Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 10040: “Ngày mai ta sẽ thử xem”.


Ông ta lấy một miếng thịt, cắt thành từng miếng nhỏ đút cho mẹ mình ăn.

Tô Dương Đông xoay người lại, chỉ nhìn thấy đồ ăn trên bàn đã bị ba đứa con của mình chia nhau ăn hết.

“...”, “Ta vẫn còn”.

Tần Ninh lại lấy ra một ít đồ ăn nữa.

Lúc này Tô Dương Đông cũng không kiềm chế được, cầm lấy một miếng thịt trực tiếp cắn xuống.

Mùi thơm nức mũi.

Tô Dương Đông say mê trong đó.

Rất nhanh, canh thịt đã nấu xong, lão thái thái cũng uống hết một bát, nhìn qua có tinh thần hơn hẳn.

Sau khi người một nhà ăn no, chỉ cảm thấy, đây là bữa cơm ngon nhất mà bọn họ được ăn từ khi sinh ra đến nay! Tô Tinh không khỏi cười nói: “Trước kia ta cảm thấy xương cốt mà nương mang về từ yến hội mà đám tộc nhân U Cổ tộc tổ chức đã ngon lắm rồi, bây giờ xem ra đây mới là mỹ vị nhân gian!”

“Cảm ơn Tần đại nhân!”

Tô Nguyên và Tô Thác cũng vội vàng chắp tay cảm ơn.

Tô Dương Đông nhìn Tần Ninh, vội vàng nói: “Tần đại nhân, ngài muốn cứu… tất cả chúng ta?”

“Ừm...”, nghe thấy lời này, Tô Dương Đông nghiêm túc nói: “Chỉ sợ một mình ngài vẫn chưa đủ...”, “Trong khu vực thành tây có mấy vạn người, đều là những người tay trói gà không chặt, trong U Cổ tộc có rất nhiều cường giả, bọn họ thổi một hơi là có thể giết toàn bộ chúng ta!”

Tần Ninh không khỏi nói: “Trong số các ngươi không có người tu hành sao?”

“Có!”

Tô Dương Đông liền nói ngay: “Là quản lý khu vực thành tây chúng ta, nhà họ Linh”.

Nhà họ Linh?

Nơi này còn có gia tộc?

Tô Dương Đông lập tức nói: “Nhà họ Linh năm đó cũng bị bắt tới, nhưng nhà họ Linh là gia tộc tu luyện, trong gia tộc có nhiều vị Tiên Nhân, tuy rằng thực lực rất thấp, không có cách nào so sánh với U Cổ tộc, nhưng lại mạnh hơn chúng ta nhiều...”, “Ngay từ đầu, nhà họ Linh vốn có ý đồ phản kháng, kết quả bị giết hơn nửa tộc nhân, sau đó nhà họ Linh mới chịu thua”.

“Nhưng mà bọn họ cũng không phải người xấu”.

Tô Dương Đông vội vàng nói: “Nhà họ Linh đại diện cho những người như chúng ta liên hệ với U Cổ tộc”.

Tần Ninh đã hiểu được đại khái.

Trong Cổ Cửu thành này.

U Cổ tộc chính là cao cao tại thượng, những gia tộc như nhà họ Linh quản lý Nhân tộc ở khu thành tây, phụ trách liên hệ với U Cổ tộc.

Tô Dương Đông tiếp tục nói: “Nếu không có nhà họ Linh, mấy vạn người khu thành tây có lẽ đã chết hơn một nửa rồi...”, “U Cổ tộc không quan tâm đến sống chết của chúng ta, nhiều năm qua đã có rất nhiều người chết, nếu không đủ người, bọn họ còn có thể ra ngoài săn bắn, bắt một số người khác trở về, tiếp tục bổ sung sức lao động”.

“Bởi vậy, khu thành tây cũng giống như nhà của chúng ta vậy, rất hiếm có ba đến năm thế hệ ở nơi đây, phần lớn chỉ đến ba đời đã bị giết cả nhà rồi...”, Tần Ninh thở dài.

“Nói như thế, khu vực thành tây cũng có Tiên Nhân ?”

“Đúng vậy!”

Tô Nguyên mở miệng nói: “Nhà họ Linh chính là đại diện, bây giờ gia chủ nhà họ Linh là Linh Nguyên Thanh tộc trưởng, là một vị Linh Tiên”.

Linh Tiên, đối Tô Nguyên mà nói, đã là người mạnh nhất rồi.

“Linh Nguyên Thanh tộc trưởng dạy ta tu luyện, bây giờ ta đã bước vào Chân Tiên... Ít nhất lúc làm việc cho các đại nhân sẽ không mệt chết ...”, mạnh nhất chính là Linh Tiên! Tô Nguyên tiếp tục nói: “Trừ nhà họ Linh ra còn có mấy nhà nữa cũng đều có người tu hành, nhưng mà không mạnh bằng nhà họ Linh, bọn họ cũng đều giúp đỡ nhà họ Linh quản lý khu thành tây, phục vụ các đại nhân U Cổ tộc!”

Tần Ninh gật đầu.

“Tô Nguyên, ngươi có thể giúp ta hẹn Linh Nguyên Thanh không?”

“Ngày mai ta sẽ thử xem”.

“Được”.

Tô Nguyên thở dài nói: “Ta nghe Linh Nguyên Thanh đại nhân nói, năm đó nhà họ Linh bọn họ cũng quen biết một nhân vật lớn, ở trên đảo Linh Nguyên trong Tiên Giới, không tranh giành với thế tục”.

“Linh Nguyên Thanh đại nhân nói, trong sách cổ nhà bọn họ có ghi lại, đảo Linh Nguyên là các thế hệ truyền thừa của bộ tộc Linh thị...”, Tô Nguyên còn tiếp tục nói.

Nhưng Tần Ninh ngồi ở trên ghế đá lại có vẻ mặt cô đơn.

Bộ tộc Linh thị.

Đảo Linh Nguyên! Lúc hắn tiến vào biển Nam Thiên đã rơi xuống đảo Tam Nguyên.

Đảo Tam Nguyên trước kia không gọi là đảo Tam Nguyên, mà gọi là đảo Linh Nguyên.

6000688-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10041: Khu vực thành tây u ám không ánh sáng.


Mà bây giờ, theo như lời Tô Nguyên, Tần Ninh nghe được tin tức về bộ tộc Linh thị, đảo Linh Nguyên lần thứ hai... Hắn cũng không nghĩ đến bộ tộc Linh thị bị người U Cổ tộc trực tiếp bắt đi, đưa đến trong Cổ Cửu thành này, trở thành nô lệ bị giam giữ của U Cổ tộc! Một ngọn lửa giận tiếp tục bốc cháy lên trong lòng Tần Ninh.

Nhìn thấy con trai cả nhà mình còn đang không ngừng nói huyên thuyên, lại nhìn sắc mặt Tần Ninh âm trầm như nước, ngồi ở chỗ kia nhưng lại như không nghe, Tô Dương Đông vội vàng nháy mắt với Tô Nguyên... Tô Nguyên im miệng, nhìn về phía Tần Ninh, không khỏi hiếu kỳ nói: “Tần đại nhân, ta... ta nói sai cái gì rồi sao?”

Tần Ninh tới cứu bọn họ.

Đúng là hắn ta rất sợ mình mắc lỗi sai gì khiến Tần Ninh không vui, chọc giận Tần Ninh bỏ đi.

Tô Nguyên vẫn luôn làm việc cho tộc nhân U Cổ tộc, hắn ta thường xuyên nghe một vài người của U Cổ tộc nói chuyện về thế giới bên ngoài.

Thế giới bên ngoài rất nguy hiểm.

Chỉ là... có thể nguy hiểm bằng chỗ nào sao?

Cho dù nguy hiểm, hắn ta cũng muốn đi xem.

Khát vọng với tự do là chờ mong từ đáy lòng của tất cả sinh linh.

“Không... Không sao...”, Tần Ninh chậm rãi nói: “Ngày mai, ngươi hãy đi gặp Linh Nguyên Thanh, nói cho ông ta có một người trẻ tuổi đã trở lại, thanh niên này là bạn cũ với tổ tiên Linh Mãn Giang của ông ta, ông ta sẽ tới gặp ta!”

Linh Mãn Giang?

Tô Nguyên gật đầu, tỏ vẻ nhớ kỹ.

Ban đêm.

Mấy người nhà họ Tô đều leo lên giường.

Tần Ninh lấy ra một cái bát mới, cắm vài nén hương ấm áp lên, ban đầu mọi người còn vô cùng kích động, nhưng rất nhanh đã tiến vào mộng đẹp... Nhưng mãi mà Tần Ninh vẫn không thể ngủ được.

Hắn khoanh chân ngồi trên nóc nhà họ Tô, nhìn bầu trời đêm.

Bóng người chậm rãi bay lên trời, quan sát cả Cổ Cửu thành.

Khu vực thành tây u ám không ánh sáng.

Nhưng khu vực thành đông, thành nam, thành bắc lại có không ít ánh sáng.

Mà ở trong thành, trên con đường rộng lớn sáng ngời như ban ngày, cực kỳ náo nhiệt.

Nơi này rõ ràng chính là một tòa thành trì có hơn ba mươi vạn dân cư, nhưng từ đông đến tây lại giống như hai cái thế giới khác biệt.

Tần Ninh ngồi một đêm.

Mấy người nhà họ Tô lại yên bình ngủ một đêm.

Sáng sớm hôm sau, Tô Tinh đã thức dậy, dùng thịt mà Tần Ninh lấy ra ngày hôm qua, băm nhỏ ra nấu cháo.

Vợ chồng hai người Tô Dương Đông hôm nay không ra ngoài.

Tô Nguyên ăn cơm xong liền rời đi, chuẩn bị đi làm theo lời Tần Ninh nói.

Mặt trời dâng lên, chiếu vào cả Cổ Cửu thành.

Nhưng cái sân vốn đã nhỏ, hơn nữa còn chồng chất vô số đồ vật, nhìn qua càng thêm chật chội.

Rầm rầm rầm... Lúc người một nhà đều đang làm việc.

Ngoài sân vang lên tiếng đập cửa.
 
Phong Thần Châu
Chương 10042: “Linh Nguyên Thanh là cái thá gì?


Nhưng còn chưa vang lên được mấy tiếng đã nổ tung ầm một cái, cửa sân xập xệ trực tiếp vỡ vụn.

“Mẹ nó, không ra mở cửa, còn lề mà lề mề làm cái gì?”

Một tiếng mắng vang lên.

Vài bóng người nhảy vào trong sân.

Vợ chồng Tô Dương Đông đi ra khỏi phòng, thấy một màn như vậy thì biến sắc.

Mấy người kia được hai thanh niên cầm đầu, nhìn qua khoảng hai mươi mấy tuổi, da thịt đỏ sậm, trên mặt có hoa văn màu đỏ.

“Nô Đông, ngươi muốn chết sao?”

Tên của Tô Dương Đông ở U Cổ tộc là Nô Đông.

Bọn họ ở khu thành tây đều có tên riêng của mình, nhưng các đại nhân của U Cổ tộc lại đặt tên khác cho bọn họ.

Nô là họ.

Đây là muốn nói cho mọi người, đời đời kiếp kiếp bọn họ chính là nô lệ! “Cổ Hạc đại nhân!”

Tô Dương Đông vội vàng tiến lên, quỳ xuống đất thành kính nói: “Đại nhân bớt giận, bớt giận!”

Thanh niên bên trái cười ha ha cười nói: “Bớt giận còn không đơn giản sao?”

“Ngươi cút đi, để ta đến tâm sự với người phụ nữ và con gái của ngươi!”

Nghe nói như thế, Tô Dương Đông biến sắc.

Đây đã không phải lần đầu tiên .

Trước kia Tô Dương Đông cũng từng phản kháng.

Nhưng kết quả lão phụ thân của mình bị g**t ch*t, đứa con út còn nằm trong tã lót cũng bị ném chết.

Cuối cùng... Phu nhân và con gái chỉ có thể nén giận.

Nếu không, người một nhà sẽ đều mất mạng.

Rất nhiều người sinh sống trong Cổ Cửu thành đều giống nhà bọn họ... Nếu phu nhân của mình, con gái của mình trông xấu xí thì thôi, nhưng chỉ cần có một chút nhan sắc thì sẽ bị đám người U Cổ tộc chiếm lấy.

Đám chiến sĩ U Cổ tộc cần phát tiết lửa giận, liền tìm vợ con bọn họ... Thậm chí có đôi khi, một ngày đến vài lần, vài ba người đến... Tô Dương Đông quỳ xuống đất khẩn cầu nói: “Đại nhân, gần đây gia đình chúng ta luôn cố gắng làm việc, con ta lại làm việc cho Linh đại nhân...”, “Linh Nguyên Thanh?”

Thanh niên tên là Cổ Hạc cười nhạo nói: “Linh Nguyên Thanh là cái thá gì?

Chỉ là một con chó thôi, mà các ngươi... cũng chỉ là một đám heo đám dê thôi, ông ta là con chó nuôi thả, bớt lôi tên ông ta ra trước mặt ta đi, mau chóng cút”.

Nghe thấy lời này, sắc mặt Tô Dương Đông vô cùng khó coi.

“Cút đi”.

Cổ Hạc trực tiếp đá văng Tô Dương Đông ra, đi vào trong phòng.

Mà khi hắn ta đi đến trước của phòng, đột nhiên dừng lại.

Cổ Hạc nhìn thấy một bóng người đứng trước mặt.

Tam đẳng sử đại nhân! Ở trong Cổ Cửu thành này.

U Cổ tộc cũng có phân chia cấp bậc.
 
Phong Thần Châu
Chương 10043: Hắn ta là nhất đẳng sử à?


Tộc nhân bình thường của U Cổ tộc chính là bình dân.

Mà các chiến sĩ sẽ có đội trưởng, thống lĩnh, tướng quân, thống soái vân vân... Phía trên là sứ giả đại nhân cảnh giới Huyền Tiên.

Tam đẳng sử, cảnh giới Huyền Tiên.

Nhị đẳng sử và nhất đẳng sử, đều là Cửu Thiên Huyền Tiên.

Có thể nói, ở trong Cổ Cửu thành này, tam đẳng sử đại nhân là cao cao tại thượng, mấy Kim Tiên nho nhỏ như bọn họ không thể nào sánh được.

“Tam đẳng sử đại nhân!”

Lúc này Cổ Hạc quỳ rạp xuống đất.

Nhưng thanh niên phía sau lại chỉ nhướng mày đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.

Tần Ninh lúc trước bắt Cổ Đồng Cổ Mạnh, cũng có một chút hiểu biết về nơi này.

Nhất đẳng sử, nhị đẳng sử ở Cổ Cửu thành là rất ít.

Cho nên trên cơ bản, tam đẳng sử có địa vị rất cao.

Ba người Cổ Đồng Cổ Mạnh Cổ Chung kia chính là tam đẳng sử.

Giờ phút này, Tần Ninh khoanh tay đứng, vẫn chưa nhìn về phía Cổ Hạc đang quỳ, mà ánh mắt dừng ở trên người thanh niên phía sau.

“Thấy bản đại nhân, vì sao ngươi không quỳ?”

Tần Ninh mở miệng nói tiếng người.

Bình dân U Cổ tộc có thể không tinh thông ngôn ngữ Nhân tộc, nhưng chắc chắn các chiến sĩ của U Cổ tộc phải tinh thông.

Gần như tất cả chiến sĩ lúc ra ngoài tác chiến có khi cần ngụy trang, đều phải học tập ngôn ngữ văn hóa.

Thanh niên cười nói: “Ngươi chỉ là một tên tam đẳng sử...”, vèo! Thanh niên còn chưa dứt lời, bóng người Tần Ninh đã chợt lóe, xuất hiện ở trước mặt thanh niên, bàn tay nắm chặt, trực tiếp bóp lấy cổ thanh niên.

Thanh niên kia muốn phản kháng, nhưng lại bị Tần Ninh giam cầm, không thể động đậy được.

“Tam đẳng sử đại nhân, hắn ta là Cố Tân Kiệt, là con trai của nhất đẳng sử đại nhân Cố Thiên Ưng!”

Cổ Hạc kia vội vàng nói.

“Ồ?

Vậy sao?”

Tần Ninh cười nhạo nói: “Thì tính sao?

Hắn ta là nhất đẳng sử à?

Ở Cổ Cửu thành, người có thân phận nhất đẳng sử, nhị đẳng sử, tam đẳng sử, mỗi một vị đều cao cao tại thượng.

Chỉ có ai giết đủ nhiều Tiên Nhân của Nhân tộc, lập ra chiến công hiển hách mới có thể được phong làm sử! U Cổ tộc cũng như thế.
 
Phong Thần Châu
Chương 10044: “Tới nơi này làm gì?”


Cổ Cửu thành cũng có quy củ này.

Cho nên, ba cấp bậc sử giả này đều cực kỳ cao cao tại thượng.

Tam đẳng sử, ít nhất phải là cảnh giới Huyền Tiên.

Nhưng không phải vị Huyền Tiên nào cũng có tư cách được phong lên thành tam đẳng sử.

“Có quỳ hay không!”

Tần Ninh bóp chặt cổ Cố Tân Kiệt, hờ hững nói.

Cố Tân Kiệt ôm lấy cổ, sắc mặt đỏ lên, tức giận nói: “Có bản lĩnh ngươi cứ giết ta đi!”

“Kiên cường đấy!”

Tần Ninh đá ra một cái.

Một tiếng răng rắc vang lên.

“A...”, Cố Tân Kiệt kêu thảm thiết.

Xương bánh chè chân trái vỡ vụn, cả người quỳ rạp xuống đất.

Tần Ninh tiện đà nâng chân lên, trực tiếp đạp lên trên lưng hắn ta.

Răng rắc! Lại thêm một tiếng xương nứt nữa truyền ra, trong miệng Cố Tân Kiệt phát ra tiếng kêu như chọc tiết heo, há miệng phun máu tươi, quỳ rạp trên mặt đất, thân hình kịch liệt run rẩy.

“Ngươi ngươi... Ngươi... Ngươi điên rồi!”

Mấy người Cổ Hạc thấy một màn như vậy thì hoàn toàn trợn tròn mắt.

Cho dù Cố Tân Kiệt không quỳ, vị tam đẳng sử đại nhân này cũng không nên táo bạo như thế! Khiến con của nhất đẳng sử đại nhân bị tàn phế, cho dù vị này là tam đẳng sử cũng không chịu nổi.

Tần Ninh cũng không vô nghĩa, ra sân rút một bó củi, đi từng bước một tới chỗ Cổ Hạc mà đi.

“Tới nơi này làm gì?”

Nghe được câu hỏi này, lại nhìn thấy sắc mặt Tần Ninh tràn ngập sát khí, thân thể Cổ Hạc mềm nhũn, không còn kiêu ngạo nữa, vội vàng nói: “Tân kiệt công tử nghe nói nơi này có một đôi mẹ con rất có tư sắc, nên mới bảo ta dẫn hắn ta đến trải nghiệm...”, “Ngươi nói bậy!”

Tô Tinh đi ra khỏi phòng, sắc mặt trắng bệch, quát: “Ngươi thường xuyên dẫn không ít người như vậy đến, bắt ta và mẫu thân hầu hạ bọn họ!”

Nghe nói như thế, Tần Ninh lập tức hiểu ra.

Cổ Hạc này coi mẹ con hai người Tô Tinh trở thành công cụ để mình nịnh bợ đám đại nhân.

Máu tươi chảy ra ròng ròng.

Cổ Hạc nhìn thanh niên trước người, ánh mắt dại ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 10045: Ta cảm thấy các ngươi cũng là tiện nô!”


Vì mấy tiện nô mà tam đẳng sử lại... muốn giết hắn ta! Tần Ninh chậm rãi nói: “Tiện nô?

Ta cảm thấy các ngươi cũng là tiện nô!”

Lúc này, Tần Ninh đi đến trước mặt Tô Tinh, lấy một con dao găm ra, thản nhiên nói: “Cường độ cơ thể của hắn ta đã bị ta phá hỏng, bây giờ chỉ là một người bình thường, giết hắn ta đi!”

Tô Tinh run rẩy nhận lấy dao găm, vẫn không nhúc nhích.

Tần Ninh lại nói: “Thù máu thì phải dùng máu tươi để thanh trừ, để hoàn lại”.

“Ta có thể giúp ngươi giết bất kỳ kẻ nào từng bắt nạt ngươi, nhưng dù sao cũng không bằng tự ngươi ra tay chấm dứt!”

Nghe nói như thế, cả người Tô Tinh cứng ngắc.

Nhưng đột nhiên cô ấy cũng đi ra từng bước một .

Đi đến trước mặt Cổ Hạc, nhìn thấy kẻ xấu xí ghê tởm từng nằm trên người mình, nghĩ đến người này còn dẫn theo nhiều người như vậy đến... Tô Tinh vươn tay ra.

Nhưng cuối cùng, vẫn đứng ở trước mặt Cổ Hạc.

Phập! Nhưng mà ngay sau đó, cô ấy đã đâm dao găm vào mắt Cổ Hạc, chọc mù một con mắt của hắn ta.

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Dao găm rút ra, kéo theo một con mắt.

Cổ Hạc đau đến mức không ngừng lăn lộn.

Tô Tinh nhìn thấy một bóng người đứng bên cạnh.

“Nương...”, nhìn thấy mẫu thân, sắc mặt Tô Tinh vô cùng khó coi.

Tô mẫu lúc này đang không ngừng run rẩy, cướp lấy dao găm trong tay cô gái rồi cưỡi lên người Cổ Hạc.

“A!”

Bà ta kêu to một tiếng, dùng gao găm đâm thủng mặt Cổ Hạc... Máu tươi nhuộm đỏ quần áo Cổ Hạc và của Tô mẫu.

Lúc này, Tô Tinh ngơ ngác nhìn mẫu thân, Tô Dương Đông cũng ngơ ngác nhìn phu nhân.

Nhưng hai người lại đột nhiên ch** n**c mắt.

Nhiều năm như vậy, người phụ nữ này đã trải qua rất nhiều tra tấn không đáng có.

Cho đến giờ phút này, rốt cuộc bà ta đã không nhịn được mà bùng nổ.

Cứ như vậy, mặc dù mấy người muốn chống lại, nhưng lại không có sức lực gì, cũng không thể động đậy, chỉ có thể để mặc dao găm đâm thủng tim bọn họ, cứa đứt cổ bọn họ.

Thật lâu sau.
 
Phong Thần Châu
Chương 10046: “Ta chính là thanh niên kia, Hồn Vô Ngân”.


Trong đình viện.

Thi thể đầy đất.

Tô mẫu ngã ngồi trên mặt đất, cánh tay còn đang run rẩy.

Sau đó đưa hai tay lên ôm mặt khóc nức nở.

Tiếng khóc càng lúc càng lớn, càng ngày càng... đau đớn thấu tim.

Tần Ninh đứng ở trong sân nhìn mọi chuyện, trầm mặc không nói gì.

Tất cả những chuyện này chỉ là vừa mới bắt đầu.

Mà ngay lúc này.

Bên ngoài đình viện.

Vài bóng người đi đến.

“Nương!”

Giờ phút này Tô Nguyên vọt vào sân, nhìn thấy cảnh tượng thê thảm trong sân, sắc mặt trắng nhợt, vội vàng nói: “Nương... Nương, ngươi làm sao vậy...”, Tô mẫu nhìn thấy con lớn liền nhào vào trong lòng hắn ta khóc tê tâm liệt phế.

Mà lúc này, mấy người theo Tô Nguyên đến đi vào đình viện, nhìn thấy thi thể đầy đất, lại nhìn Tần Ninh, ánh mắt ngẩn ngơ.

Người cầm đầu đứng giữa có mái tóc bạc trắng, dáng người cao lớn, nếp nhăn trên mặt rất sâu.

“Ngươi là Linh Nguyên Thanh?”

Tần Ninh nhìn về phía người đàn ông.

“Đúng là tại hạ”.

“Đi theo ta”.

Tần Ninh xoay người vào phòng.

Từng bóng người lần lượt tiến vào phòng.

Tần Ninh nói thẳng: “Ngươi là con cháu của Linh Mãn Giang?”

“Phải!”

Đến bây giờ, trong lòng Linh Nguyên Thanh vẫn còn một chút bất an.

Chuyện mà Tô Nguyên nói cho ông ta rất chấn động.

“Bộ tộc Linh thị ở đảo Linh Nguyên, năm đó có một thanh niên tên là Hồn Vô Ngân lưu lạc đến đảo Linh Nguyên, được bộ tộc Linh thị trợ giúp”.

Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Ta chính là thanh niên kia, Hồn Vô Ngân”.

Nghe thấy lời này, Linh Nguyên Thanh ngây ra tại chỗ.

Những điều này đều được ghi lại trong sách cổ của nhà họ Linh bọn họ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10047


Tần Ninh lại có thể nói ra hết được.

“Tổ tiên nhà ngươi có ơn với ta, lần này ta trở về lại biết được nhà họ Linh ngươi đã không còn”.

“Không nghĩ tới lại gặp được các ngươi ở trong này!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Ngươi không cần đi xác nhận, đi hỏi về lời ta nói, cũng không được nói ra ngoài!”

Linh Nguyên Thanh khom người nói: “Vâng”.

Ông ta chính là cảnh giới Linh Tiên.

Lại cảm nhận được uy h**p rất lớn trên người Tần Ninh.

Thanh niên trước mắt này có lẽ chỉ cần thổi một hơi là có thể g**t ch*t ông ta rồi.

“Lời ta nói tiếp theo, ngươi phải cẩn thận nghe kỹ”.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Ta sẽ giải cứu hết Nhân tộc ở chỗ này ra ngoài, người của U Cổ tộc cứ để ta đối phó, về phần Nhân tộc ở đây, ta cần ngươi tập hợp lại, dẫn bọn họ rời đi với ta”.

Linh Nguyên Thanh càng nghe càng kinh hãi.

“Đại nhân!”

Linh Nguyên Thanh đột nhiên nói: “Trong Cổ Cửu thành, đại nhân vật cấp bậc Tiên Quân đều đã rời đi, nhưng trong này còn có vài vị Cửu Thiên Huyền Tiên đứng đầu, cũng có gần trăm vị Cửu Thiên Huyền Tiên...”, “Những điều này không cần ngươi lo lắng”.

Tần Ninh nói như chém đinh chặt sắt: “Ngươi chỉ cần nói cho ta biết, nhà họ Linh ngươi có năng lực tập trung được mấy vạn Nhân tộc rời đi cùng các ngươi hay không thôi?”

Nghe nói như thế, Linh Nguyên Thanh lúc này quỳ rạp xuống đất: “Tại hạ nắm chắc!”

“Như thế thì tốt!”

Tần Ninh lập tức nói: “Tối nay, ngươi hãy đi thông báo, sáng sớm mai ta sẽ bắt đầu ra tay”.

“Đến lúc đó, ta sẽ thiết lập tiên trận ở khu vực thành tây để tạm thời che chở, khi đại chiến xảy ra, ngươi hãy dẫn bọn họ rời đi!”

Nghe thấy lời này, Linh Nguyên Thanh gật đầu, ánh mắt nóng như lửa.

Nhà họ Linh là người quản lý khu vực thành tây, nghe lệnh các đại nhân U Cổ tộc.

Linh Nguyên Thanh nhìn qua có vẻ được tự do, có một chút quyền thế.

Nhưng chỉ có chính ông ta biết mình chẳng qua là một con chó của U Cổ tộc.

Nghe nói như thế, ánh mắt Linh Nguyên Thanh sáng ngời, chắp tay nói: “Vâng!”

“Đi thôi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10048: Chắc chắn sẽ phải chết.


Tần Ninh chậm rãi nói: “Nếu sáng mai xuất phát mà thiếu một người, ta sẽ giết ngươi”.

Nghe nói như thế, Linh Nguyên Thanh khẽ run lên, gật đầu đáp lại rồi rời khỏi phòng.

Tần Ninh đi ra khỏi phòng, nhìn thấy mấy người nhà họ Tô trong đình viện.

Tô mẫu đã ngừng khóc, vẻ mặt dại ra.

Tô Tinh cũng có vài phần mê mang.

Mấy người Tô Dương Đông, Tô Nguyên, Tô Thác đều không biết làm sao.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Ngày mai rời khỏi nơi này, ta sẽ dẫn các ngươi đi!”

Nghe nói như thế, trong mắt đám người nhà họ Tô đều toả sáng.

Đó là ánh sáng với tự do.

Ở trong Cổ Cửu thành này.

Bọn họ sống, nhưng cũng không phải là sống.

“Tần đại nhân!”

Tô Nguyên mở miệng nói: “Ta nguyện ý trợ giúp Tần đại nhân một tay”.

Tần Ninh cũng cười nói: “Ngươi không cần trợ giúp ta, đến lúc đó phối hợp với Linh Nguyên Thanh, tập hợp mọi người rời đi là được”.

Mấy vạn người từ nam nữ già trẻ, lung tung ồn ào, chỉ cần sơ ý sẽ có thể tổn thất thê thảm.

Dừng một chút, Tần Ninh tiếp tục nói: “Nhưng mà ta còn một việc cần ngươi giúp...”, ... Cổ Cửu thành.

Mặt trời lên cao.

Thành tây có chút yên tĩnh, nhưng ở trong sự yên tĩnh này, sóng ngầm bắt đầu khởi động.

Nhưng thành nam thành bắc thành tây vẫn có rất nhiều người qua lại, vô cùng náo nhiệt.

Về phần trong thành thì còn náo nhiệt hơn.

Nhưng mà trong thành đều là đám nhân vật cấp cao của U Cổ tộc.

Giờ phút này, Tần Ninh dẫn Tô Nguyên đi vào trong thành.

Trên đường rất ít khi nhìn thấy có Nhân tộc qua lại.

Cũng chỉ có nô lệ cảnh giới Tiên Nhân như Tô Nguyên, được đám cấp cao U Cổ tộc dẫn dắt mới có tư cách tiến vào nơi đây.

Trên đường.

Tô Nguyên thấp giọng nói: “Tần đại nhân, trong Cổ Cửu thành này, nơi thần bí nhất chính là tháp Thiên Cổ”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10049: Nếu không không ai có thể giết ta!”


“Trong tháp Thiên Cổ rất kỳ quái, ta từng nghe Linh Nguyên Thanh đại nhân nói, các chiến sĩ U Cổ tộc chộp tới rất nhiều Tiên Nhân của Nhân tộc, tất cả đều bị dẫn vào đó...”, “Mà đến khi được đưa ra thì đã trở thành thi thể”.

“Hơn nữa còn là mất hết máu thịt, là thây khô chỉ có da xương...”, nghe nói như thế, Tần Ninh gật gật đầu.

Tô Nguyên tiếp tục nói: “Những chuyện khuân vác thây khô này, đương nhiên U Cổ tộc sẽ giao cho chúng ta làm”.

“Bởi vậy, Linh Nguyên Thanh đại nhân cũng phát hiện ra hình như đám nhân vật cấp cao của U Cổ tộc đang làm thí nghiệm tà ác gì đó... Dùng máu thịt Tiên Nhân của Nhân tộc để thử làm cái gì đó...”, Tần Ninh lập tức nói: “Cửu Thiên Huyền Tiên của U Cổ tộc đều ở trong tháp Thiên Cổ?”

“Cũng không phải”.

Tô Nguyên lắc đầu nói: “Cửu Thiên Huyền Tiên đều là đại nhân nhất đẳng sử, bọn họ đều có phủ đệ, tháp Thiên Cổ là nơi chỉ có vài vị công tử mới có thể ở lại đi vào...”, “Công tử?”

“Ừm”.

Tô Nguyên tiếp tục nói: “Nhị gia Cố Thanh Huyền của U Cổ tộc có bốn đứa con, bốn vị công tử kia chính là người phụ trách nơi đây...”, “Ngay cả Cửu Thiên Huyền Tiên hình như cũng phải nghe lời bốn vị công tử đó, trừ vài vị Tiên Quân là ngoại lệ”.

Tần Ninh gật đầu.

“Một khi đã như vậy, ngươi trở về đi, ta sẽ đến tháp Thiên Cổ xem”.

“Đại nhân... Rất nguy hiểm...”, Tần Ninh cười nói: “Yên tâm đi, trừ khi là Tiên Quân, nếu không không ai có thể giết ta!”

Nghe nói như thế, Tô Nguyên mới hơi an tâm.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Nhớ lời ta nói với ngươi, nếu tối nay ở đây bùng nổ đại chiến, các ngươi không cần quan tâm đến chuyện ở đây, chỉ cần dẫn mọi người rời khỏi chỗ này là được rồi!”

“Vâng!”

Tô Nguyên rời đi.

Tần Ninh cất bước đi về hướng trung tâm thành.

Trung tâm thành rộng lớn chiếm gần một nửa diện tích Cổ Cửu thành.

Những kiến trúc ở đây nhìn có vẻ đẹp đẽ hơn.

Các tộc nhân U Cổ tộc cũng ăn mặc quý giá hơn.

Tần Ninh đi trên đường.

Chỗ này chỉ là một phân bộ của U Cổ tộc.

Chỉ có Tiên Quân toạ trấn là đã có thể nhìn ra nơi này cũng không phải là chỗ cực kỳ quan trọng của U Cổ tộc.

Nhưng dù vậy, ở đây vẫn có hàng vạn Nhân tộc bị giam giữ, bị đối xử, làm nhục như nô lệ.

Hắn đi dạo một lát rồi đi vào trong tháp Thiên Cổ.

Tần Ninh thở ra một hơi, đi đến cửa tháp Thiên Cổ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10050: “Nếu còn ầm ĩ nữa, ta sẽ cắt lưỡi ngươi!”


Ngoài cửa tháp có tám người đứng gác, tất cả đều là võ giả Huyền Tiên, cầm binh khí trong tay, không hề nhúc nhích.

“Làm gì đấy?”

Khi Tần Ninh tới gần cửa tháp, một người trong đó quát lớn.

Tần Ninh liền nói ngay: “Có chuyện quan trọng cần gặp bốn vị công tử bẩm báo”.

Nghe nói như thế, hộ vệ kia nhìn lệnh bài tam đẳng sử bên hông Tần Ninh, lập tức nói: “Đại công tử và tam công tử ở tầng thứ ba, vào đi!”

“Ừm”.

Tam đẳng sử có tư cách tiến vào tháp Thiên Cổ.

Sau khi đi vào bên trong tháp Thiên Cổ.

Trong tầng thứ nhất rộng lớn.

Có không ít tộc nhân U Cổ tộc đi đi lại lại làm việc.

Đám chiến sĩ U Cổ tộc thì trông coi từng vị võ giả Nhân tộc.

Nhìn qua một cái, có khoảng mười người là cấp bậc Ngọc Tiên, Huyền Tiên.

Hơn nữa, Tần Ninh nhìn trang phục của bọn họ là có thể nhìn ra đây đều là võ giả đến từ mười một thế lực đứng đầu.

Bị bắt đến đây?

Xem ra, mấy vị Tiên Quân đã ra ngoài kia dẫn theo không ít Cửu Thiên Huyền Tiên, các chiến sĩ U Cổ tộc cảnh giới Huyền Tiên đã ra tay với mười một thế lực đứng đầu rồi.

Không biết mấy người Sương Nhi, Thanh Vân, Nhàn Ngư như thế nào rồi, có an toàn hay không.

Tần Ninh đi qua tầng thứ nhất, tìm được bậc thang lên tầng thứ hai, đang chuẩn bị đi lên.

“Thả ta ra, thả ta ra!”

Một giọng nói vang lên, kêu gào ầm ĩ: “Các ngươi có biết đại ca của ta là ai không?

Dám bắt ta đến đây, đại ca của ta sẽ không tha cho các ngươi!”

Giọng nói này nghe rất quen! Tần Ninh xoay người nhìn, nhíu mày lại.

“Câm miệng!”

Thấy thanh niên kia kêu to, một vị cường giả U Cổ tộc Huyền Tiên hầm hừ nói: “Nếu còn ầm ĩ nữa, ta sẽ cắt lưỡi ngươi!”

“Ngươi kêu này, ngươi kêu này!”

Một hộ vệ hầm hừ nói: “Tên nhóc thối, ngoan ngoãn chịu chết đi, cung cấp khí huyết nuôi dưỡng đại nhân chúng ta!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10051: “Nói nhiều vậy làm gì!”


Tần Ninh đi từng bước một đến trước mặt mấy người.

Vài tên hộ vệ kia nhìn thấy lệnh bài tam đẳng sử trên thắt lưng của Tần Ninh thì lập tức chắp tay hành lễ.

Mà thủ lĩnh hộ vệ kia là cường giả Huyền Tiên, bên hông cũng có một lệnh bài.

Hắn ta đưa mắt nhìn về phía Tần Ninh, đánh giá từ trên xuống dưới rồi nói: “Ngươi là ai?

Đều là tam đẳng sử, sao ta chưa bao giờ nhìn thấy ngươi?”

Nghe nói như thế, Tần Ninh cũng nói thẳng: “Ta vẫn luôn ra ngoài làm việc với Cổ Mạnh Cổ Đồng, rất ít trở về, đương nhiên ngươi hiếm khi nhìn thấy ta rồi”.

“Ngươi chưa bao giờ thấy ta, nhưng ta lại từng thấy ngươi, lúc trước đưa người lại đây đã gặp qua vài lần”.

Nghe thấy vậy, tam đẳng sử kia mở miệng nói: “Tên nhóc này da dày thịt béo, dọc đường đều gào khóc, nếu không phải cảm thấy hắn ta tràn đầy khí huyết, có thể dùng để hiến tế cho Cửu Mãnh đại nhân, ta đã sớm làm thịt hắn ta rồi!”

Tần Ninh nói thẳng: “Người này vẫn còn có tác dụng”.

Nghe thấy vậy, vài tên chiến sĩ U Cổ tộc đều nhìn chằm chằm Tần Ninh như hổ rình mồi.

Tần Ninh lập tức nói: “Kẻ này tên là Quân Phụng Thiên, chính là Nhân tộc trong biển Nam Thiên, huynh đệ của Tần Ninh”.

“Tần Ninh là ai?”

Tam đẳng sử kia cảnh giác nói.

Tần Ninh tới gần tam đẳng sử kia, thấp giọng nói: “Ngươi có biết tứ công tử bị giết?

Nhị công tử bị thương không?”

Tam đẳng sử kia nghe nói như thế, sắc mặt căng thẳng, chậm rãi gật đầu.

Việc này vẫn chưa lan truyền trong tộc, chỉ có các đại nhân nhất đẳng sử, nhị đẳng sử, tam đẳng sử mới biết được.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Tứ công tử bị Tần Ninh g**t ch*t, nhị công tử thì bị Tần Ninh đánh trọng thương, mà nếu người này là huynh đệ của Tần Ninh, ngươi nói xem hắn ta có tác dụng hay không?”

Vừa nghe thấy lời này, ánh mắt tam đẳng sử kia sáng ngời.

Nói như vậy, nếu bắt được người này thì đúng là công lao cực lớn.

Có người này trong tay, hoàn toàn có thể khống chế được tên Tần Ninh kia! Tần Ninh lại nói: “Ta đã phát hiện ta tung tích của Tần Ninh, đặc biệt đến bẩm báo đại công tử và tam công tử, kẻ này lại là huynh đệ của Tần Ninh, bắt hắn ta... chắc chắn có thể uy h**p Tần Ninh, cho nên kẻ này không thể chết được!”

Vừa nghe thấy lời này, tam đẳng sử kia lại chà xát hai tay, cười ha ha nói: “Nếu như thế, càng không thể giao kẻ này cho ngươi “.

Hắn ta vừa dứt lời, Tần Ninh liền nhíu mày lại.

“Công lao này, Cổ Dực ta cũng phải có một phần!”

Vừa nghe thấy vậy, Tần Ninh lập tức hiểu ra.

Cổ Dực tiếp tục nói: “Ta và ngươi cùng đi gặp đại công tử và tam công tử”.

Haiz! Tần Ninh yên lặng thở dài trong lòng.

Còn sống không tốt sao?

Sao cứ phải sốt ruột đi chịu chết?

“Được!”

Tần Ninh gật đầu nói: “Tin tức về Tần Ninh là ta tìm được, Quân Phụng Thiên này là Cổ Dực ca bắt được, hai ta đều có công lao”.

“Tiểu lão đệ nói đúng lắm”.

Cổ Dực nói rồi vung tay lên.

Hai người lập tức áp giải Quân Phụng Thiên đến.

Quân Phụng Thiên cứng cổ, hầm hừ nói: “Đại ca của ta là Tần Ninh, các ngươi dám động vào ta, cứ chờ lửa giận của đại ca ta đi!”

“Nói nhiều vậy làm gì!”

Tần Ninh tiến lên đập một cái vào đầu Quân Phụng Thiên, hừ một tiếng nói: “Vội vàng đi chịu chết như thế sao?”

Cái đập này.

Tần Ninh cũng không nhiều lời, nói: “Cổ Dực lão ca, mời...”, “Mời...”, Cổ Dực đưa tay áp giải Quân Phụng Thiên, đi phía trước dẫn đường.

Tần Ninh đi ở phía sau, hướng tới tầng thứ hai.
 
Phong Thần Châu
Chương 10052: Dù sao cũng chỉ có đường chết.


Tầng thứ hai của tháp Thiên Cổ còn có diện tích rộng hơn tầng thứ nhất.

Cũng có không ít người đang qua lại làm việc.

Mà đám chiến sĩ U Cổ tộc thì đang tụ tập trước một cái đỉnh lò.

Nơi này kết nối với tầng thứ nhất, hình như ở bên dưới cái đỉnh còn có từng cột sáng khí huyết bốc lên, bị đỉnh lò thu nạp, luyện hóa, sau đó hội tụ đến chỗ sâu trong tầng thứ hai... Ở trong chỗ sâu kia mơ hồ có tiếng gió gào thét.

Tần Ninh nhìn vài lần.

Cổ Dực lại đẩy Tần Ninh, nói: “Đừng nhìn nhiều...”, “Ở trong có vài vị nhị đẳng sử đại nhân tọa trấn, cẩn thận đắc tội bọn họ”.

Tần Ninh rầu rĩ nói: “Nhị đẳng sử thì làm sao?

Cổ Dực lão ca, lần này chúng ta lập công, chính là một công lao rất lớn, sẽ có thể nhanh chóng tăng lên thành… nhị đẳng sử...”, Cổ Dực nghe nói như thế thì mỉm cười, không nói cái gì.

Nhanh chóng tăng lên thành nhị đẳng sử?

Nằm mơ cái gì vậy! Nhị đẳng sử ít nhất phải là cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên, thấp nhất cũng phải là cấp bậc nhất trọng thiên nhị trọng thiên.

Bọn họ là tam đẳng sử, cho dù lập công lớn bằng trời, nhưng nếu không đạt đến cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên, cũng không thể trở thành nhị đẳng sử.

Trừ khi giống như bốn vị công tử, phụ thân là nhân vật đứng thứ hai U Cổ tộc, bốn vị công tử còn có thiên tư trác tuyệt, tuổi còn trẻ đều là cảnh giới Huyền Tiên.

Nếu không... cả đời này cũng đừng nghĩ tăng chức thành nhị đẳng sử! Cổ Dực tiếp tục dẫn đường, dọc theo cầu thang đi lên phía trên.

Lối vào tầng thứ ba.

Bốn người canh gác bên ngoài.

Tần Ninh nhìn qua, bốn người này đều có khí huyết tiên khí dao động, hiển nhiên đều là cường giả cảnh giới Huyền Tiên cửu thai.

“Chuyện gì?”

Một người trong đó lạnh lùng nhìn hai người Cổ Dực Tần Ninh, hờ hững nói.

Cổ Dực cũng cười, chắp tay nói: “Bốn vị đại nhân, chúng ta có chuyện quan trọng cần bẩm báo đại công tử và tam công tử, chuyện này liên quan đến tên tiểu tặc Tần Ninh kia!”

Tiểu tặc?

Ngươi mới tiểu! Ngươi cả nhà mới tiểu! Mấy cô gái Cốc Tân Nguyệt, Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc, Khúc Phỉ Yên, Khương Thái Vi không có một ai dám nói hắn nhỏ! Các nàng đều không chịu nổi! Thường xuyên đau khổ cầu xin.

Bốn người kia nhìn hai người Tần Ninh, Cổ Dực, một người lập tức tiến vào bẩm báo.

Không lâu sau, người nọ đi ra, nói: “Đi đi, đại công tử và tam công tử triệu kiến các ngươi!”

Cổ Dực vội vàng chắp tay, sau đó ba người cùng nhau tiến vào tầng thứ ba.

Hiển nhiên không gian tầng thứ ba càng lớn hơn, chỉ là phân ra thành từng phòng.

Ba người Cổ Dực, Tần Ninh, Quân Phụng Thiên tiến vào tầng thứ ba, một tỳ nữ dẫn ba người đi quanh co lòng vòng, cuối cùng đến trước cửa một căn phòng trong đó.

“Vào đi!”

Cửa phòng mở ra.

Căn phòng được trang trí giống như cung điện của các thế lực lớn trong Tiên Giới, vô cùng tráng lệ.

Chỉ thấy hai thanh niên ngồi trên ghế chủ toạ ở giữa.

Mà ở bên cạnh hai thanh niên còn có hai người mặc áo bào đen, đeo một cái lệnh bài.

Lệnh bài kia... Nhất đẳng sử! Cửu Thiên Huyền Tiên! Ở trong Cổ Cửu thành, ít nhất phải là cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên tứ trọng thiên mới có tư cách đảm nhiệm nhất đẳng sử.

Cổ Dực tiến vào trong đại sảnh, lập tức co quắp lại.

Tuy nói hai vị thiếu chủ cũng là cảnh giới Huyền Tiên, nhưng cảnh giới cao hơn hắn ta, thân phận lại tôn quý hơn hắn ta không biết bao nhiêu lần.

“Đại công tử, tam công tử!”

Cổ Dực chắp tay: “Khởi bẩm hai vị công tử, kẻ này tự xưng là huynh đệ của Tần Ninh, thuộc hạ liền đưa hắn ta đến”.

Lúc này Tần Ninh cũng vội vàng nói: “Hai vị công tử, thuộc hạ cũng phát hiện ra tung tích của Tần Ninh”.

Quân Phụng Thiên nghe nói như thế thì ngẩn ra.

“Đám súc sinh U Cổ tộc các ngươi lại trốn tránh ở trong này, bắt sinh linh Tiên Giới ta, biến bọn họ thành nô lệ, nếu bị đại ca của ta biết, chắc chắn các ngươi sẽ phải chết”.

Quân Phụng Thiên giận dữ nói.

“Ồ?

Đại ca ngươi?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10053: Bây giờ lại bị người ta… áp chế?


Giờ phút này Cố Nguyên Sinh tựa vào lưng ghế, nhìn về phía Quân Phụng Thiên, cười nhạo nói: “Đại ca ngươi là ai?”

"Đại ca của ta chính là Tần Ninh khiến các ngươi vừa nghe đã sợ mất mật!"

Quân Phụng Thiên cứng cổ nói: "Ta chết không có gì đáng tiếc, nhưng nếu đại ca của ta mà biết là các ngươi giết ta, chắc chắn sẽ khiến các ngươi chết không có chỗ chôn".

"Chờ xem, ông đây sẽ tới địa ngục trước chờ các ngươi!"

Nghe nói như thế, sắc mặt Cố Nguyên Minh lập tức lạnh hẳn xuống.

"Đại ca...", Cố Nguyên Minh đứng dậy, nhìn về phía Cố Nguyên Sinh, lập tức nói: "Tên nhóc này...", Cố Nguyên Sinh khoát tay.

Hắn ta ngồi trên ghế, nhìn Quân Phụng Thiên, lạnh nhạt nói: "Có lẽ ngươi còn không biết đi?"

"Vị đại ca kia của ngươi đã giết tứ đệ của ta, phế đi một đôi tay của nhị đệ ta, ta... cũng đang muốn tìm hắn...", "Nhưng mà, mặc dù vị đại ca kia của ngươi chỉ là cảnh giới Huyền Tiên nho nhỏ, sức chiến đấu so với cảnh giới Huyền Tiên cấp thấp chỉ có hơn chứ không có kém".

"Ngươi bị bắt là chuyện cực kỳ tốt!"

Chuyện cực kỳ tốt?

Quân Phụng Thiên ngẩn người.

"Nếu chúng ta muốn giết hắn, đúng là không dễ dàng, dù sao đám đại nhân nhất đẳng sử, nhị đẳng sử trong Cổ Cửu thành đều có nhiệm vụ riêng, mà nếu lấy ngươi ra để uy h**p hắn, có lẽ sẽ rất thành công!"

Nghe nói như thế, Quân Phụng Thiên ngẩn ngơ.

Mấy tên này muốn dùng mạng sống của hắn ta để uy h**p đại ca?

Không! Tuyệt đối không được! Đại ca chú trọng tình cảm như vậy... Quân Phụng Thiên không khỏi nghĩ đến... Nếu đại công tử tam công tử này bắt hắn ta tìm được đại ca, tra tấn hắn ta ở trước mặt đại ca, chắc chắn đại ca sẽ không chịu nổi.

Đến lúc đó, hai tên công tử này mà bắt đại ca tự sát... Đại ca vì cứu hắn ta, sẽ tự sát thật.

Sau đó đại ca chết.

Hắn ta cũng phải chết.

Không không không! Tuyệt đối không được! Quân Phụng Thiên đột nhiên cắn răng một cái, dậm chân, giận dữ quát: "Các ngươi đừng có nằm mơ!"

"Lấy ta để uy h**p đại ca ta?

Mẹ nó cứ nằm mơ đi!"

"Cho dù ông đây có phải tự bạo cũng sẽ không để các ngươi thực hiện được!"

Quân Phụng Thiên tức giận mắng mỏ, khí thế trong cơ thể cuồn cuộn sôi trào.

Hắn ta thật sự muốn tự bạo! Ngay lập tức, hai gã nhất đẳng sử mặc áo bào đen kia lập tức đứng chắn ở trước mặt thiếu chủ nhà mình.

Đồng thời, sắc mặt Cổ Dực trắng bệch, không nghĩ tới tên trước mắt này lại ngu ngốc như thế, vội vàng rút lui.

Thực lực của Quân Phụng Thiên bị phong ấn, nhưng vẫn có thể tự bạo, Huyền Tiên nho nhỏ này tuyệt đối không đơn giản.

"Haiz...", đột nhiên.

Trong phòng, một tiếng thở dài vang lên.

"Ngươi đúng là tên ngốc!"

Giọng nói mang theo vài phần bất đắc dĩ vang lên.

Một bàn tay đặt lên trên vai Quân Phụng Thiên.

Hắn ta vốn định tự bạo, lúc này khí tức dần bị áp chế.

"Hả?"

Quân Phụng Thiên ngẩn ngơ.

Đây chính là bí pháp của hắn ta.

Tần Ninh giờ phút này đưa tay đặt lên vai Quân Phụng Thiên, cạn lời nói: "Ta vất vả tìm cách tính kế, còn chưa kịp bắt đầu, đã bởi vì tên ngốc ngươi mà hỏng mất rồi".

Nghe nói như thế, Quân Phụng Thiên lại ngẩn người.

"Ca?"
 
Phong Thần Châu
Chương 10054: Ngươi biến thành bộ dáng của U Cổ tộc?"


Nhìn thanh niên U Cổ tộc tiêu chuẩn mặc quần áo dính máu, da thịt đỏ sậm, hai bên thái dương có huyết văn lan tràn, Quân Phụng Thiên ngây ra.

"Ta... không có đệ đệ ngốc như ngươi!"

Tần Ninh vỗ vỗ bả vai Quân Phụng Thiên.

Giờ phút này, quần áo đỏ như máu hóa thành màu trắng.

Da thịt và khuôn mặt phục hồi như cũ.

Tần Ninh hóa thành dáng vẻ vốn có.

"Là ngươi!"

"Tần Ninh!"

Khi biết được tứ đệ bị giết, nhị đệ bị phế đi, bọn họ đã lập tức hỏi Cổ Đằng, phác hoạ ra bức hoạ của Tần Ninh.

Thanh niên trước mắt này không phải chính là Tần Ninh sao.

Ngay lập tức, kia hai vị nhất đẳng sử mặc áo bào đen đằng đằng sát khí, đang định cử động… "Ta khuyên các ngươi đừng nhúc nhích!"

Tần Ninh chỉ lên vai mấy người.

Ở cổ mấy người đều xuất hiện một con cổ thú.

Thiên Ngô Cổ Công.

Sa Mạn La Xà Cổ.

Đại Lực Hùng Cổ.

Hấp Ma Văn Cổ.

Bốn con cổ thú chỉ lớn bằng ngón cái.

Ngay cả hai người mặc áo bào đen cũng không biết bốn con cổ thú này bò đến cổ bọn họ từ bao giờ.

Hai người mặc áo bào đen nhìn nhau, bóng người chợt lóe.

Nhưng đột nhiên.

Hai người vừa bước ra một bước, thân hình đã run rẩy kịch liệt, ngã xuống đất.

Đại Lực Hùng Cổ và Hấp Ma Văn Cổ bám trên vai hai người đã lập tức cắn đứt cổ bọn họ, cắn nuốt hồn phách của hai người.

Nhanh.

Quá nhanh! Tần Ninh cười nói: "Mấy con cổ thú này đã bị ta thu phục, cho chúng nó ăn máu Quân giả, đại khái là cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên thất trọng thiên, bát trọng thiên".

"Nếu hai vị công tử phối hợp, sẽ không phải chết đi giống hai vị nhất đẳng sử bọn họ đâu".

Cố Nguyên Sinh, Cố Nguyên Minh cứng ngắc đứng tại chỗ.

Bọn họ đã phái người đi tìm kiếm Tần Ninh.

Nhưng không nghĩ đến.

Tần Ninh lại trà trộn vào trong Cổ Cửu thành này rồi! Vừa rồi kẻ này ngụy trang thành tộc nhân U Cổ tộc, hai người bọn họ căn bản không hề nhận ra chút nào.

Bên kia, Cổ Dực chậm rãi lui về phía sau.

Một tiếng ầm vang lên.

Đầu hắn ta nổ tung.

Thị Huyết Hồng Nghĩ Cổ trở lại trên vai Tần Ninh.

Thi thể Cổ Dực chậm rãi ngã xuống đất.

"Ta đã nói là đừng nhúc nhích rồi mà...", Tần Ninh nhìn thoáng qua thi thể Cổ Dực, không còn gì để nói nữa.

Quân Phụng Thiên nhìn Tần Ninh từ trên xuống dưới, hiếu kỳ nói: "Ca, ngươi biến thành... Ngươi biến thành bộ dáng của U Cổ tộc?"

Ngụy trang! Lợi hại! Tần Ninh điểm vài cái lên người Quân Phụng Thiên, cởi bỏ cấm chế, sau đó nói: "Ngươi dẫn Đại Lực Hùng Cổ, Hấp Ma Văn Cổ, Ám Ảnh Huyết Bức Cổ, Thị Huyết Hồng Nghĩ Cổ đi xuống tầng thứ nhất tầng thứ hai, khống chế những người đó, đóng cửa tháp Thiên Cổ lại!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10055: "Thông minh".


Hắn vừa nói xong, bốn con cổ trùng liền nhảy lên trên vai Quân Phụng Thiên.

Quân Phụng Thiên ngạc nhiên nói: "Chúng nó nghe lời ta sao?"

"Không!"

Tần Ninh cười nói: "Chúng nó nghe lời ta!"

"...", Quân Phụng Thiên ngẩn người, lập tức cười ha ha, xoay người đi ra.

"Đại Hùng, Tiểu Văn!"

Ngoài cửa truyền đến giọng nói tràn ngập hưng phấn của Quân Phụng Thiên.

"Các ngươi canh gác ở cửa tầng thứ nhất, bất kỳ kẻ nào cũng không được ra vào, che giấu tất cả động tĩnh ở trong tháp Thiên Cổ".

Hai cổ trùng chợt lóe lên, biến mất không thấy.

"Tên kia, ngươi làm gì đấy?"

Giọng nói một gã hộ vệ vang lên.

"Làm gì à?

Làm mẹ ngươi!"

Quân Phụng Thiên hầm hừ, một tiếng hét thảm vang lên.

Ngay sau đó, những tiếng kêu thảm thiết cũng liên tục vang lên... Tầng thứ ba, trong phòng.

Tần Ninh ngồi trên ghế ở chính giữa, cầm cái chén ngọc trên bàn lên.

"Trà Tuyết Phù Linh Long tốt nhất, các ngươi cũng rất biết hưởng thụ đấy".

Tần Ninh cầm chén trà lên thưởng thức, sau đó nói: "Danh tiếng của tứ kiệt U Cổ tộc như sấm đánh bên tai, ta thấy người trong Cổ Cửu thành có vẻ cực kỳ tôn kính huynh đệ bốn người các ngươi!"

Cố Nguyên Sinh và Cố Nguyên Minh đứng yên tại chỗ, Thiên Ngô Cổ Công và Sa Mạn La Xà Cổ thỉnh thoảng giật giật thân hình lớn bằng ngón cái.

Điều này làm cho Cố Nguyên Sinh và Cố Nguyên Minh đều không dám cử động dù là một cái thật nhỏ.

Cổ trùng cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên thất trọng thiên, bát trọng thiên có thể g**t ch*t bọn họ trong nháy mắt, không có một trăm loại biện pháp thì cũng sẽ có chín mươi chín.

Thi thể hai vị nhất đẳng sử đã chứng minh điểm này.

Nếu hai người cử động một chút, chỉ sợ Tần Ninh sẽ lập tức giết bọn họ.

Rốt cuộc tên khốn này làm được kiểu gì?

"Đừng thử nữa!"

Giọng nói của Tần Ninh vang lên, hắn cười ha hả nói: "Mấy con cổ trùng này là ta lấy bí pháp Nhân tộc để khống chế, thủ đoạn dùng cổ của U Cổ tộc các ngươi đều đã mất đi hiệu lực với chúng nó rồi".

"Nói tới đây, không thể không cảm ơn Cổ Nguyên Lập, tên kia dẫn ta tới tháp Địa Cổ, mấy con cổ thú này cũng là ta lấy được trong tháp Địa Cổ!"

Tần Ninh chậm rãi nói: "Hai vị, Cố Nguyên Triết công tử kia đã được cứu chưa?"

Nghe nói như thế, sắc mặt Cố Nguyên Sinh, Cố Nguyên Minh trầm xuống.

Cố Nguyên Triết! Đúng là bị Tần Ninh gây ra! Bây giờ người này lại tỏ ra bình tĩnh ở trước mặt bọn họ như vậy.

Đột nhiên.

Cố Nguyên Sinh ngẩn ngơ nhìn thấy Tần Ninh, ngạc nhiên nói: "Ngươi... cố ý...", cố ý?

Cố Nguyên Minh khó hiểu nhìn đại ca nhà mình.

"Ngươi cố ý giữ lại mạng sống nhị đệ của ta, chính là để dẫn ngươi vào trong Cổ Cửu thành!"

Tần Ninh cười nói: "Nhưng mà nếu không phải đi vào Cổ Cửu thành, ta còn không biết U Cổ tộc các ngươi... lại đáng chết như vậy...", "Tần Ninh!"

Cố Nguyên Sinh đột nhiên nói: "Ngươi đừng chống cự vô ích nữa!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10056: Chỉ có hai biện pháp.


"Cho dù hàng nghìn vạn sinh linh của thế giới Thương Mang cộng lại cũng không thể chống lại các nhân vật lớn như thần linh đâu".

"Những chuyện về chúng ta mà bây giờ ngươi chứng kiến chỉ là một góc nhỏ của ngọn núi thôi".

Nghe nói như thế, Tần Ninh uống một hớp trà, cười nói: "Vậy sao?

Vậy các ngươi hãy mang cả ngọn núi đến đè sập thế giới Thương Mang đi?"

Nghe thấy lời này, Cố Nguyên Sinh và Cố Nguyên Minh đều biến sắc, hầm hừ.

"Còn không phải bởi vì Vô Thượng Thần Đế không có ở đây, các đại tộc các ngươi mới có thể không kiêng nể gì tiến vào thế giới Thương Mang sao?"

"Ta tổng hợp lại những tin tức mình tìm được lúc trước, đã biết các tộc các ngươi tiến vào đại lục Vạn Thiên, thế giới Cửu Thiên đều phải trả giá cực kỳ thê thảm, còn bị một vài không gian mà Vô Thượng Thần Đế tạo ra hạn chế".

"Để có được một vạn người tiến vào, chắc cũng phải có hơn trăm đã chết đi?"

Cố Nguyên Sinh hừ lạnh nói: "Thế giới Thương Mang có hàng nghìn vạn sinh linh, nhưng ở thế giới bên ngoài lại có hơn tỉ vạn sinh linh, tổn thất đó không đáng vào đâu cả".

"Vậy các ngươi cứ tiếp tục đến đi".

Tần Ninh cười nhạo nói: "Tới một người, ta lại giết một người là được".

"Ngươi đang muốn làm trái ý trời!"

"Tu hành vốn là làm trái ý trời mà".

Cố Nguyên Sinh lạnh lùng nhìn Tần Ninh.

Qua một hồi lâu, Cố Nguyên Sinh thở dài, nói: "Làm sao phải chịu chết như thế, lại nói, chúng ta chỉ đến để tìm kiếm một vật thôi!"

"Gọi là xá lợi gì đó phải không?"

Nghe thấy lời này, Cố Nguyên Sinh ngẩn người.

"Lúc trước ta gặp người của Viêm tộc Vũ tộc, bọn họ đã nói như vậy".

Cố Nguyên Sinh nghe nói như thế, không khỏi cười nói: "Đó là cách mà bọn họ gọi, tộc của ta gọi là Mắt Thần!"

Mắt Thần?

Phong thần châu có nhiều tên như vậy sao?

Rốt cuộc cái nào mới là tên đúng! Cố Nguyên Sinh tiếp tục nói: "Mắt Thần là thứ mà các đại nhân vật thần linh muốn, bọn họ nhất định phải có được".

"Sau đó bọn họ phái chúng ta tiến vào thế giới Thương Mang tìm kiếm Mắt Thần, đồng thời ở bên ngoài, Vô Thượng Thần Đế kia cũng không ngừng bị đuổi giết".

"Chỉ cần chúng ta tìm được Mắt Thần, hoặc là Vô Thượng Thần Đế bị bắt giữ, đều tính là thành công".

Những chuyện như thế này, Cố Nguyên Sinh vốn không có tư cách biết.

Nhưng phụ thân hắn ta là quản lý U Cổ tộc, hắn cũng mơ hồ biết một ít.

Mà đối với Tần Ninh mà nói.

Bây giờ hắn đã biết nguyên nhân thật sự mà phụ đế rời đi.

Thế giới Thương Mang tựa như thân thể phụ thân vậy, mà phụ thân chính là linh hồn của thế giới Thương Mang.

Phụ thân chạy.

Mặc dù là những thế lực mạnh mẽ kia cũng không thể dùng thực lực cường đại để kiên quyết vọt vào thế giới Thương Mang được.

Chỉ có hai biện pháp.

Thứ nhất, bắt lấy phụ thân, mở ra phong ấn của thế giới Thương Mang, dị tộc ngoài thế giới chen chúc đến, lật tung thế giới Thương Mang ra.

Thứ hai là giống như bây giờ, phái từng tộc từng tộc đến thế giới Thương Mang tìm kiếm tin tức của thứ kia.
 
Phong Thần Châu
Chương 10057: "Ngươi có biết ta là ai không?"


Mà nay.

Tần Ninh cũng đã xác định.

Thứ mà những người này muốn tìm chính là phong thần châu mà phụ thân để lại cho mình.

Nhưng rốt cuộc nó có chỗ nào kì diệu, Tần Ninh cũng không rõ ràng.

Công dụng thần kỳ duy nhất bây giờ chính là mỗi khi hắn giết dị tộc nào đó, sẽ đều bị phong thần châu hấp thu một loại lực lượng, biến thành đan.

Mà viên đan được hoá thành đó lại có hiệu quả tinh lọc.

Đều có tác dụng rất lớn trong việc tu hành, tăng cấp, chữa thương của võ giả.

Theo điểm này, Tần Ninh đã nhìn ra, phong thần châu tuyệt đối còn có công dụng thần kỳ càng không thể tưởng tượng được hơn.

Chỉ là điều khiến Tần Ninh không thể hiểu được là, năm đó lão phụ thân đã lấy được phong thần châu này như thế nào?

Hơn nữa, phụ thân chính là Vô Thượng Thần Đế, nhân vật mạnh nhất thế giới Thương Mang, mấy Thần Đế khác cộng lại cũng không đủ để một mình phụ thân đánh.

Lão phụ thân cường đại như vậy... Trực tiếp tự mình mang theo phong thần châu chạy trốn không tốt sao?

Lại đưa phiền toái đó cho con mình, mình thì chạy mất.

Làm cho thế giới Thương Mang bị vạn tộc ngoài thế giới xâm lấn... Chỉ là nếu cẩn thận nghĩ lại, Tần Ninh cũng hiểu được lão phụ thân xử lý như thế cũng đúng.

Dù sao... Lão phụ thân mang theo phong thần châu chạy, nếu bị đám người gọi là thần linh ở ngoài thế giới biết, chỉ sợ thế giới Thương Mang sẽ trực tiếp bị người ta phá huỷ, lấy điều này để uy h**p phụ thân giao ra phong thần châu.

Nếu nghĩ lại tỉ mỉ, hình như để phong thần châu ở trong thế giới Thương Mang là lựa chọn tốt nhất.

Tần Ninh cũng đã biết được tình huống đại khái sau khi tra xét ở đại lục Vạn Thiên, Hạ Tam Thiên, Trung Tam Thiên những năm gần đây rồi.

Nhưng điều duy nhất khiến hắn không hiểu được đó là, phong thần châu này rốt cuộc là cái gì! Điều khó hiểu thứ hai chính là, Diệp Chi Vấn rốt cuộc là ai! Từng là thiếu minh chủ Cửu Thiên Vân Minh, quản lý chư thiên vạn giới, đã lâu rồi Tần Ninh không được trải qua cảm giác ngươi muốn giết ta nhưng ta lại không biết ngươi là ai này.

Mà loại cảm giác này đã kéo dài liên tục mấy vạn năm.

Từ khi Diệp Chi Vấn xuất hiện đến bây giờ, vẫn là như thế.

Điều này làm cho trong lòng Tần Ninh vô cùng khó chịu! "Ca!"

Đúng lúc này, Quân Phụng Thiên đi đến.

"Ta đã giết hết những người nên giết của U Cổ tộc rồi, có một số người đầu hàng thì đã bắt lại hết rồi".

Tần Ninh gật đầu.

"Hai vị công tử, đi theo ta đi".

Tần Ninh cười nói: "Ta sẽ cho các ngươi nhìn xem, cảm giác cửa nát nhà tan là như thế nào".

Nghe nói như thế, Cố Nguyên Sinh và Cố Nguyên Minh đều biến sắc.

"Tần Ninh, ngươi đừng nhúng tay vào, chỉ dựa vào mấy con cổ trùng, ngươi sẽ không làm được trò trống gì đâu".

Cố Nguyên Sinh vội vàng khuyên: "Nếu ngươi gia nhập vào U Cổ tộc ta, ta cam đoan ngươi tuyệt đối sẽ nhận được những thứ mà cả Tiên Giới không thể cho của ngươi, thậm chí tương lai, ngươi có thể ra ngoài thế giới, được chứng kiến cái gì gọi là trời đất càn khôn, cái gì gọi là thế giới hoàn vũ!"

Tần Ninh đột nhiên xoay người, xuất hiện ở trước mặt Cố Nguyên Sinh, đưa tay bóp cổ hắn ta.

Những tiếng răng rắc vang lên, sắc mặt Cố Nguyên Sinh ảm đạm.

"Gia nhập?"

Giờ phút này Tần Ninh tản ra sát khí kh*ng b*, làm cho hai người cảm thấy tử vong và áp lực đang tới gần.

Người này thật sự sẽ ra tay giết bọn họ! Tần Ninh sẵng giọng, hờ hững nói: "Ta chính là con trai của người đứng đầu thế giới Thương Mang - Vô Thượng Thần Đế, Nguyên Hoàng Thần Đế!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10058: Đây tuyệt đối là nhân vật cao cao tại thượng.


Tần Ninh vung tay lên.

Ầm một tiếng.

Cả người Cố Nguyên Sinh ngã nhào xuống đất.

"Bây giờ làm phiền hai vị dời bước, cùng đi theo ta nhìn xem Cổ Cửu thành này bị diệt như thế nào!"

Nghe nói như thế, sắc mặt Cố Nguyên Sinh và Cố Nguyên Minh vô cùng khó coi.

Rốt cuộc Tần Ninh muốn làm cái gì?

Tiêu diệt Cổ Cửu thành?

Một mình hắn sao?

Hay là Cổ Cửu thành đã bị các thế lực đứng đầu biển Nam Thiên lần này tiến vào di tích cổ Đông Vĩnh thành phát hiện, cùng nhau tấn công đến đây?

Không có khả năng! Những người đó căn bản không có khả năng phát hiện ra nơi Cổ Cửu thành ẩn nấp.

Hơn nữa các vị Tiên Quân đại nhân đã dẫn dắt không ít Cửu Thiên Huyền Tiên ra ngoài tìm đám võ giả của biển Nam Thiên, yêu cầu hợp tác.

Nếu đồng ý hợp tác sẽ giữ lại mạng sống.

Không đồng ý hợp tác, chém giết hầu như không còn.

Đây cũng là lí do thành lập ban đầu của Cổ Cửu thành.

Nơi này là một phân bộ bí mật của U Cổ tộc.

Sau này thâu tóm biển Nam Thiên, U Cổ tộc chuẩn bị lấy nơi đây làm trung tâm của U Cổ tộc ở cả biển Nam Thiên.

Rốt cuộc Tần Ninh muốn làm như thế nào, không ai biết.

Hai người Cố Nguyên Sinh, Cố Nguyên Minh được dẫn vào tầng thứ nhất.

Giờ phút này.

Tầng thứ nhất, thi thể võ giả U Cổ tộc nằm ngổn ngang.

Trong đó còn có một số võ giả Nhân tộc tụ tập một chỗ, đại khái khoảng hai ba mươi người.

Ba người cầm đầu cầm tiên khí trong tay, đằng đằng sát khí.

Quân Phụng Thiên tiến lên nói: "Đại ca, ta giới thiệu cho ngươi".

"Vị này chính là trưởng lão của Thanh Vân cung, La Tấn Tùng đại nhân, ta biết ông ta, ông ta cũng bị bắt đến đây cùng ta".

La Tấn Tùng nhìn qua có vẻ rất cao lớn tráng kiện, cả người cuồn cuộn cơ bắp, nhìn về phía Tần Ninh, khom người nói: "Thuộc hạ bái kiến Tần tiên sinh".

"Ừm...", Tần Ninh chính là sư phụ của cung chủ Dương Thanh Vân.

Bây giờ từ trên xuống dưới Thanh Vân cung, lớn đến trưởng lão đường chủ, nhỏ đến đệ tử tạp dịch, tất cả đều có một bức tranh về Tần Ninh.

Cung chủ còn tự mình hạ lệnh, mọi người nhìn thấy Tần Ninh đại nhân cũng giống như nhìn thấy bản thân cung chủ.

La Tấn Tùng tuy chỉ là một vị Cửu Thiên Huyền Tiên tam trọng thiên, nhưng cũng biết Tần Ninh đại diện cho cái gì.

Sư phụ của cung chủ Dương Thanh Vân và phó cung chủ Lý Nhàn Ngư.

Phu quân của phó cung chủ Vân Sương Nhi.

Đây tuyệt đối là nhân vật cao cao tại thượng.

Tuy rằng Tần Ninh chỉ là cảnh giới Huyền Tiên.

Quân Phụng Thiên tiếp tục nói: "Vị này chính là Giao Hoành Đại tiền bối của Tam Vĩ Lân Giao tộc, vị này chính là Liễu Ngọc Huyên đại nhân của Hạo Thiên phủ, đều bị người của U Cổ tộc bắt tới, chuẩn bị hiến tế cho Cửu Mãnh".

Nhưng Tần Ninh là ngoại lệ.

Ai mà chẳng biết thân phận địa vị của vị này bây giờ chứ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10059: "Còn chưa tới lúc cần hỏi ngươi".


"Ba mươi người còn lại đều là Cửu Thiên Huyền Tiên, Huyền Tiên, Ngọc Tiên đến từ các thế lực, cũng đều bị bắt đến, suýt chút nữa bị hiến tế".

Những người đó đều đồng loạt nhìn về phía Tần Ninh, trong mắt tỏa sáng lấp lánh.

Mà giờ phút này, ở bên kia tầng thứ nhất còn có hơn hai mươi vị võ giả U Cổ tộc, đa số đều là cảnh giới Huyền Tiên, cũng có mấy Cửu Thiên Huyền Tiên, nhưng chỉ từ nhất trọng thiên đến tam trọng thiên.

Hai mươi mấy vị võ giả U Cổ tộc này đều bị phong ấn thực lực, cuộn mình ở góc, không còn chút thực lực nào trước kia nữa.

Quân Phụng Thiên liền nói ngay: "Vốn dĩ mọi người bị tra tấn thảm thiết, đều muốn giết sạch những người này, nhưng lại nghĩ chắc sẽ còn có tác dụng với đại ca, nên mới để lại một ít người sống".

"Ừm".

Tần Ninh nhìn về phía hai mươi mấy người, cười nói: "Chư vị đều làm việc trong tháp Thiên Cổ này, chắc hẳn sẽ biết Cửu Mãnh đại nhân trong tháp Thiên Cổ rốt cuộc là cái gì đi?"

Hắn vừa dứt lời, không có một ai trả lời.

"La Tấn Tùng".

"Có thuộc hạ".

"Chém một tên trước đi!"

"Vâng".

La Tấn Tùng đi ra phía trước, không nói hai lời, nhấc khoan đao trong tay lên, trực tiếp lôi ra một vị Cửu Thiên Huyền Tiên, chém một đao xuống.

Máu tươi bắn tung toé.

Đầu mình hai nơi.

Các chiến sĩ khác của U Cổ tộc đều vô cùng hoảng sợ.

"Bây giờ có ai trả lời ta không?"

Tần Ninh chậm rãi nói.

Vẫn không có người nào mở miệng.

"Chém thêm một tên nữa!"

La Tấn Tùng lại lôi ra một vị Huyền Tiên, một đao chém mất mạng.

Lúc trước, ông ta cũng bị tra tấn như thế này.

Nếu không có Tần Ninh đột nhiên xuất hiện ở đây, có lẽ ông ta cũng đã bị lấy máu thịt để hiến tế rồi.

Sau khi chém bốn năm người liên tiếp, vẫn không có ai mở miệng trả lời.

Tần Ninh bất đắc dĩ nói: "Tiếp tục chém!"

La Tấn Tùng lại bắt thêm một người nữa.

"Ta nói, ta nói!"

Sắc mặt người nọ trắng bệch, lúc này quỳ xuống đất cầu xin tha thứ: "Ta nói, ta biết cái gì đều nói hết".

Tần Ninh trực tiếp hỏi: "Cửu Mãnh đại nhân là cái gì?"

"Cổ Thổ, ngươi muốn phản bội U Cổ tộc, phản bội thần linh đại nhân trong tín ngưỡng của ngươi sao?"

Giờ phút này Cố Nguyên Minh siết chặt tay lại, giận dữ quát.

Vèo... Ngay sau đó.

Tần Ninh lấy đao trong tay La Tấn Tùng ra, trực tiếp chém một đao về phía cánh tay Cố Nguyên Minh.

Bịch một tiếng.

Máu tươi phun ra.

Tần Ninh đưa đao cho La Tấn Tùng, nhìn về phía Cố Nguyên Minh, lạnh lùng nói: "Còn chưa tới lúc cần hỏi ngươi".

Giờ phút này, Cố Nguyên Sinh nâng tam đệ, nhìn về phía Tần Ninh, trong lòng lạnh lẽo.
 
Back
Top Dưới