Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 2300: “Người của Vạn Thiên Các tới!”


Các chủ Ninh Húc lúc này gật đầu nói: “Tiểu thư, chúng ta đi đâu bây giờ?”

“Không phải là chúng ta quyết định đi đâu, mà là chúng ta có thể đi đến nơi đâu!”, Tần Ninh nhìn bốn phía, nói: “Trận pháp này không ngừng tách địa hình nơi này ra, ba ngàn năm qua đi, hình dạng bề mặt đã có thay đổi”.

“Thật ra có thể coi nơi đây như một không gian đặc biệt, một không gian tràn ngập huyền trận cấp bốn”.

Tần Ninh vừa nói ra lại khiến mọi người kinh ngạc không thôi.

“Ý của Tần công tử là nơi đây không khác gì ngoại giới, thậm chí bởi vì có huyền trận cấp bốn mà bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu đều có nguy hiểm trí mạng?”

Vạn Khuynh Tuyết cẩn thận nói.

“Ừ!”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều thận trọng nhìn tứ phương.

“Đi đi, thử vận may xem sao!”

Tần Ninh nhìn về mặt đất và những dãy núi mênh mông vô bờ phía trước, cười nói: “Gặp nơi nào thì vào nơi đó thôi!”

Oanh...

Tần Ninh vừa dứt lời thì bên ngoài mấy chục dặm phía trước vang lên tiếng nổ.

Mặt đất lúc này thậm chí còn run rẩy.

Nhưng cho dù mặt đất có rung chuyển cỡ nào thì phía bên trên vẫn không chút ảnh hưởng.

Tựa hồ mặc dù mặt đất nơi đây vỡ nát, phía trên vẫn sẽ không chút sứt mẻ như trước.

“Đi xem thôi!”

Vạn Khuynh Tuyết nói xong, mọi người xuất phát.

Cách đó hơn mười dặm, không đến thời gian uống một ly trà, mấy chục người đã tới nơi.

Nơi đây là một vùng núi, phía trước có chút trống trải.

Chỉ thấy từng cung điện yên tĩnh đứng sừng sững ở bên trong dãy núi, đại khái trên dưới một trăm cung điện, cái nào cũng cực kỳ hoành tráng.

Trên đó có vô số ánh sáng lưu chuyển, hiển nhiên là có tác dụng của trận pháp.

Nơi đây quả nhiên như Tần Ninh từng nói, khắp nơi đều là trận pháp.

Mà giờ khắc này, ở ngoài cửa chính phía trước đại điện của hơn một trăm tòa cung điện đó, có ba đội hơn ngàn người đang công kích đại điện.

“Người của Vạn Thiên Các tới!”

Người đứng đầu lúc này ngừng tay, nhìn thấy Vạn Khuynh Tuyết thì khẽ cười nói: “Vạn tiểu thư, nơi này có một cung điện, ta thấy chúng ta hợp lực mở ra là tốt nhất!”

Người này chính là tông chủ Phong Lôi Tử của Phong Lôi tông.

Hai người khác chính là Tử Tiêu trang chủ của Sơn trang Tử Tiêu và Tà Linh Nguyệt của Tà Nguyệt Bảo.

Ba bên đều là tông môn đứng đầu Giang Đông, vốn dĩ không định liên thủ.

Nhưng về sau, Bách Luyện tông và Kim Ô lâu tới.

Ba thế lực lớn của Giang Nam gồm Thiên Vấn tông, Thiên Hỏa cốc cùng với Thiên La tông cũng đến.

Thậm chí người của Thư viện Thái Hư cũng xuất hiện.

Bọn họ cảm giác được áp lực nên quyết định liên thủ.

Tử Tiêu trang chủ lúc này cũng chắp tay nói: “Bốn bên chúng ta hợp lực mở ra, phá trận pháp trước rồi quyết định phân phối đồ vật bên trong sau!”

Vạn Khuynh Tuyết lúc này mỉm cười gật đầu.

Tức thì, Ninh Húc liền đi ra.

Các chủ Ninh Húc mặc dù là cảnh giới Niết Bàn thất trọng nhưng thực lực cũng mạnh hơn võ giả cùng cảnh giới.
 
Phong Thần Châu
Chương 2301: Đây chính là cửa chính.


Một tiếng quát khẽ vang lên.

Tần Ninh bước ra, nhìn mọi người.

“Nếu mạnh mẽ phá vỡ như thế, đến lúc mở ra trận pháp thì đồ vật bên trong cũng sẽ bị hủy!”

“Vậy ngươi có biện pháp gì không?”

Phong Hiên của Phong Lôi tông lúc này đang liên thủ phá trận, nghe được Tần Ninh chỉ nói mà không xuất lực thì hừ nói: “Chỉ là Niết Bàn tứ trọng mà thôi, ngươi có phần nói chuyện sao?”

“Nhãi con, cẩn thận lời nói của ngươi”.

Tần Ninh nhìn Phong Hiên, thản nhiên nói: “Ta có tư cách nói hay không thì mắc mớ gì tới ngươi?”

“Ngươi...”

“Thế nào, muốn so tài không?”

Tần Ninh đứng chắp tay, vẻ mặt trêu tức.

“Tần công tử có biện pháp gì thì có thể nói ra không!”

Vạn Khuynh Tuyết vội vàng mở miệng.

Cô ta thật sự sợ Tần Ninh.

Tần Ninh cũng không phải là loại dễ trêu.

Phong Hiên dù có nói thêm gì đi nữa, nếu xảy ra tranh chấp, Phong Hiên thật sự ra tay thì Tần Ninh thật sự sẽ đánh chết hắn ta, nói không chừng cũng khiến Phong Lôi tông gặp nạn theo.

“Phá trận pháp là được”.

Tần Ninh mở miệng.

“Nói cũng như không...”, Phong Hiên hừ nói: “Chúng ta không phải đang làm sao?”

“Câm cái miệng của ngươi đi được không?”

Tần Ninh liếc nhìn Phong Hiên, nói với mọi người: “Các người lui ra đi!”

Nghe vậy, Phong Lôi Tử, Tử Tiêu trang chủ và Tà Linh Nguyệt đều mang vẻ mặt hồ nghi.

Thanh niên trẻ tuổi cảnh giới Niết Bàn tứ trọng này có giọng điệu không nhỏ đấy!

Vạn Khuynh Tuyết hiện ra vẻ vui mừng, nói: “Các vị lui ra trước đi!”

Vạn Khuynh Tuyết đã mở miệng thì mấy người cũng không tiện nói cái gì nữa.

Tần Ninh lúc này bước ra đi tới ngay phía trước cung điện.

Trên trăm tòa cung điện bị một bức tường vây lại vuông vắn, trận pháp vờn vờn quanh.

Đây chính là cửa chính.

Tần Ninh đi tới trước cửa chính cao lớn trăm mét, độ rộng gần trăm mét, lúc này thoạt nhìn bình thường không có gì lạ.

Nhưng chính cánh cửa này lại làm cho rất nhiều cao thủ linh cảnh Niết Bàn cùng với ba đại cảnh giới Sinh Tử xuất thủ cũng không làm gì được.

Tần Ninh chìa tay ra.

Từng huyền văn tràn ngập ở lòng bàn tay.

Trong khoảnh khắc, những huyền văn kia như linh khí hóa thành du hồn, không ngừng lay động trên cánh cửa.

Từ từ, huyền văn đó vẽ ra một chữ ở trên cửa lớn.

Một chữ “chết”!

Thoạt nhìn vuông vức chặt chẽ như có bút vẽ lên.

Chữ chết ngưng tụ mà thành, một tiếng ầm ầm vang lên, cửa lớn mở ra.

Tần Ninh nhìn chữ chết trên cửa, nhíu mày rồi lùi một bước.

Giờ này khắc này, người của ba đại tông môn gồm Phong Lôi tông thấy như vậy thì đều kinh ngạc nhìn Tần Ninh.

Tần Ninh thoạt nhìn không lớn tuổi, nhưng không ngờ lại là một huyền trận sư thâm tàng bất lộ!
 
Phong Thần Châu
Chương 2302: “Chuyện đùa!”


Phong Hiên của Phong Lôi tông thấy vậy thì hừ lạnh một tiếng.

“Nhãi con, có chút bản lĩnh đấy...”, Phong Hiên lẩm bẩm.

“Không thể khinh thường người này”.

Phong Lôi Tử mở miệng nói: “Tuổi còn nhỏ mà đã có tài năng huyền trận như thế rồi”.

“Hơn nữa, Vạn Khuynh Tuyết cực kỳ tôn trọng người này, ta nghĩ hắn có lai lịch bất phàm!”

“Thế thì sao chứ, chẳng qua mới là Niết Bàn tứ trọng mà thôi!”, Phong Hiên hừ nói: “Niết Bàn ngũ trọng như con có thể dễ dàng đối phó hắn!”

Phong Lôi Tử lắc đầu, không nhiều lời.

“Tần công tử quả nhiên là thâm tàng bất lộ, chúng ta bội phục!”

Tử Tiêu trang chủ mỉm cười nhìn Vạn Khuynh Tuyết nói: “Vạn tiểu thư, trận pháp đã mở ra, vậy chúng ta cùng nhau vào thôi, có lấy được bảo bối hay không thì đều dựa vào bản lĩnh của mình”.

“Được!”

Tức thì, bốn bên đều muốn tiến vào bên trong.

“Không thể!”

Tần Ninh lúc này mở miệng, nhìn vào cửa lớn.

Xuyên qua cánh cửa này chính là trăm tòa cung điện!

Nhưng cánh cửa này không dễ xuyên qua như thế.

“Điện này, không thể vào!”

Không thể vào?

Lần này tất cả mọi người đều sửng sốt.

Đây là đạo lí gì?

Mở cửa điện ra mà Tần Ninh lại không cho vào?

“Tần công tử nói thế là có ý gì?”, Tử Tiêu trang chủ khách khí nói.

Dù sao thì Tần Ninh đã mở ra trận pháp, vẫn có chút bản lĩnh, lại đi cùng Vạn Khuynh Tuyết.

“Vừa rồi mở ra cửa này, các người cũng nhìn thấy chữ “chết” ở trên cửa lớn rồi đó, cho nên cửa này là cửa Tử!”

“Theo cấu tạo của trận pháp này thì cửa Sinh ở bên trong, cửa Tử ở bên ngoài, nếu như vào cửa Tử thì chắc chắn phải chết”.

Tần Ninh từ từ nói: “Người xây dựng trận pháp này có tâm cơ thâm hậu, coi như người bên ngoài mạnh mẽ phá trận, trận tử mở ra, bên trong sẽ bị phá hủy trong nháy mắt”.

“Mà cho dù là đi qua trận pháp, phá vỡ trận này thì cửa Tử sẽ mở ra, ai đi vào sẽ phải chết!”

Nghe vậy, Phong Lôi Tử, Tử Tiêu trang chủ cùng Tà Linh Nguyệt đều tái mặt.

“Ý của ngươi chính là chúng ta mở ra cửa này lại chỉ có thể trừng mắt nhìn mà không thể vào?”

“Không sai”.

“Chuyện đùa!”

Phong Hiên lúc này giễu cợt nói: “Nhãi con, ta thấy ngươi chính là cố làm ra vẻ huyền bí. Mở ra rồi không cho chúng ta đi vào, đừng tưởng rằng chỉ có ngươi là hiểu trận pháp”.

Nếu có người xây dựng trận pháp, đặt cửa Sinh ở bên trong, cửa Tử ở bên ngoài, đó không phải là tự vây chính mình sao?

Ai sẽ làm như vậy chứ?
 
Phong Thần Châu
Chương 2303: Không đi nữa?


“Tông chủ, con thấy người này chính là cố làm ra vẻ huyền bí, không cho chúng ta tiến vào bên trong”.

Phong Hiên lúc này hừ lạnh nói.

Lần này Tử Tiêu trang chủ và mấy người Tà Linh Nguyệt cũng không dám chắc chắn.

Tần Ninh lại mang dáng vẻ tình bình tĩnh, không lên tiếng nữa.

Hắn cũng không phải là người hiền lành gì, chẳng qua nếu cứ nhìn đám người này đi vào chịu chết mà không nhắc nhở thì lại có vẻ quá mức vô tình.

Chính hắn có thiện ý nhắc trước, đám người này thích thì tin.

Không tin thì thôi!

Bọn họ muốn chịu chết, Tần Ninh cũng không thể ngăn lại.

Huống hồ bọn người kia mắt cao hơn đầu, thấy hắn mới ở cảnh giới Niết Bàn tứ trọng nên cũng chẳng thèm tin.

“Tần công tử”.

Phong Lôi Tử lúc này cười nói: “Đã mở ra như vậy rồi mà không vào xem thì chúng ta cũng khó mà an lòng, nếu có nguy hiểm thì cẩn thận là được”.

Tử Tiêu trang chủ cùng Tà Linh Nguyệt lúc này cũng gật đầu.

“Tùy”.

Tần Ninh lúc này cũng lười phải nói thêm.

Lý Nhàn Ngư lúc này đứng ở bên người Tần Ninh, cảm giác bất bình.

“Không tin sư tôn ta, các người sẽ chết...”, Lý Nhàn Ngư nói thầm một tiếng.

Vạn Khuynh Tuyết lúc này cũng có vẻ mặt phức tạp.

Ở khu vực trăm điện, từng tòa cung điện nguy nga này đều có thể ẩn chứa bí mật của Tử Hiên Các.

Nếu như buông tay...

Thật sự đáng tiếc!

Chỉ là nếu không buông tay, Tần Ninh nói thật... e là Vạn Thiên Các sẽ chết không ít người.

Trong lúc nhất thời, mỗi bên đều có tâm tư riêng của mình.

“Chúng ta đi thôi!”

Phong Lôi Tử xung phong lên trước, đi vào trong cửa lớn.

Người của Phong Lôi tông vào thời khắc này cũng lục tục đi theo.

Tử Tiêu trang chủ và Tà Linh Nguyệt lúc này cũng dẫn dắt người của sơn trang Tử Tiêu cùng Tà Nguyệt Bảo đi vào.

Thế lực ba bên trùng trùng điệp điệp, lại có ba đại cảnh giới Sinh Tử dẫn đội nên cũng không sợ hãi.

Tần Ninh thấy vậy thì lắc đầu.

“Tần công tử, chúng ta... rời đi sao?”

“Không đi nữa!”

Tần Ninh lúc này mở miệng.

Vạn Khuynh Tuyết nghe đến lời này thì
 
Phong Thần Châu
Chương 2304: Tất cả mọi người đều sửng sốt.


Nghe đến lời này, Vạn Khuynh Tuyết nhất thời im lặng.

“Vậy bọn họ...”

“Phỏng chừng ngoại trừ ba cảnh giới Sinh Tử kia thì về cơ bản sẽ đều chết sạch!”

Nghe đến lời này, Vạn Khuynh Tuyết hít vào một ngụm khí lạnh.

Đây thật sự là cửa Tử?

“A...”

Vào lúc này có tiếng la hét đột nhiên phát ra từ phía cửa lớn.

“A...”

Ngay sau đó, từng tiếng kêu thảm thiết cũng không ngừng vang lên.

Mặc dù là đứng ở bên ngoài nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Người của Vạn Thiên Các lúc này đều thở ra.

Tử Hiên Các!

Cho dù yên lặng ba ngàn năm nhưng vẫn thâm độc đáng sợ!

Khu vực trăm điện không ngừng vang lên tiếng kêu thảm thiết.

Giờ khắc này, mọi người đều thấy rợn cả tóc gáy.

“Vào!”

Tần Ninh lúc này đột nhiên mở miệng quát lên.

Nói xong, Tần Ninh trực tiếp lao ra.

Lý Nhàn Ngư dĩ nhiên là theo sau.

Vạn Khuynh Tuyết do dự một chút rồi lập tức lao ra.

Người Vạn Thiên Các lúc này cũng tiến vào bên trong.

Sau một khắc, mọi người tức thì cảm thấy thần kinh căng thẳng.

Vốn dĩ khu vực trăm điện nhìn huy hoàng không ngớt, ánh sáng b*n r* bốn phía.

Nhưng sau khi đi vào đại điện, không khí trời đất phảng phất như bị bao phủ bởi một tầng khói đen nồng nặc, khí tức kiềm nén khiến cho tất cả mọi người đều cảm giác khó thở.

Tần Ninh lập tức nói: “Cho dù gặp phải bất kỳ nguy hiểm gì thì cũng không được phản kháng!”

Nói xong, trong bóng tối đột nhiên có người cầm đao tuôn ra.

Một cao thủ Niết Bàn nhị trọng của Vạn Thiên Các thấy vậy thì biến sắc, vung tay lên, bắn linh khí về bóng đen đó.

Phốc...

Nhưng sau một khắc, tiếng phập vang lên.

Võ giả mới ra tay kia đột nhiên xuất hiện một lỗ máu ở ngực, chết oan chết uổng.

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Tại sao có thể như vậy?

Nhìn thấy phác đao chém tới, Tần Ninh đứng vững tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.

Một tiếng “vụt” vang lên, bóng dáng đó trực tiếp xuyên qua Tần Ninh.

Tần Ninh lại không bị thương chút nào.
 
Phong Thần Châu
Chương 2305: Quá tà ma!


“Đây là huyễn trận kết hợp với sát trận”.

Tần Ninh dặn dò: “Huyễn trận sẽ dẫn ngươi xuất thủ, mà sát trận thì ở thời khắc ngươi xuất thủ sẽ lập tức lấy công kích ngươi thi triển để tăng lên gấp mười lần rồi g**t ch*t ngươi!”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều tái mặt.

Nơi đây quá nguy hiểm.

Ban đầu Tần Ninh nói nơi đây là cửa Tử, rất nhiều người của Vạn Thiên Các đều cho rằng Tần Ninh đang cố làm ra vẻ huyền bí.

Nhưng xem ra là không phải.

Tần Ninh có sự hiểu biết sâu không lường được về trận pháp.

Lúc này, Tần Ninh nhìn bốn phía, im lặng không nói.

Thật ra lúc đầu nơi đây đúng là không thể đi vào, vào chính là chết.

Chỉ là võ giả của ba đại tông môn mạnh mẽ xông vào khiến cho cửa Tử này có một tia sinh cơ.

Đổi thành người bên ngoài nhìn ra kẽ hở của nơi đây thì cũng không dám vào.

Nhưng Tần Ninh không sợ.

Hắn có tạo nghệ cực cao với trận pháp, trận nào buộc phải chết thì không thể tiến vào.

Nhưng trận tử có một tia sinh cơ thì cũng có thể đọ sức.

“Tất cả đều phải nghe mệnh lệnh của công tử Tần Ninh, không nên làm loạn!”

Vạn Khuynh Tuyết lúc này vội vàng nói.

Cô ta xem như đã nhìn ra sự tà ác của nơi này.

Hơn nữa khi vào trong, bốn phía đại điện thoạt nhìn hắc ám không gì sánh được, phảng phất gần ngay trước mắt nhưng lại xa tận chân trời, giống như ảo ảnh.

Hơn nữa cũng không thấy võ giả của ba đại tông môn đâu mà chỉ nghe được tiếng kêu thảm thiết của những người đó vang lên bên tai.

Quá tà ma!

Mặc dù là Phúc lão bên cạnh Vạn Khuynh Tuyết lúc này cũng cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Với tu vi của ông ta mà cũng nhìn không ra sự ảo diệu xung quanh đây.

Ông ta tự nhận bản thân kiến thức rộng rãi, đáng lẽ phải nhìn ra được điểm này.

Nhưng lúc này cũng lại như thế.

Tần Ninh lúc này cũng không nóng nảy, nhìn bốn phía, đi từng bước một, cẩn thận không gì sánh được.

Mọi người cũng bước chậm rãi, không dám khinh thường.

Lúc này nếu như tụt lại phía sau, khả năng một khắc sau sẽ mất mạng.

Mọi người không
 
Phong Thần Châu
Chương 2306: Một huyền văn được ngưng tụ.


Tần Ninh nghiêm túc nói: “Chúng ta cảm giác là đi mấy vạn mét, nhưng thực tế thì mới chỉ đi được mấy trăm mét mà thôi”.

“Huyễn trận có thể mê huyễn cảm quan của cô, huyễn trận nơi đây ít nhất là cấp bốn, cảnh giới Sinh Tử cũng rất dễ dàng bị cuốn lấy!”

Tiếng kêu thê thảm bên tai càng ngày càng yếu.

Mọi người vẫn còn tiếp tục đi tới.

Sau một khắc, Tần Ninh đột nhiên dừng chân, nhìn về phía trước rồi cười rộ lên.

“Sư tôn, người cười cái gì vậy?”

“Không có gì”.

Tần Ninh nhìn về phía trước, vẫn cười như cũ.

Người thiết kế nơi này đúng là thiên tài trận pháp.

Chỉ tiếc là qua mấy ngàn năm thời gian, nơi đây cũng vì nước sông Thiên Thượng lưu động mà xuất hiện chênh lệch.

Vốn là một trận bắt buộc phải chết.

Bởi vì xuất hiện chênh lệch.

Lại thêm ba đại tông cưỡng ép đi vào làm cho trận tử xuất hiện người sống.

Hiện tại, trận tử đã không phải là trận tử chân chính nữa.

Thật đúng là gặp may!

“Tiếp đó, đi theo bước chân của ta!”

Tần Ninh nghiêm túc mười phần, nói.

Vạn Khuynh Tuyết cũng nhấn mạnh lại: “Nghe thấy gì không? Đi theo bước chân của Tần công tử, người nào mà đi nhầm, ta tất phải giết”.

Mọi người lập tức gật đầu.

Tần Ninh cũng không nói nhiều, bước chân hướng về phía trước.

Oanh...

Đột nhiên, một tiếng nổ tung vang lên ở phía trước Tần Ninh.

Tần Ninh cười nhạt một tiếng, cong ngón búng ra.

Một huyền văn được ngưng tụ.

Keng...

Huyền văn kia phảng phất như gõ vào bàn ngọc thanh thúy, tạo ra một thanh âm dễ nghe.

Tần Ninh hướng sang bên trái, nghiêng 45 độ, trực tiếp bước ra một bước, đứng vững tại chỗ.

Oanh...

Lại là một tiếng nổ tung vang lên, Tần Ninh lại cong ngón cái b*n r*.

Keng...

Một tiếng nổ tung vang lên lần nữa, Tần Ninh lần này đổi phương hướng, đi tới phía bên phải 45 độ.

Cứ như vậy, mỗi bước đi của Tần Ninh đều lập tức ngưng tụ huyền trận huyền văn, không ngừng đi về phía trước.

Cuối cùng, Tần Ninh sải bước ra.

Trước mắt xuất hiện một tòa đại điện.

Đại điện vuông vức nghiêm
 
Phong Thần Châu
Chương 2307: Có ích lợi gì!


Quá kinh khủng!

Nhưng sau một khắc, mấy chục người hồi thần, nhìn ra phía sau rồi lại sửng sốt tiếp.

Mọi người vừa rồi đi vào từ trong cửa lớn.

Tất cả mọi người cảm giác mình đã đi ít nhất là mấy vạn mét.

Nhưng lúc này nhìn lại mới phát hiện, bọn họ chẳng qua mới chỉ đi từ cửa đại điện đến trung tâm mà thôi.

Ngàn mét!

Khoảng cách ngàn mét, lấy tu vi cảnh giới Niết Bàn, chớp mắt liền đến.

Nhưng là lần này lại sinh ra cảm giác như đi hàng vạn thước.

Quá quỷ quái!

Không chỉ có như vậy.

Giờ này khắc này, từ cửa lớn đến đại điện trung ương.

Quảng trường dài ngàn mét.

Mà trên quảng trường là mấy trăm thân ảnh như bị điên, quơ đao kiếm, tùy ý bộc phát, chém võ giả ở bên cạnh mình.

Chính là người của ba đại tông môn.

“Bọn họ... bị điên sao?”

Lúc này, các võ giả nhìn thấy cảnh này thì đều kinh hãi.

Võ giả của ba đại tông môn lại tự chém giết lẫn nhau.

“Không phải điên, càng đáng sợ hơn điên nữa...”

Phúc lão lúc này thở dài nói: “Sát trận kết hợp huyễn trận khiến cho bọn họ tự giết lẫn nhau, ba đại tông môn lần này... chỉ sợ là tổn hại thảm trọng tột cùng”.

Điểm này, ai cũng không thể nói cái gì.

Tần Ninh ban đầu nhắc nhở, hiện tại bọn họ mới hiểu đó là lòng hảo tâm thật sự.

Nhưng ba đại tông môn lại không chịu nghe.

Chỉ có điều, chính là bởi vì ba đại tông môn đi vào nên giờ mới khiến cho bọn họ có cơ hội vào trong.

Nói đúng ra, là Tần Ninh tìm được cơ hội!

Lúc này, Phúc lão nhìn Tần Ninh.

Người này bất phàm, tất thành châu báu!

Tần Ninh lúc này cũng lười nhìn võ giả của ba đại tông môn.

Bọn họ có chết hay không thì liên quan gì?

Hắn đã rất hảo tâm mà nhắc nhở rồi.

Đám người này không cảm kích thì thôi.

Tần Ninh lúc này cất bước về phía đại điện.

Lý Nhàn Ngư dĩ nhiên là thời thời khắc khắc đi theo Tần Ninh.

Lý Nhàn Ngư hiện tại coi như nhận ra.

Những kẻ này không đáng tin chút nào.

Ở chỗ này, đi theo sư tôn vẫn là an toàn nhất.

Giờ khắc này, mọi người ở trước đại điện của một tòa trung tâm nhất trong khu vực trăm điện.

Đại điện này vuông vức nghiêm chỉnh, bốn góc điêu khắc đầu rồng, đầu hổ, thân chim tước, xác huyền vũ, dáng dấp cực kì cổ quái.
 
Phong Thần Châu
Chương 2308: “Lão hủ biết”.


Mà đại điện dài rộng trăm mét, cao cũng trăm mét, nếu không phải bốn góc có điêu khắc tứ tượng thì nhìn cũng giống một cái hộp lớn.

Lúc này, Tần Ninh đứng ở trước cửa, nhìn đại điện.

Cửa lớn dài rộng mười thước, vô cùng ngay ngắn.

Trên cửa lớn là những đường vân phồn vinh quấn quanh, thoạt nhìn vô cùng rắc rối.

Lý Nhàn Ngư lúc này nhìn chằm chằm đồ án kia, chỉ cảm thấy khó hiểu.

Hắn ta chính là vãng sinh đồng, đồng lực được khai phá ở trình độ nhất định, rất khó bị tổn thương.

Nhưng chỉ nhìn một hồi liền cảm giác được một loại đau đớn tràn ngập hai mắt.

Chuyện gì xảy ra?

Chỉ là Lý Nhàn Ngư nhìn về phía Tần Ninh thì lại sửng sốt vô cùng.

Tần Ninh lúc này nhìn cửa lớn kia, vẫn không nhúc nhích, tựa hồ hoàn toàn không chịu ảnh hưởng.

Từ từ, Tần Ninh sải bước ra.

Thân thể hắn cứ thế mà trực tiếp vượt qua đại điện cửa lớn, xuyên cửa đi vào!

Lý Nhàn Ngư trừng mắt, vội vàng đi theo.

Bốp...

Nhưng một khắc sau, đầu Lý Nhàn Ngư đã sưng lên một cục, chật vật quay lại

Mấy người Vạn Khuynh Tuyết, Ninh Húc bị tiếng động làm kinh hãi, liền quay người lại.

“Tần Ninh đâu rồi?”

Vạn Khuynh Tuyết kinh ngạc nói.

“Sư tôn... Sư tôn đi vào rồi!”

Lý Nhàn Ngư có chút ngơ ngác.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Vừa rồi Tần Ninh rõ ràng trực tiếp chui vào ngay trước mắt hắn ta.

Nhưng khi hắn ta muốn đi vào thì lại bị đụng cho sưng cả đầu!

Vạn Khuynh Tuyết cũng cẩn thận nhìn ra cửa đại điện.

“Phúc Lão!”

“Lão hủ biết”.

Lúc này Phúc Lão bước ra, khí thế nở nộ trong cơ thể, từng luồng sức mạnh hùng hậu vào đến bên trong cửa lớn.

Cửa lớn kia rung lên từng đợt.

Đây là Vạn Phúc dự định lấy cường lực phá trận.

Mà cùng lúc đó, trong đại điện.

Tần Ninh cô đơn đứng ở bên trong, hắn nhìn xung quanh trống rỗng, Tần Ninh bước chân ra.

“Có thể phá được trận pháp quỷ quyệt này, ba ngàn năm nay không ai có thể làm được, ngươi ngược
 
Phong Thần Châu
Chương 2309: Là một người đàn ông vô cùng tuấn mỹ.


“Trận pháp nếu đã ngưng tụ tạo thành, trận Sinh chính là trận Sinh, trận Tử chính là trận Tử, trừ khi trận pháp ở lúc sáng lập thì lưu lại thiếu sót”.

“Chỉ là ngưng tụ ra bốn cấp huyền trận, sẽ có thiếu sót sao?”

Tần Ninh cười híp mắt nói: “Còn có một khả năng chính là có người âm thầm điều khiển trận pháp”.

“Xem ra, ta đoán không sai”.

Giọng nói kia lại vang lên: “Cậu thanh niên, ngươi xác định phán đoán của mình như vậy sao?”

“Đương nhiên!”

Tần Ninh tiếp tục nói: “Thân là võ giả, nếu như bản thân không đủ tự tin, vậy còn tu võ gì nữa?”

“Có chút bản lĩnh!”

Giọng nói kia lại nói: “Nếu như người có thể phá ảo trận này, ngược lại có thể gặp được ta!”

“Giả thần giả quỷ!”

Lời của Tần Ninh mặc dù vậy, nhưng lúc này biểu cảm lại vô cùng nghiêm túc.

Một lời vừa dứt, Tần Ninh bước ra.

“Con người ta không thích bị người khác nắm mũi dẫn đi, ngược lại không như ngươi... Hiện thân tới gặp ta đi!”

Lời Tần Ninh vừa dứt, một tay phất ra.

Trong khoảnh khắc, bốn phía cảnh tượng thay đổi lớn.

Đại điện vốn trống rỗng, lúc này xuất hiện tám cây cột màu vàng sậm.

Tám cây cột kia cao vút hai bên.

Một chiếc thảm mềm màu vàng lao thẳng tới chỗ sâu đại điện.

Hai bên xuất hiện gần trăm chiếc ghế gỗ, mỗi một chiếc thọat nhìn giống mới tinh.

Mà chỗ sâu nhất ở thảm, một chiếc ngai vàng tĩnh lặng đặt ở đó.

Lúc này trên ngai vàng kia, một thân ảnh nghiêng dựa vào mặt bên, mắt nhìn về phía Tần Ninh.

Đó là một thanh niên.

Một thanh niên thoạt nhìn anh tuấn hơi có vẻ yêu dị.

Một thanh niên mái tóc dài màu xanh nhạt, gò má sáng bóng trắng nõn, mang theo một tia lạnh lùng góc cạnh.

Tròng mắt đen nhánh thâm thúy, hiện lên ánh sáng mê người.

Là một người đàn ông vô cùng tuấn mỹ.

Vẻ thanh tú không giống Tần Ninh, người đàn ông thoạt nhìn tràn đầy yêu dị, nhất thời cho Tần Ninh cảm giác, giống như… người đàn ông làm bằng nước.

“Lúc phất tay phá trận, xem ra thành tựu của ngươi với trận pháp rất cao?”

Người đàn ông yêu dị nhìn Tần Ninh, nhàn nhạt nói.

“Những chỗ khác không dám nói, đại lục Vạn Thiên này ta thứ hai không ai dám thứ nhất”.

Tần Ninh không chút khoa trương nói.

Tần Ninh đáp lại: “Tần Ninh!”

“Tần…”

Người đàn ông từ từ nói: “Trên một người, người thiên tư xuất sắc như ngươi, chín vạn năm trước…”
 
Phong Thần Châu
Chương 2310: Cái tên rất cổ quái.


“Năm tháng ngươi sống ngược lại không ngắn!”, Tần Ninh nhìn người đàn ông, từ từ nói: “Ngươi tên gì?”

“Giang Bạch!”

Lúc này Giang Bạch tùy ý nói, hắn ta ngồi trên ghế, lấy tay che trán, dáng vẻ lười biếng.

Tần Ninh bước từng bước đến gần, hắn ta cũng không có ý đứng dậy.

Hai người một đứng một ngồi, cách mấy chục mét, cứ như vậy nhìn đối phương.

Tần Ninh phá vỡ yên tĩnh, nói: “Ngươi hẳn không phải là Linh Tử Hiên rồi, sao lại xuất hiện ở bên trong Tử Hiên các?”

“Tử Hiên các sao?”

Giang Bạch cười nói: “Đây vốn chính là nơi của ta, là ta để cho Linh Tử Hiên ở đây”.

“Linh Tử Hiên chưa chết?”

“Chết rồi!”

Giang Bạch nói lại lần nữa: “Đối đầu với Ma tộc mà chết”.

Ma tộc!

Cách đây không lâu, Tần Ninh lại một lần nữa nghe thấy cái tên này.

“Luyện Ngục Ma?”

Lời Tần Ninh vừa nói ra, Giang Bạch động đậy.

Gần như trong nháy mắt, Giang Bạch xuất hiện ở sau lưng Tần Ninh, lỗ mũi giật giật, tùy tiện nói: “Ngươi đã đánh nhau với Ma tộc? Chỉ có điều… là Ma tộc cấp thấp nhất!”

Tần Ninh cau mày.

Không phải bởi vì lời của Giang Bạch, mà Giang Bạch nói là Ma tộc cấp thấp nhất.

Xem ra, chín vạn năm nay, Ma tộc ở đại lục Vạn Thiên không ít mưu đồ.

Ma tộc từ ngoài vực tinh không mà đến, không xa hàng tỉ dặm, nguy hiểm đến tính mạng, hạ xuống đại lục Vạn Thiên, hạ xuống Thương Mang Vân Giới, không biết có chuyện gì?

Đây là điều Tần Ninh vẫn luôn không hiểu.

Chỉ là vì vậy, phụ đến rời khỏi Thương Mang Vân Giới mình tự tay gây dựng, rời khỏi nhà bạn.

Chỉ một điểm này, Ma tộc không thể tha thứ.

“Ngược lại là ta khinh thương người”.

Giang Bạch từ từ nói: “Niết Bàn tầng thứ tư, cốt linh chẳng qua chỉ ba mươi lăm, cấp này tốc độ trưởng thanh đủ để gọi là thiên kiêu ngạo thế”.

“Ngươi cũng không kém!”

Tần Ninh lúc này lại đứng chắp tay, cười nói: “Ta luôn cho rằng sông Thiên Thượng chỉ là một con sông, không ngờ đông tây ngang qua Bắc Lan, nam bắc vượt qua Bắc Lan, sẽ sản sinh ra… giang linh!”

Giang linh!

Cái tên rất cổ quái.

Mà kiếm có kiếm linh, đao có đao linh, người có linh thức chủ đạo, hồn phách tồn đời.

Sông cũng có thể sinh
 
Phong Thần Châu
Chương 2311: “Ngũ đại Ma chi?”


Mà sông Thiên Thượng của đại lục Vạn Thiên xuất hiện giang linh.

Giống như một một viên đá biết nói chuyện, không thể tưởng tượng nổi.

Lần này Giang Bạch nhìn về phía Tần Ninh, thật sự kinh sợ.

Người này lại nhìn thấu bản thể của hắn ta.

“Chỉ cần ngươi vận dụng linh khí, ta liền có thể bắt được”.

Tần Ninh từ từ nói: “Hồn của sông Thiên Thượng kết hợp cùng linh khí thiên địa, và nước sông biến hóa trong thời gian vạn năm nay… Cơ duyên trùng hợp, ngươi ngưng tụ thân xác thành một người!”

Giang Bạch lại một lần nữa quay lại vị trí, ngồi ở chỗ đó, tự giễu cười một tiếng, nói: “Còn có một thứ, máu người!”

Giống như là nhớ ra thứ gì đó, Giang Bạch lắc đầu một cái.

Máu người!

Tần Ninh giống như nhớ đến cái gì đó, hắn nhìn Giang Bạch, ánh mắt mang một tia nóng bỏng.

“Ngươi làm gì?”

Bị Tần Ninh nhìm chằm chằm như vậy, Giang Bạch đột nhiên rụt cổ một cái.

“Ta không hứng thú đó!”

Tần Ninh cười nói: “Bên ngoài còn có một người đàn ông vẫn còn phụ nữ hơn ngươi!”

Tần Ninh không nói nhiều, Giang Bạch lại khôi phục giọng nói: “Nếu như thế, ta nói cho ngươi một chút về lai lịch của ta”.

“Năm ngàn năm trước, ta ngủ say dưới đáy sông, cứu được một đứa trẻ sơ sinh”.

“Đứa trẻ sơ sinh đó thiên phú lạ thường, ta dạy dỗ hắn tu hành, đứa trẻ này cũng không để ta thất vọng, rất nhanh đã đạt đến cảnh giới Sinh Tử”.

“Vì vậy đã sáng lập ra tông môn, thống nhất Bắc Lan”.

“Chính vào ba ngàn năm trước, Ma tộc dưới lòng đất đột nhiên xuất hiện, dốc toàn lực tới, đứa trẻ kia vì ta mà một lòng chống ma, kết quả đạo tiêu bỏ mình”.

“Cuối cùng đã phong ấn lối đi, chỉ để lại một mình ta cùng không gian trống trải, lẳng lặng chờ đợi ở nơi này”.

“Mà ta cũng vì cái chết của đứa trẻ kia, không muốn tiếp tục giao lưu với con người nữa”.

“Tình cảm ta vốn không nên có, nhưng quả thật ta có tình cảm, hơn nữa còn khiến ta đau đớn”.

Tần Ninh nghe thấy lời này, nhưng biểu cảm lại cổ quái.

Chắc không phải Giang Bạch thích Linh Tử Hiên đấy chứ?

Thấy ánh mắt cổ quái của Tần Ninh, sắc mặt Giang Bạch nhất thời xuất hiện một tia hờn giận, hừ nói: “Ngươi đang suy nghĩ gì? Bản tọa vẫn biết tình yêu nam nữ”.

“Khụ khụ…”

Tần Ninh ho khan một cái, nói: “Đứa bé kia chính là Linh Tử Hiên đúng không? Chẳng trách linh chủ Linh Tử Hiên của Tử Hiên các dù sao cũng là chí cường giả của cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp, Tử Hiên các hùng bá Bắc Lan, một đêm bị tiêu diệt”.

“Ừm, chính là nhất tộc Luyện Ngục Ma”.

Giang Bạch nói thêm: “Hơn nữa theo ta biết, dưới lòng đất đại lục Thương
 
Phong Thần Châu
Chương 2312: “Bọn chúng rất mạnh!”


“Nếu ta phán đoán không sai, khí tức dính trên người ngươi chắc là Ma tộc Tử Dực, Ma tộc Lục Tình, Ma tộc Hủ Cốt, Ma tộc Cự Tí và Ma tộc Xích Huyết”.

“Ngũ đại Ma tộc này chịu sự quản lý của một chi Luyện Ngục Ma, có thể nói tồn tại giống như nô lệ vậy”.

Giang Bạch hiển nhiên biết không ít về Ma tộc.

Những chuyện này Tần Ninh cũng không biết.

“Luyện Ngục Ma chính là một chi Ma tộc xâm phạm nơi này, cửu đại tế tự và một vị trưởng tộc đều là người âm thánh và người dương thánh, bá chủ một phương, là nhân vật cái thế hào hùng!”

Người âm thánh!

Người dương thánh!

Đây là một loại tôn xưng.

Tôn xưng đối với vô địch giả linh cảnh của hai tầng Âm Dương.

Tần Ninh cũng không xoắn xuýt điểm này.

“Nói như vậy, đại lục Vạn Thiên vẫn tồn tại Ma tộc mạnh hơn năm chi này”.

Chỉ là đạt đến nhân vật cái thế hào hùng, vậy thì đối với đại lục Vạn Thiên không tạo được uy h**p.

Dù sao, trên nhân vật này còn có thiên nhân dày đặc, tồn tại vương giả xưng bá.

“Thú vị…”

Tần Ninh cười một tiếng: “Bất kể họ làm gì, ta sẽ nhổ hết từng cái, đại lục Vạn Thiên có hàng tỷ tỷ sinh linh, không thể bị hủy ở trong tay bọn chúng.

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, vẻ mặt Giang Bạch ngẩn ra.

Nhưng ngay sau đó lại lắc đầu cười khổ.

Đã từng có lúc, Linh Tử Hiên cũng như vậy.

Ma tộc dưới lòng đất phá ra đáy sông, muốn bắt Giang Bạch, gọi Giang Bạch hắn ta là thiên địa chí linh hiếm thấy.

Linh Tử Hiên lập tức giận dữ.

Thề diệt trừ Ma tộc, bảo vệ hắn ta, bảo vệ đại lục Vạn Thiên.

Nhưng kết quả thì sao?

Linh Tử Hiên chí cường giả cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp chết rồi.

Tử Hiên các trong một đêm bị tiêu diệt.

Mà cái chết của Linh Tử Hiên và các chết của vạn vạn đệ tử của Tử Hiên các, thúc đấy ngưng tụ thành người của hắn ta.

Bây giờ Tần Ninh so với Linh Tử Hiên năm đó có mấy phần tương tự.

“Bọn chúng rất mạnh!”

Giang Bạch từ từ nói: “Ngươi không làm được!”

“Ban đầu ở Cửu U đại lục, năm dòng dõi Ma tộc xuất hiện, người ngoài cũng tưởng rằng ta không làm được, tiêu diệt năm dòng dõi Ma tộc, nhưng mà ta đã làm được”.

“Bây giờ cũng chỉ
 
Phong Thần Châu
Chương 2313: “Ngươi đã chiếm đoạt một Bản Nguyên?”


Mà Ma tộc trong lòng đất muốn tiêu diệt đại lục Vạn Thiên. Đại lục Vạn Thiên là nơi nào?

Là thế giới phụ đế tụ họp ngàn năm, tâm huyết ngàn năm chế tạo.

Há có thể dễ cho người ta phá hư?

Thiên đế các cũng được, Ma tộc cũng được.

Thấy một người, giết một người!

“Lần này ta tới, một là vì kính Tử Hiên, hai là vì kiếm U Khô!”

Tân Ninh nói thẳng: “Nếu bây giờ ngươi là chủ nhân của đất này, hai thứ đồ đó chi bằng cho ta”.

Kính Tử Hiên!

Kiếm U Khô!

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, Giang Bạch lắc đầu nói: “Ta không thể cho ngươi, đó là niệm tưởng sau này đứa nhỏ Linh Tử Hiên kia để lại cho ta”.

“Đúng không?”

Tần Ninh cười nói: “Kính Tử Hiên vốn cũng không thuộc về Linh Tử Hiên, mà kiếm U Khô chính là pháp phí thượng phẩm năm đó U Vương trước khi chưa xưng vương giả đã dùng”.

“Hai món đồ cũng không phải của hắn, ngươi giữ lại như vậy không thích hợp lắm?”

Giang Bạch nhìn Tần Ninh, hồi lâu không nói.

“Thôi, ngươi không cho ta, ta tự đi lấy!”

“Từ từ!”

Giang Bạch đột nhiên nói: “Nếu ngươi như vậy, ta phải giết ngươi”.

“Giết ta? Ngươi có thể thử chút xem”.

Tần Ninh đứng tại chỗ, không nhúc nhích.

Giang Bạch hừ lạnh một tiếng, một tay nắm ra.

Nhưng một khắc sau, trong nháy mắt, toàn thân trên dưới Tần Ninh giống như chìm xuống đất.

Nhất thời Giang Bạch cảm nhận được mình không có cách nào túm được Tần Ninh.

“Đây là… Bản Nguyên đại lục!”

Vẻ mặt Giang Bạch sửng sốt, tùy tiện nói: “Không đúng, không thể nào, nếu là Bản Nguyên đại lục, sẽ không…”

“Bản Nguyên đại lục là một tòa linh thức đại lục, tại sao có thể là một người sống sờ sờ được?”

“Làm sao không thể?”

Tần Ninh lại cười nói: “Ta lại là Bản Nguyên Cửu U đại lục, Bản Nguyên Cửu U đại lục vừa là ta!”

Lời vừa nói ra, cơ thể Giang Bạch run lên.

Tần Ninh có thể chiếm đoạt một Bản Nguyên đại lục thì cũng có thể chiếm đoạt được hắn ta.

Tuy hắn là thân thể con người, nhưng trên thực tế là Bản Nguyên của sông Thượng Giang, linh thức nòng cốt và cơ duyên hợp lại mới có thể ngưng tụ thành nhân thể mà thôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 2314: “Dẫn ta đi xem một chút!”


Trên thực tế, hắn ta và Bản Nguyên đại lục trăm sông đổ về một biển.

Chỉ có điều một người là một Bản Nguyên của giang hà, một người là Bản Nguyên của đại lục, khác biệt điểm này mà thôi.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không nuốt ngươi đâu”.

Tần Ninh ung dung nói: “Ta có thể chiếm đoạt một Bản Nguyên đại lục, cũng là cơ duyên trùng hợp, chỉ có điều nếu đổi thành chí cường giả cấp bậc cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp, thậm chí là thánh nhân giả của cảnh giới hai tầng Âm Dương, giết ta dễ như trở bàn tay, mà ngươi lại không giết được ta!”

“Tử Hiên kính ta muốn, kiếm U Khô, ta cũng muốn”.

Thấy Tần Ninh quyết tâm như vậy, Giang Bạch dừng tay.

Giống như Tần Ninh nói, hắn ta đúng là không g**t ch*t được Tần Ninh.

Hắn động thủ với Tần Ninh, là đọ sức giữa đất và sông.

“Ngươi thật sự không thể động vào kiếm U Khô!”

“Nếu ngươi muốn kính Tử Hiên thì ở trong nhân các, ngươi tự đi lấy!”

Lúc này Tần Ninh nhìn chằm chằm Giang Bạch, từ từ nói: “Ta đã nói rồi, ta đều muốn!”

“Tuyệt đối không thể!”

Giang Bạch lại đứng dậy, giọng dồn dập mấy phần nói: “Kính Tử Hiên ngươi có thể cầm đi, kiếm U Khô, trấn thủ phong ấn Ma tộc dưới lòng đất, thông đạo mở ra, cho dù là ta, cũng không ngăn được sự xuất hiện của Ma tộc dưới lòng đất”.

“Nếu bọn chúng phá thông đạo ra, vậy thì đại lục Vạn Thiên nhất định tại họa lớn.

Tần Ninh trầm ngâm chốc lát.

“Dẫn ta đi xem một chút!”

“Ngươi…”

“Ta đi xem xem có thể rút được hay không, không thể rút thì ta không rút, được chứ?”

Giang Bạch do dự một chút rồi gật đầu.

“Nhưng ngươi ở đây, không có chút đồ tốt sao?”

Nghe đến đây, khóe miệng Giang Bạch giật một cái.

Thằng nhãi này thật tham lam.

“Ta thấy ngươi ngưng tụ sức mạnh của thuộc tính sáu loại linh khí lớn kim linh, mộc linh, thủy linh, hỏa linh, lôi linh, điện linh, tu vi cảnh giới đề thăng nhanh chóng, giống như không lợi dụng ngoại vật, ngươi chắc không quan tâm mấy thứ này chứ?”

“Ta không quan tâm, đồ đệ ngốc quan tâm”.

Tần Ninh cười nói: “Ta nghe nói có không ít Niết Hoàn Đan bên trong Tử Hiên các, cho ta lấy đi!”

Giang Bạch nhất thời im lặng.

Hắn ta không có cách nào chém chết Tần Ninh.

Càng không thể để Tần Ninh lấy kiếm U Khô, phá thông đạo.

“Được!”

Thân ảnh Giang Bạch hóa thành nước sông, văng tứ phía, biến mất không thấy.

Không bao lâu lại xuất hiện lần nữa.

Viên ngọc bình trong tay giao đến tay Tần Ninh.

“Mười viên Niết Hoàn Đan còn sót lại!”

“Viên đan dược này luyện chế
 
Phong Thần Châu
Chương 2315: Vạn Khuynh Tuyết do dự một chút.


Bàn tay vung lên, chỉ thấy từng giọt nước lúc này khuếch tán.

Nhất thời cửa điện mở ra.

Mà cùng lúc đó, trên quảng trường, mấy trăm người bây giờ còn lại ba mươi bốn mươi người, từng người toàn thân đầy máu, ngỡ ngàng dừng chém giết.

“Sư tôn!”

“Tần công tử”.

Thấy Tần Ninh xuất hiện, Lý Nhàn Ngư và Vạn Khuynh Tuyết đi lên phía trước.

“Không sao!”

Tần Ninh nhìn hai người nói: “Nơi này cũng không phải là vùng bảo vật tụ tập”.

“Vị này là…”

Vạn Khuynh Tuyết lại nhìn Giang Bạch phía sau lưng Tần Ninh.

Một thân áo xanh, mặt mũi anh tuấn, da thịt nhẵn nhụi bóng loáng như nước.

Tuấn tú phi phàm!

“Giang Bạch!”

Tần Ninh cười nói: “Mới quen”.

Vạn Khuynh Tuyết trong lòng kinh ngạc.

Mới vừa rồi Phúc Lão dốc toàn lực cũng chưa từng phá được cấm chế cửa lớn.

Tần Ninh dễ như trở bàn tay tiến vào.

Phúc Lão là chí cường giả cảnh giới Sinh Tử.

Điều này đủ để chứng minh, chưa đến cảnh giới Sinh Tử thì rất khó tiến vào trong, đương nhiên Tần Ninh là trường hợp đặc biệt.

Mà bây giờ Tần Ninh lại từ bên trong dẫn ra một đại hoạt nhân.

Tần Ninh không giải thích quá nhiều lai lịch của Giang Bạch.

Giang linh sông Thiên Thượng hóa thân thành người.

Nếu là những Vương giả bá chủ và thiên nhân vô địch của đại lục Vạn Thiên mà biết thì rất có hứng thứ nghiên cứu Giang Bạch một chút.

“Đây là mười viên Niết Hoàn Đan!”

Lúc này bàn tay Tần Ninh tung một chiêu, nói: “Coi như là chúng ta bắt đầu hợp tác, chín viên Niết Hoàn Đan cho ngươi, ta chỉ cần một viên là đủ!”

Niết Hoàn Đan!

Hai tròng mắt Vạn Khuynh Tuyết lóe sáng.

Niết Hoàn Đan nổi danh nhất Tử Hiên các, nhân vật linh cảnh Niết Bàn dùng đan dược này, đề thăng một tầng cảnh giới cũng không có bất kỳ trở ngại.

Đan dược này rất khó có được.

Huyền đan sư thời đại này luyện chế không ra, thiếu dược liệu cần thiết.

Chỉ là Tần Ninh… cứ như vậy cho mình.

Vạn Khuynh Tuyết nhất thời biết ý Tần Ninh.

“Được!”

Vạn Khuynh Tuyết cũng không phải người do dự không dám quyết, cô ta gật đầu nói: “Kiếm U Khô và kính Tử Hiên cứ cho Tần công tử, bên trong Tử Hiên các, nếu có dị bảo khác, Tần công tử không cần, ta lại ra tay cướp đoạt”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2316: “Ngươi còn giả bộ?”


Tần Ninh gật đầu một cái, nhìn về phía Lý Nhàn Ngư, nói: “Viên này cho ngươi nuốt!”

“Hả?”

Lý Nhàn Ngư ngây ra.

Hắn ta tưởng rằng Tần Ninh giữ lại một viên cho bản thân, không ngờ là cho hắn ta.

“Ta không cần!”

Tần Ninh ngây ra.

Một bên Vạn Khuynh Tuyết và Giang Bạch đều ngẩn ra một chút.

Vạn Khuynh Tuyết không nhịn được nói: “Tần công tử, ta biết ngươi thiên phú phi phàm, chỉ là viên Niết Hoàn Đan này đủ để đề thăng cảnh giới tầng thứ nhất, hơn nữa không có tổn hại nào”.

“Ta cần tám viên là được, cho ngươi một viên!”

Tần Ninh mỉm cười nói: “Ta thật sự không cần”.

Con đường võ đạo của hắn rất kiên định.

Lúc cần đan dược thì cần, không nên cần thì không dùng.

Đã hỏi ngưng luyện thành Cửu Linh Tinh Thần quyết, đời này sau khi trí nhớ hồi tỉnh, hắn liền làm chuẩn bị.

Giang Bạch nhìn về hướng Tần Ninh, cũng là ánh mắt khẽ động.

Tần Ninh là người rất tự tin, hoặc nói là một người vô cùng tự tin.

“Vùng đất trăm điện này cũng không có gì khác, chúng ta đi thôi!”

Tần Ninh không dừng lại quá lâu.

“Đi? Đi hướng nào?”

Một tiếng hừ lạnh lúc này đột nhiên vang lên.

Quảng trường trước điện, mấy chục thân ảnh quần áo lam lũ, toàn thân là máu.

Lúc này một thân ảnh bước ra, nhìn đám người Tần Ninh.

Chính là Phong Lôi Tử!

Lúc này Phong Lôi Tử áo sam dính máu, toàn thân trên dưới máu tươi không ngừng chảy ra, toàn bộ nơi nào cũng có một tia uy nghiêm của chí cường giả cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp.

Bên cạnh, hai người trang chủ Tử Tiêu và Tà Linh Nguyệt cũng biểu cảm dữ tợn đáng sợ.

“Tần Ninh, ngươi hại bọn ta!”

Phong Lôi Tả gần như gầm lên giống dã thú.

“Ta hại các ngươi? Sao lại nói vậy?”

Tần Ninh biểu cảm kinh ngạc.

“Ngươi còn giả bộ?”

Phong Lôi Tử gần như đang gào thét, ông ta
 
Phong Thần Châu
Chương 2317: “Ta tới giúp ngươi!”


Đây cũng là vì Tần Ninh.

Lý Nhàn Ngư lúc này hừm nói: “Bây giờ trách sư tôn ta?”

“Thời điểm sư tôn có ý tốt nhắc nhở các ngươi, các ngươi đã nói cái gì?”

“Bản thân không biết điều, xảy ra chuyện thì trách sư tôn ta?”

“Ngươi câm miệng!”

Phong Lôi Tử lúc này quát lên: “Tần Ninh, hôm nay ta để ngươi đền mạng cho Phong Hiên!”

“Phong Lôi Tử”.

Một tiếng quát lành lạnh lúc này vang lên.

Lúc này Vạn Khuynh Tuyết bước ra, không nhiễm bụi trần, dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, mang một tia lạnh lùng.

“Tần công tử ban đầu quả thật đã khuyên các ông, không muốn vào nơi này”.

“Các ông không cảm kích thì thôi, dùng mọi cách giễu cợt”.

“Mà vì các ông xông vào mới khiến trận Tử xuất hiện đường sống, Tần công tử dẫn bọn ta tiến vào cũng trải qua nguy hiểm đến tính mạng”.

“Bây giờ ông đẩy hết tất cả lên người Tần công tử là có ý gì?”

Mấy câu ngắn ngủi của Vạn Khuynh Tuyết tỏ rõ thái độ.

“Vạn Khuynh Tuyết, đoạt được chỗ tốt thì biết mở miệng?”, Phong Lôi Tử cười lạnh nói: “Vạn Thiên các cô rất hùng mạnh, nhưng Vạn Khuynh Tuyết cô không đại diện nổi cho Vạn Thiên các”.

“Ông…”

“Thôi thôi!”

Tần Ninh lúc này phất tay một cái, nhìn đám người Phong Lôi Tử ung dung nói: “Nói thật cho các ngươi, nhắc nhở các ngươi cũng chỉ là ta không muốn các ngươi chịu chết, không cảm kích, vậy thì coi như không có gì”.

“Còn các ngươi nghĩ như thế nào, ta chẳng buồn để ý”.

“Hoặc là cút, hoặc là chết!”

“Chính các ngươi chọn!”

Vài ba lời Tần Ninh đã cho thấy lập trường của mình.

“Tự tìm cái chết!”

Phong Lôi Tử phẫn nộ, một bước bước ra lao về hướng Tần Ninh.

“Phúc Lão!”

Lúc này Vạn Khuynh Tuyết mở miệng.

Thân thể Vạn Phúc cao ngất, trong nháy mắt xông ra.

“Ta tới giúp ngươi!”

Trang chủ Tử Tiêu lúc này cũng xông ra.

Hai người Phong Lôi Tử liên hiệp, trực tiếp lao về hướng Phúc Lão.

Ba cảnh giới Sinh Tử nhất kiếp lớn trong nháy mắt đánh nhau.

Nhất thời, tam đại tông môn còn sót lại mấy chục người lúc này cũng từng người xông ra.

Bàn tay Vạn Khuynh Tuyết vung lên, đám người Vạn Thiên các căn bản không sợ.

Vào lúc này, Giang Bạch nhìn bốn phía loạn xạ, hắn ta dựa vào một cây cột trước đại điện, hai tay ôm vai, vui vẻ xem náo nhiệt.
 
Phong Thần Châu
Chương 2318: Nhưng nhanh hơn lại là một luồng tử khí.


Hắn ta không có ý định giúp Tần Ninh.

“Tử Thiên Nhạc!”

Trang chủ Tử Tiêu quát lên: “Đi giết Tần Ninh”.

“Rõ!”

Tử Thiên Nhạc lúc này trực tiếp lao ra.

Thân là đệ tử kiệt xuất nhất sơn trang Tử Tiêu, Tử Thiên Nhạc cảnh giới Niết Bàn tầng thứ sáu, thân phận địa vị đặc biệt.

“Tà U U, ngươi cũng đi!”

Nhất thời thiên kiêu của nhị đại tông môn hướng về phía Tần Ninh.

Vạn Khuynh Tuyết thấy cảnh này, ngăn Tà U U lại.

Chỉ là Tử Thiên Nhạc kia lại xông về phía Tần Ninh.

Lý Nhàn Ngư vừa định lao ra, nhưng Tần Ninh nói: “Ngươi Niết Bàn tầng thứ nhất, không phải đối thủ, nuốt Niết Hoàn Đan, chuẩn bị tấn thăng, ta bảo vệ cho ngươi”.

“Hả? Bây giờ?”

“Đúng, chính là bây giờ!”

Lời Tần Ninh vừa dứt, hắn trực tiếp bước ra, nhìn về phía Tử Thiên Nhạc đang đánh tới.

Niết Bàn tầng thứ sáu?

Rất lợi hại phải không?

Tử Thiên Nhạc lúc này thoạt nhìn vẫn xem như hoàn hảo, cũng không có bị thương.

Tần Ninh chỉ là Niết Bàn tầng thứ tư, hắn ta căn bản không sợ.

“Tiểu tử, giao Niết Hoàn Đan, tha cho mạng chó của ngươi, nếu không thì hôm nay cho dù Vạn Thiên các che chở cho ngươi, ngươi cũng phải chết”.

Tử Thiên Nhạc vô cùng hiểu.

Tam đại tông môn tổn thất nặng nề, chết hơn nửa đội.

Mười viên Niết Hoàn Đan nếu lấy được thì có thể nhanh chóng bồi dưỡng ra mười vị cao thủ cảnh giới Niết Bàn hàng đầu.

Nếu không, chuyến đi lần này của Tử Hiên các, tam đại tông môn chính là tổn thất thương cân động cốt.

Tần Ninh phải chết.

“Dựa vào ngươi cũng xứng để cướp sao?”

Tần Ninh cười một tiếng, thấy Tử Thiên Nhạc đánh tới.

“Ngươi tự tìm cái chết”.

Tử Thiên Nhạc khẽ quát một tiếng.

“Tử Tiêu Kiếm quyết!”

Tử Thiên Nhạc một kiếm chém ra, thân ảnh cùng theo, người nhanh, kiếm càng nhanh.

Nhưng nhanh hơn lại là một luồng tử khí.

Tử khí ánh sáng, trực tiếp bắn về phía trước Tần Ninh.

Trực tiếp đưa thân ảnh Tần Ninh vào.

“Chút tài mọn!”

Lời Tần Ninh vừa dứt, một tay phất ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 2319: “Thử một lần xem sao!”


“Tam Tuyệt Thông Nguyệt Nhẫn!”

Một đao cong Nguyệt Mang Ngưng Tuyệt xuất hiện trong tay Tần Ninh.

Bàn tay Tần Ninh vung lên, khí băng hàn lan truyền.

Tử mang kia trong phút chốc tán loạn.

Tay cầm đao cong, Tần Ninh một bước bước ra, đằng đằng sát khí.

Keng…

Đao cong và trường kiếm đụng nhau, phát ra âm thanh chói tai, trên trường kiếm lập tức bị sương băng bao trùm.

Tử Thiên Nhạc chỉ cảm thấy cả người đều chịu tàn phá cực lớn.

Khí băng hàn vào cơ thể, cả người phát run, tim giống như ngưng đập.

“Cút!”

Tần Ninh một tay phất ra, đao cong lúc này đâm thẳng vào tim Tử Thiên Nhạc.

Một tiếng phụt, máu tươi chảy như dòng nước.

Tử Thiên Nhạc ngã rầm xuống đất.

“Thiên Nhạc!”

Thấy cảnh này, trang chủ Tử Tiêu gầm thét một tiếng.

Tử Thiên Nhạc Niết Bàn tầng thứ sáu, vậy mà lại bị Tần Ninh giết trong chớp mắt.

Điều này sao có thể!

“Ta phải giết ngươi!”

Tử Tiêu khẽ quát một tiếng, nhất thời xong về phía Tần Ninh.

Hai người Phong Lôi Tử và Tà Nguyệt Linh lúc này dùng hết sức ngăn cản hai người Vạn Phúc và Ninh Húc.

“Cảnh giới Sinh Tử nhất kiếp, không phải chưa từng chém qua!”

Sắc mặt Tần Ninh lạnh lùng.

Sáu cây linh trụ xuất hiện, chỉ là lần này, sau cây linh trụ kia cũng không nổi bật cao vút.

Sáu cây linh trụ chỉ cao mười mấy thước.

Nhưng nhìn kỹ sau lưng Tần Ninh còn có một cột máu thoắt ẩn thắt hiện.

Dung Huyết Thần quyết, Tần Ninh hấp thụ uy năng thú huyết của chim đại bàng Yểm Nhật, mở ra một tia lực huyết mạch.

Cửu Linh Tinh Thần quyết ngưng tụ kim mộc thủy hỏa thổ, cùng với phong lôi điện, công thêm lực huyết mạch mới thật sự là Cửu Linh.

Mà lúc này Tần Ninh tề tụ được thất linh, không còn là lục linh.

Hơn nữa, không giống với ở bên bờ sông Thiên Thượng chém chết chim đại bàng Yểm Tông, hắn bây giờ là Niết Bàn tầng thứ tư.

“Thử một lần xem sao!”

Tần Ninh tay cầm cung Tinh Thần, lắp cung tên vào.

Một mũi tên lúc
 
Back
Top Dưới