Khác PHÙNG MỆNH LONG TÂM

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
396869564-256-k89.jpg

Phùng Mệnh Long Tâm
Tác giả: TunL499
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một chàng trai mang huyết mạch Long Tộc, từ ô nhục đứng dậy viết lại huyền thoại cho gia tộc họ Phùng.

Truyện tu tiên, đan dược, pháp bảo, bản đồ Việt Nam cổ đại - đậm chất Việt.



tâm​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • PHÙNG MỆNH LONG TÂM
  • Phi Phụng Tiềm Long
  • Phi Phụng Tiềm Long
  • Bất Tương Phùng
  • phụng lâm thiên hạ
  • Trùng Phùng Như Mộng
  • Phùng Mệnh Long Tâm
    Chương 1: Hậu Duệ Phùng Gia


    Tại miền bắc Việt Quốc - vùng đất giao thoa giữa linh khí trời đất và những bí mật cổ xưa - từng tồn tại một gia tộc huy hoàng không ai dám nhắc tên bằng giọng thấp: Phùng gia.

    Một vạn năm trước, khi Long tộc vượt qua Hải Môn, âm mưu thống trị cả đại lục Linh Hồn, chính Phùng gia đã dẫn đầu liên minh các đại tộc Việt Quốc, cùng nhau bước vào trận chiến cuối cùng tại Long Môn Trận.

    Bằng huyết mạch, pháp lực và lòng trung nghĩa, họ đã phong ấn được Long tộc - đổi lại là toàn bộ tinh anh Phùng gia hy sinh, mọi bí pháp, đan thư, trận đồ đều chôn vùi trong biển máu.

    Phùng gia từ đó mất đi gốc rễ, suy tàn, rơi xuống cấp 9 - cấp thấp nhất trong hệ thống quý tộc Việt Quốc.

    Nhưng dòng máu vương tộc chưa từng tuyệt diệt.

    ---

    Một vạn năm sau, giữa Hà Nội - thủ phủ mới của Việt Quốc - Phùng Tuân là người con duy nhất còn mang họ Phùng được gia tộc gom góp tài lực cho theo học tại Học viện Nguyên Hồn.

    Gầy gò, im lặng, thân thể yếu đuối - cậu thường bị bạn học chế nhạo.

    Nhưng chính đôi mắt ấy, sáng tựa sao trời, cùng tư duy vượt xa thời đại khiến mọi giảng viên đều phải nể phục.

    Phùng Tuân - thiên tài bị coi thường, nhưng là hy vọng cuối cùng của một gia tộc đã chết trên danh nghĩa.

    ---

    Ngày thi săn dị thú tại rừng Tam Khê.

    Phạm Quân - thiếu gia của Phạm tộc, một gia tộc từng suýt bị Phùng gia nghiền nát trong quá khứ - là nhóm trưởng của Tuân.

    Lòng đố kỵ và thù hằn trong hắn chưa bao giờ nguội.

    Trong khi cả nhóm hành động, Phạm Quân cố ý dẫn dụ Tuân đến khu vực có ổ Hắc Linh Miêu, rồi bất ngờ đẩy cậu xuống sườn vực khi dị thú tràn đến.

    Phùng Tuân rơi xuống vực sâu Vi Bà - nơi được ghi trong cổ thư là "vực không đáy, quỷ khí vờn quanh".

    ---

    Tuân rơi mãi...

    Rồi một tiếng "ẦM" vang lên, cơ thể cậu bị chặn lại bởi một nhánh đá dựng ngang giữa sườn núi.

    Mất máu, choáng váng, lạnh buốt.

    Ngay trước mắt cậu...

    Một hang động cổ hiện ra, cửa hang là phiến đá khắc một chữ PHÙNG mờ nhạt giữa bụi rêu phủ kín.

    Tim cậu đập mạnh.

    Cơ thể yếu ớt, nhưng dòng máu trong huyết quản sôi lên dữ dội.

    "Đây... là nơi thí luyện bí mật của gia tộc?"

    ---

    Trước cửa hang là một trận pháp khắc âm, hình tròn, tám hướng, ở giữa là một hốc nhỏ lõm xuống - chính là trận pháp huyết ấn của Phùng gia, loại kết giới mà chỉ người mang huyết mạch chính tông mới có thể mở bằng chính máu mình.

    Bình tĩnh.

    Phùng Tuân rút ra một mảnh đá sắc cạnh, cắt một đường nơi ngón tay.

    Máu nhỏ xuống hốc đá, đồng thời cậu dùng chính ngón tay đó vẽ lại từng đường nét trận pháp "Nguyên Khai Tâm Ấn", một đồ hình từng được truyền miệng trong gia tộc như một truyền thuyết cấm kỵ.

    Từng đường vẽ phát sáng...

    ánh sáng đỏ như máu hòa lẫn linh khí cổ xưa.

    "ẦM!"

    Cánh cửa đá khẽ rung lên, rồi từ từ mở ra, phát ra một âm thanh cổ xưa như tiếng sấm vọng từ lòng đất.

    Bí cảnh Phùng gia - sau một vạn năm - đã mở lại.

    ---

    Trong bóng tối lạnh lẽo của lòng núi, một chàng trai trẻ lặng lẽ bước vào.

    Gió thổi ngược, tóc tung bay, nhưng ánh mắt không hề dao động.

    > "Một vạn năm trước, tổ tiên ta đã đổ máu để giữ gìn thế giới này.

    Một vạn năm sau, ta sẽ lấy lại danh dự đã mất."
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    Chương 2: Bí Cảnh vực Vi Bà


    Thân thể rơi xuống như chiếc lá khô rời cành, Phùng Tuân cảm nhận được từng khối đá sắc lạnh đang lướt qua làn da.

    Từ trên cao, tiếng gào rú của dị thú vẫn vọng lại.

    Nhưng mọi thứ dường như mờ dần... rồi chìm vào tĩnh lặng.

    Tuân không chết.

    Giữa lưng chừng vực sâu, thân thể cậu bất ngờ mắc kẹt trên một nhánh đá lớn mọc chênh vênh.

    Máu chảy đầm đìa, xương vai có vẻ đã nứt.

    Nhưng điều khiến Tuân mở to mắt không phải là cơn đau... mà là luồng khí tức kỳ dị từ phía sau vách núi.

    ---

    Một khe nứt tự nhiên, ẩn mình dưới lớp rêu dày, nhẹ nhàng phát ra ánh sáng âm u màu ngọc lam.

    Tuân gắng gượng bò dậy, tay trái vịn vách đá, tay phải run rẩy gạt rêu.

    Khi lớp đá tróc ra, một cánh cửa đá cổ xưa hiện ra, rêu phủ kín, nhưng trên mặt cửa, một chữ duy nhất đã bị thời gian bào mòn chỉ còn lại nét cuối cùng rõ rệt:

    "Phùng."

    ---

    Tuân nghẹn thở.

    > "Không lẽ...

    đây là nơi mà tổ tiên từng nói trong các bản ghi chép?

    Hang động thử luyện tối mật của Phùng Tộc?"

    Đôi mắt dần sáng rực.

    Dù đau đớn, dù toàn thân rã rời, nhưng tinh thần hắn bỗng trở nên kiên định lạ thường.

    ---

    Trên mặt đất trước cánh cửa là một trận pháp hình lục giác phủ bụi mờ.

    Tuân nhận ra ngay: đây là Phong Ấn Huyết Mạch, chỉ có huyết thống họ Phùng mới có thể mở.

    Để kích hoạt, cần dùng chính máu của bản thân, nhỏ lên tâm trận.

    Không do dự, Tuân cắn ngón tay, nhỏ máu lên trận văn.

    Ầm!

    Trận pháp sáng rực.

    Đất đá rung chuyển.

    Cánh cửa đá phát ra tiếng rít cổ xưa rồi từ từ mở ra, hé lộ một con đường hẹp dẫn sâu vào lòng núi, nơi ánh sáng chẳng thể chạm tới.

    ---

    Hang Động Long Tộc.

    Nơi tất cả lịch sử của Phùng Gia...

    đã bị lãng quên một vạn năm trước.

    Tuân bước vào.

    ---

    Bên trong, là một không gian yên lặng đến rợn người.

    Những bức phù điêu chạm rồng phủ rêu, những giá sách đổ nghiêng, những thạch đỉnh chứa thảo dược đã khô.

    Trên vách đá, từng dòng chữ cổ bằng Hán Việt vẫn còn hiện mờ:

    > "Kẻ thức tỉnh được huyết mạch này, chính là truyền nhân chân chính của Cổ Long Nhân."

    Trong lòng Tuân rung lên một nhịp.

    Giữa đại điện là một huyết đài hình tròn.

    Ngay trung tâm, một chiếc nhẫn màu huyết kim lơ lửng trong không trung.

    ---

    Tuân bước đến, chỉ cần chạm vào... chiếc nhẫn bỗng hóa thành luồng sáng chui vào lòng bàn tay.

    Một dấu ấn màu đỏ lập tức khắc sâu vào mu bàn tay cậu - hình ảnh một con long ẩn hiện, mắt rực lửa.

    Long Hồn Ấn - kích hoạt.

    ---

    > "Từ đây, vận mệnh đã đổi khác."

    - Tuân lẩm bẩm, mắt ánh lên sắc lạnh.

    "Phùng Tộc... sẽ không còn là tro tàn nữa.

    Ta...

    Phùng Tuân... là người sẽ làm sống lại dòng máu Long Tộc."
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    Chương 3: Bí Cảnh thức tỉnh


    Tiếng gió rít qua khe đá, mang theo mùi máu tanh và bùn đất âm ẩm.

    Phùng Tuân nằm giữa rìa đá dựng đứng của vực Vi Bà, nửa tỉnh nửa mê.

    Một bên vai bị trật khớp, áo rách toạc, máu loang xuống mặt đá.

    Nhưng khi cậu mở mắt, thứ đầu tiên đập vào tầm nhìn không phải là cái chết… mà là một tấm đá lớn phủ đầy rêu phong.

    Trên phiến đá ấy, khắc duy nhất một chữ “Phùng”, nét đục sâu sắc, đầy khí tức thượng cổ.

    Tim Tuân đập mạnh.

    Không phải trùng hợp.

    Không thể là trùng hợp.

    Cậu lết người tới, tay run rẩy chạm lên tấm đá.

    Một luồng khí ấm lạnh đồng thời truyền vào cơ thể, khiến Linh Mạch thứ ba của Tuân rung lên dữ dội.

    Máu trong người sôi sục như phản ứng với một thứ gì đó cổ xưa hơn cả thời gian.

    Trước phiến đá là một vòng tròn đan xen trận văn đã mờ gần hết.

    Nhưng với ký ức tổ truyền của Phùng gia mà cậu được học từ nhỏ, cậu nhận ra ngay: trận pháp Huyết Ấn Khai Môn – chỉ những người mang huyết mạch chính thống mới có thể mở được.

    > “Nếu đây thực sự là nơi tổ tiên từng chiến đấu... thì bên trong... có lẽ là tất cả những gì gia tộc từng đánh mất…”

    Phùng Tuân không do dự.

    Cậu rút dao ngắn, cắt nhẹ đầu ngón tay, nhỏ máu vào tâm trận.

    Đồng thời, cậu vẽ lại những đường nét đã phai mờ, vừa vẽ vừa niệm:

    > “Thiên địa vi chứng, huyết mạch hồi sinh.

    Nhất mạch Phùng gia, khai môn tổ địa!”

    Máu thấm vào lòng đất.

    Vòng trận sáng lên, từng vạch sáng đỏ chạy theo hoa văn cổ, kết nối như mạch máu sống.

    ẦM!!!

    Cả vách đá chấn động.

    Một tiếng vang như long ngâm vọng ra từ sâu trong lòng núi.

    Cửa đá mở ra, chậm rãi.

    Bên trong là một không gian bao la – không phải chỉ là một hang động – mà là một thế giới riêng biệt, một bí cảnh thực thụ.

    Phùng Tuân bước vào.

    ---

    Bên trong không khí lạnh nhưng sạch sẽ, mùi linh dược khô và cổ khí bay nhẹ.

    Những bức tượng đá xếp hàng hai bên lối đi, khắc hình những bậc tổ tiên – người mặc áo giáp, kẻ tay cầm trống đồng, có người đeo mặt nạ rồng… tất cả đều hướng mắt về một bệ đá lớn phía trước.

    Chính giữa đài đá là một tấm bia ngọc, khắc chữ cổ Việt:

    > “Phùng gia Truyền Thừa – Chỉ Người Có Đạo Tâm Mới Được Nhận.”

    Tuân quỳ xuống, cúi đầu lạy ba lạy.

    Trong khoảnh khắc ấy, những tia sáng từ các bức tượng lần lượt bừng lên.

    Một giọng nói uy nghiêm, tựa như hồn phách tổ tiên, vọng khẽ vào tâm trí cậu:

    > “Hậu nhân… ngươi đã đến rồi.”

    Cảnh vật xung quanh nhòe đi.

    Tuân rơi vào trạng thái nhập định, linh hồn như bị hút vào một giấc mơ khác – nơi cậu thấy:

    Những đoạn phim huyết chiến giữa người Việt và Long tộc, tổ tiên hóa thân thành Long Hồn mà chiến đấu,

    Lạc Long Quân bước ra từ biển Đông, tay cầm trượng Rồng, khắc lên trời Ngũ Mệnh Ấn,

    Một thiếu niên tóc trắng – hệt như Tuân – rèn thuốc, dựng trận, chém rồng.

    ---

    ẦM!

    Khi tỉnh lại, Tuân đã ngồi trước một bệ ngọc, nơi đó đặt một tấm phù cổ, run rẩy nhẹ như có linh khí riêng.

    > Hồn Ấn Phùng Long – pháp bảo tổ truyền, chỉ xuất hiện khi người thừa kế thật sự thức tỉnh Long Mạch.

    Tay chạm vào phù, một dòng chữ rực lửa hiện ra trên không trung:

    > “Đệ tử Phùng gia – từ nay… gánh lại huy hoàng!”

    ---

    Ở ngoài thế giới, không ai biết rằng…

    Một người thừa kế Cổ Long Nhân đã bắt đầu con đường trở lại, và ngọn lửa từng bị vùi dưới đất nghìn năm… sắp sửa bùng cháy.
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    chương 4: Tàn Ảnh Long Mạch


    Từ khi Hồn Ấn Phùng Long nhập vào tay, thân thể Phùng Tuân không ngừng run rẩy.

    Một luồng khí tức cổ xưa như đang len lỏi qua từng tế bào.

    Đôi mắt cậu dần phủ một tầng sáng bạc, bên trong là hình ảnh của… một con Rồng lớn uốn mình trong biển máu.

    Không gian trong bí cảnh đột nhiên biến động.

    Từ sâu trong lòng núi, một luồng khí đen đỏ trồi lên như khói độc, xoáy cuộn rồi hóa thành hình thể – là một tàn ảnh Long tộc với nửa thân thể vỡ vụn, đôi mắt đục mờ, nhưng vẫn ẩn chứa sát khí khủng khiếp.

    > “Ngươi... kẻ hậu duệ của đám người Phùng năm xưa...”

    Giọng nói khàn đặc, như tiếng gầm vọng qua thời gian.

    “Ngươi đến đây…

    để xóa bỏ ta?”

    Phùng Tuân không lùi bước, dù toàn thân đau nhức như bị nung trong lửa.

    Hắn biết đây không phải linh hồn hoàn chỉnh, mà chỉ là tàn hồn bị phong ấn từ trận chiến năm xưa – một phần hồn phách của Long tộc bị tổ tiên Phùng gia giam giữ lại nơi này.

    > “Ta không đến để tiêu diệt ngươi.

    Ta đến...

    để hiểu vì sao tổ tiên ta đã đổ máu vì các ngươi.

    Và nếu phải gánh tiếp lời thề đó… ta sẽ không trốn tránh.”

    Tàn ảnh Long tộc cười lạnh.

    > “Vậy thì… tiếp nhận thử thách của ta.

    Nếu ngươi có thể... tồn tại trong Long Hỏa ba canh giờ, ta sẽ cho ngươi một phần ký ức... thứ mà tổ tiên ngươi cố che giấu!”

    ẦM!!!

    Một vùng dung nham vô hình hiện lên, Tuân rơi vào trung tâm.

    Lửa không thật, nhưng đốt cháy linh hồn chứ không phải thể xác.

    Cậu ngã xuống.

    Từng ký ức đau đớn ùa về – cảnh gia tộc Phùng bị vu khống, bị phản bội bởi các gia tộc đồng minh, các tộc nhân gào thét ngã xuống dưới móng vuốt Long tộc...

    Máu, tiếng thét, ánh mắt trẻ thơ lấm máu.

    > “Mình đang... thấy lại ký ức của tổ tiên ư?”

    Nhưng giữa biển lửa đó, có một điều kỳ lạ.

    Tuân không gục.

    Linh hồn cậu, thay vì bị thiêu cháy, lại hấp thu từng tia lửa.

    Máu cậu sôi lên, tim đập như trống trận, và đằng sau lưng cậu… hư ảnh một con Rồng đen bạc dần hiện lên!

    ---

    Ba canh giờ sau.

    Tàn ảnh Long tộc nhìn Tuân bằng ánh mắt ngỡ ngàng.

    > “Ngươi không chỉ có thể chịu đựng… mà còn đồng hóa Long Hỏa?”

    > “Huyết mạch ngươi... là hỗn huyết.

    Không chỉ là nhân loại... mà là Cổ Long Nhân thuần chủng!”

    Phùng Tuân mở mắt.

    Khí tức quanh cậu thay đổi hoàn toàn.

    Ba Linh Mạch cộng hưởng, mở ra mạch thứ tư một cách tự nhiên.

    Một luồng khí tức Long uy lượn quanh cơ thể – mơ hồ nhưng sắc bén.

    Trong tay cậu, Hồn Ấn Phùng Long tỏa sáng dữ dội, khắc họa lên không trung một văn tự cổ:

    > 「Phùng Thị Long Quyết – Đệ Nhất Thức: Long Ảnh Truy Tung」

    ---

    Trận pháp trên tường đá khẽ sáng.

    Tàn ảnh Long tộc chầm chậm cúi đầu:

    > “Ngươi là kẻ xứng đáng nhất sau một vạn năm.

    Hãy nhớ lời nguyền...

    Nếu Long tộc trở lại… ngươi là người duy nhất có thể ngăn chúng.

    Cũng là người duy nhất... có thể gánh vác sự thật bị che giấu khỏi lịch sử.”

    Rồi tàn ảnh tiêu tán.

    Bí cảnh rung nhẹ lần cuối – như một lời chúc phúc lặng lẽ của tổ tiên Phùng gia.

    ---

    Bước ra khỏi bí cảnh, Phùng Tuân không còn là thiếu niên yếu đuối nữa.

    Ánh mắt cậu sắc như kiếm, trong lòng là một câu hỏi lớn:

    > “Tổ tiên ta đã giấu điều gì trong cuộc chiến với Long tộc?

    Và vì sao… cả lịch sử đều né tránh sự thật về Phùng gia?”

    ---

    Từ hôm nay, cậu không còn đi tìm sức mạnh vì danh.

    Mà là vì sự thật.

    Và… một lời thề máu của cả dòng họ.
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    Chương 5: Vận Mệnh Gia Tộc


    Ánh sáng đỏ nơi Hồn Ấn Phùng Long dần thu lại, không gian trong bí cảnh cũng từ từ yên tĩnh.

    Sau khi đồng hóa thành công tàn ảnh Long tộc, Phùng Tuân ngồi xếp bằng giữa lòng hang động, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức kỳ dị – vừa mang sức sống thanh thuần của linh mạch nhân giới, lại vừa phảng phất sát khí từ di huyết cổ long.

    Thức tỉnh Long Mạch chỉ là bước đầu.

    Phía sau Hồn Ấn, một thông đạo đá mở ra – sâu thẳm, khắc đầy cổ văn, tựa như dẫn lối cho kẻ kế thừa thật sự.

    Bên trong là một không gian thứ hai – tàng thư khố của Phùng gia, được ẩn giấu tách biệt khỏi khu vực chính của bí cảnh.

    ---

    Từng hàng giá đá sừng sững.

    Bí kíp võ học, trận đồ thất truyền, bí phương luyện đan, cùng hàng chục tráp ngọc chứa linh dược hiếm có, đều được cất giữ cẩn thận.

    Ở chính giữa gian phòng, đặt một chiếc nhẫn trữ vật cấp Thiên phủ đầy bụi.

    Phùng Tuân mở nắp ngọc tráp – linh quang bắn ra, nhưng không tỏa ra bên ngoài.

    Chiếc nhẫn này không chỉ có dung lượng lớn, mà còn có khả năng che giấu khí tức – một bảo vật quá quý giá trong thế giới mà người người đều rình mò cơ duyên của kẻ khác.

    > “Tổ tiên quả nhiên đã tính xa…

    để lại tất cả không chỉ cho ta, mà cho Phùng gia của tương lai.”

    Không tham lam, Tuân chỉ thu vào những vật cần thiết:

    – 7 bí kíp cốt lõi của gia tộc (trong đó có Phùng Thị Trận Pháp Bố Nguyên Quy)

    – 3 phương đan cổ thất truyền

    – Một lọ chứa máu rồng đông đặc

    – Và một cuộn lụa niêm phong ghi chú: “Đừng mở khi tâm chưa vững.”

    ---

    Tuân lưu lại thêm 7 ngày trong hang động, ngồi điều tức, củng cố bốn linh mạch, luyện hóa một phần khí tức long huyết.

    Khí lực tăng tiến, thể chất chuyển biến mạnh mẽ.

    Gương mặt trắng trẻo nay rắn rỏi, ánh mắt có chiều sâu uẩn ẩn như biển sâu.

    Đến ngày thứ 8, bí cảnh khẽ rung – báo hiệu thời gian lưu lại đã sắp kết thúc.

    Sau một vòng kiểm tra kỹ lưỡng, Tuân tìm được một pháp trận dịch chuyển được khắc sâu trong lòng đá, nằm sau tượng tổ tiên cuối cùng – chỉ được mở bằng hồn ấn và huyết mạch thật sự.

    > “Trận này…

    đưa mình ra ngoài mà không bị ai phát hiện.”

    ---

    Trong ánh sáng mờ xanh, Tuân bước vào trận pháp.

    Chỉ một nhịp thở, bóng dáng cậu biến mất khỏi bí cảnh.

    Khi mở mắt ra, cậu đã ở khu rừng rậm sau dãy Vi Bà, cách xa nơi khảo thí ban đầu.

    Quần áo rách nát, máu khô bám khắp người, trông như một kẻ sống sót trở về từ địa ngục.

    ---

    Vài ngày sau – Học viện Nguyên Hồn

    Khi Phùng Tuân xuất hiện trước cổng học viện, cả trường xôn xao.

    Kẻ thì nghĩ cậu ăn may sống sót, người lại thì thầm về việc “biến mất quá lâu mà không chết”.

    Thậm chí có kẻ nghi ngờ Tuân được gia tộc cử đến để lén chiếm bảo vật trong rừng cấm.

    Nhưng Tuân đã chuẩn bị từ trước.

    Cậu kể lại một câu chuyện khéo léo – rằng sau khi bị dị thú truy đuổi, cậu vô tình rơi xuống hang, rồi bất tỉnh nhiều ngày mới may mắn tìm được lối ra.

    Không thêm, không bớt – đủ khiến các giáo sư tin tưởng, đủ khiến kẻ nhiều chuyện không moi được gì.

    ---

    Tạm thời, Phùng Tuân đã trở lại học viện bình yên.

    Vẫn học, vẫn lặng lẽ – như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Nhưng… người khác thì không dễ buông tha.

    ---

    Ở một góc lầu cao phía Đông học viện, Phạm Quân – thiếu gia Phạm tộc – đang ngồi trước bức tranh vẽ tay mô tả Vi Bà cốc.

    Hắn cười nhạt.

    > “Rơi xuống vực mà vẫn sống?

    Cái thứ Phùng chó chết kia… rõ ràng có chuyện giấu ta.”

    > “Không sao… trò chơi giờ mới bắt đầu…”
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    Chương 6: Lặng Lẽ Tu Luyện - Đan Đạo


    > "Cây muốn lặng... nhưng gió không ngừng."

    - Tục ngữ cổ, mà Phùng Tuân cảm thấm thía hơn bao giờ hết.

    ---

    Kể từ khi trở lại học viện, cuộc sống của Tuân tạm thời bình lặng.

    Phạm Quân không ra tay ngay.

    Hắn ta im ắng một cách bất thường - như một con rắn rút đầu vào bụi cỏ, chờ mồi sơ hở.

    Tuân hiểu, đó không phải là buông tha.

    Mà là một sự chuẩn bị kỹ càng hơn.

    ---

    Trong khoảng lặng hiếm có này, Tuân dồn toàn bộ tâm trí vào tu luyện và nghiên cứu.

    Bí cảnh Phùng gia để lại không chỉ cho Tuân sức mạnh, mà còn là cả một kho tàng: trận pháp cổ, đan thư thất truyền, và hiểu biết về linh mạch mà đại đa số học viên không bao giờ có cơ hội tiếp cận.

    ---

    Tại tầng cao nhất thư viện học viện, nơi học viên thường chẳng ai lui tới, Tuân ngày ngày ngồi lặng lẽ bên cửa sổ - ánh nắng chiếu vào mái tóc đen, phản quang trên cuộn trục trận đồ cổ.

    Người khác chỉ thấy một thiếu niên ít nói, trầm tư.

    Không ai biết, chỉ trong vài tuần, cậu đã giải toàn bộ 24 tầng biến hóa của Phùng Thị Trận Pháp Bố Nguyên Quy, thứ từng được mệnh danh là "trận pháp không một địch nhân nào sống sót".

    > "Nếu người khác cần ba năm để hiểu... ta chỉ cần ba tuần để vượt qua."

    Tuân khẽ lật trang cuối cùng, tay ghi chú lại những biến thể mới do chính mình sáng tạo ra.

    ---

    Thời gian thấm thoắt trôi.

    Chỉ còn ba tháng nữa là kết thúc học kỳ đầu tiên - thời điểm đánh giá năng lực toàn diện.

    Nếu không vượt qua, học viên sẽ bị loại khỏi học viện, hoặc bị cắt toàn bộ học bổng - điều mà Tuân, với hoàn cảnh Phùng gia hiện nay, tuyệt đối không thể để xảy ra.

    ---

    Một đêm cuối tháng, khi sao trời mờ dần sau tầng mây, Tuân mở ra cuốn đan thư đầu tiên - được khắc bằng cổ văn Phùng tộc, tựa đề:

    > "Phá Cảnh Đan - Dẫn Mạch Thăng Giai, Đột Khiếu Tụ Hồn."

    Loại đan dược này vốn là pháp bảo hỗ trợ cực kỳ quan trọng trong các giai đoạn đột phá cảnh giới.

    Khác với các loại đan phổ thông hiện nay vốn chỉ trợ lực tạm thời, Phá Cảnh Đan của Phùng gia giúp mở rộng linh khiếu, đồng thời tăng độ ổn định cho mạch tu luyện - điều rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi không bao giờ có được.

    May mắn thay, trong số những dược liệu còn sót lại trong nhẫn trữ vật, Tuân đã có gần 70% nguyên liệu cần thiết.

    Phần còn lại - với sự am hiểu và mạng lưới thu mua kín đáo trong học viện - không quá khó để hoàn thiện.

    ---

    Vào một buổi trưa tĩnh mịch, Tuân rút lui về căn mật thất trong rừng phía sau viện.

    Căn phòng đá đơn sơ chỉ có một lò luyện đan cũ kỹ, một bàn gỗ thô và vài tráp ngọc chứa nguyên liệu.

    Nhưng nơi ấy - với khí tức thiên địa đang hội tụ từ dãy Vi Bà - chính là không gian hoàn hảo để bắt đầu bước đầu tiên trên con đường luyện đan chân chính.

    Cậu mặc y phục giản dị, buộc lại tóc, hít một hơi sâu rồi lật tay:

    "Bắt đầu thôi...

    Phá Cảnh Đan."

    ---

    🔥 Lửa cháy.

    Hơi thuốc bay.

    Một lò đan, một ý chí.

    Khai mở, là một con đường mới - con đường mà từ ngàn năm trước...

    đã từng được máu Phùng gia dẫn lối.
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    Chương 7: Luyện Đan Đại Đạo


    Phùng Tuân ngồi xếp bằng trước lò đan cổ, hô hấp sâu chậm, hai tay khẽ xoay chuyển linh thảo trong lòng bàn tay.

    Dược liệu đầy đủ.

    Trận pháp ổn định.

    Linh lực dồi dào.

    Tất cả có vẻ như đã sẵn sàng.

    Cậu hạ quyết tâm – lần đầu tiên trong đời, thi triển bí kíp luyện đan tổ truyền: Phá Cảnh Đan.

    ---

    Ngọn lửa bùng lên.

    Thảo dược theo đúng tỷ lệ được đưa vào.

    Tuân không bỏ sót một bước nào theo đan phương khắc cổ.

    Nhưng…

    ẦM!

    Một tiếng nổ khẽ vang lên từ lò đan.

    Mẻ đan đầu tiên thất bại.

    ---

    Cậu thử lại.

    Lần thứ hai, rồi thứ ba.

    Cứ mỗi lần thất bại, cậu lại kiểm tra kỹ từng khâu, so sánh với đan thư, dùng trận pháp để giữ ổn định nhiệt độ.

    Nhưng vẫn không thể luyện thành.

    Viên đan luôn vỡ vụn ở giai đoạn cuối cùng – khi linh khí ngưng tụ.

    ---

    > “Tại sao?

    Rõ ràng đan phương đơn giản.

    Tại sao không thể luyện thành?”

    Tuân bắt đầu cảm thấy có điều gì đó sai.

    Không phải do kỹ thuật… mà là do thiếu thứ gì đó bản chất hơn.

    Cậu ngồi xuống, bước vào trạng thái minh tưởng – một dạng thiền sâu của Phùng gia, dùng để thấu hiểu kết nối giữa đan dược và linh mạch.

    Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Long Hồn Ấn trên tay trái khẽ dao động.

    Ánh sáng màu vàng đỏ lan ra từng tia nhỏ, như có sinh mệnh.

    Tuân chợt nhận ra…

    > “Không phải đan phương bị thất truyền… mà là điều kiện để kích hoạt đan phương – chính là Long Hồn Ấn này!”

    ---

    Trong truyền thuyết cổ của Phùng gia, Long Hỏa – ngọn lửa được truyền thừa từ Lạc Long Quân – từng là nhân tố cốt lõi để luyện ra những loại đan dược mà cả đại lục mơ cũng không dám nghĩ đến.

    Ngọn lửa này không thể sinh ra từ pháp lực, mà chỉ có thể gọi ra từ huyết thống cổ long chân chính.

    Tuân nhắm mắt, dẫn hồn lực đi vào tâm ấn.

    Một luồng khí nóng khẽ bốc lên từ xương tay, truyền qua ấn ký, rồi bùng phát ra đầu ngón tay.

    ---

    Long Hỏa đã sống lại.

    Không phải lửa.

    Không phải linh lực.

    Đây là ngọn lửa của huyết mạch, của tổ tiên, của long hồn ngàn năm.

    Ngọn lửa ấy cháy vàng đỏ, nhưng không bốc khói, không tạo áp lực – chỉ tạo nên một sự hòa hợp tuyệt đối với linh khí trời đất.

    ---

    Tuân thử lại lần nữa.

    Từng loại dược liệu được thả vào lò, ngọn Long Hỏa thiêu đốt từng phần với sự ổn định kỳ lạ.

    Tầng hơi mỏng bay lên, nhưng không tán loạn mà hội tụ thành xoáy tròn.

    Một tiếng ngân khe khẽ vang lên khi viên đan được hình thành.

    Ánh sáng đỏ chói lòa, linh lực dao động khắp mật thất.

    > “Thành… rồi…”

    ---

    Một viên đan hoàn mỹ, không chút tạp chất, ẩn ẩn khí tức chấn động linh hồn nằm gọn trong tráp ngọc.

    Phá Cảnh Đan – vốn là thứ mà cả giới luyện đan ngày nay cho rằng “đã thất truyền từ ngàn năm” – đã một lần nữa xuất hiện dưới tay Phùng Tuân.

    ---

    Cậu ngồi lặng, tay run nhẹ.

    Không vì mệt.

    Mà vì một thứ cảm xúc không thể gọi tên.

    Niềm vui.

    Sự kinh ngạc.

    Và một tia cảm giác… rằng vận mệnh đang xoay chuyển.

    > “Thì ra… chính ta là chìa khóa.

    Không chỉ cho Phá Cảnh Đan… mà cho cả con đường luyện đan truyền thuyết của Phùng gia.”
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    chương 8: Đột phá Linh Mạch


    > "Một người có thể mạnh vì mình... nhưng chỉ bất khuất khi có người để bảo vệ."

    ---

    Sau khi xin học viện nghỉ phép dưới danh nghĩa “thực chiến nâng cao tại núi Vi Bà”, Phùng Tuân một mình rời khỏi ký túc xá giữa đêm, lặng lẽ tiến về vùng núi cấm phía Bắc.

    Không ai hay biết rằng, chuyến đi này không chỉ là rèn luyện – mà là cuộc chiến sinh tử, giữa sống và chết, giữa hiện tại và vận mệnh dòng họ.

    ---

    Tận sâu trong khe đá Vi Bà, nơi khí linh ngưng tụ và thiên địa âm dương giao hòa, Tuân bày một trận pháp ẩn khí đơn giản.

    Động phủ tạm thời chỉ có lò đan, mấy bồ đoàn, cùng một vách đá khắc hình rồng chạm nát theo thời gian.

    Trước mặt cậu là:

    Một viên Phá Cảnh Đan đỏ ngọc đang tỏa khí linh,

    Một bình long huyết tổ tiên,

    Và…

    ý chí sắt đá của một người mang trong tim cả gia tộc đã suy tàn.

    ---

    > “Không còn đường lùi…

    Hoặc là xung mạch thành công,

    Hoặc là… chết nơi này.”

    ---

    Tuân nuốt đan, đập vỡ bình long huyết.

    Làn máu cổ long nhỏ lên ngực, lập tức thấm sâu vào từng huyệt vị.

    Linh khí trong người như bị đốt cháy.

    Đau đớn – từ tận tủy xương, từ từng sợi gân, từ cả linh hồn.

    ---

    Cơ thể run rẩy, co giật từng đợt.

    Máu bắt đầu chảy từ mắt, mũi, miệng.

    Đây không còn là tu luyện nữa.

    Đây là tra tấn.

    Tuân quỳ xuống, tay bám lấy đất.

    Răng nghiến đến rướm máu.

    Từng mạch bị kích mở như bị dao chém.

    Tưởng như chỉ cần một ý nghĩ bỏ cuộc… là mọi thứ sẽ kết thúc.

    ---

    Trong cơn đau, hình ảnh mẹ anh hiện lên.

    Người đàn bà gầy gò, lưng còng sớm vì gánh vác, từng nói khi tiễn anh đi học:

    > “Tuân ơi… con là hy vọng cuối cùng của Phùng gia.”

    Tiếp theo là ánh mắt của cha – người từng là thiên tài một thời, giờ đã mù đôi mắt vì phản loạn gia tộc bảo vệ cậu sống sót.

    Và sau cùng… là gương mặt của những kẻ đã cười nhạo, chà đạp, nhúng bùn cái tên Phùng.

    ---

    > “Nếu ta chết ở đây…

    thì từ nay, Phùng gia…

    chẳng còn ai để ngẩng đầu nữa.”

    Tuân cắn chặt răng.

    Tay ấn mạnh lên tâm ấn Long Hồn – ép nó bộc phát.

    Một tia sáng đỏ bùng lên – chói đến nỗi vách đá cũng nứt nhẹ.

    ---

    Long Hỏa bùng cháy.

    Long Huyết sôi trào.

    Ý chí, nén lại rồi vỡ tung.

    ---

    Một tiếng nổ âm trầm vang lên trong lồng ngực.

    Khí mạch, vốn tắc từ thuở sơ sinh – đã bị phá tan.

    Từng luồng linh khí như lũ tràn, rít gào trong kinh mạch.

    ---

    Rồi một, rồi hai, rồi ba…

    Bảy mạch liên tục mở ra như dãy cửa bị ép nổ tung.

    Thân thể Tuân như muốn nát ra, nhưng mắt vẫn mở, rực sáng – không hối hận.

    ---

    Sau cùng, một tiếng long ngâm mơ hồ vang lên từ sâu trong huyết quản.

    Long Hồn Ấn tỏa sáng như mặt trời đỏ.

    Một luồng khí hình rồng xoay quanh thân thể Tuân, gầm lên trong không trung như thức tỉnh từ huyết thống xa xưa.

    ---

    Long Mạch – đã sống lại.

    Trong một kẻ tưởng như nhỏ bé.

    Trong kẻ tưởng như nên gục ngã từ lâu.

    Trong Phùng Tuân – người mang long mệnh ngàn năm.
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    chương 9: Long Động Sơ Hiện


    Long Mạch đã khai mở.

    Nhưng đó mới chỉ là bước đầu.

    Ngay sau khi tỉnh lại, Phùng Tuân đã cảm nhận rõ một khối trống rỗng dữ dội trong cơ thể.

    Linh mạch như con rồng vừa thức tỉnh – háu đói, điên cuồng hút lấy linh khí quanh người, nhưng môi trường trong động phủ đã cạn.

    > “Nếu không liên tục hấp thu linh khí, Long Mạch sẽ tự tắt.”

    “Phải rèn luyện.

    Phải săn đan dược.

    Phải bước vào máu và chiến đấu.”

    ---

    Không chần chừ, Tuân bước sâu vào khu trung tâm của dãy Vi Bà, nơi từ lâu được coi là vùng nguy hiểm bậc trung, với nhiều dị thú cấp 2, thậm chí cấp 3 lẩn khuất.

    Với trận pháp tàng hình cổ, cậu dễ dàng tránh được ánh mắt dò xét của người khác.

    Tuân không tìm nơi an toàn.

    Cậu tự đẩy mình vào hiểm cảnh.

    ---

    Những ngày tiếp theo, Tuân liên tục chiến đấu.

    Dùng thân pháp tránh công của Mã Ảnh Linh Hổ.

    Trực tiếp giao tranh với Lộc Giác Hoả Thú để đo lường độ bền da thịt.

    Thậm chí chủ động đối đầu với đàn sói Bạch Ảnh cấp 2, thứ mà kể cả học viên lớp trên cũng phải kiêng dè.

    ---

    Trong một trận giao chiến khốc liệt vào ngày thứ năm – khi đang bao vây lấy tổ của Băng Linh Chi, một loại linh thảo quý – Tuân bị ba con Lang Huyết cấp 2 vây hãm giữa sườn núi.

    Lúc đó, một trong ba con sói xé rách vai trái, cắn đứt gần một mạch phụ.

    Máu tuôn xối xả.

    Thể lực cạn kiệt.

    > “Là đây sao… tận cùng của ta?”

    Nhưng đúng giây phút sắp gục xuống –

    Long Hồn Ấn chợt bùng sáng.

    Tâm linh và thể xác đồng nhất.

    ---

    Một khoảnh khắc...

    Tuân cảm thấy không gian xung quanh chậm lại.

    Không kịp suy nghĩ, toàn thân cậu lao vụt như tia sét, xuyên ngang qua thân sói dẫn đầu.

    Một luồng dư ảnh hình rồng uốn lượn hiện lên, để lại một vệt sáng đỏ tươi.

    Con sói bị xé đôi chỉ trong một chớp mắt.

    ---

    Cậu đáp xuống đất, thở gấp.

    Nhưng đôi mắt rực lên.

    > “Vừa rồi…

    Là… kỹ năng?”

    “Không…

    đó không phải kỹ năng có sẵn.

    Là ta tự tạo ra.”

    ---

    Cậu đứng dậy, lặng lẽ định hình lại cảm giác.

    Sức mạnh bộc phát từ Long Mạch, phối hợp với ý chí sinh tồn và khí lực xoáy từ Long Hồn Ấn, tạo ra một luồng chuyển động tức thời, xuyên sát qua không gian nhỏ trong bán kính ba trượng.

    Tuân đặt tên cho kỹ năng này là – Long Động.

    Tác dụng: Như "tốc biến", lập tức di chuyển trong phạm vi hẹp và tạo sát thương xuyên qua.

    Nguyên lý: Kết hợp lực nén long khí với mạch vận thân pháp – chỉ có người sở hữu Long Mạch thật sự mới có thể thi triển.

    ---

    > “Kỹ năng đầu tiên… tự ta tạo ra.”

    “Chỉ là bước khởi đầu.

    Nhưng không ai có thể cướp lấy.”

    “Ta sẽ còn tạo thêm nữa.

    Mỗi kỹ năng là một minh chứng… cho sự trở lại của Phùng gia.”
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    Chương 10: Cuộc gặp gỡ bất ngờ


    ---

    CHƯƠNG 10: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ

    Dãy Vi Bà cuối thu, sương mù tràn kín lối, gió núi mang theo mùi tanh nồng của máu và dã thú.

    Phùng Tuân đang săn Cuồng Thú cấp thấp để luyện thân pháp thì đột nhiên...

    ẦM!!

    Một tiếng nổ dữ dội vang lên từ khu rừng phía Tây.

    Mặt đất rung lên.

    Linh khí va chạm khốc liệt.

    Tuân thoáng nhíu mày.

    > “Chiến đấu cấp cao?”

    Không chần chừ, cậu lướt người về phía đó, ẩn khí, di chuyển theo từng nhịp linh động.

    ---

    Qua một khe đá hẹp, Tuân nhìn thấy một cô gái trẻ – khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi – đang giao chiến ác liệt với một con yêu thú hình thể khổng lồ toàn xương trắng: Bạch Cốt Thú cấp 4.

    Cô gái ấy vận y phục màu xanh lam, dáng người mảnh khảnh nhưng tốc độ di chuyển cực kỳ linh hoạt.

    Tay cầm song đoản đao, thân ảnh lấp loáng như ảnh trăng, công thủ toàn vẹn.

    Tuy nhiên, dù kỹ năng sắc sảo, khí lực của nàng đã có dấu hiệu suy kiệt.

    Mỗi đòn của con Bạch Cốt lại nặng tựa núi đè, khiến cô liên tục bị chấn lui.

    ---

    Tuân nhìn cảnh đó, tim đập loạn nhịp.

    > “Một thiếu nữ như vậy… lại dám đối mặt trực diện với yêu thú cấp 4.

    Nàng... liều mạng.

    Nhưng sức nàng, đang cạn dần rồi.”

    Trong khoảnh khắc, gương mặt cô gái trùng khớp với em gái nhỏ của Tuân – Phùng Linh.

    Cũng đôi mắt ấy, cũng ánh kiên cường không chịu khuất phục khi yếu thế.

    ---

    Tuân siết chặt tay.

    > “Không nên can thiệp… mình vừa mới đột phá, sức còn chưa ổn định.

    Một con yêu thú cấp 4… mình chưa chắc sống sót nổi.”

    Nhưng rồi…

    > “Nhưng nếu ta quay đi hôm nay… thì mãi mãi cũng không còn xứng đáng gánh hai chữ Phùng gia nữa!”

    ---

    Phùng Tuân động thân.

    Long Động!

    Một luồng khí long bùng lên dưới chân, thân ảnh Tuân hóa thành vệt sáng đỏ, xuyên ngang đường vuốt đang bổ xuống cô gái.

    KENG!!!

    Kiếm ngắn trong tay va chạm với vuốt xương khổng lồ, tạo ra một chấn động mạnh đến mức cả hai lùi lại vài trượng.

    ---

    Bạch Cốt Thú cấp 4 – cao gần ba mét, toàn thân cấu thành từ xương trắng ngà, hai hốc mắt đỏ rực hung tàn.

    Đòn đánh của nó mang theo trọng lực khủng bố và độc khí âm hàn, làm người bình thường trúng đòn lập tức hoại tạng.

    Tuân nghiến răng, toàn thân tê rần.

    Cánh tay cầm kiếm đã chấn động tê liệt.

    Nhưng ánh mắt cậu – vẫn lạnh như thép.

    ---

    > “Được lắm…

    Cho ta xem, một kẻ mang Long Mạch, có thể vượt cấp sát thú… hay không!”

    ---

    Bạch Cốt gào rống.

    Nó nhảy vọt lên, bốn chi xương cắm xuống như đinh đóng đất.

    Một chưởng đánh thẳng về phía Tuân, mang theo sóng khí nghiền nát.

    Tuân không tránh.

    Phùng Thị Bộ Pháp – Biến!

    Cơ thể lệch hẳn sang phải trong gang tấc, luồn dưới móng vuốt, vòng sau lưng yêu thú.

    Long Động – chém xé sau lưng!

    Một đường sáng đỏ cắt dọc xương sống.

    Tia máu đen bắn ra như mực, nhưng con thú chưa ngã.

    Nó gào lên giận dữ.

    ---

    Bạch Cốt xoay người, quật ngang đuôi.

    Tuân bị quất trúng, lưng đập mạnh vào đá, miệng trào máu.

    Cô gái lúc này cũng vùng dậy, lao tới phối hợp.

    Hai người – không ai nói với ai lời nào, nhưng tâm ý như ăn khớp.

    Một trước, một sau.

    Một dùng tốc, một dùng lực.

    Liên thủ giao đấu – thà chết không lùi.

    ---

    Sau cùng, Tuân cắn chặt răng, dồn toàn bộ Long Khí còn sót lại thi triển Long Động lần thứ ba liên tiếp, xuyên thẳng qua cổ Bạch Cốt, để lại một vết chém hình xoắn – vỡ vụn đốt sống đầu.

    ẦM!

    Bạch Cốt gào rít lần cuối, rồi đổ gục, toàn thân rạn nứt.

    ---

    Cả rừng yên lặng.

    Tuân quỳ gối, thở dốc, mắt vẫn mở to, tay vẫn siết chặt thanh kiếm gãy một nửa.

    Cô gái bước đến, im lặng nhìn cậu một lát rồi nhẹ nói:

    > “Cảm ơn…

    Nếu không có huynh, ta đã chết rồi.”

    Tuân gượng cười, máu từ miệng rỉ ra:

    > “Không cần cảm ơn…

    Chỉ là… ta không thích thấy ai bỏ mạng… khi còn chưa từ bỏ.”
     
    Phùng Mệnh Long Tâm
    chương 11: Thiếu nữ thần bí


    ---

    CHƯƠNG 11: THIẾU NỮ THẦN BÍ

    Trận chiến kết thúc, rừng núi Vi Bà lại trở về vẻ tĩnh mịch âm u.

    Phùng Tuân ngồi thở dốc bên tảng đá vỡ, cả người đầy vết máu và bụi đất.

    Cô gái trẻ, người vừa cùng cậu vượt qua tử kiếp, lặng lẽ đứng đối diện không nói gì.

    Chẳng ai biết tên ai.

    Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử, giữa ánh kiếm và móng vuốt, họ đã tin nhau mà chẳng cần lý do.

    ---

    Vút!

    Hai bóng người mặc trường bào xám từ trên cao lao xuống, khí tức mạnh mẽ khiến linh khí xung quanh chấn động.

    > “Tiểu thư!”

    Một người vội vàng chạy đến bên cô gái, mặt đầy áy náy:

    > “Thuộc hạ đến chậm… may tiểu thư không xảy ra chuyện gì.”

    Người còn lại thì cúi người về phía Tuân, ánh mắt có phần dè chừng nhưng chân thành:

    > “Vị huynh đài, đa tạ đã cứu tiểu thư chúng ta.

    Nếu không có ngươi, hậu quả… thật khó lường.”

    ---

    Thiếu nữ chỉ lặng im.

    Một lúc sau mới nhẹ nhàng lên tiếng:

    > “Là ta sai… tự ý trốn ra ngoài tu luyện, suýt chút nữa… không quay lại được nữa rồi.”

    Giọng nàng trong như suối, lạnh mà không lãnh, nhẹ nhưng thấm sâu vào tâm khảm.

    Dù gương mặt vẫn bị che bởi tấm lụa mỏng, nhưng đôi mắt ấy – sâu và long lanh – là thứ ánh sáng Tuân chưa từng thấy trong đời.

    ---

    Nàng bước đến gần, rút trong tay áo ra một miếng ngọc bội khắc hình long vân:

    > “Đây là tín vật của ta.

    Nếu sau này có duyên gặp lại, ta sẽ báo đáp ơn cứu mạng hôm nay.”

    Tuân khẽ đón lấy, định mở lời, nhưng cô gái đã lui bước.

    Một làn gió thổi qua, mang theo hương hoa nhẹ dịu.

    Nàng xoay người, rồi cùng hai hộ vệ phóng lên không trung, khuất vào rặng mây tím mờ mịt.

    ---

    Từ đầu đến cuối, nàng chưa từng lộ mặt.

    Chỉ có ánh mắt ấy, lưng áo tung bay, dáng người mảnh mai nhưng kiên cường…

    Khắc sâu trong tâm trí Tuân.

    > “Một người… là tiểu thư cao quý,

    Một kẻ… là học viên cấp thấp bị cả học viện khinh rẻ.

    Nhưng chúng ta – từng đứng cùng nhau giữa sinh tử.”

    ---

    Tuân đứng nhìn theo bóng nàng đến tận khi mất hẳn.

    Tim vẫn đập mạnh – không vì sợ, mà vì một thứ quyến luyến kỳ lạ.

    Cậu nắm chặt ngọc bội, cất sâu trong ngực áo.

    ---

    Không còn thời gian để mơ mộng.

    Linh mạch mới mở, long khí chưa ổn định.

    Tuân bắt đầu lao đầu vào tu luyện, củng cố cảnh giới, hồi phục kinh mạch và chuẩn bị trở lại học viện.

    ---

    Một lần gặp gỡ, có thể chỉ là tình cờ.

    Nhưng cũng có thể… là định mệnh đã an bài
     
    Back
    Top Bottom