Ngôn Tình Phương Hạ

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
630,036
0
0
AP1GczMGt2SWHLHLkhGNAfhw_wJ8g9ITCg4yxfCa8kmiwdL9XvheQxg3BPi5RR_zJiC18o3of-XBocuQOhifouxU9KSToJIY9MbMKkJfRisPVWGhS1WDK1zsjU6vbsHew0IwTTwSxEgzx8YE-f6_-ukxFQxx=w215-h322-s-no-gm

Phương Hạ
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[ZHIHU] PHƯƠNG HẠ

Tác giả: 卫雨

Edit: Cám bé xinh

Giới thiệu:

Tôi và nhỏ bạn thân cùng xuyên vào một quyển sách.

Cậu ấy simp nam thứ miệng nam mô bụng bồ dao găm, còn tôi là thế thân của vai ác yandere.

Bề ngoài, hai chúng tôi tỏ vẻ yêu thương tha thiết, sau lưng lại điên cuồng tiêu tiền.

Trải qua 3 năm tiêu tiền như nước, nữ chính ánh trăng sáng đã quay về.

Sau khi biết nam thứ và vai ác đều sẽ mê nữ chính như điếu đổ, bạn thân đeo một chiếc balo nhỏ, gõ cửa nhà tôi ngay giữa đêm: “Tớ tích góp đủ tiền rồi, cậu thì sao?”

Tôi: “Tớ còn thiếu một chút, nhưng có thể tiêu tiền của cậu.”

Vậy nên hai chúng tôi cùng nhau giả chết.

3 năm sau, nhỏ bạn thân của tôi không may gặp lại chồng cũ của mình trong lúc vô tình.

Tôi vội vàng nói: “Để tớ bao che cho cậu, cậu chạy nhanh đi!”

Kết quả là vừa mới quay đầu lại, tôi đã va vào một bộ ngực rắn chắc.

Vai ác yandere bình tĩnh cởi cà vạt ra trói tay tôi lại.

“Em chạy trước đi rồi tính.”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
  • Nghe Nói Nơi Phương Xa Có Người
  • Luận Phương Pháp Tu Dưỡng Của Người Công Cụ
  • Phượng Nữ Niết Bàn - Xuân Nhật Ức Lạc
  • Phượng Họa Phong Vân
  • Phương Pháp Tiếp Cận Nữ Thần Chính Xác
  • Phương Hạ
    Chương 1


    1

    Lúc Cố Bạc Xuyên bất ngờ về nhà, Phương Vân đang khoe với tôi chiếc nhẫn kim cương màu hồng nhạt mà cậu ấy vừa mua.

    Nhìn thấy chiếc xe Maybach riêng của Cố Bạc Xuyên lái vào sân, Phương Vân vội vàng đẩy tôi: “Cậu trốn nhanh lên.”

    Tôi giống như một tên gian phu vừa bị bắt gian tại trận, vội vàng chui vào tủ quần áo để trốn.

    Vừa mới trốn xong thì Cố Bạc Xuyên đẩy cửa bước vào.

    Ban nãy, Phương Vân còn đang vui vẻ khoe của, giờ phút này hai mắt đã đỏ au, ra vẻ buồn bã như đang thất tình.

    Nghe thấy tiếng Cố Bạc Xuyên mở cửa, Phương Vân vừa nở một nụ cười bi thương vừa nói: “Anh còn biết về nhà à?”

    Cố Bạc Xuyên sải bước đi đến trước mặt Phương Vân.

    Anh ta cúi đầu xuống, nhìn Phương Vân chăm chú: “Miên Miên mất tích rồi.”

    “Phương Vân, anh đã nói rồi, Miên Miên chỉ là một nữ sinh bình thường được anh giúp đỡ.”

    “Ân oán giữa nhà họ Cố và nhà họ Phương, em cứ việc tính sổ với anh, đừng làm khó người không liên can.”

    Phương Vân nghe hiểu ý của anh ta, trợn to mắt, lộ ra vẻ mặt không dám tin mà nói: “Anh cho rằng em bắt cóc cô ta?”

    Cố Bạc Xuyên nhắm mắt lại: “Sau khi Miên Miên gọi điện thoại cho em thì mất tích, anh không thể không nghi ngờ em.”

    Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, Cố Bạc Xuyên bắt máy, liếc mắt nhìn Phương Vân một cái, “Được rồi, tôi sẽ đến đó ngay.”

    Cố Bạc Xuyên quay đầu bước ra khỏi cửa.

    Phương Vân mất khống chế xông về phía trước, nắm chặt tay anh ta.

    “Bạc Xuyên, thật sự không phải do em làm.”

    Đôi mắt của Cố Bạc Xuyên lạnh như băng: “Anh sẽ điều tra. Trước khi có kết quả điều tra, anh sẽ không gặp lại em.”

    Nước mắt của Phương Vân ngay lập tức tuôn rơi.

    “Ngày mai hẵng đi, có được không?”

    Đôi mắt cô ấy đỏ au, giọng điệu hèn mọn, “Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, anh có thể ở lại với em một đêm được không?”

    Cố Bạc Xuyên im lặng hai giây, cuối cùng vẫn vùng ra khỏi tay của Phương Vân.

    “Anh xin lỗi, bên phía cảnh sát có manh mối của Miên Miên, anh phải đi xem.”

    Tiếng đóng cửa vang lên, Phương Vân hồn xiêu phách lạc la lớn: “Cố Bạc Xuyên! Quay về đi!”

    Chúng tôi im lặng lắng nghe tiếng bước chân của Cố Bạc Xuyên càng lúc càng xa.

    “Trời má, cuối cùng anh ta cũng đi rồi.”

    Phương Vân lau sạch nước mắt trên mặt, thả tôi ra khỏi tủ quần áo.

    Tôi khen ngợi: “Chị yêu diễn đỉnh quá.”

    Phương Vân trợn trắng mắt: “Bớt nói nhảm đi. Tình hình không ổn, chúng ta phải bàn bạc lại một chút.”

    “Nữ chính đã xuất hiện, hơn nữa còn bắt đầu giở trò rồi, ông nhà tớ đã bắt đầu ngược tớ, có lẽ ông nhà cậu cũng sắp rồi.”

    Tôi nói: “Ý của cậu là…”

    “Phải bỏ chạy thôi.” Phương Vân nói năng kiên quyết, “Nếu còn không chạy, số tiền này tớ kiếm được nhưng chỉ sợ là không còn mạng để tiêu.”

    2

    Tôi và Phương Vân cùng nhau xuyên sách.

    Cậu ấy simp nam thứ Cố Bạc Xuyên miệng nam mô bụng bồ dao găm, nhờ gia tộc liên hôn mà gả cho Cố Bạc Xuyên. Kết hôn được 3 năm, Cố Bạc Xuyên đối xử với cậu ấy rất lạnh lùng.

    Còn tôi là thế thân của vai ác yandere Trì Vọng. Trì Vọng bao nuôi tôi trong biệt thự của anh ấy suốt 3 năm, chỉ vì khuôn mặt của tôi cực kỳ giống với ánh trăng sáng thời niên thiếu của anh ấy.

    Cả Phương Vân và tôi đều không có gì bất mãn với thân phận của mình.

    Dù sao thì nhà họ Cố cũng xuất thân trong giới chính trị, gốc rễ rất sâu, không ai dám đắc tội.

    Trì Vọng là tên chó điên không từ thủ đoạn, ai gặp cũng phải sợ, có chỗ đứng trong cả hai giới xã hội đen và chính trị.

    Nếu phải nói đến điểm chung giữa hai người họ thì chính là có tiền, cực kỳ nhiều tiền.

    Suốt 3 năm qua, tôi và Phương Vân vừa ra vẻ đau lòng muốn chết khi yêu đơn phương mà không được đáp lại, vừa lén lút tiêu tiền sảng khoái muốn chết.

    Nhưng thời thế bây giờ đã khác.

    Nữ chính Thẩm Miên Miên đã quay về rồi.

    Theo nội dung truyện, Cố Bạc Xuyên, chồng của Phương Vân, là người bảo vệ trung thành nhất của Thẩm Miên Miên.

    Bạn trai của tôi, Trì Vọng, càng không cần phải nói. Thẩm Miên Miên là ánh trăng sáng của anh ấy, anh ấy cam tâm tình nguyện dùng mạng sống của mình để đổi lấy hạnh phúc cho Thẩm Miên Miên.

    “Nếu bây giờ không đi thì sẽ không kịp nữa.” Phương Vân nói, “Thẩm Miên Miên không dễ đối phó. Cô ta cố tình gọi điện thoại cho tớ, sau đó giả vờ mất tích, khiến Cố Bạc Xuyên cho rằng tớ bắt cóc cô ta.”

    “Cố Bạc Xuyên thì không sao, cùng lắm là đối xử lạnh nhạt với tớ mà thôi, nhưng Trì Vọng thì sao? Tên điên kia chuyện gì cũng có thể làm ra được.”

    Tôi run cầm cập.

    Không sai, trước kia Trì Vọng dẫn tôi cùng đi đến bữa tụ họp của anh ấy, bởi vì có một người anh em liếc mắt nhìn ngực của tôi mấy lần mà Trì Vọng trực tiếp sai người đánh gãy chân anh ta rồi ném anh ta xuống biển.

    Tôi chỉ là một thế thân mà Trì Vọng đã có thể điên đến mức này.

    Nếu anh ấy thật sự cho rằng tôi tổn thương đến ánh trăng sáng Thẩm Miên Miên của anh ấy, vậy thì cho dù tôi có tám cái mạng cũng không đủ để đền.

    Đi, nhất định phải đi.

    Có thể tổn thương tình cảm của tôi nhưng tuyệt đối không được tổn thương sự an toàn về thể xác của tôi.

    Thấy tôi đã hạ quyết tâm, Phương Vân hỏi: “Cậu tích góp đủ tiền chưa?”

    Tôi lắc đầu: “Chưa. Nhưng tớ biết cậu chắc chắn đã tích góp đủ rồi, tớ tính tiêu tiền của cậu.”

    Phương Vân: “…”

    Cũng may là bạn thân nhất, Phương Vân đã chuẩn bị tinh thần sẽ bao nuôi tôi từ lâu rồi.

    Sau khi xác nhận rằng mình có đủ tài sản, chúng tôi bắt đầu thương lượng kế hoạch bỏ trốn.

    Nói đi nói lại, cuối cùng chỉ có một kế hoạch khả thi.

    Đó chính là giả chết.

    Không còn cách nào khác. Suốt 3 năm nay, tôi và Phương Vân lần lượt là hai người phụ nữ thân cận nhất bên người hai ông trùm ở thành phố Giang.

    Chúng tôi nắm giữ quá nhiều bí mật của nhà họ Cố và nhà họ Trì. Nếu chúng tôi không chết, cho dù Cố Bạc Xuyên và Trì Vọng buông tha cho chúng tôi, những đôi mắt khác trong thành phố Giang vẫn sẽ nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

    “Ai chết trước?” Tôi hỏi Phương Vân.

    Cậu ấy nói: “Tớ chết trước, cậu chết sau.”

    “Sao không phải là tớ chết trước?”

    Tôi không phục, “Tớ rất muốn chết trước.”

    Ai cũng biết người chết sau phải thu dọn tàn cục cho người chết trước.

    Phương Vân nói: “Oẳn tù tì đi.”

    Cậu ấy thắng.

    Tôi nói: “Chơi 3 lượt, thắng 2 lần mới được tính.”

    Cậu ấy lại thắng.

    Tôi tức giận: “Được rồi được rồi, cậu chết trước đi!”

    3

    Phương Vân bừng bừng hứng thú đi chuẩn bị cho việc chết đi.

    Tôi về nhà thu dọn đồ đạc.

    Những đồ vật có giá trị nhất đều được tôi giấu dưới tầng hầm.

    Nào ngờ vừa bước xuống tầng hầm, tôi đã bị bịt mắt lại.

    Trì Vọng dùng cà vạt bịt mắt tôi lại, kề sát vào tai tôi, thấp giọng hỏi:

    “Đi đâu vậy?”

    Trên người anh ấy thoang thoảng mùi máu tươi, không biết có phải là vừa mới giết người hay không.

    Cho dù đã 3 năm trôi qua, nhưng bản năng tôi vẫn có chút sợ hãi Trì Vọng, giọng nói run run: “Đi mua quà cho anh.”

    Tôi xoè tay ra, một chiếc ghim cài áo hình hoa hồng bằng bạc lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay.

    Không phải thứ quý giá gì, nhưng Trì Vọng dường như rất vui.

    Anh ấy bế tôi lên, đặt lên đàn dương cầm.

    “Hôm nay muốn nghe bài nào?”

    Tôi ngoan ngoãn đáp lời: “Chỉ cần là anh đàn, bài nào em cũng thích nghe.”

    10 năm trước, vì quá ghét đứa con trai này mà cha của Trì Vọng nhốt anh ấy trong bệnh viện tâm thần.

    Mỗi ngày, Trì Vọng đều bị ngược đãi, bị điện giật. Anh ấy từng muốn tự sát vô số lần.

    Mãi cho đến khi anh ấy phát hiện ra trong bệnh viện tâm thần có một vườn hoa hồng, trong đó có một cây đàn dương cầm bị bỏ hoang.

    Mỗi ngày, anh ấy đều đến đó đàn dương cầm, bên ngoài vách tường sẽ có một cô bé đến lắng nghe.

    Cô bé đó chính là Thẩm Miên Miên.

    ...

    Sau khi tôi ở bên cạnh Trì Vọng, Trì Vọng trồng một vườn hoa hồng cho tôi.

    Anh ấy yêu cầu tôi mặc váy trắng ngồi nghe anh ấy đánh đàn dương cầm.

    Hôm nay, tiếng đàn của Trì Vọng có chút xao xuyến.

    Anh ấy đàn được một nửa, bỗng dưng lại bực bội dừng lại, nắm lấy chân tôi, kéo tôi đang ngồi trên đàn dương cầm vào lòng.

    Tôi ngồi lên phím đàn, tiếng nhạc hỗn loạn vang lên, lấn át cả tiếng rên của tôi.

    Trì Vọng bắt đầu hôn tôi, nụ hôn mang tính xâm lược và chiếm hữu, hô hấp cũng trở nên hỗn loạn như nỗi lòng.

    Anh ấy nói: “Lần sau không có sự cho phép của anh thì không được tự tiện rời đi.”

    “Ừm...”

    Tôi ngoan ngoãn trả lời, nhưng dường như Trì Vọng vẫn không cảm thấy đủ an toàn.

    Anh ấy kéo váy tôi lên, ôm tôi vào lòng.

    ...

    Không thể không nói, so với Phương Vân, tôi may mắn hơn một chút.

    Phương Vân chỉ có thể cảm nhận được sự sung sướng khi tiêu tiền.

    Định nghĩa sung sướng của tôi phong phú hơn một chút.

    ...

    Nhưng tôi không thể để cho Trì Vọng biết được.

    Người anh ấy mướt mồ hôi. Khoảnh khắc anh ấy ôm lấy tôi và hôn lên gò má, tôi bỗng dưng rơi lệ.

    Trì Vọng hôn lên nước mắt của tôi, giọng nói trầm ấm: “Khóc cái gì?”

    Tôi hỏi: “Anh có yêu em không?”

    Vẻ mặt của Trì Vọng lạnh lùng.

    3 năm nay, anh ấy luôn nuông chiều, đáp ứng tất cả mọi yêu cầu của tôi.

    Nhưng về danh phận, cả hai chúng tôi đều ăn ý không đề cập đến.

    Tôi chỉ là một thế thân. Làm thế thân, yếu tố quan trọng nhất ngoài vẻ bề ngoài ra là phải biết điều.

    Cứ nằng nặc quấn lấy bố đường để hỏi cặn kẽ xem người ta thật lòng đến mức nào là biểu hiện của việc không biết điều.

    Trì Vọng im lặng. Im lặng chính là câu trả lời tốt nhất.

    Tôi vẫn không biết điều mà cố tình hỏi tiếp: “Trì Vọng, em có phải là người phụ nữ anh yêu nhất hay không?”

    Trì Vọng đứng dậy mặc quần áo.

    Thấy anh ấy chuẩn bị bước ra khỏi cửa, tôi rơi lệ: “Anh đi đâu vậy?”

    Trì Vọng dừng lại.

    Anh ấy quay đầu lại, vẻ mặt lạnh lùng, tựa như người ban nãy quấn quýt triền miên với tôi không phải là anh ấy vậy: “Hạ Nhan, em đi quá giới hạn rồi.”
     
    Phương Hạ
    Chương 2


    4

    Bé đường không có tư cách hỏi về lịch trình của bố đường.

    Suốt 3 năm nay, tôi biểu hiện rất tốt.

    Nhưng cố tình đúng ngày hôm nay, tôi như chưa từ bỏ, vẫn liên tục gọi điện thoại cho Trì Vọng sau khi anh ấy rời đi.

    Anh ấy vẫn từ chối cuộc gọi đến.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Tốt quá, Trì Vọng sắp phạt tôi rồi.

    Như vậy thì ít nhất là trong 3 ngày, anh ấy sẽ không nghe điện thoại, cũng sẽ không đến biệt thự tìm tôi.

    Gia tăng sự an toàn khi chạy trốn.

    Tôi nhanh chóng thu dọn những đồ vật giá trị cao, lén di dời những thứ đó đến một nơi an toàn.

    Phương Vân đến tìm tôi giữa đêm khuya: “Cậu có khỏe không?”

    Tôi nói: “Ổn.”

    Phương Vân không yên tâm về tôi, lại kiểm tra xung quanh thêm một lần nữa.

    “Được rồi.” Cô ấy hài lòng gật đầu, “Có thể đi chết rồi.”

    5. Cố Bạc Xuyên

    Ngày hôm ấy đã xảy ra rất nhiều chuyện lớn.

    Đầu tiên là Cố Bạc Xuyên tìm thấy Thẩm Miên Miên đang hôn mê bất tỉnh trong một tòa nhà bị bỏ hoang.

    Trong tay Thẩm Miên Miên còn giữ một hạt ngọc trai

    Cố Bạc Xuyên vừa nhìn thấy, đồng tử đã co lại.

    Anh ta nhận ra hạt ngọc trai kia.

    Một năm trước, vào hôm kỷ niệm ngày cưới, anh ta đã nể mặt hai nhà Cố - Phương mà mua quà tặng cho Phương Vân.

    Đó là một chiếc váy dài kiểu Trung Quốc được may thủ công suốt 3 năm, là một loại di sản phi vật thể tràn ngập những họa tiết phức tạp của hàng thêu Tô Châu, mỗi một hạt ngọc trai được đính trên thân váy đều có giá cao ngất ngưởng.

    Hạt ngọc trai trong tay Thẩm Miên Miên đúng là hạt ngọc trai trên chiếc váy kia.

    “Tổng giám đốc Cố, chẳng lẽ thật sự là do phu nhân sai người làm…” Trợ lý đứng bên cạnh nhỏ giọng lẩm bẩm.

    Ai cũng biết hai nhà Cố - Phương chỉ liên hôn vì mục đích thương mại, nhưng Phương Vân lại yêu Cố Bạc Xuyên, yêu đến điên cuồng.

    Phụ nữ ghen tuông là đáng sợ nhất. Phương Vân thấy Cố Bạc Xuyên lạnh nhạt với mình nhưng lại dịu dàng với Thẩm Miên Miên thì làm sao có thể nhẫn nhịn không ra tay với Thẩm Miên Miên được?

    Cố Bạc Xuyên nhắm mắt lại: “Đến bệnh viện trước đi.”

    Trên đường đến bệnh viện, Thẩm Miên Miên tỉnh lại.

    Sau khi cô ta biết người cứu mình là Cố Bạc Xuyên thì không ngừng rơi lệ, nước mắt thấm ướt cả váy trắng.

    “Ngài Cố.” Cô ta nói, “Em rất biết ơn tất cả những gì anh đã làm cho em, nhưng chúng ta vẫn không nên gặp lại nhau.”

    Cố Bạc Xuyên dịu dàng nói: “Em không cần phải sợ. Là ai đã trói em đến đó? Em có nhìn thấy rõ khuôn mặt của bọn bắt cóc hay không?”

    Thẩm Miên Miên khựng lại một chút rồi lắc đầu.

    “Không, em không thể nói ra được.”

    Cô ta cắn môi, rưng rưng nước mắt: “Ngài Cố, mọi người đều nói ở thành phố Giang này, anh một tay che trời. Chỉ có em biết rằng anh cũng có rất nhiều nỗi khổ và sự bất đắc dĩ không thể nói nên lời.”

    “Em hiểu rõ sự trợ giúp của nhà họ Phương quan trọng như thế nào đối với sự nghiệp của anh, vậy nên… Giữa anh và bà Cố thật sự không nên có thêm bất cứ mâu thuẫn nào vì em nữa.”

    Bàn tay của Cố Bạc Xuyên bất giác siết chặt lại.

    Là Phương Vân.

    Hóa ra lại thật sự là Phương Vân.

    Ban đầu, Cố Bạc Xuyên vẫn còn một chút hy vọng, hy vọng chuyện này không phải do Phương Vân làm.

    Nhưng bây giờ, một chút hy vọng cuối cùng cũng tan thành mây khói.

    Thẩm Miên Miên đánh giá sắc mặt của Cố Bạc Xuyên.

    Cô ta rưng rưng nước mắt, nói với vẻ nhút nhát sợ hãi: “Ngài Cố, xin ngài đừng trách bà Cố.”

    “Cô ấy làm như vậy cũng vì cô ấy đã quá yêu ngài…”

    Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.

    Cố Bạc Xuyên gần như không thể nén được cơn giận: “Alo.”

    6

    “Alo… Có phải là tổng giám đốc Cố hay không?”

    Tôi hoảng sợ trước giọng điệu giận dữ của Cố Bạc Xuyên.

    Nhưng ngay sau đó, tôi nắm chặt điện thoại, sốt ruột nói: “Tôi là bạn của Phương Vân, bây giờ Phương Vân đang ở trong bệnh viện, tình hình không được ổn, ngài có thể đến đây nhanh lên được không?”

    Đầu dây bên kia, Cố Bạc Xuyên chìm vào im lặng.

    Anh ta nói: “Cô ấy lại giở trò gì vậy?”

    Tôi càng sốt ruột hơn: “Anh đang nói gì vậy? Phương Vân vừa bị tai nạn giao thông, tình hình rất nguy kịch…”

    “Đủ rồi.” Cố Bạc Xuyên lạnh lùng nói, “Vở kịch này, cô ấy đã diễn rất nhiều lần rồi.”

    “Mỗi khi phạm sai lầm gì, cô ấy đều giả bệnh hoặc cố tình làm mình bị thương, muốn khiến cho tôi mềm lòng.”

    “Lần này, khi mọi chuyện bại lộ, cô ấy biết mình đã lỡ chơi quá trớn, cho nên ngay cả việc bị tai nạn giao thông cũng dám bịa ra à?”

    “Phiền cô chuyển lời cho cô ấy, nếu bị thương thì đi tìm bác sĩ, tôi không phải bác sĩ.”

    “Cố Bạc Xuyên...” Tôi la lớn.

    Nhưng vô dụng.

    Đầu dây bên kia đã cúp máy rồi.

    7. Cố Bạc Xuyên

    Cố Bạc Xuyên ném điện thoại sang một bên, im lặng mất một lúc lâu.

    Thẩm Miên Miên hỏi: “Bà Cố gặp chuyện gì à? Hay là anh cứ đi thăm cô ấy trước đi, em không sao cả.”

    Cố Bạc Xuyên bực tức xoa trán: “Không cần quan tâm đ ến cô ấy.”

    Thẩm Miên Miên cắn môi, chu đáo nói: “Bây giờ bà Cố chắc chắn đang rất sợ hãi.”

    “Cô ấy chỉ muốn gặp ngài một lần. Ngài và cô ấy là vợ chồng, không có mâu thuẫn gì là không thể giải quyết được…”

    Cô ta càng khuyên nhủ, vẻ mặt của Cố Bạc Xuyên càng lạnh lùng.

    “Miên Miên, em yên tâm đi.” Anh ta nói, “Anh sẽ không vì cô ấy là vợ mình mà thiên vị cô ấy.”

    “Về chuyện này, anh chắc chắn sẽ cho em một câu trả lời rõ ràng.”

    Thẩm Miên Miên nước mắt lưng tròng: “Ngài Cố, anh tốt bụng quá.”

    ...

    “Tổng giám đốc Cố, chúng ta đến Bệnh viện Nhân Huệ đúng không?” Tài xế hỏi.

    Bệnh viện Nhân Huệ là bệnh viện tư nhân do nhà họ Cố và nhà họ Phương hùn vốn xây dựng.

    Cố Bạc Xuyên lạnh lùng nói: “Không, đến Bệnh viện Trung Ương đi.”

    Thẩm Miên Miên nhận ra Cố Bạc Xuyên đang tránh mặt Phương Vân. Phương Vân đang ở Bệnh viện Nhân Huệ, Cố Bạc Xuyên thà đổi bệnh viện cũng không muốn tiện đường đi thăm cô ấy.

    Cô ta cúi đầu cười thầm.

    ...

    Cố Bạc Xuyên đưa Thẩm Miên Miên đến Bệnh viện Trung Ương.

    Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nói rằng ngoại trừ một số vết thương ngoài da thì Thẩm Miên Miên không có vấn đề gì đáng lo ngại.

    Nhưng dường như cô ấy bị hoảng sợ, cứ ngủ được một chút là lại khóc lóc la hét rồi tỉnh dậy.

    Thẩm Miên Miên rơi nước mắt nói với Cố Bạc Xuyên: “Ngài Cố, ngài cứ đi lo công việc trước đi, không cần phải lo cho em.”

    Cố Bạc Xuyên vốn đang băn khoăn không biết có nên đi thăm Phương Vân hay không, nhưng nhìn thấy vẻ đáng thương này của Thẩm Miên Miên, anh ta quyết định ở lại.

    Chờ đến khi Thẩm Miên Miên bình phục đã là hai ngày sau.

    Sau khi rời khỏi bệnh viện, Cố Bạc Xuyên mới mở điện thoại tư nhân ra.

    Anh ta cho rằng sẽ nhìn thấy mấy chục cuộc gọi nhỡ từ phía Phương Vân.

    Nhưng lần này lại trống không, không có gì cả.

    Cố Bạc Xuyên bỗng dưng cảm thấy kỳ lạ.

    Anh ta chưa từng cảm thấy như thế này bao giờ.

    Cố Bạc Xuyên muốn dằn cảm giác này xuống và bình tĩnh lại.

    Nhưng anh ta ngồi trong văn phòng một lúc lâu, cuối cùng vẫn không kìm nén được mà gọi điện thoại cho tôi.

    “Phương Vân đâu?” Cố Bạc Xuyên lạnh lùng hỏi tôi, “Kêu cô ấy nghe điện thoại.”

    Tôi im lặng một lúc lâu.

    “Tôi biết cô là bạn của Phương Vân.” Cố Bạc Xuyên mất kiên nhẫn, “Kêu Phương Vân đến gặp tôi ngay lập tức…”

    “Phương Vân chết rồi.” Tôi nhẹ nhàng nói.

    Đầu dây bên kia im lặng mất một lúc lâu.

    Một lát sau, tôi nghe thấy tiếng Cố Bạc Xuyên cười mỉa.

    “Đừng giở trò này với tôi nữa.”

    Giọng điệu của anh ta nghiêm túc hơn.

    “Nói với cô ấy, tôi đã trấn an Miên Miên rồi, Miên Miên đồng ý không báo cảnh sát, cũng sẽ không kể chuyện này cho bất kỳ ai.”

    “Phương Vân không cần phải trốn tránh nữa. Kêu cô ấy đến gặp tôi ngay lập tức!”

    Tôi không nói thêm gì, chỉ nói cho anh ta một địa chỉ.

    “Nếu anh đã muốn gặp Phương Vân như vậy thì đến đây gặp cậu ấy đi.”

    8

    Thời gian là 11 giờ đêm.

    Cố Bạc Xuyên tìm thấy tôi trong nhà tang lễ.

    Tôi ngơ ngác ngồi đó.

    Nghe thấy tiếng bước chân của Cố Bạc Xuyên, tôi quay đầu lại một cách máy móc.

    “Anh đến rồi.”

    Cố Bạc Xuyên không nói lời nào.

    Anh ta cúi đầu nhìn thứ tôi đang cầm trong tay.

    Đó là một hũ tro cốt.

    “Thứ này là…”

    Tôi chậm rãi cúi xuống, mân mê hũ tro cốt.

    “Chẳng phải tôi đã nói với anh rồi hay sao? Cậu ấy bị tai nạn giao thông.” Mặt tôi không có chút biểu cảm gì, chỉ có hốc mắt vẫn còn đỏ au, “Sau khi nhận được cuộc gọi của tôi, nếu anh đến đó ngay lập tức, rõ ràng hai người còn có thể nhìn mặt nhau lần cuối.”

    “Bây giờ đã quá muộn rồi.”

    Tay Cố Bạc Xuyên run lên:

    “Tôi chỉ…”

    Tôi ngắt lời anh ta: “Tôi biết, anh chỉ nghi ngờ cậu ấy bắt cóc Thẩm Miên Miên.”

    “Không sao, anh cứ điều tra đi, dù sao tra ra được kết quả gì cũng không liên quan đến Phương Vân.”

    Tôi ôm hũ tro cốt đứng dậy, xoay người bước qua bên cạnh Cố Bạc Xuyên.

    Anh ta gọi tôi lại: “Khoan đã.”

    “Cô ấy là vợ tôi, cô ấy…”

    Tôi dừng bước:

    “Anh muốn tôi đưa tro cốt của cô ấy cho anh, phải không?”

    Tôi cười rộ lên, nước mắt tuôn trào.

    “Không thể nào.”

    “Cố Bạc Xuyên, lúc Phương Vân còn sống, là tình yêu mà cậu ấy dành cho anh đã giam giữ cậu ấy trong nhà họ Cố.”

    “Bây giờ, cô ấy đã qua đời, cuối cùng cũng không cần yêu anh nữa. Tôi muốn đưa cậu ấy đi, cho cậu ấy được tự do.”

    Tôi nhìn khuôn mặt của Cố Bạc Xuyên, rốt cuộc cũng không thể nén giận được nữa, “Xin đừng gọi cậu ấy là vợ anh nữa.”

    “Dù sao anh cũng không xứng làm chồng của cậu ấy.”
     
    Phương Hạ
    Chương 3


    9

    Tôi ôm hũ tro cốt kia đi.

    Tôi không thể đưa nó cho Cố Bạc Xuyên.

    Bởi vì Phương Vân chỉ tùy tiện lấy một ít phấn vụn trên bàn trang điểm của cô ấy rải vào trong đó.

    Tôi nhanh chóng tra Baidu, nói với cô ấy tro cốt cũng không phải chỉ có bột phấn, cô ấy mới vội tìm một vài khúc xương trong mớ đồ ăn thừa bỏ vào trong.

    Tôi bước đến bên bờ sông, rải những bột phấn và khúc xương sườn kia xuống nước.

    “Phương Vân, cậu tự do rồi.”

    Tôi nghẹn ngào nói.

    Tôi biết, Cố Bạc Xuyên đang nhìn theo bóng dáng tôi.

    Sau khi rải xong tro cốt, tôi lái xe của mình rời khỏi bờ sông. Từ đầu đến cuối, tôi không bố thí cho Cố Bạc Xuyên dù chỉ một ánh mắt.

    Tính thời gian, cũng đến lúc Trì Vọng đến tìm tôi rồi.

    Anh ấy trừng phạt tôi 3 ngày, bây giờ cũng vừa đến thời gian rồi.

    Nhưng Trì Vọng không đến tìm tôi.

    Tôi biết, là bởi vì Thẩm Miên Miên đi tìm anh ấy.

    Vì cái chết của Phương Vân nên bây giờ Cố Bạc Xuyên không quan tâm đ ến Thẩm Miên Miên nữa.

    Lấy tác phong của Thẩm Miên Miên, cô ta chắc chắn sẽ đi tìm đối tượng chinh phục tiếp theo của mình.

    Cô ta sẽ đến bên cạnh Trì Vọng, làm quen với anh ấy.

    Cuối cùng cũng tìm lại được cô gái bên ngoài vườn hoa hồng, Trì Vọng sao còn có thời gian quan tâm đ ến thứ hàng giả như tôi nữa.

    Tôi lái xe lên chiếc cầu vượt trên sông.

    Các ông trùm phân chia thế lực khắp thành phố Giang.

    Nơi mà tôi rải tro cốt ban nãy, thật ra là địa bàn của Trì Vọng.

    Hiện giờ, tôi đang đi đến địa bàn của Cố Bạc Xuyên.

    Tôi ngồi bên bờ sông sửa sang lại những thứ mà mình để lại biệt thự.

    Ghim cài áo hình hoa hồng bằng bạc – Đây là món quà cuối cùng mà tôi tặng cho Trì Vọng.

    Thư tuyệt mệnh – Nói cho Trì Vọng biết rằng tôi yêu anh ấy.

    Giấy chẩn đoán bệnh trầm cảm (làm giả) — Cho thấy nguyên nhân tử vong của tôi.

    Sau khi chuẩn bị xong xuôi, tôi gọi điện thoại cho Trì Vọng.

    Anh ấy nhấc máy, giọng nói ngà ngà say: “Alo.”

    Bên cạnh còn có tiếng hờn dỗi bất mãn của một cô gái: “A Vọng, đó là ai vậy?”

    Là Thẩm Miên Miên.

    Tôi không quan tâm đ ến giọng nói của Thẩm Miên Miên, bình tĩnh bắt đầu vở diễn của mình:

    “Trì Vọng, anh yên tâm, em gọi cuộc điện thoại này cho anh không phải là để quấn lấy anh.”

    “Em chỉ muốn nói một câu cảm ơn.”

    “Lúc em vừa mới đến thành phố này, em chẳng có gì cả. Là anh cho em chỗ ở, che mưa chắn gió cho em, khiến cho em… ảo tưởng rằng mình được yêu.”

    Giọng điệu của Trì Vọng thay đổi.

    Anh ấy nói: “Hạ Nhan, em đang ở đâu?”

    Tôi bình tĩnh nói tiếp: “Em rất vui vì sau này có người có thể thay em yêu anh.”

    “Anh nhớ uống ít rượu lại, nhớ đi kiểm tra định kỳ chấn thương cũ trên đầu gối…”

    “Nhan Nhan! Em đang ở đâu vậy, anh đến đó với em ngay…”

    Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng Trì Vọng mất khống chế.

    Tôi cười, trong tiếng cười có xen lẫn tiếng gió:

    “Trì Vọng.”

    “Tạm biệt.”

    Di động bị ném xuống sông, tôi cũng nhảy xuống sông.

    10

    Nước sông vọt vào khoang miệng tôi.

    Giây tiếp theo, áo phao mặc bên trong bắt đầu phát huy tác dụng, quần áo dần nổi lên.

    Phần lưng của tôi nổi lên, trong miệng ngậm ống dẫn khí mini được đặc chế, bơi theo dòng chảy của con sông.

    Bơi suốt 1 tiếng đồng hồ, tôi gặp được một chiếc thuyền kayak.

    Ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phương Vân đang cầm mái chèo ngồi trên thuyền.

    “Mẹ nó, cuối cùng cậu cũng đến rồi!” Phương Vân thở hổn hển, “Lên đây chèo chung với tớ nhanh lên, muốn để cho bà đây mệt đến muốn chết hay sao?”

    Tôi nhanh chóng bò lên thuyền kayak.

    Cứ thế, tôi và Phương Vân một người chèo bên trái, một người chèo bên phải, chèo chiếc thuyền nhỏ hữu nghị rời khỏi thành phố Giang.

    11

    Rất lâu sau này chúng tôi mới biết được, đêm hôm đó, khi chúng tôi còn đang thở hổn hển chèo thuyền, thành phố Giang long trời lở đất.

    Sau khi Cố Bạc Xuyên hoàn hồn lại, anh ta như phát điên lên, dẫn người đi tìm tôi ở khắp nơi.

    Tôi là người duy nhất ở bên cạnh Phương Vân lúc lâm chung, Cố Bạc Xuyên muốn biết Phương Vân có để lại lời trăn trối gì cho anh ta hay không, có phải rất giận anh hay không?

    Bên bờ sông, Cố Bạc Xuyên gặp được Trì Vọng cũng đang điên cuồng tìm kiếm tôi.

    Mấy năm trước, Cố Bạc Xuyên đã gặp Trì Vọng trong không ít sự kiện lớn nhỏ.

    Nhưng anh ta chưa từng thấy Trì Vọng như vậy bao giờ.

    Trì Vọng ngồi bên bờ sông, biểu cảm thoạt nhìn như rất bình tĩnh, nhưng cũng như đã hoàn toàn điên rồi.

    Tàu thuyền qua lại trên sông, có người lên bờ, nơm nớp lo sợ bước đến trước mặt Trì Vọng: “Cậu Trì…”

    Trì Vọng mở miệng, giọng nói khàn khàn không thành lời: “Tìm thấy thi thể rồi, đúng không?”

    “Không ạ, chưa tìm được gì cả…”

    Trì Vọng đứng dậy, dùng một chân đá người kia xuống sông: “Mẹ nó, vậy tiếp tục tìm đi chứ!”

    Cố Bạc Xuyên gọi anh ấy: “Trì Vọng.”

    Trì Vọng không thèm chớp mắt dù chỉ một chút, làm như không nghe thấy.

    Cố Bạc Xuyên hít sâu một hơi, “Trì Vọng, tôi hiểu cảm giác của anh bây giờ.”

    “Nhưng nơi này gần cửa biển quá, cũng đã 7 tiếng trôi qua rồi, có thể sẽ không tìm được thi thể…”

    Trì Vọng ngẩng lên nhìn Cố Bạc Xuyên, đồng tử tràn ngập tơ máu.

    Nhóm vệ sĩ sau lưng Cố Bạc Xuyên đều bị dọa sợ, nhanh chóng chạy đến bên cạnh bảo vệ Cố Bạc Xuyên. Khoảnh khắc đó, bọn họ đều cho rằng Trì Vọng đã điên rồi, nói không chừng con chó điên xuất thân xã hội đen này còn dám đá cả Cố Bạc Xuyên.

    Trì Vọng không đá Cố Bạc Xuyên.

    Anh ấy chỉ nhìn chằm chằm vào Cố Bạc Xuyên rồi gằn từng chữ một: “Cố Bạc Xuyên, sao lại nói là anh hiểu cảm giác của tôi?”

    “Vợ anh chết rồi, nhưng Nhan Nhan của tôi còn chưa chết.”

    Từng chữ như xát muối vào tim, khiến cho khuôn mặt của Cố Bạc Xuyên trắng bệch.

    “Nhan Nhan nhảy xuống sông trong địa bàn của anh.” Trì Vọng nói, “Nếu như không tìm thấy cô ấy, tôi sẽ tính sổ luôn cả anh.”

    Sắc mặt của những vệ sĩ bên cạnh Cố Bạc Xuyên đều thay đổi.

    Trì Vọng và Cố Bạc Xuyên khác nhau. Nhà họ Cố xuất thân từ giới chính trị, mỗi việc Cố Bạc Xuyên làm đều phải để ý đến danh dự mặt mũi.

    Trì Vọng lại khác, anh ấy là một tên chó điên.

    Trì Vọng nói muốn tính sổ với nhà họ Cố, anh ấy dám nói dám làm.

    Cố Bạc Xuyên xoa xoa chỗ giữa trán, gọi trợ lý lại đây:

    “Đội tàu thuyền bên phía chúng ta cũng theo họ xuống tìm người đi.”

    Suốt một đêm này, bên bờ sông đèn đuốc sáng trưng.

    Tàu thuyền của nhà họ Cố và nhà họ Trì qua lại trên sông liên tục.

    Nhưng mãi vẫn sống không thấy người, chết không thấy xác.

    Cố Bạc Xuyên bước về phía trước, nói rằng bên phía nhà họ Phương còn đang chờ đợi một câu trả lời từ phía anh ta.

    Trì Vọng vẫn ngẩn người ngồi bên bờ sông.

    Anh ấy lẩm bẩm: “Nhan Nhan, chắc chắn em vẫn chưa chết, đúng không?”

    12

    Trì Vọng và Cố Bạc Xuyên có phản ứng như thế nào đều không liên quan gì đến tôi và Phương Vân.

    Trong thành phố Cẩm cách xa ngàn dặm có thêm hai vị phú bà vừa hạnh phúc vừa xinh đẹp.

    Những tháng ngày sung sướng trôi qua rất nhanh, chỉ trong nháy mắt, chúng tôi đã đến thành phố Cẩm được 3 năm.

    Giờ phút này, tôi và Phương Vân đang tận hưởng cuộc sống trong hộp đêm.

    Một đám tay vịn vây xung quanh chúng tôi, mỗi một người đều đẹp trai lai láng, vừa biết hát vừa biết nhảy, ai không biết còn tưởng rằng nơi đây đang diễn ra vòng casting của cuộc thi idol nào.

    Phương Vân nói: “Cậu nhìn người kia mà xem, có phải hơi giống Trì Vọng hay không?”

    Tôi giật nảy mình, sau đó trợn mắt: “Giống cái con khỉ, tớ thấy có một người trông giống Cố Bạc Xuyên thì đúng hơn!”

    Vừa dứt lời đùa bỡn, trong lòng tôi bỗng dưng nổi lên mây mù.

    Suốt 3 năm qua, Trì Vọng không có bất kỳ động tĩnh gì.

    Nhưng lại thường xuyên nghe được tin tức về Cố Bạc Xuyên.

    Trong lễ tang của Phương Vân, anh ta quỳ xuống xin lỗi người nhà họ Phương;

    Anh ta lập một quỹ từ thiện, dùng tên của Phương Vân đặt cho quỹ từ thiện đó.

    Sau khi Phương Vân đi rồi, Cố Bạc Xuyên trước kia không biết uống rượu, nay lại bắt đầu say rượu, thường xuyên bị đưa lên xe cứu thương.

    ...

    Về phần Trì Vọng, từ đầu đến cuối không có chút tin tức nào.

    Tôi vốn nên cảm thấy vui vẻ. Điều đó chứng minh rằng, đối với anh ấy, tôi chỉ là một thế thân chẳng mấy quan trọng gì, chết thì thôi.

    Nhưng không biết vì sao trong lòng tôi vẫn luôn cảm thấy bất an.

    Cũng may là hai người mẫu lai bên cạnh tôi rất biết nhìn sắc mặt của người khác, ngay lập tức triển lãm tài năng: “Chị đẹp ơi, hai đứa bọn em đều biết chuyển động cơ ngực đó, chị xem thử xem ai chuyển động nhanh hơn.”

    Tôi bắt đầu có hứng thú: “Được, chị nhất định sẽ nhận xét công bằng.”

    Phía bên kia, Phương Vân trợn mắt với tôi: “Thấp kém.”

    Cậu ấy quay đầu lại nói với tay vịn của mình, “Đến đây đi, vươn tay ra, để chị xem tướng cho các em nào.”

    Tôi: “… Cổ hủ.”

    Suốt 3 năm nay, những tháng này tiêu tiền mãi mà không hết khiến Phương Vân mê mẩn những trò thần bí.

    Từ chòm sao, Tarot cho đến xem tướng, không có gì mà cậu ấy chưa từng học qua.

    Đứng gần Phương Vân nhất là một thiếu niên mặt mũi trắng trẻo.

    Phương Vân hiếm khi để tay vịn nào ở bên cạnh cậu ấy quá 3 ngày, nhưng thiếu niên này đã ở bên cạnh cậu ấy suốt 3 tháng.

    Thiếu niên tên là Hứa Văn, là học sinh giỏi trong một trường đại học ở gần đây.

    Nghe nói cha của cậu ta phá sản, nợ nần chồng chất, cậu ta mới phải đến đây làm bồi rượu kiếm tiền trang trải học phí.

    Hứa Văn rất đẹp trai, khuôn mặt thanh tú lạnh lùng, luôn mặc áo sơ mi trắng và đeo một cặp kính gọng vàng.

    Bề ngoài có chút giống với Cố Bạc Xuyên thời niên thiếu.

    Nhưng Hứa Văn và Cố Bạc Xuyên khác nhau. Lúc Phương Vân nắm lấy tay Hứa Văn nói muốn xem chỉ tay cho cậu ta, mặt của Hứa Văn ngay lập tức đỏ lên.

    Cậu ta không dám nhìn mặt Phương Vân, làn da trắng nõn biến thành màu hồng nhạt.

    “Chị ơi.” Hứa Văn nói nhỏ, “Em có chuyện này, không biết có thể nhờ chị giúp đỡ một chút được không?”

    Phương Vân nói: “Có phải em thiếu tiền hay không?”

    “Không ạ.” Hứa Văn vội nói. Cậu ta cúi đầu, chỉ ra bên ngoài hộp đêm, nơi đó có vài nữ sinh trẻ tuổi đang ngồi.

    Hứa Văn nói rằng trong trường của cậu ta có một nữ sinh con nhà giàu đang theo đuổi cậu ta rất cuồng nhiệt.

    Cậu ta không muốn đồng ý, chỉ muốn chuyên tâm học hành, nhưng nữ sinh ấy không tin, mỗi ngày đều túc trực trước hộp đêm chờ cậu ta tan làm.

    Hứa Văn hỏi Phương Vân có thể giả làm bạn gái của cậu ta, làm cho cô gái kia hết hy vọng hay không.

    Phương Vân nói: “Chuyện nhỏ.”

    Cậu ấy đứng dậy, sảng khoái khoác tay của Hứa Văn.

    Mặt Hứa Văn càng đỏ hơn.

    Bọn họ cùng nhau đi về phía của cô tiểu thư kia.

    Ban đầu vẫn còn nói năng bình thường, nhưng không hiểu sao cả đám người nhanh chóng lời qua tiếng lại.

    Cô gái con nhà giàu kia hình như đã uống quá trớn, kích động khóc lóc la lối, chỉ vào Phương Vân, nói với Hứa Văn rằng: “Sao cô ấy có thể nghiêm túc với anh được, loại người này vừa nhìn thấy đã biết là chỉ biết đùa bỡn tình cảm của người khác! Chỉ có em mới thật lòng yêu anh thôi!”

    Ai nấy đều biết rằng ăn dưa là thiên tính của loài người.

    Ngay cả DJ cũng không chơi nhạc nữa, các vị khách khác cũng ngoái đầu hóng hớt.

    Vốn dĩ, tôi cũng đang ôm tay vịn của mình ngồi ăn dưa ngon lành.

    Nhưng bỗng dưng sau lưng truyền đến cảm giác lạnh lẽo.

    Tôi không thể nói rõ là mình đã cảm thấy như thế nào, chỉ có thể nói rằng đó là một cảm giác hết sức quái lạ.

    Tôi cầm lấy túi xách của tôi và Phương Vân, bước về phía cô ấy.

    Phương Vân vẫn đứng đó diễn xuất như một diễn viên chuyên nghiệp, nắm chặt lấy tay của Hứa Văn, nói với cô gái kia: “Cô tin hay không không quan trọng, nhưng tôi nghiêm túc với Hứa Văn.”

    “Tôi thật sự yêu anh ấy, muốn kết hôn với anh ấy.”

    Vừa dứt lời, ngay cả chính bản thân Phương Vân cũng bất chợt ngẩn ngơ.

    Cậu ấy cảm thấy lạnh sống lưng.

    Dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo, Phương Vân nhìn thấy bóng dáng của ai đó đang nhìn chằm chằm vào cậu ấy không chớp mắt ở cách đó xa xa.

    Tất cả mọi âm thanh đều im lặng.

    Cố Bạc Xuyên đứng trong bóng tối.

    Từng câu từng chữ mà Phương Vân nói ra ban nãy đều lọt vào trong tai của Cố Bạc Xuyên.

    Giờ phút này, anh ta nhìn chằm chằm vào đôi tay đang đan vào nhau của Phương Vân và Hứa Văn, đôi mắt lạnh như băng.

    “Em muốn kết hôn?” Cố Bạc Xuyên cười, giọng nói lạnh lùng, “Phương Vân, hôn nhân lúc trước của em, em đã ly hôn chưa?”

    Trong lúc anh ta lên tiếng, nhóm vệ sĩ của nhà họ Cố đã hành động.

    Bọn họ tựa như cá bơi trong nước, từ giữa biển người dần dần đến gần Phương Vân.

    Cũng may là tôi đã kịp chạy đến bên cạnh Phương Vân.

    “Còn ngẩn người ra đó làm gì!” Tôi kéo Phương Vân, “Chạy mau lên!”

    ...

    Ly rượu bị rơi, rượu đổ ra.

    Tôi và Phương Vân va trúng 4 cái bàn, 3 người phục vụ đang bưng khay, hai chiếc xe đẩy nhỏ, chạy như điên về phía trước như không muốn sống nữa.

    Đám vệ sĩ của nhà họ Cố đuổi theo sát phía sau chúng tôi, khoảng cách càng lúc càng được rút ngắn lại.

    Chúng tôi vọt vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

    “Cậu có uống rượu không?” Tôi hỏi Phương Vân.

    “Vẫn chưa kịp uống.” Phương Vân trả lời, “Còn cậu thì sao?”

    “Tớ cũng không uống rượu. May quá, không có ai lái xe khi đang say rượu.” Tôi vội vã móc chìa khóa xe của Phương Vân ra khỏi túi xách của cậu ấy, sau đó ném cho cậu ấy chìa khóa xe của tôi, “Đi, chia nhau đi!”

    Phương Vân hiểu tôi đang muốn làm gì.

    Cậu ấy lái xe của tôi, tôi lái xe của cậu ấy.

    Tôi dùng bản thân mình để che chở cho cậu ấy.

    “Hạ Nhan...”

    “Đừng chần chờ nữa, đi nhanh lên!”

    Tôi không có thời gian, cứ thế vọt vào trong xe của Phương Vân, đạp chân ga.

    Cố Bạc Xuyên đến tìm Phương Vân, dựa theo tính cách của anh ta, chắc chắn anh ta đã điều tra Phương Vân từ trước.

    Xe của tôi và Phương Vân xuất phát cùng lúc, quân chủ lực của nhà họ Cố chắc chắn sẽ đuổi theo chiếc xe đứng tên Phương Vân.

    Quả nhiên, tôi vừa lái xe đi chưa được bao xa thì đã thấy có người đang đuổi theo tôi ở phía sau qua kính chiếu hậu.

    Phía trước nhóm người là một chiếc moto Halley đang rồ ga.

    Người lái moto đội mũ bảo hiểm, đuổi theo sát đuôi xe của tôi, tốc độ nhanh đến mức bánh xe như tóe lửa.

    Cố Bạc Xuyên tìm ở đâu ra loại người liều mạng này vậy?

    Cách lái xe moto như thế này rõ là chán sống rồi!

    Bỗng dưng, trái tim tôi như ngừng lại một nhịp.

    Dựa vào những gì tôi biết về Cố Bạc Xuyên, anh ta không phát rồ như thế.

    Người có thể phát rồ đến mức này chỉ có một...

    Đó chính là Trì Vọng.

    Nhìn lại bóng dáng đang ngồi trên xe máy kia, tôi còn gì mà không hiểu nữa.

    Tôi điên cuồng đạp ga, nhưng tốc độ đã đạt đến giới hạn nhanh nhất.

    Chiếc moto của Trì Vọng đã phóng đến trước mặt tôi, anh ấy phanh gấp lại, dường như muốn chặn đầu xe tôi, lại như đang muốn cùng chết với tôi.

    Tôi không thể không cố gắng phanh gấp lại.

    Xe dừng lại cách Trì Vọng khoảng mấy milimet.

    Đầu tôi đập vào vô lăng phía trước, túi khí ô tô phồng lên, tôi ngất xỉu.

    Giây phút cuối cùng khi còn tỉnh táo, tôi nhìn thấy Trì Vọng mở cửa xe ra, ôm tôi ra ngoài.

    Anh ấy nhẹ nhàng nói thoáng qua bên tai tôi: “Nhan Nhan, quả nhiên là em không nỡ tông chết anh.”

    Tôi không thể trả lời anh ấy, cứ thế chìm vào trong bóng tối vô tận.
     
    Phương Hạ
    Chương 4


    13

    Tôi mơ một giấc mơ.

    Trong mơ là cảnh tượng khi tôi và Trì Vọng gặp nhau lần đầu tiên.

    Khi đó, tôi vừa xuyên không đến thế giới này, chưa gặp lại Phương Vân, cuộc sống có chút nghèo khó, phải đi làm thêm trong cửa hàng tiện lợi để kiếm tiền trang trải học phí.

    Trì Vọng bước vào cửa hàng tiện lợi mua thuốc lá, toàn thân đẫm máu.

    Tất cả khách mua hàng trong cửa hàng tiện lợi khi đó bị dọa sợ đến mức rời khỏi cửa hàng ngay lập tức, chỉ còn lại mình tôi đứng sau quầy thu ngân, ngẩn ngơ nhìn anh ấy.

    Trì Vọng nhướng mày: “Đang nghĩ gì vậy? Tính báo cảnh sát à?”

    Tôi nói: “Anh bị thương.”

    Tôi giúp Trì Vọng băng bó vết thương.

    Anh ấy trông rất đáng sợ, nhưng lúc ngồi yên lại rất ngoan.

    Tôi vụng về băng bó vết thương trên tay anh ấy, nói với anh ấy: “Xong rồi.”

    Tôi đứng dậy chuẩn bị rời khỏi, Trì Vọng bỗng dưng nắm chặt cánh tay của tôi.

    Anh ấy vừa nhìn tôi vừa nói: “Một tháng em đi làm ở đây có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”

    Tôi nói ra một con số.

    Trì Vọng ngay lập tức báo giá cho tôi, là một con số gần gấp trăm lần.

    Tôi đờ đẫn: “Nhiều tiền đến như vậy... Vậy anh cần em làm gì?”

    Trì Vọng nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của tôi, bỗng dưng nở một nụ cười ngả ngớn: “Yêu đương chứ còn làm gì nữa. Em có đồng ý không?”

    Dưới ánh đèn, tôi nhìn khuôn mặt tuy nhuốm máu nhưng vẫn đẹp trai cực kỳ của anh ấy, thầm nghĩ: “Có gì đâu mà không muốn.”

    Suốt 3 năm sau đó, Trì Vọng mưa nắng thất thường, tựa như một con chó điên, chỉ có tôi biết phải dỗ dành anh ấy như thế nào.

    Anh ấy nhớ kỹ tất cả sở thích của tôi.

    Tôi không thích mùi khói thuốc lá, anh ấy không bao giờ hút thuốc trước mặt tôi.

    Tôi sợ lạnh, vào mùa đông, anh ấy sẽ hoãn lại tất cả lịch trình để đưa tôi đi tắm suối nước nóng.

    Tôi thích hư vinh, cho nên vào ngày sinh nhật của tôi, anh ấy đã bắn pháo hoa suốt đêm, khiến cho toàn bộ thành phố Giang đều biết ngày hôm ấy, quý cô Hạ Nhan tròn 21 tuổi.

    Dưới màn pháo hoa đêm đó, Trì Vọng ôm chặt tôi: “Nhan Nhan, hãy hứa với anh là em sẽ bên anh mãi mãi đi.”

    Tôi cảm động đến rơi lệ: “Em hứa với anh! Trì Vọng, hay là bây giờ anh cầu hôn em đi, em sẽ đồng ý luôn!”

    ...

    Pháo hoa giữa bầu trời đêm chợt tắt.

    Tôi tỉnh lại, cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo trong không khí nói với tôi rằng nơi đây là tầng hầm.

    Tay tôi bị trói chặt nhưng tôi vẫn giãy giụa theo bản năng.

    Chỉ mới cựa một chút, bả vai đã bị ai đó đ è xuống từ phía sau lưng.

    “Nhan Nhan, em không chạy thoát được đâu.”

    Trì Vọng tháo cà vạt xuống, quen tay trói tay tôi lại rồi thắt một nút thắt.

    Anh ấy mặc áo sơ mi màu đen, trên ngực cài một chiếc ghim cài áo hình hoa hồng bằng bạc.

    Món đồ trang sức rẻ tiền như vậy không xứng với trang phục đắt tiền của anh ấy chút nào.

    Nhưng tôi nhận ra đó là món quà cuối cùng mà tôi tặng cho Trì Vọng.

    Trì Vọng điều chỉnh lại nút thắt, sau đó mang thuốc lại đây.

    “Em bị thương rồi, phải bôi thuốc thôi.”

    Tôi cố gắng hết sức để giãy giụa, nhưng Trì Vọng vẫn đè tôi xuống.

    Anh ấy trói tôi lại, bàn tay lướt qua thân thể của tôi, khớp xương ngón tay rõ ràng.

    3 năm trôi qua, Trì Vọng biết rõ mỗi một vị trí nhạy cảm trên người tôi.

    Toàn thân tôi run lên, tóc mái ướt đẫm mồ hôi, phản ứng s1nh lý khiến nước mắt tuôn rơi mất khống chế.

    Trì Vọng dịu dàng kề sát vào trán tôi, tựa như vô số lần trước kia, hôn lên nước mắt tôi:

    “Khóc cái gì?”

    Tôi nói: “Trì Vọng, anh có thể thả em ra trước được không, em muốn đi cứu Phương Vân…”

    Tôi không biết Phương Vân có chạy thoát được hay không. Tình huống tệ nhất có thể xảy ra là cậu ấy cũng rơi vào trong tay của Cố Bạc Xuyên.

    Trì Vọng lẳng lặng nói: “Em nói gì vậy? Anh không nghe rõ.”

    Tôi nói: “Anh có thể thả em ra không…”

    Còn chưa kịp dứt lời, Trì Vọng đã dùng nụ hôn ngăn chặn tất cả mọi lời nói của tôi.

    Tôi ra sức cắn anh ấy, mùi máu tươi ngay lập tức lan tràn trong khoang miệng.

    Nhưng Trì Vọng dường như không cảm thấy đau.

    Mãi một lúc lâu sau, anh ấy mới buông tôi ra, dùng lòng bàn tay lau đi vết máu ở khóe môi.

    “Nhan Nhan, em thay đổi rồi.”

    “Trước kia em rất ngoan, chưa từng cắn ai cả.”

    Anh ấy mỉm cười, xoa mái tóc tôi một cách nuông chiều: “Nhưng cứ duy trì như bây giờ cũng tốt, cho dù em có như thế nào, anh vẫn thích em.”

    ...

    Trì Vọng giam cầm tôi.

    Phần lớn thời gian, anh ấy sẽ đích thân ở bên cạnh tôi. Nếu anh ấy có việc không thể không rời đi, bên ngoài sẽ có hơn 20 vệ sĩ canh gác.

    Trong tầng hầm không có đồng hồ, tôi cũng không biết đã trôi qua mấy ngày.

    Tôi chỉ biết tôi bắt đầu tuyệt thực.

    Lúc Trì Vọng quay lại, tôi đã rất yếu ớt. Anh ấy bóp cằm của tôi để rót chất dinh dưỡng vào miệng.

    Nhưng vài phút sau khi anh ấy rót vào, tôi sẽ lại nôn ra.

    Trì Vọng tức điên lên.

    Anh ấy nới lỏng sợi dây thừng đang trói tôi lại, đè tôi lên tường.

    “Em hận anh đến như vậy à?”

    Không ăn không uống suốt nhiều ngày, tôi đã không còn sức để chống cự lại Trì Vọng nữa.

    Tôi lặp đi lặp lại một cách máy móc: “Thả em ra, em muốn đi cứu Phương Vân.”

    Trì Vọng buông tôi ra.

    “Em ăn uống ngoan đi, anh sẽ đưa em đến gặp Phương Vân.”

    Tôi ngẩng phắt dậy, trong mắt chan chứa hy vọng:

    “Anh biết Phương Vân đang ở đâu à?”

    Trì Vọng không chút quan tâm, cứ thế mà giúp tôi thay quần áo: “Ừ, sắp chết rồi.”

    Phương Vân sắp chết.

    Một câu này khiến tôi khóc ầm lên, nước mắt thấm ướt người Trì Vọng.

    Anh ấy tựa như bị nước mắt của tôi làm bỏng, đứng dậy.

    Trì Vọng ra ngoài, bỏ lại tôi còn đang khóc thút thít.

    Nửa tiếng sau, anh ấy quay lại, bế bổng tôi lên.

    Tôi cố gắng hết sức để giãy giụa.

    Anh ấy đè tôi lại: “Đừng động đậy nữa.”

    “Anh đưa em đến gặp Phương Vân.”

    14

    Trên xe của Trì Vọng, tôi được kể cho nghe về những chuyện đã xảy ra.

    Ngày hôm ấy, dưới sự che chở của tôi, Phương Vân chạy trốn.

    Nhưng đó cũng không được tính là một lần chạy trốn thành công.

    Bởi vì Cố Bạc Xuyên sai người bắt Hứa Văn đi.

    Lúc tôi được Trì Vọng đưa đến bờ biển, Hứa Văn đã bị trói trên cần cẩu, treo cao trên bờ biển.

    Chỉ cần thả cần cẩu ra, Hứa Văn sẽ ngay lập tức rơi xuống biển xanh sóng vỗ.

    Cố Bạc Xuyên dùng cách này để ép Phương Vân xuất hiện.

    Phương Vân đến.

    Giờ phút này, cậu ấy đứng trên vách núi cao, chỉ còn một chút nữa là trượt chân rơi xuống biển.

    So với sự điên cuồng của Cố Bạc Xuyên, trông Phương Vân có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều.

    Cậu ấy nói: “Anh cứ đẩy anh ấy xuống đi. Dù sao nếu anh ấy ngã xuống, em cũng sẽ nhảy xuống theo anh ấy.”

    Cố Bạc Xuyên đứng cách xa Phương Vân khoảng mấy chục mét.

    Anh ta muốn bước về phía Phương Vân, nhưng hễ anh ta tiến lên một bước, Phương Vân lại lùi về phía sau một bước.

    Sau lưng cậu ấy là biển cả bao la, Cố Bạc Xuyên không dám nhúc nhích nữa.

    Anh ta đứng yên tại chỗ, im lặng mất một lúc lâu.

    “Em nghiêm túc đấy à?”

    “Em yêu anh ta đến như vậy sao?”

    Cố Bạc Xuyên đang nói đến Hứa Văn.

    Phương Vân không nói lời nào.

    Cố Bạc Xuyên im lặng một lúc lâu, dường như có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng, anh ta chỉ nói một câu:

    “Thẩm Miên Miên chết rồi.”

    Ánh mắt của Phương Vân vẫn bình tĩnh như cũ.

    Thật ra cả tôi và cậu ấy đều đã biết chuyện này.

    Sau khi chúng tôi rời khỏi thành phố Giang, Thẩm Miên Miên cũng mất tích.

    Là Trì Vọng đã nhốt cô ta lại.

    Nhà họ Trì dùng một số biện pháp thẩm vấn thường dùng trong bang hội, Thẩm Miên Miên vốn không thể chịu nổi.

    Chưa đầy nửa tiếng, cô ta đã khóc lóc khai rằng chuyện bắt cóc là do cô ta tự biên tự diễn.

    “Anh là nam thứ, vốn dĩ anh phải trung thành bảo vệ em mãi mãi mới đúng! Cho dù anh có cưới người phụ nữ khác, trong tim anh cũng chỉ có thể có một mình em!”

    Có lẽ là cuối cùng cũng mất đi lý trí, Thẩm Miên Miên gào thét.

    Trì Vọng nghe không hiểu, cũng không muốn nghe.

    Anh ấy sai người thu thập bằng chứng xung quanh, ghi chép lại cả lời khai của Thẩm Miên Miên rồi sao lưu thành hai bản.

    Một bản đưa cho Cố Bạc Xuyên, một bản gửi đến nhà họ Phương.

    Hành động này của anh ấy trực tiếp huỷ hoại mối quan hệ giữa hai gia tộc.

    Sau khi người nhà họ Phương biết chuyện Cố Bạc Xuyên vì một ả đàn bà mất mặt rẻ tiền như vậy mà hại chết Phương Vân, họ đã ngay lập tức dừng hợp tác với nhà họ Cố.

    Nhưng Cố Bạc Xuyên còn không có thời gian quan tâm đ ến những vấn đề này.

    Cố Bạc Xuyên còn hận chính bản thân mình hơn cả người nhà họ Phương hận anh ta.

    Trong tất cả cảm xúc của con người, chỉ có sự hối hận là đáng sợ nhất.

    Hối hận có thể chuyển hóa thành bất kỳ loại cảm xúc nào, có thể là phẫn nộ, cũng có thể là thù hận.

    Ngay thời khắc quyết định như thế này, Trì Vọng đã giao Thẩm Miên Miên cho Cố Bạc Xuyên.

    Anh ấy nói: “Giết cô ta chỉ làm bẩn tay tôi. Giao cho anh vậy.”

    Thẩm Miên Miên bị Cố Bạc Xuyên tra tấn suốt 3 tháng, cuối cùng cũng tẩu thoát thành công.

    Cô ta trốn trong nhà họ Thẩm, muốn đi tìm nam chính của mình.

    Trong chuyện này, hai nhà họ Cố - Trì xưa nay không hợp nhau vậy mà lại thống nhất lập trường.

    Nam thứ và vai ác liên minh, nam chính và nữ chính bị bọn họ hợp tác treo cổ.

    15

    Tất cả những chuyện này, Trì Vọng đã kể hết lại cho tôi nghe khi còn ở dưới tầng hầm.

    Phản ứng của tôi và Phương Vân gần như giống hệt nhau –

    Đó chính là không có phản ứng gì cả.

    Nhìn thấy Phương Vân không nói lời nào, Cố Bạc Xuyên vội vã hạ thấp giọng, nói: “Thẩm Miên Miên chết rồi, sẽ không có ai chen chân vào giữa chúng ta nữa.”

    “Vậy nên... Em về với anh được không?”

    Phương Vân cười.

    Cậu ấy ngồi xuống vách núi.

    Gió biển thổi bay làn váy màu đỏ của cậu ấy, tựa như một đoá hoa diễm lệ đang nở rộ bên vách núi.

    Phương Vân không chút do dự mà cất lời: “Không được.”

    Gió biển gào thét giữa hai người, khoảng cách chỉ hơn 10 mét nay lại như chân trời góc biển.

    Có lẽ là gió to quá, mắt Cố Bạc Xuyên đỏ au.

    Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Cố Bạc Xuyên chịu thua. Xưa nay, anh ta vốn kiêu ngạo.

    Anh ta nói: “Vân Vân, anh biết là anh có lỗi với em.”

    “Em thà chết cũng không muốn tha thứ cho anh hay sao?”

    Phương Vân ngẩng đầu lên nhìn.

    Ánh mắt của cậu ấy rất bình tĩnh:

    “Cố Bạc Xuyên, giữa chúng ta không có tha thứ hay không tha thứ.”

    “Em làm vợ của anh trong 3 năm, nhận được rất nhiều phúc lợi. Xét về phương diện này, em phải cảm ơn anh.” Giọng điệu của Phương Vân hết sức lễ phép, tựa như đang nói với một người dưng xa lạ.

    Cố Bạc Xuyên bỗng dưng rơi lệ.

    Anh ta nói: “Trước khi chết, Thẩm Miên Miên có nói với anh một câu.”

    “Cô ta nói em và cô ta là loại người giống nhau.”

    “Cho nên, 3 năm đó đều là giả, đúng không?”

    Một câu hỏi chẳng đâu vào đâu, nhưng Phương Vân nghe hiểu.

    Cố Bạc Xuyên đang hỏi cậu ấy là có phải cậu ấy chưa từng yêu anh ta hay không.

    Tất cả chẳng qua chỉ là diễn xuất và sự lừa dối.

    Hai chữ “Đúng vậy” ngập ngừng bên miệng suốt mấy lần, nhưng cuối cùng, Phương Vân vẫn không nói ra hai chữ ấy.

    Cậu ấy chỉ cười, nước mắt hòa vào làn gió.

    “Cố Bạc Xuyên, sao có thể như thế được?”

    “Bà đây lại không phải là diễn viên chuyên nghiệp, sao có thể diễn giống như vậy được? Đương nhiên là bởi vì em đã từng thật lòng yêu anh.”

    Biểu cảm trên khuôn mặt Cố Bạc Xuyên ngay lập tức thay đổi.

    Mặt anh ta tái nhợt, tựa như một món đồ sứ, giây tiếp theo sẽ vỡ vụn ngay lập tức.

    Phương Vân mỉm cười vuốt phẳng làn váy, ánh mắt dần hồi tưởng lại:

    “Lúc em vừa mới xuyên không đến đây, trong nhà yêu cầu em tham dự một buổi vũ hội, nhưng em không hiểu gì cả, lúng túng muốn chết.”

    “Cố tình là chiếc váy đó còn bị mẹ kế và em kế của em giở trò, trong buổi vũ hội, váy bị rách một mảng to.”

    “Không ai giúp đỡ em, tất cả mọi người đều chờ xem em bị mất mặt.”

    Phương Vân nhìn về phía Cố Bạc Xuyên: “Chỉ có anh là cởi áo vest ra khoác lên người em, sau đó còn vươn tay ra, hỏi anh có thể mời em nhảy một điệu nhảy hay không.”

    “Ngày hôm ấy, tất cả các cô gái trong buổi vũ hội đều hâm mộ em, mẹ kế và em kế của em tức đến nổ đom đóm mắt.”

    Phương Vân mỉm cười gạt lệ: “Vậy nên, khi biết mình phải gả cho anh, em rất vui.”

    “Em nói với bản thân rằng, anh không yêu em cũng không sao, em yêu anh nhiều hơn một chút là được. Chỉ cần anh không bỏ rơi em, em sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh.”

    Cơ thể Cố Bạc Xuyên run rẩy lảo đảo trong gió, nếu không có vệ sĩ đỡ anh ta, anh ta đã ngã xuống rồi.

    Phương Vân không nhìn vào Cố Bạc Xuyên nữa.

    Cậu ấy nhìn về phía biển rộng vô bờ, giọng nói dịu dàng.

    “Cố Bạc Xuyên, anh có biết không? Hạ Nhan là bạn thân nhất của em. Cuộc đời này, em làm chuyện gì cũng muốn có cậu ấy đồng hành.”

    “Bọn em đã hẹn trước sẽ cùng đi với nhau, nhưng sau khi cậu ấy nói với anh em gặp tai nạn giao thông, trong một khoảnh khắc nào đó, em đã hèn mọn nghĩ rằng –”

    Phương Vân quay đầu lại nhìn về phía Cố Bạc Xuyên, nước mắt hòa tan vào gió biển.

    “Em đã nghĩ rằng, nếu như anh nghe tin em đang ở trong bệnh viện mà ngay lập tức đến bệnh viện tìm em.”

    “Vậy thì em sẽ không đi nữa. Em sẽ cho Hạ Nhan toàn bộ khoản tiền mà em đã chuẩn bị trước, sau đó ở lại bên cạnh anh.”

    Khóe môi Cố Bạc Xuyên trào máu ra. Mấy năm nay, thành phố Giang vẫn lưu truyền lời đồn rằng anh ta bị ung thư dạ dày, nhưng từ trước đến nay, lời đồn vẫn chưa được chứng thực.

    Phương Vân cũng không nhìn thấy.

    Cậu ấy ngẩng đầu, nhìn về phía Hứa Văn đang bị treo lên.

    “Vậy nên, em không quay về cùng anh, không phải là vì Thẩm Miên Miên hay là Hứa Văn.”

    “Cho dù hôm nay anh có giết Hứa Văn cũng vô dụng, bởi vì em không yêu anh ta đến như vậy.”

    “Em chỉ là không yêu anh nữa mà thôi.”

    Đây là lời phán quyết cuối cùng.

    Sau khi nghe thấy câu nói đó, Cố Bạc Xuyên như người mất hồn.

    Anh ta chậm rãi xoay người rời khỏi.

    Áo sơ mi bị cơn gió thổi lạnh.

    Nhóm vệ sinh đi theo anh ta.

    “Tổng giám đốc Cố...”

    Khóe môi Cố Bạc Xuyên liên tục trào ra từng ngụm máu.

    Anh ta ngã ngửa xuống.

    “Tổng giám đốc Cố!!”

    Trong lúc hỗn loạn, Phương Vân đã nhân cơ hội cứu được Hứa Văn.

    Cậu ấy phát hiện ra chiếc xe của Trì Vọng ở phía xa, nhìn thấy tôi đang ngồi trong xe.

    “Hạ Nhan!!”

    Phương Vân phát điên, cậu ấy vừa thấy đã hiểu ngay là chuyện gì đang xảy ra, xông tới muốn cứu tôi.

    Nhưng Trì Vọng không cho cậu ấy cơ hội.

    Anh ấy ôm tôi vào lòng, nói với tài xế: “Quay đầu.” Xe chạy như bay rời khỏi nơi đó, ném lại Phương Vân ở phía sau.
     
    Phương Hạ
    Chương 5


    16

    Đương nhiên là Phương Vân báo cảnh sát rồi.

    Khoảnh khắc xe chạy băng băng trên quốc lộ, chúng tôi nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát đang vang lên ở phía sau cách đó không xa.

    Sắc mặt của tài xế ngay lập tức thay đổi.

    Trì Vọng bình tĩnh hôn lên mái tóc tôi: “Không sao, cắt đuôi bọn họ là được.”

    Tài xế cắn chặt răng. Anh ta không dám khuyên nhưng lại không thể không khuyên:

    “Cậu Trì, nơi đây không phải là thành phố Giang.”

    “Ở nơi này, nếu gặp phải chuyện gì, bên trên không có ai che chở được.”

    Trì Vọng nghe như không nghe, vẫn ôm chặt lấy tôi.

    Anh ấy vuốt v e gương mặt tôi, nhẹ nhàng kề sát vào tai tôi mà nói:

    “Bé ngoan, anh không giống như Cố Bạc Xuyên đâu.”

    “Em nhìn xem, anh ta nghe thấy Phương Vân không yêu mình nữa thì ngay lập tức suy sụp và từ bỏ.”

    “Anh lại khác. Cho dù bây giờ em không yêu anh nhưng sau này cũng sẽ yêu anh.”

    “Cho dù không yêu anh, em cũng phải chết cùng anh.”

    Anh ấy hôn tôi: “Em đã hứa là sẽ ở bên anh mãi mãi, có đúng không?”

    Trong xe chìm vào im lặng một lúc lâu.

    Tôi nói: “Trì Vọng, em đã hứa là sẽ ở bên anh mãi mãi.”

    “Nhưng tiền đề là anh chịu cưới em.”

    Cơ thể của Trì Vọng bỗng chốc cứng đờ.

    Đó là những ngày vui thuở ban đầu, cực kỳ ngắn ngủi, ngắn ngủi đến mức tôi và anh ấy đều sắp quên rồi.

    Lúc ấy, tôi vẫn chưa nhận ra mình là thế thân, ngây thơ trao cho Trì Vọng một trái tim chân thành.

    “Trì Vọng, bạn thân của em mua một viên kim cương rất to màu hồng phấn, em rất thích. Sau này, khi anh cầu hôn em, anh có thể dùng kim cương màu hồng phấn làm nhẫn hay không?”

    “Trì Vọng, hôm nay em thấy một bé gái đáng yêu như cục bột vậy! Sau này chúng ta sinh con gái được không?”

    Trì Vọng ôm eo tôi, hôn lên đó.

    “Sao cũng được.”

    “Anh nghe theo em hết.”

    ...

    Không còn quãng thời gian thuần túy tốt đẹp như vậy nữa.

    Trong xe, tôi dùng chút sức lực cuối cùng để hôn Trì Vọng:

    “Sao nào?”

    “Anh rửa tay gác kiếm, kết hôn với em.”

    “Em sẽ thực hiện lời hứa, mãi mãi ở bên cạnh anh.”

    17

    Lúc Phương Vân tìm thấy tôi, tôi đang ngẩn người ngồi trong một công viên nhỏ trồng đầy hoa hồng.

    Cậu ấy nhào lên ôm chầm lấy tôi rồi khóc lóc: “Cậu dọa tớ sợ chết mất hu hu hu, nếu cậu chết thì tớ không biết phải làm sao bây giờ...”

    Tôi đẩy cậu ấy ra: “Phắn đi. Đừng tưởng là tớ không nghe thấy rằng cậu từng suy xét bỏ rơi tớ vì Cố Bạc Xuyên.”

    ...

    Sau khi khóc đã đời, Phương Vân nghe tôi kể lại mọi chuyện đã qua.

    Cậu ấy trợn mắt, không dám tin:

    “Vậy nên Trì Vọng cứ thế mà buông tha cho cậu?”

    Tôi nói:

    “Ừm.”

    “Nhưng Trì Vọng không phải là kẻ điên à? Tớ cứ nghĩ cho dù có chết, anh ta cũng muốn chết chung một chỗ với cậu chứ.”

    Tôi mỉm cười, gió thổi khô nước mắt, trái tim tôi trống rỗng: “Tớ hiểu Trì Vọng.”

    “Anh ấy thà chết chung với tớ cũng không muốn cưới tớ.”

    Không có ai hiểu rõ dã tâm của Trì Vọng hơn tôi.

    Trì Vọng là con ngoài giá thú của nhà họ Trì.

    Nói đúng hơn là mẹ của Trì Vọng từng là thư ký của bố anh ấy, sự ra đời của anh ấy là kết quả của một lần bị c**ng bức.

    Nhưng không một ai tin.

    Tất cả mọi người đều mắng chửi mẹ của Trì Vọng, nói rằng nữ thư ký gợi cảm này quyến rũ cấp trên, muốn dựa vào cái thai để được gả vào hào môn.

    Mẹ của Trì Vọng đã qua đời vì bị bạo lực lạnh từ lâu.

    Khi đó, Trì Vọng mới 7-8 tuổi.

    Anh ấy dập đầu trước mộ của mẹ mình, thề rằng từ nay về sau, mục tiêu lớn nhất cả đời của anh ấy là tiến về phía trước bằng mọi giá.

    Tuy xuất thân không sạch sẽ, nhưng nhìn thấy anh ấy thật sự rất giàu có, có rất nhiều thiên kim nhà giàu chịu liên hôn với anh ấy.

    Tôi chỉ đang nhắc nhở anh ấy, anh ấy đã vì tôi mà làm ầm ĩ đến như vậy.

    Chẳng lẽ là muốn từ bỏ mười mấy năm phấn đấu trước kia hay sao?

    “Không phải là anh ấy buông tha cho tớ, anh ấy chỉ buông tha cho bản thân mình.”

    Tôi nhẹ nhàng nói với Phương Vân.

    18

    Hai năm sau đó, tôi không hề gặp lại Trì Vọng.

    Người này tựa như biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi.

    Không để lại bất kỳ dấu vết nào.

    Mỗi ngày, tôi và Phương Vân đều cười hi hi ha ha, sống mơ mơ màng màng.

    Thi thoảng, tôi sẽ hỏi cậu ấy một câu ngẫu nhiên: “Lúc trước, cậu nói với Cố Bạc Xuyên những lời này, rốt cuộc là thật lòng hay chỉ dối lòng để cứu Hứa Văn?” Mỗi lần như vậy, Phương Vân đều giả vờ như không nghe thấy được, ngay lập tức kéo tay của chàng trai phục vụ bên cạnh: “Bàn tay này của anh không tệ, có tướng phú quý!”

    Tôi cũng không tra hỏi nữa, chỉ mỉm cười cho qua.

    ...

    Rất lâu sau.

    Tôi cuối cùng cũng gặp lại Trì Vọng.

    Khi đó, tôi và Phương Vân đang cùng nhau tản bộ hóng mát trong một công viên, bỗng dưng tôi nhìn thấy một chiếc moto đang đậu bên kia đường.

    Liếc mắt nhìn sang, tôi thấy Trì Vọng.

    Anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, vẫn đẹp trai và u ám như trước.

    Anh ấy bước đến: “Thật trùng hợp.”

    Anh ấy không đến tìm tôi, chúng tôi chỉ vô tình chạm mặt.

    Tôi nghe nói có con gái của một vị phó chủ tịch thành phố Cẩm chỉ mới ngẫu nhiên gặp mặt Trì Vọng một lần mà đã đem lòng yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên, đòi sống đòi chết.

    Đối với Trì Vọng, đây là một cơ hội cực kỳ tốt.

    Tôi hỏi anh ấy: “Anh đến đây gặp bạn gái à?”

    Anh ấy gật đầu: “Đúng vậy.”

    “Sao lại không đi vậy?”

    “Anh hơi lo lắng một chút nên dừng lại ở đây hút một điếu thuốc.” Anh ấy quơ quơ điếu thuốc mùi bạc hà trong tay, sau đó tính dập tắt điếu thuốc theo bản năng.

    Đây là thói quen của anh ấy. Hô hấp của tôi không được tốt. Mới đầu, anh ấy còn trách tôi nũng nịu, nhưng sau này, mỗi khi đang hút thuốc mà nhìn thấy tôi, anh ấy đều sẽ dập tắt điếu thuốc.

    Chúng tôi cùng chìm vào im lặng trong chốc lát.

    Trì Vọng thản nhiên nói: “Đã lâu không gặp, em có muốn tâm sự một chút hay không?”

    Phương Vân nhìn tôi.

    Tôi gật đầu.

    Lúc này, Phương Vân mới chủ động rời khỏi: “Tớ ra quán cà phê chờ cậu.”

    Tôi và Trì Vọng cùng nhau tản bộ suốt một đoạn đường.

    Giữa đường, chúng tôi đi ngang một sạp bán kem, trong que kem ốc quế khổng lồ có mấy viên kem.

    Nếu là tôi của trước kia, chắc chắn tôi sẽ làm nũng đòi Trì Vọng mua cho tôi.

    Lần này, tôi không đòi nữa, nhưng Trì Vọng lại chủ động bước lên mua cho tôi một cây kem.

    Anh ấy muốn đưa cho tôi.

    Tôi khựng lại một chút, vừa mỉm cười vừa nói: “Cảm ơn anh, nhưng mà…”

    “Em có thai rồi. Gần đây, bác sĩ không cho em ăn kem.”

    Có lẽ là tôi hoa mắt.

    Tay của Trì Vọng hơi hơi run lên.

    Nhưng gần như là ngay giây tiếp theo, anh ấy đã nở nụ cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    “Vậy à.”

    Anh ấy cầm cây kem ốc quế khổng lồ, lặng lẽ nói.

    “Vậy anh đi gặp bạn gái đây.” Anh ấy nói.

    Một bé trai chạy lại, thèm thuồng nhìn cây kem trong tay Trì Vọng.

    Tôi nói: “Tặng cho nó đi. Dù sao em cũng không ăn được.”

    Trì Vọng khựng lại một chút rồi nói: “Được.”

    Anh ấy đưa cây kem cho bé trai.

    Bé trai nở một nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn anh!”

    Sau đó cầm kem chạy đi xa.

    Khoảnh khắc này, hoàng hôn ở nơi đây đang mạ vàng lên những đoá hoa hồng, phảng phất như màu sắc sẽ không bao giờ phai.

    Tôi nghe thấy Trì Vọng nói: “Tạm biệt.”

    Tôi cũng nói: “Tạm biệt.”

    Anh ấy đội nón bảo hiểm, ngồi lên moto, biến mất dưới ánh hoàng hôn.

    Không biết từ khi nào, Phương Vân đã bước đến bên cạnh tôi.

    “Sao lại lừa Trì Vọng vậy?”

    Tôi chưa kết hôn, cũng không có thai.

    Tôi thở dài: “Anh ấy đến đây để đi xem mắt.”

    “Việc liên hôn này rất quan trọng đối với anh ấy. Nhà họ Trì luôn mong anh ấy có thể cưới một người vợ đến từ giới chính trị để tẩy trắng xuất thân không mấy sạch sẽ của anh ấy.”

    “Cơ hội quan trọng như thế này… Tớ không nên làm anh ấy phân tâm thêm nữa.”

    Phương Vân ôm tôi: “Có khó chịu không?”

    “Không khó chịu.”

    “Cậu thật sự không còn yêu Trì Vọng nữa?”

    “... Cố Bạc Xuyên bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, anh ta muốn gặp cậu, chẳng lẽ cậu không tính đi gặp anh ta hay sao?”

    “... Thôi, đi uống rượu đi.”

    “Đi thôi.”
     
    Phương Hạ
    Chương 6


    19. Trì Vọng

    Có đôi khi, Trì Vọng cảm thấy Hạ Nhan rất hiểu mình.

    Có đôi khi lại cảm thấy Hạ Nhan không đủ hiểu mình.

    Nhưng việc Hạ Nhan không đủ hiểu mình cũng là vì Trì Vọng cố tình làm như vậy. Dù sao thân phận của Hạ Nhan cũng chỉ là tình nhân, không có một ông trùm nào lại để cho tình nhân hiểu rõ mình.

    Ví dụ như Hạ Nhan cũng không biết rằng, Trì Vọng từ một đứa con ngoài giá thú bị nhốt trong bệnh viện tâm thần, cuối cùng có thể dốc sức trở thành người thừa kế của nhà họ Trì, nguyên nhân là vì có được sự trợ giúp ít nhiều của một người anh lớn.

    Vị đại ca kia từ năm mười mấy tuổi đã lăn lộn trong bang hội, từng vác dao bổ dưa hấu một mình xông vào hang ổ của kẻ thù, hội tụ đủ tất cả những tố chất của một vị kiêu hùng, là một trong số những nhân vật nổi tiếng trong thành phố Giang.

    Nhờ sự trợ giúp của đại ca, Trì Vọng bắt đầu đứng vững trong bang hội, sau đó nương nhờ thế lực của đại ca, dần dần thanh trừ những anh em cùng cha khác mẹ của mình, mãi cho đến khi bố của anh ấy trở thàn lập di chúc, để anh ấy trở thành người thừa kế duy nhất.

    Trì Vọng đã nghĩ rằng đại ca sẽ cùng anh ấy hưởng thụ lãnh thổ quyền lực này. Đọc Full Tại Truyenfull.io

    Nhưng không.

    Năm 36 tuổi, đại ca dường như đã thay đổi. Đại ca nói mình yêu một người phụ nữ sâu sắc, cô ấy đã mang thai, sợ cảnh chém giết nên muốn đại ca rửa tay gác kiếm, sống một cuộc sống bình thường.

    Nếu là Trì Vọng của bây giờ, anh chắc chắn sẽ khuyên nhủ đại ca, giang hồ không bao giờ có chuyện rửa tay gác kiếm. Hoặc là đi đến cuối con đường, nếu muốn quay đầu thì chỉ còn một đường chết.

    Nhưng khi đó, Trì Vọng còn chưa hiểu được đạo lý này.

    Sau khi đại ca rửa tay gác kiếm, kẻ thù tìm đến.

    Bọn họ bắt cóc vợ của đại ca, muốn đại ca đến họ bà chuộc một mình.

    Người đàn ông đã từng rất bình tĩnh và tàn nhẫn, nay tựa như mất đi lý trí, nghe răm rắp theo những lời yêu cầu của bọn bắt cóc.

    Chờ đến khi Trì Vọng tìm thấy đại ca, anh ấy đã bị ném bên vệ đường, toàn thân không có chỗ nào lành lặn.

    Đại ca vẫn còn sót lại chút hơi thở cuối cùng, sau khi nhìn thấy Trì Vọng, câu nói đầu tiên của anh ấy là: “Cô ấy không sao chứ?”

    Trì Vọng biết đại ca đang hỏi về người phụ nữ kia, khựng lại một chút rồi mới nói: “Không sao cả.”

    Lúc này, đại ca mới yên tâm.

    Đại ca nhìn chàng trai mà mình một tay dạy dỗ nên người này, để lại vài lời khuyên cuối cùng:

    “Người anh em, hãy nhớ kỹ lời nói của đại ca, sau này nếu muốn bò lên cao thì tuyệt đối không thể có điểm yếu được.”

    “Khi một người đàn ông moi tim móc phổi ra toàn tâm toàn ý đối xử tốt với một người phụ nữ, đối với người khác, đây là chân ái, nhưng đối với chúng ta, đây là điểm yếu trí mạng.”

    “Đừng nói cho chị dâu của chú biết rằng anh đã chết. Cứ nói với cô ấy là anh đây cặp kè với người khác rồi, để lại cho cô ấy một khoản tiền, yêu cầu cô ấy đừng đến tìm anh nữa...”

    Sau khi Trì Vọng gật đầu đồng ý, đại ca mới yên tâm nhắm mắt xuôi tay.

    Trì Vọng im lặng nhìn thi thể của đại ca một lúc lâu.

    Anh lừa đại ca. Kẻ thù căn bản không giữ lại bất kỳ người sống nào.

    Vợ của đại ca cũng đã chết, thi thể nằm cách xa đại ca khoảng mấy chục mét. Ban nãy, Trì Vọng đứng che khuất thi thể của cô ấy.

    Trì Vọng thu xếp lễ tang cho đại ca và vợ của anh ấy, sau đó giết sạch cả nhà kẻ thù.

    10 năm sau đó, Trì Vọng vẫn luôn nhớ kỹ lời nói của đại ca.

    Anh bò lên cao hơn đại ca, anh không thể có bất cứ điểm yếu nào.

    Người ngoài đều đồn rằng cô bé đã từng đứng bên ngoài bệnh viện tâm thần nghe Trì Vọng đàn dương cầm mỗi ngày là ánh trăng sáng trong lòng anh.

    Mỗi lần nghe xong, Trì Vọng đều muốn bật cười. Đọc Full Tại Truyenfull.io

    Buồn cười quá. Anh đường đường là một người dám vác dao chĩa về phía cha ruột mình, một con nhóc chỉ đứng bên ngoài nghe anh đàn có 2 lần thì có thể quan trọng đến mức nào? Nhưng anh lại thích để người ngoài đồn đoán như vậy.

    Có một điểm yếu giả vẫn tốt hơn so với việc không có bất kỳ điểm yếu nào.

    Hơn nữa...

    Trì Vọng cho rằng, nếu như người ngoài đều nghĩ anh yêu kẻ được gọi là ánh trăng sáng kia, vậy thì Hạ Nhan sẽ an toàn hơn.

    Hạ Nhan là người phụ nữ ở bên cạnh Trì Vọng lâu nhất.

    Trì Vọng nhớ rõ lời dặn của đại ca. Phụ nữ có thể bao nuôi, có thể chơi đùa, nhưng không thể yêu.

    Trì Vọng không ngờ rằng mình sẽ lún sâu vào.

    3 năm trôi qua, anh cố gắng lừa dối bản thân, cố gắng không nghĩ đến vấn đề này, mãi cho đến khi Hạ Nhan nhân lúc cao trào mà hỏi anh rằng.

    Anh có yêu em không.

    Trì Vọng suýt chút nữa đã buột miệng nói yêu.

    Nhưng ngay sau đó, anh hoàn hồn lại, chỉ cảm nhận được sự sợ hãi sởn gai ốc.

    Xương cốt vụn vỡ của đại ca, thi thể người vợ đang mang thai của đại ca ở cách đó không xa bỗng xuất hiện trước mắt anh, tựa như một cơn ác mộng.

    Trì Vọng đứng dậy.

    Anh không thể đối diện với vấn đề này, chỉ có thể chạy trốn.

    Anh biết Hạ Nhan đang khóc sau lưng.

    Cô ấy rất ngoan, lúc khóc không phát ra bất cứ âm thanh nào, nhưng trái tim của anh sẽ co rút đau đớn theo cô ấy.

    Trì Vọng cảm thấy bản thân mình xong đời rồi.

    Anh cảm thấy mình nên bứt ra, cần phải kiềm chế lại.

    Trước khi chắc chắn rằng mình có thể rung động, anh không thể gặp lại Hạ Nhan.

    Anh rời khỏi căn biệt thự kia suốt 3 ngày. Vì muốn phân tán sự chú ý, anh đi gặp Thẩm Miên Miên.

    Anh không có chút kiên nhẫn nào khi Thẩm Miên Miên kể lại chuyện cũ. Đọc Full Tại Truyenfull.io

    Điều duy nhất mà anh có hứng thú là mối quan hệ giữa cô ta và Cố Bạc Xuyên.

    Nghe nói là vì nữ sinh này mà Cố Bạc Xuyên đã năm lần bảy lượt ruồng bỏ bà Cố.

    Nếu thật sự như vậy, có lẽ anh có thể gián tiếp khống chế Cố Bạc Xuyên bằng cách khống chế nữ sinh này.

    ...

    Ngay lúc Trì Vọng cho rằng trái tim mình vẫn hướng về sự nghiệp.

    Hạ Nhan qua đời.

    Trì Vọng đua xe moto đến đó, suýt chút nữa cả người lẫn xe đã lao đầu xuống biển.

    Các nguyên lão của nhà họ Trì tức điên lên.

    Hành động này của Trì Vọng khiến tất cả mọi sự chuẩn bị trước kia đều trở nên công cốc.

    Trước kia, vì tẩy trắng gia thế không sạch của Trì Vọng, bọn họ đã tìm rất nhiều thiên kim xuất thân danh gia vọng tộc làm đối tượng liên hôn.

    Trong giới này, một khi đã liên hôn thì việc bao nuôi tình nhân hay từng có ánh trăng sáng cũng không thành vấn đề.

    Nhưng vì một thế thân mà phát rồ đến mức suýt chết lại là vấn đề rất lớn.

    Trì Vọng gần như huỷ hoại toàn bộ kế hoạch mà anh đã chuẩn bị suốt nhiều năm qua.

    Nhưng anh thà là như vậy.

    Anh ngồi bên bờ biển, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất.

    Hạ Nhan chưa chết, chắc chắn chưa chết.

    Anh không có bằng chứng, nhưng anh cho rằng trái tim của mình vẫn còn đập, chứng tỏ người anh yêu chắc chắn vẫn còn tồn tại đâu đó trong một góc trên thế gian này.

    Vậy nên, khi Cố Bạc Xuyên đã hoàn toàn sa ngã, đã học liên tục uống say, chà đạp bản thân đến mức mắc bệnh ung thư dạ dày, Trì Vọng vẫn không hề từ bỏ, đi khắp thế giới tìm kiếm Hạ Nhan.

    Nhà họ Trì không có đủ người, Trì Vọng bèn lập tức xông vào nhà của Cố Bạc Xuyên: “Cho tôi mượn người của anh.”

    Cố Bạc Xuyên hỏi: “Tại sao?”

    Trì Vọng nói: “Muốn cho mượn hay không tùy anh.”

    Sau đó quay người bỏ đi.

    Cố Bạc Xuyên bất đắc dĩ phải gọi anh lại.

    “Anh cần dùng đến người nào thì cứ điều người đó đi đi.”

    ...

    Cuối cùng Trì Vọng cũng tìm thấy Hạ Nhan.

    Nhưng Hạ Nhan muốn anh rửa tay gác kiếm, kết hôn với cô ấy.

    Trước kia, Trì Vọng cảm thấy phụ nữ ai cũng thiểu năng như nhau, sao ai cũng muốn kết hôn vậy?

    Nhưng bây giờ, trong chiếc chuyên cơ riêng trên đường quay về thành phố Giang, khóe môi của Trì Vọng bất giác cong lên.

    Một loại cảm giác hạnh phúc kỳ lạ tràn ngập khắp trái tim, Trì Vọng bỗng dưng nhớ tới đại ca.

    Lần này, anh không còn nhớ đến xương cốt vụn vỡ của đại ca nữa mà ngược lại, anh lại nhớ đến nụ cười hạnh phúc trên gương mặt đại ca lúc nhắm mắt xuôi tay.

    Hóa ra anh ấy cũng không hối hận về lựa chọn của chính mình.

    Trì Vọng quay về thành phố Giang. Đọc Full Tại Truyenfull.io

    Anh muốn chuẩn bị kỹ càng hơn đại ca của mình gấp ngàn vạn lần.

    Bản thân anh thì không sao, nhưng anh không thể làm liên luỵ đến Hạ Nhan.

    Anh chuẩn bị rất kỹ càng, từ bỏ thân phận của mình, di dời tài sản, làm tốt công tác bảo vệ.

    Anh muốn chắc chắn rằng sau khi mình rửa tay gác kiếm, không có bất cứ kẻ thù nào có thể uy h**p đến Hạ Nhan.

    Những việc này cần đến 2 năm

    2 năm sau, cuối cùng Trì Vọng cũng có thể xuất phát.

    Từ bỏ tất cả mọi thứ ở thành phố Giang.

    Anh không còn là Trì Vọng nữa, có thể là bất kỳ ai cũng được.

    Chỉ cần có thể ở bên cạnh Hạ Nhan là được.

    Nhưng Hạ Nhan không chờ đợi anh.

    Cô ấy có thai rồi.

    Trì Vọng lấy hết can đảm muốn hỏi cô ấy rằng chồng cô ấy là người ở đâu, bây giờ cô ấy có hạnh phúc hay không.

    Anh có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại không hỏi gì cả.

    Trì Vọng rời đi.

    Người nhà họ Trì liều mạng hối thúc anh, nói rằng thiên kim tiểu thư ở thành phố Cẩm muốn gặp anh.

    Trong một khoảnh khắc thoáng qua, Trì Vọng đã nghĩ, thôi thì như vậy cũng được.

    Đi xem mắt, cưới một người vợ tuy mình không yêu nhưng đối phương lại rất yêu mình, tẩy trắng gia thế, đùa bỡn quyền lực.

    Dù sao thì có rất nhiều đàn ông giống như vậy.

    Nhưng trong một khoảnh khắc cuối cùng, Trì Vọng bỗng dưng nhớ đến Cố Bạc Xuyên.

    Nếu anh cứ tiếp tục như vậy thì sẽ trở thành Cố Bạc Xuyên tiếp theo.

    Trì Vọng đột ngột quay đầu xe lại.

    Hoàng hôn và gió đêm đều bị anh ném lại phía sau.

    Anh đã không còn trẻ nữa, cũng không biết có thể theo the theo đuổi người con gái mình yêu thêm lần nữa hay không.

    Anh chỉ chạy về phía cô gái ấy mà không hề quay đầu lại.
     
    Phương Hạ
    Chương 7: Hoàn


    20. Bé trai

    Bé trai cầm một cây kem, tung tăng nhảy nhót chạy lại trước mặt một bé gái.

    “Đây là một anh rất đẹp trai và một chị rất xinh gái tặng cho tớ.” Bé trai ưỡn ngực nói, “Cho cậu ăn đó."

    Bé gái nhận lấy cây kem: “Sao lại cho tớ vậy?”

    Bé trai nói: “Đừng hỏi nhiều như vậy, cứ ăn đi.”

    Bé gái nở một nụ cười ngọt ngào. Đọc Full Tại Truyenfull.io

    Bé gái li3m một miếng kem, bỗng dưng kêu lên một tiếng.

    Kem tan chảy.

    Bên trong cây kem rơi xuống một chiếc ghim cài áo nhỏ nhắn hình hoa hồng bằng bạc.

    Phần đuôi của ghim cài áo là một viên kim cương màu hồng phấn cực lớn, sáng lấp lánh.

    Bé trai cầm lấy chiếc ghim cài áo.

    Bé gái cầm lấy chiếc nhẫn.

    Hai đứa trẻ cùng quay đầu nhìn lại phía sau.

    Hoàng hôn đã buông xuống, chỉ còn lại một đoá hoa hồng đang nở rộ trong vô tận.

    HẾT
     
    Back
    Top Dưới