Huyền Huyễn Phụng Chỉ Làm Nũng

Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 40: Chương 40


Tới giờ Hợi, trời đã tối đen.

Minh Thận ngoan ngoãn để Ngọc Mân ôm, hai tay víu chặt vai hắn, nhỏ giọng nói: "....!Bốc đại nhân ở phía Đông rất xa, ca của ta cũng ở phía Tây rất xa, phòng của ta cách bọn họ một tầng."
Ngọc Mân thấp giọng hỏi: "....!Cho nên?"
Minh Thận đỏ mặt, giọng nói nhỏ đến mức không nghe rõ, nhưng vẫn cố chấp nói xong: "Cho nên, dù sao cũng không nghe thấy được, ngài làm thế nào....!Thế nào cũng được."
Hậu quả của câu nói này là Ngọc Mân hơi nheo mắt lại, từ trên cao liếc nhìn y, trong mắt hiện lên một tia cảnh cáo.

Đây là một tín hiệu nguy hiểm, trước đây lúc Ngọc Mân đánh vào lòng bàn tay Minh Thận khi y phạm lỗi sai cũng có vẻ mặt như vậy, mà trên thực tế mỗi lần cũng không đau, Ngọc Mân chỉ là thoạt nhìn hù dọa mà thôi nên dẫn đến sau mỗi lần Minh Thận biết sai nhưng lần sau vẫn còn dám.
Chỉ có điều lần này....!Lần này do y chủ động rước họa vào thân, e rằng lại càng không giống vậy.
Ngọc Mân đưa tay c** th*t l*ng của y ra, cuối cùng cũng không còn giống như mấy lần trước nữa mà lại bình tĩnh trêu chọc y, làm cho y bị giày vò dưới thân đến mức nước mắt lưng tròng, hắn tùy ý vò nắn Minh Thận như cục bột thành nhiều hình dáng khác nhau, hắn muốn y biến thành dáng vẻ gì thì y sẽ biến thành như thế, ph*ng đ*ng, ngượng ngùng, yếu đuối, khát cầu, hắn khiến y như bị ái tình điều khiển không còn chút sức nào để đánh trả, mà y cũng vui vẻ khi thấy kết quả như thế.

Lần này trong giọng nói của Ngọc Mân hiếm thấy mà mất đi bình tĩnh, hắn cúi người tỉ mỉ hôn lên tai y rồi đến cằm cùng lồng ngực, cả người Minh Thận bị giọng nói nhiễm t*nh d*c đó làm cho nhũn ra, Minh Thận yếu ớt, giọng nói còn mang theo chút mềm mại làm cho sự vội vàng của y như không có chỗ che giấu.
Hắn đưa tay khều màn trướng màu vàng kia, hai, ba lần đều không khều được nhưng lại đụng vào thành giường phát ra tiếng vang lanh lảnh, Minh Thận bị Ngọc Mân đè lên thì nghiêng đầu nhìn thấy tay hắn đang run, dù xé nhiều lần nhưng màn vẫn đóng chặt, vẫn là y đưa tay khẽ kéo một cái rồi quay đầu nhìn hắn, trong mắt mang theo chút ý cười tinh nghịch chọc cho Ngọc Mân cắn y một cái trên giường.
Sau đó hắn thoáng đứng dậy cúi đầu nhìn y, hai người nhìn nhau nở nụ cười.
Minh Thận mềm mại gọi hắn: "Mân ca ca."
Ngọc Mân không nhịn nổi mà vội vàng đè y xuống, đưa tay đè hai chân y, nỗ lực khiến giọng nói trở nên bình tĩnh hơn: "Có lẽ sẽ....!Hơi đau, trẫm sẽ cố gắng...."
Minh Thận vốn đang rất hồi hộp, nhưng sau khi nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của Ngọc Mân thì bỗng nhiên không còn lo lắng nữa, thấy Ngọc Mân cẩn thận đưa tay ra thử rồi lại muốn nhìn chằm chằm đôi mắt của y giống như bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị bắt giữ một chút màu sắc đau đớn, sợ làm y đau.

Mà dưới sự lo lắng như vậy, sau một lúc chuẩn bị hắn vẫn chưa đi vào mà ngược lại là Minh Thận cố gắng phối hợp với hắn, thả lỏng thân thể, đưa tay nhẹ nhàng x** n*n lông mày như lúc nào cũng có thể nhăn chặt của Ngọc Mân, nói nhỏ: "Ta không đau, Mân ca ca."
Ngọc Mân thấy Minh Thận nhìn hắn chằm chằm thì thoáng đứng dậy tiến đến bên cạnh hỏi y, mùi thơm kéo tới, ánh mắt kia giống như có thể làm say lòng người, hắn cũng không nhớ rõ bản thân mới vừa muốn nói gì với Minh Thận mà chỉ theo bản năng nói: "Ngươi thơm quá."
Minh Thận nhỏ giọng nói: "Là hương hoa nhài."
"Hả? Lúc này thì hoa nhài từ đâu tới được?" Ngọc Mân nói, hắn vừa định tiếp tục thì lại thấy Minh Thận bỗng nhiên đẩy hắn ra, dường như nhớ ra việc gấp gì đó mà kiểm tra dưới giường —— Ngọc Mân tưởng rằng y đột nhiên lại muốn chạy nên đưa tay tóm lấy nhưng thân thể lại trơn nhẵn không nắm được, tay hắn chỉ đụng trúng tấm lưng lộ ra ngoài của Minh Thận lúc xoay người, xương cốt đẹp đẽ của thiếu niên hiện ra trước mắt, eo trũng xuống, ngay cả mông cũng vểnh lên.

Minh Thận vẫn giống như một đứa bé ngây thơ, không hề biết gì tình trạng như vậy —— y đưa tay nhấc lấy xiêm y của Ngọc Mân lên lục lọi mấy lần, còn chưa kịp cầm lên thì cả người đã bị Ngọc Mân ôm lại, quay người đè xuống.
Hắn đè trên người Minh Thận, ấn chặt lưng của y khiến cho y không thể động đậy.

Nhưng con cá nhỏ trên thớt gỗ này hiển nhiên không có bất kỳ cảm giác nguy hiểm nào, bị hắn giữ chặt cũng không nhớ đến phản kháng, mãi đến khi Ngọc Mân bất ngờ làm y đau thì y mới nhỏ giọng kêu: "Mân ca ca, Mân ca ca...." Y giơ tay ngăn Ngọc Mân lại, trong mắt đã phủ một tầng sương mù, quay đầu lại đưa món đồ lạnh lẽo cho hắn, "Là cái này, ta muốn đưa cho ngươi cái này, là....!Thuốc mỡ hoa nhài.

Mân ca ca, ngươi không cần vội vàng như vậy đâu, ta đau...."
Ngọc Mân lập tức hiểu rõ, hắn vậy mà không nhớ ra được chuyện này, thấp giọng hỏi: "....!Sao lại biết cái này, hả? Món này mua vào lúc nào?"
Minh Thận ngoan ngoãn đáp: "Là xế chiều hôm nay, ta lén lút nhét vào trong tay áo ngài nhưng ngài cũng không có phát hiện.

Bản thân ta cũng đã quên mất.".

Được ????ại ﹙ ???? ????????m????????????y????????.VN ﹚
Ngọc Mân nắm đầu ngón tay y, nhẹ nhàng v**t v*: "Sao lại biết cái này? Là do bản thân lén lút đọc sách học được sao?"
Minh Thận gật đầu, có chút khó mở miệng được: "Ta, ngoài học những thứ ngài muốn ta học ra thì còn đi....!Mua xuân, cung đồ xem."
"Bản thân từng tự làm chưa?" Ngọc Mân khàn giọng nói, "Học được thế nào?"
Minh Thận cuối cùng cũng nhận ra ý tứ đùa dai bên trọng câu hỏi thắc mắc lặp đi lặp lại nhiều lần của hắn, lập tức phản ứng kịp, lẩm bẩm nói: "Không ra sao." Sau đó quay lưng lại không để ý đến hắn.
Ngọc Mân cười khẽ, mặc dù hắn đang chịu đựng một chút đau đớn nhưng vẫn chậm rãi tỉ mỉ dùng hết nửa hộp mỡ hoa nhài, ám muội dâng trào khiến người si mê không nói được gì.
Hắn thấp giọng nói: "A Thận....!Thận Thận ngoan, cục cưng.

Trẫm vào đây."
Minh Thận vùi mặt vào trong gối, "Ừ" một tiếng.
Thực ra đến lúc này cũng không đau lắm, so với vẻ mặt Ngọc Mân thể hiện lại càng dịu dàng hơn, rất quan tâm y.

Lúc đầu Minh Thận không quen lắm, sau đó cũng dần dần bị Ngọc Mân dụ dỗ rơi vào cảnh đẹp —— đối với chuyện này y cũng khá nghiêm túc, vào lúc Ngọc Mân hỏi y từng xem đông cung như thế nào y đã làm mẫu từng cái cho hắn, rồi lại nghiêm túc tìm Ngọc Mân học hỏi.

Ngọc Mân bị y trêu chọc đến mức sắp điên rồi, nhưng Minh Thận vẫn không biết mà chỉ nhỏ giọng kêu Ngọc Mân nhẹ hơn một chút, lại nhẹ hơn chút nữa, sau đó vào lúc bị làm cho nước mắt chảy liên tục lại ôm Ngọc Mân không buông, vô cùng dính người.
Bây giờ đang là cuối xuân, dưới chăn cũng không quá nóng, đến khi nóng lên, thời điểm lớp gấm vóc trơn bóng tùy ý trượt xuống trên bóng người chồng lên nhau trong màn cũng không có vẻ quá vắng lặng.

Sau khi Minh Thận mệt mỏi thì hoàn toàn thả lỏng nằm xuống, để mặc bản thân bị làn sóng cọ rửa, từng gợn sóng gột rửa xương thịt của y, mà trong dòng nước đó còn mang theo hoa rơi tỏa ra hương thơm thoang thoảng.
Ván giường rung động kêu cọt kẹt, y ôm lưng Ngọc Mân, cảm thấy bản thân như đang nằm mơ.

Trên đầu treo màn giường đậm màu bị ánh nến chập chờn phản chiếu thành màu xanh đậm mang theo ánh sáng ấm áp, mới đầu y quên mất màu sắc vốn có của nó nên cẩn thận suy nghĩ, nhưng đến lần thứ hai bị Ngọc Mân kéo vào dây dưa lẫn nhau không có chỗ trốn thì suy nghĩ kỹ mấy lần cũng không nhớ ra được, chỉ đến khi trời sáng y mới nhìn rõ nó vốn có màu đỏ.
Y bỗng nhiên cảm thấy ngọt ngào, hơn nữa biết chắc Ngọc Mân cũng nghĩ như vậy —— ánh mắt hai người đan xen, Minh Thận đã kiệt sức nhưng vẫn cố gắng ngồi dậy hôn hắn, kêu lên một tiếng khàn khàn: "Mân ca ca."
Ngọc Mân vén lọn tóc ướt trên trán y ra, hôn lên đuôi mắt của y: "Ngoan.".
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 41: Chương 41


Hai người ồn ào đến hừng đông mới đi ngủ, vì không để Hoắc Băng nhìn ra chút gì nên dù mệt đến mức không mở mắt nổi Minh Thận vẫn căn dặn Ngọc Mân nhớ gọi y thức dậy sớm một chút, y nhất định phải hầm xong nồi giò heo trước khi Hoắc Băng thức dậy, tẩm thêm gia vị rồi sau đó đưa cho Hoắc Băng nướng một lát.
Ngọc Mân năm lần bảy lượt bảo đảm mình nhất định sẽ gọi y dậy: “Trẫm là hoàng đế nên thường xuyên có việc thức suốt đêm, ngày mai trẫm nhất định sẽ gọi ngươi dậy.”
Minh Thận liền yên tâm mà ngủ thiếp đi, mãi đến khi mặt trời lên cao.
Kết quả sau khi y tỉnh dậy lại phát hiện Ngọc Mân căn bản không gọi mình.
Y trông thấy bên cạnh trống không thì biết người hẳn là đã dậy rồi, hơn nữa còn dậy sớm hơn y không ít.

Lại hơi động, y phát hiện mình bị cuộn lại —— trước khi ngủ y nằm bên trong, trên người đắp cái chăn lớn mới thay hôm qua, giống hệt như cái trước đây của bọn họ.

Từ trước đến giờ y luôn ngủ rất ngoan, trước khi ngủ là tư thế gì thì qua một đêm vẫn là tư thế đó.
Lần này lúc tỉnh dậy, y phát hiện mình lại ngủ ở giữa giường, hơn nữa chăn mềm trên người cũng được thay khác, cả người nhẹ nhàng thoải mái, chắc là Ngọc Mân đã tắm cho y rồi lại thay chăn khác cho y rồi, sợ đánh thức y vì vậy cũng không gọi y nhường một chút mà trực tiếp cuộn người kỹ càng lại.
Trước đây ở trong lãnh cung, việc tắm rửa, mặc y phục cùng với việc vặt khác của tiểu đậu đinh là y hầu hết đều do vị hoàng tử có địa vị cao là Ngọc Mân nhân nhượng trước người có địa vị thấp này mà làm giúp, sau này Minh Thận thường ngủ thiếp đi trong lúc đọc sách nên hắn cũng nắm vững được kỹ thuật lau người mà không phải đánh thức y, Minh Thận không ngờ rằng hôm nay vẫn có thể sử dụng được.
Nghĩ như vậy, y lại có hơi giật mình ngẩn ngơ.
Thì ra đã qua lâu như vậy rồi, y và Ngọc Mân cuối cùng cũng từ phế Thái tử cùng thư đồng đi được tới bây giờ, trở thành….

Hoàng thượng cùng Hoàng hậu?
Hôm qua là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ, nhưng thật sự không nghiêm chỉnh lắm.
Minh Thận nghĩ tới đây thì cảm thấy bản thân có hơi tính toán chi li nên đành phải xoa mặt cười nhạt một tiếng, y và Ngọc Mân vốn là lén lút thành hôn, đế vương không thể so được với người bình thường mà có thể gióng trống khua chiêng cưới nam thê vào cửa.

Hơn nữa, cho dù là cưới nam thê vào cửa, không cần đến những lời đồn đãi thì đại đa số đều sẽ cưới thêm một thê thiếp khác, cũng không đến nỗi không có người nối nghiệp.
Bây giờ có thể được như vậy, y đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn rồi.

Mặc dù không biết kết cục sẽ thế nào nhưng y vẫn luôn là một tên nhóc không có tiền đồ gì, mí mắt hẹp, muốn y nghiêm túc suy nghĩ về mười năm trăm năm sau thì không bằng kêu y cố gắng giống như bây giờ, kêu y dốc sức làm một hiền thần lại đơn giản hơn.
Y cố gắng chui ra khỏi chăn, xuống giường rửa mặt thay y phục —— vừa cử động y liền biết, hôm qua Ngọc Mân làm quá muộn, y bị đè lên thay đổi rất nhiều tư thế, bỗng nhiên trải qua một đợt vận động kịch liệt như vậy làm eo y sắp không thẳng lên được, bước đi cũng có hơi cứng ngắc, chân cũng sắp không còn còn là của chính mình.
Y cố gắng giữ vững cơ thể, giơ tay lấy chậu đồng cùng khăn sạch —— đi tới cuối một cầu thang sẽ có vòi nước, y và Hoắc Băng lại tiện tay đào một rãnh nước nhỏ để trồng vườn rau trong viện.

Nhưng y vừa mới nhấc chậu nước lên, còn chưa bước ra khỏi cửa thì đã phát hiện cánh tay của mình đang run rẩy, bủn rủn giống như mất sức, chậu nước nặng nề kia mắt thấy sắp giội ra ngoài thì đúng lúc bị người khác đỡ được.
Ngọc Mân một tay đỡ chậu nước, một tay ôm ngang eo y, tiện tay đặt chậu nước kia lên bàn rồi xoay người bế y vào lại trong phòng, cúi đầu nhìn y: “Không ngủ thêm một lát?”
Minh Thận vừa thấy hắn liền không tự chủ được có chút hoảng loạn, nhẫn nhịn hồi lâu không nói lời nào, cuối cùng chỉ nhỏ giọng trách cứ: “Không ngủ, ngài không có gọi ta thức dậy, ta không đi nấu cơm thì ca của ta sẽ phát hiện….

Vốn dĩ ta ngủ ở chỗ ngài đã rất kỳ quái….”
“Kỳ quái cái gì? Ngươi là thư đồng của trẫm, từ nhỏ đã ngủ cùng trẫm, tối qua cũng như vậy nên không có gì kỳ quái.” Ngọc Mân ôm y lắc lắc, rồi hôn một cái lên mi mắt y, hỏi, “Hơn nữa Đế Hậu không phải nên ngủ cùng phòng sao A Thận?”
Minh Thận nhanh chóng đẩy hắn: “Ngài đừng quậy, ta muốn đi nấu cơm.”
Ngọc Mân lại cười nói: “Ngươi đừng gấp, việc tối qua ngươi nói với trẫm trẫm đã làm xong, ướp móng giò thôi đúng không? Còn có rau cũng đã cắt xong cho ngươi….”
Minh Thận nghi ngờ nói: “Ngài tự mình cắt?”
Ngọc Mân đưa tay đến muốn y ngửi vị gừng trên tay: “Ngươi ngửi thử đi, trẫm tới đây lau tay đúng lúc lại thấy ngươi đã tỉnh.”
Minh Thận quả nhiên đến gần ngửi thử, nhưng lúc chóp mũi y chạm được ngón tay Ngọc Mân thì lại không ngửi thấy cái gì.

Y không khỏi nghi ngờ do đêm qua bản thân quá phóng túng, chỉ sợ lát nữa lại phát sốt —— đang lúc nghĩ như thế Ngọc Mân lại tiện tay nhéo mũi y một cái, y theo bản năng mở miệng lấy hơi, giây lát sau liền bị Ngọc Mân hôn lên.
Ngọc Mân buông tay ra nắm cằm y, đặt y lên cạnh cửa mà chăm chú hôn môi, môi lưỡi quấn quýt.

Minh Thận không kịp hô hấp, mỉm cười quay đầu đi, cố gắng né tránh thế tiến công của Ngọc Mân nhưng Ngọc Mân lại không buông tha mà tiếp tục hôn lên cổ y, m*t dọc theo làn da mềm mại trắng nõn của y.
Ngọc Mân nói: “Còn chưa gặp gia trưởng nên lấy lòng anh vợ trước….

Là việc trẫm nên làm.”
Mặt Minh Thận đỏ lên, sau đó cảm thấy cả người như lơ lửng —— Ngọc Mân dứt khoát bế y lên đặt ở cạnh cửa.

Khe hở cuối cùng bị chặn lại, cánh cửa kêu một tiếng lạch cạch rồi đập vào tường phát ra âm thanh không lớn không nhỏ làm trái tim Minh Thận lỡ nhịp.
Ngọc Mân thấp giọng nói: “Trẫm muốn.”
Lúc này mặt Minh Thận đỏ bừng lên: “Không, không được muốn, bệ hạ….

Bệ hạ!” Y dùng hết sức lực mới miễn cưỡng rút bàn tay Ngọc Mân duỗi vào trong vạt áo mình ra, nhìn đôi mắt tràn đầy d*c v*ng nặng nề, đầu tiên là loạn nhịp tim một lát sau đó mới lấy lại tinh thần, nhẹ giọng nói: “Ừm, hồi cung rồi lại….

Có được hay không? Mân ca ca, ta còn hơi đau.”
Ngọc Mân nghe được lời này thì buông ra, cau mày c** q**n của y —— đêm qua hắn càng làm về sau thì càng không phanh lại được, có chút hung ác, lúc nhìn lên mới phát hiện có hơi sưng tấy, hắn có thoa thuốc cho y nhưng cũng không biết có xảy ra vấn đề gì hay không.

Thân thể Minh Thận không tốt, không chịu nổi sự dằn vặt của hắn.
Minh Thận sợ đến mức nhảy lên, nhanh chóng che mông lại, nói: “Ta không sao! Không có gì chuyện gì hết, chỉ là có thể phải nghỉ ngơi mấy canh giờ….

Ừm, nghỉ ngơi….

Sáu….

Năm….

Ba canh giờ? Lát nữa ăn cơm xong ta sẽ hồi cung cùng ngài ngay, có được không?”
Ngọc Mân nhìn y.
Minh Thận sợ mình giải thích không rõ ràng, thấy hắn không nói lời nào thì cẩn thận bổ sung một chút: “Ừm, có thể ở lại Kiến Ẩn điện, không cần rêu rao, thần vẫn còn sức lực phê sổ con giúp ngài cho nên không cần sợ làm lỡ chính sự.

Nếu ngài muốn, ừm, muốn….”
Y nhìn thấy Ngọc Mân vẫn không nói chuyện, giọng nói càng lúc càng nhỏ: “Thật ra cũng không, không đau lắm, Mân ca ca.”
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 42: Chương 42


Ngọc Mân nói: "Thật ra trẫm muốn chờ sau khi công bố đại hôn cùng ngươi lại mang ngươi đến đây, nhưng hôm nay cảm thấy không thể trì hoãn được, cho dù người ngoài còn chưa biết nhưng ít nhất trước hết phải để cho liệt tổ liệt tông Ngọc thị cùng hiền thần xưa nay biết được trẫm có một Hoàng hậu như ngươi, đợi trăm năm sau trẫm cũng phải chôn cùng quan tài với ngươi, nhập vào Thái miếu.

"
Minh Thận vừa đến nơi nghiêm túc như này lại không dám nói lời nào, chỉ yên tĩnh nhìn hắn, móc ngón tay của hắn.

Ngọc Mân dịu dàng nói: "A Thận, trong vòng hai năm, trẫm sẽ để ngươi lại gả cho trẫm lần nữa, trẫm muốn ngươi nở mày nở mặt đi vào từ Chánh Nam môn, trẫm phải đặc xá thiên hạ, cả nước chúc mừng, tất cả mọi người đều biết ngươi là Hoàng hậu của trẫm.

".
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 43: Chương 43


Ngọc Mân cười cười, không nói gì, sau đó lại xoay chuyển câu chuyện, hỏi: "Gần đây Trương Niệm Cảnh thế nào?"
Bốc Du nói: "Buồn bực suốt ngày, nghe nói bệnh nặng một hồi nên ngày càng gầy gò.

"

Ngọc Mân lại nói: "Nếu như trẫm nói với ngươi Hoắc Băng lén lút cấu kết cùng Trương Niệm Cảnh, nửa tháng trước đã liên lạc thư từ, nói chuyện trẫm lập A Thận làm Hoàng hậu cho lão, ái khanh, ngươi cảm thấy trẫm phải làm thế nào đây?".
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 44: Chương 44


Trương Niệm Cảnh nói: "Bệ hạ đăng cơ đã một năm, quốc thái dân an, khắp nơi quy thuận!.

Song nội cung trống rỗng, thực sự là nỗi lo lắng thầm kín, khẩn cầu bệ hạ sớm ngày chọn tú nữ bổ sung hậu cung, kéo dài huyết thống!.

"
Bầu trời bắt đầu rơi một ít hạt mưa bé nhỏ.

"Còn nữa, hiện nay trong triều nổi lên lời đồn đãi bốn phía vấy bẩn thanh danh công chúa, thần khẩn cầu bệ hạ sớm ngày xác định ứng cử viên Phò mã.

Theo ngu kiến* của thần, Uyển Lăng Minh thị minh đại nhân là thanh niên tuấn kiệt, tiền đồ không thể đo lường, thỉnh bệ hạ cân nhắc.

"
(*Ý kiến khiêm tốn.

)
Lão cúi người quỳ lạy, người tán thành cũng quỳ bái theo, rất nhiều người xung quanh cũng lập tức quỳ xuống.

Tuy rằng Trương đảng ương ngạnh nhưng giờ phút này lão lại đưa ra mục thảo luận không có kẽ hở, chuyện này sớm đã có người nhắc đến, Ngọc Mân quả thực đã đến tuổi chọn tú nữ, hắn đã hai mươi hai tuổi nhưng hậu cung lại không có một ai.

.
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 45: Chương 45


"Không khác lắm, nhưng mà bởi vì một lão xấu xa, trẫm có thể tự giải quyết được, hơn nữa thấy nhóc A Thận của trẫm ngủ rất say nên không có gọi em." Ngọc Mân nói xong thì muốn đứng dậy đi tắm thay y phục nhưng bị Minh Thận kéo lại.
Minh Thận nhỏ giọng nói: "Như vậy là tốt rồi.

Huynh không nên cử động, Mân ca ca."
Ngọc Mân xoa đầu y, nói: "Được."

Một lát sau, Minh Thận còn nói: "Thật ra....!Huynh muốn tuyển tú lập hậu cũng được, ta làm nam phi của huynh là được rồi.

Ta nghĩ, đây là biện pháp giải quyết tốt nhất...."
"Vậy phải làm sao? Cục cưng, trẫm làm sao có thể bàn giao cùng quốc cữu gia đây?" Ngọc Mân nhéo mũi của y, cười, "Cho em chịu chút oan ức như vậy, Hoắc Băng còn không làm thịt trẫm sao?"
Minh Thận lẩm bẩm: "Dù sao....!Ca của ta....!Vẫn chưa biết.

Hơn nữa huynh là bệ hạ....!Ca của ta cũng không thể làm được gì."
Ngọc Mân nở nụ cười: "Biện pháp này có thể thực hiện được."
Minh Thận quay đầu lại nhìn hắn, đôi mắt sáng lấp lánh, cũng hiện ra vài phần căng thẳng.
Ngọc Mân nhân lúc y quay đầu liền thuận thế hôn xuống.

Môi răng quấn quýt, mỗi khi y nói thì hơi thở nóng bỏng kia sẽ len lỏi vào môi lưỡi mềm mại của Minh Thận, mơ hồ không rõ, lại không ngăn được hơi thở bá đạo ngang ngược không biết lý lẽ kia: "Trẫm không làm.".
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 46: Chương 46


"Vì huấn luyện tính cảnh giác mà mỗi ngày sẽ có người đến ám sát hắn, tổ phụ nói với hắn những người này đều là người trong nhà nhưng thời điểm huấn luyện bọn họ lại rất nghiêm túc, bỏ thuốc chính là rượu độc, đến đâm đao cũng là đao thật thương thật, kẻ lừa đảo thậm chí còn trực tiếp mang ngươi ra chợ đêm....!vân vân, quá nhiều để kể hết." Hoắc Băng bình tĩnh nói, "Đợi đến khi đứa bé kia....!Đợi đến khi ta nhận ra tổ phụ ta —— Hoắc Diễm, đầu óc lão có bệnh thì ta đã bị nuôi thành một người không thể nào tin tưởng được bất kỳ ai."

"Trong mười năm Hoắc gia bị xét nhà ta vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề, người như ta không bằng chết đi thì tốt hơn, tuy rằng ta cũng muốn kiến công lập nghiệp rồi sống cuộc sống bình thường như tất cả mọi người nhưng ta lại không làm được, thế gian này....!Không để cho ta cảm thấy bất kỳ niềm vui nào, những người khác đều ngu ngốc giống như một con sâu, hơn nữa không thú vị chút nào." Hắn nói, "Về sau...."
Bốc Du yên lặng lắng nghe, không khỏi hỏi: "....!Về sau?"

"Về sau A Thận đến." Hoắc Băng nở nụ cười với hắn, đưa tay chỉ ra phía sau cửa cung, "Ta biết bệ hạ vô cùng vô cùng yêu thương y, bởi vì bệ hạ và ta là cùng một loại người....!Người này đến giống như một tia sáng chiếu vào, ta nghĩ năm đó bệ hạ chắc cũng có cùng ý nghĩ với ta thôi.".
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 47: Chương 47


Trình Nhất Đa không nhận ra có gì không đúng, dựa theo lời y mà làm, lúc nhìn thấy vành mắt y đỏ lên một chút thì khuyên nhủ: "A Thận, ngươi cũng đừng lo lắng hại thân thể, nên nghỉ ngơi sớm một chút.

"
Minh Thận ngoan ngoãn gật đầu.

Y quay lại bên trong đại điện, tiếp tục sắp xếp án thư, treo bộ triều phục Ngọc Mân phải thay ngày mai lên rồi thêm lửa lò than đốt Long Diên hương an thần cho hắn.

Y sớm đã nấu thuốc xong, thêm vào những món ăn vặt ngày thường Ngọc Mân thích, lại đặt món canh tối nay mình cầm tới bên cạnh hắn.

Y muốn viết cho Ngọc Mân chút gì nhưng lại không có cách nào hạ bút được, cuối cùng y viết: "Mân ca ca, ta đi rồi sẽ quay về.

"
Y nhẹ giọng nói vào trong tai hắn: "Mân ca ca, ta không cần chờ huynh, lần này coi như ta không ngoan đi, đổi thành huynh chờ ta một chút có được không?".
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 48: Chương 48


Minh Thận không biết nguyên nhân: "Đúng thế!.

Lần này cũng không nói tên ta, danh dự chỉ là vật ngoài thân.

"

"Vậy lần này bệ hạ xuôi nam đến Vân Lang, chỉ đích danh muốn ngủ lại nhà bọn ta, tiên sinh muốn tham dự yến tiệc không?" Âu Dương Tịch Chiếu quan sát vẻ mặt của y, nói: "Ta thấy tiên sinh không cầu công danh nhưng gặp mặt bệ hạ một lần cũng không liên quan lắm, công lao của ngài lớn như vậy, kết quả đều bị Âu Dương gia ta ôm đi, trước mặt bệ hạ ta cũng khó nói.

"
"!.

" Minh Thận ngây người hồi lâu, không biết đang suy nghĩ gì, đầu tiên là lắc đầu sau đó lại gật đầu một cái.

Thật lâu sau, y mới nhỏ giọng nói: "Được, ta muốn tới.

Nhưng có thể đừng để ta ngồi cùng một chỗ với các ngươi được không?"
"Ta muốn ngồi ở bên cạnh, hoặc là bên ngoài bức bình phong!.

Nhìn hắn một lát, có được không?".
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 49: Chương 49


Canh giải rượu bên gối đã nguội lạnh, xiêm y được treo lên như thường cho hắn.

Hắn nhìn cũng không nhìn, lại nghe thấy Trình Nhất Đa bên ngoài gõ cửa một cái, thấp giọng nói: "!.

Sáng nay xe ngựa của A Thận đã rời khỏi Vân Lang.

Y để lại tờ giấy nói biết ngài tìm tới, kêu ngài bảo trọng thân thể, y sẽ không nuốt lời.

"
"!.

" Ngọc Mân trầm mặc một lát, rốt cuộc bắt được trọng điểm, "Em ấy nói em ấy biết?"
Trình Nhất Đa đáo: "Đúng vậy, y còn viết —— Cảm tạ Mân ca ca đã nói cho ta biết huynh và ca đều rất tốt, nhưng mà bây giờ A Thận đã thông minh rồi, cho nên sẽ không bị cái bẫy cấp thấp như vậy bắt lại, cũng sẽ không bị huynh tóm được ngay bây giờ.

"
Ngọc Mân ngồi bất động trên giường, một lát sau mới nói được một câu: "!.

Trẫm biết rồi.

"
"Còn bảo trọng thân thể, trẫm thấy em ấy đây là phải làm trẫm tức chết!.

".
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 50: Chương 50


Mà phong hào đưa cho vị quý phi kia nghe đâu cũng chỉ có một chữ "Tiếu".

Bởi vì dáng dấp của vị cô nương này giống Hoàng hậu, bởi vì Hoàng hậu cân nhắc đến vấn đề dòng dõi nên bệ hạ mới miễn cưỡng phong làm phi tử thứ hai, xem dáng vẻ, nếu không phải nam Hoàng hậu hiền lành thì ngài ấy có thể không sẽ phong phi không muốn có con!.

Quả đúng là một hôn quân bại hoại.

"Người trong thiên hạ đều không bằng Hoàng hậu!.

Bệ hạ không sợ bị mắng là hoang dâm vô độ sao?"
Kinh thành, phố Trường An.

Hoắc Băng thong thả dùng dao gọt một quả củ cải: "Quên đi, mỗi ngày bệ hạ đều bị mắng, điểm này có lẽ không thành vấn đề, ta thấy hắn ước gì còn bị người trong thiên hạ nói bản thân bị Hoàng hậu mê hoặc đến thần hồn điên đảo!.

Nhưng mà rốt cuộc lúc nào ta thì lại có thêm một người!.

Muội, muội, ruột.

"
"A Thận, không thì đệ để ta gặp nàng một lát?" Hắn nhìn chằm chằm đệ đệ run lẩy bẩy, đang bọc lớp lông thú trong lúc đang vào thu, để lộ một nụ cười thân thiện.

.
 
Phụng Chỉ Làm Nũng
Chương 51: 51: Kết Thúc


Minh Thận định giả vờ đáng yêu cho qua ải này: "Ca, à thì, đệ, đệ....!Đệ tới gọt củ cải giúp huynh nha."
Hoắc Băng ghét bỏ nhìn y: "Gọt củ cải không còn thuộc về đệ nữa, người được cưng chiều nhất nhà mới có tư cách gọt củ cải, đệ đi rót trà cho ta đi.

Thật đúng là, đệ chạy hết một năm rưỡi mà chỉ nhớ báo bình an cho bệ hạ, đệ có nhớ tới ta không?"
Thật ra thư bình an của Minh Thận không chia đối tượng, hai người ca ca ai cũng sẽ không bị bỏ rơi, y còn hỏi thăm Hoắc Băng một câu con mèo nhỏ thế nào rồi.

Chỉ là bởi vì lúc đầu Hoắc Băng đang đánh trận ở Vân Lang, không có cách nào nhận được tin nên thư bình an vẫn luôn gửi vào trong cung.
Hoắc Băng hiển nhiên có chút ghen tị với điều này.
Mặt Minh Thận hơi đỏ, ngập ngừng nửa ngày mới cẩn thận mà ló đầu ra hỏi ca y: "Vậy, sau này đệ sinh cục cưng ra thì nó chính là cháu ngoại của huynh, huynh có thể để cho nó gọt củ cải không?"
Hoắc Băng: "?"
Minh Thận tiếp tục đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Vậy bây giờ người gọt củ cải trong nhà là huynh hay là Bốc đại nhân vậy."
Y lắp bắp nhìn chằm chằm đôi mắt Hoắc Băng, không chắc chắn lắm mà chữa lại: "Bốc đại nhân bây giờ là....!Tẩu tử, hay là....!Ca phu?"
Hoắc Băng: "...."
*
Minh Thận giải thích cho Hoắc Băng về nguyên nhân cái bụng của mình hết nửa ngày, sau đó lại phát hiện mình không thể giải thích rõ ràng.
Hoắc Băng là người luôn nghi ngờ và có chút cứng nhắc, hắn cảm thấy nam nhân không thể mang thai sinh con, cũng kiên trì cho là Minh Thận bị bệnh, vì thế hắn cố ý xin Ngọc Mân nghỉ, nhịn năm ngày năm đêm, đi mười dặm đến y quán bên ngoài nghiên cứu kỹ thuật bắt mạch, đồng thời dùng danh nghĩa đệ tử của tiên sinh trong y quán mà tìm hơn trăm nữ tử có thai tới thử nghiệm.
Cuối cùng hắn mới về nhà bắt Minh Thận tới bắt mạch, dựa vào ký ức hắn đã gặp qua là không quên được cùng kinh nghiệm thực chiến những ngày qua đã cho hắn chẩn đoán chính xác: "....!Được rồi, đệ thật sự mang thai....!Nhìn cái gì mà nhìn? Trông ta giống mấy lão già cổ hủ không tiếp nhận được cái mới sao? Ta chỉ là cần tìm chút thời gian đi tìm hiểu mà thôi....!Thai nhi ngược lại rất khỏe mạnh, nhưng mà tại sao mạch tượng của đệ có chút yếu ớt? Có phải đệ ăn uống không được ngon không?"
Minh Thận ngoan ngoãn thừa nhận: "Có lúc sẽ không ngon, còn nôn ra."
Hoắc Băng uốn nắn y: "Cái này gọi là nôn ọe.

Đệ ăn chua cũng nôn sao?"
Giọng Minh Thận càng nhỏ hơn: "Chua....!Cay....!Đều không thích ăn, hơn nữa cũng không giống như lời đồn.

Cũng sẽ....!Cũng sẽ nôn."
Hoắc Băng vừa nghe xong thì lập tức muốn đi nghiên cứu thực đơn cho y nhưng bị Minh Thận kéo lại.

Minh Thận ngoan ngoãn nói thêm một câu: "Nhưng nếu là ca làm thì đệ đều sẽ ăn, bản thân đệ làm cũng sẽ cố gắng ăn hết."
Một câu nói dỗ được Hoắc Băng vui vẻ.

Vốn là từ sau khi Minh Thận quay về, Hoắc Băng vẫn luôn làm mặt lạnh, nói chuyện cũng hung dữ, lúc này vẻ mặt mới thả lỏng.
Minh Thận bỗng nhiên cảm thấy người ca ca này của mình đã trở nên dễ dỗ rất nhiều, không biết có phải là ảo giác hay không.
Khẩu vị của y bây giờ đã tốt hơn so với ba tháng trước, miễn cưỡng có thể uống một chút canh và ăn một ít thịt bên trong canh, nhưng nhiều hơn nữa thì không được, vẫn sẽ muốn nôn.

Sau khi Hoắc Băng biết được thì trăm phương ngàn kế giã nát thịt giúp y rồi làm thành cháo thơm ngon, còn chia đậm nhạt, mặn ngọt, ngay cả thời điểm Minh Thận uống nước cũng đều là cho y một nửa nước một nửa cháo nhạt, trong cung cũng phái tám thái y đến thay phiên nhau đốt một ít thuốc an thần có dược tính ôn hòa, chưa từng ngừng nghỉ.
Hoắc Băng quay đầu lại bắt đầu cân nhắc: "Nói như vậy, đệ bây giờ là đệ đệ của ta mà cũng là muội muội của ta, nếu muội muội ruột của ta bị người khác lừa gạt làm lớn bụng, đặt trong gia đình bình thường thì cần phải đánh chết tên nam nhân thối kia đúng không? Thận Thận, đệ nói xem ta có nên đi tạo phản không?"
Minh Thận: "...."
Sau đó Bốc Du cũng chạy tới.
Chân Hoắc Băng vẫn đang trong thời gian hồi phục, Hoắc Băng chăm sóc Minh Thận xong hắn lại kiên nhẫn đi chăm sóc Hoắc Băng.

Giữa hai người có có một vài cử chỉ thân mật nhưng cũng không tránh né Minh Thận, lúc đầu Hoắc Băng còn xấu hổ mà đuổi Bốc Du đi trước mặt đệ đệ, nhưng tính tình Bốc Du lại rất tốt, mặc hắn quậy thế nào cũng chỉ là xoa xoa đầu hắn.
Minh Thận cũng rất ngoan, ngoại trừ tạo phản thì cái gì cũng đều nghe theo bọn họ, tuy rằng mỗi ngày vẫn còn nôn nhưng tinh thần đã tốt hơn không ít.

Hiện tại y không vào cung là bởi vì trong cung đang chuẩn bị việc đại hôn, theo quy củ, y phải yên tâm đợi ở nhà mẹ đẻ, chờ ngày tốt đến Ngọc Mân sẽ đón y vào trong cung, nhưng không nghĩ tới Ngọc Mân hoàn toàn không đợi được, ngày thứ hai sau khi y quay về hắn đã từ trong cung đến nhà bọn họ.
Thời điểm bọn họ ở Giang Nam đã trải qua một phen hoảng loạn.

Đối với cái bụng của Minh Thận, lúc đầu Ngọc Mân cũng cho là y bị bệnh nên gấp đến độ như con kiến trên chảo nóng.

Đợi sau khi thái y bắt mạch xong hắn lại trở nên cẩn thận hơn, so với dáng vẻ có chút ngang ngược không nói đạo lý lúc trước thì càng nuông chiều Minh Thận hơn, dường như có thể nói là muốn gì được đó nhưng chỉ có một việc hắn kiên quyết không đồng ý: "Chỉ lần này là trẫm không đồng ý cho em dùng thuật dịch dung."
Dự định ban đầu của Minh Thận là trực tiếp dịch dung thành nữ tử rồi kêu Ngọc Mân lập hậu, thuận theo đó mà sinh hạ con trưởng, như vậy thì người khác sẽ không mắng Mân ca ca của y nữa.

Điều này cũng mang ý nghĩa sau này y phải buộc eo cả đời, kiềm bước chân lại, dùng giọng nói ngụy trang, giả làm nữ tử trước mặt người khác —— y còn chưa nói hết thì Ngọc Mân đã nghiêm khắc la y: "Không được."
Sau đó y lại đề nghị giả làm nữ tử làm Hoàng hậu, sinh hạ con trưởng, sau đó bản thân tiếp tục làm nam phi nhưng Ngọc Mân vẫn nói không được.
Vị hoàng đế trẻ tuổi này chỉ đặc biệt cố chấp về danh phận của y: "Trẫm nói không được là không được, em đừng cố làm ra cái gì bàng môn tà đạo, ngay cả Vu Hàn cũng nói em được thần linh che chở, cứ dùng thân nam nhi sinh hạ hoàng tự cho trẫm là được, có cái gì không thể?"
Minh Thận tốt tính thương lượng với hắn: "Nhưng mà người khác sẽ không tin, huynh xem, Mân ca ca, lúc đầu chẳng phải huynh cũng cảm thấy ta bị bệnh sao? Nam nhân sinh con rất không bình thường, Mân ca ca, ta không để ý danh phận ta chỉ muốn ở cùng huynh."
Ngọc Mân mím môi không nói lời nào.

Minh Thận liền mềm giọng dỗ hắn, nhéo tay áo của hắn rồi dùng khuỷu tay đụng nhẹ hắn: "Huynh nhường ta một chút, nhường ta một chút có được không, Mân ca ca?"
Kết quả cuối cùng chính là hai người bọn họ đều lùi lại một bước, Minh Thận vẫn làm Hoàng hậu của hắn, Ngọc Mân đồng ý cho y dùng một thân phận giả khác phong phi sinh con.
Vậy cũng xem như là kết quả tốt nhất.
Hai người giằng co mấy ngày, cuối cùng đạt được thỏa thuận.

Sau đó Minh Thận nghĩ tới nghĩ lui thì bỗng nhiên hiểu ra, chạy đi hỏi Ngọc Mân: "Nhưng mà hai người đều là ta mà, Mân ca ca, tại sao chúng ta lại cãi nhau?"
Ngọc Mân lườm y, vẻ mặt hung dữ nhưng tay lại vẫn kéo người vào trong lồng ngực: "Cái đồ ngốc này.

Em không quan tâm việc chịu oan ức nhưng trẫm quan tâm."
Minh Thận lại nói thầm: "Nhưng ta cũng quan tâm huynh bị người khác mắng mà, Mân ca ca."
Ngọc Mân nói cho y biết: "Trong lịch sử từ xưa đến nay chỉ có quân chủ hoang dâm vô độ, hậu cung ba ngàn mới bị lên án, không có ai lại mắng người chỉ có một Hoàng hậu.

Em nhìn người kia đi, một đời chỉ có một vị Trần Hoàng hậu, người đời sau nói về hắn thế nào? Nói là hắn thâm tình.

Có nhiều người mắng mỏ trẫm, trẫm cũng đâu quan tâm người đời sau nhìn trẫm như thế nào đâu? Trẫm chỉ muốn bọn họ biết trẫm chỉ cần em là được rồi."
Thật ra Minh Thận rất muốn uốn nắn lại hắn, hai người hắn nhắc đến đều bị người đời hiện nay phê bình là bọn họ vi phạm trách nhiệm của đế vương, nhưng y vừa nghĩ lại, không có ai quy định hoàng đế rốt cuộc phải làm như thế nào, cũng giống như xưa nay sẽ không có ai quy định nam nhi cần phải là dạng gì.
Ngọc Mân tức giận nói: "Lần này Mân Mân được giải thoát rồi, muội ấy không cần đọc nhiều sách như vậy nữa."
Minh Thận nhanh chóng phê bình hắn: "Mân ca ca! Nào có ai lại làm ca ca giống như huynh?"
"Trẫm chính là như vậy, trẫm có." Hắn ôm y không buông tay.
Từ sau khi y quay về, Ngọc Mân thỉnh thoảng lại tỉnh giấc vào nửa đêm chạy tới kiểm tra xem y có còn ở bên cạnh hay không, nếu Minh Thận không dựa vào hắn ngủ thì hắn sẽ mở mắt chịu đựng đến hừng đông.
Lần này hắn chạy đến nhà Minh Thận, Minh Thận ngược lại cũng không bất ngờ lắm.

Y mang thai nên buồn ngủ, phần lớn thời gian đều đang ngủ, từ trước đến này đều là ngủ thiếp đi trước khi nhìn thấy Ngọc Mân, khi tỉnh lại Ngọc Mân vẫn ở bên cạnh như cũ giống như cả ngày đều không rời đi.
Minh Thận có thể cảm giác được Ngọc Mân còn lo lắng hơn y, hắn luôn cau mày nhìn chằm chằm vào bụng của y, giống như nơi đó không phải là đứa con của hắn mà là một quả pháo vậy.
Hắn trở nên kiệm lời hơn so với lúc trước, Minh Thận ở bên cạnh hắn nhiều năm như vậy nhưng chỉ nhớ rõ lần cuối cùng hắn lo lắng như thế là lúc Vương Bạt tìm người trong cung khi còn bé.
Về sau bệnh kén ăn nôn ọe của Minh Thận được giải quyết —— rất nhanh đã đến mùa đông, mẻ quýt ngon nhất được đưa tới, Minh Thận lột quýt chuẩn bị nấu cháo quýt, thời điểm lột vỏ ra bỗng ngửi thấy mùi hương thơm ngát có hơi đắng kia dường như thấm vào trong xương tủy y, y lập tức không nhịn được mà xé một miếng vỏ quýt nhai, chỉ cảm thấy đời này cũng chưa từng thèm ăn như thế.
Sau khi ăn được vài miếng y mới nhớ ra: Thứ này chỉ là vỏ, vẫn chưa rửa, vì vậy nhanh chóng chạy đi rửa.

Về sau Ngọc Mân cùng những người khác phát hiện, bèn mang trần bì* cho y nhưng y lại không thích ăn thứ này, nhất định muốn ăn loại vỏ quýt có chút nước đắng, vị ngọt ngọt, bọn họ không làm gì được y, Minh gia cũng bởi vì vậy mà chất đống vỏ quýt không ai ăn.
(*Có tính ấm, mùi thơm và vị đắng có tác dụng kiện tỳ, điều hòa khí huyết và tiêu đờm, thường được dùng chữa đầy bụng, tiêu chảy, nôn mửa.)
Sau đó nữa Ngọc Mân lại nhờ người tìm được loại quýt nhỏ có vỏ mỏng, mùi vị rất ngọt, cắn một miếng là có thể nuốt trôi, loại này Minh Thận cũng rất thích.
Mấy ngày sau, Ngọc Mân vô sự tự thông, thỉnh thoảng thấy y có lúc đọc sách lại buồn chán thì cắn vỏ quýt rồi hôn y, khiến cho Minh Thận giống như mèo con chưa ăn no vội vàng đi tìm mùi hương đó, không ngừng đòi hắn.

Hai người hôn đến mức tiếng nước vang vọng nhưng cũng không cảm thấy xấu hổ.
So với trước kia, bọn họ bây giờ càng giống như một đôi tình nhân đang yêu đương cuồng nhiệt —— mà không phải bất kỳ kiểu gì khác như người thân, huynh đệ hoặc quân thần.
Mang thai vất vả nhưng Minh Thận vẫn luôn rất ngoan, nhưng mà thỉnh thoảng cũng sẽ không khống chế được mà nổi nóng, cảm thấy oan ức, có lúc không hiểu sao sẽ bật khóc, cũng không biết đang khóc cái gì.

Y thật vất vả mới ăn được cơm nhưng sau đó lại bắt đầu đau thắt lưng, cả đêm không ngủ yên, y lo lắng cho cục cưng trong bụng, nhưng càng lo lắng thì càng ngủ không được, sau đó sẽ khóc: "Mân ca ca, ta cái gì cũng không tốt, ngay cả ngủ ta cũng ngủ không được."
Ngọc Mân ôm y giống như khi còn bé, kể cho y nghe chuyện xưa rồi cùng y mặt đối mặt, nói cho y biết: "Ai nói em cái gì cũng không tốt? Bây giờ trong triều người người đều biết em giải quyết tình hình khẩn cấp thay trẫm, chuyện Vân Lang là nhờ cố gắng của em, đến bây giờ bách tính vẫn còn đang ca tụng công lao của em; hạt giống hai mùa thóc cũng là em tìm được, nạn đói năm nay nghiêm trọng như thế nhưng nếu không phải nhờ em thì mấy lão già chỉ biết cãi nhau trong triều này đều đi uống gió tây bắc, trẫm không cho em nói mình như vậy."
Minh Thận yên lặng khóc trong lồng ngực hắn một lát, rất nhanh đã mệt mỏi, sau khi nghe hắn kể chuyện xưa xong thì từ từ ngủ thiếp đi.
Sau đại hôn, Ngọc Mân lo lắng cho thân thể Minh Thận nên rút ngắn tất cả quy trình, xóa bỏ một loạt quy trình bái đường, thờ cúng tổ tiên cho Minh Thận, đối với Minh Thận mà nói chỉ là đổi chỗ dưỡng thai từ trong nhà thành trong cung, làm cái cỗ kiệu đi từ Chánh nam môn vào trong cung là xong việc.

Thế nhưng đối với người ngoài thì đây chính là lần đại hôn long trọng nhất từ trước đến này của đế vương bổn triều ——
Một là nghe đâu thân thể tiểu muội Minh gia không tốt, vì vậy ngày thành hôn bị hoãn lại, nên tất cả mọi người đều biết vai chính trong lần đại hôn này chỉ Minh Thận mà thôi.
Chỉ riêng sính lễ cho Hoàng hậu đã có 20 ngàn cân vàng, nhạn bích nạp thái* buộc lụa trên lưng ngựa nhiều vô số kể, lễ vật xếp hàng dài ba ngày ba đêm vẫn bị chặn ở đầu đường Trường An, sáu lễ trước khi thành hôn, mỗi một lễ đều phải đổi một sính lễ đa dạng khác lần nữa, đây cũng là chuyện xưa nay chưa từng có.
(*Lễ nạp thái: sau khi nghị hôn, nhà trai mang sang nhà gái một cặp "nhạn" để tỏ ý đã kén chọn ở nơi ấy.
Bích: tên gọi một loại ngọc đẹp thời xưa, dẹt, hình tròn, giữa có lỗ.)
Đế hậu đại hôn cùng ngày, hoàng đế phái Thủ phụ Nội các Bốc Du đón dâu, còn mình thì chờ ở Chánh nam môn.

Bên phía Minh gia cũng do Hoắc Băng cố gắng chống đỡ đứng lên, không muốn người khác đưa đệ đệ nhà mình ra cửa.
Kiệu hỉ đỏ thẫm đi qua Chánh nam môn, đổi thành ngồi cùng cỗ kiệu với đế vương đi qua Thiên an môn, cuối cùng đến Kiến Ẩn điện ở hậu cung.

Lúc Minh Thận xuống kiệu, toàn bộ hành trình đều chân không chạm đất mà bị Ngọc Mân ôm đi.
Y nhìn thấy chỗ ở của bọn họ khi còn bé, trước cửa phòng tân hôn treo một chiếc đèn lồng màu đỏ dán hai chữ trường minh mừng đại hôn, cánh cửa đỏ mạ vàng dán chữ song hỷ dính chút kim tuyến, bức câu đối đỏ thẫm treo trên tường kéo dài xuống đất, trên đó viết trăm năm hạnh phúc, một khung cảnh vui sướng.

Phía sau là một cái lều, có một đoạn chăn gấm đỏ thẫm —— có một thanh ngọc như ý chuẩn bị cho Ngọc Mân dùng để vén khăn đội đầu của tân nương.
Lần này hắn cũng mang theo khăn đội đầu của tân nương đến, lần này hắn đã biết đây là khăn đội đầu của tân nương.
*
Nửa năm sau, Minh Thận sinh ra một đứa bé trai.
Bởi vì tình huống của y đặc biệt nên lúc đỡ đẻ không gọi thái y đến mà ngược lại là hai người từng nhậm chức thay Bốc Du đỡ đẻ cho y.

Một người tên là Tang Ý, một người tên là Tạ Duyên, mặc dù bọn họ luôn bảo đảm: "Tuyệt đối không đau", "Phụ tử bình an", "Nếu xảy ra chút sai lầm nào thì bọn họ đưa đầu tới gặp", nhưng chờ bọn họ ôm đứa bé ra, Ngọc Mân chạy vào nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt của Minh Thận thì vẫn không nhịn được mà đỏ cả vành mắt.
Minh Thận tỉnh dậy, nhẹ giọng nói cho hắn biết: "Không đau, Mân ca ca, cái gì ta cũng không cảm giác được, giống như thoáng cái đã trống rỗng....!Mân ca ca, huynh nhìn cục cưng chưa?"
Ngọc Mân nói: "Trẫm không nhìn, sau này trẫm không bao giờ muốn có con nữa, chúng ta không sinh, không bao giờ sinh."
Hắn quay lưng lại, sợ bị Minh Thận nhìn thấy mình khóc.

Nhưng Minh Thận kéo hắn lại, vừa tức giận vừa buồn cười —— đường đường là quân chủ vậy mà lại khóc không thành tiếng trước mắt y như vậy.
Đồng thời hắn sợ y lo lắng nên còn cố gắng nở một nụ cười, dáng vẻ vừa khóc vừa cười thoạt nhìn rất ngốc: "A Thận, em....!Đừng lo lắng, đứa bé rất tốt, trẫm chỉ là....!Quá vui vẻ."

Minh Thận thử cử động phát hiện bản thân vẫn có thể di chuyển vì vậy cố gắng chống đỡ ngồi dậy, đưa tay ôm lấy hắn, cái gì cũng không nói mà chỉ yên lặng chờ trượng phu của y lau nước mắt trong lồng ngực y.
Y mơ hồ biết được điểm yếu của nam nhân này —— Nơi chính giữa mềm mại nhất kia đang đè nén nỗi sợ hãi sâu sắc nhất thời niên thiếu, hắn sợ mất đi y, hắn sợ y rời khỏi hắn, cho dù Ngọc Mân không nói gì nhưng y vẫn biết được.
Y lại bắt đầu dỗ hắn: "Đừng khóc, Mân ca ca, tên của cục cưng đặt là gì đây? Chúng ta đặt cho cục cưng một cái tên có được hay không?"
Kết quả người này lại nổi giận với con trai của mình: "Trẫm không muốn, không đặt, một nhóc đậu đinh thì đặt tên làm gì, không cho phép em nói chuyện, mau nằm xuống nghỉ ngơi cho tốt, biết không? Trẫm ở cùng em."
Cuối cùng vẫn đặt tên cho đứa nhỏ là Ngọc Giác.
Hai miếng ngọc là giác*, lúc gọi lên có cảm giác giống như đang gọi "Giác Giác", vì vậy cũng lấy cái này làm tên húy.
(*Giác: Hai miếng ngọc ghép lại thành đôi.)
Ngày thứ hai sau khi thằng nhóc này ra đời, Ngọc Mân lại gạt Minh Thận trực tiếp chiếu cáo thiên hạ, nói là mẹ đẻ của tiểu Hoàng tử là Tiếu quý phi bất hạnh chảy máu mà chết, nên giao tiểu Hoàng tử cho Hoàng hậu nuôi nấng, từ đây đứa bé này con trưởng duy nhất trong hậu cung cũng là trưởng tử —— tuy nhiên hắn đã quyết định sau này tuyệt đối sẽ không để cho Minh Thận sinh con nữa.
Nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người chính là lần này trong triều vậy mà không có tiếng mắng chửi nào —— theo như Bốc Du giải thích thì mọi người đã rất mệt mỏi, lúc nghe nói Hoàng thái tử được giao cho Minh Thận nuôi nấng, mọi người đều ồn ào tỏ vẻ: "Ồ? Chỉ thế thôi à? Có đứa bé rồi thì còn có gì để nói nữa....! Hoàng hậu là người nhân hậu như vậy, tất nhiên sẽ coi như con ruột....! Ngoài ra còn có tin tức gì khác hay không, ai cũng biết bệ hạ yêu Hoàng hậu nương nương sâu đậm....!Nhiều năm như vậy, cũng không có chuyện gì mới mẻ."
Kế hoạch của Minh Thận cứ như vậy mà ngâm nước.
Dựa theo những gì y đã thương lượng xong cùng thần quan, y vốn phải đóng vai nhân vật Tiếu quý phi, sau đó Hoàng hậu cùng Quý phi bất hòa, thậm chí còn nghĩ ra vở kịch tranh sủng chỉ thiếu viết thành kịch bản thôi.

Không chỉ có như vậy, bọn họ còn tưởng tượng ra đủ loại phi tử không tồn tại, từng người được đặt tên là Giáp Ất Bính Đinh phi, còn thiết kế ra vài kiểu dịch dung cùng phong cách trang phục khác cho Minh Thận nhưng cũng chỉ có thể tiếc nuối ngừng lại.
Sau khi Ngọc Mân biết được thì suýt nữa phun ra một ngụm máu.
Từ đó, bởi vì trong cung không có ai để lật bài nên đã sáng tạo ra một cách lật bài khác hoàn toàn mới, trên thẻ không còn viết cấp bậc phong hào của phi tử mà là viết địa điểm.
Kiến Ẩn điện —— điều này thể hiện Ngọc Mân phải đi Kiển Ẩn điện qua đêm cùng Minh Thận.
Trường Ninh điện —— điều này thể hiện Minh Thận phải chủ động chạy tới ngủ cùng hắn.
Đông cung —— điều này thể hiện hắn phải đi tìm Minh Thận trước, sau đó cùng Minh Thận đi thăm đứa nhỏ và Tiểu công chúa.
Thái miếu —— đi dạo cùng Minh Thận.
Trường An —— về lại căn nhà ở phố Trường An ở một đêm cùng Minh Thận.
Còn có một cái Cảnh Dương cung —— điều này thể hiện hắn phải nghiêm túc phê tấu chương làm việc, không được làm ra ý đồ xấu gì.

Tấm thẻ này là do Minh Thận cưỡng ép thêm vào.
*
Ngọc Mân tiện tay rút ra, nhíu mày lại: "Tại sao là Cảnh Dương cung? Lật lại."
Mãi đến khi lật được tấm thẻ "Kiến Ẩn điện", hắn mới hài lòng đặt cây viết trong tay xuống nói với Trình Nhất Đa: "Chuẩn bị đi gặp Hoàng hậu."
Lão thái giám lại cười xoa xoa tay: "Nhưng mà Hoàng hậu đã mang theo Thái tử điện hạ đi tới đây."
Bóng người còn chưa thấy, một nhóc bánh bao đã chạy nhanh vào, cất tiếng kêu lanh lảnh: "Phụ hoàng!"
Nhóc đậu đinh này mới ba tuổi nhưng đã rất ra dáng, mặc y phục của Thái tử, đầu tiên là nghiêm túc hành lễ với hắn sau đó mới chạy tới nhào vào trong ngực của hắn.
Ngọc Mân đưa tay ôm nhóc, hỏi nhóc: "Nương con đâu?"
Ngọc Giác Giác nhúc nhích trên đùi hắn một lát mới nói: "Mẫu hậu ở phía sau, kêu Giác Giác tới tìm phụ hoàng trước."
Ngọc Mân nói: "Vậy phụ hoàng cùng con đi tìm nương trước có được không? Con có muốn nương không?"
Ngọc Giác Giác cảm thấy có chút động tâm.

Phu tử của nhóc dạy nhóc, người hoàng thất trước tiên phải tự lập, quan trọng nhất chính là không thể ỷ lại quá mức vào phụ mẫu, nhưng mà nhóc thật sự rất thích hai người này, mới rời đi một lát đã bắt đầu đào tim móc phổi mà nghĩ.
Nhóc chống cằm nghiêm túc suy nghĩ một lát, miễn cưỡng đồng ý: "Được rồi, phụ hoàng, nhưng mà người phải nghe con ngâm thơ trước sau đó mới có thể đi tìm mẫu hậu."
Ngọc Mân kiên nhẫn nghe nhóc đọc thuộc một phần Tam tự kinh, sau đó vẽ một đóa hoa nhỏ màu đỏ lên mặt nhóc như khen thưởng: "Giác Giác rất giỏi."
Ngọc Giác Giác nhảy xuống từ trên đầu gối hắn, nghiêm túc tạ ơn: "Cảm tạ phụ hoàng.

Chúng ta có thể đi tìm mẫu hậu rồi."
Nói xong chân ngắn liền chạy bước nhỏ ra bên ngoài, cản cũng không cản được.
Bây giờ là mùa đông.

Minh Thận đứng ở Ngự hoa viên, thích thú nhìn hoa mai nở rộ nhân tiện hóng mát một chút.
Còn chưa đi được nửa đường đã bị người khác ôm lấy từ sau lưng.
Ngọc Mân ôm y, thấp giọng hỏi: "Em không đi nhìn trẫm mà lại ở đây ngắm hoa mai."
Minh Thận liếc mắt nhìn Ngọc Giác Giác đang đứng cạnh chân y, đôi mắt mong chờ nhìn mình thì kiên nhẫn đẩy Ngọc Mân ra, rồi bế đứa bé này lên.

Sau khi được bế lên tên nhóc này lại ngượng ngùng, giãy dụa muốn nhảy xuống thỉnh an y nhưng bị Minh Thận dễ dàng bắt được, không cho nhóc động đậy.
Minh Thận cong mắt cười: "Ta ở chỗ này chờ Mân ca ca cùng Giác Giác tới đây."
Một câu nói làm cho Ngọc Mân lập tức không còn tức giận.
Hắn lại gần sờ tay Minh Thận, phát hiện vẫn còn ấm; sờ tay Ngọc Giác Giác thì phát hiện rất lạnh, vì vậy chộp nhóc con này lại ôm trong ngực của mình, nhét thêm cái lò sưởi tay cho nhóc, muốn ôm chặt nhóc: "Không được đông lạnh mẫu hậu của con, ôm cái này làm ấm tay đi, biết không."
Hắn luôn quá hung dữ làm Ngọc Giác Giác sợ đến mức nhanh chóng ôm chặt lò sưởi tay, nép vào trong ngực hắn giống như rất oan ức, nước mắt lưng tròng nhìn Minh Thận.
Minh Thận giả vờ không nhìn nhóc, cũng dỗ nhóc: "Phụ hoàng là vì tốt cho con, biết không? Tay không nóng thì mùa đông sẽ cảm lạnh phải uống thuốc, thuốc đó rất đắng, có đúng không?"
Ngọc Giác cố kìm nước mắt rồi lại liếc mắt nhìn phụ hoàng nhóc, cảm thấy nam nhân hung dữ này vẫn rất vừa mắt, nhóc vẫn rất thích phụ hoàng, vì vậy ngoan ngoãn.
Hai người lớn tay trong tay, chậm rãi đi trong tuyết.

Minh Thận ngửa đầu nhìn tuyết bay đầy trời, duỗi đầu lưỡi ra l**m, Ngọc Mân thuận thế hôn một cái sau đó im lặng không lên tiếng lui về.
Ngọc Giác Giác rất nhạy cảm, tuy rằng nhóc quay lưng đi nhưng vẫn nghe thấy được âm thanh, vì vậy lớn tiếng tố cáo: "Mẫu hậu, phụ hoàng ăn vụng! Người quá đáng ghét!"
Minh Thận luôn không thể buông thả trước mặt đứa bé được, rất nhanh đã đỏ mặt, giả vờ không nghe thấy.

Nhưng Ngọc Giác Giác không bỏ cuộc, nhất định phải chất vấn được phụ hoàng, đồng thời lớn tiếng lên án với Minh Thận.
Ngọc Mân lại nghiêm túc nói cho nhóc biết: "Đúng vậy, thứ phụ hoàng mới vừa ăn là món ngon nhất trên đời....!Nhưng mà con không có."
Ngọc Giác Giác há to mồm.
Ngọc Mân tiếp tục đùa nhóc: "Mẫu hậu con là người tốt nhất trên đời....! Nhưng mà em ấy là của trẫm, con chỉ có thể được một nửa."
Ngọc Giác Giác lập tức nước mắt lưng tròng.
Ngọc Mân đánh một đòn nặng nề cuối cùng với nhóc: "Còn có con, Ngọc Giác, con cũng là con của trẫm."
Ngọc Giác Giác khóc thành tiếng: "Người thật là ngang ngược, không thể chia mẫu hậu cho con một chút sao?"
Vẻ mặt Ngọc Mân nghiêm túc: "Không được."
...
Ngọc Giác Giác cuối cùng cũng ngừng đau buồn, ngủ thiếp đi trên vai hắn.
Buổi chiều, Minh Thận nhìn Ngọc Giác Giác được ôm lên giường ngủ, quay đầu lại đã bị Ngọc Mân khiêng lên đi vào bên trong, phàn nàn: "Mân ca ca, không có ai lại chăm sóc trẻ con như huynh hết."
Ngọc Mân đặt y ở đầu giường, thân mật cắn tai y, thấp giọng nói: "....!Trước đây trẫm cũng chăm sóc em như thế, còn nhớ không?"
"Khi đó trẫm rất thích trêu em, em thỉnh thoảng lại khóc, lúc ấy trẫm rất xấu, em lại rất dễ dỗ, cho nên luôn không nhịn được.

Giác Giác và em đều đáng yêu giống hệt nhau, là một tiểu đà tinh." Hắn mạnh mẽ tiến vào trong thân thể của y, khiến cho Minh Thận rên lên một tiếng.

Hắn thở hổn hển nói, "Em là tiểu đà tinh của trẫm.
Hắn ôm y vào trong lồng ngực, giống như mỗi lần trước đây.

Bọn họ cùng đắp chung một cái chăn sưởi ấm cho nhau bên trong lãnh cung yên ắng, bọn họ cùng nằm trên giường nhỏ ngắm nhìn ngôi sao.
Trước đây, y bị người khác mang vào, nhút nhát: "Tên của huynh là Mân trong vạn dân ủng quân hay là Mân trong dãy núi cao?"
Thiếu niên cô đơn mang theo khí chất lạnh lẽo đáng sợ đứng trong đình viện nhìn y, giọng nói khàn khàn nhưng ánh mắt lại rất dịu dàng: "Là Mân trong mùa thu."
Y nghe người ta nói đó là lần đầu tiên phế Thái tử mở miệng nói chuyện với người khác từ sau khi đến lãnh cung.
Giống như thời điểm y bị xét nhà cũng bị dọa đến mất giọng nên vẫn luôn ngậm miệng không nói, mãi đến khi y gặp hắn thì không có bất kỳ giây phút nào y hiểu rõ hơn so với lúc đó: Y muốn ở bên cạnh hắn mãi mãi.
Đây là một điều rất khác cuộc sống ban đầu của y, nhưng trong nháy mắt đó mong muốn này thậm chí còn vượt qua tất cả trong toàn bộ thời gian, vượt qua cung điện Tử Cấm thành nguy nga, vượt qua sự tự do bước khỏi lao tù, vượt qua tất cả niềm vui nơi trần thế, vượt qua sinh mệnh của y.
Y gọi hắn: "Mân ca ca."
Hắn nói: "Trẫm đây."
__DONE__
Rất tiếc là không có phiên ngoại kể về cuộc sống sau này của hai bạn trẻ cùng câu chuyện về cặp Hoắc Băng và Bốc Du, nhưng mà đối với mình cái kết như vậy đã là rất hoàn mỹ rồi.

Cảm ơn các bạn đã luôn đồng hành cùng mình từ chương đầu tới giờ.

Hẹn gặp lại mọi người trong chiếc hố tiếp theo nhé:3.
 
Back
Top Dưới