Ngôn Tình Phu Quân Trước Của Ta Là Quyền Thần

Phu Quân Trước Của Ta Là Quyền Thần
Chương 56


Bất kể Đại Yến hưng thịnh tới mức nào thì hàng năm tai ương vẫn ập đến, mặc dù Hoàng thượng đã tận sức dàn xếp cho lê dân bách tính, nhưng chẳng thấm vào đâu, dân chúng lưu lạc khắp nơi.

Vào cuối tháng tám, Kỷ Đình Nguyên trình lên tấu chương, viết "thuyết lưu dân", đề nghị tăng cường ở phủ huyện, cho phép dân lưu lạc ở vùng phụ cận có thể nhập hộ tịch, các nơi dân cư thưa thớt như Tấn Châu, Hồ Châu vừa đúng lúc có thể gia tăng dân số. Có hôm Hoàng thượng nhìn thấy tấu sớ này vô cùng mừng rỡ, cùng bàn với Cố Diên Niên, đồng thời hỏi thăm lý lịch của Kỷ Đình Nguyên ra sao.

Bởi vì Kỷ Đình Nguyên là quan viên lục phẩm, không được nhập điện tham dự buổi tảo triều, nên Hoàng thượng không có ấn tượng.

Cố Diên Niên cười nói: "Hồi bẩm Hoàng thượng, đó là nhi tử của Tri phủ phủ Thuận Thiên Kỷ Chương, nhậm chức quan tại Sử bộ, làm việc linh hoạt rất có chủ kiến."

"Vậy sao?" Hoàng thượng trầm ngâm, "nếu đã như vậy, nên tận dụng đồ vật, tận dụng người tài, liền phái hắn ta đi giải quyết chuyện này..." sau đó cầm bút viết một đạo thánh chỉ.

"Hoàng thượng, tình trạng lũ lụt năm nay tốt hơn những năm trước, đặc biệt là sông Hồng, bởi vì được kịp thời tu sửa, nên không có tổn thất gì."

Là đang kể công của Tống Vân.

Ông làm sao có thể không biết? Hoàng thượng buông bút xuống, thần sắc phức tạp.

Từ trước Hoàng thượng đã để lộ một chút ý nghĩ của mình trước mặt Cố Diên Nhiên, có ý muốn phế bỏ Thái tử, bởi vì Tống Diệm làm việc không có phong phạm của người kế vị, nhưng đứa trẻ đó hiện nay đã thay đổi, lại sắp sinh cho ông một đứa cháu, Hoàng thượng cảm thấy vô cùng khó xử, thực sự không thể nói ra lời phế truất được, nếu làm vậy thì sau này ông làm sao đối mặt với đích trưởng tử, còn có mẫu hậu của nó nữa!

Vừa mới cách đây không lâu ông còn trách cứ Thái hậu hành vi không đúng, nếu như ông vô duyên vô cớ phế bỏ Thái tử, thì không phải bản thân ông cũng theo gót Thái hậu hay sao?

"Vân nhi là đứa trẻ tốt, nó làm việc ở bên ngoài, ngươi hãy chỉ giáo nó nhiều hơn... đúng rồi, Trẫm cũng dự tính để Thụy nhi tự mình mở phủ, hai huynh đệ chúng cũng có thể chăm sóc cho nhau."

Thân là Hoàng tử, ai không muốn đoạt đích? Chăm sóc nhau kiểu gì đây? Cố Diên Niên thầm nghĩ đây là Hoàng thượng không muốn đưa ra bất kỳ một quyết định nào, dự định tiếp diễn cục diện hiện tại!

Hoàng thượng đang trốn tránh, nhưng Cố Diên Niên không giám truy vấn, đáp một tiếng rồi cáo lui.

Hoàng thượng nhìn tấu chương, bóp mi tâm, nghĩ ngợi chốc lát liền đứng lên, vịn tay thái giám đi vào nội thất nghỉ ngơi.

Tình trạng hiện nay Hoàng thượng thật sự không dám chết, chỉ có thể mong đợi bản thân có thể sống thêm vài năm, như vậy mới có thời gian sắp xếp những chuyện phía sau, để tránh chỉ vì nhất thời lựa chọn sai lầm, dẫn tới Đại Yến suy bại.

"Thuốc đại bổ đâu?"

"Đến rồi đây." Thái giám bưng tới, "Hoàng thượng không sợ đắng sao?"

Đắng đến mấy cũng phải uống, Hoàng thượng ừng ực vài ngụm liền uống hết, nằm xuống giường nhắm mắt đi ngủ.

Sau khi Tống Thụy được phong Tĩnh Vương dọn đến Tĩnh vương phủ, ngay sau đó có một đạo thánh chỉ lệnh cho Kỷ Đình Nguyên rời Kinh đi trấn an, sắp xếp cho nạn dân ở các nơi.

Kỷ Chương vô cùng kinh ngạc, nhìn nhi tử: "Con viết "thuyết lưu dân" từ lúc nào, sao ta chẳng biết gì?"

Liêu thị nói: "Ông biết mới lạ đấy, từ sáng tới tối nó nghĩ cái gì, chúng ta có ai hiểu được hay sao?" Ngoài miệng thì ghét bỏ, nhưng lại sai gã sai vặt mang thêm mấy bộ y phục, "thời tiết sắp lạnh rồi, đừng để nó bị đông lạnh, một khi ra ngoài liền nhớ phải tùy thân mang theo vũ khí, những nạn dân kia có những kẻ đói đến phát điên, nói không chừng sẽ lao tới cướp bóc, không được để Đình Nguyên bị thương!"

Mẫu thân thường xuyên trách cứ, nhưng trong nháy mắt, Kỷ Đình Nguyên hiểu được mẫu thân rất yêu thương mình, chỉ là ngôn từ cử chỉ ngày thường của bản thân mình không được mẫu thân yêu thích.

"Nương, người yên tâm, cũng không phải đến nơi nguy hiểm gì, con chỉ là trợ giúp quan viên địa phương thôi."

"Dù sao con phải nhớ làm việc cẩn thận, tính tình của con như vậy ta không yên tâm." Liêu thị nhịn không được lau nước mắt, bà vẫn luôn cảm thấy nhi tử của mình là một tiểu tử tóc mọc lưa thưa, còn chưa trưởng thành.

Kỷ Dao kéo tay mẫu thân: "Ca ca thông minh đến chừng nào cơ chứ, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, nhất định sẽ bình bình an an!" Ca ca chính là nhìn thì hồ đồ, nhưng thực ra làm việc gì cũng có nguyên tắc, giống như kiếp trước vậy, nếu chuyện này hoàn thành, đợi đến khi hồi Kinh nhất định sẽ được thăng quan.

Vẫn là muội muội hiểu hắn ta, Kỷ Đình Nguyên cười cười: "Dao Dao, ta sẽ mang quà về cho muội."

Ngàn vạn lần đừng có mua búp bê sứ gì đó, còn nếu mua châu bảo, hiện nay nàng cũng không quá ham thích, Kỷ Dao nói: "Muội muốn măng khô Kiến Châu, nghe nói cực kỳ tươi ngon."

Mèo con tham ăn, Kỷ Đình Nguyên cười: "Được, mang một đống về cho muội," hắn ta kêu gã sai vặt mang hành lý tới cáo biệt cùng phụ mẫu, "nếu không có gì ngoài ý muốn, tháng ba sang năm là có thể trở về, phụ thân, mẫu thân bảo trọng."

Kỷ Chương không nỡ xa nhi tử, chỉ là nam nhi chí tại bốn phương, ông vỗ vỗ bả vai nhi tử: "Ở bên ngoài làm việc phải khiêm tốn, đừng khư khư cố chấp, phải biết lắng nghe ý kiến, những quan viên đó đều là người lão làng giày dặn kinh nghiệm..." đang nói thì nghe thất gã sai vặt bẩm báo là Tạ Minh Kha tới Kỷ gia.

Nhất định là tỷ tỷ lo lắng cho ca ca, Kỷ Dao bước vội ra đón, ngọt ngào nói: "Tỷ phu, có phải tỷ tỷ bảo huynh tới?"

"Cho dù Nguyệt nhi không nói, ta cũng sẽ tới." Tạ Minh Kha cười, mang hai đôi giày đưa cho Kỷ Đình Nguyên, "nàng làm cho huynh, vừa đúng lúc có thể dùng đến, lần này huynh đi tới năm Châu, sợ rằng đế giày sẽ bị thủng cả lỗ mất," lại dặn dò thêm, "nếu như gặp khó khăn gì, có thể đi tìm Tưởng lão gia Tưởng Tiến Khôn, ông ấy có quan hệ sâu xa với Tạ phủ chúng ta, nhất định sẽ trợ giúp huynh."

Tưởng Tiến Khôn là nguyên lão tam triều, vì nguyên do thể chất suy yếu nên sớm cáo lão hồi hương, về Kiến Châu ở cùng con cháu, Kỷ Chương đại hỉ: "mau cảm tạ Minh Kha!"

"Đa tạ muội phu." Kỷ Đình Nguyên tạ ơn, nhưng trong lòng không hề để ý, hắn ta từ trước tới nay là người kiêu ngạo, cảm thấy dựa vào năng lực của bản thân hoàn toàn có thể giải quyết được, nhưng Tạ Minh Kha xác thực có ý tốt, "muội phu, xin chuyển lời tới đại muội muội, để muội ấy dưỡng thai cho tốt."

"Được." Tạ Minh Kha hơi mỉm cười.

không trì hoãn thêm nữa, Kỷ Đình Nguyên cáo biệt với mọi người, xuất môn rời đi.

Kỷ Dao nhìn ngoài cổng hơi hơi xuất thần, Kỷ Đình Nguyên rời Kinh, Dương Thiệu có lẽ cũng biết tin, nhưng hắn cư nhiên không tới, nhắc tới mới nhớ cũng hơn một tháng không gặp hắn rồi.

hắn rất bận sao?

Nhưng mà Kỷ Đình Nguyên lại nhìn thấy Dương Thiệu ở trên đường, hắn đi ra từ quán trà cùng Tả đô ngự sử Đô Sát Viện Đào Tư Thuận, hai người nói nói cười cười, dường như rất vui vẻ, Kỷ Đình Nguyên đang muốn tiến lên hàn huyên vài câu để cáo biệt, ánh mắt lại bị thu hút bởi sợi kết trường thọ trên cổ tay Dương Thiệu.

Bởi vì Dương Thiệu cầm túi rượu, ống tay áo rộng trượt lên, nên nhìn thấy rất rõ ràng.

Kỷ Đình Nguyên phát hiện cái đó giống hệt sợi kết mà mình đeo.

Sợi kết này là muội muội tặng hắn ta vào dịp tết Đoan Ngọ năm nay, phần đuôi sợi kết có gắn vài hạt châu màu trắng, điểm khác biệt duy nhất ở sợi kết Dương Thiệu đang đeo chính là màu sắc của hạt châu.

Đó khẳng định là do muội muội làm!

Bình thường hắn ta đều ở bên ngoài uống rượu ít khi ở nhà, lần trước Kỷ Dao khai báo mọi chuyện với phụ mẫu hắn ta chẳng hề hay biết, nhưng lúc này hắn ta lập tức nghĩ tới Dương Thiệu tặng muội muội một con mèo, trước đây cũng tặng một con rùa, đột nhiên có chút bừng tỉnh, xem ra muội muội cùng Dương Thiệu lưỡng tình tương duyệt, vậy Hầu gia không phải sẽ trở thành nhị muội phu của hắn ta hay sao?

Trong lòng không khỏi vui mừng, muốn tiến tới nói chuyện, kết quả chỉ trong chốc lát, Dương Thiệu đã ngồi vào xe ngựa dừng trước quán trà, phu xe nhanh chóng đánh ngựa chạy về phía trước.

Thôi, đợi khi trở về gặp nhau cũng không muộn, Kỷ Đình Nguyên quay người đi về hướng cổng thành.

.................

Nối tiếp nạn hạn hán vào tháng bảy tháng tám, Kinh thành đột nhiên bùng phát nạn châu chấu, nông dân không thu hoạch được hạt gạo nào, toàn bộ đều hướng tới Kinh thành xin miếng cơm ăn.

Kỷ Dao vừa mới đi thăm tỷ tỷ trở về, chỉ thấy ở đầu đường Bạch Tượng dựng lên một dãy lều, rất nhiều nạn dân xếp hàng ở đó, vô cùng chật chội.

Nàng đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nói với Mộc Hương ở bên ngoài kiệu: "Ngươi đi xem xem có chuyện gì."

Mộc Hương vội vàng đi tìm hiểu, qua một lúc trở về bẩm báo: "cô nương, là Chu cô nương!" Ấn tượng của Mộc Hương đối với Chu cô nương cũng rất tốt, lần trước ở Ngọc Mãn Đường chính nghĩa giúp đỡ, ở Hầu phủ còn cùng thưởng hoa với cô nương, "Chu cô nương mua rất nhiều gạo để phát cháo, ai ai cũng khen nàng là bồ tát sống."

Chu Lương âm bởi vì được Hoàng thương ban thưởng qua, tiền tài không thiếu, kiếp trước cũng từng phát cháo như vậy, mặc dù kết quả tốt, nhưng quá trình không hề thuận lợi.

Kỷ Dao trầm ngâm chốc lát, bước xuống kiệu.

"cô nương muốn đi đâu vậy?"

"đi xem Chu cô nương." Kỷ Dao vịn tay Mộc Hương, tránh khỏi nạn dân trực tiếp đi tới dãy lều.

Chu Lương âm vì muốn hoạt động một cách thuận tiện, nên trang điểm vô cùng gọn gàng, cả người không mang một kiện trang sức nào, tóc đen búi lên, cắm một chiếc trâm mộc, càng hiện rõ dung mạo thanh lệ vô song.

Nhìn thấy Kỷ Dao, nàng ta rất kinh ngạc vui mừng: "Kỷ cô nương, lâu rồi không gặp! cô nương tới gặp ta sao, hay là đúng lúc đi qua chỗ này?"

"Ta trở về từ chỗ tỷ tỷ, nghe nói cô nương đang phát cháo nên tới xem." Trước đây Kỷ Dao đối với hành động của Chu Lương âm chẳng hề để ý, chỉ cảm thấy nàng ta làm vậy để mua danh chuộc tiếng, lợi dụng thanh danh của phụ thân để lôi kéo lòng người, hiện tại nàng lại không hoài nghi chút nào, nhưng vì nguyên do Tạ Minh Châu nhất định sẽ tham dự vào chuyện này, nên nàng muốn nhân cơ hội diệt trừ tận gốc tai họa ngầm Tạ Minh Châu, tránh cho sau này lại nhảy ra làm hại đến tỷ tỷ.

"Chu cô nương trạch tâm nhân hậu, ta vô cùng khâm phục và kính trọng." Kỷ Dao mỉm cười nhẹ nhàng, "ta muốn xuất ra chút sức lực, không biết Chu cô nương có để ý hay không?"

"Sao có thể để ý được, cô nương tới giúp thì tốt quá, có thể trợ giúp cho càng nhiều nạn dân hơn." Chu Lương âm kéo tay nàng, "ta hiểu được cô nương là người thiện tâm."

Ôi, nàng chẳng được tính là thiện tâm đâu, đặc biệt là kiếp trước... nhưng vì sao kiếp này Chu Lương âm lại tin tưởng nàng như vậy? Kỷ Dao sờ sờ mặt, bản thân mình lúc mười bốn tuổi thực sự khiến người khác yêu thích như vậy sao?

Thấy bộ dáng nàng nghi hoặc không hiểu gì, Chu Lương âm mỉm cười, nàng ta cảm thấy Kỷ Dao ngây thơ hồn nhiên đến đáng yêu.

"Mộc Hương,"Kỷ Dao lấy ngân lượng từ trong hà bao ra, "ngươi tới tiệm gạo mua hai mươi lăm cân gạo, kêu bọn họ nhanh chóng nấu chín, lập tức mang tới đây."

"Vâng."Mộc Hương lập tức đáp ứng, nhanh chóng rời đi.

Kỷ Dao đứng cùng một chỗ với Chu Lương âm, thấy nàng ta có lúc nhìn thấy nha hoàn không kịp phát cháo liền đích thân múc cháo giao cho nạn dân, giọng nói dịu dàng, không khỏi nghĩ tới gia thế của Chu Lương âm, nàng ta ít nhiều có bị ảnh hưởng bởi Chu đại nhân đi? Nàng bước lên hai bước, lau đi vết cháo dính trên tay áo của Chu Lương âm: "Chu cô nương, nạn dân quá nhiều, chúng ta nên cẩn thận một chút, tránh gây nên náo động."

Chu Lương âm ngẩn ra, một lúc lâu sau mới nói: "Đa tạ nhắc nhở." Sau đó liền ghé tai nói với nha hoàn vài câu.

Hôm nay không chỉ có Chu Lương âm mà còn có những người giàu khác cũng phát cháo, cho nên trên đường vô cùng lộn xộn, Dương Thiệu thân là Đô đốc ngũ quân, vì đảm bảo sự an toàn của Kinh thành nên tới tuần tra.

đi tới đường Bạch Tượng, từ xa đã nhìn thấy Kỷ Dao, nàng đang đứng trước một thùng cháo, xung quanh lộn xộn nhốn nháo, chỉ có nàng giống như sắc màu tươi sáng nhất trên thế gian, không kịp đề phòng mà rơi vào trong mắt.

Dương Thiệu ngồi trên lưng ngựa, cầm túi rượu lên uống một ngụm.

Trần Tố nhìn thấy, cảm thấy gần đây Hầu gia càng thích uống rượu hơn rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể uống một hai ngụm, hắn ta nhỏ giọng nói: "Hầu gia, là Kỷ nhị cô nương."

hắn cũng không phải bị mù, lẽ nào không nhận ra hay sao?

Đôi mắt, cánh mũi, đôi môi đó hắn đã quá quen thuộc, ánh mắt Dương Thiệu lướt qua cần cổ thon dài của nàng, vạt áo tuyết trắng, rời xuống dưới đường cong tuyệt đẹp, ẩn ẩn có thể nhìn thấy bông hoa thược dược màu mận tím nở rộ trên chỗ cao ngất ấy.

Trần Tố khuyên bảo: "Hầu gia, có cần đi gặp Kỷ nhị cô nương, đã lâu Hầu gia...."

Còn chưa nói hết lời, Dương Thiệu đã quay đầu ngựa lại, đi tới một con đường khác.

Gặp mặt có gì tốt, có chỗ nào của nàng mà hắn chưa nhìn qua, cho dù thoát sạch hết, hiện nay hắn cũng chẳng có chút hứng thú nào.
 
Phu Quân Trước Của Ta Là Quyền Thần
Chương 57


Tạ Minh Châu im hơi lặng tiếng đã lâu, đến nay rốt cuộc cũng đợi được cơ hội để bản thân ả cứu vớt lại chút danh tiếng.

Mới sáng sớm ả đã sai hạ nhân đi mua gạo, mang về nhà bếp nấu thành cháo.

Tạ Nhị phu nhân biết tin nên đến hỏi thăm.

"Nương, người chưa nghe được tin gì hay sao, không lâu trước đây phát sinh nạn châu chấu, hiện nay trong Kinh thành đều là nạn dân, Hoàng thượng cho phép phát cháo cứu tế, Tạ gia chúng ta đương nhiên không thể thờ ơ bàng quan."

Khó có khi nữ nhi thiện tâm như vậy, nhưng Nhị phu nhân lại lo lắng: "Nạn dân cái gì, nạn châu chấu mới xảy ra bao lâu mà trong nhà ngay cả một hạt gạo cũng không có cơ chứ, chẳng qua chỉ là muốn tới chiếm chút lợi mà thôi. Những người đó, cố ý mặc rách mặc thối, cũng không biết trên người có mắc bệnh gì hay không, con phải cận thận..." lại thở dài một hơi, " ca ca con ở trong ngục chịu khổ, nào thấy ngục tốt tốt bụng giúp đỡ đâu."

Nghĩ tới chuyện này bà ta lại tức gần chết, cố tình nhà lao đó lại thuộc sự quản lí của phủ Thuận Thiên, bị Kỷ Chương quản tới mức kỉ luật nghiêm minh, không có chỗ nào chui được.

Tạ Minh Châu thầm nghĩ đợi ả ngóc đầu trở lại, tự nhiên sẽ cứu ca ca.

Ả trở về phòng trang điểm một phen, liền ra lệnh cho hạ nhân tới đường Bạch Tượng tìm một vị trí thích hợp.

Kết quả lều chưa dựng được bao lâu, liền phát hiện có người tới chặn ngang một chân, kêu người đi hỏi mới biết là chất nữ của Tả thị lang Hộ bộ Chu đại nhân, tên Chu Lương âm.

Ả vụng trộm đi quan sát, chỉ thấy Chu Lương âm bộ dáng dịu dàng thanh lệ, chẳng hiểu sao liếc mắt nhìn thấy tướng mạo có chút giống Kỷ Nguyệt, có điều Kỷ Nguyệt hơi lạnh nhạt, nàng ta có phần xinh đẹp tuyệt trần hơn. một cô nương không danh không tiếng, ăn nhờ ở đậu ở nhà người khác, cư nhiên dám tới tranh giành danh tiếng với ả?

Tạ Minh Châu vô cùng căm tức, đang lúc nghĩ kế, lại biết tin Kỷ Dao cũng ở cùng một chỗ với Chu Lương âm, lửa giận của ả liền vọt l*n đ*nh.

Chính vì Kỷ Dao, ả mới rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay, bị các quý nữ khinh thường, không thể không tránh đi, đợi cho mọi người quên đi chuyện xấu của ả.

Dù sao cũng phải xả ra nỗi bực tức đó, một lần hành động hủy đi cả hai người này!

Ả lập tức quay người, kêu vài gã sai vặt tới nói nhỏ, đưa cho chúng một thỏi bạc: " đi nói với Từ Lộ, bảo hắn ta nhất định phải hoàn thành cho ta."

Từ Lộ là tâm phúc của Tạ Minh Thiều, hiện nay Tạ Minh Thiều ngồi tù, Từ Lộ này cũng muốn báo thù thay cho chủ tử.

Gã sai vặt lĩnh mệnh, nhanh chóng bước đi.

Tạ Minh Châu lại tiếp tục phát cháo, thậm chí còn mở rộng thêm một lều phát cháo nữa, thu nạp càng nhiều nạn nhân tới xin cháo, bởi vì ả biết nghĩa cử cao đẹp này nhất định sẽ truyền tới tai Trưởng công chúa Thọ Xuân, Thọ Xuân công chúa tin phật, thường tới Tịch Chiếu Am, biết được tin này nhất định sẽ cho mời ả.

Lại nói sau khi Tống Thụy mở phủ, giống như ngựa hoang thoát cương ngày ngày tiêu dao ở bên ngoài, hôm nay nghe nói nạn dân tiến vào nội thành nên cũng tới ngó xem sao, đi tới đường Bạch Tượng liền phát hiện ra Kỷ Dao.

hắn ta dừng bước, suy nghĩ chốc lát liền quay người đi tới Sở Vương phủ, ngày tốt như vậy, không thể không mời Nhị ca ra ngoài đi dạo được!

Bởi vì hành động của Tạ Minh Châu nên ít đi rất nhiều nạn dân, mọi người đều đi tới lều của ả, Kỷ Dao liền biết Tạ Minh Châu nhất định đã ra tay rồi.

Kiếp trước, vào lúc này, Tạ Minh Châu đã bị bại vài lần dưới tay Chu Lương âm, sau đó khi ả phát cháo lại phát hiện Chu Lương âm cũng đang phát cháo, liền giở thủ đoạn bẩn thỉu để hãm hại, khiến Chu Lương âm bị tai bay vạ gió, nhờ có Tống Vân ra tay mới cứu vãn được cục diện. Nhưng bởi vì kẻ ra tay hãm hại biến mất tăm mất tích, nên không thể hỏi tội Tạ Minh Châu được, lúc đó nàng là tử địch của Chu Lương âm, biết rõ là Tạ Minh Châu hạ thủ nhưng không hề báo cho họ biết.

Giả sử lần này Tạ Minh Châu tiếp tục giở trò, nàng nhất định sẽ lôi ả ra!

Kỷ Dao thấy cháo trong nhà đã mang tới, nói với Mộc Hương: "đi tìm sáu tên sai vặt thân hình cường tráng, ta muốn giao việc cho họ."

Mộc Hương đáp lời.

Đợi gã sai vặt tới, Kỷ Dao nhỏ giọng phân phó.

Chu Lương âm thấy thần sắc nghiêm trang của nàng, quan tâm hỏi: "Kỷ cô nương, nhìn cô nương có chút bất an, có phải do suy nghĩ quá nhiều."

"Có thể là ta nhát gan, rất ít khi đối diện với nhiều người như thế này."

Nhìn thế nào cũng thấy Kỷ Dao là một cô nương mềm mại, chưa từng chịu khổ, còn nàng ta lúc ở Thanh Châu đã tận mắt chứng kiến phụ thân nhảy xuống sông, bị dòng nước quấn trôi, từ đó về sau nàng ta liền cảm thấy chẳng còn chuyện gì đáng sợ hơn thế nữa. Nàng ta ôm lấy bả vai Kỷ Dao: "cô nương liền đứng bên cạnh ta, không cần sợ hãi."

Động tác quá thân mật, Kỷ Dao cảm thấy không quen: "không sao, Chu cô nương mau đi phát cháo đi, nhiều cháo như vậy, nói không chừng phát không hết đâu."

Chu Lương âm cười: "Vậy cô nương tránh đi một chút, cận thận dính cháo lên người."

Kỷ Dao mặc áo váy rất đẹp, có lẽ là mới may, nhất định là nàng nhất thời nảy sinh ý nghĩ tới thăm mình, sau đó mới nghĩ tới chuyện mua gạo phát cháo.

Chu Lương âm suy nghĩ chốc lát, bên tai đột nhiên nghe thấy tiếng la đau đớn, nàng ta ngẩng đầu lên xem, chỉ thấy một nam tử trung niên mặc quần áo rách nát ôm bụng đi tới: "Các ngươi rốt cuộc phát cháo gì, ăn vào khiến ta đau bụng, có phải là bên trong bỏ gạo mốc gạo hỏng? Tiệm gạo bán không nổi mới mang ra cho các ngươi làm việc thiện, các ngươi không coi mạng chúng ta là mạng người!"

Quả nhiên tới rồi, Kỷ Dao nhỏ giọng kêu gã sai vặt trông trừng người này, tránh cho hắn ta trộn lẫn vào đám đông, nhân lúc hỗn loạn mà trốn đi.

"Vị đại ca này, nhất định là hiểu lầm," Chu Lương âm ôn nhu nói, "gạo mà chúng ta mua đều là gạo mới, vận chuyển từ Tân Vệ tới, có lẽ là ngươi bị bệnh rồi, không bằng đi khám đại phu...."

"Khám đại phu cái gì!" Kẻ đó kêu toáng lên, "ta chính là ăn cháo mới đau bụng, cháo này của ngươi có độc, hai người các ngươi là kẻ độc ác, tại sao lại muốn hại chúng ta?" đang nói, từ trong miệng đột nhiên phun ra một búng máu.

Lời nói vừa rồi không nhất định có tác dụng, nhưng máu này là chân thật, đám người nhất thời loạn hết cả lên, người người kinh hoảng, có kẻ nhát gan liền lao vào bên trong lều chất vấn: "Các ngươi không phải là thực sự hạ độc đấy chứ? Con ta còn nhỏ như vậy, làm sao có thể chịu được?"

Kẻ gây loạn vừa rồi thấy vậy còn chưa đủ loạn, hắn ta trực tiếp nôn ra máu, lăn lộn trên đất.

Có lẽ ngay từ đầu trong miệng gã ngậm đồ gì đó, tương tự như máu, cắn vào liền chảy ra, Kỷ Dao kéo Chu Lương âm: "Chúng ta mau đi."

Chu Lương âm kinh ngạc nhìn Kỷ Dao, có chút nghi hoặc, nhưng nàng ta cũng biết rõ hôm nay nhất định là bị người khác hãm hại, nếu không sao đột nhiên lại có người nôn ra máu? Gạo của nàng ta đều là gạo tốt, nàng ta không đê tiện tới mức lấy gạo mốc gạo hỏng đi cứu tế nạn dân.

"Chúng ta rời đi rồi, không phải sẽ bị oan uổng hay sao?" Chu Lương âm không cam tâm, nàng ta nhìn gã sai vặt của Kỷ Dao, "chúng ta nên bắt kẻ đó lại, thấm vấn rõ ràng."

Đầu óc cũng không tệ, Kỷ Dao nói: "Đúng là nên bắt, nhưng ta cảm thấy chúng vẫn còn có hậu chiêu, cô nương gia như chúng ta thân thể yếu ớt, vạn nhất bị thương thì biết làm sao?"

Chu Lương âm trầm ngâm.

sự huyên náo ở đường Bạch Tượng rất nhanh đã bị binh sĩ tuần tra phát hiện ra, bẩm báo Dương Thiệu.

Trần Tố hỏi: "Là ở đầu đường, hay cuối đường?"

"Đầu đường, hình như là lều phát cháo của hai vị cô nương, có nạn dân ăn cháo bị đau bụng."

Nạn dân gì, thời điểm này tới gây chuyện không nhất định là nạn dân, trùng hợp như vậy, đúng vào lều phát cháo của Kỷ Dao và Chu Lương âm, Chu Lương âm này kiếp trước gây thù chuốc oán vô số, kiếp này e rằng cũng là như vậy, còn về Kỷ Dao... kẻ phiền phức, Dương Thiệu thầm mắng một câu, đang yên đang lành lại muốn phát cháo làm loạn, hắn không đi không được, có lẽ chỉ là tai nạn!

Dù sao cũng ở trong phạm vi chức trách của hắn, Dương Thiệu phóng ngựa tới đường Bạch Tượng.

Chỉ trong chốc lát, không chỉ có kẻ cầm đầu kia ngã xuống đất, mà còn thêm một kẻ nữa, lúc này loạn thành đoàn, đám nạn dân thi nhau tiến lên chất vấn, Kỷ Dao kêu gã sai vặt chặn lại, vội vàng rời khỏi lều phát cháo cùng Chu Lương âm. trên đường càng thêm chật chội, Kỷ Dao không hề buông lỏng cảnh giác, nàng nhớ rằng Tạ Minh Châu còn có hậu chiêu.

Chính vào lúc này, ả sẽ phái một người tới....

Nàng nhìn phía trước, đột nhiên dừng lại.

Ở chỗ xa, cách mười mấy bước, có một đại hán thân thể cường tráng xách một thùng cháo đi tới chỗ hai người họ, vẻ mặt kẻ đó có chút dữ tợn, bên trong thùng là cháo loãng nóng hổi, hơi nóng cuồn cuộn bốc lên.

"đi, lùi ra sau," Kỷ Dao lại hét lên với gã sai vặt, "để ý hắn ta!"

Chu Lương âm tự thấy mình ở Kinh thành không kết thù với ai, trừ cô nương lần trước vung roi ngựa ra, cho nên lúc này cả đầu nàng ta mơ hồ, đơn giản là bị Kỷ Dao dắt mũi đi.

Hai người lùi ra sau.

Đúng vào lúc này, đại hán bước nhanh đuổi theo, dường như không xách nổi thùng cháo, cả thùng cháo đột nhiên bay lên cao, đổ về hướng đám người Kỷ Dao.

Cháo nóng như vậy, nếu như dính lên mặt, có đẹp như hoa như ngọc tới mức nào thì cũng sẽ bị hủy hết, Kỷ Dao che mặt, quát to: "Chu cô nương, mau tránh sang bên cạnh."

May mà cách đại hán đủ xa, nàng ngược lại không sợ, binh sĩ cũng sẽ đến ngay lập tức.

Nhưng nạn dân xung quanh thì bị dọa tới mức hồn bay phách tán, tán loạn va chạm vào nhau, trong phút chốc, có bóng người nhảy từ trên lưng ngựa xuống, một phát đạp lên thùng cháo, thùng cháo vốn dĩ bay về phía trước, đột nhiên bay lên cao, giống như pháo hoa bắn lên trời vậy, bay thẳng lên giữa không trung, sau đó "ào ào" một tiếng rời xuống bên cạnh nạn dân.

Nước cháo bắn tứ tung, giống như giọt mưa trắng đục rơi xuống.

"Bắt lại cho ta!" Người đó lại trở về lưng ngựa, lớn tiếng quát.

Kỷ Dao mới phát hiện ra cư nhiên là Dương Thiệu, trong lòng nàng vui mừng.

Nhưng đại hán kia có võ công, các binh sĩ xông lên, hắn ta đột nhiên rút ra một cây đao, giao đấu với các binh sĩ.

Nạn dân ở xung quanh lại được phen kinh sợ, tiếp tục loạn thành một nồi cháo.

Bên tai Kỷ Dao đột nhiên nghe thấy một tiếng gọi khẽ: "Kỷ cô nương, mau tới đây!"

Nàng nhìn theo hướng của tiếng nói, phát hiện ra Tống Vân.

không biết hắn ta tới đây từ khi nào....

Nhưng nàng sao có thể qua đó?

Nàng sẽ không tới chỗ Tống Vân, hơn nữa, bên cạnh nàng còn có một Chu Lương âm!

Thấy nàng chậm chạp không động, Tống Vân gấp gáp, sợ nàng bị thương nên nhanh chân bước tới. đang lúc sắp đụng vào cánh tay của Kỷ Dao, đột nhiên xuất hiện một chiếc roi ngựa quất tới, giống như tia chớp, cứng rắn bức hắn ta lui lại một bước.

trên thế gian này cư nhiên còn có người dám làm vậy với hắn ta?

Tống Vân nổi giận, đang muốn phát hỏa, lại nhìn thấy một thân ảnh màu đỏ nhạt giống như lá rụng bay tới.

nhẹ nhàng như vậy, mong manh yếu đuối, nếu hắn ta tránh ra cô nương đó nhất định sẽ bị ngã, chính vào lúc hắn ta do dự, cô nương đó đã đụng vào lòng hắn ta.

Nhìn thấy biểu tình kinh ngạc của Tống Vân, khóe miệng Dương Thiệu nhếch lên, tiễn phật tiễn tới Tây Thiên, Chu Lương âm này kiếp trước là của hắn ta, kiếp này vẫn nên thuộc về hắn ta đi, ít tới dây dưa với người khác thôi!

hắn quay người rời đi.

Khi đi ngang qua Kỷ Dao, vốn dĩ không muốn để ý tới nàng, nhưng nhìn thấy nạn dân xung quanh như châu chấu bay loạn, hắn đột nhiên bắt lấy tay Kỷ Dao, đưa nàng ra khỏi đường Bạch Tượng.

hắn bước đi cực nhanh, Kỷ Dao bước theo có chút loạng choạng, kêu lên: "Hầu gia, ngài chậm một chút."

hắn đột nhiên dừng lại.

"Sau này đừng xuất đầu lộ diện làm những việc như thế này nữa," Dương Thiệu lạnh giọng quở mắng, "nếu không phải là ta, nàng hôm nay làm sao có thể may mắn thoát khỏi đây."

Giọng điệu rất không tốt, nhưng Kỷ Dao cảm thấy hắn đang lo lắng cho mình, trong lòng vẫn cảm thấy vui mừng. Mặc dù rất lâu không gặp, nhưng biết nàng gặp nguy hiểm, hắn liền tới ngay lập tức.

Có điều cho dù hắn không tới, thùng cháo kia cách xa như vậy nên cũng sẽ không có chuyện gì, hơn nữa nàng đã cho người để ý kẻ xách thùng cháo rồi, hiện nay có Dương Thiệu xuất thủ, Tạ Minh Châu khẳng định không thể trở mình được nữa, nếu như tội nặng hơn một chút, nói không chừng ả cũng sẽ ngồi tù giống ca ca ả. Kỷ Dao vui như hoa nở, hoàn toàn không tức giận: "Ta nhớ rồi, Hầu gia."

Ngoan như đứa trẻ, Dương Thiệu sửng sốt, vô thức nói: "Biết là tốt, trở về đi."

Nhanh như vậy đã kêu nàng rời đi? Xem ra hắn thực sự rất bận, Kỷ Dao nhìn hắn chăm chú, đang muốn nói chuyện, đột nhiên kiễng mũi chân, cầm khăn tay lau mặt hắn.

"Làm cái gì?" hắn cau mày.

"Có một chút..." nàng đụng vào mặt hắn, có lẽ do vừa rồi đá thùng cháo nên bị dính vào, "là nước cháo, ngài đợi một chút."

Ngón tay mát lạnh của nàng lướt nhẹ qua môi hắn.

Đôi môi đỏ mọng gần trong gang tấc, hơi thở như lan, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng hàng lông mi dài cong, sống mũi cao thẳng, gò má trong trắng lộ hồng của nàng.

Dường như có một chiếc lông vũ quét nhẹ qua trái tim hắn, ánh mắt Dương Thiệu càng ngày càng sâu, đột nhiên bắt lấy tay nàng bắt nàng dừng lại: "Chỉ là nước cháo thôi, không cần quản."

"đã lau sạch rồi." Kỷ Dao cầm khăn tay đưa hắn xem, "ngài tốt xấu gì cũng là Đô đốc, lẽ nào mang khuôn mặt dính đầy nước cháo đi tuần tra hay sao?"

Vậy cũng không cần nàng quản, Dương Thiệu nói: "Được rồi, ngươi đi đi."

hắn huýt sáo một cái, tọa kỵ lập tức chạy tới.

hắn xoay người lên ngựa.

Có thể là gấp gáp đi giải quyết chuyện vừa rồi? Kỷ Dao thấy hắn vẫn trưng ra một bộ mặt nghiêm túc, rốt cuộc cũng cảm thấy có chút kì quái, muốn hỏi hắn vì sao lâu như vậy mới xuất hiện, nhưng cuối cùng không hỏi. Là bản thân nàng muốn suy nghĩ, hắn cũng đồng ý rồi, nếu bây giờ hỏi hắn thì không thỏa đáng lắm, nàng có chút nghi hoặc quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng thướt tha của tiểu cô nương, Dương Thiệu gỡ túi rượu đưa tới bên miệng uống một ngụm, đột nhiên nhỏ giọng mắng một câu, rồi giục ngựa rời đi.
 
Back
Top Dưới