Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1960: “Đa tạ Nhiếp Địa Sứ!”


Toàn bộ đều là do thần uy của kính Bắc Thương phóng ra!

Sao lại thế này?

Vẻ mặt của người đàn ông cầm đàn ông cầm đầu bây giờ hơi đờ đẫn.

Tần Ninh làm thế nào điều khiển được kính Bắc Thương thế?

Trong các đã nói rõ, kính Bắc Thương chính là mảnh vỡ của thánh khí, thần uy vô địch, huyền cảnh Tạo Hoá không thể điều khiển được, nhưng mà Tần Ninh lại làm được.

Điều này thật sự khó mà tin nổi.

Bùm...

Lại một tiếng nổ tung nữa vang lên, người đàn ông cầm đầu nhìn về phía người bên cạnh mình.

Chỉ còn hai người!

Chỉ còn lại hai người bọn họ là còn sống!

Thế nhưng liệu còn sống được bao lâu nữa đây?

Ục...

Dần dần, người đàn ông cầm đầu cảm thấy cơ thể của mình dường như đang bị ánh sáng xâm nhập, từng tia sáng cuốn lấy như muốn phá huỷ từng tấc da thịt gân mạch và xương cốt của hắn ta.

Ầm!

Đột nhiên, một âm thanh trầm thấp vang lên.

Người đàn ông cầm đầu chỉ cảm thấy cơ thể của mình nhẹ bẫng, toàn thân từ trên xuống dưới thư thái vô cùng.

“Địa Sứ đại nhân!”

Người đàn ông cầm đầu nhìn người đàn ông trước mặt, lập tức thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Địa Sứ đại nhân đến rồi.

Mà lại còn tận hai người.

“Bảo các ngươi không được khinh suất, các ngươi làm việc như thế nào đấy?”

Một người đàn ông trung tuổi mặc áo trường bào màu bạc, tóc dài buộc sau gáy bây giờ đứng chắp tay, hờ hững nói.

Nhưng khác với những tên áo đen nhân sứ kia, hai người này không đội mạng che mặt màu đen.

“Triệu Địa Sứ!”

Nhìn thấy người kia, sắc mặt của người đàn ông cầm đầu hoàn toàn thay đổi.

“Được rồi Triệu Phương Bân, bây giờ không phải là lúc tính toán mấy cái này”.

Một người khác ăn mặc giống vậy nhưng nhìn nho nhã hơn rất nhiều, nói: “Hai người các ngươi lui xuống trước đi!”

“Đa tạ Nhiếp Địa Sứ!”

Giờ phút này hai người đứng vững ở trên không trung, nhìn xuống Tần Ninh ở phía dưới.
 
Phong Thần Châu
Chương 1961: “Tên này không đơn giản”.


Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này cũng im lặng không lên tiếng.

Giờ đã là lúc nào rồi mà Thạch Cảm Đương vẫn còn dán sát vào người Tần Ninh, thân mật cọ xát, bộ dạng hoàn toàn là hưởng thụ chứ.

Tốt xấu gì thì cũng là huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn, Thạch Cảm Đương chẳng lẽ không thể để ý đến thể diện của bản thân một chút được sao?

Nghe đến đấy, Thạch Cảm Đương cười he he, vẫn không biết nhục tránh sang một bên.

“Linh cảnh Niết Bàn, sư tôn, kính Bắc Thương có tác dụng không?”

Thạch Cảm Đương không chắc chắn nói.

Giống như cảnh giới Thiên Vị và huyền cảnh Tạo Hoá vậy, khác nhau một trời một vực.

Huyền cảnh Tạo Hoá và linh cảnh Niết Bàn chính là khác biệt trời vực.

Linh cảnh Niết Bàn là vô địch thế giới, có thể nói là cấp bậc đại nhân vật, nhân vật thuỷ tổ khai tông sáng lập ra môn phái.

“Không biết”.

Tần Ninh không nói nhiều.

Bây giờ cái mà hắn đang suy nghĩ không phải là liệu có giết được hai người này không mà là có thể bắt sống được bọn họ hay không.

Dù sao thì cũng là hai Địa Sứ của Thiên Đế các.

Hơn nữa còn là đại nhân vật linh cảnh Niết Bàn, chuyện mà bọn chúng biết chắc chắn nhiều hơn huyền cảnh Tạo Hoá.

Tần Ninh bây giờ không nói nhiều mà chuyên tâm giao tiếp với kính Bắc Thương.

Từ từ, lông mày của Tần Ninh hơi nhíu lại.

“Không phải là kính Nhân Hoàng mà chỉ là một phần của kính Nhân Hoàng, quả nhiên uy lực không đủ”.

Tần Ning từ tốn nói: “Nếu đã vậy thì kính Bắc Thương, đến lượt ngươi giúp ta một tay rồi!”

Giờ phút này, hai người Triệu Phương Bân và Nhiếp Dương từ trên cao nhìn xuống Tần Ninh ở bên dưới.

“Tên này không đơn giản”.

Triệu Phương Bân chậm rãi nói: “Trụ thiên vị cao vạn mét có thể thi triển dùng làm thần binh lợi khí!”

Nhiếp Dương cũng nói: “Nói thật, thật sự không muốn g**t ch*t hắn, nếu như có thể tóm sống hắn thì có lẽ sẽ biết được không ít bí mật đâu”.

“Mệnh lệnh bên trên ngươi không thể làm trái được”, Triệu Phương Bân từ tốn nói: “Nếu không phải tầng lớp cấp cao bị người của Thanh Ninh các chặn lại thì tên này chỉ cần cử bừa một vị Thánh Sứ cảnh giới Sinh Tử ra tay thì chắc chắn sẽ phải chết”.

“Thanh Ninh các...”

Nhiếp Dương cười nhạo nói: “Trấn giữ Trung Lan quá lâu rồi, đã lúc nên thay chỗ rồi, Thiên Đế các của chúng ta chẳng qua là không dốc toàn lực mà thôi”.

“Các chủ Thanh Vân kia cũng chẳng là nhân vật gì cả!”

“Được!”

Vù vù...

Hai thân ảnh đáp xuống trong nháy mắt.
 
Phong Thần Châu
Chương 1962: “Đây là cái gì?”


Từng luồng linh khí mạnh mẽ vô cùng.

Linh cảnh Niết Bàn chính là con đường võ giả xem xét lại, tìm kiếm những thiếu sót của bản thân và tiến hành tự hoàn thiện.

Mà đạt đến cảnh giới này thì hơi thở Tạo Hóa trở về nguyên trạng dung hợp với linh khí.

Ngưng kết thành linh khí mới, uy lực không gì có thể so bì.

Nếu như nói hơi thở Tạo Hóa có tính áp chế tuyệt đối với linh khí cảnh giới Thiên Vị, giống như một thiếu niên mười ba tuổi đối phó với một đứa trẻ con ba tuổi.

Thì linh khí sau khi dung hợp hơi thở Tạo Hóa linh cảnh Niết Bàn và linh khí thì đối phó với hơi thở Tạo Hóa giống như một người trưởng thành đối phó một thiếu niên mười tuổi vậy.

Sự chênh lệch không phải lớn một cách bình thường đâu.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao mà bảy đại lục thứ trung tâm thống trị đại lục nhưng từ đầu đến cuối chưa bao giờ xuất hiện linh cảnh Niết Bàn.

Muốn dung hợp hơi thở Tạo Hóa và linh khí là chuyện cực khó!

Khó hơn cả lên trời!

Đây là một trở ngại.

Như rào cản giữa cảnh giới Hoá Thần đột phá lên cảnh giới Tam Vị, là một trở ngại lớn.

Vượt qua được thì chính là đại nhân vật, là một đại nhân vật chân chính thực thụ.

Nếu không vượt qua được thì cả đời sẽ bị mắc kẹt ở cảnh giới Hoá Thần, không thể đi tiếp được!

Hai người bây giờ lao ra, tung một chưởng giữa không trung.

Một chưởng mang theo linh khí cực lớn uốn lượn thành hình bàn tay.

Hai hình bàn tay lúc này trực tiếp nhào về phía bốn người Tần Ninh.

Đối diện với cảnh này, Tần Ninh mỉm cười.

“Bắc Thương, thang trời cung Bắc Thương của ông cũng không phải do ta đánh sập đâu đấy!”

“Hôm nay ta liền vận dụng mạch sống của cung Bắc Thương của ông!”

Tần Ninh mỉm cười sải bước đi ra.

Một khắc sau, cung Bắc Thương phía sau giống như đang sống dậy.

Rống...

Một tiếng rít dài lúc này đột ngột vang lên.

Tiếng ầm ầm dần lan rộng ra.

Trên cung Bắc Thương bây giờ xuất hiện một đầu thanh long khổng lồ, rắc rối đan xen, từ từ đầu rồng không ngừng vươn lên.

Rồng khổng lồ dài vạn trượng, hư ảnh hùng vĩ, thậm chí còn lấn át cả thần hồn băng hoàng và uy phong của rồng băng.

Cho dù là linh cảnh Niết Bàn thì hai người bây giờ cũng không dám khinh thường.

Bùm bùm...

Ngay lập tức hai tiếng nổ vang lên, hai hình bàn tay trong nháy mắt bị đánh tán loạn.
 
Phong Thần Châu
Chương 1963: Thế giới này điên loạn rồi!


Tần Ninh lúc này phi thân bay lên, đáp xuống bên trên đầu rồng.

“Lão đầu Bắc Thương tại sao lại chọn chỗ này để xây dựng thiên cung Bắc Thương?”

Tần Ninh cười nói: “Các ngươi không biết, đám lão già Thiên Đế các chẳng lẽ cũng không biết sao?”

“Chỗ này ngưng tụ long mạch, long khí có thể quét sạch vạn dặm!”

“Các ngươi chỉ là hai Địa Sứ mà dám đứng ở trước mặt ta phát ngôn lung tung, các ngươi là cái thá gì chứ?”

Tần Ninh vừa nói xong, toàn thân từ trên xuống dưới tràn ngập sát khí.

“Nuốt!”

Một tiếng quát trầm thấp vang lên vào lúc này.

Ầm...

Móng vuốt của rồng khổng lồ nhô ra.

“Chết tiệt!”

“Không phải thiên cung chẳng có cái gì đặc biệt hết sao?”

Hai người Triệu Phương Bân và Nhiếp Dương bây giờ mắng to một tiếng.

“Rút lui!”

Không nói nhiều, hai người ngay lập tức chạy trốn ra bên ngoài cách xa vạn mét.

“Chạy được sao?”

Thân ảnh của Tần Ninh đuổi theo sát phía sau, móng vuốt khổng lồ đã xuất hiện ở bên ngoài cách xa vạn mét.

Bùm bùm...

Tiếng nổ tung trầm thấp lúc này vang lên.

Hai thân ảnh lúc này bị móng vuốt khổng lồ đập trúng, xương cốt toàn thân đứt đoạn, điên cuồng phun ra máu.

Một trảo gần như lấy mạng cả hai người.

Một khắc sau, móng vuốt khổng lồ quắp hai người trở lại.

Lúc này, hai tên nhân sứ vẫn còn sống sắc mặt tái mét.

Địa Sứ đại nhân... bị một trảo đánh cho xương cốt tan nát?

Điên rồi!

Thế giới này điên loạn rồi!

Chạy thôi!

Hai người gần như không hề có một chút do dự.

“Chạy được sao?”

Tần Ninh thốt ra một câu.

Hai tiếng nổ tung vang lên, hai thân ảnh bây giờ biến thành bột mịn trong nháy mắt, trên không trung sương máu bay bay, hồi lâu vẫn không tan.

Tần Ninh lúc này đáp thân xuống, nhìn hai người bên dưới.

“Triệu Phương Bân? Nhiếp Dương?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1964: “Đừng mà sư tôn!”


Nhìn về phía hai người, Tần Ninh từ tốn nói: “Bây giờ có thể thành thật nói chuyện một chút!”

“Ta hỏi các ngươi, vì sao Thiên Đế các lại muốn giết ta?”

Tần Ninh mở miệng nói.

“Muốn moi tin tức từ miệng của bọn ta sao, ngươi nằm mơ đi!”

“Vậy sao?”

Tần Ninh búng tay một cái.

“A...”

Ngay lập tức, một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên.

Sắc mặt của hai người trắng bệch, đau đến mức muốn ngất đi thế nhưng lại có một nguồn lực duy trì sự tỉnh táo của hai người.

“Các ngươi yên tâm, đây là khí long mạch, bảo đảm các ngươi sẽ không chết thế nhưng lại khiến các ngươi cảm nhận được một cách rõ ràng sự đau đớn trên thân thể”.

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: “Thế mạnh của linh cảnh Niết Bàn ở chỗ khống chế sức mạnh, linh khí sau khi dung hợp với máu thịt sẽ đạt đến mức cực hạn cao nhất, tuổi thọ gần mười lăm ngàn năm”.

“Nhưng võ giả mạnh mẽ đến đâu vẫn sẽ sợ đau đớn, càng mạnh mẽ thì đau đớn càng lớn càng sâu”.

“Các ngươi không nói ta có thể từ từ chơi đùa với các ngươi”.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của hai người Nhiếp Dương và Triệu Phương Bân lập tức lộ rõ vẻ hoảng sợ.

Tần Ninh là ma quỷ!

“Sao nào? Suy nghĩ kĩ chưa?”

“Bọn ta không biết!”

Nhiếp Dương đột nhiên nói: “Chúng ta chỉ nhận mệnh lệnh từ Thánh Sứ đại nhân, thi hành mệnh lệnh, giết ngươi lấy kính Bắc Thương”.

Tần Ninh lại nói: “Vậy tại sao Thánh Sứ đại nhân của các ngươi lại không đích thân đến đây?”

Ngữ khí của Tần Ninh mang theo sự thất vọng.

Nếu Thánh Sứ đích thân đến thì có lẽ sẽ biết thêm được nhiều tin tức hơn.

Xem ra, Địa Sứ ở trong Thiên Đế các cũng chẳng phải là nhân v*t t* l*n gì cả.

Nghe ra được sự thất vọng trong câu nói của Tần Ninh, trong lòng hai người thầm mắng Tần Ninh một lần.

Thánh Sứ là nhân vật cấp bậc nào kia chứ? Là cảnh giới Sinh Tử khổng lồ, nếu như đích thân đến đây thì cho dù là mười tên Tần Ninh cũng chẳng thể giết nổi đâu.

Thằng nhãi này không những không có ý may mắn chút nào, ngược lại là hoàn toàn đáng tiếc.

Hai người phát hiện Tần Ninh không chỉ là ác ma, càng là gan lớn che trời.

Thạch Cảm Đương lúc này đi ra nói: “Trực tiếp giết không hết hận, ban đầu những tên này hành hạ ta, ta cũng phải hành hạ lại”.

“Sư tôn cứ dùng cách người vừa dùng, cố gắng hành hạ đến chết”.

“Đừng!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1965: “Hạng người rắn chuột không dám lộ mặt”.


Đột nhiên, Triệu Phương Bân thê lương nói một tiếng: “Ta biết những tin tức khác, chỉ cầu ngươi cho ta thoải mái”.

“Nói”.

Tần Ninh từ từ nói.

“Các đại nhân Thánh Sứ của Thiên Đế các từng đến Cửu U đại lục, giống như có mưu đồ ở Cửu U đại lục, chẳng qua là thân phận bọn ta không đủ để biết được cơ mật”.

“Mà chuyện này có liên qua đến Ma tộc dưới lòng đất Cửu U đại lục”.

“Hình như Thiên Đế các và Ma tộc…”

Bịch…

Bịch…

Chỉ là đột nhiên, lời của Triệu Phương Bân còn chưa nói hết, hai tiếng nổ bùm lúc này vang lên.

Hai người Triệu Phương Bân và Nhiếp Dương đầu trực tiếp nổ bể.

Mất mạng tại chỗ!

Lập tức Thạch Cảm Đương cẩn thận nhìn bốn phía.

“Người không có tới!”

Nhưng Tần Ninh mở miệng, từ từ ngẩng đầu, nhìn về phía giữa không trung.

Ở đằng kia, một tia kim quang lóe lên ánh sáng thánh khiết.

Một thân ảnh xuất hiện ở bên đó.

Thân ảnh kia mang theo kim quang nhàn nhạt.

Là một hư ảnh, một thân áo bào màu vàng, quần áo trang sức giống Triệu Phương Bân và Nhiếp Dương, chỉ có điều là màu vàng.

“Thánh Sứ!”

Thạch Cảm Đương nói nhỏ một tiếng.

Thánh Sứ, đó chính là nhân vật đầu trùm vượt qua linh cảnh Niết Bàn.

“Ngược lại xem thường ngươi rồi!”

Hư ảnh màu vàng lúc này nói mê một tiếng.

“Muốn đến thì đến bằng người thật, truyền âm vạn dặm làm gì? Muốn giết ta, Thánh Sứ cũng không đủ, phải các chủ của các người đích thân đến”.

Lúc này Tần Ninh thản nhiên ung dung đáp.

“Ngươi còn chưa đủ tư cách”.

“Ta nhìn ngươi mới không đủ tư cách, sinh tử chín kiếp, nhìn bộ dạng này của ngươi, nhiều nhất là vượt qua ba bốn kiếp, giả bộ trước mặt ta không đủ”.

Tần Ninh cười nói: “Nếu muốn giết ta, bây giờ ngươi mau tới đi, ta ở đây chờ ngươi”.

“Sớm muộn ngươi sẽ biết, cái gì gọi là sợ hãi”, hư ảnh lạnh lùng nói.

“Chỉ có nhanh mồm nhanh miệng, có bản lĩnh gì?”, Tần Ninh giễu cợt nói: “Cảnh giới Sinh Tử dù thế nào cũng là cấp đầu trùm, xuất hiện đi, đánh nhau thử một trận với ta!”

Cự Long Long Trảo trong bàn tay Tần Ninh lúc này phất lên.

Bịch…

Bỗng nhiên, một thân ảnh kia biến mất tán loạn.
 
Phong Thần Châu
Chương 1966: “Thiên cung Bắc Thương sẽ trở thành lịch sử”.


Thạch Cảm Đương, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhân vật lớn của linh cảnh Niết Bàn!

Nhân vật đầu trùm cảnh giới Sinh Tử.

Thiên Đế các rốt cuộc là nội tình thế nào?

Lúc này Tần Ninh từ từ nói: “Xem ra bọn họ chạy đến theo danh tiếng Cửu U đại đế của ta kiếp trước, Thiên Đế các… Thiên đế…”

Tần Ninh giống như đang lầm bầm.

Chỉ có điều hắn khống chắc chắn, Thiên Đế các chỉ là chạy theo một kiếp hắn là Cửu U đại đế, hay là nhằm vào hắn… chín đời chín kiếp.

Trong lúc này, khác biệt lại rất lớn.

Bàn tay Tần Ninh vung lên, Cự Long tiêu tán.

Tần Ninh nhìn về phía cung Bắc Thương, từ từ nói: “Đồ vật bên trong, ta chỉ lấy đi năm món, nhiều thứ không cầm, lão già kia, ngươi cứ trông coi của cải của mình, hãy yên nghỉ đi”.

“Nơi đây ta sẽ phong cấm, trọn đời không xuất thổ nữa!”

Lời nói vừa dứt, bàn tay Tần Ninh vung lên, dẫn theo ba người Thạch Cảm Đương rời đi.

Cùng lúc đó, phía xa xa không ít thân ảnh nhốn nháo.

Đã kết thúc rồi sao?

Hầu như huyền cảnh Tạo Hóa chết sạch.

Mà hình như phía sau có khí tức càng cường đại hơn đến, nhưng cũng tán loạn rồi.

Cũng bị giết rồi sao?

Vào lúc này, từng thân ảnh đều khó tin.

Tần Ninh!

Sát thần!

Ác ma!

“Rút lui!”, có võ giã đại lục lập tức hô lên: “Nơi đây không thể lưu lại”.

“Đúng, mau đi thôi”.

“Tần Ninh quá đáng sợ, nội tình mấy vạn năm của bảy đại lục thứ trung tâm lớn lần này coi như xong”.

“Như vậy vừa hay, đại lục Bắc Thiên cũng nên thay đổi chút dáng vẻ, nên là thiên hạ của chúng ta rồi”.

Từng thân ảnh đã rời đi hết.

Huyền cảnh Tạo Hóa của bảy đại lục thứ trung tâm chết hết.

Cảnh giới Thiên Vị và cảnh giới Địa Vị lần điều động này không ai sống sót.

Điều này đối với bảy đại lục thứ trung tâm lớn là đả kích tuyệt đối, bọn họ có lẽ nên đứng ra thay đổi chút lề lối trước mắt.

Nhất thời, từng thân ảnh rời khỏi thiên cung Bắc Thương.

Tần Ninh từ từ nói: “Thiên cung Bắc Thương sẽ trở thành lịch sử”.

Bàn tay quơ lên, từng đường huyền văn vào lúc này ngưng tụ.

Nhất thời, từng đường huyền ùn ùn kéo đến.
 
Phong Thần Châu
Chương 1967: “Ta có thể có chuyện gì?”


Cùng lúc đó, trong thiên cung Bắc Thương cũng từ từ bay lên.

Trời đất vào lúc này biến sắc.

Âm thanh đùng đoàng vang lên.

Vô số người rời khỏi đứng từ xa nhìn cảnh này.

Thiên cung Bắc Thương xuất hiện nhanh chóng, bây giờ biến mất cũng nhanh chóng.

Thiên cung Bắc Thương không ngừng trầm xuống, sẽ chôn giấu ở đâu, lần này không ai biết.

Nhưng vô số người biết, từ hôm nay trở đi, tên Tần Ninh ở đại lúc Bắc Thiên sẽ trở thành cơ ác mộng trong lòng vô số người, không ai dám chọc đến.

“Sư tôn, đi thành Thương Vân trước chứ?”

Thạch Cảm Đương lúc này phá phách.

“Tiểu tử thối, đi thôi!”

Tần Ninh cũng cảm thấy có chút cần thiết, dù sao đến Thương Vân, người của Thương gia đã nhiệt tình tiếp đãi.

Cáo từ lúc sắp chia tay cũng phải.

Một nhóm bốn người dẫn theo hai con sư tử đá đi về phía thành Thương Vân.

Vào lúc này bên trong thành Thương Vân thoạt nhìn yên tĩnh không ít.

Dù sao, thiên cung Bắc Thương mở, võ giả tạm trú bên trong thành Thương Vân đều đã chạy về hướng thiên cung Bắc Thương.

Bốn người Tần Ninh trở về, dọc đường không ít võ giả né tránh xa.

“Chúng ta không ăn thịt người ta, tránh xa như vậy làm gì?”, Thạch Cảm Đương lẩm bẩm.

“Bớt nói nhảm”.

Tần Ninh từ từ nói: “Bái biệt Thương gia, lên đường trở về Cửu U, lần này nên đi vào thế giới lòng đất nhìn một chút”.

Thế giới lòng đất!

Ma tộc!

Thạch Cảm Đương nhất thời tới hứng thú, nói: “Chín vạn năm trước không diệt hết hoàn toàn đám súc sinh không biết sinh ra từ đâu, lần này nhất định giết sạch bọn chúng!”

Bốn thân ảnh hạ xuống, trực tiếp vào thành.

Đi tới bên trong đình viện phía trước, mấy cô thị nữ đang bận rộn, không có thay đổi quá lớn so với trước đây.

Chỉ là cùng với bốn người quay về, không bao lâu một thân ảnh xinh đẹp, vội vàng chạy tới.

“Thạch đại ca!”

“Thương Nguyệt muội muội!”

Nhìn thấy thiếu nữ, Thạch Cảm Đương cười hắc hắc.

“Thạch đại ca, chuyến này mọi người không sao chứ?”

“Ta có thể có chuyện gì?”

Thạch Cảm Đương cười nói: “Yên tâm đi, không sao, đều đã giải quyết xong rồi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1968: “Một đám chán sống”.


Lời này vừa nói ra, Thạch Cảm Đương hơi sững sờ.

Xảy ra chuyện gì?

Có thể xảy ra chuyện gì được?

Thương Nguyệt lại có vẻ căng thẳng, thân thể co rụt lại, vội vàng nói: “Không có chuyện gì”.

“Ồ”.

Tần Ninh gật đầu nói: “Chúng ta còn dự định ở thành Thương Vân thêm một thời gian ngắn nữa, ngắm nhìn phong cảnh

thành Thương Vân, những thứ này cũng không có ở Cửu U đại lục”.

Nghe đến lời này, Thạch Cảm Đương sửng sốt.

Sư tôn biết lý lẽ như thế từ lúc nào?

Đây là đang sáng tạo cơ hội cho hắn ta sao?

Nhưng khi nghe đến lời này, Thương Nguyệt liền vội vàng nói: “Không thể!”

“Hả?”

Thạch Cảm Đương sửng sốt.

“Vì sao lại không được?”

“Ừm... Thì... Thạch đại ca, các huynh xong việc rồi thì đi nhanh đi”.

Thương Nguyệt vội vàng nói.

“Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”, Thạch Cảm Đương vội vàng nói: “Muội đừng sợ, nói ra đi, ai dám bắt nạt muội, ta

chém chết bọn họ!”

“Không có việc gì, thật không có việc gì...”

Thương Nguyệt lại nói.

“Nói đi!”

Tần Ninh lại nói: “Ngươi không nói, chúng ta cũng có thể tra, tóm lại là có thể điều tra ra”.

“Đừng!”

Thương Nguyệt lúc này liền cản lại, nói: “Thương gia... Thương gia muốn ra khỏi thành Thương Vân, rời xa đại lục Thương

Vân”.

“Vì sao?”

Thạch Cảm Đương không hiểu.

“Người của đại lục Kim Phong cùng đại lục Hà Bá chết, lúc đầu có không ít người nhìn thấy, hai đại lục này đều là đại lục

trung cấp, trong đại lục còn tồn tại cảnh giới Địa Vị”.

“Bọn họ tới trả thù?”

Thạch Cảm Đương mắng: “Một đám chán sống”.

“Thạch đại ca, huynh đừng kích động”.

“Nhưng lần này, người của đại lục Cam Hà cũng tới”.

“Đại lục Cam Hà?”

“Ừ, đại lục cao cấp, có người nói trưởng tộc Cam Minh Song của Cam gia ở đại lục Cam Hà đang ở cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ, trước đó đại lục Cam Hà vẫn chưa tham gia khám phá thiên cung Bắc Thương”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1969: Nên làm như thế nào cho phải?


“Nhưng khi nghe nói cảnh giới Địa Vị hậu kỳ của đại lục Hà Bá và đại lục Kim Phong chết, trưởng tộc đại lục Cam Hà đích thân tới”.

“Kim gia cùng Hà gia và Cam gia vốn là quan hệ lệ thuộc, lần này Cam gia vì Hà gia, Kim gia ra mặt, chính là muốn tìm mọi người!”

Thương Nguyệt vội vàng nói: “Ông nội ta cũng mới đến cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ, bị Cam Minh Song đánh trọng thương,

sinh tử khó liệu. Vân gia nhân cơ hội này nịnh bợ Cam gia, hiện tại Cam gia nói, không tìm ra mọi người thì sẽ tiêu diệt Thương gia”.

“Cho nên mọi người hãy đi nhanh lên đi”.

Nghe đến lời này, Tần Ninh cũng đại khái hiểu ra.

Người của đại lục Hà Bá đúng là do bọn họ giết khi mới đến thành Thương Vân.

Đại lục Kim Phong về sau can dự vào, trước khi đi vào thiên cung thì đã bị Tần Ninh tận diệt.

Hiện tại, đại lục Hà Bá và đại lục Kim Phong tìm được chỗ dựa là một đại lục cao cấp là đại lục Cam Hà, muốn Thương gia

giao bọn họ ra.

Không giao, Thương gia diệt vong.

“Mọi chuyện là do chúng ta gây nên, sao có thể để các cô gánh chịu trách nhiệm?”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Đi, đi gặp lại cái đại lục Cam Hà này!”

“Vâng!”

Thạch Cảm Đương vỗ bả vai Thương Nguyệt, nói: “Yên tâm đi, có ta ở đây, tuyệt đối không có việc gì”.

Thương Nguyệt lúc này nhìn bốn người, không biết nên nói gì.

Thạch Cảm Đương cứu cô ấy, hai người quen biết, mà đại lục Hà Bá vốn tự gây rối, mấy người Thạch Cảm Đương liền đứng ra giải quyết rắc rối.

Hiện tại lại bởi vì Thương gia, mà gây phiền toái cho Thạch Cảm Đương bốn người.

Nhưng đó là đại lục cao cấp, có cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ, mấy người Thạch Cảm Đương... giải quyết như thế nào?

Giờ này, bên trong thành Thương Vân.

Thành Thương Vân là nòng cốt của cả đại lục Thương Vân.

Toàn bộ thành Thương Vân phân thành hai, Thương gia cùng Vân gia, mỗi bên có nửa quyền quản lý.

Lúc này, tại phủ đệ Thương gia.

Người nhà Thương gia đều mang vẻ mặt khó coi.

nhất, lúc này bị trọng thương, không rõ sống chết.

Nên làm như thế nào cho phải?

Thương Dương lúc này đi theo cha mình là Thương Lãng, trong lòng tức giận vô bờ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1970: “Vân Chi Phàm!”


Lúc này, trong đại sảnh phủ đệ Thương gia là một nhóm các thành viên trung tâm tụ tập.

“Trưởng tộc, rốt cuộc chúng ta nên làm gì mới tốt đây?”

Một tộc lão bất đắc dĩ nói.

“Đây là chuyện riêng của Thương gia chúng ta, Vân gia lần này mượn cơ hội làm khó dễ, chúng ta chỉ có cách rời khỏi

thành Thương Vân thôi”, Thương Lãng lúc này nói với sắc mặt khó coi: “Đây là ý của cha ta”.

“Lẽ nào không thể giao ra mấy người Tần Ninh sao?”

Một tộc lão lại nói.

“Không thể!”

Thương Lãng đột nhiên cao giọng nói: “Mấy người Tần Ninh ban đầu đã cứu Nguyệt Nhi, là ân nhân của Thương gia

chúng ta, sau này bị người của đại lục Hà Bá gây rối cũng là bọn họ đứng ra”.

“Bọn họ vẫn chưa làm gì sai, chúng ta sao có thể làm ra những chuyện vong ân phụ nghĩa được?”

Thương Lãng nói xong, mọi người ở đây đều mặt ủ mày chau.

Đúng vậy!

Nếu như như vậy, chẳng bằng Thương gia bọn họ rời khỏi thành Thương Vân.

“Trưởng tộc, đã như vậy, chúng ta liền rời khỏi nơi đây. Thương gia năm đó cũng quật khởi từ một gia tộc nhỏ, sau này

cũng có thể”. Một đệ tử cao giọng nói.

“Không sai, đệ tử Thương gia chúng ta tuyệt không thỏa hiệp”.

“Đúng vậy!”

Tức thì, từng tiếng gào thét ầm ĩ vang lên.

Thương Lãng lúc này nhìn mọi người, chắp tay nói: “Là Thương Lãng ta vô dụng, khiến cho Thương gia lâm vào cảnh khó khăn”.

“Khà khà, ngươi đúng là vô dụng, chẳng qua Thương Lãng à, muốn rời đi thì có hão huyền quá không?”

Một tiếng cười lạnh đột nhiên vang lên vào thời khắc này.

“Người nào đó?”

Thương Lãng đứng dậy, khí tức cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển được mở ra hoàn toàn.

“Vân Chi Phàm!”

Nhìn người mới tới, Thương Lãng quát lên: “Vân Chi Phàm, ngươi là trưởng tộc Vân gia, nhưng đây là Thương gia, chúng ta không chào đón ngươi”.

Phía sau Vân Chi Phàm có một thanh niên áo xanh đứng chắp tay đi ra.

Thanh niên vẻ mặt kiêu ngạo, nhìn mọi người trong đại sảnh.

Mà ở phía sau hắn ta còn có vài gã đàn ông trung niên đi theo.
 
Phong Thần Châu
Chương 1971: Trời muốn tiêu diệt Thương gia mà!


Thương Lãng liếc mắt nhìn ra, vài tên đàn ông trung niên đó chính là người của đại lục Kim Phong cùng đại lục Hà Bá.

Hôm nay, Thương gia muốn toàn thây đi ra, chỉ sợ cũng không thể.

“Trưởng tộc Thương Lãng!”

Cam Phong lúc này cười nói: “Chẳng qua chỉ là mấy nhân vật nhỏ mà thôi, giao ra thì Thương gia sẽ yên bình, không giao, Thương gia đừng hòng đi đâu hết”.

“Huỷ diệt chỗ này cũng không tệ”.

Nghe đến lời này, khuôn mặt Thương Lãng càng trầm xuống.

Đây là lời uy h**p tr*n tr**.

“Cam công tử, hà tất phải lấn h**p người quá mức như vậy?”, Thương Lãng lúc này hòa nhã nói: “Chúng ta thật sự không

biết mấy người kia đi đâu”.

“Được, đã không biết...”

Cam Phong thản nhiên nói: “Vậy mỗi một canh giờ thì giết mười người Thương gia, cho đến khi mấy người kia xuất hiện mới thôi”.

Nghe vậy, Thương Lãng biến đổi sắc mặt ngay lập tức.

Đúng là lòng dạ độc ác, đây là muốn hoàn toàn tiêu diệt Thương gia, tới để khoe uy phong của Cam gia bọn họ.

“Cam công tử!”

Thương Lãng lại nói: “Lần này Thương gia ta cũng tiếp đãi không ít đại lục cao cấp, Cam công tử làm như thế...”

“Nực cười!”

Cam Phong lúc này liền giễu cợt, nói: “Thương Lãng, ông cho rằng những đại lục cao cấp kia sẽ quan tâm đến sự tồn vong của các người à?”

“Nói thật cho ông biết nhé!”

Cam Phong lại nói: “Tỷ tỷ của ta là Cam Niệm đã dạm ngõ với thiếu trưởng tộc Thạch Ngọc Kiệt của Thạch gia ở đại lục Thạch Nguyên, vài hôm nữa gả vào Thạch gia”.

“Thêm vào cha ta Cam Minh Song ở cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ, có ai dám nhúng tay vào chuyện của Cam gia ta nữa?”

Lời này vừa nói ra, Thương Lãng liền tái mét mặt mày.

Đại lục Cam Hà liên hôn với đại lục Thạch Nguyên?

Đại lục Thạch Nguyên, một trong bảy đại lục thứ trung tâm.

Thạch gia có vô địch huyền cảnh Tạo Hóa tọa trấn.

Thương Lãng lúc này lòng như tro tàn.

Trời muốn tiêu diệt Thương gia mà!

Đại lục Kim Phong cùng đại lục Hà Bá có đại lục Cam Hà làm chỗ dựa.

Mà đại lục Cam Hà lại dựa vào một trong bảy đại lục thứ trung tâm là đại lục Thạch Nguyên - Thạch gia.

Nơi nào còn dung túng được Thương gia bọn họ nữa?

Ở khu vực đại lục Bắc Thiên, một câu nói của Thạch gia sẽ khiến Thương gia không còn tồn tại nữa.
 
Phong Thần Châu
Chương 1972: “Phế vật vô dụng”.


Vân Chi Phàm lúc này giễu cợt nói: “Ngươi không biết? Con gái và con trai ngươi vô cùng thân thiết với bốn người kia mà ngươi lại không biết?”

“Vân Chi Phàm, ngươi bớt ở đây khích bác ly gián đi”.

Thương Lãng phẫn nộ quát lên: “Nhóm Tần Ninh cùng Thạch Cảm Đương có ân với Thương gia ta, đừng nói chúng ta không biết, cho dù có biết thì cũng sẽ không nói cho các ngươi!”

Thương Lãng lúc này nói thế không nghi ngờ gì là đổ dầu vào lửa.

Nhưng ông ta hiểu, dù mình nói thế nào thì Cam Phong cũng sẽ không tin.

Dù sao cũng chết, việc gì phải đánh mất tôn nghiêm của bản thân chứ?

Vân Chi Phàm lập tức chắp tay nói: “Cam công tử, ngươi thấy rồi chứ? Những kẻ này tuyệt đối là cố ý giấu giếm!”

“Đã như vậy thì cũng không có gì đáng nói, tiêu diệt Thương gia!”

Cam Phong từ từ nói: “Không cho phép ai khiêu khích uy nghiêm của đại lục Cam Hà”.

Cam Phong nói xong thì có một người đi ra, khí thế cảnh giới Địa Vị hậu kỳ mạnh mẽ khiến mọi người trong đại sảnh đều tái mét mặt mày.

Cảnh giới Địa Vị hậu kỳ!

Trong Thương gia chỉ có lão gia tử là cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.

Cảnh giới Địa Vị hậu kỳ với bọn họ chính là thần.

“Khẩu khí thật lớn!”

Phanh...

Có một giọng nói vang lên, cùng lúc, một tiếng phịch cũng rớt xuống.

Đùng!

Tiếng trầm thấp vang lên, trong đại sảnh, tên võ giả cảnh giới Địa Vị hậu kỳ vừa bước ra đã trực tiếp bị đập xuống lòng đất, máu thịt be bét.

Một người lúc này đứng ở trong đại sảnh.

Toàn thân áo đen, bộ dáng trẻ trung, hơi có mấy phần tùy ý làm bậy.

“Thạch đại ca!”

Nhìn người tới, Thương Dương tức thì cả kinh.

Mà giờ khắc này, tất cả mọi người của Thương gia đều sửng sốt.

Cam Phong càng lộ ra vẻ mặt khó coi.

Lại có người dám can đảm g**t ch*t người của hắn ta ở trước mặt hắn ta.

“Thiếu niên, ngươi muốn chết à!”

“Muốn chết thì cũng không phải, nhưng không phải ngươi một mực tìm ta sao?”, Thạch Cảm Đương cười khà khà nói: “Hiện tại ta đang ở trước mặt ngươi đây, ngươi muốn thế nào, nói đi!”

“Ngươi chính là Thạch Cảm Đương?”

“Nhị thúc, giết hắn!”, Cam Phong lập tức nói.

Bên người hắn ta có một người đàn ông trung niên đi ra, tấn công Thạch Cảm Đương.

“Phế vật vô dụng”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1973: “Thương trưởng tộc đừng sợ!”


Thạch Cảm Đương mắng một tiếng, đập ra một quyền.

Oanh...

Lồng ngực của gã đàn ông trung niên kia xuất hiện một lỗ máu, cả người trực tiếp bị đánh bay, thân thể bay ra ngoài đại sảnh, nổ tung.

Một quyền!

Mất mạng!

Cam Phong hoàn toàn chết đứng.

Nhị thúc là cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ, ấy mà lại chết dưới một quyền.

Cái tên này sao mà kinh khủng như vậy?

“Đã muốn tìm ta, vậy liền tìm ta cho kỹ vào, uy h**p người khác thì còn ra cái thể thống gì nữa?”

Một đạo thanh âm nho nhã vang lên vào thời khắc này.

Tần Ninh lúc này xuất hiện.

“Cha!”

Thương Nguyệt nhìn cha mình, hô một tiếng.

“Nguyệt Nhi, con...”

Thương Lãng có chút ngơ ngác, vội vàng nói: “Không phải ta bảo con dẫn bọn họ rời đi sao, con...”

“Cha, bọn họ không muốn đi, Thạch đại ca là người tốt!”

Thương Nguyệt vội vàng nói.

Thương Lãng lúc này cũng lo lắng không thôi.

Hắn ta biết tin tức, Thạch Cảm Đương ở cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.

Nhưng lần này, người muốn giết bọn họ đứng đầu là cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ.

Thạch Cảm Đương bây giờ còn giết người Cam gia, đại lục Cam Hà sẽ càng không bỏ qua như vậy.

“Tần công tử, bởi vì Thương gia ta mà đã gây thêm phiền cho Tần công tử rồi”.

Thương Lãng lập tức nói: “Có điều, trước mắt không phải lúc hành động theo cảm tính, làm phiền Tần công tử hộ tống đệ tử Thương gia ta nhanh chóng rời khỏi đây!”

“Thương trưởng tộc đừng sợ!”

Thạch Cảm Đương cười khà khà nói: “Một đám nhãi con mà thôi!”

“Phiền phức là do chúng ta dựng lên, đương nhiên phải do chúng ta giải quyết, Thương lão gia tử vì chuyện này mà bị thương, chúng ta cũng có lỗi”.

“Hỗn láo!”

Cam Phong lúc này chửi một câu.

Thạch Cảm Đương nói xong, vung bàn tay lên.

Soạt...

Thân thể Cam Phong hóa thành một tàn ảnh bay ra bên ngoài đại sảnh, và phịch một tiếng, thân thể rơi đập xuống đất, miệng mũi xuất huyết.
 
Phong Thần Châu
Chương 1974: “Ngươi mới muốn chết”.


Hắn ta chẳng qua mới là cảnh giới Hóa Thần thất chuyển, ở trước mặt Thạch Cảm Đương cũng không đáng giá nhắc tới.

Lúc này, Cam Phong tràn đầy uất ức.

Nói hắn ta là loại trẻ con lông còn chưa mọc hết, Thạch Cảm Đương trước mắt thoạt nhìn còn ít tuổi hơn hắn ta.

“Gọi cha ngươi tới đây, nếu không ngươi sẽ chết đấy!”

Thạch Cảm Đương lại nói.

Tiếng này truyền vang ở toàn bộ thành Thương Vân, trong lúc nhất thời, vô số người đều nghe thấy.

“Người phương nào mà dám làm càn như thế?”

Trên không lúc này bỗng vang lên một tiếng quát.

Mấy người chớp mắt đã tới.

Người đàn ông tuổi trung niên đứng đầu mặc kình phục, khoác áo choàng vàng, thoạt nhìn uy vũ bất phàm.

Trưởng tộc Cam gia, Cam Minh Song!

“Lão già”.

Thạch Cảm Đương lúc này mắng: “Người của đại lục Hà Bá cùng đại lục Kim Phong đâu?”

“Bảo bọn họ đến luôn đi, còn bắt nạt đến người khác làm gì?”

“Một đám nhà quê chỉ biết ỷ mạnh h**p nhỏ”.

Cam Minh Song nghe vậy thì mang sắc mặt khó coi.

Tần Ninh và Thạch Cảm Đương, rốt cục cũng xuất hiện.

Nhưng rõ ràng ông ta cảm giác được khí tức của em trai mình tán loạn, mà con trai mình lúc này cũng đang ở tình trạng gân cốt đứt đoạn từng khúc.

Bọn người kia quả nhiên rất kiêu ngạo.

Cam Minh Song quát khẽ: “Ta hôm nay sẽ lấy lại công bằng cho đại lục Hà Bá cùng đại lục Kim Phong”.

“Công bằng?”

“Hai gia tộc ỷ thế h**p người mà thôi, có cái gì công bằng?”

Thạch Cảm Đương giễu cợt nói: “Muốn chết hết ấy mà”.

“Ngươi mới muốn chết”.

Cam Minh Song lúc này hoàn toàn phẫn nộ, trực tiếp vung ra một chưởng.

Oanh...

Một chưởng kia mà rơi xuống, toàn bộ phủ đệ Thương gia sẽ không còn sót lại chút gì.

Lúc này, động tĩnh lớn như vậy cũng đã là hấp dẫn không ít người quan tâm, bốn phía Thương phủ đã có những người phi thân lên xem.

Thạch Cảm Đương cũng không nói nhảm, cong ngón búng ra.

Đùng...

Chưởng ấn tiêu tán, thậm chí lực lượng dao động cũng không truyền xuống.

Lúc này, Cam Minh Song trở nên thận trọng hơn.

Thạch Cảm Đương có thực lực không thua kém gì ông ta.
 
Phong Thần Châu
Chương 1975: “Hồ ngôn loạn ngữ!”


Cam Minh Song mang sắc mặt khó coi, hừ một tiếng, sải bước ra, một tay bắt lấy.

“Chém!”

Một dấu bàn tay ngưng tụ thành đao ấn trực tiếp chém rụng xuống.

“Cút đi!”

Thạch Cảm Đương đứng lơ lửng trên không, vung ra một quyền đơn giản mà thô bạo.

Oanh...

Sức lực mạnh mẽ tuôn ra, bịch một tiếng, Cam Minh Song lúc này có vẻ mặt trắng bệch, máu thịt cả người hầu như tan vỡ.

Thạch Cảm Đương rất mạnh, rất mạnh, mạnh hơn ông ta nhiều!

Khác hẳn những gì mà tin tức đưa tới.

Thân thể Cam Minh Song lúc này nứt ra, máu tươi ròng ròng, khuôn mặt âm trầm đáng sợ.

“Cha...”

Ở bên dưới, Cam Phong đã chết sững.

Cha hắn ta là cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ, ngoại trừ huyền cảnh Tạo Hóa ra thì không ai địch nổi.

Ấy thế mà lại bị Thạch Cảm Đương đánh cho nổ tung chỉ sau mấy chiêu.

Tại sao có thể như vậy?

Cam Minh Song lúc này cũng biết mình không phải là đối thủ của Thạch Cảm Đương.

Nhìn xung quanh, Cam Minh Song đột nhiên nhận ra mấy bóng người quen thuộc.

“Trưởng tộc Tần Phương Du!”

“Trưởng tộc La Hà!”

“Trưởng tộc Mạnh Kỳ Phi!”

Thấy ba bóng người quen thuộc, Cam Minh Song lập tức quát lên: “Ba vị, chúng ta là thuộc hạ của đại lục Thạch Nguyên, dựa vào Thạch gia của đại lục Thạch Nguyên, cũng xin ba vị xuất thủ giúp ta chém giết người này”.

Lời này vừa nói ra, người Thương gia bên dưới đều tái mặt.

Ba đại trưởng tộc này đều là cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ.

Rất rõ ràng, Cam Minh Song biết bọn họ, còn rất quen thuộc, đều nghe theo đại lục Thạch Nguyên Thạch gia.

“Chờ ta gả con gái vào Thạch gia, Cam gia ta nhất định sẽ bình bộ Thanh Vân, đến lúc đó Cam Minh Song ta cũng sẽ báo đáp ba vị”.

Cam Minh Song lại nói.

Nhóm người Thương Lãng lúc này mang vẻ hoảng sợ.

Cam Minh Song đang ép người ta giúp đỡ mình.

Một khi ba đại lục tham chiến, thêm cả đại lục Thạch Nguyên, dù Thạch Cảm Đương có mạnh mẽ hơn nữa thì e là cũng chỉ có một con đường chết.

Người Thương gia mặt xám như tro tàn.

Chuyện cho tới bây giờ, dường như... vẫn là một con đường chết.

Nhưng một khắc sau, chuyện khiến mọi người trợn mắt há mồm lại xảy ra.

“Vô liêm sỉ, câm miệng!”

Một tiếng quát vang lên, trưởng tộc Mạnh Kỳ Phi kia phi thân mà đến, quát lên: “Bản tọa chính là trưởng tộc của Mạnh gia, dựa vào Thạch gia lúc nào?”

“Cam Minh Song, ngươi tự tìm chết, vậy cũng tự nhận lấy cái chết đi”.

“Không sai, Cam Minh Song!”, La Hà lúc này cũng phẫn nộ quát lên: “Con ta từng bị người Thạch gia g**t ch*t, ta sao có thể đầu quân vào Thạch gia?”

“Hồ ngôn loạn ngữ!”, Tần Phương Du lúc này cũng nổi giận nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 1976: Tại sao có thể như vậy?


Tình huống gì đây?

Xảy ra chuyện gì vậy?

Ba người này trước khi đi vào thiên cung Bắc Thương, còn mời ông ta, khi đó ông ta đang bế quan, bỏ qua cơ hội.

Nhưng trước đó càng lâu, ba người vẫn cùng ông ta nâng cốc ngôn hoan, chúc mừng ông ta cùng Thạch gia kéo gần mối quan hệ, sau này chiếu cố đến họ nhiều hơn.

Hiện tại lại đi... trở mặt?

Ở bên trong thiên cung Bắc Thương đã xảy ra chuyện gì sao?

Cam Minh Song lúc này hoàn toàn chết sững.

Nhưng sau một khắc, Cam Minh Song càng thêm ngơ ngác.

Tần Phương Du nhìn Tần Ninh, chắp tay cười nói: “Tần công tử, tại hạ cùng với Thạch gia của đại lục Thạch Nguyên chỉ là đã từng có giao dịch, quan hệ trong sạch, mong Tần công tử minh xét”.

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta vẫn chưa dựa vào Thạch gia, chỉ là lời đồn nhảm mà thôi”.

“Không sai, không sai!”

Ba đại cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ nhìn Tần Ninh, phi thân xuống đất, chắp tay, thái độ như hận không thể quỳ xuống nhận sai.

“Các ngươi... Các ngươi điên à?”

Cam Minh Song lúc này tức giận đến run rẩy.

Ba người này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chỉ là lúc này, nhóm người Tần Phương Du cũng mang theo vẻ mặt lạnh nhạt.

Nếu để Cam Minh Song nói bậy bạ tiếp, một khi Tần Ninh động sát cơ với bọn họ...

Bọn họ đã tận mắt chứng kiến Tần Ninh tàn sát huyền cảnh Tạo Hóa ở bên trong thiên cung Bắc Thương như thế nào.

“Giết!”

Ba người tức thì xông lên tấn công Cam Minh Song.

Rầm rầm rầm...

Trong lúc nhất thời, trên bầu trời Thương phủ, thiên địa biến sắc.

Lần này, toàn thể Thương gia đều ngơ ngác.

Đây là... tình huống gì?

Từ đầu đến cuối, Tần Ninh chưa nói câu nào.

Nhưng rất rõ ràng là những người đó thấy Tần Ninh, đều mang vẻ mặt kính nể.

Không, không phải kính nể, là sợ hãi!

Những người đó, sợ hãi Tần Ninh!

Tại sao có thể như vậy?

Tần Ninh lúc này cũng đi tới trước người Thương Lãng, cười nhạt nói: “Làm phiền dẫn ta đi gặp Thương lão gia tử, ta cũng coi như tinh thông một chút đan đạo, có thể nhìn thương thế của Thương lão gia tử”.

“À? Được, được...”, Thương Lãng tức thì nói: “Chỉ là nơi này...”

“Không sao, thành Thương Vân kể từ hôm nay, chính là của Thương gia, toàn bộ đại lục Thương Vân đều thuộc về Thương gia của ông, hơn nữa ta nghĩ là... cũng sẽ không ai dị nghị đâu!”

Tần Ninh cười nhạt.

Bên trong một gian nhà, Thương Bắc Huyền lúc này có vẻ mặt trắng bệch, nằm trên giường, ngực có một dấu bàn tay đen nhánh tím bầm.

Tần Ninh xem một lúc thì từ từ nói: “Vẫn chưa thương tổn được căn cơ, cho ta ba ngày, cam đoan sẽ trả lại một lão trưởng tộc khỏe mạnh cho ông!”

Nghe vậy, Thương Lãng tức thì mừng rỡ không thôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1977: Cảnh giới Nhân Vị trung kỳ!


Vốn tưởng rằng cha mình đã không thể cứu chữa nữa rồi, nhưng Tần Ninh lại nói là có biện pháp!

Quá tốt, quá tốt!

Tần Ninh nhìn Thạch Cảm Đương, lại nói: “Lần này, ngươi phải đi thanh trừng người của Vân gia, đại lục Hà Bá cùng đại lục Kim Phong đi!”

“Vâng ạ”.

Thạch Cảm Đương cười khà khà nói: “Đồ nhi hiểu rồi ạ”.

Thạch Cảm Đương rời đi, Tần Ninh một mình ở trong phòng, kéo dài những ba ngày.

Ba ngày sau, một tiếng cười ha ha vang lên.

Một khí tức tràn ngập toàn bộ Thương phủ.

“Cha...”

Thương Lãng lúc này đột nhiên đứng dậy, khuôn mặt vui vẻ vạn phần.

Khí tức của cha.

Hơn nữa lại càng mạnh hơn trước.

Cảnh giới Nhân Vị trung kỳ!

Thương Lãng vội vàng tạm ngưng mọi việc đang làm, chạy về phía hậu viện.

Lúc này, hậu viện đang tụ tập không ít đệ tử Thương phủ.

Thế nhưng hôm nay, ánh mắt mọi người nhìn Tần Ninh đều mang theo sự kính sợ.

Ba ngày này, các thế lực đi vào thiên cung Bắc Thương đều đã quay về.

Mà sự tình bên trong thiên cung Bắc Thương cũng đã đến tai bọn họ.

Tần Ninh giống như sát thần giáng thế, không tha một ai, hơn nữa không phải giết võ giả cảnh giới Tam Vị mà là vô địch huyền cảnh Tạo Hóa.

Huyền cảnh Tạo Hóa là sự tồn tại vô địch, Tần Ninh ấy vậy mà... nói tàn sát liền tàn sát.

Mọi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Nhưng những võ giả của các đại lục kia khi nhắc tới Tần Ninh thì đều là tái mặt khi nghe đến.

Hơn nữa, cảm thụ trực quan nhất chính là thái độ của những người đó.

Trước đó, người Thương gia tiếp đãi, sắp xếp chỗ cư trú cho bọn họ thì ai cũng mang vẻ kiêu ngạo, lạnh nhạt.

Nhưng bây giờ, cửa Thương gia đều sắp bị đạp phá.

Từng võ giả cảnh giới Thiên Vị, cảnh giới Địa Vị đi tới Thương gia, có ý muốn giao hảo, cảnh giới Nhân Vị căn bản không có tư cách vào cửa.

Mà những võ giả ở nơi mà Vân gia sắp xếp, càng đích thân đến cửa xin lỗi.

Đối với Thương gia, ba ngày này giống như thay đổi toàn bộ mọi thứ.

Mọi người cũng hiểu, tất cả mọi chuyện đều là vì Tần Ninh.

Những người đó sợ hãi Tần Ninh, mà thấy Tần Ninh ra mặt cho Thương gia, bọn họ tự nhiên lại muốn làm thân với Thương gia, hy vọng được làm quen với Tần Ninh.

Cho dù không được thì cũng hy vọng sẽ không đắc tội Tần Ninh.

Diệt Vân gia, đồ người của đại lục Hà Bá cùng đại lục Kim Phong, chém giết võ giả Tam Vị của đại lục Cam Hà.

Thương gia hiện tại thật sự trở thành bá chủ đại lục Thương Vân.

Lão gia tử Thương Bắc Huyền khôi phục thương tích, nhìn đệ tử Thương gia đứng đầy sân, một dáng vẻ kính úy nhìn Tần Ninh, cũng không hiểu chuyện gì.
 
Phong Thần Châu
Chương 1978: “Rốt cục có thể trở về!”


Trong những ngày ông ta hôn mê thì đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tần Ninh lúc này thấy Thương Bắc Huyền chuyển biến tốt, nói: “Mọi chuyện kết thúc, chúng ta cũng nên rời đi thôi”.

Từ từ, Tần Ninh lại nói: “Thương gia nếu gặp khó khăn thì có thể đến Cửu U đại lục, tìm Thanh Vân tông trợ giúp”.

Một câu nói, lại thắng được ngàn vạn trân bảo!

Đây là một câu bảo đảm của Tần Ninh!

Có hắn nói thế, đại lục Bắc Thiên này còn ai dám trêu chọc Thương gia bọn họ?

Mà Thương gia sẽ có thời gian để phát triển, mở rộng.

“Cảm ơn Tần công tử”.

Thương Bắc Huyền lúc này chắp tay nói: “Những thương tích của ta nhờ có Tần công tử diệu thủ hồi xuân mà khỏi hẳn. Lão phu ghi nhớ kỹ đại ân của Tần công tử với Thương gia!”

Tần Ninh phất tay, không nhiều lời.

“Chuyện đã kết thúc, chúng ta cũng phải rời đi”.

Tần Ninh mỉm cười nói: “E là sau một thời gian ngắn nữa, thành Thương Vân sẽ trở thành một thánh địa tu hành, các người cố gắng quý trọng, nếu có kẻ dám mang lòng chiếm bá, báo tên ta ra là đủ”.

Nói xong, Tần Ninh không nhiều lời nữa, xoay người rời đi.

Người Thương gia đều mang vẻ mặt cảm khái.

Người này đúng là rồng phượng trong loài người!

Bên kia, Thạch Cảm Đương nhìn Thương Nguyệt, cười hì hì nói: “Muội muội Nguyệt Nhi, sau này rảnh rỗi có thể đến Cửu U đại lục thăm ta, ta ở Thanh Vân tông, đó là nơi cực kỳ mạnh mẽ!”

“Ừ!”

Thương Nguyệt có vẻ mặt không nỡ.

“Được, sư tôn đi, ta cũng phải đi đây”.

Thạch Cảm Đương cười khà khà, thân ảnh lóe lên, biến mất...

Bốn bóng người ngồi băng long, cưỡi gió mà đi...

Trên thân băng long, Vân Sương Nhi không nhịn được mà nói: “Công tử, thành Thương Vân sẽ xảy ra những gì vậy?”

“Ừm!”

Tần Ninh gật đầu nói: “Thiên cung Bắc Thương bị ta phong tồn, đã không còn ở đại lục Thương Vân nữa, mà long mạch kia trước giờ bị thiên cung Bắc Thương đè nặng, hiện tại không có thiên cung Bắc Thương, khí thế long mạch sẽ được thả ra”.

“Thành Thương Vân chính là vị trí long thủ của long mạch, tất nhiên là chịu xung kích lớn nhất, thay đổi nhiều nhất rồi”.

Trên thực tế, đây cũng là lý do vì sao Tần Ninh nói Thương gia gặp nạn, có thể tìm Thanh Vân tông.

Một biến cố lớn như thế tất nhiên sẽ hấp dẫn lòng tham của người khác, có lẽ sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho Thương gia.

Mà hung danh của hắn vang lên, Thương gia có danh tiếng của hắn thì sẽ không gặp phải nguy nan.

Tần Ninh lúc này cười nói: “Cốc Tân Nguyệt lần này có thể sẽ đến linh cảnh Niết Bàn, hơn nữa về sau, cảnh giới tăng lên sẽ ngày càng nhanh!”

Lời này vừa nói ra, Thạch Cảm Đương trở nên ủ rũ.

Sư tôn thích đả kích hắn ta lắm sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 1979: Người của Thiên Đế các!


Trước khi đến, bốn người chẳng qua mới ở cảnh giới Nhân Vị, Địa Vị, mà bây giờ, cũng đã có biến hóa long trời lở đất.

Điểm này cũng khiến cho Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi cùng Thạch Cảm Đương giống như đang nằm mơ.

Ba người chẳng ngờ rằng, lần này sẽ có thu hoạch khổng lồ đến vậy.

Khi cảnh giới tăng lên, tốc độ băng long tiến lên cũng dần dần tăng nhanh.

Mà cũng trong lúc đó cũng đã lưu truyền một cái tên khắp vô vàn các đại lục nhỏ trong toàn bộ đại lục Bắc Thiên.

Có người gọi là Tần ma vương.

Có người xưng là sát thần.

Cũng có người gọi là ác ma.

Nói chung, Tần Ninh xem như hoàn toàn nổi danh.

Mà khi bốn người Tần Ninh quay về Cửu U đại lục, ở đại lục Thương Lan cách xa vạn dặm.

Đại lục Thương Lan chính là một đại lục trung tâm duy nhất của đại lục Bắc Thiên.

Đại lục Thương Lan có địa vực mở mang, sông rộng núi dài, hình dạng đất đai thay đổi rất nhiều.

Ở chín vạn năm trước, đại lục Thương Lan có thể nói là đại lục nổi danh nhất trên toàn bộ đại lục Bắc Thiên, thậm chí là toàn bộ đại lục Vạn Thiên.

Ở đại lục này, mỗi bên thế lực đều cắm rễ ở nơi đây vài vạn năm, thậm chí là hơn mười vạn năm.

Chỉ là, tám vạn năm trước, thế cục của đại lục Thương Lan đã thay đổi.

Thanh Ninh các đột nhiên xuất hiện, nhảy trở thành một trong các thế lực đỉnh nhọn của đại lục Thương Lan.

Mà bởi vì Thanh Ninh các quật khởi, đại lục Thương Lan bị chia làm năm khu vực lớn.

Tại Trung Lan, Thanh Ninh các là số một.

Ngoài ra, bốn khu vực khác gồm Bắc Lan, Nam Lan, Đông Lan, Tây Lan cũng có những thế lực mạnh mẽ, ngọa hổ tàng long khác.

Toàn bộ đại lục Thương Lan là nòng cốt của đại lục Bắc Thiên, nên được gọi là đại lục trung tâm, hơn nữa là đại lục trung tâm độc nhất vô nhị.

Bảy đại lục thứ trung tâm so sánh với đại lục Thương Lan, có thể nói là không đáng giá nhắc tới.

Lúc này, bên trên đại lục Thương Lan, tại một vùng núi, có một người mặc áo vàng ngạo nghễ đứng vững.

Trong lúc đó, tiếng xé gió vang lên, có mấy bóng người phi tới.

“Độc Tu, nghe nói kế hoạch lần này của ngươi thất bại à?”

Một tiếng cười sang sảng bỗng vang lên.

Người tới đều mặc áo bào màu vàng óng, ở góc áo bào đều thêu đám mây màu vàng kim.

“Cấp trên đến cùng ẩn giấu tin tức gì?”

Độc Tu lời này vừa nói ra, mấy người đều hơi biến sắc mặt.
 
Back
Top Dưới