Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9400: "Trên đời này làm gì có cái lý lẽ đấy".


Thạch Phách lập tức thương lượng: "Mặc dù ta không biết đảo Tam Nguyên ngươi đã trải qua những gì trong một trăm năm qua nhưng ngươi nên biết rằng... Nếu như tất cả chúng ta phát động chiến tranh thật thì sẽ là bốn mươi Kim Tiên của hai đảo bọn ta đánh nhau với hơn năm mươi Kim Tiên của đảo Tam Nguyên ngươi, cho dù các ngươi thắng thật đi chăng nữa thì cũng sẽ thiệt hại nặng nề mà thôi!"

"Hôm nay đảo Tam Nguyên ngươi đã có tư cách ngồi ngang hàng với đảo Bách Nham và đảo Lưu Sơn bọn ta rồi, chi bằng ba đảo chúng ta giải quyết trong hòa bình, sau này chúng ta hỗ trợ cho nhau, thế chẳng phải rất tốt đẹp sao?"

Thạch Phách vừa dứt lời, Ô Đông chưa kịp nói gì.

Ở phía đảo Tam Nguyên.

Bỗng nhiên.

Một cột sáng vàng óng chiếu từ trên cao xuống rồi lại dâng từ mặt đất lên.

Giờ phút này, ánh sáng vàng vô tận bay thẳng lên độ cao vạn trượng như thể ánh vàng từ trên trời giáng xuống, bao trùm toàn bộ hòn đảo Tam Nguyên.

Chuyện gì đây?

Võ giả đảo Lưu Sơn và đảo Bách Nham đều hãi hùng.

Chuyện gì đang xảy ra thế kia?

Nhưng giờ phút này, tất cả tộc nhân của ba tộc lớn trên đảo Tam Nguyên đều không hẹn mà cùng hào hứng, nét mặt đầy ngạc nhiên pha lẫn mừng rỡ.

"Trời ơi...", lúc này đây, Bàng Đông Lai nom hoảng hốt thấy rõ.

Thật khó tin.

Chỉ trong vòng một trăm năm.

Thần tử đại nhân từ cảnh giới Thiên Tiên ngũ phẩm bước vào cảnh giới Kim Tiên.

Chỉ mất có một trăm năm ngắn ngủi.

Tốc độ tu luyện này đúng là khủng khiếp! Còn nữa, vì sao ánh sáng vàng phát ra từ thần tử đại nhân lại mạnh mẽ thế kia?

Còn mạnh hơn cả đại tế tư Ô Đông nữa! Vào lúc này.

Vầng hào quang vàng óng bao trùm toàn bộ đảo Tam Nguyên.

Một bóng người áo trắng chậm rãi bước ra từ trong cột sáng vàng ấy.

Đó là một người thanh niên trong bộ y phục trắng tinh khôi, dáng người thon dài không kém phần nhã nhặn, bên trong mặc trường sam màu trắng bó sát người và khoác ngoài bằng một chiếc trường bào đối khâm, trên trường bào có bức tranh thủy mặc đầy đẹp đẽ.

Hắn cột mái tóc dài lên, hai lọn tóc trên trán tung bay.

Gương mặt hắn tuấn tú phi phàm, toát lên vẻ nho nhã, hiền lành, nhã nhặn, lịch sự nhưng vẫn chứa đựng khí chất đầy cuốn hút.

Đây là một vị thanh niên cực kỳ thanh tú, nhưng nổi bật hơn hết vẫn là vẻ khôi ngô nam tính ấy.

Thần tử! Tất cả tộc nhân của ba tộc đồng loạt thành tâm cúi lạy khi nhìn thấy Tần Ninh.

Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào hai người Thạch Phách và Lưu Phong Luân, hắn không khỏi cười nói: "Đảo Tam Nguyên bị các ngươi chèn ép mấy năm trời, giờ các ngươi thấy không đánh lại được họ là không đánh nữa à?"

"Trên đời này làm gì có cái lý lẽ đấy".

"Đây là một thế giới mạnh được yếu thua, khắc sâu chính nghĩa trong tim mới là chính đạo. Nếu như các ngươi không được như thế thì đừng có trách người ta đối xử với các ngươi như vậy!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9401: "Một lời đã định!"


Giờ phút này, cả Lưu Phong Luân lẫn Thạch Phách đều sa sầm nét mặt.

Một tên mặt mày non choẹt mới vừa đến Kim Tiên nhất chuyển mà cũng dám dạy dỗ hai cường giả Kim Tiên tứ chuyển lâu năm như bọn họ ư?

Đúng là không biết trời cao đất dày! "Ngươi là người phương nào, ai cần ngươi nhúng tay hả?'

Lưu Phong Luân hừ lạnh.

Ông ta vừa dứt lời thì Ô Đông, Bàng Bột, Lang Việt và những người khác đằng đằng sát khí ngay.

Dám ăn nói bất kính với thần tử đại nhân như thế, đúng là chán sống mà! Nhưng Tần Ninh lại phẩy tay cản bọn họ lại, nhìn về phía Thạch Phách rồi khẽ mỉm cười, bảo: "Ban nãy ngươi nói Thạch tộc và Lưu Phong tộc hợp tác với nhau sẽ khiến đảo Tam Nguyên thiệt hại nặng nề nhỉ?"

Thạch Phách không dám nói gì mà chỉ nhướng mày, lờ mờ nhận ra sự tình đã trở nên... phức tạp hơn.

"Vậy để ta nói cho ngươi nghe, ngươi lo thừa rồi!"

Tần Ninh tiến lên một bước, nhìn hai người và cười nói: "Một mình ta đã xử được đám binh tôm tướng tép các ngươi rồi!"

Gì cơ?

Giờ thì tất cả những tộc nhân của ba tộc lớn đều ngây ra như phỗng.

Sao thần tử lại nói khoác thế kia? Ở phe đối thủ có những bốn mươi vị Kim Tiên.

Vậy mà thần tử bảo chỉ cần một mình ngài ư?

Cả Thạch Phách lẫn Lưu Phong Luân đều nghệt mặt ra.

Sao tên này ngông cuồng thế?

Nếu bọn họ bắt được kẻ này thì có lẽ bọn đảo Tam Nguyên sẽ ném chuột sợ vỡ bình nhỉ?

"Hừ!"

Thạch Phách lặp lại lần nữa: "Một mình ngươi mà đối phó với tất cả bọn ta ư?"

"Ai mà biết được bọn chúng có đột nhiên tập kích hay không mà nói!"

Ông ta vừa dứt lời thì Tần Ninh cười tủm tỉm nói: "Ngươi cũng cẩn thận thật đấy, ha ha... Thế này đi, hai người các ngươi cùng nhau giao thủ với ta. Nếu như ta không giết được hai ngươi trong vòng ba chiêu, ta hứa đảo Tam Nguyên sẽ không xuất thủ với hai đảo các ngươi trong vòng một trăm năm!"

Một trăm năm ư?

Trong lòng Thạch Phách và Lưu Phong Luân đều vô cùng mừng rỡ khi nghe thấy câu này.

Cần gì những một trăm năm chứ?

Trước mắt bọn họ chỉ cần thoát khỏi tình thế khốn khó hiện tại để quay về đảo và mời các nhân vật máu mặt đứng sau ra tay, tiêu diệt đảo Tam Nguyên là xong, dễ như ăn cháo vậy.

"Được!"

"Một lời đã định!"

Giờ phút này, trên mặt đại tế tư Ô Đông và những người khác tràn ngập vẻ ngỡ ngàng.

Thần tử đang nghĩ gì vậy?
 
Phong Thần Châu
Chương 9402: "Khốn nạn!"


Mới đến cảnh giới Kim Tiên nên bắt đầu ảo tưởng sức mạnh ư?

Có ba chiêu mà đòi g**t ch*t hai vị Kim Tiên tứ chuyển ấy hả?

Khác gì nằm mơ đâu! Bọn họ muốn nói gì nhưng Tần Ninh không hề cho họ cơ hội.

Không lâu sau đó, ba bóng người đứng giữa không trung.

Giờ phút này, Tần Ninh mở miệng nói: "Nhờ có khí của núi Hóa Long hỗ trợ, vừa khéo ta đã tu luyện xong một môn pháp quyết Kim Tiên".

"Hóa Long Trảm Tiên Kiếm Pháp!"

"Kiếm pháp này chỉ có một chiêu nhưng lại thiên biến vạn hóa, để xem hai vị có thể cản được bao nhiêu nhát kiếm!"

Hai người Lưu Phong Luân và Thạch Phách nhìn nhau, thầm hạ quyết tâm.

Sự ngông cuồng và tự đại của Tần Ninh đã đem lại cơ hội cho hai người bọn họ.

Không khó để nhìn ra bọn Ô Đông tôn kính thần tử này một cách đáng ngạc nhiên, nếu như có thể bắt sống tên thần tử này.

Thì cục diện sẽ khác, bọn họ sẽ chiếm thượng phong.

"Lên đi!"

"Ngươi đừng quên là ba chiêu đấy!"

Hai người lên tiếng.

Tần Ninh cười khẩy.

Long Nha tiên kiếm xuất hiện trong tay hắn.

Lúc trước nhờ có sự bổ trợ của Kim Linh Huyền Thiên Tán và Ngọc Đỉnh Ấn, hắn đã chế tạo được hai con rối Kim Tiên song con rối đó đã bị hủy hoại, hai món pháp khí Kim Tiên kia cũng tan tành.

Hiện giờ trong tay Tần Ninh chỉ còn mỗi một thanh pháp khí Kim Tiên dùng được là Long Nha tiên kiếm.

Tuy nhiên, giai đoạn mới vào cảnh giới Kim Tiên lại vừa khéo là thời điểm tuyệt vời để thi triển Long Nha tiên kiếm này.

"Pháp khí Kim Tiên!"

Thấy thanh trường kiếm trên tay Tần Ninh, cả Lưu Phong Luân lẫn Thạch Phách đều tỏ ra tham lam.

Cho dù hai người họ đã tu luyện đến cảnh giới Kim Tiên tứ chuyển đi chăng nữa thì vẫn cực kỳ khao khát có được pháp khí Kim Tiên thế này.

"Lên đi!"

Tần Ninh bước lên một bước, ánh sáng màu vàng trong cơ thể tỏa ra bốn phía.

Từ Thiên Tiên bước vào Kim Tiên, sự lột xác và thăng hoa về sức mạnh này quả là long trời lở đất.

Một nhát kiếm được chém ra.

Kiếm khí màu vàng tựa như thiên long tiếp thêm sức mạnh cho uy thế của Long Nha tiên kiếm. Trong chớp mắt, kiếm khí giống như ngưng tụ ra chân long thật mà xông thẳng lên trời cao.

Sát khí bàng bạc đến mức khiến lòng người hãi hùng.

"Khốn nạn!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9403: Còn ngớ ra đó làm gì?"


Tiếng mắng chửi vang lên.

Hai người không hề dám chủ quan chút nào, đồng loạt giơ kiếm xông ra.

Tiếng nổ kinh thiên động địa bỗng truyển đến.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy kiếm khí chân long ồ ạt lao xuống như thể muốn nghiền nát hai người Lưu Phong Luân và Thạch Phách thành mảnh vụn.

Lúc mới đầu hai nhân vật Kim Tiên tứ chuyển hùng mạnh còn ngăn cản được thế công của kiếm khí bằng thân thể Kim Tiên rắn chắc.

Nhưng chẳng mấy chốc.

Hai người không còn chống đỡ nổi nữa.

"Phụ thân!"

Thấy cảnh tượng ấy, Thạch Thuyên hoảng hốt thấy rõ, ông ta cắn răng bay lên trời.

Nếu phụ thân chết thật thì đảo Bách Nham sẽ thật sự xong đời! Ầm ầm ầm... Từng tiếng nổ vang lên khắp nơi.

Ba Kim Tiên với sức mạnh hùng hậu giao chiến với nhau.

Lưu Phong Xuyến thấy vậy cũng không kìm được mà lao ra.

Vốn dĩ mấy người Ô Đông muốn ngăn cản bọn họ, thế nhưng Tần Ninh lại không cho họ xuất thủ.

Nhát kiếm này.

Là chiêu thức duy nhất của pháp quyết Kim Tiên Hóa Long Trảm Tiên Kiếm Pháp - Hóa Long Ấn Thiên Trảm! Chiêu thức này chứa đựng chín chín tám một biến hóa.

Đối với Tần Ninh đã đến Kim Tiên như hiện nay, chém chết tứ chuyển chỉ bằng một nhát kiếm hoàn toàn không thành vấn đề.

Nhiều người chạy tới đây hơn nữa cũng chỉ là chịu chết mà thôi.

Kiếm uy khủng khiếp từ trên trời giáng xuống.

Tứ đại Kim Tiên Lưu Phong Luân, Lưu Phong Xuyến, Thạch Phách và Thạch Thuyên liều mạng chống chọi với nó.

Thế nhưng kiếm khí đã dần dần nuốt chửng thân thể bốn người, bao trùm lên cả bốn người họ.

Không hề có tiếng kêu thảm thiết, không hề có tiếng mắng chửi, chỉ có những mảnh vụn tan tác sau khi bốn cơ thể bị kiếm khí đập vào.

Thanh kiếm khổng lồ rơi xuống biển.

Ầm ầm... Giờ phút này, toàn bộ thiên địa rung lắc dữ dội.

Mặt biển trăm dặm xung quanh đây dậy sóng ồ ạt, lật đổ toàn bộ chiến hạm của Thạch tộc và Lưu Phong tộc.

Thậm chí, trận sóng thần còn cuốn lấy đảo Tam Nguyên làm cho toàn bộ hòn đảo rung chuyển kịch liệt.

Không những thế, ngay cả đại trận màu xanh đen bảo vệ đảo cũng bị kích hoạt, lóe lên vầng sáng màu xanh đen và ngăn cản dư âm của vụ nổ.

Tần Ninh cầm Long Nha tiên kiếm trên tay và đi tới trước mặt mấy người Ô Đông, hỏi: "Còn ngớ ra đó làm gì?"

"Dạ?"

Vâng!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9404: Mọi thứ đang diễn biến theo hướng tích cực.


"Đi giết chúng đi chứ!"

Tần Ninh bực bội trách móc: "Không đối phó nổi mấy người còn lại à?"

"Đảo Kình Vân, đảo Lưu Sơn, đảo Bách Nham, sai tộc nhân của các ngươi chiếm cứ ba hòn đảo này đi, sau đó thống nhất bốn đảo, xem như ba tộc các ngươi đã có thành tựu nhỏ rồi".

Dứt lời, Tần Ninh rời đi.

Chuyện còn lại cứ giao cho bọn Ô Đông là được.

Đội ngũ gồm một vị Kim Tiên ngũ chuyển, hai vị Kim Tiên tứ chuyển, lại thêm ba vị Kim Tiên tam chuyển, hơn mười vị Kim Tiên nhất chuyển và nhị chuyển mà lại không giải quyết được những kẻ còn lại trong Thạch tộc và Lưu Phong tộc mới là lạ! Hơn nữa, trong một trăm năm qua, tu vi của tộc nhân ba tộc tăng lên một cách chóng vánh nên cũng cần trải qua sinh tử để thực lực của bản thân tương xứng với cảnh giới của mình.

Tần Ninh nhanh chóng rời đi.

Ba người Ô Đông, Bàng Bột và Lang Việt ngay lập tức dẫn dắt cường giả của ba tộc lớn xông xáo tới chỗ bọn Thạch tộc và Lưu Phong tộc.

Cuộc chiến tranh khốc liệt nổ ra trên vùng biển gần đảo Tam Nguyên.

Sau khi trở lại đảo Tam Nguyên, Tần Ninh nhìn bức tượng khổng lồ rồi lại nhìn chân thể núi Hóa Long bên trái với gương mặt bình tĩnh.

Cuối cùng cũng đến Kim Tiên! Tự dưng không đâu trễ nải tám ngàn năm của hắn.

Cơ mà... Có mặt hại mà cũng có mặt tốt.

Ít nhất các đệ tử của hắn đến Tiên Giới sớm hơn hắn hơn một vạn tám ngàn năm, có lẽ bây giờ tất cả đã trở nên đáng gờm rồi.

Đương nhiên trở thành Tiên Đế, Tiên Tôn là không thể nào.

Nhưng ít nhất sẽ có một vài người tăng tiến đáng kể mà nhỉ?

Trong lòng Tần Ninh vô cùng mong chờ.

Mấy tháng tiếp theo.

Đảo Tam Nguyên thâu tóm đảo Bách Nham, đảo Lưu Sơn và đảo Kình Vân một cách nhanh chóng.

Ba vị tộc trưởng Ô Hạc Vũ, Bàng Đông Lai và Lang Thiên Địch dẫn theo không ít tộc nhân của tộc mình đóng quân tại đảo của ba tộc.

Còn đại bản doanh đảo Tam Nguyên thì vốn nằm giữa ba đảo lớn, vừa khéo có ba vị đại tế tư Ô Đông, Bàng Bột và Lang Việt trấn thủ đảo Tam Nguyên, điều hành tất cả mọi chuyện.

Mọi thứ đang diễn biến theo hướng tích cực.

Mọi người trên đảo Tam Nguyên hoan hô không ngừng.

Sự hiện diện của thần tử đã thay đổi số mạng của tất cả bọn họ.

Sau khi tên tuổi của đảo Tam Nguyên đi lên, Tần Ninh cũng dặn dò người của ba tộc lớn tìm kiếm tin tức của Quân Phụng Thiên.

Nhưng mà... Biển Đông Tiên lại quá đỗi mênh mông.

6000051-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9405: Thành thật mà nói, đây là một con số rất nhỏ.


Điều đó chẳng là gì so với cả một vùng biển Thái Ất rộng lớn nhường này.

Bởi vậy mà mấy ngày nay ba tộc lớn phái người đi thăm dò tin tức thật sự là năng lực có hạn.

Tuy nhiên, trong lòng Tần Ninh cũng cho rằng mình và Quân Phụng Thiên cùng nhau bước ra từ khe hở thời không.

Nhiều khả năng cả hai đều ở cùng trên biển Đông Tiên.

Đã như vậy, muốn tìm Quân Phụng Thiên tìm cách tốt nhất là đưa tên tuổi hắn đi xa trên biển Đông Tiên.

Hơn nữa, chưa chắc trong Thái Thượng tiên vực đã không có phu nhân hoặc đệ tử của hắn.

Nếu như danh tiếng của hắn đủ lớn thì nhất định đệ tử và phu nhân của hắn sẽ tìm đến thôi.

Nghĩ đến điều này, trong lòng Tần Ninh đã có so đo.

Mấy tháng qua, Tần Ninh ổn định Kim Thể của bản thân, đồng thời dùng Tịnh Ma Tiên Đan gột rửa Kim Thể của mình và nhận được hiệu quả rất lớn.

Tịnh Ma Tiên Đan có thể nói là tiên đan với các chức năng tổng hợp.

Chữa thương, tăng tu vi, tĩnh khí ngưng thần, nói chung là hiệu quả hết sức rõ rệt, hết sức kỳ lạ! Ban đầu chém chết bọn Viêm tộc và Vũ tộc, Tần Ninh vẫn còn giữ một ít.

Tuy nhiên, trong một trăm năm qua, hắn đã cho một số người có thiên phú trên đảo Tam Nguyên một ít, trên người hắn chỉ còn lại vài Tịnh Ma Tiên Đan sau khi các Kim Tiên kia chết.

Ở Thái Thượng tiên vực chắc có Ma tộc tồn tại nhỉ?

Bây giờ Tần Ninh rất mong được gặp một vài kẻ Ma tộc.

Thấm thoát đã lại nửa năm trôi qua.

Hôm nay, mấy người Ô Hạc Vũ, Bàng Đông Lai và Lang Thiên Địch đều trở lại đảo Tam Nguyên.

Mấy người Ô Đông dẫn bọn họ đến gặp Tần Ninh.

"Có chuyện gì thế?"

Tần Ninh đi thẳng vào vấn đề.

Trong một năm gần đây, hắn ở trong đảo Tam Nguyên tu luyện suốt.

Bây giờ ba đảo lớn đã được ba tộc chính thức tiếp quản, việc xây dựng và phát triển xem như đã ổn định rồi.

Dù gì... Hơn mười vị Kim Tiên đang có mặt trong ba tộc lớn hiện nay không phải chỉ để trưng bày! "Từ đó đến giờ, bọn ta vẫn không thể tìm ra tin tức gì về Quân Phụng Thiên mà thần tử đại nhân bảo bọn ta tìm...", Ô Đông coi trọng ý nghĩ của Tần Ninh lên trên hết.

Sau đó, Ô Đông nói tiếp: "Dạo gần đây... Đảo Tam Nguyên bọn ta lại bị theo dõi nữa rồi...", nghe thấy câu này, Tần Ninh không khỏi cười hỏi: "Ai thế?"

"Thần tử đại nhân cũng biết đấy, ba đảo lớn tham vọng tiêu diệt đảo Tam Nguyên bọn ta, sau lưng có kẻ âm thầm chống lưng, đó chính là đảo Thượng Thanh!"

"Diện tích của đảo Thượng Thanh lớn hơn đảo Tam Nguyên bọn ta gấp mấy lần, dân số lên đến ngàn vạn, nắm trong tay bảy hòn đảo có cùng cấp bậc với đảo Tam Nguyên bọn ta".

Tần Ninh gật đầu.

Đảo Kình Vân, đảo Bách Nham và đảo Lưu Sơn đều có hơn hai trăm vạn người sinh sống.

Đảo Thượng Thanh đã có dân số lên đến ngàn vạn lại còn sở hữu bảy hòn đảo trực thuộc, rõ ràng thực lực vượt xa đảo Tam Nguyên.
 
Phong Thần Châu
Chương 9406: Thế khác gì trở về như lúc trước đâu?


"Gia tộc đứng dầu đảo Thượng Thanh chính là Đường gia. Bên trong Đường gia chỉ tính riêng Kim Tiên thôi đã có hơn một trăm người rồi, hơn nữa đa phần đều là cảnh giới tam chuyển, tứ chuyển cả".

"Mà gia chủ Đường gia của đảo Thượng Thanh, Đường Thiên Khánh, bản thân ông ta chính là cảnh giới Kim Tiên ngũ chuyển".

"Bên trên Đường Thiên Khánh còn có cả tộc lão, nghe nói cấp bậc mạnh nhất là... Thiên Tiên thất chuyển lận!"

Thiên Tiên thất chuyển! Thế có nghĩa là cảnh giới Thiên Tiên hậu kỳ rồi còn gì.

Ô Đông với cảnh giới ngũ chuyển thật sự chẳng là cái thá gì với người ta.

Bởi vậy mà dù là về diện tích lãnh thổ hay nền tảng, thực lực, Đường gia của đảo Thượng Thanh đều vượt xa đảo Tam Nguyên.

"Đường gia tìm đến các ngươi à?"

"Vâng".

Ô Đông tiếp tục nói: "Ý của Đường gia là bây giờ đảo Tam Nguyên bọn ta đã thu phục ba đảo lớn, nhưng ban đầu ba đảo lớn dâng cống vật cho bọn họ... Vì vậy mà đảo Tam Nguyên cũng phải tiếp tục truyền thống này, hơn nữa là... gấp đôi!"

Trong lòng Tần Ninh hiểu rõ.

Đảo Tam Nguyên đã chiếm đoạt ba đảo lớn, chắc chắn Đường gia đang lo lắng đảo Tam Nguyên sẽ phát triển tột bậc.

Dâng cống vật gấp đôi.

Nghĩa là muốn đảo Tam Nguyên không thể phát triển được nữa, thậm chí... còn vì vậy mà tổn thất ít nhiều tài nguyên.

Tần Ninh hỏi ngay: "Các ngươi thấy sao?"

Đại tế tư Bàng Bột mở miệng nói: "Ta không muốn, nếu phải xảy ra chiến tranh thật thì chúng ta cứ chiến thôi. Cho dù đảo Tam Nguyên bị diệt vong nhưng chỉ cần cả chục vị Kim Tiên không chết thì vẫn dây dưa Đường gia đến chết được như thường, chân trần thì sợ gì người đeo giày!"

Lang Việt cũng đồng ý kiến: "Ta cũng muốn đánh, nhưng mà... Đảo Tam Nguyên mới vừa ổn định, bây giờ bốn đảo thống nhất, thua thì chúng ta thua là cái chắc...", Ô Đông thở dài, bảo: "Dâng cống vật gấp đôi, chuyện này quá ác độc, gần như khiến đảo Tam Nguyên chúng ta không thể bồi dưỡng cho hậu bối của mình rồi".

Cống vật dâng lên trên bao gồm tiên thạch dùng trong tu luyện và các loại khoáng sản, vật báu được khai thác từ dưới biển.

Người của đảo Tam Nguyên khai thác những thứ này để đổi lấy tiên thạch, và chỗ tiên thạch ấy hoàn toàn đủ để đảo Tam Nguyên tiếp tục lớn mạnh theo xu thế bây giờ.

Nhưng hôm nay Đường gia lại... Cảm giác này thật sự rất khó chịu.

Rõ ràng đảo Tam Nguyên vừa mới thâu tóm được ba đảo lớn là đảo Kình Vân, đảo Lưu Sơn, đảo Bách Nham, chuẩn bị trỗi dậy phát triển.

Vậy mà Đường gia lại đè bẹp không chút thương tiếc.

Thế khác gì trở về như lúc trước đâu?

"Ta có thể dẫn dắt các ngươi tiếp tục lớn mạnh thêm, nhưng đoạn đường này chắc chắn sẽ có hy sinh, sẽ có người chết...", nghe thấy câu này, đôi mắt của ba đại tư tế và ba đại tộc trưởng ngay lập tức sáng ngời.

Ô Hạc Vũ nói ngay: "Bọn ta không sợ!"

Vốn dĩ bọn họ tìm đến Tần Ninh là vì mong thần tử ở lại đảo Tam Nguyên để làm chỗ dựa tinh thần của ba tộc, giúp đỡ ba tộc bọn họ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9407: Vậy thì đánh với chúng!"


Hôm nay thần tử không định rời đi mà còn sẵn sàng giúp đỡ họ.

Thế thì còn gì bằng! Nếu có thể trở thành chim ưng chao lượn trên chín tầng mây thì ai lại muốn là con ba ba dưới đáy biển đầy bùn chứ?

Trời xanh đã ban cho ba tộc cơ hội, đương nhiên bọn họ muốn nắm bắt rồi.

"Vậy thì tốt!"

Tần Ninh ngẫm nghĩ nói: "Bắt đầu từ hôm nay, bốn đảo đảo Tam Nguyên, đảo Kình Vân, đảo Lưu Sơn, đảo Bách Nham xem như thống nhất làm một".

"Bốn hòn đảo lấy đảo Tam Nguyên làm cốt lõi và đặt tên một lần nữa".

Đặt tên lần nữa ư?

Sao phải làm thế?

Mặc dù bọn họ không hiểu nhưng đều ăn ý không hỏi.

Dù sao thần tử nói gì thì họ cũng nghe theo.

"Đặt tên là... Đảo Nguyên Hoàng đi!"

Tần Ninh nói một cách chắc nịch: "Đường gia của đảo Thượng Thanh muốn chèn ép đảo Nguyên Hoàng chúng ta đúng không?

Vậy thì đánh với chúng!"

"Lần sau, nếu người của Đường gia còn tới nữa thì ta sẽ ra mặt".

Nghe thấy câu này, mọi người đồng loạt gật đầu.

Sau khi Tần Ninh ban ra mệnh lệnh.

Đảo Tam Nguyên lập tức đổi tên.

Đảo Nguyên Hoàng! Hai chữ Tam Nguyên trên tất cả bến tàu, tửu lâu, bảng hiệu, chiến hạm, vân vân đều được đổi sang Nguyên Hoàng! Cùng lúc đó, bọn họ cũng lấy tên đảo Nguyên Hoàng trong khi giao dịch với thế giới bên ngoài là chủ yếu.

Lấy đảo Nguyên Hoàng làm trung tâm, ba đảo đảo Kình Vân, đảo Lưu Sơn, đảo Bách Nham là phụ.

Toàn bộ bốn đảo đều thống nhất gọi là đảo Nguyên Hoàng.

Tần Ninh làm vậy với hy vọng tên tuổi của mình sẽ vang xa trên vùng biển Thái Ất này để có thể gặp lại đồ đệ, phu nhân của mình.

Xa cách nhau những một vạn tám ngàn năm, hắn rất nhớ các đệ tử và phu nhân.

Chỉ là không biết hôm đó Khương Thái Vi đã phá giải giam cầm thế nào.

Theo lý thuyết thì bọn Ngọc Tiên kia không ngăn cản được Khương Thái Vi rời đi.

Thái Vi đang ở tiên vực Đại La, Trần Nhất Mặc cũng ở tại tiên vực Đại La, hai người cẩn thận một chút thì tự vệ hẳn không thành vấn đề.

Những người còn lại... thì sư tôn hắn đây phải tiếp sức thêm nữa rồi! Khi tiếng tăm của đảo Nguyên Hoàng đi lên, nếu trong Thái Thượng tiên vực có phu nhân và đệ tử của hắn, có thể họ sẽ nghe thấy cái tên này và trở về kiểm tra.

Bằng cách đó, sau đợt đổi tên đầy tấp nập.

Khi các võ giả trong đảo Nguyên Hoàng nhìn thấy cảnh tượng này, bọn họ lập tức thông báo cho ba đại tế tư.

Chẳng mấy chốc ba đại tế tư đã xuất hiện trên bến tàu, nhìn chiến hạm vĩ đại và đầy uy nghiêm của Đường gia cách đó mười mấy dặm.
 
Phong Thần Châu
Chương 9408: Đảo chủ đại nhân?


Nó dài ba trăm trượng, cao một trăm trượng, thoạt trông không khác mấy so với chiến hạm của ba hòn đảo.

Nhưng chất liệu được dùng để chế tạo chiến hạm này chất lượng hơn chiến hạm của ba hòn đảo rất nhiều.

Hiện giờ đảo Nguyên Hoàng đã thu phục ba hòn đảo, tất cả chiến hạm của ba đảo này đều bị đảo Nguyên Hoàng thu về tay.

Đúng là không có so sánh thì không có đau thương! Chiến hạm của Đường gia, đảo Thượng Thanh mà họ thấy hôm nay quả là đẹp mắt, không những thế còn rất mạnh mẽ, khiến cho các tàu thuyền đang đậu quanh bến tàu của đảo Nguyên Hoàng trở nên lép vế hẳn.

"Người của đảo Tam Nguyên đâu?"

Một tiếng gầm vang lên từ nơi cao nhất của chiến hạm, hè lạnh: "Người của Đường gia, đảo Thượng Thanh đến mà không ai ra tiếp đón là sao?"

Mà đúng lúc này, từng bóng người đi ra từ cửa cảng.

Người cầm đầu chính là đại tế tư Lang Việt của bộ tộc Lang thị.

Đại tế tư Lang Việt bước ra, đứng trên một cái bục đá ở bến tàu rồi chắp tay cười nói: "Có bằng hữu lặn lội từ xa đến đây, đương nhiên đảo Nguyên Hoàng chúng ta phải khách sáo chào đón rồi".

Đảo Nguyên Hoàng?

Các võ giả Đường gia trên chiến hạm đều nhíu mày.

Từ khi nào mà đảo Tam Nguyên biến thành đảo Nguyên Hoàng thế?

"Lang Việt, đảo Tam Nguyên các ngươi định giở trò gì vậy?"

Một bóng người đi ra.

Lang Việt thản nhiên nhìn về phía kẻ nọ.

Vị này chính là Đường Thiên Bỉnh của Đường gia, là một vị Kim Tiên ngũ chuyển chân chính, thực lực rất lợi hại.

Lúc này Đường Thiên Bỉnh cũng nhướng mày khi nhìn thấy vẻ mặt đầy thản nhiên của Lang Việt.

Tên này... Có gì đó lạ lắm! Giống như… hoàn toàn không sợ ông ta vậy! Đường gia của đảo Thượng Thanh cũng nhận thức được rõ hiện tại ba tộc lớn của đảo Tam Nguyên đã lột xác.

Thế nhưng cho dù bây giờ đảo Tam Nguyên đã có hơn năm mươi vị Kim Tiên thì vẫn còn cách rất xa Đường gia của đảo Thượng Thanh cơ mà.

Đường lão gia tử Đường Uyên là một vị cường giả Kim Tiên thất chuyển thực thụ đấy.

Đảo Tam Nguyên làm gì có cửa bì kịp! Hôm nay Đường gia của đảo Thượng Thanh tới đây vậy mà ba tộc lớn lại dám... tiếp đón một cách thờ ơ như vậy.

Nào xem họ là khách đâu?

Hoàn toàn không.

Lang Việt cười ha ha: "Đường nhị gia, đảo chủ đại nhân đang chờ ngươi đấy, mời ngươi đi theo ta".

Đảo chủ đại nhân?

Ai?

Từng vị võ giả cảnh giới Thiên Tiên, Địa Tiên hừng hực khí thế, cực kỳ đáng gờm.

Đường Thiên Bỉnh làm vậy vì muốn tộc nhân của ba tộc lớn trên đảo Tam Nguyên biết sợ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9409: Kẻ địch của Tần Ninh?


Bọn người đảo Tam Nguyên này đừng tưởng mình thình lình vùng lên là có thể ngồi ngang hàng với Đường gia! Nhưng có một điều kỳ lạ lạ, võ giả Đường gia tỏa ra khí thế hùng hồn, nghiêm chỉnh, oai phong phi phàm như thế.

Vậy mà võ giả ba tộc lớn vẫn điềm nhiên như không.

Hình như... Bọn họ hoàn toàn không quan tâm thì phải?

Trong Đường Thiên Bỉnh nghi hoặc, theo mấy người Lang Việt tiến thẳng một mạch vào đảo Tam Nguyên.

Chỉ trong thời gian một chung trà, nhóm người xuất hiện dưới ba ngọn núi khổng lồ.

Lang Việt dẫn đám người Đường Thiên Bỉnh đi tới sơn cốc Tần Ninh đang ở.

"Đảo chủ, ta đã dẫn người đến rồi đây".

Trong sơn cốc, Tần Ninh ngồi trong lương đình với bộ y phục màu trắng đầy nhã nhặn, thanh tú. Hắn gật đầu bảo: "Mời Đường nhị gia vào".

Đường Thiên Bỉnh ngạc nhiên nhìn người thanh niên trước mắt.

Hắn rất trẻ.

Đã thế còn là một vị Kim Tiên.

Hắn là đảo chủ à?

Một loạt suy nghĩ nhanh chóng hiện lên trong đầu Đường Thiên Bỉnh.

Trong đảo Tam Nguyên tự dưng xuất hiện một vị thần tử, mà chính vị thần tử ấy đã giúp đảo Tam Nguyên cải tử hồi sinh.

Đảo chủ này... chính là vị thần tử đó à?

Đường Thiên Bỉnh cảm thấy đầu óc mình chậm chạp quá, chưa thông kịp.

Ông ta từ từ bước vào lương đình, ngồi xuống.

Sau đó, Đường Thiên Bỉnh nhìn về phía Tần Ninh, quan sát thật cẩn thận theo phản xạ.

Tần Ninh hỏi ngay: "Đường nhị gia đã từng gặp một người thanh niên nào tên là Quân Phụng Thiên không?"

Câu hỏi này làm Đường Thiên Bỉnh ngây ra như phỗng.

Làm gì thế?

Quân Phụng Thiên là ai cơ?

Kẻ địch của Tần Ninh?

Hay là bằng hữu?

Thấy phản ứng của Đường Thiên Bỉnh, Tần Ninh cũng tự hiểu tám mươi phần trăm kẻ này không biết Quân Phụng Thiên.

"Hôm nay Đường nhị gia đến đây là có chuyện gì?"

Tần Ninh rót trà rồi uống, không quan tâm đến Đường Thiên Bỉnh.

Nước trà ấm áp rót xuống bụng.

Tần Ninh không khỏi thở dài.

Trước đây có Viên Viên và Sương Nhi ở bên, và cả Tiểu Trúc Trúc nữa, các nàng phục vụ hắn thoải mái biết mấy.

6000056-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9410: Tần Ninh này quả là thức thời!


Nhìn thấy Tần Ninh thở dài, Đường Thiên Bỉnh vốn định rót trà cho bản thân lại cứng đờ.

Gì đấy?

Ngươi đã không rót trà cho ta thì thôi, ta tự rót trà không được à?

Đường Thiên Bỉnh dừng lại, lấy một chiếc ngọc giản ra rồi kích hoạt, mở miệng nói: "Hôm nay, nếu đảo Tam Nguyên..." "Sai, sai rồi, bây giờ đảo Tam Nguyên đã đổi tên thành đảo Nguyên Hoàng, Tần Ninh ta đây chính là đảo chủ".

Cơn tức giận dâng lên trong lòng Đường Thiên Bỉnh.

Thằng nhóc này dám ngắt lời ông ta! Tần Ninh khoát tay nói: "Ngươi nói tiếp đi".

Đường Thiên Bỉnh nói ngay: "Đảo Tam... Đảo Nguyên Hoàng đã thu phục ba đảo lớn là đảo Kình Vân, đảo Lưu Sơn và đảo Bách Nham".

"Năm xưa ba đảo này đều phải dâng cống vật lên trên, hiện giờ đảo Nguyên Hoàng ngươi đã chiếm giữ bốn đảo thì cũng cần phải dâng cống vật".

"Hơn nữa, số lượng cống phẩm là gấp đôi".

Đường Thiên Bỉnh chỉ vào ngọc giản trên bàn, bảo: "Danh sách chi tiết ở trong này, ngươi xem thử có vấn đề gì hay không, nếu không có thì đóng dấu khí tức hồn phách của ngươi vào làm minh chứng cho việc ngươi đã đồng ý".

Chuyện này hết sức đơn giản.

Đại ca Đường Thiên Khánh bảo ông ta đi một chuyến cũng vì muốn đánh đòn phủ đầu cho đảo Tam... đảo Nguyên Hoàng.

Xem như răn đe để bọn họ ngoan ngoãn dâng cống vật, đừng nghĩ đến chuyện phát triển nữa. Nằm trong vùng biển gần Đường gia mà lại để cho đảo Nguyên Hoàng lớn mạnh ư?

Đừng ăn nói linh tinh! Tần Ninh đọc danh sách một hồi rồi nhìn về phía Đường Thiên Bỉnh, nói: "Đường nhị gia không phải là gia chủ của Đường gia nhỉ?"

"Ngươi có tư cách quyết định chuyện này à?"

Câu này vừa vang lên đã làm Đường Thiên Bỉnh nhướng mày.

Tên nhóc này có ý gì đây?

Ánh mắt Đường Thiên Bỉnh trở nên lạnh lẽo: "Tần đảo chủ à, ta nói thật cho ngươi nghe... Bây giờ đại ca ta Đường Thiên Khánh đã đột phá, trở thành một cường giả Kim Tiên lục chuyển rồi!"

"Đương nhiên vẫn còn hơi yếu kém so với lão gia tử nhà ta, nhưng như thế đã giúp địa vị của Đường gia vững chắc hơn rồi!"

Tần Ninh gật đầu, sau đó nghiêm túc hỏi: "Rồi chuyện đó thì liên quan gì tới ngươi?

Ngươi vẫn không thể trở thành Đường gia chủ mà?"

Sắc mặt Đường Thiên Bỉnh trở nên tối sầm.

Tiểu tử này muốn chết đấy phỏng?

Tần Ninh lập tức nói: "Ngươi không được làm chủ thì ta nói chuyện với ngươi chẳng có ích gì".

"Thế này đi, ngươi dẫn ta về Đường gia của đảo Thượng Thanh các ngươi, ta muốn nói chuyện với gia chủ các ngươi".

Đường Thiên Bỉnh vốn đang cực kỳ tức giận nhưng không ngờ lại nghe Tần Ninh nói muốn đến Đường gia của đảo Thượng Thanh với mình để bàn bạc kỹ hơn với đại ca, nhằm biểu đạt lòng trung thành, Đường Thiên Bỉnh cũng không bận tâm nữa.

Tần Ninh này quả là thức thời!

Thật ra như vậy mới hợp lý! Đảo Nguyên Hoàng không thể nào sánh được với đảo Thượng Thanh.
 
Phong Thần Châu
Chương 9411: Mục đích chính là... thôn tính nhà họ Đường.


Thực lực của đảo Thượng Thanh rất hùng mạnh, lại có thêm bảy đảo lớn khác dưới quyền quản lý, tất cả đều mạnh hơn đảo Kình Vân, đảo Lưu Sơn, đảo Bách Nham.

Đảo Nguyên Hoàng muốn chống lại đảo Thượng Thanh chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Tần Ninh lại muốn đích thân tới đảo Thượng Thanh! Đi làm gì?

Nhất định là làm bộ trung thành tận tụy trước mặt đại ca rồi! Đường Thiên Bỉnh cười to nói: “Vậy thì khi nào xuất phát?”

“Bây giờ”.

“Bây giờ sao?”

“Có gì không ổn à?”

Tần Ninh tò mò hỏi lại.

Đường Thiên Bỉnh cười lớn nói: “Không có gì, thấy ngươi gấp gáp như vậy thì giờ đi thôi”.

Lang Việt đứng một bên nhìn về phía Tần Ninh, vừa định nói gì thì Tần Ninh đã lên tiếng: “Báo với Ô Đông với Bàng Bột tìm một người trong sạch, chờ ta ở bến cảng là được”.

“Vâng”.

Người trong sạch à?

Đợi?

Có lẽ nào Tần Ninh đã chuẩn bị xong cống phẩm dâng lên cho đảo Thượng Thanh rồi?

Lòng Đường Thiên Bỉnh như nở hoa.

Thanh niên này thật là, ngoài mặt nhìn như lạnh nhạt nhưng thì ra đã chuẩn bị tốt cả rồi.

Thật thức thời! Chẳng bao lâu sau, Đường Thiên Bỉnh dẫn Tần Ninh rời khỏi đảo Nguyên Hoàng.

Hai đại tế tư Ô Đông và Bàng Bột nhận được tin đều đã tới.

“Đảo chủ đi rồi à?”

“Đúng vậy...”, Lang Việt bất đắc dĩ nói: “Ngươi nói xem một mình đảo chủ đi có được không?”

Ô Đông đáp lời: “Ta nào biết, nhưng đảo chủ nói rằng mình hắn đủ rồi, không cần chúng ta đi theo”.

Bàng Bột không khỏi hỏi lại: “Vậy bây giờ làm sao đây?

Tìm người rồi đợi đảo chủ đem hàng tồn kho của nhà họ Đường đến à?”

Ô Đông cau mày.

Tần Ninh đã nói với ba đại tế tư bọn họ rằng người nhà họ Đường tới thì hắn sẽ theo bọn họ đến đảo Thượng Thanh trước.

Mục đích chính là... thôn tính nhà họ Đường.

Nhưng Tần Ninh chỉ tới cảnh giới Kim Tiên nhất chuyển, sao thâu tóm nhà họ Đường được?

Lời này nghe kiểu gì cũng thấy ảo ma hết! Thế nhưng may thay đây không phải là lần đầu tiên Tần Ninh nói mấy câu ảo ma như vậy.

Những quyết định của Tần Ninh đều khiến người ta khó tin, nhưng mọi thứ đều tốt cả.

Đường Thiên Bỉnh ngồi bên một cái bàn trong boong tàu, tự châm cho mình tách trà.

Tần Ninh đi lại đó rồi ngồi xuống, cũng tự rót cho mình tách trà.
 
Phong Thần Châu
Chương 9412: “Nhà họ Đường chúng ta thiếu Kim Tiên đỉnh!”


Thấy Tần Ninh vô lễ như thế, sắc mặt Đường Thiên Bỉnh trầm xuống.

Ông ta chợt nghĩ, tên nhãi này... hình như hơi ngay thẳng.

Cũng không phải là tật xấu gì.

Ngay thẳng thì ngay thẳng thôi, nhưng biết nói tự mình đến đảo Thượng Thanh trước để bày tỏ lòng trung thành trước mặt đại ca là điều đáng quý lắm rồi.

Tần Ninh nói: “Nhà họ Đường chiếm lĩnh mấy chục ngàn dặm hải vực nhỉ?”

Đường Thiên Bỉnh kiêu ngạo đáp: “Đó là tất nhiên rồi”.

“Nhà họ Đường ta an cư ở đảo Thượng Thanh, tuy nói quản lý bảy đảo nhưng thực tế lại có hơn mười đảo, chẳng qua là bảy đảo kia nghe lệnh trực tiếp xuống, còn những đảo khác thì tự sinh tự diệt, nhà họ Đường chúng ta sẽ không nhúng tay vào đó nhưng bọn họ cần dâng cống phẩm”.

Tần Ninh nói tiếp: “Trong vùng biển Thái Ất, vị thế của nhà họ Đường là gì?”

Dứt lời, Đường Thiên Bỉnh cau mày.

Tên nhóc này sao cứ thích đâm chọt thế nhỉ.

Trong vùng biển Thái Ất này thì nhà họ Đường chẳng thấm vào đâu.

Nhưng nghĩ đến Tần Ninh là một đứa nhóc chính trực, Đường Thiên Bỉnh không khỏi mỉm cười.

Tức giận với hắn làm gì.

Đường Thiên Bỉnh trả lời: “Trong vùng biển Thái Ất này, tất nhiên năm thế lực lớn là Thái Ất Tiên Tông, Vạn Tiên Lâu, Sở Vương triều, Nam Cung tộc, Tiên Phù Tông có địa vị cao nhất, năm thế lực khổng lồ này có Ngọc Tiên tọa trấn”.

“Hơn nữa có vài đại nhân vật cấp bậc Huyền Tiên nữa”.

Kim Tiên coi như đã bước chân vào cánh cửa cường giả ở Tiên Giới, tự thành lập thế lực không thành vấn đề.

Ngọc Tiên ngưng tụ ra tiên thể Lưu Ly Ngọc mạnh hơn Kim Tiên không biết bao nhiêu lần.

Còn về Huyền Tiên... đối với nhà họ Đường mà nói, những đại nhân vật cấp Huyền Tiên đều là truyền thuyết.

Biển Đông Tiên có bảy vùng biển lớn, vùng biển Thái Ất là một trong số đó nên ắt sẽ có Huyền Tiên.

Thế nhưng... rất ít! Tần Ninh nghe Đường Thiên Bỉnh nói vậy bèn gật đầu.

Trong vùng biển Thái Ất, Ngọc Tiên đã có thể xưng bá.

Nhìn khắp bảy vùng biển lớn của biển Đông Tiên, phải là... Huyền Tiên, thậm chí là Cửu Thiên Huyền Tiên mới có thể xưng bá.

“Ngoại trừ năm thế lực lớn kia ra, có một số ít các đảo lớn có ít ỏi Ngọc Tiên tọa trấn, bọn họ cũng có thể làm bá chủ một vùng, nhưng khi đối diện với năm thế lực lớn thì chỉ có thể cúi đầu xưng thần”.

“Tiếp theo là đảo nhỏ phụ thuộc dưới các đảo lớn, trong đó có Kim Tiên đỉnh thậm chí là bán bộ Ngọc Tiên!”

“Nhà họ Đường chúng ta thiếu Kim Tiên đỉnh!”

Đường Thiên Bỉnh tiếc nuối nói: “Nếu không, nhà họ đường chúng ta sẽ quản lý hơn mười đảo”.

Cường giả ở đỉnh cảnh giới quyết định giới hạn cao nhất của một thế lực.

Nhưng số lượng cường giả ở cấp bậc trung bình mới quyết định độ ổn đỉnh của thế lực.
 
Phong Thần Châu
Chương 9413: “Được rồi, để ta đi”.


Đường Thiên Bỉnh ngẩn người.

Ông ta phát hiện, Tần Ninh không thích tám chuyện.

Tần Ninh thở dài nói: “Gánh nặng đường xa mà...”, hắn muốn mình rạng danh thì phải không ngừng thâu tóm thế lực trong vùng biển Thái Ất, khiến tiếng tăm của mình tăng lên.

Nhưng một lần nào có thể ăn một cái bánh lớn chứ.

Vậy nên, đảo Tam Nguyên đã thu phục ba đảo rồi, bây giờ hắn tính thu nhà họ Đường vào đảo Nguyên Hoàng của mình.

Đường Thiên Bỉnh cũng thở dài nói: “Đúng vậy, gánh nặng đường dài, chỉ có không ngừng tích lũy tài nguyên tu luyện, bồi dưỡng thêm càng nhiều Thiên Tiên, Địa Tiên mới có càng nhiều hy vọng gia tăng số lượng Kim Tiên, gia tăng số lượng cường giả Kim Tiên cấp cao...”, dường như cả hai đều đang tưởng tượng đến một tương lai tốt đẹp nào đó.

Ba ngày sau.

Chiến hạm neo ở bến cảng.

Đường Thiên Bỉnh cười to nói: “Tới nơi rồi”.

Lúc này, ở cảng đã có người tới nghênh đón.

“Nhị gia”.

Một thống lĩnh Kim Tiên thấy Đường Thiên Bỉnh bèn mỉm cười chào đón.

Ông ta cũng nhìn về chỗ bến cảnh, thấy có nhiều hơn vài người, không khỏi hỏi: “Sao đó?”

“Đảo chủ bảy đảo đến đây ạ!”

Thống lĩnh Kim Tiên kia cười to nói: “Nay là đại thọ bảy vạn năm của lão gia!”

Nghe vậy, Đường Thiên Bỉnh vỗ đâu, khó coi nói: “Chết cha, ta quên mất!”

Người thống lĩnh kia nói: “Gia chủ sai ta tới báo cho người rằng nếu đã về thì đi tìm ông ấy là được rồi, ông ấy sẽ chuẩn bị cho người”.

“Được rồi, để ta đi”.

Đường Thiên Bỉnh nói: “Đây là đảo chủ Tần Ninh của đảo Nguyên Hoàng, lần này đến đây để yết kiến gia chủ, ngươi thu xếp cho hắn đi”.

“Vâng ạ”.

Đường Thiên Bỉnh nhanh chóng rời đi.

Người thống lĩnh kia từ trên nhìn xuống Tần Ninh, cười nói: “Kim Tiên nhất chuyển à?”

“Ừ...”, người thống lĩnh kia không khỏi cười: “Kim Tiên nhất chuyển mà làm đảo chủ hả?”

“Đảo Nguyên Hoàng là đảo gì thế?”

Tần Ninh đáp lại ngay: “Là đảo Tam Nguyên đổi tên”.

“Ồ?”

Người thống lĩnh dẫn Tần Ninh tiến vào đảo Thượng Thanh.

Bọn họ cùng cưỡi lên một loài chim, bay về phía trung tâm đảo Thượng Thanh.

Người thống lĩnh Kim Tiên kia nói: “Ta thấy lão cáo già kia không dám tới nên đẩy ngươi ra, cho ngươi mở mang tầm mắt cho biết cái gì mới gọi là đảo lớn!”

Tần Ninh hiếu kỳ hỏi: “Đảo lớn không phải là thế lực trên đảo có Ngọc Tiên tọa trấn còn đảo nhỏ thì không à?”

Vị thống lĩnh Kim Tiên bị một câu này của Tần Ninh làm nghẹn lời không biết nói thế nào.
 
Phong Thần Châu
Chương 9414: Ra oai phủ đầu sao?


“Ai nói với người như vậy?”

“Đường Nhị gia!”

“...”, rất nhanh sau đó, bọn họ đã bay đến không vực của một tòa thành.

Tòa thành này phải có ít nhất trăm vạn người, kiến trúc vô cùng xa hoa tráng lệ.

Liếc mắt nhìn qua nhìn lại thì phát hiện trung tâm tòa thành có một tòa thành khác.

Nhìn kỹ lại.

Đó là một phủ đệ.

Đường phủ! Nhà họ Đường là bá chủ của đảo Thượng Thanh nên tất cả đều hiện lên vẻ uy nghiêm và nhã nhặn.

“Tới rồi, tới rồi!”

Thống lĩnh kia cười nói: “Được rồi, mời Tần đảo chủ vào, sẽ có người tiếp đãi ngươi thôi”.

“Ừ”.

Tần Ninh nhấc chân tiến vào bên trong Đường phủ, quả thật vừa vào đã có người chạy tới tiếp đón, dẫn Tần Ninh vào phủ, rồi thu xếp mọi việc.

Bên kia.

Gia chủ nhà họ Đường, Đường Thiên Khánh đang ở trong viện riêng của mình, trù tính điều phối công việc.

Là ngày đại thọ của lão gia tử Đường Uyên nên hiển nhiên các thế lực dưới trướng nhà họ Đường đều sẽ tề tựu lại đây chúc thọ.

Nhưng không có gì là chắc chắn, các thế lực hàng hàng với nhà họ Đường sẽ thấy ghen ăn tức ở nên có rất nhiều chuyện phải lên kế hoạch thỏa đáng.

Đường Thiên Khánh lần lượt phân phó vài vị quản lý cấp cao cảnh giới Kim Tiên tam chuyển, tứ chuyển chú ý các hạng mục công việc.

“Đại ca!”

Đường Thiên Bỉnh đi vào đại điện.

“Nhị đệ!”

Đường Thiên Khánh cười nói: “Ngươi về rồi”.

Hai huy đệ gặp nhau tất nhiên sẽ hàn huyên một hồi.

Đường Thiên Khánh hỏi: “Bến phía đảo Tam Nguyên thế nào?”

Đường Thiên Bỉnh cười bảo: “Mọi chuyện dễ xử thôi, hiện tại đảo Tam Nguyên đã đổi tên thành đảo Nguyên Hoàng, nhưng ba tộc kia lại đề bầu một vị Thần Tử, tên là Tần Ninh làm đảo chủ!”

“Tên nhóc ấy có theo ta đến đây chuẩn bị thể hiện lòng trung thành với đại ca!”

“Ồ!”

Đường Thiên Khánh cười đáp lại: “Vậy thì tốt, tuy đảo Kình Vân, đảo Lưu Sơn và đảo Bách Nham không so được với bảy đảo lớn của nhà họ Đường chúng ta, nhưng chênh lệch không quá lớn, nếu đảo Nguyên Hoàng thức thời như vậy thì chỉ cần dâng cống phẩm đúng hạn, muốn phất lên căn bản không thể nào”.

“Còn người thì sao?”

“Ta bảo người tùy tiện thu xếp”.

Đường Thiên Khánh hiểu ngay ý nhị đệ nhà mình, bèn tiếp lời: “Làm vậy sẽ cho người của đảo Tam Nguyên biết được nhà họ Đường chúng ta hùng mạnh ra sao”.

“Vâng”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9415: Năm phần... quá ít.


“Được lắm, lần này ngươi ra ngoài, nên lễ vật mừng thọ phụ thân ta đã chuẩn bị sẵn cho ngươi rồi, cứ đi theo ta xem thử”.

Hai huynh đệ bọn họ tiến vào mật thất... Bên kia, Tần Ninh được sắp xếp ở tại một viện nhỏ trong phủ, cũng không có người hầu lẫn hộ vệ.

Tần Ninh không mấy để tâm mấy chuyện này.

Hắn lấy ngọc giản Đường Thiên Bỉnh đưa cho mình ra, trên đó viết danh sách cống phẩm dâng nộp rất cụ thể.

Đồng thời, phía dưới còn có khoảng trống cho bên nhận cống phẩm và bên dâng cống phẩm ký tên xác nhận.

Rất chi tiết, rất tỉ mỉ.

Tần Ninh suy nghĩ một hồi rồi lấy ra một cái ngọc giản trống trơn khác ra bắt đầu viết.

“Bên tiến cống: nhà họ Đường”.

“Bên nhận cống phẩn: đảo Nguyên Hoàng”.

“Hàng năm, nhà họ Đường cống nộp một vạn cân đá Ngọc Lưu Mã Não!”

Một vạn cân à?

Có hơi ít! Nghĩ một hồi, Tần Ninh đổi thành mười vạn cân!

“Tiên đan, tiên khí, tiên thạch và chiến lợi phẩm chiếm đoạt được, lấy năm phần cống nộp cho đảo Nguyên Hoàng!”

Năm phần... quá ít.

Bảy phần đi! Kết quả là, trong vòng ba ngày, Tần Ninh ở trong tiểu viện sửa chữa danh sách cống nộp.

Mãi đến ngày thứ ba mới có người đến đây.

Vẫn là vị thống lĩnh đại nhân đã tiếp đón Tần Ninh kia, người họ tên là Đỗ Bách, Kim Tiên nhất chuyển, địa vị ở nhà họ đường không quá thấp.

Đỗ Bách tiến vào trong đình viện, thấy Tần Ninh cất ngọc giản, bèn cười nói: “Tần đảo chủ, hôm nay chính là yến hội mừng thọ lão tộc trưởng”.

“Ừ!”

Đỗ Bách thấy Tần Ninh cẩn thận cất ngọc giản vào, bèn nói: “Đây là danh sách cống phẩm mà đảo Tam Nguyên các ngươi chuẩn bị à?”

“Ừ!”

Đỗ Bách không khỏi khen ngợi nói: “Tần đảo chủ thật thông minh”.

Tần Ninh cười bảo: “Chẳng biết Đường lão tộc trưởng và Đường tộc trưởng có hài lòng không đây”.

Tần Ninh cảm thấy mình có hơi quá tay! Nhưng hết cách rồi, đảo Nguyên Hoàng phải phát triển lớn mạnh nên tài nguyên tu luyện không thể thiếu.

Đỗ Bách lập tức cười nói: “Lần này, Tần đảo chủ tự mình đưa lên, chắc là lão tộc trưởng và tộc trưởng sẽ không so đo, thành ý vẫn là quan trọng nhất, còn phải chú ý đến phong thái của mình nữa”.

“Ta hiểu mà”.

Tần Ninh gật đầu.

Phía trước người đến người đi rất náo nhiệt.

Đường Uyên! Đó là nhân vật đứng đầu nhà họ Đường, là trung tâm là linh hồn của nhà họ Đường.
 
Phong Thần Châu
Chương 9416: Một người là Kim Tiên lục chuyển.


Thực lực cảnh giới Kim Tiên thất chuyển! Bởi vì sự tồn tại của Đường Uyên mới khiến cho nhà họ Đường như mặt trời ban trưa, luôn tại vị ở phía trên.

Hôm nay là đại thọ của lão gia tử Đường Uyên, các đảo chủ của bảy đảo dưới trướng nhà họ Đường với đầu lĩnh các thế lực nhỏ khắp nơi đều tề tựu về đây.

Ai dám không đến chứ?

Không đến chẳng phải là đang miệt thị nhà họ Đường à! Lần lượt từng tỳ nữ, người hầu nhà họ Đường dâng lên món ngon của lạ.

Lúc này, trong sân được trang hoàng tiệc tùng, bàn ghế sắp xếp chỉnh tề, những tai to mặt lớn đến từ khắp nơi đều trình diện.

Đa số đều là Kim Tiên, có số ít là Thiên Tiên, Địa Tiên.

Tần Ninh đưa mắt quan sát xung quanh, dưới sự dẫn đường của Đỗ Bách, hắn ngồi ở cái bàn cuối sảnh tiệc.

Nơi này khuất góc, sẽ không ai chú ý tới một đảo chủ nhỏ nhoi như Tần Ninh.

Như vậy cũng tốt.

Tần Ninh nâng tách trà trên bàn lên rồi tự uống.

Người người đi tới đi lui, tranh thủ trò chuyện kết giao với các nhân vật tai to mặt lớn.

Bảy đảo nhỏ dưới sự quản lý của đảo Thượng Thanh, mỗi vị đảo chủ đều là Kim Tiên tam chuyển, tứ chuyển.

Mỗi một vị trong bảy đảo chủ này đều là nhân vật trọng yếu của nhà họ Đường.

Ngoài ra còn có gia chủ nhà họ Đường, Đường Thiên Khánh và nhị gia Đường Thiên Bỉnh, bọn họ đều là những sự tồn tại rất gần với lão gia tử Đường Uyên của nhà họ Đường.

Một người là Kim Tiên lục chuyển.

Một người là Kim Tiên ngũ chuyển! Rất nhanh sau đó, Đường Thiên Khánh và Đường Thiên Bỉnh xuất hiển.

Lập tức các vị Kim Tiên đều nô nức tiến lên chào.

Đường Thiên Bỉnh cũng thấy Tần Ninh được sắp xếp ngồi ở cuối sảnh tiệc, lúc này, hắn đang ngồi đó uống trà, thoạt trông cô đơn lẻ bóng, rất tủi thân.

Đường Thiên Bỉnh kéo tay đại ca mình, nhỏ giọng nói: “Người kia chính là Tần Ninh”.

“Hả?”

Đường Thiên Khánh cười nói: “Trông khá đáng thương đó, đừng coi thường người ta, đợi lát nữa cho hắn chút cơ hội thể hiện đi”.

“Vâng”.

Tần Ninh giờ đang một mình thưởng trà.

Đường Thiên Bỉnh đi tới.

“Tần đảo chủ!”

“Chào Đường nhị gia!”

Tần Ninh mỉm cười.

Đường Thiên Bỉnh bèn nói: “Nay là đại thọ của cha ta, người người khắp nơi về thăm, nên có hơi bận rộn, Tần đảo chủ an tâm ngồi đây, ta sẽ tạo cơ hội cho ngươi chúc thọ cha ta”.

“Được!”

Tần Ninh gật đầu nói: “Ta sẽ ngồi đây đợi khi tiệc tàn sẽ lấy danh sách cống phẩm ra trưng cầu ý kiến của lão gia tử nhà họ Đường!”

6000063-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9417: “Ngươi về rồi”.


Tần Ninh hiếu kỳ hỏi: “Đảo lớn không phải là thế lực trên đảo có Ngọc Tiên tọa trấn còn đảo nhỏ thì không à?”

Vị thống lĩnh Kim Tiên bị một câu này của Tần Ninh làm nghẹn lời không biết nói thế nào.

“Ai nói với người như vậy?”

“Đường Nhị gia!”

“...”, rất nhanh sau đó, bọn họ đã bay đến không vực của một tòa thành.

Tòa thành này phải có ít nhất trăm vạn người, kiến trúc vô cùng xa hoa tráng lệ.

Liếc mắt nhìn qua nhìn lại thì phát hiện trung tâm tòa thành có một tòa thành khác.

Nhìn kỹ lại.

Đó là một phủ đệ.

Đường phủ! Nhà họ Đường là bá chủ của đảo Thượng Thanh nên tất cả đều hiện lên vẻ uy nghiêm và nhã nhặn.

“Tới rồi, tới rồi!”

Thống lĩnh kia cười nói: “Được rồi, mời Tần đảo chủ vào, sẽ có người tiếp đãi ngươi thôi”.

“Ừ”.

Tần Ninh nhấc chân tiến vào bên trong Đường phủ, quả thật vừa vào đã có người chạy tới tiếp đón, dẫn Tần Ninh vào phủ, rồi thu xếp mọi việc.

Bên kia.

Gia chủ nhà họ Đường, Đường Thiên Khánh đang ở trong viện riêng của mình, trù tính điều phối công việc.

Là ngày đại thọ của lão gia tử Đường Uyên nên hiển nhiên các thế lực dưới trướng nhà họ Đường đều sẽ tề tựu lại đây chúc thọ.

Nhưng không có gì là chắc chắn, các thế lực hàng hàng với nhà họ Đường sẽ thấy ghen ăn tức ở nên có rất nhiều chuyện phải lên kế hoạch thỏa đáng.

Đường Thiên Khánh lần lượt phân phó vài vị quản lý cấp cao cảnh giới Kim Tiên tam chuyển, tứ chuyển chú ý các hạng mục công việc.

“Đại ca!”

Đường Thiên Bỉnh đi vào đại điện.

“Nhị đệ!”

Đường Thiên Khánh cười nói: “Ngươi về rồi”.

Hai huy đệ gặp nhau tất nhiên sẽ hàn huyên một hồi.

“Tên nhóc ấy có theo ta đến đây chuẩn bị thể hiện lòng trung thành với đại ca!”

“Ồ!”
 
Phong Thần Châu
Chương 9418: Năm phần... quá ít.


Đường Thiên Khánh cười đáp lại: “Vậy thì tốt, tuy đảo Kình Vân, đảo Lưu Sơn và đảo Bách Nham không so được với bảy đảo lớn của nhà họ Đường chúng ta, nhưng chênh lệch không quá lớn, nếu đảo Nguyên Hoàng thức thời như vậy thì chỉ cần dâng cống phẩm đúng hạn, muốn phất lên căn bản không thể nào”.

“Còn người thì sao?”

“Ta bảo người tùy tiện thu xếp”.

Đường Thiên Bỉnh nói: “Con người thanh niên này rất thẳng thắn, ta thấy cần phải ra oai phủ đầu với hắn”.

Ra oai phủ đầu sao?

Đường Thiên Khánh hiểu ngay ý nhị đệ nhà mình, bèn tiếp lời: “Làm vậy sẽ cho người của đảo Tam Nguyên biết được nhà họ Đường chúng ta hùng mạnh ra sao”.

“Vâng”.

“Được lắm, lần này ngươi ra ngoài, nên lễ vật mừng thọ phụ thân ta đã chuẩn bị sẵn cho ngươi rồi, cứ đi theo ta xem thử”.

Hai huynh đệ bọn họ tiến vào mật thất... Bên kia, Tần Ninh được sắp xếp ở tại một viện nhỏ trong phủ, cũng không có người hầu lẫn hộ vệ.

Tần Ninh không mấy để tâm mấy chuyện này.

Hắn lấy ngọc giản Đường Thiên Bỉnh đưa cho mình ra, trên đó viết danh sách cống phẩm dâng nộp rất cụ thể.

Đồng thời, phía dưới còn có khoảng trống cho bên nhận cống phẩm và bên dâng cống phẩm ký tên xác nhận.

Rất chi tiết, rất tỉ mỉ.

Tần Ninh suy nghĩ một hồi rồi lấy ra một cái ngọc giản trống trơn khác ra bắt đầu viết.

“Bên tiến cống: nhà họ Đường”.

“Bên nhận cống phẩn: đảo Nguyên Hoàng”.

“Hàng năm, nhà họ Đường cống nộp một vạn cân đá Ngọc Lưu Mã Não!”

Một vạn cân à?

Có hơi ít! Nghĩ một hồi, Tần Ninh đổi thành mười vạn cân!

“Tiên đan, tiên khí, tiên thạch và chiến lợi phẩm chiếm đoạt được, lấy năm phần cống nộp cho đảo Nguyên Hoàng!”

Năm phần... quá ít.

Bảy phần đi! Kết quả là, trong vòng ba ngày, Tần Ninh ở trong tiểu viện sửa chữa danh sách cống nộp.

Mãi đến ngày thứ ba mới có người đến đây.

“Ừ!”

Đỗ Bách thấy Tần Ninh cẩn thận cất ngọc giản vào, bèn nói: “Đây là danh sách cống phẩm mà đảo Tam Nguyên các ngươi chuẩn bị à?”
 
Phong Thần Châu
Chương 9419: Như vậy cũng tốt.


“Ừ!”

Đỗ Bách không khỏi khen ngợi nói: “Tần đảo chủ thật thông minh”.

Tần Ninh cười bảo: “Chẳng biết Đường lão tộc trưởng và Đường tộc trưởng có hài lòng không đây”.

Tần Ninh cảm thấy mình có hơi quá tay! Nhưng hết cách rồi, đảo Nguyên Hoàng phải phát triển lớn mạnh nên tài nguyên tu luyện không thể thiếu.

Đỗ Bách lập tức cười nói: “Lần này, Tần đảo chủ tự mình đưa lên, chắc là lão tộc trưởng và tộc trưởng sẽ không so đo, thành ý vẫn là quan trọng nhất, còn phải chú ý đến phong thái của mình nữa”.

“Ta hiểu mà”.

Tần Ninh gật đầu.

Ta đã tận lực không vú lấp miệng em, bình tâm ngồi đàm luận với các ngươi, có thể không động thủ thì sẽ không động thủ.

Đỗ Bách dẫn Tần Ninh tới sân tổ chức yến hội.

Phía trước người đến người đi rất náo nhiệt.

Đường Uyên! Đó là nhân vật đứng đầu nhà họ Đường, là trung tâm là linh hồn của nhà họ Đường.

Thực lực cảnh giới Kim Tiên thất chuyển! Bởi vì sự tồn tại của Đường Uyên mới khiến cho nhà họ Đường như mặt trời ban trưa, luôn tại vị ở phía trên.

Hôm nay là đại thọ của lão gia tử Đường Uyên, các đảo chủ của bảy đảo dưới trướng nhà họ Đường với đầu lĩnh các thế lực nhỏ khắp nơi đều tề tựu về đây.

Ai dám không đến chứ?

Không đến chẳng phải là đang miệt thị nhà họ Đường à! Lần lượt từng tỳ nữ, người hầu nhà họ Đường dâng lên món ngon của lạ.

Lúc này, trong sân được trang hoàng tiệc tùng, bàn ghế sắp xếp chỉnh tề, những tai to mặt lớn đến từ khắp nơi đều trình diện.

Đa số đều là Kim Tiên, có số ít là Thiên Tiên, Địa Tiên.

Tần Ninh đưa mắt quan sát xung quanh, dưới sự dẫn đường của Đỗ Bách, hắn ngồi ở cái bàn cuối sảnh tiệc.

Nơi này khuất góc, sẽ không ai chú ý tới một đảo chủ nhỏ nhoi như Tần Ninh.

Như vậy cũng tốt.

Tần Ninh nâng tách trà trên bàn lên rồi tự uống.

Người người đi tới đi lui, tranh thủ trò chuyện kết giao với các nhân vật tai to mặt lớn.

Ngoài ra còn có gia chủ nhà họ Đường, Đường Thiên Khánh và nhị gia Đường Thiên Bỉnh, bọn họ đều là những sự tồn tại rất gần với lão gia tử Đường Uyên của nhà họ Đường.

Một người là Kim Tiên lục chuyển.
 
Back
Top Dưới