Ngôn Tình Phu Nhân Chạy Lạc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,506,233
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
phu-nhan-chay-lac.jpg

Phu Nhân Chạy Lạc
Tác giả: Nhất Đóa Điềm Hoa
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Cổ đại, Ngôn Tình, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng, HE

Số chương: 8

Edit: 𝓟𝓮𝓪𝓬𝓱 & Lannnnn

Beta: Nhậm Đình Thư
—–
~ Văn Án ~
Tần gia công tử nổi tiếng kinh thành đã lấy một vị phu nhân, nhưng nàng mỗi thời mỗi khắc đều muốn chạy trốn?
Hỏi: Phu nhân luôn muốn chạy trốn, phải làm sao bây giờ?
Đáp: Đương nhiên là bắt trở về, quản giáo cho thật tốt!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 1


Edit: Peach

Beta: Nhậm Đình Thư

Hôm nay là ngày hội Thượng Nguyên, người trong thành nối đuôi nhau không dứt. Lúc này bên cạnh bảng treo thưởng có một đám người vây quanh, trên bảng ngoại trừ mấy bức chân dung thổ phỉ, còn có vị phu nhân mới vào cửa của Tần phủ được dán ở đây từ lâu.

Mà về phần vị Tần phủ phu nhân này trong thành không ai không biết, mặc dù chưa từng gặp qua nhưng nàng chính là nhân vật trong những câu chuyện của trà dư tửu lâu.

“Ngươi có biết vị phu nhân Tần phủ kia không? Lại chạy trốn! ”

“Sao nàng ấy lại chạy, tháng này đã là lần thứ mấy rồi!”

Một truyền mười mười truyền trăm rất nhanh chuyện vị phu nhân Tần phủ kia bỏ chạy lại trở nên nổi tiếng, thậm chí còn bị Thuyết Thư tiên sinh kể thành câu chuyện tình yêu kiếp trước kiếp này.

Vị phu quân của phu nhân chạy lạc này là Thái phó nổi danh kinh thành, còn chưa quá tuổi lập nhi đã được thánh thượng khâm điểm cho tiên sinh dạy học cùng Thái tử. Hơn nữa làm người xử sự rất chu đáo, cũng là công tử nhẹ nhàng có tiếng trong kinh thành.

Như người ta, có một vị phu quân tài ba, dịu dàng như ngọc thế, không hiểu phu nhân nghĩ thế nào lại luôn muốn chạy trốn? Rõ ràng người muốn ở bên hắn lâu dài còn không được, nàng lâu lâu lại chạy. Hôm nay, không biết đã chạy tới nơi nào.

Mà phu nhân chạy lạc nổi danh kia giờ lại đang ngồi ở quán trà nghe diễn kịch. Hôm nay Thuyết Thư tiên sinh kể chuyện nàng mấy ngày trước trên đường chạy trốn gặp được nhị gia ngốc nhà bà Vương, đã kéo góc áo hắn dẫn đi một đoạn.

Đào Hoa một tay nâng cằm nghe Thuyết Thư tiên sinh ba hoa chích chòe miêu tả, nói nàng đã sớm cùng lão nhị ngốc nghếch nhà họ Vương kia có tình cảm, âm thầm mang theo hắn cùng nhau bỏ trốn.

Vốn đây là việc mà người tốt nên làm, đến miệng thư tiên sinh như thế nào lại thành vì yêu bỏ trốn?!

Đào Hoa nghe xong thì lắc lắc đầu tỏ vẻ khó hiểu, mà lúc này, khách nhân cũng đã nhận ra nàng chính là vị phu nhân được dán trên bảng kia. Mấy người nói với nhau, chả mấy chốc đã có hàng chục ánh mắt nhìn chằm chằm Đào Hoa. Nàng thầm nghĩ không ổn, đã bị nhận ra rồi? Không nói nhiều lời, nàng nhanh chân chạy.

Vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, thấy xe ngựa đỗ sẵn trước cửa quán trà, nàng không do dự leo lên. Chờ ngồi yên chỗ, nàng khẽ xốc màn xe cảnh giác xác nhận xung quanh, sau khi an toàn mới cẩn thận đánh giá trong xe, bên trong xe ngựa còn có… một người ngồi, trùng hợp thế nào, người ngồi kia lại chính là phu quân của nàng.

Đào Hoa nội tâm xấu hổ, lúng túng tự hỏi mình có muốn nhảy ra khỏi xe bây giờ không!

“Phu nhân đi mua điểm tâm sao?” Trong xe ngựa vốn yên tĩnh đến cực hạn, bị một tiếng ôn nhu êm tai đánh vỡ.

“A?” Đào Hoa không nghĩ sẽ là một câu hỏi, theo ánh mắt phu quân nhà mình nhìn mới phát hiện, vừa rồi chạy

Vội vàng trong tay còn nắm cắn một nửa bánh phù dung…

“Đúng vậy, bánh phù dung này rất ngon!” Nói xong còn giơ tay cầm nửa miếng bánh phù dung trong tay. Đào Hoa trong lòng mừng thầm, may thay, hắn đã không hỏi tại sao nàng ngày hôm nay nàng lại trốn.

Còn chưa chờ nàng mừng thầm xong, đã bị hành động trước mắt làm cho kinh động, trong đầu chỉ có một câu ‘hắn đang làm gì đây!’

Chỉ thấy Tần Thái phó cúi người, cắn nửa miếng bánh phù dung trong tay phu nhân kia, đ** l*** **t *t trong lúc lơ đãng chạm vào đầu ngón tay Đào Hoa.

Ánh mắt nhìn thấy phu nhân nhà mình giống như một con thỏ nhỏ bị kinh hãi, nhịn không được bật cười.

“Bánh phù dung này quả thật ngon như phu nhân nói.”

Hai gò má của Đào Hoa ửng hồng, nghiêng người về phía hắn gật đầu.

“Phu nhân, lần sau có thể cùng vi phu đi mua thêm một ít hay không?”

Đào Hoa tiếp tục gật đầu.

Bởi vì bị hành động vừa rồi của hắn dọa cho chưa kịp hoàn hồn, Đào Hoa không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương, chỉ có thể nghiên thân mình ra hướng màn xe cho gió thổi hạ nhiệt.

Không biết phía sau Tần thái phó khóe miệng sớm đã cong lên.

Phu nhân nhà mình có chút đáng yêu.
 
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 2


Edit: Peach

Beta: Nhậm Đình Thư

Trên đường về phủ, Đào Hoa bất giác cắn móng tay suy nghĩ, chẳng lẽ ngay từ đầu khi lên kế hoạch chạy trốn đã bị phát hiện?

Sau đó cũng không ngăn cản nàng chạy trốn còn gieo hy vọng cho nàng, cuối cùng cứng rắn bắt nàng vào lưới, diệt đi tia hy vọng cuối cùng này.

Ngọn lửa nội tâm của Đào Hoa hô to: “Cái này cũng quá xấu tính! “Nghĩ vậy nàng ngẩng đầu nhìn người bên cạnh. Người bên cạnh hình như có một chút buồn ngủ, hai mắt đã nhắm lại hàng mi khẽ nhếch theo hô hấp nhẹ nhàng quạt động như bướm vũ.

Đào Hoa thầm nghĩ: Hắn sinh ra thật đẹp, tính tình cũng rất tốt, ta hết lần này tới lần khác chạy trốn như vậy có phải là không tốt lắm hay không.

Cứ như vậy ở trong lòng tự giãy dụa cũng về đến phủ.

Người trong Tần phủ đang gấp đến nháo nhào, sao lại đột nhiên không thấy người nữa? Quay đầu lại thấy nhi tử mình vui vẻ đi đến, phía sau còn có vị nữ tử giống như Đào Hoa.

“Thỉnh an lão phu nhân.”

Đào Hoa quỳ xuống nhận sai nhưng đầu gối còn chưa kịp chạm đất đã bị đỡ lên.

“Làm cái gì vậy.”

Tần lão phu nhân nhanh tay đỡ nàng dậy, trừng mắt liếc nhìn nhi tử nhà mình một cái, có phải ngươi làm gì nàng?

Một tay kéo con dâu mình đưa vào trong phòng, nhất định là con dâu nhà mình vừa mới đến lạc đường, con trai nhà mình dạy dỗ nàng.

“Ngươi đừng sợ a.”

Tần lão phu nhân vỗ lưng Đào Hoa an ủi nàng, sợ kinh hãi đến con dâu vừa qua cửa.

Mà lúc này Đào Hoa vẻ mặt mờ mịt, không phải mình vụng trộm chạy trốn bị phát hiện sao, vì sao hiện tại lại giống như Tần Vân Tích làm sai, mà mình mới là người chịu ủy khuất?

“Ta không sao.” Đào Hoa vội vàng nói. Kế hoạch chạy trốn lần này xem như lại thất bại nữa, mình rốt cuộc khi nào mới có thể chạy ra ngoài

Ôi, ôi!

Tần lão phu nhân ôm Đào Hoa như là một hài tử hiểu chuyện gặp vấn đề khó nói còn tự mình gánh vác, đợi lát nữa nhất định mắng tiểu tử thối kia một trận, dám khi dễ con dâu của mình!

Tần lão phu nhân sau khi rời đi lại sai người đưa chút điểm tâm cho Đào Hoa, những vải vóc mới đưa trong phủ cũng cho người làm cho nàng mấy món xiêm y mới, nha hoàn bên cạnh lại phái tới mấy người sợ lại phát sinh chuyện không thấy người.

Nha hoàn bên người Tần phu nhân đều rất tủi thân, rõ ràng là chủ tử muốn chạy trốn chúng ta muốn ngăn cản cũng ngăn không được a.

Tần Vân Tích bị mẹ mình mắng một trận lại bị phổ cập một ít điển cố yêu thê, hắn bức bách bất đắc dĩ đành phải nhận phạt.

Buổi tối dùng bữa xong Đào Hoa ngồi trong hoa viên ngẩn người, trong đầu lập kế hoạch lần sau chạy trốn, hoàn toàn không chú ý tới Tần Vân Tích đến gần, vẫn còn ở bên kia lẩm bẩm.

Đào Hoa nghe được tiếng bước chân tới gần chỉ cho rằng Ninh nhi đến gọi nàng trở về, nên chỉ chỉ chỗ ngồi bên cạnh để cho nàng ngồi cùng mình xem trăng.

“Ninh nhi, ngày mai chúng ta đi chợ dạo một chút là được rồi. Bên kia có một nhà bán hạt dẻ đặc biệt ngon, lại đi thủy kiều bên kia cửa hàng có bán tranh thì chúng ta đi xem.”.

Đào Hoa vỗ đùi giống như nhớ tới cái gì đó!

“Cửa hàng mà ta thường lui tới hình như có bản vẽ mới ra, chúng ta đi mua một ít về giấu đọc trộm chắc chắn sẽ không phát hiện, ngươi thấy được không, Ninh… Nhi.”

Vừa quay đầu mới phát hiện chỗ nào có Ninh Nhi vẫn ngồi bên cạnh nàng không lên tiếng, người chăm chú nghe nàng nói từ đầu đến cuối đều là Tần! Vân! Tích!

Hiện tại nàng một lòng nghĩ làm thế nào để tìm một lý do uyển chuyển chạy đi thì tốt hơn, nhưng căn bản nàng chưa kịp tìm lý do, Tần Vân Tích đã mở miệng.

“Xem ra phu nhân, rất thích đi ra ngoài.”

Giọng điệu không có nhiệt độ của hắn làm cho người ta không nắm được tâm trạng của hắn, đây rốt cuộc là vui vẻ hay là khổ sở hay là ý tứ khác.

“Đây không phải là lần đầu tiên đến, sao lại tò mò muốn nhìn xung quanh.”

Đào Hoa tìm một lý do tự cho là không què quặt để trả lời, lý do này chính nàng cũng không tin, mấy ngày nay đều vì chạy xung quanh tìm hiểu tin tức về con thuyền.

“Ngày mai, vi phu bồi phu nhân cùng đi.”

Lời định nói ra bị Đào Hoa nuốt xuốnh, nàng chỉ muốn một mình yên lặng hỏi thăm tin tức, hắn đi mình còn tìm hiểu gì được nữa.

“Ta đột nhiên lại cảm thấy hôm nay đã mệt mỏi, ngày mai không ra ngoài nữa.”

Cầu xin Tần đại ca không cần đi theo ta nữa, mấy ngày nay ta nhất định an phận thủ thường ở nhà không gây chuyện!

“Vậy cũng tốt, vi phu quả thực có chút bận rộn không thể bồi phu nhân.”

Đây là muốn buông tha cho mình sao!!! Tuyệt vời, sau khi an phận một vài ngày ta vẫn còn là tiểu thần tiên hạnh phúc!

“Ngày mai, phu nhân dẫn vi phu đi dạo chợ đi.”

Lão hồ ly gian xảo! Hóa ra là ở đây chờ đợi! Tần Vân Tích nhìn biểu tình trên mặt phu nhân nhà mình nén cơn cười, phu nhân nhà mình thật đáng yêu.
 
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 3


Edit: Peach

Beta: Nhậm Đình Thư

“Được.”

Hắn đã nói như vậy sao còn có thể cự tuyệt? đi ra ngoài thì đi ra ngoài, ai sợ ai, ta Đào Hoa Hành cây ngay không sợ chết đứng.

Tần Vân Tích cùng phu nhân nhà mình trở về phòng mặc dù hai người đã thành hôn, nhưng không giống phu thê, thực tế Tần thái phó hàng ngày đều ở Thư phòng làm việc, rất ít khi ở cùng phu nhân nhà mình trừ phi bị lão phu nhân biết được.

Đào Hoa thấy hôm nay hắn không có ý muốn đi thì hỏi: “Tối nay, ngủ ở đây? ”

“Ừm.” Tần Vân Tích gật đầu ừ ừ một chút bắt đầu cởi xiêm y chuẩn bị đi ngủ.

Lúc này Đào Hoa có chút hoảng hốt, hôm nay cũng không nghe nói Tần lão phu nhân sẽ tới kiểm tra, sao lại ở lại trong phòng.

Chỉ có một chiếc giường, làm thế nào đủ chỗ ngủ đây.

Trước kia cho dù là tới kiểm tra cũng đều là Tần Vân Tích tự giác ngủ dưới sàn, nhưng hôm nay hắn hoàn toàn không có ý tứ này, còn muốn ngủ trên giường với nàng.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không.” Tần Vân Tích giống như nhìn thấu tâm tư viết trên mặt nàng.

“Ta không có ý đó.” Đào Hoa phát hiện đã sớm bị nhìn thấu ngoài miệng vẫn bướng!

Tần Vân Tích nhịn cười nói với nàng: “À phu nhân mau đi lên cùng vi phu đi ngủ đi.”

Trong lòng tự nhiên nghĩ đến phu nhân nhà mình thật sự là đáng yêu.

Hôm sau, Tần Vân Tích dậy sớm thấy phu nhân nhà mình còn chưa rời giường thù đi thư phòng trước.

“Bên ngoài còn truyền phu nhân cùng thái phó xích mích, cái này làm sao nói là xích mích được.”

“Đúng vậy! Nhất định là hôm qua thái phó ghen tuông bắt được phu nhân đang chạy trốn! ”

“Một đêm mây mưa, nhưng phu nhân chúng ta mệt muốn chết.”

“Dọn dẹp cho tốt! Đừng nghe bừa bãi.”

Mấy nha hoàn nhìn cửa phòng phu nhân nhà mình âm thầm thảo luận, cuối cùng bị quản gia răn đe một câu mới an phận tiếp tục dọn dẹp.

Mà lúc này đối tượng bị thảo luận còn ở trên giường xoay người tiếp tục ngủ thiếp đi, thân thể đau nhức, thật sự ngủ một giấc như chưa từng ngủ.

Đêm qua Đào Hoa sợ tư thế ngủ không tốt đá vào Tần Vân Tích, trạng thái nửa mê nửa tỉnh khiến thân thể nằm thẳng. Cả đêm thực sự không thoải mái, lần sau không bằng tự mình nằm sàn nhà.

“Phu nhân, có thể đứng lên không?” Ngoài cửa Ninh nhi thật cẩn thận gõ cửa hỏi, hôm nay Thái phó đặc biệt dặn dò nói là để cho phu nhân ngủ nhiều hơn một chút.

“Vào đi.” Đào Hoa đứng dậy vặn vẹo thân thể một chút, phát hiện thân thể vẫn đau nhức. Mà lúc này vừa mới vào cửa Ninh nhi nhìn thấy nàng, vội vàng đến giúp nàng xoa vai, thỉnh thoảng hỏi nàng có muốn thêm lực.

“Ninh nhi, hôm nay ngươi có chút kỳ lạ?”

Đào Hoa cảm thấy Hôm nay Ninh Nhi có chút kỳ quái, nhưng lại không biết quái chỗ nào. So với ngày thường càng thêm ân cần một chút, ngay cả mình muốn rót nước cũng bị ngăn cản. Mình cũng không phải không có không có chân, Ninh nhi làm sao vậy?

“Không có, là phu nhân suy nghĩ nhiều rồi.”

Ninh nhi nghĩ thầm sáng nay thấy thái phó từ cửa phòng phu nhân đi ra như gió xuân, vừa nhìn đã biết là đêm qua làm chuyện gì. Phu nhân nhà mình cũng không phải sẽ lập tức có tiểu bảo bảo sao.

Gia phu nhân cũng không phải là lập tức mang thai tiểu bảo bảo, có lẽ đã có rồi cũng nên.

Ninh nhi giúp phu nhân nhà mình chải đầu trang điểm đặc biệt so với ngày trước càng thêm xinh đẹp một chút.

“Ninh nhi, như vậy có quá khoe khoang hay không.”

“Không, phu nhân xinh đẹp như vậy càng thêm hoa trên gấm mới đúng.”

Đào Hoa nghĩ thầm một cái miệng thật dẻo, thấy bản thân nói không lại, nàng thu thập xong rồi đi tìm Tần Vân Tích.

Mà lúc này Tần Vân Tích đã sớm ở trên xe ngựa chờ nàng, lần thứ hai nhìn thấy phu nhân nhà mình, Tần thái phó tỏ vẻ có chút kinh diễm.

Phu nhân hôm nay cẩn thận ăn mặc một phen so với ngày trước có chút khác biệt.

“Có phải rất kỳ quái không? Ta đã nói rồi mà Ninh nhi còn nói đẹp.”

Đào Hoa nhìn ra một chút kinh ngạc từ ánh mắt của Tần Vân Tích, nhưng lại không thể đọc được là tốt hay xấu.

“Không có gì, phu nhân hôm nay đặc biệt xinh đẹp.”

Lần này chọc Đào Hoa bắt đầu ngượng ngùng, không biết trả lời hắn thế nào liền quay đầu nhìn đường phố bên ngoài rèm cửa. Tai và chân ửng hồng phản bội nàng, đành dựa vào gió thổi qua hạ nhiệt.

Tần Vân Tích đưa lưng về phía nàng đem chi tiết của nàng thu hết vào mắt, phu nhân nhà mình quả thực rất đáng yêu a.
 
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 4


Edit: Peach

Beta: Nhậm Đình Thư

Đào Hoa cùng Tần Vân Tích xuống xe ngựa ở chân cầu bên kia, lúc này bên cầu người không quá nhiều.

Đào Hoa đi theo Tần Vân Tích đi vào một cửa hàng, cửa hàng này có chút quen mắt. Nhìn kỹ lại đây không phải là cửa hàng ngày hôm, qua Tần Vân Tích nói sao.

Ông chủ cửa hàng đã nhận ra Đào Hoa trước, dù sao cũng là khách hàng lớn thường xuyên đến thăm cửa hàng sao có thể không nhớ rõ.

“Đào tiểu thư lại tới rồi, đây là phiên bản điển sưng độc quyền mới thu của cửa hàng.”

Đào Hoa không muốn nói điều này, quyết định bỏ qua.

Chủ cửa hàng cho rằng nàng không hài lòng, lại lấy ra một quyển nói:

“Đây chính là họa sĩ yêu thích của Đào tiểu thư. Đây là tác phẩm mới của hắn bán rất tốt a, ta đặc biệt lưu lại cho tiểu thư một quyển.”

Đào Hoa không ngừng hướng ông chủ nháy mắt tỏ vẻ không thể không thể nói nữa, nàng còn muốn nói với lão lần sau tới sẽ mua bây giờ không thể mua ah!

Ông chủ cửa hàng nhìn đào tiểu thư giật giật ánh mắt không biết làm sao, vừa định đem quyển tranh trong tay đặt về chỗ cũ nhưng một bàn tay trống rỗng rút ra cuốn sách vẽ.

“Thì ra phu nhân thích như vậy.”

Tần Vân Tích lật quyển tranh trên tay, thấy bên trong bản vẽ là thân thể giao triền, mỗi một trang đều là các loại tư thế.

Mà lúc này Đào Hoa chỉ muốn tìm một khe hở chui vào, nàng muốn tìm Ninh nhi cõng nồi nhưng vừa quay đầu lại phát hiện từ bao giờ Ninh nhi đã không còn bên cạnh nữa.

Giờ phút này Tần Vân Tích nhìn chằm chằm nàng chờ nàng mở miệng giải thích.

“Mấy ngày trước Lý công tử tới phủ, ngài không có ở đây, ta giúp hắn đến cửa hàng mang theo chút sách vẽ.”

Lý công tử? Tần Vân Tích thầm nghĩ đó không phải là vị thái tử mình dạy học kia, “Thì ra phu nhân cùng Lý công tử rất quen biết a.”

“Hóa ra phu nhân với Lý công tử có quen biết a.”

Quen? Sao có thể được! Trước sau cộng lại cũng chỉ gặp qua ba lần, mấy ngày trước tới tìm Tần Vân Tích vừa vặn hắn không có ở đây, nên nhờ mình đến cửa hàng bên cạnh cầu nước để mua một số đồ chơi tươi mới thôi!

“Không, không.”

Đào Hoa thở ra một hơi, nàng có lỗi với Lý công tử, hy vọng Lý công tử không để ý chuyện hôm nay.

Phía trước bán hạt dẻ Đào Hoa lôi kéo Tần Vân Tích tiến lên mua hạt dẻ ăn, Tần Vân Tích bị nàng lôi kéo lắc đầu, phu nhân của mình, còn có thể làm sao bây giờ, chỉ có thể sủng ái.

“Hạt dẻ này rất ngon!”

Nói xong Đào Hoa liền lấy ra một hạt bóc nhét vào trong miệng Tần Vân Tích, hương vị ngọt lan tràn giữa miệng, hạt dẻ so với đường còn ngọt hơn.

“Thế nào?”

Phu nhân nhà mình đang chớp chớp mắt to nhìn mình, chờ mong lời bình của mình bộ dáng này thật sự là đáng yêu đến cực hạn.

“Ngon.”

Nghe được câu này Đào Hoa hài lòng gật gật đầu, thứ mình đề cử còn có thể không ngon sao, hạt dẻ này hương vị ngọt ngào ngon thật sự.

“Mua thêm một chút.”

“Không cần đâu.”

Đào Hoa nhìn túi trong tay mình hai người ăn hoàn toàn đủ nha, mua một túi ăn xong thì cơm tối cũng không cần ăn.

“Mang chút cho người trong phủ.”

Mà lúc này Ninh nhi là một thành viên của người trong phủ tỏ vẻ chủ tử cho cẩu lương đủ cho chúng ta ăn no, thật cảm kích.

Mua hạt dẻ xong Tần Vân Tích mang theo phu nhân nhà mình đi tiệm vải, đi theo phía sau bọn họ Ninh Nhi ôm vài túi hạt dẻ trong lòng.

Chưởng quầy vải thấy Tần thái phó tới, lập tức nghênh đón thao thao bất tuyệt giới thiệu vải mới tiến.

“Vị này là phu nhân a.”

Chưởng quầy vô cùng có nhãn lực nhìn thấy vải trên người Đào Hoa so sánh, Đào Hoa chỉ cảm thấy mình hiện tại rất ngơ ngác nhìn Tần Vân Tích.

“Phu nhân mặc vải màu gì cũng rất đẹp.”

Tần Vân Tích thấy Đào Hoa ngơ ngác nhìn mình nhịn không cười, chính mình chính là không cứu nàng để cho nàng mơ mơ một lát.

“Đúng vậy, Tần phu nhân xinh đẹp như hoa mặc như thế nào cũng đẹp.”

Chưởng quỹ vội vàng hùa theo, gọi là một đợt ba hoa chích chòe tán tởng.

Đào Hoa nháy mắt với Tần Vân Tích, nhưng đối phương coi như không nhìn thấy, để chưởng quầy lấy thêm vài tấm vải ướm lên người nàng.

“Cũng không cần đi.”

Hôm nay Tần Vân Tích rốt cuộc làm sao đột nhiên muốn làm xiêm y mới cho nàng, xiêm y của nàng rất nhiều, đều là Tần lão phu nhân làm cho.

“Những loại vải này đều làm một bộ đi.”

Tần Vân Tích căn bản không để ý tới phu nhân mình, chưởng quỹ nghe xong cũng vui vẻ đây là một đơn đặt hàng lớn a! Lập tức để cho gã sai vặt đuổi theo lấy tất cả các loại vải vừa rồi.

“Tần thái phó cùng Tần phu nhân đi cẩn thận, chờ xiêm y làm xong sẽ đưa đến phủ.”

Tần Vân Tích gật gật đầu cùng Đào Hoa lên xe ngựa hồi phủ.

“Tại sao đột nhiên làm cho ta nhiều quần áo như vậy?”

Nghẹn một lúc lâu, Đào Hoa rốt cục nhịn không được hỏi ra, nàng vẫn nghĩ vì sao nghĩ như thế nào cũng tìm không được một lý do thích hợp.

“Tương lai còn dài.”

Tần Vân Tích lưu lại cho nàng bốn chữ làm cho nàng nghĩ…

Đây là? Muốn cùng mình chung sống lâu dài sao? Đào Hoa bị suy nghĩ của chính mình dọa sợ, chính nàng cũng chưa bao giờ nghĩ nếu cùng Tần Vân Tích ở bên nhau cả đời cũng không phải là ý tồi!

Ý niệm lên kế hoạch chạy trốn tạm thời gác lại, tình yêu so với chạy trốn quan trọng hơn.
 
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 5


Khi trở về phủ sắc trời đã dần tối, trong chợ hoa đăng cũng đã sáng lên, từ xa nhìn lại thật là cảnh đẹp ý vui.

Chợ buổi tối lại càng náo nhiệt hơn buổi sáng, phun hỏa cầu, múa rối bóng, còn có một gánh hát không biết từ đâu tới, mặc diễn phục dựng một đài nhỏ biểu diễn ở kia.

Đào Hoa xốc rèm vải nhìn đám người náo nhiệt ngoài xe ngựa.

“Phu nhân muốn đi chơi sao?” Phía sau truyền đến thanh âm của Tần Vân Tích.

Nhìn bên ngoài xe ngựa vang dội tiếng rao hang càng khiến Đào Hoa muốn đến góp vui.

“Ừ.”

Đào Hoa lại nhìn nhìn cửa hàng nhỏ ngoài rèm vải mà khẽ nuốt nước miếng.

Tần Vân Tích kêu dừng xe ngựa, cho đám hạ nhân đi về trước còn bản thân cùng phu nhân nhà mình đi dạo trong chốc lát lại trở về phủ sau.

Vừa xuống xe ngựa Đào Hoa giống như con ngựa hoang thoát cương mà chạy tới giữa các loại cửa hàng, Ninh Nhi là muốn đuổi theo cũng đuổi không kịp. Tần Vân Tích lệnh Ninh Nhi về phủ trước, Ninh Nhi cũng hiểu lý lẽ, hành lễ xong liền hồi phủ.

Đào Hoa ở phía trước chọn lựa các loạị đồ chơi nhỏ, Tần Vân Tích theo ở ngay phía sau nàng trả ngân lượng. Chỉ đi dạo non nửa vòng, trong tay Đào Hoa đã có không ít đồ vật.

Dạo có chút mệt liền đi đến quán trà lần trước. Đêm nay vị kia thuyết thư tiên sinh lại tới, không biết hôm nay sẽ nói chuyện tình yêu của lang quân cùng phu nhân nhà ai đây.

“Lần trước nói đến, vị phu nhân Tần phủ kia cùng tên ngốc nhà họ Vương bỏ trốn không thành công. Tần thái phó vì muốn vãn hồi tâm tư của phu nhân nhà mình đã cùng nàng mua không ít y phục mới……”

Đào Hoa nghe vậy suýt nữa bị nghẹn bánh phù dung, vị thuyết thư này biết cũng thật nhiều chuyện, sự việc mới xảy ra không bao lâu đã có thể truyền vào lỗ tai hắn, đây cũng thật khó lường.

Đào Hoa nhìn thoáng qua Tần Vân Tích đang tự mình châm trà, làm nhân vật chính trong câu chuyện xưa không phải nên tỏ vẻ một chút sao. Bộ dáng bình tĩnh như nghe chuyện xưa của người khác này là như thế nào.

“Ngươi có gì muốn nói sao?”

Cùng làm nhân vật trong chuyện xưa, Đào Hoa tưởng rằng Tần Vân Tích hẳn là sẽ giống như nàng vô cùng chán ghét cái cốt truyện này, chính là đơn giản dạo chợ thôi mà đã bị nói thành loại bộ dáng cẩu huyết này!

“Phu nhân cùng công tử ngốc họ Vương kia là sự thật?”

“A? Đương nhiên không phải!”

Đào Hoa không dự đoán được Tần Vân Tích sẽ hỏi nàng vấn đề này, chuyện này vừa nghe đã thấy rất giả rồi, có gì hay mà hỏi! Chẳng lẽ hắn ghen tị? Không nên a, hoặc là hắn sợ nàng đây hồng hạnh xuất tường huỷ hoại thanh danh của hắn, điểm này còn có thể hiểu.

Tần Vân Tích nhìn phu nhân nhà mình nghiêng đầu khổ tâm suy nghĩ cái gì, sau đó thần sắc vui vẻ như bừng tỉnh đại ngộ mà cắn một ngụm điểm tâm trong tay.

“Bánh phù dung này ăn ngon không?”

Đào Hoa ngẩng đầu nhìn thoáng qua điểm tâm lại nhìn thoáng qua Tần Vân Tích, hắn muốn ăn điểm tâm có thể tự lấy một khối nhấm nháp mà, hỏi nàng để làm gì.

“Ăn ngon.”

Đào Hoa gật gật đầu, bánh phù dung này nào có đạo lý không thể ăn. Tiếp theo nàng lại một lần nhìn thấy Tần Vân Tích từ trong tay nàng cắn đi nửa khối bánh phù dung.

“Ân, xác thật không tồi, có hơi ngọt chút.”

Ngại hơi ngọt vậy ngươi còn ăn! Lại không thể lấy một khối điểm tâm mới mà ăn cho ngon sao! Nhất định phải đoạt khối bánh này của ta, nào còn có phong độ nhẹ nhàng như lời đồn!

Đào Hoa chỉ có thể trừng mắt nhìn người trước mặt rồi cầm khối điểm tâm hung hăng cắn một ngụm, hóa bi phẫn thành cơn thèm ăn, dù sao cũng là Tần Vân Tích trả ngân lượng, nàng liền thực an tâm mà ăn.

Tần Vân Tích nhìn phu nhân nhà mình một khối lại một khối ăn, ăn tới còn thừa một khối cuối cùng lại kêu thêm một phần giúp nàng. Cuối cùng Đào Hoa ăn đến mức no căng mới dừng lại.

“Phu nhân, nàng ăn no rồi chứ?”

Đào Hoa xoa xoa bụng gật gật đầu, vốn là muốn trả thù Tần Vân Tích một chút nhưng hiện tại hình như là chính mình ăn căng bụng rất là khó chịu.

Tần Vân Tích thấy nàng muốn đứng lên vài lần đều không có kết quả đành nén cười đứng dậy đi đến đỡ nàng. Đào Hoa đã bị hắn dìu trở về phủ, tuy rằng động tác này không có vấn đề gì nhưng nàng vẫn cảm thấy có nơi nào đó kỳ quái,vì sao người xung quanh lại dung ánh mắt kì quái như vậy nhìn nàng?

Vì sao người xung quanh nhìn nàng chằm chằm, hơn nữa vì sao ánh mắt dường như nhìn chằm chằm vào bụng của nàng? Nàng không phải chỉ là ăn nhiều có hơi căng bụng một chút thôi sao?

“Đây là Tần phu nhân đi, thân mình như thế này sao có thể đi đường được, mau đến kiệu ngồi đi.”

Đào Hoa cứ như vậy mà bị Tần Vân Tích đưa vào trong kiệu ngồi, vẻ mặt vẫn còn rất nghi hoặc. Dọc theo đường đi nhóm kiểu phu đi vô cùng thật cẩn thận, không biết có phải ảo giác của Đào Hoa hay không, có phải những người vừa rồi nghĩ lầm chính mình có thai không?

Tới cửa Tần phủ, Tần Vân Tích đỡ nàng xuống kiệu, thanh toán ngân lượng, tiếp tục đỡ nàng một đường vào phủ rồi vào phòng.

“Phu nhân nàng có thai?”

“Trách không được hôm nay phu nhân ngủ nhiều hơn ngày thường.”

Ninh Nhi nghe được bọn nha hoàn bên dưới thảo luận, chính mình cũng âm thầm ghi nhớ, đối với chủ nhân nhà mình cần tỉ mỉ chăm sóc hơn mới được.

Ngày thứ hai, Tần lão phu nhân biết Tần gia đã có tiểu tôn tôn.
 
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 6


“Cái gì? Ta có thai?!”

Sáng sớm trong phòng phu nhân Tần phủ truyền ra một tiếng hô to. Đào Hoa nghi ngờ chính mình có phải còn đang trong giấc mộng hay không, nếu không tại sao sáng sớm người bên trong phủ đều nói nàng có thai.

Đào Hoa mê mang xoa xoa cái bụng phẳng lì của mình, nàng thật sự phải làm mẹ ư, nhưng nàng và Tần Vân Tích chưa có gì sao có thể có đứa nhỏ được?!

Mà bên kia Tần thái phó đang ở trong điện giáo thụ Thái Tử, vẫn luôn bị Thái Tử quấn lấy hỏi, sư mẫu có phải hay không có thai rồi khi nào có thể đi nhìn xem sư mẫu linh tinh căn bản không chú ý học tập.

“Ngày mai, tới là được.”

Tần Vân Tích vẫn luôn bị hắn hỏi, lại nghĩ tới hôm qua phu nhân nhà mình giúp hắn mua sách tranh vẫn còn ở trong phủ, hắn có thể tiện đến lấy.

Lý Thái Tử vui vẻ gật đầu, so với vừa rồi càng thêm chăm chỉ xem sách, ngày mai liền có thể nhìn thấy sư mẫu, về sau mình còn sẽ có sư đệ sư muội.

“Phải nhờ ngươi đi chợ mua đồ giúp sư mẫu ngươi.”

Lý Thái Tử gật gật đầu, sư phụ nhất định là quá đau lòng sư mẫu, sợ hắn quấy rầy sư mẫu đang bất tiện là không tốt lắm. Mà Tần Vân Tích thì lại muốn cho hắn xem những quyển tranh dân gian kia, Lý Thái Tử còn không biết chính mình đã đội nồi cho sư mẫu.

Ở trong viện, Đào Hoa đang cùng Ninh Nhi đá cầu bỗng hắt xì một cái, không biết là ai nhắc mãi chính mình, Ninh Nhi thì cho rằng chủ tử bị lạnh bèn chạy nhanh về phòng cầm áo choàng đến phủ thêm.

“Ta không lạnh.”

Đào Hoa vẫy vẫy tay, mũi nàng vừa rồi không rõ vì sao đột nhiên ngứa nên mới hắt xì một cái mà thôi. Ninh Nhi cả người đều lo lắng đề phòng, hiện giờ chủ tử nhà mình đang có mang tiểu tôn tôn của Tần phủ, nàng ta nào dám chậm trễ.

Tần lão phu nhân lúc này vừa vặn tới trong viện xem Đào Hoa, từ sáng sớm hôm nay nghe thấy được tin tức này xong cả người đều lo lắng lên, không ngại sáng sớm đã chạy ngay tới vương phủ tìm tỷ muội nhà mình hỏi cách chăm sóc người có thai cùng một ít thực đơn và những việc cần chú ý.

Vương phủ phu nhân vừa nghe việc Tần phủ có tiểu tôn tôn đã nghĩ ngay đến việc khi nào cho hai đứa nhỏ hai nhà đính hôn với nhau rồi.

Chuyện này một truyền mười mười truyền trăm, toàn kinh thành đều biết phu nhâ Tần phủ đã mang thai tiểu tôn tôn cho Tần gia.

“Trong viện gió thổi lạnh, Ninh Nhi mau giúp chủ tử nhà ngươi lấy thêm một chiếc áo choàng tới đây.”

Ninh Nhi thấy lão phu nhân đã lên tiếng thì đi về phòng cầm một chiếc áo choàng, Đào Hoa thấy vậy vội vàng xua tay nói không lạnh. Tần lão phu nhân lại không yên tâm sờ sờ trán nàng, thấy không có việc gì mới yên tâm.

“Ta lại kêu thêm mấy nha hoàn nữa tới hầu hạ ngươi đi.”

Hiện tại Đào Hoa có thai trong người lại chỉ có Ninh Nhi ở một bên chăm sóc là không được, lỡ đâu vừa không chú ý liền bị va chạm thì làm thế nào đây.

“Không……”

“Phỉ Nhi, trong khoảng thời gian này ngươi ở đây cùng Ninh Nhi chăm sóc Đào Hoa.”

Phỉ Nhi là nha hoàn đắc lực bên người Tần lão phu nhân, thiếu phu nhân hiện tại có thai trong người đương nhiên là muốn giúp lão phu nhân chăm sóc thiếu phu nhân cùng Tần gia tiểu tôn tôn trong bụng nàng.

Đào Hoa muốn phản bác nhưng nàng biết hiện tại còn chưa thể nói ra, nàng muốn cùng Tần Vân Tích thương lượng một chút xem làm thế nào đem chuyện này giấu đi.

Ban đêm Tần Vân Tích tới trong phòng nàng. Mới vừa rồi Ninh Nhi tới tìm hắn nói là phu nhân kêu nàng ta tới nói với hắn đêm nay qua phòng phu nhân có chuyện muốn thảo luận.

“Phu nhân, tìm vi phu có chuyện gì?”

Kỳ thật không cần Đào Hoa mở miệng Tần Vân Tích cũng có thể đoán được Đào Hoa tìm hắn vì chuyện gì, nhất định là việc nàng vẫn chưa mang thai nhưng hiện tại tất cả mọi người nói nàng mang thai tiểu tôn tôn Tần phủ.

“Ta không có hoài thai.”

Đào Hoa ở phòng trong đi tới đi lui, hiện tại tất cả mọi người đều chưa biết nhưng thời gian lâu nhất định không giấu được.

“Có hai biện pháp.”

Tần Vân Tích uống một ngụm trà, nhàn nhạt nói. Đào Hoa thấy hắn nói có biện pháp lập tức ngồi xuống nghe.

“Một là nàng thực sự hoài thai liền có thể giấu diếm.”

“Sao có thể!”

Đào Hoa vừa nghe liền kích động đứng lên vỗ bàn.

“Hai chính là nói đúng sự thật.”

“Nhưng… Này… Không có biện pháp thứ ba sao?”

Sao có thể nói đúng sự thật đây, hiện tại mọi người đều cho rằng nàng đang mang thai,nếu bây giờ nói chuyện này là giả không phải là sẽ bị mắng chết sao.

Sau khi Tần Vân Tích rời đi, Đào Hoa ngồi ở phòng trong không ngừng khổ tâm suy nghĩ, nhưng như thế nào cũng đều nghĩ không ra biện pháp đẹp cả đôi đường.

Tần Vân Tích nhìn trong phòng của phu nhân nhà mình còn chưa tắt đèn bèn cười lắc đầu.

“Sớm hay muộn đều sẽ có thai.” Hắn nghĩ thầm.
 
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 7


Sáng sớm Lý Thái Tử liền gióng trống khua chiêng đi vào Tần phủ, mang theo vài rương đồ vật có dược liệu, có vải dệt, còn có một ít đồ chơi nhỏ rải rác.

Tần Vân Tích có chút đau đầu nhìn mẫu thân nhà mình hứng thú bừng bừng bắt chuyện cùng Lý Thái Tử, hắn hôm qua chỉ là xuất phát từ lòng tốt mà cho phép thái tử đến xem, nào biết được thái tử sẽ mang theo nhiều đồ vật như vậy.

Tần lão phu nhân ở một bên lôi kéo Lý Thái Tử nói lời cảm kích hắn, lại lấy điểm tâm ngon trong phủ ra chiêu đãi hắn.

Đào Hoa được Ninh Nhi cùng Phỉ Nhi tay chân nhanh nhẹn giúp rửa mặt trang điểm xong xuất hiện ở đại đường. Nàng vừa đến Lý Thái Tử liền lập tức đứng lên vây quanh nàng xoay vài vòng ngó trái ngó phải bụng nàng. Tưởng tượng đến bên trong tồn tại một sinh mệnh nhỏ là sư đệ sư muội của mình liền cảm thấy cực kỳ vui vẻ.

“Sư mẫu, mau ngồi.”

Lý Thái Tử lôi kéo Đào Hoa ngồi xuống, sư mẫu nhà mình hiện tại thực vô cùng quý giá.

Đào Hoa gật gật đầu ngồi xuống, lại nghĩ tới mấy ngày trước đây giúp hắn mua đồ vật liền cho Ninh Nhi đi lấy, Tần Vân Tích cũng nhớ tới họa bổn còn ở chỗ mình bèn nói Ninh Nhi nhân tiện cũng lấy đem tới.

Chờ Ninh Nhi lại lần nữa xuất hiện cầm trong tay đồ vật đưa cho Lý Thái Tử xong, đến phiên Lý Thái Tử ngây người. Họa bổn này hắn làm sao cũng không nhớ ra bản thân mình lúc nào nhờ sư mẫu mua giúp.

Còn chưa chờ hắn mở tranh sách tìm tòi, đã bị Tần Vân Tích kéo đến bên ngoài giáo dục một phen. Đào Hoa sợ chuyện mình mới là người mua sách tranh bại lộ nên cũng tiến lên đi khuyên bảo vài câu.

Mà Lý Thái Tử còn đang mờ mịt đã chứng thực tội danh trộm mua sách tranh này.

Cũng may Lý Thái Tử cũng không nghĩ nhiều, một lòng nhắc mãi việc hôm nay cùng sư phụ sư mẫu du lịch, chính là đi tới một tòa núi nhỏ vô danh trong kinh thành để ngắm hoa thả câu.

Đào Hoa vừa vặn ở trong phủ ngây người lâu dễ buồn bực, có thể đi ra ngoài nhìn xem tự nhiên là tốt, Tần lão phu nhân lại không yên tâm muốn Đào Hoa mang nha hoàn đi theo nhiều chút.

Lý Thái Tử vỗ vỗ b* ng*c nói: “Ta sẽ bảo vệ tốt sư mẫu.”

Tần Vân Tích lắc lắc đầu, đây đâu phải là đi ra ngoài thả lỏng nhàn du, rõ ràng là mang theo hai đứa nhỏ ra bên ngoài dã du.

Trên xe ngựa bởi vì đường không bằng phẳng có chút xóc nảy, Đào Hoa xốc rèm vải lên hít thở không khí bên ngoài làm bản thân thả lỏng. Nhưng cảm giác đau đầu muốn nôn vẫn là không có giảm bớt, Lý Thái Tử chân tay luống cuống nhìn sư nương nhà mình.

Tần Vân Tích đến ngồi bên cạnh Đào Hoa, đem nàng ôm dựa vào trong ngực rồi vuốt lưng giúp nàng. Đào Hoa ở trong lồng ngực phu quân cảm thấy thoải mái hơn nhiều cuối cùng nhịn không được nhắm mắt mà ngủ thiếp đi.

Lý Thái Tử ngồi ở một bên nhìn nhìn nhà mình sư phụ cùng sư mẫu, bắt đầu có chút hối hận vì đi du ngoạn.

Xe ngựa tới nơi Lý Thái Tử xuống xe trước, Tần Vân Tích ôm Đào Hoa từ trong xe ra sau. Người trong ngực cảm thấy một chút không khoẻ, vặn vẹo vài cái lại an ổn.

Tần Vân Tích đem nàng đặt ở trên giường, đắp chăn xong lại dặn dò Ninh Nhi cùng Phỉ Nhi vài câu, rồi mới cùng Lý Thái Tử đi bên hồ câu cá.

Tâm tư không ở sao có thể câu được cá, Lý Thái Tử bên cạnh vận may không tồi hôm nay câu lên được bốn năm con cá mà Tần Vân Tích không phải để cá chạy mất thì chính là quên móc mồi câu.

Chờ Lý Thái Tử cùng Tần Vân Tích làm xong bàn tiệc cá Đào Hoa mới tỉnh lại, có lẽ là ngủ hơi lâu một chút nên đầu nàng thật đau.

Ăn vài miếng xong liền không có khẩu vị ăn tiếp, Lý Thái Tử thật lo lắng sư mẫu nhà mình như vậy thật sự không có việc gì sao!

Tần Vân Tích đưa Đào Hoa trở về phòng xong lại không quá yên tâm, dăn dò Ninh Nhi đi làm một ít điểm tâm sợ nàng tỉnh dậy đói bụng không có đồ vật gì ăn. Sờ trán nàng một cái mới phát hiện nàng đang phát sốt liền lập tức kêu Phỉ Nhi múc nước lại đây, cứ như vậy lần lượt đổi nước lạnh đắp một đêm chưa ngủ.

Hôm sau, Đào Hoa rốt cuộc hạ sốt, sau khi ăn một ít đồ vật xong tinh thần đã tốt hơn rất nhiều. An ổn không bao lâu liền nhịn không được xuống giường đi tìm Lý Thái Tử cùng đi rừng đào ngắm hoa.

“Sư mẫu, hôm qua sư phụ chính là chăm sóc người một đêm đó.”

Đào Hoa nguyên bản đang vui vẻ chơi hoa bỗng nghe được lời nói của Lý Thái Tử thì khựng lại, Tần Vân Tích chiếu cố nàng một đêm sao? Nhưng hắn vì sao lại chăm sóc mình như vậy, chẳng lẽ là hắn đã thích mình sao?

Hắn vì chăm sóc mình mà nguyên một đêm chưa ngủ. Nàng tuy là bị bắt gả cho Tần Vân Tích nhưng Tần phủ đối với nàng thật sự tốt tới không có lời gì để nói. So với mình chỉ biết phàn quan hệ cha mẹ mọi người ở Tần phủ đối với nàng đều thật rất tốt.

Chính mình giống như thích Tần Vân Tích.

“Sư mẫu?”

Lý Thái Tử thấy Đào Hoa phát ngốc liền lại kêu nàng một tiếng.

“Làm sao.”

“Chuyện này là sự thật! Sư phụ cùng sư mẫu cũng thật ân ái!”

Ngữ khí của Lý Thái Tử tràn ngập hâm mộ. Hắn cũng muốn giống như sư phụ của mình tìm được một phu quân đối đãi với nhau thật tình, nắm tay nhau chung sống cả đời.
 
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 8


Phu nhân hắn gần đây thật kỳ lạ.

Đây là vấn đề Tần Vân Tích đã tự hỏi nhiều ngày, kể từ sau khi đi du ngoạn trở về, phu nhân nhà hắn thân cận với hắn không ít. Thậm chí mỗi ngày đều dậy sớm giúp hắn sửa sang quần áo thật tốt, cũng có một khoảng thời gian không nhìn thấy tên nàng ở trên bảng treo giải thưởng.

Vì sao lại đột nhiên khác xa trước đây như vậy.

Đào Hoa lại không cảm thấy bản thân khác thường. Mấy ngày nay nàng bắt đầu hiểu hơn về Tần Vân Tích, biết hắn yêu thích gì, thích ăn cái gì. Ninh Nhi lại bị hành động khác thường của nàng dọa đến tưởng hai người muốn tách ra.

Nhưng gần đây chủ nhân nhà mình xác thật quan tâm Tần thái phó hơn rất nhiều, làm người khác đoán không ra chủ nhân nàng suy nghĩ gì.

Mà Tần lão phu nhân lại cho rằng lần du ngoạn này giữa hai người chắc chắn đã xảy ra chút chuyện gì đó mới khiến cho tình cảm tiến bộ vượt bậc như vậy, so với ngày trước thân mật hơn rất nhiều.

Xem ra thật sự không cần lo lắng vấn đề tình cảm của bọn họ nữa, vợ chồng son chính là suốt ngày ân ái, người làm mẹ chồng như nàng đây chỉ cần đợi tiểu tôn tôn ra đời là được.

Đào Hoa cũng không biết nghe được từ nơi nào những hành động biểu đạt tình cảm của phu thê, mỗi buổi trưa đều ở trong phòng bếp nấu món này hầm món kia. Ninh Nhi cùng Phỉ Nhi cũng ở bên cạnh hỗ trợ, bận rộn một buổi chiều cũng miễn cưỡng làm ra được bốn đĩa đồ ăn.

Tuy là khẩu vị còn không dám khen tặng, nhưng ít nhiều màu sắc còn xác thực không tồi, Phỉ Nhi bổ cứu.

Tần lão phu nhân đã không kịp chờ mà ngồi trên ghế nhỏ thượng phẩm đợi đồ ăn con dâu làm.

Đào Hoa giúp lão phu nhân múc một muỗng canh bưng đến, cõi lòng đầy chờ mong mà nhìn nàng nếm thử.

“Không tồi, uống rất ngon.”

Tần lão phu nhân bưng chén lên múc một muỗng đưa vào trong miệng.

Canh gà tươi ngon ở trong miệng tản ra, canh gà này làm lần đầu tiên mà được như này đã thực không tồi.

Đào Hoa theo đó cũng buông xuống trái tim đang lơ lửng, lại giúp Tần lão phu nhân gắp vài món thức ăn chờ nàng tiếp tục đánh giá.

“Ăn ngon, Đào Hoa ngươi có tâm.”

Đồ ăn tuy rằng bởi vì không có nắm giữ tốt lửa mà có chút ố vàng, nhưng tổng thể vẫn là không tồi, rốt cuộc cũng là một phen tâm ý của con dâu mình.

Đào Hoa thấy Tần lão phu nhân liên tục khích lệ chính mình liền thầm hạ quyết tâm về sau phải cố gắng luyện tập một chút trù nghệ, hôm nay lần đầu tiên xuống bếp nàng cảm giác vẫn có thể tăng trưởng không ít tin tưởng.

“Đây là?”

Tần Vân Tích vừa trở về liền nhìn đến một đám người vây quanh bàn ăn.

“Đào Hoa hôm nay làm vài món thức ăn, con mau tới nếm thử.”

Tần lão phu nhân tiếp đón nhi tử nhà mình ngồi xuống dùng cơm. Đào Hoa giúp hắn múc một chén canh gà, vẻ mặt chờ mong mà chớp đôi mắt nhìn hắn.

“Uống rất ngon.”

Tần Vân Tích cúi đầu uống một ngụm, đây là lần đầu tiên hắn ăn đồ ăn phu nhân nhà mình phu nhân làm ra, không nghĩ tới ăn thật ngon. Lần đầu tiên làm đã có thể làm thành như vậy quả thực không tồi.

Đào Hoa thỏa mãn mà liếc mắt một cái nhìn toàn bộ đồ ăn, xem ra tương lai trở thành tiểu trù nương sẽ không xa, cơm hôm nay cũng ngon hơn so với trước đây vài phần.

Tần Vân Tích có thói quen yêu thích uống trà. Mỗi lần đều là Đinh Hạo trước tiên giúp hắn chuẩn bị cho tốt, mấy ngày nay Đào Hoa chuyên đi hỏi Đinh Hạo cách pha trà cho Tần Vân Tích.

Lại cùng Ninh Nhi thử vài lần làm điểm tâm rốt cuộc thành công, pha xong trà dọn xong điểm tâm liền đem đến cho Tần Vân Tích dùng thử.

“Phu nhân, mấy ngày gần đây có tâm.”

Tần Vân Tích uống một ngụm trà là hương vị hắn ngày thường vẫn uống, lại cắn một ngụm điểm tâm độ ngọt vừa phải không có giống như ở trong quán trà.

“Ta……”

Đào Hoa đã nhiều ngày muốn nói lại thôi cuối cùng quyết định đem tâm ý chính mình nói ra một phen, nàng thích Tần Vân Tích muốn cùng hắn sinh nhi dục nữ.

“Phu nhân, không cần ngại nói ra đi.”

Tần Vân Tích lại không ngốc, hắn có thể cảm giác được Đào Hoa mấy ngày gần đây đối với hắn phá lệ chú ý, hay là tiểu hoa thỏ này rốt cuộc vào chính mình vòng thích chính mình?

“Ta thích ngươi!”

Đào Hoa tay xoắn góc áo nhắm mắt tự thêm dũng khí cho bản thân mà nói ra, nhưng nàng chỉ nghe được tiếng bước chân cách nàng càng ngày càng gần, không nghe được Tần Vân Tích nói bất luận cái gì nàng nhịn không được muốn mở hai mắt. Ai biết cằm bị nâng lên, đôi môi dán ở cùng nhau, vị ngọt điểm tâm ở giữa khóe miệng lan tràn.

Điểm tâm ngọt, phu nhân cũng là ngọt.

Kết thúc rải hoa!
 
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 9: Phiên ngoại 1


Tiểu tôn tôn Tần phủ sinh ra là một nam hài, Tần phủ từ trên xuống dưới đều vội đến muốn điên rồi.

Tiểu tôn tôn sinh ra muộn hơn dự tính một đoạn thời gian, nhưng may mà vẫn hạ sinh bình bình an an. Đào Hoa cùng Tần Vân Tích đến nay cũng không đem chuyện mang thai giả nói cho mọi người trong nhà.

Tóm lại là hoàn mỹ mà giấu diếm qua.

Lý Thái Tử từ sau khi có tiểu sư đệ càng yêu thích chạy tới Tần phủ, mỗi lần tới đều phải mang đến mấy cái đồ chơi nhỏ đưa cho tiểu sư đệ của hắn.

Tần lão phu nhân càng là gặp ai cũng nhắc mãi tiểu tôn tôn nhà mình, phu nhân vương phủ không nói hai lời liền ôm cháu gái nhỏ nhà mình tới Tần phủ định thân.
 
Phu Nhân Chạy Lạc
Chương 10: Phiên ngoại 2


Một đêm Đào Hoa đột nhiên hỏi Tần Vân Tích là khi nào thì đã thích mình, Tần thái phó ôm phu nhân nhà mình trong ngực cẩn thận nghĩ nghĩ.

“Đại khái là lần đầu tiên gặp nàng.”

Lần đầu tiên thấy nàng kia không phải là ngày ấy thành hôn ở Tần phủ sao, Tần Vân Tích ở ngày đó đối với mình nhất kiến chung tình? Đào Hoa nhịn không được tò mò lôi kéo tay áo Tần Vân Tích định là muốn hỏi ra một cái nguyên cớ mới thôi.

“Không, là thời điểm ở Đào phủ.”

Thời điểm nàng còn ở Đào phủ Tần Vân Tích hắn tới khi nào sao nàng lại không biết gì cả.

Đào Hoa còn muốn tiếp tục hỏi nhưng Tần Vân Tích lại đem nàng ôm vào trong ngực dỗ nàng đi vào giấc ngủ.

Loại chuyện này vẫn là về sau già rồi cùng nàng nói đi.

Ngày ấy cánh hoa rơi ở trên vai nàng, cô nương quỳ ở trong viện có lẽ đã mệt mỏi nên dựa vào cây mà ngủ rồi.

Dáng vẻ đáng yêu của Tần phu nhân ngày ấy đã khiến hắn nhớ mãi không quên.

Phiên ngoại kết thúc, cảm ơn yêu thích
 
Back
Top Bottom