Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 2880: “Thiên Tự Trấn Hải!”


Thiên Kha cũng đã nhận thấy chỗ bất thường.

Tần Ninh ngay lúc này cho người ta một cảm giác quá mức kì lạ.

Mượn thân thể của Cửu Anh để cường hoá đòn công kích của mình.

Mà giờ đây, càng thẳng thừng hơn, trực tiếp dùng thuật ngự thú...

Thủ đoạn này quá kinh khủng rồi.

Phải nhanh chóng nhân cơ hội này!

Xoẹt...

Gần như là trong chớp mắt Thiên Kha đã lập tức tung chiêu.

Rầm...

Một tiếng gần rú mạnh mẽ vang lên.

Thiên Kha vừa hạ xuống, một cái đầu của Cửu Anh lập tức bị cắt ngang, máu tươi chảy ồ ạt.

Nhìn thấy cảnh này, Cửu Anh có cảm giác trái tim mình rỉ máu.

Một cái đầu rơi rồi!

Tuy hiện giờ thân thế không nghe theo sự khống chế của nó, cũng không cảm thấy đau đớn.

Nhưng mà nhìn thôi đã thấy đau.

Ngay lúc này Tần Ninh cũng hồn nhiên chả thèm để ý.

Sắc mặt Thiên Kha lạnh lẽo, lại hạ xuống.

Rầm...

Tiếng kêu mãnh liệt lại lần nữa vang lên.

Tiếng nổ đột nhiên vang lên.

Lần này, một cái đầu khác của Cửu Anh tuy đã bị cắt ra một vết máu, nhưng mà vẫn chưa ngã xuống.

"Bị chặn?"

Thiên Kha kinh hãi.

Vừa rồi một cái đầu trực tiếp bị hắn chém xuống.

Bây giờ Tần Ninh mới phản ứng kịp, lập tức chặn lại.

Đây cũng không phải chuyện tốt.

Điều này chứng minh Tần Ninh đã bắt đầu điều khiển cơ thể của Cửu Anh, hơn nữa đã có thể khống chế lực lượng một cách thuần thục rồi.

Cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ gặp nguy hiểm nhiều hơn.

Sắc mặt Thiên Kha trở nên căng thẳng.

“Thiên Tự Phá Sơn!”

Một câu phun ra, một chữ “Sơn” lập tức ngưng tụ, trực tiếp giáng xuống.

Ầm…

Nhất thời, đầu Cửu Anh bị đập choáng váng.

“Thiên Tự Trấn Hải!”

Một chữ “hải” lập tức xuất hiện, chỉ trong khoảnh khắc, vây quanh cái đầu.

Giờ phút này, Thiên Kha lần lượt thi triển Thiên Tự Vạn Ấn Quyết, từng chữ cái độc đáo đồng loạt tấn công Cửu Anh.
 
Phong Thần Châu
Chương 2881: “Mộc Chi Linh!”


“Nên kết thúc rồi!”

Đầu của Cửu Anh phun ra một câu nói hờ hững: “Thiên hộ pháp Thiên Kha?”

“Cảnh giới Quy Nhất cửu mạch thì giỏi lắm sao?”

Nói xong, Tần Ninh trực tiếp bước ra.

“Phong Chi Linh!”

Lập tức.

Đầu của Cửu Anh há miệng phun ra.

Vô số lưỡi đao gió ùn ùn kéo đến, cùng nhau xuất hiện.

Tiếng gió gào thét, vang lên ầm ầm.

Từng lưỡi đao gió ấy như là cuốn hết trời đất vậy.

Ngưng tụ thành một cơn bão đao.

“Hừ!”

Nhìn thấy cảnh này, Thiên Kha hừ lạnh, vung một tay ra.

Từng lưỡi đao gió hoàn toàn lột xác.

Ầm…

Tiếng nổ nặng nề vang lên.

Phá Tự Quyết của Thiên Kha giết ra ngay.

Trận bão đao gió kia lập tức trở nên tán loạn.

Nhưng mà, trận bão tán loạn ấy, chỉ một khắc sau, đã hóa thành ngàn vạn lưỡi đao gió, trực tiếp xông về phía Thiên Hằng.

Keng keng keng…

Từng tiếng từng tiếng va chạm vang lên.

Lưỡi đao gió cắt lên người Thiên Kha, nhưng Thiên Kha lại được linh khí xung quanh bảo vệ, cản trở từng lưỡi đao.

Thấy cảnh ấy, Tần Ninh cũng không hoảng hốt.

“Lôi Chi Linh!”

“Điện Chi Linh!”

Hắn nói xong.

Ngay lập tức, sấm sét nhưng tụ lại như một con rắn lớn, cắn xé, đánh về phía Thiên Hằng.

Bùm…

Tiếng nổ lại vang lên, trên tay Thiên Hằng tụ thành một chữ “phòng”. Kí tự phóng đại, hội tụ thành một tấm khiên, ngăn cản trước người.

“Tới nữa”.

Tần Ninh lại thốt ra một câu: “Kim Chi Linh!”

Một lời vừa dứt, một thanh kiếm vàng bắn thẳng ra.

Kiếm quang hoa lệ, giống như một luồng sáng hạ xuống từ trời đêm, đâm thẳng vào Thiên Kha.

“Mộc Chi Linh!”

Thiên Kha khó khăn chống đỡ.

Thấy vậy, ánh mắt của mấy vị Thiên hộ pháp của Thiên Trường Nguyệt biến đổi.

Tên Tần Ninh này dựa vào thuật ngự thú đã đề cao uy năng của Cửu Anh lên mấy cấp.
 
Phong Thần Châu
Chương 2882: Chữ “huyết” càng ngày càng rộng.


Cứ tiếp tục như vậy, từ đầu đến cuối Thiên Kha đều bị động chịu đòn.

“Đi giúp nhị thúc của ta!”

Thiên Trường Nguyệt thở gấp, nói: “Tần Ninh giao thủ với nhị thúc của ta, nhất định sẽ toàn lực ứng phó, mấy người các ngươi chờ cơ hội tập sát.”

“Dạ!”

Nhất thời, bốn người lập tức lao ra.

“Quay lại!”

Sắc mặt Thiên Kha thay đổi, vội vàng quát lên.

Lúc này Tần Ninh bộc lộ hết uy năng, tương đương với ông ta.

Cấp bậc này giao thủ, người ngoài nhúng tay vào chính là tự tìm chết.

“Các ngươi xứng nhúng tay vào sao?”

Lúc này, Tần Ninh run lên, điều khiển cơ thể Cửu Anh, trực tiếp giết ra.

“Tự tìm chết!”

Đầu Cửu Anh phun ra một đám lửa lớn, há miệng cắn xuống.

Vị Thiên hộ pháp kia, hai tay đan chéo, dùng linh khí cản trở trước người.

Nhưng căn bản không có bất kỳ hiệu quả nào.

Rầm!

Gần như ngay lập tức, linh khí bảo vệ cơ thể vỡ tan tành, bị đầu của Cửu Anh cắn.

Phụt một tiếng, máu tươi phun ra.

Một vị Thiên hộ pháp trực tiếp bỏ mình.

Trong chớp mắt, đám người còn lại, mặt trắng bệch.

“Dừng tay”.

Thiên Kha quát lớn: “Không ai được nhúng tay vào, nhúng tay vào phải chết”.

Thiên Trường Nguyệt cũng xanh mặt.

Hắn ta không ngờ tới Tần Ninh lại mạnh đến bậc này.

Thiên Kha hơi run lên, bước chân ra.

“Ngươi tự tìm chết!”

Thiên Kha lạnh như băng, nói: “Thiên Đế các của ta lên kế hoạch đã lâu, lần hành động này, há lại vì một mình ngươi mà hỏng mất?”

Lúc này, cơ thể Thiên Kha, từ trên xuống dưới, tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ.

Một luồng ánh sáng màu máu.

Trong chớp nhoáng, tất cả mọi người đều cảm nhận được, trong cơ thể Thiên Kha như có một con mãnh thú Thương Lan thoát ra vậy.

“Huyết Tự Quyết!”

Thiên Kha quát lên một câu, toàn thân trên dưới, huyết khí cuồn cuộn.

Từng mạch máu lan tràn ra mặt ngoài cơ thể Thiên Kha.

Những mạch máu kia, rất nhanh đã tụ tập thành một chữ “huyết”, nhưng tụ trước mặt Thiên Kha.

Từng mạch máu hội tụ thành một chữ.

Chữ “huyết” càng ngày càng rộng.

Giống như một ngọn núi máu đè trên đầu mọi người.

Đi đôi với chữ “huyết” càng ngày càng mạnh lên, trong lòng Cửu Anh run rẩy.
 
Phong Thần Châu
Chương 2883: “Đáng chết!”


“Cửu Linh Tinh Thần Quyết, Cửu Linh Hợp Nhất!”

Hắn vừa dứt lời, lập tức, trong chín cái đầu của Cửu Anh, chín luồng ánh sáng linh khí Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Điện, Huyết tụ hội lại thành một điểm

Trong khoảnh khắc, điểm ấy đen thui như mực, tự như hố đen vĩnh viễn, có thể nuốt trọn tất cả.

Quả cầu đen ngày càng lớn, ngày càng lớn.

Dần dần, từ giữa hư không, trong lúc mơ hồ, giữa không gian xuất hiện một tia vặn vẹo.

Lúc này, tất cả mọi người đều âm thầm lạnh lòng.

Cuộc giao chiến của hai người khiến người khác mang cảm giác khiếp đảm.

“Huyết Tự Vẫn!”

“Cửu Linh Phá!”

Rầm…

Trong khoảnh khắc, tiếng nổ tung vang lên trong dãy núi Nguyệt Lan.

Ngay lập tức, toàn bộ dãy núi đều rung lên.

Từng luồng ánh sáng tầng tầng khuếch tán.

Hắc quang và huyết quang, gần như mỗi bên chiếm một nửa vùng trời.

Chẳng qua là, dần dần, mọi người lại thấy.

Hắc quang từng bước cắn nuốt huyết quang.

Theo thời gian trôi qua.

Hiệu quả cắn nuốt càng ngày càng rõ.

Lúc này Thiên Kha đứng giữa không trung, mặt trắng nhợt như tờ giấy. Nhìn thấy cảnh ấy, ánh mắt ông ta đầy kinh hoàng.

Ông ta có thể cảm nhận được.

Đợt công kích này của Tần Ninh ẩn chứa một sức mạnh quỷ dị.

Cũng không phải quá bá đạo, mà là… sức mạnh có thể nuốt hết huyết tự của ông ta.

Cứ theo đà này, đến cuối cùng, ông ta phải chết không cần nghi ngờ.

“Đáng chết!”

Thiên Kha cũng không nghĩ ra.

Tần Ninh rốt cuộc làm sao đến được bước này?

“Nuốt!”

Một tiếng quát khẽ vang lên.

Quả cầu đen như một tấm màn trời màu đen, dùng tốc độ nhanh chóng trực tiếp đáp xuống, chiếm đoạt lấy Thiên Kha.

Lập tức, sắc mặt Thiên Trường Nguyệt trắng bệch.

Nhị thúc là cảnh giới Quy Nhất cửu mạch lại bị Tần Ninh nuốt trọn?

Lúc này, bên trong quả cầu đen, từng tiếng nói oán độc vang lên.

“Tần Ninh, ngươi sẽ chết rất khó coi, thả bổn tọa ra ngoài!”

“Thả ngươi ra ngoài? Ngươi cũng…”

Rầm…

Nhưng chỉ trong nháy mắt, Tần Ninh còn chưa kịp nói xong thì một tiếng nổ rung trời vang lên từ dưới đất.

Ngay sau đó, mặt đất nổ tung, xuất hiện một đường nứt toạc, vừa xuất hiện lập tức chém rớt tám trong chín cái đầu của Cửu Anh!

Chỉ còn lại duy nhất cái đầu ở giữa, bị những văn tự nứt vỡ kia tác động, tỏa ra hào quang chói rọi, bảo hộ một cái đầu còn sót lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 2884: Quả cầu đen hoàn toàn vỡ nát.


Lúc này Tần Ninh đang ở trên đầu của Cửu Anh đột nhiên tỉnh lại, sắc mặt trắng nhợt phun ra một ngụm máu tươi.

Hai mắt Tần Ninh từ từ mở ra.

Cửu Anh bắt đầu trở lại quyền khống chế trong tay hắn, nhịn không được lớn tiếng gào khóc: “Đau đau đau…”

Chín cái đầu bị chém rớt tám cái.

Nếu cái cuối cùng cũng bị chém mất, nó nhất định phải chết.

Lúc này đây, tám cái đầu khác đều ảm đạm không còn chút ánh sáng, thân hình to lớn của Cửu Anh vội vàng hóa nhỏ bằng bàn tay, sau đó chui vào bả vai Tần Ninh.

“Chủ thượng, sức lực của ta đã cạn kiệt rồi, không thể khôi phục được…”, Cửu Anh thì thầm nói.

Tần Ninh đứng trên mặt đất nhìn lên không trung.

Có một bóng người áo trắng phiêu phiêu đang đứng ở đó, thần thái lạnh nhạt tự nhiên.

Lau máu tươi ở khóe miệng, Tần Ninh hướng mắt lên cười nói: “Cảnh giới Thiên Nhân rồi mà còn làm chuyện trộm cướp thế này sao?”

“Hừ!”

Người mặc áo trắng hừ một tiếng, quát: “Mau thả Kha đệ ra!”

Vừa dứt lời tất cả mọi người bỗng sáng tỏ.

Người này… chính là Thiên Hằng Nhất!

Thiên Hằng Nhất, một trong những phó các chủ của Thiên Đế Các, cảnh giới Thiên Nhân uy chấn một phương.

Người áo trắng kia cứ như vậy đứng giữa hư không, tạo cho mọi người một cảm giác không thể hô hấp.

Thiên Nhân!

Gần với sự tồn tại của Vương giả, thật sự quá mạnh.

“Thả ra?”

Tần Ninh cười nhạo một tiếng, nhưng máu từ khóe miệng vẫn không ngừng chảy xuống.

Nhìn Thiên Hằng Nhất, Tần Ninh cười nhạo nói: “Ngươi cho là có thể sao?”

Một lời nói ra, bàn tay Tần Ninh cũng chậm rãi siết chặt.

Rắc...

Trong quả cầu đen truyền đến âm thanh tiếng xương nứt gãy.

“A…”

Âm thanh thê thảm vang lên khiến sắc mặt Thiên Hằng Nhất u ám.

“Dừng tay!”

Thiên Hằng Nhất bước đến, nháy mắt đã đến sát Tần Ninh.

“Dừng tay?”

Vừa dứt lời, bàn tay Tần Ninh lại nắm chặt.

Rầm...

Quả cầu đen hoàn toàn vỡ nát.

Mặt đất sụp đổ, từng tiếng ầm ầm nổ vang khiến đáy lòng mọi người run sợ.

Khuôn mặt Thiên Hằng Nhất nảy sinh ác độc.

“Ngươi cho rằng dẫn bổn tọa đến là đủ để ngăn cản tai họa cho Thanh Ninh Các sao?”

“Nằm mơ đi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2885: Một kích của Thiên Nhân đó!


Mỗi âm thanh Thiên Hằng Nhất phát ra đều có chút khàn khàn, hiển nhiên là bị chọc giận không nhẹ.

“Để ta… đến xem thử, ngươi có mệnh gì!”

Dứt lời, trước mặt Thiên Hằng Nhất lập tức xuất hiện một cái trảm tự rất lớn.

“Thiên Tự Vạn Ấn Quyết, Trảm Tự Quyết!”

Rầm...

Dường như trong nháy mắt, trảm tự đã trực tiếp nện xuống.

Mặt đất nổ vang, những vết nứt rộng cả trăm trượng xuất hiện trên cả dãy núi, lan xa đến hàng chục mét.

Một tòa núi cao nguy nga lúc này lại tựa như một cái gác xép bình thường sụp đổ, ầm ầm vang vọng.

Mặt đất vỡ vụ tạo ra một loại áp lực cực kỳ nặng nề lên người khác.

Cốc Tân Nguyệt, Lý Nhàn Ngư, Thạch Cảm Đương cùng đám người Giang Bạch đều bị dọa run sợ.

Thiên Nhân xuất hiện.

Không ai có thể nghĩ đến.

Tốc độ Thiên Hằng Nhất ra tay quá nhanh.

Nhanh đến mức bọn họ căn bản không thể cản được.

Nói cho cùng ra, cho dù bọn họ có kịp phản ứng đi lại ngăn cản thì cũng chỉ có một con đường chết.

Trên thực tế, hiện tại cả bốn người họ đều đã có được thực lực của cảnh giới Vạn Nguyên.

Nhưng mà nếu so sánh cảnh giới Vạn Nguyên với cảnh giới Thiên Nhân… quả thật không đáng nhắc đến.

“Sư tôn!”

“Tần Ninh!”

“Tần công tử!”

Trong nhất thời, tất cả mọi người đều vừa vội vừa hoảng.

Sắc mặt Doãn Tinh Vũ và Xương Huy cũng trắng bệch.

Tổng Các chủ cùng Tây Các chủ đã ngàn vạn dặn dò, bọn họ có thể chết nhưng Tần Ninh không thể.

Nhưng mà bây giờ...

Một kích của Thiên Nhân đó!

Một linh cảnh Tụ Dương như Tần Ninh làm thế nào mà ngăn cản chứ?

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều ngây ngẩn.

Thiên Hằng Nhất đứng ở giữa không trung cũng chau mày.

“Chỉ có chút năng lực như vậy? Trên con đường Thiên Nhân, ngươi đã đi được bao nhiêu bước rồi? Một bước? Hai bước? Hay là ba bước?”

Một giọng tươi cười nghiền ngẫm đột nhiên vang lên.

Lúc này, Tần Ninh bước ra.

Quần trắng áo trắng, tóc dài phiêu đãng, vết máu nơi khóe miệng đã khô cạn.

Tần Ninh đứng trên một khối đá vụn đã vỡ tan, ánh mắt sáng rực.

“Trảm Tự Quyết! Trảm Tự Quyết!”

Lúc này, trong lòng Tần Ninh đã dần hiểu rõ.

Lúc trước, hắn vất vả dùng mọi thủ đoạn, có thể nói là hành động nghịch thiên, đem một ý niệm còn sót lại của Tần Kinh Mặc vốn chẳng phải cảnh giới Thánh Nhân bồi dưỡng thành một hồn, ân cần săn sóc hết chín vạn năm.

Nhưng mà chín vạn năm đã trôi qua.
 
Phong Thần Châu
Chương 2886: “Cội nguồn của Cửu U đại lục!”


Hắn trở lại rồi!

Vốn dĩ nghĩ đã hoàn toàn nắm chắc tự tin trong tay.

Nhưng đến cuối cùng cũng chỉ còn lại một Tần Kinh Mặc đã sớm chết đi.

Một hồn cũng bị người khác làm cho tan biến hoàn toàn.

Là bút tích của Thiên Đế Các!

Nói như vậy, một hồn kia của Tần Kinh Mặc bị người của Thiên Đế Các tìm được, nhưng không hề bị trực tiếp nghiền nát..

Mà là… đào rỗng tất cả trí nhớ của một hồn đó.

Nếu không, làm sao Các chủ Thiên Đế Các lại có thể lĩnh hội Thiên Tự Vạn Ấn Quyết được?

Trong lòng Tần Ninh lúc này thật sự hiểu rõ rồi.

“Ha ha…”

Một tia cười khổ thoáng hiện lên mặt.

Tần Ninh lắc đầu nhỏ giọng nói: “Ta nguyên bản là Nguyên Hoàng Thần Đế, chín kiếp là thiên tử, chín vạn năm lịch luyện, cả đời này của ta chẳng qua chỉ như một giấc mộng bình thường ngắn ngủi mà thôi”.

“Đáng tiếc, ta lại cứ cố tình phải giống như cha ta, một chữ tình vây hãm ta cả đời”.

“Kinh Mặc đại ca, cùng ta một đời có tình cảm anh em!”

“Thanh Vân cùng Tiểu Thạch Đầu, cùng ta có tình thầy trò”.

“Phong Vương năm đó cũng do một tay ta bồi dưỡng thành tài, thậm chí đến hậu nhân của hắn ta, ta cũng dõi theo như cũ”.

“Cha nói đúng, người sống lâu rồi không thể không có tình”.

Tần Ninh nâng mắt nhìn về phía Thiên Hằng Nhất, hờ hững nói: “Tình cảm này, ta không muốn chặt đứt. Rõ ràng là ràng buộc nhưng lại là nơi khiến ta cảm nhận được ấm áp trong cuộc sống”.

“Đáng tiếc, các người đã chặt đứt ràng buộc này của ta”.

“Uy nghiêm của Thần Đế không thể khiêu khích!”

“Thiên Hằng Nhất, hôm nay Tần Ninh ta sẽ khiến ngươi phải chết”.

Vừa dứt lời, trong phút chốc, Tần Ninh mặc áo trắng bay lên phía trên, từng đường kim văn dần ngưng tụ.

“Vạn Thể Thiên Văn!”

Lời vừa dứt, chỉ trong chớp mắt.

Bên ngoài cơ thể Tần Ninh xuất hiện từng đường văn tự chạm khắc.

Từng đường văn tự điêu khắc ngưng tụ, khiến cho áo quần màu trắng của Tần Ninh dần hòa thành màu vàng rực rỡ, hiện ra hình ảnh của một rồng một phượng.

Vạn Thể Thiên Văn!

Lấy thân thể làm vật dẫn, mạnh mẽ khắc ra thần văn, ngưng tụ lực của cả thiên địa.

“Cội nguồn của Cửu U đại lục!”

Trong cơ thể Tần Ninh lúc này xuất hiện một trận khí thế hào hùng.

“Cửu Linh Tinh Thần Quyết!”

“Cửu Linh hợp nhất!”

Dứt lời, trong tay Tần Ninh xuất hiện một thanh trường thương.

Trường thương tối đen như mực, yên tĩnh không một tiếng động.

Trong nháy mắt, hào quang của đất trời tựa như đều tụ tập lại trên người Tần Ninh.

Sức mạnh cội nguồn của Cửu U đại lục không ngừng tăng cường lực sinh mệnh của bản thân Tần Ninh.

Vạn Thể Thiên Văn, ở mức độ cực hạn đã phóng ra uy lực bản thể của Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 2887: “Chấn Tự Quyết!”


Tần Ninh lúc này, sức mạnh ngưng tụ trong cơ thể có một mùi vị đáng sợ.

So với ông ta cũng chỉ mạnh không yếu.

“Sức mạnh ngang tàng như vậy, ngươi chỉ là thân xác cấp bậc linh cảnh Tụ Dương, không thể chịu đựng nổi!”, Thiên Hằng Nhất lạnh lùng nói.

“Không khéo rồi, từ lúc bắt đầu tu luyện, ta đã rất chú trọng tu hành thân xác”.

Tần Ninh cười một tiếng.

Vù…

Bỗng nhiên từng tiếng vù vù vang lên.

Giữa mi tâm Tần Ninh, chín đường vân sáng không ngừng giải phóng, không ngừng thu nhỏ lại.

Cuối cùng hóa thành một đường ánh sáng quỷ dị, khuếch tán ra bên trong cơ thể.

Lúc này bên trong cơ thể Tần Ninh giống như máu thịt đều đạt được dồi dào.

Không chỉ như vậy.

Hai mươi hai đường Dương Hải lúc này giải phóng ra.

Linh khí liên tục giải phóng.

Trong nháy mắt, Tần Ninh giống như hút lấy sức mạnh mười mấy lần, mấy trăm lần, tràn vào bên trong cơ thể.

Mà tất cả điểm chống đỡ chính là Vạn Thể Thiên Văn!

Lúc này bên trong cơ thể Tần Ninh, một luồng sức mạnh ngang tàng đến cực điểm hoàn toàn tụ tập lại.

Ánh mắt Thiên Hằng Nhất vô cùng nghiêm túc.

“Ngươi rất giỏi sao?”

Lời vừa dứt, thân ảnh Tần Ninh chợt lóe lao ra.

Bịch…

Một quyền đập ra.

Toàn thân trên dưới của Tần Ninh sức mạnh ngưng tụ.

Một quyền này mang cho người ta cảm giác sức mạnh không thể nói nên lời.

Lúc này Thiên Hằng Nhất hai tay đan chéo, đưa ngang trước người.

Hai thân ảnh trực tiếp tụ hội giữa không trung.

Ầm…

Đất đai nổ ầm vang dội.

Tần Ninh một quyền một quyết giết ra.

“Chấn Tự Quyết!”

Một tiếng quát khẽ vang lên, hai tay Thiên Hằng Nhất nắm chặt, ngay sau đó thi triển ra, một chữ Chấn rơi đến trước ngực Tần Ninh.

Bùm!

Tiếng nổ tung vang lên, chỉ là trước ngực Tần Ninh, ánh sáng chợt lóe, uy năng chữ Chấn bây giờ tán loạn.

“Cái gì…”

Thiên Hằng Nhất sửng sốt.

“Lão tử đứng để cho ngươi đánh, ngươi cũng đánh không nổi!”

Tần Ninh vừa dứt lời.

Toàn thân trên dưới sức mạnh ngưng tụ đến cực điểm.

Trong nắm đấm xuất hiên một đường hắc mang.

Một quyền đập ra, ánh sáng hắc mang b*n r* bốn phía.

Thiên Hằng Nhất phun ra một ngụm máu tươi, thân ảnh thụt lùi.

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên.
 
Phong Thần Châu
Chương 2888: “Tiểu tử, hôm nay ắt phải chết”.


“Sư tôn… Sao lại…”

Lý Nhàn Ngư lẩm bẩm.

“Giống như thúc giục một luồng sức mạnh cực kỳ ngang tàng…”

Cốc Tân Nguyệt dần dần nói: “Vạn Thể Thiên Văn duy trì… đề thăng sức mạnh cực hạn của chàng lên mấy trăm lần!”

“Thân xác làm sao chịu đựng được?”, Thạch Cảm Đương giờ phút này cũng không dám tin.

“Võ quyết chàng tu hành từ trước đến giờ không đơn giản, lại có Bản Nguyên đại lục bảo vệ cơ thể, cùng với che chở của Cửu Linh Tinh Thần quyết…”

Cốc Tân Nguyệt nói đến đây, không nhịn được nói: “Cửu Linh Tinh Thần quyết… khó trách ở mỗi tầng cảnh giới, thuộc tính linh khí chàng tu hành đều khác nhau”.

“Chính là để bây giờ…”

Lúc này Cốc Tân Nguyệt mới cảm nhận được.

Cửu Linh Tinh Thần quyết của Tần Ninh rất bá đạo!

Thuộc tính chín linh khí lớn ngưng tụ một thể, dung hợp lại, bộc phát ra uy lực, tuyệt đối không phải tăng dần tăng dần đơn giản như vậy.

Mà là gấp bội chồng gấp đôi, chồng gấp bốn…

Khó trách Tần Ninh luôn đi theo con đường này.

Bây giờ nhìn lại, tu hành ngày trước của Tần Ninh cũng là để trải thảm cho hiện tại!

“Ngươi, rất giỏi, quá giỏi!”

Lúc này ánh mắt Thiên Hằng Nhất lạnh lùng đến cực điểm.

“Chỉ là cảnh giới Thiên Nhân này của ta nếu thua bởi linh cảnh Tụ Dương ngươi, vậy thì hệ thống con đường võ giả mà hàng vạn võ giả đại lục Vạn Thiên tin tưởng nghe theo sẽ hoàn toàn sụp đổ!”

Linh cảnh Tụ Dương chém chết cảnh giới Thiên Nhân?

Chuyện như vậy, ai có thể làm được?

Nếu như có người có thể làm được.

Vậy thì võ giả đại lục Vạn Thiên sẽ hoài nghi sâu sắc tất cả những gì bọn họ tin tưởng nghe theo.

Nhân vật Vương Giả là vô địch nhất.

Thiên Nhân chính là tồn tại đứng sau Vương Giả.

Mãi mãi không thay đổi!

Tần Ninh nghe đến đây lại giễu cợt một tiếng.

“Trên thực tế thì sao…”, lúc này Tần Ninh khẽ mỉm cười nói: “Hệ thống con đường võ đạo của đại lục Vạn Thiên này chính là cha ta chính tay khai phá, ta làm con trai cũng có tham gia!”

Hả?

Nghe đến đây, Thiên Hằng Nhất lại hơi sửng sốt.

“Tiểu tử, hôm nay ắt phải chết”.

Thiên Hằng Nhất chẳng thèm suy nghĩ, một bước đi ra, từng tia máu lúc này ngưng tụ.

“Chữ Huyết…”

Lời Thiên Hằng Nhất còn chưa dứt.

Đột nhiên.

Âm thanh tí tách từ ngực rơi xuống.

Thân ảnh Tần Ninh không biết lúc nào xuất hiện ở sau lưng.

Lời này vừa nói ra, Thiên Hằng Nhất sắc mặt thay đổi.

Không sai!
 
Phong Thần Châu
Chương 2889: Hôm nay, rốt cuộc ai là mồi câu?


Vừa rồi rõ ràng Tần Ninh mang một cây trường thương màu đen xông về phía ông ta.

Nhưng khi lao ra giữa, trường thương liền biến mất không thấy.

Nhưng bây giờ… lại đột nhiên xuất hiện.

“Đệ đệ ngươi cảnh giới Quy Nhất, Huyết Tự quyết uy mãnh như vậy, ngươi cảnh giới Thiên Nhân, Huyết Tự quyết ta tự nhận không cản được”.

Tần Ninh nhàn nhạt nói: “Nhưng ta có thể lựa chọn, trước khi ngươi thi triển quyết này thì giết ngươi!”

“Ngươi…”

Thiên Hằng Nhất lúc này muốn lui xuống đột ngột.

Nhưng Tần Ninh nào sẽ cho ông ta cơ hội.

Bàn tay hất một cái, trường thương màu đen lúc này ngưng tụ thành một trường đao màu đen, trực tiếp từ ngực Thiên Hằng Nhất cắt đến trên đầu.

Một tiếng phụt vang lên.

Linh thức Thiên Hằng Nhất trong nháy mắt bị xé toạc!

Đạt đến cảnh giới Thiên Nhân, mở ra linh thức.

Ý niệm chủ đạo của võ giả tiến hóa thành linh thức, có tác dụng càng huyền diệu.

Cho nên, đạt đến cảnh giới Thiên Nhân, cho dù chỉ có một hơi, linh thức bất diệt, cơ bản không chết.

Đương nhiên Tần Ninh biết điểm này.

Làm Thiên Hằng Nhất bị thương nặng, không có ích gì.

Thắt cổ hoàn toàn linh thức của ông ta mới là quan trọng nhất.

Không có tiếng kêu thảm thiết.

Cũng không có tiếng nổ.

Chỉ có một thi thể trôi dạt giữa không trung, dần dần rơi xuống đất.

Toàn bộ giữa trời đất rơi xuống mưa máu.

Cảnh giới Thiên Nhân đạo tiêu bỏ mình, một thân khí tức hùng mạnh hoàn toàn tán loạn.

Nếu là võ giả cấp bậc cảnh giới Cửu Môn lúc này xối cơn mưa máu này, thực lực tuyệt đối có thể tăng vọt, bước vào cảnh giới Linh Hải.

Máu Thiên Nhân đối với võ giả cấp thấp mà nói, không khác nào trân bảo tuyệt thế.

Lúc này bốn phía tĩnh mịch.

Thiên Trường Nguyệt lúc này sắc mặt trắng nhợt như đã chết.

Nhị thúc không còn.

Cha cũng đã chết.

Thiên gia… xong đời rồi!

Lúc này Tần Ninh cầm phác đao màu đen, đứng yên giữa không trung, hai tay mở ra, l**m khóe miệng, dáng vẻ thoạt nhìn có mấy phần dữ tợn.

“Máu Thiên Nhân, đây chỉ là bắt đầu… Thiên Đế các…”

Ánh mắt Tần Ninh mang theo một tia sát khí khiếp người.

Giống như Cửu U đại đế năm xưa.

Giống như Ngự Thiên Thánh Tôn đã từng… Cuồng Võ Thiên Đế…

Ánh mắt Tần Ninh mang theo một tia khinh miệt, nhìn về phía Thiên Trường Nguyệt.

“Ta nói rồi, hôm nay lấy ngươi làm mồi nhử, dẫn dụ phụ thân ngươi đến, dẫn Thiên Nhân của Thiên Đế các ngươi đến, dẫn các chủ… Thiên Đế các ngươi đến!”

Lời Tần Ninh vừa dứt, Thiên Trường Nguyệt phun ra một ngụm máu tươi.

Hôm nay, rốt cuộc ai là mồi câu?
 
Phong Thần Châu
Chương 2890: “Tam đại phó các chủ Thiên Đế các”.


Trong lòng hắn ta muốn kêu gào, nhưng lại không có cách gì.

Tần Ninh tay cầm trường thương màu đen, nhìn xung quanh, cười nói: “Tới ai?”

Một lời vừa dứt, bốn phía xôn xao.

Lại có người đến sao?

Thiên Đế các chuẩn bị bao vây tấn công Thanh Ninh các?

Nếu không làm sao liên tiếp có người đến?

Từ Thanh Ninh các đến dãy núi Nguyệt Lan, với bọn họ mà nói, đi đường hết tộc lực cũng chỉ hơn nửa ngày.

Mà đối với những Thiên Nhân kia lại không cần đến một giờ.

Lúc này còn có người đến?

“Tần Ninh, danh tiếng của ngươi cũng không nhỏ đấy?”

Một lời nói lạnh nhạt hạ xuống.

Dần dần ba thân ảnh lúc này xuất hiện.

Ba đường khí tức mạnh mẽ cho người ta một loại sức mạnh nghiền ép không thể nói lên lời.

Thời khắc này tất cả mọi người đều cảm giác được ba người này nếu như chỉ bàn về khí thế, so với hai người Thiên Trường Nguyệt, Thủy Lam Phong thì đều phải tăng thêm một bậc.

Thấy ba người kia, Tần Ninh dựng thẳng thương, nhàn nhạt nói: “Tự giới thiệu đi!”

Ánh mắt ba người ngưng tụ trên người Tần Ninh, nhưng lại thản nhiên cười.

Cùng lúc đó, tiếng xé gió vang lên.

Bốn phía, từ xa đến gần, từng thân ảnh đạp gió đến.

Từng đường khí tức kia hiện ra khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Nhìn kỹ lại, từng đường khí tức bất ngờ đều là nhân vật cấp bậc cảnh giới Âm Dương, cảnh giới Vạn Nguyên, cảnh giới Quy Nhất.

Ước chừng trên vạn đường, từng khí thế cho thấy mạnh mẽ, bao quanh mấy chục người còn sống.

“Thiên Hằng Nhất chết ở trong tay ngươi, ít nhiều khiến bọn ta kinh ngạc”.

Ba người kia, một người đàn ông trung niên bên trái mặc trường bào màu lửa đỏ, giọng nói hùng hậu nói: “Nhưng đến đây là kết thúc rồi”.

“Lần này, Thiên Đế các ta không thể vì một mình ngươi mà xuất hiện kế hoạch bị trì hoãn”.

Nghe đến đây, trong mắt Tần Ninh mang một tia lạnh lùng khinh miệt, chợt lóe rồi biến mất.

“Tự giới thiệu!”

Một câu lại hạ xuống, Tần Ninh nhìn về phía ba người.

“Bổn tọa Lô Diễm!”

“Bổn tọa Bạch Tiễn!”

“Bổn tọa Đào Trí Tâm!”

Ba người lúc này nhìn về phía Tần Ninh, giọng dửng dưng.

Giọng nói vừa dứt, phía dưới, hai người Doãn Tinh Vũ và Xương Huy sắc mặt thay đổi.

“Sao vậy?”

Doãn Tinh Vũ mở miệng nói: “Ba người Lô Diễm, Bạch Tiễn, Đào Trí Tâm từ trước đến nay hình bóng không rời, trong Thiên Đế các địa vị không tầm thường”.

“Bên trong Thiên Đế các, người đạt đến cảnh giới Thiên Nhân được phong phó các chủ, cảnh giới Thiên Nhân có mạnh yếu, phó các chủ đương nhiên cũng phân chia mạnh yếu”.

“Ba người này không phải Thiên Hằng Nhất có thể so sánh”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2891: “Ngược lại chi bằng vui sướng ra tay”.


Tây Ninh các thân là một trong tứ đại phân các của Thanh Ninh các.

Đánh nhau với Thiên Đế các không ít.

Cũng khá hiểu rõ về bên trong Thiên Đế các.

Lúc này Tần Ninh đứng tại chỗ, nhìn thấy ba thân ảnh đi đến, giữa vùng lông mày mang vẻ mỉm cười.

“Cảnh giới Thiên Nhân! Bước ra mấy bước? Bốn bước hay là năm bước?”

Khóe miệng Tần Ninh mang vẻ mỉm cười.

Dần dần.

Bản Nguyên Cửu U đại lục lúc này sức mạnh tản ra.

Vân sáng Vạn Thể Thiên Văn cũng dần dần biến mất.

Thậm chí ánh sáng của Cửu Linh Tinh Thần quyết cũng hoàn toàn tản đi.

Tần Ninh đứng tại chỗ, sắc mặt bình tĩnh khác thường.

Cảnh này lại khiến đám người nhìn đến trợn tròn mắt.

Chuyện gì đã xảy ra?

Tần Ninh đối mặt với Thiên Hằng Nhất, đó chính là võ trang đầy đủ.

Mà bây giờ đối mặt với tam đại Thiên Nhân lại tháo dỡ…

Đây không phải là đùa giỡn hay sao?

Lúc này ba người Lô Diễm cũng lộ ra một tia ngạc nhiên.

Tần Ninh đang làm gì?

Cùng lúc đó Tần Ninh nhìn về phía ba người.

“Thiên Nhân nhất bộ nhị bộ, đến bây giờ cấp bậc Thiên Nhân tứ bộ, ngũ bộ”.

“Xem ra Thiên Đế các các ngươi biết đau rồi”.

“Chỉ là không biết lần này vị các chủ kia của các ngươi rốt cuộc có đến hay không!”

Nghe đến đây, Lô Diễm giễu cợt nói: “Các chủ đại nhân hằng ngày xử lý nhiều công việc, đối phó với ngươi, há cần các chủ đích thân ra tay?”

“Vậy sao? Ta chỉ sợ hắn không dám?”

Tần Ninh giễu cợt nói: “Ba vị đến rồi, vậy thì đừng đi, ta cũng muốn xem xem giết ba người…”

“Các chủ kia của các ngươi rốt cuộc có đi ra không”.

Ánh mắt Lô Diễm lúc này lóe lên.

Rốt cuộc Tần Ninh đang chuẩn bị cái gì?

Rất rõ ràng, Tần Ninh không phải người tự tìm cái chết.

Chỉ là bây giờ càng rõ hơn Tần Ninh từ bỏ tất cả thủ đoạn, lại giống như đối phó với hai người bọn họ?

“Thực lực Thiên Hằng Nhất kém xa Thanh Phong Thiên Nhân và Nguyệt Diệp Thiên Nhân, căn bản không thể chém giết hai người”.

“Trong đây, chắc hắn có công lao của các chủ Thiên Đế các các ngươi!”

Lời vừa nói ra, ba người Lô Diễm, Bạch Tiễn, Đào Trí Tâm nhìn về phía Tần Ninh, ánh mắt cuối cùng đã thay đổi.

“Thôi!”

Tần Ninh phất tay: “Nói chuyện phiếm với các ngươi cũng không tìm được tin tức gì ta mong muốn”.

“Ngược lại chi bằng vui sướng ra tay”.

“Làm sao? Sợ rồi?”

Hai tay Tần Ninh mở ra, nhìn về phía ba người.
 
Phong Thần Châu
Chương 2892: “Là pho tượng kia!”


“Ta cứ đứng ở đây, các ngươi tới giết cũng được”.

Lời vừa dứt, ba người Lô Diễm, Bạch Tiễn, Đào Trí Tâm hoàn toàn ngây ra.

Rốt cuộc là chuyện gì?

Suy cho cùng Tần Ninh là có chỗ ỷ lại, hay là cố ý gạt ba người bọn họ?

“Động thủ đi!”

Lúc này Lô Diễm thấp giọng nói: “Cho dù là thật hay giả, dù sao bọn ta cũng phải ra tay”.

“Hơn nữa, tam đại Thiên Nhân bị một tên võ giả linh cảnh Tụ Dương hù dọa, ba người bọn ta về sau cũng không cần hành tẩu ở đại lục Vạn Thiên nữa”.

Lời này vừa nói ra, hai người Bạch Tiễn và Đào Trí Tâm gật đầu một cái.

“Nếu đã như vậy, ta đến trước!”

Đào Trí Tâm hừ một tiếng, thấp giọng nói: “Ngược lại ta muốn xem xem, tiểu tử này, rốt cuộc có thủ đoạn gì”.

Lời vừa dứt, thân ảnh Đào Trí Tâm chợt lóe.

Trong nháy mắt, trước người Đào Trí Tâm linh khí hội tụ thành một thân ảnh, hóa thành một linh thể giống Đào Trí Tâm.

Linh thể Đào Trí Tâm kia một quyền trực tiếp đập ra.

Ầm…

Âm thanh nổ tung lúc này vang lên.

Trong đầu linh thể Đào Trí Tâm, sức mạnh từng đường lưu chuyển.

Linh thức!

Lúc này Tần Ninh liếc mắt một cái.

“Linh thức công kích, bá đạo vô cùng, Thiên Nhân mới có thể làm được”.

“Chỉ là đối mặt với linh cảnh Tụ Dương này của ta, ngươi cũng không biết xấu hổ lo lắng sợ hãi như vậy sao?”

Nghe đến đây, Đào Trí Tâm không giận dữ ngược lại còn cười.

“Thiên Hằng Nhất chết ở trong tay ngươi, đương nhiên ta sẽ vô cùng cẩn thận!”

Một lời vừa dứt, linh thể Đào Trí Tâm linh khí kia tụ tập, lao thẳng đến cơ thể Tần Ninh.

“Ngươi cẩn thận? Cẩn thận cũng vô ích!”

Lúc này Tần Ninh vừa dứt lời, bàn tay nhẹ nhàng nắm chặt.

Bịch…

Đột nhiên một tiếng nổ tung trầm thấp vang lên.

Khí tức hào hùng lúc này không ngừng ngưng tụ.

Trong nháy mắt một chưởng lớn từ trên trời hạ xuống.

Linh thể Đào Trí Tâm kia bị một chưởng đập bể.

Lúc này, đám người bốn phía mở to mắt.

“Là pho tượng kia!”

Một người kêu lên, nhất thời mọi người đều nhìn về phía pho tượng.

Cho đến bây giờ mọi người mới phát hiện.

Chỗ này đã nhiều lần giao chiến, sớm đã vỡ nát.

Dãy núi xung quanh sụp đổ từng mảng.

Nhưng bây giờ, một pho tượng trong đó đột nhiên xuất thủ tấn công.

Lúc này thể linh thức của Đào Trí Tâm bị bóp vỡ, sắc mặt trắng nhợt.
 
Phong Thần Châu
Chương 2893: Thật sự là đáng chết!


Lúc này, ánh mắt Tần Ninh vẫn vô cùng bình tĩnh.

“Đánh đến bây giờ ta cũng mệt rồi. Vừa hay cho hai vị này hoạt động với các ngươi một chút”.

Lời Tần Ninh vừa dứt, thân ảnh pho tượng kia thu nhỏ, hóa thành cỡ người bình thường, chạy thẳng về phái Đào Trí Tâm.

Một quyền đánh ra.

Hư không đều bị chèn ép thay đổi hình dạng.

Lúc này đám người xung quanh chỉ cảm thấy không tưởng tượng nổi.

Con rối này có cảnh giới Thiên Nhân.

Sắc mặt Đào Trí Tâm hoảng sợ, hét lên: “Giúp ta!”

Vừa rồi phân ra một phần linh thức công kích Tần Ninh.

Kết quả ngược lại bị Tần Ninh tiêu diệt linh thức của ông ta.

Hết lần này đến lần khác, ngược lại ông ta đã chịu vết thương cực lớn.

Bây giờ đối mặt với một pho tượng đáng chết lại càng chịu lực áp chế cực lớn.

Hai người Lô Diễm và Bạch Tiễn lúc này trao đổi ánh mắt, trực tiếp lao ra.

Nhưng chính vào lúc này một hắc ảnh lại ngăn cản trước mặt hai người.

Chính là một pho tượng khác.

“Thanh Phong Thiên Nhân!”

“Nguyệt Diệp Thiên Nhân!”

Lô Diễm lúc này hờ hững nói: “Cho dù đã chết rồi, thuật khôi lỗi vẫn bá đạo như vậy, đáng chết”.

Hai pho tượng kia hiển nhiên là con rối.

Chỉ là vẫn luôn ở đây, bị người ta khinh thường.

Nhưng Tần Ninh có thể điều khiển!

Cho đến bây giờ, ba người xem như đã hiểu.

Từ lúc Tần Ninh bắt đầu đánh đã có chuẩn bị.

Nhị đại phó các chủ Lô Diễm và Bạch Tiễn trong nháy mắt đã ra tay, con rối thứ hai kia lúc này giết ra.

Hai người đánh nhau với con rối, lúc này hiện ra một thế cân bằng.

Nhưng bên kia, Đào Trí Tâm lại dần dần không chịu nổi.

Lúc này Đào Trí Tâm lòng không nhịn được quát lên: “Hai người các ngươi rốt cuộc đang làm gì?”

Nghe thấy một tiếng la rầy.

Hai người Lô Diễm và Bạch Tiễn trong lòng càng khổ sở.

Bọn họ mạnh, con rối này cũng mạnh.

Bọn họ yếu, con rối này cũng yếu.

Thật sự là đáng chết!

Phụt…

Mà chính lúc này, một tiếng phụt đột nhiên vang lên.

Đào Trí Tâm kêu thảm một tiếng, một cánh tay trực tiếp bị con rối xé toang.

Thấy cảnh này, hai người Lô Diễm và Bạch Tiễn trong lòng hoàn toàn tức giận.

Tên Tần Ninh này quỷ kế đa đoan.

Đáng chết!

Ầm…
 
Phong Thần Châu
Chương 2894: Giống như vua của bách thú trong rừng sâu.


“Thân con rối Thanh Phong Thiên Nhân và Nguyệt Diệp Thiên Nhân…”

Dương Phong Hoa lúc này không nhịn được nói: “Tần công tử làm sao không chế…”

Thạch Cảm Đương nghe thấy lời này, lại cười một tiếng.

Sư tôn năm đó chính là một vị khôi lỗi sư lợi hại, thuật khôi lỗi hết sức mạnh mẽ.

Thuật khôi lỗi của Thanh Phong Thiên Nhân và Nguyệt Diệp Thiên Nhân đại đa số đều chịu ảnh hưởng từ sư tôn.

Nhưng hắn ta cũng không ngờ, trước Thanh Nguyệt Sơn lại có hai con rối bá đạo như vậy!

Thực lực cảnh giới Thiên Nhân!

Quả thực quá đỉnh!

Xem ra năm đó hai người Thanh Phong Thiên Nhân và Nguyệt Diệp Thiên Nhân chịu không ít ân huệ của sư tôn.

“Chém!”

Lúc này ánh mắt Tần Ninh khẽ liếc nhìn về phía Đào Trí Tâm kia.

Con rối đó bước ra, toàn thân trên dưới khí thế mạnh mẽ đến cực điểm bàn tay thành đao trực tiếp chặt xuống.

Trong nháy mắt, ánh mắt Tần Ninh lạnh lùng.

Lúc này sắc mặt Đào Trí Tâm trắng bệch.

Cái này nên làm sao?

Ông ta đã không còn sức ngăn cản.

“Hừm!”

Lúc này giữa hư không một tiếng hừ lạnh vang lên.

Tiếng hừ lạnh ngang ngược lúc này giống như ma lực, cuốn vào tâm trí của mọi người.

Ầm!

Ngay sau đó, tiếng nổ vang lên.

Bên trong căn phòng, đất đai ánh sáng ngưng tụ.

Từng đường khí tức lúc này tụ tập.

Một luồng khí thế mạnh mẽ trực tiếp nghiền ép cơ thể con rối.

Thấy cảnh này, Tần Ninh khẽ nhíu mày.

Nhân v*t t* l*n đã đến!

Một thân ảnh giống như đạp đầu gió, lúc này từ từ đi ra.

Một thân áo khác vàng nhạt, chắp hai tay phía sau, bình tĩnh đứng giữa không trung.

Dung nhan điềm đạm kia cho người ta thấy một loại mùi vị hết sức bình tĩnh.

Chỉ là đứng ở chỗ đó.

Giống như khắp thiên hạ bây giờ đều hoàn toàn yên tĩnh.

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đờ đẫn.

Quá mạnh mẽ!

Người này vừa xuất hiện giống như tất cả sức mạnh bên trong cơ thể họ đều bị áp chế.

Giống như vua của bách thú trong rừng sâu.

Cứ như vậy ánh mắt hạ xuống, khiến cho không ai có thể chống lại.

“Hoàng tiên sinh!”

Người đàn ông mặc hoàng bào nhìn về phía Đào Trí Tâm nói: “Một cánh tay bị chém, còn khả năng hồi phục, cũng không đáng ngại”.

Nghe đến đây, sắc mặt Đào Trí Tâm xấu hổ.

“Thuộc hạ làm việc bất lực, Hoàng tiên sinh xin trách phạt!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2895: Muốn trợ thủ là không thể nào.


“Trách phạt thì không cần, người này đặc biệt, các chủ cũng có nói rõ, không trách các ngươi!”

Nghe đến đây, Đào Trí Tâm thở phào nhẹ nhõm.

Hoàng tiên sinh?

Hoàng tiên sinh cái gì?

Trong Thiên Đế các, trên phó các chủ không phải là các chủ sao?

Tại sao lại có thêm một Hoàng tiên sinh?

Thạch Cảm Đương nhìn về phía hai người Doãn Tinh Vũ và Xương Huy.

Chỉ là hai người mặt cũng đầy mơ hồ.

Bọn họ biết cấp bậc Thiên Đế các nghiêm khắc.

Các chủ cảnh giới Vương Giả.

Phó các chủ cảnh giới Thiên Nhân.

Thiên hộ pháp là cảnh giới Quy Nhất.

Địa hộ pháp là cảnh giới Vạn Nguyên.

Còn ở đây sao lại xuất hiện một vị Hoàng tiên sinh, hơn nữa thực lực mạnh mẽ đáng sợ.

Bọn họ cũng thật sự không biết.

“Hoàng tiên sinh?”

Tần Ninh nhìn về người đàn ông mặt mũi tuấn tú như thanh niên, không nhịn được lẩm bẩm nói: “Thiên Đế các thật đúng là rồng núp hổ nằm”.

Hoàng tiên sinh nhìn về phía Tần Ninh, cười cười nói: “Rồng núp hổ nằm là đúng, nhưng tại hạ cũng chỉ miễn cưỡng coi như là một con chó sói, không được gọi là rồng hổ”.

“Hãy xưng tên ra”, Tần Ninh nhàn nhạt nói.

“Hoàng Nhất Lôi của Thiên Đế các!”

Hoàng Nhất Lôi?

Mọi người nghe thấy cái tên này, ánh mắt đều thay đổi.

Chưa từng nghe qua người này!

“Không ngờ Thiên Đế các ngoài trên mặt nổi như đã nói, các chủ cảnh giới Vương Giả, đột nhiên lại xuất hiện một vị Hoàng tiên sinh cũng là nhân vật cảnh giới Vương Giả!”

Lời này vừa nói ra, bốn phía hoàn toàn xôn xao.

Vương Giả!

Hoàng Nhất Lôi.

Là một vị cảnh giới Vương Giả.

Đối với chuyện này, Hoàng Nhất Lôi nhàn nhạt nói: “Tại hạ cũng chỉ là Vương Giả xếp cuối thôi, so sánh với các tiền bối Vương Giả thì không đáng nhắc tới”.

“Từ xưa tới nay thành Vương Giả đều là người số mệnh lớn, ngươi cũng không cần tự coi nhẹ bản thân”.

Lời Tần Ninh vừa dứt khiến Hoàng Nhất Lôi ngây ra.

Tiểu tử này… đang an ủi ông ta?

Tần Ninh cũng không thèm để ý, chầm chậm nói: “Ta chỉ muốn thấy các chủ Thiên Đế các các ngươi, cũng không phải Hoàng tiên sinh, Lý tiên sinh cái gì”.

“Các chủ các người, thật sự không định xuất hiện sao?”

Hoàng Nhất Lỗi vẫn cười nhạt nói: “Các chủ đại nhân ôn chuyện cũ với Vân Vương, chỉ sợ sẽ không tới”,

Lời này vừa nói ra, mọi người cũng nghe hiểu.

Vân Vương!

Không thể đến!

Hoàng Nhất Lôi này là đang nói cho Tần Ninh biết.

“Hoàng tiên sinh, khó khăn lắm mới thành Vương Giả, chết ở chỗ này không tiếc sao?”

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, Hoàng Nhất Lôi càng ngây ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 2896: “Bảo vệ Tần công tử”.


Thằng nhãi này… quá tự tin rồi?

Chẳng lẽ chém chết một vị Thiên Nhân thì thật sự cho rằng hắn có thể đối mặt với Vương Giả này, bình yên rút lui?

“Tần công tử, đại kế của Thiên Đế các ta cũng không phải để tàn sát vạn dân”.

“Chỉ là hợp tác với một số người, chế tạo ra một thế giới càng phồn hoa hơn”.

“Thế giới này thiếu nguồn máu tươi mới rót vào”.

Nghe đến đây, khóe miệng Tần Ninh lộ vẻ giễu cợt.

“Vậy sao?”

Lời vừa dứt, Tần Ninh bước chân ra.

“Ta quan tâm các ngươi để làm gì?”

“Ta cũng không quản các ngươi hợp tác với ai”.

“Chỉ là các ngươi đã đắc tội với ta, ta muốn tiêu diệt các ngươi, đạo lý chính là đơn giản như vậy”.

Lúc này Tần Ninh vẫn không nhượng bộ.

Cho dù, đứng trước là một tên Vương Giả, hắn vẫn không nhượng bộ.

Lúc này, Hoàng Nhất Lôi bất đắc dĩ lắc đầu.

“Nếu như vậy, Tần công tử đã đắc tội rồi”.

Lúc này, Hoàng Nhất Lôi một tay phất ra.

Nhất thời, võ giả Thiên Đế các xung quang trong nháy mắt giết ra.

Dù là bên này Tây Ninh các chỉ có mấy chục người, bọn họ cũng phải diệt sạch.

“Giết!”

Một tiếng quát khẽ bây giờ vang lên.

Giữa lúc ầm ầm, từng tiếng nổ lúc này vang lên.

Dãy núi bốn phía từng thân ảnh lúc này giết ra.

Bốn thân ảnh cầm đầu khí tức đều cường thịnh.

Chính là các chủ Bắc Ninh các Dương Tử Hiên.

Các chủ Nam Ninh các Dương Tử Nghiệp.

Các chủ Đông Ninh các Dương Phong Thiên.

Các chủ Tây Ninh các Dương Phong Vân.

Cùng với bốn vị phó các chủ Thanh Ninh các là tứ Thiên Nhân cầm kỳ thư họa.

Cộng thêm thập đại Thanh Vân Vệ.

Trong nháy mắt, mọi người có thể nói là lộ ra ý định giết người

“Bảo vệ Tần công tử”.

Mặc dù Dương Tử Hiên bây giờ chỉ là cảnh giới Vạn Nguyên, thực lực không cao, có thể đó là bởi vì cảnh giới hạ xuống.

Ở trong Thanh Ninh các, thân phận địa vị Dương Tử Hiên cực cao.

Lúc này một tiếng lệnh hạ xuống, bốn vị phó các chủ vây quanh Tần Ninh.

Nhìn thấy cảnh này, Hoàng Nhất Lôi khẽ nhíu mày.

“Tứ Thiên Nhân cầm kỳ thư họa Thanh Ninh các, thập đại Thanh Vân Vệ tất cả đều đến”.

“Xem ra, Thanh Ninh các các ngươi dự định không cần nữa sao?”

Chính vào lúc này, hai đường kiếm vang lúc này vang lên.

Sắc mặt Hoàng Nhất Lôi liền biến sắc, thân ảnh lùi xuống.

Hai đường kiếm quang trực tiếp giết ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 2897: Thực lực mạnh mẽ nhất.


Hai đường khiếm quang kiếm hư không nổ bể ra.

Thân ảnh Hoàng Nhất Lôi lúc này tránh ra.

Mà dư âm kia lại lan truyền ngàn mét, nổ ầm ầm không ngớt.

Hai thân ảnh lúc này xuất hiện.

Một nam một nữ.

Nam tuấn tú phi phàm, nữ đẹp kinh người.

“Sở Thanh Phong!”

“Sở Mộng Lâm!”

Nhìn thấy hai người, Hoàng Nhất Lôi cười nói: “Hai vị hộ pháp đắc lực bên cạnh Vân Vương, quả nhiên là đỉnh cấp Thiên Nhân, có thể chiến Vương Giả!”

Hai người đánh lén không thành, thân ảnh hạ xuống, đi tới bên cạnh Tần Ninh.

“Tần công tử”.

“Tần công tử”.

Nhìn thấy Tần Ninh, hai người một mực cung kính thi lễ.

“Thanh Vân đâu?”

“Thanh Ninh các có người đi rồi”, Sở Thanh Phong thấp giọng nói: “Hẳn là Thiên Tử Trần, Địa Hoàn, Huyền Dục!”

“Hả?”

Nhìn thấy Tần Ninh không hiểu, giọng nói Sở Mộng Lâm vui vẻ đáp lại: “Bốn vị hộ pháp bên cạnh Các chủ Thiên Đế các, tứ đại các chủ Thiên Địa Huyền Hoàng”.

“Bốn vị Vương Giả!”

Sở Mộng Lâm bổ sung một câu.

Bốn vị Vương Giả.

Nghe thấy lời này, ánh mắt Tần Ninh lóe lên.

“Tôn thượng bảo Tần công tử yên tâm, ba người kia mới vào Vương Giả, không thành đại họa”.

“Ngoại trừ Thiên Đế các đích thân ra tay”.

Sở Thanh Phong dần dần nói: “Chỉ có điều trước khi tới, Kim lão bảo bọn ta truyền lời cho Tần công tử, ngài ấy sẽ xem tình thế mà làm”.

Tần Ninh nghe vậy gật đầu.

Lão già Kim Lão Thạch Quy kia mặc dù nói lực sát thương không mạnh, nhưng là lực phòng ngự vô địch.

Giữa trời đất này, người có thể phá vỡ mai rùa đen của ông ta, Tần Ninh vẫn chưa nghĩ ra.

Lúc này, đại đa số người của Thanh Ninh các đều hội tụ ở đây.

Bên kia Thiên Đế các, cường giả đứng đầu ra tay lại càng không ít.

Còn có một vị Vương Giả dẫn đội.

Lần này bên trong dãy núi Nguyệt Lan đã dần náo nhiệt.

“Tử Hiên, tới!”

Tần Ninh hét một câu.

Dương Tử Hiên đạp không tới.

“Vết thương trên người ngươi, ta giúp ngươi trị khỏi bệnh trước”.

“A?”

Dương Tử Hiên sửng sốt.

“A cái gì a? Hơn một vị Thiên Nhân thì thường nhiều hơn một phần thắng?”

Dương Tử Hiên chính là trưởng tử, một trong bốn con trai của Dương Thanh Vân.

Thực lực mạnh mẽ nhất.
 
Phong Thần Châu
Chương 2898: “Không cần phải để ý đến những người thứ kia”.


Nhìn về phía Tần Ninh, ánh mắt tràn đầy kính sợ.

Sư công… vẫn là sư công!

Thủ đoạn và năng lực này.

Đủ để cho người ta kính sợ.

Lúc này Tần Ninh trong miệng đọc khẩu quyết, Dương Tử Hiên nghe thấy.

Mà bốn phía, giao chiến đã bắt đầu.

Mọi người của Thanh Ninh các và Thiên Đế các đã đánh nhau.

Bốn vị phó các chủ Thanh Ninh các Đinh Văn Bác, Hà Cửu Minh, Uông Chính Thiên, Nhiếp Sĩ Trung đều là cảnh giới Thiên Nhân, lúc này bắt đầu thi triển, uy lực vô song.

Mà đồng thời, thập đại Thanh Vân Vệ cũng cho thấy thực lực siêu cường.

Mười người này, hai người cầm đầu Chiêm Thanh Vũ và Phục Thanh Phong đều là cảnh giới Thiên Nhân.

Mấy vị khác chính là hào hùng cái thế cảnh giới Quy Nhất.

Đồng thời, Dương Tử Nghiệp chính là cảnh giới Quy Nhất cửu mạch, Dương Phong Thiên chính là cảnh giới Quy Nhất thất mạch, Dương Phong Vân chính là cảnh giới Quy Nhất tứ mạch.

Đám người Thanh Ninh các đều vây quanh Tần Ninh, gắng sức giết địch.

Lúc này, mấy người Cốc Tân Nguyệt, Thạch Cảm Đương, Lý Nhàn Ngư và Giang Bạch cũng vây quanh bốn phía Tần Ninh.

Đến bước này, bốn người bọn họ người lại không có thực lực không có tính quyết định.

Thời gian từ từ trôi qua.

Tần Ninh chữa thương cho Dương Tử Hiên, hai người hộ pháp Sở Thanh Phong và Sở Mộng Lâm.

Mà Hoàng Nhất Lôi kia cũng đứng xa xa.

Cũng không định nhúng tay vào giao chiến bốn phía, cũng không định ra tay đánh lén.

Bầu không khí lộ vẻ quỷ dị.

Dần dần, khí tức trong người Dương Tử Hiên dần dần lột xác.

Khí tức cảnh giới Vạn Nguyên đang tăng cường.

Hơn nữa tốc độ cực nhanh.

Ngay sau đó đến tầng cảnh giới Quy Nhất, hơn nữa đạt đến cảnh giới Thiên Nhân.

Giần như lột xác trước mặt mọi người.

Một bên huynh muội hai người Sở Thanh Phong và Sở Mộng Lâm.

Và ba huynh đệ Dương Tử Nghiệp, Dương Phong Thiên và Dương Phong Vân đều trợn mắt há miệng.

“Ù…”

Dần dần thở ra một hơi, Dương Tử Hiên đứng dậy nhìn Tần Ninh.

“Đa tạ Tần công tử”.

Tần Ninh gật đầu không nói nhiều.

Mà lúc này Dương Tử Nghiệp nhìn bốn phía.

“Lần này, Thiên Đế các ra tay khó hiểu, có chút kỳ quái…”

Trên thực tế giao chiến giữa Thanh Ninh các và Thiên Đế các chưa bao giờ dừng lại.

Mà cấp cao đều biết, bên trong Thiên Đế các không chỉ tồn tại một vị Vương Giả.

Tần Ninh mở miệng nói: “Giết là được”.

Lời vừa dứt, mấy người đều cười một tiếng.

Sự kiêu ngạo trong lòng Tần Ninh đều cao hơn bất kỳ ai ở đây.
 
Phong Thần Châu
Chương 2899: Vậy… bọn họ thật sự sẽ sụp đổ.


Nhưng mọi người cũng biết.

Tần Ninh có phần thực lực này.

“Nếu như vậy Hoàng Nhất Lôi này huynh muội ta đối phó”.

Sở Thanh Phong lúc này tự tin nói: “Tuy không thể chém chết, có thể ít nhất có thể ứng phó”.

Tần Ninh nghe vậy gật đầu.

“Thanh Phong, kiếm thuật của ngươi nghiêng về cương mãnh, mà kiếm thuật của Mộng Lâm nghiêng về mềm dẻo, thử nhìn một chút, dung hợp lại sẽ có hiệu quả phi phàm”.

“Giao chiến với Vương Giả có thể giúp các ngươi bước vào cảnh giới Vương Giả”.

Huynh muội hai người gật đầu.

Vào giờ phút này, bốn phía đều giao chiến.

Cảnh tượng đại loạn.

Tần Ninh đứng tại chỗ, nhưng yên lặng không nói.

“Làm sao phá tình hình?”

Lúc này Cốc Tân Nguyệt đến cạnh Tần Ninh, không nhịn được nói.

Trước mắt cảnh giới Vương Giả cũng xuất hiện.

Vương Giả!

Tồn tại đứng đầu đại lục Vạn Thiên, cấp bậc thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Nhưng lúc này đã xuất hiện rồi.

Cái này nên làm sao?

Tần Ninh ngồi xếp bằng dưới đất, nhìn bốn phía, hơi mỉm cười nói: “Nên phá tình hình không phải chúng ta mà là bọn chúng”.

Lời vừa dứt.

Bên cạnh Tần Ninh, pho tượng con rối Thanh Phong Thiên Nhân và Nguyệt Diệp Thiên Nhân lúc này xuất hiện.

“Hôm nay, giết Vương Giả!”

Lời này vừa nói đã thật sự kinh động đến đám người Cốc Tân Nguyệt và Thạch Cảm Đương.

Giết Vương Giả?

Đừng mà!

Tần Ninh linh cảnh Tụ Dương sơ kỳ giết bá chủ một phương cảnh giới Vạn Nguyên, hào hùng cái thế cảnh giới Quy Nhất giết Thiên Nhân cao cao tại thượng.

Đây đã khiến bọn họ không chịu nổi phần chấn động này.

Hôm này nếu chu diệt một Vương.

Vậy… bọn họ thật sự sẽ sụp đổ.

“Không giết, không đủ để lắng xuống tức giận của ta”.

Tần Ninh lúc này không nói nhiều.

Vạn Thể Thiên Văn lại lần nữa lóe lên ánh sáng.

Bản Nguyên Cửu U đại lục lúc này ánh sáng lóe lên.

Đồng thời, Cửu Linh Tinh Thần quyết lại lần nữa dẫn dắt.

Ngoài cái này, một chiêu bàn tay Tần Ninh.

Hai thân ảnh con rối kia lúc này ào ào dung hợp bên ngoài cơ thể Tần Ninh.

Dần dần, cơ thể con rối màu đen giống như thủy mạch, tụ họp bên ngoài cơ thể Tần Ninh, kết hợp chung một chỗ với Vạn Thể Thiên Văn.

Từng đường khí tức chuyển động lúc này ngưng tụ.

Sóng này thắng sóng kia.

Bên trong cơ thể Tần Ninh khí tức giống như núi như biển, như đất đai mênh mông, như bầu trời vô ngần.
 
Back
Top Dưới