Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 420: Ánh Mắt Tần Ninh Lạnh Băng


Lần này, Tần Ninh đã xông đến giết.

Giữa hai tay là ánh sáng đen – trắng đối lập đang ngưng tụ.

“Kiếm âm!”
“Kiếm dương!”
Soạt soạt!
Hai kiếm nhất tề b*n r*, dao động kh*ng b* tràn tới, giết về phía Cảnh Thượng.

“Muốn chết à”.

Cho đến lúc này mà Tần Ninh vẫn dám tấn công, Cảnh Thượng đã hoàn toàn muốn giết người.

“Võ giả Tinh Mệnh thì ghê lắm chắc?”
Hai tay cầm kiếm rồi tấn công ra.

Keng!
Tiếng kim loại va vào nhau vang lên, khí thế sát phạt bỗng chốc cuộn trào.

“Cút!”
Một tiếng gào thấp vang lên, Tần Ninh bước lên trước.

Hai kiếm cùng lúc phát ra ánh sáng, cắt đứt thương dài của Cảnh Thượng.

Hai kiếm kia trực tiếp xuyên qua hai vai trái, phải của Cảnh Thượng.

Phập một tiếng, máu tươi chảy ra ngoài, đầu của Cảnh Thượng cũng rời xuống đất.

.

Tiên Hiệp Hay
“Thượng Nhi!”
“Thái tử!”
Đám Cảnh Khoát hoàn toàn chết đứng.

Một đám người hoàn toàn ngơ ngác.

Chỉ trong nháy mắt mà Tần Ninh đã g**t ch*t Cảnh Thượng.

Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ tới.

Hai kiếm của Tần Ninh biến mất, hắn nhìn thi thể nằm bên dưới, lạnh nhạt nói: “Võ giả Tinh Mệnh cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Hắn bước ra, nhìn đám người, nhắc lại: “Hôm nay, ai dám ngăn ta thì ta sẽ giết kẻ đấy, một bước giết một người, đến bao giờ Cảnh Thiên bị tiêu diệt thì thôi!”
Lời này nói ra, tất cả đều phải hít vào một ngụm khí lạnh.

Một thiếu niên mới chỉ đạt cảnh giới Linh Luân tầng chín mà lại dám nói những lời ngông cuồng như vậy.

Lần này thượng quốc Cảnh Thiên bùng nổ thật rồi.

“Người đâu, chém chết kẻ này cho ta!”
Cảnh Khoát hoàn toàn phát điên rồi.

Soạt soạt soạt!
Hộc!
Tiếng gió vang lên liên tục, phủ từ bên trên xuống.

Thanh kiếm khổng lồ kia từ trên trời rơi xuống.

Phanh!.
 
Phong Thần Châu
Chương 421: Đó Là Một Ngọn Núi


Tiếng nổ kịch liệt vang lên, kiếm dài đâm thẳng xuống.

Có tiếng phập, phập vang lên, nhất thời mấy chục vị cao thủ cảnh giới Địa Võ đều ngã xuống, máu tươi chảy khắp nơi.

Kiếm Thanh Long!
Trong nhóm người có mấy vị quốc quân thượng quốc đã bắt đầu trở nên sợ hãi.

Nghe nói Tứ Tượng Thánh Trụ năm đó mà cương vương Minh Uyên để lại, cùng với Tứ Linh Trận, bảo vệ học viện Thiên Thần.

Kiếm Thanh Long là một trong số đó.

Nói như vậy, Tần Ninh này có chuẩn bị mà tới.

Cao thủ cảnh giới Địa Võ đúng là không đủ.

Sát cơ của Tần Ninh vẫn chưa hết, hắn lại bước ra.

“Ta nói rồi, kẻ nào dám cản, giết không tha! Hôm nay, hoàng cung Cảnh Thiên sẽ trở thành nơi chôn cất cho đệ đệ của ta, còn kẻ nào dám chặn?”
Tần Ninh nhìn xung quanh, ánh mắt lạnh lùng.

Cửu U xã tắc đồ lúc này lập tức xuất hiện.

“Lấy trái tim ta, mưu chèo xã tắc, giang sơn thiên địa, duy trì mệnh ta!”
Tần Ninh lẩm bẩm, trực tiếp bước ra.

Rầm...!
Từ trên không, có một bóng đen hạ xuống.

Khi bóng đen ấy hạ xuống, đám người mới nhìn thấy rõ mọi thứ.

Đó là một ngọn núi.

Một ngọn núi đen tuyền từ trên trời rơi xuống.

Cảnh tượng này khiến cho vô địch cảnh giới Thiên Võ cũng phải chấn động.

Bởi vì bọn họ cũng không thể nào dời một ngọn núi đi được.

“Các ngươi tránh ra!”
Tần Ninh nhìn nhóm Thiên Ám và nói.

“Hạ!”
Trong giây lát, ngọn núi rơi thẳng xuống đất, còn quan tài thì bay lên không trung.

Hoàng thành của chúng, phần mộ của đệ.

Tần Ninh thật sự đã đặt phần mộ của Tần Hâm Hâm ở nơi này, ngay trước mặt Cảnh Khoát, ngay trong hoàng cung của lão ta.

phong-than-chau-421-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 422: Thương Hư Điên À


Bên ngoài hoàng cung, chém giết hoàng tử Cảnh Khánh Phong, Thái tử Minh Lãng Hiên của thượng quốc Đại Minh.

Bên trong hoàng cung, g**t ch*t Thái tử Cảnh Thượng.

Rồi triệu hồi ra một ngọn núi cao để chôn Tần Hâm Hâm và Minh Thanh Thanh ở đây.

Đây rõ ràng là đánh vào thể diện của lão ta mà!

Minh Già Vân lúc này cũng run rẩy.

Lão ta vốn định dựa vào thượng quốc Cảnh Thiên để quật khởi thượng quốc Đại Minh, nhưng không ngờ Cảnh Thượng lại bị giết.

“Khốn kiếp!”
Minh Già Vân phẫn nộ hét lên.

Lão ta bước ra, hơi thở vô địch cảnh giới Thiên Võ hoàn toàn được bộc lộ.

“Thằng khốn kiếp, hôm nay ngươi sẽ phải chết!”
Khí tức sát phạt của Minh Già Vân hoàn toàn tung ra.

Hôm nay không giết Tần Ninh, đừng nói là thượng quốc Cảnh Thiên, dù là thượng quốc Đại Minh cũng không còn mặt mũi nào nữa mà sống.

“Ngươi đang chửi ai đấy hả? Minh Già Vân!”

Tiếng rít gào hệt như sấm sét lúc này vang lên.

Một bóng người bay từ trên trời xuống, đứng dưới chân núi.

Nhìn kỹ thì đứng đầu là Thương Hư, dẫn theo Thương Nhất Tiếu cùng các bá chủ Nguyên Phong Không, Vũ Nghiễm xuất hiện.

Khí tức trên người Thương Hư tỏa ra mạnh mẽ, nhìn tất cả mọi người.

“Hôm nay kẻ nào dám động vào một cọng lông của công tử nhà ta thì đế quốc Thương Nghiễm ta sẽ sống chết với kẻ đó”.

Sát khí của Thương Hư lúc này tỏa ra mạnh mẽ, thể hiện uy nghiêm của nguyên soái Thương Hư năm đó.

Thương Hư xuất hiện!
Nghe nói Thương Hư đã nhận Tần Ninh làm chủ, không ngờ lại là thật.

Thiếu niên này rốt cuộc có lai lịch gì mà để cho một vô địch cảnh giới Thiên Võ quy phục như vậy?
“Thương Hư, ông đừng khiến đế quốc Thương Nghiễm của mình đi vào con đường chết!”
Mặc dù Minh Già Vân cũng là cảnh giới Thiên Võ một biến, nhưng đối mặt với Thương Hư thì không có chút khí thế nào.

Lời này nói ra, tất cả đều cảm thấy chấn động.

Thương Hư điên à?
Đế quốc Thương Nghiễm sao có thể so sánh được với thượng quốc Cảnh Thiên và thượng quốc Đại Minh chứ?
Cho dù có là đế quốc đứng đầu trong mười đế quốc lớn thì vẫn kém hai thượng quốc lớn này không chỉ một lần.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 423: Thánh Thiên Viêm Nhất Thời Im Lặng


Rõ ràng là như con thiêu thân tự chui vào đèn mà.

“Thương Hư, ông thật sự cho rằng ta không dám động vào cái danh một trong chín soái của ông à?”
Minh Già Vân tức giận không thôi.

“Vậy ngươi thử động xem nào!”
Thương Hư cười khẩy: “Dù sao thì hôm nay kẻ nào dám động vào công tử, ta sẽ giết kẻ đó”.

“Dù có phải hi sinh cái mạng già này”.

Lời này nói ra, đám người đều hiểu được, Thương Hư lần này là quyết chiến đến cùng.

Phải bảo vệ Tần Ninh bằng mọi giá.

“Phụ hoàng!”
Lúc này, ở trong nhóm người, tại chỗ ngồi của thượng quốc Kim Càn.

Bên cạnh Kim Ngọc Long là một thanh niên da trắng, vẻ ngoài tuấn tú, nhìn còn khá giống phụ nữ.

Chính là Thái tử của thượng quốc Kim Càn, Kim Linh Huyên!
Kim Linh Huyên trầm giọng nói: “Phụ hoàng, đại thúc của mẫu hậu đã bị kẻ này giết, chúng ta! ”
“Không vội!”
Kim Ngọc Long bình tĩnh nói: “Dương Dũng, Dương Thiên Thủ và Dương Khởi Nguyên là do tên này hại chết, mà hôm nay Minh Già Vân và Cảnh Khoát cũng sẽ không buông tha cho hắn, chúng ta việc gì phải ra tay?”

“Vâng!”
Kim Linh Huyên nhìn Tần Ninh ở trên đỉnh núi, ánh mắt hung ác.

Mẫu hậu của hắn ta là Dương Tử Linh, đến từ thượng quốc Linh Ương.

Thượng quốc Linh Ương và thượng quốc Kim Càn có mối quan hệ hết sức chặt chẽ.

Mà thượng quốc Kim Càn còn chưa tính sổ chuyện này.

Hiện giờ Tần Ninh lại làm loạn đến cả thượng quốc Cảnh Thiên.

Cái tên này đúng là không sợ chết.

Hay là hắn tưởng rằng những thực lực mà thượng quốc thể hiện ra chỉ là cho vui?
“Mong là hắn không phải một tên ngu dốt, nếu không thì hôm nay sẽ không có cái gì hay để xem rồi! ”
Kim Ngọc Long bật cười, ngồi yên trên ghế, không định ra tay.

Mà lúc này, một bên khác, Thánh Minh Hoàng lại yên vị không làm gì.

Hình như cũng đúng.

Hắn ta cũng rất tò mò, rốt cuộc là Tần Ninh lấy dũng khí ở đâu mà có thể ngang ngược như vậy.

Cảnh Khoát đứng trên đài cao, ánh mắt lạnh lùng.

Hai đứa con trai giỏi giang đều chết, hoàng thành bị người ta biến thành phần mộ, đây đúng là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận nổi.

“Tần Ninh, có lẽ sau lưng ngươi có chỗ dựa hả?”.
 
Phong Thần Châu
Chương 424


Cảnh Khoát lạnh nhạt nói: “Bảo kẻ đó xuất hiện đi, nếu không ta đảm bảo, không chỉ là ngươi, mà đế quốc Bắc Minh cũng sẽ không tồn tại nổi đâu”.

“Chỗ dựa của công tử nhà ta chính là ngài ấy, Cảnh Khoát, ngươi bớt nói mấy câu nhảm nhí đi, muốn đánh thì ta đánh với ngươi!”, Thương Hư lập tức quát lên.

“Câm miệng!”
Tần Ninh lạnh lùng lên tiếng, quát Thương Hư.

Thương Hư nghe vậy, lập tức quỳ xuống: “Công tử bớt giận”.

Cảnh này khiến tất cả đều sửng sốt.

Một vô địch cảnh giới Thiên Võ, nói im là im, ngoan ngoãn như cún.

Tần Ninh rốt cuộc có bản lĩnh gì?
“Haha, nếu ngươi không có chỗ dựa thì chuẩn bị chết đi!”
Cảnh Khoát cười khẩy.

Nghe vậy, Thương Hư lập tức đứng dậy, phòng bị vô cùng.

“Cút ra”, Tần Ninh lại nói với vẻ lạnh lùng.

Thương Hư không nói lời nào, cúi đầu đứng sang một bên.

Chuyện này!
Tất cả đều phải sửng sốt.

Bảo im là im, bảo cút cũng cút, Thương Hư này thật sự là nguyên soái Thương Hư uy võ ngày xưa sao?
Tần Ninh lập tức lạnh lùng nói: “Các ngươi đừng xen vào, chuyện hôm nay ta sẽ giải quyết.

Hoàng cung Cảnh Thiên sẽ không còn tồn tại nữa, nơi này là phần mộ của đệ đệ ta, kẻ nào động vào, giết không tha!”
“Khẩu khí lớn thật, xem ra ngươi đúng là tự đại đến mức không coi ai ra gì rồi!”
Sắc mặt Minh Già Vân lạnh đi, bước ra, xông về phía Tần Ninh.

“Kiếm Thanh Long!”
Một kiếm xông ra, ánh sáng b*n r* tứ phía khiến cả trời đất như nổ tung.

Linh khí tràn đầy tỏa ra mạnh mẽ, kiếm Thanh Long lúc này đã tỏa ra sát khí.

Phanh!

Minh Già Vân xông ra, lúc này bị kiếm Thanh Long áp chế lại, một người một kiếm quấn lấy nhau.

Cảnh Khoát thấy cảnh này thì sắc mặt liền lạnh đi.

“Trục Bạch Hổ!”
Đột nhiên, trục Bạch Hổ bỗng chốc lướt qua, xông về phía Cảnh Khoát giết lão ta.

Hai vô địch cảnh giới Thiên Võ lúc này đang bị ràng buộc lẫn nhau.

Uy lực của kiếm Thanh Long và trục Bạch Hổ lại một lần nữa khiến Thiên Ám và Minh Ung thầm kinh ngạc.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 425: Mọi Người Đều Tỏ Ra Tiếc Nuối


Năm đó, lão tổ Minh Uyên và lão tổ Thiên Thanh Thạch thật sự đã vì đế quốc Bắc Minh và học viện Thiên Thần bọn họ mà để lại mệnh mạch giữ gìn nền tảng.

Đáng tiếc, họ vẫn chưa từng lĩnh ngộ, nếu không, đế quốc Bắc Minh sao lại lâm tới cảnh ngộ ngày nay?
Mà lúc này, kiếm Thanh Long và trục Bạch Hổ đã hoàn toàn phát huy uy lực.

Bỗng chốc khiến cả đám người mắt chữ A mồm chữ O mà nhìn.

Mạnh, mạnh vô địch!
Tần Ninh này, không phải là làm xằng làm bậy, mà có chuẩn bị mà tới.

Thương Hư lạnh lùng nhìn 4 phía.

Ông ta hiểu rõ nhất sức mạnh của công tử nhà mình, đừng nói là cảnh giới Thiên Võ, mà kể cả cảnh giới Thiên Nguyên, cảnh giới Thông Thiên, cảnh giới Hóa Thần thì trước mặt công tử nhà mình cũng không đáng nhắc tới.

“Ngươi muốn chết!”
Minh Già Vân và Cảnh Khoát thật sự tức điên lên.

“g**t ch*t thằng nhãi này!”
Hai lão già gần như đồng thanh lên tiếng.

Soạt soạt soạt…
Bỗng chốc, mười mấy bóng người nhất loạt xông lên.

Mười mấy tên này không phải là cảnh giới Địa Võ mà là cảnh giới Thiên Võ.

Vô địch cảnh giới Thiên Võ.

Đứng cạnh Minh Già Vân, lập tức xuất hiện 5 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ.

Đứng cạnh Cảnh Khoát là 14 tên cường giả cảnh giới Thiên Võ tầng 1, tầng 2, cũng nhìn Tần Ninh chằm chằm như hổ đói.

“Đế ta hôm nay lại muốn nhìn xem, Tứ Tượng Thánh Trụ của ngươi có thể chống chọi được với bao nhiêu vị cảnh giới Thiên Võ!”
Cảnh Khoát nổi lên sát khí đằng đằng.

Lần này, chiêu bài cuối cùng cũng đã tung ra rồi.

Tần Ninh nhìn 4 phía, ánh mắt lạnh lùng.

“21 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ sao? Đây chính là nền tảng của hai thượng quốc lớn sao? Đáng cười, đáng thương, đáng buồn thật!”
Đáng cười, đáng thương, đáng buồn!
Lúc này, trong mắt Tần Ninh toàn một màu chế giễu.

Nhóc này, quá ngông cuồng,
Nhưng bây giờ, không có ai dám nghi ngờ sự ngông cuồng của hắn.

“Kẻ không biết thì không sợ!”

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 426: Tự Mình Ra Tay


“Trục hồi!”
Tay trái ra chiêu, trục Bạch Hổ hóa thành một cái khiên xuất hiện trong tay Tần Ninh.

“Lông rơi!”
Soạt soạt soạt, lông Chu Tước hóa thành một áo khoác ngoài màu đỏ lửa rơi xuống lưng Tần Ninh.

“Mai phủ!”
Lời vừa nói ra, mai Huyền Vũ hóa thành một chiến giáp màu vàng kim, phủ lên bề mặt cơ thể Tần Ninh.

Nhưng trong khoảnh khắc, tay phải Tần Ninh cầm kiếm, tay trái giơ khiên, thân mang chiến giáp, lưng khoác áo choàng sừng sững đứng đó.

“Ta nói rồi.

Hôm nay là ngày thượng quốc Cảnh Thiên, thượng quốc Đại Minh bị diệt vong.

Không kẻ nào có thể thay đổi được điều đó!”
Tần Ninh vừa dứt lời thì xông thẳng ra chém giết.

Vào thời khắc này, hắn dường như trở thành Cửu Thiên chiến thần, ngạo nghễ quần hùng.

Một uy phong đè ép không lời, dần lan tràn tới tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường.

“Thương Hư, ông còn ngây ra đó làm gì?”, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lo lắng không thôi, vội vàng lên tiếng.

“Ta? Ta cần làm gì?”, Thương Hư nhìn lại hai cô, ngạc nhiên hỏi.

“Giúp công tử đi chứ!”
Diệp Viên Viên thúc giục: “21 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ, chỉ một mình công tử thì chống đỡ thế nào?”
Nghe vậy, Thương Hư lại khẽ lắc đầu.

“Công tử nói rồi, bảo ta im miệng, cút đi, vậy thì ta không thể thò tay vào”.

“Đến lúc nào rồi mà ông còn tính toán những điều đó, công tử vì cái chết của Tần Hâm Hâm mà chịu đả kích, bây giờ không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa rồi”.

“Lẽ nào ông nhìn công tử đi vào đường chết sao?”
Tự mình ra tay?
Nhưng đó là đối diện với 21 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ đó?
Bụp…
Mà đúng lúc này, trên trời cao vang lên một tiếng nổ.

Đột nhiên, chỉ thấy một bóng người bị kiếm chém xuống, toàn thân máu chảy không ngừng, rơi xuống mặt đất tạo ra một tiếng ầm ầm.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 427: Đó Là Người Sao


Cảnh giới Thiên Võ 1 biến, một kiếm, mất mạng.

Lúc này, mọi người đều chết lặng.

Một kiếm, chém chết vô địch cảnh giới Thiên Võ.

“Đáng chết!”
Nhìn thấy cảnh tượng này, Minh Già Vân chửi thề một câu.

Cảnh giới Thiên Võ, đối với thượng quốc trên cơ bản là thuộc về sự tồn tại có 1 không 2.

Đối với các thượng quốc bình thường thì 1 vị cảnh giới Thiên Võ vô địch chính là tất cả.

Cũng chính 7 thượng quốc lớn, sức mạnh quốc gia vững mạnh thì mới tồn tại không chỉ 1 vị cảnh giới Thiên Võ.

Đây cũng là lý do tại sao 7 thượng quốc lớn có thể lấn át những thượng quốc khác.

Nhưng cho dù là như vậy thì chết đi một thì bớt đi một mà!
Hơn nữa, muốn bồi dưỡng một cảnh giới Thiên võ thì quả là khó như lên trời.

Đây là sự thực!
Lúc này, mọi người đều kinh ngạc vạn phần.

Một kiếm xử lý 1 tên?

“A…”
Mà đúng lúc này, một tiếng thét vang lên, một tên cường giả cảnh giới Thiên Võ 1 biến, chết rồi.

Đối diện với Tần Ninh tay cầm kiếm Thanh Long, thân mang mai Huyền Vũ, thì những cảnh giới Thiên Võ này dường như chỉ là tờ giấy dán.

Quả thật là kinh khủng.

Giao đấu vẫn còn tiếp diễn, nhưng những cường giả vô địch cảnh giới Thiên Võ 1 biến kia căn bản đều bị trở thành đối tượng bị giết.

Thương Hư nhìn thấy cảnh tượng này, cảm thán: “Tứ Tượng Thánh Trụ, nội hàm tứ linh, không ai có thể hiểu rõ Tứ Tượng Thành Trụ hơn công tử”.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng vô cùng kinh ngạc.

Tình huống gì vậy?
Trước đây các cô đã nhìn thấy Tần Ninh thi triển uy lực của thánh trụ, giết cảnh giới Địa Võ.

Nhưng không ngờ, tới cả cảnh giới Thiên Võ cũng không phải là đối thủ.

Cảnh giới Thiên Võ, chính là vô địch cảnh giới Thiên Võ đó?
Đối với các cô, cảnh giới Thiên Võ đã từng là sự tồn tại như thần thánh.

Nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người đều ngây dại.

Từ lúc nào, cảnh giới Thiên Võ lại có thể bị giết dễ như trở bàn tay vậy.

Mà lúc này, Minh Già Vân và Cảnh Khoát đã sợ mất mật.

Đó là người sao?.
 
Phong Thần Châu
Chương 428: Hắn Rất Nghiêm Túc Với Việc Giết Người Này!


Phải là cầm thú mới đúng!
“Khốn nạn, đáng chết!”
Minh Già Vân lại chửi mắng ầm lên.

“Minh Già Vân!”
Tần Ninh với thân mang chiến giáp, tay cầm khiên, kiếm dài, đôi mắt lạnh lùng nhìn Minh Già Vân.

“Thất tín bội nghĩa, hại đệ đệ của ta, ngươi là kẻ thứ nhất!”
“Hôm nay, ngươi phải chết!”
“Không phải ta, tất cả là chủ ý của Minh Lãng Hiên, ngươi đã giết nó rồi, hà cớ gì lại hùng hổ ép người?”
“Đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa!”, Tần Ninh lại sải bước đi lên.

Lúc này, sát khí mạnh mẽ giải phóng ra, kiếm Thanh Long quét xuống.

Minh Già Vân muốn tránh nhưng căn bản là không tránh được, chỉ đành phải đối kháng.

Nhưng kiếm uy mạnh mẽ đó nào có phải thứ mà ông ta có thể chống đỡ được.

Những tiếng nổ ầm ầm vang lên, kiếm Thanh Long lúc này ngưng tụ thành một con rồng xanh.

Con rồng xanh đó nhe nanh, cắn xé, lao về phía Minh Già Vân.

“Cảnh Khoát, cứu ta!”
“Đáng chết!”
Cảnh Khoát lúc này xông lên trước, bỗng chốc vọt tới giết Tần Ninh.

Nhưng đúng vào lúc này, Tần Ninh giơ khiên lên, đòn tấn công của Cảnh Khoát cảnh giới Thiên Võ 3 biến đánh vào không trung.

Phòng ngự của tấm khiên quả là vô địch.

Nhưng đòn tấn công của kiếm Thanh Long thì lại là không thể nào ngăn cản.

Hắn rất nghiêm túc với việc giết người này!
Tiếng nổ ầm ầm liên tiếp hết đợt này tới đợt khác, mười mấy tên cường giả cảnh giới Thiên Võ còn lại đã không dám hành động lung tung.

Bọn chúng căn bản không thể phá được hàng phòng ngự của Tần Ninh, nhưng Tần Ninh lại có thể chém nát hàng phòng ngự của chúng!
Điều này quả thật không thể tin được.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 429: Thực Ra Ông Ta Cũng Đang Đánh Cược


“Cảnh Khoát, ngươi muốn chạy đi đâu!”
Ánh mắt của Tần Ninh như bó đuốc, chiếu thẳng vào Cảnh Khoát.

Ánh nhìn chằm chằm này khiến Cảnh Khoát cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

“Tần Ninh, nếu ngươi giết ta thì thượng quốc Cảnh Thiên sẽ không tha cho đế quốc Bắc Minh đâu.

Đến lúc đó, một mình ngươi dù có thực lực cao tới trời thì cũng không thể thay đổi kết cục trước thiên quân vạn mã!”
“Thật sao?”

Tần Ninh nhàn nhạt nói: “Luôn có kẻ sợ chết, thiên quân vạn mã có thể có bao nhiêu trung đội trưởng? Đại đội trưởng? Tướng quân? Nguyên soái?”
“Ta có thể giết từng tên một, kẻ nào dẫn quân, ta giết kẻ đó!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Cảnh Khoát khẽ thay đổi.

“Hơn nữa, thượng quốc Cảnh Thiên của ngươi được nhiều kẻ nhớ thương, ta nghĩ những quốc gia bị thượng quốc Cảnh Thiên các ngươi lăng nhục cũng không ít, luôn có người muốn quốc gia của các ngươi hoàn toàn sụp đổ”.

“Những chuyện này, ngươi không cần lo cho ta.

Hôm nay, ta chỉ giết người chứ không hỏi chuyện khác!”
Cảnh Khoát chỉ cảm thấy cơ thể mình đang run cầm cập.

Tần Ninh, quá kinh khủng.

Hắn đã sớm nghĩ xong mọi chuyện, căn bản là không có gì phải kiêng dè.

Giết người, hắn chỉ cần giết người.

Nhưng gã này thật sự đang nghiêm túc sao?

Bởi vì Tần Hâm Hâm chết mà hắn muốn hủy diệt hai thượng quốc lớn? Không ngại trả giá, không tính hậu quả?
Đây hoàn toàn là điên rồi!
“Nếu giờ ngươi dừng tay, thượng quốc Cảnh Thiên sẽ không tính toán bất cứ điều gì, nguyện ý phân chia thượng quốc Đại Minh với đế quốc Bắc Minh!”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều thầm kinh ngạc.

Cảnh Khoát khuất phục.

Nhưng Tần Ninh lại không hề quan tâm, sải bước trong không trung.

“Cho ngươi hết, cho ngươi hết, tất cả những gì thuộc về thượng quốc Đại Minh đều cho ngươi!”
Tần Ninh vẫn không bị đả động.

“Thượng quốc Cảnh Thiên ta nguyện cúi đầu trước đế quốc Bắc Minh, nguyện làm đầy tớ”, Cảnh Khoát lúc này hoàn toàn điên luôn.

Nhưng Tần Ninh vẫn không hề thay đổi.

“Ngươi không chết, đệ đệ của ta sao có thể an nghỉ?”
Tần Ninh thản nhiên nói: “Hôm nay, kẻ nào chặn ta, ta giết kẻ đó!”

Điên, điên rồi, hoàn toàn điên rồi.

Tần Ninh thật sự tới để giết người.

“Ngươi quá ép người!”
Thánh Minh Hoàng thì im lặng không nói.

Thực ra, ông ta cũng đang đánh cược.

Cược xem rốt cuộc Tần Ninh sẽ đi tới bước nào.

Thẩm Văn Hiên được Tần Ninh thu làm đan đồ, mà ông ta và Tần Ninh cũng có lời hẹn, cho Tần Ninh mượn Thiên Nguyên linh cảnh thì Tần Ninh sẽ giúp con trai ông ta là Thánh Thiên Viêm thông qua cuộc thi Người được chọn.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 430


Nếu thất tín bội nghĩa thì hôm nay, kết cục của Cảnh Khoát có khi nào xảy ra trên người ông ta không?
Mà bên kia, Kim Ngọc Long lại khẽ cười.

“Kim quốc chủ, hôm nay ra tay cứu giúp, toàn quốc thượng quốc Cảnh Thiên ta sẽ làm trâu làm ngựa cho thượng quốc Kim Càn”.

Lúc này Cảnh Khoát đã nhếch nhác tột độ.

“Phụ hoàng!”

Kim Linh Huyên nhỏ giọng nói: “Người này vừa rồi còn hùng tâm chí lớn, ngấp nghé đến cả thượng quốc Kim Càn chúng ta.

Bây giờ giúp lão ta rồi…”
“Không ngại!”
Kim Ngọc Long cười lạnh nói: “Trước mặt mọi người, quốc vương Cảnh Khoát lại đùa giỡn được sao?”
Kim Ngọc Long vừa cười nói vừa bước lên phía trước.

“Lão cáo già…”
Cảnh Khoát chửi thề một tiếng, nhưng lúc này lão ta lại không còn cách nào khác.

Con trai đáng kiêu ngạo của lão ta chết rồi.

Bây giờ tính mạng của mình còn đang bị uy h**p, nếu như không cầu xin sự trợ giúp thì hôm nay chính là ngày thượng quốc Cảnh Thiên đổi chủ.

“Nếu Cảnh Khoát huynh đã cầu giúp đỡ thì Kim Ngọc Long ta đương nhiên không thể ngồi không mà nhìn”.

Kim Ngọc Long cười tươi rồi nói.

Ông ta đi lên phía trước, chắp tay sau lưng, hờ hững nhìn Tần Ninh.

“Tần Ninh đúng không?”
“Chuyện hôm nay ta cũng hiểu được, quốc chủ thượng quốc Đại Minh Minh Già Vân, lật lọng, ngươi đã giết ông ta”.

“Mà thái tử Cảnh Thượng cũng bị ngươi giết.

Chuyện nay, đến đây là xong nhé”.

Kim Ngọc Long mỉm cười: “Thật ra nói cho ngươi biết, thượng quốc Linh Ương có quan hệ rất tốt với thượng quốc Kim Càn ta.

Dương Thiên Thủ chính là cậu của con trai ta.

Ngươi giết ông ta thì vốn thượng quốc Kim Càn ta chắc chắn phải tới tìm ngươi tính sổ”.

“Nhưng hôm nay, chuyện đã tới bước này, mỗi bên lùi một bước.

Ngươi không ghi thù thì ta cũng không tính toán chuyện của ngươi!”
Từ đầu tới cuối, Kim Ngọc Long vẫn nở nụ cười nhàn nhạt.

Ánh mắt nhìn Tần Ninh, dường như đang nói, chuyện này đến đây kết thúc đi, hôm nay ta cũng không muốn gây rắc rối cho ngươi.

Nếu không, ngươi chết chắc.

Kim Ngọc Long đứng trước Cảnh Khoát, hai tay chắp sau lưng, trong mắt mang theo ánh nhìn điều tra, thăm dò, nhìn Tần Ninh.

Kim Linh Huyên không khỏi quở trách: “Phụ hoàng ta chính là cao thủ đệ nhất thượng quốc, ngươi làm như vậy chính là đâm đầu vào chỗ chết đấy, Tần Ninh”.

“Đâm đầu vào chỗ chết?”

phong-than-chau-430-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 431


“Không dám đấu với ta thì cút!”
Tần Ninh thản nhiên quét mắt qua Kim Linh Huyên rồi nói: “Ở đây không có chỗ cho ngươi nói!”
Lời này vừa nói ra, Kim Linh Huyên đỏ bừng mặt mũi, nhưng không nói ra nổi một câu phản bác.

“Tần Ninh, ngươi thật không biết trời cao đất dày.

Hôm nay, tôn ta sẽ dạy dỗ ngươi!”
Kim Ngọc Long lúc này đã tức điên lên!

Không chỉ Kim Ngọc Long mà những người khác đều cảm thấy Tần Ninh điên rồi.

Nếu nói hắn coi nhẹ thượng quốc Đại Minh và thượng quốc Cảnh Thiên thì cũng không thể coi nhẹ thượng quốc Kim Càn.

Thượng quốc Kim Càn chính là quốc gia đứng đầu trong rất nhiều thượng quốc, bản thân Kim Ngọc Long cũng là cao thủ đệ nhất thượng quốc.

So với thân phận và địa vị của ông ta, Cảnh Khoát không có cửa.

Cảnh Khoát vốn là cảnh giới Thiên Võ 3 biến mà Kim Ngọc Long thì chính là cảnh giới Thiên Võ 5 biến.

Sự tồn tại của cảnh giới Thiên Võ 5 biến là điều không thể so bì trong rất nhiều thượng quốc.

.

Truyện Đoản Văn
Tần Ninh thật sự là không sợ chết.

“Chém gió mãnh liệt!”
Bàn tay Kim Ngọc Long vung lên, một luồng linh khí màu vàng hùng hậu bỗng chốc cuồn cuộn, cơn sóng khủng khiếp lao về phía Tần Ninh.

“Kiếm, chém!”
Sắc mặt Tần Ninh lạnh lùng như cũ, kém ra một kiếm.

Bỗng nhiên, lông vũ sau lưng hóa thành huyết ảnh đầy trời, soạt soạt soạt, phá không lao về phía Kim Ngọc Long.

Mà trên mai Huyền Vũ, ánh sáng màu vàng càng thêm chói lọi.

Ầm…
Lúc này, tiếng nổ ầm ầm rung chuyển màng nhĩ của những người đang có mặt ở đây.

Tiếng nổ này như muốn phá rách màng nhĩ của đám đông mà liên tục vang lên.

Tất cả mọi người đều giật mình.

Họ nhìn thấy Tần Ninh đè bẹp một đám mạnh vô địch cảnh giới Thiên Võ 1 biến tới 3 biến, nhưng không ngờ, tới Kim Ngọc Long cảnh giới Thiên Võ 5 biến ra tay cũng không thể nào áp chế được Tần Ninh.

Điều này quả thật vô cùng khó tin.

“Chết tiệt!”
Nếu như hắn là cảnh giới Thiên Võ mặc lên thì có lẽ giao đấu với cường đại cảnh giới Thiên Nguyên cũng dễ dàng chém chết đối thủ?
Kim Ngọc Long thầm nóng lòng mong đợi.

Một thứ đồ tốt như thế, ở trong tay Tần Ninh thì thật phí của giời.

“Giáp Kim Tước!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 432: Tất Cả Mọi Người Đều Cảm Thấy Tiếc Nuối


Một tiếng hét vang lên, trên bề mặt cơ thể của Kim Ngọc Long lấp lánh một giáp vàng tỏa sáng 4 phía.

Ánh sáng vàng lan tỏa khắp nơi khiến toàn thân Kim Ngọc Long trên dưới như đội một chiếc mũ vàng, khí thế hừng hực, sát khí đằng đằng.

Toàn thân cuồn cuộn dâng trào, uy thế chấn động trời cao.

Khí phách tới mức này khiến người ta cảm thấy mạnh mẽ tới tột cùng.

“Không hổ là vô địch cảnh giới Thiên Võ 5 biến!”
“Đúng vậy, giáp Kim Tước hình như là một bộ giáp được truyền thừa của thượng quốc Kim Càn, nghe nói có thể chống lại đòn tấn công vô địch cảnh giới Thiên Võ 7 biến”.

“Ừ, giáp vàng này vẫn luôn được giấu kín.

Kim Ngọc Long này… quả thật không đơn giản!”
Đám người nhìn thấy cảnh tượng này thì vô cùng sững sờ.

Sự náo loạn mà Tần Ninh tạo ra lần này đã vượt quá tưởng tượng của tất cả mọi người.

Khiến Kim Ngọc Long phải đích thân ra tay, thế mà lại không thể tiêu diệt được Tần Ninh.

Nhưng bây giờ thì không như vậy nữa.

Giáp Kim Tước đã xuất hiện, thực lực của Kim Ngọc Long có thể gọi là được tăng lên gấp bội, cho dù Tần Ninh có nghịch thiên đến mức nào thì cùng tới đây là tắt.

Tất cả mọi người đều cảm thấy tiếc nuối.

Nếu Tần Ninh có thể tạm tránh qua sóng gió, đạt tới cảnh giới Linh Phách, rồi lại mặc lên người tứ linh vật thì có lẽ trong tất cả các thượng quốc sẽ không có kẻ nào ngăn cản được hắn.

“Giết!”
Kim Ngọc Long giải phóng ra ánh sáng vàng trên toàn thân, sát khí đằng đằng.

Tần Ninh phải chết, tứ linh vật bá đạo vô cùng kia, ông ta nhất định phải giành được.

“Chém!”
Tần Ninh lúc này không hề lùi bước mà sải bước đi lên, sát khí xung thiên.

“Phụ hoàng, Tần Ninh này, quả thật là điên rồi…”

Thánh Thiên Viêm nhìn thấy cảnh tượng này thì hoàn toàn ngây ngốc.

Thí luyện Người được chọn, nói cho cùng chính là những tông môn kia trong đất Cửu U, dựa vào sự giúp đỡ của 36 cương quốc mà tổ chức một cuộc tuyển chọn.

Mỗi lần thí luyện Người được chọn thì trên cơ bản là những thiên chi kiêu tử của các cương quốc đều chiếm đầy danh sách.

Mà thượng quốc bọn họ thì gần như không tranh được vị trí nào.

Lần này, Tần Ninh đã đồng ý ra tay giúp đỡ, có lẽ Thánh Thiên Viêm thật sự có thể gia nhập vào tông môn trong Cửu U để tu luyện.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 433: Cả Quảng Trường Bị Nổ Thành Bột Phấn


Thánh Minh Hoàng cũng không biết tại sao lại tin tưởng Tần Ninh nhiều như vậy.

Ầm…
Trận giao đấu trong không trung đang nóng dần lên, hai bên đã tới cục diện không chết không ngừng.

“Kim Tước chấn thiên!”
“Thanh Long gào thét!”

Trong khoảnh khách, hai người mãnh liệt va vào nhau.

Đông…
Một tiếng nổ nặng nề vang lên, hai người đột nhiên b*n r*, bụi tung mù mịt trên quảng trường.

“Phụt…”
Tần Ninh phun ra một ngụm máu, nhếch nhác lui về.

Mà bên kia, sắc mặt của Kim Ngọc Long cũng không dễ nhìn cho lắm, sau đó thì cũng phun ra một ngụm máu.

Cả hai cùng thua?
Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều sửng sốt.

Cảnh giới Linh Luân tầng 9, cho dù có sự hỗ trợ của thiên tài địa bảo thì giao đấu với cao thủ vô địch cảnh giới Thiên Võ 5 biến mà có thể đấu hòa thì quả thật là khó tin tới tột độ.

“Cảnh Khoát!”

Kim Ngọc Long lạnh lùng nói: “Thằng nhãi này giờ như đèn dầu đã cạn, giết hắn đi!”
Kim Ngọc Long nham hiểm nói.

“Được!”
Cảnh Khoát sải bước lên, nhìn Tần Ninh.

“Ngươi dám động vào một sợi lông tơ của công tử xem!”, Thương Hư cũng lạnh lùng nói.

“Cút!”
Tần Ninh lại quát lên.

Thương Hư lại lần nữa lui về.

Ánh mắt của Tần Ninh nhìn Kim Ngọc Long, cười giễu: “Ta đã nói, kẻ nào ngăn ta thì kẻ đó sẽ chết.

Xem ra, ngươi coi đó là một câu nói đùa phải không”.

Tần Ninh thét lên một tiếng.

Trong khoảnh khắc đó, trên bề mặt cơ thể Kim Ngọc Long, những chiếc lông vũ màu đỏ máu phát ra tia sáng mãnh liệt thì bỗng chốc nổ tung.

Những tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên hết sóng này tới sóng khác.

Cơn sóng mạnh mẽ, lan tràn ra khắp nơi.

Cả quảng trường bị nổ thành bột phấn.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 434: Chịu Chết Đi Cảnh Khoát!”


Những người cảnh giới hơi thấp, không kịp chạy trốn còn bị nổ cho banh xác.

Kim Ngọc Long còn chưa kịp kêu lên tiếng nào đã hoàn toàn biến thành thịt vụn, biến mất trong tiếng nổ kia.

Cao thủ đỉnh cấp cảnh giới Thiên Võ 5 biến đã mất mạng! Lúc này, tất cả mọi người chứng kiến đều chết lặng.

Tần Ninh đã thật sự g**t ch*t Kim Ngọc Long.

“Phụ hoàng!”
Kim Linh Huyên lúc này cảm thấy đầu óc mơ hồ.

Phụ hoàng lớn mạnh là thế, phụ hoàng cảnh giới Thiên Võ 5 biến mà lại! cứ thế chết đi!
“Tần Ninh…”
Kim Linh Huyên siết chặt hai tay, nhưng đôi mắt của hắn ta thì không dám nhìn về Tần Ninh.

Gã này hỉ nộ vô thường, ai biết được có khi nào liếc hắn một cái mà bị giết luôn không.

Những người sửng sốt không chỉ có Kim Linh Huyên mà còn rất nhiều người của thượng quốc và đế quốc khác.

Tần Ninh thật như không muốn sống, nhưng loại chiến đấu bạt mạng này cuối cùng đã giết được Kim Ngọc Long.

Khiến người ta cảm thấy khó mà tin được.

Lúc này, lòng Cảnh Khoát đã lạnh như tro tàn.

Đến Kim Ngọc Long cũng chết rồi, thì ở đây còn ai là đối thủ của Tần Ninh nữa đây?
“Cảnh Khoát, còn kẻ nào bảo vệ ông nữa không?”
Tần Ninh lạnh lùng nhìn xung quanh.

Minh Già Vân của thượng quốc Đại Minh đã chết, bây giờ chỉ còn lại Cảnh Khoát.

g**t ch*t Kim Ngọc Long thì còn kẻ nào dám ngăn cản?
Cảnh Khoát lúc này mặt mũi xám như tro tàn.

Nhưng thấy Tần Ninh thì lão ta chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy.

Gã này, rốt cuộc là có lai lịch gì, tại sao lại mạnh mẽ tới mức này?
“Chặn hắn lại, chặn hắn lại cho ta!”, Cảnh Khoát hoảng loạn nói.

Từng bóng người ùn ùn xông ra, hơi thở cuồng bạo lan ra thành từng lớp sóng sau xô lớp sóng trước, đè ép về phía Tần Ninh.

“Vẫn còn đâm đầu vào chỗ chết?”
Tần Ninh hừ một tiếng, sải bước lên trước, sát khí đằng đằng.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 435: Trưởng Lão Lộc Phong!


Những kẻ này, hoàn toàn không hiểu rõ tình hình.

“Kiếm chém!”
Một kiếm vung ra, bóng hình rồng xanh vọt tới.

Uy lực mạnh mẽ cuồn cuộn không ngừng.

Phụt phụt phụt…
Nhưng chỉ cần là kẻ lại gần bóng rồng xanh thì toàn bộ sẽ bị ánh kiếm quét qua, thân thể nổ tung, máu tươi nhuộm đỏ bầu trời.

Cảnh giới Thiên Võ 1 biến tới giờ này cũng chỉ là hạng tép riu.

Lúc này, những người khác đã hoàn toàn hoảng loạn.

Không thể chiến đấu được với người này!
Tần Ninh rốt cuộc là còn chống đỡ được bao lâu nữa thì không ai biết.

Nhưng chỉ cần hắn chưa ngã thì kẻ nào xông đến, kẻ đó chết.

Cứ như vậy, chỉ còn lại vài tên cảnh giới Thiên Võ nhát chết không dám có bất kỳ hành động nào.

“Ai còn bảo vệ được ngươi nữa?”
Tần Ninh cười khẩy rồi bước ra.

Sắc mặt của mọi người đều trở nên khó coi.

Người này, quá khủng khiếp.

“Không!”
Lúc này, Cảnh Khoát đã vô cùng kinh hoàng.

Tần Ninh này điên rồi.

Nhưng lão ta không điên, lão ta không muốn chết ở đây.

“Láo xược!”
Một tiếng gầm vang lên.

Bỗng nhiên, 3 bóng người lướt gió mà tới.

Một người trong đó mặc áo bào đen, sắc mặt nghiêm nghị, bàn tay ra chiêu, Cảnh Khoát không hề phản kháng mà bị bắt đi, tránh được đòn tấn công của Tần Ninh.

Lúc này, Cảnh Khoát như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng hô lên.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 436: Xích Vân Tông Là Khái Niệm Gì


Cảnh Khoát nhìn sang Tần Ninh, ánh mắt lộ ra nụ cười.

“Hắn?”
Lộc Phong kia mặc một bộ đồ đen, toàn thân toát ra hơi thở nghiêm nghị chết chóc, cùng với vẻ cao cao tại thượng của kẻ bề trên, nhìn đám người có mặt ở đây, trong ánh mắt tỏ ra khinh thường.

Lão già này như một vị thần đứng trên trời, nhìn xuống đám người, ánh mắt mang theo vẻ thương hại.

Dường như, rất nhiều quốc vương thượng quốc, đế vương đế quốc kia trong mắt lão ta chỉ như con kiến, nực cười vô tri, không đáng nhắc tới.

“Linh khí trên người có vẻ kỳ quái”.

Lộc Phong kinh ngạc nói: “Chẳng trách mà lại có thực lực lớn mạnh như thế”.

“Lộc trưởng lão, kẻ này không tầm thường.

Ta thấy, giết hắn đi rồi lấy linh bảo trên người hắn mang về nghiên cứu kỹ càng”, một lão già đứng bên cạnh Lộc Phong nói.

“Cũng được”.

Lộc Phong gật đầu: “Lần này, trưởng lão Xích Thiên Vũ bảo ta tới đón Cảnh Thượng đi báo danh ở Xích Vân Tông.

Bây giờ Cảnh Thượng đã chết, chúng ta cũng phải có một lời giải thích với trưởng lão Xích Thiên Vũ”.

“Ừ!”, một người khác cũng gật đầu.

Ba người lời qua tiếng lại, dường như đã coi Tần Ninh chết chắc rồi.

Đây là một kiểu tự tin tuyệt đối.

Bọn chúng là trưởng lão Xích Vân Tông tới từ Cửu U, quyền cao chức trọng.

Đừng nói là thượng quốc, kể cả người cương quốc mà gặp chúng cũng phải khách sáo vài phần.

Xích Vân Tông, tuy không mạnh bằng tứ đại tông môn và Thánh Đan các, nhưng trên Cửu U cũng là tông môn lớn danh tiếng lẫy lừng.

Muốn tiêu diệt một cương quốc thì cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Nhóc con, đưa linh bảo trên người ngươi ra đây, rồi đi một chuyến với chúng ta”.

Lộc Phong thản nhiên nói: “Giết Cảnh Thượng thì ngươi phải chết không còn gì để nghi ngờ, còn trưởng lão Xích Thiên Vũ xử lý ngươi thế nào thì do ông ta quyết định”.

“Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng chống đối, nếu không, đừng nói là ngươi mà gia tộc nhà ngươi, quốc gia của ngươi đều vị sự chống đối của ngươi mà bị diệt vong”.

“Mạnh mồm thế!”
Tần Ninh lạnh lùng nhìn 3 lão già, cười giễu: “Thật giống như đánh rắm, thối không ngửi được”.

Xích Vân Tông là khái niệm gì?
Trong toàn vùng đất Cửu U, Xích Vân Tông là tông môn hàng đầu, mà trên Cửu U đại lục thì đối với Xích Vân Tông mà nói, chỉ cần búng tay thôi là rất nhiều đế quốc, thượng quốc đã khói lửa ngập trời.

Thế mà nhóc này lại kiên quyết không cúi đầu.

Nhưng, cho dù là như thế thì hắn vẫn còn sức chiến đấu sao?.
 
Phong Thần Châu
Chương 437


“Xem ra là đàn gảy tai trâu rồi!”
Trưởng lão Lộc Phong không hề tức giận, khẽ lắc đầu, cười nói: “Kẻ không biết thì không sợ!”
“Xem ra, những đế quốc, thượng quốc trên Cửu U đại lục ngày càng trở nên kiêu ngạo và tự mãn, hoàn toàn không biết, khoảng cách giữa tông môn và đế quốc”.

“Cửu U đại lục, hàng ngàn tỷ sinh linh, cương quốc, thượng quốc, đế quốc không đáng nhắc tới, duy chỉ có tông môn ở trong Cửu U mới là chính thống”.

“Cho dù là tông môn cấp thấp nhất, có thể tồn tại ở vùng đất Cửu U thì đủ để tiêu diệt thượng quốc, chấn động cương quốc rồi”.

Trưởng lão Lộc Phong thản nhiên nói: “Nhóc con, con mắt nhìn của ngươi quá hạn hẹp”.

“Hạn hẹp?”
Tần Ninh chế giễu nói: “Ta thấy con mắt của ngươi hạn hẹp thì có, Cửu U lớn lắm hả? Thứ gọi là tông môn đỉnh cấp chỉ có cảnh giới Hóa Thần trấn giữ, có cái gì đáng để tự kiêu chứ?”
“Xích Vân Tông có đại năng cảnh giới Hóa Thần trấn giữ không?”
“Theo ta đoán thì chắc là không có nhỉ? Xích Vân Tông các ngươi, không phải cũng là được ngày nào hay ngày đó mà sống sao, vẫn còn to mồm ở đây mà giương oai diễu võ?”, lời này vừa nói ra, xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng.

Cho đến bây giờ, phong cách ăn nói điên cuồng của Tần Ninh đã khiến họ không biết nên thể hiện biểu cảm như thế nào.

Dường như ông trời có tới thì Tần Ninh vẫn như thế, kiêu ngạo mà nhìn chúng sinh!
Nhưng không thể không nói, khí thế ngạo nghễ thiên hạ của con người này, quả thật khiến người khác kính phục.

Mà nguyên nhân của tất cả chuyện này là vì đệ đệ của hắn bị người ta giết hại.

Một thiếu niên trọng tình trọng nghĩa như thế, quả thật có một mặt phong độ khiến người ta tán thưởng.

Nhưng bây giờ, vô địch cảnh giới Thiên Võ xuất hiện, hơn nữa lại là 3 vị trưởng lão đến từ Xích Vân Tông.

Tần Ninh vẫn ngạo nghễ mà nhìn như thế, sợ là sẽ dồn mình đến bên bờ vực.

“Xích Vân Tông cũng chỉ là một tông môn tồn tại được chăng hay chớ ở trong Cửu U.

Ở đâu giương oai diễu võ thì được, nhưng gặp ta thì chỉ có tự tìm đường chết”.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Hôm nay, ta phải giết Cảnh Khoát, kẻ nào dám ngăn cản thì ta giết không từ”.

Lúc này, mọi người đều cảm thấy một hơi thở uy nghiêm mang đầy sát khí lan tràn ra khắp nơi.

“Cảnh giới Thiên Võ… 7 biến!”

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 438: Nhưng Hắn Không Muốn Ngừng Lại


Cảnh giới Địa Võ tầng 9.

Cảnh giới Thiên Võ 7 biến.

7 biến này, 1 biến một tầng trời, cho nên cũng được gọi là cảnh giới Thiên Võ tầng 7.

Minh Già Vân là cảnh giới 1 biến có chênh lệch cực lớn với Cảnh Khoát cảnh giới 3 biến, mà Cảnh Khoát và Kim Ngọc Long chỉ hơn kém nhau không chỉ 1 bậc.

Nhưng bây giờ, cường giả 7 biến xuất hiện, khiến mọi người đều cảm giác ngừng thở.

Cảnh giới Thiên Võ 7 biến, duy chỉ có ở 36 cương quốc mới có cường giả mạnh mẽ tới vậy chứ nhỉ?
Lộc Phong là một vô địch đỉnh cấp cảnh giới Thiên Võ 7 biến.

“Nhóc con, bây giờ ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng…”

“Đừng đánh rắm nữa đi!”
Tần Ninh lạnh lùng nói: “Giết đệ đệ của ta, tội đáng muôn chết”.

“Muốn chết”.

Lộc Phong đã hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.

Lão ta đột nhiên bước ra, sức mạnh cảnh giới Thiên Võ 7 biến không biết mạnh hơn Kim Ngọc Long bao nhiêu lần, một luồng uy lực áp chế cuồn cuộn, đè ép về phía Tần Ninh.

“Chết đi!”
“Kẻ chết chính là ngươi!”
“Chém!”
“Chết đi!”
Lộc Phong hừ một tiếng, sải bước lên, bỗng chốc một luồng chưởng ấn từ trên trời giáng thẳng xuống thâu tóm bóng hình của Tần Ninh.

Đông….
 
Phong Thần Châu
Chương 439


Mặt đất vỡ nứt, chưởng ấn kia rơi thẳng xuống, tốc độ cực nhanh, cơ thể của Tần Ninh bị đập xuống mặt đất.

Bỗng chốc, hơi thở bá đạo đó tóm chặt lấy Tần Ninh.

Bên cạnh Lộc Phong, hai lão già còn lại ra tay, một trái một phải khống chế Tần Ninh.

Lúc này, Lộc Phong nhếch mép cười.

“Bảo vật cấp này mà đưa cho ngươi thì phía của giời”.

Rắc rắc…
Tứ linh vật trong lòng bàn tay bị Lộc Phong cướp đoạt.

Kiếm Thanh Long, trục Bạch Hổ, mai Huyền Vũ, lông Chu Tước đều hóa thành bản thể.

4 món thánh vật nằm trên tay Lộc Phong.

“Đồ tốt!”
Sắc mặt của Lộc Phong mừng rỡ, bàn tay v**t v* 4 món thánh vật.

Rắc rắc…
Nhưng đúng lúc này, trên bề mặt của 4 món thánh vật lại phát ra tiếng rắc rắc không ngừng nứt ra, rồi hoàn toàn vỡ vụn.

4 món thánh vật, xong đời rồi!
“Sao lại như vậy…”
Vẻ mặt Lộc Phong lúc này vô cùng khó coi, nhìn 4 món thánh vật bị vỡ nát thành tro thì tức điên lên.

“Đồ khốn nạn!”
Lộc Phong không nén nổi mà gầm lên: “4 món thánh vật bị ngươi hủy rồi”.

“Khà…”
Đòn tóm đó, mang theo sức tấn công bùng nổ, như vuốt của con đại bàng khổng lồ, từ trên trời vồ xuống.

“Giết ta? Ngươi vẫn chưa đủ tư cách đó đâu!”
Tần Ninh lạnh lùng cười, lúc này hai bức tượng đã xuất hiện phía trước.

Soạt soạt….
 
Back
Top Bottom