---
CHƯƠNG 10: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
Dãy Vi Bà cuối thu, sương mù tràn kín lối, gió núi mang theo mùi tanh nồng của máu và dã thú.
Phùng Tuân đang săn Cuồng Thú cấp thấp để luyện thân pháp thì đột nhiên...
ẦM!!
Một tiếng nổ dữ dội vang lên từ khu rừng phía Tây.
Mặt đất rung lên.
Linh khí va chạm khốc liệt.
Tuân thoáng nhíu mày.
> “Chiến đấu cấp cao?”
Không chần chừ, cậu lướt người về phía đó, ẩn khí, di chuyển theo từng nhịp linh động.
---
Qua một khe đá hẹp, Tuân nhìn thấy một cô gái trẻ – khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi – đang giao chiến ác liệt với một con yêu thú hình thể khổng lồ toàn xương trắng: Bạch Cốt Thú cấp 4.
Cô gái ấy vận y phục màu xanh lam, dáng người mảnh khảnh nhưng tốc độ di chuyển cực kỳ linh hoạt.
Tay cầm song đoản đao, thân ảnh lấp loáng như ảnh trăng, công thủ toàn vẹn.
Tuy nhiên, dù kỹ năng sắc sảo, khí lực của nàng đã có dấu hiệu suy kiệt.
Mỗi đòn của con Bạch Cốt lại nặng tựa núi đè, khiến cô liên tục bị chấn lui.
---
Tuân nhìn cảnh đó, tim đập loạn nhịp.
> “Một thiếu nữ như vậy… lại dám đối mặt trực diện với yêu thú cấp 4.
Nàng... liều mạng.
Nhưng sức nàng, đang cạn dần rồi.”
Trong khoảnh khắc, gương mặt cô gái trùng khớp với em gái nhỏ của Tuân – Phùng Linh.
Cũng đôi mắt ấy, cũng ánh kiên cường không chịu khuất phục khi yếu thế.
---
Tuân siết chặt tay.
> “Không nên can thiệp… mình vừa mới đột phá, sức còn chưa ổn định.
Một con yêu thú cấp 4… mình chưa chắc sống sót nổi.”
Nhưng rồi…
> “Nhưng nếu ta quay đi hôm nay… thì mãi mãi cũng không còn xứng đáng gánh hai chữ Phùng gia nữa!”
---
Phùng Tuân động thân.
Long Động!
Một luồng khí long bùng lên dưới chân, thân ảnh Tuân hóa thành vệt sáng đỏ, xuyên ngang đường vuốt đang bổ xuống cô gái.
KENG!!!
Kiếm ngắn trong tay va chạm với vuốt xương khổng lồ, tạo ra một chấn động mạnh đến mức cả hai lùi lại vài trượng.
---
Bạch Cốt Thú cấp 4 – cao gần ba mét, toàn thân cấu thành từ xương trắng ngà, hai hốc mắt đỏ rực hung tàn.
Đòn đánh của nó mang theo trọng lực khủng bố và độc khí âm hàn, làm người bình thường trúng đòn lập tức hoại tạng.
Tuân nghiến răng, toàn thân tê rần.
Cánh tay cầm kiếm đã chấn động tê liệt.
Nhưng ánh mắt cậu – vẫn lạnh như thép.
---
> “Được lắm…
Cho ta xem, một kẻ mang Long Mạch, có thể vượt cấp sát thú… hay không!”
---
Bạch Cốt gào rống.
Nó nhảy vọt lên, bốn chi xương cắm xuống như đinh đóng đất.
Một chưởng đánh thẳng về phía Tuân, mang theo sóng khí nghiền nát.
Tuân không tránh.
Phùng Thị Bộ Pháp – Biến!
Cơ thể lệch hẳn sang phải trong gang tấc, luồn dưới móng vuốt, vòng sau lưng yêu thú.
Long Động – chém xé sau lưng!
Một đường sáng đỏ cắt dọc xương sống.
Tia máu đen bắn ra như mực, nhưng con thú chưa ngã.
Nó gào lên giận dữ.
---
Bạch Cốt xoay người, quật ngang đuôi.
Tuân bị quất trúng, lưng đập mạnh vào đá, miệng trào máu.
Cô gái lúc này cũng vùng dậy, lao tới phối hợp.
Hai người – không ai nói với ai lời nào, nhưng tâm ý như ăn khớp.
Một trước, một sau.
Một dùng tốc, một dùng lực.
Liên thủ giao đấu – thà chết không lùi.
---
Sau cùng, Tuân cắn chặt răng, dồn toàn bộ Long Khí còn sót lại thi triển Long Động lần thứ ba liên tiếp, xuyên thẳng qua cổ Bạch Cốt, để lại một vết chém hình xoắn – vỡ vụn đốt sống đầu.
ẦM!
Bạch Cốt gào rít lần cuối, rồi đổ gục, toàn thân rạn nứt.
---
Cả rừng yên lặng.
Tuân quỳ gối, thở dốc, mắt vẫn mở to, tay vẫn siết chặt thanh kiếm gãy một nửa.
Cô gái bước đến, im lặng nhìn cậu một lát rồi nhẹ nói:
> “Cảm ơn…
Nếu không có huynh, ta đã chết rồi.”
Tuân gượng cười, máu từ miệng rỉ ra:
> “Không cần cảm ơn…
Chỉ là… ta không thích thấy ai bỏ mạng… khi còn chưa từ bỏ.”