Khác PHƯỢNG ẨN THIÊN HẠ

Phượng Ẩn Thiên Hạ
CHƯƠNG 18 : Chuyển Biến! Ảo Trận Đoàn.


Lạc Thuỷ mới vừa rồi còn diễu võ dương oai, sắc mặt trở nên trắng bệch, nàng chần chờ nhìn về phía Lâm Hoa Nguyệt, khi ánh mắt của nàng rơi vào cặp mắt thâm thuý kia thì một cổ lạnh lẽo áp lực ép thẳng tới đáy lòng, bước chân lảo đảo lùi về phía sau, sắc mặt trắng bệch lại treo lên sợ hãi.

Người này...thật đáng sợ, chính mình vừa nãy đúng là khinh thường người như vậy sao?

Ánh mắt Lâm Hoa Nguyệt lúc này càng trở nên sâu thẳm, bắt gặp được ánh mắt của nàng, Lạc Thuỷ run rẩy càng thêm lợi hại, nàng liều mạng lùi về phía sau đến góc tường mới dừng lại.

" Ngươi...ngươi làm gì?"

Quỷ mị bóng người từ giữa sân xẹt qua, chỉ là một cái chớp mắt, bóng người Lâm Hoa Nguyệt đã xuất hiện ở Lạc Thuỷ trước mặt, ở nàng nói ra ba chữ kia, Lâm Hoa Nguyệt đã bấm chặt Lạc Thuỷ cổ.

" Lạc gia ở Chu Tước quốc là đệ tứ thủ phủ, Lạc Thiên ( gia chủ Lạc gia, phụ thân của Lạc Thuỷ) làm thế nào cũng chỉ ở Chu Tước quốc chiếm một vị trí mà thôi, không phải nắm giữ thiên hạ, hay ngươi cho rằng đệ tử của Chi Vân Môn là vinh quang?

Thật đáng thương!

Nếu có lần sau, ta không chỉ ngắt lấy cổ ngươi, mà là trực tiếp cắt đứt" Lời lạnh như băng vang lên, Lâm Hoa Nguyệt vung tay lên, Lạc Thuỷ cả người mạnh mẽ văng ra ngoài.

Chu Tước quốc đệ tứ thủ phủ, không phải hoàng tộc người, so tam đại gia tộc khác cũng không sánh bằng, đệ tử môn phái thì sao?

Một người sống mà chỉ nhờ danh tiếng của người khác, nàng có cái gì đắc ý.

Lâm Hoa Nguyệt nàng chẳng phải người lương thiện gì, đối với người muốn giết nàng, nàng sẽ không buông tha cho người đó.

Nhưng nàng có cảm giác bản thân sắp thăng cắp, không thể tiếp tục nếu không người bất lợi chính là nàng nên nàng mới buông tha nàng ta.

Chính là con người không bao giờ được như ý nguyện, nàng muốn buông tha nhưng chưa chắc người khác lại buông tha.

Lạc Thuỷ nằm trên đất hung hăn hít mới mẻ không khí, nàng thật sự sợ hãi người trước mặt này, nhưng khi nghe Lâm Hoa Nguyệt trào phúng, mọi sợ hãi biến thành tức giận cùng không cam lòng.

Trước đây dù là ở Lạc Gia hay ở Chi Vân Môn tất cả mọi người đều sẽ đối với nàng lễ nhượng ba phần,còn tiện nhân này không chỉ không đối với nàng lễ nhượng mà thậm chí suýt nữa giết chết nàng.

Lạc Thuỷ nàng trước giờ chưa từng chịu sỉ nhục lớn như vậy.

Không...nàng nhất định phải giết tiện nhân này.

Đột nhiên suy nghĩ đến cái gì, nàng lấy cây sáo từ trong túi càn khôn ra, để lên miệng thổi.

Rất nhanh, tiếng gió xào xạc tựa như tiếng khóc tiếng tố của quỷ đêm, tàn lá xanh to lớn trên đỉnh đầu lay động phát ra tiếng sàn sạt, không khí bắt đầu ngưng động lại.

Trầm mặc trong phút chốc, mười bóng đen như ma quỷ bốn phương tám hướng bay vút ra.

Lạc Thuỷ thấy vậy vui mừng, quả nhiên sư phụ không có gạt nàng.

Trước đây không lâu vì nàng tặng tinh linh thảo quý hiếm hiếu kính cho sư phụ, sư phụ vừa lòng liền cho nàng một cây sáo, có thể kêu gọi Ảo Trận đoàn, không một ai biết Ảo Trận đoàn đến từ đâu nhưng họ làm mọi người phải e ngại ,không phải về pháp thuật hay kiếm khí mà là ảo cảnh.

Ảo Trận đoàn cũng như tên gọi, họ có thể tạo ra mê trận, làm đối phương lâm vào mộng cảnh không lối thoát.

Vì Nhị trưởng lão trong lần vô tình đã cứu một người trong Ảo Trận đoàn, để tạ ơn họ đã đưa cho Nhị trưởng lão huyễn sáo.

Khi nào cần giúp đỡ thì thổi lên, nhưng chỉ sử dụng được một lần nên Nhị trưởng lão bảo nàng phải dùng cẩn trọng.

Lạc Thuỷ cũng không muốn lãng phí huyễn sáo nhưng vì không cam lòng và muốn tiêu diệt tiện nhân trước mắt.

" Giết tiện nhân này cho ta"- nàng vừa quát lớn vừa đưa tay chỉ vào Lâm Hoa Nguyệt.

" Nga?

Nha đầu ngươi đây là ra lệnh cho Ảo Trận đoàn bọn ta?"

- một nữ tử trừng Lạc Thuỷ, khinh thường nói.

Lạc Thuỷ giật mình nàng quên mất mình nói chuyện với ai, tuy tức giận nhưng rất nhanh nàng áp chế xuống.

" Ta...ta không phải ra lệnh cho các ngươi, ta chỉ muốn các ngươi nhanh giết tiện nhân này" nói còn không quên chỉ vào Lâm Hoa Nguyệt.

" Hừ!

Một nha đầu nho nhỏ mà giết cũng không được, Chi Vân Môn của các ngươi thật không có tiền đồ" Nữ tử nhìn mặt đất đầy thi thể rồi lại nhìn Lâm Hoa Nguyệt, ánh mắt loé lên kinh diễm cùng ghen tỵ, nói.

Lạc Thuỷ sắc mặt lúc này trắng đến hồng đến đen ,rất đặc sắc.

" Tam Nương!

Chúng ta thiếu nợ thì phải trả, giết nhanh nha đầu này rồi đi thôi" Một trung niên nam tử sắc mặt âm trầm nói.
 
Phượng Ẩn Thiên Hạ
CHƯƠNG 19 : Lâm vào mộng cảnh, nguy hiểm.


Lâm Hoa Nguyệt trán sớm đã lấm tấm mồ hôi lạnh, y phục cũng ướt đẫm.

Tình huống trước mắt thì không thể thăng cấp được nữa, không còn cách nào, nàng đành nhờ tiên linh giúp, nàng dùng tâm linh nói chuyện với tiên linh.

" Tiểu Đậu...hãy phong bế huyễn lực của ta nhanh đi"

" Nhưng tiên tử nếu người làm như vậy thì người sẽ gặp nguy hiểm"

" Ta bảo ngươi làm thì hãy làm"

" Tiên tử " tiểu đậu do dự

" Nhanh" Lâm Hoa Nguyệt quát lớn

" vâng"

Ảo Trận đoàn?

Sắc mặt Lâm Hoa Nguyệt hơi ngưng trọng, Ảo trận đoàn nàng cũng có nghe qua tuy họ huyễn lực không cao đều là đại huyễn vương cấp bậc.

Tuy vậy nhưng nàng biết chính mình không cần khinh thường họ bởi sở trường họ không phải huyễn lực mà là tạo ra mộng cảnh.

Với tình trạng của nàng bây giờ cho dù họ có ba hoặc bốn người chưa chắc nàng sẽ thắng nhưng giờ trước mặt nàng là mười người.

Muốn nàng chết như vậy, thật lớn bút tích.Chết tiệt!

Thực lực nàng chưa đủ mạnh.Nghĩ đến đây sắc mặt nàng càng thêm âm trầm.

Một cơn gió từ đâu thoảng qua, vạt áo tung bay, tóc đen như hoà cùng làn gió, khí thế ngập trời, mọi thứ dường như tĩnh lặng, chỉ mỗi thiếu nữ như tiên khẽ động ,sát khí xung quanh nàng như từ tu la địa ngục lan toả ra làm mọi người đáy lòng run rẩy.

Ảo trận đoàn nhanh chóng tách ra bao vây nữ tử vào bên trong hai tay kết ấn chú.

Lâm Hoa Nguyệt chân không chạm đất, nhanh nhẹn di chuyển, ánh mắt lạnh lẽo, trên tay lúc này xuất hiện một chiết ngọc phiến, không thể dùng huyễn lực nàng đành phải dùng nó.

Tay động, môi mỏng khẽ mở :

" Hắc phong chi tiễn, đi"

Ảo trận đoàn không dám chậm trễ, tay tăng nhanh tốc độ kết ấn, miệng không ngừng đọc chú cỗ xưa.

Lâm Hoa Nguyệt vung tay lên, những trận gió tạo thành những cung tên thẳng tâp hướng về phía ảo trận đoàn.

Bởi vì không sử dụng huyễn lực nên uy lực của nó giảm đáng kể, Ảo trận đoàn nhanh chóng tránh thoát trên tay kết ấn vẫn không dừng lại, nhưng lúc này một trong số họ bị trúng phong tiễn, người nọ phun một ngụm máu tươi, bay thẳng ra ngoài lăn lộn trên đất.

Dù lo lắng cho đồng đội nhưng họ không thể ngừng lại nếu không sẽ phản vệ mà chết, sắc mặt ai cũng trắng bệch, mồ hôi lạnh từng giọt tuôn ra.

Họ không nghĩ nha đầu trước mặt này lại có tinh thần lực cường đại như vậy, thông thường thì bọn họ muốn đưa người vào mộng cảnh rất dễ, không nghĩ tới hôm nay lại không dễ.

Trung niên nam tử thấy vậy liền cắn răng, từng giọt máu chảy ra, ông lấy máu vẽ lên tay ấn chú phức tạp.

Thấy những người này không trúng phong tiễn, Lâm Hoa Nguyệt trong lòng tức giận càng sâu, vận khởi ngọc phiến ngưng tụ thành những phong kiếm hung hăn hướng Ảo trận đoàn đâm tới.

Phong kiếm đâm tới, họ ngược lại không né, đồng thanh hô :

" Huyễn ảo chi mộng, mở "

Hô xong mỗi người đều quỷ dị cười một tiếng, này một tiếng như là cực đại sóng âm làm đại não của Lâm Hoa Nguyệt muốn nổ tung ra, nàng nhắm chặt đôi mắt, sắc mặt từ từ dịu lại phảng phất tựa đang say mê trong giấc mộng tuyệt vời, nàng hoàn toàn bị hấp dẫn, tất cả thế giới cùng ý niệm đều rơi vào trong giấc mộng dịu dàng kia, không màu sắc không tiếng động.

Thấy nàng như vậy, Băng Lam cùng Tư Hạ lo lắng lại vô pháp đứng dậy, hiển nhiên là bị thương rất nặng.

Nhưng các nàng không nóng ruột bởi vì Ảo trận đoàn khi tạo xong mộng cảnh thì cũng bị phong kiếm của Lâm Hoa Nguyệt làm trọng thương, họ không còn sức lực để gây thương tổn cho chủ tử.

Nhưng các nàng lại quên còn có một người từ đầu luôn đứng ngoài trận xem, là Lạc Thuỷ.

Lạc Thuỷ thấy Lâm Hoa Nguyệt lúc này đang trong mộng cảnh, nàng đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

" Hừ!

Tiện nhân đi chết đi!

Mộc linh chi đao, đi "

Nói xong nàng vận huyền lực tạo ra mộc đao hướng Lâm Hoa Nguyệt đâm tới.

Thực lực của Lạc Thuỷ bây giờ là đại huyễn vương đỉnh phong tuy vậy nàng còn là luyện dược sư sơ cấp, so với Lâm Hoa Nguyệt không là gì nhưng mười bốn tuổi mà là luyện dược sư sơ cấp cũng có thể coi là một thiên tài, vì thế nàng luôn kiêu căng không xem ai ra gì, những gì Lâm Hoa Nguyệt làm hôm nay đối với nàng là một đại sỉ nhục chính vì vậy nàng sẽ không buông tha cho Lâm Hoa Nguyệt, Băng Lam cùng Tư Hạ trong lòng căng thẳng nhanh chóng ngăn chặn nhưng sức lực của người bị thương sao có thể so sánh với người bình thường.

Mắt thấy mộc đao tới gần Lâm Hoa Nguyệt, Lạc Thuỷ cười to khinh thường :

" hahaha...mộng là hư ảo, mộc đao là chân thật, rơi vào mộng cảnh ngươi có thể phá giải được sao?

Hay ngươi Tự cho mình là tài giỏi?

Còn không phải chết trong tay ta, hừ "

-------–-------——-----———------------------

" Nguyệt nhi "

Lâm Hoa Nguyệt lúc này đang ở thế kỷ 21 với Phượng gia.

Mà nàng trở lại là Phượng Vũ Nguyệt.

Khi tỉnh lại trên giường nàng luôn cảm thấy kì quái, nàng chẳng phải xuyên qua dị giới sao?

Tại sao nàng lại ở thế kỷ 21 còn gia đình nàng thì lại là chuyện gì?

Những thắc mắc không lời giải đáp khiến nàng luôn thất thần.

" Vũ Nguyệt nha đầu, ngươi làm sao vậy?

Đang ăn cơm mà lại thất thần, cơm không ngon sao?"

Phượng gia gia chủ, ông nội của nàng từ ái nói, đôi mắt đầy nếp nhăn ánh lên quan tâm cùng lo lắng.

" Đúng vậy!

Nguyệt nhi nếu cơm không hợp khẩu vị, mẹ sẽ nấu món khác cho con" Mẹ nàng ôn nhu nói.

" Tỷ tỷ, người không sao chứ?"

Muội muội nàng, Phượng Phi Nhi mếu máo hỏi.

Cha tuy không nói nhưng nàng thấy được sự quan tâm, sủng ái từ mắt ông.

Được họ yêu thương làm trái tim nàng đột nhiên ấm áp lạ thường, nàng không còn để tâm đến những thắc mắc nữa, có lẽ đó là giấc mộng của nàng mà thôi, bây giờ với nàng, có họ, gia đình là đủ rồi.

" Con không sao, để mọi người lo lắng rồi, thật xin lỗi" nàng ôn nhu cười, nói.

" Không sao thì tốt rồi, đến ăn cơm thôi, Nguyệt nhi món này là món con thích này" mẹ nàng vừa nói vừa gắp thức ăn cho nàng.

" Mẹ mẹ con cũng muốn" Phi Nhi ngây ngô nói.

Nhìn gia đình vui vẻ ăn cơm nàng cảm thấy hạnh phúc lạ thường.

" Nguyệt nhi "

Đột nhiên một tiếng kêu vang vọng trong đầu nàng.

Vũ Nguyệt ngẩn ra

" ai?

Ai gọi ta?"

" Nguyệt nhi "

" là ai ?"

Nàng ôm đầu kêu to.

Phượng đại gia lo lắng nhìn nàng.

" Vũ Nguyệt nha đầu, con sao vậy?"

Nàng không đáp lại, trong đầu nàng lúc này chỉ là tiếng vang vọng kia.

Tách...tách...tách

Trời mưa sao?

Nhìn bầu trời rất trong xanh không phải mưa,tại sao lại có tiếng mưa?

" Nguyệt nhi"

" Lại là ngươi, ngươi là ai?"

Tay mình sao ấm quá....

Nhìn tay nàng mới chú ý, tay nàng lúc này đầy máu.

Không phải đang sống vui vẻ sao?

Tại sao lại có máu.

Không đúng, tất cả đều không đúng, gia tộc mọi người chẳng phải đã chết rồi sao, mình cũng đã chết sau đó lại xuyên qua dị giới, sao lại trở lại trước đây.

Là mộng!

Đúng vậy là mộng do Ảo trận đoàn tạo ra.

Ý thức được điều này, tất cả mọi vật xung quang đều biến mất.

Nàng thoát khỏi mộng cảnh nhưng khi nhìn đến cảnh vật trước mắt, đồng tử nàng co rụt lại.

Đôi ngươi tử sắc từ từ chuyển sang màu máu, quanh thân hắc khí dâng trào.
 
Phượng Ẩn Thiên Hạ
CHƯƠNG 20 : Trì Tuyết Lâm, tử


Hình ảnh từ từ hiện ra trước mặt nàng.

Thiếu phụ thân mình đầy máu nằm trên mặt đất, trước ngực cắm thanh mộc đao.

" Nguyệt nhi " - khoé miệng đầy máu thì thào hai chữ.

Đại não Lâm Hoa Nguyệt lúc này trống rỗng, đồng tử co rụt lại.

Lâm Hoa Nguyệt mắt dừng ở trên người thiếu phụ, nàng cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mẫu thân ngã xuống thân mình đầy máu trước mặt mình.

Ký ức nàng chôn vùi lại như thuỷ triều xuất hiện.

Cái cảm giác này, là đau đến tê tâm phế liệt.

Tình cảnh giống như năm đó, nàng cứ trơ mắt nhìn từng người từng người của Phượng Gia ngã xuống, mà nàng lại không làm được gì.

Cuối cùng nàng không thể bảo vệ được Phượng Gia, bây giờ cũng vậy, nàng không thể bảo vệ được mẫu thân.

Câu nói của Phượng Phi Nhi không ngừng vang lên trong đầu :

" Cảm giác như thế nào.

Có phải hay không thống khổ, có phải hay không đau thương?

Vì ngươi...vì ngươi mà bọn họ mới bị giết hại...hahaha "

Thân thể Lâm Hoa Nguyệt run lên từng đợt, dừng như không tiếp thu được những gì xảy ra trước mắt,

" Phu nhân "

Không chỉ Băng Lam, Tư Hạ mà Lạc Thuỷ cùng Ảo Trận đoàn nhìn thấy một màn này đều kinh sợ.

Ai cũng không nghĩ rằng sẽ có người đột nhiên xuất hiện đỡ đao cho Lâm Hoa Nguyệt.

Tiếng gọi của Băng Lam cùng Tư Hạ đã kéo Lâm Hoa Nguyệt trở về, nàng giãy giụa tiến lên nâng mẫu thân dựa vào ngực nàng,nói :

" Mẫu thân, người sao rồi, người đợi một chút, ta lấy đan dược cho người"

Vừa nói vừa luống cuống cầm bình đan dược ra.

" Nguyệt nhi...

" Trì Tuyết Lâm thì thào yếu ớt.

" Đến, mẫu thân ăn đan dược này người sẽ không sao nữa " Lâm Hoa Nguyệt hoảng loạn cắt đứt câu của Trì Tuyết Lâm, cầm đan dược đưa đến miệng nàng.

" Nguyệt nhi...không cần " Trì Tuyết Lâm ôn nhu nói, dùng sức đẩy tay cầm đan dược của Lâm Hoa Nguyệt ra.

" không mẫu thân, người nghe ta, hãy ăn nó "

" Nguyệt nhi...mẫu thân linh hồn suy kiệt,mệnh số đã định, nên buông tay thôi "

" Mẫu thân..." trống ngực đập thình thịch dồn dập từng hồi.

Nỗi sợ hãi đã chôn sâu lần nữa lại dâng lên.

Cảm giác thấy đầu ngón tay của nữ nhi run rẩy.

Trì Tuyết Lâm yếu ớt cười, bàn tay đầy máu từ từ lấy ra một miếng ngọc bội bạch ngọc hoa văn phức tạp đưa cho Lâm Hoa Nguyệt.

" Nguyệt nhi...đây là ngọc bội của mẫu thân, hãy giữ nó, sau này con sẽ cần dùng đến, mẫu thân không thể trông con trưởng thành, thật xin lỗi "

Trì Tuyết Lâm dùng hết khí lực để nói hết câu,ánh mắt nhìn lên bầu trời đêm kia,đến cuối cùng ta vẫn không đợi được chàng...thê lương cười một tiếng,ánh mắt từ từ tan rã, hơi thở đứt quãng rồi chợt biến mất.

" Mẫu thân...không cần...không cần..."

Hốc mắt cay cay,chóp mũi chua xót,nàng nhắm hai mắt lại,đáy mắt từ từ có lệ thấm ra lăn dài trên má.

Cảm giác bất lực này làm nàng khó chịu.

Băng Lam cùng Tư Hạ đau lòng nhìn phu nhân trong ngực chủ tử, các nàng không ngờ rằng phu nhân lại ra đi như vậy.

Tuy thường ngày chủ tử luôn lạnh nhạt nhưng các nàng biết phu nhân là người thân quan trọng nhất trong lòng chủ tử.

Lúc này Lạc Thuỷ cũng hoàn hồn lại, ánh mắt dừng trên người Lâm Hoa Nguyệt, vui sướng nói :

" Ngươi tài giỏi lắm sao?

Còn không phải là không bảo vệ được mẫu thân của mình, nàng ta chết là vì ngươi...haha đáng đời tiện nhân nhà ngươi "

Trì Tuyết Lâm chết, tâm Lâm Hoa Nguyệt bắt đầu đau đớn co rút, nàng cúi đầu, ai cũng không biết là nàng đang suy nghĩ gì.

Tư Hạ giận dữ nhìn Lạc Thuỷ :

" Câm miệng!

"

Rồi quay đầu đối với Lâm Hoa Nguyệt nói :

" Chủ tử, người đừng nghe nàng ta nói"

Nhưng mà, Lâm Hoa Nguyệt vẫn cúi đầu, không nói một lời.

Nhìn thấy phản ứng của Lâm Hoa Nguyệt, Lạc Thuỷ càng thêm đắc ý :

" Hừ!

Câm miệng?

Ngươi có tư cách gì quản ta?

Tiện nhân, ta sẽ cho ngươi toại nguyện, cho ngươi xuống địa ngục đoàn tụ với mẫu thân của ngươi, như thế nào?

Haha"

" Tìm chết "

Tư Hạ nhìn bộ dạng của Lạc Thuỷ hận không thể đem nàng thiên đao vạn quả!

Hôm nay cho dù Tư Hạ nàng chết ở đây cũng sẽ tuyệt đối không cho bọn họ dễ chịu.

Tư Hạ muốn gọi linh thú cùng chiến đấu, lại bị Băng Lam ngăn lại :

" Chớ vọng động "

Mặt Băng Lam lúc này cũng bao phủ hàn băng, hai tay nắm chặt đã cho thấy hành động phản bội lời nói của nàng.

Nàng rất muốn giết những người trước mặt này nhưng nàng biết tính tình của chủ tử, chủ tử sẽ tự mình trả thù! vì vậy bây giờ không được hành động thiếu suy nghĩ.

So với Băng Lam cùng Tư Hạ tức giận đến nhe răng, thì Lạc Thuỷ và Ảo Trận đoàn lại vô cùng thoải mái.

Họ cũng không vội đi, đứng đây xem trò hề cũng không tồi.

Lâm Hoa Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu lên.

Mọi người lúc này mới thấy rõ hình dạng của nàng.

Vừa nhìn tất cả mọi người đều sợ ngây người.
 
Phượng Ẩn Thiên Hạ
CHƯƠNG 21 : Thiên Kinh Địa Biến


Lâm Hoa Nguyệt một thân bạch y giờ đã nhiễm đầy máu.

Quỷ dị nhất là đôi mắt tử sắc của nàng đã thành đỏ máu như hồng ngọc yêu dã diễm lệ được khảm vào trong đôi mắt nàng, làm cho không người nào có thể bỏ qua.

Đôi mắt huyết sắc nhìn đám người trước mặt tràn ngập hận ý.

Dù khoảng cách khá xa, nhưng họ cảm giác được mình như lạc vào hầm băng.

Toàn thân Lâm Hoa Nguyệt tản ra lệ khí, làm tất cả mọi người cảm thấy nàng như tu la địa ngục đòi mạng người, Ảo trận đoàn cùng Lạc Thuỷ ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Lực chấn nhiếp quá cường hãn, cho dù là bọn họ cũng khó mà thừa nhận.

Thấy tình hình không ổn, thủ lĩnh Ảo trận đoàn quát to :

" không ổn, chạy mau "

Nói rồi định xoay người bỏ chạy, Lạc Thuỷ sớm đã sợ tới mức hai chân mềm nhũn, sắc mặt càng lúc càng trắng.

Hai mắt Lâm Hoa Nguyệt từ lâu đã bị sát khí che phủ, giờ khắc này cũng không thèm quản chuyện khác.

Thẳng tắp mà đứng.

Một khắc kia tay áo trắng nhiễm máu đột ngột giơ tay, một cổ nùng liệt hắc khí từ lòng bàn tay Lâm Hoa Nguyệt toát ra, vung lên không trung.

Giống như bão táp hắc khí tựa hồ muốn đem tất cả mọi người giam vào bên trong.

" MUỐN CHẠY, CHẬM "

Giọng nói lạnh lẽo, sắc bén vang dội trong không trung.

Chỉ một thoáng, cuồng phong gào thét!!!

Tóc Lâm Hoa Nguyệt tung bay theo gió.

Hắc áp lực, Hồng quỷ dị, Bạch thuần khiết, những màu sắc tưởng chừng như không liên quan lại hoà vào nhau làm lòng người rung động thật sâu.

Sát khí ngập trời.

Màn trời đêm tĩnh lặng đầy sao lại chẳng biết như thế nào cuồng phong nổi lên,đám mây đen dần dần che lắp mặt trăng, từng đợt từng đợt sấm rền vang làm rung chuyển cả một phương.

Hắc khí từ từ bao vây cả vùng trời thành Trường An.

Sự chuyển biến quỷ dị này làm nhân tâm rung sợ.

Người dân trong thành sớm đã lẩn trốn trong nhà, khoá chặt cửa không dám ra.

Chỉ trong chớp mắt trên đường không còn bóng người

Thanh Long Quốc

Trong tửu lâu, một nam tử đang dựa vào cửa sổ, ngẩng đầu nhàn nhạt nhìn về một phía, hắc mâu tĩnh mịch, sâu thẩm làm người ta không rõ cảm xúc bên trong.

Nam tử toàn thân hắc y cao quý.

Mặt nạ màu bạc thần bí khó lường, chỉ lộ ra môi mỏng cùng cái cằm đường cong hoàn mỹ.

Nam tử cứ như vậy đứng lẳng lặng nơi đó, nhưng lại có khí chất vương giả bễ nghễ thiên hạ, không tự chủ được muốn cho người thần phục, lại ngăn cách lãnh đạm xa cách, mờ ảo không giống phàm nhân.

Rèm châu bị người vén lên, theo bên ngoài đi vào một tử y nam tử.

Vẻ mặt không cảm xúc giờ lại có thêm vài phần ngưng trọng.

Cung kính cúi người đối với hắc y nam tử,nói :

" Chủ tử, hắc khí xuất hiện ở thành Trường An của Chu Tước Quốc "

" Chu Tước Quốc" giọng nói mặc dù lành như băng, lại mang theo vài phần nghi hoặc.

Chuyện này tổng có cái gì đó kì quái.

Trong không khí có một cổ áp bách uy áp dù không ảnh hưởng tới hắn nhưng điều này làm cho hắn kinh ngạc.

Bởi vì ở đại lục nhỏ bé này lại có người có uy áp như vậy hay người nọ đến từ nơi đó?

Một lần nữa ngẩng đầu lần này ngoại trừ hắc khí kia còn có như ẩn như hiện nguồn hồng quang như một ngọn lửa lại giống một con hoả phượng hoàng.

Hoả phượng hoàng?

Trong đầu lại xuất hiện một hình bóng chớp nhoáng, nhanh đến nổi hắn không nắm bắt được.

Cùng lúc đó, không trung dị tượng đưa tới khắp nơi chấn động, cơ hồ mọi nơi trên Thiên huyền đại lục đều thấy được dị tượng ở Chu Tước Quốc.Những cường giả sôi nổi kích động vạn phần.

Bọn họ đều nghĩ thiên hiện dị tượng chính là pháp khí hoặc có thần thú xuất thế.

Các nơi cường giả khiếp sợ đi qua.

Kích động cùng kinh hỉ hướng thành Trường An của Chu Tước Quốc mà đi

Thiên Cơ Đảo--- rừng hoa đào--

Lão đầu quanh thân tiên khí lưu động, mắt nhìn nơi thiên địa dị tượng có thâm ý, lát sau lại sâu kính thở dài.

Một thanh y nam tử đứng sau lão nhân chắp tay cung kính, hỏi :

" sư phụ, vì sao người lại thở dài "

Lão nhân vuốt chòm râu, nhắm mắt lại, hồi tưởng một ít chuyện,trong nháy mắt đó, làm như nghĩ thông suốt cái gì, hai mắt dị thường sáng ngời :

" Thiên hiện dị tượng, phượng hoàng dục hoả giương cánh trọng bay, thiên nữ giáng xuống, lầm rơi phàm trần,thiên hạ hợp phân, ý ở thiên nữ...hahaaaa"

Lại đối với thanh y nam tử :

" Đi thôi A Nhiễm, sư phụ có một vài việc cần ngươi làm "

Nói rồi dẫn nam tử đi vào trong cốc.
 
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Giới thiệu


Mình vừa mới viết thêm một truyên nữa.

Mọi người đọc ủng hộ nha.

Truyện tên "Đích Nữ Trở Về"
 
Phượng Ẩn Thiên Hạ
CHƯƠNG 22 : Ám Diệt Tru Hồn


"Băng Lam, Tư Hạ ôm mẫu thân lui ra"

Âm thanh hàn băng phiêu diêu trong gió.

" vâng, chủ tử"

Sát khí nồng đậm ngưng tụ lại, tất cả mọi người ở đây đều có thể cảm nhận được sát khí cường hãn kia đạt đến trình độ làm người ta kinh hãi.

Một khắc hơi thở của Lâm Hoa Nguyệt trong nháy mắt tăng lên, hắc khí bao vây nàng càng ngày càng nhiều.

Lâm Hoa Nguyệt lơ lửng ở giữa không trung.

Tóc đen tung bay trong gió,dưới ánh trăng lờ mờ dung nhan tái nhợt, đôi huyết sắc con ngươi loé sáng cùng hắc khí dày đặc vay quanh trông thập phần quỷ dị.

Nhìn nàng người ta liền liên tưởng Ác quỷ tu la đến từ địa ngục.

"Ám Diệt Tru Hồn, Thiên Địa Vĩnh Thế"

Giọng nói của Lâm Hoa Nguyệt lạnh như băng phảng phất ẩn chứa hơi thở cường đại, cùng lúc đó tay nàng kết ấn một loại cổ xưa thần bí ấn kí.

Ám Diệt Tru Hồn : là cấm thuật, nàng tìm được ở Diêm La Điện của lão Diêm Vương.

Vì lực sát thương lớn đồng thời cấm thuật này cũng làm tổn hại rất nặng đến người thi triển, cho nên cấm thuật này bị phong ấn trong "hộp trấn thuật" được đặt ở Diêm La Điện.

Hắc khí từ từ ngưng tụ lại hoá thành những ngọn hắc liệt xuất hiện bên người nàng.

Thiên nữ-- thiên địa nữ chủ khí thế cùng uy áp tại đây một khắc đều phóng thích mà ra.

Sát khí sắc bén hoà lẫn cùng hắc liệt.

Ảo trận đoàn cùng Lạc Thuỷ cả kinh nhanh chóng lui về phía sau.

Tuy vậy tốc độ của họ lại không bằng tốc độ điều khiển hắc liệt của Lâm Hoa Nguyệt.

Mà lúc này những cường giả liều mạng chạy đến muốn lại gần nhưng có một cổ hơi thở uy áp cường đại mà họ không thể chống đỡ được, không dám lại gần, chỉ có thể đứng xa xa nhìn, bởi vậy bọn họ liền thấy được một màn chấn động mà cuộc đời này khó quên được.

Lâm Hoa Nguyệt bị hắc khí bao phủ thân thể.

Ở một khắc hắc liệt gào thét, người ta căn bản không thấy thân ảnh của nàng tồn tại.

Nhưng thiên địa nữ chủ uy áp cùng thượng cổ hơi thở tràn ngập phiến đại lục này...làm cho bọn họ hô hấp bắt đầu khó khăn.

Hắc liệt nhanh như chớp xuất hiện tại đỉnh đầu Ảo trận đoàn cùng Lạc Thuỷ.

Chỉ trong nháy mắt, cả người bọn họ như bị đè nặng, sắc mặt tái nhợt, hô hấp khó khăn, trong cơ thể huyết khí bạo phát, từng ngụm máu tươi phun ra.

" phốc"

"Phốc"

"Phốc"...

"Phanh"

Máu tươi phun ra đồng thời cơ thể của bọn họ giống như bị một lực đạo nào đó ấn mạnh ngã quỵ trên mặt đất, lực đạo to lớn, cơ hồ làm cho từng khớp xương cốt đều bị chặt thành từng đoạn, nghiêm trọng hơn là lục phủ ngũ tạng như bị nghiền nát giống nhau.

Tuyệt vọng nằm trên mặt đất rên thảm, không cho họ thời gian tuyệt vọng quá lâu, hắc liệt tựa như một con hổ nuốt chửng bọn họ.

" A"

"Aaaa"

Trong ngọn lửa màu đen đó truyền ra từng âm thanh kêu la thảm thiết hỗn loạn.

Không ai có thể biết được bên trong ngọn lửa đó là cái gì mà lại truyền ra âm thanh thảm thiết như vậy nhưng dựa vào âm thanh đó có thể thấy được ngọn hắc liệt đó đáng sợ ra sao.

" Tiện nhân!

Tiện nhân, ta muốn giết ngươi!

Ta muốn giết ngươi....Aaa"

Âm thanh thảm thiết mắng chửi vang lên trong hỗn loạn, lại lúc sau âm thanh đó suy yếu khàn khàn cầu xin.

" Ngươi giết ta đi!

Cầu xin...cầu ngươi hãy giết ta...Aaaaa"

" Muốn ta giết ngươi, ngươi còn chưa đủ tư cách.

Người không phạm ta, ta không phạm người, nhưng nếu ngươi phạm ta, ta sẽ trả lại cho ngươi gấp trăm lần.

Yên tâm, gia tộc cùng môn phái của ngươi, một người ta cũng không bỏ sót"

Thanh âm lạnh như băng tràn ngập lệ khí vang lên.

Nhóm cường giả xa xa nghe thấy một màn này liền rùng mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Thầm nói may mắn là họ chỉ đứng xa xa nhìn, không lại gần.

Lạc Thuỷ run rẩy đau đớn tuyệt vọng, khoé mắt từng giọt nước mắt trào ra.

Giờ khắc này, nàng rốt cuộc minh bạch người trước mắt này đáng sợ ra sao, cũng minh bạch việc đối đầu cùng nàng là một chuyện ngu xuẩn cỡ nào, nhiên, hết thảy đều chậm....

"A"

Âm thanh thê lương vang vọng cả vùng trời.

Những linh hồn bị hắc liệt chậm rãi cắn nuốt, dần dần phiêu tán trong không khí, thân thể hoá thành dũng nước thấm sâu vào lòng đất, không lưu lại một chút dấu vết....

Hắc khí tán đi.

" Phốc"

Phun một ngụm mâu tươi.

Thân ảnh của Lâm Hoa Nguyệt từ trên không rơi xuống, người lung lay sắp ngã, linh lực hơi thở biến mất vô tung.

"Chủ tử!"

"Chủ tử!"

Băng Lam cùng Tư Hạ biến sắc, vộ vàng xông lên muốn đỡ nàng.

Nhưng là chưa kịp chạm tới nàng thì có một đạo ảnh trắng xẹt qua.

" Vũ nguyệt"

Lâm Hoa Nguyệt chấn động ngẩng đầu, trong đầu xuất hiện một cái tên, nàng mơ hồ lẩm bẩm:

" Bạch Trạch !?"

Trước mắt tối sầm, cả người ngã xuống.

Người được gọi là Bạch Trạch tiến lên đỡ nàng vào lòng, nói một câu mơ hồ không rõ.

" Nha đầu, ngươi chơi trờ mất tích lâu như vậy, bây giờ đột nhiên xuất hiện cả người chật vật nan kham, ngươi nói ta phải làm sao mới tốt đây?"
 
Phượng Ẩn Thiên Hạ
CHƯƠNG 23 : Con đường nàng lựa chọn.


" Các ngươi xử lý chuyện còn lại đi.

Ta sẽ chăm sóc nàng"

Bạch Trạch để lại một câu, liền ôm Lâm Hoa Nguyệt vào phòng.

" Nhưng..."

Tư Hạ vốn muốn ngăn cản lại bị Băng Lam kéo lại.

Nàng thấy được chủ tử nhận thức người này.

Hơn nữa câu nói của nam tử này, làm nàng tin tưởng hắn.

Lâm Hoa Nguyệt một lần hôn mê này chính là hôn mê suốt một tháng.

Thương thế lần này của Lâm Hoa Nguyệt làm cho người ta kinh hãi.

Sau khi dò xét thương thế của Lâm Hoa Nguyệt xong, Bạch Trạch vốn bình thản cũng lộ ra biểu tình ngưng trọng, chính là hắn cũng không nói lời nào.

Tư Hạ và Băng Lam nhìn nàng như vậy cũng lo lắng đến sắp hỏng mất, nhưng là các nàng cũng không làm gì được ngoài việc chăm sóc chủ tử uống dược cùng nhìn Bạch Trạch hàng ngày độ tu vi giúp Lâm Hoa Nguyệt điều chỉnh kinh mạch.

Hôm nay, chăm sóc chủ tử uống dược xong,vẫn như thường ngày nàng không có dấu hiệu tỉnh lại, các nàng không khỏi thất vọng.

Cho dù ngoài mặt Tư Hạ hay Băng Lam không tỏ vẻ gì,nhưng mà trong lòng bọn họ cũng đã hạ xuống quyết định, chắc chắn phải đem toàn bộ Lâm Gia cùng Chi Vân môn tận diệt!

Dám tổn thương chủ tử như vậy, bọn họ thật sự là đáng chết.

"Kẽo kẹt---"

Cửa mở ra, Bạch Trạch bước vào, thấy không khí trong phòng khác thường, hắn nhìn nử tử thần sắc do điều dưỡng tốt trở nên hồng hào nằm trên giường, rồi lại nhìn thần sắc kiên định Băng Lam cùng Tư Hạ, thì đã rõ trong lòng các nàng suy nghĩ.

" Các ngươi muốn trả thù thì phải trở nên cường đại, với cấp bậc bây giờ của các ngươi thì không thể trả thù được đâu!"

Bạch Trạch bình thản nói.

" Ngươi!.."

Tư Hạ tức giận muốn cãi lại thì bị Băng Lam cắt ngang.

" Thỉnh công tử chỉ điểm"

" Băng Lam!

Sao ngươi lại..."

Tư Hạ nóng nảy, nói.

" Câm miệng!

Công tử chỉ muốn tốt cho chủ tử thôi.

Nếu chúng ta không có bản lĩnh giống hôm đó,thì chủ tử sao có thể bị thương như vậy, sau này chúng ta làm sao có thể phò trợ người đứng trên đỉnh thiên hạ đây!"

Tư Hạ nghe vậy liền im lặng, một lúc sau nàng cung kính hành lễ với Bạch Trạch :

" Thỉnh công tử thứ lỗi, xin người chỉ điểm cho chúng ta"

Bạch Trạch nhìn một bên không tự ti không siểm nịnh Băng Lam cùng một bên nóng nảy, xấu hổ rồi lại kiên định Tư Hạ.Bất luận thái độ của các nàng như thế nào,bất quá cũng đều xuất phát từ muốn bảo hộ trợ giúp Lâm Hoa Nguyệt mà thôi.

Hắn cũng không so đo.

" Haha....Vũ Nguyệt có được thuộc hạ trung tâm như vậy thì đúng là có phúc"

" Công tử lời này nói sai rồi,chúng ta có thể đi theo chủ tử là phúc phần của chúng ta" Tư Hạ không cho là đúng lên tiếng.

"Nga?"

Bạch Trạch lúc này mới nhìn kỹ hai người trước mặt.

Bởi vì thương thế của Lâm Hoa Nguyệt nên hắn không có thời gian nhìn kỹ hai nàng, nhưng lúc này hai nàng lại làm cho hắn ngạc nhiên cùng khiếp sợ.

" các ngươi thế nhưng là quỷ hồn?"

Bị vạch trần, Băng Lam và Tư Hạ cũng không bối rối, chỉ nhè nhẹ gật đầu.

" Ân, xác thực đi theo nàng là phúc khí của các ngươi" Bạch Trạch ánh mắt thâm thuý nhìn hai nàng, làm hai nàng lạnh cả sống lưng.

" Chuẩn bị đi, ngày mai ta sẽ dẫn các ngươi đi đến chỗ lịch luyện"

Băng Lam cùng Tư Hạ hai mắt nhìn nhau, đều thấy được trong mắt đối phương sự do dự.

Bạch Trạch cũng nhìn ra các nàng do dự vì cái gì, khẽ cười, đứng dậy đi tới cửa, bỗng dừng lại.

" Các ngươi không phải muốn mạnh hơn sao?

Ta chỉ cho các ngươi một cơ hội, còn có, nàng không yếu đuối như vậy đâu!

Bởi vì nàng là một Cường Giả"

Bỏ lại câu nói sâu xa, liền trở về phòng.

----------

Trở về phòng.

Bạch Trạch lấy bình rượu uống một hơi, ngẩng đầu nhìn trời.

" Vũ Nguyệt!

Tại sao ngươi lại chọn con đường này?"

Biến mất hơn hai vạn năm, hắn luôn nghĩ là do bản thân mình quá vô ý nên nàng mới biến mất.

Nếu khi đó...aiz....

Một trăm năm trước....

Ở Thiên Nguyên cung

Người kia triệu hắn đến, hắn mới biết được tất cả đều là thiên mệnh.

Và chính nàng cũng đã chọn con đường này.

" Bạch Trạch, Vũ Nguyệt đã xuất hiện.

Ngươi hãy đi Thiên huyền đại lục một chuyến đi"

" Nha đầu không phải biến mất ở "Cửu Trùng Thiên" sao?

Sao bây giờ ngài lại nói là ở Thiên huyền đại lục, đây là muốn lịch kiếp sao?

Không thể,tại sao đang yên đang lành lại đi lịch kiếp.

Hay là nàng hoàn kiếp trùng sinh?

Ngài như vậy đối với nàng như vậy, công bằng sao!!?"

" Bạch Trạch, ngươi cũng biết vận mệnh của người có hỗn độn thân thể, con đường này là chính nàng lựa chọn"

Câu nói này làm Bạch Trạch trầm mặc một lúc lâu mới đau xót khẽ cười:

" Haha....đúng vậy, nha đầu đó từ nhỏ đã luôn tìm kiếm sự thử thách mạo hiểm, ta đã từng hỏi nàng : ngươi có sợ hãi không?.

Nàng lúc đó liền trả lời không do dự : 'Sợ!

Làm sao có thể không sợ!

Bất quá muốn trở thành cường giả, liền tính sợ hãi ta cũng chỉ có thể tiến lên phía trước.

Con đường cường giả nhất định phải dùng huyết để đúc!

Sợ hãi cũng không thể làm ta chùn bước...' kiên định như vậy, quanh thân thể của nàng lúc ấy bạon phát lực lượng vô hạn rực rỡ.

Haizz!

Thôi nếu nha đầu đó lựa chọn như thế ta liền giúp nàng vậy"
 
Phượng Ẩn Thiên Hạ
CHƯƠNG 24 : Con Đường Cường Giả


Lâm Hoa Nguyệt bị vây trong không gian hắc ám, quanh người toàn là sương khói mờ ảo, không ánh sáng chỉ còn lại là hắc ám vĩnh hằng, lạnh lẽo, cô đơn, tịch mịch.

Nàng nghĩ có lẽ nàng đã chết rồi.

Như vậy cũng tốt bởi vì nàng mệt mỏi, nàng không muốn tỉnh lại nữa.

Không bao lâu sau, nàng thấp thoáng nghe thấy có người nói chuyện bên tai.

Là giọng nói của nam tử trầm ấm dễ chịu :

" Vũ Nguyệt!

Ngươi định ngủ đến khi nào đây!?

Không phải ngươi từng nói ngươi không sợ thử thách khó khăn sao?

Không phải ngươi từng nói con đường cường giả nhất định phải dùng huyết để đúc sao?

Sự cao ngạo tự tin của ngươi đâu rồi?

Tại sao bây giờ ngươi lại nhu nhược yếu đuối nằm đó vậy.

Ngươi không muốn trả thù sao?

Ta nghĩ đã đến lúc ngươi nên tỉnh lại rồi"

Ai vậy?

Tại sao lại nói những lời này với nàng?

Lâm Hoa Nguyệt cảm thấy tức giận muốn phản bác nhưng những gì hắn nói hoàn toàn đúng, nàng không thể phủ nhận.

Tu tiên đạo chính là như vậy, nàng muốn làm cường giả thì phải đi qua con đường tàn khốc này.

Còn có nàng muốn trả thù, nàng muốn những người nợ nàng phải trả gắp trăm lần.

Nàng phải cho họ nếm thử tư vị sống không bằng chết là như thế nào!!!

Đúng vậy!

Nàng không thể sa sút như vậy, nàng phải dũng cảm đối mặt với tất cả!

Vì vậy nàng nhất định phải tỉnh lại.

Hàng mi thoáng run động, Lâm Hoa Nguyệt khó nhọc mở mắt.

Vì lâu ngày sống trong bóng tối nên vừa thấy ánh sáng nàng liền nheo mắt lại.

Qua một lúc lâu, hai mắt nàng mới mở hẳn ra.

" Tỉnh?"

Giọng nói nam tử đột ngột vang lên

Lâm Hoa Nguyệt chống tay ngồi dậy, thân thể tựa vào cạnh giường nhìn nơi phát ra âm thanh đó.

Vừa thấy được người nàng sững sờ.

Nam tử toàn thân bạch y, bộ dáng tuấn mỹ bất phàm,thân như ngọc thụ, mắt phượng dài, mày kiếm, môi mỏng, da trắng nổi bật hơn là con ngươi tử sắc tuyệt đẹp.

Ngón tay thon dài vân vê tách trà.

Lâm Hoa Nguyệt trong mắt loé tia kinh diễm, không khỏi thở dài : quả là một nam nhân xinh đẹp.

Đầu lại bắt đầu đau như búa bổ, một cái tên xuất hiện trong đầu :

" Bạch Trạch?"

Lâm Hoa Nguyệt nghi hoặc khẽ gọi, vì nằm lâu quá nên giọng nàng hơi khàn khàn.

Bạch Trạch khẽ thở dài, rót nước đưa tới trước mặt nàng :

" Uống đi!

Ngươi đã ngủ hơn một tháng rồi"

" Một tháng?"

Lâm Hoa Nguyệt nhận tách trà, nhíu mày.

" Ân"

" Còn ngươi....?"

Lời nghi hoặc vừa mới thốt ra thì lại bị Bạch Trạch cắt ngang.

"Vũ Nguyệt!

Ta biết ngươi đang nghi hoặc điều gì nhưng ta không thể nói cho ngươi.

Ngươi phải tự mình nhớ lại, còn có...thuộc hạ của ngươi, ta đã dẫn các nàng đi lịch luyện rồi.

Bây giờ ngươi tỉnh lại thì tốt rồi, đồ ăn ta đã chuẩn bị, ăn một chút đi"

Bạch Trạch nói xong tiến lên muốn đỡ nàng xuống giường.

Lâm Hoa Nguyệt không động, nàng nhìn thật sâu nam tử tuấn mỹ trước mặt này.

Tuy là nàng không nhớ giữ nàng và hắn xảy ra chuyện gì, nàng chỉ nhớ được tên hắn, nhưng hắn lại biết tên thật của nàng, lời nói cử chỉ tựa hồ rất quen thuộc.

Cảm giác quen thuộc này làm nàng tin tưởng lời hắn nói.

Như hắn nói sẽ có ngày nàng nhớ lại tất cả, không vội.

Bây giờ ý nghĩ muốn trở nên cường đại càng ngày càng mãnh liệt.

Nàng giật mạnh tay áo của Bạch Trạch, ánh mắt kiên định.

" Bạch Trạch...ta muốn làm cường giả chân chính"

Bạch Trạch nhìn ánh mắt kiên định của nàng, khẽ cười :

" Ân!

Ngươi sẽ làm được"

Sau đó, Lâm Hoa Nguyệt tu luyện càng thêm khắc khổ, so với trước kia càng thêm quý trọng thời gian.

Ý chí cường giả trong lòng nàng chưa bao giờ mạnh mẽ như thế, bởi vì nàng luôn nhớ đến nếu lúc trước nàng đủ mạnh thì sẽ không xảy ra chuyện như tối hôm đó.

Chuyện đã xảy ra nàng không có cách nào thay đổi, như vậy nàng chỉ có thể cố gắng để không bị giẫm lên vết xe đổ đó lần nào nữa.

Bạch Trạch cũng chỉ điểm rất nhiều cho Lâm Hoa Nguyệt trong quá trình tu luyện.

Phải chăng là vì hắn cảm thấy có lỗi với nàng, hoặc là sợ nàng nhớ lại mọi chuyện thì nàng sẽ chỉnh chết hắn!?.

Có lẽ là trường hợp thứ hai đi.Haizz nếu không vì chuyện năm đó thì Lâm Hoa Nguyệt sẽ không phải đi con đường khổ sở như vậy.

Cho nên vì chuộc lại lỗi lầm Bạch Trạch đối đãi với nàng vô cùng tốt.

Sinh hoạt trong cuộc sống, cũng làm quan hệ giữa hai người tốt hơn.

Theo Hoa Nguyệt nghĩ, hai người vốn không có hiềm kích, cũng không nghi hoặc gì...cho nên quan hệ hai người rất tốt đẹp, như người thân trong nhà vậy.
 
Phượng Ẩn Thiên Hạ
CHƯƠNG 25 : Hỗn Độn Thần Thể.


Ánh mặt trời xuyên qua tán lá rọi xuống, khiến tất cả cảnh sắc đều phủ lên một tầng mông lung, cơn gió nhẹ nhu hoà thoáng qua,mang theo sắc thái chập chờn, hương thơm bốn phía.

Cách đó không xa, Bạch y nam tử đang ngồi phẩm trà.

Cảnh và người hoà hợp.

Đây, quả thực chính là tiên cảnh nhân gian!

Lâm Hoa Nguyệt đứng bên cửa, nhìn cảnh sắc như hoạ, thoáng ngẩn ngơ, trong đầu lại loé lên cảm giác quen thuộc, nàng không kìm được di chuyển bước chân đến gần.

Bạch Trạch từ lâu đã nhận ra Lâm Hoa Nguyệt, thấy nàng thất thần cũng không làm phiền, im lặng thưởng thức trà, đợi khi nàng đến gần mới ngẩng đầu lên tiếng :

" Vũ Nguyệt!

Đến đây, uống tách trà đi"

Lâm Hoa Nguyệt ngồi đối diện Bạch Trạch,nhận tách trà hắn đưa, nhấp một ngụm, lại thả tách xuống.

Tất cả quá trình tư thái thanh tao lịch sự , mặc dù nàng đang mặc y phục ướt đẫm mồ hôi do luyện tập nhưng cũng không thể che đi khí chất ưu nhã cao quý từ trong xương tuỷ trên người nàng.

Bạch Trạch khẽ thở dài.

" Bạch Trạch ngươi cũng thật nhàn hạ.

Từ khi ngươi ở đây, nơi này của ta biến thành tiên cảnh rồi" Đặt tách trà xuống bàn.

Lâm Hoa Nguyệt hờ hững,nói.

" Ân, đúng thật ta rất nhàn hạ"

" Ngươi gọi ta là có chuyện gì sao?"

Không dài dòng nữa, nàng thẳng thắn hỏi.

" Nga?

Ngươi xác định ta tìm ngươi là vì có chuyện?"

Bạch Trạch nhướn mày định trêu đùa nàng vài câu, lại thấy vẻ mặt nàng như nhìn kẻ ngốc nhìn hắn như muốn nói

' dư thừa, chẳng lẽ ngươi gọi ta đến để tâm sự nữ nhi với nhau', khoé miệng hắn giật giật vài cái.

Xấu hổ ho khan hai tiếng, bất đắc dĩ đi thẳng vào vấn để.

" Xác thực có chuyện đại sự cần nói với ngươi.

Ngươi biết vì cái gì thời gian gần đây tu vi của ngươi chậm chạp không tấn giai?"

" Vì cái gì?"

Về chuyện này, nàng cũng có nghi vấn.

Từ khi nàng tỉnh dậy đến nay, cho dù nàng chăm chỉ tu luyện thế nào thì tu vi mãi không tăng tiến, đôi khi trong lúc hấp thụ huyễn khí nàng cảm giác được tu vi sắp đột phá bình chướng Đại huyễn vương đỉnh phong để tấn cấp lên Huyễn tông nhất giai thì lại bị một bức tường ngăn lại không cách nào phá vỡ.

Nàng nghĩ có lẽ là do nàng thiếu thực nghiệm.

Chính vì vậy nàng quyết định vài ngày nữa đi Hắc Vụ Sâm Lâm để lịch luyện.

Thấy nàng nghi hoặc, Bạch Trạch cũng không giải thích vội, ngược lại hỏi :

" Ngươi đã từng nghe qua ' Hỗn Độn Thần Thể' chưa?"

" Hỗn Độn Thần Thể!?"

Bạch Trạch chuyên chú cảm thán kể về thần thoại, ánh mắt xa xưa :

" Ân.

Truyền thuyết lưu truyền rằng ' Hỗn Độn Thần thể, chính là căn nguyên thiên địa biến thành.

Căn nguyên thiên địa còn được gọi là Hỗn Độn Nguyên Khí, xuất hiện từ thời nguyên thuỷ khi thiên địa hỗn độn chưa mở ra.

Sau khi tự bàn cổ khai thiên tích địa biến hoá mà ra.

Cũng chính là khi đó từ hỗn độn căn nguyên xuất thế một nữ thần, danh xưng là Nữ Oa.

Bà được tôn vinh là vị thần sáng chế, đứng trên tất cả các vị thần.

Bởi vì bà có sức mạnh từ hỗn độn, nhờ vào sức mạnh đó bà tạo ra thiên địa vạn vật cùng nhân quả luân hồi.

Rất lâu về trước, trong trận chiến giữa ma tộc và thiên tộc, họ đã vô tình làm ngã cột trụ trời, dẫn đến không gian bầu trời bị xé rách, yêu ma hoành hành khắp nơi, thiên hạ lầm than.Nữ Oa nương nương đã dùng sức mạnh từ Hỗn Độn để vá lại trời nhưng không may khi hoành thành xong người đã bị ma tộc ám hại mà ngã xuống.

Hỗn Độn thần thể cũng vì vậy mà biến mất."

Dừng lại, rót một tách trà mới, nhấp một ngụm.

Thấy hắn dừng lại, nàng hỏi :

" Chuyện này cùng tu vi của ta có quan hệ gì?"

" Không, Vũ Nguyệt...ngươi nói sai rồi.

Trong truyền thuyết còn lưu truyền một chuyện là Hỗn Độn Thần thể có tập hợp tất cả các loại thuộc tính nguyên tố,tức là đồng thời có : kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ,phong, lôi, băng, ám, quang- mười loại thuộc tính"

"Mười thuộc tính!"

Lâm Hoa Nguyệt kinh ngạc.

" Đúng vậy!

Rất khó tin.

Dù sao mười loại thuộc tính nguyên tố này vốn tương sinh tương khắc lẫn nhau, sao có thể nằm trong cơ thể của một người?

Nhưng Hỗn Độn thần thể cố tình làm cho mười loại thuộc tính này toàn bộ dung hợp, hỗ trợ lẫn nhau.

Chính vì vậy Hỗn Độn thần thể được coi là tu luyện quỷ tài.

Không những có mười loại thuộc tính mà tốc độ tu luyện càng là gấp mười làm người bình thường.

Lần trước ta kiểm tra thương thế cho ngươi, trong lúc ta kiểm tra kinh mạch, ta phát hiện ra linh căn của ngươi có mười hệ thuộc tính."

" Theo ngươi nói, hẳn là tốc độ tu luyện của ta sẽ nhanh.

Nhưng vì sao tu vi của ta lại chậm chạp không tấn cấp?"

" Điều này ta cũng định nói với ngươi.

Hỗn Độn thần thể là thế gian cường đại thể chất chi nhất.

Đã là cường đại thì không dễ dàng có được.

Ngươi phải thức tỉnh nó.

Muốn thức tỉnh nó cần phải dung hợp lại mười thuộc tính nguyên tố.

Chính là chỉ sợ đối với ngươi sẽ thập phần khó khăn"

Bạch Trạch thở dài.

" Có ý tứ gì?"

" Ta phát hiện trong đan điền của ngươi dường như một vài nguyên tố đã bị phong ấn.

Có lẽ vì nguyên nhân đó nên ngươi chỉ sử dụng được hoả, mộc cùng ám nguyên tố"

" Phong ấn?"

" Ân.

Nếu ngươi muốn phá giải phong ấn cần yêu cầu một lượng linh lực lớn.

Nếu là ở Thần Hy Đại Lục thì dễ tìm nhưng ở đại lục hạ đẳng này xác thực là mò kim đáy bể."

" Không còn cách nào khác?"

Nhìn vẻ mặt ngưng trọng của nàng, hắn thực sự muốn ngay lập tức giúp nàng phá giải phong ấn, nhưng quanh thân tiên khí này của hắn sẽ làm tổn hại căn nguyên của nàng, cũng chỉ có thể chỉ điểm để tự nàng bước đi.

" Cũng không phải là không có cách khác.

Nửa năm sau, Tử Vong Chi Vực sẽ xuất hiện một truyền thừa.

Ta nghĩ ngươi nên đi thử xem"

" Nga?

Ngươi xác định"

"Ân!

Chính là Vũ Nguyệt, muốn phá giải phong ấn cùng thức tỉnh Hỗn Độn thần thể không phải dễ dàng, cần thiết phải trả đại giới, trong đó thống khổ không phải phàm nhân có thể chịu đựng được.

Nếu là thất bại, chờ ngươi, chính là tử.

Hơn nữa với thực lực hiện tại của ngươi thì tỷ lệ thành công rất thấp"

Bạch Trạch lo lắng, nói.

Không khí lâm vào trầm mặc, trong lúc hắn nghĩ nàng sẽ nhục chí từ bỏ, thì một đạo âm thanh khẽ cười truyền đến.

" Bạch Trạch ngươi nghĩ ta sẽ sợ mà từ bỏ sao?

Haha trên thế gian này có thống khổ nào mà ta chưa từng trải qua.

Con đường cường giả này, vốn là từ chỗ chết bên trong mà cầu sự sống, nếu ta liền điểm này giác ngộ đều không có.

Thì ta có tư cách gì đòi báo thù, có tư cách gì bảo hộ ta nhân,càng có tư cách gì đứng trên đỉnh cao cường giả kia.

Ta,Phượng Vũ Nguyệt mệnh,từ ta định đoạt.

Há có thể vì điểm này khó khăn mà chùn bước."

Nhìn nữ tử quyết tâm như vậy, khí phách như vậy, hắn cao hứng cười lớn.

"Haha, Tốt!

Không hổ là nữ chiến thần...ách khụ khụ"

Bạch Trạch ho khan vài tiếng.

Lâm Hoa Nguyệt thấy vậy liền rót cho hắn tách trà :

" Ngươi không sao chứ?"

" Hả?

Không...không sao"

Bạch Trạch chột dạ, cầm tách trà để lên miệng nhưng không uống, dùng hơi nóng quan sát sắc mặt Lâm Hoa Nguyệt, lại thấy nàng không chú ý, liền thở phào nhẹ nhõm, nhấp một ngụm trà.
 
Phượng Ẩn Thiên Hạ
CHƯƠNG 26 : Lập Môn Phái


Bầu không khí hoà hợp được một lúc liền bị tiếng ồn phá vỡ.

"Rầm"

"Rầm....rầm"

Những tiếng ầm vang lớn, bụi mù bay ngập trời.

Trong lúc bọn họ còn chưa kịp phản ứng, cảnh vật trước mắt liền thay đổi trở lại thành tiểu viện nhỏ trước kia.

Sau màn khói xuất hiện bóng dáng mờ ảo.

Lâm Hoa Nguyệt ánh mắt trêu tức nhìn nam tử sắc mặt khó coi đối diện.

" Có vẻ ngươi không tinh thông trận pháp nhỉ!?"

Câu hỏi nhưng mang ý tứ khẳng định đó lại làm Bạch Trạch thần tình càng thêm xanh mét.

" Chết tiệt!

Ta tuy rằng không tinh thông trận pháp bằng ngươi nhưng ta không nghĩ là ở đại lục hạ đẳng này sẽ có người có thể phá giải trận pháp của ta đâu!

Đây là xảy ra chuyện gì?"

Lâm Hoa Nguyệt sung sướng cười to, sau một tháng sinh hoạt đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn thay đổi sắc mặt.

Hắn lúc nào cũng có dáng vẻ ung dung tự tại làm nàng còn tưởng sẽ không có chuyện gì làm khó được hắn, hoá ra lại có này điểm yếu.

Nàng từ lúc tỉnh lại đã phát hiện xung quanh có trận pháp phòng ngự, cũng biết hắn bày ra nên không để tâm, lại không nghĩ bây giờ có người phá được.

Thấy Lâm Hoa Nguyệt cười càng lúc càng to, Bạch Trạch đen mặt :

" Ngươi còn cười.

Ta lập trận pháp phòng ngự này còn không phải vì ngươi sao?

Ngươi gây ra trận thế lớn như vậy nếu không phải ta nhanh trí dùng trận pháp che giấu ngươi chỗ này thì không biết còn xảy ra chuyện gì nữa.

Thật tức chết ta, dám cả gan phá giải trận pháp, xem ta trừng trị các ngươi như thế nào"

Nói rồi đứng dậy định bước ra ngoài.

Lúc này Lâm Hoa Nguyệt mới bình tĩnh cẩn thận suy xét, nàng tuy không để tâm trận pháp của Bạch Trạch bày ra nhưng cũng nhìn ra được trận pháp này có chỗ xảo diệu không phải ai cũng phá giải được.

Chẳng lẽ....

Lâm Hoa Nguyệt khẽ cười :

" Bạch Trạch ngươi không cần phải như vậy đâu.

Đó là thuộc hạ của ta"

"Thuộc hạ của ngươi!?"

Trên trán Bạch Trạch xuất hiện vài vạch hắc tuyến.

" Ân!

Chính ta đã dạy cho họ một vài trận pháp đơn giản cùng cách phá giải"

Bạch Trạch thấy Lâm Hoa Nguyệt thản nhiên đáp đột nhiên cảm thấy bị đả kích, thiếu chút nữa đứng không vững, tức giận nửa ngày cũng không nói được lời nào.

"Ngươi...ngươi..."

Ổn định lại tinh thần, Bạch Trạch quay lại bàn trà.

" lần này ta lại thua ngươi"

Để lại một câu khó hiểu, rồi không im lặng nói nữa.

Lúc này bụi mù chậm rãi tan hết, mười nam tử hán từ bên ngoài đi vào.

Đây đều là thuộc hạ của nàng, Huyết Sát dong đoàn.

Trước đây trong một lần lịch luyện, nàng đã cứu bọn họ.

Cầm đầu là Huyết Nhất, nam tử có dáng người nhỏ hơn so với những người còn lại nhưng lại không ai bỏ qua được đôi mắt cơ trí nhìn thập phần có tinh thần.

Đoàn người rất nhanh đến cách Lâm Hoa Nguyệt năm bước, đồng loạt quỳ xuống.

"Chúng thuộc hạ chậm trễ, cầu chủ tử trách phạt"

Nhìn sắc mặt của bọn họ, Lâm Hoa Nguyệt biết bọn họ đang tự trách bản thân chỉ lo làm nhiệm vụ nên không có mặt trong lần ám sát đó.

Bất quá nàng không trách bọn họ.

Lâm Hoa Nguyệt chợt vung tay, theo đó một cỗ lực lượng quỷ dị đem đám người trước mắt nâng lên, làm cho bọn họ như thế nào cũng quỳ xuống không được.

" Không cần,các ngươi cũng không phải cố ý, huống chi chuyện cũng đã qua.

Ta không trách các ngươi"

Huyết sát dong đoàn liếc mắt một cái nhìn Lâm Hoa Nguyệt, vội vàng cảm kích, nói :

" Đa tạ chủ tử đã bỏ qua cho chúng thuộc hạ"

Lúc này, đứng trong đội ngũ, Huyết Tam đột nhiên đi ra, " bịch" trong tay ném xuống hai hài tử, nhất nam, nhất nữ toàn thân dơ bẩn, nói :

" Chủ tử, thuộc hạ tìm được hai hài tử này đang lén lút ở cửa môn, nên đem tới đây"

Vừa dứt lời, nam hài vội nói :

" Chúng ta không phải lén lút, chúng ta là tới tìm người"

Huyết Tam nghe vậy, tức giận :

" Tìm người!?

Nói láo!

Ở đây sẽ không có người mà ngươi muốn tìm"

" Không đúng, muội muội ta nói vị công tử kia nhất định ở đây, Ý nhi ngươi nói đi, vị công tử kia ở đâu"

Nam hài nói rồi nghiêng đầu nhìn nữ hài đang hoảng sợ bên cạnh.

Nữ hài mếu máo :

" Vân ca ca, chúng ta có thể hay không đi về, nơi này thật đáng sợ"

Thanh Vân thấy muội muội sắp khóc, vội trấn an :

"Ý nhi, đừng sợ, ca ca ta sẽ bảo vệ muội, không làm người nào có thể bắt nạt chúng ta, Ý nhi ngươi có hay không tin tưởng ta?"

Thanh Ý gật gật đầu, Thanh Vân thấy vậy cười :

" Kia hảo, chúng ta mau tìm vị công tử kia, rồi nhanh chóng cứu làng chúng ta, được hay không?"

Thanh Ý ngẩng đầu lên nhìn Thanh Vân rồi lại nhìn xung quanh, đột nhiên ánh mắt sáng ngời, tay nâng cao chỉ vào người đang ung dung phẩm trà :

" ca ca chính là người này"

Thanh Vân cùng đám người còn lại nghe vậy cũng đồng loạt nhìn về phía Lâm Hoa Nguyệt, ngươi từ nãy đến giờ không nói câu nào.

Thanh Vân kinh ngạc :

" Không thể nào, vị công tử đó sao lại là nữ tử"

Lâm Hoa Nguyệt lúc này thập phần hứng thú nhìn hai huynh muội Thanh Vân, Thanh Ý.

Chính là nàng cũng không ngờ là hai hài tử này lại tìm được nàng.

" Ngươi như thế nào biết ta là vị công tử mà ngươi đang tìm?"

Thanh Ý ấp a ấp úng, Thanh Vân nói :

" Ý nhi từ nhỏ đã nhạy cảm với mùi hương, chỉ cần ngửi một lần sẽ không quên, vì vậy chúng ta khi tỉnh lại,lần theo mùi hương mà tới đây"

"Nga?

Như vậy các ngươi muốn gì ở ta?"

" Công...à không, tiểu thư thỉnh người giúp chúng ta đánh đuổi tặc nhân"

Nhìn hai hài tử kiên trì không chịu từ bỏ như vậy làm tâm nàng khẽ động.

" Ta sẽ không làm chuyện vô ích bao giờ.

Nếu cứu dân làng các ngươi, ta sẽ được gì đây"

Thanh Vân trầm mặc lúc lâu mới lên tiếng, nói :

" Nếu tiểu thư chịu giúp, chúng ta sẽ đi theo người , nguyện chết không từ"

Lâm Hoa Nguyệt chậm rãi bưng tách trà, nhấp một ngụm, khẽ nói:

" Ta không cần thuộc hạ phế vật, ngươi nhưng hiểu được?"

Thanh Vân cắn răng, quyết tâm :

" Chúng ta sẽ không làm chủ tử thất vọng"

Nghe Thanh Vân nói vậy, trong mắt Lâm Hoa Nguyệt chợt loé tinh quang rồi biến mất.

Nàng liền biết nam hài này thân phận không tầm thường.

Cũng là một đứa trẻ thông minh, sau này nhất định sẽ có thành tựu.

Xem ra lần này nàng quyết định đúng.

Từ không gian lấy ra một viên huyết châu đứa cho Thanh Vân.

" Hảo!

Đây là huyết thệ châu.

Nếu nguyện ý theo ta hãy nhỏ giọt máu vào đây, các ngươi trên người sẽ mang kí hiệu của ta, là phượng hoàng ấn kí.

Huyết sát đoàn, chuyện này các ngươi xử lý đi"

"Rõ"

Đợi Huyết sát đoàn cùng hai huynh muội Thanh Vân đi, bầu không khí mới bắt đầu bình tĩnh lại.

Bạch Trạch nhìn một màn xảy ra, nhíu mày :

" Vũ Nguyệt, ngươi định lập môn phái?"

Huyết thệ châu là linh châu quý hiếm.

Bởi vì quý hiếm nên đa phần dùng để thành lập môn phái.

Môn chủ sẽ dùng huyết thệ châu để các đệ tử trong môn phái tuyên thệ trung thành, nếu phản bội sẽ bị phản vệ mà chết, tuy hình phạt không bằng lời thề thiên địa nhưng cũng khiến cho mọi người sợ hãi.

Những người đã tuyên thệ với huyết châu, sẽ được mang kí hiệu môn phái của họ.

Tuỳ vào sức mạnh của môn chủ nếu môn chủ mạnh thì lúc nguy hiểm tính mạng ấn kí đó sẽ bảo vệ người đó một mạng, sau đó sẽ mất tác dụng và chỉ dùng để phân biệt người của môn phái nào mà thôi.

Chính là chỉ một mạng cũng đã quý giá cỡ nào.

Lý do khiến nhiều người muốn gia nhập môn phái ngoại trừ được dạy vũ kỹ, cung cấp đan dược tu luyện, còn là vì ấn kí này mà đến.

"Ân!"

Lâm Hoa Nguyệt khẽ cười.

Bạch Trạch lo lắng nói :

" Ngươi nếu muốn lập môn phái cũng không cần dùng huyết thệ châu, rất nhiều môn phái cũng không có dùng.

Nếu dùng huyết thệ châu thì áp lực của một môn chủ là rất lớn.

Ngươi..."

Muốn nói tiếp lại nhìn thần tình nghiêm túc của Lâm Hoa Nguyệt,liền nuốt trở về, chỉ khẽ thở dài.
 
Back
Top Dưới