Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 8700: "Khóc cái gì mà khóc?


Cho dù hoa khôi tiếp khách cả ngày lẫn đêm thì cũng không thể cởi mở được như thế, nàng ta vùng vẫy hai tay, khổ nỗi dù giãy giụa cách mấy cũng không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của Hoa Vân Phi.

"Sao đấy?

Không chịu à?"

Hoa Vân Phi bóp chặt hai má cô gái, xoay mặt nàng ta qua, giễu cợt nói: "Gọi ngươi là hoa khôi, ngươi tưởng ngươi là đóa hoa quý giá gì thật đấy hả?

Lão tử muốn gì thì là thế đấy, ngươi dám chống đối ư?"

Mấy người Hoa Thái Nguyên đều không lấy làm lạ khi thấy cảnh tượng này.

Quả thật Hoa Vân Phi có địa vị rất cao tại Hoa Cái Thánh Địa.

Phụ thân của hắn ta có tu vi Chân Tiên cửu phẩm, còn là chấp sự của thánh địa.

Gia gia hắn ta thì là cường giả Nhân Tiên, trưởng lão của thánh địa.

Bản thân Hoa Vân Phi cũng có thiên phú không kém, hiện tại cũng đang ở cảnh giới Chân Tiên tứ phẩm, có một đám lâu la trong Hoa Cái Thánh Địa.

Bình thường Hoa Vân Phi trông thì nhã nhặn hiền lành, chỉ khi nào dính tới phụ nữ mới có những sở thích kỳ lạ khiến người ta không nói nên lời.

Những khi ăn nằm với phụ nữ, hắn ta thích chơi đùa, hơn hết là thích tra tấn họ! Hoa khôi nghe vậy thì sắc mặt trở nên khó coi.

Hoa Vân Phi giễu cợt nói: "Ngươi còn dám mặt nặng mày nhẹ với ta nữa à?

Cười cho gia coi con đ**m kia!"

Trong căn phòng, mấy người Hoa Thái Nguyên nghe thấy câu này đều phá lên cười sặc sụa, từ lâu bọn họ đã chẳng lạ gì cảnh tượng này rồi.

"Cười nhanh!"

Hoa Vân Phi bóp chặt má hoa khôi, hờ hững ra lệnh.

Hoa khôi hoảng sợ đến mức sững sờ, gượng cười, miệng cười nhưng lại rơi nước mắt.

"Khóc cái gì mà khóc?

Hắn ta nắm chặt tay, cô gái kia run rẩy, người bủn rủn ngã nhào ra ngoài cửa sổ, rơi xuống hồ.

Chết rồi! Bấy giờ, hơn mười hoa khôi trong phòng đều ngây ra như phỗng vì bàng hoàng
 
Phong Thần Châu
Chương 8701: "Ngại quá, làm ngươi sợ rồi đúng không?"


Bị giết chỉ vì không cười! Dù các nàng là hoa khôi, phải tiếp khách nhưng cũng không thể chấp nhận nổi việc bị khinh rẻ như thế! Một hoa khôi lấy hết can đảm gào lên: "Ngươi... Ngươi giết người..." "Vậy thì đã sao?"

Hoa Vân Phi hoàn toàn không thèm để ý. Hắn ta phất tay, cô gái vừa lên tiếng bị mang tới bên cửa sổ ngay lập tức. Hoa Vân Phi xé y phục của nàng ta ra, chế nhạo: "Ngươi, cười cho bản thiếu gia!"

Cô gái đã thẫn thờ từ lâu, sao có thể cười nổi.

"Đang yên đang lành, bị các ngươi phá hỏng cả tâm trạng!"

Hoa Vân Phi hừ một tiếng, giơ tay lên cao, cô gái kia bị bóp cổ, chới với giữa không trung, muốn nói gì nhưng lại không thể thốt thành lời.

"Tiếp đến, ta hy vọng căn phòng này sẽ đầy ắp tiếng cười đùa!"

Hoa Vân Phi hất tay lên, y phục của cô gái rách bươm, bị bẻ cổ, bị ném ra ngoài cửa sổ.

Rầm... Một âm thanh trầm thấp vang lên.

Dường như thi thể của cô gái đập trúng một chiếc thuyền bè, tiếng vang lên rào rào, nước văng ra khắp nơi.

Mấy người Hoa Vân Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy một con thuyền nhỏ bị va đập tan nát, nước đang tràn vào thuyền... Ở mũi thuyền có một người thanh niên y phục trắng đang cầm ly rượu trên tay, thế nhưng bộ đồ trắng tinh của hắn đã bị nước hồ tạt ướt.

Cô bé bên cạnh cũng vô cùng hoảng sợ, nhìn hoa khôi quần áo rách rưới không đủ che thân đập vào giữa khoang thuyền.

Cô bé ấy chính là Tiểu Nhan.

Lúc này, nét mặt Tiểu Nhan vô cùng kinh hoàng: "Tần... Tần công tử... Chết rồi... Tỷ tỷ xinh đẹp... Chết rồi...", Tiểu Nhan thật sự rất bàng hoàng! Giờ phút này, Tần Ninh nhìn ly rượu trong tay, rượu trong ly đã bị đổ hết ra ngoài, chỉ còn chứa mỗi nước hồ.

Hắn nhìn thi thể của cô gái rồi hướng mắt về phía một ô cửa sổ trên tầng hai của thuyền hoa, nơi đó có mấy người trẻ tuổi cũng phóng mắt nhìn xuống đây.

"Đập trúng thuyền rồi!"

Một tên thanh niên cười cợt: "Vân Phi huynh lợi hại thật, thế mà cũng đập trúng được nữa".

Bọn họ không hề lo lắng sẽ vướng vào rắc rối gì vì chuyện hai hoa khôi bị giết cũng như đập trúng thuyền của người khác.

Trong thành Bách Hoa này, nhà họ Hoa là lớn nhất, hiện tại nhà họ Hoa cũng phải nhìn sắc mặt của cha và gia gia Hoa Vân Phi mà sống, bởi vậy cho dù xảy ra chuyện long trời lở đất gì cũng không lo gặp phiền toái.

Hoa Vân Phi đứng ở bên cửa sổ nhìn con thuyền sắp chìm xuống hồ, rồi hắn ta nhìn về phía thanh niên áo trắng, vung tay lên, tiên thạch hóa thành một tia sáng loạt soạt lơ lửng trước người thanh niên áo trắng.

"Ngại quá, làm ngươi sợ rồi đúng không?"

Hoa Vân Phi nhếch mép: "Một trăm viên tiên thạch này xem như bồi thường cho ngươi nhé".

"Nhân tiện chôn cả con đàn bà kia đi, cũng đủ đấy!"

Tiên thạch được võ giả cảnh giới Tiên Nhân sử dụng.

Bình thường những ai chưa đến cảnh giới Tiên Nhân khi thấy tiên thạch đều mở mắt không ra.

5999325-0.jpg


5999325-1.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8702: "Ta đã nói là ta không muốn bán!"


Trên thuyền, Tần Ninh nhìn về phía Tiểu Nhan rồi quay sang nhìn thi thể của cô gái nọ, lại nhìn đống tiên thạch lơ lửng trước mặt mình với vẻ mặt bình tĩnh.

Thú vị thật.

Xem ra, sau khi đến Thượng Tam Thiên, hắn vẫn còn bị người ta xem thường lắm! Tần Ninh không nhận tiên thạch mà ôm Tiểu Nhan vào lòng, bước từng bước, đứng trên mặt hồ, sau đó đi tới trước thuyền hoa.

Lúc này, trong thuyền hoa cũng đã biết có hai hoa khôi đã chết, tú bà dẫn người tới nơi, nhưng chỉ cần Hoa Thái Nguyên bộc lộ thân phận của hắn ta là tú bà cười giả lả ngay, không dám chất vấn câu nào.

Có ai trong thành Bách Hoa chọc nhà họ Hoa nổi đâu chứ?

Sau khi giải quyết với người của thuyền hoa, Hoa Thái Nguyên quay lại, thấy Hoa Vân Phi đang nhìn người thanh niên áo trắng không chớp mắt.

Chính xác hơn là nhìn cô bé trong lòng người thanh niên áo trắng.

Hoa Thái Nguyên hiểu ý ngay! Trong tình huống bình thường, Hoa Vân Phi là người bình thường, nhưng hễ dính tới phụ nữ là biến thành một tên súc sinh hàng thật giá thật.

Có điều, Hoa Thái Nguyên thừa hiểu mình còn phải dựa vào Hoa Vân Phi, có chỗ đứng vững chắc trong nhà họ Hoa để sau này làm tộc trưởng của gia tộc, thế nên hắn ta nghe theo lời Hoa Vân Phi răm rắp.

"Vị công tử này!"

Hoa Thái Nguyên nhìn Tần Ninh ở phía dưới, cười tươi rói: "Tại hạ là Hoa Thái Nguyên của nhà họ Hoa. Thật ngại quá, đây là một ngàn viên tiên thạch, mong công tử hãy vui vẻ nhận!"

Hoa Thái Nguyên tưởng Tần Ninh không nhận tiên thạch của Hoa Vân Phi là vì muốn nhiều hơn nữa.

Tần Ninh nhìn ngàn viên tiên thạch kia với nét mặt bình tĩnh, không nói không rằng.

Hoa Thái Nguyên cũng không thèm để ý, nói tiếp: "Thứ nhất là muốn xin lỗi công tử, thứ hai là... nha đầu bên cạnh công tử, không biết công tử có thể buông bỏ thứ ngươi thích và bán cho bọn ta không?"

Nghe thấy câu này, Tần Ninh hiểu ra ngay.

"Không muốn bán!"

Ba chữ đơn giản nhưng lại khiến Hoa Thái Nguyên vô cùng sửng sốt.

Tiểu tử này không biết nhà họ Hoa à?

Hoa Thái Nguyên tiếp tục mỉm cười thuyết phục: "Công tử, ngươi có biết ý nghĩa của một ngàn viên tiên thạch là thế nào không?"

"Tiên thạch âu cũng chỉ là đá thôi mà, sao có thể sánh ngang với con người?"

Ai nấy đều phá lên cười khi nghe thấy câu nói của Tần Ninh.

Hóa ra là hắn muốn sĩ diện! Một đệ tử Hoa Cái Thánh Địa bên cạnh Hoa Vân Phi giễu cợt nói: "Xem ra là một kẻ ngu ngốc đã vô tri còn đòi người ta nể mặt mình rồi!"

"Vân Phi huynh, ngươi cứ ngồi lại uống rượu đi, ta sẽ mang nha đầu này về cho ngươi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8703: "Trùng hợp thật".


Dứt lời, tên đệ tử kia đã lao ra khỏi tầng hai, đáp xuống mặt hồ rồi đi tới trước mặt Tần Ninh.

Hắn ta siết chặt tay lại, dường như có từng đạo tiên khí ngưng tụ ra trong lòng bàn tay như hóa thành lồng giam vô tận, cuốn tới, xông tới chỗ Tần Ninh.

Nhưng đúng lúc này, Tần Ninh đặt Tiểu Nhan xuống, an ủi: "Nắm tay ta, ngươi đứng trên mặt nước được đấy".

Tiểu Nhan đứng trên nước, thấy không bị rớt xuống thì tò mò nhìn dưới chân.

Mà giờ phút này, tên đệ tử kia đã đánh tới.

Nhưng ngay sau đó.

Ầm... Chỉ thấy Tần Ninh tung một cước, mọi đòn tấn công từ đệ tử kia ngay lập tức sụp đổ, kể cả cơ thể đang lao tới gần Tần Ninh cũng dừng lại, bị hắn tung cước đạp bay.

Bóng dáng đệ tử bị đạp bay lùi lại liên tục, đập vào trong thuyền hoa.

Thuyền hoa bị giáng một đòn mạnh mẽ như vậy thì cả thân thuyền phát ra tiếng rầm rầm, thế mà lại... sụp đổ! Mà lúc này, đám người Hoa Vân Phi, Hoa Thái Nguyên lần lượt bay lên bầu trời, nhìn Tần Ninh ở trước mắt với gương mặt tái nhợt.

Người này là một Chân Tiên! Hoa Thái Nguyên lạnh lùng nói: "Nhìn nhầm mất rồi, không ngờ ở thành Bách Hoa này, trừ nhà họ Hoa ta còn có sự hiện diện của Chân Tiên xa lạ".

Đúng lúc này, một đệ tử đỡ thanh niên bị Tần Ninh đạp bay lên, nhìn về phía Hoa Vân Phi, sợ hãi nói: "Vân Phi huynh, Trương Vân chết rồi!"

Chết vì trúng một cước của Tần Ninh! Giờ thì Hoa Vân Phi cũng sa sầm nét mặt.

"Thú vị đây...", nhìn về phía Tần Ninh, Hoa Vân Phi hờ hững nói: "Lâu rồi không có ai dám xấc láo trước mặt ta như thế".

"Trùng hợp thật".

Tần Ninh cũng cười đáp: "Cũng lâu rồi chưa có ai dám xấc láo trước mặt ta như thế đâu".

Ánh mắt hai người chạm nhau, tóe ra tia lửa đằng đằng sát khí.

Hoa Thái Nguyên hừ lạnh: "Vân Phi huynh yên tâm, đây là địa bàn của nhà họ Hoa ta, Vân Phi huynh đã bị xúc phạm như thế, ta xin chịu trách nhiệm về phần mình, ta sẽ giết hắn!"

Chân Tiên nhị phẩm! Đây không phải thứ Tần Ninh dựa vào để tỏ ra nghênh ngang trong thành Bách Hoa! Bóng dáng Hoa Thái Nguyên đáp xuống, hắn ta đứng trên hồ, nhìn Tần Ninh ở khoảng cách trăm trượng, một thanh trường kiếm chậm rãi ngưng tụ ra trong tay.

Tiên khí! Trường kiếm kia tự ẩn chứa kiếm văn, quanh thân có tiên văn hội tụ vừa thần thánh vừa mờ mịt. Các võ giả xung quanh nhìn thấy tiên kiếm đều tỏ ra hâm mộ.

Trên đại lục Thiên Huyền có rất ít tiên khí.

Hoa Thái Nguyên lạnh lùng nhìn về phía Tần Ninh, hờ hững nói: "Tiểu tử, đây là ngươi tự tìm đường chết đấy!"

Vẻ mặt của Tần Ninh vẫn thản nhiên như thường, không thèm để ý tới lời đe dọa của hắn ta.

Rốt cuộc là ai tự tìm đường chết thì chưa biết được.
 
Phong Thần Châu
Chương 8704: "Oai phết nhỉ!"


"Thập Nhị Phá Hoang Kiếm Thuật!"

Bóng người Hoa Thái Nguyên chợt lóe, hắn ta cầm kiếm xông tới.

Chân Tiên tam phẩm đánh nhau với Chân Tiên nhị phẩm, Tần Ninh không thể nào là đối thủ của hắn ta được.

Thấy Hoa Thái Nguyên tấn công, Tần Ninh vẫn cầm bàn tay nhỏ bé của Tiểu Nhan. Khi kiếm khí kia cuồn cuộn bay ra, đi tới trước người Tần Ninh, hắn nắm chặt tay lại.

"Nguyên Hạc Tiên Quyền!"

Thầm hô một tiếng trong lòng, hắn tung một cú đấm ra.

Đó là một nắm đấm ngưng tụ tiên khí khủng khiếp, như thể có một hạc tiên được ngưng tụ ra từ trong cơ thể Tần Ninh, nó đang gào thét, lao nhanh về phía Hoa Thái Nguyên.

Ầm... Một cú va chạm nổ ra, từng luồng kiếm khí của Hoa Thái Nguyên nổ tung, khí thế cái mỏ nhọn hoắc của tiên hạc còn bàng bạc hơn cả tiên kiếm, đâm thẳng vào ngực Hoa Thái Nguyên.

Tiếng phập vang lên, máu văng tung tóe.

Hoa Thái Nguyên bị đâm xuyên qua ngực như bị mổ bụng, hắn ta kinh hoàng nhìn ngực mình.

Vào lúc này, Tần Ninh đã xuất hiện ở bên cạnh Hoa Thái Nguyên.

Hắn tóm lấy cổ tay của Hoa Thái Nguyên, giật tiên kiếm mà Hoa Thái Nguyên đang cầm về trong tay mình.

"Không biết nói xin lỗi à?

Để ta dạy ngươi!"

Trường kiếm lướt qua, tiếng phập vang lên.

Hoa Thái Nguyên bị kiếm khí đâm ngay vào đầu gối, hắn ta không đứng nổi nữa, quỳ phịch xuống mặt hồ.

Ngay sau đó, lưỡi kiếm lơ lửng kề vào cổ Hoa Thái Nguyên, mặt mày hắn ta tái mét.

Một chiêu! Hắn ta bị Tần Ninh đánh bại chỉ trong một chiêu.

"Làm bản công tử mất hứng còn đòi mua nha đầu của bản công tử à, ngươi thử nói xem nên giết ngươi thế nào đây?"

Giọng nói của Tần Ninh vang lên, ẩn chứa sự nghiêm túc.

Lúc này, Hoa Thái Nguyên quỳ xuống đất, ngây ra như phỗng.

"Oai phết nhỉ!"

Một tiếng hừ lạnh vang lên, Hoa Vân Phi ở một bên khác không nhìn nổi nữa.

Từ trước đến giờ toàn là hắn ta tác oai tác quái đủ nơi đủ chỗ, ấy vậy mà hôm nay lại xuất hiện một kẻ ngông cuồng hơn cả hắn ta.

Tần Ninh nhìn về phía Hoa Vân Phi, cười nói: "Ngươi gấp cái gì, vẫn còn ngươi mà, ta không quên ngươi đâu!"

5999328-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8705: "Đáng chết!"


Nhưng bây giờ lại là Hoa Thái Nguyên bị thanh niên trước mắt bắt! Đây chính là thành Bách Hoa, địa bàn của nhà họ Hoa.

Trong nhà họ Hoa có hơn ngàn vị Tiên Nhân, hàng năm ở lại thành Bách Hoa cũng có đến trăm người.

Tần Ninh làm lớn chuyện này lên, cho dù có giết Hoa Thái Nguyên cũng chỉ được một lúc thôi, rất nhanh sẽ bị cường giả Chân Tiên nhà họ Hoa đến giết.

Hoa Vân Phi từ trên trời hạ xuống, mờ ảo như tiên, bàn tay nắm chặt, một thanh trường thương xuất hiện ở trong tay.

"Thả hắn ta ra!"

Trong giọng nói của Hoa Vân Phi mang theo mấy phần không cho phép nghi ngờ, khí chất đã hoàn toàn khác với lúc đùa bỡn hoa khôi vừa rồi.

Tuy hắn ta ngông cuồng, nhưng đúng là hắn ta chính là Chân Tiên tứ phẩm.

"Ngươi tới cứu đi!"

Tần Ninh cong tay lại, trường kiếm trong lòng bàn tay lóe lên một ánh kiếm.

Thấy Tần Ninh ung dung thảnh thơi như vậy, trong lòng Hoa Vân Phi vô cùng giận dữ.

Từ trước đến giờ luôn là hắn ta trêu đùa người khác, mà nay Tần Ninh lại đùa bỡn hắn ta như thế! Tự tìm cái chết! Vèo... Hoa Vân Phi vung tay lên, trường thương đâm ra, tiên khí ngưng tụ thành một ánh thương, gần như trong chớp mắt đã đi tới trước mặt Tần Ninh.

Thấy ánh thương đánh tới, Tần Ninh lại không né không tránh, trường kiếm trong tay liên tục chém ra, từng luồng tiên khí tràn ngập.

Ầm ầm ầm... Va chạm kịch liệt khiến cả mặt hồ nổ tung, không ít lầu các xung quanh hồ cũng nổ tung.

Chân Tiên giao chiến, khí thế mạnh mẽ.

Mọi người đứng xem cũng bị liên lụy, ai nấy đều vội vàng lui về phía sau, không dám tiến lên nữa.

"Đáng chết!"

Thấy Tần Ninh có thể ngăn cản được đòn tấn công của mình, Hoa Vân Phi chỉ cảm thấy không tưởng tượng nổi.

Chân Tiên nhị phẩm lại bá đạo như vậy?

Nhưng vào lúc này, Tần Ninh đã trực tiếp xông lên.

Trường kiếm chém xuống một cái, Hoa Vân Phi vung thương lên ngăn cản theo bản năng.

Nhưng khi kiếm khí trực tiếp chém lên trên trường thương, Hoa Vân Phi chỉ cảm thấy hai tay bị chấn động đến mức gần như nứt ra, tiên khí bên trong có thể cũng hoàn toàn bị áp chế.

"Xích Long Tiên Chưởng!"

Một chưởng vung ra giống như một con rắn dài màu đỏ lao thẳng tắp ra, những tiếng gào thét có vẻ vô cùng ngang ngược.

Con rắn dài gần như đi tới trước người Hoa Vân Phi trong nháy mắt, trực tiếp chui vào trong cơ thể hắn ta.
 
Phong Thần Châu
Chương 8706: Hoa Nguyệt Dung - Hoa Nguyệt Thường.


Ầm ầm ầm! Ngay sau đó, trong người Hoa Vân Phi truyền ra những tiếng nổ trầm thấp cứ như sấm rền nổ tung ở trong cơ thể vậy, mà hắn ta lại thất khiếu đổ máu, sắc mặt trắng bệch, nằm ở trên mặt nước không thể động đậy nữa.

Cực kỳ thành thạo, một vị Chân Tiên tam phẩm, một vị Chân Tiên tứ phẩm đã bị Tần Ninh Chân Tiên nhị phẩm giải quyết.

Một màn này khiến mọi người đều phải kinh ngạc.

"Kết thúc!"

Không ít người chỉ cảm thấy không tưởng tượng nổi.

Tần Ninh xách kiếm đi tới trước mặt Hoa Vân Phi, nhìn hắn ta nằm ở trên mặt nước, nhàn nhạt nói: "Có xin lỗi không?"

"Ngươi chết chắc rồi!"

Hoa Vân Phi giận dữ, gầm thét lên: "Ngươi sẽ không đi ra khỏi thành Bách Hoa được đâu, cha ta đang ở ngay trong thành Bách Hoa!"

Một tiếng bịch đột nhiên vang lên.

Tần Ninh vung kiếm chặt đứt một cánh tay của Hoa Vân Phi.

"Hỏi một đằng trả lời một nẻo, dù sao cũng là Chân Tiên, chẳng lẽ ngay cả câu hỏi đó cũng không nghe rõ?"

Tần Ninh cúi người nhìn Hoa Vân Phi, nói lại lần nữa: "Có xin lỗi không?"

"Ngươi biết ngươi đã trêu chọc ai không?"

Hoa Vân Phi kêu thảm, giận dữ rống lên: "Ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!"

Tần Ninh lại vung kiếm lên, một cánh tay khác của Hoa Vân Phi bị chém đứt.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên lần nữa.

Tần Ninh hơi nhức đầu nói: "Sao lại không thể nói chuyện tử tế được với ngươi chứ?

Nếu không nói xin lỗi, vậy thì làm thịt thôi".

Nghe thấy như vậy, sắc mặt Hoa Vân Phi, Hoa Thái Nguyên cùng với mấy người khác đều trắng bệch.

"Tần công tử!"

Mà ngay lúc này, một tiếng xé gió vang lên, hai bóng người chạy như bay tới.

"Tần công tử, xin hãy nương tay".

Giọng nói quen thuộc vang lên, Tần Ninh đưa mắt nhìn, chỉ thấy Hoa Nguyệt Dung đột nhiên xuất hiện, bên cạnh còn có một người với dung mạo có mấy phần tương tự, chỉ là khí chất càng thêm rực rỡ tràn đầy sức sống.

Chắc hẳn là muội muội của Hoa Nguyệt Dung - Hoa Nguyệt Thường.

Hoa Nguyệt Dung vội vàng nói: "Hắn ta chính là Hoa Vân Phi của Hoa Cái Thánh Địa, là Hoa Vân Phi có hôn ước với ta".

"Hắn ta?"

Tần Ninh cười nói: "Hoa Nguyệt Dung, ngươi có biết hắn ta đã chơi chết hai hoa khôi ở trong thuyền hoa này, người như vậy mà ngươi cũng gả ư?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8707: Hoa Nguyệt Dung không nhúc nhích.


Nghe thấy thế, khuôn mặt đẹp của Hoa Nguyệt Dung liền biến đổi.

Nàng ấy đưa mắt nhìn về phía Hoa Thái Nguyên bên kia.

Cuộc hôn nhân này là vị biểu ca này của mình thúc đẩy.

Mà Hoa Thái Nguyên cũng ở chỗ này, hiển nhiên Hoa Thái Nguyên rất hiểu Hoa Vân Phi.

Thấy Hoa Nguyệt Dung đến, Hoa Thái Nguyên quát lên: "Nguyệt Dung, nhanh chóng đi thông báo cho cha ta, nhanh đi thông báo cho Hoa Đông Thăng đại nhân!"

Hoa Nguyệt Dung không nhúc nhích.

Hoa Thái Nguyên giận dữ: "Ngươi có biết Hoa Vân Phi chết sẽ có hậu quả gì không?

Hoa Đông Thăng đại nhân dẫn mấy người bạn thân đến cũng có thể diệt nhà họ Hoa chúng ta, chẳng lẽ ngươi muốn làm tội nhân của nhà họ Hoa sao?"

Tội nhân của nhà họ Hoa! Hoa Nguyệt Dung nghe nói như vậy, cả người run lên.

Lúc này Hoa Vân Phi cũng hừ một tiếng nói: "Bổn công tử đồng ý cưới ngươi là may mắn của ngươi, ta chết, nhà họ Hoa ngươi cũng xong đời".

"Đừng nói là ngươi, cho dù là muội muội ngươi, bổn công tử bảo hai người các ngươi hầu hạ, các ngươi cũng không dám nói một chữ không!"

Nghe thấy thế, Hoa Nguyệt Dung lại run lên.

Mặc dù rất giận dữ, nhưng mà... nàng ấy càng hiểu hơn, Tần Ninh không thể giết Hoa Vân Phi được.

Hoa Vân Phi mà chết, nhà họ Hoa cũng xong đời.

"Tần công tử!"

Hoa Nguyệt Dung nhìn về phía Tần Ninh, vừa muốn mở miệng.

Tần Ninh đã chậm rãi nói: "Nếu ngươi muốn cầu xin ta thả hắn ta, vậy ta cũng sẽ xem thường ngươi!"

Hắn vừa dứt lời, Hoa Nguyệt Dung liền run lên.

Tần Ninh tiếp tục nói: "Ta biết ngươi không có lựa chọn khác, như vậy bây giờ ta sẽ cho ngươi cơ hội lựa chọn".

"Một, ngươi bảo ta thả hắn ta, ngươi gả cho hắn ta, nhà họ Hoa ngươi liền dựa vào hắn ta mà sống, cả đời ngươi phải chịu hết nhục nhã!"

"Hai, ta sẽ giết hắn ta ở chỗ này, ngươi cũng không cần gả cho hắn ta, vì vậy tất cả hậu quả sinh ra sẽ do ta gánh vác".

Tần Ninh chậm rãi nói: "Ngươi không có cách nào thay đổi số phận của mình, ta có thể giúp ngươi, nhưng cơ hội chỉ có một lần".

Nghe nói như vậy, Hoa Nguyệt Dung lại run lên.

Trên thực tế, dù Hoa Nguyệt Dung lựa chọn một, Tần Ninh vẫn sẽ giết Hoa Vân Phi, điều này không liên quan đến Hoa Nguyệt Dung, mà là chuyện của hắn.

"Tỷ...", giờ phút này Hoa Nguyệt Thường tiến lên, cầm chặt tay tỷ tỷ mình.

5999331-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8708: Ngươi... đối phó với bọn họ kiểu gì đây?"


Nghe nói như vậy, Tần Ninh vung trường kiếm ra trực tiếp chặt đứt hai chân của Hoa Vân Phi.

"Ngươi nói nhiều quá".

Bây giờ, hai cánh tay hai chân của Hoa Vân Phi đều đã bị chém, toàn thân chảy máu, không ngừng k** r*n, oán giận nhìn chằm chằm Tần Ninh.

"Ngươi nghĩ xong chưa?"

Tần Ninh nhìn Hoa Nguyệt Dung, chậm rãi nói.

"Nghĩ xong rồi!"

Ánh mắt của Hoa Nguyệt Dung đột nhiên trở nên hung dữ, gật đầu một cái.

Tần Ninh tán thưởng nói: "Được!"

Hắn vung tay lên, trường kiếm rơi xuống.

"Nhãi ranh, ngươi dám!"

Một tiếng gầm thét đột nhiên vang tận mây xanh.

Tần Ninh căn bản không rảnh để ý, thanh kiếm rơi xuống, đâm thủng đầu Hoa Vân Phi, tạo ra một tiếng nổ tung ầm ầm.

Cả người Hoa Vân Phi hoàn toàn nổ tung, hồn phách tan thành mây khói.

Trên trời cao xa xa đã có từng bóng người chạy tới.

Lúc này Tần Ninh nhìn về phía Hoa Nguyệt Dung, nói: "Một lần lựa chọn có thể thay đổi cả cuộc sống của ngươi, đạo võ tu nhất định phải thẳng tiến không lùi, có thể hèn mọn, có thể vứt tôn nghiêm, nhưng trong lòng mình cần phải hiểu thứ mình vứt bỏ cũng không phải là quên, mà là lựa chọn tạm thời vứt đi, luôn có một ngày mình sẽ tìm trở về".

Hoa Nguyệt Dung nhìn về phía Tần Ninh, như có điều suy nghĩ gật đầu một cái.

Nhưng bây giờ... Phiền toái đã tới.

"Tần công tử... Ngươi... đối phó với bọn họ kiểu gì đây?"

Hoa Vân Phi bị giết.

Nhà họ Hoa không có cách nào ăn nói được, nhất định phải giết Tần Ninh.

Mà các Tiên Nhân của Hoa Cái Thánh Địa lại sẽ không bỏ qua! Từng bóng người kia rơi xuống trên mặt hồ.

Cùng với... cường giả của Hoa Cái Thánh Địa! Hoa Đông Thăng! Phụ thân của Hoa Vân Phi, không ngờ cũng có mặt.

Mà một tiếng rống giận vừa rồi cũng là của Hoa Đông Thăng.

Lần này đã lớn chuyện rồi! Trong lòng Hoa Nguyệt Dung bỗng cảm thấy lo lắng.
 
Phong Thần Châu
Chương 8709


Nên xử lý như thế nào đây?

Tần Ninh chỉ là cảnh giới Chân Tiên nhị phẩm.

"Phi nhi... Phi nhi...", vóc người Hoa Đông Thăng hơi mập, lúc này vẻ mặt vô cùng bi thương, muốn ôm lấy thi thể của con trai, nhưng Hoa Vân Phi đã không còn hài cốt.

"Vô liêm sỉ!"

Hoa Đông Thăng giận dữ nhìn về phía Tần Ninh, sát khí hiện ra hết.

Lúc này, Hoa Nguyệt Dung vội vàng đi ra, mở miệng nói: "Phụ thân, là Hoa Vân Phi giết người trước!"

"Hai vị hoa khôi trên thuyền hoa bị đùa bỡn đến chết, người này chưa thành hôn với con mà đã đối xử với phụ nữ như vậy, cha...", "Im miệng!"

Hoa Tự Tại trầm giọng quát một tiếng, giận dữ nói: "Chuyện này có liên quan đến con sao?"

Nghe thấy lời này, Hoa Nguyệt Dung biết Hoa Vân Phi chết, cha muốn đẩy hết trách nhiệm một bên.

Nhà họ Hoa không chịu nổi lửa giận của Hoa Cái Thánh Địa! "Hừ!"

Lúc này Hoa Đông Thăng hừ lạnh một tiếng, đưa mắt nhìn về phía Hoa Tự Tại, Hoa Nguyệt Dung.

Ông ta phải nhìn xem rốt cuộc nhà họ Hoa có ý gì.

"Hoa Tự Tại, con trai của Hoa Đông Thăng ta dư sức xứng đôi với con gái ngươi đúng chứ?

Mà nay con trai ta lại chết ở trong thành Bách Hoa của ngươi, nhà họ Hoa ngươi muốn làm cái gì?"

Lời này của Hoa Đông Thăng tràn đầy uy h**p, nhưng bọn họ biết Hoa Đông Thăng nói đều là sự thật! Hoa Tự Tại quát lên một tiếng: "Người đâu, bắt người này lại cho ta!"

"Cha!"

Hoa Nguyệt Dung tiến lên một bước, ngăn cản trước mặt Tần Ninh, nói: "Hoa Vân Phi không phải người tốt lành gì!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8710: "Cố làm ra vẻ huyền bí!"


Thấy lúc này rồi mà con gái còn bênh vực Tần Ninh, trong lòng Hoa Tự Tại vô cùng sốt ruột.

Ông ta cũng không nghi ngờ lời con gái nói, nhưng nhà họ Hoa ở Hoa Cái Thánh Địa, bọn họ thật sự không đắc tội nổi, nếu không xử lý tốt, cả nhà họ Hoa sẽ bị tiêu diệt.

"Hơn nữa, Tần Ninh đã cứu mạng con!"

Trong phút chốc, sắc mặt Hoa Tự Tại vô cùng đắn đo.

Tần Ninh đưa tay kéo Hoa Nguyệt Dung, cười nói: "Ta biết tình cảnh của nhà họ Hoa các ngươi, phiền toái là ta gây ra, đương nhiên ta sẽ tự giải quyết!"

Hoa Nguyệt Dung kinh ngạc nhìn về phía Tần Ninh.

Hắn cười tủm tỉm nói: "Không sao, chỉ là một Hoa Cái Thánh Địa thôi, vốn dĩ ta cũng có một ít mâu thuẫn với bọn họ, bây giờ vừa vặn đụng phải, xử lý là được".

Tần Ninh bước chân ra, nhìn về phía đám người Hoa Đông Thăng, bàn tay cầm chặt trường kiếm.

Chẳng qua Tần Ninh chợt cau mày lại.

Suýt nữa đã quên một chuyện.

Tần Ninh thu kiếm, đặt tay lên ngọc bội bên hông, lạnh nhạt nói: "Giết các ngươi, ta cần gì phải tự mình ra tay".

"Kiếm đến!"

Hắn vừa dứt lời, trong ngọc bội chợt lóe lên một luồng ánh sáng yếu ớt rồi biến mất.

Chẳng qua qua một hồi lâu, giữa hồ vẫn hoàn toàn tĩnh lặng.

Tất cả mọi người đều trợn to hai mắt nhìn Tần Ninh.

Tên nhóc này bị thần kinh sao?

Hoa Nguyệt Dung cũng đột nhiên nghĩ đến ngọc bội có thể gọi ra thanh niên áo đen thần bí kia.

Nhưng bây giờ… Người đâu?

Không tới?

"Cố làm ra vẻ huyền bí!"

Hoa Đông Thăng hừ lạnh một tiếng, nhìn Hoa Tự Tại và đám võ giả nhà họ Hoa, hầm hừ nói: "Ta đã cho nhà họ Hoa các ngươi cơ hội, đáng tiếc chính các ngươi không quý trọng".

Sắc mặt Hoa Tự Tại vô cùng khó coi.
 
Phong Thần Châu
Chương 8711: Sát khí kinh khủng bộc phát ra.


Nhà họ Hoa vẫn luôn rất biết điều, Tần Ninh có ân với Hoa Nguyệt Dung, đúng là Hoa Tự Tại không muốn giết Tần Ninh.

Nhưng nhà họ Hoa từng bước ép sát... Làm thế nào mới phải đây! Lúc này Tần Ninh cầm trường kiếm, bất đắc dĩ nói: "Dựa vào người không bằng dựa vào mình".

Hoa Nguyệt Dung bên cạnh hắn đã hoàn toàn thay đổi sắc mặt.

Chân Tiên nhị phẩm! Tần Ninh muốn đánh nhau với đám cường giả Chân Tiên ngũ phẩm trở lên này sao?

"Tần công tử, ngươi...", "Yên tâm, ta sẽ không chịu chết đâu".

Tần Ninh dửng dưng nói một tiếng.

"Hừ, không biết sống chết".

Lúc này Hoa Đông Thăng đã không trông cậy vào người nhà họ Hoa ra tay, trước tiên cứ giết Tần Ninh báo thù cho con trai đã, còn về nhà họ Hoa... Giết Tần Ninh xong, đương nhiên sẽ cho nhà họ Hoa đẹp mặt.

"Giết hắn!"

Ngay lập tức, hai vị cường giả Chân Tiên lục phẩm trực tiếp sử dụng tiên khí, lao xuống về hướng Tần Ninh.

Đối với Hoa Đông Thăng mà nói, lục phẩm Chân Tiên tiêu diệt Chân Tiên nhị phẩm nho nhỏ như Tần Ninh gần như dễ như ăn kẹo.

Tần Ninh nhìn về phía hai người đánh tới, lại không có chút sợ hãi nào.

Nhị phẩm đối với tứ phẩm, chênh lệch cực lớn.

Nhưng đó là đối với người ngoài.

Đối với Tần Ninh mà nói, cảnh giới chênh lệch, trừ khi là đến trình độ khoa trương cực lớn, nếu không căn bản không phải vấn đề.

"Nguyên Hạc Tiên Quyền!"

Một quyền vung ra, tiên khí cuồn cuộn hội tụ thành một tiên hạc vỗ cánh bay lượn, trực tiếp xông về phía hai vị Chân Tiên lục phẩm.

"Tự tìm cái chết!"

Thấy Tần Ninh lại còn dám phản kháng, hai vị Chân Tiên cực kỳ giận dữ.

Ầm… Tiếng va chạm kịch liệt vang khắp nơi, toàn bộ hồ nước khuếch tán ra cuồn cuộn, dư âm mạnh mẽ lan truyền ra nhà cửa bốn phía, từng ngôi nhà xung quanh cái hồ rộng lớn lần lượt sụp đổ.

Vèo... Chẳng qua là trong nháy mắt, bóng người Tần Ninh đã đột nhiên xông từ phía giữa hồ nước về phía một vị Chân Tiên lục phẩm như ma quỷ.

Sát khí kinh khủng bộc phát ra.

Ầm! Tần Ninh chém một kiếm về phía kia Chân Tiên lục phẩm, vị Chân Tiên lục phẩm kia đưa hai tay tạo pháp quyết, ngưng tụ ra từng lá chắn tiên khí trước người, trường kiếm chém tới, phát ra tiếng vang ầm ầm.

Mà ngay sau đó, sắc mặt vị Chân Tiên lục phẩm kia đã phải biến đổi.

Đòn tấn công của Tần Ninh vô cùng bá đạo, một kiếm chém xuống đã khiến bày phần phòng ngự của mình mơ hồ có xu hướng tan vỡ.

5999335-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8712: "Ngươi dám!"


Một quyền nện xuống, phòng ngự trước người Chân Tiên lục phẩm xuất hiện dấu vết rạn nứt.

Giờ phút này, Tần Ninh nắm chặt bàn tay lại, tiên kiếm trong tay đột nhiên đâm ra sau lưng.

Keng... Một vị Chân Tiên lục phẩm khác đã đánh tới.

Ngăn cản được đòn tấn công của một vị Chân Tiên lục phẩm khác xong, Tần Ninh đã nhích người lên, áp chế vị Chân Tiên lục phẩm trước mắt.

"Huyền Ưng Tiên Trảo!"

Bàn tay chộp tới, lực áp bách kinh khủng lan ra.

Chân Tiên lục phẩm kia muốn tránh cũng không được, chỉ đưa hai tay đánh ra từng tiên khí ngưng tụ thành chưởng ấn.

Rắc rắc rắc... Nhưng cho dù là phòng ngự mạnh mẽ do tiên khí đậm đà ngưng tụ thành vẫn không đỡ được đòn tấn công khủng khiếp của Tần Ninh.

"Sao có thể như vậy...", ầm... mà ngay lúc này, Tần Ninh đã trực tiếp đạp xuống một cú.

Chân Tiên lục phẩm rơi xuống mặt hồ.

Một giây sau, bóng người Tần Ninh theo sát xuống, đạp ra một cái.

Mà một vị Chân Tiên lục phẩm khác lúc này vô cùng hoảng sợ, căn bản không dám đi xuống.

Tần Ninh quá kinh khủng.

Hai người tấn công, Tần Ninh lại như sấm rền gió cuốn, trực tiếp bắt sống một người, đây tuyệt đối không phải là điều mà Chân Tiên nhị phẩm có thể làm được.

Hoa Đông Thăng nhìn vị Chân Tiên bị Tần Ninh nắm trong tay, sắc mặt cũng vô cùng âm trầm.

Khó trách người này dám giết con trai mình, chỉ là một Chân Tiên nhị phẩm mà lại có thực lực như vậy.

"Dựa vào người không bằng dựa vào mình...", Tần Ninh có chút bất đắc dĩ nói.

Hắn lần lượt kêu gọi Kiếm Lai chỉ là muốn xem rốt cuộc người này là thần thánh phương nào.

Mà bây giờ xem ra, hình như người này thật sự chỉ là báo ân?

Bây giờ cảm thấy đã trả ơn xong, cho nên mới không tới.

Tần Ninh nhấc Chân Tiên lục phẩm dưới chân lên, bất đắc dĩ nói: "Đúng là muốn tìm cái chết".

"Ngươi dám!"

Trong giọng nói của Hoa Đông Thăng có mấy phần lạnh lùng, giận dữ quát: "Tần Ninh, đừng có mà tự tìm đường chết".

"Là các ngươi đang tự tìm đường chết chứ?"

Hoa Đông Thăng đã hoàn toàn tức giận, đưa tay ra chộp tới từ đằng xa.

Tần Ninh cũng không thèm để ý, trực tiếp ném thi thể Chân Tiên lục phẩm kia ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 8713: "Kiếm Lai huynh?"


Ầm... Một tiếng nổ tung nặng nề vang lên, truyền ra.

Chân Tiên lục phẩm kia trực tiếp hóa thành phấn vụn.

Hoa Đông Thăng lại cực kỳ giận dữ.

"Hôm nay, bổn tọa sẽ cho ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!"

Hoa Đông Thăng nắm chặt bàn tay lại, xung quanh vị trí cách Tần Ninh mấy trăm trượng đã có tiên khí bay lên, hóa thành từng văn ấn, dường như muốn hoàn toàn bao vây kín Tần Ninh.

Thấy từng phong ấm kia tràn ngập tiên khí, Tần Ninh không hề sợ hãi, nâng kiếm lên, ánh mắt bình tĩnh.

"A...", nhưng vào lúc này, Hoa Đông Thăng đột nhiên phát ra một tiếng hét thảm, hai tay đồng loạt đứt lìa giống như bị thứ gì sắc bén chặt đứt vậy.

Mà phong ấn xung quanh Tần Ninh cũng đã biến mất.

Hoa Đông Thăng hét lên một tiếng thảm thiết, tất cả võ giả của Hoa Cái Thánh Địa đều tụ tập đến bên cạnh Hoa Đông Thăng.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Đã xảy ra chuyện gì?

Ngay sau đó, một giọng nói vang lên ở bên cạnh Tần Ninh.

"Xin lỗi, có chuyện chậm trễ!"

Thanh niên mặc một bộ quần áo đen, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng tuấn tú xuất hiện lần nữa.

"Kiếm Lai huynh!"

Hoa Nguyệt Dung thấy thanh niên áo đen kia thì kích động nói: "Cuối cùng ngươi cũng đã tới!"

Mặc dù Tần Ninh đã cho thấy thực lực siêu mạnh, nhưng đối mặt với Hoa Đông Thăng Chân Tiên cửu phẩm, hắn chỉ là Chân Tiên nhị phẩm, nàng ấy cảm thấy chắc chắn sẽ không phải là đối thủ.

Mà bây giờ nhìn thấy thanh niên áo đen đến, trong lòng nàng ấy mới thật sự bình tĩnh lại.

"Kiếm Lai huynh?"

Thanh niên áo đen cau mày lại nhìn về phía Hoa Nguyệt Dung, sắc mặt kỳ quái.

Hoa Nguyệt Dung áy náy nói: "Xin lỗi, ta... ta không biết ngươi tên là gì...", bởi vì lần nào Tần Ninh gọi là Kiếm Lai, thanh niên áo đen liền xuất hiện, vì vậy Hoa Nguyệt Dung chỉ có thể gọi hắn ta như thế.

Thanh niên áo đen nhìn về phía Tần Ninh, vẻ mặt áy náy nói: "Lần sau nhất định sẽ đến đúng giờ".

Nghe thấy vậy, thanh niên áo đen vội vàng nói: "Không đâu, không đâu".

Tần Ninh tò mò nhìn thanh niên áo đen, không khỏi nói: "Lại nói, chúng ta cứu ngươi thế nào, có đáng để ngươi báo ân như vậy không?

Trên thực tế, ngươi có tới hay không cũng không sao cả, tại sao chỉ vì đến trễ mà lại tỏ ra như mình mắc lỗi sai lớn vậy!
 
Phong Thần Châu
Chương 8714: "Ngươi rốt cuộc là ai?"


Tần Ninh cố ý lấy giọng trách cứ nói với thanh niên áo đen, nhưng thanh niên áo đen cũng không cảm thấy hắn quá đáng, ngược lại còn cảm thấy là mình sai.

"Ngươi rốt cuộc là ai?

Là ai bảo ngươi tới bảo vệ ta?"

Nghe nói như vậy, thanh niên áo đen cười nói: "Không có ai bảo ta bảo vệ ngươi, ta cũng không phải muốn bảo vệ ngươi, chỉ là báo ơn thôi!"

"Vậy ngươi đúng là nhận ơn bằng giọt nước trả ơn bằng sóng thần!"

"...", thanh niên áo đen tiếp tục nói: "Tần Ninh công tử, ngươi có kiến thức rộng rãi, hẳn là biết đạo tu tiên có muôn màu muôn vẻ".

"Mà trên thực tế, con đường mà ta đi đúng là rất kì quái, ngày đó là ta gặp phải nguy hiểm, hai người đã ra tay giúp đỡ đúng vào một điểm rất quan trọng trong cuộc sống của ta, cho nên ta cần không ngừng báo ân, báo đáp hai vị".

Hoa Nguyệt Dung đứng ở một bên, trong lòng oán thầm: Rõ ràng là báo đáp một mình Tần Ninh!

"Miễn cưỡng hợp lý...", Tần Ninh chậm rãi nói: "Mặc kệ, cho dù ngươi là ai, nhưng mà nếu ngươi còn đến trễ mấy lần nữa, ta cũng không cần ngọc bội này nữa".

"Không đâu, không đâu".

Thanh niên áo đen vội vàng nói.

Tần Ninh nói: "Xưng hô với ngươi như thế nào?"

"Ngươi cứ gọi ta là Kiếm Lai đi, cái tên này không tệ".

Hoa Nguyệt Dung vô cùng kinh ngạc.

Vừa rồi nàng ấy gọi Kiếm Lai huynh, thanh niên áo đen này có vẻ vô cùng kinh ngạc, còn có một chút bất mãn, bây giờ lại bảo Tần Ninh gọi.

Người này, nếu không phải có quan hệ gì với Tần Ninh mới là lạ! Bên kia, cả người Hoa Đông Thăng toàn là máu, được mười mấy vị cường giả Chân Tiên của Hoa Cái Thánh Địa bảo vệ.

Một vị Chân Tiên cửu phẩm bị người ta trực tiếp chặt đứt hai tay, rốt cuộc người này là thần thánh phương nào?

Hoa Đông Thăng nhìn về phía thanh niên áo đen, hít một hơi khí lạnh, không nhịn được nói: "Anh bạn, rốt cuộc ngươi là ai?

Chúng ta đến từ Hoa Cái Thánh Địa, người này giết con trai ta, mối thù đó không đội trời chung, mong rằng anh bạn đừng...", "Ai là bạn với ngươi?"

Kiếm Lai nhìn về phía Hoa Đông Thăng, nhàn nhạt nói: "Muốn giết ân nhân của ta, còn gọi ta là bạn?"

Hoa Đông Thăng liền biến sắc.

Người này lại còn bá đạo hơn cả Tần Ninh.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

5999338-0.jpg


5999338-1.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8715: "Không cần ngươi diệt!"


"Ngươi nói đi?"

Thanh niên áo đen gật đầu một cái, cong ngón tay b*n r*.

Ầm ầm ầm... Cơ thể từng vị cường giả Chân Tiên trực tiếp nổ tung, hóa thành phấn vụn.

Giờ phút này, đám người đứng xem xung quanh đã hoàn toàn ngây người.

Mười mấy vị cường giả Chân Tiên ngũ phẩm trở lên cứ bị vài ba lời giải quyết như vậy sao?

Rốt cuộc thanh niên áo đen kia là ai?

Kiếm Lai nhìn về phía Tần Ninh, cười nói: "Đã giải quyết xong!"

"Chớ vội đi!"

Tần Ninh tùy tiện nói: "Giúp ta một chuyện".

"Ngươi nói đi!"

Kiếm Lai khách khí nói.

"Hoa Đông Thăng đã bỏ mình, người này đến từ Hoa Cái Thánh Địa, Hoa Cái Thánh Địa sẽ không dừng tay".

"Ta biết!"

Kiếm Lai liền nói ngay: "Tần công tử cần chỗ dựa?

Không cần đâu, ta chính là chỗ dựa của Tần công tử, chỉ là một Hoa Cái Thánh Địa mà thôi".

Thấy Kiếm Lai cắt đứt lời mình, Tần Ninh ngừng lại.

Kiếm Lai nói: "Xin lỗi, Tần công tử cứ tiếp tục...", "Nếu Hoa Cái Thánh Địa trả thù nhà họ Hoa, nhà họ Hoa sẽ gặp nguy hiểm".

Tần Ninh tiếp tục nói: "Ngươi giúp nhà họ Hoa tìm một chỗ dựa".

Nghe thấy vậy, Kiếm Lai lập tức hiểu ra.

"Ở trong Thái Bạch Cảnh có thánh địa, thần phủ, động thiên, có năm thế lực lớn là Thanh Huyền Động Thiên, La Phù Động Thiên, Thánh Nguyên Thần Phủ, Bạch Thạch Thánh Địa, Hoa Cái Thánh Địa, Tần công tử tìm cái nào?"

Tần Ninh suy nghĩ chốc lát mới nói: "La Phù Động Thiên, Bạch Thạch Thánh Địa đều được, Hoa Cái Thánh Địa, Thanh Huyền Động Thiên, Thánh Nguyên Thần Phủ thì không được!"

"Vì sao?"

"Năm xưa ba vùng đất này còn muốn giết ta, ta cần điều tra một chút, xem là ai bảo bọn họ giết ta".

"Lại có chuyện này?"

Kiếm Lai lập tức hầm hừ nói: "Vậy thì ta sẽ đi diệt ba phe này, dám ra tay với ân nhân của tại hạ, đáng chết".

Tần Ninh nhìn Kiếm Lai bằng vẻ mặt kì quái.

"Tần công tử nhìn ta như vậy làm gì?"

Tần Ninh chậm rãi nói: "Ít nhất tạm thời không cần, ta muốn điều tra rõ ràng".

"Rõ".
 
Phong Thần Châu
Chương 8716: Đây là chuyện rất khó.


Kiếm Lai nhìn một đám người nhà họ Hoa, tiếp tục nói: "Các ngươi đừng sợ, chắc chắn ta sẽ không giết người xong rồi bỏ chạy chạy, nhất định sẽ để nhà họ Hoa các ngươi được bình yên".

"Ta sẽ đi tìm núi dựa cho các ngươi, các ngươi chờ tin tức tốt của ta đi".

Kiếm Lai nhìn Tần Ninh, chắp tay nói: "Vậy tại hạ cáo từ trước!"

"Tần công tử, có chuyện gì có thể gọi ta bất cứ lúc nào!"

Vừa nói xong, bóng người Kiếm Lai đã hóa thành một luồng khói, biến mất không thấy.

Cho đến lúc này, đám người Hoa Tự Tại, Hoa Tự Ngữ, Hoa Bách Xuyên vẫn còn chưa lấy lại tinh thần.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tần Ninh nhìn về phía đám người Hoa Tự Tại, nói: "Có hắn ta, chắc hẳn sẽ không có chuyện gì, hơn nữa là ta giết người, một khi Tiên Nhân của Hoa Cái Thánh Địa thật sự đến, ta sẽ ở nơi này".

Đám người Hoa Tự Tại thấy thanh niên tên là Kiếm Lai vừa rồi đã biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

Mà bây giờ, cha con Hoa Đông Thăng, Hoa Vân Phi đều chết thảm ở thành Bách Hoa, ngoài con đường này ra có thể đi đâu được nữa chứ?

"Tất cả đều nghe Tần công tử!"

Hoa Tự Tại có chút bất đắc dĩ nói.

Giết Tần Ninh?

Không thể giết được! Một tiếng gọi Kiếm Lai, Kiếm Lai tới, nhà họ Hoa nào có thể ngăn cản?

Bây giờ cũng chỉ có thể dựa vào Tần Ninh thôi.

Đám người nhà họ Hoa trở lại Hoa phủ, cũng lập tức phái người phong tỏa tin tức.

Chẳng qua là nhất định tin tức sẽ bị truyền ra.

Có thể trì hoãn thì trì hoãn đi.

Lửa giận của Hoa Cái Thánh Địa... Chỉ cần suy nghĩ một chút đã khiến cho người ta cảm thấy tan vỡ rồi! Tần Ninh dẫn Tiểu Nhan trở lại nhà họ Hoa lần nữa, lần này, đám người nhà họ Hoa thấy Tần Ninh đều vô cùng sợ hãi.

Không thể không sợ! Vị Chân Tiên nhị phẩm này có thể xé xác Chân Tiên lục phẩm.

Như vậy thì thôi đi.

Tần Ninh lại còn có thể gọi ra một nhân vật có thể xé xác cả Chân Tiên cửu phẩm nữa.

Vậy còn làm sao được?

Tần Ninh ở bên trong đình viện cũng không bị ai quấy rầy.

Đêm hôm đó.

Đây là chuyện rất khó.

Mỗi ngày Tần Ninh đều làm điều đó.
 
Phong Thần Châu
Chương 8717: "Rượu ngon!"


Một tiếng két vang lên, cửa sân mở ra, hai bóng người đi đến.

Chính là tỷ muội hai người Hoa Nguyệt Dung và Hoa Nguyệt Thường.

Tỷ muội hai người vào sân, sai người dọn bàn ghế tới, sau đó chất đầy những món ăn ngon.

Đám người làm rời đi, một bóng người chậm rãi đi vào từ bên ngoài đình viện.

Khí tức kéo dài không dứt, mặc một bộ hoa phục chỉnh tề, tuổi già sức yếu.

Hoa Nguyệt Dung đứng ở một bên, nhìn về phía Tần Ninh nói: "Vị này chính là gia gia ta, tộc trưởng nhà họ Hoa bây giờ - Hoa Vi Phong".

Lúc này Tần Ninh cũng không ra vẻ nữa, đứng dậy chắp tay cười nói: "Chào Hoa lão gia tử".

"Chào Tần công tử".

Hoa Vi Phong cười ha hả nói: "Món ăn đạm bạc, mong Tần công tử không chê".

Lúc này, Tiểu Nhan cũng đã đi ra khỏi phòng, Cửu Anh ngồi ở trên vai Tiểu Nhan, hiển nhiên một người một thú đã bị món ngon hấp dẫn tới.

"Mời ngồi!"

Hoa Vi Phong khách khí nói.

Tần Ninh cũng không kiêng dè gì, trực tiếp ngồi xuống, Tiểu Nhan đầy khát vọng nhìn Tần Ninh.

"Muốn ăn cái gì thì ăn cái đó đi!"

Tiểu Nhan nghe được lời này của Tần Ninh liền không hề kiêng dè mà ăn ngấu nghiến.

Hoa Vi Phong thấy một màn này, cười ha hả nói: "Tần công tử đối xử với cô bé này đúng là tốt".

"Cô bé rất bất phàm".

Tần Ninh có ý sâu xa nói.

Hoa Vi Phong cũng không dừng lại nhiều ở đề tài này, mà cầm một chén rượu trên bàn lên mời Tần Ninh.

Rượu mạnh xuống bụng rất nóng bỏng, nhưng Tần Ninh nhưng lại cảm thấy được vẻ sảng khoái thoải mái trong rượu.

"Rượu ngon!"

Tần Ninh cười ha hả nói.

Hoa Vi Phong cũng không khoe khoang, nhìn về phía Tần Ninh, nói ngay vào điểm chính: "Tần công tử, Hoa Cái Thánh Địa là một trong những bá chủ của Thái Bạch Cảnh, dám hỏi Tần công tử thật sự có thể chống lại Hoa Cái Thánh Địa sao?"

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: "Vị Kiếm Lai công tử kia, ta quả thật không hiểu rõ lắm, chẳng qua là... trừ hắn ta ra, Tần mỗ tự nhận là mình vẫn có thể chống lại Hoa Cái Thánh Địa".

5999341-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8718: "Nói bậy ít thôi!"


"Ta biết!"

"Ngươi thật sự biết?"

"Thật sự biết".

Trên thực tế, lúc Tần Ninh giết Hoa Vân Phi, Hoa Đông Thăng cũng không nghĩ tới sẽ khiến nhà họ Hoa xảy ra chuyện gì.

Ngược lại bởi vì hắn giết Hoa Vân Phi, Hoa Đông Thăng đã mang đến cho nhà họ Hoa phiền toái vô cùng lớn, những phiền toái này, dĩ nhiên là hắn sẽ xử lý thỏa đáng.

Đây cũng là lí do vì sao hắn sẽ hỏi Kiếm Lai có thể để cho nhà họ Hoa dựa vào những thánh địa động phủ khác được không.

Hoa Vi Phong cười ha hả nói: "Nếu đã như vậy, lão hủ thay nhà họ Hoa cảm ơn Tần Ninh công tử".

"Khách khí!"

Sau một bữa cơm tối không có dinh dưỡng gì, chỉ có Cửu Anh và Tiểu Nhan ăn rất hài lòng, Hoa Vi Phong cũng xem xét thời gian cáo từ.

Ngược lại là Hoa Nguyệt Dung lại có vẻ vô cùng áy náy với Tần Ninh.

Hắn không thể không giải thích thêm.

"Hoa Vân Phi có mâu thuẫn với ta, ta mới giết hắn, cũng không phải là bởi vì ngươi, còn về Hoa Đông Thăng, trên thực tế cũng là như vậy!"

"Cho nên ngươi không cần bởi vì chuyện này mà cảm thấy ngươi thiếu nợ ta, ngược lại, bởi vì ta giết Hoa Vân Phi đã gây ra tai họa cho nhà họ Hoa các ngươi!"

Dù sao cũng phải khuyên can mãi, Hoa Nguyệt Dung mới yên tâm rời đi.

Cuộc sống tiếp tục trôi qua yên ả, cho đến nửa tháng sau, thành Bách Hoa đã hoàn toàn sôi trào khi có một đám Tiên Nhân không có ý tốt đến...

Ngày hôm đó, Tần Ninh đang nằm trên ghế đu trong đình viện, yên lặng tu luyện Vạn Cổ Tinh Thần Quyết.

Khí tức kinh khủng từ trên trời hạ xuống toàn bộ thành Bách Hoa rộng lớn, tất cả mọi người đều cảm nhận được áp lực đó.

Hoa Tự Tại, Hoa Tự Ngữ, Hoa Bách Xuyên cùng người nhà họ Hoa, rối rít đi ra, ngẩng đầu nhìn trời.

Trên bầu trời thành Bách Hoa, từng con tiên bằng với cơ thể to lớn đẹp đẽ tràn ngập tiên khí, chở từng bóng người đứng ngạo nghễ.

Những võ giả trên tiên bằng kia ai nấy đều vô cùng nghiêm trang, khí tức mạnh mẽ, vẻ mặt có chút khinh bỉ nhìn về phía vị trí nhà họ Hoa.

"Các vị tiên gia đại giá đến chơi, không tiếp đón được từ xa, không tiếp đón được từ xa".

Hoa Tự Tại đi ra, đứng ở bên trong đình viện của nhà họ Hoa, chắp tay hành lễ, vẻ mặt nhún nhường.

Khí tức hung hãn, không thèm coi đám Chân Tiên nhà họ Hoa ra gì.

Thấy thanh niên kia, Hoa Tự Tại mới phản ứng được, liền nói ngay: "Huyền Minh Nhạc, ngươi có ý gì?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8719: Chẳng lẽ tin tức sai lầm?


Người tới chính là một vị cao thủ Chân Tiên của Huyền tộc - Huyền Minh Nhạc.

Huyền Minh Nhạc cười to ha ha nói: "Ý gì ư?

Ta có ý gì, Hoa Tự Tại ngươi không biết sao?"

"Nghe nói gần đây nhà họ Hoa đang tiếp xúc với người của Hoa Cái Thánh Địa?

Làm sao?

Là cảm thấy Thanh Huyền Động Thiên không bằng Hoa Cái Thánh Địa, chuẩn bị đổi chỗ dựa?"

Nghe nói như vậy, Hoa Tự Tại liền biến sắc.

Chẳng lẽ Huyền tộc đã biết chuyện đám người Hoa Đông Thăng, Hoa Vân Phi chết rồi?

Huyền Minh Nhạc tiếp tục nói: "Làm sao?

Không nói gì được đúng không?"

Hoa Tự Tại vội vàng nói: "Huyền Minh Nhạc, nhà họ Hoa ta chưa bao giờ tiếp xúc với Nhân Tiên của Hoa Cái Thánh Địa, ngươi nhầm rồi".

"Nhà họ Hoa chưa bao giờ dừng việc tiến cống cho Huyền tộc, hy vọng Huyền tộc đừng được voi đòi tiên".

Nghe thấy vậy, Huyền Minh Nhạc cũng cau mày lại.

Chẳng lẽ tin tức sai lầm?

"Rốt cuộc có hay không, lão phu điều tra một chút sẽ biết!"

Ngay lúc này, trên người một con tiên bằng, một bóng người trực tiếp rơi xuống.

"Vương Diệp tiên sư!"

Hoa Tự Tại nhìn về phía người đàn ông tiên phong đạo cốt kia, sắc mặt liền thay đổi.

Vương Diệp tiên sư này là Chân Tiên cửu phẩm chân chính, còn mạnh hơn cả cha mình Hoa Vi Phong.

Hơn nữa ở trên đại lục Thiên Huyền, công việc của Huyền tộc, nhà họ Hoa, nhà họ Cốc đều là do người này phụ trách.

"Hoa Tự Tại, nếu ngươi nói dối, nhà họ Hoa cũng không cần đặt chân ở đại lục Thiên Huyền này nữa!"

Vương Diệp hừ lạnh một tiếng, lúc này quát lên: "Hoa Đông Thăng, ta biết ngươi ở đây, đi ra đi!"
 
Back
Top Dưới