Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 8360: "Con đứng đắn lắm mà".


"Sư...tôn...", nữ tử lại lên tiếng, giọng nàng thật sự khiến người ta tê rần đến tận xương tủy, khiến không ít người đang có mặt tại đây như muốn tan chảy cả cõi lòng.

Có thể nói tận cùng của đơn thuần chính là quyến rũ, mà tận cùng của quyến rũ chính là ngây thơ. Ngũ quan của nữ tử trước mắt mang đến cho người ta cảm giác vừa đơn thuần lại quyến rũ, khá là phức tạp.

Lúc này Thần t*nh d*ch nào còn tâm trạng gì để quan tâm đến chủ trì Tương Viễn nữa.

Hắn ta bay vụt tới, đi lên lưng Cửu Anh rồi che một tay trước miệng, hắng giọng, hỏi: "Sư tỷ Khúc Phỉ Yên đúng không?

Chào ngươi, ta là Thần t*nh d*ch, đệ tử ở kiếp thứ tám của sư tôn".

"Hai chúng ta xem như hai lứa gần nhất rồi đấy, sư tỷ thấy có đúng không?"

Nét mặt Thần t*nh d*ch đầy nghiêm túc, còn nở nụ cười tự cho là tuấn mỹ tuyệt đối sẽ làm cả thế nhân trầm trồ, không ngừng sấn tới chỗ nữ tử kia, cười hỏi: "Sư tỷ có thể cho sư đệ một cái ôm thật nồng thắm không ạ?"

“Ta đã nghe sư tôn kể về ngươi mấy lần, ta cực kỳ cực kỳ thích sư tỷ”.

Nói rồi, Thần t*nh d*ch đi tới trước người nữ tử dang hai tay ra, chuẩn bị nhào tới.

"Ngươi?"

Đột nhiên, nữ tử nhẹ nhàng liếc mắt nhìn sang. Cái liếc ấy làm cho Thần t*nh d*ch cảm thấy mùa xuân của mình đã tới rồi.

"Biến!"

Một giọng nói hờ hững vang lên.

Thần t*nh d*ch giật cả mình.

Gì cơ?

Biến á?

Sao lại lạnh lùng thế kia?

"Sư tỷ, ta là sư đệ yêu quý của ngươi mà!"

Thần t*nh d*ch vẫn mặt dày sấn tới.

"Biến ngay!"

Dứt lời, Khúc Phỉ Yên chìa bàn tay ngọc ngà ra, khẽ hé đôi môi đỏ mọng. Một khắc sau, Thần t*nh d*ch đứng yên ở đó, không dám động đậy chút nào.

Bởi xung quanh hắn ta là một loạt những thanh trường kiếm, trường thương, lưỡi đao gần như bao vây cả người hắn ta, trông hắn ta chẳng khác gì con nhím.

Hơn nữa, khí tức hùng hậu ẩn chứa trong thần binh kia... đều là thiên nguyên khí Vương cấp! Một thanh thiên nguyên khí Vương cấp đủ để cường giả cảnh giới bát biến, cửu biến xâu xé nhau, tranh giành nhau rồi.

Mà lúc này, cả mấy chục thanh đều đang bao vây Thần t*nh d*ch.

Vị sư tỷ này… thật là tàn nhẫn.

Giờ phút này, Khúc Phỉ Yên tựa vào lưng Tần Ninh một cách thân mật, bồi hồi nói: "Sư tôn... người ta nhớ người lắm...", nghe thấy câu này, con tim Thần t*nh d*ch như muốn tan chảy.

Câu này mà dành cho hắn ta thì tốt biết mấy.

5998984-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8361: Điểm này là không thể nghi ngờ.


Cảm nhận được cái đau nhói khi bị Tần Ninh búng vào mi tâm, Khúc Phỉ Yên cười tươi hơn để lộ lúm đồng tiền như hoa.

Hành động này năm xưa sư tôn thường xuyên làm với nàng.

Tần Ninh hỏi ngay: "Ngươi không cần nghiệm chứng xem ta có phải sư tôn ngươi không à?"

"Đương nhiên là cần rồi ạ".

Khúc Phỉ Yên cười tủm tỉm: "Nghiệm chứng thì trực quan biết mấy!"

"Quả thật năm đó khi sư tôn rời đi đã có ước định với cậu, nhưng con thấy chẳng thú vị chút nào, chi bằng... sư tôn dung hợp thân xác luôn đi ạ".

Khúc Phỉ Yên mỉm cười, bàn tay ngọc ngà tìm kiếm trong ngực mình, lấy một chiếc ngọc bội ra khỏi ngực.

Ngay sau đó, nàng mở ngọc bội ra, một vầng sáng nhàn nhạt tỏa ra.

Chỉ thấy trong ngọc bội tự hình thành một không gian, có thể thấy nơi đó đang phong ấn một thể xác.

Đó chính là thân xác của Tần Ninh ở kiếp thứ sáu, Luyện Thiên Đại Đế Hứa Huyền Diệp.

Thân xác kiếp tứ sáu! Vậy mà Khúc Phỉ Yên lại giữ nó trong thiên nguyên khí không gian, cất trong ngực nàng... Thần t*nh d*ch thấy cảnh này thì hâm mộ đến ngứa răng.

Nếu hắn ta cũng được nằm trong ngực sư tỷ mỗi ngày thì chết ngộp cũng đáng! Còn Tần Ninh thấy cảnh này thì vẻ mặt kỳ lạ vô cùng.

Khúc Phỉ Yên nói ngay: "Sư tôn, con mang theo bên mình cả ngày lẫn đêm, ai muốn chiếm đoạt thân xác của sư tôn thì chỉ còn cách giết con thôi".

"Bây giờ sư tôn hãy dung hợp với thân xác ngay trước mặt con nhé?"

Khúc Phỉ Yên cười tủm tỉm: "Sư tôn cũng đã nói bên trong thân xác chứa đựng ấn ký hồn phách căn nguyên của sư tôn, người khác mà dung hợp thì chắc chắn phải chết, chỉ có thể chiếm lấy mà thôi".

"Nếu người có thể dung hợp thì chính là sư tôn con, nếu không thể thì là không phải, và con sẽ...", Khúc Phỉ Yên mím môi, quyến rũ nói: "Giết người đó".

Nghe vậy, Tần Ninh chìa tay ra, cong ngón tay lại nhẹ nhàng gõ vào trán của Khúc Phỉ Yên, nói: "Chẳng đứng đắn chút nào!"

Nhận lấy thân xác, Tần Ninh thở ra một hơi rồi cười nói: "Trước mắt thân xác chín kiếp thì đã tìm được bảy kiếp, chỉ còn ở Chiêm Ngưng Tuyết và Cố Vân Kiếm nữa là xong...", dứt lời, Tần Ninh nắm chặt bàn tay lại, từng đạo khí tức ngưng tụ ra trong lòng bàn tay hắn. Ngay sau đó, thân xác kia hóa thành một tia sáng bắn vào trong cơ thể Tần Ninh, dần dần biến mất không thấy đâu... Lúc nhất thời, trong cơ Tần Ninh dường như có một đạo khí tức kinh thiên động địa bộc phát ra.

Lúc này, Khúc Phỉ Yên đang đứng cạnh Tần Ninh là người hiểu rõ nhất.

Đó là khí tức của sư tôn.

Là khí tức của Luyện Thiên Đại Đế! Nếu như Tần Ninh có thể dung hợp với thân xác Luyện Thiên Đại Đế này thì chắc chắn là sư tôn chuyển thế trở về.

Điểm này là không thể nghi ngờ.

Lúc này, Tần Ninh thở ra một hơi, cười nói: "Căn nguyên thân xác thì ta cần, còn sức mạnh thì lần này ta không cần".

Trong lúc nói chuyện, Tần Ninh nắm chặt bàn tay lại, dường như sức mạnh thân xác vô hình đang lan toả khắp nơi trong cơ thể hắn.

5998985-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8362: "Người của Nguyên Hoàng Tông lui xuống hết đi".


Khí tức vốn là Quy Nhất Biến ngũ biến được tăng cao.

Tụ Thiên Biến lục biến.

Hư Không Biến thất biến.

Trong phút chốc, hai nữ tử chỉ cảm thấy sức mạnh trời đất ở bốn phía ngưng tụ lại, dường như các nàng đã hiểu thêm vài phần về thiên địa.

Thần uy của thân xác mạnh đến nhường này ư?

Mà Vân Sương Nhi thì kêu lên một tiếng, khí hỗn độn trong cơ thể ngưng tụ, sức mạnh hư không xé toạc, khí thế dâng lên đến Liệt Đạo Biến bát biến! Lúc này, Khúc Phỉ Yên nhìn ba nữ tử kia, thấy cả ba đều tuyệt vời từ vẻ bề ngoài cho đến khí chất, không hề kém cạnh mình thì sắc mặt hơi tái đi. Nàng tiến lên một bước ôm chặt lấy cánh tay Tần Ninh, kề sát ngực vào cánh tay của hắn.

"Bọn họ là ai?"

Khúc Phỉ Yên hỏi với vẻ đề phòng.

"Sư nương của con đấy!"

Sư nương?

Những ba người luôn sao?

Khuôn mặt xinh đẹp của Khúc Phỉ Yên tái mét, nàng lập tức bĩu môi dán sát vào Tần Ninh hơn, tức giận chất vấn: "Sư tôn, người lừa con, người đã nói dù người có phu nhân nhưng người không cần mà, người lừa con!"

"Không biết đâu, không biết đâu, con cũng muốn người thương con mà!"

Thấy đường đường đại tiên sư Khúc Phỉ Yên vậy mà lại làm điệu bộ thế này, trong phút chốc tất cả những người xung quanh đều há hốc mồm.

Tần Ninh bất đắc dĩ nói: "Sư tôn thương con nào giờ rồi mà".

Khúc Phỉ Yên hừ lạnh: "Con muốn sư tôn thương con hơn, phải thương ơi là thương luôn!"

Khúc Phỉ Yên đứng đó, nhấn mạnh mấy chữ "thương ơi là thương".

Tần Ninh vội vàng can ngăn: "Con đừng nghịch, đang nói chuyện nghiêm túc mà..." "Con không biết đâu...", gương mặt xinh đẹp của Khúc Phỉ Yên đỏ bừng, nàng nũng nịu nhìn Tần Ninh.

"Thượng Môn Đạo, Thái Nhất Môn, Ma tộc đều muốn giết sư tôn con, ta phải bảo vệ tính mạng của mình đã!"

Khúc Phỉ Yên nghe thấy câu này thì sâu thẳm trong đôi mắt phượng ánh lên sát khí, nàng cười cười hỏi: "Bọn họ ấy ạ?

Chúng đâu có xứng!"

Vừa dứt lời, Khúc Phỉ Yên ra lệnh: "Người của Nguyên Hoàng Tông lui xuống hết đi".

Giờ phút này, tất cả những ai trong Nguyên Hoàng Tông đều ngây ngẩn cả người.

Khúc Phỉ Yên chỉ một ngón tay ra, thoáng chốc bầu trời phía trên Vô Tương Phật Tự tối sầm xuống.

Mà ngay sau đó, mọi người nhìn lại, thật ra không phải sắc trời tối hơn mà là phía trên có hàng ngàn hàng vạn trường kiếm không biết từ đâu rơi xuống.

5998986-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8363: Lẽ nào nàng có ý với sư tôn?


Ầm ầm ầm... Trong chớp mắt, tiếng nổ kinh thiên động địa bộc phát ra.

Sát khí khủng khiếp càn quét toàn bộ Vô Tương Phật Tự từ trong ra ngoài.

Mà lúc trường kiếm rơi xuống, chỉ thấy từng bóng người trên khắp Vô Tương Phật Tự bị trường kiếm đâm xuyên, cả ngôi chùa hóa thành phấn vụn trong nháy mắt, thi thể la liệt ra đất, bầy nhầy, thậm chí máu tươi cũng biến thành bãi sương máu khiến cho toàn bộ Vô Tương Phật Tự hệt một cái hồ máu.

Lúc này, sắc mặt của ba tôn Phật Đà Kim Phật Đà, Vị Phật Đà, Vãng Phật Đà vô cùng khó coi.

Vô Tương Phật Tự đã được thành lập tại Vô Tương Thiên rất lâu, những hàng vạn năm, từ đó đến giờ luôn sừng sững chưa bao giờ ngã.

Vậy mà hôm nay nó đã bị hủy diệt hoàn toàn! Giờ phút này, mặt đất thấm đẫm máu tươi, ngoài một số ít võ giả cấp bậc cảnh giới Biến Cảnh là còn sống ra thì những người còn lại đều đã bị giết.

Các cường giả Ma tộc cảnh giới Biến Cảnh đứng sững như trời trồng khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Đại tiên sư Khúc Phỉ Yên, một tay thuật luyện khí xuất sắc không ai bằng.

Nhưng vẫy tay một cái đã triệu tập được hàng ngàn hàng vạn thiên nguyên khí Binh cấp thì cũng quá kinh khủng rồi!

"Sư tôn, con giải quyết xong chuyện rồi đấy ạ!"

Khúc Phỉ Yên cười tủm tỉm: "Người xem, đâu còn rắc rối gì đâu?"

Tần Ninh ho khan.

"Đợi xem thế nào dã".

Tần Ninh vẫy tay với đằng xa.

Dương Thanh Vân, Ôn Hiến Chi và mấy vị đệ tử cùng nhau đi tới.

"Sức mạnh thân xác là nguồn năng lượng thuần khiết nhất, dù có là thuốc bổ nhất thế gian cũng không bằng sức mạnh thân xác".

Tần Ninh giảng dạy: "Tiếp đến ta sẽ dung nhập sức mạnh thân xác vào trong cơ thể các ngươi, có thể giúp đỡ các ngươi tăng cảnh giới lên".

"À đúng rồi, vị này chính là Khúc Phỉ Yên và cũng là đệ tử duy nhất của ta lúc làm Luyện Thiên Đại Đế ở kiếp thứ sáu".

Người xung quanh nhìn về phía Khúc Phỉ Yên, đồng loạt gật đầu.

Có điều sau khi Khúc Phỉ Yên này xuất hiện hình như cứ... thích ôm sư tôn.

Lẽ nào nàng có ý với sư tôn?

Từ sư muội thành sư nương à?

Đó chẳng phải chuyện tốt lành gì cho cam! Tần Ninh nhanh chóng nói: "Nhàn Ngư, Nhất Mặc, Huyền Đạo, Nam Hiên, các ngươi đều đã cảnh giới ngũ biến rồi, ta sẽ giúp các ngươi đến cảnh giới thất biến".

"Hiến Chi, ngươi có cảnh giới tam biến, ta sẽ giúp ngươi đến thất biến, cơ mà nhớ nói chuyện với Phệ Thiên Giảo nhiều hơn đấy".

"Vâng".

Nói tới đây, Tần Ninh nhìn sang Dương Thanh Vân rồi vẫy tay với hắn ta.

5998987-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8364: Chẳng là thứ tốt gì?


Tần Ninh tiếp tục nói: "Nhớ lấy, không được hấp tấp, sức mạnh vi sư để lại cho ngươi có thể giúp ngươi ung dung đạt tới khoảng độ cảnh giới Hư Thiên Biến cửu biến đấy".

Dương Thanh Vân chắp tay đáp: "Vâng ạ".

Ở bên cạnh, mấy người Diệp Nam Hiên, Trần Nhất Mặc thộn mặt ra.

Đến cửu biến ư?

Dương Thanh Vân được đến cửu biến trong khi bọn họ chỉ đến thất biến thôi là sao?

Nhưng người ngỡ ngàng nhất lại là Ôn Hiến Chi.

Hắn ta cũng đang ở cảnh giới tam biến mà, sư tôn sợ đại sư huynh cưỡng chế đến thất biến sẽ bị ảnh hưởng nên cho đại sư huynh đến ngũ biến trước, rồi phong ấn một tia sức mạnh trong cơ thể đại sư huynh, thế không sợ mình không chịu được sao?

Khúc Phỉ Yên đứng kế bên cũng đã nhìn ra vài manh mối.

Xem ra trong bảy đệ tử, sư tôn để ý tới người tên Dương Thanh Vân này nhất.

Cách đối xử khác biệt thấy rõ.

Nhưng giờ phút này, Thần t*nh d*ch đang bị bao vây giữa đám đao kiếm, không dám nhúc nhích vội vàng lên tiếng: "Sư tôn ơi, sư tôn ơi, còn con nữa...", nghe Thần t*nh d*ch cất lời, Tần Ninh nhướng mày.

"Ngươi tới cảnh giới bát biến rồi, không cần".

Thần t*nh d*ch tức thì xụ mặt: "Con cần chứ, con còn phải đến cửu biến, thập biến nữa..." "Thập biến, thập nhất biến, thập nhị biến, ba biến này là ba biến cuối cùng trước khi thành tiên, ngươi phải tự đi mới được!"

Tần Ninh cau mày nói.

Thần t*nh d*ch lầm bầm: "Thế ít nhất cũng phải cho con đạt tới cửu biến đã chứ...", Tần Ninh nghĩ ngợi một lát rồi phản đối: "Không được, ta đã dùng hết sức mạnh thân xác này vào việc trợ giúp mười người các ngươi thăng cấp rồi, ta còn chưa dùng cho ta nữa".

"Hết rồi ạ?"

"Hết rồi".

Hết rồi sao người không nỡ cho con chứ?

Thần t*nh d*ch thộn mặt ra.

"Ta phải giữ lại một phần cho Thạch Đầu nữa chứ...", Tần Ninh nói lý do: "Lỡ tìm được hắn, cả Cốc sư nương của ngươi, U Tiêu Tiêu nữa...", nghe thấy câu này, Thần t*nh d*ch hoàn toàn sững sờ.

Nếu nói Dương Thanh Vân là con trai ruột.

Thì đám Ôn Hiến Chi, Lý Huyền Đạo chính là con trai nuôi.

Hóa ra hắn ta chỉ... là đồ đệ đơn thuần thôi à?

Thứ gì hay cũng không được chia!

"Hơn nữa, thể chất của ngươi là thần thể Huyền Hoàng, không thích hợp để hấp thu sức mạnh thân xác của ta".

Tần Ninh nói tiếp.

Thần t*nh d*ch nói với vẻ bất mãn: "Nhưng con thấy Vân sư nương là thể hỗn độn, hấp thu thoải mái lắm mà!"

"Ngươi mà bằng nàng ấy à?"

Chẳng là thứ tốt gì?

Thần t*nh d*ch đốp chát lại ngay: "Khúc sư tỷ, ta vừa gặp ngươi đã trúng tiếng sét ái tình ngặt nỗi bị thất tình, cho dù ngươi không thích ta thì cũng đừng chê ta chứ!"

"Chê ấy hả?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8365: "Chàng câm miệng".


Khúc Phỉ Yên giễu cợt nói: "Nữ tử trên Cửu Thiên có đến hàng ngàn ngàn vạn thì tên khốn kiếp Thần t*nh d*ch đã ăn nằm một nửa, câu này nói ngươi đúng không?"

Thần t*nh d*ch lại tỏ ra hãnh diện: "Không sai, chính là tại hạ".

"Đúng là quá vô sỉ mà!"

Khúc Phỉ Yên hừ một tiếng.

Thần t*nh d*ch không thèm để ý.

Cái này gọi là bản lĩnh! Lúc này Tần Ninh cũng không thèm ngó ngàng gì tới Thần t*nh d*ch. Trên thực tế, những người có thể chất đặc biệt như Vân Sương Nhi, Thần t*nh d*ch tốt nhất là không nên tác động từ bên ngoài để gia tăng lực lượng. Bản thân bọn họ vốn đã có thể chất đặc thù nên thăng cấp bằng chính sức mình sẽ mang lại hiệu quả lớn nhất.

Tần Ninh đưa mắt nhìn về một bên khác.

Ở nơi đó, mấy người nhà họ Hứa đang chờ, đứng trên một con phi cầm chứ không đi tới.

Bóng dáng Tần Ninh chợt lóe, tiến về phía con phi cầm kia, bóng dáng đáp lên lưng phi cầm.

"Ca ca!"

Hứa Huyền Diệp đi về phía trước, cười hí hửng nói: "Những năm qua, nhà họ Hứa chúng ta ở Xích Tiêu Thiên cũng có chút bản lĩnh đấy nhé".

"Huynh xem, thấy được không, không làm huynh mất thể diện chứ?"

"Được đấy".

Giờ phút này, Tần Ninh nhìn về phía hai người đang đứng sau lưng Hứa Huyền Diệp.

Hứa Vân Đỉnh! Cổ Ôn Uyển! Giờ phút này, Tần Ninh tiến lên nhìn hai ông bà.

Hứa Vân Đỉnh đứng ở đó chà xát tay, không biết nên nói gì, ông ấy chỉ nhìn Tần Ninh cười ngây ngốc.

Chỉ có Cổ Ôn Uyển là tiến lên vỗ vào sau đầu Hứa Vân Đỉnh cái bốp, cười mắng: "Không biết gọi người ta hả?"

Hứa Vân Đỉnh tức thì sửng sốt, cười hí hửng nói: "Biết chứ biết chứ, ta gọi mà, ta gọi mà…", chỉ là không lâu sau, Hứa Vân Đỉnh lại ngẩn người hỏi: "Không đúng, phải là tiểu tử này gọi ta mới đúng chứ?"

Tần Ninh nhìn dáng vẻ của hai người, bật cười.

Tính cách của Hứa Vân Đỉnh hàm hậu còn Cổ Ôn Uyển thì rất có phong thái của cánh mày liễu, năm xưa gia đình bốn người này đều nghe lời Cổ Ôn Uyển răm rắp.

"Cha!"

"Mẹ!"

Lúc này, Tần Ninh vén vạt áo phía trước lên rồi nhanh chóng quỳ xuống trước mặt hai người.

5998989-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8366: Nhưng vậy thì đã sao?


Thằng nhóc khốn nạn, không có lương tâm…", mắng được một lúc thì chóp mũi Cổ Ôn Uyển đau xót, rơi nước mắt.

Hứa Vân Đỉnh lập tức ôm lấy phu nhân mình an ủi: "Sao lại khóc thế hả, không phải con mình đã về rồi sao..." "Ta thích".

Lúc này, Tần Ninh lê hai đầu gối đi tới trước người Cổ Ôn Uyển, hai tay cầm lấy tay của bà đặt lên mặt mình, cười nói: "Nếu tâm trạng mẹ không vui thì cứ đánh con một trận cho bõ tức đi ạ".

"Ta đánh chết con!"

Cổ Ôn Uyển giơ tay thật mạnh nhưng lại nhẹ nhàng buông xuống, nhéo má Tần Ninh một cái, tức giận cười nói: "Con tự nhìn lại bản thân đi, đâu còn to con như hồi trước đâu, bây giờ nhìn gầy nhom ốm yếu, những năm qua chắc chắn đã chịu rất nhiều đau khổ...", Nói xong, Cổ Ôn Uyển lại rơi nước mắt.

Lúc này, một nhà bốn người quây quầy bên nhau trông vô cùng thân thiết.

Mà một bên khác.

Đám người Khúc Phỉ Yên, Thần t*nh d*ch đứng trên lưng Cửu Anh.

Dương Thanh Vân mở miệng nói: "Sư tôn ở kiếp thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư đều không có cha mẹ ở bên… Đến kiếp thứ năm, ở Trung Tam Thiên, ra đời tại nhà họ Linh ở Thượng Nguyên Thiên mới có cha mẹ, chỉ tiếc rằng phu phụ Linh Thư và Lý Thanh Huyên đã qua đời… Ở kiếp thứ sáu, người sinh ra tại nhà họ Hứa ở Xích Tiêu Thiên".

"Kiếp thứ bảy ở Bắc Tuyết Thiên".

"Kiếp thứ tám chính là ở nhà họ Lâm tại Vô Tương Thiên này…", Thần t*nh d*ch lập tức chen miệng vào: "Lần này thì có tận mấy cặp cha mẹ nhảy ra!"

Mấy vị đệ tử nghe thấy câu này đều thộn mặt ra.

Ôn Hiến Chi nói với giọng quái gở: "Ta cứ tưởng ta đã khờ lắm rồi, không ngờ Thần sư đệ còn khờ hơn cả ta nữa".

Thần t*nh d*ch liếc mắt nhìn Ôn Hiến Chi một cái, không nói gì.

Giờ phút này, Khúc Phỉ Yên điềm nhiên hỏi: "Những năm qua, cứ một thời gian là Hứa bá phụ và Cổ bá mẫu lại hỏi ta khi nào sư tôn mới về… Bọn họ rất nhớ sư tôn".

Mà vào lúc này, phu phụ Lâm Uyên và Sở Vân Nhân đi tới.

Sở Vân Nhân nhìn về nơi Tần Ninh và ba người Hứa Vân Đỉnh, Cổ Ôn Uyển, Hứa Huyền Diệp đang đứng bên nhau, cười cười nói: "Dù cho đứa con có thay đổi thế nào đi chăng nữa thì trên đời này cũng làm gì có cha mẹ muốn ruồng bỏ".

Thần t*nh d*ch lập tức sấn lại gần Sở Vân Nhân, vội vàng nói: "Người phải giúp con ạ, sư tôn quá bất công, gì cũng không cho con hết".

Sở Vân Nhân lại chỉ vào đầu Thần t*nh d*ch, cười nói: "Tiểu tử thúi nhà con, nó không cho con thì nhất định là đã có cân nhắc rồi".

"Quả nhiên, người thiên vị con trai người hơn".

Mấy người nhìn nhau cười.

Lúc này, Lâm Uyên nói: "Theo như Ninh Nhi nói, thằng bé đã trải qua bốn kiếp tại Trung Tam Thiên, đến chỗ chúng ta là kiếp cuối cùng tại Trung Tam Thiên".

"Tiểu tử này xem như có phúc, được tận mấy cặp cha mẹ thương yêu, ha ha ha…", Thật ra phu phụ Lâm Uyên, Sở Vân Nhân cũng biết bọn họ chỉ là một phần chứ không phải toàn bộ trong cuộc đời Tần Ninh.

5998990-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8367: Còn Thần Tinh Dịch thì... làm người ta phát ốm.


Ngay lập tức, Hứa Vân Đỉnh và Cổ Ôn Uyển nhìn về phía phu phụ Lâm Uyên và Sở Vân Nhân rồi đồng loạt chắp tay hành lễ theo phép lịch sự.

Mà lúc này, Khúc Phỉ Yên kề sát vào Cổ Ôn Uyển một cách thân mật, giọng điệu ngọt ngào nói: "Uyển di ơi, người đã nói khi nào sư tôn ta về sẽ mai mối cho bọn ta mà, người đã đồng ý rồi mà!"

Nàng vừa dứt lời thì những người tại đây đều ngây ra như phỗng.

Này Khúc Phỉ Yên từ khi xuất hiện đã có gì đó sai sai rồi.

Đây là… một lòng một dạ muốn biến sư tôn thành chồng mình mà! Cổ Ôn Uyển nghe vậy lập tức nói: "Không sai, ta đã đồng ý với con rồi Phỉ Yên".

Cổ Ôn Uyển nhìn về phía Tần Ninh, bấy giờ bà mới nói: "Ninh Nhi, con về đúng lúc lắm, chút nữa về nhà họ Hứa thì thành hôn với Phỉ Yên ngay nhé".

"Mẹ à...", Tần Ninh cười khổ, không nói nên lời.

"Sao thế?

Phỉ Yên không xứng với con à?"

Cổ Ôn Uyển tiếp tục chất vấn: "Hay con vẫn xem nó như đồ đệ của con?

Thầy trò với nhau đâu cần quan tâm nhiều thế, ta thấy con cũng không phải người hay câu nệ, quyết định vậy đi!"

Lúc này, Khúc Phỉ Yên nhìn Tần Ninh với vẻ mặt đầy đắc ý.

Người không cưới con?

Nghĩa là làm trái với lệnh của cha mẹ rồi! Người chơi xấu không được đâu sư tôn yêu quý à.

"Chuyện này để chút nữa rồi nói đi ạ...", Tần Ninh bất đắc dĩ, hắn lập tức kéo ba người Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc và Vân Sương Nhi sang, mỉm cười giới thiệu: "Mẹ ơi, ba người này cũng là phu nhân của con trai người đấy ạ".

"Ái chà chà...", Cổ Ôn Uyển vừa thấy ba nữ tử thì hai mắt sáng ngời, đi tới nắm lấy tay bọn họ, cảm xúc dâng trào: "Thật tốt quá, nhìn trắng trẻo chưa này, làn da như chạm vào sẽ rách ra vậy, giỏi quá là giỏi..." "Huyền Diệp, còn học hỏi đại ca con đi, khi nào mới cưới đứa con dâu về đây?"

Hứa Huyền Diệp nằm không cũng bị dính đạn.

Thấy cảnh tượng này, Khúc Phỉ Yên tức thì nóng vội.

"Uyển di, người đã hứa với ta rồi mà...", Khúc Phỉ Yên vội vàng nói.

"Rồi rồi rồi, con cứ yên tâm, ta sẽ không quên con đâu, ta đã nhận con làm con dâu rồi mà".

Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên từ bên cạnh.

Chỉ thấy Thần t*nh d*ch hắng giọng, hai tay nắm lấy cánh tay Sở Vân Nhân, lí nhí nói: "Nhân bá mẫu, con cũng muốn gả cho sư tôn á!"

"Người ta thích sư tôn thật lòng mà, Nhân bá mẫu, người cũng năn nỉ giùm con đi mà!"

Dáng vẻ này của Thần t*nh d*ch làm cho những người xung quanh tức thì nôn mửa.

Khúc Phỉ Yên người ta xinh đẹp khuynh thành, quyến rũ trời sinh, làm nũng thì ai nhìn vào cũng động lòng.

5998991-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8368: Nữ nhân đáng giận kia quá khủng khiếp.


Vù vù... Giây lát sau, hai thanh kiếm khổng lồ đang đâm trên mặt đất đống hoang tàn của Vô Tương Phật Tự bay lên, trong thoáng chốc xuyên qua không gian, tụ hội ngay xung quanh Thần t*nh d*ch.

"Thần t*nh d*ch, sư tỷ ta đây sẽ cho ngươi biết đối xử với thế giới nên tôn kính thì phải tôn kính!"

"Cái khỉ khô gì thế này!"

Thần t*nh d*ch tái mặt, muốn bỏ chạy nhưng lại không còn chỗ nào để trốn.

Hai thanh kiếm khổng lồ kia đang lao vụt về phía hắn ta, hoàn toàn không còn chỗ trống nào để hắn ta có thể bỏ chạy.

"Sư tôn, cứu con với!"

Thần t*nh d*ch ba chân bốn cẳng bỏ chạy, hai thanh kiếm khổng lồ vô cùng có linh tính cứ đuổi theo ráo riết ở đằng sau.

Mọi người đều phá lên cười to.

Nhưng bên này đại hội nhận thân đang diễn ra trong sự vui vẻ, còn bên kia thì tử khí trầm trầm.

Tại đống gạch vụn, bốn phe Vô Tương Phật Tự, Kim Quang Tự, Thượng Môn Đạo, Thái Nhất Môn tổn thất vô cùng nặng nề.

Lúc này, võ giả Nguyên Hoàng Tông và nhà họ Hứa đang vây quanh bọn chúng.

Ở trung tâm đống hoang tàn có hơn một trăm người đang đứng, trong đó có không ít người đang bị thương nặng.

Chủ trì Tương Viễn, đại sư Tương Diệp, đại sư Tương Vân của Kim Quang Tự.

Mấy người Vãng Phật Đà, Kim Phật Đà, Vị Phật Đà cùng với Dận Nhiên Bồ Tát của Vô Tương Phật Tự.

Còn có người đến từ tam đại Ma tộc.

Huyết Văn Phong và Huyết Sơn Minh của Ma tộc Huyết Nhãn.

Mục Lục Thánh, Mục Ngũ Thánh và Mục Tứ Thánh của Ma tộc Thiên Mục.

Cùng với Quỷ Sơn Vương và Quỷ Nhận Vương của Ma tộc Quỷ Nhãn.

Giờ phút này, sắc mặt của bọn họ đều hết sức khó coi.

Không ngờ kẻ mà họ có thể g**t ch*t dễ như trở bàn tay như Tần Ninh lại có thể kêu gọi nhiều người trợ giúp đến như vậy.

Người của nhà họ Hứa từ Xích Tiêu Thiên chạy tới, ai nấy đều đằng đằng sát khí.

Nhưng Khúc Phỉ Yên kia mới là nhân tố quan trọng nhất.

Nàng chỉ cần ngoắc tay một cái là thiên nguyên khí ồ ạt bay tới.

Thủ đoạn luyện khí của nữ nhân này đứng đầu cả Trung Tam Thiên.

Một mình nàng thôi là đã có thể tiêu diệt tất cả bọn họ rồi.

Đáng hận hơn là giờ đây, đám người kia đang ở đó cười ha ha hi hi một cách vui sướng, không thèm quan tâm đến bọn họ.

5998992-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8369: "Sư huynh chọn một món đi".


"Chứ ngươi làm gì được nữa?"

Lúc này, Mục Lục Thánh hừ lạnh rồi nói.

Cứ tưởng hôm nay là ngày bọn họ lật mặt với Tần Ninh và bao vây giết hắn chứ, kết quả thì ngược lại, biến thành Tần Ninh bao vây tấn công bọn họ rồi.

"Xin tiếp viện mau!"

Xin tiếp viện?

Xin kiểu gì bây giờ?

Giờ phút này, Quỷ Nhận Vương nhìn những người xung quanh với vẻ mặt tối tăm, chậm rãi lên tiếng: "Ta có bí pháp có thể phá vỡ thế kìm kẹp của kiếm trận này, còn việc xin tiếp viện thì ta đã truyền tin đi rồi, chỉ là... gần đây lại không có đại nhân nào đến, chỉ sợ chúng ta khó thoát khỏi cái chết".

Mấy người kia đều là cường giả cảnh giới thất biến, bát biến.

Muốn chạy trốn khỏi đây thành công thì ít nhất phải là cường giả cửu biến, thậm chí là cường giả cấp bậc thập biến, thập nhất biến, thập nhị biến đứng đầu tới.

Tuy nhiên, trong tam đại tộc chỉ có tộc trưởng mới đến Thành Tiên Biến thập nhất biến.

Chỉ là, nếu bọn họ không thể đợi được đến khi tộc trưởng tới thì một khi đám người kia động thủ, bọn chúng chắc chắn sẽ chết.

May mà lúc này có vẻ bọn Tần Ninh cũng không định động thủ.

Giờ phút này, trên bầu trời, Thần t*nh d*ch bị hai thanh kiếm khổng lồ tấn công chạy loạn xạ khắp nơi, cuối cùng hóa thành một đám mây bay mất tăm... Bấy giờ Khúc Phỉ Yên mới nhìn về phía Tần Ninh, cười tủm tỉm nói: "Sư tôn, người đến Đại Tiên Sư Cung của con ngồi một lát đi ạ!"

Tần Ninh cười nói: "Giải quyết chuyện ở đây trước đã".

"Dễ ợt ấy mà".

Khúc Phỉ Yên mỉm cười.

Chỉ là, nàng nhìn sang mấy người Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo. Một suy nghĩ nảy lên trong đầu, nàng ngừng lại.

"Con thấy thần binh của các vị sư huynh không hề phù hợp với bọn họ".

Khúc Phỉ Yên nhìn về phía Dương Thanh Vân, khẽ cười hỏi: "Đại sư huynh, ngươi quen dùng loại thần binh gì?"

"Ta à?"

Dương Thanh Vân nghiêm túc đáp: "Chắc là thương...", Khúc Phỉ Yên nghe vậy thì lật bàn tay ngọc ngà lại, ánh sáng chợt lóe lên.

Trong chớp mắt, một trăm cây trường thương xuất hiện trước mặt nàng, ánh sáng tỏa ra bốn phía, muôn hình vạn trạng, thật sự khiến người ta hoa cả mắt.

"Sư huynh chọn một món đi".

Khúc Phỉ Yên cười tủm tỉm nói: "Nếu ngươi thích hết thì ta sẽ tặng hết cho sư huynh.

Giờ phút này, cho dù Dương Thanh Vân điềm tĩnh đến đâu thì cũng bị lung lay.

5998993-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8370: "Sư phụ, người cảm thấy thế nào?"


"Sư huynh không được khách sáo với ta đâu đấy".

Khúc Phỉ Yên cười tủm tỉm lấy mấy thanh thiên nguyên khí ở từng cấp bậc ra đưa cho Dương Thanh Vân, bảo: "Sư huynh nhận đi, nếu dùng không hợp thì có thể tìm ta bất cứ lúc nào, nếu gì cũng không hợp ý thì sau này ta sẽ tự tay luyện chế cho sư huynh".

Nghe thấy câu này, hai mắt Diệp Nam Hiên và Lý Huyền Đạo đều sáng ngời.

"Hai vị sư huynh, các ngươi cũng có".

Nói xong, Khúc Phỉ Yên lại lấy hàng trăm hàng ngàn trường kiếm và đao ra, kiếm có rất nhiều dạng, đao thì có có ngắn có dài, rộng dày các loại.

Diệp Nam Hiên nói ngay: "Ha ha ha, quá tốt rồi, quá tốt rồi".

"Khúc Phỉ Yên sư muội, lúc ta mới gặp ngươi còn cảm thấy ngươi kệch cỡm nên chẳng ưa gì ngươi, bây giờ nhìn ngươi thì càng nhìn càng thích, sau này gọi sư muội là sư nương cũng được luôn, ta chẳng có ý kiến gì".

Lúc nghe thấy nửa câu đầu, Khúc Phỉ Yên suýt chút nữa đã rút kiếm nhưng khi nghe nửa câu sau thì mỉm cười để lộ lúm đồng tiền như hoa, vui vẻ vô cùng.

Lý Huyền Đạo nhận lấy kiếm, cũng khách khí nói: "Cảm ơn sư muội".

Khúc Phỉ Yên lại bảo Ôn Hiến Chi lựa chọn thần binh tiện tay, đồng thời còn chọn cho Phệ Thiên Giảo mấy bộ áo giáp.

Phệ Thiên Giảo nhận lấy áo giáp, mặc lên người, khí chất lập tức biến đổi.

Vốn dĩ bộ lông đen trắng xen lẫn của nó khiến nó trông như một con chó ngốc, lúc này trông có vẻ vô cùng anh tuấn uy vũ.

Tiếp theo, Khúc Phỉ Yên lại lấy ra không ít đan đỉnh cho Trần Nhất Mặc chọn lựa, đồng thời cũng lấy ra không ít thần binh khác để Lý Nhàn Ngư lựa chọn cái thích hợp.

Cái gọi là cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay, điều này khiến mấy người đều vô cùng vui vẻ, đến khi nhìn Khúc Phỉ Yên, chỉ cảm thấy đây đâu phải là sư muội nữa, đây chính là sư nương, còn cho cả quà gặp mặt.

Lúc này Khúc Phỉ Yên đi đến trước mặt Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc, khom người cười nói: "Đệ tử Khúc Phỉ Yên bái kiến ba vị sư nương".

"Đệ tử không biết ba vị sư nương quen dùng binh khí gì, những binh khí này, ba vị sư nương cư thoải mái lựa chọn, thích cái nào thì lấy cái đó”.

"Tuyệt đối đừng khách khí với đệ tử, năm đó sư phụ dạy bảo ta luyện khí, đối xử với ta vô cùng tốt, nhìn thấy ba vị sư nương, Yên nhi cũng giống như nhìn thấy người trong nhà".

Trong phút chốc, Vân Sương Nhi, Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc lại có chút ngại ngùng.

"Cầm đi!"

Tần Ninh cười nói: "Đệ tử hiếu kính phu nhân của sư phụ là điều nên làm".

Nhìn thấy ba người lần lượt nhận lấy thần binh, lúc này Khúc Phỉ Yên mới đi đến bên cạnh Tần Ninh, đưa hai tay tự nhiên kéo tay hắn, nói: "Sư phụ, con sẽ giúp người giải quyết đám người của Ma tộc này trước".

"Sư phụ, người cảm thấy thế nào?"

Nghe thấy lời này của Ôn Hiến Chi, mấy vị đệ tử còn lại đều nhìn về phía Tần Ninh.

Tần Ninh mỉm cười nhìn Ôn Hiến Chi, vẫy vẫy tay.
 
Phong Thần Châu
Chương 8371: "Huyết Ám đại nhân".


"Khụ khụ...", Ôn Hiến Chi liền nói ngay: "Con đi xem Thần sư đệ một chút, hy vọng hai thanh kiếm lớn kia không có chẻ đôi Thần sư đệ ra".

Khúc Phỉ Yên đi đến trước mặt đám người Ma tộc và Thượng Môn Đạo, Thái Nhất Môn, đứng lơ lửng trên không.

Không thể không nói, Khúc Phỉ Yên có nhan sắc tuyệt đỉnh, dáng người đầy đặn, toàn thân tản ra vẻ quyến rũ trưởng thành mà Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc không có.

Trên thực tế, Cốc Tân Nguyệt cũng là một người phụ nữ có vẻ trưởng thành, nhưng Cốc Tân Nguyệt có khí thế nội liễm thành thục nhiều hơn, giống như là một đóa bách hợp khép kín chỉ nở rộ vì Tần Ninh.

Nhưng vẻ đẹp của Khúc Phỉ Yên lại tràn trề như hoa hồng đỏ.

Dáng người lồi lõm kia đứng ở nơi đó khiến người ta phải miên man suy nghĩ.

Khúc Phỉ Yên nhìn Đạo Minh Nguyệt, Tiên Văn Nguyệt, chủ trì Tương Viễn và ba Phật Đà.

"Các ngươi thật to gan, sư phụ của Khúc Phỉ Yên ta mà các ngươi cũng dám động?"

Khúc Phỉ Yên cười nhạo nói: "Vô Tương Thiên, Thương Vân Thiên đúng là lắm oai phong".

Lắm oai phong?

Mấy người lập tức sững sờ.

Rốt cuộc là Khúc Phỉ Yên ngươi lắm oai phong hay là chúng ta lắm oai phong! Lúc này, Tiên Văn Nguyệt đến từ Thái Nhất Môn đi ra, chắp tay nói: "Đại Tiên Sư, chúng ta vô ý mạo phạm, chỉ đến để giết Tần Ninh".

"Tần Ninh chính là sư phụ của ta".

Tiên Văn Nguyệt nhíu mày lại.

Mặc dù vừa rồi đã thấy, thế nhưng từ đầu đến cuối bọn họ đều cảm thấy không thể tin.

Tiên Văn Nguyệt tiếp tục nói: "Đại Tiên Sư, ngươi chính là đệ tử duy nhất chân truyền của Luyện Thiên Đại Đế, bây giờ lại muốn thay đổi địa vị sao?"

"Bớt nói mấy lời vớ vẩn đi".

Khúc Phỉ Yên lại là nói thẳng: "Sư phụ ta Luyện Thiên Đại Đế Hứa Huyền Trần đã chuyển thế trở thành Tần Ninh bây giờ".

Lời này giống như long trời lở đất, đánh vào trong tim đám cường giả Biến Cảnh Ma tộc và các phe ở đây.

"Ngươi cũng đã biết, Tần Ninh là Cửu Nguyên Đan Đế và Thông Thiên Đại Đế chuyển thế đúng không?"

Đạo Minh Nguyệt của Thượng Môn Đạo không nhịn được hỏi.

"Trước kia không biết, bây giờ thì biết rồi".

Khúc Phỉ Yên lập tức nói: "Ta lười nói nhảm với các ngươi, dám đụng đến sư phụ ta, ta sẽ giết các ngươi".

Nàng điểm tay một cái, ngàn vạn đao kiếm xung quanh trong nháy mắt đã tập trung lại, phóng ra sát khí lạnh thấu xương.

"Về sau phải cẩn thận nhìn kỹ một chút, không được bắt nạt sư phụ ta".

Khúc Phỉ Yên hừ một tiếng, nhìn như uy h**p, thế nhưng thần thái giọng điệu lại khiến người nghe cảm thấy tê dại.

Bàn tay nắm lại, từng thanh đao kiếm trong nháy mắt đã lao xuống.

Ầm... Chỉ trong chốc lát, vị trí của trên trăm Ma tộc và cường giả Biến Cảnh các phe lập tức nổ tung, từng thanh đao kiếm trực tiếp chen chúc, tụ tập lại một chỗ.

"Hả?"

Lúc này Khúc Phỉ Yên lại nhíu mày lại, nhìn phía dưới.

Những người kia không chết.

Từng đao kiếm lui bước.

Chỉ thấy giữa sân lúc này đột nhiên xuất hiện mấy chục bóng người đang hợp sức ngăn cản được đòn tấn công của Khúc Phỉ Yên.

"Huyết Minh đại nhân".

"Huyết Ám đại nhân".
 
Phong Thần Châu
Chương 8372: "Đồ đệ của Luyện Thiên Đại Đế?"


Huyết Văn Phong và Huyết Sơn Minh nhìn hai người trước mặt, vẻ mặt vui mừng.

Mà ở bên kia, trước mặt ba người Mục Lục Thánh, Mục Ngũ Thánh, Mục Tứ Thánh cũng xuất hiện ba người.

"Mục Tam Thánh!"

"Mục Nhị Thánh!"

"Mục Nhất Thánh!"

Nhìn thấy ba người này, đám Mục Lục Thánh cũng vui vẻ ra mặt.

Đồng thời, trước mặt Quỷ Sơn Vương và Quỷ Nhân Vương cũng xuất hiện ba người.

"Quỷ Yếm Vương!"

"Quỷ Thông Vương!"

"Quỷ Thiên Vương!"

Tám người này xuất hiện làm cho trong lòng không ít người ở đây đều cảm thấy yên tâm.

Mấy vị này đều là Biến Cảnh cấp bậc bát biến, cửu biến, thậm chí Quỷ Thiên Vương và Mục Nhất Thánh đại nhân kia còn là cảnh giới thập biến chân chính.

"Quỷ Thiên Vương!"

Lúc này, Quỷ Nhận Vương tiến lên phía trước nói: "Sao ngươi lại tới đây?"

"Tộc trưởng cảm thấy chuyện này không đúng, bảo chúng ta tới xem một chút".

Quỷ Thiên Vương mặc một bộ áo bào đen, đến từ Ma tộc Quỷ Nhãn, da thịt cả người trong vô cùng tái nhợt.

Quỷ Thiên Vương nhìn về phía Khúc Phỉ Yên bằng ánh mắt hung ác nham hiểm.

"Người phụ nữ này...", "Là vị Đại Tiên Sư kia của Xích Hỏa Thiên Sơn ở Xích Tiêu Thiên".

"Đồ đệ của Luyện Thiên Đại Đế?"

"Ừm".

Lúc này Quỷ Nhận Vương lập tức nói rõ đầu đuôi mọi chuyện.

Quỷ Thiên Vương nói: "Thì ra là thế...", "Quỷ Thiên Vương, lần này không thể để cho Tần Ninh chạy".

Đạo Minh Nguyệt cũng nói: "Hắn đã biết Thượng Môn Đạo và Thái Nhất Môn chúng ta có quan hệ với các ngươi, kẻ này có tâm tư ác độc, biết rất rõ ràng mà vẫn còn lừa gạt chúng ta".

"Lần này nhất định phải giết hắn, nếu không chiến sĩ Thánh tộc bên trong Thương Vân Thiên cũng sẽ gặp tai hoạ ngập đầu".

Quỷ Thiên Vương nhìn về phía Đạo Minh Nguyệt, cười nhạo nói: "Đạo Trung Thiên và Đạo Trung Nghiệp ăn không ngồi rồi sao?"

Đối mặt với nhân vật Hóa Tiên Biến thập biến răn dạy, mặc dù Đạo Minh Nguyệt là cấp bậc Liệt Đạo Biến bát biến vẫn không dám phản kháng.

Nhân vật như Quỷ Thiên Vương là có thể ngồi ngang hàng với Đạo chủ.

Mà ở bên kia, Mục Nhất Thánh cũng đã hiểu rõ toàn bộ mọi chuyện. Mục Nhất Thánh mặc một bộ áo bào xám chậm rãi nói: "Thì ra là thế...", Mục Nhất Thánh đi đến bên cạnh Quỷ Thiên Vương, trầm giọng nói: "Tạm thời ngăn cản Khúc Phỉ Yên này trước đã, sau đó lập tức thông báo cho ba vị tộc trưởng".

5998996-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8373: "Đáng chết!"


"Nhưng mà có nhiều người đến thì có ý nghĩa gì chứ?"

Khúc Phỉ Yên cười tủm tỉm nói: "Chỉ là một kẻ chịu chết biến thành một đám chịu chết thôi".

Khúc Phỉ Yên vừa dứt lời liền lập tức, ngàn vạn đao kiếm hóa thành dòng lũ trực tiếp chém xuống.

Mà lúc này, Tần Ninh nhìn mấy người bên cạnh, mở miệng nói: "Đi luyện tay một chút đi".

"Rõ!"

Năm người Dương Thanh Vân, Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo, Trần Nhất Mặc, Lý Nhàn Ngư lập tức xông ra.

Ba người Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc cũng lao ra ngoài.

Hứa Huyền Diệp cười nói: "Đệ đi xem thuộc hạ".

Lúc này, Khúc Phỉ Yên cầm đầu, đánh nhau với rất nhiều võ giả Ma tộc.

Mà bốn phía, võ giả của Nguyên Hoàng Tông và nhà họ Hứa thì lùi ra sau, chỉ ở phạm vi bên ngoài đề phòng có cá lọt lưới chạy mất.

Khúc Phỉ Yên là khí sư, thứ không thiếu nhất chính là thần binh, chỉ là thần binh tuy nhiều, thế nhưng khống chế thần binh cực kỳ tốn sức.

Giờ phút này Tần Ninh cũng chú ý đến chiêu thức của mấy vị đệ tử và phu nhân của mình, nhìn ra chỗ thiếu sót của bọn họ.

Trận chiến lại bắt đầu lần nữa.

Khúc Phỉ Yên lấy sức một mình trấn áp lại mấy cường giả cửu biến, thập biến như Mục Nhất Thánh, Quỷ Thiên Vương, Huyết Minh, Huyết Ám.

Bốn người có thể nói là đã sử dụng hết sức lực, nhưng đối mặt với Khúc Phỉ Yên lại chỉ cảm thấy trong cơ thể người phụ nữ này rộng lớn sâu không lường được, giống như núi như biển.

Rốt cuộc người phụ nữ này có thực lực gì! Mà lúc này, Khúc Phỉ Yên ngăn chặn bốn người càng ngày càng thành thạo điêu luyện, nhưng cũng không giết bốn người.

Bốn người Hứa Vân Đỉnh, Cổ Ôn Uyển cùng với Lâm Uyên, Sở Vân Nhân đều đứng bên cạnh Tần Ninh.

"Trần Nhi, vị đệ tử này của con có được không?"

Sở Vân Nhân lo lắng nói.

"Mẹ lại lo lắng rồi...", Tần Ninh cười nói: "Lần này con đã làm rõ, trở mặt với Thượng Môn Đạo, Thái Nhất Môn, vậy thì không có gì phải lo lắng nữa".

"Những người này đều là cường giả đỉnh cao của tam đại Ma tộc, bây giờ giết, chỉ sợ người sau lưng sẽ không tới nữa, Yên nhi đang muốn kéo dài thời gian...", "Ồ...", trên thực tế, bây giờ Sở Vân Nhân cũng là cảnh giới lục biến, chỉ là nhìn thấy những cường giả đỉnh cao của Ma tộc kia đều là thất biến, bát biến, cửu biến, thậm chí là thập biến, quá mức đáng sợ.

Mà mọi người lại đều không nhìn thấu thực lực của Khúc Phỉ Yên.

Chỉ sợ ít nhất cũng phải là cảnh giới thập nhất biến, thậm chí là thập nhị biến đi?

Giao chiến vẫn còn tiếp tục, Khúc Phỉ Yên cũng không sốt ruột g**t ch*t những người này, chỉ là không ngừng áp chế bọn họ, đánh tan lòng tin của đám cường giả Ma tộc.

"Rốt cuộc thực lực của người phụ nữ này đã đến cấp bậc gì rồi".

Quỷ Thiên Vương bên cạnh quát khẽ: "Đệ tử chân truyền duy nhất của Luyện Thiên Đại Đế, sao có thể khinh thường?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8374: "Ta có thể có biện pháp gì?"


Đệ tử chân truyền của Cửu Nguyên Đan Đế - Trần Nhất Mặc.

Đệ tử chân truyền của Thông Thiên Đại Đế - Thần t*nh d*ch.

Hoặc nhiều hoặc ít, bởi vì nguyên nhân đặc biệt dẫn đến thực lực bản thân không đáng chú ý, thế nhưng vị đệ tử của Luyện Thiên Đại Đế này, nhiều năm qua vẫn luôn tọa trấn Xích Hỏa Thiên Sơn bên trong Xích Tiêu Thiên, nhiều năm không ra, ai cũng không biết rốt cuộc thực lực của Khúc Phỉ Yên như thế nào.

Nhưng bây giờ đánh nhau mới biết được nàng sâu không lường được.

"Quỷ Thiên Vương, nghĩ biện pháp đi".

Mục Nhất Thánh quát: "Nếu cứ tiếp tục như thế, chúng ta sẽ chết!"

Bọn họ vốn tràn đầy lòng tin tới cứu Mục Lục Thánh, Quỷ Sơn Vương, Huyết Văn Phong, thế nhưng kết quả mình lại bị liên lụy.

"Ta có thể có biện pháp gì?"

Quỷ Thiên Vương khẽ nói: "Chờ đi!"

Ông ta c*̃ng nhìn ra Khúc Phỉ Yên có thực lực giết bọn họ.

Nhưng bây giờ, nàng lại không giết, đó chính là đang chờ.

Chờ đợi có người tới cứu bọn họ, sau đó nàng sẽ hốt gọn một mẻ.

Chỉ là... quá ngây thơ rồi! Ba tộc lớn Thánh tộc Huyết nhãn, Thánh tộc Thiên Mục, Thánh tộc Quỷ Nhãn đã lên kế hoạch nhiều năm, sao lại có thể bị Khúc Phỉ Yên tiêu diệt hoàn toàn được! Chờ?

Nếu người phụ nữ này đã muốn câu cá lớn, vậy hãy nhìn xem rốt cuộc câu được cá hay là cá mập! Ầm... Tiếng nổ kinh khủng không ngừng bộc phát ra.

Những tiếng ầm ầm không ngừng vang vọng.

Thấy đám người của tam đại Ma tộc và Thượng Môn Đạo, Thái Nhất Môn lần lượt chết đi, thế nhưng mấy người Quỷ Thiên Vương, Mục Nhất Thánh lại căn bản không có kế sách gì.

Mà khi lực áp chế của của Khúc Phỉ Yên càng ngày càng mạnh, mấy người Quỷ Thiên Vương, Mục Nhất Thánh, Huyết Minh, Huyết Ám đã rơi vào đường cùng.

Ầm... Chỉ là trong lúc đó, sấm sét vang lên trên bầu trời cao vạn trượng, một luồng ánh sáng phóng lên tận trời, trực tiếp nổ tung.

Chỉ trong phút chốc, bầu trời trên phế tích của Vô Tương Phật Tự hoàn toàn u ám.

Vô số sương máu tụ tập từ bốn phương tám hướng trong trời đất, cuối cùng hội tụ thành một đóa hoa sen máu to lớn.

Hoa sen màu máu tràn ngập, tản ra đến chừng ngàn trượng.

Hoa sen máu to lớn chậm rãi rơi xuống trên mặt đất.

Khí huyết kinh khủng lúc này truyền ra, dường như trời đất bốn phía đều bị khí huyết nhuộm đỏ.

Mà lúc này, bên trên hoa sen màu máu có rất nhiều bóng người đang đứng.

"Hừ!"

Người đàn ông vừa xuất hiện kia hừ lạnh một tiếng, bàn tay nắm lại, sức mạnh trời đất kinh khủng bộc phát ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 8375: "Chỉ bằng ta!"


Chỉ trong phút chốc, ngàn vạn thanh đao kiếm xung quanh Khúc Phỉ Yên lóe lên ánh sáng, bộc phát ra từng tiếng nổ tung trầm thấp, sau đó bị đẩy lui.

Mà đám người Mục Nhất Thánh, Quỷ Thiên Vương, Huyết Minh, Huyết Ám cũng lần lượt lùi về sau, liên tục thở phì phò, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Vẫn may! Không chết.

"Tộc trưởng!"

"Tộc trưởng".

Giờ phút này, đám người Huyết Văn Phong, Huyết Minh, Huyết Ám lần lượt quỳ xuống đất dập đầu, trong lòng còn sợ hãi.

Về phần Huyết Sơn Minh tôn giả, vừa rồi đã bị giết.

"Huyết Ẩm tộc trưởng!"

Mục Nhất Thánh và ba người Mục Nhị Thánh, Mục Tứ Thánh, Mục Ngũ Thánh khom người hành lễ.

Hai người Mục Tam Thánh, Mục Lục Thánh cũng đã bị giết.

Bốn người Quỷ Thiên Vương, Quỷ Thông Vương, Quỷ Yếm Vương, và Quỷ Nhận Vương cũng lần lượt khom người.

Huyết Ẩm tộc trưởng.

Vị vua chân chính của Thánh tộc Huyết Nhãn! Lúc này, hai con ngươi của Huyết Ẩm tộc trưởng hình như có huyết văn nhàn nhạt ngưng tụ, nhìn về phía mấy người, vẻ mặt lạnh lùng hẳn xuống.

"Làm sao lại đến mức độ này?"

Bảy tôn giả trong Thánh tộc Huyết Nhãn đều là hạng người khôn khéo tài giỏi, đến bây giờ đã chết bốn vị, chỉ còn ba người Huyết Ám, Huyết Minh, Huyết Văn Phong còn sống.

Nếu không phải ông ta tự mình đến, chỉ sợ ba người này c*̃ng khó thoát khỏi cái chết.

Hai người Huyết Minh, Huyết Ám lập tức tiến lên giải thích.

Thật lâu sau, sắc mặt Huyết Ẩm tộc trưởng càng thêm âm trầm.

"Khúc Phỉ Yên".

Huyết Ẩm tộc trưởng hờ hững nói: "Ngươi đúng là oai phong".

"Oai phong?"

Khúc Phỉ Yên cười nhạt một cái nói: "Chưa nói đến oai phong, chỉ là nhìn các ngươi khó chịu thôi".

"Những năm gần đây, Ma tộc liên tục có hành động ở trong Trung Tam Thiên, thật sự cho rằng tất cả mọi người đều không biết?

Có ít người là mắt nhắm mắt mở, có ít người thì ghét ma như thù, có ít người còn hợp tác với các ngươi".

"Ta ở bên trong Xích Hỏa Thiên Sơn cũng lười để ý đến đám người các ngươi, chỉ là... dám có ý đồ với sư phụ ta, vậy các ngươi sẽ có tội không thể tha thứ!"

"Chỉ bằng ngươi?"

"Chỉ bằng ta!"

Khúc Phỉ Yên ngạo nghễ nói.

Đối mặt với Tần Ninh, nàng là nữ đồ đệ nũng nịu, chỉ muốn được sư phụ yêu thương.

Thế nhưng có thể được Trung Tam Thiên tôn xưng một tiếng Đại Tiên Sư, Khúc Phỉ Yên cũng không phải chỉ dựa vào túi da của mình.

5998999-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8376: "Ngươi hẳn là tộc trưởng Ma tộc Thiên Mục đi?"


Lúc này sắc mặt Huyết Ẩm tộc trưởng không thay đổi, hai tay nắm lại, hoa sen máu dưới chân lập tức bay lên không, phóng tới chỗ thanh kiếm lớn.

Ầm... Hai bóng người va chạm vào một chỗ.

Ở giữa hư không toàn là lực lượng bộc phát và gia tăng.

Khí tức như núi lở, như biển gầm, như khiến mặt đất nổ tung không ngừng truyền ra.

Tần Ninh thấy cảnh này, vẻ mặt bình tĩnh, thế nhưng chẳng biết từ lúc nào, một cây gậy gỗ đã xuất hiện trong tay hắn.

Hai vị cường giả vô địch va chạm, quả thực là chấn động trời đất.

Điều này khiến đám người Dương Thanh Vân, Diệp Nam Hiên đều cảm giác được lực áp bách rất lớn truyền xuống.

Nhưng lúc Khúc Phỉ Yên và Huyết Ẩm tộc trưởng đang đánh nhau, hư không lại xuất hiện khói mù màu đen kịt, trong nháy mắt đã lan đến giống như kiếm sắc, kéo dài trăm dặm, trực tiếp xông tới trước người Khúc Phỉ Yên.

Nàng liếc qua, khẽ vẫy tay, một thanh kiếm lớn khác trực tiếp rơi xuống, vắt ngang trước người.

Keng... Ánh sáng đen sì kia trong nháy mắt đã chém vào thanh kiếm lớn, phát ra tiếng vang đinh tai nhức óc, sau đó mới ngừng lại.

Chỉ thấy một bóng người cao lớn, toàn thân bị bao phủ trong khói đen, mặc một bộ áo bào đen, hai tay và cái cổ lộ ra ngoài lại có mấy phần tái nhợt.

Cường giả Ma tộc Quỷ Nhãn.

Là ai?

Khúc Phỉ Yên quay người lại nhìn về phía người này, cười lạnh nói: "Quỷ Thiên tộc trưởng!"

Vừa dứt lời, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Hai tộc trưởng trong tam đại Ma tộc đã tới.

Quỷ Thiên tộc trưởng kia cười nhạo nói: "Đại Tiên Sư, không ngờ ngươi và Tần Ninh cũng là quan hệ thầy trò".

"Ngươi còn nhiều chuyện không ngờ đến lắm".

Khúc Phỉ Yên lại hoàn toàn không sợ, tiếp tục cười nói: "Có lẽ ngươi c*̃ng không nghĩ tới hôm nay ngươi sẽ chết ở chỗ này nhỉ?"

"Ha ha ha ha...", Quỷ Thiên tộc trưởng cười nói: "Chết ở chỗ này?

Vậy sợ là ngươi đã suy nghĩ nhiều rồi!"

Vừa dứt lời, Quỷ Thiên tộc trưởng trực tiếp nắm bàn tay lại, trong nháy mắt đã tới gần, quỷ khí âm trầm lan ra xung quanh.

Đại chiến giữa hai vị tộc trưởng và Khúc Phỉ Yên hoàn toàn nổ ra.

Mà đám người xung quanh cũng tiếp tục chém giết.

Chỉ là đột nhiên, Tần Ninh vỗ tay, Cửu Anh trong nháy mắt lướt qua hơn mười dặm, dừng lại.

Một giây trước, vị trí của Cửu Anh đột nhiên nổ tung, thời không vỡ vụn, lúc này trời đất như hoàn toàn bùng nổ.

"Ngươi hẳn là tộc trưởng Ma tộc Thiên Mục đi?"

Người đàn ông kia mặc một bộ trường sam, đứng chắp tay, cười nhạt nói: "Tần Ninh, ngươi trái một tiếng Ma tộc, phải một tiếng Ma tộc, ta thấy ngươi là ma mới đúng?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8377: Thiên Văn Thể Thuật ngưng tụ.


"Trong trời đất mênh mông này, Nhân tộc tự xưng là chính thống, thế nhưng trên thực tế thì sao?"

"Chủ nhân trời đất chân chính cũng không phải là Nhân tộc".

Tần Ninh cười nói: "Ta không biết trời đất mà ngươi nói là chỉ cái gì, là chỉ chỗ nào, nhưng ở trong trời đất Thương Mang Vân Giới này, Nhân tộc chính là chủ nhân".

"Ngươi ba lần bốn lượt làm hỏng chuyện lớn của chúng ta, lúc đầu ta còn định giữ lại mạng sống của ngươi, nhưng chuyện đã đến nước này, ngươi cũng không cần sống sót nữa".

Vừa dứt lời, Thiên Mục tộc trưởng sải bước ra, trong nháy mắt đã đi đến trước người Tần Ninh.

Hắn lạnh lùng cười một tiếng, khí tức trong cơ thể quanh quẩn không tiêu tan.

Tần Ninh vốn là cấp bậc Vạn Nguyên Biến, lúc này lại bất tri bất giác đi tới cảnh giới Quy Nhất Biến.

Nguyên lực trong cơ thể đều quy về một.

Giữa một chiêu một thức, nguyên lực di chuyển đều có lực ngưng tụ mạnh hơn, đây chính là sức mạnh của Quy Nhất Biến ngũ biến.

Tần Ninh nắm tay lại, Thể thư xuất hiện trong tay, ánh sáng lóe lên, tiếp theo rơi xuống đất, trong nháy mắt đã hóa thành cọc gỗ đường kính ngàn trượng, cao ngàn trượng, vững vàng đặt trên đất.

"Ồ?"

Thiên Mục tộc trưởng cười nhạt một tiếng nói: "Tần công tử muốn lấy cảnh giới ngũ biến đọ sức với Thành Tiên Biến thập nhất biến như ta sao?"

"Không phải vậy".

Tần Ninh lại lắc đầu cười nói: "Không phải đọ sức cùng ngươi, mà là... giết ngươi".

Vừa dứt lời, Tần Ninh đứng ở phía trên Thể thư, hai tay nắm lại, kiếm Độ Sinh và đao Tuyệt Hoàng bộc phát ra.

Mà một giây sau, mặt ngoài Thể thư dưới chân ngưng tụ ra từng luồng sáng.

Những tiếng ầm ầm vang vọng ra.

Thể thư ngưng tụ ra từng luồng sáng, hóa thành từng huyền lôi.

"Yên Diệt Huyền Lôi".

Sấm sét bộc phát, trong nháy mắt, hai tay Tần Ninh nắm đao kiếm, kiếm Độ Sinh và đao Tuyệt Hoàng bị đều bị sấm sét bao trùm.

Ngay sau đó, Tần Ninh liên tiếp chém ra hàng ngàn hàng vạn đao, chém ra hàng ngàn hàng vạn kiếm.

Những tiếng ầm ầm không ngừng vang lên, theo tốc độ của Tần Ninh càng lúc càng nhanh, sát khí của đao kiếm cũng càng ngày càng mãnh liệt.

Thiên Mục tộc trưởng không thay đổi sắc mặt, bàn tay bấm niệm pháp quyết, sức mạnh trời đất cuồn cuộn đều hội tụ ra bên ngoài thân thể.

Ánh sáng đao kiếm rơi xuống, khí tức kinh khủng đều bị sức mạnh trời đất ngăn cản.

Sắc mặt Thiên Mục tộc trưởng bình tĩnh, tiếp theo cười nói: "Xem ra thực lực bây giờ của Tần công tử quá thấp".

"Thật sao?"

Tần Ninh mỉm cười nói: "Vậy cho ngươi thêm chút sức mạnh, để ngươi thử nhìn một chút?"

Trong lúc nói chuyện, ánh sáng đã ngưng tụ bên ngoài cơ thể Tần Ninh.

Long phượng thánh văn ngưng tụ, hóa thành từng thần long thần phượng quấn quanh, tiếp theo hóa thành những ấn ký thâm ảo bao trùm lên từng vị trí trên người Tần Ninh.

"Giết!"
 
Phong Thần Châu
Chương 8378: "Lần này chắc hẳn là đủ rồi".


Tần Ninh trực tiếp tung ra một quyền, đầu rồng bay ra ngoài, mà lúc quyền phong của Tần Ninh gào thét mà ra, Thể thư dưới chân ngưng tụ ánh sáng, ngưng tụ ra từng quyền phong, trong nháy mắt đã phóng đến trước người Thiên Mục tộc trưởng.

Ầm... Sát khí kinh khủng bộc phát ra.

Giờ phút này, Thiên Mục tộc trưởng nhìn về phía Tần Ninh, ánh mắt lạnh lùng.

Đòn tấn công vừa rồi khiến nhân vật vô địch cảnh giới Thành Tiên Biến thập nhất biến như ông ta cũng cảm thấy uy h**p cực lớn.

Kẻ này vẫn chỉ là cảnh giới Quy Nhất Biến ngũ biến.

Nếu là cảnh giới Thành Tiên Biến thì sẽ còn mạnh đến cỡ nào.

Nhìn thấy Thiên Mục tộc trưởng ngăn cản được, Tần Ninh nhíu mày lại.

"Cấp bậc Thành Tiên Biến đúng là khó chơi".

Tần Ninh bất đắc dĩ nói: "Hóa Tiên Biến, Thành Tiên Biến, Lập Tiên Biến, ba biến sau chính là nhân vật bán tiên, Quy Nhất Biến ngũ biến thiếu thiên thế tụ tập, giết ngươi đúng là phiền phức".

Thiên Mục tộc trưởng lạnh lùng nói: "Giết ta?

Ngươi cũng xứng?"

"Nhìn dáng vẻ tùy tiện của ngươi, trong lòng thật sự là tức giận".

Tần Ninh cười nói: "Lúc đầu chuẩn bị để lại sức mạnh cho đồ nhi và phu nhân, nhưng ta sẽ tạm thời dùng một chút, giết ngươi cho hả giận rồi nói sau".

Vừa dứt lời, Tần Ninh nắm tay lại, trong cơ thể hắn như có sức mạnh cuồn cuộn không ngừng phát ra từ nơi nào đó, tản ra khắp người Tần Ninh.

Ầm! Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng.

Đột nhiên như có sức mạnh cuồn cuộn không ngừng từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt đã tụ tập lại vào trong cơ thể Tần Ninh.

Thế tụ thiên địa! Đây là... Tụ Thiên Biến lục biến! "Mẹ nó!"

Lúc này Thiên Mục tộc trưởng không khỏi mắng một câu.

Ông ta chưa bao giờ thấy người mặt dày vô sỉ như thế.

Nào có ai đột phá vào lúc chiến đấu quan trọng thế này! Loại cảm giác này thật sự là bực bội.

"Lần này chắc hẳn là đủ rồi".

Tần Ninh nhìn về phía Thiên Mục tộc trưởng, cười nói: "Tới đi!"

Sát khí kinh khủng trong nháy mắt đã lan truyền ra, bên ngoài cơ thể Tần Ninh, từng long văn phượng văn lập tức hội tụ lại cùng một chỗ.

Hắn bước chân ra, đạp lên trên Thể thư, ánh sáng b*n r* bốn phía, chỉ thấy một rồng một phượng quấn quanh lại với nhau và quấn quanh lấy Thể thư, chậm rãi bay lên.

"Phá!"

Hắn nắm tay lại, cơ thể rồng phượng lập tức bộc phát ra, mà lúc này Thể thư cũng hóa thành từng trang giấy lao vùn vụt ra.

5999002-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8379: Bây giờ mới qua bao lâu?


Tần Ninh lại không quan tâm, trực tiếp lao xuống.

Giờ phút này, hai người va chạm cùng một chỗ, từng gợn sóng ánh sáng truyền ra.

Đám người xung quanh đều vô cùng sợ hãi.

Tụ Thiên Biến lục biến.

Thành Tiên Biến thập nhất biến.

Chênh lệch trong đó là trên trời dưới đất! Nhưng bây giờ, Tần Ninh lại tung ra từng chiêu thức tàn nhẫn, xông thẳng về phía Thiên Mục tộc trưởng, làm gì có chút dáng vẻ của Tụ Thiên Biến khi đối mặt với Thành Tiên Biến! Áp lực kinh khủng không ngừng bộc phát.

Hai người va chạm rất mạnh, khiến cả vùng trời đất này đều phải chấn động.

Thật lâu sau, vào lúc hai bóng người vừa va chạm, cả người Thiên Mục tộc trưởng rơi xuống mặt đất ầm một tiếng, sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi.

Hai con mắt trên trán lúc này cũng chảy máu ròng ròng, sắc mặt cực kỳ trắng bệch.

Mà ở bên kia, Tần Ninh lại bước chân ra, nhìn xuống Thiên Mục tộc trưởng.

"Cảnh giới cũng không thể đại diện cho tất cả".

Tần Ninh cười nhạo nói: "Hôm nay vốn muốn câu ra mấy vị cường giả Ma tộc cảnh giới cửu biến thập biến, giết mấy tên cho đã nghiền, thế nhưng không nghĩ tới lại câu ra được cả ba tộc trưởng".

"Thiên Mục tộc trưởng, tiễn ngươi lên đường trước được không?"

Tần Ninh nắm bàn tay lại, sát khí kinh khủng ngưng tụ, phía trên đao kiếm hình như có lực bộc phát kinh khủng vượt đẳng cấp khuếch tán ra.

"Đi!"

Ngay sau đó, kiếm Độ Sinh và đao Tuyệt Hoàng lập tức phóng ra.

Đao và kiếm lúc này hội tụ thành một thể, hóa thành lực sát thương kinh khủng làm cho người ta run sợ. lao thẳng về hướng Thiên Mục tộc trưởng.

Thấy cảnh này, cả người Thiên Mục tộc trưởng run lên, khí lạnh không ngừng chảy xuôi trong cơ thể, chỉ cảm thấy lực lượng cả người cứ như đã bị dọa mất hết sạch.

Nhưng đúng lúc này.

Hư không trước người Thiên Mục tộc trưởng lóe lên, một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt Thiên Mục tộc trưởng, bàn tay nắm lại, ánh sáng bên trên kiếm Độ Sinh và đao Tuyệt Hoàng lập tức ảm đạm hơn mấy lần, ngay sau đó trực tiếp nổ tung.

Lúc này bóng người nhìn về phía Thiên Mục tộc trưởng, cười tủm tỉm nói: "Thiên Mục thúc, không sao chứ?"

"Thất hoàng tử điện hạ".

Thiên Mục tộc trưởng vội vàng đứng dậy, chắp tay nói: "Lão phu không sao".

Tần Ninh cũng nhìn về phía thanh niên đột nhiên xuất hiện kia.

Hắn ta mặc một bộ đồ xa xỉ, nhìn không khác Nhân tộc chút nào, chỉ là làn da hơi có màu bầm đen, mái tóc tết bím, trên mặt là nụ cười thản nhiên.

Lúc này, thanh niên nhìn về phía Tần Ninh, cười nói: "Ô Linh tộc, Ô Thông Thiên!"

"Ồ...", Tần Ninh cười nói: "Lần trước Ô Viên ta gặp được ở trong A Tị Địa Ngục là đệ đệ của ngươi đúng không?

Cảnh giới thất biến, cực kì ngông cuồng ở trước mặt ta, lúc đầu muốn giết hắn ta, kết quả lại chạy quá nhanh, không thể giết, đáng tiếc...", "Ngươi nói bậy".

Tần Ninh vừa dứt lời, từng bóng người đã lao đến trên không từ nơi xa.

Người cầm đầu những người kia chính là Ô Viên đã từng chạm mặt với Tần Ninh ở trong A Tị Địa Ngục, thập nhất hoàng tử của Ô Linh tộc.

Tần Ninh liếc Ô Viên một cái, Ô Viên lại mơ hồ lùi về sau.

Bây giờ mới qua bao lâu?

Bây giờ Ô Viên hắn ta là cảnh giới cửu biến.

Là chênh lệch giữa hai người đã kéo gần lại.

Có nghĩa là tốc độ tăng lên của Tần Ninh nhanh hơn hắn ta.

"Thất ca...", Ô Viên trầm giọng nói: "Tên nhóc này rất khó chơi".
 
Back
Top Dưới