Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 8460: "Con nhất định sẽ đưa cha về".


Đúng là rất ít! Nhưng dưới số lượng sinh linh khổng lồ thì dù là rất ít cũng có một ít.

Hơn nữa, trong Cửu Đại Tiên có không ít tông môn gia tộc này nọ, Hư Tiên ẩn náu trong đó thật ra không nhiều lắm.

Nhưng phần lớn Hư Tiên sau khi tới cấp bậc này rồi sẽ bỏ tất cả, rời khỏi tông môn, gia tộc của mình, lang thang trên thế gian tìm kiếm con đường riêng của mình?

Thế nào mới là con đường của riêng mình?

Không ai có thể nói chính xác con đường thành tiên là gì.

Những thứ này rất khó để nói qua miệng, chỉ có thể cảm nhận từ tận trái tim.

Thậm chí, năm xưa Tần Ninh đợi ở Trung Tam Thiên gần bốn vạn năm, đầu thai bốn lần, đã tận mắt nhìn thấy mình rất nhiều người thọ nguyên sắp hết vẫn không thể đột phá giới hạn Hư Tiên của chính mình, dưới sự điên cuồng, họ đã giết vợ giết con, rồi tới chính gia tộc, tông môn của mình, tất cả chỉ vì tìm con đường thành tiên của mình.

Thành tiên khó.

Khó chẳng khác gì lên trời! Sau khi Dương Thanh Vân và các đệ tử khác đến đây, mọi người lại tiếp tục đợi thêm mấy ngày nữa.

Hôm nay, Chiêm Ngưng Tuyết cuối cùng đã bước ra, nhìn vào Tần Ninh, nói: "Sư phụ, đã xong".

"Ừ".

Tần Ninh lập tức nói: "Truyền tin xuống chỉ có người trên cảnh giới tam biến mới được phép bước vào, từ nhất biến đến tam biến và tất cả dưới Biến Cảnh không được đi theo".

"Ở tiên cung, chưa tới tam biến, tinh thần chưa được lột xác, cả hồn phách cũng thế, nếu bước vào đó, cấm chế sẽ phá vỡ hồn phách của bọn họ".

Chiêm Ngưng Tuyết và Khúc Phỉ Yên gật đầu rồi đi truyền lệnh xuống dưới.

Tần Ninh đến trước mặt mẫu thân Lý Ngọc Tinh, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, người cứ ở đây đợi con".

"Con nhất định sẽ đưa cha về".

Tuy lòng Lý Ngọc Tinh rất lo lắng, nhưng bà ấy hiểu được thêm bản thân mình là thêm phiền toái.

"Song Nhi, cẩn thận nhé".

"Vâng".

Sau khi chỉnh đốn hành lý, Tần Ninh dẫn theo mười vị đệ tử Dương Thanh Vân, Ôn Hiến Chi, Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo, Trần Nhất Mặc, Khúc Phỉ Yên, Chiêm Ngưng Tuyết, Thần t*nh d*ch, Thạch Cảm Đương, Lý Nhàn Ngư và ba giai nhân Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc, còn có đệ đệ Hứa Huyền Trần và hơn trăm vị võ giả đã trên cảnh giới tam biến trong Đại Tiên Sư Cung và Phong Thiên Tông hướng về bão tuyến vô tận mịt mù... Trải qua chín đời, có chín vị đệ tử.

Thêm kiếp này thu thêm hai người mới là Lý Nhàn Ngư và Thạch Cảm Đương, vừa đúng có mười một người đệ tử.

Chẳng qua là người cuối cùng là Cố Vân Kiếm hiện đang ở Thượng Tam Thiên mà Tần Ninh còn chưa trở lại Thượng Tam Thiên.

5999084-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8461: Có gì kỳ lạ sao?


Tốc độ của Bắc Tuyết Vân Bàng không nhanh, dưới thời tiết bão tuyết mịt mù này tầm mắt và cảm giác đều rất hạn chế.

Cho dù là Khúc Phỉ Yên dẫn theo đám thiên trận sư của Phong Thiên Tông tốn mấy ngày củng cố không gian ở đây, nhưng dưới thời tiết khắc nghiệt này, dù bọn họ có là cường giả cấp bậc từ tứ biến đến thập nhị biến thì vẫn có ảnh hưởng rất lớn.

Trước kia, Tụ Thiên Biến lục biến như Tần Ninh cũng phải dựa vào Trận tích mới cảm ứng được vị trí của tiên cung.

Cứ như vậy, bọn họ đi về phía cực Bắc, hướng tận cùng của Trung Tam Thiên, tiếng gió thét gào bên tai họ, tuyết bay tán loạn, mọi người đều dâng cao tinh thần, cẩn thận đề phòng mọi thứ.

Dần dần, hơn mười con Bắc Tuyết Vân Bàng dưới sự cầm đầu của Vân Thượng đã dần đi sâu vào bên trong khu vực bão tuyết, phía trước, bầu trời âm u như dần mất đi hào quang của chính nó.

Đúng lúc này, trong tiếng gió dữ dội kia như có gì đó đang dùng một tốc độ cực kỳ khủng khiếp lao tới chỗ bọn họ.

Khúc Phỉ Yên đưa tay lên tung ra một chiêu, gương mặt xinh đẹp có chút lạnh lùng, trong người như có hàng ngàn hàng vạn thanh trường kiếm hóa thành một lưỡi kiếm lao ra... Rầm rầm rầm... Ngay sau đó, mọi người cảm nhận được tiếng động kinh hồn, còn có vô số sát khí đang tiếp tục tới gần họ.

Chiêm Ngưng Tuyết chau mày, bàn tay nắm chặt.

Từng đường trận văn ngưng tụ, phóng lên không trung rồi bay ra khắp bốn phía.

Sau khi những đường trận văn kia xuất hiện, thấy mặt đất quanh đó trăm dặm bỗng sáng rực, mãi đến lúc này mọi người mới nhìn rõ được xung quanh.

Có một đám dị thú trông giống như sói, cả người trắng như tuyết, khuôn mặt hung ác, đôi mắt thấp thoáng tia sáng trắng đang lao tới chỗ họ từ bốn phương tám hướng.

"Bạch Nhãn Tuyết Vực Lang!"

Chiêm Ngưng Tuyết thốt lên.

"Cực bắc lạnh khủng khiếp, vốn không thích hợp cho nhân loại sinh sống, nhưng nơi lạnh lẽo đến mấy cũng có sinh linh sinh sống, và Bạch Nhãn Tuyết Vực Lang là một trong số đó".

"Điều kiện sinh sống của chúng rất ác liệt, nên nếu có thể thích nghi thì thực lực bản thân nó cũng rất mạnh".

Tần Ninh bỗng nói: "Nhưng kỳ lạ là...", kỳ lạ gì?

Có gì kỳ lạ sao?

Tần Ninh giải thích: "Ngụy Hiên cha ta mới tới cảnh giới nhất biến, theo lý mà nói, ông ấy sẽ không tới đây, nơi này không chỉ có Bạch Nhãn Tuyết Vực Lang, mà còn có hung thú sinh trưởng ở nơi băng tuyết khác nữa, phụ thân ông ấy... sao có thể tới gần tiên cung?"

Tần Ninh vừa nói xong, mọi người liếc mắt nhìn nhau.

Bọn họ quả thật không nghĩ tới điểm này.

Tần Ninh chau mày, chậm rãi nói: "Thôi cứ mặc kệ đã, dù sao đi nữa vẫn phải vào xem thử".

Nhưng sau khi người thần bí kia xuất hiện, Chiêm Ngưng Tuyết mới nổi giận, nhưng vẫn không thể giữ người mặc đồ đen kia lại, hơn nữa còn để người áo đen cứu Ô Vân Bàng và Ô Vân Nguyệt.

Thực lực tên mặc đồ đen kia ít nhất phải ở cảnh giới Hư Tiên.
 
Phong Thần Châu
Chương 8462: "Đây là gì thế sư phụ?"


Sau khi giải quyết xong đám Bạch Nhãn Tuyết Vực Lang kia, đám người Tần Ninh lại tiếp tục xuất phát.

Ven đường, bọn họ gặp không ít thiên nguyên thú của cực bắc, mỗi một loại đều khá kỳ quái, hơn nữa còn hung ác nhắm vào bọn họ.

Sau khi giải quyết xong đám hung thú ấy xong, cả đoàn đã vào sâu mấy vạn lý.

Dần đi vào sâu, phía trước dần xuất hiện ánh sáng, giữa thế giới âm u mịt mù này dù đó chỉ là một tia sáng mong manh thì nó cũng cực kỳ chói lói.

Sắp tới rồi! Tần Ninh lập tức cảnh báo: "Mọi người cẩn thận, Vân Thượng, ngươi dẫn chúng nó đứng đây chờ bọn ta là được rồi".

Vân Thượng kêu lên, rồi cúi người xuống, đáp xuống một thung lũng.

Khi Bắc Tuyết Vân Bàng dừng lại, đoàn người lập tức cảnh giác xung quanh.

"Đi thôi".

Không chần chừ nữa, Tần Ninh dẫn theo mọi người đi về phía trước,... cứ như vậy, qua khoảng tầm nửa ngày bọn họ mới tạm dừng, khi nhìn thấy khung cảnh trước mặt, cả đám đều trợn mắt há hốc mồm.

"Đây là tiên cung mà sư phụ nói sao?"

Diệp Nam Hiên kinh ngạc nói.

Tiên cung này thật tráng lệ!

Thứ trước mắt bọn họ chính là một cung điện sừng sững.

Cung điện ấy cổ kính, hơn nữa thoạt nhìn đã khiến hai mắt nhói lên.

Coi như cung điện cổ kính ấy là vật chết, nhưng khi bị bọn họ nhìn chằm chằm, chết cũng thành sống, vậy mà lại có thêm luồng sát khí khủng khếp lao thẳng tới linh hồn bọn họ.

Tần Ninh nói ngay: "Mau ổn định tâm thần, đây là di tích tiên cung của Thượng Tam Thiên, bản thân nó được tạo ra bởi thiên tài địa bảo của Thượng Tam Thiên, ngọc thạch, linh thụ được sử dụng đều đã nhiễm đạo vận của Thượng Tam Thiên, cũng có bút tích của tiên nhân trong đó, nên sẽ có sự áp chế tuyệt đối đối với Biến Cảnh".

Đây cũng là lý do tại sao trước kia Tần ninh bảo võ giả từ nhất biến tới tam biến không được tới.

Khi ở cấp bậc Khí Huyết Biến, Tinh Thần Biến, Hồn Phách Biến, khí huyết, tinh thần và hồn phách vẫn chưa đạt tới trình độ sau khi lột xác nên khi nhận lấy những áp chế đó đã đủ đau đớn rồi, đến thì cái gì cũng chưa làm được mà chỉ có vướng chân.

Cung điện trước mặt họ, mỗi một cái đều cao đến trăm trượng, nối liền nhau không dứt, thoạt nhìn không thấy điểm cuối.

Tiên cung cỡ này thật khiến lòng người rung động.

Cảnh giới Biến Cảnh đỉnh phong như Hư Tiên được xưng là Bán Tiên.

Nhưng dù là ở cảnh giới Hư Tiên như Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết cũng cảm thấy nguyên lực trong cơ thể mình tắc nghẽn, thậm chí còn cảm thấy khó chịu hơn những người khác.

Tần Ninh nhìn về phía hai đệ tử, nói: "Các ngươi chỉ kém tiên nhân bước lột xác cuối cùng thôi, nơi này ẩn chưa tiên tắc nên áp lực đối với các ngươi còn lớn hơn nữa".

"Đưa tay cho ta".

Nói xong, Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết đều vươn tay ra.

Tần Ninh lẩm bẩm gì đó, ngay sau đó, trong đầu óc của Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết đều tràn ngập giọng nói của Tần Ninh.

"Dựa vào khẩu quyết này của ta khống chế nguyên lực trong cơ thể mình đi".

Hai người gật đầu, chẳng bao lâu sau, nguyên lực cuồn cuộn trong cơ thể dường như đã bị lực lượng kiềm chế, nó dần ổn định hơn.

5999086-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8463: "Ngươi đang lừa ai đó?


Trên cửa cung có chữ viết xa xưa tàn tạ xuất hiện.

"Chiết Nhàn Cung!"

Ba chữ cổ xưa ấy như có vô số huyền diệu, khiến người ta liếc mắt đã không tự chủ mà đắm chìm trong nó.

"Đừng nhìn nữa".

Tần Ninh lên tiếng bẻ gãy suy nghĩ của mọi người.

"Ba chữ này trông đơn giản nhưng lại ẩn chứa phép tắc của tiên nhân, nếu nhìn lâu các ngươi sẽ đắm chìm trong đó, đánh mất bản thân mình".

Tần Ninh chậm rãi nói tiếp: "Tiến vào đây phải cẩn thận ngàn vạn lần, tất cả trong đây đều thuộc về tiên nhân, không phải là thứ mà võ giả dưới Biến Cảnh có thể khống chế được".

Mọi người nghe vậy không dám trái lời.

Vẻn vẹn mới chỉ là bảng hiệu khắc ba chữ cổ ở cửa tiên cung thôi mà xem lâu đã khiến mọi người đắm chìm rồi, ai biết trong tiên cung này còn có gì nữa?

Hơn nữa, tiên cung này còn sứt mẻ tàn tạ rớt xuống Trung Tam Thiên, còn chưa phải hình dáng lúc ban đầu đâu.

May thay Tần Ninh dẫn theo bọn họ, nếu không, đám người này to gan bước vào đây sợ rằng chết không biết bao nhiêu nữa.

Lướt qua cửa cung điện, ngay sau đó, tất cả mọi người đều cảm giác được xung quanh có lực lượng cường đại, suýt nữa đã đập nát thân thể của bọn họ.

"Đây là cái gì?"

"Áp lực thật khủng khiếp...", "Suýt nữa đánh chết ta rồi!"

Mọi người kinh hãi thốt lên, một người bỗng nhiên quỳ hai chân xuống, dùng hai tay đỡ lấy cơ thể mình.

"Mẹ ơi!"

Người quỳ xuống kia chính là Thạch Cảm Đương.

Cảnh giới hiện tại của Thạch Cảm Đương là cảnh giới tứ biến, trong mười vị đệ tử của Tần Ninh, cảnh giới của hắn ta là thấp nhất, đồng thời cũng là người có cảnh giới thấp nhất trong hơn trăm người ở đây.

Mọi người xung quanh tuy cảm giác được áp lực khủng khiếp kia, nhưng còn có thể miễn cưỡng chống chọi, nhưng Thạch Cảm Đương lại quỳ luôn xuống đất.

Bịch bịch... Nhưng chẳng bao lâu sau, hai tay Thạch Cảm Đương cũng không đỡ được nữa, hắn nằm úp sấp trên mặt sàn, sàn nhà còn bị nát vụn nữa.

"Sư phụ...", Thạch Cảm Đương gian nan nói.

Tần Ninh tới trước mặt Thạch Cảm Đương, chậm rãi đỡ hắn ta dậy.

Dưới áp lực cực lớn khiến Thạch Cảm Đương gần như dán lên người Tần Ninh, hắn ta nghẹn ngào nói: "Đây là gì thế?

Sao áp lực lớn vậy?"

Đây thật sự chỉ là tiên cung bị tàn phá thôi sao?

Quá khủng khiếp! Tần Ninh còn chưa giải thích, phía bên kia, một bóng dáng mảnh mai xinh đẹp, cơ thể mềm nhũn té ngã sau lưng Tần Ninh, thân thể mềm mại yếu ớt dán vào sau lưng hắn.

"Sư phụ, ta cũng không kiên trì được...", Khúc Phỉ Yên yếu đuối nói.

Khúc Phỉ Yên hờn dỗi, bất đắc dĩ đứng dậy, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Bất kể thế nào thì chiếm tiện nghi của sư phụ được thì cứ chiếm! Tần Ninh giờ mới nhìn về phía Thạch Cảm Đương, nói: "Đây là tiên khí!"

"Tiên khí ở đây rất loãng, loãng gấp mấy lần so với tiên khí ở Thượng Tam Thiên, nhưng dù vậy đó cũng không phải là thứ mà nguyên lực trong cơ thể võ giả chống lại được".
 
Phong Thần Châu
Chương 8464: Trong Tây Hoa Thiên.


Tần Ninh kiên nhẫn nói: "Yên Nhi và Tuyết Nhi thử chậm rãi hấp thu một ít tiên khí vào cơ thể, tôi luyện tiên khí, tự rèn luyện bản thân".

"Đây chính là cơ hội cực lớn giúp các ngươi phá vỡ cảnh giới Hư Tiên, chân chính trở thành tiên nhân".

Tần Ninh vừa dứt lớn, một tiếng kêu thảm thiết vang lên bên người, tiếng kêu ấy xuất phát từ bên cạnh bọn họ, bàn tay một cao thủ thất biến đến từ Phong Thiên Tông bị nứt ra, sắc mặt người nọ trắng bệch.

"Sao vậy?"

Tiếng kêu thảm thiết của vị cao thủ cảnh giới thất biến kia khiến mọi người sửng sốt.

Sao lại thế?

Có gì đó đánh lén bọn họ sao?

Tần Ninh thấy cảnh đó, quát: "Bất kể là ai cũng không được hấp thu tiên khí vào người!"

"Yên Nhi và Tuyết Nhi đã tới cảnh giới Hư TIên, khoảng cách trở thành tiên nhân chân chính không xa mấy, nên chỉ thử hấp thu một chút tiên khí vào người để dần thay đổi thể chất bản thân đột phá cực hạn của phàm thể, lột xác thành tiên!"

"Nhưng khi ở dưới cấp bậc thập nhị biến, tuy thân thể, khí huyết, hồn phách đều đã được rèn luyện, nhưng vẫn chưa đạt tới Hư Tiên, chưa trải qua lần lột xác cuối cùng thì không thể hấp thu tiên khí vào người nếu không sẽ bị nổ tan xác!"

Tần Ninh còn chân thành nói: "Cái này tựa như một đứa trẻ, nếu nó được nuôi dưỡng bằng linh tham thì khí huyết có thể bùng nổ mà dẫn tới cái chết".

"Nhưng một vị võ giả khi hấp thu linh tham lại hỗ trợ lực lượng của mình ngày càng mạnh hơn, nhưng phải khống chế lượng đưa vào nữa!"

Tần Ninh nói xong, có không ít người đang định hấp thu tiên khí vào người toát mồ hôi lạnh, không dám làm bậy làm bạ nữa.

Lực lượng là tốt.

Nhưng khi một người có được lực lượng quá đỗi mạnh mẽ mà không thể khống chế được, khi ấy đối với bản thân mà nói, đó không phải là cơ duyên mà là đại nạn.

Ngay lúc này Thạch Cảm Đương được Tần Ninh đỡ dậy, nhìn Tần Ninh, ngơ ngác hỏi: "Sư phụ, vậy sao người hấp thu tiên khí được?"

Hắn ta cảm giác tiên khí đang gây áp lực cho mình từng giọt từng giọt bị sư phụ hút vào trong cơ thể.

Thực lực của sư phụ là cảnh giới lục biến đó.

Cảnh giới thập nhị biến cũng không thể hấp thu những tiên khí đó, nếu cơ thể không thể tự hấp thu mà hút vào trong cơ thể, thì đó không phải là ích lợi mà tai hại.

Chính Tần Ninh nói như vậy nhưng tự mình lại lén hấp thu tiên khí.

Tần Ninh lạnh nhạt nói: "Bởi vì ta khác".

Vãi! Vậy luôn.

Thạch Cảm Đương á khẩu.

"Ở kiếp này, ta vẫn luôn tu luyện một loại tinh thần võ quyết, lực tinh thần lại càng thêm hùng mạnh, cho nên có thể hấp thu một chút tiên khí vào trong cơ thể để tăng tu vi lên".

Mọi người không nói gì nữa.

Đoàn người tiếp tục đi sâu vào trong tiên cung... Từ khi đoàn người Tần Ninh tiến vào tàn tích tiên cung, ngay lúc này, Trung Tam Thiên rộng lớn như vậy bỗng nhiên ở cực bắc có một dải cực quang hướng về phía tận cùng thế giới, do dù có cách xa hàng ngàn hàng vạn lý vẫn có thể nhìn thấy rõ.

Trong nháy mắt, vô số cường giả ở trong các đại thiên đều đã bị quấy nhiễu

Thậm chí, ngay cả các ông lão bà lão mặc kệ sự đời đã lâu cũng bị kinh động.

Trong Tây Hoa Thiên.

Tây Hoa Thiên Cung, học viện Thánh Hoàng, có kha khá cường giả cảnh giới Biến Cảnh lòng như có linh cảm, ngẩng đầu nhìn về phía tận cùng thế giới ở cực Bắc.

"Có chuyện gì thế?"

Một cường giả Biến Cảnh hỏi.

Tây Hoa Thiên, trong thành Thiên Đô của nhà họ Hoa, trong một tửu quán tọa lạc tại một con phố cũ nát gồ ghề, một ông lão đầu tóc bạc phơ đang ngồi híp mắt uống rượu, gương mặt già nua đỏ bừng, vừa nấc lên từng ngụm rượu, cả người lôi thôi nhếch nhác, người qua đường đều chán ghét bịt mũi vội vã chạy đi.

"Hở?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8465: Vốn đã không phải rồi".


Bỗng nhiên, ông lão tóc trắng kinh ngạc nói: "Bắc Tuyết Thiên đang làm sao vậy?"

Ông lão bấm ngón tay tính toán một hồi, dường như có một loại lực lượng vô hình nào đó biến mất trong không gian.

"Ố?"

Ngay sau đó, đôi mắt mê ly của ông lão mở to, mắt sáng lên, kinh ngạc nhìn về phía trước nói: "Khí của tiên nhân!"

Rồi cơ thể ông lão chợt lóe lên, biến mất khỏi con phố ấy tựa như chưa bao giờ xuất hiện ở đây.

Ngay sau đó, ông già đứng trên trời cao vạn trượng như giẫm trên mặt đất, nhàn nhã lững thững, trên người không có chút lôi thôi nhếch nhác nào, mà lại có gì đó khiến người ta không biết sâu cạn như nào.

"Bạch Phiêu lão nhân!"

Một giọng nói vọng đến kéo ông già tóc trắng dừng lại.

Thấy có một người đàn ông trung niên mặc quần áo thô sơ sải bước đi tới, cười sảng khoái nói: "Lão già ngươi cũng cảm nhận được sao?"

"Lôi Nguyên tôn giả!"

Ông già tóc trắng nhìn vào người đàn ông trước mặt mình, cười to nói: "Mấy năm này, ngươi coi mình là nông dân thật sao?

Nghe nói ngươi còn cưới một người phụ nữ làm nông, còn sinh thêm mấy đứa nhỏ nhỉ?"

Lôi Nguyên tôn giả! Mấy vạn năm trước, hắn ta là một Hư Tiên vô cùng cường đại, nổi danh một thời ở Trung Tam Thiên.

Thế nhưng, mấy vạn năm qua, vị Lôi Nguyên tôn giả này mai danh ẩn tích, có người đồn rằng tận mắt nhìn thấy Lôi Nguyên tôn giả đã phi thăng thành tiên, đã không còn ở Trung Tam Thiên từ lâu.

"Lão già tóc trắng kia, ngươi bớt ở đây sỉ nhục ta".

Lôi Nguyên tôn giả cười ha hả nói: "Ngươi say như chết cả ngày ấy, khi đó chẳng phải đang nghĩ cách mọc cánh thành tiên sao?

Tất cả mọi người đều đang dùng cách riêng của mình mà thôi".

Ông già tóc trắng cười nói: "Đúng vậy, đúng vậy".

"Nhưng lại không ngờ rằng ngươi đã ở Tây Hoa Thiên, ngươi có biết chuyện trước kia ở Tây Hoa Thiên không?"

"Biết chứ!"

Lôi Nguyên tôn giả cười một tràng nói: "Ta còn nghĩ bốn vị Cửu Nguyên Đan Đế, Luyện Thiên Đại Đế, Phong Không Chí Thánh và Thông Thiên Đại Đế là nhân vật xuất sắc xuất hiện mấy vạn năm qua, tưởng rằng đều đã tự phi thăng thành tiên, ai ngờ tất cả đều cùng một người, càng không nghĩ tới bây giờ hắn đã trở lại".

"Tần Ninh này rất khó lường!"

"Đúng vậy, bốn đời cấp bậc Hư Tiên đỉnh phong vậy mà lựa chọn luân hồi chuyên thể, hơn nữa vừa đầu thai là bốn lần".

Ông lão tóc trắng cảm thán nói: "Liệu có thể nào chuyển thể mãi thành nghiện không?"

Lôi Nguyên tông giả cười nói: "Chắc đúng thế thật".

"Nhưng mà, chẳng biết tên Tần Ninh kia chuyển thể kiểu gì nữa, tiếc quá, ta không biết bí pháp đó, nếu không Lôi Nguyên ta sẽ không ở đây trải nghiệm tâm tính làm gì, cứ chuyển thế làm lại từ đầu, cứ như vậy, khả năng thành tiên biết đâu lớn hơn chút!"

"Ha ha ha, quên nói đi, năm ấy, bốn người kia, có ai không phải là tuyệt đỉnh thiên tài, nhân vật hơn người chứ, cả bốn đời của Tần Ninh đều trở thành Hư Tiên từ lâu, ngươi và ta có phải là đối thủ của hắn không?

Vốn đã không phải rồi".

5999089-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8466: Đường thành tiên khó, khó tựa lên trời.


Ông lão tóc trắng và Lôi Nguyên tôn giả nhìn dáng vẻ đó, không khỏi lắc đầu cười khổ.

"Dương Kha, hiện tại ngươi đúng thật là trầm mê nữ sắc, không biết kiềm chế!"

Người thanh niên trong xe nghe vậy, ôm chặt cả hai người đẹp hai bên trái phải, rồi cười nói: "Kiềm chế hả?

Sao ta phải kiềm chế?"

"Ta thích thì sa vào đó".

Dương Kha cười to nói: "Thành tiên có gì hay?

Thành tiên còn phải nghĩ tới chuyện thành thần, ở Trung Tam Thiên này, Dương Kha ta không nói cái khác, ít nhất thực lực ta vẫn đứng trước mười, không trêu chọc người khác, người khác cũng không chọc ta, cả ngày ăn chơi ở chốn trăng hoa, chẳng phải quá sướng sao?"

Dương Kha công tử này cũng là một người kỳ lạ.

Thuở nhỏ, Dương Kha không học vấn không nghề nghiệp, là một tay ăn chơi trác táng chính gốc, nhà họ Dương ở Tây Hoa Thiên xưa kia cũng là một thế lực ngang ngược ở đó.

Nhưng sau này cả gia tộc gặp nạn, cả nhà mấy ngàn miệng ăn từ trên xuống dưới đều bị kẻ thù giết sạch.

Dương Kha may mắn trốn thoát, từ đó về sau thay đổi hoàn toàn, bước vào võ đạo, kết quả là một bước lên trời, trở thành một cường giả Biến Cảnh đỉnh phong, tự tay g**t ch*t kẻ thù diệt tộc.

Sau khi giết được kẻ thù, xiềng xích trong lòng Dương Kha như được mở ra, khiến cho hắn ta bước tới cảnh giới Hư Tiên, đủ hướng tới cấp bậc tiên nhân.

Nhưng sau khi tới cảnh giới Hư Tiên, hắn ta cũng giống với phần lớn Hư Tiên ở Trung Tam Thiên, không thể đi thêm bước nữa.

Chẳng hạn như Bạch Phiên lão nhân vẫn đang miệt mài uống rượu, thật ra đó chỉ là bề nổi mà thôi.

Đây là cách mà Bạch Phiêu lão nhân thăm dò con đường thành tiên thôi.

Tới cấp bậc như bọn họ, mặc dù Trung Tam Thiên có bị diệt vong thì bọn họ cũng không mấy quan tâm.

Điều khiến bọn họ hứng thú chỉ có con đường thành tiên! Lôi Nguyên tôn giả an nhàn làm một nông dân, mặt trời mọc là đi làm, mặt trời xuống núi thì nghỉ, nhận ra được chân lý trong đời người, tìm kiếm con đường thành tiên của mình.

Dương Kha công tử thực ra cũng vậy, sau khi tới Hư Tiên, tìm kiếm tiên đạo không có kết quả, Dương Kha đành phải buông thả, chỉ mặn mà với sắc đẹp nhưng thật ra là để tìm kiếm con đường thành tiên của mình.

Đường thành tiên khó, khó tựa lên trời.

Đây không phải chỉ đơn giản một câu nói, mà thật sự rất khó! Dương Kha cười nói: "Nghe nói Cửu Nguyên Đan Đế, Luyện Thiên Đại Đế, Phong Không Chí Thánh, Thông Thiên Đại Đế là cùng một người, tên là Tần Ninh, năm xưa, bốn người họ, mỗi người danh chấn một vạn năm, mỗi người đều đứng đầu một môn. Chậc, thật khiến người ta hâm mộ mà, ta còn tưởng bốn người họ đã thành tiên rồi chứ! Nay lại lòi ra một người là chuyển thế của bốn vị đại đế ấy là Tần Ninh, nhưng nó lại khiến người ta kích động không thôi".

Ông già như có linh cảm gì, nhìn về phía bắc nơi thiên địa thay đổi, tay nắm cần câu hơi run một chút.

Ông lão cười tự giễu nói: "Lão phu nhẫn nhịn vài năm, vì để thành tiên mà tốn biết bao nhiêu tuổi thọ, vốn tưởng rằng mình đã không còn hy vọng, ai ngờ rằng vẫn còn ôm giấc mộng thành tiên!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8467: Thứ hai là cơ hội thành tiên xuất hiện.


"Tứ Tượng lão nhân, ngươi lừa được người khác chứ không lừa được Tỉnh bà bà ta đâu!"

Một bà lão chống trượng từ từ bước ra, đi tới trước mặt ông lão kia.

Bà lão cười nói: "Thành tiên, hễ là người đạt tới cấp bậc Hư Tiên, ở Trung Tam Thiên này, có ai không ôm mộng thành tiên chứ?

Không ai không muốn cả!"

"Chẳng hạn như Tần Ninh, chuyển thế bốn lần còn không phải để thành tiên hay sao?"

Tứ Tượng lão nhân cười nói: "Biết đâu người đó...", Nói tới đây, Tứ Tượng lão nhân thu cần câu lại, cười bảo: "Ngươi cũng đã đến đây, chi bằng chúng ta cùng đi xem thử đi?"

"Được".

Hai người cất bước đi, mặt đất như nhỏ lại, bước một bước đã xa hơn mười dặm hơn trăm dặm, rất nhanh đã biến mất.

Không chỉ là Tây Hoa Thiên, Tứ Tượng Thiên, trong Trung Tam Thiên, ở Cửu Đại Thiên, hôm nay, các đại nhân vật đạt tới Hư Tiên đang ẩn núp đều cảm giác được, bọn họ bắt đầu di chuyển.

Thậm chí, trong các thế lực lớn ở Thương Vân Thiên, Tự Tại Thiên, Bắc Đẩu Thiên, Tứ Tượng Thiên, một vài người cấp bậc Biến Cảnh đỉnh phong cũng đều lên đường.

Theo lý mà nói, trong Cửu Đại Thiên, dường như chỉ có Thương Vân Thiên và Tự Tại Thiên là mạnh nhất, có không ít người đạt tới Hư Thiên Biến cửu biến, Hóa Tiên Biến thập biến, Thành Tiên Biến thập nhất biến, Lập Tiên Biến thập nhị biến.

Nhưng hiện tại, trong các đại Thiên đều bỗng nhiên xuất hiện kha khá những người tàn nhẫn cấp bậc Biến Cảnh.

Thậm chí, đến cả Thượng Nguyên Thiên có cường giả Hư Tiên rời đi lặng yên không một tiếng động.

Các nhân vật lớn vô cùng kh*ng b* ấy bình thường có vô số loại thân phận, hơn nữa còn cực kỳ hiếm khi xuất hiện trước mắt người đời.

Hơn mười vạn năm qua, thậm chí là mấy chục vạn năm, võ giả cấp bậc Hư Tiên, thập nhị biến đỉnh phong, thập nhất biến gần như đều tụ tập lại đây.

Nhưng điều này không có nghĩa là số lượng bọn họ ở Trung Tam Thiên rất ít.

Mấy ngàn năm trước, Trung Tam Thiên xảy ra một chuyện.

Đó là Ma tộc xâm lược! Lần xâm lược của Ma tộc ấy gần như khiến Trung Tam Thiên không thể đánh trả.

Nhưng đến cuối cùng Trung Tam Thiên vẫn thắng, ấy là tại sao?

Đó là bởi những tiền bối cấp bậc Hư Tiên, Biến Cảnh đỉnh phong ấy ra tay.

Đối với bọn họ mà nói, trường hợp để bọn họ ra tay chỉ có hai.

Thứ nhất là Trung Tam Thiên gặp tai họa diệt vong.

Bởi lẽ, thành tiên mới là mong ước duy nhất mà bọn họ theo đuổi! Nhất là những người ở cấp bậc Hư Tiên đã tiêu tốn gần hết tuổi thọ của mình, bọn họ không thể không lựa chọn bế quan, lựa chọn ngủ yên, lẳng lặng thấu hiểu con đường thành tiên, cho nên chẳng sợ thế giới hủy diệt, chỉ cần bọn họ còn sống là còn có thể theo đuổi con đường thành tiên, nên những người đó sẽ không quan tâm việc đời.

Mà lần này, Bắc Tuyết Thiên, ở cực bắc, tàn tích tiên cung gây ra dị tượng, khiến cho mỗi một vị lão nhân Hư Tiên lẫn Biến Cảnh cảm nhận được hy vọng đột phá.

Chỉ cần có thể thành tiên, cho dù có là một phần ngàn một phần vạn cũng được, bọn họ sẽ không buông tha nó đâu.
 
Phong Thần Châu
Chương 8468: "Trên Chân Tiên có chia thành bốn bậc".


Kết quả là, trong Trung Tam Thiên, một vài võ giả cảnh giới Tứ Cực, Tam Ngã còn chưa cảm nhận được gì.

Thế nhưng rất nhiều cường giả cấp bậc Biến Cảnh đã cảm giác được có một luồng khí tức hùng mạnh đang chảy về phía cực bắc Bắc Tuyết Thiên... mà vào thời khắc ấy, Bắc Tuyết Thiên, trong cực bắc, ở nơi tuyết bay lất phất, khí hậu cực kỳ khắc nghiệt, nơi đây là điểm cuối của thế giới, trong tiên cung khổng lồ kia lại gió yên biển lặng.

Tất cả bão tuyết khi vào trong tiên cung này chẳng còn sót lại thứ gì.

Cho dù là tàn tích tiên cung cũng không phải là thứ mà quy tắc thiên địa của Trung Tam Thiên có thể ăn mòn.

Trong Chiết Nhàn Cung.

Tần Ninh dẫn theo mọi người bước vào một đại điện.

Trong đại điện này có chút kỳ lạ, cao tới trăm trượng nhưng lại không có một cây cột đá nào chống đỡ, chỉ có mấy cái cây cao hơn mười trượng, cành lá xum xuê, lá cây lại rất kỳ lạ.

Chẳng qua là mấy cái cây ấy có rất nhiều cây bị tàn phá, đổ xuống tứ tung.

Tần Ninh dẫn đầu đoàn người, quan sát tất cả mọi thứ trong đại điện.

Mọi người đứng phía sau.

Tần Ninh không nói gì, bọn họ không dám làm bậy.

"Sư phụ, đây là cây gì?"

Ôn Hiến Chi hiếu kỳ hỏi.

"Tiên thụ!"

"...", Tần Ninh nói xong bèn bước vào trong đại điện.

Có vấn đề về tiên khí lúc trước nên bây giờ bọn họ không dám tùy tiện động chạm thứ gì trong cung điện.

Tần Ninh quan sát một hồi rồi thở dài nói: "Đáng tiếc...", "Đây là tiên thụ gì vậy?"

Dương Thanh Vân không khỏi hiếu kỳ hỏi.

"Đủ các loại, ngươi xem cái cây đổ xuống đằng kia, nó bị người ta nhổ tận gốc, đó là cây Ngộ Đạo, loại tiên thụ này vạn năm kết quả một lần, có tên là quả Ngộ Đạo, một quả Ngộ Đạo có thể khiến Chân Tiên tăng tiến một phẩm!"

Quả Ngộ Đạo sao?

Đây là tiên quả rồi! Dương Thanh Vân hỏi tiếp: "Sư phụ, tiên nhân chia cấp bậc như thế nào?"

Tần Ninh kiên nhẫn giảng giải: "Hư Tiên không tính là tiên nhân, chẳng qua vượt trội hơn hẳn Tứ Cực, Tam Ngã, thập nhị biến, đứng đầu Trung Tam Thiên".

"Tiên nhân thực thụ là ngưng tụ tiên thể, tiên hồn, tiên phách, vậy là có thể lấy tiên khí làm gốc rễ tu luyện".

"Cảnh giới thứ nhất của tiên nhân có tên là cảnh giới Chân Tiên!"

Chân Tiên! Tiên nhân chân chính lại hợp đến lạ.

Tần Ninh nói tiếp: "Trên Chân Tiên có chia thành bốn bậc".

5999092-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8469: Chắc chắn là vô giá.


Chân Tiên, Nhân Tiên, Linh Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên... Thần t*nh d*ch nói: "Chẳng trách mọi người thường nói mỹ nhân xinh đẹp tựa thiên tiên, hóa ra là có một cảnh giới có tên như vậy!"

Mọi người nghe vậy chỉ biết im lặng.

Trong đầu Thần t*nh d*ch ngoại trừ phụ nữ ra thì không còn gì khác.

Nói tới đây, Thần t*nh d*ch nhìn về phía Tần Ninh cười hì hì nói: "Ba vị sư nương chính là tuyệt sắc mỹ nhân đẹp tựa thiên tiên, sư phụ thật có phúc".

Vừa nói xong, Thần t*nh d*ch lại tới bên cạnh Chiêm Ngưng Tuyết và Khúc Phỉ Yên nịnh nọt nói: "Hai vị sư tỷ cũng là thiên tiên hạ phàm...", Khúc Phỉ Yên cười cợt nói: "Thế hả?"

"Đương nhiên, sư đệ nói thật đấy".

Bàn tay ngọc ngà của Khúc Phỉ Yên nhẹ nhàng đặt lên vai Thần t*nh d*ch, lúc này cơ thể hắn ta căng cứng.

"Tiểu sư đệ".

Khúc Phỉ Yên dán sát vào đôi môi mềm mại và hàm răng trắng tinh tỏa ra một hương thơm, cười nói: "Ta sau này chính là sư nương của ngươi, ngươi đừng có bất kỳ suy nghĩ bậy bạ nào".

Thần t*nh d*ch cười run rẩy, bỗng nhận lấy ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lẽo của Chiêm Ngưng Tuyết, thân thể hắn ta lạnh run, không thốt nổi câu nào.

Hai vị sư tỷ đều là Hư Tiên, còn là người tàn nhẫn, không thể chọc vào! Vô vàn thắc mắc của Thần t*nh d*ch không biết phải giải sao.

Hắn ta rất đẹp trai nha! Cực kỳ đẹp trai đó! Những cô gái xinh đẹp mỹ miều, cao quý ngạo mạn ở Trung Tam Thiên còn không phải đều quỳ dưới chân Thần t*nh d*ch hắn sao?

Thế mà Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết lại không chút hứng thú với hắn, quái lạ quá quái lạ! Bây giờ, Tần Ninh cũng lười quan tâm mấy trò vặt vãnh giữa các đệ tử mà đi vào trong đại điện, cẩn thận kiểm tra một cây tiên thụ.

"Các ngươi nhìn xem quanh đây này, tuy phần lớn bộ phận tiên thụ đều bị phá hủy, nhưng tóm lại vẫn sẽ có cá lọt lưới, có lẽ sẽ còn có một ít tiên quả!"

"Vâng!"

Mọi người giải tán, bắt đầu công cuộc tìm kiếm.

"Sư phụ, ở đây!"

Chẳng bao lâu sau, một giọng nói truyền tới.

Trần Nhất Mặc đi tới một gốc cây cổ thụ, búng một cái cắt đứt cành cây, bên dưới lộ ra mấy quả.

Tần Ninh đi tới, quan sát quả cây, rồi cười nói: "Đây là Ngộ Đạo Kim Quả!"

Kim quả mọc trên cây Ngộ Đạo gọi là Ngộ Đạo Kim Quả.

Công dụng của Ngộ Đạo Kim Quả chính là trợ giúp tiên nhân cảnh giới Chân Tiên tăng tiến cảnh giới, có hiệu quả nhất định đối với tiên nhân.

Còn về phần Hư Tiên lại càng thêm tuyệt vời.

Tổng cộng có năm Ngộ Đạo Kim Quả, có hai quả đã bị ép nát, tiên hiệu đã mất, chỉ còn ba quả nguyên vẹn.

Tần Ninh nói: "Mặc Nhi, lấy hộp ngọc ra cất giữ chúng đi".

Chẳng qua không biết nó với võ giả cấp bậc Hư Tiên và Biến Cảnh đáng giá bao nhiêu, nhưng thấy dáng vẻ quý trọng của Tần Ninh, mọi người đoán được phần nào.

Vừa nghe tên đã thấy Ngộ Đạo Kim Quả là vật bất phàm.

Chắc chắn là vô giá.
 
Phong Thần Châu
Chương 8470: Nhưng bây giờ phụ thân đang ở đâu?


Thần t*nh d*ch vội nói: "Sư phụ, với ba quả Ngộ Đạo Kim Quả này, bây giờ tu vi của sư tỷ Khúc Phỉ Yên và sư tỷ Chiêm Ngưng Tuyết cực kỳ mạnh, không biết sau khi nuốt kim qủa có thể tới cảnh giới Chân Tiên không?"

"Trăm triệu lần không thể!"

Tần Ninh nói thêm: "Chỉ có cảnh giới Chân Tiên nuốt Ngộ Đạo Kim Qua mới có thể luyện hóa công hiệu của nó, cảnh giới Hư Tiên không thể nuốt thẳng xuống được".

"Sau khi quay về, để ta luyện quả này thành đan dịch, cho các ngươi ăn nó thì sẽ mạnh hơn rất nhiều".

Nghe vậy, mắt cả đám sáng rực.

Tiên quả đấy! Tuy không thể nuốt thẳng vào bụng nhưng khi luyện chế thành đan dịch hẳn sẽ có thần hiệu! "Sư phụ, ở đây cũng có".

Ở bên kia, giọng nói Lý Nhàn Ngư vang lên.

Cả bọn đi qua, thấy Lý Nhàn Ngư nâng một cái cây đã bị chặt thành mấy khúc lên, dưới tán lá cây lộ ra mấy quả.

Tổng cộng có bốn quả còn nguyên vẹn.

"Đây là Đàm Lôi Tiên Quả!"

Tần Ninh ngồi xổm xuống, quan sát đám quả lớn bé tỏa ra ấn lôi kia, cười nói: "Hàng xịn, đây là bảo vật rèn luyện thân thể, Hư Tiên đạp phá hư không, bước vào Trận Tiên, thân thể là cửa ải đầu tiên, trái này có công hiệu cường hóa cơ thể".

Trần Nhất Mặc lại lấy ra một hộp ngọc, cất mấy quả này lại, Tần Ninh cười bảo: "Các ngươi vẫn không thể nuốt thẳng xuống được".

Ngộ Đạo Kim Quả.

Đàm Lôi Tiên Quả.

Nhờ chúng mà lòng nhiệt tình của mọi người đều dâng trào, bắt đầu cẩn thận tìm tòi.

Chẳng bao lâu sao, mọi người có phát hiện mới.

Có một cây sen quý.

Nó có tên là Quy Nguyên Bảo Liên, ở Thượng Tam Thiên, nó có tác dụng rất lớn giúp tiên nhân rèn luyện thân thể, tĩnh tâm lĩnh ngộ.

Sau một hồi tìm kiếm, cung điện to lớn kia đã bị mọi người tìm kiếm gần hết mọi ngóc ngách, trong lúc tìm kiếm đã thấy rất nhiều tiên quả, tuy rằng đã nát, nhưng công hiệu vẫn còn, tất cả đều đã được Tần Ninh thu hồi.

Những tiên quả, tiên liên ấy khi được tôi luyện cẩn thận thì đều có lợi ích vô cùng lớn đối với Hư Tiên lẫn Biến Cảnh.

Đây chỉ là một đại điện trong Chiết Nhàn Cung thôi, sâu bên trong cả trái lẫn phải còn rất nhiều cung điện như vậy.

Điều này khiến lòng mọi người mang đầy mong đợi quan sát xung quanh.

Tần Ninh đứng trước đại điện, quan sát một hồi, vẻ mặt ảm đạm.

Theo lý mà nói, khi tiến vào Chiết Nhàn Cung phụ thân chắc sẽ không đi lung tung.

Nhưng bây giờ phụ thân đang ở đâu?

5999094-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8471: "Lý Thiên Cương!"


Hắn chỉ mong phụ thân hiểu nơi này vô cùng nguy hiểm, hơn nữa, dựa vào tu vi cảnh giới nhất biến của phụ thân thì chỉ cần sơ ý là sẽ chết ở đây.

Nhưng đến tận bây giờ, Tần Ninh cũng nghĩ không ra tại sao phụ thân lại tới đây?

Tần Ninh nói: "Bảo mọi người quan sát xung quanh kỹ càng, nếu thấy cái gì đó kỳ lạ thì chớ liều lĩnh, tất cả mọi thứ ở đây đều do tiên nhân để lại, cho dù là một vài cấm chế, một vài trận pháp đã bị tàn phá thì cũng không phải thứ mà Biến Cảnh chống đỡ được!"

"Vâng!"

Sau đó, hơn trăm vị võ giả cảnh giới Biến Cảnh tản ra tìm kiếm trong di tích tiên cung.

Tất cả mọi người hiểu lời Tần Ninh nói không phải là đùa giỡn, nên nếu có một vài nơi phát hiện bất thường thì phải báo cho Tần Ninh trước, để hắn đến đấy xem thử rồi đưa ra quyết định làm sao.

Cứ như vậy, sau đó, trong một cung điện, mọi người phát hiện ra khá nhiều thứ hay ho.

Một vài tiên khí đã bị tàn phá.

Một vài tiên điển cũ nát.

Đủ kiểu đủ loại, tuy chúng đều bị hư hại, nhưng đối với võ giả Trung Tam Thiên mà nói, đó đều là những bảo vật chỉ có thể gặp không thể cầu.

Thật ra, có rất nhiều thứ mọi người không biết đó là gì, chỉ quyết định dựa vào những phán đoán của Tần Ninh.

Sau một buổi, khoảng tầm mười đại điện đã được mọi người điều tra xong.

Khi đoàn người đang định đi sâu vào trong tìm kiếm, nhóm Tần Ninh, Chiêm Ngưng Tuyết và Khúc Phỉ Yên đều dừng lại.

Có người tới đây! Tiếng xé gió vang lên, từng luồng khí tức từ trời giáng xuống Chiết Nhàn Cung.

Phần lớn là cường giả cảnh giới Biến Cảnh, cũng có rất ít cường giả cấp bậc Hư Tiên.

"Ha ha ha...", một tràng cười to vang vọng trong ngoài tiên cung, người nọ nói: "Vậy mà lại là tiên cung giáng trần, quả nhiên là cơ duyên trời cho, Mộc Vũ Thánh ta đây cuối cùng cũng có thể tìm được con đường thành tiên rồi!"

Mộc Vũ Thánh?

Có rất nhiều người chưa nghe tới cái tên này.

Khúc Phỉ Yên cười nói: "Mộc Vũ Thánh này cũng là một Hư Tiên, vẫn luôn ẩn nấp trong Vô Tướng Thiên để tìm kiếm con đường thành tiên".

"Mộc Vũ Thánh, cho ngươi tiên đan thì ngươi cũng đừng nghĩ đến chuyện thành tiên!"

Một giọng nói khác không thèm che giấu vang lên.

"Lý Thiên Cương!"

Khúc Phỉ Yên tiếp tục giới thiệu: "Đây là một vị Hư Tiên ẩn mình ở Thượng Nguyên Thiên".

"Từ từ!"

5999095-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8472: "Cửu Nguyên Đan Đế!"


Trong Thượng Nguyên Thiên cũng có Hư Tiên sao?

Chiêm Ngưng Tuyết giải thích: "Người cấp bậc Hư Tiên không quan tâm sự đời, không quan tâm ở đây là hoàn toàn không hỏi, trừ phi Trung Tam Thiên diệt vong, chẳng hạn như mấy ngàn trước Ma tộc xâm lược, Trung Tam Thiên không đánh lại, nên Hư Tiên mới xuất hiện, còn nếu như di tích tiên cung giáng thế, có ảnh hưởng đến việc thành tiên, thì bọn họ mới xuất hiện, nếu không...", nói tới đây, Chiêm Ngưng Tuyết ngừng một lát rồi nói tiếp: "Một ví dụ điển hình là Mộc Vũ Thánh kia, vì theo đuổi con đường thành tiên, ông ta đã từng kết hôn sống một đời ở Vô Tướng Thiên, sau này, thành trì của một gia tộc nào đó nơi ông ta sinh sống lại đắc tội một thế lực, cả thành bị tàn sát, con cái của ông ta bị giết hết, ấy vậy mà ông ta vẫn chưa bộc lộ tu vi của bản thân mình".

"Để thành tiên phải trải qua một vài cuộc sống khác biệt, thứ bọn họ theo đuổi là con đường thành tiên, buông bỏ mọi thứ".

"Thậm chí còn có một ít Hư Tiên cực đoan, dù là Trung Tam Thiên diệt vong cũng không liên quan tới bọn họ, chỉ có một điều quan tâm duy nhất, đó là tia hy vọng thành tiên, dù là nó có mỏng manh, chỉ có một phần ngàn vạn khả năng thì bọn họ vẫn sẽ bám riết không buông".

Lý Nhàn Ngư cảm khái nói: "Đây sao lại thành tiên được, đây là thành ma rồi còn đâu".

Thật ra, những gì Tần Ninh dạy bọn họ chưa bao giờ như vậy.

Hơn nữa, Tần Ninh làm sư phụ vô cùng nuông chiều bọn họ, tuy bình thường khi ở chung một chỗ, bọn họ sẽ bảo Tần Ninh yêu thương Dương Thanh Vân nhất, nhưng phần lớn là đùa giỡn.

Còn thành tiên tuy đi trải nghiệm nhân sinh, nhưng khi nhìn thấy vợ con mình bị giết vẫn cố chấp như vậy.

Sau đó, người đến không chỉ có hai Hư Tiên.

Mỗi một vị Hư Tiên đều từ từ xuất hiện trong Chiết Nhàn Cung.

Điều này khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.

Hư Tiên thường tồn tại trong truyền thuyết ấy vậy mà giờ lại xuất hiện ở đây.

Từ khi nào ở Trung Tam Thiên có nhiều Hư Tiên như vậy?

Khi các vị Hư Tiên lần lượt xuất hiện ở đây, một giọng nói tràn đầy tức giận truyền tới.

"Cửu Nguyên Đan Đế đâu?

Bổn tọa tới đây!"

Khi giọng nói cất lên, có không ít người lộ ra vẻ mặt quái lạ.

"Ai vậy?"

"Không biết...", "Chỉ nói tìm Cửu Nguyên Đan Đế thôi sao, tên này không biết Cửu Nguyên Đan Đế, Luyện Thiên Đại Đế, Phong Không Chí Thánh và Thông Thiên Đại Đế là cùng một người sao?"

"Chắc là có ân oán gì đó với Cửu Nguyên Đan Đế nhỉ?"

Không ít người xì xào bàn tán.

Ngoài Chiết Nhàn Cung, một người mặc đan bào chậm rãi bước ra.

Phục Vân?

Chân mày Chiêm Ngưng Tuyết và Khúc Phỉ Yên chau lại, là người mạnh số một số hai như hai người họ vậy mà lại không biết ông ta.

Tần Ninh ngẩn người nói: "Phục Vân... là người trước kia so thuật luyện đan với ta mà thua trận...", lúc này, khí tức kh*ng b* lan ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 8473: "Ngươi đúng là đồ điên".


Phục Vân quát: "Cửu Nguyên Đan Đế mau ra đây".

Nghe tiếng quát, Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết cau mày.

Không thể không nói mỗi một câu của người nọ quá đỗi kiêu ngạo.

Hai người vừa định ra tay thì Tần Ninh ngăn họ lại, cười to rồi bay tới giữa không trung, cười bảo: "Phục Vân, sao thế?

Thua dưới tay ta mà còn chưa phục hả?"

Phục Vân thấy Tần Ninh đi ra, thoắt cái đã xuất hiện trước hắn trăm trượng, hai người đứng nhìn nhau giữa không trung.

"Ngươi là Tần Ninh, chuyển thế của Cửu Nguyên Đan Đế sao?"

"Là ta".

Phục Vân nghe vậy, bèn hừ nói: "Tần Ninh, hiện tại ta đã ở cảnh giới Hư Tiên, ta sẽ không so thuật luyện đan của ta với ngươi, nhưng xét về thực lực thì ta mạnh hơn ngươi".

"Ngươi đánh với ta một trận đi!"

"Bất luận thế nào thì ta cũng phải thắng ngươi một lần, nếu không cả đời này ta sẽ không thể bước vào cảnh giới tiên nhân!"

Nghe vậy, người xung quanh đều sửng sốt.

Đây là yêu cầu quái đản gì thế?

Thuật luyện đan của ta không bằng ngươi, nên phải đánh bại ngươi bằng vũ lực hả?

Như vậy là có thể giải trừ tâm ma của mình sao?

Nói giỡn à! "Ha ha, Phục Vân, ta thấy ngươi không theo con đường thành tiên, mà đi vào con đường thành ma rồi!"

Một tràng cười vang lên, nói: "Tuy người ta là chuyển thế của tứ đại Hư Tiên, nhưng bây giờ mới tới cảnh giới lục biến, còn ngươi là một Hư Tiên, sao có thể so sánh được chứ?"

Một giọng nói già nua khác vang lên: "Cho dù phải so thì cũng phải đợi người ta tới cảnh giới Hư Tiên đã, đến khi đó hai người các ngươi đường đường chính chính so tài mới hợp lý chứ nhỉ?"

Phục Vân nghe vậy, hừ nói: "Tứ Tượng lão nhân, Tỉnh bà bà, liên quan cái quái gì đến các ngươi, suốt ngày lải nhải! Đáng ghét!"

Nói xong, Phục Vân tung ra một chưởng, không gian bỗng ùn ùn kéo tới từng luồng khí sắc bén tiến về phía xa xa.

Rầm... không bao lâu sau, tiếng nổ vọng tới, thế giới lại khôi phục lại sự tĩnh lặng vốn có.

Giọng nói già nua lại vang lên: "Ngươi đúng là đồ điên".

Phục Vân hừ nói: "Ta đúng là đồ điên, không điên sao thành tiên được!"

Tần Ninh nhìn về phía Phục Vân, cười nói: "Năm xưa, khi ngươi tỷ thí thuật luyện đan với ta mới tới cảnh giới Hư Tiên rồi, mà nay chỉ thiếu một chút nữa là phi thăng thành tiên rồi...", "Thiếu cái đầu ngươi!"

Phục Vân nói xong, tay nắm chặt lại, lực lượng hư không lại ngưng tụ, tiếp tục hướng về phía Tần Ninh.

Hắn vẫn đứng yên, bất động như núi.

5999097-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8474: "Ngươi lại hại cái quần!"


"Chiêm Ngưng Tuyết!"

"Khúc Phỉ Yên!"

Phục Vân thấy hai người họ, chế nhạo cười nói: "Tần Ninh, ngươi dạy dỗ được hai đứa đồ đệ tốt đấy".

Tần Ninh cười nói: "Cảm ơn đã khen".

"Ngươi...", Phục Vân hừ hừ, thấy Hư Tiên đến đây càng lúc càng nhiều, ông ta biết mình không giết được Tần Ninh nên cũng không dây dưa nữa.

"Chúng ta cứ chờ xem, ngươi đừng có đi lẻ, nếu không ta sẽ xử đẹp ngươi để giúp ta thành tiên!"

Tần Ninh cười nói: "Đừng chứ, giết ta làm gì?

Phục Vân, ngươi làm một vụ giao dịch với ta không?"

"Với ngươi hả?

Ngươi như ngươi chuyển thế bốn lần mà còn chưa mọc cánh thành tiên nữa, ta làm giao dịch với ngươi thì được lợi lộc gì chứ?"

Nghe vậy, Tần Ninh ngẩn người.

"Ai nói với ngươi ta chuyển thế bốn lần vẫn chưa thành tiên được?"

"Chẳng lẽ không đúng sao?"

Phục Vân nói tiếp: "Không lẽ ngươi rảnh quá nên chuyển thế dạo chơi?

Còn không phải là trâu bò đến đâu, lợi hại đến đâu, dù thân xác, thuật luyện đan, thuật trận pháp, thuật luyện khí đều đã đạt đỉnh cao nhưng vẫn không thể trở thành tiên nhân, nên mới tiếp tục chuyển thế, tìm kiếm con đường thành tiên!"

Tần Ninh ngẩn người.

Đâu ra lý luận đó thế?

"Đừng giả vờ!"

Phục Vân tiếp tục nói: "Hiện tại, tất cả Hư Tiên ở ẩn suốt mười mấy vạn năm, thậm chí là mấy chục vạn năm ở Trung Tam Thiên đều đã biết Cửu Nguyên Đan Đế, Luyện Thiên Đại Đế, Phong Không Chí Thánh và Thông Thiên Đại Đế ngươi đã chuyển thế bốn lần, tất cả chỉ để thành tiên nhưng đều thất bại".

"Tên tuổi của ngươi chỉ có lực uy h**p đối mấy tên võ giả cấp bậc Biến Cảnh thôi, Hư Tiên có ai sợ ngươi đâu?

Dù sao... tất cả mọi người đều không thành tiên được".

Tần Ninh không nói gì.

Có vẻ như thân thể bốn đời của hắn đã bại lộ, nhưng lại khiến những Hư Tiên đó cảm thấy hắn vô dụng.

"Phục Vân Đan Đế, cho dù người khác nói gì đi nữa thì ngươi cũng biết ta rất lợi hại nhỉ?"

"Ngươi lại hại cái quần!"

"...", Phục Vân nói ngay: "Thuật luyện đan của ta đây chỉ thua ngươi một nấc thôi".

Trần Nhất Mặc đứng bên nói: "Phục Vân, năm đó, ngươi so thuật luyện đan với sư phụ ta, tỷ thí tổng cộng bảy mươi hai lần, nhưng ngươi chỉ thắng hai lần...", "Mẹ nó, Trần Nhất Mặc, không giết được sư phụ ngươi, không lẽ ta không giết được ngươi sao?"

Tranh luận với một người như vậy thật vô nghĩa.

Phục Vân hừ nói: "Cáo từ!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8475: "Lời này là thật ư?"


Vừa dứt lời, ông ta đã bay lên trời.

Tần Ninh cẩn thận nhắc nhở: "Cẩn thận một chút, phía trên Chiết Nhàn Cung đều có cấm chế của tiên nhân, bay cao rất dễ...", rầm... "Ôi!"

Cách đó không xa, Phục Vân hét lên một tiếng.

Tần Ninh chậm rãi nói: "Dễ vướng phải...", mãi đến khi Phục Vân rời khỏi, có không ít khí tức bắt đầu điều tra Tần Ninh bất kể trong tối hay ngoài sáng.

"Cái đám này vào Chiết Nhàn Cung là để xem có cách nào thành tiên được hay không, để tìm ra con đường thành tiên của riêng mình, tới điều tra ta làm gì?"

Tần Ninh cười to nói: "Đừng dò xét nữa, hiện tại ta mới cảnh giới lục biến mà thôi, không làm gì các ngươi được!"

"Bạch Phiêu lão nhân, bản thân ngươi còn già hơn ta nhiều, lén lút điều tra ta làm gì?

Muốn xem ta thì cứ tự nhiên là được".

"À ừ... ha ha ha...", một tràng cười vang lên, nói: "Không biết nên gọi ngươi là gì...", "Gọi ta Tần Ninh là được".

"Tần Ninh, sao ngươi có thể chuyển thế được bốn lần thế?

Chắc là rất quen thuộc con đường thành tiên nhỉ?"

Bạch Phiêu lão nhân đề nghị: "Chi bằng nói cho ta biết bí pháp chuyển thế đi?

Lão gia như ta cũng muốn trải nghiệm thử!"

"Được chứ!"

Tần Ninh cười nói: "Nói cho các ngươi cũng không sao, nhưng mà lấy đầu võ giả Ma tộc đến trao đổi!"

"Ta chia bí pháp chuyển thế thành mười quyển, giết một tên Ma tộc thập biến đổi một quyển, giết một tên Ma tộc thập nhất biến đổi hai quyển, giết một tên Ma tộc thập nhị biến đổi ba quyển, giết một tên Ma tộc Hư Tiên cho ngươi cả mười quyển!"

"Lời này là thật ư?"

Bạch Phiêu lão nhân còn chưa lên tiếng đã có người hỏi.

"Tất nhiên là thật rồi!"

Tần Ninh nói tiếp: "Ta tệ gì cũng là bốn vị Hư Tiên, sao lại lừa các ngươi chứ?"

"Hơn nữa, lừa các ngươi xong, các ngươi bị lừa rồi muốn tới giết ta thì ta cũng đâu đỡ lại được nhiều Hư Tiên như vậy chứ?"

Rất rõ ràng, có người động lòng rồi.

Về chuyện của Ma tộc, những Hư Tiên đó rõ hơn bất cứ ai hết.

Còn về chuyện xâm lược Trung Tam Thiên hay thật lòng chung sống hòa bình với sinh linh ở Trung Tam Thiên thì những Hư Tiên đó không quan tâm.

Thứ bọn họ để tâm chỉ có việc thành tiên! Nếu sau khi chuyển thế vài lần giúp bọn họ có thêm lý giải sâu sắc với con đường thành tiên thì quả thật rất đáng giá! Tần Ninh nói tiếp: "Theo như ta biết, cầm đầu đám Ma tộc tại Trung Tam Thiên chính là Ô Linh tộc".

"Dưới trướng Ô Linh tộc có bát đại tộc, ta đã giết kha khá người của tứ đại tộc rồi, nhưng diệt không hết, còn có Huyết Bạt tộc, Sơn Bạt tộc, Linh Bạt tộc, Yểm Bạt tộc, bọn chúng đều là những kẻ rất khó lường, không thiếu cường giả thập biến, thập nhất biến, thập nhị biến, trong Ô Linh tộc, tộc trưởng Ô Lạp Hòa chắc tệ nhất là Hư Tiên, người giết được tộc trưởng thì không chỉ là bí pháp chuyển thế, cho dù là con đường thành tiên ta cũng có thể nói cho biết".

5999099-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8476: "Không tin hả?


Tần Ninh cười nhạt nói: "Ta chuyển thế là bởi vì bản thân cảm thấy rằng thuật luyện đan đạt tới đỉnh cao cứ vậy thành tiên thì vô nghĩa quá, nên ta mới theo đuổi thuật luyện khí, thuật trận pháp, thuật luyện thể, rèn luyện chúng tới đỉnh cao, rồi để lại tứ đại thánh điển là Cửu Nguyên Đan Điển, cuốn sách Vạn Khí, Trận Tích và Thể Thư, đây chính là tạo phúc cho Trung Tam Thiên, và cũng để lan truyền thanh danh của Tần Ninh ta".

"Nếu không, cứ không tên không tuổi vậy thành tiên thì chẳng phải giống các ngươi sao, ở Trung Tam Thiên còn ai nhớ rõ ta chứ?"

"Thành tiên rất đơn giản, đối với ta không hề khó khăn!"

"Các ngươi không tin sao?"

Tần Ninh cười nói: "Bây giờ, thực lực của ta là cảnh giới Tụ Thiên Biến lục biến, ta nghĩ về thất biến là sẽ tới thất biến!"

Vừa dứt lời, Tần Ninh bước ra, khí tức trong cơ thể dần lột xác.

Tụ Thiên Biến lục biến, võ giả Biến Cảnh tập hợp được trời.

Còn Hư Không Biến thất biến lại có khả năng khống chế không gian.

Đây là thay đổi cơ bản nhất.

Lúc này, khí thế trong cơ thể Tần Ninh dần xảy ra sự thay đổi...

"Hư Không Biến thất biến!"

Có người kinh ngạc thốt lên.

Tên Tần Ninh này nói thăng cấp là thăng cấp sao?

Còn có người cười bảo: "Tần Ninh, ngươi ở lục biến cũng lâu rồi nhỉ?"

"Ngươi cảm thấy ta vốn sẽ đột phá rồi, nhưng lại cố tình kéo dài để lừa gạt các ngươi phải không?"

Tần Ninh cười to nói: "Lục Tốn, ngươi vẫn luôn để ý vặt vãnh như vậy".

"Không tin hả?

Để ta làm lại lần nữa cho các ngươi xem!"

Nói xong, khí tức trong cơ thể Tần Ninh từ Hư Không Biến lại bắt đầu thay đổi, phảng phất như cơ thể Tần Ninh sắp tách ra.

Liệt Đạo Biến! Võ giả Biến Cảnh phân tách tất cả của mình, sử dụng một tâm trí cho hàng ngàn mục đích khác nhau mà vẫn không có ảnh hưởng gì.

Vậy mà đột phá đến bát biến thật! Các vị Hư Tiên thật sự bị dọa rồi.

Thăng cấp cảnh giới không đơn giản như ăn cơm uống nước, nói ăn là ăn, nói uống là uống.

Nó cần phải tích lũy thời gian, tự hoàn thiện bản thân rồi lột xác.

Thế nhưng Tần Ninh vừa nói là đã từ Tụ Thiên Biến lục biến tới Hư Không Biến thất biến, rồi lại tới Liệt Đạo Biến bát biến, thần kỳ quá.

Thấy cảnh đó, mỗi một vị Hư Tiên dù ở ngoài sáng hay trong tối cũng phải thay đổi sắc mặt.

Lẽ nào Tần Ninh chuyển thế bốn lần nhưng lại không để trở thành tiên thật sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 8477: Đến Hư Tiên cũng đã chết hai người.


Nhìn những gì Tần Ninh trải qua ở Trung Tam Thiên suốt bốn đời, hắn không chỉ đưa bản thân mình tới đỉnh cao mà còn dạy dỗ ra hai vị đệ tử Hư Tiên mạnh mẽ.

Trần Nhất Mặc... Thần t*nh d*ch... đó là sự cố thôi.

"Lần này ta trở về, thành tiên là chuyện chắc chắn, nhưng cũng không ngại giúp các ngươi".

Tần Ninh cười nói: "Chỉ cần giết Ma tộc, thì ai Tần Ninh ta cũng đồng ý giúp một tay".

"Trái lại, nếu ai trợ giúp Ma tộc, vậy... ta sẽ không khách khí".

Chẳng bao lâu sau, các Hư Tiên lần lượt rời khỏi.

Chiết Nhàn Cung giáng thế, nên bọn họ tới đây để tìm kiếm cơ duyên, còn về những gì Tần Ninh nói... đợi sau khi tìm kiếm cơ duyên trong tiên cung xong cũng không muộn.

Ánh mắt Tần Ninh dõi về bốn phía, nói: "Tiếp tục tìm kiếm".

Người tới đây càng lúc càng nhiều, việc tìm phụ thân càng trở nên phiền phức hơn.

Không phải ai ở cấp bậc Hư Tiên này đều nể mặt hắn, sau bốn lần chuyển thế, năm xưa hắn cũng đã đắc tội một vài người.

Nếu những người đó gặp phụ thân, không giết ông ấy là may rồi.

Kết quả, từng vị Hư Tiên lần lượt tới đây, tàn tích to lớn như Chiết Nhàn Cung vậy mà trở nên náo nhiệt hơn nhiều.

Mà không chỉ có Hư Tiên đến đây.

Chưa hết một ngày, các cường giả cấp bậc Biến Cảnh đến từ các Thiên đều đã xuất hiện tại tiên cung.

Hư Tiên mong ước trở thành tiên.

Biến Cảnh lại khao khát trở thành Hư Tiên.

Tất cả mọi người đều có chung một mục đích.

Mấy ngày tiếp theo, từng cung điện bị lục lọi, nhưng số lượng võ giả đến đây càng lúc càng nhiều, mà thương vong cũng càng ngày càng nghiêm trọng.

Cho dù Tần Ninh cũng phải cẩn thận nhắc nhở bọn họ phải cẩn trọng đề phòng xung quanh.

Có những kẻ tưởng rằng đây là tàn tích mà Hư Tiên nào đó ở Trung Tam Thiên để lại, nên liều lĩnh hành động, thế là phải chịu chết.

Thế nhưng, nếu như không cẩn thận đụng chạm vào tiên trận, cấm chế đã bị tàn phá thì phải đối mặt với đạo tiêu thân vẫn.

Chớp mắt đã qua nửa tháng, đã có hơn trăm võ giả cảnh giới Biến Cảnh tử vong, trong đó có một vài người là Thành Tiên Biến thập nhất biến, Lập Tiên Biến thập nhị biến nữa.

Đến Hư Tiên cũng đã chết hai người.

Chuyện phát triển như vậy khiến mọi người không dám sơ ý, cả đám rất cẩn thận, không có một chút tâm lý xem thường nào.

Lúc này, Tần Ninh đứng trước đại điện của tiên cung, hai bên đại điện đều có điêu khắc một đống tượng đá.

Mỗi một tượng đá đều cao khoảng ba trượng, bề mặt sáng bóng.
 
Phong Thần Châu
Chương 8478: "Với đồ tốt phải dùng trước đã".


Mấy ngày trước có một vị võ giả Biến Cảnh của Phong Thiên Tông phát hiện nơi này.

Lúc này, từng bức tượng đều đang ngồi, tám đệ tử Dương Thanh Vân, Ôn Hiến Chi ngồi dưới bức tượng.

Tần Ninh giải thích: "Đây là do tiên nhân điêu khắc, trong đó ẩn chưa một tia tiên uẩn".

"Tám người các ngươi dựa theo lời của ta, dung hợp hồn phách của mình với tiên uẩn, việc này rất có ích trong việc giúp các ngươi lĩnh ngộ được sự hùng mạnh của tiên nhân".

"Ở Biến Cảnh lĩnh ngộ được sự ảo diệu của tiên nhân sẽ có công hiệu thần kì đối với sự phát triển của các ngươi ở Biến Cảnh".

"Đồng thời, sức mạnh thân xác mà ta cho các ngươi trước kia dù sao cũng là của ta, tuy vốn không có nguồn gốc, nhưng vẫn không phải của chính mình, khi lĩnh ngộ tiên uẩn, các ngươi đồng thời dung hợp sức mạnh thân xác, rất có thể giúp các ngươi thăng cấp tốt hơn".

Vừa nói xong mấy chữ cuối, Tần Ninh tiếp tục bổ sung: "Thăng cấp nhanh hơn nữa!"

Vừa dứt lời, vẻ mặt cả tám người Dương Thanh Vân, Ôn Hiến Chi, Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo, Trần Nhất Mặc, Thần t*nh d*ch, Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Ngư đều phấn chấn.

Còn về phía Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết vốn đã tới cảnh giới Hư Tiên, đối với hai người họ, phi thăng thành tiên không cần lực lượng mà là lột xác tâm hồn.

Thực tế, mỗi một vị Hư Tiên nếu muốn trở thành tiên nhân đều phải trải qua lột xác tâm hồn.

Tầm hồn thay đổi sẽ ảnh hưởng tới sự lột xác của thân thể và hồn phách, rồi thoát khỏi Hư Tiên, đưa tiên kiếp tới, cuối cùng trở thành Chân Tiên! Thế nhưng, nói thì dễ mà làm thì khó! Nếu không, những Hư Tiên ở Trung Tam Thiên cũng không thể nào buông bỏ tất cả mà đi trải nghiệm những cuộc sống khác biệt, hy vọng có thể dựa vào đó phi thăng thành tiên.

Tám người ngồi xuống dựa theo lời Tần Ninh nói mà khiến hồn phách trong cơ thể mình dung hợp với tiên uẩn trong pho tượng tiên nhân, từng sợi tiên uẩn bao phủ lên tám người họ... từ khi tiến vào Chiết Nhàn Cung đến nay cũng đã được một tháng.

Trong rất nhiều cung điện có cấm chế, mọi người không giải được nhưng lại không muốn buông tha chúng, người đi vào đây không chỉ có giảm mà càng ngày càng nhiều.

Nhưng vẫn chưa tìm được Ngụy Hiên.

Dường như từ khi bước vào đây, Ngụy Hiên đã bốc hơi khỏi nhân gian rồi.

Có một vài cấm chế cực kỳ mạnh mẽ, Ngụy Hiên mới tới cảnh giới nhất biến, không thể nào phá giải chúng được, lại càng không có trường hợp đi nhầm vào nơi nào đó mà không thoát ra được.

Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trong lòng Tần Ninh dần cảm thấy có gì đó không hợp lý.

Có thể nào sự mất tích của Ngụy Hiên không phải là ngẫu nhiên, mà là có ai đó... đang bắt đầu đối phó hắn! Lần này, bọn họ lại định làm gì?

Dẫn dắt hắn đến đây, sau đó lợi dụng những trận pháp cấm chế này để giết hắn ư?

Tại vì có Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết ở bên, những kẻ đó hiểu rằng muốn giết hắn khó như lên trời, nên mới bày ra mưu kế này chăng?

Tần Ninh tới một bên đại điện, lấy ra một vài Đàm Lôi Tiên Quả và Ngộ Đạo Kim Quả mà mấy ngày trước thu thập được.

"Với đồ tốt phải dùng trước đã".

5999102-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8479: "Đệ chờ một chút trước đã".


Nhoáng một cái, một tháng nữa đã trôi qua.

Trong một tháng này Tần Ninh vẫn luôn luyện chế đan dược, lần lượt dung luyện mấy loại tiên quả, tiếp theo hóa thành dược dịch.

"Tuyết nhi!"

"Yên nhi!"

Tần Ninh la lên: "Các ngươi hãy ăn hai loại dược dịch này vào, hai người các ngươi đều là cảnh giới Hư Tiên, mặc dù dược dịch này không thể giúp các ngươi đến cảnh giới Tiên Nhân, nhưng ít nhất có thể để các ngươi biết rõ ràng hơn về bản thân, lực lượng cũng được tăng lên".

"Vâng".

"Vâng".

Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết nhận lấy dược dịch, đi sang một bên bắt đầu luyện hóa.

"Viên Viên, Sương Nhi, Thanh Trúc".

Tần Ninh tiếp tục nói: "Ba loại này là chuẩn bị cho các nàng, Hư Không Biến thất biến, Liệt Đạo Biến bát biến đều là những mốc quan trọng, muốn đến Hư Thiên Biến cửu biến thì bản thân phải ngưng tụ Hư Thiên Chi Lực, một bước này cực kỳ quan trọng, chỉ có đến cửu biến, tiếp theo đến ba cảnh giới Hóa Tiên Biến, Thành Tiên Biến, Lập Tiên Biến sẽ phải xem tâm cảnh biến hóa, dẫn dắt lực lượng biến hóa, sẽ không còn khó khăn như vậy nữa".

Ba cô gái lần lượt gật đầu.

Tần Ninh lại gọi Hứa Huyền Diệp đến, cười nói: "Huyền Diệp, đây là chuẩn bị cho đệ".

Hứa Huyền Diệp mặc một bộ kình phục, vui vẻ nói: "Đệ còn tưởng rằng lão ca quên đệ rồi chứ".

"Tên nhóc thối".

Tần Ninh nói rồi nắm chặt lấy tay Hứa Huyền Diệp, nói: "Ca sẽ không bao giờ quên phần của đệ".

"Bây giờ đệ là cảnh giới Liệt Đạo Biến bát biến, ăn dược dịch này vào có thể đến cấp bậc cửu biến".

Hứa Huyền Diệp cười nói: "Cảm ơn ca".

"Cảm ơn cái gì, đệ và ta là huynh đệ mà".

Tần Ninh đưa dược dịch cho Hứa Huyền Diệp, tiếp theo nói: "Đệ chờ một chút trước đã".

"Mấy năm nay, đệ đã tăng lên đến tận đây, khoảng thời gian trước nhìn thấy đệ, ta còn không biết cảnh giới mấy năm nay của đệ có vững chắc hay không".

"Ta sẽ bắt mạch cho đệ trước rồi quyết định xem ba Biến Cảnh tiếp theo của đệ nên đi như thế nào".

"Được".

Huynh đệ hai người ngồi xuống đất, mặt đối mặt, Tần Ninh đưa hai tay ra nắm lấy hai tay Hứa Huyền Diệp.

Hứa Huyền Diệp cười hì hì nói: "Sao có thể chứ, về sau huynh mạnh rồi, không phải mỗi ngày đều dẫn đệ đi đùa nghịch, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy vui vẻ...", "Đúng vậy...", Tần Ninh lẩm bẩm nói: "Đúng là vui vẻ, cả nhà chúng ta...", "Huyền Diệp...", "Ừm?"

"Đệ còn nhớ khi còn bé, chúng ta ăn trộm đan dược của cha, bị mẹ đuổi đánh tơi bời, về sau chạy lên trên nóc nhà cùng ngắm sao không?"

Nói đến đây, Hứa Huyền Diệp lại xấu hổ nói: "Ca, nhắc đến chuyện này làm gì?
 
Back
Top Dưới