Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9040: "Thái Bạch!"


Cho dù ngoài miệng mắng Tần Ninh nhưng Khương Thái Vi vẫn để hắn kéo mình vào rừng cây nhỏ nào đó…

Những ngày kế tiếp, trong Đan Tâm Cốc bên trong.

Mỗi ngày cốc chủ Cung Lưu đều tới Thiên Kỳ Trì tìm kiếm Tần Ninh.

Có điều… Tần Ninh không bao giờ bước ra từ trong Thiên Kỳ Trì mà toàn đưa Khương Thái Vi từ ngoài cốc trở về… Không thể không nói, Khương Thái Vi là một người rất đẹp, nhất là khi trở về với dáng vẻ ba mươi tuổi bây giờ, vô cùng mỹ miều, thật sự là một con người gợi cảm trong mắt đàn ông! Mỗi ngày, Tần Ninh đều dẫn Khương Thái Vi đến, và ngày nào Khương Thái Vi cũng mặc những bộ y phục khác nhau.

Đều là người trưởng thành với nhau, ai mà không hiểu chuyện này nghĩa là gì! Nhưng như đã nói, giai nhân thì xứng đôi với công tử, đây là chuyện thường tình rồi.

Mỗi ngày Cung Lưu yên tâm chờ đợi Tần Ninh, sau đó tiến vào bên trong sơn cốc, Tần Ninh bắt đầu giảng về tiên đan.

Trần Nhất Mặc cũng ngồi bên cạnh nghiêm túc nghe, trong đó bao gồm mười mấy vị tiên đan sư ngũ phẩm lớn tuổi cả nam lẫn nữ trong Đan Tâm Cốc, một đám mỗi ngày cầm ngọc giản trông mong chờ đợi.

Hễ đến lúc mặt trời gác núi, Tần Ninh đều đuổi bọn họ về.

Nhưng ai trong đám thành viên cấp cao này đều ước gì mặt trời không bao giờ lặn.

Ban ngày hắn dạy dỗ đám đan sư già của Đan Tâm Cốc.

Buổi tối thì dạy dỗ Khương Thái Vi.

Mỗi ngày của Tần Ninh đều xếp kín lịch.

Cứ thế, một tháng trôi qua.

Hôm nay là ngày Khương Thái Bạch xuất quan! Khương Thái Bạch trúng độc nhẹ hơn Khương Thái Vi rất nhiều, nếu không như vậy thì đã không phải là Khương Thái Vi gần như ngủ say đến chết, Khương Thái Bạch bảo vệ cấm địa phần mộ này.

Khương Thái Bạch bước từng bước ra ngoài sơn cốc, cắt ngang sự giảng dạy của Tần Ninh.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Khương Thái Bạch.

Trông hắn ta khoảng chừng hai mươi mấy tuổi, gương mặt không còn đượm nét ngông nghênh thời trẻ, chỉ để lại khí thế phấn chấn rạng rỡ chưa từng có.

Nếu như nói Khương Thái Bạch của năm xưa là một hạt mầm thần kiếm tuyệt thế, thì Khương Thái Bạch của bây giờ đã là thần kiếm tuyệt thế chân chính.

"Thái Bạch!"

Tần Ninh cũng mỉm cười gật đầu với Khương Thái Bạch.

Dù gì cũng đã ba, bốn vạn năm trôi qua, đương nhiên Khương Thái Bạch không thể nào vẫn còn như trước kia được.

Khí tức trong cơ thể hắn ta cường đại đến mức khiến lòng người run sợ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9041: "Ta cũng đi nữa!"


"Cái đó…", thấy tất cả trưởng lão của Đan Tâm Cốc đều có mặt tại đây, Khương Thái Bạch lúng túng cười giả lả: "Thiên Kỳ Trì… hình như hỏng rồi...", khi hắn ta thốt câu này lên, mười mấy vị trưởng lão đều sửng sốt.

Nhưng ngay sau đó, ai nấy cũng tỏ ra điềm nhiên như không.

Hỏng rồi à?

Hỏng thì hỏng đi! Bọn họ cũng không trông chờ gì vào Thiên Kỳ Trì nữa.

Thiên Kỳ Trì có quan trọng cách mấy thì liệu nó có thể bồi dưỡng cho Đan Tâm Cốc một vị tiên đan sư lục phẩm không?

Không thể! Nhưng Tần Ninh có thể! Ngược lại, khi Thiên Kỳ Trì đã bị hư hại thật, Tần Ninh sẽ cảm thấy áy náy với Đan Tâm Cốc, từ đó sẽ đền đáp cho Đan Tâm Cốc ích lợi lớn hơn! Hoàn toàn thỏa đáng! "Không sao, không sao…”, một vị đan sư già vội vàng nói: "Hỏng rồi thì kệ nó. Hằng năm Đan Tâm Cốc bọn ta phải tốn một lượng thiên tài địa bảo khổng lồ để duy trì công hiệu thần kỳ của Thiên Kỳ Trì, hỏng thì cũng chẳng sao".

"Đúng đó, đúng đó..." "Ngô lão nói chí lý…", thấy cảnh tượng này, Khương Thái Bạch ngây ra như phỗng.

Lúc trước mấy lão già này thấy bọn họ vào Thiên Kỳ Trì là giãy đành đạch lên như cha mẹ chết, hôm nay lại tỏ ra chẳng để bụng chút nào là sao?

Chuyện này... Sao cua gắt thế?

Đêm đó, trong sơn cốc.

Kỳ Tư Hàn, Khương Thái Vi, Khương Thái Bạch, Tần Ninh và Trần Nhất Mặc đều có mặt ở đây.

Những ngày qua, có thể nói Đan Tâm Cốc đã chuẩn bị rượu và thức ăn tốt nhất để chiêu đãi bọn họ.

Kỳ Tư Hàn mở miệng nói: "Tử Phủ đã đi đời nhà ma, ta cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ thành lập một Tử Phủ mới, cứ hợp nhất bọn họ với Đan Tâm Cốc đi!"

Khương Thái Vi lập tức dặn dò: "Vậy Tư Hàn thúc, người phải thúc bọn họ, đừng xảy ra tranh chấp với người của Đan Tâm Cốc nhé".

"Ừm, ta biết mà".

Bầu không khí bỗng chìm vào im lặng.

Tần Ninh lên tiếng: "Khi nào Cung Lưu trở thành tiên đan sư lục phẩm, ta sẽ đưa Thái Vi đi Đại Nhật tiên châu!"

Ơ?

Trần Nhất Mặc sửng sốt.

"Ngươi không được...", Tần Ninh thẳng thừng nói: "Ta tưởng ngươi cùng lắm là khôi phục về dáng vẻ ba mươi, bốn mươi tuổi thôi, nhưng dáng vẻ bây giờ của ngươi… Những kẻ quen thuộc với ngươi năm xưa trong Khương tộc sẽ nhận ra ngươi ngay".

Khương Thái Bạch siết chặt nắm đấm, nói: "Khương Thiên Thần… Ta muốn đích thân giết hắn".
 
Phong Thần Châu
Chương 9042: "Một là bảo vệ Nhất Mặc".


Khương Thiên Thần chính là con trai của Khương Vân Tùng, năm xưa là nhân vật có một không hai của Đại Nhật tiên châu, có thể nói sánh ngang với thiên thần cũng không ngoa.

Còn trẻ đã chạm đến đỉnh phong của Thiên Tiên, hôm nay chắc chắn hắn ta đã là một vị Kim Tiên cường đại! "Những chuyện này cứ giao cho ta là được!"

Tần Ninh lập tức nói: "Các ngươi ở lại Tử Vân Tiên châu đi, không phải ta để các ngươi ở lại để chơi đâu”.

"Một là bảo vệ Nhất Mặc".

"Hai là trừ khử Tử Phủ. Chắc chắn trong những thế lực bá chủ khác cũng có kẻ tham gia vào chuyện ám sát ta năm đó. Thế nhưng bây giờ vẫn chưa có đầu mối gì, khi ta diệt Tử Phủ, những người đó nhất định sẽ phủi sạch những thứ có liên quan tới chúng, khó lòng điều tra ra, các ngươi hãy tra giúp ta”.

Nghe thấy lời dặn của hắn, trong lòng Trần Nhất Mặc vô cùng cảm động.

Để hai Kim Tiên ở lại để bảo vệ hắn ta.

Sư tôn vẫn thương hắn ta lắm! Khương Thái Bạch nghe vậy thì nói với vẻ không yên lòng: "Nhưng mà chỉ có ngươi và tỷ tỷ thì… Thật ra ta không lo lắng về Khương tộc, chỉ là bên Vô Cấu Tiên Tông…” “Đừng lo, ta tự có cách".

Khương Thái Vi nghe Tần Ninh nói xong cũng khuyên can: "Thái Bạch, tỷ tỷ không còn là bà già nữa".

Tần Ninh đã có quyết định, Khương Thái Bạch biết mình không thể thay đổi suy nghĩ của hắn

Trong thời gian tới, mỗi ngày Tần Ninh giảng bài, đám đan sư già của Đan Tâm Cốc tiếp tục trông ngóng.

Cứ thế, tròn hai năm trôi qua.

Ngày hôm nay, trong Đan Tâm Cốc truyền ra một chuyện lớn làm rúng động toàn bộ Tử Vân Tiên châu! Cung Lưu đan tiên đã trở thành tiên đan sư lục phẩm! Không lâu sau, toàn bộ các thế lực đại bá chủ trên Tử Vân Tiên châu đồng loạt sai người máu mặt tới chúc mừng.

Đan Tâm Cốc đã vươn lên trở thành bá chủ đứng đầu! Một vị tiên đan sư lục phẩm đủ để bồi dưỡng mấy các cường giả Kim Tiên hàng đầu, đến lúc đó, cả Tử Vân Tiên châu có ai có thể cạnh tranh với Đan Tâm Cốc?

Hơn nữa, Kim Tiên đứng đầu của các đại thế lực bá chủ khác muốn đột phá đến Kim Tiên phải chi trả một số tiền lớn để mua tiên đan lục phẩm của Đan Tâm Cốc để có thể đột phá.

Đến lúc đó, Đan Tâm Cốc sẽ nắm giữ bao nhiêu tài nguyên tu luyện đây?

Và khi sở hữu nhiều tài nguyên tu hành, rõ ràng Đan Tâm Cốc có thể bồi dưỡng ra nhiều cường giả hơn! Đây là một vòng tuần hoàn tuyệt vời! Tất cả mọi người đều biết đây chính là thời điểm để tâng bốc Cung Lưu đan tiên của Đan Tâm Cốc.

Trong lúc những người cấp cao thuộc các thế lực bá chủ và những lão yêu quái lánh đời của Tử Vân Tiên châu lũ lượt đi tới Đan Tâm Cốc, trong Đan Tâm Cốc có hai bóng người ăn mặc đơn giản lặng lẽ rời đi, không gây một tiếng động nào… Đan Tâm Cốc nằm ở phía đông nam của Tử Vân Tiên châu, mà từ Đan Tâm Cốc đi về hướng đông chính là một trong sáu đại cấm địa tiếng tăm hiển hách của Tử Vân Tiên châu - Mai Kim Cốc.

Hôm nay, hai người gồm một nam một nữ bước vào Mai Kim Cốc.

Người đàn ông mặc một chiếc trường sam màu trắng, thắt lưng màu xanh, ở vạt áo vẽ cảnh sơn thủy xen lẫn hoa màu mực, đứng dưới làn gió màu xanh trông cực kỳ hờ hững, thoải mái, phóng khoáng và tự nhiên.

Còn người phụ nữ thì mặc một bộ váy đầm dài màu trắng, dáng người cao ráo, ba vòng vòng nào vòng nấy đều rõ, thoạt trông đã hơn ba mươi tuổi, toàn thân toát lên sự trưởng thành và đằm thắm như trái đào mật, gương mặt cũng hiện lên sự quyến rũ của phụ nữ đã kinh qua sự đời.

5999689-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9043: Thứ tốt?


Có rất nhiều con đường dẫn tới Đại Nhật tiên châu.

Thế mà Tần Ninh lại chọn con đường khó đi nhất.

Không phải đùa khi Mai Kim Cốc được mệnh danh là một trong sau đại cấm địa của Tử Vân Tiên châu.

Tần Ninh lại cười đùa: "Ta chỉ thích đường gập ghềnh nhất, khó đi thì chinh phục mới thú vị".

Nói đến đây, Tần Ninh đột nhiên trêu ghẹo: "Giống như tư thế càng khó làm thì càng sướng hơn đó, đúng không nào?"

Tần Ninh ám chỉ.

Khương Thái Vi đỏ mặt mắng xối xả: "Đường đường là con trai của Vô Thượng Thần Đế, Nguyên Hoàng Thần Đế, Hồn Vũ Thiên Tôn đại nhân uy danh hiển hách của Tiên Giới lại là một kẻ háo sắc như vậy, thiên hạ mà biết chuyện này thì chẳng biết sẽ nhạo báng chàng thế nào đây!"

"Ta mà để ý tới ánh nhìn của thiên hạ sao?"

Tần Ninh cười sảng khoái, nắm lấy cổ tay trắng nõn của Khương Thái Vi rồi kéo nàng ấy đi sâu vào Mai Kim Cốc.

Đối với võ giả trên toàn bộ Tử Vân Tiên châu mà nói, Mai Kim Cốc là cấm địa, là nơi hễ bước chân vào sẽ chết, thế nhưng Tần Ninh lại cố tình dẫn Khương Thái Vi đến đây để xuất phát đến Đại Nhật tiên châu.

Từ núi non đến rừng rậm, đâu đâu cũng hiểm trở.

Khương Thái Vi nhìn về phía trước, căng thẳng nói: "Mai Kim Cốc là một trong sáu đại cấm địa của Tử Vân Tiên châu, dù là Thiên Tiên đi vào cũng rất dễ gặp chuyện không may…" "Bên cạnh ta có một vị Kim Tiên mà, sợ gì chứ?"

Tần Ninh cười nói: "Mặc dù Mai Kim Cốc này là cấm địa nhưng cũng là một nơi tuyệt hảo, có thứ tốt lắm!"

Thứ tốt?

Khương Thái Vi không biết Tần Ninh nói về thứ gì.

Tần Ninh mỉm cười tiết lộ: "Nàng quên khi xưa ta từng đưa nàng tới đây, ở nơi này có di tích của một vị Kim Tiên sao? Ta muốn tới đây đã mấy vạn năm rồi, chắc chưa có ai động vào nó đâu, phần lớn vẫn còn…”, như nghĩ đến điều gì, Khương Thái Vi bừng tỉnh, reo lên: "Ta nhớ ra rồi, là ở dưới núi Tam Xoa đó!".

"Chính xác".

Hai người men theo rừng rậm tiến thẳng về phía trước.

Dọc đường gặp phải một ít dị thú, Tần Ninh đều ra tay giải quyết.

Cùng lúc đó, hắn cũng kêu gọi Cửu Anh ra để giúp đỡ.

Dù gì bây giờ Tần Ninh cũng có cảnh giới Địa Tiên, bình thường những tiên thú, độc thú mạnh mẽ từ nhất phẩm đến tam phẩm đều không phải là đối thủ của Tần Ninh.

Còn tiên thú mà đến Tần Ninh cũng không thể giải quyết được chính là cấp bậc ngũ phẩm, thậm chí lục phẩm. Những con tiên thú này vốn rất hiếm thấy trong Mai Kim Cốc lỡ có gặp phải cũng không lo vì đã có Khương Thái Vi ở đây.

Bằng cách đó, hai người băng qua núi rừng, dành nửa năm để xuyên sông vượt núi.

Hôm nay.

Sâu trong Mai Kim Cốc.

Có tiên khí mờ mịt quanh quẩn trên dòng nước này, hít một hơi thật sâu sẽ làm người ta cảm thấy sảng khoái tinh thần.

Khương Thái Vi hơi cau mày, dựa vào người Tần Ninh chậm rãi đứng lên, để lộ làn da trắng như tuyết cùng với thân hình đồng hồ cát quyến rũ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9044: "Không có khoảng cách?"


Nàng ấy hờ hững khoác một chiếc áo lụa màu hồng nhạt rồi đi tới bên dòng suối, làm làn nước gợn sóng lăn tăn.

Đột nhiên.

Một bóng người vồ tới đè nàng ấy xuống nước.

"Á...", Khương Thái Vi hoảng hốt kêu lên một tiếng.

"Đồ đáng ghét này!"

Tần Ninh cười xấu xa: "Mấy ngày nay toàn nghe nàng nói câu này, đổi câu khác ta nghe xem nào?"

Chiếc áo lụa đáng thương Khương Thái Vi đang mặc ướt như chuột lột, mái tóc dài của nàng ấy cũng ướt nhẹp. Nàng ấy xoay người nói: "Không đổi!"

"Ha ha ha...", Tần Ninh kéo giai nhân qua một cách ngang ngược, cười tủm tỉm nói: "Không đổi thì không đổi".

Nửa năm trôi qua, Khương Thái Vi trông trẻ trung hơn lúc trước rất nhiều.

Bây giờ nàng ấy chỉ còn khoảng ba mươi tuổi nhưng vẫn vương nét lắng đọng của thời gian khiến dạo này Tần Ninh say đắm nàng ấy vô cùng.

Tần Ninh dần dần cảm nhận được niềm hạnh phúc của phụ thân mình.

Đây là điều mà trước kia hắn không thể cảm nhận được.

"Ta đói...", Khương Thái Vi cau mày nói.

"Vậy ta sẽ cho nàng ăn trước!"

"Ừm!"

Khương Thái Vi gật đầu, thấy Tần Ninh nhích lại gần thì cau mày hỏi: "Chàng định làm gì thế?"

"Cho nàng ăn chứ gì!"

"...", sau một phen cá nước giao hòa.

Bên dòng suối, Tần Ninh bắc vỉ nướng lên, trên đó có hai con cá vảy xanh béo khỏe tỏa hương thơm phức.

Khương Thái Vi cũng đã rửa mặt chải đầu và mặc áo xong, đang ngồi cạnh Tần Ninh kiên nhẫn chờ đợi.

"đ* h** s*c, b**n th**!"

Thấy Tần Ninh nhìn mình, Khương Thái Vi mắng.

"Nàng không thích à?"

Tần Ninh cười nói.

Nhẹ nhàng khoác cánh tay ngọc ngà lên cánh tay Tần Ninh, Khương Thái Vi tựa đầu vào bờ vai của Tần Ninh, hạnh phúc nói: "Thích".

Tần Ninh trêu ghẹo: "Hôm nay ta và nàng đâu chỉ cách nhau rất gần, thậm chí còn không có khoảng cách nữa cơ!"

"Không có khoảng cách?"

"À thì… Cá chín rồi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9045: "Núi Tam Xoa".


Hai người tưởng như đang đi du lịch vậy. Trong nửa năm ở tại cấm địa Mai Kim Cốc này, hễ tìm được một số hang động đặc biệt là hai người sẽ dừng chân.

Trong lúc đó, Tần Ninh còn khắc không ít tiên quyết và tiên thuật khắp sơn cốc chứa đầy dấu vết của hai người như đang đùa giỡn, nói cho văn vẻ thì đây là nơi hai người từng cá nước thân mật với nhau, sau này hậu nhân phát hiện sẽ xem chúng như thánh địa.

Cứ thế, hai người tiếp tục cuộc hành trình, lại nửa năm trôi qua.

Hôm nay, đằng trước hai bóng người là dãy núi vô tận, trải dài không thấy cuối.

Tiếng gió thổi vù vù vang lên.

Cửu Anh hóa thành kích cỡ một thước rồi đáp xuống.

"Gia, phía trước chính là ngọn núi mà ngài nói đã nói đấy!"

Cửu Anh cười vui vẻ, báo cáo.

Trong suốt một năm qua, Cửu Anh ở đây cũng chao lượn trong vui sướng, mỗi ngày đều trôi qua trong vui vẻ.

Chỉ có điều là nó không dám bay trên trời trong hình hài to lớn.

Lần đầu tiên hóa thành mấy trăm trượng bay trên trời, suýt chút nữa nó đã bị một con tiên thú nuốt chửng.

Lần đó, nếu không nhờ có Khương Thái Vi ra tay thì hung thú Cửu Anh đã trở thành bữa ăn cho những tiên thú khác rồi.

Từ đó về sau, có chết Cửu Anh cũng không hóa thành mấy trăm trượng, chỉ biến hóa thành khoảng một thước, chín cái đầu nhỏ suốt ngày nhìn trái nhìn phải vì sợ sẽ lại bị tiên thú không biết tên nào đó ở nơi này nuốt chửng! "Xem ra đã đến rồi!"

Khương Thái Vi cũng nói: "Nói như vậy nghĩa là chúng ta cũng sắp đến Đại Nhật tiên châu rồi".

"Trông nàng có vẻ vui nhỉ?"

Tần Ninh không khỏi nhéo chiếc mũi nhỏ của nàng ấy, cười nói: "Nàng không thích quãng thời gian tận hưởng tháng ngày êm đẹp chỉ có hai ta thôi sao?"

Khương Thái Vi chỉ liếc xéo Tần Ninh một cái.

Quả thật nàng ấy rất vui, mỗi ngày đều cảm nhận được niềm hạnh phúc của phụ nữ.

Nhưng mà… Tần Ninh cứ như con trâu cày mãi không biết mệt mỏi là gì vậy, còn nàng ấy thì sắp thành ruộng điền nát rồi.

Ước chừng một chung trà sau, hai người đi tới ba ngọn núi cao, nguy nga và hùng vĩ.

Ba ngọn núi này cách nhau chưa đến trăm trượng, nhưng mỗi ngọn núi đều cao đến nỗi chạm mây, che khuất cả bầu trời.

Hơn nữa, ba ngọn núi này đều trơ trụi, không có bất kỳ cây cối nào.

Thậm chí mười mấy dặm xung quanh đây cũng không thấy bất kỳ một sinh vật sống nào.

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: "Núi Tam Xoa".

Cửu Anh hí hửng hỏi: "Gia, đây là đâu thế?"

Bây giờ Cửu Anh đã hoàn toàn khuất phục Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 9046: Đôi mắt Cửu Anh rực sáng.


Cho dù không chịu sự khống chế của Sinh Tử Ám Ấn nữa, Cửu Anh cũng sẽ không bỏ chạy.

Tần Ninh cũng định cởi bỏ phong ấn này cho nó.

Nhưng Cửu Anh không muốn.

Có phong ấn này, chỉ cần tu vi của Tần Ninh tăng lên, tu vi của nó cũng sẽ tự động tăng lên theo, hơn nữa thỉnh thoảng còn giúp huyết mạch của nó được lột xác.

Chuyện tốt thế này biết đi đâu đi tìm?

Mỗi ngày chỉ cần nằm chơi thôi, cảnh giới đã tự động tăng vù vù rồi.

Cửu Anh cảm thấy mình đã tu luyện chín đời mới may mắn gặp được Tần Ninh.

Cùng lắm là thỉnh thoảng làm chân chạy vặt một lúc, bỏ ít công sức làm việc cho hắn thôi, hễ gặp nguy hiểm thì gia sẽ bảo vệ nó, cho dù làm tọa kỵ của gia thì cũng không lỗ chút nào.

Hơn nữa, người ngoài đều chê da nó quá cứng, ngồi không êm, nhưng mà gia không chê nó.

Chẳng có điều gì trên thế gian này tuyệt vời hơn thế.

Có một điều may mắn là Tần Ninh không bao giờ khắt khe với nó, thỉnh thoảng lại quên béng sự tồn tại của nó.

Giống như trong cuộc tấn công Tử Phủ trước đó vậy.

Nó thực hiện những cú tấn công tuyệt đẹp.

Bày ra đủ thứ tư thế nhào về một phía, chỉ cần đủ ngầu là được, không làm gia mất mặt là được.

Còn chuyện đánh nhau thì… đã có đồ đệ của gia lo.

Đồ đệ không được thì có phu nhân.

Phu nhân không được thì có người quen.

Người quen không được nữa thì gia tự lên! Cửu Anh chỉ cảm thấy, trên đời không còn chuyện gì sung sướng hơn chuyện này.

Nếu như cả đời có thể làm một con hung thú sống an nhàn, chỉ để trưng bày làm cảnh thì ai mà chịu tu luyện khổ cực, trở thành một tay sát thần cười há há rùng rợn hù người ta chứ?

Ai chứ nó không muốn! Tần Ninh nhìn về phía núi Tam Xoa ở đằng trước, nói: "Năm xưa ta phát hiện ở đây có di tích của một vị Kim Tiên, lúc ấy bên trong có thứ thì thích, có thứ thì không thích, nhưng không quan trọng mấy nên ta không đem theo".

"Bây giờ ta đã tới cảnh giới Địa Tiên, có một số thứ trong đó vẫn hữu dụng với ta, nên chúng ta vào khám phá thôi!"

Đôi mắt Cửu Anh rực sáng.

Lại chơi trò truy tìm kho báu rồi! "Cửu Anh, ngươi đi xung quanh nhìn xem, có phải trên các ngọn núi cao trăm trượng của núi Tam Xoa còn có chín cây khô không".

Chẳng mấy chốc Cửu Anh đã bay về, báo cáo: "Có chín cây khô cao ba trượng, thân cây mục nát đến mức như sắp đổ nhưng lại vẫn đứng yên được, thần kỳ lắm…" "Tốt!"

Tần Ninh tiến lên, thở ra một hơi rồi cười nói: "Xem ra vẫn còn nguyên trạng, ta sẽ mở nơi này ra".

Song, khi Tần Ninh vừa bước tới.
 
Phong Thần Châu
Chương 9047: "Bọn ta tới trước mà!"


Từng tiếng kêu xé gió đột nhiên truyền đến từ đằng trước.

Một loạt bóng người chạy như bay tới, có khoảng chừng một trăm tia sáng đỏ rực, mỗi một tia sáng đều toát lên khí thế vô cùng hùng hậu.

Hơn trăm bóng người đặt chân xuống núi Tam Xoa, đồng loạt vững vàng dừng lại.

Ngẩng đầu nhìn sẽ thấy những người này chia làm hai phe.

Một phe trong đó mỗi người ăn mặc không giống nhau, nhưng vị trí trước ngực áo mỗi người đều có ký hiệu hình ngọn lửa.

Còn trang phục bên kia thì mang một điêu ấn Thần Long uốn lượn.

Thấy cảnh tượng này, Khương Thái Vi chậm rãi nói: "Thiên Hỏa Tông, Trảm Long Tông".

"Nàng biết bọn họ sao?"

Khương Thái Vi lập tức cười nói: "Năm đó Thiên Hỏa Tông và Trảm Long Tông chỉ là những thế lực hạng xoàng trong Đại Nhật tiên châu, trong tông môn không có lấy một Thiên Tiên".

"Nhưng hai đám người này mặc trang phục võ giả của Thiên Hỏa Tông và Trảm Long Tông, hai người cầm đầu đều là cảnh giới Thiên Tiên tam phẩm”.

"Đã ba bốn vạn năm trôi qua, rất nhiều thế lực đã thay đổi”.

Tần Ninh gật đầu.

Mà giờ phút này, đám Tiên Nhân trên bầu trời cũng đã phát hiện ra hai người Tần Ninh và Khương Thái Vi.

Nhiều đàn ông trẻ tuổi vừa thấy Khương Thái Vi đã nhìn nàng ấy đắm đuối, không thể nào rời mắt nổi.

Thật xinh đẹp.

Nữ tử tu tiên rất thích giữ dung mạo của mình trẻ đẹp, bất tri bất giác cố gắng thay đổi nhan sắc của mình bằng mọi giá.

Vì vậy mà cảnh giới càng cao, thực lực càng mạnh, dung nhan của nhiều cô gái cũng càng xinh đẹp hơn.

Nhưng có một số người xinh ra đã mang sắc đẹp tuyệt trần, đây là nét đẹp mà những người đẹp bằng cải tạo không bằng được.

Bản thân Khương Thái Vi vốn là một người phụ nữ tuyệt sắc, hôm nay được Tần Ninh “cày cấy”, lại có thêm sự quyến rũ, trưởng thành ở độ tuổi ba mươi nên dù là ai cũng không cầm lòng được trước sắc đẹp của nàng ấy.

"Hai vị là người phương nào?"

Một thanh niên trong số các Tiên Nhân của Thiên Hỏa Tông bước ra, hỏi.

Tần Ninh cười nói: "Hai phu phụ ta tới từ Tử Vân Tiên châu, đang trên đường tới Đại Nhật tiên châu, tình cờ đi ngang qua nơi này".

Tu tiên giả tới từ Tử Vân Tiên châu ư?

Người trung niên cầm đầu Thiên Hỏa Tông có thân hình cao lớn, hai bên tóc mai bạc trắng, sáng láng tinh thần nói ngay: "Thiên Hỏa Tông và Trảm Long Tông bọn ta đang cùng nhau tìm kiếm vài điều kỳ diệu, hai phu phụ các ngươi đi đi".

Tần Ninh cười nói: "Bọn ta tới trước mà!"

Hắn vừa thốt câu này lên, người đàn ông tóc mai bạc phơ cau mày nói: "Các ngươi biết đây là nơi nào không?"

5999694-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9048: Đây chắc chắn không phải người bình thường.


"Bớt ở đây nói linh tinh đi!"

Người đàn ông tóc mai bạc phơ cảnh cáo lần nữa: "Tại hạ Ngụy Hằng, trưởng lão Thiên Hỏa Tông, vị này là Xương Khả Thiên, trưởng lão của Trảm Long Tông, nơi này bọn ta phát hiện trước, còn dẫn đệ tử tới đây để thăm dò".

"Hai vợ chồng ngươi tới từ Tử Vân Tiên châu, làm sao biết sự thần bí ở đây được!"

Tần Ninh lại cười nói: "Ta biết rõ là đằng khác… Không thì như vậy đi, ta sẽ mở nơi này ra. Nhưng dù gì đây cũng là di tích do một vị Kim Tiên để lại, các ngươi không nên phá hư kiến trúc trong đó".

"Ta chỉ cần ba thứ trong đó, những trân bảo còn lại các ngươi cứ lấy".

Tần Ninh cũng cảm thấy di tích của Kim Tiên nọ bị chôn dưới đất, không thể thấy mặt trời quanh năm suốt tháng cũng lãng phí, thôi thì cho đám người này vậy.

"Người trẻ tuổi, còn nhỏ mà ăn nói huênh hoang quá nhỉ".

Trưởng lão Xương Khả Thiên kia nhếch mép: "Ngươi mà mở nơi này được à?"

"Được chứ sao không…”, Tần Ninh cười tủm tỉm nói: "Ta sẽ mở nó, các ngươi cũng không cần làm gì đâu, đừng quấy rầy giấc ngủ của vị Kim Tiên đã yên giấc ngàn thu đó là được, ta chỉ lấy ba món chí bảo, tất cả những thứ còn lại sẽ thuộc về các ngươi".

Nghe vậy, hai người Xương Khả Thiên và Ngụy Hằng nhìn nhau, đều thấy vẻ ngạc nhiên trong mắt đối phương.

Rốt cuộc người trẻ tuổi này đang lừa họ hay có bản lĩnh đó thật đây?

Không lâu sau, hai người đã hạ quyết tâm.

"Được!"

Ngụy Hằng mở miệng nói: "Ngươi mở di tích này đi, cho ngươi chọn ba món chí bảo, những thứ khác thuộc về bọn ta!"

Tần Ninh gật đầu.

Hắn đưa Khương Thái Vi đi tới ngọn núi đằng trước.

Ba ngọn núi cao vạn trượng, trụi lủi, không có một ngọn cỏ nào.

Hai tay Tần Ninh không ngừng kết ấn, dần dần một vầng sáng bay lên.

Cuối cùng, nó hóa thành chín đạo ấn ký bay vút lên không trung.

Thấy cảnh tượng này, đệ tử hai tông môn đều biến sắc.

Dường như người trẻ tuổi này có bản lĩnh thật chứ không giống như đang nói bậy.

"Cảnh giới Địa Tiên...", Ngụy Hằng kia thở dài: "Tuổi còn trẻ mà đã là cảnh giới Địa Tiên, người này tới từ Tử Vân Tiên châu à?

Từ khi nào Tử Vân Tiên châu sinh ra nhân vật yêu nghiệt như thế!"

Sở dĩ Ngụy Hằng không hành động thiếu suy nghĩ là vì thấy cặp đôi này không hề sợ hãi khi thấy hai người, từ đầu đến cuối luôn tỏ ra cực kỳ bình thản.

Người bình thường không uyên bác được như thế.

Chín đạo ấn ký bay vút lên trăm trượng, ngay sau đó, ba ngọn núi phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều nhìn thấy bộ phận tính từ độ cao trăm trượng trở lên của ba ngọn núi cao tách ra, bay lên trời.
 
Phong Thần Châu
Chương 9049: Nghĩ gì đó?


Chừa ra chỗ trống ở giữa cao mấy trăm trượng.

Dường như ngọn núi ấy bị một sức mạnh vô hình nào đó mạnh mẽ tách ra.

Chuyện này quá khó tin.

Ngụy Hằng và Xương Khả Thiên nhìn nhau, ai nấy cũng cực kỳ ngạc nhiên.

Người thanh niên này thật sự không nói điêu! Ầm ầm… Mà lúc này, tiếng nổ vẫn chưa dứt.

Từng tia sáng thình lình ngưng tụ ở nơi trống rỗng trên lưng núi…

Một vầng sáng mờ ảo hiện ra rồi hợp lại như hóa thành một chùm sáng rực rỡ nhất tỏa sáng giữa đất trời.

Chùm sáng hội lại, đan xen giữa ba ngọn núi cao vời vợi.

Ngay sau đó, từng tia sáng chiếu thẳng xuống mặt đất.

Ngay khi những tia sáng ấy chiếu xuống đất, tiên hoa tưởng chừng như vô tận bay vút lên cao, sinh ra những luồng tiên khí khiến người vô cùng sợ hãi, mấy chốc đã vẽ ra một thánh địa của người nhà tiên giữa ba ngọn núi.

Và rồi, phía trên mặt đất bỗng phát ra những tiếng nổ vang, chỉ thấy những bậc thang bằng ngọc thạch từ từ hiện lên, tạo thành đường nối thẳng lên trời.

"Thang tiên...", người của hai tông môn Thiên Hỏa Tông và Trảm Long Tông thấy thế đều vô cùng kinh ngạc.

Vậy mà có thang tiên xuất hiện, nó sẽ thông tới đâu đây?

Dẫn tới tiên cung trong di tích sao?

Trưởng lão Ngụy Hằng và trưởng lão Xương Khả Thiên cực kỳ kích động.

Nơi đây vốn được đệ tử trong tông môn phát hiện thấy rất quái lạ, bọn họ đã điều tra nhiều lần, xác định nơi đây không tầm thường, nên bây giờ mới dẫn theo đệ tử trong tông môn tới đây để tìm kết quả.

Bọn họ vốn không có manh mối gì.

Không ngờ rằng lại gặp một cặp vợ chồng ở đây.

Mà người thanh niên nọ lại trông rất hiểu biết.

Thế mà lại mở ra chỗ ấy.

Điều này thật khó tin.

Thang trời đã hiện, Tần Ninh mỉm cười nhìn về phía Khương Thái Vi, Khương Thái Vi khoan thai đi đến. Tần Ninh vươn tay ra nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Khương Thái Vi, cùng nhau bước lên thang trời rồi đi.

Nhiều người dõi theo mà lòng vô cùng ngưỡng mộ.

Cô gái xinh đẹp mỹ miều kia như bước ra từ trong tranh, người khác nhìn mà thự thấy mình xấu xí, còn ngắm nhìn từ xa lại không dám khinh nhờn.

Người thanh niên kia thật có phúc! T··hật đáng ngưỡng mộ! Ngụy Hằng đánh đầu một vị đệ tử, quát: "Nhìn gì đó?

Một đệ tử vội rụt cổ lại

“Tất cả đều cẩn thận chút đi”.

Ngụy Hằng quát.
 
Phong Thần Châu
Chương 9050: “Trưởng lão Ngụy Hằng”.


Bên kia, Xương Khả Thiên cũng dẫn đệ tử của Trảm Long Tông đi theo.

Hai vị trưởng lão Thiên Tiên tam phẩm hơn theo hơn mười vị cường giả Địa Tiên và hơn mười vị đệ tử Linh Tiên bước lên bậc thang.

Xương Khả Thiên đẩy Ngụy Hằng, thấp giọng nói: “Tên nhãi này nói thật hay giả đấy?”

“Hắn chỉ cần ba thứ còn lại đều cho chúng ta sao?”

“Tên nhãi này lớn giọng vậy sao?”

Từ xưa đến nay, có ai không thèm khát bảo vật trong di chỉ đâu?

Vậy mà tên nhóc này nói chỉ cần ba thứ thôi! Ngụy Hằng đăm chiêu nhìn hai người phía trước, rồi nói: “Ta thấy người này không tầm thường, bảo đến từ Tử Vân tiên châu chắc là giả, không biết là đến từ tông môn thế gia cổ xưa hay thậm chí là đệ tử của đại nhân nào nữa”.

“Tuổi còn trẻ mà đã tới cảnh giới Địa Tiên, ở Đại Nhật tiên châu chúng ta đều rất hiếm gặp”.

“Cũng chỉ có vị tộc trưởng Khương Thiên Thần...”, nghe vậy, Xương Khả Thiên cười nhạo nói: “Khương Thiên Thần... hiện tại đang bị Vô Cấu Tiên Tông tại Vô Cấu tiên châu chèn ép gây khó dễ...”, nghe vậy, Ngụy Hằng nhỏ giọng cười nói: “Ngươi chớ coi thường người ta, khi xưa, thời Khương tộc chưa bị chia tách, trong mười hai tộc lão có ai không phải Kim Tiên đâu chư?”

“Cho dù thiếu mười người, tộc trưởng Khương Vân Tùng bị sát hại nhưng bây giờ vẫn là một trong tam đại bá chủ của Đại Nhật tiên châu chúng ta, không ai có thể đụng vào, tên Khương Thiên Thần này không đơn giản đâu...”, “Ta biết...”, lúc này, Tần Ninh và Khương Thái Vi đi đằng trước, Ngụy Hằng và Xương Khả Thiên dẫn theo để tử hai tông môn đi theo sau.

Thang trời vẫn tiếp tục kéo dài, dường như không có điểm cuối.

Hơn nữa, từ khi bước lên thang trời, ba ngọn núi kia đã biến mất từ bao giờ.

Khoảng chừng một canh giờ.

Tần Ninh và Khương Thái Vi dừng bước.

Đằng trước, phía cuối thang trời có một tiên cung đang sừng sững ở đó, trông tựa như một viên ngọc ẩn mình trên chín tầng mây, huy hoàng rực rỡ, tỏa ra khí tức khiến người khác không nhịn được mà cúi đầu bái lạy.

“Trưởng lão Ngụy Hằng”.

“Trưởng lão Xương Khả Thiên!”

Tần Ninh nhìn về phía hai người họ, cười nói: “Tiên cung này chính là do Kim Tiên tọa hóa lưu lại, trong ấy có khá nhiều cấm chế, hy vọng hai vị có thể dặn dò đệ tử dưới trướng, nếu không có thương vong thì ta sẽ không chịu trách nhiệm đâu”.

Ngụy Hằng chắp tay nói: “Tất nhiên rồi...”, Tần Ninh nói xong, bước qua bậc thang, rồi đi vào tiên cung.

Tiên cung khổng lồ, chiều rộng ba trăm trượng, cao cũng đến trăm trượng.

Hơn nữa, trên mặt đá có hơn trăm thi thể nằm ngổn ngang.

Ngụy Hằng và Xương Khả Thiên thấy vậy đều ngẩn ngơ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9051: Vậy mạnh hơn ở điểm nào?


Những xác chết ấy, có cái đã mục nát gần hết, nhưng lại có cái lại nguyên vẹn không hư hại gì.

Điều quan trọng nhất chính là... dựa vào sắc độ của thi thể có thể thấy được, trong số ấy không thiếu cường giả Thiên Tiên, thậm chí thực lực có khi còn mạnh hơn hai người họ nhiều.

“Chỗ này có một đại trận diệt tiên, mọi người cứ đi theo ta là được”.

Tần Ninh nói xong, bèn nắm lấy bàn tay nõn nà của Khương Thái Vi rồi đi tới chỗ võ đài.

Hai người họ vừa mới đi vào.

Trong võ đài, một luồng sát khí khủng khiếp bỗng ập tới.

Mọi người nhìn thấy từng luồng tiên khí ở bốn phía bay lên trời, ngay sau đó, chúng hóa thành những pho tượng Tu La hung ác, có cái cầm kiếm, có cầm thương, có cầm cung, tất cả đều như hổ rình mồi, nhìn vợ chồng Tần Ninh và Khương Thái Vi chằm chằm.

Thế nhưng, chúng vẫn chưa làm gì! Tần Ninh bước ra, sau lưng, hai người Ngụy Hằng và Xương Khả Thiên cũng dẫn các đệ tử theo sát đằng sau.

Mãi một lúc lâu sau, đoàn người dài đằng đẵng đi tới đi lui quẹo trái quẹo phải vòng vòng uốn lượn bước đi trong võ trường.

Thỉnh thoảng Tần Ninh lại ngưng tụ tiên văn, ngăn chặn công kích từ đại trận.

Cứ như vậy, khoảng chừng nửa canh giờ, mọi người mới bình yên đi qua võ trường.

Bọn họ quay đầu nhìn lại đống hài cốt xếp đầy đất kia mà thầm thở ra.

Tên Tần Ninh cũng khá lắm! “Hy vọng đệ tử của hai người chớ tranh đoạt bảo vật trong tiên cung, nếu lỡ tay đụng chạm một vài cấm chế trong đó thì chính ta cũng không bảo vệ các ngươi được...”, Tần Ninh vừa dứt lời, bèn đi đến trước của tiên điện, rồi ngưng tụ từng phù văn in trên cửa chính.

Cánh cửa kia phát ra âm thanh oong oong, ngập tràn ánh sáng chiếu trên người Tần Ninh biến hắn thành một người vàng rực rỡ chói lói.

Nhưng không có nguy hiểm gì xảy ra.

Cánh cửa nặng nề mở ra.

Một luồng khí tức thuần khiến thần thánh đập vào mặt bọn họ.

Mọi người đều tiến vào trong tiên điện, thấy ở bốn phía của đại sảnh đều có bức tượng.

Trên tay mỗi bức tượng đá đều cầm một tiên khí.

Đó đều chính là tiên khí mà không phải thứ được khắc ra! Ở đây có khoảng trăm món như vậy! “Trưởng lão”.

Một vị đệ tử trong Thiên Hỏa Tông kích động thốt lên: “Đều là tiên khí tứ phẩm ngũ phẩm cả!”

Tứ phẩm thích hợp cho Địa Tiên sử dụng.

Ngũ phẩm lại thích hợp cho Thiên Tiên sử dụng.

Ở Đại Nhật tiên châu, tiên khí ngũ phẩm cực kỳ hiếm.

Còn về phần pháp khí Kim Tiên lục phẩm lại hiếm như lông phượng sừng lần.

Tổng chiến lực của Đại Nhật tiên châu mạnh hơn Tử Vân tiên châu một chút.

Vậy mạnh hơn ở điểm nào?

5999698-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9052: Nhiều lắm là húp được miếng canh.


Tuy Đại Nhật tiên châu mạnh hơn Tử Vân tiên châu một chút, nhưng vẫn không mạnh hơn là bao.

Đơn giản là tuy Kim Tiên nhiều hơn, nhưng cường giả Thiên Tiên cũng nhiều hơn.

Nếu tính như vậy thì tiên khí ngũ phẩm ở Đại Nhật tiên châu cũng đủ khiến những tông môn hạng hai như Thiên Hỏa Tông và Trảm Long Tông cuồng loạn.

“Đứng hết đó!”

Lúc này, trưởng lão Ngụy Hằng quát lên: “Nghe lệnh Tần công tử”.

Nghe vậy, Tần Ninh không khỏi cười nói: “Các ngươi thích thì lấy đi!”

Hắn vừa nói xong, Ngụy Hằng và Xương Khả Thiên nhìn nhau.

“Mỗi bên một nửa được chứ?”

“Được”.

Hai người họ đưa ra quyết định rồi sai bảo đệ tử bắt đầu thu gom.

Những thứ đó đều phải nộp lên cho tông môn.

Và tất nhiên là tông môn sẽ chiếu cố bọn họ, ban thưởng phong phú cho bọn họ, thậm chí sẽ lựa chọn một vài người thích hợp trong đó để sử dụng tiên khí.

Hơn trăm món tiên khí đã được hai tông môn chia đều.

Ngụy Hằng và Xương Khả Thiên chỉ cảm thấy bản thân như đang nằm mơ vậy.

Thật sự quá giống nằm mơ! Bọn họ chưa từng trải qua chuyến thám hiểm nào như vậy cả.

Xưa kia, trong Đại Nhật tiên châu có bảo vật của tiên nhân nào đó xuất hiện, thế lực khắp nơi tranh giành có thể ví von như đầu rơi máu chảy.

Nếu đó là vật của Kim Tiên thì tam đại bá chủ như Chu tộc, Khương tộc và Trùng Hư tiên tông đều sẽ tham gia, đến lúc đó sẽ không đến lượt những tông môn hạng hai như bọn họ.

Nhiều lắm là húp được miếng canh.

Thế nhưng, lần này, bọn họ không ngờ tới nơi đây do Kim Tiên để lại, càng không nghĩ tới được Tần Ninh dẫn đường, đi vào bình yên như vậy và cứ thế nhận được bảo vật! Bọn họ đi qua hơn trăm pho tượng lấy được tiên khí, thế là cả đoàn người đi theo sau Tần Ninh không chút hoang mang.

Bọn họ đi sâu vào trong đại sảnh thêm chút nữa.

Ngoài ngọc giản có cấm chế tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt phong ấn nội dung trong ngọc giản,

“Đây là...”, Ngụy Hằng căng thẳng, không khỏi kinh ngạc xen lẫn vui sướng nói: “Đó là ngọc giản chứa tiên quyết do Kim Tiên để lại!”
 
Phong Thần Châu
Chương 9053: “Cách này rất hay, được lắm!”


Xương Khả Thiên cũng vội vàng tiến lên, xoa tay, nước miếng sắp chảy xuống, mừng như điên nói: “Tiên quyết đó...”, nếu một tông môn muốn hưng thịnh đời đời tiếp tục truyền thừa thì phải dựa vào gì?

Đầu tiên là cường giả đỉnh cấp! Tiếp theo là những người như tiên đan sư, tiên khí sư, tiên trận sự, còn phải có thuật pháp, hơn nữa thuật pháp phải mạnh mẽ! Võ giả gia nhập tông môn, tông môn sẽ che chở họ, hướng dẫn họ tu luyện, còn các đệ tử sẽ trung thành bảo vệ tông môn.

Đây chính là hỗ trợ lẫn nhau.

Những tiên quyết ấy đều do một vị Kim Tiên lưu lại, chắc chắn là vật vô giá! Dù vậy, tuy hai vị cường giả Thiên Tiên rất đỗi hưng phấn, nhưng đều đưa mắt nhìn về phía Tần Ninh, rồi vội vàng lùi lại.

Trưởng lão Ngụy Hằng chắp tay nói: “Công tử Tần Ninh nói chỉ cần ba món đồ, nếu ở đây có món gì công tử Tần Ninh cần thì mời công tử Tần Ninh chọn trước ạ!”

Tần Ninh liếc mắt nhìn Ngụy Hằng, cảm thấy khá hài lòng.

Tốt bụng không nhất thiết sẽ báo đáp tốt.

Nếu thay thành một vài người khác, bọn họ thấy Tần Ninh quen thuộc nơi này như vậy còn không mấy quan tâm tới những bảo vật đó, thì sẽ nảy sinh những suy nghĩ khác.

Có thế họ lập mưu g**t ch*t hắn, chiếm đoạt phu nhân Khương Thái Vi yểu điệu xinh đẹp của hắn.

Nhưng hai vị trưởng lão này vẫn như vậy.

“Ở đây không có thứ ta cần, những phong ấn ấy cũng không quá khó, hai vị làm được thôi”.

Tần Ninh mở miệng nói: “Hai vị dẫn người lấy tiên quyết ở đây đi, ta dẫn phu nhân vào trong xem thử, rồi đợi các ngươi đuổi theo”.

“Vâng vâng vâng...”, Ngụy Hằng và Xương Khả Thiên dõi theo bóng lưng Tần Ninh, lòng chợt nhấc lên từng đợt sóng to gió lớn.

“Nhiều tiên quyết như vậy mà hắn còn chướng mắt nữa, người nọ ắt không phải người thường!”

“Đúng vậy, hắn chướng mắt chúng, nhưng chúng ta quan tâm nha!”

Xương Khả Thiên cười nói: “Ngụy huynh, lần này ngươi và ta chắc chắn đã lập công lớn rồi, sau khi mang những tiên quyết ấy về, thân phận địa vị của hai chúng ta sẽ nâng cao gấp mấy lần”.

“Ta với ngươi chia đống tiên quyết này mỗi người một nửa để đưa về tông môn, rồi trao đổi qua lại, thấy thế nào?”

Ngụy Hằng và Xương Khả Thiên tranh thủ phá giải tiên cấm, lấy tiên quyết ra cẩn thận cất giữ.

Ở đây thậm chí còn có tiên quyết ngũ phẩm nữa! Là ngũ phẩm tiên quyết đây! Bọn họ đều muốn chiếm lấy chúng! Bên kia, Tần Ninh dẫn theo Khương Thái Vi tiếp tục đi sâu vào trong đại sảnh.
 
Phong Thần Châu
Chương 9054: Có ai không mơ tới chuyện đổi đời đâu chứ?


Tới cuối, đi sâu vào trong, phía trước có một tấm thạch bích chắn ngang lối đi.

Trên đó có khắc những chữ viết vừa tinh tế vừa rắn chắc.

“Huyền Long Kim Tiên!”

Khương Thái Vi nhìn vào bốn chữ to ở đầu tấm thạch bích.

Ánh sáng chói lọi.

Nơi đây là do vị Huyền Long Kim Tiên kia lưu lại.

Còn những dòng chữ này là Huyền Long Kim Tiên ghi lại những gì khi mình còn sống.

Có rất nhiều cường giả bất cẩn rồi chết ở nơi ất ơ nào đó.

Thịt nát xương tan, tất cả mọi thứ trên người bị nhật nguyệt núi sông vùi lấp, biết bao nhiêu năm sau, sẽ có võ giả may mắn nào đó gặp những thi thể ấy, có được tiên quyết tiên đan gì đó rồi nghịch thiên thay đổi vận mệnh.

Có một vài cường giả tiên đoán được tai nạn của mình sắp tới, nhưng lại không có người kế thừa, bèn tìm kiếm một vài cấm địa hung hiểm nào đó, định bụng liều một lần.

Một khi thất bại, bọn họ sẽ tự làm mộ của mình ở đó luôn, lấy hết tất cả mọi thứ mình tích lũy cả đời cất giữ ở đó, để lại nó người có duyên.

Đây cũng là khởi nguồn của những di tích quy mô khủng khiếp trên khắp những cấm địa ở núi sông vô tận này.

Tương tự, cách đây thật lâu, thậm chí có một vài tông môn đã trải qua đại nạn diệt môn, và ngày nào đó, khi di tích của những tông môn ấy được thấy ánh mắt trời cũng sẽ khiến thiên hạ náo loạn.

Ở Thương Mang Vân Giới, trải qua thời gian luân chuyển, có một vài cấm địa hung hiểm từ thời thượng cổ còn chưa được được khai phá.

Vậy nên, từ xưa đến này, mỗi một vị võ giả đều vô cùng nhiệt tình đối với việc khám phá những cấm địa, những di tích từ xa xưa.

Đây là cơ hội để thay đổi cuộc đời! Ngoại trừ những yêu nghiệt tuyệt đỉnh được hỗ trợ linh đan diệu dược, pháp quyết này nọ rồi một bước lên trời, thì phần lớn người đều chỉ có thể đi lên từng bước một.

Có ai không mơ tới chuyện đổi đời đâu chứ?

Tần Ninh nhìn tấm thạch bích, chậm rãi nói: “Dẫu có là Kim Tiên thì cũng sẽ có một ngày về với hư vô, thế giới này không có gì gọi là vĩnh hằng bất diệt cả!”

Khương Thái Vi nói: “Phụ thân chàng không phải là vĩnh hằng bất diệt sao?”

5999701-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9055: “Còn nghĩa phụ của chàng thì sao?”


Vô cùng và vô tận! Mãi đến sau khi phụ thân rời khỏi, hắn mới thật sự nhận ra, thế giới này.... còn rộng hơn còn lớn hơn Thương Mang Vân Giới mà phụ thân sáng tạo nên.

Càn khôn xoay chuyển, vô cùng và vô tận.

Hiện tại, phụ thân hắn đã tới vũ trụ càn khôn bao la hơn.

Rồi sẽ có một ngày, hắn cũng sẽ bước ra ngoài, tận mắt chứng kiến vũ trụ Càn Khôn rộng lớn mênh mông thực thụ kia! Hắn sẽ xưng đế xưng tôn không chỉ ở đại thế giới Thương Mang này! Mà sẽ ở vũ trụ tinh tú kia! Khương Thái Vi không khỏi nói: “Vậy phụ thân chàng khi ấy mạnh đến nhường nào?”

Bất kỳ ai cũng đều có lòng hiếu kỳ về cường giả, và Khương Thái Vi cũng thế.

Tần Ninh cười nói: “Cha ta... à... ở Thương Mang Vân Giới và hàng vạn hàng nghìn đại lục phía dưới, có thể nói rằng, cha ta là mạnh nhất, quy tắc thế giới, quy luật thời gian đều do cha ta sáng tạo, từng không gian thời gian trong thế giới, sự vận hành của vạn vật đều nằm dưới sự khống chế của cha ta”.

Tần Ninh không khỏi nói: “Chẳng hạn như thế giới Cửu Thiên, Hạ Tam Thiên, Trung Tam Thiên và Thượng Tam Thiên, ở giữa chúng có tồn tại bức tường không gian, nhưng bức tường này với bức tường ở đại lục Vạn Thiên, thế giới Cửu Thiên và Thương Mang Vân Giới lại không giống nhau, ở chúng có liên quan tới sự biến hóa của không gian và thời gian của thế giới, cần liên tục biến hóa mới có thể làm tốt nhiệm vụ của chúng!”

“Ngoại trừ cha ta ra thì không ai có thể đi xuyên qua bức tường không gian ngăn cách các thế giới!”

Khương Thái Vi kinh ngạc hỏi tiếp: “Đến mẫu thân chàng cũng không được sao?”

“Chậc... chắc là được...”, “Sư phụ chàng thì sao?”

“Ừ thì, chắc cũng được...”, “Còn nghĩa phụ của chàng thì sao?”

“Chắc là... tạm được...”, Tần Ninh không khỏi ho khan, nói: “Mấy người nàng hỏi có chút đặc biệt, bọn họ có lẽ sẽ nhìn ra được chỗ sơ hở của cha ta, dù sao không có gì là tuyệt đối cả”.

Khương Thái Vi trêu chọc nói: “Trong các Thần Đế thì chàng xếp thứ mấy?”

Vẻ mặt Tần Ninh đầy kiêu ngạo, hắn khoanh tay, nhưng chợt nghĩ đến gì đó, khí thế của hắn trở nên yếu hơn, nói: “Chắc là trước năm... nhỉ!”

“Hả?”

“Ngoại trừ cha ta, cũng chỉ có mấy vị mẫu thân, sư phụ, nghĩa phụ của ta... nhưng vài vị mẫu thân của ta chuyên về thuật nào đó như tấn công, thuật luyện đan, kiếm thuật, âm thuật, huyết mạch thần bí, đủ các thể loại khác nhau, có người sẽ mạnh hơn ta, như mẫu thân và bát nương chắc chắn là mạnh hơn ta...”, Khương Thái Vi không khỏi nổi lòng hiếu kỳ hỏi: “Còn ông bà nội của chàng thì sao?”

Vừa nghe câu hỏi ấy, sắc mặt Tần Ninh trở nên kỳ lạ, hắn bảo: “Hai người bọn họ đang ung dung dạo chơi đâu đó, ta không biết họ có đang ở Thương Mang Vân Giới không nữa...”, “Không phải chỉ có phụ thân chàng mới có thể ra ngoài sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 9056: “Ta có thể gặp bà ấy sao?”


“Việc này không tuyệt đối đến vậy, bọn họ thuộc về thế hệ đi trước, ta cũng không biết thực lực ẩn tàng của bọn họ ra sao, tựa như ông bà nội của ta... ta cảm thấy bọn họ mạnh đến quá đáng, nhưng mà... thuộc dạng già cả lười quan tâm việc nhà ở mấy gia tộc lánh đời ấy... chỉ cần mấy vị mẫu thân, em trai em gái của ta không có gì nguy hiểm thì bọn họ sẽ không xuất hiện”.

“Cho dù có nguy hiểm thì cũng chưa chắc bọn họ có mặt nữa là...”, “Ơ?”

Khương Thái Vi rất bất ngờ.

Sao nàng lại cảm thấy ông bà của Tần Ninh không thèm quan tâm tới Mục tộc! “Nàng đừng kinh ngạc...”, Tần Ninh không khỏi cười nói: “Mấy lão già Mục tộc nhà ta có hơi kỳ lạ, đôi khi bọn em trai em gái ta sẽ sợ bà nội, còn bà nội cũng lười quan tâm bọn họ...”, “Bà nội của ta... ừ... ừ thì... rất kỳ quái”.

Rất kỳ quái sao?

Khương Thái Vi càng nghe càng thấy thú vị.

Nàng biết xuất thân của Tần Ninh không tầm thường, biết tên của Tần Ninh không phải là Tần Ninh, mà là Mục Ninh.

Nàng càng biết phụ mẫu của Tần Ninh là sự tồn tại khó lường trên thế giới này, biết ông bà nội của hắn cũng là những người rất đỉnh.

Thần Đế! Đó là sự tồn tại tối cao ở thế giới này.

Trước kia, nàng chỉ cảm thấy bất luận ra sức tưởng tượng đến thế nào đi nữa thì hình tượng chúa tể thế giới này vẫn không thể nào hiện lên trong lòng được.

Hiện tại Khương Thái Vi ở chung với Tần Ninh, nàng cảm thấy rằng rồi sẽ có một ngày sẽ được diện kiến người nọ, tuy là thế nhưng lòng vẫn đầy tò mò.

Nói khó nghe là nàng giờ như một đứa ăn xin đang tò mò gia đình hoàng đế như thế nào.

Tần Ninh mỉm cười nói: “Bà nội ta rất kiêu ngạo”.

“Kiêu ngạo sao?”

Ngón tay Khương Thái Vi chạm vào chiếc cằm trắng nõn của mình, cười một tràng nói: “Nếu là ta thì ta cũng kiêu ngạo”.

“Hả?”

“Phu quân của ta là Thần Đế, con trai của ta cũng là Thần Đế, cả con dâu cháu trai cũng thế, bản thân ta cũng là Thần Đế, tất nhiên là ta sẽ kiêu ngạo rồi!”

Khương Thái Vi cảm thấy rất thú vị.

Tần Ninh gãi đầu, nói: “Điều này không đúng lắm, nhà họ Mục chúng ta trước khi là Thần Đế, bà nội ta cũng đã rất kiêu ngạo rồi”.

Đôi mắt Khương Thái Vi rực sáng.

“Tất nhiên!”
 
Phong Thần Châu
Chương 9057: Hình dung kiểu gì thế?


Tần Ninh cười nói: “Chỉ có điều không dễ dàng như vậy thôi... từ sau khi cha ta trở thành Vô Thượng Thần Đế, khai sáng Cửu Thiên Vân Minh, trở thành chủ nhân đầu tiên của Thương Mang Vân Giới, ta rất ít khi gặp bọn họ... bọn họ không màng tới thế sự, sống ung dung tự tại, dẫu Thương Mang Vân Giới có tai ương ập đến hay không thì bọn họ vẫn không xuất hiện!”

Khương Thái Vi rất hiếu kỳ hỏi: “Vậy bọn họ không nhớ đến con cháu của mình sao?”

Nghe câu ấy, Tần Ninh cười to nói: “Còn lâu á, hơn nữa bọn em trai em gái của ta đều sợ bà nội từ bé, bà nội không có mặt là bọn nó nghênh ngang lắm”.

“Cha ta là từ phụ, còn mẹ ta là nghiêm mẫu, còn những mẫu thân khác thì... tính cách không giống nhau, nên tính cách của mấy đứa em cũng không giống nhau, có chút... lệch lạc!”

Lệch lạc?

Hình dung kiểu gì thế?

Tần Ninh nói: “Năm ấy, thuở cha ta chưa là Thần Đế, ông đã lưu lạc khắp thế giới thượng cổ, anh chị em chúng ta đều đã trải qua kha khá đau khổ, tiếp xúc với phụ thận thì ít mà xa cách thì nhiều”.

“Lấy ta làm ví dụ đi... ta chịu ảnh hưởng từ sư phụ lớn nhất, từ thuở thơ ấu đến tuổi thiếu niên rồi khi sắp tới thời kỳ trưởng thành, khoảng thời gian ta ở chung với phụ thân không bằng một phần mười thời gian ta ở với sư phụ”.

“Còn những đứa em khác cũng không khác nhau lắm, ở chung với mẫu thân nhiều hơn chút, còn cùng cha ta ở chung lại ít chút”.

“Cũng như vậy, nên mỗi lần phụ thân gặp chúng ta đều luôn chiều theo chúng ta”.

“Nhưng sau này, phụ thân trở thành Thần Đế, thống nhất hàng vạn thế giới thành Cửu Thiên Vân Minh, càng ngày đều rất bận rộn, thời gian tiếp xúc với chúng ta lại càng ít hơn”.

“Rồi sau đó, ta thành Nguyên Hoàng Thần Đế, phụ thân bắt đầu dạy ta cách thống trị Cửu Thiên Vân Minh và chư thiên vạn giới, thế nên thời gian bên phụ thân mới lâu hơn một chút”.

“Nhưng về sau, cha ta mất tích, mẹ ta nói rằng định mệnh lịch kiếp của ta hôm nay có thể bắt đầu rồi...”, Khương Thái Vi kinh ngạc nói: “Chàng là con trai của Vô Thượng Thần Đế rồi sao lại phải lịch kiếp nữa?”

Nghe vậy, Tần Ninh cười khổ nói: “Ta cũng không biết, cha mẹ ta không biết rõ, theo lý mà nói, năm ấy khi cha ta phá vỡ vận mệnh, ta hẳn sẽ không cần làm vậy, nhưng số mệnh ấy vẫn còn gắn với ta... có lẽ, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà cha ta rời đi!”

Khi yêu một ai đó sẽ khao khát biết mọi thứ về người đó.

Khương Thái Vi nghĩ rằng mình đã biết hết mọi thứ về Tần Ninh.

Chẳng bao lâu sau, Khương Thái Vi nhìn về phía Tần Ninh, cười hì hì nói: “Chàng nói xem, cha mẹ chàng sẽ thích ta không?”

Tần Ninh nhẹ nhàng cầm chặt bàn tay ngọc ngà của Khương Thái Vi, cười nói: “Yên tâm đi, họ sẽ thích thôi!”

Trái tim của Khương Thái Vi lập tức đập thình thịch.
 
Phong Thần Châu
Chương 9058: Còn bị chính con trai mình khinh thường nữa?


Con dâu của gia tộc Thần Đế đó! Cẩn thận ngẫm nghĩ thật khiến người ta căng thẳng mà.

“Thật ra Thần Đế cũng là người, mà là người thì đều sẽ có tình cảm, đều giống nhau cả”.

Tần Ninh thuận miệng nói.

“Tất nhiên là không giống rồi!”

Khương Thái Vi phản bác nói: “Từ nhỏ đến lớn, tuy chàng bên cạnh người thân thì ít mà xa cách thì nhiều, nhưng bọn họ đều là người thân của chàng, bọn họ mạnh bao nhiêu, lợi hại đến đâu thì chàng cũng sẽ không thấy khác mấy”.

“Còn đối với ta thì lại không giống nhau”.

“Điều này cũng đúng...”, Tần Ninh lập tức cười nói: “Nếu như lời nàng nói thì sau khi tới nhà họ Mục, nàng phải cẩn thận với hai người phụ nữ”.

“Ai vậy?

Mau nói đi”.

Tần Ninh cười nói: “Tần Mộng Dao và Minh Nguyệt Tâm, đó cũng chính là mẹ và bát nương của ta”.

“Hai người họ hung dữ lắm sao?”

Tần Ninh cười nói: “Cực kỳ hung dữ, đến cha ta còn sợ họ nữa là”.

Tần Ninh bỗng nhiên nói một cách thần bí: “Ta nói cho nàng biết, có lần ta tận mắt nhìn thấy cha ta bị bát nương đuổi ra khỏi phòng!”

“Lúc ấy cha ta còn tìm cửu đệ của biện minh cho mình, à, đó là con trai của bát nương, đứng hàng thứ chín, tên là Mục Viễn Phàm, kết quả là cửu đệ của ta còn không thèm quan tâm tới ông”.

“Hả?”

Khương Thái Vi chỉ cảm thấy rất khó tin.

Không phải Vô Thượng Thần Đế là người mạnh nhất sao?

Sao còn có thể bị chính phu nhân của mình đuổi ra chứ?

Còn bị chính con trai mình khinh thường nữa?

Tần Ninh cười to nói: “Ta có chín người mẹ, tất cả đều là Thần Đế, ai sợ ai chứ?”

“Trong chín người ấy, có cửu nương Bích Thanh Ngọc là dịu dàng nhất, đối xử với chúng ta đều rất tốt, với cha ta cũng thế, tiếp theo là ngũ nương Vương Tâm Nhã và tứ nương Tiêu Doãn Nhi, nhưng người hiền dịu nhất vẫn là cửu nương, tới tận bây giờ ta cũng chưa từng thấy bà ấy nổi giận, và cũng là người nuông chiều cha ta nhất”.

Dường như gia tộc Thần Đế không giống với những gì nàng tưởng tượng cho lắm.

Nàng còn tưởng rằng Vô Thượng Thần Đế là một người nhất ngôn cửu đỉnh, cả đối ngoại lẫn đối nội đều như nhau.
 
Phong Thần Châu
Chương 9059: Giúp chút sức sao?


Nhưng hiện tại xem ra hình như không phải vậy.

Thần linh! Đó là sự tồn tại tối cao trên thế giới này, đứng trên đỉnh cao chót vót, cúi đầu quan sát hàng tỉ vạn sinh linh.

Mà Thần Đế có thể nói là người đứng đầu giới thần linh.

Đó là sự tồn tại vượt qua mọi sự sinh tử của thế gian, vượt qua tất cả mọi thứ.

Thế mà lại có chuyện thú vị như vậy.

“Ta đã nói rồi, không có gì đặc biệt đâu, nhà họ Mục khá vui đấy”.

Tần Ninh cười to nói: “Còn có nghĩa phụ, sư phụ của ta nữa, chuyện hai nhà bọn họ còn vui hơn nữa đó...”, “Vậy sau này chàng hãy từ từ kể ta nghe”.

“Được”.

Lúc này, Tần Ninh nhìn vào tấm bia đá mà Huyền Long Kim Tiên để lại trong đại điện.

Một lát sau, trưởng lão Ngụy Hằng và trưởng lão Xương Khả Thiên dẫn theo đệ tử dưới trướng đi tới.

Thật ra hai người họ đã đến đây từ sớm, nhưng khi ở xa nhìn thấy dáng vẻ thân mật của Tần Ninh và Khương Thái Vi, hình như họ đang tán gẫu gì đó nên không dám lại làm phiền.

Đây mới là phong cách thiên kiêu! Trong di tích Kim Tiên mà còn có thể vui vẻ tán gẫu, không hề lo lắng về nguy hiểm.

Người ngoài không thể nào làm được điều đó.

Tần Ninh nhìn về phía mấy người họ rồi vẫy tay.

Xương Khả Thiên và Ngụy Hằng thong thả chạy lại.

“Công tử Tần Ninh”.

“Công tử Tần Ninh”.

Hai người chào một cách đầy kính trọng.

“Các ngươi đã có kha khá bảo vật rồi, tiếp theo, ta cần các ngươi giúp chút sức”.

Dứt lời, hai người rất sửng sốt.

5999706-0.jpg

 
Back
Top Dưới