Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 8760: "Ta thật sự không biết là ai cả!"


"Sao lại vậy được!"

Tần Ninh tiếp tục hỏi: "Trịnh Thiếu An và Liễu Chỉ Như không phải người của Hoa Cái Thánh Địa các ngươi à?"

Trịnh Thiếu An! Liễu Chỉ Như! Đây là hai Tiên Nhân của Hoa Cái Thánh Địa trước đây từng tiến vào Trung Tam Thiên hòng giết Tần Ninh.

Hoa Thiên Vẫn nghe hắn hỏi vậy thì nhướng mày.

"Trịnh Thiếu An được Hoa Cái Thánh Địa phái đến Trung Tam Thiên tiêu diệt ta đấy, chẳng lẽ hắn không phải người của Hoa Cái Thánh Địa cái ngươi, không phải do ngươi ra lệnh à?"

Giờ phút này, Hoa Thiên Vẫn đột nhiên thay đổi sắc mặt, ngạc nhiên thốt lên: "Ngươi chính là tên đó!"

Nghe vậy, Tần Ninh cũng nghệt mặt ra.

Cha này... Không biết đối tượng mình cần giết là ai à?

"Ngươi không biết người ngươi cần giết là ta sao?"

Tần Ninh lập tức gặng hỏi: "Vậy ta hỏi ngươi, là ai đã lệnh cho Tiên Nhân của Hoa Cái Thánh Địa các ngươi mạo hiểm xuống Trung Tam Thiên chỉ để giết một người vậy?"

Trong lòng Hoa Thiên Vẫn đã sáng như gương.

Đối tượng mà ba phe Hoa Cái Thánh Địa, Thanh Huyền Động Thiên, Thánh Nguyên Thần Phủ này sai chín mươi chín vị Linh Tiên, Nhân Tiên, Chân Tiên đi để giết chính là Tần Ninh trước mắt.

Quan trọng hơn là... Tần Ninh không những chưa bị g**t ch*t mà bây giờ còn xuất hiện trong Thái Bạch Cảnh.

Chuyện này quá trùng hợp! Tiên Giới rộng bao la thế này, sao Tần Ninh có thể phi thăng từ Trung Tam Thiên lên mà trùng hợp tới ngay trong Thái Bạch Cảnh chứ! "Ngươi không muốn nói à?"

Tần Ninh cười nói: "Nếu ngươi không biết đối tượng cần tiêu diệt là ta thì ta có thể tha cho ngươi tội chết, chỉ cần ngươi nói cho ta biết, là kẻ nào đã sai các Tiên Nhân cấp bậc Linh Tiên, Nhân Tiên, Chân Tiên của Hoa Cái Thánh Địa ngươi hạ giới giết ta?"

"Ta... Ta không biết...", đến tận lúc này, Hoa Thiên Vẫn vẫn chưa hết bàng hoàng.

Ở Trung Tam Thiên không có Tiên Nhân.

Chín mươi chín người gồm nhân vật hàng đầu Linh Tiên, cường giả Nhân Tiên, cao thủ Chân Tiên hạ giới tiêu diệt Tần Ninh, ấy thế mà lực lượng này lại thất bại.

Còn Tần Ninh thì đang lành lặn đứng trước mặt ông ta.

Kẻ này phải nói là khó tin hay kinh khủng đây?

"Thế lực các nơi...", Tần Ninh cười nói: "Nói kĩ hơn xem nào".

"Ta không biết thật mà!"

Hoa Thiên Vẫn nói tiếp: "Thực lực của bọn họ đều cực kỳ mạnh mẽ, những người ta được tiếp xúc kém cỏi nhất cũng là cảnh giới Linh Tiên tam phẩm, thậm chí Linh Tiên thất phẩm, Linh Tiên cửu phẩm cũng không nằm ở số ít. Những khi đối mặt với bọn họ, ta hoàn toàn không có sức phản kháng!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8761: Cắn răng chịu đựng là qua thôi.


"Xem ra ngươi không muốn nói rồi!"

Lúc này, Tần Ninh vẫy tay một cái, một thanh tiên kiếm hiện ra trong tay hắn. Đây là tiên kiếm nhất phẩm lấy được sau khi giết bọn Hoa Vân Phi.

Hắn nắm chặt thanh tiên kiếm, chém xuống.

Keng... Khi tiên kiếm chém trúng cổ của Hoa Thiên Vẫn, chỉ thấy một vết máu hiện ra trên cổ ông ta, còn tiên kiếm thì răng rắc, xuất hiện một loạt vết nứt, sau đó lơi lả tả đầy ra đất.

Vỡ tan! Một chuyện quá lúng túng! Cực kỳ lúng túng! Cho dù Hoa Thiên Vẫn đã bị Trần Nhất Mặc làm dập nát kinh mạch rốt cuộc vẫn là một vị Linh Tiên chân chính.

Khi Tiên Nhân đến cấp bậc Chân Tiên, đó sẽ là quá trình nguyên lực trong cơ thể chuyển đổi thành tiên khí.

Tiên khí được chuyển hóa trong cơ thể càng nhiều, thực lực của Chân Tiên càng mạnh. Do đó, mặc dù nói Chân Tiên là Tiên Nhân nhưng cũng không hẳn là Tiên Nhân thuần túy.

Còn Tiên Nhân là tiên khí thực sự tràn ngập bất cứ nơi nào trong cơ thể. Vào lúc này, Tiên Nhân mới thực sự là Tiên Nhân, đúc tiên thể bằng tiên khí, người trần mắt thịt nhìn vào sẽ thấy từng hành động và cử chỉ của bọn họ giống như hư vô, mờ mịt.

Linh Tiên lại càng là một sự tồn tại khác biệt.

Võ giả cấp bậc Linh Tiên, tâm linh thành tiên, hồn phách lột xác, tiên hồn tiên phách trải qua sự lột xác, có cùng một "linh" với thân xác! Linh này không phải linh tính của vạn vật mà là linh tính của Tiên Nhân! Cho nên, cao thủ hàng đầu cấp bậc Linh Tiên là người đã trải qua quá trình Nhân Tiên, chế tạo ra tiên thể càng mạnh hơn.

Cho dù kẻ đó đã chết, bị chém bằng tiên khí nhất phẩm thì cũng không thể chém nổi.

Bầu không khí trong đình viện im phăng phắc.

Cực kỳ lúng túng.

Tần Ninh cũng hơi bất đắc dĩ.

Cảnh giới Chân Tiên của hắn thật sự quá kém cỏi.

Linh Tiên đứng ở đó cho hắn giết mà hắn cũng không giết được.

"Sư tôn, loại người như thế này cứ để con xử lý là được rồi mà ạ, sao dám phiền người tự mình ra tay chứ!"

Trần Nhất Mặc tiến lên, bắt lấy cánh tay của Hoa Thiên Vẫn, gặng hỏi: "Có chịu nói không?"

Giờ phút này, Trần Nhất Mặc trông chẳng khác gì một tên côn đồ.

"Ta không biết thật mà..." Rắc rắc! "Á...", tiếng kêu thảm thiết của Hoa Thiên Vẫn vang lên.

Cảnh tượng này khiến La Phù Linh và Bạch Bán An ở cách đó không xa căng thẳng cực kỳ.

Quá ghê rợn! Phải biết rằng, đối với một cường giả Linh Tiên thì gãy tay có hề hấn gì?

"Một vị đan sư không chỉ có thể luyện chế ra đan dược cứu người, đan dược giúp đề cao tu vi mà còn có thể luyện chế độc dược giết người, thế nên đan sư cần phải nắm hai trăm phần trăm về cơ thể võ giả, đau đớn cũng phân chia cấp bậc đàng hoàng đấy".

Trần Nhất Mặc cười khẩy: "Giờ mới là bắt đầu thôi, thánh chủ Hoa Thiên Vẫn!"

"Tử Phủ!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8762: "Tử Vân Tiên châu..


Hoa Thiên Vẫn đột nhiên gầm lên: "Ta chỉ biết một trong đó là Tử Phủ thôi!"

Tử Phủ?

Tần Ninh nhướng mày.

Tiên Giới quá rộng lớn, không phải nơi nào hắn cũng từng đi, kiếp thứ chín hắn vẫn chưa tới Thái Bạch Cảnh này.

Thế lực tên là Tử Phủ này là ở đâu đây?

"Bạch Bán An!"

"La Phù Linh!"

Tần Ninh quyết đoán vẫy tay.

Bóng dáng hai đại thánh chủ và chưởng giáo rơi xuống, nhìn Tần Ninh, luôn giữ thái độ cung kính.

"Tử Phủ là thế lực nào?"

"Tử Phủ?"

Bạch Bán An gãi đầu, trả lời: "Hình như ta từng nghe rồi...", chưởng giáo La Phù Linh ở bên cạnh nhìn Bạch Bán An với vẻ câm nín.

Tên này luyện đan đến ngu người luôn rồi! La Phù Linh chắp tay nói: "Thưa Tần tiên sinh, Tử Phủ chính là một thế lực lớn tại Tử Vân Tiên châu".

"Như năm thế lực Thanh Huyền Động Thiên, La Phù Động Thiên, Thánh Nguyên Thần Phủ, Bạch Thạch Thánh Địa, Hoa Cái Thánh Địa, địa vực nơi các phe này tọa lạc được gọi là Thái Bạch Cảnh. Thái Bạch Cảnh là một khu vực tại Tử Vân Tiên châu. Toàn bộ Tử Vân Tiên châu có khoảng... mấy trăm khu vực giống như Thái Bạch Cảnh!"

Võ giả nhà họ Hoa ở bên cạnh nghe thấy những lời này thì không thốt nên lời.

Đối với những Chân Tiên như bọn họ, đại lục Thiên Huyền đã gọi là lớn rồi.

Bảo bọn họ tưởng tượng Thái Bạch Cảnh to lớn bao nhiêu thì quá làm khó bọn họ.

Hôm nay lại nghe chính miệng chưởng giáo La Phù Linh nói rằng Thái Bạch Cảnh chỉ là một trong hàng trăm khu vực ở Tử Vân Tiên châu... Thế rốt cuộc Tử Vân Tiên châu kia mênh mông chừng nào?

Thế còn cái gọi là tiên vực thì sao?

Tiên Giới thì sao?

Có thể đó là những nơi dù họ dành cả đời để suy nghĩ cũng nghĩ không xong, không cách nào tưởng tượng ra được! Việc có thể ra ngoài hay không thì càng khỏi cần bàn đến.

Tiên Giới quá lớn! "Tử Vân Tiên châu...", Tần Ninh như có điều suy nghĩ.

"Hóa ra Thái Bạch Cảnh nằm trong Tử Vân Tiên châu...", Trần Nhất Mặc rất muốn hỏi: Sư tôn, hồi xưa người đã tới đó chưa?

Nhưng hắn ta vẫn kìm lại, không hỏi.

"Tử Phủ à...", Tần Ninh mỉm cười, hỏi: "Chắc đây là thế lực mới xuất hiện trong vòng mấy vạn năm trở lại đây nhỉ?"

5999386-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8763: Tránh voi chẳng xấu mặt nào.


"Tử Vân Tiên châu nằm tại tiên vực Đại La...", Tần Ninh lập tức nói: "Mười hai tiên vực rộng lớn vô biên, tiên vực Đại La thì có biết bao điều lý thú..."

Mấy người cũng không biết Tần Ninh nói vậy là có ý gì.

Tần Ninh nhìn về phía Hoa Thiên Vẫn, cười nói: "Ta sẽ không giết ngươi, ngươi sẽ tiếp tục trở về Hoa Cái Thánh Địa làm chức thánh chủ của ngươi".

Hoa Thiên Vẫn nhìn Tần Ninh với vẻ khó tin.

Tần Ninh nói tiếp: "Ngươi hãy xem như chuyện hôm nay không xảy ra, tuy nhiên... Nếu như ngươi âm thầm báo cáo với những thế lực sau lưng Tử Phủ kia thì ta sẽ giết ngươi, hiểu chưa?"

Hoa Thiên Vẫn cứ ngỡ mình chết chắc rồi, nào ngờ Tần Ninh không giết ông ta.

"Ta biết rồi!"

Bốp! Có điều, Hoa Thiên Vẫn vừa nói xong thì Trần Nhất Mặc giẫm một chân lên vị trí thận của ông ta, cảnh cáo: "Hỏi ngươi hiểu chưa cơ mà?"

"Ta hiểu rồi, hiểu rồi!"

Mụ nội nó! Đúng là không phải người mà! Ta biết rồi với ta hiểu rồi là một mà?

"Biến!"

Trần Nhất Mặc nói tiếp: "Ta sẽ cho người theo dõi Hoa Cái Thánh Địa của ngươi, dám ho he gì thì coi chừng đấy!"

Vị thánh chủ Hoa Thiên Vẫn này lủi thủi dẫn người rời đi.

Mà đúng lúc này, Tần Ninh nhìn về phía một bóng người khác.

Bôn Lâm - đệ tử chân truyền của chưởng giáo Thanh Huyền Động Thiên Thanh Huyền Tử.

"Hắn không được đi!"

Tần Ninh cười nói: "Mang theo".

Trần Nhất Mặc nói ngay: "Sư tôn ơi, mang theo mà để hắn chết, sống hay tàn tật ạ?"

Nghe hắn nói vậy, Bôn Lâm rét run, mồ hôi tuôn như suối.

Đây là một cường giả hàng đầu Linh Tiên khủng khiếp đến mức ngay cả Hoa Thiên Vẫn cũng không làm gì được, thế thì một Nhân Tiên tứ phẩm làm gì chống lại nổi! "Tần Ninh, ngươi có ý gì?"

Bôn Lâm vội vàng nói: "Do ta xúc phạm ngươi, ta xin lỗi ngươi!"

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: "Ngươi không được đi, cứ ở cạnh ta trước đã, ta có việc cần".

Bôn Lâm hết nhìn Tần Ninh lại nhìn Trần Nhất Mặc, cuối cùng vẫn không dám nói gì.

Tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Hơn nữa, chắc chắn người đó là một nhân vật tuyệt đối không được trêu vào vì có thể khiến một chưởng giáo như La Phù Linh phải vào cuộc.

Bấy giờ Tần Ninh mới nhìn về phía La Phù Linh, cười nói: "Chưởng giáo La Phù Linh, ngươi có thể bắt đầu đại điển nhận đồ đệ của ngươi được rồi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8764: "Kiếm Lai".


"Vâng vâng vâng!"

Lần này La Phù Linh chuẩn bị rất đầy đủ, không chỉ ông ta đích thân đến đây mà thập đại động chủ, mười vị cao thủ Linh Tiên tiếng tăm lừng lẫy nhất La Phù Động Thiên cũng cùng tới.

Đại điển nhận đồ đệ chính thức bắt đầu.

Toàn bộ Hoa phủ lập tức trở nên bận bịu, giăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt.

Còn về Huyền tộc, hai người Huyền Thần Triết Nhân Tiên tam phẩm, Huyền Húc Nhân Tiên nhất phẩm không biết đã bị ai thuận tay giết từ đời nào.

Cả trong lẫn ngoài Hoa phủ là khung cảnh tưng bừng và nô nức.

Tần Ninh và Trần Nhất Mặc vào đình viện trò chuyện với nhau.

Trần Nhất Mặc kể lại những gì mình đã trải qua trong suốt một vạn năm qua, bị Tiên Nhân bắt đi, bất ngờ đi tới Thái Bạch Cảnh, trở thành đệ tử của Bạch Thạch Thánh Địa, trưởng thành với tốc độ thần sầu trên con đường luyện đan, sau đó nhận được sự trọng dụng của Bạch Bán An.

Về sau, thuật luyện đan của hắn ta càng ngày càng mạnh, thế nên Bạch Bán An không chỉ coi trọng mà còn tôn kính hắn ta, cho đến bây giờ... Thật ra thực lực của Trần Nhất Mặc đã vượt qua Bạch Bán An từ lâu, ban đầu hắn ta cũng dự định sẽ rời khỏi Thái Bạch Cảnh.

Tình cờ Tần Ninh tới ngay lúc này.

Hắn cũng kể lại những chuyện mình đã làm trong vạn năm ở Trung Tam Thiên.

Đương nhiên trong đó bao gồm chuyện của Khúc Phỉ Yên.

Trần Nhất Mặc tò mò hỏi: "Sư tôn, sao sư tỷ Khúc Phỉ Yên trở thành sư nương thế ạ?"

"Hừ!"

Tần Ninh lạnh lùng hỏi: "Ai mượn ngươi xía vào?"

Trần Nhất Mặc thở dài nói: "Biết ngay mà, đàn ông sao tránh khỏi chữ sắc được!"

Tần Ninh liếc Trần Nhất Mặc mấy cái, chốc lát sau hỏi: "Lần này cho ngươi ra mặt thoải mái rồi đấy, thích chứ?"

"Vâng vâng!"

"Sao ngươi biết ta ở nhà họ Hoa?

Đại lục Thiên Huyền chỉ là một trong rất nhiều đại lục trên Thái Bạch Cảnh thôi mà, ngươi ở trong Bạch Thạch Thánh Địa, ít giao du với bên ngoài, sao lại biết ta ở đây?"

Trần Nhất Mặc trả lời ngay: "Có người nói cho con biết, nhưng con không quen biết gì tên đó..." "Lẽ nào là hắn?"

"Ai thế ạ?"

"Kiếm Lai".

"Đến sư tôn cũng không biết là ai sao?"

"Ừm...", Tần Ninh chậm rãi nói: "Ta cũng nghi ngờ một người, nhưng mà... cứ ngờ ngợ thế nào, không đoán ra được".
 
Phong Thần Châu
Chương 8765: "Hoa Vi Phong".


Thế rồi Tần Ninh nhìn về phía Trần Nhất Mặc, hỏi: "Có tin tức gì về cửu sư đệ của ngươi chưa?"

Cửu sư đệ?

Ai vậy cà?

Tần Ninh cạn lời: "Cố Vân Kiếm của Thần Môn đấy".

Trần Nhất Mặc gãi đầu, nói: "Người không nói con cũng quên, con còn tưởng người bảo Thạch Đầu...", đúng là suýt chút nữa Trần Nhất Mặc đã quên mất sự tồn tại của người này.

Tần Ninh trải qua chín đời, có chín người đệ tử, thêm hai người Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Ngư nữa là mười một người đệ tử.

Nhưng bây giờ chỉ còn có mười người.

Vì một trong số đám đệ tử đã "thăng chức" thành công.

"Con cũng không biết nữa...", Trần Nhất Mặc bất đắc dĩ nói: "Thái Bạch Cảnh lớn lắm, con tới cảnh giới Linh Tiên rồi mới nghĩ tới chuyện đi ra Thái Bạch Cảnh thăm thú thế giới bên ngoài".

"Còn sư đệ Cố Vân Kiếm...", nói đến đây, Trần Nhất Mặc không khỏi nhìn về phía Tần Ninh, hỏi: "Sư tôn, thực lực của sư đệ Cố Vân Kiếm như nào thế ạ?"

"Đỉnh của Tiên Giới, Tiên Tôn cái thế!"

Tần Ninh lập tức nói: "Năm xưa, lúc ở kiếp thứ chín, ta chuyên nghiên cứu và luyện tập thuật luyện hồn là chính, có biệt hiệu là Hồn Vũ Thiên Tôn!"

"Trong Tiên Giới cũng có người gọi ta là Thái Tuế Tiên!"

Thái Tuế Tiên?

Một biệt hiệu kỳ lạ! "Lúc ấy, cũng có người gọi Cố Vân Kiếm là Cửu Thiên Tuế".

Thái Tuế Tiên?

Cửu Thiên Tuế?

Khó hiểu y chang nhau! Tần Ninh nói tiếp: "Thôi, đúng là ở Thái Bạch Cảnh chẳng tìm hiểu được tin tức gì. Tiếp theo đến Tử Vân Tiên châu nhìn xem, không chừng sẽ gặp được mấy ông bạn già!"

"Vâng".

Hai thầy trò nói chuyện với nhau một lúc lâu. Mấy người Hoa Vi Phong, Hoa Tự Tại, Hoa Tự Ngữ, Hoa Bách Xuyên đồng loạt xuất hiện ở bên ngoài đình viện.

"Tần tiên sinh, Trần tiên sư, bọn ta đã chuẩn bị ổn thỏa cả rồi, Bạch thánh chủ và La chưởng giáo mời hai vị đến dự".

Ngoài cửa, giọng của Hoa Vi Phong vang lên.

Không cần biết Tần Ninh là Chân Tiên hay Nhân Tiên, nhìn vào tình hình trước mắt, Tần Ninh chính là người có tiếng nói nhất.

Có nằm mơ Hoa Vi Phong cũng không ngờ một Chân Tiên lại có bản lĩnh lớn như vậy! Một tiếng cạch vang lên, cửa viện mở ra.

Trần Nhất Mặc trong bộ bào phục dành cho đan sư toát lên khí chất bất phàm, dung nhan tuấn tú chứa đựng đôi nét yêu dị sửa sang lại áo quần.

Sau lưng hắn ta là Tần Ninh trong bộ y phục trắng bước ra.

Không thể không nói, ấn tượng mà Tần Ninh đem lại cho người khác bao giờ cũng nhẹ nhàng, thong dong, thông minh, tinh khôn như vậy.

5999389-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8766: "Đây là quy luật thép của nhà họ Hoa ta!"


"Tần tiên sinh, mời tiên sinh nói".

Tần Ninh chậm rãi cất lời: "Hai cô con gái của nhà họ Hoa trở thành đệ tử của La Phù Linh, nhà họ Hoa ngươi cũng một bước lên trời".

"Nhưng nếu một ngày nào đó, ta biết nhà họ Hoa ngươi ỷ thế khinh người, cư xử vô lý, ta có thể cho các ngươi mọi thứ thì cũng có thể lấy lại gấp mấy lần, biết chưa?"

Nghe thấy lời cảnh cáo này, Hoa Vi Phong quỳ phịch xuống đất, mấy người Hoa Tự Tại cũng đồng loạt dập đầu, không dám hít thở mạnh.

Hoa Vi Phong vội vàng hứa: "Sao Tần tiên sinh lại nói vậy! Nhà họ Hoa ta vốn đặt khuôn phép lên hàng đầu, sau này, nếu bọn ta ỷ thế khinh người thì toàn bộ người của nhà họ Hoa ta đều chết không được tử tế!"

"Tốt!"

Tần Ninh nhìn về phía Hoa Vi Phong, cười nói: "Quỳ làm gì, đứng lên đi, ta chỉ nhắc nhở ngươi một chút thôi, mong rằng sau này nhà họ Hoa các ngươi có trở thành Hoa tộc thì cũng đừng quên bổn phận của mình".

"Vâng vâng vâng...", Tần Ninh giậm chân rời đi.

Bấy giờ Hoa Vi Phong mới dám lau mồ hôi trên trán.

Chỉ một câu của Tần Ninh đã khiến ông ta sợ đến mức mất hết hồn vía.

"Cha, ý của Tần công tử là sao?"

Hoa Tự Tại không khỏi hỏi.

"Còn hỏi ý gì nữa à?"

Hoa Vi Phong mắng: "Tần công tử có ý gì, con còn không hiểu sao?

Khi con người ta có cơ hội phất lên sẽ đánh mất bản tâm, ý của Tần công tử là nếu nhà họ Hoa ta ỷ vào việc có hai cô con gái ở La Phù Động Thiên mà làm xằng làm bậy, con cháu trong gia tộc ỷ thế khinh người thì chắc chắn hắn sẽ không tha cho chúng ta!"

Hoa Tự Tại gật đầu.

"Bắt đầu từ hôm nay, thêm một điều vào gia huấn của nhà họ Hoa ta!"

"Điều gì ạ?"

"Dù ở bất cứ khi nào hay bất cứ nơi đâu, nhà họ Hoa ta cũng không bao giờ được vươn tay ra địa vực bên ngoài đại lục Thiên Huyền. Đời đời kiếp kiếp, nhà họ Hoa chỉ được phép ở trong đại lục Thiên Huyền!"

Hoa Vi Phong buông những lời đầy khí phách: "Đây là quy luật thép của nhà họ Hoa ta!"

Ba người Hoa Tự Ngữ không hẹn cùng chắp tay đáp vâng.

Ở chính sảnh của Hoa phủ được bày một chiếc bàn được làm từ gỗ thanh đàn đủ cho hai mươi người ngồi.

Hoa Vi Phong, Hoa Tự Ngữ, cùng với Hoa Nguyệt Dung và Hoa Nguyệt Thường.

Ngoài ra còn có hai người Bạch Bán An, La Phù Linh.

Nhân vật chính của ngày hôm nay chính là Hoa Nguyệt Dung và Hoa Nguyệt Thường.
 
Phong Thần Châu
Chương 8767: "Đừng cãi nhau nữa".


Mới vừa rồi, La Phù Linh đã tiến hành tổ chức đại lễ nhận đồ đệ, còn tặng không ít quà cáp cho nhà họ Hoa.

Chỗ quà cáp kia đủ để sức mạnh của nhà họ Hoa tăng lên một tầng thứ nữa.

Trong vòng một trăm năm, ngàn năm tới, hoàn toàn không có vấn đề gì nếu nhà họ Hoa muốn trở thành gia tộc bá chủ của đại lục Thiên Huyền.

Mà La Phù Linh cũng đã kiểm tra thiên phú của hai tỷ muội Hoa Nguyệt Dung, Hoa Nguyệt Thường.

Vừa kiểm tra thì La Phù Linh há hốc mồm.

Trong hai tỷ muội này, thiên phú của muội muội khá hơn một chút, còn thiên phú của tỷ tỷ thì xem như... thiên tài! Nhưng mà đâu đến nỗi... yêu nghiệt tuyệt thế như vị tiên sinh kia nói đâu chứ! Nhưng nghĩ lại, La Phù Linh cũng hiểu ra lý do tại sao.

Mối quan hệ giữa vị Vân tiên sinh kia và vị Tần tiên sinh trước mắt chắc chắn không hề đơn giản.

Mà vị Vân tiên sinh kia bảo ông ta đến nhà họ Hoa không phải chỉ đơn thuần là thu đồ đệ, mà vì yêu cầu La Phù Động Thiên trở thành chỗ dựa cho nhà họ Hoa, bảo vệ nhà họ Hoa không được ai khinh rẻ.

Nghĩ tới đây, tâm trạng La Phù Linh nhẹ nhõm hơn trông thấy.

Sau khi mọi chuyện xong xuôi, chắc vị Vân tiên sinh kia... sẽ thưởng nhiều lắm nhỉ?

Suy nghĩ này làm nụ cười trên mặt La Phù Linh càng chân thành hơn, cứ như thể ông ta vừa có được hai vị đệ tử cực kỳ vừa ý thật vậy.

Trong số những người ở đây, người mất tự nhiên nhất không ai khác ngoài Hoa Nguyệt Dung và Hoa Nguyệt Thường.

Trong đại lễ vừa nãy, mỗi một vị Linh Tiên, Nhân Tiên, Chân Tiên đều chúc mừng hai người.

Hai tỷ muội thật sự vừa mừng vừa thấp thỏm không yên.

Lúc này, Bạch Bán An phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, cầm ly rượu lên rồi cười sảng khoái, lên tiếng: "Tần tiên sinh, một câu của ngươi hôm nay đã làm lòng tin của tại hạ được củng cố gấp trăm lần. Sau này xin mời Tần tiên sinh đến Bạch Thạch Thánh Địa của ta ở ít hôm, tại hạ muốn bày tỏ tấm lòng của mình đến tiên sinh!"

"Bạch Bán An, ngươi nói cái quái gì thế hả?"

La Phù Linh thẳng thừng nói: "Tần tiên sinh là khách quý của nhà họ Hoa mà, nhờ có Tần tiên sinh mà La Phù Linh ta đây mới có thể nhận được hai vị ái đồ ở đây, đương nhiên Tần tiên sinh nên đến La Phù Động Thiên của ta làm khách rồi!"

"Tần tiên sinh!"

Thế rồi La Phù Linh xoay người về phía Tần Ninh, cười nói: "Trong Bạch Thạch Thánh Địa toàn là đá với đá, chẳng có gì hay cả, còn La Phù Động Thiên của ta thì non xanh nước biếc, Tần tiên sinh hãy đến La Phù Động Thiên của ta thăm thú nhé!"

"Đi Bạch Thạch Thánh Địa của ta trước".

Tần Ninh chậm rãi cất lời: "Đừng cãi nhau nữa".

Hai người lập tức dừng lại.

Tần Ninh nói tiếp: "Trước tiên làm phiền hai vị hỏi thăm tình hình ở Tử Vân Tiên châu giúp ta, càng nhiều càng tốt".
 
Phong Thần Châu
Chương 8768: Hứa Văn Thành?


"Ta sẽ đi Bạch Thạch Thánh Địa, ta cũng sẽ đi cả La Phù Động Thiên, nhưng ta sẽ đi Thanh Huyền Động Thiên trước!"

Thanh Huyền Động Thiên?

Hắn tới đó làm gì?

"Không chỉ Thanh Huyền Động Thiên mà kể cả Thánh Nguyên Thần Phủ ta cũng muốn đi xem thế nào".

Tần Ninh cười nói: "Năm xưa ta ở Trung Tam Thiên, ba phe này đã phái người giết ta, ta muốn điều tra là kẻ nào đã sai khiến!"

Hóa ra là vậy! La Phù Linh và Bạch Bán An bừng tỉnh đại ngộ.

Bạch Bán An nói ngay: "Tần tiên sinh, chỉ cần ngươi ra lệnh một tiếng, Bạch Thạch Thánh Địa của ta cam nguyện làm đầy tớ tiêu diệt ba phe Thanh Huyền Động Thiên, Thánh Nguyên Thần Phủ và Hoa Cái Thánh Địa!"

Nghe ông ta nói vậy, La Phù Linh giật cả mình.

Người này muốn trở thành tiên đan sư đến nỗi hóa điên rồi à?

Cho dù Bạch Thạch Thánh Địa và La Phù Động Thiên cộng lại thì cũng hoàn toàn không thể là đối thủ của Huyền Động Thiên, Thánh Nguyên Thần Phủ và Hoa Cái Thánh Địa được đâu.

Thêm Trần Nhất Mặc thì may ra còn được.

Nhưng chắc chắn cuộc chiến này sẽ khiến Thái Bạch Cảnh máu chảy thành sông.

"Ta không có ý định tiêu diệt ba thế lực này".

Tần Ninh lắc đầu nói: "Vì Hoa Thiên Vẫn không biết người sai ông ta tới Trung Tam Thiên muốn giết ta, người không biết không có tội, không cần thiết phải diệt môn".

"Ta chỉ muốn điều tra xem kẻ đứng sau màn là ai mà thôi. Nếu ba thế lực phối hợp với ta thì ngũ đại bá chủ của Thái Bạch Cảnh vẫn giữ nguyên trạng, nếu không phối hợp thì đổi hai trên năm thế lực thôi, cũng chẳng có gì to tát".

Nếu người nói câu này là những Chân Tiên khác thì La Phù Linh và Bạch Bán An chỉ cho là khoác lác.

Nhưng nếu là Tần Ninh thốt lên câu này thì lại có sức nặng rất lớn.

Vân tiên sinh thần bí.

Trần Nhất Mặc cường đại.

Cả hai người này đều nghe lệnh Tần Ninh, trong Thái Bạch Cảnh này, Tần Ninh thật sự muốn làm gì cũng không ai ngăn cản.

Bên này, tiệc rượu đã mở màn, Tiểu Nhan đang yên lặng ngồi cạnh Tần Ninh. Tiểu nha đầu chẳng sợ gì, chỉ cắm đầu vào bàn ăn.

Cửu Anh cũng thò đầu ra ăn ngấu nghiến.

Toàn bộ nhà họ Hoa, toàn bộ thành Bách Hoa đều chìm trong bầu không khí tưng bừng.

Ai nấy đều biết rằng kể từ ngày hôm nay, có lẽ nhà họ Hoa sẽ trở thành Hoa tộc, là bá chủ duy nhất của đại lục Thiên Huyền.

Trong thành Bách Hoa cực kỳ náo nhiệt. Cách thành Bách Hoa trăm dặm, trên bầu trời, ba tia sáng đỏ bay vụt về phía thành Bách Hoa như sao băng.

Thấy ba người sắp đến tường thành Bách Hoa, một bóng người mặc đồ đen bỗng nhiên hiện ra giữa trời, chộp lấy, ba bóng người bị tóm lấy giữa không trung.

"Ai đấy?"

Người đàn ông trung niên cầm đầu trong ba người hoảng sợ thốt lên.

Ông ta là cường giả Linh Tiên cơ mà, không ngờ lại bị người ta bắt được mà chẳng phát ra tiếng động nào.

Thật đáng sợ.

Đại lục Thiên Huyền nho nhỏ mà lại có cường giả này ư?

"Ta!"

Một giọng nói thản nhiên vang lên, một người thanh niên áo đen đứng trên vị trí nhô lên trên tường thành, mái tóc dài phất phơ theo gió, khuôn mặt tuấn tú và cương nghị ẩn chứa đôi nét thoải mái.

"Ngươi là ai?"

"Ngươi không cần biết ta là ai đâu!"

5999392-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8769: "Tới thành Bách Hoa làm gì?"


Nhìn về phía thanh niên áo đen, Hứa Văn Thành hừ lạnh, hỏi: "Ngươi không biết Thánh Hoàng Thiên Tông sao?"

"Biết chứ!"

Thanh niên áo đen cười nói: "Thánh Hoàng Thiên Tông có thể nói là thế lực bá chủ của Tử Vân Tiên châu mà".

Hứa Văn Thành lại sửa sang y phục, kiêu ngạo hỏi: "Biết rồi mà còn dám cản ba người bọn ta, ý ngươi là gì đây?"

"Ta hỏi ngươi tới thành Bách Hoa để làm gì mà?"

Thanh niên áo đen bực mình hỏi: "Không hiểu tiếng người à?"

"Rốt cuộc ngươi là ai?

Cản người của Thánh Hoàng Thiên Tông để làm gì?"

Một tên thanh niên đứng cạnh người đàn ông trung niên hậm hực chất vấn: "Ngươi có biết Thánh Hoàng Thiên Tông ta có vai trò thế nào ở Tử Vân Tiên châu không?"

Bốp! Thanh niên vừa dứt lời thì thanh niên áo đen vung tay lên, từ xa tát thẳng vào mặt hắn ta.

Tên thanh niên vừa lên tiếng tức thì sưng vù một bên má.

"Ta hỏi các ngươi cái gì, các ngươi liệu mà trả lời cái đó!"

Hứa Văn Thành đứng sững như trời trồng.

Rốt cuộc thanh niên áo đen này là thần thánh phương nào?

Không ngờ hắn ta lại có thể tát một Linh Tiên tam phẩm đứng cạnh một Linh Tiên cửu phẩm như ông ta! Đây tuyệt đối không phải điều mà thực lực Linh Tiên có thể làm được.

Là đại năng Địa Tiên ư?

Sao có thể? Làm gì có chuyện có nhân vật Địa Tiên tồn tại trong Thái Bạch Cảnh nho nhỏ này được?

Hứa Văn Thành nói tiếp: "Bọn ta tới từ Thánh Hoàng Thiên Tông...", chát chát chát! Hứa Văn Thành chưa kịp nói hết lời thì thanh niên áo đen đã vung tay không nhân nhượng, ba dấu tay in đậm trên má ba người.

Hứa Văn Thành và hai người bên cạnh đơ ra như tượng.

"Đúng là không hiểu tiếng người, ta nói rồi, hỏi các ngươi cái gì thì trả lời cái đó đi chứ!"

Giờ thì Hứa Văn Thành thật sự biến thành một con chim cút.

Tùy tiện vung tay thôi mà một Linh Tiên cửu phẩm như ông ta lại không thể nào phản kháng, ăn ngay một cú tát ngon ơ, điều này có nghĩa là gì?

Có nghĩa rằng người thanh niên áo đen trước mắt muốn giết ông ta thì dễ như trở bàn tay! Sao có thể như vậy được?

"Tới thành Bách Hoa làm gì?"

Thanh niên áo đen nói tiếp.

Hứa Văn Thành thật thà trả lời: "Các đại bá chủ trong Tử Vân Tiên châu tìm kiếm võ giả cảnh giới Chân Tiên, cảnh giới Nhân Tiên ở các cảnh gần đó, yêu cầu các thế lực phái võ giả Chân Tiên, Nhân Tiên xuất sắc của tông môn tham gia rèn luyện!"

Rèn luyện?
 
Phong Thần Châu
Chương 8770: Chẳng lẽ phải huyết tế mới được?"


Thanh niên áo đen trào phúng: "Lại giở âm mưu gì nữa đây?"

"Ta chỉ truyền đạt lại mệnh lệnh thôi, không biết..." "A!"

Hứa Văn Thành chưa kịp nói xong nhưng thanh niên áo đen đã nắm chặt bàn tay lại, tóm lấy cánh tay của Hứa Văn Thành. Tiếng rắc rắc vang lên không ngừng làm Hứa Văn Thành tưởng chừng cánh tay phải của mình sắp bị giật xuống đến nơi.

"Ta khó hiểu thật đấy, tại sao ngươi chẳng chịu khai thật thế hả?"

Thanh niên áo đen bất đắc dĩ nói: "Chẳng lẽ cứ phải để ta giết ngươi thì ngươi mới biết điều à?"

"Ta nói, ta nói mà!"

Sắc mặt Hứa Văn Thành trắng bệch đến đáng sợ, ông ta vội vàng nói: "Võ giả cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên nào có thiên phú tương đối nổi trội sẽ được mang vào Tử Vân Tiên châu, tiến vào Bất Vãng Sâm để tham gia cuộc rèn luyện!"

"Thứ nhất là vì, các thiên kiêu Chân Tiên, Nhân Tiên hậu bối của các thế lực bá chủ đứng đầu trong Tử Vân Tiên châu cần được huấn luyện, thứ hai là... nghe nói trong Bất Vãng Sâm xuất hiện một sự thay đổi kỳ lạ, sau khi đại năng các phe cùng nhau vào trong đó nghiên cứu, không biết bọn họ đã nảy ra ý tưởng gì mà lệnh cho bọn ta truyền cáo lệnh xuống!"

"Bất Vãng Sâm...", thanh niên áo đen nhướng mày, không khỏi nói: "Bắt Nhân Tiên và Chân Tiên trên khắp trăm cảnh trong Tử Vân Tiên châu chơi với các thiên kiêu thiếu niên trong những thế lực bọn họ, đúng là ích kỷ mà... Nhưng lại cố tình chọn Bất Vãng Sâm, Bất Vãng Sâm có bí mật gì?

Chẳng lẽ phải huyết tế mới được?"

Hứa Văn Thành không dám trả lời.

Rốt cuộc người thanh niên trước mắt là ai?

"Được rồi, ta đã biết, các ngươi đi truyền đạt lại cáo lệnh đi!"

"Vâng vâng vâng...", Hứa Văn Thành dẫn hai người trẻ tuổi bên cạnh chuẩn bị rời đi.

"Chờ đã".

Có điều, ngay lúc đó, thanh niên áo đen lên tiếng: "Đi truyền đạt lại cáo lệnh thì lịch sự với người ta giùm, nếu các ngươi dám vênh mặt hất hàm, ta chỉ cần vẫy tay một cái là chém được ba người các ngươi đấy. Nhớ lấy, ta sẽ đứng đây trông chừng các ngươi!"

Nghe thấy câu này, Hứa Văn Thành cứng đờ người.

Rốt cuộc người này là ai chứ! Ở bên này, bầu không khí trong Hoa phủ cực kỳ náo nhiệt, hết cụng ly này đến cụng ly kia, mọi người đều đã thấm men say.

Đúng lúc đó, một đệ tử trong Hoa tộc đi vào đại sảnh, cúi người nói: "Thưa tộc trưởng, lão tộc trưởng, chư vị đại nhân, có khách đến ạ!"

"Hửm?"

5999394-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8771: Sao mà linh thế?


Giọng của La Phù Linh bắt đầu run rẩy.

"Người đi đầu tự xưng là Hứa Văn Thành, đến từ Thánh Hoàng Thiên Tông của Tử Vân Tiên châu ạ!"

Đệ tử kia cũng trông vô cùng hoang mang.

Thánh Hoàng Thiên Tông?

Nơi đó mạnh lắm hay sao?

Do từ đó đến giờ hắn ta chỉ sống trong đại lục Thiên Huyền nên chẳng biết gì về các thế lực ở bên ngoài.

Thánh Hoàng Thiên Tông?

Bạch Bán An và La Phù Linh nhũn cả người, không sao đứng lên nổi.

Hoa Vi Phong cũng run rẩy ngồi xuống, lẩm bẩm: "Sao có thể, sao có thể, tại sao Thánh Hoàng Thiên Tông lại biết chuyện La chưởng giáo thu Nguyệt Dung và Nguyệt Thường làm đồ đệ được?"

"Lẽ nào... Lẽ nào là cao nhân do Huyền tộc hoặc Hoa Cái Thánh Địa mời tới?

Để tiêu diệt nhà họ Hoa ta?"

Tần Ninh cũng nhíu mày.

Trần Nhất Mặc trầm giọng nói: "Con biết Thánh Hoàng Thiên Tông, cũng giống như Tử Phủ, là thế lực bá chủ thuộc Tử Vân Tiên châu".

"Hơn một trăm cảnh như Thái Bạch Cảnh đều tuân theo mệnh lệnh của Tử Vân Tiên châu, mà bá chủ bên trong Tử Vân Tiên châu... À thì... Mấy tên trưởng lão bất kỳ cũng có thể tiêu diệt Thái Bạch Cảnh rồi".

Trần Nhất Mặc cũng tò mò tại sao người của Tử Vân Tiên châu lại tới đây.

Sáng nay sư tôn vừa mới biết trong số những người đã ra tay với sư tôn ở Trung Tam Thiên có Tiên Nhân của Tử Phủ ở Tử Vân Tiên châu, buổi tối mấy người Tử Vân Tiên châu này tới liền ư?

Sao mà linh thế?

"Biết vậy con đã làm thịt tên Hoa Thiên Vẫn kia rồi, đích thị là ông ta mật báo".

Trần Nhất Mặc hừ lạnh.

"Đừng hoảng hốt, đừng hoảng hốt!"

Lúc này, Bạch Bán An bình tĩnh nói: "Nếu Thánh Hoàng Thiên Tông, bá chủ của Tử Vân Tiên châu thật sự phái người tới thì dù có là đệ tử cũng không thể nào lịch sự như thế, còn cho người vào thông báo nữa, không chừng là giả mạo cũng nên".

"Đúng vậy, đúng vậy!"

"Được!"

Thế là mấy người trong đại sảnh đồng loạt miễn cưỡng đứng lên, ra ngoài viện.

Đi tới trước cổng Hoa phủ.
 
Phong Thần Châu
Chương 8772: Mẹ nó ngươi đừng có quỳ.


Những ngọn đèn đỏ kết chùm, bầu không khí náo nhiệt.

Ba người Hứa Văn Thành đứng trước cổng phủ đệ.

Ba người Hoa Vi Phong, Bạch Bán An, La Phù Linh dẫn mười mấy người đi ra.

Khi nhìn thấy ba bóng người kia, cũng thấy ký hiệu Thánh Hoàng màu vàng nhạt lóe lên trên ngực ba người thì cả đám suýt chút nữa đã quỵ xuống đất.

Ký hiệu Thánh Hoàng tơ vàng! Đó là ký hiệu của Thánh Hoàng Thiên Tông! Là cường giả tới từ Thánh Hoàng Thiên Tông của Tử Vân Tiên châu thật!

Lúc này, Hứa Văn Thành rất muốn kiêu ngạo đứng chắp tay để thể hiện Tiên Nhân của Thánh Hoàng Thiên Tông cao cao tại thượng như thế nào.

Nhưng nghĩ đến thanh niên áo đen kia uy h**p... Hứa Văn Thành đưa hai tay ra phía trước, chắp tay khách khí cười tủm tỉm nói: "Tại hạ là Hứa Văn Thành của Thánh Hoàng Thiên Tông ở Tử Vân Tiên châu".

Hứa Văn Thành?

Bạch Bán An đứng trước mười mấy người, nhìn người đàn ông trung niên phía trước, sắc mặt biến đổi, cả người run rẩy đi lên phía trước, quỳ sụp xuống đất bịch một tiếng.

"Hứa đại nhân!"

Cái quỳ này đã khiến tất cả mọi người đều bối rối.

Dù sao Bạch Bán An cũng là thánh chủ của Bạch Thạch Thánh Địa, cho dù Hứa Văn Thành tới từ Thánh Hoàng Thiên Tông ở Tử Vân Tiên châu, chỉ cần cung kính là đủ rồi, không cần phải quỳ bịch xuống chứ.

La Phù Linh đứng ở một bên, tay chân luống cuống.

Có chuyện gì vậy?

Ông ta có nên quỳ hay không?

Bạch Bán An đúng là đầu óc có vấn đề, một kẻ như vậy mà lại có thể làm thánh chủ của Bạch Thạch Thánh Địa ư?

Hứa Văn Thành cũng sững sờ.

Đột nhiên ông ta cảm giác được trong mơ hồ có một sát khí đang phong tỏa mình.

Là thanh niên áo đen đó! Hứa Văn Thành vội vàng tiến lên một bước, muốn đỡ Bạch Bán An lên.

Mẹ nó ngươi đừng có quỳ.

Bạch Bán An nói vậy khiến tất cả mọi người đều ngây ngẩn.

Hứa Văn Thành lại vội vàng đỡ Bạch Bán An, nói: "Có nhớ có nhớ, ngươi mau dậy đi, mau dậy đi, không cần làm đại lễ đó!"

"Không!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8773: "Ngươi đứng lên trước!"


Bạch Bán An cố chấp nói: "Đối với đại nhân năm đó có thể chỉ là một cái nhấc tay, nhưng lại khiến Bạch mỗ ghi nhớ trong lòng, cả đời không quên, mà bây giờ nhìn thấy, cái quỳ này nên làm!"

"Được rồi được rồi".

Hứa Văn Thành nói: "Ta biết, biết rồi, mau dậy đi...", nhưng Bạch Bán An vẫn cứ quỳ không dậy.

Mà sát ý kia càng ngày càng mãnh liệt.

Hứa Văn Thành cũng muốn khóc.

Tại sao lại có một thánh chủ ngay thẳng như vậy chứ! Đậu má! Một tiếng bịch đột nhiên vang lên.

Hai đầu gối Hứa Văn Thành mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống đất trước mặt Bạch Bán An, nói: "Bổn tọa van cầu ngươi, đứng lên đi!"

Cái quỳ này khiến tất cả mọi người đều ngây ra.

Ngay cả La Phù Linh cũng ngây người đứng ở một bên.

Tử Vân Tiên châu! Thánh Hoàng Thiên Tông! Đó là thế lực tuyệt đối tuyệt đối siêu cấp, bên trong tông môn không biết có bao nhiêu cường giả Linh Tiên, thậm chí cao thủ cấp bậc Địa Tiên, Thiên Tiên cũng tồn tại.

Hứa Văn Thành này là cảnh giới Linh Tiên, ở Thánh Hoàng Thiên Tông không coi là cái gì.

Nhưng ở bên trong Thái Bạch Cảnh thì tuyệt đối là số một.

Lần này ông ta đến là đại diện cho Thánh Hoàng Thiên Tông.

Nếu nói khó nghe, năm thế lực bá chủ bên trong toàn bộ Thái Bạch Cảnh, mấy vị Linh Tiên mạnh nhất nhìn thấy vị Hứa đại nhân này cũng phải vô cùng cung kính khách khí, hoàn toàn không dám trêu chọc.

Nhưng bây giờ... Người này lại quỳ xuống.

Cái quỷ gì vậy?

Bạch Bán An đang quỳ dưới đất cũng bối rối.

Ta quỳ với ngươi là thật sự biết ơn ngươi.

Ngươi quỳ ta là vì lí do gì?

Hứa Văn Thành nghiêm túc nói: "Mau dậy đi, mau dậy đi, đừng quỳ!"

Bạch Bán An không khỏi ngây ngẩn nói: "Ngươi đứng lên trước đi".

"Ngươi đứng lên trước!"

Hứa Văn Thành không nhịn được cất cao giọng hơn, khí tức Linh Tiên cửu phẩm mạnh mẽ chấn áp mọi người.

Vị cao thủ Linh Tiên này đã hoàn toàn tức giận.

Sao mình chỉ tỏ ra biết ơn thôi lại thành biết ơn sai rồi?

Hai người lần lượt đứng dậy.
 
Phong Thần Châu
Chương 8774: thật sự quá luống cuống.


Lúc này Hứa Văn Thành mới khách khí chắp tay nói: "Không biết hôm nay là ngày vui lớn, l* m*ng tới thăm".

Hoa Vi Phong vội vàng tiến lên, đáp lễ nói: "Đại nhân nói đùa, con gái nhà họ Hoa ta bái nhập La Phù Động Thiên, đại nhân tới đúng là khiến chúng ta nở mày nở mặt".

"Đúng vậy đúng vậy...", tất cả đám người nhà họ Hoa đều vô cùng xúc động.

"Đại nhân, đi vào uống ly rượu chứ?"

Hoa Vi Phong nhiệt tình nói.

Đây chính là nhân vật lớn đến từ Thánh Hoàng Thiên Tông ở Tử Vân Tiên châu.

Nhà họ Hoa còn không bằng cả một cái rắm Thánh Hoàng Thiên Tông.

"Không cần, không cần".

Hứa Văn Thành từ chối: "Tại hạ phụng lệnh của Thánh Hoàng Thiên Tông tới Thái Bạch Cảnh, vừa vặn tới tìm Bạch Bán An thánh chủ và La Phù Linh chưởng giáo".

Tìm chúng ta?

Bạch Bán An và La Phù Linh sửng sốt.

Hứa Văn Thành vung tay lên, trong lòng bàn tay có hai quyển trục chạm trổ phượng hoàng màu vàng trên đó, chiếu sáng lấp lánh.

Hứa Văn Thành khách khí đưa quyển trục cho hai người, lúc này mới nói: "Thánh Hoàng Thiên Tông ra lệnh, nửa năm sau triệu tập tất cả thiên tài trẻ tuổi Chân Tiên, Nhân Tiên bên trong Thái Bạch Cảnh đến Thánh Hoàng Thiên Tông tham gia rèn luyện!"

"Còn cần làm phiền hai vị tìm các thanh niên thiên tài trong Thái Bạch Cảnh của các ngươi, chỉ cần đến cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên, nhớ là phải tìm được đủ số người trong vòng nửa năm, tra thân phận cặn kẽ của mỗi người, đến lúc đó người của Thánh Hoàng Thiên Tông ta sẽ đến đón!"

Hứa Văn Thành nói xong, nhìn mấy người, khách khí nói: "Các vị còn có cái gì không hiểu không?"

Phía sau đám người sau, một giọng nói đột nhiên vang lên: "Thánh Hoàng Thiên Tông các ngươi muốn làm gì?"

Giọng nói này vừa vang lên, mọi người liền nhìn thấy hai người Trần Nhất Mặc và Tần Ninh đứng ở phía sau, mấy người đều tự giác tránh ra một lối đi.

Nghe được câu hỏi này, nếu là bình thường, Hứa Văn Thành đã sớm đập một cái xuống rồi.

Thánh Hoàng Thiên Tông muốn làm gì, những phàm phu tục tử này có thể hỏi sao?

Nhưng bây giờ cảm giác được sát ý như có như không sát kia vẫn luôn bao phủ lấy mình, trong lòng Hứa Văn Thành thật sự quá luống cuống.

Hứa Văn Thành khách khí chắp tay, lúc này mới cười nói: "Tử Vân Tiên châu có một vùng đất thần bí tên là Bất Vãng Sâm, ở trong đó có huyền diệu vô tận, lần này các bá chủ trong Tử Vân Tiên châu đều phái Chân Tiên, Nhân Tiên bên trong tông môn gia tộc đi điều ra, tiến hành rèn luyện ở trong Bất Vãng Sâm".

5999398-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8775: Đương nhiên ông ta không thể nói thật.


Lợi ích vô cớ này chắc chắn là có mờ ám.

Đã có một ám đệ tử Chân Tiên Nhân Tiên trong các thế lực tiên tông ở Tử Vân Tiên châu rồi mà lại còn chọn mười Chân Tiên, Nhân Tiên bên trong Thái Bạch Cảnh nữa.

Đây không phải là để võ giả bên trong Thái Bạch Cảnh đi chịu chết thì là cái gì?

Hứa Văn Thành cũng không nghĩ tới sẽ gặp phải một tên khó chơi trong một nơi nho nhỏ như thành Bách Hoa, lúc này cũng ngây ra tại chỗ.

Ông ta rất muốn nổi giận! Nhưng ông ta không dám! Sát khí của thanh niên áo đen kia khiến cho sau lưng ông ta như bị gai đâm.

Hứa Văn Thành chắp tay nói: "Vị tiểu huynh đệ này hiểu nhầm rồi, lần rèn luyện này đúng là tồn tại cơ duyên cực lớn, Tiên Nhân ở địa phương nhỏ cũng có thể lấy được khí vận nghịch thiên chứ?"

"Dĩ nhiên, so sánh với Tử Vân Tiên châu mà nói, các Chân Tiên, Nhân Tiên ở đây sẽ yếu hơn một ít, nhưng mà... cơ hội cá chép nhảy long môn rất khó có được!"

Trần Nhất Mặc không nói gì nữa.

Hứa Văn Thành thấy không có ai lên tiếng phản bác thì khách khí nói lại lần nữa: "Nếu mọi người không có gì nghi ngờ, tại hạ liền cáo từ trước".

"Một nơi giống như Tử Vân Tiên châu, nếu thật sự có chỗ tốt gì, để con em nhà mình đi rèn luyện tốt biết bao, cho dù đơn giản chỉ vì tìm một ít người đi rèn luyện cùng con em nhà mình, các ngươi cũng không cần phải tự mình tới Thái Bạch Cảnh nói những chuyện này chứ?"

Một giọng nói đột ngột vang lên.

Tần Ninh bước ra từ phía sau đám người.

Ba người Hứa Văn Thành cũng vội vàng dừng bước lại, duy trì vẻ mặt khiêm tốn.

"Bất Vãng Sâm là một trong sáu cấm địa của Tử Vân Tiên châu, để cho Chân Tiên, Nhân Tiên của các ngươi đến nơi đó rèn luyện, không sợ chết hết, truyền thừa tông môn bị diệt trừ sao?"

Tần Ninh tiếp tục nói.

Hứa Văn Thành nghe nói như vậy, vẻ mặt ngẩn ngơ.

Thanh niên mặc đồ trắng trước mắt cái này dường như không hề đơn giản.

"Nói cho cùng, dẫn Chân Tiên Nhân Tiên của các nơi đi vẫn còn có những mục đích khác, nói một chút coi".

Đương nhiên ông ta không thể nói thật.

Một khi chuyện đó truyền ra, làm gì còn có thế lực nào sẽ phái con em tông môn gia tộc đi tham gia rèn luyện nữa?

Nhưng nếu không nói... ông ta lo lắng Tần Ninh sẽ tức giận. Tần Ninh tức giận cũng không sao, nhưng ông ta lo lắng thanh niên áo đen kia cảm thấy mình không đủ cung kính, muốn làm thịt ông ta!
 
Phong Thần Châu
Chương 8776: Phía trên Linh Tiên?


"Nói thật, ngươi đến từ Thánh Hoàng Thiên Tông ở Tử Vân Tiên châu, không vênh mặt hất hàm sai khiến với người ở địa phương nhỏ như chúng ta đã đủ rồi, nhưng từ khi ngươi xuất hiện đến bây giờ vẫn luôn cung kính, ta nghĩ ngươi đã gặp người nào đó, mới khiến ngươi biết điều một chút đúng không?"

Tần Ninh cười nói: "Ngươi không hiếu kỳ vì sao người mà ngươi gặp lại bảo ngươi phải như vậy ư?"

Nghe thấy lời này, trên trán Hứa Văn Thành đã lấm tấm mồ hôi.

"Nói đi!"

Hứa Văn Thành vội vàng nói: "Tình huống cụ thể thì ta thật sự không biết, chỉ biết là lần này không chỉ có Thánh Hoàng Thiên Tông chúng ta phái người đến các biên giới thông báo tin tức này, mà những thế lực khác trong Tử Vân Tiên châu cũng ban bố lệnh đó".

"Cụ thể... Cụ thể hình như là... có liên quan đến truyền thuyết Kim Tiên bên trong Bất Vãng Sâm...", Kim Tiên?

Không ít người trẻ tuổi ở đây đều không hiểu gì.

Nhưng trong lòng Bạch Bán An, La Phù Linh lại vô cùng hoảng sợ.

Kim Tiên! Kim Tiên vô cùng mạnh mẽ! Trong cảnh giới Tiên Nhân, vượt qua ba cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên, Linh Tiên đã không dễ dàng rồi.

Ở trong Thái Bạch Cảnh này, bọn họ là Linh Tiên đã được người ta gọi là đại tiên sư, gọi là cường giả, bá chủ.

Nhưng dõi mắt khắp Tử Vân Tiên châu thì có nhằm nhò gì?

Giống như Hứa Văn Thành đến truyền lời này, lực áp bách mạnh mẽ trong cơ thể tuyệt đối là cường giả Linh Tiên cấp cao, nhưng không phải cũng là một tên sai vặt thôi sao?

Mà ba cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên, Linh Tiên là ba cảnh giới lớn trong Thái Bạch Cảnh, dẫu sao trong Thái Bạch Cảnh rộng lớn cũng không có bao nhiêu người là Chân Tiên, nhưng trên thực tế dân số trong Thái Bạch Cảnh lại là hàng ngàn hàng vạn.

Thật sự rất rộng lớn.

Mà trong Thái Bạch Cảnh lại tồn tại rất ít Linh Tiên cao cấp, có thể nói là gần như không có.

Phía trên Linh Tiên?

Địa Tiên! Thiên Tiên! Mà nhân vật như thế mạnh mẽ đến mức không tưởng tượng nổi, sức một mình diệt trừ hàng vạn sinh linh trong một cảnh dễ như trở bàn tay.

Đừng nói ở Tử Vân Tiên châu, cho dù là ở tiên vực Đại La, Kim Tiên cũng không phải dễ chơi.

Một vị Kim Tiên, cho dù có chết thì cả người vẫn là bảo vật.

Nếu đưa máu thịt vào trong cơ thể của Chân Tiên, Nhân Tiên, sẽ có thể khiến cơ thể Chân Tiên, Nhân Tiên trực tiếp nổ tung.
 
Phong Thần Châu
Chương 8777: "Người này rốt cuộc là ai?"


Bởi vì, khí huyết vô địch của Kim Tiên quá mạnh mẽ.

Một giọt máu của Kim Tiên cũng đủ để cho một vị Linh Tiên hoàn toàn lột xác rồi.

Nhưng Linh Tiên cũng không khả năng trực tiếp uống máu Kim Tiên, mà cần làm loãng, thậm chí là luyện chế thành đan dược.

Đây vẫn chỉ là máu.

Xương cốt của Kim Tiên đủ để chế tạo ra tiên khí vô thượng.

Lục phủ ngũ tạng của Kim Tiên còn có khí tức sinh mệnh bản nguyên mạnh mẽ.

Cho dù là đối với hai vị Linh Tiên như Bạch Bán An, La Phù Linh, tất cả Kim Tiên đều là nhân vật vô địch trên đỉnh kim tự tháp, thuộc về truyền thuyết, chứ đừng nói đến là đối với đám người nhà họ Hoa và những người khác, đó chính là thần! Lại còn liên quan đến bí mật về Kim Tiên! Đây chính là chuyện cực lớn.

Khó trách, khó trách người của Thánh Hoàng Thiên Tông sẽ không quản xa xôi mà chạy tới.

Nhưng... Tại sao phải để những thế lực ở biên giới như bọn họ phái Chân Tiên, Nhân Tiên đi?

Điều này quá kỳ quái! Tần Ninh chậm rãi nói: "Là Kim Tiên nào?"

Hứa Văn Hiên đau khổ nói: "Tại hạ cũng chỉ là một vị võ giả Linh Tiên, chuyện mà các đại nhân Địa Tiên và Thiên Tiên nghĩ, tại hạ căn bản không thể biết được...", "Nói như vậy, để võ giả trong các thế lực như chúng ta đi trước, nói dễ nghe thì là cho bọn họ cơ hội, cá chép nhảy long môn, nói khó nghe thì có thể là cần những người này chém giết nhau trong Bất Vãng Sâm, hoặc là cần lấy máu tươi để làm thức tỉnh cái gì đó...", Hứa Văn Thành nghe vậy, vẻ mặt run lên.

Ông ta cũng đã từng nghe qua lời này.

Thanh niên áo đen cũng đoán như vậy.

Thanh niên đồ trắng này có liên quan gì đến thanh niên áo đen?

Kiến thức của hai người tuyệt đối không phải thứ mà đám võ giả trong Thái Bạch Cảnh nho nhỏ có thể so sánh.

"Ngươi đi đi!"

Tần Ninh không làm khó Hứa Văn Thành.

Một vị Linh Tiên cũng chỉ biết được có hạn.

Vốn dĩ hắn cũng định đến Tử Vân Tiên châu, nhìn xem rốt cuộc Tử Vân Tiên châu bây giờ trông như thế nào.

Mà bây giờ cũng vừa vặn.

Bất Vãng Sâm... nổi tiếng là nguy hiểm.

Ba người Hứa Văn Thành nơm nớp lo sợ rời đi.

Đây là một lần truyền lệnh bực bội! Võ giả của Tử Vân Tiên đến các biên giới, có thế lực nào mà không phải quỳ xuống tiếp đón?

Nhưng lần này, ba người bọn họ lại bị gây khó dễ! Lúc đi đến tường thành, Hứa Văn Thành nhìn trái nhìn phải, nhưng không thấy có ai ở chỗ này.

"Tìm cái gì đấy?"

Giọng nói của thanh niên áo đen vang lên lần nữa, bóng người xuất hiện ở bên tường như ma quỷ.

"Tiền bối!"

Hứa Văn Thành khom người nói: "Đã hoàn thành việc truyền lệnh, cũng không gây khó dễ cho các nhân sĩ trong Thái Bạch Cảnh, tại hạ có thể đi được chưa?"

"Ừ...", thanh niên áo đen gật đầu nói: "Nhớ kỹ, lần sau có tới Thái Bạch Cảnh cũng phải biết điều, đừng tưởng rằng đến từ Thánh Hoàng Thiên Tông gì đó là có thể khinh thường người ta!"

"Dạ dạ dạ...", ba người cung kính thi lễ.

Bóng người thanh niên áo đen biến mất.

5999401-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8778: "Vẫn chưa rõ sao?


Địa Tiên?

Hứa Tử Hiên liền biến sắc.

Cho dù là ở trong Thánh Hoàng Thiên Tông, Địa Tiên cũng là cấp bậc trưởng lão.

Bên trong Thái Bạch Cảnh nho nhỏ lại xuất hiện cường giả Địa Tiên sao?

Điều này sao có thể! "Thanh niên áo trắng kia...", Hứa Văn Hiên không khỏi nói: "Con đã quan sát rất lâu, quả thật chỉ là cảnh giới Chân Tiên, nhưng kiến thức và cách ăn nói của hắn tuyệt đối không phải là thứ mà Chân Tiên có thể có!"

Một thanh niên khác nói thẳng: "Sư phụ, để con đi điều tra xem sao?"

"Tra cái đầu ngươi!"

Hứa Văn Thành quát mắng: "Hứa Tử Hiên, Lý Tín, hãy nhớ cho ta, chuyện hôm nay cứ coi như chưa từng xảy ra, không được nói với bất kỳ người nào!"

"Vị tiền bối Địa Tiên kia không phải là người mà chúng ta có thể trêu chọc nổi, cho dù tiền bối Địa Tiên có giết chúng ta, chẳng lẽ các ngươi cho là tông môn sẽ tiến hành lệnh truy sát đối với vị Địa Tiên đó sao?"

Ba người Hứa Văn Thành vội vàng rời đi... Trên tường thành, bóng người thanh niên áo đen lại xuất hiện lần nữa.

"Bất Vãng Sâm... Ta đi xem một chút...", hắn ta đưa mắt nhìn về phía thành Bách Hoa, nói: "Chỉ là rời đi một khoảng thời gian, chắc hẳn chỗ này sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?"

Vừa dứt lời, bóng người thanh niên liền biến mất không thấy.

Bên trong thành Bách Hoa, phòng khách của Hoa phủ.

Mấy người Tần Ninh lần lượt ngồi xuống.

La Phù Linh, Bạch Bán An đều nhìn về phía Tần Ninh, hỏi: "Tần tiên sinh, ngươi nói xem rốt cuộc Thánh Hoàng Thiên Tông đang giở trò quỷ gì?"

Trần Nhất Mặc ở một bên nói: "Vẫn chưa rõ sao?

Bên trong Bất Vãng Sâm có thứ tốt, nhưng các thế lực lớn trong Tử Vân Tiên châu không phá giải được cấm chế gì đó, cho nên nói rèn luyện trên danh nghĩa, để cho đám Chân Tiên, Nhân Tiên của các cảnh đều đi, đồng thời còn nói là cho cơ hội".

"Nhưng trên thực tế, có thể là cần máu hoặc là thứ gì khác của người rèn luyện để phá giải cấm chế!"

Sắc mặt Bạch Bán An và La Phù Linh đều ảm đạm.

Đây cũng không phải là chuyện gì tốt.

Không đi?

Không thể nào! Thánh Hoàng Thiên Tông cũng đã truyền đạt mệnh lệnh rồi.

Đi! Vậy... không biết sẽ phải chết bao nhiêu đệ tử.

Một đêm yên lặng.

Trong mấy ngày tiếp theo, Bạch Bán An và La Phù Linh đều ở lại Hoa phủ, cũng không rời đi.

Bảy ngày sau, La Phù Linh dẫn tỷ muội hai người Hoa Nguyệt Dung, Hoa Nguyệt Thường trở lại La Phù Động Thiên.
 
Phong Thần Châu
Chương 8779: Tần tiên sinh không thích như vậy?


Mà Tần Ninh thì rời khỏi đại lục Thiên Huyền cùng với Trần Nhất Mặc, Bạch Bán An, đi đến Bạch Thạch Thánh Địa.

Dọc theo đường đi, Bạch Bán An đều vô cùng kích động.

Bạch Thạch Thánh Địa ở phía nam Thái Bạch Cảnh, trong Thái Bạch Cảnh có dãy núi Bạch Thạch uy danh hiển hách trùng điệp hàng triệu dặm, hùng vĩ nguy nga.

Mà Bạch Thạch Thánh Địa thì nằm sâu trong dãy núi Bạch Thạch hàng vạn dặm, xung quanh là những đỉnh núi cao lớn sừng sững.

Thân là một trong năm đại bá chủ của Thái Bạch Cảnh, Bạch Thạch Thánh Địa có căn cơ rất sâu.

Bạch Bán An là Linh Tiên tam phẩm, có thể nói là một trong những người đứng đầu Thái Bạch Cảnh.

Dưới trướng ông ta có ba cường giả là Quế Trung Luân, Thu Vân Y, Bạch Kính Tùng cùng với Bạch Thạch Cửu Tiên uy danh lừng lẫy! Bạch Thạch Cửu Tiên chính là chín Linh Tiên của Bạch Thạch Thánh Địa, giống như mười động chủ của La Phù Động Thiên vậy, có thể nói là đại diện của Bạch Thạch Thánh Địa.

Khi Bạch Bán An dẫn Tần Ninh trở lại Bạch Thạch Thánh Địa, bên ngoài sơn môn đã có hơn mấy trăm mấy ngàn người tụ tập.

Những người kia đều là đệ tử, trưởng lão của Bạch Thạch Thánh Địa, trong đó có không ít cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên.

Linh Tiên thì lại rất ít.

Mà chín Linh Tiên cầm đầu, mỗi người đều tỏa ra khí chất Tiên Nhân mờ mịt.

"Thánh chủ!"

"Thánh chủ!"

Lúc đám người Bạch Bán An vừa hạ xuống đất, chín vị Linh Tiên liền rối rít tiến lên, cung kính thi lễ.

Trên thực tế, trong lòng chín người này cũng rất ngơ ngác.

Trước kia thánh chủ căn bản không thích những nghi thức này.

Mỗi lần thánh chủ đi ra ngoài trở về, đều hận không thể không cho ai biết, thậm chí là lén lén lút lút.

Nhưng bây giờ lại ra lệnh từ trước, bảo chín người bọn họ dẫn tất cả trưởng lão, đệ tử lớn nhỏ rời núi nghênh đón, thật sự là quá kỳ quái.

Bạch Bán An nhìn mọi người, nói: "Vị này chính là Tần Ninh Tần tiên sinh, cũng là khách quý của Bạch Thạch Thánh Địa chúng ta, bảo các ngươi tới là để làm quen với Tần tiên sinh, đừng để chiêu đãi không chu toàn!"

Trong lòng Bạch Bán An rất vui vẻ.

Ông ta phải tốn rất nhiều công sức mới mời được Tần Ninh tới Bạch Thạch Thánh Địa.

Vì thế còn suýt nữa đánh nhau với La Phù Linh.

Nghĩ đến Trần Nhất Mặc Trần đại sư chỉ thích cao cao tại thượng, thích thể hiện trước mặt người khác, nói một cách dễ hiểu là thích giả bộ, vì thế Bạch Bán An liền sắp xếp nghi thức chào đón như vậy.

Chẳng qua là khi Bạch Bán An nhìn về phía Tần Ninh, lại phát hiện vị Tần tiên sinh này vẫn không thay đổi sắc mặt, vô cùng bình tĩnh.

5999403-0.jpg

 
Back
Top Dưới