Ngôn Tình Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70

Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 220


Quý Trường Tranh hơi nhíu mày: "Vậy được rồi, lão Trương, nếu bên chỗ anh nhận được thư của tôi nhớ phải đưa qua cho tôi trước."

Dĩ nhiên người đưa thư họ Trương không thể không đồng ý,

Chờ sau khi người đưa thư họ Trương rời đi.

Chỉ đạo Viên Ôn đi lại. Anh ấy chú ý tới hai lá thư trong tay của Quý Trường Tranh thì lau mồ hôi, bất ngờ nói.

"Cuối cùng cũng chờ được thư người anh em của anh gửi rồi?"

Trong khoảng thời gian này, từ khi về đơn vị tới nay, Quý Trường Tranh giống như là hòn vọng phu ngày nào cũng trông ngóng đối phương gửi thư cho anh.

Quý Trường Tranh nhíu mày, bên trên khuôn mặt mang theo vài phần đắc ý: "Người anh em của tôi gửi thư cho tôi, anh đi ra xa chút đi."

Đừng có nhìn lén!

Chỉ đạo viên Ôn mặc kệ anh, chỉ để lại hai chữ: "Keo kiệt!"

"Không biết còn tưởng là vợ anh gửi thư tình cho anh đó."

Nghe thế, Quý Trường Tranh hơi dừng lại, quay đầu cảnh cáo anh ấy: "Lão Ôn, nói chuyện chú ý chút."

"Người anh em của tôi còn quan trọng hơn cả vợ."

"Sao anh có thể đánh đồng người anh em của tôi với vợ?"

Chỉ đạo viên Ôn: "..."

Bỏ đi, không nên nói chuyện với người này.

Quý Trường Tranh cầm thư, không đi tới nhà anh mà định trở lại kí túc xá xem.

Nhưng trên đường trở về ký túc xá gặp được không ít chiến hữu đang định tới nhà ăn ăn cơm.

Có người tò mò.

"Doanh trưởng Quý, anh không tới nhà ăn ăn cơm à?"

Quý Trường Tranh lên tiếng: "Sao cậu biết người anh em của tôi gửi thư cho tôi."

Mọi người: "..."

Việc Quý Trường Tranh chờ thư của người anh em anh, 8 giờ sáng nào cũng đứng chờ người đưa thư tới.

Đã liên tục hai mươi ngày rồi, gần như tất cả mọi người đều biết Quý Trường Tranh có một người anh em đặc biệt tốt tới từ tỉnh Hắc.

Vân Mộng Hạ Vũ

Bây giờ anh đang đợi đối phương gửi thư. Chờ người đó tới sẽ đem Thiên Đao Tử giấu ở dưới giường đi vui vẻ với người anh em của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-220.html.]

Vì thế mọi người đều lắc đầu.

"Nhìn doanh trưởng Quý cười vui như vậy khi biết người anh em của anh ấy gửi thư tới, ai không biết còn tưởng là vợ anh ấy gửi thư tới."

"Cũng đúng, tôi chưa bao giờ thấy dáng vẻ đó của doanh trưởng Quý."

"Hay là chúng ta đi nhìn lén đi, xem xem người anh em của Quý Trường Tranh viết gì cho anh ấy?"

Lời này vừa nói ra, mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, có chút nóng lòng muốn thử.

"Không tốt lắm đâu, tới lúc đó nếu doanh trưởng Quý biết được sẽ đánh c.h.ế.t chúng ta."

"Cũng đúng."

"Không phải, tôi nói các cậu thật nhàm chán. Nếu người yêu hoặc vợ doanh trưởng Quý gửi thư cho anh ấy, chúng ta nhìn lén thì mới vui. Nhưng người anh em của doanh trưởng Quý gửi thư cho anh ấy, hai người đàn ông gửi thư cho nhau thì có gì hay?"

Lời này cũng rất hợp lý.

Đúng vậy.

Bọn họ rảnh rỗi không có việc gì làm lại đi nhìn lén hai người đàn ông viết thư?

Không phải giống như lúc tắm rửa, trong nhà tắm có một đám đàn ông sao, có gì hay

Nhìn lén đàn ông tắm rửa, không phải cũng không khác gì b**n th** sao?

Vì thế mọi người quyết đoán từ bỏ suy nghĩ này.

Ký túc xá quân khu bọn họ là nhà ngang.

Nơi Quý Trường Tranh ở là một phòng hai người ở lầu 3.

Anh vươn chân dài, một bước lên ba bậc cầu thang. Chỉ thoáng chốc đã về tới ký túc xá.

Lúc này phòng ký túc xá trống không. Nói cách khác, bạn cùng phòng là chỉ đạo viên Ôn đã đi tới nhà ăn.

Phòng ký túc xá này sẽ là thiên hạ của một mình Quý Trường Tranh anh.

Anh kéo ghế dựa ra, ngồi cạnh bên cửa sổ, xoa xoa tay rồi chọn một lá thư trong hai lá thư.

Anh quyết định chọn lá thư mà người anh em kia gửi cho anh.

Nhưng sau khi xem xong, mày Quý Trường Tranh nhíu chặt lại: "Một tờ? Chỉ một tờ?"

Anh mở lá thư ra, nhìn cả trong ngoài.

Chỉ đạo viên Ôn cầm một cái lu tráng men bên trong có bốn cái bánh bắp xếp chồng lên nhau, trong miệng còn đang cắn một cái.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 221


"Một tờ gì?"

Anh ấy thuận miệng hỏi một câu.

Quý Trường Tranh đưa mắt nhìn anh ấy, không muốn nói. Anh hi vọng người anh em của mình viết thư cho mình, vậy mà lại chỉ viết có một tờ!!!

Không đủ một tờ cũng thôi đi, hơn nữa toàn bộ đều là lời cảm ơn.

Này cũng quá qua loa có lệ rồi.

Anh không nói, chỉ đạo viên Ôn cũng nhanh chóng hiểu được. Anh ấy đi qua, quả nhiên nhìn thấy trong tay Quý Trường Tranh là một tờ giấy mỏng không đầy chữ.

Anh ấy lập tức hiểu, để lu tráng men lên trên bàn rồi thuận tay lấy cái ấm nước lại, rót một ly nước ra.

Uống một hớp lớn rồi mới nuốt miếng bánh bắp kia xuống.

"Anh mong người anh em của anh lâu như vậy lại chỉ viết cho cậu một lá thư? Còn không viết hết?"

Giấy viết thư là giấy mỏng, đặc biệt là sau khi được viết bằng mực nước, từ phía đối diện cũng có thể nhìn thấy.

Anh ấy chỉ lờ mờ nhìn thoáng qua, lá thư kia chỉ viết được một nửa, phần còn lại trắng tinh.

Quý Trường Tranh muốn giấu lá thư đi nhưng đã không còn kịp nữa. Anh chỉ cẩn thận gấp lá thư lại, cất vào bên trong phong bì.

Sau đó nhét xuống dưới gối đầu.

Anh nhướng mày, sầu muộn nói: "Thì sao chứ? Một tờ không phải thư à?"

Dù sao cũng là người anh em anh viết cho anh.

Nhưng tình cảm của người anh em anh dành cho anh hình như không nhiều bằng anh dành cho đối phương.

Anh đã tiết kiệm Thiêu Đao Tử, mong chờ ngày người anh em tới đây. Kết quả người anh em lại chỉ viết cho anh nửa lá thư.

Thật đáng thương.

Nhưng Quý Trường Tranh cũng không thể nói ra, không thể để cho chỉ đạo viên Ôn cười được.

Chỉ đạo viên Ôn uống thêm một ngụm nước, cuối cùng nuốt hết cái bánh bắp kia xuống rồi mới vui vẻ nói: "Được rồi, anh không thất vọng với một lá thư là được."

Đâm tim.

Khuôn mặt anh tuấn của Quý Trường Tranh cứng lại. Nói không thất vọng là nói dối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-221.html.]

Nhưng anh không thể để chỉ đạo viên Ôn thấy được.

Quý Trường Tranh vẫn bình tĩnh: "Tuy người anh em tôi chỉ viết một lá thư nhưng có tận 98 từ."

"làm tròn lên là 100 từ, cũng không ít đúng không?"

Chỉ đạo viên Ôn: "..."

Anh ấy dùng ánh mắt một lời khó nói hết nhìn anh: "Được rồi, biết anh và người anh em của anh có tình cảm sâu đậm rồi. Không phải, anh không xem thử xem cháu trai của anh viết gì cho anh à"

Vân Mộng Hạ Vũ

Thư của Quý Minh Viễn còn ném trên bàn đó.

Quý Trường Tranh nằm lên giường, hai tay đan chéo gối ra sau đầu, hoàn toàn không hề có ý bóc lá thư kia ra.

Đây là sự đối đãi hoàn toàn khác biệt.

Quý Trường Tranh nghe thấy chỉ đạo viên Ôn hỏi chuyện thì thở dài: "Thư Minh Viễn gửi tôi có thể đoán được đại khái."

Đơn giản là không chịu nổi sự khổ sở khi làm thanh niên trí thức ở đại đội Tỉnh Hắc. Dù sao thì lúc trước khi Minh Viễn còn ở nhà họ Quý cũng được sống trong sự nuông chiều.

Nếu nói, Quý Trường Tranh nổi tiếng phản nghịch thì Quý Minh Viễn lại ngoan ngoãn có tiếng.

Tích cách của cậu ta khi còn nhỏ có chút giống con gái, hơn nữa lại khá đáng yêu nên lúc ở nhà thực sự đều được cả nhà cưng chiều.

Chưa từng phải chịu khổ.

Vậy nên Quý Trường Tranh không cần nhìn cũng biết đứa cháu trai kia không chịu nổi cái khổ nên tới tìm anh than thở.

Nhưng tìm anh than thở thì có thể làm gì bây giờ

Đã đi vào điểm thanh niên trí thức ở nông thôn rồi. Con đường này là do cậu ta chọn, dù Quý Trường Tranh có quan hệ

Cũng sẽ không điều cậu ta khỏi đó.

Với anh, đây là nguyên tắc của người nhà họ Quý.

Không để việc tư xen vào việc công, không lạm dụng quan hệ. Đây là điều cơ bản nhất, dù có là người nhà cũng không được.

Chỉ đạo viên Ôn nghe vậy thì thầm cảm thán một câu: "Anh thật tàn nhẫn."

Đối đãi với người nhà mà cũng nghiêm khắc như vậy.

Nghe vậy, bàn tay đang gối sau đầu của Quý Trường Tranh hơi dừng lại, anh nghiêng đầu nhìn qua. Giờ phút này, nắng sớm chiếu qua cửa sổ trong suốt, hắt lên khuôn mặt anh tuấn của anh tạo thành một đường cong hoàn mỹ.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 222


Khuôn mặt anh cực kì điển trai, nhưng đôi môi mỏng lại nói ra những lời vô cùng tàn khốc.

"Phải giữ vững lập trường, con đường mà mình đã lựa chọn và hành động cẩn thận."

"Người nhà họ Quý sinh ra đã như thế."

"Không có ngoại lệ."

Cho dù là Quý Minh Viễn thì cũng không được.

Nghe thế, chỉ đạo viên Ôn im lặng một lúc rồi thở dài: "Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao nhà họ Quý anh lại không dưỡng ra một kẻ vô dụng nào."

Với phương thức dạy dỗ này, rất khó sinh ra một kẻ vô dụng.

Vậy nên, hầu như đều giống Quý Trường Tranh là tinh anh trong tinh anh.

Quý Trường Tranh khẽ cong khóe môi, ánh mắt tối lại, nói vô cùng thâm sâu: "Anh sinh ra ở nhà họ Quý thì sẽ biết."

Sinh ở nhà họ Quý, hay là con trai của nhà họ Quý.

Áp lực không phải là thứ mà người thường có thể chịu nổi.

Nhà họ Quý bọn họ thờ phụng văn hóa loài sói, từ trên xuống dưới ai cũng nổi tiếng là tàn nhẫn.

Anh được coi là ngoại lệ, nhưng cũng không phải là ngoại lệ.

Anh là con út của Quý lão gia tử, theo lý từ nhỏ sẽ được cưng chiều. Nhưng cưng thì có cưng, chỗ nào cần nhẫn tâm thì cũng không ít.

Nếu không, năm đó anh sẽ không bị ném tới quân đội huấn luyện khi mới mười lăm tuổi.

Mười lăm tuổi, trong gia đình bọn họ, có rất nhiều người không phải đi học mà là trở thành hậu duệ đời thứ hai.

Mà anh cũng đã tiếp nhận lễ tẩy rửa.

Lần đầu tiên lên chiến trường, anh nôn hết một ngày một đêm, cũng từng gửi điện tín về cầu cứu.

Nhưng chỉ nhận được một câu trả lời cực kì lạnh lùng.

"Trường Tranh, con đường này là do con chọn, con không có đường rút lui."

Đây là lời ba anh đã nói với anh lúc đó.

Quý Trường Tranh không muốn quay đầu, anh chỉ muốn được an ủi. Nhưng ở nhà họ Quý thì ngay cả sự an ủi anh cũng không có được.

Anh đã từng chịu kiểu giáo dục này nên anh kiên quyết áp dụng kiểu giáo dục này lên trên người Quý Minh Viễn.

Ai bảo Quý Minh Viễn là người nhà họ Quý chứ.

Vậy nên –

Lúc trước trên đường Quý Trường Tranh đưa Quý Minh Triết tới điểm thanh niên trí thức, trước khi nộp đơn xin, anh đã từng hỏi Quý Minh Viễn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-222.html.]

Nếu hối hận còn kịp.

Nhưng Quý Minh Viễn đã cự tuyệt.

Nếu không hối hận, con đường này dù có khó khăn thì Quý Minh Viễn cũng phải đi.

Nghe vậy.

Chỉ đạo viên Ôn chỉ thở dài: "Các người cũng không dễ dàng gì."

Anh ấy cắn miếng bánh bắp, đứng dậy đưa thư trên bàn cho Quý Trường Tranh: "Mặc kệ có phải là xin giúp đỡ hay không cũng phải xem."

"Phải biết rằng, lúc anh gửi điện tín cho người nhà không phải cũng ôm hi vọng được an ủi sao?"

"Bây giờ nhìn xem Quý Minh Viễn cũng giống vậy sao?"

"Sợ là cậu ta cũng đang ngóng trông anh trả lời lại mình."

Lời này khiến cho Quý Trường Tranh im lặng một lúc. Tay anh cởi nút thắt ở cổ áo ra để lộ yết hầu hơi nhô lên.

Mang theo vài phần mị lực vô hình.

Một lúc lâu sau, anh mới trầm giọng nói: "Tôi không muốn mở ra, cũng không muốn xem."

Bởi vì anh sợ mình sẽ vô tình như lão gia tử.

Vậy nên, xem rồi thì sao?

Này –

Kỳ thật nói trắng ra, quan tâm sẽ bị loạn. Anh vừa biết mình không thể đi giúp đối phương, vừa hận mình không thể đi giúp đối phương.

Đây là người nhà họ Quý.

Thấy anh không chịu mở ra, chỉ đạo viên Ôn chỉ đành tự tiện mở phong thư ra. Anh ấy không coi thư, mà gián tiếp lấy thư ra đưa cho anh.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chỉ đạo viên Ôn có chút bất ngờ: "Rất dày ít nhất ba tới năm trang giấy."

Lời này khiến cho Quý Trường Tranh quay đầu, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào anh đầy anh tuấn.

Anh suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn nhận lấy, mở ra, cẩn thận đọc.

Nhưng vừa coi phần mở đầu, sắc mặt anh đã thay đổi.

"Xảy ra chuyện gì?"

"Quý Minh Viễn phải rời khỏi sao?"

Có thể làm anh có phản ứng lớn như vậy.

Quý Trường Tranh lắc đầu, ngồi dậy, bỏ thư qua một bên rồi với lấy một gói t.h.u.ố.c lá trong túi quần ra, lấy ra một điếu sau đó châm lửa lên.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 223


Anh hút một hơi rồi phả ra khiến cho cột khói màu xanh nhạt lập tức bốc lên.

Sương khói nồng nặc khiến cho đôi mắt đen như mực của anh hơi híp lại. Không ai có thể nhìn thấu nội tâm anh bây giờ.

Chỉ đạo viên Ôn cũng không.

Anh ấy kéo một cái ghế ra, ngồi xuống trước mặt Quý Trường Tranh: "Sao vậy? Phía bên Minh Viễn rất khó xử lý à?"

Hai người bọn họ quen nhau nhiều năm nên chỉ đạo viên Ôn biết rõ tình hình trong nhà Quý Trường Tranh.

Đối với đứa cháu trai Quý Minh Viễn này, anh ấy cũng biết rõ.

Quý Trường Tranh lắc đầu, nhưng chỉ trong hai phút, anh đã nhanh chóng đưa ra quyết định.

"Xin nghỉ giúp tôi, chiều nay tôi đi tìm Minh Viễn một chuyến."

Vân Mộng Hạ Vũ

Lời này khiến cho chỉ đạo viên Ôn hơi ngạc nhiên: "Sốt ruột tới vậy?"

Quý Trường Tranh ừm một tiếng. giữa phần đuôi lông mày đã không còn vẻ hài hước như trước mà có chút trầm lặng.

"Tôi đi xem tình hình."

Chỉ đạo viên Ôn gật đầu: "Anh đi đi, tôi đi xin nghỉ cho anh."

Đợi sau khi Quý Trường Tranh đi rồi, chỉ đạo viên Ôn do dự một lúc nhưng vẫn cầm lấy mấy lá thư kia xem thử.

Khi đã xem xong nội dung trên đó.

Chỉ đạo viên Ôn khẽ lẩm bẩm: "Hay thật, Quý Minh Viễn này lại lặng lẽ làm ra chuyện lớn như vậy."

Cậu ta chỉ mới mười chín tuổi, còn chưa tới hai mươi.

Thích con gái thì thôi đi, còn muốn đi làm cha kế của người ta.

Khó trách sắc mặt Quý Trường Tranh đột nhiên thay đổi.

*

Điểm thanh niên trí thức.

Từ sau khi Quý Minh Viễn gửi thư đi vẫn luôn trông ngóng, ngày đêm tơ tưởng chú nhỏ hồi âm cho cậu ta.

Hôm nay người đưa thư của công xã xuống đưa thư, Quý Minh Viễn đã chờ từ sáng sớm.

"Đồng chí, có thư của tôi không? Tôi tên Quý Minh Viễn."

Người đưa thư kiểm tra túi một lần rồi lắc đầu: "Không có."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-223.html.]

Nói chung, anh ta thường tới đưa thư cho đội sản xuất mỗi tuần một lần. Nếu như trong đội sản xuất có người cần gấp thì sẽ trực tiếp đi tới bưu cục công xã tìm thư của mình.

Nghe nói không có thư của mình, Quý Minh Viễn có chút thất vọng.

Vừa định xoay người rời đi đã thấy Thẩm Mỹ Vân đưa Miên Miên lại. Quý Minh Viễn hơi dừng một chút.

Thẩm Mỹ Vân chào hỏi cậu ta: "Thanh niên trí thức Quý."

Quý Minh Viễn gật đầu. Dường như cậu ta còn định nói chuyện với Thẩm Mỹ Vân thêm hai câu, tiếc là Thẩm Mỹ Vân không hề có ý định nói chuyện.

Cô đi tới bên cạnh người đưa thư, hỏi một câu: "Có thư của Thẩm Mỹ Vân không?"

Người đưa thư cúi đầu nhìn tên trên lá thư, tìm kiếm một vòng rồi lắc đầu: "Không có."

Lần này, Thẩm Mỹ Vân cũng thở dài rồi liếc nhìn Quý Minh Viễn một cái.

"Thư của cậu cũng chưa được người ta trả lời lại?"

"Cô cũng vậy?"

Hai người nhìn nhau cười, đồng thời cảm thấy đối phương có chút đáng thương.

Ngày nào cũng mong thư.

"Cô gửi thư cho người nhà à?"

Sau khi chào tạm biệt người đưa thư, Quý Minh Viễn vừa đi về điểm thanh niên trí thức vừa hỏi.

Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Cho một - người bạn."

Cô định nói là ân nhân những nghĩ lại thì thân phận bạn bè có vẻ thích hợp hơn.

"Cậu thì sao?"

Thẩm Mỹ Vân hỏi.

Quý Minh Viễn mỉm môi. Cậu ta nhẹ nhàng nói: "Tôi gửi cho người nhà của tôi."

Cậu ta mặc một cái áo bông màu lam, vô cùng trưởng thành. Có vẻ cậu ta cực kì thích hợp với màu xanh đen, làm nổi bật làn da trắng nõn cùng đôi môi ửng hồng.

Nhưng đây là vẻ bề ngoài của cậu ta, hoặc nên nói là dáng vẻ mà Quý Minh Viễn muốn mọi người thấy mà thôi.

Ít nhất thì Thẩm Mỹ Vân cũng sẽ bị mê hoặc bởi bề ngoài của cậu ta.

Một chàng trai sạch sẽ, khí chất cao nhã.

Điều này cũng khiến Thẩm Mỹ Vân cảm thấy yên tâm. Nếu tính ra đối phương cũng không lớn tuổi hơn Miên Miên là mấy.

Nghĩ tới đây, cô mỉm cười cổ vũ cậu ta: "Vậy người nhà cậu rất nhanh sẽ trả lời lại cậu thôi."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 224


Nghĩ tới thư mình viết cho chú nhỏ toàn bộ đều là về thanh niên trí thức Thẩm.

Điều này khiến cho Quý Minh Viễn có hơi mất tự nhiên. Cậu ta khẽ ừm một tiếng: "Hi vọng là vậy."

Hai người đang chuẩn bị trở về điểm thanh niên trí thức.

Được nửa đường lại thấy bí thư chi bộ đang dùng loa Sao Đỏ lớn kêu gọi đội sản xuất: "Mở họp, mở họp, đều tập hợp ở sân phơi lúa đi."

Lời này khiến cho Thẩm Mỹ Vân và Quý Minh Viễn không trở về điểm thanh niên trí thức nữa.

Mà trực tiếp đi vòng qua sân phơi lúa.

Thẩm Mỹ Vân còn đưa cả Miên Miên theo, dù sao thì bí thư chi bộ cũng chưa nói là có chuyện gì.

Lúc bọn họ tới, sân phơi lúa đã tập hợp rất đông người.

Trong đội sản xuất có người đang lấy ghế, có người xắn tay áo. Mọi người sôi nổi nói chuyện vô cùng náo nhiệt.

Lúc Thẩm Mỹ Vân đi lại liền nhìn thấy bà Hồ và hai đứa cháu. Bà ấy đang dùng cỏ tranh bện thành châu chấu cho bọn nhỏ.

Nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân đi lại, bà Hồ còn không quên vẫy tay với Thẩm Mỹ Vân: "Thanh niên trí thức Thẩm, bên này."

Bởi vì Thẩm Mỹ Vân thường xuyên dắt theo Miên Miên, cũng thường xuyên giúp đỡ bà Hồ nên hai nhà cũng khá quen thuộc.

Vậy nên bà Hồ vừa kêu Thẩm Mỹ Vân, cô liền đưa Miên Miên đi qua.

Vân Mộng Hạ Vũ

Còn không quên nói với Quý Minh Viễn một tiếng: "Thanh niên trí thức Quý, tôi đi qua bên bà Hồ một chuyến, cậu về điểm thanh niên trí thức trước đi."

Sau khi sắp xếp chỗ cho Miên Miên xong, cô cũng đi xem tình hình xem có đi qua đó hay không.

Quý Minh Viễn gật đầu.

Chờ lúc Thẩm Mỹ Vân đưa Miên Miên qua, bà Hồ cũng lấy tảng đá dưới m.ô.n.g cháu trai A Hổ ra.

Đưa cho Thẩm Mỹ Vân.

"Thanh niên trí thức Thẩm, cô ngồi đi."

Thẩm Mỹ Vân hơi do dự. Bà Hồ nhìn ra nên xua tay: "Đứa nhỏ có Miên Miên rồi. Cô xem, A Hổ nhất định chẳng còn tâm trạng ngồi đây xem tôi bện châu chấu đâu."

Còn chưa nói xong.

A Hổ đã đem con châu chấu cỏ quý báu trong tay cho Miên Miên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-224.html.]

"Em gái Miên Miên, em xem, đây là do bà nội anh là cho anh."

Miên Miên chưa từng thấy châu chấu được đan bằng cỏ. Cô bé muốn nhưng Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Anh A Hổ chỉ có một con, nói cảm ơn với anh A Hổ đi, con không cần đâu."

Hai mắt Miên Miên dán chặt vào con châu chấu cỏ, nói: "Cảm ơn anh A Hổ, em muốn."

Thẩm Mỹ Vân: "..."

Việc này khiến cho Thẩm Mỹ Vân phải che mặt, cảm thấy có chút xấu hổ.

Bà Hồ bên cạnh trêu ghẹo: "Có bao lớn đâu, A Hổ cho Miên Miên con châu chấu cỏ của cháu đi, lát nữa bà lại bện cho cháu một con nữa."

A Hổ hào phóng vỗ ngực: "Dì Thẩm, cái này là cháu muốn cho Miên Miên."

Nói xong liền đưa cho Miên Miên, ý muốn nói cái này cho Miên Miên, dì không cần ngại.

Thẩm Mỹ Vân thở dài, cô có thể nói gì chứ?

Chỉ có thể nói kẻ muốn cho người muốn nhận mà thôi.

Nhân dịp bọn nhỏ đi chơi, cô quay qua hỏi bà Hồ: "Bà Hồ, có nói vì sao phải mở họp không?"

Bởi vì trong khoảng thời gian này tuyết luôn rơi nên đại đội chưa bắt đầu cày bừa.

Nhà nào cũng ở nhà trú rét vậy nên điểm thanh niên trí thức cũng khá nhàn hạ.

Đột nhiên lại triệu tập mở họp, cô có chút bất ngờ.

Bà Hồ vừa linh hoạt bện châu chấu vừa cười tủm tỉm nói: "Tôi không biết, chờ phía trên nói là cô biết ngay."

Này là không muốn để lộ.

Thẩm Mỹ Vân đỡ trán: "Bà còn trêu tôi nữa."

Bên này nói chuyện, bên kia bí thư chi bộ cầm loa, dùng tay vỗ nhẹ phát ra từng đợt âm thanh lặp đi lặp lại.

Sau khi điều chỉnh xong.

Ông ấy bèn nói: "Triệu tập mọi người tới là vì có hai việc.

"Chuyện thứ nhất là cày bừa vụ xuân. Nếu chiều nay tuyết không rơi nữa thì ngày mai đại đội chúng ta sẽ bắt đầu cày bừa vụ xuân, mọi người sẽ tiếp tục kiếm công điểm."

"Nhưng nếu tuyết còn rơi thì cày bừa vẫn sẽ tiếp tục hoãn lại."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 225


Cô xác nhận bản thân không quen biết đối phương, hơn nữa điểm thanh niên trí thức và đội sản xuất cũng không có một người thế này.

Đối phương thực sự là quá xuất chúng rồi, gương mặt đó, xuất chúng đến nỗi khiến người ta gặp qua là không quên được.

Quý Trường Tranh không ngờ rằng, người mở cửa của điểm thanh niên trí thức vậy mà lại là một người thế này, một đồng chí võ trang đầy đủ.

Không nhìn rõ mặt, chỉ có một đôi mắt vô cùng sạch sẽ, trong veo, cứ lờ mờ như sương mù mùa thu, đẹp đến kinh người.

Quý Trường Tranh hơi sững lại, dựa vào đôi mắt và chiều cao đó, có thể đoán ra đối phương là nam hay là nữ.

Anh nhíu mày, xương hàm săn chắc, giọng nói trầm thấp: "Đồng chí, tôi tìm Quý Minh Viễn."

Nghe thấy giọng nói này, Thẩm Mỹ Vân bất ngờ một chút, cô cứ cảm giác dường như mình từng nghe qua giọng nói này ở đây.

Thế nhưng, nhớ kỹ lại thì lại không nhớ ra được.

Cô ngước mắt lên đánh giá đối phương một lòng, nghĩ thầm, nếu như thật sự là người quen, vậy cô nhất định sẽ nhớ được đối phương.

Thực sự là, vẻ bề ngoài đó của đối phương quá mức ưu việt, khung xương chân mày cao, hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng, môi mỏng mím chặt, đường quai hàm mượt mà.

Dáng người cao lớn rắn rỏi, một thân khí phách lại sáng sủa, vừa có sự nhã nhặn tuấn tú của một người có học, vừa có sự bất khuất kiên nghị của một quân nhân.

Vân Mộng Hạ Vũ

Loại khí chất này dung hợp lại với nhau, thực sự khiến người ta rất khó quên.

Nếu đã không thể quên, vậy thì là không quen biết rồi.

Thẩm Mỹ Vân nhanh chóng loại bỏ một lượt, ngay sau đó sáng tỏ nói: "Anh chính là người nhà của thanh niên trí thức Quý nhỉ."

Giọng nói của cô rất trong trẻo, như thể viên ngọc trai rơi trên mâm ngọc làm động lòng người.

Điều này khiến cho Quý Trường Tranh không nhịn được nghiêng đầu nhìn sang, đáng tiếc, đối phương từ trên xuống dưới đều trùm đến kín kẽ.

Chỉ lộ ra một đôi mắt đẹp đến quá đáng.

Anh thu lại tâm tư đang rối tung của mình,, ừ một tiếng: "Là tôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-225.html.]

"Xin hỏi, Quý Minh Viễn ở đâu vậy?"

Bởi vì là gấp rút lên đường trong đêm nên có hơi nóng, anh cởi bỏ nút áo sơ mi, để lộ ra yết hầu của mình.

Áo sơ mi không đủ hợp quy tắc vậy mà lại trung hoà vào vẻ nghiêm nghị trên người anh, dẫn đến khí phách và sự hào phóng trên người anh càng thêm rõ ràng.

Ngay cả khí khái hào hùng mang trên người cũng vừa khéo được phóng thích.

Thẩm Mỹ Vân thở dài trong lòng một hơi, đây đúng thật là một nam yêu nghiệt mà.

Cô suy nghĩ một lúc, chỉ chỉ hướng Quý Minh Viễn bọn họ đi vào làm việc: "Ở bên đó, đi thẳng khoảng hai mươi phút là đến."

Quý Trường Tranh nói cám ơn, Thẩm Mỹ Vân lắc đầu một cái, suy nghĩ chốc lát, liền trực tiếp nói: "Nếu anh không vào, tôi sẽ khóa cửa đó."

Cô cũng phải đi làm việc rồi.

Quý Trường Tranh quả quyết nói: "Tôi không vào, trực tiếp đi tìm người."

Anh cũng là nghe đám trẻ con chỉ, điểm thanh niên trí thức ở hướng này, mới theo đó mà đi qua.

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, khóa cửa lại, kiểm tra lại võ trang đầy đủ, rồi ôm sách vào trong lòng.

Chỉ là, lúc khóa cửa lại, sách trong lồng n.g.ự.c cũng theo đó mà rơi xuống.

Loạc xoạc một tiếng.

Quý Trường Tranh vừa đúng lúc quay đầu lại, nhìn thấy quyển sách trên mặt đất, anh liền cúi người nhặt lên.

Chỉ là, lúc nhìn thấy mấy chữ "Hướng dẫn sau sinh cho heo nái" trên sách, anh hơi sững lại một lúc.

Anh đưa qua như không có chuyện gì: "Đồng chí, đồ của cô rơi rồi."

Thẩm Mỹ Vân hơi kinh ngạc, cô giơ tay lên nhận lấy, bởi vì đã vũ trang đầy đủ, nhưng trước khi chưa chính chính thức khởi công, nên vì để thuận thiện, đôi găng tay bông kia cô vẫn chưa đeo vào, thế là, cũng có thể xem như là toàn thân từ trên xuống dưới, chỉ lộ ra một đôi mắt và một đôi tay.

Cô đưa tay nhận lấy, sau khi nói một tiếng cảm ơn, lần nữa kẹp quyển sách Hướng dẫn sau sinh cho heo nái này lại dưới nách.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 226


Cô rất vui mừng, thời gian xuất bản quyển sách Hướng dẫn sau sinh cho heo nái này là vào khoảnh khắc cô lấy Bào Bào ra, nên liền đánh dấu vào đó.

Quý Trường Tranh còn chìm đắm vào đôi tay ngọc trước đó, thậm chí còn ngẩn ngơ trong chốc lát.

Đôi tay đó, trắng toát như ngọc, mười ngón thon dài, ngay cả móng tay cũng lộ ra màu hồng nhàn nhạt.

Một bàn tay thật đẹp.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt di chuyển từ trên tay cô sang mặt cô, đáng tiếc là, cô đang đeo một cái mặt nạ bảo hộ, chỉ để lộ ra một đôi mắt.

Không nhìn thấy được khuôn mặt chân thực bên trong.

Điều này làm cho Quý Trường Tranh có chút tiếc nuối, sau khi tiếc nuối thì anh dừng lại chốc lát, thực sự là kỳ quái.

Anh vậy mà lại có tâm tư đi suy nghĩ lung ta lung tung.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vẫn là nên tìm thấy Quý Minh Viễn là chuyện chính.

Nghĩ tới đây, Quý Trường Tranh tạm biệt Thẩm Mỹ Vân.

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, cô cũng quay đầu rời đi. Nắng mai của buổi sáng tinh mơ chiếu xuống trên người hai người bọn họ, hai bóng hình chồng chéo lên nhau.

Cứ như hai người yêu nhau triền miên đến mức tận cùng đang nói ra điều mình tương tư, nhưng một khoảnh khắc tiếp theo, hai bóng hình đang chồng chéo lần nữa lại chia lìa.

Ai đi đường nấy.

Đi đến đại bộ phận của đại đội, đều là ở vị trí cửa thôn của đại đội, từ bên đó có một con đường đi qua, chính là những đầm lầy với từng mảng từng mảng lớn, chỉ tiếc là bây giờ từng có tuyết rơi, dẫn đến đầm lầy trở nên xám vàng từng mảng.

Còn không nhìn ra quang cảnh màu xanh lúc của mùa xuân và mùa hạ nữa.

Mà Quý Minh Viễn bọn họ đi ra công điểm, là ở bên cạnh đầm lầy lớn này, mấy chục mẫu, toàn bộ đều là trồng lúa mì.

Tuyết mới tan ra, để lộ màu xanh của mầm lúa mì, run rẩy đón gió tung bay.

Nhóm thanh niên trí thức và nhóm người của xã môn đi vào đại đội, toàn bộ đều bận trộn ở trong ruộng lúa mì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-226.html.]

Bởi vì lúa mạch quá nhỏ, mà cỏ dại lại quá nhiều, không ít người chỉ có thể cúi nửa người xuống để dọn cỏ.

Lúc mới bắt đầu còn được.

Nhưng một khi làm lâu rồi, không chỉ là cái cổ mỏi, thậm chí ngay cả eo cũng cảm thấy không phải là eo của mình nữa rồi.

Công việc làm cỏ này, là tuyệt đối không thoải mái.

Không ít các thanh niên trí thức đều có một vài người aiyo kêu trời, đặc biệt giọng của Chu Vệ Dân là lớn nhất.

Trước khi đến tỉnh Hắc, anh ta ở nhà mặc dù không phải là kiểu đặc biệt được cưng chiều, nhưng thân là con trai, anh ta đúng thật là không làm chút việc gì tốn sức.

Làm cỏ cả buổi sáng này, anh ta đã cảm thấy eo không phải là eo của mình nữa rồi.

Thế là, liền hướng về phía Quý Minh Viễn được phân công vào cũng một tổ với anh ta, nói: "Thanh niên trí thức Quý, anh thấy thế nào?"

Sắc mặt Quý Minh Viễn hơi trắng bệch, hiển nhiên, cúi đầu khom lưng quá lâu, khiến cậu ấy có hơi tuột đường máu, hơn nữa lại bởi vì phải nhỏ cổ một lần lại một lần.

Tuy rằng không tính là việc tốn sức, thế nhưng làm một thời gian dài, đương nhiên vẫn có chút không chịu được.

Chỉ là, con người Quý Minh Viễn từ trước đến giờ kiên nhẫn được, cậu ta mím môi, thấp giọng nói: "Vẫn ổn."

Sợ là có chút gượng ép rồi.

Chu Vệ Dân thở dài: "Lứa thanh niên trí thức này, sao lại khó như vậy."

Còn tưởng rằng bọn họ đi tới nông thôn là có thể làm lớn một phen, kết quả không ngờ rằng, không phải quét tuyết thì là làm cỏ, đào đất.

Làm đi làm lại đều là những việc này, vô vị.

Quý Minh Viễn không tiếp lời anh ta, cậu ta cúi đầu, không nhanh không chậm làm. Chu Vệ Dân nhìn cậu ta liền cảm thấy vô vị.

Bản thân chạy đến bên phía lão bí thư, đi tán gẫu với đối phương rồi, rõ ràng là ném việt lại cho Quý Minh Viễn.

Quý Minh Viễn vốn không nói gì, cậu ta chỉ yên lặng làm phần việc đó của mình, còn một phần kia của Chu Vệ Dân bị cậu ta bỏ lại đơn độc một bên.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 227


Lúc Quý Trường Tranh đi tới, liền nhìn thấy mọi người bận rộn trong ruộng lúa mì, anh quét mắt nhìn một vòng, cuối cùng ánh mắt khóa chặt trên người Quý Minh Viễn.

Lúc Quý Trường Tranh xuất hiện, không ít xã viên làm việc trong đó đều tò mò mà nhìn qua.

Thực sự là, Quý Trường Tranh quả thực là quá mức nổi bật trong đám đông, dáng người cao, vẻ ngoài ưa nhìn, một thân khí chất lỗi lạc.

Khiến người ta khó có thể dời mắt đi.

Vẫn là lão bí thư phản ứng lại trước tiên, ông ấy đi qua đó: "Đồng chí, cậu tìm ai?"

Ông ấy ngước mắt lên đánh giá đối phương, cho dù là đứng, cũng cứ như cây thông vậy.

Đây có lẽ sợ là không phải một quân nhân?

Lão bí thư sống cả một đời, vẫn là biết nhìn người đó.

Quý Trường Tranh gật đầu với lão bí thư: "Chào lão đồng chí, tôi tìm Quý Minh Viễn."

Vừa dứt lời, lão bí thư nghi hoặc một lúc: "Cậu là?"

"Tôi là người nhà của Quý Minh Viễn, tìm cậu ấy có một chút việc."

Nghe đến đây, lão bí thư liền thu ánh mắt về, nghĩ thầm, chẳng trách đối phương có hơi giống Quý Minh Viễn.

Khí chất trên người Quý Minh Viễn là thiên về ôn hòa, mà Quý Trường Tranh lại là lạnh lùng lỗi lạc hơn một chút.

Sau khi lão bí thư biết được thân phận của đối phương, liền vỗ vỗ cái kèn đồng lớn hình sao đỏ trong tay mình.

Ông ấy thanh thanh giọng nói: "Thanh niên trí thức Quý, thanh niên trí thức Quý, qua đây một chút."

Ruộng lúa mì mà Quý Minh Viễn được phân nằm ở vị trí trung tâm của cả mảnh đất, thực sự không tiện đi qua.

Một khi nhiều thêm một chuyến dấu chân, ắt sẽ giẫm phải mầm lúa mì, đây cũng chính là nguyên nhân Quý Trường Tranh không có đi qua đó.

Lão bí thư vừa gọi một cái, Quý Minh Viễn vẫn còn làm việc bên trong bỗng nhiên bất ngờ một chút, cậu ta theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn về hướng lão bí thư.

Chỉ là, lúc nhìn thấy người bộ đứng bên cạnh lão bí thư, khuôn mắt trắng nõn của cậu ta nhất thời kinh ngạc một chút, cái cuốc trong tay cũng theo đó mà rơi xuống.

"Chú út..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-227.html.]

Cậu ta theo bản năng gọi một tiếng, ngay sau đó, gần như là ngây người như phỗng đi tới.

Lúc đi đến trước mặt Quý Trường Tranh.

Quý Minh Viễn mang theo vài phần câu nệ: "Chú út, sao chú lại đến đây rồi?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Quý Trường Tranh không trả lời, mà là cúi đầu nhìn cậu ta một lúc, da của Quý Minh Viễn là rất trắng, từ nhỏ đã như một cô gái, trắng nõn đến kỳ cục.

Thế nhưng vào lúc này, nhìn vào đen đi một chút thì không nói, ngay cả người từ trước đến giờ thích sạch sẽ như cậu ta, lúc này trên tay và trên quần, trên giày, toàn bộ đều là hạt bụi.

Nhìn tới đây.

Quý Trường Tranh trước giờ hay nói toạc ra cũng theo đó mà trầm mặc chốc lát, ngay sau đó, anh nhàn nhạt nói: "Qua đây với chú một chuyến."

Quý Minh Viễn cứ như đứa trẻ phạm sai lầm, cậu ta dùng sức phủi đi hạt bụi trên tay, đi theo phía sau Quý Trường Tranh.

Bọn họ vừa đi.

Xã viên môn bỗng nhiên rầm rộ lên.

"Người lúc nãy là cái gì của thanh niên trí thức Quý vậy?"

"Dường như là người nhà của cậu ấy."

"Người nhà của thanh niên trí thức Quý đẹp trai hơn một tí, tôi cứ tưởng thanh niên trí thức Quý là nam đồng chí đẹp trai nhất mà tôi từng gặp, không ngờ người nhà của thanh niên trí thức Quý còn đẹp trai hơn anh ấy."

Hai người họ không giống nhau.

Nếu muốn nói rõ không giống nhau chỗ nào thì các xã viên không rành chữ nghĩa lại không miêu tả được.

Nhưng nếu để đám thanh niên trí thức có học hành đàng hoàng như Diêu Chí Anh nói thì sẽ thế này.

Thanh niên trí thức Quý đẹp trai kiểu dịu dàng ôn hòa, như một khối ngọc thô, không hề có tính công kích.

Còn chú út của thanh niên trí thức Quý đẹp trai theo kiểu sắc bén, uy h**p, nhất là khi im lặng, khí thế của anh luôn khiến người ta phải run sợ.

Đây là hai người hoàn toàn khác nhau.

Nếu họ có điểm chung thì đó là trông họ đều đẹp như nhau.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 228


Chỉ có thể nói, những người đẹp trai luôn có sự tương đồng.

Bên kia, Quý Minh Viễn đi theo Quý Trường Tranh, sau khi cách các xã viên ruộng lúa mạch ước chừng mấy trăm mét.

Xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Chỉ có gió bắc gào thét như vài nhát d.a.o cứa vào mặt, đau đớn nhức nhối.

Hai người đều im lặng.

Không biết qua bao lâu, Quý Minh Viễn thật sự không thể thích ứng được, chút út trước nay quen cợt nhả, bây giờ lại nhìn cậu ta với ánh mắt nghiêm túc như vậy.

Rõ ràng đối phương rất bình tĩnh, mặt không chút thay đổi, nhưng Quý Minh Viễn có thể nhìn thấy sóng ngầm dần trở nên dữ dội trong con ngươi của đối phương.

Khiến người ta hãi hùng khiếp vía.

Cuối cùng, Quý Minh Viễn vẫn là người bỏ cuộc trước, cậu ta mím môi, nhỏ giọng nói: "Chú, chú nhận được thư của cháu rồi à?"

Quý Trường Tranh không trả lời vấn đề này, mà nói với Quý Minh Viễn tiếng: "Ngồi."

Dưới chân họ là bờ ruộng, đối diện là cỏ dại mênh m.ô.n.g vô bờ.

Đồng cỏ khô vàng, dưới trông hoang vắng và im lìm dưới tiếng gió bấc gào thét.

Quý Minh Viễn trầm mặc một lát rồi ngồi xuống bờ ruộng theo động tác của Quý Trường Tranh.

Bờ ruộng bấy giờ tuy đã khô queo nhưng nếu đặt m.ô.n.g ngồi xuống vẫn dính phải ít bùn đất.

Nhưng cũng may rễ cỏ mọc quanh bờ ruộng nên không tính là quá bẩn.

Quý Trường Tranh không đánh thẳng vào vấn đề mà quay đầu nhìn cậu ta với vẻ hứng thú: "Không chê mặt đất bẩn à?"

Quý Minh Viễn là người thích sạch sẽ nhất Quý gia, ra ngoài chơi đùa với đám trẻ, bạn nhỏ nhà người ta chơi bất chấp hoàn cảnh nên lúc về cả người trông như mèo hoang.

Chỉ có Quý Minh Viễn, lần nào về cũng giữ quần áo sạch sẽ.

Thế nên từng có một khoảng thời gian dài người Quý gia coi Quý Minh Viễn như một cô bé mà chăm sóc.

Quý Minh Viễn nghe chú mình hỏi như vậy, cậu ta không khỏi bật cười: "Chú, cháu đã trưởng thành, không giống hồi nhỏ nữa."

Cậu ta tới làm thanh niên trí thức, sao có thể sợ khổ sợ bẩn chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-228.html.]

Quý Trường Tranh thấy cậu ta thả lỏng hơn nhiều, lúc này mới thờ ơ nhổ một cọng cỏ để lên miệng cắn: "Đúng là trưởng thành rồi."

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc trước, hồi còn bé, thấy bùn dính trên người thôi đã òa khóc nguyên buổi.

Chuyện này khiến Quý Minh Viễn hơi xấu hổ, cậu ta mím môi: "Đã qua lâu rồi."

Ý là chú đừng nhắc lại nữa.

"Được rồi, chú không nhắc."

Quý Trường Tranh cắn rễ cỏ, trên khuôn mặt đẹp trai khí phách chợt trở nên nghiêm nghị: "Quý Minh Viễn, cháu thích cô gái nào à?"

Nghe vậy, Quý Minh Viễn ngơ ngác rồi lập tức cúi đầu ừ một tiếng.

"Chú, chú đọc hết rồi à?"

Sau khi viết thư, thật ra cậu ta có chút hối hận, nhưng cậu ta không thể chia sẻ chuyện kiểu này với người nhà, người có thể chỉ rõ phương hướng cho cậu cũng chỉ có chú út.

Quý Trường Tranh khẽ ừ một tiếng, chiếc cằm xinh đẹp hơi cứng lại nhưng lời nói ra lại mang theo vài phần trêu ghẹo.

"Minh Viễn của chúng ta trưởng thành rồi."

"Biết thích con gái nhà người ta rồi."

Anh vừa dứt lời, Quý Minh Viễn chợt thả lỏng vài phần, khuôn mặt trắng nõn cũng nhuộm một tầng đỏ ửng.

"Chú út, cô ấy thật sự rất tốt."

Quý Minh Viễn nói như vậy kỳ thật cũng đang thăm dò, xem thử thái độ của Quý Trường Tranh thế nào mới kể tiếp.

Thái độ của Quý Trường Tranh thế nào?

Không phản đối, thậm chí còn trêu ghẹo, phản ứng này khiến Quý Minh Viễn hoàn toàn yên tâm.

"Cô ấy rất tốt, rất thông minh, khéo léo." Dừng một chút, cậu ta bổ sung thêm: "Cũng rất đẹp."

Quý Trường Tranh cười nhướng mày: "Đó là đương nhiên, cô gái mà Minh Viễn nhà chúng ta thích chắc chắn là cô gái tốt nhất trên đời."

Nghe anh nói thế, Quý Minh Viễn như được cổ vũ.

"Chú út, cháu chưa từng gặp cô gái nào tốt như vậy, dường như vừa vào tay cô ấy là mọi việc đều được giải quyết một cách dễ dàng. Cô ấy rất thông minh, cũng rất tháo vát, giỏi giáo dục bọn trẻ nữa."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 229


Lúc Quý Minh Viễn nói lời này, khuôn mặt luôn dịu dàng chợt sáng bừng: "Chú, cô ấy giáo dục trẻ con không chỉ dạy về đời sống vật chất, mà còn dạy về đời sống tinh thần."

"Cô ấy thật sự rất tốt."

Quý Trường Tranh một tay chống cằm lẳng lặng nhìn cậu ta, nghe cháu mình kể về cô gái kia.

Đợi đối phương nói xong.

Anh mới nhàn nhã gọi: "Minh Viễn."

"Cô gái kia có thích cháu không?"

Anh vừa dứt lời, nụ cười trên mặt Quý Minh Viễn cứng lại, cậu ta chua xót nói: ""Hiện tại không thích, nhưng tương lai, chú út..."

"Cháu bảo đảm, cô ấy nhất định sẽ thích cháu."

Cậu ta sẽ cố gắng.

Nghe vậy, Quý Trường Tranh hiểu ngay, cháu trai nhà mình tương tư người ta, nếu là đơn phương thì dễ giải quyết hơn nhiều.

Anh nói thẳng: "Cô gái thích cháu, cháu có thể bảo vệ cô ấy an toàn không?"

"Quý Minh Viễn, cháu là người Quý gia, cháu đích tôn trưởng của Quý gia, cháu có hiểu ý nghĩa vai trò của người vợ tương lai của cháu không?"

Vân Mộng Hạ Vũ

"Sau khi cưới cô ấy về, cháu có thể bảo đảm cô ấy ở Quý gia không phải chịu bất kỳ ấm ức nào không?"

Cái này...

Sau khi Quý Trường Tranh đặt vài câu hỏi.

Nụ cười trên mặt Quý Minh Viễn hoàn toàn biến mất, vết đỏ trước đó cũng nhạt đi, trở nên trắng bệch.

"Cháu..."

Cậu ta định nói cháu làm được.

Nhưng lại bị Quý Trường Tranh cắt ngang: "Minh Viễn, cháu nghĩ kỹ xem, cháu có thể vượt qua cửa ải của mẹ cháu không? Còn cửa ải của ông nội cháu nữa?"

Mẹ của Quý Minh Viễn xuất thân phú quý, cư xử tao nhã lễ độ nhưng cũng rất bá đạo, không bá đạo không làm con dâu của Quý gia được.

Đến Quý Trường Tranh cũng không thể không thừa nhận, anh cả của anh đúng là biết cưới vợ, chị dậu cả là người khéo léo, nhanh nhẹn, là một người vợ tuyệt đối lý tưởng.

Chị ấy tuy là một người vợ lý tưởng nhưng chưa chắc là một bà mẹ chồng tốt.

Không thể nói chị ấy xấu xa độc địa gì, chỉ là lập trường của hai bên khác nhau mà thôi.

Tuy cô gái Minh Viễn thích rất ưu tú, nhưng không thể phủ nhận, đối phương có một đứa con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-229.html.]

Về điểm này, bất kể là Quý Trường Tranh hay Quý Minh Viễn đều hiểu, mẹ của Quý Minh Viễn tuyệt đối sẽ không chấp nhận.

Nghe chú út nói trắng ra như thế.

Quý Minh Viễn trầm mặc, không biết qua bao lâu, cậu ta nói: "Cháu sẽ cố gắng thuyết phục mẹ cháu."

Quý Trường Tranh lắc đầu, giọng chắc như đinh đóng cột: "Không được, tính cách của mẹ cháu, cháu hiểu, chú cũng hiểu, cháu không thuyết phục được bà ấy."

"Cháu chỉ có thể dứt bỏ chị ấy thôi."

Dứt bỏ?

Câu nói này khiến Quý Minh Viễn khựng lại, cả hai người họ đều hiểu ý nghĩa của từ dứt bỏ.

Cậu ta rời khỏi Quý gia, cắt đứt quan hệ với mẹ, sau đó đi cưới cô gái mình yêu mến.

Cái này...

Quý Minh Viễn hoàn toàn im lặng, cắt đứt ư?

Rời khỏi Quý gia sao?

Quý Minh Viễn từ nhỏ đã được giáo dục với tư tưởng là người sẽ kế thừa Quý gia trong tương lai, làm trụ cột của Quý gia, và đó chính xác là những gì cậu ta đang làm.

Từ nhỏ cậu ta đã sống với những quy củ kia, cẩn thận từ lời nói đến việc làm, cậu cũng cố gắng hướng tới những mục tiêu mà cha mẹ và ông nội đặt ra cho mình.

Thậm chí, gần hai mươi năm sống trên đời này, đó cũng là mục tiêu mà cậu ta theo đuổi đến tận hôm nay.

Cậu ta thật sự phải buông bỏ quá khứ vì cô gái mà mình yêu sao?

Từ bỏ mục tiêu cũ của mình?

Suy nghĩ này khiến Quý Minh Viễn hoang mang.

Quý Trường Tranh châm một điếu thuốc, đưa cho cậu ta: "Suy nghĩ kỹ chưa?"

Quý Minh Viễn không hút thuốc, nhưng cậu ta vẫn nhận lấy, rít một hơi rồi sặc ra từng ngụm khói.

Nước mắt cũng chảy theo.

Khuôn mặt vốn trắng nõn chợt đỏ bừng.

"Chú út, t.h.u.ố.c lá này khó hút quá."

Cậu ta liên tục ho khan.

Quý Trường Tranh ngậm mẩu t.h.u.ố.c lá trong miệng, không hút mà thờ ơ cắn: "Đúng vậy, không dễ hút, nhưng có thể giải sầu."

"Cháu không muốn thử à?"
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 230


Quý Minh Viễn lắc đầu, vứt điếu thuốc vừa hút đi.

"Vậy cháu có muốn thử với cô gái cháu thích không?"

Cái này...

Lần này Quý Minh Viễn trầm mặc, không biết qua bao lâu, cậu ta ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: "Chú, cháu muốn thử."

Quý Trường Tranh không bất ngờ: "Vậy chú ở đây chờ cháu."

Anh giơ đồng hồ lên, xoay nhẹ một chút rồi bình tĩnh nói: "Cho cháu một tiếng."

Nghe vậy, Quý Minh Viễn không quay đầu lại, chạy tới chỗ Thẩm Mỹ Vân.

Còn Quý Trường Tranh ngồi tại chỗ, anh lẳng lặng nhìn bóng lưng rời đi của đối phương.

Kỳ thật, anh biết cô gái Minh Viễn thích sẽ không nhận lời nó.

Nhưng hắn còn bảo Minh Viễn đi hỏi, chẳng qua là để Minh Viễn hết hy vọng mà thôi.

Chia rẽ từ bên ngoài là cách tốt nhất không làm tổn thương mối quan hệ giữa họ, không có ngoại lệ. Đây là biện pháp Quý Trường Tranh trằn trọc cả đêm mới nghĩ ra.

Đợi Quý Minh Viễn rời đi, Quý Trường Tranh ngửa đầu nhìn bầu trời xám xịt, rơi vào trầm mặc.

*

Quý Minh Viễn chạy một mạch từ khoảnh ruộng của đại đội Tiền Tiến đến nơi Thẩm Mỹ Vân đang ở.

Ước chừng gần hai mươi phút, cậu ta không dừng lại dù chỉ một giây.

Đây là lần bồng bột nhất trong cuộc đời Quý Minh Viễn.

Cậu ta vứt bỏ sự dịu dàng và dè dặt của ngày xưa, lần đầu tiên, cậu cố gắng vì cô gái mà mình thích.

Lúc cậu ta đến chuồng heo thời điểm, Trầm Mỹ Vân đang hầu hạ A Hoa, A Hoa hình như rất hưởng thụ, nó ưỡn cái bụng to làm tổ bên trong chuồng heo.

Không biết Thẩm Mỹ Vân lấy được một cái cào nhỏ từ đâu, cô đang gãi ngứa cho A Hoa.

Bất ngờ hơn là Thẩm Mỹ Vân bịt kín toàn thân, đến tay cũng không chừa.

Chỉ có một đôi mắt lộ ra bên ngoài.

Nhìn thấy cảnh tượng này...

Quý Minh Viễn hơi cạn lời, cậu điều chỉnh hô hấp, gọi người bên trong: "Thanh niên trí thức Thẩm."

Thẩm Mỹ Vân nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại nhìn, Quý Minh Viễn mới chạy sang nên mặt đỏ bừng, một giọt mồ hôi chảy xuống từ xương mày.

Lịch sự và tuấn tú.

Thẩm Mỹ Vân không ngờ lại gặp Quý Minh Viễn ở đây, cô sửng sốt, lập tức đứng lên đi về phía Quý Minh Viễn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-230.html.]

Cũng có chút bất ngờ.

"Thanh niên trí thức Quý, người nhà cậu vừa tới tìm cậu, cậu không tìm được anh ta à?"

"Tìm được rồi."

Quý Minh Viễn thở hổn hển.

Thẩm Mỹ Vân: "Vậy cậu làm sao đấy?"

Không nói chuyện với người nhà, chạy tới xem cô làm gì?

Quý Minh Viễn nghe Thẩm Mỹ Vân hỏi, cậu hít sâu rồi hít sâu nữa, khó khăn lắm mới điều chỉnh được trạng thái.

Cậu ta lúc này mới cúi đầu nhìn cô, trong đôi mắt kia có sự yêu thích và mong đợi mà chính cậu ta cũng không nhận ra.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trong không khí thấp thoáng sự mập mờ.

Thẩm Mỹ Vân như hiểu ra điều gì đó, cô suy nghĩ một lát rồi cười với cậu ta: "Thanh niên trí thức Quý, cậu tới giúp tôi xúc phân heo hả?"

Bầu không khí mập mờ thoắt cái vỡ tan tành.

"Thanh niên Quý, cậu tới giúp tôi dọn phân sao?"

Giống như có một bầu không khí mờ ám nào đó, tan vỡ tanh bành.

Vân Mộng Hạ Vũ

Quý Minh Viễn sửng sốt trong chốc lát, vẻ mặt thâm tình vui sướng lẫn chờ mong bỗng cứng đờ..

Rồi vỡ ra thành từng mặt.

Thậm chí chẳng thể nhặt lên nổi.

Thẩm Mỹ Vân thấy cậu ta im lặng, khuôn mặt hiện lên vẻ thất vọng: "Không phải sao?"

"Tôi còn tưởng cậu tới đây giúp tôi dọn phân heo nữa ấy."

Cái này...

Trên khuôn mặt Quý Minh Viễn hiện lên vẻ quỷ dị đến kỳ lạ, tất cả biểu cảm vui sướng chờ mong lẫn thâm tình đều tan thành mây khói.

Thấy cậu ta vẫn không lên tiếng, Thẩm Mỹ Vân cười nhẹ: "Nếu không phải thì thanh niên Quý này, cậu đừng trì hoãn thời giờ của tôi nữa."

Muốn đuổi người rồi.

Lúc này Quý Minh Viễn hoàn toàn tỉnh táo trở lại, môi mấp máy, trong lúc nhất thời, cũng chẳng biết nên hành xử như thế nào.

Cậu ta đứng đó do dự một lúc, sau đó cuối cùng cũng hạ quyết tâm."

"Thanh niên Thẩm."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 231


Thẩm Mỹ Vân đang cầm một cái xẻng, đang dọn dẹp nước bẩn và phân heo trong chuồng, nghe vậy liền đưa xẻng ra.

"Cậu làm không?"

Qúy Minh Viễn: "..."

Quý Minh Viễn ngơ ngác cầm xẻng lên, trong lúc giúp đỡ dọn phân heo, cậu ta có chút hoảng hốt.

Mình đang làm gì ở đây vậy?

Dường như cậu ta đã quên mất.

Sau khi dọn sạch phân lợn, toàn thân cậu ta bốc lên một mùi khó tả, có lẽ cậu ta cũng đã hiểu được.

Tại sao thanh niên Thẩm lại trang bị đầy đủ vũ khí hạng nặng như vậy.

Chỉ để lộ hai con mắt ra bên ngoài.

Quý Minh Viễn muốn nói chuyện, nhưng khi cậu ta khịt mũi, lại cảm thấy toàn thân đều nồng nặc mùi hôi thối.

Có vẻ không thích hợp để lên tiếng thổ lộ với đối phương cho lắm?

Quý Minh Viễn im lặng một lát, suy nghĩ một chút, mới lấy hết can đảm hét lên: "Thanh niên Thẩm?"

Thẩm Mỹ Vân ngẩng đầu nhìn cậu, giọng nói vẫn tràn đầy kinh ngạc: "Cái gì, cậu còn muốn giúp tôi làm việc nữa à?"

Quý Minh Viễn: "..."

Không được, không được.

Cậu ta có chút xấu hổ nói: "Thanh niên Thẩm, người nhà của tôi vẫn đang chờ tôi, tôi về trước đây."

Thẩm Mỹ Vân tiếc nuối nói: "Vậy ngày mai cậu có tới không?"

Quý Minh Viễn: "..."

Lúc Quý Minh Viễn rời đi, gần như là chạy trối chết, ngay cả bước chân cũng có vẻ hơi mơ hồ.

Khi rời chuồng heo, cậu ta thậm chí còn sinh ra ảo giác, đây là đâu, tôi là ai.

Cậu ta đi tìm thanh niên Thẩm làm gì vậy?

Ồ, cậu ta đi tìm thanh niên Thẩm, hỏi cô xem có sẵn lòng làm người nhà của cậu ta không.

Bọn họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi gian khổ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-231.html.]

Đáng tiếc lời còn chưa nói ra khỏi miệng, đã bị phân heo rải rác khắp chuồng làm rối tung lên.

Quý Minh Viễn đã đi xa, quay đầu lại nhìn thoáng qua Thẩm Mỹ Vân, cô trang bị đầy đủ vũ khí hạng nặng, gần như chẳng thể nào nhìn rõ mặt, chỉ đang cúi thấp đầu làm việc.

Dường như phát hiện Quý Minh Viễn đang nhìn mình.

Thẩm Mỹ Vân giơ tay vẫy chào cậu ta.

Quý Minh Viễn: "..."

Quý Minh Viễn chạy càng nhanh hơn, đối với người mắc bệnh sạch sẽ mà nói, nhìn thấy đống phân rải rác khắp chuồng đó, đừng nói đến việc thổ lộ, ngay cả ở lại lâu thêm cũng chẳng thể nữa kìa.

Nhìn Quý Minh Viễn gần như chạy trối chết.

Khói miệng Thẩm Mỹ Vân nhếch lên, như có như không nở nụ cười, hừ nhẹ một tiếng: "Nhóc con."

Cứ như thế, muốn thổ lộ, nhưng ngay cả đống phân này thôi mà còn không chịu được.

Thiếu niên mà, vẫn còn non nớt quá.

Nghĩ đến đây, Thẩm Mỹ Vân có chút vui sướng ngâm nga vài khúc ca, giải quyết xong Quý Minh Viện, cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Nói cho cùng, Quý Minh Viễn mới bao tuổi cơ chứ, mười tám mười chín tuổi, còn chưa đến hai mươi tuổi nữa kìa, cô không thể xuống tay được đâu

Trong nguyên tác, bạn đời của Quý Minh Viễn phải là nữ chính, chứ không phải là mẹ của nữ chính là cô đây.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thế hệ này hỗn loạn quá.

Đáng lo thật đấy.

Bên kia sườn núi, Quý Trường Tranh ngậm cọng cỏ rơm, nghe thấy động tĩnh, không khỏi nhìn sang, liền thấy Quý Minh Viễn đang chật vật đi tới.

Hơn nữa, trước khi người đến, đã có một mùi hôi thối nồng nặc truyền đến.

Quý Trường Tranh nhanh chóng bật dậy như ngư dân câu được cá, giơ tay ngăn cản đối phương: "Cháu đừng tới đây."

Nhìn thấy đối phương vẫn tiến về phía trước, anh lập tức lui về phía sau, chán ghét nói: "Không đúng, cháu đi tìm cô nương nhà người ta thổ lộ, sao bỗng thối thế này rồi? Cháu rơi xuống hố phân à?"

Quý Minh Viễn: "..."

Quý Minh Viễn tuổi tủi thân muốn chết, cậu ta giơ tay áo lên ngửi thử, xác nhận thối cực kỳ: "Chú nhỏ, cháu không có rơi vào hố phân, cháu tới đó tìm đối phương thổ lộ đó."

"Nhưng mà..."

"Cô ấy luôn ngắt lời cháu, còn luôn kêu cháu giúp cô ấy dọn phân heo trong chuồng."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 232


Vì vậy, trong vòng nửa tiếng đồng hồ, cậu ta đã phải dọn phân tới hai mươi phút, trong mười phút cuối cùng muốn tìm cách mở lời, nhưng thanh niên Thẩm lại bình tĩnh kêu cậu ta ngày mai lại đến dọn phân heo tiếp.

Như thế thì sao cậu ta có thể thổ lộ được cơ chứ?

Quý Trường Tranh ngắt lời cậu ta: "Ý của cháu là, lúc cháu tới thổ lộ thì đối phương đều tìm cách kêu cháu tới giúp dọn phân heo phải?"

"Dọn sạch phân trong chuồng?"

Quý Minh Viễn: "Là như thế đó."

Quý Trường Tranh: "Không tìm được cách nào thổ lộ cả?"

Quý Minh Viễn dạ một tiếng.

"Cho nên, cháu đi tới đó nửa tiếng đồng hồ, không những không thổ lộ được, mà còn giúp cô nương người ta dọn phân, dọn phân sạch thì lại rời đi, hơn nữa người ta còn xin cháu người mai lại tới phụ giúp nữa?"

"Sau đó cháu bỏ chạy? Quên thổ lộ tình cảm?"

Quý Minh Viễn không muốn gật đầu, nhưng chú nhỏ giống như đã nhìn thấy mọi chuyện, cậu ta cũng chẳng còn cách nào mà dạ một tiếng.

Vốn Quý Trường Tranh rất nghiêm túc, mặc dù anh đã chuẩn bị đầy đủ, biết con gái nhà người ta sẽ không đồng ý, nhưng nghe được những lời này.

Anh gần như không thể ngừng cười, nụ cười kéo dài đến tận mang tai.

"Cô nương cháu thích cũng khá ngầu đấy chứ?"

Người bình thường không thể hành xử như thế được đâu.

Để người tới thổ lộ với mình đi dọn phân heo.

"Ha ha ha ha ha ha ha ha."

Quý Minh Viễn bất đắc dĩ nói: "Chú nhỏ, chú còn cười được."

Qúy Trường Tranh đã cố gắng hết sức để không cười, nhưng thật sự rất buồn cười đó?

"Ha ha ha ha."

"Minh Viễn - hahaha, cháu còn chưa hiểu sao? Cô nương người ta đã đón được ý đồ của cháu rồi, cho nên, hahaha, nên mới kêu cháu đi dọn phân heo đó, ha ha ha."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-232.html.]

Vừa dứt lời, vẻ mặt Quý Minh Viễn trở nên rất vi diệu: "Chú nhỏ, chú nói đối phương đã đoán được rồi sao? Đoán được cháu tới tìm cô ấy để làm gì sao?"

Quý Trường Tranh nhướng mày, đuôi lông mày nhếch lên như vui đùa: "Nếu không thì sao cơ chứ, cháu tưởng trên đời này có người có thể làm những chuyện như này sao?"

"Một lần hai lần ba lần bốn rồi tới năm lần, cháu có bao giờ cân nhắc xem là đối phương đang cố ý không đó?"

Cái này...

Quý MInh Viễn lâm vào trầm mặc, cậu ta thở dài, cảm thấy có chút bối rối, cảm giác rất khó tả.

"Chú nhỏ, sao chú lại nghĩ cô ấy thông suốt như vậy? Chẳng lẽ cháu tệ tới vậy sao?"

Đây là lần đầu tiên cậu ta thích một cô gái đó.

Đầy sự chân thành và yêu thương, cuối cùng lại chỉ có dọn phân heo.

Nói thật, cho dù Quý MInh Viễn đã hết hy vọng, cậu ta cũng sẽ luôn nghĩ tới cảnh tượng hôm nay đi gặp Thẩm Mỹ Vân để bày tỏ tình cảm.

Cái bóng của dọn phân heo thật sự quá lớn.

Quý Trường Tranh vỗ bả vai cậu ta, xúc động nói: "Minh Viễn, cháu phải phải vui sướng vì thích một cô nương thông suốt như vậy mới đúng, tấm lòng người ta trong sáng như ngươi, cho dù đã đến bước này, vẫn trả lại cho cháu chút tình cảm, ít nhất... Vẫn có thể làm bạn bè được."

Thật ra, lúc trước anh chưa từng nghĩ tới chuyện này rồi, cho tới khi Quý Minh Viễn nói ra những lời này.

Vân Mộng Hạ Vũ

Quý Trường Tranh phát hiện, cô gái mà Minh Viễn thích, là một người cực kỳ lý trí.

Theo lý thuyết mà nói, kiểu từ chối này làm tổn hại đến sự hòa hợp giữa hai bên, nhưng sau hành động ngang ngược kia.

Trái lại lại khiến người ta dở khóc dở cười.

Cho dù bây giờ khi Quý Minh Viễn nhắc tới chuyện thổ lộ thất bại, cũng không phải thương tâm khổ sở, mà là bị chuyện dọn phân heo dọa sợ.

Đối phương dời đi sự chú ý của Quý Minh Viễn, hơn nữa còn dời đi một cách cực kỳ điêu luyện.

Điều đó không làm tổn hại đến sự hòa hợp giữa hai bên, đồng thời cũng giữ được chút thể diện cho đối phương.

Sau tất cả những chuyện đó, EQ của người này không phải cao bình thường đâu, đầu óc cũng rất thông minh.

Ít nhất là nhiều người không làm được.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 233


Nghe Quý Trường Tranh phân tích như vậy, Quý Minh Viễn vẫn không khỏi đau lòng, nhưng khi ngửi thấy mùi phân heo trên người thì nỗi đau xót do tỏ tình thất bại đều biến thành đống heo thối hoắc kia.

Cậu ta thẫn thờ nói: "Chú út ơi, cháu thất tình rồi!"

Vừa nói xong, Quý Trường Tranh vỗ bộp một phát lên vai cậu ta, cặp mày anh khí khẽ nhướng lên: "Nói nhảm! Kiểu của cháu gọi là yêu đơn phương."

Vân Mộng Hạ Vũ

Đau lòng quá đi!

Quý Minh Viễn không muốn nói chuyện với anh nữa, cậu ta ngồi sụp xuống, nhìn rễ cỏ khô héo dưới đất rồi khẽ thở dài.

"Cô ấy thật sự rất tốt."

Đôi mắt đen như mực của Quý Trường Tranh trông đầy ẩn ý, anh nói: "Cô ấy tốt thật, nhưng không thích hợp với cháu."

Không phải tất cả những người bạn thích đều phù hợp với bạn.

Nghe vậy, một tia đau khổ cuối cùng trong lòng Quý Minh Viễn cũng biến mất theo.

Đúng vậy.

Không phù hợp!

Không phù hợp!

Ba chữ này gần như đã phản ảnh chính xác hoàn cảnh của cậu ta, thật ra lúc Quý Minh Viễn lựa chọn viết bức thư đầu tiên cho Quý Trường Tranh, trong lòng cậu ta đã đưa ra quyết định rồi. Cậu ta biết, nếu như nói cho người trong nhà thì cả nhà sẽ phản đối.

Thế nên cậu mới quyết định viết thư cho chú út, mong nhận được sự ủng hộ của anh.

Nhưng sau khi nghe đối phương phân tích, cậu ta đã nhận ra thực tế vô cùng tàn khốc.

Cậu ta là người nhà họ Quý!

Là Quý Minh Viễn!

Là Quý Minh Viễn từ nhỏ đã được gột rửa bằng đủ loại quy củ và lễ giáo nghiêm khắc.

Cậu ta có tư cách gì mà nhắc đến từ "thích" chứ, từ ban đầu cậu ta đã không xứng rồi.

Nghĩ đến đây, trong lòng Quý Minh Viễn rất khó chịu: "Chú út, chú không có người mình thích sao?"

Quý Trường Tranh khoanh tay trước ngực, đôi mi dày khẽ nhướng lên, chẳng thèm che giấu ý trêu chọc dưới đuôi lông mày.

Anh nói chắc như đinh đóng cột: "Không có, người có thể khiến chú út cháu thích vẫn chưa ra đời đâu."

Thấy cháu trai nhìn mình, Quý Trường Tranh bình tĩnh tự tin nói: "Chí hướng của cuộc đời chú út cháu là xả thân vì nước, trong mắt chú không có tình yêu tình báo gì cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-233.html.]

Gương mặt anh vô cùng anh tuấn, hào sảng, lúc nói chuyện này, cả người như bừng sáng lên.

Chuyện này khiến Quý Minh Viễn rất hâm mộ, nhưng cậu ta lại nói ra một sự thật

"Chú út."

"Hử?"

"Vậy chú chẳng phải là ông chú già độc thân ngàn năm sao?"

Vừa dứt lời, Quý Minh Viễn không đợi Quý Trường Tranh trả lời đã vội chạy biến ra ngoài ruộng làm công kiếm điểm.

Quý Trường Tranh không ngờ có một ngày mình lại bị cháu trai cười nhạo, anh vuốt vuốt cái cằm xinh đẹp, xùy một tiếng: "Càng ngày càng bản lĩnh đấy!"

Còn dám cười nhạo anh.

Anh là ông chú độc thân ngàn năm thì sao?

Anh đây độc thân trong vinh quang!

Nhìn theo bóng lưng chạy biến đi của Quý Minh Viễn, Quý Trường Tranh thở dài, xem như đã giải quyết xong chuyện này mà không gặp bất trắc rồi.

Nhìn phản ứng của Quý Minh Viễn như vậy mà vẫn còn xuống đất làm việc được thì chắc cũng không đau lòng lắm đâu, nhỉ?

Thế thì anh cũng yên tâm rời đi đúng không?

Chỉ là, Quý Trường Tranh khá tò mò, không biết cô gái Quý Minh Viễn thích là ai nhỉ?

Mà cũng có quan hệ gì đến anh đâu.

Dù sao cũng giải quyết xong chuyện này rồi.

*

Bên này, Thẩm Mỹ Vân không phải làm việc trong chuồng heo quá lâu, chỉ có thể nói là Quý Minh Viễn thật sự quá tốt.

Chạy qua chạy lại còn chưa đầy nửa tiếng đã dọn sạch hết phân heo trong chuồng rồi.

Vấn đề lớn của cô đã được giải quyết nhanh chóng, lại xách mấy thùng nước dội vào, thế là chuồng heo sạch bong sáng bóng luôn.

Sau đó, cô lấy cỏ heo ra, mùa này trên núi toàn tuyết là tuyết nên phải đào rau dại từ trước rồi phơi khô, ăn chung với lõi ngô nát, cũng chính là trấu cám.

Tất cả những thứ này đều có sẵn nên Thẩm Mỹ Vân nhàn hơn nhiều.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài chuồng heo, cô đổ một sọt rau đã được cắt nhỏ, lá răng ngựa, lá cẩu kỷ và trấu cám vào máng rồi đổ thêm hai gáo nước lạnh, cuối cùng khuấy đều lên.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 234


A Hoa nâng cái bụng to bước từng bước nhỏ đến, cúi đầu ăn ngon lành.

Ngay sau đó, đôi mắt đen lúng liếng của nó trông có vẻ sáng sủa hơn trước.

Thấy nó ăn ngon lành, Thẩm Mỹ Vân không quan tâm nữa. Cô lại kiểm tra lại chuồng heo một lần, quả thực đã sạch sẽ hơn rất nhiều, ngay cả mùi hôi thối cũng biến mất.

Người cô vẫn khá tốt, bởi vì võ trang đầy đủ nên trên tay và cánh tay không hề có mùi hôi thối gì.

Nhân lúc con heo đang ăn cỏ, Thẩm Mỹ Vân dùng bàn tay sạch sẽ nhúp một nắm hạt dưa nguyên vị ra cắn, cầm thêm một cái khay nhỏ nữa, vừa cắn hạt dưa vừa đọc sách hướng dẫn nuôi heo nái mang thai.

Đầu tiên là phải đảm bảo môi trường chuồng trại sạch sẽ, nhiệt độ thích hợp.

Tiếp theo, sau khi heo mẹ đẻ con, phải bổ sung nước kịp thời, đúng hơn là nước muối.

Còn nữa, nếu trong quá trình sinh sản gặp phải tình trạng vết thương chảy m.á.u thì phải dùng thuốc kháng viêm thích hợp, chính là Penicilin hay Oxytetracycline.

Đọc hết quyển sách hướng dẫn, Thẩm Mỹ Vân gấp sách lại, cúi đầu nhìn A Hoa, không khỏi cảm thán: "May mà mày gặp được tao đấy!"

Gặp được cô thì A Hoa mới có đường sống, ít nhất là cô không thiếu những thứ như Penicilin hay muối.

Nếu là đổi sang người khác đến hầu hạ A Hoa thì khả năng mạng nó sẽ treo trên sợi dây mất.

Bởi vì đối với các thành viên trong Đại đội Tiền Tiền mà nói, bản thân mình còn chẳng nỡ ăn muối chứ đừng nói đến Penicillin.

Con người bị bệnh còn cố gắng nhịn cho qua, cố tiết kiệm chút tiền mua thuốc, làm gì có phần cho heo dùng.

A Hoa không nghe hiểu mà chủ hừ hừ mấy tiếng với Thẩm Mỹ Vân.

Thẩm Mỹ Vân mỉm cười, rảnh rỗi không có việc gì, cô lại bốc một nắm hạt dưa ra, vừa cắn vừa tán gẫu với A Hoa.

Ăn hết hạt, cô lại nhả vỏ vào máng, nhưng nhả một lúc, Thẩm Mỹ Vân chợt nhận ra điều bất thường.

A Hoa không ăn cỏ hẻo mà ngẩng cái đầu trắng hồng lên, đôi mắt đen nháy lanh lợi nhìn cô chằm chằm.

Thẩm Mỹ Vân sửng sốt: "Mày ăn đi, nhìn tao làm gì? Không ăn nhiều chút thì sau lấy sức đâu mà đẻ heo con?"

A Hoa vẫn bất động, đôi mắt đậu đen mở to nhìn cô.

Thẩm Mỹ Vân ngẫm nghĩ, sau đó thử ăn một hạt dưa rồi nhả vỏ vào máng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-234.html.]

Vân Mộng Hạ Vũ

Quả nhiên, A Hoa đang bất động đột nhiên cúi xuống tìm kiếm vỏ hạt dưa.

Thẩm Mỹ Vân: "..."

Bây giờ đến cả heo cũng kén ăn à? Chuyện quái quỷ gì vậy?

*

Bên kia, sau khi rời khỏi Đại đội Tiền Tiến, Quý Trường Tranh chạy thẳng về Đồn trú Mạc Hà. Nơi bọn họ đóng quân cách Công xã Thắng Lợi một khoảng.

Sau khi về đến quân doanh, sắc trời đã tối.

Chỉ đạo viên Ôn đang đứng chờ dưới lầu ký túc xá, nghe thấy tiếng động thì quay sang, hỏi: "Về rồi à?"

Người Quý Trường Tranh vẫn còn mang theo khí lạnh bên ngoài, anh cởi áo khoác ra treo lên móc.

Anh khẽ "Ừ" một tiếng, cầm cái bình tráng men lên rồi đổ đầy nước nóng vào mới cảm thấy mình còn sống.

"Thế nào rồi? Giải quyết xong chưa?" Chỉ đạo viên Ôn đặt tờ báo trong tay xuống, khẽ hỏi.

Quý Trường Tranh gật đầu: "Coi như giải quyết xong."

Dưới ánh đèn, lông mi của anh phủ đầy sương hoa óng ánh, cái mũi thẳng tắp đỏ bừng lên vì lạnh, khuôn mặt anh khí trông trắng nõn dưới ánh đèn tỏa ra khí phách anh tuấn rực rỡ.

Ngay cả chỉ đạo viên Ôn cũng hơi sửng sốt, anh ấy thở dài nói: "Giải quyết xong là tốt rồi."

Quý Trường Tranh: "Ừ." Anh đang định ngồi xuống nghỉ ngơi một lát lại chợt nhớ ra một việc: "Tôi đến Công xã Thắng Lợi một chuyến mà lại quên đi tìm anh em rồi."

Chỉ lo giải quyết chuyện của thằng ranh Quý Minh Viễn kia.

Chỉ đạo viên Ôn hỏi: "Anh em của anh?"

Quý Trường Tranh: "Ừ."

Gương mặt đẹp trai của anh trông rất chán nản: "Không được rồi, lần sau tôi phải đi tìm mới được."

Anh còn chưa dứt lời đã nghe một loạt tiếng động vang lên bên ngoài.

"Doanh trưởng Quý, ngài có thư ạ."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 235


Lời này nói ra, Quý Trường Tranh ngẩn người trong chốc lát, sau đó vội vã chạy ra ngoài, không lâu sau đã thấy người đưa thư họ Trương đứng dưới lầu.

"Ông Trương, ông không phải đã tan làm rồi sao?"

Người đưa thư họ Trương là người phụ trách phát thư cho đơn vị của họ, bình thường giờ làm việc là từ 8 giờ sáng đến 6 giờ chiều.

Nhưng lúc này đã hơn 8 giờ tối, ông ấy vẫn còn ở đây.

Người đưa thư họ Trương dừng xe đạp, cười ha hả lấy một lá thư từ trong túi ra, nói: "Anh trước đó không phải nói có thư gửi cho anh thì đưa cho anh sao?"

"Tôi đến đưa thư cho anh đây."

Tan làm, khi đi cục bưu điện nhận thư, tình cờ thấy Quý Trường Tranh.

Vì thế ông ấy đưa thư trực tiếp đến đây, bình thường một đợt thư nhận được vào buổi tối sẽ được phát vào sáng hôm sau.

Quý Trường Tranh nghe vậy, vô thức lấy một bao t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn từ trong túi ra, nhét vào túi áo của người đưa thư họ Trương.

"Cảm ơn."

Nói xong, anh mới nhận lấy lá thư, khi nhìn thấy người gửi là Thẩm Mỹ Vân.

Anh nhướng mày, đôi mắt đen láy hơi sáng lên, xé thư ra, sải chân dài bước nhanh về ký túc xá.

Thấy Quý Trường Tranh đi rồi lại quay lại, chỉ đạo viên Ôn ngẩng đầu nhìn: "Sao thế? Minh Viễn nhà anh lại gửi thư cho anh à?"

Quý Trường Tranh: "Nói nhảm gì vậy, đây là thư của người anh em tôi gửi cho tôi."

Nói xong, anh thuận thế ngồi xuống bàn, bật đèn pin trên bàn.

Sau khi đọc xong toàn bộ nội dung thư, anh cau mày: "Anh Ôn, anh biết những người bị đưa đến tỉnh Hắc cải tạo tư tưởng trước đây, họ bị bắt chạy đi đâu không? Và khi nào họ được thả?"

Chỉ đạo viên Ôn biết điều này sao?

Anh ấy lắc đầu: "Tôi không biết, nhưng tôi đoán là tham mưu Chu chắc chắn biết."

"Nếu tôi nhớ không nhầm thì trước đây nhà anh ấy cũng có người thân như vậy."

Tuy nhiên, sau khi nói điều này, chỉ đạo viên Ôn lại buông chiếc cốc tráng men trong tay xuống, rất tò mò hỏi: "Sao thế? Người anh em của anh hỏi anh về chuyện này à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-235.html.]

Quý Trường Tranh ừ một tiếng, trực tiếp cất thư đi, sau đó cầm lấy áo khoác treo trên giá áo, mặc vào người.

Chỉ đạo viên Ôn kinh ngạc: "Không phải, anh định đi đâu vậy? Sắp đến giờ tắt đèn rồi đó?"

9 giờ rưỡi tắt đèn, lúc này còn chưa đến nửa giờ là đến giờ rồi.

Quý Trường Tranh mặc xong quần áo, tiện tay cầm lấy mũ, đội lên đầu, rồi sải bước ra cửa.

Vừa đi vừa trả lời: "Tôi đi tìm tham mưu Chu."

Chỉ đạo viên Ôn nghe vậy, vô thức tự tát mình một cái: "Tại sao tôi lại nói thế chứ!"

Thật không nên nói điều này mà.

Bên kia.

Vân Mộng Hạ Vũ

Quý Trường Tranh ra khỏi ký túc xá, đi thẳng đến nhà tập thể, nhưng đi được nửa đường thì anh chợt nghĩ ra một chuyện.

Quay lại ký túc xá, lấy một bao t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn từ ngăn tủ ra, suy nghĩ một chút, lại bỏ thêm một hộp sữa mạch nha.

Đây đều là đồ tiếp tế anh thường dùng, xem như đều đưa đi hết.

Chỉ đạo viên Ôn nhìn đến trợn mắt há hốc mồm: "Không phải, anh đến đó làm gì vậy?"

Quý Trường Tranh không trả lời anh ấy: "Trở về rồi nói sau."

Lúc này, anh đi thẳng đến nhà tập thể. Nhà tập thể và ký túc xá tách biệt nhau, ký túc xá thường là nơi ở của những người đàn ông độc thân trong quân đội.

Còn nhà tập thể bên kia thì là nơi ở những quân nhân đã có gia đình, hơn nữa còn phải có một chức vụ nhất định, nếu không sẽ không được phép mang gia đình đi theo.

Mà tham mưu Chu mà chỉ đạo viên Ôn nhắc đến, ở nhà tập thể tòa nhà thứ hai.

Lúc này, không ít gia đình đang chuẩn bị đi ngủ, nên chỉ có lác đác vài nhà bật đèn.

Tham mưu Chu cũng không ngoại lệ, gia đình anh ấy vừa mới chuẩn bị cho con rửa mặt đi ngủ.

Kết quả bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dữ dội.

Vợ của Tham mưu Chu, Triệu Xuân Lan, chải đầu và chỉnh trang, theo bản năng soi gương: "Nửa đêm thế này, ai đến thế?"
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 236


Tham mưu Chu đứng dậy khỏi giường, mặc lại quần áo: "Nửa đêm đến gõ cửa, hẳn là có chuyện gấp."

Nói xong, anh ấy xỏ dép lê, bất chấp cái lạnh mở cửa.

Khi mở cửa nhìn thấy Quý Trường Tranh, anh ấy ngạc nhiên: "Tiểu đoàn trưởng Quý, anh đây là?"

Quý Trường Tranh nói thẳng: "Tham mưu trưởng, tôi đến đây để hỏi anh một vài thông tin, có thể cho tôi vào không?"

Rõ ràng những lời này không tiện nói ở cửa.

Tham mưu Chu: "Vào đi, vào đi."

Quý Trường Tranh theo sau anh ấy vào nhà, rồi lấy tất cả những thứ giấu trong áo khoác ra, đặt lên bàn.

Rồi anh mới nói: "Thật ngại quá, đã làm phiền anh nửa đêm thế này, nhưng tôi thực sự có một chuyện gấp, muốn hỏi anh."

Tham mưu Chu: "Anh hỏi gì thì hỏi, lấy đồ ra làm gì?"

Anh ấy rõ ràng muốn đẩy đồ trở lại, nhưng Quý Trường Tranh không nhận. Anh cong môi, cười nói: "Không phải vì anh phải ra khỏi chăn ấm giữa đêm như thế này, tôi cũng thấy ngại sao?"

Đây rõ ràng là đang trêu chọc lãnh đạo, nhưng trước khi Tham mưu Chu kịp lên tiếng dạy dỗ.

Quý Trường Tranh đã nhanh chóng nói ra ý định của mình.

"Vấn đề là như thế này, tôi có một người em gái, gần đây ba mẹ cô ấy không phải bị đày đến tỉnh Hắc sao? Nhưng họ không đến nơi, mà bị người đón đi giữa đường, tôi muốn hỏi anh, ba mẹ cô ấy bị đưa đến đâu? Khoảng bao lâu nữa họ mới có thể bị đày đến nơi ban đầu?"

Nghe thấy lời này Tham mưu Chu hơi cau mày: "Mối quan hệ giữa anh và người em gái đó như thế nào?"

"Nếu không thực sự thân thiết, tôi khuyên anh đừng can thiệp vào chuyện này."

Quý Trường Tranh quả quyết nói: "Là anh em ruột."

Tham mưu Chu im lặng một lúc: "Tôi sẽ nói cho anh biết, những người bị đón đi giữa đường sẽ được trường học tiếp nhận để học tập, chương trình học này thường kéo dài hai tháng."

"Hai tháng sau, họ sẽ được đưa đến nơi ban đầu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-236.html.]

Nghe vậy, Quý Trường Tranh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, anh suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Nhưng họ sẽ học bình thường đúng không?"

Nghe đến đây, Tham mưu Chu không nhịn được đập bàn trừng mắt: "Nếu không thì sao? Anh nghĩ sao?"

Quý Trường Tranh nhìn phản ứng của anh ấy, xem như hoàn toàn yên tâm.

Anh nhướng mày trêu chọc nói: "Tôi không phải lo lắng nên loại sao." Anh có một dáng vẻ vô cùng tuyệt vời, khi trêu chọc như vậy khác hẳn với sự nghiêm túc lạnh lùng thường ngày. Anh càng có thêm vài phần khí chất hào hoa của tuổi trẻ, ít đi vài phần nghiêm túc lạnh lùng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Có thể nói, trước mặt lãnh đạo, Quý Trường Tranh là một con người khác. Anh vô cùng biết cách ứng xử.

Ngay cả khi anh có những nghi ngờ như vậy, tham mưu Cố cũng rất khó không thích anh.

Ngược lại, khi thấy Quý Trường Tranh chuẩn bị rời đi, tham mưu Cố còn gọi anh lại: "Đợi đã, lấy đồ của anh đi."

Quý Trường Tranh đứng thẳng, không quay đầu lại, cao giọng nói: "Đưa cho Nhị Nhạc bổ dưỡng lắm, anh cũng đừng chối từ."

Cái này haizz...

Tham mưu Cố không nhịn được cười mắng, Triệu Xuân Lan vợ anh ấy đi ra, nhìn thấy đồ vật trên bàn.

Cô ấy đã nghe thấy cuộc đối thoại của hai người trước đó, nghĩ đến đây, cô ấy không nhịn được cảm thán với chồng mình: "Đoàn trưởng Quý thực sự rất hiểu lễ nghĩa."

Nửa đêm gõ cửa hỏi thăm, còn không quên mang quà đến, nói thật, những người như vậy không nhiều lắm.

Tham mưu Cố cười: "Em không thấy anh sinh ra trong gia đình như thế nào sao?"

Triệu Xuân Lan tò mò: "Gia đình như thế nào?"

Tham mưu Cố không nói, mà đổi chủ đề: "Em luôn nói Tiểu Lý keo kiệt bủn xỉn, em có nghĩ đến tại sao Tiểu Lý lại keo kiệt như vậy không? Mà tại sao Tiểu Quý lại hào phóng như vậy?"

Quý Trường Tranh mang quà đến, dù là Đại Tiền Môn hay sữa mạch nha, thì đây đều là những món đồ xa xỉ.

Người bình thường không thể lấy ra được.

Cái này...

Triệu Xuân Lan cũng nảy ra một ý, cô cầm hộp sữa lúa mạch lên xem đi xem lại: "Đây là sữa lúa mạch hiệu Thượng Hải phải không? Em ngày đó đi Cung Tiêu Xã nhìn, một vại sữa mạch nha cần sáu đồng tiền, còn phải có phiếu nữa."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 237


Cô ấy đã hết tem phiếu đường rồi, tem phiếu đường là thứ cực kỳ quý giá. Mỗi năm, chỉ đến cuối năm, khi chồng cô ấy ở đơn vị gửi về, gia đình mới tạm thời có trong một thời gian ngắn.

Sau đó rất nhanh sẽ hết sạch, đến nỗi trong một thời gian dài của nửa năm sau, rất khó để có được tem phiếu đường.

Ngay cả khi nhà họ muốn mua một ít sữa lúa mạch để bồi bổ sức khỏe cho Nhị Lạc, cũng rất khó để gom đủ tem phiếu đường và tem phiếu đặc biệt.

Nhị Lạc chính là con trai út của họ, năm nay mới ba tuổi, gầy gò ốm yếu, nhìn mà xót xa.

Nghĩ đến đây.

Triệu Xuân Lan trong lòng khẽ động, ngẩng đầu nhìn người chồng của mình nói: "Anh nói nhà Tiểu Quý này không đơn giản à?"

Tham mưu Chu ừ một tiếng: "Không đơn giản." Nói xong, anh ấy cẩn thận cất gói t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn và hộp sữa mạch nha vào một chỗ.

Còn không quên dặn dò vợ mình một câu.

"Em đừng có suy nghĩ gì, món này đắt lắm, chúng ta không thể nhận, ngày mai anh sẽ trả lại cho Tiểu Quý."

Chỉ hỏi thăm một chút mà đã được tặng nhiều đồ như vậy, anh ấy còn cần mặt mũi.

Không đến nỗi phải nhận quà của người ta.

Triệu Xuân Lan thấy chồng mình hành động như vậy, cô ấy nghĩ đến đứa con trai út gầy gò ốm yếu của mình.

Triệu Xuân Lan sốt ruột: "Em biết Đại Tiền Môn đắt, nhưng sữa mạch nha khó mua lắm. Nhà chúng ta không có đường phiếu hay phiếu đặc cung."

"Anh cũng biết đấy, Nhị Lạc nhà mình sinh non, sức khỏe không tốt, có chút sữa mạch nha bồi bổ cơ thể cũng tốt."

Con khỏe, người lớn cũng đỡ phải lo lắng.

Tham mưu Chu cũng không phải là không thương con trai út, anh ấy cau mày: "Thì cũng không thể nhận đồ của người ta."

Thấy chồng mình phản ứng như vậy, Triệu Xuân Lan tức giận, tính chồng cô ấy chính là như vậy, nhất quyết không nhận quà.

Nhưng mà nghĩ lại, ban đầu cô ấy không phải là nhìn trúng tính chính trực của anh ấy, mới kết hôn với anh ấy sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-237.html.]

Nghĩ đến đây mặc dù Triệu Xuân Lan nhìn hộp sữa mạch nha đã được cất đi mà đau lòng, nhưng dù sao cũng biết chừng mực.

Không còn nói lời nào muốn giữ lại.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhưng Triệu Xuân Lan lại có ý nghĩ khác: "Anh Chu, anh nói xem Tiểu Quý đã có đối tượng chưa?"

Tham mưu Chu nào biết chứ?

Triệu Xuân Lan đẩy anh ấy: "Ngày mai anh trả đồ cho anh ấy, tiện thể giúp em hỏi thử, anh ấy có đối tượng chưa? Anh quên rồi à? Em gái em xinh đẹp như vậy, biết đâu hai đứa hợp nhau, anh và anh ấy còn thành thông gia."

Làm chị gái, nhìn thấy chàng trai trẻ ưu tú bên ngoài, chẳng phải đều muốn kéo về nhà mình sao?

Huống hồ, chị em ruột mình sống tốt, cô ấy cũng vui vẻ chứ?

Cái này——

Tham mưu Chu im lặng một lát, cuối cùng cũng không từ chối nữa, trước đó đã không nhận đồ, đã khiến vợ không vui rồi.

Nếu bây giờ còn từ chối, sợ là tối nay vợ không cho anh ấy lên giường.

Anh ấy chỉ có thể mơ hồ nói: "Ngày mai anh sẽ đi hỏi."

Bên kia, sau khi Quý Trường Tranh rời đi, còn không biết rằng mình lại bị người nhà Chu tham mưu nhớ thương, tính toán mai mối cho em gái mình.

Nhưng dù có biết, anh cũng chẳng quan tâm. Dù sao, anh là người một lòng vì sự nghiệp, không màng đến tình yêu.

Quý Trường Tranh rời khỏi nhà Tham mưu Chu, anh xem đồng hồ đeo tay, tính toán thời gian rồi vội vã trở về ký túc xá.

Quý Trường Tranh vừa về đến ký túc xá, còn chưa kịp ngồi xuống thì bóng đèn trên đầu anh nhấp nháy vài cái rồi vụt tắt.

Bên cạnh anh, Chỉ đạo viên Ôn cũng tháo kính xuống, già dặn nói: "Tôi còn tưởng rằng đêm nay anh sẽ không về."

Quý Trường Tranh nhướng mày: "Tôi là người như vậy à?"

Chỉ đạo viên Ôn thầm nghĩ, anh không phải là người như vậy thì là ai? Năm đó, khi Quý Trường Tranh mới vào quân đội, anh nổi tiếng là một kẻ cứng đầu.

Buổi tối tắt đèn sớm, anh chạy đến chỗ lãnh đạo để phản đối, nhất quyết đổi giờ tắt đèn từ 8 giờ rưỡi thành 9 giờ rưỡi.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 238


Sau đó, anh lại nói rằng thức ăn trong nhà ăn không thể ăn được, nên đã trèo tường ra ngoài để đến Nhà hàng quốc doanh chỉ để ăn một miếng thịt kho tàu.

Vì vậy, lúc đó, Quý Trường Tranh đã bị phạt không ít lần.

Nói thật, năm đầu tiên Quý Trường Tranh nhập ngũ có thể được coi là một năm hỗn loạn. Chỉ trong vài năm trở lại đây, anh mới trở nên chín chắn ổn trọng hơn.

Nhưng mà, tối nay anh lại đi ra ngoài, điều này khiến Chỉ đạo viên Ôn nhớ lại những kỷ niệm trước đây.

"Đúng vậy, anh không phải, không biết ai là người đã trèo tường ra ngoài vào nửa đêm trước đây nhỉ?"

Nhắc đến chuyện này, chính Quý Trường Tranh cũng có chút ngượng ngùng. Anh kéo ghế ngồi xuống: "Anh Ôn, đừng nhắc đến chuyện đó nữa."

Ai mà chẳng có thời trẻ bồng bột.

Khi còn trẻ, anh không chỉ bồng bột mà còn cực kỳ táo bạo.

Dù sao thì, chính Quý Trường Tranh khi nhớ lại chuyện này cũng thấy hơi xấu hổ.

Chỉ đạo viên Ôn biết điều nên không nói thêm nữa, sợ chọc giận Quý Trường Tranh. Anh ấy mò trong bóng tối nhìn anh: "Không phải, 9 giờ rưỡi rồi, sao anh không ngủ mà còn ngồi trước bàn làm gì?"

Quý Trường Tranh lục tục tìm thấy một chiếc đèn pin trong ngăn kéo bàn, bật công tắc.

Trước mặt anh đột nhiên sáng lên, anh lấy ra một tập giấy viết thư dày một cây bút máy đã đổ đầy mực.

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau đó, anh mới trả lời hời hợt: "Tôi đang trả lời thư cho người anh em của tôi."

Chỉ đạo viên Ôn: "..."

"Anh giỏi đấy, nửa đêm không ngủ được, viết thư trả lời cho người anh em của anh à? Tôi nói này Quý Trường Tranh, tôi nói anh như thế nào thì ổn đây?"

Dưới ánh đèn pin, bóng dáng của Quý Trường Tranh bị kéo dài, in trên tường thành một hình dáng khuôn mặt rõ ràng.

Nghe Chỉ đạo viên Ôn nói vậy, Quý Trường Tranh quay đầu lại, ánh sáng từ bên trái mặt chuyển sang chính diện, chiếu vào khuôn mặt anh, mái tóc ngắn gọn khiến anh trông rất khí phách lãng tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-238.html.]

Ánh sáng khiến cả người anh mờ ảo, mang theo vẻ đẹp khó tả.

"Tôi có anh em, anh ghen tị à?"

Nhưng mà, một người xuất sắc như vậy, khi nói chuyện lại có chút ngốc nghếch.

Chỉ đạo viên Ôn suýt bị khuôn mặt đẹp trai của anh mê hoặc, nghe vậy anh suýt bật cười.

"Nếu anh có vợ, tôi còn ghen tị, dù sao tôi cũng là một người đàn ông cô đơn, nhưng anh nói anh có anh em? Tôi ghen tị? Quý Trường Tranh, tôi ghen tị cái nỗi gì!"

Nói thật, tính tình của Chỉ đạo viên Ôn rất tốt, nhưng ngay cả một người tốt tính như vậy cũng bị Quý Trường Tranh chọc tức.

Có thể thấy, Quý Trường Tranh này khi mở miệng nói ra những lời vô nghĩa, lợi hại đến mức nào. Anh nhìn Chỉ đạo viên Ôn như vậy, không khỏi bật cười.

"Được rồi, Anh Ôn, tôi không đùa với anh nữa, anh đừng nói chuyện với tôi, tôi muốn viết thư cho người anh em của tôi, chuyện nghiêm túc."

Nói xong, anh không quan tâm Chỉ đạo viên Ôn phản ứng thế nào, trực tiếp cúi đầu chăm chú viết.

Bút máy dừng trên giấy viết thư, phát ra tiếng sột soạt.

Mở đầu là bốn chữ to: Người anh em thân mến.

Nhận được thư của cô, tôi rất vui, tôi đã nghe nói chuyện của ba mẹ cô rồi, bên kia nhiều nhất sẽ giữ họ ở đó hai tháng, rồi sẽ thả về chỗ cũ, cô không cần lo lắng đâu.

Nói xong chuyện chính sự Quý Trường Tranh lại bắt đầu nói chuyện phiếm, anh dừng bút một chút, rồi từ từ bắt đầu viết.

Tôi đã mong chờ thư của cô từ lâu, cô gửi thư chỉ để hỏi thăm tin tức của ba mẹ cô, không hề nhắc đến lời hứa của chúng ta, điều này khiến tôi rất thất vọng.

cô còn nhớ chứ, trước đây tôi đã hứa với cô rằng khi đến tỉnh Hắc, tôi sẽ mời cô uống rượu Thiêu Đao Tử.

Tôi đã giấu rượu Thiêu Đao Tử dưới gầm giường từ lâu, sắp không giấu được nữa rồi, sắp bị lũ lưu manh trong quân đội này cướp mất.

Cô không đến uống rượu Thiêu Đao Tử, nó thực sự sẽ không còn nữa.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 239


Người anh em, tôi nói cho cô một bí mật, thứ rượu Thiêu Đạo Tử tôi giấu thực ra có tên là Vodka, là do mấy người mũi lõ bên kia mang về.

Hương vị nồng nàn, uống vào cay miệng, hậu vị vô cùng ngon, rất thích hợp để chúng ta, những người như thế này cụng ly kể về tình anh em của chúng ta.

Vì vậy, khi cô nhận được thư của tôi, nhất định phải đến đây nhé.

Nghĩ đến đây, Quý Trường Tranh dừng lại một chút: "Nếu cô thấy đến quân đội của chúng tôi không tiện, vậy chúng ta có thể hẹn một địa điểm mới, chẳng hạn như Nhà hàng quốc doanh gần chỗ cô?"

Viết đến đây anh dừng hẳn bút, sau đó thêm hai chữ mong đợi ở cuối thư.

Anh viết rất mạnh, đến mức lực xuyên thủng cả trang giấy.

Sau khi viết xong, Quý Trường Tranh gấp ba lá thư lại, rồi nhét vào phong bì.

Sợ chỉ đạo viên Ôn tò mò, anh cố tình đặt phong thư dưới gối.

Nghe tiếng thở đều của chỉ đạo viên Ôn, Quý Trường Tranh mới thở phào nhẹ nhõm.

Sáng sớm hôm sau, sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Anh chạy đến cổng đi gửi thư đã....

Điểm thanh niên trí thức Công xã Thắng Lợi Đại đội Tiền Tiến.

Liên tiếp làm việc nhiều ngày, các thanh niên trí thức đều mệt mỏi rã rời: "Mệt quá, nhổ cỏ mệt như thế này sao?" Đây là lời nói thật, mỗi ngày ngồi xổm xuống làm việc bảy tám tiếng đồng hồ, thậm chí còn lâu hơn. Cỏ mọc rất nhanh, tốc độ nhổ cỏ không theo kịp tốc độ cỏ mọc.

Các thanh niên trí thức đều có vẻ mệt mỏi, rõ ràng là mấy ngày làm việc đã làm họ kiệt sức.

Thẩm Mỹ Vân nghe thấy mọi người thảo luận, cô không lên tiếng, thật ra cô đã đi chuồng heo để tránh việc, công việc đó quá nhẹ nhàng.

Cô sợ người khác biết được muốn giành việc với cô.

Quả nhiên, lo lắng điều gì thì điều đó xảy ra.

Hồ Thanh Mai bên cạnh hỏi: "Thẩm thanh niên trí thức, cô bên kia thoải mái quá, cô chăm sóc A Hoa có mệt không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-239.html.]

Thẩm Mỹ Vân mỉm cười, trợn mắt nói dối: "Mệt chứ, mệt lắm, A Hoa cứ đi vệ sinh bừa bãi, mỗi ngày tôi phải vệ sinh chuồng rất nhiều lần."

"Hơn nữa bụng nó còn to, tôi còn lo nó có thể sinh bất cứ lúc nào, phải trông chừng cẩn thận, nếu không Bí thư chi bộ sẽ trừ điểm công của tôi."

Nói xong, cô nhìn Hồ Thanh Mai với vẻ tha thiết.

"Hồ thanh niên trí thức, cô muốn đổi việc với tôi không? Vừa hay tôi cũng không muốn chăm sóc A Hoa, muốn ra đồng nhổ cỏ cho nhẹ nhàng."

Nói xong lời này, cô ấy đã hối hận, Thẩm Mỹ Vân có thể đề nghị đổi việc với Hồ Thanh Mai.

Ngay lập tức, cô ấy lắc đầu như trống bỏi: "Thôi thôi, nếu A Hoa xảy ra chuyện gì, tôi không đền nổi đâu."

Đây là sự thật.

A Hoa là vật quý giá nhất của Đại đội Tiền Tiến, không gì sánh được. Nếu A Hoa xảy ra chuyện gì, thì số điểm công của cô ấy cũng không đủ để đền bù.

Vẫn thôi vậy.

Tuy cô ấy xuống đồng nhổ cỏ vất vả hơn một chút, nhưng mỗi ngày được bảy điểm công.

Đây là số điểm công thực sự, không có một chút nguy hiểm nào.

Nghe vậy, Thẩm Mỹ Vân chỉ có thể thất vọng lắc đầu, nhìn về phía những thanh niên trí thức khác, hỏi nhỏ: "Các cô thì sao? Có muốn đổi việc với tôi không?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô vừa hỏi, mọi người đều cúi đầu, Hồ thanh niên trí thức nói rất đúng, mặc dù nhổ cỏ rất vất vả, nhưng không nguy hiểm.

Công việc chăm sóc A Hoa của Thẩm thanh niên trí thức thực sự quá vất vả.

Nghĩ như vậy bọn họ còn may mắn hơn Thẩm thanh niên trí thức, còn mệt mỏi gì nữa.

Thật khéo, Thẩm Mỹ Vân cũng nghĩ như vậy, A Hoa rất ngoan, rất dễ chăm sóc, mỗi ngày chỉ cần dành nửa giờ để dọn sạch chuồng heo, sau đó ném cỏ vào trong.

A Hoa tự ăn, cô ngồi cạnh cắn hạt dưa, đọc sách, A Hoa còn phụ trách ăn vỏ hạt dưa, một người một heo phối hợp rất tốt.

Vì vậy, khi mọi người đi làm việc.
 
Back
Top Dưới