Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 10100: Thật không có não mà!


Đó là Tứ Thiên Tuế của Thần Môn.

Phương Thư Mạn.

“Ngươi đến đây rồi thì chắc huynh trưởng của ngươi cũng ở đây nhỉ?”

“Khổ tâm Diệp tiên sinh nhớ mong rồi”.

Từ trong hư không có một người bước ra, người nọ có vóc người cao ngất, hơi gầy yếu, ngũ quan có chút thanh tú.

“Phương Thư Thanh!”

Diệp Chi Vấn lắc đầu.

Nhất Thiên Tuế đến Ngũ Thiên Tuế của Thần Môn đều đã lên sàn.

Xem ra hôm nay giết Tần Ninh là chuyện không thể nào.

“Diệp tiên sinh, đã nhiều năm không gặp nhau rồi...”

Phương Thư Thanh phe phẩy quạt giấy, khiêm nhường làm lễ chào hắn ta.

Vị Ngũ Thiên Tuế này của Thần Môn trông rất lịch thiệp, có tri thức, hiểu lễ nghĩa.

Ngũ đại Thiên Tuế đã xuất hiện cả rồi.

Mỗi một người đều khiến người ta cảm thấy rất quái dị, nhưng không ai trong số đó cho người ta cảm thấy cực kỳ mạnh mẽ.

Nhưng mà, cô gái mặc áo giáp dáng vẻ kiêu ngạo, sắc mặt lạnh nhạt tóm ông lão của Huyết Nguyệt kia lại khiến tất cả mọi người ở đây không dám thở mạnh.

Ông lão kia không hề tầm thường.

Ông lão đó là một vị cường giả Tiên Hoàng trên cả cảnh giới Tiên Quân, ở cả Tiên Giới, Tiên Hoàng đã thuộc về cấp bậc được hàng trăm triệu người tôn kính ngưỡng mộ và tán dương rồi.

Thế nhưng...

Chỉ nháy mắt, ông lão kia đã bị cô gái kia tóm lại dẫn về như một con chó.

Từ đó có thể thấy rõ được thực lực của cô gái đó.

Năm người đứng giữa không trung.

Lúc này, trên đỉnh núi hoang kia, mười mấy người dường như sinh ra một ảo giác rằng hình như mười mấy người bọn họ mới là kẻ bị năm người kia... bao vây?

Cảm giác vớ vẩn ấy khiến cho mười mấy người rùng mình.

Một ông lão Linh Đồng tộc nhìn về phía Diệp Chi Vấn, từ tốn hỏi: “Bọn họ đều là người của Thần Môn sao?”

“Ờ...”

“Hừ!”

Ông lão thuộc Linh Đồng tộc kia hừ nói: “Năm ấy tộc Cửu Âm và tộc Cửu Dương làm việc quá liều lĩnh khiến cho chuyện sắp thành lại bại, mà nay còn khiến cho Thần Môn đánh tới đây, làm việc nhúng tay vào Thái Thượng tiên vực...”

Thái Thượng tiên vực.

Tam đại tộc Linh Đồng tộc, Huyết Nguyệt tộc và U Cổ tộc đối đầu với các Tiên Đế Tiên Tôn ở vùng đất Trung Thiên đã quá sức lắm rồi.

Mà giờ lại thêm người của Thần Môn nữa.

Tiên Giới có mười hai đại tiên vực, các Dị tộc đều phân công cho mỗi Dị tộc.

Bình thường bọn họ vẫn hợp tác với nhau, nhưng vẫn phân chia theo việc chính ở mỗi đại tiên vực.

Mà bây giờ...

Người của Thần Môn gióng trống khua chiêng đến đây phá tan hành động của bọn họ.

Đây chính là do năm xưa tộc Cửu Âm và tộc Cửu Dương làm việc thất bại tạo thành.

Một người trung niên trong U Cổ tộc hừ nói: “Đúng là thế thật, sau này phải bẩm báo với các đại nhân sự tích đáng xấu hổ của tộc Cửu Âm và tộc Cửu Dương mới được!”

Cả lũ đều gật gù tán đồng.

Diệp Chi Vấn thấy thế thì lòng thở dài thường thượt.

Người ta có năm người mà dám đến đây, hôm nay các ngươi có đi được hay không cũng là vấn đề đấy, còn đứng đó so đo thất bại của tộc Cửu Âm và tộc Cửu Dương làm quái gì?

Năm ấy, nếu là đám Dị tộc bọn họ ở tiên vực Thái Thần, sợ rằng... sẽ bị diệt tộc mất nhỉ?
 
Phong Thần Châu
Chương 10101: “Lời này của Vũ Nhi rất hợp ý ta!”


Ân Thiên, Triệu Tử Thông, Ứng Ngưng Vũ, Phương Thư Mạn và Phương Thư Thanh.

Năm người nhìn cả lũ trên hoang đảo.

Ân Thiên cười cợt nói: “Nghe đồn tiên sinh Diệp Chi Vấn đây có vô số phân thân mà thực lực cũng rất cao cường, chẳng biết cái phân thân này có thực lực thế nào đây!”

“Các vị này, để ta xuống xem thử”.

Dứt lời, Ân Thiên nắm chặt bàn tay, sấm sét bùng nổ ầm ầm trong lòng bàn tay hắn ta.

Ngay sau đó.

Ân Thiên tung ra một chưởng đánh về phía hoang đảo, mấy chốc đã to ra đến nghìn trượng.

Một chưởng khổng lồ to khoảng nghìn trượng.

Hung tợn giáng xuống hoang đảo.

Ầm ầm ầm...

Trong chốc lát, vài hòn đảo nhỏ xung quanh bỗng nhiên vỡ tan tành.

Từng người một bay vọt lên trời.

Cơ thể Ân Thiên như ma như quỷ thoáng chốc đã xuất hiện ngay sau lưng của Diệp Chi Vấn.

Hai tay hắn ta giang rộng như cánh đại bàng, vung lên là cuồng phong kéo tới, phóng ra sấm chớp ầm ầm vô tận hướng về phía Diệp Chi Vấn.

Diệp Chi Vấn bấm tay niệm thần chú, bàn tay s* s**ng, không gian như bị hắn ta khống chế, hóa thành một vách tường thủy tinh chặn đòn lại.

Răng rắc...

Bề mặt vách tường thủy tinh kia xuất hiện vết nứt.

Sấm chớp đùng đoàng giáng xuống bỗng ngừng lại.

Ân Thiên cười to nói: “Thú vị thật, ngươi lợi hại đấy lão Diệp!”

Diệp Chi Vấn hít sâu, người nháy mắt đã lùi lại.

Ngay chỗ hắn ta vừa đứng khi nãy bỗng nhiên không gian sụp xuống, sấm sét chằng chịt như sâu xanh thẫm, như nuốt chửng vạn vật.

“Bộ tộc Cửu Dực Lôi Bằng ở Tiên Giới”.

Diệp Chi Vấn nhìn về phía Ân Thiên, khen ngợi: “Nghe nói xưa này bộ tộc Cửu Dực Lôi Bằng luôn kiêu ngạo, không ngờ rằng nay ngươi khuất phục dưới trướng Thần Môn, mà còn đứng hàng thứ mười nữa!”

Thiên Tuế gia.

Đó chẳng phải là hạng mười.

Ân Thiên nghe vậy bèn mắng ngay: “Ta cười, ngươi thì biết cái quái gì!”

“Ngoại trừ Thái Tuế gia ra thì ta là lớn nhất, nhất là lớn nhất còn cửu là nhỏ nhất”.

Diệp Chi Vấn lắc đầu cười nói: “Vậy thì tại sao khi phân chia cảnh giới đều bắt đầu từ nhất mà không phải cửu đây?”

Hắn ta nói vậy khiến Ân Thiên gãi đầu.

Vãi nồi!

Đúng vậy!

Đằng xa, Ứng Ngưng Vũ mềm mại yêu kiều nói: “Ân Thiên, ngươi có thể nói là trong một nhà có chín đứa con thì đứa đầu luôn là đứa lớn nhất, còn đứa út là đứa nhỏ nhất nha!”

“Đúng vậy!”

Ân Thiên cười to nói: “Lời này của Vũ Nhi rất hợp ý ta!”

Cùng lúc đó, Ứng Ngưng Vũ, Triệu Tử Thông, Phương Thư Mạn và Phương Thư Thanh cũng lập tức ra tay tham chiến.

Hơn mười vị cường giả U Cổ tộc, Huyết Nguyệt tộc và Linh Đồng tộc cùng lao về phía bốn người bọn họ.

Đất trời rền vang tiếng tấn công.
 
Phong Thần Châu
Chương 10102: Đây không phải là kể lại hả?”


Trong lúc ấy.

Mấy vạn lý trên vùng biển quanh đó như có một chiếc bát ngọc từ từ hạ xuống.

Cái bát ngọc kia bao phủ lên cả vùng biển nơi bọn Phương Thư Thanh và Diệp Chi Vấn đứng.

Lúc này trên đỉnh bát ngọc đang có một người sừng sững đứng đó.

Người nọ cầm một cái gương cổ kính đối mặt với bản thân.

Trong gương là một thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi, lúc này người nọ như đang đánh nhau với ai đó, thân thể chớp lóe trong không gian, tung chưởng ầm ầm, trông rất mạnh mẽ.

“Môn chủ lợi hại, môn chủ vô địch!”

Người thanh niên cầm cái gương cổ kia nhìn bóng người hiện ra trên mặt gương, hét lớn: “Môn chủ cố lên!”

Đúng lúc này, trên mặt gương xuất hiện một gương mặt đẹp trai động lòng người, người nọ thở hổn hển nói: “Tư Đồ Hữu, bên phía ngươi thế nào rồi?”

Tư Đồ Hữu cầm bánh trái cắn một miếng, nhìn xuống dưới tầng mây, nói: “Bẩm báo môn chủ, lão Ngũ, lão Lục, lão Thất, lão Bát lão Cửu và Diệp Chi Vấn đều đã bị kéo vào đây rồi, còn có lũ cường giả của U Cổ tộc, Huyết Nguyệt tộc và Linh Đồng tộc nữa...”

Nghe vậy, khóe miệng người thanh niên trong gương hơi co rút, nói: “Ngươi có thể kể rõ chút không?”

“Hả? Kể rõ chút hả!”

Tư Đồ Hữu lại cắn thêm miếng trái cây nữa, hít một hơi rồi nói tiếp.

“Ta thấy hai tay tên Ân Thiên ngốc nghếch đó sấm chớp giật đùng đoàng, sau lưng mọc ra hai cái cánh, bày ra dáng vẻ của bộ tộc Cửu Dực Lôi Bằng, sấm sét giáng xuống như muốn đánh phân thân của Diệp Chi Vấn nát bét, rồi thấy... Diệp Chi Vấn... rất giỏi, quần áo phiêu dật, khí chất nho nhã, người phóng khoáng thuận tay đánh ra hơn vạn lá bùa, như thần nữ rải hoa ấy, ta thấy trong đám lá bùa đó có Thiên Lôi phù, Minh Điện phù, Phong Bạo tiên phù,...”

“Hai người họ đánh nhau kịch liệt, không gian vỡ nát, may mắn thay Tư Đồ Hữu ta có mang Trấn Thiên Oản tới đây, nếu không trăm vạn lý quanh đây đều đã bị bọn họ tàn phá, g**t ch*t biết bao nhiêu thú tộc vô tội trong đại dương chứ!”

“Ta thấy Phương Thư Thanh và Phương Thư Mạn rất tài nha, giết Tiên Vương Tiên Hoàng trong nháy mắt, dễ dàng như ăn cơm uống nước ấy, một chưởng một tên... Ui cái eo của Thư Mạn càng lúc càng mềm nha, ôm chắc sướng lắm... nhưng mà ta sợ Thư Thanh đánh ta, thôi bỏ nó đi...”

“Úi, to quá, à nhầm, trắng quá, không không không, Ứng Ngưng Vũ tung chưởng, vừa to lại vừa trắng, một chưởng vừa tung ra đám cổ trùng mà Tiên Hoàng của U Cổ tộc lôi ra đều bị đánh nát tan, ui mẹ ơi, con cổ trung kia thật trắng, thịt rất trắng nha, còn lớn nữa chứ...”

“Tư Đồ Hữu, đệch mợ ngươi...”

Người bên trong tấm gương kia đúng là người đứng đầu Thần Môn thanh danh hiển hách Cố Vân Kiếm.

Lúc này, Cố Vân Kiếm như nhồi cả gương mặt điển trai kia vào trong mặt gương, mắng to: “Đợi ta giải quyết xong đám này thì sẽ lập tức chạy tới đó làm thịt ngươi!”

“Hả?”

Tư Đồ Hữu lại lấy ra một quả trái cây khác, cắn một miếng, thì thầm nói: “Môn chủ, sao thế? Đây không phải là kể lại hả?”

Ầm ầm ầm...

Trong mặt kính vòng đến tiếng đùng đoàng rung trời động đất.

Dường như Cố Vân Kiếm lại lao đầu vào trận chiến khốc liệt.

Một lát sau.

Khuôn mặt của Cố Vân Kiếm lại xuất hiện trên mặt gương, sắc mặt hắn ta u ám nói: “Ngươi có thể đưa gương về phía bọn Phương Thư Thanh không, ta tự xem được!”

Nói xong, Tư Đồ Hữu lật gương lại, đưa mặt gương về phía bát ngọc.

Tất cả mọi thứ diễn ra trên biển đều xuất hiện trong mặt gương Cố Vân Kiếm cầm.
 
Phong Thần Châu
Chương 10103: Bốn người này rất khủng khiếp.


Thế nhưng, nhìn thoáng qua suýt nữa Cố Vân Kiếm phun máu mũi.

Trên mặt gương là một bóng dáng xinh đẹp mềm mại.

Đó chính là Tam Thiên Tuế Ứng Ngưng Vũ.

Hơn nữa, hình ảnh liên tục phóng to ra, nhưng vẫn đặt ở vị trí b* ng*c của Ứng Ngưng Vũ.

“Tư Đồ Hữu, não ngươi bị úng nước rồi hả!”

Cố Vân Kiếm mắng to.

“Hả? Sao thế?”

Tư Đồ Hữu tò mò nhìn vào cảnh được phản chiếu trong mặt gương, gương mặt già nua của Tư Đồ Hữu đỏ bừng, cười to nói: “Thành thật xin lỗi, có lỗi quá, môn chủ à, chẳng phải ta đã bị tên Thần t*nh d*ch kia ảnh hưởng sao, người không biết cái tên nhóc kia đáng ghét thế nào đâu, thánh nữ tiên nữ gì hắn ta cũng dám ngủ hết, người nói xem sao thận hắn ta khỏe dữ vậy?”

Cố Vân Kiếm không thèm trả lời.

Bên phía hắn ta trận chiến lại càng khốc liệt hơn.

Thấy môn chủ không nói gì, Tư Đồ Hữu tiếp tục ngắm Ứng Ngưng Vũ.

Đừng xem không có gì.

Bình thường Ứng Ngưng Vũ đâu cho phép nhìn.

Lại qua một lát nữa.

Cố Vân Kiếm cầm mặt gương cổ kính kia, trên mặt đầy vết máu.

Tư Đồ Hữu thấy thế, biến sắc nói: “Môn chủ, người không sao chứ?”

Cố Vân Kiếm vung tay nhẹ nhàng lau đôi má, rồi hờ hững nói: “Không phải máu của ta!”

“Tình hình trận chiến thế nào rồi?”

“Vẫn tốt ạ, chẳng qua là Thiên Tuế gia quá yếu, hắn ta vẫn chưa tóm được phân thân của tên Diệp Chi Vấn kia”.

Tư Đồ Hữu bình thản nói: “Nhưng mà, môn chủ, cũng không thấy có chi viện tới đây nhỉ?

Chẳng phải là người nói đây là bẫy hãm hại chúng ta mà phải không?

Đến bây giờ còn chưa thấy tiên đế tiên tôn ra tay nữa...”, “Gấp cái gì chứ?”

Trên tấm gương cổ kia, Cố Vân Kiếm cười nói: “Người ta còn chưa tới thôi”.

Chưa tới hả?

Tư Đồ Hữu cười hì hì nói: “Vậy ta ở đây đợi một lát”.

Cố Vân Kiếm bỗng nói: “Không cần chiếu Ứng Ngưng Vũ nữa, nếu không thì ta sẽ nói cho cô ta biết, để xem cô ta có chém ngươi không!”

Nghe vậy, Tư Đồ Hữu rụt cổ lại.

Trong phạm vi vùng biển bát ngọc úp lại.

Hơn mười vị cường giả của tam đại tộc kia, có người bị xé nát thân thể, có kẻ hồn phách bị đánh nát, bây giờ còn sống chỉ có mỗi ba năm tên.

Ba năm người còn sống sót kia nhìn vài người đứng trước mặt mình mà mặt mày trắng bệch.

Triệu Tử Thông.

Ứng Ngưng Vũ.

Phương Thư Mạn.

Phương Thư Thanh.

Bốn người này rất khủng khiếp.

Triệu Tử Thông lơ lửng giữa không trung, nhìn vào những kẻ còn sống sót, cười nói: “Huyết Nguyệt tộc, U Cổ tộc và Linh Đồng tộc trông có vẻ kém cỏi hơn hai tộc Cửu Âm và Cửu Dương nhỉ...”, một ông lão trong U Cổ tộc có một vết thương to tướng giữa ngực, mở miệng quát to: “Các đại nhân của tộc bọn ta vẫn chưa đến đây đâu, nếu không thì đến lượt các ngươi diễu võ dương oai ở đây sao?”

Triệu Tử Thông thuận tay chỉ ra một ngón g**t ch*t luôn người nọ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10104: “Tay của Thần Môn dài thật đấy!”


“Là ta không cho bọn họ tới hả?

Tức giận với ta làm gì?"

Mấy kẻ còn lại thấy thế thì vô cùng suy sụp.

Tên Triệu Tử Thông này thật vô lý.

Đúng lúc đó.

Trong đầu bốn người họ bỗng truyền tới một giọng nói biếng nhác.

“Có người đến đây!”

Bốn người không tốn thời gian ở đây nữa, bọn họ giết sạch những kẻ còn sót lại rồi ngẩng đầu nhìn về nơi xa xăm.

Khu vực bát ngọc khống chết dần tỏa sáng rực rỡ, một chưởng khổng lồ dài tới trăm dặm giáng thẳng từ trên trời xuống đánh nát ánh sáng từ chiếc bát ngọc kia.

Rồi nó tiếp tục đập xuống mặt biển.

Trong chốc lát.

Trong phạm vi ngàn dặm quanh đó, đại dương cuồn cuộn, sóng đẩy lùi mọi vật xung quanh.

Mỗi một con hải thú trong đại dương đều bị cơn sóng dữ nghiền thành đống thịt vụn, trải dài ngàn dặm đại dương không một sinh vật tồn tại.

Đến cả bốn người Phương Thư Thanh, Phương Thư Mạn, Ứng Ngưng Vũ và Triệu Tử Thông không thể không bày ra hào quang bảo vệ đỡ lấy sức mạnh của chưởng đó.

Thậm chí, khi một chưởng ấy khuấy động cả ngàn dặm đại dương, cách mấy vạn lý, ngoài mười ngàn dặm, mặt biển dữ dội không ngừng nghỉ.

Trên một hòn đảo nào đó, một đám dân bản địa đều trợn mắt há hốc mồm, không biết chuyện gì cả.

Đã xảy ra chuyện gì thế?

Hải Thần đại nhân tức giận ư?

“Tiên Đế!”

Phương Thư Thanh thong dong ngẩng đầu lên nhìn.

Ở giữa bầu trời kia.

Giữa sóng biển cuồn cuộn dữ dội có bốn người xuất hiện.

Bốn người kia có vóc người vạm vỡ, làn da không giống với người bình thường nhưng gương mặt lại rất giống.

Không thể nhận ra bọn họ là Dị tộc.

“Cố Thanh Huyền”.

Thấy người, Triệu Tử Thông bèn cười bảo: “Con cái của ngươi chết sạch rồi à?

Có phải cảm nhận được gì đó nên chạy tới đây xem thử hả?”

Trong bốn người kia có một người từ từ bước ra.

Người nọ có phong thái thanh tao, vóc người mảnh khảnh, trông ngoài bốn mươi tuổi, mặt mày lạnh lùng nhưng đầy kiêu ngạo.

Ông ta chỉ đứng ở đó thôi mà như có thể áp đảo cả đất trời rộng lớn này.

“Tay của Thần Môn dài thật đấy!”

Ánh mắt Cố Thanh Huyền lạnh lẽo.

Ông ta cảm nhận được cái chết của đứa con đầu Cố Nguyên Sinh, đứa thứ ba Cố Nguyên Minh và đứa thứ tư Cố Nguyên Khánh, giờ cảm giác được khí tức của Cố Nguyên Triết cũng rất mong manh, vậy nên mới buông bỏ việc khẩn cấp trước mắt rồi nhanh chóng chạy tới biển Nam Thiên.

Chuyện ở biển Nam Thiên vốn đã được lên kế hoạch chặt chẽ chu đáo rồi.

Việc triển khai kế hoạch ở biển Nam Thiên lần này đã được Huyết Nguyệt tộc, Linh Đồng tộc và U Cổ tộc bàn bạc rồi, đáng lẽ không có gì ngoài ý mới đúng! Nhưng bây giờ, khi thấy người của Thần Môn xuất hiện ở đây, Cố Thanh Huyền cảm thấy... chuyện không đơn giản như vậy.

“Cố Vân Kiếm đâu rồi?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10105: Tận thế tới rồi ư?


Ông ta vừa hỏi, Triệu Tử Thông liền đáp: “U Cổ tộc các ngươi họ Cố, môn chủ nhà ta cũng họ Cố, có lẽ mà môn chủ nhà ta đi tìm tộc trưởng các ngươi kết nghĩa anh em rồi”.

Vừa dứt lời, Triệu Tử Thông lập tức cảm thấy mình rất hài hước, không nhịn được mà cười phá lên.

Hắn ta cười tươi rói.

Nhưng sau đó phát hiện bọn Phương Thư Thanh chẳng có ai cười với mình cả, Triệu Tử Thông biết ý tự giác tắt nắng.

Xấu hổ quá đi! Sao Phương Thư Thanh, Phương Thư Mạn với Ứng Ngưng Vũ không phối hợp với mình chút vậy?

Cố Thanh Huyền hừ nói: “Cố Vân Kiếm... sớm muộn gì cũng chết thôi...”, lúc này, Ứng Ngưng Vũ vác b* ng*c nặng trĩu từ từ bước ra, hờ hững nói: “Cần gì lãng phí thời gian nữa chứ nhỉ?”

“Ời”.

“Đánh!”

Bốn vị Thiên Tuế lao lên tấn công bốn người Cố Thanh Huyền.

Chỉ trong chốc lát.

Tám người bay vọt lên trời, lơ lửng trên những đám mây.

Tám trăm vạn lý không vực quanh tám người bọn họ như phủ đầy một vầng sáng thần bí.

Sau đó.

Tiếng nổ vang bùng lên.

Tám người lập tức bùng lên luồng sát khí ngùn ngụt.

Ngay lúc ấy, biển Nam Thiên chấn động.

Chấn động ấy đối với các tiên nhân ở biển Nam Thiên mà nói đáng sợ chẳng khác gì tận thế.

Mỗi một vị Cửu Thiên Huyền Tiên, Huyền Tiên, Ngọc Tiên, Kim Tiên và Thiên Tiên đều đứng giữa không trung, đứng từ phương xa quan sát.

Tuy bọn họ chẳng thấy được gì hết.

Nhưng cảm giác tim đập nhanh kia lại là hàng thật giá thật.

“Là cường giả cấp bậc nào đánh nhau thế?”

“Ai mà biết...”, “Chấn động lan khắp biến Nam Thiên như vậy, lẽ nào là... các Tiên Đế ư?”

Ánh mắt những kẻ đứng đầu các thế lực ở các vùng biển lớn tại biển Nam Thiên biến đổi không ngừng.

Các vị Cửu Thiên Huyền Tiên siêu cường đều đã tiến vào di tích cổ.

Biển Nam Thiên xảy ra chuyện lớn như vậy thật khiến người ta hoảng sợ.

Tuy bọn họ biết rằng cho dù các cường giả hàng đầu ấy trở về cũng chả làm được gì.

Đúng lúc ấy,

Trong Thái Thượng tiên vực.

Vùng đất Trung Thiên, Tây Thiên, Đông Uyên thậm chí là Bắc Vực đều xuất hiện một luồng khí tức mạnh mẽ nào đó, đi xuyên qua trăm triệu lý đến tận biển Nam Thiên.

Biển Nam Thiên! Đó là nơi yếu nhất của Thái Thượng tiên vực.

Ở đây, đừng nói là Tiên Đế, cho dù là Tiên Quân đứng trên Cửu Thiên Huyền Tiên cũng hiếm như lông phượng sừng lân.

Vậy mà giờ đây lại có khí tức Tiên Đế tỏa ra, ai lại không sợ chứ?

Các vùng đất này xưa nay đều chưa từng xuất hiện Tiên Đế, thậm chí đến cả Tiên Tôn cũng đều ra tay.

Rốt cuộc là ai đang gây chiến ở biển Nam Thiên đây?

Nếu là Tiên Đế trong Thái Thượng tiên vực thì bọn họ không thể không biết các tiên đế trong các vùng đất hay trong các thế lực siêu cấp, các gia tộc, thậm chí là cả các Tiên Tôn già cỗi kia.

Mỗi một vị Tiên Đế xuất hiện ở biển Nam Thiên đều không che dấu khí tức của mình.

Luồng áp lực khủng khiếp kia khiến hàng tỷ sinh linh của biến Nam Thiên đều run rẩy khiếp hãi.

6000753-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10106: “Quá đáng à?”


Khi các vị Tiên đế đến từ vùng đất Trung Thiên, Tây Thiên, Đông Uyên và Bắc Vực xuất hiện ở biển Nam Thiên, có không ít người hoảng sợ, quỳ xuống cầu khấn thành kính.

Sức mạnh của tiên đế.

Người phàm né tránh.

Cho dù là Cửu Thiên Huyền Tiên thì ở trong mắt Tiên đế cũng chỉ là kẻ phàm tục mà thôi.

Tiên phàm có chênh lệch rất lớn.

Nhưng giữa tiên nhân và tiên nhân cũng có cách biệt rất lớn.

Biển Nam Thiên, tại nơi cực nam.

Trong vùng biển trải rộng hơn mười ngàn dặm, từng hoang đảo đổ sập, cả một vùng biển chìm trong tiếng nổ.

Tám người lao vào đánh nhau không ngừng nghỉ, sóng gió nổi lên.

Ở đằng xa chỉ thấy bóng người ở xa ngàn dặm cưỡi mây đạp gió, tia sáng lóe ra khắp bốn phía.

Tiên đế đánh nhau.

Các vị Tiên đế bản thổ của Thái Thượng tiên vực đến đây đều đầy kinh hãi.

“Thần Môn làm việc, mời các Đế lui ra!”

Một giọng nói to rõ vang vọng khắp không gian.

Lúc này, ở đây xuất hiện rất nhiều Tiên đế ở đây đứng khắp mọi nơi, quanh người có tiên quang bao phủ, không thấy rõ khuôn mặt.

Trong vầng sáng ấy đều đầy khí tức uy nghiêm của Tiên đế.

Ngay khi giọng nói ấy vừa vang lên, các vị Tiên đế ở đây đều biến sắc, khí tức xao động.

“Mặt mũi của Thần Môn lớn thật đấy”.

Một vị Tiên đế trong số đó nhìn vào khoảng không phía trước, hờ hững nói: “Ở đây là Thái Thượng tiên vực, không phải là tiên vực Thái Thần!”

“Thì sao?

Ngươi có ý kiến gì hả?”

Giữa đám mây mù trên không trung.

Một người đạp mây bay tới, tay ôm một cái gương cổ, tay kia cầm một quả nào đó, cắn một miếng đã hết nửa quả.

Đó chính là Tư Đồ Hữu vẫn luôn đứng ở ngoài hóng hớt kia.

Vị Lục Thiên Tuế của Thần Môn này nhàn nhã thong dong lơ lửng giữa không trung nhìn vào mấy vầng sáng xung quanh.

Khi thấy Tư Đồ Hữu xuất hiện, cơn tức trong lòng các vị Tiên đế ở đây vơi hơn phân nửa.

Không thể chọc tên tàn nhẫn đó được.

Nhưng vẫn có người khó chịu, mỉa mai nói: “Thần Môn đã diệt vong rồi, Tư Đồ Hữu, ngươi đến Thái Thượng tiên vực của chúng ta tác oai tác quái liệu có quá đáng lắm không?”

Trong các đại tiên vực, các Tiên đế tiếng tăm rất ít khi làm loạn ở các tiên vực khác.

Đây là thỏa thuận ngầm giữa các vị Tiên đế ở các đại tiên vực.

Tư Đồ Hữu và người của Thần Môn gióng trống khua chiêng đi vào Thái Thượng tiên vực rõ ràng là không thèm nể mặt người ở Thái Thượng tiên vực bọn họ mà.

Không ai trong các Tiên đế nói nên lời.

“Nhìn kìa, ta biết là các ngươi biết...”, Tư Đồ Hữu nói tiếp: “Mấy tên các ngươi ấy, có kẻ hợp tác với tam đại dị tộc, có người thờ ơ không quan tâm, chuyện không liên quan tới mình thì mặc kệ luôn”.

“Các ngươi mặc kệ nên người Thần Môn chúng ta quan tâm đấy, không được à?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10107: Đó là năng lực gì thế?


Tư Đồ Hữu vừa dứt lời, lại có một vị Tiên đế khác hờ hững nói: “Là do các ngươi vượt ranh giới rồi, Dị tộc trong Thái Thượng tiên vực có người ở Thái Thượng tiên vực lo”.

“Các ngươi lo cái gì?”

Tư Đồ Hữu cười to nói tiếp: “Ta thấy Dị tộc hoạt động sôi nổi lắm, còn chạy tới biển Nam Thiên gây sóng gió nữa...”, sắc mặt của các vị Tiên đế ở Thái Thượng tiên vực không giống nhau nhưng trong lòng đều rất khó chịu.

Thái Thượng tiên vực là Thái Thượng tiên vực, tiên vực Thái Thần là tiên vực Thái Thần, Thần Môn ở tiên vực Thái Thần chạy tới biển Nam Thiên ở Thái Thượng tiên vực đánh nhau với Dị tộc, các ngươi để Thái Thượng tiên vực ở đâu chứ?

Nếu là Thần Môn năm ấy thì bọn họ chấp nhận nhịn cho qua.

Dù sao, người đứng đầu Thần Môn năm ấy là Hồn Võ Thiên Tôn, Hồn Vô Ngân, chẳng ai dám mạo phạm hắn cả.

Nhưng bây giờ, nhà của Thần Môn đều đã bị hai tộc Cửu Âm và Cửu Dương đánh phá rồi! Vậy mà những kẻ Thần Môn này lại còn dám kiêu ngạo ở đây à?”

“Có chuyện gì thế?”

Đúng lúc ấy, trên mặt gương, bóng người Cố Vân Kiếm lại xuất hiện lần nữa.

“Môn chủ, bọn họ bảo Thần Môn chúng ta chõ mũi vào chuyện của người khác”.

Tư Đồ Hữu lại lấy ra một quả nữa cắn ăn.

“Ồ?”

Tấm gương cổ kính kia bay lên trời, phóng to ra thành một hình ảnh trên trời cao vạn trượng.

Hình ảnh trên bầu trời phản chiếu một khung cảnh u ám.

Mặt đất nâu sẫm, còn bầu trời nhuộm màu đỏ thẫm.

Lúc này, có một vị thiếu niên đứng giữa trời cao, ánh mắt rõ ràng là nhìn về phía nào đó trên mặt đất nâu sẫm kia, nhưng lại như nhìn thẳng vào các vị Tiên đế đang trên mặt biển.

Các vị Tiên đế bị thiếu niên kia nhìn chằm chằm như vậy thì bỗng ngẩn ngơ.

“Đây là ai thế?”

“Hắn ta là ai vậy?”

“Tư Đồ Hữu gọi hắn ta là môn chủ, lẽ nào là Cố Vân Kiếm ư?”

“Khí tức khác một trời một vực...”, đứng trên đỉnh Tiên Giới là tiên đế và tiên tôn.

Các vị tiên đế đều đã từng chu du qua các vùng đất trong các tiên vực.

Bọn họ đều đã từng gặp mặt Cố Vân Kiếm.

Nhưng người trước mặt họ lúc này hiển nhiên không phải là Cố Vân Kiếm.

Nghe đồn rằng hắn ta vẫn chưa chết nhưng lẽ nào thiếu niên đó là Cố Vân Kiếm sao?

Thiếu niên đó nhìn vào các vị tiên đế.

Nhưng trong hình ảnh, bỗng nhiên quanh người thiếu niên xuất hiện ba người.

Ba người kia có một người cao lớn vạn trượng hệt như một ngọn núi cao sừng sững, người nọ nhấc chân đạp thẳng xuống chỗ thiếu niên kia.

Tên còn lại trông như sấm chớp, kéo theo sấm sét cuồn cuộn giáng thẳng từ trời xuống chỗ thiếu niên.

Còn người thứ ba thì cầm một thanh kiếm, kiếm vừa chém qua bầu trời tách đôi, bầu trời đã bị kiếm chẻ thành hai nửa.

Đó là năng lực gì thế?

Khiến người ta không thể chịu nổi.

Người thiếu niên nhíu mày nhìn ba người cao lớn hùng dũng sánh ngang với trời đất kia.
 
Phong Thần Châu
Chương 10108: Hồn Vô Ngân là ai?


“Chết đi!”

Thiếu niên hừ, tay nắm chặt tung ra một quyền.

Một quyền kia rất đơn giản, thẳng vào mục tiêu.

Nhưng lực lượng nó mang theo cũng ẩn chứa tiên tắc vô tận, cô đọng không gian xung quanh.

Chỉ một thoáng qua.

Quả đấm của hắn ta nện thẳng vào người cao to vạm vỡ như ngọn núi kia, đánh người nọ tan tác.

Rồi thiếu niên lại thuận tay tung ra một trảo.

Trảo kia xé gió vọt tới mục tiêu.

Không gian chấn động dữ dội, bóng người trong sấm chớp đùng đoàng kia tanh bành, còn người cầm kiếm kia, sau khi dùng kiếm khí chẻ đôi bầu trời thì bay thẳng tới chỗ thiếu niên.

Rầm! Ầm ầm ầm! Chỉ trong chớp mắt, thế giới bên trong khung hình đã đổ sập.

Ba người cao lớn vĩ đại ấy tan biến thành mây khói.

Hình ảnh trở nên mờ ảo.

Mãi một lúc lâu sau mới yên ả trở lại.

Lúc này, cả người thiếu niên thấm đẫm máu, ánh mắt dõi về phía mấy người đứng trên mặt biển, thản nhiên nói: “Thần Môn làm việc, mời các Đế lui ra!”

Ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng vài vị tiên đế run rẩy.

Ba người vừa bị đánh thành tro bụi tiêu tan trong thế gian kia tệ nhất phải là Tiên Đế.

Mấy vạn năm trước, ở tiên vực Thái Thần, Thần Môn phát triển, kiêu ngạo đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Bộ đôi thầy trò Thần Môn mạnh đến đáng sợ.

Thái Tuế Hồn Vô Ngân.

Cửu Thiên Tuế Cố Vân Kiếm.

Đó là cả một thời đại.

Nhưng Hồn Vô Ngân mất tích, Thần Môn diệt vong, sau khi tin Cố Vân Kiếm hy sinh, tên tuổi của Thần Môn không còn như trước nữa.

Nhưng... người đời không bao giờ quên.

Dưới trướng một Hồn Vô Ngân mạnh mẽ ngang tàng.

Còn có một vị đệ tử Cố Vân Kiếm.

Người nọ cũng là một người cực kỳ mạnh.

Cố Vân Kiếm đứng giữa không trung, nhìn các vị Đế, hờ hững nói: “Thần Môn ta diệt vong, nhưng Cố Vân Kiếm ta còn chưa chết thì Thần Môn vẫn còn tồn tại”.

“Từ khi nào đến lượt các ngươi chỉ trỏ này nọ rồi, ta muốn làm gì thì làm cái đó!”

“Nói với mấy ông già đứng sau các ngươi rằng ta không chết, không chỉ ta không chết mà sư phụ của ta cũng không chết!”

Câu nói ấy như tin tức long trời lở đất gì, khiến các vị thần đế khiếp hãi, lòng đầy hoảng sợ.

Hồn Vô Ngân! Vẫn còn sống!

Tin tức ấy chắc chắn sẽ nhấc lên phong ba bão táp cả Tiên Giới.

Hồn Vô Ngân là ai?

Hắn là Hồn Võ Thiên Tôn dẫn dắt cả một thời đại.

Từ mấy vạn năm sau khi Hồn Vô Ngân xuất hiện, Tiên Giới cũng chưa từng xuất hiện một người kiệt xuất như hắn.

“Đó là thật sao?”

Một vị tiên đế già cỗi kinh hãi thốt lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 10109: Tư Đồ Hữu biến sắc.


Cố Vân Kiếm cười nhạo nói: “Ta đường đường là một vị tiên tôn, lẽ nào lại lừa các ngươi hả?”

Tiên Tôn ư?

Các vị tiên đế cũng không quan tâm lắm.

Cố Vân Kiếm trước kia chắc chắn là đã đạt cảnh giới Tiên Tôn, kiêu ngạo đứng trên đỉnh Tiên Đỉnh.

Nhưng giờ rõ ràng là Cố Vân Kiếm chuyển thế.

Chắc gì bây giờ là Tiên Tôn.

Nhưng mà, hắn ta ra tay g**t ch*t ba vị tiên đế kia vẫn khiến hơn mười tiên đế ở đây run sợ, không dám khinh thường.

Dù sao hắn ta cũng là đệ tử của Hồn Võ Thiên Tôn, người đứng trên đỉnh một đại tiên vực.

“Tin hay không là tùy các ngươi!”

Cố Vân Kiếm nói tiếp: “Không bao lâu sau, sư phụ ta sẽ xuất hiện, các ngươi cứ đợi đó đi!”

Ngay khi Cố Vân Kiếm dứt lời, lòng mọi người vô cùng khiếp sợ.

Cái người ngang ngược hơn hẳn các vị tiên đế tiên tôn ở Tiên Giới không chết thật sao, còn sắp trở về nữa ư?

“Được rồi, cút hết đi”.

Cố Vân Kiếm phất tay nói: “Thần Môn ta muốn làm gì thì làm cái đó, không đến lượt các ngươi quan tân”.

“À phải rồi”.

Cố Vân Kiếm bổ sung thêm: “Bây giờ trong Tiên Giới có rất nhiều Dị tộc, mấy năm gần đây, đệ tử là ta đây lại bị bọn Dị tộc này bắt nạt, sư phụ ta nói rằng, trong mười hai đại tiên vực tại Tiên Giới, bất kỳ ai hợp tác với Dị tộc đều sẽ diệt cả họ, còn những kẻ thờ ơ mặc kệ Dị tộc hoành hành cũng phải chịu tội, mà kẻ nào chống lại Dị tộc đều sẽ là bạn bè của sư phụ ta!”

“Tốt nhất là các ngươi nên chuyển lời lại cho mấy lão già trong các đại tiên vực nghe, để cho bọn họ suy nghĩ kỹ càng... liệu cả Tiên Giới liên hợp có thể đánh lại Hồn Võ Thiên Tôn hay không đây”.

“Cút hết đi!”

Cố Vân Kiếm phất tay.

Tư Đồ Hữu nhìn những kẻ đang có mặt ở đây vẫn đang ngơ ngác bèn nhíu mày nói: “Môn chủ bảo các ngươi cút đi mà!”

Ngay sau đó.

Một luồng lực lượng mạnh mẽ đầy áp lực bùng nổ trong cơ thể Tư Đồ Hữu.

Sắc mặt mọi người ở đây thay đổi.

Vị Lục Thiên Tuế của Thần Môn này chắc chắn là người đứng hàng đỉnh Tiên Giới.

Các vị tiên đế đều rất bất mãn nhưng đành phải lui qua một bên.

Trừ phi là Tiên Tôn hùng mạnh đứng sau lưng bọn họ ra tay, nếu không thì chẳng ai có thể chặn đứng sức mạnh của Tư Đồ Hữu.

Bọn họ lần lượt rút lui.

Ngay lúc đó, một người xé gió lao tới, chửi ầm lên: “Tư Đồ Hữu, thằng nhãi Cố Vân Kiếm kia đâu rồi?”

“Chẳng phải Thần Môn các ngươi diệt vong rồi à?

Tên chết tiệt Cố Vân Kiếm kia làm ba cái chuyện hay ho, sớm muộn gì cũng bị sư phụ hắn ta đánh gãy xương!”

“Môn chủ...”, hình ảnh trong gương bỗng biến mất.

Bóng dáng của Cố Vân Kiếm không thấy đâu.

“Hả?
 
Phong Thần Châu
Chương 10110: Lão phu sợ bọn tiên tôn đó hả?”


Ai da! Môn chủ, người đừng trốn chứ...”, Tư Đồ Hữu luống cuống, điên cuồng lắc tấm gương cổ kia, vội vã nói: “Ai da, môn chủ, Bảo Tiên Đế có đến đây thì ngươi cũng đừng trốn chứ... người trốn rồi thì ta làm sao đây?”

Tấm gương cổ kia vẫn tĩnh lặng.

Tư Đồ Hữu há hốc mồm.

Một người sáng rực, giáng từ trên trời xuống ngay bên cạnh hắn ta.

Người nọ rất cao, cao hơn Tư Đồ Hữu nửa cái đầu, lúc này người nọ đáp xuống bên cạnh Tư Đồ Hữu, nhìn hắn ta chằm chằm như sói xám rình cừu con, to giọng nói: “Tư Đồ Hữu, tên nhãi Cố Vân Kiếm đâu rồi?”

Tư Đồ Hữu run rẩy, xoay người chắp tay nói: “Vãn bối hân hạnh gặp Bảo Tiên Đế ạ”.

“Cố Vân Kiếm đâu rồi?”

Nghe câu hỏi ấy, Tư Đồ Hữu chỉ tay vào trong tấm gương cổ.

Người vạm vỡ to cao ấy cầm lấy tấm gương cổ lắc qua lắc lại nhưng chỉ phản chiếu khuôn mặt già nua nhưng vô cùng rạng rỡ của ông ta.

“Cố Vân Kiếm, Cố Vân Kiếm...”, ông lão mắng to: “Bà nội nó!”

Ông lão đánh nát tấm gương cổ kia, rồi tóm chặt cánh tay của Tư Đồ Hữu, hỏi ngay: “Lão đệ Vô Ngân đâu hả?”

“Mấy tên các ngươi á, ngày nào cũng đi theo Cố Vân Kiếm học thói hư tật xấu, năm ấy lão đệ Vô Ngân dạy các ngươi như thế à?”

“Mau nói cho lão phu biết lão đệ Vô Ngân đang ở đâu?”

Tư Đồ Hữu nghe vậy chỉ biết run rẩy đáp: “Bảo Tiên Đế à, ta cũng không biết!”

“Ngươi không biết hả?”

Khí tức Bảo Tiên Đế biến đổi, sắc mặt Tư Đồ Hữu tối sầm.

Lòng thầm mắng Cố Vân Kiếm vô liêm sỉ.

“Chẳng phải Cố Vân Kiếm nói lão đệ Vô Ngân à?

Còn những kẻ khác thì sao?

Vậy tại sao không đi tìm lão phu?”

Tư Đồ Hữu bèn trả lời: “Bảo Tiên Đế, ta không biết thật mà...”, “Mẹ nó!”

“...”, Bảo Tiên Đế hừ nói: “Lão phu mặc kệ, ngươi không dẫn ta đến gặp lão đệ Vô Ngân thì ngươi cũng đừng hòng đi, ở lại nhà họ Vũ ta đợi đi!”

Sắc mặt Tư Đồ Hữu đầy đau khổ.

Sao làm vậy được chứ! Bảo Tiên Đế nói tiếp: “Mau nói cho lão phu đi!”

Tư Đồ Hữu nghe vậy đành đau đớn nói: “Vãn bối thật sự không biết, chỉ có môn chủ biết thôi”.

“Hơn nữa, bây giờ Thái Tuế đại nhân không tiện xuất hiện, người muốn giết hắn rất nhiều...”, vừa nghe thế, Bảo Tiên Đế lẩm bẩm nói: “Ta tin cái đầu nhà ngươi á, ai có thể giết hắn chứ?”

Dứt lời, sắc mặt Bảo Tiên Đế thay đổi, nói ngay: “Hắn... hắn chuyển thế với Cố Vân Kiếm à?”

Tư Đồ Hữu nghe vậy, mừng rỡ nói: “Đúng, đúng ạ, giờ Thái Tuế đại nhân không còn mạnh như xưa nữa, năm ấy lại còn đắc tội nhiều kẻ thù như thế, ngẫm lại thì nguy hiểm trùng trùng...”, Bảo Tiên Đế nghe vậy, thở dài nói: “Lão đệ Vô Ngân thật là, nếu là thế thì cứ đến nhà họ Vũ của ta, để lão ca này che chở hắn là được”.

Tư Đồ Hữu nói thầm: “Vậy sẽ đắc tội nhiều tiên tôn lắm...”, Bảo Tiên Đế thốt lên quát: “Thì sao?

Có ý gì chứ?

Lão phu sợ bọn tiên tôn đó hả?”

Tư Đồ Hữu cười hùa theo.

Đây chính là Bảo Tiên Đế.

Là một trong số ít những người đáng tin mà Thái Tuế đại nhân quen biết.

Cùng lúc đó.
 
Phong Thần Châu
Chương 10111: “Giải quyết xong rồi à?”


Năm vị Thiên Tuế Phương Thư Thanh, Phương Thư Mạn, Ứng Ngưng Vũ, Triệu Tử Thông và Ân Thiên cũng tới đây.

Năm người nhìn thấy Bảo Tiên Đế, đều chắp tay chào hỏi, biểu tình hơi mất tự nhiên.

Đến cả Thái Tuế Tiên đại nhân cũng cực kỳ tôn trọng vị tiên đế già này, thậm chí Cửu Thiên Tuế cũng không dám chọc chỉ đành trốn mà thôi.

Tư Đồ Hữu hỏi: “Giải quyết xong rồi à?”

“Diệp Chi Vấn chạy rồi...”, Ân Thiên căm phẫn nói: “Đồ cáo già kia thật là khốn nạn...”, Bảo Tiên Đế nhìn sáu vị Thiên Tuế của Thần Môn cùng xuất hiện ở đây, ông ta nhíu mày lại, cảm thấy chuyện có gì đó không hợp lý.

“U Cổ tộc, Huyết Nguyệt tộc và Linh Đồng tộc đều có mặt ở Thái Thượng tiên vực, mấy năm nay, lũ các ngươi gần như không tới Thái Thượng tiên vực, mà nay để giết vài tên Hoàng Giả với cái tên Diệp Chi Vấn chết tiệt nào đó mà kéo tới đây... Ta biết rồi!”

Bảo Tiên Đế quát to: “Có phải lão đệ Vô Ngân đang ở Thái Thượng tiên vực không?”

Vừa nghe vậy, cả lũ sửng sốt.

Tư Đồ Hữu cười gượng nói: “Lão tiền bối hiểu nhầm rồi, lần này bọn ta đến đây không phải vì tam đại dị tộc kia mà là vì tên Diệp Chi Vấn”.

“Tên này nham hiểm xảo quyệt, giỏi ẩn nấp, địa vị trong các đại dị tộc rất cao, hơn nữa có vài ba lần muốn hãm hại môn chủ của ta nữa”.

“Hơn nữa, hắn ta tinh thông một loại bí thuật nào đó, có rất nhiều phân thân, nhưng thực lực rất mạnh nên sáu người bọn ta không thể không tự thân xuất trận”.

Vẻ mặt Bảo Tiên Đế kỳ quái nhìn mấy người.

Ông ta luôn cảm thấy lời này không đúng! Ông ta đưa tay ra nắm lấy cánh tay Tư Đồ Hữu thật chặt, nói: "Lão phu mặc kệ, nếu ngươi không đưa ta đi tìm Vô Ngân lão đệ, vậy thì phải đưa ta đi tìm Cố Vân Kiếm, nếu không ngươi đừng hòng rời đi!"

"Hả?

Chuyện này...", Tư Đồ Hữu thay đổi sắc mặt, nói: "Chẳng lẽ Bảo Tiên Đế muốn bảo ta làm con rể sao?

Việc này phải để môn chủ và Thái Tuế đại nhân đồng ý mới được...", Ầm! Tư Đồ Hữu còn chưa dứt lời.

Bảo Tiên Đế đã trực tiếp nện một quyền lên trên đầu hắn ta.

"Người như ngươi mà còn muốn làm con rể ta á, có cho không ta cũng không cần".

Bảo Tiên Đế khẽ nói: "Sáu người các ngươi đừng đi, hãy đến nhà họ Vũ của ta đi, lão phu phải hỏi thăm rõ ràng".

Nghe thấy lời này, năm người Phương Thư Thanh, Triệu Tử Thông đều lặng lẽ lùi về sau.

"Muốn chạy?"

Bảo Tiên Đế cười nhạo nói: "Dù sao Vũ tộc của ta cũng là thế lực siêu cấp chân chính của Thái Thượng tiên vực, lại không chỉ có mỗi một mình lão phu là Tiên Đế, các ngươi chạy... có thể chạy ra khỏi Thái Thượng tiên vực, ta sẽ gọi các ngươi là cha!"

Gương mặt xinh đẹp của Phương Thư Mạn và Ứng Ngưng Vũ khẽ biến đổi.

"Như vậy không được đâu...", Phương Thư Mạn chậm rãi nói.

"Hừ, có cái gì không được?"

"Ta là phụ nữ...", "...", cuối cùng sáu người Tư Đồ Hữu vẫn bị Bảo Tiên Đế đưa đi... Biển Nam Thiên bộc phát đã kinh động đến toàn bộ Thái Thượng tiên vực.

Nhưng gợn sóng mà chuyện này tạo ra lại không kết thúc như vậy.

Rất nhanh chuyện này đã được truyền ra toàn bộ Thái Thượng tiên vực.

Đương nhiên, chỉ giới hạn ở trong đám nhân vật lớn cấp bậc Tiên Đế thôi.

Mà trong các phe phái của Thái Thượng tiên vực cũng dần dần xảy ra biến hóa không nhỏ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10112: Ba loại thái độ.


Dị tộc xuất hiện không phải một ngày hai ngày.

Qua nhiều năm như vậy, các phe phái của Thái Thượng tiên vực cũng có một chút hiểu biết về dị tộc.

Ba loại thái độ.

Quan hệ tốt, hợp tác với dị tộc.

Coi dị tộc là địch, cảm thấy bọn họ không có ý tốt, giết không tha.

Không quan tâm đến dị tộc, dị tộc làm cái gì cũng không sao cả, chỉ cần không làm lớn chuyện thì mặc kệ.

Khi đám người của Thần Môn xuất hiện.

Còn có đám Tiên Đế của Thái Thượng tiên vực nghe được Cố Vân Kiếm chính miệng nói Hồn Vô Ngân không chết, không lâu sau này sẽ còn xuất hiện lại, trở về Tiên Giới, hơn nữa Hồn Vô Ngân còn căm thù dị tộc đến tận xương tuỷ.

Sau khi biết chuyện này, rất nhiều người đều hoảng sợ.

Ai cũng biết mặc dù vị Hồn Vũ Thiên Tôn kia đến từ tiên vực Thái Thần, nhưng lại có thực lực cực mạnh, không ai dám trêu chọc.

Chuyện gì mà hắn nhìn gai mắt thì chắc chắn sẽ nhúng tay vào! Năm đó, gia tộc của một vị đệ tử Thần Môn bị một tông môn đỉnh cao tiêu diệt trong vòng một đêm, việc này bị Hồn Vũ Thiên Tôn biết.

Hồn Vũ Thiên Tôn liền ra lệnh cho một tiên vực khác trong thân ở tiên vực Thái Thần trực tiếp huỷ diệt tông môn đỉnh cao trong tiên vực kia.

Trong tông môn đỉnh cao kia lại có Tiên Đế trấn giữ.

Chuyện này đã khiến không ít Tiên Đế Tiên Tôn ẩn nấp trong Tiên Giới cảm nhận được sâu sắc sức mạnh của Hồn Vũ Thiên Tôn.

Đương nhiên, những gợn sóng liên tiếp xảy ra này liên lụy rất rộng lớn, thế nhưng chỉ giới hạn ở trong những thế lực siêu cấp và những Tiên Đế Tiên Tôn siêu mạnh kia thôi.

Nhìn qua bên ngoài, toàn bộ Thái Thượng tiên vực vẫn hoàn toàn như trước đây.

...Bên trong di tích cổ Đông Vĩnh thành.

Ở giữa phế tích Cổ Cửu thành.

Tần Ninh ngồi trên ghế mềm, tựa vào ngực Vân Sương Nhi.

Ở trước mặt hắn.

Hai bóng người cụt tay cụt chân, khí tức uể oải, quỳ rạp xuống đất.

Hai người này chính là hai vị Tiên Quân thượng vị của Linh Đồng tộc về sau chạy đến trợ giúp kia.

Mà ở sau lưng hai người.

Dương Thanh Vân cùng Lý Nhàn Ngư cũng bị thương, sát khí trong cơ thể dần dần bình tĩnh lại.

Nhìn thấy Tần Ninh suýt nữa bị g**t ch*t, hai vị Tiên Quân hạ vị Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư cũng hoàn toàn bộc phát.

Nếu là lúc trước, đối mặt với hai Tiên Quân thượng vị, có lẽ hai người sẽ không địch lại.

Nhưng khi thật sự bùng nổ, hai người lại có thể suýt nữa g**t ch*t hai tên Tiên Quân thượng vị của Linh Đồng tộc.

Đương nhiên vết thương trên người hai người cũng không nhẹ.

Nhưng Tần Ninh nhìn thấy vậy lại có chút vui mừng.

Vượt cảnh chiến đấu là chuyện hắn thường xuyên làm.

Như hắn bây giờ, cảnh giới Huyền Tiên ngũ thai nghịch phạt cảnh giới Huyền Tiên cửu thai cũng không thành vấn đề.

Nhưng mấy vị đệ tử phu nhân của mình lại không hẳn vậy.
 
Phong Thần Châu
Chương 10113: Các ngươi có biết lễ phép không?


Đối đầu với Tiên Quân trung vị, Tần Ninh cảm thấy hai vị đệ tử sẽ không gặp vấn đề gì.

Nhưng đối mặt với Tiên Quân thượng vị mà cũng có thể đánh, còn đánh thắng! Trẻ nhỏ dễ dạy! Tần Ninh nhìn hai vị đệ tử, không khỏi cười nói: "Lần sau thử đánh một trận với Tiên Quân nhập phẩm xem sao!"

Câu nói đùa này lại không khiến hai vị đệ tử có biểu cảm gì.

Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư cúi đầu, không hề mở miệng, vẻ mặt buồn bã.

"Sao vậy?

Sao lại ủ rũ thế?

Tiên Quân hạ vị đánh bại Tiên Quân thượng vị đã đủ để khoác lác rồi".

Tần Ninh cười nói: "Chẳng lẽ hai người các ngươi lại còn muốn giống vi sư, cảnh giới Huyền Tiên có thể cứng đối cứng với Cửu Thiên Huyền Tiên?"

Hai vị đệ tử vẫn không mở miệng.

"Đệ tử vô dụng!"

Qua một hồi lâu, Dương Thanh Vân cúi đầu, hổ thẹn nói: "Làm hại sư tôn bị người ta làm trọng thương như thế... Đệ tử cũng không biết là ai làm!"

Tần Ninh không khỏi cười nói: "Nói không chừng là Tiên Vương, thậm chí có thể là Tiên Hoàng...", "Cũng không phải là các ngươi vô dụng, không liên quan gì đến các ngươi cả, chênh lệch lớn như vậy, các ngươi...", "Sư phụ không cần giải thích cho bọn con".

Giờ phút này Lý Nhàn Ngư đột nhiên ngẩng đầu, huyết đồng với chín câu ngọc mang theo vài phần không cam lòng, nắm chặt hai tay nói: "Con và đại sư huynh vẫn luôn ở cùng với nhau, những năm gần đây chúng con đã trùng hợp tới Tiên Giới trước sư phụ".

"Đến đâu thì hay đến đó".

"Vốn dĩ hai người chúng con dự định xông pha ở Thái Thượng tiên vực, sau này nếu sư phụ đến Tiên Giới, muốn làm cái gì thì làm cái đó, không cần gánh vác nhiều như vậy".

"Thân là đệ tử, vốn nên đỡ đần sư phụ".

"Thế nhưng hôm nay, những người kia vừa ra tay, chúng con còn chẳng có thời gian phản ứng, làm hại sư phụ suýt nữa bỏ mình".

Nghe thấy lời này, Tần Ninh ngây ra.

Dương Thanh Vân cũng nói: "Đệ tử thân là đại sư huynh, năm đó chỉ ở đại lục Vạn Thiên chờ đợi sư phụ vài vạn năm, nghĩ cuối cùng sẽ có một ngày sư phụ trở về, đệ tử nhất định phải che gió che mưa cho sư phụ, nhưng đến cuối cùng vẫn là sư phụ tính toán cho con, lo lắng cho con".

Dương Thanh Vân càng nói càng kích động, còn đưa tay lên lau mắt.

Hai người không có chút vui mừng bởi vì lấy cảnh giới Tiên Quân hạ vị chiến thắng Tiên Quân thượng vị, ngược lại trong lòng còn vô cùng áy náy.

Hai tên Tiên Quân thượng vị của Linh Đồng tộc đang quỳ rạp xuống đất kia đều choáng váng.

Các ngươi… có bình thường không?

Hai Tiên Quân hạ vị đánh bại hai người bọn họ là Tiên Quân thượng vị, thế mà còn không hài lòng, còn cảm thấy mình vô dụng?

Các ngươi muốn nghịch thiên sao?

Các ngươi nghĩ cảnh giới Tiên Quân sẽ có thể giết được Tiên Đế ư?

Hơn nữa.

Hai người bọn họ là Tiên Quân thượng vị vẫn còn đang quỳ ở đây, thế mà lại không thèm để Tiên Quân thượng vị vào mắt ở ngay trước mặt hai người bọn họ.

Các ngươi có biết lễ phép không?

Vẫn là người sao?

Tần Ninh phất tay, cười nói: "Ta còn tưởng rằng có chuyện lớn gì chứ, xem dáng vẻ ủ rũ cúi đầu của của hai người các ngươi kìa".

"Cho dù là sư phụ, ăn cơm cũng phải ăn từng miếng một, đi đường cũng phải bước từng bước một".

6000761-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10114: "Hỏi các ngươi đấy!"


Dương Thanh Vân đón ánh mắt của Tần Ninh, phẫn hận nói: "Nếu không phải những năm gần đây đệ tử tiến bộ chậm chạp..."

"Nếu bây giờ đệ tử là Tiên Đế, là Tiên Tôn, ai cũng không thể khiến sư phụ bị thương một chút nào cả".

Tần Ninh trấn an: "Nếu như xảy ra chuyện giống ở Trung Tam Thiên, có thần giả Thần Giới xuống để giết sư phụ thì sao? Cảnh giới Tiên Đế Tiên Tôn cuả ngươi c*̃ng không đủ!"

"Vậy đệ tử sẽ nghịch thiên phạt thần!"

Lý Nhàn Ngư lạnh lùng nói: "Cho dù như thế nào cũng phải bảo vệ sư phụ".

Nhìn thấy tử dáng vẻ ngay thẳng của hai vị đệ.

Tần Ninh đột nhiên không phản bác được.

Không đúng!

Ông đây bị thương nặng như vậy!

Sao bây giờ lại đến lượt ta tới dỗ dành hai tên nhóc thối hai người chứ?

Già mồm cái gì!

"Ú da..."

Tần Ninh đưa tay ôm ngực, đau đớn kêu một tiếng.

"Sư phụ..."

"Sư phụ..."

Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư biến sắc.

"Đau đau đau..."

Tần Ninh che ngực, sắc mặt trắng bệch.

"Không ổn rồi, không ổn rồi, kinh mạch xương cốt đều xong rồi, vỡ thành từng đoạn một giống hạt cát, từng giây từng phút đều đau đớn, còn phải an ủi hai tên nhóc các ngươi, trong lòng càng mệt mỏi hơn..."

Nghe thấy như thế, Dương Thanh Vân lập tức nói: "Sư phụ, xin lỗi, đệ tử sai".

Tần Ninh lập tức dừng kêu đau, mở miệng nói: "Biết sai thì tốt, thứ ngươi cần chính là tu hành, tăng lên, làm lớn mạnh bản thân, mà không phải nhìn thấy sư phụ bị người ta đánh liền đẩy trách nhiệm lên trên đầu mình".

"Bây giờ ta vẫn còn ổn, về sau không thiếu lúc cần đến các ngươi, cả đám đều không có chút tinh thần nào".

Nói xong, không để hai vị đệ tử nói thêm cái gì, Tần Ninh liền nhìn hai vị cường giả Linh Đồng tộc quỳ trước mặt, nói thẳng: "Tiếp theo, chúng ta sẽ thẩm vấn hai vị này".

Tiên Quân thượng vị!

Ở trong các thế lực của Tiên Giới cũng không tính là hạng người vô danh.

Chắc hẳn hai người này sẽ biết được nhiều chuyện hơn chứ nhỉ?

Tần Ninh nằm trên ghế, tựa vào ngực Vân Sương Nhi, nuốt từng viên Tịnh Ma Tiên Đan xuống giống như ăn kẹo.

Không có cách nào.

Dư uy của một chưởng kia suýt nữa thì đánh chết hắn.

Bây giờ đúng là kinh mạch, xương cốt đã nát, Tịnh Ma Tiên Đan có tác dụng khôi phục hơn bất kỳ thần đan diệu dược nào, Tần Ninh cũng chỉ có thể ăn nó để khôi phục kinh mạch và xương cốt của mình, giảm bớt đau đớn.

Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư lập tức hung tợn nhìn hai người.

"Hỏi các ngươi cái gì thì trả lời cái đó, nếu dám nói bậy, ta sẽ khiến các ngươi biết cái gì gọi là sống không bằng chết", Lý Nhàn Ngư lạnh lùng nói.

Vãng sinh đồng có một vài tác dụng vô cùng kì lạ.

Bây giờ Lý Nhàn Ngư cũng đã có một số cách để thẩm vấn người khác.

Sắc mặt hai tên Tiên Quân thượng vị vô cùng âm trầm.

"Hỏi các ngươi đấy!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10115: Tiên Giới vô cùng khổng lồ.


Lý Nhàn Ngư đạp ra một cước.

Đơn giản trực tiếp.

Sắc mặt hai vị Tiên Quân kia càng thêm âm trầm, một người trong đó rầu rĩ nói: "Linh Tu Hiền!"

Một người khác hừ khẽ nói: "Linh Chính Nguyên!"

Lúc này Dương Thanh Vân nói: "Sư phụ, năm đó Linh Đồng tộc xuất hiện ở vùng đất Trung Thiên, bị đám Tiên Đế Tiên Tôn vùng đất Trung Thiên đè xuống, từ đó về sau tộc nhân Linh Đồng tộc đã ngoan ngoãn hơn rất nhiều!"

"Họ Linh cũng giống như họ Cố, chắc hẳn hai người này là tộc nhân dòng chính của Linh Đồng tộc".

Dòng chính của Linh Đồng tộc đều là họ linh.

Không phải dòng chính thì sẽ có đủ loại họ.

Tần Ninh gật đầu, tiếp tục nói: "Lại hỏi hai vị, lúc trước đám người ra tay kia là ai?"

Nghe được vấn đề này, Linh Tu Hiền vốn không muốn mở miệng, nhưng nhìn thấy hai thanh niên bên cạnh đang nhìn chằm chằm, Linh Tu Hiền thở dài nói: "Là các đại nhân của Linh Đồng tộc ta và Huyết Nguyệt tộc, U Cổ tộc, rất nhiều Tiên Hoàng đại nhân".

Tiên Hoàng!

Khó trách.

Tần Ninh không rõ đám người kia đã bị ai dẫn đi.

Đâu chỉ là Tần Ninh không rõ, Linh Tu Hiền cũng không hiểu gì cả.

Các vị đại nhân kia đến để tiêu diệt Tần Ninh, đã sắp đến rồi, tại sao lại đột nhiên biến mất?

Nếu các vị đại nhân đến tiêu diệt Tần Ninh, biển Nam Thiên sẽ bị bọn họ hoàn toàn khống chế.

Nhưng bây giờ...

Không nói chính xác được.

Các vị đại nhân biến mất, chắc chắn là có người ra tay chặn lại.

Là ai?

Linh Tu Hiền không biết.

Nếu các vị đại nhân không có cách nào đến, vậy chỉ sợ đám Tiên Quân của ba tộc trong di tích này đều không đáng chú ý.

Tiên Quân của U Cổ tộc đã toàn quân bị diệt.

Lần này trong đám Tiên Quân của Linh Đồng tộc đến đây, hai người bọn họ là người mạnh nhất, nhưng bây giờ cũng đã thất bại.

Chỉ còn Tiên Quân của Huyết Nguyệt tộc.

Thế nhưng chưa chắc đám Tiên Quân của Huyết Nguyệt tộc đã là đối thủ của Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư.

Ai có thể nghĩ tới kế hoạch đang êm đẹp lại hoàn toàn rối loạn chứ.

Lúc đầu còn không cần các vị đại nhân đến đây trợ giúp, kết quả Tần Ninh lại phát hiện ra Cổ Cửu thành của U Cổ tộc, huỷ diệt Cổ Cửu thành.

Bây giờ đám Tiên Quân của U Cổ tộc lại lần lượt bị giết.

Sợ là sẽ không thâu tóm được biển Nam Thiên rồi!

Phải biết, lúc đầu số lượng dị tộc tiến vào Tiên Giới không được tính là nhiều, dựa vào chiến thuật biển người căn bản không đánh thắng được.

Đây cũng là lí do vì sao nhiều năm qua dị tộc vẫn luôn giấu tài, cẩn thận mưu tính.

Cho nên lần này phía trên có thể điều động mấy vị Tiên Quân xuống để xử lý chuyện ở biển Nam Thiên đã là rất cố gắng rồi.

Biết được tin tức về Tần Ninh, bên trên còn phái Tiên Vương Tiên Hoàng ra tay, điều này đã hoàn toàn vượt qua dự đoán của Linh Tu Hiền.

Nhưng cho dù như thế thì vẫn thất bại.
 
Phong Thần Châu
Chương 10116: Đó là một loại cảm giác nói không ra lời.


Tần Ninh cười nói: "Bây giờ đám Tiên Quân của U Cổ tộc đều đã chết rồi ư?"

"Linh Đồng tộc của ngươi được điều động đến đây, chỉ sợ còn có mấy vị Tiên Quân nữa, còn có Huyết Nguyệt tộc kia, hẳn là cũng có mấy vị Tiên Quân".

Lần này đám Cửu Thiên Huyền Tiên của các thế lực đỉnh cao trong biển Nam Thiên đều tới.

Ba dị tộc hoàn toàn phái Tiên Quân ra xung phong đã đủ coi trọng rồi.

Tần Ninh c*̃ng đang nghĩ là ai ngăn cản đám Tiên Vương Tiên Hoàng kia.

"Linh Đồng tộc bây giờ còn có Tiên Đế Tiên Tôn không?"

"Đương nhiên là có!", Linh Tu Hiền trả lời.

Lý Nhàn Ngư lại đi lên đá cho một cái.

Linh Tu Hiền giận dữ nói: "Ta đã trả lời, sao ngươi vẫn còn đá ta?"

Lý Nhàn Ngư khẽ nói: "Phải dùng kính ngữ biết chưa? Phải nói khởi bẩm đại nhân..."

Thấy cảnh này, Tần Ninh ngẩn người ra.

Khá lắm.

Xem ra lúc này Nhàn Ngư cũng vô cùng tức giận.

Trong chín vị đệ tử, hắn chưa bao giờ nhìn thấy Lý Nhàn Ngư đỏ mặt bao giờ.

"Khởi bẩm đại nhân!"

Linh Tu Hiền cắn răng nói: "Đương nhiên là tộc ta vẫn còn Tiên Đế Tiên Tôn trấn giữ".

Vừa dứt lời, Lý Nhàn Ngư lại đá ra một cái.

"Ngươi..."

"Đã dùng kính ngữ, nhưng thái độ vẫn rất kiêu căng, ta không thích", Lý Nhàn Ngư lạnh lùng nói.

Linh Tu Hiền nghe nói như thế, suýt nữa thì tức đến ngất đi.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu!

Tần Ninh cười nói: "Nói một chút xem, thế lực nào ở vùng đất Trung Thiên hợp tác với Linh Đồng tộc các ngươi, ta sẽ nhớ kỹ từng người một, sau này cũng dễ tiêu diệt bọn họ".

Nghe thấy lời này, Linh Tu Hiền không nói gì, Linh Chính Nguyên bên cạnh lại nói: "Đây đâu phải chuyện chúng ta có thể biết được?"

"Hai bên hợp tác, đám Tiên Đế đều sẽ được xuất động, bình thường chúng ta chỉ nghe lệnh làm việc thôi".

"Cảnh giới Tiên Quân ở Tiên Giới các ngươi được cho là cường giả, nhưng lại không được tính là cấp bậc đỉnh phong, có rất nhiều chuyện bí mật chúng ta không xứng biết, chỉ cần nghe theo mệnh lệnh làm việc là được rồi..."

Tần Ninh nhíu mày lại.

Đương nhiên hắn cũng hiểu Linh Chính Nguyên đang nói đến những thế lực tông môn gia tộc đỉnh cao trong Thái Thượng tiên vực.

Giấu rất sâu mà!

Tần Ninh tiếp tục nói: "Vậy được, ta hỏi các ngươi, các ngươi cũng biết Diệp Chi Vấn chứ?"

"Người đó ở đâu?"

Nhắc đến Diệp Chi Vấn, cho dù là Linh Tu Hiền hay là Linh Chính Nguyên, trong mắt đều có ánh sáng hiện ra.

Đó là một loại cảm giác nói không ra lời.

Hai người dường như cực kỳ kính nể và ngưỡng mộ Diệp Chi Vấn.

Nghe thấy thế, hai mắt Linh Chính Nguyên sáng lên nói: "Ngươi không biết Diệp tiên sinh, hắn ta thật sự rất lợi hại, không chỉ biết rất nhiều kiến thức tu hành của Nhân tộc các ngươi, mà còn rất hiểu biết về các tộc chúng ta, còn không ngừng tìm hiểu về thế giới bên ngoài, rất giống một vị đại học giả!"

Tần Ninh nhíu mày lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 10117: Giờ phút này mấy vạn Nhân tộc đều tụ tập.


Chung quy lại thì hắn vẫn còn khinh thường Diệp Chi Vấn.

Tên này.

Năm đó gặp nhau mấy lần, các Ma tộc dị tộc có vẻ đều rất khách khí với Diệp Chi Vấn.

Bây giờ, từ phản ứng của hai người này, đâu chỉ là khách khí?

Quả thực là tôn sùng, còn có vẻ... Diệp Chi Vấn có địa vị như đại tế tư, quân sư.

"Bây giờ ở trong Tiên Giới có bao nhiêu dị tộc ẩn nấp?"

Nghe thấy lời này, Linh Tu Hiền đáp: "Khoảng hai mươi mấy tộc!"

Hai mươi mấy tộc?

Còn nhiều hơn trong tưởng tượng của Tần Ninh.

Giữa từng dị tộc đều có liên hệ với nhau.

Về việc có bao nhiêu dị tộc đến, Linh Tu Hiền không nói, sau này Tần Ninh cũng sẽ biết.

Người này cũng không phản bội Linh Đồng tộc.

Tần Ninh lập tức khoát tay nói: "Giết đi".

Giết... Giết?

Không hỏi nữa?

Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư sững sờ.

Linh Tu Hiền và Linh Chính Nguyên cũng run lên.

"Ngươi đừng giết chúng ta!"

Linh Tu Hiền cầu xin: "Ta còn biết những chuyện khác nữa, ngươi có thể hỏi ta, ta sẽ nói cho ngươi".

"Được rồi, tạm thời ta không có chuyện gì muốn biết cả", Tần Ninh chậm rãi nói: "Hỏi nhiều như vậy, không bằng ta tự đi xem, nhìn xem từng dị tộc tồn tại như thế nào".

Nghe thấy lời này, Linh Tu Hiền hoàn toàn choáng váng.

Tên này, sao lại hoàn toàn không ra bài theo lẽ thường vậy?

Chỉ tùy tiện hỏi bọn họ mấy câu đã dừng lại rồi?

Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư sẽ không nương tay nữa.

Hai người trực tiếp lấy mạng Linh Tu Hiền, Linh Chính Nguyên.

Ngay sau đó, Tần Ninh trong đầu, bên trong phong thần châu, hai viên Tịnh Ma Tiên Đan to lớn ngưng tụ ra.

Tần Ninh trực tiếp lấy ra, đưa cho hai vị đệ tử.

"Đây là Tịnh Ma Tiên Đan mà hai vị Tiên Quân thượng vị bọn họ ngưng tụ, hai người các ngươi mỗi người nuốt một viên".

"Lần này có thể hẳn là sẽ có hiệu quả rất lớn trong việc giúp đỡ các ngươi bước vào Tiên Quân trung vị".

Nghe nói như thế, Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư không hề từ chối.

Tăng lên tăng lên!

Phải luôn tăng lên!

Cuối cùng sẽ có một ngày, bọn họ sẽ tăng lên đến cấp bậc khiến mọi người trong toàn bộ Tiên Giới lúc nhắc đến tên của Tần Ninh, muốn đối phó với Tần Ninh đều phải nghĩ đến hắn có đồ đệ, ai dám động đến Tần Ninh, đồ đệ của hắn sẽ giết kẻ đó!

Tần Ninh c*̃ng mặc kệ trong lòng hai vị đệ tử nghĩ thế nào.

Xem ra lần này mình suýt nữa bị người ta làm thịt đã thật sự dọa sợ hai người bọn họ.

Giờ phút này mấy vạn Nhân tộc đều tụ tập.

Tần Ninh nhìn mấy vạn Nhân tộc, mỉm cười.
 
Phong Thần Châu
Chương 10118: Chỉ là cái này... quá mất mặt.


"Thanh Vân, cho người hộ tống bọn họ rời khỏi di tích cổ, tiến về đảo Tam Nguyên, dàn xếp lại đi..."

"Rõ!"

Tần Ninh lại dặn dò: "Bọn họ có rất nhiều người từ khi sinh ra đến bây giờ vẫn chưa biết cách làm người, cách sinh hoạt, phải dặn dò người của đảo Tam Nguyên chăm sóc cẩn thận..."

"Con hiểu rồi".

Tần Ninh gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Tộc trưởng nhà họ Linh - Linh Nguyên Thanh lúc này cũng đi đến, nhìn về phía Tần Ninh, khom người thi lễ, trên mặt tràn đầy vẻ cảm kích.

Linh Nguyên Thanh nhìn từng vị đồng bào Nhân tộc sinh sống nhiều năm trong Cổ Cửu thành, đôi mắt đỏ hoe, khom người nói: "Cảm ơn Tần công tử, đại ân đại đức suốt đời khó quên!"

"Cảm ơn ta làm gì?"

Tần Ninh lại cười nói: "Nhiều năm qua nhà họ Linh ngươi đã sống trong Cổ Cửu thành hết đời này đến đời khác, đứng giữa U Cổ tộc và Nhân tộc để giải quyết những chuyện khó xử, nếu muốn nói cảm ơn, ta và bọn họ đều phải cảm ơn ngươi".

"Sau khi trở về hãy sinh hoạt trên đảo Tam Nguyên, nơi đó là quê hương ngày xưa của nhà họ Linh các ngươi".

"Bọn họ hoặc nhiều hoặc ít đều từng bị chà đạp, ta hy vọng ngươi có thể chế tạo ra thế ngoại đào nguyên ở nơi đó cho bọn họ, để bọn họ an cư lạc nghiệp..."

"Nếu có phiền phức thì cứ đi tìm người của Nguyên Hoàng cung, hoặc là đi tìm người của Thái Ất tiên tông..."

Linh Nguyên Thanh gật đầu.

Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư sắp xếp một vài võ giả cấp bậc Cửu Thiên Huyền Tiên, Huyền Tiên của Thanh Vân cung dẫn đám người trở về.

Cuối cùng võ giả của Thanh Vân cung ở lại chỉ có Cửu Thiên Huyền Tiên ngũ trọng thiên trở lên, có khoảng hơn mười vị.

Lại thêm ba vị Tiên Quân là Vân Sương Nhi, Lý Nhàn Ngư, Dương Thanh Vân.

Chiến lực này đã đủ mạnh.

Tần Ninh lập tức nói: "Lên đường đi".

"Trong di tích cổ Đông Vĩnh thành này, người của U Cổ tộc xem như đã xong đời, nhưng mà chắc hẳn trong Huyết Nguyệt tộc và Linh Đồng tộc vẫn còn có Tiên Quân tồn tại".

"Nhân đây, chúng ta c*̃ng có thể đến xem người của gia tộc Bắc Đấu và Thánh Thiên tiên tông... có bao nhiêu quyết tâm muốn đi theo ba dị tộc!"

Mặc dù chuyện ở Cổ Cửu thành đã được giải quyết, nhưng chuyện trong di tích cổ Đông Vĩnh thành vẫn chưa kết thúc.

"Sư phụ, khoan đã".

Dương Thanh Vân mở miệng, sau đó lập tức lấy ra một cái cáng tre, để dưới đất.

"Sư phụ, người ngồi đi..."

Dương Thanh Vân nói: "Chuyện kế tiếp cứ giao cho chúng con là được rồi..."

Nhìn cáng tre, Tần Ninh nhíu mày lại.

Cũng không phải là hắn không muốn.

Chỉ là cái này... quá mất mặt.

Ngồi lên, hiển nhiên sẽ giống như là một tên thổ hào vậy.

Hai vị cường giả thất trọng thiên là nhân vật lớn dậm chân một cái là có thể khiến trời rung đất chuyển ở biển Nam Thiên, bây giờ lại biến thành người khiêng kiệu.

Chỉ là hai người này cũng không dám phàn nàn.

Bọn họ đã tận mắt thấy cung chủ nhà mình tôn kính kính yêu vị sư phụ này như thế nào.
 
Phong Thần Châu
Chương 10119: "Ngươi không cứu nàng?"


Nói là sư đồ.

Nhìn trông giống cha con hơn.

Đương nhiên, nhìn vẻ bề ngoài thì Tần Ninh và Dương Thanh Vân trông giống huynh đệ hơn.

"Xuất phát!"

Kết quả là hai vị đại nhân vật Cửu Thiên Huyền Tiên thất trọng thiên nhấc kiệu tiến lên.

Dương Thanh Vân đi phía trước.

Lý Nhàn Ngư và Vân Sương Nhi một trái một phải.

Đám Thanh Vân Vệ thì cẩn thận từng li từng tí đi theo.

Tần Ninh nằm ngửa trên cáng tre, đột nhiên nói: "Thanh Vân..."

"Vâng?"

"Lúc trước ngươi bị người của gia tộc Bắc Đấu đẩy vào tuyệt địa, đó là nơi nào? Chúng ta bây giờ đến đó nhìn một cái trước đã".

Nghe vậy, Dương Thanh Vân cười nói: "Đó là một sơn cốc, trong sơn cốc có rất nhiều tiên thú bị dị hoá ảnh hưởng, giết chóc thành tính, hơn nữa trong sơn cốc có rất nhiều chướng khí, nhưng mà con lại phát hiện ra một thế ngoại đào nguyên ở sâu bên trong..."

Thế ngoại đào nguyên?

"Nói một chút xem!"

Tần Ninh hiếu kỳ nói.

Dương Thanh Vân lập tức miêu tả ra khung cảnh kia.

Ở trong di tích cổ Đông Vĩnh thành này, tất cả mọi nơi đều có một loại cảm giác mênh mông sương mù.

Mà nơi Dương Thanh Vân nói tới lại để cho người ta cảm thấy vô cùng thần kỳ, trong lành, khiến người ta hướng tới.

"Đi xem thế nào".

Tần Ninh nói.

Bây giờ, Cổ Cửu thành đã bị huỷ diệt, đám nhân vật cấp cao như Cố Thiên Minh, Cố Thiên Ưng đều đã bỏ mình.

Đám người U Cổ tộc trong di tích cổ Đông Vĩnh thành xem như xong đời.

Nhưng còn có người của Linh Đồng tộc và Huyết Nguyệt tộc.

Hai người Linh Tu Hiền và Linh Chính Nguyên là Tiên Quân thượng vị, là người cầm đầu, nhưng chắc chắn trong Linh Đồng tộc vẫn còn Tiên Quân, Cửu Thiên Huyền Tiên.

Ngoài ra còn có Huyết Nguyệt tộc.

Tần Ninh nghĩ đến cái gì đó, nhìn về phía Lý Nhàn Ngư, không khỏi hỏi: "Huyết Hâm Nhi xinh đẹp như hoa kia đâu rồi?"

Nghe được câu hỏi này, Lý Nhàn Ngư ngẩn người, vẻ mặt cổ quái.

Dương Thanh Vân và Vân Sương Nhi cũng đều hiếu kỳ nhìn Lý Nhàn Ngư.

Lúc trước bọn họ chỉ gặp được Lý Nhàn Ngư, chứ không gặp được Huyết Hâm Nhi.

Lý Nhàn Ngư gãi đầu một cái, nói: "Sau khi mọi người tiến vào di tích cổ Đông Vĩnh thành đều bị tách ra, con cũng chỉ còn lại có một mình, tìm được một chút cơ duyên trong di tích cổ, mượn cơ hội này để bước vào Tiên Quân".

"Về sau trùng hợp gặp lại Huyết Hâm Nhi, cô ta cô đơn chiếc bóng, có vẻ là bị trọng thương, bị mấy chục con tiên thú truy kích, vô cùng chật vật..."

"Cuối cùng thì sao?", ngay cả Dương Thanh Vân cũng tò mò.

Lý Nhàn Ngư lúng túng nói: "Hình như không phải gian kế, cô ta đã bị những tiên thú kia nuốt rồi..."

"Con đã quan sát thật lâu, hồn phách khí tức của cô ta đúng là đã biến mất, về sau con mới ra tay giết đám tiên thú kia xem như báo thù cho cô ta..."
 
Back
Top Dưới