Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 10976: Làm ta nè!


Tần Ninh lúc này không khỏi nâng ly rượu bên cạnh lên nhấp một ngụm, vui vẻ nói: "Thế này mới gọi là sống chứ!"

Khúc Phi Yên ngồi trên người Tần Ninh, khẽ mỉm cười nói: "Nếu vậy thì hãy đưa ta đi cùng đi!"

"Chuyện đó là không thể!"

Tần Ninh nhéo nhéo khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ của Khúc Phi Yên, cười nói: "Nếu ta đưa nàng theo thì còn làm được việc gì nữa chứ!"

"Làm ta nè!"

" ??? "

Khúc Phi Yên nép vào lòng Tần Ninh, nhịn không được nói: "Nhưng ta sẽ nhớ chàng lắm".

"Vậy ta sẽ cố gắng thỉnh thoảng quay lại thăm nàng", Tần Ninh cười nói: "Việc tu hành không thể chậm trễ. Phải biết thiên phú của nàng khó có người bì kịp, không được để nó mai một".

"Ta biết ... "

Khúc Phi Yên dùng ánh mắt quyến rũ mê người nhìn Tần Ninh, sau đó nói: "Nếu đã như vậy, ta nhất định phải vắt khô chang rồi mới cho chàng đi!"

"Ha ha!"

Tần Ninh khinh thường nói: "Lúc trước ta bị nàng vắt khô là do khi đó thực lực chưa đủ. Còn giờ ta đã là Tiên Tôn, còn nàng là Tiên Đế. Giờ mọi thứ đã khác xưa rôi!"

"Mong đó không chỉ là lời khoác lác!"

"Chắc chắn rồi!"

Nước trong ao gợn sóng, sóng càng lúc càng cuồn cuộn, âm thanh vang vọng trong thung lũng ...

Đêm khuya, Tần Ninh đã hoàn toàn đánh bại Khúc Phi Yên, sau đó trong lòng hắn vẫn không thể bình tĩnh lại, cho nên ...

Dựa vào tu vi Tiên Tôn mạnh mẽ của hắn, hắn còn bắt cả Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc tới rồi giày vò cả ba người phụ nữ.

Cho đến cuối cùng ...

Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu vào trong phòng, trên giường có năm người đang nắm.

Tần Ninh đã đạt đến giai đoạn sơ kì của Tiên Tôn, tràn đầy sức sống và khí lực. Hiện tại hắn cũng không vội vã tìm cách nâng cao cảnh giới mà đang bận rộn dạy dỗ bốn vị phu nhân xinh đẹp như hoa như ngọc của mình.

Hôm nay là bài học về thể lực.

Người thầy dạy hết sức có tâm!

Đồng thời, hắn cũng không quên thường xuyên kiểm tra và chỉ dạy Dương Thanh Vân cùng mấy đệ tử khác.

Khi đạt đến cảnh giới Tiên Tôn rồi, việc giảng dạy có thể thực tiễn hơn chứ không chỉ dừng ở mức nói suông.

Thời gian trôi đi ngày này qua ngày khác, mỗi sáng thức dậy, trên giường đều có năm người.

Trên thực tế, Tần Ninh mấy năm nay đã thả lỏng bản thân, chủ yếu chỉ dạy dỗ đệ tử, chỉ điểm cho mấy vị phu nhân.

Tưởng chừng chỉ là giao lưu về thể lực, nhưng thực tế tinh nguyên của Tần Ninh còn giúp các vị phu nhân sảng khoái tinh thần.

Ngoài ra, thể xác và linh hồn hợp thành một còn có tác dụng cực tốt đối với việc truyền thụ đạo Tiên Tôn, Tiên Đế và Thần Đạo cho các vị phu nhân.

Đương nhiên đối với mấy đệ tử thì tình hình không được tốt như vậy.
 
Phong Thần Châu
Chương 10977: Người tới đây hẳn không có ý định tốt đẹp gì!


Tuy nhiên, các đệ tử này cũng không phải không có chút tiến bộ nào.

Thiên phú của Dương Thanh Vân vốn không phải dạng vừa, cho nên tiến bộ không ít. Sự tiến bộ này không chỉ là do sự chỉ dạy tận tình và ưu ái của Tần Ninh mà còn là do Dương Thanh Vân tự thân phấn đấu.

Về phần Diệp Nam Hiên, trong lòng không có nữ nhân nên rút đao ra là hóa thần. Ngày ngày cùng Tần Ninh đánh trăm trận khiến Đao thuật lên nhanh như diều gặp gió.

Sau khi biết được tác dụng thần kỳ của tinh nguyên trong cơ thể Tần Ninh, Diệp Nam Hiên chỉ hận mình không phải là phụ nữ.

Còn về Thần t*nh d*ch có Huyền Hoang Thần Thể trời sinh đã mang Huyền Hoàng Khí. Từ khi tu luyện đến nay, Thể thuật quả thật là không chê vào đâu được.

Về phần Lý Nhàn Ngư, với Con Mắt Tái Sinh và Ngọc Cửu Câu được khai mở, lúc này Đạo của anh ta không đơn thuần chỉ là nghe theo Tần Ninh chỉ dạy mà còn có thể đàm đạo với Tần Ninh!

Tần Ninh rất hài lòng với biểu hiện của đệ tử và các phu nhân, hắn vốn nên rời đi từ lâu rồi.

Nhưng "cậu em" của hắn thì không chịu!

Vòng tay của mỹ nhân chính là mộ phần của các anh hùng!

Còn mộ phần của "cậu em" kia là vòng tay của mấy vị phu nhân và cả ... miệng của họ nữa.

Cho nên sau khi trì hoãn một khoảng thời gian, Tần Ninh mới quyết định rời đi.

Một điểm nữa là ...

Đại Hoàng và Lão Thụ Quái không thể ở đây lâu hơn nữa.

Đại Hoàng và Lão Thụ Quái thực lực không ngừng tăng lên, nhưng ... tất cả dị tộc trong Thái Thượng tiên vực đều bị giết hết rồi. Đại Hoàng và Lão Thụ Quái không thể có thêm Tĩnh Ma tiên đan nữa nên đều muốn rời khỏi Thái Thượng tiên vực

Đối với bọn họ mà nói, nơi nào có dị tộc, nơi đó mới là nhà.

Một người một chó mỗi ngày lôi kéo Tần Ninh, muốn rời khỏi nơi này.

Ngày hôm nay.

Trước núi Thái Thượng Tiên Tông.

Tổ hợp kỳ quái gồm Tần Ninh, Lão Thụ Quái, Đại Hoàng, Cửu Anh đã sẵn sàng lên đường.

Trước ngọn núi, một đám người đang tụ tập lại.

"Đừng tiễn nữa!"

Tần Ninh cười nói: "Từ giờ trở đi ta sẽ đi một mạch đến Vĩnh Hằng tiên vực. Lần tới mọi người nghe thấy tên ta sẽ là khi ta vang danh khắp Vĩnh Hằng tiên vực".

Tần Ninh xua tay, sau đó cưỡi lên lưng Cửu Anh.

Dương Thanh Vân, Lý Nhàn Ngư, Diệp Nam Hiên, Thần t*nh d*ch đều quỳ xuống và khấu đầu

Một khi bước vào Tần môn thì chính là đệ tử Tần môn.

Trong tương lai, trong toàn bộ Tiên giới, thậm chí cả nơi gọi là Thần giới, cũng như ở thế giới bên ngoài, tất cả những đệ tử xuất thân từ Tần Môn nhất định sẽ là nhân vật đỉnh cao hàng đầu!

Trong khi bốn đệ tử quỳ xuống tiễn thầy ra đi một cách kính cẩn.

Đằng trước Thái Thượng Tiên Môn.

Trời đất đột nhiên rung chuyển.

Một cái hố rộng hàng chục dặm bị xé toạc trên bầu trời quang đãng, từ trong cái hố đó, những con chim và thú khổng lồ như trong truyền thuyết lao ra ngoài.

Mỗi con chim đều có đôi cánh rộng trăm thước, thân hình cường tráng và khí thế uy nghiêm.

Tiên thú này chính là: Bách Linh Đại Bằng!

Những con chim này có tiềm năng vô hạn. Nếu chúng tu luyện đến đỉnh cao thì có thể trở thành Tiên Tôn. Và mỗi con trong số hàng chục con Bách Linh Đại Bằng vừa xuất hiện đều có khi tức của cấp bậc Tiên Đế.

Phía sau Bách Linh Đại Bằng, trong khoảng không, một hòn đảo lơ lửng cao mấy trăm trượng, đường kính đáy ít nhất hai mươi dặm đột nhiên xuất hiện.

Hòn đảo này được bao phủ bởi một màu xanh đậm. Từ chân đảo đến sườn núi và đỉnh núi, có nhiều tòa kiến trúc cổ kính được bao quanh bởi ánh sáng của trận pháp. Ánh sáng tỏa ra tứ phía trông vô cùng đẹp mắt.

Hòn đảo dần dần dừng lại và lơ lửng trên không.

Tần Ninh ngẩng đầu, nhướng mày.

Khí thế này trông không giống dị tộc, vậy đám người này là ai?

Về phần Dương Thanh Vân, Diệp Viên Viên và những người khác, tất cả đều tỏ ra cảnh giác và thận trọng.

Người tới đây hẳn không có ý định tốt đẹp gì!

Trên lưng Bách Linh Đại Bằng có những chiến binh bí ẩn mặc áo giáp đen, khí tức cường đại, nhìn qua thì kém nhất là cấp độ Tiên Đế, thậm chí còn có vài người có thể xem là đứng đầu trong cấp độ này.

"Nhị thúc!"

Đột nhiên, trên hòn đảo lơ lửng, một bóng người từ trên trời bay xuống, đáp xuống rồi hét lên một cách hưng phấn với Tần Ninh - người vừa bước xuống khỏi lưng Cửu Anh.

Nhị thúc? ? ?

Mọi người xung quanh đưa mắt nhìn nhau một lúc. Sau một hồi không hiểu chuyện gì, bọn họ đột nhiên vỡ lẽ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10978: Nếu nhìn kỹ hơn


"Nhị thúc!"

Chàng trai trẻ mặc một chiếc áo choàng màu chàm. Cậu ta có dáng người mảnh khảnh và khí chất phi phàm, thoạt nhìn cũng biết là một nhân vật thuộc hàng Tiên Đế.

Đôi mắt chàng trai trẻ trong và sáng ngời, gương mặt với những đường nét thanh tú trông vô cùng điển trai.

Nếu nhìn kỹ hơn ...

Chàng trai trẻ này trông rất giống với Hồn Vô Ngấn - kiếp thứ chín của Tần Ninh, đặc biệt là cặp chân mày và ánh mắt có phần giống nhau.

Mặc dù không thể so sánh với sự điển trai của Hồn Vô Ngấn, nhưng ... cậu thiếu này thực sự rất đẹp trai.

"Cậu là ...... "

Tần Ninh nhìn chàng thiếu niên trước mặt chỉ thấp hơn mình vài phân, sửng sốt một lát rồi đột nhiên hô lên: "Hiên Dật ??? "

Chàng trai trẻ đi tới trước mặt Tần Ninh, cúi đầu hành lễ sau đó đứng dậy, vẻ mặt kinh ngạc nói: "Nhị thúc, đúng là người rồi!"

Đằng trước Thái Thượng Tiên Tông, một đám người đang cảm thấy bối rối và khó hiểu.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tần Ninh đỡ cậu thiếu niên đứng dậy, sau đó nhìn mọi người cười nói: "Đây là cháu trai cả của ta!"

Mọi người tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, ai nấy đều cảm thấy khó hiểu vô cùng.

Cháu trai cả?

Chẳng bao lâu, từ hòn đảo lơ lửng trên không kia lại có một bóng người từ từ đáp xuống, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tần Ninh.

Người vừa tới mặc bộ quần áo màu hoa oải hương, dáng người mảnh khảnh, làn da trắng như ngọc, đôi mắt quyến rũ như tỏa ra ánh sáng mê người.

Người thanh niên này có lẽ khoảng ba mươi tuổi, từ người anh ta tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng.

Tần Ninh nhìn người mới tới, người này cũng nhìn lại Tần Ninh, còn người thanh niên tên là Hiên Dật đã lặng lẽ bước sang một bên.

Sau đó ...

Tần Ninh và người đàn ông mặc áo tím đột nhiên lao vào ôm chặt lấy nhau.

"Thật đáng ghét!"

Người mặc áo tím dùng lòng bàn tay vỗ mạnh vào lưng Tần Ninh, mắng: "Chẳng thèm đến Vĩnh Hằng tiên vực tìm ta, huynh ... huynh có biết người trong nhà giận lắm không?"

Nghe vậy, Tần Ninh không khỏi bất lực cảm thán: "Ta cũng muốn đi lắm nhưng không có dịp nào đi được, lần này ... "

"Được rồi được rồi, không cần giải thích với ta, huynh giữ lại những lời này để giải thích với mẹ là được!"

"Hả?"

Tần Ninh sững người.

Sau đó, lại một bóng người xuất hiện từ hòn đảo trên không và từng bước đi xuống mặt đất.

Đó là một người phụ nữ.

Người này trông như đang ở độ tuổi nhuận sắc nhất, có lẽ không quá bốn mươi. Gương mặt vừa có nét thuần khiết vừa có phần quyến rũ, khiến người ta thoạt nhìn đã động lòng.

Hơn nữa khí chất của người phụ nữ này mang đến cho người ta một cảm giác phức tạp, trầm lặng như hoa lan nhưng cũng rực cháy như lửa.

Nhưng dù miêu tả thế nào đi nữa, cảnh tượng người phụ nữ này từng bước đi xuống mặt đất thực sự giống như một nàng tiên giáng trần khiến người ta mê mẩn.

Du trong co ve đa xap xi bon mươi nhung vẻ quyen ru trưong thanh của người này vẫn có thể mê hoặc hàng nghìn gã đàn ông.

Khúc Phi Yên, Thời Thanh Trúc và những người phụ nữ khác nhìn nhau, không khỏi cảm thấy có chút rung động trong lòng.

"Ồ? Phu nhân chưa biết sao ... "

Tư Đồ Hựu lập tức giải thích: "Người vừa gọi "nhị thuc" đó là Hồn Hiên Dật, là người của Vĩnh Hằng tiên vực. Cậu ta là con trai cả của Hồn Du Nhiên, người nhà họ Hồn của Dẫn Hồn Tiên Môn!"

"Người mặc áo tím kia tên là Hồn Thượng Dạ, là con trai thứ tư của Hồn gia".

Sau khi nghe Tư Đồ Hựu giải thích, một số người đột nhiên hiểu ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 10979: Khoảnh khắc tiếp theo


Đương nhiên Tần Ninh cũng đã kể cho bọn họ về Hồn gia.

Chỉ là họ chưa từng gặp bất cứ người nhà họ Hồn nào.

Dẫn Hồn Tiên Môn này là một trong những thế lực hùng mạnh nhất ở Vĩnh Hằng tiên vực.

Trong Dẫn Hồn Tiên Môn, ngoại trừ môn chủ, còn có bốn trưởng lão trấn sơn!

Trong số đó.

Kiếp thứ chín của Tần Ninh là Hồn Vô Ngấn ...

Cha là Hồn Văn Diệu và mẹ là Lâm Ngọc Thiến đều là trưởng lão trấn sơn.

Có thể nói, trong toàn bộ Dẫn Hồn Tiên Môn, ngoại trừ môn chủ thì bốn vị trưởng lão quyền lực nhất cũng chính là những người mạnh nhất.

Đồng thời, nếu bốn vị trưởng lão trấn sơn cùng nhau phản đối vấn đề gì đó, thì cho dù môn chủ có đồng ý cũng không thực hiện được!

Hồn gia này chính là một trong những gia tộc cốt lõi tạo dựng nên Dẫn Hồn Tiên Môn, mấy đời môn chủ đều xuất thân từ Hồn gia.

Vì vậy, Hồn gia chắc chắn là một thế lực không thể coi thường trong toàn bộ Dẫn Hồn Tiên Môn.

Hiện nay môn chủ tuy không phải người Hồn gia, nhưng hai đại trưởng lão đều là người nhà Hồn gia, chỉ điều này cũng đủ cho thấy tầm quan trọng của Hồn gia!

"Vậy ... người này chính là ... Lâm Ngọc Thiến? Người từng được mệnh danh là một trong tam đại mỹ nhân của Tiên giới?"

Tư Đồ Hựu cười đáp: "Chính xác!"

"Hơn thế nữa, cha của Thái Tuế gia là Hồn Văn Diệu cũng đã từng được mệnh danh là đệ nhất mỹ nam Tiên giới!"

'Đã từng?" Thần t*nh d*ch đứng bên cạnh có chút ngạc nhiên.

Đương nhiên, sau này khi Thái Tuế gia lớn lên đã soán mất ngôi vị đệ nhất mỹ nam này!"

Trời đất!

Khó trách kiếp thứ chín của sư phụ lại đẹp trai kinh thiên động địa như vậy Cha là mỹ nam số một Tiên giới, mẹ cũng là một trong ba mỹ nhân đẹp nhất Tiên giới thì con muốn xấu cũng không thể.

Hơn nữa, Hồn Thượng Dạ và Hồn Hiên Dật cũng đều rất đẹp trai!

Gen của gia tộc này quá mạnh!

Tư Đồ Hựu cười hắc hắc nói: "Hồ gia đến đời của Thái Tuế gia tổng cộng có bốn hậu duệ!"

"Đại ca Hồn Du Nhiên".

"Lão nhị Hồn Vô Ngấn, chính là Thái Tuế gia của chúng ta!"

"Tam muội là Lâm Tuyết Nhiên, theo họ của Lâm đại nhân".

"Lão tứ Hồn Thượng Dạ!"

Tư Đồ Hựu nói thêm: "Trong bốn hậu duệ này, có ba người rất đẹp trai và một người là mỹ nhân tuyệt sắc như tiên giáng trần".

Mọi người nghe Tư Đồ Hựu kể chuyện mà đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Lúc này, Tần Ninh đứng ở trước bậc đá, nhìn người phụ nữ kia từng bước một đi xuống, nhất thời như người mất hồn.

Khi người phụ nữ đi tới chỗ Tần Ninh, hai mẹ con đưa mắt nhìn nhau.

"Ừm ... mẹ à ... "

Tần Ninh có chút lo lắng, gãi đầu nói: "Con ... "

Lâm Ngọc Thiến giơ tay lên như muốn giáng xuống một cái tát.

Tần Ninh nhắm mắt lại, nhưng cũng không tránh né.

Nhưng cái tát này không hề giáng xuống, mà thay vào đó là một bàn tay nhẹ nhàng v**t v* gò má của Tần Ninh.

Nhẹ nhàng mà mềm mại.

"Diện mạo của con thay đổi nhiều đen mức ta that sự không thể nhận ra nữa, nhưng vừa nhìn thấy con, ta lập tức cảm nhận được con chính là máu mủ của ta!"

Giọng nói của Lâm Ngọc Thiến ngọt ngào như âm thanh của mẹ thiên nhiên.

Tần Ninh nhìn mẹ đang đứng gần mình, không khỏi lên tiếng nhận lỗi: "Là lỗi của con đã khiến mẹ phải lo lắng!"

"À, thực ra thì ... "

Lâm Ngọc Thiến chậm rãi nói: "Con chê bai lớp da mà ta và phụ thân con ban cho không đẹp sao?"

"Tất nhiên là không!"

"Vậy bộ dạng hiện giờ của con là sao? Cũng khá đẹp trai, có lẽ không đẹp bằng năm xưa? Nhưng quả thực đã có thêm vài phần nam tính!"

Tần Ninh nghe xong lời này thì cười xấu hổ.

Lâm Ngọc Thiến lại nói: "Đang yên đang lành con chuyển kiếp làm gì hả? Có chuyển kiếp thì cũng thôi đi, quên luôn cả cha mẹ con à?"

Lâm Ngọc Thiến đột nhiên giơ tay đấm mạnh vào mặt Tần Ninh. Còn Tần Ninh bị đánh lùi lại, biến thành một vệt sáng, bay vào trong Thái Thượng Tông rồi đập vào một ngọn núi cao, tạo ra tiếng động long trời lở đất.

Cảnh tượng này lọt vào tầm mắt của mọi người xung quanh, lập tức tạo ra một sự im lặng chết chóc.

Đây là mẹ ruột cơ mà!

Thực sự là ra tay tàn độc quá!
 
Phong Thần Châu
Chương 10980: Ta cho con mặt mũi?


Nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của đám người Thời Thanh Vũ, Diệp Viên Viên, Dương Thanh Vân, Diệp Nam Hiên, Tư Đồ Hựu không khỏi gãi đầu cười ngượng ngùng: "Cái đó ... Mẹ của Thái Tuế ... quả thực là .. . người có tính cách rất thẳng thắn!

Mấy người cười gượng, không biết nên nói cái gì.

Một lúc sau, Tần Ninh bò ra từ dưới chân núi hoang tàn, loạng choạng đi tới cửa núi, mắt trái tím đen, khóe miệng chảy ra máu.

c* đam nay thuc sự tan nhẫn!

Nếu như không phải Tiên Tôn sơ kỳ Tần Ninh, cú đấm này sẽ trực tiếp g**t ch*t hắn.

"Mẹ ...... "

Tần Ninh đi tới trước mặt Lâm Ngọc Thiến, gượng gạo nói: "Vợ và đệ tử con, còn có thuộc hạ nữa, đều ở đây, mẹ cho con chút mặt mũi chứ!"

"Ta cho con mặt mũi?"

Giọng nói của Lâm Ngọc Thiến càng trầm xuống, bà giơ tay lên và tung ra một cú đấm nữa

Bang! ! !

Nhưng lần này, cơ thể Tần Ninh không bị đánh bay ra xa, mà bị đấm một cú ngã xuống đất, lại phun ra một ngụm máu tươi.

"Đồ khốn này, trên dưới Hồn Gia, có ai cho ta mặt mũi không?"

Lâm Ngọc Thiến vừa dứt lời, Tần Ninh chật vật đứng dậy.

Bây giờ thì tốt hơn rồi.

Trái phải đối xứng!

Một đôi mắt đen tím nhìn cũng có vẻ thoải mái.

Lâm Ngọc Thiến liền nói: "Ông ngoại con cho dù là Môn chủ cũng vẫn phải nghe lời ta. Cha con là tộc trưởng Hồn Gia thì sao? Cũng phải nghe ta!"

"Tiểu tử con thì hay rồi, năm đó chạy khỏi Vĩnh Hang Tiên Vực mà không nói một lời, lần sau nghe thấy tên con thì đã thành Thần Môn Thái Tuế của Thái Thần Tiên Vực rồi?"

"Chuyện này năm đó, khi con ở Vĩnh Hằng Tiên Vực, ta đã nói với con rồi, nếu còn dám làm chuyện gì quá đáng sau lưng ta, ta sẽ đánh chết con!"

Nghe Lâm Ngọc Thiến mắng, Tần Ninh cúi đầu không nói gì, cũng không dám phản bác.

Nhưng vào lúc này, Diệp Nam Hiên, người đứng cách đó không xa, dường như đang nhịn cười.

"Ngưoi còn cuoi?" Ly Nhan Ngu ở mot bên trừng mắt nhìn Diệp Nam Hiên, nhỏ giọng nói: "Sư phụ bị đánh kìa!"

"Vậy thì sao?" Diệp Nam Hiên cau mày nói: "Ngày ngày đều là sư phụ đánh chúng ta, đánh người khác, có lúc nào ngươi thấy sư phụ bị mắng như này chưa? Điều này không buồn cười sao?"

Thần t*nh d*ch nghe vậy, sắc mặt nghiêm túc nói: "Diệp sư huynh, huynh như vậy là không đúng rồi. Nhìn thấy sư phụ bị mắng, huynh lại vui mừng như vậy, huynh ... phụt ... xin lỗi, ta không nhịn được nữa!"

Lý Nhàn Ngư nhìn hai tên ngốc này, nhất thời không nói nên lời.

Tần Ninh bị Lâm Ngọc Thiến đấm một cái bên phải, rồi lại đấm một cái bên trái, căn bản không dám phản bác, nhưng những người khác lại không dám tiến lên.

Trước cửa núi, chỉ nghe thấy giọng Lâm Ngọc Thiến mắng mỏ Tần Ninh vang lên hết lần này đến lần khác.

Một lúc sau, thấy cơn giận của Lâm Ngọc Thiến đã dịu đi đôi chút, Diệp Viên Viên nhìn Dương Thanh Vân nói: "Ngươi đi khuyên nhủ đi, bình thường sư phụ ngươi thương ngươi nhất."

Dương Thanh Vân gật đầu, ra vẻ dũng cảm bước lên.

"Ngươi là ai?"

Dương Thanh Vân vừa đến gần, Lâm Ngọc Thiến đã hét lên.

Dương Thanh Vân lập tức chắp tay hành lễ: "Dương Thanh Vân, là đệ tử của Tần Ninh!"

rôi.

Mẹ hắn rất xinh đẹp nhưng tính cách của bà thực sự quá nóng nảy.

Đã nhiều năm như vậy, trong Dẫn Hồn Tiên Môn, chỉ có cha hắn là bao dung với tất cả tính khí của mẹ hắn.

Khi đo, Tần Ninh là một thiên tài kiệt xuất trong Dẫn Hồn Tiên Môn, cộng với vẻ đẹp khôi ngô tuấn tú không gì sánh bằng của hắn, không ít thiếu nữ đã thầm bày tỏ tình cảm với hắn.
 
Phong Thần Châu
Chương 10981: Thích cái nào thì chọn cái đấy đi!


Nhưng chính vì sự bá đạo của mẹ hắn mà Tần Ninh không chịu nổi nên đã bỏ nhà đi.

Kết qua la lần bỏ đi này, han đa trực tiếp thành lập Thần Môn ở Thái Thần Tiên Vực, trở thành thế lực bá đạo nhất ở Thái Thần Tiên Vực. Cái tên Hồn Vô Ngấn liền nổi tiếng khắp Tiên Giới.

Con Hồn Vô Ngấn, người dẫn dắt Cửu Đại Thiên Tuế trở về Dẫn Hồn Tiên Môn ở Vĩnh Hằng Tiên Vực, lại bị mẹ là Lâm Ngọc Thiến phạt quỳ ba tháng!

Chuyen này khi đo rat nổi tiếng trong mười hai đại Tiên Vực ở Tiên Giới.

Trên thực tế, Hồn Vô Ngấn lúc đó đã bỏ nhà ra đi nhưng vẫn rất gắn bó với gia đình

Mà Hồn Vô Ngấn khi đó không nói với cha mẹ, anh chị em về thân thế của mình, cũng bởi vì hắn cảm thấy kiếp thứ chín của mình là hoàn hảo và đã đến lúc phải trở về Thương Mang Vân Giới, quay trở lại vị trí Nguyên Hoàng Thần Đế.

Nhưng ai biết được, nó đã thất bại!

Chính Tần Ninh cũng không ngờ tới.

Vì vậy, trở thành hắn vô duyên vô cớ mất tích, không quay lại nữa.

Mẹ hắn đương nhiên không thể tha thứ cho chuyện này.

Bây giờ nhìn thấy đứa con trai này, chính là thời khắc bùng nổ.

Lâm Ngọc Thiến nhìn Dương Thanh Vân, bất giác nói: "Ta biết rồi, ở Vĩnh Hằng Tiên Vực, ta đã từng nghe thấy tên của ngươi. Nam Thiên Minh ở trong tay ngươi những năm nay đã phát triển mạnh mẽ. Ngươi làm rất tốt !"

Dương Thanh Vân lại cúi đầu nói: "Là sư phụ chỉ bảo tốt!"

"Ha ha!"

Lâm Ngọc Thiến lập tức nói: "Ngươi đừng có dát vàng lên mặt nó, nó có đức hạnh như thế nào, sao ta có thể không biết chứ?"

Tần Ninh mỉm cười.

Lâm Ngọc Thiến lại nói: "Nghe nói con đã tìm được mấy người yêu, không giới thiệu với ta sao?"

Tần Ninh lập tức vẫy tay.

Bốn người Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Vân Sương Nhi, Khúc Phi Yên lần lượt tiến lên.

Đôi mắt của Lâm Ngọc Thiến đột nhiên sáng lên khi nhìn họ, bà lần lượt nắm tay bốn người phụ nữ và thốt lên: "Ôi chao, đúng là thiên hương quốc sắc, gửi thân cho con trai ta, thật là lãng phí!"

"Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc, Khúc Phi Yên đúng không?"

Lâm Ngọc Thiến cười nói: "Trước khi tới đây, ta đã cẩn thận nghe ngóng tin tức của các ngươi rồi."

"Lần đầu tiên gặp mặt, ta cũng không có gì để tặng các ngươi, những thứ này, các ngươi chọn mấy thứ đi!"

Lâm Ngọc Thiến vừa nói, vẫy tay một cái, từng đạo ánh sáng lóe lên.

Đột nhiên, trước thái Thượng Tiên Môn, ánh sáng lóe lên, từng bộ thần binh giáp trụ lấp lánh, lơ lửng trong không trung.

Nhìn thoáng qua, có hàng trăm chiếc, hơn nữa ... đều là Tạo Hóa Tiên Khí!

Tạo Hóa Tiên Khí!

Tiên khí cấp độ mạnh nhất trong Tiên Giới.

Trong toàn bộ mười hai đại Tiên Vực, nhân vật cảnh giới Tiên Tôn rất hiếm, hơn nữa không phải trên người mỗi người đều có Tạo Hóa Tiên Khí.

Nhưng Lâm Ngọc Thiến chỉ vẫy tay một cái, lại có hàng trăm chiếc, cảnh tượng này khiến bốn cô gái đều sửng sốt.

Diệp Viên Viên lập tức nói: "Cái này không ... "

"Thích cái nào thì chọn cái đấy đi!"

"Đây là con dâu của ta, chúng muốn thế nào thì cứ làm thế, con xen vào làm gì?"

Mọi người nhìn thấy cảnh này lập tức trở nên uể oải trở lại.

Vị tiền bối từng là một trong tam đại mỹ nhân của Tiên Giới Lâm Ngọc Thiến này, rất xinh đẹp, nhưng tính khí lại thực sự không thể chịu được!

Đặc biệt là đối với con trai của mình, đó thực sự là ... ra đòn chí mạng!
 
Phong Thần Châu
Chương 10982: Không hổ là Dẫn Hồn Tiên Môn!


Cuối cùng, Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thời Thanh Trúc, Khúc Phi Yên, mỗi người chọn một món Tạo Hóa Tiên Khí.

Nhưng Lâm Ngọc Thiến lại không hài lòng với điều này, mà kiên quyết bắt bốn người mỗi người chọn hai món Tạo Hóa Tiên Khí.

Mười hai món Tạo Hóa Tiên Khí, nói tặng là cứ thế tặng!

Một món quà lớn như vậy khiến cho những Tiên Đế, Tiên Tôn có mặt đều chấn động.

Đối với rat nhiều Tien Đe, Tien Ton trong toan bộ Thai Thượng Tiên Vực, một món Tạp Hóa Tiên Khí là đủ để khiến cho tất cả mọi người đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu.

Người ta dù sao cũng tốt, tặng liền một lúc mười hai món mà không chớp mắt.

Không hổ là Dẫn Hồn Tiên Môn!

Không hổ là thế lực siêu cấp đến từ Vĩnh Hằng Tiên Vực!

Khoảng cách giữa Tiên Vực với Tiên Vực.

Bá chủ và bá chủ cũng tồn tại khoảng cách!

"Mấy người các ngươi, đến đây!"

Lâm Ngọc Thiến nhìn mấy vị Thiên Tuế gia Thần Môn, vẫy tay.

Sáu người Tư Đồ Hựu, Y Thư Thanh, Y Thư Mạn, Ứng Ngưng Vũ, Triệu Tử Thông, Ân Thiên lúc này cũng lần lượt bước ra.

Sáu người đứng cạnh nhau trước mặt Lâm Ngọc Thiến, biểu cảm không giống nhau, nhưng đều lộ ra chút bất an.

"Ha ha!"

Lâm Ngọc Thiến cười lạnh, nói: "Các ngươi sớm đã biết Ngấn Nhi quay lại rồi đúng không?"

Ân Thiên lập tức lắc đầu nói: "Không biết, không biết!"

"Đúng, đúng, đúng!'

Năm người còn lại gật đầu.

"Ha!"

Lâm Ngọc Thiến cười lạnh: "Nói dối trước mặt ta, mấy người các ngươi còn chưa đủ đâu!"

Ngay lập tức, bàn tay bà nắm chặt, ấn mạnh xuống.

Bang bang bang bang bang ...

Sáu bóng người đều chìm xuống đất, chỉ lộ ra một cái đầu.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người xung quanh đều chết lặng.

Lâm Ngọc Thiến nói thẳng: "Sáu người này phải ở lại đây đủ ba tháng, ai dám thả bọn chúng ra sớm, ta sẽ giết người đấy!"

Giọng điệu thay đổi, Lâm Ngọc Thiến nhìn Tần Ninh, nói từng câu từng chữ: "Nếu con dám, ta se lại đánh con một trận!"

Tần Ninh cười, không dám cãi lại.

Sau đó, Lâm Ngọc Thiến nhìn sáu người, nói: "Ba tháng, một ngày cũng không được thiếu!"

Tư Đồ Hựu và những người khác sắc mặt khó coi, cũng không dám phản bác một lời.

Chưa kể chỗ dựa của Lâm Ngọc Thiến vô cùng mạnh mẽ, bản thân bà ta cũng là một Tiên Tôn Đại Viên Mãn vô địch.

Với sức mạnh như vậy, đổi lại là ai cũng đều có thể ngang dọc trong Tiên Giới.

Lâm Ngọc Thiến quay đầu nhìn về phía các nàng dâu, cười nói: "Vừa hay ta đến đón tiểu tử thối này về nhà, các ngươi đi cùng ta đi!"

Bà ta cũng biết rằng ba đại Tiên Vực này đang không được thái bình.

"Mấy người các ngươi nhớ kỹ điều này, nếu có kẻ dám ức h**p các ngươi, hãy nói ra tên Lâm Ngọc Hlến ta. Nếu tên của ta không dùng được, vậy thì hãy nói ra tên Hồn Văn Diệu. Nếu tên của ông ấy vẫn không hữu dụng, vậy thì nói ra tên Lâm Thiên Nhai!"

Lâm Ngọc Thiến mỉm cười nói: "Vĩnh Hằng Tiên Vực thì ta không dám nói đảm bảo 100%, nhưng ngoại trừ Vĩnh Hằng Tiên Vực, bất kỳ đại Tiên Vực nào khác, nếu ai dám làm gì các ngươi, Lâm Ngọc Thiến ta nhất định sẽ giết đến tận cửa, đòi một lời giải thích!"

Diệp Viên Viên, Khúc Phi Yên và những người khác lần lượt gật đầu.
 
Phong Thần Châu
Chương 10983: Tần Ninh mỉm cười


Sau đó, Lâm Ngọc Thiến quay đầu nhìn về phía Tần Ninh, nói: "Đi thôi, về nhà."

"Da!"

Tần Ninh ngoan ngoãn gật đầu.

Lập tức, Lâm Ngọc Thiến dẫn theo hai thúc cháu Hồn Thượng Dạ và Hồn Hiên Đật, bước lên cầu thang, đi về phía đảo Huyền Thiên.

Tần Ninh nhìn đám người phía sau, cười nói: "Giờ thì các ngươi chắc là yên tâm sự an toàn của ta rồi chứ?"

Hả?

Dương Thanh Vân, Diệp Viên Viên và những người khác nhìn nhau kinh ngạc.

Yên tâm?

E là càng khiến người ta không yên tâm hơn nhỉ?

Dị tộc có thể không uy h**p được Tần Ninh, nhưng ... một người mẹ như vậy, ngộ nhỡ một ngày ra tay không biết nặng nhẹ, có thể sẽ đánh chết Tần Ninh!

"Đi đây!"

Tần Ninh vẫy tay, nói tiếp: "Các ngươi bảo trọng!"

Với sự hỗ trợ của nhiều loài chim, đảo Huyền Thiên biến mất trong chớp mắt trước cổng núi Thái Thượng Tiên Tông.

Lý Nhàn Ngư thở phào nhẹ nhõm, nói: "Sư phụ đến Vĩnh Hằng Tiên Vực, quả thực sẽ an toàn hơn rất nhiều, nhưng nói cho cùng, Dẫn Hồn Tiên Môn không phải là gia tộc. Thế lực của Hồn gia tuy hùng mạnh nhưng không thể độc bá."

"Mà chúng ta mới là gốc rễ của sư phụ, là niềm tin của sư phụ!"

Đám người Dương Thanh Vân, Diệp Nam Hiên, Thần t*nh d*ch đều lần lượt gật đầu.

Từ trước đến nay, bọn họ đều là dựa vào sự vinh quang của sư phụ mà trưởng thành.

Mà những năm gần đây, sư phụ chỉ hướng dẫn họ theo hướng chung và không sửa đổi quá mức con đường hay ra lệnh cho họ.

Điều này mang lại cho họ sự tự do tuyet voi và thực sự khiến họ hiểu sâu sắc hơn con đường võ đạo của mình.

"Đợi sư phụ quay lại Thái Thượng Tiên Vực, ta nhất định sẽ cho sư phụ thấy một Thái Thượng Tiên Tông và Nam Thiên Minh khác!"

Dương Thanh Vân nắm chặt tay, ánh mắt kiên định, nói.

...

Đảo Huyền Thiên bay trong không trung, nhanh như tia chớp.

Vĩnh Hằng Tiên Vực nẵm ở trung tâm của mười hai đại Tiên Vực trong Tiên Giới. Đây là đại Tiên Vực lớn nhất trong Tiên Giới, cách các đại Tiên Vực khác đều không xa.

Đương nhiên, đối với các thế lực lớn trong Tiên Giới, việc du hành giữa các Tiên Vực, nhân vật cấp Tiên Đế, Tiên Tôn có thể dễ dàng làm được, chỉ là vấn đề tốn bao nhiêu thời gian.

Tuy nhiên, có thu cuoi, chim hay Tien Khí bay, những tiên nhan đo co thể làm việc mà không tốn sức mình.

Trên đảo Huyền Thiên, dưới chân núi có những ngôi nhà được xây dựng nối tiếp nhau khá ấn tượng.

Tần Ninh đang quỳ trong phòng ngủ, nhìn mẹ mình đang ngồi bên giường.

"Con trai, đã đến lúc nói cho ta biết rốt cục chuyện là như thế nào rồi chứ?"

Đối mặt với mẹ mình, Tần Ninh đã từng giấu diếm, nhưng nó liên quan đến thiên mệnh của hắn, không thể không làm như vậy.

Bây giờ, những gì còn lại của kiếp thứ chín đều đã hợp nhất thành một, thiên mệnh quy lại, Tần Ninh cũng sẵn sàng nói ra tất cả.

Việc che giấu và nói dối những người thân thiết của mình là điều khá đau đớn.

Lúc này, Tần Ninh đang kể lại cuộc đời kiếp trước và kiếp này của mình.

Thiên Mang Đại Thế Giới.

Về Cửu Thiên Vân Minh trong Thiên Mang Vân Giới, về kiếp thứ nhất ở Vạn Thiên đại lục, và các chuyện sau này.

Tần Ninh kể lại từng chuyện một, Lâm Ngọc Thiến chỉ nghe mà không ngắt

lời.

Một lúc lâu sau, căn phòng dần trở nên yên tĩnh.

"Con là Hồn Vô Ngan cung đưoc, là Tan Ninh cũng được, con đều là con, là con không thể xóa bỏ!"

Lâm Ngọc Thiến nghe vậy, thân thể khẽ run lên, sau đó xoa đầu Tần Ninh, lẩm bẩm: "Khi con còn nhỏ, bị cha con đánh, chỉ ôm trong lòng ta như này, không khóc không phá ... Nếu có thể cứ sống như vậy, thật tốt biết bao!"

Tần Ninh nghe vậy không khỏi mỉm cười, nói: "Sẽ như vậy ... "

Lâm Ngọc Thiến nhìn con trai mình, biểu cảm phức tạp, có khi chắc chắn, có khi lại dịu dàng, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài nhàn nhạt trong lòng.
 
Phong Thần Châu
Chương 10984: Nhị thúc là thúc con còn ta không phải sao?


Lâm Ngọc Thiến ở trong phòng nói chuyện một lúc lâu rồi Tần Ninh mới rời đi.

Ở bên ngoài, Tứ đệ Hồn Thượng Dạ và cháu trai Hồn Hiên Dật đã đợi hắn rất lâu.

"Nhị ca!"

"Nhị thúc!"

Thấy Tần Ninh vừa đi ra ngoài, hai người lập tức chào đón.

Tần Ninh lại ôm hai người họ một cái thật chặt.

Hồn Hiên Dật cười hắc hắc nói: "Nhị thúc, đây là rượu Túy Hồn Tiên Nhưỡng mà thúc thích uống, con đã ngâm mấy bình liền chỉ đợi thúc về để uống thôi đó!"

Hồn Thượng Dạ nghe vậy thì mắng: "Tiểu tử thối, ngâm rượu cho Nhị thúc mà không ngâm cho Tứ thúc sao? Bình thường ta hỏi xin con bao nhiêu lần?"

"Nhị thúc là thúc con còn ta không phải sao?"

Hồn Hiên Dật gãi gãi đầu nói: "Tứ thúc, mỗi ngày thúc uống bao nhiêu loại tiên tửu như vậy vẫn chưa đủ sao?"

Hồn Thượng Dạ nghe xong cũng không biết bắt bẻ lại ra sao.

"Lão tứ, chỗ rượu đệ giấu hôm nay phải đem hết ra, nếu không ... đệ chạy không thoát đâu!"

Hồn Thượng Dạ nghe vậy mặt nhăn nhó đáp: "Đệ đâu có cất giấu gì đâu, không có không có ... "

"Nhị thúc, Tứ thúc lừa người đó. Tứ thúc có bình rượu Vạn Hoa hảo hạng một trăm bảy mươi ngàn năm tuổi. Thúc ấy ... "

"Hiên Dật, con lại ngứa người đúng không!"

"Hồn Thượng Dạ đệ được lắm, còn dám keo kiệt với Nhị ca như vậy. Mau mang ra đây, hôm nay ta uống cho đệ phá sản!"

Ba người vừa đi vừa cười đùa đến khi ba cái bóng khuất dần.

Trước cửa sổ phòng ngủ, khe cửa hé mở ra một khoảng trống. Lâm Ngọc Thiến với vẻ đẹp tuyệt trần và khí chất vô song đang đứng bên cửa sổ nhìn theo bóng dáng của ba người con trai và cháu trai đang đi xa dần.

"Hắn ta vẫn tự tin, tỏa sáng và phóng khoáng như ngày xưa nhỉ!"

Một giọng nói quái gở đột nhiên vang lên bên tai Lâm Ngọc Thiến.

Sau đó, một làn khoi đen lạnh leo lơ lửng xuất hiện phía sau Lâm Ngọc Thiến. Tuy làn khói này không lớn hơn lòng bàn tay nhưng lại truyền đến khí tức lạnh lẽo khiến người ta thót tim.

"Dù thế nào thì nó cũng là con trai ta!"

"Ồ? Thật sao?" làn khói đen phát ra giọng nói có chút lạnh lùng, nó phì cười: "Cha mẹ thật sự của hắn là Mục Vân và Tần Mộng Dao - Vô Thượng Thần Đế và Băng Hoàng Thần Đế cao cao tại thượng kìa!"

"Còn ngươi chỉ là một trong chín giấc mộng của hắn, ngươi thật sự cho rằng ngươi là mẹ ruột của hắn sao?"

Nghe vậy, Lâm Ngọc Thiến sắc mặt âm trầm nói: "Thủy Minh, ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn một chút. Nếu ngươi dám có ý đồ xấu với con trai ta, ta nhất định sẽ giết ngươi".

Làn khói đen phát ra một tiếng cười quái dị, sau đó nói: "Lâm Ngọc Thiến, đừng tưởng rằng ngươi đạt tới Tiên Tôn đại viên mãn thì đã là thiên hạ vô song, ngươi phải biết ... "

Làn khói đen còn chưa kịp nói xong, Lâm Ngọc Thiến đã giơ tay lên, một quả cầu lửa tỏa ra đủ các màu vàng, lục, lam, đỏ xuất hiện trong lòng bàn tay rồi nổ tung, đốt cháy làn khói đen.

"Thật tuyệt vời!"

Nhấp một ngụm, Tần Ninh khen ngợi: "Tứ đệ, loại rượu trăm ngàn năm tuổi này đúng là khác biệt!"

Loại rượu tiên này, ngay ca Tiên đe và Tiên tôn như bọn họ uống vào vẫn có thể say như thường!

Nghe vậy, Hồn Thượng Dạ mặt buồn bã nói: "Rượu ngon như vậy, bị hai người uống mất đúng thật là lãng phí!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10985: Tần Ninh vẫn còn nhớ lúc đó


Hồn Hiên Dật lập tức nói: "Nhị thúc, thúc nghe xem Tứ thúc có đang nói tiếng người không? Noi vậy mà coi được sao?"

Hai má Tần Ninh đỏ bừng, rót một bát rượu, nâng bát lên, nhìn Hồn Thượng Dạ, nói: "Chúng ta đã nhiều năm không gặp, sao đệ lại trở nên keo kiệt như vậy?"

"Ta ...... "

"Nào nào nào, uống, uống ... "

Ngay cả Tần Ninh cũng chưa chắc đã có cơ hội được uống loại rượu ngon như vậy lần thứ hai. Lần này đã khui được bộ sưu tập của Tứ đệ đương nhiên hắn phải uống đến say mới dừng lại.

Sau ba hồi rượu, những món nhậu trên bàn đã ăn gần hết.

Tần Ninh hỏi: "Hiện tại trong Tiên giới đã xuất hiện rất nhiều dị tộc từ khắp nơi kéo tới. Còn Vĩnh Hằng tiên vực tại sao không có động tĩnh gì?"

Lời này vừa nói ra, Hồn Hiên Dật hỏi lại: "Ý của Nhị thúc là, Vĩnh Hang tiên vực là một trong những thế lực lớn ở Tiên Giới, có số lượng Tiên Đế và Tiên Tôn nhiều nhất nên chúng ta nên nắm vai trò đứng đầu phải không?"

Đã mấy vạn năm trôi qua, Hồn Hiên Dật đã không còn là đứa trẻ hay khóc nhè ngày ấy nữa.

Tần Ninh vẫn còn nhớ lúc đó.

Khi han la Hon Vo Ngan va con o Dan Hon Tien Mon ben trong Vinh Hang tien vực, đại ca hắn là Hồn Du Nhiên từ nhỏ đã được chọn sẽ là người kế thừa sản nghiệp. Cho nên từ nhỏ đến lớn, đại ca miệt mài tu luyện, sau khi thành hôn thậm chí còn tu luyện khắc khổ hơn.

Vì vậy, khi Hồn Hiên Dật còn nhỏ, có rất ít thời gian sống cùng cha mẹ, thay vào đó chính người Nhị thúc này đã nuôi nấng đứa trẻ này từ thuở lọt lòng đến khi trưởng thành.

Đây chính là lý do vì sao Hồn Hiên Dật lại đối xử tốt với Nhị thúc như vậy.

Hồn Hiên Dật thân thiết với Nhị thúc hơn cả cha mẹ ruột của mình.

Nhị thúc đã mất tích nhiều năm, Hồn Hiên Dật trong lòng vẫn luôn đau đáu, vì vậy cậu ta đã chăm chỉ tu luyện nhiều năm, đạt tới cảnh giới Tiên Đế hậu kỳ.

Hiện tại, Hồn Văn Diệu và Lâm Ngọc Thiến đang là người đứng đầu Hồn gia.

Đến đời thứ hai, Hồn Du Nhiên, Lâm Tuyết Nhiên và Hồn Thượng Dạ cũng nắm giữ những chức vụ quan trọng trong Dẫn Hồn Tiên Môn.

Đến đời thứ ba, Hồn Hiên Dật đứng đầu trong đám con cháu cũng có thân phận cao quý.

Hồn Hiên Dật nhìn Nhị thuc, cười nói: "Nhị thuc không biết một chuyện, Tiên Giới hiện giờ tình hình phức tạp, cho dù Vĩnh Hằng tiên vực có là tiên vực lớn nhất nhưng cũng khó nói lắm! "

"Can Nguyên tiên vực, Thương Long tiên vực đều có thế lực rất mạnh. Mặc dù không bằng Vĩnh Hằng tiên vực nhưng cũng chênh lệch không nhiều!"

"Hơn nữa, nội bộ của Vĩnh Hang tiên vực cũng không phải không có vấn đề!"

Hồn Hiên Dật cũng là giọt máu của Dẫn Hồn tiên môn, cậu ta cũng đảm nhận chức vụ quan trọng trong tiên môn, cho nên cũng nắm được không ít tin tức.

"Trước kia, trong Vĩnh Hằng tiên vực có sáu thế lực đứng đầu".

"Vĩnh Hằng tiên tông có lịch sử lâu đời, xứng đáng đứng đầu, tiếp theo là Dẫn Hồn tiên môn chúng ta và Thần Phong tiên phủ, Thiên Mệnh Các, tộc Phong Thị, còn cả Ngọc Đỉnh tiên môn hiện tại đã diệt vong!"

Tần Ninh nghe xong liền gật đầu.

Sáu vị bá chủ này ai nấy đều có nền tảng thâm căn cố đế, đã tồn tại không biết bao nhiêu đời.

Vậy mà Ngọc Đỉnh tiên môn ...

Đã bị tiêu diệt rồi.

Hơn nữa, họ còn bị tiêu diệt vào lúc Tần Ninh đã kết thúc kiếp thứ chín.

"Ngọc Đỉnh tiên môn mặc dù không bằng Dẫn Hồn tiên môn chúng ta, nhưng trong sáu thế lực này bọn họ cũng khá mạnh, trong tiên môn có mấy chục vị Tiên Tôn và hàng trăm vị Tiên Đế. Sao có thể ... bị tiêu diệt?"

Tần Ninh ở Thái Thượng tiên vực cũng đại khái biết được việc xảy ra ở Vĩnh Hằng tiên vực, cũng đã hay tin Ngọc Đỉnh tiên môn bị tuyệt diệt, nhưng hắn không biết nguyên nhân cụ thể!

Hồn Thượng Dạ lúc này tiếp lời: "Chuyện này nói ra thật kỳ quái. Khi đó Ngọc Đỉnh tiên môn đang ở thời kỳ cực thịnh!"

"Lão môn chủ năm đó có ba đệ tử ưu tú. Nhị ca, huynh hẳn cũng biết họ ... "

Nhị đệ tử Nhung Nguyên Lương.

Tam đệ tử Hoắc Ngọc Tuyền.

Ba đệ tử này, ở toàn bộ Vĩnh Hằng tiên vực cũng được xếp vào top mười người mạnh nhất trong số những người đồng trang lứa với họ.

Sau khi ba người này trưởng thành, chắc chắn một trong số họ sẽ trở thành môn chủ tiếp theo.
 
Phong Thần Châu
Chương 10986: Điều gì xảy ra tiếp theo


Ngọc Thiên Xu là môn chủ của Ngọc Đỉnh tiên môn, sau khi ông ta thoái vị đã chọn đại đồ đe Kinh Ngọc Son len lam mon chủ kế nhiệm của Ngọc Đỉnh tiên môn.

Nhị đệ tử và tam đệ tử của ông ta không có ý kiến gì về chuyện này.

Ba đệ tử tuy không phải là huynh đệ ruột thịt nhưng họ tình như thủ túc, có mối quan hệ rất tốt.

Khi đo Tan Ninh chỉ biết đại đệ tử Kinh Ngọc Sơn trở thành môn chủ kế nhiệm, thậm chí hắn còn đích thân tới chúc mừng.

Điều gì xảy ra tiếp theo thì hắn không rõ lắm.

Hồn Thương Dạ tiếp tục nói: "Ba đệ tử quan hệ hòa hợp, Kinh Ngọc Sơn sau khi trở thanh mon chủ thì đa phat triển Ngọc Đỉnh tiên môn cang ngày cang lớn mạnh!"

"Có điều, sau khi huynh roi đi không bao lau thì lao mon chủ Ngọc Thiên Xu phi thăng thất bại rồi qua đời".

"Nhưng toàn bộ Ngọc Đỉnh tiên môn tựa hồ vẫn bình yên, tiếp tục phát triển, thế rồi bỗng nhiên có một ngày ... "

"Toàn bộ Vĩnh Hằng tiên vực đều không kịp phản ứng. Nhị đệ tử Nhung Nguyên Lương và tam đệ tử Hoac Ngọc Tuyền đột nhiên tấn công môn chủ Kinh Ngọc Sơn với lý do Kinh Ngọc Sơn giết hại lão môn chủ Ngọc Thiên Xu!"

"Khi đó, cuộc nội chiến nổ ra trong toàn bộ Ngọc Đỉnh tiên môn chỉ diễn ra trong một đêm, thương vong vô số. Kết quả ... Kinh Ngọc Sơn bị chém đầu, Nhung Nguyên Lương và Hoắc Ngọc Tuyền cũng bị thương nặng. Tiếp đó ... sau khi Kinh Ngọc Sơn chết, Nhung Nguyên Lương và Hoắc Ngọc Tuyền tiếp tục phát triển tiên môn, khôi phục sinh kế. Ngọc Đỉnh tiên môn dù không còn ở đỉnh cao cực thịnh như trước nhưng cũng có thể nói là tạm thời ngồi vững vị trí một trong sáu bá chủ ở Vĩnh Hằng tiên vực!"

"Nhưng ai ngờ, chẳng được mấy năm, hai người này lại đánh nhau, nội chiến lần thứ hai nổ ra, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc số ít Tiên Tôn và Tiên Đế còn lại trong Ngọc Đỉnh tiên môn người chết người bị thương nặng".

"Sau trận nội chiến thứ hai, Ngọc Đỉnh tiên môn thật sự đã mất đi vị thế của mình, dần dần suy sụp. Những chuyện sau đó ... chắc Nhị ca cũng biết rồi, dậu đổ thì bìm leo, các thế lực khác tới bao vây tiêu diệt, xóa sổ hoàn toàn Ngọc Đỉnh tiên môn từng lừng lẫy một thời!"

Hồn Thượng Dạ thở dài: "O Vĩnh Hằng tiên vực, sáu vị bá chủ mỗi người trấn giữ một phương đều là do khí vận".

"Giống như Thái Thượng tiên vực Nam Thiên Hải cũng đã từng huy hoàng, sau khi lụi bại phải chờ tiên khí và linh khí hội tụ lại lần nữa thì mới có cơ hội trở mình".

"Một khu vực càng có nhiều linh khí của trời đất thì càng tụ hội được nhiều cao thủ hùng mạnh. Mà linh khí mạnh yếu chính là một vòng tuần hoàn!"

"Sau khi Ngọc Đỉnh tiên môn bị hủy diệt, gần như toàn bộ Tiên Tôn Tiên Đế đều mất mạng, khiến cho linh khí của vùng Nam Vực nơi Ngọc Đỉnh tiên môn trấn giữ cũng tiêu tán. Cho nên những tiên nhân còn sống sót đều tản sang các khu vực khác".

"Cho nên cho đến ngày nay, Nam Vực cũng không có tân bá chủ nào ra đời. Tuy nhiên, có rất nhiều tiên môn tiên tông gia tộc lớn nhỏ xuất hiện. Năm vị bá chủ còn lại cũng chẳng thèm bận tâm đến mấy thế lực này!"

"Có lẽ một ngày nào đó, một thế lực mới sẽ xuất hiện thống nhất Nam Vực, khiến linh khí của Nam Vực lần nữa tu hội! Đến lúc đó, Vĩnh Hằng tiên vực có thể có sáu vị bá chủ kề vai sát cánh! Nhưng không biết còn phải chờ thêm bao nhiêu năm nữa!"

Nghe những lời này, Tần Ninh trong lòng cảm thấy trùng xuống.

Hồn Thượng Dạ nói tiếp: "Năm đó Ngọc Đỉnh tiên môn từng bước suy tàn, thật sự rất đáng buồn".

"Có điều, sự suy tàn của Ngọc Đỉnh tiên môn đối với năm thế lực còn lại lại có lợi ích rất lớn".

Trong một tiên vực, tài nguyên của trời đất có hạn. Sáu vị bá chủ cùng tồn tại, như vậy tài nguyên phải được chia đều cho sáu phương.

Hiện tại chỉ còn năm vị bá chủ lớn cùng tồn tại, thực lực của mỗi gia tộc này đương nhiên đã đạt đến mức độ cao hơn.
 
Phong Thần Châu
Chương 10987: Tộc Hắc Vũ và tộc Ăn Hồn!


"Những năm gần đây, tộc Phong Thị và Thiên Mệnh Các đều phát triển rất tốt. Đương nhiên, Vĩnh Hằng tiên tông vẫn là số một, điều này có lẽ sẽ không bao giờ thay đổi!"

Vĩnh Hằng tiên tông này đừng nói là ở Vĩnh Hằng tiên vực, cho dù trên phạm vi toàn bộ Tiên Giới e rằng cũng là thế lực hàng đầu.

"Dẫn Hồn tiên môn chúng ta và Thần Phong tiên phủ đều nằm ở Tây Vực, hai bên quan hệ hòa hợp đã nhiều năm, dù không bằng Vĩnh Hằng tiên tông, nhưng chúng ta cũng không sợ họ!"

Những gì Lâm Ngọc Thiến nói với Diệp Viên Viên và các cô gái trước đó đều không phải là khoe khoang.

Dẫn Hồn tiên môn trong toàn bộ Tiên Giới, ngoại trừ Vĩnh Hằng tiên tông ra thì có thế lực nào bì kịp?

Nếu như hợp sức với Thần Phong tiên phủ thì cho dù là Vĩnh Hằng tiên tông họ cũng đủ sức đấu lại.

Sau đó, Hồn Thượng Dạ kể cho Tần Ninh nghe về rất nhiều thay đổi và tin tức thú vị trong Vĩnh Hằng tiên vực những năm qua.

Sau hàng chục ngàn năm, nhiều thứ đã thay đổi.

"Nhị ca, huynh còn nhớ Nam Cung Vân không?"

Nam Cung Vân!

Nhắc đến cái tên này, hình ảnh một giai nhân tuyệt sắc lập tức hiện lên trong đầu Tần Ninh.

"Con nhớ, con nhớ!" Hồn Hiên Dật hưng phấn nói: "Cái cô Nam Cung Vân kia năm đó yêu Nhị thúc đến chết đi sống lại ấy chứ!"

"Lúc đó nói rằng Nhị thúc đã chết, Nam Cung Vân cũng đóng cửa bế quan vạn năm không hề xuất hiện trước mặt thế nhân. Có điều hiện giờ người ta đã là một trong bảy vị trưởng lão của Vĩnh Hằng tiên tông rồi, cảnh giới cũng đạt tới đại viên mãn. Ở Vĩnh Hằng tiên vực cũng có thể xem là một nhân vật truyền kỳ!"

Tần Ninh vỗ đầu Hồn Hiên Dật, cười mắng: "Tên nhóc này nhớ rõ quá nhỉ!"

Hồn Hiên Dật cười khúc khích: "Hồi đó số cô nương thích Nhị thúc đếm không xuể. Con được Nhị thúc bao nuôi nên cũng được các vị tỷ tỷ săn đón để nhờ nghe ngóng thông tin của Nhị thúc!"

"E là hồi đó con đã bán đứng ta không biết bao nhiêu lần đúng không?"

Hồn Hiên Dật toet miệng cười.

Ba người vừa uống rượu vừa trò chuyen, Tan Ninh hiện giờ cũng hiểu được cục diện cơ bản ở Vĩnh Hằng tiên vực hiện tại.

"Có dị tộc nào mới xuất hiện ở Vĩnh Hằng tiên vực không?"

Hồn Thượng Dạ lập tức đáp: "Đương nhiên là có!"

"Có rất nhiều tông môn hệ phái nhỏ, nhưng chủ yếu có hai dị tộc lớn nhất".

Tần Ninh chăm chú lắng nghe.

"Tộc Hắc Vũ và tộc Ăn Hồn!"

Hồn Thượng Dạ vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Chúng ta từng bắt được tộc Hắc Vũ. Bọn họ có cánh mọc sau lưng, là cánh lông vũ màu đen, số lượng khác nhau: có thể là hai cặp, bốn cặp, sáu cặp ... Trong đó, nhiều nhất là mười cặp sẽ sở hữu thực lực Tiên Tôn, số cặp cánh càng ít thì càng yếu ... "

"Các võ giả của tộc Hắc Vũ này vô cùng mạnh. Cùng một cảnh giới, năm tiên nhân chưa chắc đã đánh bại được một cao thủ của tộc Hắc Vũ!"

"Còn tộc Ăn Hồn ... bản thể của tộc nhân tộc này đều là hư ảnh, đa số tồn tại ở dạng một làn sương mù hoặc khói đen. Bọn chúng có thể nuốt chửng hồn phách của tiên nhân rồi chiếm xác và thay thế họ. Hơn nữa, còn cực kỳ khó nhận biết!"

Hồn Thượng Dạ cau mày nói: "Một tộc nhân của tộc Ăn Hồn nếu nuốt hồn phách của một tiên nhân thì có thể hoàn toàn thay thế người bị chúng nuốt hồn, người ngoài căn bản không thể phát hiện ra bởi vì ... chúng có thể dung hợp tất cả ký ức của người bị nuốt chửng! "

"Đương nhiên, tình huống mà ta nói tới cực kỳ hiếm thấy, bởi thường thì sau khi tộc Ăn Hồn nuốt chửng hồn phách và thay thế một tiên nhân đều ít nhiều xảy ra một số vấn đề ... nên nếu tinh ý sẽ nhận ra được!"

Hồn Thượng Dạ bất lực nói: "Cao thủ tộc Hắc Vũ thì có sức chiến đấu đáng kinh ngạc, còn tộc Ăn Hồn thì vô cùng quỷ quyệt. Hai dị tộc này xuất hiện ở Vĩnh Hằng tiên vực mấy năm nay, các tiên môn cũng từng tổ chức truy bắt chúng nhưng thu hoạch đều không đáng kể, hiện tại cũng không có cách nào!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10988: Chuyện dị tộc


Nghe vậy, Tần Ninh cũng cau mày.

Hắn đương nhiên biết sự xảo quyệt của dị tộc, những dị tộc mà hắn tiếp xúc trong nhiều năm qua, mỗi dị tộc đều có những đặc điểm riêng.

Nhưng cũng may, Phong Thần Châu có thể nhận biết được!

Hiện tại hắn đang ở cảnh giới Tiên Tôn sơ kỳ, chỉ cần là dị tộc ở Tiên Tôn sơ kỳ trở xuống, cho dù có cố gắng che giấu đến đâu cũng sẽ bị phát hiện.

"Chuyện dị tộc, tiếp theo, ta sẽ từng bước điều tra, Hắc Vũ Tộc ... Phệ Hồn Tộc ... "

Tần Ninh có chút trầm tư.

Hồn Thượng Dạ cười nói: "Nhị ca, lần này huynh tự tiết lộ thân phận của mình, quay trở lại Dẫn Hồn Tiên Môn, dự tính sẽ có rất nhiều cố nhân tới, Thái Thượng Tiên Vực cũng được, Tiên vực khác cũng tốt, đến lúc đó, huynh sẽ rất bận!"

Tần Ninh gật đầu nói: "Trong Vĩnh Hằng Tiên Vực có ai có thái độ thân thiện với dị tộc không?"

Những lời này vừa nói ra, Hồn Thượng Dạ không khỏi nói: "Năm đại bá chủ hiện nay đều rất chán ghét dị tộc, có thể bắt thì bắt, có thể giết thì giết, nhưng ... Nam Vực, Nam Vực những năm gần đây tương đối hỗn loạn. Các thế lực khác nhau lớn nhỏ có đến hàng trăm, chúng ta cũng lười quản lý, dù sao khí vận ở Nam Vực cũng không hội tụ, cho nên quản lý bọn họ cũng không đáng."

"Vì vậy, nội bộ Nam Vực, dưới sự lẫn lộn cá với rồng, việc Hắc Vũ Tộc và Phệ Hồn Tộc xuất hiện cũng không phải ít gặp.

"Nam Vực ... "

Tần Ninh cũng hiểu rõ, sự sup đổ của Ngọc Đỉnh Tiên Môn đã khiến Nam Vực mất đi khí vận, hỗn loạn là khó tránh khỏi.

Điều ma cac dị toc ben ngoai lanh thổ thích nhat chinh là sự hỗn loạn trong Tiên Giới, cho dù không có sự hỗn loạn, bọn chúng cũng sẽ tìm mọi cách để tạo ra sự hỗn loạn.

Những kẻ này, bản tính là như vậy.

Nếu Tiên Giới không hỗn loạn, bọn chúng làm sao có cơ hội?

Khoảng cách từ Thái Thượng Tiên Vực đến Vĩnh Hẳng Tiên Vực là rất xa, nhưng với sự tiến bộ nhanh chóng của đảo Phi Thiên, không quá hai ngày, một đám người liền đến được Vĩnh Hằng Tiên Vực.

Vĩnh Hằng Tiên Vực rộng lớn, về bản chất không có bất kỳ sự phân chia địa lý độc đáo nào, chỉ là do các đại bá chủ nằm ở các khu vực khác nhau nên mọi người đều quen gọi là năm đại vực Đông, Tây, Nam, Bắc, Trung tâm.

Hai đại bá chủ là Dẫn Hồn Tiên Môn và Thần Phong Tiên Phủ đều tọa lạc ở Đông Vực.

Theo lý mà nói, hai đại bá chủ ở cùng một vực, nói chung, hai bên sẽ có mâu thuẫn hoặc lớn hoặc nhỏ, không đối phó lẫn nhau.

Nhung Dẫn Hồn Tiên Mon và Thần Phong Tiên Phủ lại là ngoại lệ.

Mối quan hệ giữa hai đại bá chủ này rất tốt.

Mẹ của Hồn Hiên Dật tên là Thần Tuyết Lam, là em gái của Thần Vô Cực, là Phủ chủ hiện tại của Thần Phong Tiên Phủ.

Vợ của Phủ chủ Thần Vô Cực là Lâm Ngọc Khanh, xuất thân từ Lâm gia của Dẫn Hồn Tiên Môn, và là em gái của mẹ Tần Ninh, Lâm Ngọc Thiến.

Theo lý mà nói, Tần Ninh phải gọi Thần Vô Cực là chú.

Không ít người cấp cao trong Thần Phong Tiên Phủ đã kết hôn với những người cấp cao trong Thần Phong Tiên Phủ.

Hai nhà có thể nói có quan hệ thân thiết, chính vì mối quan hệ thân thiết này mà hai gia tộc có tiếng nói rất lớn trong Vĩnh Hằng Tiên Vực.

Cho du la Vĩnh Hang Tien Vực lớn mạnh cung không the chống lại sự liên thủ của hai đại bá chủ này.

Trong mười hai đại tiên vực trong Tiên Giới, mỗi vực đều có những thế lực bá chủ hàng đầu, nhưng tất cả thế lực cộng lại cũng không lớn mạnh bằng năm đại bá chủ trong Vĩnh Hằng Tiên Vực.

Ví dụ như ở Tam Thanh Tiên Vực, tổng số lượng các đại Tiên Tôn có lẽ không quá ba mươi người.

Đương nhiên, những năm gần đây, bởi vì Mục Huyền Thần tọa trấn, số lượng Tiên Tôn trong Tam Thanh Tiên Vực cũng tăng lên một chút.

Nhưng cho du như vậy ..
 
Phong Thần Châu
Chương 10989: Hứa gia


Cũng không nhiều bang một mình Dẫn Hồn Tiên Môn!

Vào thời điểm đó, trong Dẫn Hồn Tiên Môn có hơn 50 nhân vật Tiên Tôn.

Mà lần này nghe Hồn Thượng Dạ và Hồn Hiên Dật kể, trong Dẫn Hồn Tiên Môn đã có hơn một trăm nhân vật Tiên Tôn!

Dù sao, với sự hủy diệt của Ngọc Đỉnh Tiên Môn ở Nam Vực, sáu đại bá chủ biến thành năm đại bá chủ, các bá chủ ở các khu vực khác chắc chắn sẽ phải tăng cường sức mạnh.

Nhưng Tần Ninh không ngờ sẽ tăng lên đến mức độ này!

Thật sự là tăng gấp đôi!

"Đến rồi!"

Đảo Phi Thiên dừng lại trước cổng núi, từng bóng chim bay xuống xếp hàng hai bên.

Mà vào lúc này.

Trước cổng núi đã có đầy người đứng sẵn.

"Nhị đệ!"

Lúc này, một tiếng hét lớn vang lên.

Tần Ninh xuống khỏi đảo, chỉ thấy một bóng người đang nhanh chóng đi tới, sau đó liền ôm hắn vào lòng.

"Tiểu tử thối, đệ gầy quá. Nhìn đệ xem, gặp khó khăn cũng không nói cho gia đình biết, tự mình lén lút âm thầm đi chuyển thế."

Người đó buông Tần Ninh ra, vỗ vỗ vai Tần Ninh, nhéo má Tần Ninh.

Người này trông khoảng ba mươi tuổi, dáng người cao gầy, khuôn mặt kiên nghị, đường nét khuôn mặt tuấn tú, có thể nói là một nam tử cực kỳ hiếm có.

"Đại ca!"

Tần Ninh nhìn người đàn ông trước mặt, giọng nói nghẹn ngào trong giây lát.

Neu noi chau trai lon Hồn Hien Dat la han đa cham soc han từ nhỏ đen lớn thì hắn chính là do đại ca Hồn Du Nhiên chăm sóc từ nhỏ tới lớn.

Cảm xúc của Tần Ninh đối với đại ca của mình là thứ mà người khác không thể hiểu được.

"Tro về la tot rồi, tro về la tot rồi."

Hồn Du Nhiên vỗ nhẹ lên vai Tần Ninh.

Đúng lúc này, một thiếu nữ dáng người duyên dáng, xinh đẹp nhưng không quyến rũ, dung mạo tuyệt đẹp bước về phía trước.

"Nhị đệ đã về rồi, đại ca của đệ mấy ngày nay không giấu được nụ cười hưng phấn trên mặt!"

"Đại tẩu!"

Người phụ nữ trước mặt hắn không ai khác chính là Thần Tuyết Lam, em gái của Thần Vô Cực, Phủ chủ của Thần Phong Tiên Phủ.

"Mau đến đây, mọi người đều đang đợi đệ đấy."

Hồn Du Nhiên kéo Tần Ninh tới cổng núi.

Đứng ở đó là một người đàn ông trung niên trông khoảng bốn mươi tuổi, khuôn mặt sắc bén như dao, đường nét rõ ràng, tạo nên một khí chất vừa hiền lành vừa uy nghiêm.

Dù trông đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn có sức hút riêng khiến hàng nghìn cô gái mê mấn.

Hồn Văn Diệu!

Hiện giờ là tộc trưởng một nhánh Hồn gia của Dẫn Hồn Tiên Môn.

Tần Ninh tiến lên trước, lạy ba quỳ chín lạy, cúi người chào: "Cha, Hồn Nhi đã về rồi."

Hồn Văn Diệu nhìn Tần Ninh, tiến lên đỡ con trai mình đứng dậy, không khỏi nói: "Nhìn không bằng năm đó, chịu không ít khổ cực rồi phải không?"

"Nghe noi con đều ở lại Đại La Tiên Vực, Tam Thanh Tiên Vực, Thái Thần Tiên Vực, Thái Thượng Tiên Vực, tại sao không sớm quay về nhà?"

Tần Ninh cười nói: "Con cũng muốn rèn luyện bản thân, không trở thành Tiên Tôn, quay về không phải sẽ làm mất mặt cha sao?"

"Nói linh tinh!"

Hồn Văn Diệu nhìn Tần Ninh, mắng hắn một câu, sau đó nói: "Sau này cha con ta sẽ nói chuyện sau, các thúc thúc, cữu cữu đã đợi con lâu rồi."

Dẫn Hồn Tiên Môn lúc đầu là do bốn đại gia tộc liên minh lập nên.

Hứa gia.

Liễu gia.

Hơn nữa, mỗi một kỳ Môn chủ của Dẫn Hồn Tiên Môn bắt buộc là từ trong bốn đại gia tộc.

Giống như Môn chủ hiện tại Lâm Thiên Nhai là người của Lâm tộc.

Còn bốn đại trấn môn trưởng lão quyền cao chức trọng trong Dẫn Hồn Tộc bắt buộc phải chọn từ mỗi đại gia tộc một người để đảm nhận.

Điều này cũng cân bằng thực lực của các gia tộc ở một mức độ nhất định.
 
Phong Thần Châu
Chương 10990: Cho đến cuối cùng


Hồn Văn Diệu dẫn Tần Ninh đi thăm hỏi từng vị thúc ba, còn có các cữu cữu ...

Sau khi thăm hỏi một lượt, cũng coi như để mọi người biết rõ Hồn Vô Ngấn hiện tại.

Tránh sau này có rắc rối gì.

Cho đến cuối cùng.

Hồn Văn Diệu và Lâm Ngọc Thiến dẫn Tần Ninh đến cổng núi, dưới một đài cao

Trên đài cao, một ông già tóc trắng, khuôn mặt trẻ thơ, hơi mập mạp, lặng lẽ đứng đó, nhìn Tần Ninh với nụ cười trên môi.

"Ông ngoại ... "

Tần Ninh khẽ mỉm cười, cúi đầu rồi quỳ xuống.

"Được rồi, được rồi ... "

Chỉ bằng một cử động tay, ông lão đã kéo Tần Ninh đến trước mặt mình.

"Để ta xem ... "

Nhìn Tần Ninh từ trên xuống dưới, ông lão không khỏi nói: "Gầy đi một chút rồi, không còn đẹp trai như trước nữa, nhưng vẫn rất đẹp, ít nhất có chút khí chất anh hùng, tuấn tú, và một chút hung dữ!"

Tần Ninh nhịn không được, nói: "Ông ngoại thấy rốt cục là tốt hơn hay tệ hơn?"

Ông lão cười mắng: "Tiểu tử con làm việc gì cũng có lý của mình. Khi con rời khỏi Dẫn Hồn Tiên Môn, tự đi con đường riêng của mình, ta đã biết con đã có tạo hóa của mình!"

"Nếu con lựa chọn chuyển thế, đương nhiên là vì bản thân mình tốt hơn."

Tần Ninh nghe được những lời này, trong lòng liền cảm thấy ấm áp

Ông lão là Lâm Thiên Nhai, Môn chủ hiện tại của Dẫn Hồn Tiên Môn, cũng là ông ngoại của Tần Ninh ở kiếp thứ chín, là cha của Lâm Ngọc Thiến.

Xa cách nhiều năm, gặp lại ông ngoại, Tần Ninh cảm thấy trong lòng có một cảm giác gần gũi mãnh liệt.

Tình thân!

Là thứ không thể từ bỏ.

Năm đó, khi cha hắn thành Thần Đế, vẫn luôn dạy bảo hắn, đại đạo thế gian vô tình, nhưng con người là có tình.

Tu luyện võ đạo không phải là để rèn luyện bản thân thành một người vô tình vô dục, mà là để dung hợp đại đạo, không thể để đại đạo thay đổi bản thân!

Trong những năm qua, chín kiếp luân hồi, người thân, đệ tử, tri kỷ ở mỗi kiếp đều trở thành mối quan tâm lớn nhất của Tần Ninh.

Đến hôm nay, những gì còn lại của kiếp thứ chín đã tập hợp, thiên mệnh quay lại, dung hợp với mệnh số của bản thân, kiếp nạn này đã qua rồi!

Mà con đường phía trước, Tần Ninh biết gánh nặng của mình sẽ càng nặng nề ơn.

Lâm Thiên Nhai nắm lấy tay Tần Ninh, cười nói: "Trong mấy đứa cháu nội, cháu ngoại của ta, con là người có tiền đồ nhất, nhưng cũng là người khiến ta lo lắng nhất."

"Hiện tại không có việc gấp gì phải không?"

"Vâng ...... "

"Được rồi, vậy nói chuyện với ông ngoại một chút."

Noi xong, Lâm Thiên Nhai keo Tần Ninh đi một mạch vao trong Dẫn Hồn Tiên Môn.

Phía sau, đám người Hồn Văn Diệu, Lâm Ngọc Thiến cũng chậm rãi đi theo.

"Thế nào? Dẫn Hồn Tiên Môn có phải rất khác lúc con rời đi không?"

"Vâng ...... "

Tần Ninh nhìn xung quanh, không khỏi nói: "Nói chung, tổng thể thì không thay đổi, nhưng rất nhiều chi tiết đều thay đổi rồi!"

Lâm Thiên Nhai cười nói: "Ngọc Đỉnh Tiên Môn bị tiêu diệt, năm bên chúng ta đã có tiến bộ lớn, thế sự biến hóa, quy luat vẫn luôn như vậy không có ngoại lệ."

"Nhưng bây giờ, trong Dẫn Hồn Tiên Môn có đám hậu bối các con, ta cũng không có gì phải lo lắng nữa."

"Ông ngoại là ... "

"Ta chuẩn bị lui xuống rồi." Lâm Thiên Nhai nói: "Những năm nay ta cũng rất mệt rồi, chi bằng lui xuống, yên tâm làm một thái thượng trưởng lão, an nhàn hưởng thụ tuổi già."

"Vâng!"

Tần Ninh kiên nhẫn kể lại.

Hai ông cháu cứ thế đi dọc đường, thỉnh thoang Lâm Thiên Nhai lại cười vang.

...
 
Phong Thần Châu
Chương 10991: Tuyết Nhiên Cốc!


Chớp mắt, Tần Ninh đã ở trong Dẫn Hồn Thiên Môn ba ngày, trong ba ngày này, mỗi ngày Tần Ninh đều ở trong trạng thái say xỉn, mộng mơ.

Không phải hắn thích như vậy, mà là hắn có quá nhiều người quen trong Dẫn Hồn Tiên Môn.

Các vị thúc bá, cữu cữu, anh chị em họ ...

Cộng với một số bạn bè tri kỷ trong Tiên Môn.

Một ngày.

Trong một sơn cốc bên trong Tiên Môn.

Ba bóng người đang ngồi trên sàn. Trên bàn có một bộ ấm trà, hương trà còn vương vấn.

"Đúng là thật tuyệt!"

Tần Ninh mặc quần áo trắng, khá tùy ý ngồi ở trên đệm, cầm tách trà lên nhấp một ngụm, thở dài: "Mấy ngày nay ai uống rượu đều không tỉnh táo rồi, ở cùng hai người, uống trà, nói chuyện thật thoải mái!"

Thanh niên ngồi bên trái, mặt ngọc môi đỏ, khí chất điềm tĩnh, khuôn mặt tuấn mỹ, cầm chén trà lên, cười nhẹ nói: "Vẫn là Tư Nguyệt suy nghĩ thấu đáo, vốn dĩ ta đã chuẩn bị sẵn một bình rượu một trăm nghàn năm tuổi!"

"Rượu trăm ngàn năm tuổi?" Tần Ninh nghe vậy, nắm lấy cánh tay thanh niên nói: "Tiểu tử ngươi, mấy ngày nữa ta nhất định sẽ tìm ngươi để uống nó!"

"Được!"

Người phụ nữ bên phải có đôi mắt to, có chút cười khổ nhìn hai người, không khỏi nói: "Hai người các ngươi chỉ biết uống uống uống, có gì hay ho chứ?"

Người phụ nữ có đôi mắt sáng và hàm răng trắng. Cô ta mặc một chiếc váy màu lục lam nhạt. Ngồi trên mặt đất, vẫn có thể nhìn thấy dáng người duyên dáng, lay động lòng người.

Hai người này là bạn tri kỷ thời thơ ấu của Tần Ninh, cùng lớn lên trong Dẫn Hồn Thiên Môn.

Hứa Văn Trần!

Liễu Tư Nguyệt!

Là nòng cốt của Dẫn Hồn Tiên Môn, tứ đại gia tộc.

Hứa Văn Trần đến từ Hứa gia, Liễu Tư Nguyệt đến từ Liễu gia.

Năm đó Hồn Vô Ngấn, Hứa Văn Trần, Liễu Tư Nguyệt tuổi tác ngang nhau, trong Dẫn Hồn Tiên Môn đương nhiên là ở cùng nhau.

Từ nhỏ đến lớn, ba người đã được thế giới bên ngoài gọi là "Dẫn Hồn Tam

Hổ".

Lúc đầu, ba người họ chỉ là đệ tử cùng thế hệ trong Dẫn Hồn Tiên Môn, không sợ trời, không sợ đất, nếu có ai dám bắt nạt một trong ba người, ba người sẽ cùng nhau chiến đấu.

Sau này, khi lớn lên, tài năng của ba người mới bộc lộ, cả Vĩnh Hằng Tiên Vực, cùng một thế hệ, ai dám chọc vào ba người họ, kẻ đó hãy chờ bị trả thù.

Danh tiếng của Dẫn Hồn Tam Hổ ngày càng vang xa.

Hôm nay, sau nhiều năm sau, Dẫn Hồn Tam Hổ mới lại tụ tập với nhau.

Ngồi bên nhau ôn lại chuyện xưa, ba người cùng cười từ tận đáy lòng.

Cảm giác này thật quý giá.

Nhiều năm như vậy, Tần Ninh đã lâu không được trải qua niềm vui này.

Khi hắn ở Thái Thượng Tiên Vực, cái chết của sư phụ đã giáng cho hắn một đòn chí mạng.

Giờ đây, trong Dẫn Hồn Tiên Môn, tình cảm gia đình và tình bạn khiến Tần Ninh cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng.

Họ uống trà luận đạo cho đến khi mặt trời lặn, ba người giải tán.

Khi họ rời khỏi sơn cốc, một bóng người bay về phía họ.

"Nhị thúc, nhị thúc ... "

Hồn Hiên Dật đi tới, cười nói: "Tam cô về rồi, thúc có đi gặp cô không?"

Tần Ninh nghe vậy, hai mắt sáng lên, gật đầu nói: "Đi!"

Vợ chồng Hồn Văn Diêu và Lâm Ngọc Thiến, tổng cộng có bốn người con trai gái

Người con cả là Hồn Du Nhiên.

Người con thứ hai là Hồn Vô Ngấn.

Đi theo Hồn Hiên Dật đến một sơn cốc yên tĩnh.

"Tuyết Nhiên Cốc!"

Đứng ở cửa sơn cốc, Tần Ninh hét lớn: "Tuyết Nhiên !!! "

Khi giọng nói của hắn vừa dứt, nó vang vọng trong sơn cốc, sau đó một bóng người bước ra từ trong sơn cốc.
 
Phong Thần Châu
Chương 10992: Tam muội!


Cô gái dáng người thanh mảnh, làn da mịn màng, đôi môi như hoa anh đào,lông mày như vẽ bằng mực nghiên, đôi mắt như nước mùa thu mềm mại thanh tú khó tả.

Cô mặc chiếc váy màu xanh nhạt trông vừa rực rỡ vừa tươi mát dưới ánh chiều tà, giống như mưa rào

chạm vào búp sen xanh, như sương mù mỏng manh trên ngọn núi cô đơn, thanh tao và nhẹ nhàng đến khó tả.

Xét về nhan sắc và khí chất, cô gái này có thể ngang hàng với Vân Sương Nhi và Thời Thanh Trúc.

Hồn gia chỉ sinh ra đại mỹ nam và đại mỹ nữ. Đây quả thực không phải là lời nói suông.

"Tam muội!"

Tần Ninh

nhìn cô gái trước mặt, không khỏi mỉm cười: "Đã nhiều năm không gặp, có nhớ Nhị ca không?"

Bốn huynh đệ tỷ muội Hồn gia luôn có mối quan hệ rất tốt. Tần Ninh và Lâm Tuyết Nhiên từ nhỏ đến lớn ngày nào cũng đánh nhau cai nhau nô đùa nhau nên

đương nhiên rất thân

thiết.

Tần Ninh

nói xong, Lâm Tuyết Nhiên hơi ngước mắt lên, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lùng đáp: "Về rồi sao".

Lúc này, nụ cười trên mặt Tần Ninh không khỏi đông cứng lại.

Nhưng sau đó, Tần Ninh vẫn mỉm cười đi tới, giơ tay lên

muốn nhéo má muội muội mình.

Nhưng Lâm

Tuyết Nhiên lại nghiêng người sang một bên, sau đó lùi

lại một chút.

Hành động này khiến đôi tay đang vươn ra của Tần Ninh như bị đóng băng giữa không trung.

"Ừm ...... "

Tần Ninh

không khỏi bật cười, nói: "Xem ra chúng ta nhiều năm không gặp, muội muội đã trở nên xa lạ với Nhị ca rồi!"

Lâm Tuyết Nhiên nhìn về phía Tần Ninh rồi đáp: "Huynh không nên quay lại!"

Nghe được lời này, Tần Ninh giật mình.

Hồn Hiên Dật ở bên cạnh lập tức nói: "Tam cô, Nhị thúc của con có lý do riêng nên mới phải chuyển sinh, người hãy cho Nhị thúc cơ hội giải thích ... "

"Ta biết huynh có nỗi khổ riêng, nhưng huynh thực sự không nên quay lại!"

Tần Ninh

nhướng mày, nhìn Tam muội của mình, sau đó cười hỏi: "Tuyết Nhiên, sao vậy? Ta trở về khiến muội không vui sao?"

Lâm Tuyết Nhiên nhìn Tần Ninh, hơi mở miệng nhưng sau cùng không nói gì.

Tần Ninh lại nói: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Tam muội, muội thật sự giận Nhị ca sao?"

"Đi đi!'

Giọng nói của Lâm Tuyết Nhiên có chút lạnh lùng, sau đó cô ấy quay người bước đi.

Tần Ninh cũng bước theo, lập tức gọi với theo: "Tuyết Nhiên, muội ... "

Vù ...

Trong khoảnh khắc, một cột sáng dựng lên ở lối vào Tuyểt Nhiên Cốc, đây rõ ràng là

một tầng cấm chế.

Cấm chế đó

đã cản bước đi của Tần Ninh.

Lâm Tuyết Nhiên bước vào trong sơn cốc, thậm chí không dừng lại một bước.

"Nhị thúc ... "

Hồn Hiên Dật nhìn Tần Ninh đang ngơ ngác đứng ở cửa sơn cốc, hồi lâu sau mới yếu ớt kêu lên.

"Hiên Dật, Tam cô của con trong những năm ta đi vắng đã xảy ra chuyện gì sao?'

Tần Ninh vẻ mặt âm trầm hỏi.

chỉ chuyên tâm tu luyện, không còn quan tâm nhiều đến thế giới bên ngoài".

"Tam cô thường xuyên ra ngoai tu luyện, san tiên

thú, nâng

cao sức chiến đấu. Cứ như vậy ngày này qua tháng khác, không biết từ lúc nào Tam cô đã kết giao với con trai tộc trưởng Phong Thiên Hoa tộc Phong Thị là Phong Vô Lưu!"
 
Phong Thần Châu
Chương 10993: Có một ngày


Phong Vô Lưu của tộc Phong Thị.

Tần Ninh

biết người này.

Khi hắn còn nổi tiếng ở tiên giới, Phong Vô Lưu này cũng là

một người có

tài năng xuất chúng trong lớp người cùng thời.

"Có phải Phong Vô Lưu kia ức h**p Tam cô của con không?"

"Không, không".

Hồn Hiên Dật lập tức nói: "Phong Vô Lưu và Tam cô

quen nhau, hai người thường xuyên ra ngoài tập tu luyện cùng nhau, cứ như vậy rồi dần dà nảy sinh tình cảm".

"Nhị thúc cũng biết, Dẫn Hồn Tiên Môn chúng ta ở Vĩnh Hằng tiên vực ngoại trừ một vài lần có va chạm với Vĩnh Hằng tiên tông ra thì quan hệ với các thế lực khác như tộc Phong Thị, Thiên Mệnh Các đều không tồi".

"Vốn dĩ việc Tam cô và Phong Vô Lưu yêu nhau cũng là

chuyện tốt".

Hồn Hiên Dật kể tiếp: "Phụ thân ta cùng tộc trưởng tộc Phong

Thị Phong Thiên Hoa lúc đó đã định ngày rồi. Ngày đính hôn của Tam cô và Phong Vô Lưu, hầu hết mọi người trong Vĩnh Hằng tiên vực đều đến tham dự!"

Còn có chuyện này sao?

Mấy ngày

nay Tần Ninh trở về, hắn cũng không

nghe thấy ai nhắc đến chuyện này.

"Đây không

phải là chuyện tốt sao? Tên Phong Vô Lưu kia cũng tạm ổn, làm em rể ta cũng chưa xứng lắm nhưng Tam muội thích thì đều được!"

Hồn Hiên Dật tiếp tục nói: "Nhưng ... vào ngày đính hôn đó, thậm chí người của Vĩnh Hằng tiên tông cũng tới. Vào ngày đó Phong Thiên

Can là con

trai của Phong Vân Long - một trưởng lão của tộc Phong Thị .... trong tiệc đính hôn đã vạch trần sự thật Phong Vô Lưu này

bị người của tộc Ăn Hồn nuốt mất hồn phách rồi chiếm xác!"

Nghe xong lời này, Tần Ninh dừng bước đứng sững tại chỗ nhìn Hồn Hiên Dật bằng ánh mắt kinh ngạc.

"Ngày hôm đó, các vị trưởng lão của Thiên Mệnh Các, Thần Phong tiên phủ, Vĩnh Hang tiên tông và còn cả Dẫn Hồn tiên môn đều có mặt nên đương nhiên sau đo đa xảy ra mot tran song to gio lớn!"

"Ngay lập tức, tất cả các vị trưởng lão tiến hành kiểm tra Phong Vô Lưu, kết quả ... "

Hồn Hiên Dật nhìn Tần Ninh, nói bằng giọng khổ sở: "Là thật!"

Sắc mặt Tần Ninh càng ngày càng

kinh ngạc.

"Vậy cuối cùng thì sao?"

"Có lẽ Nhị thúc chưa biết rõ, Thôn Hồn tộc hay dân gian còn gọi là tộc Ăn Hồn này có chiêu thức mạnh nhất là nuốt chửng hồn phách của người khác. Sau đó còn có khả năng dung hợp ký ức, tình cảm của nạn nhân vào thành của mình. Cho nên, bản thể mà chúng tạo ra rất giống bản gốc, cho dù là người thân cận nhất cũng chưa chắc đã phát hiện ra".

Hồn Hiên Dật nói tiếp: "Phong Vô Lưu chính

là một trường hợp như vậy. Kẻ dị tộc đó ngụy trang quá tốt nên đã lừa gạt được tất cả mọi người. Sau cùng vẫn là Dẫn Hồn Tiên Môn chúng ta lấy ra Tạo Hóa Tiên Khí - Nguyên

Hồn Tịnh Thiên

Bàn để đuổi kẻ dị tộc đó ra khỏi cơ thể Phong Vô Lưu. Nhưng Phong Vô Lưu đã mat mạng từ lau rồi ... "

"Sự việc này xảy ra tại tiệc đính hôn giữa Tam cô và Phong Vô Lưu đã gây ra ảnh hưởng rất lớn. Vị Tiên Đế dị tộc kia bị giết, Phong Vô Lưu cũng chết, còn Tam cô vì chịu đả kích nặng nề nên sau đó không

bao giờ cười nói với mọi người như trước nữa".

"Va kể từ đó, Tam cô cung hiếm khi ở lại trong Dẫn Hồn tiên môn mà luôn ra

ngoài để lùng giết đám dị tộc, đặc biệt là tìm cứ điểm của tộc Ăn Hồn để tiêu diệt!"

Nghe vậy, Tần Ninh quay người nhìn về phía Tuyết Nhiên Cốc.

Hồn Hiên Dật tiếp tục nói: "Hơn nữa ... "

"Hơn nữa cái gì? Đừng nói năng ngắt quãng như thế!"

Hồn Hiên Dật gãi đầu nói: "Hơn nữa, đã nhiều năm như vậy, Tam cô đều lạnh lùng như tảng băng cũng không

phải chuyện gì lạ, nhưng ...

mấy năm gần đây, ta không biết đã xảy ra chuyện gì ... "

"Có một ngày, Tam cô đột nhiên lại nói ... "

Trong Dẫn Hồn tiên môn, môn chủ và bốn vị trưởng lão trấn môn là những nhân vật có địa vị cao nhất.

Năm người này đều bị kinh động thì đủ biết mức độ ảnh hưởng của chuyện này nghiêm trọng ra sao!

"Vậy kết quả thế nào?"

Tần Ninh dùng ánh mắt sắc bén nhìn Hồn Hiên Dật.
 
Phong Thần Châu
Chương 10994: Hồn Tịnh Thiên


"Kết quả ...... "

Hồn Hiên Dật cay đắng nói: "Để chứng minh mình vô tội, trưởng lão Từ Gia Hàng yêu cầu môn chủ lấy ra Nguyên Hồn Tịnh Thiên Bàn để kiểm tra".

"Bốn trưởng lão trấn môn kia cũng đồng ý. Sau đó Nguyên

Hồn Tịnh Thiên

Bàn thực sự được mang ra để kiểm tra, kết quả Từ Gia Hàng trưởng lão không có vấn đề gì".

Nghe vậy, Tần Ninh để lộ ra vẻ mặt khó tin.

"Nhưng dù

vậy, Tam cô vẫn không chịu bỏ cuộc. Khi đó Tam cô thường xuyên đi theo canh chừng Từ Gia Hàng trưởng lão, đến nỗi gần như biến thành cái bóng của ông ấy".

Hồn Hiên Dật tiếp tục kể: "Việc này về sau tiến triển thành một chuyện càng kỳ quái hơn".

Tần Ninh

chăm chú nhìn Hồn Hiên Dật, chờ đợi tình tiết tiếp theo.

Hồn Hiên Dật nói tiếp: "Từ đó Tam cô cứ thi thoảng lại tới tiên môn nói người này bị nuốt hồn chiếm xác, người kia bị nuốt hồn chiếm xác. Ban đầu mọi người còn rất xem trọng, vội vã lấy ra Nguyên Hồn Tịnh Thiên Bàn để thử, nhưng sau đó ... những thứ Tam cô nói đều là giả!"

"Sau đó, mọi người trong tiên môn đều nói rằng Tam cô bị điên. Sau khi Phong Vô Lưu chết, Tam cô không còn bình

thường ... "

Nói xong lời này, Hồn Hiên Dật vẻ mặt bất lực, chán chường.

"Lúc đầu, phụ thân và Tứ thúc của con còn thường xuyên đưa Tam cô ra

ngoài

cho khuây

khỏa, Tam cô khi đó có vẻ khá hơn một chút. Nhưng sau đó, Tam cô lại nói rằng cha con và Tứ thúc là dị tộc !!! "

Nghe xong lời này, đồng tử của Tần Ninh co rút lại.

"Nhị thúc, việc này có phải quá hoang đường không?"

Hồn Hiên Dật nói: "Lấy con làm ví dụ. Nhị thúc, thúc có cách nhận biết người ở cảnh giới thấp hơn mình có phải dị tộc không phải không? Thúc thấy con có phải không?"

Tần Ninh lắc đầu.

"Vậy thúc nói xem trong Dẫn Hồn tiên môn chúng ta, những người dưới cấp Tiên Tôn có ai là dị tộc không?"

Tần Ninh lập tức nói: "Mấy ngày nay ta quan sát cũng không thấy".

Hồn Hiên Dật lập tức nói: "Lần trước những người thúc tiếp xúc đều ở cấp bậc Tiên Đế. Sau này về tiên môn thúc thử đi xung quanh xem trong các đệ tử và trưởng lão dưới cấp Tiên Đế có dị tộc trà trộn hay không. Chỉ cần thúc chỉ điểm, còn lại việc bắt và tiêu diệt cứ để bọn con".

Lúc này, Hồn Hiên Dật lại nói: "Nói đi cũng phải nói lại. Nếu đúng như lời Tam cô nói, phụ thân con và Tứ thúc đều là dị tộc thì chẳng lẽ con lại không bị dị tộc nuốt hồn phách chắc?"

"Dù sao thì từ đo về sau, Tam cô thường xuyên đấu tố ai là dị tộc trong tiên môn. Sau cùng, ông bà nội cũng chẳng còn cách nào đành phong ấn Tam cô trong Tuyết Nhiên Cốc".

"Sau này Tam cô nói muốn ra ngoài tu luyện, ông bà nội cũng thương nên

thi thoảng vẫn để Tam cô ra ngoài".

"Cho đến nay, Tam co hau nhu không tiếp xuc với người trong tiên môn, phần lớn thời gian là ra ngoài tu luyện ... "

"Ông bà nội thấy Tam cô đã ổn định hơn một chút nên thường đến thăm và

trò

chuyện".

Hồn Hiên Dật nói đến đây, nặng nề thở dài nói: "Sự việc của Phong Vô Lưu đã giáng cho Tam cô một đòn rất lớn!"

"Nhị thúc, người không biết, lúc đó tình

cảm của Tam cô

và Phong Vô Lưu rat tốt. Ngày đính hon đo Phong Vô Lưu bị tộc Phong Thị vạch trần. Ngày đó lẽ ra là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời Tam cô, nhưng rồi lại biến thành địa ngục ... "

Bao nhiêu thăng trầm diễn ra trong một ngày, đây chắc chắn là một sự đả kích rất lớn đối với Lâm Tuyết Nhiên.

Nhưng chịu một tran đa kích như vậy mà Lâm Tuyết Nhiên liền phát điên?

Tần Ninh

và bảo vệ Tam muội và Tứ đệ từ khi còn nhỏ.

Trở về sau hàng vạn năm, Tam muội thông minh, hoạt bát ngày nào đã trở thành

người hoang tưởng và lạnh lùng như bây giờ.

Và về mặt tinh thần ... dường như có điều gì đó không ổn.
 
Phong Thần Châu
Chương 10995: Nhưng ngay


Đây là việc tuyệt đối không thể chấp nhận được đối với Tần Ninh.

Tần Ninh

nhìn Hồn Hiên Dật, nhịn không được hỏi: "Sao trước đó con không nói

cho ta biết?"

Hồn Hiên Dật gãi gãi đầu, nhìn xung quanh rồi nói: "Mọi người đều biết, nếu nói cho người biết chuyện này thì người nhất định sẽ tức giận. Nhưng sau khi nghĩ kỹ con vẫn quyết định nói cho người biết".

Hồn Hiên Dật vốn dĩ cũng biết.

Ba huynh đệ còn lại quan hệ rất tốt, là ai nói cho Tần Ninh biết chuyện này thì cũng sẽ khiến hắn giận dữ.

Hồn Hiên Dật là cháu trai cả được hắn yêu quý nhất, đẩy qua đẩy lại cuối cùng tất cả lại đẩy cho Hồn Hiên Dật đi nói với Nhị thúc chuyện này.

"Từ Gia Hang trưởng lão đen những người sau đó bị Tam cô con chỉ điểm, tất cả đều không có vấn đề?"

"Đúng ...... "

Hồn Hiên Dật vẻ mặt khổ sở đáp: "Nếu mấy người đó thực sự có vấn đề thì con đã không nói Tam cô có vấn đề".

"Nhị thuc, người thử nghĩ xem, neu trong Dẫn Hồn Tiên Môn chúng ta thật sự có nhiều người bị ăn hồn chiếm xác như vậy thì sẽ loạn đến mức nào?"

"Nhị thúc, không phải thúc có khả năng phân biệt dị tộc sao? Con sẽ dẫn thúc đi gặp một số người ở cấp bậc Tiên Đế đã bị Tam cô chỉ điểm, Nhị thúc thử xem xong sẽ biết".

Hồn Hiên Dật vừa nhắc đến đây, lập tức nói: "Chưa cần nói đâu

xa, mấy năm gần đây, Tam cô rất thương muội muội của con".

Hồn Hiên Dật có một muội muội tên là Hồn Nhân Nhân, tuy chưa đạt đến cảnh giới Tiên Đế nhưng thiên phú không tồi.

"Tam cô trước kia yêu thương Nhân Nhân nhất, giống như Nhị thúc thương con vậy. Nhưng mấy tháng trước, Nhân Nhân đến thăm Tam cô, suýt thì

bị Tam cô một chưởng đánh chết!"

Hồn Nhân

Nhân

Tần Ninh mấy ngày trước đã nhìn thấy cô cháu gái này, quả thực không phải là dị tộc!

Tần Ninh lập tức nói: "Dẫn Hồn tiên môn trước đó chắc chắn đã từng bắt được người của tộc Ăn Hồn? Con mau đưa ta đi xem xem!"

"Vâng".

Hồn Hien Dat dẫn Tan Ninh đi trong một canh cửa khổng lồ của Dẫn Hồn Tiên Môn, rất nhanh đã đi tới một sơn cốc rộng lớn.

Dù đứng ở xa cũng có

thể cảm nhận được nơi đây có sát

khí vất vưởng đâu đây.

Đây là nơi mà Dẫn Hồn tiên môn chuyên dùng để giam cầm những kẻ độc ác.

Bước vao son cốc, rat nhanh đa nhìn thấy nhung phòng giam được niêm phong chặt chẽ.

"Đây là những trưởng lão và chấp sự của Dẫn Hồn Tiên Môn của chúng ta. Họ được xác định là dị tộc, linh hồn họ đã bị tộc Ăn Hồn nuốt mất và chiếm lấy thân xác!”

Hồn Hiên Dật chỉ vào những người trước mặt, không khỏi thở dài: "Những người này nhìn vẫn giống như đồng môn của chúng ta nhưng thực chất đã là một người hoàn toàn khác rồi. Mỗi khi chúng ta tìm ra một người bị nuốt hồn đều rất đau lòng!"

Chuyện này khó ai có thể chấp nhận được.

Những người bạn đồng hành, bằng hữu, thậm chí là người yêu, con cái thường ngày bỗng nhiên bị dị tộc cướp đoạt thân xác.

Điều này thực sự đáng sợ.

Và, đau lòng

quá!

Tim Tần Ninh thắt lại khi nhìn thấy người trước mặt.

Lúc đầu.

Hắn cho rằng biết đâu

Tam cô

không

bị điên mà thực sự nhìn ra những thứ tinh vi mà người thường không thể nhìn thấy nên mới nói trong tiên môn có nhiều người bị đoạt xác.

Hắn cũng tự hỏi liệu có phải có điều gì đó không ổn với Phong Thần Châu, khiến nó không thể xác định được người bị nuốt hồn đoạt xác.

Nhưng ngay

Ma Tam muoi đa noi Hon Nhan Nhan bị nuot hon, nhưng khi han gap Hồn Nhân Nhân thì vẫn thấy cô bé hoàn toàn bình thường.

Nói như vậy thì.

Vấn đề khong phai ở Dan Hồn tiên mon ma ở Lam Tuyết Nhiên.

Sau khi xác nhận điều này, Tần Ninh trong lòng càng cảm thấy càng nặng nề hơn.
 
Back
Top Bottom