Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9220: "Vô Lượng tiên tử Nhiếp Tuyết Anh!"


Tần Ninh chỉ là cảnh giới Thiên Tiên nhất phẩm, hơn nữa hình như cũng không phải đến từ các tông môn thế lực lớn trong các đại tiên châu, mà giống như một tán tu hơn.

Tần Ninh mở miệng nói: "Lúc trước ta gặp được Thiên Long thánh tử Long Văn Tường, hắn ta để lại một chấp niệm nói cho ta!"

Nghe thấy lời này, Cổ Thiên Tuyển có vẻ vui mừng, vội vàng nói: "Vậy hắn ta có nói cho ngươi về chuyện Thông Huyền Đỉnh không?"

Khi Cổ Thiên Tuyển hỏi ra lời này, Vũ Văn Kiền cũng trông mong nhìn về phía Tần Ninh.

Thông Huyền Đỉnh?

Tần Ninh lắc đầu một cái.

"Ngươi cẩn thận nghĩ lại đi!"

Cổ Thiên Tuyển chưa từ bỏ ý định, hỏi tiếp: "Thông Huyền Đỉnh, hắn ta thật không nói cho ngươi sao?"

Tần Ninh lại lắc đầu lần nữa.

Đúng là hắn chưa nghe nói bao giờ.

Nhưng thấy Cổ Thiên Tuyển, Vũ Văn Kiền đều để ý đến Thông Huyền Đỉnh này như vậy, điều này không khỏi làm Tần Ninh nhớ tới mình đã từng thấy được một cái đỉnh có từng hoa văn vờn quanh trong dung nham ở Thiên Hỏa Tông.

Là nó sao?

Cái đỉnh này, Tần Ninh nhất định phải có được.

Cổ Thiên Tuyển thở dài nói: "Vậy thì rất có thể là ở khu vực Kim Tiên bên kia...”, từ khi tiến trong phạm vi nơi đây.

Đám Kim Tiên đã bị cưỡng bách đưa vào khu vực sâu nhất.

Cảnh giới Địa Tiên và Thiên Tiên thì đứng ở vòng ngoài.

Thời không ngăn cách khiến cho Kim Tiên không có cách nào xuất hiện ở đây.

Nhưng đám Thiên Tiên Địa Tiên bọn họ lại có thể tiến vào chỗ sâu hơn.

Chẳng qua là đám đệ tử thiên tài của các thế lực khắp nơi đều đã có thu hoạch ở vòng ngoài này rồi, cho nên mới cũng không vội vã đi vào.

Nói thế nào đi nữa, đám Kim Tiên tụ tập ở nơi đó, bọn họ đi cũng chưa chắc có thể tìm kiếm được cái gì, ngược lại không như ở nơi này... Mà ngay lúc này, lại có một nhóm người đi đến.

Dẫn đầu là một người phụ nữ, da thịt trắng như tuyết, dung nhan xinh đẹp giống như tiên nữ, cực kỳ tỏa sáng.

Dáng người nhỏ nhắn xinh đẹp, mặc một bộ đồ lụa mỏng, không thể che kín được cơ thể, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

"Vô Lượng tiên tử Nhiếp Tuyết Anh!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9221: Pháp khí Kim Tiên.


Thấy cô gái này, Cổ Thiên Tuyển và Vũ Văn Kiền đều nhìn thêm mấy lần.

Dẫu sao, cô gái có này dung mạo xinh đẹp xuất trần, những thứ đẹp đẽ trên thế gian này, ai mà không thích nhìn lâu mấy lần chứ.

"Là ngươi tên khốn kiếp này!"

Nhưng vào lúc này, một tiếng quát vang lên.

Nhiếp Huyên! Lúc trước đã từng gặp trong đại điện, hơn nữa Tần Ninh đã lấy Kim Linh Huyền Thiên Tán đi, còn để người phụ nữ này chịu một ít đau đớn.

Nhiếp Huyên nhìn về phía Tần Ninh, lúc này quát lên: "Trả dù cho ta!"

Nghe nói như vậy, Tần Ninh lại cười tủm tỉm nói: "Ta cướp đồ của ngươi bao giờ?"

"Ngươi còn chơi xấu?"

Nhiếp Huyên giận dữ, mắng: "Ở trong đại điện đó, ngươi hại hai tay ta bị thương, còn cướp dù của ta!"

Nhiếp Huyên cũng không nói ra là pháp khí Kim Tiên.

Dẫu sao Vũ Văn Kiền và Cổ Thiên Tuyển cũng ở chỗ này.

Nếu như biết là một pháp khí Kim Tiên, chắc chắn hai người này sẽ cướp đoạt.

Tỷ tỷ Nhiếp Tuyết Anh là thiên tài vô cùng xuất sắc của Vô Lượng Tiên Tông, nhưng lấy một chọi hai thì chắc chắn sẽ rất khó khăn ngăn cản.

"Cô nhóc, nói chuyện phải chịu trách nhiệm”.

Tần Ninh cười ha hả nói: "Là lúc ấy ngươi nói nếu ta mở ra cấm chế, chí bảo bên trong sẽ thuộc về ta, ta đã mở ra cấm chế kia, Kim Linh Huyền Thiên Tán thuộc về ta, làm sao ngươi có thể chống chế được chứ?"

"Ngươi...”, Nhiếp Huyên ngẩn ra.

Cô ta không nghĩ tới Tần Ninh lại tự mình nói ra Kim Linh Huyền Thiên Tán!

"Kim Linh Huyền Thiên Tán!"

Cổ Thiên Tuyển quả nhiên biết, vô cùng kinh ngạc nói: "Pháp khí Kim Tiên Kim Linh Huyền Thiên Tán, chí bảo năm xưa của Bái Nguyệt Tiên Phủ”.

Pháp khí Kim Tiên.

Đối với bất kỳ người nào, đây đều là trí mạng tràn đầy sức hấp dẫn.

Nhiếp Huyên cực kỳ giận dữ.

Nhiếp Huyên tức tối nói: "Tỷ tỷ, mau bắt hắn, lấy Kim Linh Huyền Thiên Tán về”.

Một bên, Nhiếp Tuyết Anh da thịt trắng như tuyết, dung mạo động lòng người, ăn mặc hở hang đang dùng đôi mắt đẹp đánh giá Tần Ninh.

"Kim Linh Huyền Thiên Tán là pháp khí Kim Tiên, ngươi giao ra đi, ta sẽ không làm khó dễ ngươi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9222: Ngươi lấy cái gì mà làm khó ta?"


Tần Ninh không khỏi cười nói: "Ngươi không làm khó dễ ta?

Ngươi lấy cái gì mà làm khó ta?"

"Muội muội ngươi nói chuyện không biết chừng mực gì hết, rốt cuộc là ta cướp, hay là cô ta hứa hẹn, tự ngươi đi mà hỏi rõ”.

"Dĩ nhiên, có thể ngươi căn bản lười hỏi, chỉ là muốn cướp lấy pháp khí Kim Tiên thôi”.

Nhiếp Tuyết Anh chớp chớp đôi mắt đẹp, nói: "Ta không quan tâm những chuyện này, ngươi giao Kim Linh Huyền Thiên Tán ra, ta sẽ để cho ngươi rời đi”.

Tần Ninh tùy tiện nói: “Được thôi, vậy phải xem rốt cuộc ngươi có bản lĩnh lấy được nó hay không!"

Ngoài dự đoán của mọi người, Tần Ninh vô cùng cương quyết.

Điều này làm cho Cổ Thiên Tuyển và Vũ Văn Kiền đều cảm thấy không tưởng tượng nổi.

Nhiếp Tuyết Anh là nhân vật cấp bậc Thiên Tiên cửu phẩm thực thụ.

Tuy chỉ là một đệ tử trong Vô Lượng Tiên Tông ở Vô Lượng tiên châu, nhưng dõi mắt nhìn khắp toàn bộ vùng đất Vô Lượng tiên châu, cô ta cũng tuyệt đối là thuộc về phạm vi cường giả.

Quan trọng nhất chính là, Tần Ninh chỉ là cảnh giới Thiên Tiên nhất phẩm.

Nhiếp Tuyết Anh cũng bị sự kiên cường của Tần Ninh làm cho kinh ngạc.

"Nói như vậy, ngươi không muốn rời đi!"

Nhiếp Tuyết Anh vừa dứt lời, dáng người tuyệt đẹp khẽ động, cả người đã xuất hiện ở trước mặt Tần Ninh, vươn tay ra chộp vào người hắn.

Vũ Văn Kiền và Cổ Thiên Tuyển đều dẫn người lui ra.

Bọn họ không muốn tham gia vào chuyện này.

Bàn tay của Nhiếp Tuyết Anh mang theo lực giam cầm cực mạnh, như thể muốn phong ấn Tần Ninh lại để tìm kiếm Kim Linh Huyền Thiên Tán.

Nhưng vào lúc này, Tần Ninh lại trực tiếp nắm tay thành quyền như sấm rền gió cuốn.

Tiếng nổ vang lên khắp nơi.

Nhiếp Tuyết Anh kinh hãi phát hiện lực lượng giam cầm của mình lại bị lôi đình ngăn cản.

Mà ngay sau đó, Tần Ninh cầm một cái ấn trong tay, trực tiếp nện xuống.

Một giây sau, cô ta chỉ cảm thấy cả người mình vô cùng nặng nề giống như rót chì.

Sát khí làm người ta sợ hãi bộc phát ra.

Lại là pháp khí Kim Tiên! Giờ phút này, đám người Cổ Thiên Tuyển, Vũ Văn Kiền đều biến sắc.
 
Phong Thần Châu
Chương 9223: "Ngươi đây là đang tự tìm cái chết”.


Cho dù bọn họ đều là thiên tài cấp bậc Thiên Tiên cửu phẩm, có thân phận cực cao ở trong tông môn mình, nhưng cũng không có được pháp khí Kim Tiên.

Nhưng Tần Ninh vốn đã có một Kim Linh Huyền Thiên Tán, bây giờ lại sử dụng pháp khí Kim Tiên thứ hai.

Cái ấn lớn như ngọc tỷ trực tiếp đập ra.

Ngay lập tức, cả người Nhiếp Tuyết Anh không thể động đậy được.

"Buông tỷ tỷ ta ra!"

Nhiếp Huyên quát lên.

"Các ngươi còn ngây ra đó làm gì?

Đi cứu tỷ tỷ ta đi”.

Nhiếp Huyên nhìn mấy vị đệ tử Vô Lượng Tiên Tông bên cạnh, quát lên.

Ngay lập tức, mấy người còn lại rối rít đánh tới.

Nhưng Tần Ninh lại không hoảng hốt không vội vàng, chỉ vung tay ra.

Kim Linh Huyền Thiên Tán xuất hiện.

Thiên Tán mở ra, trôi lơ lửng ở trên đỉnh đầu hắn và Nhiếp Tuyết Anh, thả ra lực áp bách kinh khủng.

Mấy người còn lại căn bản không thể xông lên được nữa.

Rối rít bị ngay dù phóng thích ra từng đạo hoa quang sở ngăn cản.

Lần này, mấy người chỉ có thể gấp gáp đứng ở vòng ngoài.

Nhiếp Tuyết Anh bị Tần Ninh lấy Ngọc Đỉnh Ấn trấn áp, căn bản không bùng nổ được thực lực của mình.

Hai pháp khí Kim Tiên! Quan trọng nhất chính là Tần Ninh lại có thể sử dụng được cả hai pháp khí Kim Tiên.

"Ngươi đây là đang tự tìm cái chết”.

Nhiếp Tuyết Anh với dáng người như thần tiên, trong đôi mắt đẹp ẩn chứa sát khí, khuôn mặt xinh đẹp cũng lạnh như băng.

"Còn uy h**p ta?"

Tần Ninh tiến lên một bước, trực tiếp ôm lấy eo Nhiếp Tuyết Anh.

Bàn tay nâng lên thật cao, tiếp đó nặng nề đập xuống.

Chát! Tiếng vỗ thanh thúy vang lên.

Tần Ninh lại đánh mông! Còn đánh vị tiên tử Nhiếp Tuyết Anh này.

"A!"

Nhiếp Huyên thấy một màn này liền ôm lấy hai má, kinh ngạc kêu lên một tiếng.
 
Phong Thần Châu
Chương 9224: Đánh cũng đã đánh rồi.


Mà Nhiếp Tuyết Anh đã sớm đỏ mặt như lấy máu, bị Tần Ninh khống chế, không thể động đậy được chút nào.

"Ngông cuồng nữa đi?"

Tần Ninh giễu cợt nói: "Bớt bày ra dáng vẻ nữ thiên tài gì ở trước mặt ta đi, nếu chọc giận ta, ta mà xông đến Vô Lượng Tiên Tông, tông chủ tiên tông nhà ngươi cũng phải nói xin lỗi với ta”.

"Ngươi!"

Nhiếp Tuyết Anh đỏ mặt.

Đường đường là tiên tử tiên tông, đã bao giờ bị người ta đối xử như vậy chứ?

"Ngươi không chạy thoát được đâu!"

Bốp! "Còn ngoan cố?"

Tần Ninh không chút khách khí.

Sắc mặt Nhiếp Tuyết Anh đỏ bừng, thân thể hơi run rẩy.

"Lần này có Viêm tộc và Vũ tộc xuất hiện, người ngoài thế giới tới, uy h**p cực lớn, ta lười so đo với các ngươi”.

Tần Ninh tiếp tục nói: "Nói cho trưởng bối của các ngươi biết, cẩn thận một chút, nếu không lần này cho dù là đến Kim Tiên cũng phải chết hết, còn chưa thể biết được đâu!"

Tần Ninh trực tiếp ném Nhiếp Tuyết Anh cho đám người Nhiếp Huyên.

"Không có thời gian chơi với các ngươi!"

Hắn vừa nói vừa sải bước ra, cả người hóa thành một luồng sáng xanh, biến mất không thấy.

"Tỷ tỷ...”, lúc này Nhiếp Huyên vội vàng đỡ Nhiếp Tuyết Anh, hai bàn tay đặt xuống, cảm thấy mông tỷ tỷ mình đã sưng tấy lên.

Khi còn bé, đúng là tỷ muội hai người thường hay bị cha mẹ đánh mông trách phạt, nhưng bây giờ đều đã trưởng thành, cha mẹ cũng sẽ không làm như vậy nữa.

Vô cùng nhục nhã! Nhiếp Tuyết Anh cực kỳ giận dữ, giọng nói lạnh như băng: "Lập tức truyền tin ra, đệ tử nào của Vô Lượng Tiên Tông mà nhìn thấy Tần Ninh, phải lập tức bẩm báo!"

Nhiếp Tuyết Anh vừa dứt lời liền dẫn mấy người rời đi.

Một bên, Vũ Văn Kiền, Cổ Thiên Tuyển cảm thấy giống như đang nằm mơ.

"Tần Ninh này...”, Vũ Văn Kiền không khỏi cười ha ha một tiếng, nói: "Thật đúng là nóng tính...”, "Quả thật!"

Cổ Thiên Tuyển cũng không khỏi nói: "Nhưng mà cũng là một người may mắn!"

Cảnh giới Thiên Tiên nhất phẩm, trong tay lại có tận hai pháp khí Kim Tiên.

Cho dù là hai người bọn họ cũng không dám tưởng tượng.

Hơn nữa, mặc dù Vô Lượng tiên châu không cường đại mênh mông như Đại La Thiên.

Nhưng Vô Lượng Tiên Tông là bá chủ của Vô Lượng tiên châu, đúng là cực mạnh.

Một thiên tài như Nhiếp Tuyết Anh lại bị người ta đánh mông.

Nếu chuyện này bị truyền đi, Vô Lượng Tiên Tông cũng sẽ mất hết mặt mũi.

5999871-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9225: "Rượu ngon!"


Tần Ninh vừa đi tìm bốn người Vũ Trắc.

Vừa tìm kiếm cổ điện cổ lâu ở đây, dự định tìm ra những tộc nhân khác bị phong ấn của Viêm tộc Vũ tộc, trực tiếp g**t ch*t.

Tránh để những người này ra ngoài giết hại người khác.

Cứ như vậy, Tần Ninh loanh quanh một hồi, tìm từng cổ điện, cổ lâu một, đã phá rất nhiều cấm chế, không tìm được người mà chỉ tìm được một đống thiên tài địa bảo.

Những thiên tài địa bảo này, Tần Ninh chỉ để lại một số mình cần và có ích với Khương Thái Vi, ngoài ra đều cất đi.

Sau khi chuyện lần này kết thúc, trở lại Thiên Hỏa Tông, dù sao cũng phải cho người của Thiên Hỏa Tông một ít.

Dẫu sao ở Thiên Hỏa Tông lâu rồi, cũng coi như là trả tiền thuê phòng.

Chỉ chớp mắt, hai ba tháng đã trôi qua.

Vùng đất di tích vốn rất lớn, muốn thăm dò từng chỗ một đúng là cần rất nhiều thời gian.

Ngày hôm đó.

Tần Ninh đi tới một cổ lâu.

Chỗ này vô cùng hoang tàn, trước mặt là một cổ lâu cao trăm trượng, nhưng cũng nghiêng ngả như muốn đổ.

Nhưng Tần Ninh thấy cổ lâu ra này loáng thoáng ẩn chứa đạo trời đất lưu động.

Hắn tiến vào bên trong cổ lâu.

Mùi rượu nhàn nhạt thoang thoảng.

Tần Ninh men theo mùi vị đi ra sau cổ lâu, thấy mấy căn phòng mọc lên như như rừng, mùi rượu truyền tới từ nơi đó.

Tần Ninh đẩy cửa vào, chỉ thấy từng hồ lô ngọc màu tím trưng bày chỉnh tề.

Hắn mở một hồ lô trong đó ra, mùi rượu xông vào mũi.

"Rượu ngon!"

Đến cấp bậc Tiên Nhân này, rượu phàm tục chẳng khác gì vị sáp.

Nhưng tiên tửu do Tiên Nhân làm ra thì không cần phải nói.

Tần Ninh cầm hồ lô rượu, uống một hớp, chỉ cảm thấy lâng lâng, một mùi vị cay nồng xông thẳng vào trong lòng, sau đó như có một dòng nước chảy ở trong thân thể.

Uống rượu này vào sẽ có tác dụng cực lớn với việc củng cố cảnh giới vững chắc.

Cho dù là mượn hạt châu thần kỳ của phụ thân để gìn giữ hồn phách bất tử bất diệt, nhưng sau này vẫn thích uống rượu.

Không biết Tiểu Trúc Trúc bây giờ đang ở đâu.

"Nếu nàng thấy đống rượu này, chắc chắn là sẽ không chịu rời đi...”, Tần Ninh cười một tiếng, vẻ mặt vô cùng cưng chiều.
 
Phong Thần Châu
Chương 9226: Cô gái trong tranh.


Diệp Viên Viên tính tình lạnh nhạt, không thích nói nhiều.

Vân Sương Nhi thì trong sáng đơn thuần, không có tâm tư gì.

Thời Thanh Trúc thì ôn nhu động lòng người.

Còn có Cốc Tân Nguyệt ân cần chu đáo.

Khương Thái Vi hồn nhiên.

Cùng với... Khúc Phỉ Yên vô cùng quyến rũ.

Trong đầu Tần Ninh không khỏi hiện ra những chuyện ngày xưa, từng bóng người của Cốc Tân Nguyệt, Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi.

Không biết bây giờ các nàng ấy có mạnh khỏe hay không! Suy nghĩ một lúc, Tần Ninh thu hết tất cả hồ lô tử ngọc vào.

Rượu này cũng rất có tác dụng với hắn.

Nếu như không uống hết, đợi đến khi gặp Thời Thanh Trúc cũng có thể đưa cho nàng.

Trong lòng nghĩ như vậy, Tần Ninh đánh giá căn phòng, không phát hiện ra cái gì khác, lập tức đi đến trong cổ lầu phía trước.

Cổ lâu có nhiều tầng, không phát hiện gì bên trong tầng thứ nhất, Tần Ninh liền leo lên tầng thứ hai.

Cổ lâu này đã tồn tại quá lâu, lúc đi lên cầu thang chỉ cảm thấy vô cùng rung lắc.

Rất nhanh đã qua tầng thứ hai, tầng thứ ba... Tần Ninh cũng không phát hiện ra gì, cho đến cuối cùng hắn đã đi tới tầng thứ chín.

Mà cuối cùng hắn đã có phát hiện ở trong tầng thứ chín này.

Trên vách tường tầng thứ chín treo một bức tranh.

Bên trong bức tranh vẽ một cô gái.

Cô gái trong tranh.

Vòng eo nhỏ nhắn, mặc một bộ đồ lụa mỏng màu trắng.

Đôi mắt trong veo như sóng nước mùa xuân.

Mái tóc búi cao, trên đầu cài trâm long phượng bích ngọc.

Lúm đồng tiền xinh đẹp hơn cả nh** h**, ngón tay thon dài như thân hành, miệng như ngậm chu đan, một cái nhăn mày một tiếng cười đều động lòng người.

Hơn nữa bức tranh này còn không hề tầm thường, cô gái trong tranh giống y như người sống vậy, cứ như lúc nào cũng có thể mỉm cười, vẫy chào người ta.

Tần Ninh nhìn bức tranh, dường như mê mẩn.

Bên trong căn phòng dần dần xuất hiện từng cánh tay trắng nõn không tỳ vết, mềm mại vươn tới gần Tần Ninh.

Từng cánh tay nhẹ như lông kia lại quấn chặt lấy Tần Ninh giống như ác ma.

"Hừ!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9227: "Hắn ta...”, "Chết rồi!"


Đột nhiên, Long Nha tiên kiếm xuất hiện, trực tiếp chém một kiếm xuống.

Kiếm khí như rồng, khí nuốt càn khôn.

"A...”, tiếng kêu đau đớn sắc bén không ngừng vang lên, từng cánh tay bốn phía trực tiếp hóa thành hư vô.

"Để lại vật này chính là để cho hậu nhân nhìn thấy, cần gì phải làm mấy hành động dư thừa?"

Tần Ninh mở miệng.

Ngay lúc này, cô gái trong bức họa cử động.

Một cái nhăn mày một tiếng cười của cô ta đều khiến cho người ta phải say mê.

Cuối cùng đi ra khỏi bức họa, xuất hiện ở trước mặt Tần Ninh.

"Ngươi là ai?"

Cô gái trực tiếp mở miệng hỏi.

Tần Ninh cười nói: "Vậy ngươi là ai?"

Cô gái cau mày.

"Người của Bái Nguyệt Tiên Phủ?"

Tần Ninh hỏi lại.

Thấy cô gái không lên tiếng nữa, Tần Ninh mới nói: "Ta cũng không phải là người của Viêm tộc và Vũ tộc, mà là võ giả trong Đại Nhật tiên châu”.

"Di tích của Thiên Long thánh tông và Bái Nguyệt Tiên Phủ xuất hiện ở trong Đại Nhật tiên châu, bị phong ấn dưới Thiên Hỏa Sơn, mà bây giờ lại xuất hiện, người đến chỗ này không chỉ có mỗi ta”.

Cô gái cau mày.

Tần Ninh tùy tiện nói: "Nếu ngươi đã để lại một luồng chấp niệm của mình, chắc là giống như Long Văn Tường, cũng có lời gì muốn nói đúng không?"

Cho đến lúc này, cô gái mới kinh ngạc nói: "Ngươi gặp được Long Văn Tường?"

Tần Ninh gật đầu một cái.

"Hắn ta...”, "Chết rồi!"

Nghe thấy thế, cả người cô gái run lên.

Năm đó, Thiên Long thánh tông và Bái Nguyệt Tiên Phủ đúng là không còn một ai sống sót! "Năm đó, Viêm tộc và Vũ tộc đến đàm phán với hai tông chúng ta, muốn hai tông chúng ta đầu hàng, hai tông không muốn, vì thế mới xảy ra đại chiến”.

"Bên trong tông môn đã có gian tế của Viêm tộc và Vũ tộc, cho nên trận chiến ấy đã xuất hiện tình thế nghiêng về một bên, hai tông môn chúng ta đã bị tiêu diệt toàn bộ”.

"Viêm tộc và Vũ tộc chỉ phải trả cái giá cực nhỏ”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9228: Thiên Tiên thất phẩm.


Tần Ninh tùy tiện nói: "Ta đã biết những chuyện này từ trong miệng Long Văn Tường rồi, mà bây giờ, Viêm tộc và Vũ tộc còn có tộc nhân bị đại nhân vật của hai tông các ngươi phong ấn chưa chết, bắt đầu phá giải phong ấn, sống sót đi ra ngoài”.

Nghe nói như vậy, vẻ mặt Bái Nguyệt Thường biến đổi.

"Ta đã gặp được hai tên, thực lực rất đáng sợ”.

Tần Ninh tùy tiện nói: "Một người là Thiên Tiên tam phẩm, lại khiến Thiên Tiên nhất phẩm như ta phải tốn rất nhiều công sức!"

Sắc mặt Bái Nguyệt Thường cổ quái.

Lời này của Tần Ninh không nói ngược chứ?

"Tộc nhân trong Viêm tộc và Vũ tộc đúng là có sức chiến đấu rất mạnh, đối với các phe phái trong tiên giới chúng ta mà nói, những người có thể gọi là thiên tài, chiến đấu cùng cấp cũng chỉ là ngang bằng với tộc nhân chiến sĩ bình thường của bọn họ thôi”.

"Mà thiên tài của bọn họ lại đủ để nghiền ép thiên tài các phe chúng ta”.

"Còn về yêu nghiệt trong hai tộc… thì lại vô cùng kinh khủng, ta đã từng thấy một vị yêu nghiệt Viêm tộc Thiên Tiên thất phẩm nghịch phạt tiêu diệt một vị Kim Tiên của tông môn ta”.

Thiên Tiên tiêu diệt Kim Tiên.

Đây gần như là điều không thể, hơn nữa còn chưa phải là một vị Thiên Tiên đỉnh phong, mà chỉ là Thiên Tiên thất phẩm.

Tần Ninh cũng gật đầu.

Lời Bái Nguyệt Thường nói không sai.

Viêm Phưởng có thể không phải là yêu nghiệt đứng đầu Viêm tộc, nhưng hắn là cảnh giới Thiên Tiên nhất phẩm mà còn phải đại chiến một trận mới có thể giải quyết Viêm Phưởng, thậm chí mình còn bị thương.

Dẫu sao những người này đều trải qua muôn vàn nguy hiểm chết người mới từ ngoài thế giới tới, có thể sống sót tiến vào thế giới Thương Mang tuyệt đối không phải hạng người phàm tục.

Ngay sau đó Bái Nguyệt Thường nghĩ đến cái gì, nói: "Ta biết mấy vị trí phong ấn, ngươi có thể đi nhìn một chút, nhưng mà ngươi chỉ là cảnh giới Thiên Tiên nhất phẩm, sợ là đi chịu chết!"

Nghe nói như vậy, Tần Ninh cười nói: "Thánh nữ khinh thường Tần mỗ rồi!"

Vừa dứt lời, Kim Linh Huyền Thiên Tán, Long Nha tiên kiếm, Ngọc Đỉnh Ấn, tất cả đều hiện lên.

"Một Thiên Tiên nho nhỏ như ta có thể có được những pháp khí Kim Tiên này, đủ để chứng minh bản thân không tầm thường chứ?"

Bái Nguyệt Thường chớp chớp đôi mắt đẹp, vô cùng tò mò về Tần Ninh.

Ngay sau đó Bái Nguyệt Thường vươn tay ra, tỏ ý Tần Ninh cũng chìa tay ra.

Trong đầu Tần Ninh hiện ra những cung điện xa hoa, những dãy núi liên miên.

Nhìn qua, tất cả đều là cảnh sắc tiên gia thánh địa.
 
Phong Thần Châu
Chương 9229: Chiến đấu vẫn còn tiếp tục.


Tần Ninh thấy một màn này, cau mày lại.

Hắn đang đặt mình vào trong một thế giới, tất cả đều là ảo ảnh, nhưng tất cả đều rất chân thực.

Bái Nguyệt Tiên Phủ! Người người qua lại đều là đệ tử, trưởng lão của Bái Nguyệt Tiên Phủ, mỗi người đều bận rộn làm chuyện của mình.

Tần Ninh đi lên phía trước, khắp nơi đều là cảnh tượng sầm uất giống như thánh cảnh.

Chẳng qua là đột nhiên, trời đất biến đổi.

Đại trận tiên phủ bị trực tiếp phá vỡ, từng bóng người xông ra.

Trên bầu trời có từng phong ấn mênh mông hơn, bao phủ toàn bộ Bái Nguyệt Tiên Phủ.

Cứ như thế, chém giết bắt đầu.

Từng vị võ giả Kim Tiên, Thiên Tiên, Địa Tiên, Linh Tiên, Nhân Tiên, Chân Tiên bắt đầu chém giết.

Máu chảy thành sông.

Trời đất u ám.

Cho đến cuối cùng, bá chủ Ngọc Tiên vượt qua Kim Tiên cũng đã gia nhập cuộc chiến... Tình cảnh hoàn toàn biến hóa.

Bái Nguyệt Tiên Phủ dần có xu thế suy sụp, tử thương vô số.

Tần Ninh đi giữa các khu vực.

Những người đang giao chiến đều là ảo ảnh, không thể tạo ra thương tổn cho hắn.

Nhưng hình ảnh đánh vào thị giác nhưng lại rất chân thực.

Rất nhanh, Tần Ninh đã thấy những trận chiến trong thánh địa mênh mông của Bái Nguyệt Tiên Phủ đều không giống nhau.

Trong một số khu vực, các chiến sĩ của Viêm tộc và Vũ tộc chém giết đệ tử trưởng lão của Bái Nguyệt Tiên Phủ.

Nhưng cũng có một số khu vực, chiến sĩ của Viêm tộc và Vũ tộc bị kẹt.

Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy trong mấy khu vực, cao nhân của Bái Nguyệt Tiên Phủ kết làm phong ấn, phối hợp với địa hình của Bái Nguyệt Tiên Phủ để g**t ch*t từng chiến sĩ của Viêm tộc và Vũ tộc, cũng có một ít chiến sĩ Vũ tộc Viêm tộc bị phong ấn.

Bái Nguyệt Thường đang dùng cách này để nói cho hắn vị trí những người bị phong ấn.

Chiến đấu vẫn còn tiếp tục.

Toàn bộ Bái Nguyệt Tiên Phủ, khắp nơi đều là phế tích.

Dần dần, cao thủ trong Bái Nguyệt Tiên Phủ đã ra tay mà vẫn không có cách nào chống đỡ được.

Máu tươi nhuộm đỏ từng chỗ một.

5999876-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9230: Tạm thời coi như là cung điện đi.


Đệ tử trong tông môn gần như đã chết hết.

Bọn họ phải di chuyển Bái Nguyệt Tiên Phủ và Thiên Long thánh tông tới vị trí người ngoài không tìm được, để đám tinh nhuệ của Viêm tộc Vũ tộc bị phong ấn chết trong năm tháng.

Chỉ chốc lát, ảo ảnh biến mất.

Bóng người Tần Ninh vẫn đứng trong cổ lâu.

Bái Nguyệt Thường lúc này nói: "Lần này ngươi đã biết những người bị phong ấn kia ở nơi nào rồi chứ!"

"Trong bọn họ có một số người chắc chắn vẫn chưa có chết, có Địa Tiên, có Thiên Tiên, cũng có Kim Tiên, thực lực của ngươi không đủ để giết bọn họ”.

"Thời gian trôi qua đã quá lâu, phong ấn đã mất đi rất nhiều hiệu lực, chỉ cần hơi lơ là, ngươi đi tìm bọn họ rất có thể sẽ phải chết”.

Nghe vậy, Tần Ninh cười nói: "Làm phiền đã quan tâm”.

Vừa nói xong, Tần Ninh liền muốn rời đi.

Bái Nguyệt Thường lại đột nhiên nói: "Vì sao ngươi lại có sát ý với những người này?"

"Ta là thánh nữ của Bái Nguyệt Tiên Phủ, biết Viêm tộc và Vũ tộc tiếp xúc với không ít tiên gia thánh địa, không ít người trong tiên giới đều không có thái độ ác liệt với bọn họ như vậy”.

"Trên thực tế, Bái Nguyệt Tiên Phủ và Thiên Long thánh tông lúc trước cũng từng hợp tác với hai tộc, nhưng khi bọn họ bắt phải thần phục, hai đại tông đã từ chối, mới dẫn đến tai họa diệt môn”.

Nghe vậy, Tần Ninh cười nói: "Người từ ngoài thế giới đến không có ý tốt, điều này giống như… Một đám cướp vào nhà của ngươi, cho dù bọn họ có thái độ khiêm tốn như thế nào, ôn hòa như thế nào, nói cho cùng chính là vì để cướp đồ của ngươi, cho nên... quan tâm đến thái độ làm gì!"

"Đối mặt với kẻ cướp bóc như thế, ngoại trừ giết ra thì không có cách nào khác!"

Vừa dứt lời, bóng người Tần Ninh liền biến mất.

Mà Bái Nguyệt Thường đứng trong cổ lâu, nhìn ra phương xa, bóng người cũng dần dần tan thành mây khói.

Tần Ninh rời khỏi cổ lâu, tiếp theo đã có mục tiêu.

Toàn bộ di tích của Bái Nguyệt Tiên Phủ và Thiên Long thánh tông có rất ít nơi được bảo tồn hoàn hảo.

Khu vực vòng ngoài còn đỡ, nhưng khi đến gần một ít phạm vi khu vực bên trong, khắp nơi đều vô cùng hoang tàn.

Tần Ninh vòng vo một lúc, đi về phía trước mười mấy dặm, tới trước một dãy cung điện dựa lưng vào một ngọn núi cổ.

Cảnh tượng trước mắt.

Đi tới giữa phế tích, Tần Ninh bắt đầu đào bới.

Rất nhanh, hắn đã thấy trên mặt đất có từng vết khắc.
 
Phong Thần Châu
Chương 9231: Chỉ có hài cốt là vẫn gìn giữ hoàn hảo.


Những vết khắc kia đều có hình trăng khuyết, xen lẫn thành một hình vẽ phức tạp.

"Đúng thế thật!"

Tần Ninh nhìn từng hình vẽ, tiên văn ngưng tụ trong lòng bàn tay, từ từ rót vào trên bùa chú.

Nguyệt văn lóe lên.

Có lực lượng tiên văn dung nhập vào trong đó, phong ấn dần dần vận chuyển.

Ngay sau đó, xung quanh cơ thể Tần Ninh có từng luồng ánh sáng bay lên.

Bên trong mảnh đất phế tích, từng luồng ánh sáng bay lên không, khí tức làm người ta sợ hãi bùng nổ.

Cấm chế! Khởi động lần nữa.

Ầm... Một tiếng nổ bộc phát ra.

Sát khí kinh khủng lan ra cuồn cuộn.

Bụi bặm trong phế tích bay lên, mặt đất bóng loáng, ánh sáng phù văn càng sáng chói hơn.

Ngay sau đó, mặt đất nứt ra.

Mặt đất trong phạm vi mười dặm sụp đổ xuống bên dưới.

Tần Ninh đứng ở trung tâm phong ấn, vẻ mặt bình tĩnh nhìn mặt đất bốn phía sụp đổ.

Sau khi sụp xuống độ sâu khoảng mấy trăm trượng.

Mặt đất mới bình tĩnh lại.

Quanh người Tần Ninh, tiên quang lóe lên.

Cho đến lúc này, xung quanh mới xuất hiện những bức tường.

Trong những bức tường kia khảm từng cái quan tài gỗ.

Quan tài được tạo ra từ cây, không có nắp quan tài, trong đó có từng bóng người đứng yên.

Những người này, nhìn vẻ bề ngoài thì không hề khác Nhân tộc.

Nhưng mà khi Tần Ninh rơi xuống, bên ngoài quan tài gỗ như có cái gì tan vỡ, máu thịt từng người trực tiếp tiêu tán, hóa thành phấn vụn.

Chỉ có hài cốt là vẫn gìn giữ hoàn hảo.

Bên ngoài hài cốt là những vết nứt chằng chịt.

Hai thi thể này mang đến cho người ta cảm giác vô cùng xa xưa.

Thân xác vẫn còn, khí tức lại hoàn toàn biến mất.

Tần Ninh đến gần hai thân xác, nhìn kỹ lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 9232: "Người của Viêm tộc?"


"Kim Tiên...”, không lâu sau, Tần Ninh đã đoán được hai người này trước kia chính là bá chủ Kim Tiên.

Một người đến từ Viêm tộc, một người đến từ Vũ tộc.

Không thể không nói, Thiên Long thánh tông và Bái Nguyệt Tiên Phủ vẫn có chút bản lĩnh.

Có thể phong ấn Kim Tiên đến chết.

Những thế lực tầm thường sẽ không làm được điều này.

Tần Ninh đưa mắt nhìn hai thi thể, nghiêm túc nghiên cứu.

Mà ngay lúc này.

Những tiếng xé gió vang lên.

Từng bóng người rơi từ phía trên xuống.

Tổng cộng bốn người.

Quần áo trang sức vô cùng đặc sắc.

Khi bốn người rơi vào chỗ này, thấy Tần Ninh ở đây thì vô cùng ngạc nhiên.

"Là ngươi phá vỡ phong ấn nơi này?"

Một thanh niên cao lớn trực tiếp quát hỏi.

"Người của Viêm tộc?"

Tần Ninh hỏi ngược lại.

Bốn người nghe nói như vậy liền biến sắc.

Tần Ninh lại cười nói: "Đúng thế thật!"

Nghe thấy vậy, bốn người lạnh lùng nói: "Tự tìm cái chết”.

Bốn người không nói nhảm nữa, trực tiếp xông về phía Tần Ninh.

Ầm... Chỉ trong phút chốc, Tần Ninh cũng ra tay.

Tiên khí tràn ngập, khí thế kinh khủng bùng nổ.

Tần Ninh cũng không hề nương tay, lôi đình cuồn cuộn quanh thân, phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Ầm... Chỉ trong phút chốc, một quyền vung về phía bốn người.

Xung quanh cái động, từng hài cốt bị đánh nát.

Bốn bóng người rối rít thụt lùi.

"Xem ra, Viêm tộc các ngươi cũng không phải ai cũng giống như Viêm Phưởng!"

Nghe thấy thế, một người trong đó ngạc nhiên nói: "Ngươi thấy Viêm Phưởng rồi?
 
Phong Thần Châu
Chương 9233: Hắn ta còn sống sao?"


Hắn ta còn sống sao?"

Tần Ninh cười nhạt.

"Viêm Phưởng ở đâu?"

Một người lại hỏi lần nữa.

"Chết rồi!"

Tần Ninh nói thẳng.

"Nói bậy nói bạ, làm sao hắn ta có thể chết được!"

Một người khác hầm hừ nói: "Giết ngươi rồi đi tìm Viêm Phưởng sau”.

"Lên!"

Ngay lập tức, bốn người lại xông ra lần nữa.

Chẳng qua là bốn người này, mỗi một người đều có cảnh giới giống Viêm Phưởng, nhưng thực lực lại chênh lệch không nhỏ.

Căn bản không hề tạo ra áp lực quá lớn cho Tần Ninh! Thái Hư Tiên Lôi Quyết bùng nổ, tiếng sấm cuồn cuộn vang lên.

Rất nhanh.

Trên vách đá bốn phía, thi thể bốn người chỉ còn là máu thịt mơ hồ.

Tần Ninh phủi quần áo một cái.

"Cũng chỉ đến như vậy...”, điều này cũng khiến Tần Ninh thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như đệ tử tinh nhuệ của Viêm tộc và Vũ tộc ai nấy đều như Viêm Phưởng, sợ rằng các thế lực khắp nơi trong tiên giới sẽ phải gặp tai họa ngập đầu.

Như vậy xem ra, Viêm Phưởng cũng là thuộc về cấp bậc thiên tài đứng đầu trong Viêm tộc.

Tần Ninh nhìn xung quanh, cau mày lại.

Trên trăm bộ hài cốt kia đều đã bị nổ tung trong trận chiến vừa rồi.

Nhưng hai thi thể vẫn còn máu thịt kia lại không nhúc nhích chút nào.

Tần Ninh lấy hai thi thể xuống.

Đây là hai người đàn ông nhìn mới chỉ hơn ba mươi tuổi, giống như đang ngủ yên vậy.

Sau khi kiểm tra hai thi thể cẩn thận, trong lòng Tần Ninh đột nhiên động một cái.

Hắn sử dụng Kim Linh Huyền Thiên Tán và Ngọc Đỉnh Ấn, nhìn hai thi thể trên đất, đã có kế hoạch.

Hai thi thể này đã không có bất kỳ khí tức sinh mạng nào, nhưng thân xác vẫn được bảo tồn hoàn hảo, vẫn ẩn chứa lực lượng cực mạnh.

Lấy Kim Linh Huyền Thiên Tán và Ngọc Đỉnh Ấn, hoàn toàn có thể luyện chế hai Kim Tiên Viêm tộc, Vũ tộc này thành khôi lỗi.

Lấy tiên khí làm nguồn gốc lực lượng, lấy thân xác hai người để bùng nổ.

Hoàn toàn có thể! Tần Ninh lập tức bắt đầu thi triển ra.

Từng khôi lỗi phù không ngừng được khắc vẽ ra... Khoảng mấy ngày sau.

Tần Ninh mới đi ra khỏi cái hố.

5999880-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9234: Chỉ là nhất phẩm?


Nghe được câu hỏi này, Viêm Linh vội vàng nói: "Vẫn không tìm được, nhưng năm đó di tích của Thiên Long thánh tông và Bái Nguyệt Tiên Phủ trong lúc di chuyển qua không gian, đã bị lực lượng không gian chia cắt, phân tán ở phạm vi vạn dặm dưới mặt đất này, chúng ta đang tìm ba vị đại nhân cùng với những tộc nhân khác!"

Vũ Giang Đào cũng khom người nói: "Tin chắc vẫn còn có rất nhiều tộc nhân chưa bỏ mình”.

Viêm Thiên Lực gật đầu một cái.

Sau đó ông ta đưa mắt lên trên người Vũ Trắc trong tám người.

"Vũ Trắc, ngươi còn sống, không tệ...”, Viêm Thiên Lực tán thưởng nói.

Nếu như Viêm tộc và Vũ tộc chia làm ba cấp bậc bối phận, Viêm Thiên Lực ông ta cũng coi như là người có bối phận hàng thứ hai.

Vũ Trắc thấy ông ta cũng phải gọi một tiếng thúc.

Vũ Trắc chắp tay.

"Tên nhóc Viêm Phưởng kia đâu?"

Nghe nói như vậy, Vũ Trắc bình tĩnh nói: "Chúng ta cùng nhau thoát khỏi phong ấn, nhưng hắn ta đã bị giết”.

Nghe nói như vậy, Viêm Thiên Lực ngẩn người.

Bị giết?

Làm sao có thể! Dường như tính cách của Vũ Trắc vô cùng lạnh nhạt, cho dù đối mặt với Kim Tiên đại nhân Viêm Thiên Lực này cũng luôn có vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí có một ít lạnh lùng.

"Là một thanh niên tên là Tần Ninh, không biết đến từ phương nào, cảnh giới Thiên Tiên nhất phẩm”.

Chỉ là nhất phẩm?

"Ta nhớ Viêm Phưởng cũng giống như ngươi, đều là cảnh giới tam phẩm...”, Viêm Thiên Lực chậm rãi nói: "Một người cảnh giới Thiên Tiên nhất phẩm lại có thể giết Viêm Phưởng, bên trong tiên giới này cũng giống như đầm rồng hang hổ rồi”.

"Nếu như đụng phải người này, đừng vội g**t ch*t, hãy để lại người sống, ta rất muốn nhìn xem đây là nhân vật phương nào”.

"Nếu là tiên tử thánh tử gì đó trong đám thế lực siêu cấp ở Đại La Thiên, nói không chừng còn có tác dụng”.

“Vâng”.

Mấy người rối rít khom người thi lễ.

Viêm Thiên Lực tiếp tục nói: "Ta nghĩ mấy người Vũ Hạng Thiên, Vũ Phàm Tài, Viêm Thông Huyễn chắc chắn cũng không chết”.

"Bây giờ, tìm được mấy người này, sau đó g**t ch*t tất cả Nhân tộc tiến vào nơi này, chúng ta lại đi gặp mặt tộc nhân sau”.

"Rõ!"

Bên kia, Tần Ninh tiếp tục nghiêm túc tìm những chỗ phong ấn.

Trong mấy ngày nay, hắn đã tìm được ba chỗ, hai nơi trong đó, tất cả võ giả Viêm tộc Vũ tộc bị phong ấn đều đã bỏ mình.
 
Phong Thần Châu
Chương 9235: Viêm tộc và Vũ tộc.


Mà có một nơi lại còn mấy vị cường giả Thiên Tiên còn sống, nhưng cũng đều bị Tần Ninh trực tiếp g**t ch*t.

Những chiến sĩ hai tộc bị phong ấn đúng là có thực lực không tầm thường.

Nhưng so sánh với Viêm Phưởng thì lại kém không ít.

Nhưng dù vậy cũng để cho Tần Ninh cảm giác những người này đủ để sánh ngang với đám thiên tài trong tiên giới.

Ngày hôm đó.

Tần Ninh đang ở trong một sơn cốc nằm trong di tích.

Hắn đi vào trong một cấm địa của sơn cốc, tiếp tục ngưng tụ bùa chú, mở ra một phong ấn.

Bên trong sơn cốc là những bức tường đổ vỡ.

Trong những bức tường đó có từng viên tinh thạch cao hơn một trượng.

Mà bên trong tinh thạch lại đang phong ấn từng vị chiến sĩ Viêm tộc và Vũ tộc.

Tổng cộng bảy người.

Tần Ninh cũng không đánh vỡ phong ấn.

Nhìn bảy người bị phong ấn trong bảy khối tinh thạch, Tần Ninh bình tĩnh bước ra, đưa hai tay lên.

Rắc rắc rắc... Những tiếng vỡ vụn vang lên.

Bề ngoài bảy khối tinh thạch ngưng tụ ra từng phù ấn.

Đây là phù ấn mà cao nhân phong ấn bảy người để lại, chẳng qua là thời gian đã trôi qua quá lâu rồi, những phù ấn này có thể vỡ tan tành bất cứ lúc nào.

Tần Ninh đến gần tinh thạch, lại tiếp tục ngưng tụ phù ấn.

Nếu có thể trực tiếp g**t ch*t những người này ở bên trong phong ấn, hắn không cần phải phá phong ấn để đánh nhau với những người này.

Dần dần.

Từng phù ấn ngưng tụ, xen lẫn ra lực lượng thiên địa, bao trùm lên bên ngoài từng viên tinh thạch.

Dần dần, bảy người bị phong ấn bên trong tinh thạch đều lộ ra vẻ mặt đau đớn.

Phong ấn đang gia tăng, cứ như muốn hoàn toàn bóp gãy sinh mạng của bọn họ.

Phụt! Rất nhanh, cơ thể một vị võ giả Viêm tộc trong một khối tinh thạch đã hóa thành một vũng máu, chết ngay lập tức.

Ầm! Đột nhiên, tinh thạch nổ tung.

Thân thể người cuối cùng run rẩy, cuối cùng bước ra một bước, trực tiếp vươn tay ra chộp vào người Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 9236: "Không tỉnh được đâu”.


"Ồ?"

Thấy một màn này, Tần Ninh sửng sốt.

Người này có thể xông ra khỏi phù ấn?

Đây đúng là điều khiến người ta không nghĩ tới.

Một lực áp bách kinh khủng đè ép về phía Tần Ninh.

Lộp bộp... Ngay lập tức, hai bóng người đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Tần Ninh.

Hai người kia trực tiếp đưa tay đẩy ra, bộc phát ra lực lượng mạnh mẽ ngăn chặn đòn tấn công của người đàn ông kia.

Người đàn ông lập tức lùi về sau, đảo cổ tay một cái, nhìn về phía Tần Ninh.

Nhưng ánh mắt còn chưa chạm vào người Tần Ninh đã thấy được hai khôi lỗi trước mặt hắn.

"Viêm Chính đại nhân!"

"Vũ Chấn đại nhân!"

Ánh mắt người đàn ông run rẩy, giọng nói cũng vô cùng kinh ngạc.

Viêm Chính?

Vũ Chấn?

Xem ra đây là tên của hai khôi lỗi.

Tần Ninh không khỏi mở miệng cười nói: "Cái gì đại nhân với chả không đại nhân chứ, bây giờ hai người này đều là Viêm nô, Vũ nô của Tần Ninh ta!"

Vừa nói, Tần Ninh vừa đi lên trước, đưa tay vỗ sau gáy hai khôi lỗi, cười nói: "Bây giờ chính là khôi lỗi”.

"Ngươi tự tìm cái chết!"

Hành động của Tần Ninh đã hoàn toàn chọc giận người này.

Khi người đàn ông đánh tới, Tần Ninh lại trực tiếp nắm chặt tay lại, khôi lỗi phù ngưng tụ, hai khôi lỗi Kim Tiên liền lao ra.

Ầm... Tiếng va chạm kịch liệt vang lên khắp nơi.

Người đàn ông trước mắt có khí tức Thiên Tiên cửu phẩm.

Căn bản không phải đối thủ của hai khôi lỗi.

Cả người không ngừng bị đánh lui, máu tươi phun ra khỏi miệng, trên người xuất hiện từng vết thương.

"Viêm Chính đại nhân, Vũ Chấn đại nhân, các ngươi tỉnh lại đi...”, người đàn ông không cam lòng gầm hét lên.

Nghe nói như vậy, sắc mặt người đàn ông vô cùng ảm đạm.

Mà ngay lúc này, hai khôi lỗi Viêm Chính cùng Vũ Chấn lại bùng nổ sát khí, trực tiếp đánh vào ngực người đàn ông.
 
Phong Thần Châu
Chương 9237: "Ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!"


Lực lượng kinh khủng hoàn toàn bộc phát ra.

"Phụt...”, người đàn ông không ngừng hộc máu, đã không có cách nào đứng dậy mữa.

Tần Ninh đi tới trước mặt người đàn ông, cười nói: "Xem ra, Viêm tộc Vũ tộc các ngươi bị phong ấn, lại còn có không ít người sống sót”.

"Ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!"

Người đàn ông quát lên: "Viêm tộc Vũ tộc ta tuyệt đối sẽ làm cho ngươi chết không có chỗ chôn”.

“Được thôi!"

Tần Ninh sử dụng Long Nha tiên kiếm, chém xuống một kiếm, một cái đầu b*n r*.

"Ta sẽ chờ bọn họ!"

Nhìn phong ấn bốn phía, Tần Ninh không hề dừng lại mà tiếp tục đi tới trước.

Những nơi phong ấn mà hắn nhìn thấy từ chỗ Bái Nguyệt Thường không chỉ có như vậy.

"Viêm Chính... Vũ Chấn...”, Tần Ninh nhìn hai khôi lỗi bên người, không khỏi cười nói: "Xem ra là có địa vị không thấp!"

Rất nhanh, Tần Ninh lại tìm được hai nơi phong ấn, trực tiếp phá vỡ phong ấn, g**t ch*t những người của Viêm tộc, Vũ tộc còn sống.

Cứ như vậy, phong thần châu bên trong hồn phách của hắn đã ngưng tụ ra mấy viên Tịnh Ma Châu Đan.

Sau khi những võ giả Viêm tộc Vũ tộc kia bỏ mình, không ngoài suy đoán, tất cả đều hóa thành Tịnh Ma Châu Đan.

Chẳng qua là Tịnh Ma Châu Đan cũng không trở nên lớn, mà vẫn chỉ to bằng ngón cái.

Giờ phút này Tần Ninh ngồi xếp bằng trên đỉnh một ngọn núi.

Tịnh Ma Châu Đan trong tay tản ra màu xanh sáng bóng nhàn nhạt.

"Có lẽ bây giờ gọi là Tịnh Ma Tiên Đan sẽ thích hợp hơn”.

Tần Ninh lẩm bẩm, trực tiếp nuốt đan dược vào trong bụng.

Một lực lượng thiên địa tinh khiết lan ra ở trong cơ thể.

Đây là lấy lực lượng của những người ngoại lai đến từ ngoài thế giới, dưới tác dụng của phong thần châu, biến thành Tịnh Ma Tiên Đan.

Tác dụng cũng mạnh hơn bất kỳ Tịnh Ma Châu Đan nào ngưng tụ ra trước đó.

Tần Ninh ăn một viên, tiếp đó lại dùng tiếp một viên.

Những viên Tịnh Ma Tiên Đan này không hề có bất kỳ tác dụng phụ nào, thậm chí nói chính xác hơn, nó còn tốt hơn cả tiên đan mà hắn luyện chế.

Ngày hôm đó.

Tần Ninh đột nhiên đứng dậy.
 
Phong Thần Châu
Chương 9238: Kim Tiên va chạm?


Thiên thế tích lũy trong cơ thể đã tới độ cao tầng thứ hai.

Cảnh giới Thiên Tiên nhị phẩm.

Tốc độ tăng lên này còn kinh khủng hơn bất kỳ thiên tài địa bảo nào.

Đương nhiên trong đó còn có hiệu quả của Kim Long Thiên Ngọc.

Kim Long Thiên Ngọc vốn có thể tĩnh tâm dưỡng khí, đối với cảnh giới Tiên Nhân, có thể nói là hay không thể tả.

Cứ như vậy, Tần Ninh cũng đã hoàn toàn an tâm, tiếp tục tìm kiếm những Ma tộc khác bị phong ấn... Sau khi loanh quanh một lát, bất tri bất giác, Tần Ninh đã tiến vào trong phạm vi khu vực của Kim Tiên.

Khí thiên địa ở nơi đây càng thêm đậm đà.

Hơn nữa, vào bên trong khu vực này, rất khó gặp được cung điện thành dãy, đa số cung điện ở đây đều đứng lẻ loi giữa núi rừng hoang dã.

Mà trong đó, đa số đều đã bị hư hại, không còn bất kỳ cảnh tượng cổ kính nào của tiên gia thánh địa nữa.

Tần Ninh đi qua từng cung điện, cũng gặp phải một tí võ giả cảnh giới Thiên Tiên, Địa Tiên các phe.

Bọn họ đã thăm dò rất nhiều chỗ trong khu vực trước đó, cũng đã có thu hoạch, bây giờ đều đang lũ lượt kéo vào bên trong khu vực của Kim Tiên.

Đợt này đến đây có khoảng mười mấy vị Kim Tiên, mỗi một vị Kim Tiên đều là hạng người vô địch, cao cao tại thượng.

Đám võ giả cảnh giới Thiên Tiên, Địa Tiên của những tông môn này cũng rất muốn nhanh chóng tìm được Kim Tiên trong tông môn mình để bảo đảm bản thân được an toàn.

Tần Ninh đi lẻ loi một mình, dọc đường cũng đụng phải mấy đợt người muốn thừa dịp cháy nhà cướp của.

Nhưng kết quả... đều bị Tần Ninh g**t ch*t.

Cứ như vậy, không biết hắn đã đi vào sâu trong vùng đất mênh mông này bao nhiêu dặm rồi.

Đột nhiên.

Cuối chân trời.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên khắp nơi.

Cho dù là cách vạn dặm, tiếng nổ này cũng khiến người ta cảm thấy như sấm đánh, cứ như là vang lên ngay bên tai vậy.

Có chuyện gì xảy ra vậy?

Từng vị Thiên Tiên, Địa Tiên tiến vào phạm vi đó không khỏi run rẩy.

Tần Ninh cũng cau mày lại.

Khương Thái Vi cũng ở trong khu vực này, không biết Khương Thái Vi bây giờ như thế nào rồi.

Tần Ninh suy nghĩ chốc lát, lập tức lên đường.
 
Phong Thần Châu
Chương 9239: Khắc sâu ấn tượng.


Ầm... Chỉ chốc lát sau lại có thêm một tiếng nổ đinh tai nhức óc nữa vang lên.

Khí tức kinh khủng làm run sợ lòng người.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tần Ninh cau mày lại.

Hắn tăng nhanh tốc độ, vội vàng chạy tới chỗ phát ra tiếng nổ.

Cứ như vậy, một khắc đồng hồ sau đó.

Tần Ninh đứng giữa một vùng núi hoang, nhìn về phía bên trong dãy núi.

Mặt đất xung quanh đã nát bấy.

Dao động kinh khủng truyền tới từ chỗ sâu.

Chỉ thấy bên trong dãy núi phía trước, ánh sáng vàng gần như chiếu sáng khắp cả trời đất.

Nơi đó có hai bóng người đang đứng đối diện nhau trên không, cho dù cách mười mấy dặm cũng để cho người ta cảm giác cực kỳ rõ ràng.

Hơn nữa quanh hai người còn lóe lên ánh sáng vàng, khí thế đáng sợ.

Một người trong đó mặc áo bào, nhìn có vẻ rất kiêu ngạo và mạnh mẽ.

Ánh sáng vàng quanh quẩn quanh người người này, phía trước mặt lại có một cái ngọc tỷ khắc đầu rồng lơ lửng, tỏa ra khí phách Kim Tiên siêu mạnh.

"Hoàng Cực Thiên Tông, Hoàng Vô Kỵ!"

Ban đầu tiến vào Thiên Hỏa Sơn, người của Hoàng Cực Thiên Tông có thanh thế rất lớn.

Hơn nữa.

Hoàng Vô Kỵ này tuổi còn trẻ mà đã là một vị Kim Tiên thứ thiệt, vô cùng đáng gờm.

Mà ở đối diện cũng là một thanh niên.

Thanh niên mặc một bộ quần áo trắng bay phần phật theo gió, nhìn có vẻ vô cùng tiêu sái phóng khoáng.

Mặt mũi tuấn tú, dáng người thon dài, mang đến cho người ta cảm giác cực kỳ hoạt bát.

Người này cũng là một vị Kim Tiên.

Tần Ninh đưa mắt nhìn, chỉ cảm thấy hắn có biết người này.

Quân Phụng Thiên! Tần Ninh đột nhiên nghĩ đến một tiếng hô to trước khi tiến vào nơi đây: Quân Phụng Thiên ta tới đây.

Khắc sâu ấn tượng.

Đại La Thiên, Quân Phụng Thiên.

5999886-0.jpg

 
Back
Top Dưới