Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 8900: Cái đám cứng đầu này!


Nhưng dù vậy thì mỗi lần Vô Ngân tiên sinh sử dụng bí thuật vẫn khiến ông ta phải kinh ngạc.

Vạn năm tuổi thọ không ngừng tiêu tán.

Đây là việc hủy hoại nền móng c*̉a bản thân.

Tần Ninh biết nhưng hắn vẫn muốn làm.

c*̀ng lúc đó.

Tại thời không cách tiên giới hàng tỷ thời không khác, không biết tại nơi nào chốn nào, một người mặc quần áo màu đen ngồi giữa đất trời khói bụi mù mịt.

Đôi mắt người đó bỗng nhiên mở ra.

Đúng vào lúc này, mặt đất nứt ra, nhiều bóng người từ dưới đất chui lên, tập trung ở trước mặt người áo đen kia.

Bốn người kia là hộ pháp, có nam có nữ, nhìn người đàn ông áo đen trước mặt.

“Đại nhân, có chuyện gì vậy?”

Một người khom lưng hỏi.

“Không có việc gì cả…”

Người đàn ông thì thầm: “Sao lại thiêu đốt nữa…”

“Chẳng lẽ là vì phụ nữ sao?”

“Ha ha ha, không hổ là con ta, cưới mình Tạ Y Tuyền là chưa đủ, ở Vân Minh bị mẹ nó quản chặt, bị vợ quản nghiêm, bây giờ thì hay rồi, đây đã là lần thứ mấy rồi?”

Người đàn ông bất chấp ánh mắt kỳ lạ c*̉a những người bên cạnh, tiếp tục nói: “Nhưng mà năm xưa, phu nhân c*̉a ta là do gia gia ngươi chống lưng, ngươi thì sao, cha còn chưa chống lưng cho ngươi là ngươi đã tuyển chọn hàng loạt rồi…”

Một người khác lên tiếng: “Đại nhân đang nói thiếu chủ sao?”

“Hỏi như không, tất nhiên là con trai ta rồi!”

Người đàn ông áo đen nói thêm: “Nhớ cho kỹ, nếu như có một ngày ta không may chết đi, bị người giết chết, con ta nhất định sẽ báo thù cho ta, đến lúc đó, các ngươi chỉ cần trung thành với nó là được”.

Nghe thấy vậy, bốn người quỳ rạp xuống đất, sắc mặt bọn họ khó coi: “Đại nhân, nếu như người chết, bọn ta nhất định sẽ theo người xuống suối vàng!”

Nhìn dáng vẻ mấy tên thuộc hạ c*̉a mình, người đàn ông khoát tay: “Đứng lên, đứng lên đi, ta nói là nếu như”.

“Không có nếu như, nếu đại nhân chết, vậy thì bọn ta quyết không sống tiếp nữa!”

Nghe thấy thế, người đàn ông áo đen gãi đầu.

Cái đám cứng đầu này!

“Đúng rồi, chuyện ta bảo các ngươi đi điều tra, cái người đi ra khỏi Thương Mang Vân Giới, đã tra ra chưa?”

Nghe thấy thế, bọn họ nhìn nhau.

“Vậy nếu sau này, thiếu chủ đi ra ngoài, chỉ sợ là… c*̃ng sẽ bị bắt!”
 
Phong Thần Châu
Chương 8901: “Đại nhân, lại làm sao nữa vậy?”


Một người lên tiếng.

“Yên tâm đi, tới lúc đó, ta đã sớm có thể chế ngự được một tinh vực rồi, sao ta lại phải sợ đám người đó nữa chứ?”

Người đàn ông áo đen giả vờ ho khan: “E hèm, đương nhiên là bây giờ ta c*̃ng không sợ bọn chúng, chủ yếu là những người đứng sau chúng rất phiền phức”.

Nghe thấy vậy, mọi người đều gật đầu.

“Haiz…”, người đàn ông áo đen thở dài.

“Đại nhân sao vậy?”

“Thời gian trôi quá chậm, ta bỗng thấy trống vắng quá”.

“Vậy thuộc hạ tìm vài người phụ nữ cho đại nhân, giúp đại nhân giải buồn nhé!”

Nghe thấy thế, người đàn ông áo đen tát vào gáy thuộc hạ rồi quát lớn: “Mục Vân ta có chín vị phu nhân, toàn là nhân vật có một không hai trên thế gian này, những hạng nữ tử khác sao có thể thay thế bọn họ được? Ngươi nghĩ rằng ta là tên bẩn thỉu Tạ Thanh kia à?”

Cả đám c*́i đầu, không dám phản bác

“Haiz…”

“Đại nhân, lại làm sao nữa vậy?”

Mục Vân tỏ vẻ bất đắc dĩ: “c*̃ng không có gì, không biết Tạ Thanh và Lục Thanh Phong ra sao rồi!”

“Các ngươi không biết đâu…”, Mục Vân chậm rãi nói: “Ở Thương Mang Vân Giới, ta là Vô Thượng Thần Đế, là vị thần duy nhất, bọn họ đều van xin để được làm thuộc hạ c*̉a ta, ta không tiện từ chối, ta đã rời khỏi đó hơn trăm vạn năm rồi, bọn họ nhất định vô c*̀ng nhớ thương ta!”

“Ta thật sự sợ bọn họ vì nhớ ta mà làm chuyện ngu ngốc, ví dụ như… rời khỏi Thương Mang Vân Giới để tìm ta!”

“Nếu bọn họ thật sự chạy ra ngoài, bị những tên vây giữ bên ngoài bắt được, vậy c*̃ng là xứng đáng, nhưng mà nếu chạy tới chỗ c*̉a ta thì còn ai có thể chống đỡ một mảnh trời cho con ta nữa đây!”

Những tên thuộc hạ nghe thấy thế, không còn gì để nói nữa.

Mục đại nhân rất tốt, rất bao dung với bọn họ, nhưng mà đôi khi c*̃ng khiến người khác cảm thấy người có vấn đề về thần kinh.

“Đúng rồi, chuyện kia đã được sắp xếp xong chưa?”

Một nữ tử tiến lên nói: “Đều đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, bây giờ chắc là đã thuận lợi tiến vào tiên giới rồi!”

“Ừ, tốt!”

Mục Vân lại nói tiếp: “Thằng con hư đốn kia c*̉a ta, không ngờ là nó lại liều mạng như vậy, nhưng mà riêng điểm vì đàn bà này lại rất giống ta, đàn ông mà, ai không thích sĩ diện chứ? Thích phụ nữ là chuyện bình thường, thích nhiều người thì c*̃ng chỉ là đa tình hơn một chút mà thôi!"

“Làm phụ thân là một việc không dễ dàng gì…”, Mục Vân thở dài thêm lần nữa: “Cha ta trải đường cho ta, kết quả là bây giờ ta lại phải đi trải đường cho con ta!”

Mục Thanh Vũ.

Diệp Vũ Thi.
 
Phong Thần Châu
Chương 8902: Xong rồi sao?


Không biết là bọn họ đã đi đâu rồi.

Đi du hí nhân gian vô c*̀ng thoải mái.

Đã lâu lắm rồi ông không gặp bọn họ.

Mục Vân chính là Vô Thượng Thần Đế, c*̃ng không biết cặp đôi này đi làm chi! Đi tạo em bé à?

Không phải chứ! Cháu trai và cháu gái đều đã lớn như vậy rồi, việc này không hợp lý cho lắm?

Mục Vân không biết, ông cũng không rảnh để suy nghĩ.

Ông có thể chống đỡ vùng trời là đã vắt cạn sức lực rồi.

Mà mảnh trời ở bên kia, chỉ đành giao cho con trai ông vậy.

Nếu thằng nhóc kia không làm được, nếu hắn chết đi thì ông c*̃ng không còn cách nào nữa cả.

Làm một người cha, có thể trải đường cho con nhưng không thể trải tới đích được, đúng không?

Rõ ràng ông đây đang đứng trên đỉnh thế giới mà! Con mẹ nó! Thích loạn thì loạn đi! Mục Vân nắm chặt tay, một thanh đao xuất hiện.

“Đại nhân!”

Một tên thuộc hạ vội nói: “Đại nhân, chẳng phải là người sử dụng kiếm sao?”

“Gần đây, ta bị ngứa tay, nên hay dùng đao, chém chết mẹ chúng nó!”

Chém hết cả đám?

Nhưng mà chém ai?

Bọn họ hoang mang.

Nhưng đúng vào lúc này, ở giữa thời không vô tận, quanh thiên địa, xuất hiện một đám người.

Ngay lập tức, thuộc hạ c*̉a Mục Vân giơ binh khí lên.

“Đứng yên hết cho ta!”

Mục Vân cầm thanh đao, ông hét to: “Để ta!”

Vừa nói xong, ông liều mạng xông lên… Thương Mang Vân Giới.

Tiên giới.

Tử Vân Tiên châu, Bất Vãng Sâm, trong ngôi mộ, trong ngôi nhà tranh.

Tần Ninh tái nhợt, mồ hôi ướt đẫm cả người, vẻ mặt hắn tiều tụy.

Hắn từ từ buông người trong lòng ra, để Khương Thái Vi nằm lại trên giường.

Khương Thái Bạch đứng bên cạnh không dám thở mạnh.

Trông Tần Ninh có vẻ tiều tụy, tuy rằng bên ngoài… ngoại trừ tóc bạc thêm một ít ra thì vẫn không có gì thay đổi.

Nhưng mà khí thế c*̉a hắn suy sút hơn trước nhiều.

Hắn buông Khương Thái Vi ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 8903: Đại Tác Mệnh Thuật là thần thuật vô thượng.


Tần Ninh từ từ đứng dậy, hắn bỗng nhiên chao đảo rồi ngã xuống đất.

“Vô Ngân tiên sinh!”

Khương Thái Bạch vội tiến lên đỡ Tần Ninh.

“Người… người sao rồi?”

Tần Ninh khoát tay: “Còn chịu đựng được”.

“Vậy còn tỷ tỷ…”

“Chờ!”

Tần Ninh nói thẳng: “Trong cơ thể nàng ấy còn có một sợi hồn phách vẫn chưa tiêu tan, nếu đợi thêm một trăm năm nữa thì nó sẽ trở về với cát bụi”.

“Ta sử dụng bí thuật để đưa sinh cơ vào trong cơ thể nàng ấy, nhưng mà vì đã ngủ sâu hơn mấy vạn năm nên không thể tỉnh lại một cách dễ dàng như vậy được”.

“Tiếp tục chờ đợi ở nơi này”.

Khương Thái Bạch nghe thấy vậy, vội gật đầu.

“Nếu nàng ấy tỉnh…”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Đừng nhắc tới việc này”.

“Ta… Ta biết rồi…”, Khương Thái Bạch nhìn dáng vẻ c*̉a Tần Ninh, ông ta biết Tần Ninh đã phải trả một cái giá rất đắt.

Giá đắt, quả thật quá đắt.

Mười tám vạn năm tuổi thọ đã bị thiêu sạch.

Lúc còn ở Thượng Tam Thiên, là Hư Tiên chân chính, tuổi thọ c*̉a hắn c*̃ng chỉ có ba mươi vạn năm.

Đương nhiên đây là tuổi thọ nguyên thủy c*̉a hắn.

Cuộc đời mỗi võ giả đều khác nhau, không ai giống ai.

Ví dụ như mắc kẹt ở một cảnh giới ngàn năm, vạn năm sẽ khiên cho tuổi thọ c*̉a võ giả bị tiêu hao nhanh hơn… c*̃ng có khi bị thương nặng, dù đã khôi phục nhưng tuổi họ c*̃ng sẽ giảm sút.

Nói như vậy, một tiên nhân sơ kì c*̃ng chỉ có ba mươi vạn năm tuổi thọ.

Mà kẻ đứng đầu thật sự c*̉a tiên giới, Tiên Đế, Tiên Tôn, tuổi thọ có thể lên tới trăm vạn năm.

Mười tám vạn năm tương đương với một nửa tuổi thọ c*̉a Tần Ninh.

Mức độ tiêu hao tuổi thọ này không chỉ làm tổn thương nền móng bản thân mà còn khiến cho hồn phách bị tổn hại.

Đại Tác Mệnh Thuật là thần thuật vô thượng.

Lấy tuổi thọ để đổi lấy lực lượng cường đại, đổi lấy hơi thở sinh mệnh.

Loại thuật pháp nghịch thiên này phải trả một cái giá rất lớn.

Tần Ninh đi ra khỏi ngôi nhà tranh, hắn ngồi ở một cái chòi tranh bên chân núi, không nói một lời… Hơn nửa năm trôi qua, Tần Ninh chẳng hề động đậy.

5999550-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8904: Thứ nhất là cảnh giới tăng lên.


Thấy Tần Ninh tỉnh lại, Khương Thái Bạch mới thở phào nhẹ nhõm.

“Vô Ngân đại nhân, để tỷ tỷ thức tỉnh, có cần dùng một ít thiên tài địa bảo để nuôi dưỡng không ạ?”

Khương Thái Bạch dò hỏi.

“Không cần đâu”.

Tần Ninh gọn gàng, dứt khoát: “Không cần làm gì cả, chỉ cần im lặng chờ đợi, chờ chính nàng ấy tỉnh lại, nếu không sẽ tạo thành ảnh hưởng lớn cho nàng ấy”.

Khương Thái Bạch lại hỏi: “Vậy chín người ngoài kia… có cần giết hay không?”

Nghe thấy vậy, Tần Ninh cau mày.

Khương Thái Bạch biết mình vừa nói sai, ông ta c*́i đầu.

“Đưa bọn họ tới đây đi!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Chúng ta phải nghỉ ngơi ở đây vài chục năm tới một trăm năm, ngôi mộ này có cấu tạo đặc biệt, chắc là c*̃ng có nơi thích hợp cho việc tu luyện chứ nhỉ?”

“Có, có, có, năm xưa, bọn ta rời khỏi nhà họ Khương ở Đại Nhật tiên châu, mang theo rất nhiều thứ”.

“Ừ, sau này từ từ kể”.

Tần Ninh gật đầu: “Đi dẫn bọn họ tới đây đi”.

“Vâng”.

“Khoan đã!”

Tần Ninh lại nói: “Chuyện ta là Hồn Vũ Thiên Tôn Hồn Vô Ngân, bọn họ c*̃ng không biết, mà nay lại có người muốn giết ta, cho nên tạm thời, ở trước mặt người khác, ngươi gọi ta là Tần công tử hoặc là Tần tiên sinh”.

“Bởi vì ta cứu Khương Thái Vi, nên ngươi rất biết ơn ta, ngươi hiểu chưa?”

Khương Thái Bạch vội nói: “Hiểu, hiểu rồi ạ!”

Trong đại điện.

Chín người Dịch Văn Vũ, Thương Thuyên và Lôi Tiêu, Bắc Minh Kiết, Bắc Minh Tuyết, Tương Chính Thiên, Đoàn Thanh, Liễu Lãng, Khổng Hưu dựa vào những cây trụ trong đại điện mà lĩnh ngộ được tiên quyết phù hợp với bọn họ.

Hơn nữa, điều khiến cho chín người bọn họ không thể tin nổi là bọn họ mới chỉ tới cảnh giới Nhân Tiên nhưng tiên quyết mà bọn họ lĩnh ngộ được đều là tiên quyết nhị phẩm.

Những tiên quyết này có uy lực rất mạnh.

Chín người vừa nhìn đã thuộc.

Nhưng so với việc hiểu thấu được tiên quyết nhị phẩm thì vẫn cách xa một trời một vực.

Những tiên quyết mà bọn họ lĩnh ngộ được từ cây trụ đều là những loại tiên quyết bậc nhất.

Bọn họ còn kích động hơn cả việc tăng cảnh giới.

Thứ hai là võ quyết thích hợp.

Thứ ba là thần binh đan dược.
 
Phong Thần Châu
Chương 8905: “Lão già kia, đừng có chạy!”


Lần này, chín người bọn họ đều thăng lên tới cảnh giới Nhân Tiên, bây giờ lại chiếm được tiên quyết tốt, đúng là trời ban hồng ân mà.

Chín người ngồi tụm lại một chỗ trong đại điện.

Đã nửa năm trôi qua.

Bọn họ vẫn luôn ở lại nơi này, không dám di chuyển.

Hơn nữa trong đại điện còn có một cái quan tài bằng đồng, thật đáng sợ.

Trong quan tài giam giữ tộc trưởng nhà họ Khương, Khương Vân Tùng.

Chỉ cần nghĩ tới chuyện ở chung với một vị Kim Tiên hơn nửa năm là đã thấy lạnh sống lưng rồi.

Cho dù vị Kim Tiên đại nhân này đã chết từ lâu rồi.

“Rốt cuộc thì Tần đại ca ra sao rồi?”

Bắc Minh Kiết lo lắng.

“Nếu lão già Khương Thái Bạch kia nói thật thì phía sau là nơi nào vậy? Rốt cuộc là Khương Thái Vi đã chết hay còn sống?”

“Ai biết, nhưng mà chín người chúng ta không thể thoát khỏi nơi này được”.

“Haiz…”

“Ta chỉ hi vọng là Tần đại ca không có việc gì”.

“Không biết đợt rèn luyện này ra sao rồi”.

Bọn họ nói qua nói lại một lúc, cuối c*̀ng vẫn không yên lòng.

Cộp… cộp… cộp… Đúng vào lúc này, tiếng gậy gỗ gõ xuống đất vang lên.

Chín người kia phản ứng lại, vội vàng đứng lên, nhìn vào con đường dẫn ra sau đại điện.

Một người già nua từ từ bước ra.

Là cái tên Khương Thái Bạch khiến người ta run sợ kia!

“Các ngươi, đi theo ta!”

Khương Thái Bạch nói.

Nghe thấy vậy, sắc mặt c*̉a chín người thay đổi.

Đúng vào lúc này, Bắc Minh Kiết bỗng cầm thương dài, trợn mắt nhìn Khương Thái Bạch rồi quát lên: “Ngươi đã làm gì Tần đại ca rồi?”

Nghe thấy vậy, những người còn lại c*̃ng đứng dậy đề phòng.

Cho dù biết bọn họ không thể địch lại ông ta, cho dù biết thực lực hai bên chênh lệch rất lớn nhưng bọn họ c*̃ng phải bày tỏ thái độ c*̉a mình.

Dịch Văn Vũ lạnh lùng: “Thả Tần đại ca ra!”

Khương Thái Bạch dừng lại, ông ta nhìn bọn họ bằng ánh mắt kỳ lạ.

“Nếu muốn gặp Tần Ninh thì đi theo ta”.

Nói xong, Khương Thái Bạch bước đi.

“Lão già kia, đừng có chạy!”

Choang! Nhưng vào lúc trường thương c*̉a Bắc Minh Kiết tiến lại gần lưng c*̉a Khương Thái Bạch, thì một tiếng choang vang lên, Bắc Minh Kiết bị đẩy lùi hơn mười bước, sắc mặt hắn ta tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi.

Khương Thái Bạch không ra tay! Bắc Minh Kiết tự thua thảm hại.
 
Phong Thần Châu
Chương 8906: “Cứu như thế nào?”


Chênh lệch quá lớn.

Khương Thái Bạch không hề để mấy tên Nhân Tiên cỏn con này vào mắt.

“Thích đi theo hay không là tùy các ngươi, các ngươi nghĩ rằng lão phu bằng lòng hạ thấp thân phận tới dẫn các ngươi vào sao?”

Khương Thái Bạch nói xong thì lập tức rời khỏi đây.

“Phải làm sao bây giờ?”

“Thực lực c*̉a lão già kia mạnh như vậy, ông ta sẽ không lừa chúng ta chứ?”

“Mặc kệ đi, cứ đi theo xem thử?”

“Được!”

Chín người bọn họ bàn luận xong thì đi theo Khương Thái Bạch một cách cẩn thận… mãi cho đến khi tới được sơn cốc.

“Tần đại ca!”

Nhìn thấy Tần Ninh bình yên ngồi ngay ngắn bên trong sơn cốc, bọn họ đều nhìn hắn bằng ánh mắt kinh ngạc.

“Huynh không sao chứ?”

Bắc Minh Kiết kinh ngạc.

“Ta có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”

Tần Ninh nhìn chín người bọn họ rồi nói: “Nửa năm qua có thu hoạch được gì không?”

“Vâng”.

Chín người vây quanh Tần Ninh, hỏi han ân cần.

Bọn họ còn tưởng rằng Tần Ninh đã bị Khương Thái Bạch hãm hại.

Bây giờ xem ra không phải như vậy.

Tương Chính Thiên nhìn Tần Ninh rồi nói khẽ: “Ông ta đã bắt huynh làm gì rồi?”

“Không có gì, chỉ là cứu một mạng người mà thôi”.

Cứu một người?

Tương Chính Thiên nhìn kỹ mái tóc bạc c*̉a Tần Ninh.

Tạo hình này khiến Tần Ninh càng tuấn tú hơn, nhưng mà lại khiến hắn ta cảm thấy thời gian c*̉a Tần Ninh không còn nhiều lắm.

“Cứu như thế nào?”

Tương Chính Thiên hỏi tiếp.

“Ngươi không cần quan tâm tới việc này đâu”.

Tần Ninh nói: “Kế tiếp, ta sẽ ở lại đây, chín người các ngươi không cần đi ra ngoài, ở lại đây với ta c*̃ng được”.

“Nơi này có rất nhiều chỗ thích hợp để tu luyện, chín người các ngươi đi theo ông ta, tu luyện ở đây đi”.

Đi theo lão già kia?

Đoàn Thanh hỏi: “Tần đại ca, ông ta là Khương Thái Bạch thật sao?”

“Đúng vậy!”

5999553-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8907: Tình trạng cơ thể hiện tại không hợp để tu luyện.


Cần bọn họ?

Để làm gì?

Chín người nhìn nhau.

Tần Ninh nói: “Tới lúc đó sẽ biết”.

“Còn nữa, thân phận c*̉a Khương Thái Bạch, các người không được nói cho người khác”.

Tần Ninh chỉ dặn dò đúng một câu.

Nếu chín người bọn họ nghe theo, hắn sẽ đối xử với bọn họ như trước.

Nếu như không nghe… vậy thì hắn sẽ không nương tay.

Hắn đã cho bọn họ một cơ hội rồi.

Phải xem thử chín người này có muốn nắm bắt cơ hội hay không thôi.

“Thái Bạch”.

Tần Ninh hô tên ông ta.

Khương Thái Bạch tiến lại gần.

“Ngươi dẫn bọn họ tới chỗ thích hợp để tu luyện đi, tranh thủ trong vòng một trăm năm có thể khiến bọn họ tăng lên ba tới năm phẩm là tốt nhất”.

Nghe Tần Ninh nói vậy, chín người đều trợn mắt há mồm kinh ngạc.

Dùng thời gian một trăm năm để tăng lên ba đến năm phẩm.

Tần Ninh đang nói huyên thuyên gì vậy?

Hai đại cảnh giới như Chân Tiên và Nhân Tiên, một khi muốn tăng lên một phẩm là cần tốn từ mười đến một trăm năm, thậm chí là vài trăm năm mới được?

Khi đã tới cảnh giới Linh Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên rồi thì càng khủng khiếp hơn! Con đường c*̉a tiên nhân, không phải chỉ nói suông là được! Chín người cảm thấy khó hiểu, bọn họ đi theo Khương Thái Bạch.

Tần Ninh vẫn ngồi trong chòi tranh im lặng như c*̃.

Tình trạng cơ thể hiện tại không hợp để tu luyện.

Cho nên hắn lựa vài loại tiên quyết để làm quen một chút, giết thời gian.

Suy tư một lúc lâu sau, cuối c*̀ng Tần Ninh c*̃ng chỉ chọn ra hai loại tiên quyết nhị phẩm trong đống tiên quyết mà hắn kiếm được.

Lôi Âm Pháp Dụ Thuật! Thần Đao Vẫn Lôi Quyết! Hai địa thuật pháp này đều lấy sấm sét làm cơ sở.

Sở dĩ lựa chọn lôi thuật là vì Tần Ninh đã hao phí quá nhiều tuổi thọ.

Mà cảnh giới Nhân Tiên là cảnh giới Trúc Cơ, lấy đúc tiên thể làm gốc, làm cơ sở để sau này bước vào ba đại cảnh giới Linh Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên.

Cảnh giới Nhân Tiên không có hệ thống tập trung vào bồi dưỡng hồn, phách, thể nữa mà chỉ đơn giản là dùng tiên khí để cải tạo tiên thể.

Hồn phách, thân thể, thể chất, ý niệm,v.v…, tăng lên đồng đều sau khi bước vào cảnh giới này.

Tới cấp bậc Linh Tiên lại khác nữa.

Cảnh giới Linh Tiên là sự biến hóa c*̉a tâm linh, sự chuyển đổi này rất huyền diệu.
 
Phong Thần Châu
Chương 8908: “Đưa ta đi xem thử!”


Nếu cho rằng Chân Tiên quan trọng việc hấp thu tiên khí, bài trừ nguyên lực, là quá trình lột xác c*̉a cơ thể, thì Linh Tiên là giai đoạn lột xác về mặt tâm linh.

Mà Địa Tiên lại gánh chịu một loại khí thế.

Đích thế khôn, hậu đức tái vật! Cảnh giới Địa Tiên là cường giả đã thay đổi khí thế sau khi tâm linh được lột xác.

Thiên Tiên, gánh vác khí thế.

Thiên thế kiền, dữ thiên tề động.

Cho nên cảnh giới Thiên Tiên có một loại khí thể có khả năng khống chế thiên địa.

Đương nhiên là năm đại cảnh giới này chẳng là gì so với Kim Tiên.

Cảnh giới Kim Tiên có thể được xem như là điểm cuối con đường, hoàn toàn thay đổi từ trong ra ngoài.

Kim Tiên tu thành kim thể, bản thân hòa vào thiên địa, còn được gọi là kim thân c*̉a Kim Tiên.

Tới giai đoạn này, thân thể mạnh, hồn phách mạnh, là sức mạnh tuyệt đối, thậm chí có thể bất tử.

Sáu đại cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, mỗi một cảnh giới đều có điểm độc đáo và huyền diệu riêng.

Mà ở các đại tiên châu, Kim Tiên là hàng ngũ đứng đầu, nhìn khắp tiên vực Đại La, Kim Tiên c*̃ng được coi là nhân vật cường đại.

Mà bây giờ, Tần Ninh mới chỉ có cảnh giới Nhân Tiên nhất phẩm.

Nhưng mà từ trước đến nay, hắn không hề quan tâm đến việc nâng cao cảnh giới.

Tới lúc có thể thăng cấp thì tốc độ rất nhanh.

Những lúc chưa tích lũy đủ, thì vẫn yên ổn như c*̃.

Hắn c*̃ng không muốn so bì với ai.

Vài ngày sau, Khương Thái Bạch trở về.

“Đã sắp xếp ổn thỏa rồi sao?”

“Vâng”.

Khương Thái Bạch mở miệng: “Mấy tên nhóc kia c*̃ng có chút thiên phú”.

“Hiện nay, các thiên kiêu c*̀ng lứa c*̉a các thế lực đại bá chủ đều là người tài giỏi, đương nhiên khác với người thường rồi”.

Tần Ninh nói: “Đúng rồi, ở đây có lôi hải đúng không?”

Nghe thấy vậy, Khương Thái Bạch ngơ ngác, sau đó gật đầu.

“Đưa ta đi xem thử!”

Tần Ninh đứng dậy.

Hai người c*̀ng nhau rời khỏi sơn cốc.

Khương Thái Bạch dừng lại, ông ta nói: “Đây là nơi bọn ta phát hiện ra sau khi chạy trốn”.

“Nơi này có địa thế kỳ lạ, ngưng tụ được một lôi hải, hơn nữa, tất cả đều là… Tử Dương Huyền Lôi!”

Nghe thấy bốn chữ Tử Dương Huyền Lôi, hai mắt Tần Ninh sáng ngời.
 
Phong Thần Châu
Chương 8909: Sấm sét cũng có mạnh có yếu.


“Đây là nơi đắc địa!”

Khương Thái Bạch vội nói: “Tiên sinh, người muốn đi vào đó để tu luyện sao?”

“Ừ”.

“Vạn lần không nên”.

Sắc mặt Khương Thái Bạch rất khó coi: “Chỉ có kim thân c*̉a Kim Tiên mới có thể chống lại được Tử Dương Huyền Lôi, bây giờ người chỉ có cảnh giới Nhân Tiên…”

“Yên tâm đi, ta chỉ mãi giũa xương cốt một chút thôi”.

Nghe hắn nói vậy, Khương Thái Bạch lại càng thấy kỳ quái hơn.

Mài giũa xương cốt?

Dùng Tử Dương Huyền Lôi?

Đây đúng là đi tìm chết mà.

Ngay cả Thiên Tiên và Địa Tiên, khi gặp phải Tử Dương Huyền Lôi c*̃ng phải né xa.

Vạn vật trong thiên địa gồm phong, vũ, lôi, vân đều là lực lượng c*̉a thiên địa.

Gió nhẹ phất vào mặt làm người ta nhẹ nhàng khoan khoái.

Nhưng nếu gió lốc phất qua mặt thì khiến người ta tróc da tróc thịt.

Còn những lưỡi dao gió c*̃ng đủ để chém nát cơ thể.

Sấm sét c*̃ng có mạnh có yếu.

Khương Thái Bạch không biết là Tần Ninh muốn dựa vào lôi điện để tu luyện nên mới dẫn hắn tới đây.

Khương Thái Bạch vội nói: “Nơi này rất huyền diệu, bên trong có một vùng lôi hải, đều là Tam Dương Thiên Lôi, ngoài ra còn có Lục Nguyên Thanh Lôi, tiên sinh có thể qua kia trước…”

“Không cần, ở đây là được rồi!”

Tần Ninh nói tiếp: “Ngươi cứ mặc kệ ta đi, không cần phải quan tâm đâu”.

“Đúng rồi, thu dọn toàn bộ chí bảo mà trước kia ngươi đã mang tới đây, không nên để lại cho bất kỳ kẻ nào!”

“Ta hiểu!”

Khương Thái Bạch rời khỏi.

Tần Ninh thở phào, trong lòng hắn tràn ngập tự tin, đi về phía sơn cốc.

Khương Thái Bạch vốn định rời khỏi đó rồi nhưng vì lo lắng cho Tần Ninh nên vẫn ở lại, im lặng chờ đợi.

Bên trong sơn cốc, sấm sét màu tím tụ tập lại một chỗ, không thể dùng mắt thường để quan sát được, tiếng ầm ầm vang vọng xung quanh.

Chưa tới thời gian mười hơi thở là Tần Ninh đã bước ra.

Bộ quần áo màu trắng rách tơi tả, tóc cháy đen.

5999556-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8910: Một năm lại một năm.


“…”, từng ngày trôi qua.

Ở bên ngoài, tại Bất Vãng Sâm, các thế lực đại bá chủ đaang tiếp tục tiến hành đợt rèn luyện.

Lần này không quy định thời gian, cho nên… hai mươi mấy vạn người có thể chém giết liên tục.

Người chết ngày càng nhiều.

Đệ tử Chân Tiên và Nhân Tiên đến từ các thế lực đại bá chủ hoàn toàn hưởng thụ việc chém giết này.

Mà bên dưới Bất Vãng Sâm.

Bên trong ngôi mộ.

Tần Ninh tốn thời gian ba năm để rèn luyện thân thể bên trong Tam Dương Thiên Lôi, tu hành Lôi Âm Pháp Dụ Thuật và Thần Đao Vẫn Lôi Quyết, đồng thời dung hợp Thiên Diễn Thương Sinh Linh Đao.

Ba năm sau, Tần Ninh bước vào Lục Nguyên Thanh Lôi tiếp tục tu luyện.

Lần này, Tần Ninh tu luyện hơn ba mươi năm, không hề ra khỏi đó

Ba mươi năm sau, Tần Ninh lại tới sơn cốc chứa Tử Dương Huyền Lôi một lần nữa.

Hừm, lần này, chắc là được rồi.

Hắn bước vào sơn cốc lần hai.

Lúc này, Tần Ninh vào trong sơn cốc, rốt cuộc không phải chật vật hơn mười hơi thở là lăn ra nữa.

Nhưng mà… c*̃ng chỉ cố được thời gian một chén trà.

Tử Dương Huyền Lôi! Không tới Kim Tiên, nếu bị đánh trúng thì chắc chắn sẽ phải chết.

Lôi này mạnh đến đáng sợ.

Thời gian một chén trà đã trôi qua.

Cuối cùng Tần Ninh vẫn không hài lòng.

Nhưng Khương Thái Bạch lại ngây người.

Hắn cũng quá trâu bò đi! Ba mươi ba năm trôi qua, bây giờ Tần Ninh đã là cảnh giới Nhân Tiên tam phẩm rồi.

Nhưng nói cho cùng, hắn còn là một Nhân Tiên! Có thể đi vào đây chính là kỳ tích.

Hồn Vô Ngân chính là Hồn Vô Ngân! Bất kể lúc nào cũng có thể sáng tạo ra kỳ tích.

Những tiếng ầm ầm không ngừng vang lên.

Ngày nào Tần Ninh cũng tiến vào Tử Dương Huyền Lôi để rèn luyện mình.

Một ngày lại một ngày.

Một năm lại một năm.

Cứ như vậy, một trăm hai mươi năm đã qua đi.

Phía trên Bất Vãng Sâm vẫn còn đang rèn luyện.

Mà bây giờ hắn mới chỉ từ cảnh giới Nhân Tiên tam phẩm đến cảnh giới Nhân Tiên ngũ phẩm mà thôi.

Đúng thế, tăng lên rất chậm! Bởi vì Tần Ninh căn bản không muốn tăng cảnh giới lên, mà là không ngừng lấy Tử Dương Huyền Lôi để mài giũa thân xác hồn phách, bồi dưỡng căn cơ tiên đạo của mình.

Nhưng một trăm năm mươi năm qua, chín người Bắc Minh Kiết, Tương Chính Thiên đã lấy được biến hóa long trời lở đất.
 
Phong Thần Châu
Chương 8911: Tần Ninh chắc chắn vẫn sẽ thất bại!


Trong một trăm năm mươi năm này, bọn họ ở thánh địa mộ phần tu luyện, thậm chí Khương Thái Bạch còn luôn luôn chỉ bảo bọn họ, hơn nữa còn được sử dụng tài nguyên tu luyện vô tận.

Quan trọng nhất chính là Tần Ninh cũng tham gia dạy dỗ.

Hơn trăm năm này còn khoa trương hơn một ngàn năm tu luyện trong tông môn của mỗi người bọn họ.

Thậm chí chính bọn họ còn cảm thấy điều này thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Tương Chính Thiên, Dịch Văn Vũ, Bắc Minh Kiết, Khổng Hưu bốn người đã đến cảnh giới Nhân Tiên thất phẩm.

Liễu Lãng, Bắc Minh Tuyết, Thương Thuyên, Lôi Tiêu đến cảnh giới Nhân Tiên lục phẩm.

Mà Đoàn Thanh đã đến cảnh giới Nhân Tiên ngũ phẩm.

Chín người lấy được thành tựu này đúng là giống như đang nằm mơ.

Ngược lại, sự tiến bộ của Tần Ninh cũng không tính là lớn, ba mươi ba năm đầu, Tần Ninh từ nhất phẩm đến tam phẩm, một trăm hai mươi năm sau, Tần Ninh lại gần như không có tiến bộ.

Điều này làm cho mấy người Bắc Minh Kiết đều rất tò mò.

Dựa theo cảm giác của bọn họ, Tần Ninh ít nhất phải là bát phẩm, cửu phẩm, thậm chí có thể đạt tới cảnh giới Linh Tiên.

Ngày hôm đó, Tần Ninh tu hành trở về.

Hắn mặc một bộ đồ trắng không nhiễm bụi trần, khuôn mặt tuấn tú, trong đôi mắt có ánh sáng tinh khí không diễn tả được.

Khí chất vẫn nhẹ nhàng như mây gió, dung mạo vẫn tuấn tú như vậy, mang theo một chút vẻ nhã nhặn tuấn tú, da thịt bên ngoài mơ hồ như có ánh sáng chuyển động, khiến người ta không khỏi cảm giác giống như có một ma lực bám bên ngoài cơ thể Tần Ninh.

Bên trong sơn cốc.

Mấy người Bắc Minh Kiết cũng ở đây.

Bọn họ đang hỏi Khương Thái Bạch đạo tu hành.

Những năm gần đây, Khương Thái Bạch đã giảng giải căn bản của năm cảnh giới Nhân Tiên, Linh Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên rất rõ ràng.

Được tu luyện dạy dỗ ở chỗ của nhân vật lớn, đây là điều mà bọn họ căn bản không thể nào có được ở bên trong tông môn.

Mở rộng tầm mắt mới có thể khai sáng suy nghĩ, mới có thể để cảnh giới bản thân tăng lên càng thêm sâu sắc.

Thấy Tần Ninh trở về, chín người rối rít đứng dậy, khom người thi lễ.

Tần Ninh đúng là trâu bò! Tử Dương Huyền Lôi! Bọn họ cũng đã từng thử, sau khi tiến vào, suýt nữa đã bị trực tiếp đánh chết.

Nhưng những năm gần đây Tần Ninh đã dần dần có thể bình yên vô sự tu luyện ở trong đó.

Bây giờ thực lực của hắn đã đến cấp bậc gì rồi, chín người căn bản không biết.

Tần Ninh cười nói.

"Khương lão tiên sinh đang nói với chúng ta về sự thần kỳ của tiên vực Đại La!"

Bắc Minh Kiết kích động nói: "Những Tiên Đế Tiên Tôn ở trong tiên vực Đại La quá mạnh mẽ...”, Bắc Minh Tuyết hâm mộ nói: "Khương lão tiên sinh nói, nếu như bàn về Tiên Đế Tiên Tôn mạnh mẽ nhất bên trong tiên giới gần trăm vạn năm qua, Hồn Vũ Thiên Tôn sẽ xếp hàng đầu!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8912: "Biết một ít, nhưng mà cũng rất lâu rồi”.


Tần Ninh không khỏi nhìn về phía Khương Thái Bạch.

Tên nhóc thối này còn biết thổi phồng hắn?

"Khương lão tiên sinh nói Hồn Vũ Thiên Tôn là nhân vật cái thế đi ra từ tiên vực Thái Thần, vô cùng mạnh mẽ!"

"Nói Hồn Vũ Thiên Tôn được gọi là Thái Tuế Tiên!"

Từ Thái Tuế cũng không thể dùng linh tinh được.

Cái này đại diện cho thân phận địa vị, còn được rất nhiều cường giả bên trong tiên giới vô tận cho phép.

Dịch Văn Vũ kích động nói: "Hồn Vũ Thiên Tôn còn có một vị đệ tử, tên là Cố Vân Kiếm, người ta gọi là Cửu Thiên Tuế Tiên, cũng vô cùng lợi hại!"

Từ xưa đến nay, trẻ con vẫn luôn rất thích nghe người lớn kể về những nhân vật, sự tích truyền kỳ.

Ở thế giới của võ giả cũng như vậy.

Lòng hiếu kỳ của những người có tu vi thấp đối với những cường giả đơn giản là vô cùng khoa trương.

Đối với đám người Bắc Minh Kiết, Tương Chính Thiên mà nói, có thể cả đời cũng không có cơ hội tiếp xúc với vị Thái Tuế Tiên trong truyền thuyết kia, còn có vị Cửu Thiên Tuế kia nữa, có thể cả đời bọn họ cũng sẽ không đi ra khỏi tiên vực Đại La.

Nhưng điều này cũng không thể cản trở bọn họ tò mò về những nhân vật mạnh mẽ đó, trong lòng tràn đầy mơ ước.

Tần Ninh ngồi xuống.

Bắc Minh Tuyết vội vàng pha trà.

Lá trà này là do Khương Thái Bạch lấy ra, nghe nói là lá cây Ngân Thiết Thụ mười vạn năm mọc trên đỉnh Tuyết Sơn ba mươi vạn trượng.

Bản thân Ngân Thiết Thụ đã có giá trị trân quý, nhưng cũng không hề khoa trương.

Nhưng Ngân Thiết Thụ mọc ở trên đỉnh Tuyết Sơn ba mươi vạn trượng lại khác.

Một lá cây cũng có giá trị bằng một tiên khí nhất phẩm hàng đầu, không hề khoa trương một chút nào.

Nếu lấy lá cây này pha trà, cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên uống một hớp, mệt nhọc lập tức tiêu tan, tinh thần sung mãn, cho dù là cảnh giới Linh Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên uống một hớp cũng có hiệu quả bổ sung thiếu sót của bản thân cực lớn.

Mà những năm này, bọn họ thường xuyên uống.

Nếu không, một trăm năm mươi năm qua, làm sao chín người có thể lần lượt tăng lên được?

Tần Ninh nhấp một hớp trà, mùi vị ngọt ngào, mệt nhọc cả người đã được quét sạch.

"Tần đại ca, ngươi có kiến thức rộng rãi, ngươi có biết những nhân vật Tiên Đế Tiên Tôn kia không?"

"Biết một ít, nhưng mà cũng rất lâu rồi”.

Tần Ninh thuận miệng nói: "Tiên Đế Tiên Tôn đương nhiên rất kinh khủng, nhưng cách các ngươi rất xa, đối với các ngươi mà nói, đến Kim Tiên cũng đủ để đặt chân ở trong Tử Vân Tiên châu này rồi!"

Cũng không phải là Tần Ninh khinh bỉ chín người.

Mà là... Từ xưa đến nay, những người trở thành Tiên Đế Tiên Tôn có ai mà không phải vô địch một đời?

Có ai mà không phải cái thế tài hoa, lại đi đôi với khí vận nghịch thiên mạnh mẽ.

Toàn bộ tiên giới, bên trong mười hai đại tiên vực có không biết bao nhiêu sinh linh, trong tiên giới mênh mông bao la này, Tiên Đế Tiên Tôn chân chính có thể đếm được trên đầu ngón tay! Mỗi một vị đều là người nổi tiếng một thời đại! Đây không phải là thứ mà cố gắng là có thể đạt được! Đương nhiên chín người cũng biết.

Nếu đời này bọn họ có thể trở thành Kim Tiên, vậy nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.

Tần Ninh cũng gia nhập vào cuộc nói chuyện phiếm, giải thích những gì năm xưa mình nghe thấy, dĩ nhiên, hắn chỉ nói là từng được nghe nói để giảng giải những chuyện đó… Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Chín người cũng rất nghiêm túc lắng nghe.

Đột nhiên, Bắc Minh Kiết thở dài nói: "Ta cảm thấy sau này Tần đại ca có thể sẽ trở thành nhân vật như Hồn Vũ Thiên Tôn!"

"Đúng vậy đúng vậy!"

5999559-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8913: "Vì sao đệ lại cứu ta?


Giọng nói kia cực kỳ già nua, cực kỳ yếu ớt, thậm chí để cho người nghe cảm thấy nó được nói ra từ người sắp cận kề cái chết.

Chín người lần lượt đưa mắt nhìn về phía ba căn nhà lá.

Chín người bọn họ chưa bao giờ đi vào ba căn nhà lá này.

Mỗi lần đều đi tới sơn cốc, cách nhà lá mười trượng.

Tần Ninh và Khương Thái Bạch đã nói rồi, không cho phép vào! Đương nhiên chín người cũng sẽ không tự làm mất mặt.

Nhưng bây giờ lại có một bóng người đứng trước nhà lá.

Một bà lão mặc váy dài màu xanh nhạt, da thịt nhăn nheo! Bà lão nhìn ít nhất cũng phải bảy tám chục tuổi, mái tóc dài xơ xác, mặc dù đã được búi lên gọn gàng, trên đầu cắm ngân trâm, nhưng nhìn qua vẫn rất khô khốc.

Bà lão còng lưng, bám vào khung cửa, đôi mắt già đục ngầu nhìn mấy người.

Giờ phút này, chín người đều trợn mắt há hốc mồm.

Vị này chính là người mà Tần Ninh cứu?

Lại còn là một bà lão trông già nua hơn cả Khương Thái Bạch! Mà giờ phút này, bàn tay đang cầm chén trà của Tần Ninh chậm rãi ngừng lại.

Khương Thái Bạch từng bước một đi ra, lảo đảo đi tới trước mắt bà lão, ngã xuống đất rầm một tiếng, cặp mắt đỏ bừng, nước mắt chảy ra ròng ròng.

"Tỷ tỷ...”, bà lão đứng ở cạnh cửa nhìn về phía mấy người, nói: "Thế gian này sẽ không có ai có thể vượt qua Hồn Vũ Thiên Tôn, trước kia không có, sau này cũng sẽ không có!"

Lời nói của bà ta vô cùng kiên định cố chấp!

"Lão bà bà...”, Bắc Minh Kiết run rẩy nói: "Chúng ta... Chúng ta chỉ nói đùa...”, lão bà bà! Nghe được ba chữ này.

Cả người bà lão kia đột nhiên run lên.

Mà Bắc Minh Kiết lại đột nhiên cảm nhận được ác ý kinh khủng, khiến hắn ta lạnh thấu tim.

Ác ý kia đến từ Khương Thái Bạch và Tần Ninh.

Đậu má! Làm sao vậy?

Nói sai rồi ư?

Đó không phải là lão bà bà sao?

Người phụ nữ bên khung cửa lảo đảo đi xuống cầu thang, tới đầm nước một bên sơn cốc, nằm ở mé nước nhìn khuôn mặt mình phản chiếu dưới nước, sắc mặt vô cùng khó coi.

Hình ảnh phản chiếu trên mặt nước lại vô cùng già nua, vô cùng xấu xí.

"Ta... Ta...”, lúc này, Khương Thái Bạch cũng đi tới trước mặt bà lão, vội vàng nói: "Tỷ tỷ, không có chuyện gì đâu, không có chuyện gì đâu, tỷ tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi!"

"Vì sao đệ lại cứu ta?

Không bằng để ta chết đi còn hơn”.

Bà lão đau khổ nói.

Bây giờ Bắc Minh Kiết vẫn cảm thấy cả người lạnh như băng.

"Ta nói sai ư?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8914: Khương Thái Bạch!


Bắc Minh Kiết không thể tưởng tượng được nói: "Đó không phải là một lão bà bà sao?"

"Ngươi ngốc à!"

Dịch Văn Vũ lại mắng: "Ngươi không nghe Khương lão tiên sinh gọi bà ta là gì sao?

Tỷ tỷ!"

"Khương lão tiên sinh là Khương Thái Bạch, tỷ tỷ của ông ta là ai ?

Khương Thái Vi!"

Nghe thấy lời này, Bắc Minh Kiết liền trợn to mắt! Khương Thái Vi! Bọn họ đã từng được nhìn bức tranh vẽ Khương Thái Vi.

Xinh đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Hơn nữa còn có một loại tiên khí vô cùng tự nhiên, cứ như bẩm sinh vậy.

Nhưng đó lại là bà lão vừa rồi! Là Khương Thái Vi?

Đậu má chứ! Rốt cuộc Bắc Minh Kiết đã biết một câu nói của hắn ta đã đắc tội người phụ nữ truyền kỳ kia như thế nào rồi! Từ xưa đến nay, từ Tiên Tôn đến Chân Tiên, có người phụ nữ nào mà không coi trọng dung nhan của mình?

Mà một câu nói của hắn ta đã khiến một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp như rơi vào hầm băng! Xong đời rồi! Sắc mặt Bắc Minh Kiết vô cùng khó coi.

Lúc này trong lòng chín người cũng vô cùng thấp thỏm bất an.

Khương Thái Bạch! Khương Thái Vi! Đều chưa chết.

Mà Tần Ninh lại có quan hệ không bình thường với hai người.

Tương Chính Thiên nói: "Chúng ta ở chỗ này một trăm năm mươi năm, có lẽ cuộc rèn luyện phía trên đã sắp kết thúc, các phe phái cũng sẽ phát hiện ra nơi đây”.

"Đến lúc đó, phải giữ bí mật về thân phận của Khương Thái Vi, Khương Thái Bạch!"

Mấy người rối rít gật đầu.

"Nếu như các ngươi không thể giữ được bí mật, phải biết được hậu quả là cái gì chứ?"

Tương Chính Thiên đã suy nghĩ rõ ràng.

"Khương Thái Vi, Khương Thái Bạch chưa chết, chắc chắn Đại Nhật tiên châu bên kia sẽ biết, mà đến lúc đó, Vô Cấu tiên châu cũng sẽ biết, nếu như chuyện này bị truyền ra, Tử Vân Tiên châu sẽ không được an bình!"

"Hơn nữa, trong mộ địa này của Khương tộc vốn đã kỳ quái, nói không chừng đám người Khương tộc này cũng có quan hệ với thế lực ở Tử Vân Tiên châu chúng ta”.

Mặc dù Tần Ninh không nói cho bọn họ.

Nhưng mấy người này cũng không phải kẻ ngu, trong lòng đã mơ hồ suy đoán ra cái gì đó.

Chín người rối rít gật đầu.

Liễu Lãng vội vàng nói: "Liễu Lãng thề ngay trước mặt mọi người, Tần đại ca bảo ta làm gì ta sẽ làm cái đó, những gì mà Tần đại ca nói, ta đều ghi nhớ từng từ một trong tim, nếu tiết lộ ra ngoài sẽ bị sét đánh chết không được tử tế!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8915: "Ngươi là ai?"


Chín người rối rít lập lời thề! Mà bên trong sơn cốc.

Bà lão tê liệt ngồi ở bờ hồ, hai tay khô gầy như que củi v**t v* khuôn mặt già nua của mình.

"Vì sao ta phải sống sót chứ...”, bà lão lẩm bẩm nói.

"Sống như thế này còn không bằng chết...”, mà vào lúc này, Tần Ninh ngồi xuống trên một tảng đá bên bờ hồ, cười nói: "Nếu chết, không phải sẽ không thể gặp được người muốn gặp sao?"

"Khương Thái Vi, theo ta biết, trước kia ngươi cũng không phải là một cô gái thích đi tìm cái chết!"

Nghe nói như vậy, bà lão ngơ ngác nói: "Người muốn gặp... Nếu gặp được với dáng vẻ thế này... ngược lại còn không bằng chết”.

Tần Ninh không khỏi cười lên.

Khương Thái Bạch ở một bên vô cùng bất an.

Tần Ninh tiếp tục nói: "Nếu quả thật như thế, vậy thì không cứu ngươi còn hơn!"

Cho đến lúc này, Khương Thái Vi mới phản ứng được.

"Ngươi là người nào?"

Tần Ninh cười không nói gì.

"Thái Bạch, vì sao hắn lại ở chỗ này?"

Khương Thái Bạch đang định mở miệng, Tần Ninh đã cười nói: "Người mà ngươi muốn gặp, cho dù ngươi không muốn gặp, nhưng người muốn gặp ngươi vẫn muốn gặp ngươi, ngươi không thể ích kỷ như vậy chứ?"

"Ngươi là ai?"

Tần Ninh không khỏi cười nói: "Là người có thể phá được Cửu Cửu Quy Nhất Phù Tâm Chú của ngươi!"

Nghe thấy lời này, Khương Thái Vi sửng sốt.

Bà ta quá mức để ý đến dung nhan của mình, cuối cùng đã quên là ai có thể hồi phục lại cho mình, là ai có thể phá được Cửu Cửu Quy Nhất Phù Tâm Chú mà bà ta để lại! “A! ! !"

Đột nhiên, Khương Thái Vi hét lên thất thanh.

"A a a!"

Khương Thái Vi vội vàng đưa tay áo lên che khuôn mặt mình, liên tục kêu la: "Ngươi đi mau, đi mau, ta không muốn ngươi thấy dáng vẻ này của ta, đi mau đi mau!"

"Haha...”, Tần Ninh cười to, nói: "Quả nhiên, cho dù phụ nữ ở bất kỳ tuổi tác, dáng vẻ nào, tóm lại vẫn không thể hết được tính tình nóng nảy!"

"Khương Thái Bạch, Khương Thái Bạch, mau đuổi hắn đi! Mau lên!"

"Hả?"

Khương Thái Bạch sửng sốt.

"Mau lên mau lên, ta không muốn thấy hắn, mau lên!"

Khương Thái Bạch ngây ngốc tại chỗ.

Tần Ninh tràn đầy xin lỗi nói: “, Xin lỗi, ngươi đã phải chịu khổ rồi!"

Nghe thấy hắn nói vậy, cả người Khương Thái Vi đột nhiên run rẩy.

Khương Thái Bạch đứng ở một bên, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
 
Phong Thần Châu
Chương 8916: "Vậy mấy vị giai nhân tri kỷ của ngươi thì sao?"


Xem ra tỷ tỷ biết Hồn Vô Ngân đại nhân có sứ mạng của mình, chắc chắn sẽ phải rời đi, hơn nữa còn lấy một thân phận hoàn toàn mới trở về.

Nhưng ông ta lại không biết! Điều này liên quan đến bí mật của Hồn Vô Ngân đại nhân.

Tỷ tỷ có thể biết.

Nhưng ông ta lại không có tư cách biết! Khương Thái Bạch lui ra khỏi sơn cốc.

Ông ta biết lúc này mình không nên ở đây.

Bên ngoài sơn cốc, chín người Bắc Minh Kiết, Tương Chính Thiên tiến lên.

"Khương Thái Vi tiền bối sao rồi?"

"Bà ấy không sao chứ?"

"Khương lão tiên sinh, chúng ta đều biết cả rồi! Nhưng chúng ta chắc chắn sẽ không nói ra!"

Khương Thái Bạch nhìn chín người, không khỏi cười nói: "Dựa theo tính tình của ta thì nên giết, chẳng qua là tiên sinh đã nói phải quan tâm đến các ngươi, hơn nữa các ngươi vẫn có chừng mực”.

Nghe nói như vậy, chín người không rét mà run.

Lúc này, bên trong sơn cốc, hai bóng người ngồi ở bờ hồ.

Lúc này cả người Khương Thái Vi nhìn có vẻ vô cùng yếu đuối, mặt mũi già nua, đôi mắt đục ngầu đánh giá Tần Ninh trước mặt.

"Ngươi... Ngươi trở về từ lúc nào?"

Giọng nói già nua của Khương Thái Vi vang lên.

"Sau khi đến tiên giới không bao lâu...”, Tần Ninh ngồi ở bờ hồ, kể về những chuyện mình đã trải qua và gặp gỡ mấy năm nay.

Nghe được những gì Tần Ninh đã trải qua chín đời, lại nghe được về chín đồ đệ của Tần Ninh, Khương Thái Vi cũng phải bật cười.

Nhưng đến khi nghe được chuyện về Cốc Tân Nguyệt, Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc, sắc mặt Khương Thái Vi vô cùng ảm đạm.

Người ưu tú như hắn, sao có thể thiếu giai nhân tri kỷ chứ?

Hai người vẫn luôn nói chuyện, phần lớn thời gian đều là Tần Ninh kể về những chuyện trước đây.

Cho đến cuối cùng, Khương Thái Vi mới nói: "Ta chỉ biết là năm xưa ngươi nói thọ nguyên vạn năm là cực hạn, còn tưởng rằng ngươi có bệnh tật gì trong người, cần chuyển thế để phá giải, hóa ra là do thiên mệnh gây ra!"

Tần Ninh gật đầu một cái.

Hắn nhìn về phía Khương Thái Vi.

Khương Thái Vi vội vàng dùng tay áo che mặt mình.

"Dáng vẻ bây giờ của ta rất xấu đúng không?"

Sắc mặt Khương Thái Vi ảm đạm.

"Dung mạo chỉ là nhất thời, không sao”.

Nhưng lại đột nhiên chán nản cúi đầu xuống.

"Vậy mấy vị giai nhân tri kỷ của ngươi thì sao?"

Khương Thái Vi nói: "Có phải các nàng cũng là phong hoa tuyệt đại, vô song trên đời hay không, nếu không sao ngươi có thể tiếp nhận các nàng được?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8917: "Cấm chế phần mộ bị phá rồi!"


Bà ta biết tính cách của Tần Ninh vô cùng kiêu ngạo, Tần Ninh làm sao có thể để ý đến những người phụ nữ bình thường được! Tần Ninh cười haha một tiếng nói: "Sau này ngươi gặp được sẽ biết”.

Trong lòng Khương Thái Vi càng thêm buồn bã.

Tần Ninh nói tránh đi: "Năm đó sau khi ta rời đi, vì sao ngươi phải trở lại nhà họ Khương?"

Nghe thấy vậy, Khương Thái Vi liền nói: "Nhà họ Khương dù sao cũng là gia tộc của ta, ta và Thái Bạch vẫn là tộc nhân nhà họ Khương, tuy nhà họ Khương đã vứt bỏ chúng ta, nhưng không phải cả gia tộc đều như vậy”.

"Cho dù lần đó cũng có rất nhiều tộc nhân đồng ý rời đi theo chúng ta”.

"Chẳng qua là... Ta đã hại chết bọn họ!"

Tần Ninh nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa đầu Khương Thái Vi, cười nói: "Không phải ngươi hại chết bọn họ, là Khương Vân Tùng, là Vô Cấu Tiên Tông...”, trong lòng Khương Thái Vi vô cùng ấm áp.

Trước kia, Hồn Vô Ngân luôn xoa đầu bà ta như vậy.

Khi bà ta còn là một cô bé, Hồn Vô Ngân vẫn luôn dịu dàng như thế.

Khi bà ta là thiếu nữ, khi bà ta lớn lên thành Khương Thái Vi, Hồn Vô Ngân vẫn luôn như vậy.

Khương Thái Vi cười nói: "Vậy bây giờ ta nên gọi ngươi là Tần tiên sinh, hay gọi ngươi là Hồn tiên sinh đây?"

"Gọi ta Tần Ninh là được rồi!"

Tần Ninh cười nói: "Đơn giản, dễ nghe...”, trong lòng Khương Thái Vi vô cùng ấm áp.

Tuy bà ta có dáng vẻ của một bà lão bảy tám chục tuổi, nhưng vẫn có một tấm lòng trẻ tuổi, nhất là lúc ở cùng Tần Ninh, dường như vẫn là Thái Vi chưa trưởng thành kia.

"Vấn đề trên người ngươi cần phải từ từ giải quyết, muốn khôi phục dung nhan như lúc ban đầu, nói khó khăn cũng không khó khăn, nhưng phải cần thời gian”.

Tần Ninh cười nói: "Nhưng mà đợi ta chuẩn bị xong, ta sẽ để ngươi khôi phục lại dáng vẻ hơn ba mươi tuổi, ít nhất là sẽ vô cùng quyến rũ!"

Khương Thái Vi không khỏi nói: "Người ngoài đều từ dáng vẻ mười mấy tuổi đến hai mươi mấy tuổi, rồi đến ba mươi mấy tuổi, rồi đến già nua, bây giờ ta lại là trái ngược?"

"Không phải điều này cũng rất thú vị sao!"

Hai người bốn mắt nhìn nhau, lập tức bật cười.

Hai người trò chuyện khoảng mười mấy ngày.

Cho đến ngày hôm đó, Khương Thái Bạch tiến vào bên trong sơn cốc.

"Tiên sinh, tỷ tỷ!"

Khương Thái Bạch chắp tay nói: "Cấm chế phần mộ bị phá rồi!"

Trước đây Tần Ninh cũng đã nói muốn mở cấm chế phần mộ ra, đầu tiên là phải làm theo cách của hắn, tìm được chính xác mỗi một nơi mấu chốt của cấm chế, không thể có sai lầm, một khi có sai sót, cấm chế sẽ bị hủy, phần mộ hoàn toàn bị phong ấn.

Cách thứ hai chính là… cách mà các bá chủ lớn đang làm bây giờ.

5999564-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8918: "Nhưng ta lại muốn giết người!"


Khương Thái Bạch vội vàng nói: "Đã cất hết những thứ chúng ta mang đến năm xưa, đều ở trên người ta”.

Khương Thái Bạch bây giờ chính là một kho tàng bảo v*t t* l*n!

“Được!"

Tần Ninh đỡ Khương Thái Vi lên, sau đó cười nói: "Chờ bọn họ tới, chúng ta sẽ đi ra ngoài nhìn một chút”.

"Đúng rồi, năm đó các ngươi đi tới Tử Vân Tiên châu, nhờ Tử Phủ giúp đỡ, Tử Phủ đã bán đứng các ngươi đúng không?"

Khương Thái Bạch tức giận nói: "Phải!"

"Vậy bây giờ sẽ ra tay với Tử Phủ trước!"

Ở cửa sơn cốc.

Tần Ninh đỡ Khương Thái Vi đi tới cửa sơn cốc.

Mấy người Bắc Minh Kiết, Dịch Văn Vũ, Tương Chính Thiên rối rít tiến lên.

"Tần đại ca!"

"Tần đại ca!"

Mấy người nhìn về phía Tần Ninh, vẻ mặt vô cùng cung kính.

Đến khi nhìn Khương Thái Vi, ai nấy đều có vẻ dè đặt, không dám thở mạnh.

Bà bà này là Khương Thái Vi của Khương tộc nổi tiếng khắp Đại Nhật tiên châu năm xưa, bá chủ Kim Tiên chân chính! Tần Ninh cười nói: "Chín người các ngươi, hơn trăm năm qua cũng đã có thành tựu rồi”.

"Bây giờ đều đã là cảnh giới Nhân Tiên ngũ phẩm lục phẩm thất phẩm, chắc hẳn sự tăng trưởng này đã đủ để gia tộc, tông môn cực kỳ coi trọng các ngươi”.

"Bây giờ cấm chế đã mở, phần mộ hiện ra ở trước mặt các đại bá chủ”.

Tần Ninh nói đến chỗ này, ngừng một chút rồi nói: "Nhưng ta lại muốn giết người!"

Nghe hắn nói vậy, sắc mặt mấy người đều thay đổi.

Tần Ninh tùy tiện nói: "Cái Thế Tiên Tông, Thánh Hoàng Thiên Tông, thế gia Bắc Minh, Thương Lôi Các, Dịch Thiên Các, các ngươi đến từ năm phe này, thân phận địa vị đều không thấp”.

"Bây giờ ta sẽ cho các ngươi rời đi”.

"Chắc hẳn người của các gia tộc tông môn đó đã bắt đầu đi vào rồi, các ngươi đi tìm bọn họ đi”.

Nghe hắn nói vậy, chín người đều nhìn nhau một cái, không hiểu gì cả.

Tần Ninh tiếp tục nói: "Tìm được trưởng bối của các ngươi, nói cho bọn họ, nơi này đúng là có chỗ tốt, ta không keo kiệt, bọn họ có thể dẫn người đến tu luyện, tới đào, nhưng mà...”, Tần Ninh chuyển lời, nói thẳng: "Không thể phá hỏng bất cứ chỗ nào trong mộ địa này”.

"Nếu có một ngôi mộ bị phá hủy, ta sẽ bắt đầu giết người”.

Không nghĩ tới Tần Ninh lại cho phép bọn họ tiến vào, chẳng qua là không cho bọn họ phá hoại những mộ địa kia.

Mỗi một mộ địa, đối với Khương Thái Vi và Khương Thái Bạch mà nói, đây đều là những tộc nhân năm xưa đã liều mình đi theo bọn họ.
 
Phong Thần Châu
Chương 8919: "Đệ đang nằm mơ gì đó!"


Những người này an nghỉ ở đây, không nên bị quấy rầy nữa! Bắc Minh Kiết lập tức nói: "Ta sẽ đi”.

Tần Ninh nói: "Nhớ lời ta nói, bất kỳ người nào dám phá hỏng bất kỳ một ngôi mộ nào, ta đều sẽ giết không tha”.

"Đến lúc đó, đừng trách Tần đại ca của các ngươi không nể tình cảm”.

Mấy người rối rít gật đầu.

Chín bóng người rời đi.

Khương Thái Vi và Khương Thái Bạch đều không nói gì.

Tần Ninh muốn làm cái gì thì làm cái đó.

Giờ phút này, Khương Thái Vi cười một tiếng.

"Ngươi cười cái gì?"

Tần Ninh ôn hòa nói.

Khương Thái Vi cảm khái: "Ta cảm thấy giống như lại trở về năm đó, ngươi dẫn ta, dẫn Thái Bạch xông xáo khắp nơi, bây giờ nghĩ lại, trong lòng vẫn rất ấm áp”.

Trong khoảng thời gian không có Hồn Vô Ngân, Khương Thái Vi và Khương Thái Bạch vẫn luôn lưu lạc.

Khương Thái Bạch chỉ có kính sợ Tần Ninh.

Khương Thái Vi thì lại... ái mộ nhiều hơn.

Tần Ninh không khỏi cười: "Vậy chúng ta sẽ trở về lại năm đó một lần nữa”.

"Đợi đến khi dung nhan của ngươi khôi phục, nhất định sẽ khiến đám người đỉnh cao vô thượng nhất trong các đại tiên vực chấn động, người theo đuổi không đếm xuể”.

Khương Thái Vi cáu giận nhìn Tần Ninh.

Khương Thái Bạch ở bên cạnh lại đầy hy vọng nói: "Chúng ta còn có thể khôi phục dung nhan sao?"

Tần Ninh nói: "Ta nói Thái Vi, không phải ngươi”.

"Hả?"

Sắc mặt Khương Thái Bạch vô cùng khó coi.

Nhưng mà không đúng! Tỷ tỷ có thể khôi phục, vì sao ông ta lại không thể?

Ông ta chỉ trúng độc nhẹ, khiến dung nhan của mình trở nên già nua thôi, nhưng thực lực vẫn còn.

Ba người vừa cười nói vừa vượt qua con sông, đi tới đại điện phía trước.

Quan tài bằng đồng vẫn yên lặng nằm ở nơi đó! Khương Thái Vi nhìn về phía quan tài đồng, vẻ mặt kinh ngạc nói: "Thái Bạch, đây là...”, "Là tên khốn kiếp Khương Vân Tùng kia!"

Khương Thái Bạch hừ một tiếng nói: "Đệ đã dùng thuật khôi lỗi mà Hồn tiên sinh dạy, luyện chế ông ta thành thi khôi!"
 
Back
Top Dưới