Cập nhật mới

Tiểu Thuyết PHU QUÂN NGÂY THƠ NHẤT THIÊN HẠ

Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
C80: PHIÊN NGOẠI 1.5: CUỘC SỐNG BI THẢM CỦA NHŨ PHỤ


Mộc Vũ Phi luôn cho rằng, mình có một cái đầu thông minh trí tuệ, nhưng hiện tại hắn hối hận muốn chết, đầu óc co giật hay sao mà đồng ý coi chừng Cây Đuốc Nhỏ chứ!

Đây là một tai vạ không thể dùng ngôn ngữ để hình dung được nữa.

Sáng sớm, phải cùng nhãi con sức lực sung mãn chạy đi bắt sâu cho vật cưng mới nhất của nó, một con gà mái hoa toàn thân đen sì, trước mắt tạm thời gửi nuôi ở chỗ Bảo thẩm nhà bếp.

Móc đá nhổ cỏ, những hoạt động săn mồi vốn dĩ tưởng rằng sau khi lớn không có cơ hội thực hiện nữa, Mộc Vũ Phi bị lôi kéo đi ôn lại một lần.

Cho con gà mẹ đen sì kiêu ngạo kia ăn xong, Cây Đuốc Nhỏ chưa chịu thôi, nói muốn chơi trò chơi.

Được thôi, chơi thì chơi.

“Chơi cái gì?”

Mộc Vũ Phi hỏi.

“Bắt cá.”

Cây Đuốc Nhỏ đáp.

“…

Thúc không biết.”

Mộc Vũ Phi chưa nghe tới trò này bao giờ.

“Thì chú làm cá, Cây Đuốc Nhỏ bắt.”

Cây Đuốc Nhỏ cầm cành cây vẽ một cái vòng cực kỳ bỏ túi, chỉ vào đó nói: “Đây là ao.”

Mộc Vũ Phi hết chỗ nói, ao nhỏ như thế, con cá to là hắn còn chạy đi đâu?!

Vì thế cầm cành cây, vẽ lại một cái vòng lớn.

Hai người bắt đầu chơi, Cây Đuốc Nhỏ vừa chơi vừa hét: “Cá nhỏ cá nhỏ, mau bơi mau bơi, đại tướng quân Cây Đuốc Nhỏ đến bắt ngươi đây!”

Mộc Vũ Phi vừa chạy vừa muốn xỉu, có tướng quân chuyên bắt cá hả!

Cây Đuốc Nhỏ vừa chơi vừa bất mãn: “Mộc thúc thúc, thúc có biết làm cá không.

Thúc không vẫy tay, cũng không lắc mông, không giống cá gì hết!”

Mộc Vũ Phi kiên quyết không thỏa hiệp, bảo hắn lắc tay vẫy đuôi, hắn chết còn hơn.

Lơ đễnh một cái, bị Cây Đuốc Nhỏ nhào tới ôm đùi, nhãi con đắc ý kêu to: “Há há, bắt được cá ngu ngốc rồi!”

Mộc Vũ Phi tức điên, hắn lao tâm lao lực thế này, cuối cùng còn được một cái tên khó nghe, hắn muốn đình công!

Chạy nửa ngày, mệt gần chết, vất vả lắm Mộc Vũ Phi mới tìm được một cái ghế đá, không nhìn gì cả đặt mông ngồi phịch xuống.

Phù, rốt cuộc cũng có thể nghỉ một lát.

Cây Đuốc Nhỏ chạy tới, đứng một bên muốn nói lại thôi, ngây ra hồi lâu, cũng không tiếp tục đại nghiệp thám hiểm hang hóc của nó nữa.

Mộc Vũ Phi bi phẫn hỏi nó: “Cây Đuốc Nhỏ, con cứ đứng đây làm cái gì?

Thúc thúc nghỉ một lát rồi chơi với con tiếp!”

Còn để người ta sống với không, nghỉ chút cũng không cho nữa?!

Cây Đuốc Nhỏ lắc đầu, nghiêm mặt: “Mộc thúc thúc, vốn dĩ con định nói cho thúc biết một chuyện rất quan trọng, nhưng sau đó con lại đổi ý rồi.”

Mộc Vũ Phi hỏi: “Chuyện gì?”

Cây Đuốc Nhỏ đáp: “Trên cái ghế này có một bãi phân chim.”

Mộc Vũ Phi nhảy bắn lên như lửa đốt đít, giận dữ: “Sao con không nói sớm!”

Quay đầu nhìn, gớm quá!”

Cây Đuốc Nhỏ vô tội: “Bởi vì con muốn xem sau khi Mộc thúc thúc đứng dậy thì trông ra làm sao…”
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
C81: PHIÊN NGOẠI 2.1: LÔNG MỌC NHƯ THẾ NÀO


Một ngày hè, trang viên ngoài thành.

Đông Phương Manh dẫn mấy đứa nhóc ngồi bên bờ suối, dùng nước suối mát lạnh ngâm chân.

Lá Cây Nhỏ tò mò nhìn chân phụ thân, lại nhìn chân mình, không sao hiểu nổi.

Đông Phương Manh hỏi nó: "Sao vậy?"

Lá Cây Nhỏ nói: "Cha, vì sao chân cha có lông, Lá Cây Nhỏ không có?"

Cái Làn Nhỏ gần Lá Cây Nhỏ nhất nghe xong cũng nhìn cẳng chân trơn bóng như ngọc của mình hô lớn: "Cái Làn Nhỏ cũng không có!"

Đông Phương Manh suy nghĩ nửa ngày cũng không tìm ra nguyên nhân, đành cầu cứu Yến Hồng.

Yến Hồng nhìn mấy đứa nhóc khao khát học hỏi, rất thâm trầm rất nghiêm túc nói cho chúng đáp án: "Bởi vì cha ăn thịt heo, trên người heo có lông, nên mới mọc ra đó!

"

Tụi trẻ cộng thêm một người lớn vẻ mặt ồ thì ra là thế.

Đợi đến tối, Yến Hồng nếm được quả đắng do mình ăn nói bậy bạ.

Đông Phương Manh và mấy đứa nhỏ bãi cơm tập thể.

Bọn nhóc con kiên quyết không ăn thịt mèo, còn Đông Phương Manh sống chết không chịu đụng thịt heo nữa.

Yến Hồng hỏi bọn nhỏ vì sao trước.

Áo Bông Nhỏ ngáp, đáp chậm rì rì: "Ăn rồi sẽ mọc ra lông đẹp như cục Tuyết Nhỏ..."

Cục Tuyết Nhỏ, là một con mèo trắng bóc.

Yến Hồng >_<

Đột nhiên chột dạ không dám hỏi Đông Phương Manh song Đông Phương Manh lại chủ động giật tay áo nàng: "Không ăn thịt heo, mọc lông heo, không đẹp."

Yến Hồng >_< lớn.
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
C82: PHIÊN NGOẠI 2.2: MUỖI ĐI TÈ


Mùa hè muỗi nhiều.

Thể chất Đông Phương Manh và bọn trẻ đều thuộc loại dụ muỗi.

Nhưng cổ đại không có nước hoa, Yến Hồng đành dùng hoa kim ngân và lá bạc hà phơi khô ngâm nước, trộn với nước nha đam pha loãng, nước hoa nguyên thủy nhất ra đời.

Giữa trưa, lúc ngủ trưa, Yến Hồng đang bôi nước hoa cho Đông Phương Manh thì đột nhiên một con muỗi bay tới đậu lên mông Lá Cây Nhỏ.

Đông Phương Manh quơ tay đuổi muỗi, thuận tiện để Yến Hồng rót ít nước hoa vào lòng bàn tay, hắn tốt bụng thoa lên mông Lá Cây Nhỏ.

Lá Cây Nhỏ giật mình tỉnh lại, hét lớn: “Mẹ, có trứng thối tè lên mông Lá Cây Nhỏ!”

Đông Phương Manh giơ bàn tay ướt sũng, vẻ mặt vô tội.

Lá Cây Nhỏ càng tức giận hơn: “Mẹ, mẹ xem kìa, trứng thối cũng tè lên tay cha nữa!
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
C83: PHIÊN NGOẠI 2.3: EM BÉ TỪ ĐÂU TỚI


Mấy đứa nhóc chụm đầu thảo luận em bé từ đâu mà có.

Cây Đuốc Nhỏ lớn nhất, nói chuyện uy quyền nhất: “Huynh nghe bà nội nói, em bé là do buổi tối lúc ngủ cha lén nhét vào dưới chân mẹ, sau đó lại từ bụng mẹ chui ra.”

Ống Thổi Nhỏ trắng mắt nghi ngờ: “Vậy em bé làm sao từ dưới chân biến lên bụng mẹ được?”

Cây Đuốc Nhỏ nghẹn họng, lầu bầu: “Bà nội không có nói với huynh.”

Cái Làn Nhỏ lắc đầu không tin: “Muội nghe mẹ muội nói, nam và nữ thơm miệng, sẽ sinh em bé.”

Lá Cây Nhỏ hoảng hồn: “Sáng sớm nay mẹ còn thơm miệng huynh, liệu huynh có sinh em bé không?”

Làm Cái Làn Nhỏ cũng sợ, mắt trợn còn lớn hơn hạch đào: “Sáng sớm nay, mẹ, cha, tam thúc, ông nội, bà nội còn có Vệ thúc thúc đều thơm Cái Làn Nhỏ rồi, có phải Cái Làn Nhỏ sẽ sinh rất nhiều em bé không?”

Một câu nói làm mấy nhãi con có mặt tại đó biến sắc toàn bộ, bởi vì ngày nào chúng cũng bị rất nhiều người thơm rất nhiều lần…

Áo Bông Nhỏ bị ép tham gia đề tài nghe xong nhàm chán nằm vật ra cỏ, uể oải nói: “Mọi người sai hết rồi.

Đầu tiên em bé ở trong bụng mẹ, sau đó lại bò bò bò, bò lên miệng mẹ, mẹ ói một cái, em bé liền đi ra!”

Nói liền một hơi như vậy, nó cảm thấy hơi mệt, thế là lại nhắm mắt, nghỉ ngơi trước đã.

Mấy nhóc con mạnh đứa nào giữ ý kiến đứa nấy, không đứa nào chịu đứa nào, cuối cùng đành phải tìm Yến Hồng phân xử.

Cây Đuốc Nhỏ thấy tiểu muội nằm ngủ trên cỏ sợ nó bị lạnh, phát động mấy đứa kia khiêng nó lên.

Kết quả Yến Hồng thấy Áo Bông Nhỏ bị bầy con khiêng vào, hoảng hồn nhảy dựng lên hỏi: “Sao vậy sao vậy, Áo Bông Nhỏ xảy ra chuyện gì?”

Ống Thổi Nhỏ lạnh nhạt nhất, nhẹ nhàng thả cái chân nó phụ trách khiêng xuống, chùi mồ hôi trán mới đáp: “Mẹ, không có, muội muội ngủ rồi.”

Bấy giờ Yến Hồng mới yên tâm.

Bế nữ nhi đặt lên giường, quay đầu nhìn đứa nào đứa nấy nháy đèn với nàng, ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”

Cái Làn Nhỏ hỏi: “Tam thẩm, em bé từ đâu tới?”

Trải qua sự kiện “lông heo”, Yến Hồng không dám tùy tiện dạy bậy tụi nhỏ nữa, nhưng cũng không thể nói với bầy nhóc sinh trưởng ở cổ đại này cái gì mà “t*ng trùng gặp trứng liền sinh ra vô số em bé”, cuối cùng đành nói bừa một câu: “Em bé á, từ trên người cha len lén chạy tới bụng mẹ đó.

Còn chạy ra làm sao, khụ, đợi mấy đứa lớn tự khắc biết.”
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
C84: PHIÊN NGOẠI 2.4: CHUYỆN CÁI CHÂN


Một ngày, Cái Làn Nhỏ nghiêm túc hỏi thập lục: “Mẹ, rốt cuộc bàn có chân hay không?”

Thập lục bật cười: “Đương nhiên có chân rồi, nếu không sao nó đứng được?”

Cái Làn Nhỏ thắc mắc: “Vậy tại sao nó không đi?”

Không chờ thập lục trả lời, Cái Làn Nhỏ lại hỏi: “Còn nữa, rõ ràng ghế cũng có chân, vì sao nó cũng không động chứ?”

Thập lục nghĩ bụng, Hồng Hồng, ta cũng rất cần cái quyển sách “Mười vạn câu hỏi vì sao” trong truyền thuyết đó…

Cuối cùng Cái Làn Nhỏ nghiên cứu ra kết luận: “Cái Làn Nhỏ biết rồi, bởi vì chúng nó đều quá lười!”
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
PHIÊN NGOẠI 2.5: NHÉO MẶT THÌ ĐỪNG NHÉO 1 BÊN


Lại một ngày, Mộc Vũ Phi lại không mời mà đến.

Thấy mặt Ống Thổi Nhỏ vẫn lạnh như thế, không nhịn được nổi lòng trêu chọc, hô hào lia lịa: “Woa, Ống Thổi Nhỏ, lâu lắm không thấy càng ngày con càng dễ thương nha, mau đưa mặt lại đây cho Mộc thúc thúc nựng một chút!”

Ống Thổi Nhỏ không nói gì, ngược lại Cây Đuốc Nhỏ xót đệ đệ: “Mộc thúc thúc, thúc cứ nhéo mặt đệ đệ như thế, bên đó sẽ sưng!”

Biến thành bánh bao khó coi lắm…

Mộc Vũ Phi làm bộ suy nghĩ: “Phải ha!

Vậy làm sao giờ?”

Cây Đuốc Nhỏ rất tử tế đưa ra kế sách: “Hay là thúc nhéo bên còn lại luôn là được!”

Mẹ nói, đối xứng mới đẹp.

Ống Thổi Nhỏ trợn mắt khinh bỉ, quay lưng bỏ đi, mặt nhăn lại, đi không một lời từ biệt.
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
PHIÊN NGOẠI 2.6: YÊU CON THÌ SINH CHO CON 1 TỶ TỶ


Thập lục có thai lần nữa, rối rắm vấn đề giới tính của đứa trong bụng không thôi.

Tuy nàng không có tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhưng có nữ nhi rồi, đương nhiên muốn thai lần này là con trai, trái gái đầy đủ là tuyệt nhất.

Tất nhiên Đông Phương Tề hiểu tâm tình thê tử.

Vì an ủi thê tử, hắn gọi Cái Làn Nhỏ qua hỏi: “Cái Làn Nhỏ, con thấy đệ đệ thú vị hơn hay là muội muội thú vị hơn?

Mẹ sinh thêm cho con một đệ đệ hoặc là muội muội được không?”

Cái Làn Nhỏ cau mày: “Cha, Cái Làn Nhỏ không thích đệ đệ, cũng không thích muội muội.

Cái Làn Nhỏ thích tỷ tỷ, cha nói mẹ sinh tỷ tỷ được không?

Nhưng mà, đừng giống tỷ tỷ Áo Bông Nhỏ ham ngủ, không chịu chơi với Cái Làn Nhỏ.

Bằng không sinh ca ca cũng được…”

*********************************************

Qua hôm sau đột nhiên Cây Đuốc Nhỏ rất u sầu.

Yến Hồng hỏi nó: “Cây Đuốc Nhỏ, con làm sao thế?”

Cây Đuốc Nhỏ dụi đầu vào lòng Yến Hồng, rầu rĩ: “Mẹ, có phải mẹ không thích Cây Đuốc Nhỏ không?”

Yến Hồng quái lạ: “Làm gì có?

Cây Đuốc Nhỏ và đệ đệ muội muội đều là con mẹ, mẹ thích các con nhất, nhất!”

Cây Đuốc Nhỏ trề môi: “Vậy vì sao mẹ không sinh tỷ tỷ cho Cây Đuốc Nhỏ?

Nhị bá mẫu đã hứa sinh tỷ tỷ cho Cái Làn Nhỏ rồi kìa!”
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
PHIÊN NGOẠI 2.7: CHA CON ƯA GHEN TỊ


Ống Thổi Nhỏ luôn là một đứa bé lạnh nhạt, từ nhỏ đã buồn vui không để lộ.

Một lần Đông Phương Ngọc từ kinh thành trở về đem theo hai chú chó dễ thương, nghe nói còn là mẹ và con gái.

Cún con nhỏ hơn vừa được thả xuống đất đã bám theo Yến Hồng chơi đùa, cứ cào cào đầu gối Yến Hồng đòi nàng ôm.

Ống Thổi Nhỏ ở bên lạnh mặt nhìn nửa ngày, đột nhiên chạy tới trước mặt con chó to hơn nói: “Chó, lại đây ôm.”

Yến Hồng lấy làm lạ: “Ống Thổi Nhỏ thích chó hồi nào vậy?”

Thằng nhóc này cùng họ với mèo, rõ ràng rất có thành kiến với chó.

Kết quả Ống Thổi Nhỏ buông một câu làm nàng >_< luôn: “Hừ, chó thối tha, mày bắt mẹ ta ôm mày, ta bắt mẹ mày ôm lại ta!”

Càng khiến nàng câm lặng là, Đông Phương Manh nghe Ống Thổi Nhỏ nói xong cũng chạy tới ngồi xổm xuống cạnh con đòi ôm mẹ của cún con.

Thật là hai cha con ưa ghen tị!
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
PHIÊN NGOẠI 2.8: NGOÁY TAI


Lại một hôm, Yến Hồng ngoáy tai cho Đông Phương Manh.

Đông Phương Manh được ngoáy rất thoải mái, mắt híp lại, vẻ mặt rất hưởng thụ.

Lá Cây Nhỏ bò một bên cũng ầm ỹ đòi hưởng đãi ngộ ngang hàng, Yến Hồng nói với nó: “Ngoan, Lá Cây Nhỏ còn bé quá, ngoáy tai sẽ khó chịu.”

Lá Cây Nhỏ chu miệng: “Mẹ thiên vị, chỉ thích cha, không thích Lá Cây Nhỏ.”

Nói rồi chạy mất.

Yến Hồng bó tay, thấy Đông Phương Manh cười như mèo vừa trộm cá, không nhịn được gãi mũi hắn: “Coi coi, con chàng y chang chàng vậy, là cái bịch dấm!”

Đông Phương Manh chỉ cười không nói.

Ở chung lâu như vậy, hắn đã sớm biết phân biệt tình cảm trong lời nói của Yến Hồng.

Không tới một lát, Lá Cây Nhỏ lại siết nắm tay khóc lớn chạy vào: “Mẹ, cha, oa, Lá Cây Nhỏ sinh bệnh rồi, oa…

Lá Cây Nhỏ không muốn chết…”

Yến Hồng hoảng vía, mới nãy giờ, chuyện gì đây?!

Vội vàng đẩy Đông Phương Manh dậy, quay sang bồng con lên dỗ: “Lá Cây Nhỏ làm sao vậy, nói cho mẹ, có mẹ đây này, Lá Cây Nhỏ sẽ không sao.”

Lá Cây Nhỏ vừa khóc vừa xòe tay ra.

Yến Hồng cúi đầu nhìn, một thứ gì đó đen thùi lùi, nhỏ xíu, nhỏ không tới nửa cái móng út của Lá Cây Nhỏ.

“Cái gì vậy?”

Đông Phương Manh nghiêm nghị hỏi.

Lá Cây Nhỏ vừa nức nở vừa nói: “Lá Cây Nhỏ ngoáy, ngoáy lỗ tai, từ lỗ tai rớt, rớt ra đó, hu oa…”

Yến Hồng dở khóc dở cười: “Rồi rồi, không sao, cái này chỉ là đồ dơ trong tai con thôi.

Buổi sáng Lá Cây Nhỏ dậy, có lúc sẽ có ghèn mắt đúng không?

Cái này cũng giống ghèn mắt đó, rớt thì rớt, Lá Cây Nhỏ không sinh bệnh.”

Lá Cây Nhỏ lập tức nín khóc, do dự: “Thật à?”

Yến Hồng gật đầu thật mạnh.

Đông Phương Manh còn đang nghiên cứu xem vì sao cứt ráy của con màu đen mà của hắn thì màu trắng.

Lại nghe Lá Cây Nhỏ kinh ngạc than: “Thế lỗ tai cha ngoáy ra nhiều quá chừng rồi…”
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
PHIÊN NGOẠI 2.9: NGÔN NGỮ TRẺ CON


Bọn nhỏ lớn thêm một chút, Yến Hồng phát hiện đặt câu hỏi cho chúng, đáp án của chúng sẽ mang lại cho nàng rất nhiều niềm vui chứ không như bình thường chúng hỏi nàng lại khiến nàng sứt đầu mẻ trán.

Yến Hồng hỏi: “Các bảo bối, vì sao nói, không thể sờ mông hổ nào?”

Cây Đuốc Nhỏ: “Bởi vì đuôi hổ rất to và dài, sờ vào, nó sẽ dùng đuôi quất, rất đau!”

Áo Bông Nhỏ: “Bởi vì mông hổ rất bự…” (đang ngáp)

Lá Cây Nhỏ: “Bởi vì sờ mông hổ, hổ sẽ không vui.” (Lá Cây Nhỏ thật đúng là em bé hiền lành nha.)

Ống Thổi Nhỏ: “Bởi vì hổ rất dữ.” (Ống Thổi Nhỏ nói đúng rồi…)

Có một hôm đi biệt trang chơi, phát hiện một con cua trong khe suối.

Yến Hồng hỏi: “Vì sao cua lại phun bong bóng thế?”

Cái Làn Nhỏ: “Nó đói, đang chảy nước miếng.”

Cây Đuốc Nhỏ: “Ai nói, rõ ràng là trời nóng quá, nó đang đổ mồ hôi!”

Ống Thổi Nhỏ: “… nó đang xì hơi…”

Nguyên do là có lần, lúc Ống Thổi Nhỏ tắm thì không cẩn thận xì hơi mấy cái, kết quả bong bóng nổi lên…

Vẫn là biệt trang, phát hiện sóc con, bọn nhỏ đuổi theo hét: “Sóc con sóc con, đuôi to đuôi to…”

Yến Hồng hỏi: “Vậy các bảo bối biết đuôi to của sóc con dùng làm gì không?”

Lá Cây Nhỏ: “Làm chăn đắp!”

Ống Thổi Nhỏ: “Làm gối đầu.” (Không hổ là sinh đôi, nghĩ giống hệt nhau)

Cái Làn Nhỏ: “Làm dù che!”

Cây Đuốc Nhỏ: “Có thể quét đất!” (Cây Đuốc Nhỏ quả nhiên là đứa bé siêng năng)

Áo Bông Nhỏ: “…” (Ngủ rồi…)

Câu hỏi của thập lục càng xảo trá hơn: “Các bảo bối, các con biết, mặt dùng làm gì không?”

Đông Phương Manh cũng tham gia trả lời: “Mặt, dùng để rửa.” (Manh, đáp đúng rồi!”

Thập lục: “…

Được rồi, cũng tính là một cái…”

Yến Hồng: “…” (Cười không thể tự kềm chế được)

Cây Đuốc Nhỏ: “Mặt dùng để chứa mũi, mắt, miệng, còn có răng.”

Lá Cây Nhỏ: “Mặt có thể ăn.”

Mọi người tròn mắt, Lá Cây Nhỏ ấp úng: “Rõ ràng mẹ nói, mì [47], cũng có nghĩa là mặt…”

Yến Hồng đỏ mặt…

Ống Thổi Nhỏ lạnh lùng: “Mặt của con nít bọn con, dùng để ông nội, bà nội, cha, mẹ, đại bá, nhị bá, đại bá mẫu, nhị bá mẫu, Mộc thúc thúc… mọi người nhéo.” (Hô hấp ồ ạt làm việc)

Việt Dã Thỏ cũng sán lại góp vui: “Vậy các con biết, lúc các con sinh ra trông thế nào không?”

Cây Đuốc Nhỏ giơ tay đầu tiên: “Con biết con biết, giống con khỉ, đỏ rực!”

Ống Thổi Nhỏ: “Mẹ nói rồi, con là một hạt đậu biến thành.”

Lá Cây Nhỏ lắc đầu: “Ca, nói không chừng là hạt ngô…”

Áo Bông Nhỏ: “Rõ ràng mẹ nói là con nòng nọc…”

Yến Hồng: “…

Ta sai rồi.”

[47] Chữ diện 面 trong tiếng Trung vừa có nghĩa là mặt vừa có nghĩa là mì
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
PHIÊN NGOẠI 3


Lúc Hồng Hồng gả cho ta, ta không hề biết một thê tử đối với ta mà nói có ý nghĩa gì.

Thời điểm ấy, thậm chí ta không biết chữ “ta” này, có thể dùng để chỉ mình, ta là Đông Phương Manh, Đông Phương Manh là ta.

Hồng Hồng gọi ta Manh Manh.

Thế nên, ta lại trở thành Manh Manh.

Ta luôn luôn biến.

Lúc ở trong chùa, ta cảm thấy ta không khác gì cái cây, tảng đá, con sâu.

Ta nhìn rất nhiều, nhìn trời, nhìn mây, nhìn lá rơi, nhìn mặt trời mọc.

Chúng tạo nên thế giới màu sắc rực rỡ trong mắt ta.

Ta nghe rất nhiều âm thanh, gió thổi, nước chảy, chim hót líu lo, lá kêu xào xạc, còn có rất nhiều người nói chuyện.

Ta luôn cho rằng, những âm thanh này không có gì khác nhau.

Ta không hề biết mình có thể nói.

Hòa thượng trong chùa thích nói chuyện với ta.

Sau này ta nói cho Hồng Hồng biết, nàng nói, những hòa thượng đó đang tụng kinh.

Tức là nói ta và mấy tượng đá kia không khác gì nhau, các hòa thượng cũng thích tụng kinh cho chúng nghe.

Ta nói với Hồng Hồng cảm nghĩ của ta, nàng cười rất đẹp, nói ta đáng yêu.

Cái từ đáng yêu này, cũng là Hồng Hồng dạy ta, thường hay dùng trên người mấy đứa nhỏ của chúng ta nhất.

Ta cũng cảm thấy chúng rất đáng yêu, rất ngọt, rất ấm.

Hồng Hồng nào chỉ đáng yêu, nàng hơn hẳn đáng yêu nhiều, ta không biết nói làm sao cả.

Hiện tại ta biết ý nghĩa rất nhiều từ, nhưng ta lại luôn tìm không thấy từ thích nhất, để hình dung Hồng Hồng ta thích nhất.

Vì thế ta thật sầu não.

Đúng rồi, cái từ sầu não này là Cây Đuốc Nhỏ dạy ta, nó nói nó rất sầu não, nhất là lúc Hồng Hồng muốn kiểm tra nó viết chữ và học bài, còn có lúc nó lại làm vỡ đồ hoặc là ăn vụng, hoặc là lúc nó lại rụng một cái răng bị Cái Làn Nhỏ cười.

Nó sầu não, hình như không giống ta lắm.

Lúc mặt trời lên, Hồng Hồng tìm ta, tay bưng một cái dĩa, đậy nắp lại, cười bảo ta đoán xem bên trong có gì.

Ta đoán là bánh, bởi vì ta thích ăn bánh Hồng Hồng làm nhất.

Nàng ngồi xuống, để ta tự mở ra xem.

Ta mở ra rồi, phát hiện đó là một thứ ta không biết, hình dạng như quả đào nhỏ, rất nhiều màu, ngửi mùi thơm thơm ngọt ngọt, có vẻ giống kẹo bọn Cây Đuốc Nhỏ thích ăn.

Ta cũng thích ăn kẹo.

Hồng Hồng nói với ta, hôm nay là mồng bảy tháng bảy, là lễ tình nhân.

Ta hỏi lễ tình nhân là gì, nàng đáp là ngày lễ dành cho nam nữ thích nhau, là tết của ta và nàng.

Ta rất vui, nên ta hôn nàng một cái, mắt nàng sáng lên, lấp lánh.

“Kẹo?”

Ta hỏi nàng.

Nàng gật đầu: “Gần như thế.

Ở đây không có cách nào làm sô cô la, chỉ có thể dùng đường cát xay thay thế.”

Ta không biết sô cô la là cái gì, nàng nói đó là một loại kẹo ngọt, trong lễ tình nhân, quà tặng của nữ nhi dành cho nam nhi.

Nàng chỉ vào dĩa: “Chàng xem cái hình này, đại biểu cho tim, bên trong ôm ấp tâm tình thích.”

Lúc nói chuyện, nàng luôn nhìn ta cười.

Đột nhiên ta không nỡ ăn.

Tim Hồng Hồng, ta muốn cất giấu, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy.

Ta nói với nàng, trong mắt nàng đột nhiên có ánh nước, ta hoảng, nàng muốn khóc sao?

Nàng không vui à?

Nàng lắc đầu: “Không phải, thiếp quá cao hứng thôi.”

Ta lại không hiểu nữa, lúc không vui mới khóc, vì sao vui cũng khóc chứ?

Nàng cười cầm một viên kẹo đút cho ta ăn: “Manh Manh, nữ nhi chúng thiếp đều như thế, cao hứng cũng khóc, mất hứng cũng khóc, ừ, hơi kỳ cục.

Có điều mấy viên kẹo này vẫn phải ăn, nếu không sẽ hỏng.

Manh Manh có thể ăn từ từ mà…”

Đúng ha, vậy từ từ ta ăn là được rồi.

Nhưng mà, Hồng Hồng tặng quà cho ta rồi, ta lại không có quà cho nàng, làm sao đây?

Đột nhiên sực nhớ có lần mắt to cãi nhau với nhị ca xong, rất tức giận, không chịu nói chuyện với nhị ca nữa.

Nhị ca chạy qua nhờ Hồng Hồng giúp, Hồng Hồng bảo nhị ca đi mua một bó hoa đỏ rực thật to, còn viết một tờ giấy, sau đó mắt to hết giận, còn ôm nhị ca, hết khóc lại cười.

Ta nhớ trong vườn hoa có trồng mấy giống hoa đỏ, liền để Hồng Hồng ngồi đây chờ ta một chút, ta chạy ra vườn hái hết hoa đỏ, một bó thật thật to, đi được nửa đường mới nhớ ra còn phải viết một tờ giấy, lại chạy tới thư phòng lấy giấy bút.

Nhưng mà, ta không biết nhị ca viết gì trên đó.

Hơn nữa bây giờ nhị ca đang ở kinh thành, ta không có cách nào đi hỏi.

May mà Cái Làn Nhỏ và Cây Đuốc Nhỏ đi ngang qua thư phòng, ta gọi chúng lại hỏi chúng biết không.

Cái Làn Nhỏ nói nó biết cha nó viết cái gì, bởi vì sau đó mỗi ngày cha nó đều nói với mẹ nó một lần.

Lúc ta tặng hoa cho Hồng Hồng, ta cảm giác nàng run lên.

Bây giờ là mùa hè, sao nàng lại lạnh?

Ta nhìn mặt trời chói chang trên cao, song vẫn ôm lấy nàng.

Ta sợ nàng lạnh thật.

“Sao Manh Manh biết lễ tình nhân phải tặng hoa màu đỏ?”

Nàng hỏi ta.

Ta lắc đầu: “Không biết.

Hồng Hồng nói với mắt to rồi, nữ nhi đều thích hoa màu đỏ.”

Nàng nói thích cái gì, ta đều ghi nhớ.

Sau đó nàng lại hôn ta, hôn môi ta.

Bây giờ không phải buổi tối, nhưng mà ta rất cao hứng, hi vọng nàng hôn nhiều hơn.

Hồng Hồng rất thông minh, chỉ một lát đã tìm thấy tờ giấy Cây Đuốc Nhỏ và Cái Làn Nhỏ giấu giúp ta.

Nàng cầm tờ giấy, nhẹ nhầng thì thầm ba chữ ta vẽ ra: “Ta yêu nàng.”

Ta sợ nàng không hiểu, lại giải thích với nàng một lần: “Manh Manh yêu Hồng Hồng.”

Sau đó nàng khóc, ôm ta, mắt không ngừng đổ mưa rào.

Ta không biết nên làm sao giờ.

Vì sao phản ứng của Hồng Hồng không giống mắt to chút nào thế?”

Nàng ôm ta, ngẩng mặt lên nhìn vào mắt ta, nói với ta: “Thiếp cũng yêu chàng.

Hồng Hồng cũng yêu Manh Manh.”

Không biết vì sao, nghe nàng nói thế, trong mắt ta, cũng muốn đổ mưa rào.
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
PHIÊN NGOẠI 4: CẦU PHẬT


Yến Hồng, nữ, người Di Lăng, tuổi hai mươi lăm, đã cưới, đã sinh, tài sản sau cưới bao gồm: một ông chồng đáng yêu nghe lời, bốn đứa con cả trai lẫn gái thông minh tinh quái, thành viên gia đình, khụ, hơi bị nhiều.

Quốc Công phủ giàu có, mỗi ngày đều bận rộn rất nhiều việc, nhưng do trong phủ biết cách quản lý, xử lý mọi việc đều có trình tự quy tắc và luật lệ tương ứng, thành thử, thân là con dâu nhưng lại thường xuyên rảnh rỗi, tụ tập lại nói chuyện phiếm…

Hôm đó.

“Hay là hôm nay chúng ta làm cá chiên bột tiếp?”

“Cá chiên bột hôm qua làm rồi, với lại, ăn nhiều dầu mỡ nóng lắm.”

“Vậy thì đổi loại khác, làm thịt thỏ chiên bột đi…”

“Hai cái đó trừ khác hình dạng ra thì có gì khác nhau?”

“…

Đại tẩu, nhị tẩu, có phải hai người rảnh quá không…”

Nghe Yến Hồng mở miệng vàng, Việt Dã Thỏ và thập lục đình chỉ thảo luận liên quan đến điểm tâm, đồng loạt chĩa ánh mắt về cái người bình thường nhiệt tình nghiên cứu điểm tâm mới trong ba người nhất, nhưng hôm nay lại có vẻ thiếu hào hứng.

“Rồi rồi, muội thừa nhận, kỳ thật muội cũng rất rảnh…”

Yến Hồng đổi tay chống cằm, phẩy phẩy tay trái hơi tê, tâm trạng xuống thấp tới đáy.

“Manh Manh không ở bên cạnh, muội không nhanh trí nổi nhỉ.”

Thập lục đồng tình tặng cho một cái liếc mắt.

Yến Hồng nghe xong càng sầu: “Cổ nhân có câu, một ngày không thấy như cách ba thu, muội và chàng có tới sáu mùa thù không gặp rồi…”

“Nhưng tạ thần là đại sự, muội ráng chịu đi.”

Thập lục không nhắc tới còn đỡ, vừa nhắc đến việc này, Yến Hồng lại rất muốn thăm hỏi sức khỏe ông thần nào đó một chút.

Hoằng Nhất, ông thần nổi tiếng nhất triều đại, làm hòa thượng không lo làm lại cứ thích trôi dạt khắp nơi.

Vốn dĩ hòa thượng này cũng coi như là bà mối của Yến Hồng và Đông Phương Manh, không có cái câu cực kỳ quan trọng đó của ông ta, Yến Hồng cũng không gả vào đâu.

Có điều lão này đã đi vân du thiên hạ thì đi thêm nhiều năm nữa đi, tự dưng chỉ đi có sáu bảy năm lại chạy về lừa ăn lừa uống, có đồ ngon hầu hạ còn chưa đủ, sau hết, lão hòa thượng này còn mặt dày nói Manh Manh thông minh hiểu biết như bây giờ là do phúc phần của Phật Tổ, muốn hắn đến chùa Hoằng Pháp trai giới ba ngày, thắp hương cầu nguyện, cảm tạ công đức Phật Tổ.

Yến Hồng thật muốn ngửa mặt lên trời mà thét, liên quan quái gì đến Phật Tổ ở đây hả!

Rõ ràng là nàng một tay tạo thành, dựa vào đâu đến cuối cùng Phật Tổ lại muốn cướp không công lao của nàng hả!

Quá đáng nhất là cầu nguyện này chỉ cho một mình Đông Phương Manh đi, nàng là nương tử gần gũi với Đông Phương Manh nhất nhất, là mẹ của con hắn, lại bị một câu của lão hòa thượng vô tình phủi (Pass) cái rụp.

Lão hòa thượng kiên trì, một mình Manh Manh đi càng thể hiện thành tâm, Phật Tổ lão nhân gia ở trên nhìn thấy nhất định càng thêm tán thành.

Là một người kiên định không tin Phật, đương nhiên Yến Hồng khịt mũi coi thường kiểu nói này của lão hòa thượng.

Đáy lòng nàng không phúc hậu mà rủa thầm, lão hòa thượng này nhất định lấy việc công trả thù riêng!

Chẳng phải chỉ cự tuyệt lão thu Cây Đuốc Nhỏ làm đệ tử đóng cửa thôi sao!

Một mẫu thân bình thường sẽ giao con trai trắng tròn mũm mĩm cho một lão hòa thượng còm cõi bủn xỉn thanh tâm quả dục mở miệng ra là niệm Phật hả!

Khổ nỗi Yến Hồng có hùng hồn bày tỏ quyết tâm đi theo đến mấy, cũng không cự lại được ánh mắt tha thiết của quảng đại quần chúng nhân dân Công phủ.

Hết cách, nàng không tin Phật, nhưng mà quần chúng nhân dân tin, mà không phải là kiên định bình thường đâu nhé!

Cũng chẳng biết lão Công gia kề tai Đông Phương Manh nói cái gì, Đông Phương Manh đang ôm nàng chết cũng không chịu buông thế mà lại ngoan ngoãn đi theo lão hòa thượng Hoằng Nhất kia!

Wao, Manh Manh không ở bên cạnh, ngay cả tâm tình chăm con nàng cũng chả có, đuổi hết cả đám qua chỗ lão Công gia rồi.

Hứ, cha chồng này cũng thật là, không giúp con dâu lại cùng một giuộc với lão hòa thượng kia.

Manh Manh không ở, nàng thiếu sức chiến đấu, vậy để bọn nhi đồng có cả núi vấn đề kia thỉnh giáo ông cụ mười vạn câu hỏi vì sao đi!

Tuy nói tiểu biệt thắng tân hôn, nhưng Manh Manh chưa từng rời nàng quá lâu như thế, hắn quen được không?

Đồ chay trong chùa nhạt tới mức chim không nuốt nổi, hắn nuốt nổi không?

Không có người ôm hắn quấn quít hắn cọ hắn hôn hắn, buổi tối hắn ngủ được không?

Thập lục nghe Yến Hồng oán hận, trán đổ mồ hôi lạnh, nghĩ bụng Hồng Hồng nhớ Manh Manh thật à?

Sao nghe cứ như đang rủa hắn = =

“Ráng nhịn đi, không phải ngày mai cầu nguyện xong đệ ấy sẽ về rồi sao?”

Việt Dã Thỏ an ủi.

“Cách ngày mai còn bao nhiêu canh giờ nữa?”

Yến Hồng nằm bò ra bàn, nửa sống nửa chết hỏi.

Thập lục giơ ngón tay ra đếm, đáp: “Còn hơn mười một canh giờ…”

Yến Hồng nghe xong cũng giơ ngón tay ra, uể oải đếm đếm, đếm hết mười đầu ngón tay lại đếm lại từ đầu.

Thập lục: “Hồng Hồng a, có mười một canh giờ thôi, muội đếm gì mà lâu thế?”

Toán đếm không giỏi = =

“Muội đang tính mười một canh giờ thì hết bao nhiêu nén nhang…”

Sao nàng dám nói mình đang tính mười một canh giờ thì hết bao nhiêu giờ bao nhiêu phút bao nhiêu giây chứ!

Thập lục và Việt Dã Thỏ: “Oán niệm mạnh quá đi…”

Thập lục tò mò: “Vậy muội tính ra chưa…”

Yến Hồng mếu: “Hoàn toàn không tính được…”

Nhang này làm sao mà so được với đồng hồ chính xác đến biến thái ở hiện đại chứ!

Việt Dã Thỏ chống cằm hâm mộ: “Tình cảm vợ chồng muội thật là tốt, mới rời nhau có mấy ngày đã quyến luyến như vậy rồi.”

Chả giống với sói già nhà nàng gì cả, lần nào cũng khẩn trương tống nàng về Di Lăng!

Tuy rằng phong thủy Di Lăng thích hợp dưỡng thai hơn…

Thập lục cũng gật đầu: “Phải đó, Hồng Hồng và Manh Manh lúc nào cũng như hình với bóng, chàng chàng thiếp thiếp, thật sự hâm mộ ghê.”

Chẳng bù với con hồ ly nhà nàng, mấy ngày không gặp cũng không biết học mấy câu ngọt ngào về!

Tuy rằng lần này là mình lớn tiếng chủ động ‘Về Nhà Chồng’…

“Xem ra vi phu không ở mấy ngày, nương tử tịch mịch quá nhỉ…”

Lão đại Đông Phương Ngọc quay về bắt người đi.

“Nương tử không cần hâm mộ đệ muội, tướng công đưa nương tử về phòng dốc bầu tâm sự…”

Lão nhị Đông Phương Tề xáp lại gần.

Hai tẩu tử bị túm gáy, Yến Hồng nhìn bóng hai cặp, trong lòng càng bi phẫn.

Chừng nào thỏ trắng nhỏ nhà nàng mới quay về…

Đếm đến chiều ngày thứ ba, Yến Hồng lấy lý do hay ho là dẫn bọn nhỏ ra cửa chơi bịt mắt bắt dê, thực tế là canh me sau cửa trông mòn con mắt.

Mãi đến khi thấy bóng dáng quen thuộc.

“Cha!”

“Thúc!”

Năm cục thịt viên lăn ra, Yến Hồng hận không thể biến thành vật thể hình cầu, lăn luôn vào lòng hắn.

Chung quy cũng còn nhớ được mình là mẫu thân mà dè dặt một chút, chỉ là dưới chân phi hơi nhanh như bay.

Khụ, hơi thôi nhé, con mắt nào nhìn thấy nàng phi?!

Móc rớt! ~

“Hồng Hồng, nhớ nàng.”

Đông Phương Manh giống như dây nho treo mấy chùm nho nhỏ, không chờ bứt mấy chùm nho xuống, câu đầu tiên liền bày tỏ nỗi mong nhớ mấy ngày nay của mình.

Cho dù bọn chùm nho cố chấp chiếm cứ địa hình có lợi trên người hắn, hắn vẫn bất chấp khó khăn cho nàng một cái…

ôm choàng.

“Thiếp, thiếp cũng nhớ Manh Manh, rất nhớ rất nhớ.”

Yến Hồng lắp ba lắp bắp.

Đến tột cùng tiểu ngốc này nhận được ân huệ gì của Phật Tổ vô lương thế, sao đột nhiên cảm thấy… trở nên quyến rũ hơn hẳn…

Ánh mắt Đông Phương Manh quá nóng cháy, nóng tới mức đột nhiên nàng quên béng mình muốn nói gì, chỉ muốn say trong ánh mắt đắm đuối này.

Sau đó nhìn thấy một vật hình bầu dục bằng đồng, vàng vàng lắc lắc trước mắt.

“Cái gì vậy?”

Yến Hồng nhìn chằm chằm thiếu chút thành mắt gà chọi, làm Cây Đuốc Nhỏ ghẹo: “Mắt mẫu thân!”

Yến Hồng không hơi đâu bắt bẻ Cây Đuốc Nhỏ nhỡ mồm, dưới ánh mắt mong chờ của Đông Phương Manh, cầm thẻ đồng lên nghiên cứu, là tượng Phật béo đang cười, mặt mũi hiền lành, Phật tượng trang nghiêm.

“Hòa thượng nói, không bệnh không đau, có thể bảo vệ bình an cả đời.

Cho Hồng Hồng.”

Đông Phương Manh nghiêm trang nói, lại móc trong lòng ra mấy cái thẻ giống hệt nhỏ hơn một chút, đưa cho Yến Hồng: “Của bảo bảo.”

Yến Hồng siết chặt thẻ đồng, dịu dàng cười với hắn: “Manh Manh đi, là muốn cầu cái này?”

Lòng mềm nhũn như nước.

Đông Phương Manh gật mạnh: “Cha nói, đi cùng sư phụ, Phật Tổ sẽ phù hộ Hồng Hồng, còn có bọn nhỏ.”

“Cái đó, lão hòa thượng kia, khụ, Hoằng Nhất đại sư rộng rãi cho như thế?”

Kiểu gì nàng cũng không tin.

“Vẽ một bức, Bồ Tát một cái!”

Đông Phương Manh cười tủm tỉm giơ một ngón tay.

Yến Hồng tức chết, biết ngay lão hòa thượng chết toi kia mục đích không đơn giản mà!

“Có phải Manh Manh vẽ vất vả lắm không?

Lại ôm cái…”

Tướng công mình mình xót.

Tiếp đó Đông Phương Manh lại móc trong lòng ra một cái bị lớn.

Yến Hồng sớm đã chú ý trước ngực hắn phình ra, không biết còn nhét gì trong đó, mở ra nhìn, toàn là tượng Phật bằng đồng.

Có điều đều giống như của bọn nhóc, nhỏ hơn cái của nàng.

Đông Phương Manh hào hứng đếm: “Mẹ này, cha này, đại ca này, nhị ca này, thỏ thỏ này, mắt to này, Cái Làn Nhỏ này…”

Lung tung lang tang, hận không thể phân hết cho những người hắn quen thân.

“Ngốc ơi, của chàng đâu?”

Đếm xong cả năm đóa kim hoa cũng có, duy có mình hắn là không.

Đông Phương Manh nghe xong ngáo ra, bấy giờ mới cả kinh: “Đặt dưới chân Phật Tổ, quên tính rồi…”

“Vậy Hồng Hồng sai người đi lấy về.”

Mặc kệ mấy tượng Phật này có hữu hiệu không, tóm lại là hắn thành tâm cầu được.

Nàng nghĩ nghĩ, lại nói với hắn: “Ngày mai Hồng Hồng cũng đặc biệt đi cầu một cái cho Manh Manh, hi vọng Manh Manh bình an yên ổn, khỏe mạnh vui vẻ.”

Nàng nghĩ, có lẽ Phật Tổ tồn tại thật.

Vì tấm lòng chí thành của trượng phu, nàng nguyện ý tin tưởng sức mạnh của Phật pháp.

Đông Phương Manh lắc đầu: “Muốn Hồng Hồng vẽ, mệt.”

Yến Hồng nghe xong càng thêm xót lòng, nhiều tượng Phật như thế, hắn vẽ bao nhiêu bức đây…

Nàng thề, cho dù Phật Tổ trên trời đang nhìn thật, nàng cũng nhất định chỉnh chết lão hòa thượng Hoằng Nhất kia một lần, bằng không sao nuốt nổi cơn tức này!!!
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
PHIÊN NGOẠI 5.1: VỢ CHỒNG NGỌT NGÀO


Lối chung sống của hai vợ chồng Yến Hồng và Đông Phương Manh, ở Quốc Công phủ là một cảnh cực kỳ đẹp.

Người quen thuộc với họ sẽ cảm thấy tình cảm hai vợ chồng thắm thiết nồng nàn, người không quen sẽ cảm thấy, hai người này cũng quá buồn nôn đi, không xem ai ra gì cả = =

Mấy chuyện nhỏ dưới đây, có thể khiến người không biết chân tướng mệt một tí.

Mùa đông trời lạnh, Yến Hồng làm lẩu, cả nhà ăn đến nỗi đầu đầy mồ hôi, bụng phưỡn ra.

Ăn xong Yến Hồng đề nghị đi bộ tiêu cơm, thế là một xâu người lại tập thể dắt nhau đi hoa viên.

Đông Phương Manh đột nhiên kéo Yến Hồng nói: “Hồng Hồng, răng nàng mọc cỏ kìa.”

Khụ, không thể không nói, Manh Manh càng lúc càng biết lạnh mặt nói đùa rồi.

Rõ ràng là răng nàng dính rau xanh mà = =

Yến Hồng >_
 
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ
PHIÊN NGOẠI 5.2: CHA MẸ


Có một hôm, Lá Cây Nhỏ nằm sấp trên bàn vẽ cá, Yến Hồng sán lại nhìn lén, cảm thấy con rất sáng tạo, không học mà biết vẽ được một mỹ nhân ngư.

Khụ, bởi vì mắt con cá này mọc thêm một hàng lông mi dài cong…

Yến Hồng khen: “Lá Cây Nhỏ vẽ cá, ánh mắt thật mê người nha!

Giỏi quá…”

Không chờ nàng khen xong, Cái Làn Nhỏ từ bàn khác chạy qua hỏi: “Mê người là cái gì?”

Yến Hồng vừa tính há mồm giải thích, Áo Bông Nhỏ đã thong thả cứu bí: “Mê người là trên mắt mọc rất nhiều gai.”

“Gai?”

Ống Thổi Nhỏ không hiểu.

Đông Phương Manh chỉ nghe một chữ “gai”, vội vàng chạy lại quan tâm: “Gai, chích đau lắm, đừng chơi!”

Mở to mắt kiểm tra từng đứa một lượt, sợ chúng bị gai đâm.

Vừa vặn thập lục tới, nghe thế vội vàng hỏi: “Ai bị gai đâm?”

Mấy ngón tay béo đồng loạt chỉ vào mặt Áo Bông Nhỏ.

Yến Hồng đã nhịn hết nổi muốn cười rồi, nhưng thập lục lại kéo Áo Bông Nhỏ ra kiểm tra, miệng còn không ngừng lầu bầu: “Để bá mẫu xem gai ở đâu, mặt nữ nhi không thể bất cẩn, lỡ có sẹo thì làm sao?”

Tìm nửa ngày, lông gai cũng không thấy, chỉ thấy Áo Bông Nhỏ mải chớp mắt, mấy lần muốn ngáp đều bị thập lục trấn áp.

Cái Làn Nhỏ bị cử chỉ của mẫu thân làm cho hoang mang, đi qua kéo váy thập lục nói to: “Mẹ, có gai là mê người.”

Thập lục hoàn toàn không hiểu nữ nhi nói gì, lơ ngơ: “Mê người với gai thì có liên quan gì nhau?

Nữ nhi à, không thể chơi gai, bị đâm trúng không thú vị đâu blablablabla…”

Đông Phương Manh tỏ vẻ tán đồng nghe thập lục dạy con, Yến Hồng trốn sang bên cười sằng sặc.

Chỉ còn mấy đứa nhỏ vẫn chưa lý giải được quan hệ thần bí giữa gai và mê người.

*******************************

“Hai muội không thể thành thân!”

“Sao huynh biết?”

“Bởi vì các muội đều là nữ!”

Lúc Yến Hồng tìm thấy tụi nhỏ, chúng đang tranh cãi đỏ mặt tía tai, Cái Làn Nhỏ nhào thẳng vào lòng Yến Hồng gào to: “Wao, tam thẩm, Lá Cây Nhỏ ca ca xấu lắm, huynh ấy không cho con và tỷ tỷ Áo Bông Nhỏ thành thân!”

Yến Hồng phì cười: “Ngoan, đừng khóc nha.

Cái đó, con và tỷ tỷ Áo Bông Nhỏ không thể thành thân được thật đó.”

Lá Cây Nhỏ đắc ý: “Thấy chưa!

Nhị bá nói rồi, chỉ có nam với nữ mới thành thân được, hai nữ không thể thành thân!

Bằng không không sinh được em bé!”

Yến Hồng >__
 
Back
Top Bottom