Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 340


Tần Ninh từ đầu đến cuối chỉ ngồi trên mái nhà, nhìn cảnh tượng này.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi thì đứng bên cạnh.

Ông què đứng phía sau, cẩn thận nhìn 4 phía.

Hai tay chống cằm, ngồi trên mái nhà, nhìn xung quanh, Tần Ninh không khỏi cười nói: “Lòng người là thứ khó đoán nhất, từ cổ chí kim đều là như vậy!”
Lời nói này không phải hắn nói mà là cha đã nói với hắn.

Từ nhỏ tới lớn, mỗi lần, cha thích nhất là ngồi trên mái nhà mà suy nghĩ mọi vấn đề, mà hắn ở trong lòng cha thì lại luôn ngủ say.

Bây giờ nghĩ lại, vẫn cảm thấy ấm áp như thế…
“Cha…”
Tần Ninh nắm chặt hai tay.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, không biết tại sao, hắn lại nhớ tới Cửu Thiên Vân Minh.

Nhớ tới 9 vị thân nương, ông nội, Lục thúc, Tạ thúc… của mình.

“Bây giờ, mọi người sống thế nào rồi?”
Tần Ninh đứng lên, thở dài một hơi.

“Ông què!”
“Có!”
“Chuẩn bị xuất phát!”
Tần Ninh vung tay lên, nói: “Thượng quốc Thánh Nguyệt!”
“Vâng!”
Trên trời cao, chim ưng Tử Vân lại xuất hiện một lần nữa, Tần Ninh nhảy lên, ngồi lên lưng chim ưng Tử Vân.

Ông què và Thương Hư vội vàng đi theo.

Tần Hâm Hâm và Minh Thanh Thanh cũng đứng bên cạnh, mấy người cứ thế rời đi.

Sau đó, Thương Nhất Tiếu, Minh Ung và những người khác đương nhiên sẽ biết xử lý thế nào, không cần hắn lo lắng.

Nói thật lòng, sống nhiều năm như thế, những chuyện vương quyền tranh bá này hắn gặp quá nhiều rồi.

Nếu như thượng quốc Linh Ương bị diệt vong thì thành viên hoàng thất cũng không thể sống sót.

Ở thế giới lấy võ đạo làm trọng thì không nói đến ai thiện ai ác, nắm đấm chính là đạo lý.

Nhưng, đối với Tần Ninh mà nói, những người bên cạnh hắn thì không kẻ nào được động vào.

Ma quỷ cũng được, thánh nhân cũng thế, hắn làm gì còn phụ thuộc vào tâm trạng.

Chim ưng Tử Vân chính là linh thú cấp 5, tương đương với cường giả cảnh giới Địa Võ, đương nhiên tốc độ nhanh vô cùng.

Nếu là đi đường bình thường thì sợ là phải mất 3 tháng, cũng không nhất định có thể từ thượng quốc Linh Ương đi tới thượng quốc Thánh Nguyệt.

Chim ưng Tử Vân chỉ mất 3 ngày đã tới biên giới của thượng quốc Thánh Nguyệt.

“Công tử”.

Thương Hư nhìn phía trước, cười lạnh nói: “Phía trước chính là thủ đô của thượng quốc Thánh Nguyệt, thành Thánh Nguyệt!”
“Thượng quốc Thánh Nguyệt chính là do Thánh Huy năm đó lấy thành Thánh Nguyệt làm gốc rễ mà xây dựng lên, trải qua mấy vạn năm phát triển thì bây giờ đã trở thành thượng quốc đỉnh cao nhất!”
Thương Hư không ngừng nói: “7 thượng quốc lớn chính là 7 nước đỉnh cao nhất trong hơn trăm thượng quốc.

Nhìn bề ngoài thì cảnh giới Địa Võ là mạnh nhất, nhưng trong bóng tối thì vô địch cảnh giới Thiên Võ trấn giữ”.

“Thượng quốc Kim Càn đứng thứ nhất, quốc chủ Kim Ngọc Long, vốn chính là vô địch cảnh giới Thiên Võ 5 biến, có thể gọi là sự tồn tại mạnh nhất ngoài mười mấy cương quốc ít ỏi”.

“Thượng quốc Thánh Nguyệt thì xếp thứ 2, hiện nay, quốc chủ là Thánh Minh Hoàng, cảnh giới Thiên Võ 4 biến, tính tình trầm ổn.

Những năm nay, thượng quốc Thánh Nguyệt phát triển vững bền trong tay ông ta”.

“Xếp thứ 3 chính là thượng quốc Cảnh Thiên, chính là hậu nhân của nguyên soái Cảnh Thiên”.

“Thứ 4 là thượng quốc An Lăng, quốc chủ an Thiên Mạnh, cảnh giới Thiên Võ 2 biến, cũng là một nhân vật cực giỏi”.

Nhưng chỉ cười lớn mà không nói nhiều.

Tần Ninh đối xử với cậu em họ này như em trai ruột.

Lần này còn vì chuyện dạm ngõ của Tần Hâm Hâm và Minh Thanh Thanh mà chạy đi chạy lại một chuyến, chỉ một điểm này đã đủ để thấy sự quan tâm của Tần Ninh đối với em trai Tần Hâm Hâm này.

Chẳng hạn như ông ta, Thiên Động Tiên, mấy người này đi theo Tần Ninh thì ít nhiều trong lòng cũng mang theo nỗi sợ hãi.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 341


Nhưng Tần Hâm Hâm thì không như vậy, tình cảm anh em giữa họ là điều mà đời này ông ta không bao giờ có.
Nhưng, chỉ cần là người của Tần Ninh thì cho dù là làm một hộ vệ thì cũng đã đủ rồi.
Nếu trên toàn Cửu U đại lục để nhiều người biết thân phận của Tần Ninh thì có lẽ sẽ tranh cướp nhau làm hộ vệ.
Mà lần này, Tần Ninh đặc biệt rẽ vào thượng quốc Linh Ương, g**t ch*t Dương Dũng, thật ra cũng là một tuyên ngôn không lời.
Thương Hư ông ta là người của Tần Ninh, không kẻ nào được động vào!
Thương Hư từ đáy lòng cảm thấy nhẹ nhõm.

Điều này chứng tỏ Tần Ninh đã thực sự tha thứ cho ông ta rồi.
“Xếp thứ 6 chính là thượng quốc Thương Long, công tử đã từng gặp quốc chủ.

Thương Bắc Huyền đó vốn là cảnh giới Địa Võ tầng 7, cũng là một nhân vật lắm mưu nhiều kế!”
“Còn thứ 7 là thượng quốc Linh Ương, nhưng từ giờ trở đi có lẽ không còn thượng quốc Linh Ương nữa rồi”.
Thương Hư lại nói: “Thương Nhất Tiếu và Minh Ung đã bắt đầu chuẩn bị xuất binh rồi!”
Nghe vậy, Tần Ninh khẽ gật đầu.
“Công tử”, Thương Hư lại thấp giọng nói: “Thuộc hạ đã nói cho thằng nhãi Nhất Tiếu đó biết, đế quốc Thương Nghiễm không được nâng lên thượng quốc, cho đến khi đế quốc Bắc Minh hoàn thành đế quốc, trở thành 1 trong 7 thượng quốc lớn, thì đế quốc Thương Nghiễm vĩnh viễn là hậu thuẫn vững chắc của đế quốc Bắc Minh, thượng quốc Bắc Minh, thậm chí là cương quốc Bắc Minh!”
“Ít ở trước mặt ta nói lòng vòng đi!”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Bao nhiêu năm sau thì thế nào?”
“Còn đế quốc Bắc Minh, khi ta còn thì sẽ không ngừng nâng đỡ họ tiến lên càng mạnh mẽ, nhưng tương lai thế nào thì ta cũng không quản được”.
Thương Hư run rẩy cười, không nói nhiều.

Tần Ninh nói thì nói vậy, ông ta cũng nghe vậy nhưng ngàn vạn lần không thể làm như vậy.
Ông ta đã ra lệnh cho Thương Nhất Tiếu ghi thêm một điều vào quốc pháp.
Đế quốc Thương Nghiễm, Thương Thị nhất mạch, vĩnh viễn đi theo Minh gia nhất mạch đế quốc Bắc Minh.

Nếu có vị hoàng đế nào không tuân theo thì nước chủ có thể đánh dẹp!
Nói không chừng, Tần Ninh đời này kiếp này có thể trở thành đế vị trong tương lai, một lần nữa trở lại, tâm huyết dâng trào nghĩ đến đồ tôn của mình, muốn xem hậu nhân của đồ tôn thế nào nhưng kết quả là không thấy đâu thì ông ta không thể chịu đựng được cơn thịnh nộ đó.
“Thành Thánh Nguyệt!”
Tần Ninh nhìn thành trì quy mô rộng lớn phía dưới thì chậm rãi nói: “Trước tiên tìm một chỗ để nghỉ ngơi đi.

Thương Hư, ngươi đi chào hỏi hoàng thượng đi.

Dù sao thượng quốc Thánh Nguyệt cũng đứng thứ 2 trong 7 thượng quốc, thế nào cũng phải nể mặt mũi!”
“Vâng!”

Thương Hư khẽ gật đầu rời đi.
Nể mặt?
Trong mắt Tần Ninh, nào có nể mặt mấy gã này?
Theo suy đoán của Thương Hư, thì có lẽ Tần Ninh nhìn vật nhớ người, muốn đi dạo trong thành Thánh Nguyệt một lát.
“Không hổ là thượng quốc”.
Vân Sương Nhi không khỏi suýt xoa: “Công tử, công tử thấy vùng đất này, từ ngoài thành vào trong thành người đi kẻ lại tấp nập không dứt, mà cảnh giới Linh Luân, Linh Phách cũng liếc mắt là thấy”.
“Nếu thật sự có tồn tại thì nó còn lớn mạnh tới đâu?”, Vân Sương Nhi không khỏi thắc mắc: “Không phải là có thể sánh với tứ đại tông môn đỉnh cấp sao?”
“Tứ đại tông môn đỉnh cấp thì tính là gì?”, Tần Ninh lại cười nói: “Thánh Đan các, không phải là tứ đại tông môn đỉnh cấp sao, cô thấy Thánh Đan các có yếu không?”

phong-than-chau-341-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 342


“Thanh Thanh, dù sao cô cũng là công chúa thượng quốc Đại Minh, chắc cũng có hiểu biết về thượng quốc Thánh Nguyệt chứ?”
Tần Ninh nhìn Minh Thanh Thanh, mỉm cười nói: “Không bằng giới thiệu cho chúng ta xem chỗ nào ăn ngon, chỗ nào chơi vui đi?”
Thấy Tần Ninh nói chuyện với mình, Minh Thanh Thanh chợt cảm thấy căng thẳng không thôi.

Cô ta siết chặt tay áo của Tần Hâm Hâm, cúi đầu xuống.
Cô ta đã nhìn thấy tận mắt, một vị cường giả cảnh giới Thiên Võ 1 biến, bị Tần Ninh hét một tiếng, vặn 1 tay nổ tung.

“Ta đáng sợ như thế sao?”, Tần Ninh mỉm cười, sải bước đi vào thành.
Toàn thành Thánh Nguyệt, ngựa xe đông như trẩy hội, người qua kẻ lại, khắp nơi đều lộ ra vẻ phồn hoa, thịnh vượng.
Trong thành trì rộng lớn, những người đi qua đi lại tỏa ra hơi thở có cao có thấp.
Tửu trang Thánh Nguyệt!
Nơi này chính là quán rượu xa hoa nhất trong thành Thánh Nguyệt, khách ở đây không phải quan chức thì cũng là quyền quý.
Một nhóm 6 người Tần Ninh lúc này tới tửu trang Thánh Nguyệt.
“Mấy vị công tử, tiểu thư mời vào!”
Một đầy tớ ăn mặc lịch sự, cử chỉ nhanh nhẹn, tươi cười mời mấy người Tần Ninh vào trong tửu trang.
“Đem rượu và thức ăn ngon nhất chỗ các ngươi lên đây”.
Tần Hâm Hâm vung tay, cười tươi nói.
“Xin mấy vị khách quý đợi chút!”
Ngồi trong đại sảnh, 4 phía rèm châu phủ kín, khiến người ta cảm thấy ý vị.

“Ninh ca, vừa rồi Thanh Thanh nói, đồ ăn và rượu ở đây ngon hơn quán rượu ở thượng quốc Kim Càn nhiều, nhưng giá thì cao ngất trời đây, hê hê…”
“Nhóc thối này, lo ăn đi!”
Tần Ninh mắng: “Lẽ nào, ta không trả nổi tiền sao?”
Nghe vậy, Tần Hâm Hâm lại cười toe toét.
Tần Ninh nói không sai.

Chưa nói đến tài lực của mấy đế quốc lớn, chỉ cần một mình Thương Hư thôi, ngày nào cũng muốn tới đây ăn cũng không thành vấn đề.
Không lâu sau, một loạt đồ ăn ngon được bày lên bàn.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng là lần đầu tiên được biết đến khung cảnh xa hoa như thế, bỗng chốc cũng có cảm giác thèm ăn.
Cho dù là cao thủ cảnh giới Địa Võ tầng 7 như Thiên Động Tiên thì lúc này cũng bị mê hoặc tới mức lặng lẽ nuốt nước bọt.
Tần Ninh nhìn mấy người, cười mà không nói.

“Tiểu thư Thanh Thanh!”
Tần Ninh nhìn Minh Thanh Thanh, cười nói: “Có một chuyện, ta vẫn luôn không hiểu, tại sao cô là công chúa của thượng quốc Đại Minh mà lại một mình xuất hiện ở đế quốc Bắc Minh?”.

||||| Truyện đề cử: Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân |||||
Minh Thanh Thanh tiếp tục nói: “Tuy ta là công chúa thượng quốc Đại Minh, nhưng phụ hoàng không thích mẫu hậu của ta, cho nên cũng không yêu thương gì ta cả”, “Đúng 3 tháng trước, vì để hoàng huynh lấy được công chúa Cảnh Thục được chiều chuộng nhất của thượng quốc Cảnh Thiên mà phụ hoàng ta đã nói thái tử Cảnh Thượng hãy liên hôn với một vị công chúa của thượng quốc Đại Minh.

Ta vốn cho rằng sẽ chẳng liên quan gì đến ta nhưng không ngờ, Cảnh Thượng lại chọn ta…”
“Sau đó, ta chạy trốn ra ngoài, nghe thấy tin tức Huyền Minh đại trận nên đã đến đế quốc Bắc Minh…”
Nghe vậy, Tần Ninh khẽ gật đầu, không nói nhiều..
 
Phong Thần Châu
Chương 343


Trên Cửu U đại lục, đế quốc và thượng quốc đang trỗi dậy không ngừng, do đó nếu muốn gia tăng và ổn định sức mạnh thì liên hôn là một việc vô cùng có lợi.
Như kế hoạch lúc đầu của Vân Khánh Tiêu chính là cho Vân Sương Nhi và Dương Khởi Nguyên liên hôn.
“Huynh, Cảnh Thượng đó là thái tử của thượng quốc Cảnh Thiên thì chuyện này, có khi nào khó xử lý không?”, Tần Hâm Hâm lo lắng nói.
“Không phải là họ vẫn chưa đính hôn sao?”
Tần Ninh mỉm cười nói: “Nếu đã như vậy thì đệ có cơ hội cạnh tranh công bằng, có gì mà không được?”
“Được, đệ tin huynh!”

Tần Hâm Hâm chợt thấy yên tâm hẳn, thoải mái mà ăn.
Thời gian trước, vì chuyện của Thư Nhã mà Tần Hâm Hâm suy sụp tinh thần, khiến thân hình mập mạp ngày một gầy hơn.
Gần đây mới thấy béo lên đôi chút.
Nhị thúc bảo cậu yên tâm tới học viện Thiên Thần đế quốc Bắc Minh tu luyện thì đương nhiên Tần Ninh phải luôn quan tâm tới cậu.
Tuy nói ký ức 9 đời 9 kiếp dung hòa, nhưng đời này, hắn chính là Tần Ninh, Tần Sơn, Tần Hải, Tần Hâm Hâm đều là anh em của hắn.
“Các người nghe thấy gì chưa? Ở phía Thánh Đan các có một vị thiên chi kiêu tử tới, tên là Thiên Sa Mạc.

Người này chính là linh đan sư tứ phẩm thực thụ đấy.

Mới 24 tuổi mà thôi, thật quá khủng khiếp”.
“Ta cũng nghe nói, người này vô cùng kiêu ngạo.

Nghe nói, đã tới mấy thượng quốc, đặc biệt thách thức những linh đan sư cùng tuổi đồng cấp, nói là để… để cái gì ấy nhỉ…”

“Để tôi luyện đan tâm của mình!”
“Đúng đúng đúng, nhóc này quả thật là một kỳ tài, 24 tuổi mà đã là linh đan sư tứ phẩm thì đúng là yêu quái”.
“Ai nói không phải, nghe nói, tiểu đan thần của thượng quốc Thành Nguyệt chúng ta muốn ra tay rồi”.
Xung quanh vang lên tiếng bàn tán.
“24 tuổi, linh đan sư tứ phẩm, còn kém xa công tử”, Vân Sương Nhi không nhịn được mà lên tiếng.
Lần trước, Tần Ninh dung hợp, lửa luyện đan đã nâng tới cấp lam.
Đây chính là đẳng cấp lửa luyện đan chỉ có linh đan sư tứ phẩm mới có được..

Ngôn Tình Ngược
Mà điều quan trọng nhất là, Tần Ninh tự học không cần thầy, hạ bút thành văn, rõ ràng mạch lạc.
Đến cả Khương Vinh, luyện đan sư cấp 7 cũng phải khách sáo với Tần Ninh.
Công tử nhà mình mới là yêu quái, kỳ tài thực thụ.
“Nghe nói tiểu đan thần lần này muốn thách thức đan thuật của Thiên Sa Mạc.

Không thể bỏ qua chuyện hay này.

Mấy vị, ăn cơm xong thì nhanh chóng đi xem thôi?”
“Tới chỗ nào?”
“Đương nhiên là trong chi nhánh của Thánh Đan các ở thành Thánh Nguyệt chúng ta rồi, đi muộn thì hết kịch hay mà xem đấy”.
“Được!”
Mấy người đứng dậy, chuẩn bị xuất phát.
Thánh Đan các có chi nhánh trên toàn Cửu U đại lục, cho dù là cương quốc, thượng quốc hay đế quốc.
Nhìn từ góc độ khác thì điều này cũng đủ để thấy sức mạnh của Thánh Đan các trên Cửu U đại lục..
 
Phong Thần Châu
Chương 344: Tuấn Tú Phi Phàm


Không lâu sau, mấy người xuất hiện bên ngoài Thánh Đan các.

Lúc này, trong đại sảnh tầng 1 Thánh Đan các, bên trong bên ngoài có nhiều người tới lui.

Mà ở trong cùng, trên một đấu trường, có hai thanh niên đang hiên ngang đứng đó.

Một người trong đó, mặc quần áo màu xanh, tóc dài búi sau đầu, dung mạo thanh tú, khiến người ta nhìn cũng cảm thấy vô cùng thoải mái.

Tuấn tú phi phàm.

Mà người kia thì có vẻ hơi gầy, dáng người cao, đôi mắt phương thật sự mê người, cũng là một thanh niên điển trai.

“Thiên Sa Mạc, lâu rồi không gặp!”, thanh niên tuấn tú kia cười nhạt nói: “Lần cuối ta và huynh so tài luyện đan, hình như là 5 năm trước nhỉ?”
Nghe vậy, mọi người đều sững sờ.

Hóa ra, Thiên Sa Mạc và tiểu đan thần đã từng so tài luyện đan.

Thiên Sa Mạc cười thản nhiên: “Quả thực là như vậy, năm đó, ta thắng sát nút.

Không biết năm năm rồi, đan thuật của huynh đã đạt tới trình độ nào rồi?”
“Cũng có thể luyện chế ra linh đan tứ phẩm, có lẽ còn kém huynh một chút!”
Nghe vậy, Thiên Sa Mạc thản nhiên cười nói: “Đã như thế thì phải ra chiêu để biết trình độ thật sự thế nào thôi, cuộc thi bắt đầu!”

“Được!”
Lúc này hai người đi tới hai bên đấu trường.

Thiên Sa Mạc cười lạnh nói: “Lần này, chúng ta so sài đan thuật, linh đan lựa chọn cũng là linh đan hạ đẳng tứ phẩm mà chúng ta khá quen thuộc, Thanh Phách đan!”
“Thanh Phách đan, có uy lực khôi phục thần phách với võ giả cảnh giới Linh phách, công hiệu cực mạnh, nhưng nếu linh dược có nhiều tạp chất thì dược hiệu của linh đan không chỉ bị hạn chế nhiều mà còn biến thành đan độc!”
Thiên Sa Mạc nói rất chi tiết: “Thẩm huynh, đã chuẩn bị xong chưa?”
“Mời!”
Hai người đi về lò luyện đan phía trước.

Để bảo đảm cuộc so tài về đan thuật là chính xác nên lò luyện đan, dược liệu sử dụng đều được lựa chọn đồng nhất.

Lúc này, mọi người đứng 4 phía, vây quanh đấu trường, trông vô cùng hứng khởi.

Cuộc đấu giữa thiên tài và thiên tài luôn dễ dàng thu hút tầm mắt của mọi người.

“Công tử Thẩm Văn Hiên vốn là thiếu trưởng tộc của Thẩm gia, thiên phú xuất chúng, lại là linh đan sư tứ phẩm, thật khiến người ta ngưỡng mộ”.

“Ai nói không phải chứ, Thẩm gia là đệ nhất thế gia của thượng quốc Thánh Nguyệt, Thẩm Văn Hiên lại không có bộ dạng kênh kiệu của công tử mà trái lại siêng năng học tập, là hình mẫu của thế hệ ta!”
Ông què chậm rãi nói: “Hai người này, quả thật là xứng đáng với cái danh thiên tài!”
Tần Ninh không nói nhiều, chỉ yên lặng đứng xem.

Thời gian trôi qua từng chút, trận so tài của Thẩm Văn Hiên và Thạch Sa Mạc cũng dần đến hồi kết.

Hương thơm của đan dược cũng bay ra lan khắp nơi.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 345


Sau đó, bàn tay của Thẩm Văn Hiên vung lên, mở vung lò luyện đan, một hương thơm thấm vào ruột gan lan ra khắp nơi.

“Đây mới là Thanh Phách đan thực thụ, ngửi cũng thấy khác biệt!”
“Phải chờ Khương đại sư kiểm định xong mới có thể xác định”.

“Đúng vậy, nghe nói, lần này Khương đại sư cũng tới.

Lão ta kiểm định thì không ai dám nói gì”.

Mà ở bên kia, Thiên Sa Mạc cũng không vội vàng, bàn tay nhẹ nhàng mở nắp lò luyện đan, ước chừng trong mấy chục hơi thở, bàn tay hắn ta khẽ giơ lên.

“Được rồi!”
Nắp lò luyện đan mở ra, hơi thở khiến người ta say mê ào ạt dâng lên.

“Không hổ là thiên chi kiêu tử!”
Mọi người đều thầm xuýt xoa không thôi.

Thiên Sa Mạc vung bàn tay, đan dược kia lại lần nữa xuất hiện trong tay.

Hai người cùng luyện chế một viên Thanh Phách đan, linh đan tứ phẩm hạ đẳng.

Mà lúc này, ở một phía khác của đấu trường, một bóng người chậm rãi đi lên.

Nhìn thấy người này, Tần Ninh khẽ cười.

Khương Vinh!

Trước đây, ở đế quốc Bắc Minh, hai người cũng coi là có tiếp xúc.

“Lão hủ lại được phân xử lần này rồi!”
Khương Vinh đi lên trên đấu trường, nhận lấy linh đan trong tay hai người, kiểm định thật kỹ càng.

Hai viên Thanh Phách đan bên trái và phải.

Xét về màu sắc thì linh đan của Thiên Sa Mạc tốt hơn một bậc.

Hơn nữa, theo kết luận của Khương Vinh, phần viền của Thanh Phách đan mà Thiên Sa Mạc luyện chế lúc này lại có một đường đan văn dần nổi lên.

“Nhanh xem, nhanh xem, xuất hiện đan văn kia!”
“Thật đấy, đó là đan văn…”
“Đan thuật của Thiên Sa Mạc đã đợt tới trình độ nào rồi? Thế mà luyện chế ra đan văn!”
Lúc này, mọi người đều xuýt xoa không thôi.

Bây giờ, hình như không cần so sánh nữa.

Kết quả đã rất rõ ràng rồi.

Khương Vinh cũng kinh ngạc và vui vẻ thấy rõ.

Đan văn là thứ được mệnh danh là vô cùng kỳ diệu.

Linh đan có thể xuất hiện đan văn thì đủ để chứng minh sức mạnh của linh đan sư.

Nhưng nghiệm đan thì vẫn phải làm hết trách nhiệm.

Thẩm Văn Hiên lúc này chắp tay cười nói: “Đan thuật của Thiên huynh quả là thần kỳ, tại hạ bái phục!”

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 346


“Đan của Thiên Sa Mạc tốt tới đâu, ta không thấy!”
Một tiếng cười nhạt vang lên, chợt thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Tất cả mọi người đều nhìn tới một phía dưới đài.

Tần Ninh mặc một bộ quần áo màu trắng, bên cạnh có Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đi theo, càng khiến mọi người chú ý.

Bị nhiều người nhìn như vậy, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi chợt sững sờ.

Công tử nhà mình, hình như từ trước đến nay đều không thích quản chuyện nhỏ nhặt mà!
“Tiểu ca Tần Ninh!”
Nhìn thấy Tần Ninh, vẻ mặt đại sư Khương Vinh chợt tràn đầy vui mừng.

Lão ta có ấn tượng quá sâu sắc với Tần Ninh.

Một lần trò chuyện, thu lời tới cuối đời.

Sự hiểu biết và kiến thức về đan thuật của Tần Ninh, hoàn toàn không tương đồng với tuổi tác của hắn.

“Đại sư Khương Vinh, đã lâu không gặp!”
“Đã lâu không gặp!”
Khương Vinh nhìn Tần Ninh, chắp tay cười nói.

Cảnh tượng này khiến mọi người kinh ngạc.

Thiên Sa Mạc kia cũng vô cùng sửng sốt.

Khương Vinh chính là linh đan sư thất phẩm, trong Thánh Đan các bọn họ có thể gọi là quyền cao chức trọng, hơn nữa, bản thân là luyện đan sư nên từ trước tới nay cũng có một chút kiêu ngạo.

Nhưng khi nhìn thấy Tần Ninh thì sự kiêu ngạo trong lòng đại sư Khương Vinh lại tan thành mây khói.

Hắn vẫn tỏ thái độ như lần đầu tiên nhìn thấy đại sư Khương Vinh.

Ngay cả khi nhìn thấy các chủ cũng chưa thấy đại sư Khương Vinh lịch thiệp như thế.

“Ngày đó từ biệt, lão phu đã sớm muốn gặp lại tiểu ca Tần Ninh rồi”, Khương Vinh thật tâm nói: “Không ngờ tới thành Thánh Nguyệt mà lại gặp tiểu ca!”
“Khương đại sư khách sáo rồi!”
Hai người xưng hô với nhau trông có vẻ rất quen thuộc lại càng khiến người ta kinh ngạc.

“Ngươi vừa nói, không thấy ta thắng là có ý gì?”, Thiên Sa Mạc lúc này kiêu ngạo nói.

Hắn ta 24 tuổi mà đã là linh đan sư tứ phẩm thực thụ.

Bị người khác nghi ngờ như vậy thì trong lòng cảm thấy không thoải mái.

Thế mà khi đối diện với Tần Ninh lại nói ra câu hổ thẹn không bằng.

Tần Ninh này, rốt cuộc là ai?
Thiên Sa Mạc hừ một tiếng nói: “Đến đại sư Khương Vinh đã nói rồi, Thanh Phách đan của ta đẳng cấp hơn so với Thanh Phách đan của Thẩm Văn Hiên, lẽ nào ngươi còn có cách nhìn khác? Mời cao minh bày tỏ nhận định!”
Thẩm Văn Hiên lúc này cũng lấy làm tò mò.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 347: Đan Văn Đó Chính Là Giả!


Đan thuật của Thiên Sa Mạc quả thật rất giỏi, lời nói của Tần Ninh thật sự khiến người khác lấy làm lạ.

“Tức giận thế làm gì? Đan thuật của ngươi thế nào thì trong lòng tự biết rõ.

Nếu ta nói lung tung thì sẽ xin lỗi ngươi!”
Lời nói của Tần Ninh tuy khách sao nhưng bộ dạng kia thì không hề mang chút khách sáo nào.

Mà giống như đang nói, đức hạnh của ngươi thế nào mà trong lòng ngươi còn không biết sao?

“Hừ! Lắng tai nghe cao kiến!”
Thiên Sa Mạc hừ một tiếng, tức giận tích đầy lồng ngực.

“Không đến mức cao kiến, chỉ là nói ra cách nhìn của ta mà thôi!”
Tần Ninh nhìn Khương Vinh, cười nhạt nói: “Không biết Khương đại sư có từng nghe đến một loại dược liệu tên là… cỏ Bạch Sắc!”
Nghe vậy, Khương Vinh không biết sao mà nói: “Cỏ Bạch Sắc vốn có lá cỏ màu xanh, nhưng gặp nước thì hóa thành màu trắng, thông thường chỉ dùng làm dược liệu để luyện chế một số linh đan nhất phẩm, nhị phẩm”.

“Đúng vậy, nhưng cỏ Bạch Sắc không gặp nước mà là gặp… bột linh thạch thì sao?”
“Gặp bột linh thạch…”
Khương Vinh hơi giật mình, trong lòng như có suy nghĩ.

“Ngươi… rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
Thiên Sa Mạc lúc này tỏ rõ vẻ hoảng loạn, hậm hực nói.

Nhưng rất rõ ràng là câu nói không đủ sức nặng.

Tần Ninh nhìn Thẩm Văn Hiên, cười nói: “Trên người ngươi có cỏ Bạch Sắc không?”

“Có…”
Thẩm Văn Hiên lập tức lấy ra một cây cỏ Bạch Sắc, đưa cho Tần Ninh.

Tần Ninh cũng không nói nhiều, bàn tay vung lên, một viên linh thạch bị đập vỡ.

Linh thạch vỡ nát thành bột phấn, vẩy lên cỏ Bạch Sắc.

Sau đó, phiến lá của cỏ Bạch Sắc đã hóa thành tro bụi bay bay.

Tần Ninh thu lấy đám tro đó, nhìn Thanh Phách đan trong tay đại sư Khương Vinh.

Đó là Thanh Phách đan không có đan văn, chính là do Thẩm Văn Hiên luyện chế ra.

Bàn tay Tần Ninh vẩy một nắm tro kia lên Thanh Phách đan.

Lúc này, vẻ mặt Thiên Sa Mạc tái mét.

Sau đó, trên bề mặt đan dược của Thẩm Văn Hiên cũng hiện lên đan văn.

“Đây là…”
Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh tượng này thì sửng sốt.

Lời vừa nói ra khiến mọi người chợt hiểu rõ.

Nếu nước đổi màu thì Thiên Sa Mạc đã tiếp xúc với cỏ Bạch Sắc.

Đan văn đó chính là giả!
“Ngươi bảo ta làm thì ta phải làm sao?”, Thiên Sa Mạc không nhịn được thét lên: “Khương đại sư, thằng nhãi này nói láo”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 348


“Nếu ngươi không làm chuyện hổ thẹn thì hà tất phải sợ hắn?”, Khương Vinh lạnh lùng nói.

“Khương đại sư…”
Thiên Sa Mạc cũng tỏ ra lạnh lùng.

Sau đó hắn ta nhìn Tần Ninh bằng ánh mắt b*n r* lửa.

“Ta nhớ kỹ ngươi rồi đấy!”
Thiên Sa Mạc không nói hai lời mà xoay người rời đi.

Đi như vậy chính là thừa nhận, hắn ta đã thật sự làm bậy.

Mọi người đứng xem chợt thấy kinh ngạc.

Không ngờ, đường đường là Thiên Sa Mạc, linh đan sư tứ phẩm, thiên chi kiêu tử của Thánh Đan các mà lại làm ra chuyện như thế.

Quả là một sự sỉ nhục!
“Quả nhiên, Tần công tử có con mắt tinh tường, kiến thức uyên bác!”
Khương Vinh chắp tay nói: “Đa tạ Tần công tử”.

“Bây giờ, ta tuyên bố, Thẩm Văn Hiên đã giành chiến thắng trong trận tỉ thí này.

Các vị, đệ tử Thiên Sa Mạc của Thánh Đan các ta dám làm bậy, lần này Khương Vinh ta phải bẩm báo lại tông môn, dạy dỗ hắn ta thật tốt!”

Khương Vinh nhìn mọi người, cúi mình thật sâu.

Mọi người cũng cung kính trả lễ.

Nhân phẩm của Khương Vinh thì mọi người đều biết, trên toàn Cửu U đại lục cũng mang tiếng thơm là người chính trực.

Chỉ là càng có nhiều người đổ dồn ánh mắt về phía Tần Ninh.

Tại sao gã này lại nhìn ra trò quỷ của Thiên Sa Mạc, trong khi đại sư Khương Vinh còn không nhìn ra?
Xem xong kịch hay, mọi người cũng dần tản đi.

Thẩm Văn Hiên lúc này nhìn Tần Ninh, chắp tay nói.

“Vị công tử này, tại hạ còn một chuyện không hiểu, không biết công tử có thể giải đáp cho tại hạ không?”
Thẩm Văn Hiên vô cùng khách sáo nói.

“Đừng nói một điều, mà 100 câu hỏi, 1 ngàn câu hỏi ta cũng có thể trả lời cho ngươi!”, Tần Ninh cười nheo mắt nhìn Thẩm Văn Hiên, giống như con sói xám đang lừa gạt con cừu nhỏ: “Chỉ cần ngươi đáp ứng 1 điều kiện của ta!”
“Hả?”
“Làm đồ nhi của ta, thế nào?”
Tần Ninh cười nói.

Lời này nói ra khiến Thẩm Văn Hiên sửng sốt.

Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi, Thiên Động Tiên cũng sững sờ.

Nhưng đối với Thẩm Văn Hiên, Tần Ninh lại mở miệng ra là muốn thu làm đồ nhi.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 349: Ta Sẽ Thu Phục Được Người Này!


Tuy hắn ta khiêm tốn, nhưng cũng có lòng tự kiêu.
Với tư cách là tiểu đan thần danh tiếng lừng lẫy của thượng quốc Thánh Nguyệt, rất nhiều người phải tôn trọng, nịnh nọt hắn ta.
Cho dù là sư tôn cũng khen ngợi hắn ta không ngừng.
Nhưng bây giờ Tần Ninh vừa mở miệng lại muốn nhận hắn làm đan đồ.
Đây quả thật là chuyện khiến người ta cảm thấy khó tin.
Nhưng hắn ta vốn là người rất lịch sự, lễ độ nên chỉ nhìn Tần Ninh cười nói: “Đa tạ ý tốt của công tử.

Nhưng ta đã có sư tôn rồi!”
“Ồ?”
Nghe vậy, Tần Ninh khẽ cười nói: “Từ cổ chí kim, danh sư xuất cao đồ, mà đồ đệ có thiên phú thì nên chọn sư tôn lợi hại mới đúng”.
“Sư tôn của ngươi không bằng thứ mà ta dạy cho ngươi đâu.

Cho nên, ngươi cứ đi theo ta đi!”
Nghe vậy, đám người vẫn chưa đi hết liền đồng thanh phá lên cười.
“Vị tiểu ca này chắc không biết, sư tôn của hắn ta là ai hả?”
“Đúng vậy, công tử Thẩm Văn Hiên chính là thiếu trưởng tộc Thẩm gia.

Mà Thẩm gia chính là đệ nhất thế gia của thượng quốc Thánh Nguyệt.

Cha của Thẩm công tử cũng là sư tôn của hắn ta.

Chính là đan sư đứng đầu thượng quốc Thánh Nguyệt, quyền cao chức trọng”.
“Cha của Thẩm công tử chính là đại sư Thẩm Thiên Trầm, chính là linh đan sư ngũ phẩm mà đương kim bệ hạ vô cùng coi trọng”.
Đám người lúc này đang ha ha cười lớn, không coi chuyện này ra gì.
“Hóa ra là như thế, cha ngươi là sư tôn của ngươi.

Vậy thì chuyện đó dễ xử lý rồi!”, Tần Ninh cười nhạt nói: “Chuyện này ta sẽ bàn với cha ngươi, cũng không coi là cướp đồ nhi của ông ta, làm đồ nhi của ta thì sau này, nhất định ta sẽ dạy ngươi trở thành linh đan sư cửu phẩm!”
Lời này nói ra, hội trường liền trở nên ồn ào.
Một vài linh đan sư có mặt ở đây thì không khỏi lắc đầu, đều coi như là một câu chuyện cười.
Linh đan sư cửu phẩm?

Cả cái Cửu U Đại Lục này, hàng chục ngàn năm qua, số người có thể trở thành linh đan sư cửu phẩm ít đến vô cùng.
Mà ai cũng đều là nhân vật lớn danh chấn kim cổ.
Nhưng trong miệng ở Tần Ninh, linh đan sư cửu phẩm giống như một việc ai muốn làm thì làm vậy.
“Cảm ơn ý tốt của Tần công tử!”
Thẩm Văn Hiên vẫn là bộ dáng lịch sự như cũ, chắp tay nói: “Tại hạ còn có việc khác, xin cáo từ!”
“Tần công tử”.
Đại sư Khương Vinh chắp tay mỉm cười: “Nếu công tử đã coi trọng thiên phú Thẩm Văn Hiên, hay là...!công tử cân nhắc ta nữa đi?”
Lời này nói ra, sắc mặt Tần Ninh trở nên quái lạ, mà Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ở bên cũng rùng hết cả mình.
Khương Vinh đang đùa à?.
 
Phong Thần Châu
Chương 350


Cho dù đan thuật của Tần Ninh có lợi hại đến mức nào đi nữa thì Khương Vinh cũng chỉ mới gặp Tần Ninh có một lần, nói chuyện một lần, chưa đến mức phải tình nguyện nhận làm đầy tớ cho Tần Ninh chứ?
“Haha! Ta đùa, đùa ấy mà!”
Khương Vinh cười lớn: “Tiểu ca Tần Ninh, chúng ta đã lâu không gặp, có thể ngồi xuống làm chén trà không?”
“Cũng được!”
Cùng lúc đó, ở một bên khác, sắc mặt của Thiên Sa Mạc thì lạnh lùng đến đáng sợ.

“Tra cái tên này cho ta, Tần Ninh, ta phải biết mọi thứ về hắn”.

Thiên Sa Mạc kiêu căng nói: “Ta phải xem xem người này rốt cuộc là ai.

Nếu không phải là người đến từ U Minh Tông, Đại Nhật Thần Giáo, Thánh Vương Phủ hay Kiếm Các thì ta sẽ tự tay chém chết hắn”.

Thiên Sa Mạc là thiên tài, điều này không có gì phải nghi ngờ.

Nhưng cũng chính vì thế mà hắn ta không thể thất bại ở bất kỳ cuộc tỉ thí nào.

Cho nên, lần này đấu với Thẩm Văn Hiên, hắn ta không nắm chắc, nên mới nghĩ đến biện pháp này.

Hắn ta cứ tưởng mình đã che giấu rất thành công, đến đại sư Khương Vinh còn không nhìn ra được thì ai đoán nổi chứ?
Nhưng Tần Ninh lại nhìn ra!
Tên nhãi này thật sự quá đáng ghét!
Là thiên tài, hắn ta bị mất mặt, Tần Ninh, phải chết.

Đại sư Khương Vinh và Tần Ninh cùng đi với nhau, tìm một chỗ tĩnh lặng trong thành Thánh Nguyệt uống trà, ngồi đối diện với nhau.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đứng hai bên, Thiên Động Tiên đứng bên cạnh, híp mắt nhìn, không nói lời nào.

Khương Vinh nhìn Tần Ninh, cũng âm thầm cảm thán.

Tần Ninh của ngày xưa mới chỉ là cảnh giới Linh Hải, hôm nay đã trở thành cảnh giới Linh Luân rồi.

Sự thăng cấp này đúng là quá kh*ng b*.

“Nhiều tháng không gặp, sự tăng cấp của Tần công tử còn hơn cả những thiên tài tuyệt thế trong Cửu U Đại Lục, thật sự khiến người ta bội phục”.

Khương Vinh nói lời thật lòng.

“Có là gì đâu, hai tì nữ của ta còn đáng sợ hơn nhiều”.

Khương Vinh nhìn Diệp Viên Viên thì mới phát hiện nàng có hơi thở của cảnh giới Linh Phách tầng năm.

“Đây! ”
Khương Vinh càng thấy đáng sợ hơn.

“Không hổ là tư chất hoàng thể mà!”
Nói vậy, nhưng Khương Vinh lại càng coi trọng Tần Ninh hơn.

Dù gì thì Tần Ninh cũng từng là võ giả Tinh Mệnh, nhưng hiện tại chỉ là một phàm nhân, hơn nữa cũng không có thể chất đặc thù gì, nâng cấp đến cảnh giới này đã là quá kinh khủng rồi.

Những gì Tần Ninh và Khương Vinh nói toàn là về đan thuật, nhưng bọn họ có hiểu gì đâu.

Nhưng nhìn nụ cười của Khương Vinh thì có thể đoán được lần này Khương đại sư này cũng được giải đáp không ít.

“Cảm ơn Tần công tử rất nhiều!”, Khương Vinh khách sáo cúi người nói.

Tần Ninh nhận lấy, coi như là điều đương nhiên.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 351: Thế Gia Hoàng Phủ


“Ban nãy tiểu ca Tần Ninh nói là có chuyện cần hỏi sao?”
“Ừm!”
Tần Ninh lãnh đạm nói: “Hiện giờ trong Cửu U thì ai là mạnh nhất?”
“Haha...”
Khương Vinh tưởng là Tần Ninh muốn thoát khỏi sự giao tranh giữa các đế quốc và thượng quốc, đi lên Cửu U nên mới hỏi.

Lão ta bèn cười, đang chuẩn bị đáp lời thì Tần Ninh lên tiếng tiếp.

“Đại Nhật Thần Giáo tu Đại Nhật thiên quyết, có ai đã vượt qua được cảnh giới Hóa Thần chưa?”
“Thánh Vương Phủ, lấy khí Thánh Vương luyện thể, có ai đã luyện thành thể phách mạnh mẽ vượt qua thánh thể chưa?”
“U Minh Tông luyện U Minh quỷ quyết, đã có ai luyện đến tầng cuối cùng chưa?”
“Mười ba thức Thiên Kiếm của Kiếm Các, đã có ai lĩnh hội đến cực đỉnh và được danh xưng kiếm tôn chưa?”
Tần Ninh nói ra một loạt khiến Khương Vinh không khỏi sững sờ.

Đây đều là các tuyệt học của bốn đại tông môn trong Cửu U, số người biết rất ít, nhưng Tần Ninh lại nói ra được hết.

“Làm sao? Ta nói không đúng hả?”, Tần Ninh lạnh nhạt hỏi.

“Đúng!”
Đại sư Khương Vinh cười đáp: “Nhưng trong Cửu U, thế lực của bốn đại tông môn rất mạnh, có thể nói là đứng đầu, danh chấn tứ phương, không phân cao thấp”.

“Ồ? Thế mấy chục ngàn năm qua, cả bốn đại tông môn đều không có nổi một người vượt qua cảnh giới Hóa Thần sao?”

“Theo ta biết thì không có...”
Tần Ninh chau mày, lại nói: “Thế còn thế gia Hoàng Phủ cũng phải có chứ? Hay là cổ gia Lĩnh Nam, chẳng lẽ cũng không có luôn?”
Lời này nói ra, Khương Vinh đã hoàn toàn kinh ngạc.

Thế gia Hoàng Phủ.

Cổ gia Lĩnh Nam.

Hai đại gia tộc này chính là những gia tộc lớn mạnh có truyền thừa hàng chục ngàn năm.

Hơn nữa, đừng nói đến Cửu U, tính trên cả Cửu U Đại Lục này cũng rất ít người biết đến.

Ấy thế mà Tần Ninh lại biết, thật quá sức kinh ngạc.

“Thế gia Hoàng Phủ và cổ gia Lĩnh Nam trước giờ không xuất hiện trước mặt thế nhân, các đệ tử ra ngoài tu luyện cũng chỉ chuyên tâm tu luyện, nên có rất ít tin tức về bọn họ”.

Khương Vinh đáp.

Xem ra trong Cửu U này, khi hắn và tên nhóc Thanh Vân rời đi thì rốt cuộc là kẻ nào đã đối phó với hai đồ tôn của hắn.

Hắn phải đích thân tra rõ chuyện này mới biết được.

Lúc này, ánh mắt Khương Vinh nhìn Tần Ninh cũng thêm một chút thần bí.

phong-than-chau-351-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 352


Câu nói này của Khương Vinh không phải là trò đùa của bọn trẻ con.

Mà lời mời thật sự.

Với thân phận kiêu ngạo là linh đan sư thất phẩm thì trong Thánh Đan các, Khương Vinh cũng là một nhân vật quyền cao chức trọng.

Lão ta nói vậy với Tần Ninh thì khiến người ta vô cùng bất ngờ.

“Nếu Tần công tử đồng ý, Khương Vinh ta tình nguyện lấy thân phận linh đan sư thất phẩm trong Thánh Đan các ra để bảo đảm rằng công tử chắc chắn sẽ có thân phận không thấp hơn ta!”
Lúc Khương Vinh nói, còn tỏa ra một hơi thở thâm sâu.

“Thánh Đan các, đan sư cấp cao?”
Tần Ninh híp mắt lại, cười đáp: “Hàng chục ngàn năm qua, các ông vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ.

Một các chủ, ba các phó, năm đan sư cấp cao”.

.

||||| Truyện đề cử: Boss Là Nữ Phụ |||||
Lời này nói ra, cả Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều nhìn Khương Vinh với ánh mắt kinh ngạc.

Khương Vinh là linh đan sư thất phẩm, thân phận đúng là cao quý.

Nhưng không ngờ lại cao quý đến vậy.

Thánh Đan các có thực lực phức tạp, ở các đế quốc, thượng quốc và cương quốc đều có sự tồn tại của các phân các.

Chỉ một điểm này thôi cũng đủ để thấy thực lực và nền tảng của Thánh Đan các.

Khương Vinh là linh đan sư thất phẩm, là một trong số các đan sư cấp cao, không thể không nói là rất có địa vị.

Nhưng khi đối diện với Tần Ninh thì Khương Vinh lại bắt đầu đối xử với hắn như một người cùng cấp bậc.

Từ điểm này có thể thấy Tần Ninh rất hiểu về đan thuật.

Nghĩ đến lúc đầu Tần Ninh cũng thấy Khương Vinh phiền, chỉ muốn trốn tránh ông ta.

Giờ xem ra là đúng như vậy thật.

“Ừm, ta cũng không có hứng thú lắm”.

Tần Ninh cười nhạt: “Thế lực tông môn quá bó buộc người khác, không thoải mái chút nào.

Hơn nữa mấy lão cổ hủ trong Thánh Đan các lại quá cố chấp với đan thuật”.

Tần Ninh nói vậy khiến tay Khương Vinh run run.

Lão cổ hủ, mấy vị trong đó hầu như chẳng bao giờ xuất hiện, sao Tần Ninh lại biết được?
Tần Ninh không những biết, mà còn nắm rõ từng chi tiết về thế lực của Thánh Đan các trong Cửu U nữa cơ.

Nói rồi, Khương Vinh rút ra một lệnh bài.

Lệnh bài này có màu xanh, tỏa ra ánh sáng đen nhạt, bên ngoài khắc một biểu tượng linh đan hình tròn.

“Đây là lệnh Thánh Đan của Thánh Đan các chúng ta!”
Khương Vinh đẩy ra trước mặt Tần Ninh và cười nói: “Lệnh bài này, chỉ cần xuất hiện ở trong các phân các của Thánh Đan các thì các đan sư dưới cấp bảy sẽ phải phục tùng mệnh lệnh của người sở hữu nó”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 353: Vị Chủ Tử Này Rất Tùy Ý


“Giờ ta xin tặng nó cho Tần công tử, mà Tần công tử cũng chỉ cần treo cái danh vậy thôi, làm một vị khách mời của Thánh Đan các ta!”
Chỉ vậy thôi?
Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi nhìn lệnh bài.

Với thân phận của Khương Vinh thì chắc sẽ không nói láo, thấy lệnh bài này giống như thấy đại sư Khương Vinh vậy.

“Hay là thôi đi!”

Tần Ninh lại từ chối, cười đáp: “Ta vẫn thích tự do hơn.

Thánh Đan các của các ông không hợp với ta, nhưng có cơ hội ta có thể đến Thánh Đan các để giảng giải đan thuật miễn phí”.

Sắc mặt của đại sư Khương Vinh trở nên ảm đạm.

“Được rồi, tiểu ca Tần Ninh không thích thì ta cũng không miễn cưỡng nữa, nhưng nếu tiểu ca Tần Ninh cần bất kỳ điều gì có thể tìm đến ta, chỉ cần có thể giúp thì ta sẽ lập tức xuất hiện”.

“Được!”
Tần Ninh thật sự không muốn bị bó buộc.

Lúc hắn còn là Cửu U Đại Đế thì chưa phải là đan sư xuất sắc.

Nhưng khi trải qua đời thứ năm, hắn đã dùng cả đời nghiên cứu đan thuật, được các trời và vạn giới gọi là Cửu Nguyên Đan Đế.

Trong vạn giới các trời thì Tần Ninh tự xưng hiểu rõ về đan thuật nhất, không ai có thể vượt qua hắn.

Một Thánh Đan các nho nhỏ đúng là không thể khiến hắn hứng thú.

Một tiếng gió bỗng vang lên.

Bóng dáng của Thương Hư xuất hiện bên ngoài đình nghỉ mát.

“Công tử, người của thượng quốc Thánh Nguyệt! không chịu gặp chúng ta!”, Thương Hư bối rối nói.

“Ồ? Không gặp à?”
Tần Ninh sửng sốt, lại nói: “Là muốn chúng ta đưa lễ trước rồi mới được à? Mượn Thiên Nguyên linh cảnh của bọn họ dùng một chút thôi, cũng đâu phải vấn đề lớn đâu?”, “Không phải vậy”, Thương Hư đáp: “Công tử, dạo này có một vị linh đan sư ngũ phẩm đỉnh cấp đến từ Thánh Đan các, tên là Thiên Địch Nguyên.

Người này có đan thuật cực kỳ lợi hại, cũng muốn mượn Thiên Nguyên linh cảnh dùng một chút, mà thượng quốc Thánh Nguyệt cũng không muốn đắc tội người này.

Do đó, họ bèn mời Thẩm Thiên Trầm, vị linh đan sư ngũ phẩm duy nhất của thượng quốc Thánh Nguyệt ra trận, so tài với Thiên Địch Nguyên”.

“Nếu Thiên Địch Nguyên thắng thì thượng quốc Thánh Nguyệt phải cho lão ta mượn Thiên Nguyên linh cảnh”.

Thiên Địch Nguyên?
Nhỡ thượng quốc Thánh Nguyệt ngăn cản, thì e là Tần Ninh lại đại khai sát giới mất thôi.

“Ồ? So tài với Thẩm Thiên Trầm à?”
Khương Vinh cười nói: “Tiểu ca Tần Ninh muốn đi, thì ngày mai liền đi cùng ta quan sát đi, thuận tiện cũng cho Thẩm Thiên Trầm một vài ý kiến”.

“Đại sư Khương Vinh quen người này sao?”.
 
Phong Thần Châu
Chương 354


“Thẩm Thiên Trầm có một ít duyên với lão phu”.

Khương Vinh cười khà khà nói: “Không ngờ Thiên Địch Nguyên cũng chạy đến thượng quốc Thánh Nguyệt, người này trước giờ đều tự kiêu vì thiên phú của mình.

Là linh đan sư ngũ phẩm mà chẳng coi ai ra gì, ta cũng đang mong Thẩm Thiên Trầm có thể dạy dỗ được lão ta đây”.

Thiên Địch Nguyên?
Thiên Sa Mạc?
Hình như có chút quan hệ!
“Tên nhóc Thiên Sa Mạc đó là cháu của Thiên Địch Nguyên, nhà họ Thiên trong Thánh Đan các cũng coi như có căn cơ thâm sâu.

Thiên Hằng Viễn là một trong ba các phó của Thánh Đan các”.

Khương Vinh giải thích.

Khương Vinh nói vậy thì mấy người Tần Ninh liền hiểu ra.

Xem ra việc Thiên Sa Mạc khiêu chiến các thiên tài đan thuật, lần này đến thượng quốc Thánh Nguyệt không phải là ngẫu nhiên.

Náo nhiệt như vậy thì đúng là thú vị rồi đây.

Đại sư Khương Vinh mời nhóm Tần Ninh ở lại trong Thánh Đan các, Tần Ninh từ chối mãi mà không được, bèn đi theo Khương Vinh đi vào trong phòng của Thánh Đan các nghỉ ngơi.

Buổi tối, Tần Ninh mãi mới định yên tĩnh tu luyện một chút, thì Khương Vinh lại đem rượu thịt đến muốn cùng Tần Ninh ngắm hoa thưởng nguyệt.

Một vị linh đan sư thất phẩm tốn bao nhiêu công sức chỉ để làm một thiếu niên vui lòng như vậy, đúng là khó tin mà.

Nhìn bộ dạng bất lực của công tử nhà mình, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều vui vẻ cười trộm.

Nhưng kiến giải về đan thuật của Tần Ninh thật sự đáng sợ đến vậy sao? Khiến cho một linh đan sư thất phẩm, đường đường là một trong năm đan sư cấp cao của Thánh Đan các là Khương Vinh phải cuốn lấy như vậy? Sáng sớm ngày hôm sau, Khương Vinh đã đợi Tần Ninh từ trước, chờ bọn họ chuẩn bị xong thì lập tức đi về phía hoàng cung của thượng quốc Thánh Nguyệt.

Hoàng cung hôm nay náo nhiệt lạ thường.

Hôm qua tiểu đan thần Thẩm Văn Hiên và thiên chi kiêu tử của Thánh Đan các Thiên Sa Mạc tỉ thí đã khiến cho Thiên Sa Mạc bị chê cười, và danh tiếng của tiểu đan thần Thẩm Văn Hiên cũng nổi danh hơn hẳn.

Mà hôm nay, linh đan sư ngũ phẩm đỉnh cấp đến từ Thánh Đan các là Thiên Địch Nguyên lại tỉ thí với đệ nhất đan sư của thượng quốc Thánh Nguyệt là Thẩm Thiên Trầm.

Một người lập tức bước ra, nhìn thấy Khương Vinh thì cung kính hành lễ.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 355


Tần Ninh nhìn như một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên bên cạnh đều ở cảnh giới Linh Phách, khiến người ta phải bất ngờ.

Hơn nữa Thiên Động Tiên đi cùng lại thu liễm hơi thở, nhìn vô cùng bình thường.

Nhưng người có hai tì nữ ở cảnh giới Linh Phách lại là một người bình thường hay sao?
“Đây là! ”
“Tần Ninh!”

“Chào Tần công tử, nếu đã là bạn của Khương đại sư thì cũng là bạn của Thánh Chuy ta, mời đi theo ta vào!”
Mấy người đi vào dưới sự dẫn đường của Thánh Chuy.

“Mấy người đó là ai mà đi vào nghênh ngang vậy?”
“Ngươi nói nhỏ thôi, đó là thất hoàng tử Thánh Chuy đấy, bên cạnh hắn ta là Khương đại sư Khương Vinh của Thánh Đan các, còn thiếu niên kia thì! chưa gặp bao giờ! ”
“Hay là công tử của thế gia nào đó?”
“Các ngươi không biết à?”, một giọng cười vang lên: “Tên nhóc đó hình như là Tần Ninh, không rõ đến từ đâu, nhưng hôm qua hắn đã chỉ ra trò ăn gian của Thiên Sa Mạc trong trận tỉ thí giữa Thiên Sa Mạc với Thẩm Văn Hiên, kiến thức phi phàm lắm”.

Đám người lúc này mới hiểu ra.

Hôm qua tiểu đan thần Thẩm Văn Hiên và thiên chi kiêu tử của Thánh Đan các Thiên Sa Mạc tỉ thí, là chủ đề cả thượng quốc Thánh Nguyệt bàn luận sôi nổi.

Không ngờ lại là vì thiếu niên này.

Nhưng hôm nay Tần Ninh lại đi cùng Khương đại sư khiến người ta không thể không nghi ngờ rằng hắn có thân phận đặc biệt.

Tần Ninh đương nhiên là không biết chuyện đó, mà có biết thì hắn cũng chẳng quan tâm.

Hoàng cung của thượng quốc Thánh Nguyệt nguy nga tráng lệ, cung điện nối liền nhau san sát, lầu các đình đài càng không phải nói, chỉ nguyên diện tích và độ cao cũng gấp bội đế quốc Bắc Minh.

Nhưng Tần Ninh hầu như chẳng bao giờ có cảm giác đặc biệt gì với mấy cái này.

Hắn đi sau Khương Vinh và Thánh Chuy, tay vẫn mân mê pho tượng, tự nhiên như không.

Lúc này Thánh Chuy cũng phát hiện, mặc dù Khương Vinh chẳng nói gì với hắn ta, nhưng hai mắt lại luôn dừng ở trên người Tần Ninh.

Ánh mắt hắn ta khẽ động, quay sang cười hỏi Tần Ninh: “Không biết Tần công tử đến từ đâu? Lần này đến thượng quốc Thánh Nguyệt chúng ta có việc gì? Nếu là chuyện ta có thể giúp được, ta chắc chắn sẽ tận sức giúp đỡ”.

“Ta? Ta đến từ đế quốc Bắc Minh”.

Nhưng đại sư Khương Vinh lại cực kỳ tôn trọng người này.

“Lần này đến thượng quốc Thánh Nguyệt đúng là có chút việc, muốn mượn Thiên Nguyên linh cảnh của các ngươi dùng một chút”.

“Thiên Nguyên linh cảnh?”
Thánh Chuy ngỡ ngàng.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 356: Khương Đại Sư Mọi Người Ngồi Ở Đây Nhé!”


Thiên Nguyên linh cảnh là thứ mà bọn họ từng phải vào mật địa mới lấy được.

Để có được Thiên Nguyên linh cảnh, thượng quốc Thánh Nguyệt năm đó đã phải hi sinh tính mạng của mười mấy vị cường giả cảnh giới Địa Võ.

Vật này vô cùng đặc biệt, uy năng cực lớn, được xếp vào hàng linh khí truyền thừa của thượng quốc Thánh Nguyệt cùng với thương Chấn Thiên mà lão tổ nguyên soái Thánh Huy truyền lại.

Món này không thể nói mượn là mượn đực.

“Chuyện này thì ta không làm chủ được rồi! ”, Thánh Chuy cười khổ đáp.

“Vậy ai có thể làm chủ được? Thánh Minh Hoàng sao?”, Tần Ninh bình thản nói: “Ông ta có làm chủ được không?”
Lời này nói ra khiến Thánh Chuy cực kỳ không vui.

Cho dù là quốc chủ của thượng quốc Kim Càn, thượng quốc số một trong số bảy thượng quốc lớn đến đây cũng không gọi hẳn tên của phụ hoàng như vậy.

Dường như Tần Ninh không coi ai ra gì cả.

Thánh Chuy lại nói: “Phụ hoàng ta đúng là có thể làm chủ, nhưng Thiên Nguyên linh cảnh là chí bảo, cũng không phải thứ mà Tần công tử nói mượn là mượn được!”
“Đương nhiên ta sẽ không mượn không công rồi”.

Tần Ninh cười nhạt: “Để làm thù lao, ta sẽ đồng ý một điều kiện mà thượng quốc Thánh Nguyệt các ngươi đưa ra”.

Lời này nói ra, Thiên Động Tiên, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều sửng sốt.

Xem ra viên đá Tứ Phương kia rất quan trọng với Tần Ninh, nếu không hắn cũng không nói như vậy.

Một điều kiện.

Một điều kiện của Tần Ninh quý giá vô cùng.

Đến cả cảnh giới Thiên Võ, Tần Ninh còn tát chết được thì điều kiện này quan trọng vô cùng, chỉ ba bọn họ mới hiểu rõ.

Khương Vinh cũng cực kỳ ngạc nhiên.

Tần Ninh có đan thuật thông thiên, nếu thượng quốc Thánh Nguyệt có thể lấy cái này làm điều kiện thì e rằng chỉ dùng mỗi Thiên Nguyên linh cảnh thôi cũng là quá hời cho thượng quốc Thánh Nguyệt.

Nhưng rơi vào tai Thánh Chuy thì lại cực kỳ khôi hài.

Một điều kiện?
Một thanh niên mười sáu mười bảy tuổi như Tần Ninh, thì điều kiện cái gì?
Đi từ đế quốc Bắc Minh ra thì e là tên nhóc này chẳng biết trời cao đất dày là gì.

Nhưng Tần Ninh dù gì cũng được đại sư Khương Vinh dẫn theo, hắn ta không tiện nói.

“Ừm!”
Nhóm Khương Vinh ngồi xuống nhìn quanh.

Lúc này, phía chính Bắc của quảng trường là một đài cao, bên trên có hai người đứng đối lập nhau.

Chính là nhân vật chính của ngày hôm nay, đan sư đứng đầu thượng quốc Thánh Nguyệt Thẩm Thiên Trầm và Thiên Địch Nguyên của Thánh Đan các!.
 
Phong Thần Châu
Chương 357


Hai linh đan sư ngũ phẩm so tài, tuyệt đối thu hút ánh mắt của mọi người.

“Hoàng thượng giá đáo!”
Một âm thanh bén nhọn vang lên, quần thần lúc này đều đứng dậy.

Một người trung niên mặc long bào màu xanh lúc này bước tới, uy nghiêm không giận mà uy, khí thế mạnh mẽ.

Chính là Thánh Minh Hoàng, quốc chủ của thượng quốc Thánh Nguyệt, đồng thời cùng là cao thủ cảnh giới Thiên Võ tầng bốn.

“Bình thân đi!”
Thánh Minh Hoàng nhìn quanh, gật đầu nói: “Hôm nay là ngày tỉ thí của ái khanh Thẩm Thiên Trầm và đan sư Thiên Địch Nguyên, sẽ là một trận đấu đặc sắc”.

“Nếu ái khanh Thẩm Thiên Trầm thắng thì đan sư Thiên Địch Nguyên sẽ chọn ra ba thiên tài đan thuật của thượng quốc Thánh Nguyệt chúng ta để đưa vào Thánh Đan các và tự mình dạy dỗ”.

“Còn nếu đan sư Thiên Địch Nguyên thắng thì thượng quốc Thánh Nguyệt của chúng ta sẽ cho Thiên đại sư mượn Thiên Nguyên linh cảnh để sử dụng!”, Thánh Minh Hoàng nhìn quanh, cười nhạt nói: “Tỉ thí lần này! bắt đầu!”
Thánh Minh Hoàng nói xong thì Thiên Địch Nguyên mặc áo trắng cùng Thẩm Thiên Trầm đi về phía trung tâm.

Linh đan sư ngũ phẩm ở thượng quốc Thánh Nguyệt được coi là linh đan sư mũi nhọn.

Còn linh đan sư lục phẩm thì e là chỉ ở cương quốc mới có, còn thất phẩm thì chắc là ở trong bốn đại tông môn rồi.

Linh đan thất phẩm do linh đan sư thất phẩm luyện chế ra là để cho võ giả cảnh giới Thiên Nguyên sử dụng.

Cảnh giới Thiên Nguyên cũng là một sự tồn tại có một không hai ở trong cương quốc.

Lúc này, mọi người đều đang mỏi mắt chờ mong.

Trong số những khách quan này có không ít công tử là hy vọng Thẩm Thiên Trầm thắng.

Dù gì Thẩm Thiên Trầm mà thắng, thượng quốc Thánh Nguyệt bọn họ có thể chọn ra ba thiên chi kiêu tử tiến vào Thánh Đan các, tu luyện đan thuật.

Mặc dù nói Thánh Đan các không nằm trong danh sách bốn đại tông môn, nhưng chưa từng có ai khinh thường Thánh Đan các cả.

Ngược lại Thánh Đan các cũng là thế lực mà bốn địa tông môn không muốn đắc tội.

“Đại sư Khương Vinh!”
Thánh Minh Hoàng ngồi đầu đứng dậy chắp tay cười nói: “Đại sư Khương Vinh đã đến thượng quốc Thánh Nguyệt chúng ta thì lần tỉ thí này xin mời Khương đại sư làm giám khảo, như vậy là hợp lý nhất!”
Cho dù Thánh Minh Hoàng là quốc quân của thượng quốc Thánh Nguyệt xếp thứ hai trong bảy đại thượng quốc thì khi gặp Khương Vinh cũng phải nể mặt lão ta.

Một quốc quân của thượng quốc so với một vị linh đan sư thất phẩm thì đúng là tương đương nhau về địa vị.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 358


Huống chi đại sư Khương Vinh đến từ Thánh Đan các.

“Được!”
Khương Vinh cũng không từ chối, bình thản nói: “Nhưng ta có một điều kiện, là tìm một trợ thủ”.

“Đương nhiên là được!”
Khương Vinh cười nhìn Tần Ninh: “Tiểu ca Tần Ninh có thể cùng ta nhận xét không?”

“Được!”
Tần Ninh không thoái thác, nhận xét linh đan cũng là một chuyện thú vị.

Tỉ thí chính thức bắt đầu.

Trận đầu tỉ thí của hai vị linh đan sư là linh đan ngũ phẩm hạ đẳng Hồng Ngọc đan.

Hồng Ngọc đan là linh đan ngũ phẩm nhập môn, đan dược này có tác dụng khôi phục linh khí cho võ giả thuộc cảnh giới Địa Võ.

Bất kể là võ giả ở cảnh giới nào thì linh đan khôi phục linh khí cũng vô cùng quan trọng.

Nhưng cảnh giới càng cao thì linh đan khôi phục linh khí này cần càng nhiều nguyên liệu cao cấp để luyện chế.

Dù gì thì cảnh giới tăng lên, cường độ cơ thể, chất lượng linh khí và độ dày linh khí đều tăng lên gấp bội.

Mọi dược liệu cần có đều đã được chuẩn bị.

Hai người lập tức bận rộn trên đài đấu.

“Tiểu ca Tần Ninh, ngươi nghĩ đan thuật của ai ổn định hơn?”
“Thiên Địch Nguyên!”
Tần Ninh gật đầu nói: “Lão ta mạnh hơn Thẩm Thiên Trầm một chút”.

Khương Vinh cũng gật đầu.

Thiên Địch Nguyên dù gì cũng là linh đan sư ngũ phẩm của Thánh Đan các, nhà họ Thiên trong Thánh Đan các cũng không tầm thường chút nào.

Đan thuật của lão ta được thừa hưởng từ huynh trưởng Thiên Hằng Viễn.

Mà Thiên Hằng Viễn lại là phó các của Thánh Đan các, cũng là người cai quản Thiên gia, và là một linh đan sư bát phẩm.

Chỉ một điểm này thôi cũng biết căn bản của Thiên Địch Nguyên không hề kém hơn Thẩm Thiên Trầm.

“Công tử, linh đan ngũ phẩm hạ đẳng này mà Thẩm Thiên Trầm đã không phải đối thủ rồi, vậy hai trận đấu sau có trung đẳng và cao đẳng, chẳng phải Thẩm Thiên Trầm sẽ thất bại sao?”
Vân Sương Nhi không kìm được nói: “Nếu Thẩm Thiên Trầm thua thì thượng quốc Thánh Nguyệt sẽ phải cho Thiên Địch Nguyên mượn Thiên Nguyên linh cảnh”.

Tần Ninh gật đầu: “Nếu vậy thì Thiên Địch Nguyên không thể thắng được”.

“Vậy phải giúp ông ta thôi!”
Giúp thôi?
Giúp kiểu gì?.
 
Phong Thần Châu
Chương 359: Phải Làm Sao Mới Được Đây


Đan thuật không phải là nâng cấp cảnh giới.

Võ giả nâng cấp cảnh giới thì cần có giác ngộ, hoặc một cơ duyên, như thế thăng một cấp hoặc chín cấp đều không có vấn đề.

Nhưng đan thuật cần có sự tích lũy lâu dài.

Mà cho dù có là giác ngộ thì cũng phải thăng cấp mới được, nào có thể thay đổi được nhanh thế.

Tần Ninh tuy là có kiến giải phi phàm về đan thuật, nhưng cũng không thể giúp Thẩm Thiên Trầm lập tức thay đổi sai lầm của mình và thắng Thiên Địch Nguyên được!
Lúc này Tần Ninh cũng không nói nhiều,
Hồng Ngọc đan sau một canh giờ đã được xuất lò.

“Mời đại sư Khương Vinh kiểm nghiệm!”
Khương Vinh lúc này bước lên, Tần Ninh cũng đi theo như một đan đồng, không nói gì cả.

Lúc kiểm nghiệm Hồng Ngọc đan thì Tần Ninh khẽ chau mày.

Khương Vinh lại nhìn Tần Ninh, tuyên bố: “Hồng Ngọc đan này, thủ đoạn luyện chế của Thiên Địch Nguyên càng cao minh hơn, công hiệu cũng cực kỳ rõ ràng.

Trận đấu này, Thiên Địch Nguyên thắng!”
Lời này nói ra, sắc mặt Thánh Minh Hoàng không mấy dễ chịu.

Trận tỉ thí đầu tiên là linh đan ngũ phẩm hạ đẳng, là trận Thẩm Thiên Trầm có khả năng thắng nhất.

Nhưng ông ta lại thua mất, vậy thì hai trận sau sao có thể thắng nổi.

Không ai dám nghi ngờ phán đoán của đại sư Khương Vinh, dù gì lão ta cũng là linh đan sư thất phẩm, không thể làm chuyện gì ảnh hưởng đến danh tiếng của mình được.

“Giờ nghỉ ngơi nửa canh giờ rồi sẽ tiến hành trận tỉ thí thứ hai, luyện chế linh đan Thanh Mãng!”
Tiếng của thái giám vang lên, nhóm người cũng thả lỏng ra, bàn luận ồn ào.

“Không hổ là linh đan sư ngũ phẩm đến từ Thánh Đan các nhỉ, Thẩm đại sư lần này e là thua mất thôi”.

“Đành chịu thôi, Thánh Đan các là đại tông môn mà đến cả bốn đại tông môn còn không dám đắc tội mà.

“Đúng vậy, thua thì cũng đành chịu mà!”
Lúc này, Thẩm Thiên Trầm đã đi đến bên cạnh Thánh Minh Hoàng.

“Bệ hạ!”
“Thẩm đại sư, hai trận tiếp theo liệu có nắm chắc?”
Nhưng xem ra tỉ thí này chắc chắn phải chịu thua rồi.

Thiên Nguyên linh cảnh vẫn phải cho mượn thôi.

phong-than-chau-359-0.jpg

.
 
Back
Top Bottom