Cập nhật mới

Ngôn Tình Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt

Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 200: Cố Mang ghen tị với Cố Âm


Đầu dây bên kia cũng mở mic, giọng nam trong trẻo như tiếng suối vang lên, có chút bất lực: "Vẫn cứ tùy hứng như vậy."

Trên mặt Cố Mang không có biểu cảm gì, cô tắt mic, gập máy tính lại rồi đứng dậy đi ngủ.

Cùng lúc đó.

Lục Thừa Châu nhận được một cuộc điện thoại, là do Hạ Nhất Độ gọi đến.

"Anh Thừa, không biết là ai, mọi người đều đang đoán là Bạch Hồ, nhưng Ảnh Minh và bên đó không thù không oán, không có lý do gì lại khiến bên đó tổn thất nặng nề như vậy."

Anh ta và Tần Phóng đang làm việc ở Tam Giác Châu, đột nhiên nhận được tin tức, có một lô hàng trị giá hàng trăm tỷ ở gần đó, ngay cả bản đồ lực lượng phòng thủ, lộ trình di chuyển cũng được gửi đến tận tay.

Ban đầu bọn họ không tin lắm, nhưng miếng thịt béo bở như vậy đưa đến tận miệng, không ăn thì đúng là ngu ngốc.

Thế là bọn họ dẫn người đi dò xét, kết quả không tốn chút sức lực nào đã chặn được lô hàng.

Bọn họ vừa đi, cảnh sát quốc tế đã chặn tàu của đối phương lại, đưa tất cả mọi người đi điều tra.

Bên kia vừa mất người vừa mất của, thua lỗ nặng nề.

Nếu chuyện này là do Ảnh Minh làm, Ảnh Minh hoàn toàn có năng lực tự mình nuốt trọn lô hàng này, sao lại nhường cho bọn họ?

Trừ khi trên thế giới lại xuất hiện một hacker, một hacker đỉnh cao có thể sánh ngang với Bạch Hồ.

Đối phương đắc tội với vị nhân vật lớn này, sau đó người nọ thấy bọn họ đang ở Tam Giác Châu, nên mới cho bọn họ hưởng lợi.

Tất cả đều là trùng hợp.

Một lời giải thích rất hợp lý.

Lục Thừa Châu lười biếng ngồi trên ghế sofa, ngón tay kẹp điếu thuốc, gõ gõ tàn thuốc, giọng nói thản nhiên: "Có thể tra được dấu vết của hacker đó không?"

"Lục Tam đi điều tra rồi, lần theo dấu vết truy ngược lại, chỉ có thể tra được một chữ cái." Hạ Nhất Độ quay đầu lại, nhìn Lục Tam vẫn đang ngồi trước máy tính phía sau.

Trên màn hình đen kịt, một chữ cái to đùng——

M.

Ngoài cái này ra, không tra được gì khác.

Tần Phóng đứng thẳng người, chắp hai tay vái lạy vị nhân vật lớn này như đang bái thần tài.

Thái độ vô cùng thành kính.

Hạ Nhất Độ khẽ nhếch mép, chụp một bức ảnh gửi cho Lục Thừa Châu.

Người đàn ông nhìn thấy chữ cái trên màn hình máy tính, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên.

...

Sáng sớm hôm sau, Lục Thừa Châu thay thuốc cho Cố Mang xong, đúng giờ đưa cô đến trường.

Lúc lên lầu, gặp Cố Âm.

Hai người sóng vai đi lên lầu.

"Thứ bảy về nhà quét dọn mộ cho bố mẹ." Cố Âm cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói bên cạnh cô.

Cố Mang nhìn thẳng, hai tay đút túi, bước chân lười biếng: "Ừ."

"Cậu nói sẽ cùng về, thứ bảy sẽ đến cổng trường đón chị, chị báo địa chỉ của Cố Tứ cho cậu, cậu sẽ đến đón."

Nói xong, một lúc lâu sau Cố Mang vẫn không trả lời.

Cố Âm nhìn cô, mỉm cười dịu dàng: "Chị, em hy vọng bố mẹ được yên nghỉ, nếu chị oán hận bố mẹ để lại toàn bộ tài sản cho em, không muốn đi quét dọn mộ, em có thể chia thành ba phần, cho chị và Cố Tứ một phần."

Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy.

Cố Âm tỏ ra hiểu chuyện, tình cảm sâu nặng.

Cố Mang chỉ nhận tiền không nhận người.

Những ánh mắt kỳ lạ đổ dồn về phía Cố Mang.

Cô gái hơi nghiêng mặt, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước nhìn cô ta, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà mị: "Được thôi, cô chia đi."

Nghe vậy, nụ cười của Cố Âm hơi cứng lại.

"Giả vờ hào phóng thật đấy." Cố Mang cười khẩy, giọng nói khàn khàn, thản nhiên.

Cô thu hồi ánh mắt, lười biếng bước về phía trước.

Vẻ mặt Cố Âm nhanh chóng trở lại bình thường, nhìn bóng lưng của cô: "Chỉ cần chị đồng ý đi quét dọn mộ cho bố mẹ, em sẽ tìm luật sư thanh lý tài sản."

Bóng lưng đó rẽ lên lầu, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Chuyện này trong một buổi học sáng đã lan truyền khắp khối 12, ngay cả diễn đàn trường học cũng biết tại sao Cố Mang không thích Cố Âm.

Hóa ra là hai chị em tranh giành tài sản.

Cố Mang ghen tị với Cố Âm.
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 201: Kỳ thi liên thông tới tôi sẽ cố gắng làm bài tốt hơn


Bài đăng hot nhất trên diễn đàn trường trung học Minh Thành.

"Bố mẹ để lại toàn bộ tài sản cho Cố Âm, nhà họ Lôi đều muốn nhận nuôi Cố Âm, không muốn nhận nuôi Cố Mang, vừa nhìn là biết vấn đề nằm ở ai rồi."

"Đúng vậy, học hành không giỏi thì thôi, nhân phẩm còn kém, đổi lại là tôi, tôi cũng chỉ cần Cố Âm, xinh đẹp học giỏi lại tốt bụng."

"Toàn điểm 0, haha, ai mà ngầu bằng cô ta."

"Thật sự đấy! Người ưu tú làm gì cũng ưu tú, cậu xem Cố Âm học giỏi như vậy, mới mười sáu tuổi đã học lớp 12, piano cấp 10, nghe nói bậc thầy piano nổi tiếng nhất thế giới đã muốn nhận cô ấy làm học trò từ lâu, chỉ là Cố Âm muốn vào khoa Y của Đại học Bắc Kinh nên mới từ chối."

"Đúng vậy, còn có Chu Tâm Đường, Cố Mang thật sự quá tàn nhẫn, chỉ vì một bản thiết kế mà hủy hoại cả đời người ta, thật độc ác."

"Tôi thấy cô ta cũng là ghen tị với Chu Tâm Đường, vừa học giỏi, đứng top đầu thành phố, lại là nhà thiết kế nổi tiếng từ nhỏ, chỉ cần bắt được một chút sai lầm là muốn chèn ép người ta."

"Thấy người khác tốt hơn mình thì không chịu được..."

Lục Dương đi vệ sinh về, thấy không ít nữ sinh đang đứng ở hành lang ngoài lớp học.

Từng nhóm ba người năm người tụ tập bàn tán chuyện này.

Sau khi nghe ngọn ngành câu chuyện, anh ta nhíu mày, hung dữ liếc nhìn tất cả mọi người trong hành lang, gầm lên một tiếng: "Tất cả im miệng cho ông!"

Đám người đang hăng say nói chuyện bị tiếng hét này dọa giật mình, hoảng sợ quay đầu lại.

Nhìn thấy Lục Dương, từng người một vội vàng cụp mắt xuống, kéo bạn bbè vội vã trở về lớp học của mình.

Bước chân loạng choạng, chạy trối chết.

Lục Dương lấy điện thoại ra, vào diễn đàn trường học, bài đăng hot có đến mấy trăm lượt trả lời.

"Mẹ kiếp, sắp thi liên thông rồi, mấy người này rảnh rỗi thế à?"

Cậu thiếu niên vừa mắng vừa trở về lớp 12, vừa ngồi xuống đã đặt điện thoại lên cuốn sách y học tiếng Đức mà Cố Mang đang xem: "Chị Mang, chị xem này."

Bé mập thấy sắc mặt Lục Dương không ổn, cũng quay lại, vươn cổ nhìn vào điện thoại.

Cô gái cụp đôi mắt đẹp xuống, liếc nhìn những bình luận trên màn hình, thản nhiên nói một chữ: "Ồ."

Sau đó, bàn tay trắng nõn xinh đẹp đặt điện thoại sang bàn anh ta, lật một trang sách tiếng Đức một cách thờ ơ, chống cằm xem sách.

Hoàn toàn không có phản ứng gì.

Lục Dương há hốc mồm, ngẩn ra, anh ta gõ ngón tay lên bàn, lớn tiếng nói: "Chị Mang, lũ khốn này đang mắng chị kìa!"

Bé mập nghe vậy, cầm lấy điện thoại của Lục Dương, lướt xem các bình luận.

Càng xem càng tức, càng xem càng tức.

"Mẹ kiếp! Sao em không thể phản bác lại được chứ?!" Bé mập trừng mắt nhìn những người này trên điện thoại.

Lục Dương: "..."

Đương nhiên là không thể phản bác rồi, điểm 0 tròn trĩnh của chị Mang đẹp không cần bàn cãi.

Mà chị hai lại chẳng thèm quan tâm.

Mạnh Kim Dương và những người khác cũng đến, ai nấy đều tức giận.

"Bài đăng này là do ai đăng?" Tần Dao Chi lấy điện thoại từ tay Bé mập, nhìn thấy ID của người đó, hỏi bọn họ: "Có thể lôi người đó ra được không?"

Thẩm Hoan cảm thấy cách này khả thi: "Diễn đàn là do hội học sinh quản lý, tìm Lục Y là được."

"Đừng nghĩ nữa, tôi vừa hỏi cô ấy rồi, là tài khoản của học sinh đã chuyển trường từ lâu, không tra được gì đâu." Lục Dương bực bội gãi đầu: "Hơn nữa có nhiều người trả lời như vậy, làm sao bây giờ?"

Sở Nghiêu vốn còn muốn nói tìm người tra IP, nghe vậy, anh ta nhíu mày.

Mạnh Kim Dương mím môi, siết chặt ngón tay.

Bé mập tức giận đập bàn: "Vậy phải làm sao? Bảo diễn đàn xóa bài, nhịn à?"

Nghe vậy, Cố Mang khẽ nhướng mí mắt, hơi nghiêng người, tay phải tùy ý đặt trên bàn, dựa vào tường, cổ tay buông thõng tự nhiên.

Đôi mắt đen láy nhìn bọn họ, trong veo lạnh lùng, cô từ từ làm động tác suỵt.

Cả đám ngẩn ra.

Thấy chị đại nhướng mày, thản nhiên lên tiếng: "Kỳ thi liên thông tới tôi sẽ cố gắng làm bài tốt hơn."
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 202: Đáp án trên bài kiểm tra là do cậu viết?


Sau khi Cố Mang nói câu đó, mọi người đều im lặng.

Ngay cả các bạn học xung quanh cũng nhìn về phía này với ánh mắt phức tạp.

Cho dù Cố Mang có làm bài tốt đến đâu, chẳng lẽ còn có thể tốt hơn Cố Âm?

Một người toàn điểm 0.

Một người là học bá với tổng điểm gần đây đã vượt quá 700.

Hừ.

Tưởng cô là Mạnh Kim Dương à?

Tần Dao Chi về chỗ lấy mấy quyển vở ghi chép, đặt lên bàn Cố Mang, vẻ mặt nghiêm túc: "Chị Mang, cố lên, em tin chị, đây là vở ghi chép của trường cấp 3 trực thuộc Đại học Bắc Kinh đấy."

Cố Mang liếc nhìn quyển vở, nhướng mày một cách ngông nghênh.

Ba phần tà khí, bảy phần ngông cuồng, cực kỳ ngầu.

Lục Dương nhìn Mạnh Kim Dương, bắt đầu thu dọn sách vở của mình với tốc độ rất nhanh, cứ như sắp chạy nạn qua đêm.

Anh ta ôm sách, cầm mấy cây bút, nói một hơi: "Kim Dương, chúng ta đổi chỗ cho nhau đi, còn hơn mười ngày nữa là thi rồi, việc học của chị Mang giao cho cậu đấy."

Nói xong, anh ta vỗ vai Mạnh Kim Dương với vẻ mặt giao phó trọng trách.

Sau đó, anh ta kiên quyết đi đến chỗ ngồi của Mạnh Kim Dương phía trước.

Mạnh Kim Dương nhìn Lục Dương một cái, rồi quay sang Cố Mang, khóe miệng giật giật.

Tiết hóa học đầu tiên, Tịch Yên đi vào thấy hai người đổi chỗ cho nhau, cũng không nói gì, bắt đầu lên lớp.

Mạnh Kim Dương mở tập tài liệu ôn tập tổng hợp vòng hai ra.

Lúc Tịch Yên quay lên bảng viết phương trình hóa học, cô ấy liếc nhìn Cố Mang, không nhịn được hỏi: "Lần này cậu thật sự quyết định làm bài tốt sao?"

Cố Mang chống cằm bằng bàn tay trắng nõn xinh đẹp, giữa đôi lông mày thanh tú ẩn chứa vài phần ngông nghênh, cô gật đầu.

Có một số người không đâm đầu vào tường thì không chịu quay đầu lại, cô không ngại ấn đầu bọn họ vào tường.

Tiết kiệm thời gian.

Mạnh Kim Dương mỉm cười, đè thấp âm thanh nhỏ giọng hỏi: "Đáp án trên bài kiểm tra của tớ, là cậu viết?"

Cô ấy không chắc đó có phải là chữ của Cố Mang không, vì thật sự có hơi xấu...

Nhưng chữ viết trên bài kiểm tra của cô ấy rất đẹp, thanh mảnh thẳng thắn, nét bút liền mạch phóng khoáng.

Cố Mang không nói gì, Mạnh Kim Dương coi như cô thừa nhận.

"Chữ không giống lắm." Cô ấy đã sớm nghi ngờ những kiến thức mà cô ấy không hiểu, đều là do Cố Mang viết đáp án lên bài kiểm tra của cô ấy, chỉ là vẫn không dám chắc chắn.

Cho đến ngày hôm đó ở Tỷ Cung.

Cố Mang nói, làm nhiều bài tập thì sẽ hiểu được quy luật.

Cô ấy mới chắc chắn rằng, người viết đáp án cho cô ấy là Cố Mang.

Chắc hẳn ngài Lục cũng đoán ra rồi.

Nghe cô ấy nhắc đến chữ viết, Cố Mang mỉm cười, lười biếng nói: "Cậu thích kiểu chữ nào, lần sau tớ đổi cho."

Lúc đầu mới học y rất khó hiểu, lý thuyết và kinh nghiệm dù sao cũng không thể đánh đồng.

Lúc đó cô rất buồn chán, ăn kẹo không có tác dụng, nên mới luyện chữ.

Luyện được khoảng hơn hai mươi kiểu chữ cứng, viết chơi cho vui.

Thích viết kiểu chữ nào thì viết kiểu đó.

Mạnh Kim Dương nhịn cười, không hỏi tại sao cô luôn thích được điểm 0, giọng nói giống như đang chia sẻ bí mật với nhau: "Mình biết mà."

Cô ấy biết, Cố Mang không phải là người chỉ có thể được điểm 0.

Cô gái khẽ nhướng mày, ánh mắt không hề rời đi, vẫn nhìn Tịch Yên đang viết phương trình hóa học trên bảng.

...

Câu nói "lần sau sẽ làm bài tốt hơn" của Cố Mang lại bị ai đó trong lớp 12 truyền ra ngoài, những lời bàn tán ở khối 12 ngày càng gay gắt.

Lớp 12/1.

Giang Hoài dựa vào bàn học cách bàn của Cố Âm một lối đi, cúi đầu xem tin nhắn trong nhóm chat và trên diễn đàn, cười khẩy một tiếng: "Âm Âm, Cố Mang nói lần sau cô ta sẽ cố gắng làm bài tốt hơn."

Bạn cùng bàn của Cố Âm đang xem bài tập mà giáo viên giảng trên lớp, nghe vậy, ngẩng đầu lên, bật cười thành tiếng: "Cô ta nói, lần sau cô ta sẽ cố gắng làm bài tốt hơn?"

Một nữ sinh phía trước nghe thấy, cũng quay lại, khóe miệng mang theo chút chế giễu: "Cô ta nói là cố gắng làm bài tốt hơn, chắc chắn không phải là lần sau sẽ được điểm một chữ số đấy chứ?"
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 203: Chị Mang là thần tài


Một nam sinh cũng cười nói: "Điểm 0 thì không gian tiến bộ rất lớn, bảo cô ta cố gắng lên."

"Cho dù cô ta có cố gắng thế nào cũng không bằng Âm Âm." Giang Hoài khinh thường đảo mắt: "Điểm của Âm Âm đã hơn 700 rồi, Mạnh Kim Dương hơn 720 điểm, Âm Âm vượt qua cậu ta chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."

Cố Âm không nói gì, làm xong một bài tập mới ngẩng đầu lên, dịu dàng nói: "Mình biết mọi người đều đang nói giúp mình, nhưng dù sao Cố Mang cũng là chị gái mình, xin mọi người nể mặt mình, đừng nói gì quá đáng."

Bạn ngồi cùng bàn khoác vai Cố Âm, thở dài, bênh vực cô ta: "Cậu quá tốt bụng rồi."

Cố Âm mỉm cười, không nói gì.

Cô ta cụp mắt xuống, khóe miệng thoáng hiện lên nụ cười chế giễu.

Cố Mang làm bài tốt hơn sao?

Hừ.

...

Lô hàng mà Hạ Nhất Độ và Tần Phóng chặn lại mất một ngày một đêm mới vận chuyển đến bến tàu Minh Thành.

Tám giờ tối.

Một chiếc SUV màu đen dừng lại ở bến tàu.

Lục Thừa Châu bước xuống xe, chiếc áo khoác dài màu đen tôn lên vóc dáng cao gầy, đôi chân dài thẳng tắp.

Ngón tay thon dài rõ ràng kẹp điếu thuốc đã cháy một nửa.

Bước chân vững vàng, toát lên vẻ lười biếng tùy ý.

Tần Phóng nhìn thấy Lục Thừa Châu, chạy đến, hào hứng nói: "Anh Thừa, chúng ta phát tài rồi! Trời cho của không à! Em cảm thấy đây là do lúc ra ngoài em đã bái thần tài."

Vẻ mặt ngốc nghếch như vừa trúng số độc đắc, vinh quy bái tổ.

Hạ Nhất Độ không nỡ nhìn thẳng, dời mắt đi, trong mắt hiện lên vẻ thận trọng: "Lô hàng này không dễ nuốt đâu, số lượng không nhỏ, bên kia chắc chắn sẽ đến cướp lại."

Bên kia mà chịu nuốt cục tức này thì chắc chắn sẽ nghẹn chết.

Hàng hóa hàng trăm tỷ.

Lục Thừa Châu nheo mắt, nhìn về phía màu đen vô tận nơi xa, rít một hơi thuốc, nhả ra làn khói trắng.

"Muốn cướp lại à?" Người đàn ông khẽ cười, thản nhiên nói: "Nghĩ hay thật đấy, đi gọi Lục Ngũ từ Bò Cạp Đỏ về đây."

Hạ Nhất Độ khẽ nhếch mép: "Tôi biết rồi."

Chuyện cướp hàng của nhau, bọn họ rất thành thạo.

Tần Phóng đút một tay vào túi, gọi đám thuộc hạ đang khuân vác phía sau: "Nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi!"

Hạ Nhất Độ: "..."

Tên ngốc này.

Lục Thừa Châu thản nhiên liếc nhìn sang bên đó, gõ gõ tàn thuốc: "Đi đón người, tôi đi trước đây."

Nói xong, anh ta xoay người lên xe.

Hạ Nhất Độ không cần nghĩ cũng biết đi đón ai.

Vị này quá rõ ràng, sợ người khác không biết ý đồ của anh ta.

...

Cổng trường trung học Minh Thành.

Học sinh mặc đồng phục đồng loạt ùa ra khỏi trường.

Cô gái đội mũ lưỡi trai, đi thẳng về phía Lục Thừa Châu đang đứng ở nơi vắng vẻ.

Người đàn ông nhìn thấy cô, dập tắt điếu thuốc trên tay, tiến lên vài bước, nhận lấy chiếc cặp sách đang khoác hờ hững trên vai cô, xách trên tay.

Tay kia nắm lấy tay cô, hơi lạnh: "Có lạnh không?"

Cố Mang lắc đầu: "Cũng bình thường."

Hôm nay nhiệt độ giảm, dự báo ngày mai có tuyết rơi.

Cô nhìn người đàn ông chỉ mặc áo sơ mi khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài, rồi lại nhìn áo bông của mình, hơi nheo mắt lại.

Tay anh ta rất ấm.

Lục Thừa Châu mở cửa xe, hất cằm: "Lên xe trước đi."

Cố Mang chui vào trong xe, bật điều hòa nóng, hơi ấm phả vào mặt, cô thoải mái nhướng mày.

Lục Thừa Châu lên xe từ phía bên kia, cởi áo khoác ngoài tiện tay ném sang một bên, đang định nói gì đó.

Điện thoại của Cố Mang bỗng nhiên vang lên.

Cô lấy ra từ trong túi áo khoác đồng phục, nhìn thoáng qua, là Lục Thượng Cẩm gọi đến.

Lướt qua màn hình nhận cuộc gọi, giọng nói của Lục Thượng Cẩm đã truyền đến: "Cố Mang, bây giờ có thời gian không, đến đồn cảnh sát một chuyến, bên pháp y có chỗ không hiểu rõ, muốn nhờ cô giải đáp một số vấn đề."

Nghe vậy, Cố Mang ừ một tiếng.

Cúp điện thoại, cô nhìn Lục Thừa Châu: "Đi đến đồn cảnh sát trước, có chút việc."

Lục Thừa Châu gật đầu, dặn dò Lục Nhất đang ngồi phía trước.
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 204: Pháp y cực kỳ giỏi


Cố Âm thường thì vừa tan học là ra về ngay, hôm nay giảng bài cho bạn cùng bàn một câu nên về trễ một chút.

Vừa ra khỏi cổng trường, cô ta đã thấy Cố Mang lên một chiếc xe.

Là người đàn ông đã đến họp phụ huynh cho cô ta trong kỳ thi tháng.

Trông rất đẹp trai, nhưng chiếc xe đó thì rất bình thường.

"Cô Âm, cô đang nhìn gì vậy?" Tài xế mở cửa xe, thấy Cố Âm cứ đứng im không nhúc nhích thì tò mò hỏi.

Cô ta thu hồi ánh mắt, khóe miệng nhếch lên nụ cười chế giễu, cúi người lên chiếc xe sang trọng của nhà họ Lôi: "Về thôi."

Tài xế cung kính nói: "Vâng."

...

Hai mươi phút sau, xe của Lục Thừa Châu chạy vào đồn cảnh sát, có người của đội cảnh sát hình sự đang đợi ở cửa.

Nhìn thấy Cố Mang xuống xe, người nọ bước nhanh đến: "Cô Cố."

"Ngô Lạc." Cố Mang gật đầu với ông ta, hai tay đút túi đi theo ông ta vào trong, hỏi với vẻ thờ ơ: "Tình hình thế nào?"

Lục Thừa Châu đi bên cạnh cô.

Ngô Lạc nhớ lại vụ án này, cảm thấy rất kỳ lạ: "Là một cậu ấm nhà giàu, án mạng, đột tử, trên người không có bất kỳ vết thương nào, hiện tại nghi ngờ là do châm cứu gây tử vong, nhưng cô cũng biết, bây giờ rất ít người tinh thông thuật châm cứu, xem xét hồi lâu cũng không tìm ra nguyên nhân, Cục trưởng của chúng tôi lúc ăn cơm với cục trưởng Lục có nhắc đến một câu, cục trưởng Lục mới nói có thể tìm cô."

Nghe vậy, Cố Mang không nói gì, nhưng lại nhíu mày.

Ngô Lạc cười hề hề: "Cứ tưởng sau này không được gặp cô Cố nữa, không ngờ vụ án này lại cho chúng ta gặp mặt."

Lục Thừa Châu liếc nhìn Cố Mang, ánh mắt sâu xa.

Lục Nhất cũng ngạc nhiên nhìn cô gái mặc đồng phục học sinh, thuật châm cứu lợi hại đến mức đội cảnh sát hình sự cũng phải tìm đến sao?

Cố Mang thản nhiên bước lên hai bậc thang, đưa tay đẩy vành mũ lên: "Xem qua rồi nói."

Ngô Lạc gật đầu.

Mấy người đi thẳng đến nhà xác.

Do thân phận người chết khá đặc biệt nên cả đội cảnh sát hình sự đều rất coi trọng.

Lục Thượng Cẩm và Cục trưởng bình thường sẽ không đến nơi này.

Hôm nay Cố Mang đến, hai nhân vật quan trọng của Minh Thành đang đợi ở cửa nhà xác.

Cố Mang lịch sự chào hỏi bọn họ.

Nhưng đám người đối diện lại ngây người nhìn Cố Mang, không nói nên lời.

Cục trưởng Lục nói tìm đồng nghiệp cũ đến giúp, chính là cô gái này sao?

Đồng phục trường trung học Minh Thành?!

Lục Thượng Cẩm tiến lên một bước: "Cố Mang, tối nay làm phiền con rồi, con giúp Cục trưởng Nghiêm xem cụ thể là chuyện gì."

Cục trưởng Nghiêm hoàn hồn, mỉm cười: "Làm phiền cô Cố rồi."

Ông ta là Cục trưởng mới được điều đến, chỉ biết Lục Thượng Cẩm lần này tìm một đồng nghiệp cũ từng làm việc ở bộ phận pháp y, có chút danh tiếng.

Không ngờ lại là một nữ sinh trung học.

Thấy Lục Thượng Cẩm khách sáo với cô gái nhỏ này như vậy, trong lòng ông ta vô cùng kinh ngạc.

"Tôi sẽ cố gắng hết sức." Cố Mang khẽ gật đầu, lúc bước vào nhà xác, cô đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Lục Thừa Châu, nhỏ giọng nói: "Chờ tôi."

Lục Thừa Châu cong môi, ôn hòa như gió, khẽ gật đầu.

Cô gái nhếch một bên mép.

Rõ ràng là nụ cười rất tùy ý, nhưng lại mang theo vài phần tinh quái.

Tên trên tấm thẻ công tác của bác sĩ pháp y nữ trực ban tối nay là Lữ Hân.

Cô ta vừa nhìn đã nhận ra Cố Mang là nữ chính trong MV nổi tiếng cách đây không lâu, người thật còn xinh đẹp hơn trong video.

Khí chất rất mạnh mẽ.

Vừa rồi cục trưởng Lục có nhắc đến vị tiểu thư này với Cục trưởng, nói rằng cô từng làm việc một năm ở bộ phận pháp y của đồn cảnh sát, những bằng chứng cô tìm được trên thi thể đã giúp đội cảnh sát hình sự phá được không ít vụ án kỳ lạ.

Không chỉ quan sát tỉ mỉ, có trí nhớ siêu phàm, y thuật của cô cũng rất cao siêu.

Lữ Hân vừa vào bộ phận pháp y đã nghe nói ở đây từng có một bác sĩ pháp y cực kỳ hỏi.
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 205: Bọn họ vò đầu bứt tai mấy ngày trời, chị Mang chưa đến mười phút đã xong việc


Mọi người không biết phải diễn tả như thế nào, nên đã dùng "Bào Đinh mổ trâu"* để hình dung.

*Là một thợ giết mổ trâu có tay nghề cao, sau này từ này được dùng để chỉ việc làm trải qua thực tiễn, nắm giữ quy luật thì có thể làm mọi việc thuận lợi theo ý muốn.

Vị bác sĩ pháp y đó hiểu biết về cấu tạo cơ thể người đến mức đáng kinh ngạc.

Cách cô mô phỏng quá trình hình thành vết thương, hỗ trợ cảnh sát phá án, càng khiến các cảnh sát hình sự kinh ngạc.

Nhưng người này chỉ ở lại đồn cảnh sát một năm, nghe nói chỉ vì bác sĩ pháp y có thể giải phẫu thi thể, có thể hiểu rõ hơn về cấu tạo cơ thể người, thuận tiện cho việc học y nên mới đến làm bác sĩ pháp y.

Chỉ có những người cũ làm việc ở đội cảnh sát hình sự nhiều năm mới quen biết vị bác sĩ pháp y trong truyền thuyết này.

Tối nay chỉ có một mình Ngô Lạc là người cũ trực ban, các cảnh sát hình sự khác đều đang nghỉ ngơi sau nhiều ngày liên tục điều tra vụ án.

Lữ Hân đã tưởng tượng ra vô số hình ảnh của Cố Mang, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến đó sẽ là một cô gái rất trẻ.

Cô ta ngẩn người ra một giây, sau đó mới xoay người mở cửa nhà xác, dẫn Cố Mang vào.

Trên bàn mổ ở chính giữa, một thi thể đang nằm đó, đèn trần màu vàng sáng trưng.

Người chết không có vẻ đau đớn, rất bình thản.

Lữ Hân nhìn Cố Mang lấy một đôi găng tay dùng một lần ở chiếc đĩa bên cạnh đeo vào.

Cô đi đến trước mặt cậu ấm nhà giàu đột tử kia để kiểm tra.

Cực kỳ tỉ mỉ.

Vài phút sau, Cố Mang đưa tay sờ lên gáy người đàn ông đó, rút ra nửa cây kim từ trong tóc.

Là kim châm cứu, nửa cây kim bị gãy trong não bộ.

Lữ Hân nhìn cây kim mảnh như sợi tóc, kinh ngạc nhíu mày: "Lúc khám nghiệm tử thi, chúng tôi không phát hiện ra cây kim này, nó bị gãy bên trong sao?"

Cố Mang gật đầu: "Người dùng cây kim này, chắc hẳn rất giỏi thuật châm cứu, là đàn ông, không có mấy người biết anh ta biết y thuật Trung y, các người cứ theo hướng này mà điều tra."

Biết cách sờ huyệt, lại còn chính xác như vậy, thủ pháp châm cứu nhanh, mạnh, ổn định, độ sâu và lực vừa đủ.

Người bình thường không làm được.

"Sao cô lại khẳng định anh ta rất giỏi thuật châm cứu?" Lữ Hân khó hiểu hỏi: "Châm cứu cũng có thể giết người sao?"

Thông thường chỉ khi bệnh nhân cảm thấy khó chịu trong người, lúc châm cứu xuất hiện một số triệu chứng không thoải mái mới có khả năng nguy hiểm đến tính mạng.

Chưa từng nghe nói châm cứu có thể trực tiếp giết người.

"Ừ, trên cơ thể người có rất nhiều huyệt vị, có huyệt tử, chỉ cần thủ pháp tốt, kim sâu thêm vài phần, một kim lấy mạng."

Giọng nói của Cố Mang hơi khàn, trên mặt không có biểu cảm gì.

Cô lấy một túi đựng mẫu vật, bỏ cây kim vào, vuốt phẳng rồi dán kín miệng túi, theo thói quen cầm bút ghi chép lên nhãn dán trên túi.

Viết xong, cô đặt túi đựng mẫu vật lên đĩa y tế.

Sau đó, cô tháo găng tay ném vào thùng rác, hai tay đút túi đi ra ngoài một cách thờ ơ.

Lữ Hân ngẩn người, nhìn cô gái chỉ mất vài phút đã đưa ra toàn bộ đặc điểm của hung thủ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Vậy là... xong rồi sao?

Mấy ngày nay bọn họ đã vò đầu bứt tai...

Lúc Cố Mang đi ra, Lục Thừa Châu đang đứng nghe điện thoại ở cuối hành lang, nhưng vẫn luôn chú ý đến bên này.

Nhìn thấy cô gái, anh ta nói gì đó với đầu dây bên kia, cúp điện thoại, sải bước về phía cô.

Lục Thượng Cẩm và Cục trưởng Nghiêm đang trò chuyện với Cố Mang về vụ án này, Ngô Lạc đứng bên cạnh lắng nghe.

"Là đàn ông, y thuật Trung y rất khá." Ngô Lạc suy nghĩ, trong lòng dường như đã có đối tượng tình nghi, lập tức nói: "Cục trưởng, tôi đi điều tra vụ án trước."

Nói xong, ông ta lập tức sải bước rời đi, khi lướt qua Lục Thừa Châu, ông ta khẽ gật đầu.

Lục Thượng Cẩm nhìn Cục trưởng Nghiêm, hất cằm về phía Cố Mang: "Cô ấy làm việc ở bộ phận pháp y không lâu, nhưng có rất nhiều người quen biết, chỉ là sắp đến Tết rồi, mọi người đều nghỉ phép, nếu không thì tối nay sẽ náo nhiệt lắm."

Trước đây Cố Mang rất được hoan nghênh ở bộ phận pháp y.

Những người đó mà biết mình vì nghỉ phép mà bỏ lỡ cơ hội gặp Cố Mang, chắc chắn sẽ hối hận đến chết.

Cục trưởng Nghiêm vô cùng kinh ngạc.

Tuổi tác của cô gái này mới mười bảy, vẫn còn coi là nhỏ.

Vài năm trước thì còn nhỏ hơn nữa.

Cục trưởng nhất thời không thể chấp nhận sự thật này.

Không nói đến Cục trưởng, ngay cả Lục Nhất đang đứng bên cạnh cũng không dám tin.
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 206: Chị Mang hỏi anh Thừa: Anh muốn thế nào?


Lục Thừa Châu bước tới, nhỏ giọng hỏi: "Khám nghiệm xong rồi à?"

Cố Mang liếc nhìn anh ta, ừ một tiếng.

Cục trưởng Nghiêm hoàn hồn, mỉm cười: "Cảm ơn cô Cố tối nay đã giúp đỡ, vụ án này cấp trên đang giục rất gấp, cuối cùng cũng có manh mối rồi."

Bây giờ ai mà ngờ được lại có người dùng châm cứu để giết người.

Cố Mang gật đầu: "Không còn việc gì nữa thì tôi đi trước đây, còn bài tập phải làm."

Hai chữ "bài tập" vừa thốt ra, Cục trưởng Nghiêm không nhịn được khẽ nhếch mép.

Đúng vậy, chị đại vẫn còn là học sinh trung học.

Lục Thượng Cẩm chỉnh lại áo vest: "Vậy tôi cũng về trước đây."

Cục trưởng Nghiêm hoàn hồn, vội vàng nói: "Vâng, tôi tiễn ngài và Cố tiểu thư."

Mấy người bước ra khỏi đồn cảnh sát.

Nhìn xe của Lục Thừa Châu và Cố Mang rời đi, Cục trưởng Nghiêm chắp hai tay sau lưng, cảm thán nói: "Người như vậy mà ở lại đồn cảnh sát của chúng ta thì tốt biết mấy."

"Đúng vậy Cục trưởng." Lữ Hân có chút ghen tị với đồng nghiệp từng làm việc cùng Cố Mang ở bộ phận pháp y, làm việc cùng Cố Mang chắc chắn có thể học hỏi được rất nhiều điều.

Mỗi người ở bộ phận pháp y khi nhắc đến Cố Mang, đều cảm thấy cô như được sinh ra để làm nghề này.

Cục trưởng Nghiêm cảm thấy suy nghĩ của mình có chút không thực tế.

Nhân vật lớn như vậy, sao có thể ở lại nơi nhỏ bé này của bọn họ chứ.

Nếu là trung tâm giám định tư pháp của Cục An ninh Quốc gia, có lẽ chị đại sẽ cân nhắc.

Hôm nay có thể đến giúp đỡ, có lẽ chỉ là vì nhớ đến mối quan hệ cũ đã từng làm việc ở đây một năm.

...

Tỷ Cung.

Cố Mang ngồi trên thảm trải sàn bên cạnh bàn trà.

Cô rất thích vị trí này, không thích ngồi trên sofa, thích ngồi trên thảm bằng chân trần.

Một chân co lại, một chân duỗi thẳng trên thảm, lười biếng tùy ý.

Tay chống lên đầu gối, một tay chơi game.

Tay kia đang được Lục Thừa Châu thay thuốc.

Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, cẩn thận gỡ băng gạc ra, nhìn thấy vết thương mới lành màu hồng nhạt, anh ta khẽ ngẩn ra.

Tốc độ lành vết thương thật nhanh.

Anh ta nhỏ giọng hỏi: "Có ngứa không?"

Trong điện thoại của Cố Mang vang lên tiếng súng, cô vừa hạ gục mạng người đầu tiên của trận đấu.

Sau đó, cô thản nhiên nói: "Hơi hơi."

Khả năng hồi phục của cơ thể cô rất mạnh.

Vết thương người khác cần một tuần mới lành lại, cô chỉ cần ba ngày là gần như khỏi hẳn.

Cô và Cố Tứ từ nhỏ đã có cơ địa như vậy.

Lục Thừa Châu dùng nhíp kẹp bông khử trùng, thoa lên vùng da xung quanh vết thương.

Mát lạnh, có thể làm dịu cơn ngứa.

"Thay thuốc thêm lần này nữa là được." Người đàn ông từ từ bôi thuốc lên vết thương, động tác rất nhẹ nhàng, sau đó dán gạc khử trùng cố định lại.

Cố Mang ừ một tiếng mà không ngẩng đầu lên, giọng nói hơi trầm: "Tối mai tôi về ký túc xá."

Nghe vậy, Lục Thừa Châu không nhịn được hơi dùng sức một chút.

Vết thương mới lành vừa chạm vào, lập tức càng ngứa hơn.

Cố Mang nhíu mày, ngước mắt nhìn anh ta, đôi mắt đen láy trong veo, ẩn chứa vài phần bất mãn.

"Dùng xong rồi đá à?" Lục Thừa Châu nhìn chằm chằm vào mắt cô.

Cố Mang nheo mắt lại, cũng chẳng buồn chơi game nữa.

Điện thoại bị cô tiện tay ném lên bàn trà, tay chống cằm, thờ ơ nhìn anh ta, một bên lông mày nhướng lên: "Anh muốn thế nào?"

Hàng hóa mấy trăm tỷ đều cho anh ta rồi, chẳng lẽ không mua được anh ta bôi thuốc cho cô vài lần?

Lục Thừa Châu nhìn xuống chiếc cổ trắng nõn của cô, đến cả mạch máu xanh nhạt cũng có thể nhìn thấy.

Xương quai xanh tinh xảo lại xinh đẹp.

Cổ áo hoodie vì động tác lúc này của cô mà hơi hé mở....

Lục Thừa Châu dời mắt, buông tay cô ra với vẻ mặt không cảm xúc, giọng nói trầm thấp như có như không: "Không muốn thế nào cả."

Mười bảy tuổi, anh ta có thể làm gì được chứ.

Cố Mang nhìn khuôn mặt anh ta, khẽ cười thành tiếng, trong mắt ánh lên vài phần xấu xa.

Hơi ngẩng đầu lên, đưa tay nâng chiếc cằm có đường nét xinh đẹp của người đàn ông lên, trêu chọc, khẽ nói: "Buồn ngủ rồi, đi ngủ thôi."
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 207: Bài tập giao cho anh rồi, ngọt ngào


Lục Thừa Châu sững người, cằm hơi tê dại, lại hơi ngứa.

Cảm giác này đối với một người đàn ông bình thường mà nói, tư vị cũng không dễ chịu gì.

Huống chi cô gái còn đứng dậy với vẻ mặt thản nhiên, cầm lấy điện thoại của mình xoay người đi về phòng.

Lục Thừa Châu nheo mắt, khẽ nghiến răng: "Không viết bài tập nữa à?"

"Giao cho anh rồi, toán trang bốn mươi ba bài chín, bài mười hai, hóa trang hai mươi tám, bài hai bài ba, cảm ơn." Cố Mang quay lưng về phía anh ta phẩy phẩy tay, bóng lưng mảnh mai cao ráo rất đẹp, toát lên vẻ lười biếng, uể oải nói: "Ngủ ngon."

Lục Thừa Châu: "..."

Cánh cửa đóng lại trước mắt anh ta.

Người đàn ông vẫn nhìn về phía đó, ngón tay thon dài rõ ràng gõ gõ lên bàn trà, một lúc sau, bật cười đầy ẩn ý.

Mang theo vài phần phong thái nho nhã bại hoại.

Anh t kéo cặp sách của cô gái trên ghế sofa lại, lấy sách giáo khoa ra làm bài tập.

Lật vài trang thấy chữ viết của Cố Mang, nhướng mày.

Khi đặt bút viết, nét chữ xấu y hệt.

Hoàn toàn không nhìn ra là do hai người viết.

Cố Mang về phòng, theo thói quen mở máy tính, vào diễn đàn hacker.

Bên trong đang thảo luận sôi nổi.

Không phải chuyện mấy ngày trước treo thưởng một trăm triệu đô la tìm thần y, mà là về hacker đỉnh cao mới - M.

"Thảm quá, Tam Giác Châu xuất hiện hacker bí ẩn, hàng hóa mấy trăm tỷ bị đối phương cướp đi dễ như trở bàn tay, sau Bạch Hồ lại thêm một hacker đỉnh cao nữa, hơn nữa còn là người của Bò Cạp Đỏ."

"Thật muốn biết hacker đó với Bạch Hồ ai lợi hại hơn!"

"Chắc chắn là Bạch Hồ rồi! Kỹ thuật đó ai nghe danh mà chẳng khiếp sợ?"

"Thật muốn xem Ảnh Minh với Bò Cạp Đỏ đánh nhau, hahaha..."

"Tuyệt đối là cuộc chiến giữa các vị thần! k*ch th*ch!"

"Hình như Bạch Hồ vừa online..."

Diễn đàn bỗng chìm vào sự im lặng kỳ lạ.

Cố Mang mặt không cảm xúc gõ vài phím, thoát khỏi diễn đàn, đóng máy tính, đi về phía giường.

Vừa ngồi xuống, điện thoại nắp gập vang lên một tiếng.

Cô cầm lấy, đặt chân lên giường, lười biếng ngả người ra sau.

Tin nhắn Lâm Sương gửi tới: "Có đó không, chị nghèo đến mức không ngủ được."

Cố Mang: "..."

Không để ý đến cô ta, cắm sạc điện thoại, đi ngủ.

...

Sáng sớm hôm sau, Cố Mang đi ra từ phòng vệ sinh.

Tay trái cầm khăn mặt, tiện tay vứt lên giường, sau đó cầm điện thoại lên xem tin nhắn.

Bốn giờ sáng, Cố Tứ gửi một tin nhắn tới: "Chị! Bò Cạp Đỏ vận chuyển vào một lô vũ khí lớn! Toàn bộ đều là loại mới nhất! Giáo quan dạy bắn tỉa của em nói sau này đạn bắn tỉa một trăm tệ một viên cứ việc lấy mà bắn! Trời ạ! Trước đây em dùng một viên, giáo quan đó đau lòng muốn chết!"

Xạ thủ bắn tỉa đều được nuôi dưỡng bằng đạn.

Muốn bồi dưỡng ra một xạ thủ bắn tỉa đỉnh cao, ít nhất phải cần trên một vạn viên đạn, khoảng ba triệu tệ mới có thể tốt nghiệp.

Đây chỉ là thời kỳ thực tập, chi phí hậu kỳ càng cao đến mức kinh người, không có một ngàn vạn thì ai dám tự xưng là xạ thủ bắn tỉa.

Chỉ một khẩu súng bắn tỉa đã có giá lên đến hơn một triệu.

Cố Mang nhướng mày: "Bò Cạp Đỏ keo kiệt thật đấy."

Cố Tứ lập tức trả lời: "..."

Sao có thể không keo kiệt được, chỉ có một xạ thủ bắn tỉa như vậy, khởi điểm là một ngàn vạn, còn chưa tính đến chi phí của các binh chủng khác.

Chị gái cậu ta quả nhiên là chị đại, lúc nào cũng tính toán bằng đơn vị trăm triệu.

Cố Mang thong thả gõ chữ: "Ngày mai chị về thị trấn tảo mộ cho bố mẹ."

Một giây sau, Cố Tứ gọi video tới.

Cố Mang vừa kết nối, giọng nói trẻ con non nớt của cậu ta đã vang lên: "Chị, ngày mai chị tự mình về sao?"

"Còn có Cố Âm và cậu nữa, cùng đi." Cô gái kéo dài giọng, thờ ơ nói: "Em cứ huấn luyện đi, chị sẽ giúp em thắp cho bố mẹ một nén nhang."

Cố Tứ im lặng một giây, giọng nói hơi trầm xuống: "Vâng, đợi em huấn luyện xong em sẽ đến thăm bố mẹ."

Cố Mang hờ hững đáp một tiếng.

Cửa phòng đột nhiên bị gõ, cô nghiêng đầu nhìn, nói với Cố Tứ: "Tắt máy đây, đến trường."
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 208: Bố mẹ để lại toàn bộ tài sản cho Cố Âm, không bận tâm sao?


Lục Thừa Châu đứng ngoài cửa, thấy bên trong chậm chạp không có động tĩnh, đang định gõ thêm lần nữa thì cửa được kéo ra từ bên trong.

Khuôn mặt lãnh đạm của Cố Mang xuất hiện sau cánh cửa, mí mắt lộ ra vài phần đỏ ửng vừa mới ngủ dậy.

Màu môi nhạt.

Giữa hai đầu lông mày toát lên vẻ lạnh lùng, đuôi mắt xếch lên mang theo áp suất thấp.

Mấy ngày nay rất ít khi thấy cô như vậy.

Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của người đàn ông tự nhiên trượt vào túi quần, nhìn cô: "Sao vậy, ngủ không ngon à?"

"Cũng tạm." Cố Mang vừa mở miệng, chất giọng đã mang theo hàn ý, đi ra ngoài.

Đi ngang qua Lục Thừa Châu, tay bị anh ta nắm lấy, lòng bàn tay người đàn ông rất ấm.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Anh ta kéo cô, đi về phía phòng ăn.

Cố Mang không lên tiếng.

Lục Thừa Châu cũng không hỏi nhiều, đến trước bàn ăn, kéo ghế ra cho cô ngồi, còn mình thì ngồi đối diện cô.

Đưa đũa vào tay cô, sau đó lấy một gói kẹo bông từ hộp đựng bên cạnh, xé ra cho vào cốc sữa của cô: "Hai gói?"

Giọng nói ôn hòa kiên nhẫn.

Cố Mang nhìn anh ta một cái, gật đầu.

Lục Thừa Châu cho đường xong lại đẩy đến bên tay cô, hơi nâng cằm lên: "Uống chút đi."

Cố Mang bưng lên nhấp một ngụm, đầu lưỡi l**m l**m sữa dính bên mép.

Một lúc sau, mới mở miệng nói ngắn gọn: "Ngày mai về thị trấn, tảo mộ cho bố mẹ tôi."

Ánh mắt Lục Thừa Châu khựng lại: "Không muốn về sao?"

"Không phải." Cố Mang mím môi, cốc sữa bị cô gõ lên bàn ăn có chút bực bội, vắt chéo chân ngả người ra sau, cánh tay duỗi thẳng đặt trên bàn ăn, giọng nói lạnh lùng: "Người nhiều, phiền."

Giống như ngày sinh nhật của Lôi Tùng hôm đó.

Lục Thừa Châu nhìn cô: "Tôi đi cùng em."

"Không cần."

Vừa nói ra miệng, dường như nhận ra mình từ chối quá nhanh, cô nhìn anh ta, muốn giải thích gì đó, nhưng lại không có thói quen này.

Lục Thừa Châu nhìn khuôn mặt không cảm xúc của cô, khẽ cười một tiếng: "Ở trước mặt tôi, không cần phải kiềm chế tính tình, muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm."

Nghe vậy, Cố Mang cũng cười, ánh mắt lạnh lùng như tan ra một góc, khẽ nói: "Không cần thiết để anh đi gặp những người đó."

"Uống sữa trước đi, lát nữa nguội." Người đàn ông hơi nâng cằm, nhìn cô chậm rãi uống, rồi mới hỏi: "Bố mẹ để lại toàn bộ tài sản cho Cố Âm, em không bận tâm sao?"

Cố Mang nhướng mày, nuốt sữa trong miệng xuống, thản nhiên nói: "Không sao cả, họ đối xử với tôi cũng không tệ, năm tuổi kiện Kim Dương, mẹ tôi bỏ tiền, bố tôi tìm người. Tôi ở trường giáo dưỡng, cũng là bố mẹ bảo lãnh tôi ra, còn tài sản, đó là của họ."

Cho ai là quyền tự do của họ.

Tài sản đó giống như nhà họ Lôi, thật sự không đáng để tâm.

Lục Thừa Châu nhìn cô gái.

Lười biếng dựa vào ghế, ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo, khóe miệng nhếch lên đầy tà khí.

Đôi mắt xinh đẹp khép hờ, bên trong là sự ngông cuồng coi trời bằng vung.

...

Trường trung học Minh Thành.

Cố Mang vừa đến lớp, Lục Dương đang vùi đầu chép bài tập.

"Ây, chị Mang, chị đến rồi, cùng chép bài tập nào." Anhta dịch bài tập của Thẩm Hoan từ bên trái sang bên phải, cả người cũng nghiêng theo, tay vẫn không ngừng viết.

Cố Mang không ngẩng đầu lên: "Tôi viết xong rồi."

Cô lấy bài tập ra, đưa cho Bé mập phía trước để anh ta đưa cho nhóm trưởng.

Lục Dương kinh ngạc ngẩng đầu: "Chị nói gì cơ, chị vậy mà viết xong bài tập rồi sao?"

Cố Mang không muốn trả lời, bèn nghiêng đầu nhìn anh ta, đôi mày thanh tú nhướng lên, ánh mắt lạnh nhạt.

Lưng Lục Dương lập tức cứng đờ, nháy mắt sợ hãi, nghiêm túc nói: "Chị Mang thật lợi hại! Vậy mà đã tự mình viết xong bài tập rồi!"

Cố Mang: "..."

Thằng ngốc.

Cô ngồi xuống lấy một cây kẹo m*t từ trong ngăn bàn, bóc ra ngậm vào miệng.

Lục Thừa Châu gửi tin nhắn trong điện thoại: "Không thích ở ký túc xá, có thể dẫn Mạnh Kim Dương đến Tỷ Cung."
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 209: Dịch vụ trọn gói cả năm. Chị Mang: Thành giao


Cố Mang chậm rãi gõ chữ: "Cứ ở ký túc xá đi, cậu ấy cần tiếp xúc với nhiều người hơn."

Lục Thừa Châu nhanh chóng trả lời: "Được, tôi sẽ về Bắc Kinh một chuyến."

Cố Mang trả lời "Ừ".

"Chị Mang!" Tần Dao Chi bỗng nhiên chạy tới đầy phấn khích.

Cố Mang khẽ nhướng mắt, đã thấy cô nàng chống tay lên chồng sách của Lục Dương, kích động nói: "Hôm nay Thịnh Thính bắt đầu quay phim ở trường trung học Thực Nghiệm, chiều tan học cùng đi xem nhé!"

Vẻ mặt mê trai hiện rõ.

Bé mập nghe thấy tin này, cũng lập tức quay lại: "Thật hay giả vậy, tôi cũng muốn đi!"

Tần Dao Chi hạ giọng, cực kỳ hưng phấn: "Thật đấy, tôi có một nhóm chat, trong đó có tin tức của các chị gái fansite, fan ruột số một của Thịnh Thính, sao có thể là giả được?"

"Đi đi đi, chiều tan học đi!" Bé mập cũng kích động.

"Không hứng thú." Cố Mang lấy cuốn tiểu thuyết tiếng Anh mang từ căn hộ của Lục Thừa Châu ra khỏi cặp, lật đến trang có đánh dấu một cách thờ ơ.

Tần Dao Chi lập tức như quả cà bị sương muối, trong đầu bỗng lóe lên điều gì đó, không cam lòng đưa ra điều kiện: "Bánh ngọt của tiệm Phường Mật Ong, em bao trọn gói cả năm! Đi xem với em chút nha?"

Lục Dương không thể tin nổi nhìn cô nàng: "Đại tiểu thư ơi, cậu có tin chị Mang có thể ăn đến mức cậu phá sản không?!"

Đó chính là tiệm Phường Mật Ong ở quảng trường Tinh Quang!

Mỗi lần chị Mang đi mua đồ, không đủ một nghìn tệ thì đừng hòng ra khỏi đó.

Cố Mang nheo mắt.

"Cút đi, có liên quan gì đến cậu!" Tần Dao Chi mắng một câu, sau đó lại đáng thương nhìn Cố Mang: "Được không chị Mang, Phường Mật Ong đó, dịch vụ trọn gói cả năm!"

Lục Dương bị mắng, bĩu môi, thật sự không hiểu nổi, thuận miệng nói: "Thịnh Thính rốt cuộc có sức hút gì vậy, mấy đứa con gái mê trai thật sự điên cuồng..."

Sở Nghiêu vừa lại gần đã nói: "Anh Dương, anh không hiểu rồi, thần tượng đối với họ mà nói, có thể là tín ngưỡng, cũng có thể là người đã cùng họ trải qua quãng thời gian khó khăn nhất, có những người cuộc sống rất khó khăn, nghĩ đến thần tượng là cảm thấy mình vẫn có thể kiên trì, là nơi gửi gắm tình cảm của họ, là duy nhất."

Tần Dao Chi cảm động vỗ vỗ vai Sở Nghiêu: "Anh bạn, nói trúng tim đen tôi rồi!"

Khóe miệng Lục Dương co giật, nheo mắt, ánh mắt phức tạp: "Câu này cậu chép ở đâu đấy?"

Sở Nghiêu cười hề hề: "Lướt Weibo thấy được."

Lục Dương: "..."

Tần Dao Chi trợn mắt nhìn Lục Dương, kéo kéo tay áo Cố Mang: "Chị Mang, Phường Mật Ong cả năm đó! Không suy nghĩ một chút sao?"

Cố Mang chống mặt, đôi mày thanh tú nhướng lên, lười biếng nói: "Thành giao."

"Yeah!" Tần Dao Chi hài lòng: "Vậy chiều tan học chúng ta đi luôn, cảnh đó quay ở ngay cổng trường, chắc chắn có thể gặp được Thịnh Thính!"

Bé mập gật đầu lia lịa: "Được được được."

Thuận tiện nhắn tin trong nhóm chat của mấy người gọi Thẩm Hoan và Mạnh Kim Dương.

Hai nữ sinh ngồi phía trước thấy tin nhắn này, quay đầu nhìn bọn họ, cũng kích động không thôi.

...

Tin tức Thịnh Thính đến trường trung học Thực Nghiệm quay phim nhanh chóng lan truyền khắp trường trung học Minh Thành.

Tiết học cuối cùng buổi chiều, lớp nào cũng không yên ổn lắm, học sinh rõ ràng là không tập trung.

Chuông tan học vừa vang lên, thầy cô còn chưa nói xong lời tan học, không ít người đã lao ra ngoài.

Giáo viên trẻ tuổi vẻ mặt cạn lời.

Giáo viên lớn tuổi hơn thì suýt chút nữa tức chết.

Hôm nay Tần Dao Chi mang theo đầy đủ trang bị, ống nhòm và máy ảnh chuyên nghiệp, hoàn toàn là trang bị cứng của fan cuồng.

Cố Mang nhìn hai thứ đồ to đùng đeo trên cổ cô nàng: "..."

Thu hồi ánh mắt, lấy điện thoại ra chơi game một cách thờ ơ.

Khóe mắt Lục Dương giật giật: "Cần thiết vậy sao, đến cả ống nhòm cũng mang theo?"

"Đại tiểu thư đỉnh quá!" Bé mập nói đầy bội phục.
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 210: Đứng đầu toàn quốc, Đại học Bắc Kinh phải cầu xin cô ấy vào học


Thẩm Hoan sờ sờ ống nhòm: "Vẫn là Dao Chi chu đáo, Thịnh Thính có làn da trắng như sữa mà! Muốn nhìn tận mắt từ lâu rồi!"

Tần Dao Chi nhướng mày đầy ẩn ý: "Không giấu gì cậu, tôi chính là thèm muốn thân thể của Thịnh Thính!"

Thẩm Hoan cũng cười một cách d*m đ*ng, giơ tay lên đập tay với cô nàng: "Chị em!"

Ba nam sinh Lục Dương nhìn mặt nhau, nhỏ giọng hỏi nhau: "Da trắng như sữa là gì?"

Mạnh Kim Dương nhịn cười, khoác tay Cố Mang, giúp cô nhìn đường.

...

Lớp 12/1.

Giang Hoài nhìn Cố Âm đang sắp xếp cặp sách: "Âm Âm, cậu thật sự không đến đó xem Thịnh Thính quay phim sao?"

Cố Âm dịu dàng cười, nhỏ giọng nói: "Không đi đâu, sắp thi đầu vào rồi, cậu tớ đã tìm cho tớ một giáo viên dạy kèm, tớ phải về sớm."

Giang Hoài gật đầu: "Vậy tớ cũng không đi nữa, lớp mình cũng có mấy người đi đâu, kỳ thi đầu vào lần này khá quan trọng, mọi người đều rất coi trọng, vừa rồi tớ thấy đám người Cố Mang đều đi rồi."

Bạn cùng bàn của Cố Âm nghe vậy, cười khẩy một tiếng: "Cố Mang chẳng phải rất ngầu sao, chuyện Tần Dao Chi là fan ruột của Thịnh Thính rất nhiều người biết mà, bọn họ còn cần phải đi sao? Trực tiếp bảo Cố Mang dẫn bọn họ đi gặp Thịnh Thính là được rồi."

Giang Hoài cũng cười: "Ai mà biết được, hơn nữa Thịnh Thính là người có địa vị như vậy, sao có thể vì Cố Mang mà đi gặp mấy fan nhỏ được, chẳng qua chỉ là quan hệ hợp tác thôi."

"Cũng đúng." Bạn cùng bàn bĩu môi: "Vậy tớ cũng không đi nữa, về nhà học bài thôi."

"Vậy tớ đi trước nhé." Cố Âm đeo cặp sách lên, cười với bọn họ.

Bạn cùng bàn cũng nhanh chóng thu dọn cặp sách: "Chờ tớ với, cùng đi đi."

Ba người cùng nhau đi ra khỏi lớp 12/1.

Giang Hoài hỏi Cố Âm một bài toán, Cố Âm giảng giải cho cậu ta rất chi tiết, cậu ta lập tức hiểu ra.

"Âm Âm, lần trước điểm của cậu đã sắp đuổi kịp Tần Dao Chi và Mạnh Kim Dương rồi, kỳ thi liên thông toàn quốc lần này chắc chắn có thể vượt qua bọn họ." Giang Hoài nói một cách chân thành.

Cố Âm lắc đầu: "Lần này là thi liên thông toàn quốc, sau đó các tỉnh thành phố sẽ phỏng vấn tuyển sinh, những tỉnh khác cũng có rất nhiều người học giỏi."

Vượt qua Tần Dao Chi và Mạnh Kim Dương thì tính là gì, cô ta muốn là đứng đầu toàn quốc.

Đến lúc đó Đại học Bắc Kinh phải cầu xin cô ta vào học.

Cố Mang chẳng qua chỉ là quen biết Thịnh Thính, là nhà thiết kế của Lan Đình.

Học lực kém xa cô ta.

Bạn cùng bàn nói: "Thi đại học toàn quốc có thể đạt bảy trăm điểm cũng không nhiều đâu, với thành tích này của cậu, có lẽ còn có khả năng giành được vị trí đứng đầu toàn quốc."

Cố Âm cụp mắt xuống, không nói gì.

Giang Hoài nghĩ nghĩ, hỏi cô ta: "Tớ thấy mấy ngày nay cậu đang làm đề thi thử, điểm số thế nào?"

Cố Âm cười nhạt, khiêm tốn nói: "Cũng tạm, đề thi thử tự làm ở nhà cũng không thể tính là thật được."

Mấy ngày nay giáo viên cậu thuê đến dạy kèm cho cô ta, thành tích của cô ta có thể ổn định ở mức bảy trăm ba.

Thành tích này đã sắp vượt qua người đứng đầu trường trung học Thực Nghiệm.

Trong đáy mắt cụp xuống thấp tràn đầy đắc ý.

Mấy người vừa nói vừa đi đến cổng trường.

Tài xế thấy Cố Âm đi ra, lập tức xuống xe, vòng ra ghế sau mở cửa xe.

Cố Âm dịu dàng nói với hai người: "Tớ về nhà trước đây, thứ hai gặp lại."

Hai người vẫy tay chào: "Tạm biệt."

Sau khi tạm biệt, bọn họ cũng lần lượt lên xe của nhà mình.

Cố Âm ngồi trên xe, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người Cố Mang cách đó không xa, khinh thường nhếch mép.

Trên đường đến trường trung học Thực Nghiệm, người rất đông.

Vừa đúng thứ sáu, lại là tuần nghỉ luân phiên.

Học sinh khối 10 khối 11 cũng túm tụm đi về phía trường trung học Thực Nghiệm.

"Kia là đàn chị Cố Mang!" Một nữ sinh mặc đồng phục khối 10 kéo kéo người bên cạnh, ánh mắt kích động sôi sục: "Nữ chính trong MV của Thịnh Thính!"

"Trời ạ, đàn chị đẹp trai quá! Đi đường cũng ngầu cũng cool!"
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 211: Nữ thần của cậu toàn bộ đều điểm 0, đứng bét lớp


Một nam sinh dáng người khá thấp nói: "Đừng nói lớn tiếng như vậy, cẩn thận cô ấy nghe thấy, người ta nói tính tình của cô ấy rất xấu, là kiểu đột nhiên nổi điên, người nhà đều không thích cô ấy, bố mẹ qua đời cũng không ai quan tâm cô ấy, là kẻ chuyên đánh nhau, chỉ là biết nhảy múa, có chút thiên phú thiết kế."

"Tính tình xấu? Cậu không thấy đàn chị chơi với đàn tỉ Mạnh rất tốt sao, hơn nữa trước đó đã giải thích rồi, đàn chị đánh người là vì tên cặn bã đó đáng chết! Tôi cũng muốn xông lên chém tên cặn bã đó mấy nhát!"

"Chính xác! Có lẽ cậu không biết địa vị của nhà thiết kế Lan Đình trong giới thời trang! Đàn chị chỉ có chút thiên phú thiết kế thôi sao? Cậu đừng có bôi nhọ nữ thần của tôi, nếu không thì đừng làm bạn nữa!"

Nam sinh thấp bé giải thích: "Không phải tôi nói, trên diễn đàn đều nói như vậy, nữ thần của cậu toàn đều 0 điểm hết, đứng bét lớp."

Nữ sinh khịt mũi coi thường: "Vậy thì sao, nghề nào cũng có trạng nguyên, ai quy định cuộc sống chỉ có con đường học tập,"

"Đúng vậy!" Nữ sinh khác gật đầu, trợn mắt, kéo bạn mình: "Đi thôi, tam quan bất đồng, đừng nói chuyện với cậu ta nữa."

"Được, chúng ta đi."

Hai nữ sinh khoác tay nhau bước nhanh về phía trước, bỏ lại nam sinh thấp bé phía sau.

Nam sinh bĩu môi, cậu ta cũng không nói bậy, vốn dĩ là toàn đều 0 điểm, cũng đủ xui xẻo rồi, một điểm cũng không lấy được.

...

Cổng trường trung học Thực Nghiệm người đông như nêm cối, nhiều hơn tưởng tượng.

Toàn bộ bảo vệ đều ra quân, còn giăng dây ngăn người.

Học sinh của hai trường, còn có những người mê trai đẹp ở Minh Thành đến đây thăm bạn.

Thịnh Thính nhìn trong đám đông mấy lần, cũng không tìm thấy Cố Mang.

Chuyên viên trang điểm giúp Thịnh Thính chỉnh lại tóc, thấy anh ta cứ nhìn sang bên cạnh, bèn tò mò hỏi: "Anh Thính, anh đang nhìn gì vậy?"

Thịnh Thính tự biết mình đang ảo tưởng, cười cười: "Không có gì."

Cô ấy ghét nhất là đông người, sao có thể đến đây được.

Chuyên viên trang điểm là người của đoàn đội Thịnh Thính, lần trước cũng đã gặp Cố Mang, biết Cố Mang học ở trường trung học Minh Thành.

Chắc là anh Thính đang tìm Cố thần.

Nghĩ nghĩ, cô ấy nói với giọng điệu khá tùy ý: "Anh Thính, theo đuổi con gái phải tranh thủ xuống tay sớm, không thể do dự, tốt nhất là dùng đủ mọi cách lãng mạn tấn công dồn dập, dù sao thì cũng phải xác định mối quan hệ trước đã, anh nói có đúng không?"

Thịnh Thính ngẩn ra, ánh mắt dừng lại.

Tấn công lãng mạn dồn dập sao?

Cách đó không thích hợp với Cố Mang, cô ấy cũng không thích, hơn nữa...

Người đàn ông thấp giọng nói: "Cô ấy còn chưa thành niên."

"Cái này thì có sao đâu, cứ đưa người ta về bên mình trước, từ từ đợi cô ấy lớn lên là được rồi." Chuyên viên trang điểm chỉnh lại tóc mai cho anh ta: "Anh Thính à, anh phải nghĩ như vậy, nhỡ đâu anh ra tay chậm, bị người khác cướp mất thì sao? Anh với Cố thần quen biết nhau cũng ba năm rồi!"

Lần trước ở hiện trường quay MV, người đàn ông đó và Cố thần thân mật như vậy, anh Thính mà không cố gắng thì không kịp nữa đâu!

Thịnh Thính nghe vậy, chìm vào trầm tư.

...

Đám người Cố Mang đi đến chỗ cách cổng trường trung học Thực Nghiệm một đoạn, đã thấy một biển người đen nghịt: "..."

"Trời ơi! Sao nhiều người thế!" Tần Dao Chi chạy mấy bước đến cuối đám đông, giơ ống nhòm lên trước mắt, nhón chân lên.

Tầm nhìn cơ bản đều bị người ta che khuất, hoàn toàn không nhìn thấy Thịnh Thính.

Cô ấy lại bỏ ống nhòm xuống, bên tai ồn ào náo nhiệt, cả người đều không ổn.

Những người khác cũng ngơ ngác nhìn, hoàn toàn không ngờ rằng bọn họ vậy mà đến cả vòng trong cũng không chen vào được.

Xung quanh toàn là fan hâm mộ kích động của Thịnh Thính.

Cố Mang đeo tai nghe chơi game, nghe thấy tiếng ồn, ngẩng đầu lên với vẻ mặt không cảm xúc, cũng không khỏi nhíu mày.

Tần Dao Chi vừa nhảy vừa vươn cổ ra, nhìn Thịnh Thính ở cổng trường.

Nhảy một hồi bỗng nhiên nổi giận, vẻ mặt khó chịu: "A! Tại sao trường học không đồng ý cho Thịnh Thính đến trường chúng ta quay phim chứ, nếu ở trường chúng ta, tôi đã sớm đứng ở hàng đầu tiên bắt tay với Thịnh Thính rồi!"

Cố Mang: "..."
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 212: Cổng trường trung học Thực Nghiệm, gây rối


Mạnh Kim Dương nhìn Cố Mang: "Chúng ta phải làm sao đây, cứ đứng ở đây mãi sao?"

"Hay là về đi." Lục Dương nghĩ nghĩ nói: "Người đông quá, hoàn toàn không nhìn thấy Thịnh Thính, hôm nay mới bắt đầu quay phim, nghe nói phải quay hơn một tháng, hôm khác lại đến vậy."

"Hơ, biên đạo múa riêng của Thịnh Thính, còn phải tìm cơ hội khác đến sao?" Một giọng nam bỗng nhiên vang lên, mang theo vài phần chế giễu.

Mấy người nghe thấy âm thanh, đều nhíu mày quay đầu lại.

Năm nam sinh mặc đồng phục lớp 12 trường trung học Thực Nghiệm đứng sau lưng bọn họ, nhìn bọn họ.

Ánh mắt rất sắc bén, lại khinh miệt.

Đều là những người cao ráo.

Một nam sinh mặt búng ra sữa cười cười: "Muốn gặp Thịnh Thính như vậy sao, hay là mấy anh em chúng ta đi tìm bảo vệ nhà trường, mở cho họ một lối đi riêng?"

"Tớ thấy được đấy." Một nam sinh gầy gò khác cũng cười nói: "Thầy cô không phải đã dạy chúng ta, phải giúp đỡ người khác sao."

Nam sinh mặt búng ra sữa hít một tiếng: "Nhưng mà chúng ta làm vậy, có phải hơi xen vào việc của người khác không, người ta là biên đạo múa của Thịnh Thính đấy, sao có thể cần chúng ta giúp đỡ chứ?"

Nam sinh gầy gò khoác vai nam sinh mặt búng ra sữa một cách cà lơ phất phơ, cười khẩy: "Biên đạo múa thì giỏi lắm sao, chẳng phải cũng phải mang theo ống nhòm và máy ảnh đến gặp Thịnh Thính, tớ thấy biên đạo múa này có phải bị Thịnh Thính đuổi khỏi đoàn đội rồi không?"

"Tớ cũng thấy thế." Nam sinh mặt búng ra sữa đánh giá Cố Mang từ trên xuống dưới, bĩu môi khinh thường: "Haizz, thật đáng thương, bị Thịnh Thính dùng xong rồi đá, rơi vào cảnh phải chen chúc với fan hâm mộ để xem Thịnh Thính, cô ta thật sự là si tình với Thịnh Thính, chạy đến đây xem Thịnh Thính, cách biển người mênh mông, mối tình kinh thiên động địa cảm động lòng người."

Nam sinh cầm đầu trong năm người cười nhạo nói: "Vậy còn không mau đăng Weibo nhắn gửi Thịnh Thính, giúp biên đạo múa của chúng ta đòi lại công bằng, đồ vong ân bội nghĩa."

"Dịch Sâm, cậu giỏi thì nói lại lần nữa xem." Tần Dao Chi sa sầm mặt, lạnh lùng nói.

"Nói thì nói, Tần Dao Chi, người khác sợ cậu, tôi không sợ." Nam sinh tên Dịch Sâm bước lên một bước, liếc nhìn Cố Mang, giọng nói chậm rãi đầy mỉa mai: "Không có biên đạo múa của chúng ta thì có Thịnh Thính ngày hôm nay sao? Đồ vong ân bội nghĩa."

Ba người Bé mập, Sở Nghiêu và Thẩm Hoan nhìn nhau, trong mắt đều có sự lo lắng.

Chị Mang sẽ không thật sự trở mặt với Thịnh Thính chứ.

Mọi người đều biết giới giải trí nước sâu, hôm nay truyền ra tin tức quan hệ tốt, ngày mai truyền ra tin tức cãi nhau, ai phân biệt được tình cảm thật giả?

Nam sinh mặt búng ra sữa cầm điện thoại soạn Weibo, vừa gõ chữ vừa đọc: "Cựu cộng sự nghi ngờ trở mặt, rốt cuộc là Thịnh Thính vong ân bội nghĩa, hay là biên đạo múa tài năng cạn kiệt không biên đạo được vũ đạo hay ho nên bị đuổi khỏi đoàn đội. Xong, đăng, mua thêm một cái hot search."

Nam sinh mặt búng ra sữa một tay cầm điện thoại, một tay đập tay với nam sinh gầy gò, không ngẩng đầu nói: "Dịch vụ trọn gói mới xứng với biên đạo múa của chúng ta, chu đáo!"

Nam sinh gầy gò bỗng nhiên kêu lên một tiếng: "Không đúng, Thịnh Thính nổi tiếng có tính cách tốt, chẳng lẽ là biên đạo múa của chúng ta quá kém cỏi, Weibo này nhỡ đâu không đòi lại công bằng cho biên đạo múa của chúng ta mà còn bị mắng thì làm sao? Thật đáng thương."

Nói xong, năm nam sinh cười phá lên.

Lục Dương chửi một tiếng: "Mẹ kiếp bọn mày muốn chết à!"

Nói xong thì xông lên định đánh nhau, Bé mập và Sở Nghiêu vội vàng kéo anh ta lại, hạ giọng khuyên nhủ: "Anh Dương, có con gái ở đây, đừng đánh nhau, lại còn nhiều người như vậy."

Gây rối ở cổng trường trung học Thực Nghiệm, thế nào cũng là bọn họ chịu thiệt.

Dịch Sâm khịt mũi coi thường, nhìn Cố Mang: "Không phải cô rất giỏi sao, đến cả mua hot search ép trường học đuổi học Tâm Đường cũng làm được, sao đến cả một Thịnh Thính cũng không giải quyết được vậy, cô không được rồi em gái à."
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 213: Lại lên top tìm kiếm


Cố Mang kết thúc trận đấu giành được quán quân, cất điện thoại vào túi, đứng đó một cách lười biếng, đôi mắt đen láy sâu thẳm mở ra.

Trong mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo, đuôgi mắt xếch lên mang theo sự ngang ngược đáng sợ.

Chín phần lạnh lùng, một phần còn lại là sự ngông cuồng bất cần đời không che giấu được.

"Tâm Đường là ai?" Cô mở miệng với vẻ mặt không cảm xúc, giọng nói lạnh lùng không có chút kiên nhẫn nào.

Bầu không khí chìm vào sự im lặng kỳ lạ.

Sắc mặt Dịch Sâm lập tức trở nên khó coi, cười lạnh: "Nhà thiết kế đại tài đúng là quý nhân hay quên, sự kiện bản thiết kế dạ hội mừng năm mới mới trôi qua mấy ngày, đã quên nhanh như vậy rồi."

"Ồ." Cố Mang kéo dài giọng, đột nhiên khóe miệng nhếch lên đầy tà khí: "Là cô ta à, người dùng bản thiết kế của tôi để tham gia cuộc thi."

Diệc Thâm nghiến răng: "Không dễ dàng gì, nhà thiết kế đại tài còn nhớ rõ."

Nhà họ Chu và nhà họ Dịch đã có hôn ước từ lâu, anh ta và Tâm Đường cũng yêu nhau, vốn dĩ sau khi thi đại học xong bọn họ sẽ cùng nhau đi du học.

Tất cả đều bị Cố Mang phá hỏng!

Cô gái nhìn anh ta, đôi mày thanh tú hơi nhướng lên, cười cợt, giọng điệu vẫn thong thả, lười biếng đầy độc ác: "Không nhắc đến, tôi còn tưởng là tôi dùng bản thiết kế của cô ta để đi thi."

Mắt Dịch Sâm tối sầm lại, mím môi: "..."

"Anh Sâm, anh nói nhảm với cô ta làm gì." Nam sinh mặt búng ra sữa đưa chiếc điện thoại đời mới nhất của mình đến trước mặt Dịch Sâm, nghiêng đầu nhìn Cố Mang, chậm rãi nói: "Trên Weibo đang ầm ĩ rồi, đều đang hỏi biên đạo múa đại tài rốt cuộc đã làm gì anh Thính của bọn họ, khiến cho anh Thính là người có tính cách tốt như vậy, lại có thể đuổi cô ta ra khỏi đoàn đội."

Bên cạnh rõ ràng đã có người lướt thấy hot search này, đều đang bàn tán chuyện này.

Từng đôi mắt liên tục liếc về phía Cố Mang.

"Cố Mang và Thịnh Thiên Vương trở mặt rồi sao? Không nghe nói gì hết trời."

"Tôi chưa từng thấy anh Thính không hòa thuận với ai, anh ấy có EQ cao, tính cách tốt, còn được gọi là 'hoa giao tiếp của giới giải trí', trở mặt với Cố Mang, rốt cuộc Cố Mang đã làm gì anh Thính?"

"Chắc chắn là cô ta sai, biết ngay loại nữ sinh học lực kém này phẩm hạnh cũng chẳng ra gì."

"Mấy năm nay cô ta không ở bên cạnh anh Thính mặc dù có không ít fan rời đi, nhưng mà độ yêu thích vẫn rất cao, cô ta sẽ không dùng chuyện này để uy h**p anh Thính làm gì đó chứ?"

"Có khả năng..."

Xung quanh toàn là tiếng bàn tán, truyền đến chỗ Cố Mang được bảy tám phần.

Nam sinh gầy gò nói với vẻ mặt tiếc nuối: "Ôi chao, thật ngại quá, vốn dĩ muốn đòi lại công bằng cho biên đạo múa đại tài, hình như làm hỏng việc rồi."

...

Thịnh Thính đang cùng nữ chính trao đổi kịch bản.

Sắp bắt đầu quay rồi.

Lúc này, chuyên viên trang điểm bỗng nhiên cầm điện thoại chạy tới: "Anh Thính, trên Weibo đang ầm ĩ, có người tung tin đồn anh và Cố thần trở mặt, fan đang mắng Cố thần."

"Cái gì?!" Sắc mặt Thịnh Thính hơi thay đổi, giật lấy điện thoại, nhanh chóng lướt màn hình xem.

Chuyên viên trang điểm nhíu mày: "Bây giờ càng ngày càng nghiêm trọng, những lời nói ra đều không thể nhìn nổi, toàn là mắng Cố thần."

Đôi môi mỏng của Thịnh Thính không khỏi mím chặt, có chút trầm trọng.

Nữ chính phim ngơ ngác: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Chuyên viên trang điểm lễ phép trả lời: "Có người đang cố tình phá hoại quan hệ của Cố thần và anh Thính."

Nữ chính phim nghe vậy, cười cạn lời: "Cố thần và Thịnh Thính? Sao có thể chứ, Thịnh Thính, anh mau đăng Weibo giải thích đi."

Chuyên viên trang điểm đột nhiên nhớ đến một video Weibo mình vừa xem: "Anh Thính, có người nói Cố thần đang ở hiện trường, hay là chúng ta trực tiếp đến chào hỏi Cố thần, càng có thể đập tan tin đồn."

Thịnh Thính ngạc nhiên ngẩng đầu: "Cô ấy đang ở hiện trường?"

Chuyên viên trang điểm ừ một tiếng: "Vừa rồi em thấy có người quay video, Cố thần đang ở hiện trường."

Thịnh Thính lập tức lấy điện thoại của mình ra gọi cho Cố Mang.
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 214: Vả mặt lần thứ nhất


Dịch Sâm nhìn thấy tiếng bàn tán xung quanh ngày càng lớn, từng đôi mắt đều lộ ra vẻ chán ghét.

Gần như sắp chỉ vào mặt Cố Mang để chất vấn chuyện này.

"Cố Mang, anh Thính đối xử với cô đủ tốt rồi, còn cho cô làm nữ chính MV của anh ấy, cô thật sự không biết điều, anh Thính nuôi con chó cũng có lương tâm hơn cô đấy." Một nữ sinh tóc dài trừng mắt nhìn Cố Mang, ngẩng cằm lên, bộ dạng cực kỳ kiêu ngạo.

Nữ sinh bên cạnh cô ta cũng cười lạnh phụ họa: "Có những người chính là không biết tự lượng sức mình, hơi có chút danh tiếng là đã tưởng mình là siêu sao gì đó."

Fan hâm mộ đều vây quanh đám người Cố Mang, lời lẽ sắc bén.

Dịch Sâm cười khinh thường: "Chuyện lớn như vậy Thịnh Thính cũng không đến đây giải thích cho cô, xem ra là xác nhận bị đá rồi."

Lúc đó nghe học sinh trường trung học Minh Thành nói tin tức Cố Mang cũng đến xem Thịnh Thính, anh ta đã nghi ngờ rồi.

Không ngờ thật sự là như vậy.

"Còn tưởng lợi hại lắm chứ, hừ." Nam sinh mặt búng ra sữa cười khẩy: "Nói khoác thì hay lắm, chẳng phải cũng bị đá rồi sao."

Mạnh Kim Dương biết, mấy ngày nay Cố Mang không phải ở cùng cô ấy, thì là ở cùng Lục Thừa Châu.

Sau khi quay xong MV, Cố Mang căn bản không liên lạc với Thịnh Thính.

Sao có thể trở mặt được.

Cô ấy nhìn những fan hâm mộ xung quanh với vẻ mặt cay nghiệt, trong mắt tràn đầy tức giận, lạnh lùng nói: "Thịnh Thính còn chưa nói gì, các người có thể đại diện cho anh ấy nói chuyện sao?"

Tần Dao Chi không biết rốt cuộc quan hệ của Thịnh Thính và chị Mang nhà cô ấy là như thế nào.

Nếu nhất định phải chọn một người, cô ấy chắc chắn sẽ chọn chị Mang, liếc nhìn đám người kia: "Chủ nhân còn chưa lên tiếng, mấy con chó các người sủa to lắm đấy."

"Cậu mắng ai là chó!" Nữ sinh tóc dài nói xong thì định xông lên, lại bị bạn mình kéo lại.

Không thể đánh nhau, nghe nói Cố Mang kia đánh nhau rất lợi hại, hơn nữa ra tay không hề nương tay.

Năm tuổi đã có thể đánh một người đàn ông trung niên bị liệt nửa người.

Tần Dao Chi kinh ngạc nhìn mấy người Thẩm Hoan: "Có mấy người thật kỳ lạ, tôi dùng cách tương tự đáp trả cô ta, cô ta vậy mà lại tức giận."

Thẩm Hoan cười khẩy: "Chuyện gì cũng chưa rõ ràng, từng người ở đây ra vẻ ta đây, chín năm giáo dục bắt buộc của quốc gia dạy cậu còn không bằng dạy một con chó."

Bắt nạt chị Mang nhà bọn họ không thích giải thích đúng không?

"Lãng phí tài nguyên quốc gia." Lục Dương khịt mũi coi thường: "Có bản lĩnh thì bảo Thịnh Thính đến đây nói anh ta và chị Mang nhà chúng tôi trở mặt rồi!"

Nữ sinh tóc dài tức giận trừng mắt nhìn bọn họ: "Chỉ dựa vào các người cũng muốn anh Thính đến đây? Mặt thật to, anh ấy là người có địa vị gì, các người lại có địa vị gì? Xứng sao?"

Bạn của cô ta cũng nói với vẻ khinh thường: "Anh Thính không trả lời, chẳng lẽ không thể nói lên vấn đề sao? Trước đây cũng từng có tin đồn Hạ Tu và anh Thính bất hòa, sau đó thì sao, chưa đầy một phút, anh Thính đã đăng ảnh chụp màn hình hai người cùng chơi game tối hôm trước, đây chính là câu trả lời."

Lại có một nữ sinh khác tiếp lời: "Đúng vậy, trước đây anh Thính trả lời tin đồn rất nhanh, chuyện của Cố Mang này đã mấy phút rồi, câu trả lời đâu?"

Trong nháy mắt, nữ sinh tóc dài càng thêm tự tin, ưỡn thẳng lưng: "Mọi người thấy chưa, không trả lời chính là câu trả lời tốt nhất, Dịch Sâm nói đúng."

Năm nam sinh bên phía Dịch Sâm nhìn đám người Cố Mang với vẻ mặt cười nhạo, vẻ mặt ngông nghênh.

Nam sinh gầy gò hất hàm về phía Cố Mang: "Biên đạo múa đại tài, không nói lời nào là ngầm thừa nhận rồi sao?"

Vừa nói xong, điện thoại của Cố Mang bỗng nhiên vang lên.

Cô cúi đầu nhìn ID người gọi, nghe máy: "Là tôi."

Bên kia không biết nói gì, cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, thấp giọng nói: "Bên đường phía tây, vòng ngoài cùng."

Sau đó thì cúp máy.

Tần Dao Chi nghi ngờ hỏi: "Chị Mang, ai vậy?"
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 215: Vả mặt lần thứ hai


Cố Mang dán miếng dán chống nhìn trộm trên điện thoại, nên không nhìn thấy người gọi đến.

Cô gái cất điện thoại vào túi, thản nhiên nói: "Thịnh Thính."

Dịch Sâm cười lạnh một tiếng: "Cứ nghe điện thoại là thành Thịnh Thính rồi sao? Trên Weibo ầm ĩ như vậy, không cần giải thích một chút à?"

Nam sinh mặt búng ra sữa khoác vai nam sinh gầy gò, cà lơ phất phơ nói: "Anh Sâm, anh vậy là không hiểu rồi, biên đạo múa đại tài của chúng ta lợi hại như vậy, đương nhiên là điện thoại của Thịnh Thính rồi!"

Nam sinh gầy gò phụ họa theo, vô cùng chân thành: "Nhưng mà đã là điện thoại của Thịnh Thính gọi đến, thì gọi người ta đến đây đi, dù sao Thịnh Thính cũng đang ở cổng trường, mấy bước chân là đến."

Nam sinh mặt búng ra sữa phì cười một tiếng: "Chỉ sợ biên đạo múa đại tài không gọi được, mất hết mặt mũi ha ha."

Đám người Tần Dao Chi lạnh lùng nhìn bọn họ, chị Mang nói là Thịnh Thính, thì chính là Thịnh Thính!

Tiếng cười của năm nam sinh cực kỳ chói tai.

Nữ sinh tóc dài nhịn cười: "Nhanh lên, biên đạo múa đại tài, mau gọi anh Thính đến đây đi."

"Gọi cái gì mà gọi, gọi là đến sao?" Dịch Sâm khịt mũi coi thường.

"Cố Mang."

Đúng lúc này, một giọng nam trong trẻo từ tính bỗng nhiên vang lên, xung quanh đột nhiên vang lên tiếng hít thở.

Không ai quen thuộc giọng nói của anh ta hơn fan hâm mộ của Thịnh Thính.

Gần như ngay khoảnh khắc giọng nói vang lên.

Nụ cười trên mặt những nữ sinh đó lập tức cứng đờ, quay đầu lại với vẻ mặt không thể tin nổi, trừng mắt lớn đầy kinh ngạc.

Thịnh Thính...

Người đàn ông sải bước dài, sắc mặt có chút vội vàng.

Đi vòng từ một cánh cổng phụ khác của trường trung học Thực Nghiệm.

Năm nam sinh Dịch Sâm nhíu mày, nụ cười trên khóe miệng dần dần biến mất, ánh mắt chuyển sang.

Nhìn thấy Thịnh Thính, sắc mặt lập tức sa sầm.

Thịnh Thính sải bước đến trước mặt Cố Mang: "Không sao chứ?"

Tần Dao Chi không ngờ có một ngày cô ấy có thể ở gần Thịnh Thính như vậy, cả người đứng ngây ra đó, ngơ ngác nhìn Thịnh Thính.

Cố Mang đưa tay lên đẩy mũ lưỡi trai, thản nhiên nói: "Tôi có thể có chuyện gì chứ."

"Không sao là tốt rồi, sợ chị bị bắt nạt." Thịnh Thính thấp giọng nói, Cố Mang lại không trả lời anh ta nữa, anh ta liếc nhìn những người xung quanh, ánh mắt lạnh lùng: "Vừa rồi là ai nói tôi đuổi Cố Mang ra khỏi đoàn đội?"

Mấy người nữ sinh tóc dài không dám nói lời nào, cúi đầu đầy căng thẳng, nắm chặt ngón tay.

Sao anh Thính lại thật sự đến đây...

Thái độ này, rõ ràng là rất coi trọng Cố Mang, lúc đến còn vội vàng như vậy.

Đám người Dịch Sâm nói chắc chắn như vậy, bọn họ còn tưởng rằng Cố Mang thật sự bị đá.

Sắc mặt năm nam sinh càng thêm khó coi đến cực điểm.

Hoàn toàn không ngờ Thịnh Thính thật sự sẽ đến đây.

Quan hệ của anh ta và Cố Mang tốt như vậy, Cố Mang còn cần phải đến đây chen chúc với mọi người sao?

Sự xuất hiện của Thịnh Thính giống như tát mạnh vào mặt bọn họ, nóng rát.

Nam sinh mặt búng ra sữa cũng không cười nữa, nói với vẻ mặt không cảm xúc: "Anh Sâm, chúng ta đi thôi."

Nói xong, Dịch Sâm đi đầu xoay người rời đi.

Tần Dao Chi nghe vậy, hoàn hồn, ánh mắt rời khỏi khuôn mặt Thịnh Thính: "Mấy vị đừng vội đi vậy chứ, vừa rồi chẳng phải mua hot search nói chị Mang nhà tôi và Thịnh Thính trở mặt, lại nói chị Mang nhà tôi không gọi được Thịnh Thính, nói hay như vậy, đi làm gì, nói chuyện thêm chút nữa đi."

Vẻ mặt hả hê, sảng khoái.

"Là tôi thấy hot search trên Weibo, tự mình đến đây, Cố Mang không gọi." Thịnh Thính lạnh lùng bổ sung một câu, hỏi: "Hot search là ai mua?"

Lục Dương cười cười, ưỡn thẳng lưng, hất hàm về phía năm nam sinh đó, cười khẩy: "Chính là mấy vị này, vừa rồi ngông cuồng lắm, không biết bây giờ bọn họ có thấy mất mặt không."

Mấy người Dịch Sâm trừng mắt nhìn Lục Dương, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ.

Tuổi còn trẻ, sự xấu hổ đều thể hiện rõ trên mặt.

Đối với nhóm người Mạnh Kim Dương, thật sự là rất mãn nhãn.
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 216: Thần tiên đánh nhau, người thường gặp nạn


Hai người Sở Nghiêu và Bé mập chặn trước mặt đám người Dịch Sâm.

"Dịch đại thiếu gia, đừng vội, chị Mang nhà chúng tôi không phải dễ chọc đâu." Sở Nghiêu mỉm cười, nói năng thong thả.

Bé mập trợn mắt há mồm: "..."

Mẹ kiếp! Sở Nghiêu cũng học được từ chị Mang rồi sao?!

Đây là cái biểu cảm gợi đòn gì thế này!

Trợ lý và chuyên viên trang điểm của Thịnh Thính đứng bên cạnh anh ta, vệ sĩ và bảo vệ cũng chạy tới, đề phòng hiện trường mất kiểm soát.

Bọn họ vây thành một vòng tròn nhỏ, cố ý tách năm người Dịch Sâm và nữ sinh tóc dài ra bên trong vòng tròn.

Bảo vệ áy náy cúi đầu khom lưng với mấy vị đại thiếu gia này, vẻ mặt phức tạp.

Vừa rồi trên đường Thịnh Thính đã bảo trợ lý gọi điện cho vệ sĩ, bây giờ không đến lượt bọn họ kiểm soát hiện trường nữa.

Cho dù có đến lượt, bọn họ cũng không dám nhúng tay vào, bên trường trung học Minh Thành cũng là một đám người không dễ chọc.

Thần tiên đánh nhau, người thường gặp nạn...

Lần này đám người Dịch Sâm hoàn toàn không thể rời đi được nữa.

Dịch Sâm liếc nhìn vệ sĩ xung quanh, hơi thở có chút dồn dập, ánh mắt lạnh lẽo, khóe miệng mím chặt.

Sắc mặt nam sinh mặt búng ra sữa và nam sinh gầy gò càng thêm khó coi.

Nữ sinh tóc dài và bạn mình nhìn nhau, nắm chặt ngón tay, lòng bàn tay có chút ẩm ướt.

Không ít người bên ngoài vòng tròn lấy điện thoại ra quay video.

Nữ sinh tóc dài mím môi, cảm thấy rất xấu hổ, đứng yên tại chỗ nói; "Thịnh Thính, anh muốn làm gì?"

Thịnh Thính nhìn lướt qua tất cả mọi người ở hiện trường, giọng nói lạnh lùng băng giá: "Tôi quen biết Cố Mang ba năm rồi, vẫn luôn là bạn tốt, chưa làm rõ là chuyện mà nhiều người các cô lại nhằm vào một cô gái như vậy, lại còn hỏi tôi muốn làm gì?"

Trước ống kính anh ta luôn luôn lịch sự tao nhã, quản lý biểu cảm trên mặt rất tốt, đối xử với ai cũng ôn hòa.

Bây giờ đột nhiên lạnh mặt, fan hâm mộ đều ngơ ngác nhìn.

Mặt nữ sinh tóc dài hơi đỏ lên, cắn môi không nói nữa.

Bạn của cô ta nhỏ giọng nói: "Thật ra Cố Mang chỉ cần giải thích một câu là được rồi, tại sao cô ấy không giải thích, khiến mọi người đều khó xử như vậy."

Rõ ràng chỉ cần cô ấy nói một câu, mọi người sẽ không cãi nhau.

Cố Mang khẽ nhướng mắt, khóe miệng lại như có như không nhếch lên, lộ ra vài phần hoang dã.

"Cậu là ai, tại sao Cố Mang phải giải thích với cậu?" Mạnh Kim Dương đột nhiên lạnh lùng lên tiếng, nhìn mấy nam sinh Dịch Sâm: "Là các cậu gây chiến trước, cũng là các cậu để người hâm mộ tự ý tổ chức mắng Cố Mang trên Weibo, không có bằng chứng mà công kích Cố Mang như vậy, bây giờ lại đổ lỗi ngược lại? Giỏi thật đấy."

Lục Dương nghe thấy câu này, có chút kinh ngạc quay sang Mạnh Kim Dương.

Mỗi lần chị Mang gặp chuyện, Kim Dương bình thường trông không có chút sức tấn công nào, toàn thân đều dựng gai lên.

Ánh mắt nam sinh mặt búng ra sữa tối sầm lại, nhìn chằm chằm Mạnh Kim Dương: "Đừng được voi đòi tiên!"

Nghe vậy, Tần Dao Chi khẽ cười một tiếng: "Tôi đã chiếm lý rồi, cho dù tát một cái vào mặt cậu, cũng là cậu đáng đời thôi nhóc con."

Sắc mặt năm nam sinh lập tức giống nhau như đúc, xanh mét.

Tần Dao Chi thật sự không hiểu nổi, người thích Chu Tâm Đường đúng là cũng ngu ngốc giống cô ta.

Loại người này thật sự có thể thi đứng đầu Minh Thành sao?

Dịch Sâm trầm giọng nói: "Các người muốn thế nào?"

Thịnh Thính nhìn bọn họ với vẻ mặt không cảm xúc: "Lên Weibo xin lỗi, tôi không có nghĩa vụ phải giải thích cho lỗi lầm của người khác."

Bầu không khí rơi vào bế tắc, không ai dám lên tiếng.

Thịnh Thính vẫn nhìn những nam sinh đó, đáy mắt lạnh lùng vô tình.

Dịch Sâm nghiến răng, một lúc sau mới lên tiếng: "Đăng Weibo xin lỗi."

Nam sinh mặt búng ra sữa nhìn Dịch Sâm, nhíu mày: "Anh Sâm..."

"Tôi nói đăng Weibo xin lỗi." Dịch Sâm nhấn mạnh.

Nhiều người như vậy đều đang cầm điện thoại quay phim, đăng lên mạng, bọn họ càng mất mặt hơn.
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 217: Lục Thượng Cẩm: Bình tĩnh nào, đừng làm loạn


Trên mặt nam sinh mặt búng ra sữa đầy vẻ không cam lòng.

Trừng mắt nhìn Cố Mang một cái đầy lạnh lẽo, lấy điện thoại ra soạn Weibo.

Hôm nay đúng là mất hết mặt mũi, chuyện này còn lên cả hot search, không biết sau khi về nhà, bố mẹ sẽ mắng bọn họ thế nào.

Soạn xong, nam sinh mặt búng ra sữa mím chặt môi, nhấn đăng.

Xoay màn hình điện thoại về phía bọn họ, lạnh lùng nói: "Chúng tôi có thể đi được chưa."

"Đừng vội." Thẩm Hoan lại gần nhìn một cái, cười đọc: "Là tôi tự mình bịa đặt Cố Mang bị đoàn đội Thịnh Thính đuổi, Cố Mang, xin lỗi."

Nam sinh mặt búng ra sữa nghe Thẩm Hoan đọc từng chữ một, nghiến răng nghiến lợi.

Độ hot vốn đã rất cao, bình luận dưới Weibo này tăng lên với tốc độ chóng mặt, Thẩm Hoan không cần nhấn vào xem, cũng có thể tưởng tượng được những bình luận đó sẽ phun châu nhả ngọc thế nào.

Lục Dương hất hàm, vẻ mặt ngông nghênh, hừ một tiếng: "Tự đào hố chôn mình, tự mua hot search cho mình, các cậu thật sự giỏi thật đấy, chúc mừng các cậu nổi tiếng."

"Không chỉ vậy đâu." Tần Dao Chi đột nhiên nhớ đến gì đó, nói với vẻ mặt chân thành: "Còn giúp bộ phim làm tuyên truyền trước, nên bảo đạo diễn đến đây cảm ơn một tiếng."

Sắc mặt Dịch Sâm khó coi liếc nhìn bọn họ, xoay người sải bước rời đi.

Vệ sĩ nhìn Thịnh Thính, được cho phép mới để bọn họ đi.

Tiếp theo, đến lượt đám người nữ sinh tóc dài.

Thấy Thịnh Thính nhìn qua, nữ sinh tóc dài mím môi, tim đập rất nhanh, nhỏ giọng nói: "Chúng tôi cũng xin lỗi, xin, xin lỗi..."

Thịnh Thính đang định nói gì đó, tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Anh ta nhìn về phía Cố Mang.

Cô gái lấy điện thoại ra, nghe máy, bên kia hình như nói trước, cô đợi hai ba giây mới lên tiếng, giọng điệu thờ ơ: "Cũng không có chuyện gì."

Không hiểu sao, hiện trường cực kỳ yên tĩnh, tất cả đều nhìn Cố Mang đang nghe điện thoại.

Bên kia rõ ràng là thấy hot search của Cố Mang, nên gọi điện đến hỏi.

Điều bọn họ thấy kỳ lạ là, vừa rồi Thịnh Thính hỏi Cố Mang có sao không, giọng điệu của Cố Mang cũng không tệ, nhưng tuyệt đối không tốt bằng bây giờ.

Ánh mắt Thịnh Thính cũng khựng lại, sau đó trở nên có chút ảm đạm.

Quả nhiên là chậm một bước rồi sao...

Chiều nay Lục Thừa Châu vừa đến Bò Cạp Đỏ là đã đi xử lý chuyện sân huấn luyện, bận bịu xong mới thấy đường link Weibo Tần Phóng gửi đến trong điện thoại.

Hai cái, cách nhau khoảng chưa đến mười phút.

Một cái là link trường trung học Thực Nghiệm mua hot search cho Cố Mang, một cái là Weibo xin lỗi.

Chuyện này đã được giải quyết rồi.

Thịnh Thính kia, tốc độ đúng là rất nhanh.

Bạn tốt?

Ánh mắt anh ta nhìn Cố Mang đó không giống bạn tốt chút nào.

Hạ Nhất Độ hỏi anh ta có muốn xử lý nhà họ Dịch không, diệt cỏ tận gốc.

Còn chưa ra tay, chú Lục đã gọi điện đến.

Hối hả bảo anh ta bình tĩnh đừng làm loạn, mấy ngày trước chuyện của nhà họ Chu đã khiến Minh Thành náo loạn một trận rồi, chuyện nhà họ Dịch ông ta sẽ cảnh cáo.

"Sao lại chạy đến cổng trường trung học Thực Nghiệm?" Người đàn ông ngồi xuống ghế sofa, thấp giọng nói.

Thuộc hạ đến đưa tài liệu cho anh ta nghe thấy giọng điệu này, kinh ngạc ngẩng mắt lên.

Mẹ kiếp, thiếu gia Lục đang gọi điện thoại với ai vậy, dịu dàng thế?

"Nhóm Dao Chi muốn đến." Cố Mang nhìn những người xung quanh, nhíu mày đầy bực bội, lấy một cây kẹo m*t từ trong túi ra, bóc vỏ bằng một tay rồi ngậm vào miệng.

Cô không phải chưa từng nghĩ đến chuyện trực tiếp dẫn Tần Dao Chi đi gặp Thịnh Thính.

Nhưng mà Tần Dao Chi từ trước đến nay đều rất thẳng thắn, nếu cô ấy thật sự muốn cô hẹn gặp Thịnh Thính thì đã sớm tìm đến cô rồi.

Có những người chính là thích thú với quá trình theo đuổi thần tượng.

Cô trả lời Lục Thừa Châu một câu, nghiêng đầu nhìn Thịnh Thính: "Đi thôi."

Thịnh Thính hoàn hồn, nhếch mép: "Được."

Cô gái khoác vai Mạnh Kim Dương, cầm điện thoại xoay người, thong thả bước về phía trước, bóng lưng lười biếng.

"Chưa ăn cơm đã đi rồi sao?" Lục Thừa Châu ký tên lên tài liệu, đưa cho thuộc hạ, hất hàm ý bảo anh ta ra ngoài.
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 218: Ai dám trêu chọc chị Mang


Thuộc hạ cung kính khom người, lặng lẽ lui ra ngoài.

Cố Mang ừ một tiếng, nhưng vẫn nhíu mày: "Còn chưa biết ăn gì."

Nghe vậy, Lục Thừa Châu khẽ cười: "Đến Thiên Hạ Cư ăn, tôi đặt chỗ cho em rồi."

Cố Mang nhướng mày: "Ừ."

Giọng điệu kéo dài, cho thấy tâm trạng đang tốt.

Cô gái cúp máy cất điện thoại vào túi, ngón tay khoác trên vai Mạnh Kim Dương khẽ nâng cằm Mạnh Kim Dương lên: "Chúng ta đến Thiên Hạ Cư ăn."

Mạnh Kim Dương thấy cằm hơi ngứa, cười né tránh: "Được."

Trước khi rời đi, Lục Dương hơi nghiêng đầu, nhìn nữ sinh tóc dài, cười cợt: "Giúp tôi chuyển lời cho người của trường trung học Thực Nghiệm các cô, sau này ai dám trêu chọc chị Mang nhà tôi, cứ thử xem."

Trong mắt nữ sinh tóc dài có chút kinh hãi, không nói gì.

"Nghe thấy chưa." Lục Dương đột nhiên cao giọng.

Đám người nữ sinh tóc dài run rẩy, gật đầu.

Lục Dương có gia thế, thường xuyên đánh nhau gây sự, nổi tiếng là vậy, ở hai trường này không ai dám trêu chọc anh ta.

Anh ta và Cố Mang quan hệ tốt như vậy sao?

Thấy bọn họ gật đầu, Lục Dương cười, gọi Tần Dao Chi: "Đại tiểu thư, Thẩm Hoan, đi ăn cơm thôi."

Tần Dao Chi gật đầu rồi hét về phía bóng lưng Cố Mang: "Chị Mang, đợi em với."

Mấy nam sinh nữ sinh xoay người đi về phía Cố Mang.

Sau một hồi biến cố, mấy phút trôi qua, mọi người vẫn chưa hoàn hồn, vô cùng yên tĩnh.

Trợ lý nghe điện thoại của đạo diễn, nhỏ giọng giục: "Anh Thính, đạo diễn bảo chúng ta mau chóng quay lại quay phim."

Thịnh Thính không phản ứng, vẫn nhìn bóng lưng Cố Mang.

Mấy giây sau, mới thu hồi ánh mắt, xoay người đi về.

Vệ sĩ mở đường phía trước cho anh ta.

Người hâm mộ xung quanh lùi về sau, nhìn Thịnh Thính, lại nhìn Cố Mang.

Là người con gái đầu tiên rời đi trước mặt Thịnh Thính.

Hơn nữa thái độ đối với Thịnh Thính còn không bằng người trong điện thoại.

...

Ăn cơm ở Thiên Hạ Cư xong, mấy người tản ra ở quảng trường Tinh Quang rồi về nhà.

Cố Mang và Mạnh Kim Dương không về ký túc xá, bắt xe về Tỷ Cung.

Đứng trước cửa căn hộ, khi lấy tấm thẻ đen vàng của mình ra, cô quay đầu nhìn cánh cửa đóng chặt đối diện, nhướng mày.

Mạnh Kim Dương phối hợp mở cửa, vô tình nhìn thấy biểu cảm của cô, ánh mắt liếc qua phía sau bên Lục Thừa Châu, mím môi cười.

Không biết khi anh Lục phát hiện Cố Mang ở đối diện mình thì sẽ có biểu cảm gì.

Mạnh Kim Dương tắm xong đi ra, không thấy bóng dáng Cố Mang trong phòng khách.

Ánh mắt chuyển về phía ban công.

Cô gái nghiêng người dựa vào lan can, khóe miệng ngậm điếu thuốc lá, đầu nghiêng sang một bên một cách thờ ơ, cầm điện thoại chơi game.

Mạnh Kim Dương đi đến phòng bếp rót một cốc nước, cho thêm một thìa mật ong vào khuấy đều, bưng đến chỗ Cố Mang.

Đứng bên cạnh Cố Mang, nhìn thấy ngón tay cô lướt trên màn hình điện thoại không nhanh không chậm.

Tìm người giết người nhặt trang bị.

"Rất nhiều người trong lớp chúng ta chơi trò chơi này, trước đây Thẩm Hoan còn dạy tớ, nhưng mà tớ không học được." Mạnh Kim Dương nhìn màn hình điện thoại nói.

Cố Mang chơi rất nhiều loại game, cái gì cũng chơi, cái gì cũng biết, game online game mobile đều chơi rất giỏi.

Thường chơi nhất là mấy game bắn súng.

Cô ấy muốn học một chút, sau này có thể chơi cùng cô, nhưng mà cô ấy không học được.

Cố Mang giết một người, lấy điếu thuốc ngậm ở khóe miệng ra, dập tắt trong gạt tàn, chậm rãi nói: "Sau này mình dạy cậu."

"Được nha." Mạnh Kim Dương cười cười, đưa cốc nước mật ong trong tay cho cô, nhớ đến gì đó: "Cố Mang, có phải sáng mai cậu về thị trấn không?"

Thật ra ngày tết dương lịch đã nên về tảo mộ cho chú dì rồi.

Chỉ là chỉ có một ngày nghỉ, nên dời lại đến tuần nghỉ luân phiên này.

Cô gái không nhận cốc, mà là đưa mặt đến gần.

Mạnh Kim Dương bất đắc dĩ đút cho cô uống một ngụm.

Sau đó ánh mắt cô gái lại quay về trò chơi, không ngẩng đầu nói: "Ừ, ngày mai cậu về trường hay là ở đây?"
 
Phu Nhân Ngày Nào Cũng Online Vả Mặt
Chương 219: Bọn họ là thiên tài


Tiếng súng trong game Cố Mang chơi trên ban công trở thành nhạc nền.

Mạnh Kim Dương suy nghĩ một chút: "Tớ vẫn về trường vậy, nhóm Đỗ Tuyết còn ở ký túc xá, có thể cùng nhau làm bài tập."

"Được." Cô gái đáp một tiếng: "Làm xong cho tớ xem qua một chút."

Kỳ thi liên thông sắp đến rồi, cô cần xem qua đề các môn.

Khóe miệng Mạnh Kim Dương giật giật, hỏi với vẻ mặt phức tạp: "Xem qua một chút là có thể biết làm sao?"

Cố Mang ngẩng đầu lên với vẻ mặt không cảm xúc, bốn mắt nhìn nhau, Mạnh Kim Dương hơi trợn to mắt, đầy vẻ khó hiểu.

Bị dáng vẻ này chọc cười, cô khẽ nhếch môi, cười khẽ: "Gần như vậy."

Cô có trí nhớ siêu phàm, học cái gì cũng đều tinh thông.

...

Căn cứ huấn luyện Bò Cạp Đỏ.

Cố Tứ đeo vật nặng chạy việt dã năm km trở về, cả người nhỏ bé nằm vật ra trên bậc thang gỗ, khuôn mặt bầu bĩnh ửng đỏ sau khi vận động.

Cậu ta lấy một chai nước từ trong ba lô ra, ngửa đầu uống.

Tần Phóng đứng trên tầng hai, hai tay chống cửa sổ, hừ một tiếng: "Thằng nhóc này thật sự rất giỏi, thể chất quá tốt, huấn luyện với cường độ này, người trưởng thành trong quân đội có thể kiên trì được cũng là người được chọn trong trăm người."

Trước đây anh ta không tin có thiên tài gì đó.

Chỉ số thông minh của Cố Tứ như thế nào tạm thời bọn họ không biết.

Nhưng mà bây giờ chỉ cần nhìn thể chất này, quả thực là trời sinh... làm sát thủ.

Thể chất của Cố Mang chắc cũng gần như vậy, chỉ là bỏ lỡ thời gian huấn luyện tốt nhất, nên chỉ có thể đánh nhau với người thường.

Hạ Nhất Độ bưng cốc giữ nhiệt, bên trên nổi vài quả câu kỷ, lười biếng dựa vào khung cửa sổ, nhìn xuống dưới, gật đầu: "Đúng là rất giỏi."

"Ảnh Minh gửi bản thiết kế đến rồi." Đầu ngón tay thon dài rõ ràng của Lục Thừa Châu xoay bật lửa một cách thờ ơ, tay kia cầm chuột, xem bản thiết kế.

Hạ Nhất Độ và Tần Phóng nghe vậy, đều giật mình, đứng thẳng người dậy, sải bước đi tới.

Một người đứng bên trái, một người đứng bên phải Lục Thừa Châu, nhìn chằm chằm vào máy tính.

Xem xong bản thiết kế, Tần Phóng mất mấy phút mới hoàn hồn, không biết nói gì, chỉ thuận miệng hỏi một câu: "Anh Thừa, thương vụ này không rẻ đâu nhỉ?"

"Cũng tạm." Lục Thừa Châu ngả người ra sau, lấy bao thuốc lá ra rút một điếu, ngậm vào miệng bật lửa châm, thản nhiên nói: "Được giảm giá 9,5%."

Khóe miệng Tần Phóng giật giật: "Chúng ta là người thiếu 0,5% đó sao?"

Ảnh Minh cũng keo kiệt quá, dù sao cũng hợp tác nhiều lần như vậy, làm thẻ thành viên giảm giá 8,8% cũng không quá đáng mà.

Hạ Nhất Độ cũng cảm thấy mức giảm giá 0,5% này có chút ngại ngùng.

Lục Thừa Châu không nói gì.

...

Sáng sớm thứ bảy, Lôi Tiêu gọi điện đến.

Cố Mang đang thu dọn đồ đạc, liếc nhìn, nghe máy, giọng nói rất nhỏ, có chút khàn: "Không cần đến đón con, gặp ở sân bay."

Nói xong thì cúp máy.

Mạnh Kim Dương lót giấy dưới bánh mì sandwich đã làm xong, đi ra từ phòng bếp mở, đưa cho Cố Mang: "Ăn một chút đi."

Cố Mang thấy phiền phức nên không cầm, cắn hai miếng rồi đeo ba lô lên vai, đội mũ lưỡi trai: "Đi thôi."

"Được." Mạnh Kim Dương đưa cô đến cửa.

Cố Mang đến sân bay, cả nhà Lôi Tiêu đều đang đợi cô ở lối vào.

Đều mặc quần áo màu đen.

Cố Âm mím môi mỉm cười: "Chị."

Lôi Tông mỗi lần nhìn thấy cô đều rất kích động, giống như đứa trẻ nhìn thấy thần tượng: "Chị Cố Mang!"

Hạ Minh Châu kéo con trai mình lại, cố ý giữ khoảng cách với Cố Mang.

Đám người nhà họ Lôi bây giờ muốn lấy lòng Cố Mang, bà ta thì không, bà ta vốn là người Bắc Kinh, gả cho Lôi Tiêu là hạ thấp bản thân rồi.

Bố bà ta cũng đã sớm bắt đầu chuẩn bị cho Lôi Tông, tiếp xúc với Cố Mang chỉ làm hư Lôi Tông.

Bọn họ vốn dĩ có quan hệ tốt với nhà họ Nguyễn, chính là vì Cố Mang, mới trở mặt.

Mấy phu nhân hào môn trong giới đều cười nhạo bà ta, đến cả một đứa trẻ mồ côi bố mẹ cũng không quản được.

Trên mặt Cố Mang không có biểu cảm gì, lễ phép chào hỏi: "Cậu, mợ."

Hạ Minh Châu cười nhạt: "Cố Mang, sao không dẫn Cố Tứ theo cùng?"
 
Back
Top Bottom