Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 10260: Chu công chi lễ?


Vừa nghe thấy lời này, khí thế cuồn cuộn của Bảo Tiên Đế chợt dừng lại, không thể tin nổi nhìn về phía Vân Sương Nhi.

Sau đó Bảo Tiên Đế bay lên trời.

“Hồn Vô Ngân, tên khốn nhà ngươi!”

Cũng không biết Bảo Tiên Đế kia đã bay đến độ cao nào, sau đó quát lên một tiếng, phía trên chân trời mây khói cuồn cuộn, khí tức cuồng bạo, dần tạo ra một cảnh tượng như trời đất sắp bị hủy diệt.

Cảnh tượng kia quả thật là còn kh*ng b* hơn lúc Tần Ninh độ kiếp mấy lần mấy chục lần.

Advertisement

Thật lâu sau.

Cảnh tượng kỳ dị trên không trung biến mất.

Bóng người Bảo Tiên Đế xuất hiện ở trên mặt lần nữa.

Ông ta vung tay lên, mặt biển đột nhiên biến thành một vùng đất băng giá.

Advertisement

Bảo Tiên Đế dừng ở trên mặt biển giống như một bông tuyết, đám người Dương Thanh Vân, Quân Phụng Thiên không thể khống chế mà rơi xuống.

Về phần những người khác, nào dám tới gần.

“Không có liên quan gì đến các ngươi hết, mau cút đi!”

Bảo Tiên Đế vung tay lên.

Đám người Giao Nguyên Sơ, Thánh Tùng Vân, Nguyệt Thu Vân và các võ giả khắp nơi không thể khống chế mà bị một cơn gió lớn thổi bay về phương xa, rất nhanh đã biến mất không thấy.

Sau đó, Bảo Tiên Đế mới nhìn về phía mấy người Dương Thanh Vân, Quân Phụng Thiên, hầm hừ nói: “Lão phu là Bảo Tiên Đế của Vũ tộc ở vùng đất Trung Thiên, năm đó từng là huynh đệ kết bái với Hồn Vô Ngân”.

“Chào đại ca!”

Quân Phụng Thiên vừa nghe thấy lời này, lập tức chắp tay thở dài.

Rầm! Ngay sau đó, hắn ta trực tiếp rơi xuống mặt băng, muốn đứng dậy nhưng căn bản không dậy nổi.

“Ai là huynh đệ với ngươi?”

Bảo Tiên Đế hừ lạnh nói.

Mấy người khác nhìn thấy một màn như vậy thì đều run rẩy cười, không dám mở miệng.

Vị Bảo Tiên Đế này... nhìn qua... rất kỳ quái.

Nhưng nếu có quan hệ tốt với Tần Ninh thì chắc sẽ không có ác ý với bọn họ.

Bảo Tiên Đế lần lượt đánh giá mấy người, sau đó ánh mắt dừng ở trên người Vân Sương Nhi, hỏi: “Ngươi và Tần Ninh thật sự là phu thê?”

Vân Sương Nhi gật đầu.

Bảo Tiên Đế nói: “Ngươi và Tần Ninh đã làm lễ Chu Công chưa?”

Chu công chi lễ?

Nghe thấy lời này, mấy người ở đây đều sửng sốt.

Hay thật.

Lão già kia còn ra vẻ nho nhã nữa.

Khuôn mặt Vân Sương Nhi phiếm hồng, chậm rãi gật đầu, sau đó lại nói: “Tần Ninh không phải chỉ có một vị phu nhân là ta”.

“Cái... Cái gì...”, cả người Bảo Tiên Đế lảo đảo một cái, suýt nữa ngã xuống đất.

Còn không chỉ một! “Lão tiền bối, ngươi không có việc gì chứ?”

Lý Nhàn Ngư không khỏi hỏi.

Sao hắn ta lại có cảm giác dường như vị Bảo Tiên Đế này rất tức giận vì sư phụ có mấy người phụ nữ vậy?

Chẳng lẽ... Bảo Tiên Đế... với sư phụ... Trong đầu Lý Nhàn Ngư ngưng tụ ra một hình ảnh kiều diễm của Hồn Vô Ngân Tiên Tôn phong thần tuấn lãng này và Vũ Bảo Bảo Tiên Đế năm đó còn trẻ tuổi này... Chỉ một thoáng sau, Lý Nhàn Ngư rụt cổ lại.

Người này... Đầu óc có vấn đề sao?

Bảo Tiên Đế không để ý đến Lý Nhàn Ngư, mà nhìn về phía Vân Sương Nhi, lại nói: “Trừ ngươi ra còn có ai nữa?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10261: Đây cũng là ưu điểm.


Vân Sương Nhi cúi đầu suy nghĩ.

Bảo Tiên Đế nhíu mày lại.

Nhiều như vậy?

Mẹ nó chứ.

Rốt cuộc Tần Ninh có phải Hồn Vô Ngân chuyển thế hay không?

Trước kia Hồn Vô Ngân không gần nữ sắc mà.

Đột nhiên Vân Sương Nhi mở miệng nói: “Ngoài ta ra còn có Diệp Viên Viên tỷ tỷ, Cốc Tân Nguyệt, Thời Thanh Trúc, Khúc Phỉ Yên, Khương Thái Vi, cùng với... Chiêm Ngưng Tuyết... Bây giờ còn chưa tính, còn có một người nữa tên là Tạ Y Tuyền...”, hay thật.

Bảy người rồi.

Cộng thêm người phụ nữ trước mắt, không phải là tám sao?

Đậu má! “Hồn Vô Ngân đúng là một tên khốn!”

Bảo Tiên Đế không khỏi mắng.

Nghe nói như thế, mấy người Quân Phụng Thiên, Dương Thanh Vân đều thức thời không mở miệng.

Cũng không thể nói lung tung được.

Bảo Tiên Đế này nhìn có vẻ có tính cách hơn kỳ quái.

“Cho nên lão tiền bối, rốt cuộc ngươi là ai, có quan hệ gì với sư phụ ta vậy?”

Lý Nhàn Ngư tò mò.

Nghe nói như thế, Bảo Tiên Đế bĩu môi nói: “Không phải cô nương này biết sao?”

Mấy người đều nhìn về phía Vân Sương Nhi.

Vân Sương Nhi lập tức nói: “Ta cũng chỉ ngẫu nhiên nghe Tần Ninh tán gẫu một lần về thời gian từng ở Tiên Giới thôi”.

"Chàng đã từng tới Thái Thượng tiên vực này, kết bạn với Vũ Bảo Bảo của nhà họ Vũ, nói về tính tình của Vũ Bảo Bảo...”, nói đến đây, Vân Sương Nhi dừng một chút.

Bảo Tiên Đế cười ha hả nói: “Không có việc gì không có việc gì, ngươi là phu nhân của Tần Ninh, theo lý mà nói, ta nên gọi ngươi là đệ muội, hắn nói như thế nào thì ngươi cứ nói như vậy, giữa ta và Hồn Vô Ngân không cần quan tâm đến mấy chuyện đó”.

Nghe thấy vậy, Vân Sương Nhi mới tiếp tục nói: “Tần Ninh nói, Vũ Bảo Bảo là một người tính tình ngay thẳng, một lòng thành tâm hướng võ, hơn nữa lại còn rất nghĩa khí, đã từng vì chàng đỡ một đòn công kích trí mạng, Vũ Bảo Bảo suýt chút nữa đã chết”.

Nghe vậy, Bảo Tiên Đế cười toe toét miệng.

Rất tốt rất tốt.

Lão Vô Ngân cũng xem như là bạn chí cốt đó chứ, ít nhất thì hắn không có nói xấu mình ở trước mặt người phụ nữ của hắn.

Vân Sương Nhi nói tiếp: “Tần Ninh còn nói, tính tình của Vũ Bảo Bảo rất xấu, sáng nắng chiều mưa, hơn nữa lại còn giống như Diệp Nam Hiên vậy…”, hả?

Câu này vừa nói xong.

Sắc mặt mấy người Dương Thanh Vân, Lý Nhàn Ngư đều trở nên kỳ quặc.

Giống như Diệp Nam Hiên?

Diệp Nam Hiên là ai?

Giờ phút này khuôn mặt Bảo Tiên Đế ngập tràn vẻ tra hỏi mà nhìn bọn họ, mãi lúc sau mới níu lấy Lý Nhàn Ngư, hỏi: “Diệp Nam Hiên là ai?”

"Là sư huynh của ta”.

Đệ tử của Tần Ninh?

Bảo Tiên Đế tùy ý hỏi: “Người này không tốt sao?”

“A… Chuyện này… Ừm…” “Cái gì mà này kia hoài vậy, Diệp Nam Hiên ra làm sao?”

Lý Nhàn Ngư vội vàng đáp lời: “Diệp sư huynh sống rất trượng nghĩa, khắc khổ tu hành, rất thích đao, là một kiếm khách phi thường vô cùng”.

Nghe tới đây, Bảo Tiên Đế gật đầu một cái.

Đây cũng là ưu điểm.

“Nhưng mà…”, Lý Nhàn Ngư nói tiếp: “Nhưng mà thông thường Diệp sư huynh vẫn luôn không ưa đàn bà, huynh ấy tôn thờ tư tưởng trong lòng không có nữ nhân, rút đao sẽ tự thành thần, hoàn toàn chính là một tên trai thẳng sắt đá”.

Bảo Tiên Đế mắng: “Lão phu cũng đâu phải là trai thẳng sắt đá gì, lão phu đã có vợ có con rồi”.

Vài người cười run run.
 
Phong Thần Châu
Chương 10262: Cũng hơi không đàng hoàng quá mức rồi đấy?


Nội dung tiếp theo được đăng tải tại website metruyenhot.com.vn. Trong lúc chờ chương mới, bạn có thể đọc truyện khác hoặc Tham gia Facebook Group để trò chuyện vui vẻ nha !.

Lịch đăng truyện hàng ngày:

Truyện mới hay dành cho bạn: Binh Vương v

Bảo Tiên Đế nhìn về phía Vân Sương Nhi, sau đó nói: “Lại nói tiếp, trái lại ta còn muốn xem thử xem, rốt cuộc Hồn Vô Ngân nói xấu sau lưng lão phu như thế nào”.

Nghe được câu này, Vân Sương Nhi chỉ cười cười đáp: “Tần Ninh vô cùng tôn kính lão tiền bối, thường xuyên nhắc tới lão tiền bối, vẫn luôn mong có cơ hội được uống rượu với nhau, say thêm một lần nữa”.

“Cái rắm!”

Bảo Tiên Đế nghe cô ấy nói vậy, thế mà lại hừ nói: “Tên khốn kiếp đó, nếu như thật sự nhớ đến ta thì sao lại không chạy đến vùng đất Trung Thiên để tìm ta?”

“Chuyến thế trở về, bản thân cũng không còn là vị tiên tôn mạnh mẽ của năm đó nữa rồi, đắc tội nhiều người như vậy còn không biết sao?”

“Bị người ta làm thịt thì làm thế nào bây giờ?”

“Không đến tìm Bảo Tiên Đế ta đây, chính là coi thường ta!”

“Ha ha, ha ha… Vũ Bảo Bảo, người ta coi thường ngươi đó, trách sao được?”

Lúc tiếng cười ha ha đang vang vọng, bên trên mặt băng, một bóng dáng lặng lẽ xuất hiện, cứ như là hồn ma vậy.

Người đến toàn thân mặc đồ đen, nhìn dáng vẻ cũng phải năm sáu chục tuổi, trên đầu là một mái tóc dài rối tung, trông có vẻ mập mạp.

“Đại Bao Tử!”

Bảo Tiên Đế thấy lão già mập mạp đồ đen ken, chợt phồng mang trợn má nói: “Ngươi tới làm gì?”

“Vũ Bảo Bảo, lão tử tên là Bảo Tử Đạt, không phải Đại Bao Tử, ngươi mà còn gọi lung tung nữa, lão tử sẽ lột da ngươi!”

“Ha hả!”

Bảo Tiên Đế giễu cợt đáp: “Một ông cụ non như ngươi mà cũng đòi lột da ta?”

“Ngươi xứng chắc?”

“Ngươi tự mình tìm chết!”

“Tự tìm chết thì ngươi tới giết ta đi”.

“Giết thì giết!”

Cả hai một lời không hợp, thế mà lại thật sự định vung tay.

Uy nghiêm của tiên đế ngay lập tức khiến cho người ta phải tôn thờ, đám người Dương Thanh Vân không thở nổi.

“Hừ!”

Đột nhiên, Bảo Tiên Đế hừ lạnh nói: “Lão tử lười phải đấu với ngươi, phu nhân và đệ tử của Vô Ngân lão đệ đều đang ở đây, làm hại người vô tội là không tốt”.

Bảo Tử Đạt cũng hừ lạnh tiếp lời: “Lão phu cũng lười đánh nhau với ngươi!”

Đến lúc này, Bảo Tử Đạt mới nhìn về phía đám người Dương Thanh Vân và Vân Sương Nhi, cười ha ha nói: “Lão phu tên Bảo Tử Đạt, đến từ vùng đất Trung Thiên, là lão các chủ của Thất Bảo Lưu Ly các, hiện giờ đã xuống chức, là lão đại ca của Hồn Vô Ngân”.

“Bảo Tử Đạt ngươi cũng thật là không biết xấu hổ”.

Bảo Tiên Đế ở bên cạnh giễu cợt nói: “Năm đó tuổi tác lớn rồi mà vẫn cứ đuổi theo Vô Ngân lão đệ, một ngụm một tiếng lão ca lão ca, bây giờ lại nói bản thân là đại ca của Vô Ngân lão đệ hả?”

“Vũ Bảo Bảo, ngươi đòi thể diện á?”

“Năm đó ngươi quỳ xuống van nài Vô Ngân lão đệ dạy cho ngươi Vũ tộc bí thuật, sao ngươi không nói đi?”

“Bây giờ ngươi cũng một ngụm một tiếng Vô Ngân lão đệ, kêu rất thuận miệng cơ mà!”

Hai người một lời không hợp, lại bắt đầu cãi nhau.

Vũ Bảo Bảo! Bảo Tử Đạt! Cái này… Đám người Dương Thanh Vân trố mắt nhìn nhau.

Đời thứ chín của Tần Ninh, cũng hơi không đàng hoàng quá mức rồi đấy?

Một người đệ tử Cố Vân Kiếm, ra vẻ thần thần bí bí.

Bảo Tử Đạt hừ lạnh nói: “Lão tử lười để ý ngươi, lần này đến để tìm Vô Ngân lão đệ thôi”.

Tiếp tục ủng hộ metruyenhot ra thêm nhiều truyện mới phục vụ các bạn nha !
 
Phong Thần Châu
Chương 10263: “Lão vô học”.


“Nếu Vô Ngân lão đệ không có ở đây thì mấy người các ngươi đi với ta đi”.

Lý Nhàn Ngư ngạc nhiên hỏi: “Đi đâu vậy?”

“Đi vùng đất Trung Thiên, đến Thất Bảo Lưu Ly các. Thất Bảo Lưu Ly các của ta chính là giao dịch các lớn nhất ở vùng đất Trung Thiên, muốn gì có đó, mấy người các ngươi chẳng qua chỉ mới là cảnh giới Tiên Quân Tiên Vương mà thôi, quá yếu. Đi đến Thất Bảo Lưu Ly các của ta mà tu hành, cần gì thì lấy đó!”

Bảo Tử Đạt hào phóng nói: “Nếu như đã là đệ tử của Vô Ngân lão đệ, thì cũng chính là đệ tử của ta, phu nhân của Vô Ngân lão đệ, cũng chính là… Em dâu của Bảo Tử Đạt ta đây”.

Nghe ông ta nói vậy, Bảo Tiên Đế hừ lạnh: “Bảo Tử Đạt, ngươi biết xấu hổ chút đi!”

Bỗng nhiên Bảo Tiên Đế nhìn về phía đám người, nói: “Theo ta đến Vũ tộc đi, bên trong Vũ tộc của ta cũng không thiếu tài nguyên tu hành, các ngươi cứ yên tâm mà tu luyện, ta đến Tam Thanh tiên vực tìm Vô Ngân lão đệ thử xem”.

Nghe thấy thế, đám người cười trừ, nhưng cũng không nói tiếng nào.

Rất nhanh sau đó, hai người Bảo Tiên Đế và Bảo Tử Đạt lại bắt đầu ồn ào.

Đến cuối cùng, Dương Thanh Vân thật sự nhìn không nổi nữa, chắp tay nói: “Ý tốt của hai vị tiền bối, vãn bối xin lĩnh tấm lòng, chỉ là sư phụ có dặn, bọn ta phải ở lại bên trong biển Nam Thiên”.

“Lần này dị tộc bên trong biển Nam Thiên đã được diệt sạch, nhưng công tác kết thúc vẫn phải tiếp tục làm, hơn nữa sư phụ đã ra lệnh cho chúng ta phải thống nhất biển Nam Thiên, xây dựng Thanh Vân cung, không lâu sau ngài ấy sẽ trở về để kiểm tra”.

Nghe thấy vậy, Bảo Tiên Đế hừ nói: “Có ý nghĩa gì, Vô Ngân lão đệ muốn làm cái gì, vung tay hô lên một cái, Vũ Bảo Bảo ta đây thề sẽ nghe theo tuyệt đối!”

Bảo Tử Đạt cũng nói: “Trên dưới Thất Bảo Lưu Ly các của ta cũng nhất định sẽ khởi nghĩa vũ trang!”

Lại nhìn Dương Thanh Vân, Bảo Tử Đạt tiếp lời: “Đi với ta đi, lòng dạ Vũ Bảo Bảo không tốt, nhớ năm đó ông ta giới thiệu cô con gái Vũ Ấu An cho Vô Ngân lão đệ, Vô Ngân lão đệ không thích, đã qua nhiều năm như vậy rồi mà ông ta còn chưa từ bỏ ý định”.

“Cái mẹ nhà ngươi!”

Bảo Tiên Đế lập tức mắng: “Bảo Tử Đạt, ngày hôm nay lão phu nhất định phải lột da ngươi ra!”

“Tới tới tới, thử xem sao!”

Tiếp theo, Bảo Tiên Đế nhìn về phía đám người Dương Thanh Vân, nói: “Nếu như mấy người các người đã quyết định vậy rồi thì lão phu cũng không nói gì thêm nữa, biển Nam Thiên ai dám không phục, cứ báo danh hiệu của Bảo Tiên Đế ta ra”.

“Nếu như có người nào ở nơi khác dám đến chấm m*t biển Nam Thiên, Bảo Tiên Đế ta đây sẽ là người đầu tiên không đồng tình”.

“Công việc cụ thể, sau này chúng ta lại trò chuyện tiếp, ta phải đánh cái tên Đại Bao Tử này một trận cái đã”.

Bảo Tử Đạt cũng mắng: “Lão vô học”.

Bỗng nhiên, Bảo Tử Đạt nhìn về phía đám người, nói: “Nếu như các ngươi muốn thống nhất biển Nam Thiên, tài nguyên là thứ không thể thiếu, có giao dịch gì thì đến Thất Bảo Lưu Ly các, về sau ta lại cho người của Thất Bảo Lưu Ly các bàn bạc với các ngươi”.

“Ta và Vô Ngân chính là anh em ruột, các ngươi không cần phải cảm thấy xấu hổ, nếu như không đến tìm lão phu, lão phu trái lại còn thấy ngượng ngùng nữa”.

Nói đến đây, Bảo Tử Đạt vội tiếp câu: “Lão phu đánh cho cái lão vô học này một trận trước đã, về sau chúng ta lại tiếp tục trò chuyện!”

Hai Tiên Đế vừa dứt lời liền trực tiếp bay lên trời.

Bảo Tiên Đế mắng: "Đại Bao Tử, năm đó Thất Bảo Lưu Ly các của ngươi được tính là cái rắm gì ở vùng đất Trung Thiên?

Còn không phải là Vô Ngân lão đệ luyện chế không ít tiên đan, tiên khí cho Thất Bảo Lưu Ly các của ngươi, mới khiến Thất Bảo Lưu Ly các trở nên nổi tiếng, đến bây giờ mới có địa vị như vậy sao!"

Bảo Tử Đạt cười lạnh nói: "Năm đó cũng không biết là ai mặt dày đưa con gái mình cho người ta làm phu nhân, đáng tiếc người ta không thèm, haiz, có tức không?"

"Bây giờ người ta đã có mấy vị phu nhân rồi, hỏi ngươi có tức hay không?
 
Phong Thần Châu
Chương 10264: "Ta phải trở về tìm xem”.


Còn muốn làm cha vợ của huynh đệ mình, cả đời này lão phu chưa bao giờ gặp người nào không biết xấu hổ như vậy!"

"Đại Bao Tử, ngươi nói bậy bạ gì thế!"

"Ta nói bậy bạ?"

Bảo Tử Đạt mắng: "Vũ Ấu An có phải con gái ngươi không?

Không phải ngươi muốn gả con gái mình cho Hồn Vô Ngân sao?"

Advertisement

Vừa nghe thấy lời này, Bảo Tiên Đế vô cùng giận dữ, mắng: "Ông đây và Hồn Vô Ngân đã bàn bạc rồi, ta gọi hắn ta là lão đệ, hắn gọi ta là cha vợ thì sao chứ?

Ngươi ghen tị à?

Ngươi ghen tị thì ngươi cũng gả khuê nữ nhà mình cho Hồn Vô Ngân đi?

Khuê nữ kia của ngươi, tặng ta ta cũng không thèm!"

Advertisement

"Cẩu Bảo Bảo, ngươi nói mê sảng cái gì thế?

Kiểu gì lão phu cũng phải lột da của ngươi!"

Ầm ầm ầm... trên không, những tiếng nổ vang hoàn toàn bùng nổ ra.

Hai Tiên Đế không ngừng chém giết trên bầu trời biển Nam Thiên.

Phía dưới, năm người Dương Thanh Vân, Lý Nhàn Ngư, Kế Bạch Phàm, Vương Dã, Vân Sương Nhi đều trợn mắt há hốc mồm.

Vũ Bảo Bảo! Bảo Tử Đạt! Nếu tình cờ gặp được hai vị này trên đường, ai có thể nghĩ được bọn họ chính là Tiên Đế chứ! Tiên Đế là như vậy sao?

Vân Sương Nhi đột nhiên lẩm bẩm nói: "Ta đã hơi hiểu được vì sao mấy người Ôn Hiến Chi, Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo, Trần Nhất Mặc lại quái gở như vậy rồi...”, hóa ra là Tần Ninh thích như thế.

Những người mà hắn quen biết, người này còn quái gở hơn người kia.

"Không nên ở lại đây lâu, chúng ta rời đi trước đi”.

"Ừm”.

Vài bóng người lập tức bỏ chạy.

Hai Tiên Đế đánh nhau, ai biết sẽ là cảnh tượng long trời lở đất gì chứ.

Mà ở chỗ xa hơn.

Sắc mặt đám người Giao Nguyên Sơ, Thánh Tùng Vân, Nguyệt Thu Vân vô cùng khó coi.

Rất kh*ng b*! Cách trăm dặm mà bọn họ vẫn có thể cảm giác được khí tức áp chế.

Đây là Tiên Đế! Hoàn toàn không phải là người mà tiên phàm tục có khả năng so sánh được.

"Bảo Tiên Đế...”, có người mở miệng nói: "Hình như là đến từ vùng đất Trung Thiên?"

"Ừm”.

Khương Bác Văn phủ chủ của Hạo Thiên phủ gật đầu nói: "Ta từng nghe Dịch công tử nói qua”.

"À đúng rồi, Dịch Tinh Thần công tử đến từ vùng đất Trung Thiên, chắc chắn hắn ta sẽ biết, hỏi hắn ta một chút xem”.

Vừa nghe thấy lời này.

Đột nhiên, Khương Bác Văn biến sắc.

"Dịch Tinh Thần công tử biến mất rồi!"

Khương Bác Văn đột nhiên mở miệng, sau đó nói: "Cũng không thấy Bạch Hạo Vũ Thiếu chủ“.

Lúc chiến đấu ở Tam Lăng thành, tất cả mọi người đều giết đỏ cả mắt, chiến đấu hung ác.

Cho đến cuối cùng rút lui khỏi đó, mọi người vẫn còn cảm thấy vô cùng hưng phấn.

"Khương huynh, thôi đi”.

Thánh Tùng Vân liền nói ngay: "Bây giờ mà trở về, không phải sẽ bị giao chiến của Tiên Đế ảnh hưởng đến, chết không có chỗ chôn sao?"
 
Phong Thần Châu
Chương 10265: "Đương nhiên việc này không phải là ép buộc”.


Nghe thấy lời này sắc mặt Khương Bác Văn càng thêm khó coi.

Vậy phải làm thế nào mới tốt đây?

Giờ phút này, Nguyệt Thu Vân thánh chủ nhìn về phía Giao Nguyên Sơ và Thánh Tùng Vân, hỏi: "Lần này trở lại, biển Nam Thiên chắc chắn sẽ đại loạn, gia tộc Bắc Đấu, Càn Khôn Điện, Hạo Thiên phủ, Hoang Thần Cung, Thương tộc chắc chắc sẽ có người tiếp nhận, chư vị có tính toán gì không?"

Có tính toán gì không?

Thập Tuyệt Minh minh chủ Bách Lý Trác chua xót nói: "Có thể tính toán gì được?

Advertisement

Tần Ninh đã nói sẽ để Dương Thanh Vân của Thanh Vân Cung thống nhất biển Nam Thiên rồi”.

Thanh Vân Cung thống nhất biển Nam Thiên.

Nếu thật sự như thế, mấy phe phái bọn họ sẽ không thể ngăn cản được.

Dù sao, bỏ Quân Phụng Thiên là Tiên Vương qua một bên, còn có ba người Vân Sương Nhi, Dương Thanh Vân, Lý Nhàn Ngư vô cùng cường đại nữa.

Advertisement

"Nếu như thế, chúng ta cứ chuẩn bị tốt, đợi bị thu phục đi!"

Thánh Tùng Vân cười khổ nói: "Ngoài ra còn biện pháp nào khác sao?"

"Nếu không muốn bó tay chịu trói, chúng ta có thể liên hệ các vực khác...”, trong khoảng thời gian kế tiếp, chắc chắc biển Nam Thiên sẽ không còn là biển Nam Thiên bây giờ nữa.

Có lẽ các nhân vật lớn ở vùng đất Trung Thiên, Tây Thiên, Đông Uyên, Bắc Vực cũng muốn chiếm được một suất thì sao?

Tuy Tần Ninh rất mạnh, là Hồn Vô Ngân chuyển thế.

Nhưng nếu thật sự phải chấp tay nhường ra tông môn của bọn họ, trong lòng mấy người thật sự rất luyến tiếc.

Đây cũng không phải là chuyện có thể nói đùa được.

Đúng lúc này.

Vài bóng người chạy như bay đến.

Đúng là năm người Vân Sương Nhi, Dương Thanh Vân, Lý Nhàn Ngư, Kế Bạch Phàm cùng Vương Dã.

"Các ngươi...”, nhìn thấy năm người an toàn trở về, mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Dương Thanh Vân lập tức nói: "Là Bảo Tiên Đế đến từ vùng đất Trung Thiên và Bảo Tử Đạt lão các chủ của Thất Bảo Lưu Ly các, bọn họ đến để hỏi tin tức về sư phụ ta”.

Vừa nghe thấy lời này, sắc mặt mấy người đều run lên.

Đúng vậy! Tần Ninh là Hồn Vô Ngân chuyển thế! Là một Tiên Tôn tuyệt đỉnh năm đó.

Cho dù bây giờ hắn chỉ là cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên, nhưng kiếp trước những người mà hắn kết giao chính là Tiên Đế Tiên Tôn! Bọn họ còn muốn cầu cứu Tiên Đế Tiên Tôn ở vùng đất Trung Thiên, Đông Uyên ngăn cản Thanh Vân Cung thống nhất biển Nam Thiên?

Căn bản là nằm mơ.

Dương Thanh Vân lúc này cũng cố ý nói như vậy.

Tróc da hổ để đe doạ! Đương nhiên, đây cũng không phải là để doạ đơn giản, ít nhất... nếu thật sự có việc gì, Bảo Tiên Đế, Bảo Tử Đạt chắc chắc sẽ ra tay giúp đỡ.

Lời này đúng là nói cho những người trước mắt nghe.

Chuyện ở biển Nam Thiên thì chỉ nên xảy ra ở biển Nam Thiên thôi, nếu liên lụy ra bên ngoài thì sẽ không phải là chuyện tốt với bất cứ ai cả.

Dương Thanh Vân lập tức nói: "Sư phụ ta đã nói muốn ta thống nhất biển Nam Thiên, nhưng mà tất cả mọi người đều phải vất vả sáng lập thế lực, căn cơ nhiều năm, ta cũng không thể ỷ thế h**p người đúng không?"

"Tại hạ có một lời muốn nói, bắt đầu từ bây giờ Thanh Vân Cung, Yểm Nguyệt thánh địa, Thập Tuyệt Minh, Nhất Mạch Kiếm Tông, Tam Vĩ Lân Giao tộc, Hạo Thiên phủ, Thánh Thiên tiên tông, bảy thế lực lớn sẽ liên hợp lại, thành lập ra Nam Thiên Minh”.

Dương Thanh Vân tiếp tục nói: "Trong minh sẽ đề cử ra vài người cầm lái là ta, Lý Nhàn Ngư, Vân Sương Nhi, Nguyệt Thu Vân thánh chủ, Thánh Tùng Vân tông chủ, Giao Nguyên Sơ tộc trưởng, Kế Bạch Phàm, Vương Dã, Khương Bác Văn tiền bối, chúng ta có việc gì thì sẽ bàn bạc cùng nhau!"

"Đương nhiên, dù sao cũng phải đề cử ra một minh chủ”.

Dương Thanh Vân cười nói: "Quân Phụng Thiên đảm nhiệm minh chủ là thích hợp nhất, ít nhất có một vị Tiên Vương làm minh chủ, Nam Thiên Minh chúng ta sẽ không đến mức bị người khác khinh thường!"

Sau đó, Dương Thanh Vân lại nói: "Đương nhiên việc này không phải là ép buộc”.

"Biển Nam Thiên bây giờ đang trong quá trình chuyển đổi từ suy yếu sang hưng thịnh, mọi người không muốn gia nhập Nam Thiên Minh cũng được”.

"Sau khi gia nhập Nam Thiên Minh, kế tiếp việc tiêu diệt gia tộc Bắc Đấu, Càn Khôn Điện, Hoang Thần Cung, Thương tộc sẽ do Nam Thiên Minh liên hợp tiến hành, đoạt được ích lợi, mọi người thương lượng phân chia với nhau, hơn nữa tài nguyên chúng ta lấy được ở Tam Lăng thành cũng sẽ dùng cho võ giả trong minh tu hành”.

"Không gia nhập Nam Thiên Minh, vậy cũng có thể tiếp tục sinh sống ở biển Nam Thiên, chẳng qua là nếu kẻ thù bên ngoài đột kích, Nam Thiên Minh sẽ không che chở, nhưng nếu có cái gì mà Nam Thiên Minh ta nhìn trúng, không phải thành viên của Nam Thiên Minh, nếu muốn tranh đoạt, vậy đó sẽ là tranh đấu một chọi một, tranh đấu của tông môn”.

6000913-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10266: Kế tiếp có rất nhiều việc phải làm.


Dương Thanh Vân có thể nghĩ kỹ chuyện này ở trong khoảng thời gian ngắn ngủi như thế, không thể nào là chưa suy tính sâu xa được.

Thanh Vân Cung có thể vùng lên trong một hai vạn năm ngắn ngủn không phải là không có đạo lý.

Tần Ninh là người do Hồn Vô Ngân chuyển thế.

Đại đệ tử Dương Thanh Vân của hắn quả nhiên không hề tầm thường.

Dương Thanh Vân tiếp tục nói: "Mọi người không cần đồng ý ngay bây giờ, việc này cũng không thể có thể hoàn thành trong một ngày hai ngày được”.

Advertisement

"Nhưng chắc chắn trong khoảng thời gian tiếp theo biển Nam Thiên sẽ có biến hóa nghiêng trời lệch đất”.

"Có lẽ chư vị không cần gia nhập Nam Thiên Minh, tất nhiên là sẽ có những thế lực khác trong vực cũng muốn được chiếm một suất trong biển Nam Thiên”.

Biển Nam Thiên trước kia.

Tiên khí nhạt nhẽo, số mệnh yếu ớt.

Advertisement

Mặc dù có những nhân vật có năng lực đánh sâu vào cảnh giới Tiên Quân, cũng sẽ đã bị khu vực hạn chế mà không thể tăng cấp thành công.

Những người đó phần lớn đã lựa chọn rời khỏi biển Nam Thiên, sau đó không hề trở về.

Nhưng bây giờ lại khác.

Biển Nam Thiên có lẽ sẽ có một cảnh tượng hoàn toàn mới.

Dương Thanh Vân đều nói tất cả những chuyện đó ra.

Nếu là lúc mới ra khỏi di tích cổ, Dương Thanh Vân sẽ không nói rõ mấy thứ này, nhưng bây giờ... có hai người Bảo Tiên Đế và Bảo Tử Đạt làm chỗ dựa, Dương Thanh Vân đã không còn lo lắng lắm.

Lột da hổ để đe dọa.

Nên mượn thế, thì vẫn phải mượn.

Số mệnh của biển Nam Thiên thay đổi, chắc chắn mấy vùng đất khác sẽ biết.

Tới lúc đó sẽ là một cuộc tranh đoạt càng gay cấn.

Sao mấy thế lực ở các vùng đất khác có thể không đến kiếm chác một chút chứ?

Sau khi nói xong những lời này, Dương Thanh Vân liền dẫn theo mấy người rời đi.

Kế tiếp có rất nhiều việc phải làm.

Phải bắt lấy ngọn gió đông này để lên như diều gặp gió.

Tiên Vương, Tiên Hoàng... là cái gì?

Ở trong Tiên Giới rộng lớn này, chưa thành Tiên Đế Tiên Tôn tóm lại chỉ là phù du mà thôi.

Lần này Tần Ninh rời đi, không phải là không hề để lại cơ hội cho mấy người bọn họ.

Con đường của võ giả là phải đạp lên thiên đạo, sao có thể cả đời đều có người ở bên cạnh che chở được?

...Tần Ninh không hề suy nghĩ về chuyện ở biển Nam Thiên.

Trong lối đi không gian âm u.

Tần Ninh áp giải năm người Cảnh Tranh, Ôn Ngọc Trạch đi trong lối đi không gian không rõ ngày đêm này.

Đại trận truyền tống chia thành những cấp bậc cao thấp khác nhau.

Ví dụ như đại trận truyền tống mà mấy người Tần Ninh đang sử dụng là cấp độ thấp hơn, cảnh giới Tiên Quân quá mạnh, nó không thể chịu đựng được.

Cho dù là vài vị Cửu Thiên Huyền Tiên sử dụng nó để đi qua hư không, nếu thời gian quá dài, không gian cũng sẽ rung chuyển bất an.

Mang đến cho người ta một loại cảm giác cứ như lối đi sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào vậy.

Có thể nói thế này, đại trận truyền tống đơn giản là tìm hai điểm không gian tương đối ổn định từ nơi bắt đầu đến nơi đích đến, lấy trận văn khắc ấn để củng cố, sau đó lan tràn trận văn dọc theo không gian, tới một vùng trời đất khác.

Đương nhiên là ngoại trừ Tiên Đế Tiên Tôn.

Đám Tiên Đế Tiên Tôn cường đại đi qua hư không chắc chắn sẽ nhanh hơn đại trận truyền tống.
 
Phong Thần Châu
Chương 10267


Bọn họ khống chế quy luật trời đất của Tiên Giới trong tay, có thể sử dụng được không gian.

Dọc theo đường đi, năm người Cảnh Tranh, Ôn Ngọc Trạch đều rất biết điều.

Đột nhiên, Tần Ninh nhíu mày lại, nhìn về phía sau.

"Nếu đã đi theo tới đây, vậy thì hãy xuất hiện đi!"

Khi Tần Ninh vừa dứt lời, trong lối đi vô tận phía sau, rất nhanh đã có hai bóng người xuất hiện.

Rõ ràng là hai người Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ biến mất không thấy.

Một vị Tạo Hóa đế thể.

Một vị Tam Nguyên đạo thể.

Hiện giờ đều là cảnh giới Huyền Tiên.

Nhìn thấy hai người xuất hiện, Tần Ninh không khỏi nói: "Các ngươi theo tới làm gì?"

Bạch Hạo Vũ liền nói ngay: "Cha ta đã chết, Hạo Thiên phủ chỉ có Khương thúc, có lẽ là sẽ gia nhập vào Thanh Vân Cung, vị thiếu phủ chủ như ta có lẽ sẽ không có tác dụng gì”.

"Ta muốn đi theo ngươi để rèn luyện Tam Nguyên đạo thể của ta, trở thành Tiên Đế Tiên Tôn, báo thù cho cha mình, tiêu diệt dị tộc!"

Nghe nói như thế, sắc mặt Cảnh Tranh và Ôn Ngọc Trạch ở bên cạnh rất khó coi.

Muốn báo thù cho cha thì ngươi ở lại Thái Thượng tiên vực đi! Đi theo tới Tam Thanh tiên vực làm gì?

Kẻ giết phụ thân ngươi chính là người của U Cổ tộc, Linh Đồng tộc, Huyết Nguyệt tộc, chứ không phải là người của Cảnh Hoả tộc chúng ta! Tần Ninh tiếp tục nhìn về phía Dịch Tinh Thần, cười nói: "Vậy còn ngươi?"

"Ta ở vùng đất Trung Thiên vẫn luôn được gia tộc che chở, không thể trưởng thành được, cho nên muốn đi theo ngươi, ta cũng muốn mạnh lên!"

Nghe nói như thế, Tần Ninh liền nở nụ cười.

"Ngươi cười cái gì?"

Bạch Hạo Vũ nóng nảy, liền nói ngay: "Chúng ta nói thật đấy”.

"Tùy các ngươi đi”.

Tần Ninh lập tức nói: "Nhưng nếu các ngươi đã biết ta là Hồn Vũ Thiên Tôn chuyển thế, có vài chuyện ta phải nói rõ trước”.

Hai người lẳng lặng nghe.

"Ta có rất nhiều bạn bè ở mười hai tiên vực trong Tiên Giới, trong một vạn năm trước kia, ta chỉ mất mấy ngàn năm để trở thành Tiên Tôn, đưa mắt nhìn khắp Tiên Giới trăm vạn năm qua, không có người nào làm được”.

"Nhưng ta cũng có rất nhiều kẻ địch”.

"Ta tăng lên nhanh, đương nhiên là có người ghen tị, cũng đắc tội không ít người, Thần Môn bị diệt chính là bằng chứng!"

Nghe nói như thế, Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ nhíu mày lại.

"Còn nữa, ta đi từng bước một từ đại lục Vạn Thiên lên, g**t ch*t vô số dị tộc, Cổ Cửu thành, Huyết Minh thành chính là một số lượng rất ít ỏi mà thôi”.

"Dị tộc cũng có lòng muốn tiêu diệt ta”.

"Cho nên tổng kết lại, đi theo ta sẽ rất nguy hiểm”.

Hai người nghe nói như thế lập tức hiểu được ý của Tần Ninh.

"Ta không sợ nguy hiểm, ta chỉ không muốn phải trải nghiệm cảm giác bất lực đó một lần nữa”.

Bất lực! Tần Ninh đưa mắt nhìn về phía Bạch Hạo Vũ, cười nói: "Tam Nguyên đạo thể hiếm thấy trên đời, ngươi ở Hạo Thiên phủ trì hoãn nhiều năm, làm cho thể chất này giống như bảo châu bị phủi bụi”.

Ánh mắt Bạch Hạo Vũ ngưng tụ.

Nếu là trước kia nghe thấy Tần Ninh nói ra lời này, hắn ta chỉ cảm thấy hắn có chút cao ngạo.

Nhưng nếu là bây giờ Tần Ninh nói ra, hắn ta chỉ cảm thấy... rất đúng.

Một vị Tiên Tôn chuyển thế sẽ có tầm nhìn mà cho dù là Tiên Đế cũng không thể phản bác, càng miễn bàn là Bạch Hạo Vũ hắn ta.

Dịch Tinh Thần cũng nhìn về phía Tần Ninh với ánh mắt nóng rực.

"Nếu đã lựa chọn đi theo ta, vậy thì phải nghe lời ta”.

"Nhất định rồi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10268: "Đám dị tộc các ngươi nghi ngờ cái gì?


Hai người đều gật đầu.

Tần Ninh tiếp tục nói: "Một khi đã như vậy, bắt đầu từ bây giờ đi!"

Bây giờ?

Trong quá trình truyền tống không gian này?

Tần Ninh cũng nói: "Muốn đi từ Thái Thượng tiên vực tới Tam Thanh tiên vực, lấy trận truyền tống này thì phải cần ít nhất là ba năm, dù sao cũng không có việc gì, không bằng dạy các ngươi cái gì là Tam Nguyên đạo thể, cái gì là Tạo Hóa đế thể”.

"Nói cách khác, nếu thể chất này ở trên người ta, Huyền Tiên giết Tiên Quân cũng chỉ là việc trong nháy mắt thôi”.

Lời này khiến trong lòng Dịch Tinh Thần cảm thấy rất hổ thẹn.

Từ nhỏ đến lớn, bên trong gia tộc đều lấy Tạo Hóa đế thể của hắn ta làm kiêu ngạo, nhưng từ nhỏ đến lớn, gia tộc đều thuận theo những thứ hắn ta cần ở trong việc tu hành.

Advertisement

Nhưng bây giờ xem ra, sự hiểu biết về Tạo Hóa đế thể của mình cũng không tính là cái gì ở trong mắt Tần Ninh.

"Võ đạo trên thế gian này, thiên phú và cố gắng đều là song song, ta có một vị đệ tử, thiên phú chỉ có thể nói là bình thường, nhưng hắn ta đủ cố gắng, có thể chịu đựng được những thứ mà người bình thường không thể chịu đựng, cũng có thể làm những điều mà thiên tài không thể làm!"

Dịch Tinh Thần lập tức nói: "Nếu có ngày có thể gặp lại, nhất định ta phải học hỏi tận mặt!"

Học hỏi tận mặt?

Ừm... Vẫn là quên đi thôi.

Lấy đầu óc của Thạch Cảm Đương, không chừng có thể dạy dỗ ra cái gì đó.

Trong lối đi không gian, vài bóng người dao động theo trận văn thời không.

Thời gian trôi qua từng ngày một.

Mỗi ngày Tần Ninh đều giảng giải cho Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần về thể chất đặc biệt của hai người, đồng thời dạy một ít pháp môn truyền thừa.

Ngoài ra hắn còn thường xuyên kể về những chuyện trong Tiên Giới.

Lúc ban đầu chỉ có Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần để ý đến việc này.

Nhưng khi Tần Ninh kể về khắp nơi trong mười hai tiên vực của Tiên Giới, những chuyện bí ẩn từ xưa, ngay cả Cảnh Tranh, Ôn Ngọc Trạch cũng ngồi lắng nghe.

Thật sự là Tần Ninh hiểu biết rất nhiều, những thứ hắn giảng giải đều là những điều khiến người ta hướng tới.

"Năm đó Tần công tử chứng đạo như thế nào?"

Bạch Hạo Vũ hưng phấn nói: "Nghe nói, Tiên Đế thành Tiên Tôn vô cùng gian nan, nghe nói còn có cả tồn tại phía trên Tiên Tôn nữa?"

"Cho dù đã thành Tiên Tôn cũng không thể thành thần được, không thể đi đến Thần Giới mênh mông tràn ngập truyền kỳ, lại có nhiều thần linh tồn tại, rốt cuộc phải mạnh đến mức độ gì thì mới có thể thành thần?"

Đối với các Tiên Nhân ở Tiên Giới mà nói.

Thần! Chính là những người cao cao tại thượng, tràn ngập vô số điều kỳ lạ, khó hiểu.

Đó là tồn tại làm kẻ khác nhìn lên, thậm chí ngay cả bóng dáng cũng không nhìn thấy được.

Tần Ninh cũng không nói nhiều về vấn đề này.

Đối với một số người tu hành mà nói, biết quá nhiều ngược lại sẽ không tốt.

Điều này có thể đả kích ý chí tiến thủ của người tu hành.

"Cảnh giới Tiên Quân siêu phàm thoát tục, trên thực tế Thần Nhân cũng như thế, chẳng qua là ở một thế giới rộng lớn hơn, có quy tắc thiên địa sâu sắc hơn, con đường của võ giả là không ngừng siêu thoát mình, vượt qua khỏi trói buộc của thế giới”.

"Đợi đến một ngày có thể dung hợp bản thân với thiên địa, sau đó siêu thoát khỏi thiên địa, trong trời đất này sẽ không có gì có thể trói buộc bản thân nữa”.

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần đều gật đầu.

Nếu không phải Tần tiên sinh là Hồn Vũ Thiên Tôn chuyển thế, đám Tiên Vương Tiên Hoàng thậm chí Tiên Đế của dị tộc các ngươi còn phải từ ngàn dặm xa xôi đến đuổi giết Tần tiên sinh sao?"

Ôn Ngọc Trạch nghe nói như thế thì rụt cổ lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 10269: Ngươi sẽ giết chúng ta sao?"


Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần này cũng quá hung dữ đi.

Tuy lúc trước cảm thấy Tần Ninh luôn có oán hận với dị tộc bọn họ, nhưng trong khoảng thời gian này tiếp xúc với hắn, thật ra Ôn Ngọc Trạch cảm thấy Tần Ninh cũng không kh*ng b* như vậy.

Bình thường Tần Ninh đều rất ôn hòa.

Cũng không bởi vì mấy người bọn họ có mặt ở đây mà che che giấu giấu.

"Tần đại nhân, năm đó vì sao ngài lại chuyển thế?"

Advertisement

Ôn Ngọc Trạch buồn bực nói: "Tiên Tôn không phải đỉnh của Tiên Giới sao?

Còn có cái gì khiến ngài không theo đuổi được, cần chuyển thế chứ!"

Dịch Tinh Thần liền nói ngay: "Đỉnh của Tiên Nhân cao ngạo nhìn thế gian, nhưng cái ngạo này là ngạo trong thế gian Tiên Giới thôi, cực hạn của võ giả phải là Thần Giới!"

"Chắc chắn là Tần tiên sinh vì để siêu thoát gông cùm xiềng xích của Tiên Giới, trở thành thần chân chính nên mới vừa chuyển thế để tìm đường!"

Vì để siêu thoát gông cùm xiềng xích của Tiên Giới! Khóe miệng Tần Ninh co giật.

Hay thật.

Đúng là giỏi bịa chuyện! Tần Ninh nói: "Cuộc đời trước kia của ta trưởng thành quá nhanh, cho nên phải làm lại một lần nữa”.

Nghe thấy lời này, mấy người đều gật đầu.

Đây mới là phong thái của cường giả! Nếu là người khác, ai dám làm lại một đời?

Làm lại một đời cũng có thể, nhưng lại rất khó khăn.

"Được rồi, trong lối đi không gian này mặc dù không thể tu hành, nhưng lại có thể tĩnh tâm suy nghĩ, hai người các ngươi tiếp tục đi”.

Nghe nói như thế, Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần đều gật đầu.

Ôn Ngọc Trạch cũng xích lại gần Tần Ninh, nói: "Tần đại nhân, vì sao ngài lại oán hận dị tộc chúng ta?"

"Bởi vì các ngươi đi vào Tiên Giới, giết rất nhiều người, biến rất nhiều người thành nô lệ”.

Ôn Ngọc Trạch gãi đầu nói: "Nhưng thế giới này chính là như thế mà, cho dù là ở quê hương của ta hay là ở Tiên Giới, cá lớn nuốt cá bé, đều có quy luật kẻ mạnh làm vua như vậy...”, "Điều này không sai, nhưng mà... cho dù ta yếu các ngươi mạnh, nhưng đây là nhà của ta, ta sẽ bảo vệ nhà của ta...”, Ôn Ngọc Trạch nghe vậy thì lập tức gật đầu.

"Haiz”.

Ôn Ngọc Trạch thở dài, tiếp tục nói: "Ta vốn cũng không nghĩ đến điều đó, chỉ là đã không thể thay đổi được, nhà của ta đã không còn, không có biện pháp nào cả, ta đã tới đây mất rồi”.

"A phụ dạy ta nếu gặp nguy hiểm, không được là người đầu tiên ló mặt ra, nếu không sẽ chết rất nhanh”.

"Không nghĩ tới ta chỉ đứng phía sau phụ trách vài việc vận chuyển, không cần phải ra mặt, nhưng vẫn bị chết rất nhanh”.

Ôn Ngọc Trạch nhìn về phía Tần Ninh, không khỏi nói: "Tần đại nhân, một khi tới nơi rồi, ngươi sẽ giết chúng ta sao?"

Một bên, sắc mặt bốn người Cảnh Tranh đều khẽ biến đổi.

Tần Ninh cũng cười nói: "Không phải ngươi và Thần t*nh d*ch là huynh đệ, bạn tri kỷ sao?

Hắn là đệ tử của ta, sao ta có thể giết tri kỷ huynh đệ của đệ tử mình được?"

Vừa nghe thấy lời này, Ôn Ngọc Trạch sửng sốt, lập tức nói: "Ta thật sự không lừa ngươi, chờ ngươi tới nơi sẽ biết”.

Trong khoảng thời gian kế tiếp, mấy người tiếp tục tiến về phía trước trong lối đi truyền tống.

Mỗi khi Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ được Tần Ninh chỉ bảo đều sẽ hiểu thêm về việc tu hành của bản thân, cũng hiểu biết về thể chất độc đáo của mình hơn trước kia.

Ngay cả mấy người Cảnh Tranh, Ôn Ngọc Trạch đều cảm thấy bản thân tăng lên.

Tần Ninh giảng giải rất nhiều phương pháp tu hành, cũng có tác dụng rất lớn với bọn họ.

Cứ như thế, thời gian trôi qua từng ngày một.

Phía trước có hào quang lấp loé.

"Tới rồi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10270: "Thần đại nhân vẫn luôn ở nơi đó!"


Cảnh Tranh vui vẻ nói: "Tam Thanh tiên vực, Thái Bạch Vực, núi Thái Bạch, Cảnh Hoả tộc chúng ta ở ngay trên núi Thái Bạch”.

Cuối cùng cũng tới rồi! Ba năm sáu tháng quả thật làm cho người ta có chút sốt ruột.

Nhưng lấy thực lực của mấy người bọn họ mà nói, nếu muốn dựa vào thực lực của mình để đi từ Thái Thượng tiên vực tới Tam Thanh tiên vực, không tốn mấy chục năm là gần như không có khả năng.

Thậm chí, cho dù là cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên đi quãng đường dài như thế, khả năng chết trên đường chết đi rất lớn.

Trừ khi là cấp bậc Tiên Vương mới đủ an toàn.

Advertisement

Sự rộng lớn của Tiên Giới cũng không phải là nói giỡn.

Mấy người Cảnh Tranh, Ôn Ngọc Trạch vô cùng hưng phấn.

Ôn Ngọc Trạch cười nói: "Ta và Thần t*nh d*ch huynh đệ có quan hệ vô cùng tốt, Tần đại nhân, hy vọng ngươi nhìn thấy sẽ nể mặt tha cho ta một mạng”.

Tần Ninh chậm rãi nói: "Yên tâm, nếu ngươi và Thần t*nh d*ch có quan hệ tốt, ta sẽ không giết ngươi”.

Advertisement

Ngay sau đó.

Mấy người đi ra ngoài.

Một luồng sáng trắng loé lên, thiên địa thời không kịch liệt run rẩy.

Ngay sau đó, tám bóng người đã đứng ở trên một cái bàn ngọc thạch.

Đưa mắt nhìn lại, nơi này là một tiểu viện.

"Chính là nơi này”.

Ôn Ngọc Trạch hưng phấn nói.

Hắn ta đã rời khỏi nơi này nhiều năm, cuối cùng cũng đã trở lại.

"Kì quái, sao lại không nhìn thấy người phụ trách trận truyền tống đến đón?"

Ôn Ngọc Trạch tò mò gãi đầu.

Ba người trong người đi ra ngoài cửa viện, mở cửa ra, ba người đều ngây ra tại chỗ.

"Sao lại thế này?"

Cảnh Tranh đi ra phía trước, cũng đứng sững sờ tại chỗ.

"Đây là... Đây là...”, Tần Ninh cũng đi ra ngoài cửa.

Sau khi đi ra khỏi cửa, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, Tần Ninh nhíu mày lại.

Không khó để nhìn ra đây là một khu vực bí mật ẩn nấp trong núi non trùng điệp.

Tần Ninh đưa mắt nhìn ra hơn mười dặm xung quanh, đều có thể nhìn thấy dấu vết đại trận còn sót lại.

Hơn nữa, ở sườn núi, chân núi cùng với các sơn cốc vẫn có còn sót dấu vết lửa cháy, từng cung điện lầu các sụp đổ, nghiêng ngả, hóa thành phế tích.

Nhìn từ dấu vết này thì xem ra chỗ này đã bị phá huỷ mạnh, hơn nữa thời gian cũng không lâu.

Trong lòng Tần Ninh trầm xuống.

Thần t*nh d*ch đâu?

Không phải là hắn vừa đến, cứ điểm này đã bị phá huỷ chứ! "Thần t*nh d*ch ở đâu?"

Tần Ninh túm lấy cổ áo Ôn Ngọc Trạch, quát hỏi: "Hắn ta đang ở đâu?"

Ôn Ngọc Trạch nhìn thấy xung quanh là cảnh tượng hỗn độn, hiển nhiên đã từng có một trận chiến lớn xảy ra ở đây, tộc nhân của hắn ta đều ở trong này sinh sống nhiều năm, bây giờ nhìn thấy cảnh tượng này, cả người Ôn Ngọc Trạch đều ngây ra, làm sao còn để ý Tần Ninh đang hỏi cái gì.

Cho dù Tần Ninh làm thịt hắn ta, hắn ta cũng không có tâm trạng để trả lời.

Cảnh Tranh thấy một màn như vậy thì đưa tay chỉ về phía một cung điện trên sườn núi phương xa, mở miệng nói: "Thần đại nhân vẫn luôn ở nơi đó!"

Nghe nói như thế, Tần Ninh chạy như bay về phía ngọn núi kia.

Suốt quãng đường này nghe Tần Ninh kể về vài vị đệ tử, hai người cũng có thể nhìn ra được Tần Ninh rất để ý đến đệ tử của mình.

Lúc này vừa tới một cứ điểm của Cảnh Hoả tộc, cứ điểm này đã bị phá huỷ! Tần Ninh có thể không lo lắng cho sự an toàn của Thần t*nh d*ch sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 10271: "Ai biết được!"


Lúc trước Tần Ninh vừa nghe thấy tin tức về Thần t*nh d*ch đã không thèm quan tâm đến gì hết mà đến chỗ này.

Khi bóng người Tần Ninh dừng ở giữa một sườn núi.

Nơi này chỉ toàn là hỗn độn, cung điện ở sườn núi đều đã sụp đổ, còn có ánh lửa loé lên.

Trong một đống phế tích này, chỉ có thể nhìn thấy chút dấu vết còn lại của những kiến trúc đó.

Tần Ninh đứng tại chỗ, không nói được một lời.

Advertisement

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần hạ xuống.

Vẻ mặt mấy người Cảnh Tranh, Ôn Ngọc Trạch cũng vô cùng suy sụp.

Mới đi ra ngoài vài năm, nhà cửa đã biến mất hết! Tại sao có thể như vậy! Cảnh Tranh ngồi tại chỗ, sắc mặt khó coi.

"Cứ điểm ở núi Thái Bạch có ít nhất mười vạn người, trong đó còn có vài vị Tiên Vương tọa trấn, đột nhiên nói biến mất là biến mất...”, "Rốt cuộc là ai, là ai!"

Cảnh Tranh hoàn toàn điên rồi.

"Lý sư tỷ, bên này còn có dư nghiệt!"

Đúng lúc này, trên không trung, một tiếng quát vang lên giữa những ngọn núi.

Chỉ một thoáng, phía chân trời đã có từng bóng người, hoặc là chân đạp phi kiếm, hoặc là chân đạp hồ lô, phi thuyền và các loại tiên khí khác, đồng loạt xuất hiện.

Những người đó đằng đằng sát khí, trong nháy mắt đã tới gần, bao vây mấy người Tần Ninh lại.

Những người này nhìn qua đều có vẻ rất trẻ tuổi, khí tức cũng rất mạnh, có cảnh giới Huyền Tiên, cũng có cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên.

Dẫn đầu là hai thanh niên nhìn qua khoảng hai mươi mấy tuổi, trong tay cầm tiên kiếm, nhìn chằm chằm mấy người Cảnh Tranh, Ôn Ngọc Trạch như hổ rình mồi, quát: "Dư nghiệt Cảnh Hoả tộc!"

Mấy người Cảnh Tranh và Ôn Ngọc Trạch nhìn thấy mười mấy người kia thì sắc mặt run lên.

"Đệ tử Thái Thanh tiên tông!"

Ôn Ngọc Trạch hoảng sợ nói: "Ngươi... Sao các ngươi lại xuất hiện ở Thái Bạch Vực?"

Thái Thanh tiên tông.

Một trong ba bá chủ của Tam Thanh tiên vực, truyền thừa trên trăm vạn năm, trong tông môn không biết có bao nhiêu Tiên Đế Tiên Tôn tọa trấn.

Cả Tam Thanh tiên vực chia ra thành trên trăm khu vực.

Mà trong các vực đều có một số thế lực, cũng có một vài thế lực cường đại, kéo dài qua mấy khu vực.

Nhưng cho dù mạnh đến thế nào, so sánh với Thái Thanh tiên tông đều không đáng nhắc tới.

Chỉ là bây giờ, sao đám đệ tử của Thái Thanh tiên tông lại chạy đến Thái Bạch Vực nằm tuốt phía tây chứ?

Phải biết rằng, Thái Thanh tiên tông nằm ở phía nam Tam Thanh tiên vực, cách nơi đây ngàn vạn dặm.

"Hừ, không nghĩ tới còn có mấy dư nghiệt, các ngươi trốn tránh kỹ thật đấy”.

Thanh niên bên trái mặc trường bào màu tím, khí chất bất phàm hừ lạnh nói: "Bó tay chịu trói đi, nếu không ta sẽ giết mấy người các ngươi ngay tại chỗ!"

Nghe nói như thế, mấy người Cảnh Tranh đều lạnh run.

Cảnh Tranh cũng là một vị Cửu Thiên Huyền Tiên, nhưng chỉ là cảnh giới nhất trọng thiên, ngay cả Tần Ninh cũng không đánh lại được.

Nhưng bây giờ trong đám đệ tử Thái Thanh tiên tông này có không ít Cửu Thiên Huyền Tiên.

Tần Ninh nhìn về phía thanh niên vừa mở miệng kia, hỏi: "Các ngươi có nhìn thấy một người tên là Thần t*nh d*ch không?"

"Ai biết được!"

Thanh niên kia hầm hừ nói: "Phàm là Nhân tộc ở cứ điểm này, hoặc là giết, hoặc là bắt, hợp tác cùng dị tộc là kẻ địch của Thái Thanh tiên tông ta, mỗi đệ tử của Thái Thanh tiên tông đều có trách nhiệm tiêu diệt dị tộc!"

Tần Ninh tiếp tục hỏi.

"Ngươi là ai?
 
Phong Thần Châu
Chương 10272: "Cuồng đồ to gan!"


Dựa vào cái gì mà ta phải nói cho ngươi?"

Thanh niên kia quát: "Ngươi đứng cùng với đám dị tộc này, chắc hẳn cũng thần phục dị tộc, khúm núm nịnh bợ bọn họ đi?"

"Bắt luôn cả ngươi nữa, vừa lúc!"

Nghe nói như thế, Tần Ninh lắc đầu nói: "Ta không hợp tác với dị tộc, chỉ là áp giải mấy người bọn họ từ Thái Thượng tiên vực đến Tam Thanh tiên vực, tìm kiếm đệ tử Thần t*nh d*ch của ta, hắn ta ở ngay chỗ này”.

"Còn nói không hợp tác với bọn họ?"

Một vị đệ tử khác quát: "Vậy đệ tử của ngươi ở trong cứ điểm dị tộc làm gì?

Còn không phải là hợp tác với dị tộc ư?"

"Hừ, ta sẽ bắt ngươi, mang về tiên tông thẩm vấn!"

Nói xong, trường kiếm trong tay đệ tử kia chợt lóe, hào quang b*n r* bốn phía, bay thẳng đến chỗ Tần Ninh.

Keng... Tần Ninh đứng ở tại chỗ, bấm tay b*n r*, thân kiếm phát ra tiếng vang lanh lảnh, cả người đệ tử kia cũng lảo đảo, bay về phía bên cạnh Tần Ninh.

Sau đó Tần Ninh đưa tay túm hắn ta lên.

Đệ tử kia không thể khống chế mà ngã xuống đất rầm một tiếng, sắc mặt biến đổi.

"Ngươi... Ngươi ngươi...”, "Nhị trọng thiên!"

Tên còn lại quát: "Được lắm, bắt ngươi, tiên tông tuyệt đối sẽ có thưởng lớn!"

Nói xong, tên còn lại tiếp tục vung kiếm đánh tới.

Tần Ninh nhìn về phía đệ tử đánh tới kia, sắc mặt lạnh lùng, trực tiếp đá ra một cái.

Cú đá này ẩn chứa lực áp bách kh*ng b*, làm cho đệ tử thứ hai đánh tới còn chưa thể hiện ra hết toàn lực đã cảm thấy lực lượng của bản thân bị đả kích, ầm ầm rút lui.

Ầm! Một tiếng nổ trầm thấp bùng nổ.

Vị đệ tử thứ hai cũng lùi về sau.

"Lục Mệnh sư huynh!"

Các đệ tử khác vội vàng tiến lên.

Mà thanh niên bị Tần Ninh bắt lấy nhìn thấy hắn là Cửu Thiên Huyền Tiên nhị trọng thiên cường đại, sắc mặt khó coi nói: "Ngươi và ta đều là Nhân tộc, lại cam tâm tình nguyện bán mạng cho dị tộc, ngươi ngẫm lại xem người nhà bạn bè của ngươi đã có bao nhiêu người chết ở trong tay dị tộc bọn họ rồi?"

Nghe nói như thế, Tần Ninh nhìn này thanh niên, uy áp, cuồn cuộn dần dần tiêu tán.

"Ta đã nói ta không phải là người đầu nhập vào dị tộc!"

Tần Ninh nhìn về phía thanh niên, hỏi: "Ngươi tên gì?"

"Vương Thừa!"

Tần Ninh lại nói: "Nơi này là do đám đệ tử Thái Thanh tiên tông các ngươi tiêu diệt sao?"

"Đúng vậy!"

Vương Thừa kiêu ngạo nói.

Ở trong Tiên Giới này, không phải là ai cũng muốn hợp tác với dị tộc, đương nhiên cũng sẽ có những thế lực có thái độ với dị tộc như Tần Ninh hắn.

Nhìn thấy Vương Thừa này có sát ý rất lớn với dị tộc, Tần Ninh cũng không sinh ra sát tâm gì.

"Ta ở Thái Thượng tiên vực đụng phải mấy tộc nhân Cảnh Hoả tộc này, nghe được về tin tức về đệ tử Thần t*nh d*ch của ta từ trong miệng bọn họ, Thần t*nh d*ch ở ngay tại đây”.

Tần Ninh chậm rãi nói: "Vì vậy ta mới vượt qua không gian xa xôi hàng ngàn dặm để đến chỗ này, nhưng nơi này đã bị huỷ diệt, các ngươi đã giết bao nhiêu người ở đây, bắt đi bao nhiêu người rồi?"

Vương Thừa nhìn Tần Ninh, ánh mắt nghi ngờ.

Tần Ninh này vẫn chưa giết hắn ta, hình như… không phải người hợp tác với dị tộc?

Vương Thừa mở miệng nói: "Thánh tử tiên tông cùng với vài vị trưởng lão dẫn mấy người chúng ta ra ngoài rèn luyện, lúc đến Thái Bạch Vực tình cờ phát hiện ra cứ điểm của Cảnh Hoả tộc ẩn nấp ở đây, vì thế vài vị trưởng lão và thánh tử đã quyết định cho chúng ta tiêu diệt chỗ này để rèn luyện”.

"Nơi này có hơn mười vạn tộc nhân Cảnh Hoả tộc, còn có mấy vạn Nhân tộc, phần lớn Nhân tộc đều bị bắt nhốt làm nô lệ, đại khái có khoảng ba nghìn Nhân tộc đầu phục dị tộc, làm việc cho bọn họ, đa số đều đã bị chúng ta giết, hoặc là chạy mất, chỉ có một số ít người còn sống, bị dẫn về tiên tông để thẩm vấn!"

Thì ra là thế.

Tần Ninh lại hỏi: "Ngươi có nghe nói ở đây có người tên là Thần t*nh d*ch không, hắn ta là đệ tử của tại hạ”.

"Không có, mấy trăm người chúng ta tấn công chỗ này, rất hỗn loạn, có thể có người đã nhân lúc hỗn loạn mà chạy đi”.

Nghe nói như thế, trong lòng Tần Ninh vô cùng buồn bực.

6000920-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10273


Dải lụa màu xanh ẩn chứa ánh sáng chói loá, Tần Ninh cũng cảm giác được tiên lực phun trào.

Người ra tay là một vị Tiên Quân! Tần Ninh không nhiều lời, cả người đột nhiên rút lui trăm trượng.

Ầm... Một tiếng nổ vang lên, ngọn núi sụp đổ.

Chỉ thấy giờ phút này, trên không có một bóng người cầm kiếm mà đứng, trên khuôn mặt toàn là sát khí.

Đó là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, nhìn khoảng hai lăm hai sáu tuổi, mặc một chiếc váy dài màu xanh, bên ngoài khoác một cái áo mỏng.

Trên vai có một chiếc khăn choàng được làm từ tơ lụa màu vàng nhạt rất hợp với chiếc váy, trên váy thêu những đoá hoa bách hợp màu trắng, trong trắng lộ ra điểm đỏ vô cùng xinh đẹp.

Mà cô gái này có khuôn mặt trái xoan, trang điểm nhẹ, xinh đẹp động lòng người, trừng mắt lên nhìn, cho dù là đang tức giận nhưng nhìn c*̃ng có một loại khí chất đáng yêu, đồng thời lại có mấy phần khí tức hiên ngang.

"Lý sư tỷ!"

Hai người Vương Thừa và Lục Mệnh nhìn thấy cô gái kia thì vô cùng vui mừng.

Giờ phút này Lý sư tỷ nhìn về phía hai người, hỏi: "Vương Thừa, Lục Mệnh, các ngươi không sao chứ?"

Hai người vội vàng gật đầu.

Lý sư tỷ kia lại chuyển ánh mắt nhìn về phía Tần Ninh, khẽ nói: "Đồ không biết trời cao đất rộng, dám ra tay với đệ tử Thái Thanh tiên tông ta, muốn chết!"

Lý sư tỷ nhấc tay lên, ở cổ tay có một chuỗi vòng ngọc, một hạt châu đỏ như máu trong đó loé ra ánh sáng, sau đó ngưng tụ ra một luồng ánh sáng đỏ ẩn chứa sát khí kinh khủng.

"Lý sư tỷ, hiểu nhầm, hiểu nhầm thôi!"

Vương Thừa vội vàng đứng lên, nhìn về phía Lý sư tỷ, nói: "Kẻ này tên là Tần Ninh, là đến đây để tìm người".

Tìm người?

Lý sư tỷ dừng tay, khuôn mặt xinh xắn có vài phần không hiểu, nhìn về phía Tần Ninh.

Lúc này, Vương Thừa mới nói lại những lời của Tần Ninh vừa rồi.

"Ngươi thật sự đến từ Thái Thượng tiên vực?"

Tần Ninh mở miệng nói: "Ta ở biển Nam Thiên của Thái Thượng tiên vực, biển Nam Thiên xuất hiện ba dị tộc là U Cổ tộc, Linh Đồng tộc, Huyết Nguyệt tộc, căn cơ của ba dị tộc ở biển Nam Thiên đã bị chúng ta phá huỷ hai nơi, nghe được tin tức của đệ tử, ta liền trực tiếp chạy đến đây!"

Cô gái kia tiếp tục nói: "Thần t*nh d*ch... Ta cũng chưa nghe thấy bao giờ, nhưng mà có một số người đã bị bắt làm tù binh, được các trưởng lão tiên tông dẫn về Thái Thanh tiên tông thẩm vấn rồi, có lẽ hắn ta cũng ở trong đó".

Tần Ninh chắp tay nói: "Nếu đã như vậy, làm phiền vị Lý sư tỷ này, ta có thể đến Thái Thanh tiên tông xem không?"

Cô gái đánh giá Tần Ninh, mới nói: "Vậy ngươi đi cùng ta về tiên tông đi!"

"Tại hạ tên là Tần Ninh, cảm ơn".

"Khách khí, ta tên là Lý Uyển Thanh".

Lý Uyển Thanh cũng không nói quá nhiều với Tần Ninh, chỉ đưa tay ra chỉ về hướng mấy người Cảnh Tranh, Ôn Ngọc Trạch, nói: "Giết bọn họ đi!"

Nghe thấy lời này, sắc mặt mấy người Cảnh Tranh và Ôn Ngọc Trạch lập tức trắng bệch.

"Tần đại nhân, mau cứu ta!"

Ôn Ngọc Trạch đột nhiên quỳ rạp xuống đất bịch một tiếng, ôm chặt lấy đùi Tần Ninh, vội vàng nói: "Tần đại nhân, ta và Thần t*nh d*ch thật sự là huynh đệ tri kỉ như thể tay chân, ngài không thể thấy chết mà không cứu được!"

Khi Ôn Ngọc Trạch vừa dứt lời, chỉ một thoáng, trời đất yên tĩnh giống như chết.

Mấy người Lý Uyển Thanh và Vương Thừa, Lục Mệnh đều trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía Tần Ninh.

Thần t*nh d*ch và người của Cảnh Hỏa tộc là huynh đệ tri kỉ?

Tần Ninh lại là sư phụ của Thần t*nh d*ch?

Suýt nữa đã bị Tần Ninh lừa rồi.

Tên này chính là đồng bọn với dị tộc! ...Núi Thái Bạch là một dãy núi cổ xưa kéo dài mấy chục vạn dặm.
 
Phong Thần Châu
Chương 10274


Nơi này nằm ở phía tây Thái Bạch Vực, nghe nói cực kỳ lâu trước kia từng có một vị Thái Bạch Tiên Tôn tọa hóa ở đây, dần dà núi vực này mới được gọi là núi Thái Bạch.

Giờ phút này.

Dưới chân núi Thái Bạch, rất nhiều bóng người tụ tập cùng một chỗ.

Trong những người này có gần trăm vị tộc nhân Cảnh Hỏa tộc trên người có ấn ký hỏa văn.

Chỉ là trên hai tay hai chân những tộc nhân Cảnh Hỏa tộc này đều có xiềng xích, sắc mặt tái nhợt, trong đôi mắt không hề có chút ánh sáng nào.

Advertisement

Trong số trên trăm vị tộc nhân Cảnh Hỏa tộc này lại có ba người vô cùng nổi bật.

Không phải Cảnh Hỏa tộc, mà là Nhân tộc.

Ba người này chính là Tần Ninh, Bạch Hạo Vũ, Dịch Tinh Thần.

Giờ phút này, Bạch Hạo Vũ nhìn Ôn Ngọc Trạch ngồi ở bên cạnh, mắng: "Cút xa một chút".

Advertisement

Ôn Ngọc Trạch vô cùng uất ức.

Nếu không phải cuối cùng Ôn Ngọc Trạch quỳ xuống với Tần Ninh, nói ra mấy lời dễ hiểu nhầm như thế thì bây giờ ba người bọn họ c*̃ng sẽ không bị bắt.

Cho dù nói thế nào thì mấy người Lý Uyển Thanh, Vương Thừa cũng đều không tin Tần Ninh, trực tiếp bắt cả ba người bọn họ lại.

Ngươi nói ngươi đến tìm đệ tử của ngươi! Kết quả đệ tử ngươi và dị tộc là bạn bè tri kỷ, huynh đệ như tay chân?

Vậy ngươi có thể sạch sẽ ư?

Giờ phút này Ôn Ngọc Trạch trông có vẻ vô cùng buồn khổ.

Mặc dù bị bắt, nhưng dù sao vẫn có thể nhìn thấy các tộc nhân còn sống, cho dù phải chết cùng nhau thì hắn ta c*̃ng an lòng.

Bạch Hạo Vũ khẽ nói: "Ôn Ngọc Trạch, ngươi cố ý đúng không?

Đáng lẽ ra ta nên chém chết ngươi từ trước!"

Ôn Ngọc Trạch im lặng.

Dịch Tinh Thần nhìn về phía Tần Ninh, thấp giọng nói: "Tiên sinh, ta thấy có vẻ Lý Uyển Thanh kia là cảnh giới Tiên Quân nhập phẩm, quả thực rất cường đại, đám đệ tử Thái Thanh tiên tông này đều là cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên, Huyền Tiên, nhưng... cũng không ngăn cản được Tần tiên sinh chứ?"

Ba năm rưỡi ở chung với nhau, Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ được Tần Ninh chỉ điểm, đã không còn gọi hắn là Tần Ninh công tử nữa, mà là tiên sinh.

Tiên sinh sẽ càng thêm tôn kính.

Tần Ninh nhìn bốn phía.

Những đệ tử Thái Thanh tiên tông trông coi ở đây đều là cấp bậc Huyền Tiên.

Nhưng mà bọn họ bị trói chặt xiềng xích, phong ấn tiên khí lưu chuyển, không khác người bình thường lắm.

Huyền Tiên trông coi đã đủ.

Nghe nói Lý Uyển Thanh kia còn đang dẫn người tiếp tục đuổi giết dị tộc đào tẩu, hoàn thành những công việc cuối cùng.

"Tiên Quân nhập phẩm không phải đối thủ của ta ư?"

Tần Ninh nói thẳng: "Ngươi quá đề cao ta rồi!"

Dịch Tinh Thần không phản bác được.

Lúc này Bạch Hạo Vũ xích lại gần, thấp giọng nói: "Tiểu Dịch Tử ngươi không nhìn rõ sao?"

"Tiên sinh căm hận dị tộc thấu xương, muốn giết cho thống khoái, những đệ tử Thái Thanh tiên tông này cũng ra tay tàn nhẫn với dị tộc, tiên sinh không đành lòng giết những người có lòng chính nghĩa đó!"

Có lòng chính nghĩa! Bốn chữ này khiến Dịch Tinh Thần sững sờ.

"Đối với tiên sinh mà nói, những người căm thù dị tộc đều được xem như đồng bạn, đương nhiên nếu tiên sinh không cần ra tay với bọn họ sẽ không ra tay".

Bạch Hạo Vũ tiếp tục nói: "Hơn nữa đi theo bọn họ, mặc dù bây giờ đang bị bắt, nhưng chúng ta còn có thể trở về Thái Thanh tiên tông cùng bọn họ, nếu đệ tử Thần t*nh d*ch của tiên sinh cũng bị bắt đến đó, vậy thì sẽ có thể gặp nhau!"

"Chỉ là hiểu lầm thôi, đợi đến khi có dị tộc xuất hiện thật, tiên sinh ra tay chém giết dị tộc, Lý Uyển Thanh sẽ biết mình đã bắt nhầm tiên sinh".

"Lão Bạch, trước kia ta đúng là xem thường ngươi!"

Bạch Hạo Vũ cười ha ha một tiếng.
 
Phong Thần Châu
Chương 10275: Thôi, xem như là quà ta tặng các ngươi".


"Cười cái gì mà cười?"

Một đệ tử trông coi đột nhiên quát lớn.

Tần Ninh nhìn hai người, cũng không khỏi cười một tiếng.

Đúng là hắn không muốn ra tay với mấy người Lý Uyển Thanh.

Còn nữa.

Ra tay ư?

Đánh thắng được sao?

Đúng là cho rằng Tần Ninh hắn không gì không làm được à! Nói thế nào đi nữa thì bây giờ hắn mới chỉ là cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên nhị trọng thiên, trước đó có thể giết Tiên Quân là dựa vào lôi kiếp bộc phát tăng lên, bây giờ đang yên đang lành, hắn lại không muốn lịch kiếp.

Nhưng mà đúng là Tần Ninh cũng định để mình bị áp giải đến Thái Thanh tiên tông, như vậy c*̃ng rất tốt.

Để xem rốt cuộc tên nhóc Thần t*nh d*ch kia có phải bị bắt tới Thái Thanh tiên tông thật hay không.

...Núi Thái Bạch vô cùng rộng lớn, một đội ngũ đang chậm rãi đi lại giữa dãy núi, cẩn thận cảnh giác quan sát bốn phía.

Đột nhiên, một bóng người lóe lên một cái rồi biến mất.

"Đuổi theo!"

Người phụ nữ dẫn đầu lập tức quát lên.

Hơn mười vị đệ tử Thái Thanh tiên tông dưới sự dẫn đầu của cô gái kia, đuổi theo về phía xa.

Cô gái cầm đầu này buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt đáng yêu, khí thế mạnh mẽ, chính là Lý Uyển Thanh.

Bên cạnh cô ta, hai người Vương Thừa và Lục Mệnh cũng đi sát theo.

Đột nhiên.

Trên một tảng đá lớn phía trước, một bóng người mặc đồ xanh đứng trên đó.

"Ngươi là người nào?

Lén lén lút lút, nhất định là có liên lụy không rõ với Cảnh Hỏa tộc!"

Lý Uyển Thanh chuẩn bị nâng tay lên, tung ra sát chiêu.

Bóng người áo xanh lại cười nói: "Cô nương làm gì mà phải giận dữ như vậy chứ?

Ta thấy cô nương có dung nhan thanh lệ thoát tục, khí chất đặc biệt, ta nguyện cùng ngồi đàm đạo, thể nghiệm sự mỹ diệu thuần túy nhất trong bản năng con người với cô nương, ngươi và ta, một vầng trăng tròn, trước hoa dưới trăng, thoải mái nhàn nhã, không đẹp quá sao?"

Nghe thấy lời này, Lý Uyển Thanh càng thêm giận dữ.

"Lý sư tỷ, hắn ta có ý gì?"

Sau lưng cô ta, Vương Thừa khó hiểu nói.

Lý Uyển Thanh quát: "Chính là muốn ngủ với ta! Thèm muốn thân thể của ta!"

Vương Thừa cả giận nói: "Hay lắm, đúng là không biết xấu hổ!"

"Muốn chết!"

Lục Mệnh cũng vô cùng tức giận.

Lý Uyển Thanh sư tỷ là một trong những mỹ nữ cực kỳ nổi tiếng của Thái Thanh tiên tông bọn họ, không ai trong Thái Thanh tiên tông là không biết.

Tên háo sắc này lại dám nói như thế, quả thực là muốn chết.

Lục Mệnh bước chân ra, sát khí trong cơ thể bộc phát.

Ầm! Thế nhưng lực bộc phát kinh khủng còn chưa đến trước mặt người đàn ông mặc đồ xanh kia, hắn ta đã cong ngón tay búng ra, trực tiếp đánh lui.

Bước chân Lục Mệnh lảo đảo, lùi về sau.

"Tên này...", những đệ tử khác của Thái Thanh tiên tông đều vô cùng cẩn thận đề phòng.

Thanh niên mặc áo xanh đứng chắp tay, đưa lưng về phía đám người, bất đắc dĩ nói: "Haiz, không ngờ... khụ khụ... không ngờ thanh danh cả đời của ta lại bị các ngươi hiểu lầm như thế".

"Nơi đây là khu vực bí mật của Cảnh Hỏa tộc, ta vất vả nhiều năm như vậy chỉ để câu ra con cá lớn phía sau, bây giờ lại là bị các ngươi phá hủy!"

"Đừng đuổi theo nữa, nếu không ta sẽ không khách khí đâu!"

Thanh niên vừa dứt lời liền quay người rời đi.
 
Phong Thần Châu
Chương 10276: Ông đây thấy là không có gì mới đúng!"


Đám người Vương Thừa, Lục Mệnh lần lượt xông ra.

"Đừng đuổi theo".

Lý Uyển Thanh lạnh lùng nói: "Ta cũng không phải đối thủ của hắn ta, nếu đuổi theo, mọi người sẽ chỉ chịu chết thôi".

Nghe nói như thế, sắc mặt mấy người đều biến đổi.

"Trở về đi, tập trung với mấy người thánh tử, lần này có thể phá huỷ một khu bí mật của Cảnh Hỏa tộc, chúng ta cũng coi như đã rèn luyện được bản thân, đồng thời lập công lớn, vậy là đủ rồi!"

Từng bóng người lần lượt rút lui.

...Người đàn ông mặc đồ xanh rời đi, nhảy vọt giữa những ngọn núi, cuối cùng đến dưới chân một ngọn núi mới dừng lại.

Dưới gốc cây cổ thụ ở dưới chân núi, một thanh niên mặc áo xám đang cầm đao đứng đó.

Advertisement

Trong tay hắn ta cầm một cái khăn, nhẹ nhàng lau chùi thanh đao của mình, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng như đao khắc kia mang theo vài phần sầu bi.

"Diệp Nam Hiên, ngươi làm gì thế?"

Thanh niên mặc áo xanh trực tiếp ngồi xuống, ngạc nhiên nói.

"Haiz...", thanh niên áo xám thở dài, nói: "Thần sư đệ, ngươi nói xem vì sao trên thế gian này lại phải phân chia nam nữ chứ?"

"Thần sư đệ, ngươi nói thật với ta, phụ nữ ở trong mắt ngươi rốt cuộc tuyệt vời như thế nào?"

Nghe thấy lời này, thanh niên mặc áo xanh vô cùng hào hứng, lập tức kích động nói: "Phụ nữ là phải nhìn bằng những cách khác biệt, thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi như nụ hoa chớm nở, mà nữ tử hai mươi mấy tuổi giống như một cây đào đang đến lúc nở hoa kết trái!"

"Phụ nữ ba mươi mấy tuổi thì là nước chảy thành sông, tất cả đều rất mỹ mãn, mà phụ nữ hơn bốn mươi tuổi thì đã cực kỳ chín rồi...", "Cút cút cút cút!"

Thanh niên áo xám mắng: "Thần t*nh d*ch, ông đây muốn nói là trên thế gian này, phụ nữ tính là cái gì chứ?

Thứ tuyệt vời thực thụ chính là đao!"

"Cả đời Diệp Nam Hiên ta, thứ yêu thích nhất chính là thanh đao trong tay ta!"

"Được rồi được rồi!"

Thần t*nh d*ch khoát tay nói: "Người trong lòng không có phụ nữ...", "Rút đao ắt như thần!"

Diệp Nam Hiên cười ha ha một tiếng.

Thanh niên áo xám chính là tam đệ tử Diệp Nam Hiên của Tần Ninh.

Mà người mặc áo xanh chính là lục đệ tử Thần t*nh d*ch của Tần Ninh.

Diệp Nam Hiên tiếp tục nói: "Tình hình bây giờ như thế nào rồi?"

"Lần này, cứ điểm của Cảnh Hỏa tộc bên trong núi Thái Bạch bị chúng ta theo dõi nhiều năm như vậy, đã đến lúc thu lưới, lại bị đám đệ tử của Thái Thanh tiên tông đến đây rèn luyện phá huỷ mất, cứ bỏ qua như vậy ư?"

Nghe nói như thế, Thần t*nh d*ch không khỏi cười nói: "Thánh tử cầm đầu kia có bối cảnh không đơn giản, chẳng lẽ ngươi có thể làm thịt được người ta sao?"

"Ha ha!"

Diệp Nam Hiên cười lạnh nói: "Ta thấy ngươi không nỡ Lý Uyển Thanh kia mới đúng?

Vừa đáng yêu, vừa lạnh lùng, phù hợp với khẩu vị của ngươi".

Thần t*nh d*ch thở dài, không khỏi đỡ eo của mình.

"Sao vậy?

Đại tiểu thư nhà họ Ninh khiến người mệt mỏi à?"

"...", Diệp Nam Hiên đứng dậy, lập tức nói: "Được rồi, trở về đi, về Thái Trữ Vực xem vị đại tiểu thư ở Thái Trữ Vực kia của ngươi, ta đoán chắc đang nhớ ngươi muốn chết đấy!"

Nghe nói như thế, Thần t*nh d*ch không khỏi nói: "Không cần đến nhận lệnh từ Diệp sư nương sao?"
 
Phong Thần Châu
Chương 10277: Không thích hợp?


Diệp Nam Hiên liền nói ngay: "Nhận lệnh?

Ngươi thì thôi đi, trên đường trở về, ngươi không tìm mấy nhân tình của ngươi để thư giãn một chút sao?

Một mình ta đi nhận lệnh cũng được".

"Chúng ta nhìn chằm chằm cứ điểm Cảnh Hỏa tộc ở đây lâu như vậy, lại bị đám người Thái Thanh tiên tông cuỗm mất, thật xúi quẩy!"

Diệp Nam Hiên bất mãn nói: "Mẹ nó, vậy không phải là làm đứt mất manh mối ở Cảnh Hỏa tộc sao?"

Advertisement

Thần t*nh d*ch cũng bất đắc dĩ nói: "Ta và Ôn Ngọc Trạch đều thành huynh đệ kết bái rồi mà!"

Lúc đầu, bọn hắn đã để mắt tới cứ điểm này rất lâu, vì thế mà Thần t*nh d*ch còn gia nhập vào làm nội ứng.

Kết bái huynh đệ với Ôn Ngọc Trạch, mất đi vị huynh đệ kia cũng không quan trọng lắm.

Nhưng mà... Thần t*nh d*ch suýt nữa lừa được một vị công chúa điện hạ của Cảnh Hỏa tộc.

Advertisement

Bây giờ đều bị đám đệ tử của Thái Thanh tiên tông làm hỏng.

"Đi đi!"

Diệp Nam Hiên vung tay lên.

Ở giữa dãy núi, từng bóng người lặng yên không một tiếng động rút đi.

Trong khu vực núi Thái Bạch rộng lớn.

Dưới chân một ngọn núi.

Đám người Tần Ninh, Dịch Tinh Thần, Bạch Hạo Vũ vẫn ngồi không.

Rất nhanh.

Đám người Lý Uyển Thanh, Vương Thừa, Lục Mệnh đã quay trở lại.

"Đứng cả lên!"

Lý Uyển Thanh tức giận nói.

Ngay lập tức, từng tộc nhân Cảnh Hỏa tộc lần lượt đứng dậy.

Các đệ tử phụ trách trông coi Thái Thanh tiên tông đều giám sát chặt chẽ.

Ba người Tần Ninh cũng đứng dậy.

Giờ phút này Lý Uyển Thanh nói: "Xuất phát trở về tiên tông, dọc đường phải đề phòng những chiến sĩ Cảnh Hỏa tộc này, không thể lơ là!"

Đám người nhao nhao gật đầu.

Lý Uyển Thanh lập tức nghiêm túc nói: "Nói không chừng sẽ có dị tộc xuất hiện cứu bọn họ, đây là điều quan trọng nhất!"

Nghe nói như thế, từng vị đệ tử của Thái Thanh tiên tông đều nghiêm túc hẳn lên.

Vương Thừa cười nói: "Có thánh tử ở đây, chúng ta không có gì phải sợ, thánh tử...", nhìn thấy Lý Uyển Thanh trừng mắt liếc mình, Vương Thừa run rẩy cười một tiếng, không lên tiếng nữa.

Từng bóng người lập tức bắt đầu bận rộn.

Ba người Tần Ninh bị bắt chung với đám dị tộc, không được tách ra.

Đội ngũ xuất phát, Lý Uyển Thanh buộc tóc đuôi ngựa, mặc váy dài bó sát, dáng người cao ráo, mặt mày thanh thuần, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước.

Đám người đang ở trên một phi thuyền, phi thuyền cao hơn ba trượng, dài vài chục trượng.

Không ít đệ tử đều ở trong khoang thuyền.

Mà ở trong căn phòng nhỏ tầng dưới cùng của con thuyền, đám người Tần Ninh, Ôn Ngọc Trạch đều bị trói chặt bằng xiềng xích, không nói một lời, mỗi một tộc nhân Cảnh Hỏa tộc cũng có vẻ vô cùng sa sút.

Ôn Ngọc Trạch nhìn về phía Tần Ninh, sắc mặt khó coi nói: "Tần tiên sinh, xin lỗi, ta cũng không cố ý muốn hại ngươi đâu".

Bạch Hạo Vũ ở một bên khẽ nói: "Ngươi ngậm miệng đi!"

Giờ phút này, Dịch Tinh Thần nhìn ra ngoài khoang thuyền.

Không thích hợp?

"Lão Dịch, ngươi có ý gì?"
 
Phong Thần Châu
Chương 10278: Đây cũng không phải là chuyện tốt.


"Lúc trước, mấy người Lý Uyển Thanh, Vương Thừa, Lục Mệnh nói Thái Thanh tiên tông đã áp giải một số người của Cảnh Hỏa tộc đến Thái Thanh tiên tông".

"Bây giờ chúng ta bị áp giải đi, lại là kiểu di chuyển này, tốc độ như vậy là rất chậm!"

Bạch Hạo Vũ cũng nói: "Đúng thế, trực tiếp dùng tiên trận truyền tống đưa chúng ta trở về không phải sẽ càng nhanh và an toàn hơn sao?"

Mấy người nghe vậy đều lần lượt gật đầu.

Ôn Ngọc Trạch nghe nói như thế, vẻ mặt sáng lên nói: "Ta hiểu rồi, đây là đang câu cá!"

Ba người Tần Ninh, Bạch Hạo Vũ, Dịch Tinh Thần nhìn thấy Ôn Ngọc Trạch kích động như vậy, vẻ mặt vô cùng kỳ quái.

Câu cá! Cái bẫy này được thiết kế để nhằm vào Cảnh Hỏa tộc, Ôn Ngọc Trạch đến từ Cảnh Hỏa tộc, đây không phải là khiến tộc nhân của mình rơi vào nguy hiểm sao?

Một bên, sắc mặt Cảnh Tranh ảm đạm nói: "Bọn họ cố ý như thế là muốn để các tộc nhân khác của chúng ta tới cứu, đến lúc đó sẽ câu được con cá lớn hơn!"

Advertisement

Ôn Ngọc Trạch vội vàng nói: "Ai là cá còn chưa nhất định đâu!"

"Ha ha!"

Cảnh Tranh cười nhạo nói: "Ai là cá đúng là không nhất định, nhưng họn họ dám thiết lập cái bẫy này, chắc chắn là đã có lòng tin!"

"Ta nghe mấy đệ tử bọn họ trò chuyện, thánh tử tiên tông đang ở chỗ này!"

Thánh tử tiên tông! Dịch Tinh Thần hiếu kỳ nói: "Thánh tử của Thái Thanh tiên tông rất lợi hại sao?"

"Lợi hại?

Đương nhiên rồi!"

Cảnh Tranh khổ sở nói: "Thái Thanh tiên tông, từ đầu đến cuối tông môn được chia thành nội tông và ngoại tông".

Nội tông! Ngoại tông! "Đệ tử ngoại tông đều là cấp bậc Kim Tiên, Linh Tiên, nếu chiến đấu hăng say, trở thành người thắng trong tranh đấu mới có thể trở thành đệ tử nội tông".

"Mà đệ tử nội tông lại được chia ra thành bốn đẳng cấp là ngoại môn, nội môn, kinh truyền, hạch tâm".

"Đệ tử ngoại môn của nội tông là cảnh giới Ngọc Tiên".

"Đệ tử nội môn của nội tông là cảnh giới Huyền Tiên".

"Đệ tử kinh truyền của nội tông là cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên".

"Mà đệ tử hạch tâm của nội tông là cảnh giới Tiên Quân".

Lý Uyển Thanh chính là đệ tử hạch tâm, một nữ thiên tài Tiên Quân trẻ tuổi.

"Thánh tử Thái Thanh tiên tông là người xuất sắc nhất, nổi bật nhất trong đám đệ tử hạch tâm của Thái Thanh tiên tông".

"Là vua của tất cả đệ tử hạch tâm, bây giờ ít nhất đã bước vào cảnh giới Tiên Vương".

Tiên Vương! Loại người này có tiềm lực vô hạn, tương lai trở thành Tiên Đế có thể nói là chuyện ván đã đóng thuyền.

"Thánh tử là người được chọn để trở thành tông chủ của Thái Thanh tiên tông tương lai".

Một vị thánh tử dẫn đường.

Nếu như Cảnh Hỏa tộc thật sự phái người đến đây cứu bọn họ, có lẽ sẽ có một trận chiến đẫm máu xảy ra.

Hơn nữa một vị thánh tử ra ngoài, sao tiên tông có thể không phái nhân vật cấp bậc cao hơn đi theo bảo vệ được chứ?

Nghe thấy mấy câu này, nụ cười trên mặt Ôn Ngọc Trạch lập tức sụp đổ.

Bây giờ nghe thế, đúng là người của Thái Thanh tiên tông đang muốn câu cường giả trong tộc bọn họ đến.

Phi thuyền tiếp tục di chuyển, lấy tiên thạch làm nhiên liệu lao trên không trung.

Bên trên boong thuyền.
 
Phong Thần Châu
Chương 10279: Quả nhiên là bất phàm".


Lý Uyển Thanh ngạo nghễ đứng, dáng người lồi lõm tinh tế, bộ váy dài làm nổi bật lên dáng người yểu điệu, xinh đẹp động lòng người.

"Lý sư tỷ, tất cả đều đã được chuẩn bị xong!"

Vương Thừa đi đến, khom người đứng.

Lục Mệnh cũng cười nói: "Lần này nếu tộc nhân của Cảnh Hỏa tộc mà dám đến, chúng ta sẽ giết không tha!"

Sắc mặt Lý Uyển Thanh trang nghiêm, quát: "Không thể lơ là, đúng là thánh tử đang ở đây, nhưng Cảnh Hỏa tộc chưa chắc sẽ bó tay chịu trói, cứ điểm ở núi Thái Bạch liên quan đến một số bí mật của Cảnh Hỏa tộc, bọn họ không có khả năng để mặc cho chúng ta rời đi như vậy!"

Advertisement

Ánh mắt của Vương Thừa và Lục Mệnh đều vô cùng lẫm liệt.

Mấy ngày sau đó.

Đội ngũ xuất phát đi về hướng đông nam với tốc độ cực nhanh.

Mấy ngày nay, các đệ tử Thái Thanh tiên tông cũng không quá để ý đến đám người Tần Ninh.

Advertisement

Những xiềng xích kia trói buộc tinh khí của bọn họ, khiến bọn họ căn bản không có sức lực chiến đấu.

Ngày hôm đó.

Phi thuyền hạ xuống mặt đất, xung quanh đó là một vùng núi kéo dài hơn mười dặm, những cây cổ thụ san sát, thỉnh thoảng còn có tiếng mãnh thú gào thét khiến tim người ta đập nhanh truyền ra.

Lý Uyển Thanh đứng ở sườn núi, nhìn về phía xa.

"Lý sư tỷ, mấy ngày nay không có một chút động tĩnh nào cả".

Vương Thừa khó hiểu nhìn bốn phía.

Có phải là đám người của Cảnh Hỏa tộc đã khám phá ra mưu kế của bọn họ rồi không?

Lý Uyển Thanh hờ hững nói: "Cho dù những người kia biết chúng ta đang suy nghĩ gì, bọn họ vẫn sẽ đến".

Nghe nói như thế, mấy vị đệ tử đều gật đầu.

Lý Uyển Thanh lập tức nói: "Đi, dẫn hết đám tù phạm kia ra đây hóng gió, tản bộ, tránh để bọn họ quá mức uất nghẹn!"

"Rõ!"

Rất nhanh, đám người Tần Ninh bị đưa ra khỏi phi thuyền.

Trong mấy ngày liên tiếp, mấy người căn bản không hề ra khỏi phòng một bước, đúng là rất ngột ngạt.

Dịch Tinh Thần, Bạch Hạo Vũ duỗi lưng ra, nhìn rừng rậm âm u xung quanh, không khỏi nói: "Cảm giác tự do thật tốt!"

Đúng thế! Tự do thật tốt.

Tần Ninh đánh giá bốn phía, vẻ mặt bình tĩnh.

Cảnh Tranh, Ôn Ngọc Trạch và các tộc nhân Cảnh Hỏa tộc cũng lần lượt đi ra, mấy ngày nay bọn hắn nhìn có vẻ rất tiều tụy, bây giờ cuối cùng trên mặt đã xuất hiện nụ cười.

Trên trăm vị tộc nhân của Cảnh Hỏa tộc tụ tập một chỗ, trò chuyện với nhau.

Lý Uyển Thanh đứng ở trên sườn núi nhìn thấy một màn này, trên mặt có chút ý cười.

Chỉ là nụ cười đó rất quỷ dị.

"Đến rồi!"

Đột nhiên, giọng nói của Lý Uyển Thanh vang lên.

Trong rừng cây, dốc núi xung quanh, những âm thanh huyên náo vang lên, từng bóng người lao vùn vụt ra.

Lý Uyển Thanh lập tức quát: "Cẩn thận!"

Vèo vèo vèo... Sắc mặt những đệ tử cảnh giới Huyền Tiên, Cửu Thiên Huyền Tiên đều vô cùng nghiêm túc, trong tay cầm tiên khí, chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào.

"Thái Thanh tiên tông, đệ tử hạch tâm Lý Uyển Thanh!"

Một giọng nói khàn khàn vang lên: "Đã sớm nghe nói về danh tiếng của ngươi, hôm nay được gặp, quả nhiên là bất phàm".

Lý Uyển Thanh nhìn người cầm đầu mặc một bộ đồ đen, quanh thân có một loại khí thế ngăn cách ánh nhìn dò xét của cô ta.

"Loại người không dám lộ diện thế kia, ngươi không phải tộc nhân Cảnh Hỏa tộc đúng không?"

6000927-0.jpg

 
Back
Top Dưới