Phedra - con gái của kẻ trị vì xứ Esperanza, từ khi sinh ra đã mang trong mình một nguồn sức mạnh khổng lồ Reality Stone.
Cái tên Phedra, họ sẽ nghĩ cô là một người dịu dàng và nhẹ nhàng mang khí chất quý tộc, bởi hầu hết những người mang dòng máu quý tộc của xứ Esperanza đều mang một hào quang lớn, một khí chất nữ cường và một nét thanh tao.
Lời đồn thì vẫn là lời đồn.
Ai dám chắc đâu là thật, đâu là chỉ là thứ người ta muốn tin?
Ẩn sau vẻ ngoài dịu dàng là một tâm hồn rực lửa – máu liều lấn át lý trí, ngoan cố đến cùng cực.
Cô không xin, không chờ đợi.
Cô giành lấy mọi thứ bằng chính cái tôi ngạo nghễ và tham vọng không giới hạn.
Là ngông cuồng thật sự, hay chỉ vì cô tin rằng mình mạnh đến mức chẳng một ai đủ sức đe dọa?
Tự tin đến mức xem thiên hạ như cỏ rác, và nghĩ mình là kẻ đứng trên tất cả.
“ Ya hú!!! làm sao mà theo kịp tớ chứ Wendy “, một tấm ván lướt bay nhanh thẳng khắp khu chợ Arcane, cùng những tiếng la lớn của người dân, cô tưởng chừng như họ đang hú hét cổ vũ cho mình, nó như muốn thách thức bản năng chiến thắng trong con người, đôi mắt ấy như một bầy chim đại bàng đang gầm lên và lao tới dành lấy con mồi thuộc về mình.
Tấm ván ấy lướt nhanh như một tia chớp khiến cho người dân phải hốt hoảng mà hét lên “ Yaaaa!
đừng có dùng phép thuật ở đây chứ mấy người phù thủy kia!!!
“ .
Lướt nhanh như cơn gió đã làm cho mấy gian hàng bên cạnh bị sập xuống, không chỉ sập đổ mà còn khiến đồ hàng của người dân bị phá nát tùng hoàng.
Giờ đây, khu chợ Arcane chẳng khác gì một bãi hoang đổ nát.
Người dân thì la hét ầm ĩ, tiếng va đập vang lên xối xoảng khắp nơi, còn cô, Phedra - chỉ đứng đó, tận hưởng cái “tôi” vinh quang của mình như thể cả thế giới hỗn loạn này chẳng liên quan gì đến bản thân.
Làm sao có thể trị nổi con bạn thân này đây chứ? – Wendy thầm nghĩ.
Cô là người duy nhất vẫn luôn ở bên Phedra từ thuở lọt lòng.
Cả hai người cùng nhau đi sinh tồn qua những nơi không một ai dám đến, hay có những lúc tự liều mình để cứu lấy nhau.
Thế nhưng, tính cách thì khác nhau một trời một vực.
Phedra là ngọn lửa – hiếu thắng, bốc đồng, không sợ trời cũng chẳng sợ người.
Còn Wendy lại là nước - dịu dàng, tinh tế, với ánh nhìn sâu lắng của một tâm hồn đã chạm ngưỡng trưởng thành từ rất sớm.
“ Này! nhìn đường đi Phedra, đừng có mà cứ thế lao đầu bay chứ! nhìn biểu cảm của họ đi mà, làm ơn đấy “ , Wendy cất một chất giọng đầy bất lực đuổi theo cô cùng với tấm ván của mình.
Phedra không để ý nhiều cứ liên tục phi thẳng phía trước mà không can tâm nhìn những hậu quả mình làm ra, cô chỉ cần biết mình thắng thua như nào thôi “ ôi trời, tí mình búng tay là dọn xong mà, quan trọng lần này mình là người chiến thắng nhé Wendy!
“.
Cô nở nụ cười đầy đắc thắng phi ngay thẳng tới vạch đích sẵn chờ trước mắt, chân chạm đất cô liền thu phục lại ván trượt biến thành những pháo hoa lớn để chúc mừng người đứng đầu bảng xếp hạng - Phedra.
“ thấy sao, cậu thấy mình ngầu đúng chứ “, cô đắc ý khuếch vai Wendy rồi nói.
“ đúng là cậu giỏi rồi… nhưng nhìn xem hậu quả để lại đi “, Wendy kéo người Phedra hướng tới chỗ đang náo loạn do cô đã gây họa lên người dân ở chợ Arcane.
“ mình…
úp xi, xin lỗi nhé “, cô chỉ cười gượng nhẹ rồi búng tay một cái cả khu chợ trở lại như cũ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.
Bỗng có tiếng chân bước tới kéo cả cô lẫn cả người bạn mình tiến thẳng đến vương quốc, lần này cô biết mình sẽ đi về đâu rồi, nghĩ trong lòng kiểu này lại bị ông già la rồi .
Phía bên Wendy thì không bất ngờ lắm, cô đã quá quen với loại người trong vương quốc vác Phedra và mình như này, bởi chính vụ nổ lớn ở chợ Arcane lại mang tới tận tai đức vua thì sao mà trốn được.
“ cảm ơn nhé Phedra, không ngờ món quà để chúc mừng cậu giành lấy top 1 lại lớn đến vậy đấy “, cô mỉm cười đầy sự tức giận dành cho bạn thân yêu của mình.
“ mình không có biết nhen, đâu ra mấy người lính vác tụi mình đi đâu vậy?
“, cô giả bộ ngơ ngác trả lời Wendy như chưa từng biết chuyện gì sắp xảy ra, giả bộ như lần đầu tiên vậy thôi chứ nhìn khuôn mặt của cô là biết đây không phải là lần đầu tiên bị.
Mấy người lính đi sau cùng chán nản nói “ chuyến này công chúa lại bị đứa vua la nữa hả?
“, một người lính nói cùng “ chứ sao?
“.
Cứ thế họ đi vào vương quốc rồi tiến tới gần nơi đức vua đang cai quản, liền đặt Phedra và Wendy xuống.
Thấy được sắc mặt không được vui của ông, mấy người lính liền quay đầu né tránh vội, để chuyện cha con nhà này giải quyết.
“ không biết công chúa lần này bị phạt gì nữa đây, haizzz “ một người lính khác lại nói “ tùy duyên “.
Trở lại ngai vàng, nơi cha cô đang ngồi nghiêm mặt nhìn đứa con gái dịu của mình một lần nữa phá hủy cả khu chợ Arcane.
Ông biết đứa con gái ông yêu quý rất mạnh, thừa sức để thu hồi lại biến cố tàn tích lớn vừa xảy ra.
Nhưng với cương vị là một vị vua cai quản xứ Esperanza, việc duy trì sự sống và yên bình, hạnh phúc cho người dân vô cùng quan trọng, vụ nổ lần này đã làm nhiễu loạn cả người dân trên hành tinh và nhiều phản ứng trái chiều đối với nhiều pháp sư về sức mạnh khủng khiếp của cô.
“ hai đứa muốn nói gì với ta ngay lúc này không?
“, ông nghiêm nghị nói
“ ờm… cha thật ra trong vụ này con là người sai, chả liên quan tới Wendy đâu nên là cha đừng phạt cậu ấy nhé “, tức khắc cô nói với ông cùng với giọng điệu không mấy biết là sai.
“ ta biết, Wendy nó như nào chứ… nhưng vụ nổ lần này con có biết nó lớn như nào chứ, con có biết sau cuộc vui chơi của tụi con là biết bao nhiêu hậu quả ta phải gánh vác không hả? rất nhiều người dân lẫn cả pháp sư phản ánh trái chiều về việc con sử dụng phép thuật đấy “, tuy rằng trong lòng đang rất tức giận nhưng vì con gái mình nên bản thân ông vẫn luôn hạ nhẹ cái “ tôi “ xuống, thật sự ông rất yêu quý 2 đứa nhưng lần này không thể biết trước ông sẽ phạt đứa con mình như nào đây.
“ Phedra!
Con có biết rằng chuyện này không chỉ đơn giản là gây ảnh hưởng tới người dân đâu không?
Nó còn liên lụy đến rất nhiều pháp sư khác, cả ta cũng bị kéo vào!
Con tưởng việc duy trì sự sống và giữ gìn yên bình cho toàn thể dân chúng là điều dễ dàng sao?
Các pháp sư, họ còn đang ngày đêm kiểm soát những luồng khiên chắn, duy trì lớp bảo vệ bao quanh Esperanza để ngăn chặn hắc ám xâm nhập.
Con có thực sự hiểu được những gì mà họ đang phải gánh vác không?
Một khi có một vụ nổ lớn xảy ra, dù chỉ trong chốc lát, thì ngay lập tức toàn bộ các luồng phép thuật sẽ bị đứt đoạn bởi sóng nhiễu từ bên ngoài.
Con có hiểu nó nghiêm trọng tới mức nào không?
Những gì con đang làm không chỉ là mạo hiểm, mà là đang đe dọa đến sự ổn định của cả một hành tinh đấy!
“, ông nghiêm nghị nhìn Phedra với anh mắt nghiêm túc, có chút buồn vì đứa con gái của mình.
“ cha… con, con xin lỗi…
“ ngay lúc này cô thật sự không biết phải nói như nào, hay làm gì để ông ấy có thể nguôi cơn giận lại, chính lúc này một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô rồi nói “ thưa ngài, trong vụ này cháu cũng có phần là sai vì thế ngài đừng trách cậu ấy mà hãy trách cả cháu nữa ạ, cháu đã không ngăn cản cậu ấy mà lại hùa theo nên là… cháu rất xin lỗi trong vụ việc lần này.
Có sai thì cháu và cậu ấy cùng nhau giải quyết và chịu trách nhiệm!
“
“ Wendy? sao cậu lại cùng mình chịu trách nhiệm chứ? cậu đâu làm gì sai cơ chứ?
“ Phedra thắc mắc nhìn Wendy đang nắm tay mỉm cười với mình.
“ không sao, chúng mình đi đâu cũng phải có nhau chứ, cậu chịu trách nhiệm một mình thì mình buồn lắm đấy “, nói xong cô liền nhìn đức vua với vẻ mặt đang ngơ ngác nhìn hai đứa đang nắm tay nói gì không hiểu, chắc vì do tai ông không được “ giãn “ nên nghe không rõ chăng?
Lẽ ra, sau vụ nổ lần này, ông chỉ định mắng đứa con gái một trận ra trò để cô ta nhận ra bài học.
Bởi phạt không được mà khuyên cũng chẳng xong, nên ông chỉ còn cách dùng lời lẽ cay nghiệt, mắng đến khi nào con bé chịu tỉnh ngộ thì thôi.
Thông thường, ông vốn không thích nói nhiều.
Nhưng riêng với Phedra, cô con gái bướng bỉnh và đầy kiêu hãnh ấy, thì lời nói nhẹ nhàng chẳng có tác dụng.
Vì thế, ông chọn hình phạt mà theo ông là thích đáng nhất - bắt cô tự sinh tồn trong khu rừng Gravewood suốt một tháng.
Ông biết rõ khả năng của con bé.
Với sức mạnh vượt chuẩn mực thông thường, có lẽ vài tuần là đủ để nó mò mẫm tìm được đường thoát ra.
Thế nhưng ông đã đánh giá quá thấp cô.
Chỉ chưa đầy hai ngày, Phedra không những rời khỏi Gravewood mà còn phá hủy gần như toàn bộ khu rừng.
Gravewood là vùng đất chết, nơi từng nuốt chửng sinh mạng của không ít phù thủy có tiếng.
Vậy mà cô lại bước ra từ đó, nguyên vẹn đến mức chẳng hề mang lấy một vết trầy hay dấu vết nào của trận chiến.
Tin đồn nhanh chóng lan ra.
Trong khi nhiều người khiếp sợ trước sức mạnh ấy, một số khác bắt đầu thì thầm: Liệu có phải đức vua đã ngầm can thiệp để cứu cô ra?
Không ai chắc chắn điều gì.
“ Thôi được rồi.
Hai đứa muốn chịu phạt chung, phải không?
Vậy thì đừng trách ta tàn nhẫn…Phedra, Wendy “, Ông chỉ búng tay một cái.
Trong chớp mắt, cung điện nguy nga trước đó biến mất không dấu vết.
Thay vào đó là một vùng đất hoang vu phủ kín sương mù, dày đặc và trắng đục đến mức không thể nhìn thấy nổi bàn tay mình đưa ra trước mặt.
“ Đây là đâu vậy trời?
Chả thấy cái quái gì hết trơn á!” – Phedra nheo mắt, vận dụng ma pháp để nhìn rõ mọi thứ xung quanh.
Chẳng bao lâu, cô nhận ra - đây không phải nơi quen thuộc, cũng chẳng là vùng đất lạ nào trong bản đồ thế giới.
Mà đó lại là một ảo ảnh, một không gian do chính tay ông già tạo ra.
Wendy thì vẫn ngơ ngác, đứng giữa màn sương dày đặc với một dấu hỏi to đùng trong đầu.
“ Nơi quái quỷ gì mà trắng bóc vậy?
Thiên đường à, Phedra? ” - cô thì thầm, mắt đảo quanh như thể mong thấy một lối thoát.
Một giọng nói vang vọng giữa màn sương.
“ Đây là không gian ta tạo ra.
Không phải nơi huyền bí, cũng không sâu thẳm hay đáng sợ nhất đâu.
Vì ta biết rõ hai đứa kiểu gì cũng phá hủy bất kỳ chỗ nào như thế quá sớm.
Thử thách lần này…
Thoát khỏi không gian này “.
Nói dứt lời, ông biến mất như chưa từng tồn tại.
Chỉ còn lại Wendy và Phedra đứng giữa vùng hư vô, nhìn nhau khó hiểu.
“ Ông ấy nói cái quái gì vậy? ” - Phedra cau mày, quay sang Wendy.
“ Ai biết.
Cha cậu mà, cậu phải hiểu chứ?
Hỏi tớ làm gì! ” - Wendy bật lại, khẽ đánh nhẹ vào tay bạn.
Phedra vẫn nhíu mày.
“ Nhưng mà…
Wendy này, tớ không biết nữa, nhưng hình như… sương mù biến mất rồi ”.
Cô hướng ánh mắt ra phía trước, đôi mắt lóe lên ánh sáng tím nhạt khi phân tích kết cấu không gian bằng ma pháp.
Trước mặt họ, từ từ hiện lên một cung điện – tráng lệ, u ám, quyền lực.
Không khí xung quanh nồng nặc mùi hôi thối đến kỳ lạ.
Không phải mùi rác hay máu, mà là thứ mùi lạ lùng, ám ảnh – như thể từng con quái vật thối rữa đang trú ngụ ngay trong lòng công trình khổng lồ kia.
Velmoria.
Tên của tòa cung điện cổ, nơi từng được ghi chép là vùng đất cấm trong truyền thuyết phù thủy.
“ Phedra… lần này không ổn đâu.
Mùi này… là của quỷ Druveth.
Sinh vật cổ xưa, mạnh nhất ”.
Wendy tái mặt, lùi một bước, lòng tràn ngập nỗi sợ.
Cô biết rõ, chỉ cần hít phải mùi đó quá lâu, người thường có thể chết đứng tại chỗ.
Phedra thì vẫn bình thản.
Ánh mắt cô lóe sáng, không vì sợ hãi – mà là phấn khích chính thử thách lần này, cô không ngờ có một ngày lại được trải nghiệm cái cảm giác rùng mình như này.
“ Không sao đâu Wendy.
Có tớ ở đây rồi.
Phá nát cái chỗ này cũng chẳng phải việc khó!
Có gì khó, đã có Phedra lo! ”.
Cô ngạo nghễ, tay nắm lấy Wendy, kéo đi thẳng về phía Velmoria không một chút do dự.
“ Trước mắt, ta cứ khám phá cái nơi này đã nhé, hehe ” – giọng Phedra đầy hào hứng, như thể đây là một trò chơi thú vị chứ chẳng phải một nơi chết người.
Đây chính là kiểu thử thách khiến máu cô sôi lên, kích thích tinh thần chiến đấu hơn bao giờ hết.
Cô không sợ bóng tối.
Cô không sợ quỷ dữ.
Cô chỉ sợ… không có gì để đánh cả.
Còn Wendy, giờ chỉ biết lết theo sau trong tuyệt vọng.
“ Đừng mà… tha cho tớ đi mà, Phedra!
Huhuhu! ” – cô kêu lên, bất lực bị kéo vào cơn ác mộng khủng khiếp trước mắt.
Nội tâm cô gào thét : Hối hận quá rồi!
Biết vậy nãy để con điên này chịu phạt một mình! giờ muốn quay lại cũng không kịp, huhu…