Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9000: Đây đích thị là một kẻ điên!


Khương Thái Vi mắng: “Kỳ Tư Hàn đã hoàn thiện Tử Vân Thiên Phạt Quyết rồi, ông ấy không thể nào bị điên được, ngươi nói nhăng nói cuội gì thế!”

Câu này vừa vang lên, Kỳ Ngọc Hủ nhíu mày quay ngoắt sang Khương Thái Vi.

“Tử Vân Thiên Phạt Quyết là pháp quyết mà đại năng thế hệ trước của Tử Phủ ngươi giành được, có điều chỉ là một quyến cuối cùng, không được đầy đủ. Quả thật Tiên Nhân Tử Phủ các ngươi đã từng đời dấn thân vào nơi dầu sôi lửa bỏng, không màng hiểm nguy để hoàn thiện pháp quyết này”.

“Tiên Nhân các đời nghiên cứu thuật này, tu hành thuật này đến Kim Tiên đều chết bất đắc kỳ tử nhưng đều để lại cảm ngộ của mình”.

“Kỳ Tư Hàn đã nắm giữ được điều ảo diệu trong Tử Vân Thiên Phạt Quyết rồi!”

“Ông ấy lĩnh ngộ được Tử Vân Thiên Phạt Quyết nên làm gì có chuyện ông ấy bị điên!”

Kỳ Ngọc Hủ giật mình thấy rõ.

Tại sao lão thái bà này biết chuyện đó?”

“Khà khà...”, một tiếng cười quái lạ vang lên, Vạn Vinh đã được trả lại tự do nhìn xung quanh, cười ha ha nói: “Nhốt lão tử mấy năm trời, cuối cùng cũng được tự do rồi!”

Vạn Vinh nắm chặt tay lại, ánh sáng vàng khủng khiếp trong cơ thể tràn ngập cả không gian.

Mái tóc dài của ông ta thoáng chốc đứt từng khúc một, quần áo đang mặc thì rách rưới. Thế nhưng ngay sau đó, ánh sáng vàng đã ngưng tụ thành một món bào phục màu vàng bao trùm lấy cơ thể ông ta.

Giờ phút này, đó không còn là ăn mày mở miệng là chửi thề kia nữa mà là một vị Kim Tiên tràn ngập ánh sáng vàng, thần uy cái thế.

“Kỳ Ngọc Hủ nhỉ?”

Vạn Vinh cười khẩy, tóm lấy Kỳ Ngọc Hủ rồi bắt ông ta về bên cạnh.

Kỳ Ngọc Hủ như một chú gà con bị chim ưng già bắt trúng, không thể phản kháng nổi.

“Nhốt lão phu suốt bao nhiêu năm qua, ngươi đáng tội chết!”

Vạn Vinh dùng một tay kéo đứt cánh tay của Kỳ Ngọc Hủ ra, máu văng tung tóe.

Kỳ Ngọc Hủ nuốt cơn đau vào trong, mặt mày tái nhợt đến thê thảm: “Tiền bối Vạn Vinh, ngươi hận ta cũng không sao, nhưng Tần Ninh muốn diệt trừ Tử Phủ chúng ta, sở dĩ ngươi ra nông nỗi này cũng vì Tử Phủ ta, quyết không thể để hắn đạt được mục đích!”

“Ta chết cũng cũng chẳng có gì tiếc nuối, nhưng Tần Ninh quyết không được sống!”

Nghe thấy câu này, Vạn Vinh lại tuôn một tràng cười rùng rợn.

Những người còn lại đều sởn cả gai ốc.

Kỳ Ngọc Hủ điên rồi! Để có thể tiêu diệt Tần Ninh, ông ta đã thả những kẻ điên loạn thế hệ trước trong Tử Phủ ra ngoài.

Với thực lực Kim Tiên của Vạn Vinh, nếu ông ta có thể g**t ch*t Tần Ninh thì không ai bảo đảm được kẻ điên này sẽ không đại khai sát giới trong Tử Vân Tiên châu! Đến lúc đó, ai sẽ là người đứng ra ngăn cản ông ta đây?

5999647-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9001: Kỳ Ngọc Hủ đúng là đáng chết đấy.


Vạn Vinh cười lạnh: “Khuất Dương Tử, giờ này đừng giả vờ làm thánh nhân nữa. Bị nhốt bao nhiêu năm trời, ngươi cũng muốn dấy lên một trận gió tanh mưa máu lắm chứ gì?”

Vào lúc này, người đàn ông được gọi là Khuất Dương Tử cũng cắt phăng mái tóc dài, ánh vàng rực rỡ bùng nổ quanh người.

Mặc dù bóng người gầy guộc, ốm nhom nhưng lại ẩn chứa ánh sáng vàng vô địch một cách vênh váo và ngông nghênh.

Sau khi lần lượt biến đổi, hai người này như biến thành một con người khác.

Vạn Vinh bẻ đầu Kỳ Ngọc Hủ, kết liễu tính mạng của vị phủ chủ Tử Phủ này.

Ông ta nhìn xung quanh, cuối cùng dừng lại ở trên người Tần Ninh.

“Chỉ là Linh Tiên mà cũng đòi tiêu diệt Tử Phủ ta à?”

Vạn Vinh cười khẩy: “Ta sẽ giết ngươi trước!”

Vù... Vạn Vinh bay vụt tới.

Ánh sáng màu vàng tràn ngập cả thiên địa.

Đại năng Kim Tiên! Vạn người cũng khó địch lại! Nhưng đúng lúc này, bóng dáng Khương Vân Tùng phóng ra.

Ầm... Hai luồng sáng vàng va chạm vào nhau, toàn bộ thời không thiên địa như rung lắc theo.

Mà Khuất Dương Tử kia ánh mắt cũng cực kỳ lạnh lẽo, cười điên cuồng xông về phía Tần Ninh.

Dù cho bọn họ bị Kỳ Ngọc Hủ nhốt, dù họ đã điên, như hóa thành quỷ nhưng họ vẫn có lòng trung thành tuyệt đối với Tử Phủ.

Họ đã trở thành dáng vẻ của ngày hôm nay vì sự mạnh mẽ của Tử Phủ.

Kỳ Ngọc Hủ đúng là đáng chết đấy.

Nhưng kẻ đòi tiêu diệt Tử Phủ còn đáng chết hơn! Đây là hai kẻ điên, điên đến mức không còn làm chủ được ý thức bản thân nữa.

Sau khi giết Tần Ninh, bọn họ sẽ tiếp tục giết người, tàn sát Tử Vân Tiên châu.

Nhưng giờ đây, không một ai dám nhúng tay.

Đó là Kim Tiên đấy! Ai mà đấu lại nổi ông trùm Kim Tiên chứ?

Trong ba người, chỉ có Kỳ Tư Hàn đang đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Không lâu sau đó, bóng dáng Kỳ Tư Hàn lao ra, xông thẳng về phía Khương Thái Vi.

“Ngươi dám!”

“Ngươi biết ta sao?”

Kỳ Tư Hàn ngạc nhiên hỏi.
 
Phong Thần Châu
Chương 9002: “Con bé không già dặn như ngươi!”


Lúc này, hai hàng lệ chảy dài trên gương mặt già cỗi của Khương Thái Vi, bà ta bỗng nhớ về khi xưa.

Vào lúc bà ta nhỏ yếu, lang thang ngoài đường cùng với Khương Thái Bạch, người đầu tiên họ bắt gặp không phải Hồn Vô Ngân lúc bấy giờ.

Mà là Kỳ Tư Hàn! Thời điểm đó, Kỳ Tư Hàn hăng hái đi du lịch rất nhiều tiên châu và vùng đất, gặp được nhiều người.

Kỳ Tư Hàn bắt gặp hai tỷ đệ, cũng quan tâm lo liệu cho hai tỷ đệ.

Kỳ Tư Hàn lúc đó rất ôn hòa, hiền từ và gần gũi đến nỗi làm Khương Thái Vi và Khương Thái Bạch những tưởng ông ta là phụ thân mình.

Sau một thời gian sống chung ngắn ngủi, Kỳ Tư Hàn rời đi nhưng đã chiếm một chỗ đứng vô cùng quan trọng trong lòng hai người.

Về sau, Khương Thái Vi và Khương Thái Bạch mới bắt gặp Hồn Vô Ngân, được hắn dạy dỗ mấy trăm năm và trưởng thành.

Sau nữa, Hồn Vô Ngân cũng đi.

Khương Thái Vi trở về Khương tộc, địa vị dần dần leo lên cao.

Bà ta biết Kỳ Tư Hàn ở Tử Vân Tiên châu nên đã từng đến bái phỏng vài lần, kính trọng họ như phụ thân ruột của mình.

Có điều sau này biết Kỳ Tư Hàn chết vì tẩu hỏa nhập ma, bà ta vô cùng đau khổ.

Về sau nữa, bà ta vô tình gặp được Kỳ Ngọc Hủ, biết Kỳ Ngọc Hủ là cháu của Kỳ Tư Hàn nên mới ra tay cứu giúp, tạo thành nhân quả.

Từ đó đến giờ, bà ta vẫn luôn nghĩ rằng Kỳ Tư Hàn đã chết.

“Không sao, ông ấy sẽ không làm ta tổn thương, ông ấy chỉ quên ta thôi...”, Khương Thái Vi run rẩy đi tới, nhìn người đàn ông trước mắt, mở miệng nói: “Con là Thái Vi, người còn nhớ con không?”

“Thái Vi...”, Kỳ Tư Hàn nhíu chặt mày, ánh sáng trong mắt lúc thì tan rã lúc thì ngưng tụ, ông ta đột nhiên gào lên: “Ngươi không phải con bé!”

“Con bé không già dặn như ngươi!”

Nghe ông ta nói vậy, lòng Khương Thái Vi nhói đau.

"Người nhìn xem đây là gì?"

Khương Thái Vi run rẩy lấy một khối ngọc đỏ như máu ra khỏi lồng ngực.

Khối ngọc đỏ tươi lớn bằng khoảng ngón tay cái, bên trong khí huyết ngưng tụ, hóa thành một con huyết xà trông rất sống động.

"Huyết Xà Ngọc, sao ngươi lại có nó?"

Kỳ Tư Hàn ngạc nhiên hỏi.

Khương Thái Vi rơi nước mắt, nghẹn ngào đáp: "Huyết Xà Ngọc, ẩn chứa huyết xà, nếu như con chết thì huyết xà cũng chết. Đây là thứ năm xưa người đã ràng buộc con, tặng con, con luôn giữ nó đến tận bây giờ!"

Kỳ Tư Hàn đột nhiên lướt qua Tần Ninh rồi tóm lấy bàn tay của Khương Thái Vi.

Kỳ Tư Hàn bàng hoàng thốt: "Không thể nào, sao con lại trở nên già cỗi thế này! Bé Thái Vi à, con sao vậy?"

Khương Thái Vi vui vẻ nói: "Con không sao, con vẫn khoẻ, người còn sống là đã tốt hơn bất cứ điều gì rồi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9003: "Con còn sống, thật tốt quá".


Khương Thái Vi nhìn về phía Tần Ninh, giới thiệu: "Tần Ninh, ông ấy là Kỳ Tư Hàn, là nghĩa phụ ta!"

Nghĩa phụ! Tần Ninh sửng sốt.

Hắn chưa nghe Khương Thái Vi nói về chuyện này bao giờ.

Khương Thái Vi bối rối nói: "Dù chưa nhận làm nghĩa phụ nhưng ta xem ông ấy như nghĩa phụ, như phụ thân ruột thịt của ta!"

Tần Ninh nhìn chằm chằm vào Kỳ Tư Hàn, không khỏi hỏi: "Ngươi đã nhớ lại cô ấy chưa?"

Kỳ Tư Hàn cảnh giác nhìn về phía Tần Ninh, hỏi một cách hung dữ: "Ngươi là người phương nào?"

"Tên tặc đáng ghét, dám đòi diệt Tử Phủ của ta, tội đáng chết vạn lần!"

Dứt lời, Kỳ Tư Hàn vỗ tay toan giết Tần Ninh.

"Đừng mà!"

Khương Thái Vi vội vàng ngăn cản, mở miệng nói: "Tư Hàn thúc, hắn làm vậy âu cũng vì con thôi!"

"Vì con?"

Giờ phút này, đôi mắt của Kỳ Tư Hàn ngày càng trong veo và sáng suốt.

"Ta nhớ ra rồi!"

Kỳ Tư Hàn nói: "Tiền bối Khuất Dương Tử bị trưởng lão Vạn Vinh nhốt. Lúc đột phá Kim Tiên, trưởng lão Vạn Vinh linh cảm mách bảo bản thân sẽ bị điên nên dặn dò ta rằng nếu như ông ấy bị điên, ta phải nhốt ông ấy lại!"

"Trưởng lão Vạn Vinh ra nông nỗi này âu cũng vì nghiệp lớn của Tử Phủ ta!"

Kỳ Tư Hàn tiếp tục nói: "Đến ta đã thành công, Tử Vân Thiên Phạt Quyết đã hoàn toàn viên mãn, thành công".

"Nhưng Kỳ Ngọc Hủ đã làm ta bị thương nặng ngay lúc ta đột phá, sau đó nhốt ta lại vì dã tâm của mình!"

Nghe thấy câu này, Tần Ninh nhíu mày.

Lão già này nói một tràng không đầu không đuôi, chẳng hiểu gì.

Nhưng chỉ cần ông ta không làm Thái Vi bị thương thì Tần Ninh cũng lười để ý tới ông ta.

"Thái Vi…" "Dạ?"

"Con còn sống, thật tốt quá".

Kỳ Tư Hàn vô cùng mừng rỡ, ôm chặt lấy Khương Thái Vi, vui vẻ nói: "Đứa bé ngoan, đứa bé ngoan...", thấy cảnh tượng này, khoé miệng Tần Ninh co rúm.

Người phụ nữ của lão tử mà ngươi cũng dám ôm à?

Thật lâu sau, Tần Ninh lên tiếng.

Kỳ Tư Hàn hừ lạnh, nói: "Liên quan gì tới ngươi?

Hả thằng nhãi kia!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9004: Đúng là hơi khó bật lại thật.


Khương Thái Vi vội vàng nói rõ hết mọi chuyện, kể lại những chuyện mình đã gặp suốt những năm qua và nguyên nhân vì sao Tần Ninh lại tới đây.

"Kỳ Ngọc Hủ, đúng là lòng muôn dạ thú!"

Kỳ Tư Hàn thở dài, nói: "Lúc ta đột phá, hắn ta muốn giết ta rồi chiếm đoạt Kim Thể của ta để trở thành Kim Tiên nhưng thất bại, đổi ý nhốt ta".

Nghe đến đây, Tần Ninh không khỏi cau mày hỏi: "Rốt cuộc là ngươi điên thật hay đang giả điên thế?"

Kỳ Tư Hàn tức giận quát: "Có lúc điên, có lúc bình thường".

Trợn mắt nhìn Tần Ninh, Kỳ Tư Hàn nói tiếp: "Ta đang nói chuyện, ngươi đừng có xen vào".

"Ngươi..." "Tần Ninh...", Khương Thái Vi áy náy nhìn Tần Ninh.

"Lão thất phu, nể mặt Thái Vi, ta sẽ không giết ngươi".

Tần Ninh bực bội nói.

Kỳ Tư Hàn giận dữ hừ lạnh: "Ta cũng nể mặt bé Thái Vi nên mới không giết ngươi đấy"

"...", Trần Nhất Mặc đứng kế bên khóe miệng co rúm.

Hắn ta chưa thấy ai dám ăn nói như vậy với sư tôn bao giờ! Cơ mà Kỳ Tư Hàn này dành rất nhiều sự quan tâm lo lắng cho Khương Thái Vi, năm xưa giữa hai người như cha với con thì đồng nghĩa với việc ông ta là phụ thân của Khương Thái Vi rồi.

Nghĩa là cha vợ của sư tôn?

Sư tôn đang bị cha vợ mình mắng hả?

Đúng là hơi khó bật lại thật.

Mà đúng lúc này, trên không trung, tứ đại Kim Tiên giao chiến với nhau, ánh hào quang kinh khủng cuốn lấy vạn dặm.

Kỳ Tư Hàn không quan tâm đến cuộc chiến của tứ đại Kim Tiên mà trông chừng các đệ tử trong Tử Phủ còn sống sót.

"Kỳ Ngọc Hủ đã bỏ mình, Kỳ Tư Hàn ta chính là phủ chủ của Tử Phủ, các ngươi lại đây!"

Kỳ Tư Hàn vung tay lên, ánh hào quang màu vàng bao trùm cả bầu trời, chế ngự dung nham đang sôi trào kia, bao trùm lên từng vị cường giả Tử Phủ Thiên Tiên, Địa Tiên và Linh Tiên còn sống.

Thấy cảnh tượng này, Tần Ninh muốn lên tiếng nhưng lại nuốt những lời định nói xuống cuống họng vì thấy Khương Thái Vi nhìn mình.

Một Tử Phủ khổng lồ với hàng ngàn hàng vạn đệ tử, ấy vậy mà hôm nay chỉ còn mấy trăm người còn sống.

Đúng lúc đó, trận chiến trên bầu trời đã có sự thay đổi.

"Khà khà, không ngờ lại là thi khôi Kim Tiên, ai mà chơi lớn thế?"

Vạn Vinh nở nụ cười rùng rợn rồi tung một cú chưởng ra, ánh vàng kim che phủ cả bầu trời và chiếu rọi khắp muôn nơi. Bỗng một tiếng ầm vang lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 9005: Không giết thì không được.


Tất cả mọi người đều nhìn thấy cú chưởng màu vàng kia đã đập nát lồng ngực của Khương Vân Tùng, đẩy lùi ông ta những mười mấy dặm rồi đập vào ngọn núi hùng vĩ ở đằng xa làm dấy lên những tiếng nổ kinh thiên động địa.

Khương Vân Tùng không phải là đối thủ của Vạn Vinh.

Tần Ninh giương mắt nhìn cảnh tượng trước mắt.

"Hai người này đã bị điên, hết thuốc chữa rồi!"

Tần Ninh lên tiếng: "Cho dù ta có cách giải quyết thì vẫn không cứu được bọn họ với thực lực Linh Tiên hiện tại. Nếu để hai người họ còn sống thì Tử Vân Tiên châu sẽ rơi vào cảnh lầm than".

"Ta phải giết bọn họ!"

Khương Thái Vi nhìn về phía Kỳ Tư Hàn.

Kỳ Tư Hàn cũng nhìn bà ta, nói với vẻ buồn bã: "Thằng ranh này nói đúng đấy, nhưng hai vị này là tiền bối của Tử Phủ ta, đã cống hiến những gì mình có cho Tử Phủ, ta thật sự không nỡ lòng ra tay giết họ".

Tần Ninh lại nói một cách thẳng thừng: "Ngươi đâu có thực lực đó!"

"Ngươi thì có chắc?

Hả thằng ranh kia!"

Kỳ Tư Hàn chế giễu.

Giờ thì Tần Ninh nổi cơn giận dữ.

Chưa có ai chửi hắn bằng nhãi ranh này nhãi ranh nọ như ông ta cả! Ngoài mấy đời cha mẹ của hắn! Khương Thái Vi biết năm xưa Tần Ninh chính là Hồn Vô Ngân, Hồn Vũ Thiên Tôn, trước đó thì là Nguyên Hoàng Thần Đế của đại thế giới Vạn Thiên, biết tính tình Tần Ninh dễ nóng nảy nên sợ hắn sẽ tức giận, nhìn Tần Ninh với vẻ cầu xin.

"Thôi, không thèm chấp nhặt với lão thất phu này".

Tần Ninh không đành lòng để Khương Thái Vi bị kẹt ở giữa rồi khó xử, thẳng thắn nói: "Để ta giết hai người này là được, ngươi đừng trách ta giết người có công lao với Tử Phủ của ngươi đấy!"

Kỳ Tư Hàn thở dài thườn thượt.

Khuất Dương Tử.

Vạn Vinh.

Hai người họ là những đại năng thế hệ trước của Tử Phủ bị điên vì hoàn thiện Tử Vân Thiên Phạt Quyết, là công thần của Tử Phủ. Từ xưa đến nay, trong Tử Phủ đã có ít nhất mười mấy đại công thần chết vì hoàn thiện pháp quyết này.

Mặc dù hai người này còn sống nhưng lại điên, trở thành những con ác quỷ đáng sợ không có cảm xúc, chỉ biết giết chóc.

Không giết thì không được.

Giết thì thật sự khiến người ta đau lòng.

Quả thật ông ta không dám xuống tay.

5999652-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9006: "Nói thừa, ta biết chứ!"


Giờ phút này, trên không trung, Khương Vân Tùng bị những đòn tấn công của Vạn Vinh làm cho tháo chạy liên tục, ánh sáng màu vàng quanh thân cũng trở nên ảm đạm, còn suýt chút nữa đã hộc máu.

Thế nhưng một kẻ đã trở thành thi khôi như ông ta thì làm gì hộc máu được.

Khương Thái Bạch cũng không tốt hơn Khương Vân Tùng là bao, bị Khuất Dương Tử đánh gãy không biết bao nhiêu khúc xương, máu tươi nhuộm đỏ cả bào phục.

"Tránh ra!"

Tần Ninh bay lên trời, quát: "Giao hai người này cho ta!"

Khương Thái Bạch ngạc nhiên nhắc nhở: "Đó là Kim Tiên mà Tần Ninh!"

"Nói thừa, ta biết chứ!"

Tần Ninh tức giận quát.

Bị hắn quát thẳng vào mặt, Khương Thái Bạch bực bội lùi về.

Khương Vân Tùng cũng đáp xuống.

Lúc này, Khương Thái Bạch nhìn về phía tỷ tỷ của mình, không khỏi hỏi: "Tỷ tỷ, Tần Ninh làm sao đây?"

Chưa đợi Khương Thái Vi trả lời, Khương Thái Bạch đã hướng mắt sang Kỳ Tư Hàn, cúi đầu, quỳ xuống, cung kính nói: "Tư Hàn thúc".

Người đầu tiên trong suốt cuộc đời hai chị em phải cảm ơn không phải Tần Ninh năm xưa, mà là vị Kỳ Tư Hàn trước mắt! "Ngươi là..." "Tư Hàn thúc, con là Thái Bạch đây ạ".

Khương Thái Bạch khó nén sự mừng rỡ, vui vẻ nói: "Người còn sống, thật tốt quá!"

Nhìn hai tỷ đệ, Kỳ Tư Hàn thở dài: "Ban đầu hai đứa còn nhỏ bé tí, sau đó thì lớn lên cũng vẫn còn trẻ con, mới ba bốn vạn năm trôi qua mà hai đứa đã ra nông nỗi này rồi...", ở bên này, ba người ôn chuyện với nhau.

Một bên khác, Tần Ninh gọi Khương Vân Tùng về,

Thấy người Khương Vân Tùng chằng chịt vết thương trông cực kỳ thê thảm, Tần Ninh bật cười: "Hai lão yêu quái này cũng cừ đấy".

Khương Vân Tùng hừ lạnh một tiếng, không trả lời.

Tần Ninh nhìn hai người Vạn Vinh và Khuất Dương Tử.

Mặc dù cả hai đều tỏa ra ánh vàng lấp lánh nhưng toàn bộ cơ thể Vạn Vinh đều tràn ngập sát khí hung dữ chảy thành dòng.

Còn Khuất Dương Tử thì cho người ta cảm giác âm u, lạnh lẽo, đáng sợ như hố dưới lòng đất.

Khí tức âm u tỏa ra từ hai người là hai sắc thái khác nhau hoàn toàn.

Vạn Vinh cười khẩy: "Ngươi là kẻ muốn tiêu diệt Tử Phủ ta đấy à?"

"Không được!"

Nghe thấy câu này, Khuất Dương Tử trầm giọng lạnh lùng nói.

"Chi bằng các ngươi đi theo ta, làm tôi tớ của ta nhé?"

Nghe thấy câu này, võ giả cả thế lực đại bá chủ quanh đây hoàn toàn suy sụp.
 
Phong Thần Châu
Chương 9007: "Đừng có mơ!"


Hai vị đã đánh Khương Thái Bạch và thi khôi Kim Tiên kia cho tơi tả là các đại nhân vật cái thế mấy chục vạn năm trước của Tử Phủ, cực kỳ mạnh mẽ, đích thị là trùm Kim Tiên không thể sai được, hơn nữa tâm trí đã trở nên hỗn loạn vì tu hành Tử Vân Thiên Phạt Quyết.

Thế mà Tần Ninh còn đòi thu phục bọn họ?

Rốt cuộc tên này đang nghĩ gì trong đầu thế?

Đó là hai ông trùm Kim Tiên đấy! Lại còn đã mất lý trí rồi! Vạn Vinh cười khẩy: "Thằng ranh kia, ta sẽ uống máu ngươi, ăn thịt ngươi để nhắm kèm với rượu. Bị giam suốt bao nhiêu năm qua, bụng ta đói cồn cào luôn rồi!"

Dù Vạn Vinh được bao phủ bởi ánh hào quang màu vàng rực rỡ nhưng lúc này trông ông ta vẫn giống một con ác quỷ.

Nếu hôm nay con ác quỷ này xổng chuồng, toàn bộ Tử Vân Tiên châu, thậm chí là những tiên châu lân cận sẽ nổ ra chiến tranh lầm than.

Tần Ninh nhìn hai người, thản nhiên đón lấy ánh mắt đằng đằng sát khí của hai đại Kim Tiên.

Hắn vung tay lên, từng luồng Tinh Thần lực tụ tập giữa đất trời, ban nãy dường như Tinh Thần lực khủng khiếp kia đã tiêu tán, không ngờ bây giờ lại xuất hiện thêm lần nữa.

Nhưng lần này, Tinh Thần lực khủng khiếp đang lơ lửng xung quanh Tần Ninh lại cho người ta cảm giác mạnh mẽ và hùng vĩ không gì sánh bằng.

"Tên này định làm gì thế?

"Không biết nữa..." "Rốt cuộc tên Tần Ninh này từ đâu chui ra đây, đúng là bá đạo mà!"

Chỉ là một Nhân Tiên ngũ phẩm... Không, không đúng, bây giờ Tần Ninh đã tới cảnh giới Linh Tiên cửu phẩm rồi.

Khí thế của hắn quá đỗi hùng hậu, khiến cho người ta sợ vỡ mật.

Đó hoàn toàn không phải khí thế mà một Linh Tiên có thể bùng nổ.

Tần Ninh lại mượn uy phong của thiên thế, địa thế tại Tử Phủ này.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy từng luồng Tinh Thần lực xung quanh Tần Ninh đã biến thành muôn vàn tia sáng lộng lẫy.

Khi đòn tấn công của hai đại Kim Tiên Vạn Vinh và Khuất Dương Tử ập đến, từng tia sáng rực rỡ ấy nuốt chửng tất cả mọi thứ.

Đòn tấn công của Kim Tiên đã tan biến rồi?

Ai nấy đều ngây ra như phỗng.

"Trấn áp các ngươi đã rồi tính".

Dứt lời, Tần Ninh vỗ một chưởng xuống ngay.

Ầm... Tiếng nổ trầm thấp vang lên khắp nơi.

Vào lúc này, muôn vàn tia sáng rực rỡ kia hóa thành một đạo long ảnh và một đạo phượng ảnh, chúng phóng như bay về phía hai đại năng Kim Tiên.

Làm gì có chuyện Vạn Vinh và Khuất Dương Tử ngồi chờ chết.

Tuy nhiên, khi long ảnh và phượng ảnh lao tới phía trước hai người, mọi đòn công kích của bọn họ đều tan biến vào hư vô.

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều nhìn thấy ở bên ngoài cơ thể hai người, một đạo long văn và một đạo phượng văn khắc trên bề mặt Kim Thể rực sáng ánh kim của bọn họ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9008: "Còn láo lếu nữa à?"


Trong chớp mắt, khí thế của hai đại Kim Tiên biến mất.

Chỉ còn lại hai ông lão đứng ở đó mờ mịt nhìn xung quanh.

Lúc này, Tần Ninh vẫy tay, kéo hai người đến bên cạnh mình.

"Không nghe lời à?

Ăn đánh thôi!"

Sau khi nói câu ấy, Tần Ninh thẳng thừng vỗ vào trán của hai vị đại năng.

Tất cả mọi người đều choáng váng khi nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Đó là Kim Tiên vô địch cơ mà, thế mà chẳng những bị Tần Ninh giam cầm một cách dễ dàng mà còn bị Tần Ninh vỗ trán nữa.

"Ngươi...", Vạn Vinh giận tím mặt, quát lên: "Ta sẽ làm thịt ngươi!"

Gầm lên một tiếng, ông ta tung một cú đấm về phía Tần Ninh.

Thế nhưng quả đấm còn không thể phá vỡ nổi tiên khí dày đặc bên ngoài cơ thể Tần Ninh.

"Kim Thể của ta...", Vạn Vinh vô cùng kinh hoàng.

"Còn không nghe lời nữa không?"

Tần Ninh vỗ trán ông ta thêm một cái nữa, cười nói: "Không nghe lời sẽ bị ăn đòn đấy".

Vạn Vinh nghệt mặt ra.

Dù sức mạnh của ông ta vẫn còn hội tụ trong cơ thể nhưng lại không phóng ra ngoài được.

Sao có thể như vậy?

Khuất Dương Tử ở bên cạnh bực bội mắng: "Đồ vô liêm sỉ".

"Sao ta lại vô liêm sỉ?"

Tần Ninh cười tủm tỉm nhìn lão già này.

"Thì ngươi... là đồ vô liêm sỉ!"

Khuất Dương Tử hậm hực.

Vạn Vinh mắng: "Tiểu tử thối kia, thiên thế, địa thế ở đây là căn cơ của Tử Phủ ta, ngươi còn dám làm hại đến căn cơ thiên thế địa thế của Tử Phủ ta nữa thì coi chừng một ngày nào đó ta sẽ làm thịt ngươi đấy!"

"Còn láo lếu nữa à?"

Tần Ninh tát thêm cái nữa.

Ai nấy đều cạn lời.

Hai đại năng Kim Tiên mà lại bị phong ấn ngon ơ như thế, còn bị Tần Ninh vỗ vào trán hết lần này đến lần khác, đây đúng là chuyện không thể tưởng tượng nổi nhất trong lịch sử Tử Vân Tiên châu mấy vạn năm qua.

"Nếu sau này ngoan ngoãn nghe lời ta thì ta sẽ cho các ngươi khôi phục thần chí, lúc đó các ngươi sẽ làm lão bộc cho ta".

Tần Ninh vừa cười tủm tỉm vừa đưa hai người đáp xuống.

Vạn Vinh và Khuất Dương Tử bị Tần Ninh trói lại bằng xiềng xích phù ấn, giờ đây, hai ông lão đã trở thành người bình thường này hoàn toàn không thể giãy ra khỏi xích trói phù ấn này.

Tần Ninh vẫn không thèm ngó ngàng gì tới Kỳ Tư Hàn.
 
Phong Thần Châu
Chương 9009: "Ta sẽ thu xếp cho bọn họ".


Hắn chướng mắt lão già kia.

Tần Ninh nhìn về phía mấy trăm người còn sống sót của Tử Phủ.

Phu nhân của phủ chủ, Liễu Phù Anh, đã bỏ chạy.

Kỳ Ngọc Hủ đã bị giết, bà ta ở lại đây cũng chẳng làm được tích sự gì, Tử Phủ bị tiêu diệt đã là điều chắc chắn.

Giờ phút này, chạm phải ánh mắt của Tần Ninh, ba vị phủ chủ Triều Trung Thiên, Phòng Linh Nhân, Lộ Thông Thiên đều sợ hãi nấp sau lưng Kỳ Tư Hàn.

"Ngươi muốn làm gì?"

Kỳ Tư Hàn hừ lạnh, chất vấn.

"Hôm nay ta tới đây là để tiêu diệt Tử Phủ, đương nhiên những kẻ này sẽ..." "Ngươi dám!"

Kỳ Tư Hàn hừ lạnh, chất vấn: "Võ giả và đệ tử Tử Phủ đã bị ngươi giết gần như toàn bộ rồi, ngươi còn muốn đuổi cùng giết tận ư?"

"Rất nhiều người trong số họ là vô tội!"

Tần Ninh lại cười khẩy: "Trong thế giới võ giả này, không có ai vô tội cả".

"Hơn nữa, ta đã cảnh cáo bọn họ rằng ta muốn tiêu diệt Tử Phủ, ai muốn sống thì lo mà trốn đi, nhưng bọn chúng không nghe, ta còn làm được gì nữa chứ?"

Nghe thấy câu này, Kỳ Tư Hàn giận dữ đến nỗi không biết trút vào đâu.

Không nghe?

Ai mà tin lời một Nhân Tiên ngũ phẩm chứ?

Ông ta đã được kể về bản lĩnh của Tần Ninh thông qua Khương Thái Vi và Khương Thái Bạch.

Dĩ nhiên, hai người không thú thật chuyện Tần Ninh là Hồn Vô Ngân chuyển thế trở về cho Kỳ Tư Hàn biết.

Bởi vì dù có nói ra thì chưa chắc Kỳ Tư Hàn đã tin.

Huống chi Tần Ninh chuyển thế vì có nguyên nhân riêng, không thể bạ đâu kể nấy được.

Tần Ninh lại nhìn về phía những người còn sống sót của Tử Phủ, hỏi: "Vậy ngươi định thu xếp bọn họ thế nào?"

"Dù sao thì Tử Vân Tiên châu cũng không còn Tử Phủ nữa!"

Kỳ Tư Hàn hậm hực trả lời: "Ta sẽ thu xếp cho bọn họ".

"Nếu có một ngày bọn họ báo thù những người bên cạnh ta, ta sẽ không nương tay đâu".

Tần Ninh bỏ lại một câu rồi không để ý tới Kỳ Tư Hàn nữa.

Tần Ninh nhìn xung quanh, các cường giả Thiên Tiên đến từ các thế lực lớn vẫn chưa rời đi.

Tần Ninh bật cười, hỏi: "Chư vị, xem từ đầu đến cuối rồi mà vẫn chưa chịu đi à?"

Các đại cường giả bá chủ không hẹn mà cùng lộ vẻ nao núng.

5999656-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9010: "Dịch Thiên Các cũng vậy".


"Tại hạ Nguyên Thân Vũ, là đảo chủ đảo Quy Nguyên".

"Nguyên Thân Việt đã bị ta g**t ch*t, nếu Nguyên đảo chủ muốn báo thù thì tốt nhất hãy nhân cơ hội này đi".

Tần Ninh từ từ nói: "Ta sẽ cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi không muốn mà sau này lại lôi chuyện này ra nói thì ta sẽ không khách sáo đâu".

Nguyên Thân Vũ nói ngay: "Sao Tần công tử lại nói vậy, Nguyên Thân Việt không biết sống chết chọc giận Tần công tử, giết là quá hợp lý rồi!"

Không ít người lộ vẻ quái lạ khi nghe thấy câu nói này.

Thế nhưng nếu họ là Nguyên Thân Vũ, bọn họ cũng sẽ làm vậy.

"Đã vậy thì các ngươi còn ở đây làm gì?"

Câu hỏi này của Tần Ninh làm những người tại đây giật mình.

"Người của Thương Lôi Các và Dịch Thiên Các có ở đây không?"

Tần Ninh tiếp tục hỏi.

"Có Thương Sâm của Thương Lôi Các!"

"Có Lôi Hằng của Thương Lôi Các!"

"Có Dịch Vân Bình của Dịch Thiên Các!"

Lúc này, ba người đi ra nhìn Tần Ninh từ xa, tỏ ra khép nép.

"Tử Phủ nằm giữa hai dòng sông, lưng dựa núi non hùng vĩ, chẳng mấy nữa dung nham và nước sông ở đây sẽ tự động tản đi, các quặng khoáng thạch, thép tiên sẽ lộ ra trên mặt đất, giao cho các vị xử lý!"

"Việc khai thác địa vực Tử Phủ trong tương lai cũng giao cho Thương Lôi Các và Dịch Thiên Các!"

Nhận được mệnh lệnh, Thương Sâm nói ngay: "Đa tạ Tần công tử, Thương Lôi Các ta sẽ hỗ trợ một phần, tất cả lợi nhuận kiếm được từ toàn bộ đất Tử Phủ Tần công tử sẽ chiếm bảy mươi phần trăm, còn Thương Lôi Các ta thì chỉ cần không chịu lỗ là được".

"Dịch Thiên Các cũng vậy".

Dịch Vân Bình vội vàng cam đoan.

Vạn dặm xung quanh Tử Phủ này đều là vùng đất trù phú và màu mỡ.

Không những thế, Tử Phủ còn sở hữu Bắc Tử Tiên Giang, Nam Tử Tiên Giang và Tử Viêm Tiên Sơn, ai mà biết chúng sẽ sản xuất được bao nhiêu khoáng thạch đây?

Trước kia, Thương Lôi Các và Dịch Thiên Các luôn mua lại từ tay Tử Phủ với giá cao.

Còn bây giờ, Tần Ninh đã giao nơi này cho họ quản lý.

Bằng cách đó, bọn họ đã tiết kiệm được một chi phí khổng lồ trung gian.

Chỉ cần ba mươi phần trăm thôi cũng là một món hời to lớn đối với bọn họ rồi! Quan trọng nhất là, tên tuổi của Tần Ninh rành rành ra đó, ai dám mơ tưởng chiếm đoạt quặng mỏ, tiên sơn trong địa bàn của Tử Phủ?

Hâm mộ thì hâm mộ nhưng mọi người vẫn hối hả rời đi.

Nếu không đi, lỡ chọc giận Tần Ninh thì chẳng phải chuyện tốt lành gì.
 
Phong Thần Châu
Chương 9011: "Con trai, con lập công lớn rồi!"


Mà lúc này, hai người Thương Sâm và Lôi Hằng cũng bận rộn ra lệnh cho những người khác làm việc.

Hai người gọi hai tiểu bối Thương Thuyên và Lôi Tiêu tới.

Hai người này chỉ mới đến Nhân Tiên lục phẩm, là tiểu bối đối với người đứng đầu hai các, trong Thương Lôi Các không hề thiếu tiểu bối có thiên phú xuất chúng.

Nhưng lần này lại khác.

"Thương Thuyên, Lôi Tiêu".

Thương Sâm đi thẳng vào vấn đề: "Lần này hai ngươi đã lập được công lớn cho Thương Lôi Các chúng ta. Kể từ hôm nay trở đi, hai ngươi sẽ tu hành trong chủ các, tất cả tài nguyên sẽ do chủ các chi trả".

Nghe thấy câu này, Thương Thuyên và Lôi Tiêu ngẩn người.

Chủ các! Đó là nơi mà chỉ có lứa trẻ đã đạt đến Linh Tiên trong Thương Lôi Các mới có cơ hội tiến vào.

Còn phải trải qua nhiều vòng kiểm tra và tuyển chọn, bởi nơi đó là trung tâm của Thương Lôi Các.

Có thể nói, một khi được vào chủ các thì nhất định sẽ trở thành nhân vật đóng vai trò cực kỳ quan trọng của Thương Lôi Các trong tương lai! Nhưng giờ đây, các chủ Thương Sâm đang bảo họ vào chủ các tu luyện! "Đa tạ Thương các chủ".

Lúc này, Lôi Hằng cười ha ha: "Bọn ta nên cảm ơn hai ngươi mới phải".

Một bên khác, Dịch Vân Bình cũng cực kỳ kích động.

"Con trai, con lập công lớn rồi!"

Nhìn về phía Dịch Văn Vũ, Dịch Vân Bình vẫn không sao lấy lại bình tĩnh, thậm chí ông ta còn ước được ôm con trai mình mà hôn một phát thật mạnh.

Lão các chủ Dịch Thiên Các Dịch Tuyên Thánh có tổng cộng bốn người con trai.

Dịch Vân Bình là con trai trưởng, được coi trọng nhất, nếu không có gì ngoài ý muốn thì ông ta sẽ là các chủ đời tiếp theo.

Nhưng những huynh đệ khác cũng ra sức phấn đấu và thể hiện bản thân nhằm cạnh tranh chiếc ghế các chủ.

Mà lần này, bọn họ đã được trao quyền khai thác vùng đất trù phú và màu mỡ Tử Phủ này, và tất cả mọi chuyện là nhờ có mối quan hệ quen biết giữa Dịch Văn Vũ và Tần Ninh.

Chỉ riêng điểm này thôi, Dịch Vân Bình đã có thể khẳng định địa vị của mình tại Dịch Thiên Các sẽ ngày càng vững chắc.

Dịch Văn Vũ gãi đầu, nói: "Con cũng không ngờ Tần đại ca lại hào phóng như thế!"

Tiên sơn, quặng mỏ trong địa bàn Tử Phủ vô cùng phong phú.

Thế mà Tần Ninh lại giao cho Thương Lôi Các và Dịch Thiên Các dễ dàng như vậy.

"Sau này, bất kể công tử Tần Ninh có yêu cầu gì, hễ tìm con là con phải báo cho vi phụ ngay".

Dịch Vân Bình lập tức lấy một chiếc thẻ trong suốt màu vàng nhạt ra đưa cho con trai mình, nói: "Đây là thẻ ngàn kim của Dịch Thiên Các ta, sau này Tần công tử mua bất cứ thứ gì ở bất kỳ phân các nào của Dịch Thiên Các thì giảm toàn bộ năm mươi phần trăm... Không!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9012: Nhưng đã muộn rồi còn đâu?


Dịch Vân Bình nhanh chóng sửa lời: "Miễn phí toàn bộ! Bất kỳ vật phẩm nào Tần công tử cần, Dịch Thiên Các ta đều phải miễn phí hết!"

Nhìn về phía Tần Ninh ở đằng xa, Dịch Vân Bình hùng hồn nói.

Ông ta đột nhiên nghĩ tới một chuyện.

Thiên phú của Tần Ninh đáng sợ như thế, sao có thể nán lại Tử Vân Tiên châu lâu được?

Sau này Tần Ninh ắt sẽ trở thành Địa Tiên, trở thành Thiên Tiên, thậm chí là trở thành Kim Tiên, đây là chuyện ván đã đóng thuyền.

Một khi Tần Ninh tiến xa hơn Tử Vân Tiên châu thì Dịch Thiên Các có muốn tặng bảy mươi phần trăm lợi nhuận cho Tần Ninh cũng không được! Nếu điều đó thật sự xảy ra, những ích lợi này sẽ thuộc về Dịch Thiên Các! Kết giao với Tần Ninh, họ chắc chắn sẽ không thua thiệt! Đồng thời, một bên khác, người của Thánh Hoàng Thiên Tông đã ra về.

Ba người đại phong chủ Hồng Bác, nhị phong chủ Văn Dục, thập phong chủ Bạch Ngôn Tài dẫn một đám cao thủ trở về trong bất đắc dĩ.

"Ba người Đoàn Thanh, Liễu Lãng, Khổng Hưu đâu?"

Hồng Bác đột nhiên hỏi.

Không lâu sau, ba người Đoàn Thanh, Liễu Lãng, Khổng Hưu được dẫn tới.

Hồng Bác nghiêm túc dặn dò: "Ba người các ngươi, Tần Ninh xem các ngươi là bạn thân, phải duy trì tốt mối quan hệ này vào, nhớ lấy".

"Lần này Dịch Thiên Các và Thương Lôi Các nhận được lợi ích khổng lồ như thế, ta thấy là nhờ có công lao của ba người Dịch Văn Vũ, Thương Thuyên và Lôi Tiêu!"

Nghe hắn ta nói vậy, ba người tròn mắt nhìn nhau.

Lần trước trong Bất Vãng Sâm, ba người họ cũng từng góp lời với trưởng bối rằng tuyệt đối không được làm loạn trong phần mộ.

Thế nhưng, tông môn không phải gia tộc.

Như khi Như Bắc Minh Kiết, Bắc Minh Tuyết và Bắc Minh Ngạn nói chuyện này ra, thế gia Bắc Minh đã rút lui rất dứt khoát.

Dù đó có là kỳ trân dị bảo, cơ hội tuyệt vời nào đi nữa thì bọn họ cũng không cần.

Khi phản ánh việc này, chung quy ba người cũng chỉ là đệ tử trong tông môn, không có tiếng nói gì nên lúc bấy giờ những người cấp cao trong tông môn không hề để tâm.

Thậm chí có người còn đào mộ phần.

Bây giờ, thấy Tần Ninh oai phong như vậy, trưởng lão Hồng Bác mới nghĩ đến chuyện bảo bọn họ lân la làm quen và duy trì mối quan hệ thân thiết với hắn.

Nhưng đã muộn rồi còn đâu?

Tại một núi đồi gồ lên ở bên ngoài Tử Phủ.

Kỳ Tư Hàn bắt đầu kiểm kê số người còn sống của Tử Phủ.

Khương Thái Vi thì kéo Tần Ninh sang một bên ân cần hỏi han.

Khương Thái Vi cảm động nói: "Cảm ơn ngươi".

"Cảm ơn ta làm gì?"

Tần Ninh mỉm cười: "Hơn nữa, ta tiêu diệt Tử Phủ không chỉ vì trút giận cho ngươi mà còn trút giận cho ta".
 
Phong Thần Châu
Chương 9013: Thiên Diễn tiên châu?


Trút giận cho hắn?

Tần Ninh đưa Khương Thái Vi lại gần đám người Tử Phủ.

Hắn nhìn về phía ba người Triều Trung Thiên, Phòng Linh Nhân, Lộ Thông Thiên.

"Tử Phủ gồm sáu đại phủ chủ quyền cao chức trọng".

Tần Ninh đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện Tử Phủ mưu hại Thái Vi đến đây là kết thúc, Kỳ Tư Hàn bảo vệ các ngươi nên ta sẽ không giết các ngươi".

"Còn một chuyện nữa các ngươi phải nói thật với ta, nếu không... Cho dù được Kỳ Tư Hàn che chở thì ta cũng sẽ g**t ch*t các ngươi".

Nghe thấy câu này, Kỳ Tư Hàn bất mãn nói: "Thằng ranh kia, ngươi còn định làm gì nữa?"

Tần Ninh không thèm đếm xỉa gì tới Kỳ Tư Hàn.

Ba người Triều Trung Thiên vô cùng thấp thỏm bất an.

"Năm xưa, Tử Phủ các ngươi từng xúi giục ba Tiên Nhân ở Thái Bạch Cảnh vào Trung Tam Thiên để tấn công ta".

"Ta nghĩ ba người các ngươi đều biết chuyện này nhỉ?"

Khi Tần Ninh thốt câu này lên, Triều Trung Thiên ngạc nhiên nói: "Ngươi là người đó!"

Tần Ninh bật cười.

Xem ra bọn họ biết chuyện này thật.

Triều Trung Thiên lập tức nói: "Bọn ta cũng chỉ phụng mệnh làm việc mà thôi, tổng phủ chủ... Kỷ Ngọc Hủ hình như có thỏa thuận với người nào đó, nhưng hắn không muốn rước rắc rối về mình nên chọn Chân Tiên, Nhân Tiên, Linh Tiên các phe trong Thái Bạch Cảnh xuất thủ, theo dự tính sẽ thành công, ai ngờ lại thất bại".

"Nhưng trước mắt tổng phủ chủ đã bỏ mình, bọn ta cũng không biết rốt cuộc hắn đã hợp tác với ai...", Triều Trung Thiên tiếp tục báo cáo: "Thậm chí, tổng phủ chủ nhốt lão phủ chủ không chỉ vì có được Kim Thể của lão phủ chủ...", hợp tác với ai à?

Tần Ninh nhướng mày.

Rắc rối thế sao?

Từ lúc bắt đầu điều tra đến nay, hắn chẳng tìm được một manh mối nào.

Tần Ninh hỏi tiếp: " Các ngươi có biết kẻ đứng sau không chỉ là Tử Phủ các ngươi mà còn có những thế lực khác trên Tử Vân Tiên châu không?"

Ba người đồng loạt lắc đầu.

Phòng Linh Nhân lên tiếng: "Nhưng có lẽ việc này có liên quan đến Vô Cấu Tiên Tông của Vô Cấu tiên châu".

Sao lại dính dáng tới những tiên châu này vậy! Phòng Linh Nhân nói tiếp: "Phu nhân Liễu Phù Anh của tổng phủ chủ là con gái của tộc trưởng Liễu tộc ở Thiên Diễn tiên châu, chẳng qua tộc trưởng Liễu tộc kia không hề coi trọng tổng phủ chủ bọn ta, hai bên ít khi qua lại...", Tần Ninh day mi tâm.

Lần nào hắn cũng ở ngoài sáng, đối thủ ở trong tối, phiền vãi nồi.

Đúng lúc đó, mấy bóng người cùng nhau đi tới.
 
Phong Thần Châu
Chương 9014: Ai mà không sợ thủ đoạn này?


Chín người Tưởng Chính Thiên, Đoàn Thanh, Liễu Lãng, Khổng Hưu cùng với Bắc Minh Kiết, Bắc Minh Tuyết, Thương Thuyên, Lôi Tiêu, Dịch Văn Vũ đứng ở cách đó không xa nhìn Tần Ninh với vẻ kích động.

Tần Ninh cũng đi qua.

Dịch Văn Vũ hào hứng nói: "Tần đại ca mạnh thật đó!"

Từ Nhân Tiên ngũ phẩm đến Linh Tiên cửu phẩm chỉ trong một lần đột phá, quả là một chuyện hiếm thấy trên đời.

Đã vậy hắn còn có thể trấn áp hay Kim Tiên đang nổi điên một cách dễ dàng! Quả thật không thể nào tưởng tượng nổi.

Thương Thuyên và Lôi Tiêu thì cảm kích nói: "Hồi nãy hai vị các chủ cho bọn ta vào chủ các tu hành, Tần đại ca, cảm ơn ngươi".

Cuộc đời chính là khó tin như thế.

Nếu như chín người bọn họ không gặp được Tần Ninh thì có thể bây giờ vẫn còn dừng chân ở cảnh giới Chân Tiên.

Nhưng kể từ khi gặp Tần Ninh, cuộc đời họ đã thay đổi một trăm tám mươi độ.

Tin rằng không lâu sau đó, bọn họ cũng sẽ tiến vào cảnh giới Linh Tiên.

Đoàn Thanh nhỏ giọng nói: "Ban nãy đại phong chủ bảo bọn ta làm thân với Tần đại ca hơn. Hừ! Lúc ở Bất Vãng Sâm bọn ta đã nói hết nước hết cái mà bọn họ không nghe, giờ thấy Tần đại ca hào phóng như vậy là đòi bọn ta gần gũi với Tần đại ca hơn!”

Tưởng Chính Thiên cũng cười khổ: "Gia gia ta còn mời Tần đại ca đến Cái Thế Tiên Tông làm khách nữa đấy!"

Tần Ninh nhìn mấy người kia, cười nói: "Đời mà, không có gì lạ".

"Chín người các ngươi tính tình cũng không xấu, ta rất vui khi các ngươi nhận được nhiều ích lợi bằng tên tuổi ta, nhưng tuyệt đối không được vì thế mà ngạo mạn, vênh váo".

Chung đụng với Tần Ninh đã hơn trăm năm, họ cũng biết tính cách của Tần Ninh, không hẹn mà cùng gật đầu.

"Tần đại ca, tiếp đến ngươi định đi đâu?"

Nghe câu hỏi này, Tần Ninh cười nói: "Đan Tâm Cốc".

"Thiên Kỳ Trì ở Đan Tâm Cốc có tác dụng thần kỳ, ta sẽ đưa Thái Vi đến đó bồi bổ".

"Nếu không có gì ngoài ý muốn thì ta sẽ ở đó một thời gian dài".

Tần Ninh lập tức nói: "Đúng rồi, nếu thế lực các ngươi có những thứ có tác dụng chữa thương, giải độc như tiên thảo, tiên hoa, tiên chi thì mang hết tất cả đến Đan Tâm Cốc nhé, ta cần".

"Ít nhất phải từ tứ phẩm trở lên, thậm chí là cấp bậc ngũ phẩm, cấp càng cao càng tốt, còn việc thanh toán thì do Thương Lôi Các và Dịch Thiên Các chi trả".

Khi hắn nói đến đây, Dịch Văn Vũ lên tiếng: "Cha ta cho ta một chiếc thẻ ngàn kim, sau này Tần đại ca cần gì thì Dịch Thiên Các sẽ miễn phí tất".

Thương Thuyên cũng nói với vẻ mặt kỳ lạ: "Hai vị các chủ cũng nói vậy...", không thể không nói, trận chiến hôm nay của Tần Ninh đã đem lại tên tuổi cho hắn.

Một Tần Ninh không hề được tông môn hay gia tộc nào chống lưng có thể tiêu diệt một phe bá chủ chỉ bằng tay không.

Ai mà không sợ thủ đoạn này?

Ai mà không kính phục?

Sau khi hàn huyên, Tần Ninh tiễn chín người về rồi chuẩn bị rời khỏi đây, đi tới Đan Tâm Cốc.

Hắn đã nói rằng.

Tiêu diệt Tử Phủ, truy cứu trách nhiệm Đan Tâm Cốc.

Bây giờ, hắn sẽ thực hiện điều đó.

Tử Vân Tiên châu là một vùng đất rộng bát ngát.

Cửu Anh dang rộng đôi cánh, bay về phía chân trời.

5999661-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9015: Cứ rề rề rà rà như thế làm gì?


Ngồi trên lưng Cửu Anh, Kỳ Tư Hàn thấy vô cùng ghê tởm.

Cửu Anh da dày thịt béo, thật sự không hợp làm phi hành tọa kỵ.

"Cốc chủ Đan Tâm Cốc, Cung Lưu đan tiên là người có nhiều trải nghiệm nhất ở Tử Vân Tiên châu, nàng ta không quan tâm đến việc tranh chấp, chỉ một lòng tập trung nghiên cứu và học tập thuật tiên đan".

Kỳ Tư Hàn nhìn về phía Tần Ninh, nói: "Ngươi nhớ cư xử phải phép với người nhà chút đấy".

"Chỉ có đứa đệ tử đó của nàng ta châm ngòi ly gián thôi, ngươi muốn giết thì giết một mình hắn là được rồi, đừng khiến trăm họ lầm than".

Tần Ninh lại nhoẻn môi cười, nói: "Ta có nói sẽ tiêu diệt Đan Tâm Cốc đâu, chỉ truy cứu trách nhiệm thôi mà. Đương nhiên, ta xử lý thế nào còn phụ thuộc vào thái độ của bọn họ nữa!"

Kỳ Tư Hàn hừ lạnh.

Kẻ này đúng là ngông cuồng hết chỗ nói.

Có điều còn trẻ mà đã uyên bác và có tâm thế như vậy thì ngông cuồng cũng là chuyện thường tình.

Cửu Anh chầm chậm bay từ Tử Phủ đến Đan Tâm Cốc, tiến thẳng một mạch về hướng nam.

Tử Phủ nằm ở phía đông bắc của Tử Vân Tiên châu, còn Đan Tâm Cốc thì nằm ở phía đông nam Tử Vân Tiên châu.

Đan Tâm Cốc.

Được xây dựng ở bên cạnh một nơi hiểm trở nổi tiếng ở Tử Vân Tiên châu - Mai Kim Cốc.

Mai Kim Cốc là một trong sáu đại cấm địa của Tử Vân Tiên châu, cũng nổi tiếng là nguy hiểm như Bất Vãng Sâm.

Ngày nay, không còn nhiều người biết nguồn gốc của cái tên Mai Kim Cốc.

Tử Phủ nằm dựa Tử Viêm Tiên Sơn, sản xuất nhiều quặng mỏ.

Còn Mai Kim Cốc là nơi sản xuất nhiều dược liệu.

Đó là địa điểm tụ hội nhiều đoàn đội nhỏ mạo hiểm nhất trên toàn bộ Tử Vân Tiên châu, bọn họ tiến vào Mai Kim Cốc để đào tiên thảo, tiên dược.

Mà Mai Kim Cốc trải dài hàng trăm dặm, núi non chập chùng, biển rừng mênh mông, đồng thời cũng bị bao trùm trong màn sương độc.

"Đáng lẽ ra đi mấy ngày là tới rồi, tốn thời gian quá...", Kỳ Tư Hàn lầm bầm.

"Tư Hàn thúc...", Khương Thái Vi trấn an ông ta: "Không vội mà...", đằng trước chính là Đan Tâm Cốc.
 
Phong Thần Châu
Chương 9016: Tất cả mọi người đều nghe thấy.


Đan Tâm Cốc tọa lạc tại một sơn cốc miên man.

Khi thân hình khổng lồ của Cửu Anh cách Đan Tâm Cốc còn mười mấy dặm, có thể nhìn thấy đằng trước là sơn cốc trải dài, rộng bao la, bát ngát, phía trên cũng có đại trận tỏa sáng khắp nơi.

Nhìn từ bên ngoài, từng ngọn núi thấp nối tiếp nhau thành một dãy dài được bao trùm trong đại trận nọ.

Xen kẽ những ngọn núi thấp là sơn cốc.

Giữa các sơn cốc trồng đầy ắp các loại dược liệu đa dạng.

Đồng thời còn có rất nhiều núi đồi thấp cũng trồng đầy dược liệu.

Mà trong Đan Tâm Cốc không có những tòa nhà nguy nga, bệ vệ hay những ngọn tháp cao chọc trời, mà chỉ có những ngôi nhà gỗ hoặc nhà lá gần núi kề sông.

Thoạt trông hoàn toàn không có khí phách của một thế lực bá chủ chút nào! Nhưng lại rất hợp với khí chất của Đan Tâm Cốc! Cửu Anh bay vụt tới cổng chính Đan Tâm Cốc, lúc này đã có rất nhiều người đứng ngoài sơn môn rộng rãi.

Trong đó, có một nhóm người mặc bào phục của đan sư, tỏa ra khí chất tách biệt.

Người đàn ông cầm đầu có dáng vẻ tự nhiên, tỏa ánh sáng rực rỡ, cũng đứng trước mặt mọi người với bào phục dành cho đan sư,

Có điều lúc này, người đàn ông đó đang bị xích lại toàn thân, dù vậy ánh mắt của hắn ta vẫn thản nhiên vô cùng.

Soạt soạt soạt... Đám người Tần Ninh rơi xuống khỏi người Cửu Anh.

Người đàn ông cầm đầu lập tức quỳ hai gối xuống đất, dập đầu.

"Tội nhân Đan Lập Cường xin nghiêng mình đón tiếp công tử Tần Ninh tại đây!"

Người đàn ông cầm đầu tỏ ra khép nép.

Tần Ninh cúi người nhìn người đàn ông trước mắt, cười tủm tỉm hỏi: "Sao đấy?

Âm thầm châm ngòi để người của Tử Phủ giết ta, giờ biết lỗi rồi à?"

Đan Lập Cường ngẩng đầu lên nhìn về phía Tần Ninh, giọng nói chắc như đinh đóng cột: "Công tử Tần Ninh, đây là lỗi của ta, không phải lỗi của Đan Tâm Cốc, mong công tử Tần Ninh có thể châm chước bỏ qua!"

"Châm chước bỏ qua?"

Tần Ninh cười khẩy: "Câu này ngươi nói với ta sao mà được, phải là cốc chủ nhà ngươi nói chứ!"

Tử Phủ bị tiêu diệt mới một tháng trước thôi.

Bọn họ không trả nổi cái giá sau khi đắc tội Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 9017: Cái gọi là hai lựa chọn này.


Khi Tần Ninh dứt lời, một tiếng nổ thình lình vang lên trong Đan Tâm Cốc.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy giữa ánh sáng che phủ trên bầu trời, có một con đường bảy màu kéo dài tới trước cổng sơn cốc.

Ở đầu bên kia con đường lớn, một cô gái mặc bào phục đan sư màu trắng chậm rãi đi tới.

Cô gái đó trông khoảng độ hai mươi tuổi, mái tóc dài thướt tha như thác nước, đen tuyền đầy xinh đẹp, dung nhan đẹp đến nỗi kinh thế hãi tục, dù mặc bộ trang phục rộng rãi thì vẫn không thể che đi được dáng người tinh tế.

Cô gái bước tới từng bước, chỉ trong vài nhịp thở đã xuất hiện trước cổng sơn cốc.

"Tham kiến cốc chủ".

"Tham kiến sư tôn".

Các võ giả Đan Tâm Cốc đồng loạt quỳ một gối xuống đất, cung kính hành lễ.

Cô gái kia lại gần đám đông, đứng yên trên mặt đất rồi nhìn về phía Tần Ninh bằng đôi mắt xinh đẹp.

Đây là Cung Lưu đan tiên của Đan Tâm Cốc! Khí chất của nàng ấy vô song, tựa như Cửu Thiên Tiên Nữ, thật sự rất hợp với chữ tiên.

"Công tử Tần Ninh muốn thế nào?"

Cung Lưu đan tiên điềm tĩnh nói bằng giọng thanh tao, cực kỳ êm tai.

"Ngay thẳng như vậy mới được chứ".

Tần Ninh cười nói: "Ta không cần mạng của Đan Lập Cường, chẳng có ý nghĩa gì. Ta muốn Thiên Kỳ Trì của Đan Tâm Cốc ngươi!"

Hắn vừa thốt lên câu ấy thì những người tại đây đều biến sắc.

Thiên Kỳ Trì là nơi được cường giả bao thế hệ Đan Tâm Cốc dành hết tâm huyết cả đời để ngưng tụ.

Có thể nói Thiên Kỳ Trì của Đan Tâm Cốc là độc nhất vô nhị trong phạm vi Tử Vân Tiên châu, có sức hấp dẫn cực kỳ lớn lao đối với Kim Tiên.

Thế mà Tần Ninh vừa mở miệng đã đòi quyền sở hữu Thiên Kỳ Trì.

Thật là quá đáng mà.

Chỉ đơn giản là, hoặc ngoan ngoãn giao cho Tần Ninh, hoặc Tần Ninh cướp! Dù là cách nào thì vẫn phải cống Thiên Kỳ Trì lên.

Cung Lưu đan tiên ung dung đáp: "Công tử Tần Ninh, ngươi có thể tiêu diệt Tử Phủ là nhờ ngươi đã tìm ra điểm thiếu sót ở thiên thế, địa thế của Tử Phủ, ngươi mượn chúng để tiêu diệt Tử Phủ, nhưng Đan Tâm Cốc ta lại không có thiên thế địa thế này".
 
Phong Thần Châu
Chương 9018: Tứ đệ tử Tôn Tiểu Điệp.


Tần Ninh cũng thong dong hỏi: "Đan Tâm Cốc ở cạnh Mai Kim Cốc mà nhỉ?

Ta có thể dẫn dắt cổ thú, độc trùng trong Mai Kim Cốc tới đây để tiêu diệt Đan Tâm Cốc!"

Câu vừa dứt, sự e ngại lóe lên nơi đáy mắt Cung Lưu đan tiên rồi biến mất.

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: "Cốc chủ Cung Lưu, ta không rỗi hơi cò kè mặc cả với ngươi đâu, nếu như ngươi cảm thấy một mình ta không làm được chuyện đó... đúng lúc ta vừa giao cả vùng Tử Phủ cho Dịch Thiên Các và Thương Lôi Các quản lý, hai thế lực đó đã cam kết sẽ cho ta bảy mươi phần trăm lợi nhuận, ta nghĩ nếu ta từ chối bảy mươi phần trăm lợi nhuận này thì hẳn hai thế lực đó cũng vui vẻ hợp tác với ta để tiêu diệt Đan Tâm Cốc đấy!"

"Bản thân ta không thích giết chóc bừa bãi, nhưng đến khi ta muốn tàn sát thật thì không ai cản nổi đâu".

Ngươi mà không thích giết chóc bừa bãi?

Thế ngàn vạn con cháu Tử Phủ chết kiểu gì?

Cung Lưu đan tiên ngây ra như phỗng.

Một lúc sau.

"Mở cổng Đan Tâm Cốc, mời công từ Tần Ninh vào".

Sau khi nói câu ấy, Cung Lưu đan tiên xoay người rời đi.

Tần Ninh nhoẻn môi cười.

Thiên Kỳ Trì của Đan Tâm Cốc là thánh địa nổi tiếng khắp Tử Vân Tiên châu.

Cái hồ này có thể giúp Khương Thái Vi khôi phục dung mạo vốn có ở một mức độ nhất định, đương nhiên Tần Ninh sẽ tìm cách có được nó bằng mọi giá.

Đại trận trước sơn môn đã được mở.

Lúc đi lướt qua Đan Lập Cường, Tần Ninh cười nói: "Ngươi cũng không cần chịu đòn nhận tội đâu, cứ việc làm đại đệ tử của đan tiên ngươi đi!"

Sắc mặt của Đan Lập Cường lúc trắng lúc xanh.

Tất cả là lỗi của hắn ta! Nếu hắn ta không kể với Ngũ Kim Lương, Tông Phái chuyện Tần Ninh giết Kỷ Đạc, xúi giục hai người họ giết Tần Ninh thì cho dù tiêu diệt Tử Phủ, hắn cũng đã không đến Đan Tâm Cốc gây chuyện rồi.

Giờ thì hay rồi.

Do hắn ta mà Thiên Kỳ Trì có vị thế quan trọng tại Đan Tâm Cốc sẽ bị Tần Ninh sử dụng.

Ngũ đệ tử Cốc Đồng cùng với lục đệ tử Cốc Lan - muội muội của hắn ta.

5999665-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9019: Sợ ngươi chắc?


Phan Mỹ Nhân lịch sự giới thiệu: "Tại hạ là Phan Mỹ Nhân, Mỹ trong xinh đẹp, Nhân trong nhân nghĩa!"

"Là nhị đệ tử của sư tôn ta".

"Mỹ Nhân huynh khách sáo rồi".

Tần Ninh cười nói.

Mỹ Nhân huynh... Mỹ Nhân huynh... Phan Mỹ Nhân nói với vẻ kỳ lạ: "Thôi ngươi cứ gọi ta là Phan Mỹ Nhân đi...", nghe vậy, Tần Ninh chỉ bật cười, không nói thêm gì nữa.

Dọc đường đi trong Đan Tâm Cốc, ánh mắt nhiều đệ tử qua lại đều hiện lên sự sợ hãi, phẫn nộ khi nhìn thấy nhóm Tần Ninh nhưng đều chỉ biết nuốt cơn tức vào trong.

Sau khi băng qua một mảnh đất sẽ thấy mấy trăm ruộng thuốc lớn bé tại đây.

Trần Nhất Mặc nhìn những ruộng thuốc kia, ngạc nhiên thốt: "Cỏ Thất Tinh, Cửu Nguyên Diệp Liên, cây Mãng Xạ... Đan Tâm Cốc các ngươi đúng là có nhiều loại dược liệu đa dạng thật đấy".

Phan Mỹ Nhân ngạc nhiên nhìn Trần Nhất Mặc.

"Vị huynh đài này cũng là tiên đan sư sao?"

Trần Nhất Mặc nói một cách kiêu ngạo: "Tại hạ là Trần Nhất Mặc, ngũ đệ tử của Tần Ninh, chỉ kế thừa được chút ít thuật luyện đan của sư tôn, ngại quá, ngại quá".

Tần Ninh là một vị tiên đan sư thật à?

Trong lòng Phan Mỹ Nhân vô cùng trầm trồ.

Một thiên tài xuất chúng như thế, với cảnh giới Linh Tiên của Tần Ninh hiện tại thì tối đa hắn chỉ có thể giao tiếp với những người có cấp bậc tầm trung giữa các thế lực đại bá chủ mà thôi.

Thế nhưng Tử Phủ đã bị hắn tiêu diệt.

Điều đó đã giúp Tần Ninh có tư cách ngồi ngang hàng với các Thiên Tiên đứng đầu các thế lực bá chủ.

Không thể ngờ được hắn còn là một vị tiên đan sư! Phan Mỹ Nhân vốn được giao nhiệm vụ dẫn đường, nhưng khi nghe nói Trần Nhất Mặc là một vị tiên đan sư, còn là đệ tử của Tần Ninh, trong lòng hắn ta cũng muốn so tài với Trần Nhất Mặc.

Với tư cách là đan sư, họ nên học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau, hơn hết việc này còn là một cách thể hiện thuật luyện đan của mình, sao Trần Nhất Mặc có thể không theo?

Nhưng dần dà, Trần Nhất Mặc cảm thấy có gì đó sai sai.

5999666-0.jpg

 
Back
Top Dưới