Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 10740: Áp đảo về huyết thống


Nghe lời này, mỗi vị Tiên Tôn Tiên Đế đều không ai cử động.

“Đều cút xéo, cút xéo.....

Mục Huyền Thần phất tay, các vị Tiên Tôn Tiên Đế kia không thể khống chế mà bị hất lui ra ngoài.

Rất nhanh, trong phạm vi mấy chục dặm, chỉ còn lại Tân Ninh, Mục Huyền Thần, cùng với Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Diệp Nam hiên, Thần t*nh d*ch

tổng cộng sáu người, cùng với... Cửu Anh.

Mọi người đều đã bị đuổi ra xa, vẻ mặt ngáo ngơ, đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn hồn.

Ngọc Thiên Ngưng cùng Thanh Thiên Tung hai người đều mang vẻ mặt không thể tin được nhìn về phía Thượng Vân Nhiên.

“Thượng Vân Nhiên, lão già này, có phải đã biết từ trước rồi, Tân Ninh chính là huynh trưởng của Huyền đại sư?”

Thanh Thiên Tung vẻ mặt đầy nghi ngờ. “Ta biết cái búa ấy!”

Thượng Vân Nhiên lúc này cũng có biểu cảm giật mình khó tin, hơn nữa vẫn còn chưa tỉnh táo lại.

“Huyền đại sư!”

“Mục Huyền Thần?”

“Đệ đệ của Tần Ninh kia?”

'Thượng Vân Nhiên gãi gãi đầu, bực dọc nói: “Đây là chuyện gì vậy hả?” Đâu chỉ ba vị Tiên Đế này.

Thượng Thanh Lâu, Ngọc Thanh tiên cung, Thái Thanh tiên tông, chín đại Tiên Tôn lại càng ngơ ngác hơn.

Huyền đại sư.

Đệ đệ của Tân Ninh!

Chuyện gì vậy hả?

Nhưng bây giờ, không có ai có thể giải thích được cho bọn họ.

Ai cũng không biết rốt cuộc là có chuyện gì!

“Đều ngẩn ra đó làm gì?”

Giọng nói của Mục Huyền Thần vang lên, mang theo mấy phần lạnh lùng nói: “Tiên Tôn dị tộc mặc dù đã chạy rồi, nhưng có một số Tiên Đế vẫn còn đang bỏ trốn quanh đây, dốc hết toàn lực đả thương Hàn Mị tộc và Cảnh Hỏa tộc, tiếp sau đó đào hết các sào huyệt của dị tộc trong Tam Thanh tiên giới ra, tranh thủ

một hơi đánh sạch bọn chúng”.

Nghe thấy giọng nói của Huyền đại sư, chư vị Tiên Tôn Tiên Đế đều lần lượt khom lưng, bắt đầu bận bịu làm việc.

Mà lúc này.

'Trên mặt đất.

Trước bàn trà.

Tần Ninh châm một chén trà đưa đến phía trước người Mục Huyền Thần. “Cảm ơn ca...".

Mục Huyền Thần nhận lấy chén trà, nhìn sang Thời Thanh Trúc và Diệp Viên

Viên ở phía sau lưng Tân Ninh cười nói: “Hai tẩu tử đúng là đẹp thật, ca, huynh đúng là có mắt thẩm mỹ”.

Tân Ninh liếc mắt lườm Mục Huyền Thần.

Mục Huyền Thần đè thấp giọng nói: “Chỉ là, ca, huynh không sợ sau khi trở về, đại tẩu đánh chết huynh à? Đại tẩu dù đánh không chết huynh, thì đệ đoán chừng nhị tẩu cũng sẽ đánh chết huynh ái!”

“Chỉ có đệ là thông minh hả?”, Tần Ninh liếc mắt lườm Mục Huyền Thần.

Mục Huyền Thần rụt cổ.

Áp đảo về huyết thống.

Lão đại chính là lão đại.

Tục ngữ nói không sai, huynh trưởng như cha.

“Hả? Gái này à... không nói được không?”

Tân Ninh trợn mắt lườm Mục Huyền Thần.

Mục Huyền Thần lập tức đáp: “Kỳ thực ấy mà, đệ và lão tứ cùng nhau luyện đan, luyện ra được một viên tuyệt thế thần đan mà chắc chắn mẹ đệ và mẹ bảy. tuyệt đối không thể luyện chế ra được, dựa vào loại thần đan này, đệ có thể cắt một phần từ trong ba hồn bảy phách của mình ra, chuyển thế đến tiên giới”.

“Đệ đùa ta đấy à?”, Tần Ninh lại hờ hững đáp: “Đệ và lão tứ có thể luyện chế ra được mà mẹ cả và mẹ bảy lại không thể luyện chế được!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10741: Tần Ninh hờ hững nói


Mục Huyền Thần cười he he nói: “Ca, chuyện này huynh không hiểu đúng không...”.

Nhìn bộ dạng gian xảo của Mục Huyền Thần, lại nhìn sang bộ dáng nghiêm túc của Tần Ninh, nhóm bốn người Thần t*nh d*ch, Thời Thanh Trúc v.v... đều nhìn không ra cặp huynh đệ này có chỗ nào giống nhau!

Tần Ninh hờ hững nói: “Đừng có ranh ma, nói nghe xem nào”.

“He he...”, Mục Huyền Thần cười he he nói: “Thần đan thông thường, đương nhiên là không thể được, nhưng nếu như có một loại thiên tài địa bảo đặc thù, mang ra để luyện chế thành thần đan, loại thần đan này vô cùng kỳ diệ

Tần Ninh nhíu mày. “Đệ... Bỗng nhiên.

Tân Ninh đứng dậy, nhìn về phía Mục Huyền Thần, quát: “Đệ không phải... hái quả Thế Giới chứ?”

Mục Huyền Thần nở nụ cười đầy vẻ chột dạ, gật đầu. “Mẹ kiếp đệ....

Tần Ninh lập tức tay đấm chân đá, yêu thương đập cho đệ đệ ruột nhà mình một trận, thể hiện một cách tinh tế tình cảm của huynh trưởng với đệ đệ.

“Không được đỡ đòn!”

Tân Ninh quát, tay cầm ấn Bát Quái Bộ Thiên, hung hăng nện lên người Mục Huyền Thần.

Cảnh tượng này khiến cho Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Diệp Nam Hiên, Thần Tỉnh Dịch đều thầm tặc lưỡi.

Đánh thật à! Lại qua một lúc nữa. Tần Ninh thở phì phò ngồi phịch xuống.

Mục Huyền Thần mặt mũi sưng vù, bê chén trà trong tay, phát âm cũng biến dạng, lầm bầm nói: “Que, đừng giận nữa...”.

“Đúng là làm bừa!”

Tân Ninh quát: “Cây Thế Giới là do phụ thân để lại, là rường cột chống đỡ cả đất trời của Thương Mang Đại Thế Giới, một quả Thế Giới đối với nó mà nói, quan trọng biết chừng nào, từ khi Cửu Thiên Vân Minh thành lập đến nay, phụ thân không nỡ hái một quả nào, mà đệ lại dám đi hái!”

“Không phải hái đâu!”

“Hử?

Mục Huyền Thần cúi đầu nói: “Là đệ và lão tứ, còn có nhị tỷ cùng nhau đi trộm đói”

“Vũ Đạm cũng hùa vào làm bừa với các đệ?”, Tân Ninh quát. Mục Vũ Đạm.

Chính là con gái của mẹ bốn Tiêu Doãn Nhi, đứng hàng thứ hai, cả ba đời nhà họ Mục, ngoại trừ Tân Ninh, thì Mục Vũ Đạm là lớn nhất”.

“Chính là nhị tỷ xúi giục đệ cùng Huyền Phong đi trộm đó!”, Mục Huyền Thần nói bằng giọng hùng hồn.

“Được được được!”

Tân Ninh hừ mũi nói: “Đợi khi ta trở về, ät sẽ lột da Huyền Phong ral” Ừm!

Hử?

Mục Huyền Thần ngơ ngác nhìn Tần Ninh.

Lột da tứ đệ?

Vậy nhị tỷ thì không phải chịu đòn à?

“Đại ca, đệ cảm thấy huynh như vậy không tốt, phải công bằng với tất cả mọi người, nếu muốn phạt, thì đều phải phạt chứ!”, Mục Huyền Thần đề xuất ý kiến.

“Đúng vậy, khó lắm khó lắm...”

Mục Huyền Thần vội nói: “Đệ và lão tứ thử phải đến cả vạn lần, sau này cuối cùng mới thành công, đan dược luyện thành, nhưng hai người bọn đệ đâu có dám ăn, ăn rồi chết ngắc thì biết làm thế nào?”

Nghe vậy, Tân Ninh cười lạnh một tiếng. Mục Huyền Thần tiếp tục nói: “Cho nên bảo nhị tỷ thử...”.

Nghe thấy câu này, Tần Ninh liền không nhịn được mắng: “Hai đứa này làm đệ đệ mà không biết bảo vệ tỷ tỷ à? Lại để cho nhị tỷ của bọn đệ thử đan? Thử ra chuyện xem cha có đánh gãy chân của bọn đệ không!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10742: Mẹ ta nói thế nào?


Mục Huyền Thần lại rụt cổ, song hồn, tỷ ấy thử là tốt nhất.

tiếp đó nói: “Ca, huynh quên à, nhị tỷ một thể

“Một hồn phách thử chết rồi, vẫn còn một hồn phách nữa, có thể từ từ hồi phục”.

“Cũng chỉ trong khoảng thời gian mấy vạn năm mà huynh rời đi thôi, chúng †a đã thử đến mấy trăm lần gì đó, kết quả... nhị tỷ không thành công, ta ăn nhầm phải Nghịch Chuyển thần đan, kết quả lại thành công tách được hồn phách ra khỏi ba hồn bảy phách, thành công chuyển thế rồi!”

Nghe vậy, Tân Ninh nhíu mày nói: “Đệ chắc chắn Vũ Đạm không thành công?”

“Chắc chắn a...".

Mục Huyền Thần cực kỳ khẳng định nói: “Mỗi lần tỷ ấy thử đều thất bại, có một hồn phách đã bị diệt rồi, phải mất rất lâu mới dùng một hồn phách khác để nuôi dưỡng ra hồn phách thứ hai, có lần tỷ ấy còn mất đến hơn một vạn năm mới hồi phục...”.

Nói đến đây, Mục Huyền Thần bỗng nhiên ngẩn ra.

“Chết tiệt!!”

Mục Huyền Thần lập tức vỗ đùi, mắng: “Đệ bị giốn rồi, nhị tỷ đã thành công từ lâu rồi, chết tiệt! Tỷ ấy lừa đệ!!!”

Nghe vậy, đầu Tân Ninh như muốn phình ra.

Một quả Thế Giới!

Cho dù là Thần Đế thì cũng sẽ ngao ngao chạy đến mà tranh cướp. Ba đứa đệ muội nhà mình lại cứ thế mà lãng phí mất rồi.

“Haiz...”.

Tân Ninh thở dài, nói bằng giọng bất lực: “Đợi đó đi, đợi phụ thân quay về, lão già cây Thế Giới kia chắc chắn sẽ đi mách tội với phụ thân, đến lúc đó ba bọn đệ có bị lột da rút gân thì cũng là nhẹ!”

Mục Huyền Thần không phản bác lại thêm.

Hắn cũng không dám phản bác cái gì.

“Các đệ đúng là làm bừaI”, Tân Ninh bỗng nhiên lại quát lên: “Đệ tưởng là, những Thần Đế trong Thương Mang Vân Giới thực sự là không thể xuống được dưới này hay sao? Chỉ là nếu xuống thì sẽ phải trả một cái giá quá đắt, lần này các đệ dùng quả Thế Giới để làm vật dẫn, coi như may mắn, nhưng nếu như xảy.

ra chuyện gì ngoài ý muốn...”.

“Không phải là giờ vẫn chưa có ngoài ý muốn sao?”, Mục Huyền Thần cười he he nói.

Nói cho cùng. Mục Huyền Thần và Mục Huyền Phong đã lấy nhị tỷ Mục Vũ Đạm thử thuốc.

Dù gì nhị tỷ khi sinh ra đã có hai thể hồn phách cùng dựa vào nhau để tồn †ại, một thể hồn phách chết đi thì thể còn lại vẫn có thể nuôi dưỡng lại.

Tân Ninh lập tức nói: “Đệ đến tiên giới bao nhiêu năm rồi?”

“Chính lúc kiếp thứ chín của đại ca kết thúc nhưng chưa quay về, nên đệ xuống đây, đại khái cũng có bốn năm vạn năm rồi...".

Mục Huyền Thần lập tức nói: “Lúc đó đệ đã biết, huynh không về chắc chắn là có vấn đề”.

“Đệ và lão tứ lúc đó đi tìm mẹ hai, muốn hỏi xem rốt cuộc là lúc nào đại ca mới về, bọn đệ còn chuẩn bị cùng huynh đi đánh ra ngoại vực để cứu cha chúng †a nữa kìa, sau khi huynh lịch kiếp, mẹ hai lại trở thành minh chủ của Cửu Thiên Vân Minh nên quyền hành nằm hết trong tay, bọn đệ chỉ đành phải hỏi bà ấy!”

Tần Ninh từ tốn nói: “Mẹ ta nói thế nào?”

Mục Huyền Thần gãi đầu, cười đầy vẻ chột dạ nói: “Mẹ hai bảo bọn đệ cút!”

Tần Ninh lập tức nói: “Từ những năm trước, ta nghe nói mối quan hệ của mẹ †a và mẹ tám của chúng ta đã không được tốt?”

“Ôi dào, cũng không đến nỗi không tốt”.

Mục Huyền Thần đứng dậy, đi sang ngồi xuống bên cạnh Tần Ninh cười nói: “Ca, huynh còn không biết à? Mục gia chúng ta...”.

“Có mẹ huynh Tân Mộng Dao và mẹ của Mục Viễn Phàm là Minh Nguyệt Tâm là hai người phụ nữ không ra gì... ghê gớm nhất!”

RâmI!!

Mục Huyền Thần còn đang nói đến nước bọt văng tung tóe thì thình lình bị Tân Ninh tát mạnh một cái vào sau ót hắn.

“A...", Mục Huyền Thần ôm cái ót của mình, vẻ mặt đau khổ. “Nói tiếng người!”, Tân Ninh hờ hững nói: “Nói năng tử tế, cái gì mà người

phụ nữ này người phụ nữ kia, giờ đệ nói năng hùng hồn như thế, nếu thực sự lôi mẹ ta và mẹ tám đến trước mặt đệ, đệ là người quỳ đầu tiên!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10743: Mẹ hai và mẹ tám


Mục Huyền Thần vẻ mặt đầy tủi thân nhìn Tần Ninh, tay ôm sau ót, ở trên đất nhích ra xa môt chút, ngồi ở một bên.

“Thực tế là vậy, mẹ tám nói muốn đi ra ngoài tìm, nhưng mẹ hai lại không đồng ý, hai người ý kiến bất đồng, sau này bức tường ranh giới xảy ra vấn đề, có chủng tộc ngoại vực lảng vảng ở bên ngoài chờ thời cơ, hình như dự định tìm một chỗ nào đó để mở một con đường thông vào Thương Mang Vân Giới!”

“Mẹ hai và mẹ tám mới không tiếp tục cãi nhau vì chuyện này nữa...”.

“Cửu Thiên Vân Minh liên kết với các đại cổ tộc thần tộc của Thương Mang Vân Giới, ra tay với những dị tộc đang chờ thời cơ để xâm lược, sau đó tiêu diệt bọn họ!”

“Về sau nữa thì đệ hạ giới rồi, chuyện về sau này cũng không rõ lắm”.

Mục Huyền Thần thở dài nói: “Có khả năng dị tộc đã đánh vào trong rồi, nói không chừng Cửu Thiên Vân Minh của cha chúng ta cũng không còn nữa!”

“Ca, huynh nói nếu như Cửu Thiên Vân Minh không còn nữa, vậy Mục gia không phải xong đời rồi à, huynh cũng không phải là minh chủ nữa, đệ cũng không còn là đệ đệ của minh chủ, trong Thương Mang Vân Giới còn có ai sợ đệ nữa không?”

Những lời lảm nhảm mà Mục Huyền Thần nói ở phía sau đó, Tân Ninh chẳng nghe lọt tai chữ nào.

Mẹ của mình, hắn còn không hiểu tính nết hay sao. 'Tân Mộng Dao. Minh Nguyệt Tâm.

Hai vị Thần Đế, quả thực là thuộc đẳng cấp đỉnh chóp của Thương Mang Thần Gi

Nhưng nếu để hai người chiến đấu với nhau thì không có khả năng lắm.

Hơn nữa, dường như muốn rời khỏi Thương Mang Đại Thế Giới còn phải có được sự đồng ý của mẹ mới được?

“Ta hỏi đệ.....

Tân Ninh tiếp tục nói: “Trong mấy vạn năm ta lịch kiếp này, đệ có từng gặp tổ

phụ tổ mẫu?” “Gặp quỷ á!” Mục Huyền Thần bất đắc dĩ nói: “Tổ phụ đối xử với mấy huynh đệ tỉ muội chúng ta như nhau, nhưng huynh cũng biết, tổ mẫu cảm thấy đệ và lão tứ từ bé đã nghịch ngợm, mỗi lần nhìn thấy bọn đệ đều sẽ đập cho bọn đệ một trận!”

“Chuyện này, huynh không thể hỏi đệ, huynh phải hỏi tiểu thất, tổ mẫu thích nhất là tiểu thất, dạy muội ấy trận pháp, dốc hết lòng thương yêu, chậc chậc...”.

Tân Ninh hừ mũi nói: “Đệ cũng đừng không phục, đệ và lão tứ quả thực. không phải dạng tốt lành gì!”

Vừa dứt lời, Mục Huyền Thần lập tức phản bác lại nói: “Đại ca, huynh nói vậy là không đúng rồi, lão tứ quả thực không phải dạng tốt lành, nhưng Mục Huyền Thần đệ, một lòng theo học đan đạo, mục tiêu của cả đời này là trở thành một vị Thần Đế đan đạo của Mục gial”

“Ha ha!”, Tân Ninh lạnh lùng cười nói: “Đã có rồi, mẹ cả và mẹ bảy đều là Thần Đế đan đạo!”

“Không giống, bọn họ không mang họ Mục!”

Mà bốn người Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Thần t*nh d*ch, Diệp Nam Hiên ở bên cạnh nghe hết cuộc đối thoại của cặp huynh đệ kia, lúc này đều đã nghệt hết cả mặt ra.

Này...

Mà khi trước, tổ phụ tổ mẫu khá là thiên vị yêu thương vị phu nhân thứ chín này của phụ thân, nhất là tổ mẫu, cực kỳ yêu quí Mục Tử Huyên.

Chín huynh đệ tỉ muội. Ai cũng đã từng bị tổ mẫu đánh, duy chỉ có tiểu thất là chưa!

Tân Ninh vẫn còn nhớ rõ, có lần cha đánh tiểu thất, bị tổ mẫu treo lên đập cho một trận!

“Tổ phụ tổ mẫu từ sau khi Cửu Thiên Vân Minh được thành lập đến nay, quả thực là cực kỳ hiếm khi xuất hiện, có lẽ bọn họ đã đi tiêu dao đâu đó, cũng hoặc là... bọn họ đã không còn ở bên trong Thương Mang Vân Giới nữa cũng nên...”, Tần Ninh thở dài một hơi.
 
Phong Thần Châu
Chương 10744: Lão tứ thì sao?


Nếu như phụ thân không có ở đó, tổ phụ tổ mẫu mà còn, thì có lẽ mọi thứ ở Thương Mang Vân Giới đều có thể yên ổn.

Nhưng bây giờ, hắn không nắm được thông tin ở Thương Mang Vân Giới, cho nên mọi thứ đều rất khó nói.

Tân Ninh tiếp tục nói: “Có lẽ nhị muội cũng đến rồi, chỉ là đệ không biết mà thôi, đương nhiên ta cũng chỉ là suy đoán, không dám khẳng định”.

“Lão tứ không đến chứ?”

Mục Huyền Thần lập tức đáp: “Tiểu tử kia chắc chắn là không đến được, thể chất của bọn đệ giống nhau, đệ có thể thành công, hắn có đến tám phần thất bại”.

“Những đệ muội khác thì sao?”, Tân Ninh quan tâm hỏi.

Nghĩ một chút, Mục Huyền Thần bắt đầu kể lại: “Tam tỉ... tam tỉ cùng với tiểu tử Mạch Nam Sênh kia suốt ngày dính lấy nhau, cha chúng ta không có ở nhà,

mẹ sáu cũng không quản được tỉ ấy”.

“Đệ mấy lần nhìn không nổi nữa rồi, nhưng tiểu tử kia là người của thần tộc Cửu Vỹ Thiên Hồ, đệ cũng không tiện nói cái gì”.

“Ca, đợi huynh quay về, hai chúng ta đi tìm tiểu tử Mạch Nam Sênh kia, đánh cho hắn ta phọt cứt ra, hai chúng ta mà không đánh, thì đợi cha chúng ta quay về rồi, cũng sẽ đánh chết tiểu tử kia, dám ngấp nghé tam tỉ!”

Nghe thấy lời này, Thần t*nh d*ch ở bên cạnh rụt cổ lại.

Hắn ta còn đang nghĩ, muội muội của sư phụ không ít, với vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành như của hắn, nói không chừng ngày nào đó có thể trở thành

muội phu của sư phụ nữa kìa.

Bây giờ xem ra, vị Vô Thượng Thần Đế kia rất quan tâm đến con gái của mình.

Thôi bỏ đi vậy!

Mạng chó quan trọng hơn!

'Tam tỉ mà Mục Huyền Thần nói đến, chính là Mục Vũ Yên, do mẹ sáu sinh, bản thân mẹ sáu chính là huyết mạch của Cửu Vỹ Thiên Hồ, cũng là một sự tồn tại đáng gờm, không kém cạnh so với Ngũ linh thần tộc và Phượng Hoàng thần tộc.

Mạch Nam Sênh!

Chính là vương của tộc Cửu Vỹ Thiên Hồ, thực lực cũng cực kỳ mạnh.

Mà Mục Vũ Yên lại là cô con gái thân thiết với phụ thân nhất, từ bé đến lớn đều cực kỳ lo lắng cho phụ thân, do đó phụ thân đối với cô con gái này cũng đặc:

biệt quan tâm hơn một chút.

“Nam Sênh và Vũ Yên ở bên nhau nhiều năm, hai người bọn họ sớm đã là một đôi rồi”.

Nghe Tần Ninh nói vậy, Mục Huyền Thần nói bằng giọng bất mãn: “Ca, sao huynh lại có thể nói như thế chứ?”

“Đệ còn mong huynh cùng với đệ đánh về bên đó, hai huynh đệ chúng ta lột lớp da hồ ly của Mạch Nam Sênh, đưa cho mẹ đệ còn có mẹ huynh làm áo. khoác lông cáo nữa kìal”

Tân Ninh xiết chặt nắm tay kêu răng rắc.

Mục Huyền Thần ho nhẹ hai tiếng, cười nói: “Đệ đùa thôi mà, dù thế nào thì cũng là tỉ phu tương lai của đệ...”.

“Lão tứ thì sao?”

“Lão tứ... ôi dào, hắn vẫn vậy thôi, ngốc nga ngốc nghếch, ngày nào cũng đi chơi với con sói ngốc Tuyết Cầu kia, một đôi ngốc chơi với nhaul”

Tần Ninh hừ mũi nói: “Ta thấy, hai người bọn đệ ở chung với nhau mới là một đôi ngốc, Tuyệt Mạch Đan Thể và Thần Văn Đan Thể rơi vào trên người bọn đệ, đúng là lãng phí của giời”.

“Đã bao nhiêu năm rồi, đến cảnh giới Thần Đế còn chưa lên được?”

Nghe lời này, gương mặt Mục Huyền Thần đầy đau khổ nói: “Ca, Thần Đế ở Thương Mang Vân Giới cũng chỉ có nhiêu đó vị trí, đệ có thể làm thế nào chứ?”

“Xéo ngay đi!", Tân Ninh dứt khoát nói: “Nếu thực sự đến ngày đó, trong lòng †a đã có người thích hợp để lựa chọn rồi”.

“Hả?”, Mục Huyền Thần ngẩn ra, nhìn Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên, sau đó chu môi nói: “Quả nhiên giống hệt cái nết của chat”

“Đệ nói cái gì?”

“Không, chẳng có gì...", Mục Huyền Thần lại nói: “Vừa rồi nói đến lão tứ, giờ nói tiếp đến lão lục!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10745: Ba thứ hạng đầu


Mục Huyền Thần cười he he nói: “Lão lục là một tên ngốc, ngày nào cũng chỉ biết ôm lấy kiếm của mình, làm việc không đầu không đuôi”.

“Khi đó có có tin tức dị tộc ngoại vực sắp đánh vào, lão lục phấn khích vô cùng, chạy thẳng đến chỗ mẹ hai, cũng chính là mẹ huynh, nói hắn muốn bảo vệ

tiền tuyến, bảo vệ di sản mà cha chúng ta để lại!”

Mục Huyền Thần cười ha ha nói: “Kết quả bị mẹ hai treo lên đánh cho. nguyên một tháng, mẹ ba cũng không nói một câu gì”.

“Sau khi lão lục trở về, hỏi mẹ ba là: mẹ có phải mẹ ruột của con không? Con bị đánh chết mẹ cũng không quan tâm!”

“Mẹ ba lúc đó nói, đáng đời con, cái gì gọi là di sản cha con để lại, cha con còn chưa chết đâu!”

“Kết quả lão lục cãi nhau với mẹ ba, lại bị mẹ ba đập cho một trận nữa, phải đến cả trăm năm sau vẫn chưa ra được khỏi sân viện của mình”.

“Ha ha ha ha...”. Nói đến đây, Mục Huyền Thần vỗ đùi cười ha hả. Tân Ninh cũng không nhịn được bật cười.

Mẹ ba Diệp Tuyết Kỳ, là một Kiếm Thần, tính khắp cả Thương Mang Đại Thế Giới, kiếm thuật của mẹ ba đủ để đứng trong năm thứ hạng đầu.

Ba thứ hạng đầu...

Là tổ phụ của Tần Ninh, Mục Thanh Vũ.

Phụ thân của Tân Ninh, Mục Vân.

Cùng với sư phụ của Tần Ninh, Lục Thanh Phong.

Ba vị này ai là hạng nhất, không biết, trong đó Vô Thượng Thần Đế là người có thực lực mạnh nhất, nhưng nếu chỉ luận về năng lực kiếm thuật, so với Mục. Thanh Vũ, Lục Thanh Phong ai cao hơn ai thấp hơn, thì không có ai biết rõ.

Mục Huyền Thần tiếp tục nói: “Tiểu thất ấy mà, nói chung ngày nào cũng thần thần bí bí, chẳng thấy tung tích, cả ngày nghiên cứu trận pháp, dù gì cũng là

đệ tử cuối cùng và tâm đắc nhất của tổ mẫu chúng ta, không biết rốt cuộc là muội ấy đã đạt đến cấp độ nào trong đạo trận pháp rồi!”

“Tiểu bát. muội ấy!"

, Mục Huyền Thần ho nhẹ hai tiếng nói: “Đệ không muốn kể về

“Sơ Tuyết làm sao? Đệ lại chịu thiệt thòi gì ở chỗ muội ấy rỉ

Nghe thấy lời này, Mục Huyền Thần dứt khoát nói: “Ca, huynh nói gì vậy, đệ sao có thể chịu thiệt thòi gì được ở chỗ muội ấy?”

Tiểu bát, là do mẹ năm của Tần Ninh là Vương Tâm Nhã sinh, mẹ năm chính là Thiên Âm Thần Đế, trong đạo âm thuật đã mở rộng nghiên cứu đến mức giới

hạn.

Mục Sơ Tuyết cũng không hề thua kém mẹ mình, vô cùng có tài năng thiên phú trong đạo âm thuật.

“Muội ấy là âm tu, lại đứng hàng thứ tám, đệ còn lâu mới đi làm khó muội ấy! Mọi chuyện đệ đều nhường muội ấy hết!”

Tân Ninh lười chẳng thèm đáp lại, cười nói: “Viễn Phàm thì sao?”

“Viễn Phàm? Ôi dào, thằng nhóc đó lạnh lùng lắm, đệ không chơi với hắn, tuổi tác cách nhau quá xa, có khoảng cách thế hệ!”

“Biến khẩn đi!”

'Tần Ninh mắng một câu.

Còn khoảng cách thế hệ quá lớn. Lớn cái búa!

“Hắn là luyện khí sư, đệ là luyện đan sư, bọn đệ cũng chẳng có điểm gì chung, đệ và lão cửu còn chẳng thân thiết bằng đại ca huynh nữa kìa”.

Mục Huyền Thần cười he he nói: “Hơn nữa, ca... huynh nếu như không về được thì lão cửu chắc chắn là vui nhất”.

“Huynh nghĩ mà xem, năm huynh đệ chúng ta, đệ và Huyền Phong là đan sư, cả ngày chỉ chìm đắm trong đan đạo không dứt ra được, lão lục là kiếm khách, ngốc nga ngốc nghếch, chỉ có lão cửu, là một luyện khí sư, nhưng lòng dạ lại rất khó dò, huynh nếu như không về được, chắc chắn lão cửu sẽ có mưu đồ đoạt vị, huynh phải đề phòng hắn!”

“Xéo ngay!”

Trong Cửu Thiên Vân Minh rộng lớn như thế.

Sư phụ, nghĩa phụ, mấy người mẹ, cùng với mấy huynh đệ tỉ muội chính là những người mà Tân Ninh quan tâm và nhớ nhung nhất.

Biết được mọi người đều sống tốt, Tân Ninh cũng coi như yên tâm.

Tiếp đó.
 
Phong Thần Châu
Chương 10746: Một giây sau


Mục Huyền Thần nhìn về phía Tân Ninh, hỏi: “Ca, huynh làm sao vậy? Chín kiếp kết thúc, không phải là sẽ quay về Thương Mang Vân Giới hay sao? Sao lại xảy ra vấn đề gì?”

Tần Ninh lập tức kể lại trải nghiệm của mình trong những năm gần đây.

Chín kiếp, chín vạn năm.

Cùng với không ít chuyện xảy ra trong bốn năm vạn năm của kiếp thứ mười này, Tần Ninh đều kể hết ra mà không hề giấu diếm.

Hắn cũng biết.

Đệ đệ của mình mặc dù hơi ngốc nghếch dở hơi một chút, nhưng trong lòng vẫn còn nhớ nhung đến mình.

Mạo hiểm dùng quả Thế Giới để luyện thành thần đan, lấy đó để phân tách một phần trong ba hồn bảy phách của mình ra đi đầu thai chuyển thế, mỗi một

bước đi đều là một lần hiểm nguy.

Nói cho cùng, Mục Huyền Thần chỉ là nhớ hắn thôi, muốn nhanh chóng được gặp lại hắn.

Mục gia ở Thương Mang Vân Giới. Đời thứ nhất là Mục Thanh Vũ.

Đời thứ hai là Mục Vân.

Đời thứ ba chính mà chín huynh đệ tỉ muội bọn họ.

Hai huynh đệ nói hết những chuyện trên trời dưới biển ở ngay giữa chiến trường này.

Mà bốn người Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên, Thần t*nh d*ch, Diệp Nam Hiên cũng có thể cảm nhận được một cách sâu sắc sự cởi mở đến từ lục phủ

ngũ tạng của Tần Ninh.

Nhiều năm như vậy rồi, bọn họ chưa từng được nhìn thấy giờ phút Tân Ninh thư thái thoải mái như lúc này.

Đối với bọn họ mà nói, là đi theo bước chân của Tần Ninh, hướng đến một phương trời mới bao la hơn.

Nhưng đối với Tân Ninh mà nói, hắn đang cố gắng bước đi trên con đường về nhà, từng bước từng bước mà đi.

Bốn phía đất trời.

€ó chín đại Tiên Tôn của ba bá chủ trấn ¡ thêm những Tiên Đế khác đến hỗ trợ, xu thế thất bại của dị tộc đã không ai có thể chặn lại được.

Cùng lúc đó. Trên vùng đất tiên giới, trong một vùng đất tăm tối ẩm ướt.

Bốn bóng người Hàn Thanh Tiêu, Cảnh Chấn Vũ, Lôi Doanh, Ám Tòng Thiên xuất hiện một cách vô cùng chật vật.

Không bao lâu sau, bóng dáng của Diệp Chi Vấn xuất hiện ở chỗ cách không xa bốn người này, tay chắp sau lưng, đầu đội mũ chùm, nhìn không ra cảm xúc

lúc này là vui buồn hay giận dữ.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Hàn Thanh Tiêu đè nặng giọng quát: “Diệp Chi Vấn, ngươi làm cái gì vậy? Lần này, tộc nhân của chúng ta đều chết sạch trong Tam Thanh tiên vực rồi!”

Gương mặt của Cảnh Chấn Vũ đanh lại xanh mét nói: “Mấy chục vị Tiên Đế, mấy trăm đến cả nghìn vị Tiên Thánh, đều chết sạch rồi, ngươi có biết đây là tổn

thất lớn nhường nào không?”

Bên cạnh, hai người Lôi Doanh và Ám Tòng Thiên lặng yên không nói một lời.

Hai người đến từ Vô Lượng tiên vực, lần này chỉ là ra tay hỗ trợ mà thôi, chỉ đáng tiếc cho Sư Hoằng Đại Tiên Tôn của Cửu Nguyên tộc, cứ vậy mà chết rồi.

Nghe thấy lời chất vấn của Hàn Thanh Tiêu và Cảnh Chấn Vũ, Diệp Chỉ Vấn vẫn giữ biểu cảm bình tĩnh, đứng yên tại chỗ không đáp lời.

“Diệp Chi Vấn, ngươi nói đi!”, Hàn Thanh Tiêu quát: “Ngươi có phải cố ý lừa gạt hại chúng ta không? Không phải người cùng tộc với ta, ắt có lòng khác, ta thấy ngươi hầu như không định giúp đỡ chúng ta!”

Xoẹt!

Một giây sau.

Bóng dáng của Diệp Chi Vấn lóe lên, xuất hiện ở ngay phía trước người Hàn Thanh Tiêu, tiếp đó bàn tay xiết lại, đấm thẳng lên mặt Hàn Thanh Tiêu.

Uỳnh một tiếng, cả người Hàn Thanh Tiêu lui ngược về phía sau, miệng nôn máu tươi.

“Hàn Thanh Tiêu, Cảnh Chấn Vũ, hai người các ngươi còn có tư cách đến chất vấn ta, trách ta nữa à!”

Chỉ có thể nói, Diệp Chỉ Vấn này có thực lực vượt xa bốn người bọn họ.

Bên cạnh, Lôi Doanh Tiên Tôn khuyên giải: “Hai vị tộc trưởng hãy bình tĩnh lại, để Diệp tiên sinh nói xem, chuyện rốt cuộc thế nào...”.

Nghe vậy, Hàn Thanh Tiêu không nói thêm gì nữa, Cảnh Chấn Vũ lúc này cũng đã thu bớt lại cảm xúc.

Diệp Chi Vấn lúc này không hề nhìn về phía hai người mà ngược lại nói: “Là do các ngươi không làm theo kế hoạch, thất bại rồi, đáng đời, nếu nói tức, thì ta còn tức hơn các ngươi nhiều!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10747: Ba người này đã bị giết rồi


“Tam Thanh tiên vực trong cả đại địa tiên giới này không được tính là quá mạnh, vốn dĩ để cho Hàn Mị tộc, Cảnh Hỏa tộc, cùng với những người còn sót lại của ba đại tộc là Thanh Giác tộc, Thụ Nhãn tộc, Ảnh Lang tộc cùng nhau đánh chiếm, cướp lấy Tam Thanh tiên vực là một việc nắm chắc trong lòng bàn tay!”

“Nhưng mà...”.

Diệp Chi Vấn lạnh lùng nói: “Thời cơ chưa đến, các ngươi đã ra tay trước, do đó khiến cho kế hoạch thất bại, bây giờ ngược lại còn trách ta?”

Lời này vừa nói xong, sắc mặt của Hàn Thanh Tiêu và Cảnh Chấn Vũ thay đổi vài lần, cuối cùng cũng không nói được câu nào.

Qua một lúc sau, Cảnh Chấn Vũ mới nói: “Là Thanh Thương, không hành sự theo kế hoạch, cứ phải giết bằng được Tần Ninh, kết quả cứ thế gây ra một chuỗi những sự việc tiếp theo xảy ra...".

Thanh Thương.

Cơ Bằng Triển.

Thiên Lang Tử.

Ba người này đã bị giết rồi.

Diệp Chỉ Vấn lạnh lùng nói: “Thành công thì ít, hỏng việc thì nhiều”.

“Cho dù là như vậy...”, sắc mặt Hàn Thanh Tiêu đanh lại nói: “Chúng ta cũng không thể từ bỏ mấy vạn người trong tộc như vậy chứ...”.

“Không từ bỏ, vậy ngươi định đi chết với bọn họ à!”

Diệp Chi Vấn nói một cách vô tình: “Ta có thể cứu được bốn người các ngươi đã là hết sức rồi”.

“Còn về những người khác, bọn họ chết hay sống, tiếp sau đây xem người của ba đại tông trong Tam Thanh tiên vực sẽ có hành động gì, đến lúc đó, có thể cứu được bao nhiêu thì cứu bấy nhiêu vậy!”

Diệp Chi Vấn thoáng dừng lại, nhìn vẻ mặt thê lương của bốn người, không khỏi nói tiếp: “Có lẽ các ngươi không biết, Huyền đại sư kia, với thực lực của ta cũng không thể giết được hắn”.

“Thêm nữa, ngoại trừ Huyền đại sư ra, còn có Cố Vân Kiếm!“ Cố Vân Kiếm!

Bốn đại Tiên Tôn đều có biểu cảm ngây dại.

Lôi Doanh Tiên Tôn hừ mũi nói: “Lại là Cố Vân Kiếm này, tên khốn đó, đúng là như âm hồn không tan, lúc nào cũng đeo bám...".

Diệp Chi Vấn hừ mũi nói “Nói cho cùng, năm đó Cửu Âm tộc và Cửu Dương tộc còn bị người ta đùa bỡn nữa là, tự cho rằng đã đứng vững chân trong Thái Thần tiên vực rồi, bày mưu tính kế như thế, nhưng trên thực tế lại nhảy vào bẫy do người ta bày ra”.

Đối với chuyện này, bốn vị Tiên Tôn cung không có lời nào để phản bác.

Bởi vì những gì Diệp Chi Vấn nói đều là sự thật!

Cửu Âm tộc và Cửu Dương tộc năm đó dám ra tay với Thần Môn, chiếm cứ Thái Thần tiên vực, mà chuyện này dị tộc bên trong các đại tiên vực của tiên giới đều biết.

Khi đó hai đại tộc trưởng hăng hái hăm hở, thậm chí còn tự tin nói rằng, một khi chiếm cứ được Thái Thần tiên vực, vậy dị tộc ở các phương sẽ có một chỗ đứng trong tiên giới.

Nhưng thực tế thì sao?

'Thần Môn không còn. Nhưng Cửu Âm tộc và Cửu Dương tộc cũng xong đời. Thái Thần tiên vực rộng lớn như thế nhưng vẫn do Nhân tộc khống chế.

Hơn nữa, bề ngoài thì Thần Môn đã không còn, nhưng trên thực tế, những nhân vật nòng cốt đều vẫn còn sống khỏe mạnh, thậm chí những năm gần đây còn âm thầm phá hoại kế hoạch của dị tộc các phương hết lần này đến lần khác.

Diệp Chỉ Ván lại nói tiếp: “Được rồi, trong khoảng thời gian tiếp sau đây, Lôi Doanh, Ám Tòng Thiên, hai người giúp đỡ Hàn Thanh Tiêu và Cảnh Chấn Vũ, tranh thủ cứu được bao nhiêu người của Hàn Mị tộc và Cảnh Hỏa tộc bên trong 'Tam Thanh tiên vực thì cứu bấy nhiêu đi!”

Nói xong, Diệp Chi Vấn vừa phất tay sau đó biến mất.

Lôi Doanh lúc này mới nói: “Hàn tộc trưởng, Diệp tiên sinh là vì chúng ta đã phải bỏ ra rất nhiều công sức, hắn ta là người đến từ thượng giới, ngươi không nên nói chuyện với hắn ta như vậy, cho dù là mấy vị Thần Sử đại nhân cũng phải giữ thái độ cung kính với Diệp tiên sinh.

Hàn Thanh Tiêu lầm bầm nói: “Ta biết, chỉ là, lân này không nói đến việc chúng ta lấy rổ tre đựng nước cũng như không, mà đến cả mấy vạn người trong tộc cũng phải bù vào...”.

“Được rồi được rồi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10748: Huyền đại sư


Ám Tòng Thiên nói: “Những cứ điểm của các ngươi bên trong Tam Thanh tiên vực đều có đường lui cả, thiết nghĩ bọn họ cũng có không ít người đã rút lui được rồi, đến lúc đó lại tập trung bọn họ lại, sắp xếp cho bọn họ đến Vô Lượng

tiên vực trước đi!”

“Tình hình trước mắt cũng chỉ đành như vậy...”.

Cuộc đại chiến trong Tam Thanh tiên vực bắt đầu nhanh nhưng kết thúc lại không tính là nhanh.

Cái thực sự đã kết thúc chỉ là cuộc chiến giữa các Tiên Tôn, nhưng Hàn Mị tộc Cảnh Hỏa tộc v.v... nội bộ còn có không ít những nhân vật cấp Tiên Đế.

Tiên Đế đánh với Tiên Tôn, đương nhiên là không có sức chống cự.

Nhưng nếu như một số Tiên Đế cố tình muốn lẩn trốn, né tránh thì cũng không dễ dàng để tìm ra được.

Do đó, Trong khoảng thời gian tiếp theo đây, ba phương thế lực là Thượng Thanh Lâu, Ngọc Thanh tiên cung, Thái Thượng tiên tông đều phải dốc hết sức mình, phối

hợp với các phương thế lực khác để bắt đầu cho cuộc tìm kiếm và tiêu diệt sạch sẽ căn cơ của Hàn Mị tộc Cảnh Hỏa tộc tại Tam Thanh tiên vực.

Đây là một việc lớn tốn rất nhiều thời gian và công sức.

Chớp mắt một năm đã trôi qua.

Đến một ngày.

'Tây Thanh Vực, bên trong Trúc Diệp Tông.

Cả một Trúc Diệp Tông rộng lớn lại vô cùng ồn ào náo nhiệt. Thượng Thanh Lâu lâu chủ, Thượng Vân Nhiên.

Ngọc Thanh tiên cung cung chủ, Ngọc Thiên Ngưng.

Thái Thanh tiên tông tông chủ, Thanh Thiên Tung.

Cùng với chín vị Tiên Tôn lão tổ của ba tông môn bá chủ.

Còn có Mạc Xuyên, Trương Linh Phong, Tư Không Khả, Vi Sinh Vũ, Ngụy Húc cùng một số Tiên Đế tán tu đều tụ hội ở sảnh chính.

Tất cả mọi người đi lại trong Trúc Diệp Tông hầu như đều là khách.

Chúng đệ tử của Trúc Diệp Tông, không ít người cấp Tiên đều nhìn đến đui mù con mắt.

ậc Kim Tiên, Huyền

Bên trong Trúc Diệp Tông, mấy vị trưởng lão cũng chỉ vừa mới đạt đến cấp bậc Tiên Vương mà thôi.

Nhưng bây giờ, trong tông lại có một số lượng lớn các nhân vật Tiên Thánh, ng lâm, vị đại nhân nào mà không cẩn thận để phát tán ra một chút uy áp thôi cũng đủ để khiến cho bọn họ hít thở không nổi.

Thật là đáng sợ quá đi.

Nhóm đại nhân này nhao nhao tụ tập hết về trong Trúc Diệp Tông là muốn làm gì?

Mà lúc này. Trúc Diệp Tông. Trong một sơn cốc văng lặng tĩnh mịch.

Chín đại Tiên Tôn của ba bá chủ cùng với ba vị tông chủ lâu chủ cung chủ, còn có Mạc Xuyên, và đám người Vi Sinh Vũ đều đang tề tựu.

Rất nhanh.

Tần Ninh mặc áo bào màu trắng, phía sau có Mục Huyền Thần đi cùng xuất hiện trước mắt mọi người.

“Huyền đại sư”.

Thanh Nguyên Bân, Đường Thâm, Ngô Vi cùng với bốn người của Thượng Vân Nhiên vội vã đứng lên hành lễ.

Mục Huyền Thần đã sống ở Thượng Thanh Lâu nhiều năm, từ lâu đã khiến cho đám thái thượng cùng tông chủ của Thượng Vân Lâu phải cúi đầu thần phục.

“Ừm...”.

Mục Huyền Thần phất tay nói: “Đều ngồi đi”.

Đến Huyền đại sư cao thâm khó dò như vậy còn phải gọi Tân Ninh một tiếng đại ca.

Vị này chỉ là Tân công tử cảnh giới Tiên Vương, nhưng tuyệt đối không phải là người đơn giản.

Tần Ninh từ từ nói: “Lần này, Cảnh Hỏa tộc và Hàn Mị tộc kết hợp với nhau dẫn đầu tấn công chúng ta, thế đến như chẻ tre, có thể thấy được, nội bộ bên trong Tam Thanh tiên vực đã hủ bại hết cả rồi!”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi đến mấy lần.
 
Phong Thần Châu
Chương 10749: Mà một bên khác


Thái thượng Cung Tây Hoa của Ngọc Thanh tiên cung: “Tần công tử, lần này Tam Thanh tiên vực của chúng ta mặc dù nhờ vào Huyền đại sư mới dành được chiến thắng”.

“Nhưng trên thực tế, nếu không phải vì Hàn Mị tộc Cảnh Hỏa tộc dẫn theo. người đến giúp đỡ thì chúng ta cũng sẽ không thua!”

“Nói bên trong Tam Thanh tiên vực hủ bại, có vẻ quá nặng lời!” Câu này vừa nói ra, Mục Huyền Thần liếc mắt nhìn Cung Tây Hoa một cái.

Bị Mục Huyền Thần liếc mắt nhìn, trưởng lão Cung Tây Hoa lập tức cảm thấy khắp người chỗ nào cũng bất ổn.

Vị Huyền đại sư này, thực lực cao thâm khó dò, đến cả Tiên Tôn cũng có thể giết được, giờ trong cả Tam Thanh tiên vực đã được coi là vô địch”.

Mà một bên khác, thái thượng Kim Nguyên Chung của Thái Thanh tiên tông cũng mỉm cười nói: “Đúng vậy, lần này, bên trong Tam Thanh tiên vực, chỉ có một số ít các khu vực ủng hộ dị tộc, một số đứng ra kề vai chiến đấu với chúng ta,

còn có hơn một nửa là đứng ngoài cuộc”.

Tân Ninh liếc mắt nhìn hai người này mấy lần.

“Một số ít là đi theo các ngươi chiến đấu, một số lại đi theo dị tộc, đến hơn nửa là đứng ngoài cuộc, đó chính là sự hủ bại của ba đại tông các ngươi!”

“Dị tộc là kẻ xâm lược, nhưng các ngươi tự nhìn xem, có đến hơn một nửa địa vực lại không hề cảm thấy như vậy, chẳng lẽ không phải là do các ngươi bất tài hay sao?”

Lời nói vừa dứt, mấy nhân vật Tiên Tôn đều á khẩu.

Mạc Xuyên Tiên Tôn hừ mũi nói: “Đúng vậy, Tam Thanh tiên vực, ba đại tông các ngươi là những người dẫn đầu, hơn một nửa thế lực địa vực, trong tình huống tranh đấu như vậy lại lựa chọn đứng ngoài nhìn, chuyện này vốn đã vô

cùng nực cười!”

Mấy vị Tiên Đế Trương Linh Phong, Ngụy Húc, Vi Sinh Vũ, Tư Không Khả, Phàn Tấn cũng nhao nhao gật đầu.

'Tần Ninh thở dài một cái, nhìn vào chín vị Tiên Tôn, cùng với ba người Thanh Thiên Tung, Thượng Vân Nhiên và Ngọc Thiên Ngưng.

Có mặt tại đây đều là nhưng nhân vật tầm cỡ và nòng cốt của cả Tam Thanh tiên vực.

Tần Ninh lập tức nói: “Nói thật không dám giấu, Tân Ninh ta chính là chủ nhân của Thần Môn trong Thái Thần tiên vực năm đó của tiên giới, Hồn Vô Ngân!”

Lời này vừa nói ra.

Trong sảnh thoắt cái im bặt, tất cả mọi người đều lặng người ngơ ngác.

Điều khiến nhóm Mạc Xuyên, Vi Sinh Vũ ngạc nhiên là, Tần Ninh lại lựa chọn tự bộc lộ thân phận.

Mà điều khiến nhóm Thanh Nguyên Bân, Cung Tây Hoa, Kim Nguyên Chung ngẩn người ra là... thằng nhãi này đang nói nhăng nói cuội cái gì?

Sao có thể có chuyện này? Một giây sau.

Người phản ứng mạnh nhất chính là cung chủ Ngọc Thiên Ngưng của Ngọc Thanh tiên cung.

Ngọc Thiên Ngưng đứng phắt dậy, từng bước từng bước tiến đến gân Tân

Ninh, hừ mũi nói: “Không thể nào, ngươi sao có thể là Hồn Vô Ngân được!”

“Hồn Vô Ngân năm đó, đã đạt đến đỉnh phong của Tiên Tôn, thậm chí đã vượt qua cả cấp Tiên Tôn, trong mười hai đại tiên vực của tiên giới, cho dù là cả trong Vĩnh Hằng tiên vực cũng chưa từng có ai vượt qua được hắn”.

“Ngươi bây giờ, chẳng qua chỉ là một Tiên Vương mà thôi!”

Nghe vậy, Tân Ninh lại chỉ cười nói: “Ngọc Thiên Ngưng, cô không tin ta, vậy thì thôi”.

“Âu Dương Hoằng, ngươi năm đó luyện thể gặp vấn đề, mắc ở cảnh giới Tiên Đế mãi mà không thể đạt đến Tiên Tôn, ta truyền cho ngươi một môn tiên thể thuật, chuyện này, người ngoài không biết, nhưng ngươi hẳn là vẫn chưa quên chứ?”

“Ung Kỳ, năm đó ta và ngươi gặp nhau trong Tam Thanh tiên vực, ngươi giả làm kẻ say rượu, định lừa ta, kết quả, đợi đến khi ngươi tiết lộ thân phận của mình là thái thượng của Thái Thanh tiên tông, còn ta nói cho ngươi ta là Hồn Vô

Ngân... đến bây giờ ta vẫn còn nhớ vẻ đặc sắc trên gương mặt ngươi lúc đó.

Khi Tần Ninh từng câu từng chữ kể lại những chuyện riêng tư năm đó thì tất cả các vị Tiên Tôn, Tiên Đế có mặt ở đây, biểu cảm trên mặt người nào người nấy đều sụp đổ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10750: Lần này dị tộc uy hiếp


Những chuyện này, là thật.

Nhưng lại có rất nhiều chuyện, đối với đám ông lớn này mà nói, đều là những chuyện mất hết cả mặt mũi.

Mạc Xuyên Tiên Tôn đứng lên cười nói: “Ta có thể chứng minh, hắn quả thực là Hồn Vô Ngân chuyển thế trở về, năm đó Hồn Vô Ngân chưa từng chết đi, chẳng qua là lựa chọn chuyển thế mà thôi!”

“Lão quỷ nhà ngươi, chứng minh cái rắm!”

Đúng vào lúc này, Trương Linh Phong đứng lên nói: “Các ngươi hẳn đều biết rõ, mối quan hệ của ta và Hồn Vô Ngân, tìm khắp cả Tam Thanh tiên vực này, năm đó là ta đã theo đại ca Hồn Vô Ngân đi khắp cả Tam Thanh tiên vực này!”

“Những năm này, nguyên nhân để ta chăm sóc cho Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, là bởi vì bọn họ chính là đại tẩu của ta. Nguyên nhân để ta lo lắng

cho Diệp Nam hiên, Thần Tỉnh Dịch là bởi vì bọn họ là đệ tử của đại ca ta!”

Lúc này, bên trong sơn cốc, tất cả mọi người ai nấy đều ta một câu ngươi một câu, bắt đầu kể lể.

Nhóm người Thượng Vân Nhiên, Ngọc Thiên Ngưng, Thanh Thiên Tung phải mất rất nhiều thời gian mới có thể tiếp nhận được thông tin này.

Tần Ninh. Là người chuyển thế của Hồn Vô Ngân trở về!

Rất nhanh, bên trong sơn cốc dần yên tĩnh trở lại.

Tất cả mọi người đều lần lượt nhìn về phía Tân Ninh, dường như muốn nhìn cho thật rõ ràng người thanh niên mặc đồ trắng ngồi bên trong đình cỏ kia.

Đồng thời, mọi người cũng muốn có thể từ người thanh niên này liên tưởng đến vị Hồn Vô Ngân Thiên Tôn năm đó.

Trên thực tế, có rất nhiều chuyện, vào lúc này dường như đã tìm ra được câu trả lời.

Chẳng trách Tần Ninh lại hận dị tộc đến vậy, dù gì, Thần Môn mà hắn tự tay lập nên đã bị hủy diệt trong tay của dị tộc.

Chẳng trách Tần Ninh có thể g**t ch*t được cấp bậc Tiên Vương khi chỉ là cảnh giới Tiên Quân.

Chẳng trách khi Tân Ninh đạt đến cảnh giới Tiên Vương, đến cả đỉnh cấp Tiên Vương cũng có thể giết được.

Có rất nhiều mâu thuẫn vào giờ phút này, dường như đều đã trở nên có thể lý giải.

Tần Ninh đứng ở giữa, nhận lấy hết những ánh mắt hiếu kỳ từ phía tất cả mọi người.

Chỉ là, Mục Huyền Thần là ai? Vì sao lại xưng hô Tân Ninh là đại ca?

Điểm này, đừng nói là người của ba đại tông đều không biết, mà đến cả mấy người Trương Linh Phong, Mạc Xuyên cũng đều khó hiểu.

“Bây giờ, ta muốn hỏi các ngươi, cảm thấy mình đã làm tốt phận sự của mình trong Tam Thanh tiên vực hay chưa?”, Tân Ninh hỏi bằng giọng bình tĩnh.

Thanh Nguyên Bân lập tức đứng dậy, chắp tay nói: “Tần đại nhân phê bình, chúng ta ắt sẽ khiêm tốn tiếp thu, những ngày sau đây, Thượng Thanh Lâu ta ắt sẽ nghiêm túc điều tra động tĩnh của dị tộc, đồng thời tuyên bố với cả Tam Thanh tiên vực, nếu như dám có bất kỳ liên hệ gì với dị tộc, Thượng Thanh Lâu ta ắt sẽ mạnh tay xử lý!”

Cung Tây Hoa cũng vội nói: “Thượng Thanh tiên cung chúng ta vẫn luôn giữ vững thái độ không khoan nhượng với dị tộc”.

“Lần này dị tộc uy h**p, là do chúng ta đã coi nhẹ bọn chúng, sau này tuyệt đối không để loại chuyện như vậy xảy ra nữa”.

“Đúng đúng đúng!”, Kim Nguyên Chung của Thái Thanh tiên tông cũng cười nói: “Loại trừ dị tộc, không tha một ail”

Nhóm Tiên Tôn của ba đại tông lúc này đã hoàn toàn thay đổi thái độ, ai nấy đều nói những lời xuất phát từ tận phế phủ.

“Đương nhiên, Mạc Xuyên, Linh Phong bọn họ vốn đã biết thân phận của ta rồi”.

“Mà chín vị đây cùng với ba tông chủ lâu chủ cung chủ...”.

“Vẫn mong các vị giữ kín thân phận cho tal”

Nghe vậy, Thanh Nguyên Bân lập tức hỏi: “Vì sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10751: Đã nhớ kỹ rồi


“Dặn các ngươi giữ kín thì cứ việc giữ kín, hỏi nhiều vậy làm gì?”, Mục Huyền 'Thần đứng bên cạnh Tân Ninh, nói: “Đại ca ta có việc lớn cần phải làm, bây giờ để lộ thân phận, há chẳng làm hỏng việc lớn à?”

“Mười hai người các ngươi nhớ cho kỹ, những lời nghe được bên trong sơn cốc này, bên ngoài chỉ cần bị truyền ra một chữ, ta sẽ giết các ngươi như giết Tiên Tôn của dị tộc”.

Lời này vừa dứt, Thanh Nguyên Bân cười ngượng ngùng không dám cãi lại nữa.

Huyền đại sư ở trong Thượng Thanh Lâu nhiều năm, cực kỳ uy nghỉ, có vị thái thượng nào mà không coi hắn như khách quý đâu.

'Thượng Vân Nhiên lúc này cũng vội nói: “Huyền đại sư đừng giận, Thượng Thanh Lâu ta đương nhiên sẽ ghi nhớ kỹ lời dạy của Huyền đại sư, tuyệt không dám quên!”

“Ừm....

Mục Huyền Thần nhìn về phía mấy người của Thái Thanh tiên tông và Ngọc Thanh tiên cung, nói: “Các ngươi nhớ kỹ chưa?”

“Đã nhớ kỹ rồi, nhớ kỹ rồi...”.

Tân Ninh lại nói tiếp: “Chuyện thu dọn tàn cục tiếp sau đây, ba tông của các ngươi tiếp tục giải quyết, phàm là dị tộc, không giữ lại bất kỳ người nào, những người hợp tác với dị tộc cũng xử lý sạch, những người đứng ở vị trí trung lập, nhớ kỹ phải nhắc nhở bọn họ cho cẩn thận!”

“Đồng thời, các phương thế lực lần này đi theo các ngươi tiêu diệt dị tộc cũng phải có chút phần thưởng cho họ”.

“Những người hợp tác với dị tộc, sau khi bị tiêu diệt, ba tông các ngươi cũng đừng chỉ nghĩ đến việc chiếm đoạt, chia cho người khác một chút”.

“Bên trong Tam Thanh tiên vực chính bởi vì chỉ có ba tông các ngươi nên mới khiến cho rất nhiều thế lực thiếu đi tính cạnh tranh, khiến cho nhiều năm trở

lại đây, duy chỉ có ba tông là có thể sản sinh ra được Tiên Đế, Tiên Tôn...".

Mỗi một câu Tần Ninh nói ra, ba tông, mười hai nhân vật đỉnh phong đều nghiêm túc lắng nghe, không dám cãi lại.

Cuối cùng.

Tần Ninh lại nói: “Trúc Diệp Tông hiện nay ở trong Tây Thanh tiên vực, tiếp sau đây, ba đại vực Thái Ninh Vực, Thái Bạch Vực, Thái Giang Vực đều sẽ thuộc về Trúc Diệp Tông”.

“Dịch Nhí”.

“Nam Hiên”.

Thần t*nh d*ch và Diệp Nam Hiên bước ra.

“Hai người các ngươi, tiếp tục phát triển Trúc Diệp Tông, mở rộng tông môn, phát triển theo hướng tốt”.

“Vâng!”

“Vâng!”

Tân Ninh lại nói: “Viên Viên và Thanh Trúc ở Thượng Thanh Lâu và Ngọc Thanh tiên cung tu hành, nhờ các vị chăm sóc cho”.

Thượng Vân Nhiên lập tức đáp: “Khách sáo quá, chúng ta nhất định sẽ nghiêm túc bồi dưỡng”.

'Tần Ninh đứng dậy, sau đó cười nói: “Được rồi, chuyện chính đã nói xong, mọi người không cần phải nghiêm túc như vậy nữa, tiếp sau đây, trong số các ngươi, ta cũng có quen biết một số người, mọi người cùng nhau uống rượu nói chuyện phiếm với nhau”.

Vào ban đêm.

Bên trong Trúc Diệp Tông, trong một khu vực sơn cốc cùng để tiếp đãi khách, những nhân vật lớn đều đang vui vẻ ăn uống.

Nhưng mà nhìn ra cả tiên giới, bên trong mười hai đại vực của Tam Thanh tiên vực thì cũng chẳng tính là lợi hại gì.

Từ Hàn Mị tộc, Cảnh Hỏa tộc dám tấn công trực diện ba đại tông cũng có thể nhìn ra được.

Dị tộc dám tấn công, đó là vì bọn chúng tự tin.

Lần này nếu không phải có Mục Huyền Thần thì Tam Thanh tiên vực đúng là hết cứu!
 
Phong Thần Châu
Chương 10752: Nói xong


Mấy ngày tiếp sau đó, nhóm Thanh Nguyên Bân, Cung Tây Hoa, Kim Nguyên Chung đều chưa rời khỏi Trúc Diệp Tông.

Mục Huyền Thần cũng cố tình cho đám người này thấy chút uy phong, để đề phòng bọn họ không quản được cái miệng của mình.

Mà sau khi mười hai người này quay trở về tông môn của mình, ba đại tông trong thời gian tới đây đều sẽ bắt đầu dốc toàn lực hành động.

Chớp mắt, lại nửa năm nữa trôi qua.

Trong Tam Thanh tiên vực, lấy ba thế lực mạnh nhất dẫn đầu là Thượng Thanh Lâu, Ngọc Thanh tiên cung và Thái Thanh tiên tông vẫn liên tục hành động loại bỏ dị tộc ở Tiêu Thanh tiên vực, đồng thời cũng lôi hết những kẻ đã và đang hợp tác với dị tộc ra xử lý.

Chuyện này không phải là chuyện có thể hoàn thành được trong ngày một ngày hai.

Hôm nay.

Trong Trúc Diệp Tông.

Tần Ninh và Mục Huyền Thần.

Còn có bốn người Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Diệp Nam Hiên và Thần Tỉnh Dịch, cùng với hai người khác là Mạc Xuyên và Trương Linh Phong cũng đều có mặt.

“Sư phụ, người thực sự định đi à?”, Thần t*nh d*ch không khỏi nói: “Chờ ở. trong Tam Thanh tiên vực không phải đang rất ổn à?”

Nghe vậy, Tân Ninh lại chỉ cười nói: “Nhóm đại sư huynh của ngươi đều đang ở Thái Thượng tiên vực, ta bây giờ ít nhiều gì cũng đã là Tiên Vương, đi xem bọn họ thế nào, cũng không có vấn đề gì cả!”

“Thêm nữa, Mặc Nhi và Thái Vi đang ở Đại La tiên vực, xa cách đã nhiều năm rồi, ta cũng phải đi thăm bọn hợ”.

“Bốn người các ngươi cứ ở lại Tam Thanh tiên vực chờ, đợi khi việc ở đây xử lý xong hết rồi thì đi đến Đại La tiên vực, Thái Thượng tiên vực để thăm bọn hợ”.

Lần này, Tần Ninh không dự định dẫn theo bốn người bọn họ. Bên trong Tam Thanh tiên vực vẫn tương đối an toàn.

Tần Ninh lại dặn dò tiếp: “Huyền Thần mặc dù sẽ đi cùng ta, nhưng đó chỉ là một phân thân được ngưng tụ thành, bản thế vẫn còn trấn giữ ở trong Tam Thanh tiên vực, có việc gì thì cứ gọi hắn”.

Mục Huyền Thần đứng ở bên cạnh Tần Ninh cười he he nói: “Đừng lo lắng, phân thân này của ta được ngưng tụ từ một viên tiên đan, lại thêm được tế luyện bằng Viêm Liễu Thiên Tâm Thụ, bản thể thì ở trong Trúc Diệp Tông, có vấn đề gì cần hỏi, cứ việc đến tìm ta!”

Trong Tam Thanh tiên vực bây giờ nhìn thì như an lành, nhưng không dám chắc Diệp Chi Vấn có đánh trở lại hay không!

Hai vị phụ nhân và hai vị đệ tử đều ở lại đây, Tân Ninh đương nhiên sẽ muốn để Mục Huyền Thần ở lại chỗ này để trấn giữ.

Nhưng thằng nhãi này lại cứ bám đuôi hẳn, Tần Ninh cũng chẳng còn cách nào.

Còn may tiểu tử này lắm mưu nhiều kế, luyện chế ra được một phân thân để đi cùng với hắn, sức chiến đấu mặc dù kém một chút, nhưng mà trên đường có

hai huynh đệ nói chuyện cũng vui.

“Được rồi, không cần lo lắng cho ta”.

Tân Ninh an ủi nói: “Đến nay, ta còn chưa biết Ôn Hiến Chi, Lý Huyền Đạo, Thạch Cảm Đương, cùng với Khúc Phi Yên, Chiêm Ngưng Tuyết đang ở nơi nào, ta cũng phải đi khắp tiên giới này để tìm gặp bọn họ”.

Nghe vậy, mấy người Thần t*nh d*ch cũng gật đầu tán thành.

Mạc Xuyên Tiên Đế cười he he nói: “Vô Ngân lão đệ, Kim Ma Tiên Đan kia, cái mà cấp bậc Tiên Tôn, có còn lại mấy viên không, cho ta một viên đi?”

“Lão già chết tiệt nhà ngươi đạt đến cảnh giới Tiên Tôn, đã là đỉnh phong rồi, cho ngươi cũng lãng phí, ta để cho Linh Phong một viên, còn lại thì để cho nhóm Vi Sinh Vũ, cuối cùng còn phải cho đệ tử, phu nhân của ta, đâu ra phần của ngươi nữa?”

Nghe vậy, vẻ mặt Mạc Xuyên sa sầm.

Mẹ nó!

Tiếc quát

“Được rồi, không nói thừa nữa”.

Tần Ninh lập tức nói: “Tu luyện cho tốt, ta sẽ còn quay lại”.

Nói xong, Tân Ninh phất tay gọi.

Cửu Anh biến hóa to đến trăm trượng, từ trên trời đáp xuống.

Tân Ninh, Mục Huyền Thần, Trương Linh Phong ba người cùng nhau nhảy lên lưng Cửu Anh.

Đồng thời. Đại Hoàng cũng kêu ngao ngao sống chết đòi bám theo Tần Ninh.

Hơn nữa, Viêm Liễu Thiên Tâm Thụ, đương nhiên cũng sẽ không ở lại một mình.

thân”.

Nghe vậy, gương mặt của Tân Ninh mang đầy vẻ quái lạ nói: “Ngươi đừng có luyện chết bọn họ đó.....

“Không thể nào!” Trương Linh Phong vẻ mặt đầy tự tin nói: “Hai người này, ta đã phái người theo dõi rồi, lúc mới vào cũng chỉ là cảnh giới Huyền Tiên, nhưng bây giờ đều đã thành Tiên Quân cả rồi”.

“Nhanh vậy à?”, Tân Ninh ngạc nhiên hỏi.
 
Phong Thần Châu
Chương 10753: Hơn nữa


'Tần Ninh đến Tam Thanh tiên vực, nhưng cũng chưa ở lại được bao lâu.

Năm đó khi Bạch Hạo Vũ với Tam Nguyên đạo thể, Dịch Tinh Thần với tạo. hóa Đế thể nhưng đều chỉ là cảnh giới Huyền Tiên.

Thành tựu Tiên Quân! Đây là một bước tiến vượt cấp qua cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên.

“Đệ luyện bọn họ thế nào vậy?”, Tân Ninh nói bằng giọng kỳ lạ.

Trương Linh Phong cười he he nói: “Cơ thể bọn họ là Tam Nguyên đạo thể và tạo hóa Đế thể đó, chỉ đạt đến cảnh giới Huyền Tiên thì vẫn còn yếu ớt lắm, đệ vứt bọn họ vào trong Tiên Quỷ Uyên, lại phái thêm một vị Tiên Thánh đi theo, đần dần tăng thêm độ khó cho bọn họ...”.

“Những năm trở lại đây, đã khiến cho bọn họ thay da đổi thịt hoàn toàn”.

Tốc độ của Cửu Anh cực nhanh, bay qua Tây Thanh Vực, hướng về phía địa vực nơi có Tiên Quỷ Uyên.

Không đến nửa ngày, tốc độ của Cửu Anh giảm dần, nhìn về phía trước là một sơn mạch đại địa mênh mông không thấy điểm cuối, đồng thời cũng có một rãnh vực sâu kéo dài tít tắp.

Đây chính là Tiên Quỷ Uyên.

Là một khu vực hung hiểm nối liền Tam Thanh tiên vực với biển Tam Đế.

Địa vực Tiên Quỷ Uyên phải rộng gấp ba lần Tam Thanh tiên vực, và gần như tương đương với biển Tam Đế.

Hơn nữa... Ở nơi này còn có không biết bao nhiêu loại tiên thú đủ loại hình dáng màu sắc, mà còn bởi vì đất trời ở khu vực này vô cùng đặc thù nên cũng tồn tại rất

nhiều những địa vực đáng sợ.

Năm đó, Tân Ninh sống ở bên trong Tam Thanh tiên vực một thời gian nên đã từng đi sâu vào thám hiểm trong biển Tam Đế và Tiên Quỷ Uyên.

Nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, nhưng mà, bởi vì đây là cấm địa cho nên đương nhiên cũng sẽ có rất nhiều thiên tài địa bảo mà ở ngoại giới khó mà tìm được.

Trong tiên giới, mỗi năm đều có rất nhiều tiên nhân, bất chấp rủi ro đi vào. bên trong Tiên Quỷ Uyên, số người có thể sống sót mà đi ra cũng chẳng đến một

phần mười.

Danh hiệu cấm địa của Tam Thanh tiên vực này được viết lên từ vô số mạng người.

Cơ thể của Cửu Anh thu lại còn mấy trượng cao, mấy người đứng ở trên lưng nó đều cúi đầu nhìn xuống đại địa.

Trương Linh Phong mỉm cười nói: “Từ chỗ này đi sâu vào trong mười vạn dặm, đại khái là có thể tìm được”.

Nói xong, Trương Linh Phong dẫn đường, đi thẳng một đường vào sâu bên trong cấm địa.

Bên dưới đại địa, từng dãy núi cao, từng vùng rừng rậm, cùng với những rãnh vực sâu hun hút liên miên đan xen, nối tiếp nhau.

Rất nhanh, Trương Linh Phong nói: “Dừng lại”. Cửu Anh dừng lại giữa không trung.

Cả đoạn đường vạn dặm đi sâu vào trong cấm địa, do có vị Tiên Đế là Trương Linh Phong đi cùng nên cũng chưa gặp phải nguy hiểm gì.

Dù gì, uy của Tiên Đế, những tiên thú cấp bậc thông thường cũng sẽ không dám làm càn.

Mà những tiên thú có đẳng cấp cao hơn cũng sẽ không sống ở vòng ngoài của Tiên Quỷ Uyên.

“Để đệ liên lạc với Lý Giail”

Lý Giai, chính là vị Tiên Thánh mà Trương Linh phong căn dặn ở lại để đi theo Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần.

Đất của Tiên Quỷ Uyên này có màu đỏ máu, khác hẳn so với đất ở bên ngoài.

Bốn phía đất trời, quét mắt nhìn quanh tựa như một địa ngục u linh, khiến người ta có ảo giác như bị lạc trong sương mù.

Đợi một lúc lâu mà truyền âm thạch vẫn không hề có động tĩnh gì.

Trương Linh phong buồn bực nói: “Không đúng, mấy năm gần đây đệ vẫn luôn liên lạc được với Lý Giai, hắn đều trả lời đệ rất nhanh”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10754: Vậy thì xin lỗi


Tân Ninh lập tức nói: “Bọn đệ còn có cứ điểm gì không?”

“Có mấy cái, để đệ đưa huynh đi nhìn một chút, có khả năng Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần đã đi nhầm vào tuyệt địa gì đó nên Lý Giai chưa thể liên lạc được với đệ ngay...”.

“Ừm!”

Mấy người lại tiếp tục xuất phát.

Trên đường đi Trương Linh Phong cứ luôn cảm thấy sốt ruột.

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần là Tần Ninh giao cho hắn ta chăm sóc, nếu như xảy ra chuyện gì ở đây thì lòng hắn ta cũng sẽ không yên.

Qua nửa ngày sau. Mấy người đã đến một khu Thạch Lâm xa xôi vắng vẻ.

Giữa Thạch Lâm, có mấy ngọn núi đá chồng chất lên nhau thành một khu hang đá bí mật rất khó phát hiện.

Trương Linh Phong bước lên trước, mở từng tầng phong ấn, sau đó có từng căn phòng đá xuất hiện dọc theo con đường dẫn xuống dưới lòng đất.

“Lý Giai?” Trương Linh Phong hô gọi.

Bên trong mấy căn phòng đá được bày trí đơn giản, nhưng có thể nhìn ra được thường có người quét dọn nên đều rất sạch sẽ.

“Lý Giai, ngươi đâu rồi?” Trương Linh Phong lại hô lên lần nữa. Tìm cả một vòng, bên trong chẳng có một ai.

“Quái lạ...”.

Trương Linh Phong gãi gãi đầu nói: “Cứ điểm này, Lý Giai thường qua đây ở, nhìn cảnh vật xung quanh bên trong cứ điểm, hình như trước đây không lâu hắn vẫn còn ở đây”.

Tân Ninh lập tức nói: “Chúng ta ở trong này đợi thêm một chút đi, dì gì một khi bọn họ đi ra ngoài rèn luyện, khả năng không về ngay lập tức cũng là chuyện bình thường”.

“Ừm".

Tần Ninh, Trương Linh Phong, Mục Huyền Thần, Đại Hoàng cùng với Lão Thụ Quái lần lượt dừng lại nghỉ ngơi.

Đại Hoàng miệng nhai viên Tịnh Ma Tiên Đan mà Tần Ninh cho, lông trên cả người cứ thỉnh thoảng lại lấp la lấp lánh, trông như một con chó đang phát sáng.

Mục Huyền Thần đi đến bên cạnh người Đại Hoàng, ngồi xuống dựa lên người nó cười nói: “Đại Hoàng, ngươi sau này đi theo ta đi, đồng ý không?”

Đại Hoàng miệng nhai Tịnh Ma Tiên Đan, hàm hồ không rõ nói: “Lão tử tên là Dương Thiên Vũ, không phải là Đại Hoàng, lão tử là Thiên Cẩu tôn quý, Thiên Cẩu ngươi có biết không? Ngươi bảo ta đi theo ngươi, nằm mơ đó à?”

“Ta biết chứ, Thiên Cẩu, là một loại hung thú, ta nói cho ngươi biết, huynh đệ †a có một con Triều Thiên Hống, lông trắng muốt, ngày nào cũng được đệ đệ ta nuôi dưỡng, tinh thần phơi phới, ở thần giới phải nói là uy phong vô lượng!”

“Ngươi xem, ca ta kìa, có một con Cửu Anh, Cửu Anh kia mới là bảo bối tâm can của huynh ấy”.

“Người nhiều nhất cũng chỉ là một con chó hoang mà thôi, không bằng ngươi đi theo ta, ta đảm bảo, tương lai sẽ biến ngươi thành một con chó sáng láng nhất cả thần giới!”

Nghe thấy lời này, Đại Hoàng chớp chớp mắt, nhìn về phía Tần Ninh, lại nhìn Mục Huyền Thần, không khỏi nói: “Ngươi so với Tần gia, ai lợi hại hơn?”

“Đương nhiên... là huynh ấy lợi hại rồi”, Mục Huyền Thần huých Đại Hoàng mấy cái, cười hi hi nói: “Nhưng mà, luận về đan thuật, ca ta chắc chắn không lợi hại bằng ta, ngươi đi theo ta, ta đảm bảo, ngươi tuyệt đối sẽ có đan dược ăn không hết”.

Đại Hoàng lập tức hỏi: “Vậy ngươi có thể cho ta Tịnh Ma Tiên Đan để ăn không?”

đói"

... ngoại trừ Tịnh Ma Tiên Đan, những cái khác ngươi muốn cái gì sẽ có cái

“Vậy thì xin lỗi, ta chỉ muốn có Tịnh Ma Tiên Đan!” Nghe vậy, Mục Huyền Thần cạn lời.

“Ngươi có biết, đan thuật của ta, trong cả thần giới mà ngươi mơ ước kia, là độc nhất vô nhị không, trong thần giới từ Tiểu Thần đến Thần Đế, có không biết bao nhiêu người đến cầu xin ta luyện đan cho bọn họ!”

Đại Hoàng lầu bầu nói: “Có đan dược tốt hơn nữa cũng không bằng được Tịnh Ma Tiên Đan”.

“Lần trước lần nào đệ cũng nhìn rồi, phát hiện dược lý bao hàm bên trong nó cực kỳ đặc thù, hoàn không không giống với phương hướng dược lý bên trong Thương Mang Đại Thế Giới!”

Tân Ninh nhìn Mục Huyền Thần, chỉ vào đầu mình nói: “Trong đầu huynh có một lò luyện đan vô cùng thần kỳ, hơn nữa, dị tộc ngoại vực đến đây có lẽ chính là vì nó".

Lò luyện đan thần kỳ?

Mục Huyền Thần nhìn chăm chằm cái đầu của Tân Ninh, ánh mắt dần dần phát sáng.
 
Phong Thần Châu
Chương 10755: Tiểu tử ngươi muốn làm gì?


“Tiểu tử ngươi muốn làm gì?” 'Tần Ninh quát hỏi.

Mục Huyền Thần ngượng ngùng cười nói: “Không, không có gì, đệ chỉ tò mò, nó trông thế nào!”

“Nếu không phải cái thứ trong đầu ta đây, có lẽ sau khi kiếp thứ 9 kết thúc, trong quá trình trở về Thương Mang Vân Giới đã bị người ta hại rồi!”

Tân Ninh không khỏi nói: “Năm đó phụ thân đã để vật này lại cho ta, có lẽ cũng là vì có suy tính riêng”.

“Mệnh số Cửu mệnh Thiên tử của phụ thân là do người của nội vực sắp xếp, mệnh số Cửu mệnh Thiên tử của ta, đại khái là do người ngoại vực sắp xếp, do vậy, Thương Lan Thần Đế và Phong Thiên Thần Đế năm đó đều đã chết, mà Thiên mệnh của ta lại chưa hề được giải trừ, còn cần phải đi lịch kiếp!”

Mục Huyền Thần thở dài nói: “Ca, huynh thật là vất vả”.

Tần Ninh mỉm cười nói: “Trong mười mấy vạn năm này, lịch kiếp chín vạn năm, mấy vạn năm trên con đường trở về, mặc dù không giống như trong Thương Mang Vân Giới khi xưa, nhưng trên cả chuyến đi này, có bọn họ, ta cũng cảm thấy rất vui”.

Mục Huyền Thần gãi gãi đầu.

Cho nên nói, Tân Ninh sẽ là Thiếu minh chủ đã được định sẵn của Cửu Thiên Vân Minh, và tương lai sẽ là Minh chủ.

Dù gì cũng sẽ không phải là hắn! Đúng vào lúc này

Trương Linh Phong bỗng nhiên đứng bật dậy, nhìn về phía bên ngoài cứ điểm.

Lúc này, có một bóng người lảo đảo vấp ngã lộn nhào vào bên trong. “Lý Giail"

Hai mắt Trương Linh Phong trợn lên, vội vàng đỡ bóng người kia dậy, sau khi tỉ mỉ kiểm tra xong, sắc mặt liền vô cùng khó coi.

Mục Huyền Thần lúc này bước lên trước, cũng kiểm tra kỹ một lượt, sau đó nhìn về phía Tần Ninh, lắc lắc đầu.

“Lý Giai, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Lúc này, từ trên xuống dưới khắp người Lý Giai, cả ngũ tạng lục phủ cũng đã gần như không còn chút cơ hội sinh tồn nào, nhìn thấy Trương Linh Phong, Lý Giai lầm bầm nói: “Cách chỗ này, hướng Tây Bắc, bên ngoài ba vạn dặm, hai người bọn họ... bị người của dị tộc bắt đi rš

Dị tộc?

Lý Giai tay cầm một miếng ngọc Giác, giao cho Trương Linh Phong, khổ sở nói: “Ta không... không bảo vệ được bọn họ...”.

Nói được một nửa, Lý Giai đã tắt thở.

Một vị Tiên Thánh, lại chết ở đây.

Sắc mặt Trương Linh Phong lập tức sa sầm, đè thấp giọng mắng: “Dị tộ đáng chết, còn dám tiếp tục hoạt động bên trong Tam Thanh tiên vực”.

Tân Ninh lập tức nói: “Khoảng thời gian này, ba đại tông vẫn luôn tiến hành tiêu diệt dị tộc, nhưng Hàn Mị tộc Cảnh Hỏa tộc khi trước đã âm thầm xây dựng nên không ít cứ điểm ở Tam Thanh tiên vực, chỉ một chốc rất khó có thể nhổ tận gốc, lại thêm bên phía dị tộc chắc chắn sẽ tìm mọi cách để rời khỏi Tam Thanh tiên vực để đi sang những tiên vực khác...”.

Trương Linh Phong gật đầu.

'Tần Ninh tiếp tục nói: “Đi, đi tìm Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần”.

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần là do hắn đưa đến đây, hơn nữa hai người dù gì cũng có Tam Nguyên đạo thể và tạo hóa Đế thể, Tân Ninh cũng có lòng yêu mến người tài.

Rất nhanh, Trương Linh Phong dẫn theo Tân Ninh, Mục Huyền Thần cùng nhau rời khỏi chỗ này.

Trên đường đi dựa theo phương hướng mà Lý Giai đã nói, mấy người đi vào sâu bên trong Tiên Quỷ Uyên.

Cả một vùng đất phía trước mặt, quét mắt nhìn quanh chỉ vực sâu vô biên vô tận, nối tiếp liên miên, lan ra khắp nơi trên mặt đất, tựa như hàng nghìn khe rãnh, không biết rốt cuộc những khe rãnh này sẽ lan dọc đến nơi nào.

“Hẳn là ở gần đây thôi!”

Trương Linh Phong nhìn quanh.

Tân Ninh lúc này đang xách cổ Đại Hoàng nói: “Cái mũi của ngươi thính, ngươi ngửi thử xem nào!”

Đại Hoàng cũng không nói nhiều, bò rạp trên đất hít ngửi khắp nơi. “Gó mùi đó rồi!”

Mấy người đi bộ sâu vào bên trong mấy chục dặm, Đại Hoàng lại nói: “Hẳn là ở gần đây”.

Nghe vậy, Tân Ninh nhướn mày. Ở gần đây, nhưng lại không có chút tung tích gì, quả thực là quái lạ. “Sáng rồi sáng rồi...”.

Đúng vào lúc này, Trương Linh Phong nói: “Ngọc Giác sáng rồi, đi theo. hướng dẫn của ngọc Giác này, có lẽ sẽ tìm được hai người”.

“Ừm".

Ngọc Giác này là do Trương Linh Phong đề phòng ngộ nhỡ, nên đã để lại khí tức hồn phách của Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần, khi khoảng cách không quá xa, cho dù có trận pháp ngăn cách thì cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của hai người.

Nhờ vào Đại Hoàng và ngọc Giác dẫn đường, mấy người cùng nhau đi tiếp vào trong vực sâu, bốn phía xung quanh âm u lạnh lẽo, thỉnh thoảng có tiếng gió uu tựa như tiếng lệ quỷ đang kêu khóc, nghe mà sởn tóc gáy.

Bên trong vực sâu này, nơi nông nhất có lẽ cũng phải cách mặt đất đến cả trăm trượng, nơi sâu nhất có lẽ không chỉ đến cả nghìn trượng.

Đại Hoàng lầm bầm: “Quái lạ”.

Trương Linh Phong tay nắm ngọc Giác nói: “Khí tức hồn phách của Bạch Hạo Vũ và Dịch Tỉnh Thần hiển thị, có lẽ cũng biến mất ở khu vực này”.

Tần Ninh đứng ở giữa mấy người, cẩn thận quan sát bốn phía xung quanh.

Bàn tay vung lên, rút ra mấy viên Viêm thạch.
 
Phong Thần Châu
Chương 10756: Chỗ này trông cứ kỳ quái làm sao


Viên thạch phát tán ra hơi nóng nhè nhẹ tỏa ra bốn phía.

Bóng tối ở bốn phía xung quanh được xua đi, lúc này, mấy người đã ở bên dưới rãnh vực sâu khoảng hai nghìn trượng, bốn phía là những bức tường nham thạch lởm chởm đầy ẩm ướt, thỉnh thoảng lại có tiếng nước nhỏ tí tách.

Lúc này Lão Thụ Quái đã đứng sát vào người Tân Ninh.

Chỗ này trông cứ kỳ quái làm sao.

Hơn nữa, vốn dĩ đây chính là Tiên Quỷ Uyên, có chuyện gì kỳ quái xảy ra thì cũng chẳng có gì là lạ.

Tần Ninh cẩn thận quan sát kỹ bốn phía xung quanh, ngay sau đó nói: “Có lẽ là có trận pháp che mắt, lại thêm không gian ở đây khác lạ, bọn họ có khả năng ở

chỗ này, nhưng lại là ở trong một không gian khác rồi”.

Trương Linh Phong lập tức nói: “Để đệ thử xem”.

Trương Linh Phong ít nhiều gì cũng là một vị Tiên Đế, mặc dù không thông trận pháp nhưng mà đối với sự thay đổi kỳ lạ của không gian thì cũng có thể thăm dò được.

Chỉ thấy Trương Linh Phong tế ra một tòa tháp nhỏ, tháp nhỏ xoay tròn sau đó phóng to đến chín trượng, tiếp đó tỏa ra ánh sáng mờ mờ lấp lánh.

Rất nhanh, trong phạm vi trăm trượng xung quanh, dưới ánh sáng của tòa tháp nhỏ chiếu rọi, khiến cho cả vùng đất trông có vẻ lòe loẹt hơn vài phần.

Sau khi kiểm tra mấy lượt, Trương Linh Phong nhướn mày. “Không có gì kỳ lạ!”

Không thể nào!

'Tân Ninh nhìn về phía không xa, đầu mày nhướn lên: “Đi theo ta”.

Rất nhanh, đến một chỗ cách đó ngoài trăm trượng, trên một vách núi ẩm ướt có tiếng nước nhỏ xuống róc rách.

Tay Tân Ninh vươn ra, nước nhỏ lên lòng bàn tay hắn. Chớp mắt.

Ánh sáng phát ra từ tháp nhỏ khi chiếu đến đây bỗng xuất hiện chút dao động.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

“Quả nhiên có điều kỳ lại” Trương Linh Phong lập tức hai tay bắt quyết, đánh ra mấy luồng thất luyện liên tiếp, rất nhanh, vách núi thoáng lung lay, có những viên đá rơi xuống, xuất hiện một cánh cửa lập lòe ánh sáng màu xanh thiên thanh.

Ánh mắt Trương Linh Phong đầy ngạc nhiên thốt lên: “Đám dị tộc này, chẳng trách ẩn nấp trong Tam Thanh tiên vực nhiều năm như thế, mà cứ điểm lại cực kỳ ít bị phát hiện!”

Lựa chọn địa điểm lại là ở những nơi cực kỳ khuất tầm mắt, hơn nữa... còn có thủ đoạn che giấu tinh xảo thế này.

Bọn chúng làm tất cả những điều này đều vô cùng cẩn mật.

Đến cả một Tiên Đế như hắn ta mà cũng suýt chút nữa đã bị lừa rồi.

“Cẩn thận chút!”

Tần Ninh lập tức nói: “Dị tộc có lẽ đang rút lui, nhưng mà chỗ cứ điểm này có vị trí nằm trong Tiên Quỷ Uyên, nên có thể sẽ là nơi kết nối với những tiên vực. khác!”

“Ừm”.

'Tân Ninh, Trương Linh Phong, Mục Huyền Thần, Lão Thụ Quái, Đại Hoàng cùng nhau đi vào bên trong cánh cửa màu xanh.

Một giây sau.

Tựa như chỉ trong thoáng chốc, lại như thể đã đi qua không biết bao nhiêu năm.

Khi bước chân của mấy người dẫm lên nền đất rắn chắc liền lập tức trở nên cảnh giác, nhìn ra bốn phía xung quanh.

Lọt vào tầm mắt là một vùng đồng bằng cỏ xanh mướt mát. Ở phía xa, có núi có sông, cảnh tượng yên bình an tường.

“Ôi dà, thế ngoại đào viên à!”, Đại Hoàng giật giật hai cánh mũi, gương mặt mang vẻ khó tin nói: “Khung cảnh thế này, đúng là hiếm thấy”.

Vùng đất này có tiên khí vấn vít, hoa cỏ cây cối sinh trưởng đều mang trên mình một loại khí tiên linh đặc thù.

Mấy người cùng tiến về phía trước, đi xuyên qua vùng đồng bằng, nhìn thấy những dãy núi trải dài miên man.

Chỉ là những dãy núi kia nhìn lại không có vẻ hùng vĩ chút nào, mỗi một ngọn núi đại khái chỉ cao khoảng trăm trượng.

Ở dưới chân núi, lưng chừng núi dựng lên những căn nhà san sát nhau.

Vật liệu dựng lên những căn nhà này là gỗ, đều được lấy từ Tam Thanh tiên vực, nhưng kiểu dáng nhà lại vô cùng cổ quái.

Có căn nhà mái vòm, nhà vừa cao vừa to, bề mặt tường cũng đa dạng đủ kiểu chẳng giống nhau.

“Đại khái là do thói quen của Hàn Mị tộc...”

Trương Linh Phong nói: “Nhìn khung cảnh thế này hình như nơi đây đã bị bỏ hoang, người của Hàn Mị tộc đều đã rút lui rồi!”

“Tìm kỹ xem, có lẽ sẽ có gì đó đặc biệt!” “Ừm".

Rất nhanh, mấy người đã đi đến trước một đại điện mái vòm cao đến trăm trượng.

Mà ở ngoài cửa điện có mười mấy võ giả thân mặc nhuyễn giáp, tay cầm binh đao đứng canh.

“Là Hàn Mị tộc!”

Tần Ninh nhìn qua, rồi lại nhìn về phía Trương Linh Phong nói: được có Tiên Đế ở đây không?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10757: Vậy thì ra tay thôi!


Trương Linh Phong lắc đầu nói: “Không cảm thấy có Tiên Đế gì cả, cũng chỉ có một số Tiên Vương đứng đầu thôi”.

“Vậy thì ra tay thôi!”

“Ừm".

Trương Linh Phong bước qua, tiến thẳng về phía đại điện hình vòm. “Cung?”

Một chiến sĩ của Hàn Mị tộc bỗng lên tiếng.

Trương Linh Phong vừa bước chân ra, bàn tay vung lên, võ giả của Hàn Mị tộc đứng bên ngoài đại điện lập tức cứng ngắc cả người, không thể cử động.

Ở trước mặt Tiên Đế, cấp bậc Tiên Vương căn bản chẳng tính là gì. Từng bóng người bị đóng đinh tại chỗ.

Trương Linh Phong cách không trung vung lên một chưởng, cánh cửa đại điện từ từ mở ra.

Mà khi cánh cửa đại điện mở ra, bên trong có không ít bóng người quay ngoắt lại, nhìn vào nhóm người Tần Ninh thình lình xuất hiện ở đây.

Mấy vị lão giả trong đó, miệng vẫn còn đang lu bu nói gì đó, khi nhìn thấy Trương Linh Phong, Tần Ninh thì lập tức nổi giận.

Mấy vị lão giả bỗng nhiên xuất chiêu tấn công.

Trương Linh Phong cũng không khách sáo, dứt khoát tung ra một chưởng khống chế mấy người này.

Mà những người khác thấy vậy, ai nấy đều kinh hoàng táng đảm, không dám hành động lung tung.

“Mấy người các ngươi rốt cuộc là ai?” Một vị lão giả mặc áo lam của Hàn Mị tộc lúc này quát lên. “Chúng ta là ai, không cần ngươi lo!”

Tân Ninh nhìn vào lão giả áo lam bị ấn bò trên mặt đất đang cố gắng ngẩng cổ lên nhìn, hỏi: “Hai võ giả nhân tộc mà các ngươi bắt về đang ở đâu?”

Lão giả áo lam nghe vậy thì biểu cảm thoáng ngẩn ra.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Ngươi nói, ta sẽ không giết bọn họ, ngươi không nói, ngươi và cả bọn họ, đều phải chế

Lời này nói ra, đáy mắt của lão giả áo lam lóe lên vài phần giấy giụa.

Tần Ninh cũng không khách sáo, tay nắm chặt Đông Hoàng Tiên Kiếm, chân bước qua.

“Hai con người kia bị Hàn Lục Bách đại nhân đưa đi rồi!”

Hàn Lục Bách?

Tân Ninh quay đầu nhìn về phía Trương Linh Phong.

Trương Linh Phong lập tức nói: “Trong cuộc đại chiến, Tiên Đế của Hàn Mị tộc và Cảnh Hỏa tộc đã chết không ít, nhưng có một số đã bỏ trốn, tên Hàn Lục. Bách kia cũng đã chạy thoát rồi!”

Tần Ninh lại nhìn về phía lão giả áo lam, hỏi: “Đi từ chỗ nào?”

Lão giả áo lam im lìm không đáp.

“Nếu nói thì nói cho hết, nếu không... các ngươi cũng đều phải chết”.

Lảo giả áo lam nghe vậy, chỉ về phía một sơn cốc ở phía sau đại điện, nói: “Bọn họ đã rời khỏi nơi này thông qua Vận chuyển trận, vượt qua không gian, chuẩn bị đi đến tiên vực khác rồi!”

“Ở đâu?”

“Thái Thần tiên vực!”

Nghe vậy, đáy mắt Tân Ninh có tia sáng vụt qua.

Thái Thần tiên vực!

“Ngươi tốt nhất đừng có lừa ta, nếu không ta đảm bảo, các ngươi đều sẽ phải chết!”

Lão giả áo lam thở dài nói: “Quân đội đều đã rời đi cả rồi, nhưng phải có người ở lại để trông coi căn cơ của một không gian, đợi ngày sau chúng ta quay trở lại.

Tân Ninh lại nói: “Được rồi, đứng dậy, đưa chúng ta xuất phát!” Lão giả áo lam gật đầu.

Mấy vị lão giả, đến cả mấy chục thanh niên của Hàn Mị tộc trong đại điện ai nấy đều nhìn về phía Tần Ninh, ánh mắt chất chứa phẫn hận cùng sợ hãi.

Bọn họ phần hận Tần Ninh làm hỏng kế hoạch của bọn họ. Nhưng cũng đồng thời e sợ người thanh niên này. Mọi người bị áp giải đi đến một tòa sơn cốc rộng rãi phía sau đại điện.

Bên trong sơn cốc, quét mắt nhìn quanh phải rộng đến cả vạn trượng, mà ở giữa sơn cốc, quả thực có một đại trận vận chuyển.
 
Phong Thần Châu
Chương 10758: Vậy thì làm thế nào?


Tân Ninh nhìn về phía Vận chuyển trận, bước lên trước, sau khi kiểm tra cẩn thận thì hơi nhíu mày.

“Lão già, ông lừa ta?”

Tần Ninh vươn tay tóm cổ áo lão giả áo lam lôi lại, hung ác quát: “Chỗ này. căn bản không thông đến Thái Thần tiên vực!”

Sắc mặt của lão giả áo lam lập tức trở nên khó coi: “Ta hà tất phải lừa ngươi?”

“Đây là cứ điểm tương đối lớn của tộc ta, ngươi cũng nhìn ra được, người sống ở đây ít cũng phải có cả triệu người”. “Vận chuyển trận này là nơi mà chúng ta liên hệ với những người trong tộc khác”.

“Ta mặc dù là cảnh giới Tiên Hoàng, cũng không hiểu biết nhiều về Vận chuyển trận, nhưng ta biết Vận chuyển trận này là thông đến Thái Thần tiên vực, cụ thể thông như thế nào lại không hề biết!”

Tân Ninh nhìn bộ dạng của lão giả áo lam, lạnh lùng hừ mũi một tiếng. Trương Linh Phong lúc này bước lên trước hỏi: “Ca, có vấn đề gì à?”

“Vận chuyển trận này là để di chuyển đến một vùng đất của một không gian nào đó trong tiên giới, không phải là thông đến Thái Thần tiên vực”.

“Vậy thì làm thế nào?”, Trương Linh Phong ngạc nhiên.

Nghĩ ngợi một lúc, Tân Ninh nhìn về phía Vận chuyển trận nói: “Chỉ đành thử xem vậy, dị tộc đại khái là muốn di chuyển khỏi chỗ này, nhưng không phải là đến thẳng Thái Thần tiên vực, mà là đến một điểm cuối của không gian nào đó

mà bọn chúng đã chuẩn bị sẵn, rồi từ đó lại chuyển đến Thái Thần tiên vực”.

Mục Huyền Thần cười nói: “Thì chúng ta thử vậy, Linh Phong lão đệ cũng là Tiên Đế, sợ cái gì?”

Trương Linh Phong vỗ ngực nói: “Đúng thế, ca, không sao”. “Chỉ đành như vậy”.

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần dù gì cũng là do Tần Ninh đưa đến, Tân Ninh vẫn không hy vọng hai người này gặp nguy hiểm về tính mạng.

Hàn Lục Bách nếu như đã dẫn bọn họ theo, đương nhiên là sẽ có kế hoạch riêng.

“Đi

Tân Ninh phất tay nói: “Dẫn theo đám người của Hàn Mị tộc!”

“Ừm".

Rất nhanh, từng bóng người lập tức bước vào trong Vận chuyển trận. Một giây sau.

Bốn phía đất trời xoay vần.

Tiếp theo đó, một vùng thời không vô biên vô tận xuất hiện trước mắt mọi người, cảnh tượng bốn phía xung quanh nhanh chóng bay ngược về phía sau.

Trên thực tế, với cơ thể Tiên Vương cũng đủ để vượt qua vô số thời không trong tiên giới.

Chẳng qua là, chậm. Mà dùng Vận chuyển trận thì đương nhiên sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Mà bên trong các đại tiên vực, giữa bọn họ đều có các Vận chuyển trận để liên hệ lẫn nhau.

Chẳng qua là, Vận chuyển trận của mỗi một tiên vực, từ đại tiên vực này sang một đại tiên vực khác cận kề thì mức tiêu hao không quá lớn.

Nhưng nếu như vượt qua mấy đại tiên vực một lúc, thì Vận chuyển trận kia khi mở một lần, mức tiên thạch tiêu hao cũng sẽ cực kỳ khủng khiếp.

Mà trong Vận chuyển trận lần này, khí tức khiến người ta sởn tóc gáy cứ liên tục vấn vít quanh người.

Nhóm người của lão giả áo lam dùng ánh mắt hoảng hốt nhìn bốn phía xung quanh.

Trong Vận chuyển trận sẽ không có cảm giác về thời gian bị trôi đi, tất cả mọi người cũng không biết đã trải qua bao lâu.

Bỗng nhiên.

€ó một tiếng nổ lớn vang lên.

Phía trước nơi mà mọi người đang đứng, có một điểm sáng xuất hiện, tiếp đó điểm sáng này nhanh chóng phóng to đến vô hạn, sau đó có một con đường xuất hiện trước mắt.

Lối vào con đường phải rộng đến cả trăm trượng, hơn nữa còn mang theo khí tức khiến người ta hãi hùng và run sợ.

Mà tiếp đó, từng bóng người từ trong con đường này bị đẩy mạnh ra, lảo đảo. một chút mới đứng vững trên một mặt đá lớn bằng phẳng.

Mà lúc này.

Đúng vào lúc này.

Trên bục đá phía trước mặt, có mấy bóng người lần lượt nhảy ra. “Tân Ninh!”

“Trương Linh Phong!”

Một tiếng quát lớn vang lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 10759: Mạng ngươi lớn thật đấy!


Theo tiếng quát vang lên, một nhóm người của Hàn Mị tộc lập tức kích động nhao nhao ngóng mắt nhìn, như thể trông thấy cứu tinh của mình vậy.

Tân Ninh và Trương Linh Phong cũng chuyển mắt qua nhìn.

“Hàn Lục Bách! Mạng ngươi lớn thật đấy!”

Trương Linh Phong hừ mũi nói.

Hàn Lục Bách đang định tiếp tục nói, nhưng nhìn thấy Mục Huyền Thần ở phía sau lưng Tần Ninh và Trương Linh Phong thì lập tức lui về phía sau mấy

bước.

Chỉ là rất nhanh, Hàn Lục Bách đã phát hiện ra, Mục Huyền Thần trước mặt không hề mang theo khí tức đáng sợ kia nữa.

Dường như... chỉ là cảnh giới Tiên Hoàng. “Không phải chân thân?”

Hàn Lục Bách thở phào một hơi.

“Coi thường lão tử à?”

Trương Linh Phong xì một tiếng.

Hàn Lục Bách cười lạnh lùng nói: “Không sau, ta quả thực là coi thường ngươi!”

Ông ta vừa dứt lời, một bàn tay vung lên, giữa trời đất, từ phía xa xa bốn phía xung quanh bục đá, thình lình có vô số bóng người nhảy ra bao vây bọn họ lại, đông nghìn nghịt, phải đến hàng nghìn bóng người.

Mà trong đó, còn có hai bóng dáng quen thuộc.

Cảnh Hỏa tộc.

Cảnh Dương Trạch!

Kỳ Hồng Đào!

Hàn Lục Bách bước chân qua, lạnh lùng hừ mũi nói: “Đây là điểm cuối trong một không gian mà Cảnh Hỏa tộc và Hàn Mị tộc chúng ta đã mất nhiều năm để xây dựng nên, từ đây có thể đi đến tất cả các tiên vực khác, bình thường luôn có

người canh giữ!”

“Bây giờ hai tộc chúng ta đã rút lui, các ngươi lại còn bám riết không tha, các ngươi thực sự cho là có thể ăn chắc được chúng ta à?”

Nghe vậy, Tân Ninh lạnh lùng đáp: “Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần đâu?”

“Ố? Ngươi nói hai người có cơ thể đặc biệt kia à!”, Hàn Lục Bách bật cười nói: “Giết rồi!”

Vừa nghe dứt lời, ánh mắt Tần Ninh thoáng lạnh, hờ hững nói: “Nếu như thực sự đã giết hai người đó, ta bảo đảm, ngươi cũng sẽ chết rất thảm!”

Hàn Lục Bách bật cười: tiên vực, có các vị Tiên Đế,

“Ngươi còn tưởng là mình đang ở trong Tam Thanh Tiên Tôn bảo vệ cho ngươi đấy à?”

“Ở đây là điểm cuối của thời không, là nơi cách biệt hoàn toàn với bất cứ nơi nào trong tiên giới, ngươi có hiểu không?”

“Ta hiểu”.

'Tần Ninh thờ ơ đáp: “Cho nên, ta nói, ngươi chết chắc rồi”.

Lời này vừa dứt, hai bàn tay Hàn Lục Bách xiết chặt, vô cùng tức tối nhìn về phía Tần Ninh rống lên: “Lão tử ghét nhất là cái biểu cảm này của ngươi, ngươi chẳng qua chỉ là một Tiên Vương nho nhỏ, có tư cách gì mà quyết định sách lược cho mọi người?”

Tần Ninh nói bằng giọng đầy tự tin, khiến Hàn Lục Bách vô cùng phẫn nộ.

Nhưng lúc này, Tân Ninh vẫn hờ hững như cũ: “Giao hai người kia ra, ta có thể để các ngươi rời đi”.

“Ngươi nằm mơ ít thôi!”

Bàn tay Hàn Lục Bách phất một cái, cơ thể ông ta.

iên khí cuồn cuộn bộc phát ra từ trong

Ở đây là không gian bên trong tiên giới, nhưng không hề có sự tồn tại của tiên khí, cho nên tiên khí bộc phát ra thuần túy chỉ là tiên khí được tích lũy bên trong cơ thể.

Tần Ninh nhìn sang Trương Linh Phong nói: “Đệ giữ chân ba Tiên Đế này, Tịnh Ma Tiên Đan cần dùng thì cứ dùng, những người khác, giao lại cho ta”.

Nghe vậy, Trương Linh Phong vẻ mặt lo lắng nói: “Nhưng mà, ca, ở đây còn có không ít Tiên Thánh, Tiên Vương!”

“Làm tốt việc của đệ là được!”

“Được!”

Bóng người Trương Linh Phong bật lên không trung, nhìn về phía ba người Hàn Lục Bách, Cảnh Dương Trạch, Kỳ Hồng Đào, hừ mũi nói: “Nào nào nào, lúc.

Bên cạnh người Tân Ninh, Lão Thụ Quái và Đại Hoàng một cây một chó cũng phấn khích hẳn lên.

“Mẹ ơi, nhiều người của Hàn Mị tộc thế này, nhiều viên Tịnh Ma Tiên Đan thế này?”

Lão Thụ Quái cười he he nói: “Giết giết giết!”

Đại Hoàng trước đó đã phát ra tiếng kêu ngao ngao quái dị, sau đó cũng xông lên tấn công.
 
Back
Top Dưới