Ngôn Tình Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế
Chương 162


Thiến Vy từ trong phòng bước ra đứng đằng sau anh lên tiếng.

Đầu người thanh niên nhẹ nhàng xoay lại, trong đôi mắt đen tuyền của anh có hình ảnh một cô gái mặc chiếc váy màu xanh lam trễ vai, tay áo lất phất tà vải mỏng như đang có ngọn gió nào thổi quanh đây.

Pha lê trên váy được đính sáng chói, lấp lánh như những vì sao trong đêm tối tịch mịch.
Làn tóc như tấm vải lụa xõa dài đến eo, không bồng bềnh như mây trời mà lại nhẹ nhàng thanh thoát đẹp tựa nàng thơ bước ra từ cổ tích.

Khuôn mặt không son phấn má hồng vẫn thể hiện được khí chất thanh thuần nhã nhặn qua đôi mắt mang nước trời mùa thu, bất giác anh cứ nhìn cô bằng một ánh nhìn xa xăm, trông như mãi mãi cũng không thể chạm tới cô.
Lúc nãy anh đã nhìn qua chiếc váy này thấy nó chẳng có gì đặc biệt không ngờ khi cô mặc lên người lại nổi bật như vậy.

Trước kia anh chỉ biết người đẹp vì lụa, bây giờ anh đã tận mắt chứng kiến lụa đẹp vì người, lụa vì người mà lung linh rực rỡ, tuy có hơi gầy gò tiều tụy nhưng bao nhiêu đó vẫn không thể giấu được sự khuynh thành tuyệt thế lúc này của cô.

"Cũng không tệ!" Đây không phải lời Dịch Thừa Phong muốn nói, cô rất xinh đẹp! Nhưng anh không thể nói ra.
Dịch Thừa Phong tiến lên vài bước, đi vòng ra sau chỉnh đồ giúp cô, khẽ nói: "Sao lại gọi tôi là tổng giám đốc?"
"Tôi sợ gọi tên của anh...anh sẽ đánh tôi."
Người nọ nghe xong cô nói liền sờ tới xuống bụng dưới rồi để môi ghé sát xương quai hàm của cô, cảm giác khí nóng được phả ra từ hơi thở của anh làm Thiến Vy sợ hãi phát run, nhịp tim cũng đập lên loạn xạ, anh nhìn ra được vẻ bất an của cô không khỏi nói: "Sợ tôi đến vậy sao?"
Cả người Thiến Vy hóa đá, căng thẳng đến mức không dám cử động, môi khẽ run: "Tôi...tôi rất sợ..."
"Yên tâm đi! Ở đây có camera, tôi không có hứng cùng cô đóng phim cho người khác xem!" Dịch Thừa Phong tuy nói như vậy nhưng sau đó đã thè lưỡi l**m vành tai của cô một cái còn cố ý thổi vào trong một hơi khí nóng làm cô giật mình kêu "A!" lên.

Anh thấy vậy cười hài lòng vì vừa được trêu chọc cô.
Dịch Thừa Phong nắm tay kéo cô qua chỗ tấm gương sau đó lấy ra chiếc vòng cổ hạt ngọc trai trân châu đứng đeo cho cô từ đằng sau.

Khoảnh khắc này ai nhìn vào cũng sẽ đều nghĩ hai người rất mặn nồng, nhưng đáng tiếc chỉ là khoảnh khắc nhất thời, đây là lần thứ hai anh đeo dây chuyền cho phụ nữ, lần đầu là Tiểu Ngọc bây giờ là Thiến Vy.
Thầm nghĩ, nếu cô gái trước mặt anh là người trong lòng anh vậy thì tốt biết mấy!
Cô nhìn trong tấm gương thấy khóe mắt của anh có chút đỏ, thầm đoán anh lại nhớ đến cô gái ấy.

Lòng ngực trở nên nghẹn đắng, một cảm giác khổ sở như thể trái tim đang bị ai đó dùng dao đâm đến rỉ máu.

Đeo dây chuyền cho cô xong anh quàng tay qua eo ôm chặt cô, cùng cô nhìn ngắm đôi trai gái trong tấm gương dài hình chữ nhật, khẽ nói:
"Sau này cứ tự nhiên gọi tên của tôi, miễn là cô không làm những chuyện khiến tôi tức giận tôi sẽ không đánh cô."
Thiến Vy nhất thời không thích nghi được với sự ôn hòa đột ngột của anh, ba phần thả lỏng bảy phần đề phòng, nói rất khẽ: "Tôi...tôi nên làm gì để không làm anh tức giận?"
"Đơn giản lắm! Tôi nói gì cô cũng phải nghe, không được lớn tiếng hung dữ với tôi vì người đàn ông khác, không được dùng cơ thể tiếp xúc thân mật với những người khác giới, và hãy luôn nhớ người duy nhất có thể tùy ý chạm vào cô là tôi!"
"Nhưng vì sao chứ? Cho tôi một lí do được không? Trước kia anh đâu có áp đặt tôi như vậy!"
"Cần phải có lí do sao? Vậy tôi nói nhé, vì cô là vợ của tôi, cơ thể của cô tôi đã từng sở hữu, tôi không cần biết cô đã ngủ với bao nhiêu đàn ông, chỉ cần nó đã từng là của tôi thì mãi mãi là của tôi!"
Anh nói xong, mạnh tay đem cô quay ngược lại cưỡng hôn cô một cách hết sức thô lỗ.
"Ưm!..." Thiến Vy khẽ rên, cô không dám kháng cự nữa, may mà ở đây không có ai nếu không sẽ rất mất mặt.

Nụ hôn này giống hệt nụ hôn đầu tiên anh trao cho cô vào cái đêm oan nghiệt đó.

Nó vừa sâu vừa mãnh liệt làm toàn thân cô mềm nhũn, cảm giác nóng rực từ đầu môi hai người lan tỏa giúp anh dần dần lấy lại được sự bình tĩnh mà hôn cô dịu dàng hơn.
Dây dưa đến lúc trái tim thật sự thỏa mãn anh mới chịu tha cho cô, chợt nghe bụng cô kêu lên ục ục anh biết cô đã đói, nét mặt anh thay đổi thành mềm mỏng, giọng nói cũng trở nên hiền hòa: "Cô vào trong thay đồ lại đi! Tôi đi tìm nhân viên thanh toán tiền rồi sẽ dẫn cô đi ăn."
"Nhưng anh đã chọn được bộ đồ nào chưa?"
"Tôi chọn được rồi cô không cần quan tâm, mau vào trong thay đồ đi!"
"Tôi biết rồi, tôi sẽ đi ngay!"
...
Rời khỏi trung tâm mua sắm, Dịch Thừa Phong đưa Thiến Vy đến một quán ăn nhỏ đơn giản trong thành phố.

Cô thầm khen anh rất biết chọn nơi, ở đây khá yên tĩnh, không khí trong lành, gió thổi vào mát mẻ vô cùng.

Anh tìm một chỗ trống trải thông thoáng cho hai người ngồi xuống sau đó mở cuốn thực đơn trên bàn ra xem, nhân viên phục vụ lúc này đã ra tới và đứng ngay bên cạnh.

"Lấy cho tôi một phần cơm cháy hải sản, một phần bánh mì bò que và một phần cánh gà chiên tỏi!"
Nhân viên phục vụ nghe anh nói xong liền khom người nhận lệnh rời đi.

Cô ngồi đối diện thập phần kinh ngạc với những tên món ăn mà anh vừa thốt ra từ miệng.
"Sao anh biết tôi thích ăn những món này?"
"Không quan trọng!"
Ba chữ không ngắn cũng không dài lãnh đạm cất ra làm cô nghe không khỏi có chút hụt hẫng.

Rõ ràng là anh không yêu cô, anh không quan tâm cô nhưng vì sao anh lại hiểu rõ sở thích ăn uống của cô như vậy? Vì sao? Thậm chí cả bản thân cô cũng không thể hiểu nổi.

Vài phút sau, phục vụ bưng mâm đồ ăn ra, Dịch Thừa Phong nhẹ nhàng đẩy lần lượt ba món qua cho cô, cô lấy làm lạ bèn nói: "Anh không ăn sao?"
"Tôi không thích ăn những món này, đây là tôi gọi cho cô."
"Cảm ơn anh!"
Giây tiếp theo hai người không còn nói thêm gì, anh lặng lẽ ngồi nhìn cô ăn, cách ăn của Thiến Vy không giống với những thiên kim có gia giáo, có lẽ là do cô xuất thân nhà quê thiếu đi sự dạy dỗ để trở nên hoàn hảo.

Cô ăn như hổ đói không hề giữ khẽ mặc kệ luôn hình tượng bây giờ của mình ra sao.
Thiến Vy dùng tay không cầm cái cánh gà chấm vào nước sốt rồi đưa lên miệng ngoạm một miếng.
Cô nhai một bên, khi cô nhai mặt bên kia phồng lên phúng phính hệt như cái bánh bao.

Dịch Thừa Phong thấy cô ăn đột nhiên cũng hơi thèm nên tao nhã cầm đôi đũa gấp một cộng khoai tây chiên trong đĩa cánh gà chấm vào nước sốt ăn thử một miếng.

Hmm...cũng không tệ!
Chờ cô ăn uống no nê xong anh lấy ra tờ tiền để trên bàn rồi đưa cô ra xe, Thiến Vy ngước nhìn bầu trời xanh ngắt trên cao bỗng thấy hơi lưu luyến, anh thấy cô cứ đứng ngơ ngác thẫn thờ liền nói: "Sao vậy? Nói tôi nghe!"
"Chúng ta có thể về trễ một chút được không?"
"Lí do?"
"Tôi...tôi chỉ là chưa muốn về nhà."
"Được rồi, lên xe đi! Tôi đưa cô đến một nơi."
"Đi đâu?"
"Đi rồi cô sẽ biết thôi!".
 
Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế
Chương 163


Anh mở cửa xe cho cô vào trước sau đó mới lên xe phóng nhanh vụt đi.

Cô vốn sợ cảm giác mạnh nên khi anh chạy với tốc độ cao liền không khỏi sợ xanh mặt, thế nhưng cô cũng không dám nói gì, rủi làm anh tức giận lại đánh cho cô vài cái bạt tay.

Dịch Thừa Phong ngồi bên cạnh tinh ý thấy cô sợ sắp nôn ra mặt nên miễn cưỡng chạy chậm lại.
Không ngờ người đàn ông này lại chở cô ra biển, đại dương mênh mông rộng lớn, nhìn từ trên cao nó như một tấm thảm khổng lồ màu xanh da trời dập dềnh trải dài vô tận.

Thiến Vy tinh thần phơi phới như được sống lại lập tức cởi bỏ giày dép chạy đến bãi biển nô đùa, anh cho một tay vào túi quần chậm rãi đi phía sau quan sát biểu cảm của cô.
Thiến Vy chạy nhảy tung tăng làm nước biển văng lên từng giọt tung tóe, suýt chút nữa thì quên mất ở đây còn có sự tồn tại của người đàn ông kia.

Nghịch nước xong, cô leo lên một tảng đá lớn ven biển ngồi xuống hít thở thư giãn, gió lồng lộng thổi lên làm tóc và tà váy cô bay lất phất.

Trời vào chiều nắng nóng cũng dần dịu lại, mặt biển lại được tô thêm một màu óng ánh nhẹ nhàng.
Sóng biển từng đợt đập dồn dập lên các tảng đá lớn rồi vỡ tan ra thành vô số những hạt nước nhỏ li ti trắng xóa.

Dịch Thừa Phong trông dáng vẻ cô ngồi trên tảng đá ven biển liền liên tưởng đến hình ảnh nhân vật nàng tiên cá từ đáy đại dương xa xôi huyền bí bơi lên bờ rồi ngồi trên tảng đá tắm nắng, anh vừa tưởng tượng xong như vậy thì đột nhiên có một cái bóng đen bay đến, anh chưa kịp né đã bị nó va vào trước ngực làm bẩn chiếc vest đắt tiền của anh.
Thiến Vy ngửa mặt cười sằng sặc, thấy anh nãy giờ ngơ ngác đứng ở đó cô tiện tay hốt một ít cát ẩm lên nặn thành quả cầu rồi ném thử vào anh, ai ngờ anh lại không né, cái này cũng không thể trách cô được.

"Lâm Thiến Vy!"
Cô nghe anh gầm tên cô một u ám thịnh nộ liền biết sắp có chuyện nên giả vờ ngây ngô, nói: "Dịch Thừa Phong! Hay là chúng ta chơi ném cầu cát đi!"
"Được! Vậy người bị ném trúng sẽ bị phạt như thế nào đây? Cho cô nói trước đó!"
"Ừm..............nếu thua thì người thắng sẽ có quyền bắt người thua làm cho mình một chuyện trong phạm vi người thua có thể làm được, nếu quá đáng sẽ không làm!"
"Vậy cũng được! Nhưng mà cô phải chạy cho nhanh, né cho đẹp đấy!"
Anh nói xong lấy tay đào một ít cát ở chỗ ẩm ướt lên nặn thành quả cầu, anh còn chưa kịp ra tay Thiến Vy đã lo bỏ chạy thục mạng, Dịch Thừa Phong háo hức lập tức đuổi theo ném thẳng từng quả cầu vào cô, Thiến Vy vừa phải né tránh vừa phải tranh thủ hốt cát để nặn, nặn vừa được một quả liền chọi lại anh, anh nhanh nhẹn tránh được, trong lòng quyết sẽ không tha cho cô.
Hai người chơi ném cầu rượt đuổi đến quên cả thời gian, ban đầu chỉ đơn giản là cô chạy tôi đuổi nhưng sau đó lại có thêm những tiếng cười thích thú của cả hai, Dịch Thừa Phong chưa bao giờ được vui vẻ như vậy nhất thời quên luôn bản thân đã ghét cô như thế nào.
"Đừng có chạy! Thêm một quả nữa này!"
"Tôi cũng cho anh thêm một quả nữa này! Đứng lại đó!"
"Lâm Thiến Vy! Cô làm bẩn áo tôi rồi!"
"Hoan hô! Tôi ném trúng rồi! Hahaha!!!"
"Ai bị ném trúng nhiều nhất mới thua! Cô có giỏi thì đừng chạy!"
"Hahaha!!! Anh không ném trúng được tôi đâu!!"
Hai người vẫn tiếp tục nô đùa ném qua ném lại, ném đến quần áo của cả hai đều dơ bẩn dính đầy đất cát mới đuổi nhau ra tận ngoài biển tẩy sạch tạt nước nhau qua lại.

Anh cười cô cũng cười, đau khổ ức hờn đã tạm thời nhường chỗ cho cho niềm vui nhất thời của hai người.

Thế gian lắm chuyện nực cười nhưng cùng vui đùa với người trong lòng mình ghét nhất chính là điều mà cả anh và cô đều không ai ngờ tới.
Giỡn đến quần áo của hai bên ướt như nhẹp như con chuột lột mới chịu bò vào bờ nằm nghỉ trên mặt cát.

"Mệt không?" Dịch Thừa Phong nhắm mắt hỏi.
"Mệt."
Anh nghe thấy lập tức bật người ngồi dậy, đè lên cô cười gian xảo.

"Lúc nãy là tôi đã thắng!"
Thiến Vy cảm thấy có điềm không lành trên nụ cười anh liền hoảng hốt nói: "Không! Là tôi thắng! Tôi đã ném trúng anh trước!"
"Nhưng cô là người bị trúng đạn nhiều nhất!"
"Không! Anh ăn gian! Anh chơi xấu! Ưm!..."
Không đợi cô nói hết anh đã dùng một nụ hôn khóa chặt miệng cô lại, bàn tay mò lên ngực cô bóp nhẹ, tay kia giữ chặt hai tay cô ở phía trên.

Anh vốn không phải người tốt nên nếu cô nói anh chơi xấu vậy thì anh sẽ chơi xấu luôn, dù sao cũng không phải là lần đầu tiên anh làm vậy với cô.

Thiến Vy mặc dù trong lòng không muốn nhưng cũng không thể làm gì được.
Rõ ràng là anh không yêu cô nhưng vì sao cứ thích làm như vậy với cô? Vì sao lại giày vò cô như vậy?
Dịch Thừa Phong hôn cô đến mặt trời lặn, lúc mà hoàng hôn chỉ còn một chút sắc hồng lưu lại trên thế gian.

Gió nhè nhẹ thổi kết hợp với âm thanh của sóng biển, hai người đều nghe thấy một bản tình ca du dương được ban đến từ tạo hóa.

Anh chậm rãi rời môi cô, hai cánh môi bé bỏng bị anh cắn phá đến chảy máu từ lúc nào không biết, nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi l**m sạch.
Máu người thường có vị mặn nhưng máu của cô đối với anh lại rất ngọt, ngọt như mật, không tanh cũng chẳng hôi làm anh muốn l**m càng nhiều hơn.
"Đủ rồi...đừng ăn h**p tôi nữa!" Thiến Vy bị anh l**m đến toàn thân mềm nhũn, nếu còn tiếp tục e rằng anh sẽ biến thành ma cà rồng hút cạn máu của cô mất.
Dịch Thừa Phong vốn không muốn tha cho cô nhưng xét thấy hôm nay cô khá ngoan nên miễn cưỡng buông tha.
...----------------...
Về vấn đề Thiến Vy có cảnh thân mật giường chiếu với Nghiêm Thần tôi sẽ cân nhắc lại sau.

Tin tiếp theo tôi muốn nói cho tất cả những bạn đang hóng cái kết là chương cuối Dịch Thừa Phong sẽ chết còn Thiến Vy và Nghiêm Thần sẽ sống hạnh phúc bên nhau.

Lăng Thiên Trì thì bị Camy bắn chết, trước khi bạn Trì chết có nhờ bạn Vy chăm sóc cho Vân Đóa nên Vân Đóa đã trở thành con gái của Thiến Vy và Nghiêm Thần, ba người bọn họ cùng Lệ Cảnh Thành sống một gia đình ba mẹ ông cháu hạnh phúc đến bạc đầu.
Cái kết này đối với tôi là buồn nhưng đối với các bạn chắc là vui nhỉ? Tôi hứa sẽ viết Dịch Thừa Phong bị quả báo và cho Thiến Vy một cái kết đẹp, tôi đã chiều các bạn rồi đó.

Ai không chấp nhận được cái kết thì tôi sẽ thay đổi, nhưng báo trước là ở cái kết thứ hai Thiến Vy và Dịch Thừa Phong đều sẽ rất thê thảm đấy!
Vì cái kết thứ hai nó sẽ mở ra phần 2, còn cái kết đầu tiên là sẽ không có p2 đâu.

Không ngại nói luôn cái kết thứ hai cho các bạn là Thiến Vy bị Camy thuê người cư.ỡng b.ức tập thể đến chết ( chỉ hôn mê sâu thôi chứ chưa chết), Dịch Thừa Phong và Nghiêm Thần có tới cứu nhưng đến trễ, từ đó Thiến Vy bị ánh ảnh tâm lý sinh ra căn bệnh sợ đàn ông ( nu9 bị điên) Nghiêm Thần và Dịch Thừa Phong đều muốn gửi nu9 ở bệnh viện tâm thần nhưng Dịch Thừa Phong không nỡ nên đã đưa chị ra và sau đó chị mất tích mở ra p2..
 
Back
Top Bottom