Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 10340: “Ý hay đó!”


Tần Ninh bảo: “Đi theo ta, ta chữa trị cho các ngươi”.

Nghe vậy, Thạch Quang Diệp bèn đáp: “Vết thương của tại hạ không đáng lo, phiền công tử chữa trị cho các sư đệ sư muội của tại hạ trước”.

Tần Ninh liếc mắt nhìn Thạch Quang Diệp nói: “Vết thương của ngươi không đáng lo hả?

Bọn họ không chết nhưng chưa tới ngày mai, ngươi đã chết rồi!”

Thạch Quang Diệu sửng sốt.

Advertisement

Tần Ninh nói thêm: “Ngươi là y sư hay ta là y sư?

Theo ta!”

Dứt lời, Tần Ninh dẫn đám người Thạch Quang Diệu đến một chỗ trong sơn chốc, chọn vài gian nhà tranh rồi bắt đầu chữa trị cho Thạch Quang Diệu.

Giờ thì hay lắm.

Advertisement

Thái Thanh tiên tông có Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh.

Ngọc Thanh tiên cung có nhóm người Vân Học Lâm.

Thượng Thanh Lâu bây giờ thì có mấy người Thạch Quang Diệu... đệ tử của tam đại bá chủ đều tụ tập về đây hết.

Sơn cốc này nghiễm nhiên bị Tần Ninh coi thành dược quán.

Đến trước gian nhà tranh, Tần Ninh nói với Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ: “Nói cho con chó ngu kia lại dẫn người về thì ta sẽ không chữa mà cũng không có đan dược ăn đâu”.

Dịch Tinh Thần gật đầu.

Bạch Hạo Vũ cười thầm rồi đi ngay.

Mấy ngày nay, hắn ta chọc chó rất vui vẻ.

Chẳng qua hắn ta đã bị Đại Hoàng cắn vài phát nên hơi lo chẳng biết bình có biến thành một con chó đần độn hay không. Trong gian nhà tranh.

Thạch Quang Diệu nằm trên giường, Tần Ninh vén quần áo hắn ta lên, thấy rõ lỗ máu tươi to rõ trên bụng.

“Nay ngươi cảm thấy không sao nhưng đến mai ngươi sẽ đi đời nhà ma đấy!”

Tần Ninh không nói gì bắt tay vào việc chữa trị.

Lại một ngày một đêm trôi qua.

Trong sơn cốc, Tần Ninh đi ra khỏi gian nhà tranh lần thứ hai.

Vừa bước ra ngoài, Tần Ninh suy sụp mất rồi... trong sơn cốc rộng lớn ấy chỉ có khoảng tầm mấy trăm người, bọn họ đều bị nhốt, trông rất ủ rũ.

Cảnh Hỏa tộc.

Hàn Mị tộc.

Con chó vàng ngồi trên một tảng đá lớn như một chú chó chăn cừu, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm mấy trăm người kia.

Ánh mắt nó nhìn chúng như không phải đang nhìn người mà là nhìn những viên tiên đan sáng rực.

Tần Ninh đã bất lực đến nơi.

Ôi cái tên vô nhân tính này! Đại Hoàng thấy Tần Ninh bước ra bèn hứng phấn nói: “Lão Tần, lão Tần, Dị tộc, đều là Dị tộc hết đó, chẳng phải ngươi hận Dị tộc nhất sao...”, không! Đó không phải Dị tộc! Đó là Tịnh Ma Tiên Đan mà con chó nhà ngươi thích nhất! Tần Ninh hờ hững hỏi: “Sao lần này ngươi không cứu người nữa?”

“Gâu gâu gâu! Không thể nào!”

Đại Hoàng cừu to nói: “Lần này cứu nhiều hơn nữa, ha ha ha...”, Đại Hoàng chỉ tay qua một chỗ khác trong sơn cốc, Tần Ninh nhìn qua, hơn mười người đang ở đó, có người ngồi có người nằm, vẻ mặt trông rất đau đớn.

Siêu thật! Tần Ninh phải thốt lên! “Hay là ngươi mở bảng hiệu ở ngoài sơn cốc ghi tên là Thần Y cốc, ta sẽ treo biển hành nghề làm một thần y, ngươi bắt người, ta cứu người!”

Con chó vàng nghe vậy gật đầu nói: “Ý hay đó!”

“Hay cái đầu chó nhà ngươi, cút đi”.

“Bạch Hạo Vũ, Dịch Tinh Thần”.

“Đây ạ”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10341: Quả thực là kỳ tích!


“Dẫn mấy bệnh nhân đó qua đây”.

“Vâng”.

Tuy rằng Tần Ninh không tình nguyện lắm nhưng hắn vẫn sẽ cứu những người bị thương Đại Hoàng mang đến đây.

Tần Ninh bước đến đó nói: “Nhà tranh bên trái là nơi đệ tử Thái Thanh tiên tông ở, một đám nhà tranh ở giữa là của đệ tử Ngọc Thanh tiên cung, còn phía bên phải là của đệ tử Thượng Thanh Lâu”.

Advertisement

Ôi đỉnh! Đều đã phân chia xong xuôi rồi!

“Các ngươi tự tìm gian nhà tranh trống trước đi, ta sẽ dựa vào độ nặng nhẹ của vết thương mà đến chữa trị cho các ngươi”.

Từng người đi theo sự dẫn dắt của Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần đến những gian nhà khác nhau.

Tần Ninh thở dài.

Đây được gọi là gì chứ! Chẳng bao lâu sau, Tần Ninh xuất hiện trong sơn cốc.

“Lần này có tóm được con cá lớn nào không?”

Tần Ninh hỏi.

Đại Hoàng lắc đầu nói: “Ta đã mở rộng phạm vi tìm kiếm, nhưng dãy núi Thái Giang quá lớn nên rất khó tìm được chúng”.

“Nhưng mà ngươi cứ yên tâm đi, mấy ngày nữa ta sẽ đi ra tìm tiếp”.

Nói xong, Đại Hoàng lại ăn mấy viên tiên đang, vẻ mặt trông rất thư thả.

Tịnh Ma Tiên Đan mà Tần Ninh cho quả đúng là món ăn ngon nhất trần đời.

Ôi mẹ ơi sao ngon thế nhỉ! Hơn nữa, mỗi khi ăn xong, Đại Hoàng đều cảm giác như mình bước từ cõi thần tiên xuống, cảm giác sung sướng ấy không gì có thể diễn tả nổi.

Bắt Dị tộc! Nó không quan tâm.

Nhưng nó rất để tâm tới việc ăn tiên đan!

Mỗi ngày, Đại Hoàng luôn ra ngoài săn bắt.

Mà mỗi ngày Tần Ninh đều trị bệnh cứu người, vội đến mức chân không chạm đất.

Chỉ chớp mắt, một tháng đã trôi qua.

Ngày hôm đó.

Bên trong sơn cốc.

Mấy bóng người ngồi dưới một mái hiên bằng cỏ.

Lam Nhược Vân sắc mặt tái nhợt cùng với Lý Uyển Thanh sắc mặt tái nhợt, còn có Vân Học Lâm của Ngọc Thanh tiên cung và Thạch Quang Diệu của Thượng Thanh Lâu.

Bốn người này đều là cảnh giới Tiên Quân, cũng là cấp bậc mạnh nhất được cứu trong khoảng thời gian này.

Bên trong sơn cốc đã được xây dựng giống như một y quán, những người qua lại đều là người bị thương.

Mà mấy người ngồi dưới mái hiên cỏ đều không ngoại lệ, trên người hoặc bị quấn băng gạc, hoặc là có sắc mặt tái nhợt.

Lúc trước bị thương quá nặng, cho dù mấy người đã dùng đan dược chữa thương, nhưng cũng rất khó khôi phục trong khoảng thời gian ngắn.

Tần Ninh chỉ đảm bảo tính mạng của bọn họ không có việc gì thôi, đương nhiên hắn cũng tiếc lấy tiên đan tiên dược trân quý của mình ra cho những người này khôi phục.

Lý Uyển Thanh một bên trêu ghẹo nói: “Hai ngày trước, ta nhìn thấy một vị sư đệ đã không có hơi thở, kết quả trải qua ba ngày chữa trị không ngừng nghỉ của Tần thần y, vậy mà đã sống lại”.

Quả thực là kỳ tích! Mấy người đều gật đầu.
 
Phong Thần Châu
Chương 10342: “Nói tiếng chó đi!”


Đây đúng là kỳ tích! Khó có thể tưởng tượng được! Thạch Quang Diệu cười nói: “Ngày đó Tần thần y nhìn thấy ta, nói thương thế của ta nặng nhất, ta còn không thèm để ý, kết quả mới biết được bên trong vết thương có độc...”, mấy người đều là những nhân vật thiên tài trong ba bá chủ lớn.

Ví dụ như Lý Uyển Thanh, Lam Nhược Vân chính là đệ tử hạch tâm của Thái Thanh tiên tông, ở trên đệ tử hạch tâm chỉ có vài vị thánh tử thánh nữ.

Cho nên cấp bậc đệ tử hạch tâm cũng gần như là bảo bối của Thái Thanh tiên tông rồi.

Đương nhiên Vân Học Lâm, Thạch Quang Diệu cũng là như thế.

Vẫn còn trẻ mà đã có thể tới cảnh giới Tiên Vương, cho dù là ở Thái Thanh tiên tông hay là ở Ngọc Thanh tiên cung, Thượng Thanh Lâu, đó đều là độc nhất vô nhị, cực kỳ hiếm thấy! Mà cảnh giới Tiên Quân cũng rất khó gặp được.

Trong khoảng thời gian này ở trong sơn cốc, đã có trên trăm vị đệ tử đến từ ba tông môn lớn, cảnh giới Huyền Tiên, Cửu Thiên Huyền Tiên, Tiên Quân đều có.

Hiển nhiên Tần Ninh đã trở thành thần y trong mắt đám đệ tử ba tông môn.

Mỗi ngày nhìn thấy Tần Ninh, ai nấy đều luôn miệng gọi Tần thần y, cực kỳ nhiệt tình.

Advertisement

Mà Tần Ninh... đã chết lặng rồi! Trong một tháng này, Đại Hoàng đi ra ngoài hơn mười lần, tổng cộng bắt được hơn một ngàn vị võ giả dị tộc, cứu trở về một hai trăm vị đệ tử ba tông môn.

Con chó ngốc này đúng là không biết mệt! Tần Ninh không thể thấy chết mà không cứu được.

Cứ như thế, sơn cốc rộng lớn đã nghiễm nhiên thành thần y quán chân chính.

Đại Hoàng cũng không thèm quan tâm đến việc này.

Nó chỉ nghĩ không biết Tần Ninh có thể cho nó Tịnh Ma Tiên Đan hay không thôi.

Mấy người ngồi dưới hiên cổ nói chuyện phiếm.

Đột nhiên, ngoài sơn cốc, một bóng người chạy tới, thở hồng hộc nói: “Lần này con Thiên Cẩu kia bắt được cá lớn!”

Cá lớn?

Mọi người đều vui vẻ, vội vàng đứng dậy rời đi.

Đi ra bên ngoài sơn cốc.

Đại Hoàng đang vô cùng kích động sủa, vờn quanh bên cạnh Tần Ninh, rung đùi đắc ý, hưng phấn nói: “Ngươi mau nhìn đi, ngươi mau nhìn đi, lão Tần, đây là Tiên Vương, Tiên Vương chân chính đấy!”

Có phải là Tiên Vương hay không, Đại Hoàng căn bản không để ý, thứ mà Đại Hoàng để ý chính là... dị tộc cấp bậc Tiên Vương hóa thành Tịnh Ma Tiên Đan tuyệt đối là siêu mạnh! Tần Ninh chán ghét nói: “Lau khô nước miếng của ngươi đi”.

Hắn đi đến trước mặt người bị trói gô dưới đất, cúi đầu đánh giá người này.

“Khó lường, Kỳ Manh!”

Tần Ninh nhìn thấy bóng người chật vật trên mặt đất, lại nhìn Đại Hoàng, không khỏi nói: “Ngươi bắt được hắn ta như thế nào vậy?”

Đúng lúc này, đám người Lý Uyển Thanh, Lam Nhược Vân cũng đi đến.

“Là Kỳ Manh!”

Lý Uyển Thanh kinh ngạc nói.

Kỳ Manh chính là người có thể đánh không phân cao thấp với thánh tử Thái Thanh tiên tông Cáo Thừa Thiên.

Nhưng bây giờ cũng đã bị bắt! Nghĩ lại đã khiến người ta cảm thấy không thể tưởng tượng được rồi.

Đại Hoàng cười ha ha nói: “Dương Thiên Vũ ta chính là hậu duệ của tộc Thiên Cẩu hiếm thấy trên thế gian, chỉ là một Tiên Vương...”, “Nói tiếng chó đi!”

“Hắn ta đánh nhau với một người phụ nữ, cả hai đều bị thương, ta đuổi theo hắn rồi bắt đến đây, cũng đưa cả người phụ nữ kia về luôn”.

Đại Hoàng giận dữ nói.

Lần này Đại Hoàng trói toàn bộ tù binh thành một quả cầu rồi tha về.

Nó tìm được một cánh tay trắng trẻo ở giữa đám tù binh, trực tiếp kéo ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 10343: “Ta nói ta không định cứu cô ta!”


“Đây, chính là cô ta! Không biết đã chết hay chưa!”

Đại Hoàng chỉ vào một người dính đầy bùn đất, mái tóc dài bẩn thỉu, quần áo rách rưới nằm trên mặt đất.

“Thánh... Thánh nữ...”, hai người Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh đưa mắt nhìn lại, hoàn toàn ngây người.

Hai người lập tức xông lên phía trước, vén mái tóc của cô gái lên để lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ lại mang theo vài phần thống khổ.

Thánh nữ của Thái Thanh tiên tông - Cù Thanh Thư! Tần Ninh cũng đã từng gặp qua vị thánh nữ này.

Nhưng mà chưa được nhìn kỹ mặt mũi.

Nhưng bây giờ người phụ nữ bẩn thỉu, thậm chí trên người còn có mùi nước miếng của chó này thật sự khó có thể làm cho người ta nghĩ đến thánh nữ.

“Con chó chết này...”, Lam Nhược Vân nổi giận mắng: “Sao có thể đối xử với thánh nữ như vậy!”

Advertisement

Vừa nghe thấy lời này, Đại Hoàng lập tức mắng: “Bà cô thối, là ông đây cứu các ngươi về, là lão Tần cứu mạng của các ngươi”.

“Ngươi dám mắng ông đây à?

Có tin ông đây đánh ngươi không!”

Lam Nhược Vân biến sắc, lập tức quát: “Ngươi...”, “Lam sư tỷ, đừng ồn ào nữa”.

Lý Uyển Thanh liền nói ngay: “Phải lập tức chữa thương cho Cù sư tỷ!”

Lam Nhược Vân vội vàng ôm lấy Cù Thanh Thư.

“Tần Ninh, nhanh lên!”

Hả?

Nghe được lời này của Lam Nhược Vân, Tần Ninh nhíu mày lại.

Sắc mặt Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần ở bên cạnh cũng trầm xuống.

Mấy ngày nay ở bên trong sơn cốc, đám người Lam Nhược Vân vẫn luôn được Tần Ninh chữa trị.

Từ trước đến nay, đám người Lam Nhược Vân cũng luôn khách khí với Tần Ninh.

Nhưng mà bây giờ nhìn thấy Cù Thanh Thư bị thương, Lam Nhược Vân vô cùng lo lắng cho sự an toàn của Cù Thanh Thư, cho nên đã bắt đầu không còn khách khí với Tần Ninh nữa.

Lý Uyển Thanh cảm thấy Lam Nhược Vân nói lỡ, lập tức cười nói: “Tần thần y, làm phiền ngài!”

“Không phiền không phiền”.

Tần Ninh cười nói: “Ta lại không định cứu cô ta!”

Hắn vừa dứt lời, nụ cười trên mặt Lý Uyển Thanh khựng lại.

Lam Nhược Vân ở một bên không thể tin nói: “Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói ta không định cứu cô ta!”

Tần Ninh trực tiếp đi sang một bên, ngồi trên một cái ghế đá, cười nói: “Mấy ngày nay ta cứu các ngươi là do tâm trạng ta tốt, muốn cứu liền cứu, nhưng bây giờ ta lại không muốn cứu!”

Lam Nhược Vân lập tức quát: “Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không?

Đây là thánh nữ của Thái Thanh tiên tông chúng ta, ngươi không cứu, các trưởng lão Thái Thanh tiên tông sẽ giết ngươi!”

Vừa nghe thấy lời này, Đại Hoàng ở một bên lập tức không vui.

Giết ai?

Giết Tần Ninh?

Ai dám?

6000994-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10344: “Tần thần y!”


Lịch đăng truyện hàng ngày:

Truyện mới hay dành cho bạn: Binh Vương và Bảy Chị Gái Cực Phẩm - Đ

Tần Ninh ngồi ở một bên, không khỏi cười nói: “Đại Hoàng muốn nhờ vả ta, trái một câu lão Tần phải một câu Tần gia, còn cho ta thoải mái hái dược liệu trong sơn cốc, đối xử với ta cũng vô cùng khách khí”.

“Lam Nhược Vân ngươi muốn cầu xin ta, bây giờ lại ra vẻ vênh mặt hất hàm sai khiến?”

“Ngay cả một con chó cũng không bằng, ta không muốn cứu cô ta, ngươi có thể làm khó dễ được ta sao?”

Đại Hoàng ở một bên hầm hừ nói: “Đúng thế, tính mạng của thánh nữ nhà ngươi quan trọng, cho nên ngươi liền quên ai là lão đại nơi này rồi sao?”

Khoan! Không đúng! Sao nó lại cảm thấy lời nói của Tần Ninh sai sai! Cái gì mà ngay cả một con chó cũng không bằng?

Lam Nhược Vân biết chính mình thất thố, vừa lo lắng đến sự an toàn của Cù Thanh Thư, vừa nhìn về phía Tần Ninh, nói: “Tần Ninh công tử, là ta liều lĩnh”.

“Ta thật sự rất lo lắng cho sự an toàn của Cù sư tỷ, cô ta là thánh nữ của Thái Thanh tiên tông chúng ta, ta chết mười lần mà có thể làm cho cô ta sống sót cũng được”.

“Ồ?

Vậy sao?”

Tần Ninh nhìn Cù Thanh Thư, lại nhìn Lam Nhược Vân, cười dài nói: “Được rồi, ta cũng không phải người lòng dạ hẹp hòi, ta sẽ cứu người, nhưng ngươi phải xin lỗi trước đi!”

“Xin lỗi Tần công tử”.

“Không phải xin lỗi ta, là xin lỗi nó!”

Tần Ninh chỉ chỉ Đại Hoàng.

Đại Hoàng nhìn thấy Tần Ninh chỉ vào chính mình, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt nghiêm nghị.

Mấy ngày nay Đại Hoàng ra ngoài quả thật là vì Tịnh Ma Tiên Đan, nó cũng hoàn toàn có thể không cứu đám võ giả bị trọng thương kia.

Nhưng mà Đại Hoàng vẫn còn có nhân tính.

Thánh nữ này nhìn có vẻ chật vật là vì Đại Hoàng không che chở tử tế.

Nhưng cô ta vẫn còn chưa chết, che chở hay không che chở cái gì?

Lam Nhược Vân nghe nói như thế, sắc mặt trắng nhợt.

“Xin lỗi”.

Lam Nhược Vân nhìn về phía Đại Hoàng, nói.

Đại Hoàng vừa nghe thấy lời này, trong lòng vô cùng thoải mái, đang chuẩn bị mở miệng tha thứ.

Nhưng ngay sau đó, Tần Ninh lại nói: “Đây là thái độ xin lỗi của ngươi sao?”

Lam Nhược Vân sửng sốt.

“Phải có thành ý một chút, muốn xin lỗi thì ít nhất cũng phải quỳ xuống chứ?”

Hắn vừa dứt lời, mọi người ở đây đều sửng sốt.

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần cũng ngây ra.

Quỳ xuống?

Không đến mức đó chứ! Hơn nữa, căn cứ vào kinh nghiệm ở chung với Tần Ninh nhiều năm của bọn họ, bọn họ cũng biết Tần Ninh không phải loại người kiêu ngạo ương ngạnh như vậy.

Bây giờ hắn lại bắt Lam Nhược Vân quỳ xuống xin lỗi Đại Hoàng trước mặt nhiều người như vậy đúng là có chút ép buộc.

“Sao nào?

Không muốn à?”

Tần Ninh không khỏi cười nói: “Xem ra ngươi cũng không để ý đến mạng sống của thánh nữ nhà ngươi lắm!”

“Tần thần y!”

Giờ phút này Lý Uyển Thanh đi ra, nói: “Lam sư tỷ quả thật chỉ vì quá lo lắng cho Cù sư tỷ nên mới đắc tội, cô ta cũng không phải cố ý mạo phạm Đại Hoàng đâu”.

Nhiều năm qua, trừ Dương Vân lão tiên ra thì không ai đối xử tốt với nó như vậy.

Trong lúc chờ đợi, bạn có thể đọc truyện khác hoặc Tham gia Facebook Group trò chuyện vui vẻ nha !.Tiếp tục ủng hộ metruyenhot.com.vn ra thêm nhiều truyện mới phục vụ các bạn nha !
 
Phong Thần Châu
Chương 10345: “Hiểu rồi hiểu rồi”.


Mặc dù Dương Vân lão tiên bắt nó đóng cửa ở trong này, mấy ngàn năm không được đi ra ngoài, nhưng trong lòng Đại Hoàng hiểu được Dương Vân lão tiên cũng không phải bắt nó trông mộ, mà lo lắng nó ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm.

Thân là Thiên Cẩu, lại đặt tên cho mình là Dương Thiên Vũ, Đại Hoàng rất lông bông.

Nhưng sự lông bông này có thể cứu mạng nó vào lúc nguy hiểm.

Mặc dù ở trong này rất nhàm chán, nhưng ít nhất sẽ không có nguy hiểm.

Đương nhiên, Đại Hoàng không biết là Dương Vân lão tiên làm như vậy là đúng.

Dù sao... Một con chó, còn là một con chó thích cằn nhằn, một con chó độc thân mấy ngàn năm, thật sự đã nghẹn đến điên rồi.

Tần Ninh nhìn về phía Lý Uyển Thanh, thản nhiên nói: “Đại Hoàng là bạn của ta, mấy ngày nay, mạng sống của mấy người các ngươi đều là Đại Hoàng cứu về, nếu nó không đưa các ngươi trở về, cho dù ta có y thuật ngập trời cũng không thể cứu sống các ngươi”.

“Lam Nhược Vân, ngươi cũng được Đại Hoàng mang về, vậy mà còn vô lễ bất kính với nó, ngay cả thái độ làm người cơ bản cũng không có!”

“Hôm nay ta sẽ thay mặt trưởng bối tông môn ngươi để dạy ngươi, ra ngoài phải làm người như thế nào!”

Lam Nhược Vân nghe nói như thế, sắc mặt càng thêm khó coi.

Nhưng nhìn sắc mặt Cù Thanh Thư trắng bệch, trên người bẩn thỉu, Lam Nhược Vân cũng đành chịu đựng.

Bịch! Lam Nhược Vân cong chân quỳ xuống đất, nhìn về phía Đại Hoàng, cung kính nói: “Đại Hoàng, là ta không đúng, Lam Nhược Vân ta thành tâm xin lỗi ngươi”.

Đại Hoàng mỉm cười gật đầu.

A! Cảm giác được người ta tôn trọng thật thoải mái!

“Như vậy đã đủ chưa?”

Lam Nhược Vân nhìn về phía Tần Ninh.

“Không đủ!”

Tần Ninh tiếp tục nói: “Ba khấu chín bái mới tốt”.

Lam Nhược Vân vừa nghe thấy lời này, sắc mặt trắng bệch.

Lý Uyển Thanh liền nói ngay: “Tần thần y, làm sao phải như thế?

Lam sư tỷ cô ta...”, “Uyển Thanh!”

Lam Nhược Vân giữ chặt lấy Lý Uyển Thanh, sau đó nhìn về phía Tần Ninh nói: “Được, ba khấu chín bái, ta thật lòng xin lỗi Đại Hoàng”.

Bịch bịch bịch... Lam Nhược Vân không ngừng dập đầu.

Tần Ninh nhìn thấy vậy thì mỉm cười.

Ba khấu chín bái xong.

Tần Ninh nhìn về phía Đại Hoàng, cười nói: “Xin lỗi như vậy đã đủ thành ý chưa?”

“Đủ rồi đủ rồi!”

Đại Hoàng vô cùng hưng phấn.

“Đứng lên đi!”

Tần Ninh lập tức nói: “Đưa Cù Thanh Thư vào trong nhà cỏ, ta sẽ chữa thương cho cô ta sau”.

Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh lập tức đưa Cù Thanh Thư rời đi.

Lúc này Tần Ninh mới xoay người nói: “Đại Hoàng”.

“Có!”

Đại Hoàng đứng thẳng lên, nhìn về phía Tần Ninh.

“Kỳ Manh này chính là một vị Tiên Vương hàng thật giá thật, nhỡ may hắn ta lén lút khôi phục thương thế, trong chúng ta ai cũng không đánh lại, cho nên hãy chém đứt tay chân hắn ta đi!”

Tần Ninh nói: “Một khi có dấu hiệu khôi phục, lập tức chém tiếp!”

Nghe nói như thế, Đại Hoàng cười ha ha nói: “Hiểu rồi hiểu rồi”.

“Đám dị tộc này thì giết hết đi, Tịnh Ma Tiên Đan đều cho ngươi”.

Giờ phút này, Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ đi đến bên cạnh Tần Ninh.

“Tần tiên sinh”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10346


Dịch Tinh Thần nhìn nhìn bốn phía, nhỏ giọng nói: “Có phải Lam Nhược Vân kia có vấn đề gì không?”

Tần Ninh liếc mắt nhìn Dịch Tinh Thần một cái.

“Tại hạ có một chút hiểu biết về Tần tiên sinh, Tần tiên sinh cũng không phải loại người được đà lấn tới không buông tha cho người ta như vậy, nhưng ngươi lại làm nhục Lam Nhược Vân...”, Tần Ninh cười nói: “Trẻ nhỏ dễ dạy”.

Dịch Tinh Thần có chút kích động.

Hắn ta là người thận trọng, quan sát thấy mấy ngày nay thái độ của Tần Ninh với Lam Nhược Vân có nhiều chỗ bất đồng.

“Vậy có cần hai người chúng ta chuẩn bị cái gì không?”

Dịch Tinh Thần kích động nói.

Chuẩn bị?

Tần Ninh lắc đầu, lập tức nói: “Không cần chuẩn bị”.

Hai người nghe nói như thế, trong lòng vô cùng mất mác.

Điều này chứng minh ở trong mắt Tần Ninh, hai người bọn họ không thể giúp được cái gì cả.

“Cũng không đúng”.

Tần Ninh đột nhiên dừng lại.

“Cái gì?”

Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ vô cùng chờ mong.

Tần Ninh nói: “Hai người các ngươi chuẩn bị sẵn sàng, tìm một chỗ an toàn bên trong sơn cốc, nhỡ may xảy ra đại chiến, điều các ngươi cần phải làm là... bảo vệ tốt mạng sống của mình”.

Nghe nói như thế, Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần: ( ̄▽ ̄”) lời này còn không bằng không nói.

Đại Hoàng lần lượt g**t ch*t từng vị võ giả dị tộc.

Mấy ngày nay, cửa ra vào sơn cốc đã nghiễm nhiên thành pháp trường.

Từng viên khỏa Tịnh Ma Tiên Đan xuất hiện trong tay Tần Ninh, đưa cho Đại Hoàng.

Tần Ninh nói: “Đừng quên Kỳ Manh kia...”, “Yên tâm!”

“Ừm”.

Ngay sau đó, Tần Ninh rời đi, tiến vào bên trong sơn cốc, đi đến trước một căn nhà cỏ.

Hắn tiến vào trong nhà cỏ, một bóng người nằm ở trên giường, dựa vào ánh mắt trời từ ngoài cửa sổ để đọc một quyển võ quyết.

“Đang đọc cái gì vậy?”

Tần Ninh nhìn thanh niên nằm trên giường, ôn hòa cười nói.

“Tần đại ca!”

Trên mặt thanh niên có vài phần vui vẻ, ngồi thẳng dậy cười nói: “Trong Cửu Huyền Tiên Quyết, Phá Vân Kim Chưởng Thuật có một số chỗ ta không hiểu được, mấy ngày nay không thể xuống giường, ta liền cẩn thận suy nghĩ lại...”, “Cho ta xem!”

Tần Ninh nhận lấy tiên quyết, nhìn kỹ rồi lập tức nói: “Chưởng pháp này, ngươi hãy tu hành ở chỗ nào có nhiều khí tức kim loại”.

“Cho dù có trầm tư suy nghĩ, ở nơi tu luyện nồng đậm tiên khí bình thường cũng rất khó tu thành, lần sau hãy thử xem”.

“Ừm”.

Thanh niên mỉm cười, trên khuôn mặt tuấn tú nhu hòa có vài phần mỹ mãn.

“Có liên lạc được với Diệp Nam Hiên không?”

Nghe vậy, thanh niên lắc đầu.

Thanh niên trên giường này đúng là người tên là Ninh Tùy Vân trong đám người mà Tần Ninh cứu.

Ninh Tùy Vân đến từ Thái Trữ Vực.

Thái Trữ Vực cũng nằm ở phía tây Tam Thanh tiên vực, ở phái bắc Thái Trữ Vực.

Từ trong miệng Ninh Tùy Vân, cuối cùng Tần Ninh cũng đã biết được tin tức của Diệp Nam Hiên, Thần t*nh d*ch cùng với Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc.

Ninh Tùy Vân này có thể nói là tiểu lão đệ trung thành của Diệp Nam Hiên và Thần t*nh d*ch.
 
Phong Thần Châu
Chương 10347


Tỷ tỷ hắn ta - Ninh Chi Vi là một trong vô số tình nhân của Thần t*nh d*ch.

Ừm... Mặc dù bây giờ Tần Ninh chỉ biết là Thần t*nh d*ch có mỗi mình Ninh Chi Vi, nhưng hắn cảm thấy với tính cách của đệ tử kia của mình, nhiều năm qua chắc chắn sẽ không chỉ có mỗi một nhân tình.

Cho dù Thần t*nh d*ch đồng ý, huynh đệ của Thần t*nh d*ch cũng sẽ không đồng ý! Mà Diệp Nam Hiên đơn giản là kẻ cuồng đao.

Tình yêu với đao vượt qua tất cả, ừm… có thể không bằng sư phụ của hắn ta.

Năm đó hai người Diệp Nam Hiên và Thần t*nh d*ch tiến vào Tiên Giới, đã vươn lên ở nhà họ Ninh Thái Trữ Vực, bởi vậy Ninh Chi Vi rất dễ dàng đã bị Thần t*nh d*ch đánh cắp trái tim, mà Ninh Tùy Vân cũng bị thuyết phục bởi việc tăng cảnh giới lên cực nhanh của hai người.

Sau đó Diệp Nam Hiên và Thần t*nh d*ch gặp Thời Thanh Trúc và Diệp Viên Viên ở Tam Thanh tiên vực.

Tiếp theo bốn người sáng tạo ra một tông môn tên là Trúc Diệp Tông ở Tây Thanh Vực phía bắc Thái Trữ Vực.

Lấy tên theo Thời Thanh Trúc và Diệp Viên Viên.

Advertisement

Không thể không nói, cái tên này đúng là quá yếu! Trúc Diệp Tông được bốn người phát triển nhiều năm, đã cắm rễ vững vàng ở Tây Thanh Vực.

Tần Ninh nghe được mấy tin tức này cũng biết sở dĩ Thần t*nh d*ch sẽ trở thành huynh đệ với Ôn Ngọc Trạch là bị Vũ Vô Tuyết sai sử.

Mà Thần t*nh d*ch sở dĩ sẽ nghe lời Vũ Vô Tuyết chỉ là để dùng mỹ nam kế, giả vờ là chó săn cho Vũ Vô Tuyết.

Đương nhiên, nếu để Diệp Nam Hiên làm chuyện này, chắc chắn Diệp Nam Hiên đã trực tiếp vung đao g**t ch*t Vũ Vô Tuyết rồi.

Nhưng nếu để Thần t*nh d*ch làm, Thần t*nh d*ch tuyệt đối sẽ không hề từ chối.

Sau khi hoàn toàn biết rõ mọi chuyện, Tần Ninh cũng nhẹ nhàng thở ra trong lòng.

Không chỉ có mỗi Thần t*nh d*ch ở Tam Thanh tiên vực, Diệp Nam Hiên, Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên cũng ở đó.

Nếu tính như thế.

Khương Thái Vi và Trần Nhất Mặc ở Đại La tiên vực.

Vân Sương Nhi, Dương Thanh Vân, Lý Nhàn Ngư ở Thái Thượng tiên vực.

Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Diệp Nam Hiên, Thần t*nh d*ch ở Tam Thanh tiên vực.

Hành trình đi tìm đồ đệ phu nhân ở Tiên Giới xem như đã tiến hành một nửa đi?

Đậu má! Mấy người kia thật sự là không thể khiến hắn bớt lo.

Từ trước đến nay đều là hắn đi tìm bọn họ, không có bọn họ tìm hắn! Còn có Ôn Hiến Chi, Lý Huyền Đạo, Thạch Cảm Đương nữa, cũng không biết đã đi đâu.

Còn có Cốc Tân Nguyệt, Khúc Phỉ Yên, Chiêm Ngưng Tuyết cũng không biết đi đâu rồi.

Nhưng cũng may, ít nhất đã biết một nửa.

Tần Ninh nhìn về phía Ninh Tùy Vân, cười nói: “Xương cốt và kinh mạch ở chân ngươi bị thương nghiêm trọng, nhưng mấy ngày sau sẽ có thể xuống giường đi lại rồi”.

“Ngươi hãy cầm mấy viên tiên đan này đi, bao giờ đau chân thì ăn hai viên”.

Thứ mà Tần Ninh lấy ra đúng là Tịnh Ma Tiên Đan.

Nếu Đại Hoàng biết Tần Ninh lấy tiên đan mà nó vất vả bắt dị tộc biến ra để đưa cho Ninh Tùy Vân hư đốn, tuyệt đối sẽ mắng Tần Ninh hối lộ trái luật.

“Cám ơn ngươi, Tần đại ca!”

Ninh Tùy Vân cười nói: “Mấy ngày này ở cùng với ngươi, ta mới biết được, Diệp đại ca và Thần đại ca miêu tả ngươi căn bản không đúng”.

“Ồ?”

Tần Ninh cười nói: “Bọn họ miêu tả ta như thế nào?”

Hai vị đệ tử còn biết khen hắn, không tồi.

“Nhưng bọn họ nói ngươi là hạng người háo sắc, ta đã thấy Diệp đại nhân và Thời đại nhân, các nàng đều rất đẹp, Tần đại ca với các nàng chính là trai tài gái sắc, nhưng mấy ngày nay ta lại cảm thấy được Tần đại ca căn bản không hề háo sắc, bằng không có nhiều tiên tử mang ơn ngài như vậy, chỉ cần ngài muốn, chắc chắn có thể khiến các nàng yêu thương nhung nhớ”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10348: “Ngươi mắng ai vậy?”


“Ha hả...”, Tần Ninh miễn cưỡng cười.

Được lắm! Diệp Nam Hiên nói hắn háo sắc thì thôi, dù sao hắn ta cũng là thẳng nam.

Thần t*nh d*ch.

Ngươi cũng có mặt mũi nói sư phụ ngươi háo sắc?

Ông đây so sánh với ngươi, quả thực là một người đàn ông trung trinh biết không?

“Tên chó này!”

Tần Ninh không nhịn được mắng một câu.

“Ngươi mắng ai vậy?”

Một cái đầu chó thò vào từ ngoài cửa, Đại Hoàng hờn giận nói: “Tên chó là ai?”

“Không ai cả!”

Tần Ninh không nói gì.

Ninh Tùy Vân vội vàng nói: “Thật ra hai vị đại ca rất tôn trọng ngài, nhiều năm qua, nhà họ Ninh chúng ta, còn có Trúc Diệp Tông Tây Thanh Vực đều đang âm thầm hoặc công khai tìm tin tức về ngài ở khắp nơi trong Tam Thanh tiên vực”.

“Được rồi được rồi, ta biết”.

Tần Ninh lập tức nói: “Ngươi cứ tĩnh dưỡng cho tốt, ở trong này rất an toàn, cứ yên tâm đi”.

“Ừm”.

Ninh Tùy Vân mỉm cười.

Lúc này Tần Ninh mới rời đi.

“Làm sao vậy?”

Nhìn thấy Đại Hoàng ở ngoài cửa, Tần Ninh hỏi.

“Kỳ Manh tỉnh, muốn gặp ngươi”.

“Ồ?”

Tần Ninh mỉm cười, nói: “Đi”.

Hắn cũng đã nhìn thấy Kỳ Manh và thánh tử của Thái Thanh tiên tông Cáo Thừa Thiên giao thủ, ở cảnh giới Tiên Vương, quả thật hai người đều vô cùng cường đại.

Tần Ninh đoán cho dù mình có lôi kiếp, cộng thêm Cửu Thiên Tinh Nguyên Thuật cũng không thể đánh được bất cứ ai trong hai người này.

Trừ khi dùng Đại Tác Mệnh Thuật.

Hai người này đều là nhân trung long phượng, quả thật là không so được.

Hắn đi ra ngoài sơn cốc.

“Người đâu?”

Tần Ninh nhìn bốn phía sơn cốc, hiếu kỳ nói.

“Không phải đang bị treo ở kia sao?”

Đại Hoàng chỉ lên trên vách núi đá.

Giờ phút này.

Vách núi bên trái bị đào ra một cái rãnh.

Kỳ Manh kia đang bị xiềng xích quấn chặt trong cái rãnh, không thể động đậy được.

Tần Ninh phi người lên, dừng ở trên một tảng đá trước mặt Kỳ Manh.

Trong cái rãnh, trên xiềng xích có những lưỡi đao rất nhỏ, rậm rạp, cứa rách da thịt của Kỳ Manh.

Đại Hoàng cười ha ha nói: “Lão già kia năm đó để lại một số thứ có ích, thứ này chuyên môn dùng để trói người”.

“Lưỡi đao này dùng để cắt tay chân của hắn ta, một khi tay chân lành lặn, lưỡi dao sẽ xoay tròn, cứa nát tay chân tính cả xương cốt, sau đó sẽ chảy xuôi theo cái rãnh đằng sau vào trong ổ khoá này, chuyển hóa thành lực lượng, tiếp tục trói chặt hắn ta!”

Nghe thấy vậy, Tần Ninh sửng sốt.

6000999-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10349


“Tại hạ tên là Tần Ninh!”

Tần Ninh cười nói: “Lần đầu gặp mặt, xin chào”.

Chào cái đầu ngươi! Hỏa văn ở hai má Kỳ Manh nhảy lên lên vẻ mặt biến hóa.

Đau đến rút gân! Kỳ Manh chậm rãi nói: “Nhân tộc các ngươi quả thực là gian trá, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn thì tính là bản lĩnh gì chứ?”

“Haiz, việc này thì ngươi hiểu nhầm ta rồi!”

Tần Ninh cười nói: “Cũng không phải là ta bắt ngươi tới, mà là con chó ngốc này”.

Đại Hoàng ngạo kiều ưỡn ngực lên.

Kỳ Manh nhìn về phía con chó vàng cực kỳ bình thường kia, sau đó nhìn về phía Tần Ninh, hừ một tiếng nói: “Ngươi dám thả ta ra không?”

“Không dám!”

“...”, Tần Ninh cười ha hả nói: “Ngươi chính là cảnh giới Tiên Vương, ta chỉ là Cửu Thiên Huyền Tiên, thả ngươi ra, là ngươi ngu ngốc hay là ta ngu ngốc?”

“Được rồi, có chuyện mau nói, có rắm mau thả, ta còn phải đi cứu người”.

Vừa nghe thấy lời này, sắc mặt Kỳ Manh trầm xuống, hờ hững nói: “Ta có thể làm giao dịch với ngươi, ngươi thả ta ra, ta sẽ cho ngươi những thứ ngươi muốn!”

“Cho dù là tiên quyết hay là tiên khí, tiên đan, cùng với thiên tài địa bảo, thậm chí mỹ nhân, ngươi muốn cái gì, ta đều có thể cho ngươi”.

Kỳ Manh nghiêm túc nói: “Ta lấy tổ tiên Cảnh Hỏa tộc để thề, nếu lừa ngươi, ta sẽ không chết tử tế được!”

Nghe thấy lời này, Tần Ninh cũng cười nhạo nói: “Được thôi”.

Được?

Kỳ Manh khó hiểu nhìn Tần Ninh.

Tần Ninh cười nói: “Ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc Ôn Ngọc Trạch có bí mật gì, ta sẽ tha cho ngươi”.

Nghe hắn nói vậy, Kỳ Manh biến sắc, lập tức nghiêng đầu đi, nhắm mắt tĩnh dưỡng, không hề mở miệng ra nữa.

Hay lắm! Trong lòng Tần Ninh vô cùng kinh ngạc.

Kỳ Manh này thà chết cũng không muốn nói ra bí mật về Ôn Ngọc Trạch.

Xem ra, bí mật trên người Ôn Ngọc Trạch còn lớn hơn cả tưởng tượng của hắn.

Tần Ninh cũng lười tiếp tục tán gẫu với Kỳ Manh.

Nếu không chiếm được tin tức hắn muốn từ trên người Kỳ Manh, hai người nói chuyện tiếp cũng không có ý nghĩa.

“Đại Hoàng, để ý đến hắn ta, bây giờ người này vẫn không thể chết được, nhưng về sau nếu ta giết hắn ta, tiên đan lấy được...”, vừa nghe thấy lời này, Đại Hoàng rỏ cả nước miếng ra, vội vàng nói: “Yên tâm yên tâm, ta hiểu rồi!”

Tịnh Ma Tiên Đan do một vị Tiên Vương ngưng tụ ra.

Tuyệt đối còn tuyệt hơn cả tiên đan Vương phẩm.

Đời này Đại Hoàng còn chưa được nếm thử tiên đan Vương phẩm bao giờ đâu! Tuyệt đối là đại bổ! Tất nhanh Tần Ninh đã đi đến trước một căn nhà cỏ.

Lý Uyển Thanh đã muốn ở cửa lo lắng chờ đợi lâu ngày.

“Tần thần y!”

Lý Uyển Thanh nhìn về phía Tần Ninh, nói: “Lúc trước Lam sư tỷ không phải cố ý, trước kia Lam sư tỷ và Cù Thanh Thư sư tỷ cùng nhau bái nhập Thái Thanh tiên tông, Cù Thanh Thư sư tỷ có thiên phú rất tốt, mới trở thành thánh nữ, hai người có tình cảm vô cùng tốt, cho nên nhìn thấy Cù sư tỷ bị thương, Lam sư tỷ mới thất thố, thật sự xin lỗi”.

Tần Ninh không khỏi nhìn về phía Lý Uyển Thanh, cười nói: “Xem ngươi nói kìa, cô ta đã giải thích rồi, đương nhiên ta sẽ không truy cứu cái gì nữa”.

“Dẫn ta đi xem vị thánh nữ của các ngươi như thế nào rồi!”

Hai người tiến vào trong nhà cỏ, Lam Nhược Vân đang canh giữ ở bên cạnh Cù Thanh Thư bẩn thỉu, nhìn thấy Tần Ninh đến, Lam Nhược Vân vội vàng đứng dậy.

“Lúc trước là ta không đúng, xin lỗi, Tần công tử”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10350: Hai người phụ nữ này suy nghĩ cái gì vậy?


“Được rồi, ngươi đã giải thích, đương nhiên ta cũng sẽ không để trong lòng”.

Tần Ninh đi đến bên cạnh giường.

“Lấy chút nước đến đây rửa sạch sẽ thánh nữ của các ngươi đi”.

Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh đi nhanh về nhanh.

Lúc hai người c** q**n áo cho Cù Thanh Thư, nhìn thấy Tần Ninh vẫn còn đứng bên cạnh, không khỏi do dự.

“Nhanh lên”.

Tần Ninh không khỏi thúc giục nói: “Bây giờ các ngươi không cho ta xem, lát nữa ta cũng phải xem, hơn nữa vết thương trên người cô ta ảnh hưởng đến rất nhiều thứ, mặc dù là rửa sạch, các ngươi cũng không có thể tùy tiện động vào cô ta, ta không đứng nhìn, đợi các ngươi rửa sạch sẽ cho cô ta rồi, chỉ sợ cô ta cũng đã chết!”

Hai người phụ nữ này suy nghĩ cái gì vậy?

Advertisement

Lúc trước cho dù là Lý Uyển Thanh hay là Lam Nhược Vân, đều từng được hắn trị liệu, hai người này có người nào không bị hắn xem vô số lần?

Thật sự nghĩ rằng y sư chỉ cần bắt mạch, kê đơn thuốc là có thể chữa khỏi ư?

Trình độ phức tạp trong đó, người thường không thể tưởng tượng được đâu.

Lý Uyển Thanh và Lam Nhược Vân không dám trì hoãn, vội vàng dựa theo chỉ thị của Tần Ninh rửa sạch cho Cù Thanh Thư.

Rất nhanh, trên giường đã đổi một cái chăn mới, Cù Thanh Thư không một mảnh vải nằm trên ga mềm, trên người chỉ đắp mỗi một cái áo mỏng.

Cái áo này mỏng như cánh ve, có cũng như không.

Sau đó Tần Ninh nhẹ nhàng đưa tay ra... Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh thấy như màn vậy một đều đỏ bừng mặt, không dám nhìn nữa.

Nhưng lại lo lắng Tần Ninh sẽ làm ra chuyện gì khác người, hai người vẫn không nhịn được trông chừng.

Cù Thanh Thư có khuôn mặt thanh tú, da thịt như trăng sáng, cho dù đang hôn mê bất tỉnh nằm ở trên giường, nhưng dáng người thon dài, đường cong lả lướt kia vẫn có thể làm cho người ta thấy được rõ ràng.

“Cảnh Hỏa tộc, trời sinh có thể để bản thân và viêm khí trong trời đất dung hợp, điều này có chút tương tự với Viêm tộc”.

“Nhưng mà viêm của Viêm tộc là lửa, viêm của Cảnh Hỏa tộc càng thiên về khí!”

Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Xem ra hai người đánh nhau rất ác liệt”.

Ngay lập tức, Tần Ninh vung tay lên, từng cái ngân châm xuất hiện.

Từng cái ngân châm ở trong lòng bàn tay Tần Ninh, c*m v** từng bộ phận trên cơ thể Cù Thanh Thư, tổng tổng chừng trên trăm cái... Tần Ninh kiên nhẫn chữa bệnh, Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh chăm chú quan sát.

Không khó để nhìn ra, y thuật của Tần Ninh quả thật là cực kỳ cường đại.

Mặc dù hai người không tinh thông đan thuật, nhưng ít nhất cũng có thể nhìn ra được Tần Ninh không phải làm vớ vẩn.

Cứ như thế, chỉ chớp mắt, ba ngày đã trôi qua.

Trong phòng.

Tần Ninh thở ra một hơi, nói: “Có lẽ ngày mai cô ta sẽ tỉnh lại, nhưng mà sau khi tỉnh tốt nhất không nên cử động, nếu không viêm khí còn sót lại trong cơ thể sẽ không thể giải quyết, sẽ làm ảnh hưởng đến việc tăng cấp sau này”.

“Cảm ơn ngươi!”

Lý Uyển Thanh nhẹ nhàng thở ra.

Trong ba ngày nay, Tần Ninh không ngừng làm việc, đúng là đã khiến Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh được mở mang tầm mắt.

Mặc dù cảnh giới của kẻ này không cao, nhưng y thuật thật sự nghịch thiên.

Mà đối với Tần Ninh mà nói... hắn đã sắp mệt chết rồi.

Cảnh giới chênh lệch quá nhiều khiến cho Tần Ninh phải chọn cách đi dần từng bước, thay đổi từng bước.

Điều này có thể khiến người ta mệt chết! Tần Ninh cảm thấy còn mệt hơn cả việc mình đóng cọc ba ngày ba đêm không ngừng không nghỉ! Hắn đi ra khỏi nhà cỏ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10351: “Vậy đừng giết vội!”


“Tần tiên sinh...”, giờ phút này sắc mặt Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần cổ quái tiêu sái đi đến.

“Làm sao vậy?”

Tần Ninh hiếu kỳ nói: “Là các đệ tử ba thế lực lớn đánh nhau sao?”

“Không phải”.

Dịch Tinh Thần chỉ ra bên ngoài, nói: “Lần này Đại Hoàng lại bắt được một đám dị tộc nữa”.

Advertisement

“Lão Tần lão Tần!”

Đúng lúc này, bóng dáng Đại Hoàng xuất hiện ở trước nhà cỏ, cười ha ha nói: “Gâu gâu gâu, lão Tần, lần này ta lại cứu được vài người”.

Tần Ninh bất đắc dĩ nhìn về phía Đại Hoàng, day trán nói: “Ngươi bắt được bao nhiêu dị tộc?”

“Một trăm năm mươi bảy người!”

“...”, “Cứu bao nhiêu người?”

“Sáu!”

Nhìn thấy dáng vẻ hưng phấn của Đại Hoàng, Tần Ninh có chút choáng váng, thân thể mềm nhũn ngã xuống.

“Ê! Ê?

Ê?”

Đại Hoàng lập tức tiến lên đỡ lấy Tần Ninh suýt nữa ngã xuống đất, vội vàng nói: “Đừng hôn mê, đừng hôn mê, lần này lấy được bao nhiêu Tịnh Ma Tiên Đan, ta chia cho ngươi một phần ba là được mà?”

Tần Ninh quả thật là có chút choáng váng, hắn đang rất mệt mỏi! Mà vừa nghe thấy lời này của Đại Hoàng, Tần Ninh lại không muốn phản ứng.

Nhưng rất nhanh, Đại Hoàng đã cõng Tần Ninh đi đến bên ngoài sơn cốc.

Trên mặt đất có một đám võ giả dị tộc đang bị trói gô lại.

Trong đó có không ít chiến sĩ Cảnh Hoải tộc, tuy rằng đã bị trói lại, nhưng khi nhìn thấy Kỳ Manh bị trói trên vách núi đá, ai nấy đều quỳ rạp xuống đất, vẻ mặt đau đớn.

Hàn Mị tộc cũng có không ít chiến sĩ, đang tụ tập chung một chỗ, vẻ mặt đau thương.

“Thả ta xuống!”

Tần Ninh than thở một tiếng, đứng lên khỏi người Đại Hoàng.

Mặc dù hắn còn có chút choáng váng, nhưng nếu cứ nằm trên lưng Đại Hoàng mãi, Tần Ninh cảm thấy mình sẽ bị rung lắc đến chết mất.

Đại Hoàng kích động nhìn về phía trước.

Đó là một trăm năm mươi bảy chiến sĩ dị tộc sao?

Không phải! Đó là một trăm năm mươi bảy viên Tịnh Ma Tiên Đan.

“Có một con cá lớn!”

Đại Hoàng kích động dẫn Tần Ninh đi về phía Hàn Mị tộc, đá văng mấy võ giả bị trói ra, đi đến trước mặt một người trong đó.

“Người này cũng là Tiên Vương!”

Nó đá đá vào người thanh niên đang ngất trên đất, vẻ mặt chờ mong nói: “Tạm thời không thể giết Kỳ Manh, nhưng người này có thể giết đi?”

Tần Ninh nhìn thanh niên, nhíu mày lại.

Lại một Tiên Vương! Tuổi trẻ như thế, chắc chắn là nhân vật trung tâm của Hàn Mị tộc.

“Hãy hỏi Kỳ Manh xem có biết người này hay không?”

“Kỳ Manh sắp bị tra tấn đến chết, mơ mơ màng màng, căn bản không nhận ra được...”, “Vậy đừng giết vội!”

Tần Ninh lập tức nói: “Mang ta đi xem sáu người mà ngươi cứu được đi”.

“Không không không... Cơ hội là để dành cho con chó biết nhẫn nại và chờ đợi!”

Đại Hoàng lắc đầu nói: “Ta không phải may mắn, ta tìm thấy bọn họ giao chiến, cho nên đã chờ khoảng ba ngày, mới đợi bọn họ đánh xong, sau đó ta mới ra tay...”, sau đó Tần Ninh và Đại Hoàng đi đến trước mặt sáu người kia.
 
Phong Thần Châu
Chương 10352: Tiên đan của ta đâu?


Trong đó có ba người đã ngất đi, ba người khác đang tựa vào trên tảng đá nghỉ tạm.

Trong ba người ngất đi kia có một người quỳ rạp trên mặt đất, hơi thở yếu ớt.

Nhưng khí tức cường đại trong cơ thể hắn ta lại làm Tần Ninh cảm thấy rất kinh ngạc.

Mặc dù người này không phải Tiên Vương, nhưng đã sắp đến Tiên Vương rồi! Nhưng mà quần áo của hắn ta đã rách tung toé, hơi thở tán loạn, cứ như có thể chết đi bất cứ lúc nào vậy.

Tần Ninh ngồi xổm xuống lật người này lại, lúc nhìn thấy khuôn mặt kia, hắn đột nhiên co quắp khóe miệng, cả người run rẩy.

Advertisement

“Nam Hiên!”

Thanh niên đang quỳ rạp trên mặt đất kia.

Rõ ràng là đệ tử thứ ba của hắn - Diệp Nam Hiên.

Chuyện này... Tần Ninh vô cùng ngạc nhiên.

Advertisement

Hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới lại gặp được Diệp Nam Hiên ở chỗ này.

“Ặc...”, Đại Hoàng ở bên cạnh ngẩn người.

Hình như nó đã cứu một người quen của Tần Ninh?

Vậy thì tốt quá! Không phải Tần Ninh sẽ phải biết ơn tám đời tổ tông nhà mình sao?

Tần Ninh không nói hai lời, ôm lấy Diệp Nam Hiên đi vào bên trong sơn cốc.

Đi đến một nửa, Tần Ninh đột nhiên ngừng lại.

“Đại Hoàng, làm thịt đám dị tộc này đi”.

“Được được được!”

Đại Hoàng vô cùng kích động.

Xem ra Tần Ninh gặp được người quen, tâm trạng rất tốt, cho nên mới muốn luyện chế Tịnh Ma Tiên Đan ra cho nó trước.

Bên trong sơn cốc, một trăm năm mươi bảy vị chiến sĩ dị tộc có cả Huyền Tiên, Cửu Thiên Huyền Tiên, Tiên Quân đều chết dưới móng vuốt của Đại Hoàng.

Đến khi trên người nhuộm đỏ máu tươi, Đại Hoàng mới lui về.

Cho dù cả người đầm đìa máu tươi, nó cũng không để ý.

Dù sao... Sắp có thể lấy được một trăm năm mươi bảy viên Tịnh Ma Tiên Đan, sau đó thoải mái ngâm mình trong hồ, tắm rửa, ăn đan, trong đời chó còn có chuyện gì sung sướng hơn sao?

Hả?

Hả?

Tần Ninh chạy đi đâu rồi?

Tiên đan của ta đâu?

Đại Hoàng nhìn Tần Ninh biến mất nhanh như chớp, không khỏi ngạc nhiên nói: “Gâu gâu gâu, lão Tần, đan của ta!”

Tần Ninh cũng không quay đầu lại nói: “Nợ, ta đang cần, sau này cho ngươi sau!”

Nghe nói như thế, Đại Hoàng ngẩn ra.

Không ai lại đùa chó như thế đâu! Rất nhanh Tần Ninh đã đi vào bên trong sơn cốc, tiến vào một căn nhà cỏ.

Trong nhà cỏ, Ninh Tùy Vân đang nằm trên giường xem tiên quyết, tĩnh tâm tu luyện.

“Tần đại ca!”

Nhìn đến Tần Ninh vô cùng lo lắng đi đến, Ninh Tùy Vân sửng sốt, nhưng lập tức nhìn thấy người mà Tần Ninh ôm, Ninh Tùy Vân lại sửng sốt.

“Diệp đại ca!”

Ninh Tùy Vân vội vàng ngồi dậy khỏi giường, nhìn Tần Ninh đặt Diệp Nam Hiên sang một bên thì nhiên nói: “Tần đại ca, ngươi... ngươi gặp được Diệp đại ca như thế nào vậy?”

“Ừm, được”.

Trong nhà cỏ, Tần Ninh c** q**n áo của Diệp Nam Hiên ra, nhìn thấy bên trên cơ thể Diệp Nam Hiên chằng chịt vết thương, vết máu loang lổ, xương cốt vỡ nát.
 
Phong Thần Châu
Chương 10353: “Không phải ta đang nằm mơ chứ?”


“Tên nhóc thối”.

Tần Ninh mắng một câu, lấy ra một viên Tịnh Ma Tiên Đan tinh khiết nhét vào trong miệng Diệp Nam Hiên.

Tiên đan này có thể chữa thương cho Diệp Nam Hiên ở trình độ nhất định, ổn định sức sống của hắn ta.

Tiếp theo, Tần Ninh bắt đầu lấy ra đủ loại dụng cụ, rửa sạch vết thương trên người Diệp Nam Hiên, rịt thuốc, loại trừ hàn khí trong cơ thể hắn ta vân vân... Hắn cứ bận rộn như thế.

Bốn ngày trôi qua.

Trong phòng.

Tần Ninh ngồi ở bên giường, chậm rãi thở ra.

Hắn quá mệt mỏi! Cho dù đã ăn không ít Tịnh Ma Tiên Đan tăng thêm tinh thần cho mình, nhưng cũng mệt chết đi.

Hắn liền trực tiếp nghỉ ngơi trong phòng này.

Kết quả lại ngủ mất.

Trên giường, người Diệp Nam Hiên quấn đầy băng vải, lông mi run run, chậm rãi tỉnh dậy.

Đập vào mắt hắn ta là trần nhà cỏ.

Diệp Nam Hiên cảm giác đầu hơi choáng váng.

Sau đó trên người truyền đến đau nhức.

Mẹ nó! Đây là ở đâu?

Diệp Nam Hiên gian nan ngồi dậy, nhìn thấy một bóng người bên giường.

Sườn mặt rất quen thuộc.

Diệp Nam Hiên ngẩn ra.

Hắn ta chậm rãi đi xuống giường, nhìn khuôn mặt, dáng người của người đang tựa vào bên giường kia.

“Sư... Sư phụ...”, Diệp Nam Hiên giật mình, cả người ngây ra tại chỗ, vẻ mặt không thể tin.

Thật là... sư phụ?

Đây không phải nằm mơ chứ?

Không phải hắn ta đang đánh nhau với Vũ Vô Mộng sao, cuối cùng không biết Vũ Vô Mộng có chết hay không, dù sao hắn ta đã hôn mê đi.

Sao lại xuất hiện trong căn nhà cỏ này, hơn nữa sư phụ còn ở bên cạnh?

“Không phải ta đang nằm mơ chứ?”

Diệp Nam Hiên lẩm bẩm nói.

“Là mơ?

Hay không phải?”

Nhìn sư phụ gần trong gang tấc trước mắt, trong lòng Diệp Nam Hiên vô cùng rối rắm.

Nếu đây là một giấc mơ thì nó quá chân thực! Nhưng nếu không phải mơ thì sao có thể?

Diệp Nam Hiên cắn chặt răng, nâng cánh tay phải còn lành lặng lên, sau đó vươn tay lên cao, lập tức hạ xuống.

Chét! Một tiếng bàn tay đánh vào mặt lanh lảnh vang lên.

Mà đúng lúc này, cửa nhà cỏ bị mở ra, Ninh Tùy Vân bưng một bát canh thịt vừa vặn bước vào.

Thấy một màn như vậy, Ninh Tùy Vân chỉ cảm thấy như đang nằm mơ, bát canh thịt cầm trong tay rơi xuống đất choang một tiếng, cả người hắn ta cũng ngồi bệt xuống đất.

Hắn ta đã nhìn thấy gì?

Diệp Nam Hiên... cho... Tần đại ca một cái tát! Đệ tử cho sư phụ một cái tát?

6001004-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 10354: “Còn kém một bước cuối cùng!”


Diệp Nam Hiên vừa tát một cái, chỉ cảm thấy xúc cảm vô cùng chân thật! Hơn nữa, quả thật là người, không phải ngụy trang, cái tát của hắn cũng không hề đánh vào mặt nạ hay cái gì khác.

Mà khi nhìn thấy Ninh Tùy Vân xuất hiện ở nhà cỏ, Diệp Nam Hiên cũng ngẩn ra.

“Tùy Vân lão đệ!”

Diệp Nam Hiên vô cùng kích động, tiến lên từng bước, kéo tay Ninh Tùy Vân, cười ha ha nói: “Tỷ tỷ ngươi lo lắng cho ngươi muốn chết, hóa ra tên nhóc ngươi lại ở đây!”

“Sao ngươi lại ở đây?”

“Nơi này là đâu?”

“Là ai đã cứu ta?”

Lúc này thân thể Ninh Tùy Vân như nhũn ra, bị Diệp Nam Hiên lắc đi lắc lại, cuối cùng chỉ ra sau lưng Diệp Nam Hiên.

“Là ta!”

“Hả?

Ngươi là ai... Hả?”

Diệp Nam Hiên quay người lại, chỉ nhìn thấy Tần Ninh mặc quần áo trắng đứng dậy, gò má bên trái sưng vù.

Cái tát này đúng là hung ác! Nếu không phải Diệp Nam Hiên đang bị thương, một cái tát này có thể khiến Tần Ninh mất hết cả một bên hàm răng! “Ôi chao!”

Diệp Nam Hiên vô cùng kích động nhìn Tần Ninh, quỳ rạp xuống đất bịch một tiếng, ôm lấy Tần Ninh khóc lóc kể lể: “Sư phụ, con nhớ người muốn chết!”

Nước mũi nước mắt giàn dụa, Diệp Nam Hiên than thở: “Con đã đi tìm người rất nhiều năm, vẫn không tìm được người...”, nghe nói như thế, Tần Ninh đang muốn nâng cánh tay đang cầm kiếm lên, cuối cùng lại chậm rãi buông xuống.

Ninh Tùy Vân thấy một màn như vậy thì xấu hổ cười.

Đầu óc của Diệp đại ca không được tốt lắm.

Xem ra Thần đại ca thật sự không nói sai.

“Đồ đệ ngoan!”

Tần Ninh mỉm cười, thở ra một hơi rồi nói tiếp: “Một cái tát này... Đủ kính trọng!”

Vừa nghe thấy lời này, Diệp Nam Hiên ngẩng đầu nhìn về hướng Tần Ninh, nói: “Sư phụ, con tưởng mình đang nằm mơ, đệ tử ngày ngày đêm đêm nằm mơ thấy sư phụ!”

“Vậy sao?”

Tần Ninh cười nhạo nói: “Có phải mơ thấy sư phụ cả ngày ở cùng với phụ nữ hay không?”

“Hả?”

Diệp Nam Hiên sửng sốt.

Đáy lòng hắn ta cũng yên lặng ghi sổ nợ cho Ninh Tùy Vân.

Tên nhóc này, lại dám nói lung tung! “Đứng lên đi!”

Tần Ninh ôm mặt, ngồi ở bên giường.

Diệp Nam Hiên vội vàng xê dịch, quỳ gối bên chân Tần Ninh, cười hì hì nói: “Quỳ thoải mái hơn, đã lâu không gặp sư phụ, trước kia có muốn quỳ cũng không được”.

“...”, Ninh Tùy Vân thấy một màn như vậy, không còn gì để nói nữa.

Hắn ta nhớ rất rõ ràng, lúc Diệp Nam Hiên nhắc đến sư phụ Tần Ninh, vẫn luôn nói là hắn thì tính là cái gì?

Sớm muộn gì cũng có một ngày ông đây dùng đao đánh sư phụ, cũng không phải là nói chơi.

Tính khí kia, khí phách kia ngông cuồng lắm mà! Sao bây giờ lại ngoan ngoãn như vậy?

Tần Ninh lập tức nói: “Những năm gần đây, Tùy Vân cũng đã nói với ta những gì các ngươi trải qua rồi...”, nhìn thấy bộ dáng đó của Diệp Nam Hiên, Tần Ninh cười nói: “Chỉ còn cách Tiên Vương không xa đi?”

“Còn kém một bước cuối cùng!”

“Ừm... Nhanh hơn đại sư huynh của ngươi một chút”.

Vừa nghe thấy lời này, Diệp Nam Hiên lập tức cười nói: “Đại sư huynh bây giờ là cảnh giới gì?”

Ha! Đại sư huynh kém cỏi như vậy ư! Trong lòng Diệp Nam Hiên vô cùng vui vẻ.

Mấy năm nay hắn ta ở cùng một chỗ với Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Thần t*nh d*ch.
 
Phong Thần Châu
Chương 10355: “Xảy ra chuyện lớn rồi”.


Bỏ qua Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc không nó, tu vi tăng lên rất nhanh, khiến người ta phải hâm mộ.

Bởi vì Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc tu hành rất khắc khổ, vô cùng chăm chỉ.

Nhưng Thần t*nh d*ch... Một người đàn ông thối mỗi ngày đi đóng cọc khắp nơi, vậy mà lại gần bằng Diệp Nam Hiên hắn ta.

Điều này đúng là đáng giận! “Sư phụ còn gặp được ai nữa?”

“À, lúc trước ở Đại La tiên vực gặp được Trần Nhất Mặc, lại tìm một sư nương nữa cho ngươi”.

Advertisement

Tần Ninh lập tức nói: “Ta không rõ về thực lực bây giờ của Mặc Nhi lắm, ta cũng rời khỏi Đại La tiên vực lâu rồi”.

“Lúc ở Thái Thượng tiên vực đã tìm được Dương Thanh Vân, Lý Nhàn Ngư, còn có Sương Nhi cũng ở Thái Thượng tiên vực...”, Diệp Nam Hiên không quan tâm Tần Ninh có bao nhiêu phu nhân, thứ tự như thế nào, hắn ta chỉ quan tâm đến đệ tử của Tần Ninh, đến sư huynh đệ của mình.

“Nhàn Ngư thì sao?”

“Cũng là Tiên Quân trung phẩm”.

Advertisement

Tần Ninh nói: “Mấy năm nay thì ta không rõ lắm”.

Mấy năm nay?

Mấy năm có thể tăng lên được bao nhiêu chứ?

Trong lòng Diệp Nam Hiên càng thêm vui vẻ.

Thoải mái quá! Tên khùng thích làm lố Trần Nhất Mặc kia tuyệt đối không bằng hắn ta.

Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư cũng đều yếu hơn hắn ta.

Cảm giác này đúng là thoải mái! Rất thư thái! Tần Ninh lấy ra một ít nước thuốc, xoa lên lòng bàn tay, sau đó úp lên mặt.

Qua một hồi lâu, bên má hắn nhìn có vẻ không còn sưng vù lên nữa, ít nhất cũng bớt đỏ đi rồi.

Diệp Nam Hiên vẫn quỳ dưới đất, không dám đứng lên.

Lúc này chỉ cần nhận sai, chỉ cần tỏ ra đáng thương, sư phụ căn bản sẽ không nỡ đánh hắn ta.

Nếu tỏ ra cứng đầu với sư phụ, tuyệt đối sẽ bị đánh rất thảm.

Ầm... Đang lúc sư đồ hai người đang trò chuyện, đột nhiên trong trời đất vang lên một tiếng gầm rú đinh tai nhức óc.

Cả sơn cốc dường như đều run rẩy.

Khí tức kh*ng b* bùng nổ ra.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Ba người Tần Ninh, Diệp Nam Hiên, Ninh Tùy Vân lập tức đi ra khỏi nhà cỏ.

Bên trong sơn cốc, những người khác cũng đều xuất hiện.

Một tiếng nổ vang vừa rồi kinh thiên động địa, khiến người ta phải hoảng sợ.

Sao lại thế này?

Tần Ninh nhìn thấy mặt đất xung quanh sơn cốc đều xuất hiện những vết nứt, trên vách núi bốn phía cũng có vô số hòn đá vụn rơi xuống.

Ầm! Lại một tiếng nổ vang kinh thiên động địa truyền ra.

Giờ phút này hai người Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ đi tới.

“Xảy ra chuyện lớn rồi”.

Bạch Hạo Vũ cả kinh kêu lên: “Ngoài cốc có người đang mạnh mẽ phá phong ấn!”

Cấm chế ngoài sơn cốc chính là do Dương Vân lão tiên để lại, thứ mà Tiên Vương để lại phải mạnh cỡ nào chứ?

Vậy mà có người lại đang phá trận! Ít nhất cũng phải là một vị Tiên Vương.

“Gâu gâu gâu...”, lúc này Đại Hoàng chạy như bay đến giống như một tia chớp màu vàng, hét lớn: “Lão Tần lão Tần, có người tấn công, ta dẫn ngươi chạy, tốc độ của ta nhanh, Tiên Vương cũng không đuổi kịp”.

“Ngươi ngốc à!”

Đại Hoàng bác bỏ: “Tiên Vương dẫn đầu, ta bắt được cái đầu ngươi ấy”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10356: “Kỳ Manh đâu?”


“Ta còn nghĩ ngươi muốn đan đến mức không muốn sống rồi chứ!”

Lúc này, ba bóng người cũng cùng nhau đi đến.

Người phụ nữ ở giữa đúng là thánh nữ Cù Thanh Thư của Thái Thanh tiên tông.

Nhiều ngày qua, Cù Thanh Thư đã gần khôi phục, nhưng bởi vì bị thương, làn da vốn trắng trẻo nhìn qua lại có vẻ hơi tái nhợt.

Mặc dù hơi tái nhợt, nhưng nhìn qua Cù Thanh Thư vẫn còn khí chất siêu phàm thoát tục như tiên tử.

“Tần công tử!”

Cù Thanh Thư nhìn về phía Tần Ninh, khách khí nói: “Cảm ơn ngươi lúc trước đã ra tay giúp đỡ, Lam Nhược Vân bất kính với Tần công tử và Đại Hoàng, tại hạ chân thành xin lỗi”.

Tần Ninh nhìn Cù Thanh Thư một cái.

“Thánh nữ như ngươi đúng là lễ phép hơn”.

Nói xong, Tần Ninh liền đi ra bên ngoài sơn cốc.

Diệp Nam Hiên nắm đại đao trong tay, dáng vẻ thấy chết không sợ.

“Ngươi làm gì thế?”

Tần Ninh nhìn thấy tư thế đó của Diệp Nam Hiên, không khỏi hiếu kỳ nói.

“Chuẩn bị đánh nhau!”

“Đánh cái đầu ngươi!”

Tần Ninh quát lớn: “Vi sư vừa mới chữa khỏi cho ngươi, ngươi lại đánh một trận nữa, không nói đến việc mất mạng, mà cả đời này đừng nghĩ đến việc tiến vào cảnh giới Tiên Vương”.

Vừa nghe thấy lời này, trong lòng Diệp Nam Hiên run lên.

Vậy không thể đánh được! Tần Ninh lập tức nói: “Không phải ngươi nói Viên Viên và Thanh Trúc, còn có Thần t*nh d*ch đều ở dãy núi Thái Giang sao?

Có biện pháp nào thông báo cho bọn họ không?”

Ánh mắt Diệp Nam Hiên sáng ngời, nói: “Có có có, con sẽ thông báo nhanh!”

Nói xong, Diệp Nam Hiên lập tức tìm kiếm trong nhẫn không gian của mình.

Nhưng tìm tới tìm lui, cũng không lấy ra được cái gì.

“Thông báo chưa?”

“Không thấy đá truyền tin nữa rồi!”

“...”, Tần Ninh bước ra, thở dài một hơi.

Không cần giận dữ.

Đây không phải là chuyện rất bình thường sao?

Không có gì phải tức giận cả! “Đi ra ngoài nhìn xem đi!”

Mọi người đều đi ra ngoài sơn cốc.

Ở cửa sơn cốc, con đường vốn chỉ có thể để một người đi qua, giờ phút này lại bị nổ ra rộng chừng mười trượng.

Mọi người đi dọc theo con đường đến cửa sơn cốc, chỉ nhìn thấy trong núi rừng phía trước có rất nhiều bóng người đứng yên.

Quả thật giống như lời của Đại Hoàng, có từ hơn trăm đến ngàn người, đều là Cảnh Hoả tộc và Hàn Mị tộc.

Hai bóng người cầm đầu vô cùng nổi bật.

Một nam một nữ.

Người đàn ông nhìn qua liền biết là võ giả Cảnh Hoả tộc, thân hình cao lớn, mặc kính phục, khoác áo khoác, mặt mũi sáng sủa, đằm đằm sát khí.

Trên hai má hắn ta có hỏa văn giống như ngọn lửa đang bốc cháy, rất sống động.

Mà người phụ nữ mặc váy đen, khoác một cái áo mỏng, dáng người yểu điệu, thân thể thướt tha, da thịt nhìn qua trắng bệch, mặt ngoài có những hoa văn hình bông tuyết lấp lánh.

Dấu hiệu rất đặc biệt của Cảnh Hoả tộc và Hàn Mị tộc.

Người phụ nữ bên cạnh cũng hừ một tiếng nói: “Vũ Vô Mộng ở nơi nào?”

Hiển nhiên, sau khi hai người Kỳ Manh và Vũ Vô Mộng bị Đại Hoàng mang về, vẫn để lại dấu vết, đã bị đám dị tộc này biết.
 
Phong Thần Châu
Chương 10357: Thấy thế nào cũng không ổn.


Đại Hoàng vừa nghe thấy vậy lập tức cẩn thận cảnh giác hẳn lên.

Kỳ Manh! Vũ Vô Mộng! Là hai Tiên Vương dị tộc kia! Nhóm người này đến vì hai Tiên Vương kia, tuyệt đối không thể để cho bọn họ mang đi! Nếu không mình sẽ không có được hai viên tiên đan thật to nữa.

Ai có thể chịu được! “Vũ Vô Mộng nào, Kỳ Manh nào?”

Đại Hoàng bước ra, tỏ vẻ không hiểu gì cả: “Đừng ăn nói bậy bạ, chỗ chúng ta chẳng có cái gì hết”.

“Đây chính là nơi bế quan năm đó của Dương Vân lão tiên, ta là tiên thú số một dưới trướng Dương Vân lão tiên - Thiên Cẩu Dương Thiên Vũ, nếu biết điều thì mau cút đi”.

Advertisement

Nó vừa dứt lời, một nam một nữ kia vô cùng kinh ngạc.

Dương Vân lão tiên?

Là ai?

Chưa từng nghe qua! Chưa từng nghe qua, cho nên mới lo lắng.

Advertisement

Hoàn toàn không biết sâu cạn.

Thanh niên Cảnh Hoả tộc mở miệng nói: “Dương Vân lão tiên tiền bối ở đâu?”

“Ông ta sao?

Ông ta đã sớm tọa hóa nhiều năm rồi...”, Đại Hoàng lập tức nói ra, sau đó ngây người.

Mẹ nó! Lỡ mồm rồi.

“Đã chết ư?”

Thanh niên Cảnh Hoả tộc hừ lạnh nói: “Con chó kia, dám lừa chúng ta!”

“Ê ê ê, ta không hề nha, này quả thật là chỗ tọa hóa của Dương Vân lão tiên”.

Đại Hoàng nói: “Các ngươi dám tiến vào, ta đảm bảo các ngươi có đến mà không có về”.

Nghe nói như thế, thanh niên Cảnh Hoả tộc và cô gái kia của Hàn Mị tộc đều không thèm để ý.

Mà lúc này, Cù Thanh Thư đi ra, nhìn về phía thanh niên và cô gái kia, nói thẳng: “Cảnh Lang, Băng U Cơ, hai người các ngươi rêu rao như vậy, bây giờ Thái Thanh tiên tông ta có vài vị tiền bối Tiên Hoàng...”, “Cù Thanh Thư!”

Cô gái kia hừ một tiếng nói: “Ngươi và Kỳ Manh giao chiến, chắc chắn là Kỳ Manh thắng, ngươi ở trong này, đương nhiên hắn ta cũng ở chỗ này, mau giao người ra đây!”

“Bớt lấy Thái Thanh tiên tông ngươi ra để hù dọa đi, Hàn Mị tộc ta cũng không sợ Thái Thanh tiên tông ngươi đâu”.

Nghe cô ta nói vậy, ánh mắt Cù Thanh Thư vô cùng lạnh lùng.

Nếu không phải đang có thương tích trong người, giờ phút này cô ta đã xông ra ngoài rồi.

Cảnh Lang?

Băng U Cơ?

Xem ra lại là nhân vật yêu nghiệt của Cảnh Hoả tộc và Hàn Mị tộc.

Tần Ninh nhìn đám người xung quanh.

Cù Thanh Thư và Diệp Nam Hiên có vẻ mạnh hơn.

Nhưng hai người đều đang bị thương, bây giờ ra ngoài đánh nhau chưa chắc đã thắng.

Ngoài ra, mấy người Thạch Quang Diệu của Thượng Thanh Lâu, Vân Học Lâm của Ngọc Thanh tiên cung, Lam Nhược Vân, Lý Uyển Thanh của Thái Thanh tiên tông đều là cảnh giới Tiên Quân, căn bản không phải đối thủ của Tiên Vương.

Đại Hoàng... Đại Hoàng chắc hẳn là Tiên Quân, đối phó với Tiên Vương sợ là quá sức.

Thấy thế nào cũng không ổn.

Cũng may cấm chế sơn cốc này là năm đó Dương Vân lão tiên để lại, những người không thể xông vào ngay được.

“Áp giải Vũ Vô Mộng và Kỳ Manh đến đây!”

Vũ Vô Mộng đã tỉnh, nhưng trên người loang lổ vết máu, sắc mặt tái nhợt.

Kỳ Manh còn thảm hại hơn, tay chân đều đã biến mất.
 
Phong Thần Châu
Chương 10358: Tịnh Ma Tiên Đan.


“Kỳ Manh ca...”, “Vô Mộng...”, Cảnh Lang và Băng U Cơ nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của hai người, sát khí cuồn cuộn trong lòng.

Đám võ giả khác của Hàn Mị tộc và Cảnh Hoả tộc nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của hai người kia cũng bùng nổ hận ý, hận không thể trực tiếp xông lên.

Tần Ninh đứng vững như Thái Sơn: “Muốn giết chúng ta ư?

Bây giờ các ngươi còn chưa đủ tư cách”.

Nói xong, Tần Ninh lấy Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm ra, trường kiếm chợt lóe hào quang, chỉ thẳng về phía trước.

“Kế tiếp, chúng ta hãy tâm sự một lát đi!”

Tâm sự?

Cảnh Lang cùng Băng U Cơ đều khó hiểu.

Tần Ninh cười nhạo nói: “Hãy nhìn cho rõ đây”.

Hắn vừa nói xong, một bóng người được thả ra.

Đúng là Ôn Ngọc Trạch.

“Ôn Ngọc Trạch!”

Vừa thấy Ôn Ngọc Trạch, Cảnh Lang biến sắc.

Lần này gây ra động tĩnh lớn như vậy, thậm chí Tiên Vương Tiên Hoàng đều xuất hiện, cũng chính là vì Ôn Ngọc Trạch.

Mà bây giờ Ôn Ngọc Trạch lại đang ở trong tay Tần Ninh.

Đám đệ tử các tiên tông tiên cung khác nhìn thấy Ôn Ngọc Trạch xuất hiện, cũng trợn mắt há hốc mồm.

Ôn Ngọc Trạch mà bọn họ muốn tìm lại đang ở trong tay Tần Ninh.

Tần Ninh cười nói: “Ôn Ngọc Trạch đang ở chỗ ta”.

“Mạng sống của Kỳ Manh và Vũ Vô Mộng cũng đang bị ta nắm trong tay, có thể nói chuyện tử tế rồi đúng không?”

Nghe hắn nói vậy, sắc mặt Cảnh Lang càng thêm âm trầm.

Băng U Cơ ở bên cạnh cũng hừ lạnh một tiếng, vẫn chưa mở miệng.

Đúng là hai người không thể phá được cấm chế trong sơn cốc này ngay được.

“Ngươi muốn nói chuyện gì?”

Cảnh Lang mở miệng nói: “Ngươi tên là Tần Ninh đúng không?

Nếu ngươi nguyện ý thả ba người bọn họ ra, việc này có thể xóa bỏ, bọn ta có thể cho ngươi một cuộc sống như cá gặp nước ở Tam Thanh tiên vực!”

“Ngươi chỉ là một Tiên Vương nho nhỏ thôi, cũng đừng đứng đây nói hươu nói vượn nữa!”

Tần Ninh nói thẳng: “Ta hỏi ngươi, Ôn Ngọc Trạch rốt cuộc có bí mật gì?

Lại đáng để Cảnh Hoả tộc các ngươi trả giá lớn như vậy cũng không chịu từ bỏ?”

Hắn vừa hỏi xong, Băng U Cơ đưa mắt nhìn về phía Cảnh Lang.

Mặc dù Hàn Mị tộc và Cảnh Hoả tộc ở Tam Thanh tiên vực vẫn luôn giúp đỡ nhau, nhưng cô ta cũng không biết Ôn Ngọc Trạch rốt cuộc có bí mật gì! “Tần Ninh, chỉ cần ngươi thả...”, “A!”

Cảnh Lang còn chưa dứt lời, Tần Ninh đã trực tiếp chém một kiếm lên vai trái của Kỳ Manh, máu tươi chảy ra ròng ròng.

Sắc mặt Cảnh Lang run lên.

“Là ta hỏi ngươi, không phải ngươi hỏi ta!”

Tần Ninh lập tức nói: “Bây giờ chúng ta đang ở trong cấm trận, ngươi không giết được ta, nhưng ta lại có thể giết bọn họ, ngươi không nói, ta sẽ giết Kỳ Manh trước, sau đó giết Vũ Vô Mộng, cuối cùng là giết Ôn Ngọc Trạch, để ta xem rốt cuộc đến khi nào thì ngươi mới bằng lòng nói!”

Cảnh Lang vốn tưởng rằng Tần Ninh không dám làm gì.

Nhưng không ngờ Tần Ninh lại quả quyết như thế.

Hắn ta nhất định không thể nói ra bí mật của Ôn Ngọc Trạch được.

6001009-0.jpg


Trong lúc chờ đợi, bạn có thể đọc truyện khác hoặc Tham gia Facebook Group: Đọc truyện miễn phí mãi mãi để trò chuyện vui vẻ nha !.Tiếp tục ủng hộ metruyenhot.com.vn ra thêm nhiều truyện mới phục vụ các bạn nha !
 
Phong Thần Châu
Chương 10359: Đây là sự chuẩn bị phía sau của Cảnh Hoả tộc.


Bên trong sơn cốc, ngoài tiếng kêu thảm thiết của Kỳ Manh ra thì không còn những âm thanh nào khác.

Tất cả mọi người đều cứng đờ tại chỗ.

Tính cách nói được thì làm được của Tần Ninh không chỉ dọa đám người Cảnh Lang, Băng U Cơ, còn dọa được đám người Cù Thanh Thư, Thạch Quang Diệu.

Đàm phán với Tiên Vương chính là như vậy sao?

“Dừng tay!”

Advertisement

Đột nhiên, sắc mặt Cảnh Lang lạnh lẽo, lập tức giận dữ quát.

“Đã nghĩ xong chưa?”

Tần Ninh cười nói: “Kế tiếp, hoặc là ngươi nói thẳng rốt cuộc Ôn Ngọc Trạch là thần thánh phương nào, hoặc là cứ chuẩn bị nhặt xác cho Kỳ Manh đi!”

“Nếu còn nói thêm một câu vô nghĩa, Kỳ Manh chắc chắn sẽ phải chết, Ôn Ngọc Trạch... cũng không cần sống nữa!”

Advertisement

Cảnh Lang nhìn về phía Tần Ninh, ánh mắt mang theo phẫn hận.

“Ta nói!”

Cảnh Lang mở miệng nói: “Ôn Ngọc Trạch chính là Hỏa thánh tử của Cảnh Hoả tộc chúng ta!”

Hỏa thánh tử?

Có ý gì?

Mọi người đều vô cùng tò mò.

Cảnh Lang lập tức nói: “Thân xác của Ôn Ngọc Trạch chỉ là một tộc nhân bình thường trong Cảnh Hoả tộc chúng ta thôi, chỉ là năm đó, Cảnh Hoả tộc chúng ta tiến vào Tiên Giới, các nhân vật lớn trong tộc đã để lại một chiêu sau đề phòng”.

“Trong cơ thể của Ôn Ngọc Trạch phong ấn hồn phách của một nhân vật cái thế!”

“Hồn phách này sẽ dung hợp dần dần với thân xác, đến một ngày nào đó nó hoàn toàn dung hợp, sau đó sẽ lột xác, trở thành một vị cường giả, ít nhất là sẽ vô địch ở trong Tiên Giới!”

Nghe thấy lời này, mọi người ở đây đều há hốc mồm.

Mọi người đã hiểu được đại khái.

Ôn Ngọc Trạch là một nhân vật nhỏ.

Nhưng trong cơ thể Ôn Ngọc Trạch lại phong ấn hồn phách của một nhân vật lớn, đến khi thời gian chín muồi, hồn phách kia sẽ dung hợp làm một với cơ thể Ôn Ngọc Trạch, đến lúc đó Ôn Ngọc Trạch sẽ là một Ôn Ngọc Trạch khác, một Ôn Ngọc Trạch khác cường đại vô địch.

Nghe đến đây, Tần Ninh nói thẳng: “Khi nào thì mới có thể dung hợp?”

Ôn Ngọc Trạch không nói dối! Hắn ta quả thật không biết cái gì cả.

Cảnh Lang liền nói ngay: “Sao ta biết được?

Đây là chuyện mà chỉ có Tiên Đế Tiên Tôn trong tộc mới được biết, ta chỉ biết Ôn Ngọc Trạch không thể chết được thôi”.

“Nếu hắn ta chết, Cảnh Hoả tộc các ngươi chỉ còn có thể lấy ra con bài chưa lật phải không?”

“Không chỉ như vậy!”

Cảnh Lang liền nói ngay: “Nếu Ôn Ngọc Trạch chết, hồn phách của hắn ta sẽ tiêu tán, hồn phách của nhân vật lớn kia sẽ dung hợp với thân thể này, nhưng bởi vì hồn phách của hai người vẫn chưa đủ để dung hợp, điều đó sẽ khiến thần trí của nhân vật lớn kia hỗn loạn, trở thành một cỗ máy giết người không có nhân tính...”, lời này cũng có nghĩa là... nếu muốn ngăn cản Ôn Ngọc Trạch “thức tỉnh”, bây giờ giết hắn ta cũng không được.

Một khi Ôn Ngọc Trạch chết ở đây, như vậy... Ôn Ngọc Trạch kia sẽ lập tức bùng nổ, tất cả mọi người đều sẽ chết hết.

“Một hồn phách của nhân vật lớn vô cùng cường đại...”, Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Cường đại đến mức nào?”

“Dù sao tuyệt đối không phải người mà Tiên Đế Tiên Tôn có khả năng sánh được, rốt cuộc là cấp bậc gì thì... ta cũng không rõ lắm”.

Cảnh Lang thở dài.

Đây là sự chuẩn bị phía sau của Cảnh Hoả tộc.

Nhưng bây giờ đã bị đào ra.

Thậm chí nhân vật lớn đến từ ngoài thế giới kia cũng bị thương, nhiều năm qua chưa hề khôi phục lại.

Cho nên Ôn Ngọc Trạch rất quan trọng! Cho dù là Tiên Đế Tiên Tôn cũng không quan trọng bằng hắn ta .
 
Back
Top Dưới