Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 940: Khiến ông ta bị trục xuất”.


Tần Ninh cười nói: “Thế gian này, tuổi thọ cũng là kỳ lạ khó đoán, đến cả ta còn không rõ ràng mà. Ví dụ như Thương Hư kẹp máu dừng thọ, lão Vệ tự ngưng tuổi thọ, đây đều là thủ đoạn giữ mạng”.

“Lão Vũ mù tuy không phải như vậy, nhưng ông ta cũng có biện pháp sống sót”.

Mấy người Thiên Linh Lung gật đầu, bọn họ còn hiểu biết quá ít về Cửu U đại lục.

“Vậy vì sao mối quan hệ của Vũ tam gia và Vũ gia lại không tốt như vậy?”

“Còn phải nói đến vấn đề của lão Vũ mù, lão Vũ mù năm đó trời sinh tính tình không tốt, tạo ra không ít tai họa, nhưng vì là cháu trai thứ ba của Vũ Đế nên cũng không sao lắm”.

“Sau này Vũ Đế chết, Vũ tam gia vẫn là cái bộ dạng kia nên bị Vũ gia trục xuất khỏi gia tộc”.

“Chỉ vậy mà đã trục xuất ra khỏi gia tộc à? Vũ gia này cũng quá vô tình đi chứ?”, Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm.

Tần Ninh mỉm cười đáp: “Đây cũng không phải là nguyên nhân chủ yếu, mà là bởi vì Vũ tam gia thiên phú tu luyện quá kém, một năm mà chỉ tăng có một tầng, mười năm đều tăng không nổi một cảnh giới”.

“Hơn nữa trong lúc ấy còn xảy ra một chuyện lớn, khiến ông ta bị trục xuất”.

“Vậy sau này sao ông ta lại quay về?”

Lý Nhất Phàm cũng thấy tò mò, không khỏi mở miệng hỏi.

“Lão già này cũng không định quay về, nhưng mà về sau nhờ có Cửu U Đại Đế, vị Vũ Tam Gia này mới có thể phát hiện ra bí mật của bản thân mình, từ đó bỗng nhiên nổi tiếng”.

“Nhưng Cửu U Đại Đế trợ giúp người này cũng chỉ là vì Vũ gia, hy vọng Vũ Tam Gia có thể quay về Vũ gia, giúp Vũ gia chấn hưng lại, thế nhưng Vũ Tam Gia này lại không vừa mắt Vũ gia”.

“Cho nên cuối cùng Vũ Tam Gia vẫn không quay về Vũ gia mà lựa chọn làm một người vô hình, lúc nào Vũ gia gặp nguy hiểm thì sẽ ra tay tương trợ Vũ gia”.

Nghe thấy những lời này của Tần Ninh, mấy người dần dần hiểu ra.

Hóa ra trong chuyện này vẫn còn một bí mật không muốn người khác biết.

“Nói như vậy thì Vũ Tam Gia này không thích Vũ gia, nhưng bởi vì Cửu U Đại Đế nên mới bảo vệ Vũ gia, trái lại là một người rất trọng tình trọng nghĩa!”, Thiên Linh Lung cảm thán nói: “Vũ gia này, e rằng ban đầu vốn không biết sự trợ giúp của Vũ Tam Gia, cho dù sau này có biết thì cũng không thể vứt hết thể diện đi bảo Vũ Tam Gia quay về gia tộc được”.

“Hai bên cũng đều là chết vì sĩ diện mà thôi, hơn nữa lão Vũ mù này quá độc mồm độc miệng, nếu thật sự trở về Vũ gia cũng sẽ là phiền toái lớn!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Dù sao sự việc đến mức này, quan hệ giữa lão Vũ mù và Vũ gia vẫn giữ nguyên sự kỳ lạ như thế”.

“Những chuyện này cũng đều là chuyện cũ năm xưa rồi, không có gì đáng nói cả”.

Bốn người nhóm Thiên Linh Lung lúc này gật đầu, nhưng trong lòng cũng bị chấn động.

Vũ gia, gia tộc này còn kinh khủng hơn so với nội bộ của bốn môn phái lớn, ở trên Cửu U Đại Lục nhưng lại không một ai biết.

Cửu U Đại Lục rộng lớn quả nhiên có một sự tồn tại mà bọn họ hoàn toàn không thể nhìn thấy được.

Có lẽ đây cũng chính là nguyên nhân tại sao từ xưa đến nay đại lục này vẫn luôn thần diệu khó lường như thế.

Không bao lâu sau, Vũ mù dẫn theo Vũ Thiên Hành đi đến.

Vũ Thiên Hành nhìn Tần Ninh, hừ một tiếng nói: “Ta có thể cho ngươi mượn kích Đại Vũ, nhưng ngươi cũng vừa mới nói muốn khôi phục uy năng của kích Đại Vũ, ngươi có cách gì không?”

“Ta dùng cách gì ngươi không cần phải quan tâm, cứ đưa cho ta mượn là được”.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Còn chuyện mượn trong bao lâu thì trước khi rời khỏi Đại Vũ Lục Châu ta sẽ nói cho ngươi biết, đến lúc đó kích Đại Vũ cũng sẽ khôi phục như ban đầu”.

“Được!”

Vũ Thiên Hành gật đầu nói: “Ngươi đi theo ta!”

Vũ Thiên Hành dẫn Tần Ninh rời đi.

Lúc này, Thiên Linh Lung, Lý Nhất Phàm và những người khác nhìn Vũ Tam Gia, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc.

Thái độ cứng rắn vừa rồi của Vũ Thiên Hành, bọn họ đều nhìn thấy rõ mồn một.

Lúc nãy Vũ Tam Gia đã nói gì với Vũ Thiên Hành mà khiến Vũ tộc trưởng cứng rắn thay đổi thái độ?

“Mấy người nhìn ta làm gì?”

Vũ Tam Gia hừ một tiếng, nói: “Một đám oắt con!”

Dứt lời, Vũ Tam Gia cũng không nói thêm gì nữa, yên lặng chờ đợi.

Ở một bên khác, Tần Ninh đi theo Vũ Thiên Hành, đi vòng qua tầng tầng lớp lớp của Vũ phủ.

“Rốt cuộc ngươi là ai?”, Vũ Thiên Hành nhịn không được nói: “Tại sao Vũ Tam Gia lại cư xử như thế với ngươi? Ngươi và Cửu U Đại Đế có quan hệ gì?”

Nghe thấy lời này, Vũ Thiên Hành lại sắp bốc hỏa.

Nếu không phải có Vũ Tam Gia, Tần Ninh thật sự sẽ chết ở trong tay gã mấy lần rồi.

Tên nhãi ranh này thật sự quá ngông cuồng.
 
Phong Thần Châu
Chương 942: Trận chiến Phần Ma!


Hai bóng hình đi lòng vòng cuối cùng cũng đi vào nơi sâu trong Vũ phủ, dừng lại ở trước một hòn non bộ.

Vũ Thiên Hành đứng lại, vung tay lên tạo ra từng luồng linh ấn, những luồng linh ấn này ngưng tụ tạo thành một trận pháp hư ảo, lơ lửng ở trước ngực của Vũ Thiên Hành, sau đó trận pháp này trực tiếp bay ra rơi vào trên hòn non bộ.

Vù...

Một tiếng vù vù vang lên, hòn non bộ lúc này tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, một cánh cửa gỗ hiện ra trong không gian.

Vũ Thiên Hành dẫn đường, hai người đi vào bên trong cánh cửa gỗ, hai bóng hình biến mất, hòn non bộ lại khôi phục như cũ.

Đi vào bên trong cửa gỗ, xuyên qua một con đường dài, hai bóng hình xuất hiện ở trước một tòa cung điện rộng lớn dưới lòng đất.

Tòa cung điện này mở ra bốn phương tám hướng, kiến trúc rộng lớn, sóng nước cuồng bạo bao phủ.

Mà ở trung tâm cung điện dưới lòng đất có một cây trường kích ngạo nghễ đứng sừng sững, từng dòng nước bao bọc quanh thân như một con rồng nước, không ngừng luân chuyển, khí tức bức người, cho dù là cách xa trăm mét vẫn có thể khiến người khác có cảm giác hít thở không thông.

Mũi thương của cây trường kích này sáng lấp lánh, lưỡi dao sắc bén hình lưỡi lưỡi b*n r* ánh sáng lạnh lẽo, cán kích là một màu đen đặc, lóe lên ánh sáng.

Kích Đại Vũ!

Kích cũng là một binh khí, so với kiếm và thương thì càng khó điều khiển hơn.

Mà năm đó, kích Đại Vũ nằm trong tay của Vũ Đế có thể nói là huy hoàng hiển hách.

Nhưng Vũ Đế ngã xuống, kích Đại Vũ cũng dần dần tĩnh lặng lại, mười mấy vạn năm qua đi, người đời không một ai biết đến.

Lúc này Tần Ninh nhìn thấy kích Đại Vũ, trong lòng rơi vào trầm tư.

Những hồi ức mà bấy lâu không muốn nhớ đến lại hiện ra ở trước mắt.

Đó là một trận chiến có một không hai, nói đúng hơn là một trận trường chiến có một không hai, bên trên toàn bộ Cửu U Đại Lục, bởi vì trận chiến này mà vô số cường giả đã ngã xuống.

Trận chiến Phần Ma!

Thế hệ bây giờ có rất ít người biết chuyện này, người duy nhất có thể nhớ, e rằng cũng chỉ có những gia tộc cổ xưa này mà thôi.

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, Vũ Thiên Hành hơi giật mình nhưng vẫn gật đầu.

Nhiều năm trôi qua, ở trong Vũ gia quả thật có xuất hiện mấy quái vật tuyệt thế, thiên phú có thể xưng là vô địch, trong lòng lại kiêu ngạo, muốn nắm giữ thần binh của lão tổ tông.
 
Phong Thần Châu
Chương 943: “Kích Đại Vũ đâu rồi?”


Nhưng lúc đầu thì còn tốt, nhưng cùng với số lần sử dụng kích Đại Vũ càng nhiều thì những người thiên tài đứng đầu kia cũng không thể tiếp nhận được, họ bắt đầu trở nên điên loạn mất kiểm soát.

Kết quả còn dẫn đến một cuộc náo loạn không nhỏ trong nội bộ Vũ gia.

Trong mấy vạn năm này, kích Đại Vũ này có thể nói là chẳng những không mang được vinh dự lớn về cho Vũ gia mà ngược lại còn mang không ít bao đau thương lớn.

“Ta biết rồi!”

Lúc này, Tần Ninh tiến lên phía trước, nhìn ánh sáng phát ra từ kích Đại Vũ.

“Thần binh lợi khí này cũng không phải là thứ mà người có thiên phú cao có thể nắm giữ được, ta thấy Vũ gia các ngươi bây giờ cũng chỉ có lão Vũ mù chơi đùa với nó được, còn những người khác ta thấy không thể điều khiển được kích này đâu!”

Vũ Tam Gia?

Sắc mặt của Vũ Thiên Hành trở nên khó hiểu.

Tần Ninh cũng lười phải giải thích nhiều, hắn tiến phía trước.

“Ngươi cẩn thận, kích Đại Vũ này rất hung ác, dù sao cũng là binh khí mà tổ tiên đã sử dụng để đối đầu với Ma Đế, khó tránh khỏi việc có nhiễm một chút ma khí”.

“Ta biết rồi!”

Tần Ninh vẫn tiến từng bước về phía trước, đến gần kích Đại Vũ.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Vũ Thiên Hành, Tần Ninh cầm kích Đại Vũ trong tay, tiếng vù vù vang lên, kích Đại Vũ đột nhiên biến mất, ánh sáng bên trong cung điện dưới lòng đất lập tức trở nên mờ mịt.

“Hả?”

Vũ Thiên Hành lúc này cũng sững sờ.

Kích Đại Vũ đâu rồi?

Gã cũng không thấy được Tần Ninh đã làm gì, chỉ vung tay một cái như vậy, kích Đại Vũ đã… đã biến mất không thấy nữa rồi?

Chuyện này làm sao có thể cơ chứ?

Năm đó ở trong Vũ gia bọn họ có không ít nhân tài kiêu hãnh, thế nhưng vẫn cần phải có một vài lão ngoan đồng ở Vũ gia ra tay giúp đỡ trấn áp mới có thể thu vào thành công, Tần Ninh vậy mà chỉ đứng một chỗ, khoát tay, kích Đại Vũ đã… bị thần phục?

“Kích Đại Vũ đâu rồi?”

Vũ lúc này đã hóa thành một ấn ký dán ở trên cánh tay của Tần Ninh, sống động như thật.

Trong nháy mắt này, Vũ Thiên Hành hoàn toàn bị dọa cho khiếp sợ.

“Được rồi, chuyện mà ta đã hứa từ xưa đến nay ta đều chưa bội ước, dùng tốt rồi sẽ trả lại cho các người, hơn nữa là trả lại cho các ngươi một kích Đại Vũ mới tinh, sau này đệ tử Vũ gia các ngươi đều có thể sử dụng cái kích này, nói như thế thì Vũ gia các ngươi đã kiếm được một món hời lớn rồi đấy!”
 
Phong Thần Châu
Chương 944: Nịnh bợ liên tục…”


Nghe thấy lời này của Tần Ninh, Vũ Thiên Hành gật đầu.

Có sự bảo đảm của Vũ Tam Gia, nghĩ lại chắc là không sao đâu.

“Tại hạ Vũ Thiên Hành!”

“Tần Ninh”.

Nhìn thấy Vũ Thiên Hành lần đầu tiên trịnh trọng tự giới thiệu, Tần Ninh gật đầu.

“À, đúng rồi, tiểu cô nương ở Hoàng Phủ gia chắc là có chuyện, ta thấy Vũ gia các ngươi đừng có bày ra bộ dạng ngạo mạn nữa, sau này nói không chừng phải liên thủ, ta khuyên các ngươi gặp mặt thì nên kính trọng đối phương, tránh sau này xảy ra vấn đề lớn!”

Tần Ninh đột nhiên mở miệng nói.

Bàn về nội tình hay thực lực thì gia tộc Hoàng Phủ đều không thua kém Vũ gia.

Vũ Thiên Hành cũng không nói thêm gì nữa.

...

Bên ngoài thành Thiên Vũ.

Một nhóm sáu người lúc này đang đứng đó.

Lão Vũ mù đứng bên cạnh Tần Ninh, cười hì hì nói: “Tần đại gia, hay là để tên tiểu tử Vũ Thiên Hành tóm mấy lão già cảnh giới Hóa Thần trong tộc đi cùng chúng ta chứ?”

“Có ngươi là đủ rồi!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Ta cũng không phải đi đánh trận, chỉ đến bắt tôm đất nhỏ kia về, đồ chơi đó ta cần dùng”.

“Tần đại gia chuẩn bị đi đến Thiên Cung?”

“Ừ!”

Vũ Tam Gia lập lức nói: “Lão nhân Thiên Thận đấy vô cùng cổ hủ, cho dù Thiên Thận cung có xuất thế thì đoán chừng bên trong cũng không an toàn”.

Nghe thấy lời này, Tần Ninh hơi nhíu mày.

Vũ Tam Gia lập tức nói: “Đương nhiên, với thủ đoạn và năng lực của Tần đại gia thì lão nhân Thiên Thận còn sống cũng chẳng là cái thá gì hết, nhất định không liên quan!”

“Nịnh bợ liên tục…”, Kiếm Tiểu Minh không nhịn được nói.

Thẩm Văn Hiên lúc này cũng nở một nụ cười bất lực.

Lúc trước hắn ta đã được chứng kiến thái độ của nguyên soái Thương Hư với Tần Ninh, đó thật sự là hận không thể quỳ gối cả ngày trước mặt của Tần Ninh.

5976427-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 945: “Ngươi làm gì đấy?”


Tần Ninh quả thật là một điều bí ẩn!

Sáu người xuất phát rời khỏi thành Thiên Vũ, đi về nơi sâu nhất của Đại Vũ Lục Châu.

Cho đến tận bây giờ bốn người nhóm Thiên Linh Lung vẫn không biết rốt cuộc bọn họ đến đây để làm gì.

Dọc đường đi, Vũ Tam Gia đối xử với Tần Ninh phải nói là như một người phục dịch chăm chỉ, khiến người làm đồ đệ như Thẩm Văn Hiên cũng phải xấu hổ.

Suốt mười mấy ngày đi liên tục, sáu người cuối cùng cũng đến được chỗ sâu nhất ở Đại Vũ Lục Châu.

Đại Vũ Lục Châu tuy nói là sa mạc, thế nhưng trên sa mạc cây cối sinh trưởng cao chọc trời, dòng sông dài vô tận, so với những xa mạc thông thường khác nhau một trời một vực.

Quãng đường đi này, trái lại cũng không có gì vất vả cả.

“Lão mù, đã đến chưa?”

Tần Ninh nhìn cây cối vô tận cùng dòng chảy trước mặt, nhịn không được nói.

“Sắp rồi sắp rồi, Tần đại gia, ngài chờ một chút!”

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: “Ta thấy lão mù ngươi mù thật rồi, lâu như thế mà vẫn chưa tìm được ra”.

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, Vũ Tam Gia lập tức lau mồ hôi, cười khổi nói: “Chuyện này cũng không thể trách ta được, đại gia ngài xem chỗ này, ngày nào cũng có thay đổi nghiêng trời lệch đất, ta phải tìm thật kỹ mới được”.

“Được rồi, nếu như ngươi không tìm thấy ta sẽ lột da của ngươi!”

“Tìm được, tìm được mà!”

Lão mù vội vàng chạy thẳng về phía trước, bóng hình dần dần biến mất.

Tần Ninh nhìn bốn người nhóm Lý Nhất Phàm, nói: “Cẩn thận một chút, đừng để tụt lại phía sau, chỗ này cách nhau hơn mười mét sẽ có thể bị lạc đường, mọi người đi sát nhau một chút, nếu thật sự đi lạc ta không thể tìm thấy các ngươi đâu”.

Nghe thấy lời này, Kiếm Tiểu Minh giật mình, vội vàng chạy lên ôm chặt lấy Tần Ninh.

“Ngươi làm gì đấy?”

“He he…”, Kiếm Tiểu Minh nhếch miệng cười nói: “Đệ sợ đại ca không tìm được đệ, đến lúc đó đau lòng không chịu nổi, để tránh bị lạc nên đệ ôm chặt đại ca”.

“Cút…”

“Đi!”

Lúc này Tần Ninh bước ra.

“Tôm đất nhỏ rốt cuộc là cái gì vậy?”, Kiếm Tiểu Minh nhịn không được nói: “Suốt dọc đường đều nghe thấy cơ hội tốt, không phải chỉ là một con tôm thôi sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 946: “Ta có thể so sánh với thúc của ta được sao?”


“Chắc là không phải đâu!”, Lý Nhất Phàm cũng buồn bực nói: “Trông tông chủ và Vũ Tam Gia khẩn trưởng như thế, có lẽ không phải là một linh thú bình thường đâu”.

“Chẳng lẽ là linh thú cấp chín?”

“Rất có thể là như thế, Vũ Tam Gia dù sao cũng là cảnh giới hóa thần…”

Bốn người lúc này bàn luận như thật.

Lúc này, Tần Ninh và Vũ Tam Gia đi ở phía trước, nhìn thấy dấu vết trên mặt đất đột nhiên dừng bước.

Phía trên mặt đất có một cái lỗ nhỏ, to bằng ngón tay cái, nhìn kỹ lại thì thấy cái lỗ này dường như rất sâu, liếc qua không thể thấy đáy được.

“Cái này…”

Thấy cảnh này, bốn người nhóm Thiên Linh Lung cũng sững sờ.

Chẳng lẽ cái mà Tần Ninh vẫn luôn chật vật tìm kiếm thật sự chỉ là một con tôm nhỏ?

“Chắc là ở ngay bên dưới!”

Vũ Tam Gia kích động thở hồng hộc nói: “Tần đại gia, mau bắt lấy nó đi”.

“Lão mù thối tha, lão mù khốn kiếp!”

Lúc này Tần Ninh mở miệng mắng: “Nhìn xem cái này là gì?”

Hắn vung tay lên, cát trên mặt đất lúc này bỗng di chuyển, cái lỗ biến mất không thấy nữa, mặt đất khôi phục lại sự bằng phẳng, cái gì cũng không có.

“Mẹ nó, bị lừa rồi!”, lão Vũ mù lập tức hô một tiếng.

“Trông cậy vào ngươi đúng là vô dụng!”

Tần Ninh chán chẳng buồn nói thêm, nhìn mặt đất cẩn thận nói: “Xem ra tôm đất nhỏ biết có người đến, nhìn khắp vùng đất Cửu U, có thể khiến vật nhỏ này thi triển thuật che mắt để trốn tránh thì cũng đáng kiêu ngạo đấy”.

“Đại gia, chúng ta đừng kiêu ngạo được không?”

Lão mù bày ra vẻ mặt đau khổ nói: “Con vật nhỏ đó rõ ràng biết chúng ta muốn bắt nó nên đã có đề phòng từ trước, e rằng không bắt được nó đâu!”

“Ai nói thế!”

Tần Ninh thong thả nói: “Dựa vào ngươi quả nhiên không được, vẫn là Vũ Đế đáng tin hơn”.

“Ta có thể so sánh với thúc của ta được sao?”

Lúc này Tần Ninh đột nhiên cất giọng nói: “Ta vốn muốn để ngươi giúp ta một việc, thế nhưng bây giờ ngươi trốn khiến ta không tìm được, vậy thì cũng đừng trách ta trở mặt vô tình!”

Tần Ninh vừa quát xong, mấy người nhóm Thiên Linh Lung càng cảm thấy khó hiểu.

Mới vừa rồi còn tìm kiếm cẩn thận chỉ sợ gây ra động tĩnh, bây giờ lại la lớn như thế, đám tôm cát nhỏ kia chẳng phải là sẽ chạy càng xa hơn sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 947: Một con tôm sao?


“Được, ngươi vẫn còn chưa chịu ra!”

Tần Ninh lúc bấy giờ gật đầu nói: “Đừng cho rằng ta không biết các ngươi ở ngay chỗ này, nếu như đã không chịu ra vậy thì thôi đi, ta vốn còn định giữ lại chút thiện tâm, bây giờ xem ra là ta đã quá do dự thiếu quyết đoán rồi”.

“Ngươi không chịu ra, vậy ta liền động thủ!”

Vù...

Đột nhiên, một tiếng vù vù vang lên.

Kích Đại Vũ lúc này bỗng xuất hiện ở trong tay của Tần Ninh.

“Đã mấy vạn năm rồi, cũng không biết kích Đại Vũ có còn linh tính hay không, để ta thử một chút xem vậy”.

Tần Ninh vẫn lẩm bẩm như thường, nói: “Như này đi, lấy chỗ hiện tại làm trung tâm, đem toàn bộ vùng sa mạc này biến thành đầm lầy, ta thấy cũng không tồi”.

“A a a a…”

Tần Ninh cắm kích trong tay xuống đất cát, đột nhiên lúc này một giọng nói điên cuồng rống lên a a.

“Đừng đừng đừng, ta đi ra, như thế đã được chưa?’

Trong nháy mắt khi kích Đại Vũ xuất hiện, một giọng nói khá điên cuồng vang lên, mà lúc giọng nói đó vang lên thì có một âm thanh lắt nhắt đột nhiên chen vào.

Âm thanh lắt nhắt nghe như cuống họng vịt đực bị bóp chặt, chỉ còn lại một hơi tàn, vô cùng kỳ lạ.

“A…”

Lúc này, Thiên Linh Lung đột nhiên hét lên một tiếng, chỉ về phía Kiếm Tiểu Minh.

“Cô kêu cái gì? Làm ta sợ muốn chết!”, Kiếm Tiểu Minh vỗ ngực một cái, có hơi bất mãn nói.

“Nhìn đầu ngươi kìa…”, Thiên Linh Lung lúc này tay che cái miệng nhỏ.

“Đầu ta, làm sao ta có thể nhìn thấy đầu của ta được?”

Kiếm Tiểu Minh nhìn Thiên Linh Lung, khó hiểu nói.

“Không phải, trên đầu của ngươi có một con tôm…”

Một con tôm sao?

Kiếm Tiểu Minh hét lên một tiếng kinh hãi, hai tay vội vàng phủi đầu, chính cái phủi đầu này đã khiến nó biến mất.

“Tôm đâu rồi?”

“Hai người các ngươi đang làm cái gì đấy? Bản Hà Tôn ở trong Đại Vũ Lục Châu, đang yên đang lành các ngươi đến quấy rầy sự yên bình, không biết như thế là không phải phép à?”
 
Phong Thần Châu
Chương 948: Chuyện này không phải do ngươi quyết định!”


Tôm cát nhỏ lúc này đột nhiên xuất hiện ở trên đầu Lý Nhất Phàm, hai cái càng tôm xung quanh, bày ra dáng vẻ của một đại gia nhìn Tần Ninh và Vũ Tam Gia.

“Ta thấy ngươi quá buồn chán nên mới muốn mang ngươi đi ra ngoài chơi một chút”, Tần Ninh thản nhiên cười nói: “Thế nào? Có muốn theo ta đi ra ngoài chơi không?”

Tần Ninh nói xong, quơ quơ kích Đại Vũ trong tay.

“Có thôi đi không, có thôi đi hay không hả, Vũ Đế cũng đã chết rồi, ta cũng nên được dưỡng thọ chứ? Các ngươi như này là muốn sao?”, tôm cát nhỏ đau khổ nói: “Ta chỉ thích ở đây thôi, hai vị đại gia, cầu xin hai người xin hãy thương xót”.

Bây giờ, nhìn thấy con tôm cát nhỏ nói tiếng người, cả bốn người Lý Nhất Phàm, Thiên Linh Lung, Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên đều cảm thấy lạnh sống lưng.

Một con tôm nhìn rất bình thường, ngoại trừ vỏ ngoài óng ánh vàng kim ra thì chẳng có gì khác những con tôm còn lại, lúc này lại đang đứng ở trên đầu Thẩm Văn Hiên, bày ra bộ dáng như nhị đại gia nói chuyện với Tần Ninh và Vũ Tam Gia.

Một con tôm cát nhỏ biết nói tiếng người?

Đây là linh thú gì vậy?

Không, không phải là linh thú, cho dù là linh thú cấp chín thì cũng không thể nói tiếng người được.

Con tôm cát nhỏ này rốt cuộc là thứ gì?

“Có đi hay không không phải do ngươi quyết định!”, Tần Ninh cầm kích Đại Vũ trong tay, nói: “Nhưng ta để lại một câu này, ngươi không đi thì ta sẽ biến Đại Vũ Lục Châu này thành Đại Vũ đầm lầy, khiến ngươi không có chỗ ẩn thân trên Cửu U Đại Lục”.

“Đến khi đó ta nghĩ đám yêu quái già cảnh giới Hóa Thần trên Cửu U chắc chắn sẽ rất muốn bắt ngươi, làm một bữa tôm hùm nướng thật ngon!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Thật ra, ngươi nhìn lại ngươi một chút xem, cứ ở lì trong Đại Vũ Lục Châu này nhàm chán đến mức nào cơ chứ? Chi bằng theo ta ra ngoài đi loanh quanh?”

“Phì!”

Tôm cát nhỏ lúc này cũng nhổ phì một cái, tức giận bất bình nói: “Ca, đại ca, ta van xin ngài, tha cho ta đi, ngài nói tại sao ngài cứ âm hồn bất tán thế?”

“Trận chiến Phần Ma năm đó, Vũ Đế cũng đã chết rồi, ta vất vả lắm mới được yên tĩnh, ngài đừng bắt ta đi ra ngoài nữa có được không?”

“Ta nói rồi, chuyện này không phải do ngươi quyết định!”

Tần Ninh khoát tay, nói: “Được rồi, đừng nhiều lời nữa”.

“Đúng đúng đúng, tôm gia, ngài đi theo Tần đại gia đi!”, Vũ Tam Gia lúc này cười hì hì nói.

“Cút!”

Tôm cát nhỏ không thèm để ý đến Vũ Tam Gia, nhìn về phía Tần Ninh, ánh mắt liếc qua mấy người nhóm Thẩm Văn Hiên.

“Tay thất khiếu thông tâm, là một hạt giống luyện đan tốt”.
 
Phong Thần Châu
Chương 949: Cái này đúng là tin lạ trong thiên hạ!


“Thằng nhóc này là hậu nhân của Kiếm Âm Sơn à?”

“À? Tên tiểu tử này… hình như chả có chỗ nào đặc biệt hết…”

“Cô bé này, ngược lại có một trái tim Linh Lung, cũng không tồi…”

Tôm cát nhỏ nhìn mấy người rồi đưa ra từng lời bình, cuối cùng nhìn về phía Tần Ninh nói: “Tần gia, hình như lần này ngài chọn người chẳng ra sao cả”.

“Liên quan gì đến ngươi!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Được rồi, theo ta đi thôi”.

“Được rồi được rồi, ngay cả kích Dại Vũ ngài cũng đã mượn được, nếu ta không đi cùng ngài há chẳng phải sẽ bị ngài nướng ăn sao!”

Tần Ninh không nói gì thêm, nhìn về phía Vũ Tam Gia, nói: “Ngươi dẫn bọn họ đi trước chờ ta, ta và tôm cát nhỏ đi đến chỗ sâu xem thử”.

“Gia!”

Vũ Tam Gia lập tức nói: “Để ta đi cùng ngài đi... Ở trong đó dù sao cũng là…”

“Không cần, ta chỉ đi xem thử một chút, sẽ không làm gì hết!”

Tần Ninh vừa nói xong, phất tay áo, tôm cát nhỏ trực tiếp nhảy lên vai Tần Ninh, nó cũng không dám nhảy lên đầu của Tần Ninh, nó vẫn chưa muốn thành tôm nướng đâu!

Hai bóng hình từng bước rời đi, biến mất ở trong bụi cây xanh.

Bốn người Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Kiếm Tiểu Minh và Thiên Linh Lung cho đến bây giờ vẫn chưa có phản ứng lại.

Chuyện này rốt cuộc là sao vậy?

Một con tôm biêt nói chuyện, còn tự xưng là Hà Tôn?

Cái này đúng là tin lạ trong thiên hạ!

“Vũ Tam Gia, Vũ Tam Gia, đại ca ta đi làm gì vậy?”

“Chuyện con nít không nên hỏi thì đừng hỏi…”, Vũ Tam Gia dẫn đường, mang theo bốn người bọn họ đi ra ngoài.

“Vũ Tam Gia, ngài quen đại ca của ta như thế nào?”

Kiếm Tiểu Minh lúc này lại nói: “Ca của ta hình như vẫn luôn ở trong đế quốc Bắc Minh, ông ở đây thì làm sao quen được ca của ta?”

“Tiểu tử, ngươi muốn biết đến thế à?”

Vũ Tam Gia nhìn về phía Kiếm Tiểu Minh, nhếch miệng cười nói: “Nếu như ngươi mà biết thì sẽ bị dọa sợ mất mật, hơn nữa còn có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng, ngươi còn có muốn biết nữa không?”

“Muốn!”

Thiên Linh Lung lúc này tiếp lời nói: “Tần tông chủ trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, thậm chí chuyện của mười mấy vạn năm trước cũng nắm rõ như lòng bàn tay, chuyện này quá kỳ lạ”.

Nghe thấy lời này của Thiên Linh Lung, Vũ Tam Gia nhếch miệng cười: “Không hổ là một trái tim Linh Lung, quả nhiên thông minh, nhưng thông minh cũng vô ích”.

5976452-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 950: Bây giờ có thể hỏi ngài một chút!”


Vũ Tam Gia càng nói như vậy, trong lòng bốn người nhóm Lý Nhất Phàm càng cảm thấy kỳ lạ.

Nhưng mà bây giờ đám bọn họ cũng hiểu thêm được một chút, Tần Ninh của hôm nay nhất định đã thay đổi rất nhiều so với Tần Ninh của năm xưa, mà những thay đổi này lại khiến Thương Hư, Vũ Tam Gia những lão nhân đã sống mấy vạn năm chỉ qua một cái liếc nhìn đã tôn kính với Tần Ninh như vậy.

Mà lời của Vũ Tam Gia nói, ý tứ rất rõ ràng.

Nếu muốn biết rốt cuộc Tần Ninh đã thay đổi như thế nào thì chỉ có thể đi theo Tần Ninh đến cuối cùng.

Trong lòng Thẩm Văn Hiên lúc này cũng cảm thán, lúc trước Tần Ninh nói muốn nhận hắn ta làm đồ đệ, với tính tình của hắn ta quả thật khó mà tiếp nhận được.

Ấy vậy mà cuối cùng hắn ta vẫn tiếp nhận.

Mà giờ xem ra, quyết định lúc trước bái Tần Ninh làm sư có lẽ là lựa chọn sáng suốt nhất trong cuộc đời của hắn ta.

Cho đến nay, những bí ẩn mà Tần Ninh tiết lộ đủ để chứng minh Tần Ninh rất mạnh mẽ và khó lường.

Vũ Tam Gia nói không sai, muốn hiểu rõ Tần Ninh chỉ có thể đi theo hắn đến cuối cùng, có lẽ đối với hắn ta mà nói, hắn ta thật sự có thể đến được thần giới huyền huyễn hư vô kia.

Trong lòng Kiếm Tiểu Minh lúc này cũng kích động không thôi.

Tần Ninh đột nhiên xuất hiện thay đổi cả cuộc đời của cậu ta.

Bắt đầu kể từ ngày nguy cơ Kiếm gia được giải quyết, nhận được truyền thừa của lão tổ tông, cậu ta đã coi Tần Ninh như là đại ca của mình.

Bây giờ cậu ta cũng hiểu, có lẽ bản thân hiện tại không xứng trở thành tiểu đệ của Tần Ninh, cậu ta không có tư cách này, thế nhưng sớm muộn nhất định sẽ có.

Bốn người lúc này đều im lặng, dưới sự dẫn dắt của Vũ Tam Gia rời khỏi sa mạc.

Mà giờ phút này, ở một bên khác, tôm cát nhỏ đứng trên vai của Tần Ninh, bộ dáng như giẫm trên vai người khổng lồ, oai phong lạ thường.

“Chậc chậc, vừa rồi không nói rõ, bây giờ có thể hỏi ngài một chút!”

Tôm cát nhỏ cười he he nói: “Đại Đế ngài tại sao lại biến thành bộ dạng như thế này? Trông rất thanh tú, chẳng có tý ngang ngược vốn có nào hết!”

“Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn nên ta lại quay trở về!”

Tần Ninh chậm rãi nói.

“Minh Uyên!”

Tôm cát nhỏ chép miệng cảm thán nói: “Trên Cửu U này, người có thể giết được Minh Uyên cũng chỉ có mấy lão yêu quái đếm được trên đầu ngón tay mà thôi, theo như ta biết thì có mấy tên đã chết rồi, còn mấy tên khác cho dù sống được đến tận bây giờ cũng kiêng kị danh tiếng của ngài và tôn giả Thanh Vân nên không dám động thủ đâu! Chuyện này đúng là kỳ lạ!”

“Có thể không phải là người trên Cửu U Đại Lục!”
 
Phong Thần Châu
Chương 951: “Muốn cái rắm ngươi ấy!”


“Hả? Chẳng lẽ là người trên đại lục khác? Hay là… người của đại lục Thương Lan?”

“Ta không biết”, Tần Ninh lẩm bẩm: “Nhưng sớm muộn gì thì ta cũng sẽ biết thôi”.

Tôm cát nhỏ nhếch miệng, xem ra vị đại đế này tức giận rồi.

“Trên đời này vẫn còn có chuyện mà ngài không biết sao, ha ha...”, tôm cát nhỏ cười nói.

“Chuyện mà ta không biết vẫn còn nhiều lắm...”

Tôm cát nhỏ tiếp tục nói: “Ha ha, đại đế, hay là chúng ta làm một vụ giao dịch đi”.

“Ngài xem ngài bây giờ chỉ là cảnh giới Địa Võ, vẫn còn hơi yếu, nếu muốn báo thù cho đồ tôn của mình thì hơi khó”.

“Hay là ngài giao cho ta cái lão bất tử ở trong khe Nam Thiên dưới đế đô Bắc Minh, ta giúp ngài tìm kẻ thù, báo thù giúp ngài, ngài yên tâm, nhất định sẽ giết không còn một mảnh giáp, diệt sạch cửu tộc”.

“Ngài thấy thế nào?”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt của Tần Ninh lập tức trở nên sắc lạnh xoè bàn tay ra, cơ thể của tôm cát nhỏ bỗng trở nên cứng đờ.

Tần Ninh tay cầm kích Đại Vũ, ném tôm cát nhỏ xuống đất rồi đâm từng nhát một xuống mặt cát.

“A a a...”

Tôm cát nhỏ lúc này la hét liên tục, vội vàng nói: “Đại đế tha mạng, đại đế tha mạng, ta sai rồi, ta sai rồi...”

Đâm liên tục hơn trăm cái Tần Ninh mới dừng tay, cầm tôm cát nhỏ lên nói: “Lão Cây đối với ta còn có ích lợi lớn, ta để ở trong đế đô Bắc Minh chính là để đề phòng mấy lão yêu quái có ý đồ xấu xa như ngươi đấy”.

“Lần sau còn dám có ý định này ta sẽ mời Vũ mù ăn tôm hùm!”

“Không dám, không dám đâu!”

Tôm cát nhỏ lúc này sợ cuộn tròn người, vội vàng nói: “Ta chỉ đùa một chút mà thôi, đại đế ngài đừng nóng giận, như thế này đi, sau này ngài muốn ta làm gì thì ta sẽ làm cái đó có được không?”

“Muốn cái rắm ngươi ấy!”

Tần Ninh ném tôm cát nhỏ lên vai, không nói thêm lời nào nữa.

Từ từ, tôm cát nhỏ cười he he nói: “Đứng ở trên vai người khổng lồ đúng là thoải mái quá đi!”

“Vậy được, về sau ngươi đi theo ta đi!”

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: “Vậy nếu như ấn Phong Ma bị phá thì sao?”

Nhắc đến bốn chữ ấn tỉ phong ma, một thân hoàng kim óng ánh của tôm cát nhỏ bỗng chốc hoá thành màu đen như mực.

“Ngài đừng nói đùa...”
 
Phong Thần Châu
Chương 952: “Dài dòng!”


Tôm cát nhỏ hơi giật mình, vội vàng nói: “Ấn Phong Ma là do đích thân ngài bày ra, sao có thể phá được...”

“Thế thì chưa chắc!”

Tần Ninh nói tiếp: “Nhưng mà ta cũng không rõ chuyện này lắm, cho nên để ngươi đi cùng ta xem thử một chút!”

“Gia, gia, gia...”

Tôm cát nhỏ lúc này lập tức hoảng loạn, nói: “Ngài là ai cơ chứ? Ngài là thập địa cửu thiên, là vũ trụ hồng hoang, là tứ hợp bát hoang, là người ghê gớm nhất khắp trời đất này, ấn phong ma đó, ngài...ngài tự đi xem có được không?”

“Không được!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Nhất định ngươi phải đi cùng ta!”

“Ngươi đã ở trong Đại Vũ Lục Châu này mười mấy vạn năm, sự thay đổi của mỗi một cành cây ngọn cỏ hạt cát ở đây cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của ngươi, ta có ít việc cần hỏi ngươi!”

“Gia, chúng ta đừng như thế được không?”

Tôm cát nhỏ lập tức bày ra vẻ mặt đau khổ: “Ta biết ngài mánh khoé thấu trời, những lời vừa nãy ta nói đều sai hết, ta sẽ không nhằm vào lão Cây nữa đâu, nhưng ngài cũng không thể để ta chịu chết được”.

“Lúc trước ngài cũng đã xuống lòng đất, ngài cũng biết tình hình bên trong như thế nào rồi, cái ấn Phong Ma đó là do ngài hao phí biết bao công sức bày ra, nếu thật sự xảy ra chuyện thì bây giờ hai chúng ta đi đến đó há chẳng phải là chịu chết sao?”

“Nói nhảm nhiều quá rồi đấy, ta mà lại để ngươi chịu chết sao?”

Tần Ninh không nói thêm gì, cước bộ vẫn không dừng lại.

Tôm cát nhỏ khẩn trương đến mức như kiến bò trên chảo nóng, lải nhải không ngừng: “Gia, ngài nghĩ lại xem, ngày trước ngài tốn biết bao công sức thậm chí còn không tiếc bỏ ra tuổi thọ của mình để thiết lập ấn Phong Ma mới ngăn cản được những thứ dưới lòng đất kia”.

“Hơn nữa ngài cũng biết những thứ kia chắc chắn sẽ không bỏ cuộc, một khi có cơ hội thì chúng đương nhiên sẽ muốn phá ấn tỉ xông ra một lần nữa, khi ấy thì đại lục sẽ gặp tai hoạ”.

“Vũ Đế năm đó chết, là ngài đã lật ngược tình thế”.

“Nhưng mà bây giờ ngài đã không còn là ngài của năm đó rồi!”

“Dài dòng!”

Tần Ninh liếc nhìn tôm cát nhỏ, nói: “Nói nhảm nữa ta rút cái càng của ngươi ra, ngươi có tin không...”

Tần Ninh vừa nói ra lời này, tôm cát nhỏ lập tức che đôi càng của mình, im lặng không dám ho he nửa lời.

Hai bóng hình không ngừng tiến về chỗ sâu, càng vào sâu, Tần Ninh càng tiếp tục đi xuống dưới lòng đất.

Tần Ninh nhìn về phía trước, ánh mắt b*n r* tia lạnh lẽo.

Lúc này Tần Ninh đứng ở trong sa mạc, cũng là chỗ sâu nhất trong sa mạc, phóng tầm mắt ra xa cũng không thể thấy điểm tận cùng.
 
Phong Thần Châu
Chương 953: Là một luồng ma khí.


Cùng với sự xuất hiện của Tần Ninh, một luồng nhiệt khô nóng bên trên vùng đất sa mạc dần dần tăng cao.

Luồng khí nóng ấy bốc lên khiến người ta cảm thấy cơ thể như bị thiêu đốt.

Tôm cát nhỏ nhìn về phía trước, rụt cổ một cái.

Chỗ này nếu như thật sự là cái đó thì có đánh chết nó cũng sẽ không đi vào đâu.

“Gia, phía trước chính là vùng đất ấn Phong Ma, ngài thật sự muốn qua đó sao?”, tôm cát nhỏ lúc này run giọng hỏi.

“Đi chứ!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Năm đó ta có thể phong ấn nhóm ma đầu đó dưới mặt đất thì bây giờ cũng có thể khiến bọn chúng không thể nhìn thấy ánh mặt trời”.

“Hơn nữa bọn nhãi nhép này vẫn luôn dốc toàn lực muốn lên mặt đất, nhất định là có nguyên nhân quan trọng gì đấy, chuyện này cho dù năm đó ta không làm rõ, nhưng kiếp này, ta nhất định phải biết rõ!”

“Đúng vậy!”, tôm cát nhỏ lúc này đột nhiên chính nghĩa lẫm liệt nói: “Vậy hôm nay ta sẽ đi cùng gia làm rõ ràng mọi chuyện!”

“Câu này nghe còn giống tiếng người!”

Tần Ninh cầm kích Đại Vũ trong tay, bước từng bước đi đến, kích Đại Vũ lúc này hơi lấp loé tia sáng, như đang phát ra tín hiệu cảnh giác.

“Thiên địa huy hoàng, nhật nguyệt vi thương, trời tròn đất vuông, trăm sông quy dương...”

Tần Ninh đâm kích xuống đất, trong miệng lẩm bẩm, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Một màn này cũng khiến tôm cát nhỏ có cảm giác bị ảnh hưởng, đứng im ở bên cạnh không nói một lời, chỉ sợ quấy rầy Tần Ninh.

“Phá!”

Rầm....

Cùng với tiếng hét của Tần Ninh, mặt đất lúc này đột nhiên nứt ra, tiếng ầm ầm vang lên không ngừng, mặt cát vàng lúc này cuốn lên, bóng dáng của Tần Ninh và tôm cát nhỏ dần dần biến mất ở giữa biển cát đang chuyển động...

Ầm...

Đột nhiên một tiếng sấm vang lên kèm theo một tia sét đen nhánh nổ ra.

Hai bóng dáng xuất hiện ở trong một thế giới mờ mịt tối tăm.

Cái thế giới mờ mịt tối tăm này phóng mắt ra xa không nhìn thấy điểm cuối, khí phách mạnh mẽ dao động không ngừng.

Là một luồng ma khí.

5976472-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 954: “Cũng không hẳn là như thế!”


“Chính là chỗ này!”

Tần Ninh liếc mắt nhìn xung quanh, gật đầu một cái.

“Ôi trời ơi...”

Tôm cát nhỏ nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, kinh ngạc nói: “Đại đế, ngài không nói đùa đấy chứ? Cái này thật sự là do ngài năm đó thiết lập bố trí sao?”

“Nếu không phải thế thì ngươi nghĩ sao?”

Tần Ninh cười nói: “Vùng đất phong ma là nơi phong ấn những tà ma, bọn chúng quanh năm sinh sống ở sâu trong lòng đất, sợ nhất là sấm sét”.

“Bên trong ma tộc có hàng trăm hàng nghìn ma hoàng, thậm chí còn có cả mấy ma tôn ma đế, nếu không làm như thế này thì sao có thể phong ấn được bọn chúng?”

Nghe đến đây, tôm cát nhỏ bỗng cảm thấy kinh ngạc, thuật pháp phong ấn này quả thật là cao siêu.

“Chậc chậc, mặc dù năm đó không được tận mắt chứng kiến cảnh đại đế ngài thiết lập ấn Phong Ma này như thế nào, nhưng nhìn hình dáng mấy vạn năm sau, nghĩ đến đại đế năm đó đương nhiên là bá chủ Cửu U, phất tay một cái cũng khiến cho Ma Đế Ma tộc khiếp sợ, thiết lập ấn Phong Ma càng khiến cho đám Ma Đế đó chỉ cần nghe thấy tên Cửu U Đại Đế lập tức như chuột thấy mèo, nghe ngóng rồi chuồn gấp, phong thái của đại đế khiến tiểu nhân...”

“Ngậm miệng lại!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Bây giờ nịnh nọt, đợi lát nữa chết thì cũng đừng trách ta”.

“Hả?”

Tần Ninh không thèm để ý đến tôm cát nhỏ mà nhìn về phía trước.

Có kích Đại Vũ trong tay, Tần Ninh tuy chỉ là cảnh giới Địa Võ tầng thứ bảy thế nhưng những tia sét kia hoàn toàn không thể đả thương được hắn dù chỉ là một chút.

Kích Đại Vũ chính là linh khí cấp chín, là vũ khí mà Vũ Đế đã từng dùng, chứa đựng uy phong của Vũ Đế, tà khí bình thường căn bản không thể đến gần.

Giữa dãy núi trong lòng đất, hai bóng hình tiếp tục đi về phía trước.

Đang đi từ từ, Tần Ninh bỗng dừng bước.

“Làm sao vậy đại đế?”

“Ta không ngờ được rằng phong ấn đã bị hư hại đến mức này rồi.”

“Hả? Phong ấn bị phá huỷ sao?”, tôm cát nhỏ quan sát xung quanh, rụt cổ một cái, duỗi hai cái càng ra.

“Cũng không hẳn là như thế!”

Tần Ninh nhìn về phía trước, thản nhiên nói: “Chỉ là xuất hiện một vài vết hư hại, hình như rò rỉ cái gì rồi!”

Mà ở trong khu vực rộng lớn đó có một đội ngũ với hơn một trăm bóng hình, người nào người nấy đều xếp hàng ngay ngắn chỉnh tề.

Nhìn kỹ lại thì thấy những tên đó tuy có hình dạng con người nhưng toàn thân chi chít những đường vân màu tím, da dẻ sần sùi, hơn nữa phía sau còn mọc ra một đôi cánh màu tím, trên đôi cánh màu tím xương thịt nối liền nhau, hai mắt của những người này đều phát ra ánh sáng màu tím, vô cùng kinh khủng.
 
Phong Thần Châu
Chương 955: “Trời ơi, là ma tộc Tử Dực!”


“Trời ơi, là ma tộc Tử Dực!”

Tôm cát nhỏ lập tức sợ hãi hô một tiếng.

Mà tiếng hô này lại kinh động đến hơn một trăm người kia.

Âm thanh xí xồ xí xồ vang lên, những chiến sĩ của ma tộc liếc mắt nhìn về phía Tần Ninh.

Tiếng nói xí xồ vang lên, đám ma tộc nhe răng dữ tợn, nhìn Tần Ninh, ánh mắt tràn đầy sát khí.

“Gia, bọn chúng đang nói gì thế?”

“Bọn chúng nói, con tôm kia nhìn không tồi, luộc lên hay cho vào kho thì ngon hơn”.

“Hả?”, tôm cát nhỏ lập tức nổi giận đùng đùng.

“Dám đánh chủ ý lên người bản Hà Tôn ta, đúng là tự tìm cái chết!”

Tôm cát nhỏ lúc này tức giận không thôi, hừ một tiếng, lúc này đứng ở trên vai của Tần Ninh nhưng không hề nhúc nhích.

“Không thể nói tiếng người, xem ra đám ma tộc Tử Dực này vẫn chưa đến cấp Ma Tướng”.

Tần Ninh từ tốn nói: “Để ta đến đối phó, nhân tiện luyện kích Đại Vũ cho quen tay”.

“Được được được, tiểu nhân sẽ không cướp danh tiếng của đại đế ngài đâu!”

Tôm cát nhỏ nhếch miệng nở nụ cười, vội vàng lui về phía sau, trèo lên vách núi quan sát xung quanh.

Đối với những người trẻ tuổi bây giờ trên Cửu U Đại Lục mà nói thì Ma tộc là thứ vô cùng lạ lẫm.

Thế nhưng vào mười vạn năm trước, Ma tộc là cái tên mà ai nấy nghe thấy cũng đều phải biến sắc.

Không một ai biết bọn chúng sinh ra ở đâu, từ đâu đến.

Chỉ là một ngày nọ, đột nhiên trên Cửu U Đại Lục, mỗi vùng đất đều có ma tộc xuất hiện, bọn chúng giống như được sinh ra từ sâu trong lòng đất, trực tiếp xuất hiện ở trong tầm mắt của tất cả mọi người trên đại lục.

Bọn chúng không nói một lời nào liền lao vào giết người, dường như muốn tàn sát hết tất cả mọi người trên Cửu U Đại Lục.

Sở dĩ gọi là ma vì bọn chúng cứ chém giết không ngừng.

Có lẽ mấy vạn năm im lặng, những ma tộc này lại bắt đầu mưu tính gì rồi.

Mấy vạn năm trước, ma tộc đột nhiên xuất hiện, Cửu U Đại Lục có thể nói là đã phải trải qua một đại kiếp, vô số cường giả đã ngã xuống, cuối cùng đổi lấy được kết quả là ma tộc bị phong ấn ở dưới lòng đất không thể thoát ra ngoài.

Mà bây giờ, ma tộc lại xuất hiện, trên toàn bộ Cửu U Đại Lục cũng không còn giống như xưa nữa.
 
Phong Thần Châu
Chương 956: “Đúng là ếch ngồi đáy giếng!”


Chuyện này có lẽ không phải là một tin tức tốt.

Mà bên trong ma tộc phân chia cấp bậc rõ ràng. Cấp bậc cao nhất là Ma Đế thống lĩnh nhất mạch, dưới Ma Đế có Ma Hoàng, Ma Vương, Ma Soái, Ma Tướng.

Những ma tộc này không phải là không có trí tuệ, có thể đạt đến được cấp bậc Ma Tướng thì ít nhất cũng phải là cảnh giới Thiên Võ.

Ma Tướng của Cảnh giới Thiên Võ sẽ có thể học được tiếng người, nói được tiếng người.

Đội quân hơn một trăm người này không nói được tiếng người, rõ ràng là chưa đạt được đến cấp bậc Ma Tướng thống lĩnh Cảnh giới Thiên Võ.

Cầm kích Đại Vũ trong tay, Tần Ninh trực tiếp xông ra.

Nhìn thấy Tần Ninh đột nhiên xông đến, những chiến sĩ của ma tộc Tử Dực này tức giận bừng bừng, rống to hết tiếng rồi lao thẳng về phía của Tần Ninh.

Cảnh giới bây giờ của Tần Ninh mới chỉ là cảnh giới Địa Võ tầng thứ bảy, nhưng có kích Đại Vũ trong tay thì những kẻ dưới cảnh giới Thiên Võ có thể nói là không phải đối thủ của hắn.

Mà số lượng lại có hạn, đối với hắn mà nói rõ ràng lại càng không phải là vấn đề.

Từng chiến sĩ ma tộc Tử Dực ôm hận mà chết dưới kích Đại Vũ.

Khi Tần Ninh kề kích Đại Vũ lên vai của chiến sĩ ma tộc Tử Dực cuối cùng, ánh mắt của tên đó ngập tràn hoảng sợ, trong miệng lầm bầm nói gì đó.

“Chỉ dựa vào chút năng lực này của các ngươi mà muốn leo lên mặt đất thì chỉ có một con đường chết mà thôi. Nói, ai phái các ngươi đến đây!”, Tần Ninh nói ngôn ngữ của ma tộc, hỏi.

Chiến sĩ ma tộc này rõ ràng không ngờ được rằng sẽ gặp một thanh niên tộc người ở chỗ này, hơn nữa lại còn biết nói ngôn ngữ của ma tộc.

Ma tộc của bọn chúng phân hệ vô cùng đa dạng, ngôn ngữ nói chuyện với nhau thậm chí còn có chút kì lạ, thế nhưng Tần Ninh lại có thể nói ra ngôn ngữ chính xác của bọn chúng.

Chiến sĩ ma tộc kia khẽ nói: “Nhân loại các ngươi sắp bị diệt vong rồi, lần này ma tộc bọn ta đã chuẩn bị kỹ càng, các vị Ma Đế đích thân dẫn quân, nhất định sẽ tiêu diệt loài người các ngươi!”

“Vậy sao?”

Tần Ninh cười nói: “Ấn Phong Ma xem ra vẫn chưa đủ kiên cố, ta thấy chi bằng trực tiếp bịt kín lại cho xong!”

“Hừ, ngươi là cái thá gì chứ! Cửu U Đại Đế năm đó cũng chỉ phong ấn được tạm thời mà thôi, ma tộc bọn ta biết Cửu U Đại Đế là người mạnh nhất trong thế giời loài người các ngươi”.

“Đúng là ếch ngồi đáy giếng!”

Tần Ninh nói tiếp: “Ngoại trừ chỗ này ra còn chỗ nào phong ấn bị nới lỏng không?”

“Muốn ta nói cho ngươi biết ư, nằm mơ giữa ban ngày!”

“Vậy sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 957: Lần này là tiếng người nói!


Tần Ninh búng tay một cái, nháy mắt có một dòng nước từ bên trong kích Đại Vũ trào ra, lan khắp người chiến sĩ ma tộc Tử Dực, tiếng kêu thảm thiết tan nát cõi lòng vang lên, ánh sáng màu tím trên người chiến sĩ ma tộc Tử Dực lập tức mờ đi, thay vào đó là ánh sáng màu đen chói loà vô cùng kinh khủng.

“Ta... ta không biết… ta chỉ là một thống lĩnh nhỏ bé, còn chẳng phải là Ma Tướng, ta làm sao biết được mấy chuyện này, lần này Ma Đế Tử Dực đại nhân đích thân hạ lệnh bảo bọn ta ở chỗ này tìm hiểu tin tức, còn hành động của những ma tộc khác như thế nào bọn ta hoàn toàn không biết”.

“Ma Đế Tử Dực?”

Tần Ninh cười nhạo nói: “Ngươi cho rằng ta dễ bị lừa vậy sao? Ma Đế Tử Dực năm đó đã bị Cửu U Đại Đế chặt đứt hai chân hai tay, hoàn toàn không thể đảm nhận được chức vị Ma Đế nữa rồi”.

“Đó là Ma Đế cũ, Ma Đế Tử Dực đại nhân bây giờ là Ma Đế tân nhiệm”.

“Xem ra ma tộc này của các ngươi mấy vạn năm trước phát triển không tồi”.

Tần Ninh vừa dứt lời, một kích cứa đứt cổ chiến sĩ ma tộc đó.

“Đỉnh đỉnh, đại đế đúng là đại đế, cho dù bây giờ chỉ là cảnh giới Địa Võ thì cũng không đấu lại được!”

Tôm cát nhỏ lúc này nhảy lên vai của Tần Ninh, nói: “Đại đế, thằng nhãi này nói cái gì vậy?”

“Cửu U gặp nạn!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Xem ra bọn nhãi nhép này lại muốn đi ra ngoài rồi!”

“Hả?”

Tôm cát nhỏ nghe đến đây vội vàng nói: “Đại đế, đại đế, gia, gia, ngài mau, mau dạy cho ta một vài câu tiếng ma tộc đi!”

“Hử?”

“Mấy vạn năm trước ngài mánh khoé thấu trời cũng chỉ có thể phong ấn những tên kia, bây giờ ngài không mạnh bằng lúc trước chắc chắn không thể đối phó được với bọn chúng, chẳng may ngày nào đó bọn chúng chiếm đóng Đại Vũ Cửu Châu ta còn biết đường đầu hàng, ngài nói xem, lỡ may không nói được tiếng ma tộc thì phải đầu hàng như thế nào?”

“Ta thấy ngươi có vẻ lại ngứa da rồi đấy!”

Tần Ninh nắm chặt kích Đại Vũ trong tay.

Tôm cát nhỏ nhất thời rụt cổ lại, không nói thêm lời nào nữa.

“Nhưng ta thấy ngươi không có cơ hội đấy đâu!”, Tần Ninh cười cười nói: “Muốn đầu hàng thì trước hết bây giờ ngươi phải giữ được mạng đã”.

“Hả?”

Tần Ninh nhìn xung quanh, cất cao giọng nói: “Nếu đã đến, sao lại không xuất hiện? Chẳng lẽ lại sợ một tên chỉ là cảnh giới Địa Võ như ta sao?”

“Khà khà… Thật không ngờ, vốn chỉ định âm thầm đến, thế mà lại bị loài người phát hiện!”

Một tiếng cười lạnh chói tai vang lên.

5976493-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 958: “Ta cũng không có ý định chạy”.


Cảnh giới Thiên Võ!

Và dường như còn hơn thế nữa!

Tần Ninh nhìn xung quanh, cười nhạt một tiếng.

“Xem ra lần này vị Ma Đế Tử Dực tân nhiệm kia của các ngươi dã tâm cũng không nhỏ, lúc này có cách ra ngoài liền điều động nhiều ma tướng như vậy!”

“Ngươi là ai?”

Người đàn ông là thủ lĩnh cứng nhắc nói: “Sao lại hiểu rõ vì ma tộc ta như thế!”

“Ta nói ta là Cửu U Đại Đế, ngươi tin không?”

“Hừ, Cửu U Đại Đế chạy xa khỏi Cửu U Đại Lục mấy vạn năm, không có khả năng vẫn còn ở Cửu U, nếu không bọn ta cũng không có cơ hội động thủ”, Ma Tướng kia khẽ nói: “Tiểu tử, ngươi đã phát hiện ra chúng ta, vì để bảo vệ chu toàn kế hoạch bọn ta tuyệt đối sẽ không để ngươi chạy thoát”.

“Ta cũng không có ý định chạy”.

Tần Ninh nhìn rất nhiều ma tướng, nói: “Ta nghĩ các ngươi không phải người cầm đầu, bảo tên cầm đầu của các ngươi ra đây, ít nhất hắn ta cũng phải là một Ma Soái hoặc là Ma Vương đúng đúng không?”

“Hả?”

Lời này của Tần Ninh vừa nói ra, một tiếng nói kinh ngạc đột nhiên vang lên.

“Tiểu tử, xem ra ngươi ở trong tộc người cũng không phải hạng tầm thường”.

Tiếng nói kinh ngạc phát ra, lúc này một bóng dáng từng bước đi ra, đến trước mặt của Tần Ninh.

Cách ăn mặc của người này không giống những Ma Tướng kia mà hắn ta khoác trên mình một bộ chiến giáp màu tím đen, trong tay cầm một cây thương dài, thần thái uy vũ.

“Bộ dáng miễn cưỡng giống người, xem ra là một vị Ma Soái!”

Tần Ninh nhìn về phía Ma Soái của Ma Tộc vừa xuất hiện, nói: “Những binh tôm tướng tép vừa nãy không biết, ta nghĩ Ma Soái ngươi chắc là sẽ biết một chút tin tức”.

Trong ma tộc, Ma Đế chính là người mạnh nhất, thực lực thậm chí còn vượt qua cảnh giới Hoá Thần.

Mà thuộc hạ Ma Hoàng là đại năng cảnh giới Hoá Thần.

Ma Vương thì thuộc cảnh giới ngũ bộ thông thiên, Ma Soái thì là cảnh giới Thiên Nguyên, còn Ma Tướng chính là Cảnh giới Thiên Võ.

Cách phân cấp bậc trong ma tộc còn cẩn thận hơn so với loài người, chỉ cần có đủ thực lực thì có thể đảm nhận chức vụ tương ứng.

Ma Soái kia nhếch miệng cười, vung tay lên.

Soạt soạt soạt…

Lập tức, hơn mười người trực tiếp xông đến…
 
Phong Thần Châu
Chương 959: “Lối đi này mở ra kiểu gì?”


“Giết nó!”

Lúc này kích Đại Vũ Tần Ninh cầm trong tay vung trường kích lên, hắn mở miệng nói.

“Ha ha, hay rồi!”

Tôm cát nhỏ nhếch miệng nở nụ cười, bóng dáng loé lên, nháy mắt biến mất không thấy nữa.

Keng keng keng…

Trong tích tắc, tiếng leng keng vang lên không dứt, hơn mười bóng hình của Ma Tướng ầm ầm ngã xuống, tắt thở tại chỗ.

Chớp mắt, xung quanh chỉ còn lại duy nhất bóng hình một Ma Soái đứng đó.

“Đứng im!”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, hai cái càng của tôm cát nhỏ lúc này đang kề sát cổ tên Ma Soái.

“Ngươi rốt cuộc là thứ quỷ gì?”

Nhìn thấy tôm cát nhỏ, sắc mặt Ma Soái lúc này trông rất khó coi, cơ thể không kìm được mà run lên.

Quá kinh khủng!

Hắn ta hoàn toàn không nhìn thấy tôm cát nhỏ ra tay như thế nào, mà mấy người bên cạnh mình không biết đã ngã xuống từ khi nào.

“Cần ngươi quan tâm bản tôm tôn là ai à?”

Tôm cát nhỏ nhếch miệng nở nụ cười, nhìn về phía Tần Ninh, cười ha ha nói: “Tần gia, muốn hỏi cái gì hỏi đi!”

“Giết đi!”

Tần Ninh lúc này phất tay một cái nói: “Dù sao cũng chỉ là Ma Soái, cho dù có hỏi e rằng cũng chẳng hỏi ra được cái gì!”

“Được thôi!”

“Đừng đừng đừng!”

Tên Ma Soái lúc này đột nhiên nói: “Chỉ cần ngươi tha cho ta không giết ta, ngươi hỏi cái gì ta sẽ trả lời cái đó!”

“Ồ? Ma tộc các ngươi không phải từ trước đến nay thà chết chứ không chịu khuất phục sao?”

“Cái đấy là mười vạn năm trước rồi, bây giờ bên trong ma tộc cũng không còn như thế nữa rồi, tất cả mọi người đều vì lợi ích”, Ma Soái lập tức cầu xin tha thứ.

“Cụ thể mở như thế nào, ta cũng không biết, nhưng không phải do một chi ma tộc bọn ta mở ra”.

“Ồ? Ma Đế Tử Dực không có bản lĩnh này vậy thì còn Ma Đế nào có bản lĩnh này?”

“Không không không, căn bản không phải do nhóm ma tộc Cửu U bọn ta mở ra”, Ma Soái vội vàng nói: “Là ma tộc ở những nơi khác giúp đỡ bọn ta mở ra, ngài chắc biết chư thiên đại giới, đại lục vô tận, Cửu U Đại Lục chỉ là một trong số đó”.
 
Back
Top Bottom