Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9020: Đan Đế tuyệt thế được?"


Cho đến khi... Phan Mỹ Nhân không trả lời được! "Phan sư huynh, đến rồi!"

Một vị đệ tử ở đằng trước lên tiếng.

Bấy giờ Phan Mỹ Nhân mới thoát khỏi bầu không khí ngượng nghịu, nhìn về phía Trần Nhất Mặc, cười nói: "Có thời gian thì ta lại lĩnh giáo thuật luyện đan với Trần huynh nhé!"

"Luôn luôn cung kính chờ đợi!"

Trần Nhất Mặc khẽ mỉm cười.

Đùa gì thế! Thân là đệ tử chân truyền của Tần Ninh về thuật luyện đan, cho dù nơi này là Tiên Giới đi nữa thì thiên phú luyện đan tuyệt thế của Trần Nhất Mặc hắn ta cũng không phải ai cũng sánh bằng được đâu.

Muốn dồn ta vào thế bí để thể hiện uy danh đan tiên của sư tôn ngươi chắc?

Kiếp sau đi! Lúc này, Trần Nhất Mặc đi tới trước mặt Tần Ninh, cười tủm tỉm hỏi: "Sư tôn, con không làm người mất mặt chứ?"

Tần Ninh lườm Trần Nhất Mặc một cái rồi chậm rãi nói: "Lưu Tinh Nguyên Thảo, được đặt theo tên của sao băng, khi có thêm thành phần là loại thảo mộc này sẽ có tác dụng ngừng chảy máu, nhưng cũng có thể gây gãy xương, làm tiên đan cũng được, làm đan độc cũng được...", Trần Nhất Mặc sửng sốt.

Hay thật, sư tôn nghe lén nãy giờ!

"Dù gì Đan Tâm Cốc cũng là thánh địa tiên đan tại Tử Vân Tiên châu, khi nào rảnh rỗi hãy thảo luận, nghiên cứu với những người này, chắc chắn thuật luyện đan của bọn họ có những điểm tinh túy khác".

"Đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện khoe khoang sự tài giỏi của mình với người khác, phải có tư tưởng rằng cho dù người khác chỉ có một điểm đáng để ngươi học tập thì ngươi cũng phải ráng mà học hỏi".

"Nếu không thì sao tương lai ngươi trở thành Đan Đế tuyệt thế được?"

Nghe thấy câu này, Trần Nhất Mặc gật đầu.

Thế Tần Ninh biết trong lòng vị đệ tử của mình đang rất bất bình.

Các đệ tử của hắn đều có tài năng thiên bẩm ở từng lĩnh vực, Trần Nhất Mặc ở thuật luyện đan, Lý Huyền Đạo ở kiếm thuật, Ôn Hiến Chi ở ngự thú.

Khương Thái Vi ở bên cạnh ngạc nhiên nhìn ánh mắt đầy quyết tâm của Trần Nhất Mặc.

Hóa ra điều đã kích động Trần Nhất Mặc không phải Đan Đế tuyệt thế mà là việc có thể khoác lác với người khác mà Tần Ninh đã nói.

Đối với Trần Nhất Mặc mà nói, việc chém gió hấp dẫn hơn cả trở thành Đan Đế tuyệt thế! Đây đúng là... một con người kỳ lạ! Tần Ninh cũng chẳng còn cách nào khác.
 
Phong Thần Châu
Chương 9021: Chơi trò lá mặt lá trái với ta à?


Thằng nhãi này tẩu hỏa nhập ma mất rồi! Vào lúc này, Phan Mỹ Nhân đi đầu dẫn mọi người đi tới trước một sơn cốc cao lớn.

Chỉ bằng một ánh nhìn, tất cả mọi người đã bị chấn động bởi hình ảnh trước mặt.

Giờ phút này, đám người Tần Ninh, Khương Thái Vi, Trần Nhất Mặc đồng loạt nhìn thẳng về phía trước.

Yên hà tán thải, nhật nguyệt diêu quang.

Thiên chu lão bách, vạn tiết tu hoàng.

Hàng vạn gốc cây bách già tô điểm trên nền trời xanh thẳm mưa rơi từng hạt, rừng tre mọc san sát nhau hửng khói xanh ngắt bên hồ.

Hai bên sơn cốc mọc đủ thứ hoa sắc màu rực rỡ, cỏ tỏa hương thơm ngát.

Trong sơn cốc thỉnh thoảng có hạc tiên vỗ cánh chao lượn, cũng có chim đại bàng tiên sải cảnh che cả bầu trời.

Các loại tiên cầm bay vút qua, lông vũ ngũ sắc rực rỡ, thậm chí có thể thấy bóng vượn đen, nai trắng, kim sư, voi ngọc chậm rãi đi lại ngoài cửa cốc.

Không ngoa khi nói đây là vùng đất tiên nhận được phúc lành của đất trời! Giờ phút này, Phan Mỹ Nhân lại gần sơn cốc, lấy một chiếc lệnh bài ra giao cho một ông lão đang híp mắt tựa vào một tảng đá xanh.

Nhận lấy lệnh bài, ông lão nhìn đám người Tần Ninh mấy lần rồi từ tốn nói: "Chỉ cho hai người vào".

Phan Mỹ Nhân lùi lại, nhìn Tần Ninh.

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: "Hiện giờ Thiên Kỳ Trì này đã thuộc về ta, ta muốn cho bao nhiêu người vào bấy nhiêu người vào!"

"Nếu cốc chủ Cung Lưu không nói rõ ràng thì ta không ngại làm đâu ra đấy!"

Sắc mặt của Phan Mỹ Nhân trở nên khó coi.

Thành thật mà nói, Thiên Kỳ Trì chính là thánh địa của Đan Tâm Cốc, nếu như nó bị Tần Ninh xài hết thì khác nào tai ương từ trên trời rơi xuống.

"Rốt cuộc cốc chủ Cung Lưu có ý gì vậy?"

Tần Ninh thẳng thừng cất giọng quát: "Ta không rảnh mà ở đây giằng co với các ngươi đâu, hy vọng các ngươi xem lời ta nói là thật!"

Tần Ninh vừa chắp tay vừa đi vào sơn cốc.

Khi hắn bước vào sơn cốc, khí linh thiêng trong cõi phúc tiên gia kia phả vào mặt hắn.

Cung Lưu đan tiên chậm rãi nói: "Thiên Kỳ Trì là hồ nước do bao thế hệ đan tiên của Đan Tâm Cốc ta dành tâm huyết cả đời để xây dựng, xin Tần công tử hãy nương tay!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9022: Ai dám làm ẩu chứ?


Tần Ninh nhìn lướt qua Khương Thái Vi rồi mới nhìn sang Cung Lưu đan tiên, nói: "Nếu như chỉ cần một phần tác dụng thần kỳ của Thiên Kỳ Trì thì ta sẽ nương tay".

"Nhưng giả sử Thiên Kỳ Trì bị ta dùng hết không còn gì, ta cũng sẽ đền bù cho Đan Tâm Cốc ngươi".

Nghe thấy câu này, trên mặt Cung Lưu đan tiên lộ vẻ bàng hoàng.

Đền bù?

Dù là bất kỳ thiên tài địa bảo nào thì cũng không thể sánh bằng Thiên Kỳ Trì.

Tần Ninh ngẫm nghĩ: "Thế này đi, ta ở lại Đan Tâm Cốc một ngày thì sẽ cho Đan Tâm Cốc ngươi một phương pháp luyện tiên đan ngũ phẩm".

"Hơn nữa, mỗi ngày ngươi có thể hỏi ta ba vấn đề về thuật luyện đan mà ngươi thắc mắc, ta sẽ giải đáp cho ngươi".

"Nếu như ngươi có thể trở thành kim tiên đan sư, ta có thể viết cho ngươi mỗi ngày một phương pháp luyện tiên đan lục phẩm, hơn nữa còn dạy ngươi luyện chế nó".

Nghe thấy những lời này, Cung Lưu đan tiên cứng đờ người.

Tần Ninh không... đùa đấy chứ?

Mỗi ngày một phương pháp luyện đan ư?

Đã vậy còn tuyên bố muốn dạy nàng ấy?

Cung Lưu đan tiên là cốc chủ Đan Tâm Cốc, được người ở Tử Vân Tiên châu gọi là đan tiên vì bản thân nàng ấy chính là một vị tiên đan sư ngũ phẩm hàng đầu.

Trên Tử Vân Tiên châu không phải không tồn tại tiên đan sư cấp bậc ngũ phẩm, nhưng kẻ có thuật luyện đan siêu quần như nàng ấy thì... không có.

Vậy mà giờ đây, Tần Ninh vừa mở miệng đã đòi giảng đạo nàng ấy! "Sao?

Không tin ta à?"

Tần Ninh bật cười.

Cung Lưu đan tiên lập tức cười nói: "Đương nhiên không phải, mời Tần công tử vào...", có tin hay không thì đã sao?

Cho dù Tần Ninh đang ba hoa khoác lác thì nên vào Thiên Kỳ Trì vẫn phải vào Thiên Kỳ Trì thôi.

Nếu không có Kỳ Tư Hàn ở đây thì bọn họ đã trở thành tù nhân rồi.

Lúc này, Kỳ Tư Hàn theo đám người Tần Ninh, Khương Thái Vi, Khương Thái Bạch cùng với Trần Nhất Mặc vào trong.

Sau khi chính thức tiến vào sơn cốc, dường như mở ra trước mắt họ là một thế giới khác.
 
Phong Thần Châu
Chương 9023: "Ngươi thì chờ đó!


Tại đây, các loài tiên thú đang di chuyển xung quanh có vẻ đã được thuần hóa hoàn toàn, không hề tỏ ra hung dữ khi thấy người ngoài vào.

Trong sơn cốc, cây cối cao to, những bụi tiên thảo, tiên dược mọc theo từng mảnh, có cả linh chi, nhân sâm, vân vân, nhiều vô số kể.

Mây tía mù mịt tràn ngập phía cuối sơn cốc.

Thiên Kỳ Trì! Đó là một chiếc hồ trông đường kính chỉ có ba trượng.

Hồ được bao phủ bởi màn sương trắng nhàn nhạt.

Bên trên cái hồ là cột sáng vạn trượng bắn thẳng lên cao, vì bị trận pháp nơi này ngăn cản nên ánh sáng b*n r* tứ phía, khiến cho toàn bộ sơn cốc đều bị sương khói mù mịt bao trùm, các tiên thú sinh sống tại đây cũng tận hưởng nó vô cùng.

"Đẹp thật...", Tần Ninh không thể không buông lời khen ngợi.

"Thiên Kỳ Trì thật sự có công dụng tuyệt diệu, thật sự có một tia khí tức của thần thú Kỳ Lân. Thái Vi, ngươi có hy vọng khôi phục dung nhan rồi!"

Nhìn sơn cốc rộng lớn nơi đây, Tần Ninh cười nói: "Lấy khí tức Kỳ Lân để nuôi dưỡng tinh khí cho tiên thảo, tiên dược nơi này. Được sự bồi bổ của khí tức Kỳ Lan, tiên thảo và tiên dược sẽ đẩy mạnh việc hút tinh túy trong đất trời trở về. Đồng thời, những tiên thú này sống trong khí tức Kỳ Lân sẽ trở nên ôn hòa, huyết mạch trong tiên thú được khí tức Kỳ Lân bồi bổ, sau đó sẽ... quay trở về..." "Đây là một vòng tuần hoàn".

"Trong Đan Tâm Cốc vẫn có người tài giỏi phết!"

Tần Ninh khen không ngớt lời.

Hắn cứ ngỡ Thiên Kỳ Trì chỉ được Đan Tâm Cốc tạo nên bằng cách chồng chất nhiều loại dược liệu với nhau, không ngờ lại tồn tại một tia sức mạnh khí huyết của thần thú Kỳ Lân thật.

Dù chỉ là một tia thôi thì cũng đem đến tác dụng thần kỳ không tưởng.

Tần Ninh lại nhìn về phía cốc chủ Cung Lưu, cười nói: "Ngươi đừng lo lắng gì cả, ta sẽ không để Đan Tâm Cốc các ngươi chịu thiệt đâu. Thiên Kỳ Trì này sẽ không bị dùng hết, những gì đã cam kết với ngươi ta cũng giữ nguyên, sau này ngươi cứ tới mỗi ngày một lần là được".

Cung Lưu đan tiên đánh giá Tần Ninh bằng đôi mắt bồ câu.

Hắn nghiêm túc thật! Nhưng Tần Ninh lấy được phương pháp luyện đan từ đâu?

Nếu như Tần Ninh ở lại Đan Tâm Cốc mấy năm thì chẳng phải sẽ mất đến hàng ngàn phương pháp luyện đan ư?

"Khương Vân Tùng, từ hôm nay trở đi, ngươi hãy canh giữ ở Thiên Kỳ Trì, không có lệnh của ta, không ai được phép tự ý ra vào".

"Kỳ Tư Hàn, Thái Bạch, các ngươi cũng ra ngoài đi".

"Ta cần chữa thương cho Thái Vi trước!"

Nghe thấy câu này, Khương Thái Bạch vội vàng hỏi: "Còn ta thì sao?"

"Ngươi thì chờ đó!

Khương Thái Bạch trông rõ là thất vọng.

Tần Ninh muốn bắt tay vào thử ngay: "Kể từ hôm nay, ta sẽ cố gắng để khôi phục dung nhan chim sa cá lặn của ngươi!"

5999670-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9024: "Tỷ tỷ ta sao rồi?"


Trong sơn cốc Thiên Kỳ Trì.

Tần Ninh bắt đầu dặn dò Khương Thái Vi.

Mà ở bên ngoài sơn cốc.

Kỳ Tư Hàn đang ngồi ngay trước cửa sơn cốc, không tự ý rời chỗ.

Khương Thái Bạch cũng ngồi ở đó.

Hai vị Kim Tiên trông chẳng khác gì hai vị thần giữ cửa.

Còn Trần Nhất Mặc đã bị Phan Mỹ Nhân lôi đi từ lâu.

Phan Mỹ Nhân không phục mình đã thua Trần Nhất Mặc, thế là hắn ta gọi đám sư đệ, sư muội của mình tới để chuẩn bị làm khó Trần Nhất Mặc.

Thấm thoát đã một tháng trôi qua.

Kể từ khi tiến vào sơn cốc, Tần Ninh chưa bao giờ đi ra lấy một lần.

Cũng không cung cấp một phương pháp luyện đan nào như hắn đã nói.

Cho đến hôm nay.

Tần Ninh thình lình ra ngoài sơn cốc.

Kỳ Tư Hàn và Khương Thái Bạch lập tức đi tới đón hắn.

Kỳ Tư Hàn vô cùng lo lắng sẽ có bất trắc gì xảy đến với Khương Thái Vi.

Khương Thái Bạch thì không hề lo rằng Khương Thái Vi sẽ gặp nguy hiểm, điều ông ta quan tâm là... Liệu tỷ tỷ của ông ta có thể khôi phục dung nhan được hay không! Bởi vì nếu như tỷ tỷ khôi phục được dung nhan thì ông ta cũng có thể!

"Sao rồi?"

Kỳ Tư Hàn hỏi.

Tần Ninh không thèm đoái hoài gì tới Kỳ Tư Hàn.

Từ trước đến nay, lúc nào lão già chết tiệt này cũng mặt nặng mày nhẹ với hắn, nhưng hắn không thèm chấp nhặt với ông ta.

Dù sao thì Khương Thái Vi và Khương Thái Bạch cũng rất tôn kính Kỳ Tư Hàn.

Tần Ninh lấy vài chiếc ngọc giản tỏa ánh sáng dịu nhẹ ra, nói: "Trong này là phương thuốc của ba mươi loại tiên đan ngũ phẩm, ngươi giao cho Cung Lưu nhé!"

"Tỷ tỷ ta sao rồi?"

"Đang trong quá trình khôi phục, ngươi đừng lo lắng".

Tần Ninh mỉm cười.

Bấy giờ Khương Thái Bạch mới yên tâm.

Sau đó, Tần Ninh một lần nữa đi vào sơn cốc.

Giờ phút này, Khương Thái Vi đang tr*n tr**ng lặng lẽ ngồi xếp bằng trong Thiên Kỳ Trì, chỉ để lộ cái đầu trên mặt nước, nàng ấy cũng đang nhắm mắt tĩnh tu.

Quá trình này mất rất nhiều thời gian nên Tần Ninh không hề sốt ruột.

Tu luyện tại đây được cái làm ít ăn nhiều.
 
Phong Thần Châu
Chương 9025: Trên bàn là một loạt ngọc giản.


Có lẽ hắn có thể nhân cơ hội này điều chỉnh lại tiên đạo của mình một lần, sau đó bước vào cảnh giới Địa Tiên.

Trong tiên đạo có năm cảnh giới lớn.

Gồm Chân Tiên, Nhân Tiên, Linh Tiên, Địa Tiên và Thiên Tiên.

Chân Tiên là bước cơ bản.

Nhân Tiên là cơ sở.

Linh Tiên là thăng hoa tâm niệm của bản thân.

Còn Địa Tiên thì chịu tải địa thế.

Người xưa có câu "Địa thế khôn, hậu đức tái vật".

Có thể nói câu này đã thể hiện điều cốt lõi của cảnh giới Địa Tiên.

Thứ cần cảm ngộ tại cảnh giới Địa Tiên chính là địa thế.

Từ xưa đến nay, càn khôn là thứ chịu tải tất thảy mọi thứ.

Giữa trời và đất là một khoảng cách cực lớn nhưng vẫn có mối liên kết mật thiết với nhau, không thể tách rời.

Cường giả Địa Tiên mạnh mẽ ở chỗ vừa ra tay, tiên khí hùng hậu và cổ xưa như núi non vời vợi trên đất đai.

Đây là sức ép mà kể cả Linh Tiên, Nhân Tiên hay Chân Tiên đều không thể chịu đựng được.

Địa Tiên, cũng chính là tiên của đại địa.

Trong lòng Tần Ninh đã sáng tỏ, hắn chuẩn bị lên đường tiến tới Đạo Tiên.

Mỗi tháng một lần, Tần Ninh sẽ rời khỏi sơn cốc để cung cấp phương pháp luyện đan.

Tròn ba tháng trôi qua.

Một hôm, trong Đan Tâm Cốc.

Trong một cung điện gỗ trong sơn cốc.

Có hơn mười ông lão râu tóc bạc phơ, già lọm khọm ngồi quanh chiếc bàn gỗ dài.

Cung Lưu trong chiếc váy đầm dài, dáng người thướt tha đứng trước mặt mười mấy người bọn họ.

Trên bàn là một loạt ngọc giản.

Trên ngọc giản được đánh dấu tên của rất nhiều tiên thảo, tiên dược, bên cạnh đó còn có phương pháp luyện chế thành tiên đan cùng với hình vẽ chi tiết các gốc dược liệu.

Đây chính là phương pháp luyện đan do Tần Ninh đưa đến! Và còn... Sau khi trải qua sự kiểm chứng của Cung Lưu.

"Đến ngày hôm nay, Tần Ninh vẫn còn đang ở trong Thiên Kỳ Trì, nếu như hắn luôn ở đó thì mỗi ngày hắn sẽ cung cấp cho Đan Tâm Cốc chúng một phương pháp luyện đan".

Mười mấy ông cụ không hẹn mà cùng bàn tán xôn xao.
 
Phong Thần Châu
Chương 9026: Các ông cụ vô cùng kích động.


"Những phương pháp luyện đan này quá quý giá..." "Kẻ này lấy được phương pháp luyện đan từ đâu?

Hơn nữa còn đánh dấu rõ ràng như vậy, chú thích cũng cực kỳ chi tiết".

"Đâu chỉ có thế, trong những dòng chú thích này còn ghi chú thêm cả một vài trải nghiệm tâm đắc, mấy ngày nay lão phu đọc cũng hiểu ra rất nhiều điều!"

Các ông cụ vô cùng kích động.

Cung Lưu lên tiếng lần nữa: "Các vị".

"Đây là điều kiện Tần Ninh đưa ra để có thể sử dụng Thiên Kỳ Trì của Đan Tâm Cốc chúng ta, các vị cảm thấy những phương pháp luyện đan này quý giá hay Thiên Kỳ Trì của Đan Tâm Cốc ta quý giá?"

Giờ thì tất cả mọi người đều im lặng.

Hai bên thật sự quá khó so sánh! Một ông cụ lên tiếng: "Nếu như hắn có thể cung cấp phương pháp luyện tiên đan lục phẩm cho chúng ta thì giá trị khó mà lường được, cho hắn dùng Thiên Kỳ Trì cũng không sao...", tiên đan lục phẩm, có người còn gọi nó là tiên đan Kim Tiên.

Loại đan dược này có thể dùng cho các trùm sò Kim Tiên.

Kim tiên đan sư gần như không xuất hiện tại Tử Vân Tiên châu, huống gì là tiên đan sư lục phẩm.

Nếu tiên đan sư lục phẩm thật sự tồn tại thì chắc chắn người đó sẽ trở thành khách quý của các đại bá chủ, được bọn họ đối đãi thật cung kính.

Đây là điều mà gần như ai cũng không dám nghĩ.

Cung Lưu cũng nhíu hàng lông mày thanh tú lại.

Hiện tại Tần Ninh đã ở trong Thiên Kỳ Trì hơn hai tháng.

Nếu sức mạnh của Thiên Kỳ Trì bị Tần Ninh vét cạn thật thì đó sẽ là tổn thất cực kỳ lớn đối với Đan Tâm Cốc.

Nhưng nếu Tần Ninh có thể cung cấp đủ phương pháp luyện đan thì sẽ bù đắp được tổn thất này.

Suy nghĩ này trong Cung Lưu lại càng rõ ràng hơn khi nàng ấy nghĩ đến lời Tần Ninh từng nói.

Rằng hắn sẽ dạy nàng ấy luyện đan, giúp nàng ấy trở thành tiên đan sư lục phẩm.

Giả sử... Cho dù xác suất có thể, có thể trở thành tiên đan sư lục phẩm chỉ có một phần mười ngàn, thì Đan Tâm Cốc sẽ hoàn toàn trở thành thế lực duy nhất cầm trịch cả Tử Vân Tiên châu! Đồng nghĩa với việc một thời đại mới sẽ được mở ra! Cho dù Thiên Kỳ Trì đóng vai trò quan trọng đối với Đan Tâm Cốc các mấy thì cũng không quan trọng bằng ý nghĩa này! Một ông cụ lên tiếng: "Mặc dù người này có thể lấy ra một lượng lớn phương pháp luyện tiên đan ngũ phẩm thế này, nhưng lục phẩm thì... chắc gì hắn đã có!"

"Phải đấy, phải đấy...", mọi người đều tán đồng.

Từ trước đến giờ, mọi người luôn bảo Tiên Nhân gồm năm cảnh giới lớn là Chân Tiên, Nhân Tiên, Linh Tiên, Địa Tiên và Thiên Tiên.

Bởi vì Kim Tiên đã tu luyện ra Kim Thể, đã trở thành một cấp bậc sinh mệnh khác với Tiên Nhân.

Do đó, khi cấp bậc đan dược chuyển từ ngũ phẩm lên lục phẩm đã là một sự lột xác.

Tất cả mọi người đều ôm thái độ hoài nghi đối với điểm này.
 
Phong Thần Châu
Chương 9027: Thoáng cái đã được nửa năm.


Mà dù sao chăng nữa, những phương pháp luyện đan mà Tần Ninh cung cấp cho họ có giá trị cao ngất ngưởng, đã đủ để bọn họ dành nhiều thời gian để nghiên cứu.

Tương tự.

Trần Nhất Mặc cũng yên tĩnh ở trong Đan Tâm Cốc.

Mỗi ngày thảo luận và so tài về thuật luyện đan với mấy người Phan Mỹ Nhân, Ân Thường Tại, Tôn Tiểu Điệp, Cốc Đồng, Cốc Lan.

Nhờ có tiếng tăm của Tần Ninh, Trần Nhất Mặc đã được phép vào Bí Bảo Các của Đan Tâm Cốc.

Đây là nơi cất giữ các phương pháp luyện đan và bí pháp suốt bao nhiêu năm qua của Đan Tâm Cốc.

Là cả một kho tàng! Trần Nhất Mặc bắt đầu ra sức phấn đấu và học tập.

Song song với đó, thỉnh thoảng hắn ta còn thi đấu thuật luyện đan với mấy người Phan Mỹ Nhân.

Từng ngày cứ trôi qua như thế.

Thoáng cái đã được nửa năm.

Trong nửa năm qua, Tần Ninh cung cấp hơn một trăm tám mươi loại phương pháp luyện đan, đều là cấp bậc tiên đan ngũ phẩm.

Điều này làm cho những người trong Đan Tâm Cốc vô cùng bàng hoàng.

Tần Ninh quá khủng khiếp! Còn Khương Thái Vi vẫn ở trong Thiên Kỳ Trì, mãi vẫn chưa ra ngoài.

Cho đến hôm nay.

Trong Thiên Kỳ Trì ở Đan Tâm Cốc.

Sương mù mờ mịt lượn lờ, Tần Ninh nhắm mắt tu luyện cạnh hồ, từng luồng tiên khí quẩn quanh trong cơ thể...

Đột nhiên, vào lúc này.

Một khí tức khiến người ta bàng hoàng, hãi hùng bộc phát ra quanh thân Tần Ninh.

Tất cả tiên thú lớn bé trong cốc đều cảm nhận được sự thay đổi như có như không trong đại địa lúc này.

Dao động của từng luồng sức mạnh huyền ảo men theo mặt đất truyền đi khắp nơi như sóng gợn.

Ở bên ngoài sơn cốc.

Kỳ Tư Hàn thình lình mở choàng mắt, ngạc nhiên thốt: "Tiểu tử thối này đến cảnh giới Địa Tiên rồi!"

Cảnh giới Địa Tiên, hậu đức tái vật.

Xây dựng mối quan hệ mật thiết giữa Tiên Nhân và đại địa, có khả năng làm sức mạnh của đại địa trỗi dậy và hưởng ức trong lúc vận chuyển tiên khí.

Tần Ninh mở mắt ra, thở phào.

"Thành công rồi...", Tần Ninh cười đắc thắng.

Hắn dành trọn nửa năm, cuối cùng cũng từ Linh Tiên cửu phẩm bước vào cảnh giới Địa Tiên.
 
Phong Thần Châu
Chương 9028: "Cảm ơn chàng!"


Vào lúc này, trong Thiên Kỳ Trì, nước hồ màu ngà khẽ lăn tăn rồi dậy sóng, sương mù mờ mịt chậm rãi tràn ngập nơi đây.

Tần Ninh thoáng chốc mừng rỡ hẳn, nhìn về phía hồ.

Xem ra Khương Thái Vi đã thành công rồi.

Sương khói bao phủ khắp hồ dần dần tản đi, tiếng nước chảy ào ào vang lên.

Chỉ thấy một bóng người chầm chậm đi lên bờ.

Người ấy có mái tóc đen như thác nước, làn da trắng muốt tựa mỡ đông, chân mày như làn khói nhẹ, một nét đẹp trong veo và thanh nhã.

Đôi mắt hạnh của nàng ấy long lanh, óng ánh màu nước, dưới chiếc mũi cao là đôi môi anh đào mang nét quyến rũ pha lẫn một chút ngây thơ, một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng khiến người nhìn cảm thấy có gì đó gợi cảm không thể thốt thành lời.

Đây là một người phụ nữ trông như hơn ba mươi tuổi, sự trưởng thành và mặn mà của nàng ấy được thể hiện rất tinh tế.

Có điều, mặc dù không có nét trẻ trung, tươi tắn của thiếu nữ đôi mươi nhưng tuổi tác đã giúp nàng ấy có sự mĩ miều rung động lòng người cùng với sự đằm thắm chỉ có ở người trưởng thành, khiến người ta bất giác ngẩn ngơ.

Người phụ nữ nhìn về phía Tần Ninh bằng đôi mắt xinh đẹp, cơ thể không một mảnh vải che thân phơi bày trước mặt Tần Ninh, làn da nơi ngực trong suốt như ngọc, đ** g* b*ng đào cong nẩy khiến cho người ta thèm thuồng.

"Sao... Thấy ta lạ lắm à...", người phụ nữ từ tốn hỏi.

Giọng nói của nàng ấy như hoàng oanh, làm người nghe tê dại đến tận xương tủy.

Đôi mắt nàng ấy lẳng lơ nhìn Tần Ninh như muốn hớp hồn hắn.

Trong lúc nói chuyện, nữ tử mạnh dạn tiến tới, vươn hai tay ra ôm ghì lấy Tần Ninh không chút e ngại.

"Là ta đây mà...", giờ phút này, ánh mắt Tần Ninh đầy ngỡ ngàng.

"Sao thế này... Sao lại không trở về với dáng vẻ thiếu nữ năm xưa?"

Tần Ninh lấy làm lạ.

Giọng Khương Thái Vi chứa đựng sự quyến rũ và mặn mà chỉ có ở phụ nữ trưởng thành, nàng ấy buông hai cánh tay ngọc ngà tựa ngó sen xuống và nhìn Tần Ninh bằng đôi mắt làm người ta rung động, khẽ hé đôi môi đỏ mọng: "Đến bây giờ thì đúng là Thiên Kỳ Trì đã thanh lọc toàn bộ độc tố trong cơ thể ta rồi, cơ mà dung nhan của ta vẫn chưa thể phục hồi như cũ, giờ trông hơn ba mươi tuổi, có già quá không?"

"Già đâu mà già!"

Lúc này, Tần Ninh đưa tay ra, nhẹ nhàng nhéo má Khương Thái Vi một cái rồi vui vẻ cười nói: "Nàng đẹp đến mức khiến vạn vật trên thế gian như hoa nhường nguyệt thẹn rồi, hoa trong sơn cốc này mà thấy nàng, chắc chúng sẽ phải e thẹn cụp hoa lại cả đấy!"

Gương mặt xinh đẹp của Khương Thái Vi đỏ bừng.

Nàng ấy chưa trải đời nhiều, mặc dù bây giờ trông hơn ba mươi tuổi, có ngoại hình thùy mị nhưng từ tận đáy lòng nàng ấy chưa bao giờ tìm tòi về chuyện tình cảm.

"Cảm ơn chàng!"

Khương Thái Vi khẽ khàng ôm lấy eo Tần Ninh, vùi đầu vào ngực hắn.

5999675-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9029: "Chàng không cho à?"


Tần Ninh ngay lập tức dịu dàng ôm giai nhân trong vòng tay của mình.

Nước Thiên Kỳ Trì tỏa ra ánh hào quang màu trắng ngà, sương khói mịt mù lại ùa tới.

Bế Khương Thái Vi lên, Tần Ninh đi vào hồ từng chút một.

Sương mù mờ mịt che chắn, không cho ai nhìn trộm.

Dần dần, nước gần mép hồ gợn sóng, càng lúc càng mãnh liệt hơn.

Có điều, thời gian trôi qua, sóng gợn lúc thì từ tốn, lúc thì dồn dập khiến không ít tiên thú trong sơn cốc không hẹn mà cùng liếc nhìn.

Thế nhưng chúng chẳng thể nhìn thấy gì, trừ một vài âm thanh được nghe ra... Mặt trời gác núi, hoa cỏ lạ trong sơn cốc tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

Giờ phút này, trên rừng tiên thảo trong sơn cốc có hai bóng người đang ôm nhau thật chặt, nằm trên bãi cỏ nhìn bầu trời đầy sao.

Hai người chỉ khoác lên mình mỗi một tấm áo lụa màu trắng, hoàn toàn không lo sẽ có người đường đột đi vào.

Khương Thái Vi xinh đẹp tựa vào lòng Tần Ninh, nhắm mắt như đang ngủ say.

Bỗng dưng chóp mũi hơi ngứa, Khương Thái Vi nhíu hàng lông mày thanh tú, mở mắt ra, thấy Tần Ninh đang chống đầu bằng một tay và nằm nghiêng bên cạnh, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ấy như thế.

"Nàng dậy rồi sao?"

Tần Ninh khẽ mỉm cười.

Khương Thái Vi vươn vai, dường như tấm áo lụa không thể che đi dáng người đồng hồ cát quyến rũ tột cùng ấy.

"A!"

Khương Thái Vi hoảng hốt la lên, vội vàng kéo áo trùm lên người mình lại.

"Thấy cũng đã thấy rồi, sờ cũng đã sờ rồi, sao còn ngượng ngùng thế hả?"

Tần Ninh cười đùa.

"Chàng không cho à?"

Khương Thái Vi bĩu môi đáp trả.

“Đương nhiên không phải!”

Tần Ninh vươn tay qua ôm giai nhân, khẽ nhoẻn môi cười: "Điều tuyệt vời nhất trên thế gian đại khái là như thế".

"Cái gì tuyệt vời cơ?"

Khương Thái Vi tò mò hỏi.

Tần Ninh trêu ghẹo nàng ấy: "Ta chưa bao giờ trải nghiệm lần mây mưa nào làm với một người phụ nữ mặn mà như nàng lại có cảm giác như người dưới thân là thiếu nữ. Nói chung là mâu thuẫn cực kỳ, nhưng cũng khiến lòng ta kích động lắm".

Quả thật đây cũng là điều Tần Ninh chưa từng trải nghiệm bao giờ.

"Thế chàng muốn ta giữ vẻ bề ngoài này mãi chứ?"

Khương Thái Vi hạnh phúc hỏi.
 
Phong Thần Châu
Chương 9030: "Chỗ đặc biệt của chàng?"


Hôm nay, cuối cùng tâm nguyện suốt nhiều năm qua của nàng ấy đã thành hiện thực rồi.

Từ tận đáy lòng Khương Thái Vi dâng lên nỗi vui mừng khôn xiết.

Cuối cùng nàng ấy cũng đã hiến dâng tất thảy của mình cho người đàn ông này.

"Sao thế được...", Tần Ninh bật cười, cầm lấy bàn tay thon dài, mảnh khảnh như ngọc của Khương Thái Vi, cười nói: "Nàng cẩn thận cảm nhận xem".

Sau khi cảm nhận tình trạng của cơ thể, Khương Thái Vi biến sắc.

"Ơ!"

Khương Thái Vi ngồi bật dậy, không thèm quan tâm chiếc áo lụa trên người bị tuột xuống nữa, không kìm nổi ngạc nhiên thốt: "Hình như ta... trẻ hơn thì phải?"

"Chuyện gì thế này?"

Thấy giai nhân trước mắt bất ngờ đến nỗi quên mất bản thân đang trong trạng thái thế nào, con thú d*c v*ng trong Tần Ninh lại xổng chuồng, hắn nhào lên người nàng ấy như mãnh hổ vồ mồi.

Thật lâu sau.

Những đóa tiên dược, tiên thảo đã bị đè bẹp cong vẹo.

Gương mặt mĩ miều của Khương Thái Vi đỏ như máu, nàng ấy giận dỗi trừng Tần Ninh.

"Không thể tin được chàng lại b**n th** như thế!"

"Vẫn còn nhiều điều làm nàng khó tin lắm, hối hận thì đã không kịp rồi!"

"Ai hối hận chứ ta thì không đâu!"

Khương Thái Vi nói tiếp: "Nhưng chàng vẫn chưa giải thích vì sao ta lại như vậy đấy?"

"Lẽ nào làm chuyện đó còn có thể giúp người ta trẻ tuổi ra sao?"

"Nàng nghĩ gì vậy hả?"

Tần Ninh búng trán Khương Thái Vi một cái, cười nói: "Đây là chỗ đặc biệt của ta đó".

"Chỗ đặc biệt của chàng?"

Khương Thái Vi càng khó hiểu hơn.

Tần Ninh cười tủm tỉm đáp: "Trước đây ta từng là Nguyên Hoàng Thần Đế, là con trai của Vô Thượng Thần Đế Mục Vân. Phụ thân ta có chín vị phu nhân, mỗi người đều phong hoa tuyệt đại, cực kỳ chung tình với phụ thân ta".

"Phụ thân ta có một tuyệt kỹ độc môn...", Tần Ninh thì thầm: "Ta cũng được kế thừa đặc điểm này của cha ta".

"Đó là gì?"

Khương Thái Vi vô cùng ngạc nhiên.

"...Rõ ràng là nàng hỏi mà, chứ không tự dưng ta nói làm gì!"

Tần Ninh nói tiếp: "Hôm nay thiên mệnh của ta vẫn chưa viên mãn nên tác dụng thần kỳ của nó chưa được thể hiện tối đa".
 
Phong Thần Châu
Chương 9031: Khương Thái Bạch cũng tỏ ra khó tin.


"Chờ đến khi dung hợp với thân xác kiếp thứ chín, thiên mệnh của ta sẽ có thể thi triển thực sự. Đến lúc đó, nàng sẽ hiểu tác dụng thần kỳ mà ta nói tuyệt diệu cỡ nào!"

Khương Thái Vi cảm thấy vô cùng khó tin.

Nàng ấy chưa từng nghe về chuyện này bao giờ.

Nhưng mà hình như Tần Ninh không lừa nàng ấy.

Bởi vì mới lúc nãy thôi, nàng ấy đã cảm nhận được trong bụng mình có từng luồng tinh khí sinh mệnh chảy xuôi, tràn ngập trong cơ thể.

"Nói vậy thì không cần tiên đan ta cũng có thể dần dần khôi phục dung nhan vốn có, hơn nữa còn trở về với ta của trước đây rồi?"

Khương Thái Vi mừng rỡ reo lên: "Thật tốt quá!"

Nàng ấy chưa bao giờ nghĩ rằng có cả chuyện thần kỳ thế này.

"Nàng nên cảm ơn ai nhất ấy nhỉ?"

Tần Ninh trêu ghẹo.

Hai rặng mây hồng rực lên trên gương mặt xinh đẹp của Khương Thái Vi, nàng ấy hờn dỗi: "Là chàng, là chàng, vừa lòng chưa?"

"Ha ha ha ha...", trong mười mấy ngày tới, hai người ở trong sơn cốc không hề câu nệ gì ai.

Cho đến hôm nay.

Trước cửa sơn cốc.

Tần Ninh đưa Khương Thái Vi ra ngoài.

"Tần tiên sinh".

Thấy Tần Ninh xuất hiện, Khương Thái Bạch vội vàng đi tới đón, sốt ruột hỏi: "Tỷ tỷ ta sao rồi?"

Dứt lời, Khương Thái Bạch cũng nhìn thấy người phụ nữ đầy mặn mà bên cạnh Tần Ninh, trông ông ta sửng sốt thấy rõ.

"Người phụ nữ này... là ai?"

Khương Thái Vi không khỏi giận dữ trừng mắt nhìn ông ta: "Thái Bạch!"

"Hả?"

Khương Thái Bạch ngây ra như phỗng, nhìn chằm chằm vào Khương Thái Vi, bàng hoàng nói: "Ngươi... Ngươi là... tỷ tỷ?"

Khương Thái Bạch và Khương Thái Vi đã sống chung với nhau hơn một ngàn năm nên ông ta đã quá quen thuộc với tỷ tỷ của mình.

Tỷ tỷ là một người phong nhã hào hoa, bình thường vẻ ngoài của tỷ ấy ở độ tuổi hai mươi mới đúng.

Nhưng người tỷ tỷ trước mắt ông ta lại trông hơn ba mươi tuổi, mang nét trưởng thành, đằm thắm đầy tao nhã, khiến người ta nhớ mãi không quên.

"Tỷ, tỷ, tỷ...", Khương Thái Bạch ngạc nhiên quá đỗi.

"Còn dung mạo... Có thể sẽ cần Tần Ninh trợ giúp một thời gian mới có thể hoàn toàn khôi phục được như ban đầu".

Khương Thái Bạch cũng tỏ ra khó tin.
 
Phong Thần Châu
Chương 9032: "Sao ta lại không được!"


Nhưng mà... Có thể khôi phục về dáng vẻ hơn ba mươi tuổi thì cũng ổn lắm rồi! "Tần tiên sinh, có phải tiếp theo sẽ tới ta không?"

Trên mặt Khương Thái Bạch đầy vẻ mong đợi.

"Ngươi đi đi!"

"Hơ..." Đi?

Đi đâu?

Đi Thiên Kỳ Trì á hả?

Nhưng trừ độc kiểu gì, rồi làm cách nào để sử dụng công dụng thần kỳ của Thiên Kỳ Trì để giúp ông ta khôi phục như cũ?

Sao mà phân biệt đối xử thế hả! Khương Thái Vi bật cười, kéo tay Khương Thái Bạch và nói: "Để tỷ tỷ đưa đệ đi".

"Vâng!"

Khương Thái Vi và Khương Thái Bạch một lần nữa đi vào sơn cốc.

Lúc này, Tần Ninh đi ra bên ngoài sơn cốc.

Trong thời gian ở đây, hắn vẫn chưa biết cảnh quan Đan Tâm Cốc thế nào, giờ tiện thể đi giải sầu luôn.

Hơn nữa, mười mấy ngày qua hắn đã tốn khá nhiều sức lực, giờ phải bồi bổ lại mới được! Người xưa có câu, không có ruộng điền bị cày nát, chỉ có trâu mệt bở hơi tai, không sai chút nào! Lúc này, trong sơn cốc Thiên Kỳ Trì.

Khương Thái Bạch vô cùng vui vẻ, mừng rỡ nói: "Thật tốt quá, cuối cùng cũng không bị người ta gọi là ông già nữa rồi".

"Tỷ tỷ, giờ tỷ trông khoảng ba mươi tuổi, thật ra thì cũng đẹp lắm rồi, như hoa thơm cỏ lạ rải hương thơm khắp nơi, không ai có thể sánh bằng".

Khương Thái Vi sờ mặt mình, rầu rĩ thở dài: "Ai không thích trẻ hơn chứ..." "Cũng đúng thật!"

Khương Thái Bạch hí ha hí hửng: "Đợi đến khi đệ vào Thiên Kỳ Trì, cũng khôi phục lại dáng vẻ ba mươi mấy tuổi thì chắc chắn sẽ trông đẹp trai phong độ hơn rất nhiều, tiên tử khắp thiên hạ sẽ hét ầm lên cho xem! Nhưng hai mươi tuổi thì vẫn đẹp trai hơn, để lúc đó đệ nhờ tiên sinh khôi phục lại dáng vẻ hai mươi tuổi cho đệ luôn!"

"Không được!"

Nghe thấy câu này, Khương Thái Vi vội vàng ngăn cản.

Không được?

Hả?

Tại sao?

Khương Thái Bạch sửng sốt.

"Không phải Tần tiên sinh bảo sau này sẽ giúp tỷ tỷ dần dần khôi phục diện mạo chân chính năm xưa sao?"

"Sao ta lại không được!"

Khương Thái Vi mau chóng giải thích: "Tần Ninh phải thí nghiệm với ta trước đã, vẫn chưa chắc chắn được đâu".

"Thế đem đệ ra thí nghiệm cũng được mà".
 
Phong Thần Châu
Chương 9033: Chuyện này thực sự vô cùng nhục nhã.


Khương Thái Bạch không hề nao núng.

Đem đệ ra thí nghiệm?

Cố mà đâm súng vào ấy hả?

Một hình ảnh không thể nói thành lời hiện lên trong đầu một cách chóng vánh, Khương Thái Vi không khỏi rùng mình.

Suốt mười mấy ngày qua, lúc nào nàng ấy cũng dính chung một chỗ với Tần Ninh, chuyện h**n ** như mở ra trước mắt nàng ấy một thế giới mới khiến Khương Thái Vi cảm thấy đầu óc mình cứ đen tối thế nào.

Có điều mỗi lần nhớ lại, nàng ấy cũng thấy ngọt ngào quá đỗi.

Một bên khác, Tần Ninh đang thong thả đi dạo trong Đan Tâm Cốc... Trong Đan Tâm Cốc khổng lồ này, đâu đâu cũng thấy ruộng thuốc bạt ngàn trồng đủ loại tiên thảo và tiên dược.

Khi Tần Ninh đi ngang qua một nơi bên ngoài sơn cốc, hắn nghe thấy bên trong truyền ra tiếng huyên náo, dường như rất nhiều người đang tụ tập trong đó.

Tần Ninh đi vào sơn cốc, thấy mấy bóng người đang đứng trên một cái bục cao ở chính giữa tòa sơn cốc này.

Xung quanh bục cao là đám đệ tử Đan Tâm Cốc xúm lại.

Lúc này, học trò cưng của hắn - Trần Nhất Mặc - đang đứng trên bục cao.

Trần Nhất Mặc mặc một bộ bào phục dành cho đan sư màu trắng, cột mái tóc dài lên, đang chắp tay đứng giữa lôi đài nhìn xung quanh.

"Nào, hôm nay chúng ta tiếp tục luận đạo!"

Trần Nhất Mặc lên tiếng: "Chư vị đệ tử Đan Tâm Cốc, chỉ cần là tiên đan sư từ nhất phẩm đến tứ phẩm, chưa đến tiên đan sư ngũ phẩm thì cứ việc lên đây luận đạo với Trần Nhất Mặc ta!"

"Nếu ta thua, ta bằng lòng ở lại Đan Tâm Cốc trăm năm và luyện đan cho Đan Tâm Cốc, không lấy một xu nào!"

"Nếu ta thắng, cũng không cần mọi người làm gì, chỉ là sau này nhỡ có gặp Trần Nhất Mặc ta thì gọi ta một tiếng Trần đại sư là được!"

Thấy dáng vẻ gợi đòn đó của Trần Nhất Mặc, các đệ tử Đan Tâm Cốc đang đứng xung quanh đều chỉ ước gì có thể bay lên lôi đài và tẩn hắn ta một trận tơi tả.

Những ngày qua, suốt ngày Trần Nhất Mặc cứ ngồi luận đạo với vô số đan sư Đan Tâm Cốc tại lôi đài này.

Từ trưởng lão Đan Tâm Cốc đến những đệ tử vừa nhập môn của Đan Tâm Cốc.

Hễ ai lên lôi đài, hắn ta sẽ ngay lập tức bác bỏ lý luận của đối phương đến khi người đó á khẩu, phải khiến đối phương gọi mình là Trần đại sư mới thôi.

Không một ai biết lý do tại sao người này cố chấp với danh hiệu Trần đại sư như thế.

Tuy nhiên, đây là nơi tụ hội những tiên đan sư mạnh nhất trên địa bản Tử Vân Tiên châu, vậy mà đến tận bây giờ vẫn chưa có người nào luận đạo hơn được Trần Nhất Mặc.

Chuyện này thực sự vô cùng nhục nhã.

Thậm chí việc này đã truyền đến tai các trưởng lão đứng đầu Đan Tâm Cốc, tất cả các vị trưởng lão đồng loạt hạ lệnh nhất định phải thắng Trần Nhất Mặc.

Nếu không thì mặt mũi của Đan Tâm Cốc biết để ở đâu đây?

5999680-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9034: "Thế giới Cửu Thiên ta vi tôn!"


Dưới lôi đài, một ông lão râu tóc bạc trắng bay lên cao, nhảy xuống lôi đài và nhìn chằm chằm vào Trần Nhất Mặc.

"Đại sư Cốc Hạc!"

"Trưởng lão Cốc Hạc đã ra tay, lần này chắc kèo Trần Nhất Mặc không thể vênh váo được nữa".

"Trưởng lão Cốc Hạc cố lên!"

Cốc Hạc là một vị tiên đan sư đã sống khá lâu tại Đan Tâm Cốc, mặc dù vẫn chưa tới cấp bậc ngũ phẩm nhưng đã đọc gần như toàn bộ điển tịch trong Đan Tâm Cốc, chẳng khác gì một cuốn đan tịch biết đi! Từ tóc đến râu của Cốc Hạc đều bạc trắng, trông cực kỳ già cỗi nhưng thân hình lại cường tráng. Ông ta vuốt râu, hờ hững nói: "Trần Nhất Mặc, Đan Tâm Cốc đã có bề dày lịch sử mười mấy vạn năm, không phải nơi ngươi có thể giương oai đâu!”

Trần Nhất Mặc cười nói: “Xin được chỉ giáo!"

Thấy nụ cười của Trần Nhất Mặc, Cốc Hạc càng giận dữ hơn.

"Ngươi biết tiên đan tứ phẩm Minh Tâm Chiếu Đan chứ?"

"Biết".

"Phương pháp luyện chế ba điều cốt lõi nhất của đan dược này là gì?"

Cốc Hạc hỏi thẳng.

Nghe thấy câu hỏi này, Trần Nhất Mặc bật cười: "Đại sư Cốc Hạc à, ngươi coi thường Trần Nhất Mặc ta quá rồi đó!"

“Minh Tâm Chiếu Đan có tác dụng tuyệt vời đối với Địa Tiên, đương nhiên ta biết phương pháp luyện chế rồi, còn ba điều cốt lõi mà ngươi nói là sai rồi!"

Trần Nhất Mặc thở dài đính chính: "Là năm điều cốt lõi mới đúng".

Trần Nhất Mặc ngay lập tức phản pháo, trên mặt tràn ngập sự tự tin.

Nếu bàn về kiếm thuật, bàn về ngự thú, bàn về đao pháp thì hắn ta chẳng giỏi gì.

Nhưng nếu bàn về thuật luyện đan, từ trước đến nay, Trần Nhất Mặc hắn ta dám xưng thứ ba thì ai dám xưng thứ hai?

Còn thứ nhất thì dĩ nhiên là sư tôn lão nhân gia rồi! Sau cuộc đối đáp tóe lửa, gương mặt già nua của Cốc Hạc hiện nét sửng sốt.

Nhưng ông ta vẫn không ngừng đặt câu hỏi.

Lần này, Cốc Hạc ông ta phải hạ cái tôi của mình xuống để lên lôi đài nhằm hạ bệ Trần Nhất Mặc.

Nếu thua thì không chỉ ông ta mà kể cả Đan Tâm Cốc cũng mất thể diện.

Ông ta đưa ra một loạt câu hỏi, Trần Nhất Mặc giải đáp từng câu một.

Những ngày qua hắn ta cũng không ngồi không, đọc rất nhiều điển tịch trong Đan Tâm Cốc, điều này đã giúp ích rất nhiều cho hắn ta.

Có điều sư tôn bảo mọi việc trên con đường luyện đan đều có nguồn gốc từ xa xưa, không biết rộng bao nhiêu.

Con đường hắn ta cần phải đi hãy còn rất dài.

Mấy thứ như tiên đan đan đế, thần đan đan đế, đó đều là con đường Trần Nhất Mặc hắn ta sẽ đi! Thấy Cốc Hạc bị bắt bẻ đến mặt đỏ tía tai, không hỏi lại được.

"Thế giới Cửu Thiên ta vi tôn!"

"Chân đạp nhật nguyệt trấn trời!"

"Thương Mang Vân Giới ta xưng hùng!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9035: Ngươi xứng chắc?


Trần Nhất Mặc nhìn xung quanh, lạnh nhạt hỏi: "Chỉ hỏi một câu, còn ai nữa không?"

Thấy cảnh tượng này, các đệ tử Đan Tâm Cốc xung quanh đều căm hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Thành thật mà nói, giả sử Trần Nhất Mặc chỉ luận đạo thuật luyện đan thôi thì dẫu có thua, mọi người cùng lắm cũng không phục, buồn rầu mà thôi.

Khổ nỗi Trần Nhất Mặc lại… Mỗi lần thắng xong là kiểu gì cũng phải ra oai cho bằng được.

Trần Nhất Mặc luôn luôn đọc bốn câu đặc trưng đó.

Còn chỉ chọn Đan Tâm Cốc làm đối thủ và đánh bại họ.

Thái độ phách lối đó của hắn ta thật sự khiến người ta cực kỳ khó chịu.

"Mẹ kiếp, ta không chịu nổi nữa, ta muốn đánh hắn!"

"Ta cũng thế".

"Đánh hắn một trận rồi tính!"

Đám đệ tử Đan Tâm Cốc nháo nhào mắng.

Thấy mọi người nổi cơn thịnh nộ, Trần Nhất Mặc đứng yên như tượng, nói với giọng hơi run rẩy: "Đừng hành động thiếu suy nghĩ đấy, sư tôn ta đang chữa thương cho sư nương tương lai của ta ngay tại Đan Tâm Cốc, dám đánh ta, sư tôn ta sẽ nổi giận đấy!"

Nghĩ đến vị Tần Ninh kia.

Ai nấy không hẹn mà cùng nuốt cơn giận vào trong.

Nếu tiếng tăm của Tần Ninh không dữ dội đến thế thì mọi người đã đánh chết Trần Nhất Mặc từ đời nào rồi! “Luận đạo thôi mà, mọi người bớt giận, bớt giận. Hơn nữa, đáng lẽ các ngươi nên lấy làm tự hào vì bị Đan Đế tương lai đánh bại chứ!"

Đan Đế tương lai?

Ngươi xứng chắc?

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên: "Xin hỏi Trần đại sư, tiên đan nhất phẩm Cố Nguyên Tiên Đan chỉ có hiệu lực với lượng tiên khí cố định trong cảnh giới Chân Tiên thôi sao?"

Nghe thấy câu hỏi này, theo phản xạ Trần Nhất Mặc mỉm cười trả lời: "Đương nhiên! Cảnh giới Chân Tiên bài xích nguyên lực, thu nạp tiên khí, Cố Nguyên Tiên Đan tồn tại là để thu nạp một lượng tiên khí nhất định cho Chân Tiên và dự trữ ổn định trong cơ thể".

"Nhưng ta lại nghe nói, Cố Nguyên Tiên Đan cũng có tác dụng cố định nguyên lực còn sót lại trong cơ thể võ giả cảnh giới Chân Tiên mà?"

Chủ nhân của giọng nói kia tiếp tục: "Tại cảnh giới Chân Tiên sẽ diễn ra quá trình chuyển đổi giữa nguyên lực và tiên khí, cần phải thực hiện theo tuần tự. Nếu Chân Tiên nóng lòng tăng cảnh giới, thu nạp một lượng lớn tiên khí sẽ dẫn đến lượng nguyên lực cũng không ổn định, cuối cùng làm tổn hại đến nền móng của cảnh giới!"

"Ơ...", Trần Nhất Mặc sửng sốt.

Cố Nguyên Tiên Đan có cấp bậc nhất phẩm.

"Vậy ư?"

Đám đông nhường đường, một bóng người mặc trường sam màu trắng, khoác một chiếc áo khoác vẽ tranh thủy mặc với thân hình thon dài, khuôn mặt tuấn tú chậm rãi bước ra.

"Sư tôn?"
 
Phong Thần Châu
Chương 9036: Phan Mỹ Nhân.


Thấy Tần Ninh đang đứng trong đám đông, Trần Nhất Mặc ngây ra như phỗng, vội vàng chạy tới trước mặt Tần Ninh rồi quỳ một đầu gối xuống đất, cung kính hỏi: "Sư tôn, người xuất quan rồi ạ?"

Tần Ninh nói tiếp: "Quả thật bình thường Cố Nguyên Tiên Đan không có công hiệu này, nhưng nếu là Cố Nguyên Tiên Đan ngưng tụ tiên văn sẽ có tác dụng này, một trăm phần trăm sẽ có hiệu quả với Chân Tiên”.

"Đã học được bao nhiêu kiến thức về tiên đan chưa mà ở đây huênh hoang thế hả?"

Trần Nhất Mặc lẩm bẩm: "Con muốn luận đạo với mọi người để tăng cường trí nhớ, cải thiện những điểm thiếu sót của con mà..." "Điểm thiếu sót?

Ngươi còn thiếu sót nhiều chỗ lắm!"

Tần Ninh hờ hững nói: "Chờ đến khi ngươi luyện chế bất cứ lò đan dược nào tỷ lệ thành công cũng là một trăm phần trăm, đều có tiên văn bổ sung hẵng tính..." "Con biết rồi...", Trần Nhất Mặc cúi gằm, không dám cãi lời hắn.

Kiến thức của sư tôn về thuật luyện đan, thuật luyện khí, thuật trận pháp, ngự thú, thuật con rối, vân vân đều đạt tới đỉnh cao.

Những cuốn sách như Thể thư, Cửu Nguyên Đan Điển, cuốn sách vạn khí mà Tần Ninh đã tạo ra vào tám vạn năm của tám kiếp trước đều là sư tôn ôn lại các năng lực của mình mà thôi.

Trí óc của sư tôn không thua bất kì một thế giới nào.

Chứa một lượng kiến thức vô cùng vô tận.

"Được rồi, tan hết đi, tan hết đi...", đúng lúc này, một bóng người đi tới.

Phan Mỹ Nhân.

Phan Mỹ Nhân cũng thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Tần Ninh.

Những ngày qua, Trần Nhất Mặc thật sự là quá làm màu.

Phan Mỹ Nhân cũng phải công nhận rằng, chỉ có Tần Ninh mới có thể làm đứa đệ tử này của mình biết điều hơn.

Lúc này, Tần Ninh mang Trần Nhất Mặc rời khỏi sơn cốc.

Phan Mỹ Nhân cũng đi theo.

"Tần đại nhân, lệnh phu nhân ổn rồi chứ?"

Phan Mỹ Nhân khách khí hỏi.

"Rồi. Cũng phải cảm ơn Thiên Kỳ Trì của Đan Tâm Cốc, tác dụng của Thiên Kỳ Trì vẫn chưa bị hao hết đâu, nhưng dùng cho cả Thái Bạch nữa nên không chắc được".

Tần Ninh lập tức nói: "Ngươi có thể bảo sư tôn ngươi gặp ta, ta đã hứa là sẽ giữ lời. Ta đã phá hủy Thiên Kỳ Trì của Đan Tâm Cốc ngươi, ta có thể giúp Đan Tâm Cốc ngươi bồi dưỡng một vị tiên đan sư lục phẩm".

Nghe thấy câu này, tim Phan Mỹ Nhân đập nhanh như trống bỏi.

Tiên đan sư lục phẩm! Nếu như Đan Tâm Cốc thật sự xuất hiện tiên đan sư lục phẩm thì... Tình thế tại Tử Vân Tiên châu sẽ hoàn toàn thay đổi.

"Vậy tại hạ sẽ chuyển lời đến sư tôn ngay!"

Phan Mỹ Nhân cáo lui.

Trần Nhất Mặc thành thật đi theo Tần Ninh.

"Đọc các điển tịch trong Đan Tâm Cốc rồi chứ?"

5999683-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9037: "Tôn phu nhân đã khôi phục chưa?"


Ánh mắt của Trần Nhất Mặc vô cùng kiên định.

"Thái Vi đã khôi phục xong, Thái Bạch cũng đang trong quá trình khôi phục, đợi chút nữa hai người đó xong xuôi, ta sẽ đưa họ đến Đại Nhật tiên châu. Đã đến lúc Khương tộc trả món nợ năm xưa rồi. Đồng thời, vi sư cũng sẽ đi Vô Cấu Tiên Tông của Vô Cấu tiên châu".

Tần Ninh nghiêm túc nói: "Ngươi ở lại Đan Tâm Cốc đi".

"Hả?"

Mệnh lệnh này làm Trần Nhất Mặc nghệt mặt ra.

"Sư tôn à, nếu người đi thì người của Đan Tâm Cốc sẽ đánh chết đệ tử mất".

Trần Nhất Mặc nghiêm túc nói.

"Ngươi chết cũng đáng".

Tần Ninh nói như mũi tên xuyên tim: "Ngươi ở lại đây tập trung nghiên cứu thuật luyện đan, khi nào trở thành tiên đan sư ngũ phẩm, tiên đan sư lục phẩm mới được đi!"

Muốn trở thành tiên đan sư ngũ phẩm, hắn ta phải trở thành cường giả Thiên Tiên mới được! Trần Nhất Mặc hốt hoảng nói: "Sư tôn à, cảnh giới của người tăng lên nhanh quá, người cũng phải nghĩ cách cho đệ tử với chứ!"

Từ Chân Tiên, Tần Ninh ở Bất Vãng Sâm vỏn vẹn một trăm năm đã trở thành Nhân Tiên ngũ phẩm.

Lần trước diệt Tử Phủ thì trở thành Linh Tiên cửu phẩm.

Lần này ở trong Thiên Kỳ Trì thì thăng cấp lên Địa Tiên nhất phẩm! Chưa gì đã sắp đuổi kịp hắn ta rồi.

Sư tôn mạnh hơn đệ tử, sao mà được! Tần Ninh chế nhạo: "Ta là sư tôn mà, chẳng lẽ cứ yếu hơn đệ tử thế à?"

Trần Nhất Mặc há hốc mồm.

Không biết nói gì để phản bác.

Hình như… cũng có lý phết! Sư tôn thì sao có thể yếu hơn đệ tử được?

Mà đúng lúc này, Cung Lưu đan tiên dẫn mấy vị đệ tử từ trên trời hạ xuống.

Nhìn Tần Ninh, lần này Cung Lưu đan tiên không tỏ ra cao cao tại thượng nữa mà tỏ ra khiêm nhường vô cùng.

"Tần tiên sinh!"

Cung Lưu nhìn về phía Tần Ninh, chắp tay hỏi: "Tôn phu nhân đã khôi phục chưa?"

Khi nàng ấy hỏi câu này, Tần Ninh nhìn Trần Nhất Mặc như muốn ăn tươi nuốt sống hắn ta.

Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là những ngày qua Trần Nhất Mặc đã tung tin lung tung, phát ngôn bừa bãi, nói những lời này trong Đan Tâm Cốc.

"Không dám, không dám".

Biết tin Thiên Kỳ Trì không bị Tần Ninh dùng đến cạn sạch, Cung Lưu thở phào nhẹ nhõm trong bụng.

Nếu như chỉ là tiêu hao một ít sức mạnh của Thiên Kỳ Trì thì Đan Tâm Cốc có thể đánh đổi để khôi phục Thiên Kỳ Trì bằng một cái giá rất đắt, chẳng qua là phải cần một thời gian rất dài mà thôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 9038: Tần Ninh bắt đầu không đành lòng.


Nhưng những phương pháp luyện đan lấy được từ tay Tần Ninh những ngày qua, cho dù mất trăm năm, ngàn năm thì cũng đáng! "Ít ngày nữa ta sẽ rời khỏi Tử Vân Tiên châu, xin nhờ Đan Tâm Cốc quan tâm chăm sóc cho vị đệ tử này của ta".

Sau khi nói rõ ý đồ của mình, Tần Ninh lập tức nói: "Đương nhiên không phải bắt các ngươi chăm sóc nó không công. Những ngày tới, ta sẽ ở lại Đan Tâm Cốc và cố gắng hết mức có thể để giúp cốc chủ Cung Lưu trở thành tiên đan sư lục phẩm, thế nào?"

Lúc mới đầu nghe những lời trước đó của Tần Ninh, trong lòng Cung Lưu định phản đối.

Trần Nhất Mặc đúng là kẻ khốn kiếp! Những ngày qua, có thể nói hắn ta đã làm Đan Tâm Cốc rơi vào cảnh “lầm than”.

Đệ tử Đan Tâm Cốc bị Trần Nhất Mặc đả kích thương tích đầy mình.

Vốn dĩ cốc chủ Cung Lưu không quan tâm đến chuyện này. Dù sao Trần Nhất Mặc cũng có thuật luyện đan cao siêu, đè bẹp lòng kiêu hãnh của đệ tử Đan Tâm Cốc cũng được.

Cho bọn họ hiểu nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, là chuyện tốt! Tuy nhiên… cho đến một lần nàng ấy thấy cảnh Trần Nhất Mặc luận đạo với đệ tử Đan Tâm Cốc, cái biểu cảm kia, cái giọng điệu kia, nếu nàng ấy không phải là cường giả Thiên Tiên, tiên đan sư ngũ phẩm đứng đầu, cốc chủ Đan Tâm Cốc thì nàng ấy đã xông lên tẩn Trần Nhất Mặc một trận rồi! Hắn ta quá gợi đòn! Thế nhưng, nửa câu sau của Tần Ninh đã làm cho cốc chủ Cung Lưu gạt phăng suy nghĩ của mình.

Trở thành tiên đan sư lục phẩm là một chuyện có ý nghĩa hệ trọng.

Nếu nàng ấy thật sự có thể trở thành tiên đan sư lục phẩm thì Đan Tâm Cốc sẽ nắm quyền kiểm soát cả Tử Vân Tiên châu! Đồng thời, việc luyện chế tiên đan lục phẩm sẽ trợ giúp những lão cổ hũ trong các thế lực đại bá chủ bước ra một bước cuối cùng, trở thành Kim Tiên, cũng có thể đẩy mạnh thực lực của Tử Vân Tiên châu lên một tầng cao mới! Đây chắc chắn là chuyện cực kỳ hay ho.

"Như vậy đi...", Tần Ninh nghiêm túc nói: "Đồ đệ ta sẽ ở lại nơi này nghiên cứu thuật luyện đan, ta sẽ dạy cốc chủ Cung Lưu đến khi ngươi trở thành tiên đan sư lục phẩm mới đi!"

"Quân tử nhất ngôn!"

Ban đầu Cung Lưu cũng hoài nghi thuật luyện đan của Tần Ninh.

Tuy nhiên, khi chứng kiến sự mạnh mẽ của Trần Nhất Mặc, rồi thấy cảnh Tần Ninh lấy từng phương pháp luyện đan thần bí khó lường, từ tận đáy lòng Cung Lưu cảm thấy Tần Ninh là một kẻ phi phàm! Người này chưa bao giờ ăn nói không biết lượng sức cả! Bởi vì Tần Ninh thật sự có thể biến những lời khoác lác của người khác thành hiện thực! "Đã vậy thì mỗi ngày làm phiền cốc chủ Cung Lưu chờ ta trong Thiên Kỳ Trì nhé!"

"Được!"

Hai bên đã thỏa thuận với nhau.

Trong lòng Trần Nhất Mặc miễn cưỡng vô cùng.

Nếu đi theo Tần Ninh thì hắn ta sẽ được ăn ngon uống say.

Còn ở lại Đan Tâm Cốc thì phải bế quan, luyện đan bất kể ngày đêm.

Tần Ninh dẫn Trần Nhất Mặc rời đi, tiếp tục ở lại Đan Tâm Cốc.

Thấy Trần Nhất Mặc buồn buồn không vui.

"Thôi được rồi, ta giữ ngươi ở lại vì hy vọng ngươi sẽ có nhiều thời gian hơn, tập trung nghiên cứu thuật luyện đan hơn!"

"Hơn nữa, đợi vi sư trở về, nếu tên của đan tiên được cả Tử Vân Tiên châu truyền tai nhau không phải Cung Lưu mà là ngươi… thì vi sư cũng sẽ hãnh diện vì ngươi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9039: "Đồ vô liêm sỉ!"


Nghe thấy câu này của Tần Ninh, đôi mắt Trần Nhất Mặc bỗng sáng ngời, sau đó toàn thân hắn ta như bừng bừng ý chí chiến đấu.

Đúng vậy! Hắn ta phải ở lại Tử Vân Tiên châu! Thuật luyện đan của hắn ta sẽ tăng lên, trở thành tiên đan sư ngũ phẩm, trở thành tiên đan sư lục phẩm, áp đảo tất cả bọn tiên đan sư già chát trong Đan Tâm Cốc, và rồi Trần Nhất Mặc hắn ta sẽ trở thành đan tiên chân chính của Tử Vân Tiên châu! Đến lúc đó, toàn bộ Tử Vân Tiên châu ai mà không lễ phép gọi hắn ta là Trần đan tiên?

Cung Lưu là cái thá gì?

Đến lúc đó, biết bao nhiêu cường giả Thiên Tiên sẽ phải quỳ xuống cầu xin hắn ta luyện đan cho?

Cảnh tượng ấy… chỉ nghĩ thôi mà Trần Nhất Mặc đã thấy máu toàn thân sôi sục! Sướng tê người! Trần Nhất Mặc lập tức chắp tay hứa hẹn: “Vất vả cho sư tôn quá, đệ tử đã hiểu rồi. Đệ tử nhất định sẽ không phụ lòng mong đợi của sư tôn. Đến khi sư tôn trở về, đệ tử chắc chắn sẽ trở thành tiên đan sư mạnh nhất Tử Vân Tiên châu này, không bôi nhọ danh tiếng của sư môn!"

Thấy Trần Nhất Mặc vốn hơi ủ rũ không vui bỗng chốc tự xốc lại tinh thần, tràn trề niềm tin chiến thắng, Tần Ninh đã chuẩn bị một bài sớ dài để thuyết phục cũng câm nín.

Thằng ranh này lại nghĩ gì đấy?

Trở về với sơn cốc Thiên Kỳ Trì.

Khương Thái Bạch đã vào trong Thiên Kỳ Trì, bắt đầu tu hành theo sự hướng dẫn của Khương Thái Vi.

Thấy Khương Thái Vi đứng giữa biển hoa, nét trưởng thành và đằm thắm của nàng ấy tựa đóa hoa đẹp nhất biển hoa nơi đây, làm cho cả rừng hoa vô tận trở nên nhạt nhòa.

Tần Ninh đi tới sau lưng Khương Thái Vi, hai tay nhẹ nhàng vòng qua ôm vòng eo mảnh mai của nàng ấy rồi tựa cằm lên hõm vai trắng như tuyết của nàng ấy, cười hỏi: "Thái Bạch đâu rồi?"

"Bắt đầu nhập định rồi, ta tin rằng đệ ấy sẽ khôi phục nhanh hơn ta".

Khương Thái Vi trúng độc nặng nhất, Khương Thái Bạch thì nhẹ hơn nên khôi phục cũng nhanh hơn, không chừng sẽ có thể khôi phục được dáng vẻ thiếu niên năm xưa.

"Nhớ ta không?"

Tần Ninh bật cười, hai tay dần dần sờ mó lung tung.

Khuôn mặt xinh đẹp của Khương Thái Vi đỏ bừng, nàng ấy giận dữ quát: "Chàng làm gì thế hả?

Thái Bạch vẫn còn đang khôi phục trong sơn cốc này mà..." "Vướng víu quá, vậy ta đưa nàng đi chỗ khác!"

"Đi đâu?"

"Đồ vô liêm sỉ!"

"Nào có chuyện đó!"
 
Back
Top Dưới