Cập nhật mới

Khác Phu Quân của ta

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
319723991-256-k817708.jpg

Phu Quân Của Ta
Tác giả: lsanhansa
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi- nha hoàn xấu xí được phu nhân Tiêu Gia mua về.

Chàng- tam gia nhà họ Tiêu, nổi tiếng ăn chơi trác táng, đầu óc như con nít 3 tuổi
Từ lần đầu gặp chàng, ta đã mê đắm sắc đẹp ấy nhưng.........



ngontinh​
 
Phu Quân Của Ta
Chương 1: Đây là đâu??


Tôi từ từ mở mắt ra, nhìn xung quanh chỉ toàn là cung nữ người ngợm hôi hám, côn trùng bò khắp nơi.

Ánh trăng đêm nay sáng chói, đẹp đến nao lòng.

Tôi tự hỏi:

- "Đây là đâu vậy????"

Từ xa, một đám đàn ông bước đến chỗ tôi.

Tay cầm roi mây, nhào đến túm tóc tôi nói:

- " Nhóc Niệm, tại mày mà đêm nay chúng tao mới bị Hoàng hậu nương nương trách phạt thế mà mày lại nằm đây chăn ấm nệm êm ngủ à.

BƯỚC RA NGOÀI ĐI CON CỜ HÓ"

Tôi ngây ngô bước ra ngoài, chả hiểu gì sất.

Rồi mới từ từ ngẫm lại rốt cuộc đây là đâu, sao tôi lại mặc đồ như mấy bộ phim cung đấu trên tivi vầy nè.

Với lại

- "Niệm là ai??

Ủa Niệm??

Châu Nặc Niệm???"

Châu Nặc Niệm- nhân vật nữ phụ phụ phụ rất rất phụ trong bộ tiểu thuyết mà tôi tâm đắc "Hoàng hậu yêu dấu của tôi."!!!!!

- "Ting ting, xin chào chủ nhân.

Tôi là hệ thống Thiên Thiên.

Chào mừng người đến với trò chơi nhập vai xuyên không của chúng tôi.

Nhiệm vụ của người là trở thành hoàng hậu của nam phụ- Tiêu Nhất Minh.

Chúc thí chủ thành công."

Tôi ngây người ra đó chả hiểu mô tê gì hết.

Sau chừng nửa cạnh giờ, xâu chuỗi mọi chuyện lại.

Tôi- Châu Nặc Niệm, theo như cốt truyện chính thì tôi là một coi nhi được Hoàng hậu nước Tiêu lúc bấy giờ mua lại, trở thành nô tỳ trong cung...

Rồi sao nữa ta, à chỉ tới đó thôi vai của tôi tới đó là hết rồi.

Nam phụ của bộ truyện này Tiêu Nhất Minh- Tam Hoàng tử của nước Tiêu, là một hoàn khố [1] toàn bộ đất nước này ai cũng hay, có điều tài không có nhưng sắc lại vẹn toàn, tương mạo thanh tú hơn cả Nhị và Đại hoàng tử.

Còn một điều nữa mà con dân đọc tiểu thuyết mới biết, đó là Tam Hoàng tử từ lúc mới lọt đã có biệt tài về kiếm thuật, võ công.

Nhị Hoàng tử- Tiêu Nhị Thành, thần đồng giỏi nhì của nước Tiêu, học giỏi, thi đỗ Trạng Nguyên, hơn nữa mặt mày tuấn lãng cho nên rất được lòng dân chúng khắp phương.

Để mà nói về Đại hoàng tử thì chẳng có từ gì đủ để mà diễn tả sự xuất chúng của người, chỉ cần một từ mà thôi "perfect" [2], tướng mạo thì chả cần phải nói, đẹp mĩ miều, thần đồng giỏi nhất một vùng, trình độ xã giao thì khỏi bàn.

Thế nên nhưng dịp đi thương lượng hay làm gì Vua cha đều thích dẫn hắn theo.

[2] hoàn hảo

Đại Hoàng Tử, Nhị Hoàng Tử và Tam Hoàng Tử cách nhau mỗi người một tuổi nhưng mà kẻ tám lạng người nửa cân [3].

[3]

Ông cha ta thường nói năm tuổi đã thấy già.

Lúc Tam gia ba tuổi, Hoàng Cung mở tiệc tất niên, làm chấn động cả một kinh thành, mời gánh hát nổi tiếng nhất lúc bấy giờ về diễn hí khúc chúc mừng.

Lúc ấy, đào kép [4] đang diễn trên đài liền hét vang một tiếng, mọi người cùng nhìn lên thì hốt hoảng phát hiện dưới váy nàng là một người, không ai khác đó là Tam gia của chúng ta.

[4]

Thế là từ dịp ấy toàn thành đều biết, Tam Hoàng Tử lúc năm tuổi đã biết chui vào váy đào kép để sở đùi người ta.

Thể diện của Hoàng Cung coi như mất sạch.

Hoàng đế mời rất nhiều tiến sĩ, tiên sinh đến dạy học nhưng tất cả đều công cốc.

Tam gia không cần làm gì cũng khiến họ tự tức giận bỏ về.

Cũng may còn có Đại gia và Nhị gia, hoàng đế liền không quan tâm đến Tam gia, phát cho hắn một cung riêng, mỗi tháng cho ít bạc, mặc hắn làm gì thì làm, sống chết mặc bay.

Từ lúc được Hoàng hậu mua về, ta liền bị đẩy vô làm giúp việc trong viện của Tam Hoàng Tử, nếu các ngươi nghĩ rằng ta vì xinh đẹp mà bị đẩy qua đây làm nha hoàn thông phòng thì vạn phần sai rồi.

Trái lại ta vì dung mạo xấu xí nên mới từ chính cung bị đẩy qua đây.

Mũi thì to, trán thì cao, mắt thì nhỏ, mỗi thì khô rang da các thứ bóc ra hết trơn.
 
Phu Quân Của Ta
Chương 2: Hôn sự của Tam gia


Ngồi nghĩ cũng hết hai, ba canh giờ.

Ta nằm đó ngủ quên lúc nào chả hay.

Mở mắt ra gà đã gáy từ lâu, các cung nữ khác thấy ta nằm đó mới lay dậy.

Chúng tôi vội vàng đi đánh thức Tam gia, lau dọn và làm những công việc thường ngày mà chúng tôi hay làm.

Hoàng Cung rất lớn, phủ các Hoàng Tử cách nhau rất xa, thế nhưng người trong phủ đều biết, người hai viện này đều nhìn nhau không thuận mắt.

Hạ nhân Tam gia chê hạ nhân Đại gia và Nhị gia vóc người khó coi, hạ nhân Nhị gia khinh hạ nhân Tam gia thiếu dạy dỗ.

Mà ta lại thấp kém nhất viện Tam gia nên cuộc sống ở đây cũng không sung sướng gì.

Việc nặng nhóc gì cũng đến tay ta.

Lúc ấy, ta đang quét sân ngoài hồ Tây Sơn thì hai cung nữ viện Tam Hoàng Tử kéo đến.

Nghe qua thì biết nha hoàn Lê Lan mà Tam gia mới thi gần đây trong lúc dạo chơi vô tình dẫm vào chân Thẫm Hiền người được sủng ái lúc trước, hai cô nương đánh nhau trong vườn, trong lúc rãnh rỗi đứng đó "hít drama".

Sau đó Tam gia tới, hai cô nương liền lật mặt như lật bánh tráng, chạy đến khóc lóc kể lể.

Tam gia cũng chẳng biết làm gì hai tay vỗ về hai cô.

Nhưng các cô nương lại nhất định tranh thắng thua, đòi Tam gia làm chủ.

Tam gia cũng luyến tiếc không nỡ, nhìn xung quanh lại thấy ta đang đứng hóng.

Vào lúc đôi mắt ngọc ngà ấy nhìn thẳng vào ta, tim ta đã đập liên hồi, dự cảm không lành ngay lập tức dâng trào.

Hắn từ từ bước đến chỗ tôi, đôi mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào tôi.

Kết quả của giác quan thứ 6 quả thật chính xác, Tam gia nhẹ nhàng đứng trước mặt tôi, tát tôi một cái đau đến điếng người.

Cái tát ấy nói đau thì không đau, nói nhẹ thì hẳn là đang dối lòng, nếu mà để diễn tả cái tát ấy thì có lẽ Tam Hoàng Tử của đất nước này cũng nguyện ý đem toàn bộ sức mạnh ở trên người Nặc Niệm nha hoàn là ta đây.

Tôi, một con chuột biết điều.

Bị tát một cái liền quỳ xuống dập đầu tạ lỗi, như thể đã làm gì sai lắm ấy.

Vậy là chuyện kết thúc tại đó.

Có lẽ là do uy hiếp, cũng có thể Tam gia thấy ta không thuận mắt hay là để làm vừa lòng hai cô nương kia.

Mãi đến ngày hôm sau ta cũng chẳng hiểu tại sao.

Từ lần đó trở đi, cứ gặp ta hay bực bội trong lòng, Tam gia cũng tìm ta để đánh đập.

Lúc thì đạp vào lưng, đấm vào mặt, muôn vàn kiểu tra tấn.

Có điều, đó là lần đầu tiên mà Tam gia chạm vào ta.

Vào ngày nắng đẹp nọ, Hoàng đế lệnh triệu hồi Tam Hoàng Tử.

Cũng chẳng biết là hắn đã gây hoạ lớn gì, nghe các cung nữ bàn chuyện thì hay rằng vua cha sực nhớ hắn cũng đang độ cập kê, khi ấy Đại gia cũng đã thành hôn được 5 năm, Nhị gia thì cũng 4 nắm rồi, gia đình đủ đầy.

Chỉ mỗi Tam gia còn mãi chơi, chẳng màng đến đại sự của mình.

Hoàng hậu hỏi ý kiến Tam gia, hắn cũng chẳng quan tâm gì chỉ bảo chọn người đẹp thật đẹp là được.

Lúc bấy giờ, nữ nhi một gia đình buôn vải vừa hay đến tuổi thành gia lập thất.

Dung mạo mĩ miều, cầm kỳ thi hoạ đều thông thạo, may mắn lọt vào mắt xanh của Tam gia.

Ngày thông gia gặp nhau cũng đến, Tam gia vừa bước ra, cô nương kia đã khí chất khác người của Tam Hoàng Tử hấp dẫn, vốn cha mẹ đối phương còn chút do dự nhưng thấy thế thì cũng đành chấp thuận cho hôn sự này.
 
Phu Quân Của Ta
Chương 3


Kể từ ngày hôn sự được đính ước, Hoàng hậu đã thanh lý toàn bộ các nha hoàn thông phòng trong cung.

Cũng may cho ta vì khuôn mặt chuột này mà người chẳng bao giờ chú ý đến tôi, tôi may mắn được giữ lại trong viện Tam gia.

Tam gia tỏ ra bất mãn cực kỳ.

Ai ai cũng biết tính tình Tam gia khó chiều.

Lúc có nữ nhi xung quanh thì hay rồi, lúc chẳng có thì cứ như cún xổng chuồng.

Ta sống trong cung cũng chắc vui vẻ gì, hắn suốt ngày dằn vặt ta.

Dù là chơi hoa ở đâu, lúc nào hắn cũng đạp tôi vài cú.

Ngày cử hành hôn lễ rồi cũng tới, mọi người khắp phương kéo đến.

Nha hoàn bọn ta phải làm việc cật lực để chuẩn bị cho đại kiện này.

Trước khi lễ thành hôn bắt đầu chừng một canh giờ, chúng tôi phát hiện ra Tam gia mất tích.

Chẳng thể tìm thấy hắn ở bất cứ đâu trong hoàng cung này.

Mọi người đều lo lắng tìm kiếm.

Tôi chạy vào sâu trong rừng, tìm kiếm khắp nơi.

Chạy đến một vách núi, khung cảnh hoang tàn dưới đó làm tôi hoảng hồn, từ sau lưng kẻ đáng chết nào đấy đã đẩy ngã tôi xuống.

———————————————————————

Trăng chiếu sáng lấp lánh cả một vùng hồ, một nam một nữ ôm lấy nhau nằm dưới chân núi.

Một lão nói bộc tình cờ đi ngang qua, xót xa mang họ về làng rũ lòng thương mà chăm sóc tận tình.
 
Back
Top Bottom