Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 460


“Lần thí luyện này, các đại tông môn không xuất hiện, nhưng sớm đã phái người đem lệnh bài đệ tử của các tông môn, giấu kín trong Đại Hoang Cổ, tìm lấy lệnh bài nào thì gia nhập tông môn đó”.

Thánh Minh Hoàng cười nhạt, nói: “Lần này, ta hi vọng Thánh Thiên Viêm có thể gia nhập Lam Nguyệt Cốc, còn tứ đại tông môn thì không mơ tới…”
“Ta hiểu rồi!”
Tần Ninh gật đầu.

Những tông môn này trong Cửu U nhiều năm như vậy rồi mà vẫn diễn một vở kịch cũ.

Chọn đệ tử, mình không ra mặt, có chuyện gì thì để cương quốc phụ trách, cũng biết cách ép buộc nhau ghê.

“Cút mau, cút mau, chúng ta đã chọn chỗ này rồi”.

Đúng lúc này, mấy người đang đứng bên sông đột nhiên có tiếng gào lên.

Mấy chục người xông tới, đứng trước lầu mà mấy người Tần Ninh đã dựng xong xuôi, vênh mặt hất hàm nói: “Các ngươi tới từ đâu? Thượng quốc Đại Vũ ta đã chọn chỗ này rồi, biết điều một chút thì cút ra”.

Một thanh niên lạnh lùng nói, thần thái kiêu ngạo không tả được, mà còn mang theo ánh mắt miệt thị nhìn Tần Ninh và mọi người.

“Thượng quốc Đại Vũ…”, Thánh Minh Hoàng lúc này tỏ ra vẻ mặt hơi khó coi.

Ông ta chắp tay, nhìn mấy chục người kia, khẽ cười nói: “Nếu các vị đã thích chỗ này vậy thì thượng quốc Thánh Nguyệt ta sẽ lui ra, các vị cứ dùng thoải mái”.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều sững sờ.

Thượng quốc Thánh Nguyệt chính là 1 trong 7 thượng quốc lớn, xếp thứ hai, chỉ đứng sau thượng quốc Kim Càn, mà bây giờ quốc chủ Kim Ngọc Long của thượng quốc Kim Càn đã bị Tần Ninh g**t ch*t.

Thượng quốc Thánh Nguyệt có thể gọi là tung hoành một phương, xếp vị trí đầu tiên không cần suy nghĩ mà còn phải sợ thượng quốc Đại Vũ?
1 trong 7 thượng quốc lớn, hình như không có cái tên thượng quốc Đại Vũ này chứ?
Nhìn thấy lão già này, Thánh Minh Hoàng chắp tay cười nói: “Chúng ta xin phép cáo lui”.

“Khà khà, Thánh Minh Hoàng thì là ra ngươi”, Vũ Chu kia cười ha ha nói: “Quả thật là ngại quá, đến muộn không có chỗ tốt, chỉ còn chỗ này khá ổn Thánh quốc chủ có thể nhường cho thượng quốc Đại Vũ chúng ta thì đa tạ”.

“Vũ Chu tiên sinh khách sáo quá!”
Thánh Minh Hoàng nói, rồi thật sự sải bước rời đi..
 
Phong Thần Châu
Chương 461: Gã Này Quả Thật Là Không Coi Ai Ra Gì


“Tới muộn, không có chỗ thì không bằng nhảy luôn xuống sông mà ở.

Chỗ này ta thấy được đấy, sao phải đi?”
Lúc này một giọng nói bỗng nhiên vang lên, Tần Ninh ngồi xuống, duỗi lưng nói: “Thánh Minh Hoàng, ta ở đây, nơi chúng ta chọn lại nhường cho người khác là cái kiểu gì?”
Lời này vừa nói ra khiến sắc mặt Thánh Minh Hoàng khẽ thay đổi.

Đôi mắt của Vũ Chu cũng lóe lên tia sáng lạnh, thanh niên tên là Vũ Thiên Hành kia nhếch mép, để lộ ra nụ cười mang đầy ý vị.

“Lão Chu, xem ra có một số kẻ thật sự không mở mắt rồi!”, Vũ Thiên Hành cười khẩy, mấy chục thanh niên đệ tử phía sau đều đồng loạt cười ha ha.

Thánh Minh Hoàng ngồi xổm xuống, thấp giọng nói: “Thượng quốc Đại Vũ không là gì, ta không sợ.

Nhưng thượng quốc Đại Vũ là có quan hệ mật thiết với cương quốc Tam Dương, mối liên hôn giữa hoàng thất cực nhiều, đắc tội với thượng quốc Đại Vũ không phải là hành động sáng suốt”.

“Nói cho cùng thì chính là kẻ dựa dẫm vào người có quyền thế?”
Tần Ninh mỉm cười, nói: “Nếu nói như vậy thì càng không phải sợ”.

“Chỗ này sát bên bờ sông, phong cảnh cực tốt, hoàn cảnh thuận tiện, hơn nữa chỗ này chúng ta đã chọn rồi, tuyệt đối không có lý nào phải nhường chỗ cả”.

“Thằng nhóc, ta thấy ngươi muốn chết rồi đấy”.

Vũ Thiên Hành sải bước lên trước, đánh thẳng một chưởng về phía Tần Ninh.

“Cút!”

Một tiếng quát lạnh lùng vang lên, Vân Sương Nhi cũng đánh thẳng ra một chưởng.

Bùm….

Hai người đứng đối diện, bỗng chốc, Vũ Thiên Hành chỉ cảm thấy bàn tay mơ hồ đau đớn.

Nhìn lại phía bên kia, Vân Sương Nhi lại không hề nhúc nhích.

Một cô gái xinh đẹp tuyệt trần như thế mà lại có tu vi cực kỳ mạnh mẽ.

.

Chuyên trang đọc truyện { TRUм tгцуen.

ME }
“Cảnh giới Linh Phách tầng 4!”, Vũ Thiên Hành giật mình.

Gã cũng là cảnh giới Linh Phách tầng 4, chính là tuyệt thế thiên tài của thượng quốc Đại Vũ trong ngàn năm trở lại đây.

Lần này, vốn chuẩn bị xông pha vào thí luyện Người được chọn để tham gia vào tứ đại tông môn.

Nhưng không ngờ, vẫn chưa bắt đầu thì đã gặp ngay một kẻ gây sự.

Gã này quả thật là không coi ai ra gì.

“Thánh Minh Hoàng, ta thấy thượng quốc Thánh Nguyệt của ngươi thật càng ngày càng vênh váo rồi đấy!”
Vũ Chu cười khẩy một tiếng, mang theo vẻ mặt lạnh lùng.

Thánh Minh Hoàng lúc này chỉ đành cười khổ..
 
Phong Thần Châu
Chương 462


Lần này, không dễ gì mới mời được Tần Ninh tới, mà gã này thì nào có nghe ông ta sắp đặt?
“Tiền bối Vũ Chu, quả thật ngại quá”.

Thánh Minh Hoàng chắp tay nói: “Chỗ này là do thượng quốc Thánh Nguyệt của chúng ta chọn trước, mong các vị của thượng quốc Đại Vũ tìm chỗ khác đi nhé”.

“Ngươi…”

Vũ Chu đỏ bừng mặt, tức run người rồi hừ một tiếng, sải bước rời đi.

Trong rất nhiều thượng quốc, ai mà không biết thượng quốc Đại Vũ và cương quốc Tam Dương là bạn tốt của nhau, liên hôn hai nước diễn ra vô cùng rầm rộ.

Thượng quốc Đại Vũ tuy không phải là 1 trong 7 thượng quốc lớn, nhưng cũng chỉ đứng ngay sau, ngoài ra còn có cương quốc Tam Dương chống lưng.

Lần này chính là lần đầu tiên có kẻ lại không nể nang mặt mũi chúng như thế.

“Thằng nhóc, ta nhớ kỹ ngươi rồi đấy”.

Vũ Thiên Hành hậm hực lạnh lùng sải bước rời đi.

“Lão Chu, thằng nhãi đó căn bản là chẳng thèm để ý tới thượng quốc Đại Vũ chúng ta”, Vũ Thiên Hành lạnh lùng nói: “Ta thấy thằng nhãi đó chỉ mang hơi thở của cảnh giới Linh Phách tầng 1, nhưng hai cô gái đứng cạnh hắn lại có thiên phú rất cao, tu vi mạnh mẽ, có thể sẽ là đối chủ của ông”.

Vũ Chu lạnh nhạt nói: “Trước tiên không cần nóng vội, đợi sau khi đi vào Đại Hoang Cổ thì ngươi tìm cơ hội giết thằng nhãi đó đi!”
“Vâng!”
Vũ Thiên Hành chắp tay nói:
Quả thật, bọn chúng chẳng thèm để ý tới Tần Ninh, nhưng hai cô gái nhỏ kia.

Chưa nói tới nhan sắc tuyệt đẹp mà còn có thực lực cường đại.

“Cô gái… cô gái xinh đẹp…”
Lúc này, Vũ Thiên Hành nhếch miệng cười nham hiểm.

Sau đó 2, 3 ngày, Thánh Minh Hoàng thì cẩn thận dè dặt, còn Tần Ninh thì ngồi bên bờ sông, không nói gì, hình như vẫn luôn tu hành.

Mà một ngày này, ánh sáng rực rỡ, bốn phía bờ sông đã tụ tập tới mấy chục ngàn người.

Có khoảng hơn chục ngàn người tham gia thí luyện Người được chọn, còn lại là người đi theo tới.

Ai cũng có thể nhìn ra, thanh niên đó thèm nhỏ dãi Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên.

Vũ Thiên Hành nhìn thấy cảnh tượng này thì vẻ vui mừng lóe lên trong mắt.

Xem ra, công tử Dương Dũ thật sự hứng thú với hai cô gái này rồi.

“Các ngươi là ai?”.
 
Phong Thần Châu
Chương 463


Diệp Viên Viên bước lên phía trước, lạnh lùng nói.

Nàng vẫn luôn như vậy, không thích nói nhiều, khiến người khác càng cảm thấy lạnh lùng.

“Cô nương, tại hạ là Dương Dũ, hoàng tử của cương quốc Tam Dương, cô có thể gọi ta là Dương ca ca…”

Dương Dũ tiến lên, nhìn Diệp Viên Viên, hai mắt dường như sắp lồi ra.

“Cút!”
Diệp Viên Viên lạnh lùng nhả ra một chữ, xoay người đi.

“Cô nương từ từ đã!”
Dương Dũ lại đi theo, cười nói: “Sao cô nương lại lạnh lùng như thế? Tại hạ tới là muốn bàn với cô nương làm một người bạn đồng hành trong Đại Hoang Cổ”.

“Cô nương, trong Đại Hoang Cổ nguy hiểm trập trùng, gã ăn bám kia của cô không bảo vệ nổi cô đâu!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Diệp Viên Viên trở nên lạnh lùng hơn.

“Nói ai là ăn bám đấy?”
Một tiếng cười giễu vang lên, Tần Ninh bước tới, hai tay chắp sau lưng, nhẹ nhàng đứng cạnh Diệp Viên Viên, ôm bờ vai của nàng, cười nói: “Tì nữ của ta thì ta bảo vệ, ta yêu thương, liên quan quái gì đến ngươi?”
Bị Tần Ninh ôm như thế, sắc mặt của Diệp Viên Viên chợt đỏ ửng, tức giận liếc nhìn Tần Ninh.

Cái liếc mắt này trông vô cùng dễ thương, khiến lòng người rung động.

Dương Dũ kia nhìn thấy cảnh tượng này thì cảm thấy mềm nhũn toàn thân, nhưng nhìn thấy bàn tay đó của Tần Ninh thì lại bốc lửa lên đầu.

“Cô gái xinh đẹp như thế mà làm tỳ nữ của ngươi sao?”

Dương Dũ hừ lạnh nói: “Ngươi đừng có mà đánh giá cao mình quá!”
Lần này, Tần Ninh lại vênh váo như thế thì đã đắc tội với cương quốc Tam Dương rồi đấy.

Thằng nhãi này, sợ là chưa biết, cái mạng nhỏ của hắn sắp tiêu đời rồi.

“Cút? Ngươi dám bảo ta cút?”
Dương Dũ cười giễu một tràng..
 
Phong Thần Châu
Chương 464: Đó Là Công Tử Cương Quốc


“Nhóc con, ngươi là cảnh giới Linh Phách tầng 1, công tử ta cũng là cảnh giới Linh Phách tầng 1.

Đừng nói công tử ta bắt nạt ngươi, hai người chúng ta đánh một trận, nếu ngươi thua thì phải đưa hai tì nữ này cho công tử ta”.

Tần Ninh lạnh lùng, thờ ơ.

“Tuy nói tì nữ của ta, nhưng cũng không phải thứ để đánh cược, cơ mà nhìn cái bộ dạng của ngươi, quả thật rất gợi đòn”.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Nếu ngươi thua thì thế nào?”
“Ta thua? Nếu ta thua thì không cần sống tiếp nữa!”
Dương Dũ hừ lạnh một tiếng, sải bước ra, bỗng chốc sát khí đằng đằng, một hơi thở chết chóc giải phóng ra xung quanh.

Đột nhiên, một thanh kiếm sắc bén trong tay Dương Dũ chém thẳng ra, trong lúc kiếm khí hung tàn giết chóc thì ngưng tụ thành một hình hổ sói, tấn công về phía Tần Ninh.

“Cút!”
Tần Ninh nhìn thấy kiếm dài chém tới thì bàn tay vung lên.

“Kiếm âm, chém!”
Âm Dương Ly Hợp Kim thể, tầng 5, ngưng tụ sát chiêu.

Kiếm âm, kiếm dương, âm dương chém, âm dương thái cực sát.

4 chiêu này có thể gọi là sát chiêu dung hòa kim thể.

Nhưng đối diện với Dương Dũ, hắn không cần phải thể hiện 3 chiêu phía sau.

Một kiếm dài màu đen do linh khí hóa thành đột nhiên xuất hiện trong tay.

Roạt…
Kiếm quang lóe lên, kiếm dài giao nhau, kiếm âm trong tay Tần Ninh, xuyên thẳng qua kiếm trong tay Dương Dũ.

Vốn dĩ kiếm âm đang tách ra, sau khi xuyên qua kiếm dương thì chợt hợp lại.

Phụp một tiếng, máu tươi bắn tung tóe.

Tần Ninh không nói hai lời, vừa ra chiêu đã giết Dương Dũ trong tích tắc.

Gã thấy kinh ngạc không chỉ với thủ đoạn giết người dứt khoát của Tần Ninh mà là sự to gan lớn mật của Tần Ninh khi hắn dám giết kẻ này.

Đó là công tử cương quốc, cương quốc là gì?
Cương quốc chính là kẻ thống trị của Cửu U đại lục.

Bên ngoài Cửu U đại lục, cương quốc chính là bá chủ, chính là sự tồn tại duy nhất.

“Tần… Tần… Tần… Tần Tần Tần Ninh!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 465: Đây Là Đạp Lên Tấm Thép Rồi Đấy!


Vũ Thiên Hành lúc này bất giác run lên, yếu ớt nói: “Ngươi ngươi ngươi… giết Dương Dũ rồi, cương quốc Tam Dương sẽ không tha cho ngươi!”
“Không tha cho ta thì tới tìm ta là được”.

Tần Ninh vỗ vỗ tay, nhìn Vũ Thiên Hành, đột nhiên sắc mặt trở nên lạnh lùng, âm u nói: “Ngươi cố ý đưa gã tới để lấy lại mặt mũi cho ngươi đúng không?”
Nhìn ánh mắt lạnh lùng của Tần Ninh đem theo sát khí đằng đằng, Vũ Thiên Hành không nói hai lời, lui bước bỏ chạy.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi tiến lại đứng bên cạnh hắn.

“Công tử thật khí phách, người không lấy ta và Viên Viên ra để đánh cược!”, Vân Sương Nhi xúc động nói.

“Ta không nỡ đánh cược các cô.

Gã này quá phiền phức, chỉ có thể nói là sức quyến rũ của hai cô quá lớn rồi đấy!”
Tần Ninh mỉm cười, nhìn hai người nói: “Thấy các cô dần trưởng thành, trổ mã ngày càng mê hoặc lòng người.

Công tử ta đang nghĩ, lúc nào để các cô bắt đầu hầu ngủ ta đây!”
Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều la lối một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng.

Tần Ninh gần đây ngày càng quá trớn…

Lúc này, Thánh Minh Hoàng lại không cười nổi.

Một công tử của cương quốc Tam Dương đã chết, chuyện này không thể cho qua như vậy.

Giết nhỏ thì chắc chắn lớn sẽ tới, lớn tới gì to chuyện.

Với tư cách là cương quốc, từ trước tới nay chỉ đi bắt nạt kẻ khác chứ nào có phần kẻ khác bắt nạt chúng.

Nhưng, lần này, kẻ bắt nạt cương quốc Tam Dương lại chính là Tần Ninh.

Đây là đạp lên tấm thép rồi đấy!
Mà đúng lúc này, ở bên kia, Vũ Thiên Hành thật sự ngây ngốc.

Dương Dũ cứ thế mà chết.

Quả thật là điều không thể tin được.

Cái gì!
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của ba người trong căn phòng trở nên lạnh lẽo.

Dương Tuyệt kia lạnh lùng nói: “Xem ra, thí luyện Đại Hoang Cổ sắp bắt đầu, mấy gã này đã bốc lửa lên đầu, đến người của cương quốc Tam Dương cũng dám động vào rồi đấy!”
“Dương Tuyệt, bình tĩnh”..
 
Phong Thần Châu
Chương 466: Quả Là Muốn Chết


Một chàng trai mặc bộ đồ màu xanh ở giữa nói: “Ngươi nói rõ cho ta biết, rốt cuộc là có chuyện gì?”, Vũ Thiên Hành vội vàng nói: “Ta và công tử Dương Dũ đang đi dạo bên bờ sông, nhìn thấy hai cô gái rất xinh đẹp, công tử Dương Dũ đã đi đến bắt chuyện, mời các cô ấy cùng đi vào trong Đại Hoang Cổ, ai ngờ công tử của hai cô gái bỗng nhiên ra tay, giết công tử Dương Dũ”.

“Thậm chí công tử Dương Dũ đã nói cho hắn biết, mình chính là người của cương quốc Tam Dương mà thiếu niên kia vẫn dứt khoát g**t ch*t công tử Dương Dũ”.

“Khinh người quá đáng!”

Dương Tuyệt nghiêm giọng quát lên: “Cương quốc Tam Dương ta truyền thừa mấy vạn năm, có bao giờ phải chịu sự coi thường tới mức đó?”
“Đại ca Thiên Thương, kẻ này không chết thì cương quốc Tam Dương ta biết để mặt ở đâu”.

Chàng trai mặc áo xanh cũng cau mày nói.

“Dương Vấn Phong, chuyện này đệ nghĩ thế nào?”, Dương Thiên Thương nhìn người kia, lên tiếng nói.

“Đại ca Thiên Thương!”
Thanh niên đó đứng dậy, chắp tay nói: “Chuyện này cho dù thế nào thì kẻ kia to gan dám giết hoàng tử cương quốc Tam Dương thì chính là tội chết, không thể không loại bỏ!”
Dương Thiên Thương lúc này cũng gật đầu.

“Nhưng lần này, toàn bộ 36 cương quốc đều có mặt ở đây, tốt nhất là chúng ta làm đơn giản chút”.

Dương Thiên Thương lên tiếng, nhìn Vũ Thiên Hành.

“Là người của cương quốc nào đã động tay!”
“Không phải cương quốc!”
Hử?
Nghe vậy, ba người đều cảm thấy kinh ngạc.

Không phải cương quốc?
Vậy là người nào?
Vũ Thiên Hành vội vàng nói: “Là 1 thiếu niên tới từ thượng quốc Thánh Nguyệt, khoảng 17 tuổi, cảnh giới Linh Phách tầng 1”.

Nếu là cương quốc thì bọn chúng còn có thể giữ lý trí.

Nhưng chỉ là 1 thiếu niên của thượng quốc mà dám giết hoàng tử cương quốc bọn chúng.

Quả là muốn chết.

Nếu phải nuốt cục tức này thì cương quốc Tam Dương bọn chúng sẽ thật sự trở thành một trò cười..
 
Phong Thần Châu
Chương 467


“Chuyện này có cần nói cho đại ca Dương Diệp không?”
Dương Thiên Thương lại nói: “Dù sao, Dương Dũ cũng là em trai của đại ca Dương Diệp…”
“Không cần!”
Dương Tuyệt nói thẳng: “Ba người chúng ta báo thù cho Dương Dũ là được, thí luyện Đại Hoang Cổ sắp bắt đầu, đại ca Dương Diệp là người có cơ hội nhất để trở thành đệ tử của tứ đại tông môn.

Nếu để huynh ấy phân tâm thì hoàng thúc chắc chắn sẽ trách mắng chúng ta!”.

Đam Mỹ Sắc
“Đúng vậy, ba người chúng ta đi giết hắn thôi.

Ta muốn xem xem, Thánh Minh Hoàng của thượng quốc Thánh Nguyệt có dám ra tay với chúng ta không”.

Ba người lập tức rời khỏi lều, lao như bay.

Lúc này, Tần Ninh đang ngồi bên bờ sông, nhìn dòng sông đang cuồn cuộn không ngừng thì khẽ thất thần.

“Công tử, sông Đại Hoang hỗn độn vô cùng, liếc mắt nhìn toàn là cát vàng, có gì hay mà xem chứ?”, Vân Sương Nhi nhìn Tần Ninh, không hiểu hỏi.

“Xem?”, Tần Ninh khẽ cười: “Không phải ta đang xem mà chỉ ngồi đây nói chuyện mà thôi”.

Nói chuyện?
Vân Sương Nhi lại càng không hiểu.

Mấy ngày nay, mỗi ngày Tần Ninh ngoài những lúc tu luyện thì ngồi bên bờ sông, sững sờ xuất thần, nhìn dòng nước kia dường như quên mất bản thân, như thế, nào có phải là đang nói chuyện chứ?
“Đại Hoang Cổ chính là một vùng đất kỳ lạ mà tôn giả Đại Hoang xây dựng nên.

Năm đó, sau một trận chiến với Cửu U Đại Đế, tôn giả Đại Hoang chết.

Cửu U Đại Đế cảm động ý chí một lòng với võ đạo của hắn ta mà đã chôn cất tôn giả Đại Hoang ở nơi này”.

“Mà nghe nói, thú cưỡi của tôn giả Đại Hoang là một con giao long răng xanh, chính là linh thú cấp 9, có thể trở thành thánh thú”.

Thánh Minh Hoàng giới thiệu: “Giao long răng xanh đó đối với chủ nhân tôn giả Đại Hoang vô cùng trung thành.

Sau khi tôn giả Đại Hoang mất thì vẫn canh giữ ở Đại Hoang Cổ, bao quanh Đại Hoang Cổ, cuối cùng hóa thành sông Đại Hoang”.

“Đương nhiên, những đều này đều là lời đồn, ta cũng không biết thật giả thế nào”.

Tần Ninh nhìn dòng nước cuồn cuộn nói: “Nhưng không biết nhiều năm như thế, ở đây có thay đổi gì không”.

Nghe cuộc nói chuyện này, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều thấy như được mở rộng kiến thức.

Trước đây, các cô ở mỗi đế quốc đều cảm thấy đế quốc đã đủ rộng lớn.

Nhưng bây giờ mới hiểu, đế quốc chỉ là một vùng đất trên đại lục mà thôi.

Đi theo bên cạnh Tần Ninh, các cô không chỉ được trưởng thành về thực lực mà còn về ánh mắt nhìn ra thế giới..
 
Phong Thần Châu
Chương 468


Con đường võ đạo là luôn theo đuổi thực lực lớn mạnh hơn, tuổi thọ cao hơn, may mắn nhiều hơn.

Dường như ở bên cạnh Tần Ninh đều có tất cả những điều này.

Tần Ninh nhìn mặt sông, lại nói: “Sông Đại Hoang, giao long răng xanh, linh thú cấp 9, có thể có linh trí như thế, mấy vạn năm qua đi vẫn chưa từng cạn lòng trung thành với chủ nhân.

Đây là điều mà nhiều người còn không làm được…”
“Lòng trung thành đó xứng đáng để ta nói chuyện với nó!”
Tần Ninh lại hờ hững nói.

Càng nghe mấy lời này, mấy người càng cảm thấy khó hiểu.

Giao long răng xanh, chính là lời đồn từ mấy vạn năm trước.

Rốt cuộc, thú cưỡi của tôn giả Đại Hoang có linh thú cấp 9 này hay không còn chưa chắc, huồng hố, cho dù có thì qua mấy vạn năm rồi, giao long răng xanh đó sợ là sớm hóa thành bùn đất trong lòng sông.

Nói chuyện?
Thần giao sao?
Tần Ninh lại không nói nhiều, duy chỉ có Thương Hư đứng cạnh Tần Ninh là cung kính cúi đầu trước sông Đại Hoang.

Tần Ninh nói chuyện, người bên cạnh nghe chỉ cảm thấy huyễn hoặc khó tin, nhưng Thương Hư thì lại hiểu rõ, đây không phải là huyễn hoặc, mà từng lời Tần Ninh nói đều có căn cứ.

Người khác không hiểu, thậm chí cười giễu, đó là ngu muội vô tri.

Dù sao, ánh mắt của thế nhân thì sao có thể ngờ được có người sống 9 đời, mà mỗi một đời, mỗi một kiếp đều là nhân vật vô thượng chấn động thiên hạ?
“Tần Ninh, lăn ra đây!”
Một tiếng quát bỗng vang lên.

Một nhóm mười mấy người trước lều, khí thế hùng hổ.

Ba người đi đầu phong độ phi phàm, giơ tay nhấc chân đều toát lên quý khí.

“Những kẻ gây chuyện lại tới rồi…”, Thánh Minh Hoàng lúc này chỉ biết cười khổ.

Giết hoàng tử của cương quốc Tam Dương, mà cương quốc Tam Dương có thể bỏ qua chuyện này thì đó mới là điều khó tin.

“Tìm công tử nhà ta có việc gì?”
Dương Tuyệt trông rõ không còn kiên nhẫn, hừ một tiếng, sải bước lên, đánh một chưởng về phía Vân Sương Nhi.

“Hừ!”
Lúc này, Vân Sương Nhi điều động chân nguyên trong cơ thể, cùng đánh ra một chưởng, đón đòn đánh của đối phương.

Bùm….
 
Phong Thần Châu
Chương 469: Một Chưởng Đánh Bại!


Tiếng nổ ầm ầm như sấm, hai người vừa tiếp xúc đã b*n r*.

Vân Sương Nhi vẫn đứng tại chỗ bất động, còn Dương Tuyệt thì lại hậm hực hừ một tiếng, lùi lại phía sau khoảng 10 bước, suýt nữa ngã trên mặt đất.

“Cảnh giới Linh Phách tầng 4!”
Cảm nhận được thực lực của Vân Sương Nhi, sắc mặt của Dương Tuyệt trở nên lạnh lẽo.

Cô gái này trông còn nhỏ hơn gã 2 tuổi thế mà đã đạt tới cảnh giới Linh Phách tầng 4.

Cảnh tượng này khiến những người khác đều kinh ngạc.

“Để ta!”
Dương Vấn Phong lúc này cũng lạnh lùng.

Xem ra, kẻ gây chuyện cũng không lương thiện gì.

Còn trẻ thế mà đã đạt tới cảnh giới Linh Phách tầng 4, cô gái này có thể nói là thiên phú yêu quái đấy.

Chẳng trách lại giết được đến cương quốc Tam Dương bọn chúng.

“Sợ ngươi sao?”

Vân Sương Nhi quát lên, không hề để ý.

Cô ấy vốn là hỗn độn thể, tu luyện Hỗn Độn Ngọc Thân quyết, pháp môn ngưng tụ, vô số biến hóa kỳ lạ, chuyển linh khí thành chân nguyên, phóng tới người bên cạnh, là chuyện nghĩ cũng không dám nghĩ.

Nhưng Hỗn Độn Ngọc Thân quyết lại làm được điều đó.

Chỉ điểm này thôi đã đủ để thấy sự mạnh mẽ của Hỗn Độn Ngọc Thân quyết, đủ để thấy độ cao thâm khó dò của công tử.

Với tư cách là tì nữ, Diệp Viên Viên còn mạnh hơn cô ấy một bậc cho nên cô ấy rất ít khi ra tay, nhưng hôm nay thì dường như không cần Diệp Viên Viên phải động tay nữa.

Còn công tử thì cũng không cần phải nhọc tâm.

“Hỗn độn chưởng!”
Lúc này, Vân Sương Nhi vỗ ra một chưởng, chưởng phong nhẹ bay bay, trong chớp mắt ngưng tụ lại, khí thế bùng nổ đột nhiên nâng cấp.

Bùm…
Tiếng nổ ầm ầm vang lên, thân thể của Dương Vấn Phong mãnh liệt lui về phía sau.

Lúc này, sắc mặt hai người vô cùng khó coi.

Tới gây phiền phức cho Tần Ninh mà lại bị tỳ nữ của hắn ra cản lại.

Dương Thiên Thương tỏ vẻ mặt âm trầm, lạnh lùng.

“Lão Lạc!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 470: Chỉ Là Cảnh Giới Địa Võ Tầng 8 Mà Thôi!”


Dương Thiên Thương lên tiếng, một bóng người phía sau sải bước lên tốc độ cực nhanh, giết về phía Vân Sương Nhi.

Lúc này, không ai ngờ, sau khi hai người Dương Tuyệt không đánh được thì Dương Thiên Thương lại hạ lệnh cho kẻ khác ra tay.

Lão Lạc kia toàn thân tỏa ra hơi thở mạnh mẽ, sải bước lên, bàn tay đã hóa thành vuốt vồ lấy Vân Sương Nhi.

“Hỏng bét!”
Thiên Động Tiên và Thương Hư nhìn thấy vậy liền biến sắc mặt.

Nhưng lúc này đã không kịp ngăn cản nữa.

Bụp…
Một âm thanh nặng nề vang lên, Vân Sương Nhi ngưng tụ hỗn độn thể, trong chớp mắt phòng thủ.

Nhưng lão Lạc kia chính là cao thủ cảnh giới Địa Võ, bỗng chốc ra tay, tấn công vô cùng bá đạo.

“Phụt…”
Vân Sương Nhi lùi về sau, phun ra một ngụm máu tươi, cả người nhếch nhác không thôi.

Sắc mặt cô ấy trắng bệch, liên tục nôn ra mấy ngụm máu tươi.

“Cái giống vô sỉ!”
Diệp Viên Viên bước nhanh tới, dìu Vân Sương Nhi, kiểm tra kỹ càng vết thương của cô ấy rồi không nhịn được nặng nề quát lên.

“Đối địch với cương quốc Tam Dương ta, Thánh Minh Hoàng, ta thấy thượng quốc Thánh Nguyệt của ông chán sống rồi!”
Dương Thiên Thương lúc này đứng tại chỗ lạnh lùng nói.

Dựa vào thực lực cảnh giới Linh Phách tầng 5 của hắn thì lúc này cũng không dám thử.

“Có chuyện gì vậy? Không thể yên tĩnh một lát sao?”
Một giọng nói hờ hững chợt vang lên: “Khó có dịp ngồi tán gẫu ở đây mà lại ồn ào lên, phiền quá!”
Tần Ninh chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi tới.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Ông què, vừa rồi kẻ nào ra tay, băm chết đi!”
“Vâng!”
Thiên Động Tiên sải bước ra.

.

||||| Truyện đề cử: Vợ Boss Là Công Chúa |||||
“Chỉ là cảnh giới Địa Võ tầng 8 mà thôi!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 471


Lão Lạc vuốt râu, cười giễu nói: “Chút bản lĩnh này cũng đừng tự mất mặt ở đây”.

Một luồng hơi thở mãnh liệt bùng nổ, sức mạnh cảnh giới Địa Võ tầng 9 thể hiện ra tức thì.

“Không phải là cảnh giới Địa Võ tầng 9 sao?”
Thiên Động Tiên hừ một tiếng, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm dài.

Kiếm máu Sinh Tử, linh khí cổ.

Một kiếm rút ra, khí huyết dao động.

Thiên Động Tiên tấn công tới, sức mạnh của võ giả Tinh Mệnh thi triển toàn bộ.

Cho dù là lão Lạc còn cao hơn một tầng với cảnh giới của ông ta nhưng lúc này cũng phải liên tục lùi lại.

Thiên Động Tiên sau khi khôi phục tu vi, công năng Tinh Môn đã được thể hiện mạnh mẽ, cộng thêm việc đi theo bên cạnh Tần Ninh, có sự hướng dẫn của hắn mà khả năng vượt xa người thường, sức mạnh mở Tinh Môn đạt tới trình độ cao nhất.

Võ giả Tinh Môn, mở Tinh Môn trong đầu não, giao tiếp với trời đất, phối hợp từ xa với sao Thiên Địa, hấp thu sức mạnh của sao Thiên Địa, thậm chí giành lấy Tinh Thần linh quyết, tu luyện thể nghiệm lĩnh ngộ, vượt xa những võ giả bình thường khác, chỉ có linh thể, thánh thể và những võ giả thể chất đặc biệt khác mới có thể sánh bằng.

Bùm…
Đột nhiên, hai người mãnh liệt đối chọi, sắc mặt lão Lạc kia tái mét, phun ra một ngụm máu tươi.

Thiên Động Tiên thì lại đuổi theo, chém ra một kiếm.

Phụt một tiếng, máu tươi phun ra tung tóe, lão Lạc kia hét lên một tiếng thảm thiết.

“Công tử, chém sai rồi!”
Diệp Viên Viên lên tiếng nói: “Vừa rồi lão già đó dùng tay phải, Thiên tiền bối lại chém tay trái”.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ngày ngày bầu bạn bên cạnh Tần Ninh, tình như chị em, thấy Vân Sương Nhi phải chịu tấn công mà thương nặng, tâm trạng của Diệp Viên Viên đương nhiên là tức tối không thôi.

Tần Ninh lại nói: “Ông què, nghe thấy chưa?”

“Vâng!”
Thiên Động Tiên không ngừng tay, kiếm máu Sinh Tử lại chém ra.

Sau khi đỡ lấy thân thể của lão Lạc, hai người xông tới giết Thiên Động Tiên.

“Cảnh giới Thiên Võ à?”
Tần Ninh liếc mắt nhìn về phía sau.

“Rõ!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 472: Từng Là 1 Trong 9 Soái


Thương Hư hừ một tiếng, cũng đạp đất mà ra.

Hơi thở cảnh giới Thiên Võ 2 biến mạnh mẽ, bỗng chốc được giải phóng ra khiến hai người kia bỗng giật mình.

“Đoạt Anh!”
“Đoạt Thốn!”
Dương Thiên Thương vội vàng hô lên: “Lui lại”.

“Ngươi có cảnh giới Thiên Võ, ta không có sao?”, Tần Ninh khinh bỉ nhìn Dương Thiên Thương, cười giễu nói: “Dám động vào người của ta, không giết thì còn gọi gì là uy nghiêm nữa?”
Tần Ninh vung tay lên, Thương Hư hiểu ý ngay lập tức, hơi thở mạnh mẽ bùng nổ.

Sắc mặt Dương Thiên Thương vô cùng khó coi.

Thương Hư từng là 1 trong 9 soái.

Bây giờ, tuy rằng tu vi đã suy giảm đi nhiều, nhưng dù sao lúc đầu cũng là võ giả ở cấp đỉnh phong.

Đoạt Anh và Đoạt Thốn là thân tín của phụ hoàng phái tới bảo vệ bên cạnh gã, đều là cảnh giới Thiên Võ 1 biến.

Gã vốn nghĩ đem theo bên người đủ để chấn động đám người Tần Ninh.

Mà không ngờ, chỉ là một thượng quốc lại có tính khí lớn như thế.

“Thánh Minh Hoàng, ông nghĩ kỹ chưa?”
Dương Thiên Thương gằn giọng nói: “Đối địch với cương quốc Tam Dương ta thì thượng quốc Thánh Nguyệt của ông có chịu nổi không?”
Thánh Minh Hoàng chỉ cười khổ.

Ta có thể làm thế nào?
Ta cũng rất tuyệt vọng đây!
Thánh Minh Hoàng thầm ấm ức không thôi.

Ông ta mời Tần Ninh tới giúp đỡ, chứ sao mà quản nổi Tần Ninh?
Chỉ sợ Dương Thiên Thương không biết, Tần Ninh còn g**t ch*t cả cảnh giới Thiên Võ 7 biến thì sao phải sợ cảnh giới Thiên Võ 1 biến?
Cương quốc Tam Dương quả thực là sự tồn tại cực bá đạo trong các cương quốc, nhưng Tần Ninh, sợ sao?
Ít nhất là ông ta chưa từng thấy Tần Ninh sợ cái gì.

“Thương Hư, giết hai lão đó cho ta, kẻ nào dám nhiều lời, giết luôn”.

Từng là 1 trong 9 soái.

Cho dù bây giờ chỉ là cảnh giới Thiên Võ 2 biến, nhưng kinh nghiệm chiến đấu mà ông ta có thì không kẻ nào so sánh được.

Huống hồ, đối diện với đối thủ còn thấp hơn mình 1 cảnh giới, thì càng không cần nói nữa.

Bụp bụp….
 
Phong Thần Châu
Chương 473


Không lâu sau, hai người cùng rơi xuống đất, Thương Hư đạp mỗi người dưới 1 chân.

“Công tử, làm thế nào?”, Thương Hư nhìn Tần Ninh.

“Giết thì có vẻ ta khát máu quá…”
Nhìn hai lão già kia, Tần Ninh chậm rãi nói: “Thôi, phế tu vi đi vậy!”
“Ngươi dám!”

“Ngươi dám!”
“Ngươi dám!”
Gần như đồng thời cả ba người Dương Thiên Thương, Dương Vấn Phong và Dương Tuyệt cùng nghiêm giọng quát lên.

Phế tu vi sao?
Đoạt Anh và Đoạt Thốn chính là tồn tại vô địch cảnh giới Thiên Võ của cương quốc Tam Dương.

Tuy cương quốc lớn mạnh, nhưng tồn tại vô địch cảnh giới Thiên Võ ở trong cương quốc lại không nhiều.

Đối với cương quốc, 1 cảnh giới Thiên Võ cũng là một phần lực chiến đấu mạnh mẽ, là lực lượng cốt lõi.

Giết?
Sao lại thế được!
“Ngươi nhìn xem ta dám hay không?”

Tần Ninh tức giận nhìn chúng.

“Dương Dũ kia trêu chọc tì nữ của ta, nói lời vô lễ, mơ tưởng động tay chân với ta.

Ta giết gã, các người không hài lòng sao?”
Tần Ninh lạnh lùng nói: “Muốn gây rắc rối thì chọn quả hồng mềm.

Chỉ có thể nói là, các ngươi tìm sai người rồi!”
Lời này khiến vẻ mặt Tần Ninh lạnh lùng không thôi.

Trong khoảnh khắc này, ba người Dương Thiên Thương đã hiểu ra, sự việc vốn không như Vũ Thiên Hành nói.

“Đáng chết!”
Dương Thiên Thương hiểu được, chúng đang đạp phải tấm sắt rồi.

Nhưng danh dự của cương quốc Tam Dương thì sao có thể cứ thế mà rút lui?
Xung quanh tập trung một vài đế quốc và thượng quốc, thậm chí có người của cương quốc.

Lẽ nào cương quốc Tam Dương của bọn chúng lại phải cúi đầu trước 1 thượng quốc?
“Thương Hư, phế đi!”
Trong khoảnh khắc đó, mọi người đều nín thở.

“Tam hoàng thúc!”
Thấy người đi tới, mặc một bộ quần áo màu tím, tóc dài buộc lên, bộ dạng trung niên trông rất phúc hậu, chính là vương gia Dương Khai Thái của cương quốc Tam Dương!
“Lần này lớn chuyện rồi!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 474


“Đúng vậy, đến cả vương gia Dương Khai Thái đã đến rồi…”
“Nhưng thiếu niên này là ai? Thật sự không sợ chết sao…”
“Nghe nói là Tần Ninh của đế quốc Bắc Minh…”
“Gã đó?”
Đám người thì thầm bàn tán.

Dương Khai Thái đi tới, từng cử động đều để lộ ra một loại hơi thở hào hoa quý khí từ trong máu.

Với tư cách là vương gia uy danh lừng lẫy của cương quốc Tam Dương, cường đại vô địch cảnh giới Thiên Võ 7 biến, sự xuất hiện của ông ta lập tức khiến cho không khí xung quanh yên tĩnh hẳn xuống.

Trên Cửu U đại lục, cương quốc, thượng quốc, đế quốc đều phân chia rõ ràng.

Đối với đế quốc mà nói thì có cường giả cảnh giới Địa Võ đã đủ để xếp hàng trên danh sách các đế quốc đỉnh cấp.

Đối với thượng quốc mà nói, cường giả cảnh giới Địa Võ có ít nhất hơn trăm vị, thậm chí còn có cả tồn tại cảnh giới Thiên Võ, 7 thượng quốc lớn đều có cảnh giới Thiên Võ.

Mà cương quốc thì đó là tồn tại đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Trong cương quốc, không biết có mấy người cảnh giới Thiên Võ từ 1 biến đến 7 biến.

Thậm chí, còn có vượt qua cảnh giới Thiên Võ, đạt tới cảnh giới Thiên Nguyên.

Cảnh giới Thiên Nguyên chỉ có trong tông môn trên vùng đất Cửu U mới có người cự phách trấn giữ.

Mà trong cương quốc thì cảnh giới Thiên Võ 7 biến cũng là cốt lõi trong cốt lõi.

Duy chỉ các cương vương trong cương quốc mới có thể đạt tới tầng vượt quá cảnh giới Thiên Võ.

Cho dù, trong cương quốc có cự phách cảnh giới Thiên Nguyên nhưng đó là một số ít, ít đến đáng thương.

Cho nên, cảnh giới Thiên Võ 7 biến đã gọi là tồn tại đỉnh cấp của các quốc gia trên đại lục.

Dương Khai Thái thản nhiên nói: “Chuyện này là do Vũ Thiên Hành mà ra, ta sẽ tự trừng phạt.

Mà ngươi giết người của cương quốc Tam Dương ta thì cũng coi như xóa bỏ.

Thả hai người này ra, ta sẽ không tính toán chuyện này”.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 475


“Tần Ninh, ta biết ngươi, ngươi đã giết mấy người Cảnh Khoát, Kim Ngọc Long, đúng là rất ghê gớm đấy.

Ngươi cũng hiểu rõ về những truyền thừa của cương vương Minh Ung và viện trưởng học viện Thiên Thần!”
“Nhưng ta vẫn phải khuyên ngươi một câu, cho dù ngươi có chống lại được cảnh giới Thiên Võ thì ngươi có chống được cảnh giới Thiên Nguyên không?”
“Làm gì cũng phải khiêm tốn một chút, nếu không! ”
“Ta đổi ý rồi!”
Dương Khai Thái còn chưa nói xong thì Tần Ninh đã bước ra, nhìn Thương Hư và nói: “Ta đổi ý rồi, không cần phế tu vi hai người này nữa!”

Nghe vậy, tất cả đều hít sâu vào.

.

Đam Mỹ Hay
Hình như Tần Ninh này vẫn chịu khuất phục.

Dù sao thì Dương Khai Thái là vương gia ở cảnh giới Thiên Võ bảy biến, trong cương quốc Tam Dương cũng rất có uy danh.

Dương Khai Thái cũng thở phào nhẹ nhõm.

Những gì Tần Ninh làm được, đương nhiên cương quốc có thể tra ra và rất quan tâm đến hắn.

Bức tượng hung ác đó, cho dù là ông ta cũng không dám chắc chắn là chống đỡ được.

Cũng may tên nhóc này không dám đối địch với cương quốc.

Nhưng câu tiếp theo của Tần Ninh lại khiến mọi người chết lặng.

“Ta đổi ý rồi, Thương Hư, giết luôn đi!”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Cho đến giờ mà vẫn có người đến làm phiền, chứng tỏ ta chưa giết người đủ nhỉ”.

Lời này nói ra, tất cả đều sững sờ.

Tần Ninh không nói đùa sao?
Mọi người cứ tưởng Tần Ninh đang nhượng bộ, nhưng ai mà ngờ, người này lại không chịu mà còn đòi giết hai người Đoạt Anh, Đoạt Thốn.

“Ngươi dám!”
Dương Khai Thái phẫn nộ bừng bừng, cả người dần tỏa ra sát khí.

Dường như ông ta muốn động thủ và g**t ch*t Tần Ninh ngay lập tức.

Thương Hư lại chẳng quan tâm làm gì, hai chân dùng lực xuống.

Những tiếng răng rắc vang lên, hai vô địch cảnh giới Thiên Võ một biến mất mạng trong chớp mắt, máu tươi bắn tung tóe.

“Thằng nhóc khốn kiếp, ngươi muốn chết thì ta cho ngươi toại nguyện!”
Ông ta bước ra, sát khí phun trào.

Dương Khai Thái vung quyền về phía Tần Ninh.

“Công tử cẩn thận!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 476: Giây Phút Ấy Tất Cả Đều Chết Lặng


Thương Hư và Thiên Động Tiên lập tức ra tay.

Thiên Động Tiên là cảnh giới Địa Võ tầng tám, Thương Hư là cảnh giới Thiên Võ hai biến, mà Dương Khai Thái lại là cảnh giới Thiên Võ bảy biến, khoảng cách đúng là quá xa.

Nhóm người thấy vậy đều lắc đầu.

Tần Ninh không nhượng bộ, tự đẩy bản thân vào con đường chết.

Thánh Minh Hoàng lập tức trở nên do dự.

Tần Ninh mà chết thì lần này đúng là công toi.

Thánh Minh Hoàng cuối cùng vẫn hừ một tiếng, bước gia, cảnh giới Thiên Võ bốn biến, nghênh đón Dương Khai Thái.

“Cái thứ đom đóm mà cũng đòi tranh sáng với mặt trăng à!”
Dương Khai Thái mang vẻ mặt lạnh lùng, không coi ba người này ra gì.

Thân là vương gia của cương quốc Tam Dương, ông ta có quyền cao chức trọng, có bao giờ bị đám người cỡ này uy h**p đâu?
Tần Ninh đúng là muốn chết rồi.

“Vốn không định giết ai đâu! ”
Tần Ninh than thở, nắm chặt bàn tay.

Gràooooo!
Mà chính vào lúc này, một tiếng gào thét đột nhiên vang lên.

Sóng khí lớn mạnh cuồn cuộn lăn tới.

Sông Đại Hoang phía sau mọi người bỗng tràn lên những đợt sóng lớn.

“Ồ?”
Tần Ninh nhìn ra phía sau, vẻ mặt hơi sửng sốt, quay ra cười nói: “Bạn cũ muốn giúp cũng được!”
Tần Ninh ngưng tay lại, đứng yên tại chỗ.

Mà lúc này, nước sông Đại Hoang dâng lên không ngừng, phun trào đến không trung.

Một con giao long được ngưng tụ ra.

Nước sông hỗn độn, giao long cao đến trăm trượng lúc này đang dâng lên ào ào, cuộn trào tới bờ sông, hướng về phía Dương Khai Thái.

Phụp!
Một âm thanh trầm thấp vang lên, Dương Khai Thái lúc này bỗng lui lại phía sau.

.

Chuyên trang đọc truyện * TRUМtruye n.

м E *
Giây phút ấy, tất cả mọi người đều sửng sốt.

“Chuyện gì vậy?”
“Con rồng nước này! ở đâu ra đây?”
“Sông Đại Hoang nghe nói là do giao long răng xanh hóa thành, không lẽ tôn giả Đại Hoang hiển linh rồi sao?”
Sau đó hắn bước lên nhìn Dương Khai Thái.

“Ta muốn giết người, bất kể là thượng quốc, cương quốc hay là tông môn, đều phải xem! tâm trạng của ta!”
Tần Ninh huơ một ngón tay, có ánh sáng lúc này tóe ra.

Con rồng nước kia há miệng ra nuốt.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 477


Thân thể của Dương Khai Thái bỗng chốc không còn chút năng lực nào, trực tiếp bị rồng nước nuốt vào bụng.

Sau đó, con rồng nước nhìn Tần Ninh, ánh mắt mang theo sự tôn sùng, kính trọng, rồi ầm một tiếng, nó chui về đáy sông.

Tiếng bọt nước ùng ục không ngừng vang lên, rồi một thi thể xuất hiện ở bên bờ sông.

“Vương thúc!”

Ba người Dương Thiên Thương hoàn toàn chết lặng.

Dương Khai Thái đã...!chết rồi sao?
Con rồng nước đó là sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Cảnh giới Thiên Võ bảy biến bị kéo xuống nước rồi cứ thế mà chết ư?
Những người khác đều ngơ ngác không thôi.

Sắc mặt của Tần Ninh thì lại thản nhiên, nhìn tất cả.

“Cương quốc Tam Dương cũng khỏi phải tham gia thí luyện Người được chọn lần này làm gì!”
Tần Ninh bình tĩnh nói: “Đây coi như là sự trừng phạt cho các ngươi!”
“Vì tội bất kính với ta!”
Lời này nói ra, sắc mặt của mọi người liền thay đổi.

Tần Ninh có tính khí thật lớn và bản lĩnh nhỉ.

Chỉ một câu nói mà không cho cương quốc Tam Dương tham gia thí luyện.

“Ngươi...”
Dương Tuyệt lạnh lẽo nói: “Ngươi là cái thá gì mà không cho chúng ta tham gia?”
“Muốn chết!”
Tần Ninh lạnh lùng nhìn sang, Thương Hư chợt biến mất rồi xuất hiện bên cạnh Dương Tuyệt, đấm một cú, máu tươi chảy ra, Dương Tuyệt ngã tại chỗ.

Nhất thời, tất cả đều chết trân.

Tên này điên rồi sao.

Giết Dương Dũ là đã đắc tội cương quốc Tam Dương rồi.

Giờ còn giết cả Dương Khai Thái, Dương Tuyệt, cương quốc Tam Dương lại mất đi một vương gia cảnh giới Thiên Võ bảy biến, sao họ có thể cam tâm?

“Ta vốn không thích phiền phức, nhưng ta cũng không sợ gây ra phiền phức”.

Tần Ninh lãnh đạm nói: “Đừng tưởng mình là cương quốc thì ta không dám giết”.

“Muốn tham gia thí luyện Người được chọn à? Được thôi!”, Tần Ninh nói tiếp: “Nhưng đừng có để ta gặp phải, nếu không, gặp kẻ nào giết luôn kẻ đó”.

Lời này nói ra, ba người Dương Thiên Thương, Dương Vấn Phong liền thay đổi sắc mặt.

Dương Vấn Phong giấu hai tay đang tràn đầy mồ hôi dưới lớp áo.

phong-than-chau-477-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 478: 478: Cũng Chỉ Là Lời Đồn Đại Mà Thôi!”


Mà Thánh Minh Hoàng cũng chỉ cười khổ.

Ông ta hết cách rồi.

Tần Ninh thật sự quá mạnh mẽ.

Đối diện với thượng quốc là giết không tha.

Ông ta cứ nghĩ Tần Ninh sẽ khiêm tốn hơn khi đứng trước cương quốc.

Nhưng Tần Ninh vẫn như vậy.

Có lẽ là hắn không sợ trời không sợ đất, cho nên thượng quốc, cương quốc, tông môn thì có là gì đâu?
Mặc dù vậy, Thánh Minh Hoàng vẫn không lo lắng lắm mà mong đợi nhiều hơn.

Mong đợi những biểu hiện của Tần Ninh ở Đại Hoang Cổ.

Với tính cách của hắn thì e là Đại Hoang Cổ sẽ dấy lên một hồi phong ba đấy.

.

Truyện Ngôn Tình
Nhưng Đại Hoang Cổ là nơi đã trải qua hàng vạn năm thay đổi, nguy hiểm trùng trùng.

Hơn nữa lại có sự áp chế với uy nặng cường đại.

Bức tượng đáng sợ của Tần Ninh sẽ mất công hiệu ở trong Đại Hoang Cổ.

Vậy Tần Ninh sẽ làm thế nào đây?
Không có chỗ dựa lớn mạnh thì chỉ đành dựa vào thực lực của bản thân hắn thôi.

Rồi từng người dần dần rời đi.

Lúc này Tần Ninh đi đến bên hồ rồi ngồi xuống.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đứng sau lưng hắn mười bước.

Thương Hư thì bước lên trên.

“Công tử! ”
Thương Hư nhìn Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ở phía sau, nhỏ giọng nói: “Công tử, đó là tàn hồn của giao long răng xanh sao ạ?”
“Ừ!”
“Công tử, năm đó tôn giả Đại Hoang bị ngài giết, tại sao giao long răng xanh vẫn! ”
“Còn cái gì mà hắn ta khiêu chiến ta rồi bị ta giết! ”
Tần Ninh lắc đầu nói: “Cũng chỉ là lời đồn đại mà thôi!”
Thương Hư lập tức chắp tay nói: “Lão hủ sai rồi, không nên tưởng những lời đồn là thật như vậy!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 479: 479: Con Cháu Của Sở Vương Cương Quốc Đại Sở!”


“Bỏ đi, cũng là chuyện của mấy vạn năm trước rồi mà”.

Tần Ninh hít vào, nhìn mặt sông, lại nói: “Cửu U đại lục vẫn là Cửu U đại lục năm đó, chỉ tiếc rằng, những người bạn cũ ngày xưa đã không còn là chính họ nữa rồi!”
Nghe vậy, Thương Hư cũng âm thầm gật đầu.

Mặc dù ông ta không biết vì sao Đại Đế lại trải qua chín đời chín kiếp, nhưng người như hắn chắc chắn có địa vị và thân phận mà người khác không đoán ra được.

Năm đó, tôn giả Thanh Vân là người kiêu ngạo cỡ nào chứ?
Nhưng vẫn luôn một lòng tôn kính và bái Đại Đế làm sư tôn.

“Thương Hư, những ngày này ngươi cẩn thận một chút, e là đế quốc Tam Dương sẽ không cam tâm đâu, ngươi tọa trấn ở Bắc Minh, đề phòng bọn chúng tới”.

“Vâng!”
Tần Ninh nhìn về mặt sông, lại nói: “Ta cũng khá là muốn đi vào trong Đại Hoang Cổ thăm những người bạn cũ đấy!”

Thương Hư lúc này không nói gì.

Mấy ngày sau đó, ai ai cũng biết thân biết phận hơn.

Ngoài việc đi thăm hỏi các thượng quốc, cương quốc có mối quan hệ tốt với mình ra thì cũng không đi làm phiền người nào khác.

Bảy ngày lại trôi qua, hôm đó, mọi người vẫn như cũ, nhưng mặt sông Đại Hoang đã bắt đầu rung động.

Ven hồ tỏa ra làn sương dày đặc.

Mà trong làn sương ấy, một cây cầu đá hư ảo dần được hình thành.

Thấy cảnh này, sắc mặt của mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

“Cầu Đại Hoang xuất hiện, Đại Hoang Cổ sắp mở ra rồi!”

Tất cả trở nên mừng rỡ không thôi.

Cùng lúc đó, giữa không trung hiện ra một bóng dáng đang bay tới.

Chim bay cấp sáu – đại bàng Điêu Thiên!
Nhìn thấy bóng dáng to lớn đó, tất cả cũng kinh ngạc khủng khiếp.

Ba nhóm người từ ba hướng khác nhau cũng đi đến bên bờ sông Đại Hoang.

Ba mươi sáu cương quốc trên Cửu U đại lục được cho là sự tồn tại ổn định nhất.

Ba mươi sáu cương quốc này cũng có phân chia cao thấp.

Trong ba hoàng bảy vương thì con cháu của Sở vương, Hầu vương, Hạng vương đã lập nên ba cương quốc lớn, cũng chính là sự tồn tại mạnh mẽ nhất.

Phải biết rằng, cương quốc Bắc Minh năm đó còn đưa thế lực vào hẳn bên trong vùng đất Cửu U, khiến cho bốn tông môn lớn không thể không phục.

.
 
Back
Top Bottom