Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 8040: Chiến tranh nơi này đã đến hồi khốc liệt.


Huyết Lặc Sơn quát tháo: "Đệ đệ ta đã chết rồi, ta lại chẳng phải muốn báo thù, thánh tộc Huyết Nhãn không xấu như ngươi nghĩ đâu".

"Nếu ngươi bằng lòng hợp tác với thánh tộc Huyết Nhãn, bọn ta có thể giúp ngươi đi tới cấp bậc mạnh hơn bây giờ gấp mười, gấp trăm lần, thậm chí sau này còn đưa ngươi đến biên giới, để ngươi trở thành một nhân vật có thể ngang hàng với rất nhiều tinh chủ tinh thần, nắm trong tay tinh thần của hàng tỉ giới vực!"

Nghe thấy câu này, Tần Ninh chợt dừng lại, cầm cây gậy trên tay nhìn về phía Huyết Lặc Sơn, cười hỏi: “Biên giới?

Là bên ngoài Thương Mang Vân Giới sao?"

"Không sai".

"Đứng đầu hàng tỉ tinh thần?

Tinh chủ tinh thần?"

Tần Ninh giễu cợt nói: "Nếu nó thật sự tồn tại thì ta tiến lên từng bước, giết từng người thì cũng có thể thành công mà!"

"Tại sao phải dựa vào các ngươi chứ?

Dựa vào các ngươi thì ta không phải là Tần Ninh".

Câu vừa dứt, Tần Ninh lại gõ gậy xuống.

Ở bên ngoài cây gậy hình thành từ Thể thư kia, từng ký tự ngưng tụ, nháy mắt ùn ùn kéo đến, ép thẳng tới chỗ Huyết Lặc Sơn.

Lúc này, Huyết Lặc Sơn hùng hùng hổ hổ, bóng người biến mất tăm.

"Ngươi sẽ hối hận! Ta sẽ còn trở lại!"

Giọng nói lạnh lùng vang lên.

"Trở lại?

Ta còn ước ấy chứ".

Tần Ninh đứng cầm gậy nhìn bốn phía, vẻ mặt bình tĩnh trở lại.

Lão Huyết Lặc Sơn này mạnh hơn Huyết Lặc Ma và mười vị cường giả Ma tộc mới vừa xuất hiện rất nhiều.

Hắn phải đi, không ai có thể ngăn cản bước chân của hắn.

Giờ phút này Tần Ninh đi từng bước một tới trước Linh Tiêu Sơn.

Chiến tranh nơi này đã đến hồi khốc liệt.

Tần Ninh không nói hai lời, cúi người lao xuống, lướt nhanh tới chỗ đệ tử Ma tộc.

Giờ phút này, Linh Vô Cực đã hoàn toàn rơi vào hoảng loạn.

"Đừng đánh mà, đừng đánh mà!"

Linh Vô Cực la lên thất thanh: "Ta... ta đầu hàng, ta đầu hàng..." "Giết không tha".

Nhưng vào lúc này, một giọng nói truyền đi khắp bầu trời.

Một câu nói của Tần Ninh khiến cho tất cả mọi người đều giết địch một cách tàn bạo.

Lúc này, cuộc giết chóc tiếp tục diễn ra... Cùng lúc đó, cách Linh Tiêu Sơn hơn vạn dặm, một bóng người trông khá chật vật ngưng tụ ra, đứng trên đỉnh một ngọn núi cao rồi vỗ trường bào của mình.

"Lặc Sơn, vất vả quá nhỉ?"
 
Phong Thần Châu
Chương 8041: "Chết sạch rồi chứ?"


Huyết Lặc Sơn xuất hiện tại đây. Ở đằng xa, một bóng người hiện ra theo ngay sau đó.

"Huyết Cách Cách!"

Thấy người nọ, Huyết Lặc Sơn tức giận chất vấn: "Giờ ngươi mới tới là sao? Trước đó ta đã kêu ngươi mà vì sao ngươi lại không đến?"

"Ta và ngươi, hai người xuất thủ ắt có thể g**t ch*t hắn!"

Nam tử Ma tộc Huyết Nhãn tên là Huyết Cách Cách kia lại cười nói: "Thế à?

Ta thấy chưa chắc đâu".

Huyết Lặc Sơn giễu cợt nói: "Trong bảy tôn giả của thánh tộc Huyết Nhãn ta, ngươi và ta đứng thứ sáu, thứ bảy nên được phân công ở lại Tây Hoa Thiên, bây giờ lại xảy ra chuyện lớn như vậy, ngươi mà không ra tay, đến lúc đó thánh tộc trưởng trách phạt thì ngươi liệu mà chịu trách nhiệm!"

Nghe thấy câu này, Huyết Cách Cách lại hỏi ngược lại: "So ra thì bị trách phạt còn đỡ hơn là cả ngươi lẫn ta đều chết tại đây cơ mà?"

"Ngươi coi trọng tên Tần Ninh đó thật đấy!"

"Ngươi đã vừa được lĩnh hội thực lực của hắn rồi còn gì?"

Nói đến đây, Huyết Lặc Sơn nhướng mày, hừ lạnh.

Huyết Cách Cách nói tiếp: "Lần này Tần Ninh là một biến số, mấy vị tôn giả khác và thánh tộc trưởng đều không có ở đây, nếu hai người chúng ta không thể chém chết tên Tần Ninh đó thì chắc chắn sẽ bị hắn g**t ch*t".

"Đoạn thời gian này cho tất cả mọi người ngủ đông đi, chờ thánh tộc trưởng trở về rồi quyết định tiếp!"

Huyết Lặc Sơn không nói gì nhưng trong lòng lại rất rõ ràng.

Ông ta cũng không muốn đem mạng mình đi làm vật thí nghiệm.

"Tiểu tử ngu ngốc kia nắm trong tay Cửu Nguyên Đan Điển và Thể thư, mặc dù chỉ là cảnh giới Vô Ngã tầng bảy thôi nhưng hoàn toàn không thua gì cảnh giới Biến Cảnh nhất biến, nhị biến, tam biến".

"Năm xưa, lúc tên khốn nạn đó chế tạo Cửu Nguyên Đan Điển và Thể thư chắc có lẽ đã tính kế hết cả rồi...", lúc này, Huyết Cách Cách chẳng nói chẳng rằng.

Ông ta chỉ phóng mắt nhìn về phương xa, lẩm bẩm: "Gần đây, trong thánh tộc, một số người thấy kế hoạch của chúng ta thành công nên đã bắt đầu lơi lỏng cảnh giác rồi...", vào lúc này, bên trong Linh Tiêu Sơn, một mình Tần Ninh tỏa ra sát khí kinh khủng, từng chiến sĩ Ma tộc một chết dưới tay hắn.

Đám người Triệu Đông Thiên nhìn mọi chuyện đang diễn ra, cảm thấy Tần Ninh như đã hóa điên, như đang trút giận vậy.

Một trận giao chiến đáng lẽ ra sẽ phải kéo dài rất lâu lại kết thúc trong vòng chưa đến nửa ngày do sự sát phạt gần như điên cuồng của Tần Ninh.

Khắp nơi trên các ngọn núi nằm la liệt xác chết, có cả đệ tử Linh Tiêu Sơn lẫn chiến sĩ Ma tộc Huyết Nhãn, trông vô cùng kinh khủng.

Giờ đây, bộ y phục trắng của Tần Ninh đã bị máu tươi nhuộm đỏ, hắn ngồi trên một hòn đá, ánh mắt hơi thất thần.

"Tần tiên sinh".

"Ừm...", Tần Ninh lấy lại tinh thần, hỏi: "Chết sạch rồi chứ?"

"Vâng".

Gật đầu, Tần Ninh tiếp tục ra lệnh: "Đã như vậy thì dựa theo con đường này tra tận gốc bọn Ma tộc đang trà trộn trong Tây Hoa Thiên. Các ngươi làm tiên phong, đi giết, đi diệt, ai dám bênh vực thì giết không tha".
 
Phong Thần Châu
Chương 8042: Sao lại gấp rút như thế?


"Nhà họ Hoa, học viện Thánh Hoàng, Tây Hoa Thiên Cung, ba phe này ai dám ngăn cản thì báo lại cho ta biết".

Nghe ra được hàm ý trong câu nói của Tần Ninh, Chiến Thiên Vũ vội vàng hỏi: "Còn tiên sinh thì sao?"

"Ta phải đi Vô Tương Thiên".

Vô Tương Thiên, một trong Cửu Đại Thiên.

Triệu Đông Thiên mở miệng nói: "Nghĩa... Tần tiên sinh... đi Vô Tương Thiên làm gì?"

"Giết người!"

Tần Ninh khoát tay một cái rồi nói: "Thời gian tới, các ngươi ở bên trong Tây Hoa Thiên này cẩn thận một chút, Huyết Lặc Sơn vừa mới xuất hiện e rằng mới là cường giả đỉnh phong chân chính của Ma tộc Huyết Nhãn".

"Mặc dù không biết vì sao bọn họ không xuất thủ với ta, nhưng suy cho cùng vẫn có ẩn khuất nào đó".

"Các ngươi cẩn thận vào".

Nói rồi, Tần Ninh lấy từng viên Tịnh Ma Châu đan ra, căn dặn: "Những viên Tịnh Ma Châu đan này vô cùng có công hiệu, trong đó có ba viên do cường giả cảnh giới Biến Cảnh luyện chế ra, ba người các ngươi nuốt vào, có lẽ Đông Thiên và Đàm Tùng sẽ tiến vào cảnh giới Biến Cảnh đấy".

"Còn lại thì phân phát cho các thuộc hạ cả đi!"

Chiến Thiên Vũ lập tức đáp lời: "Bây giờ ta cũng là cảnh giới nhất biến, có thể đi cùng tiên sinh..." "Không cần".

Tần Ninh nói lại lần nữa: "Các ngươi ở lại Tây Hoa Thiên này giúp ta trông chừng Ma tộc trong Tây Hoa Thiên là được".

Chiến Thiên Vũ gật đầu.

Lúc này, mấy người Thần t*nh d*ch cũng đã đến.

Chiến Thiên Vũ nhìn về phía Thần t*nh d*ch, dặn dò: "Thần t*nh d*ch, chăm lo tiên sinh cho tốt nhé".

"Ta biết rồi".

Lúc này, Tần Ninh lên tiếng: "Đã như vậy, ta sẽ xuất phát ngay bây giờ".

Ngay bây giờ luôn ư?

Sao lại gấp rút như thế?

Tần Ninh lại nhìn ba người, tập trung lại ở trên người Đàm Tùng và bảo: "Chuyện trong Tây Hoa Thiên cứ để cho mấy người Hình Kha xử lý, nếu như Chiến Thiên Vũ và Triệu Đông Thiên xảy ra chuyện gì, ngươi cứ nói cho mấy người Hình Kha, Hoa Huyên, Tây Hoa Uyên đó đi, sau khi ta trở lại, ta sẽ tróc da bọn hắn ra!"

Đàm Tùng nói ngay: "Vâng".

Nói xong, thân thể Cửu Anh hạ xuống.

Tần Ninh dẫn mấy người Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, cùng với Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo, Trần Nhất Mặc, Thần t*nh d*ch, Lý Nhàn Ngư, Thánh Thiên Kim Bằng cũng đứng yên trên đầu vai của Tần Ninh, dần dần phá không mà đi... Thấy một nhóm mấy người rời đi, lúc này sắc mặt Chiến Thiên Vũ sa sầm xuống

"Lão Chiến, ngươi sao vậy?"

Triệu Đông Thiên hỏi.

"Chẳng qua là ta cảm thấy tiên sinh đau buồn quá nên trong lòng cũng vô thức khó chịu theo...", nghe thấy câu này, Triệu Đông Thiên lại hỏi với vẻ mặt đầy kỳ quái: "Có không đấy?

5998666-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8054: "Ngươi đến đây từ lúc nào?"


5998678-0.jpg


5998678-1.jpg


Trong lúc nhất thời, sắc mặt của Kỷ Tử Diễn hết sức khó coi.

"Tần Ninh".

Lại nhìn về phía Tần Ninh, Kỷ Tử Diễn hốt hoảng hỏi: "Ngươi đến đây từ lúc nào?"

Thảo nào, thảo nào Phong Vô Khuyết lại xuất hiện tại đây, chính là vì Tần Ninh đã tới Vô Tương Thiên.

Trong đầu Kỷ Tử Diễn tức khắc hiện ra Thông Thiên Đại Đế Lâm Thần trong bộ trường sam, nhìn bề ngoài thì có vẻ nho nhã nhưng thực chất lại sở hữu thực lực sâu không lường được năm xưa.

Giữa hai người này hoàn toàn không có một điểm nào giống nhau cả từ khí chất đến dung mạo.

Tuy nhiên, từng lời nói, từng hành động của Tần Ninh giống gia năm đó y như đúc! Mà lúc này, Lâm Nhã Như tiến lên một bước, cơ thể nở nang, đôi mắt xinh đẹp long lanh. Nàng ta nhìn về phía Tần Ninh rồi lại nhìn sang Kỷ Tử Diễn với vẻ không tin, dò hỏi: "Kỷ tộc trưởng, là hắn thật à?"

Tần Ninh! Chính là Lâm Thần sau khi chuyển thế! Tần Ninh là người đó thật ư?

Kỷ Tử Diễn gật đầu.

Mà lúc này, Tần Ninh nhìn về phía Lâm Nhã Như, hờ hững chào hỏi: "Nhã Như tỷ, lâu rồi không gặp".

Sắc mặt Lâm Nhã Như sa sầm xuống.

Mà lúc này, Lâm Huyễn đi ra, hừ lạnh nói: "Không cần biết ngươi là Lâm Thần hay là Tần Ninh thì vẫn không thay đổi được chuyện hay ho mà ngươi đã gây ra năm xưa đâu".

Tần Ninh quay sang nhìn Lâm Huyễn, cười khẩy hỏi: "Huyễn ca, huynh đệ gặp nhau mà sao vừa tới đã chỉ trích đệ đệ thế này?"

"Đã hơn một vạn năm trôi qua rồi mà huynh vẫn còn nhớ chuyện này à?"

Lâm Huyễn giễu cợt nói: "Ngươi đã làm ra chuyện rác rưởi như thế, ai mà quên nổi?"

Bây giờ, trong lòng Kỷ Tử Diễn lại thầm toát mồ hôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 8055: Tần Ninh có thể làm được gì?


Tên ngu xuẩn này, đã biết Tần Ninh trước mắt chính là Lâm Thần chuyển thế rồi mà còn dám ăn nói ngông cuồng thế à?

Không sợ chết hay gì?

Lúc này, Tần Ninh vẫn không hề tỏ ra tức giận, lại nhìn hai người, cười hỏi: "Không biết Lâm Huyễn ca và Nhã Như tỷ tới nhà họ Lôi là để làm gì?"

"Chỉ đơn thuần là chia buồn… thì ta không tin lắm đâu…", nghe thấy câu này, Lâm Huyễn nói ngay: "Đương nhiên bọn ta tới đây theo lệnh của nhà họ Lâm rồi".

"Ồ, là cái gì?"

Lâm Huyễn lập tức nhìn về phía hai người Lôi Như Trần và Lôi Tự Trần, đứng ở trước đại sảnh, mở miệng nói: "Lôi Sơn Minh khiêu khích uy nghiêm của nhà họ Lâm, tội không thể tha thứ, nể tình kẻ này đã đền tội nên nhà họ Lâm ta sẽ không truy cứu, xử phạt nhà họ Lôi".

"Chỉ là… từ hôm nay trở đi, nhà họ Lôi sẽ nằm dưới sự quản lý của nhà họ Lâm, tất cả thành viên, trân bảo có trong danh sách của nhà họ Lôi đều phải bẩm báo cho nhà họ Lâm".

"Hôm nay, ta và Lâm Nhã Như đến đây là vì tuyên bố việc này".

"Đồng thời, cũng bắt đầu kiểm kê tất cả tài sản của nhà họ Lôi".

Hắn ta vừa dứt lời thì con cháu lẫn võ giả trong nhà họ Lôi đang có mặt tại đại sảnh đồng loạt tái mặt.

Lôi Như Trần lập tức gầm lên: "Lâm Huyễn, nhà họ Lâm ngươi khinh người quá đáng! Phụ thân ta mất hài cốt, bị nhà họ Lâm các ngươi treo ở bên ngoài gia tộc, mặc cho các ngươi muốn hành hạ thế nào thì hành hạ, không ngờ bây giờ lại tới tận nhà muốn nuốt chửng nhà họ Lôi ta, ngươi tưởng nhà họ Lôi ta mặc ngươi làm gì thì làm chắc?"

"Chẳng lẽ không đúng?"

Lâm Huyễn cười cợt chất vấn: "Lôi Sơn Minh đã chết thế nào?

Khiêu khích uy nghiêm của nhà họ Lâm ta, tội đáng chết vạn lần, chỉ giết ông ta mà không tiêu diệt nhà họ Lôi ngươi đã là nhà họ Lâm ta từ bi rồi".

"Lôi Như Trần, Lôi Tự Trần, hai huynh đệ các ngươi muốn chết cũng đừng kéo cả nhà họ Lôi các ngươi chết theo!"

Lúc này, đám võ giả nhà họ Lâm theo Lâm Huyễn đến đây đều tỏ ra nghiêm nghị, đằng đằng sát khí.

Lâm Huyễn đứng chắp tay, vẻ mặt đầy cao ngạo.

Chỉ là nhà họ Lôi thôi thì sao có thể chống lại nhà họ Lâm chứ?

Lúc này, Lâm Huyễn đảo mắt, khinh bỉ nhìn Tần Ninh.

Bốn người Lôi Sơn Minh, Phong Vô Khuyết, Linh Thược và Kỷ Tử Diễn đều là người mà kiếp trước Tần Ninh sắp xếp gài vào Vô Tương Thiên nhằm mục đích trông chừng nhà họ Lâm, phòng ngừa nhà họ Lâm nổi ý đồ bất chính, hạ độc thủ với phu thê Lâm Uyên và Sở Vân Nhân.

Nhưng bây giờ thì sao?

Kỷ Tử Diễn quy thuận nhà họ Lâm.

Lôi Sơn Minh bị giết.

Tiếp theo, chính là Phong Vô Khuyết cùng Linh Thược.

Dám trở thành kẻ địch của nhà họ Lâm?

Chán sống rồi! Cho dù Lâm Thần năm xưa chuyển thế thành Tần Ninh hiện nay, diễu võ dương oai tại Tây Hoa Thiên này thì sao?

5998679-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8056: "Quỳ xuống!"


Ngon thì thử đi! Lâm Huyễn tiếp tục nói: "Lôi Như Trần, Lôi Tự Trần, nếu ta là các ngươi thì bây giờ ta sẽ ngoan ngoãn dâng hiến tất cả bảo vật lên và quy thuận nhà họ Lâm, có thế nhà họ Lôi còn có thể được giữ lại, đúng không nào?"

"Nếu các ngươi dám phản kháng, những người hôm nay ta mang tới đủ để…", bành… Tuy nhiên, trong nháy mắt, Lâm Huyễn còn chưa kịp nói hết lời thì bỗng ăn ngay một cú đấm tàn bạo vào má.

Một tiếng bịch vang lên, thân thể Lâm Huyễn bay ngược ra sau, rơi xuống ở trong sân.

Chưa đợi mọi người lấy lại tinh thần, một bóng người đã lướt lên, ngồi thẳng lên người Lâm Huyễn.

"Lâm Huyễn!"

Lúc này, Tần Ninh ngồi ở trên người Lâm Huyễn, kéo áo hắn ta lên, quả đấm nắm chặt, sắc mặt vẫn bình tĩnh như thường. Hắn cúi người hờ hững nói: "Ngươi đang quấy rầy ta tế bái Sơn Minh đấy".

Bốp! Tần Ninh vừa nói xong lại tung tiếp một cú đấm, Lâm Huyễn phun một ngụm máu tươi ra, miệng rách, răng vỡ.

"Lâm Thần, ngươi…", bốp! Không đợi Lâm Huyễn mở miệng, Tần Ninh lại giáng thêm một cú đấm xuống.

"Trước đây, trong nhà họ Lâm, ta không tu luyện được nên ngươi bắt nạt ta, nhục nhã ta, cha mẹ bênh vực ta, nhưng ta không muốn gây phiền toái nên bao giờ cũng nhẫn nhịn".

Bốp! Tần Ninh nói xong lại tung một quyền xuống lần nữa.

"Sau đó ta rời nhà mười năm, thức tỉnh huyết mạch Cửu Nguyên, ngươi luôn luôn nhằm vào ta, đi đâu cũng chế giễu trào phúng công khai hoặc sau lưng ta".

Bốp! Lại một quyền rơi xuống, Tần Ninh lần nữa nói: "Bôi nhọ ta bỏ thuốc Lâm Nhã Như hòng làm nhục cô ta?

Cô ta xứng chắc?"

Bốp!

"Nếu ta không niệm tình phụ thân hướng về nhà họ Lâm thì nhà họ Lâm có thể sống đến tận bây giờ sao?"

"Cho đến nay, ngươi còn dám diễu võ dương oai, khoe khoang cái thân phận rẻ bèo đó của ngươi ngay trước mặt ta!"

Bốp bốp binh! Hết cú đấm này đến cú đấm khác giáng xuống, mấy người bốn phía xung quanh đều sững sờ nhìn.

Lý Nhàn Ngư, Lý Huyền Đạo, Diệp Nam Hiên, Trần Nhất Mặc, Thần t*nh d*ch, thậm chí Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc đều ngây ra như phỗng.

Bọn họ chưa bao giờ thấy vẻ… tàn nhẫn đó của Tần Ninh.

Tung ra mấy chục cú đấm liên tục, Tần Ninh là cảnh giới Vô Ngã tầng bảy, Lâm Huyễn này cũng là cảnh giới Vô Ngã tầng bảy, nhưng đều là tầng bảy mà lại cách nhau như trời với đất.

Giờ phút này, Tần Ninh đứng dậy xách người Lâm Huyễn lên. Cái bản mặt sưng tấy như heo của hắn ta phát ra tiếng kêu nghẹn ngào, không thốt được một câu nào.

"Lại đây".

Tần Ninh xách lên, mang Lâm Huyễn vào trong đại sảnh.

5998680-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 8057: "Ngươi tưởng ta quan tâm đến chân tướng chắc?"


Tần Ninh lại hoàn toàn không thèm để ý, quát lên: "Dập đầu!"

Giờ phút này, Lâm Huyễn hoàn toàn ngây ngốc, cái gì cũng không biết, trong lòng ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn ta vội vàng dập đầu nhiều lần kêu cốp cốp.

Lúc này, Tần Ninh lại kéo Lâm Huyễn lên, lạnh lùng nói: "Không đúng, kêu ngươi dập đầu cho Sơn Minh là sỉ nhục hắn!"

Lúc này, kiếm Khảm Nguyên ngưng tụ ra trong tay Tần Ninh, một tay hắn xách cổ Lâm Huyễn, một tay cầm kiếm Khảm Nguyên kéo Lâm Huyễn đi tới cửa đại sảnh.

Bên trái, hai người Kỷ Tử Diễn và Lâm Nhã Như đứng sững sờ ở đó như thể đã quên mất nên phản ứng thế nào.

Tần Ninh nhìn về phía võ giả nhà họ Lâm và nhà họ Lôi đang đứng đầy khắp sân.

"Ta, Lâm Thần, đã trở lại!"

Sau khi nói xong, kiếm Khảm Nguyên của Tần Ninh hạ xuống, không phải chém mà là cắt! Trường kiếm rạch qua cổ Lâm Huyễn, máu tươi chảy ra ồ ạt, tiếng xịt vang lên, máu tươi tức khắc phun ra, bắn tung tóe đầy ra đất, văng lên cả y phục trắng tinh của Tần Ninh.

Cho đến cuối cùng, Tần Ninh cắt đầu Lâm Huyễn và cầm nó trên tay.

Y phục trắng đã nhuốm máu.

Từng giọt máu chảy tí tách từ mũi kiếm xuống, Tần Ninh xách cái đầu như đầu heo của Lâm Huyễn nhìn về phía mọi người.

"Nhà họ Lâm, xong tại đây!"

Tần Ninh từng bước một đi tới quan tài, đặt đầu của Lâm Huyễn lên trước quan tài.

Sau đó, hắn quay sang nhìn về phía Lâm Nhã Như.

"A!"

Lâm Nhã Như bỗng hét lên chói tai, mặt cắt không còn một giọt máu.

Nàng ta thật sự bị dọa sợ đến ngây ngốc.

Tất cả mọi người đều bị vẻ mặt hung ác của Tần Ninh làm cho sững sờ.

"Lâm Thần… Lâm… Thần, ngươi, ngươi đừng làm bậy!"

Lúc này, Lâm Nhã Như nấp ở sau lưng Kỷ Tử Diễn, nhìn về phía Tần Ninh bằng ánh mắt đầy hoảng sợ.

"Làm bậy?"

Tần Ninh giễu cợt: "Không phải ngươi nói Lâm Thần ta đây bỏ thuốc ngươi, ý đồ làm nhục tỷ tỷ nhà ngươi sao?

Ngươi đã tỏ ra trong sạch đáng thương, làm người ta đau lòng thế nào, ngươi đã quên rồi sao?"

Lâm Nhã Như lập tức sợ tới mức giọng trở nên chói tai: "Không phải ta, không phải ta, là cha ta, là cha ta và tộc trưởng bọn họ bày mưu đấy! Họ muốn chuyển huyết mạch của ngươi sang cho Lâm Tung, chắc là muốn bày mưu hãm hại ngươi đấy, không liên quan gì đến ta cả!"

Hắn tiến lên từng bước một, tới gần Lâm Nhã Như.

"Kỷ Tử Diễn, cứu ta, mau cứu ta!"

Thấy Tần Ninh đi tới, trong lúc nhất thời, Lâm Nhã Như còn có ảo giác người đang đứng ở trước mặt mình chính là Lâm Thần.
 
Phong Thần Châu
Chương 8058: Là phế nhân suốt đời!"


Hắn đang xách kiếm, muốn giết nàng ta.

Chuyện này quá kinh khủng.

Năm xưa, cuộc đời Lâm Thần có nhiều biến động, sau đó trở thành cường giả tuyệt thế nổi tiếng khắp Trung Tam Thiên, là Đại Đế tuyệt thế đã gần với tiên.

Lúc này, Kỷ Tử Diễn nhìn về phía Tần Ninh, nhướng mày nói: "Tần Ninh, nếu ngươi dám giết…" Bốp! Chỉ là, Kỷ Tử Diễn chưa kịp nói hết câu thì Tần Ninh đã đi tới một bước, Thể thư ngưng tụ ra, kéo dài ra một thước. Một cái cọc gỗ dài một thước thẳng thừng nện xuống.

Lạch cạch một tiếng, mặt ngoài cơ thể Kỷ Tử Diễn ngưng tụ ra một vầng sáng màu vàng kim.

"Nguyên Thể Thuật!"

Tần Ninh thấy Kỷ Tử Diễn bùng nổ thuật luyện thể và ngăn cản được một kích của Thể thư thì giễu cợt nói: "Tử Diễn à… Nguyên Thể Thuật này còn là do ta… truyền thụ cho ngươi nữa cơ!"

Sau khi hắn nói câu ấy, Thể thư hóa thành cái cọc gỗ nện xuống một lần nữa.

Keng keng keng... Dần dần, vầng sáng vàng kim bao bọc bên ngoài cơ thể Kỷ Tử Diễn trở nên ảm đạm, tán loạn rồi nổ tung, Kỷ Tử Diễn phun ra một ngụm máu tươi, mặt mày tái mét.

Chỉ là Tần Ninh với cảnh giới Vô Ngã tầng bảy thôi mà lại khiến một cường giả cảnh giới nhị biến như ông ta không cách nào ngăn cản.

"Tần Ninh!"

Kỷ Tử Diễn quát lên: "Ngươi chán sống rồi phải không!"

Dứt lời, ông ta lập tức phóng tới tấn công Tần Ninh.

Chỉ là giờ phút này, bên ngoài cơ thể Tần Ninh, Cửu Nguyên Đan Điển hóa thành chín đốm sáng ngưng tụ thành một thể. Cùng lúc đó, Thể thư kéo dài ra một trượng, lớn bằng ngón cái, xuyên thủng ra trong nháy mắt.

Một tiếng phù vang lên.

Thể thư kia đã đâm thủng cơ thể Kỷ Tử Diễn.

Trong nháy mắt, người Kỷ Tử Diễn run lên bần bật, mặt mày tái mét.

Tần Ninh xách kiếm Khảm Nguyên từng bước đi tới trước mặt Kỷ Tử Diễn, thế nhưng hắn không nhìn ông ta lấy một lần nào mà chỉ nhìn Lâm Nhã Như.

Hắn chìa tay về phía Lâm Nhã Như, nàng ta lập tức la lên thất thanh.

"Lâm Thần, Lâm Thần ngươi chết không toàn thây, ngươi sẽ chết không toàn thây!"

"Cha ta sẽ không bỏ qua ngươi đâu, ngươi chết chắc rồi!"

Lâm Nhã Như mặt cắt không còn một giọt máu, nàng ta luôn miệng tức giận mắng chửi, nguyền rủa: "Ngươi có biết con tiện nữ Sở Vân Nhân đó đã chết như thế nào không?

Bà ta bị tam đại phật đà của Vô Tương Phật Tự liên thủ trấn áp, chấn nát thân xác, chấn nát hồn phách, trọn đời không được siêu sinh, chỉ có thể làm cô hồn dã quỷ!"

"Lâm Uyên thì bị tam đại phật đà đánh gãy xương toàn thân, là phế nhân suốt đời, là phế nhân suốt đời!"

"Ngươi biết ta là Thông Thiên Đại Đế Lâm Thần, cũng biết ta là Cửu Nguyên Đan Đế Linh Thiên Thần chứ?"

Tần Ninh nói ngay: "Với tư cách là Đan Đế, ta có thể cứu người, cũng có thể giết người".
 
Phong Thần Châu
Chương 8059: "Ngươi sai rồi!"


Hắn chém kiếm Khảm Nguyên ra, một tiếng phập vang lên, mặt Lâm Nhã Như bị chém đứt một miếng thịt.

Đây mới chỉ là nhát kiếm đầu tiên.

Ngay sau đó, Tần Ninh rạch hết nhát này đến nhát khác, rạch qua gò má Lâm Nhã Như, rạch qua thân thể Lâm Nhã Như. Trên đất, máu tươi đầm đìa, từng miếng thịt bị cắt ra nằm vương vãi ra đất.

Nhưng lúc này, Lâm Nhã Như vẫn chưa chết.

"Lâm... Lâm Thần... ngươi... ngươi giết ta đi... van xin ngươi, giết ta đi...", giờ đây, Lâm Nhã Như đã không thốt nên lời, giọng nói yếu ớt vang lên từ hồn phách, van xin trong đau khổ.

Tần Ninh lại không nói một lời, chỉ chém hết nhát này đến nhát khác như đang điêu khắc một món hàng mỹ nghệ.

Giờ phút này này, người của nhà họ Lôi người và nhà họ Lâm ngây ra như phỗng.

Không một ai dám nhúng tay.

Không một ai dám lên tiếng.

Ban nãy hắn liên tục đánh Lâm Huyễn đến sắp chết, còn chém đầu Lâm Huyễn, bây giờ lại chém Lâm Nhã Như từng nhát một.

Thủ đoạn giết người của Tần Ninh quả thật là khiến cho người ta sợ hãi đến mức tận cùng.

Một tiếng xụp vang lên.

Sau cùng, miếng thịt cuối cùng trên người Lâm Nhã Như rơi xuống đất, khí tức của nàng ta cũng bỗng nhiên biến mất, chỉ để lại một bộ hài cốt đứng ở trong đại sảnh.

Lúc này, mấy trăm người đứng khắp đại sảnh nhưng lại không có bất kỳ âm thanh nào phát ra.

Chỉ có tiếng vàng bạc đốt cháy lạch cạch, chỉ có tiếng máu tươi chảy tí tách từ mũi kiếm Khảm Nguyên của Tần Ninh rơi xuống.

Giờ phút này, Tần Ninh quay người lại, đi tới trước mặt Kỷ Tử Diễn đang bị Thể thư xuyên qua.

"Tử Diễn à...", lúc này, Tần Ninh chậm rãi rút thuật luyện thể ở lồng ngực Kỷ Tử Diễn ra, kiếm Khảm Nguyên đặt lên cổ ông ta, từ tốn hỏi: "Ngươi có nhìn thấy không?"

Giờ đây, mặt mũi Kỷ Tử Diễn trắng bệch, khí tức trong cơ thể rối loạn, chỉ cần động một cái đã giật bắn, toàn thân đau đớn như bị kim đâm.

"Tử Diễn à, ngươi có nhìn thấy không?"

Tần Ninh hỏi lại lần nữa: "Ngươi có nhìn thấy không?

Sơn Minh chết rồi nhưng đến con trai, cháu trai của hắn đều không lấy được thi thể của hắn, không tài nào an táng đàng hoàng được cho hắn”.

"Mà người hắn xem là huynh đệ năm xưa lại châm chọc, cười nhạo không chút e ngại ngay trước quan tài của hắn, lại còn uy h**p con trai, cháu trai của hắn. Ngươi nói xem, là do thói đời thay đổi hay là do lòng người thay đổi?"

Kỷ Tử Diễn mặt mày xanh xao nhìn về phía Tần Ninh, nhưng hắn ta vẫn dùng hết sức bình sinh quát lên: "Cả ba người bọn hắn đều được ngươi trọng dụng nhất, nhưng còn ta thì sao?

5998683-0.jpg

 
Back
Top Dưới