Cập nhật mới

Ngôn Tình Phù Thế Nhất Mộng

Phù Thế Nhất Mộng
Chương 20


Hắn dè dặt đứng lên, định nhận lấy chén trà từ tay ta: “Đa tạ công chúa.”

Ta cố tình giả vờ tay run, khiến trà hắt vào n.g.ự.c hắn.

Khi ta định giúp hắn lau, hắn vội vàng lùi lại, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm ta.

Ta nói: “Áo của nhị công tử ướt cả rồi, trông thật không ổn. Không bằng đi thay một bộ với người hầu của bản cung, lát nữa bản cung sẽ nói rõ lý do mời hôm nay.”

Hắn thoáng do dự, nhưng rồi vẫn gật đầu: “Vậy thì phiền điện hạ.”

“Lạc Phong, đưa nhị công tử đi thay đồ.”

Lạc Phong liếc ta, ta khẽ ra hiệu bằng ánh mắt, hắn lập tức hiểu ý.

Nửa canh giờ sau, Lạc Phong vội chạy về, mặt đỏ bừng, vẻ lúng túng, còn có chút ngượng ngập.

“Có chuyện gì thế?”

Từ trước đến nay ta chưa từng thấy hắn thất thố như vậy.

Hắn ghé sát tai ta nói mấy câu, rồi lại đỏ mặt thêm.

Ta khẽ che miệng cười: “Biết rồi, lui xuống đi, đừng để nhị công tử thấy dáng vẻ này của ngươi.”

“Vâng.”

Lạc Phong lui ra, Tề Quang Tông liền bước vào.

Bộ quần áo của Lạc Phong mặc trên người hắn rộng thùng thình, nên hắn phải xắn tay áo lên, trông lại càng đáng yêu.

Ngồi xuống, hắn hỏi ta câu mà Lạc Phong lúc nãy đến tìm hắn đã nói là có ý gì.

Ta bảo Lạc Phong mang sổ sách đến, đặt lên bàn, đưa cho hắn xem.

Xem xong, hắn ngạc nhiên: “Công chúa, đây là…?”

“Ngươi có hiểu không?”

Hắn gật đầu: “Trước kia phụ thân giao cho ta quản vài cửa hàng, nên ta hiểu đôi chút.”

Trước kia à?

Tức là bây giờ hắn không được giao quản lý gì cả. Chắc phu nhân Quốc công cố tình áp chế, nên hắn mới bị giam trong hậu phủ.

“Ngươi có nghe nói đến thương gia mới nổi ở Giang Nam, họ Tạ chưa?”

Hắn ngẫm nghĩ, rồi mở to mắt, đầy ngưỡng mộ hỏi:

“Chẳng lẽ là vị thần long thấy đầu không thấy đuôi, Tạ Hàn Y?”

Ta gật đầu.

“Nghe rồi. Tẩu tử Tống thị thường nhắc trong nhà, nói rằng vì Tạ gia nổi lên nên việc làm ăn của Tống gia bị ảnh hưởng, nàng oán hận lắm.”

Ta nói: “Nhị công tử có muốn biết Tạ Hàn Y là ai không?”

Hắn lập tức gật đầu: “Muốn chứ. Ta ngưỡng mộ người này đã lâu, tiếc rằng thân phận thấp hèn, muốn gặp bậc đại nhân vật ấy thật quá khó.”

Nói rồi, hắn cúi đầu, mắt nhìn chăm chăm vào đống sổ sách, lát sau bỗng kinh hãi ngẩng lên:

“Những sổ sách này… chẳng lẽ điện hạ người chính là…?”

Ta giơ chén trà, khẽ cười:

“Thật ra, Tạ Hàn Y không phải là một người, mà là một nhóm người.”

29

Hắn vội vàng cung kính rót một chén trà, cùng ta chạm ly rồi uống cạn.

“Tạ Hàn Y” không phải chỉ là ta, mà là một nhóm thương nhân bị Tống gia đàn áp liên kết lại mà thành.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Sau khi ta nói rõ mọi chuyện, Tề Quang Tông nhìn ta với ánh mắt ngưỡng mộ, trong mắt hắn ánh lên tia lệ sáng.

Hắn lập tức quỳ xuống:

“Điện hạ ôm lòng đại nghĩa, thông tuệ sáng suốt, nào có giống lời đồn ngoài phố, Quang Tông ta mắt hẹp tâm nhỏ, nhẹ dạ nghe lời gièm pha mà hiểu lầm điện hạ, mong điện hạ rộng lòng tha thứ!”

Ta khẽ đỡ hắn dậy:

“Nhị công tử xin đứng lên, bổn cung lúc nhỏ quả thật từng phạm nhiều sai lầm, người khác nói vậy cũng chẳng có gì lạ. Hôm nay ta đến tìm ngươi, là vì có chuyện khác cần bàn.”

“Điện hạ có chuyện gì?”

Hắn nghi hoặc nhìn ta.

Ta gõ nhẹ lên cuốn sổ:

“Tống gia đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của Tạ Hàn Y. Tống Uyển Bình đã đến Giang Nam, thành Phù, muốn gặp Tạ Hàn Y.”

“Nếu cứ mãi trốn tránh không gặp, Tống gia sẽ không buông tha. Bổn cung không tiện lộ mặt, cho nên… ta muốn nhị công tử ngươi đóng vai Tạ Hàn Y.”

Hắn nhìn ta đầy vui mừng, nhưng chẳng bao lâu sau lại ủ rũ.

“Được phục vụ điện hạ là vinh hạnh của Quang Tông, nhưng… Tống Uyển Bình từng đến Tề phủ, đã gặp qua ta, e là…”

Ta đứng lên, đ.á.n.h giá hắn từ trên xuống dưới:

“Chỉ gặp một lần thôi, hẳn sẽ không nhớ quá rõ. Chỉ cần nhị công tử thay đổi dung mạo, nàng ta chắc chắn sẽ không nhận ra.”

“Thay đổi dung mạo… thế nào?”

“Bổn cung thấy nhị công tử dáng người mảnh khảnh, nét mặt thanh tú, chi bằng… giả nữ đi?”

“Cái gì?”

Hắn tròn xoe mắt, hoảng hốt nắm c.h.ặ.t lấy áo mình.

Ta vỗ nhẹ vai hắn:

“Nhị công tử đừng sợ, ngươi chỉ cần giả làm nữ tử, xuất hiện một thời gian ngắn ở Giang Nam, ứng phó với Tống Uyển Bình là đủ, sẽ không ai phát hiện ra đâu.”

“Nhưng mà…”

Thấy hắn vẫn do dự, ta liền tiếc nuối nói:

“Cùng là con của Quốc công, Tề Diệu Tông ăn chơi phóng túng, chẳng làm nên trò trống gì, lại được Quốc công hết mực che chở. Còn nhị công tử ôn hòa khiêm nhường, có tài năng thật sự mà chẳng được trọng dụng, còn bị chèn ép khinh thường.”

“Sau này nếu để Tề Diệu Tông kế thừa tước vị Quốc công, đừng nói nhị công tử ngươi sẽ bị hắn giẫm dưới chân, e rằng cả phủ Quốc công cũng sẽ bị hắn làm cho bại hoại.”

“Nhị công tử, ngươi cam tâm cả đời cứ hèn yếu như thế sao? Chỉ vì không phải con chính thất mà phải chịu nhục, phải sống dưới một kẻ vô dụng như hắn, ngươi cam lòng sao?”

Hắn đột ngột đập mạnh bàn, đứng bật dậy:

“Ta không cam lòng! Mẫu thân ta bị Quốc công c**ng b*c, bất đắc dĩ mới sinh ra ta, lại bị đại phu nhân chèn ép khắp nơi, khiến bà c.h.ế.t thảm, ta sao có thể cam lòng!”

Thấy hắn chìm trong đau khổ và hận thù, ta liền nắm lấy bàn tay đang run rẩy của hắn:

“Nhị công tử, mọi chuyện đã qua rồi. Giờ điều ngươi cần làm là khiến bản thân mạnh mẽ, tranh đoạt vị trí Quốc công với Tề Diệu Tông. Càng nhẫn nhịn, ngươi sẽ càng bi thảm.”

Hắn nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch thành nụ cười cảm kích, nước mắt lại rơi xuống.

“Chưa từng có ai nói với ta những lời này. Cảm ơn điện hạ.”

Lấy tâm công tâm, Tề Quang Tông cuối cùng cũng đối với ta hoàn toàn chân thành.
 
Phù Thế Nhất Mộng
Chương 21


Trong tẩm điện, hắn cởi bỏ y phục, để lộ phần n.g.ự.c được băng kín, ánh mắt uất ức nhìn ta.

Giả nam mười bảy năm, nàng không biết đã chịu bao nhiêu khổ.

Bỗng chốc mắt ta cay xè.

Nàng kể với ta những bi kịch và nhục nhã mình phải chịu suốt bao năm qua, ta nghe mà đồng cảm, trong lòng vô cùng thương xót.

Kiếp trước, nàng tự thiêu, hẳn cũng là vì sợ thân nữ bị bại lộ.

Nàng thay y phục của ta, ta đích thân điểm trang cho nàng.

Khi nhìn thấy nàng trong dung mạo nữ tử, ta không khỏi thốt lên kinh ngạc.

Thật sự là khuynh quốc khuynh thành.

30

“Lạc Phong.”

Ta khẽ gọi một tiếng.

Lạc Phong vội vàng bước vào, “Công chúa…”

Khi hắn ngẩng đầu lên, lập tức sững người, nhìn chằm chằm Tề Quang Tông rất lâu, trong mắt đầy vẻ kinh diễm.

Ta khẽ ho một tiếng, hắn lập tức hoàn hồn, rồi đỏ mặt, lúng túng cúi đầu xuống.

“Đẹp không?” Ta đắc ý hỏi.

Hắn gãi gãi sau đầu, ngượng ngùng gật đầu:

“Rất đẹp.”

“Giống Tề Quang Tông không?”

Hắn lắc đầu, “Hoàn toàn không giống.”

Tề Quang Tông thấy Lạc Phong đỏ mặt, chính mình cũng đỏ mặt theo.

“Không giống thì tốt. Ngày mai ngươi hộ tống Hàn Y cô nương đến Phù thành đi.”

Lạc Phong vẫn không dám ngẩng đầu, đáp khẽ:

“Vâng.”

Ta gửi thiệp đến phủ Quốc công, nói với Quốc công phu nhân rằng ta để mắt đến Tề Quang Tông, muốn thu hắn làm nam sủng.

Quốc công phu nhân vốn mong Tề Quang Tông vô dụng, làm nam sủng là chuyện mất mặt, nên bà ta đương nhiên vui vẻ đồng ý.

Có được “Tạ Hàn Y”, ta liền bắt đầu lên kế hoạch cho hội đấu thầu hoàng thương hai tháng sau.

Một tháng sau, Tề Quang Tông cùng Lạc Phong trở về hoàng thành.

Để tiện cho việc Tề Quang Tông lấy thân phận “Tạ Hàn Y” mà xuất hiện trong kinh, ta chuẩn bị cho nàng một tòa nhà riêng, gọi là “Tạ phủ”.

Tin tức Tạ Hàn Y xuất hiện ở hoàng thành vừa truyền ra, rất nhiều quan lại quyền quý kéo nhau đến bái phỏng, mong được kết giao.

Ta ngồi sau màn chỉ đạo, nàng ngồi trước màn ứng đối.

Qua lại nhiều lần, chúng ta đã lôi kéo được không ít quan viên.

Có sự ủng hộ của những người này, lại thêm ân sủng của ta thì Tạ Hàn Y chẳng còn phải lo lắng gì cho việc đấu giá nữa.

Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, tin đồn về việc Tạ Hàn Y là một thiếu nữ tài sắc liền lan khắp kinh thành.

Ta sai Lạc Phong dẫn người mai phục quanh Tạ phủ, đề phòng Tống gia ra tay.

Quả nhiên, vào đêm trước ngày đấu thầu, có sát thủ lẻn vào Tạ phủ.

Chúng thất bại, bị người của Lạc Phong bắt ngay tại chỗ.

Bọn chúng quả trung thành, miệng đã giấu sẵn t.h.u.ố.c độc, bị bắt liền c.ắ.n lưỡi tự vẫn.

Họ dùng thủ đoạn bẩn thỉu, ta liền đáp lại bằng đại lễ.

Hội đấu giá lần này, ta không chỉ muốn đoạt chức hoàng thương, mà còn muốn khiến Tống gia hoàn toàn sụp đổ.

Toàn bộ hàng hóa dự đấu đều được niêm phong trong kho riêng, có quan viên trông coi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta đã sớm cho người tráo hết đội thị vệ canh giữ thành người của ta.

Đêm khuya giờ Tý, người của Tống gia đến kho hàng.

Thị vệ giả vờ tâng bốc, rồi để chúng vào trong.

Một lúc lâu sau, người của Tống phủ rời đi, thị vệ liền đến bẩm báo với ta rằng, quản gia Tống gia đã bỏ độc vào lô hàng của Tạ gia.

Thị vệ bắt vài con chuột, cho chúng ăn hàng mẫu, chỉ một lát sau chuột liền co giật mà c.h.ế.t.

Đúng là tâm địa ác độc.

Ngày mai đấu thầu, những mặt hàng như trà, lương thực đều phải được quan viên tự mình nếm thử.

Tống gia rõ ràng muốn lấy mạng “Tạ Hàn Y”.

“Đổi một lô hàng khác.” ta lạnh lùng ra lệnh.

Tề Quang Tông suốt đêm không ngủ, ngồi trong sân đợi trời sáng, Lạc Phong ở bên cạnh, lặng lẽ trông chừng nàng.

Một tia sáng xuyên qua song cửa, rọi vào trong phòng, ta vươn vai một cái, cuối cùng trời cũng sáng.

Trong hội đấu giá, rất nhiều quan viên cùng những vị thương lão danh tiếng đều có mặt.

Lúc bắt đầu, một nửa ủng hộ ta, một nửa ủng hộ Tống gia.

Hàng hóa hai bên đều là thượng phẩm, khó phân cao thấp.

Cho đến khi đến phần nếm trà, hàng của Tạ gia liền xảy ra chuyện.

Thị lang bộ Hộ vừa uống ngụm trà nấu từ lá trà của Tạ gia, liền ngã xuống đất ôm bụng kêu đau t.h.ả.m thiết.

Những người khác thấy thế, chưa uống đã vội đặt chén xuống.

Gia chủ Tống gia, Tống Đình, lập tức bước ra, chỉ tay vào Tạ Hàn Y, quát lớn:

“Táo tợn! Nhà ngươi dám hạ độc sao!”

31

Tạ Hàn Y giữ vững bình tĩnh giữa lúc hiểm nguy:

“Ngươi sao biết đó là độc, chứ chẳng phải là t.h.u.ố.c xổ?”

“Không thể là t.h.u.ố.c xổ, rõ ràng là chu sa (thuốc độc)!”

Vừa lúc lời hắn rơi xuống, ta liền dẫn người từ cửa tiến vào:

“Ồ, là vậy sao?”

Người trong hội nghe thấy tiếng ta, vội ngoảnh lại.

Ta ngẩng cao đầu, khoác lấy phong thái công chúa, mắt không chớp, bước đến chỗ ngồi chủ tọa.

Mọi người đều hành lễ, Tống Đình liền sốt ruột chạy tới tố cáo. Ta lạnh lùng liếc hắn:

“Ngươi sao biết đó là chu sa mà không phải độc khác?”

Hắn vì vội hại người mà lộ sơ hở.

Ta tiếp tục chất vấn: “Chẳng phải vì chính ngươi bỏ độc nên mới dám khẳng định đó là chu sa sao?”

Mọi người đều nghi ngờ nhìn gia chủ Tống gia.

“Thần chỉ nhất thời nóng nảy, nói bừa một câu.”

Tạ Hàn Y nói: “Điện hạ, xin người làm chủ, dân nữ nếu đã tham gia đấu giá hoàng thương, tuyệt không ngu dại đến mức bỏ độc vào hàng của mình. Ai cũng biết thương phi cạnh tranh, hay dùng thủ đoạn đê tiện hãm hại nhau; độc trong hàng của ta, có lẽ là do Tống gia bỏ.”

“Ngươi không có chứng cứ, đừng vu oan cho Tống gia.”

Một viên quan đứng ra trách mắng Tạ Hàn Y.

Lúc này, quan viên chia làm hai phe, một phe là những người bị Tạ Hàn Y lôi kéo, phe kia là những kẻ lâu năm nhận lợi ích từ Tống gia.

“Việc này xin bẩm điện hạ phán quyết.”
 
Phù Thế Nhất Mộng
Chương 22


Họ đồng loạt gây áp lực lên ta. Ta miễn cưỡng đáp:

“Vì cả hai đều có lý, thế thì như này, hai vị hãy cùng uống thử chén trà này, là độc hay không, do chính hai vị phán quyết.”

Ta mỉm cười mím môi.

Công chúa ta tuy ba năm nay không làm chuyện xấu, nhưng tiếng xấu vẫn còn đó.

Cách xử lý kỳ quặc này, đương nhiên hợp với hình tượng kiêu ngạo bạo ngược của ta.

“Gì cơ?”

Mọi người đồng thanh kêu lên.

“Công chúa, tuyệt đối đừng làm vậy.”

Lũ tay sai của Tống gia lại la hét.

Ta ném chén trà trên bàn trước mặt hắn:

“Vô lễ, việc của bản cung, ngươi cũng muốn can thiệp sao?”

“Tiểu thần không dám.”

Ta lạnh lùng cười: “Chưa biết trong đó có độc hay không, các ngươi sợ hãi như thế, chẳng lẽ đã sớm biết chén trà có độc sao?”

Họ nhìn nhau, lập tức cúi đầu.

Ta nói: “Người tới, canh chừng hai vị m gia chủ, bắt họ cùng uống chén trà này.”

Lạc Phong dẫn người vào, vây c.h.ặ.t hai gia chủ ở giữa.

Hắn rút kiếm nửa lên, lạnh lùng nói: “Hai vị, mời đi.”

Tạ Hàn Y chẳng hề sợ, ung dung nhấc chén uống, còn Tống Đình ánh mắt chập chờn, tay run mãi không dám cầm.

“Lạc Phong, đã thấy Tống gia chủ run, ngươi thay hắn mà ép cho uống.”

“Vâng.”

Lạc Phong thu kiếm, bưng chén trà trên bàn, không nương tay nắm cằm Tống Đình, ép hắn uống xuống.

Tạ Hàn Y giả vờ thét lên: “Lại nữa rồi, vị này lại chảy bọt miệng rồi!”

Nghe vậy, ta thúc giục: “Lạc Phong, còn chờ gì nữa, tiếp tục ép uống!”

Tống Đình bỗng mở chén, rồi quỳ lạy xuống đất, kinh sợ mất cả vẻ mặt: “Cầu công chúa tha mạng!”

“Ngươi còn chưa uống trà, sao biết mình sẽ c.h.ế.t? Hôm nay chén trà có độc hay không, bản cung sẽ truy tới cùng. Lạc Phong, tiếp tục!”

Lão già kia cuối cùng không chịu được, nói:

“Tiểu thần thưa, trà có chu sa thật, là tiểu gia nô tự ý hành động, giấu tiểu thần mà bỏ độc vào Tạ gia, tiểu thần sáng nay mới biết.”

“Ngươi biết sao lại không nói?”

“Tiểu thần… tiểu thần sợ…”

Ta đập bàn đứng bật dậy: “Khi người ta bị đầu độc, sao ngươi không sợ? Ta nhìn thấy chỗ ngươi làm đều là cố ý.”

“Tiểu thần oan uổng! Oan uổng!”

Ta nói: “Mọi người đã thấy rồi, Tống gia cố tình bỏ độc, dùng thủ đoạn bẩn thỉu để tranh vị hoàng thương, tổn hại thanh danh hoàng thất. Năm nay hoàng thương giao cho nhà nào, chắc các vị trong lòng cũng có đáp án.”

Sự thật bại lộ, những quan viên bị mua chuộc lần lượt quay sang ủng hộ Tạ Hàn Y.

Gia chủ Tống gia không chịu buông, chất vấn:

“Công chúa thật thiên vị Tạ gia, sao lại ép ta uống mà không bắt nàng ta uống?”

Tạ Hàn Y cười lạnh: “Tống gia chủ, nhìn kỹ đi.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nói xong, nàng cầm chén trà lên, uống cạn.

Lát lâu trôi qua, không có gì bất thường.

Vị đại nhân nằm dưới đất cũng đứng dậy, nói sáng nay uống nhiều sữa dê rồi lại uống thêm trà, nên bụng chướng, mới nôn ra, chuyện chẳng liên quan độc.

Lão già Tống gia mới biết mình bị lừa, ngã vật trên đất, tuyệt vọng mà khóc.

“Xong rồi, mất sạch rồi.”

Ta cười: “Chưa xong đâu, Tống gia chủ, bản cung còn một món lễ lớn tặng ông.”

Vừa dứt lời, giọng của Trần công công vọng ra ngoài:

“Thánh chỉ đến…”

Ông ta cười rúc rích chắp tay, rồi liếc mắt như phượng, quét nhìn mọi người.

Rồi cao ngạo liếc về phía Tống Đình, vẫy tay:

“Người tới, dẫn đi!”

32

Tống gia đảm nhiệm vai trò hoàng thương, phụng mệnh triều đình chuẩn bị và vận chuyển lương thảo cùng quân bị đến biên ải.

Nhưng bọn họ lại cấu kết với quan lại, bớt xén đến bốn phần mười lương thảo quân bị, lấy hàng kém chất lượng thay thế, khiến tướng sĩ biên cương lâm vào cảnh đói rét khốn cùng.

Tín cẩn của Phó Kinh Niên cưỡi ngựa suốt tám trăm dặm, khẩn cấp đưa mật thư về, dọc đường bị ám sát nhiều lần.

Khi mật thư đến được nửa đường, người ấy vì trọng thương mà c.h.ế.t giữa đường.

Lúc đó, Lạc Phong đang hộ tống Tề Quang Tông đến Phù Thành, gặp được người này, biết rõ nội dung mật thư, bèn sai đoàn thương nhân Tạ gia chuyển mật thư đến tay ta.

Hắn chép lại một bản giả, bỏ vào người sứ giả.

Bọn sát thủ thấy người kia đã c.h.ế.t, lục soát lấy mật thư, sau đó hủy xác diệt khẩu.

Ta lập tức tâu lại với phụ hoàng.

Phụ hoàng giận dữ, bí mật điều tra, cuối cùng mới biết chính là Tống gia cấu kết cùng quan viên dọc đường mà ra.

Phụ hoàng lệnh cho ta âm thầm chuẩn bị lại lương thảo và quân bị, rồi một tháng trước đã bí mật vận chuyển đến biên ải.

Tống gia có nhiều phe cánh trong triều, phụ hoàng tạm thời án binh bất động, để ta điều tra kỹ những kẻ nhận hối lộ, rồi nhân lúc đấu giá hoàng thương mà bắt trọn ổ.

Tống gia bị tịch thu gia sản, Tống Đình bị c.h.é.m đầu, nam nhân trong phủ bị lưu đày, nữ quyến bị đưa vào kỹ lục, sung vào Giáo Phường Ty, làm quân kỹ.

Ta hiểu rõ nỗi đau của nữ nhân phải làm quân kỹ nên miễn cho họ tội phạt, đưa họ đến điền trang trồng trà ở Giang Nam, cho họ trồng hái để chuộc tội.

Còn những nam nhân vô tội, ta giao họ cho đoàn thương nhân Tạ gia, để họ làm việc chuộc lỗi.

Ngày Tống Uyển Bình bị đưa đến Giáo Phường Ty, nàng ta định nuốt đá tự vẫn, may có người ngăn lại.

Ta triệu kiến nàng ta.

Khi gặp ta, nàng ta nhìn ta thật lâu, rồi khẽ cười chua chát:

“Thẩm Thục Đồng, ngươi thay đổi rồi.”

“Thế sao? Ta thay đổi chỗ nào?” ta mỉm cười nhạt.

“Trước đây ngươi ngu xuẩn, ác độc, ta nói gì ngươi cũng tin, không chịu nổi lời khích bác, nóng nảy dễ giận. Ta chỉ vài câu đã khiến ngươi hận Tống Uyển Chi. Ta giả ý tâng bốc, ngươi lại tin là thật, xem ta như bằng hữu, đối với ta vô cùng tin tưởng.”

“Nhưng mấy năm nay, ngươi đã chẳng còn như trước nữa. Ngay cả khi Tống Uyển Chi vu oan ngươi, ngươi cũng có thể nhẫn nhịn, còn không truy cứu mà gả nàng vào phủ Quốc công. Một người như ngươi, khiến người ta sợ hãi.”
 
Phù Thế Nhất Mộng
Chương 23


Nói xong, nàng ta tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất, nhắm mắt rơi lệ:

“Nay Tống gia suy vong, là do phụ thân ta tự chuốc lấy. Ngươi muốn g.i.ế.t ta, ta không hận ngươi. Năm xưa nếu không phải ta gièm pha, ngươi cũng chẳng làm bao nhiêu chuyện sai, đến mức mang danh ác nữ. Giờ ngươi muốn g.i.ế.t ta trút giận thì ra tay đi.”

Ta rút thanh kiếm trong tay Lạc Phong, bước đến trước mặt nàng ta, vung kiếm c.h.é.m xuống.

Nàng ta nhắm c.h.ặ.t mắt, run rẩy vì sợ.

Một lọn tóc rơi xuống đất, ta thu kiếm lại.

“Thân thể tóc da là do phụ mẫu ban cho, ta c.h.é.m đi một lọn tóc của ngươi, coi như cắt đứt mối liên hệ giữa ngươi và Tống gia. Từ nay, ngươi không còn thuộc về Tống gia nữa.”

Nàng ta mở mắt, ngơ ngác nhìn ta:

“Ngươi… ý gì vậy?”

Ta đỡ nàng ta dậy, khẽ nói đầy tiếc nuối:

“Ngươi là kỳ tài buôn bán, sự lớn mạnh của Tống gia phần lớn nhờ công của ngươi. Phụ thân ngươi tuy trọng dụng nhưng chỉ xem ngươi như công cụ, ép ngươi làm áo cưới cho người khác.”

“Để vắt kiệt giá trị của ngươi, ông ta không tiếc c.h.ặ.t đứt hôn sự, khiến ngươi hai mươi bốn tuổi vẫn ở trong khuê phòng, chỉ để dọn đường cho đệ đệ.

“Đệ đệ ngươi chẳng có chút học thức, nhưng lại được phụ thân ngươi yêu quý. Ngươi cam lòng hi sinh cho Tống gia, đến cuối cùng lại phải gánh tội thay phụ thân.

“Bổn cung không nỡ để một nữ tử tài trí như ngươi bị nam nhân giày vò, chịu nhục mà c.h.ế.t, nên muốn giúp ngươi thoát khỏi Tống gia, cho ngươi tự do.”

Nàng ta sững sờ nhìn ta, nước mắt tuôn rơi ào ạt.

Ta lấy ra khế ước nô tịch của nàng ta, đốt cháy ngay trước mặt.

“Bổn cung cho ngươi tự do.”

Nàng ta nhìn ta, môi run run, rồi quỳ sụp xuống.

“Công chúa, là dân nữ có lỗi với người, xin lỗi, xin lỗi…”

Nàng ta phủ phục trên đất, liên tục dập đầu.

Ta đỡ nàng ta dậy:

“Lời xin lỗi của ngươi, bổn cung nhận rồi. Từ nay, không cần tự trách nữa.”

Nàng ta cảm kích nhìn ta, rồi mỉm cười:

“Công chúa, người thật sự… đã khác rồi.”

“Thế gian này không có ai hoàn toàn chính trực và lương thiện. Chỉ cần họ không tội ác tày trời, biết nhận ra sai lầm và kịp thời hối cải, thì nên cho họ một cơ hội, ngươi thấy có đúng không?”

Nàng ta gật đầu:

“Đa tạ công chúa, Uyển Bình đã hiểu.”

Sau khi Tống Uyển Bình rời đi, Tề Quang Tông bước ra.

Nàng nói:

“Công chúa thật sự có tấm lòng bao dung, Quang Tông tự thấy hổ thẹn.”

Ta cười:

“Được rồi, đến lượt ngươi ra tay rồi.”

“Tuân mệnh, thần đảm bảo sẽ thu nhận nàng vào môn hạ Tạ gia. Một người có tài buôn bán như nàng, nếu bị lưu lạc ngoài đường thì thật đáng tiếc.”

33

Thương hội có Tề Quang Tông và Tống Uyển Bình trông coi, ta không cần bận tâm thêm nữa.

Chỉ là việc vận chuyển lương thảo bên kia lại xảy ra vấn đề.

Đoàn áp tải lương thảo đi đến biên thành thì bị quan viên địa phương giữ lại.

Ở nơi đó, dân phong thô bạo, họ ỷ vào việc xa cách hoàng thành mà làm càn vô pháp.

Trước đó đã có một chuyến lương thảo được vận chuyển xong, còn chuyến này là do phụ hoàng bí mật giao cho ta sắp xếp, nên không đi theo quan đạo, kết quả lại bị thổ phỉ cướp mất.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Quan phủ địa phương sau khi biết chuyện, tuy diệt phỉ nhưng lại cố ý lấy cớ “vận chuyển trái phép” để tịch thu lương thảo.

Chuyện này vốn nên giao cho đại thần trong triều xử lý, nhưng phụ hoàng lại triệu ta vào cung.

Người vui mừng vỗ vai ta, nói:

“Bảo bối ngoan, con không khiến phụ hoàng thất vọng.”

Ánh mắt phụ hoàng rưng rưng, ôm ta vào lòng.

Kiếp trước ta đã phụ lòng yêu thương của phụ hoàng, khiến người đau khổ.

Nghĩ đến đó, ta liền thấy hối hận, nước mắt rơi không kìm được.

Mấy năm qua, mọi việc ta làm đều không giấu phụ hoàng.

Chỉ cần ta không làm chuyện trái đạo đức, người đều ủng hộ ta vô điều kiện.

Ta tò mò hỏi:

“Phụ hoàng, vì sao lại muốn con tự mình đến biên ải áp tải lương thảo?”

Người nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, trầm giọng nói:

“Vì trẫm muốn con thu phục lòng người.”

Ta ngơ ngác nhìn người, không hiểu.

Phụ hoàng chậm rãi nói tiếp:

“Mẫu hậu con chỉ có mình con là nữ nhi, lại không có đích trưởng tử. Theo luật, ngôi vị hoàng đế tương lai của trẫm, vốn phải truyền cho đệ đệ con, Thẩm Diễn Tỉ.”

Kiếp trước quả đúng là như thế. Nhưng lời phụ hoàng hôm nay… chẳng lẽ người có ý khác?

Người khẽ thở dài, trong mắt lộ rõ ưu tư:

“Diễn Tỉ tâm thuật bất chính, lòng dạ độc ác. Trước mặt trẫm giả vờ ngoan ngoãn hiểu chuyện nhưng sau lưng lại làm nhiều điều tàn bạo. Trẫm biết rõ hết, chỉ là giả vờ không hay. Nếu tương lai hắn làm hoàng đế, e rằng bách tính Đại Hạ sẽ rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng.”

“Phụ hoàng muốn nhi thần làm gì?”

Ta thấp giọng hỏi.

Người nhìn ta, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, nắm vai ta thật c.h.ặ.t, nghiêm nghị nói:

“Trẫm muốn con, bức cung đoạt vị, lật đổ lễ chế đế quyền, làm nữ đế!”

“Gì cơ?”

Ta sững sờ nhìn phụ hoàng, hô hấp nghẹn lại.

Người nhìn ta, khí thế như núi, giọng trầm hùng:

“Thẩm Thục Đồng, trẫm là cửu ngũ chí tôn, lời đã nói ra, không thể thu lại. Con, có đồng ý không?”

Cả người ta chấn động, đầu óc trống rỗng.

“Thục Đồng, trẫm muốn con, làm hoàng đế!”

……

Rời khỏi tẩm cung phụ hoàng, ta hồn vía lên mây, suýt chút nữa ngã quỵ.

Thẩm Diễn Tỉ không biết từ đâu xuất hiện, kịp thời đỡ lấy ta.

“Hoàng tỷ, sao thế? Mặt tỷ tái nhợt như vậy, phụ hoàng đã nói gì với tỷ rồi?”

Nhìn thấy hắn, trong đầu ta lập tức hiện lên cảnh tượng Phó Kinh Niên c.h.ế.t t.h.ả.m ở kiếp trước.

Ta cố gắng trấn định lại tâm thần, giả vờ tủi thân nói:

“Ta ở buổi đấu giá hoàng thương đã lỡ lời, nên bị phụ hoàng mắng vài câu.”

“À, ra là vậy.”
 
Phù Thế Nhất Mộng
Chương 24


Hắn như thở phào nhẹ nhõm.

Ta giậm chân, bĩu môi nói:

“Tức c.h.ế.t ta rồi! Phụ hoàng xưa nay luôn thương ta, hôm nay lại mắng ta. Hừ, ta không thèm để ý đến người nữa!”

Nói xong, ta liền quay người, giận dỗi bỏ đi.

34

Sau khi trở về tẩm cung, ta gọi Lạc Phong vào.

“Ngươi đi chuẩn bị đi, gọi cả Quang Tông đến, ngày mai chúng ta xuất phát, đi biên ải.”

“Vâng.”

“Đợi đã.”

Ta lại gọi hắn dừng lại: “Đi tìm Tiết Thế tử, nói với hắn ta có chuyện muốn nhờ.”

“Vâng.”

Nếu ta đột nhiên biến mất, tất sẽ khiến người khác nghi ngờ, vì vậy phải tìm một lý do thích hợp để che giấu.

Lâu ngày không gặp, Tiết Gia Lễ vẫn phong độ, tuấn lãng như trước.

“Thế tử, bấy lâu nay vẫn bình an chứ?”

Hắn mỉm cười, nửa đùa nửa thật:

“Chẳng lẽ công chúa điện hạ đã nghĩ thông rồi, muốn cùng thần kết mối lương duyên?”

Ta bật cười khẽ, trách yêu:

“Thế tử chớ trêu ta nữa, hôm nay ta đến tìm ngươi là có chuyện quan trọng.”

Sau khi ta nói rõ chuyện phải đi biên ải xử lý việc lương thảo, hắn giận dữ nói ngay:

“Thần sẽ đi cùng công chúa!”

Ta vốn cũng có ý ấy.

Danh tiếng của hắn lớn hơn ta, ta tuy là công chúa, lại có thánh chỉ do phụ hoàng ban nhưng quan phủ biên thành đến lương thảo của triều đình còn dám giữ lại, ta là nữ nhi, e rằng không dễ khiến bọn họ nghe lệnh.

Nếu có Tiết Gia Lễ đi cùng, việc sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Sau khi bàn bạc xong, chúng ta hẹn ngày mai xuất phát.

Hôm sau, Tiết Gia Lễ rầm rộ đến tìm ta, nói rằng nghe tin lễ hội Bách Hoa ở Giang Nam sắp tới, muốn mời ta cùng du ngoạn.

Ta mang theo “nam sủng” của mình và vài tùy tùng, theo hắn lên đường.

Trên đường có người theo dõi, nên chúng ta cứ vừa đi vừa ăn uống vui chơi, cố tình chậm rãi.

Đến được Phù Thành, nơi đó đã là thiên hạ của Tạ Hàn Y.

Nhờ có đoàn thương nhân làm bình phong, chúng ta thành công thoát khỏi đám tai mắt, tiến vào biên thành.

Ta cầm thánh chỉ trong tay, lại có thế tử hầu phủ đi cùng, chẳng mấy chốc liền lấy lại được số lương thảo và quân nhu bị quan phủ giam giữ, đồng thời còn tịch thu được không ít mỡ m.á.u của dân mà họ tham ô, gửi tất cả đến tiền tuyến.

Sau khi xử lý xong việc lương thảo, ta bảo Tiết Gia Lễ quay lại Phù Thành. Có hắn ở đó làm bình phong, ta sẽ không còn lo gì nữa.

Lương thảo thuận lợi đến nơi, ta lại gặp Phó Kinh Niên.

Mấy năm không gặp, hắn thay đổi nhiều, râu ria xồm xoàm, làn da đen sạm, khắp người bám bụi đất, dáng vẻ phong trần, vội vã từ thao trường chạy về.

Thấy ta, hắn đứng sững ở cửa doanh trướng.

Phó tướng bên cạnh kích động nói:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Tướng quân, công chúa đích thân mang lương thảo và quân nhu đến đấy!”

Phó Kinh Niên hoàn hồn, gượng nở nụ cười:

“Mạt tướng Phó Kinh Niên, bái kiến công chúa.”

“Phó tướng quân miễn lễ.”

Chúng ta chỉ chào hỏi qua loa hai câu, rồi hắn lại quay về thao luyện.

Ta tự tay mang áo bông, áo ấm phát cho binh sĩ, còn nhóm lửa nấu cơm, chiêu đãi bọn họ.

Sau khi truyền đạt ý chỉ quan tâm của phụ hoàng, các tướng sĩ vô cùng xúc động, đồng thanh hô vang thề c.h.ế.t trung thành với Đại Hạ.

Nhìn cảnh ấy, ta mới hiểu vì sao phụ hoàng lại muốn ta tự mình mang lương thảo đến.

Đêm đó, doanh trại tổ chức yến tiệc quanh đống lửa, chúng ta bị vây giữa vòng người, vừa cười vừa nói.

Phó Kinh Niên viện cớ quân vụ không thể lơ là, nên không đến dự.

Lạc Phong nói với ta rằng hắn đang cho ngựa ăn ở chuồng.

Ta cầm theo một bình rượu, đi về phía đó.

“Phó tướng quân, uống chút rượu cho ấm người đi.”

Nghe thấy giọng ta, hắn dừng tay, hồi lâu vẫn không quay đầu lại.

Ta bước đến gần, mỉm cười:

“Phó tướng quân, chúng ta nói chuyện một chút nhé?”

Mấy năm trước, ta và hắn đều vì tức giận mà không nói rõ với nhau. Giờ trong lòng ta đã sáng tỏ, nhưng hắn dường như vẫn chưa buông bỏ được.

Hắn quay người lại, mày chau c.h.ặ.t, dáng vẻ đầy u sầu.

Chúng ta cùng đến bên hồ. Ta kể cho hắn nghe những việc ta đã làm trong mấy năm qua, hắn lặng lẽ lắng nghe, rồi khẽ thở dài:

“Nàng thật sự đã trưởng thành rồi.”

Ta nói: “Con người không thể mãi sống trong quá khứ, đúng không, Phó Kinh Niên?”

“Nhưng ta không buông được, cũng chẳng thể quên.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt vừa kiên định vừa đau đớn.

“Phó Kinh Niên, ta nói thật với chàng, ta cũng thích chàng.”

Ánh mắt hắn bỗng sáng rực lên, như vì sao lấp lánh.

“ Nàng… nàng nói gì?”

Ta mỉm cười, chậm rãi đáp: “Ta thích chàng.”

Hắn nắm lấy vai ta, kích động hỏi:

“Thật sao? Không lừa ta chứ?”

“Không.” Ta nhìn hắn, giọng nghiêm túc vô cùng.

Nhận rõ lòng mình, thừa nhận nó, chấp nhận và ôm lấy nó, chỉ như vậy mới không lạc lối giữa mê mờ.

Hắn nhìn ta, vành mắt đỏ lên, rồi ôm ta thật c.h.ặ.t.

Ta khẽ dỗ dành, nghẹn ngào nói:

“Phó Kinh Niên, ta là nữ nhi của đế hậu, là công chúa của một nước. Trong lòng ta, không nên chỉ chứa tình yêu, mà còn phải có giang sơn, bá tánh, xã tắc. Ta thích chàng, nhưng ta có trách nhiệm của mình.”

“Còn chàng, là đại tướng bảo gia vệ quốc, cũng có trách nhiệm của chàng. Xin hãy tha thứ vì ta không thể lấy chàng làm phu quân. Ta có chí hướng và khát vọng của riêng mình, gả đi bị trói buộc nơi hậu viện, sinh con dạy cái, đó không phải là điều ta mong muốn.”

Hắn siết c.h.ặ.t ta hơn, tựa đầu vào vai ta, lặng im rất lâu.

Chúng ta ôm nhau hồi lâu, cuối cùng hắn mới cất tiếng:

“A Niệm, ta hiểu rồi.”

Hắn buông ta ra, trong mắt không còn nỗi buồn hay thất vọng.

“Thích một người, không phải là chiếm hữu nàng, mà là thành toàn cho nàng. Nàng cứ đi làm điều mình muốn, ta sẽ mãi mãi đứng về phía nàng.”

“Cảm ơn chàng, Phó tướng quân.”
 
Phù Thế Nhất Mộng
Chương 25


35

Trước kia ta luôn cho rằng, chỉ cần không vướng vào tình cảm với Phó Kinh Niên, thì có thể tránh khỏi kết cục bi t.h.ả.m ở kiếp trước.

Nhưng dần dần, ta mới hiểu ra rằng, nút thắt giữa ta và hắn, chính là cả hai đều không buông bỏ được.

Chỉ cần không buông, thì sẽ mãi dây dưa không dứt.

Hắn mang nỗi uất kết trong lòng, tự nhiên cũng chẳng có kết cục tốt.

Chỉ khi thừa nhận tình cảm, mới có thể buông bỏ tình cảm, cùng nhau thành toàn.

Sau khi trở về hoàng thành, ta liền bắt đầu bồi dưỡng thế lực của riêng mình.

Phụ hoàng muốn ta bức cung đoạt vị, ta từng có chút do dự.

Nhưng khi nhớ đến những tướng sĩ đang chiến đấu nơi tiền tuyến, ta liền kiên định quyết tâm.

Họ xa cách gia đình đã nhiều năm, trấn thủ biên cương, chịu đựng gian khổ, chỉ vì mong thê tử phụ mẫu mình có thể sống trong yên ổn.

Thẩm Diễn Tỉ lên ngôi rồi g.i.ế.t hại trung lương vô tội, ham mê hưởng lạc, vì tranh quyền mà hãm hại trung thần.

Hắn tuyệt đối không phải là một vị minh quân.

Cho dù là nghịch thiên phạm lễ thì sao, chỉ cần thực hiện được chí hướng, không thẹn với trời đất, ta có đảo lộn cả hoàng quyền lễ chế thì có hề gì.

Để nuôi dưỡng thế lực của mình, ta dự định đưa Tề Quang Tông lên làm Tề Quốc Công.

Vì thế, ta xin Hoàng thượng ban hôn cho ta và Tề Quang Tông.

Nàng trở thành “phò mã” của ta, thì mới có thực lực đấu với Tề Diệu Tông một phen.

Khi thánh chỉ ban hôn truyền đến phủ Quốc Công, toàn thành đều chấn động.

Một kẻ thứ xuất vô danh, lại được ta chọn làm phò mã.

Lạc Phong muốn nói gì đó, lại không dám, vẻ mặt cực kỳ khó xử.

Ta cười nói:

“Đừng nhịn nữa, nói đi.”

Hắn nói:

“Công chúa, người thật sự muốn gả cho Tề Quang Tông sao?”

“Phải, thánh chỉ đã hạ rồi.”

Hắn gãi đầu:

“Nhưng mà… Quang Tông là… là nữ tử mà, hai người làm sao thành thân được?”

Ta khẽ mỉm cười:

“Chuyện nàng là nữ tử, chỉ có ta, ngươi và nàng biết. Ngoài ra, chẳng ai hay đâu.”

Hắn bừng tỉnh:

“Ý người là, cuộc hôn này là để cho người khác xem?”

Ta nhướng mày cười:

“Chính là thế.”

Hắn cúi đầu, mỉm cười đầy vui sướng.

Lạc Phong thầm mến Tề Quang Tông, tuy không nói ra nhưng tâm ý của hắn đều hiện rõ trên mặt.

Ngay cả Tiết Gia Lễ cũng đến tìm ta.

“Hắn có gì mà ngươi để mắt tới, không quyền không thế, thân thể cũng chẳng khỏe bằng ta.”

Ta nói:

“Hắn biết nghe lời, vậy là đủ rồi.”

“Ta… ta cũng rất nghe lời mà.”

Hắn nói rồi đỏ mặt.

“Thế tử, tương lai ngươi sẽ kế thừa tước vị hầu gia, nếu bị người ta biết ngươi sợ thê tử, e rằng chẳng hay ho gì cho danh tiếng hầu phủ.”

“Hừ, bản thế tử còn sợ bọn họ nói sao?”

“Tóm lại, ta chỉ thích Tề Quang Tông, không hắn thì không gả.”

Hắn bất lực nói:

“Thôi được, ngươi thích thì ta chịu.”

36

Ngày thành thân, cả kinh thành đều cười nhạo ta.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Một kẻ ác nữ, một tên thứ tử, đúng là hai kẻ vô dụng lại tụ vào một chỗ.

Tề Quang Tông ngồi trên lưng ngựa, ý khí phong phát, hoàn toàn chẳng để tâm đến ánh mắt của người đời.

Đêm động phòng, phu nhân Quốc công Tề phủ sai người đến nghe lén ngoài vách tường.

Quang Tông và ta đưa mắt nhìn nhau, sau đó bật cười.

Nàng nói: “Điện hạ, hay là… chúng ta tạo chút động tĩnh nhé?”

Ta gật đầu: “Ngươi lắc giường, ta kêu.”

Ước chừng một nén hương sau, đôi tai ngoài cửa sổ mới chịu rời đi.

Ta xoa cổ tay, than thở: “Phu nhân Quốc công đúng là rảnh rỗi quá mức, đến chuyện này cũng phải nghe.”

Quang Tông mặt đỏ bừng, ngượng ngùng nói:

“Vậy… chúng ta ngủ thế nào đây?”

Ta xê vào phía trong giường, rồi vỗ vỗ chỗ bên ngoài:

“Tất nhiên là ngủ cùng nhau rồi, ngươi là phò mã của bản cung mà.”

Nàng mỉm cười ngượng nghịu, rồi cởi y phục nằm xuống cạnh ta.

Ta nắm lấy tay nàng, nói: “Muội muội, phải chăng ngươi thích Lạc Phong?”

Nàng khựng lại, quay đầu nhìn ta, má ửng hồng.

“Thực ra ta nhìn ra rồi, ngươi thích hắn.”

Nàng ôm lấy ta, nói: “Ta thích hắn, nhưng không thể ở bên hắn. Ta chỉ muốn báo thù, kế thừa tước vị Quốc công, giúp điện hạ trị vì thiên hạ.”

Ta ôm nàng: “Biết rồi, ngủ đi.”

Ta nhìn ra, Lạc Phong cũng thích nàng.

Hai người họ giống hệt ta và Phó Kinh Niên, hai kẻ hữu tình, nhưng chẳng thể đến được với nhau.

Phụ hoàng để giúp ta, đặc biệt trọng dụng Tề Quang Tông, để nàng thể hiện tài năng trước mặt Quốc công.

Còn Tề Diệu Tông thì ngày ngày ra vào thanh lâu, nạp thiếp không ngừng, hậu viện sắp cháy đến nơi, hắn vẫn còn chìm trong men say hương phấn.

Tống Uyển Chi mang thai, nhưng bị các thiếp khác hại đến sảy mất.

Khi ta đến Quốc công phủ, vừa khéo gặp nàng ta.

Sắc mặt nàng ta tái nhợt, trông vô cùng yếu ớt.

Thấy ta, ánh mắt nàng ta ngập tràn oán hận, liếc ta một cái rồi quay đầu bỏ đi.

Tống gia đã thất thế, Tống Uyển Bình lại chán ghét nàng ta, nên chẳng ai còn chống lưng cho nữa.

Khi ta bái kiến phu nhân Quốc công, bà ta chẳng cho ta sắc mặt gì tốt, nhưng cũng không dám làm khó Tề Quang Tông trước mặt ta, chỉ qua loa vài câu rồi lấy cớ rời đi.

Lúc bà ta rời đi, vừa khéo Tề Diệu Tông trở về.

Hắn ăn mặc cẩu thả, vạt áo mở rộng, người đầy mùi son phấn.

Thấy chúng ta, hắn cười hề hề tiến đến chào hỏi: “Bái kiến công chúa, phò mã.”

Khi hắn cúi người hành lễ, ta trông thấy mấy vết đỏ ở cổ hắn.

Ta im lặng kéo Tề Quang Tông lùi lại hai bước, chỉ hàn huyên vài câu rồi vội vàng rời đi.

Hắn đã mắc bệnh rồi.

Kiếp trước, nếu Tề Quang Tông không lừa hắn đi đ.á.n.h bạc, hắn đã c.h.ế.t vì bệnh này, Tề gia cũng không đến mức tiêu tán, Quang Tông cũng chẳng phải tự thiêu.

Nghĩ đến đây, ta nắm tay Quang Tông, khẽ nói:

“Đợi thêm ba năm nữa, ngươi sẽ được như ý.”
 
Phù Thế Nhất Mộng
Chương 26


Nàng nghi hoặc nhìn ta: “Tỷ tỷ sao lại biết?”

Ta mỉm cười: “Đoán thôi.”

Thấy nàng có điều canh cánh trong lòng, ta bèn nhắc:

“Trên người Tề Diệu Tông có nốt đỏ, hẳn là bệnh từ thanh lâu, sống chẳng lâu nữa đâu. Ngươi chỉ cần kiên nhẫn chờ, chớ dại mà giở trò ám hại gì, kẻo rước họa vào thân.”

Bị nhìn thấu tâm tư, nàng lập tức cúi đầu áy náy:

“Muội biết rồi, tất cả nghe theo tỷ tỷ.”

Ta nhéo má nàng, “Ngoan lắm.”

37

Hai năm sau, Tề quốc công qua đời, tước vị Quốc công được truyền lại cho đích trưởng tử Tề Diệu Tông.

Tề Diệu Tông chẳng lo chính sự, học hành chẳng ra gì, suốt ngày chỉ rượu chè vui thú, đem toàn bộ sản nghiệp của Quốc công phủ giao cho Quang Tông quản lý.

Một ngày nọ, Tề Diệu Tông ngất xỉu trong thanh lâu, bị người ta khiêng về phủ.

Chuyện hắn mắc bệnh, thiên hạ ai cũng biết.

Các thiếp trong phủ đều bỏ trốn sạch, lão phu nhân tức giận phát bệnh, chẳng bao lâu cũng ngã gục.

Tống Uyển Chi mất tích, không rõ tung tích.

Lại một năm nữa trôi qua, lão phu nhân và Tề Diệu Tông lần lượt qua đời, Quốc công phủ chìm trong tang tóc trắng xóa.

Quang Tông rửa được đại thù, kế thừa tước vị Quốc công, vẫn cải trang thành nam tử, làm quan trong triều.

Năm sau, mưa lớn kéo dài suốt một tháng, Giang Nam xảy ra lũ lụt, dân lưu tán khắp nơi.

Tạ Hàn Y theo lệnh của ta, ban cháo, phát áo cho dân.

Những kẻ không nhà cửa, Tạ gia đều bỏ tiền, bỏ sức dựng nhà, tạo sinh kế, được dân chúng ca ngợi không ngớt.

Sau trận mưa, phương Bắc lại gặp hạn hán, rồi thêm nạn châu chấu hoành hành.

Tạ gia lại nhận lệnh của ta, mở kho phát thóc.

Phò mã cùng ta thân chinh dẫn nhiều người có chí đến khắp các vùng phía Bắc, giám sát việc cứu tế, hướng dẫn dân chúng đào kênh, dẫn nước tưới ruộng.

Khi nạn thiên tai dần được khắc phục, lại sinh dịch bệnh.

Ta ngày đêm không nghỉ chỉ huy cứu trợ, lao lực quá độ, nằm liệt suốt mười ngày mới tỉnh lại.

Trong ba năm, Thẩm Thục Đồng ta từ công chúa Đại Chiêu, đã chiếm trọn lòng dân, trở thành nữ nhi của đế hậu mà muôn người tán phục, kính ngưỡng.

Lại hai năm sau, phụ hoàng trọng bệnh, nằm liệt giường.

Người gửi mật tín, dặn ta nhân tiết Thượng Nguyên mà ép cung đoạt vị.

Tất cả, cuối cùng cũng đã đến.

Nửa năm trước, ta đã sai người đem mật tín gửi ra biên ải, bảo Phó Kinh Niên phải kịp trở về trước đêm Thượng Nguyên, dẫn quân giúp ta một tay.

Kiếp trước, đêm Thượng Nguyên ấy, phụ hoàng băng hà, chẳng để lại di chiếu.

Phụ hoàng chỉ có hai người con, ta và Thẩm Diễn Tỉ.

Ta tuy là nữ nhi của đế hậu nhưng là nữ tử, không thể kế thừa hoàng vị.

Vì thế, Thẩm Diễn Tỉ thuận lợi lên ngôi, trở thành tân đế.

Những ngày gần đây, hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt, kẻ ra vào đều bị lục soát kỹ càng.

Thẩm Diễn Tỉ luôn túc trực bên phụ hoàng, không cho ai vào thăm.

Xem ra, hắn đã nhận ra phụ hoàng có ý bồi dưỡng ta, nên muốn ép người viết di chiếu rồi.

Ta xem thiên tượng, biết ngày mai tất sẽ có mưa lớn.

Lạc Phong gửi mật thư đến, nói Phó Kinh Niên đã chờ sẵn ngoài thành, chỉ đợi ngày mai phá thành mà vào.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Kiếp trước, ta chưa từng tạo phản, nhưng lại mang danh phản nghịch mà c.h.ế.t.

Kiếp này ta phản rồi, kết cục tệ nhất, cũng chẳng thể tệ hơn kiếp trước nữa.

38

Năm Văn Đế thứ bốn mươi chín, công chúa Thẩm Thục Đồng ép cung phản nghịch.

Đêm Thượng Nguyên, công chúa ra lệnh, cả thành giới nghiêm, dân chúng không được ra đường.

Đêm Thượng Nguyên vốn nên rộn ràng, nay im ắng như c.h.ế.t.

Không lâu sau lệnh giới nghiêm, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên ngoài phố.

Đại tướng Phó Kinh Niên dẫn mười vạn tinh binh vây chặn Hoàng thành, phá vào cung qua bốn trục: Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước, Bạch Hổ.

Dân chúng không một ai thương vong.

Trong Chính Nguyên điện, Tống Uyển Chi đặt d.a.o lên cổ phụ hoàng, mắt đầy hiểm độc và hả hê nhìn ta.

“Thẩm Thục Đồng, quỳ xuống cho ta!”

Trước đây khi các thiếp thất của Tề Diệu Tông bỏ chạy khỏi phủ, nàng ta nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn, chẳng ngờ lại đến dưới trướng của Thẩm Diễn Tỉ.

Phụ hoàng nằm trên giường, nhưng không hề sợ hãi. Ông cười nói:

“Thục Đồng, mệnh của ta chẳng còn lâu, con không cần sợ nàng ta uy h**p. Phụ hoàng chỉ cầu con một chuyện: để lại cho Diễn Tỉ một mạng, miễn là hắn không làm điều hại thiên lý, thì cứ để hắn yên.”

Thẩm Diễn Tỉ phẫn uất gầm lên:

“Sao lại thế? Cùng là con của người, sao phụ mẫu lại dành hết sủng yêu cho nàng, ngay cả ngai vàng này, ngươi cũng muốn trái thiên đạo mà nhường cho nàng?”

Ta nóng giận đáp: “Thẩm Diễn Tỉ, tâm địa ngươi bất chính, hiểm ác độc độc. Lúc nhỏ đã c.ắ.n c.h.ế.t phi tần cung nữ sống, phụ hoàng đối với ngươi nghiêm khắc chỉ vì muốn uốn nắn, mong ngươi sửa tính đi trên lẽ phải, nhưng ngươi chẳng chịu hối cải, đừng có oán trách ai.”

Hắn ngoảnh mặt, nhìn ta bằng ánh mắt nham hiểm, lạnh lùng cười:

“Thẩm Thục Đồng, tâm địa ta bất chính thì sao? Thiên hạ này rốt cuộc vẫn sẽ thuộc về Thẩm Diễn Tỉ ta.

“Hừ, ngươi nghĩ kẻ ép cung đoạt vị, kẻ phản nghịch này có thể được dân chúng tiếp nhận sao? Ha ha ha, đừng mơ, xưa nay nam tôn nữ ti, ngươi dám đảo lộn lễ chế, áp lên quyền uy, chính là chống lại thiên hạ; ngươi nghĩ họ sẽ cho phép một nữ nhân ngồi lên đầu họ hay sao?”

Lời nào lời nấy như mũi tên đ.â.m vào lòng người.

Thiên hạ, liệu có thực sự dung chứa nổi một nữ nhân như ta làm hoàng đế không?

Khi ta cúi đầu, bỗng phía sau vang lên nhiều giọng nói:

“Chúng ta xin thề c.h.ế.t trung thành với công chúa điện hạ.”

Ta quay lại nhìn, Phó Kinh Niên cùng nhiều tướng sĩ quỳ trước cửa.

Nhìn bọn họ đứng sau lưng, ta vững chắc hơn trong quyết tâm.
 
Phù Thế Nhất Mộng
Chương 27: Hoàn


Con đường này, dù mang tai tiếng bao nhiêu, ta cũng sẽ đi cho bằng được.

Thẩm Diễn Tỉ kinh ngạc nhìn họ:

“Không thể nào, các người hẳn bị nàng mê hoặc, các người đều là những kẻ hèn nhát!”

Ta đứng dậy, kiên quyết nói:

“Ngươi loại người như ngươi còn dám mơ quản lý quốc gia, sao ta không được? Tướng sĩ sau lưng ta dùng gươm đ.a.o chinh chiến bốn phương, ta vì sao không dùng trí tuệ để an dân ổn quốc?”

“Họ dùng võ lực mở mang bờ cõi, ta vì sao không dùng nhân đức để an ủi muôn dân. Ta sẽ cho thế gian biết, long bào của ta cũng có thể ôm được muôn dặm sơn hà. Đôi tay ta, cũng có thể gánh vác sinh kế muôn dân.”

“Ta không cầu hơn ai, chỉ cầu không hổ thẹn với lòng mình. Ta không chỉ sẽ làm những việc nam nhân có thể làm, mà sẽ làm tốt hơn họ.”

Thẩm Diễn Tỉ chế nhạo: “Ha ha ha, ngươi điên rồi, Thẩm Thục Đồng, ngươi thật là một kẻ điên rồ đến cùng cực!”

Tống Uyển Chi thấy Phó Kinh Niên thì mất bình tĩnh, gào như phát điên:

“Thẩm Thục Đồng, nếu không muốn phụ hoàng ngươi c.h.ế.t thì lập tức tự vẫn!”

Vừa dứt lời, phụ hoàng đột nhiên nắm tay Tống Uyển Chi, cắt đứt cổ mình.

“Phụ hoàng đừng…”

M.á.u văng tung lên mặt Tống Uyển Chi, nàng ta liền phát điên lao vào g.i.ế.t Thẩm Diễn Tỉ.

“Thẩm Thục Đồng, cho dù ta có c.h.ế.t, cũng sẽ đẩy tội ám phụ, t.h.ả.m tử lên đầu ngươi!”

Lạc Phong ung dung giữa hoạn nạn, ném d.a.o trong tay, cắm thẳng vào trán Tống Uyển Chi.

Nàng ta trừng mắt, ngã xuống đất.

Thẩm Diễn Tỉ sợ đến ngã nhào, rụng rời như kẻ mất hồn lẩm bẩm một mình.

Ta nhào tới bên phụ hoàng, bịt vết thương phun m.á.u, khóc đến không nói nên lời.

“Thục Đồng, con không làm trẫm thất vọng.”

Phụ hoàng cười trong đau đớn, rồi khép mắt.

39

Ta bức cung đoạt vị, trở thành nữ đế, bị quần thần kịch liệt phản đối.

Ngày đăng cơ, ta lệnh cho Phó Kinh Niên dẫn binh vào điện, phàm ai dám mở miệng phản đối, g.i.ế.t không tha.

Nhân từ có thể giành được lòng người, nhưng không thể giữ được lòng dân.

Muốn ngồi vững ngai vàng, phải quyết đoán tàn khốc, không thể có lòng nhân từ của nữ nhân.

Thẩm Diễn Tỉ phát điên, ta liền đáp ứng phụ hoàng, tha cho hắn một mạng, giam vào lãnh cung, để người hầu hạ.

Ngày phụ hoàng băng hà, cả nước chìm trong bi thương, nhìn đâu cũng thấy phướn trắng phất phơ.

Trong lăng viên, kẻ vốn nên đã hóa điên là Thẩm Diễn Tỉ lại bất ngờ xuất hiện, ánh mắt lạnh lẽo, tay cầm trường kiếm lao thẳng về phía ta.

Các triều thần có mặt, không một ai ngăn cản.

Bọn họ… đều muốn ta c.h.ế.t!

Ngay khi mũi kiếm sắp đ.â.m vào người ta, có một người lại chắn trước mặt ta.

Trong cơn kinh hoảng, ta ngẩng đầu lên, tim như bị d.a.o xoáy.

“Sao… lại là chàng?”

M.á.u từ khóe miệng hắn tràn ra, ánh mắt đầy dịu dàng nhìn ta.

“A Niệm, lần này, cuối cùng ta cũng cứu được nàng rồi.”

Ta trơ mắt nhìn hắn ngã xuống.

Ta ôm lấy hắn, đau đớn đến không nói nên lời.

Tại sao… rõ ràng ta đã thay đổi tất cả, mà Phó Kinh Niên vẫn phải c.h.ế.t?

Hắn nắm c.h.ặ.t tay ta, khẽ mỉm cười nói:

“Ta mơ một giấc mộng, trong mộng nàng c.h.ế.t rồi. Ta tìm thấy nàng nơi bãi tha ma, thay nàng báo thù. Ta chịu hình roi mà c.h.ế.t. Trước khi c.h.ế.t, ta và nàng hẹn rằng, kiếp sau không gặp lại.”

Nói đến đây, mắt hắn ươn ướt, giọng run rẩy:

“Nhưng A Niệm, ta không nỡ rời nàng. Ta có thể… thất hứa một lần được không? Để kiếp sau… ta lại tìm thấy nàng?”

Ta khóc gật đầu, nhưng không thể phát ra âm thanh.

“Chúng ta ngoéo tay… nàng… không được… lừa ta.”

“Được… được, chúng ta… ngoéo tay…”

Ta móc ngón út với hắn, ngay khi hai đầu ngón sắp chạm nhau, tay hắn lại buông thõng xuống.

Ta lại thấy cảnh tượng trong mộng…

Phó Kinh Niên quỳ trước mộ ta, thề rằng sẽ thay ta gánh chịu mọi tội nghiệt.

Sống không được vui, c.h.ế.t không được yên, đời đời kiếp kiếp, không được kết cục tốt đẹp!

40

Ta đến lãnh cung, ép Thẩm Diễn Tỉ uống chén rượu độc.

Chỉ cần hắn còn sống, ngai vàng này của ta sẽ chẳng bao giờ yên ổn.

Quần thần không muốn ta sống, vậy ta sẽ sống cho thật tốt.

Bọn họ không muốn làm quan, còn nhiều người khác nguyện ý làm.

Ta dùng mười năm, nâng đỡ hiền tài, bất luận nam hay nữ, hễ có năng lực, đều được phong quan ban tước.

Còn những kẻ chiếm ghế mà không làm việc, ta ép họ từ quan về quê.

Hoặc là làm cho tốt hoặc là cút đi.

Trẫm không nuông chiều bọn họ.

Tề Quang Tông vẫn là “phu quân” của trẫm.

Nàng thay ta tuyển chọn nữ quan, dìu dắt người mới, đấu khẩu với bách quan, ngăn chặn vô số vụ ám sát.

Ta và nàng cùng nhau chống đỡ, cùng trị thiên hạ, nắm tay đi suốt ba mươi năm.

Lạc Phong trở thành đại tướng quân, cả đời không thành thân.

Hắn vốn trầm lặng ít lời, chưa từng bày tỏ tình ý với Tề Quang Tông.

Ta biết, ta nợ hắn một Tạ Hàn Y.

Ta sống đến năm mươi tám tuổi thì ra đi.

Lúc đi, ta mang theo hoàng phu Tề Quang Tông, để lại nữ thương nhân đệ nhất Đại Hạ, Tạ Hàn Y.

Ngai vàng của ta, giao lại cho đứa con của Tiết Gia Lễ.

Trong lăng, ta và hoàng phu Tề Quang Tông hợp táng.

Nhưng hài cốt của ta, lại được chôn cùng Phó Kinh Niên ở Phù Thành.

Sống không chung gối, c.h.ế.t cùng một huyệt.

Chúng ta đã không thể ngoéo tay thành lời hứa, vậy kiếp sau e rằng chẳng thể gặp lại.

Thôi thì như thế cũng tốt, không gặp được ta, số phận của chàng… có lẽ sẽ đổi khác rồi.

– Hoàn văn –
 
Back
Top Bottom