Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 360: Quá Lịch Sự Rồi


Lúc này, Khương Vinh xuất hiện bên cạnh Thánh Minh Hoàng mà người lên tiếng lại là Tần Ninh.
Tần Ninh nhìn Thẩm Thiên Trầm, cười lạnh nói: “Chỉ cần nửa canh giờ, ta đảm bảo, hai trận đấu tiếp theo, ông đều giành chiến thắng.
Lời này vừa nói ra, Thánh Minh Hoàng và Thẩm Thiên Trầm đều tỏ ra khó hiểu, cau mày.
Nếu không phải Tần Ninh đi cùng đại sư Khương Vinh thì hai người họ đã sớm tức giận rồi.
“Phụ hoàng, con sai rồi.

Tần Ninh này đi theo đại sư Khương Vinh tới.

Con sẽ nhanh chóng đuổi hắn đi”, Thánh Chuy đứng một bên vội vàng nói.
“Câm miệng!”
Thánh Minh Hoàng mắng mỏ: “Công tử Tần Ninh là bạn của đại sư Khương Vinh, con đang nói gì lời hỗn xược gì vậy!”
Thánh Chuy bị mắng một câu thì không dám nói thêm nữa.
Tần Ninh liếc Thánh Chuy, cũng không nói gì.
Thẩm Thiên Trầm lúc này lại trịnh trọng nói: “Nếu Tần công tử nói chính là cái trò lén lút trộm gà bắt chó của Thiên Sa Mạc thì Thẩm Thiên Trầm ta cho dù thua cũng không đồng ý”.
“Nghĩ gì vậy?”

Tần Ninh lại cười nhạt nói: “Kể cả ông đồng ý thì ta cũng không làm.

Đó là sự sỉ nhục đối với con đường đan thuật!”
“Vậy cách công tử nói là gì vậy?”, Thẩm Thiên Trầm không hiểu nói.
Tần Ninh lại nói: “Ta giúp ông thắng 2 trận tiếp theo, mà ông cũng cần đáp ứng với ta một điều kiện!”
Tần Ninh nhìn Thánh Minh Hoàng, nói: “Cho ta mượn Thiên Nguyên linh cảnh dùng một chút”.
Nghe vậy, Thánh Minh Hoàng chợt sững người.
Mấy người này đều chạy tới đây vì Thiên Nguyên linh cảnh đây mà!
“Ta sẽ không giống như Thiên Địch Nguyên, mượn mà không trả.

Ta chỉ dùng 10 ngày, sau 10 ngày thì vật quay về chủ, đảm bảo Thiên Nguyên linh cảnh hoàn hảo không sứt mẻ”.
Cho dù thắng Thiên Địch Nguyên thì vẫn phải cho Tần Ninh mượn Thiên Nguyên linh cảnh.
Nhưng, so ra thì Tần Ninh không kinh khủng như Thiên Địch Nguyên.

Thiên Địch Nguyên có lẽ là mượn không trả nhưng Tần Ninh lại không như vậy.
“Được!”
Thánh Minh Hoàng lúc này gật đầu..
 
Phong Thần Châu
Chương 361


“Phụ hoàng…”, Thánh Chuy lại vội vàng nói: “Chuyện này không phải là chuyện đùa.

Nếu Tần Ninh không có cách nào giúp Thẩm đại sư giành chiến thắng mà bị Thiên Địch Nguyên biết được thì chúng ta sẽ đắc tội với người này, đắc tội với đại ca Thiên Hằng Viễn của người này”.

“Về chuyện này ta có để bảo đảm!”
Lúc này, Khương Vinh mới cười nhạt nói: “Trừ mấy người chúng ta ở đây biết, sẽ không có ai khác biết được!”

Nghe thấy Khương Vinh mở lời, Thánh Minh Hoàng sáng mắt lên.

Chắc chắn là thân phận của Tần Ninh không hề đơn giản.

Nếu không thì đại sư Khương Vinh, người có lòng kiêu ngạo lớn như vậy sao có thể bảo đảm cho Tần Ninh?
Thánh Minh Hoàng lại nói: “Trẫm có thể đồng ý với điều kiện của ngươi.

Nếu ngươi có thể giúp Thẩm Thiên Trầm thắng trận đấu này thì trẫm sẽ cho ngươi mượn Thiên Nguyên linh cảnh 10 ngày”.

“Được!”
Tần Ninh nheo mắt lại, nhìn Thẩm Thiên Trầm đứng một bên, cười nói: “Nếu đã như vậy thì Thẩm đại sư đi theo ta, thời gian nửa canh giờ là đủ rồi”.

Đủ rồi?

Đủ cái gì?
Tần Ninh nhìn Thẩm Thiên Trầm, đi vòng qua đài tỷ thí để ngồi xuống dưới đình nghỉ mát, hai người khoanh chân ngồi xuống.

Lúc này, Tần Ninh không ngừng dùng bút mực viết gì đó trên chiếc bàn đá trong đình nghỉ mát, đồng thời trong miệng cũng nói theo nhịp viết.

Thẩm Thiên Trầm một bên cũng không dám thả lỏng mà thành thật lắng nghe.

Thời gian trôi qua từng phút, nửa canh giờ đối với mấy người Thánh Minh Hoàng quả thật như ngồi trên đống than.

Nhưng đối với Thẩm Thiên Trầm mà nói thì lại quá nhanh.

“Thẩm đại sư, trận đấu bắt đầu!”
“Giục cái gì mà giục, đợi thêm chút nữa đi!”

Thẩm Thiên Trầm tỏ vẻ mất kiên nhẫn mà nói.

Nhưng đầy tớ truyền lời lại sững cả người.

Nhìn thấy chữ viết trên mặt bàn dần khô lại, Thẩm Thiên Trầm lúc này hận không thể xoay ngược dòng thời gian.

“Tần công tử, đây rốt cuộc là đan thuật gì?”
Thẩm Thiên Trầm không khỏi nói.

“Đan thuật sao?”.
 
Phong Thần Châu
Chương 362: Trận Đấu Tiếp Tục Diễn Ra


Tần Ninh lẩm bẩm: “Đây chính là một cách nâng cao đan thuật đã được ghi trong Cửu nguyên đan điển.

Hai trận đấu tiếp theo, ông cứ mặc sức mà thi triển đi”.

Cửu nguyên đan điển?

Thẩm Thiên Trầm tỏ ra kinh ngạc.

Đan điển này ông ta chưa từng nghe qua.

Tần Ninh cũng biết là đương nhiên Thẩm Thiên Trầm không thể biết được Cửu nguyên đan điển.

Đây chính là một quyển đan điển mà ở đời thứ 5, khi hắn là Cửu Nguyên đan đế, ngao du trên các trời vạn giới, mỗi đại lục, mỗi thế giới mà soạn thảo cả đời.

Có thể gọi là việc làm vĩ đại trước đó hay về sau này không ai làm được.

Đan điển này phân ra làm 9 quyển, từng được người ta tôn vinh là đệ nhất đan điển các trời.

Bởi vì những gì nó ghi lại, không chỉ là sự thay đổi của đan thuật trong mấy vạn năm mà chính là khi Tần Ninh là Cửu nguyên đan đế năm đó, dung hòa tinh hoa của vô số đan sư ở thế kỷ trước, bao gồm một số ghi chép trong những thần điển, thánh tích, tập hợp thành một thể.

Có thể gọi là cái gì cũng có.

Không chỉ việc làm của hắn không ai làm được, mà cũng không có bất kỳ quyển đan điển nào có thể so với quyển Cửu nguyên đan điển mà hắn soạn thảo.

Đối với đan thuật, đừng nói là các trời vạn giới mà ngay cả thế giới các thần mênh mông kia, cũng không ai có thể so sánh với hắn.

Duy chỉ có một người, đó là cha của hắn, Vô Thượng Thần Đế.

Tần Ninh tự tin về điều này.

Thực ra, hắn không chỉ là Cửu Nguyên đan đế ở đời thứ năm.

Mà đến đời thứ sáu, thân là Luyện Thiên đại đế, cuốn sách vạn khí mà hắn biên soạn chính là điển tích mà tất cả luyện khí sư tha thiết ước mơ.

Đời thứ 7 là Phong Không Chí Thánh, Trận tích mà hắn kết hợp với người đi trước viết ra cũng được vô số trận pháp sư phong làm tác phẩm kinh điển.

Trận đấu tiếp tục diễn ra.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 363: Đây Là Khai Thiên Lập Địa


Tới giờ, hắn chỉ tu luyện chủ yếu một môn linh quyết là Âm Dương Ly Hợp Kim thể, đạt tới tầng 3.
Âm Dương Ly Hợp Kim thể, tổng cộng có 8 tầng, phù hợp với võ giả tứ linh cảnh.
Mà chính vì tu luyện môn thể quyết này nên tốc độ tu luyện của hắn mới bị hạn chế.

Lúc này, khi tinh thần của Tần Ninh đang lay động, nhớ tới ký ức đời thứ 6 thân là Cửu Nguyên đan đế thì cũng tiếp xúc với phong thần châu trong đầu vẫn luôn không có động tĩnh gì.
Phong thần châu, được truyền rằng có phong thiên ấn địa, uy lực hủy diệt sức mạnh vạn thần.

Châu này chính là do cha hắn năm đó cho hắn, nhưng từ đó đến nay vẫn không có thay đổi gì.
Trừ lúc đầu, đời này của hắn bị cướp Tinh Môn, ký ức 9 đời 9 kiếp bị niêm phong thì vẫn như não bộ bình thường, không có thêm động tĩnh gì.
Mà bây giờ là lần thứ 2.
Lúc này, Tần Ninh yên tĩnh ngồi đó, không hề động đậy.
Thiên Động Tiên cũng phát hiện ra, lúc này, hình như từ trên xuống dưới người Tần Ninh xuất hiện một hơi thở hoàn toàn khác biệt, nên cũng cẩn thận mà nhìn xung quanh.
Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên thì đứng trong đình không nói lời nào.
Thời gian cứ thế trôi qua, cơ thể của Tần Ninh vẫn không hề động đậy như cũ.

Nhưng trong đầu thì lại có sự thay đổi kinh thiên động địa..

Cập nhật truyện nhanh tại == T г ù м T r u y ệ n.

м e ==
Bóng người của hắn bỗng chốc như xuất hiện ở trên đỉnh của một ngọn núi cao vạn trượng.
Trên đỉnh núi đó có một bóng hình đang đứng sừng sững, áo choàng màu đen, mái tóc dài buộc lên, những sợi tóc bay bay trước trán.
Mà khuôn mặt tuấn tú kia nhìn kỹ còn mang theo chút yêu dị, nhưng lúc này lại mang đầy vẻ rắn rỏi, kiên định.
Tay cầm kiếm, một kiếm chỉ lên trời.

Không ai quen thuộc bóng hình đó hơn Tần Ninh lúc này.
Lại một tiếng hét vang lên, vô số không gian dung hòa với nhau, liên kết lại, núi cao, đất rộng, nước chảy, trời cao, lúc này đã hội tụ lại tất cả hóa thành một chỉnh thể.
Đây là khai thiên lập địa.
Từ nhỏ tới lớn, Tần Ninh đã vô số lần nghe mẹ, nghe ông nội, thúc thúc và mọi người kể về việc làm hơn người của cha nhiều lần.

Mỗi lần như thế, hắn lại tưởng tượng ra khung cảnh đó rốt cuộc là thế nào.
Mà bây giờ, hắn đã nhìn thấy rồi..
 
Phong Thần Châu
Chương 364: Âm Dương Ly Hợp Kim


Khung cảnh đó còn chấn động lòng người hơn nhiều so với mọi suy tưởng.

Đây mới là Vô Thượng Thần Đế, giơ tay nhấc chân cũng đủ để trời đất thay đổi.

Chỉ cần một động tác là đạp trời dưới chân.

Tần Ninh không nén được mà siết chặt hai tay.

“Cha…”
Lúc này, Tần Ninh không khỏi hét lên một tiếng.

Nhưng bóng người kia vẫn không hề động đậy.

Một bước đạp phá tan hư không, bóng người kia bỗng nhiên tan biến.

Nhưng trong lúc người kia biến mất thì lại có một ánh sáng đổ xuống phủ lên người Tần Ninh.

Lúc này, một sức mạnh dồi dào bao trùm lên cơ thể của Tần Ninh.

Linh hải trong cơ thể lại cuồn cuộn, linh đài mở rộng, linh luân cũng không ngừng sản sinh.

Ở đạo linh luân thứ 5 thì bắt đầu lan rộng tới đạo linh đài thứ 6, liên tiếp xuất hiện đạo linh luân thứ 6.

Không chỉ là 6 đạo linh luân liên tiếp thành hình.

Đạo thứ 7.

Đạo thứ 8.

Đạo thứ 9.

4 đạo linh luân bỗng nhiên xuất hiện liền mạch.

Lúc này, trong cơ thể của Tần Ninh có 9 đạo linh hải, 9 tòa linh đài, 9 đạo linh luân, tương tác liên nhau, không ngừng ngưng tụ mà thành.

Mà không chỉ như vậy.

Lúc này, thân thể của hắn đã trải qua sự cải tạo cực lớn.

Không ai rõ hơn Tần Ninh, Âm Dương Ly Hợp Kim thể tu luyện khó thế nào.

Ở đời thứ 8, hắn được người đời gọi là Thông Thiên Đại Đế.

Mà một cái tên khác của Thông Thiên Đại Đế chính là Thể Đế.

Mà Âm Dương Ly Hợp Kim thể chính là một môn thể thuật khi hắn là Thể Đế sáng tạo ra.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 365: Một Mạch Tăng Lên 4 Tầng


Là thể thuật phù hợp với võ giả tứ linh cảnh, 8 tầng cảnh giới, cảnh giới Linh Đài bắt đầu tu hành.

Nhưng từ trước tới nay, hắn vẫn luôn cẩn thận tu luyện, chỉ cần một chút bất cẩn thì tu hành Âm Dương Ly Hợp Kim thể sẽ vô dụng.

Mà bây giờ, từ trong phong ấn châu kia, một luồng ánh sáng từ trên trời giáng xuống đã khiến hắn nâng cấp trực tiếp lên tới cảnh giới Linh Luân tầng 9.

Âm Dương Ly Hợp Kim thể đã đạt tới trình độ tầng 5 viên mãn.

Đây quả thật là điều không thể tin được.

Âm Dương Ly Hợp Kim thể đạt tới tầng 5 thì không chỉ phòng ngự của thân thể sẽ mạnh mẽ tới cực điểm mà là có thể dựa vào việc thân thể trải qua sự tôi luyện của Âm Dương Ly Hợp kim thể mà linh khí cũng bùng nổ ra phương thức tấn công mạnh mẽ.

“Thật tuyệt vời!”
Tần Ninh lúc này mở đôi mắt, nhìn hai tay của mình.

Dưới lớp da có từng tia khí âm dương thay nhau xoay tròn, dường như lúc nào cũng có thể thoát ra khỏi bàn tay.

Đây chính là linh khí sau khi được Âm Dương Ly Hợp Kim thể biến hóa thì có thể ép khí tấn công.

“Kiếm âm!”
Bàn tay Tần Ninh vung lên, trong tay bỗng nhiên hiện ra một thanh kiếm dài màu đen.

Kiếm dài 3 thước, còn có tay cầm, dường như tay của Tần Ninh chính là tay cầm.

Kiếm khí đen kịt, một thanh kiếm dài ngưng tụ.

Tần Ninh nhìn kiếm âm ngưng tụ ra thì khẽ gật đầu.

Kiếm âm là ngưng tụ tấn công đơn giản nhất của tầng 5.

Nhưng cho dù là đơn giản nhất thì sức tấn công cũng vô cùng bá đạo.

Bây giờ, Tần Ninh lại rất muốn tìm người để thử.

“Công tử!”
“Công tử!”
Thấy Tần Ninh tỉnh lại, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cuối cùng cũng thở phào.

“Công tử đã đạt tới… cảnh giới Linh Luân tầng 9 rồi?”
Điều quan trọng là, sự thăng cấp của Tần Ninh không như các cô, tiếp nhận dẫn động sức mạnh kế thừa.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 366: Như Vậy Cũng Quá Khinh Khủng Rồi!


Chỉ là về điểm này, đến Tần Ninh còn cảm thấy mơ hồ.

“Trận đấu kết thúc chưa?”
“Vâng, Thẩm Thiên Trầm giành thắng lợi rồi ạ!”, Diệp Viên Viên gật đầu nói.

“Như trong dự tính”.

Tần Ninh đứng dậy, mỉm cười nói: “Nếu đã như vậy thì hoàng thất Thánh Nguyệt cũng nên thực hiện lời hứa của họ rồi!”
“Công tử, Thẩm đại sư đã đợi lâu rồi!”
Thiên Động Tiên chắp tay nói.

“Ồ?”
Tần Ninh nhìn bên ngoài đình nghỉ mát có hai người đang yên lặng đứng đó.

Chính là Thẩm Thiên Trầm, còn có một người khác là Thẩm Văn Hiên.

“Tần công tử!”

Thẩm Thiên Trầm nhìn Tần Ninh, chắp tay, vô cùng khách sáo.

Nửa giờ hôm nay, một số đan thuật mà Tần Ninh đã giảng giải cho ông ta quả thật vô cùng kỳ diệu.

Hơn nữa, Tần Ninh đã chỉ ra được tật xấu của ông ta.

Ông ta có thể chắc chắn, Tần Ninh mới lần đầu tiên gặp ông ta.

Lẽ nào, mới hôm nay nhìn thấy ông ta thực hiện một lần đã nhìn ra tật xấu của ông ta? Sau đó dựa vào một môn đan thuật trong đan điển thần bí, thâm sâu khiến ông ta bỗng chốc có thể thay đổi chi tiết sai lầm trên con đường đan thuật mấy chục năm qua.

Như vậy cũng quá khinh khủng rồi!
“Thẩm đại sư, không biết khi nào thì Thánh Minh Hoàng thực hiện lời hứa?”

“Bây giờ!”
Thẩm Thiên Trầm khách sáo nói: “Tần công tử, mời đi theo ta!”
Lúc này, Thẩm Văn Hiên lịch sự nói: “Đa tạ Tần công tử hôm nay đã giúp đỡ cha ta, nhưng ta đã là đồ nhi của cha, thay đổi sư môn là một điều đại bất kính, thậm chí là đại bất hiếu!”
Thẩm Thiên Trầm càng sửng sốt.

“Ta đã cho ngươi cơ hội rồi, còn lựa chọn thế nào là quyền của ngươi!”
Tần Ninh cũng không nói nhiều mà đi thẳng.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 367: Nếu Con Có Cơ Hội Thì Nên Đi Ra Ngoài”


Thẩm Thiên Trầm đi trước dẫn đường, mấy người dần xuất hiện ở bên ngoài một cung điện.

Cung điện đó, dài rộng mấy trăm mét, uy võ cao lớn, kiến trúc tầng tầng lớp lớp, đan xen hòa quyện, không nhìn kỹ thì lại giống như vài cung điện hợp lại với nhau.

“Quân thượng ở bên trong đợi Tần công tử, để tại hạ ở ngoài này chờ Tần công tử!”

“Được!”
Tần Ninh từng bước đi lên bậc thang, đi vào trong cung điện.

Thẩm Thiên Trầm lại kéo Thẩm Văn Hiên sang một bên.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Thẩm Thiên Trầm nhìn con trai mình với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói: “Thu con làm đồ nhi? Tần Ninh công tử muốn làm thu con làm đồ nhi?”
“Cha, Tần công tử chỉ nói đùa thôi mà!”, Thẩm Văn Hiên mỉm cười nói.

“Nói đùa?”
Thẩm Thiên Trầm nghiêm túc nói: “Con có biết ta làm thế nào mà thắng Thiên Địch Nguyên không?”

“Đan thuật của cha tinh thông, đương nhiên là có thể thắng được Thiên Địch Nguyên!”
“Vớ vẩn!”
Thẩm Thiên Trầm hừ lạnh nói: “Vì Tần Ninh đấy”.

“Nhóc con này, con đừng có thấy hắn chỉ là một thiếu niên 16, 17 tuổi, nhưng những thứ trong đầu óc của hắn còn cao hơn cha vô cùng”.

“Ta đã điều tra hắn rồi, tam công tử Tần gia ở thành Lăng Vân, đế quốc Bắc Minh, từng là một võ giả Tinh Mệnh nổi danh, nhưng sau đó bị cướp Tinh Môn”.

Thẩm Thiên Trầm thành thực nói: “Nhưng tên nhóc này lại không chết, từ đó về sau như thoát thai đổi cốt, chỉ trong nửa năm trở thành nhân vật nóng bỏng tay ở đế quốc Bắc Minh”.

“Còn khiến Thương Hư cúi đầu quy phục hắn”.

“Bên ngoài mới là thế giới của con!”
“Ở khu vực bên ngoài Cửu U đại lục có các cương quốc, thượng quốc lớn kiểm soát, nhưng cũng chỉ là khu vực bên ngoài”.

Thẩm Văn Hiên kinh ngạc nói: “Cha, ý của cha là…”
“Đúng vậy, Cửu U đại lục là vùng đất tứ diện bát phương có đầy rẫy các quốc gia, nhưng trên thực tế ở trung tâm đã bị dãy núi Cửu U bao quanh, tên là vùng đất Cửu U”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 368: Ngoài Tần Ninh Ra Chỉ Có Lẽ Không Còn Ai Khác!


“Vùng đất Cửu U mới là khu vực cốt lõi của Cửu U đại lục.

Ở đó, tông môn san sát, mà tứ đại tông môn quá nhiều nhân tài kiệt xuất, kiểm soát tất cả mệnh mạch của tông môn”.

“Vùng đất Cửu U là thiên đường của võ giả, cũng là địa ngục, cha hi vọng con có thể đi ra ngoài”.

Thẩm Thiên Trầm nghiêm túc nói.

Thấy vẻ mặt của cha nghiêm túc như vậy, Thẩm Văn Hiên hơi ngạc nhiên.

Đây là lần đầu tiên, cha nghiêm túc nói với hắn ta về thế giới bên ngoài như vậy.

“Cha, ý của cha là bảo con bái hắn làm thầy sao?”, Thẩm Văn Hiên hơi khó hiểu hỏi.

“Đúng vậy!”
Thẩm Thiên Trầm vỗ vai Thẩm Văn Hiên, lại nói: “Những hiểu biết của nhóc này ta còn chưa từng nghe qua, chỉ nói chuyện nửa tiếng mà có thể giúp ta đánh bại Thiên Địch Nguyên, hơn nữa còn cho cha một bài học sáng cả đầu óc”.

“Chỉ một điểm này thôi thì kể cả linh đan sư cửu phẩm cũng chưa chắc có thể làm được”.

“Hơn nữa, Thương Hư đã sẵn lòng đi theo người này, đại sư Khương Vinh cũng vô cùng khách khí với hắn, con cho là vì sao? Hai người họ coi trọng thiên phú của Tần Ninh”.

Thẩm Văn Hiên lúc này cảm thấy hơi run rẩy.

Đúng vậy, chỉ một thiếu niên 16, 17 tuổi thì dựa vào cái gì mà khiến hai nhân vật lớn yêu thích hắn như thế?
Lúc này, nếu Thương Hư ở đây chắc chắn sẽ cười không ngậm được mồm.

Không phải là ông ta coi trọng thiên phú của Tần Ninh.

Ông ta làm gì có tư cách để đánh giá điều đó.

Thái độ của ông ta là vì thật sự sợ hãi, sợ hãi Tần Ninh, sùng bái Tần Ninh.

Cho dù là vạn cổ tới giờ, ai có 9 đời 9 kiếp trải qua vạn giới?
Ngoài Tần Ninh ra chỉ có lẽ không còn ai khác!
Những võ giả từng xông pha thiên hạ đều một đi không trở lại.

Bên ngoài Cửu U đại lục, rốt cuộc là cảnh tượng thế nào?
Lúc này, Thẩm Văn Hiên không thể ngừng suy nghĩ về điều đó.

Cùng lúc này, bên trong đại điện.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 369


Tần Ninh mặc một bộ đồ trắng, khuôn mặt tuấn tú, mang theo chút hơi thở lười biếng, đứng trong đại điện, hai tay chắp sau lưng, quan sát 4 phía.

“Tần Ninh!”
Một giọng nói chợt vang lên.

“Thánh Minh Hoàng!”
Tần Ninh cười nhẹ, nhìn người đàn ông trung niên xuất hiện trên ngai vàng.

“To gan, dám gọi thẳng tên húy của bệ hạ!”, một giọng thái giám cao vút, mắng như máy khâu: “Thấy bệ hạ còn không quỳ xuống…”
“Được rồi!”
Thánh Minh Hoàng lại vung tay, mỉm cười nói: “Hôm nay, công tử Tần Ninh đã giúp trẫm một việc lớn.

Những nghi lễ rườm rà này thôi bỏ đi”.

“Được rồi, ông cũng đừng ra vẻ uy phong với ta”, Tần Ninh lại cười nhạt rồi nói: “Thiên Nguyên linh cảnh đâu? Mang ra đây đi”.

Thánh Minh Hoàng lại không vội vàng, nhìn Tần Ninh thật kỹ rồi cười nói: “Tần Ninh, chưa tới 17 tuổi, tam công tử Tần gia thành Lăng Vân ở đế quốc Bắc Minh, bị cướp đoạt Tinh Môn rồi bị sét đánh suýt chết, nhưng đã sống lại như một kỳ tích, từ đó một đường phất lên”.

“Chém giết con vua, chấn động Bắc Minh, giết bá chủ của 4 đế quốc lớn, trước đây mấy ngày còn giết tổ tôn ba đời thượng quốc Linh Ương, 1 trong 7 thượng quốc lớn”.

“Ngươi có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là tại sao khiến ngươi đột phá mạnh mẽ như vậy đến giờ không?”
Trong đôi mắt Thánh Minh Hoàng mang theo vẻ dò xét.

Tần Ninh lại không để ý.

“Nếu ta là ông thì sẽ không bao giờ hỏi về chuyện này”.

Tần Ninh thản nhiên cười: “Ông có thể đoán được, không ngoài hai khả năng.

Một là, ta bị lão yêu quái đoạt thân.

Da thịt là của ta nhưng linh hồn là một người khác rồi”.

“Hai là, trong đầu của ta có một ông già đang sống, ngày đêm chỉ dạy ta”.

Tần Ninh nhìn ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc của Thánh Minh Hoàng, cười nhạt: “Thật đáng tiếc, cho dù là khả năng nào thì cũng không phù hợp với ta!”
“Thánh Minh Hoàng, sao phải tức giận như vậy?”

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 370: Thánh Thiên Viêm Con Ra Đây!”


“Không được vô lễ!”
Thánh Minh Hoàng nhìn 4 phía, gằn giọng nói.

Tuy ông ta là cảnh giới Thiên Võ tầng 4 cao hơn Thương Hư là cảnh giới Thiên Võ tầng 1, điều này không sai.

Nhưng dù sao Thương Hư đã từng là cường giả đứng trên đỉnh cao Cửu U.

Cho dù cách biệt 3 tầng cảnh giới, nhưng đối diện với Thương Hư, ông ta cũng không muốn chiến đấu.

Hơn nữa, bỏ qua Thương Hư, trong lòng bàn tay của Tần Ninh chắp sau lưng kia đang v**t v* một bức tượng.

Bức tượng đó chính là thần khí g**t ch*t Dương Dũng, trong tay Tần Ninh như một thần binh từ trời cao giáng xuống.

“Nguyên soái Thương Hư, hậu bối xin hành lễ!”
Thánh Minh Hoàng lúc này đứng dậy, cúi đầu chào.

Thương Hư bây giờ là cảnh giới Thiên Võ, tuy là đã bị giảm sút rồi.

Nhưng khó mà đảm bảo hôm nay xuất núi, có thể quay trở lại đỉnh cao ngày đó hay không.

Tốt nhất là không nên chọc vào người này.

Thượng quốc Linh Ương là ví dụ tốt nhất.

“Nhóc con nhà ngươi cũng coi như biết nghe ngóng!”

Thương Hư đứng bên cạnh Tần Ninh, không nói gì thêm nữa.

“Được rồi, rốt cuộc ta là người thế nào, xảy ra chuyện gì, ông không cần đoán nữa vì ông cũng không đoán được đâu!”, Tần Ninh bình tĩnh nói: “Giao Thiên Nguyên linh cảnh cho ta là được rồi!”
“10 ngày sau ta sẽ quay lại trả!”
Lúc này, Thánh Minh Hoàng lại cười cười.

“Công tử Tần Ninh hà cớ phải vội vàng như vậy?”
Thánh Minh Hoàng cười khà khà nói: “Ta nhớ Tần công tử đã từng nói.

Nếu ta cho ngươi mượn Thiên Nguyên linh cảnh thì ngươi sẽ đồng ý 1 điều kiện của ta?”
Nghe vậy, Tần Ninh hơi sững người, khẽ lắc đầu cười nói: “Xem ta, tin tức của ông nhạy bén lắm.

Nhưng, hình như ta giúp Thẩm Thiên Trầm thắng thì đã là đáp ứng một điều kiện của ông rồi”.

“Cái đó không tính”.

Thánh Minh Hoàng mỉm cười nói.

“Thánh Minh Hoàng, ngươi đừng vô liêm sỉ thế”, Thương Hư hừ lạnh nói.

“Được rồi, ông nói đi!”
Tần Ninh vui vẻ nói.

“Đúng vậy!”
Thánh Minh Hoàng nhìn Tần Ninh, nói: “Đây là điều kiện của ta, Tần công tử, ngươi đã từng nói sẽ đáp ứng…”
“Được thôi!”
Tần Ninh cười nhạt nói.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 371: Truyền Thừa!


“Công tử”, lúc này, Thương Hư lại lo lắng nói: “Công tử có biết, cuộc thi Người được chọn chính là cuộc thi do 36 cương quốc tổ chức để chọn ra những đệ tử xuất sắc tiến vào các tông môn trong vùng đất Cửu U, nguy hiểm trùng trùng, mà mỗi khảo hạch thí luyện Người được chọn được diễn ra ở các địa điểm khác nhau, vốn dĩ không có cách nào phân rõ được”.

Trên Cửu U đại lục thì thế lực quốc gia đỉnh cao nhất chính là cương quốc, 36 cương quốc chính là sự tồn tại mạnh mẽ đứng trên hơn trăm thượng quốc, hơn ngàn đế quốc và mấy ngàn quốc gia, khiến vô số người chỉ có thể ngước nhìn.

36 cương quốc này lại kết hợp tổ chức cuộc thi Người được chọn, thì sẽ nguy hiểm tới mức nào.

Đó là nơi tập hợp thiên chi kiêu tử đỉnh cao nhất của mỗi quốc gia trên toàn Cửu U đại lục.

“Nếu như vậy thì càng thú vị!”
Tần Ninh cười nhạt nói: “Người được chọn, cũng chỉ là chọn đệ tử của mấy tông môn trong Cửu U mà thôi.

Ta rất tò mò, nhiều năm trôi qua như thế, Người được chọn rốt cuộc thay đổi thành bộ dạng gì”.

Nghe vậy, Thương Hư không dám nói nhiều nữa.

Nếu Tần Ninh đã quyết định thì cũng không còn gì để nói.

Nhưng chuyện này rốt cuộc cũng quá nguy hiểm.

Phải biết rằng, Người được chọn không chỉ cạnh tranh lớn, mà những nơi được chọn mỗi lần đều rất nguy hiểm.

Hơn nữa, các tông môn và thế lực lớn đều sẽ chú ý đặc biệt.

Ngay cả các thế gia ẩn thân, các cổ quốc cực kỳ hùng mạnh cũng sẽ chú ý tới cuộc thi này.

Đến lúc đó, Tần Ninh đã tham gia vào cuộc thi, bị người ta phát hiện ra manh mối thì làm thế nào?
Vậy thì hắn chỉ còn con đường chết.

“Thế thì, Người được chọn bắt đầu khi nào?”
“Nửa năm sau!”
“Vậy thì nửa năm sau, tới đế quốc Bắc Minh tìm ta là được!”
Tần Ninh nhìn Thánh Minh Hoàng, bàn tay vẫy vẫy.

“Thiên Nguyên linh cảnh đây!”
Thánh Minh Hoàng cũng vung tay lên, một cái gương cổ bay về phía Tần Ninh.

Thánh Minh Hoàng chắc nịch nói: “Trên Cửu U có rất nhiều điều kỳ lạ.

Rất nhiều người sau khi gặp tai nạn, rơi từ vách núi, bị sét đánh sẽ xảy ra sự thay đổi kỳ lạ, trở thành nhân vật tuyệt thế”.

“Nhóc này có lẽ là đạt được truyền thừa gì đó, mà bây giờ, nhìn bộ dạng của Thương Hư thì nói không chừng, thứ hắn đạt được chính là truyền thừa của cương vương Minh Uyên ngày đó!”
Nghe vậy, sắc mặt của Thánh Thiên Viêm cũng lóe lên ánh sáng.

“Phụ hoàng, nếu đã như vậy chúng ta sao không…”, “Ngươi muốn chết nhưng ta thì không!”, Thánh Minh Hoàng lại nói: “Lão tổ nguyên soái Thánh Huy, năm đó chính là sự tồn tại vô địch cảnh giới Hóa Thần, nhưng chỉ là thủ hạ của cương vương Minh Uyên, 1 trong 9 soái mà thôi.

Còn 3 hoàng 7 vương kia thì còn mạnh tới mức nào? Càng chưa cần nói tới, Minh Uyên, thân là cương vương”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 372: Cuối Cùng Có Hai Kết Quả


“Nếu nhóc này thật sự đạt được truyền thừa của cương vương Minh Uyên thì chúng ta chỉ có thể trở thành bạn của hắn, không thể thành thù”.

“Con không thấy, cảnh giới Thiên Võ 1 biến như Thương Hư mà luôn tỏ ra kính sợ với hắn”.

Kính sợ!

Tôn kính, sợ hãi.

Thánh Thiên Viêm vô cùng tò mò, có thể khiến một vô địch cảnh giới Thiên Võ kính sợ, rốt cuộc là nhân vật thế nào?
“Tốt nhất là con đừng đi thăm dò”, Thánh Minh Hoàng nghiêm túc nói: “Nếu không, khả năng lớn là sẽ mang đến cuộc tấn công mang tính hủy diệt cho thượng quốc Thánh Nguyệt ta!”
“Con hiểu rồi ạ!”
“Mấy ngày nay, sắp xếp vài người bảo vệ an toàn của Tần Ninh, đừng để kẻ khác gây phiền phức cho hắn”.

“Phụ hoàng… Thương Hư ở đó thì nào đến lượt chúng ta bảo vệ”, Thánh Thiên Viêm không hiểu hỏi.

Thánh Minh Hoàng lại cười: “Đương nhiên không cần, nhưng phải để hắn thấy thái độ của chúng ta với hắn mới được!”
“Con hiểu rồi ạ!”
Thánh Thiên Viêm xoay người rời đi.

Thánh Minh Hoàng đứng trên đại điện.

Ông ta nhớ lại lời mà phụ hoàng từng nói với mình.

Năm đó, nguyên soái Thánh Huy, với tư cách là 1 trong 9 soái nhưng lại không phải là người nổi bật nhất.

Nhưng 9 soái đều là người mà cương vương Minh Uyên rất tin tưởng.

Năm đó khi cương vương Minh Uyên say rượu đã nói một câu, người đó nhất định sẽ trở lại.

Lão tổ Thánh Huy đã nghiền ngẫm câu nói đó của cương vương Minh Uyên cả một đời.

Cuối cùng có hai kết quả.

Người đó, có thể là tôn giả Thanh Vân, sư tôn của cương vương Minh Uyên và viện trưởng Thiên Thần.

Còn một khả năng đó là… Cửu U đại đế đã biến mất từ lâu!
Thương Hư nghe vậy nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 373: Một Lần Ngồi Này Đủ 10 Ngày


Thẩm Thiên Trầm chắp tay, cười nói: “Tần công tử, lúc trước thằng nhãi nhà ta có mắt không thấy Thái Sơn, lại từ chối ý tốt của Tần công tử.

Bây giờ, con trai ta nguyện bái Tần công tử làm thầy!”
Thẩm Thiên Trầm cung kính nói.

“Ồ?”
Ánh mắt của Tần Ninh nhìn sang Thẩm Văn Hiên.

“Ngươi thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao?”
“Vâng!”, Thẩm Văn Hiên khẽ gật đầu.

“Được!”
Tần Ninh lại nói: “Nếu đã như vậy thì từ hôm nay trở đi, ngươi đi theo bên cạnh ta”.

Tần Ninh vừa dứt lời thì đi thẳng.

“Chỉ thế thôi à?”, Thẩm Văn Hiên vô cùng sửng sốt.

Bái sư là chuyện cực kỳ long trọng, Tần Ninh cũng không cần hắn ta hành lễ bái sư sao?
“Chuyên tâm đi theo ta, tương lai ngươi sẽ thành danh trên Cửu U”, Tần Ninh vứt lại một câu thản nhiên rồi nói: “Đương nhiên, với tư cách là đan sư thì thành danh không phải là mục đích cuối cùng, mà quan trọng nhất phải không ngừng tìm tòi, nghiên cứu đan thuật!”
Vừa dứt lời, Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi và mấy người cùng đi theo Tần Ninh rời khỏi hoàng cung, trở về quán rượu.

“Công tử, những kẻ ngầm đi theo kia…”

“Không cần quan tâm, Thánh Minh Hoàng còn sợ ta chạy sao? Ông ta lo lắng có người cướp đoạt Thiên Nguyên linh cảnh”.

Tần Ninh trở về phòng nói: “Trong vòng 10 ngày, không cho phép làm phiền ta.

Mọi người cần làm gì thì làm”.

“Vâng!”
Thương Hư chắp tay, đứng nghiêm phía trước cửa phòng Tần Ninh.

Trong phòng, Tần Ninh khoanh chân ngồi xuống.

Bức tượng Thiên Thanh Thạch trong tay, viên đá Tứ Phương được thai nghén trong bức tượng, một luồng khí tạo hóa cuồn cuộn không ngừng lấp lánh.

Thiên Nguyên linh cảnh xuất hiện.

Tần Ninh nhìn Thiên Nguyên linh cảnh và bức tượng ở trong tay, im lặng không nói.

Sau đó, bàn tay vung lên, Thiên Nguyên linh cảnh kia đặt trên giường, Tần Ninh cầm bức tượng, đặt trước Thiên Nguyên linh cảnh.

Mà Thiên Nguyên linh cảnh cũng dần dần xuất hiện một luồng sáng.

Một lần ngồi này đủ 10 ngày.

Tần Ninh không hề động đậy, nhìn chằm chằm viên đá Tứ Phương đã hóa giải.

Đêm muộn ngày thứ mười.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 374


“Thành công rồi!”
Bàn tay Tần Ninh vung lên, trên Thiên Nguyên linh cảnh kia, đá Tứ Phương đã hoàn toàn tan ra và ngưng kết lại, một cuộn bản đồ xuất hiện trong tay Tần Ninh.

Cuộn bản đồ đó tỏa ra ánh sáng màu vàng đất nhạt, trên đó có núi cao, nước chảy, bầu trời, mặt đất, nhìn toàn cục thì như một cổ tịch cất giấu mấy vạn năm.

Cũng như các họa sĩ từ thời xưa, phác họa qua loa lên đó, không mượt mà chút nào.

Nhưng chỉ như thế lại khiến Tần Ninh đắm chìm trong đó, cứ nhìn vào cuộn bản đồ.

“Cửu U xã tắc đồ!”
Tần Ninh siết chặt cuộn bản đồ trong tay, đáy lòng kích động không thôi.

Tuy nói đã sống 9 đời 9 kiếp, không có chuyện gì có thể khiến tâm trạng của hắn trở nên kích động.

Nhưng lúc này, Cửu U xã tắc đồ kia lại không giống vậy.

Những bí mật liên quan đến bức tranh này thì cho dù là hắn ở thời làm Cửu U đại đế thì cũng chưa từng nghĩ thông suốt.

Mà bây giờ, lại có được nó thì đương nhiên hắn sẽ không thể bỏ qua cơ hội này.

Kẹt…
Mà đúng lúc này, cửa phòng lại khe khẽ mở ra.

Tần Ninh cau mày.

“Ai?”, Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Không phải ta đã nói là trong 10 ngày này không được làm phiền ta sao?”
“Người tới giết ngươi!”
Một bóng người bỗng quay lại, chớp mắt xông tới giết Tần Ninh.

Kẻ này mặc đồ đen, tay cầm kiếm dài, bỗng chốc chuyển tới phòng ngoài, chém đến trước mặt Tần Ninh.

“Người giết ta? Ngươi cũng xứng sao?”
Tần Ninh không khó để nhận ra, người này có thực lực cảnh giới Linh Phách tầng 1.

Nhưng, có lẽ sát thủ cũng không biết, người hắn ta muốn giết đã không còn là cảnh giới Linh Luân tầng 4 nữa.

“Cút!”
Tần Ninh thét lên một tiếng rồi đơn giản đấm thẳng ra.

Một đấm này không mang theo bất kỳ linh quyết tấn công nào.

Một âm thanh kinh ngạc vang lên.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 375: Đây Là Sức Mạnh Cổ Quái Gì Vậy


“Ngươi phải biết rằng, ta chỉ cần khiêu chiến toàn thắng các thiên tài đan thuật ở các quốc gia thì có thể tu hành Vô Thượng Đan Điển của Thánh Đan các ta.

Đến lúc đó, chắc chắn đan thuật có thể đứng vào hàng linh đan sư ngũ phẩm, trở thành người đầu tiên trong Thánh Đan các từ cổ chí kim.

“Làm hỏng kế hoạch của ta, lẽ nào ngươi không đáng chết sao?”
Nghe vậy, Tần Ninh lại không hề tức giận.

“Ngươi không cần bày mưu tính kế ở đây, Thương Hư bị kẻ khác quấy nhiễu rồi, không thể giúp được ngươi đâu.

Hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi!”
Thiên Sa Mạc chợt vụt qua, xông tới chém giết, hơi thở Linh Phách bá đạo lan tràn ra khắp nơi.

“Cảnh giới Linh Phách tầng 1, ngươi không phải là đối thủ của ta”.

Tần Ninh hừ lạnh nói: “Chưa nói đến ngươi, kể ca cha ngươi tới thì cũng chỉ có đường chết”.

“Nói khoác mà không biết ngượng!”
Thiên Sa Mạc mang theo sát khí đằng đằng, bỗng chốc kiếm dài giết tới.

May mà căn phòng chỉ lớn khoảng 100 mét vuông nên giữa hai người không có chỗ mà xoay quanh.

Sắc mặt Tần Ninh không thay đổi.

Lúc này, bàn tay hắn dần tỏa ra một ánh sáng màu đen nhạt.

Ánh sáng màu đen vừa hiện ra đã ngưng tụ thành một thanh kiếm sắc bén.

“Kiếm âm, chém!”
Một kiếm chém ra, khiến hơi thở âm sát điên cuồng lan tràn.

Trong khoảnh khắc này, Thiên Sa Mạc chỉ cảm thấy, hình như trong cơ thể phải chịu một sức mạnh u ám áp chế.

Kiếm âm kia đen xì, căn bản không thể nhìn ra là do chất liệu gì ngưng tụ mà thành, không chỉ đơn giản là linh khí.

“Đáng chết!”
Cánh tay cầm kiếm lúc này có thể cảm nhận được một sức mạnh dị thường tấn công, khiến hắn ta không thể nào đối kháng.

Đây là sức mạnh cổ quái gì vậy?
Hắn ta chính là cảnh giới Linh Phách, trong cơ thể đã sinh ra linh phách khiến linh trí của võ giả có sự nâng cấp cực lớn.

Kiếm âm trong tay đâm thẳng vào lồng ngực của Thiên Sa Mạc, máu tươi phun ra ồng ộc.

Phụp một tiếng, thân thể của Thiên Sa Mạc ngã đổ xuống mặt đất.

“Công tử!”
“Công tử!”, hai bóng người yêu kiều xông vào trong phòng, chính là Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 376: Cảnh Giới Linh Luân Tầng 9!


Khi nhìn thấy cái xác trên mặt đất kia còn Tần Ninh bình an vô sự thì hai cô mới thở phào một hơi.

“Thương Hư và Thiên Động Tiên đâu rồi?”, Tần Ninh lên tiếng nói.

“Hai người họ bị vài kẻ quấy nhiễu, lần này có cả vô địch cảnh giới Thiên Võ xuất hiện, muốn ám sát công tử”.

“Ám sát? Đây không gọi là ám sát!”

Tần Ninh lại cười lạnh nói: “Đây rõ ràng là muốn giết ta rồi!”
“Nếu đã như vậy thì cũng không cần khách sáo nữa!”
Tần Ninh vừa nói vừa sải bước ra, lúc này, trong quán rượu lại yên lặng khác thường.

“Giết!”
Mà bỗng nhiên, hai bên hành lang ào ào xông ra một đám người.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi không cần phải nói gì mà hành động ngay.

Tần Ninh cũng hòa vào đám người, không ngừng đánh ra những đòn đánh không thương tiếc giải quyết những kẻ muốn tìm đường chết mà tới.

Một đường giết chóc ra tới bên ngoài quán rượu.

Đêm khuya người vắng, trên đường phố rộng lớn, Thương Hư đang lấy 1 địch 2, đối diện với hai gã cảnh giới Thiên Võ 1 biến.

Mà Thiên Động Tiên thì bị mấy gã cao thủ cảnh giới Địa Võ tầng 3 tới tầng 5 vây quanh tấn công.

Tần Ninh đi ra bên ngoài, Thương Hư và Thiên Động Tiên chợt căng thẳng hơn hẳn.

“Công tử, nơi này rất nguy hiểm, ngài ở bên trong chờ đợi đi ạ!”, Thương Hư lo lắng nói.

Bụp bụp…
Trong quán rượu, mấy gã nhếch nhác ngã lăn ra.

“Chờ đợi?”
Tần Ninh cười cười: “Ở bên trong thì có khi chết còn nhanh hơn đấy”.

Thương Hư chửi thầm một tiếng.

Mấy gã này thế mà lại dám ám sát người trong thượng quốc Thánh Nguyệt, căn bản là không sợ quốc uy của thượng quốc Thánh Nguyệt đây mà.

“Người Thiên gia của Thánh Đan các, Thiên Sa Mạc chết rồi, người sau lưng các ngươi đâu? Không ra mà báo thù sao?”, Tần Ninh nhìn hai cường giả cảnh giới Thiên Võ 1 biến kia thản nhiên nói.

Cái gì!
Sự chênh lệch một cảnh giới lớn thì không thể nào bù đắp.

Sao Tần Ninh có thể giết Thiên Sa Mạc chứ.

“Xem ra, chỉ mình Thiên Sa Mạc thì sẽ không thể phái ra hai gã cảnh giới Thiên Võ, sau lưng các ngươi còn có người khác chủ trì đại cục”.

Tần Ninh lại nói: “Là Thiên Địch Nguyên hả?”.
 
Phong Thần Châu
Chương 377


Nghe vậy, hai gã vô địch cảnh giới Thiên Võ 1 biến hơi thay đổi sắc mặt, sải bước lên 1 bước, chém giết về phía Thương Hư.

“Hôm nay tâm trạng khá tốt, để các ngươi chết một cách sung sướng chút vậy”.

Bàn tay vung lên, trong tay Tần Ninh xuất hiện bức tượng Thiên Thanh Thạch.

Bức tượng vốn to bằng lòng bàn tay, nhìn cực kỳ bình thường, nhưng lúc này lại đón gió mà lay động.

Tiếng gió soàn soạt vang lên, dần dần trong tay Tần Ninh xuất hiện những luồng sáng.

Cuối cùng bức tượng kia cũng xuất hiện một luồng khí trong không trung.

Luồng khí vừa xuất hiện thì ngưng tụ thành một hình bàn tay.

Hình bàn tay to như kích cỡ bình thường, nhưng khi Tần Ninh vung ra thì bàn tay lại khuếch đại lên cao lớn 100 mét, xông thẳng tới đè bẹp hai cao thủ cảnh giới Thiên Võ kia.

Ầm…
Lúc này, một tiếng nổ vang lên ầm ầm, cả trời đất dường như tan tành theo.

Hình bàn tay đó ngưng tụ trong không trung, vồ thẳng tới, tóm lấy hai gã vô địch cảnh giới Thiên Võ kia.

“Thiên Địch Nguyên ở đâu?”
Tần Ninh lạnh lùng nói.

“Ngươi…”

Lúc này, hai cao thủ cảnh giới Thiên Võ đã chết lặng.

Một bức tượng trông cực kỳ bình thường, bóng bàn tay mỏng như cánh ve thế kia mà lại trói buộc chúng chặt chẽ như vậy.

Phải biết rằng, chúng chính là những kẻ có cảnh giới Thiên Võ!
“Thằng nhãi kia, thả bọn ta ra.

Ngươi không đắc tội nổi với Thánh Đan các đâu!”
“Mau dừng tay!”
Hai gã cảm nhận được một áp lực đè nén không thể chống lại nên bỗng chốc nghiến răng mà gào thét.

“Thả các ngươi?”
Tần Ninh cười lạnh nói: “Từ trước tới nay, ta chưa từng tha cho kẻ nào muốn giết ta”.

“Không nói đúng không? Ta nghĩ trong các ngươi chắc chắn có kẻ sẽ nói!”
Rắc rắc…

Một âm thanh vỡ vụn vang lên, hai cao thủ cảnh giới Thiên Võ mất mạng ngay lập tức.

Đế quốc Bắc Minh bảo tồn mấy vạn năm lại không phát hiện ra manh mối.

Thế mà Tần Ninh lại có thể thi triển dễ như trở bàn tay.

Tần Ninh vẫn luôn kỳ lạ như vậy.

“Cái thứ cứ muốn tìm đường chết”.

Tần Ninh vỗ vỗ tay, nhìn mấy người bên dưới.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 378: Thiên Địch Nguyên Ở Đâu


“Thiên Địch Nguyên ở đâu?”
Lần này, không kẻ nào dám im lặng.

“Ở… ở trong Nguyệt Tâm các!”
“Tốt lắm!”
Tần Ninh vỗ vỗ tay, lại nói: “Giết hết!”
Tần Ninh không hề do dự, giống như ăn cơm uống trà vậy.

Thương Hư hùng hổ ra tay, mấy cao thủ cảnh giới Địa Võ và đám cảnh giới Linh Phách căn bản là không chịu nổi một đòn.

Tần Ninh chậm rãi bước đi trên đường lớn.

Không lâu sau, mấy người Thương Hư cũng đi theo.

“Xem ra, vô hình trung đã đắc tội với Thiên Địch Nguyên và Thiên Sa Mạc.

Hai chú cháu nhà này đối với ta thật là…”
“Công tử, đó là bọn chúng tự lao đầu vào chỗ chết”, Thương Hư vội vàng nói.

“Đúng vậy, tự tìm đường chết thì ta phải giúp chúng toại nguyện thôi!”
Một ánh sáng lạnh lóe lên giữa ấn đường, sát khí cũng dần ngưng tụ trong ánh mắt của Tần Ninh.

Thương Hư biết thủ đoạn hành sự của vị chủ nhân này nên không dám nói nhiều.

Không sợ trời, không sợ đất?

Đó là những người bên cạnh hắn xuyên tạc mà thôi.

Không phải hắn không sợ trời, không sợ đất mà là dựa vào thân phận của hắn thì những kẻ này tìm đến cửa chính là muốn chết.

Không giết chúng thì thật là có lỗi.

Lúc này, tại Nguyệt Tâm các.

Thiên Địch nguyên cũng đứng ngồi không yên.

“Hai vị cao thủ cảnh giới Thiên Võ ra tay, cùng với 7 vị cảnh giới Địa Võ, mấy chục cảnh giới Linh Phách thì cũng coi là thế lực không tầm thường ở thượng quốc Thánh Nguyệt rồi, giết một Tần Ninh thôi, sao lại lâu như thế?”
“Thiên huynh chớ lo lắng!”
Một người đàn ông trung niên đứng cạnh Thiên Địch Nguyên, chắp tay cười nói: “Những gã đó chỉ là gà đất chó sứ mà thôi, tầm nhìn hạn hẹp, đắc tội với Thiên huynh.

Đỗ Khiên ta bảo đảm, Tần Ninh kia chắc chắn là không chạy được đâu”.

“Những hộ vệ mà bệ hạ phái tới, ta đã chặn tất cả lại rồi.

Chỉ dựa vào một mình Thương Hư thì không thể nào chống đỡ nổi”.

Thiên Địch Nguyên gật đầu, nhưng vẫn lo lắng nói: “Lâu như vậy chưa quay lại thật khiến người ta lo lắng”.

“Người đâu, gọi Thiên Sa Mạc tới đây”.

“Chủ công!”
Một tên hộ vệ chắp tay đi tới, run rẩy nói: “Công tử Thiên Sa Mạc nói muốn chính tay chém chết Tần Ninh, cướp Thiên Nguyên linh cảnh, lấy lại mặt mũi…”
“Cái gì?”
“Tần Ninh!”

phong-than-chau-378-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 379


Lời này vừa nói ra, Thiên Địch Nguyên đã run rẩy hết cả người.

Thiên Sa Mạc, chết rồi.

Xong đời rồi!
Thiên Sa Mạc là con trai yêu quý của đại ca.

Với tình thương mà đại ca giành cho Thiên Sa Mạc thì e rằng dù lão ta có là em trai ruột thì cũng khó mà thoát chết.

“Ngươi dám giết Thiên Sa Mạc, muốn chết rồi!”
Thiên Địch Nguyên lúc này tức tối không chịu được.

“Giết thì giết rồi, ông làm gì được?”, Tần Ninh lại thờ ơ nói: “Đã dám giết đến đầu ta rồi, người của Thánh Đan các ông từ khi nào trở nên ngông cuồng như thế?”
Lời này vừa dứt, Thiên Địch Nguyên lại hoàn toàn ngây ngốc.

Thánh Đan các ngông cuồng?
Rốt cuộc kẻ nào mới ngông cuồng đây?
“Đỗ Khiên, giết kẻ này!”
Thiên Địch Nguyên gầm lên nói.

“Giết ta? Ông cũng xứng sao?”
Tần Ninh sải bước ra, vừa muốn ra tay thì Thiên Động Tiên đã hành động rồi.

Thực lực mạnh mẽ cảnh giới Địa Võ tầng 7, lúc này thật rõ ràng.

Thiên Động Tiên vốn là võ giả Tinh Mệnh, nếu thật sự nói về thực lực thì có lẽ ông ta có để đấu một chọi một với cảnh giới Địa Võ tầng 8, tầng 9.

Đỗ Khiên kia chỉ là cảnh giới Địa Võ tầng 7 thì Thiên Động Tiên ra tay luôn cũng không có vấn đề gì.

Trong sân, hai cường giả cảnh giới Địa Võ giao đấu, khiến những người khác cũng không dám động đậy lung tung.

Thiên Địch Nguyên lúc này thầm kinh ngạc.

Thiên Sa Mạc chết rồi, vậy thì hai hộ vệ cảnh giới Thiên Võ mà lão ta phái tới thì sao?
Với tư cách là linh đan sư ngũ phẩm của Thánh Đan các, đem theo hộ vệ cảnh giới Thiên Võ nên lão ta đi tới đâu cũng không có kẻ nào dám chọc vào.

Nhưng bây giờ lại bị người ta tìm tới tận cửa.

Nhưng rốt cuộc thì lão ta cũng chỉ là cảnh giới Địa Võ tầng 5 mà thôi, thực lực cũng không tính là mạnh lắm.

Mà bên cạnh Tần Ninh lại có nguyên soái Thương Hư, một đại nhân vật từng là 1 trong 9 soái, cảnh giới Thiên Võ tầng 1.

Thấy Đỗ Khiên ngày càng không chống đỡ nổi đòn tấn công của Thiên Động Tiên, mà Thương Hư đang đứng bên cạnh nhìn chằm chằm lão ta khiến Thiên Địch Nguyên hoảng loạn.

Anh trai của lão ta chính là linh đan sư bát phẩm, là 1 trong những phó các chủ Thánh Đan các, trên toàn Cửu U cũng không kẻ nào dám nói thế.

Thằng nhãi này thật sự không sợ chết sao?
“Chán chẳng buồn nhiều lời với ông nữa!”
Tần Ninh vung tay.

.
 
Back
Top Bottom