Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 2780: Nhưng vẫn chưa kết thúc.


"Ngươi còn không chịu nổi sức mạnh đó đâu".

Cửu Anh bĩu môi.

"Rồi, không lảm nhảm nữa, ta phải làm chính sự đây".

Tần Ninh không để ý tới Cửu Anh nữa.

Cái tên này hiện tại chắc chắn là không cam tâm tình nguyện.

Tần Ninh cũng không để ý.

Sớm muộn cũng sẽ làm cho nó ngoan ngoãn nghe lời.

Lúc này từng cây ngân châm của cây thánh Thiên Hòe từng đạo ngân châm vào thời khắc này phiêu đãng trên không.

Dưới đáy hồ, thân thể của Dương Phong Hoa cũng đang lơ lửng.

Thời khắc này, mặt ngoài thân thể của Dương Phong Hoa.

Không một tia vảy đen, máu đen trong cơ thể cũng dần dần khôi phục.

"Tần... Chủ thượng!"

Cửu Anh lúc này run rẩy nói: "E là tên nhãi này không sống được nữa đâu?"

"Ta ký sinh trong cơ thể hắn ta, nhưng cả ngày lẫn đêm đều cắn nuốt linh khí của hắn ta”.

Tần Ninh tức giận trừng mắt với Cửu Anh.

Chỉ là Dương Phong Hoa bây giờ thoạt nhìn đúng là gầy yếu không gì sánh được.

Phảng phất lúc nào cũng có thể tắt thở.

Tần Ninh thản nhiên nói: "Tuy nói ngươi cắn n**t t*nh khí của hắn ta, nhưng cũng lại để cho hắn ta một kho báu lớn".

"Mấy năm qua, bởi vì ngươi cắn nuốt nên huyết mạch tự thân của hắn ta không ngừng chống lại để sống sót, cho nên máu tươi cũng nảy sinh sự lột xác, ẩn chứa năng lượng to lớn”.

"Hơn nữa bởi vì ngươi nên khiến cho sự lột xác này vô cùng rõ ràng, có điều là những sức mạnh này hiện ra".

"Cần từ từ đào bới ra!"

"Nhưng hiện tại mượn nước của cây thánh Thiên Hòe thì lại không cần đào bới từ từ nữa, đây là cơ duyên của hắn ta".

Tần Ninh nói xong, bàn tay khẽ nhúc nhích.

Ngân châm của cây thánh Thiên Hòe vào thời khắc này run rẩy c*m v** cơ thể của Dương Phong Hoa.

Từng ánh sáng khuếch tán ra.

Trong nháy mắt, thân thể Dương Phong Hoa giống như biến thành con nhím.

Bàn tay Tần Ninh dẫn dắt nước trong hồ nước lưu động, dồn dập tiến vào cơ thể Dương Phong Hoa.

Hồ nước vào thời khắc này tiến vào cơ thể Dương Phong Hoa trong cơ thể rồi chảy ra ngoài từ miệng hắn ta, tuần hoàn qua lại.

Thời gian từ từ trôi qua.

Dần dần, khí tức trong người Dương Phong Hoa đã thay đổi.

Nhưng vẫn chưa kết thúc.

Một luồng thánh khí xung thiên hội tụ trong cơ thể của Dương Phong Hoa.

Giờ khắc này, sức mạnh toàn thân của Dương Phong Hoa bắt đầu biến đổi.
 
Phong Thần Châu
Chương 2781: Giống như một con phi long.


Ông...

Từng âm thanh ông hưởng vào thời khắc này vang lên.

Sức mạnh trong cơ thể Dương Phong Hoa đang lột xác.

Bên trên, một đường Âm Khư đang được ngưng tụ.

Ngay sau đó là đường thứ hai, thứ ba...

Âm Khư đi thẳng đến đường thứ bảy.

Bảy đường Âm Khư, linh cảnh Hóa Âm sơ kỳ.

Cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người phải há hốc mồm.

Tần Ninh lúc này không hề di chuyển, khoanh chân ngồi ở mặt hồ.

Trong cơ thể cũng có từng luồng sức mạnh đang lưu chuyển.

Mười một đường Âm Khư vào thời khắc này xuất hiện.

Không ngừng tuần hoàn qua lại ở thiên địa thánh khí bên trong hồ.

Thấy Tần Ninh đi vào tu luyện, Cửu Anh càng thêm hiểu cây thánh Thiên Hòe này ngưng tụ thiên lộ trân quý cỡ nào.

Nó dứt khoát ùng ục nuốt vào.

Đơn giản, trực tiếp!

Nó cũng không sạch sẽ gì, dù cho những hồ nước kia có một ít là chảy ra từ cơ thể của Dương Phong Hoa, nhưng nó cũng không để bụng.

Chỉ cần có thể tăng cường thực lực thì chính là thứ tốt.

Giờ này khắc này, bên trong hồ có một khí tức dần dần leo thang.

Sức mạnh trong cơ thể của Tần Ninh đang tăng lên.

Từ linh cảnh Hóa Âm sơ kỳ đến linh cảnh Hóa Âm trung kỳ.

Mà Dương Phong Hoa ở một bên thì dần dần tỉnh lại, ánh mắt mờ mịt.

Nhìn thân thể của chính mình. Dương Phong Hoa lập tức thất thần.

Vảy đen đã mất.

Khí tức trong cơ thể lúc này đã tăng cường đến mấy chục lần.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Dương Phong Hoa dần dần bóc ra khăn che mặt và bao tay trên người mình.

Mười ngón tay thon dài và dung nhan tuấn mỹ hiện ra.

Nhìn mặt hồ phản chiếu hình ảnh của chính mình, Dương Phong Hoa không khỏi rơi lệ.

Biến mất rồi!

Vảy đen quấy rối hắn ta bao nhiêu năm qua đã biến mất rồi!

Nhưng nhìn về mặt hồ, Dương Phong Hoa cũng hơi sửng sốt.

Có cái gì không đúng.

Hồ nước này… biến mất?

Ngẩng đầu nhìn con quái vật lớn trước mặt, Dương Phong Hoa mồm miệng cứng đờ.

Hung thú Cửu Anh mặc dù chỉ là con non.

Nhưng chiều cao cũng lên đến trăm trượng.

Một cái đuôi nhìn cực kì kh*ng b*.

Giống như một con phi long.

Nhưng lại có chín cái đầu.
 
Phong Thần Châu
Chương 2782: "Thánh quả Thiên Hòe!"


Trái tim của Dương Phong Hoa như muốn nhảy ra.

"Không cần sợ, con này xuất hiện từ trong cơ thể ngươi đó!"

Một giọng nói vang lên bên tai Dương Phong Hoa.

"Tần công tử!"

Thấy Tần Ninh, Dương Phong Hoa vội vàng đứng lên, tới gần Tần Ninh.

Hung thú Cửu Anh, dị thú thượng cổ.

Dương Phong Hoa nào đã được thấy hung thú mạnh mẽ cỡ này chứ, hoảng sợ trong lòng cũng là chuyện bình thường.

"Đã quá!"

Trong lúc này, chín cái đầu của Cửu Anh nâng lên, ăn no thỏa mãn rồi ợ một cái.

"Tuy là từ trong thân thể ngươi chạy ra, nhưng nước ao này uống cũng không tệ!"

Cửu Anh nhếch miệng cười một tiếng, hai hàm răng trắng như sừng tê giác khiến cho người ta hoảng sợ.

Dương Phong Hoa run rẩy cười, nhìn Tần Ninh.

"Chính là cái tên này luôn nằm ở trong thân thể ta?"

"Ừ!"

Dương Phong Hoa gượng gạo mỉm cười.

Quá kinh khủng!

Tần Ninh nhìn về phía Cửu Anh, liếc mắt nói: "Có thể thu nhỏ lại thì thu nhỏ đi, bớt ở đây khoe khoang vô cớ!"

Nghe đến lời này, vẻ mặt của Cửu Anh trở nên bất đắc dĩ.

Sau một khắc, thân thể to lớn chợt thu nhỏ lại giống như biến mất.

Dương Phong Hoa sửng sốt.

Chạy đi đâu rồi?

"Ở đây nè, nhãi con".

Cửu Anh nhếch miệng cười một tiếng, lúc này đứng ở trên bả vai Tần Ninh, thu nhỏ lại cỡ bàn tay, vẻ ngoài hung dữ giờ trở nên đáng yêu hơn chút.

"Đa tạ Tần công tử ra tay giúp đỡ, đại ân đại đức này ta sẽ suốt đời không quên", Dương Phong Hoa trịnh trọng chắp tay.

Thảo nào cha và ông nội tin tưởng Tần Ninh như thế.

Thủ đoạn cỡ này khiến người ta phải kinh ngạc.

Tần Ninh có nhiều lời.

Dương Phong Hoa dù sao cũng là con trai của Dương Tử Nghiệp, tính theo một mức độ nào đó thì cũng là con cháu của hắn.

Yêu ai yêu cả đường đi.

Hắn quan tâm săn sóc Dương Thanh Vân, dĩ nhiên cũng sẽ quan tâm Dương Phong Hoa và sẵn sàng giúp đỡ.

"Cảnh giới tăng vọt là chuyện tốt nhưng cũng là chuyện xấu".

Tần Ninh dặn dò: "Sau này cũng cần mài giũa một chút, chớ sốt ruột đề thăng cảnh giới".

"Vâng!"

Giờ khắc này, linh lộ trên cây thánh Thiên Hòe bị Cửu Anh uống không còn một chút gì.

Cành lá rực rỡ của cây thánh Thiên Hòe càng lộ vẻ sum suê.

Mà giờ khắc này ở rễ cây có năm ánh sáng lóe ra, khí tức làm lòng người rung động.

Ánh mắt của Tần Ninh cũng bị hấp dẫn.
 
Phong Thần Châu
Chương 2783: "Người gặp có phần!"


Tần Ninh kinh ngạc nói.

Dương Phong Hoa ở một bên thì không hiểu gì.

Tí tách, tí tách...

Nhưng vào lúc này, tiếng tí tách vang lên.

Vai của Tần Ninh ướt đẫm nước bọt.

Cửu Anh lúc này hai mắt lóe lên sự tham lam, nước bọt rớt xuống nhoe nhoét.

Thấy cảnh này, Dương Phong Hoa chỉ thấy quái lạ.

Con này...

Tà ác thật!

"Thánh quả Thiên Hòe là do cây thánh Thiên Hòe hấp thu thiên địa thánh khí tụ lại mà thành... Chủ thượng, Tần gia, cho ta một viên được không?"

Cửu Anh không nhịn được nói: "Cho ta một viên đi, ta ăn xong là sẽ có thực lực của cảnh giới Quy Nhất".

Tần Ninh lúc này nhìn chằm chằm thánh quả.

Năm thánh quả trong suốt, tỏa ra ánh sáng bạc nhàn nhạt, giống như viên bồ đề, tinh mỹ vô cùng.

"Cho ngươi cũng vô dụng".

Tần Ninh từ từ nói: "Sức mạnh của năm thánh quả này chỉ có tác dụng đối với thân thể con người thôi, hung khí của ngươi quá sâu, hiệu quả sẽ bị giảm đi nhiều".

Nghe đến lời này, chín cái đầu nhỏ của Cửu Anh lắc lư một hồi.

"Hơn nữa, bởi vì ta vừa mới thăng cấp, ngươi đã gần đạt cảnh giới Vạn Nguyên cấp bậc Thánh Nguyên cực hạn, bây giờ tăng tiếp nữa cũng không thích hợp".

Cửu Anh nghe vậy thì không dám nói gì nữa.

Nhưng khi nhìn năm thánh quả kia thì nước bọt cũng không ngừng được.

"Thánh quả Thiên Hòe giúp phát triển lực ngưng tụ linh khí, có hiệu quả rất rõ rệt đối với võ giả".

Tần Ninh vừa nói chuyện vừa định hái năm thánh quả.

"Dừng tay!"

Một tiếng quát vào thời khắc này vang lên.

Mấy bóng người rơi xuống.

"Tần Ninh, ngươi không thể chiếm đồ tốt một mình được!"

Một giọng nói vào thời khắc này vang lên.

Chính là Thánh Quang Thần Tử.

Không chỉ là Thánh Quang Thần Tử mà còn có Mạc Lực Hành cùng với Hiên Viên Phong và Viên Hiên lần lượt đi đến.

Bốn phía trăm người lúc này tụ tập đầy đủ.

"Vì sao không thể?"

Tần Ninh nhìn, Thánh Quang Thần Tử khó hiểu hỏi.

"Người gặp có phần!"
 
Phong Thần Châu
Chương 2784: "Ngu ngốc!"


Mạc Lực Hành lúc này mở miệng: "Nơi này là do chúng ta phát hiện trước".

"Ồ?"

Tần Ninh cười nói: "Vậy sao các ngươi không lấy từ trước đi?"

Lời này vừa nói ra, ánh mắt mấy người hơi biến đổi.

"Nơi này là các ngươi phát hiện trước, lúc ấy ta cũng không ngăn cản các ngươi lấy chúng mà".

"Còn thứ này... là ta phát hiện, thuộc về ta mới đúng chứ?"

Giờ khắc này, Thánh Quang Thần Tử, Mạc Lực Hành, Hiên Viên Phong cùng Viên Hiên đưa mắt nhìn nhau.

"Xem ra Tần công tử đang chuẩn bị cướp đoạt đồ của chúng ta?", Thánh Quang Thần Tử lúc này chinh nghĩa nói: "Mọi người một viên, vừa vặn phân chia, Tần công tử cũng đừng nên ngang ngược không biết lý lẽ!"

"Đúng vậy, cướp đoạt như vậy không khỏi quá bá đạo đi?"

"Tần công tử, Tây Ninh Các tuy mạnh mẽ, nhưng vẫn chưa đến mức có thể khinh thường bọn ta đâu".

Mấy người lúc này lần lượt chêm lời.

Từ từ, gần trăm người vây Tần Ninh lại.

Tần Ninh lúc này lại mỉm cười.

"Ngươi cười cái gì?"

"Cười các ngươi đúng là diễn sâu!"

Tần Ninh cười nói: "Muốn cướp đoạt thì nói thẳng".

"Nếu ta không đến chỗ này, các ngươi căn bản không thể đạp nổi một chân vào trong hồ, cho dù thánh quả có ở đây thì các ngươi cũng chỉ có thể giương mắt nhìn".

"Muốn cướp thì động thủ luôn cho nhanh, nói nhảm nhiều như vậy làm gì?"

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của bốn người Thánh Quang Thần Tử, Mạc Lực Hành tức thì phát lạnh.

"Giết!"

Một lời rơi xuống, gần trăm người dồn dập vây giết Tần Ninh.

Tần Ninh, linh cảnh Hóa Âm trung kỳ, mười một đường Âm Khư.

Cốc Tân Nguyệt, linh cảnh Hóa Âm hậu kỳ, chín đường Âm Khư.

Mà Giang Bạch, linh cảnh Hóa Âm trung kỳ, tám đường Âm Khư.

Nếu bốn người bọn họ đối mặt với ba người thì chắc chắn thất bại.

Nhưng tình huống hiện tại cũng không phải là như vậy.

Bên người bọn họ đều có mười đến hai mươi người, cộng lại gần trăm người, không chỉ có linh cảnh Hóa Âm người âm thánh mà cũng có linh cảnh Tụ Dương người dương thánh.

Tần Ninh có mạnh cỡ mấy cũng không thể là đối thủ của người dương thánh.

Người âm, dương thánh, chênh lệch giữa Âm Khư cùng Dương Hải là cực lớn.

Thấy cảnh này, Cốc Tân Nguyệt cùng Giang Bạch đều lạnh mặt.

"Ngu ngốc!"

Tần Ninh chửi nhỏ một câu, rồi ngồi xổm xuống nhìn năm thánh quả Thiên Hòe ở chỗ rễ cây, lẩm bẩm: "Bốn người các ngươi, mỗi người một viên, để lại cho Tiểu Thạch Đầu một viên nữa là ổn".

Nghe đến lời này, mấy người Thánh Quang Thần Tử phóng sát khí ra ngoài.

Tần Ninh không để bọn họ trong lòng.

"Giết bọn họ cho ta, làm cho bọn họ muốn sống không được, muốn chết không xong!", Thánh Quang Thần Tử giận dữ hét lên.

"Muốn sống không được, muốn chết không xong?"

Tần Ninh rù rì nói: "Cửu Anh, nghe thấy không?"

"Gia, ngài yên tâm!"

Một giọng nói vào thời khắc này vang lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 2785: Thật sự sẽ chết!


Vốn là cơ thể lớn chừng bàn tay hài nhi ở trên vai Tần Ninh gần như bị người ta khinh thường.

Nhưng cơ thể của Cửu Anh không ngừng khuếch đại.

Cao hơn một mét, cao hơn mười mét, cao hơn trăm mét.

Chín cái đầu lúc này thoạt nhìn dữ tợn đáng sợ.

“Giết sạch các ngươi!”

Cửu Anh gầm một tiếng, kiếm băng và rồng lửa trong miệng trong nháy mắt phun ra.

“A…”

Từng tiếng kêu thảm thiết lúc này vang lên.

Cửu Anh lúc này cho thấy một màn cực kỳ tàn bạo, đại khai sát giới.

Đồng thời, mấy người Cốc Tân Nguyệt, Giang Bạch, Lý Nhàn Ngư nhìn thấy cảnh này lại trợn tròn mắt.

Đây là con thú dữ ban nãy.

Đột nhiên biến mất không thấy, bọn họ còn tưởng rằng đã chạy rồi.

Nhưng không ngờ lại đứng bên cạnh Tần Ninh.

Tần Ninh… đã thu phục con thú dữ này?

Lúc này, Cửu Anh hoàn toàn xông lên giết, mấy vị linh cảnh Hóa Âm, linh cảnh Tụ Dương ở trước mặt nó giống như giấy.

“Tần Ninh, mau bảo con súc sinh này dừng tay!”

Thánh Quang Thần Tử lúc này sợ hãi.

Kẻ giết người kia quá kinh kinh khủng.

“Ngươi mắng ai là súc sinh?”

Một cái đầu của Cửu Anh lúc này chuyển hướng sang nhìn Thánh Quang Thần Tử, cặp mắt nhìn chằm chằm hắn ta.

“Lão tử giết ngươi trước”.

Lời vừa dứt, một đường rồng lửa phun ra, hoàn toàn bao trùm cơ thể Thánh Quang Thần Tử.

Ngay tại chỗ chỉ còn lại một vụn tro đen.

Cảnh này khiến cho ánh mắt đám người ngờ ra.

Điên rồi điên rồi!

Tần Ninh điên rồi!

Ngay cả Thánh Quang Thần Tử cũng giết.

Mạc Lực Hành lúc này ánh mắt vô cùng hoảng sợ.

Hắn ta sẽ chết!

Thật sự sẽ chết!

“Tần Ninh, tha cho ta, ta nói cho ngươi một bí mật!”

Mạc Lực Hành lúc này lớn tiếng hô.

Lời này vừa nói ra, hai người Dương Phong Hoa và Dương Vũ Huyên ánh mắt lạnh lẽo.

Thanh Ninh các vô cùng hùng mạnh, trấn giữu đại lục Trung Lan, ai dám trêu chọc?

Ông nội bọn họ.
 
Phong Thần Châu
Chương 2786: Bây giờ cho dù là kẻ ngốc cũng biết.


Là một vị cảnh giới Vương Giả.

Vân Vương!

Ai có thể ở dưới quyền Vân Vương, chống lại Thanh Ninh các.

“Ngươi nói là người của Thiên Đế các?”

Tần Ninh híp mắt nói: “Chuyện này ta có thể có chút manh mối rồi, nói có hữu dụng thì ta có thể bỏ qua cho ngươi”.

Hữu dụng...

Mạc Lực Hành lập tức vò đầu bứt tai, gắng hết sức suy tư.

“Lần này người của Nhật Thiên Hành chính là người Thiên Đế các phái tới, liên thủ với sáu phe, muốn vào trong Thanh Nguyệt Sơn, chém chết hầu như không còn đám người của Tây Ninh các này”.

“Sau đó sẽ giả mạo các ngươi quay trở lại Tây Ninh các, giết Dương Tử Nghiệp”.

Nghe thấy những lời này, Tần Ninh nhướng mày nói: “Mấy lời này ngươi nói, ta đều biết rồi”.

“Nhật Nguyệt Tùng đó còn giấu diếm thực lực”.

Nghe vậy, Mạc Lực Hành lại ngây ra.

Chuyện này phụ thân chỉ nói cho hắn nghe.

Hơn nữa trong lục đại thế lực, chỉ có tông chủ biết chuyện này.

Tần Ninh làm sao có thể biết?

Mạc Lực Hành lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng.

“Ngươi không muốn thả ta ra thì cứ trực tiếp nói, nói cho ngươi biết bí mật, ngươi lại nói không giữ lời!”, Mạc Lực Hành cười thảm nói.

Tần Ninh nghe vậy liền cười nói: “Xem ra, ngươi tưởng rằng ta lừa ngươi?”

“Nếu như ta không biết, tại sao lại cố ý gây sự với Huyền Vũ bảo?”

“Ngươi tưởng rằng ta là tên điên rồ nhàn rỗi, chơi đùa với Huyền Tử Thành?”

“Chỉ là nhắc nhớ Huyền Vũ bảo một chút, thật sự muốn làm loạn, ta không ngại tiêu diệt Huyền Vũ bảo đâu”.

Lời vừa dứt, Tần Ninh lại nói: “Còn nữa, ngươi không biết, mấy ngày trước ta đã ở bên trong pho tượng trước sơn môn Thanh Nguyệt Sơn, đợi mấy ngày, làm chút chuẩn bị”.

“Bởi vì chỉ là mấy người Nhật Nguyệt Tùng này khiến ta không có hứng thú”.

“Ngược lại ta hy vọng, Thiên Đế các có thể phái mấy Thiên Nhân đến, tốt nhất là các chủ bọn họ đích thân tới, một vị cảnh giới Vương Giả, giết mới thú vị”.

Lời nói vừa dứt, Tần Nình nhìn về phía Mạc Lực Hành, nhàn nhạt nói: “Những thứ này ngươi nói đối với ta, thật sự không tính là bí mật...”

Nghe đến đây, sắc mặt Mạc Lực Hành ảm đạm.

Tần Ninh đều biết rồi.

Nhưng cho dù là đã biết, Tần Ninh vẫn lựa chọn ung dung thản nhiên tiến vào trong Thanh Nguyệt Sơn.

Bây giờ cho dù là kẻ ngốc cũng biết.

Tần Ninh… đã sớm biết mối nguy lần này trong Thiên Nhân đạo tràng.

Hơn nữa đã kịp chuẩn bị.

Không được!

Chuyện này phải nói cho phụ thân.
 
Phong Thần Châu
Chương 2787: Tiến bộ rất nhanh.


Mạc Lực Hành đứng dậy, cố gắng hết sức chạy về phía trước.

Cửu Anh lúc này nhếch mép cười giễu cợt.

Ầm…

Một ngọn lửa phun ra.

Cơ thể Mạc Lực Hành đã hòa tan trong ngọn lửa.

Lúc này, thân ảnh của Hiên Viên Phong và Viên Hiên đã sớm không tìm thấy đâu.

Hai người trà trộn vào trong đám người, đã sớm không biết chết nơi nào…

Bên trong hồ, tro đen trôi bồng bềnh, Cửu Anh lúc này gật đầu hài lòng.

Chín cái đầu ngửa mặt thét dài hơi, âm thanh như sấm.

Lúc này Tần Ninh đứng dậy.

“Năm viên thánh quả Thiên Hòe”.

Tần Ninh nhìn về phía bốn người Cốc Tân Nguyệt, Lý Nhàn Ngư, Giang Bạch và Dương Vũ Huyên cười nói: “Mỗi người một viên, viên cuối cùng để lại cho Tiểu Thạch Đầu”.

Nhìn về phía Dương Phong Hoa, Tần Ninh cười nói: “Ngươi cũng không cần, trong thời gian ngắn không cần đề thăng cảnh giới nữa, mài giũa thực lực nhiều hơn mới là con đường hợp lý”.

“Ừm!”

Dương Vũ Huyên lúc này mặt đẹp ửng đỏ nói: “Ta không làm cái gì, không thích hợp lắm…”

“Cầm đi!”

Tần Ninh cười nói: “Nếu không ta sợ ông nội ngươi nói ta hẹp hòi”.

Dương Vũ Huyên gật đầu, vẫn là nên nhận.

Tần Ninh nhìn xung quanh.

“Tìm một nơi đã”.

Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Mắt vãng sinh của Nhàn Ngư, nhân cơ hội này lại mở một đường đi!”

Lời này vừa nói ra, Lý Nhàn Ngư gật đầu.

Hắn ta bây giờ là cảnh giới Sinh Tử nhị kiếp, mở ra hai đường câu ngọc.

Tiến bộ rất nhanh.

Nhưng không biết làm sao, người tụ tập bên cạnh đều là quái thai.

Cốc Tân Nguyệt, Giang Bạch bao gồm Thạch Cảm Đương, đó đều là quái nhân.

Hắn ta lại không mở được đường câu ngọc thứ ba thì sẽ bị hất bay ra xa.

“Chín đường mắt vãng sinh mở ra, đạt đến cảnh giới Vương Giả cũng không phải vấn đề, đừng gấp gáp”.

Tần Ninh kiên nhẫn nói: “Ngươi nhìn ta xem, từ trước đến nay không vội vàng đề thăng cảnh giới”.

Nhưng cảnh giới người đề thăng cũng không chậm đâu!

Hơn nữa cảnh giới của người cùng với thực lực của người, hoàn toàn không xứng phải không?
 
Phong Thần Châu
Chương 2788: “Các ngươi là ai?”


“Sư tôn, đi đâu?”

“Đào Hoa Nguyên!”

Lời này vừa nói ra, mấy người ở đó đều ngây ra.

Đào Hoa Nguyên?

Là nơi nào?

Mà Cửu Anh nghe thấy, hai mắt lại sáng lên.

“Gia, bên trong Đào Hoa Nguyên có phải trải rộng hoa đào? Còn có… quả đào?”

Nhìn thấy dáng vẻ thòm thèm của Cửu Anh, Tần Ninh gật đầu.

“Thanh Phong Thiên Nhân và Nguyệt Duyệt Thiên Nhân đã tốn tâm sức cả đời tạo nên một chốn bồng lai tiên cảnh, bên trong đó thích hợp nhất cho ngươi mở mắt vãng sinh, có lẽ… không chỉ một đường!”

Cặp mắt Lý Nhàn Ngư tràn đầy hy vọng.

Cùng lúc đó, bên trong một tòa cung điện ở Thanh Nguyệt Sơn.

Lúc này, Thạch Cảm Đương thở hồng hộc.

“Giết giết giết!”

Giơ búa Khai Thiên và rìu Trảm Thần lên, toàn thân trên dưới của Thạch Cảm Đương, mồ hôi thẫm ướt áo sam.

“A…”

Kêu to một tiếng, Thạch Cảm Đương không ngừng lao ra.

“Sư tôn, con thật sự không kiên trì nổi”

Thạch Cảm Đương giờ phút này hô lớn: “Bây giờ con bị kẹt rồi, cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp đã là cực hạn, con sắp đi ra ngoài rồi!”

Thạch Cảm Đương đau xót hô lên.

Nhưng trong dị cảnh, chỉ có tiếng hô ầm ĩ của hắn ta, cùng với tiếng gầm thấp của những con rối…

Hai ngày tiếp theo, Dương Vũ Huyên, Cốc Tân Nguyệt và Giang Bạch nuốt thánh quả Thiên Hòe.

Viên kia của Lý Nhàn Ngư thì luôn giữ lại.

Một hàng mấy người, ở bên trong Thanh Nguyệt Sơn, giống như đi dạo.

Trên thực tế lại là hướng đến một chỗ, không ngừng đi về phía trước.

Hôm nay, mấy người đến bên ngoài một khu rừng.

Khu rừng rộng lớn, nhìn vào toàn là cây đào.

Cây đào thành từng phiến từng phiến, gần như là vùng đất trải dài ngàn dặm.

Từng cơn gió nhẹ thổi qua, hoa đào đầy mặt đất thổi lất phất, một mùi thơm phả vào mặt.

Giống như chốn bồng lai tiên cảnh nhân gian.

“Đào Hoa Nguyên?”

Lý Nhàn Ngư nhìn cảnh tượng trước mắt, không nhịn được lầm bầm nói: “Thật sự là Đào Hoa Nguyên!”

Tần Ninh không nói nhiều, tiến vào bên trong đó.

“Các ngươi là ai?”

“Tần Ninh!”

Một người cầm đầu, nhìn thấy Tần Ninh, sắc mặt không tự nhiên.

“Các ngươi đây là có ý gì?”
 
Phong Thần Châu
Chương 2789: Huyền Tử Chẩm!


Dương Phong Hoa lúc này mở miệng nói.

Nhìn thấy Dương Phong Hoa, ánh mắt mấy ngươi sửng sốt.

Trước đó Dương Phong Hoa chỉ là cảnh giới Sinh Tử.

Mà bây giờ đã là cảnh giới Âm Dương.

Hơn nữa bệnh lạ của Dương Phong Hoa không ít người biết.

Nhưng bây giờ nhìn lại, thằng nhãi này hình như… khỏe rồi?

“Chỗ này người của Huyền Vũ bảo bọn ta tiến vào, bảo chủ đang làm chuyện lớn, hy vong các vị dừng bước tại đây!”

Tên cầm đầu kia lạnh nhạt nói.

Nghe đến đây, mấy người Tần Ninh cau mày.

Khẩu khí thật là lớn!

“Chỗ này là nhà các ngươi mở? Còn không để cho ngươi vào?”, Dương Vũ Huyên thân là con gái các chủ Tây Ninh các, ai nhìn thấy cũng phải khách sáo.

Bây giờ lại bị người ta ngăn cản, chẳng phải tức giận?

“Đây là mệnh lệnh của bảo chủ, mời chư vị rời đi!”

“Nếu không rời đi thì sao?”

Giọng điệu Dương Phong Hoa lạnh nhạt lại.

Người của Huyền Vũ bảo ngang ngược đến bước này rồi.

Đào Hoa Nguyên lớn như vậy, liếc nhìn cũng không thấy điểm cuối, người của Huyền Vũ bảo nói là của bọn họ chính là của bọn họ?

Lúc này bầu không khó trong sân có chút cứng ngắc.

“Dừng tay!”

Một giọng nói lúc này vang lên.

Mấy thân ảnh dần dần đi tới.

Một người cầm đầu cũng không xa lạ gì với mấy người Tần Ninh.

Huyền Tử Chẩm!

Huyền Tử Chẩm chắp tay đến, nhìn mấy người Tần Ninh, cười nói: “Mở mắt chó của các ngươi ra mà nhìn cho kỹ, vị này là Tần Ninh công tử, Dương Phong Hoa và Dương Vũ Huyên chính là con của các chủ Bắc Ninh các, các ngươi cũng dám cản?”

“Cút”

Mấy người nghe thấy lời này, không dám lên tiếng.

“Đất Đào Hoa Nguyên này là vùng đất miếu, nhưng nguy hiểm cũng không ít, mấy vị cũng phải cẩn thận một chút!”

Huyền Tử Chẩm vừa dứt lời liền quay người rời đi.

“Thái độ phách lối cái gì, quên bị ai đạp hai chân rồi!”

Lúc này Lý Nhàn Ngư lẩm bẩm.

Thân ảnh Huyền Tử Chẩm rời đi, lúc này dừng lại, khóe miệng co rút.

Khốn kiếp!

Vào đi!

Đi vào thì một người cũng đừng nghĩ ra được!

Thấy cảnh đẹp như vậy, nhất thời Cốc Tần Nguyệt đi lên phía trước, nhẹ ngửi mùi hoa, vẻ mặt say mê.

Biểu cảm kia giống như cùng hòa hợp với toàn bộ rừng hoa đào, trở thành một bức họa.
 
Phong Thần Châu
Chương 2790: “Lấy cái này trợ giúp võ giả tu hành”.


Nhất thời, mấy người đều đắm chìm trong đó.

“Nơi này thật đẹp!”

Cốc Tân Nguyệt không nhịn được lẩm bẩm.

“Sau này ta sẽ dẫn nàng đi đến nơi đẹp hơn chỗ này”.

Tần Ninh đi lên trước, nhẹ nhàng nắm tay ngọc của Cốc Tần Nguyệt, cười nhạt nói: “Nơi đó có thiên cung trôi lơ lửng dưới ngân hà Cửu Thiên, tinh hà dày đặc, sao lốm đốm đầy trời. Đến ban đêm, ánh trăng lưu chuyển, để nàng đắm chìm trong đó…”

“Mặt trời mọc hướng đông, giống như ở ngay trước mắt, có thể chạm tay vào ánh sáng”.

“Còn có từng vùng phồn hoa rực rỡ giống như chốn bồng lai tiên cảnh, vô số chim thần khó mà nhìn thấy được, vô số vườn hoa sơn cốc...”

Tần Ninh nói xong, giống như bản thân chìm vào trong đó.

Nơi ấy chính là Cửu Thiên Vân Minh.

Nơi đó có Băng cung của mẫu thân, có dược bồ của đại nương, có phi cầm của các đệ đệ…

Đó là nơi hắn sống trên một trăm vạn năm.

Cho dù là chờ đợi trăm vạn năm, nhưng vẫn giống như ngày hôm qua, khiến cho người ta hoài niệm.

Cốc Tân Nguyệt thản nhiên cười một tiếng nói: “Vậy nói rồi đó, chàng phải đưa ta đi!”

“Ừm!”

Đi giữa Đào Hoa Nguyên, mấy người đều chìm đắm trong đó.

Chỉ có Cửu Anh ở đầu vai Tần Ninh, dáng vẻ ủ rũ, thỉnh thoảng hắt xì hơi mấy cái, tỏ ra bất đắc dĩ.

Cái nơi quỷ này có gì tốt đâu.

Còn không tốt bằng mấy hang ổ trong núi, có linh thú mỹ vị có thể ăn thoải mái.

Mệt rồi còn có thể ngủ ở trong rãnh khe núi, không cần di chuyển cũng có thể tùy tiện giải phóng đồ lặt vặt trong cơ thể.

Sảng khoái hơn nhiều!

Hơn nữa mùi của mình, không ai dám xâm phạm!

Đó mới là cuộc sống nó hướng tới.

“Sư tôn, chúng ta đi đâu?”

“Đi đàn tế!”

Tần Ninh mở miệng nói: “Đào Hoa Nguyên này là năm đó Thanh Phong Thiên Nhân chế tạo cho Nguyệt Diệp Thiên Nhân, hao tổn thời gian ngàn năm mới có được quy mô hiện giờ”.

“Mà bên trong Đào Hoa Nguyên này có một tòa đàn tế!”

“Đây cũng không phải đàn tế thông thường, mà là lấy tế luyện bên trong Đào Hoa Nguyên này, linh khí thiên địa sinh ra, dung luyện linh khí nền tảng mạnh mẽ”.

“Lấy cái này trợ giúp võ giả tu hành”.

Tần Ninh nhìn Lý Nhàn Ngư nói: “Mắt vãng sinh của ngươi trên thực tế là mắt nghịch thiên, đồng thuật có thể bộc phát ra uy lực cường đại”.

“Linh khí thiên địa của Đào Hoa Nguyên sinh ra này lại không giống nhau, tương bác với thiên địa, nhưng lại cực tốt đối với ngươi”.

Tần Ninh vừa nói, bàn tay nhẹ nhàng trôi.

Dần dần từng luồng linh khí thiên địa lưu động, hóa thành một con chim sẻ nhỏ.
 
Phong Thần Châu
Chương 2791: “Nuốt thánh quả Thiên Hòe…”


Chim sẻ nhỏ vừa xuất hiện liền giương cánh bay ra xa.

Thân ảnh Tần Ninh chợt lóe, đuổi lên.

Không bao lâu, mấy thân ảnh đi đến giữa một rùng hoa đào.

Bốn phía nhìn vô cùng tĩnh mịch.

Chỉ là cây đào ở nơi này từng cây vai u thịt bắp mạnh mẽ, rất xanh ngát.

Hơn nữa cũng không giống nơi khác, cây cối ở đây sắp xếp thứ tự cũng rất kì quái.

Bày ra thế Thái Cực bao vây xung quanh, mà chính giữa một cây đào cao gần trăm mét, thoạt nhìn lại là dáng vẻ lão hĩ tuổi xế chiều.

Tần Ninh đi đến dưới cây đào cổ, bàn tay phẩy nhẹ qua vỏ cây, lẩm bẩm nói: “Đoán chừng cũng một lần cuối cùng rồi… thời gian thấm thoát, tất cả đều biến mất!”

Thấy Tần Ninh cảm thán, trong lòng Cốc Tân Nguyệt sáng tỏ.

Đi qua chín đời chín kiếp, Tần Ninh nhìn thấy nhiều thứ hơn.

Lại không nói Tần Ninh năm đó uy danh trên trời…

“Lý Nhàn Ngư, qua đây”.

Lý Nhàn Ngư đi theo Tần Ninh, đến bên trong cây đào vây thành hình dạng Thái Cực kia.

“Ngươi chủ âm, ta chủ dương, nghe theo ta nói, bắt đầu làm!”

Tần Ninh mở miệng, nhìn về phía mấy người Giang Bạch.

“Bốn người các ngươi, ngay cả Cửu Anh, trấn thủ bốn phương”.

“Nhớ lấy, không được để ai gián đoạn bọn ta”.

Mấy người Cốc Tân Nguyệt đều gật đầu.

Lời vừa dứt, Tần Ninh đứng yên một bên Thái Cực, Lý Nhàn Ngư ở bên kia.

“Nuốt thánh quả Thiên Hòe…”

“Dạ!”

Lý Nhàn Ngư trực tiếp nuốt thánh quả, một luồng khí tức tinh thuần tản ra khắp bên trong cơ thể

Lúc này Tần Ninh mở miệng.

“Năm đó, Lý Nhất Phong thức tỉnh mắt vãng sinh, trời sinh mở cửu câu ngọc, hơn nữa thực lực nhật tiến ngàn dặm”.

“Chỉ là phương pháp của ngươi và hắn khác nhau, hiệu quả cũng sẽ không giống”.

“Nhưng sau khi Lý Nhất Phong mở được mặt vãng sinh, lấy ra từ trong đó bao nhiêu đồng thuật”.

“Rất nhiều đồng thuật ngươi cũng có thể không cách nào thức tỉnh”.

Tần Ninh dần dần nói: “Lý Nhất Phong cũng nghĩ đến điểm này, cho nên phong cấm rất nhiều đồng thuật bên trong mắt vãng sinh, đời đời tương truyền”.

“Chỉ có điều, có lẽ hắn cũng không ngờ, truyền mãi đến thế hệ này của ngươi mới lại xuất hiện người có mắt vãng sinh đồng!”

“Đường câu ngọc thứ nhất và câu ngọc thứ hai coi như khiến ngươi có hiểu biết hơn đối với mắt vãng sinh của ngươi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2792: Phương pháp này đủ khiến người ta kinh hãi.


Lời vừa dứt, cơ thể Lý Nhàn Ngư cứng đờ.

Sẽ mù?

Không không không!

Khó khăn lắm mới nhìn thấy ánh sáng lần nữa, làm sao có thể quay lại được?

Chỉ là, bồi dưỡng phân tán mà sư tôn nói…

Rõ ràng đặt hắn ta cùng đến chỗ huấn luyện ma quỷ với Thạch Cảm Đương, đây vẫn chỉ là bồi dưỡng phân tán?

Vậy bồi dưỡng vòng kia là kiểu gì?

Không đúng không đúng!

Trọng điểm không phải cái này!

Bồi dưỡng phân tán…

Có thể đổi một từ hay không?

Chỉ là lúc này Tần Ninh đã bắt đầu.

“Khí giữ đan điền, tâm giữ ý nghĩ, ý niệm là chủ, cơ thể là phụ…”

Tần Ninh không ngừng mở miệng nói: “Nhớ lấy, tất cả của ngươi đều phải dùng đôi mắt của ngươi cảm nhận, đi va chạm”.

“Bí mật của tất cả mọi người đều ở trong đôi mắt ngươi…”

Lời Tần Ninh vừa dứt.

Bàn tay vung lên.

Từng đường trận phù lúc này ngưng tụ.

Ầm…

Trong nháy mắt, toàn bộ bên trong Đào Hoa Nguyên, từng đường trận phù lúc này lóe sáng.

Một khắc sau.

Bên trong Đào Hoa Nguyên

Không ngừng xuất hiện từng tầng vòng sáng cường thịnh.

Từng vòng sáng khuếch tán ra.

Trên các cây đào ngưng tụ ra từng đường linh khí, tràn vào bên trong trận Thái Cực.

Mà không bao lâu, những linh khí kia ở trong cơ thể Tần Ninh không ngừng lưu chuyển.

Giữa lúc Tần Ninh nuốt vào nhả ra, linh khí tiến vào bên trong trận Thái Cực.

Mà ngay sau đó, những linh khí kia lần lượt tràn đến trên cơ thể Lý Nhàn Ngư.

Tần Ninh lúc này giống như trở thành trung gian, truyền linh khí bên trong Đào Hoa Nguyên, kết nối với cơ thể Lý Nhàn Ngư.

Mà không chỉ như vậy.

Lúc này đôi mắt Lý Nhàn Ngư cứng đờ.

Những linh khí kia, một luồng tinh chất chui toàn bộ vào trong đôi mắt Lý Nhàn Ngư.

Bốn người Cốc Tân Nguyệt, Giang Bạch, Dương Phong Hoa và Dương Vũ Huyên thấy cảnh này đều thán phục vạn phần.

Phương pháp này đủ khiến người ta kinh hãi.

Không hổ danh là huyền quan cảnh giới Thiên Nhân lưu lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 2793: Nhanh khiến người ta hoảng sợ.


Mà Tần Ninh có thể thúc giục dễ như trở bàn tay, đủ để thấy thực lực.

Thời gian dần dần trôi qua.

“A…”

Đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Đến từ Lý Nhàn Ngư!

Lúc này bên trong trận pháp, hai mắt Lý Nhàn Ngư huyết quang chảy ra.

Từng đường ánh sáng trong nháy mắt tràn vào trong hai mắt Lý Nhàn Ngư.

Không chỉ như vậy.

Những ánh sáng kia từng tầng che lấp đôi mắt của Lý Nhàn Ngư.

Đỉnh đầu Lý Nhàn Ngư đột nhiên xuất hiện chín đường ngọc câu.

Chín đường ngọc câu vây quanh thành một vòng.

Một vòng ngọc câu kia lúc này đã có hai đường được điểm sáng.

Nhưng đa số những cái khác vẫn xám xịt không ánh sáng.

Cảnh này chỉ có Tần Ninh nhìn thấy.

“Chuẩn bị mở đường thứ ba!”

Tần Ninh hét lớn một tiếng.

Vù…

Bên trong trận Thái Cực.

Đỉnh đầu Lý Nhàn Ngư, đường câu ngọc thứ ba lúc này sáng lên.

Trong nháy mắt, Lý Nhàn Ngư thay đổi nhanh chóng.

Lịch kiếp.

Cảnh giới Sinh Tử.

Cảnh giới Sinh Tử lúc này tăng trưởng nhanh chóng.

Đây chính là bá đạo của mắt vãng sinh.

Người duy trì mắt vãng sinh, trời sinh có đồng thuật cường đại.

Mà một đôi mắt có thực lực vô cùng mạnh mẽ đang bị phong cấm.

Võ giả thiên mệnh mở tinh môn, thực lực vô cùng mạnh mẽ.

Chính là sủng nhi trên trời, cho dù là đại lục Vạn Thiên hay là thể giới Cửu Thiên, võ giả tinh mệnh đều được trời ưu đãi.

Hơn nữa thực lực càng mạnh, võ giả tinh mạng mạnh mẽ cũng sẽ hiện ra nhiều hơn.

Mắt vãng sinh giống như võ giả tinh mạng.

Người này vừa sinh ra nhất định là ánh sáng vạn trượng.

Lúc này Tần Ninh không ngừng linh tụ linh khí.

Dần dần thở hồng hộc…

“Linh cảnh Hóa Âm trung kỳ… vẫn yếu chút…”

Tần Ninh thở dài, lúc này một đường Âm Khư mở ra, linh khí liên tục không ngừng chảy vào bên trong cơ thể, bổ sung vào phần chưa đủ của hắn ta.

Nhanh!

Nhanh khiến người ta hoảng sợ.
 
Phong Thần Châu
Chương 2794: Mệt lòng quá!


Vẫn còn tiếp tục mở.

Tần Ninh biết đàn tế bên trong Đào Hoa Nguyên này chỉ có thể bù đắp lần này, cơ hội hiếm có không thể bỏ qua.

Lý Nhàn Ngư có thể chịu đựng được bao nhiêu thì được.



Cùng lúc đó, bên ngoài trận Thái Cực.

Bốn người Cốc Tân Nguyệt và Giang Bạch biến sắc.

Từ lúc mới bắt đầu, Lý Nhàn Ngư kêu thảm thiết, không dừng lại.

Thậm chí giống như là âm thanh giết lợn.

Nghe quá kinh khủng!

“Thằng nhãi này thật mạnh…”

Cửu Anh lúc này nằm trên vai Giang Bạch, một cái đầu lè lưỡi, l**m một cái đầu khác, nói: “Mắt vãng sinh, đồng thuật vô địch!”

“Nếu ký thác bên trong cơ thể hắn, bây giờ chắc chắn lợi hại hơn”.

Giang Bạch nhìn chín cái đầu lắc lư lộn xộn của tên nhãi này cũng choáng váng một trận.

“Vậy thì cũng may ngươi không ở trong cơ thể hắn, nếu không có thể Tần Ninh nướng ngươi lên ăn”.

Giang Bạch bình thản nói.

Tên nhãi này vốn muốn chạy đến vai Cốc Tân Nguyệt, bị Tần Ninh trừng mắt một cái, ngoan ngoãn đến trên người hắn ta.

Chủ yếu cái tát nhỏ lại lớn như vậy.

Đứng yên căn bản không có cảm giác.

Nhưng vừa di chuyển, thật sự khiến người ta choáng váng.

Một cái đầu khác của Cửu Anh lúc này nhìn về phía Giang Bạch, nước miếng chảy tí tách.

“Oa oa, bên trong cơ thể ngươi… hồn phách giang linh? Ta muốn ăn ngươi quá!”

“Cút!”

Lúc này Giang Bạch có chút cạn lời.

Bên cạnh Tần Ninh thì không ai bình thường.

Thạch Cảm Đương cả ngày rêu rao không ngừng.

Giống y hệt một kẻ điên tu luyện.

Mà Lý Nhàn Ngư cả người trạng thái lơ mơ.

Bây giờ lại thêm một dị thú Cửu Anh.

Trong đầu tên nhãi này chỉ suy nghĩ hai chuyện.

Ăn? Hay không ăn?

Có thể ăn? Hay không thể ăn?

Hoàn toàn là không bình thường!

Cốc Tân Nguyệt nhìn về phía nội bộ, từ từ nói: “Người mắt vãng sinh, năm đó có thể gấp rút sinh một Phong Vương, bây giờ không thể gấp rút sinh một… Vương!”

Lời Cốc Tân Nguyệt vừa dứt, có hơi lúng túng.

Cái tên Lý Nhàn Ngư cũng không hay lắm.

Cái này nếu xưng vương thì tên là gì?

Nhàn Vương?

Bất chợt, Giang Bạch lấy tay che trán.

Mệt lòng quá!
 
Phong Thần Châu
Chương 2795: “Không mượn ngươi xen vào”.


Hai người Dương Phong Hoa và Dương Vũ Huyên lại không suy nghĩ nhiều đến như vậy.

Khi nhìn thấy bên trong cơ thể Dương Phong Hoa có một con thú dữ ở nhà, mà ông nội Dương Thanh Vân, Vân Vương cũng không phát hiện.

Nhưng Tần Ninh lại phát hiện ra.

Điểm này xem ra Tần Ninh rất lợi hại.

Huynh muội hai người bây giờ hoàn toàn bị Tần Ninh thuyết phục.

Chẳng trách, phụ thân và ông nội một mực cung kính với Tần Ninh.

Vị Tần Ninh này nhất định không đơn giản, nói không chừng sau lưng cũng có tồn tại trưởng bối Vương Giả.

“Hắc hắc, vẫn thật náo nhiệt!”

Chính lúc này đột nhiên một giọng nói vang lên.

Đi cùng với giọng nói vang lên kia, Cốc Tân Nguyệt và Giang Bạch lập tức thận trọng.

“Là ngươi!”

Nhìn người đến, hai người nhíu mày.

Huyền Tử Chẩm!

“Ngươi còn dám tới?”, Cốc Tân Nguyệt hừ một tiếng.

Khí tức linh cảnh Hóa Âm hậu kỳ lúc này hiện ra.

Thấy cảnh này, Huyền Tử Chẩm mặt liền biến sắc.

Người phụ nữ này chín đường Âm Khư, sức mạnh vô địch, hắn ta không phải đối thủ.

Chỉ là hắn ta cũng sẽ không đánh nhau.

“Cốc Tân Nguyệt, chúng ta lại gặp nhau!”

Một giọng nói lộ vẻ u ám lúc này vang lên.

Mấy thân ảnh đi tới.

Người cầm đầu bất ngờ chính là Huyền Tử Thành bị Tần Ninh trêu đùa.

Tám đường Âm Khư, linh cảnh Hóa Âm điên phong.

Lúc này Huyền Tử Thành đến, nhìn về phía trận pháp.

Từng đường linh khí làm bình phong che chở, sớm đã vây quanh Tần Ninh và Lý Nhàn Ngư, không nhìn thấy được bên trong.

Ánh mắt Huyền Tử Thành rơi vào mấy người Cốc Tân Nguyệt.

“Tần Ninh đang làm gì?”

Huyền Tử Thành hừ một tiếng.

“Không mượn ngươi xen vào”.

Cốc Tân Nguyệt mở miệng nói: “Huyền Tử Thành, nơi này không phải chỗ ngươi ở, người làm chuyện của ngươi, bọn ta làm chuyện của bọn ta. Ta nghĩ ngươi chắc không muốn lại ăn tát nữa chứ?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Huyền Tử Thành khó coi.

“Nếu các ngươi không muốn nói, vậy thì ta cứ đích thân đi xem xem!”

Huyền Tử Thành vừa dứt lời liền bước ra.

“Ngươi dám!”

Lúc này thân ảnh Cốc Tân Nguyệt chợt lóe, ngăn cản trước mặt Huyền Tử Thành.
 
Phong Thần Châu
Chương 2796: Cái gì gọi là trông chẳng ra sao?


“Huyền Võ Thiên Miên chưởng!”

Một tay phất ra, từng đường linh khí ngưng tụ thành khí tức hùng hậu, lúc này giải phóng ra.

Thấy cảnh này, tay ngọc của Cốc Tân Nguyệt nắm chặt, từng đường linh khí vây quanh ở lòng bàn tay còn lại.

“Ngọc Toái Thiên quyền!”

Ầm…

Hai thân ảnh bỗng chốc đụng nhau.

Một trận đất rung núi chuyển.

Hai thân ảnh vừa chạm vào liền tách ra.

“Phụt…”

Sắc mặt Huyền Tử Thành trắng nhợt, phun ra một ngụm máu tươi.

Nhìn Cốc Tân Nguyệt vẫn đứng vững, không bị ảnh hưởng chút nào.

Sao có thể!

Nhất thời, hai bên đều vô cùng kinh ngạc.

Chín đường Âm Khư của Cốc Tân Nguyệt không phải là giả. Nhưng Huyền Tử Thành cũng là tám đường Âm Khư.

Hơn nữa cảnh giới còn cao hơn một bậc so với Cốc Tân Nguyệt.

Một chiêu đụng nhau.

Huyền Tử Thành lập tức thất bại.

Chênh lệch quá lớn?

Cửu Anh thấy cảnh này, không nhịn được tán dương: “Người phụ nữ này trông không ra sao, nhưng thực lực rất mạnh, nhìn pháp quyết này của cô ta hoàn toàn tự nhiên, đại lục Vạn Thiên các ngươi không ai có thể sáng tạo ra võ quyết cao thâm như vậy!”

Nghe đến đây, ánh mắt Giang Bạch nhìn về Cốc Tân Nguyệt.

Cốc Tân Nguyệt đi theo bên cạnh Tần Ninh, không nói chuyện gì.

Giống như ở bên cạnh Tần Ninh, nàng liền vừa lòng.

Còn về lai lịch của Cốc Tân Nguyệt, ngược lại hắn ta không quá rõ.

Trước mắt xem ra Cốc Tân Nguyệt cũng không phải hạng người đơn giản.

Chỉ là suy nghĩ cẩn thận.

Phàm là người ở bên cạnh Tần Ninh, làm sao có thể có hạng người đơn giản?

Hả?

Không đúng!

Hình như có chỗ nào không đúng!

Giang Bạch xoay chuyển ánh mắt nhìn Cửu Anh.

“Làm gì?”

Lúc này Cửu Anh, bốn cái đầu gãi ngứa cho bốn cái đầu khác, một cái đầu nhìn Giang Bạch nói: “Ta nói sai sao? Người phụ nữ này rất lợi hại đó!”

“Ngươi nói không sai, chẳng qua là ta nghi ngờ thưởng thức của ngươi!”

“Xì, thưởng thức của ta không phải tốt vô địch sao?”

Cửu Anh gian xảo nói: “Nói cho ngươi biết, ta thích nhất là Thao Thiết nhất tộc, ngươi không biết đâu, cô gái của Thao Thiết nhất tộc đó mới gọi là tuyệt sắc động lòng người.

“Đáng tiếc, tin tức lấy được từ trong trí nhớ của ta, hình như dòng tộc Cửu Anh và dòng tộc Thao Thiết quan hệ không tốt lắm. Đáng tiếc…”
 
Phong Thần Châu
Chương 2797: Thật sự là hung thú thượng cổ?


“Thao Thiết…”

Giang Bạch ánh mắt kỳ quái đến cực điểm.

Thằng nhãi này không phải đang giỡn đấy chứ?

Hung thú thượng cổ Thao Thiết!

Bộ dạng kia… mặc dù chưa từng nói qua, nhưng trong sách cổ, hoặc nhiều hoặc ít có ghi lại.

Trông giống như một con cóc ghẻ.

Cửu Anh thích kiểu này?

Khẩu vị cũng quá nặng rồi?

“Ngươi nhìn cái gì?”, Cửu Anh vội vàng nói: “Ta chính là con đực đấy, ngươi đừng có âm mưu với ta”.

“Xì!”

“Hơn nữa, đừng nghĩ nhìn thấy trọng bảo của người trong tộc ta, nói cho ngươi biết, bảo bối của ta còn lợi hại hơn ngươi”.

“Hơn nữa…”, Cửu Anh đắc ý nói: “Ngươi cũng đừng quên, ta có chín cái đầu, đây nếu mà dùng… hắc hắc…”

Cửu Anh lộ ra dáng vẻ, mọi người đều là đàn ông, ngươi phải hiểu.

Nghe đến đây, Giang Bạch gần như muốn điên.

Tần Ninh này rốt cuộc sao tìm một tên không bình thường như thế này!

Lúc này, Huyền Tử Thành nhìn về phía Cốc Tân Nguyệt, ánh mắt khó coi.

Hắn ta bị Cốc Tân Nguyệt một chiêu làm thương nặng.

“Đừng ở đây làm xấu hổ mất mặt nữa!”

Cốc Tân Nguyệt lãnh đạm đáp: “Nếu hắn đi ra, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ!”

“Hắn cũng không thích có người khiêu khích hết lần này đến lần khác ranh giới cuối cùng của hắn”.

Nghe đến đây, sắc mặt Huyền Tử Thành hoàn toàn cứng ngắc.

Cửu Anh cười hắc hắc nói: “Tính khí này ta thích, ta cũng không thích bị người ta khiêu khích hết lần này đến lần khác”.

“Ngươi im miệng được không?”

Giang Bạch hoàn toàn điên rồi.

Thằng nhãi này còn nhiều lời hơn Thạch Cảm Đương.

Thật sự là hung thú thượng cổ?

Hung thú thượng cổ cũng lắm lời như vậy sao?

Cửu Anh ra vẻ biểu cảm ngươi là một tên phàm phu tục tử, lão tử không so đo với ngươi, không nói nữa.

“A a, vị cô nương này có lẽ hiểu lầm rồi”.

Một tiếng cười nhạt lúc này vang lên.

Dần dần, mấy thân ảnh đi tới.

Người đàn ông cầm đầu, bên trong cơ thể cho thấy khí tức lúc có lúc không, uy h**p mọi người.

“Tại hạ Huyền Hồng, phó bảo chủ Huyền Vũ bảo!”

Bá chủ một phe cấp bậc cảnh giới Vạn Nguyên.

Sau cảnh giới Âm Dương chính là cảnh giới Vạn Nguyên.

Đạt tới cảnh giới cảnh giới Vạn Nguyên, vậy thì ở toàn bộ đại lục Vạn Thiên đều có thể trấn giữ tồn tại một phe thế lực đỉnh cấp.
 
Phong Thần Châu
Chương 2798: “Cứ om sòm, đáng chết”.


Cho nên, võ giả cảnh giới Vạn Nguyên được gọi là bá chủ một phe.

Mà cảnh giới Vạn Nguyên chia làm bốn tầng.

Bốn cảnh giới Nhân Nguyên, Địa Nguyên, Thiên Nguyên, Thánh Nguyên.

Người đàn ông trước mắt thực lực không tầm thường.

“Nơi đây bọn ta đang nghiên cứu, cũng không phiền các vị hao tổn tâm trí”, Cốc Tân Nguyệt nhàn nhạt nói: “Mời chư vị rời đi cho!”

“Vậy sao?”

Huyền Hồng lúc này kinh ngạc nhìn trận Thái Cực nói: “Sao ta cảm giác chỗ này rất nguy hiểm”.

“Tần công tử gặp khó khăn sao?”

“Huyền Vũ bảo bọn ta từ trước đến giờ thích lấy việc giúp người làm niềm vui, ta thấy Tần công tử đang cần giúp đỡ đấy chứ?”

Huyền Hồng vừa nói xong liền đến gần trận Thái Cực.

Cốc Tân Nguyệt mặt liền biến sắc.

Tần Ninh đã nói rồi, lúc này không thể bị quấy rầy.

“Dừng lại!”

Cốc Tân Nguyệt mở miệng nói: “Nói cho các ngươi biết, bọn ta không cần giúp đỡ”.

Lời này vừa nói ra, Huyền Hồng khẽ cười nói: “Ta thấy rất cần đó!”

Một bên hai người Huyền Tử Thành và Huyền Tử Chẩm, ánh mắt khẽ nhúc nhích.

Nhị thúc là cường giả tầng thứ Thiên Nguyên cảnh giới Vạn Nguyên.

Bốn người Cốc Tân Nguyệt chết chắc.

Lúc này đám người Tây Ninh các kia cũng không ở đây.

Chính là cơ hội tốt chém chết những tên này.

“Nếu ngươi tiến lên một bước nữa, đừng trách ta vô tình!”, sắc mặt Cốc Tân Nguyệt lạnh lẽo.

“Sao ngươi vô tình?”

Lúc này Huyền Hồng chế giễu nói: “Chẳng lẽ muốn cùng ta mây mưa?”

“Nhị thúc, cực phẩm như vậy nên để lại cho chúng con mới đúng!”, Huyền Tử Chẩm cười nói.

“Ha ha, cũng đúng, tuổi cao rồi, ta sợ ta không chịu nổi đâu!”, Huyền Hồng cười ha ha một tiếng nói.

“Lão già kia, phun ra mấy câu không đứng đắn, không chịu nổi”.

Đột nhiên, chính lúc này, một tiếng quát vang lên.

Cơ thể Cửu Anh, giữa lúc ầm ầm hóa cao mười mét, chín cái đầu nổi lơ lửng.

“Tự tìm cái chết, lão già kia”.

Cửu Anh lời vừa dứt, một cái đầu lúc này hạ xuống.

Cái đầu lớn nhìn chằm chằm Huyền Hồng.

“Cứ om sòm, đáng chết”.

Cơ thể Huyền Hồng chỉ để lại nửa thân đứng tại chỗ.

Máu tươi tí tách chảy ra từ trong miệng Cửu Anh.

Trong chớp mắt, Huyền Tử Thành và Huyền Tử Chẩm, sắc mặt trắng bệch.
 
Phong Thần Châu
Chương 2799: Tuyệt đối là bị Tần Ninh ra lệnh.


Tình huống gì đây?

Con thú lớn từ đâu tới?

Huynh đệ hai người hoàn toàn ngây ra.

Ma bên kia, mấy người Giang Bạch, Cốc Tân Nguyệt mặt đầy kinh ngạc.

Cửu Anh đích thân ra tay?

Nhìn thấy mấy người còn lại, Cửu Anh hừm nói: “Người phụ nữ của chủ nhân, các ngươi có thể h*m m**n sao? Mỗi một người đều đáng chết”.

Lời vừa dứt, Cửu Anh trực tiếp giết ra.

Mà nghe đến đây, Cốc Tân Nguyệt không nhịn được hé miệng cười một tiếng.

Tên nhãi này.

Tuyệt đối là bị Tần Ninh ra lệnh.

Nhìn về phía bên trong trận Thái Cực, Cốc Tân Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra, quá trình Tần Ninh mở mắt vãng sinh cho Lý Nhàn Ngư cũng rất thuận lợi.

“Hai người các ngươi nói nhảm nhiều nhất, đáng chết nhất”.

Ánh mắt Cửu Anh nhìn về phía Huyền Tử Chẩm và Huyền Tử Thành, sát khí ngưng tụ.

“Chết!”

Một tiếng quát khẽ.

Bùm…

Tiếng nổ trầm thấp vang lên.

Thân ảnh Cửu Anh bị ngăn cản, không thể không dừng lại.

Một thân ảnh lúc này lại xuất hiện trước mặt Huyền Tử Thành và Huyền Tử Chẩm.

“Cha!”

“Cha!”

Huynh đệ hai người nhất thời hô lên.

“Cha, nhị thúc bị con hung thú này ăn rồi”, Huyền Tử Chẩm lập tức quát to.

Nghe đến đây, thân ảnh vừa xuất hiện kia, nhướng mày một cái.

Ăn rồi!

Ánh mắt Huyền Ngạn nhìn về phía Cửu Anh.

“Ăn thì sao, bớt đem cái mắt coi thường kia nhìn ta đi, so ai nhiều mắt hơn? Ta trừng chết ngươi!”

Cửu Anh hừ một tiếng, chín cái đầu, mười tám đôi mắt, đồng loạt nhìn về phía Huyền Ngạn.

Thấy cảnh này, mấy người Cốc Tân Nguyệt nhức đầu một trận.

Đã lúc nào rồi.

Tên nhãi này còn có tâm tình đùa cợt?

Sắc mặt bảo chủ Huyền Ngạn trầm xuống.

Dị thú này lai lịch gì?

Sao có thể giúp mấy người Tần Ninh?

“Giết đệ ruột của ta, bản tọa há có thể bỏ qua cho ngươi?”

“Bản tọa?”

Cửu Anh cười hắc hắc: “Ở trước mặt ta tự xưng mình là bản tọa, ngươi thật không biết xấu hổ”.
 
Back
Top Dưới