Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 960: Thế giới này dường như đã khác rồi!


Nghe đến đây, Tần Ninh hơi nhíu mày.

Tôm cát nhỏ cũng ngẩn người nói: “Tần gia, ý của thằng nhãi này là ngoài Cửu U Đại Lục ra thì còn có đại lục khác, thậm chí ở đó cũng có ma tộc?”

“Đương nhiên!”

Ma Soái kia vội vàng nói: “Ma tộc của bọn ta từ xưa đến nay vẫn luôn tồn tại, ở trước thời kì kỷ nguyên liền có nội tình thắm thiết, nhưng nghe nói trước kỷ nguyên uy danh của Vô Thượng Thần Đế quá lớn, ma tộc bọn ta không dám làm loạn, nhưng bây giờ Vô Thượng Thần Đế biến mất, ma tộc bọn ta đã bắt đầu chuẩn bị toàn diện”.

“Ngươi vẫn rất kiêu ngạo nhỉ, kiêu ngạo cái đầu ngươi ấy!”, tôm cát nhỏ vỗ cổ Ma Soái, nói: “Hỏi ngươi cái gì thì ngươi trả lời cái đấy, ngươi kiêu ngạo cái khỉ gì!”

Tần Ninh lúc này cau mày.

“Nói như thế, không chỉ Cửu U Đại Lục, thậm chí là đại lục Thương Lan cũng có thể có những ma tộc khác đang sinh sống, hơn nữa… thế giới các thần cũng có thể có?”

“Trấn giữ đại lục Thương Lan là một vị Ma Đế siêu mạnh, nhưng tình huống cụ thể như nào thì ta chỉ là một Ma Soái nên không có quyền được biết!”

“Cơ mà thế giới các thần… đó là chỗ nào?”

Nghe thấy lời này, Tần Ninh lại nói tiếp: “Xem ra ma tộc các ngươi vẫn còn biết ngấm ngầm chịu đựng, lúc Vô Thượng Thần Đế còn sống, các ngươi không dám hành động, Vô Thượng Thần Đế mất rồi các ngươi liền ngoi lên khỏi mặt nước”.

“Cái này đều là chủ ý của người phía trên, tiểu nhân cũng chỉ phụng mệnh làm việc mà thôi!”

Tần Ninh lúc này phất tay một cái.

Tôm cát nhỏ nhếch miệng nở nụ cười, trực tiếp cắt đứt cổ tên Ma Soái.

Trong mắt tên Ma Soái tràn ngập kinh ngạc, dường như đang oán hận Tần Ninh nói không giữ lời giết hắn ta.

“Ta cũng không nói ngươi trả lời thì ta sẽ không giết ngươi!”

Tần Ninh phất phất tay, không nói thêm gì nữa.

Tôm cát nhỏ lúc này đứng trên vai Tần Ninh, hai cái càng chà xát vào áo Tần Ninh, thấy hắn không nói lời nào nó cũng im lặng.

Thế giới này dường như đã khác rồi!

Lúc này trong lòng Tần Ninh lo lắng.

Hắn lịch kiếp hơn chín vạn năm, trong hơn chín vạn năm này, toàn bộ thế giới đại thiên, ngoại trừ thế giới các thần chưa đặt chân đến ra thì hầu hết các vùng đất còn lại hắn đã đi qua rồi.

Nói đúng ra thì bản thân những ma tộc này cực kỳ mạnh mẽ, những ma tộc bị phát hiện ở Cửu U Đại Lục lúc trước chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi.

Nói như vậy thì ở Cửu Thiên Vân Minh trong thế giới các thần thì liệu có ma tộc hay không?

Bởi vì phụ đế mất, Cửu Thiên Vân Minh cũng không còn kiên cố vững chắc nữa, một vài tộc trong thế giới các thần e rằng cũng sẽ có tâm tư khác.
 
Phong Thần Châu
Chương 961: Nhân cơ hội này đột phá?


Nếu cộng thêm những ma tộc này muốn phá vỡ toàn bộ thế giới Đại Thiên thì sẽ là một kiếp tai ương.

“Tần gia, ngài sao vậy?”

“Không sao”.

Tần Ninh nói tiếp: “Trước tiên tăng cường phong ấn nơi này đã”.

“Tăng cường, tăng cường như thế nào?”

Tôm cát nhỏ nhìn về phía Tần Ninh, khó hiểu hỏi.

Tần Ninh chỉ là một cảnh giới Địa Võ tầng thứ bảy, mà phong ấn năm đó là do Cửu U Đại Đế mạnh mẽ thiết lập, tuy cả hai là một người, nhưng bây giờ hai người hoàn toàn khác nhau.

“Có nó là đủ rồi!”

“Tần gia, cái kích Đại Vũ này là ngài mượn Vũ gia, nếu không trả lại thì Vũ gia sẽ nổi trận lôi đình cho xem”.

“Không phải vẫn còn có ngươi sao?”

Nghe thấy lời này, sắc mặt của tôm cát nhỏ bỗng trở nên khổ sở, Tần Ninh lại tiếp tục bước vào sâu vào trong núi.

Ba ngày tiếp theo đều không gặp người của Ma Tộc, xem ra những tên kia chỉ là binh lính đi trước mà thôi, từ đây có thể nhìn ra được mức độ hư hại của phong ấn cũng chưa nghiêm trọng lắm.

Ngày này, một người một tôm đi đến dưới chân một ngọn núi.

Ngọn núi kia ước chừng cao vạn trượng.

Trên ngọn núi cao vạn trượng ấy, từng sợi xích sắt lan ra xung quanh.

Hàng ngàn hàng vạn sợi xích sắt tụ thành một điểm ở trên đỉnh núi đó.

Trên đỉnh núi lúc này lôi vân dày đặc, bầu trời đen kịt khiến người ta cảm thấy khó thở.

“Gia, quá nguy hiểm, hay là lần sau lại đến đi, cho dù phong ấn bị phá thì Vũ gia cũng là người đứng mũi chịu sào, nội tình Vũ gia những năm nay cũng không hề yếu”.

“Không sao!”

Tần Ninh gật đầu nói: “Vừa khéo ta có thể dùng lôi vân ở đây tôi luyện Ngọc Lôi thể của ta, nhân cơ hội này đột phá cảnh giới Thiên Võ!”

Nghe đến đây, khoé miệng của tôm cát nhỏ giật giật một cái.

Nhân cơ hội này đột phá?

Chuyện này có phải là đang nói đùa không thế?

“Rõ!”

Lúc này, bóng dáng của tôm cát nhỏ chợt loé lên rồi biến mất không thấy đâu nữa.
 
Phong Thần Châu
Chương 962: “Các ngươi cứ yên tâm đi!”


Tần Ninh bước từng bước một đi về phía đỉnh núi.

“Ma tộc sao...”

“Mấy vạn năm trước ta có thể phong ấn các ngươi thì bây giờ cũng có thể, thậm chí ta còn… tiêu diệt các ngươi!”

Lúc này Tần Ninh mơ hồ cảm nhận được việc ma tộc tấn công diện rộng loài người trên mặt đất sẽ không chỉ là giết chóc.

Ma tộc tồn tại đã lâu thế nhưng vẫn luôn không xuất hiện, bọn chúng sớm đã quen với cuộc sống ở nơi sâu thẳm của đại lục, nhưng bây giờ lại xuất hiện nếu chỉ vì muốn chiếm đất thì không thể vì sinh sống trên mặt đất hoàn toàn không phù hợp với bọn chúng.

Hơn nữa, ở kỷ nguyên trước, lúc cha hắn còn xưng đế, cũng đã chém giết một ít Ma tộc ở các đại lục cấp dưới.

Từ đó xem ra, cái đám Ma tộc kia đúng là đã tồn tại từ kỷ nguyên trước.

Nhưng vạn giới lúc ấy có người cai quản mạnh mẽ, sau này cha kế thừa vị trí chủ tể vạn giới, mở ra vách ngăn của vạn giới, tạo thành thế giới mới như hiện tại.

Khiến cho vạn giới lúc ấy hóa thành một thế giới đại lục lớn vô cùng, tổng diện tích đến hàng tỉ tỉ vạn lý, mà con người cũng trở nên lớn mạnh hơn bao giờ hết.

Điều này khiến cho đám Ma tộc kia không dám hành động ngông cuồng.

Thế nhưng, sau khi cha mất tích, tầng đỉnh của loài người gặp vấn đề, những Ma tộc kia bắt đầu chuẩn bị ngoi lên sau hàng chục vạn năm.

Nói như vậy, những tên kia sớm đã nảy sinh lòng sát phạt.

Mà Ma tộc trên Cửu U đại lục tấn công con người, muốn chiếm cứ đại lục này là có ý đồ gì?

Dù sao ở trong số hàng nghìn đại lục thì Cửu U đại lục cũng chẳng tính là gì.

Buông bỏ những suy nghĩ này, Tần Ninh đi l*n đ*nh núi, nhìn những dãy đá ngầm đen nhánh khắp nơi, thở ra, cầm kích Đại Vũ thật chặt.

...

Thành Thiên Vũ, Vũ gia!

Lão Vũ mù để bốn người Thẩm Văn Hiên, Lý Nhất Phàm ở lại đây.

“Đã hơn một tháng rồi, sao đại ca còn chưa về nhỉ?”, Kiếm Tiểu Minh lo lắng nói: “Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?”

“Chắc không đâu!”, Lý Nhất Phàm tiếp lời: “Với kiến thức và thủ đoạn của tông chủ, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì đâu”.

“Ai mà biết được!”

Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm: “Nơi đó nguy hiểm cực kỳ ấy”.

“Các ngươi cứ yên tâm đi!”

5976519-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 963: Sự tồn tại đỉnh cao.


“Ta sợ nó?”

Lão Vũ mù tức thì cười khẩy, đáp: “Sao ta phải sợ nó! Con tôm cát nhỏ đấy chẳng qua là mang trong mình dòng máu rồng thần, cùng lắm là một con tôm hùm hơi lợi hại tí mà thôi. Nó mà làm ta không vui, ta cho nó thành thức ăn luôn”.

Dòng máu rồng thần?

Nghe vậy, bốn người Lý Nhất Phàm đều cả kinh.

Trong thế giới linh thú, rồng phượng là nhất!

Rồng và phượng, từ xưa đến nay chính là yêu thú mạnh mẽ mà vô số võ giả biết đến. Bọn chúng cực kỳ mạnh mẽ, chỉ so thực lực thì cũng không yếu hơn con người chút nào.

Linh thú này, nếu như có quan hệ với rồng thần thì tuyệt đối cũng là sự tồn tại đỉnh cao.

“Ăn? Lão mù, ta thấy ngươi còn chẳng dám cắn vào càng của ta ấy, lại còn đòi ăn thịt ta!”

Lão Vũ mù vừa nói xong thì một âm thanh quái gở vang lên. Nghe thấy giọng nói đó, cả người lão Vũ mù hơi run, chỉ thấy lưng mình rét lạnh.

“Gia, gia quay về rồi đấy ạ!”

Lão Vũ mù không thèm quan tâm giọng nói đó, nhìn thấy Tần Ninh ở ngoài cửa thì nở nụ cười chào đón.

“Tông chủ!”

“Ca!”

Mấy người nhìn thấy Tần Ninh quay về, đều thở phào nhẹ nhõm.

“Tông chủ đột phá lên cảnh giới Thiên Võ rồi sao?”, Thiên Linh Lung nhìn hơi thở mạnh mẽ của Tần Ninh, kinh ngạc hỏi.

“Ừ!”

Mấy người Lý Nhất Phàm nghe vậy thì đều kinh ngạc nhìn nhau.

Cảnh giới Thiên Võ ở trên Cửu U đại lục đã được xưng là cấp bậc cao thủ.

Một vị cảnh giới Thiên Võ ở trong một tông môn không được xếp hạng như Thanh Vân tông thì đã được coi là thành viên cấp cao rồi.

Mà ở trong tông môn hạng hai thì chính là lực lượng trung kiên.

Lúc trước Tần Ninh mới chỉ là cảnh giới Địa Võ tầng bảy, thế mà hơn một tháng qua đi, trực tiếp lên cảnh giới Thiên Võ một biến?

Tốc độ thăng cấp thật khiến người ta khó lòng tưởng tượng.

Người bên cạnh có khả năng mỗi giờ mỗi phút đều sẽ thăng cấp, nhưng Tần Ninh lại hoàn toàn tùy ý về chuyện này.

Khi thời cơ chưa đủ chín muồi thì dù có bị tụt lùi, Tần Ninh cũng không chọn thăng cấp.

Nhưng nếu đến đúng lúc, thì liên tục thăng cấp là chuyện bình thường.
 
Phong Thần Châu
Chương 964: “Ai nói là một mình ta nói ra?”


Còn khi nào là thời cơ thì chỉ có Tần Ninh mới biết.

“Ở đây cũng khá lâu rồi đấy, nên quay lại Thanh Vân tông thôi!”

Tần Ninh bốn người, nói: “Mọi người chuẩn bị đi, chúng ta trở về tông môn!”

“Vâng!”

“Tần tông chủ!”

Một giọng nói vào thời khắc này vang lên, cười nhạt nói: “Nếu Tần công tử đã quyết định rời đi thì nên trả lại kích Đại Vũ cho Vũ gia ta chứ!”

“Vẫn chưa được!”

Tần Ninh lại đáp.

Vẫn chưa được? Là sao?

Vũ Thiên Hành lúc này nhăn mày lại.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Kích Đại Vũ bị ta để lại ở trong ốc đảo Đại Vũ, tạm thời chưa trả lại cho các ngươi được”.

Lời này nói ra, sắc mặt Vũ Thiên Hành lập tức tái nhợt, một luồng sát khí chậm rãi tỏa ra.

Lão Vũ mù lập tức đi tới bên cạnh Tần Ninh, nhìn chằm chằm Vũ Thiên Hành, quát lên: “Thằng nhãi kia, ngươi định làm gì đó?”

“Vũ tam gia!”

Vũ Thiên Hành ngăn cơn tức giận, cố gắng bình tĩnh nói: “Ban đầu là ông đảm bảo với ta, nên ta mới cho hắn mượn kích Đại Vũ, nhưng bây giờ kích Đại Vũ đã mất rồi!”

“Nên ông cũng phải cho ta một lời giải thích chứ?”

Vũ Thiên Hành nhìn lão Vũ mù, ngữ khí lạnh lùng nghiêm nghị.

Lúc này lão Vũ mù cũng sững sờ.

Tần Ninh không phải loại người nói lời mà lại nuốt lời.

“Gia, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Ấn Phong Ma bị lỏng, có người của Ma tộc tới. Ta củng cố ấn Phong Ma nên để kích Đại Vũ ở lại, trấn áp ấn Phong Ma”.

“Vũ Thiên Hành, nếu Ma tộc phá ấn đi ra, Vũ gia ngươi sẽ bị diệt đầu tiên. Ta nghĩ để lại kích Đại Vũ ở nơi ấy là tốt nhất rồi chứ?”

Ấn Phong Ma!

“Ai nói là một mình ta nói ra?”

Tần Ninh chậm rãi đáp.
 
Phong Thần Châu
Chương 965: “Đại nhân Hà Tôn!”


“Đúng vậy, ta có thể làm chứng cho Tần đại gia!”

Một giọng nói nhỏ xíu vang lên.

“Ngươi, ngươi là cái...”

Vũ Thiên Hành vừa định mở miệng, nhưng nhìn thấy con tôm cát nhỏ đứng vững trên vai Tần Ninh thì sắc mặt biến đổi, miệng cứng ngắc, như thấy một chuyện gì kinh thiên động địa lắm. Nhất thời, ông ta chết đứng tại chỗ.

“Ta là cái thá gì à? Phải không?”, con tôm cát nhỏ nhếch miệng cười, khoanh càng trước người, bộ dạng cao cao tại thượng.

“Không ạ không ạ!”

Vũ Thiên Hành lúc này quỳ sụp xuống, ba quỳ chín lạy, sắc mặt tái xanh, khẩn trương nói: “Đệ tử Vũ gia Vũ Thiên Hành tham kiến đại nhân Hà Tôn!”

Trong nháy mắt, bốn người Lý Nhất Phàm, Thiên Linh Lung, Kiếm Tiểu Minh cùng Thẩm Văn Hiên hoàn toàn kinh ngạc, bốn người ngơ ngác, sắc mặt trở nên cực kỳ đặc sắc.

Cái quái gì đây?

“Đại nhân Hà Tôn, vãn bối chưa nhìn thấy ngài, vãn bối đáng chết, đáng chết!”

Vũ Thiên Hành lúc này lại bái lạy lần nữa.

“Rồi rồi, đứng dậy đi!”

Tôm cát nhỏ khoát tay nói: “Đây chính là Tần Ninh Tần gia, đừng có gọi suông là Tần Ninh như thế, không có tí lễ nghĩa gì cả”.

“Dạ dạ dạ!”

Vũ Thiên Hành nhìn sang Tần Ninh, chắp tay nói: “Chào Tần gia ạ!”

“Kích Đại Vũ kia đúng là để lại để phong ấn Ma tộc, Tần gia nói không sai, ta có thể làm chứng”, tôm cát nhỏ lại nói: “Vũ Đế không còn nữa, các ngươi cai quản kích Đại Vũ mãi mà cũng chẳng dùng được, không bằng lấy ra mà làm chuyện tốt”.

“Hơn nữa, nếu phong ấn bị phá ra thì Vũ gia các ngươi sẽ chết đầu tiên”.

Tôm cát nhỏ nói lại lời của Tần Ninh, rồi tiện đà nói tiếp: “Thôi, ngươi cũng đừng tiếc, kích Đại Vũ kia ngoài Vũ Đế ra cũng chỉ có Tần gia sử dụng được thôi, ở lại Vũ gia cũng là phí của trời”.

“Tần gia là muốn tốt cho Vũ gia các ngươi, hơn nữa lần này thiếu nợ các ngươi, sau này Tần gia rồi sẽ bù đắp cho Vũ gia sau, ngài nói có đúng không ạ, Tần gia?”

“Cút!”

“Đại nhân Hà Tôn!”

Vũ Thiên Hành nhìn tôm cát nhỏ, do dự không thôi.

“Làm sao?”, tôm cát nhỏ hất hàm sai khiến: “Bản tôn phải đi cùng Tần đại gia một thời gian, các ngươi ở lại ốc đảo Đại Vũ chờ, bản tôn đi rồi về, lúc đó, ốc đảo Đại Vũ vẫn phải như cũ đấy”.
 
Phong Thần Châu
Chương 966: “Thế thì lạ thật đấy!”


“Vâng!”

Vũ Thiên Hành cuối cùng không nói nữa, chắp tay tiễn mấy người đi.

Dần dần, Vũ phủ yên tĩnh trở lại.

“Cha!”

Vũ Vân Phàm kia không nhịn được nữa, hỏi: “Không còn kích Đại Vũ nữa thì chúng ta biết ăn nói sao với các trưởng lão khác ạ?”

“Nói chuyện? Việc gì phải nói chuyện với bọn họ?”

Vũ Thiên Hành đáp: “Nếu muốn, bảo họ đi mà tìm đại nhân Hà Tôn ấy”.

“Cha, con tôm vàng đó rốt cuộc có lai lịch thế nào vậy ạ?”

“Im miệng!”, Vũ Thiên Hành vội vàng nói: “Ta nhắc lại một lần, đó là đại nhân Hà Tôn”.

“Hà Tôn...”

Một con tôm thoạt nhìn có chút ánh vàng trên thân, ngoài ra chẳng có gì kỳ lạ, sao lại khiến cha phải kiêng kỵ như thế chứ?

Rốt cuộc con tôm này có lai lịch gì?

Quan trọng hơn nữa, là cha sợ Hà Tôn, mà lại còn... rất cung kính Tần Ninh?

Sao mà kỳ lạ như vậy chứ?

Không chỉ có Vũ Vân Phàm, chính Vũ Thiên Hành còn đang thấy lạ.

“Cha, đại nhân Hà Tôn đó rốt cuộc có lai lịch gì vậy?”

“Đại nhân Hà Tôn, ở trăm ngàn năm trước, chính là đồng bọn của... lão tổ nhà chúng ta!”, Vũ Thiên Hành im lặng một lúc rồi mới nói tiếp: “Con cứ hiểu là đồng bọn được rồi!”

“Đồng bọn?”

“Ừm, ta cũng không rõ lai lịch của đại nhân Hà Tôn, nhưng chẳng qua tính về tuổi tác thì trên Cửu U đại lục này không ai có thể hơn được đại nhân Hà Tôn”.

“Vậy còn Vũ tam gia?”

“Haha, Vũ tam gia nhỏ tuổi hơn lão tổ nhiều lắm, sao có thể sánh với đại nhân Hà Tôn chứ? Con không thấy Vũ tam gia nhìn thấy đại nhân Hà Tôn thì đều trở nên mất tự nhiên à?”

Vũ Thiên Hành lại cười đáp: “Ta cứ nghĩ đại nhân Hà Tôn đã tọa hóa từ lâu rồi cơ, không ngờ lại vẫn sống đến bây giờ. Nói như vậy, cho dù ấn Phong Ma kia có xảy ra vấn đề thì cũng sẽ không phải phiền toái gì lớn”.

“Vậy tại sao đại nhân Hà Tôn kia lại gọi Tần Ninh đó là Tần đại gia ạ?”, Vũ Vân Phàm càng không hiểu: “Con đã phái người điều tra, Tần Ninh đó đến từ đế quốc Bắc Minh, cũng chỉ trong ba bốn năm gần đây thanh danh mới vang dội. Mà ở vùng đất Cửu U, U Động Thiên dường như có quan hệ không tầm thường với hắn”.

“Ồ?”

Vũ Thiên Hành kinh ngạc nói: “U Minh Tông kia trước giờ tự xưng một trong bốn tông môn lớn, thế mà lại có quan hệ với Tần đại gia này sao?”

“Thế thì lạ thật đấy!”

“Cha, đã vậy thì, Tần gia này...”

5976538-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 967: Ấy thế mà cũng không có cách nào?


“Kệ đi”, Vũ Thiên Hành tiện đà nói: “Ta cũng không có cách nào với vết thương của ông ngoại cô gái đó cả, mà Vũ gia chúng ta cũng hết cách. Nhưng nếu cô gái ấy đã thông suốt, ta dẫn đường chỉ lối giúp thì có khi còn cứu được mạng của ông nội cô ấy!”

“Con trai đã hiểu!”

Vũ Thiên Hành nhìn Vũ phủ to lớn, yên lặng không nói.

Mà lúc này, Tần Ninh đem theo bốn người Lý Nhất Phàm ra khỏi Vũ phủ, đi ra khỏi thành Thiên Vũ.

“Hì hì, Tần đại gia, có Hà gia ở bên cạnh ngài thì chắc ta không cần đi theo nữa đâu nhỉ. Nếu ngày nào ngài muốn quay lại thì cứ báo trước cho lão Vũ mù ta, ta nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt!”

Tần Ninh lườm lão Vũ mù, nói: “Hay ngươi đi theo ta luôn đi, vừa vặn Thanh Vân tông thiếu ông già gác cửa đấy”.

“Khụ khụ...”

Lão Vũ mù ho khan nói: “Lão hủ hoa mắt ù tai, lại còn bị mù nữa, làm sao xứng để coi cửa chứ...”

“Không thích thì thôi!”

Tần Ninh phất tay nói “Ngươi chú ý động tĩnh của ốc đảo Đại Vũ, nếu có gì kỳ lạ thì báo cho ta ngay, nhớ chưa?”

“Vâng!”

“À, đúng rồi, người của Hoàng Phủ gia đâu rồi?”, Tần Ninh tùy tiện hỏi.

“Hehe, thì vẫn ở kia đó ạ?”

Lão Vũ mù chỉ về phía trước. Chỉ thấy Hoàng Phủ Yên Nhiên xinh đẹp lúc này dẫn theo mấy người, đứng ở góc phố, nhìn nhóm Tần Ninh.

Lão Vũ mù lặng lẽ nói: “Tên nhãi Vũ Thiên Hành kia coi như thông suốt, đã gặp Hoàng Phủ Yên Nhiên, nhưng ông lão bên Hoàng Phủ gia đó thật sự yếu lắm rồi, thương thế từ mấy năm trước đến nay lại tái phát, không chịu nổi, người Vũ gia cũng không có cách nào”.

“Ồ?”

Tần Ninh biết mấy lão già Vũ gia coi như có chút tài năng.

Ấy thế mà cũng không có cách nào?

“Vậy thì qua hỏi thăm một câu xem sao!”, Tần Ninh từ từ nói.

Lão Vũ mù lập tức cười hì hì: “Chỉ có Tần gia là bao dung”.

“Thế gia Hoàng Phủ trong trận chiến Phần Ma năm đó coi như cũng tận tâm, một nhà ba anh em đều bỏ mạng, ta đây coi như làm để an ủi bọn họ ở trên trời có linh thiêng vậy!”

“Dạ dạ dạ!”

Lão Vũ mù lập tức đi lên phía trước.

Hoàng Phủ Yên Nhiên kia cũng bước ra, dẫn người đi về phía Tần Ninh.

“Tần công tử, đứng ở đường phố đúng là có chút không hợp, ta thấy tửu lâu Bất Thực Yên của thành Thiên Vũ rất có tiếng, không bằng qua đó ngồi một chút!”

“Được!”

Một đoàn người sải bước đi.

So với Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên thì Hoàng Phủ Yên Nhiên thành thục hơn một chút.

“Vũ trưởng tộc bằng lòng gặp tiểu nữ, chính là ngầm đồng ý sẽ giúp đỡ, nhưng Vũ trưởng tộc nói mình không giúp được, mà hôm ấy ta thấy Vũ tam gia dẫn theo Tần công tử, ta liền biết, có lẽ Vũ trưởng tộc không có cách nhưng Tần công tử lại có!”, Hoàng Phủ Yên Nhiên nhìn Tần Ninh, thành khẩn nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 968: “Ma tộc Lục Tình?”


“Vũ Thiên Hành chỉ đường cho cô à?”

“Trên đời này có rất nhiều biện pháp, chẳng qua con người không thể làm trái với trời đất được. Nếu có chuyện không làm được, ta cũng không thể cố nói là mình làm được đâu”.

Tần Ninh lạnh nhạt nói. Mọi người đã tới tửu lâu Bất Thực Yên, tìm được chỗ ngồi, người sau lưng Hoàng Phủ Yên Nhiên tự giác gọi món ăn.

Tần Ninh thản nhiên ngồi xuống, tựa như không phải vừa mới gặp Hoàng Phủ Yên Nhiên mà đã tiếp xúc từ rất lâu rồi.

“Yên Nhiên biết mình đường đột, nhưng đến cả Vũ gia cũng hết cách với vết thương của ông nội ta rồi, ta cũng không biết phải tìm ai ở Cửu U đại lục này nữa cả!”

Hoàng Phủ Yên Nhiên thành khẩn nói: “Có Vũ trưởng tộc chỉ đường, Yên Nhiên nhất định sẽ làm thử. Chỉ cần Tần công tử có cách, Hoàng Phủ gia nguyện ý trả bất cứ giá nào!”

“Bất cứ giá nào?”, Tần Ninh cười nói: “Không bằng cô làm nha hoàn của ta nhé?”

Nghe vậy, Hoàng Phủ Yên Nhiên ngẩn ra.

“Haha, đùa thôi!”

Tần Ninh nói tiếp: “Nể tình sự thành tâm của cô, được rồi, nói đi, ông nội cô bị làm sao? Muốn cứu thì cũng phải biết rõ tình hình mới được chứ!”

Nghe Tần Ninh nói vậy, Hoàng Phủ Yên Nhiên lập tức thở phào.

Cô ấy đi từ vạn dặm xa xôi tới đây, muốn nhờ Vũ gia giúp đỡ cứu chữa cho ông nội, nhưng lại không gặp được.

Mà sau đó, Vũ Thiên Hành cũng chịu gặp, nhưng nghe cô ấy nói chuyện, cũng không có cách nào.

Nhưng lại tiến cử Tần Ninh với cô ấy.

Mà Tần Ninh, cô ấy mới chỉ gặp một lần trước cửa Vũ phủ.

Nhưng có thể thấy được, người thanh niên được Vũ Thiên Hành đích thân tiếp kiến, thậm chí được Vũ tam gia coi là thượng khách này chắc chắn không đơn giản.

Người ngoài không biết Vũ tam gia, nhưng thế gia Hoàng Phủ của cô ấy là gia tộc cổ, nên cũng biết rất rõ ràng.

“Cô cũng thông minh thật”, Tần Ninh nhìn Hoàng Phủ Yên Nhiên, cười đáp: “Chỉ dựa vào chút tin tức mà kết luận ta là người không đơn giản”.

Tần Ninh sao mà không hiểu.

Nếu Hoàng Phủ Yên Nhiên không tỉ mỉ phân tích, làm sao sẽ tới tìm hắn chứ.

“Vâng!”

Hoàng Phủ Yên Nhiên cung kính nói: “Ông nội ta là bị... Ma tộc Lục Tình gây thương tích!”

“Ma tộc Lục Tình?”
 
Phong Thần Châu
Chương 969: Hoàng Phủ cá chạch?


Tần Ninh chậm rãi nói: “Ma tộc Lục Tình xuất hiện ở trong ngũ mạch Phong Thiên của Hoàng Phủ gia à?”

Nghe vậy, Hoàng Phủ Yên Nhiên càng thêm sửng sốt.

Ma tộc Lục Tình là một nhánh Ma tộc, mà chuyện ở ngũ mạch Phong Thiên đến cô ấy còn biết rất ít.

Nhưng Tần Ninh lại nói như kiểu rất hiểu rõ vậy.

Cái người này...

“Ừm!”

Hoàng Phủ Yên Nhiên nói: “Chuyện này phải kể từ ba năm trước, thế gia Hoàng Phủ bọn ta lúc nào cũng ở ngũ mạch Phong Thiên để bảo vệ, chưa từng rời đi. Mà ba năm trước, mạch thứ năm bất chợt xảy ra chuyện lạ, mười vị Ma Hoàng xuất hiện, ông nội ta ngăn cản không cho hủy phong ấn ngũ mạch nên đã giao chiến mười đại Ma Hoàng”.

“Mặc dù đã g**t ch*t được hết, nhưng lại bị độc Lục Tình của bọn chúng gây thương tích...”

“Độc Lục Tình...”

Tần Ninh gật đầu.

“Vốn dĩ ngay từ đầu, bằng thực lực của ông nội, chúng ta đều cho là không sao, nhưng ai ngờ, độc tố đó lại mạnh mẽ như thế, dần dần ăn lên vết thương của ông nội ta...”

Hoàng Phủ Yên Nhiên không khỏi khổ sở nói: “Sau đó, linh đan sư cửu phẩm trong tộc cũng không làm gì được, Vũ gia ở ốc đảo Đại Vũ có tích lũy vài vạn năm, nên ta mới đến đây cầu xin”.

“Độc Lục Tình, đừng nói là Hoàng Phủ gia của cô, hay Vũ gia, dù là Hoàng Phủ cá chạch cũng không làm được gì ấy chứ!”, Tần Ninh thản nhiên nói.

Hoàng Phủ cá chạch?

Nghe Tần Ninh nói vậy, Hoàng Phủ Yên Nhiên liền nhướng mày.

Lão Vũ mù lập tức ho khan.

Tần Ninh cũng lúng túng cười, nói: “Ặc, là Hoàng Phủ Nhất Cầu, Hoàng Phủ Nhất Cầu... ngại quá, ta lỡ mồm!”

Mấy người Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Lung cũng là không hiểu.

Kiếm Tiểu Minh kéo lão Vũ mù, nhỏ giọng nói: “Lão cá chạch là ai vậy?”

“Khụ khụ, lão tổ của thế gia Hoàng Phủ, Hoàng Phủ Nhất Cầu ấy mà, ban nãy Tần đại gia gọi nhầm”.

Lúc này Hoàng Phủ Yên Nhiên càng tò mò về Tần Ninh hơn.

Hoàng Phủ cá chạch, cô ấy cũng từng nghe đến cái tên này.

Nghe nói lão tổ của thế gia Hoàng Phủ, Hoàng Phủ Nhất Cầu năm đó cũng là nhân vật lớn vang dội cổ kim như Vũ Đế, nhưng chữ “Nhất Cầu” nghe đồng âm với cá chạch nên bị người ta đùa là Hoàng Phủ cá chạch.
 
Phong Thần Châu
Chương 970: Đây không phải là một dấu hiệu tốt.


Nhưng cái tên này là lời trêu của những người ở hơn mười vạn năm trước, nếu cô ấy không phải người của thế gia Hoàng Phủ thì sẽ không thể biết được, ấy thế mà Tần Ninh lại buột miệng nói được.

“Không biết Tần công tử có cách gì?”

“Ma tộc Lục Tình, trong con mắt xanh có độc tố, gây ra thương tổn cực lớn cho nhân loại. Ban đầu sẽ không cảm thấy gì, nhưng về sau độc tố sẽ biến đổi, sống lại, thần tiên hạ phàm cũng không có cách chữa”.

“Sao?”, Hoàng Phủ Yên Nhiên lập tức tái mặt đi.

“Cô đừng lo”, lão Vũ mù cười hì hì: “Thần tiên hạ phàm thì hết cách, nhưng Tần đại gia của chúng ta còn hơn cả thần tiên ấy chứ”.

“Cút!”

“Haiz”, lão Vũ mù bị mắng, liền ngoan ngoãn ngồi im.

Tần Ninh nói: “Nhưng ông ta nói đúng đấy, thần tiên bó tay, ta thì có cách”.

“Như vậy đi, thế gia Hoàng Phủ của cô ở phía Tây, cô bảo ông nội đến Đế Đô Bắc Minh tìm ta, ta giúp ông ta chữa bệnh”, Tần Ninh nói: “Mười ngày sau, ở Đế Đô Bắc Minh, nếu ông ta đến, ta đảm bảo cứu sống được, còn không, vậy thì không hẹn gặp lại!”

“Cảm ơn Tần công tử, ta nhất định sẽ nói cho ông nội biết!”

Tần Ninh lại nói: “Ta hỏi cô lần nữa, ngũ mạch Phong Thiên giờ có ổn không?”

“Từ lần xuất hiện Ma Hoàng trước đó, thế gia Hoàng Phủ ta đã đem toàn lực gia tăng phong ấn, nhưng cũng không dám đảm bảo...”

Nghe thế, Tần Ninh nhăn mày lại.

Đây không phải tin tốt.

“Tần tông chủ có vẻ rất quen thuộc với ngũ mạch Phong Thiên?”

Ngũ mạch Phong Thiên do ta mở ra, không quen mới lạ.

Đương nhiên Tần Ninh sẽ không nói vậy, mà chỉ đáp: “Nếu ông nội cô đến Đế Đô Bắc Minh thì sẽ nói chuyện này sau”.

Tần Ninh có một dự cảm không lành.

Những phong ấn hắn để lại Cửu U đại lục năm đó, giờ lại xuất hiện vấn đề.

Đây không phải là một dấu hiệu tốt.

Đoàn người ăn cơm xong, Hoàng Phủ Yên Nhiên liền vội vàng xuất phát.

Tần Ninh nhìn thành Thiên Vũ, từ từ nói: “Đi thôi, nói thật, ta không muốn đến đây lần thứ hai nữa”.

5976556-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 971: Thật sự quá làm càn”.


Vũ tam gia nhìn mấy người rời đi, chắp tay nói từ xa: “Tần đại gia, sau này có rảnh thì đến chơi nhé!”

Nghe vậy, sắc mặt nhóm Lý Nhất Phàm đều rất kỳ quái. Sao nghe chẳng thấy tự nhiên gì nhỉ?

Một đoàn năm người lập tức rời đi, cũng không sốt ruột quay về Thanh Vân tông trong Cửu U mà là đi về đế quốc Bắc Minh.

Đế quốc Bắc Minh trong thời gian này có lẽ phát triển cũng không tệ, dù sao mấy cương quốc lớn không dám l* m*ng, thêm Thương Hư cảnh giới Thiên Võ tọa trấn, nên sẽ không sao cả.

Mà Tần Ninh cũng có chút việc cần hỏi lão cây.

Thành Bắc Minh, Đế Đô của đế quốc Bắc Minh.

Lúc này, đế quốc Bắc Minh đã quay về với cái danh thượng quốc Bắc Minh.

Quốc chủ Minh Ung, viện trưởng học viện Thiên Thần Thiên Ám đồng thời là quốc sư. Dưới sự quản lý của hai người, thượng quốc Bắc Minh nhanh chóng ổn định được cục diện chính trị.

Thượng quốc Bắc Minh phát triển khiến vô số đế quốc cùng thượng quốc hâm mộ, nhưng dù sao ước mơ cũng chỉ là mơ ước, dù gì thì trước đây đế quốc Bắc Minh cũng đã xuất hiện một góc nhọn không sợ trời không sợ đất.

Một thiếu niên như vậy, chỉ gặp được chứ không thể cầu, nghe nói vị thiếu niên đó đã đi vào vùng đất Cửu U, không biết tính cách có còn tùy tiện vậy không.

Lúc này, trong hoàng cung của thành Bắc Minh, Đế Đô Bắc Minh.

Trong đại điện hoàng thất có những bóng người ngạo nghễ đứng vững.

Thương Hư, Thiên Động Tiên, Vân Già Thiên đều đứng ở đó.

Minh Ung mặc long bào màu ám kim ngồi bên trên, khí độ bất phàm, uy nghiêm như cũ. Bên cạnh là quốc sư Thiên Ám, đứng thẳng, một bên khác là Minh Vũ cung kính đứng vững.

“Tiên sinh Thương Hư, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

Minh Ung nhìn phía dưới, sắc mặt lo lắng.

Nghe vậy, đại điện lập tức nghị luận ầm ĩ.

“Cương quốc La Yển, Trần Sơn và Bà La này thật sự quá làm càn”.

“Đúng vậy, thượng quốc Bắc Minh chúng ta ở cách bọn chúng quá xa, tại sao lại tìm đến chúng ta chứ?”
 
Phong Thần Châu
Chương 972: “Gặp phải tai họa?”


“Nhất định là thấy thượng quốc Bắc Minh chúng ta dung hợp với đế quốc Vân Lam và đế quốc Thương Nghiễm, thực lực tăng mạnh, bản đồ còn không kém gì cương quốc, cho nên sinh lòng đố kỵ”.

“Ta thấy bọn chúng chính là không muốn chúng ta phát triển!”

Rất nhiều tướng quân lúc này đều tràn đầy căm phẫn.

Minh Ung nhíu mày nói: “Lẽ nào cương quốc La Yển không biết chúng ta có quan hệ với cương quốc Đại Sở, Hỏa Hầu và Nam Yến sao?”

Thiên Động Tiên lúc này cười khổ nói: “Toàn bộ Cửu U đại lục e là đều biết chúng ta có quan hệ với ba cương quốc đó, sao chúng lại không biết cho được”.

“Nhưng dám to gan khiêu chiến như vậy, khả năng lớn là... tìm được chỗ dựa lớn hơn!”

Chỗ dựa lớn hơn!

Nghe vậy, mọi người cũng đều thay đổi sắc mặt.

Chỗ dựa lớn hơn là ở đâu?

Cũng chỉ còn các tông môn lớn bên trong Cửu U mà thôi.

Minh Ung nhìn Thương Hư, nói tiếp: “Tiên sinh, bọn chúng có từng nói, nếu không cho... thì sẽ thế nào không?”

“Haha... Không cho? Vậy thì thượng quốc Bắc Minh của các ngươi sẽ biến mất hoàn toàn bên trong dòng sông lịch sử đi!”

Một tiếng cười ha hả đột nhiên vang lên.

“Kẻ nào?”

Sắc mặt Thương Hư lạnh lùng nhìn phía trước.

“Cương vương cương quốc La Yển – Lâm Thiên Nhai!”

Âm thanh tràn ngập sự phóng túng và khí thế lan ra, toàn bộ hoàng cung đều bao phủ một bầu không khí đè nén.

Nhóm Minh Ung lập tức đi ra khỏi đại điện.

Mà lúc này, ở trên Đế Đô, có mấy bóng người ngạo nghễ đứng vững,

Ba người đứng đầu có khí thế cực kỳ mạnh mẽ.

“Đó là... cương vương cương quốc La Yển – Lâm Thiên Nhai, cương vương cương quốc Trần Sơn – Trần Phiêu Bi, cương vương cương quốc Bà La – Bà La Vũ!”

Nhóm Thương Hư đi ra đại điện, thấy cảnh này, trong lòng cũng chấn động.

Ba người này đều là cự phách cảnh giới Thiên Nguyên, ở trong Cửu U đại lục, ba mươi sáu cương quốc, coi như là cường giả đỉnh cao.

5976567-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 973: “Ngươi nghĩ hay quá đấy!”


Ba mươi sáu cương quốc, từ khi Hạng Đế bỏ mình, cương quốc Thiên Tượng suy tàn, hiện tại đã sớm bị các cương quốc xung quanh không ngừng thôn tính.

Ba cương quốc đỉnh nhọn cũng chỉ có Đại Sở và Hỏa Hầu là tương đối mạnh mẽ, mà cương quốc Nam Yến thì thuận thế đi lên đứng vị trí thứ ba.

Mà cương quốc lớn này đúng là âm thầm chống đỡ cho thượng quốc Bắc Minh.

Nhưng Lâm Thiên Nhai hiểu được, ba cương quốc lớn sẽ không có khả năng vì thượng quốc Bắc Minh mà đối đầu với ba cương quốc lớn bọn họ.

“Lâm Thiên Nhai, ý ngươi như vậy là muốn vạch mặt nhau đúng không?”, Minh Ung trầm giọng nói.

“Bớt hù dọa ta lại, là các ngươi muốn vạch mặt đấy chứ, có phải ta đâu?”, Lâm Thiên Nhai nhếch miệng cười nói: “Chỉ cần các ngươi nhường lại các đế quốc Đông Giang, Vân Dương ra thì ta cam đoan, về sau sẽ nước sông không phạm nước giếng!”

“Ngươi nghĩ hay quá đấy!”

Thương Hư hừ một tiếng: “Ngươi đã quên cách Tần công tử chém giết Hạng Đế rồi à?”

“Khà khà, cái thằng nhãi đó đi vào Cửu U, chết hay sống còn chưa biết, hơn nữa, lúc này hắn cũng chẳng ở đây đâu, ông bớt làm bộ làm tịch đi, nguyên soái Thương Hư ạ”.

Lâm Thiên Nhai toét miệng nói: “Tuy nói ông là cảnh giới Thiên Nguyên, nhưng cũng đừng quên, cái thượng quốc Bắc Minh này cũng chỉ có một mình ông là cảnh giới Thiên Nguyên mà thôi!”

“Vậy lão phu liền tới lãnh giáo chút thủ đoạn của ngươi!”

Ngày xưa, lúc Tần Ninh rời đi, Thương Hư mới chỉ là cảnh giới Thiên Võ bốn biến, nhưng hiện tại đã đạt cảnh giới Thiên Nguyên một nguyên.

Lão ta có thực lực mạnh mẽ, chẳng qua những năm qua kẹp máu sống thọ, cảnh giới không ngừng giảm sút, nhưng muốn khôi phục cũng không khó.

Thương Hư sải bước ra, sát khí tràn ngập.

“Lão bất tử này việc gì cần đến La huynh phải ra tay chứ, để ta!”

Bà La Vũ của cương quốc Bà La lúc này bước ra, ánh mắt có sát khí.

Bà La Vũ này là cảnh giới Thiên Nguyên ba nguyên, đối mặt với Thương Hư cũng chẳng sợ.

Ông ta sải bước ra, khí thế mạnh mẽ bao phủ.

Nhưng Thương Hư mới là cảnh giới Thiên Nguyên một nguyên, mà Bà La Vũ lại đã là ba nguyên.

Thực lực cỡ này đủ để so bì với Sở Đế và Địch Đế.

“Cút ra!”
 
Phong Thần Châu
Chương 974: “Phải biết kính già yêu trẻ mới được!”


Thương Hư lúc này hừ lạnh, hơi thở toàn thân bốc lên, sóng khí mạnh mẽ lúc này ầm ầm nổ ra, nhìn giống như một chiến thần uy võ.

“Nhãi con, lão phu dù chỉ ở cảnh giới Thiên Nguyên một nguyên, thì cái loại nhà ngươi muốn chiếm ưu thế trước mặt ta cũng là chuyện viển vông thôi”.

Thương Hư hừ một tiếng, đấm ra một quyền.

Oanh...

Hai bóng người đụng vào nhau, tiếng nổ vang lên đinh tai nhức óc, toàn bộ Đế Đô trở nên xao động.

Trong giây lát, Bà La Vũ kia rút lui, hơi thở trên người cũng tản đi không ít.

“Làm sao lại có thể?”

Nhìn Thương Hư trước mặt, Bà La Vũ thay đổi sắc mặt.

Ông ta là cảnh giới Thiên Nguyên ba nguyên, còn Thương Hư mới chỉ đạt một nguyên mà thôi.

“Phải biết kính già yêu trẻ mới được!”

Thương Hư hừ lạnh nói.

“Ta giúp ngươi, Bà La Vũ!”, một tiếng quát lúc này vang lên.

Một bóng người lúc này đi ra, chính là cương vương Trần Phiêu Bi của cương quốc Trần Sơn.

Trần Phiêu Bi lúc này sắc mặt lạnh lẽo xông tới.

Hai người kết hợp lại tấn công, vây quanh nguyên soái Thương Hư.

Mặc dù nguyên soái Thương Hư tuy sống lâu nhưng đối mặt với hai người tấn công thì vẫn tỏ ra chật vật.

“Khốn kiếp, đáng tiếc chúng ta chỉ có nguyên soái Thương Hư là đạt cảnh giới Thiên Nguyên, nếu không ba kẻ này sẽ không thể giễu võ dương oai như vậy được”.

“Ừ!”

Minh Ung không khỏi nói: “Nếu hết cách thì đành phải mời ba vị cương vương của cương quốc Đại Sở, Hỏa Hầu và Nam Yến đến thôi!”

“Mau đi đi!”

Ngược lại còn thỉnh thoảng còn uy h**p đến tính mạng của hai kẻ kia nữa.

“Đã bảo các ngươi nên học cách kính già yêu trẻ mà!”, Thương Hư lúc này hừ nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 975: “Giờ công tử đang ở đâu vậy?”


“Lão hồ ly, đắc ý cái gì hả?”

Trong nháy mắt, La Thiên Nha kia cũng nhập cuộc.

Ba đầu sỏ cảnh giới Đại Tam Nguyên liên thủ đối phó Thương Hư, nếu chuyện này truyền ra thì đúng là mất mặt, nhưng vì lãnh thổ của thượng quốc Bắc Minh thì không thể không làm.

Thượng quốc Bắc Minh có lãnh thổ quá rộng, không khác nào cương quốc, chỉ thiếu ít cao thủ mạnh mẽ trấn thủ mà thôi.

Nếu cứ để thượng quốc Bắc Minh phát triển tiếp thì ba sáu cương quốc sẽ biến thành ba bảy cương quốc mất.

Ba người liên thủ khiến tình trạng của Thương Hư trở nên nghiêm trọng hơn.

“Haha, ba vị bắt nạt người khác như vậy cũng không tốt lắm đâu?”

Mà lúc này, một tiếng cười nhạt đột nhiên vang lên, ngăn cản trước mặt Thương Hư, đối mặt ba người La Thiên Nha.

Người kia mặc long bào, khí độ bất phàm, chính là Sở Đế của cương quốc Đại Sở.

“Ba cương quốc lớn các ngươi không ở trong lãnh thổ của mình đi, chạy đến thượng quốc Bắc Minh làm gì hả?”

Lại một thân ảnh nữa lao xuống.

Địch Đế của cương quốc Hỏa Hầu.

Nhìn hai người này, sắc mặt La Thiên Nha, Trần Phiêu Bi và Bà La Vũ đều trở nên khó coi hẳn.

Soạt soạt soạt...

Một loạt tiếng nổ vang lên, trên không trung có mấy trăm người nhất loạt xông đến.

“Cương quốc Nam Yến!”

Sở Đế và Địch Đế nhìn thấy cảnh này cũng kinh ngạc không thôi.

“Yến Đế, ngươi không những đến nhanh mà còn đưa cả người tới hả?”, Sở Đế mỉm cười hỏi.

Yến Đế mặc áo bào xanh, không khỏi cười đáp: “Mấy ngày trước, Tần công tử có đi qua Yến Đô ta, nhờ ta chuyển lời rằng các cương quốc chúng ta có đệ tử thích hợp thì có thể trực tiếp đưa vào Thanh Vân tông trong vùng đất Cửu U để bồi dưỡng!”

Nghe Yến Đế nói vậy, Sở Đế, Địch Đế cùng nhóm Thương Hư đều là cả kinh.

“Tần công tử hình như có việc, chỉ ở đó một lúc rồi rời đi!”, Yến Đế cười nói: “Chẳng qua nguyên soái Thương Hư cứ yên tâm, bên người Tần công tử có mấy vị nhân tài kiệt xuất, đều rất bất phàm, sẽ không gặp nguy đâu!”

Thương Hư gật đầu.

Mà Sở Đế cùng Địch Đế cũng kinh ngạc không thôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 976: “Đã vậy thì động thủ thôi!”


Tần Ninh đi vào Cửu U mới được bao lâu chứ?

Thế mà bây giờ đã đứng vững chân, bảo bọn họ phái đệ tử vào tông môn tu hành. Sở hữu quyền lợi như vậy, thì thân phận của Tần Ninh...

“Các vị, ta nghĩ nên giải quyết mấy vị này trước thôi!”

Yến Đế nhìn ba người La Thiên Nha, nói: “Thượng quốc Bắc Minh cách ba cương quốc lớn các ngươi khá xa, các ngươi không tiếc vạn dặm chạy tới đây, không khỏi quá mức quá đáng đấy!”

“Ba cương quốc lớn chúng ta xuất hiện rồi, ba vị có nên dừng tay không?”

Yến Đế ngoài mặt thì nói vậy, nhưng trong lòng cảm thán không thôi.

Nếu hôm nay Tần Ninh mà ở đây thì ba người này chắc chắn là một đi không trở lại.

“Sở Đế, Địch Đế, Yến Đế!”

La Thiên Nha sải bước ra, hừ nói: “Ba vị sao phải e sợ một tên Tần Ninh nho nhỏ vậy? Tên nhóc đó ấy hả, chúng ta thích giết lúc nào chẳng được. Thiên hạ này tốt đẹp như thế, để họ Minh chiếm cứ thì có đáng tiếc không?”

“Nếu ba cương quốc lớn các ngươi cũng động thủ thì thượng quốc Bắc Minh này cũng toi đời”.

Nghe vậy, Sở Đế, Địch Đế cùng Yến Đế chỉ cười khổ.

Ba bọn họ chưa bao giờ dám quên rằng Hạng Đế đã bỏ mình như thế nào.

Mỗi một lần giáo huấn, Tần Ninh khiến bọn họ phải đối đãi một cách cung kính.

“Xem ra ba vị không định dừng tay đúng không?”

La Thiên Nha giễu cợt nói: “Vậy cũng đừng trách ta không cho ba vị cơ hội!”

La Thiên Nha vung tay lên, mấy trăm người ở sau lưng cũng đằng đằng sát khí.

Ba cương quốc lớn bọn họ lần này có chuẩn bị mà đến, mang theo không ít cao thủ cảnh giới Thiên Võ.

Coi như ba người Yến Đế có mặt thì cũng không ngăn nổi.

“Đã vậy thì động thủ thôi!”, Sở Đế cũng gật đầu nói.

“Hừ, cương vương của một cương quốc nho nhỏ mà tưởng mình là chúa cứu thế hay gì?”

Một tiếng cười lạnh lùng vang lên, toàn bộ trời đất lúc này đều trở nên lạnh đi.

Một bóng người từ bóng đêm đi ra, cuồng phong gào thét, mây mù bay tán loạn.

“Tại hạ là Phong Linh Tiêu, phái chủ Phong Vân phái, muốn lĩnh giáo thủ đoạn của ba vị cương vương được không?”

5976587-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 977: Nguyệt chủ của Nhật Nguyệt các!”


Mà người đứng giữa không trung kia rốt cuộc cũng đứng yên.

Một thân áo xám, sắc mặt khô đét, tóc dài, nhìn như cọng cỏ khô.

Người này nhìn kiểu gì cũng thấy quái dị.

“Cung nghênh phái chủ Phong Linh Tiêu!”

Ba người La Thiên Nha lúc này khom người chắp tay, nhìn về người đàn ông có gương mặt như cỏ khô, cung kính cúi đầu.

La Thiên Nha nhìn ba người Sở Đế, Địch Đế, Yến Đế, hừ nói: “Đây chính là phái chủ của Phong Vân phái. Phong Vân phái trong vùng đất Cửu U chính là tông môn hạng ba, số lượng cảnh giới Thiên Nguyên phải gấp mấy lần các cương quốc!”

“La cương vương khách khí quá!”, Phong Linh Tiêu nói với giọng khàn khàn: “Bản tôn cũng không thể sánh bằng hai vị các chủ của Nhật Nguyệt các cùng đạo nhân Thiên Nhất của Thiên Nhất cốc được!”

“Ây da, Phong phái chủ nói vậy là sai rồi, lão hủ làm sao mà bằng được Phong phái chủ chứ”.

Một giọng nói hòa ái vang lên, tức thì, một hơi thở thánh khiết từ trên trời giáng xuống, một thân ảnh cũng rơi xuống.

Người kia mặc áo bào trắng, tóc trắng râu trắng, từng hành động đều rất giống thánh nhân, khí thế kéo dài.

“Cung nghênh đạo nhân Thiên Nhất của Thiên Nhất cốc!”

Nhóm ba người La Thiên Nha lại nói.

“Nhật chủ, Nguyệt chủ cũng nên hiện thân đi chứ?”, đạo nhân Thiên Nhất vẫn hòa ái nói.

Hai hơi thở mạnh mẽ lại lần nữa xông tới, hai thân ảnh một nam một nữ, đều tầm tuổi trung niên, đứng vững đó, nhìn cực kỳ hòa thuận xứng đôi.

“Cung nghênh Nhật chủ, Nguyệt chủ của Nhật Nguyệt các!”

Ba người La Thiên Nha lại hành lễ nữa.

Trong nháy mắt, phái chủ, tông chủ của ba thế lực lớn xuất hiện. Đế Đô tức thì trở nên ngột ngạt hẳn ra.

Phong Vân phái, thế lực tông môn hạng ba trong vùng đất Cửu U.

Nhật Nguyệt các cùng Thiên Nhất cốc tất nhiên cũng là tông môn hạng ba.

Hơn nữa bốn người này cũng đều đang ở cảnh giới Thiên Nguyên. Ba người Sở Đế đều cảm nhận được bất kỳ ai trong bốn người này đều mạnh mẽ hơn họ.

“Bao nhiêu năm qua, thượng quốc, cương quốc ngoại vi Cửu U đại lục phát triển không tệ nhỉ!”

Đạo nhân Thiên Nhất cười nói: “Cũng có vài cảnh giới Thiên Nguyên cơ đấy!”

Nguyệt chủ đang dựa vào người Nhật chủ cười nói: “Chẳng qua lần này ba người La Thiên Nha mời đến, nếu không ta cũng chẳng buồn đến đây”.

“Phu nhân nói phải!”

Nhật chủ gật đầu, không nói nhiều.

Thấy cảnh này, sắc mặt của nhóm Minh Ung và Thiên Ám đều trở nên khó coi.

Ba người La Thiên Nha, Trần Phiêu Bi cùng Bà La Vũ lần này vì đối phó thượng quốc Bắc Minh mà tốn nhiều công thật đấy.

Còn mời cả ba tông môn hạng ba trong Cửu U đến đây.

Tông môn hạng ba có cảnh giới Thiên Nguyên tọa trấn, hơn nữa số lượng không chỉ có một.

Cho dù là cương quốc, ví dụ như ba cương quốc lớn, ba cương vương tọa trấn tuy là cảnh giới Thiên Nguyên nhưng số cao thủ trong cả cương quốc tuyệt đối chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Những tông môn hạng ba thì lại khác, bên trong tông môn bọn họ phải có tối thiểu năm người cảnh giới Thiên Nguyên, nếu không thì không được phép sống sót trong vùng đất Cửu U.

“Được rồi, bản tôn cũng không muốn nói nhiều với các ngươi nữa!”

Phong Linh Tiêu kia nhếch miệng nói: “Thượng quốc Bắc Minh các ngươi ấy, bản tọa vốn cũng chẳng coi trọng, nhưng La Thiên Nha từng nói trong Đế Đô của thượng quốc Bắc Minh các ngươi có một tòa đại trận phong ấn, cho nên ta cũng khá là có hứng thú với chỗ ấy”.

Nghe vậy, sắc mặt Minh Ung cùng Thiên Ám tức thì thay đổi.

Hóa ra ba người kia đến vì Huyền Minh đại trận.

“Ngươi nằm mơ đi!”, Minh Ung hừ lạnh: “Huyền Minh đại trận là căn cơ của thượng quốc Bắc Minh ta, ngươi muốn nhảy tới, vậy thì phải bước qua xác của thượng quốc Bắc Minh ta trước đã!”

“Ngươi nghĩ ta không dám à?”

Đạo nhân Thiên Nhất cũng nhếch miệng nói: “Một thượng quốc nho nhỏ thì có là cái thá gì trước mặt lão phu đâu”.

“Các vị!”

Yến Đế lúc này chắp tay nói: “Các vị có điều không biết, thượng quốc Bắc Minh có quan hệ mật thiết với Thanh Vân tông trong vùng đất Cửu U. Tần Ninh của Thanh Vân tông đến từ thượng quốc Bắc Minh đó”.

Chuyện đến nước này, Yến Đế cũng hết cách, chỉ có thể kéo Tần Ninh ra để ngăn chặn.

Tần Ninh đã nói các đệ tử cương quốc có thể đến Thanh Vân tông tu hành, vậy Thanh Vân tông đó chắc là cũng không kém đi?

“Thanh Vân tông? Chưa bao giờ nghe đến!”, Nhật chủ của Nhật Nguyệt các khoát tay nói: “Thôi, mặc kệ các ngươi ra sao, các ngươi đi đi!”

Ý tứ của lời nói rất rõ ràng.

Mặc dù nói ba cương quốc Đại Sở, Hỏa Hầu và Nam Yến trong mắt ba tông môn lớn này không tạo thành uy h**p gì, nhưng trước mắt mấy người của ba tông môn lớn này cũng không muốn gây thêm rắc rối.

Bọn họ đến chỉ vì thượng quốc Bắc Minh.

Nghe vậy, ba người Sở Đế, Địch Đế, Yến Đế trong lòng càng thêm khổ não.

“Xem ra các ngươi cũng cứng đầu thật đấy!”

Nguyệt chủ lúc này nhếch miệng nói: “Nếu đã không đi thì đành chết thôi nhỉ?”
 
Phong Thần Châu
Chương 978: “Trở nên to hơn là được chắc?”


Soạt soạt...

Tức thì, Nguyệt chủ lập tức xông ra.

Theo sát bà ta là Nhật chủ.

Hai người chính là các chủ của Nhật Nguyệt các, lại là vợ chồng, kẻ mạnh cảnh giới Thiên Nguyên bốn nguyên, liên hợp lại thì càng uy võ hơn.

“Không biết sống chết!”

Nhật chủ hờ hững nói: “Coi như là cái tên Tần Ninh gì đó, Thanh Vân tông gì đó rất lợi hại đi, thì ba tông môn lớn chúng ta sẽ sợ chắc?”

Sở Đế, Địch Đế, Yến Đế lúc này nhìn nhau, thở mạnh một cái, rồi xông lên.

Không thể lui lại!

Thượng quốc Bắc Minh xảy ra vấn đề, chỉ e là vị chủ kia sẽ khiến bọn họ chết không có chỗ chôn.

Đã vậy, không bằng liều mạng.

Đối mặt với ba tông môn lớn, bọn họ chỉ càng thêm sợ Tần Ninh.

Rầm...

Ba đối hai, tưởng như là chiếm ưu thế, nhưng hóa ra không phải.

Một chiêu va chạm, ba người chật vật lui về sau.

Trái lại Nhật chủ cùng Nguyệt chủ cũng không chút lưu tình mà xông lên.

“Chỗ dựa của các ngươi nếu thật sự mạnh mẽ như vậy thì tại sao lúc này không xuất hiện đi, hả?”, Nguyệt chủ cười nhạt, giọng nói mang theo sự chê bôi.

“Không bằng ta tới đây thêm dầu vào lửa, g**t ch*t các ngươi, để xem chỗ dựa của các ngươi có sợ hãi trốn đi không, hay là vì các ngươi mà đối chiến với ba tông môn chúng ta đấy!”

Hai bóng người lúc này nhanh chóng xông lên.

“Ta mới đi được bao lâu? Mà đã phiền thế này hả?”

Mà trong lúc đó, có một giọng nói oán giận lại bất lực vang lên.

Ở trên không trung, có mấy bóng người hạ xuống.

Tổng cộng năm người.

Thanh niên đứng đầu khoảng mười tám, mười chín tuổi, toàn thân áo trắng như tuyết, tóc dài buộc lên, ngũ quan nếu là riêng lẻ thì khiến người ta nhìn mà lóa mắt, còn hợp lại thì vô cùng đẹp trai, nhưng cũng tỏa ra vẻ thư sinh.

“Tần Ninh!”

Nhìn thấy bóng người đó, mọi người của thượng quốc Bắc Minh đều mừng rỡ không thôi.

Ba người Sở Đế cũng âm thầm thở phào.

Tần Ninh xuất hiện, hẳn là bình yên rồi đi?
 
Phong Thần Châu
Chương 979: “Cửu Hoang chiến xa!”


Mà lúc này, Nhật chủ, Nguyệt chủ, đạo nhân Thiên Nhất cùng Phong Linh Tiêu cũng nhìn sang Tần Ninh và bốn người đi theo hắn.

Bốn người kia nhìn trẻ tuổi nhưng không có gì là kỳ lạ cả.

Mà Tần Ninh khoảng mười tám, mười chín tuổi, hơi thở ở cảnh giới Thiên Võ. Mới bây lớn mà đạt thực lực như vậy đúng là không tầm thường.

Nhưng cũng chỉ là không tầm thường thôi!

Năm người kia quá trẻ, không đáng để bọn họ phải lo lắng và sợ hãi.

“Có chuyện gì thế? Sao ta nghe thấy có ai đó như đang nói ta hả?”, Tần Ninh nhìn mọi người, h* th*n xuống, vỗ quần áo.

“Suốt quãng đường ta đi đến là vội vã, tưởng sẽ được mọi người chào đón tử tế, xem ra... cũng không có khả năng lắm nhỉ!”

Minh Ung cùng Thiên Ám lập tức đi lên, bảo vệ Tần Ninh ở giữa.

“Nè nè nè, tránh ra chút coi, ngăn cản ánh mắt của đại gia ta rồi!”, một tiếng kêu như vịt đực vang lên, hóa ra là tôm cát nhỏ đứng trên bả vai Tần Ninh. Một đám người xông đến che hết tầm mắt của nó, khiến nó rất khó chịu.

Âm thanh này vang lên, khiến đám Minh Ung sợ toát mồ hôi hột.

Một con bề bề?

Mà bề bề còn biết nói tiếng người?

Đến cả linh thú cấp chín mạnh mẽ nhất còn không nói được tiếng người, thế mà con tôm vàng này lại ăn nói lưu loát như vậy.

“Công tử!”, Minh Ung chắp tay nói: “Ba cương quốc lớn của nhóm La Thiên Nha kia muốn thôn tính thượng quốc Bắc Minh chúng ta, ba người Yến Đế đến đây chi viện, nhưng bọn chúng lại mời tông môn từ bên trong Cửu U đến giúp”.

Minh Ung nói ngắn gọn tiền căn hậu quả.

Tần Ninh khẽ nhấc mắt, nhìn lên rất nhiều bóng người trên không trung.

“Thượng quốc Bắc Minh này cùng với các cương quốc khác tương lai sẽ là nguồn cung cấp đệ tử mới cho chúng ta, các ngươi muốn thôn tính sao? Vậy Thanh Vân tông ta chiêu mộ người ở đâu bây giờ?”

Tần Ninh nhìn mấy người bên trên, lạnh nhạt phất tay nói: “Ở đâu chui ra thì cút về chỗ đó đi, ta tha cho các ngươi một mạng!”

Ở đâu chui ra thì cút về chỗ đó đi, ta tha cho các ngươi một mạng!

Một câu nói đến là nhẹ nhàng, nhưng nghe vào tai thì lại nặng trịch.

Đạo nhân Thiên Nhất không nhịn được, giận dữ quát lên: “Thiên Nhất cốc của chúng ta sao có thể cho phép ngươi coi thường như vậy?”

“Haha, đạo nhân Thiên Nhất, sao phải giận dữ thế? Cái tên này cũng chỉ là nhân vật nhỏ không biết trời cao đất dày mà thôi!”

Phong Linh Tiêu kia cũng đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, tùy tiện nói: “Ta hiểu rồi, có lẽ đám ngu ngốc kia đều bị cái tên Tần Ninh này lừa gạt!”
 
Back
Top Bottom