Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 2120: "Đại lục Bản Nguyên!"


Tuy không có mặt trời nhưng trên đỉnh đầu cũng không phải là một mảng đen kịt mà là có ánh sáng màu vàng lấp loé nhàn nhạt.

Mặt đất có vẻ hơi khô, giẫm lên giống như giẫm trên mặt đất được mặt trời chiếu xạ vậy.

Nơi này trông có vẻ không khác trên mặt đất là bao, điểm khác biệt duy nhất chính là xung quanh mờ mịt, đồng thời cũng không có bất kì loại thực vật sinh trưởng nào cả.

Chính xác mà nói là ngay cả một vật sống cũng không có.

Lần lên đường gấp rút này ước chừng mất khoảng gần mười ngày.

Trong mười ngày này, Tần Ninh không ngừng lần theo âm thanh mà đi.

Bốn con rối cảnh giới Sinh Tử cũng đuổi theo sát phía sau.

Muốn thoát khỏi bọn chúng quả thật cũng có chút phiền phức.

Cho dù muốn hất ra cũng không đơn giản như vậy.

Tần Ninh cũng chẳng thèm để ý đến bọn chúng, thời điểm mấu chốt không có gì đáng ngại là được.

Sau mười ngày, phía trước Tần Ninh đột nhiên xuất hiện một cái hố sâu.

Trên mặt đất bằng phẳng xuất hiện một cái hố sâu có đường kính gần ngàn mét, một luồng khí tức nóng bỏng lúc này toả ra.

"Xuống đi!"

Giọng nói kia lại vang lên lần nữa.

Hai đầu lông mày của Tần Ninh hơi nhăn lại.

"Ngược lại ta muốn xem xem rốt cuộc ngươi là thần thánh phương nào!"

Thân ảnh của Tần Ninh loé lên, trực tiếp rơi vào bên trong hố sâu.

Vù vù...

Bên tai truyền đến tiếng gió rít gào, tốc độ rơi của Tần Ninh càng lúc càng nhanh.

Nhiệt độ bây giờ cũng mỗi lúc một cao.

Ước chừng rơi xuống khoảng vạn mét, đáy của hố sâu cuối cùng cũng hiện ra trước mắt của Tần Ninh.

Lúc trước từ mặt đất rơi xuống khoảng ba vạn mét đến thế giới của Ma tộc trong lòng đất.

Mà từ thần tháp lại rơi xuống gần mười ngàn mét đến lòng đất đại lục kỳ lạ.

Bây giờ lại xuống sâu thêm vạn mét.

Tổng cộng trước sau là năm vạn mét!

Bây giờ Tần Ninh nhìn về phía trước, ánh mắt hơi động.

Hố sâu rộng lớn, xung quanh đều là nham thạch nhấp nhô.

Duy nhất ở vị trí trung tâm xuất hiện một tế đàn.

Tế đàn có chín đường vân thông ra biên giới.

Vị trí rìa của chín đường vân có chín sợi dây xích sắt kéo dài ra.

Chín sợi dây xích sắt kéo dài đến bốn vách hố, đâm thật sâu vào bên trong vách hố.

Chín sợi dây xích sắt hội tụ đến trung tâm tế đàn, ở nơi đó có một vật toả ra ánh sáng óng ánh dịu nhẹ, bị chín sợi dây xích sắt trói chặt.

Tần Ninh dừng lại ở trên tế đài.

Xích sắt quấn quanh bốn phía ầm ầm vang dội.

Nham thạch lúc này xì xèo sủi bọt, nhiệt độ nóng bỏng, cho dù Tần Ninh là huyền cảnh Tạo Hoá ngũ đoạn cũng có chút không thể chống đỡ được.

"Đại lục Bản Nguyên!"

Giờ phút này, Tần Ninh bật thốt lên.

Một giọng
 
Phong Thần Châu
Chương 2121: "Ngươi gọi ta đến đây là muốn ta giải thoát cho ngươi!"


"Từ đó về sau, cục diện có sự thay đổi lớn, đại lục Vạn Thiên bởi vậy mà được sinh ra!"

Tần Ninh lẩm bẩm nói: "Mà đại lục Vạn Thiên cũng rất khác biệt, một vài đại lục theo thời gian đã dần được hình thành và có sự sống..."

"Mà một số đại lục vẫn luôn là vật chết".

"Những đại lục vẫn còn sống đó chính là bởi vì bên trong trung tâm lòng đất phát triển ra Đại lục Bản Nguyên".

Bây giờ ánh sáng nhàn nhạt kia lại loé lên.

"Ngươi quả nhiên không phải người bình thường!"

Tần Ninh nói tiếp: "Đại lục Bản Nguyên tượng trưng cho ý chí của trời đất, nhận hợp thiên đạo".

"Bảo sao, bảo sao năm dòng dõi Ma tộc lại không chọn đại lục khác mà hết lần này đến lần khác cứ phải là Cửu U đại lục".

Tần Ninh nhìn về phía Bản Nguyên, chậm rãi nói: "Nhưng mà ta không hiểu, nếu như Ma tộc có thể đến từ khu vực bên ngoài thì vì sao lại không trực tiếp tấn công đại lục Vạn Thiên trên mặt đất?"

Ánh sáng loé lên, nói: "Ma tộc ra vào khu vực đại lục Vạn Thiên, cũng không phải không có hạn chế, bọn chúng phải trả một cái giá cực kỳ đắt cho nên chỉ có thể đi vào từng nhóm một".

"Mà lòng đất là nơi dễ tiến vào nhất, hơn nữa cũng dễ dàng ẩn nấp nhất!"

Tần Ninh có hơi hiểu ra.

Đại lục Bản Nguyên vốn là đại biểu cho ý chí của một đại lục.

Giống như hồn phách của một con người vậy.

Giống như hoả nguyên của một thiên hoả!

Con người nếu như mất đi hồn phách thì chính là cái xác không hồn.

Mà đại lục nếu mất đi bản nguyên thì cũng sẽ như thế.

Tần Ninh bây giờ cuối cùng cũng đã hiểu ra, tại sao Cửu U đại lục ở phía bắc đại lục Vạn Thiên hoàn toàn không hề nổi trội vậy mà đời nào cũng xuất hiện rất nhiều nhân vật không thể xem thường được.

Sự ra đời của đại lục Bản Nguyên vô hình sẽ thay đổi vận may của một số người ở bên trên đại lục.

Hơn nữa Bản Nguyên chính là sức mạnh của một đại lục.

Loại sức mạnh này huyền diệu khó mà giải thích được, cũng không phải giống như thực lực mạnh mẽ của võ giả mà càng giống một loại khí thế, vận may hơn.

"Ma tộc tấn công lên mặt đất cũng là vì muốn có được ngươi nhỉ?"

Tần Ninh lúc này cười nhạt nói.

"Ừm!"

Ánh sáng loé lên, nói: "Trước khi năm dòng dõi đó đến thì đã có người mạnh hơn ra tay trực tiếp cầm giữ ta, ta trốn ở chỗ này mới không bị đám người đó bắt đi".

"Về sau thì người kia cũng không thể tiến vào chỗ này, cho nên cũng chỉ còn cách thông qua mặt đất xuyên qua hoàn toàn thông đạo mở ra nơi trú ẩn của ta".

Ánh sáng lại nói tiếp: "Dù sao ta cũng là Bản Nguyên của Cửu U đại lục, vẫn có cách giữ mạng".

"Cửu U đại lục từ mặt đất đến trung tâm lòng đất rồi lại đến vị trí lõi lòng đất, ba tầng không gian dao động, đám người Ma tộc không thể nào thích ứng được với sự biến hoá không gian của đại lục".

"Bọn chúng không thể đi thẳng đến đây nên chỉ có thể thông qua mặt đất, đả thông lối vào ba tầng không gian mới có thể thu phục ta hoàn toàn được".

"Thu phục được ngươi đồng nghĩa với việc đã nắm giữ toàn bộ Cửu U đại lục trong tay!"

Tần Ninh chậm rãi nói: "Bọn chúng có thể dựa vào ngươi để thay đổi khí tức của bản thân, sinh sống ở trên mặt đất, không bị loài người bài xích, từ đó đem nơi này trở thành một căn cứ địa, sau đó không ngừng triệu tập Ma tộc tiến vào đại lục Vạn Thiên, từ đó trực tiếp công chiếm đại lục Vạn Thiên".

Ánh sáng loé lên, dường như đang rất kinh ngạc vì Tần Ninh biết những chuyện này.

Tần Ninh nói tiếp: "Đại lục Bản Nguyên vô cùng huyền diệu, giống như cái chìa khoá của một ổ khoá vậy!"

"Không đúng, phải là một kho báu thì chính xác hơn!"

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, ánh sáng không lấp loé nữa.

Từ từ, Tần Ninh lại nói tiếp: "Ta đoán không sai, ngươi là bị người khác thiết hạ đại trận pháp, thời khắc mấu chốt bị bắt chạy trốn đến đây".

"Nhưng đại trận pháp đã thành lập, ngươi không có cách nào thoát thân, giống như cá trong chậu, chỉ có thể trốn ở chỗ này, người muốn ra tay với ngươi cũng không thể nào bắt được ngươi".

"Mà chỗ này ngoại trừ loài người trên Cửu U lục địa ra thì Ma tộc căn bản là không thể vào được, chỉ có thể thông qua mặt đất, đả thông lối vào không gian mới có thể tiến vào nơi này được".

Nghe thấy từng lời phân tích của Tần Ninh, ánh sáng Bản Nguyên lại loé lên lần nữa.

"Muốn ta cứu ngươi cũng chẳng phải là việc gì khó khăn".

Tần Ninh lúc này chắp hai tay phía sau, thản nhiên nói: "Đi theo ta đi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 2122: "Ngươi có thể phá vỡ trận pháp này sao?"


Câu nói trước của Tần Ninh khiến ánh sáng trở nên kích động không thôi.

Thế nhưng câu sau lại khiến tia sáng trở nên ảm đạm ngay lập tức.

"Như thế nào? Không muốn sao?"

Tần Ninh cười nói: "Ngươi thân là Bản Nguyên của Cửu U, ta cứu ngươi, ngươi lo lắng sẽ bị Ma tộc nhòm ngó nên nhất định sẽ không ở lại chỗ này mà sẽ trốn xa ở một chỗ khác".

"Nếu như thế thì việc gì ta phải cứu ngươi?"

Ánh sáng Bản Nguyên loé lên, mở miệng nói: "Ta trợ giúp Cửu U đại lục, bồi dưỡng nhân vật hào hùng đời đời kiếp kiếp!"

"Ngươi có ý tốt như ngươi nói vậy sao?"

Tần Ninh cười nhạo nói: "Ngươi trợ giúp Cửu U đại lục, bồi dưỡng nhân vật hào hùng?"

"Mục đích là gì?"

"Mười ba vạn năm trước, Cổ Nam Thiên, Hoàng Phủ Nhất Cầu, Vũ Đế đều là đại nhân vật vô địch, chín vạn năm trước có Cửu U Đại Đế, còn bây giờ thì có ta đây".

"Ngươi là bởi vì bị Ma tộc hãm hại, vì muốn tự vệ nên mới đem đại khí chuyển đến trên thân những người này, trấn thủ Ma tộc, không để bọn chúng đến mặt đất".

"Một khi Ma tộc đến mặt đất thì chính là ngày chết của ngươi".

Tần Ninh từ tốn nói: "Nhưng bởi vì thế mà khiến Cửu U đại lục bị Ma tộc thương nhớ, ba lần đại chiến tử thương vô số, ngươi vẫn còn cho rằng ngươi có công lao à?"

"Cái này không thể trách ta được, muốn trách thì phải trách Ma tộc", Bản Nguyên giải thích.

"Ta không trách ngươi".

Tần Ninh nói tiếp: "Ta cứu ngươi, ngươi theo ta rời đi".

"Hoặc là ngươi cứ ở lại chỗ này, đợi Ma tộc đánh xuống dấy lên trận đại chiến thứ tư".

Bản Nguyên bây giờ do dự.

Con người trước mặt này cũng không phải người dễ bị lừa gạt.

Nó vốn tưởng rằng nhân vật xâm nhập vào đây cũng chẳng hề khó đối phó.

Lấy cái danh Bản Nguyên của mình cộng thêm uy h**p dụ dỗ thì sẽ có thể dễ như trở bàn tay khiến người khác cứu đầu nghe theo, cứu mình ra ngoài.

Thật không ngờ lại gặp phải Tần Ninh.

Nó cũng không biết Tần Ninh không phải người tầm thường.

"Thế nào?"

"Được!"

Bản Nguyên gật đầu, nói: "Ta nguyện ý đi theo ngươi rời khỏi chỗ này, ở trong tay ngươi dù sao cũng vẫn tốt hơn chết ở trong tay của Ma tộc".

"Được!"

Tần Ninh mỉm cười, ánh mắt loé lên một ý cười khó phát giác được rồi biến mất một cách nhanh chóng.

"Ngươi có thể phá vỡ trận pháp này sao?"

"Chỉ cần là trận pháp thì chắc chắn sẽ có điểm yếu, chỉ cần tồn tại một điểm yếu thì không có cái nào là ta không phá giải được cả!"

Lời này vừa nói ra, Bản Nguyên có chút nao nao.
 
Phong Thần Châu
Chương 2123: "Ta không muốn theo ngươi rời đi".


Nó đột nhiên có hơi hối hận.

Hối hận vì gọi Tần Ninh xuống.

Chín vạn năm trước cũng có một người định xuyên qua thông đạo.

Nhưng mà người kia khiến nó cảm thấy nguy hiểm.

Cho nên nó đẩy người đó ra khỏi vết nứt không gian.

Nhưng thật không ngờ, chín vạn năm sau người đến chỗ này dường như còn khó chơi hơn cả người trước đó nữa.

Sớm biết như vậy thì...

Trong lòng Bản Nguyên có chút không cam lòng.

Tần Ninh bây giờ không ngừng ngưng tụ xuất ra từng đường huyền văn, leo lên bên trên dây xích sắt.

Bên trên tế đàn, tia sáng b*n r* bốn phía.

Từ từ, sợi xích sắt đung đua, phát ra tiếng leng keng.

Cùng lúc đó, ở một đại lục cách xa một trăm triệu vạn dặm trong thế giới trung tâm lòng đất.

Cửu tế tự sắc mặt trắng bệch.

"Đáng giận!"

Cửu tế tự mắng to một tiếng, gầm thét lên: "Đại lục Bản Nguyên bị tên tiểu tử kia phát hiện ra rồi, đáng giận... bản tế tự đích thân tìm cách... mười mấy vạn năm rồi!"

Cửu tế tự rất tức giận.

Trù tính mười mấy vạn năm để có được đại lục Bản Nguyên của Cửu U đại lục.

Mà bây giờ, quả của mình lại bị người ta hái mất!

Sao có thể không tức giận cho được?

Cùng lúc đó, Tần Ninh từ từ chuyển động.

Két...

Một sợi xích sắt rơi xuống khỏi tế đàn.

Ngay sau đó, sợi thứ hai...

Sợi thứ ba...

Một sợi lại một sợi xích sắt rơi xuống...

Thời gian chậm rãi trôi qua, chín sợi xích sắt hoàn toàn đứt gãy.

Ánh sáng bản nguyên dần dần tiêu tan.

Cuối cùng phô bày ra bộ dạng Bản Nguyên.

Giống như một hạt giống lớn bằng ngón tay cái, mang theo màu xanh nhàn nhạt.

"Được giải thoát rồi..."

Bản Nguyên bây giờ lộ ra vẻ hưng phấn không thôi.

Bay lượn ở giữa không trung, Bản Nguyên bây giờ đã khôi phục sự tự do, mừng rỡ không diễn tả được bằng lời.

"Đi theo ta đi".

Tần Ninh bây giờ đưa tay ra, mở miệng nói.

"Ta không muốn theo ngươi rời đi".
 
Phong Thần Châu
Chương 2124: Quá cô đơn!


"Ta biết", Tần Ninh nói: "Nếu không phải thế thì ta cũng lười chẳng buồn liếc mắt nhìn ngươi".

"Một đại lục Bản Nguyên làm người hầu cho ta cũng có thể thay đổi vận khí của ta!"

"Đồng thời, ngươi đi theo ta thì khí vận của Cửu U đại lục cũng sẽ không bị suy yếu!"

Bản Nguyên nói tiếp: "Xin lỗi, e rằng ta phải nuốt lời rồi".

"Ta vốn tự do tự tại, ngươi giam cầm ta nhất định ngươi sẽ bị trời phạt!"

"Trời phạt?"

Tần Ninh lắc đầu, nói: "Ngươi yên tâm, trời này vẫn không trách phạt được ta đâu".

Bản Nguyên kinh ngạc nhìn Tần Ninh.

Kẻ này mở miệng thật sự đúng là cuồng ngạo.

"Đi theo ta đi!"

Tần Ninh nói tiếp: "Ngươi sẽ có được sức mạnh bản nguyên còn lớn hơn bây giờ nhiều".

"Không!", Bản Nguyên bây giờ trả lời: "E rằng ta phải nuốt lời rồi!"

"Tại sao cứ nhất định phải làm thế chứ?", Tần Ninh không khỏi nhíu mày.

Bản Nguyên tiếp tục nói: "Ngươi không hiểu ta, ngươi không thể nào điều khiển ta được".

"Trong trời đất này không có thứ gì mà Tần Ninh ta không nắm được trong tay cả".

Nghe thấy lời này, Bản Nguyên chỉ cười.

"Bây giờ ta đã khôi phục được tự do, ngươi không ép buộc được ta đâu, người trẻ tuổi, tóm lại vẫn phải cảm ơn ngươi, tạm biệt!"

Bản Nguyên Cửu U nói rồi hoá thanh một tia sáng, muốn rời khỏi chỗ này.

"Hà tất phải thế?"

Tần Ninh bây giờ đứng tại chỗ nhưng không hành động.

Bản Nguyên bây giờ đã khôi phục tự do, lao đi vun vút, muốn rời khỏi cái hố sâu này.

Đây là chỗ bảo mệnh cuối cùng mà nó để lại cho bản thân.

Thế nhưng lại chẳng khác gì một cái lồng giam.

Nó ở chỗ này đã mười mấy vạn năm rồi.

Quá cô đơn!

Nhưng không sao, bây giờ nó đã khôi phục được tự do rồi.

Nhìn thấy đỉnh hố sâu hiện ra, Bản Nguyên bây giờ mừng rỡ không thôi.

Rầm rầm...

Chỉ là, trong nháy mắt Bản Nguyên sắp rời khỏi chỗ này...

Dưới đáy hố sâu, bên trên tế đài, Tần Ninh vẫn đứng vững chắp tay ở đó.

Sợi xích sắt lại trói chặt Bản Nguyên lại.

Dường như tất cả vẫn giống như khi Tần Ninh vừa mới đến, không có gì thay đổi.
 
Phong Thần Châu
Chương 2125: Chuyện này là không thể nào!


"Không... Không thể nào...", Bản Nguyên bây giờ quát to.

"Đã cho ngươi cơ hội mà ngươi lại không biết trân trọng".

Tần Ninh bây giờ nói: "Đại lục Bản Nguyên, ta còn quen thuộc ngươi hơn chính cả bản thân ngươi đấy".

"Ta không phá giải trận pháp mà là thay đổi trận pháp".

"Ngươi muốn rời đi, ta không đồng ý thì ngươi nghĩ ngươi có thể đi được sao?"

Giờ phút này, Bản Nguyên tức giận.

"Hèn hạ, vô sỉ!"

"Đúng là có một chút như vậy", Tần Ninh cười nói: "Nhưng mà so với mà nói thì ta cũng không hèn hạ đến mức đấy!"

"Ma tộc xâm lấn là đáng giận, thế nhưng mà ngươi còn đáng giận hơn Ma tộc!"

Bản Nguyên sửng sốt, quát lên: "Ngươi nói bậy bạ cái gì đấy?"

"Ta nói bậy sao?"

Tần Ninh cười nói: "Đại lục Bản Nguyên vốn là tiếp nhận ý chí của trăm triệu vạn sinh linh trên đại lục, giống như thần linh, người trên Cửu U đại lục càng mạnh thì ngươi cũng càng mạnh".

"Nhưng khi Ma tộc đến ngươi lại chỉ dâng ra một phần khí vận rất rất nhỏ của mình khiến võ giả Cửu U tử thương vô số".

“Chỉ là Ma tộc đến rồi, nhưng ta chỉ đưa rồi một phần vận phí cực nhỏ, để võ giả Cửu U chết và bị thương vô số”.

Tần Ninh cười lạnh nói: "Cho ngươi cơ hội mà ngươi lại không biết nắm bắt, vậy thì cũng đừng trách ta vô tình".

Tần Ninh vừa nói xong, Bản Nguyên đột nhiên run rẩy, muốn thoát khỏi sự giam cầm của xích sắt.

"Ngươi muốn làm gì?"

"Làm gì sao?"

Tần Ninh hờ hững nói: "Nếu như ngươi đã không nghe lời ta thì ta liền thay thế chỗ đó!"

Thay thế chỗ đó?

Tần Ninh muốn thay thế nó trở thành Bản Nguyên của Cửu U đại lục?

Nói đùa cái gì cơ chứ?

Chuyện này là không thể nào!

"Ngươi đừng tưởng bở, ta chính là do trời đất sinh ra, mặc dù tuân theo chúng sinh nhưng tính mạng của ta là do trời đất ban cho".

"Ngươi là loài người không thể nào thay thế ta được!"

"Đối với người khác mà nói thì đúng là không thể, nhưng với ta mà nói thì chẳng phải là việc gì khó cả, chỉ là tốn chút thời gian mà thôi..."

Tần Ninh bây giờ thản nhiên nói: "Cửu U ban cho ngươi sinh mệnh, ngươi lại phụ lòng Cửu U, thiên địa đại đạo? Thiên địa đại đạo cũng lấy vạn vật sinh linh làm gốc!"

Nói rồi Tần Ninh điểm ngón tay một cái.
 
Phong Thần Châu
Chương 2126: Nếu nói trời đất là cha!


Đột nhiên, chín sợi xích sắt lúc này rung lắc điên cuồng.

Bản Nguyên bây giờ bắt đầu sợ rồi.

"Ta nguyện ý cùng ngươi rời đi, thật sự nguyện ý!"

"Bây giờ đã muộn rồi!", Tần Ninh cười lạnh miệt thị nói: "Ta sẽ không bao giờ cho người khác cơ hội thứ hai".

"Không!!!"

Bản Nguyên bây giờ điên cuồng gào thét, thế nhưng căn bản bất lực phản kháng.

"Đại lục Bản Nguyên chứa đựng ý chí của chúng sinh đại lục, thay thế ngươi thì ta chính là Đại lục Bản Nguyên, trở thành thần linh của đại lục!"

"Chỉ cần Tần Ninh ta không chết thì vận khí của Cửu U đại lục cũng sẽ không suy yếu".

Tần Ninh từ tốn nói: "Chuyện liên quan đến Đại lục Bản Nguyên ta còn biết nhiều hơn ngươi đấy".

"A..."

Bản Nguyên Cửu U hoàn toàn điên rồi.

Vì sao?

Người thanh niên này trông cảnh giới cũng không quá mạnh, nhưng lại nắm rõ tất cả như lòng bàn tay vậy.

Bản thân mình vậy mà lại bị hắn tính kế.

Cái này sao có thể được cơ chứ?

Bản Nguyên Cửu U lúc này nhìn về phía Tần Ninh, tức giận đến cực điểm, muốn giãy dụa nhưng trước sau vẫn không thể nào thoát khỏi sự trói buộc của xích sắt.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

"Ta cũng không phải Ma tộc nên ngươi không cần phải lo lắng", Tần Ninh lại nói: "Thật ra chín vạn năm trước ngươi không cho ta tiến vào, lần này ngươi cũng không nên để ta đi vào".

Tần Ninh bây giờ nở một nụ cười.

Cửu U Đại Đế!

Sắc mặt của Bản Nguyên lúc này vô cùng lạnh lùng.

Thằng nhãi này!

Sao lại thay đổi hình dáng rồi?

Tần Ninh cũng không nhiều lời.

Trên thực tế thì chín vạn năm trước, hắn đã nghi ngờ Ma tộc tiến đánh Cửu U đại lục nhất định là vì một thứ ở bên trong trung tâm lòng đất.

Nhưng mà hắn không ngờ được rằng lại là Bản Nguyên Cửu U đại lục.

Điểm này cũng khiến hắn có hơi kinh ngạc.

Nhưng nhìn thấy Đại lục Bản Nguyên, trong lòng Tần Ninh cũng có chút thất vọng.

Không một ai hiểu rõ hơn hắn cái gì gọi là Đại lục Bản Nguyên!

Đây là thứ mà do vạn vật trên một đại lục sinh ra, là thần linh của vạn vật, cũng là đứa con của vạn vật.

Nếu nói trời đất là cha!
 
Phong Thần Châu
Chương 2127: Không phải hoà làm một thể!


Võ giả Cửu U đại lục ngăn chặn Ma tộc xâm chiếm, nhưng trong lúc vô hình bản thân lại trở thành con dao của Bản Nguyên Cửu U.

Suy nghĩ lại một chút thì Hoàng Phủ Nhất Cầu trước đây vô địch cái thế.

Vũ Đế là đứa con kiêu hãnh của trời thời đại đó!

Cổ Nam Thiên là người hùng bá đạo.

Những người này lại trở thành con dao của Bản Nguyên Cửu U, chống lại Ma tộc, phải trả một cái giá nặng nề, thậm chí là cái giá đắt bằng cả tính mạng.

Tất cả đều là tại thằng nhãi này không chịu trả giá.

Huyền văn trong tay của Tần Ninh sáng lên.

"Hôm nay ta thay thế chỗ đó, Tần Ninh ta bất diệt thì Cửu U đại lục này cũng sẽ vĩnh viễn bất diệt!"

Trong chốc lát, dung nham nhấp nhô.

Tiếng ầm ầm vang lên, từng lớp dung nham bao phủ tế đàn, cũng bao phủ luôn cả Tần Ninh và Đại lục Bản Nguyên...

Mà cùng lúc đó, xung quanh đỉnh hố sâu, bốn con rối ngạo nghễ đứng vững nhưng cũng không dám nhảy xuống hố sâu.

Không phải không dám mà là không thể!

Mắt thấy dung nham bên trong hố sâu dâng lên, sắc mặt của bốn con rối vẫn không thay đổi.

Giống như gỗ mục đứng ở chỗ đó, nhìn chằm chằm vào dung nham đang lấp đầy hố sâu, cứng đờ như tượng.

Thời gian dần dần trôi qua.

Mà giờ phút này, bên trong nham thạch.

Tần Ninh tr*n tr**, phía trước có một hạt giống lơ lửng bị chín sợi dây xích trói chặt.

Tần Ninh bây giờ hai tay bấm niệm pháp quyết, một sức mạnh trời đất dao động ra từ một nơi sâu xa.

"Ngươi tiếp nhận thiên mệnh, tiếp thu ý thức, nhưng thiên mệnh chính là thiên mệnh của phụ đế ta!"

"Ta là con trai của Vô Thượng Thần Đế, so với ngươi còn mạnh hơn vô số lần!"

Tần Ninh dường như đang lẩm bẩm.

Đại lục Bản Nguyên bây giờ đang bị chín sợi dây xích trói chặt, một câu cũng không nói ra được.

Tần Ninh thật sự muốn luyện hoá nó, thay thế nó.

Nếu đã vậy thì Bản Nguyên Cửu U đại lục liền thành Tần Ninh.

Nó và Tần Ninh cùng hoà làm một thể.

Không!

Không phải hoà làm một thể!

Mà là Tần Ninh, đang nuốt chửng nó!

Bản Nguyên Cửu U chỉ cảm thấy ý thức của mình dần dần trở nên mơ hồ.

Tần Ninh bây giờ có hơi ngạc nhiên.

Hắn vốn là con trai của Vô Thượng Thần Đế, trời trong vân giới mênh mông này là ai?

Trời, chính là phụ đế!
 
Phong Thần Châu
Chương 2128: "Ma tộc hẳn là sẽ bỏ qua chỗ này!"


Mà cái hắn tiếp nhận chính là ý chí của phụ đế!

Đối với Bản Nguyên Cửu U mà nói có tính áp chế hoàn toàn.

Huống hồ, hắn thân là Cửu Mệnh Thiên Tử, đã được định là phải tồn tại sánh vai cùng phụ đế.

Cả hai thứ cho dù như thế nào đi chăng nữa thì Bản Nguyên Cửu U cũng không thể nào chống lại được ý chí tiêu diệt của hắn.

Thế nhưng vào thời điểm tiêu diệt Bản Nguyên Cửu U thì Phong Thần Châu lại tự nhiên xoay tròn.

Một nguồn khí bản nguyên tiến vào bên trong Phong Thần Châu.

Hạt ngọc này quá thần bí.

Thậm chí cho đến tận bây giờ, Tần Ninh cũng mới chỉ phát hiện được hạt ngọc này có thể chuyển hoá khí huyết của Ma tộc đã chết thành Tịnh Ma Châu, có hiệu quả đan dược cực mạnh.

Cái còn lại thì hắn hoàn toàn không biết.

"Phụ đế... rốt cuộc lấy được hạt ngọc này... ở chỗ nào...?"

Tần Ninh nỉ non.

Nhưng chậm rãi, Tần Ninh lại lắc đầu, không suy nghĩ thêm nữa.

Những cái không biết thì cuối cùng cũng sẽ có ngày lộ ra thôi.

Việc phải làm trước mắt là hoàn toàn ổn định Bản Nguyên, hơn nữa nhân cơ hội này nhanh chóng nâng cao cảnh giới của bản thân trong khoảng thời gian này, chắc chắn phải làm được.

Hạ quyết tâm, Tần Ninh cứ như vậy ngồi ở bên trong dung nham không nhúc nhích.

Nơi đây cũng có chỗ tốt đối với việc rèn luyện Đại Phần Nhật Bá thể của hắn.

Có khí Bản Nguyên duy trì, hắn căn bản không cần phải lo lắng sẽ bị dung nham nấu chảy.

Nháy mắt, ba năm trôi qua.

Trong ba năm, Tần Ninh ở bên trong dung nham liên tục dung hợp sức mạnh của Bản Nguyên Cửu U, đồng thời cũng lần lượt loại bỏ những nguy hiểm tiềm ẩn trong quá trình tấn thăng cấp tốc của bản thân ở huyền cảnh Tạo Hoá.

Ba năm!

Tần Ninh vẫn là huyền cảnh Tạo Hoá ngũ đoạn!

Thế nhưng khí tức của bản thân đã trở nên khác biệt hoàn toàn.

Cũng không phải thực lực tăng lên mà là một loại khí, một loại thế.

Nói không rõ, cũng không nói rõ được!

Bây giờ Tần Ninh đứng dậy từ bên trong dumg nham.

"Trong ba năm, không chỉ là những nguy hiểm tiềm ẩn của huyền cảnh Tạo Hoá, mà tất cả các vấn đề cảnh giới lúc trước đã được kiểm chứng từng cái một, rất quy củ và có hiệu quả".

"Ma tộc hẳn là sẽ bỏ qua chỗ này!"

Vừa dứt lời, Tần Ninh phi thân, bay ra khỏi dung nham...
 
Phong Thần Châu
Chương 2129: đúng là quá mệt mỏi mà...”


Lúc này, dung nham lấp đầy hố sâu, sau ba năm vẫn nóng chảy không ngừng.

Mà xung quanh hố sâu có bốn bóng người đứng yên tĩnh.

Ba năm, bốn con rối cảnh giới Sinh Tử chưa hề chuyển động.

Giống như chưa thấy Tần Ninh chết đi thì cả đời này chúng sẽ đứng ở đây không nhúc nhích.

Phốc...

Đột nhiên, có tiếng dung nham nổ tung.

Một xích sắt từ trong dung nham chạy như bay ra, quấn quanh một con rối, trực tiếp kéo con rối kia vào trong dung nham.

Tiếng ùng ục vang lên, con rối đó đã không còn bất kỳ động tĩnh nào nữa.

Ba con còn lại lập tức lui về sau.

Vút vút vút...

Lại có tám xích sắt từ trong dung nham lao ra cuốn lấy chúng.

Ba con rối nhìn thấy vậy thì ánh mắt trở nên sợ hãi, vội vàng bỏ chạy.

Xích sắt kia chứa khí tức mà bọn chúng không thể dính vào.

Nhưng đã muộn!

Tám xích sắt ràng buộc ba con rối, kéo vào trong dung nham.

Ba con rối không ngừng giãy dụa, nhưng cuối cùng vẫn bị kéo vào trong dung nham.

Lúc này, trong dung nham.

Tần Ninh thở ra: “Nếu như đến linh cảnh Niết Bàn, một sợi xích sắt đủ để kéo bốn tên các ngươi, giờ phải dùng đến chín sợi, đúng là quá mệt mỏi mà...”

Vừa nói, Tần Ninh vừa bước ra, xuất hiện ở bên trên dung nham.

Hiện giờ, Tần Ninh cao một thước tám, bắp thịt trên người cũng không quá vạm vỡ nhưng lại mang một cảm giác rất phong dộ.

Nổi lên giữa làn tóc đen bóng là một đôi mắt lóe ra ánh sáng.

Môi khép hờ, trên trán hiện ra tinh khí lưu động.

Lần đầu tiên nhìn thì cảm thấy là thanh tú nội liễm.

Nhưng nhìn kỹ lại sẽ nhận ra một chút lười nhác, một chút sắc bén trong ánh mắt, cực kỳ phức tạp.

Tần Ninh đứng ở bên cạnh hố sâu, lấy ra một bộ quần áo mặc vào người.

Một bộ đồ xanh, tóc dài buộc gọn, Tần Ninh giãn cơ rồi cầm xích sắt lôi bốn bóng người ra.

Lúc này, sự đục ngầu trong mắt của bốn con rối đã biến mất.

Thế nhưng toàn thân vẫn hoàn chỉnh như lúc ban đầu.

“Luyện Ngục Ma... Đúng là một hành động to gan đấy, bốn con rối cảnh giới Sinh Tử, dùng tinh thạch sinh mệnh hiếm thấy thúc đẩy...”

Tần Ninh nhìn bốn con rối.

“Bùa văn bên trong cũng rườm rà, nhưng có thể loại trừ”.

“Nhưng nếu loại trừ ấn ký của tên kia thì e là thực lực của bốn kẻ này sẽ giảm xuống...”
 
Phong Thần Châu
Chương 2130: Hơn mười ba vạn năm.


Bốn tên này tuy lạnh như băng, coi như thực lực giảm bớtthì cũng là linh cảnh Niết Bàn, mang theo người cũng có thể giảm bớt phiền phức cho bản thân.

Tần Ninh vung tay lên, từng bùa văn trong tay ngưng tụ, không ngừng nhảy vào cơ thể bốn con rối.

Mà thời gian qua đi, ánh sáng trên người bốn con rối chuyển động càng lúc càng nhanh.

Thời gian từng giờ từng phút trôi qua, trong nháy mắt, một tháng đã hết.

Tần Ninh đứng dậy, nhìn bốn người.

“Kể từ hôm nay các ngươi sẽ là Đại Vương, Nhị Vương, Tam Vương, Tứ Vương!”

Tần Ninh nhìn bốn con rối.

Giờ khắc này, ánh mắt của bốn con rối không còn là ma khí vờn quanh mà là ánh sáng màu xanh lục trong suốt, dồn dập gật đầu.

Tần Ninh nói tiếp: “Từ hôm nay trở đi, các ngươi chỉ cần nghe theo mệnh lệnh của ta!”

“Vâng!”

Bốn con rối đồng loạt gật đầu.

Cũng không tệ lắm, tuy là sửa chữa một vài bùa văn bên trong đã làm hỏng một ít thực lực bản chất của bốn con rối khiến chúng không còn là cảnh giới Sinh Tử nữa, hạ xuống huyền cảnh Tạo Hóa, thế nhưng cũng đã đủ.

“Cũng nên trở về Cửu U thôi!”

Tần Ninh chắp tay sau lưng, đi bộ nhàn nhã.

Bốn con rối đi theo sau.

Rời khỏi tâm trái đất, đi tới thế giới địa tâm của Ma tộc.

Đế thành!

Lúc này, Đế thành vẫn vô cùng náo nhiệt, ngũ đại Ma tộc lui tới nối liền không dứt.

Ba năm qua đi.

Mấy Đại Ma Đế bỏ mình, các cao thủ hàng đầu bỏ mạng.

Mà hiện nay, Tiểu Ma Đế của Ma tộc cũng bắt đầu thống trị bộ tộc.

Tần Ninh xuất hiện ở Đế thành bên ngoài.

Nhìn thấy Đế thành giống như Hồng Hoang cự thú, náo nhiệt sầm uất, Tần Ninh bỗng nhiên dừng lại.

“Thôi vậy, để lại cho đệ tử Thanh Vân tông, coi như là cho chúng tôi luyện”.

Lấy thực lực huyền cảnh Tạo Hóa ngũ đoạn chân chính của Tần Ninh hiện nay, tàn sát tòa thành này căn bản không phải vấn đề.

Chỉ là quá phiền phức.

Chờ đến lúc trở lại mặt đất, mở lại thông đạo rồi cho đệ tử Thanh Vân tông xuống, xem như là một cơ hội tôi luyện.

Hơn mười ba vạn năm.

Ma tộc bởi vì Bản Nguyên của Cửu U đại lục mà không chịu buông tha.

Để lại cho đệ tử Thanh Vân tông là thỏa đáng nhất.

Tần Ninh nhìn Đế thành rồi xoay người rời đi.

Thật sự nên trở về rồi!
 
Phong Thần Châu
Chương 2131: Danh xứng với thực.


Cửu U đại lục, Thanh Vân tông!

Thời gian ba năm qua đi, ngũ đại thông đạo của Ma tộc đều lui, thế lực khắp nơi cũng khôi phục bộ dáng ban đầu.

Thanh Vân tông trải qua trận chiến diệt Ma, có thể nói là thực lực tăng cường mấy lần.

Hiện nay Thanh Vân tông ổn định ngồi ở vị trí tông môn số một Cửu U.

Mà bởi vì Tần Ninh nên cho dù hiện nay Thanh Vân tông không có cao thủ huyền cảnh Tạo Hóa tọa trấn thì ở Cửu U cũng không có ai dám trêu chọc.

Hôm nay, trước cửa sơn môn của Thanh Vân tông.

Hôm nay là ngày Thanh Vân tông mở ra sơn môn, tuyển nhận các võ giả trên đại lục đăng ký vào sơn môn.

Hiện nay, Thanh Vân tông có thể nói là nhân tài đông đúc.

Mới sáng sớm, bên ngoài sơn môn đã xếp thành hàng dài.

Vô số thiếu niên ôm mộng muốn vượt qua khảo nghiệm của Thanh Vân tông, đi vào trong Thanh Vân tông và trở thành đệ tử nòng cốt.

Lúc này, tại đại điện Thanh Vân.

Lý Nhất Phàm mặc áo bào trắng, đứng ở trước ghế tông chủ.

“Các vị viện trưởng, hôm nay là ngày lễ lớn để Thanh Vân tông chúng ta chiêu mộ đệ tử, các vị viện trưởng cần phải chọn thật kỹ”.

Lý Nhất Phàm hiện nay thoạt nhìn vẫn rất tuấn tú lịch sự.

Trên trán nhiều thêm mấy phần thành thục lão luyện.

Thời gian ba năm qua đi, hiện nay Lý Nhất Phàm cũng đã đến cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.

Phía dưới là Thiên Linh Lung, Thẩm Văn Hiên, Kiếm Tiểu Minh đứng trong hàng.

Thiên Linh Lung vốn có linh lung tâm, thiên phú không tầm thường, hiện nay đã là cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ.

Mà Kiếm Tiểu Minh cũng đến cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ.

Thẩm Văn Hiên nghiên cứu đan thuật quá sâu sắc, hiện tại đến đạt đến cảnh giới Địa Vị hậu kỳ.

Bốn thanh niên kiệt xuất hiện nay thật sự đã trở thành nhân vật đỉnh cao của Thanh Vân tông.

Danh xứng với thực.

“Lý tông chủ yên tâm đi, lần này mọi người nhất định sẽ cảnh giác cao độ”.

Kiếm Tiểu Minh cười nói: “Thiên Linh Lung cũng không thể như lần trước đâu đấy, cạnh tranh đệ tử với viện kiếm của ta, hiện tại toàn là nam đệ tử chứ chẳng có bao nhiêu nữ đệ tử”.

“Huynh thì thôi đi!”

Kiếm Tiểu Minh cũng là nhịn không được mà vỗ bả vai Thẩm Văn Hiên, nói: “Tuy nữ đệ tử chỗ huynh ít, nhưng ai cũng đều xinh xắn, hơn nữa ngày ngày vây quanh huynh, huynh bất mãn cái gì?”
 
Phong Thần Châu
Chương 2132: Địa ngục của kẻ yếu.


Nghe vậy, Thẩm Văn Hiên lắc đầu, không nói nhiều.

Thiên Linh Lung nhìn về bên ngoài đại điện.

“Ta đi thôi!”

“Ừ!”

Rất nhiều trưởng lão đi ra đại điện.

Ở trung tâm quảng trường phía trước đại điện Thanh Vân có một pho tượng cao trăm mét.

Pho tượng kia mang theo vài phần tao nhã, đứng chắp tay, ánh mắt nhìn về phía sơn môn của Thanh Vân tông, ẩn chứa một tia lười nhác, một tia phong mang tất lộ.

“Tần tông chủ... xuống tâm trái đất... ba năm chưa về...”

Lý Nhất Phàm nhịn không được mà thốt.

“Đúng vậy, ba năm!”

“Mấy người đang tỏ thái độ gì đó?”, Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Tần đại ca là thiên nhân, thần nhân, chỉ là Ma Đế ở tâm trái đất thì cũng sẽ không làm gì được huynh ấy!”

“Ma tộc vì sao lại rút lui? Nhất định là Tần đại ca giết lùi bọn chúng, giết cho chúng sợ!”

Thẩm Văn Hiên lúc này cũng nói: “Lúc sư tôn bảo bốn người Thạch Cảm Đương, Cốc Tân Nguyệt rời khỏi Cửu U thì cũng từng nói qua”.

“Lần này người đi vào tâm trái đất, có thể sẽ không trở về từ Cửu U, nên mới để cho bọn họ đến Trung Lan”.

Nghe đến lời này, mọi người cũng thoáng an tâm.

Tần Ninh thiên phú dị bẩm, cũng không phải phàm nhân.

Có lẽ sự lo lắng của bọn họ là dư thừa.

“Tiếp đó, trọng trách của Thanh Vân tông sẽ do chúng ta gánh vác”.

Lý Nhất Phàm lúc này cười nói: “Các ngươi lẽ nào không muốn đi Trung Lan nhìn xem, rốt cuộc nơi đó sẽ ra sao ư?”

Lời này vừa nói ra, mọi người cũng sinh lòng khao khát.

Hiện tại bọn họ cũng không còn như xưa.

Bọn họ của ngày xưa, từng coi Cửu U đại lục trở thành thiên địa duy nhất.

Mãi cho đến khi biết đến đại lục Bắc Thương, đại lục Thiên Long.

Biết đến đại lục thứ trung tâm!

Bọn họ mới phát hiện thế giới này còn lớn hơn gấp trăm lần, ngàn lần so với những gì mình tưởng tượng.

Đại lục Thương Lan!

Một đại lục trung tâm mạnh mẽ, sâu không lường được.

Hơn vạn đại lục vây quanh đại lục Thương Lan.

Nơi đó là thiên đường của cường giả, địa ngục của kẻ yếu.

Đại lục Thương Lan to lớn như thế sinh ra vô số truyền kỳ, chỉ nguyên diện tích đã gấp mười lần Cửu U đại lục, thậm chí là hơn.

Bốn người Cốc Tân Nguyệt, Thạch Cảm Đương rời khỏi Cửu U đại lục, đi tới đại lục Thương Lan, trong một lần trở về tìm hiểu tin tức của Tần Ninh thì bọn họ cũng kể ra rất nhiều thông tin về đại lục Thương Lan.

Hiện nay đại lục Thương Lan chia làm năm khu vực lớn.
 
Phong Thần Châu
Chương 2133: “Lý Nhàn Phong!”


Đông Lan, Tây Lan, Trung Lan, Bắc Lan, Nam Lan.

Mà ở năm khu vực lớn này, mỗi một khu vực đều sở hữu nhân vật cùng thế lực rắc rối phức tạp hoàn toàn có thể nghiền ép đại lục thứ trung tâm.

Mấy người Lý Nhất Phàm dù sao cũng là võ giả trẻ, thân là võ giả ai mà không nhiệt huyết, ai cũng muốn được mở mang tầm mắt tới thiên địa càng rộng lớn hơn!

Chỉ là bọn họ hiểu, so sánh với bốn người Cốc Tân Nguyệt, bọn họ kém hơn nhiều!

Mấy người nhìn pho tượng rồi bái một cái.

Sau đó thì lục tục bước xuống bậc thang đại điện...

Hôm nay Thanh Vân tông náo nhiệt không ngớt, toàn bộ Cửu U đại lục đều rung động.

Mà cùng lúc này, trước sơn môn của Thanh Vân tông.

Nhỏ từ trẻ con bảy tám tuổi đến lớn là võ giả trên trăm tuổi đều hội tụ ở đây.

Trước sơn môn hai con sư tử đá ngạo nghễ yên vị, uy vũ bất phàm.

“Không hổ là Thanh Vân tông, sư tử đá mà cũng uy vũ nhường này...”

“Đúng vậy, đại tông môn có khác”.

“Suỵt, đừng chỉ trỏ, các ngươi có biết sư tử đá này mạnh cỡ nào không?”

Một thanh niên biết chuyện nói: “Mấy con sư tử đá này là do tông chủ Tần Ninh mang về, có thể bộc phát ra sức mạnh của huyền cảnh Tạo Hóa đấy!”

“Thật sao?”

“Đương nhiên là thật!”

Tiếng nghị luận không ngừng vang lên, thái độ của mọi người với hai con sư tử đá cũng trở nên lễ độ cung kính.

Đối với bọn họ thì cảnh giới Hóa Thần đã là sự tồn tại vô địch.

Cảnh giới Tam Vị là thiên nhân.

Huyền cảnh Tạo Hóa chính là thần.

Mà bây giờ, hai con sư tử đá trước sơn môn Thanh Vân tông rõ ràng đều là huyền cảnh Tạo Hóa.

Thanh Vân tông không hổ là tông môn số một Cửu U.

Lúc này, bên trong đoàn người có một thiếu niên khoảng mười, mười một tuổi trợn mắt nhìn hai con sư tử đá.

“Đại ca, bọn họ nói sư tử đá là thiên nhân huyền cảnh Tạo Hóa đây!”

Cậu bé cười hì hì nói: “Ta nhớ là huyền cảnh Tạo Hóa vốn dĩ chỉ có thể coi là cao thủ bình thường sao? Hiện lại thành thiên nhân?”

“Lý Nhàn Phong!”

Nghe được câu nói của cậu bé, một thanh niên khoảng hai mươi tuổi phía sau cậu bé liền quát lên: “Không được hồ ngôn loạn ngữ!”

“Lý Nhàn Ngư!”

Cậu bé kia mạnh mẽ đáp lại nói: “Huynh còn gọi đệ là Lý Nhàn Phong thì đệ sẽ gọi huynh là đồ cá mặn!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2134: “Ngươi khinh người quá đáng!”


“Vâng, đại ca!”, cậu bé nghe đến lời này thì ảm đạm cúi đầu, bàn tay cũng nắm càng chặt hơn tay của đại ca mình.

Người thanh niên thoạt nhìn vóc người thon dài, một thân quần áo màu xám, không xa hoa mà rất mộc mạc.

Thanh niên có vẻ ngoài anh tuấn, tóc dài buộc gọn sau đầu.

Chỉ là hai mắt của hắn ta lại có vẻ trống rỗng mờ đục, cảm giác như là một người mù.

Bốn phía có một vài thiếu nữ thấy dung mạo đẹp trai của người thanh niên thì không khỏi xao xuyến.

Nhưng thấy đôi mắt kia thì liền từ bỏ ý định.

Ai muốn ở chung với một người mù chứ?

Cậu bé lúc này nắm chặt tay đại ca của mình.

“Lần này đệ xin vào Thanh Vân tông, nhất định phải nỗ lực tu hành”.

Thanh niên lúc này dặn dò: “Chớ cãi nhau với người ta, cũng không nên cậy mạnh hiếu thắng”.

“Đại ca, đệ biết rồi...”

Cậu bé nắm chặt tay, nói: “Huynh yên tâm đi, chờ đệ đến cảnh giới Sinh Tử thì sẽ giết sạch những tên khốn kiếp kia”.

“Thằng nhóc này có giọng điệu cũng không nhỏ nhỉ!”

Một thanh âm cười đùa vang lên, rồi giễu cợt nói: “Cảnh giới Sinh Tử? Cảnh giới Sinh Tử là nhân vật đầu sỏ, toàn bộ đại lục Bắc Thiên cũng không có ai, ngươi đang nằm mơ đấy à!”

Một thanh niên mặc quần áo xa hoa mỉm cười nói: “Có mục tiêu là chuyện tốt, nhưng đừng nên mơ tưởng hão huyền!”

“Ngươi nói cái gì?”

Cậu bé hừ nói: “Sự thành công của võ giả chính là trở nên mạnh mẽ, đến mục tiêu cũng không dám cất cao thì còn tu võ làm gì?”

Cậu bé nói rất có chí khí, khiến mọi người vỗ tay tán thưởng!

Lời nói này vô cùng có lý!

Tên thanh niên kia lúc này hơi xấu hổ, hừ nói: “Vừa rồi ngươi còn nói huyền cảnh Tạo Hóa không là cái thá gì, ta thấy hai người các ngươi chính là đại bất kính với Thanh Vân tông!”

“Ngươi mới là đại bất kính!”

Cậu bé hừ nói: “Huyền cảnh Tạo Hóa vốn không là cái thá gì thật”.

“Ngươi...”

Thanh niên mặc quần áo hoa lệ lúc này tức giận.

“Nhãi con, ngươi biết ta là ai không?”

“Ta là hoàng tử của cương quốc Nam Yến - Yến Bắc Hàn, cương quốc Nam Yến đã gia nhập vào Thanh Vân tông sớm nhất”.

“Ngươi nói bậy như thế, có tin ta khiến ngươi không thể nào tiến vào Thanh Vân tông không hả”.

“Im miệng đi, Lý Nhàn Phong!”

Lý Nhàn Ngư lúc này quát lớn một tiếng, đôi mắt mù cũng men theo thanh âm mà nhìn về phía Yến Bắc Hàn, chắp tay nói: “Vị huynh đài này, xin lỗi, đệ đệ ta ít ra ngoài xã hội nên nói năng không được dễ nghe”.

“Vậy còn tạm được!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2135: Cảnh giới Địa Võ!


Yến Bắc Hàn hừ nói: “Nhãi con, học hỏi người ca ca mù của ngươi nhiều vào, chớ động vào những người không thể đắc tội!”

Nhưng khi nghe thấy chữ “ca ca mù”, Lý Nhàn Phong lập tức trừng mắt nhìn Yến Bắc Hàn.

“Xin lỗi ca ca của ta ngay!”

Lý Nhàn Phong hai tay nắm chặt, bộ dạng như hổ con nổi giận.

“Ái chà? Còn tức giận cơ đấy? Ca ca của ngươi vốn chính là người mù, ta nói có sai sao?”

“Xin lỗi ca ca của ta ngay!”

Lý Nhàn Phong nói tiếp.

“Ta không xin lỗi thì ngươi định làm gì ta?”

“Ta đánh ngươi!”

Lý Nhàn Phong nói xong, vung nắm đấm về thẳng phía Yến Bắc Hàn.

Cảnh giới Linh Phách!

Lúc này, mọi người vội vàng tránh ra.

Còn nhỏ như vậy mà đã là cảnh giới Linh Phách.

Cậu bé tên Lý Nhàn Phong này không tầm thường chút nào!

Mà lúc này, Yến Bắc Hàn tái mặt, vội vàng lui lại.

Phía sau hắn ta lập tức có hai tên người hầu xông lên.

Phanh...

Một tiếng nổ tung trầm thấp vang lên, Lý Nhàn Phong lui lại, thở hổn hển.

Mà hai người kia cũng không có vẻ dễ chịu hơn chút nào.

“Còn nhỏ mà đã đến cảnh giới Linh Phách rồi cơ à”.

Yến Bắc Hàn hừ nói: “Đáng tiếc là ngươi đã chọc lầm người rồi, Yến Bắc Hàn ta đây không phải người mà ngươi có thể động vào”.

“Phế thằng bé đó cho ta!”

Lời này vừa nói ra, hai võ giả lập tức tấn công.

Lý Nhàn Phong giận không kềm được.

Cái tên này mở miệng châm chọc trước, hiện tại lại ỷ vào sự hỗ trợ của người khác, quá xấu xa!

“Dừng tay!”

Bỗng nhiên có một tiếng quát vang lên.

Trước sơn môn có đệ tử duy trì trật tự của Thanh Vân tông thấy cảnh này thì lập tức đứng ra ngăn cản.

Đệ tử kia đi ra, nói xong thì hai phe đều đứng ở hai bên, nhìn chằm chằm đối phương.

Cảnh giới Địa Võ!

Đệ tử chân truyền của Thanh Vân tông.

Thanh Vân tông hiện nay, đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn, đệ tử chân truyền và đệ tử nòng cốt lần lượt là cảnh giới Linh Luân, cảnh giới Linh Phách, cảnh giới Địa Võ và cảnh giới Thiên Võ.

Đệ tử cảnh giới
 
Phong Thần Châu
Chương 2136: “Thằng nhãi ngu dốt!”


“Đại ca Lỗ Hác!”

Chỉ là khi Yến Bắc Hàn nhìn đệ tử chân truyền thì gương mặt cũng lộ ra sự vui vẻ.

“Ngươi là... Yến Bắc Hàn?”

Người đệ tử chân truyền từ từ cười nói: “Thằng nhóc, ngươi lại gây sự đúng không? Cẩn thận đại ca ngươi đánh ngươi”.

“Đại ca ngươi hiện tại đã đến cảnh giới Thông Thiên, ngươi phải nỗ lực đuổi kịp mới được”.

Yến Bắc Hàn lập tức cười đáp: “Ta hiểu, chẳng qua đại ca ta lại có quen biết với Tần tông chủ, sao ta có thể so được với đại ca chứ!”

“Coi như ngươi biết điều!”

Lỗ Hác cười nói: “Có chuyện gì xảy ra?”

“Thằng nhóc này hạ bệ Thanh Vân tông, khinh thường thần thủ sơn là sư tử đá, ta chẳng qua mới lên tiếng phản đối thì thằng nhóc đó liền động thủ”.

“Ồ?”

Lỗ Hác nhướng mày.

“Ngươi tên là gì?”

Lỗ Hác nhìn Lý Nhàn Phong.

“Hắn ta nói không đúng!”, Lý Nhàn Phong vội vàng giải thích.

“Ta hỏi ngươi tên là gì?”

“Lý Nhàn Phong!”

Lỗ Hác nhìn về Lý Nhàn Phong, phất tay nói: “Sư tử đá là thần thủ hộ của Thanh Vân tông ta, ngươi dám khinh nhờn thần thủ hộ? Thanh Vân tông không chào đón ngươi đâu, ngươi đi đi”.

Lời này vừa nói ra, Lý Nhàn Phong lộ ra vẻ oan uổng.

“Vị sư huynh này!”

Lý Nhàn Ngư lúc này đi tới trước, chắp tay nói: “Đệ đệ ta trẻ người non dạ, cũng xin sư huynh cho một lần cơ hội!”

Lý Nhàn Ngư mặc dù nhìn không thấy nhưng lại nghe thấy.

Yến Bắc Hàn mà bọn họ đắc tội hiển nhiên có bối cảnh không nhỏ, còn quen biết cả đệ tử chân truyền.

Lý Nhàn Phong nếu bị đuổi đi, vậy con cháu Lý gia đi đâu tu hành bây giờ?

“Đệ đệ ngươi? Thế sao ngươi không dạy dỗ nó cho đàng hoàng hả!”

Lỗ Hác hừ nói: “Cút ngay lập tức, ra khỏi Thanh Vân tông!”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Lý Nhàn Ngư cứng ngắc, thân thể giật mình tại chỗ.

“Đồ mù nhà ngươi nghe không hiểu tiếng người à? Cút ra ngoài!”

Lúc này Yến Bắc Hàn thấy vậy thì nhếch miệng cười rộ lên, đứng hóng chuyện.

“Không cho phép ngươi gọi đại ca là đồ mù!”

“Không cho phép ngươi nói ca ca ta là người mù!”

Lý Nhàn Phong uất ức đến tột cùng, nắm chặt hai tay.

“Thằng nhãi ngu dốt!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2137: “Các ngươi khinh người quá đáng!”


Lỗ Hác sầm mặt lại, khoát tay một cái, vung ra một luồng linh khí hùng hậu.

Lý Nhàn Phong cũng ở cảnh giới Linh Phách, đương nhiên sẽ không chịu thua, bèn vung một quyền đập ra.

Phanh...

Chỉ là chênh lệch giữa cảnh giới Linh Phách cùng cảnh giới Địa Võ vẫn cực lớn.

Lý Nhàn Phong bị đánh lui xuống đất, mở miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Nhưng cậu bé vẫn không chịu thua như cũ.

“Thanh Vân tông chính là tông môn như vậy sao?”

Lý Nhàn Phong hừ nói: “Kết bè kết cánh làm việc, công tư không phân minh, chưa tra tinh tường liền vu hãm sự trong sạch của người khác”.

“Thằng nhóc con, ngươi nói lại thử xem!”

“Ta nói sai sao?”, Lý Nhàn Phong không nhượng bộ chút nào.

“Ngươi muốn chết!”

Tức thì, Lý Nhàn Ngư lúc này sải bước ra, đứng ở trước mặt đệ đệ mình, vội vàng nói: “Vị sư huynh này, đệ đệ ta không hiểu chuyện, chúng ta lập tức rời đi, thật sự xin lỗi, thật sự xin lỗi...”

“Ca, rõ ràng là hắn ta quen biết Yến Bắc Hàn nên cố ý bao che hắn ta, hắn ta chưa hỏi đầu đuôi câu chuyện mà đã ra tay rồi”.

“Nhàn Phong, câm miệng!”

“Ca...”

“Ta bảo đệ câm miệng mà!”, Lý Nhàn Ngư như muốn bộc phát ra khí tức trong cơ thể.

Lý Nhàn Phong lúc này ngậm miệng.

Lỗ Hác giễu cợt nói: “Một tên mù và một đồ ngốc, cút đi!”

“Các ngươi khinh người quá đáng!”

Lý Nhàn Phong tức giận đến cùng cực.

Cậu bé mới mười một tuổi, trẻ người non dạ, ca ca mặc dù bị mù nhưng từ nhỏ đến lớn đều chăm lo cho cậu bé.

Cậu bé không cho phép bất luận kẻ nào sỉ nhục ca ca của mình!

“Ta thấy là ngươi muốn chết rồi đấy, làm loạn nhưng cứ thích loạn đến cửa Thanh Vân tông à”.

Lỗ Hác hừ một tiếng, tung chưởng.

Phanh...

Tiếng “răng rắc” vang lên, cánh tay Lý Nhàn Phong đã gãy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đi.

“Nhàn Phong...”

Lý Nhàn Ngư lúc này lần mò tới chỗ đệ đệ.

Lý Nhàn Ngư lúc này không tránh không né, bảo vệ trước mặt đệ đệ mình.

Lý Nhàn Phong lúc này cũng lo lắng đến đỏ bừng cả mặt.

Đại ca không có tu vi gì, nếu chịu một chưởng này thì chắc chắn phải chết.
 
Phong Thần Châu
Chương 2138: “Xen vào việc của người khác sao?”


“Thanh Vân tông không nên quá đáng như thế chứ?”

Đột nhiên, một thanh âm bình tĩnh vang lên, đòn tấn công của Lỗ Hác bị cản lại, linh khí ngưng tụ trong chớp mắt tán loạn.

Trước mắt hai anh em Lý Nhàn Ngư cùng Lý Nhàn Phong là một người mặc áo xanh như u linh xuất hiện.

Lúc này Lỗ Hác trong lòng hơi sợ.

Có thể dễ dàng hóa giải công kích của hắn ta, cảnh giới Thiên Võ cũng khó mà làm được.

Người thanh niên này là ai?

Nhìn kỹ lại, thanh niên này mặc áo xanh, dây lụa thắt eo xanh, tóc dài buộc gọn, khuôn mặt thanh tú mê người, đứng chắp tay mỉm cười nhìn hắn ta.

Thật quen thuộc!

Lỗ Hác trong lúc nhất thời rơi vào khiếp sợ nhưng lại nghĩ không ra rốt cuộc bản thân đã gặp người này ở đâu.

Yến Bắc Hàn lúc này cũng thấy sự bất phàm của thanh niên áo xanh, bèn nói: “Đây là Thanh Vân tông, ngươi tới tham gia khảo hạch à?”

“Đây chính là đệ tử chân truyền của Thanh Vân tông, ngươi chớ xen vào việc của người khác”.

“Xen vào việc của người khác sao?”

Thanh niên khẽ mỉm cười nói: “Vậy cũng không phải!”

Lỗ Hác lúc này dè dặt nhìn thanh niên áo xanh.

Thanh niên áo xanh lại cười nói: “Ngươi là đệ tử chân truyền nhưng lại chỉ tin mỗi lời nói của Yến Bắc Hàn, như vậy không khỏi quá thiên vị rồi đấy?”

“Cái thằng nhóc này nói huyền cảnh Tạo Hóa là bình thường, nói xấu sư tử đá thủ hộ Thanh Vân tông”.

Yến Bắc Hàn lúc này mở miệng nói: “Chỉ riêng sự cao ngạo này của nó cũng không đủ để xin vào Thanh Vân tông rồi”.

“Huyền cảnh Tạo Hóa quả thực cũng rất bình thường mà”.

Thanh niên áo xanh lại mỉm cười.

“Làm càn!”

Lỗ Hác mắng: “Tông chủ Tần Ninh của Thanh Vân tông chúng ta chính là huyền cảnh Tạo Hóa, ngươi đây là nói tông chủ Tần Ninh cũng rất bình thường?”

“Cái này...”

Thanh niên xoa mi tâm, bất đắc dĩ nói: “Cũng là bình thường mà”.

Lời này vừa nói ra, rất nhiều võ giả xung quanh đều nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy sát khí.

Giống như Tần Ninh đang khinh bỉ vị thần trong lòng họ vậy.

Thấy vậy, Lỗ Hác hừ lạnh nói: “Ngươi dám khinh bỉ tông chủ Thanh Vân tông chúng ta, ta thấy là ngươi chán sống rồi đó”.

“Khinh bỉ gì?”

Thanh niên yếu ớt lẩm bẩm: “Ta khinh bỉ chính mình sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 2139: “Nực cười!”


“Cách làm việc của đệ tử Thanh Vân tông chúng ta ra sao cũng không tới phiên ngươi dạy dỗ”.

“Ba người các ngươi hôm nay cũng đừng đi đâu cả, theo ta đi vào, giao cho trưởng lão xử phạt!”, Lỗ Hác tức thì quát lên.

Nghe đến lời này, Lý Nhàn Ngư biến đổi sắc mặt.

Từ đăng ký vào tông môn biến thành bị bắt vào tông môn.

Phải làm sao mới ổn đây?

“Ta không muốn thì sao nào?”

“Không muốn? Không phải do ngươi quyết định!”, Lỗ Hác vung tay lên.

Tức thì, hơn mười đệ tử chân truyền đi tới.

“Cái tên này làm loạn, mau mau bẩm báo trưởng lão bắt hắn lại”, Lỗ Hác ra lệnh.

“Đúng!”

Tức thì, mấy người lao thẳng về phía Tần Ninh.

“Công tử, đây là chuyện của chúng ta, không liên quan gì đến ngươi, ngươi đi trước đi”.

Lý Nhàn Ngư lúc này vội vàng nói.

“Không có việc gì, ta thích nhất là gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ!”

Tần Ninh nhìn Lỗ Hác và tiếp tục nói: “Thanh Vân tông khi nào trở thành kết bè kết cánh, chỉ có ngươi là nhất vậy?”

“Hừ, là bọn họ cố ý khiêu khích trước!”

“Ồ? Chỉ là bình luận một câu mà thôi, ngươi lại muốn cướp đoạt tư cách của bọn hắn, ngươi còn nhiều quyền lợi hơn cả trưởng lão cơ à?”

Lỗ Hác hơi đỏ mặt.

Mọi người xung quanh cũng nghị luận ầm ĩ.

“Bắt bọn họ lại cho ta!”

Lỗ Hác quyết định thật nhanh rồi hạ lệnh.

Soạt soạt soạt...

Lập tứ, có ba bốn người xông về phía trước.

Giờ này khắc này mọi người đều vội vàng nhường đường.

Tuy nói tên đệ tử Thanh Vân tông này làm không đúng, nhưng đây dù sao cũng là Thanh Vân tông, nếu khiến đệ tử này không vui thì bọn họ sẽ có kết cục như Lý Nhàn Ngư và Lý Nhàn Phong, không thể đi vào Thanh Vân tông.

Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Thanh Vân tông bây giờ, ai cũng trêu chọc không nổi!

Lập tức có ba bốn người vây Tần Ninh lại.

Rầm rầm rầm...

Bốn tên đệ tử chân truyền dồn dập rút lui, khuôn mặt tái mét, mồm phun ra một ngụm máu tươi.

“Ngươi...”
 
Back
Top Dưới