Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9180: "Âm Vân Thiều!"


Sức ép xung quanh ngọn núi hoang càng ngày càng to lớn.

Ngay sau đó, mấy bóng người lần lượt bước ra từ trong hư không.

Cầm đầu là hai người gồm một người con trai và một cô gái.

Người con trai có vẻ ngoài dễ nhìn và tuấn tú, khuôn mặt điển trai, đôi mắt sáng ngời đang đứng chắp tay với vẻ mặt tươi cười.

Cô gái thì có vóc người thướt tha và xinh đẹp, mắt ngọc mày ngài, đôi mắt gợi lại cảm giác thâm thúy cho người nhìn.

Nàng ta mặc một chiếc váy đầm đen càng làm tôn lên làn da trắng trẻo không tì vết có thể sánh ngang với tuyết.

"Cửu Thiên Tuế đâu rồi nhỉ?"

Người con trai mở miệng cười nói với chất giọng ôn hòa.

"Sao các ngươi bám dai như đỉa thế hả?"

Kiếm Lai cười gượng.

Hắn ta vung tay lên, khí chất và hình thể toàn thân đã thay đổi.

Để lộ một thân thể cao ráo với tướng mạo đường hoàng.

Đôi mắt như vì sao mờ trong đêm đông, hai hàng mi cong như lông vũ.

Hắn ta mặc bộ trường sam trắng tinh khôi, hai lọn tóc đen nhánh rủ xuống hai vai, phần tóc sau được buộc lại bằng một chiếc trâm cài tóc màu trắng.

Mới nãy còn là một người thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi, nhưng bây giờ Kiếm Lai đã biến thành một cậu thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi, nhìn gương mặt trẻ con thấy rõ.

Hắn ta có gương mặt thời niên thiếu, làn da cũng trắng muốt, khuôn mặt thanh tú được ánh mặt trời chiếu rọi lên sườn mặt hoàn mỹ. Kiếm Lai khẽ giơ đôi tay thon dài sạch sẽ lên che ánh mặt trời.

Chỉ bằng một ánh nhìn đã toát lên khí chất thư sinh.

Từ một người tự dưng biến thành một người khác, ngay cả khí tức của hồn phách bản nguyên cũng đã thay đổi.

"Các ngươi đuổi theo ta bao nhiêu năm rồi đấy…", giọng nói của thiếu niên trước mắt cũng hết sức hòa nhã khiến cho người ta cảm thấy thật ấm áp.

Nhưng khi đối mặt với thiếu niên áo trắng này, một nam một nữ kia lại không hề dám sơ sẩy chút nào.

"Dương Ung!"

Thiếu niên áo trắng cười khổ nói: "Ta đã chết một lần rồi, các ngươi còn bám riết theo ta làm quái gì nữa?"

Nghe thấy câu này, Dương Ung chậm rãi nói: "Năm xưa, bất cứ ai cũng biết chuyện Thần Môn đã bị tiêu diệt nhưng lại không biết hai vị đại nhân tộc trưởng Dương Cửu Thiên của Cửu Dương tộc ta, cùng với tộc trưởng Âm Cửu Phù của Cửu Âm tộc đã bị Cố Vân Kiếm của Thần Môn g**t ch*t".
 
Phong Thần Châu
Chương 9181: Can đảm thật đấy!"


"Mà Cố Vân Kiếm lại sống lại một lần nữa và đi chu du khắp nơi trên Tiên Giới".

"Những năm gần đây, ngươi đã thay hình đổi dạng giết bao nhiêu người của bọn ta?"

Nghe thấy câu này, Cố Vân Kiếm nhoẻn môi cười để lộ phong thái đầy cuốn hút, hắn ta không khỏi mỉa mia hỏi: "Ta giết bao nhiêu người của các ngươi?

Rồi thử tính xem Thần Môn của ta đã có bao nhiêu người phải chết đi?"

Dương Ung chưa kịp lên tiếng thì Âm Vân Thiều trong bộ đồ đen ở bên cạnh đã lạnh lùng lên tiếng: "Thần Môn ngươi có đến mấy vạn đệ tử cơ mà, mấy người kia chết thì có gây ảnh hưởng gì tới nền móng của Thần Môn ngươi chút nào đâu!"

"Nạp Lan Lăng tám ngàn tuổi!"

"Uất Trì Viêm bảy ngàn tuổi".

"Tư Đồ Hữu sáu ngàn tuổi!"

"Ba kẻ này là tay chân thân tín của Cố Vân Kiếm ngươi, về cơ bản chúng vẫn chưa chết".

"Còn có...", Âm Vân Thiều chưa kịp nói hết đã bị Cố Vân Kiếm ngắt lời: "Chỉ vì lý do đó mà các ngươi nhắm vào ta, nhắm vào Thần Môn ta à?

Số người trở thành tiên đế, tiên tôn sớm hơn ta trong mười hai đại tiên vực đầy ra đó, các ngươi đi mà đuổi theo bọn họ đi chứ!"

"Đương nhiên là có người sẽ đuổi theo bọn chúng rồi!"

Âm Vân Thiều hờ hững nói: "Không chỉ bọn ta mà còn có những người khác nữa".

"Ngươi cứ thế nói cho ta biết luôn à? Can đảm thật đấy!"

Cố Vân Kiếm bật cười, thái độ hòa nhã như ngọc.

"Cố Vân Kiếm".

Giờ phút này, Dương Ung cười nói: "Cửu Dương tộc của ta và Cửu Âm tộc không hề muốn lật mặt với ngươi thật, chỉ cần ngươi giao thân xác sư tôn ngươi ra đây, bọn ta sẽ không dây dưa với ngươi nữa".

"Dĩ nhiên, nếu như ngươi chịu giao thân xác của hắn ra, còn… hợp tác với bọn ta thì bọn ta sẽ xem ngươi như khách quý trong nhà".

"Còn nếu ngươi cứ phản đối mãi thì cho dù ngươi có thể thay hình đổi dạng nhiều đến đâu, bọn ta vẫn có thể tìm được ngươi".

Cố Vân Kiếm nhìn hai người này, không khỏi bật cười: "Không phải ta khinh thường các ngươi nhưng người của gia tộc các ngươi không tìm được ta đâu".

"Mấy vạn năm qua ta đã di chuyển tới nhiều đại tiên vực khác nhau nhưng lần nào cũng bị các ngươi tìm được, các ngươi có cao nhân giúp đỡ đúng không?"

"Vị cao nhân kia là ai, cho gặp mặt cái nào?"

Dù có thuyết phục nhiều thế nào thì hắn ta vẫn không nghe.

Mà đúng lúc này, hai người Dương Ung và Âm Vân Thiều nhíu mày.
 
Phong Thần Châu
Chương 9182: "Xem ngươi sợ chưa kìa!"


Hư không bị xé rách, một bóng người chậm rãi bước ra.

Người vừa đến mặc một bộ y phục màu xanh, khoác trên mình áo choàng cùng màu, mũ trùm che kín đầu, đeo thêm cả lụa che mặt, chỉ để lại đôi mắt thâm thúy như biển thong dong nhìn về phía Cố Vân Kiếm.

Thấy người này, Cố Vân Kiếm thầm cảnh giác.

Hắn ta cảm thấy người này rất nguy hiểm.

"Cố Vân Kiếm, đồ đệ của Hồn Vũ Thiên Tôn Hồn Vô Ngân, Cửu Thiên Tuế của Thần Môn tại tiên vực Thái Thần, tiên đế tiên tôn mạnh nhất tiên vực Thái Thần".

Người áo xanh cười nói: "Gặp ngươi cũng chẳng dễ dàng gì đâu".

Nhìn cách ăn mặc của người áo xanh này, Cố Vân Kiếm đột nhiên chỉ tay vào y, kinh ngạc thốt: "A, ngươi chính là Diệp Chi Vấn, cái kẻ Diệp Chi Vấn đuổi theo sư tôn ta khắp thế giới, thần của Thương Mang Vân Giới!"

Nghe thấy câu này của Cố Vân Kiếm, người áo xanh ngẩn người.

"Ngươi… không ngờ ngươi lại biết ta!"

Diệp Chi Vấn có phân thân ở cả đại lục Vạn Thiên, Hạ Tam Thiên lẫn Trung Tam Thiên.

Những thứ phân thân do y ngưng tụ không đơn giản chỉ là phân thân mà là chia nhỏ tinh khí thần và hồn phách bản nguyên của y.

Bất kỳ một phân thân nào bị phá hủy cũng gây tổn thất cực kỳ lớn cho Diệp Chi Vấn.

Nhưng phân thân của y ở Tiên Giới này chưa xuất hiện trước mặt người đời bao giờ.

Thế mà Cố Vân Kiếm chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra y! Cố Vân Kiếm cười nói: "Từ nhỏ sư tôn đã khen ta thông minh rồi".

"Nói ta có tiềm lực trở thành tiên đế tiên tôn, kết quả là bây giờ ta đã đứng trên vị trí đó".

"Hồn Vô Ngân…", Diệp Chi Vấn từ từ nói: "Ta và Tần Ninh đã giao thủ với nhau mấy lần, cái lần ở Trung Tam Thiên cơ hội thuận lợi nhất để giết hắn, tiếc thay… sự cố lại xảy ra…" "Ngươi bị thần phía trên trừng phạt chứ gì?"

Cố Vân Kiếm cười đắc chí: "Ta còn biết cả chuyện này nữa cơ".

Nghe vậy, Diệp Chi Vấn lại trợn mắt sửng sốt.

"Quả nhiên ngươi là kẻ thần bí và khó lường nhất trong đám đệ tử của Tần Ninh".

Diệp Chi Vấn lẩm bẩm nói: "Có lẽ trong Hồn Thư mà Hồn Vũ Thiên Tôn Hồn Vô Ngân đã truyền cho ngươi năm xưa bao hàm thuật luyện hồn huyền diệu nhất thế gian nhỉ!"

Nghe thấy câu này, Cố Vân Kiếm cười hỏi: "Ngươi muốn xem không?

Ta cho ngươi xem?"

Dứt lời, Cố Vân Kiếm lật tay một cái, một cuốn sách xuất hiện trong lòng bàn tay hắn ta.

Nét mặt của Diệp Chi Vấn lập tức trở nên căng thẳng.

Y biết tất cả những cuốn điển tích do Tần Ninh để lại ở các đời đều là thứ huyền diệu nhất và kỳ lạ nhất.

Hồn Thư này được mệnh danh là tập hợp sự ảo diệu trong hàng vạn thuật luyện hồn của Tiên Giới, chỉ riêng chất liệu chế tạo sách thôi cũng đã cực kỳ phi phàm rồi.

"Xem ngươi sợ chưa kìa!"

Giờ phút này, Cố Vân Kiếm cầm Hồn Thư trông chẳng khác gì một thư sinh tuấn tú đi khoa cử.

"Năm đó sư tôn để lại Hồn Thư cho ta là vì người cảm thấy không dạy ta hết được, để ta tự học".

5999829-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9183: Tự tin quá rồi đấy.


"Cho nên ấy, ta không muốn chết ở Tiên Giới đâu".

Cố Vân Kiếm lại tò mò nhìn Diệp Chi Vấn, không khỏi nói: "Ta cũng kỳ lạ lắm. Sau khi chuyển thế ta đã cắt đứt tất cả mọi thứ với kiếp trước, thậm chí còn tinh thông thuật luyện hồn, trong Tiên Giới này, ta mà xưng thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất".

"Nhưng làm thế nào mà Diệp Chi Vấn ngươi vẫn tìm được ta?"

Diệp Chi Vấn nhướng mày, từ từ nói: "Ta tự có cách".

"Đồ keo kiệt…", Cố Vân Kiếm lần nữa nói: "Bản thân ta cực kỳ thích nghiên cứu thuật luyện hồn. Sư tôn từng bảo với thiên phú của ta, ta tu luyện cái gì cũng có thể đến trình độ cao nhất, thậm chí người còn tự than thở không bằng ta nữa... Ha ha...", Diệp Chi Vấn buồn cười: "Có lẽ trong cả thiên hạ này, chỉ có phụ thân của sư tôn mới có thiên phú mạnh hơn sư tôn thôi".

Câu này ngươi mà cũng tin à?

Diệp Chi Vấn thầm cười khẩy trong bụng.

"Ồ?

Nói như vậy, ngươi rất hiểu biết về sư tôn của ta nhỉ!"

Cố Vân Kiếm nắm bắt trọng tâm của câu nói, hỏi: "Vậy ngươi nhất định là người quen của sư tôn ta, người quen cũ, người quen trong thời kỳ sư tôn ta dùng biệt hiệu Nguyên Hoàng Thần Đế sao?"

"Nói như vậy, ngươi cũng là một vị Thần Đế?

Ta từng nghe sư tôn nói qua trên Thương Mang Vân Giới không có nhiều Thần Đế".

Cố Vân Kiếm vẫn tiếp tục nói: "Ngươi đừng lừa ta, sư tôn ngươi cũng không biết ta là ai đâu".

"Hắn không biết nhưng lỡ ta biết thì sao?

Dẫu sao ta cũng là Cố Vân Kiếm mà!"

Diệp Chi Vấn cạn lời.

Tên này có hơi… Tự tin quá rồi đấy.

Tần Ninh dạy dỗ học trò kiểu này đấy hả?

Chẳng có một tên đồ đệ nào bình thường nổi! "Diệp Chi Vấn, ngươi đừng theo dõi ta nữa, giết ta không có nghĩa lý gì đâu!"

"Ngươi giết nàng đi. Một khi ngươi giết nàng, sư tôn ta chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ và sống mái một trận với ngươi!"

"Mặc dù chín vạn năm qua, sư tôn ta không đi tìm một người phụ nữ nào nhưng ta biết lão nhân gia của người là một lão háo sắc từ trong xương tủy. Ngươi xem, bây giờ có nhịn nổi nữa đâu, bên cạnh có nguyên một hậu cung luôn kìa!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9184: "Chỉ là suy đoán thôi nhá!"


"Trước kia người không tìm phụ nữ vì bận lịch kiếp, chín kiếp là chín thân phận khác nhau, mỗi một đời đều khác nhau. Lỡ đâu ăn nằm với người phụ nữ đã bị kiếp trước ngủ mất, kiếp này mình lại ngủ, tự ngủ nữ nhân của mình tức là tự cắm sừng mình còn gì, như thế lão nhân gia người sẽ khó chịu lắm".

"Ngươi giết đại một người thôi là sư tôn ta sẽ nổi cơn tam bành, chạy tới tìm ngươi để giết ngay, ngươi khỏi phải bôn ba khắp nơi tìm người!"

Diệp Chi Vấn phá lên cười: "Cốc Tân Nguyệt… Ta cũng không dám động!"

"Ngươi cũng sợ à?"

Cố Vân Kiếm không khỏi hớn hở hỏi: "Ngươi cũng sợ bị người của thần tộc Liệt Dương làm thịt hả?"

Bốn chữ thần tộc Liệt Dương vang lên.

Nét mặt của Diệp Chi Vấn thoắt cái trở nên nghiêm nghị.

Dương Ung và Âm Vân Thiều đứng ở bên cạnh cũng biến sắc, lộ vẻ sợ hãi.

"Cố Vân Kiếm, ngươi biết cũng nhiều thật đấy!"

Diệp Chi Vấn từ tốn nói: "Chỉ sợ sư tôn ngươi cũng không biết nhiều như ngươi đâu nhỉ?"

Cố Vân Kiếm cười toe toét.

"Mấy gia tộc được gọi là Cửu Âm tộc, Cửu Dương tộc đó không phải đều là chân chó của thần tộc ở biên giới thôi sao mà dám tác oai tác quái tại Tiên Giới này, nếu đến Thương Mang Vân Giới thật thì ngay cả tư cách làm tên lính quèn xung phong ra trận cũng không có đâu".

"Cơ mà, theo như ta suy đoán, ở biên giới Thương Mang Vân Giới có một nhân vật mạnh mẽ đang mưu tính, người nào việc nấy".

"Ta sẽ cho một ví dụ để suy đoán...", Cố Vân Kiếm cười nói: "Chỉ là suy đoán thôi nhá!"

"Biên giới, mênh mông thiên địa, có rất nhiều rất nhiều thần tộc tồn tại, một bộ phận thần tộc trong đó đã biết được bí mật gì đó, thí dụ như… Cái gì mà liên quan đến chí bảo của thế giới ảo diệu đang nằm trong tay Vô Thượng Thần Đế!"

"Chính vì vậy mà Vô Thượng Thần Đế đã bị ép rời đi, nhưng sau đó bộ phận thần tộc này lại phát hiện chí bảo vốn không hề nằm trong tay Vô Thượng Thần Đế".

"Cho nên, bọn họ phái thuộc hạ của mình tiến vào đại thế giới Thương Mang, từ đại lục Vạn Thiên đến thế giới Cửu Thiên, rồi đến Thương Mang Vân Giới để tìm kiếm, dò la, thế nhưng cho đến nay vẫn chưa tìm thấy tin tức hay tung tích về nó".

5999831-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9185: "Khỏi cần tìm!"


Diệp Chi Vấn lạnh lùng nhìn Cố Vân Kiếm.

"Trừ cái này ra, chính là… một bộ thần tộc khác không biết đến sự tồn tại của thứ được gọi là chí bảo kia, không biết chí bảo có trong đại thế giới Thương Mang nên bọn họ không xuất thủ. Mà Cốc Tân Nguyệt xuất thân từ thần tộc Liệt Dương, rất có thể nàng ta thuộc về bộ phận thần tộc này".

"Dĩ nhiên, cũng có một bộ phận thần tộc không biết chừng lại có ý tốt với Vô Thượng Thần Đế… Cho nên, ta chia thần tộc ở biên giới làm ba phe, một phe là phái tấn công, nhất định phải đuổi giết Vô Thượng Thần Đế và tấn công vào đại thế giới Thương Mang".

"Một phe thì là phái trung lập như thần tộc Liệt Dương, dẫu sao biên giới lớn như vậy, tranh đấu giữa các đại thần tộc là điều không thể tránh khỏi. Hôm nay ngươi đánh ta, ngày mai ta đánh ngươi, vì địa bàn, sống sót, bọn họ có thể đánh lẫn nhau".

"Còn một phe nữa cũng biết đến sự tồn tại của chí bảo, có thiện chí với Vô Thượng Thần Đế, nói không chừng còn sẽ trợ giúp Vô Thượng Thần Đế, cũng chính là phụ thân của sư tôn ta".

"Ta cảm thấy nhìn chung là như thế này...", Cố Vân Kiếm nhìn về phía Diệp Chi Vấn, cười ha ha hỏi: "Không biết ta đoán có đúng không?"

"Dĩ nhiên, có lẽ ngươi cũng không biết chuyện này, dù sao ngươi cũng chỉ toàn hô mưa gọi gió trong đại thế giới Thương Mang, còn ở biên giới… chắc gì ngươi đã biết, có thể ngươi cũng chỉ là con cờ của người khác mà thôi!"

Sau khi Cố Vân Kiếm dứt lời, Diệp Chi Vấn phá lên cười sằng sặc, nói: "Cố Vân Kiếm ơi là Cố Vân Kiếm, ngươi ấy…", Diệp Chi Vấn chưa nói xong nhưng đột nhiên vỗ một chưởng xuống, tóm lấy người Cố Vân Kiếm.

"Nhìn ngươi tức giận như vậy, coi bộ ta đoán đúng rồi nhỉ?

Đúng ở vế trước hay vế sau đây?"

"Hả?"

Diệp Chi Vấn sửng sốt.

Lúc này, bóng người Cố Vân Kiếm tan biến.

"Diệp Chi Vấn, chúng ta sẽ lại gặp nhau vào lần sau, vì đằng nào… bây giờ ta cũng không đánh lại ngươi!"

"Dĩ nhiên, nếu như ta không chuyển thế tu luyện lại từ đầu thì một trăm kẻ như ngươi Cố Vân Kiếm ta đây cũng có thể chơi chết!"

"Nhưng mà đừng vội, chúng ta cứ từ từ mà chơi!"

"Từ đó đến giờ, ngươi dám động vào sư tôn ta, dám để cho sư tôn ta khóc, dám để cho sư tôn ta lao tâm khổ tứ, bổn tôn sẽ chơi với ngươi, chơi với bọn người đến từ biên giới!"

Nhưng nào còn có tia khí tức của Cố Vân Kiếm nữa.

"Khỏi cần tìm!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9186: "Tiêu diệt Tần Ninh khó".


Diệp Chi Vấn thong dong nói: "Hắn đã đi rồi!"

Thần Môn Cửu Thiên Tuế Cố Vân Kiếm.

Nhân vật cấp tiên đế tiên tôn nổi tiếng xa gần Tiên Giới.

Cố Vân Kiếm này… Diệp Chi Vấn nhíu mày.

Y và Tần Ninh từng đánh nhau mấy lần.

Y đã từng tính kế và đưa tám đệ tử còn lại của Tần Ninh vào tròng.

Nhưng Cố Vân Kiếm này… lại hoàn toàn nằm ngoài sự tính toán của y.

"Cứ để hắn chạy như vậy sao?"

Dương Ung gào lên với vẻ không cam tâm.

"Người này nắm trong tay Hồn Thư, đây là cuốn sách được Hồn Vũ Thiên Tôn dành tâm huyết cả đời để ngưng tụ, thuật luyện hồn vốn là thứ huyền diệu và khó lường nhất thế gian, Hồn Thư còn huyền diệu hơn nữa".

"Hoàn toàn không ngoa khi nói Hồn Thư là tiên khí mạnh nhất Tiên Giới, rất khó để bắt Cố Vân Kiếm hắn".

Dương Ung và Âm Vân Thiều sa sầm nét mặt.

Thế gian đều biết năm xưa Thần Môn bị những gia tộc ở biên giới bọn họ tiêu diệt, nhưng không ai biết hai vị tộc trưởng mạnh nhất Cửu Dương tộc và Cửu Âm tộc đều đã bị Cố Vân Kiếm giết trong trận chiến ấy.

Mặc dù Thần Môn tử thương nặng nề nhưng những nhân vật mạnh mẽ giữ vai trò nòng cốt nhất đều vẫn còn sống sót.

Lúc ban đầu, bọn họ cũng cho rằng Cố Vân Kiếm chết chung với hai vị tộc trưởng.

Nào ngờ.

Cố Vân Kiếm tương kế tựu kế, giả vờ bị giết, thật ra là… lặng lẽ chuyển thế.

Chuyển thế tu luyện lại từ đầu! Đối với bất kỳ một vị tiên đế tiên tôn mà nói, đây là chuyện cửu tử nhất sinh, cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng là đệ tử của Hồn Vũ Thiên Tôn, nắm trong tay thuật luyện hồn ảo diệu cùng với Hồn Thư huyền diệu, Cố Vân Kiếm lại chuyển thế một cách yên tâm và to gan như thế.

"Tiêu diệt Cố Vân Kiếm càng khó hơn".

"Trước mắt chỉ còn cách gửi gắm hy vọng vào những người ở Thương Mang Vân Giới sẽ thành công".
 
Phong Thần Châu
Chương 9187: Quá nhiều điều hạn chế bọn họ.


"Nếu như có thể ngăn cản Tần Ninh trở về Thương Mang Vân Giới thì thiên mệnh của hắn sẽ không thể viên mãn. Nếu như mấy người phía trên cũng thất bại, nếu như Tần Ninh dung hợp được với thân xác của Nguyên Hoàng Thần Đế thì khi đó... sẽ thật sự không thể giết hắn".

"Cũng không thể chờ đến khi Tần Ninh rời khỏi đại thế giới Thương Mang này thì cao nhân của thần tộc mới ra tay giết hắn được mà nhỉ?"

Dương Ung và Âm Vân Thiều nghe vậy thì im lặng không nói gì.

Âm Vân Thiều lập tức nói: "Nếu mọi chuyện thật sự tiến triển đến bước đó, các vị đại nhân trong thần tộc xuất thủ thì người này chắc chắn phải chết".

"Vậy những năm qua chúng ta đã làm những gì đây?"

Diệp Chi Vấn thở dài.

Thành thật mà nói, trong lòng y cũng đang vướng mắc.

Nếu quả thật Tần Ninh ra ngoài được đại thế giới Thương Mang thì e rằng việc giết hắn sẽ càng khó hơn rồi?

Dù sao thì… ở biên giới cũng có phụ thân hắn Vô Thượng Thần Đế mà! Diệp Chi Vấn lên tiếng lần nữa: "Vì sao cuộc đuổi giết Vô Thượng Thần Đế ở biên giới vẫn chưa có tiến triển gì cả vậy?"

Dương Ung nói với sắc mặt khó coi: "Trước khi bọn ta tiến vào đại thế giới Thương Mang từng nghe nói về chuyện liên quan tới vị Vô Thượng Thần Đế kia, tên đó… xảo quyệt và khó giết hơn thằng con của mình nhiều…", nghe thấy câu này, vẻ mặt Diệp Chi Vấn vô cùng tối tăm.

Quá nhiều điều hạn chế bọn họ.

Muốn giết Tần Ninh ở đại thế giới Thương Mang thì phải chế ngự Tần Mộng Dao, Lục Thanh Phong, Tạ Thanh và các vị Thần Đế khác.

Cao nhân ở biên giới không thể vào, nếu muốn vào thì phải bắt được Vô Thượng Thần Đế.

Nhưng Vô Thượng Thần Đế… là kẻ đứng đầu đại thế giới Thương Mang, là người mạnh nhất thế giới, sao có thể nói giết là giết được?

Giết đã khó rồi chứ đừng nói là bắt sống.

Hôm nay, họ cần phải động thủ từ nguyên nhân ngọn nguồn.

Phải ngăn cách Thương Mang Vân Giới thì mới không bị đám người Tần Mộng Dao, Tạ Thanh nhúng tay vào trong lúc đối phó với Tần Ninh được.

Trưởng tử, trưởng tôn của nhà họ Mục chết rồi, toàn bộ Cửu Thiên Vân Minh cũng sẽ hoàn toàn nổ tung! Dương Ung nói tiếp: "Có cần hỏi thử phía trên xem hôm nay Thương Mang Vân Giới như thế nào không?"

"Đương nhiên rồi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9188: "Thoải mái quá..."


Diệp Chi Vấn lập tức nói: "Các phân thân của ta tự hình thành một thể, một hệ thống, không thể liên lạc với bản thể của ta nên ta cũng không biết chuyện ở trên như nào".

"Bảo bọn họ theo dõi sát sao đám người Tần Mộng Dao, Lục Thanh Phong đi, cùng với… Tìm hai phu phụ Mục Thanh Vũ và Diệp Vũ Thi luôn".

"Tổ phụ tổ mẫu của Tần Ninh ấy à?"

Âm Vân Thiều kinh ngạc thốt: "Hai người này chỉ là Thần Đế thôi, có nổi tiếng bằng Tần Mộng Dao, Tạ Thanh và Lục Thanh Phong đâu...." "Ngươi thì biết cái gì mà nói!"

Diệp Chi Vấn đột nhiên sừng sộ lên.

Tiếng mắng của y làm Dương Ung và Âm Vân Thiều giật cả mình.

Phải biết rằng vị Diệp tiên sinh có lai lịch thần bí này thường tỏ ra bình tĩnh, không hề bộc lộ cả xúc cho dù nhắc đến Vô Thượng Thần Đế hoặc đám người Tần Mộng Dao.

Vì sao y quan tâm đến phu phụ Mục Thanh Vũ và Diệp Vũ Thi như vậy?

Diệp Chi Vấn cũng cảm thấy mình biểu hiện hơi lố, thong dong nói: "Các ngươi không biết thì đừng có nói linh tinh!"

Dứt lời, bóng người y chợt lóe, biến mất tăm, để lại mấy người Dương Ung Âm Vân Thiều trong hoang mang.

Một bên khác.

Cố Vân Kiếm trong bộ y phục trắng đầy nhã nhặn và lịch sự, cực kỳ thanh tú, thêm dáng vẻ mười bảy, mười tám tuổi rất được người khác yêu thích.

Giờ phút này, hắn ta đã xuất hiện tại một vùng núi hoang thuộc một nơi có nhiệt độ rất cao.

Vạn dặm quanh đây bị ánh mặt trời thiêu đốt chiếu xuống khiến không khí nơi đây nóng như đổ lửa.

"Nóng chết ta rồi, nóng chết ta rồi...", Cố Vân Kiếm vung tay lên, một cái quạt giấy xuất hiện trong tay hắn ta, chỉ cần nhẹ nhàng vỗ là sẽ có từng luồng gió lạnh thổi ra.

"Thoải mái quá...", Cố Vân Kiếm híp mắt, trông cực kỳ tận hưởng.

"Đây là… Tiên vực Thái Dương...", sau khi cẩn thận nhận biết đây là đâu, Cố Vân Kiếm tự nhủ: "Phải đi Xích Dương Tiên Môn một lần mới được".

Thượng Tam Thiên rộng mênh mông được gọi là Tiên Giới, mười hai đại tiên vực trải dài không biết bao nhiêu dặm.

5999835-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9189: "Thánh Nguyệt Cốc!"


Cứ thế, mặt trời dần ngả về tây, không khí oi bức cũng dần êm dịu.

Cuối cùng, bóng người Cố Vân Kiếm xuất hiện ở phía cuối chân trời.

Nhìn về phía trước, ở đó có các cung điện, tiên các, quỳnh lâu hùng vĩ, nguy nga nối tiếp nhau không ngừng.

Có một mặt trời treo lơ lửng trên các tiên các, quỳnh lâu nọ, nó đang tỏa ra sức nóng rất lớn bao phủ tất cả tông môn phía dưới vào bên trong.

"Tiên vực Thái Dương, Xích Dương Tiên Môn!"

Nhìn lướt qua, trước sơn môn có hai ngọn núi cao vạn trượng khắc tám chữ cổ xưa mà bập bùng ánh lửa.

Tất cả mọi thứ đều gói gọn trong hai chữ: khí phái! "Kém xa Thần Môn của ta…", trong lúc lầm bầm, bóng người Cố Vân Kiếm hư ảo mờ mịt, xuyên qua đại trận phòng ngự của tiên môn thịnh thế này và đột nhập vào Xích Dương Tiên Môn mà không gây ra một tiếng động nào.

Mà các đại tông sư tiên trận phụ trách trấn giữ đại trận của Xích Dương Tiên Môn đều không hề phát hiện.

Cố Vân Kiếm đi trong Xích Dương Tiên Môn, y phục trên người đã hóa thành đồng phục đệ tử của Xích Dương Tiên Môn.

Hắn ta tản bộ trong tiên môn, cuối cùng đi tới nơi sâu nhất trong tiên môn, một rừng tiên sơn, tiên cung nối đuôi nhau.

Cố Vân Kiếm nhìn các tiên cung, tiên các mênh mông, tiên sơn uy vũ cùng với vô số tiên thú mạnh mẽ thỉnh thoảng ló đầu ra giữa các tiên sơn kia với sắc mặt nghiêm nghị.

Cuối cùng, Cố Vân Kiếm đi sâu vào trong tiên sơn, xuyên qua hết tầng cấm chế này đến tầng cấm chế khác và xuất hiện trước sơn cốc của một tiên sơn.

"Thánh Nguyệt Cốc!"

Cố Vân Kiếm nhìn bia đá bên cốc, cười ha ha nói: "Sư nương, ta tới rồi đây!"

Cấm chế của sơn cốc bỗng nhiên mở ra.

Cố Vân Kiếm nghênh ngang vào trong.

Vòng đi vòng lại, hắn ta đi tới nơi sâu nhất trong sơn cốc. Nơi này mọc đầy hoa thơm, tiếng chim hót líu lo vang khắp nơi, dưới đất có đàn tiên thú trông như sóc con đang chạy nhảy khắp nơi.

Trên bầu trời cũng có những chú chim oanh đang hót ríu rít.

Cố Vân Kiếm đi tới một nhà gỗ rồi ngoan ngoãn đứng đó.

Làn váy rộng lớn trải dài, uốn lượn sau lưng hiện lên nét ưu nhã, đẹp đẽ và quý phái.

Mái tóc đen óng ả như mực được búi đơn giản theo kiểu Phi Tiên kế, được vài viên ngọc trai bóng mượt, tròn trịa tùy ý tô điểm làm cho mái tóc như gấm vóc càng trông mềm mại, óng mượt hơn.
 
Phong Thần Châu
Chương 9190: "Đừng nói linh tinh".


Đôi mắt xinh đẹp của nàng ấy vô cùng rực rỡ nhưng đôi môi đỏ mọng lại trông rất lạnh lùng.

Dáng người mảnh mai cực kỳ cuốn hút, giữa mi tâm nàng ấy có một dấu ấn mặt trời nhàn nhạt hiện lên vài phần cao quý, trang nhã.

Mỗi một bước đi nàng ấy đều tỏa ra khí thế cường đại đầy áp lực khiến cho Cố Vân Kiếm âm thầm chậc lưỡi hít hà.

Bây giờ sư tôn mà đụng phải vị sư nương này không khéo sẽ bị đè chết ấy nhỉ?

Cái thân hình với sức mạnh kia mà ngồi xuống thì chắc cơ thể sư tôn máu me be bét luôn quá.

"Chậc chậc...", nghĩ đến đây, Cố Vân Kiếm chép miệng.

Chát! Nhưng đúng lúc này, tiếng tát chát chúa vang lên.

Không thấy người phụ nữ có hành động gì nhưng một bên má của Cố Vân Kiếm lại đỏ như ứa máu, chẳng mấy chốc nó đã sưng vù lên.

"Sư nương, sao người lại đánh ta?"

Cố Vân Kiếm ngạc nhiên.

Người phụ nữ trước người lạnh lùng nói: "Ta vừa thấy vẻ mặt của ngươi đã liên tưởng đến một kẻ, mỗi lần gã đó làm cái mặt này là đang toan tính, suy nghĩ thứ gì đó xấu xa trong lòng”.

Đậu má! Cố Vân Kiếm thầm chửi thề trong bụng.

Bình thường sư tôn hay tỏ ra nghiêm trang đạo mạo vậy thôi nhưng hễ đụng tới chuyện nam nữ là lộ bản chất bại hoại b**n th** ngay.

"Ta không có!"

Cố Vân Kiếm phủ nhận.

"Tìm ta làm gì?"

Người phụ nữ hỏi.

"Cốc sư nương..." "Ta đã nói là ta không phải sư nương ngươi".

Người phụ nữ cảnh cáo: "Đừng nói linh tinh".

Cố Vân Kiếm lại định bĩu môi lần nữa nhưng cảm nhận được một bên má vừa nóng vừa rát, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

"Người là Cốc Tân Nguyệt đúng không?"

Cố Vân Kiếm khẳng định.

Cốc Tân Nguyệt nhíu mày.
 
Phong Thần Châu
Chương 9191: "Lần này ta tới đây còn vì một việc nữa".


Cố Vân Kiếm vội vàng nói: "Cốc sư nương à, trong đầu người có hai cái tiểu nhân, bây giờ là một tiểu nhân đánh bại tiểu nhân còn lại nên người chưa nhớ ra sư tôn ta, nhưng người cứ nhớ lại nhiều vào thì rồi cũng nhớ lại thôi!"

Cốc Tân Nguyệt nghe vậy thì trả lời: "Ta đã cố gắng nhớ lại tất cả những gì ngươi nói lúc trước rồi, nhưng quả thật cái gì ta cũng không nhớ ra nổi".

Nghe vậy, Cố Vân Kiếm thầm hạ quyết tâm.

"Người cứ nghĩ tới thứ gì to bự hơn đi!"

Nghĩ tới thứ gì to bự hơn?

Thứ to bự hơn là thứ gì?

Cố Vân Kiếm cắn răng một cái, hỏi: "Điều quan trọng nhất của một con người là gì?

Là ngọn nguồn sinh mạng! Người ngẫm lại xem, đã từng có một người đàn ông nằm trên người của người...", bốp! Cố Vân Kiếm chưa kịp nói xong thì đá bị đánh bay ra khỏi sơn cốc.

Ba ngày sau.

Cố Vân Kiếm lại lần nữa xuất hiện ở bên ngoài sơn cốc.

"Cốc sư nương… Ta trở lại rồi đây…", cấm chế ở cửa cốc một lần nữa mở ra.

Cố Vân Kiếm lại bước vào trong.

Cố Vân Kiếm mới gặp lại Cốc Tân Nguyệt đã lặp lại câu kia: "Người là sư nương của ta thật mà".

Cốc Tân Nguyệt hờ hững nói: "Cố Vân Kiếm, nếu không vì ban đầu ngươi đã cứu ta một mạng thì ngươi đã chết trên tay ta không dưới mười lần rồi".

"Nhưng ân cứu mạng rồi cũng đến ngày trả hết thôi".

"Ta không cảm thấy ngươi đang lừa gạt ta, chỉ là ta quả thật không nhớ trong cuộc đời của ta có một người tên Tần Ninh tồn tại".

"Nếu như ngươi còn nói bậy nói bạ nữa, ta sẽ giết ngươi".

Cố Vân Kiếm gãi đầu một cái.

Người phụ nữ này không hề dịu dàng chút nào, sư tôn thích ở điểm nào thế?

Chẳng lẽ… Bản chất của sư tôn thích bị ngược trong chuyện này?

"Ta không hề lừa gạt ngươi, ngươi không tin thì thôi!"

Cố Vân Kiếm lập tức nói: "Lần này ta tới đây còn vì một việc nữa".

"Còn nữa, nếu không phải thuộc hạ của người thì người có thể giết bọn hắn mà. Dù sao bọn hắn không dám giết ngươi, mà có lẽ cũng rất khó g**t ch*t ngươi".

"Sư tôn ta là mục tiêu của bọn hắn, ngươi giết những người đó cũng để đỡ đần cho sư tôn ta. Một ngày nào nhớ lại sư tôn ta, người sẽ biết mình đã sáng suốt nhường nào khi đã giúp sư tôn ta giết những kẻ đến từ biên giới kia".
 
Phong Thần Châu
Chương 9192: "Ngươi tưởng ta không dám chắc?"


"Ta biết!"

Cốc Tân Nguyệt phẩy tay, đuổi Cố Vân Kiếm về.

"Sư nương à, người đừng vội chứ, có thời gian thì đi thăm sư tôn ta đi. Bây giờ ngài ấy đang ở tiên vực Đại La đấy. Đi thăm ngài ấy đi, biết đâu người sẽ nhớ ra thì sao!"

Cố Vân Kiếm vội vàng dặn dò: "Nếu người đi gặp sư tôn thì tuyệt đối không được nói đã gặp ta đâu đấy!"

Cốc Tân Nguyệt cau mày nói: "Thực lực của ngươi cũng xem như tốt mà, vì sao ngươi không tự đi che chở hắn đi?"

"Ta chuyển thế rồi còn gì, tu luyện thuật luyện hồn giữa chừng thì xảy ra sự cố, không được cách sư tôn quá gần, nếu không sẽ lớn chuyện!"

Cốc Tân Nguyệt nhắc lại câu trước đó: "Ta biết rồi".

Dứt lời, nàng ấy vung bàn tay ngọc ngà lên, Cố Vân Kiếm thoắt cái biến mất tăm.

Tại vùng đất ngập trong núi lửa của tiên vực Thái Dương.

Bóng dáng Cố Vân Kiếm xuất hiện.

"Đệt mợ!"

Cố Vân Kiếm tức giận nói: "Ăn gì mà vênh váo thế không biết, cho dù ngươi vô địch biên giới thì chẳng phải vẫn bị sư tôn ta đè đấy sao?

Đánh một phát làm ta bay đến cái nơi chim không thèm ỉa này, nóng chết ta rồi…", Cố Vân Kiếm cực kỳ tức giận.

Nhưng ngay sau đó, khi hắn ta vừa dứt lời, núi lửa trong thiên địa nhô lên, ngưng tụ thành một nấm đấm dung nham từ trên trời hạ xuống, đập về phía Cố Vân Kiếm.

"Cái lề gì thốn!"

…Cùng lúc đó, trong Xích Dương Tiên Môn ở tiên vực Thái Dương.

Cốc Tân Nguyệt đi chân không tới bên dòng suối trong sơn cốc, sau đó ngồi xuống bên dòng suối.

Nàng ấy nhẹ nhàng chìa bàn tay ngọc ngà ra.

Một mặt trời nhỏ nóng bỏng xuất hiện ở trước người.

Có một bóng dáng xinh đẹp nhưng lôi thôi đang ôm chân ngồi trong góc với vẻ phờ phạc trong mặt trời nhỏ.

"Tần Ninh… Con trai của Vô Thượng Thần Đế… Nguyên Hoàng Thần Đế…", Cốc Tân Nguyệt nhìn bản thân khác đang bị phong ấn trong mặt trời nhỏ, từ tốn nói: "Không ngờ ngươi lại đi kết hợp với một kẻ như vậy, làm ta thất vọng quá đấy!"

Cốc Tân Nguyệt bị phong ấn bên trong ngẩng đầu lên nhìn bản thân trước mắt, cũng gào lên: "Vậy ngươi giết ta đi!"

"Ngươi tưởng ta không dám chắc?"

"Ngươi không dám thật".

5999839-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9193: "Ta chỉ tin nếu nhìn thấy xác của nó".


Rất lâu sau, Cốc Tân Nguyệt đang ngồi bên dòng suối từ từ nói: "Ta có thể đi giết hắn ngay bây giờ, hắn đang ở tại tiên vực Đại La".

"Ngươi cứ việc thử xem!"

Cốc Tân Nguyệt trong phong ấn cười khẩy: "Thử xem là ngươi giết hắn trước hay là ta bất chấp tất cả tự vẫn mà chết!"

"Ta biết rằng ngươi vẫn còn sống nếu ta chết, thế nhưng cả đời này ngươi đừng hòng đột phá, rời khỏi đại thế giới Thương Mang này".

"Một thế hệ nữ chiến thần của thần tộc Liệt Dương mà lại bị cầm chân tại đại thế giới Thương Mang Tiên Giới, ta nghĩ… Chắc ngươi không cam lòng đâu nhỉ?"

"Ngươi chính là ta, ta chính là ngươi, ngươi giết ta, cả đời ngươi sẽ tồn tại tai họa ngầm".

"Nếu không thì tại sao ngươi lại phong ấn ta bao nhiêu năm qua chứ?"

Bên dòng suối, Cốc Tân Nguyệt nhìn về phía bên ngoài sơn cốc, lẩm bẩm hỏi: "Làm đến mức này vì một người đàn ông, có đáng không?"

"Có thể ngươi cũng biết càn khôn này rộng lớn nhường nào, bầu trời sao bát ngát, chiến trường mới là nơi chúng ta nên theo đuổi suốt cuộc đời này".

"Đó là ngươi, không phải ta".

Hai người nói được một hồi thì mỗi người mỗi ngã trong tâm trạng không vui.

Dưới lòng đất Thiên Hỏa Sơn ở Đại Nhật tiên châu, tiên vực Đại La.

Tần Ninh ngồi thẫn thờ không nhúc nhích trước cái quan tài trong mật thất đã rất lâu.

Hắn không thể chấp nhận nổi chuyện Cố Vân Kiếm bị giết.

"Ta không tin".

Rất lâu sau, cuối cùng Tần Ninh cũng lấy lại tinh thần, hờ hững nói: "Trừ khi ta thấy thi thể của thằng nhóc kia, nếu không, ta không tin Kiếm Nhi đã bị giết".

Mấy vạn năm qua, từ Dương Thanh Vân đến Ôn Hiến Chi, Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo, Trần Nhất Mặc, Khúc Phỉ Yên, Chiêm Ngưng Tuyết và Thần t*nh d*ch đều gặp phải các loại nguy hiểm.

Nhưng bọn họ đều sống sót.

Đệ tử mà Tần Ninh hắn vừa ý chắc chắn không phải hạng người phàm tục, mỗi người đều sở hữu đại khí vận trên thân, không thể nào chết được.

"Kiếm Nhi sẽ không chết!"

Tần Ninh đứng dậy trở lại, siết chặt hai nắm đấm: "Ta chỉ tin nếu nhìn thấy xác của nó".

Nhưng ngay khi dứt lời, sắc mặt Tần Ninh trở nên tái mét, khó coi vô cùng, lần nữa nói: "Những kẻ đến từ biên giới… Tiêu diệt Thần Môn...", trong lúc nhất thời, Tần Ninh trông như đã hóa điên vậy.

Trong mật thất quan tài này có một cái mật đạo, Tần Ninh mất hồn mất vía dọc theo mật đạo đi sâu vào bên trong.

Biển núi rừng trùng điệp dưới lòng đất hiện ra trước mắt hắn.

Giữa núi rừng thấp thoáng nhìn thấy những cung điện nổi bật.

Đồng thời, cũng có một số khí tức cường đại bay vùn vụt trên bầu trời.
 
Phong Thần Châu
Chương 9194: Hoàn toàn không thể phản kháng?


Cảnh giới Thiên Tiên! Nơi này… Là khu vực di tích của hai tông môn lớn, nơi ở của Thiên Tiên ư?

Tần Ninh tiếp tục đi sâu vào khu rừng, vẻ mặt và dáng đi của hắn trông cực kỳ suy sụp.

Khi đã đi sâu vào mười mấy dặm trong núi rừng, hắn nhìn thấy một cung đình bèn đi thẳng vào trong đó.

Tòa cung đình này tọa lạc dưới chân núi, nhìn bao quát sẽ thấy những cung điện vây quanh ngọn núi cao ở giữa.

Tần Ninh vừa bước chân vào trong cung đình thì bắt gặp mấy bóng người đứng trước tòa cung điện, dường như họ đang tìm cách phá vỡ phong ấn tại cổng cung điện.

"Ơ?"

Một người trong đó, thấy Tần Ninh, thông báo với vẻ kì lạ: "Có người tới kìa".

Mấy người khác cũng nhìn sang.

"Ngươi, lại đây!"

Người thanh niên cầm đầu nhìn về phía Tần Ninh, nói thẳng.

Tần Ninh làm như không nghe thấy, chỉ thẫn thờ tiếp tục đi về hướng khác.

"Thằng ranh kia, đang gọi ngươi đấy, có nghe thấy không?"

Tên thanh niên cầm đầu sa sầm nét mặt.

Tên này dám làm lơ hắn ta ư?

Thế nhưng Tần Ninh vẫn không thèm bận tâm gì tới hắn ta, tiếp tục đi tới phía trước.

"Ngươi chán sống rồi phải không!"

Thanh niên giận dữ, bay lên trời rồi nhảy một bước xuống trước người Tần Ninh toan tát hắn.

Nhưng trong thoáng chốc, Tần Ninh đang thẫn thờ bỗng nắm chặt tay lại, bắt lấy tay của người thanh niên.

Tiếng xương nứt rắc rắc vang lên, năm ngón tay của tên thanh niên thoáng chốc vỡ vụn, hắn ta kêu lên thảm thiết.

"Tâm trạng của ta đang không tốt, đừng có chọc ta, nghe rõ chưa?"

Tần Ninh nói với giọng hờ hững.

Sắc mặt của người thanh niên lập tức thay đổi.

Tên này có cảnh giới Thiên Tiên nhất phẩm ư?

Hắn ta đang ở cảnh giới Thiên Tiên tam phẩm, không ngờ lại bị kẻ Thiên Tiên nhất phẩm này đánh bại chỉ trong một chiêu, hoàn toàn không thể phản kháng?

Lúc này, bốn người còn lại đồng loạt tiến lên, vây quanh Tần Ninh và nhìn hắn chòng chọc như hổ rình mồi.

"Tại hạ là Triều Minh Hiên của Thương Thiên Tiên Cung, sơ ý quấy rầy huynh đài, chỉ là… Bọn ta là người phát hiện nơi này, bọn ta không phá vỡ được tòa cung điện bên kia nên muốn xin huynh đài xuất thủ giúp đỡ".

"Nếu mời thì cư xử cho lịch sự vào".

Tần Ninh mở miệng.
 
Phong Thần Châu
Chương 9195: Chính xác mà nói, là hài cốt.


"Vâng vâng vâng, do tại hạ l* m*ng".

Tần Ninh buông tay Triều Minh Hiên ra.

Lúc này Triều Minh Hiên đau đến mức hít hà vì năm ngón tay vặn vẹo nhức nhối nhưng vẫn không dám phát ra tiếng thở to.

Ai mà ngờ được bọn họ lại đụng phải cục sắt ở đây chứ.

Bọn họ đều nắm thông tin về một số người nổi trội cũng tới đây lần này, thế nhưng rõ ràng Tần Ninh không nằm trong hàng ngũ này, không ngờ hắn lại mạnh mẽ như thế.

Giờ phút này, Tần Ninh tiến về phía trước, đi tới trước đại điện mà Triều Minh Hiên đã nói.

Cánh cổng cung điện hiện đang đóng kín, bên trên khắc ấn từng đạo phong ấn, tỏa ra khí tức lạnh lùng.

Tần Ninh nhướng mày nhìn nó.

"Phong ấn từ tiên trận lục phẩm!"

Hắn vừa nói câu này lên thì mấy người Triều Minh Hiên không hẹn mà cùng biến sắc.

Thảo nào cả năm người cùng nhau thử đủ cách mà cánh cổng của đại điện này vẫn không thèm nhúc nhích.

Phong ấn từ tiên trận lục phẩm! Chắc chắn thứ đang được phong ấn bên trong là báu vật cái thế! Tần Ninh đi tới trước cánh cổng rồi nhẹ nhàng đặt tay lên đó.

Từng đạo tiên văn ngưng tụ, phóng ra khắp nơi, hóa thành một bức tranh cuộn, lúc thì tràn trề sát khí, lúc thì nhuệ khí bức người trước cổng của cung điện tiên này.

Một lúc sau, nét mặt của Tần Ninh dịu lại.

Cấm chế trên cổng tiên điện đã có sự thay đổi.

Thấy cảnh tượng này, mấy người Triều Minh Hiên ngây ra như phỗng.

Tình cờ gặp một người thôi… mà cũng là một yêu nghiệt.

Người này từ đâu chui ra thế?

Chắc chắn là yêu nghiệt nào đó xuất thân từ tiên châu nào, thậm chí là trong Đại La Thiên rồi.

Không ngờ bọn họ lại đắc tội một nhân vật như vậy, đúng là… xui xẻo mà.

Tần Ninh chậm rãi đẩy cổng điện ra.

Một luồng sát khí đập ngay vào mặt hắn.

Mấy người Triều Minh Hiên ngay lập tức đề phòng như thể sắp phải đối mặt với kẻ thù đáng gờm.

Tần Ninh hơi nhíu mày, đi vào cung điện.

Ngay sau đó, một luồng khí tức kinh khủng như sóng gợn ùa tới hết lần này đến lần khác.

5999842-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9196: Vũ Ưng tộc?"


"Năm đó Thiên Long thánh tông và Bái Nguyệt Tiên Phủ bị tiêu diệt chỉ trong một đêm, chẳng biết cả tông môn đã đi đâu, đến tận bây giờ mới tìm được, nhưng mà chúng ta đi vào mấy ngày nay có thấy thi thể bao giờ đâu.... Chẳng hiểu sao đến đây lại có!"

"Nói không chừng có thể hỏi xem năm xưa Bái Nguyệt Tiên Phủ và Thiên Long thánh tông đã bị tiêu diệt thế nào".

Mấy người nói chuyện rôm rả.

Tần Ninh ngồi xuống nhìn đám hài cốt này, lập tức nói: "Đây không phải hài cốt của Nhân tộc".

Không phải thi thể của Nhân tộc?

Nhưng nhìn không giống thi thể của thú tộc mà! Tần Ninh nhìn về phía Triều Minh Hiên, không khỏi mở miệng nói: "Triều..." "Triều Minh Hiên, Triều Minh Hiên của Thương Thiên Tiên Cung ở Thương Viêm tiên châu!"

Triều Minh Hiên vội vàng cười giả lả.

"Vâng".

Tần Ninh hỏi: "Ngươi có biết Viêm tộc, Vũ tộc không?"

"Viêm tộc?"

"Vũ tộc?"

Triều Minh Hiên gãi đầu một cái, không khỏi nói: "Chưa từng nghe bao giờ".

Những người khác cũng trố mắt nhìn nhau.

Trong tiên giới còn chủng tộc này sao?

Một vị đệ tử nói: "Có phải huynh đài đang nói về Viêm Long tộc?

Vũ Ưng tộc?"

Tần Ninh lắc đầu một cái.

Nghĩ lại cũng đúng.

Lấy phong cách hành động của tộc ngoài thế giới mà nói, cho tới bây giờ bọn họ đều rất âm thầm.

Cảnh giới Thiên Tiên không biết, nhưng có lẽ cấp bậc Kim Tiên sẽ biết.

Những hài cốt này đúng là không phải của Nhân tộc.

Chỉ là Tần Ninh chưa gặp Viêm tộc, Vũ tộc bao giờ, cho nên cũng không biết hai đại tộc ngoài thế giới này có đặc điểm gì.

Nhưng mà Tần Ninh có thể mơ hồ cảm giác được, có lẽ đến tiên giới, chủng tộc ngoài thế giới có thể được phái vào tiên giới sẽ không phải là cấp bậc thấp giống như trước đây nữa.

Tần Ninh cẩn thận tra xét từng thi hài.

Năm người Triều Minh Hiên thì đứng trong đại điện, cẩn thận điều tra.

Đột nhiên, ở một chỗ sâu trong đại điện, một tiếng nổ vang lên.

Ngay sau đó, toàn bộ đại điện đều rung lắc.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Triều Minh Hiên quát lên.

"Ta... Ta không làm gì cả...", một thanh niên sắc mặt khó coi nói.

"Đậu má!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9197: "Cẩn thận, không phải là người!"


Cảm nhận được toàn bộ đại điện đang run rẩy, Triều Minh Hiên quát mắng: "Khốn kiếp, ngươi muốn chết sao!"

Sắc mặt mấy vị đệ tử đều trắng nhợt.

Nhỡ may gây ra chuyện gì không thể tưởng tượng nổi, vậy bọn họ cũng sẽ xong đời! Ầm ầm ầm... Trong đại điện, những tiếng nổ ầm ầm đáng sợ càng thêm vang dội.

Giờ phút này Tần Ninh đưa mắt nhìn, cau mày.

Hắn có thể cảm giác được loại chấn động này là tới từ mặt tường sâu trong đại điện.

Tần Ninh bước từng bước một vào sâu trong đại điện, nhìn mặt tường, cau mày lại.

Những tiếng ầm ầm vẫn vang lên.

Đột nhiên.

Mặt tường rắc rắc một tiếng, văng ra tung tóe.

Vết nứt lan truyền, năm người Triều Minh Hiên sợ hết hồn.

Tần Ninh lại chậm rãi lấy ra Long Nha tiên kiếm, nhìn mặt tường.

Ầm... Đột nhiên, mặt tường b*n r* tung tóe, đá vụn bay tán loạn.

Một luồng ánh sáng màu đỏ thẫm chiếu sáng cả đại điện.

Mà trong luồng ánh sáng màu đỏ thẫm đó, hai bóng người đi ra từng chút một.

Nơi này lại còn có người khác! "Cẩn thận, không phải là người!"

Tần Ninh nhanh chóng hét lên, bóng người thụt lùi mấy bước.

Phía sau bức tường nổ tung kia, hai bóng người đi ra ngoài.

Một người trong đó từ trên xuống dưới cơ thể đều có khí tức màu đỏ thẫm vây quanh, hình dáng gần giống Nhân tộc như đúc.

Nhưng toàn thân lại tràn ngập ánh sáng màu đỏ, khiến da thịt hắn ta trông cũng đỏ như màu máu vậy.

Mà một người khác, chỉ nhìn khuôn mặt và thân hình thì cũng giống như Nhân tộc, nhưng sau sống lưng lại mọc ra một đôi cánh.

Cái cánh kia tỏa ánh sáng ra bốn phía, mang theo khí tức vô cùng cường đại thần thánh.

Thấy một màn này, mấy người đều sửng sốt.

Hai người này mang đến cho người ta cảm giác không hề giống người.

Tần Ninh lẩm bẩm nói: "Viêm tộc, Vũ tộc".

Vừa rồi lúc hắn quan sát những thi thể kia đã phát hiện có một nhóm người bị mất máu thịt, nhưng xương cốt vẫn hiện ra vẻ sáng bóng màu đỏ nhạt.

Tộc nhân Vũ tộc mọc hai cánh sau lưng.

Tộc nhân Viêm tộc hẳn là có liên quan chặt chẽ gì đến lửa.

"Cuối cùng... đã ra ngoài rồi...", một giọng nói thất vọng vang lên trong miệng thanh niên bị ánh sáng đỏ thẫm bao phủ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9198: Viêm tộc rốt cuộc là tộc gì?


Người này có thể nói được tiếng người.

Thanh niên vừa dứt lời liền nhìn về phía mấy người Tần Ninh, nói thẳng: "Nơi này là địa bàn của Thiên Long thánh tông đúng không?"

Triều Minh Hiên hơi run rẩy nói: "Các ngươi... là người nào?"

Thanh niên nghe vậy, bàn tay nắm chặt, tiên khí đỏ thẫm ầm ầm lao ra.

Tần Ninh lanh tay lẹ mắt, chém ra một kiếm.

Keng... Tiên khí đỏ thẫm và kiếm khí va chạm, bộc phát ra khí tức làm người ta sợ hãi.

Tần Ninh đưa mắt nhìn, cũng hơi sững sờ.

Người này là cảnh giới Thiên Tiên, đại khái cũng là tam phẩm.

Nhưng mà... mấy người Triều Minh Hiên so sánh với người này đơn giản là không đáng nhắc tới.

Tần Ninh rất hiểu biết về thực lực của mình.

Mà bây giờ mặc dù hắn đã là cảnh giới Thiên Tiên nhất phẩm, nhưng khi đối mặt với dưới Thiên Tiên thất phẩm, có thể nói là không có áp lực chút nào.

Cảnh giới Thiên Tiên gánh chịu thiên thế, tương đồng với thiên.

Bàn về cảm ngộ và thể ngộ thiên thế, Tần Ninh có thể nói là độc nhất.

Nhưng thanh niên Viêm tộc trước mắt này lại mạnh mẽ bá đạo như vậy.

"Ồ?

Thiên Tiên nhất phẩm?"

Thanh niên Viêm tộc kinh ngạc nhìn đồng bạn bên cạnh mình, nói: "Vũ Trắc, ngươi có thấy không?

Hắn chặn được đòn tấn công của ta".

Thanh niên mọc cánh sau lưng cũng ngạc nhiên nhìn về phía Tần Ninh.

"Chẳng lẽ bị phong cấm lâu rồi, thế giới bên ngoài đã thay đổi?"

Thanh niên Viêm tộc nhìn về phía Tần Ninh, nói: "Ngươi là người nào?"

Tần Ninh không đáp mà hỏi ngược lại: "Các ngươi là người nào?"

Thanh niên Viêm tộc kinh ngạc, cười ha ha nói: "Ta đến từ Viêm tộc ở một nơi mà các ngươi không biết, Viêm Phưởng!"

Viêm tộc?

Mấy người Triều Minh Hiên vô cùng kinh ngạc.

Vừa rồi Tần Ninh còn hỏi bọn họ có biết Viêm tộc và Vũ tộc hay không.

Chẳng lẽ là một tộc cổ xưa nào đó trong tiên vực Đại La?

Nhưng trông Viêm Phưởng này, còn có Vũ Trắc kia, rất rõ ràng không phải là Nhân tộc.

Đó là cái gì?
 
Phong Thần Châu
Chương 9199: "Ngươi tên là gì?


Viêm Phưởng đưa mắt nhìn Tần Ninh, cười nói: "Ngươi có thể ngăn được một chiêu của ta mà chưa chết, sợ là không đơn giản, ta sẽ không giết ngươi".

"Nếu ta đoán không sai, các ngươi là võ giả của tiên vực Đại La đến để thăm dò Thiên Long thánh tông và Bái Nguyệt Tiên Phủ đúng không?"

Viêm Phưởng cười tủm tỉm nói: "Nói thật cho các ngươi biết, Thiên Long thánh tông và Bái Nguyệt Tiên Phủ chính là do Viêm tộc và Vũ tộc chúng ta tiêu diệt".

Nghe thấy lời này, mấy người Triều Minh Hiên hoảng sợ há to mồm.

Tần Ninh lại vẫn rất bình tĩnh.

"Ngươi không kinh ngạc?"

Viêm Phưởng hiếu kỳ nói.

"Ta đã gặp được Thiên Long thánh tử Long Văn Tường!"

"Hắn ta...", Viêm Phưởng cười tủm tỉm nói: "Hắn ta cũng là một vị Kim Tiên, đáng tiếc, so sánh với thiên tài Kim Tiên của tộc ta thì vẫn kém xa".

Người từ ngoài thế giới tới, tiến vào bên trong thế giới Thương Mang, cũng đã đồng hóa hệ thống tu hành của bọn họ, dựa theo cảnh giới của sinh linh trong thế giới Thương Mang để phân chia.

"Ngươi rất giỏi".

Viêm Phưởng tùy tiện nói: "Năm đó giao chiến, Huyền Tiên của Thiên Long thánh tông và Bái Nguyệt Tiên Phủ đã tạo ra ảnh hưởng vô cùng lớn cho hai tộc ta, giết không ít tộc nhân của chúng ta, đồng thời cũng phong ấn rất nhiều tộc nhân".

"Ở trong di tích cổ này".

"Ngươi tên là gì?

Nếu như đồng ý đi theo ta, ta bảo đảm, tương lai ở bên trong tiên giới sẽ để ngươi có thể có được địa vị cực cao".

Từ khi Viêm Phưởng xuất hiện, trong lời nói đã tràn đầy tự tin.

Loại tự tin này cũng không phải là liều lĩnh, mà là cao quý khắc ở trong xương.

Bọn họ từ ngoài thế giới tới, luôn coi thường và khinh miệt bất kỳ một loại sinh linh ở trong thế giới Thương Mang.

Mà trên thực tế, đúng là bọn họ cũng mạnh mẽ hơn bất kỳ một loại sinh linh ở trong thế giới Thương Mang.

Nếu không phải bị giới hạn tiến vào thế giới Thương Mang, bọn họ sẽ đưa tất cả tộc nhất tới, thế giới này đã sớm nằm dưới chân bọn họ rồi!

Viêm Phưởng nhìn về phía Tần Ninh lần nữa, nói: "Tuy ngươi là Nhân tộc của thế giới này, nhưng ta thấy ngươi cũng không tầm thường, cho ngươi một cơ hội".

"Phải biết, không phải là ai cũng có thể được Viêm Phưởng ta thưởng thức đâu".

Mọi lời nói hành động của Viêm Phưởng đều vô cùng tự tin.

5999846-0.jpg

 
Back
Top Dưới