Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 10500: Dương Thiên Vũ?


Lúc này, bốn người đứng gác trước cửa cung cũng đã nhìn thấy bọn Tần Ninh, ai nấy đều cảnh giác, một người đi vào trong cung điện để bẩm báo.

Thế nhưng, khi ba người còn lại nhìn thấy Thời Thanh Trúc đi bên cạnh Tần Ninh thì cả ba lại ngẩn ra, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy tới.

“Thời sư tỷ!”

Người thanh niên cầm đầu khom người thi lễ, nói.

Advertisement

Thời Thanh Trúc là đệ tử ngọc bài của Ngọc Thanh tiên cung, hễ không phải là đệ tử ngọc bài, không cần biết ngươi là ai, bao nhiêu tuổi, nếu gặp đệ tử ngọc bài thì đều phải khách sáo khom người thi lễ.

Mấy vị đệ tử Tiên Quân này đều tới từ Ngọc Thanh tiên cung.

Thời Thanh Trúc không biết bọn họ.

Nhưng bọn họ nhận ra Thời Thanh Trúc.

Thời Thanh Trúc quan sát trang phục của bọn họ thì thấy là đệ tử cốt cán của Ngọc Thanh tiên cung, bèn đáp: “Các ngươi đến đây với ai?”

“Thanh Trúc...”, đúng lúc này, chợt vang lên một tiếng gọi đầy ngạc nhiên.

Mấy người đi từ bên trong ra ngoài cửa cung.

Người phụ nữ đi đầu mặc một bộ váy màu tím nhạt nhưng tà váy chỉ che kín tới bắp đùi còn phần bên dưới là vải sa, để lộ hoàn toàn đôi chân thon dài.

Ngoại hình của người này vừa điềm tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa đôi phần tinh nghịch, vừa nhã nhặn nhưng lại cũng hoạt bát.

Ngọc Thanh tiên cung, Linh Nguyệt tiên tử.

“Linh Nguyệt...”, Thời Thanh Trúc nhìn thấy người phụ nữ kia cũng mừng ra mặt.

Hai người đều là đệ tử ngọc bài của Ngọc Thanh tiên cung, địa vị rất cao, quan hệ cũng không tồi.

Đi bên cạnh Linh Nguyệt tiên tử là một thanh niên mặc võ phục bằng lụa ôm sát cơ thể, trông rất tuấn tú, mắt to sáng ngời, hữu thần.

“Tưởng Vân Sinh!”

Thời Thanh Trúc cũng nhìn về phía thanh niên kia rồi cười nói: “Hóa ra là hai người các ngươi ở đây”.

Lúc này, Đại Hoàng xông tới, nhe răng trợn mắt, sủa nhặng xị: “Gâu gâu, chính là tên này đuổi ta đi, còn mắng ta là đồ chó nhà quê!”

Đại Hoàng nhìn thấy Tưởng Vân Sinh, lập tức tỏ ra hung hăng như thể muốn ăn thịt Tưởng Vân Sinh vậy.

Thời Thanh Trúc lườm Đại Hoàng một cái.

Khí thế của Đại Hoàng lập tức giảm bớt.

Nó không dám chọc tới người phụ nữ này.

Tần gia oai phong, lợi hại là vậy nhưng có mấy lần vào buổi tối, nó tận mắt trông thấy người phụ nữ này cưỡi lên người Tần gia, còn mắng Tần gia vô liêm sỉ, không cần thể diện, vậy mà Tần Ninh không hề dám cãi lại.

Ngay cả Tần gia cũng còn phải khuất phục, chắc chắn người phụ nữ này phải lợi hại hơn Tần gia.

Tưởng Vân Sinh nhìn Đại Hoàng rồi lại nhìn Thời Thanh Trúc, không khỏi chắp tay nói: “Thời sư muội, ta không biết con chó này là của các ngươi…”, “Lúc bọn ta đến đây thì phát hiện ra trong cung điện này có gì rất bất phàm nên lập tức vào trong kiểm tra, không ngờ con chó vàng này lại xông tới nhe răng, sủa bậy, cắn mấy vị đệ tử bị thương nên bọn ta đành phải ra tay”.

Đại Hoàng nghe vậy bèn sủa gâu gâu: “Đây là chỗ của Dương Thiên Vũ ta, các ngươi tự tiện xông vào lại không chịu đi ra ngoài, ta không cắn các ngươi thì cắn ai đây?”

Dương Thiên Vũ?

Một con chó còn có cả tên người à?

Đại Hoàng câm nín.

Tần gia đã lên tiếng rồi, có không chịu cũng phải chịu.
 
Phong Thần Châu
Chương 10501: “Mọi người tản hết ra đi!”


Linh Nguyệt tiên tử kéo Thời Thanh Trúc cùng đi vào trong cung điện.

Mặc dù có vẻ như Linh Nguyệt tiên tử có quan hệ rất tốt với Thời Thanh Trúc nhưng Tần Ninh cảm thấy người phụ nữ này thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Thần t*nh d*ch.

Tần Ninh không khỏi nhìn Diệp Viên Viên đi bên cạnh mình, hỏi: “Linh Nguyệt... và Dịch Nhi...”, “Ừm”.

Diệp Viên Viên nói thẳng: “Hồi Thanh Trúc ở Ngọc Thanh tiên cung, Thần t*nh d*ch chịu trách nhiệm liên lạc với nàng ấy, ngày qua tháng lại, hắn ta bắt đầu thân thiết với vị Linh Nguyệt tiên tử này, chàng cũng biết tên đệ tử này của chàng là người thế nào rồi đấy, hầu hết phụ nữ thân thiết với hắn ta đều đã ngủ với hắn ta rồi!”

Tần Ninh không phản bác được.

Lúc ở Trúc Diệp Tông, thỉnh thoảng Tần Ninh vẫn thấy Thần t*nh d*ch liếc mắt đưa tình với Tứ trưởng lão Chư Chỉ Lan.

Về sau thì tới Vũ Vô Tuyết! Sau đó còn có Ninh Chi Vi của Ninh gia ở Thái Ninh Vực.

Tính cả người này nữa là đã năm người rồi! Hơn nữa còn đủ loại, loại người gì cũng có.

Advertisement

Tần Ninh liếc nhìn Thần t*nh d*ch.

Tiếc là lúc này Thần t*nh d*ch đang bị giáp tiên Thái Hư Linh trói buộc nên đi đứng rất vất vả, thấy Tần Ninh nhìn mình, Thần t*nh d*ch cười nói: “Sư phụ, con không sao, làm quen là sẽ ổn thôi”.

Ông đây đâu có quan tâm xem ngươi có sao hay không đâu chứ?

Chẳng lẽ ta còn không biết ngươi có sao hay không à?

Giáp tiên Thái Hư Linh là Đế khí, một Tiên Vương nhỏ nhoi như ngươi dung hợp nó thì cứ chờ đó, sau này tha hồ mà chịu đựng! Cả nhóm đi cùng nhau vào cửa, tiến vào trong cung điện...

Toà cung điện này có tường cao bao quanh bốn phía, điêu khắc tiên văn phức tạp nhưng hiện tại đã bị phá giải.

Vào bên trong cung điện nhìn lại mới thấy đình viện lớn nhỏ nằm san sát, nối tiếp nhau.

Nhìn sơ qua có vẻ như cũng không có chỗ nào kỳ lạ.

Tưởng Vân Sinh nhìn về phía bọn Tần Ninh, khách sáo nói: “Không phải bọn ta cố ý làm khó con chó này mà là bọn ta vào đây xem thử, kết quả con chó vàng này không nói tiếng nào đã tấn công người khác nên bọn ta mới đánh đuổi nó đi!”

Thời Thanh Trúc cười nói: “Không sao, không hề gì, có điều các ngươi có phát hiện được gì ở đây không?”

Tưởng Vân Sinh, Linh Nguyệt tiên tử đều lắc đầu.

Lúc này, Đại Hoàng tới bên chân Tần Ninh, nói nhỏ: “Tần gia, nơi này chắc chắn có điều kỳ diệu, tin ta đi, ta ngửi thấy mà”.

Tần Ninh lập tức nói: “Không biết liệu bọn ta có thể đi xem quanh đây không?”

“Đương nhiên là được”.

Linh Nguyệt tiên tử đáp luôn.

Tưởng Vân Sinh cũng gật đầu.

Hai người này đều là cảnh giới Tiên Vương, đệ tử ngọc bài của Ngọc Thanh tiên cung giống Thời Thanh Trúc, địa vị, thân phận rất cao.

Đại Hoàng thấy vậy lập tức kéo Tần Ninh chạy về một hướng nào đó.

Diệp Nam Hiên và Diệp Viên Viên lập tức đuổi theo.

Thần t*nh d*ch cũng đi theo nhưng đi rất chậm.

“Mọi người tản hết ra đi!”

Tưởng Vân Sinh mở miệng nói: “Chư vị Trúc Diệp Tông cũng tới đây xem thử, mọi người phải nhớ đừng gây xung đột”.

“Vâng”.

Chư vị đệ tử Ngọc Thanh tiên cung tới tấp tản ra.

Cung điện này có khá nhiều gian phòng, đủ chỗ ở cho tận vài trăm người, chẳng khác gì một cung đình nhỏ.

Người của Trúc Diệp Tông cũng tới tấp tản ra, xem xét xung quanh.

Thời Thanh Trúc hàn huyên, tán gẫu với Linh Nguyệt tiên tử.
 
Phong Thần Châu
Chương 10502: Chê chậm thì tự làm đi”.


“Tưởng Thu Liễu chết rồi à?”

Thông qua Linh Nguyệt tiên tử, Thời Thanh Trúc biết được tin này, vô cùng kinh ngạc.

Tưởng Thu Liễu cũng là đệ tử ngọc bài của Ngọc Thanh tiên cung, trước đây, Tần Ninh đã từng gặp người này ở dãy núi Thái Giang.

“Bọn ta nghe Khúc trưởng lão nói nên biết, chỉ có điều sau đó bọn ta và Khúc trưởng lão không đi chung với nhau nữa, Tưởng Thu Liễu... Hẳn là chết trong tay Dị tộc”.

Một vị đệ tử ngọc bài cảnh giới Tiên Vương thiệt mạng.

Advertisement

Đây là tổn thất to lớn đối với Ngọc Thanh tiên cung.

Trong lòng Thời Thanh Trúc vô vàn thương cảm.

Nàng tu hành ở Ngọc Thanh tiên cung khoảng chừng vạn năm, chư vị trưởng lão và những người đứng đầu tiên cung đều khá ưu ái nàng.

Ngọc Thanh tiên cung vốn không có nhiều đệ tử ngọc bài, tất cả đều là nhân vật được dự trù sau này sẽ gánh vác Ngọc Thanh tiên cung, chết đi một người là một tổn thất khổng lồ.

Huống hồ, Tưởng Thu Liễu còn có thiên phú cực kỳ cao, coi như là người đứng đầu trong số các đệ tử ngọc bài.

Tưởng Vân Sinh đi bên cạnh, nét mặt buồn rầu.

Hắn ta và Tưởng Thu Liễu đều là con cháu của Tưởng gia ở Ngọc Thanh tiên cung nên rất thân thiết với nhau.

“Lần này, nếu bọn Dị tộc kia xuất hiện, nhất định phải bắt bọn chúng đền nợ máu”.

Tưởng Vân Sinh hung hăng nói: “Mật địa đảo Tề Thiên này mang tới cho chúng ta rất nhiều ích lợi, nhất định phải nắm chặt cơ hội lần này, cố gắng thăng cấp lên trên cảnh giới Tiên Vương”.

“Ừm”.

Ầm... Đột nhiên.

Góc tây bắc của cung điện vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Ba người nhìn nhau, lập tức chạy tới.

Rất nhanh, sau vài lần rẽ, bọn họ đã tới trước một tòa tháp cao ba trượng ở góc tây bắc của cung điện.

Đại Hoàng chạy vòng quanh thân tháp đầy nôn nóng.

Còn Tần Ninh thì đứng trước ngọn tháp, tiên văn quanh người ngưng tụ thành các tiên phù in lên mặt ngoài của ngọn tháp.

“Được chưa?

Được chưa?”

Đại Hoàng lo lắng giục.

Diệp Nam Hiên gõ chuôi đao vào đầu Đại Hoàng, nói: “Ngươi nôn nóng cái quỷ gì vậy?

Chê chậm thì tự làm đi”.

Đại Hoàng cạn lời: “Nếu tự ta làm được thì ta còn cần gọi các ngươi chắc?”

“Vậy thì ngậm mõm lại, kiên nhẫn chờ lấy”.

Lúc này, Thời Thanh Trúc bước tới bên cạnh Diệp Viên Viên, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Có khả năng trong tòa tháp này có phong ấn thứ gì đó, Đại Hoàng nói là nó ngửi thấy, Tần Ninh cũng cảm thấy có gì đó khác thường nên đang thử mở nó ra”.

Thời Thanh Trúc gật đầu.

Nàng quay người lại. Vừa rồi Linh Nguyệt tiên tử vẫn còn đi cùng nàng nhưng lúc này đã không thấy đâu nữa, cả Thần t*nh d*ch cũng biến mất.

Thời Thanh Trúc ngầm hiểu nên mặc kệ, đứng cùng Diệp Viên Viên xem Tần Ninh thi triển.

Cùng lúc đó.

Linh Nguyệt tiên tử rón rén mở cửa một căn phòng.

Trong phòng này, có giường, có bàn, tất cả đều mới tinh, trông không hề giống như đã triệu năm tuổi.
 
Phong Thần Châu
Chương 10503: Chuyện này là thế nào?


Khi Linh Nguyệt tiên tử bước vào trong gian phòng này, sau lưng cô ta xuất hiện một đôi tay ôm lấy vòng eo của cô ta.

“Linh Nguyệt... Ta rất nhớ ngươi...”, tiếng thủ thỉ vang lên, một chiếc đầu tựa vào vai Linh Nguyệt tiên tử.

Người này chính là Thần t*nh d*ch.

Linh Nguyệt tiên tử mở miệng nói: “Lần này ngươi hành động phải tự chú ý cẩn thận, Tưởng Thu Liễu bỏ mình, các trưởng lão Tiên Hoàng, Tiên Thánh của Ngọc Thanh tiên cung bọn ta đều hết sức phẫn nộ, e là sẽ phải đánh một trận đẫm máu với Cảnh Hỏa tộc, Hàn Mị tộc”.

Bàn tay của Thần t*nh d*ch nhích dần lên trên, hắn ta nói: “Ta biết, ta biết… Có điều, ngươi và ta đánh một trận trước đã nhé”.

“Ngươi...”, rất nhanh, trong phòng ngập tràn cảnh tượng kiều diễm.

Cùng với đó là những tiếng động ồn ào.

Đột nhiên.

Advertisement

“Ôi!”

Trên chiếc giường trong phòng, Thần t*nh d*ch nhô đầu lên, trợn mắt há miệng.

“Dịch lang, ngươi... Ngươi sao vậy?”

Lúc này, Linh Nguyệt tiên tử đỏ bừng mặt, mái tóc dài hơi lộn xộn, váy rơi rải rác dưới đất, cô ta tựa vào sau lưng Thần t*nh d*ch, giọng điệu tỏ ý thắc mắc.

Thần t*nh d*ch run rẩy, cười nói: “Không, không sao cả...”, “Tiếp!”

Nói rồi, Thần t*nh d*ch kéo rèm che... Chỉ có điều không bao lâu sau.

“Dịch lang, để ta giúp chàng!”

... “Dịch lang, sao ngươi vẫn không được vậy?”

“Dịch lang, có phải ngươi… Không thích ta nữa phải không?”

“Ta thử lại lần nữa”.

“Vẫn không được…”, đằng sau rèm che, bầu không khí dần trở nên sống sượng.

“Ôi trời!”

Đột nhiên.

Thần t*nh d*ch c** tr*n hai bên mông, đứng bên giường, vừa hoảng sợ vừa ngạc nhiên, hai tay túm mái tóc dài, sắc mặt đầy kỳ lạ: “Ta... Ta ta ta... Ta không được?”

“Không đời nào, không đời nào!”

Lúc này, trên người Linh Nguyệt tiên tử khoác một mảnh lụa mỏng màu xanh, ngồi xổm trước người Thần t*nh d*ch, chậm rãi nói: “Để ta giúp ngươi”.

Chỉ có điều, sau một lúc lâu.

Thần t*nh d*ch thở phì phò, nằm vật ra giường, mặt mày chán chường.

“Sư phụ cho ta vật đại bổ, viên Cửu Chuyển Cự Dương đan và nhân linh tiên mệnh sâm đều là vật cực bổ, lúc ấy, máu trong người ta sôi lên, vừa nghĩ tới ngươi chỉ muốn ăn ngươi ngay lập tức!”

Thần t*nh d*ch lẩm bẩm nói: “Không thể nào, sao lại vậy được, dược hiệu đi đâu mất rồi?”

“Không đúng, không đúng, hừ, dược hiệu cái của khỉ gì, ông đây không cần thuốc cũng vẫn đầy dũng mãnh!”

Thần t*nh d*ch vừa lẩm bẩm nói một mình vừa hoảng hốt ra mặt.

Rốt cuộc là sao?

Linh Nguyệt tiên tử đỏ mặt nhìn Thần t*nh d*ch đầy ai oán: “Dịch lang, ngươi... Ngươi không còn như trước kia nữa rồi!”

Thần t*nh d*ch sầm mặt.

“Liệu có phải là ngươi có người phụ nữ khác nên không cần ta nữa rồi phải không?”

Thần t*nh d*ch đáp ngay: “Nói linh tinh gì vậy, cho dù Thần t*nh d*ch ta có ba nghìn mỹ nữ thì ngươi vẫn là người đứng đầu”.

6001154-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10504: Chó vàng hết sức kích động.


“Dịch lang, sao vậy?”

Linh Nguyệt tiên tử giật mình.

Thần t*nh d*ch lập tức đứng dậy nói: “Mẹ kiếp, sư phụ hại ta rồi!”

“Lúc trước cho ta ăn đan dược nhân sâm, làm ta máu phun ba thước, cảm thấy ngày chơi trăm em cũng không thành vấn đề”.

“Hại ta vất vả rất lâu mới kiềm chế được thứ tà niệm này. Nếu ngươi tới sớm một chút, nhất định ta sẽ đại chiến với ngươi chín ngày chín đêm không cần nghỉ xả hơi!”

Nghe thấy chín ngày chín đêm, mắt Linh Nguyệt tiên tử sáng lên.

Advertisement

Cô ta tin Thần t*nh d*ch.

Lần đầu tiên cô ta dây dưa với Thần t*nh d*ch trong sơn cốc vắng vẻ khiến người ta hoài niệm kia, hai người dính lấy nhau tận nửa năm trời không tách ra! “Vậy hiện tại ngươi bị sao vậy?”

“Là tại món Đế khí kia!”

Thần t*nh d*ch vỗ gáy một cái, nói ngay: “Giáp tiên Thái Hư Linh!”

Đế khí?

Thần t*nh d*ch giải thích.

Đợi Thần t*nh d*ch nói xong, Linh Nguyệt tiên tử hiếu kỳ nói: “Việc dung hợp Đế khí làm huyết khí của ngươi bị thiếu hụt nhưng… Cũng không ảnh hưởng tới chuyện giữa ta và ngươi mà”.

Thần t*nh d*ch nói ngay: “Chắc chắn là sư phụ đã dùng thủ đoạn nào đó, nếu không thì không thể nào lại như vậy...”, Thần t*nh d*ch nhớ rõ, trước đây mình một đêm đi mười chỗ, l*n đ*nh với mười người phụ nữ.

Quan trọng nhất là không cô nào cảm thấy hắn ta yếu.

Nhưng bây giờ thì... Thế là hết.

“Ôi! Sư phụ hại con rồi!”

Thần t*nh d*ch thở dài, nhìn về phía Linh Nguyệt tiên tử, nói tiếp: “Có điều, ta vẫn còn những cách khác, không thành vấn đề”.

“Thôi”.

Linh Nguyệt tiên tử lắc đầu, mặc váy vào lại, thở dài nói: “Thần công tử... Ngươi đã ăn không ngon miệng thì tốt hơn hết là cứ chăm sóc sức khỏe cho tốt đi đã rồi nói sau”.

“...”, lúc gặp lại nhau, hai người chỉ hận không thể vùi vào trong thân thể đối phương, vậy mà giờ lại kết thúc một cách đầy qua quýt.

Rất nhanh.

Hai người lại lần lượt một trước một sau trở về.

Linh Nguyệt tiên tử trông vẫn kiêu kỳ như cũ, có vẻ hơi lạnh nhạt một chút, nét mặt có phần phiền lòng.

Còn Thần t*nh d*ch trở lại đứng với mọi người, nhìn chằm chằm bóng lưng Tần Ninh đứng đằng trước bằng ánh mắt đầy ai oán.

Chuyện tới nước này, hắn ta đã có thể khẳng định là sư phụ hại mình.

Móc nối với những chuyện trước đó, sự quan tâm khó hiểu của sư phụ… Sư phụ đã bao giờ hỏi han ân cần với hắn ta đâu?

Đều là giả! Đều là cố ý dạy cho hắn ta một bài học! Đáng ghét! Ù... Đúng lúc này.

Lớp ngoài của ngọn tháp cao ba trượng rung lên, từng tầng hào quang tựa như ánh sáng của hàng nghìn, hàng vạn tinh linh tỏa ra khắp đất trời.

Ánh sáng ấy tựa như những cọng lông vũ bay đầy trời rơi khắp mọi nơi trong cung điện, tràn vào tới từng gian phòng.

Lúc này, Tần Ninh thu tay lại, thở phào nhẹ nhõm.

“Mở được chưa? Mở được chưa?”

Chó vàng hết sức kích động.

“Rồi”.

Tần Ninh lập tức nói với mọi người xung quanh: “Tòa tháp cao này chính là mấu chốt để mở phong ấn của cả cung điện này. Ta đã giải phong ấn rồi. Nếu như trong cung điện này có bảo vật gì đều sẽ tự động hiện ra, mọi người chia nhau ra tìm sẽ dễ dàng tìm ra thôi”.

Mọi người nghe vậy hết sức mừng rỡ, tới tấp tản đi.

Bọn Tần Ninh, Đại Hoàng, Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên, Diệp Nam Hiên, Thần t*nh d*ch vẫn đứng lại trước tòa tháp.

Đại Hoàng mở miệng nói: “Tần gia, tòa tháp này là do ta phát hiện ra điều bất thường, ngươi là người phá giải được nó, nếu tìm được báu vật gì thì chúng ta chia đôi”.

“Được”.

Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Diệp Nam Hiên đều rất là tò mò, trông tòa tháp này không có gì đặc biệt so với tòa cung điện này, vậy mà nó lại liên quan tới toàn bộ phong ấn trong cung điện ư?

“Dịch Nhi, ngươi sao vậy?”

Thấy biểu cảm ai oán của Thần t*nh d*ch, Tần Ninh mở miệng hỏi.

“Ồ?

Sao vậy?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10505: “Lợi hại”.


Thấy Tần Ninh còn giả ngu, Thần t*nh d*ch kéo hắn qua một bên, nói nhỏ: “Sư phụ, người lừa con…”, nói rồi, Thần t*nh d*ch ai oán nhìn chằm chằm Tần Ninh.

Hắn không khỏi hiếu kỳ hỏi: “Ta lừa ngươi?

Ta cho ngươi tiên đan, tiên sâm để ngươi bồi bổ, sợ ngươi bận quá không chịu nổi, ta lừa ngươi chuyện gì?

Chẳng lẽ không bổ à?”

“Sư phụ...”, Thần t*nh d*ch ngoảnh mặt đi, hừ khẽ nói: “Đệ tử không được”.

“Không được gì cơ?”

“Sư phụ...”, Tần Ninh cúi đầu nhìn thử, sau đó ngạc nhiên nói: “Ồ! Sao lại vậy được?”

Thần t*nh d*ch câm nín.

Chẳng lẽ người không biết sao lại như vậy ư?

Tần Ninh lập tức nói: “Dịch Nhi, sao ngươi có thể đổ oan cho sư phụ như vậy được?”

“Ta có lòng tốt cho ngươi Cửu Chuyển Cự Dương đan và nhân linh tiên mệnh sâm là vì thấy lần trước ngươi bị hao tổn quá nhiều nên mới muốn bồi bổ cho ngươi”.

Advertisement

“Ngươi phải biết là sư phụ thậm chí không nỡ dùng hai loại tiên dược đó mà đều cho ngươi hết!”

“Vậy mà ngươi lại nghi ngờ ta lừa ngươi ư?”

Tần Ninh khẽ nói: “Ngươi có biết là, mặc dù xưa nay vi sư không thích ngươi chơi bời ong bướm với phụ nữ nhưng ngươi cũng đã hứa với sư phụ là sẽ không làm đối phương bị tổn thương rồi, ngươi nói những người phụ nữ ngủ với ngươi đều là đôi bên thèm khát thân thể của nhau, sư phụ không hề trách ngươi”.

“Giờ ngươi lại nghi ngờ sư phụ dùng cách này để lừa ngươi à?”

Thần t*nh d*ch kinh ngạc ra mặt, hỏi: “Thật sự không phải là sư phụ cố ý à?”

“Đương nhiên là không!”

Thần t*nh d*ch gãi đầu một cái, nói: “Vậy sư phụ... Liệu có phải là… Do dung hợp với giáp tiên Thái Hư Linh không?”

“Cực kỳ có khả năng”.

Nghe vậy, Thần t*nh d*ch chửi thầm.

Cái tên gọi chó má này.

Giáp tiên Thái Hư Linh, mặc vào thành Thái Hư! “Ngươi chỉ là Đế Vương, trong khi cái áo giáp này lại là Đế khí, có lẽ nó có ảnh hưởng gì đó tới thân thể ngươi, có điều đợi một thời gian ngắn, có lẽ dung hợp được nhiều hơn thì hẳn sẽ ổn thôi”.

“Hả?”

Thần t*nh d*ch níu Tần Ninh lại, nói: “Sư phụ, đừng mà, đợi một thời gian ngắn thì con chết mất, khỏi luôn bây giờ đi được không, chắc chắn là người có cách mà, phải không?”

Tần Ninh thấy thái độ Thần t*nh d*ch thành khẩn như vậy, thở dài, nói: “Cũng không phải là không có cách, có điều sẽ trì hoãn tiến độ ngươi dung hợp với áo giáp”.

“Không sao, không sao, con không thể để Linh Nguyệt xem thường con được!”

“Được thôi!”

Tần Ninh nói nhỏ: “Ngươi dùng sức mạnh hồn phách xung kích huyệt Thiên Nhất và Thiên Linh, thoát ra khỏi trói buộc, thân thể thu hoạch được năng lực không bị bộ áo giáp hạn chế thì sẽ được thôi”.

Thần t*nh d*ch nghe vậy lập tức vui mừng.

“Sư phụ cố lên, nhất định trong tòa tháp này có chí bảo, đệ t* c*ng chúc sư phụ thu hoạch viên mãn!”

Nói rồi, Thần t*nh d*ch mừng khấp khởi bỏ đi.

Tần Ninh nhanh chóng quay lại.

Diệp Nam Hiên hiếu kỳ nói: “Thần t*nh d*ch lại gây ra rắc rối gì vậy ạ?

Hắn ta đi làm gì thế?”

Tần Ninh lập tức đáp: “Đi tìm kho báu!”

Tìm kho báu?

Hắn ta đi tìm kho báu gì?

Tần Ninh nói tiếp: “Được rồi, mặc kệ hắn ta, trong ngọn tháp cao này có gì đó bất phàm, phải vào tìm hiểu thử xem sao”.

“Vâng”.

Bốn người một chó đi vào trong.

Vừa vào trong tháp, một luồng không khí thâm ảo khó hiểu phả vào mặt.

Như thể khoảnh khắc bước vào trong thân tháp, bọn họ đã bước sang một thế giới khác vậy.

Thế nhưng khi bước lùi lại, ra khỏi tòa tháp thì cảm giác này lại biến mất.

“Lợi hại”.

Tần Ninh mở miệng nói: “Mặc dù Tam Dạ cung này chỉ là cung điện của Tiên Hoàng Tề Văn Dạ nhưng nhìn chung những gì nhìn thấy đều rất phi phàm”.

“Thủ đoạn phong ấn trong cung điện địa cung ban nãy và thủ đoạn phong ấn tòa tháp cao này đều là thủ đoạn của Tiên Đế, thậm chí Tiên Tôn”.

“Mặc dù phẩm cấp phong ấn không cao nhưng thủ pháp phong ấn lại rất tài tình!”

6001156-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10506: Sao ta lại bị mù?”


Nhờ Đại Hoàng chỉ điểm, bốn người đi tới góc bên trái sát chân tường của tòa tháp cao, trông thấy một chiếc quan tài lẳng lặng nằm ở đó.

Mặt ngoài quan tài được chạm trổ rường cột sống động như thật.

Trên đó điêu khắc hoa văn con dấu, loáng thoáng nhìn thấy có vài đường màu máu… Quan tài dài khoảng một trượng, bên ngoài làm bằng đồng cổ, những hoa văn hình con dấu khắc trên đồng cổ vẫn còn rõ ràng.

Chó vàng kích động nói: “Ngay ở chỗ này, ta ngửi thấy một mùi rất đặc biệt, cực kỳ thơm, chắc chắn là đồ tốt, nhất định là báu vật quý giá!”

Mũi chó rất thính.

Lúc này, Tần Ninh đang cẩn thận kiểm tra quan tài.

Diệp Nam Hiên, Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên quan sát xung quanh.

Tòa tháp đen cao ba trượng này chỉ có một tầng, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy bên trên có một luồng sáng chiếu xuống nên tầm nhìn bên trong tháp khá sáng sủa.

Tần Ninh nhìn những hoa văn hình con dấu, nói: “Chúng cũng là một cách phong ấn cổ xưa, để ta thử xem”.

Nói rồi, hai tay Tần Ninh xòe ra, một luồng sáng lóe lên, găng tay Cửu Phượng Triều Dương xuất hiện.

Găng tay này làm bằng da có màu đỏ đậm, mặt ngoài có chạm trổ hình chín con phượng hoàng thần, sống động như thể có thể bay ra ngoài bất cứ lúc nào.

Advertisement

Dù sao nó cũng là Siêu Huyền tiên khí, vừa khéo phù hợp với thực lực hiện tại của Tần Ninh.

Dù sao đi nữa, nó cũng được làm từ vật liệu Dị tộc, hơn nữa còn là đồ dùng năm xưa của Tề Văn Dạ nên đương nhiên chất lượng khá tốt.

Hai tay Tần Ninh miết khắp mặt quan tài, sắc mặt nghiêm túc.

Thời Thanh Trúc không khỏi nói: “Mỗi một nhà thám hiểm giỏi giang hay người tinh thông di tích cổ đương nhiên đều là một thầy trộm mộ lợi hại!”

Nghe vậy, khóe môi Tần Ninh nhếch một cái.

Thầy trộm mộ?

Từ này được dùng… Quá chuẩn xác! “Tránh ra một chút nào”.

Tần Ninh nói xong, mọi người tới tấp tránh ra.

Thế nhưng Đại Hoàng thì vẫn thò đầu, áp sát vào quan tài, như thể quan tài này mà mở ra thì sẽ bị Tần Ninh tham ô mất vậy.

Tần Ninh lườm Đại Hoàng một cái, không nói tiếng nào.

Đột nhiên.

Hắn vỗ hai tay vào quan tài, từng luồng sáng vút lên trời, một luồng hơi thở hung hãn lập tức lan rộng.

Cách! Sức mạnh phía mặt ngoài của quan tài bộc phát.

Hơi thở kinh khủng b*n r* ngoài.

Đột nhiên.

Một cái bóng màu đen chui ra từ khe nứt của quan tài, tấn công mặt Đại Hoàng.

“Gâu gâu!”

Đại Hoàng chửi ầm lên: “Thứ quỷ gì vậy?

Ồ?

Thứ quỷ gì vậy!”

Đại Hoàng chỉ thấy tầm mắt tối thui, không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Tần Ninh mặc kệ nó, tiếp tục mở quan tài ra.

Rất nhanh.

Mặt ngoài của quan tài sáng bừng lên, xuất hiện rất nhiều vết nứt.

Ầm... Bỗng nhiên.

Một tiếng nổ tung trầm đục vang lên.

Bốn mặt của quan tài nổ tung.

Đại Hoàng đứng quá gần, lại bị thứ màu đen che mặt nên hoàn toàn không nhìn thấy, nó lập tức bị quan tài nổ tung đánh bay, đập vào tường rồi rơi xuống đất.

“Đau chết mất, đau chết mất...”, Đại Hoàng sủa ầm lên, nhảy loi choi trong tháp, la to: “Tần gia, Tần gia, ta mù rồi, ta mù rồi...”, cứ như vậy một lúc lâu.

Một bàn tay tóm cổ Đại Hoàng xách lên, quát: “Đừng chạy nữa!”

“Hả?

Tần gia, ta bị sao vậy?

Sao ta lại bị mù?”

Rất nhanh.

Ba người Thời Thanh Trúc, Diệp Nam Hiên, Diệp Viên Viên cũng chạy lại kiểm tra cho Đại Hoàng.
 
Phong Thần Châu
Chương 10507: “Đây là Thanh Giác tộc!”


Thì ra thứ rơi trúng mặt Đại Hoàng là một đống bùn nhão màu đen, sáng bóng như mực.

Thế nhưng, trong đống bùn nhão này lại lấp lánh những chấm sao, lóe lên ánh sáng lờ mờ.

“Kỳ lạ thật...”, Diệp Nam Hiên nhìn chằm chằm đống bùn trên mặt Đại Hoàng, không khỏi hỏi: “Nó là gì vậy, sư phụ?”

Lúc này, Tần Ninh cũng đang đứng trên cao nhìn xuống.

Bàn tay hắn đeo găng tay, sờ vào mặt Đại Hoàng, đống bùn đen đó trượt “oạch” một cái, rơi vào tay Tần Ninh.

Đại Hoàng khôi phục thị lực trở lại, thấy bọn Tần Ninh nhìn nó chằm chằm, không khỏi hỏi: “Sao vậy?

Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”

Tần Ninh nhìn đống bùn đen, không nói một lời.

Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên, Diệp Nam Hiên cũng không biết nên nói gì.

Sau một lúc lâu.

Tần Ninh cầm đống bùn đen, nói: “Không nhìn ra nó là gì…”, “Thôi, đi xem thử xem trong quan tài gỗ có gì trước đã!”

Lớp ngoài của quan tài đã nổ tung nhưng quan tài bên trong vẫn nguyên vẹn, không hề tổn hại mảy may.

Bốn người một chó đi lại chỗ quan tài.

Advertisement

“Đại Hoàng, mở quan tài đi”.

“Hả?

Tần gia, ngươi làm đi, ngươi làm thì ổn hơn đấy”.

“...”, Diệp Nam Hiên bước tới nói: “Để con làm”.

Nói rồi, hắn ta rút tiên đao ra, tì kiếm lên nắm quan tài.

“Phá!”

Một luồng lực b*n r*.

Ầm! Nắp quan tài bay lên không.

Mọi người lập tức cảnh giác.

Thế nhưng bên trong quan tài lại không có động tĩnh gì bất thường.

Đại Hoàng lập tức chạy lại gần quan tài, bám hai chân lên vách quan tài, rướn thẳng người, thò đầu nhìn vào trong.

“Đệt, hóa ra là một con quái vật”.

Quái vật?

Bốn người Tần Ninh, Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên, Diệp Nam Hiên đua nhau xem thử… Cùng lúc này.

Trong Tam Dạ cung.

Ở một tòa cung điện khác.

Linh Nguyệt tiên tử đang tìm kiếm trong điện, xem có món đồ tốt nào có giá trị hay không.

Đột nhiên, một bóng người lướt tới như gió.

“Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi...”, Thần t*nh d*ch cuống quýt nhào tới trước mặt Linh Nguyệt, túm lấy cổ tay của cô ta, hết sức mừng rỡ nói: “Được rồi, được rồi, đi nào, đi nào!”

Được rồi hả?

Được rồi cái gì?

Linh Nguyệt không hiểu gì, nhìn về phía Thần t*nh d*ch.

Thần t*nh d*ch không dài dòng, đắc ý nói ngay: “Đừng hỏi, đừng nói, dùng miệng, dùng thân thể để cảm nhận, ngươi sẽ biết!”

Nghe vậy, Linh Nguyệt tiên tử đỏ mặt.

Kết quả là... Sau nửa canh giờ.

Linh Nguyệt tiên tử đứng dậy, chùi môi, ai oán nhìn Thần t*nh d*ch, không khỏi nói: “Có lẽ là ngươi dung hợp áo giáp Đế khí làm thân thể bị tổn thương rồi, Dịch lang, ngươi yên tâm, ta có thể chờ ngươi, đừng nóng vội”.

Thần t*nh d*ch chán chường đứng bên cây cột, bối rối tới mức quên cả mặc quần.

Hắn ta đã xông phá gần nát cả huyệt Thiên Nhất rồi.

Nhưng vẫn không hề có phản ứng! “Sư phụ lừa con!”

Nét mặt Thần t*nh d*ch như thể căm thù đến tận xương tuỷ, hắn ta hung dữ nói: “Sư phụ lừa con, lừa con, lừa con!”

... Bên trong ngọn tháp cao ba trượng.

Nhóm bốn người một chó của Tần Ninh nhìn chằm chằm vào trong quan tài.

Bên trong chiếc quan tài to này có chứa một… Cái xác! Cái xác này mặc trang phục da thú, nằm trong quan tài gỗ, đã hoàn toàn tắt thở.

Hơn nữa, không khó nhìn ra đây là một người phụ nữ.

Chỉ có điều làn da của người phụ nữ này màu đỏ nhạt, trên trán có sừng, mặt như trái táo, bóng loáng, căng mịn.

Nếu chỉ xét các đường nét trên khuôn mặt thôi thì rất đẹp.

Cô ta nằm trong quan tài gỗ, toàn thân không còn hơi thở sự sống.

“Đây chẳng phải chính là Dị tộc mà Tề Văn Dạ miêu tả hay sao?

Đầu mọc sừng thú, màu da kỳ lạ”.

Diệp Nam Hiên không khỏi nói.

“Một giống loài Dị tộc ngoại vực khác với Hàn Mị tộc và Cảnh Hỏa tộc... Có lẽ là người mà năm xưa Tam Thanh tiên giáo bắt được, phong ấn ở đây”.

6001158-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10508: Đúng là mượt mà.


Bốn người và một con chó sợ hết hồn.

Diệp Nam Hiên xoay người đi xem, oán trách: “Thần t*nh d*ch, ngươi cầm tinh con quỷ à…”, người vừa lên tiếng đúng là Thần t*nh d*ch đang đuổi theo đến nơi này.

Thần t*nh d*ch bày ra vẻ u oán, hắn ta nhìn Tần Ninh rồi nói: “Thanh Giác tộc chính là Dị tộc mọc hai sừng trên đầu, có làn da không giống người thường mà Tề Văn Dạ nhắc đến”.

“Ngươi biết à?”

Thời Thanh Trúc cảm thấy khó hiểu, bèn hỏi.

Thần t*nh d*ch nói tiếp: “Ta nghe Vũ Vô Tuyết nói, trước thời của bọn họ đã có nhiều Dị tộc thử mọi cách, cố gắng để có thể đi vào Tiên Giới, nhưng ban đầu chỉ là giai đoạn thăm dò, nhiều tộc đàn Dị tộc bỏ mạng, hàng nghìn hàng vạn người chết”.

“Trăm vạn năm trước, nhóm Dị tộc bị Tam Thanh giáo chủ phát hiện có lẽ đúng là Thanh Giác tộc, bọn họ là chủng tộc ngoại vực có địa vị cao hơn Hàn Mị tộc, Cảnh Hỏa tộc”.

Diệp Nam Hiên lấy tay chọc Thần t*nh d*ch, nói: “Thì ra tiểu tử nhà ngươi biết trước, thế sao không nói sớm?”

Thần t*nh d*ch bĩu môi, nói: “Lúc trước dung hợp Đế Khải, ta quên mất, bây giờ mới nhớ ra”.

Nói rồi, Thần t*nh d*ch lại nhìn về phía Tần Ninh với ánh mắt u oán hơn.

Tần Ninh quan sát cô gái Thanh Giác tộc trong quan tài, hắn nói: “Dịch Nhi, ngươi lại đây xem, cô gái Thanh Giác tộc này ngoại trừ màu da và sừng không giống với Nhân tộc chúng ta, còn lại đều không có gì khác biệt, diện mạo cũng rất xinh đẹp…”, Hắn nói thế càng làm Thần t*nh d*ch cảm thấy khó chịu.

“Trọng điểm của người Thanh Giác tộc nằm ở đôi sừng, sừng của bọn họ ẩn chứa sức mạnh thần kỳ, khi bộc phát lực lượng sẽ cực kỳ khủng khiếp”.

Thần t*nh d*ch nói với giọng nghiêm túc: “Con nghe Vũ Vô Tuyết, nếu Hàn Mị tộc, Cảnh Hỏa tộc là chủng tộc bậc trung, vậy thì Thanh Giác tộc chính là chủng tộc cao cấp, địa vị cao quý hơn bọn họ”.

“Năm xưa, nhiều tộc nhân của Thanh Giác tộc làm quân tiên phong, thử đi vào Tiên Giới của Thương Mang thế giới, song thương vong nặng nề, căn cơ bị tổn thương”.

“Nhưng mà thần linh của Thanh Giác tộc đã bồi thường cho bọn họ”.

Thì ra là vậy.

“Đây là cái gì, ngươi biết không?”

Tần Ninh giơ nắm bùn đen trong tay lên.

“Có lẽ là Giác Tủy dịch của tộc nhân Thanh Giác tộc!”

Giác Tủy dịch?

Thần t*nh d*ch nói tiếp: “Sừng của tộc nhân Thanh Giác tộc ẩn chứa lực lượng mạnh mẽ, vô cùng kỳ diệu, còn Giác Tủy dịch là nguồn gốc bộc phát sức mạnh trong cặp sừng”.

Tần Ninh nhấc chân đi vào trong quan tài, ngồi xổm bên cạnh cô gái, hắn sờ tới sờ lui, hết nhìn trái lại nhìn phải.

Đột nhiên, Tần Ninh lật cơ thể cô gái lại.

Tiếng bánh răng chuyển động vang lên.

Mắt cô gái mở to, tròng mắt trắng dã, nhìn chằm chằm vào Đại Hoàng.

“Ối giời đất ơi!”

Hai chân Đại Hoàng nhũn ra, ngã phịch xuống đất.

Quá kinh dị.

Cái quái gì vậy? Tần Ninh nhìn về phía phần lưng của cô gái.

Quần áo của cô gái này nếu nhìn về đằng trước thì trông hết sức bình thường, nhưng phần lưng lại tr*n tr**, trắng nõn, không hề có lấy một mảnh vải.

Tần Ninh nhìn tấm lưng trần ấy hồi lâu, Thần t*nh d*ch cũng quên chuyện mình liệt dương, lúc này đang bám vào quan tài quan sát cẩn thận.

Nhưng mà nói gì thì nói.

Đúng là mượt mà.

Đúng là nhẵn nhụi.

“Đẹp không?”

Một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên.

“Đẹp…”, Thần t*nh d*ch vô thức gật đầu nói.

Nhưng ngay lập tức Thời Thanh Trúc và Diệp Viên Viên nhìn chòng chọc về phía này, hai mắt sáng trưng như đuốc.

Sau đó Tần Ninh tháo găng tay ra, dùng tay trần chạm vào lưng cô gái và lần sờ tìm kiếm.

“Sư phụ, sư nương vẫn đang ở đây đấy, người tém tém lại…”, Thần t*nh d*ch bày ra vẻ không chấp nhận nổi.
 
Phong Thần Châu
Chương 10509: “Làm cách nào để phá giải?”


Tần Ninh đột nhiên giơ tay ra đặt lên lưng cô gái, sau đó cong ngón tay, thình lình gõ lên lưng cô ta.

Keng! Tiếng kim loại chợt vang lên.

Lưng cô gái kia giống hệt như miếng sắt, Tần Ninh gõ mạnh như vậy mà vẫn không hề biến dạng.

Thế nhưng khi Tần Ninh gõ xong, phần lưng trắng muốt của cô gái dần chuyển sang màu đỏ thẫm.

Mà trên da thịt còn có nổi lên huyết văn nhàn nhạt.

Những đường huyết văn dần dần đan chéo, thay đổi, chỉ một lát sau đã biến thành từng bùa chú phức tháp.

“Khôi Lỗi Phù!”

Thần t*nh d*ch ngạc nhiên, nói: “Không ngờ đây lại là thi khôi lỗi đã bị luyện chế”.

Thi khôi lỗi tức là dùng thi thể của võ giả để luyện chế thành con rối.

Loại rối này rất khó luyện chế, yêu cầu về thi thể võ giả cần dùng cực kỳ hà khắc, thi thể phải trải qua các bước chế tạo rườm rà, cuối cùng mới cần vẽ Khôi Lỗi Phù.

Advertisement

Hơn nữa, vẽ Khôi Lỗi Phù cũng cần phải đa dạng phong phú, kỳ quái đủ kiểu.

Bất cẩn một cái là có thể thất bại ngay.

Ngoài ra có người dùng người sống để luyện chế thi khôi lỗi, quá trình này tàn nhẫn hơn rất nhiều.

Bởi vậy, bình thường trừ phi có thù sâu oán nặng, bằng không rất ít người luyện chế thi khôi lỗi.

Khó! Hơn nữa sẽ bị mọi người ghét bỏ! Khôi Lỗi Phù trên lưng cô gái dày đặc, thậm chí đã lan đến trên cổ, trên đùi.

“Thuật chế tạo khôi lỗi tinh vi quá!”

Tần Ninh tán thưởng: “Tam Thanh tiên giáo không hổ là bá chủ đứng đầu Tam Thanh tiên vực năm xưa, quả nhiên lắm thủ đoạn!”

Đến cả Tần Ninh còn phải khen thì có thể thấy được thuật khôi lỗi này không tầm thường chút nào.

Tần Ninh nói: “Con rối này không đơn giản, ta phá giải, bỏ nó lại đây thì lãng phí, chi bằng để cho ta dùng”.

“Có lẽ cần chút thời gian, các ngươi đi xem xét một lượt, tìm cơ duyên đi!”

Đại Hoàng vừa nghe thế, tức thì nổi giận.

Nó đợi mãi, hóa ra lại chỉ là một con rối.

Nó đâu có cần con rối làm gì! Tần Ninh thấy Đại Hoàng tức giận thì nói: “Nếu lúc trước Cảnh Nại dẫn người đến mà ngươi có mặt ở đó, giết nhiều người Dị tộc thì ta đã có thể cho ngươi rất nhiều Tịnh Ma Tiên Đan rồi”.

Vừa nhắc đến Tịnh Ma Tiên Đan, Đại Hoàng lại tỏ ra vui mừng.

“Lần sau ta nhất định sẽ có mặt, giết thật nhiều Dị tộc!”

“Được”.

Đột nhiên, Thần t*nh d*ch nhảy vào trong quan tài, hắn ta vẫn nhìn chằm chằm vào Tần Ninh với ánh mắt oán trách.

“Làm sao?”

“Sư phụ người vẫn còn lừa con…”.

“Hả?”

Tần Ninh giật mình: “Vẫn không được à!”

“Đúng vậy!”

“Không thể nào…”, thấy Tần Ninh cũng mờ mịt, Thần t*nh d*ch vội nói: “Sư phụ, người đừng chơi con nữa, con có chuyện phải làm!”

“Bây giờ sư phụ cũng đang bận việc, thi khôi lỗi này có giá trị không nhỏ, có thể nghiên cứu sự lợi hại của Thanh Giác tộc”.

Thần t*nh d*ch bi thương, ngã ngồi bên cạnh Tần Ninh, không nói một lời.

“Được rồi, được rồi!”

Trông thấy Thần t*nh d*ch bày ra vẻ không còn yêu thương nổi cuộc đời này nữa, Tần Ninh nói: “Giáp tiên Thái Hư Linh mà ngươi dung hợp sẽ hòa làm một với cơ thể của ngươi, vì thế ngươi không thể phá được sự bao bọc của áo giáp, tất nhiên là không làm ăn được gì rồi, nó cũng giống như một lớp màng mỏng bao phủ toàn thân ngươi ấy”.

Thần t*nh d*ch ngạc nhiên.

Quả nhiên vấn đề nằm ở giáp tiên Thái Hư Linh.

“Làm cách nào để phá giải?”

Thần t*nh d*ch hỏi ngay.

“Thật ra phá giải thì không khó, khi nào ngươi bắt đầu có thể dung hợp bộ giáp này…”, Tần Ninh khựng lại giây lát, rồi nói tiếp: “Chắc hẳn bây giờ ngươi cũng có thể cảm giác được trên người giống như đang mặc một bộ quần áo bó sát trơn tuột, như một lớp da nhẵn mịn bao phủ cơ thể, đúng không?”

“Đúng vậy, đúng vậy!”

6001160-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10510: “Thế con tin sư phụ!”


Hắn ta và Linh Nguyệt tiên tử thử hai lần rồi.

Miệng của Linh Nguyệt tiên tử sắp sưng lên rồi! Tần Ninh từ tốn nói: “Với thiên phú của ngươi, có lẽ đạt đến cảnh giới Tiên Vương đại thành là được”.

“Hả?”

Thần t*nh d*ch hoàn toàn tuyệt vọng.

Đến Tiên Vương đại thành?

Đùa gì vậy? Bây giờ hắn ta mới chỉ là Tên Vương sơ cấp, ai biết đến khi nào mới đạt đến Tiên Vương đại thành?

Advertisement

Hắn ta nóng ruột lắm rồi!

“Ngoài biện pháp đó ra, còn có một cách khác!”

Tần Ninh nhìn Thần t*nh d*ch, vẻ mặt của hắn vô cùng nghiêm túc.

“Cách gì cơ?”

Tần Ninh nhìn Thần t*nh d*ch muốn nói lại thôi.

“Sư phụ, người mau nói đi, ta đang sốt ruột lắm đây!”

“Cấm dục mười năm?”

?

?

?

Thần t*nh d*ch nghiêng đầu nhìn Tần Ninh.

“Người lại trêu con!”

Thần t*nh d*ch ngồi phịch xuống.

Đúng lúc này.

Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc nhìn vào trong quan tài gỗ, hỏi: “Hai thầy trò các ngươi lại làm gì đấy?

Thì thào nói nhỏ, không phải là định làm gì với thi khôi lỗi này đấy chứ?”

Nghe vậy, Thần t*nh d*ch trách: “Sư nương sao có thể nghĩ như thế về ta được, tình ái cũng có đạo của nó mà…”, Tần Ninh cười nói: “Được rồi, được rồi, không đùa ngươi nữa”.

“Dùng khí Huyền Hoàng của ngươi đập lên bộ giáp, tuy không thể khiến áo giáp dung hợp hoàn toàn, nhưng mà dung hợp vị trí nào đó của áo giáp để mà giải phóng thiên tính của ngươi thì không thành vấn đề, đi đi”.

Hai mắt Thần t*nh d*ch sáng bừng, hắn ta hỏi: “Lần này là thật sao ạ?”

“Thật!”

“Vậy con đi đây!”

“Đi đi!”

Thần t*nh d*ch nhảy vọt ra ngoài, dáng vẻ hết sức nôn nóng.

Tần Ninh tiếp tục nghiên cứu thi khôi lỗi.

“Sư phụ, người thật sự không lừa con chứ?”

Đột nhiên, Thần t*nh d*ch từ bên ngoài quan tài ló đầu vào, dò hỏi với vẻ không chắc chắn.

“Lần này chắc chắn không lừa ngươi”.

“Thế con tin sư phụ!”

Bấy giờ Thần t*nh d*ch mới yên tâm rời đi.

Tần Trần tiếp tục quan sát thi khôi lỗi, thậm chí còn c** s*ch quần áo của thi khôi lỗi ra.

Diệp Nam Hiên ở bên cạnh quay mặt đi.

Tuy đó là thi thể, nhưng dù sao cũng là nữ, hắn ta không có hứng thú.

Còn Thời Thanh Trúc và Diệp Viên Viên đứng bên cạnh quan tài nhìn Tần Ninh chằm chằm, như thể sợ hắn sẽ làm chuyện gì không bình thường.

Đại Hoàng bị dọa, đã đi khỏi tòa tháp, không biết là đi đâu.

“Sư phụ, người…”, đột nhiên

Tần Ninh ngẩng đầu lên, mắng: “Ta nói rồi, lần này là thật, mau biến đi”.

“Dạ dạ…”, cuối cùng Thần t*nh d*ch vẫn rời đi.
 
Phong Thần Châu
Chương 10511: Vừa rồi ai khóc lóc cầu xin ấy nhỉ?


Tần Ninh tiếp tục tập trung quan sát xác của cô gái Thanh Giác tộc.

“Phương pháp khắc ấn Khôi Lỗi Phù rất cao mình, hơn nữa còn khắc ngay khi cô gái này còn sống, sau đó luyện nàng ta thành con rối, thủ đoạn thật là tàn nhẫn”.

Nhưng đối với Tần Ninh mà nói.

Tàn nhẫn với Dị tộc là nhân từ với mọi sinh linh trong thế giới Đại Thiên.

Hắn thích phương pháp chế tạo con rối này.

Nếu cho hắn cơ hội, hắn cũng sẽ làm vậy!

“Các ngươi bảo vệ cho ta, tranh thủ một chút thời gian, ta phải nhìn xem sự lợi hại của thi khôi lỗi này”.

“Vâng”.

Diệp Nam Hiên đứng ở cửa tháp, tay ôm một thanh đao, sau lưng đeo Thôn Dương Tiên Đao, trông rất lạ.

Thời Thanh Trúc và Diệp Viên Viên đứng ở hai bên của quan tài.

Hình ảnh này cứ lởn vởn trong đầu Diệp Nam Hiên… Sư phụ ở trong quan tài, đùa nghịch một cái xác, hơn nữa còn là xác phụ nữ, hai sư nương đứng hai bên quan sát học tập…

“Eo!”

Diệp Nam Hiên giật mình, vội vàng xua tan suy nghĩ trong đầu đi.

… Cùng lúc đó.

Thần t*nh d*ch lại đi tìm Linh Nguyệt tiên tử.

Khi Linh Nguyệt tiên tử trông thấy Thần t*nh d*ch lại đến, thấy được ngọn lửa d*c v*ng bùng cháy trong đôi mắt của hắn ta, Linh Nguyệt tiên tử cau mày.

“Dịch lang…”, “Đi!”

Thần t*nh d*ch kéo tay Linh Nguyệt tiên tử đến một góc của đại điện.

“Dịch lang, chàng tạm thời không làm được, ta…”, “Lần này chắc chắn sẽ được!”

“Dịch lang, không sao, ta sẽ không bởi vì chàng tạm thời không được mà…”, “Ta nhất định sẽ được!”

“Dịch lang, đừng miễn cưỡng chính mình… Ta sẽ lo lắng…”. Thần t*nh d*ch hừ một tiếng: “Chắc chắn có thể!”

Roẹt.

Linh Nguyệt tiên tử cảm thấy hơi lành lạnh, ngay sau đó sắc mặt thay đổi.

Đây đã là chiếc váy thứ ba rồi! Hầy! Thần t*nh d*ch tội gì phải vậy chứ?

“Dịch lang, trong Tam Dạ cung có không ít bảo vật thần kỳ, chúng ta không vội, ta tin tưởng chàng nhất định có thể chữa… Á…”

Chẳng bao lâu sau.

Bên trong cung điện, tiếng cơ thể va chạm bắt đầu vang lên.

Một lát sau.

Trong đại điện.

Linh Nguyệt tiên tử lấy một chiếc váy ra mặc vào, che lấp dấu vết trên cơ thể.

Ở bên cạnh, Thần t*nh d*ch đứng chắp tay ở chỗ cửa sổ, không một mảnh vải che thân.

Sư phụ không lừa ta! Lần này thành công rồi! Thần t*nh d*ch hắn đây có được cơ thể Huyền Hoàng, đã ngủ với vô số người phụ nữ, sao có thể không được?

Linh Nguyệt tiên tử tựa vào Thần t*nh d*ch, cáu giận: “Sao lần này lại được rồi?”

Thần t*nh d*ch nói với giọng kiêu ngạo: “Ta đã bước đầu dung hợp giáp tiên rồi, đấy là thiên phú đấy!”

Linh Nguyệt tiên tử nở nụ cười, khuôn mặt nàng ta phiếm hồng: “Quỷ sứ”.

“Gì, coi thường ta à?

Vừa rồi ai khóc lóc cầu xin ấy nhỉ?

Nàng dám xem thường ta này!”

Tần Ninh thở phào một hơi, hắn xoa mồ hôi trên trán, nói: “Phù, cuối cùng cũng xong!”

Hắn phủi tay, đứng trong quan tài nhìn xác cô gái tr*n tr**ng trước mặt, cười nói: “Tiên Giới phát triển đã lâu, tuy ta tự nhận đạo khôi lỗi của mình xuất chúng hơn xa người khác, nhưng thế gian luôn có người tài ba xuất hiện”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10512: Cặp sừng này nhìn quá gai mắt.


“Con rối này có thể nói là tinh vi, lần này ta sửa lại Khôi Lỗi Phù, cuối cùng cũng thành công!”

Nghe vậy, Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc nghiêng đầu nhìn Tần Ninh.

Nhận thấy được tầm mắt của hai cô vợ, Tần Ninh cười hỏi: “Sao lại nhìn ta như thế?”

Diệp Viên Viên nói: “Bọn ta chỉ thấy chàng giở trò với một xác chết, hơn nữa còn là xác nữ giới”.

“…”, Tần Ninh nghiêm mặt nhìn hai người bọn họ, rồi nói với giọng nghiêm túc: “Ta đang nghiên cứu con rối, tuy rằng thoạt nhìn cô gái này giống hệt Nhân tộc bình thường, nhưng lại không giống chúng ta, cô ta không khác gì Thú tộc cả”.

Advertisement

“Nhưng ta chưa từng thấy dã thú nào đẹp như thế này”.

“Suy nghĩ của hai người các nàng không trong sáng, thế nên nhìn mọi chuyện cũng không trong sáng”.

Thời Thanh Trúc cười nhạo: “Ánh mắt Tần đại công tử nhìn mọi việc thì trong sáng lắm, cảm phiền lần sau nhìn bọn ta cố gắng trong sáng lên”.

Tần Ninh thở dài, nói: “Ôi, lòng người bạc bẽo, trước đây khi chưa biết là Nguyên Hoàng Thần Đế thì sùng bái ta lắm, mà nay biết ta là Thần Đế chuyển thế rồi thì không những không sợ, trái lại còn khinh thường ta!”

Advertisement

“Được rồi, được rồi, Tần đại công tử, Tần Đại Thần Đế, thi khôi lỗi chàng tốn công tốn sức tu sửa rốt cuộc thế nào rồi?”

Thời Thanh Trúc giục.

Diệp Nam Hiên cũng lại gần.

“Được!

Tần Ninh gật đầu, hắn đứng trong quan tài, bấm ngón tay.

Ngay lập tức, các ký hiệu màu máu trên cơ thể cô gái trong quan tài biến mất.

Thi thể cô gái với làn da đỏ nhạt, trên đầu có hai sừng, cùng với dáng người quyến rũ đột nhiên mở mắt ra.

Tròng mắt của cô gái hiện lên ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt.

Da thịt toàn thân cũng được bao quanh bởi ánh sáng màu đỏ nhạt, tăng thêm vài phần kỳ dị.

Cô gái mờ mịt mở to hai mắt, tiếp đó ngồi dậy, nhìn Tần Ninh đang đứng trước người mình trong quan tài.

Sau đó.

Cô gái chậm rãi đứng dậy.

Dùng con ngươi đỏ nhạt mờ mịt nhìn xung quanh.

Ngay sau đó, ánh mắt cô gái nhìn về phía Tần Ninh, mang vài phần không hiểu và mờ mịt, tiếp đó nhìn trái phải, thấy Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc.

Bị con ngươi màu đỏ của cô gái nhìn chằm chằm, nhất thời hai người Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc khẽ giật mình.

Không thể không nói, cô gái này nằm xuống trông chẳng khác gì thi thể, thoạt nhìn không hề sai, nhưng dù thế nào cũng là thi thể.

Bây giờ cô gái lại sống sờ sờ đứng dậy, toàn thân không hề có chút hơi thở sống động nào, mang đến cho người ta cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Mà điều quan trọng nhất chính là cô ta không hề mặc quần áo.

Mấy người nhìn thi khôi lỗi từ trên xuống dưới, đột nhiên một thanh đao chậm rãi xích lại gần thi khôi lỗi, rồi chọc chọc... "Ngươi làm gì vậy?"

Tần Ninh thoáng nhìn qua Diệp Nam Hiên đang cầm đao chọc chọc khôi lỗi, không khỏi nói.

"Sư phụ, đây là thi khôi lỗi cấp bậc gì thế?"

"Cấp bậc Tiên Vương!"

Cấp bậc Tiên Vương?

Khó trách! Khó trách Tần Ninh mân mê cái này một hồi lâu.

"Này, ngươi tên là gì?"

Diệp Nam Hiên nhìn cô gái, mở miệng quát hỏi: "Trước mắt bao người mà không biết mặc quần áo vào à, có cần mặt mũi không đấy?"

Vừa dứt lời, ba người Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Tần Ninh nhìn nhau không nói gì.

"Viên Viên, lấy bộ quần áo mặc vào cho cô ta, tốt nhất phủ thêm một cái áo choàng!"

Diệp Viên Viên gật gật đầu.

"Ôm cô ta ra ngoài!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10513: "Đúng là như vậy".


Tần Ninh chỉ vào Diệp Nam Hiên nói.

"Hả?"

Biểu cảm của Diệp Nam Hiên hơi giật mình, chợt lắc đầu từ chối: "Con không, con không ôm!"

"Mau lên, dông dài cái gì".

Chỉ chốc lát sau, thi khôi nữ kia bị Diệp Nam Hiên ôm ra ngoài.

Diệp Viên Viên tiến lên mặc quần áo cho cô ta.

"Thanh Niểu!"

Đột nhiên.

Cô gái há mồm nói tiếng người một cách rõ ràng.

"Cái gì?"

Advertisement

Bên cạnh, Diệp Nam Hiên bị dọa sợ nhảy dựng lên.

Hắn ta luôn cảm thấy thuật con rối của sư phụ không giỏi lắm, không quá yên tâm con rối Dị tộc này.

Cô gái kia lại nhìn về phía Diệp Nam Hiên, mồm miệng rõ ràng nói: "Ta... Tên... Thanh Niểu!"

"Thanh trong màu xanh, niểu trong lượn lờ yêu kiều!"

Diệp Nam Hiên nhìn cặp đồng tử màu máu của cô gái, chợt cảm thấy toàn thân phát lạnh.

"Sư phụ!"

Diệp Nam Hiên quay lại nhìn Tần Ninh, căm giận bất bình nói: "Đây là thi khôi lỗi của người sao?"

"Thế nào lại có được ý thức vậy?"

Tần Ninh liếc nhìn Diệp Nam Hiên, đáp lại: "Đây mới là chỗ tài giỏi của khôi lỗi sư".

"Hắn ta luyện chế cô nàng này thành thi khôi lỗi, nhưng lại không hoàn toàn xóa đi hết ý thức, làm cô ta giữ lại một chút ý thức, không nhiều, đủ khiến cô ta sống như một con rối... Không biết sống không biết chết, chẳng khác gì đồ đần độn...", Diệp Nam Hiên ngẩn người nói: "Trời ạ, đây là thù hận lớn cỡ nào?"

"Cũng không biết ai luyện chế cô ta thành thành cái dạng này!"

"Liễu..." "Cái gì?"

Diệp Nam Hiên hiếu kỳ nhìn thi khôi lỗi vừa mở miệng.

"Liễu Hoa Thanh!"

Cô gái rõ ràng nói.

Liễu Hoa Thanh?

Lông mày Tần Ninh nhíu lại: "Một trong những phụ tá đắc lực của Tề Hồng Thiên, là một vị Tiên Đế của trăm vạn năm trước, Liễu Hoa Thanh. Ta đã thấy ghi chép trong sách cổ, người này tinh thông thuật con rối".

Ồ! Diệp Nam Hiên kinh ngạc hỏi lại: "Một vị Tiên Đế lại vất vả luyện chế ra một con rối cấp bậc Tiên Vương như vậy?"

Cô gái con rối kia nói tiếp: "Bởi vì... Ta... Giết... Liễu Nham Động..."

Diệp Nam Hiên nhíu mày, chầm chậm nói: "Liễu Nham Động hẳn là con trai của Liễu Hoa Thanh, khó trách Liễu Hoa Thanh phẫn nộ như thế?"

"Cháu trai".

Thanh Niểu sửa đúng.

"Được được được, cháu trai cháu trai".

Diệp Nam Hiên khoát khoát tay, không thèm để ý.

Con rối nữ này nói chuyện khá rõ ràng, nhưng mang đến cảm giác quá cứng nhắc.

Thái độ của sư phụ đối với Dị tộc hoàn toàn là diệt cỏ tận gốc.

Bởi vậy, Diệp Nam Hiên cũng không hề có chút thiện cảm nào đối với Dị tộc, tràn ngập sát khí.

Tuy nói đây là thi khôi lỗi Dị tộc, nhưng vừa nhìn vào đã chẳng có cảm tình, chỉ muốn... một đao chém đứt.

Tần Ninh mở miệng nói: "Xem ra, là Thanh Niểu này giết cháu trai Liễu Nham Động của Liễu Hoa Thanh, bởi vậy Liễu Hoa Thanh tự mình ra tay, luyện chế cô ta thành thi khôi lỗi, rồi phong ấn".

Không mặc quần áo có nét đẹp của không mặc quần áo.

Mặc quần áo vào tất nhiên cũng có điểm làm người khác chú ý.
 
Phong Thần Châu
Chương 10514: "Đến một ngụm không?"


Thanh Niểu nhìn quần áo trên người, mặc dù không quá vừa vặn, nhưng vẫn được.

Ánh mắt cô ta nhìn về phía Tần Ninh, xòe bàn tay ra.

"Gì vậy?"

Tần Ninh tò mò.

"Giác Tủy dịch!"

Giọng nói của Thanh Niểu vẫn cứng nhắc như cũ: "Cho ta".

Tần Ninh v**t v* dung dịch Giác Tủy dịch đen nhánh trong lòng bàn tay, đáp: "Cho ngươi để làm gì?"

"Cho ta!"

Thanh Niểu gằn từng chữ: "Cho ta, ta có thể tăng lên, không cho ta, ta ngay tại lúc này".

"Biết rồi".

Tần Ninh cười cười, đưa ra Giác Tủy dịch.

Thanh Niểu đón lấy, Giác Tủy dịch kia trực tiếp tan ra trong lòng bàn tay cô ta.

Tiếp theo.

Sừng thú hai bên trán Thanh Niểu vốn ảm đạm không ánh sáng, nhưng sau khi dung hợp Giác Tủy dịch, hào quang lóe lên, sau đó sừng thú có hào quang màu xanh nhàn nhạt chảy xuôi.

Tên của Thanh Giác tộc chính đến từ một đôi sừng này.

"Thú vị...", Tần Ninh không khỏi cười nói: "Thương Mang Đại Thế Giới vô cùng kỳ quặc, nhiều năm qua ta đã chứng kiến hết thảy, hoa hòe hoa loẹt. Xem ra, thế giới Đại Thiên chân chính này lại càng không phải nói nhiều, vô cùng huyền diệu".

Khí tức kinh khủng bộc phát ra.

Ầm ầm... Trong cơ thể Thanh Niểu, một cỗ uy nghiêm huy hoàng tàn phá bừa bãi ra ngoài.

Sức bộc phát kia khiến cả ba người Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Diệp Nam Hiên đều cảm thấy khó có thể ngăn cản.

Ngay sau đó.

Khí tức trong cơ thể Thanh Niểu thu liễm lại, trên thân thể xuất hiện một kiện trường bào màu đỏ, có khắc vô số tiên hoa.

Đội mũ trùm của trường bào lên, một đôi sừng thú kia bị che lại.

Từ bên ngoài nhìn lại, đây là một nhân loại bình thường mặc áo bào đỏ, chỉ lộ ra nửa gương mặt.

"Chính xác".

Tần Ninh cười cười nói: "Có ngươi ở bên cạnh, an toàn của ta có vài phần bảo đảm hơn".

Bên cạnh, Diệp Nam Hiên bĩu môi.

Dù sao cũng là con rối.

Nào có đáng tin cậy như đồ đệ như hắn ta! Diệp Nam Hiên nói tiếp: "Sư phụ, bên kia vẫn còn hai cỗ quan tài!"

"Mở ra nhìn xem đi".

Tần Ninh cười ha hả: "Nhìn xem rốt cuộc là cái gì!"

"Dạ".

Kết quả là... Bên trong tháp cao.

Lần này hai người Thời Thanh Trúc và Diệp Viên Viên canh giữ trước cửa tháp, Diệp Nam Hiên nán lại bên trong.

Chẳng có cách nào, bên trong hai cỗ quan tài còn lại là hai thi thể nam.

Cũng là tộc nhân Thanh Giác tộc, cũng được luyện chế thành con rối.

Hai cô gái nhìn nhiều không tốt lắm.

Nhưng vừa nghĩ tới hai sư đồ Tần Ninh và Diệp Nam Hiên đặt hai con rối nam tại đó, mân mê đến mân mê đi, Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc chỉ cảm thấy cực kỳ kỳ quặc.

Cổng tháp cao.

Thời Thanh Trúc lấy ra hồ lô rượu, uống một ngụm tiên nhưỡng Long Phong.

"Đến một ngụm không?"

Diệp Viên Viên lắc đầu.

6001165-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10515: Tòa cung điện này không hề nhỏ.


"Đã xong rồi?"

Diệp Viên Viên kinh ngạc hỏi.

Đối với thi khôi lỗi nữ chẳng nhanh đến vậy.

Tần Ninh cười nói: "Trước lạ sau quen, biết được cách làm thi khôi lỗi của Liễu Hoa Thanh, về cơ bản không hề khó như thế".

"Đồng thời hỏi thăm rõ ràng, hai con rối nam này tên là Thanh Chiếu, Thanh Tuấn!”

Advertisement

"Xem ra, chuyện năm đó Tam Thanh giáo chủ ngăn cản cuộc chiến với Thanh Giác tộc phức tạp hơn dăm ba câu của Tề Văn Dạ rất nhiều".

Hai người Thanh Chiếu Thanh Tuấn này đi cùng với Thanh Niểu, là đám đầu tiên tấn công Liễu Nham Động, về sau bị Liễu Hoa Thanh bắt ngay tại chỗ, luyện chế thành thi khôi lỗi.

Vả lại, Thanh Chiếu Thanh Tuấn chính là nhân vật cấp bậc Tiên Hoàng chân chính.

Tần Ninh thu hoạch được ba con rối, hai cấp bậc Tiên Hoàng, một cấp bậc Tiên Vương, thu hoạch này tất nhiên là cực lớn.

Advertisement

"Đi thôi, đi những chỗ khác nhìn xem".

"Được".

Mấy người cùng rời đi.

Rất nhanh.

Đại Hoàng lao vùn vụt tới như một tia chớp màu vàng, xuất hiện trước mặt mấy người Tần Ninh.

"Tần gia, đi theo ta".

Diệp Nam Hiên chế nhạo: "Sao hả?"

"Ngươi lại bị người khác bắt nạt?"

Đại Hoàng không vui đáp: "Gâu gâu, ngươi mới bị người bắt nạt ấy".

Ngay sau đó, cái đuôi Đại Hoàng cọ xát Tần Ninh, cười hì hì: "Ta lại phát hiện một nơi tốt, rất kỳ quặc. Nó toàn là những phong ấn phức tạp này, ta muốn xông vào, nhưng suýt chút nữa bị làm thịt...", lời này gợi lên sự tò mò của Tần Ninh.

"Đi nhìn một cái xem".

Bốn người Tần Ninh, Diệp Nam Hiên, Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi đi cùng nhau, theo sau Đại Hoàng rời khỏi tòa tháp cao ba trượng.

Về phần Thần t*nh d*ch... Tạm thời không biết tên nhóc kia lại đi tiêu dao sung sướng ở nơi nào rồi, Tần Ninh cũng lười để ý tới hắn ta.

Bốn người một chó nhanh chóng đi đến trước một tòa cung điện.

Một góc cửa lớn cung điện xuất hiện một cái lỗ lớn.

Lỗ chó! Bốn người bốn người không khỏi nhìn về phía Đại Hoàng.

Đại Hoàng cười hì hì: "Ta không mở được cửa này nên trực tiếp dùng móng vuốt đào bới, mau vào xem đi".

Nói xong, Đại Hoàng chui vào trong lỗ.

Chỉ là đợi một hồi lâu không thấy bốn người Tần Ninh, Diệp Nam Hiên tiến vào, Đại Hoàng lại bò ra khỏi lỗ chỗ.

"Vào đi chứ?"

Đại Hoàng đương nhiên nói.

"Vào cái quỷ!"

Diệp Nam Hiên khinh bỉ nói.

Lúc này, Tần Ninh đã bắt đầu phá bỏ cấm chú phù văn trên cửa lớn.

Không lâu sau, cửa lớn từ từ mở ra.

Đại Hoàng cất bước vào, lẩm bẩm nói: "Nhân tộc các ngươi thật là phiền phức, lỗ chó chình ình không đi, nhất định phải tốn sức phá bỏ cấm chế...", Tần Ninh không thèm để ý đến con chó ngốc này.

Bốn người cùng đi vào trong.

Cuối võ trường, trên cầu thang là một loạt cung điện.

Hai bên trái phải cũng có cung điện đối xứng, có điều thấp hơn trước mặt một chút.
 
Phong Thần Châu
Chương 10516: "Con chó chết này... Chạy nhanh thật".


Tam Dạ cung này vốn là cung đình của Tề Văn Dạ, tuy Tề Văn Dạ chỉ là một nhân vật cấp bậc Tiên Hoàng, nhưng dù thế nào cũng có bố là Tề Hồng Thiên, một vị đại nhân vật siêu cấp thuộc cảnh giới Tiên Tôn chân chính.

Điều này khiến cho Tề Văn Dạ không có khả năng giống với Tiên Hoàng thông thường.

Cho nên nơi chốn trong Tam Dạ cung này hiện ra mấy phần độc đáo bất phàm.

"Cẩn thận một chút".

Tần Ninh lên tiếng dặn dò.

Advertisement

Đại Hoàng mở miệng nói: "Cẩu gia ta thăm dò rồi, những cung điện này không có gì kỳ lạ, nhưng hàng ngay phía trước, căn thứ ba bên trái rất kỳ quặc, không mở ra nổi".

"Trước đi qua đó xem một cái đã".

"Được".

Đại Hoàng cười hì hì nói: "Tần gia, chúng ta thương lượng chia năm năm nhé".

Đại Hoàng cảm thấy không hề hứng thú với ba con rối vừa phát hiện.

Con rối lại chẳng thể ăn.

Nó không tinh thông thuật con rối, Tần Ninh thu thì về Tần Ninh, dù thế nào nó cũng chẳng làm gì.

Nếu như có thể tìm được tiên đan, tiên quả, tiên nhưỡng tuyệt diệu gì đó mới thật sự kiếm lời.

Bốn người một chó đi vào tòa cung điện thứ ba bên trái.

Cửa lớn cung điện sơn đỏ, rất có cảm giác khiếp người.

Mà cánh cửa này còn mơ hồ phát tán hơi thở âm trầm lạnh lẽo, làm cho người ta không dám tới gần.

Đúng lúc này, Đại Hoàng lên tiếng: "Cánh cổng lớn này vô cùng kỳ quặc, ta đánh nát nó, nó sẽ nhanh chóng phục hồi như cũ. Bất kể là ta cắn, hay ta đá đều không được".

Tần Ninh nhìn cổng lớn, không nói một lời.

Thời Thanh Trúc và Diệp Viên Viên cũng nhanh chóng nhận ra không thích hợp.

"Sao vậy?"

Hai người nhìn về phía Tần Ninh.

Tần Ninh liền nói: "Cửa lớn này... Có một loại phong ấn đặc biệt, hình như ta từng gặp qua, có điều không nhớ ra nổi!"

"Đừng chứ!"

Đại Hoàng lập tức nôn nóng.

"Tần gia à, ngài đừng không nhớ nổi chứ, ngài phải nghĩ ra".

Đại Hoàng vội vàng nói: "Không nhớ ra được thì phải làm sao bây giờ?"

"Cánh cửa này và cửa ở các cung điện khác không hề giống nhau, tuyệt đối có đại huyền cơ ẩn chứa trong đó, ngài phải nghĩ ra chứ..."

Tần Ninh liếc mắt nhìn Đại Hoàng, nói: "Ta chỉ nói là ta nhớ hình như từng gặp qua loại phong ấn đặc biệt này, không nhớ được gặp ở đâu, chứ không nói ta không thể phá giải".

"..."

Tần Ninh bước lên trước, đi vào trước cửa.

"Các ngươi lui ra một chút!"

Tần Ninh nghiêm túc: "Loại phong ấn này rất ngang ngược, nếu phá giải phong ấn thất bại thì sẽ chết người, thậm chí hư không xung quanh phong ấn còn sẽ bị quét sạch không còn một mảnh, tất cả mọi thứ sẽ bị xoắn nát".

"Tần gia, ngài mau mở ra đi!"

Giọng của Đại Hoàng vang lên.

Diệp Nam Hiên không còn lời gì để nói.

Mới vừa rồi vẫn còn bên cạnh bốn người.
 
Phong Thần Châu
Chương 10517: Cảm giác ấy... Thật là kích thích!


"Các ngươi c*̃ng lui ra đi!"

"Được".

Ba người Diệp Nam Hiên, Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên sôi nổi thối lui.

Tần Ninh sải bước lên trước, mở rộng hai tay, từng đạo tiên văn ngưng tụ, rậm rạp chằng chịt.

Võ giả không hiểu trận pháp, phong ấn thấy những thứ này sẽ cảm thấy rất thần kỳ và khó lường.

Rất nhanh, lúc Tần Ninh bước chân ra, những tiên văn kia dung nhập vào cánh cửa sơn son, sau đó biến mất không thấy.

Tiếp đó... Bước chân Tần Ninh trực tiếp tiến vào trong cửa, dường như hòa thành một thể với cửa lớn màu đỏ, cả người không biết tung tích.

"Lợi hại!"

Giọng của Đại Hoàng vang lên bên tai ba người.

Tên này lại chạy về.

"Tần gia thật là lợi hại, với kiến thức lang bạt Tiên Giới nhiều năm của Cẩu gia ta, tương lai Tần gia tuyệt đối sẽ trở thành nhân vật Tiên Tôn, Tiên Đế siêu cấp, nổi tiếng lừng lẫy khắp Tiên Giới!"

Diệp Nam Hiên cầm đao vỗ lên đầu Đại Hoàng, cười mắng: "Sư phụ ta vốn chính là".

"Chậc...", Đại Hoàng không thèm để ý.

Nó thử cánh cửa màu đỏ này một hồi lâu vẫn chẳng thể vào được, nhưng Tần Ninh ngay lập tức nhìn ra manh mối, nếm thử phá giải, quả thực khó lường.

Ba người một chó kiên nhẫn chờ đợi.

Qua ước chừng một canh giờ.

Bóng dáng Tần Ninh mới xuất hiện lần nữa.

Nhưng, xuất hiện trước mặt ba người một chó là một Tần Ninh loang lổ vết máu khắp người, trường sam màu trắng, quần áo bên trong cũng bị phá hỏng, xuất hiện mấy chục vệt máu.

"Sư phụ!"

Sắc mặt Diệp Nam Hiên biến đổi.

Sư phụ tự mình ra tay phá hủy cấm chế, thế mà còn bị thương! Cấm chế bên trong cánh cửa này quả nhiên khó lường.

Đại Hoàng rụt rụt đầu.

Tần Ninh thở ra một hơi, lấy ra mấy viên Tịnh Ma Tiên Đan nuốt thẳng vào, qua một hồi lâu mới tỉnh hồn lại.

"Còn kinh khủng hơn tưởng tượng của ta".

Tần Ninh nhìn về phía Diệp Nam Hiên, nói tiếp: "Tiếp theo phải cẩn thận vào".

"Rõ!"

Tần Ninh đi ra trước, dùng hai tay đẩy, cửa lớn sơn son chầm chậm mở ra.

Chỉ một thoáng.

Khí tức phủ đầy bụi đập vào mặt.

Ngay sau đó... "Ọe...", Đại Hoàng sốt ruột, phóng ra đầu tiên. Nhưng mới vừa vào cửa, toàn bộ thân chó chợt mềm nhũn, chuyển đầu, ghé vào bên cạnh cửa liên tục nôn mửa.

...

Ngay cả bốn người Tần Ninh, Diệp Nam Hiên, Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên cũng không quá có thể kiềm chế cảm giác nôn mửa trong lòng.

Thật sự là... Bên dưới khí tức phủ đầy bụi xen lẫn một mùi cực kỳ nồng nặc khiến cho người ta buồn nôn.

Cảm giác này như thể từng đám thịt thối chồng chất lên nhau trong một góc, cái mùi tản ra hoàn toàn giấu ở bên trong cung điện này.

Mấy người sôi nổi chặn lại hô hấp.

Nhưng dù như thế, vẫn có thể rõ ràng cảm giác được những mùi thối kia dường như bám vào trên người bọn họ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10518: "Xem được không?"


Phủi cũng phủi không xong! Đúng lúc này, không biết Đại Hoàng lôi ra một cái khăn lụa từ nơi nào, buộc chặt trên đầu, trùm cả chóp mũi.

"Mẹ ơi, thối quá!"

Đại Hoàng quơ quơ móng vuốt, nhìn vào trong đại điện mờ tối.

Siêu thối! Dù hiện tại bóp mũi không ngửi cũng cảm thấy cả người thối hoắc.

Nhìn xung quanh, cảnh tượng trong đại điện càng khiến người ta kinh ngạc.

Advertisement

Khắp cung điện chất đống hàng loạt thi thể, ngổn ngang lộn xộn, chồng chéo lên nhau.

Mà đống thi thể này chỉ thấy được vết thương trên người, những các khác đều không hề tổn hại, mang đến cho người ta cảm giác... Dường như vừa mới chết đi.

Diệp Nam Hiên dùng đao hất một cỗ thi thể lên, nhấc đến trước mặt.

Liếc mắt nhìn qua, một bóng người có chiều cao chừng hơn một trượng đang nằm trên mặt đất.

Advertisement

Tương tự con người, nhưng hoàn toàn không phải người.

Hai bên trán người kia mọc ra một cặp lỗ tai lông xù màu nâu xám. Hai bên gương mặt có lông bờm, trên mu bàn tay cũng có lông bờm.

Cỗ thi thể này hơi há miệng, răng nhọn hoắt, trông giống bánh răng.

Hơn nữa, lồng ngực c** tr*n cũng có một mảnh lông xù.

"Cũng là Dị tộc?"

Diệp Nam Hiên tò mò.

Mấy người lại đánh giá tiếp những thi thể khác, nhìn cái nào cũng có đặc trưng giống nhau.

Lông bờm ở mu bàn tay, lông bờm hai bên gương mặt, răng nanh, trán có hai lỗ tai.

Trông rất kỳ lạ.

Trong lúc bọn họ xem xét mấy cỗ thi thể, mùi siêu thối trong đại điện càng thêm nồng đậm.

Ngay sau đó, những thi thể ban đầu được bảo tồn hoàn hảo kia bắt đầu lần lượt thối rữa, ch** n**c mủ lan tràn.

Đại Hoàng thật sự không chịu nổi, chạy trốn vọt ra đại điện.

Đi ra mười trượng cách xa đại điện, Đại Hoàng gào khóc: "Thứ đồ gì vậy, cũng quá xấu rồi đi. Đống thi thể này sớm không rữa muộn không rữa, sao đúng lúc chúng ta đi vào lại thối rữa?"

Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc cũng không chịu được, nhao nhao rời khỏi đại điện.

Chỉ có hai người Tần Ninh và Diệp Nam Hiên ở trong đại điện không ra.

Trên thực tế, Diệp Nam Hiên đã bị hun đến tái mặt, nhưng thấy Tần Ninh không đi, hắn ta lo lắng Tần Ninh gặp phải nguy hiểm nên cũng dừng bước không đi.

Lúc này, Tần Ninh không những không lui ra ngoài, ngược lại là đi vào sâu bên trong đại điện.

Đến cuối cùng, những thi thể này biến thành nước mủ, sau đó hóa thành hơi nước màu trắng, dần bốc hơi bay ra ngoài đại điện.

Trong đại điện nhanh chóng trở nên sạch sẽ không ít.

Đám thi thể này như bụi bặm trong không trung, biến mất không còn tăm hơi.

Ánh mắt Tần Ninh nhìn vào sâu bên trong đại điện, thấy chính sảnh vừa mới bị thi thể ngăn trở.

Trong sảnh chạm trổ chữ viết cổ xưa.

Chỗ đặt bút có ba chữ to, rồng bay phượng múa.

"Ấy?"

Diệp Nam Hiên tò mò nhìn, lập tức kinh ngạc nói: "Sư phụ, nét chữ này... rất giống của người!"

Chữ viết của Tần Ninh rất rồng bay phượng múa, có phong cách riêng cực đặc biệt.

"...", Tần Ninh lại nhìn ra ba chữ to kia là gì.

"Liễu Hoa Thanh!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10519: "Có thể cái búa ấy!"


Tần Ninh ít nhiều vẫn có thể phân biệt được ba chữ rồng bay phượng múa kia.

Dù sao, chữ của hắn cũng rồng bay phượng múa không kém.

Đương nhiên, nói dễ nghe một chút là rồng bay phượng múa, đại khai đại hợp, không theo một khuôn mẫu nào, nói khó nghe thì chính là lối chữ thảo, thảo không biên giới.

Tần Ninh nhìn từng chữ viết được chạm trổ trong chính sảnh này.

Không phải dùng bút viết, dường như dùng kiếm chạm trổ xuống.

"Man di ngoại tộc, phạm Tam Thanh ta, đuổi đi tà ma, trả ta trong sạch!"

Mười sáu chữ đầu nhuốm đẫm kiếm khí, Tần Ninh nhìn qua, thậm chí còn cảm thấy hai mắt hơi hơi đau nhói.

Có thể nghĩ, lúc Liễu Hoa Thanh viết xuống đoạn văn này giận dữ thế nào.

Advertisement

Sự giận dữ kia thậm chí khắc vào chữ viết ở nơi này.

"Sư phụ...", Diệp Nam Hiên thấy Tần Ninh chỉ đọc một câu liền không đọc tiếp, không khỏi vò đầu nói: "Cái này viết gì thế?"

Hắn ta thật sự không xem hiểu.

Chữ viết quá ngoáy, còn không bằng chữ của hắn ta.

"Trên này giảng giải dáng vẻ và năng lực thủ đoạn của mấy loại Dị tộc".

Tần Ninh chậm rãi đọc: "Hai sừng của Thanh Giác tộc ẩn chứa toàn bộ tinh khí thần của bọn họ, chặt đứt tay chân của bọn họ sẽ không khiến chúng chịu thương tổn quá lớn. Có thể chém vào sừng thú, bọn họ hẳn sẽ phải chết, hoặc lấy ra Giác Tủy dịch trong sừng bọn họ, một thân thực lực của những kẻ này sẽ giảm đi hơn một nửa".

"Vừa rồi đám thi thể bị thối rữa kia chính là Ảnh Lang Tộc, tốc độ của bọn họ cực nhanh, có huyết mạch của một loại thần linh mang tính lang nào đó, về bản chất không giống với đám Lang Thú trong Tiên Giới chúng ta".

"Lúc chiến đấu, những người của Ảnh Lang Tộc này có thể hóa thành thú, toàn thân xuất hiện nhiều lông tóc hơn, lực sát thương lớn hơn".

"Tốc độ của bọn họ cực nhanh, nhanh đến mức đôi khi chỉ có thể nhìn thấy cái bóng của chúng khi chiến đấu với võ giả cùng cảnh giới, bởi vậy được đặt tên theo".

Diệp Nam Hiên gật gật đầu.

"Trên này còn ghi lại thêm mấy loại Dị tộc khác, đều là đám Dị tộc tính toán từ thế giới bên ngoài tiến vào trong Tam Thanh tiên vực chừng trăm vạn năm trước".

"Theo ghi chép của Liễu Hoa Thanh, đám Dị tộc này có chuẩn bị từ trước, có kế hoạch tiến hành xâm lược từng cấp bậc của Thương Mang Đại Thế Giới chúng ta".

Điểm này Diệp Nam Hiên cũng hiểu được.

Bất luận là Hạ Tam Thiên, hay Trung Tam Thiên đều gặp phải Dị tộc, chủng loại và số lượng còn không ít.

Diệp Nam Hiên khẽ hừ: "Thật muốn sinh ra ở thời đại trăm vạn năm trước, sung sướng chém giết đám Dị tộc kia một phen".

"Thời đại bây giờ khó hơn ngày xưa nhiều".

Tần Ninh nói thẳng: "Ngươi cho rằng hiện tại là tốt?"

"Cái gọi là tốt chỉ là bề nổi".

"Trong số mười hai tiên vực lớn, ta đã đi qua tiên vực Đại La, Thái Thượng tiên vực, Tam Thanh tiên vực. Gần như mỗi lần đến một Tiên Vực, ta đều thấy được bóng dáng của Dị tộc, Viêm Tộc Vũ tộc, U Cổ Tộc, Linh Đồng Tộc, Huyết Nguyệt Tộc, và cả Cảnh Hỏa tộc, Hàn Mị tộc hiện tại".

"Đây chỉ là ba Tiên Vực lớn, chín Tiên Vực lớn còn lại...", Tần Ninh thở dài: "Nếu là ta năm đó, thân là Linh Thánh Thiên, ta thật sự muốn đánh từng người Tiên Tôn Tiên Đế trong Tiên Giới, nhất thiết phải liên hợp g**t ch*t bất luận Dị tộc nào!"

Diệp Nam Hiên lại nghiêm túc nói: "Sư phụ, hiện tại cũng có thể mà".

"Có thể?"

"Dạ".

"Có thể cái búa ấy!"

Tần Ninh cười mắng: "Hiện tại vi sư chỉ là một Tiên Quân hạ vị, lúc trước dùng lôi kiếp làm mánh khóe có thể giết được Tiên Vương. Bây giờ đối mặt với Tiên Vương, ta cũng phải chuồn, ngay cả ngươi ta cũng đánh không lại".

Nghe được câu nói sau cùng, Diệp Nam Hiên cảm thấy mỹ mãn.

Dù sao đệ tử lợi hại hơn sư phụ cũng là điều rất đáng kiêu ngạo.

6001170-0.jpg

 
Back
Top Dưới