Khác Phù Thuỷ và Đứa Trẻ Quỷ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
151336337-256-k611832.jpg

Phù Thuỷ Và Đứa Trẻ Quỷ
Tác giả: katyJen143
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô là một phù thủy quyền năng nên ai cũng sợ cô và xa lánh cô.

Cô đi tới đâu ai cũng nhìn với ánh mắt sợ hãi
Cũng có nhiều người xưng là anh hùng, những chiến binh nhà thờ, quỷ hùng và sát thủ tới lấy đầu của cô
Nhưng chỉ với một cái búng tay của cô thì bọn họ đã biến mất
Mỗi ngày đều nhưng vậy, cô dần dần nhìn thế giới với ánh mắt khinh thường
Nên cô đã sống cô đơn hơn 900 năm
Cô đã quen với cuộc sống cô đơn vậy rồi
Nhưng vào ngày định mệnh cô đã quyết định một chuyện khiến cô hối hận
Mong các bạn đón đọc.



phùthủy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 《Hoàn - Edit》 Trở Về Thời Niên Thiếu Của Chồng Tôi...
  • Thiên Quan Tứ Phúc
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
  • [ĐM Edit] Văn Phòng Giải Tỏa Địa Phủ
  • [BHTT] [QT] [Xuyên Thư] Sư Phụ Ta Có Bệnh a - Bắc Từ
  • Lạc chốn phù hoa
  • Phù Thuỷ Và Đứa Trẻ Quỷ
    CHƯƠNG 1


    Froject là một nơi hoà bình giữa các loài như : Ma tộc, Loài người, Người thú nhưng trong loài người chia ra 3 phần đó chính là người thường, phù thủy và pháp sư.

    Nhưng sau bao nhiêu thế kỉ hoà bình thì đã xảy ra trận chiến giữa các loài và cuộc chiến kéo dài suốt 100 năm, cuộc chiến càng ngày càng gay gắt.

    Bao nhiêu sinh mạng đã hi sinh trong cuộc chiến, nhiều người luôn cầu nguyện cuộc chiến này kết thúc nhưng lời cầu nguyện của họ không bao giờ hồi đáp trong suốt 100 năm.

    Nhưng đến một ngày, có một người phụ nữ đứng ở ngọn núi cao nhất có tên là Szeint, người phụ nữ đó đã đọc và trên bầu trời xuất hiện một vòng ma pháp lớn.

    Tất cả các loài nhìn lên bầu trời với biểu hiện ngỡ ngàng và ngạc nhiên, trong nháy mắt vòng ma pháp đó đã phát ra một ánh sáng tuyệt đẹp.

    Nhưng không ai biết rằng ánh sáng tuyệt đẹp đó là một thứ chết chóc, khi ánh sáng đó biến mất thì một nữa của tất cả các loài đều biến mất.

    Ai ai cũng sợ, 3 vị vua đều hoang mang khi thấy người dân của mình biến mất và họ liền sai người đi tới ngọn núi Szeint để giết người khai triển vòng ma pháp đó.

    Binh lính của họ liền tiến quân tới ngọn núi đó nhưng đi đến gần chân núi thì họ nghe thấy tiếng huýt sáo và khi tiếng huýt sao kết thúc thì đầu của các binh lính đều bị đứt khỏi người và điều cuối cùng họ thấy là bóng dáng của người phụ nữ đầm đen với nụ cười vui vẻ.

    3 vị vua nghe được chuyện này thì bọn họ kinh hoàng và tiếp tục sai người của mình đi thăm dò nhưng trở lại cho bọn họ chỉ là cái đầu của người của mình.

    Và thế là chuyện này đã được tất cả mọi người ở Froject biết, họ cực kì sợ hãi và không một ai tới gần ngọn núi đó nữa.

    3 vị vua đã mất hết kiên nhẫn, đính thân bọn họ tới Szeint và khi họ tới chân núi thì thấy một chiếc cổng.

    Một trong vị vua bảo người của mình kiểm tra nhưng người lính đó vừa chạm vào cánh cửa thì người bị đứt thành đôi.

    Những binh lính liền đứng trước vị vua của mình để bảo vệ, có một vòng chữ xuất hiện trước cánh cửa " Chỉ những người đứng đầu mới được vào.", 3 vị vua lúc đầu hơi phân vân nên có đi qua cánh cửa không ?

    Nhưng một hồi thì 3 vị vua liền cùng nhau đi tới cánh cửa, đáng buồn cười làm sao chẳng dám ai mở cánh cửa đó cả.

    Bọn họ đùn đẩy lẫn nhau và cuộc cãi nhau liền xảy ra, Ma vương thấy vua của loài người đứng gần cánh cửa nhất thì liền đẩy và cánh cửa đó đã mở ra.

    Sau cánh cửa là một khoảng đen chỉ có ở giữa là một chiếc bàn, 3 cái ghế và một chiếc nến đặt ở giữa bàn.

    3 vị vua lại chần chừ thì lại có một vòng chữ xuất hiện "Mời các vị".

    3 người liền đi lại chiếc bàn đó thì cánh cửa liền đóng lại, họ nhanh chóng chạy lại cánh cửa nhưng nó đã biến mất.

    Họ liền cảnh giác với xung quanh thì có một giọng nói nhẹ nhàng xuất hiện.

    - "Các vị không cần phải sợ đâu, mời các vị ngồi xuống."

    Bọn họ nhìn về phía cái bàn thì thấy một đôi tay trắng với bộ móng đen mời bọn họ ngồi xuống.

    - "Người là ai ?"

    Vua loài người nhìn về phía đôi tay đó và cố nhìn gương mặt của chủ nhân của đôi tay đó.

    - "Nếu 3 người ngồi xuống thì tôi sẽ trả lời câu hỏi của quý vị."

    Đôi bàn tay đó vẫn tiếp tục mời bọn họ ngồi xuống.

    - "Làm sao tôi biết được người không đặt bẫy ở chiếc ghế."

    Vua người thú nói một giọng nói đề phòng và hai vị kia đều đồng tình với vua người thú.

    Đôi bàn tay rút lại vào trong bóng tối và tiếng cười phát lên làm cho 3 vị vua giật mình.

    Bọn họ liền chụp lưng lại với nhau để đề phòng mọi hướng nhưng họ liền cảm luồng khí lạnh ở lưng thì liền tách nhau ra.

    Đó chính là quyết định sai lầm của họ, có một thứ gì đó bắt lấy chân của vua loài người và kéo vị ấy tới chiếc ghế.

    Khi vị ấy được ngồi thì tay chân bị một thứ gì đó giữ lại không thể đi chuyển được.

    Hai vị kia thấy sợ thì chạy đi nhưng chạy được một lúc thì họ lại trở lại chỗ cũ.

    - "Hai vị đừng nên tốn sức mình quá, chứ ngồi xuống đi và thưởng thức trà bánh đi."

    Đôi bàn tay lướt nhẹ thì trên bàn hiện ra bánh ngọt và tách trà.

    - "Người rút cuộc là ai ?"

    Ma vương chỉ thẳng vào đôi tay đó.

    - "Ngài nên bình tĩnh lại một chút đi, không tốt cho sức khỏe của ngài đâu" Đôi bàn tay lấy một tiếng bánh quy đưa vào bóng tối.

    Ma vương tức giận và quay đi chỗ khác, vua người thú mệt mỏi khi đứng từ nãy giờ nên quyết định ngồi xuống.

    Ma vương liền chú ý xem có chuyện gì với vua người thú không như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

    Thì ma vương ngồi xuống luôn, đôi bàn tay búng tay nhẹ thì vua loài người được thả ra.

    Tiếng búng tay thứ 2 cất lên thì bóng tối biến mất, 3 vị vua không kịp phản ứng ánh sáng nên họ nheo mắt lại.

    Khi con mắt được ổn định thì xung quanh họ là một cánh đồng hoa đẹp lung linh cộng với bầu trời xanh đã từ rất lâu bị chôn vùi trong những cuộc chiến.

    - "Các vị thấy cảnh này có đẹp không ?"

    3 vị vua nhìn hướng phát ra tiếng nói đó và trước mắt họ là một người phụ nữ với mái tóc xám khói mặc chiếc đầm đen đơn giản và chiếc nón tượng trưng cho phù thủy.

    - "Cô là phù thủy !

    Nhưng ta chưa bao giờ thấy mặt cô cả."

    Vua loài người cau mày vì phù thủy là những con người hiếm có, chỉ có 5 phù thủy ở trên Froject.

    - "Uhm.....Vậy thì để tôi nói giới thiệu bản thân cho 3 vị vua trước mặt tôi đây.

    Tôi tên là Royez Scheint là một phù thuỷ."

    Royez đứng dậy, lấy 2 tay cầm tà váy hai bên và cúi nhẹ người xuống.

    - "Tôi không quan tâm tới tên của cô, tôi đến đây để giết người khai triển vòng ma pháp trên bài trời thôi.

    Tại cái vòng ma pháp chết tiệt đó giết một nửa người dân của tôi."

    Vua người thú đập bàn mạnh và nhìn Royez với ánh mắt giết người.

    - "Tôi chia buồn với ngài, chắc ngài rất buồn khi người dân của mình bị giết trước mặt mình."

    Royez lấy một chiếc khăn tay thấm nước mắt của mình.

    - "Nếu cô thấy buồn thì hãy cho chúng tôi biết người khai triển vòng ma pháp đó."

    Ma vương nhìn Royez với ánh mắt cầu mong.

    - "Thấy ánh mắt của ngài như vậy tôi cũng không từ chối được."

    Royez uống một ngụm trà và búng tay nhẹ thì cảnh tượng cánh đồng hoa chuyển thành đỉnh núi của Szeint.

    - "Đây là đâu ?

    Tại sao đưa chúng tôi tới đây."

    3 vị vua đứng lên đề phòng mọi thứ xung quanh.

    - "Thì mấy ngài chẳng muốn gặp người khai triển vòng ma pháp sao ?

    Thì tôi đưa mấy ngài tới nơi đây."

    Royez đứng lên và đi tới một chiếc ghế đá được điêu khắc với biểu tượng ngôi sao 6 cánh.

    - "Vậy người khai triển ma pháp đâu."

    Vua loài người rút thanh kiếm mình ra để chuẩn bị chiến đấu.

    - "Các ngài đang nhìn người đó đây."

    Royez ngồi xuống là cười tươi với 3 vị vua.
     
    Phù Thuỷ Và Đứa Trẻ Quỷ
    CHƯƠNG 2


    3 vị vua ngạc nhiên nhưng sự ngạc nhiên đó không hề lâu và cảm xúc bây giờ của họ là tức giận, căm thù và muốn giết chết Royez.

    Còn về phía Royez thì chỉ cười nhưng đang xem thứ gì vui.

    Không chờ thêm một giây phút nào cả, vua người thú lao về phía Royez với móng vuốt gấu sắc nhọn.

    Nhưng chưa kịp chạm tới mặt của cô thì vua người thú bị một lực nào đó hất mạnh ra xa và nguyên người của vua người thú đập mạnh vào một tảng bựa gần đó.

    Làm cho vua người thú hộc ra máu, ma vương ngay lập triệu hồi binh lính xương ra và lệnh cho bọn chúng tới giết Royez.

    Thấy ma vương làm phép triệu hồi thì Royez cũng làm phép đó triệu hồi chó ba đầu địa ngục Cerberus.

    Royez chỉ tay hướng tới bọn binh lính xương thì Cerberus liền hiểu, chạy tới và dùng móng vuốt của mình phá hủy bọn binh lính xương.

    Chỉ trong vài giây bọn chúng đã bị phá hủy hoàn toàn và Cerberus chạy nhanh tới chỗ ma vương.

    Thì một Cerberus khác xuất hiện và chặn Cerberus của Royez lại bằng móng vuốt của mình.

    Nhưng Cerberus này có màu đen tuyền còn Cerberus của Royez là màu xanh đen.

    - "Thật không hổ danh Ma vương đại nhân, Zaf ( tên Cerberus của Royez ) thấy Ma vương đại nhân giỏi không ?

    Nhưng......không biết hàng giả có thể đánh thắng hàng thật không ?"

    Royez ngồi chống má trái của mình và nhìn con Cerberus đen kia với nụ cười khinh bỉ.

    ( Những con Cerbures đen tuyền là những con không thuần chủng, được lai giống nên sức mạnh kém hơn Cerberus màu xanh đen thuần chủng.

    Trên Froject thì chỉ có 3 con Cerberus thuần chủng và Royez đã thuần chủng được một con.)

    Royez vừa nói xong thì Zaf nhảy vồ vào Cerbeus đen và dùng móng vuốt trái của mình cào vào mắt trái của Cerberus đen.

    Nhưng Cerberus đen thì phà lửa vào mặt chính giữa của Zaf thì liền nhảy ra khỏi người Cerberus và vẫy cái đầu để lửa biến mất.

    Zaf quay đầu nhìn Royez thì thấy được gương mặt vô cảm thì biết rằng chủ nhân của mình đã thấy chán với trận đánh này rồi nên Zaf không đùa giỡn nữa và dùng 20% sức mạnh của mình đánh với con lai thấp kém đó.

    Zaf gầm lên thì cơ thể liền biến lớn hơn Cerberus gấp 2 lần, nhưng Cerberus không chịu thua trước áp lực của Zaf mà nhảy vồ vào và dùng hàm răng sắc nhọn của mình cắn vào cổ Zaf.

    Nhưng vì quá manh động nên Cerberus không hề chú ý rằng đuôi của Zaf đang lao tới phía thân giữa của Cerberus.

    - "Gex hãy dùng đuôi của mình chặn đòn tấn công đó đi."

    Ma vương hét to lên nhưng đã không kịp vì đuôi của Zaf đã xuyên qua cơ thể của Cerberus và không dừng lại ở đó Zaf hất cơ thể Cerberus ra khỏi đuôi mình và đâm cơ thể Cerberus bằng chiếc đuôi đó cho đến khi không thể nào nhận ra được hình dáng của Cerberus nữa. ( Gex là tên của Cerberus ma vương )

    - "Gex.........không............không" Ma vương khuỵ xuống nhìn xác của Cerberus với ánh mắt đau thương vì Ma vương đã nuôi Gex từ nhỏ nên luôn coi nó nhưng anh em vậy.

    - "Ma vương đại nhân ngài đừng quá buồn quá, ngài có thể ra ngoài chợ mua một con khác mà nên đừng quá buồn."

    Royez lấy chiếc khăn tay mình ra thấm vài giọt nước mắt nhưng khi nghe câu nói của Royez thì Ma vương cực kì tức giận.

    - "Ngươi.....ngươi...câm miệng lại cho ta.

    Ngươi phải đền mạng cho Gex."

    Ma vương dùng hết sức của mình để tạo ra một quả cầu năng lượng màu đen và phóng về phía Royez.

    - "Uhm.........Ma vương người đừng giận quá, không tốt cho sức khỏe của ngài đâu."

    Royez phẩy nhẹ bàn tay thì quả cầu liền biến mất, ma vương không thể tin được vào mắt mình.

    Zaf định tấn công Ma vương nhưng Royez không cho nên Zaf quay lại không gian mà Royez tạo ra cho mình.

    Royez chú tâm vào việc xem biểu cảm của Ma vương thì không hề hay biết rằng Vua loài người và Vua người thú đã ở ngay đằng sau mình.

    Vua loài người dùng gươm của mình chém ngang về phía cổ Royez còn Vua người thú thì dùng móng vuốt gấu cào vào mặt Royez.

    Tưởng như thành công thì vị trí của họ đã bị thay đổi, bây giờ người đứng giữa không ai khác đó chính là Ma vương.

    Vì không kịp dừng lại nên đầu của Ma vương đã bị đứt khỏi người cộng với bị móng vút của Vua người thú cào nát mặt.

    - "Kinh dị quá đi, không ngờ các vị lại giết đồng minh của mình đó.

    Àh, quên tôi nói lộn rồi.

    Các vị đâu phải đồng minh mà là kẻ thù vậy tôi giúp hai người loại bỏ được một người rồi đó.

    Hai vị nên cảm ơn tôi."

    Royez nhìn hai người với biểu cảm như mình đã làm một chuyện tốt.

    - "Cô sao có thể nói ra được những lời đó, không lẽ cô không có tình người sao."

    Vua loài người vươn thanh gươm thẳng mặt Royez.

    - "Tình người......Cái đó......Hình như tôi có nhưng nó nhỏ lắm."

    Royez nhún vai và cười cho qua chuyện.

    Vua loài thú định cất tiếng nói nhưng một tiếng "Ting......Ting...Ting" vang lên, Royez lấy ra một chiếc đồng hồ nhỏ từ trong váy.

    Âm thanh đó phát ra từ chiếc đồng hồ đó, Royez nhìn vào cái đồng hồ thì liền thở dài.

    Cả hai vị vua không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng hai người liền nhìn nhau và gật đầu, cả hai cùng xông lên và dùng tuyệt chiêu mạnh nhất của mình để giết Royez.

    Trong một giây thì cơ thể của hai vị vua đã bị cắt ra thành nhiều mảnh, Royez đứng dậy bước qua những mảnh cơ thể của ba vị vua.

    Royez đứng ngay rìa đỉnh núi và giơ cánh tay phải của mình lên bầu trời và nhẩm trong miệng mình một câu thần trú thì ngay lập tức vòng ma pháp trên bầu trời biến mất.

    Người dân thấy vòng ma pháp đó biến mất thì liền vui mừng và tung hô tên vị vua của họ nhưng không một ai biết rằng vị vua của họ bây giờ đã bị giết một cách màn rợ.

    Royez dùng đôi mắt thần của mình quan sát hết, cười khinh với sự vui mừng ngu ngốc đó nhưng nhờ đó mà Royez liền nảy ra một ý tưởng hay.

    Royez đi tới chỗ xác của 3 vị vua giơ tay trái của mình lên thì dưới mặt đất xuất hiện một vòng ma pháp màu đen cộng với những làn khói đen quấn quay xác của 3 vị vua.

    Sau một hồi, thì những làn khói đen biến mất và thân xác của ba vị vua trở lại như cũ.

    3 vị vua mở mắt ra thì thấy mình được sống lại, nhưng cũng không quên được cảm giác khi mình bị giết.

    - "Các vị thấy cảm giác bị giết và sống lại như thế nào ?"

    Royez chấp tay ở đằng sau và nghiêng đầu mỉm cười.
     
    Phù Thuỷ Và Đứa Trẻ Quỷ
    CHƯƠNG 3


    Bọn họ sợ hãi khi nhìn thấy biểu cả này của Royez vì người có thể sử dụng loại ma

    pháp này chỉ có thể là các vị thần nhưng tại sao một phù thủy nhưng Royez có thể sử dụng nó được.

    Royez biết bọn họ nghĩ gì trong đầu mà cũng không sao vì cô đã quá quen thuộc với ánh mặt và biểu cảm này.

    Royez bước lại gần 3 vị vua thì cơ thể bọn họ tự lùi lại, thích thú với phản ứng này Royez càng mỉm cười tươi hơn nhưng đối với 3 vị vua là một nụ cười đáng sợ.

    - "Có vẻ như các vị vẫn còn ngạc nhiên lắm đúng không ?

    Cũng không sao hết, bây giờ các vị cùng tôi diễn một vở kịch nhé."

    Royez mỉm cười và búng tay nhẹ thì có những dây xích xuất hiện quấn quay cơ thể 3 vị vua.

    - "Cô......cô định làm gì chúng tôi ?"

    Vua loài người nhìn Royez với sự sợ hãi.

    - "Chẳng phải tôi đã nói là chúng ta diễn kịch rồi sao, chắc ngài còn sốc về vụ sống lại đúng không ?

    Không sao hết, đó là chuyện bình thường."

    Royez ngồi xổm xuống và nhìn vua loài người với ánh mắt thương hại.

    - "Diễn kịch !?

    Nói thật đi cô định làm gì chúng tôi."

    Ma vương lạnh sống lưng khi thấy gương mặt vô cảm của Royez nhìn mình bây giờ.

    - "Không nói nhiều với mấy người nữa.

    Bây giờ hãy để màn kịch bắt đầu."

    Royez mỉm cười, vỗ nhẹ tay ba lần thì xuất hiện trước mặt là 3 hình ảnh của người dân của ba nước.

    3 vị vua ngạc nhiên với phép thuật này của Royez vì đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy kiểu phép thuật này.

    Trong ba màn hình họ có thể thấy hình ảnh người dân của mình đang tung hộ và vui vẻ về chiến tính của vị vua nước họ.

    Royez chỉ mỉm cười nhìn hình ảnh này nhưng nụ cười của Royez lại mang cho người ta cảm giác khinh thường và mỉa mai.

    Royez lại tiếp tục vỗ nhẹ tay ba lần nữa thì trước mặt người dân của ba nước là hình ảnh của Royez và vị vua của họ.

    - "Xin chào tất cả người dân của ba vương quốc, tôi tên là Royez Scheint một phù thủy.

    Hôm nay, tôi sẽ cho mọi người thấy màn kịch hay và tất nhiên 3 vị vua của mọi người là nhân vật chính."

    Royez đứng sang một bên và vỗ tay như chào mừng những diễn viên.

    Người dân của ba nước ngạc nhiên và sợ hãi khi thấy vị vua của mình đang quỳ ngối và quay cơ thể bị xích.

    3 vị vua chỉ cúi mặt vì không muốn thấy người dân của mình thấy cảnh vị vua của họ nhục nhã như vậy.

    Thấy không khí cực kì im lặng nên Royez búng nhẹ ngón tay thì có ba bộ xương xuất hiện và nắm lấy tóc và 3 vị vua.

    Nhấc đầu lên để cho người dân có thể thấy gương mặt của họ.

    - "Màn kịch xin được phép bắt đầu."

    Royez đi ra giữa, một tay để ở phần bụng, một tay thì đưa sang ngang và cuối nhẹ người xuống.

    Những bộ xương lấy cánh kia của mình vỗ mạnh vào xương sườn của mình làm như tiếng vỗ tay vậy.

    - "Ngày xửa ngày xưa, tại một vùng đất nọ có ba vị vua là loài người, quỷ và người thú cực kì anh dũng và tài trí.

    Bọn họ chia vùng đất ra để giúp nó trở nên thịnh vượng nên người dân cực kì quý trọng và ngưỡng mộ ba vị vua.

    Nhưng đến một ngày, kẻ địch ở vùng đất khác tới xâm chiếm.

    Bọn chúng giết người và cướp bóc người dân nên ba vị vua cực kì tức giận.

    Ba vị vua cùng nhau tập hợp người dân lại và kêu gọi những người đàn ông, chàng trai trẻ cùng ba vị vua ra trận xua đuổi kẻ địch đi.

    Tất nhiên, bọn họ đồng ý đi theo ba vị vua của mình và thế chiến tranh đã nổ ra.

    Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mấy tuần và sự chiến thắng sắp được ba vị vua nắm được nhưng không ngờ rằng kẻ địch đã cho người của mình vào trong đội quân của ba vị vua.

    Tối hôm đó, ba vị vua đang nghỉ ngơi thì doanh trại bỗng dưng cháy lớn.

    Ba vị vua chạy ra thì thấy kẻ địch đang giết quân lính của mình một cách man rợ, không thể tiếp tục nhìn cảnh này ba vị vua xông lên chiến đấu nhưng không ngờ kẻ địch đã đứng ở đằng sau đâm một nhát vào lưng của vị vua."

    Royez vừa kể xong phần đó thì những bộ xương rút ra một thanh gươm đâm vào lưng của ba vị vua vì bất ngờ bị đâm nên cơn đau cực kì đau.

    - "Ngươi...ngươi...Định làm gì vậy hả ?"

    Ma vương cau mày vì cơn đau và tức giận nhìn Royez.

    - "Suỵt !?

    Ma vương, vở kịch vẫn tiếp diễn xin ngài đừng phá hỏng nó chứ."

    Royez làm dấu hiệu im lặng và quay lại màn hình tiếp tục dẫn truyện.

    - "Ngươi đừng quá độc ác như vậy, thả bọn ta ra."

    Vua người thú gồng mình để thoát khỏi những sợi dây xích nhưng cũng vô dụng, Royez cau mày vì chứ bị phá hỏng vở kịch nên đã bảo bộ xương chặn miệng lại.

    - "Tới đâu rồi nhỉ............kẻ địch đã đứng ở đằng sau đâm một nhát vào lưng của vị vua và những tên khác đi tới của ba vị vua, dùng con thanh gươm của mình đâm mạnh lên cơ thể của ba vị vua nhưng bọn họ không chỉ đâm một lần mà hàng ngàn lần đến khi nào cơ thể của các vị vua nát."

    Ngay lập tức có thêm những bộ xương cầm trên tay những thanh gươm xuất hiện và bắt đầu đâm ba vị vua như lời kể của Royez vậy.

    Những người dân sợ hãi khi thấy cảnh tượng này, người thì khóc, người thì ói và người thì che mắt mình đi.

    - "Đây là phần hay nhất câu chuyện nên mong khán giả đừng che mặt đi chứ, vậy để tôi giúp cho khán giả tận hưởng khoảng khắc này."

    Royez giơ hai tay mình lên ngang bằng với vai và búng ngón tay ba lần thì người dân của ba nước đứng im và mở mắt to ra xem cảnh tượng ba vị vua đang bị đâm một cách dã man.

    - "Chúng ta cùng tiếp tục.

    Kẻ thủ lĩnh vẫn chưa thỏa mãn việc giết ba vị vua nên đã gọi một tên phù thuỷ ra hồi sinh cơ thể của ba vị vua.

    Khi được hồi sinh thì kẻ thủ lĩnh bảo người của mình trói ba vị vua và đem về doanh trại của mình và cơn ác mộng của ba vị vua bắt đầu từ đây."

    Giống như lời kể của Royez khi ba vị vua đã chết thì Royez liền hồi sinh bọn họ lại.

    - "Kẻ thủ lĩnh đã cho người của mình giết chết vị vua với những cực kì đáng sợ như cưa người thành đôi, lột da, tứ mã phanh thây, thiếu cháy cơ thể và nhiều loại cực hình khác nữa.

    Kẻ thủ lĩnh đã cho ba vị vua hưởng thụ cái chết đi sống lại nhiều lần và cực hình suốt hai ngày liên tiếp."

    Royez liền vỗ tay thì xuất hiện những vậy dụng cho việc tra tấn và những vị vua bị bộ xương tra tấn.

    Royez thì mỉm cười nhảy chân sáo xung quanh ba vị vua khi đang bị tra tấn.

    Royez còn niệm chú phép hồi sinh và áp lên cơ thể ba vị vua nên khi Royez không có ở đâu thì nó sẽ tự hoạt động.

    Thấy việc mình đã xong thì Royez biến mất, để cho bộ xương làm việc của mình và cuộc tra tấn tiếp diễn suốt hai ngày liên tục không ngừng nghỉ.

    Người dân của ba nước chứ thể nhìn vị vua của họ tra tấn mà không thể làm được gì chỉ có thể nhìn và đau khổ cho vua của họ mà thôi.
     
    Phù Thuỷ Và Đứa Trẻ Quỷ
    CHƯƠNG 4


    Đến sáng ngày thứ 3, Royez xuất hiện với bộ váy cúp ngực đuôi cá màu đen tuyền với đôi guốc đen đơn giản.

    Bây giờ trước mặt Royez là một cảnh tượng 3 vị vua người đầy máu cộng với biểu cảm vô cảm còn về người dân thì có người ngất xỉu nhưng vẫn đứng do phép thuật của Royez có người thì nhìn phờ phạt và nhiều biểu cảm khác nữa.

    Royez vui vẻ bước tới chỗ của các vị vua và ra hiệu cho người xương dừng việc hành hạ lại, cảm thấy việc hành hạ dừng lại ba vị vua yếu ớt ngước mặt lên và thấy biểu cảm hạnh phúc và vui vẻ của Royez.

    Ba người họ muốn nói nhưng không thể nào nói được vì họ đã không ăn không uống gì trong hai ngày liên tiếp và bị hành hạ cả thể xác và tinh thần.

    - "Thưa tất cả quý khách, màn kịch của chúng ta đến đây là kết thúc.

    Thật sự rất vui khi các vị đã nghiêm túc xem vở kịch."

    Royez búng tay và ba màn hình trên trời biến mất cùng với ba màn ở ba nước và phép trói người dân.

    Khi phép trói biến mất tất cả người dân ba nước ngã gục xuống người thì biểu cảm như đã chết người thì ói và nhiều tâm trạng khác nhau đang diễn ra.

    Royez quay lại nhìn ba vị vua thì mỉm cười tươi nhưng ba người họ cảm giác nụ cười đó chẳng khác gì nụ cười mỉa mai cả.

    Thấy có vẻ ba người không không còn sức để chống trả Royez huýt sáo thì những chiếc xích trên ba vị vua biến mất và họ liền gục ngã xuống dưới đất.

    Nhưng Royez vẫn không dừng lại ở đó, Royez ra hiệu người xương lấy thanh gươm đâm vào giữa lưng của ba vị vua để cho bọn họ nằm im một chỗ đỡ phải cho chạy lung tung.

    - "Bây giờ chúng ta hỏi tâm trạng của ba nhân vật chính của vở kịch.

    Vua loài người, ngài cảm giác sao khi diễn xong một vở hay như vậy ?"

    Royez đứng nhìn xuống gương mặt thất thần của vị vua loài người với nụ cười.

    - "Xin ngươi............tha.........mạng......cho ta.........ta......không thể......nào chịu thêm.........những cảm giác......đó nữa."

    Vua loài người nhìn Royez với ánh mắt bi thảm và cầu xin nhưng đáp lại là một gương mặt không thích thú của Royez nên liền quay sang nhìn Ma vương.

    - "Vậy còn Ma vương thì sao ?

    Ngài nghĩ sao về nội dung của vở kịch ?"

    Royez nắm lấy tóc của Ma vương kéo lên để xem biểu cảm của Ma vương bây giờ thì nó là vô hồn.

    - "Có vẻ như Ma vương không có một từ nào diễn tả nên lời cho vở kịch này vậy thì chúng ta hỏi nhân vậy chính cuối nào.

    Vua người thú, hãy cho chúng ta cảm xúc của ngài nào."

    Royez chọc chọc lên đầu của Vua người thú vì từ khi ngã xuống đất vua loài thú không thể ngửa mặt lên được và đáp trả Royez bằng sự im lặng.

    Chán với sự việc này nên Royez bảo người xương của mình rút thanh gươm ra khỏi cơ thể của ba vị vua, nhẩm một câu thần chú thì ba vị vua biến mất khỏi đỉnh Szeint và xuất hiện ra dưới chân núi.

    Các binh lính thấy bị vua của mình thì liền chạy tới giúp đỡ vị vua của mình đứng dậy.

    Bọn họ liền đưa vị vua họ trở về đất nước thì một làn khói xuất hiện trước mặt họ, chúng chan hoà vào với nhau tạo thành hình dáng của Royez.

    Tất cả mọi người đều sợ hãi nhưng họ dũng cảm đứng ra bảo vệ vị vua của họ.

    - "Hãy nghe lời cảnh cáo của ta, nếu các người tiếp tục chiến tranh phá hoại sự yên bình của ta thì ta sẽ không ngần ngại phá hủy đất nước của các ngươi.

    Và nếu các người muốn trả thù thì chứ việc vì ta đây không hề sợ đối mặt với các ngươi.

    Ta đã cảnh cáo các người, trở về đất nước của các người và không bao giờ được bước chân tới nơi đây nữa."

    Làn khói tan biến sau khi Royez vừa dứt lời, không nhanh không chậm binh lính đã đưa vị vua của họ về đất nước của mình.

    Khi các vị vua quay trở lại đất nước của mình thì không dám ngẩng mặt lên vì họ không dám đối mặt với người dân của mình sau sự nhục nhã đó.

    Còn về người dân thì họ chỉ nhìn vua của họ với ánh mắt đau thương, về tới lâu đài ba vi vua nhốt mình trong phòng từ ngày trở về không dám bước chân ra khỏi phòng.

    Những người hầu và binh lính đều sợ hãi khi đi ngang qua phòng của vua mình vì họ luôn nghe thấy cười như phát điên, tiếng đập đồ và những tiếng lẩm bẩm như không phải ngôn ngữ của họ.

    Từ sự việc đó, người ta bắt đầu xa lánh ngọn núi Szeint qua bao nhiêu năm nhưng người dân ba nước luôn nhớ về sự việc đó và kể lại cho con cháu sau này của mình về người phù thủy độc ác và quyền lực có tên là Royez Schient.

    Mà cũng nhờ từ ngày đó, cả ba nước đã không còn chiến tranh với nhau nữa và hoà bình đã được thiết lập.

    Có những người đã không nghĩ Royez là độc ác mà nghĩ là người mang hoà bình tới.

    Nhưng có vài người đã dũng cảm đã đến giết Royez và kết quả chỉ có một đó chính là chết.

    Những người mệnh danh như dũng sĩ, anh hùng, thánh sĩ, quỷ hùng, võ sĩ thú và nhiều mệnh danh khác tới phá sự yên bình của Royez.

    Ngày qua ngày, chứ lập lại suốt 900 năm và câu chuyện về ngọn núi Szeint và Royez bị người đời biến đổi theo nhiều cách khác nhau.

    Nhưng có một điều không thay đổi đó chính là sự độc ác và quyền lực của Royez.

    - "Royez Schient, tên ta là Molvet Hiont chiến binh được mệnh danh là anh hùng của anh hùng.

    Hôm nay, ta đến đây để kết liễu ngươi."

    Molvet giương thanh kiếm về phía ngôi nhà gỗ nằm giữa đỉnh Szeint.

    - "Haiz !

    Các ngươi không thấy mệt và chán sao.

    Các người đều biết kết quả của mình khi tới đây mà sao chứ tới vậy ?

    Các người bị đần hả ?"

    Royez đi ra khỏi nhà mình với tâm tâm trạng bực bội.

    - "Ngươi đừng nhiều lời, khi nào ngươi chưa chết thì những người như ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc để giết ngươi."

    Molvet phi thẳng tới chỗ Royez và vung kiếm về phía cổ của Royez.

    - "Quá nhàm chán, thật sự nhàm chán.

    Ngươi nói mình là gì nhỉ, anh hùng của anh hùng sao ?

    Nhưng sức chỉ có như vậy thôi sao."

    Royez chặn cây kiếm bằng hía ngón tay của mình và hất Molvet xuống đất.

    Thì có những rễ cây quất chặt cơ thể Molvet và chúng lôi Molvet xuống đất với tiếng hét đau đớn của Molvet.

    Royez nhìn lên bầu trời và vươn vai mình, đây có thể một cái thức một ngày mới của mình vậy.

    Thấy hôm nay trời đẹp, nên Royez quyết định đến đất nước của loài người để mua vài quyển sách về ma thuật và nguyên liệu cho thuốc Royez đang chế biến.

    Vào trong nhà, Royez thay cho mình một bộ váy dài tới gót chân màu trắng đỏ đơn giản và búng tay một cái màu tóc xám khói thành màu đen tuyền và đôi mắt màu tím thành màu đen.

    Thấy mọi thứ đều được, Royez mở cửa không gian tới nước loài người và nó được xuất hiện trong một hẻm nhỏ gần đường chính của thành phố chính của đất nước và có tên là Kerbant.

    Lâu lắm rồi, Royez mới xuống núi nên định sẽ dạo xung quanh chơi một lúc mới về.

    Mọi thứ có vẻ thay đổi sau 50 năm, Royez hứng thú đi đến những quán đồ ngọt nổi tiếng ở Kerbant.

    Khi hưởng thụ xong những món đồ ngọt, Royez tới tiệm sách lớn nhất và tìm những quyển sách ma thuật.

    - "Oh !

    Đây chẳng phải Avbry sao ?

    Lâu rồi mới thấy cô tới đó, hôm nay cô muốn tìm quyển sách nào đây ?"

    Một người phụ nữ tầm 50, 60 tới chỗ Royez với nụ cười tươi trên gương mặt. ( Avbry là tên của Royez khi đến đất nước của loài người và mỗi nước Royez có tên khác nhau. )
     
    Back
    Top Dưới