Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9560: Thế lực nhỏ ư?


Hắn ta chỉ mong mỏi rằng mấy tên hộ vệ kia sẽ nhận ra có điều bất thường, giải cứu hắn ta khỏi thế nước sôi lửa bỏng.

Nhưng hiển nhiên là điều đó không xảy ra.

"Núi Thiên Thông là khu vực cốt lõi của Thiên Thông Đạo bọn ta, nơi này chỉ có mấy vị nhân vật đóng vai trò quan trọng của Thiên Thông Đạo được vào. Ngọn núi này cao chín ngàn mét, ta chỉ được lên độ cao ba ngàn mét, trên nữa thì ta không có tư cách lên đó".

Nghe Thiên Chính Dương nói vậy, Tần Ninh nhướng mày, kề trường kiếm lên cổ hắn ta.

Thiên Chính Dương hốt hoảng nói: "Ta nói thật mà!"

Bạch Y Nhân lên tiếng: "Thiên Thông Đạo các ngươi chỉ là một phe thế lực nhỏ tại vùng biển Thái Ất mà thôi, chẳng lẽ có bí mật động trời gì chắc?"

Thiên Chính Dương liếc mắt nhìn Bạch Y Nhân, mặc dù bề ngoài không nói gì nhưng trong lòng rất bất bình.

Thế lực nhỏ ư?

Thiên Huyên, phụ thân hắn là cường giả Ngọc Tiên chân chính đấy! Mặc dù chỉ là cảnh giới Nhập Ngọc hậu kỳ nhưng vẫn tính là cường giả Ngọc Tiên rồi còn gì. Trên vùng biển Thái Ất, trừ năm đại bá chủ là nhiều Ngọc Tiên ra thì những hòn đảo khác vốn không có bao nhiêu Ngọc Tiên cơ mà! Rốt cuộc người phụ nữ này là ai?

Sao lại ăn nói ngông cuồng như thế! Chẳng mấy chốc hai người đã dẫn đường họ băng qua không ít vị trí phong ấn trên ngọn núi, cuối cùng cũng đến độ cao ba ngàn trượng.

Ba ngàn trượng chỉ là một phần ba chiều cao của ngọn núi mà thôi.

Tại độ cao này có một mặt sàn bằng phẳng, bốn người rơi xuống mặt sàn, khó lòng đi lên tiếp nữa.

Bởi vì ở phía cao hơn được lắp đặt các phong ấn.

Thiên Chính Dương nhanh chóng thông báo: "Kể cả ta cũng không thể phá giải phong ấn trên đó".

"Bình thường chỉ có phụ thân ta và hai vị thúc thúc Thiên Viễn, Thiên Phưởng vào được thôi".

Tần Ninh không khỏi than thở: "Vậy thì cần ngươi làm quái gì nữa...", dứt lời, Tần Ninh giơ kiếm lên toan chém hắn ta.

Thiên Chính Dương hốt hoảng giải thích: "Cần chứ, cần chứ...", thấy cảnh tượng này, Bạch Y Nhân bỗng dưng thấy hơi cạn lời.

Thiên Chính Dương trả lời thật nhanh: "Mặc dù ta không phá giải được phong ấn nhưng ta từng lên đó rồi, có một thánh địa nằm giữa độ cao ba ngàn trượng và sáu ngàn trượng, rất có lợi cho Kim Tiên tu hành, ta biết chỗ đó mà".

Tần Ninh nhoẻn môi cười: "Thấy chưa, không lấy tính mạng ngươi ra đe dọa thì ngươi có chịu nói thật đâu".

"Lần sau mà không chịu tự giác tiết lộ hết thì ta sẽ chém một cánh tay của ngươi.

Họ đã... gặp phải một kẻ tàn độc mất rồi.

Tên Tần Ninh này hình như cảnh giới thấp hơn hai người nhưng lại không sợ trời không sợ đất.

Kẻ này không biết nếu g**t ch*t hai người họ sẽ dẫn tới sóng gió dữ dội nhường nào sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 9561: Cấm chế đã bị phá giải.


Hắn không biết nếu xông vào Thiên Thông Đạo sẽ gây ra một cuộc hỗn loạn lớn nhường nào sao?

Chắc chắn hắn biết! Nhưng hắn vẫn làm như vậy.

Điều này chứng tỏ kẻ này có chỗ dựa, hay nói cách khác... hắn đến đảo Thiên Thông vì Thiên Thông Đạo! Minh Gia Ngọc kìm lòng không đặng quan sát Tần Ninh và Bạch Y Nhân kỹ hơn.

Hai người này chắc chắn không đơn giản.

Lúc này, Tần Ninh đã đi tới cuối mặt sàn, bậc thang kéo dài lên trên ở đằng trước đã bị phong ấn bởi nhiều lớp cấm chế.

"Thú vị thật...", Tần Ninh cười nghiền ngẫm: "Một khi phong ấn này bị phá vỡ thì có lẽ phụ thân ngươi sẽ cảm nhận được ngay lập tức, sau đó đến cứu ngươi nhỉ?"

Thiên Chính Dương cười xởi lởi hùa theo Tần Ninh: "Đúng là vậy rồi".

Xẹt! Nhưng ngay sau đó, Tần Ninh chém ngay một nhát.

"A...", một tiếng hét thảm thiết vang lên, một tay của Thiên Chính Dương rơi xuống đất, máu chảy lênh láng không ngừng.

Minh Gia Ngọc hốt hoảng đỡ Thiên Chính Dương lên, trừng mắt nhìn Tần Ninh, quát: "Ngươi làm cái gì thế hả?"

Tần Ninh hờ hững nói: "Ta đã liên tục cảnh cáo với các ngươi rằng phải hợp tác với ta, nhưng các ngươi cứ giở mưu kế với ta là sao hả?"

"Các ngươi tưởng ta tới đây để chơi thật chắc?"

"Còn dám giấu giếm nữa thì cẩn thận ta chém nốt tay còn lại đấy!"

Giờ phút này, trong lòng Thiên Chính Dương vô cùng bàng hoàng.

Tên Tần Ninh này thật sự dám giết hắn ta! Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, hắn ta cũng không hiểu nổi làm thế nào Tần Ninh biết khi cấm chế này bị phá vỡ, phụ thân hắn ta sẽ biết!

"Y Nhân, trông chừng hai tên này cho ta".

Dứt lời, Tần Ninh đi tới trước bậc thang.

Hắn ngưng tụ tiên văn trong lòng bàn tay, khắc họa phù lục, bắt đầu thử phá cấm chế.

Ước chừng một chung trà sau.

Cấm chế đã bị phá giải.

Tần Ninh nhìn hai người Thiên Chính Dương và Minh Gia Ngọc đang trợn mắt há hốc mồm, thản nhiên nói: "Phụ thân ngươi sẽ biết nếu phá phong ấn, nhưng ta tự có cách để ông ta không cảm nhận được".

"Dẫn đường đi!"

Bốn người lại cùng nhau leo núi.

Chẳng mấy chốc bọn họ đã đạt đến độ cao năm ngàn trượng.

Từ đây nhìn ra xa, thành Thiên Thông khổng lồ đã nấp mình sau mây mù lượn lờ, khó lòng nhìn thấy rõ đường nét của nó nữa.

Dõi mắt nhìn ra xa, khoảng trời xung quanh thành Thiên Thông cũng trở nên mờ mịt.
 
Phong Thần Châu
Chương 9562: "Hình như là Tiên Quân đúng không?"


"Ở đây!"

Giờ phút này, bốn người lại đặt chân lên một mặt sàn trên ngọn núi.

Thiên Chính Dương chỉ vào bên trái mặt sàn, mở miệng nói: "Nơi này có một ngôi mộ, bên trong phần mộ có một hồ tiên".

"Cách đây mấy chục vạn năm, thành Thiên Thông này chính là một hòn đảo hoang, Thiên Thông Đạo bọn ta phát triển, chiếm cứ nơi này".

"Ban đầu núi Thiên Thông không phải tên là núi Thiên Thông, không còn sách vở nào ghi chép về sự tồn tại của ngọn núi này nữa, nhưng ngọn núi này rất kỳ lạ, hàng năm đều tăng lên một độ cao nhất định, hơn nữa trên núi thỉnh thoảng xảy ra những tình huống quái lạ".

"Cách đây nhiều năm, có một nghĩa trang xuất hiện ở độ cao này, ở ngay trong núi".

Trong lúc nói chuyện, Thiên Chính Dương dẫn Tần Ninh sang bên trái.

Không lâu sau, quả nhiên họ nhìn thấy một động phủ.

Cửa động phủ đã đóng, cũng có cấm chế trước cửa.

Tần Ninh phá giải cấm chế, bốn người lần lượt vào trong.

Họ băng qua lối đi ước chừng dài trăm trượng.

Cuối con đường là một hồ tiên.

Hồ có đường kính mười trượng.

Nước trong hồ là một bể máu nổi bong bóng trông như rượu ngon sương ngọc.

Tần Ninh nhướng mày nhìn cái hồ, ngạc nhiên thốt: "Máu Quân giả!"

Máu Quân giả.

Cả Bạch Y Nhân lẫn hai người đều sửng sốt.

Giờ đây, Thiên Chính Dương không còn giấu giếm gì nữa, bản thân hắn ta cũng đã nhận thấy Tần Ninh không phải người bình thường, hắn có một vốn kiến thức rất đáng gờm, giấu Tần Ninh là một lựa chọn không khôn ngoan.

"Ta không biết máu Quân giả gì cả, ta chỉ biết nước trong cái hồ này có tác dụng rất to lớn trong việc rèn luyện thân xác, k*ch th*ch tiềm năng, tôi luyện gân cốt, mài giũa tiên thể đối với Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên thậm chí là Huyền Tiên".

"Tuy nhiên, do sức mạnh của hồ nước này quá lớn nên một giọt nước đọng ở đây phải pha loãng mười lần thì một Kim Tiên mới hấp thu được".

"Chính vì sức mạnh khủng khiếp của thứ nước này mà trong Thiên Thông Đạo bọn ta chỉ có Kim Tiên đã từng trải qua lễ rửa tội, được làm lễ rửa tội một lần mới có thể từ từ hồi lại sức trong vài năm, thế nhưng hiệu quả lại cực kỳ tốt!"

Tần Ninh nhìn về phía Bạch Y Nhân, lập tức nói: "Ngươi có biết trên Cửu Thiên Huyền Tiên là gì không?"

Sau một hồi suy tư, Bạch Y Nhân trả lời: "Hình như là Tiên Quân đúng không?"

"Đúng rồi".

"Từ Chân Tiên đến Cửu Thiên Huyền Tiên, chín đại cảnh giới Tiên Nhân này đều bùng nổ bằng sức mạnh của tiên khí".
 
Phong Thần Châu
Chương 9563: Người này không đơn giản chút nào.


"Còn ở Cửu Thiên Huyền Tiên thì phải trải qua tiên kiếp mới được thăng cấp thành công, sau khi đột phá chính là cảnh giới Tiên Quân".

"Tiên Nhân đến cảnh giới này, thứ được sinh ra trong cơ thể không còn là tiên khí nữa mà là tiên lực. Từ trạng thái khí chuyển sang lực, tiên hóa thành tiên".

"Xét trên mười hai đại tiên vực của toàn bộ Tiên Giới, nhân vật ở cấp bậc này đã nằm trong hàng ngũ... cường giả rồi".

Cấp bậc được cho là cường giả này được xét dựa trên tất cả các cảnh giới trên Tiên Giới.

"Ở cấp bậc Tiên Quân sẽ sinh ra hơi thở Quân giả, và tinh huyết của nhân vật ở cấp bậc này được gọi là máu Quân giả. Một giọt máu Quân giả đâu phải thứ mà một Kim Tiên hấp thu, tiêu hóa được?"

Trên Kim Tiên là Ngọc Tiên.

Trên Ngọc Tiên là Huyền Tiên.

Trên Huyền Tiên chính là Cửu Thiên Huyền Tiên.

Cửu Thiên Huyền Tiên đã là một sự tồn tại rất đỗi hùng mạnh và đáng gờm rồi.

Tiên Quân thì còn trên cả Cửu Thiên Huyền Tiên.

Ai ở cảnh giới này chỉ cần thổi một cái thôi cũng có thể thổi bay một đám Kim Tiên.

Một giọt tinh huyết của Tiên Quân lại càng có công dụng thần kỳ mà không thể nào cân đo đong đếm được.

Cũng may mà đây là Huyết Trì được ngưng tụ từ máu Quân giả, nếu không thì e rằng đã bị đám Kim Tiên, Ngọc Tiên của Thiên Thông Đạo hút cạn từ lâu rồi.

Nghe thấy những lời giải thích của Tần Ninh, gương mặt xinh đẹp của Bạch Y Nhân sững sờ như tượng.

Trong Thái Ất tiên tông, Huyền Tiên đã là cấp bậc đứng đầu rồi.

Còn Cửu Thiên Huyền Tiên... thì đi ra biển Nam Thiên may ra còn gặp được.

Cửu Thiên Huyền Tiên có tồn tại trên bốn vùng biển tiên trứ danh của biển Nam Thiên.

Nhưng trong vùng biển Thái Ất mang tiếng là một trong bảy vùng biển lớn của biển Đông Tiên lại chẳng có lấy một Cửu Thiên Huyền Tiên nào.

Đừng nói là Cửu Thiên Huyền Tiên.

Kể cả Huyền Tiên... cũng đều là cấp bậc mới bước vào Huyền Tiên mà thôi, hầu như chưa có ai tiến vào tầng thứ đỉnh cấp của Huyền Tiên cả.

Mặc dù cô ta đã biết từ lâu rằng Tần Ninh là một kẻ bất phàm nhưng đến bây giờ cô ta lại được dịp khẳng định thêm điều đó.

"Chờ ta một chút!"

Tần Ninh mỉm cười, lại gần mép Huyết Trì.

Khí tức trong cơ thể sôi trào, hắn nắm chặt hai tay, sau đó há miệng hít sâu.
 
Phong Thần Châu
Chương 9564: "Dẫn đường đi".


Máu Quân giả cuồn cuộn rót vào miệng của Tần Ninh.

Chưa đến một chung trà.

Huyết Trì đã bị hút cạn sạch.

Bạch Y Nhân ngây ra như phỗng.

Thiên Chính Dương và Minh Gia Ngọc cũng ngỡ ngàng.

Sao... sao chuyện này có thể xảy ra được chứ?

Bạch Y Nhân không thể thốt nên lời.

Tần Ninh, ngươi... ngươi có biết phép lịch sự là gì không đấy?

Mới vừa nãy còn nói một thôi một hồi, kể máu Quân giả khủng khiếp nhường nào, đáng sợ ra sao, Tiên Nhân cảnh giới Kim Tiên dung hợp với một giọt tinh huyết máu Quân giả mà không pha loãng thì sẽ bị nổ tung, cuối cùng ngươi lại... nuốt luôn một hơi là sao?

Ngươi có còn là con người không?

Quan trọng nhất là... sao không để lại một chút cho ta vậy hả! Bạch Y Nhân thầm chửi ầm lên trong bụng.

Sau khi uống hết máu Quân giả cả hồ, Tần Ninh mới cười nói: "Đi thôi".

Bạch Y Nhân nói với vẻ xa xăm: "Sao ngươi không nổ banh xác vậy?"

Tần Ninh thật thà trả lời: "Hồi nãy ta nói Kim Tiên cưỡng chế dung hợp với một giọt tinh huyết sẽ bị nổ tung là chỉ... Kim Tiên bình thường mà".

"Ta có phải Kim Tiên bình thường đâu, thế nên ta đâu có nổ banh xác".

"...", giờ đây, Thiên Chính Dương mới thực sự đờ người ra.

Ban đầu lúc phát hiện ra Huyết Trì, một vị Kim Tiên trong Thiên Thông Đạo đã thử dung hợp với nó.

Quả thật người đó đã nổ tung sau khi chỉ dung hợp một giọt máu.

Lúc đó, người nọ nổ banh xác ngay trước mặt hắn ta, máu thịt văng be bét cả không gian nơi đây.

Điều đó chứng tỏ Tần Ninh không nói dối.

Nhưng mà... Tần Ninh cũng là Kim Tiên mà.

Làm thế nào?

Ngay cả phụ thân hắn ta cũng nói rằng không thể cưỡng chế dung hợp một giọt, chỉ có thể pha loãng ra, còn phải mất vài năm trời để tiêu hóa hết.

Trên thực tế, Tần Ninh không nuốt ngay xuống bụng mà cho máu Quân giả vào Nguyên Hoàng Đỉnh để dự trữ.

Hắn không có thời gian tiêu hóa thật kỹ chỗ máu Quân giả này ngay tại đây. "Ở đây còn cái gì kỳ lạ nữa không?"

Vòng qua Huyết Trì, nhóm người tiếp tục tiến về phía trước, sau khi rẽ trái, một cái lồng sắt xuất hiện ở cách đó ba mươi trượng.

Lồng sắt bị che kín mít, không thấy rõ bên trong có gì.

"Cái lồng sắt này xuất hiện theo phần mộ, nhưng mà... bọn ta làm cách nào cũng không thể phá giải phong ấn trên lồng sắt, những năm gần đây chẳng thu hoạch được gì".
 
Phong Thần Châu
Chương 9565: Để lộ tu vi Kim Tiên tứ chuyển.


Không thể không nói, chỉ riêng Huyết Trì thôi, sự tồn tại của nó bị tuồn ra ngoài thì Thiên Thông Đạo sẽ phải đối mặt với tai họa ngập đầu.

Bởi vậy mà Thiên Thông Đạo chẳng khác gì một kho báu khổng lồ, chí bảo nằm trong kho tàng ấy đủ để khiến người ta điên cuồng.

Nhưng Thiên Thông Đạo lại không thể mở ra.

Cũng không dám tìm người mở.

Bởi vì điều đó sẽ đưa Thiên Thông Đạo đến diệt vong! "Không mở được à...", Tần Ninh lại gần lồng sắt, cẩn thận kiểm tra thật lâu.

"Đây là phong ấn từ Tiên Quân rồi...", Tần Ninh không khỏi thở dài thườn thượt.

Thiên Thông Đạo đúng là đã tìm ra kho báu rồi.

Chắc chắn núi Thiên Thông này có mối liên quan gì đó với một vị Tiên Quân.

Hắn phục sát đất cái vận may trời cho siêu to khổng lồ này.

Chỉ tiếc rằng Thiên Thông Đạo quá yếu kém, không nuốt nổi báu vật này nên không còn cách nào khác ngoài việc từ từ nghiên cứu.

Có điều, dựa theo tốc độ phát triển của Thiên Thông Đạo hiện nay thì e rằng cho dù nghiên cứu mấy vạn năm cũng chẳng có tiến triển gì.

Trên thực tế, chỉ sợ là đến cả năm đại bá chủ của vùng biển Thái Ất cũng không nuốt nổi chứ đừng nói là Thiên Thông Đạo.

"Để ta thử xem".

Tần Ninh nhanh chóng ra tay, phá giải phong ấn.

Thời gian dần trôi, lần này đã tròn một tiếng đồng hồ trôi qua nhưng Tần Ninh vẫn chưa thể phá giải được phong ấn.

Bạch Y Nhân cũng nhận ra, cái lồng sắt này trông thì bình thường nhưng thực chất... cực kỳ bất phàm.

Rắc! Đột nhiên, vào một lúc nào đó.

Các bùa chú màu đen trên bề mặt lồng sắt rơi xuống đất, hóa thành bụi bặm.

Ngay sau đó, bốn phía lồng sắt bắt đầu tan vỡ.

Tiếng đùng đùng vang lên.

Tần Ninh nhướng mày, dựng ánh sáng vàng rực rỡ quanh thân lên mà không chút do dự.

Để lộ tu vi Kim Tiên tứ chuyển.

Cả Thiên Chính Dương lẫn Minh Gia Ngọc đều ngẩn người.

Mặc dù bọn họ đã có linh cảm rằng thực lực của Tần Ninh thấp hơn mình nhưng hai người vẫn không thể nào ngờ được Tần Ninh chỉ mới có cảnh giới Kim Tiên tứ chuyển.

Kẻ này thật sự là gan to bằng trời! Khi lồng sắt tan vỡ liên tục, lại có một cái lồng sắt với kích thước nhỏ hơn hiện ra.

Tuy nhiên... nó vẫn tiếp tục sụp đổ.

Từng cái lồng sắt một bị phá hủy.

Cho đến cuối cùng.

Cái lồng sắt trên mặt đất được nối với một thanh đao.

Đao dài gần bốn thước, cán đao hiện lên văn ấn màu tím thẫm, chạm trổ đầu của hung thú.

Thân đao hơi cong, dài hơn ba thước, nơi lưỡi đao là rộng nhất nhưng chưa bằng bốn ngón tay khép lại. Giờ phút này, thanh đao đang ánh lên vầng sáng mờ mờ.

Thân thanh đao này khắc văn ấn màu xanh thẫm, nối liền với nhau thành một thể thống nhất khiến cho người ta vừa nhìn đã mất hồn mất vía.

Cái sự mất hồn

6000213-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9566: "Tần Ninh!"


"Thật là một thanh đao khủng khiếp!"

Sau một hồi sững sờ, Bạch Y Nhân mới lẩm bẩm thốt ra câu này.

Thiên Chính Dương và Minh Gia Ngọc cũng ngây ra như phỗng.

Chính Tần Ninh là người đã phá vỡ phong ấn.

Thế nhưng thanh đao này thật sự quá khủng khiếp! Giờ phút này, Tần Ninh nhìn trường đao ở phía trước mặt mình.

Thanh trường đao này cũng không rộng là bao, nếu thân đao không cong thì giống kiếm hơn cả.

Hắn đưa một tay ra, cầm lấy cán đao.

Trong giây lát.

Văn ấn màu xanh thẫm đầy đáng sợ từ trong thân đao bao trùm lên cơ thể Tần Ninh… Ngay sau đó.

Toàn thân hắn như lạc giữa một biển máu chứ không còn ở trong sơn động nữa.

Biển máu bàng bạc, bốn phía xung quanh trải dài không thấy cuối cùng với bóng người vô cùng vô tận.

Có một thanh đao và một người đang lơ lửng giữa không trung.

Người cầm đao.

Đao theo người.

Một trận chém giết diễn ra đầy khốc liệt.

Toàn bộ thiên địa chính là một vùng đất giết chóc vô cùng vô tận, là địa ngục trần gian.

Lưỡi đao đang lập lòe sáng.

Ánh đao như soi sáng nơi đây.

Đây là một thanh đao càng đánh càng hăng.

Người kia cũng càng đánh càng mạnh! Kinh khủng, đẫm máu. Giờ phút này, kể cả Tần Ninh cũng cảm thấy cả cơ thể mình như bị lún sâu trong đó, tưởng chừng như sắp sửa bị nuốt chửng.

Người bình thường không đời nào chịu nổi sức ép khủng khiếp ấy.

Một tiếng kêu vang lên bên tai hắn.

Tần Ninh lại lần nữa nhìn xung quanh, vẫn đứng yên tại chỗ trước sau như một.

Song, cảm giác vừa rồi như đích thân trải qua vậy, không thể nào là giả được.

Ma tính của đao này quá nặng! Bạch Y Nhân thấy Tần Ninh chẳng nói chẳng rằng bèn nói: "Tần công tử, đao này... vứt nó đi ạ…", nhưng Tần Ninh lại cầm ngay thanh đao.
 
Phong Thần Châu
Chương 9567: "Thần phục ta!"


"Diễn Ma Tiên Đao!"

Tần Ninh mở miệng nói: "Đây là tên của thanh đao này".

Diễn Ma Tiên Đao! Đã ma đao rồi mà còn tiên khí nữa là sai! Bạch Y Nhân nhìn Tần Ninh với vẻ hơi lo lắng.

Sát khí bộc phát ra từ trong cơ thể của hắn vừa nãy quá đáng sợ.

Đó hoàn toàn không còn là sức mạnh của bản thân hắn nữa mà tới từ đao rồi! Thanh đao này ma quái đến đáng sợ.

Tần Ninh cười nói: "Không vứt được đâu, thanh đao này có cấp bậc tiên khí lưu ly, hơn nữa thanh đao đang bị hư tổn mà đã có thể sánh ngang với tiên khí lưu ly, nếu như có thể khôi phục thì chắc chắn sẽ tái hiện được sự huy hoàng của nó!"

Đây chính là đao tốt! Ở kiếp thứ ba, Tần Ninh chuyên tu luyện võ ý, lựa chọn lấy đao làm binh khí, sau đó dạy dỗ ra một đệ tử trai thẳng là Diệp Nam Hiên.

Đao, thiên về ngang ngược.

Kiếm, thiên về kín đáo.

Tần Ninh đều cực kỳ thích sử dụng cả hai loại vũ khí này.

Đao này quả là đao tốt.

Ma tính rất mạnh.

Nhưng… có thành ma hay không thì phải phụ thuộc vào mục đích của kẻ dùng đao.

"Diễn Ma Tiên Đao…", Tần Ninh nhẹ nhàng nắm thân đao, khẽ mỉm cười nói: "Thuộc về ta".

Khi nghe thấy bốn từ tiên khí lưu ly, lòng Thiên Chính Dương sắp tan nát tới nơi.

Tiên khí pháp khí vượt trên pháp khí Kim Tiên, đó là tiên binh mà cường giả Ngọc Tiên luôn muốn nắm giữ! Phụ thân hắn ta cũng có tiên khí lưu ly nhưng phẩm cấp không hề cao, chắc chắn thua kém thanh đao này.

Hơn nữa, thanh đao này vẫn chưa đạt tới cấp độ viên mãn.

Nói cách khác, trong tương lai thanh đao này vẫn có không gian phát triển uy năng nhiều hơn nữa.

Tuy nhiên, bây giờ nó đã rơi vào tay của Tần Ninh.

Lỗ lớn rồi! Một sự tổn thất nặng nề! Lúc này, Tần Ninh cầm ma đao, cơ thể bùng nổ khí tức, luồng sát khí mãnh liệt và vô tận đập vào mặt bọn họ.

"Thần phục ta!"

Bát Hoang Ly Thiên Viêm trong cơ thể hắn cũng dâng trào cuồn cuộn.

Vào lúc này, Nguyên Hoàng Đỉnh cũng tuôn sức mạnh lấn át không gì sánh bằng ra.

Tiên khí lưu ly đã dung hợp với đạo văn này là pháp bảo bản mệnh duy nhất mà Tần Ninh có, đã hoà làm một thể với hắn.

Bởi vậy mà uy thế của lò luyện này cũng chính là uy thế của Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 9568: "Nơi này… khác biệt hẳn!"


Không biết lưỡi đao đã hút bao nhiêu máu tươi của Tần Ninh mới dần dần ổn định lại.

Rất lâu sau đó.

Sắc mặt của Tần Ninh có chút trắng bệch, nhưng Diễn Ma Tiên Đao trong tay hắn đã dần dần yên ổn trở lại.

Cuối cùng thanh đao này vẫn bị Tần Ninh chinh phục! Đao hóa thành một đạo văn ấn, khắc trên cổ tay của Tần Ninh và nằm yên tại đó như dấu ấn màu đen.

Thấy mặt mày Tần Ninh tái nhợt, Bạch Y Nhân vốn chuẩn bị an ủi hắn mấy câu.

Nhưng đúng lúc này, lượng khí huyết đã biến mất của Tần Ninh dường như đang hồi phục trở lại với tốc độ cực kỳ nhanh.

Chuyện này… Tần Ninh cười nói: "Ma đao nuốt máu ta, ta có máu Quân giả để bù đắp rồi mà!"

Bạch Y Nhân đến cạn lời với hắn.

Làm thế nào mà Tần Ninh có thể chịu đựng nổi sự bá đạo của máu Quân giả với cảnh giới Kim Tiên chứ?

"Thiên Chính Dương, tiếp tục dẫn đường đi".

Tần Ninh cười tủm tỉm lên tiếng: "Núi Thiên Thông này cũng nhiều thứ hay ho phết đấy. Ở độ cao năm ngàn trượng có những thứ này, chắc có lẽ độ cao sáu ngàn trượng, bảy ngàn trượng, tám ngàn trượng và chín ngàn trượng sẽ thú vị hơn nhỉ?"

Thiên Chính Dương thoáng chốc cứng họng không bác bỏ được gì.

Hắn ta thật sự chưa bao giờ đi lên phía trên cả.

Thế nên hắn ta vẫn chưa chắc rằng có cái gì cực kỳ nguy hiểm hay không.

Chẳng mấy chốc, bốn người lại lên đường một lần nữa.

Bọn họ đi tới độ cao sáu ngàn trượng.

Lại một mặt sàn khác hiện ra trước mắt họ.

Mặt sàn vô cùng rộng rãi, cả chiều dài lẫn chiều rộng đều bằng một ngàn trượng.

Mặt sàn lát đá xanh này khác hẳn so với những mặt sàn mà họ đã gặp trước đó.

Dường như nó được hình thành từ tự nhiên chứ không phải là được xây dựng sau này.

"Nơi này… khác biệt hẳn!"

Tần Ninh quan sát mặt sàn thật kỹ rồi bay lên trời, nhìn mặt sàn rộng bao la ở dưới.

"Thú vị đấy!"

Không lâu sau, Tần Ninh không khỏi cười nói: "Mặt sàn này cũng ẩn chứa huyền cơ, giờ nó có thêm tác động của phong ấn, có lẽ có một mật thất ẩn dưới mặt sàn đấy".

Nghe vậy, Thiên Chính Dương lại một phen sững sờ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9569: "Tam Thập Tam Thiên Kiếm Tiên Trận!"


Sao tên Tần Ninh này có thể có vốn kiến thức rộng như vậy chứ! Tại sao vấn đề mà ngay cả phụ thân, nhị thúc bọn họ không nhận ra nhưng hắn lại kết luận được ngay chỉ qua một ánh nhìn?

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chẳng phải toàn bộ núi Thiên Thông sẽ bị Tần Ninh càn quét sạch sành sanh rồi ư?

Nhưng hắn làm gì được đây?

Khốn nạn thật! Trong lòng Thiên Chính Dương không kìm được vô cùng tức tối.

Giờ phút này, Tần Ninh lại đáp xuống, hai tay ngưng tụ ra vô vàn tiên văn vô tận, chúng nó ùn ùn kéo đến, chậm rãi lan rộng ra khắp nơi.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Một lát sau, tiên khí tụ tập giữa thiên địa.

Những tiên khí kia vụt b*n r* theo từng tiên văn được Tần Ninh ngưng tụ xuất hiện.

Khí tức kinh khủng liên tục tập hợp lại.

Ầm ầm ầm… Đột nhiên, tiếng nổ ầm ĩ vang khắp mặt sàn.

Mặt đất nứt toác thành những kẽ nứt, tiếp đó, những tia sáng nhiều không đếm xuể bay lên trời.

Tổng cộng có ba mươi bốn tia sáng.

Trong đó có ba mươi ba tia sáng lơ lửng giữa không trung.

Đó là ba mươi ba chuôi tiên kiếm.

Phần thân của mỗi thanh kiếm đều giống nhau nhưng trên cán mỗi tiên kiếm đều có nét đặc trưng của riêng mình.

Có kiếm như rồng, tiếng gầm thét vang tận trời.

Có kiếm tựa như hổ, uy mãnh đến mức tưởng chừng có thể đè bẹp bất cứ ai.

Cũng có thanh kiếm toả ra khí lạnh thấu xương hệt như nước.

Còn có kiếm như lưỡi lửa, toàn thân tràn ngập trong ngọn lửa bùng cháy.

Trong ba mươi ba chuôi tiên kiếm này, bất kỳ thanh nào cũng có nét đặc biệt của bản thân.

Mà thanh tiên kiếm ở chính giữa thì lại càng khác biệt so với những thanh kiếm khác.

Thanh kiếm dài gần bốn thước, chuôi kiếm chạm trổ hình miệng của giao long. thân kiếm nhẵn bóng sắc bén, thấp thoáng nhìn thấy hoa văn ngọn lửa trải dài cả bề mặt kiếm.

Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm! Phía dưới Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm còn có một dòng chữ nhỏ.

"Tam Thập Tam Thiên Kiếm Tiên Trận!"

Tần Ninh nhìn dòng chữ nhỏ kia rồi lại ngước lên nhìn Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm, tiếp đó quay về phía ba mươi ba thanh tiên kiếm xung quanh, hắn đột nhiên cười phá lên đầy sảng khoái.
 
Phong Thần Châu
Chương 9570: "Tiếp tục, bảy ngàn trượng!"


"Lần này, rất đáng giá!"

Tần Ninh nói với vẻ đầy thỏa mãn.

Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm này tràn đầy khí thế chí cương chí dương đầy sắc bén và bá đạo, không khác gì so với Diễn Ma Tiên Đao.

Nhất định cũng là một món tiên khí lưu ly tuyệt diệu.

Mà ba mươi ba chuôi tiên kiếm xung quanh đều là pháp khí Kim Tiên.

Ba mươi ba chuôi tiên kiếm này tập hợp lại sẽ thành một kiếm trận.

Mà kiếm trận này sẽ lấy Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm làm cốt lõi! Tần Ninh tiến về phía Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm từng bước một.

Ở bên ngoài thân thể hắn, Bát Hoang Ly Thiên Viêm chậm rãi bay lên, ngọn lửa bao trùm lấy cơ thể Tần Ninh khiến cho hắn lúc này thoạt trông như một mặt trời con, rực rỡ đến mức làm chói mắt người khác.

Mà khi bàn tay ngập tràn ngọn lửa của Tần Ninh nhẹ nhàng chạm đến Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm, bên trong thân kiếm ngập tràn hỏa văn, tiếng sấm rền vang.

Sự chống cự dữ dội ngay lập tức bùng nổ.

Nhưng mà, Bát Hoang Ly Thiên Viêm càng được ngưng tụ liên tục, ý chí của sự cạnh tranh ấy càng yếu dần.

Tiên Nhân chọn tiên khí.

Mà tiên khí cũng biết chọn người! Giờ đây, chính là Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm này chọn Tần Ninh.

Bát Hoang Ly Thiên Viêm chính là Tiên Hỏa, đã trở thành một thể thống nhất với Tần Ninh, thần phục hắn, và khả năng chống cự của Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm đối với loại Tiên Hỏa này có thể nói là gần như bằng không! Vào giây phút Tần Ninh nắm lấy thanh tiên kiếm hừng hực lửa, tiếng sấm cuồn cuộn này, Thiên Chính Dương đã xót ruột đến mức như sắp chết tới nơi.

Lại là một món thần binh tuyệt thế nữa! Không! Đây đâu phải chỉ có mỗi một thanh kiếm mà rõ ràng có đến ba mươi bốn món kia kìa.

Ba mươi ba chuôi tiên kiếm còn lại chính là pháp khí Kim Tiên, giá trị của chúng nó cũng không hề rẻ chút nào.

Tần Ninh cất Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm đi, thanh kiếm hóa thành một đạo kiếm văn, khắc tại cổ tay phải của hắn.

Bên trái là đao, bên phải là kiếm.

Diễn Ma Tiên Đao.

Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm.

Giờ đây, chúng kết hợp với nhau càng bổ trợ thêm sức mạnh cho nhau.

Tần Ninh không khỏi mỉm cười: "Tiếp tục, bảy ngàn trượng!"

Bốn người tiếp tục tiến về phía trước.

Thiên Chính Dương và Minh Gia Ngọc nhìn nhau, đều không nói gì.

Bạch Y Nhân thì trông chừng hai người liên tục để tránh trường hợp bọn họ lại bày trò gì.
 
Phong Thần Châu
Chương 9571: "Để ta xem coi nào".


Dần dần, họ đã tới độ cao bảy ngàn trượng! Khi đến độ cao này, không khí cực kỳ loãng, nhiệt độ cũng hạ thấp đi đáng kể.

Có điều bọn họ đều chẳng phải người phàm, nhiệt độ thấp tại đây không hề hấn gì với bọn họ.

Lại một mặt sàn xuất hiện ở độ cao bảy ngàn trượng.

Có sáu cánh cửa hiện ra ở một bên ngọn núi.

Trong sáu cảnh cửa này, cánh cửa nào cũng cao đến tận trăm trượng.

Cửa ra vào cao chót vót, sắc đen tăm tối dâng trào.

"Sáu cánh cửa này là gì vậy?"

Bạch Y Nhân nhìn về phía Thiên Chính Dương, mở miệng hỏi.

"Cái này thì ta không biết thật...", Thiên Chính Dương lập tức lắc đầu.

Lần này hắn ta thật sự chẳng hay biết gì.

Bởi vì phụ thân hắn ta chưa bao giờ cho phép hắn ta đi tới độ cao bảy ngàn trượng cả.

Tần Ninh nhìn sáu cánh cửa, trên đó đều được gia cố bằng những lớp phong ấn dày đặc.

"Để ta xem coi nào".

Thấy dáng vẻ háo hức muốn thử ngay và luôn của Tần Ninh, Thiên Chính Dương sắp sửa bất tỉnh nhân sự.

Rốt cuộc tên này còn tài năng gì nữa thế! Ngộ nhỡ hắn vét sạch toàn bộ núi Thiên Thông thì phụ thân sẽ... Thiên Chính Dương không dám tưởng tượng diễn biến tiếp theo nữa.

Hắn ta vốn nghĩ rằng cho dù đưa Tần Ninh vào núi Thiên Thông đi nữa thì thể nào hắn cũng không thể phá vỡ phong ấn ở độ cả ba ngàn trượng, để rồi hụt hẫng bỏ đi.

Nhưng hắn vừa lên núi là tiến thẳng một mạch đến độ cao bảy trượng.

Kẻ này... Giờ phút này, Thiên Chính Dương ngây ra như phỗng.

Tần Ninh lại gần một trong sáu cánh cửa, khí thế trong cơ thể tăng lên, từng đạo tiên văn ngưng tụ một lần nữa.

Tiếp tục phá cấm chế! Tuy nhiên, lần này Tần Ninh tốn nhiều thời gian hơn một chút.

Một lúc sau, dường như có tia nắng sớm dâng lên từ phía chân trời.

Bầu trời khắp Thiên Thông Đạo dần hửng sáng.

Đột nhiên.

Vào lúc này, cấm chế của năm cánh cửa khác cũng lần lượt nứt toác.

Không một ai lường trước được phản ứng dây chuyền này.

Tần Ninh lùi lại, khẽ mỉm cười nhìn về phía cửa ra vào.
 
Phong Thần Châu
Chương 9572: Đây là thứ có đất trời sinh ra.


Thành thật mà nói, ngọn núi Thiên Thông này đã cho hắn một sự bất ngờ quá lớn.

Một món quà ngoài ý muốn! Lối vào đã mở ra.

Ánh sáng rực rỡ bên trong bất chợt rực lên không ngừng.

Tia sáng ấy hệt chứa đựng tiên khí vô tận, vương vấn thành mây mù, sau đó tràn ngập khắp nơi, đắm chìm toàn bộ mặt sàn lát đá.

Đất trời nơi đây đã bị sương mù xung quanh bao trùm, dường như không còn nhìn thấy rõ cái gì nữa.

Tần Ninh nhướng mày, vẫn không mảy may nao núng.

Thấp thoáng có tiếng rồng gào từ từ vang lên từ bên trong cửa ra vào.

Ngay sau đó, dường như bắt đầu có thứ gì đó xuất hiện ở bên trong cánh cửa... Không lâu sau, Tần Ninh là người đứng gần cánh cửa nhất, bởi vậy mà tiên khí mây mù không thể cản trở tầm mắt của hắn.

"Biết ngay mà!

"Cội nguồn tiên mạch Lục Dương Long!"

Sự mừng rỡ hiện lên trong mắt Tần Ninh.

Cội nguồn tiên mạch Lục Dương Long! Đây là một loại đại thế tiên mạch do đất trời tạo ra.

Tập hợp khí của long linh, như cán cân, như đất đồng! Một thứ vĩ đại như cội nguồn long mạch hoàn toàn có thể làm thay đổi thiên phú của một người, thay đổi cuộc đời của một con người.

Đây là thứ có đất trời sinh ra.

Có lẽ thấy được nhưng chưa chắc đã có được.

Giống như việc Tần Ninh lấy được Nguyên Hoàng Đỉnh vậy.

Một thứ binh khí được khắc ấn từ đạo, văn đến lý là cực kỳ hiếm hoi trên đời, đây không phải thứ muốn chế tạo là tạo ra được.

Kể cả Tần Ninh cũng không thể làm được như vậy.

Cội nguồn tiên mạch Lục Dương Long cũng cũng như vậy! Hình thể tự nhiên của thiên địa này đã kết hợp với sự thay đổi của trời, trăng, núi, sông để tạo nên cội nguồn tiên mạch.

Tần Ninh đi về phía cửa ra vào từng bước một.

Giờ đây, bọn họ lờ mờ nhìn thấy có sáu cái đầu rồng chầm chậm dâng lên từ trong sáu cánh cửa.

Đầu rồng hiện ra, bộc phát một uy áp mạnh mẽ khiến cho Tần Ninh cảm nhận được khí huyết toàn thân mình sôi trào không ngừng.

Có điều, giờ phút này, Tần Ninh không hề sợ hãi chút nào.

Long khu quẩn quanh cánh tay trái.

Phượng ảnh quấn quanh cánh tay phải.

Linh hồn của rồng và phượng lại xuất hiện một lần nữa.

Một sức ép đến từ trời xanh bộc phát ra từ trong cơ thể Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 9573: "Biết vậy giam cầm hai kẻ đó cho rồi".


Một thân xác chứa đựng đến ba linh hồn! Những năm gần đây, sự mạnh mẽ của hồn phách bản thân Tần Ninh đã kéo theo sự phát triển của long hồn và phượng hoàn.

Trên thực tế, đây cũng là lý do vì sao hắn luôn trong trạng thái siêu nhiên.

Cho dù với tu vi Kim Tiên tam chuyển của chính bản thân hắn thì khi đối đầu với cao thủ Kim Tiên bát chuyển, hắn vẫn có thể đánh bại mà không hề tốn công tốn sức chút nào. Đó là nhờ có sự bổ trợ của long hồn, phượng hồn.

Một mình Tần Ninh có thể sánh bằng với ba người! Hắn được truyền thừa long hồn và phượng hồn này từ phụ mẫu.

Được truyền thừa bởi cặp vợ chồng Thần Đế hùng mạnh nhất mảnh đất này! "Cho dù ngươi có mạnh cách mấy thì cũng chỉ là rồng do thiên địa biến thành, là giả chứ không phải rồng thật!"

Tần Ninh hờ hững nói: "Mà ta, là rồng thật, phượng thật của mảnh đất này!"

Ầm... Long ảnh và phượng ảnh được hình thành từ hồn phách bay lên trời.

Sáu cái đầu rồng trong sáu cánh cửa vốn dĩ đang tỏ ra vênh váo, đắc ý, sau khi cảm nhận được uy áp đến từ hồn phách của rồng thật, phượng thần thì mới dần dần cúi cái đầu cao ngạo xuống, nét mặt cũng trở nên thành kính.

"Sắc!"

Tần Ninh siết chặt bàn tay lại, sáu cái đầu rồng kia bị linh hồn của rồng và phượng cuốn đi, lao vùn vụt tới trước người hắn... Đây không phải là sức ép do sức mạnh của Tần Ninh gây ra đối với cội nguồn tiên mạch Lục Dương Long mà đến từ sức ép khủng khiếp từ đẳng cấp cao bẩm sinh của Thần Long và Thần Phượng lên cội nguồn tiên mạch Lục Dương Long khiến chốn không thể không cúi đầu thần phục.

Khi cội nguồn tiên mạch Lục Dương Long kia bị Tần Ninh hấp thu vào lòng bàn tay, nó chuyển sang hình dạng giống như dây leo rồi buông thõng xuống.

Dây leo thoạt trông dài chừng hơn một mét, toàn thân tỏa ra vầng sáng màu xanh biếc, phía trên có sáu mặt dây chuyền trông giống như đầu rồng được khảm cách đều nhau.

Trông nó chẳng khác gì một cái roi.

Nhưng lại chỉ dài một thước nên hơi ngắn.

Vật này có thể dùng để làm thần binh, cũng là chí bảo tốt nhất trên thế gian này, còn có công dụng khác là tăng cảnh giới hay tu vi.

Tần Ninh thản nhiên quất cây roi, mỉm cười bảo: "Dùng tạm vậy, nếu cần thì dùng ngươi để tăng cảnh giới sau".

Vào lúc này, sương mù quanh đây từ từ tản đi.

Bóng dáng Bạch Y Nhân xuất hiện, cô ta bối rối nói: "Hai tên đó chạy rồi!"

"Biết vậy giam cầm hai kẻ đó cho rồi".

Nghe thấy câu này, Tần Ninh khoát tay cười nói: "Không sao, cứ để chúng chạy đi..." "Nhưng kiểu gì bọn chúng cũng tìm tới đạo chủ Thiên Huyên và tộc trưởng Minh Hoằng An thôi, vậy chúng ta... có cần đi giờ luôn không?"

"Không cần".

Tần Ninh nhìn về phía bậc thang đằng trước, tiếp tục cất lời: "Vẫn chưa đến tám ngàn trượng, ta vẫn chưa xem đỉnh núi thế nào mà. Không thể không nói giá trị của núi Thiên Thông này trân quý hơn di tích cổ xưa gấp mấy lần".
 
Phong Thần Châu
Chương 9574: Còn nếu không vượt qua được thì chết.


Nghe thấy câu này, Bạch Y Nhân chẳng biết nói gì nữa.

Quả thật ngọn núi này thần kỳ, khó lường vô cùng.

Nhưng mà... nếu như cường giả Thiên Thông Đạo và đảo Minh Ngọc đến đây thì bọn họ biết chống lại thế nào đây?

Song, giờ đây Tần Ninh không rảnh rỗi để mà quan tâm đến chuyện đó, tiếp tục leo l*n đ*nh núi.

Đi qua độ cao bảy ngàn trượng, tiếp đó chính là độ cao tám ngàn trượng.

Tần Ninh vô cùng tò mò sẽ có gì tiếp theo.

Đến độ cao tám ngàn trượng.

Hai bóng người dừng lại.

Lại một mặt sàn hiện ra tại tầm cao này.

Tuy nhiên, lần nữa giữa sân có một cái ao.

Song, bên trong ao không chứa nước mà lập lòe sấm sét cuồn cuộn.

Biển sấm sét đang nổ đùng đoàng kia nổi bần bật giữa lôi trì với đường kính trăm trượng, phóng thích sức mạnh và khí tức khiến người ta rúng động.

"Đây là...", Bạch Y Nhân nhìn lôi đình ba màu kia, trong lòng thầm giật mình.

"Tiên lôi Tam Thiên!"

Tiên lôi Tam Thiên?

Bạch Y Nhân ngỡ ngàng nhìn về phía Tần Ninh, bất ngờ hỏi: "Là tiên lôi Tam Thiên cần phải trải qua để bước vào cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên trong truyền thuyết ư?"

Trong cảnh giới Tiên Nhân.

Tám cảnh giới lớn trước đó không có cái gọi là tiên kiếp, nhưng đến cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên lại có tiên kiếp.

Một khi vượt qua tiên kiếp, cảnh giới lẫn thực lực sẽ tăng lên gấp đôi.

Còn nếu không vượt qua được thì chỉ còn một con đường chết.

Tiên kiếp! Vượt qua thì chắc chắn sẽ trở thành nhân vật mà người người kính ngưỡng.

Còn nếu không vượt qua được thì chết.

Sấm sét ba màu.

Đây chính là tiên lôi Tam Thiên, là thử thách đầu tiên để Huyền Tiên bước vào cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên.
 
Phong Thần Châu
Chương 9575: Máu Quân giả dùng vậy cũng được ư?


Tiếng nổ đùng đoàng vang lên không ngừng trong lôi trì, dù đã cách đây trăm trượng nhưng vẫn khiến người ta đau cả tai.

Tần Ninh nhìn lôi trì, khẽ mỉm cười: "Để ta thử xem!”

"Ngươi muốn chết à!"

Bạch Y Nhân vừa nghe thấy câu này đã sừng sộ lên, không thể giữ được vẻ bình tình trên gương mặt xinh đẹp của mình nữa.

"Ngay cả nhân vật Cửu Thiên Huyền Tiên chân chính cũng sợ tiên lôi Tam Thiên nữa là, chỉ cần bất cẩn chút thôi là sẽ nát bấy, cả thể xác lẫn thần đều bị tiêu diệt ngay".

"Ngươi... ngươi đừng chơi liều như vậy chứ!"

Nghe vậy, Tần Ninh không kìm được bật cười: "Sao ta phải chơi liều chứ?"

Đương nhiên hắn có niềm tin một trăm phần trăm thì mới dám thử một lần rồi.

"Yên tâm, ta không bị nổ banh xác đâu, cho ta một chút thời gian là được".

Bạch Y Nhân nghe vậy thì quay ngoắt về phía lôi trì, trong lòng vô cùng ngạc nhiên.

Quá đáng sợ! Tần Ninh lấy cái tự tin đó từ đâu ra thế?

Giờ phút này, hắn bước ra một bước.

Mấy giọt máu Quân giả hiện lên trong lòng bàn tay hắn.

Từ lòng bàn tay của Tần Ninh, những giọt máu Quân giả kia hóa thành từng tia máu bao bọc xung quanh Tần Ninh.

Hả?

Máu Quân giả dùng vậy cũng được ư?

Cô ta thấy Tần Ninh bước một bước vào lôi trì.

Tiên Lôi ba màu cuồn cuộn, đánh lên người hắn.

Tuy nhiên, phần lớn thần uy của Tiên Lôi đã bị uy áp mà máu Quân giả phát ra chống lại.

Chỉ có một phần rất nhỏ bao trùm lên cơ thể Tần Ninh mà thôi.

Lúc này, một dòng điện đang chạy qua cơ thể.

Thật ra.

Tuy nhiên, việc tu hành môn tiên quyết ấy lại khiến cho thân xác của Tần Ninh trở nên mạnh mẽ đến đáng sợ.

Đồng thời, cũng giúp hắn có thể chịu đựng sấm sét ở một mức độ nhất định.

Lần này, mặc dù những thứ tiên lôi Tam Thiên này đánh vào người vẫn còn thấy đau đớn nhưng kinh mạch, thân xác và xương cốt hắn vẫn hoàn toàn chịu được.

Hiển nhiên phải kể đến máu Quân giả đã đỡ đần hơn một nửa cho hắn rồi.
 
Phong Thần Châu
Chương 9576: "Đại Tu Du Lôi Pháp!"


Nếu không như vậy thì một đạo tiên lôi Tam Thiên đã đánh chết lục phủ ngũ tạng của hắn rồi! "A a a...", đột nhiên, một cái đầu thò ra từ trong ống tay áo của Tần Ninh, kêu đau đớn vì bị điện giật.

Cửu Anh trợn trắng mắt, nhìn Tần Ninh, la oai oái với cái miệng sùi bọt mép: "Gia ơi, cái thứ gì thế kia?"

Thấy Cửu Anh, Tần Ninh bỗng hớ ra: "Suýt chút nữa đã quên khuấy ngươi rồi".

"Hả?"

"Tiên lôi Tam Thiên bổ lên người ngươi nói không chừng sẽ giúp ngươi tiến hành một lần lột xác nữa đấy. Bây giờ ngươi chỉ mới đến cảnh giới Kim Tiên sơ kỳ mà thôi, làm mất uy danh của hung thú, mất mặt bộ tộc Cửu Anh của ngươi quá đấy!”

"Hả?"

"Ta nghĩ có lẽ tiên lôi Tam Thiên sẽ không bổ chết ngươi được đâu, thử xem".

"Hả?"

"Lỡ có bổ chết ngươi thì cũng không liên quan gì tới ta, đằng nào ngày nào ngươi ở với ta cũng chẳng được tích sự gì cả".

"...", Cửu Anh ngây ra như phỗng.

Sao đột nhiên, sao đột nhiên nó thò đầu ra làm gì?

Giờ thì... Một lát sau, Tần Ninh ngang nhiên nắm lấy cổ Cửu Anh và quăng nó ra khỏi người mình.

Cửu Anh hóa lớn thành kích thước ba trượng bị ném ra, quăng vào lôi trì.

Ngay sau đó... Ùng ùng ùng! Chát chát chát! Tất cả sấm sét, tia chớp dội lên người Cửu Anh.

Nó chưa kịp thốt một câu nói nào đã bị bổ thành một cục đất cháy đen, cuộn mình thành một cục trong đó, không nhúc nhích.

Thấy cảnh tượng đó, Bạch Y Nhân đứng đơ ra như tượng.

Tọa kỵ của Tần Ninh chỉ có cảnh giới Kim Tiên sơ kỳ, bổ như thế... sẽ chết đấy! Chuyện này... Cô ta cũng phải nghi ngờ rằng liệu có phải Tần Ninh định đánh chết tọa kỵ này của mình để đổi sang con khác không.

Có điều, lúc này Tần Ninh lại hoàn toàn không thèm bận tâm đến nó, ngồi yên trong lôi trì.

Một nơi lý tưởng như vậy mà không tu luyện thì có lỗi với bản thân lắm.

Hôm nay, hắn đang ở cảnh giới Kim Tiên tứ chuyển.

Có lẽ có sự hỗ trợ của tiên lôi Tam Thiên này, hắn sẽ có thể tu luyện một môn pháp quyết Kim Tiên mới.

"Đại Tu Du Lôi Pháp!"

Môn lôi quyết này cần sấm sét thuần túy nhất trong đất trời để rèn luyện bản thân, mượn cơ hội này để mài giũa x*c th*t, xương cốt, sau đó thu nạp sấm sét vào

6000224-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9577: Ai mà dám ngăn cản chứ?


Uy thế của Kim Thể kia có lẽ sánh ngang với thân xác của Ngọc Tiên.

Vừa nghĩ đến đây, Tần Ninh bắt đầu vận chuyển Đại Tu Du Lôi Pháp mà không chút do dự.

Tiên lôi Tam Thiên.

Cuồn cuộn tới.

Giờ phút này, thân thể Tần Ninh đang không ngừng lột xác dưới sự tác động khủng khiếp của Tiên Lôi - thứ mà vượt xa Kim Tiên có thể chịu đựng được.

Uy lực đáng sợ tăng lên không ngừng.

Bạch Y Nhân đứng ở ngoài lôi trì, sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.

... Thiên Thông Đạo! Vào giây phút mặt trời mọc, Thiên Chính Dương và Minh Gia Ngọc gần như mất tích cả đêm cuối cùng cũng về dưới núi.

"Thiếu gia!"

Ở phía dưới, mấy tên hộ vệ ở lối ra vào đồng loạt tiến lên.

"Thiếu gia, tay của ngài...", Thiên Chính Dương đã bị chặt đứt tay trái.

Nhìn tên thống lĩnh hộ vệ kia, Thiên Chính Dương thẳng tay tát hắn ta.

Chát! Một tiếng kêu chát chúa vang lên.

Vào lúc này, tên thống lĩnh cảnh giới Kim Tiên cửu chuyển ấy lảo đảo, suýt chút nữa đã ngã xuống đất.

"Thiếu gia!"

Một lát sau, tên thống lĩnh kia không dám thở mạnh, cúi gằm mặt xuống đất.

Thiên Chính Dương là người thừa kế duy nhất của đạo chủ Thiên Huyên, hôm nay thì đã trở thành con rể của nhà họ Minh ở đảo Minh Ngọc, cho dù vị thống lĩnh này có là cảnh giới Kim Tiên cửu chuyển đi nữa thì cũng không dám ăn nói l* m*ng trước mặt Thiên Chính Dương.

"Cười! Cười! Cười!"

Thiên Chính Dương chửi bới: "Tối hôm qua các ngươi không nhận ra ông đây bị bắt cóc à?"

"Ngươi đã từng thấy đôi nam nữ kia bao giờ chưa hả?"

"Chưa gì đã cho người ngoài vào dễ dàng như vậy rồi, còn không về một đêm, bộ ngươi không thấy kỳ lạ chút nào à?"

Nghe thấy câu này, trong lòng thống lĩnh kia cũng vô cùng oan ức.

Hôm qua là ngày đính hôn của Thiên Chính Dương và Minh Gia Ngọc.

Bởi vì đây là ngày mừng nên rất nhiều khách khứa lạ mặt đến đây.

Thấy thống lĩnh cứ đứng trơ ra đó mà không nói một lời, Thiên Chính Dương lại mắng chửi xối xả: "Sao còn đứng đực mặt ra đó nữa, mau, lập tức, ngay lập tức thông báo cho tất cả mọi người đi, có kẻ xông vào núi Thiên Thông!"

"Dạ… Dạ dạ dạ...", dưới chân núi, tiếng chuông cổ vang lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 9578: "Thiên Phưởng!"


Chẳng mấy chốc, từng bóng người võ giả Thiên Thông Đạo đồng loạt xuất hiện.

Người tới sớm nhất không ai khác ngoài kẻ đứng đầu Thiên Thông Đạo - Thiên Huyên! Thiên Huyên khoác trên mình bộ trường bào màu xanh, để râu cá trê, thân hình trông khá gầy gò, toàn thân toát lên khí tức âm u mơ hồ.

"Chính Dương!"

Khi nhìn thấy con trai mình, Thiên Huyên nhướng mày.

Có điều đến khi cánh tay bị chặt đứt của con trai đập vào mắt, sắc mặt của Thiên Huyên càng lạnh lẽo hơn nữa.

"Cha!"

Thiên Chính Dương thấy phụ thân của mình thì như sắp khóc tới nơi.

Ở ngay nhà mình của mình mà bị người khác lợi dụng uy h**p, bắt dẫn vào kho báu nhà mình.

Những gì phải trải qua đêm nay khiến cho Thiên Chính Dương thật sự uất ức đến chết.

Sau khi thấy phụ thân, Thiên Chính Dương lần lượt kể cảnh ngộ mà mình đã phải trải qua tối nay.

Nghe lời kể của con trai xong, trong lòng đạo chủ Thiên Huyên vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Ông ta kinh ngạc vì có người có thể mở những cấm chế kia ra.

Phải biết rằng, đương nhiên ông ta biết đến sự tồn tại của những thứ bảo bối trên núi, nhưng mà… với cảnh giới Ngọc Tiên Nhập Ngọc hậu kỳ của ông ta, ông ta hoàn toàn không thể phá giải được những cấm chế kia, bởi vậy mà cũng chưa thể có được chúng.

Còn điều làm ông ta vui mừng là… Tên Tần Ninh đó đã mở những phong ấn kia ra, vậy thì các chí bảo ấy… còn thuộc về ai ngoài ông ta chứ?

Tần Ninh xong đời rồi! Thiên Huyên lập tức nhìn về phía hai người bên cạnh.

Thiên Viễn! Thiên Phưởng! Đây là huynh đệ và cũng là cánh tay phải, cánh tay trái đắc lực của Thiên Huyên.

Hai người họ cũng là nhân vật cấp bậc Ngọc Tiên, cụ thể là Nhập Ngọc trung kỳ.

Bên cạnh đó, bên trong Thiên Thông Đạo còn có ba vị Ngọc Tiên cảnh giới Nhập Ngọc sơ kỳ.

Tổng cộng có sáu vị Ngọc Tiên và mấy trăm vị Kim Tiên.

Nhóm thế lực này mạnh hơn xa đảo Bạch Dương và đảo Tinh Túc gấp mấy lần.

"Thiên Viễn".

"Thiên Phưởng!"

Thiên Huyên quyết đoán ra lệnh: "Hai người các ngươi, mỗi người dẫn dắt một nhóm người lên núi từ hai bên cửa trái phải".

"Nhớ lấy, nếu phát hiện nhóm hai người Tần Ninh kia thì đừng vội vàng động thủ, chờ bọn ta tới tụ họp".

Từng bóng người rơi xuống chân núi Thiên Thông.

"Thiên Huyên huynh!"

Một người trung niên cầm đầu, dáng người cao ráo đĩnh đạc, oai phong phi phàm, mở miệng nói: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
 
Phong Thần Châu
Chương 9579: Cuối cùng, trong lôi trì.


"Cha!"

Minh Gia Ngọc thấy người đàn ông trung niên kia thì oà khóc ngay.

"Gia Ngọc!"

Người đàn ông trung niên chính là người đứng đầu nhà họ Minh, Minh Hoằng An.

Minh Hoằng An thấy con gái mình thì sốt ruột hỏi: "Cả đêm nay con chạy đi đâu vậy hả?"

"Cha...", Minh Gia Ngọc lại tỏ ra đầy dè dặt, cứ quan sát thăm dò biểu cảm của hai cha con Thiên Huyên và Thiên Chính Dương.

Lúc này, Thiên Huyên nhướng mày.

Minh Gia Ngọc tiến vào núi Thiên Thông cùng với Thiên Chính Dương.

Điều đó đồng nghĩa với việc bí mật của núi Thiên Thông... đã bị Minh Gia Ngọc nhìn thấy hết toàn bộ.

Trong lòng Thiên Huyên có chút lo âu.

Nếu bí mật trong núi Thiên Thông mà bị lan truyền ra ngoài thì cả Thiên Thông Đạo chắc chắn sẽ bị người ngoài giẫm đạp thành đống hoang tàn mất.

Mà... Nếu như Minh Hoằng An cũng biết thì cho dù hai người là thông gia đi nữa... Minh Hoằng An chính là Ngọc Tiên cảnh giới Hóa Ngọc trung kỳ, cao hơn ông ta hai cấp bậc.

Nếu như sau này có dính dáng đến lợi ích... thì Thiên Thông Đạo sẽ rơi vào thế bị động.

Tuy nhiên, bây giờ, nhà họ Minh đã biết điều đó rồi.

Không lâu sau, Thiên Huyên nhìn về phía Minh Hoằng An, chắp tay nói: "Minh huynh, không phải ta cố ý giấu giếm việc này đâu, chẳng qua là do nó liên quan đến sinh tử tồn vong của Thiên Thông Đạo ta, nếu hôm nay Minh huynh cũng biết rồi thì... ta cũng không giấu gì nữa".

"Có điều, hiện tại đang là tình thế cấp bách, chúng ta nên vừa đi vừa nói thì hơn".

Minh Hoằng An trả lời ngay: "Được".

Ông ta dẫn dắt đám võ giả nhà họ Minh theo đám người đạo chủ Thiên Huyên cùng nhau đi lên núi Thiên Thông.

Trên độ cao tám ngàn trượng của ngọn núi này.

Tần Ninh vẫn đang ngồi ngay ngắn trong lôi trì.

Bạch Y Nhân thấy mặt trời sắp mọc, lại nghĩ đến chuyện có lẽ đám người ở Thiên Thông Đạo đã sắp đến rồi, trong lòng cô ta càng nôn nóng hơn nữa.

Tần Ninh định cứ ở đây tu luyện như vậy thật sao?

Tần Ninh thình lình bay lên, xung quanh lập lòe sấm sét như thể giờ phút này hắn đã trở thành một phần của sấm sét rồi vậy.

Bóng người Tần Ninh dần dần đi ra, đáp xuống đất, một lúc sau hắn mới thở ra một hơi.

Lôi đình xung quanh thân thể dần dần tan biến.
 
Back
Top Dưới