Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1000: Hoàng Phủ Hùng!


Bốp...

U Hồn còn chưa nói xong đã bị U Động Thiên tát một cái.

“Khốn kiếp!”

U Động Thiên không nhịn được chửi một câu, quát: “Tông chủ Tần Ninh là đại ân nhân của toàn bộ U Minh Tông chúng ta, hôm nay lão tông chủ không tiện nói chuyện với ta, lần sau nếu ngươi còn dám bất kính với Tần tông chủ, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!”

Cái tát này hoàn toàn khiến U Hồn sững sờ.

Ông ta thân là phụ tá đắc lực của U Động Thiên nhưng chưa bao giờ thấy U Động Thiên tức giận như này.

Không phải chỉ là nói Tần Ninh một câu thôi sao...

“Ha ha, chắc hẳn vị này là tông chủ U Minh Tông, tông chủ U Động Thiên đúng không?”

Lúc này, Hoàng Phủ Hùng rốt cuộc cũng trở nên bình thường, chắp tay nói: “Tại hạ Hoàng Phủ Hùng, có lễ!”

Hoàng Phủ Hùng!

U Động Thiên cũng không phải Thiên Đạo Nhất chỉ là tông chủ môn phái bậc thứ hai, ông ta là tông chủ U Minh Tông, mà phải U Minh Tông chính là một trong bốn môn phái hàng đầu, đương nhiên là ông ta biết rất nhiều bí mật.

Hoàng Phủ Hùng, ba chữ này đại diện cho môt thế lực vững chắc không thể lung lay: gia tộc Hoàng Phủ.

U Động Thiên lập tức nghiêm mặt nói: “Hoá ra là tộc trưởng Hoàng Phủ, tại hạ U Động Thiên bái kiến tộc trưởng Hoàng Phủ!”

“Khách sáo rồi, không biết U tông chủ đến phái Thanh Vân là vì chuyện gì?”

Nghe thấy lời này, vẻ mặt của U Động Thiên bỗng chốc trở nên căng thẳng.

Lão tổ chưa chết, hơn nữa còn rất có khả năng sẽ phục sinh, chuyện này đối với U Minh Tông mà nói là một tin tức vô cùng tốt.

Một khi lão tổ đời thứ ba phục sinh, phái U Minh Tông nhất định sẽ được nâng lên một cấp bậc cao hơn.

Bây giờ U Minh Tông tuy là một trong bốn môn phái lớn ở vùng đất Cửu U, thế nhưng bản thân U Động Thiên biết, đẳng cấp bốn môn phái lớn so với gia tộc Hoàng Phủ, một gia tộc được truyền thừa rất lâu đời vẫn có tồn tại sự chênh lệch.

Hoàng Phủ Hùng thân là lão tộc trưởng gia tộc Hoàng Phủ, nếu như ông ta biết lão tổ đời thứ ba của mình vẫn còn sống thì không biết sẽ làm gì.

“Ha ha, lão hủ cũng vậy, Tần tông chủ kiến thức phi thường, lão hủ cũng rất kính nể cho nên đến đây bái kiến!”

Hoàng Phủ Hùng đương nhiên cũng là lão già thành tinh, cũng không thể nói cho U Động Thiên ông ta bị trúng ma độc, không sống được bao lâu nữa, đặc biệt đến thỉnh cầu Tần Ninh chữa trị giúp.
 
Phong Thần Châu
Chương 1001: “Đã xảy ra chuyện gì?”


U Động Thiên sao lại không hiểu chứ.

Hai người đều là lão hồ ly, ai cũng không nói lời thật.

“Tông chủ đâu, tông chủ đâu rồi?”

Đột nhiên một tiếng la thất thanh vang lên.

Đại trưởng lão Lý Dương Chiêu lúc này khẩn trương lên núi, nhìn thấy Hoàng Phủ Hùng và U Động Thiên đứng trước cổng, nét mặt lập tức thay đổi.

Một người là tông chủ của môn phái hàng đầu.

Một người là lão tộc trưởng của thế gia truyền thừa.

Người nào ông ta cũng cúng vái như cúng phật tổ.

Nhìn thấy hai người, đại trưởng lão lập tức cung kính hành lễ.

“Tần tông chủ ở bên trong!”

“Tần tông chủ ở bên trong!”

U Động Thiên và Hoàng Phủ Hùng gần như là mở miệng cùng một lúc.

Đối với câu trả lời cùng một lúc của hai vị đại lão, đại trưởng lão bỗng chốc ngây người, mình nên trả lời ai đây.

“Đại sự không ổn rồi tông chủ!”, đại trưởng lão dứt khoát đứng ở ngoài cửa hét to một câu.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Phút chốc, U Động Thiên và Hoàng Phủ Hùng gần như lại lên tiếng cùng một lúc.

Lần này, đại trưởng lão hoàn toàn sững sờ.

Hai vị đại lão này tại sao lại quan tâm đến chuyện của phái Thanh Vân vậy, ông ta trả lời ai thì cũng sẽ đều đắc tội với người còn lại, nhưng mà ai trong bọn họ ông ta cũng đều không thể đắc tội nổi đâu!

Nhìn thấy hai nhân vật lớn quan tâm như vậy, đại trưởng lão đành phải cười khổ nói: “Lần trước tông chủ đi đến Cửu U Đại Lục hình như đã g**t ch*t cung chủ Hàn Thiên Tuyết của Hàn Quảng cung”.

Đại trưởng lão bình ổn lại tâm trạng, lau mồ hôi nói: “Cung chủ Hàn Quảng Cung chết, đoán chừng không dám đơn thương độc mã đến làm loạn, Thánh Vương Phủ hẳn là vẫn còn chưa biết chuyện này, là... môn chủ Cực Thiên Sơn của phái Thiên Sơn dẫn người đến hỏi tội!”

“Phái Thiên Sơn?”

U Động Thiên lúc này cũng sững sờ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1002: “Đây mới là nguyên nhân chính sao?”


Phái Thiên Sơn là một trong những môn phái ở bậc thứ hai dưới U Minh Tông của ông ta, Cực Thiên Sơn đó ông ta cũng đã từng gặp rồi.

“Không đúng không đúng”, U Động Thiên lắc đầu nói: “Cung chủ Hàn Quảng Cung, môn phái trong nấc thang thứ hai, cấp dưới của Thánh Vương Phủ chết, môn chủ phái Thiên Sơn thuộc U Minh Tông của ta dẫn người đến đây hỏi tội cái gì?”

Đại trưởng lão lúc này liếc nhìn dáng vẻ khó hiểu của U Động Thiên, cẩn thận nói: “Khu vực Hàn Quảng Cung rất giàu hàn nguyên thạch, hàn nguyên thạch này là vật nhất định phải có khi tu hành đối với phái Thiên Sơn, lần nào phái Thiên Sơn cũng đều mua hàn nguyên thạch từ chỗ Hàn Quảng Cung”.

“Lần này, cung chủ Hàn Quảng Cung bị giết, Hàn Quảng Cung nào còn tâm tư bán hàn nguyên thạch cho phái Thiên Sơn, phái Thiên Sơn không mua được hàn nguyên thạch nên mới chạy đến phái Thanh Vân của chúng ta gây sự”.

“Khốn kiếp!”

U Động Thiên quát to một tiếng: “Toàn bộ vùng đất Cửu U này chẳng lẽ chỉ có mỗi Hàn Quảng Cung bán hàn nguyên thạch sao?”

Hoàng Phủ Hùng lúc này bình thản nói: “E rằng còn có nguyên nhân khác...”

“Nghe nói...”, đại trưởng lão do dự nói: “Ta chỉ là nghe nói thôi, quan hệ giữa hai môn phái này không tầm thường, hình như hai bên đang chuẩn bị trở thành thông gia, bên này đem con gái gả đến bên kia, nghe nói đã bàn bạc xong hôn sự rồi”.

“Đây mới là nguyên nhân chính sao?”

U Động Thiên hừ một tiếng, phất tay áo trực tiếp xuống núi.

Môn phái ở bậc thứ hai trong khu vực của U Minh Tông giờ được đà lấn tới chạy đến tận phái Thanh Vân gây chuyện, lại còn không phải là ra mặt vì mình mà là ra mặt vì thông gia nữa chứ.

Chuyện này khiến U Động Thiên cảm thấy thật mất mặt.

Lần trước các môn phái bậc hai thuộc dưới quyền Kiếm Các muốn tiêu diệt phái Thanh Vân, U Động Thiên đã ra mặt giải quyết từng người.

Lần này, môn phái tìm đến gây chuyện lại là trong nhà của U Động Thiên.

Cái này há chẳng phải vả vào mặt của ông ta sao?

Hoàng Phủ Hùng lúc này cũng dậm chân bay xuống núi, người là do ông ta giết, nếu muốn đến gây sự thì những người này cũng không được tìm phái Thanh Vân.

Ngay lập tức hai vị đại lão rời đi, đại trưởng lão lúc này ngơ ngác đứng ngoài cửa viện.

“Chuyện này… vẫn chưa thông báo cho tông chủ sao...”

Sau lưng hắn ta có hơn một trăm võ giả mặc áo dài trắng, đứng nghiêm nghị, mà ở giữa hơn một trăm người đó còn có khoảng mười người mặc quần áo của đệ tử phái Thanh Vân, sắc mặt tái nhợt.

“Môn chủ, đám nhãi ranh này quá ngang ngược, dám gạt chúng ta sang một bên, quả thật đúng là không nể mặt chúng ta gì hết”, một trưởng lão môn phái không nhịn được nói: “Lần này không mua được hàn nguyên thạch thì việc tu hành của đệ tử phái Thiên Sơn chúng ta lại bị trì hoãn không ít”.

“Đúng vậy, lại nói Hàn Quảng Cung và phái Thiên Sơn chúng ta là thông gia, gả con cái cho nhau, mãi kết đồng tâm, bây giờ cung chủ Hàn Quảng Cung chết rồi, phái Thiên Sơn chúng ta mà không ra mặt há chẳng phải sẽ bị người đời chê cười hay sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1003: Ra mặt cái đầu ngươi ấy!”


“Thế nhưng đám người phái Thanh Vân này lại không hề ngoan ngoãn nhận sai nhận tội, lại còn đối xử với chúng ta như kẻ thù!”

Một đám trưởng lão lúc này lòng đầy căm phẫn, hận không thể đạp phá sơn môn của phái Thanh Vân.

“Tông chủ của các ngươi đâu?”

Lúc này, thân là môn chủ của phái Thiên Sơn, Cực Thiên Sơn bước từng bước đi ra, quát lớn: “Còn không mau cút ra đây gặp ta!”

Sắc mặt của bốn người nhị trưởng lão, tam trưởng lão, tứ trưởng lão và ngũ trưởng lão bây giờ đều trắng bệch.

Đại trưởng lão đã đi thông báo với tông chủ, tại sao đến giờ vẫn còn chưa xuất hiện?

Vị tiểu tổ tông này tại sao đi ra ngoài một chuyến lại trêu chọc Hàn Quảng Cung, g**t ch*t cung chủ Hàn Quang Cung, đúng là đã gây ra rắc rối lớn rồi.

Không nói đến chuyện Thánh Vương Phủ liệu có tính sổ với bọn họ không, phái Thiên Sơn bây giờ cũng đã tìm đến tận cửa rồi.

Chuyện này phải làm như thế nào bây giờ?

Lần trước mấy vị tông chủ Phi Hồng Môn, Thất Tinh Cung, Độc Tàm Tông bị giết, nếu như không nhờ tông chủ U Minh Tông ra mặt thì e rằng các chủ Kiếm Các Lâm Thiên Nhai sớm đã tức giận rồi.

Thế nhưng tông chủ U Động Thiên là tông chủ đứng đầu U Minh Tông đã giúp phái Thanh Vân một lần thì vẫn sẽ giúp lần thứ hai sao?

Lúc này, Lý Nhất Phàm bước ra, nhìn Cực Thiên Sơn, khí phách mạnh mẽ nói: “Môn chủ Cực Thiên Sơn, cung chủ Hàn Quảng Cung Hàn Thiên Tuyết bị giết không phải là do người của phái Thanh Vân bọn ta làm, Hàn Thiên Tuyết là cường giả cảnh giới Thông Thiên, phái Thanh Vân của bọn ta từ trên xuống dưới đều không có ai là cảnh giới Thông Thiên cả”.

“Chuyện này cần phải điều tra kĩ mới được, hơn nữa, cung chủ Hàn Quảng Cung chết nhưng Hàn Quảng Cung cũng không ra mặt, phái Thiên Sơn của ngươi lại dẫn người vây giết đến tận cửa phái Thanh Vân bọn ta rốt cuộc là có ý gì?”

Lý Nhất Phàm là đệ tử đứng đầu, Tần Ninh cũng đã nói rõ, hắn ta chính là người nhậm chức môn chủ kế tiếp, bây giờ đương nhiên là có quyền lên tiếng.

“Đúng vậy!”, Kiếm Tiểu Minh khẽ nói: “Hoàng đế không vội thái giám gấp, Hàn Quảng Cung cũng còn chưa ra mặt, phái Thiên Sơn các ngươi chẳng có chút liên quan nào lại vội vã đến đây báo thù?”

Lý Nhất Phàm nói tiếp: “Hơn nữa ngươi lại còn hung hãn như vậy, bắt mười mấy đệ tử của phái Thanh Vân bọn ta, đây giống như đến để giải quyết vấn đề sao?”

“Hừ, bắt đầu từ bây giờ, nửa canh giờ trôi qua mà tông chủ của các ngươi vẫn chưa xuất hiện, ta sẽ giết một người, một canh giờ không xuất hiện thì ta sẽ giết năm người, ta không tin hắn không chịu ra!”

Cực Thiên Sơn lúc này hai tay chắp đằng sau, thản nhiên nói.

Nghe thấy lời này, rất nhiều đệ tử phái Thanh Vân lòng đầy căm phẫn.

Lý Nhất Phàm lúc này cũng không biết phải làm sao.

“Phái Thiên Sơn của ta bênh vực kẻ yếu, phái Thanh Vân của các ngươi ỷ vào việc có cao thủ trấn giữ ức h**p Hàn Quảng Cung, giết Hàn Thiên Tuyết, khẩu khí này phái Thiên Sơn của chúng ta nhất định phải ra mặt vì Hàn Quảng Cung”.

“Ra mặt? Ra mặt cái đầu ngươi ấy!”

Một tiếng quở trách đầy tức giận bỗng vang lên.

“Ai? Láo xược! Dám ăn nói như thế với môn chủ của chúng ta...”

Rầm...

Vị trưởng lão phái Thiên Sơn mới nói được một nửa, còn chưa nói hết câu thì đã bị một chưởng ấn từ trên trời giáng xuống đập thẳng vào người ngã xuống đất, hoá thành một bộ xương khô.

“Hỗn xược! Rốt cuộc là ai dám hỗn xược như thế!”

Hai người U Hồn, U Quỷ lúc này bước ra.

Sắc mặt của U Động Thiên lúc này xám ngoét, bước từng bước một đi đến, hai tay chắp phía sau, nhìn Cực Thiên Sơn đứng trước mặt.

“Cực môn chủ đúng là có tư thế lớn, dẫn theo người trong môn phái mình đến đây giễu võ giương oai”, lời nói lạnh lùng vang lên, ngay lập tức nổi lên một hồi huyên náo.

Rất nhiều trưởng lão, chấp sự phái Thiên Sơn nhìn thấy một vị trưởng lão nhà mình trực tiếp bị đánh chết, lập tức sững sờ.

5976723-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1004: Chuyện này rốt cuộc là sao?


“Thuộc hạ Cực Thiên Sơn tham kiến U tông chủ!”

Ầm...

Cực Thiên Sơn quỳ xuống và lời nói của hắn ta khiến tất cả người của phái Thiên Sơn đều sững sờ.

U... U tông chủ sao?

Trong toàn bộ vùng đất Cửu U này, người có thể khiến môn chủ nhà mình hoảng sợ như thế, vừa gặp mặt đã trực tiếp quỳ phịch thì còn có thể là ai?

Không phải chính là tông chủ U Động Thiên của U Minh Tông đó sao!

Tiếng lộp bộp vang lên, ngay lập tức tất cả người của phái Thiên Sơn đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

U Động Thiên nhìn thấy cảnh này hừ lạnh một tiếng nói: “Cung chủ Hàn Quảng Cung chết, Hàn Quảng Cung còn chưa làm gì, còn các ngươi thì lại vội vàng ra mặt vì người khác”.

“Một vị tông chủ thế lực thuộc hạ của Thánh Vương Phủ chết, các ngươi thân là thế lực thuộc hạ của U Minh Tông lại chạy đến khu vực thuộc Kiếm Các gây chuyện, thật đúng là lớn mật!”

Nghe thấy lời này, Cực Thiên Sơn vội vàng nói: “Khởi bẩm U tông chủ, Thanh Vân môn khinh người quá đáng, g**t ch*t cung chủ Hàn Quảng Cung, Hàn Quảng Cung bây giờ...”

“Câm miệng!”

U Động Thiên trầm giọng quát: “Ta lặp lại một lần nữa, cung chủ Hàn Quảng Cung chết không có liên quan đến các ngươi, hiểu chưa?”

Cực Thiên Sơn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhìn vào ánh mặt lạnh lùng của U Động Thiên, cuối cùng đành phải gật đầu.

“Cút!”

Cuối cùng U Động Thiên trầm giọng quát một tiếng, trong lòng của Cực Thiên Sơn nín nhịn đến cực điểm.

Thanh Vân môn cũng chỉ là khu vực thuộc Kiếm Các, chỉ là một tông môn hạng ba, nhưng tại sao U tông chủ lại xuất hiện ở đây? Hơn nữa dường như quan hệ giữa U tông chủ và Thanh Vân môn rất sâu sắc.

Chuyện này rốt cuộc là sao?

“Đi sao? Nếu đã đến thì hà cớ phải gấp gáp như thế làm gì?”

Một giọng nói nhàn nhạt đột nhiên vang lên.

Tần Ninh nheo mắt nói: “Bắt đệ tử Thanh Vân môn của ta, lại còn đặc biệt chạy đến đây khởi binh hỏi tội? Thanh Vân môn của ta không giống phái Thiên Sơn các ngươi, gia lớn nghiệp lớn, tổng cộng tất cả các đệ tử bây giờ cũng có khoảng hai ba ngàn người, ngươi là đang muốn chặt đứt sự phát triển của Thanh Vân môn ta sao?”

Cực Thiên Sơn lúc này quả thật không biết nên nói cái gì, chỉ có thể đưa mắt cầu cứu nhìn về phía U Động Thiên.

“Tần tông chủ, chuyện này là sơ suất của ta, quản giáo thuộc hạ không nghiêm, trở về ta nhất định sẽ giáo huấn bọn hắn thật tốt!”, U Động Thiên cười nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 1005: “Đô Tiền sư huynh chính là do bọn chúng giết!”


Thấy cảnh này, Cực Thiên Sơn hoàn toàn ngây ngốc.

Đường đường là tông chủ U Minh Tông, U Động Thiên danh tiếng hiển hách trên Cửu U Đại Lục bây giờ lại khép nép trước Tần Ninh, một tên chỉ là tông chủ nhỏ của một tông môn hạng ba, khách sáo đến mức khiến người khác phải sôi máu?

“Như thế là xong sao?”

Tần Ninh lúc này hừ lạnh một tiếng nói: “Cứ xem như người là do Thanh Vân môn của ta giết, thì đánh trống khua chiêng giết đến tận cửa Thanh Vân môn của ta, còn trói đệ tử Thanh Vân môn của ta lại, khoản này không thể tính như vậy được!”

Bấy giờ, U Động Thiên nhìn về phía Cực Thiên Sơn quát: “Còn không mau thả người ra!”

“Thả người, thả người...”

Cực Thiên Sơn bây giờ cũng rất sững sờ.

Hơn mười đệ tử của Thanh Vân môn sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên là đã bị doạ không nhẹ.

U Động Thiên nói thêm: “Lần này là phái Thiên Sơn l* m*ng, ta thay mặt phái Thiên Sơn lập ra lời hứa bồi thường cho Thanh Vân môn một trăm vạn linh thạch”.

Một trăm vạn!

Nghe thấy lời này, Cực Thiên Sơn suýt chút nữa tắc thở.

Một trăm vạn linh thạch có ý nghĩa như thế nào? Đủ để cho đệ tử phái Thiên Sơn của hắn ta tu luyện một năm đấy.

Đùa cái gì vậy!

“Còn không mau đưa!”, U Động Thiên nhìn Cực Thiên Sơn, lại quát lên lần nữa.

Bị U Động Thiên nhìn chằm chằm, Cực Thiên Sơn đành nghiến răng lấy ra một chiếc nhẫn không gian.

“Chỗ này có một trăm vạn linh thạch...”

Lời này vừa nói ra, Cực U Sơn có thể cảm nhận rõ được trái tim mình đang rỉ máu, hắn ta vốn định dùng linh thạch để mua hàn nguyên thạch, bây giờ... mất hết tất cả rồi.

“Tông chủ!”

Đột nhiên, một đệ tử Thanh Vân môn tức giận hét lớn: “Đô Tiền sư huynh chính là do bọn chúng giết!”

Hả?

“Tuy phái Thiên Sơn của ta g**t ch*t một đệ tử của Thanh Vân môn ngươi, thế nhưng tên đệ tử đó cũng g**t ch*t một đệ tử của phái Thiên Sơn ta”.

Nghe thấy vậy, sắc mặt của Tần Ninh càng thêm lạnh lẽo.

“Ta mặc kệ người của ngươi chết rồi hay chưa chết!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1006: “Ngược lại ta cũng muốn lĩnh giáo thử xem!”


Tần Ninh lúc này ngắt lời Cực Thiên Sơn, thản nhiên nói: “Đệ tử Thanh Vân môn ta chỉ cần không phải là cố ý trêu chọc người khác mà bị người khác giết thì ta thân là tông chủ phải đứng ra thôi”.

Bây giờ, Cực Thiên Sơn cũng nổi giận.

Hắn ta đường đường là tông chủ của môn phái hạng hai mà lại phải khúm núm trước tông chủ trẻ tuổi của một tông môn hạng ba, đã thế đối phương vẫn còn chưa chịu dừng tay tại đây.

Nếu không phải có U Động Thiên ở đây thì hắn ta sớm đã bùng nổ rồi.

“U tông chủ!”

Cực Thiên Sơn lúc này siết chặt nắm đấm nói: “Phái Thiên Sơn của ta đã nhượng bộ đến như vậy rồi, nhưng Thanh Vân môn vẫn cứ hùng hổ doạ người, nỗi nhục này phái Thiên Sơn của ta không nuốt được!”

Dứt lời, hắn ta đưa mắt nhìn về phía Tần Ninh, lạnh giọng nói: “Nếu không phải có U tông chủ ở đây thì Thanh Vân môn của ngươi đã không còn rồi, Tần Ninh, phái Thiên Sơn ta chịu lùi bước không phải bởi vì sợ Thanh Vân môn của ngươi, mà là bởi vì U tông chủ, hy vọng ngươi biết tiến biết lùi!”

“Biết tiến biết lùi?”

Tần Ninh mỉm cười nói: “Giết đệ tử của Thanh Vân môn ta, đừng nói là một trăm vạn linh thạch, cho dù có đưa ra một ngàn vạn linh thạch thì cũng không bồi thường đủ đâu!”

“Được thôi, trái lại ta muốn xem xem ngươi muốn thế nào?”

“Ta muốn thế nào?”, Tần Ninh lại nói: “Ta đã từng nói với đệ tử của Thanh Vân môn ta rằng Thanh Vân môn chính là môn phái che chở cho đệ tử tốt nhất ở toàn bộ Cửu U Lục Địa này, ta thấy cũng có rất nhiều ngươi không tin điều này, vừa hay ta giết ngươi lập uy, như thế cũng rất tốt!”

“Tần tông chủ...”, U Động Thiên lúc này căng thẳng nói.

“Ngươi câm miệng, chuyện này không liên quan gì đến ngươi”, Tần Ninh không khách khí chút nào nói.

“Đã có người coi Thanh Vân môn của ta như quả hồng mềm mà bóp, vậy thì nhìn xem có thể bóp được hay không!”

“Ngược lại ta cũng muốn lĩnh giáo thử xem!”

Khí tức trên người của Cực Thiên Sơn bỗng tăng mạnh, chính là một cường giả đứng đầu cảnh giới ngũ bộ Thông Thiên.

Người đạt đến cảnh giới Thông Thiên đủ để trở thành bá chủ một phương ở trong vùng đất Cửu U này.

“Theo môn quy của Thanh Vân môn ta, chỉ cần đệ tử không gây ra thị phi mà bị người khác sát hại, Thanh Vân môn ta chắc chắn sẽ g**t ch*t hung thủ không cần hỏi tội, ai dám ngăn cản giết không tha!”

Tần Ninh vừa nói xong câu này, đệ tử Thanh Vân môn trong nháy mắt ngưng tụ thành một nguồn khí tức mạnh mẽ.

5976737-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1007: Điều này có ý nghĩa gì?


Cực Thiên Sơn bước ra trực tiếp nhắm thẳng về phía của Tần Ninh.

Trong nháy mắt, một bóng hình quỷ dị lúc này bỗng loé lên lao ra.

Lão Vệ giống như một chiếc lá bay ra nhẹ bẫng, một chưởng trông có vẻ thong thả trực tiếp đánh thẳng về phía của Cực Thiên Sơn.

Thấy cảnh này, Cực Thiên Sơn hừ một tiếng, cũng xuất chưởng lao ra.

Bùm...

Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, sau đó xuất hiện một cảnh tượng kì lạ.

Thân ảnh Lão Vệ đứng im như núi, thế nhưng Cực Thiên Sơn lúc này sắc mặt trắng bệch, liên tục lùi lại phía sau, miệng phun ra từng ngụm máu tươi.

“Cảnh giới hoá thần!”

Trong nháy mắt, sắc mặt của tất cả mọi người ở đây đều thay đổi.

Thậm chí ngay cả hai người U Hồn, U Quỷ lúc này cũng hơi giật mình.

Lần trước không nhìn thấy lão Vệ thi triển thực lực thật sự, không phát giác ra được khí tức của người này, vậy mà không ngờ rằng lại là cảnh giới hoá thần.

Mà lúc này, sắc mặt của Cực Thiên Sơn khó coi đến cực điểm.

Cảnh giới hoá thần, ở trong Thanh Vân môn nhỏ bé lại có tồn tại một vị cảnh giới hoá thần bất khả chiến bại trấn giữ.

Chuyện này sao có thể được cơ chứ?

Trong toàn bộ vùng đất Cửu U, chỉ có bốn môn phái lớn mới có sự tồn tại của cảnh giới hoá thần bất khả chiến bại, tại sao ở trong Thanh Vân môn lại có chứ?

“Lão Vệ, không cần phải khách khí, trực tiếp g**t ch*t là được rồi”.

Tần Ninh lúc này thản nhiên nói: “Khinh thường Thanh Vân môn ta, không giáo huấn một chút thì còn ra thể thống gì?”

Ngữ khí của Tần Ninh bình thản nhưng trong lời nói lại bộc lộ rõ sự phách lối.

Mà lúc này, rất nhiều đệ tử của Thanh Vân môn đều hưng phấn không thôi.

Trong Thanh Vân môn của bọn họ ấy vậy mà lại có một cảnh giới hoá thần!

Điều này có ý nghĩa gì?

Trông thấy U Động Thiên có ý muốn cầu tình, Tần Ninh hững hờ nói: “Nếu ngươi dám mở miệng nói chuyện thì ta sẽ để lão tổ của ngươi tự tay diệt ngươi!”

Lời này vừa nói xong, cơ thể của U Động Thiên bỗng cứng đờ.

Lão tổ tông cung kính với Tần Ninh như thế nào ông ta đương nhiên nhìn ra được.
 
Phong Thần Châu
Chương 1008: “Hai trăm vạn!”


Tần Ninh lần này thật sự tức giận rồi.

Trong mắt của những người khác thì một đệ tử bị giết không phải là chuyện gì quá to tát cả.

Thế nhưng ở trong mắt của Tần Ninh thì đây chính là khiêu khích.

Cực Thiên Sơn lần này đã đá trúng khối sắt, mà còn là khối sắt ông ta không dám đá nữa chứ.

“Tần tông chủ tha mạng!”

Trong lúc đó, Cực Thiên Sơn bỗng dưng quỳ rạp xuống đất.

“Tần tông chủ, tại hạ đã biết sai rồi, tại hạ nguyện ý giao nộp hung thủ giết người, bồi thường thiệt hại cho Thanh Vân môn, xin Tần tông chủ tha cho tại hạ một mạng!”

Cực Thiên Sơn vừa nói xong lời này, tất cả mọi người có mặt ở đây đều sững sờ.

Cái này... Thái độ thay đổi cũng quá nhanh ấy chứ?

Mới vừa rồi còn bày ra tư thế thà chết chứ không chịu khuất phục, ấy vậy mà giờ đã lập tức nhượng bộ rồi?

“Ồ?”

Tần Ninh làm ra vẻ kinh ngạc nói: “Mới vừa rồi chẳng phải vẫn rất khí thế hùng hồn sao?”

Trong lòng Cực Thiên Sơn lúc này đau khổ hoảng loạn không thôi.

Cảnh giới hoá thần!

Cho dù là tầng thứ nhất cảnh giới hoá thần thì cũng đều là nhân vật lớn ở trên vùng đất Cửu U, chỉ dậm chân một cái cũng khiến ba người run rẩy.

Cho dù hắn ta có thuộc hàng đầu cảnh giới Thông Thiên ngũ bộ thì đứng trước mặt cảnh giới hoá thần chẳng khác nào một đứa trẻ nhỏ bé yếu ớt.

Hắn ta vốn tưởng rằng Thanh Vân môn cậy có U Động Thiên chống lưng nên mới dám càn rỡ như thế, thế nhưng sao có thể ngờ được rằng bên trong Thanh Vân môn lại có một vị cảnh giới hoá thần thế lực bá chủ trấn thủ cơ chứ!

Tần Ninh lúc này đã thu lại sát khí, bình thản nói: “Có tha cho cái mạng chó của người không thì còn phải xem tâm trạng của đệ tử Thanh Vân môn ta như thế nào đã”.

Tần Ninh dời mắt nhìn về phía hơn mười đệ tử đã bị bắt kia, nói: “Các ngươi nói có nên tha cho hắn không?”

Cực Thiên Sơn nói ra lời này, hơn mười đệ tử đều động lòng.

Nhưng vẫn không có ai lên tiếng.

“Hai trăm vạn!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1009: Tuyệt đối không dám!”


Nhìn thấy Cực Thiên Sơn bắt đầu tăng giá, nét mặt của mấy đệ tử hơi thay đổi.

“Ba trăm vạn!”

Cực Thiên Sơn lúc này đã hoàn toàn hoảng loạn rồi.

Đây chính là tiền bỏ ra để mua mạng của hắn ta đấy!

“Một ngàn vạn!”

Cực Thiên Sơn rót cuộc cũng cắn răng, hạ quyết tâm nói: “Bồi thường cho các vị một ngàn vạn linh thạch!”

Một ngàn vạn, cái này chiếm một số lượng khổng lồ trong kho linh thạch ở phái Thiên Sơn.

Một đệ tử lúc này muốn nói lại thôi.

Tần Ninh lại nói: “Sống chết của hắn nằm trong tay của các ngươi, các ngươi muốn nói gì thì cứ nói, không cần phải sợ”.

“Nếu như sau này hắn dám trả thù, ta sẽ tiêu diệt toàn bộ phái Thiên Sơn của hắn!”

“Không dám không dám, tuyệt đối không dám!”, Cực Thiên Sơn vội vàng nói.

Đệ tử kia gật đầu, rốt cuộc cũng lấy dũng khí nói: “Một ngàn vạn linh thạch, trợ cấp một phần cho người nhà của Đô Tiền sư huynh, số còn lại giao phó cho tông chủ sắp xếp, còn một chút”.

“Ngài nói, ngài nói đi...”, Cực Thiên Sơn lập tức thở phào một hơi.

“Ai giết Đô Tiền sư huynh thì kẻ đó phải đền mạng!”

“Đúng vậy!”

“Không sai!”

Những đệ tử còn lại cũng gật đầu nói đúng, trong lúc nhất thời lòng đầy căm phẫn.

“Được!”

Cực Thiên Sơn bước từng bước đi ra, vung tay lên.

Bộp bộp hai người lập tức bị lôi ra, Cực Thiên Sơn vỗ tay xuống, sọ não của hai người này lập tức vỡ vụn, hơi thở biến mất hoàn toàn.

“Chính hai kẻ này đã giết Đô Tiền, tại hạ g**t ch*t hai kẻ này mong chư vị hả giận”.

“Hừ, bọn ta chẳng cần phải hả giận, như lời tông chủ đã nói, đệ tử Thanh Vân môn bọn ta sẽ không ỷ thế h**p người, nhưng nếu người khác ức h**p bọn ta thì bọn ta cũng không sợ”, đệ tử kia lấy dũng khí nói.

Tần Ninh nghe thấy vậy thì gật đầu.

Nhưng hắn cũng hiểu, Thanh Vân môn suy yếu đã lâu, phải thay đổi tâm tính của các đệ tử, chuyện này không phải ngày một ngày hai là có thể làm được.

Lần này cũng coi như tiếp thêm cho bọn họ một chút dũng khí.

“Cực Thiên Sơn, Tần tông chủ đồng ý tha cho ngươi một mạng, ngươi còn không mau cảm ơn đi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1010: “Chào U tông chủ!”


“Đa tạ Tần tông chủ, đa tạ Tần tông chủ!”

Cực Thiên Sơn lúc này mới bình thường trở lại, chỉ thấy sau lưng mồ hôi ướt đẫm quần áo, xả người sớm đã xụi lợ từ lâu.

“Chuyện đã giải quyết xong còn không mau rời đi, vây quanh sơn môn Thanh Vân môn ta làm gì? Bái sư học nghệ à?”

“Vâng vâng vâng...”

Cực Thiên Sơn lập tức dẫn người định rời khỏi chỗ này.

“Chuyện đã giải quyết xong rồi sao? Ta thấy chưa hẳn đâu...”

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên, trên không trung có mười mấy bóng người ầm ầm nhảy xuống.

Người cầm đầu hơn mười người này toàn thân áo trắng, quần áo chỉnh tề, khuôn mặt tuấn tú, nhìn kỹ thì dáng vẻ khoảng ba, bốn mươi tuổi, phong lưu phóng khoáng.

Nhưng thu hút sự chú ý của người khác nhất chính là trên vai của người đàn ông này có khắc một chữ Bắc sinh động.

Mà mười mấy người phía sau, ngoại trừ rải rác hai ba người ra thì trên vai của những người còn lại cũng đều khắc một chữ Bắc.

“Thánh Vương Phủ!”

U Động Thiên nhìn thấy dòng chữ kia lập tức có hơi giật mình.

Người của Thánh Vương Phủ rốt cuộc cũng đến.

“Chào U tông chủ!”

Người cầm đầu nhìn U Động Thiên, chắp tay thi lễ một cái.

“Tứ đại Thánh Hộ Thánh Vương Phủ, Ngô Vấn Đông, Sở Lưu Tây, Lý Hướng Nam, Thần Bắc, chắc hẳn ngươi biết Thánh Hộ Thần Bắc một trong tứ đại Thánh Hộ chứ?”

Tứ đại Thánh Hộ.

Lời này vừa nói ra, năm vị trưởng lão cùng đám người phái Thiên Sơn đều biến sắc.

Thánh Vương Phủ, chiếm giữ khu vực phía Tây Bắc của vùng đất Cửu U, chính là chúa tể một phương, địa vị ở trong vùng đất Cửu U cũng tương đương với Kiếm Các, phái U Minh và Đại Nhật Thần Giáo.

Nếu không thì chỉ cần một người trong Tứ đại Thánh Hộ đứng ra giải quyết.

Thánh Hộ Thần Bắc là người có danh tiếng hiển hách nhất trong Tứ đại Thánh Hộ của Thánh Vương Phủ, hôm nay lại đích thân xuất chinh.

Đây chính là một cảnh giới hoá thần bất khả chiến bại!
 
Phong Thần Châu
Chương 1011: “Xem ra Tần tông chủ đã thừa nhận rồi!”


Thần Bắc phong độ nhanh nhẹn, khiến cho người khác có cảm giác ôn hoà như gió xuân, hoàn toàn không có chút cảm giác chèn ép nào cả.

Thậm chí nếu gặp nhau ở trên đường lớn thì cũng không một ai có thể tin rằng đây lại là một vị cảnh giới hoá thần mạnh mẽ.

Sau khi Thần Bắc nhìn về phía U Động Thiên lễ phép chào hỏi thì ánh mắt từ từ chuyển đến trên người của Tần Ninh.

“Chắc hẳn vị này chính là Tần Ninh, tông chủ tân nhiệm của Thanh Vân môn?”

Thần Bắc cười nhạt một tiếng nói: “Tần tông chủ, chuyện giữa ngươi và phái Thiên Sơn đã giải quyết xong, nhưng còn rắc rối với Thánh Vương Phủ ta thì chưa xong đâu!”

“Ồ?”

Tần Ninh nhìn về phía Thần Bắc, chậm rãi nói: “Phiền phức gì, nói nghe thử xem”.

Thần Bắc khẽ phất tay, một thanh niên phía sau đầu đội mũ trắng, trên người vẫn mặc một bộ đồ tang trắng toát bước ra, một tay chỉ vào Tần Ninh, quát lớn: “Chính là ngươi đã sát hại phụ thân của ta Hàn Thiên Tuyết!”

“Phụ thân của ta, Hàn Thiên Tuyết chính là cung chủ Hàn Quảng Cung, là tông chủ của môn phái hạng hai, là môn phái thuộc Thánh Vương Phủ, ngươi giết phụ thân của ta thì chính là đang khiêu khích uy nghiêm của Thánh Vương Phủ”.

“Vậy sao?”

Tần Ninh cười nhạt nói: “Người là do ta giết, ngươi có thể làm được gì?”

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của người thanh niên kia kinh ngạc, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm vào Tần Ninh.

Tần Ninh nói tiếp: “Con người ta không thích bắt nạt người khác, Hàn Thiên Tuyết đúng không? Thân là cung chủ Hàn Quảng Cung không quản lý Hàn Quảng Cung của mình cho tốt lại dẫn người đến muốn huỷ diệt thượng quốc Bắc Minh!”

“Thượng quốc Bắc Minh trong mắt các vị có thể chẳng là cái gì hết nhưng lại là cái mà Tần Ninh ta nâng đỡ đi lên từng bước một, ngoại trừ ta có thể huỷ diệt ra thì người ngoài, kẻ nào dám động vào dù chỉ là một ngón tay ta sẽ chém đầu của hắn!”

“Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta giết hắn, bốc mồ mả tổ tông mười tám đời của hắn lên!”

Lúc Tần Ninh nói ra lời này, ngữ khí bình thản, thế nhưng lời nói từng câu từng chữ có thể nói là càn rỡ đến cực điểm.

Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, giết tổ tông mười tám đời nhà ông!

Quả thật là đang cảnh tỉnh Thần Bắc ngay trước mặt ông ta.

“Vậy sao?”, sắc mặt của Thần Bắc lúc này cũng rất khó coi.

“Xem ra Tần tông chủ đã thừa nhận rồi!”

“Khoan đã!”

Mà đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 1012: Cảm giác chắc nịch không thể nghi ngờ.


Hoàng Phủ Hùng lúc này bước ra, trên khuôn mặt già nua xẹt qua một tia bất đắc dĩ, cười khổ nói: “Cung chủ Hàn Quảng Cung đó muốn diệt thượng quốc Bắc Minh, ra tay với Tần công tử, lão hủ không vừa mắt nên giết hắn”.

“Chuyện này trái lại chẳng liên quan gì đến Tần công tử cả, nếu Thánh Vương Phủ đến hỏi tội thì cứ tìm lão hủ đây!”

Nhìn thấy Hoàng Phủ Hùng đi ra muốn gánh vác, biểu cảm của Tần Ninh vẫn không thay đổi, không nói lời nào.

Đương nhiên lão già này muốn ra mặt, vậy thì để ông ta ra mặt là được, bản thân tránh được rắc rối.

“Ngươi?”

Thần Bắc nghi ngờ nhìn về phía Hoàng Phủ Hùng.

“Không sai, là ta, chuyện này chẳng liên quan gì đến Tần công tử hết, người là do ta giết!”

Hoàng Phủ Hùng khẽ cười nói.

Trong lòng Thần Bắc thầm thở phào một hơi.

Hôm nay có U Động Thiên ở đây, chuyện này nằm ngoài dự đoán của ông ta.

Thánh Vương Phủ thân là một trong bốn thế lực đứng đầu, đương nhiên nắm giữ rất nhiều thông tin.

Lần trước chính là U Động Thiên ở trong Thanh Vân môn, trợ giúp Thanh Vân môn giải quyết rắc rối diệt môn.

Mà nghe nói lúc đó các chủ Kiếm Các Lâm Thiên Nhai tự mình đứng ra cũng không gây khó dễ cho Thanh Vân môn.

Ông ta tuy là một trong Tứ đại Thánh Hộ của Thánh Vương Phủ, thế nhưng bản thân ông ta chỉ là nhất chuyển cảnh giới hoá thần, so với U Động Thiên vẫn còn thua kém nhiều.

Cảnh giới Thiên Nguyên chia thành cảnh giới tiểu tam nguyên, đại tam nguyên, cũng được gọi là cảnh giới lục nguyên.

Mà sau cảnh giới Thiên Nguyên chính là cảnh giới Thông Thiên, ngũ bộ cảnh giới Thông Thiên vượt qua được từng bước một thì chính là trùm, đứng đầu một phương, nhưng nếu không vượt qua được thì chỉ có con đường chết.

Sau cảnh giới Thông Thiên chính là cảnh giới hoá thần, hoá thần có cửu chuyển, toàn thể nhất chuyển, cho dù là cảnh giới hoá thần nhất chuyển, chỉ cần một cái phất tay thôi thì hàng trăm hàng ngàn cảnh giới thông thiên cũng không phải là đối thủ.

Từ xưa đến nay, trên toàn bộ Cửu U Đại Lục, chắc chắn không còn phải nghi ngờ gì nữa cảnh giới hoá thần chính là sự tồn tại cao nhất.

Tông chủ của bốn môn phái lớn đoán chừng đều là tứ chuyển, ngũ chuyển cảnh giới hoá thần, thậm chí còn cao hơn.

Thần Bắc nhìn về phía Hoàng Phủ Hùng, hai mắt sáng như đuốc, chậm rãi nói: “Đương nhiên nếu như người là do ngươi giết thì ngươi phải tự vẫn để tạ tội!”

Ngữ khí của Thần Bắc nhẹ nhàng nhưng lại mang theo cảm giác chắc nịch không thể nghi ngờ.

Nghe thấy lời này, Tần Ninh không nhịn được bật cười.
 
Phong Thần Châu
Chương 1013: Con trai của Hoàng Phủ Hùng?


“Ca, ca cười gì thế?”, Kiếm Tiểu Minh nghi ngờ hỏi.

Thẩm Văn Hiên đứng cạnh gõ đầu Kiếm Tiểu Minh một cái, nói: “Ngươi đần à, tiền bối Hoàng Phủ Hùng là ai cơ chứ?”

“Là lão tộc trưởng của Hoàng Phủ thế gia, mà Hoàng Phủ thế gia là gia tộc truyền thừa, nội tình mạnh mẽ, ngay cả bốn môn phái lớn cũng không sánh bằng, Thần Bắc chỉ là một Thánh Hộ của Thánh Vương Phủ mà lại bắt Hoàng Phủ Hùng tự vẫn tạ tội...”

Nghe đến đây, Kiếm Tiểu Minh lập tức hiểu ra, nhịn không được cười phá lên.

Tiếng cười này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

“Tự vẫn để tạ tội?”

Hoàng Phủ Hùng giật mình, lập tức cười nói: “Thánh Hộ Thần Bắc, lão hủ mặc dù đã già nhưng vẫn chưa muốn chết”.

“Còn cái tên Hàn Thiên Tuyết kia khinh người quá đáng, ta đi đến muốn thử khuyên nhủ hắn, hắn lại động thủ muốn giết ta, thế là ta mới giết hắn, ta cũng không cho rằng bản thân mình đã làm sai cái gì hết!”

“Vậy sao?”

Ánh mắt của Thần Bắc lúc này rất lạnh lẽo, chậm rãi nói: “Xem ra ngươi không muốn đền tội, vậy thì ta chỉ còn cách tự mình ra tay thôi”.

Xoẹt…

Bóng hình Thần Bắc loé lên một khắc sau đã rơi xuống, tốc độ nhanh như chớp, trực tiếp nện một quyền xuống.

Ầm…

Nháy mắt, một quyền này đánh thẳng về phía Hoàng Phủ Hùng.

Nhưng vào đúng lúc này đột nhiên có một màn sáng xuất hiện trước mặt Hoàng Phủ Hùng, ngăn cản một quyền kia lại.

Mà cùng lúc đó, bóng hình của Thần Bắc cũng chật vật liêu xiêu, sắc mặt trắng nhợt, không nhịn được mà phun ra một ngụm máu, lảo đảo ngã xuống đất.

“Ai?”

Thần Bắc nhìn về phía trước, ánh mắt hơi kinh ngạc.

U Động Thiên cũng không ra tay, ở chỗ này không thể nào có cảnh giới hoá thần mạnh hơn thực lực của ông ta được, rốt cuộc là ai?

Màn sáng kia tản ra, một bóng dáng chừng khoảng ba bốn mươi tuổi, một thân áo xanh, tóc dài buộc lên, tay áo bay bay đứng vững.

Bóng dáng ấy xoay người lại, nhìn về phía Hoàng Phủ Hùng phía sau, hai đầu gối khuỵ xuống đất, cúi đầu thật sâu.

“Phụ thân!”

Phụ thân!

Phụ thân?

Con trai của Hoàng Phủ Hùng?

Một màn này khiến U Động Thiên cũng phải giật mình.

Ông ta đương nhiên biết Hoàng Phủ Hùng là lão tộc trưởng của gia tộc Hoàng Phủ, một thân thực lực ngập trời, ông ta cũng không nói ra chuyện quan hệ giữa U Minh Tông và Thánh Vương Phủ cũng không tốt đẹp lắm, thấy Hoàng Phủ Hùng đứng ra, ông ta cũng rất vui mừng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1014: Hoàng Phủ Thanh Ngọc!


Cha?

Lúc này, sắc mặt Thần Bắc kia trở nên sửng sốt.

Lão già này lại có một người con trai ở cảnh giới Hóa Thần?

Ông ta dần dấy lên một dự cảm không lành.

“Tam thúc!”

Hoàng Phủ Yên Nhiên nhìn thấy người đàn ông kia, đi lên trước, có vẻ cực kỳ thân thiết.

“Nhóc con Yên Nhiên, cha cháu nói rồi, bảo ta đưa cháu về, đỡ cho cháu làm loạn bên ngoài”.

“Cháu có làm loạn đâu!”

Hoàng Phủ Yên Nhiên ôm cánh tay của Hoàng Phủ Hùng, hoạt bát nói: “Cháu muốn ở cạnh ông nội, sau này về cùng ông nội!”

“Cháu đúng là...!”

Người đàn ông trung niên nhìn Hoàng Phủ Yên Nhiên, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.

“Cho hỏi các hạ là ai?”, Thần Bắc lúc này nhìn người kia, cẩn thận hỏi.

Cường giả cảnh giới Hóa Thần, ngoài bốn tông môn lớn ra thì các tông môn hạng hai khác đều không có. Nếu người này không đến từ Đại Nhật Thần Giáo, U Minh Tông hay Kiếm Các thì chỉ có thể là...

“Tại hạ Hoàng Phủ Thanh Ngọc!”

Hoàng Phủ Thanh Ngọc mỉm cười nói: “Thánh Hộ Thần Bắc, thân là một trong bốn đại Thánh Hộ của Thánh Vương Phủ, uy danh lẫy lừng, tại hạ có nghe nói đến. Có điều, đối xử tùy tiện với cha ta như thế thì đúng là không coi gia tộc Hoàng Phủ ta ra gì rồi!”

Lời này nói ra, trái tim Thần Bắc liền nhói một cái.

Hoàng Phủ Thanh Ngọc!

Tam gia của thế gia Hoàng Phủ, Hoàng Phủ Thanh Ngọc!

Lúc này Thần Bắc hiểu được, lần này mình động vào sai người rồi.

Ông ta cứ nghĩ Tần Ninh có chỗ dựa là U Minh Tông, không dễ đối phó, mà lão già kia thừa nhận là mình làm rồi, giết xong sẽ lấy lại được uy danh của Thánh Vương Phủ.

Nhưng ai mà ngờ, lão già này cư nhiên lại có lai lịch bất phàm, là lão trưởng tộc của gia tộc Hoàng Phủ.

Có thể khiến Hoàng Phủ Thanh Ngọc gọi là cha thì đương nhiên chính là lão trưởng tộc Hoàng Phủ Hùng rồi.

“Cha ta giết tông chủ của một tông môn hạng hai dưới trướng Thánh Vương Phủ các ngươi, nếu Thánh Vương Phủ các ngươi không phục thì đến tìm đại ca Hoàng Phủ Ngạo Thiên của ta mà nói chuyện!”

“Hiểu lầm, hiểu lầm thôi!”

Thần Bắc hộ pháp lúc này không còn chút bình thản nào nữa, tay run run, vội vàng nói: “Tại hạ trí nhớ tồi, chưa từng gặp lão gia tử Hoàng Phủ, mong tam gia bớt giận”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1015: Hắn ta chết đứng thật rồi.


“Trí nhớ tồi?”

Hoàng Phủ Thanh Ngọc từ từ nói: “Ta thấy không phải ngươi trí nhớ tồi đâu, mà là Thánh Vương Phủ tự đại thành quen ấy chứ”.

Thần Bắc lúc này hơi thay đổi sắc mặt, vội vã nói: “Tại hạ có mắt không tròng, mong Hoàng Phủ tam gia bớt giận”.

“Tha tội cũng được, nếu ngươi đỡ được một chưởng của ta, gia tộc Hoàng Phủ sẽ không truy cứu chuyện này nữa, nếu không, Hoàng Phủ Thanh Ngọc ta nhất định phải đến tận Thánh Vương Phủ, hỏi Vương Trữ Kiếm xem rốt cuộc là ông ta muốn làm trò gì!”

Nghe vậy, sắc mặt Thần Bắc hoàn toàn suy sụp.

“Xem một chưởng của ta đây!”

Hoàng Phủ Thanh Ngọc lúc này sải bước ra, sát khí đằng đằng, một chưởng vung tới. Trong nháy mắt, tất cả các đệ tử đứng bên ngoài Thanh Vân tông đều cảm nhận được một luồng hơi lạnh từ bàn chân xông l*n đ*nh đầu.

“Ôi mẹ ơi!”, Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Đây chính là cảnh giới Hóa Thần sao, khí thế này ta cũng không gánh nổi!”

“Thông Thiên năm bước, Hóa Thần chín chuyển, đều là cảnh giới mạnh mẽ để bước vào Tam Vị, rồi sẽ có một ngày ngươi cũng làm được!”

Bước vào Tam Vị?

Kiếm Tiểu Minh cũng không hiểu Tần Ninh đang nói gì.

Phanh...

Một chưởng kia trực tiếp đập xuống, cả người Thần Bắc chịu hết, hai chân ghìm vào mặt đất, lui hẳn hơn trăm bước mới dừng lại.

Lúc này, khóe miệng Thần Bắc rớm máu, ông ta chắp tay nói: “Cảm ơn Hoàng Phủ tam gia đã nương tay, tại hạ xin cáo từ!”

Nói xong, Thánh Hộ Thần Bắc dẫn mọi người lập tức rời đi mất dạng.

U Động Thiên lúc này chắp tay cười nói: “Tần tông chủ, tại hạ cũng không quấy rầy nữa, lần sau lại tới thăm!”

“Ừ!”

U Động Thiên nhìn Cực Thiên Sơn bên cạnh với vẻ mặt xám như tro, đá ra một cước, quát lên: “Còn không mau cút đi, ở lại chỗ này làm gì hả?”

Cực Thiên Sơn đã sớm bị dọa sợ gần chết.

Hắn ta vốn ở cảnh giới Thông Thiên năm bước, so với đại năng cảnh giới Hóa Thần thì cũng chỉ như đứa trẻ con.

Hôm nay, Thanh Vân tông này lại có cả cảnh giới Hóa Thần.

Hắn ta chết đứng thật rồi.

“Hiện tại tông chủ ta che chở các ngươi, sau này còn cần các ngươi che chở tông chủ ta đấy!”

“Vâng!”

“Vâng!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1016: Rốt cuộc cái quái gì đang xảy ra vậy?


Một đám đệ tử lúc này vui vẻ không thôi.

Thoải mái, quá thoải mái!

Mấy người Hoàng Phủ Hùng lúc này cũng đi theo Tần Ninh vào trong Thanh Vân tông.

Mà cùng lúc đó, Thần Bắc dẫn theo mười mấy người rời khỏi dãy núi Thanh Vân, bay thẳng về Thánh Vương Phủ ở phía Tây.

“Phụt...”

Đột nhiên, sắc mặt Thần Bắc trắng bệch, không thể nhịn nổi nữa, phun ra máu tươi.

Từng búng máu phun ra liên tục, cả gương mặt Thần Bắc trở nên trắng bệch đến đáng sợ.

“Đại nhân Thánh Hộ!”

Một tên hộ vệ phẫn nộ quát lên: “Cái tên của gia tộc Hoàng Phủ kia thật quá quắt!”

“Thôi, không nói nữa!”

Thần Bắc lúc này lấy hơi lại, từ từ nói: “Hoàng Phủ Thanh Ngọc đã nhẹ tay rồi, nếu không giờ ta còn chẳng đứng dậy được ấy chứ”.

“Hàn Quảng cung kia rốt cuộc làm trò gì vậy? Sao lại ra tay với một thượng quốc, mà còn làm ầm ĩ đến mức này chứ?”

“Còn nữa, thượng quốc Bắc Minh và Tần Ninh kia, rốt cuộc có lai lịch gì, điều tra thật rõ vào”.

“U Minh Tông cùng Tần Ninh kia có quan hệ không rõ ràng thì thôi đi, bây giờ đến cả thế gia Hoàng Phủ còn có mối quan hệ thâm sâu với Thanh Vân tông”.

Thần Bắc lúc này mơ hồ cảm nhận được, tất cả mọi chuyện dường như đều liên quan đến vị tông chủ mười tám, mười chín tuổi của Thanh Vân tông – Tần Ninh!

Mà cùng lúc đó, U Động Thiên nhìn Cực Thiên Sơn mặt xám như tro, hừ nói: “Lần này nếu không phải ngươi nhanh trí thì giờ đã thành thi thể nằm dưới đất rồi!”

“Thuộc hạ biết sai, biết sai rồi ạ!”

Cực Thiên Sơn lúc này vẫn còn chưa kịp hồi thần.

Rốt cuộc cái quái gì đang xảy ra vậy?

Thanh Vân tông không phải là một tông môn suy tàn à? Sao tự nhiên lại trở nên lợi hại đến vậy?

“Địa phận Thanh Vân tông, bất kỳ tông môn nào cũng không được bước vào, ai trái lệnh, chém!”, U Động Thiên nhìn Tả Hữu hộ pháp và nói: “Sau này nếu còn ai ngu ngốc đi trêu chọc Thanh Vân tông, động vào Tần Ninh, đừng trách ta không nhắc trước. Chết rồi thì cũng không oán được ai đâu, cũng đừng mong ta sẽ bênh những kẻ đó!”

“Vâng!”

“Vâng!”

5976787-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1017: “Tần tông chủ!”


“Giờ đang bắt đầu xung kích lên cảnh giới Thiên Nguyên!”

“Nhanh vậy sao?”

Nghe đến đó, U Động Thiên cũng cảm thấy kinh ngạc.

“Được rồi, vậy thì cho Sương Nhi đi vào trong hồ U Hoa tu luyện đi!”

Nghe vậy, U Hồn và U Quỷ đều hơi thay đổi sắc mặt.

Hồ U Hoa là nơi thần bí nhất của U Minh Tông, chỉ có đệ tử nòng cốt của nòng cốt mới có tư cách đi vào trong đó tu hành.

Cho Vân Sương Nhi vào hồ U Hoa tu luyện sao?

U Hồn chắp tay nói: “Tông chủ, có sớm quá không ạ?”

“Sao?”

“Vân Sương Nhi đúng là có thiên phú cao, hơn nữa tu hành linh quyết không tầm thường, nhưng nếu cho vào hồ U Hoa sớm quá thì tựa hồ không công bằng với các đệ tử khác!”

U Hồn tiếp tục nói: “Hơn nữa Vân Sương Nhi có quan hệ sâu sắc với Tần Ninh, một khi Tần Ninh có mưu đồ gì...”

“Mưu đồ gì?”

U Động Thiên hừ mũi, không nói nhiều.

Nếu Tần Ninh thật sự có mưu đồ thì chỉ nguyên việc có lão tổ đời thứ ba U Phần Thiên ở đây cũng là quá đủ rồi, cần gì phải đem Vân Sương Nhi vào U Minh Tông để tính kế chứ.

Nhưng U Hồn và U Quỷ không rõ chuyện này nên cũng hiểu được.

“Không sao, dù thế nào thì Vân Sương Nhi cũng là đệ tử cuối cùng của U Động Thiên ta. Để con bé đi vào trong hồ U Hoa tu luyện là hợp tình hợp lý rồi. Nếu kẻ nào không phục, thì cứ vượt qua Vân Sương Nhi đi, ta cũng sẽ cho kẻ đó đi vào hồ U Hoa”.

“Vâng!”

U Hồn, U Quỷ hiểu được, U Động Thiên là tông chủ U Minh Tông, trước giờ nói một không nói hai.

Ông ta đã quyết thì cứ chấp hành thôi.

Lúc này, bên trong đại điện Thanh Vân của Thanh Vân tông.

Hoàng Phủ Thanh Ngọc nhìn Thanh Vân tông to lớn có chút sức sống, cũng thầm khen trong lòng.

Xem ra, vị tông chủ mới của Thanh Vân tông này cũng có chút thủ đoạn.

Hoàng Phủ Thanh Ngọc nhìn Tần Ninh, chắp tay nói: “Cha ta thân mang bệnh, mong Tần tông chủ có thể sớm ngày giúp cha ta chữa bệnh!”

“Ồ?”

“Thật sự không dám giấu giếm, thời gian gần đây, ngũ mạch Phong Thiên rất kỳ lạ. Mặc dù chúng ta đã dùng toàn lực tra xét nhưng vẫn chưa phát hiện ra đầu mối, e là chỉ có cha ta mới dò xét được rõ ràng”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1018: “Vậy thì tốt quá!”


Nghe vậy, Tần Ninh nhíu mày.

Cái gì nên tới vẫn phải tới!

“Chuyện này ta hiểu, nhưng vết thương của lão gia Hoàng Phủ không phải muốn chữa là chữa được. Lần này ta đến Thiên Thận cung, sau khi trở về thì sẽ giúp cha của ông trị thương”.

“Vậy thì xin cảm ơn Tần tông chủ”, Hoàng Phủ Thanh Ngọc không dám khinh thường Tần Ninh một chút nào. Có thể khiến cho một vị cảnh giới Hóa Thần nghe theo, làm cho tông chủ U Minh Tông phải lấy lòng, làm cho cha mình tình nguyện tin tưởng, thì thanh niên này thật sự sâu không lường được.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Ông vừa mới nói ngũ mạch Phong Thiên xuất hiện điều kỳ lạ, nhưng giờ dù cha của ông quay về thì cũng vô dụng thôi”.

“Ta có thể cho ông một biện pháp!”

“Ồ?”

“Ngũ Mạch Phổ vẫn còn đúng không?”

“Ừm!”

Tần Ninh nói tiếp: “Vậy thì ông trở về, ngâm Ngũ Mạch Phổ trong nước khoảng ba ngày ba đêm, sau đó đặt lên trên ngũ mạch Phong Thiên, như vậy sẽ dọa được mấy kẻ kia một thời gian”.

Sao?

Đây là biện pháp gì mà kỳ lạ thế?

Hoàng Phủ Thanh Ngọc nhất thời hơi nghẹn họng.

Hoàng Phủ Hùng gật đầu nói: “Cứ làm theo cách của Tần công tử đi!”

“Vâng!”

Hoàng Phủ Thanh Ngọc cáo từ, đại điện dần trở nên yên tĩnh.

Không lâu sau, một người vội vã chạy đến, chính là đại trưởng lão.

Đại trưởng lão hưng phấn nói: “Tông chủ, tông chủ, Thất Tinh Cung mở rồi!”

“Ồ?”

Tần Ninh nghe vậy, cũng vui vẻ lên chút, nói: “Cuối cùng cũng mở rồi hả...”

Tần Ninh nhìn đại trưởng lão, nói: “Năm đại trưởng lão, cộng thêm Thiên Linh Lung, Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên cùng Kiếm Tiểu Minh, cộng thêm Tân Húc, Phù Hoán và Tống Đại Hải theo ta đi vào Thiên Thận cung, hiện tại, xuất phát!”

“Sao?”

Nghe vậy, đại trưởng lão liền sửng sốt.

“Sao cái gì mà sao, mau đi chuẩn bị!”

“Dạ, vâng vâng vâng...”

Tần Ninh không khỏi nắm chặt tay, kích động nói: “Rốt cục cũng mở rồi, mở rồi, Kinh Mặc, Kinh Mặc, hai chúng ta có thể gặp lại nhau lần nữa rồi!”

Trong đại điện, mọi người nhìn Tần Ninh với vẻ kinh ngạc.
 
Phong Thần Châu
Chương 1019: “Con trai hiểu được!”


Bọn họ chưa bao giờ thấy Tần Ninh kích động như vậy.

Mà lão Vệ ở bên cạnh cũng nở một nụ cười hiếm thấy.

Tần Kinh Mặc!

Tên nhóc đó, có lẽ sẽ thật sự... khải tử hoàn sinh chứ?

Khoảng nửa ngày sau, Tần Ninh dẫn mọi người xuất phát. Về phần Thanh Vân tông, Tần Ninh đương nhiên giao cho U Phần Thiên chăm sóc, miễn cho những kẻ không sợ chết đến làm loạn.

Mà khi nhóm Tần Ninh xuất phát, toàn bộ Cửu U đại lục cũng cuồn cuộn sóng ngầm.

Không chỉ có bên trong Cửu U đại lục, mà cả những sự tồn tại giấu kín bên trên Cửu U đại lục cũng không nhịn được mà bắt đầu ngọ nguậy.

Bốn tông môn lớn, đến cả Thánh Đan các cùng một vài tông môn hạng hai đỉnh cao, gia tộc tiềm tàng, thế gia, thậm chí là cổ quốc hàng vạn năm qua chưa có động tĩnh gì, lúc này cũng đều trồi lên mặt nước.

Ốc đảo Đại Vũ!

Bên trong phủ đệ Vũ gia!

Vũ Thiên Hành nhìn con trai mình cùng một nhóm thanh niên Vũ gia, gật đầu nói: “Thiên Thận cung chính là do lão nhân Thiên Thận để lại”.

“Mà lão nhân Thiên Thận lại là sự tồn tại tương đương với lão tổ Vũ Đế, mạnh vẽ vô song, là nhân vật truyền kỳ của cả Cửu U đại lục này. Thế nhưng lão nhân Thiên Thận cả đời không nhận học trò, không khai tông lập phái, không thành gia lập nghiệp, cho nên tất cả mọi thứ đều lưu lại trong Thiên Thận cung”.

“Hôm nay Thiên Thận mở ra, các ngươi đại diện cho Vũ gia ta, không thể ỷ thế h**p người, nhưng cũng không được mềm yếu vô năng!”

“Con trai hiểu được!”

Vũ Vân Phàm gật đầu nói: “Cha, Tần Ninh mà cha nói đó, liệu có đi không ạ!”

“Chắc chắn hắn có đi!”

Vũ Thiên Hành lại nói: “Các ngươi phải nhớ kỹ câu này, bên trong Thiên Thận cung có một nơi tên là Mặc cốc, nơi đó không được phép đi vào!”

“Nhớ kỹ, không được phép đi vào!”

“Mặc cốc? Nơi đó là nơi nào vậy ạ?”, Vũ Vân Phàm không khỏi hỏi.

“Khà khà, đó là một nơi mà đến cả cha ngươi cũng không dám đến, nếu các ngươi đi vào, chỉ có một con đường chết mà thôi, hơn nữa là một trăm phần trăm không có đường sống!”, một giọng nói quái gở vang lên, lão Vũ mù lúc này xuất hiện, cười nói: “Tiểu Vân Phàm, nhớ kỹ lời cha ngươi nói đi. Mặc cốc là không thể vào, dù ngươi là cự phách cảnh giới Thông Thiên hay đại năng Hóa Thần thì cũng đều chỉ có một kết quả mà thôi!”

“Chết!”

Mà ở trong dãy núi đó có năm ngọn núi như năm ngón tay ngạo nghễ đứng.

Cho dù là ngọn núi thấp nhất cũng như hạc giữa bây gà, cao hơn các ngọn núi xung quanh không chỉ gấp đôi.

Ngũ mạch Phong Thiên! Nơi thế gia Hoàng Phủ truyền đời thủ hộ.
 
Back
Top Bottom