Ngôn Tình Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70

Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 400


Dù sao lão bí thư cũng sống một đời rồi, kiến thức sâu rộng, ông ấy vừa nghe xong, mắt sâu thẳm hơn, không khỏi nói với Thẩm Mỹ Vân: "Cô là một đứa trẻ tốt."

"Cô hãy quan sát những người xung quanh mình, biết cách kéo bọn họ về phía mình."

Nói xong, ông ấy quay sang Kiều Lệ Hoa nói: "Thanh niên trí thức Kiều, cô thật may mắn khi gặp được Thanh niên trí thức Thẩm. Cô cũng có can đảm mới có thể gặp được Thanh niên trí thức Thẩm. Từ nay trở đi, cô sẽ đi theo cô ấy và làm việc thật tốt."

Gừng còn già càng cay, lão bí thư nhìn trái nhìn phải hồi lâu, nếu thật sự là một rủi ro lớn như Thanh niên trí thức Thẩm nói.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô sẽ không đến gặp một người nào đó trong điểm Thanh niên trí thức để cùng nhau làm việc.

Nói thẳng ra, thời điểm ban đầu khi nuôi heo trong đội sản xuất, rủi ro không thể kiểm soát được nên lúc này cô mới nuôi heo một mình.

Sau khi mọi chuyện ổn định, mẹ cô tiếp quản công việc của cô.

Người ngoài không biết, nhưng lão bí thư thì biết rõ.

Cho nên ông ấy cảm thấy đứa trẻ Thẩm Mỹ Vân này thật sự là người tốt bụng.

Cho dù, cô có đi ra ngoài, cô vẫn sẵn sàng quay lại để giúp đỡ người khác. Lúc này, ông ấy biết việc đẩy Thanh niên trí thức Thẩm ra ngoài ngay từ đầu là đúng đắn.

Sau khi nghe lời của lão bí thư nói, Kiều Lệ Hoa lập tức bối rối: "Mỹ Vân, lão bí thư nói như vậy sao?"

Cô ta như đương sự mơ hồ, thật sự cho là phải bồi thường tiền.

Thẩm Mỹ Vân ậm ừ: "Tôi nếu không nói như vậy, thì ở điểm thanh niên trí thức sẽ có lục đục nội bộ mất, một chỉ tiêu cũng không phân chia đủ."

Đưa cho ai cũng không tốt, cho nên mới phải có biện pháp để sàng lọc.

"Thật ra cũng có rủi ro, nhưng tôi nghĩ nó đều nằm trong phạm vi có thể kiểm soát được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-400.html.]

Cô có kiến thức về chăn nuôi heo, trong tay cũng có nhiều loại thuốc, chỉ cần heo không mắc bệnh lạ thì đại khái không vấn đề gì.

Ngay khi cô nói điều này. Kiều Lệ Hoa không khỏi nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Mỹ Vân: "Mỹ Vân, cảm ơn cô, thật sự cảm ơn cô."

Lúc này, cô ta mới ý thức được Thẩm Mỹ Vân đưa cho cô ta một món quà lớn cỡ nào.

Tương đương với việc để cô ta rời khỏi đội sản xuất, đi vào công xã, đây chắc chắn là một bước tiến lên trời của những Thanh niên trí thức.

Thẩm Mỹ Vân cười lắc đầu: "Đó là do cô dám dũng cảm đứng ra."

Cô chỉ làm một bước, mà đối phương đi chín mươi chín bước còn lại.

Trên thực tế, ngay từ đầu Thẩm Mỹ Vân đã chọn được bạn đồng hành, một người là Kiều Lệ Hoa, người kia chính là Diêu Chí Anh.

Chỉ là cô không quyết định được nên chọn ai nên chỉ có thể dùng phương pháp ngu ngốc này để sàng lọc.

Nói một cách đơn giản, việc Diêu Chí Anh vì em trai mà buông bỏ cơ hội, thì cũng có thể hiểu được nhưng điều khiến Thẩm Mỹ Vân không ngờ là Kiều Lệ Hoa đã dám dung cảm đứng ra.

Đó là lý do tại sao cô mới nói rằng cô úp mở một nửa thôi nhưng đối phương vẫn tiếp nhận công việc. Đó đó là bản lĩnh của cô ta.

Nhìn thấy hai người sống chung rất hợp nhau, lão bí thư thực sự mừng cho bọn họ.

"Cứ như vậy đi, thanh niên trí thức Kiều, cô đang có giấy chứng nhận lương thực ở đại đội Tiến Lên. Trước tiên đừng vội chuyển đi, cô coi như giữ cho mình một đường lui. Khi công xã trở lại đúng quỹ đạo, sau khi cô cảm thấy không có vấn đề gì thì đến lúc đó, cô cứ quay lại đây tìm tôi, tôi sẽ đem giấy chứng nhận lương thực của cô chuyển đi."

Đây là nỗi khổ tâm của lão bí thư.

Điều này khiến Kiều Lệ Hoa càng thêm kinh ngạc, cô ta cảm thấy vận may của mình cũng không tệ, ít nhất sau khi về quê, những người cô ta gặp đều là người tốt.

Cô ta cảm ơn lão bí thư, nhẹ nhàng nói: "Lão bí thư, ông cứ yên tâm, tôi sẽ không ném mặt mũi của đại đội Tiến Lên chúng ta đi đâu."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 401


Lão bí thư nghe xong, vui vẻ nói: "Tôi biết hai người đều là những đứa trẻ tốt. Được rồi, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa. Hai người nhanh đi dọn dẹp đi."

"Chuẩn bị một chút rồi đi công xã báo cáo càng sớm càng tốt. Sau khi thanh niên trí thức Kiều đi qua, để cơ trí một chút. Nếu không làm thì hãy làm một việc nhỏ cho thanh niên trí thức Thẩm, nếu thanh niên trí thức Thẩm tốt hơn thì sau này cô cũng sẽ tốt hơn, Một người thua thì cả hai cùng thua, một người thịnh thì cả hai cùng thịnh."

Ai nói rằng người không biết chữ là không có đầu óc?

Vị lão bí thư này tuy chỉ học lớp 3 tiểu học nhưng trí tuệ của ông không hề kém cạnh những học sinh đứng đầu.

Kiều Lệ Hoa quả thực đem lời ông ấy nói ghi nhớ, liền gật đầu nói: "Tôi không muốn để ngài phiền lòng."

Sau khi Thẩm Mỹ Vân cùng Kiều Lệ Hoa rời đi.

Bà cụ Hồ không khỏi hỏi ông bạn già: "Lão già, ông cũng thật là. Nếu muốn kiếm người đi công xã, có cơ hội tốt như vậy, có thể cho công việc ổn định cùng thu nhập cố định, sao ông không cho con chúng ta đi chứ?"

Mặc kệ con cái bọn họ có đi đâu thì chúng vẫn là người đứng đắn.

Lão bí thư nghe vậy, đem tẩu thuốc rít một hơi, phun ra: "Con chúng ta đứa nào học giỏi? Đứa nào đủ cẩn thận, tỉ mỉ? Bà tưởng tôi nói công việc đó dễ làm, nhưng mà nó có thật sự dễ làm sao? Nếu loại heo đó thực sự có vấn đề gì, bà có nghĩ rằng gia đình chúng ta có đủ khả năng để bồi thường nổi không?"

Vừa nói xong, ba A Ngưu không nhịn được mà nói: " Đó không phải do thanh niên trí thức Thẩm sẽ lãnh đạo dẫn đầu sao?"

Vừa nói lời này, lão bí thư nhịn không được cầm lấy cán của tẩu thuốc đang hút, đánh vào đầu con trai mình: "Con đã lớn thành đàn ông rồi, sao còn có thể nói như vậy, thanh niên trí thức Thẩm lãnh đạo dẫn đầu. Thanh niên trí thức Thẩm năm nay bao nhiêu tuổi? Người ta chỉ là một cô gái mới lớn có một chút thôi, con không biết xấu hổ để cô ấy lãnh đạo."

"Con không biết xấu hổ, nhưng ba có biết xấu hổ." Nói xong, ông ấy tỏ vẻ nghiêm túc: "Trong gia đình chúng ta, chỉ cần ba còn sống một ngày, anh đừng có đánh chủ ý không chính đáng, bản thân mình có bao nhiêu năng lực, ăn bao nhiêu cơm, tốt nhất nên tự giác một chút, đừng để lòng tham của bản thân tự g.i.ế.c c.h.ế.t mình."

Vân Mộng Hạ Vũ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-401.html.]

"Mấy người có nghe rõ không?"

Mấy người trong nhà nhất thời không phục, chỉ có vài người đáp ứng.

Lão bí thư cau mày, thở dài, dù sao ông ấy cũng không nói được gì, cái gì cần làm ông ấy đã làm hết khả năng của mình rồi, còn lại thì chỉ có thể để cho hậu bối quyết định.

Dù sao, chỉ khi ông ấy còn sống, họ muốn tạo phản ông ấy thì chuyện đó là chuyện không thể.

Nghĩ đến việc này. Lão bí thư rất lo lắng, thực ra ông ấy cũng có động cơ ích kỷ của riêng mình, ông ấy hy vọng rằng mối quan hệ hữu nghị tốt đẹp mà ông ấy đã tạo dựng được sẽ có thể giúp đỡ gia đình ông ấy ở một mức độ nào đó trong một những năm sau.

Dù chỉ là một chuyện nhỏ đi chăng nữa thì có lẽ cũng đủ.

Tuy nhiên, lão bí thư chưa bao giờ nói với bất kỳ ai trong gia đình, kể cả vợ về những tâm tư này.

*

Sau khi Thẩm Mỹ Vân cùng Kiều Lệ Hoa trở lại điểm thanh niên trí thức, hai người bắt đầu thu dọn đồ đạc, rồi đi đến bộ chỉ huy đại đội của công xã.

Trước khi xuất phát, Kiều Lệ Hoa không khỏi lo lắng cho Hậu Đông Lai, cô ta hết lần này đến lần khác dặn dò anh ta, còn muốn đem tất cả chuyện cơm ăn, quần áo, nhà ở, phương tiện đi lại của Hậu Đông Lai sắp xếp ổn thỏa mới dám lên đường.

Thẩm Mỹ Vân nhìn hết mọi thứ, không khỏi nói: "Lệ Hoa, cô đối xử với Thanh niên trí thức Hậu thật tốt."

Là thật tâm thật ý coi đối phương như một nửa kia của mình.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 402


Kiều Lệ Hoa đang xách một túi hành lý nhỏ, nghe vậy, cô ta không khỏi quay đầu nhìn lại Hậu Đông Lai đang ở đằng xa, ý cười trong mắt không khỏi lan ra, vẻ mặt bình tĩnh.

"Tôi là người công tâm. Sở dĩ bây giờ, tôi đối xử tốt với Đông Lai là vì ngày trước, Đông Lai đã từng đối xử với tôi tốt gấp mười lần, bây giờ coi như tôi trả lại gấp bội mà thôi."

Vào năm đầu tiên, khi cô ta đảm nhiệm thanh niên trí thức, lúc đó cô ta bị viêm màng não cùng với sốt cao gần bốn mươi độ.

Bên trong đại đội lại không thể chữa trị cho cô ta nên nếu cô ta muốn sống sót qua khỏi cơn bạo bệnh, bắt buộc phải đến một bệnh viện lớn để chữa trị.

Mà tình hình lúc đó lại là đêm hôm khuya khoắt, tuyết rơi dày đặc phủ kín khắp nơi, ngay cả đường xá đi lại cũng bị phong tỏa. Dưới tình huống như vậy, Kiều Lệ Hoa thật sự là nằm chờ chết.

Khi cơn sốt lên đến bốn mươi độ, con người sẽ trở thành một kẻ ngốc, hoặc nếu có vận khí tốt, cô ta có thể gắng gượng sống sót thì cũng có thể trở thành một kẻ tàn phế.

Dù là kết quả nào đi chăng nữa, hậu quả về sau cũng tương đối lớn.

Bất quá cũng còn may là vận khí của Kiều Lệ Hoa không tệ nên gặp được Hậu Đông Lai. Lúc đó Đông Lai chỉ là không đành lòng nhìn tuổi trẻ của một cô gái như vậy sẽ bị hủy hoại tại đây.

Thế là anh ta cõng cô ta trên lưng, trèo đèo lội núi, băng qua những con đường phủ tuyết dày, băng qua những dòng sông đóng băng, cứ như vậy đi từng bước gần như cả đêm. Cuối cùng, vào lúc hừng đông, hai người đến được công xã mượn một chiếc máy cày rồi chở cô ta đi đến một bệnh viện lớn.

Với một liều penicillin từ một bệnh viện lớn, cô ta mới có thể sống sót được.

Cho nên ——

Vân Mộng Hạ Vũ

"Mai Vân, mối quan hệ giữa tôi và Hậu Đông Lai, tôi đối với anh ấy có tâm tư yêu thích, anh ấy đối với tôi cũng có tâm tư này, giữa chúng tôi như là tri kỉ định mệnh vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-402.html.]

Nói đến chỗ này, giọng cô ta đột nhiên nghẹn ngào: "Nhưng là nó chỉ có thể giới hạn ở Mặc Hà, ở công xã Thắng Lợi, ở đại đôi Tiến Lên này mà thôi. Trong phạm vi cụ thể này, chúng tôi mới là tri kỉ định mệnh của nhau."

Cô ta diễn đạt có chút khó hiểu, nhưng Thẩm Mỹ Vân lại mơ hồ hiểu được.

"Ý cô là, sau khi rời khỏi nơi này..."

Cô còn chưa nói hết câu, Kiều Lệ Hoa đã gật đầu quả quyết: "Sau khi khỏi nơi này, Hậu Đông Lai sẽ là con trai út của quản đốc của xưởng luyện thép ở thủ đô, còn tôi chỉ là một cô gái nghèo được sinh ra trong một khu phức hợp trong con hẻm Bát Đại."

Đây là sự khác biệt rất lớn trong thân phận của hai người họ.

Ba mẹ Hậu Đông Lai sẽ không cho phép cô ta bước chân vào nhà họ Hầu, giống như ba mẹ cô ta chỉ mong cô ta có thể trên cơ Hậu Đông Lai để bọn họ có thể liều mạng hút máu, bòn rút anh ta.

Bất kể chuyện trước hay chuyện sau, đều không phải là chuyện mà Kiều Lệ Hoa muốn thấy.

Cô ta hiểu rõ điều này, Hậu Đông Lai cũng vậy.

Bởi vậy, nhiều năm như vậy, hai người cứ không rõ ràng như có lớp băng mỏng vậy, cho dù là tri kỉ định mệnh, bọn họ cũng biết rõ, chỉ có thể giới hạn ở thành phố Mộc Hà, giới hạn ở nơi này mà thôi.

Hai bên bọn đều có sự cân nhắc riêng cùng đường lui cho mình.

Nói thẳng ra là bọn họ đều yêu đôi phương nhưng cũng đồng thời yêu bản thân mình hơn, bọn hộ đều là người kiêu ngạo, cũng có sự ích kỷ riêng.

Tuy không ai trong số hai người sẵn sàng cúi đầu khuất phục nhưng bọn họ đều luôn ở phía sau đối phương ủng hộ vô điều kiện, là hậu phương vững chắc.

Cũng thật buồn cười, con người đúng thực sự là một loài động vật phức tạp.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 403


Kiều Lệ Hoa lau nước mắt: "Quên đi, những chuyện này nhắc tới cũng vô dụng, có thời gian để suy nghĩ mấy chuyện quan hệ nam nữ, không bằng tôi đi theo cô nghĩ xem làm sao lập nghiệp. Sự nghiệp của tôi trở nên rực rỡ, nói không chừng còn có thể đưa ra nhiều lựa chọn hơn thế nữa."

Vấn đề lớn nhất giữa cô và Hậu Đông Lai là không môn đăng hậu đối, là sự chênh lệch về thân phận hai bên, chênh lệch về gia đình.

Và, chênh lệch trong tư tưởng nữa.

Nói trắng ra, về thân phận, Hậu Đông Lai quá mạnh, nhưng nàng Kiều Lệ Hoa vẫn là quá kém.

Thẩm Mỹ Vân nghe xong, cô xoa xoa lông mày, thở dài nói: "Đúng là thật phức tạp."

Vì sao giữa những người yêu nhau lại có nhiều đắn đo, phức tạp như vậy.

Kiều Lệ Hoa suy nghĩ một chút rồi nói: "Nói phức tạp thì đúng là phức tạp, nhưng nói phức tạp cũng không phức tạp, cô thấy đó, vận khí của tôi tốt, người nhà cũng không thích tôi, nhưng khi tôi về quê, tôi đã gặp được Hậu Đông Lai, sau đó tôi gặp được lão bí thư, rồi gặp được cô."

"Tôi cảm thấy mình khá may mắn."

"Tạm thời trước tiên cứ như vậy đi. Tôi đổi một công việc mới, cùng làm việc với cô. Tóm lại là một khởi đầu tốt đẹp."

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, khi cô ta nói xong lời này, cô cũng không nhắc đến nỗi buồn của Kiều Lệ Hoa nữa.

Trên đường đi, cô còn đề cập đến rất nhiều chi tiết và bí quyết, mẹo nhỏ để nuôi heo, khiến Kiều Lệ Hoa nghe đặc biệt thích thú.

Cô ta thậm chí còn lấy một cuốn sổ tay cỡ lòng bàn tay để ghi lại.

"Tóm lại chỉ những công việc chính này, mấy ngày này, trước tiên đi quan sát tình hình heo giống cái đã, nếu thích hợp, tôi sẽ sắp xếp công việc hai con heo được phối giống này. Trước mắt, sẽ lai giống heo Thái Hồ và heo Landrace, sau đó sẽ phối giống heo đực giống và heo nái bản địa sẽ được sắp xếp lần lượt."

"Đến lúc đó, nguồn gốc của heo đực giống, lợn nái bản địa sẽ được các công xã lớn giới thiệu. Bọn họ giới thiệu heo để phối giống, chúng ta sẽ chọn ra những con xuất sắc nhất để nhân giống lai, loại bỏ con không tốt."

Nói đến kiến thức chuyên môn, Thẩm Mỹ Vân tự tin mà nói, khiến Kiều Lệ Hoa nhìn ảnh mắt của cô không ngừng tỏa sáng: "Mỹ Vân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-403.html.]

"Hả?"

"Sau này tôi cũng muốn trở thành người giống như cô vậy."

Cô bình tĩnh, tự tin, trầm ổn, biết bày mưu tính kế. Mọi khía cạnh của cô đều là điều mà Kiều Lệ Hoa hâm mộ.

Cô ta cũng muốn trở thành một người giống như Mỹ Vân.

Thẩm Mỹ Vân nghe vậy, không khỏi mỉm cười: "Sau này cô nhất định sẽ làm được."

Cô đã có kinh nghiệm từ đời trước mà thôi, chờ đến khi Kiều Lệ Hoa đến cái tuổi đó, cô ta tự nhiên theo lẽ thường sẽ trầm ổn hơn.

Kiều Lệ Hoa nghe vậy không khỏi bật cười: "Vậy tôi phải cố gắng hơn nữa rồi."

Sau khi hai người đến bộ chỉ huy đại đội của công xã, Thẩm Mỹ Vân dẫn cô ta đi gặp chủ nhiệm Lưu của công xã trước.

Người mới này đến báo cáo, đương nhiên phải tiếp xúc với đầu lĩnh cấp trên trước.

Chủ nhiệm Lưu liếc mắt nhìn Kiều Lệ Hoa rồi nói với cô ta: "Cô là người được Thanh niên trí thức Thẩm giới thiệu, đương nhiên là tôi tin tưởng cô, hãy đi theo Thanh niên trí thức Thẩm thật tốt, sau này cô nhất định sẽ có chỗ đứng trong công xã."

Không thể không nói, lãnh đạo chính là một lãnh đạo. Cho dù đang khen ngợi hay đang an ủi người khác, ông ấy luôn là người xuất sắc nhất.

Kiều Lệ Hoa không cảm thấy được điều đó, cũng phấn khích đến mức muốn bày tỏ ý định tốt của mình ngay bây giờ.

Thẩm Mỹ Vân nhìn, cười một tiếng, không mở miệng nói, đợi sau khi chủ nhiệm Lưu nói xong liền nói: "Tôi trước tiên sẽ dẫn thanh niên trí thức Kiều đi làm quen với môi trường, sau đó dẫn cô ấy đến chuồng heo kiểm tra tình hình.

Chủ nhiệm Lưu: "Các cô đi đi!"

Vân Mộng Hạ Vũ

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, sau đó dẫn Kiều Lệ Hoa đi xem qua tài liệu chăn nuôi heo, cô lấy bản kê khai đi đến chuồng heo ghi chép thông tin mới nhất.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 404


Đương nhiên, không có bỏ Kiều Lệ Hoa lại phía sau.

Để tạo môi trường tốt cho heo Thái Hồ và heo Landrace, ngay cả chuồng heo cũng mới được sửa chữa, sạch sẽ, không có một chút mùi hôi, thậm chí vừa có mùi hôi thối sẽ có người đặc biệt đến phụ trách dọn dẹp.

Điều này làm Kiều Lệ Hoa ngạc nhiên, cô ta thấp giọng hỏi: "Chúng ta không cần phải dọn chuồng heo sao?

Thẩm Mỹ Vân mỉm cười: "Đương nhiên là không cần, chúng ta chịu trách nhiệm ghi lại những số liệu cơ bản nhất. Những công việc như cho ăn hay dọn dẹp, chúng ta chỉ cần phụ trách giám sát là được."

Nếu cô phải dọn chuồng heo và cho heo giống ăn thì cô sẽ không có đủ thời gian. Thật sự không thể làm được.

Nghe vậy, Kiều Lệ Hoa trong lòng âm thầm xúc động, công việc này thật là tốt.

Thậm chí còn tốt hơn cô ta tưởng tượng.

Sau khi Thẩm Mỹ Vân đưa cô ta đi xem heo Thái Hồ và heo Landrace, cô lấy ra bản kê khai ghi lại những số liệu cơ bản nhất.

"Cô xem đi, mỗi ngày chúng ta ghi chép ba tiếng một lần, tôi sẽ làm một cái tiêu đề cho biểu kê khai này, về sau cô có thể dựa theo cái này mà kê khai."

Nói xong, Kiều Lệ Hoa không khỏi nhìn sang: "Mỹ Vân, cô làm bản kê khai thật tốt, nhìn một cái là có thể hiểu được."

Nói thế nào đây, nếu không thì sao cô có thể là sinh viên đại học được.

Thẩm Mỹ Vân nghĩ thầm, bản kê khai cô làm ở nơi này, chính là bản kê khai thường được sử dụng ở đời sau, nhưng không thể giải thích cho Kiều Lệ Hoa.

Cô nói: "Làm cái này rất đơn giản, nếu cô muốn học, tôi có thể dạy cô."

"Chờ quan sát tình trạng của heo Landrace và heo Thái Hồ trong hai ngày này, sau đó chúng ta sẽ tiến hành chọn giống rồi lai giống chúng."

Kiều Lệ Hoa đương nhiên đồng ý.

Thấy heo Landrace và heo Thái Hồ chưa thích nghi, nhưng dáng vẻ rất có tinh thần, Thẩm Mỹ Vân liền thu xếp công việc phối giống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-404.html.]

Chọn một ngày đẹp trời, Thẩm Mỹ Vân phái người từ sáng sớm liền cùng nhau dắt hai con heo đi.

Rõ ràng kế hoạch là để heo Thái Hồ và heo Landrace "động phòng hoa chúc" trước.

Nhưng không ngờ hai con heo lại không hề phối hợp, không vừa mắt lần nhau.

Khi bị ép vào một căn phòng nhỏ, hai con heo liều mạng bỏ chạy, và chúng thực sự đã trốn thoát được.

Cái này——

Hiện trường đột nhiên trở nên hỗn loạn.

Hai con heo giống này là vận mệnh của bọn họ nên không thể để có chuyện gì xảy ra.

Ngay cả Thẩm Mỹ Vân cũng phải ra tay, cầm một con d.a.o nhoe đuổi kịp con heo Landrace, bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt đen như hạt đậu của heo Landrace nhìn chằm chằm vào Thẩm Mỹ Vân không chớp mắt.

hẩm Mỹ Vân có chút sợ hãi, cô cầm dao, vẻ mặt nghiêm nghị cố tỏ ra mạnh mẽ, uy h**p: "Tiểu Trường Bạch, nếu mày không nghe lời tao đi phối giống, tao sẽ cắt bỏ bi của mày, sau này mày sẽ không thể làm một con heo đực giống được nữa!"

Khi Quý Trường Tranh đến đại đội Tiến Lên thì không thấy ai cả. Quý Trường Thanh tìm đến bộ chỉ huy đại đội. Anh đến tìm Mỹ Vân để bàn chuyện kết hôn.

Ngàn lần không ngờ rằng mình sẽ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy ngay khi vừa đặt chân tới đây.

Vân Mộng Hạ Vũ

Quý Trường Tranh chỉ cảm thấy phía bên dưới chợt lạnh.

Thẩm Mỹ Vân còn chưa phát ra sự xuất hiện của Quý Trường Tranh.

Cô vẫn đang đấu trí với Tiểu Trường Bạch, hơi cúi người xuống, mang chút dỗ dành lừa gạt nói: "Tiểu Trường Bạch, con ngoan ngoãn nhé, nếu con ngoan, mẹ sẽ không chạm vào bi của con. Không chỉ vậy, mẹ còn muốn giúp con tiếp tục là một đứa heo đực giống vô cùng oai phong, mỗi ngày sẽ đổi vợ cho con."

"Con không thích Đại Bạch sao? Con không muốn ở cùng một nhà với Đại Bạch sao? Không sao đâu, mẹ có thể sắp xếp mà, công xã dưới kia có rất nhiều heo nái xinh đẹp như hoa như ngọc, nếu con chịu ngoan ngoãn, nghe lời, mẹ sẽ cho con mỗi ngày đi làm chú rể."

"Hơn nữa, còn để một hậu cung xếp hàng cho con lựa chọn sủng hạnh luôn."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 405


Con heo Landrace không hề bị lay chuyển, nghiêng đầu nhìn Thẩm Mỹ Vân. Nó dường như nhìn thấu được thủ đoạn của Thẩm Mỹ Vân chính là muốn lừa nó đi sinh sản phối giống nhiều hơn, để sau khi nó vì kiệt sức mà chết, qua cầu rút ván, tương lai chắc chắn sẽ ăn thịt của nó ngon lành!

Tiểu Trường Bạch không có bỏ chạy mà chỉ đứng nhìn Thẩm Mỹ Vân, như đang giễu cợt cô không chút thương tiếc.

Thấy dỗ dành cũng vô dụng. Thẩm Mỹ Vân sử dụng vũ khí cuối cùng của mình, lại giơ d.a.o nhỏ ra ra, bắt đầu khoa chân múa tay ở dưới háng đối phương: "Tiểu Trường Bạch, mi có thể tự mình quyết định hay không, mi có nguyện ý mỗi ngày mỗi đêm làm chú rể, hay là từ nay về sau nên làm thái giám."

"Mi tự lựa chọn đi."

"Phì ha ha"

Vân Mộng Hạ Vũ

Quý Trường Tranh vốn cảm thấy phía bên dưới có chút lạnh, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân dỗ dành, lừa gạt nó như thế này.

Không nhịn được cười.

Âm thanh của nụ cười này lan đi rất xa.

Thẩm Mỹ Vân ngây người một lát, cô luôn cảm thấy tiếng cười này có chút quen thuộc, cô thuận theo thanh âm nhìn sang.

Cô nhìn thấy Quý Trường Tranh lẳng lặng đứng cách cô năm mét, hai tay khoanh trước ngực, đầy hứng thú nhìn cô.

Anh ấy cực kỳ đẹp trai và ưa nhìn, trên lông mày có một chút thích thú.

Thẩm Mỹ Vân: "..."

Cô đột nhiên xấu hổ đến mức muốn độn thổ, cả khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng, nóng lên đến mức khiến làm người ta hoảng sợ.

Thẩm Mỹ Vân nhắm mắt lại, theo bản năng quay đầu lại, lẩm bẩm nói: "Anh ta hông nhìn thấy được mình, không nhìn thấy mình."

Chắc là ảo giác. Nhất định là ảo giác, Quý Trường Tranh làm sao có thể xuất hiện ở đây? Nhìn cách anh quay người lại xem.

Thực ra anh đang có ý định lén lút trốn đi.

Về phần Tiểu Trường Bạch, cô kiếm một người khác đuổi theo nó, nếu lúc này anh không tới đây, cô cũng không thể vì anh mà để con heo kia chạy mất.

Quý Trường Tranh vốn dĩ cảm thấy ở dưới đó có chút lạnh, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt và hành động của Thẩm Mỹ Vân, anh đột nhiên cảm thấy đối phương đáng yêu đến phát điên luôn chứ?

"Mỹ Vân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-405.html.]

Thẩm Mỹ Vân dừng chân một chút, sợ cái gì, cái đó liền đến, nhưng đối phương cuối cùng cũng nhìn thấy cô, cô không cam lòng mà dừng bước chân lại.

Cô hít một hơi thật sâu, làm công tác tư tưởng trong lòng: "Quý Trường Tranh, anh đến đây lúc nào vậy?"

Vẫn ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, mong Quý Trường Tranh không nhìn thấy, anh nhất định không nhìn thấy chuyện vừa rồi.

Nghe cô hỏi vấn đề này, Quý Trường Tranh không khỏi bật cười, anh là người thông minh như vậy, lập tức hiểu được ý của đối phương.

Vì vậy Quý Trường Tranh đưa ra một câu trả lời mà Thẩm Mỹ Vân muốn nghe.

"Tôi vừa mới đến, cô không phải cũng vừa mới từ đâu đi đến chỗ này sao?"

Chuyện này -

Thẩm Mỹ Vân trong nháy mắt liền kinh ngạc vui mừng, ngẩng đầu: "Thật sao?"

Quý Trường Tranh nói: "Đương nhiên rồi."

"Từ trước đến giờ, tôi không phải kiểu người lừa gạt."

Anh chẳng qua chỉ muốn trêu chọc cô một chút thôi.

Nghe vậy, Thẩm Mỹ Vân như trút được gánh nặng trong lòng, cười nói: "Sao anh lại tới đây vào lúc này? Hơn nữa còn ở bộ chỉ huy đại đội của công xã nữa."

Cô thật sự không ngờ tới, lúc trước Quý Trường Tranh rời đi, chẳng phải anh rất bận rộn sao?

Tại sao lại xuất quỷ nhập thần như vậy, anh nói anh sẽ xuất hiện ở chỗ này, sau đó liền xuất hiện ở chỗ này luôn.

Quý Trường Tranh nhướng mày, đột nhiên tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, giọng nói trầm thấp: "Làm sao tôi có thể cưới cô nếu tôi không đến đây chứ?"

Tim Thẩm Mỹ Vân đột nhiên đập mạnh rồi như lỡ một nhịp, cô ngẩng đầu lên mang chút không thể tin được: "Quý Trường Tranh, xin anh hãy đứng đắn một chút dùm tôi."

Nói xong, cô còn khoa chân múa tay cây d.a.o nhỏ trong tay: "Anh đừng có bắt chước Tiêu Trường Bạch, ép tôi phải thiến anh."

Quý Trường Tranh: "..."

Quý Trường Tranh đỡ trán: "Mỹ Vân."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 406


Thẩm Mỹ Vân ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt quả hạnh yêu kiều d.a.o động.

"Trong lòng của cô, tôi và Tiểu Trường Bạch là ngang hàng với nhau đúng không?"

Thẩm Mỹ Vân cố tình nói: "Quý Trường Tranh, do anh không biết việc này. Tiểu Trường Bạch là chỉ tiêu nhiệm vụ của tôi."

"Vậy còn tôi thì sao?"

Thẩm Mỹ Vân: "Anh là chồng tương lai."

Cô giơ tay lên, nhẹ nhàng nhéo xuống cánh tay Quý Trường Tranh: "Quý Trường Tranh, anh so sánh với cái gì không so sánh? Anh lại đi so sánh mình với một con heo."

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô thực sự cảm thấy như vậy là đủ rồi.

Chỉ số IQ của Quý Trường Tranh bình thường rất tốt nhưng đột nhiên anh lại đi đố tị với một con heo.

Thẩm Mỹ Vân không biết khi nói câu này vẻ mặt của cô dịu dàng đến mức nào, giọng nói của cô lại dễ chịu đến thế nào.

Quý Trường Tranh có thể thề rằng cả đời anh chưa bao giờ nghe thấy một giọng nói nào êm tai như vậy.

Anh cúi đầu nhìn cô, từ góc độ của anh, làn da của cô giống như ngọc, thổi một cái sợ sẽ bị phá vỡ, mong manh lại trân quý, dung mạo đẹp đến kinh người.

"Mỹ Vân."

Thẩm Mỹ Vân ngẩng đầu nhìn anh: "Sao thế?"

Lời của Quý Trường Tranh vừa ra khỏi miệng, lại đột nhiên nuốt xuống: "Không có gì, tôi chỉ muốn gọi cô một chút thôi."

"Thanh niên trí thức Thẩm, nhìn theo hướng Trường Bạch đi, đừng để nó chạy trốn."

Tiếng hét này lập tức khiến Thẩm Mỹ Vân tỉnh táo lại, toàn bộ bầu không khí ngọt ngào ảo mộng trước đó trong nháy mắt biến mất.

Cô vội vàng thúc giục: "Quý Trường Tranh, anh mau giúp tôi đuổi Trường Bạch về chuồng heo, giữ chặt nó lại để phối giống."

Quý Trường Tranh nói: "... Hả?"

Không biết vì sao, đề tài đang nói lại đột nhiên chuyển sang chuyện này. Làm sao? Có người ép bò uống nước, có người ép heo sinh sản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-406.html.]

Quý Trường Tranh chưa bao giờ trải qua chuyện này.

Nửa giờ sau, Quý Trường Tranh cầm một gậy dài đuổi Trường Bạch vào chuồng heo, đồng thời canh giữ ở trước cửa chuồng heo, phòng ngừa Tiểu Trường Bạch lại trốn thoát.

Tất nhiên, đây không phải là chuyện quan trọng nhất.

Điều quan trọng nhất ở đây là Tiểu Trường Bạch và Đại Bạch đang phối giống, còn anh thì làm người giữ cửa ở bên ngoài.

Quý Trường Tranh: "..."

Thật sự, trong đời này, anh chưa bao giờ cảm thấy không tự nhiên như vậy.

Nghe âm thanh rè rè của con heo Tiểu Trường Bạch bên trong cũng như tiếng gầm gừ của con heo Đại Bạch.

Quý Trường Tranh có chút nóng ran người, giơ tay tự quạt cho mình: "Hôm nay, sao nhiệt độ hôm nay nóng quá, trời tháng ba tựa như mùa hè vậy."

Thẩm Mỹ Vân cúi đầu nhìn chiếc áo khoác bông trên người, cô không nói gì.

Nhiệt độ hôm nay cao nhất cũng không vượt quá năm sáu độ, chỗ nào nóng được?

Quý Trường Tranh nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân im lặng, không nói lời nào, liền tìm chuyện để nói: "Chuyện ép buộc như vậy, Trường Bạch có chịu làm theo hay không?"

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, bên tai không ngừng truyền đến âm thanh hì hục hì hục của hai con heo, cô nói: "Một con vật chỉ suy nghĩ bằng nửa th*n d*** của nó thôi, cho nó một môi trường phù hợp thì nó sẽ tự động phát huy bản tính của mình thôi"

Mặc dù Thẩm Mỹ Vân đang nói về con heo Landrace, nhưng khi nghe vào tai của Quý Trường Tranh, anh luôn cảm thấy kỳ lạ, giống như Mỹ Vân đang ẩn dụ cho anh vậy.

Dĩ nhiên là anh không muốn so đo với một con heo.

Quý Trường Tranh không chắc chắn suy đoán, nhưng anh cũng không lên tiếng. Anh luôn cảm thấy cực kỳ khó xử, khoảng chừng một hai phút đồng hồ.

Nghe tiếng hì hục hì hục bên trong, khóe mắt anh gần như có thể nhìn thấy tư thế Trường Bạch đang cưỡi trên người Đại Bạch mà không cần quay đầu lại.

Quý Trường Tranh cuối cùng cũng không nhịn được nữa, hỏi Thẩm Mỹ Vân đang bình tĩnh ghi chép số liệu ở bên cạnh: "Mỹ Vân, chuyện này phải mất bao lâu?"

Hu hu hu.

Anh thực sự không thể chịu đựng cái chuyện khổ đau thêm được nữa.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 407


Thẩm Mỹ Vân từ cửa sổ nhỏ bên cạnh nhìn vào xem tình huống bên trong một bên ghi lại số liệu, mặc dù cô vẫn luôn tự nhủ bản thân.

Đây là yêu cầu của công việc.

Tuy nhiên, trước mặt Quý Trường Tranh, nhìn Tiểu Trường Bạch cưỡi trên người Đại Bạch, hì hà hì hục dùng sức gieo hạt giống trên khuôn mặt trắng nõn của cô không khỏi đờ đẫn trong giây lát.

Đến mức khi cô trả lời Quý Trường Tranh, giọng nói của cô có chút lơ đểnh.

"Đại khái chúng ta còn phải đợi thêm một chút nữa"

Cô không chỉ cần phải ghi lại số liệu phối giống của Trường Bạch và Đại Bạch, Đại Bạch sẽ nhanh chóng mang thai, sau đó họ phải thay thế bằng những con heo nái được lựa chọn từ công xã để tiếp tục phối giống.

Nói trắng ra là hôm nay chúng ta phải nhân giống đến hai lần.

Thật sự vất vả cho heo đực giống rồi.

Quý Trường Tranh cố gắng hết sức dời tầm mắt sang một bên, cố gắng chuyển chủ đề sang chuyện khác: "Những việc này là công việc hằng ngày của cô đúng không?"

Tuy rằng anh biết Thẩm Mỹ Vân có thể nuôi heo một cách khoa học, nhưng không ngờ có thể lại khoa học đến nước này.

Ngay cả heo "động phòng hoa chúc" cũng phải được theo dõi cẩn thận, sau đó ghi chép lại số liệu để phân tích.

Điều đó thật đáng sợ.

Thẩm Mỹ Vân nghe xong theo bản năng nói: "Đây chỉ là một bước mà thôi, sau khi phối giống xong, tôi còn phải lần nữa quan sát và ghi chép quá trình mang thai của heo nái nữa."

Đây mới là bước quan trọng nhất.

Việc này sẽ kéo dài cho đến khi heo nái sinh con, đến đó có thể coi như công việc hoàn thành, tất nhiên công việc mới lại bắt đầu.

Việc nuôi thành công tất cả số heo con này sau khi sinh là một nhiệm vụ hàng đầu, cũng là nhiệm vụ rất khó khăn.

Quý Trường Chính nghe xong không khỏi cau mày nói: "Không ngờ nuôi heo cũng có nhiều phương pháp như vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-407.html.]

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, ghi lại số liệu cuối cùng, Trường Bạch trong chuồng heo dường như đã đi vào hồi kết.

"Nếu không thì làm sao có thể gọi là chăn nuôi heo khoa học được chứ?"

Cô ghi số liệu, hơi nhíu mày: "Trong sách nói là heo đực giống thông thường khi sinh sản sẽ kéo dài khoảng một giờ đồng hồ, nhưng cái con heo Landrace này chỉ làm được nửa giờ đồng hồ liền dừng lại, có vẻ như không được lắm."

Quý Trường Tranh: "..."

Còn cùng anh thảo luận vấn đề nhạy cảm này một cách nghiêm túc như vậy để bàn xem năng lực của con heo mập này có thực sự được hay không được?

Nhưng, con heo Trường Bạch này chỉ mất nửa giờ đồng hồ để phối giống một lần sao?

Chuyện này đúng là không được thật, thậm chí còn tệ hơn cả con người.

Quý Trường Tranh trong lòng khinh thường, nhưng trên mặt vẫn phải giữ nét bình tĩnh: "Vậy bây giờ nên làm sao?"

Thẩm Mỹ Vân nói: "Tôi trước tiên kiểm tra tình hình xem như thế nào, nếu không được thì tôi sẽ hủy bỏ phối giống vào buổi chiều hôm nay, để cho Tiểu Trường Bạch nghỉ ngơi một ngày."

"Ngày mai tôi sẽ xem tình hình rồi tính."

Quý Trường Tranh nghĩ thầm, con heo Trường Bạch này được đối xử khá tốt, còn được nghỉ ngơi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Một giờ sau, sau khi ghi lại toàn bộ số liệu, Thẩm Mỹ Vân lấy số liệu đưa cho Kiều Lệ Hoa: "Cô đi kiểm tra số liệu trước đi."

Sau đó, cô gọi người đến: "Đuổi Tiểu Trường Bạch ra ngoài trước, mấy ngày nay đừng để nó ngủ ở trong này."

Sau khi phối giống, tách riêng chỗ ngủ ra là một cách để bảo vệ heo nái.

Thẩm Mỹ Vân vừa lên tiếng gọi, một cậu thanh niên trẻ tuổi bước vào, anh ta là cộng sự Vương, là người có thể chịu cực, luôn chủ động phụ trách công việc dọn dẹp chuồng heo.

Anh ta nháy mắt nhảy vào, cầm cây gậy dài đuổi Trường Bạch ra ngoài. Không biết nhiệt độ của chuồng heo này có ấm quá không, thậm chí còn đặt hai cái chậu than trước cửa chuồng, chỉ để tạo cho Trường Bạch và Đại Bạch nhiệt độ tối ưu nhất khi quan hệ.

Nó có thể cải thiện tỷ lệ thụ thai của Đại Bạch.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 408


Chậu than là do Thẩm Mỹ Vân đặt vào, cô sợ Trường Bạch và Đại Bạch nếu đặt vào gần quá sẽ bị nhiễm độc khí carbon oxit nên cô mới cố tình đặt ở cửa ra vào, điều này không chỉ có thể giúp tăng nhiệt độ mà còn tránh được những tai nạn về an toàn.

Chỉ có một lý do duy nhất để làm điều này, đó là để tạo môi trường có nhiệt độ thích hợp cho heo giống, để tăng thêm khả năng thành công cho việc phối giống.

Vân Mộng Hạ Vũ

Bây giờ, trên thành phố, heo nái sau khi thụ thai thường có khoảng mười con một lứa dù trong điều kiện khắc nghiệt.

Điều Thẩm Mỹ Vân phải làm là tận lực nâng cao số liệu này càng nhiều càng tốt để biết rằng sản lượng của heo nái sẽ được nâng cao.

Khi sản lượng được nâng cao, số lượng heo con có sẵn cũng sẽ tăng lên và số lượng xã viên được bố trí và thu thập số liệu cũng sẽ tăng lên.

Điều tiếp theo là nếu được truyền lại những giống chất lượng cao thì tốc độ tăng trưởng và năng suất thịt của lứa heo con trưởng thành này sẽ được cải thiện rất nhiều trong tương lai.

Thông qua phương pháp này, chúng ta chỉ có thể dần dần bù đắp được cho tình hình chung cho tình trạng thiếu hụt thịt từ trước đến nay.

Chỉ có thể nói, thủ đoạn của Thẩm Mỹ Vân là phương pháp trong hoàn cảnh lý tưởng, trong hoàn cảnh không thuận lợi, cô chỉ có thể nghĩ ra thêm những phương pháp khác.

Cô đang chìm trong suy nghĩ, sau khi Tiểu Trường Bạch bị đuổi đi, Thẩm Mỹ Vân liền đi thu dọn chuồng heo, trong chuồng heo có chút mùi tanh của việc xấu hổ kia, chuyện này cũng khó tránh khỏi.

Nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân chuẩn bị nhảy vào, Quý Trường Tranh khẽ cau mày: "Cô đứng đây, để tôi làm cho."

Thẩm Mỹ Vân a một tiếng.

Quý Trường Tranh duỗi hai cánh tay đầy cơ bắp, trực tiếp cầm chổi đi vào: "Cô đứng ở cửa, không được đi vào."

Chuồng heo thoang thoảng mùi tanh, anh sợ Thẩm Mỹ Vân một chút cũng không thể chịu đựng được mùi này.

Hơn nữa dưới tình huống có anh ở đây, anh sẽ không cho phép Mỹ Vân làm loại công việc này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-408.html.]

Thẩm Mỹ Vân nghe được lời này, cô hoàn toàn ngây ngốc, lúc trước khi nuôi heo, cô đã làm rất nhiều công tác tư tưởng cho bản thân bởi vì môi trường thật sự không tốt thật.

Hơn nữa, nhiều tình huống bất ngờ có thể phát sinh, ban đầu khi cô còn ở trong đội sản xuất, cậu của cô sợ cô không chịu nổi.

Vì vậy, cậu cô sẽ dành một giờ đồng hồ mỗi ngày để giúp cô dọn dẹp chuồng heo, gánh nước cho heo ăn... Mấy công việc bẩn thỉu cùng mệt nhọc thật sự cô cũng không có làm bao nhiêu.

Nhưng từ khi đến công xã thì khác rồi, nơi này cách nhà cô khá xa, cậu cô qua đây cũng không tiện, hơn nữa Thẩm Mỹ Vân lại tiếp quản công việc chăn nuôi heo trong công xã, nếu luôn luôn để cậu cô đến giúp cô, thì cũng không được cho lắm.

Mặc dù cộng sự Vương đã làm hầu hết các công việc dọn dẹp vào các ngày trong tuần, nhưng đôi khi cộng sự Vương có việc cá nhân bận rộn nên cũng có ngày không thể đảm đương được.

Lúc này Thẩm Mỹ Vân cần phải tự mình làm, lần thứ nhất, lần thứ hai, rất nhiều lần nữa, cô thậm chí còn không dùng đến mặt nạ bảo vệ.

Cứ như vậy trực tiếp làm.

Đến mức cô đã quen với những ngày chỉ có một mình giải quyết công việc, nhưng Quý Trường Tranh lại yêu cầu cô đứng sang một bên, dùng thái độ nghiêm túc nói với cô.

Khi nào có công việc bẩn thỉu thì đã có anh làm.

Điều này vẫn làm Thẩm Mỹ Vân cảm động trong lòng, giống như lúc ban đầu, cậu cô đến giúp cô vậy, lúc đó cậu cô giúp cô vì là người thân ruột thịt.

Về phần Quý Trường Tranh, rõ ràng anh là một người thích sạch sẽ đến mức thậm chí không muốn chạm vào nước mà người khác đã uống.

Lúc này, anh ta nhảy vào chuồng heo, lấy chổi quét sạch rơm bẩn bên trong, chưa kể thỉnh thoảng anh còn cầm lấy xẻng để dọn sạch phân heo vừa mới ra lò còn hơi nóng hổi.

Anh không chê bẩn sao?

Không, Quý Trường Tranh là người ngại bẩn.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 409


Thẩm Mỹ Vân có thể nhìn thấy thời điểm khi đối phương cúi người làm việc, trên mặt không có miếng cảm xúc nào.

Ngay cả đầu lông mày của anh cũng chỉ hơi nhíu lại, nhưng động tác của tay lại không hề chậm chạp, không chỉ tẩy sạch mùi tanh trong chuồng heo.

Còn mang hai xô nước qua dọn sạch sẽ cái máng ăn và ao nuôi heo ở bên ngoài chuồng heo.

Nó sạch sẽ đến mức thậm chí có thể so sánh với một ngôi nhà mà mọi người đang sống.

Cho đến lúc này, lông mày Quý Trường Tranh hơi giãn ra trong chốc lát, ngẩng đầu liền thấy Thẩm Mỹ Vân không chớp mắt nhìn chằm chằm mình.

Quý Trường Tranh mỉm cười muốn lại gần cô, nhưng trên người vẫn còn mùi hôi nồng nặc của phân heo vừa mới được dọn sạch.

Anh lùi lại một bước, hỏi: "Sao vậy?"

Anh mỉm cười hỏi, khiến khuôn mặt anh như bừng sáng hơn, dù có vết bẩn trên mặt nhưng càng khiến anh trông đẹp trai hơn.

Thẩm Mỹ Vân do dự một lát, cuối cùng hỏi: "Quý Trường Tranh, anh không phải có bệnh thích sạch sẽ sao?"

Quý Trường Tranh cầm chổi, từ bên trong chuồng heo đi ra ngoài, chống hai tay lên thành chuồng, trực tiếp nhảy ra khỏi chuồng heo.

Anh nói: "Ồ, cái đó là còn tùy người nữa."

"Phân biệt giữa người khác và cô."

Nếu là người khác thì anh sẽ có bệnh sạch sẽ, không muốn tiếp xúc với người đó, nhưng nếu là cô, anh không mắc bệnh sạch sẽ nữa.

Chứng bệnh sạch sẽ của anh có liên quan đến con người, nhưng lại không liên quan gì đến Thẩm Mỹ Vân.

Nói cách khác, nếu chứng bệnh sạch sẽ kia là một căn bệnh thì Thẩm Mỹ Vân chính là liều thuốc chữa bệnh.

Nó chỉ tình cờ có thể chữa khỏi bệnh sạch sẽ của Quý Trường Tranh.

Thẩm Mỹ Vân nghe được câu trả lời này, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, ngẩng đầu nhìn anh, bởi vì bận rộn dọn dẹp suốt nhiều giờ đồng hồ, trên lông mày và tóc của Quý Trường Tranh có chút bụi sợi bông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-409.html.]

Đó là vì chuồng heo quá thấp và anh lại quá cao.

Thời điểm khi Quý Trường Tranh đi vào dọn chuồng heo, thỉnh thoảng phải cúi đầu xuống, nhưng dù có cúi đầu thế nào thì người đàn ông cao lớn vẫn dễ dàng bị đụng đầu một cái.

Nói thật, Quý Trường Tranh lúc này có chút chật vật, ngay cả quần áo cũng dơ bẩn, lấm lém bùn đất, nhưng anh vẫn đang cười với Thẩm Mỹ Vân, cười một cách chân thành, lộ ra tám chiếc răng trắng đều tăm tắp.

Anh ta là người mắc chứng thích sạch sẽ, nhưng nếu giờ này anh đứng ở trước mặt người ngoài thì anh đã sớm đi rửa ráy sạch sẽ liên tục mấy lần mới thôi.

Nhưng trước mặt Thẩm Mỹ Vân, anh vẫn cầm chổi, nghiêm túc hỏi: "Mai Vân, cô xem còn có chỗ nào cần phải quét dọn không?"

Anh một lần làm hết mọi thứ, để Mỹ Vân không cần phải làm nữa.

Thẩm Mỹ Vân nhìn thấy Quý Trường Tranh như vậy, vừa chân thành vừa nhiệt tình.

Tận đáy lòng cô chợt cảm động, như có một chiếc lông vũ nào chạm vào trái tim, khiến cô cảm thấy ngứa ngáy.

Cô lấy chiếc khăn tay trong túi ra, kiễng chân lau vết bẩn trên mặt anh: "Anh không sợ bẩn sao?"

Cô ngước mắt nhìn anh, từ góc độ này, quai hàm của người đàn ông rất mịn màng, cho dù có góc c.h.ế.t như này, dù là cằm, nhân trung, sống mũi hay trán, đều như được ông trời tạo ra hoàn hảo đến mức không thể tin được.

Anh ấy không thể nghi ngờ là người đẹp trai, vóc dáng lại càng ưu việt hơn, lúc này tất cả mọi thứ hợp nhau lại càng tăng thêm vẻ tuấn tú của anh.

Ngay cả bụi bẩn cũng không thể che đậy được phong cảnh tuyệt đẹp này.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nghe được Thẩm Mỹ Vân hỏi, Quý Trường Tranh lắc đầu, mới xoay được một nửa, anh mới phát hiện Thẩm Mỹ Vân đang lau mặt cho mình, lập tức cứng đờ, giọng nói liền trở nên khẩn trương.

"Không có gì đâu."

Nếu anh làm thì cô sẽ không cần phải làm, chỉ vậy thôi.

Hơn nữa, mặc dù anh rất thích đối phương thân thiết và gần gũi với anh như vậy, nhưng Quý Trường Tranh biết bản thân mình bây giờ rất bẩn, nên theo bản năng lùi lại một bước.

"Cô tránh xa tôi ra một chút, tránh ám mùi lên người cô."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 410


Thẩm Mỹ Vân nhìn thấy dáng vẻ Quý Trường Tranh như vậy, đột nhiên tim loạn nhịp một chút, sau đó cô vểnh môi mỉm cười, sau đó dán sát lại ngửi thử người anh.

"Quý Trường Tranh, người anh thơm lắm."

Cái quái gì vậy!

Quá mức phạm quy rồi.

Quý Trường Tranh sửng sốt, cả người ngây dại, không, nói đúng hơn là anh ngu người luôn, đứng đó giơ hai tay lên trời, hồi lâu thậm chí còn quên bỏ xuống.

Giống như người gỗ vậy.

Không biết bao lâu sau anh mới nhận ra tai mình đỏ bừng, anh thì thầm với Thẩm Mỹ Vân: "Cô không nên như vậy."

Thật sự, anh sẽ phát điên mất.

Thực sự sẽ phát điên.

Thẩm Mỹ Vân nhìn thấy Quý Trường Tranh trẻ tuổi ngây thơ như vậy, đột nhiên nảy ra ý định trêu chọc anh, nhìn bốn phía không thấy ai, liền thấp giọng nói với anh: "Như vậy thì sao?"

Giọng nói của cô mềm mại mà nhõng nhẽo kết hợp với một đôi mắt hạnh hếch lên, thực sự rất mê hoặc lòng người.

Điều này khiến Quý Trường Tranh theo bản năng nhắm mắt lại, hầu yết không ngừng chuyển động, một lúc sau mới mở mắt ra, trong mắt có một tia lửa nhỏ nhìn cô.

"Mỹ Vân, chúng ta kết hôn đi."

"Chúng ta có thể kết hôn sớm hơn một chút, có được không?"

Thẩm Mỹ Vân không trả lời mà hỏi anh một câu: "Hay là trước khi kết hôn, anh tắm rửa sạch sẽ trước nhé?"

Nói xong, Quý Trường Tranh Hà bối rối mất một lúc, vẻ mặt của anh cũng thay đổi.

Đúng vây, bây giờ, anh vừa bẩn vừa hôi, trong tình huống như vậy, anh lại đem chuyện kết hôn nói với Mỹ Vân.

Thật sự—

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-410.html.]

Quý Trường Tranh vốn từ trước đến giờ không để ý nhiều đến hình tượng của mình, che mặt lại, không khỏi thở dài một tiếng: "Mỹ Vân, vậy tôi đi tắm rửa một chút rồi chúng ta kết hôn nhé."

Anh muốn rửa cho sạch cái sự nhục nhã này.

Thẩm Mỹ Vân nhướng mày, đưa ra một câu trả lời chắc chắn: "Vậy còn phải xem biểu hiện của anh."

Cái này –

Hai người còn muốn nói tiếp, nhưng Kiều Lệ Hoa và Cộng sự Vương từ bên kia đi tới.

Cộng sự Vương dắt heo Tiểu Trường Bạch đến chuồng heo cũ bên cạnh, chuồng heo mới đương nhiên là dành cho heo Đại Bạch. Sau khi anh ta đi đến, Thẩm Mỹ Vân liền vứt tâm tư trêu đùa trước đó của mình đi.

Nhanh chóng bắt tay vào công việc.

"Mọi chuyện thế nào? Cậu đã cho Trường Bạch ăn chưa?" Thẩm Mỹ Vân lo lắng: "Có phải là trấu cám cộng với bồ công anh và xương cá không?"

Trấu cám là thức ăn chủ yếu, còn bồ công anh được coi là rau cải, còn về xương cá là cô bí mật đến nhà các xã viên thu thập.

Đặc biệt nghiền nát, dùng để trộn vào thức ăn cho heo để bổ sung canxi.

Theo quan điểm của Thẩm Mỹ Vân, nếu muốn heo đực giống có thể lực tốt và heo nái có thể thụ thai tốt thì dinh dưỡng là yếu tố phải được duy trì tốt.

Vân Mộng Hạ Vũ

Điều này là yếu tố quyết định thắng lợi trong giai đoạn lai giống.

Nghe Thẩm Mỹ Vân hỏi, Cộng sự Vương gật đầu: "Tôi cho bọn nó ăn hết rồi, theo lời cô nói, Thanh niên trí thức Thẩm, tôi thêm một thìa muối vào thức ăn cho heo."

Nói thật, Cộng sự Vương cảm thấy có chút đau lòng, bình thường ở nhà bọn họ mỗi lần ăn muối đều sử dụng tiết kiệm lại càng tiết kiệm hơn.

Muối thực chất rất đắt, một cân muối có giá ba phân tiền. Đây là gia vị tiêu hao hàng ngày. Nó được sử dụng cực kì nhanh hết. Trong một gia đình nếu có rất nhiều người, muốn sống tốt qua ngày thì phải kiếm thêm tiền mới mua nỗi, phải bắt tay vào làm ở những nơi không bắt mắt như này.

Vì vậy, khi nhìn thấy vào mỗi bữa ăn của heo, trong thức ăn đều được thêm muối, nhiều lúc còn nhiều hơn mấy người bọn họ ăn nữa.

Cộng sự Vương trong lòng thật sự đang rỉ máu, nhưng rồi nghĩ lại, những con heo Landrace và heo Yorkshire này đều được mua từ bên ngoài với giá rất cao mới có thể mua được.

Đó là hy vọng được ăn thịt heo của bọn họ trong tương lai, vì vậy, anh ta tự an ủi bản thân, chút đau lòng nhất thời kia cũng tiêu tan.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 411


Trường Bạch và Đại Bạch ăn nhiều một chút, ăn nhiều một chút rồi sau này bọn họ cũng có thể chia nhau nhiều thịt hơn.

Nghĩ như vậy, Cộng sự Vương mới thở phào nhẹ nhõm: "Nhưng mà, tôi thấy khẩu vị của Tiểu Trường Bạch không được tốt lắm thì phải."

Thẩm Mỹ Vân nói: "Cũng bình thường, nó mới vận động mệt mỏi trước đó xong, cứ để cho nó nghỉ ngơi một lát là được."

Đàn ông và heo đều có quy luật giống như nhau vậy, làm mấy chuyện mệt nhọc kia xong rồi liền không muốn động đậy, mệt như con ch.ó luôn chứ đừng nói là có cảm giác thèm ăn.

Thẩm Mỹ Vân phát hiện khi bản thân mình nói ra câu này, liền có ba cặp mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô.

Thẩm Mỹ Vân hỏi: "Mấy người nhìn tôi làm gì?"

"Sau khi cơ thể gắng sức nhiều quá, sẽ mất đi cảm giác thèm ăn, kiến thức này trong sách có ghi."

Cô bình tĩnh giải thích.

Mọi người đều trầm ngâm.

Cộng sự Vương nói: "Thanh niên trí thức Thẩm, cô biết thật nhiều kiến thức."

Quý Trường Tranh không nói gì, anh trầm mặc, suy nghĩ không chắc chắn theo lời nói của Mai Vân.

Chờ đến ngày cưới làm chuyện động phòng hoa chúc, trước khi làm chuyện đó, anh phải ăn thật nhiều cơm để bổ sung sức lực trước.

Bằng không, lúc bọn họ đang bận làm việc chính sự, anh làm được một nửa liền xong, cũng giống như Tiểu Trường Bạch vô dụng kia, vậy Mỹ Vân sẽ cười nhạo anh mất.

Thẩm Mỹ Vân không biết lời nói thuận miệng của mình sẽ khơi dậy trong Quý Trường Tranh nhiều suy nghĩ như vậy, đương nhiên nếu biết, có lẽ cô sẽ hối hận đến c.h.ế.t mất.

Thực sự, đối với một người con trai ở độ tuổi này chưa từng thân mật, đụng chạm cơ thể với ai đó, trong đầu đều là mấy nội dung thiếu lành mạnh, không dành cho trẻ nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-411.html.]

Nhìn thấy ánh mắt Quý Trường Tranh nóng rực nhìn chằm chằm mình, Thẩm Mỹ Vân đè nén nghi hoặc, còn tưởng là anh có việc gấp nên cô nhanh chóng nói rõ các công chuyện tiếp theo ở công xã.

"Lệ Hoa, tôi có việc phải quay về, tôi giao lại số liệu ghi chép ở đây cho cô, cô nhớ cứ ba giờ đồng hồ ghi chép lại một lần, xem thử tình hình của Đại Bạch thì cứ dựa theo bản kê khai mà viết lên."

Kiều Lệ Hoa đương nhiên làm theo mà không từ chối. Cô ta còn trẻ, khả năng học tập rất tốt, cô ta vừa bắt đầu sắn tay vào làm, về cơ bản chỉ mất nửa ngày.

Cũng bắt đầu tiếp nhận thêm một số công việc khác.

Cô ta nhận bản kê khai: "Được rồi, có chỗ nào không hiểu tôi sẽ ghi lại, khi nào cô đến thì sẽ hỏi lại sau."

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: "Tôi có một số chuyện cần phải đi về nhà một chuyến, bây giờ, tôi đi tìm chủ nhiệm Lưu để xin nghỉ phép, sau khi giải quyết xong chuyện, tôi sẽ quay lại nhanh nhất có thể."

Chuyện quan trọng nhất hôm nay là phối giống. Sau khi phối giống xong, về cơ bản, phần lớn công việc còn lại là theo dõi tình hình tiếp theo.

Đợi đến sau khi sự việc trên công xã được giải quyết.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc này, Thẩm Mỹ Vân dẫn Quý Trường Tranh về nhà, nhưng sau khi về đến nhà, cô nhìn thấy vài người lạ đang đợi bên trong nhà.

Thẩm Mỹ Vân sửng sốt một lát, vô thức quay đầu nhìn Quý Trường Tranh, hạ giọng hỏi: "Sao anh không nói cho tôi biết, anh đi cùng với mấy đồng đội trong quân đội của anh đến đây nữa?"

Cô nhìn những người đó, ngay cả khi bọn họ không giới thiệu danh tính, nhưng nhìn một cái cũng thấy giống như một thành viên của quân đội, vẻ ngoài ngay thẳng cùng khí thế trông không giống một người bình thường chút nào.

Quý Trường Tranh nói: "Chuyện đó không quan trọng, cô cứ đi làm việc của mình đi."

Không thể để Mỹ Vân trì hoãn chuyện của chính mình chỉ vì anh mang theo mấy người này đến, như vậy sẽ không tốt lắm.

Chẳng qua, ít nhất Quý Trường Tranh sẽ không làm chuyện như thế này, cho dù là anh mang theo mấy người này theo, càng không thể làm.

Dù sao trong mắt Quý Trường Tranh, chuyện của Thẩm Mỹ Vân luôn được đặt lên ưu tiên hàng đầu.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 412


Nhìn thấy đôi bạn trẻ thấp giọng nói chuyện, bên cạnh Sĩ quan hậu cần và Tham mưu trưởng Chu không khỏi đưa mắt nhìn nhau trao đổi ánh mắt.

Thật sự giống như đậu hủ ngâm nước muối, thứ này giảm thành thứ khác, nhìn Quý Trường Tranh bình thường thích châm biếm, bây giờ lại ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Từ trước đến nay, bọn họ chưa từng thấy qua một mặt này.

"Khụ khụ!"

Tham mưu trưởng Chu nhịn không được ho nhẹ một tiếng, cắt đứt đôi vợ chồng trẻ đang nói chuyện to nhỏ.

Lực chủ ý của Thẩm Mỹ Vân lập tức chuyển hướng, cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn sang, cái nhìn có chút vội vàng.

Tham mưu trưởng Chu và sĩ quan hậu cần đều không khỏi hít một hơi, khó trách Quý Trường Tranh lại nóng lòng đến mức đột nhiên muốn kết hôn.

Khó trách!

Khó trách!

Bây giờ thì bọn họ có đáp án rồi.

Đại mỹ nhân vừa xinh đẹp vừa thơm ngát vừa tươi sáng vừa quyến rũ, động lòng người như vậy, nếu là bọn họ có một cô vợ như vậy, cũng gấp không kém gì anh được chưa?

Sợ mình đến muộn một bước sẽ bị người khác cướp mất.

Xét cho cùng, ngày nay, những người đồng chí nữ xinh đẹp đang cực kỳ được săn đón.

Nghĩ về điều này. Tham mưu trưởng Chu đè nén suy nghĩ của mình, nói với Quý Trường Tranh: "Trường Tranh, tại sao cậu còn chưa giới thiệu với chúng tôi, cô gái đây là..."

Anh ấy nói còn chưa dứt câu. Thẩm Hoài Sơn và Trần Thu Hà đang đứng bên cạnh anh ấy cũng đứng lên, trước khi Thẩm Mỹ Vân còn chưa quay về thì hai người bọn họ tạm thời gọi về để tiếp đãi khách.

Quý Trường Tranh lắc đầu với Thẩm Hoài Sơn và Trần Thu Hà, tỏ ý bọn họ không nên làm như vậy, sau đó nói với Tham mưu trưởng Chu: "Đây là đồng chí Thẩm Mỹ Vân, vợ sắp cưới của tôi."

Từ vợ sắp cưới trong miệng anh nói ra như một chuyện hiển nhiên vậy.

Thậm chí, còn không có chút dáng vẻ kín đáo.

Ngược lại là Thẩm Mỹ Vân có chút ngượng ngùng, xấu hổ, cô vểnh môi cười với Tham mưu trưởng Chu và Sĩ quan hậu cần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-412.html.]

Cô vốn sinh hoạt, sống rất tốt, nụ cười này, đôi mắt trong vắt cùng hàm răng trắng làm sáng bừng xung quanh.

Dù vậy, Tham mưu trưởng Chu cũng không khỏi ngây ngốc trong chốc lát, chẳng trách tên này đặc biệt gọi anh ấy đến đây để làm bà mai để xin dạm ngõ, mất nửa ngày mới tra xét được bí ẩn giấu kín ở chỗ này.

Anh ấy ừ một tiếng, không khỏi chúc mừng: "Thằng nhóc cậu may mắn đó."

Quý Trường Tranh cười toe toét, giới thiệu mấy người này cho Thẩm Mỹ: "Đây là Tham mưu trưởng Chu, còn đây là sĩ quan hậu cần."

Thẩm Mỹ Vân cúi chào mỗi người bọn họ một cái.

Cô thực ra có chút không hiểu, lần này Quý Trường Tranh vì sao lại mang bọn họ tới đây?

Vừa nói lời này, lỗ mũi của sĩ quan hậu cần linh hoạt, ngửi ngửi khắp nơi, cuối cùng tập trung trên người Quý Trường Tranh.

"Quý Trường Tranh, sao cậu lại hôi như vậy?"

Quý Trường Tranh không một chút lúng túng, giơ cánh tay lên ngửi một cái, tựa hồ còn chấp nhận được.

Anh quay đầu nhìn Thẩm Mỹ Vân, chắc là mũi của Thẩm Mỹ Vân đã quen mùi, dù sao cô thường dành cả ngày ở trong chuồng heo.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói với Thẩm Hoài Sơn: "Ba, ba đi tìm một bộ quần áo của cậu con giúp con, để cho Quý Trường Tranh có quần áo để thay ra, sau đó ba chỉ chỗ cho anh ấy đi tắm nhé."

Dọn dẹp chuồng heo không phải chuyện để trêu đùa được.

Vừa nói lời này, Thẩm Hoài Sơn liền biết rằng con rể đã đi giúp đỡ con gái mình, lập tức quay người đi vào nhà tìm quần áo.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trần Thu Hà cũng kịp phản ứng lại, lập tức đi vào nhà bếp đun nước nóng.

Mắt thấy mọi người đều đang bận rộn.

Sĩ quan hậu cần càng thêm nghi ngờ: "Quý Trường Tranh, cậu đã làm gì thế?"

Quý Trường Tranh không giấu giếm gì, thẳng thắn nói: "Tôi giúp vợ tôi dọn dẹp chuồng heo."

Sĩ quan hậu cần: "..."

Sĩ quan hậu cần sửng sốt ước chừng ba phút, anh ấy tựa hồ muốn nhìn Quý Trường Tranh thành kẻ ngốc: "Không phải cậu từ trước đến giờ luôn thích sạch sẽ nhất sao?"
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 413


Lúc trước khi tập huấn, anh thà khát nước còn hơn uống chung nước trong bình nước mà người khác đã sử dụng qua.

Bây giờ anh còn đi dọn chuồng heo hả?

Đây có phải là Quý Trường Tranh mà anh ấy biết không?

Quý Trường Tranh nhướng mày: "Làm sao? Anh không được phép tôi phân biệt bệnh sạch sẽ giữa người với người à?"

Sĩ quan hậu cần nghe thấy điều này rất vui mừng: "Thật cảm động, cậu đây là chê bọn tôi dơ bẩn à."

Người này thực sự là quá đáng.

Quý Trường Tranh: "Tôi không nói, là anh nói đó."

"Được rồi, được rồi, trước tiên nói chuyện chính đã."

Tham mưu trưởng Chu ngắt lời, anh ấy đang định nói đến chuyện kết hôn, nhưng sau đó giật mình nhận ra rằng ba mẹ đàng gái Thẩm Mỹ Vân không có ở nhà chính chỗ này, chuyện này có vẻ không quá thích hợp.

Vì vậy, lời Tham mưu trưởng Chu chưa kịp ra khỏi miệng, vòng vo nói: "Sĩ quan hậu cần, không phải cậu đến đâu để hỏi đồng chí Thẩm nuôi heo như thế nào một cách khoa học sao?"

Chuyện này -

Thẩm Mỹ Vân sửng sốt một lát, vô thức nhìn về phía Quý Trường Tranh. Quý Trường Tranh đi thẳng vào vấn đề: "Bên quân đội cũng rất thiếu thịt."

"Cái hũ nước sốt thịt băm lần trước, cô đưa cho đã bị cướp mất ở trong quân đội rồi."

Thiếu thịt mới là sự thật không thể nghi ngờ. Kỳ thực là như vậy không chỉ trong quân đội thiếu thịt, mà cả đất nước cũng thiếu thịt.

Điều kiện khó khăn không có biện pháp để giải quyết.

Tuy nhiên, giờ đây phương pháp chăn nuôi heo khoa học của Thẩm Mỹ Vân đã được tiết lộ, áp lực thiếu thịt chắc chắn sẽ được giải tỏa, đến cuối năm, tuyệt đối sẽ thuyên giảm tình trạng thiếu thịt với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cho nên là vấn đề này được xem là ưu tiên hàng đầu.

Nếu không thì sĩ quan hậu cần ngày nào cũng bận rộn đến nỗi chân không chạm đất sẽ không đích thân đến đây một chuyến.

Thẩm Mỹ Vân hiểu ý, cô suy nghĩ một chút: "Mấy người muốn học cách chăn nuôi heo khoa học hay không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-413.html.]

Cô lập tức hỏi trọng điểm.

Chuyện này—

Sĩ quan hậu cần và Tham mưu trưởng Chu nhìn nhau, cuối cùng Sĩ quan hậu cần cân nhắc mở miệng nói.

"Nếu tôi nói muốn chiêu mộ cô về bên quân đội chúng tôi thì sao?"

Vân Mộng Hạ Vũ

"Quân đội của chúng ta sẽ đáp ứng những điều kiện mà bên công xã này đưa ra cho cô."

"Chỉ là nơi nuôi heo khác nhau mà thôi."

So với công xã thì quân đội của họ cũng cần Thẩm Mỹ Vân.

Vừa nói xong, Thẩm Mỹ Vân cau mày nói: "Công xã chúng tôi mới bắt đầu chăn nuôi heo, hơn nữa khoa trưởng Lý trong thành vừa mới đưa cho tôi heo Landrace và heo Yorkshire. Tôi cũng đã hứa với ông ấy rằng tôi sẽ đưa lại cho ông ấy ít nhất hai mươi con vào cuối năm rồi. Nếu bây giờ tôi rời đi, căn cứ thí nghiệm ở đây chẳng khác nào phải đình chỉ lại công việc."

Tuy rằng cô có nhiều trợ lý nhưng Thẩm Mỹ Vân vẫn là trụ cột chính trong công việc thúc đẩy nhiệm vụ chăn nuôi heo.

Nếu cô ở đây thì tất cả mọi người đều sẽ ở đây làm việc, một khi cô rời đi, tiến độ của căn cứ thí nghiệm ở đây sẽ đình trệ ngay.

Chuyện này —

Sĩ quan hậu cần cũng không thấy bất ngờ, Thẩm Mỹ Vân sẽ cự tuyệt, kỳ thực là công xã bên này lên tiếng trước, anh ấy cũng biết mình đi tìm đối phương đổi nơi làm việc là không có đạo lý.

Nhưng chuyện này cũng không có cách nào khác.

Tuy nhiên, khi Thẩm Mỹ Vân nói mình đã nhận hai con heo, cuối năm cô sẽ trả lại hai mươi con heo cho Khoa trưởng Lý.

Đôi mắt của sĩ quan hậu cần gần như sáng lên, hai mươi con heo đó.

Phải biết là vào dịp Tết Nguyên đán năm ngoái, anh ấy và những người phía trên ở Cục cung ứng thực phẩm đã tranh cãi với nhau suốt một tháng, sau đó anh ấy mới tranh thủ được bốn con heo.

Đối với bốn chú heo này, anh ấy đã được Sư đoàn trưởng Trương và tư lệnh khen ngợi, đơn vị bọn họ vào dịp cuối năm cũng nhận được nhiều thịt heo nhất.

Nhưng -

Bốn con heo đó vẫn kém xa so với hai mươi con heo này.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 414


Có Thẩm Mỹ Vân có nghĩa là có hai mươi con heo, còn liên tục có dòng thịt heo ổn định.

Điều này -

Sĩ quan hậu cần càng hạ quyết tâm hơn, anh ấy nhất định phải chiêu mộ Thẩm Mỹ Vân, bà cô này, phải vào quân đội!

Đây là tổ tông của anh ấy, tổ tông sống của anh ấy.

Tuy nhiên, mắt thấy Thẩm Mỹ Vân kiên quyết không đồng ý đi qua quân đôi, cực kỳ nguyên tắc mà từ chối.

Sĩ quan hậu cần càng nóng lòng, anh ấy nhìn xung quanh rồi giơ tay kéo Quý Trường Tranh đang chuẩn bị tắm rửa đi đến trước mặt, đẩy anh đến trước mặt Thẩm Mỹ Vân.

"Thẩm đồng chí, cô đến quân đội đi, nếu cô đến quân đội, tôi đem Quý Trường Tranh gói ghém lại tặng cho cô."

Thẩm Mỹ Vân: "..."

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô có thể cảm nhận được đối phương không biết xấu hổ.

Cái gì mà nói tặng Quý Trường Tranh cho cô?

Nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân bất động.

Sĩ quan hậu cần nhìn Quý Trường Tranh với vẻ mặt chán ghét nói: "Vào thời điểm quan trọng, muốn để cậu hữu dụng một chút mà cũng vô dụng, một chút cũng không quyến rũ được nỗi đồng chí Thẩm."

Quý Trường Tranh: "..."

Sau đó, khi anh ấy quay lại nhìn Thẩm Mỹ Vân, mặt đầy gió xuân ấm áp, trên môi nở nụ cười: "Thế này thì sao, đồng chí Thẩm, trong quân đội của chúng tôi có rất nhiều thanh niên trai tráng độc thân. Nếu không thì cô đi cùng tôi đến quân đội một chuyến xem thử cô có thích chàng trai trẻ đầy sức sống nào không?"

Thẩm Mỹ Vân: "..."

Quý Trường Tranh: "..."

Sau khi nghe được lời của Sĩ quan hậu cần, mọi người có mặt tại hiện trường đều rơi vào im lặng đến quỷ dị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-414.html.]

Không biết qua bao lâu.

Quý Trường Tranh sắc mặt tái xanh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thôi Kiến Quốc, anh có muốn tôi tìm giúp vợ anh một mùa xuân thứ hai không?"

"Trong quân đội có rất nhiều thanh niên trẻ tuổi lại cường tráng như thế, sao lại không có người có thể lực tốt hơn anh đúng không?"

Sĩ quan hậu cần: "..."

Thủ đoạn này quay lại đập lên chính mình, thật khiến người ta không vui nỗi.

Tuy rằng tuổi của anh ấy không lớn lắm, nhưng so với đám người Quý Trường Tranh, nhóm thanh niên này dù sao cũng ở tuổi thanh niên này, nên anh ấy cũng được coi là một ông già rồi.

Đừng tưởng rằng anh ấy không biết, lúc luyện tập, mỗi lần gặp phải một thanh niên nào đó, đặc biệt là khi phải cởi bỏ áo khoác, chỉ mặc áo lót mỏng bên trong, hoặc c** tr*n thân trên vật lộn trên sân luyện tập.

Người vợ trong nhà của anh ấy lần nào cũng nhìn không rời mắt được, liên tục nói rằng có một nhóm nam bồ tát sống trong quân đội đặc biệt đến để cứu độ tất cả chúng sinh.

Chỉ để làm cho những người chị dâu đã có chồng này hạnh phúc không thôi.

Nói thật thì ai bảo đàn ông háo sắc còn đàn bà thì không, mấy chị dâu đã lấy chồng cũng mạnh dạn nói chuyện phiếm với nhau.

Người đàn ông của cô đã ở trên giường làm được bao lâu?

Tại sao người đàn ông của cô mấy ngày mới làm một lần?

Cái gì mà tất cả đàn ông đều là kẻ đê tiện, lúc muốn thì bất chấp sống chết, giống như một người phụ nữ trinh khiết và tử đạo. Trên thực tế, nếu không chống chọi được với cái lạnh trong chưa đầy hai ngày, mỗi một ngày sau, anh ta sẽ chỉ chui vào chăn trong giường đất nung ủ ấm.

Hừ.

Thật sự là không biết xấu hổ.

Tất nhiên, sĩ quan hậu cần sẽ không nói ra điều này ra, kẻo lại dạy mấy bài học không tốt cho những thanh niên chưa lập gia đình này.

Vì vậy, Sĩ quan hậu cần quyết đoán đổi chủ đề: "Nhìn một chút, nhìn một chút đã, Quý Trường Tranh, cậu đang sốt ruột phải không? Tôi không phải chỉ nói đùa với cậu chút thôi mà? Báo cáo kết hôn của cậu và đồng chí Thẩm Mỹ Vân đã được cấp rồi, tôi giới thiệu cho cô ấy cũng vô dụng mà, đúng không?"

"Chẳng phải như vậy là tôi đang phá hoại hôn nhân quân sự rồi sao? Vậy tôi còn muốn làm nữa à?"
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 415


Nói xong. Quý Trường Tranh không đi tắm nữa, ôm quần áo sạch trong tay nhìn anh ấy, cười lạnh một tiếng: "Ừ, anh đùa với tôi đấy, tôi cũng đi đùa với chị dâu à?"

Anh nói với giọng nham hiểm: "Tôi nghe nói chị dâu Thôi mỗi lần giặt quần áo, thích nhất khi tân binh của chúng ta đang huấn luyện. Khi trở về, tôi sẽ thông báo thời gian và địa điểm huấn luyện tân binh cho chị dâu, dặn chị ấy đúng hạn mà đến theo tin tức được báo."

"Ông già ở trong nhà nhìn nhiều cũng thấy chán rồi. Dù sao cũng chỉ là hai cục thịt mập thôi, nhìn cay mắt cũng dám không nói, còn ghét bỏ vô dụng. Mấy nơi huấn luyện dã ngoại ngoài trời, có mấy cậu trai đẹp trai, cao ráo, khỏe khoắn, vai rộng, eo rộng, ngoại hình ưa nhìn, đúng không? Sĩ quan hậu cần?"

Cái này –

Miệng của Quý Trường Tranh độc cũng thật độc, chỉ là vì sĩ quan hậu cần muốn giới thiệu chàng trai trẻ đầy sức sống với vợ mình mà thôi.

Chỉ nói vài câu, anh không những giới thiệu chàng trai trẻ với vợ của Sĩ quan hậu cần mà còn chê bai sĩ quan hậu cần một lượt từ trên xuống dưới.

Nói hai cục thịt kia?

Người biết liền hiểu rõ.

Sĩ quan hậu cần thực sự gần như tức giận c.h.ế.t đi được, trợn mắt, nhìn chằm chằm anh: "Quý Trường Tranh, anh nói cái gì vậy? Ở ngay trước mặt con gái người ta này."

Cho dù Thẩm Mỹ Vân không phải người ngoài, nhưng cô cũng chưa kết hôn.

Một cô gái chưa chồng có thể nghe được những lời nói tục tĩu như vậy sao?

Quý Trường Tranh nheo mắt nói: "Anh không thấy tôi bịt lỗ tai Mỹ Vân nhà tôi lại sao?"

Nói xong giơ tay lên, công khai đưa ra: "Anh thấy được chưa?"

Sĩ quan hậu cần: "..."

Thẩm Mỹ Vân: "..."

Vân Mộng Hạ Vũ

Quý Trường Tranh có lẽ không biết do hai người bọn họ cách nhau quá gần, lúc đầu khi anh vừa bịt tai lại thì có tác dụng cách âm, nhưng về sau thì không còn xíu tác dụng nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-415.html.]

Cô còn nghe thấy hết tất cả.

Cuối cùng cô phát hiện ra rằng khi những người đàn ông này ở cạnh nhau, luôn tỏ ra cợt nhả, ngoài miệng nói chuyện đủ kiểu tục tĩu.

Nếu cô thật sự chỉ là một cô gái mới lớn, có lẽ cô sẽ không thật sự hiểu được.

Vì vậy, Thẩm Mỹ Vân nghe hiểu rõ nhưng trưng ra vẻ mặt vô tội nói: "Mọi người đang nói cái gì vậy? Tôi không nghe thấy được mọi người nói?"

Cô còn muốn tiếp tục nghe nữa.

Xoa xoa hai bàn tay vào nhau.

Hóng hớt là bẩm sinh có sẵn trong mỗi con người, và mấy chuyện hóng hớt mấy chuyện đồi trụy, người lớn là đặc biệt có trong bản tính.

Thân là một người bình thường, Thẩm Mỹ Vân cũng không ngoại lệ.

Thấy cô không nghe thấy gì cả, Quý Trường Tranh và Sĩ quan hậu cần mới yên tâm, thở phào nhẹ nhõm, bọn họ lại muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt trong trẻo, trong sáng của Thẩm Mỹ Vân thì lại không dám nói gì nữa.

Quý Trường Tranh ôm quần áo cùng khăn tắm xoay người đi sang phòng bên cạnh, trước khi bước vào không quên dặn dò sĩ quan hậu cần: "Anh bớt nói lại đi, đừng có thừa lúc tôi không có ở đây, mà anh đi bắt nạt Mỹ Vân nhà tôi."

Nói xong, anh lại quay về phía Thẩm Mỹ Vân, dặn dò: "Miệng của sĩ quan hậu cần này toàn là dối trá. Anh ta nói, cô chỉ cần tin một nửa lời anh ta nói, còn phần còn lại cứ để cho tôi."

Sau khi dặn dò xong, tựa như không yên tâm lắm, nói với Tham mưu trưởng Chu: "Tham mưu trưởng, anh giúp tôi để mắt anh ta một chút."

Nói thật, Quý Trường Tranh ngày thường không nói nhiều, là người có chút lãnh đạm, bây giờ anh lại dài dòng như vậy.

Vây là lần đầu tiên Tham mưu trưởng Chu và Sĩ quan hậu cần nhìn thấy anh giống vậy, cả hai đều sửng sốt.

Đây có phải là Quý Trường Tranh mà họ biết, là người tiếc chữ như vàng đúng không?

"Được rồi được rồi, cậu nhanh đi tắm đi. Thúi c.h.ế.t người rồi. Bây giờ chúng ta không nói chuyện nữa được không? Sau khi cậu tắm xong, chúng ta
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 416


Không nói chuyện nuôi heo nữa, bây giờ, Quý Trường Tranh vừa khổ vừa hôi. Nếu bây giờ thương lượng về vấn đề hôn nhân, cũng cảm thấy nói chuyện đó không tốt lắm.

Thật sự vừa hung vừa thối.

Không lễ phép không nói, anh cũng không thể hung ngất bố mẹ vợ tương lai của anh, nếu họ lại không muốn gả con gái mình cho anh thì phải làm sao?

Bên kia Quý Trường Tranh muốn cùng Thẩm Mỹ Vân nói cái gì, Thẩm Mỹ Vân đỡ trán, cô cười một tiếng: "Được rồi, tôi sẽ không chịu thiệt thòi gì đâu."

Cô cũng không còn là con nít nữa, đây đều là người quen của Quý Trường Tranh. Làm sao có thể chịu thiệt thòi được.

Suy cho cùng, mối lo lắng của Quý Trường Tranh có chút loạn.

Nghe lời đảm bảo của Thẩm Mỹ Vân, Quý Trường Tranh mới yên tâm đi sang phòng bên cạnh.

Nói đến phòng tắm này, sau khi Thẩm Mỹ Vân chuyển đến đây, cô cảm thấy việc tắm ở đây rất bất tiện nên đã nhờ cậu Trần Hà Đường của mình đặc biệt xây dựng nó.

Vì có thể giữ ấm tốt, hơn nữa còn có một tường đất nung, lúc đó, cô cố tình chọn bùn vàng để đặc biệt dùng làm cho căn phòng kín gió, ngoài việc kín gió, còn xây một bếp lò đất nung ở phía bên ngoài, thông ngay phía sau lưng bếp lò đất nung chính là bức tường kia.

Phần giữa của bức tường thực ra có thể nói là trống không, chỉ dùng để trữ hơi nóng.

Ngay khi bếp lò đất nung phía trước bắt đầu cháy, trên mặt bức tường cũng dần dần nóng lên, khi bức tường nóng lên, căn phòng nhỏ cỡ lòng bàn tay cũng trở nên ấm áp hơn.

Ở những nơi như vùng Đông Bắc, tắm vào mùa đông là nguy hiểm nhất, nếu lạnh cóng sẽ dễ sốt cao, nhiều người sợ bị bệnh nên cả mùa đông chỉ tắm đúng một lần, hoặc họ phải đến nhà tắm của công xã tắm rửa.

Nhưng đi nhà tắm bên đó, mỗi một lần tắm sẽ mất một phân tiền, nhiều người không có để bỏ ra.

Dù sao, bẩn một chút cũng sẽ không bệnh được, bọn họ cứ như vậy chịu đựng suốt mùa đông, nhưng Thẩm Mỹ Vân thì khác, cô sống ở miền Nam nhiều năm nên việc tắm rửa hàng ngày đã trở thành thói quen của cô.

Trước đây, khi còn ở Điểm thanh niên trí thức, lúc đó không có điều kiện, chỉ có thể tự vệ sinh qua loa lau người hàng ngày.

Nhưng sau này cô chuyển đến sống với cậu, có cậu làm chỗ dựa, Thẩm Mỹ Vân đương nhiên sẽ không ủy khuất chính mình.

Cô thiết kế phòng tắm này và để Trần Hà Đường đi sửa chữa nơi này, giờ đây cả nhà đều thuận tiện sử dụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-416.html.]

Ngay cả Quý Trường Tranh cũng không ngoại lệ, nói thật đây là lần đầu tiên anh bước vào phòng tắm của nhà Mỹ Vân.

Cảm giác như nhìn thấy chuyện chưa từng trải.

Quý Trường Tranh sau khi đi vào, liền sờ đông, sờ tây, sờ tới sờ lui đến mức Trần Hà Đường không khỏi nhìn qua.

Là Trần Hà Đường dẫn anh vào phòng tắm.

Thân hình anh cao lớn, giống như một con gấu nâu, nói thật thì phòng tắm chật hẹp này khi có hai người đứng cùng một lúc, lại càng thêm chật chội hơn.

Thấy Quý Trường Tranh vẫn đang nhìn quanh khắp nơi, anh thậm chí còn chạm vào vòi ống nước tạm thời.

Trần Hà Đường nói: "Đó là vòi nước."

"Cậu chưa từng nhìn thấy qua nó à?"

Quý Trường Tranh nói "..."

Trông thấy thì có trông thấy rồi, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy loại đầu bình lọc bằng nhựa với đầy lỗ ở phía trên đó.

Nó trông giống như một con nhím gai, còn đang rò rỉ nước.

Quý Trường Tranh sờ sờ, hỏi: "Đây là cái gì?"

Có cảm giác như bị choáng ngợp bởi những trải nghiệm mới và môi trường xung quanh sang trọng.

Trần Hà Đường nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ: "Vòi hoa sen, cậu không nhận biết vòi hoa sen à?"

"Dùng để tắm rửa."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Tắm?"

Quý Trường Tranh càng bối rối hơn. Trần Hà Đường mở vòi nước tạm thời ra, khi vòi nước được mở thì nước nóng bắt đầu chảy ra.

Tuy nhiên nếu để nước nóng trực tiếp chảy ra thì sẽ rất nóng, nhưng đầu bình lọc bằng nhựa này cộng thêm nước được phun từ nhiều lỗ khác nhau. Nước nóng hiển nhiên ở nhiệt độ vừa phải hơn, có thể xối tới mọi bộ phận trong cơ thể.
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 417


"Cậu chưa từng sử dụng qua như thế này?"

Trần Hà Đường lại hỏi.

Quý Trường Tranh suy nghĩ một chút, anh gật đầu một cái: "Cháu chưa bao giờ dùng qua."

Trần Hà Đường nói: "Vậy cậu thật đáng thương." Anh thậm chí còn chưa từng nhìn thấy vòi hoa sen. Ông ta có chút nghi ngờ, nếu đối phương nghèo như vậy, chưa từng nhìn thấy qua sự đời, liệu anh có thực sự có đủ khả năng nuôi nỗi Mỹ Vân hay không?

Quý Trường Tranh: "..."

Không cần phải thương hại anh, chẳng qua là anh chưa từng thấy qua đồ vật này, thậm chí ngay cả mấy người trong quân đội của bọn họ cũng chưa từng thấy qua.

Đương nhiên, anh e rằng không biết trong lòng Trần Hà Đường đang suy nghĩ gì.

Quý Trường Tranh tiếp tục quan sát, anh phát hiện phòng tắm tuy không lớn nhưng được trang bị đầy đủ vòi sen, vòi nước, cái kệ để đựng xà phòng, giá phơi quần áo, thậm chí còn có cả một chiếc giỏ treo lơ lửng trên không.

Đó là để tách biệt đồ dơ ra.

Quý Trường Tranh lại tò mò: "Đây là cái gì?"

Trần Hà Đường nói: "Cái giỏ đựng quần áo bẩn, Mỹ Vân để trên mặt đất bị nước b.ắ.n làm ướt nên treo lên không trung để dễ dàng lấy quần áo đi."

Quý Trường Tranh đứng còn cao hơn cái vòi nước trước mặt. Thử dùng trước một chút. Nếu anh sử dụng góc này, nó sẽ hơi thấp, nhưng chiều cao này phải phù hợp với Mỹ Vân.

Vân Mộng Hạ Vũ

"Cậu chưa thấy qua nó à?"

Cứ lặp đi lặp lại.

Quý Trường Tranh bình tĩnh lắc đầu.

Anh thực sự chưa bao giờ nhìn thấy một phòng tắm tươm tất như vậy, với hầu hết mọi thứ hữu ích.

Điều này làm cho sắc mặt của Trần Hà Đường trông rất quái dị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-417.html.]

Quý Trường Tranh tựa hồ không có chút cảm giác nào, anh bị phòng tắm trước mặt hấp dẫn.

Anh không khỏi cẩn thận quan sát, thậm chí còn đứng bên cạnh vòi để vặn tắt vòi nước.

Quý Trường Tranh vặn một cái, vòi bắt đầu liền rào rào vang lên, một lúc sau nước nóng bắt đầu chảy ra, anh cầm lấy phần vòi hoa sen bằng nhựa nên có hơi nóng tay.

Quý Trường Tranh nhìn chằm chằm vào vòi nước nóng một lúc.

Quân đội tuy cũng có vòi nước nhưng nước từ vòi chảy ra là nước lạnh, lạnh như băng hết thấu xương.

Đàn ông bọn họ thì không sao, thể lực dồi dào, lúc nào cũng nóng hừng hực, không sợ lạnh nhưng không ít chị dâu trong khu nhà dân không thể chịu nổi cái lạnh, nhất là khi giặt đồ vào mùa đông, tay họ sẽ lạnh cóng đến đỏ ửng sưng lên.

Tuy nhiên, vòi nước này rất tốt, có thể tạo ra nước nóng, điều quan trọng nhất là Quý Trường Tranh sợ điều kiện trong quân đội không tốt bằng ở nhà.

Mỹ Vân đi qua sẽ chịu khổ.

Tắm cũng không có tiện nghi như ở nhà, Mỹ Vân sẽ rất khó chịu.

Vì vậy, Quý Trường Tranh chạm vào vòi nước, sau đó dựa vào tường lắng nghe tiếng áp lực nước rào rào từ đường ống bên trong.

"Nước nóng này từ đây tới?"

Trần Hà Đường thở dài, anh thật sự là một đứa trẻ từ trên núi xuống, cái gì cũng không hiểu, cũng không biết A Viễn rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, lại đi giới thiệu cho Mỹ Vân một người có điều kiện hoàn cảnh nghèo khó như vậy...

Ông ta suy nghĩ một lúc, rốt cuộc cũng nhìn mặt mũi của Mỹ Vân và A Viễn, ông ta trả lời: "Thu Hà đang đun nước nóng ở bên ngoài, và nước nóng được đun sẽ phun ra từ vòi nước khi cậu mở vòi nước ở đây."

Ông ta còn chưa nói xong. Trần Thu Hà đang đun nước nóng bên ngoài đến nửa chừng khoảng bốn mươi độ thì dừng lại đun nồi trên bếp than, thỉnh thoảng thêm một ít nước lạnh vào bên trong.

Chính là để cung cấp nước nóng cho bên ngoài sử dụng.

Trần Hà Đường cũng không hiểu cái nguyên lý này, thế là nói: "Cái này cũng là do Mỹ Vân thiết kế."

Nghe ông ta nói, Quý Trường Tranh giọng có vẻ đắc ý: "Mỹ Vân của cháu thật lợi hại."

Những lời này Trần Hà Đường vô cùng ấn tượng, ông ta ừ một tiếng: " cậu cũng không thể quá tệ, Trường Tranh, tôi nói cho cậu biết, đàn ông không thể không có tiền."
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 418


Không có tiền thì không thể cưới vợ, vợ anh sẽ bỏ trốn chạy theo người khác.

Quý Trường Tranh gật đầu, anh rất đồng ý với lời của cậu Trần Hà Đường, anh gật đầu nói: "Quả thực đàn ông không thể không có tiền"

May là anh có tiền, nói đến đây, anh cũng không biết tiền của ba mẹ đưa cho anh để kết hôn đã đến chưa?

Để một ngày nào đó, anh sẽ cầm theo sổ tiết kiệm đến ngân hàng trong thành phố để hỏi xem.

Trần Hà Đường nói: "Cho nên, sau này cậu trở về nhà, không cần mua quá nhiều đồ, cứ tích lũy tiết kiệm tiền lại."

Vân Mộng Hạ Vũ

Quý Trường Tranh nghe được một nửa, đang muốn gật đầu, nhưng lại lập tức lắc đầu."Vậy không được đâu. Con gái đều thích dùng tiền và tiền phiếu đi mua sắm này kia."

Bà già của nhà anh chính là thế này, nếu ông già của nhà anh làm bà già không vui, bà già sẽ ra ngoài mua đồ không ngừng.

Bất kể là tiền hay phiếu lương, dù cho cửa hàng Hoa Kiều hay trung tâm mua sắm đều có bóng người của bà ấy.

"Cậu, cháu có tiền, chuyện này cậu không cần lo lắng."

Lần này, Trần Hà Đường lại càng lo lắng hơn được không?

Chàng trai trẻ này thậm chí còn chưa từng nhìn thấy phòng tắm, vòi hoa sen và giỏ đựng quần áo bẩn còn chưa từng biết đến, làm sao có thể có tiền được?

Thoạt nhìn, anh ta trông giống như một kẻ ăn xin khốn khổ nghèo rớt mồng tơi.

Nếu Mỹ Vân kết hôn với anh, liệu cô có thể sống một cuộc sống tốt đẹp không?

Trần Hà Đường không kìm được lo lắng, bên kia Quý Trường Tranh cái gì cũng không biết, anh quan sát hết một lượt, liền nói với Trần Hà Đường: "Cậu, cậu ra ngoài đi, cháu phải tắm rồi."

Thuận tiện thử luôn phòng tắm nhà Mỹ Vân.

Trần Hà Đường ừ một tiếng, xoay người đi ra cửa.

Liền nghe thấy Quý Trường Tranh lầm bầm trong miệng: "Phòng tắm này rất hữu dụng, khi Mỹ Vân đến quân đội, mình sẽ xây cho cô ấy một cái."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-418.html.]

Thật tiện lợi.

Vừa nói lời này, Trần Hà Đường ở bên ngoài dừng lại chốc lát, ông ta vốn là dự định đánh uyên ương Mỹ Vân cùng Trường Tranh.

Nghe vậy, Trần Hà Đường nghĩ thầm trong đầu, không có tiền thì không có tiền, chỉ cần đứa trẻ này trong lòng có Mỹ Vân là được.

Nghĩ nghĩ, ông ta vốn định đi tìm Thẩm Mỹ Vân nhưng bây giờ không cần nữa, đi về phòng ngủ của mình cầm số tiền tiết kiệm được lấy ra.

Dự định sẽ trao nó cho đôi vợ chồng trẻ một cách riêng tư.

Để tránh cho cuộc sống hai người bọn họ gặp quá nhiều khó khăn trong tương lai.

Ở phía bên ngoài.

Quý Trường Tranh đi tắm, chỉ còn lại Thẩm Mỹ Vân, Sĩ quan hậu cần và Tham mưu trưởng Chu, cho nên bầu không khí nơi này trở nên có chút yên tĩnh.

Thẩm Mỹ Vân thừa nhận, nếu có Quý Trường Tranh ở đây, bầu không khí hiện trường sẽ tốt hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, Sĩ quan hậu cần đã cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng lên tiếng: "Đồng chí Thẩm, nơi này chỉ còn lại chúng ta, vì vậy tôi xin phép nói thẳng với cô."

"Nếu như cô kết hôn với Trường Tranh, khả năng cao là sau này cô sẽ đi quân đội cho nên đối với công xã bên này, cô ắt phải đưa ra lựa chọn, dựa theo tương lai về lâu dài, tốt nhất cô nên báo cáo với quân đội và quân đội của chúng tôi sẽ thành lập lại căn cứ thí nghiệm nuôi heo cho cô, đây cũng là phương án tốt nhất."

Dù điều này nghe không dễ chịu chút nào, nhưng nó cũng là sự thật.

Một khi Thẩm Mỹ Vân kết hôn, việc vợ chồng trẻ sống xa nhau lâu ngày rõ ràng là không thực tế.

Dù sao, nó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mối quan hệ tình cảm giữa hai vợ chồng.

Đây là vấn đề đầu tiên Thẩm Mỹ Vân gặp phải, giữa sự nghiệp và hôn nhân phải có sự đánh đổi, hơn nữa cũng không phải yêu cầu cô phải từ bỏ sự nghiệp.

Thay vào đó, chỉ là đổi một nơi khác, nơi mà cô có thể vừa chăm lo cho cả cuộc hôn nhân vừa củng cố sự nghiệp của mình.

Đây không phải là điều tốt nhất của cả hai mối quan tâm của cô sao?
 
Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70
Chương 419


Thẩm Mỹ Vân biết đây là điều tốt nhất cho cả hai mối quan tâm, nhưng cô đã đồng ý với khoa trưởng Lý rồi.

Sau đó, cô nói: "Tôi biết quân đội đối với tôi rất tốt, đối với Trường Tranh cũng rất tốt, nhưng tôi sẽ nói thẳng với anh, sĩ quan hậu cần, rằng tôi đã hứa với trưởng khoa Lý phải xây dựng một căn cứ thí nghiệm chăn nuôi heo, thậm chí tôi còn hứa với ông ấy cuối năm tôi sẽ đưa cho đối phương mười con heo."

"Đương nhiên tôi có thể phủi m.ô.n.g một cái, rủ bỏ trách nhiệm đi cùng anh, nhưng với trưởng khoa Lý bên này, thì tôi phải làm sao? Hơn nữa, với căn cứ chăn nuôi heo ở công xã Thắng Lợi thì phải làm sao?"

Nếu cô là Thẩm Mỹ Vân ban đầu vừa về quê bất lực, không có nơi nương tựa thì cô đương nhiên sẽ theo đối phương rời đi không chút do dự, nhưng bây giờ đã khác.

Bây giờ, phía sau cô có người, ở phía trước cũng có người, trong tình huống như vậy, nếu như cô phủi m.ô.n.g bỏ đi.

Điều đó thực sự vô trách nhiệm.

Chưa kể, Kiều Lệ Hoa, người mà cô gọi đến từ Điểm Thanh niên trí thức hai ngày trước, cùng với rất nhiều người khác ở công xã Thắng Lợi đang chờ cô đem heo giống bồi dường ra.

Tốt nhất vẫn là trở về tiếp tục chăn nuôi, đến cuối năm mới phát được thêm thịt cho các thành viên.

Mỗi người trong số họ đều nhìn cô bằng ánh mắt mong đợi và tin tưởng, Thẩm Mỹ Vân làm sao có thể nỡ để họ thất vọng được.

Sĩ quan hậu cần không nói thêm gì nữa.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thẩm Mỹ Vân thở dài: "Tôi không phải một mình làm việc nữa, phía sau tôi còn có rất nhiều người, bọn họ đều đang trông mong ở tôi, trông cậy vào tôi. Sĩ quan hậu cần, anh cũng là một người lãnh đạo, chuyện này tôi nghĩ anh hiểu rõ, ban bếp núc dưới quyền của anh cũng dựa vào anh, việc cơm nước của hàng ngàn hàng vạn quân nhân chiến sĩ vẫn cần dựa vào anh. Trong tình huống như vậy, anh có thể tùy tiện từ bỏ lựa chọn của mình không?"

Khi đặt mình vào vị trí của người khác, đối phương còn không thể quyết định được, cho nên làm sao cô có thể quyết định được chứ?

Nói xong, Sĩ quan hậu cần càng trầm mặt hơn, anh ấy đi tới đi lui trong phòng, bắt đầu cảm thấy lo âu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-419.html.]

Thẩm Mỹ Vân là một người có tài trong việc chăn nuôi heo, nhất định phải đưa chiêu mộ về quân đội cho bằng được, nếu không thì chuyến đi này của anh ấy cũng uổng công.

Nhưng vấn đề là làm sao để thuyết phục cô bây giờ?

Cho dù anh ấy có dùng con át chủ bài của mình, đem Quý Trường Tranh ra dụ dỗ cô cũng không được.

Đối phương cương quyết từ chối, về điểm này, Sĩ quan hậu cần cũng không thể làm gì được.

Anh ấy nghĩ đi nghĩ lại, phát hiện sở dĩ bọn họ không đạt được thỏa thuận cuối cũng là vì Thẩm Mỹ Vân đã đồng ý với Khoa trưởng Lý về việc thành lập căn cứ thí nghiệm chăn nuôi heo.

Đúng vậy.

Vấn đề nằm ở chỗ này.

Sĩ quan hậu cần không biết anh ta đang nghĩ gì, đột nhiên bước đến trước mặt Thẩm Mỹ Vân và nói: "Đồng chí Thẩm, nếu như vậy thì sao?"

Anh ta nói rất nhanh: "Căn cứ thí nghiệm chăn nuôi heo ở quân đội và căn cứ thí nghiệm chăn nuôi heo công xã Thắng Lợi sẽ hợp nhất làm một, cô là người đứng đầu, quân đội giúp công xã cùng chăn nuôi heo, chúng tôi đóng góp người và vật lực, cuối năm Khoa trưởng Lý vẫn được phân bổ mười con heo, nhưng điều kiện tiên quyết là cô phải đi cùng chúng tôi."

Công xã Thắng Lợi được bao nhiêu người?

Có thể thành lập được bao nhiêu căn cứ chăn nuôi heo? Mọi người đều đi kiếm điểm công và mọi người cũng đều vô cùng bận rộn nên bọn họ cũng không muốn đầu tư nhiều vào lĩnh vực này.

Đây quả thực đúng như lời sĩ quan hậu cần nói, trong bọn Thẩm Mỹ Vân chỉ có ba người

Cô là một người, Kiều Lệ Hoa là một người nữa, Cộng sự Vương là một người cuối cùng trong số họ, đối phương cũng có chức vụ riêng của bản thân, nghiêm túc mà nói chỉ có hai người.
 
Back
Top Dưới