Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9620: Móng vuốt khổng lồ tung trảo.


Cả người Tần Ninh bùng nổ lực lượng.

Người đàn ông trước mặt hắn bị nổ tung thành bột phấn, hơi thở hồn phách tan biến không chừa lại chút nào.

Hắn vừa ra tay đã khiến cho mỗi một vị Ngọc Tiên xung quanh trợn mắt.

Đây là... người thật việc thật.

Lúc này, bọn Minh Thủy Tuyền, Tào Hạo Nhiên và Nghiêm Tử An không thể tin nổi nhìn về phía Tần Ninh.

Thực lực của tên này chỉ mới tới cảnh giới Kim Tiên mà lại có thể g**t ch*t Ngọc Tiên!

“Tào Hạo Nhiên, Nghiêm Tử An, các ngươi đi theo ta g**t ch*t hắn”.

Minh Thủy Tuyền không hề coi thường Tần Ninh.

Luồng sát khí kh*ng b* bùng nổ.

Ầm! Cả thiên địa vang vọng tiếng đùng đoàng.

Ba người bay lên trời, lao thẳng về phía Tần Ninh.

Hắn thấy ba vị Ngọc Tiên đánh về phía mình, lòng vẫn rất bình tĩnh, Tần Ninh cầm đao và kiếm trong tay, như tiên như ma.

“Đến đây nào!”

Dứt lời, Tần Ninh chuẩn bị vung đao chém tới.

Nhưng ngay lúc ấy.

Trên không trung, một bóng người từ trên trời giáng xuống.

Móng vuốt khổng lồ tung trảo.

Ba vị Ngọc Tiên không chút phòng bị, không hề chống lại, rồi bị móng vuốt tóm tới, tiếng ầm ầm vang lên, rồi hạ xuống mặt đất.

“Như con kiến hôi vậy mà cũng dám ra tay với Tần gia của ta!”

Một giọng nói cực kỳ đắc ý bỗng truyền tới.

Ngay sau đó, trên bầu trời Thiên Thông Đạo xuất hiện một bóng dáng che lấp cả bầu trời giáng xuống.

Ngay giờ phút ấy, Thiên Thông Đạo trông còn u ám hơn ngày thường nhiều.

Bóng dáng khổng lồ kia từ trên trời giáng xuống như có thể nuốt hết tất cả mọi thứ.

Thấy thế, Tần Ninh nhíu mày.

Tần Ninh tối sầm mặt xuống, quát to: “Kẻ nào giả thần giả quý ở đó, mau cút ra đây!”

Ngay sau đó, giữa tầng mây bỗng xuất hiện một bóng dáng khổng lồ rồi lại biến mất không thấy tăm hơi.

Một thân hình cao ba trượng trông như một mũi tên sắc bén đáp

xuống vững vàng bên cạnh Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 9621: Tần Ninh khá hài lòng.


Chính cái đầu.

Một đôi cánh.

Một cặp móng vuốt.

Cả người lộ ra làn da đỏ thẫm như lân thạch, toát ra một hơi lửa rực cháy và một hơi nước mát lành.

Trên chín cái đầu kia có chín cái mào, toát lên một luồng khí tức uy nghiêm và kh*ng b*.

“Ồ?”

Tần Ninh kinh ngạc thốt lên: “Mọc sừng rồi hả?”

Cửu Anh nghe thế, đáp lại hắn bằng một ánh mắt kỳ lạ nói: “Chưa có, hơn nữa... gia, cái kia không gọi là sừng, cái này dòng dõi Cửu Anh chúng ta gọi là... ớ... gọi gì nhỉ?”

Tần Ninh cười nói: “Sừng rồng, sừng trâu cũng đều là sừng cả, nói kiểu gì chả được?”

“Hung thú Cửu Anh khống chế lửa và nước, trời sinh có chín cái đầu, mỗi đầu mọc ra một sừng, mỗi lần mọc đều là một lần lột xác quan trọng”.

Nó không chỉ là sự thay đổi về ngoại hình mà còn là thay đổi về bản chất huyết mạch.

Hung thú và các thú tộc khác không giống nhau.

Huyết mạch phải có sự lột xác thì mới mạnh lên được, không có cái gì gọi là thức tỉnh, chỉ có thể tự dựa vào sức mình lột xác mà thôi.

Lột xác thành công thì phi thăng lên Cửu Thiên! Còn lột xác thất bại thì bị chôn vùi dưới mặt đất.

Chỉ đơn giản vậy thôi.

Lúc này, trên đầu Cửu Anh nhiều thêm một cái mào gà dữ tợn như lân thạch, da thịt bên ngoài thoáng hiện lên vài dòng khí tức nóng rực và mát lạnh vờn quanh.

“Có vẻ tiên lôi Tam Thiên rất có ích với ngươi”.

Tần Ninh khá hài lòng.

“Cảm tạ Tần gia ạ!”

Cửu Anh cười hì hì nói.

“Bớt diễn trước mặt ta đi, ngoài miệng thì nói cảm ơn ta còn trong lòng thì mắng ta xối xả!”

“...”, Cửu Anh ngẩn ngơ.

Nó đã quên mất mình ký kết Sinh Tử Ám Ấn, lòng nó nghĩ gì Tần Ninh đều biết hết.

“Gia, người hiểu nhầm rồi...”, Cửu An vội vàng biện minh.

Tần Ninh không thèm quan tâm nói: “Vậy tùy ngươi”.

“Nhưng mà, Cửu Anh không phải là tên của ngươi mà chỉ là tên gọi chung của bộ tộc ngươi mà thôi, bắt đầu từ hôm

nay ta đặt cho ngươi một cái tên”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9622: Minh Thủy Tuyền bị giết rồi.


Cửu Anh vội vàng nói: “Được lắm, được lắm, đa tạ Tần gia ban tên ạ”.

“Tên là Tần Anh”.

“...”, Cửu Anh suy sụp mất.

Người có thật tâm muốn đặt tên hả?

Đây chẳng phải là cho ta cái họ thôi à?

Cửu Anh... Tần Anh! Mà còn là họ Tần!

“Sao thế?”

“Không vừa ý à?”

“Nào có! Vui lắm ạ”.

Cửu Anh vội vàng cười nịnh nọt, Tần Ninh nói: “Chỉ là một cái tên thôi mà, đỡ sau này khi gặp phải đồng tộc của ngươi thì ta gọi ngươi là Cửu Anh thì thế nào đây?”

Ha ha! Ngươi là nhất! Ngươi nói là được! Cửu Anh lười nói thêm.

Nó cũng không dám phản bác.

“Ngươi đè chết ba tên kia rồi hả?”

Tần Ninh hỏi.

Một đầu của Cửu Anh há miệng ra, ba cái thi thể kia đang nằm dưới đất bị hút lên.

Minh Thủy Tuyền, Tào Hạo Nhiên và Nghiêm Tử An.

Bấy giờ, xương cốt trên người ba vị Ngọc Tiên hùng mạnh đều đã gãy, quần áo rách rưới, hơi thở hấp hối.

Lúc nãy, khi Cửu Anh vừa mới xuất hiện, nó chỉ dùng một móng vuốt mà đã khiến cho cả ba người họ suýt thăng thiên.

Đây là thực lực gì chứ?

Là Huyền Tiên ư?

Bên cạnh Tần Ninh lại có một hung thú cảnh giới Huyền Tiên ư?

Bọn họ không hề biết điều đó.

Nếu biết thì sao bọn họ dám mò tới chứ! Lúc này, áo váy trên người Minh Thủy Tuyền rách nát, tay gãy xương, trên mặt vươn vết máu.

“Tần Ninh, Vạn Tiên Lâu không phải là nơi mà ngươi có thể đắc tội được đâu!”

“Hả?”

Minh Thủy Tuyền nói tiếp: “Tranh thủ bây giờ còn đường sống, tốt nhất nên thả bọn ta ra, nếu không...”, chát! Minh Thủy Tuyền còn chưa dứt lời, Tần Ninh đã cho bà ta một cái tát.

Chết đến không thể chết lại! Hai người Tào Hạo Nhiên và Nghiêm Tử An la liệt một bên choáng váng đầu óc.

Minh Thủy Tuyền bị

giết rồi.
 
Phong Thần Châu
Chương 9623: Tên này điên rồi.


Tần Ninh cứ thế mà... g**t ch*t Minh Thủy Tuyền ư?

“Ngươi... ngươi ngươi...”, Tào Hạo Nhiên và Nghiêm Tử An sững sờ.

“Ngươi không biết bà ta là ai à?”

Tào Hạo Nhiên run rẩy hỏi.

“Biết chứ, là phu nhân của Vạn Thừa Phong, là con dâu của Vạn Vô Ảnh!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Vậy thì sao?”

“Rơi vào tay của ta, đến Ngọc Hoàng đại đế mà còn lằng nhằng ta cũng giết”.

Câu nói ấy khiến Tào Hạo Nhiên và Nghiêm Tử An ngơ ngác.

Rầm rầm! Tiếng nổ vang lên, cơ thể Tào Hạo Nhiên và Nghiêm Tử Anh hóa thành bãi máu, cả hai chết oan chết uổng.

Lúc này, Cửu Anh bay lên trời, tốc độ như điện xẹt, bay xuyên qua đám cường giả Ngọc Tiên còn lại đang lởn vởn xung quanh, rồi giết sạch bọn chúng.

Mỗi một vị cường giả Ngọc Tiên đều muốn tháo chạy nhưng lại không

thể chạy thoát.
 
Phong Thần Châu
Chương 9624: Đó chính là Ô Hạc Vũ.


Tốc độ của Cửu Anh rất nhanh, năng lực tiến công lại càng mạnh hơn, hai mươi mấy vị Ngọc Tiên lần lượt hóa thành bãi máu, máu tươi rơi đầy trời khiến cho Kim Tiên trên đảo Minh Ngọc ngơ ngác.

Một vị Kim Tiên tận mắt chứng kiến Cửu Anh bay lên không trung, tung ra một móng vuốt chẻ thân thể của một vị cường giả Ngọc Tiên thành hai nửa, máu của vị Ngọc Tiên kia rơi hết xuống người Kim Tiên, dọa người nọ sợ hết hồn.

Cửu Anh lần lượt g**t ch*t từng vị Kim Tiên như nhổ khoai lang vậy! Đây là thực lực gì chứ?

Huyền Tiên ư?

Chẳng ai biết hết.

Cảnh tượng ấy đâu chỉ dọa sợ đám Kim Tiên đi theo Minh Thủy Tuyền đến đảo Minh Ngọc mà còn khiến đám Kim Tiên của Thiên Thông Đạo và Nguyên Hoàng cung khiếp hãi.

Những Ngọc Tiên bị hành hạ đến chết.

Kim Tiên lại càng không đáng để mắt.

Từ khi nào bên cạnh Tần Ninh lại có hung thú mạnh mẽ như vậy làm thú cưỡi chứ?

Lúc này đây, Bạch Y Nhân cũng nhíu mày lại.

Trước kia cô ta đã tận mắt thấy Cửu Anh rơi vào trong Lôi Trì, rồi đã bị nổ tung.

Nhưng bây giờ, nó ra rồi, vậy mà... còn mạnh hơn nữa ư?

Sao lại có thể như vậy?

Không ai giải đáp được hết.

Từ khi Cửu Anh bắt đầu giết chóc, cả bầu trời lẫn mặt đất đều đẫm máu của Ngọc Tiên, Kim Tiên thì ra sức đào tẩu.

Tần Ninh đứng giữa không trung, bình thản nói: “Hoảng cái gì mà hoảng chứ?”

“Bây giờ, người của đảo Minh Ngọc đang bỏ chạy, các ngươi mau đi theo Cửu Anh đến bắt người của đảo Minh Ngọc đi!”

Từng người của Nguyên Hoàng cung và các tiên nhân của Thiên Thông Đạo đã đầu hàng đều ngậm mồm lại không nói gì.

Mà chẳng có ai dám nói gì ngay lúc này.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì?”

Giọng của Tần Ninh lại vang lên.

Từng bóng người bay lên trời, hướng thẳng về phía trước.

Đám người Ô Đông, Bàng Bột và Lang Việt cũng di chuyển.

Âm thanh ầm ầm vang lên không ngớt.

Một bóng người xuất hiện bên cạnh Tần Ninh.

Đó chính là Ô

Hạc Vũ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9625: Làm thế hiệu quả không tệ lắm.


Ô Hạc Vũ nhìn vào đống hỗn độn vương vãi đầy đất kia, không khỏi nói: “Cung chủ đại nhân, những võ giả đến từ Thiên Thông Đạo ấy vẫn không chịu quy thuận hết, trong số đó còn vài người...”, Tần Ninh cười bảo: “Nằm trong dự đoán cả, kẻ bị sức mạnh trấn áp sao có thể thật tâm muốn thần phục ta chứ?”

“Nhưng mà chẳng sao cả, chỉ cần ta ở đây thì bọn họ cũng không dám phản kháng, vậy là được rồi”.

“Tất nhiên là các ngươi cũng phải tốn chút tâm tư quấy rối những Kim Tiên đó khiến đoàn thể của bọn chúng phân tán đến đảo khác làm việc”.

Ô Hạc Vũ bèn gật đầu nói: “Thuộc hạ hiểu ạ”.

Mấy năm gần đây, Nguyên Hoàng cung vẫn luôn phát triển như vậy.

Giống như nhà họ Đường ở đảo Thượng Thanh, nhà họ Hải ở đảo Phi Ngư, nhà họ Bạch ở đảo Bạch Dương và nhà họ Lư ở đảo Tinh Túc, Kim Tiên trong tứ đại gia tộc đó tính tổng lại cũng hơn năm trăm.

Mấy năm qua bọn họ đều kiếm việc và phân phối đủ loại nhiệm vụ cho đám Kim Tiên đó làm.

Đương nhiên những điều đó đều cần thời gian, mà bây giờ Tần Ninh... cũng không nôn nóng.

Bên kia, ba người Ô Đông, Bàng Bột và Lang Việt dẫn theo Đường Thiên Khánh, Hải Quang Nghĩa, Bạch Đồng và rất nhiều cường giả Kim Tiên khác tiến về phía đảo Minh Ngọc.

Ở bên ngoài đảo Minh Ngọc to lớn ấy, tại nhà họ Minh, Cửu Anh đã đến đây, nơi đó lập tức

biến thành chiến trường.
 
Phong Thần Châu
Chương 9626: Thế nhưng, chuyện lạ này lại lan truyền rất xa.


Võ giả của Nguyên Hoàng cung lẽo đẽo theo sau Cửu Anh.

“Buông tay đầu hàng đi!”

“Bọn ta đại diện Nguyên Hoàng cung đến đây, chúng ta không có ý định diệt tộc!”

“Võ giả nhà họ Minh mau buông tay đầu hàng!”

Từng giọng nói lần lượt vang lên.

Có Kim Tiên, Ngọc Tiên bay lên trời hòng muốn giết tiếp nhưng họ đều bị Cửu Anh g**t ch*t.

Lúc này, cơ thể của Cửu Anh to lớn mấy trăm trượng, nó như một ngọn núi vững chãi bao trùm cả bầu trời nhà họ Minh.

Nhưng khổ nỗi tốc độ của nó cực kỳ nhanh, sức tiến công cũng rất mạnh, những Kim Tiên, Ngọc Tiên đó hoàn toàn không phải là đối thủ của nó, chẳng thể nào cản nổi bước chân nó.

Bọn họ triển khai tiến đánh nhà họ Minh, nhờ có Cửu Anh ở đây nên rất nhẹ nhàng! Chưa tới một buổi thì nhà họ Minh đã bị khống chế.

Sự hùng mạnh của Cửu Anh đủ sức nghiền nát tất cả Ngọc Tiên, không một ai có thể chống lại nó.

Lúc này, ở bến cảng đảo Minh Ngọc, chiến hạm của nhà họ Minh chở theo tất cả tài nguyên của nhà họ Minh đến đảo Thiên Thông... Bây giờ, Nguyên Hoàng cung và đảo Thiên Thông như trung tâm đầu não.

Dù sao thì Tần Ninh vẫn luôn ở trên đảo Thiên Thông.

Khi con thuyền chiến vận chuyển hàng trở về, trên đảo Thiên Thông, mọi người vô cùng hân hoan.

Tần Ninh căn dặn: “Tạm thời không cần phải người đợi ngoài đảo Minh Ngọc, cứ xem Vạn Tiên Lâu có hành động gì tiếp rồi bàn sau.”

“Vâng.”

Kết quả là mọi người đều kiên nhẫn chờ đợi.

Thế nhưng, bọn họ đợi mãi, đợi chưa tới nửa tháng thì ở vùng biển Thái Ất đã xảy ra một chuyện kinh thiên động địa.

Tin thứ nhất nhanh chóng lan truyền khắp vùng biển Thái Ất.

Tin tức ấy lan truyền khắp nơi, cả vùng biển Thái Ất đều chấn động.

Vùng biển Thái Ất nằm dưới sự trị vì của Sở Vương triều, những ngày gần đây có một hòn vô danh có huyết quang bay đầy trời.

Tin tức này ngay lập tức khiến các Kim Tiên, Ngọc Tiên và các tiên nhân khác ở Sở Vương triều điều tra.

Thế nhưng, chuyện lạ này lại lan truyền rất xa.

Hơn nữa, người chưa có được Kim Thể thì không thể tiến vào phạm vi màn sương trắng kia được, nếu không khi bước vào sẽ bị màn sương trắng thiêu đốt đau đớn.

Nhưng mà... có Kim Tiên đi vào lại có

được cơ duyên rất lớn.
 
Phong Thần Châu
Chương 9627: “Văn trưởng lão nói gì không?”


Một khi thân thể Kim Tiên lột xác sẽ thành Ngọc Tiên.

Sương máu thẳng lên trời.

Còn sương trắng phủ xung quanh.

Hòn đảo vô danh nhỏ bé ấy rốt cuộc có gì, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, các đại bá chủ động tâm rồi.

Chuyện này cũng rơi vào tai đảo Thiên Thông.

Trên núi Thiên Thông.

Tần Ninh khoanh chân ngồi an tĩnh trên bảy ngọn núi cao trăm trượng.

Đám người Bạch Y Nhân, Bạch Hạo và Khổng Kha Thừa đứng sau lưng Tần Ninh.

Vũ Ân Trạch cũng ở đó.

“Tần cung chủ, vậy... chúng ta cáo từ trước nhé?”

Vũ Ân Trạch nói.

Các đại bá chủ đã có một chút thông tin về hòn đảo vô danh trong vùng biển của Sở Vương triều rồi, nên đã chuẩn bị dẫn đệ tử trong tông môn đến tìm kiếm.

Bọn Bạch Y Nhân và Bạch Hạo vẫn luôn ở bên cạnh Tần Ninh, nhưng lần này họ phải trở về.

“Ừ, đi đi!”

Tần Ninh cười nói: “À phải rồi, Ân Trạch, ngươi nói chuyện của ta cho các trưởng bối của ngươi ở Thái Ất tiên tông chưa?”

“Không có ạ”.

Vũ Ân Trạch vội vã lắc đầu.

Nhưng Tần Ninh vẫn nhìn Vũ Ân Trạch chằm chằm mà chẳng nói lời nào.

“Nói rồi ạ...”, Vũ Ân Trạch cúi đầu.

“Ngươi nói cho ai biết?”

Bạch Y Nhân tò mò hỏi.

“Sư phụ ta...”, sư phụ của Vũ Ân Trạch.

Đại trưởng lão của Thái Ất tiên tông, Văn Thiên Thụy.

“Văn trưởng lão nói gì không?”

Bạch Y Nhân hỏi tiếp.

“Có nói.”

Mượn sức hả?

Sợ là Tần Ninh chả thèm ngó

tới nữa là.
 
Phong Thần Châu
Chương 9628: “Đệ đi tìm cha đây!”


“Được rồi”.

Tần Ninh khoát tay nói: “Các ngươi yên tâm trở về đi, hòn đảo vô danh kia rất huyền diệu, ta cũng sẽ đến đó xem thử”.

“Đến lúc đó chúng ta sẽ gặp lại”.

Nghe dự tính của Tần Ninh như vậy, sắc mặt cả bọn đều tràn ngập vui sướng.

Vũ Ân Trạch dẫn đầu nói: “Sự phụ cực kỳ yêu thích Tần cung chủ, nếu Tần cung chủ có hứng thì có thể gia nhập Thái Ất tiên tông của ta”.

Tần Ninh nghe vậy chỉ gật đầu không nói gì.

Bọn Vũ Ân Trạch vừa định rời đi.

Thì Tần Ninh bỗng nhiên gọi lại: “Bạch Y Nhân”.

“Dạ?”

Bạch Y Nhân ngẩn người nhìn về phía Tần Ninh.

“Hỏi thăm ông nội ngươi giúp ta, nói rằng... cung chủ Tần Ninh của Nguyên Hoàng cung ngưỡng mộ danh tiếng của tiền bối Bạch Vân Vũ đã lâu!”

“Sau này nếu có cơ hội ta chắc chắn sẽ đến Thái Ất tiên tông chào hỏi lão tiền bối, đồng thời, nhất định sẽ nếm thử tiên nhưỡng Vô Ưu kia của tiền bối!”

Nghe xong, Bạch Y Nhân chậm rãi gật đầu.

Hai mươi người xuất phát rời khỏi đảo Thiên Thông.

Trên đường đi.

Bạch Hạo hiếu kỳ hỏi: “Y Nhân tỷ, đại gia gia có tiên nhưỡng Vô Ưu gì đó à?

Sao đệ chưa từng nghe tới nó vậy?”

Bạch Y Nhân lắc đầu đáp: “Ta cũng chưa từng nghe đến nó...”

“Hả? Tỷ cũng không biết hả?”

Bạch Hạo kinh ngạc.

Bạch Y Nhân là cháu gái duy nhất của Bạch Vân Vũ, diệu hiền ngoan ngoan, từ xưa đến nay đại gia gia có việc gì cũng sẽ không gạt Bạch Y Nhân.

Đến chuyện này mà Bạch Y Nhân cũng không biết thì sao Tần Ninh biết được chứ?

Hay là... Tần Ninh thuận miệng nói ra thôi nhỉ?

Mặc kệ thế nào thì cả hai mươi người cũng tràn đầy niềm tin trở về Thái Ất tiên tông.

Bạch Hạo cười hì hì nói: “Đệ đi tìm cha đây!”

“Bây giờ thực lực của đệ là Kim Tiên cửu chuyển chắc

đủ cho cha đệ bất ngờ rồi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 9629: Hay là sư phụ ngươi?


Các vị đệ tử cũng chắp tay chào rồi chia nhau ra đi gặp trưởng bối của mình.

Còn Bạch Y Nhân đi vào nơi sâu nhất của Thái Ất tiên tông.

Thái Ất tiên tông mênh mông rộng lớn, tiên khí vờn quanh, mây bay mơ mộng.

Còn có cả những con tiên hạc uyển chuyển mỹ miều.

Bạch Y Nhân chỉnh trang quần áo ở ngoài một sơn cốc rồi mới tiến vào trong.

Bên trong sơn cốc, suối nhỏ lượn quanh, trời xanh mây trắng, ánh nắng ấm áp, nước chảy róc rách hiện lên vài phần lịch sự tao nhã.

“Gia gia...”, Bạch Y Nhân gọi.

Không ai đáp lời.

“Gia gia?”

Cô ta lại gọi thêm tiếng nữa, không ai đáp lại, thế là Bạch Y Nhân tiếp tục đi sâu vào trong sơn cốc.

Cô ta đi từng bước từng bước một vào sâu bên trong sơn cốc, ở bên một cái ao nhỏ thấy một ông lão mặc quần áo trắng tinh, cả mái tóc dài lẫn chòm râu đều bạc phơ, trong tay ông ta cầm một cây gậy trúc như đang ngồi câu cá bên bờ ao.

Thế nhưng vào lúc này, ông lão tóc trắng tưởng chừng như đang ngủ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng ngáy khò khò.

Thấy thế, Bạch Y Nhân không khỏi nở một nụ cười chua xót.

“Gia gia!”

Cô ta gọi một tiếng.

Ông lão tóc trắng bừng tỉnh.

“Ai đó?

Cá hả?

Cá mắc câu hả?”

Ông lão sửng sốt nhìn quanh, thấy Bạch Y Nhân thì không khỏi mắng mỏ: “Con nhóc này, dọa gia gia hết hồn hà”.

Bạch Y Nhân tiến lại bờ ao, vươn tay khuấy làn nước, nói: “Gia gia, người ngủ say quá nên mồi câu bị cá ăn sạch rồi.”

Ông lão cười to nói: “Ta cũng chỉ chơi chơi chút giết thời gian thôi mà.”

Nói xong, ông lão không khỏi bất ngờ khi thấy cháu gái nhà mình.

“Nhập Ngọc sơ kỳ nhanh vậy mà đã tới Nhập Ngọc trung kỳ rồi à?”

Ông lão rất ngạc nhiên bèn hỏi: “Tiểu Y Nhân, ngươi ăn bậy cái gì mà phát triển nhanh thế?”

Nghe ông ta nói vậy, Bạch Y Nhân giận dữ nói: “Gia gia, thiên phú của ta vốn đâu có kém!”

“Cho dù thiên phú tốt thì ngươi cũng không thể tiến bộ thần tốc như vậy!”

Dứt lời, Bạch Y Nhân nhớ tới gì đó, không khỏi hỏi: “Gia gia, tiên nhưỡng Vô Ưu của người đâu rồi?”

Oong... Bạch Y Nhân vừa dứt lời, mặt nước lay động nhấp nhô gợn sóng, thậm chí còn thoáng có một xu thế sắp bùng nổ.

Bạch Y Nhân liếc mắt là biết đây là gia gia đang mất khống chế lực lượng.

Gia gia cô ta vốn là một vị Huyền Tiên hùng mạnh, vậy mà lại có chuyện mất bình tĩnh hở?

“Gia gia, người sao thế?”

Bạch Y Nhân kinh ngạc nói: “Ta...”

“Sao ngươi lại biết tiên nhưỡng Vô Ưu?

Là phụ thân ngươi nói à?

Hay là sư phụ ngươi?

Hay là nhị gia gia của ngươi nói?”

Bạch Vân Vũ quát hỏi ngay lập tức.

Cả Thái Ất tiên tông người biết đến tiên nhưỡng Vô Ưu chỉ có nhị đệ của ông ta Bạch Vân Thiên, con trai Bạch Nguyên Thuần và đệ

6000277-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9630: Lòng cô ta cũng tràn đầy hiếu kỳ.


“Gia gia...”, thấy gia gia mất bình tĩnh như vậy, Bạch Y Nhân không khỏi kinh ngạc hỏi: “Người làm sao thế?”

Cô ta chưa bao giờ thấy gia gia mình như thế.

“Người có tiên nhưỡng Vô Ưu thật à?”

Ánh mắt Bạch Y Nhân ngơ ngác.

“Ngươi nói cho gia gia trước làm sao ngươi biết nó thế?”

Bạch Vân Vũ hỏi lại: “Lẽ nào là sư phụ ngươi, phụ thân ngươi hay là nhị gia gia nói cho ngươi biết đến nó?”

“Không phải!”

Bạch Y Nhân hơi sợ hãi, vội vàng nói: “Là... là cung chủ Tần Ninh của Nguyên Hoàng cung kia nói”.

“Hắn sao?”

Bạch Vân Vũ ngơ ngẩn.

Là Tần Ninh mà Văn Thiên Thụy nhắc tới kia sao?

Sao lại là hắn chứ?

Sao hắn biết về nó chứ?

Lẽ nào... Bạch Vân Vũ hỏi tiếp: “Hắn ở đâu?”

“Trước khi bọn ta trở về thì hắn ở đảo Thiên Thông nhưng bây giờ... rất có thể đã xuất phát đến đảo vô danh rồi.”

Nghe vậy, Bạch Vân Vũ nói ngay: “Ngươi lấy tranh vẽ dáng vẻ của hắn cho ta xem đi!”

Bạch Y Nhân thấy gia gia hơi khác lạ, bèn lấy bút ra ra vẽ tranh, bức tranh miêu tả Tần Ninh rất sống động.

“Gia gia, người biết hắn thật à?”

Bạch Y Nhân vô cùng tò mò.

“Nói ta biết được không?”

Nghe vậy, lòng hiếu kỳ của Bạch Vân Vũ trỗi dậy.

“Người nọ bảo hắn quen biết gia gia, còn hỏi thăm gia gia nữa, bảo rằng gia gia là bạn cũ của hắn!”

Lúc này, Bạch Vân Vũ sững sờ.

Ông ta không quen biết người thanh niên trong tranh.

Nhưng sao người nọ lại biết tới tiên nhưỡng Vô Ưu chứ?

Bạch Vân Vũ lẩm bẩm nói: “Y Nhân mau đi gọi phụ thân, sư phụ và cả nhị gia gia của ngươi tới đây”.

“Dạ!”

Bạch Y Nhân không hiểu lắm, đành gật gù rời đì.

Lòng cô ta cũng tràn đầy hiếu kỳ.

Lẽ nào Tần Ninh là người bạn cũ của gia gia thật sao?

Còn nữa, tiên nhưỡng Vô Ưu rốt cuộc là cái gì thế?

Lúc này, bên bờ ao, Bạch Vân Vũ nhìn vào mặt nước tĩnh lặng một hồi lâu mà chẳng nói lời nào.

Dường như dòng suy nghĩ của ông ta đã trở về mấy vạn năm trước.

Bộ quần áo đen của người thanh niên ấy có chút hư hỏng, khuôn mặt điển trai tái nhợt, cả người đầy máu tươi, chỉ còn một hơi thở khi có khi không.

Người nọ sắp chết rồi! Ông ta chợt nảy lòng tốt mà cứu người thanh niên mặc đồ đen kia.

Đợi đến khi người thanh niên mặc đồ đen kia tỉnh lại thì đã mất trí nhớ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9631: Vì thế... phiền phức kéo đến.


Nên Bạch Vân Vũ đã dẫn theo người thanh niên ấy trở về Thái Ất tiên tông.

Người thanh niên ấy mất trí nhớ chỉ nhớ rằng tên mình là Hồn Vô Ngân còn lại không nhớ gì cả.

Do vậy, cứ thế người thanh niên ở lại Thái Ất tiên tông, càng ở Bạch Vân Vũ lại càng thích người thanh niên nọ.

Thiên phú của hắn rất tốt, học một biết mười.

Cứ như vậy khoảng chừng trăm năm.

Người thanh niên Hồn Vô Ngân đó nhận ông ta làm thầy, làm sư huynh đệ đồng môn với Lạc Hàm Mai và Bạch Nguyên Thuần.

Vốn dĩ, Bạch Vân Vũ cảm thấy rất mỹ mãn khi mình có một vị đệ tử xuất sắc như vậy.

Đối với áp lực từ những thế lực hùng mạnh kia, Bạch Vân Vũ không có cách nào, khi ấy, tông chủ của Thái Ất tiên tông cũng nhiều lần khuyên bảo ông ta.

Bọn họ thật sự không còn cách nào khác.

Giờ chống đối chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Nhưng Hồn Vô Ngân lại thà chết chứ không chịu khuất phục.
 
Phong Thần Châu
Chương 9632: Tai nạn của Thái Ất tiên tông được giải trừ.


Bạch Vân Vũ đến giờ vẫn nhớ rất rõ dáng vẻ người thanh niên quỳ rạp trước mặt mình khi ấy.

“Sư phụ, nếu Vô Ngân đã là đệ tử của người thì mãi mãi là đệ tử của người dù có đổi tông môn thì Vô Ngân thà chết chứ không chịu khuất phục”.

Bạch Vân Vũ xót thương.

Thế nhưng hành động ấy lại chọc giận thế lực to lớn kia khiến Thái Ất tiên tông rơi vào nguy cơ diệt vong.

Thế lực kia phái ra Ngọc Tiên, Huyền Tiên và thậm chí là đến cả Cửu Thiên Huyền Tiên để trấn áp Thái Ất tiên tông.

Đây không còn là chuyện Hồn Vô Ngân có tình nguyên đổi hay không nữa rồi.

Mà thế lực khổng lồ kia cảm thấy mặt mũi của mình bị sỉ nhục nên cần phải tìm về lại.

Ngày ấy, Thái Ất tiên tông thương vong trầm trọng.

Bấy giờ, đến tông chủ cũng đã bị giết.

Cũng chính vào ngày đó, Hồn Vô Ngân thay đổi.

Hắn trở nên rất mạnh, mạnh đến vô cùng, kẻ nào dám xâm phạm đều giết hết.

Vì để cứu Thái Ất tiên tông, Hồn Vô Ngân khi ấy gần như đã trọng thương.

Nhưng đúng vào thời khắc quan trọng nhất.

Trong vùng biển Thái Ất bỗng nhiên có một đoàn tiên nhân đến.

Trùng trùng điệp điệp, mênh mông bát ngát.

Trong những tiên nhân đó, thực lực tệ nhất cũng là Ngọc Tiên thậm chí cả Tiên Quân trấn giữ.

Những tiên nhân ấy cưỡi trên tiên thuyền, tiên thú mà Bạch Vân Vũ chưa từng nhìn thấy hay là nghe đến.

Thế nhưng những người đó lại càng cung kính Hồn Vô Ngân.

Dù cách mấy vạn năm thì Bạch Vân Vũ vẫn nhớ như in cảnh tượng kia.

Những tiên nhân đó gọi Hồn Vô Ngân là Thái Tuế! Mà người cầm đầu bọn họ chính là Cửu Thiên Tuế, Cố Vân Kiếm.

Những người khác đều phóng ra luồng khí tức kh*ng b*.

Mãi đến thời khắc ấy, Bạch Vân Vũ mới biết rằng mình đã vô tình cứu được một sự tồn tại như thế nào.

Tai nạn của Thái Ất tiên tông được giải trừ.

Những kẻ địch đến xâm phạm đều bị g**t ch*t.

“Sư phụ làm gì thế?”

“Một ngày làm thầy cả đời làm cha, ta là ai không quan trong, người là sư phụ của ta, điều này

không ai có thể thay đổi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9633: Đằng sau Bạch Vân Thiên.


Rồi ngày đẹp trời nào đó, người thanh niên vui vẻ trở lại, để lại vô vàn bảo vật của tiên gia lẫn tiên điển tiên khí, khiến cho Thái Ất tiên tông nhanh chóng trở thành một trong ngũ đại bá chủ của vùng biển Thái Ất chỉ vỏn vẹn mất vạn năm, hơn nữa còn là... bá chủ cực kỳ mạnh mẽ! Rất nhiều năm về sau, Bạch Vân Vũ tình cờ nghe rằng.

Trong mười hai đại tiên vực ở Tiên Giới.

Ở tiên vực Thái Thần.

Thần Môn quật khởi.

Người đứng đầu Thần Môn là Cố Vân Kiếm, người đời gọi là Cửu Thiên Tuế, đứng hàng Tiên Tôn.

Mà sư phụ của Cửu Thiên Tuế, Thái Tuế tiến được vô số tiên đế tiên tôn trong mười hai đại tiên vực kính trọng gọi là tiên nhân đệ nhất trong cả Tiên Giới.

Thời khắc ấy, Bạch Vân Vũ nhận ra rằng hai thầy trò họ nếu không có cuộc gặp gỡ tình cờ năm ấy thì đời này không thể nào dính dáng tới nhau.

Hắn là thần linh ngự tọa trên cao kia.

Còn Bạch Vân Vũ lại chỉ là một tiên nhân tầm thường trong vùng biển Thái Ất mà thôi.

Thế nhưng.

Bạch Vân Vũ luôn nhớ rõ.

Năm ấy khi Hồn Vô Ngân rời đi đã để lại một vò rượu ngon.

“Sư phụ, đây là tiên nhưỡng Vô Ưu, cực kỳ hiếm thấy, chúng đều cho sư phụ hết, đợi đến khi hai thầy trò ta gặp lại thì lấy rượu này ra nhâm nhi!”

Đây là hẹn ước giữa hai thầy trò bọn họ! Mấy vạn năm trôi qua.

Hồn Vô Ngân vẫn chưa trở lại.

Nhưng lời hẹn ước vẫn còn đó, Bạch Vân Vũ chưa từng lãng quên.

Nhưng hôm nay lại có một người thanh niên nhắc đến tiên nhưỡng Vô Ưu.

“Tiên Giới đồn rằng Thần Môn đã bị diệt vong, ngươi đã qua đời... lẽ nào... người chưa chết ư...”, Bạch Vân Vũ nỉ non nói.

Đúng lúc này, ba người đứng bên ngoài sơn cốc.

“Đại ca, gọi chúng ta đến có việc gì?”

Một ông lão tóc hoa râm mặc áo bào tro đáp người xuống, nói: “Bây giờ lời đồn về chuyện đảo Huyết Minh đang ầm ầm cả lên, chúng ta đang bận rối tinh rối mù đây này!”

Ông lão mặc áo bào tro mở miệng có mặt mày trắng nõn, da thịt nhẵn nhụi trông có chứt hương vị càng già càng dẻo dai.

Gương mặt đến ánh mắt có chút tương tự Bạch Vân Vũ.

Là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, vóc người tráng kiện, nhìn rất bất phàm.

Đó là con trai của Bạch Vân Vũ, Bạch Nguyên Thần, hiện tại cũng là phó tông

chủ của Thái Ất tiên tông.
 
Phong Thần Châu
Chương 9634: “Sư đệ Vô Ngân đã trở lại ư?"


Bên cạnh Bạch Nguyên Khiết là một người phụ nữ tầm tuổi trung niên, khoảng hơn bốn mươi, mặc một cung trang màu tím, tóc dài bay phất phơ.

Gương mặt người phụ nữ ấy cao quý, khí chất nhàn nhã, dáng người uyển chuyển, chỉ một cái nhăn mày thôi cũng giống đóa u lan thanh thao nhã nhặn.

Đó là tông chủ đương nhiệm của Thái Ất tiên tông... Lạc Hàm Mai.

Đồng thời, bà ta cũng là một đại nhân Huyền Tiên cực kỳ danh tiếng trong vùng biển Thái Ất! Có thể nói ba người này là người đứng đầu Thái Ất tiên tông, thanh danh của họ, không ai không biết, không ai không sợ.

“Phụ thân!”

“Sư phụ!”

Bạch Nguyên Thuần và Lạc Hàm Mai đều khom người kính chào.

Bạch Vân Vũ nói: “Ta hỏi ba người các ngươi một câu, các ngươi có từng nhắc tới Vô Ngân với người ngoài không?”

Cả ba nghe vậy bèn sửng sốt.

“Vậy có nhớ rõ tiên nhưỡng Vô Ưu không?”

Ông ta vừa đưa ra câu hỏi ấy thì sắc mặt cả ba người đều thay đổi.

“Cha, tiên nhưỡng Vô Ưu vẫn còn hả?”

Bạch Nguyên Thuần nuốt nước miếng, hiếu kỳ hỏi.

“Còn cái nịt”.

Bạch Vân Vũ mắng: “Cái đồ ngu này, chỉ biết uống thôi, chả biết gì cả”.

Tiên nhưỡng Vô Ưu có giá trị cực kỳ trân quý lại còn có công hiệu rất thần kỳ, mấy vạn năm qua, khi Thái Ất tiên tông có người bị thương, không cách nào cứu chữa nữa thì Bạch Vân Vũ sẽ lấy rượu đó ra chữa trị cho họ.

Đồng thời, khi trong Thái Ất tiên tông sinh ra vị thiên kiêu vĩ đại nào đó thì Bạch Vân Vũ cũng sẽ âm thầm bồi dưỡng họ mà lấy rượu ra cho các thiên kiêu trong tông môn thay da đổi thịt.

Chẳng qua là... không một ai biết rằng đó là tiên nhưỡng Vô Ưu.

Cả Thái Ất tiên tông người biết đến tiên nhưỡng Vô Ưu chỉ có mỗi bốn người họ.

“Phụ thân, người gọi chúng ta đến đây là để hỏi cái này ư?”

Nghe vậy, Bạch Vân Vũ bèn nói: “Có người hỏi ta là tiên nhưỡng Vô Ưu có còn không?”

Ngay sau đó, sắc mặt cả ba người Bạch Vân Thiên, Bạch Nguyên Thuần và Lạc Hàm Mai đều thay đổi.

Câu nói ấy đại diện cho cái gì, ba người họ cực kỳ hiểu!

“Sư đệ Vô Ngân đã trở lại ư?"

Bạch Vân Vũ lấy bức tranh vẽ dung nhan của Tần Ninh ra.

“Hắn có lẽ có quan hệ gì đó

với Vô Ngân”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9635: Không chỉ có Thái Ất tiên tông.


Nói tới đây, Bạch Vân Vũ lại nhìn về phía Lạc Hàm Mai, nói: “Chuyến đi lần này đã bàn bạc cả rồi, ai dẫn đội đấy?”

Hòn đảo vô danh kia giờ đã được mọi người gọi là đảo Huyết Minh.

Sự quỷ dị của đảo Huyết Minh đã lan truyền khắp nơi, ngũ đại bá chủ đều đã hành động, chuyện này rất trọng đại.

Lạc Hàm Mai đáp: “Là đại trưởng lão Văn Thiên Thụy và nhị trưởng lão Bạch Nguyên Thủy”.

Ngẫm nghĩ một lát rồi Bạch Vân Vũ đưa ra một quyết định, nói: “Nguyên Thuần, ngươi cũng đi đi!”

Bạch Nguyên Thuần khó hiểu.

“Tần Ninh kia cũng sẽ đến hòn đảo vô danh đó, nếu gặp được thì ngươi phải hỏi hắn cho kỹ”.

Bạch Nguyên Thuần bèn gật đầu.

Chuyện liên quan tới sư đệ Vô Ngân không thể sơ sài được! Lạc Hàm Mai nghe vậy, bèn nói: “Sư phụ, ta cũng đi”.

“Không được”.

Bạch Vân Vũ nói: “Hòn đảo vô danh cũng chính là đảo Huyết Minh kia giờ không rõ tình hình ra sao, mà ngươi là người đứng đầu Thái Ất tiên tông, nếu tự mình ra tay thì chỉ sợ bọn lâu chủ, tông chủ của Vạn Tiên Lâu và Tiên Phù tông đều phải ra trận, rất dễ khiến tình hình náo loạn hơn”.

Nghe vậy, đáy mắt Lạc Hàm Mai có chút u ám.

Bạch Nguyên Thuần bèn nói ngay: “Sư tỷ yên tâm đi, nếu hắn có quan hệ gì đó với sư đệ Vô Ngân thì ta chắc chắn sẽ áp tải hắn về đây”.

“Làm càn”.

Bạch Vân Vũ quát: “Ai bảo ngươi áp tải người ta về đây, ta bảo là ngươi để ý đến hắn, nói lời khách sáo này nọ, ngươi có hiểu không?”

Bạch Nguyên Thuần nghe vậy, rụt cổ nói: “Con hiểu rồi ạ!”

... Không chỉ có Thái Ất tiên tông.

Bây giờ, đến cả tứ đại bá chủ Sở Vương triều, Tiên Phù tông, Nam Cung tộc và Vạn Tiên Lâu cũng đều phái trưởng lão đến đảo Huyết Minh.

Cột sáng màu đỏ thẫm như máu.

Trông nó như một chốn địa ngục âm u nào đó.

Bởi vậy nên mọi người mới gọi đảo vô danh là đảo Huyết Minh.

Nơi đây nguy hiểm trùng trùng nhưng lại có rất nhiều cơ duyên, hơn nữa nó còn sinh ra ở ngay vùng biển Thái Ất, không có lý do gì mà ngũ đại bá chủ không tới xem thử.

Đừng thấy Tần Ninh ở đảo Phi Ngư, đảo Thượng Thanh, đảo Thiên Thông và đảo Minh Ngọc náo loạn ầm ĩ mà còn rầm rầm suốt mấy chục ngàn dặm hải vực.

Chút động tĩnh nhỏ nhoi ấy tính là cái gì so với vùng biển Thái Ất rộng lớn mấy ngàn ngàn dặm diện tích chứ?

Hôm nay, ở đảo Thiên Thông.
 
Phong Thần Châu
Chương 9636: Câu nói ấy của Tần Ninh không sai.


Tần Ninh cũng chuẩn bị xuất phát.

Một con thuyền chiến đang neo đậu ở bến cảng đảo Thiên Thông.

Người người tụ tập về đây.

Ô Đông, Bàng Bột, Lang Việt, Đường Thiên Khánh, Hải Quan Nghĩa, Bạch Đồng, Lư Phương Kiệt và mỗi một vị quản lý cấp cao của Nguyên Hoàng cung đều đến đây.

Tần Ninh đứng trên chiến hạm, nhìn về phía họ.

“Cung chủ, một mình người tới đó thì quá đỗi nguy hiểm...”, Ô Đông nói: “Chi bằng...”

“Không sao cả”.

Người ở đây đều là Kim Tiên, nhưng lần này nghe nói trên đảo Huyết Minh xuất hiện bất thường nên các Huyền Tiên trong ngũ đại bá chủ đều đã ra trận.

Càng đừng nhắc tới những cường giả Ngọc Tiên và vô vàn Kim Tiên khác.

Như những đảo nhỏ như đảo Thượng Thanh, đảo Phi Ngư và đảo Bạch Dương tính đi tính lại cũng chỉ có mấy trăm vị Kim Tiên.

Thế nhưng cả vùng biển Thái Ất lại rộng đến mấy ngàn dặm, Kim Tiên vô số kể.
 
Phong Thần Châu
Chương 9637: “Đúng không nhỉ?”


Ngọc Tiên ít hơn một chút.

Còn Huyền Tiên là ít nhất.

Nếu đám Kim Tiên bọn họ đến đó với Tần Ninh thì ngoại trừ vẽ thêm phiền phức cho hắn thì thật sự không còn chút tác dụng nào.

Tần Ninh nhìn bọn họ, dặn dò nói: “Mấy ngày tới ta không ở đây, các ngươi chia một vài người đến đảo Thiên Thông canh giữ, số còn lại thì vẫn ở đảo Nguyên Hoàng”.

“Đảo Nguyên Hoàng rất an toàn, cho dù Huyền Tiên muốn bước vào đó thì rất phiền, nó cực kỳ an toàn nên các ngươi không cần lo lắng Vạn Tiên Lâu đến báo thù”.

Tần Ninh nói tới đây thì dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Nếu ta chạm mặt người của Vạn Tiên Lâu thì ta sẽ đánh bọn họ một trận khiến bọn họ không dám trả thù!”

Nghe vậy, tất cả người ở đây đều nghẹn họng nhìn hắn một cách trân trối.

Mấy câu này cũng chỉ mình Tần Ninh dám nói vậy thôi.

Đánh Vạn Tiên Lâu một trận hả?

Người ta có mấy ngàn Kim Tiên, mấy trăm Ngọc Tiên và kha khá Huyền Tiên dưới trướng đó.

Thống kê cả đảo Nguyên Hoàng lại còn không đủ lọt mắt một đại bá chủ nữa là.

“Được rồi, quay về hết đi!”

Tần Ninh đứng trên chiến hạm vẫy tay.

Chiến hạm trăm trượng giương buồm ra khơi.

Trong chiến hạm to lớn ấy chỉ có mỗi Tần Ninh.

Chẳng mấy chốc, chiến hạm biến mất trong biển sâu vô tận kia.

Tần Ninh đứng trên boong tàu ngắm nhìn mặt biển, hít một hơi không khí trong lành.

Hắn ở trong thời không Vô Ngân suốt tám ngàn năm, mà tại vùng biển Thái Ất này thêm mấy trăm năm nữa, chẳng biết tên nhóc Quân Phụng Thiên kia chạy đâu nữa.

Và còn mấy vị đệ tử và phu nhân của mình bây giờ đang nơi đâu, liệu có an toàn hay không?

Những thứ đó, Tần Ninh không thể nào biết được.

Nhưng mỗi lần nghĩ về nó, hắn chỉ có thể an ủi bản thân mình rằng, đệ tử rất giỏi, các phu nhân cũng thế, bọn họ đều có kỳ ngộ của riêng mình, mình lo lắng quá nhiều âu cũng là điều không hay.

Mười ngày trôi qua.

Tần Ninh vẫn lang thang trên biển.

Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Chắc là đúng rồi, sao hơn mười ngày rồi mà vẫn còn chưa tới nơi thế?”

Chiến hạm vẫn tiếp tục xuôi về phía trước, rẽ sóng vượt gió mà đi.

Đúng lúc này.
 
Phong Thần Châu
Chương 9638: “Thật là rảnh rỗi mà!”


Ở vùng biển phía trước.

Bầu trời ảm đạm, sóng dữ cuồn cuộn, dâng cao tới tận trời tưởng chừng như sóng biển mênh mông bất tận, chúng hóa thành một cơn sóng thần cuộn đến.

“Xui xẻo vậy à?”

Tần Ninh không khỏi nhíu mày nói: “Ở đây còn gặp phải sóng thần hả?”

Tuy trong lòng nghĩ thế nhưng Tần Ninh vẫn khống chế chiến hạm né sang bên trái.

Tuy cái chiến hạm này dù gì cũng là pháp khí Kim Tiên, nhưng liệu nó có ngăn cản được sóng thần hung dữ như vậy hay không thì không biết.

Dù sao đi nữa tóm lại trong sóng thần vẫn có một vài tiên thú hung ác tàn nhẫn ẩn núp rình rập trong đó.

Tần Ninh nghĩ thế bèn né qua sóng thần rồi tiếp tục tiến tới trước.

Nhưng thật xui xẻo là phạm vi của cơn sóng thần ấy lại quá lớn, vượt ngoài sự tưởng tượng của Tần Ninh.

Sau khi chạy vòng qua mấy trăm dặm thì cơn sóng dữ ấy vẫn chưa dừng lại.

Điều này khiến Tần Ninh cảm thấy có điều gì đó không thích hợp.

Nghĩ một lát rồi Tần Ninh chui đầu vào cơn sóng biển vô tận kia.

Ầm... ngay sau đó, bên ngoài chỉ thấy sóng biển dữ dội quay cuồng, che trời lấp đất, nhưng khi tiến vào phạm vi của sóng thần thì bỗng có tiếng sấm rung trời vang lên.

Có người đang độ kiếp ư?

Không phải! Độ kiếp là chuyện chỉ có Cửu Thiên Huyền Tiên mới phải trải qua.

Khi cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên độ kiếp thì tiên lôi tệ nhất cũng phải là tiên lôi Tam Thiên, mà sấm dữ rền vang ở đây lại không phải là tiên lôi Tam Thiên.

Lúc này, Tần Ninh thu hồi chiến hạm, rồi di chuyển trên mặt biển.

Bỗng nhiên, có một động vật biển thân như cá nheo, dài khoảng chừng trăm trượng, nó há cái miệng khổng lồ về phía Tần Ninh như muốn nuốt chửng hắn.

Nó nuốt vào.

Bóng dáng Tần Ninh biến mất tăm.

Con động vật biển giống cá nheo kia cảm thấy thỏa mãn bèn chìm sâu xuống biển.

Nhưng ngay sau đó... Ầm! Không gian vang lên tiếng nổ kịch liệt.

Đang yên đang làm ăn hắn làm gì! Lúc này, Tần Ninh đứng trên mặt biển nhìn về phía trước thì thấy một khung cảnh âm u hệt như chốn địa ngục bèn nhíu mày lại.

Có là sóng thần cũng không mạnh như vậy.

Đúng lúc này.
 
Phong Thần Châu
Chương 9639: Bổ nữa ngươi nổ mất!”


Dưới chân Tần Ninh là có một bóng dáng đang liên tục di chuyển.

Cái bóng kia lắc lư, dài khoảng mười trượng, cả đáy biển đều là bóng dáng của nó.

Cửu Anh đang nằm trên bờ vai của Tần Ninh, nó ngẩng một cái đầu lên, nhìn xuống biển híp mắt cười hì hì nói: “Gia, hình như đó là giao thú!”

Thú tộc bình thường cũng có phân chia cấp bậc huyết mạch.

Xà có thể tiến hóa thành mãng! Mãng có thể thành nhiêm! Và nhiêm có thể hóa thành giao! Rồi giao tiến hóa thành rồng! Ở Tiên Giới không có thần long.

Rồng chỉ tồn tại ở Thương Mang Vân Giới mà thôi.

Nên giao đã coi như là mạnh nhất Tiên Giới rồi, một khi giao mọc cách bay vút qua tầng mây thì sẽ hóa thành rồng, xé rách không gian, tiến vào Thương Mang Vân Giới.

Mà ở giao cũng phân chia mạnh yếu khác nhau.

Những con giao mạnh mẽ mọc sừng thì mọi người gọi nó là giao long.

Còn giao mà không có sừng thì chỉ gọi là giao.

Ở đây mà bọn họ có thể chạm trán một con giao thú ư?

“Xuống đó xem thử”.

Cả người Tần Ninh chìm xuống biển.

Tần Ninh chìm xuống mười trượng thì thấy nó rõ ràng hơn.

Trong làn nước biển còn loang lổ vết máu thì xuất hiện một cơ thể dài khoảng nghìn trượng đang uốn lượn quanh co.

Cơ thể dài nghìn trượng kia có một đôi cánh trên lưng, cổ dài trăm trượng, ở đoạn dưới cùng của cổ có một cái đầu cũng dài trăm trượng nữa.

Trên người nó có ba cái đuôi.

Vừa rồi Tần Ninh đã nhìn thấy một cái đuôi trong số đó.

“Tam Vĩ Lân Giao!”

Tần Ninh kinh ngạc thốt lên.

Tam Vĩ Lân Giao rất hiếm gặp.

Những Lân Giao ấy quả thật có sống sâu trong biển xanh, nhưng chúng cũng rất thích ẩn cư nơi núi cao an tĩnh.

Lân Giao yếu nhất cũng phải có thực lực cảnh giới Ngọc Tiên, còn những Lân Giao hùng mạnh có thể sánh ngang với Tiên Đế Tiên Tôn.

Mà con trước mặt họ hiển nhiên là Lân Giao yếu nhất.

Bổ nữa ngươi nổ mất!”

Tần Ninh nói thẳng ra: “Máu của Lân Giao ân chứa một chút long tính, cho ta bồi bổ còn được hơn ấy”.

Nghe vậy, Cửu Anh

bĩu môi.
 
Back
Top Dưới