Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 8140: Kiếm Độ Sinh.


"Chưa chắc là xông vào đâu, có khi lại là vào từ bên Vô Tương Phật Tự đấy".

"Còn có người chủ động vào A Tị Địa Ngục cơ à?

Đúng là chán sống mà”.

"Ai mà biết được...", lúc này, bóng con hổ cũng nói tiếng quỷ: "Khà khà, chúng ta có đến sáu người nhưng con mồi lại chỉ có hai, nên chia thế nào đây?"

"Càn Hổ, nói ý kiến của ngươi nghe xem nào?"

Một người trong đó lên tiếng: "Đương nhiên là ai giết thì thuộc về người đó rồi".

"Chơi luôn!"

Lúc này, bốn người, một hổ, một chim ưng chuẩn bị xuất thủ.

"Lại là?"

Một giọng nói tiếng quỷ vang lên, cười hỏi: "Lại là là sao?

Nói cách khác, các ngươi đã gặp người khác trước khi bọn ta vào à?"

Giọng nói ấy vang lên rất đột ngột, bốn người một hổ một ưng nghe rất quen thuộc.

Ai thế?

Nhưng không lâu sau, sáu bóng dáng đồng thời nhìn vào Tần Ninh.

Là người trẻ tuổi này.

"Ngươi... ngươi là người cơ mà... sao lại nói được tiếng quỷ cơ chứ?"

Giờ phút này, Càn Hổ sững sờ, trợn mắt há hốc mồm.

Tần Ninh nói với vẻ ngán ngẩm: "Là người mà lại nói tiếng quỷ... sao nghe cứ như ngươi đang mắng ta thế nhỉ...", nghe tiếng quỷ thốt ra từ miệng Tần Ninh, cả sáu bóng dáng đều sởn cả tóc gáy.

Bọn họ là linh hồn, sau khi chết đi hóa thành những thứ như quỷ mị, quỷ linh, quỷ binh, phát triển trí tuệ, chiếm đoạt những quỷ mị, quỷ linh, quỷ binh khác và không ngừng tiến hóa đến cấp bậc quỷ tướng. Sống dưới một hình thái khác nên bọn chúng có hệ thống ngôn ngữ trao đổi riêng.

Nhưng không ngờ... Tần Ninh lại biết nói tiếng quỷ.

"Các ngươi thành thật chút đi!"

Tần Ninh tiếp tục chất vấn: "Trước khi gặp bọn ta, có phải các ngươi đã gặp một nữ tử không?"

Nói rồi Tần Ninh di đầu ngón tay ra xung quanh, phác họa một bức tranh sống động như thật.

Nữ tử trong hình mắt ngọc mày ngài, thoạt trông hơn ba mươi tuổi, phong thái vừa đẹp vừa cao sang, là mày liễu nhưng toát lên khí thế không thua kém gì cánh mày râu.

"Gặp bà ấy chưa?"

Tần Ninh nhắc lại câu hỏi.

"Rốt cuộc ngươi là ai?

Là người sao lại biết nói tiếng quỷ!"

Một người trong đó hỏi lại lần nữa.

"Mạnh Huân! Đừng nhiều lời với hắn, bắt lại thẩm vấn trước đã!"

"Ờ".

Lúc này, bốn người, một hổ, một ưng quyết đoán xông tới.

5998764-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8141: "Bây giờ muốn chạy?


Ầm... Sáu cái bóng đều thi triển võ quyết nắm trong tay khi còn sống, uy lực cực kì mạnh mẽ.

Mà sau khi đánh nhau được một lát, Tần Ninh cũng đã phát hiện ra trong sáu cái bóng này, con hổ và ưng kia có thực lực mạnh nhất.

Cấp bậc nhị biến Tinh Thần Biến.

Chỉ là đối mặt với sáu vị cường giả Biến Cảnh, Tần Ninh lại không có một chút e ngại nào.

Khí tức cực nóng ngưng tụ quanh người, Thiên Văn Thể Thuật bộc phát trong nháy mắt.

Từng long phượng văn trực tiếp bao trùm bên ngoài cơ thể.

Tần Ninh nắm kiếm Độ Sinh và đao Tuyệt Hoàng trong tay, nhìn về phía sáu người, nhanh chân bước ra, trực tiếp xông đến.

"Cút!"

Một kiếm chém ra, kiếm ảnh ngàn trượng gào thét, dường như có một phượng ảnh cũng lao ra theo kiếm, xông thẳng về phía một người trong đó.

Ầm... Tiếng nổ tung trầm thấp vang lên, một kiếm kia chém người trước mắt thành hai khúc.

Một kiếm này vừa xuất hiện, năm người còn lại đều trợn mắt há hốc mồm.

"Tên nhóc này... Không thích hợp...", một người mở miệng nói: "Rút lui!"

Một kiếm đã giết được một vị cường giả nhất biến, đây không phải là một con người cảnh giới Biến Cảnh bình thường nữa.

"Bây giờ muốn chạy?

Hơi trễ!"

Tần Ninh ngưng tụ Thiên Văn Thể Thuật, tay trái cầm đao Tuyệt Hoàng, tay phải cầm kiếm Độ Sinh, hai tay nắm lại, sát khí kinh khủng bộc phát ra.

Không lâu sau, lại có thêm một vị quỷ tướng nữa chết dưới đao của Tần Ninh.

Những quỷ tướng này đều là sinh linh, không có khả năng bất tử bất diệt.

Sáu vị quỷ tướng, trong chớp mắt chỉ còn lại bốn người.

Tần Ninh c*̃ng không tiếp tục giết nữa, mà chém một đao một kiếm ra khống chế bốn vị quỷ tướng.

Đao kiếm vung ra, Tần Ninh nhìn bốn bóng người trước mắt, cười nói: "Có thể nói chuyện được chưa?"

"Có thể có thể".

Giờ phút này Càn Hổ vội vàng nói: "Ngươi... Ngươi muốn biết cái gì...", Tần Ninh lập tức hỏi: "Có phải lúc trước từng nhìn thấy một người phụ nữ không?"

"Đúng đúng!"

"Dẫn ta đi là được, ta sẽ không giết các ngươi, nếu như dám tính kế chơi trò mưu trí khôn ngoan gì đó, ta sẽ để cho bốn người các ngươi biết cái gì gọi là sống không bằng chết".

Càn Hổ nhìn ba vị quỷ tướng bên cạnh một chút, bốn người không hẹn mà cùng gật đầu.

"Cha, đi thôi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8142: "Có chút giao tình!"


Tần Ninh vừa dứt lời, Lâm Uyên liền đi đến, hưng phấn nói: "Thần nhi, lợi hại quá, giết đám quỷ mị quỷ linh quỷ binh này thật sự có thể trợ giúp cô đọng hồn hải".

"Hả?

Mấy người này là... quỷ tướng?"

Lâm Uyên nhìn bốn vị quỷ tướng, nói: "Cấp bậc Biến Cảnh?

Muốn giết sao?"

Nghe nói như thế, bốn vị quỷ tướng Càn Hổ, Mạnh Huân lập tức biến sắc, không nhịn được lui lại mấy bước.

"Không giết".

Tần Ninh nghiêm túc nói: "Cần nhờ bọn họ dẫn chúng ta đi tìm mẹ".

"Hỏi ra tin tức rồi?"

"Ừm, mặc dù A Tị Địa Ngục rất rộng lớn, nhưng cũng không có nhiều cấp bậc quỷ tướng, những quỷ tướng này thống lĩnh hàng vạn quỷ linh quỷ mị quỷ binh, đương nhiên sẽ biết được rất nhiều tin tức".

"Càn Hổ, Mạnh Huân, bốn người các ngươi dẫn đường đi".

"Vâng vâng vâng...", lúc này, quỷ linh quỷ mị quỷ binh bốn phía đều rút lui giống như thủy triều, biến mất không thấy gì nữa.

Bốn vị quỷ tướng dẫn hai cha con Lâm Uyên và Tần Ninh đi dọc theo con đường huyết sắc vô tận... Trên đường, Tần Ninh thuận miệng nói: "Bây giờ ở trong A Tị Địa Ngục có bao nhiêu quỷ tiên?"

Nghe nói như thế, Càn Hổ hóa thành một con hổ cao hơn một thước đáp: "Mấy người chúng ta không thể biết được điều này".

"Quỷ tiên ở đây cũng giống như bán tiên trong Trung Tam Thiên, mấy người mới vào Biến Cảnh như chúng ta có thể biết được về bán tiên trong Trung Tam Thiên sao?"

"Cũng đúng".

Tần Ninh tiếp tục nói: "Vậy trong lĩnh vực quỷ tướng các ngươi, ai là thống soái quỷ vương?"

"Dương Đỉnh Vân!"

Càn Hổ còn chưa mở miệng, Mạnh Huân lại nói: "Một vị tộc lão đến từ nhà họ Dương ở Tự Tại Thiên".

"Ông ta ư!"

Tần Ninh nhíu mày lại.

"Ngươi biết à?"

Mạnh Huân vô ý thức hỏi.

"Có chút giao tình!"

Nghe nói như thế, đương nhiên bốn người Mạnh Huân c*̃ng hiểu ra Tần Ninh nói có chút giao tình là có giao tình với Dương Đỉnh Vân khi còn sống.

"Ngô Huyên bắt người phụ nữ kia không giết sao?"

Mạnh Huân kỳ quái nhìn Tần Ninh, nói: "Thật ra những quỷ tướng như chúng ta cũng không phải có thể trực tiếp giết được người sống tiến vào nơi này, mà sẽ cắn nuốt khí huyết của người sống để tăng thực lực lên".

"Phần lớn thời gian đều cần phải báo cáo, nếu khiến quỷ vương không vui, chết cũng không biết chết như thế nào".
 
Phong Thần Châu
Chương 8143: Nơi này là thế giới quỷ, không phải thế giới người.


Lúc này Càn Hổ cũng nói: "Đúng vậy, bên trong A Tị Địa Ngục này còn kinh khủng hơn cả Trung Tam Thiên, phân chia cấp bậc rõ ràng, không nói đến đám quỷ tiên, hư vô mờ mịt, không biết tung tích, những quỷ hoàng, quỷ vương kia, mỗi một vị khi còn sống đều là nhân vật lớn, sau khi chết cũng là người không tầm thường, đám quỷ tướng như chúng ta cũng chỉ mạnh hơn quỷ linh quỷ mị quỷ binh một chút thôi...", "Tất cả mọi người đều sống một cuộc sống có hôm nay chưa chắc đã có ngày mai, cho nên ai nấy đều nghĩ đủ cách để làm tăng thực lực lên".

"Nếu như có thể trở thành quỷ vương thì sẽ có khả năng có một chút hy vọng sống".

Hiển nhiên, giống như Mạnh Huân và Càn Hổ nói, tranh đấu ở đây còn hung ác kinh khủng hơn ở Trung Tam Thiên.

Như thế, bốn vị quỷ tướng dẫn hai cha con đi tiếp khoảng chừng mấy vạn dặm mới dừng lại.

Phía trước là một vùng núi, những ngọn núi trụi lủi nối liền với nhau.

Mà ở phía trước dãy núi có một ngọn núi khá nổi bật, trên vách núi khắc một chữ to.

"Ngô!"

Càn Hổ lúc này nói: "Nơi này chính là đại bản doanh của Ngô Huyên, Ngô Huyên kia là một vị quỷ tướng cấp bậc tam biến, đã sắp đạt đến cấp bậc quỷ vương, chắc hẳn hắn ta sẽ cẩn thận chuẩn bị cho người phụ nữ kia".

Lâm Uyên lại nói: "Chuẩn bị cái gì?"

"Chuẩn bị để trở thành vật đại bổ cho mình, trợ giúp mình tăng lên, trở thành quỷ vương!"

Càn Hổ nói bằng vẻ mặt đương nhiên.

Nhiều năm qua, thỉnh thoảng lại có người tiến vào bên trong A Tị Địa Ngục, thế nhưng cơ bản đều chết hết.

Nơi này là thế giới quỷ, không phải thế giới người.

Ở chỗ này, quỷ là chủ nhân, người sống chỉ là thuốc bổ mà thôi.

Lâm Uyên nghe nói như thế thì lập tức gấp gáp.

"Thần nhi, chúng ta mau đi xem một chút đi...", Tần Ninh lại nói: "Chúng ta đã tới quá trễ rồi, nếu như Ngô Huyên kia ra tay với mẹ thì có lẽ mẹ đã chết, nếu như chưa ra tay thì mẹ vẫn còn sống, vậy mẹ còn sống, không cần phải vội vã".

"Chuyện này...", Lâm Uyên còn muốn nói điều gì, đột nhiên phía trước dãy núi có một làn khói đen sì cuồn cuộn lao tới giống như sóng to gió lớn.

Mà ở phía trước màn khói đen sì kia có một bóng người cao lớn ngạo nghễ đứng.

Cũng không phải là cả người đen sì, mà là có mấy khí tức và dáng vẻ của người sống.

Như quỷ linh, quỷ mị, quỷ binh thì phần lớn đều đã có được hình người đại khái, nhưng vẫn còn rất mơ hồ.

Mà đạt tới cấp bậc quỷ tướng, hình thái sẽ rõ ràng hơn, nhưng cả người vẫn đen như mực, nhìn không rõ được khuôn mặt.

Hiển nhiên người có khuôn mặt gần như rõ ràng này đã vượt qua cấp bậc quỷ tướng.

Giờ phút này, bốn người Càn Hổ và Mạnh Huân nhìn thấy bóng

5998767-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8144: "Người sống!"


"Cảm ơn cảm ơn".

Nói rồi bốn người Càn Hổ, Mạnh Huân vội vàng rối rít cảm ơn rời đi.

Lâm Uyên nhìn thấy bốn quỷ ảnh lóe lên rồi biến mất, không khỏi nói: "Cứ thả bọn họ đi sao?"

"Không có việc gì, quỷ vương còn mạnh hơn quỷ tướng, mấy tên này muốn tránh né Dương Đỉnh Vân kia còn không kịp".

Lâm Uyên tiếp tục nói: "Vậy kế tiếp, chúng ta...", "Trực tiếp đi!"

Tần Ninh nhìn phía trước, chậm rãi nói: "Quỷ vương đã có được trí tuệ không khác chúng ta chút nào, năm đó con cũng biết Dương Đỉnh Vân này".

Lâm Uyên không khỏi cảm thán: "Quả nhiên, trải qua mấy đời, khắp nơi đều là bạn bè".

Tần Ninh nghe vậy thì khẽ giật mình.

Lâm Uyên tiếp tục nói: "Con trai ngoan, rốt cuộc làm thế nào để chuyển thế sống lại, đầu thai làm người vậy?

Con nói cho cha một chút coi!"

"Hả?"

Tần Ninh khẽ giật mình, không nhịn được nói: "Sao vậy?

Chẳng lẽ cha cũng nghĩ chuyển thế làm con trai của người khác sao?

Vậy chẳng phải con sẽ phải làm cháu à?"

"Ặc... Khụ khụ...", hai cha con cứ đi vào sâu bên trong dãy núi.

Chỉ là vừa vào trong dãy núi, phía trước đột nhiên xuất hiện vô số quỷ mị quỷ linh quỷ binh.

"Lớn mật!"

Một quỷ linh dẫn đầu quát: "Dám xông vào địa bàn của Ngô đại nhân, muốn chết?"

Lâm Uyên chỉ cảm thấy quỷ linh này nói chuyện líu nha líu nhíu, căn bản nghe không hiểu.

Còn Tần Ninh thì cười nói: "Ngô Huyên ở đâu?"

"Làm càn!"

Quỷ linh kia quát: "Người như ngươi mà cũng có thể gọi thẳng tên của đại nhân sao?"

"Phiền phức".

Tần Ninh nắm bàn tay lại, đấm ra một quyền.

Ầm... Chỉ trong phút chốc, mấy chục mấy trăm quỷ mị quỷ linh quỷ binh ngăn cản phía trước thi nhau phát ra những tiếng kêu thảm, bóng dáng hoàn toàn tán loạn.

"Hừ".

Mà vào lúc này, bên trong dãy núi, một tiếng hừ lạnh vang lên.

Ngay sau đó, chỉ thấy được vô số quỷ ảnh mênh mông cuồn cuộn kéo đến, một người dẫn đầu toàn thân đen nhánh, tràn ngập sát khí vô cùng kinh khủng.

Bóng người kia đáp xuống, nhìn thấy một màn trước mắt, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.

"Người sống!"

Người đàn ông kia cất tiếng nói: "Thế mà còn có người sống dám đi vào A Tị Địa Ngục?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8145: "Ngươi là ai?"


"Người sống lúc trước đâu?"

Tần Ninh nói thẳng: "Chúng ta đến để tìm đến bà ấy".

Nghe nói như thế, người đàn ông cười ha ha nói: "Người phụ nữ kia sao?

Đã bị ta làm thịt rồi!"

"Ngươi muốn chết".

Người đàn ông vừa dứt lời, Lâm Uyên lập tức giận dữ, sát khí lan ra, bay thẳng về phía Ngô Huyên.

Hắn ta này cũng là cấp bậc quỷ tướng, nhưng lại mạnh hơn mấy vị quỷ tướng Mạnh Huân, Càn Hổ nhiều.

Cảnh giới tam biến.

Bây giờ Lâm Uyên cũng là cảnh giới tam biến, hoàn toàn không sợ.

Ầm... Hai người va vào nhau, khí thế kinh khủng.

Mà từng vị quỷ linh quỷ mị quỷ binh thì căn bản không dám tới gần.

Tần Ninh nhìn Lâm Uyên và Ngô Huyên đánh nhau, bước chân ra đi vào bên trong dãy núi.

Mà đúng lúc này, một bóng người đột nhiên ngăn cản trước mặt hắn.

"Dương Đỉnh Vân".

Tần Ninh nhìn bóng người vừa xuất hiện kia.

"Hả?"

Mà vị quỷ vương đã hiện ra rõ một ít hình dáng người sống đưa mắt nhìn Tần Ninh, lại có chút kinh ngạc.

"Tộc trưởng nhà họ Dương ở Tự Tại Thiên - Dương Đỉnh Vân, ta không nghĩ tới thế mà ngươi đã chết".

Tần Ninh mở miệng nói: "Dương Đỉnh Vân, ngươi có biết ta là ai không?"

Giờ phút này, Dương Đỉnh Vân mở miệng nói tiếng quỷ: "Ngươi tiến vào A Tị Địa Ngục, thế mà lại còn nói được tiếng quỷ!"

"Ngươi là ai, có liên quan gì đến ta?"

Tần Ninh mỉm cười, tiếp tục nói: "Sở Vân Nhân là mẫu thân của Thông Thiên Đại Đế, ngươi phải biết chứ?"

Sắc mặt Dương Đỉnh Vân thần sắc xiết chặt, mang theo mấy phần đề phòng nhìn về phía Tần Ninh.

"Ngươi là ai?"

"Vừa rồi không phải ngươi còn nói ta là ai có liên quan gì tới ngươi sao?"

Tần Ninh cười.

Dương Đỉnh Vân nói: "Nếu như ngươi có ý đồ gì, ta không ngại... làm thịt ngươi ở chỗ này đâu".

Nghe thấy lời này, Tần Ninh chỉ mỉm cười, cũng không tức giận.

Một bộ váy màu tím khói phấn ngọc, một đôi trâm bạc cài hai bên tóc mai.

Mái tóc đen như mực dài đến eo ôm lấy khuôn mặt trắng như sen.

Đó là một người phụ nữ tầm ba mươi mấy tuổi, mái tóc dài tản ra, chỉ là trên gương mặt xinh đẹp có vài phần tái nhợt, cả người nhìn rất suy yếu, đã phá hủy khí chất đoan trang hiền từ của người phụ nữ.
 
Phong Thần Châu
Chương 8146: "Là Thần nhi sao?"


Giờ phút này, Tần Ninh nhìn về phía người phụ nữ kia, trong lòng ngây ngẩn, cứ đứng ở nơi đó không biết nên khóc hay nên cười, dần dần hai mắt ửng đỏ, một giọt nước mắt chảy xuống.

"Phu nhân!"

Lâm Uyên sao còn quan tâm đến việc đánh nhau với Ngô Huyên nữa, ông ấy bỏ Ngô Huyên qua một bên, đi đến phía trước.

Chỉ là còn chưa tới gần người phụ nữ đã bị Dương Đỉnh Vân đẩy ra.

"Dừng tay, dừng tay".

Người phụ nữ vội vàng nói: "Dương huynh đệ, vị này là phu quân của ta".

Dương Đỉnh Thiên tò mò nhìn Lâm Uyên.

"Phu nhân".

Lúc này Lâm Uyên vội vàng tiến đến, cầm lấy tay người phụ nữ kia, hốc mắt ửng đỏ, nói: "Phu nhân, nàng không sao chứ?

Đám quỷ quái này có gây khó dễ cho nàng không?

Có ăn thịt của nàng, uống máu của nàng không?

Xin lỗi xin lỗi, ta tới chậm".

Người phụ nữ lại tức giận nói: "Nếu đã ăn thịt uống máu của ta, chàng còn có thể nhìn thấy ta sao?"

"Vâng vâng vâng...", Lâm Uyên vỗ đầu một cái, cười ha ha nói: "Đúng đúng đúng, ta đúng là vui đến hồ đồ rồi".

Lâm Uyên lập tức nắm chặt hai tay phu nhân, nói: "Phu nhân, nàng nhìn đi, nàng xem là ai tới, nàng xem tên nhóc thối này là ai đi".

Nói rồi Lâm Uyên nhìn Tần Ninh.

Lúc này, người phụ nữ nhìn về phía hắn với ánh mắt như nước, dò xét từ trên xuống dưới.

Ngay sau đó liền nhẹ nhàng mỉm cười một cái, trong mắt toàn là vẻ từ ái, nói: "Là Thần nhi sao?"

Tần Ninh nhếch miệng cười một tiếng, nước mắt chảy xuống, đưa tay vén trường sam lên quỳ rạp xuống đất.

"Là con, mẹ".

Hiển nhiên người phụ nữ này chính là Sở Vân Nhân còn chưa chết.

Lúc này, Sở Vân Nhân đi ra từng bước một, đến trước mặt Tần Ninh, nhẹ nhàng nâng hai tay lên sờ mặt hắn, cười nói: "Nhìn qua không khỏe mạnh bằng lúc trước, gầy đi chút, nhưng lại trắng lên không ít".

Tần Ninh đột nhiên bắt lấy hai tay Sở Vân Nhân, nở nụ cười.

"Mẹ còn có thể nhận ra con sao?"

"Có một số chuyện, cho dù con đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất thì mẹ vẫn có thể cảm giác được".

Sở Vân Nhân nói: "Con trai ngoan, mau dậy đi".

Chỉ là giờ phút này, Tần Ninh không thể dậy nổi, hắn dùng

5998770-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8147: "Lâm đại nhân!"


Sở Vân Nhân kéo Tần Ninh lên, nhẹ nhàng nắm chặt tay con mình, nói: "Ngày đó ta bị ba Phật Đà ném vào bên trong A Tị Địa Ngục, gặp không ít quỷ linh quỷ mị quỷ binh, lúc ấy ta đã không còn sức lực để chống đỡ, nhưng đám quỷ linh quỷ mị quỷ binh kia cũng không giết ta, mà bắt lấy ta đưa vào trong địa bàn của quỷ tướng Ngô Huyên".

"Quỷ tướng Ngô Huyên bẩm báo cho Dương huynh đệ, chính là vị Dương Đỉnh Vân này".

Lúc này, Dương Đỉnh Vân chắp tay.

"Dương huynh đệ vốn muốn giết ta, chỉ là sau khi biết được ta là mẫu thân của Thần nhi, lại cẩn thận hỏi thăm ta không ít chuyện, cuối cùng đối xử với ta rất chu đáo, còn giữ ta lại đây chậm rãi dưỡng thương".

Lâm Uyên nghe thấy lời này thì vội vàng nhìn về phía quỷ vương Dương Đỉnh Vân, chắp tay nói: "Cảm ơn Dương huynh đệ".

Lúc này Dương Đỉnh Vân lại kinh ngạc nhìn Tần Ninh.

"Ngươi... Ngươi thật sự là Lâm Thần đại nhân chuyển thế?"

Tần Ninh cười nói: "Cha mẹ ta đều ở nơi này, còn có thể nhận sai sao?"

"Dương Đỉnh Vân, năm đó Vân Phạm Thể Quyết mà ngươi tu hành là ta truyền cho ngươi, giúp ngươi đột phá Biến Cảnh, hơn nữa ta còn giao cho ngươi một bí thuật, để... điều khiển hồn linh, hồn thuật tấn công, phối hợp với Vân Phạm Thể Quyết và đan dược đột phá Biến Cảnh mà ta chuẩn bị cho ngươi lúc ấy...", nghe Tần Ninh nói vậy, Dương Đỉnh Vân lại run rẩy nói: "Đủ rồi đủ rồi, ngươi... ngươi...", Dương Đỉnh Vân đột nhiên có chút kích động không biết nên nói cái gì.

"Đi vào rồi nói chuyện đi".

"Được được được".

Lúc này, mấy người lần lượt tiến vào bên trong dãy núi.

Bên trong dãy núi có một sơn cốc, xây dựng vài căn nhà gỗ.

Bên ngoài nhà gỗ có một đình nghỉ mát, lúc này, Dương Đỉnh Vân, Ngô Huyên cùng với Lâm Uyên, Sở Vân Nhân, Tần Ninh lần lượt ngồi xuống trong lương đình.

Dương Đỉnh Vân mở miệng nói: "Đám quỷ quái sinh linh như chúng ta bình thường thích tạo ra một cái động râm mát thoải mái ở trong núi chứ không xây dựng phòng ốc, mấy căn nhà này cũng là sau khi Sở phu nhân đến mới tạo ra".

Sở Vân Nhân lại nói: "Dương huynh đệ khách khí".

"Haiz, cũng không dám xưng huynh đệ".

Dương Đỉnh Vân liền nói ngay: "Năm đó Lâm Thần đại nhân có ơn chỉ bảo với ta, suốt đời khó quên, ta vốn nghĩ lúc còn sống không có cách nào báo đáp Lâm Thần đại nhân là việc đáng tiếc cả đời ta, không nghĩ tới đến khi chết rồi lại có thể báo đáp Lâm Thần đại nhân một lần".

Không khó để nhìn ra Dương Đỉnh Vân rất tôn sùng Tần Ninh.

Lúc này Sở Vân Nhân chỉ nắm lấy một bàn tay của con trai mình, cứ như sợ mình buông tay ra, con trai sẽ chạy mất.

"Lâm đại nhân!"

Dương Đỉnh Vân nhìn Tần Ninh, chắp tay nói: "Thật ra trước đó, Sở phu nhân ở chỗ này, ta cũng không nói thật".

"Lúc ấy thứ hấp dẫn đám quỷ mị quỷ linh quỷ binh kia là khí tức của những người khác, Sở phu nhân chỉ vừa vặn ở đó".

Những người khác?

Người nào?
 
Phong Thần Châu
Chương 8148: A Tị Địa Ngục vốn đã nguy hiểm.


Tần Ninh nhìn về phía Dương Đỉnh Vân.

Ông ta tiếp tục nói: "Ma tộc".

"Đám Ma tộc kia giống như con người, nhưng trên trán lại mọc ra hai mắt, tổng cộng có bốn con mắt, hơn nữa hai con mắt trên trán lại vô cùng kinh khủng".

"Ma tộc Thiên Mục!"

Tần Ninh gật đầu nói: "Xem ra Vô Tương Phật Tự c*̃ng không sạch sẽ".

"Ta liền thấy kỳ quái, vì sao Vô Tương Phật Tự bắt cha mẹ, một người nhốt bên trong tháp Vô Tương, một người lại đưa vào trong A Tị Địa Ngục chỉ vì để ta tiến vào A Tị Địa Ngục".

"Bây giờ xem ra bọn họ không chỉ muốn nhốt ta ở chỗ này vĩnh viễn, mà còn muốn giết ta tại đây".

A Tị Địa Ngục vốn đã nguy hiểm.

Lại thêm người của Ma tộc đi vào... Nói như thế, Vô Tương Phật Tự cũng có quan hệ rất lớn với Ma tộc.

Quả nhiên ba lão lừa trọc kia không phải kẻ tốt lành gì.

Dương Đỉnh Vân tiếp tục nói: "Thật ra mấy năm nay ta ở trong A Tị Địa Ngục đã gặp được không ít quỷ tướng, bọn họ đều tiến vào A Tị Địa Ngục sau khi chết với đủ nguyên nhân, sau đó trở thành quỷ tướng, thậm chí là quỷ vương".

"Mà trong đó có không ít người bị Ma tộc g**t ch*t".

"Đám Ma tộc kia có ý đồ khống chế bọn họ, bọn họ không nghe theo sẽ bị giết".

Dương Đỉnh Vân bổ sung: "Đây cũng không phải ví dụ, mà là có không ít".

Tần Ninh cau mày lại.

"Ta cũng đã nhìn thấy ở Thượng Nguyên Thiên, Tây Hoa Thiên, rất nhiều người đều cho rằng năm đó Ma tộc xuất hiện, khởi xướng đại chiến, Trung Tam Thiên toàn thắng, không ít người đã hoàn toàn không đề phòng sợ hãi gì với Ma tộc, chỉ cảm thấy Ma tộc và Thú tộc ở trong Trung Tam Thiên này, con người mới là chủ nhân".

"Nhưng thật ra lại không biết, tất cả những gì ta được chứng kiến ở đại lục Vạn Thiên, Hạ Tam Thiên đều là Ma tộc tỉ mỉ chuẩn bị, nếu không phải đời này ta đi từng bước một, chỉ sợ đại lục Vạn Thiên, Hạ Tam Thiên đều đã bị Ma tộc san phẳng rồi".

Mấy người lần lượt gật đầu.

"Nếu giống như lời ngươi nói thì lần này, Ma tộc tiến vào nơi đây chính là vì ta".

Tần Ninh nhìn về phía Dương Đỉnh Vân, nói: "Bây giờ ngươi là quỷ vương, ít nhất cũng phải là cảnh giới tứ biến, có lẽ đã kết bạn với không ít quỷ vương, quỷ tướng, có thể triệu tập lại, nếu như phát hiện Ma tộc thì hãy nói cho ta".

"Lâm Thần đại nhân".

Dương Đỉnh Vân vội vàng nói: "Thật ra trong khoảng thời gian này chúng ta đã từng đánh nhau với người của Ma tộc, có thắng có bại, nhưng mà... đám Ma tộc kia có không ít người là cấp bậc Biến Cảnh, thực lực không thể khinh thường...", "Hơn nữa nếu đến để giết ngươi, có lẽ bọn họ đã chuẩn bị không ít, chuyện này vẫn nên chậm rãi tính toán đi!"

5998772-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8149: Khi đó một nhà ba người chính là như vậy.


Mà những người như Dương Đỉnh Vân bị người của Ma tộc giết, đương nhiên cũng vô cùng oán hận Ma tộc.

Trong sơn cốc chỉ còn lại một nhà ba người Lâm Uyên, Sở Vân Nhân và Tần Ninh.

Lúc này Sở Vân Nhân nhìn con mình, không khỏi hỏi: "Thần nhi, những năm nay con sống như thế nào?"

"Nếu mẹ muốn nghe, con sẽ nói tỉ mỉ cho mẹ".

Lâm Uyên vội vàng nói: "Phu nhân phu nhân, ta biết ta biết, Thần nhi đều nói với ta hết rồi, ta sẽ nói lại cho nàng".

"Cút".

Sở Vân Nhân mắng một câu, nói: "Ta muốn nghe chính Thần nhi nói, còn cần chàng thuật lại sao?"

"...", "Được, con sẽ nói với mẹ".

Tần Ninh cười nói: "Từ năm đó, bắt đầu từ lúc con bước vào đời thứ chín, con sẽ kể hết cho mẹ nghe".

"Ừm".

Trong sơn cốc, con trai đang kể cho mẹ mình về quá khứ, thỉnh thoảng sẽ khiến người mẹ lo lắng, mừng rỡ, kinh ngạc, đau lòng, mà người cha già ở bên cạnh muốn xen vào, lại không thể chen được.

Hồi lâu sau, âm thanh bên trong sơn cốc mới dần dần an tĩnh lại.

Sở Vân Nhân cầm tay Tần Ninh, không nhịn được đau lòng nói: "Đứa bé ngoan, chịu nhiều khổ cực như vậy".

"Mẹ, con chịu khổ gì đâu, không phải tu hành võ đạo đều như vậy sao?"

"Đúng đúng đúng", Lâm Uyên cũng nói: "Con trai, phải chịu khổ nhiều một chút mới đúng, lại nói Thần nhi còn có mấy cô vợ, tên nhóc này đúng là may mắn mà!"

"Có phải chàng rất hâm mộ hay không?"

"Ta nào có".

"Ta thấy chàng nhắc tới với vẻ mặt vô cùng hâm mộ, còn nói không phải?"

"Ta oan uổng quá!"

"Hừ!"

"Phu nhân, nàng nghe ta nói mà...", thấy cha mẹ cãi nhau, Tần Ninh không khỏi nhớ tới đời thứ tám năm xưa.

Cha và mẹ rời khỏi Lâm tộc đã dẫn mình đến Thương Vân Thiên sinh sống.

Khi đó một nhà ba người chính là như vậy.

Hắn đi sâu vào nghiên cứu thể thuật, bắt đầu nghiên cứu sự ảo diệu của thể thuật, viết ra Thể Thư, mà cha và mẹ thì thường xuyên ở cùng với nhau tranh cãi inh ỏi.

Cuộc sống thế này, đã rất lâu rồi chưa được trải nghiệm.

Cho đến một ngày, Dương Đỉnh Vân xuất hiện lần nữa.
 
Phong Thần Châu
Chương 8150: Những người đó đúng là tàn nhẫn.


Chỉ là lần này ông ta đã không còn đến một mình.

"Thần đại nhân".

Dương Đỉnh Vân chắp tay khách khí nói: "Bốn vị này đều là bạn tốt tri kỷ ta quen biết ở bên trong A Tị Địa Ngục".

"Cố Kiếm Sơn, tộc trưởng Cố tộc".

"Thạch Sùng, tông chủ Thạch Thiên Tông".

"Đường Vạn Lý, tộc trường nhà họ Đường".

"Cảnh Vân, một vị cường giả tán tu".

Dương Đỉnh Vân nghiêm túc nói: "Mấy vị này khi còn sống cũng là cường giả Biến Cảnh chân chính, ở trong A Tị Địa Ngục đều là quỷ vương".

Quỷ vương, người yếu nhất cũng là cấp bậc tứ biến Vạn Nguyên Biến.

Dương Đỉnh Vân cũng là một vị quỷ vương, nhưng lại là cấp bậc lục biến.

Bốn người nhìn về phía Tần Ninh, rối rít chắp tay.

Bọn họ đều biết về danh tiếng của Thông Thiên Đại Đế.

"Mấy vị này cũng giống như ta, đều đã từng tiếp xúc với Ma tộc, Ma tộc bắt chúng ta hợp tác cùng bọn họ, chúng ta không muốn, bọn họ liền ra tay giết chúng ta".

Dương Đỉnh Vân thở dài nói: "Không biết sau khi ta chết, gia tộc ta có bị Ma tộc tàn phá hay không".

Tần Ninh nhìn về phía Dương Đỉnh Vân, mở miệng nói: "Lần này sau khi ta ra ngoài sẽ đến xem nhà họ Dương".

"Nếu như thế thì cảm ơn Thần đại nhân!"

Mấy người lần lượt ngồi xuống, lúc này Dương Đỉnh Vân mới nói: "Mấy người chúng ta đều có mấy chục quỷ tướng dưới tay, quỷ linh quỷ mị quỷ binh đếm không hết".

"Hơn nữa gần đây, đúng là chúng ta đã phát hiện không ít bóng dáng của Ma tộc, trừ Ma tộc Thiên Mục mà Thần đại nhân nói lúc trước còn có hai loại...", "Ma tộc có mắt và da đỏ như máu, cùng với Ma tộc có cặp mắt xanh, da thịt trắng bệch".

Tần Ninh gật đầu nói: "Ma tộc Huyết Nhãn và Ma tộc Quỷ Nhãn".

"Ta cũng từng tiếp xúc với hai Ma tộc này rồi".

"Bây giờ những Ma tộc nhìn thấy ở Trung Tam Thiên là ba tộc đó, những loại khác thì ta còn chưa gặp bao giờ".

"Dĩ nhiên ta cũng chỉ nhìn thấy ở Thượng Nguyên Thiên, Tây Hoa Thiên, cùng với Vô Tương Thiên, mấy đại thiên khác thì ta vẫn chưa đến, không hiểu nhiều lắm".

Dương Đỉnh Thiên tiếp tục nói: "Ba tộc này gần đây cũng xuất hiện không ít bóng người ở bên trong lãnh địa của chúng ta, có một ít cấp bậc cảnh giới Tam Ngã, hình như là lính tuần tra, đi hỏi dò tin tức khắp nơi".

Những người đó đúng là tàn nhẫn.

Xem ra lần này Vô Tương Phật Tự và Ma tộc hợp tác, dẫn hắn vào bên trong A Tị Địa Ngục, chuẩn bị giết hắn ở chỗ này là sự thật ván đã đóng thuyền.

Nhưng điều này cũng hợp ý Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 8151: "Thần nhi!"


Ai giết ai còn chưa chắc đâu! "Làm phiền mấy vị, khoảng thời gian sau hãy thăm dò nhiều tin tức một chút, tốt nhất là có thể tìm được vị trí một vài cường giả Biến Cảnh của ba tộc này".

"Nếu bọn họ đã tiến vào bên trong A Tị Địa Ngục, chắc hẳn là đến để giết ta".

"Các ngươi tìm được, ta có thể đối phó với những người đó".

Thạch Sùng hào sảng nói: "Thần đại nhân nói gì vậy, chúng ta đều là tộc trưởng của các gia tộc, tông chủ các tông, khi còn sống tất cả đều là cường giả Biến Cảnh, đang sống cuộc sống tốt đẹp thì lại bị đám Ma tộc đáng chết này g**t ch*t, trở thành thứ người không ra người quỷ không ra quỷ bây giờ, ở bên trong A Tị Địa Ngục không thấy mặt trời này, giết bọn họ cũng là mong muốn của chúng ta".

"Không sai".

"Đúng vậy!"

Lúc này Dương Đỉnh Vân đứng dậy, nói: "Thần đại nhân yên tâm đi, đám Ma tộc này dám vào vào bên trong A Tị Địa Ngục, chúng ta cũng sẽ không bỏ qua bọn họ".

"Ừm".

Năm vị quỷ vương lần nữa rời đi, tiếp tục hỏi dò tin tức.

Vợ chồng Lâm Uyên và Sở Vân Nhân nhìn Tần Ninh với vẻ mặt vô cùng lo âu.

"Cha, mẹ, sao vậy?"

"Thần nhi!"

Sở Vân Nhân kéo tay Tần Ninh, nói: "Bây giờ con là cảnh giới nhất biến đúng không?"

"Đúng vậy".

"Nếu quả thật như lời con nói với chúng ta mấy ngày trước, lần này là kế hoạch của Ma tộc, thì sợ rằng người vào đây ít nhất cũng phải là cường giả siêu cấp lục biến, thậm chí là Hư Không Biến thất biến, đến lúc đó sẽ rất phiền toái".

Nhất biến, bọn họ không nghi ngờ, lấy thực lực của Tần Ninh, muốn đối phó với tam biến, tứ biến đều không phải vấn đề gì lớn.

Nhưng thất biến... Cấp bậc Biến Cảnh, lục biến từ Khí Huyết Biến, Tinh Thần Biến, Hồn Phách Biến, đến Vạn Nguyên Biến, Quy Nhất Biến, Tụ Thiên Biến đều rất mạnh, nhưng đến Hư Không Biến thất biến mới thật sự là mạnh! Hư Không Biến có thể tùy ý khống chế lực hư không, xé rách không gian.

Đây là thứ mà lục biến trước hoàn toàn không thể đạt tới.

"Mẹ, yên tâm đi".

Tần Ninh cười nói: "Không có chuyện gì đâu, nếu bọn họ dám đến, con sẽ dám giết".

"Hơn nữa những cường giả Biến Cảnh này bị con giết còn có thể bị con hóa thành thần đan diệu dược, đến lúc đó có thể giúp cha mẹ tăng lên, trở thành tiên nhân cũng không thành vấn đề".

Sở Vân Nhân nghe vậy thì vội vàng nói: "Mẹ không muốn trở thành tiên nhân, mẹ đã quen ở Trung Tam Thiên rồi, ở Trung Tam Thiên rất vui vẻ".

"Mẹ cũng biết con có tiền đồ của con, con có cuộc sống và trách nhiệm của con, con đường mà con nên đi thì con cứ đi".

"Chẳng qua là hy vọng sau này, con có thời gian trở lại thăm chúng ta một chút là tốt rồi".

Tần Ninh cầm tay Sở Vân Nhân, cười nói: "Vâng".

Tình cảm mẹ con thân thiết này đều là ràng buộc trong lòng Tần Ninh mỗi một đời.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, mỗi ngày Tần Ninh đều ở bên trong sơn cốc cùng với vợ chồng Lâm Uyên, Sở Vân Nhân, đồng thời cũng xem tu vi của cha mẹ mấy năm nay đã tăng lên như thế nào rồi.

Bây giờ Lâm Uyên là cấp bậc tam biến

5998775-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8152: "Ở rừng cây phía trước".


"Chúng ta cũng đã làm theo lời của Thần đại nhân, không bứt dây động rừng".

Cố Kiếm Sơn nói: "Mà chỉ cho đám quỷ linh tản ra quanh quẩn ở bốn phía, quan sát mọi hành động của bọn họ".

"Được".

Giờ phút này Tần Ninh đứng dậy, nói: "Trực tiếp lên đường đi".

"Ừm".

Mấy người lần lượt lên đường.

Mà vợ chồng hai người Sở Vân Nhân và Lâm Uyên cũng đứng dậy.

"Mẹ, vết thương của mẹ còn chưa lành, đi làm gì?"

Tần Ninh khổ sở nói.

"Tên nhóc thối, dám xem thường mẹ?

Ngươi còn không lợi hại bằng mẹ đâu".

Sở Vân Nhân nói: "Cho dù vết thương của mẹ chưa lành thì cũng không hề kém hơn cha con, chẳng lẽ lại bắt mẹ chờ ở đây?"

"Hơn nữa mấy người đi cả rồi, không lo lắng Ma tộc biết được tin tức, phái người tới, mẹ bị người ta giết sao?"

Nghe thấy vậy, Tần Ninh lại sửng sốt một chút.

Không phải là không có khả năng này.

"Lên đường đi!"

Sở Vân Nhân tiếp tục nói: "Đừng quên năm xưa trong Lâm tộc, mẹ và cha con có uy danh hiển hách, tạo ra chỗ dựa vô cùng vững chắc cho Lâm tộc".

Tần Ninh nói: "Mẹ, hai người đi cũng được, nhưng phải nghe lệnh con".

"Được, nghe con hết!"

Lúc này, mấy người lần lượt lên đường.

Cách lãnh địa của Dương Đỉnh Vân mấy trăm ngàn dặm có một vùng đất đỏ như máu, trên đó mọc đầy những cây cổ thụ rậm rạp.

Những cây cổ thụ này đều không sinh trưởng giống như bên ngoài, cành lá tươi tốt, thân cây màu đỏ như máu, hơn nữa những cành cây vươn ra lít nha lít nhít một chỗ trông như nấm mốc vậy, từ xa nhìn lại giống như có nhiều cây nấm tụ tập một chỗ, vô cùng buồn nôn.

"Ở rừng cây phía trước".

Giờ phút này, đám người Tần Ninh, Lâm Uyên, Dương Đỉnh Vân tới chỗ này, dừng ở cách rừng cây mười dặm, có một quỷ linh lơ lửng bay tới, bẩm báo tin tức rồi rời đi.

Dương Đỉnh Vân nói: "Thần đại nhân, bắt sống hay sao?"

"Ừ".

Tần Ninh mở miệng nói: "Ta có rất nhiều biện pháp tra hỏi, không sợ bọn họ không mở miệng".

"Được".

Dương Đỉnh Vân cười nói: "A Tị Địa Ngục thiếu cái gì chứ không thiếu quỷ linh quỷ mị và quỷ binh".

"Đám quỷ linh quỷ mị quỷ binh này đều là cảnh giới Tam Ngã, hơn nữa chưa bao giờ tồn tại riêng lẻ, mà luôn tụ tập với nhau, nghe lệnh của quỷ tướng quỷ vương răm rắp, đây cũng là sự đặc sắc của A Tị Địa Ngục!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8153: "Đó là Tần Ninh!"


Quỷ vương trời sinh có lực áp chế đối với quỷ tướng, cùng với quỷ binh quỷ linh quỷ mị.

Tương tự, quỷ hoàng cũng như vậy.

Chỉ là tỷ lệ sinh ra một quỷ hoàng thật sự là quá nhỏ.

Mà quỷ hoàng cũng tương đương với cường giả Hư Không Biến thất biến lúc còn sống.

Hư Không Biến thất biến là tồn tại đứng đầu ở trong toàn bộ thế giới Trung Tam Thiên.

Giờ phút này, từng quỷ linh quỷ mị quỷ binh rối rít phát ra những tiếng nghẹn ngào, xông vào bên trong rừng cây kia.

Mà không lâu sau, bên trong rừng cây đang vang lên những tiếng gào thét kinh thiên động địa.

Ngay sau đó, chỉ thấy được một cột máu mạnh mẽ to bằng một người phóng lên cao.

Ánh sáng màu máu bao phủ trong trời đất.

"Khí tức của ma tộc Huyết Nhãn...", không lâu sau, từng tiếng chửi rủa vang lên.

Chỉ thấy bên trong rừng cây, mấy bóng người liều chết xông ra.

Từng bóng người nối đuôi ra, bị vô số quỷ linh quỷ mị quỷ binh cuốn lấy, ai nấy đều cực kỳ giận dữ.

Mấy vị này đều là cường giả Biến Cảnh, mặc dù đám tép riu cảnh giới Tam Ngã này không có cách nào làm bọn họ bị thương, nhưng lại bám dai như đỉa, khiến người ta vô cùng chán ghét nhưng lại không ai có thể thoát khỏi.

Xa xa truyền tới ngôn ngữ Ma tộc hùng hùng hổ hổ của Ma tộc Huyết Nhãn.

Giờ phút này mấy người Dương Đỉnh Vân đều không hiểu, vẻ mặt mê man.

"Bắt sống!"

Tần Ninh vừa dứt lời liền lao ra ngay lập tức.

Năm người Dương Đỉnh Vân, Cố Kiếm Sơn, Thạch Sùng, Đường Vạn Lý, Cảnh Vân cũng đồng thời xông ra.

Lâm Uyên và Sở Vân Nhân đi theo sau.

Tám bóng người xông ra trong nháy mắt, làm cho sắc mặt mấy vị thống soái Ma tộc biến đổi, trong miệng la hét ngôn ngữ Ma tộc.

"Loài người!"

"Không phải, còn có quỷ vương!"

Chỉ trong phút chốc, mấy vị Ma tộc Huyết Nhãn kia đều vô cùng hoảng sợ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

"Đó là Tần Ninh!"

"Chính là hắn".

Sau khi nhìn rõ khuôn mặt của Tần Ninh, mấy vị thống lĩnh Ma tộc lập tức bùng nổ sát khí, đánh thẳng tới chỗ hắn.

5998777-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8154: "Ngoài ra còn ai?"


Tần Ninh nắm chặt bàn tay, túm lấy đầu hắn ta ấn xuống đất.

Ầm... Tiếng kêu thảm vang lên.

Mà lúc này, mấy người Dương Đỉnh Vân cũng lần lượt bắt hết những thống lĩnh Ma tộc còn sống lại.

Còn về đám võ giả Ma tộc xông ra sau đó chỉ là cảnh giới Tam Ngã, giao cho những quỷ linh quỷ mị quỷ binh kia giải quyết đều không thành vấn đề.

"Tần Ninh!"

Lúc này, thống lĩnh Ma tộc bị Tần Ninh ấn đầu xuống đất, giận dữ hét: "Ngươi chết chắc rồi, chết chắc rồi".

"Ồ?

Vậy sao?"

Tần Ninh túm cổ áo hắn ta lên, giễu cợt nói: "Nói tiếng người!"

"Hừ, ba vị tôn giả đại nhân của thánh tộc Huyết Nhãn chúng ta đã ra tay, ngươi không sống nổi đâu".

"Tôn giả?"

Tần Ninh nói: "Có đến cấp bậc thất biến không?

Nếu như không tới thất biến thì không g**t ch*t ta được đâu".

"Ngươi...", Tần Ninh nghĩ mình là ai?

Cảnh giới thất biến?

Nếu thật sự đến cảnh giới thất biến, một cái tát cũng có thể trực tiếp đập chết Tần Ninh.

Người này nghĩ mình là ai, đáng để các nhân vật đứng đầu cảnh giới thất biến ra tay sao! Tần Ninh tiếp tục nói: "Xem ra không có, vậy chỉ sợ các ngươi lại phải thất bại trở về rồi".

"Bớt nói nhảm đi".

Tần Ninh trực tiếp xuyên cả bàn tay vào trong cơ thể thống lĩnh kia, không ngừng chuyển động, tiếng gào thê thảm vang lên bên tai không dứt.

"Ma tộc Huyết Nhãn, ma tộc Thiên Mục, ma tộc Quỷ Nhãn đều tới cả chứ?

Có những ai!"

"A...", thống lĩnh kia trợn trắng mắt, thậm chí hai tay hai chân cũng hóa thành hình thái bản thể đầm đìa máu, giống như một con khỉ đẫm máu vậy.

"Là Huyết Mãn Thiên tôn giả, Huyết Cách Cách tôn giả, Huyết Lặc Sơn tôn giả".

"Huyết Lặc Sơn?"

Tần Ninh cười nói: "Đại ca của Huyết Lặc Ma đúng không?"

"Đúng".

Tần Ninh hỏi lại: "Ngoài ra còn ai?"

"Quỷ Anh Vương đại nhân, Quỷ Phong Vương đại nhân của thánh tộc Quỷ Nhãn cũng dẫn một đám cường giả đến".

"Người của ma tộc Thiên Mục thì sao?

Ngươi đừng nói với ta bọn họ không tới đấy nhé".

"Có tới".
 
Phong Thần Châu
Chương 8155: "Đương nhiên không phải".


Người đàn ông gào thét thê thảm nói: "Ba vị đại nhân Mục Cửu Thánh, Mục Bát Thánh, Mục Thất Thánh của thánh tộc Thiên Mục đều tới".

Bảy tôn giả.

Chín vương.

Chín thánh.

Từ cách xưng hô này, xem ra lần này những người đến đây đều là những nhân vật lớn trong ba tộc.

Ngay sau đó Tần Ninh hỏi: "Ngoài ba tộc này ra còn có ai?"

Nghe thấy lời này, người đàn ông kia ngẩn ra.

Không thể nào.

Làm sao Tần Ninh có thể biết còn có những người khác được! "Ồ?

Sững sờ?

Nghĩa là ta đã đoán đúng".

Tần Ninh túm lấy đầu hắn ta, cười nói: "Ta có đủ biện pháp để tra hỏi, ngươi có thể thử từng cái một xem sao".

"Ta nói ta nói, ta nói!"

Người đàn ông hét lớn: "Còn nữa, còn nữa".

"Ai?"

Tần Ninh quát hỏi.

"Là một vị hoàng tử của Ô Linh tộc, nhưng rốt cuộc là ai thì ta không biết, ta cũng không có tư cách biết, ta chỉ biết là một vị hoàng tử".

Mà nghe thấy như vậy, Tần Ninh lại sửng sốt.

"Ô Linh tộc?"

Tần Ninh vốn muốn hỏi về Diệp Chi Vấn, người từ trước đến nay vẫn luôn thần bí kia lần này hẳn phải tới mới đúng.

Nhưng câu trả lời của người trước mặt lại khiến hắn sửng sốt.

Trừ ba tộc này ra còn có những Ma tộc khác?

"Ô Linh tộc là gì?"

"Hả?"

Người đàn ông kia cũng ngẩn ngơ.

Chẳng lẽ Tần Ninh không phải đang hỏi về Ô Linh tộc sao?

"Ta vốn muốn hỏi về Diệp Chi Vấn, xem ra còn có những người mà ta không biết nữa!"

Nghe thấy vậy, sắc mặt người đàn ông vô cùng ảm đạm, mấy thống lĩnh Ma tộc khác lại trợn mắt há hốc mồm.

"Ngươi... không phải ngươi đang hỏi về chuyện của Ô Linh tộc sao...", "Đương nhiên không phải".

Tần Ninh nói: "Thu hoạch ngoài ý muốn, ta cũng không nghĩ tới".

5998779-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8156: Tất cả thống lĩnh đều bị giết.


Vừa nói xong, Tần Ninh trực tiếp ra tay.

Không lâu sau hắn đã biết được gần hết tin tức muốn biết.

Ô Linh tộc! Một trong những Ma tộc ngoài thế giới.

Mà tộc này cũng đã sớm tiến vào bên trong Trung Tam Thiên, nhưng lại không ở cố định trong Trung Tam Thiên mà lặng lẽ tản ra.

Quan trọng nhất chính là theo lời mấy vị thống lĩnh này, Ô Linh tộc còn mạnh hơn ba tộc Ma tộc Huyết Nhãn, Ma tộc Thiên Mục, Ma tộc Quỷ Nhãn.

Sức mạnh này không chỉ là thực lực, mà còn là cấp bậc.

Các tộc ở ngoài thế giới đều sẽ phân chia cấp bậc.

Tần Ninh còn nhớ năm xưa ở đại lục Vạn Thiên, mấy tộc như Ma tộc Lục Tình, Ma tộc Cự Tí, Ma tộc Xích Huyết, Ma tộc Tử Dực, Ma tộc Hủ Cốt đã từng nói, bọn họ chỉ là kẻ yếu, nô lệ ở ngoài thế giới thôi.

Tới giờ, những Ma tộc xuất hiện ở bên trong Trung Tam Thiên cũng có phân chia cấp bậc.

Giống như Ma tộc Kim Nguyệt, Ma tộc Ám Nguyệt, Ma tộc Thanh Mộc ở trong Thượng Nguyên Thiên là do Ma tộc Thanh Mộc thống lĩnh.

Nhưng bây giờ, cấp bậc đứng đầu bên trong ba tộc Ma tộc Thiên Mục, Ma tộc Huyết Nhãn, Ma tộc Quỷ Nhãn đều là cường giả Biến Cảnh, mà ở trên ba tộc này còn có một Ô Linh tộc cao cao tại thượng.

Trên thực tế những năm này, Tần Ninh cũng không chỉ đi theo mỗi con đường diệt ma, mà còn từng suy tính rất nhiều lần.

Ở bên ngoài Thương Mang Vân Giới nhất định vẫn còn tồn tại sinh linh mạnh mẽ hơn, nếu không cha sẽ không thể rời đi, mà sẽ ở lại chiến đấu.

Mà những sinh linh ngoài thế giới kia cũng giống như ở trong Thương Mang Vân Giới, từ Thương Mang Vân Giới đến thế giới Cửu Thiên, đến đại lục Vạn Thiên, len lỏi vào từng tầng một.

Những sinh linh ngoài thế giới này đều có phân chia tôn ti.

Nói như vậy, bên trong đại lục Vạn Thiên, thế giới Cửu Thiên, thậm chí Thương Mang Vân Giới có lẽ cũng đã có Ma tộc.

Điều này thật sự quá đáng sợ.

Ô Linh tộc, hoàng tử Ô Viên, một vị hoàng tử chân chính.

Đến cấp bậc này, chắc hẳn sẽ biết được nhiều chuyện hơn nhỉ?

"Ta hỏi lại các ngươi, lần này ba tộc các ngươi điều động nhiều cường giả như vậy, không thể chỉ ở chỗ này chịu chết được, nhất định sẽ biết biện pháp rời đi".

Tần Ninh nói thẳng: "Định đi như thế nào?"

Nghe thấy vậy, mấy vị thống lĩnh đều biến sắc.

"Nói!"

"Chúng ta đều đi qua một đài tế thiên để tới chỗ này, cũng sẽ thông qua đài tế thiên để rời đi, nhưng mà chỉ có mấy vị đại nhân mới có thể mở được đài tế thiên thôi".

"Hiểu rồi".

Tần Ninh nhìn mấy người Dương Đỉnh Vân.

5998780-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8157: "Cứ quyết định như vậy đi".


"Bây giờ cũng không cần cứng chọi cứng với bọn họ".

Tần Ninh còn có hai vị đệ tử.

Khúc Phỉ Yên.

Chiêm Ngưng Tuyết.

Đều là cường giả tuyệt thế nổi tiếng hiển hách ở trong Trung Tam Thiên.

Mà bây giờ Tần Ninh chỉ là cảnh giới nhất biến, với thiên phú của hắn, sau này sẽ có thể dễ dàng g**t ch*t những Ma tộc đó.

"Đây chính là một cơ hội hiếm có".

Tần Ninh lại không nhịn được nói: "Ba tộc phái mấy người nòng cốt đến, nếu như ở chỗ này giết bọn họ, vậy thì con cũng đỡ phải mất công đi tìm".

Nghe thấy lời này, Lâm Uyên và Sở Vân Nhân đều sửng sốt.

Cha mẹ lo lắng cho sự an toàn của con, con lại nghĩ là nếu bỏ lỡ cơ hội này, sau này sẽ rất khó để giết bọn họ?

Tên nhóc con không sợ chết sao?

Tần Ninh ho khan một cái nói: "Cha, mẹ, không có chuyện gì đâu, trong lòng con hiểu rõ".

"Như vậy con sẽ không cần phải lo lắng chuyện ở đây nữa, chỉ là thời gian trong A Tị Địa Ngục không giống với Trung Tam Thiên, chúng ta ở chỗ này một tháng, bên ngoài có lẽ đã qua mấy năm".

"Ta lo lắng cho mấy người con dâu của cha mẹ, còn có mấy đồ nhi ngốc nghếch nữa, con không có ở đây, sợ rằng bọn họ sẽ cuống cuồng báo thù".

"Cha, mẹ, con sẽ đưa hai người ra ngoài trước, hai người rời khỏi đây, con lại tốn chút công sức làm thịt tất cả đám Ma tộc này, sau đó sẽ đi ra ngoài đoàn tụ với mọi người".

Lâm Uyên nghe vậy, còn chưa lên tiếng, Sở Vân Nhân đã nói ngay: "Không thể! Tuyệt đối không thể!"

"Tên nhóc thối, con muốn để chúng ta đi, mình làm anh hùng?

Con đừng tưởng rằng mẹ không biết".

"Mẹ của con, tuyệt đối không phải".

Tần Ninh bất đắc dĩ nói: "A Tị Địa Ngục này không phải là chỗ dành cho người sống, nếu không tin hai người cứ thử kiểm tra lại bản thân xem, có phải nguyên lực chuyển động trong cơ thể đều bị hạn chế rồi không?"

Lâm Uyên và Sở Vân Nhân không thử.

Bởi vì vừa rồi lúc ra tay, hai người đã cảm thấy được không đúng.

"A Tị Địa Ngục là chỗ cho quỷ sống, cho dù là cường giả Biến Cảnh, ở lâu cũng rất khó không bị ảnh hưởng, một khi ở đây quá lâu, cho dù là người sống cũng sẽ thành người chết!"

Nghe thấy lời này, sắc mặt vợ chồng hai người lại vô cùng khó coi.

"Cha...", Tần Ninh không biết làm sao, liền sử dụng Thiên Văn Thể Thuật: "Năm xưa con là Thông Thiên Đại Đế, cũng được gọi là Thể Đế… Thể Thư của con… có thể đồng bộ thời gian, cho dù có ở trong này mười năm trăm năm cũng không thành vấn đề...", "Hai người... lại khác...", Lâm Uyên và Sở Vân Nhân đều không thể nói được gì thêm.

"Cứ quyết định như vậy đi".

"Con sẽ ở chỗ này giết sạch đám người kia rồi mới đi ra ngoài, hai người cứ đi ra ngoài trước, trấn an đệ tử phu nhân của con, nhân tiện chỉ bảo bọn họ, đợi đến khi con ra ngoài còn phải dựa vào bọn họ để làm mưa làm gió nữa, mỗi một người đều phải yên tâm tu hành".
 
Phong Thần Châu
Chương 8158: "Nhìn xem có bao nhiêu người Ma tộc tới đi".


"Chúng ta chia binh thành hai đường, đến lúc đó con trở về sẽ bắt đầu diệt trừ Ma tộc, làm thịt đám cường giả Ma tộc kia, khôi phục Trung Tam Thiên sạch sẽ như trước".

Sở Vân Nhân nhìn con mình thẳng thắn nói ra thì chậm rãi nói: "Thật không?"

Tần Ninh bất đắc dĩ cầm tay Sở Vân Nhân, cười khổ nói: "Mẹ, mẹ của con, con đã lừa mẹ bao giờ chưa".

"Con trai của mẹ có ngốc như thế sao?”

Ở lại chỗ này để chịu chết?"

"Con thật sự ở lại để giết những người đó".

Sở Vân Nhân và Lâm Uyên vẫn nửa tin nửa ngờ.

Tần Ninh nói khô miệng khô lưỡi.

"Được rồi!"

Cho đến cuối cùng, Sở Vân Nhân mới nói: "Tên nhóc thối, nếu con dám lừa mẹ, mẹ sẽ đánh gãy chân con!"

"Vâng".

Giờ phút này, Tần Ninh mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Không dễ dàng! Vì vậy, Tần Ninh dẫn mấy người Dương Đỉnh Vân cùng với vợ chồng Lâm Uyên Sở Vân Nhân tiếp tục lên đường.

Có quỷ linh quỷ mị quỷ binh, muốn tìm địa bàn ẩn nấp của đám Ma tộc kia không hề khó khăn.

Mấy ngày tiếp theo, đám người tìm được mấy vị cường giả Biến Cảnh Ma tộc, Tần Ninh lần lượt tra hỏi rồi g**t ch*t toàn bộ.

Mà sau khi tra hỏi mấy ngày, cuối cùng đã có tin tức.

"Quỷ Anh Vương!"

Tần Ninh b*p ch*t một vị tướng quân Ma tộc bị tra hỏi, tiếp đó nhìn về phía mấy người bên cạnh.

"Quỷ Anh Vương, theo ta biết là cảnh giới nhị biến, nhưng tin tức có thể sai sót, dù sao mọi người cũng cần phải cẩn thận".

"Cách nơi đây năm mươi dặm có một ngọn núi Mao Lĩnh, trước hết cứ để quỷ linh quỷ binh quỷ mị hỏi dò tin tức rồi nói sau".

"Ừm".

"Được".

Tần Ninh vừa nói xong, mấy người lập tức tản ra.

Tần Ninh nhìn về phía vợ chồng hai người Sở Vân Nhân và Lâm Uyên, nói: "Cha, mẹ, kế hoạch chính là như vậy, chúng ta sẽ giết Quỷ Anh Vương, cướp lấy chí bảo để mở tế thiên đích, sau đó mẹ và cha rời đi trước".

"Cha, mẹ hãy nhớ, để hai người rời đi không phải là để thoát khỏi nguy hiểm, mà là hai người phải ra ngoài truyền tin tức cho con, nói cho mấy người Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo, Trần Nhất Mặc, Thần t*nh d*ch, Lý Nhàn Ngư, Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc biết... con không sao, đồng thời đốc thúc bọn họ tu hành thật tốt".

"Ừm ừm, mẹ nhớ rồi!"

Sở Vân Nhân đưa tay nhéo má Tần Ninh, nói: "Tên nhóc thối, vậy bao giờ thì con trở lại?"

5998782-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8159: "Ngay ở phía trước không xa!"


"Biết rồi".

Sau khi chuẩn bị xong tất cả, đám người tiếp tục lên đường.

Núi Mao Lĩnh.

Đây là một ngọn núi được đám quỷ linh quỷ mị ở trong đó đặt tên.

Dãy núi Mao Lĩnh hoàn toàn trơ trụi, chia thành những ngọn núi nối liền liên miên, núi non trùng điệp.

Lúc này, Tần Ninh, Lâm Uyên, Sở Vân Nhân cùng với mấy vị quỷ vương Dương Đỉnh Vân đều đang ở nơi đây.

"Ngay ở phía trước không xa!"

Dương Đỉnh Vân nói: "Thần đại nhân, có vẻ Quỷ Anh Vương kia cũng không chỉ đơn giản là cảnh giới nhị biến, bên cạnh có mười mấy vị cường giả Biến Cảnh tụ tập, đều có cấp bậc từ nhất biến đến tam biến, sợ rằng người phụ nữ này ít nhất cũng phải là cảnh giới tứ biến".

Tứ biến! Ở Trung Tam Thiên, đến cấp bậc tứ biến đã đủ để khai tông lập phái, trở thành một thế lực lớn rồi.

Ở trong Thượng Nguyên Thiên hay chín đại thiên của Trung Tam Thiên như Tây Hoa Thiên thì hơi yếu một chút.

Nhất là Thượng Nguyên Thiên, bao nhiêu năm qua ngay cả cảnh giới Tam Ngã cũng không xuất hiện, đó không phải là yếu, mà là bị người ta phong ấn mối liên kết giữa các thiên vực, khiến cho võ giả trong Thượng Nguyên Thiên đều có thực lực rất kém.

Năm đó Tần Ninh tiến vào bên trong cấm địa tìm Trần Nhất Mặc, đã cố ý dặn dò phương pháp phá giải cấm chế bị người ta lập ra ở Thượng Nguyên Thiên.

Nói một cách chính xác, cho dù Thượng Nguyên Thiên ở thế yếu, cũng không có khả năng ngay cả cảnh giới Tam Ngã đều thưa thớt, không sinh ra Biến Cảnh được.

Mà trừ nơi đặc biệt như Thượng Nguyên Thiên ra thì ở trong Tây Hoa Thiên cũng có cấp bậc tam biến tồn tại.

Giống như ở Vô Tương Thiên, cấp bậc của võ giả Biến Cảnh sẽ mạnh hơn.

Sáu thiên Bắc Đấu Thiên, Bắc Tuyết Thiên, Xích Tiêu Thiên, Tự Tại Thiên, Tứ Tượng Thiên, Thương Vân Thiên đều là mạnh nhất.

Dĩ nhiên, nơi mạnh nhất chính là Thương Vân Thiên.

Thiên đứng đầu chín thiên trong Trung Tam Thiên chính là Thương Vân Thiên, dùng cường giả như mây để hình dung Thương Vân Thiên vô cùng thích hợp.

Tần Ninh thu hồi suy nghĩ, nói: "Quỷ Anh Vương, cảnh giới tứ biến mà đã có thể trở thành một trong chín vương của Ma tộc Quỷ Nhãn, chắc chắn người phụ nữ này không đơn giản, ta biết người phụ nữ này là bởi vì một vị đại sư trận thuật bị nàng ta làm cho thần hồn điên đảo".

Tần Ninh nhớ tới Sở Mậu… "Tóm lại, cẩn thận một chút".

"Ừm".

Dương Đỉnh Vân tùy tiện nói: "Trước hết cứ để quỷ binh quỷ linh quỷ mị thử xem thực lực thế nào đã".

"Được".

Lúc này, mấy người Tần Ninh lẳng lặng chờ đợi ở bên ngoài dãy núi.

Nhưng rất lâu sau mà bên trong dãy núi cũng không có chút dao động nào.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"
 
Back
Top Dưới