Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1920: Đây… đây là cái quỷ gì?


Bây giờ Hạ Khải Việt biết không thể coi Tần Ninh là cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ, chí ít phải là vô địch huyền cảnh Tạo Hóa nhị đoạn, thậm chí là tam đoạn.

Khiên Kiều Thiên không cần, bản thân chết rồi, đó mới là hối hận không kịp.

Ầm…

Một tiếng nổ tung lúc này vang lên, hư ảnh Băng Hoàng kia rơi trước mặt Khiên Kiều Thiên, nổ bể ra.

Bề ngoài lá chắn xuất hiện một tầng sương băng, không ngừng lan truyền.

Mà cùng lúc đó, khiên Kiều Thiên cũng đang không ngừng mở rộng.

Cuối cùng cao đến trăm trượng, khiên Kiều Thiên dừng lan rộng, sương băng cũng dừng bước.

“Chặn lại!”

Mọi người lúc này không tự chủ được hít một hơi.

Bọn họ hoàn toàn quên mất đó là một thanh niên cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ công kích đang được phóng thích ra.

Là một vô địch huyền cảnh Tạo Hóa, giơ một mặt lá chắn huyền khí Tạo Hóa ra, khó khăn lắm mới ngăn cản được.

“Huyền khí Tạo Hóa?”

Tần Ninh thấy biểu cảm Hạ Khải Việt thở phào nhẹ nhõm, hắn giễu cợt nói: “Huyền khí Tạo Hóa thì sao?”

Lời vừa dứt, Tần Ninh một kiếm chém ra, lướt qua mấy vị trưởng tộc khác muốn vây xung quanh.

Một khắc sau, một màn xuất hiện khiến người ta chết lặng người.

Bàn tay Tần Ninh vứt kiếm Đoạn Không.

Hai tay túm sau lưng.

Âm thanh rắc rắc rắc vang lên, cột Thiên Vị của Tần Ninh vào lúc này… bị rút xuống!

Toàn thân Tần Ninh, hay tay túm cột Thiên Vị giữa hư không.

“Lão tử đập chết ngươi!”

Một lời rơi xuống, cột Thiên Vị của Tần Ninh trực tiếp nện xuống.

Bịch…

Khiên Kiều Thiên lúc này đột nhiên trầm xuống vài phần.

Hai người Hạ Khải Việt và Hạ Thương ở sau khiên Kiều Thiên sắc mặt tái nhợt.

Đây… đây là cái quỷ gì?

Có ai đã nhìn qua cột Thiên Vị còn có thể rút ra, giống như gõ đánh làm thần côn?

Cột Thiên Vị ngưng tụ biển lượng linh khí của võ giả cảnh giới Thiên Vị.

Cảnh giới Nhân Vị và cảnh giới Địa Vị, biển linh khí ngưng tụ trong cơ thể đủ khổng lồ.

Càng mạnh mẽ, nhưng uy lực càng đáng sợ cường thịnh.

Nhưng cột Thiên Vị là tồn trữ linh khí, là món vũ khí tồn trữ, không phải binh khí công kích.

Một cảnh giới Thiên Vị nào cũng phải cẩn thận bảo vệ cột Thiên Vị của bản thân, dù sao thì đó cũng là nguồn linh khí.
 
Phong Thần Châu
Chương 1921: Huyền khí Tạo Hóa!


Có ai có thể giống như Tần Ninh, rút cột Thiên Vị ra làm thần binh, trực tiếp quơ múa nện xuống?

Lúc này tất cả mọi người đều ngây ra.

“Thằng… thằng nhãi này còn là người sao?”, có người khổ sở nói: “Cột Thiên Vị tăng vọt hai mươi lần, sức mạnh gia tăng không chỉ trăm lần, bây giờ còn có thể rút cột Thiên Vị ra giao chiến!”

“Hơn nữa…”, cũng nó người nói: “Thân ảnh Băng Hoàng to lớn kia rốt cuộc là thứ gì? Vậy mà lại có thể bộc phát ra năng lực áp chế hơi thở Tạo Hóa!”

“Thằng này vẫn chỉ là cảnh giới Thiên Vị, thực lực cho thấy đã vượt qua huyền cảnh Tạo Hóa!”

Bốn phía có vô số tiếng cảm thán và tiếng kinh ngạc.

Lần này thăm dò thiên cung Bắc Thương, thu hoạch lớn nhất không phải lấy được chí bảo ở thiên cung Bắc Thương.

Mà là trận chiến này.

Tần Ninh đáng sợ cổ quái, mạnh mẽ khiếp sợ.

Thất đại thế lực lần này thật sự đã đá vào thiết bản.

“Đập chết ngươi!”

Tần Ninh từng gậy vung xuống, cột Thiên Vị trở thành thần binh lợi khí.

Hai người Hạ Khải Việt và Hạ Thương điều khiển khiên Kiều Thiên, giờ phút này cảm giác cơ thể giống như bị đánh.

Khiên Kiều Thiên là lấy hơi thở Tạo Hóa thúc giục, lan truyền càng lớn, phòng ngự càng mạnh, tiêu hao hơi thở Tạo Hóa càng kinh khủng.

Lúc này, hai người không ngừng tiêu hao hơi thở Tạo Hóa, củng cố khiên Kiều Thiên.

Nhưng lại không chịu nổi từng gậy Tần Ninh nện xuống.

“Các ngươi đều xem náo nhiệt sao?”

Hạ Khải Việt gầm thét nói.

Tiếng quát này vừa dứt, mấy người Lãng Vinh Thăng, Huyết Xung Khung, Thiên Trường Khiếu và Long Diễm lúc này cũng không biết làm sao.

Không phải bọn họ không muốn ra tay, mà là lúc tần Ninh quơ múa hai tay nện trên khiên Kiều Thiên, thỉnh thoảng còn còn nhìn bốn phía, quơ múa càn quét cột Thiên Vị.

Trong phạm vi hai ngàn thước, bọn họ căn bản không cách nào đến gần.

“Hôm nay nói đập chết ngươi, tuyệt không chém chết ngươi!”

Tần Ninh hừm một tiếng, lại một gậy rơi xuống.

Rắc... rắc...

Lúc này trên khiên Kiều Thiên đột nhiên xuất hiện từng vết nứt.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều ngây ra.

Huyền khí Tạo Hóa!

Vượt qua huyền khí Tạo Hóa của huyền khí cấp Nhân, huyền khí cấp Địa và huyền khí cấp Thiên, dưới cú đánh của Tần Ninh đã bị phá nứt ra.

Bịch!

Một âm thanh bịch trầm thấp vang lên, cơ thể Hạ Khải Việt và Hạ Thương dưới cột Thiên Vị, hóa thành thịt nát.

Tần Ninh rút về cột Thiên Vị, máu tương kia ở trên đầu cột, vô cùng tươi đẹp.
 
Phong Thần Châu
Chương 1922: Quá kinh khủng!


Máu tươi của huyền cảnh Tạo Hóa!

Lúc này chỉ còn lại Lãng Thiên Thánh, Huyết Hủ Sinh và sáu vị vô địch huyền cảnh Tạo Hóa nhất đoạn khác, sắc mặt nghiêm túc.

Lần này giống như thật sự đã đá vào thiết bản.

Tần Ninh giao chiến đến bây giờ, căn bản không có cảm giác từng tia linh khí hầu như không còn, ngược lại luôn có khí thế bức người.

“Làm sao, không dám ra tay ư?”

Nhìn tám vị huyền cảnh Tạo Hóa còn sót lại, Tần Ninh khinh miệt nói: “Lời nói hùng hồn trước đó đi đâu rồi?”

Lúc này mấy người Lãng Vinh Thăng, Huyết Xung Khung, Thiên Trường Khiếu sắc mặt khó coi.

Bọn họ thật sự không cách nào lý giải nổi một thanh niên cảnh giới Thiên Vị sơ khi làm sao bộc phát ra thực lực mạnh mẽ như vậy.

“Sư tôn quá đỉnh!”

Một tiếng hô lúc này đột nhiên vang lên.

Thạch Cảm Đương lúc này ở trong vòng vây của rồng băng lớn tiếng hô hào.

Nhìn về phía Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi, Thạch Cảm Đương cười he he nói: “Ta đã nói rồi, chẳng cần phải trợ giúp đâu”.

“Chỉ là mấy lão già huyền cảnh Tạo Hoá đầu hai thứ tóc thôi sao có thể uy h**p sư tôn được”.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này không lên tiếng, liếc nhìn Thạch Cảm Đương.

Bộ dạng vừa nãy của Thạch Cảm Đương không phải như này.

Nhưng bây giờ thực lực mà Tần Ninh thể hiện ra đúng là kinh người.

Cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ lại có thể chém giết huyền cảnh Tạo Hoá.

Hơn nữa không chỉ giết một người.

Lúc này, sáu người Lãng Vinh Thăng, Huyết Xung Khung cùng với Thiên Trường Khiếu, Thiên Trường Phong và Long Diễm, Long Đàm đến gần Lãng Thiên Thánh và Huyết Hủ Sinh.

Hai người dù sao cũng là huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn, đối đầu với Tần Ninh dù không thể g**t ch*t thế nhưng tự vệ chắc chắn không thành vấn đề.

Sáu người bây giờ thật sự sợ rồi.

Một trước một sau, sáu vị huyền cảnh Tạo Hoá của Thạch gia, Hải gia và Hạ gia đều chết ở trong tay của Tần Ninh.

Tần Ninh đúng là ác ma, là sát thần!

Người như này thật sự quá kinh khủng!

“Một đám bỏ đi!”

Tần Ninh lúc này nắm trụ thiên vị trong tay, nhìn xuống phía dưới.

“Muốn giết ta vậy thì đến đây đi”.

Một tiếng quát to truyền ra.

Tám huyền cảnh Tạo Hoá lớn bây giờ đứng im bất động không dám nhúc nhích.

Một thanh niên cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ bây giờ đang chỉ thẳng mặt mắng chửi tám vị huyền cảnh Tạo Hoá lớn, ai mà tin cho được?

Quá kinh khủng!
 
Phong Thần Châu
Chương 1923: Mười ba vị huyền cảnh Tạo Hoá.


Lãng Thiên Thánh nhìn về phía hai người Thiên Trường Khiếu và Long Diễm quát lên: “Lão tổ của hai tộc các ngươi đâu? Đều giả chết cả rồi à?”

“Còn không đến thì Lãng Thiên Thánh ta hôm nay cũng chẳng cần thể diện nữa lập tức rút lui, để ta xem xem bốn người các ngươi có thể chạy thoát không”.

Sắc mặt của hai người Thiên Trường Khiếu và Long Diễm lúc này đều rất khó coi.

“Tiền bối, đại lục Thiên Nguyệt của bọn ta cách chỗ này hơi xa một chút...”

“Xa một chút? Đến bây giờ vẫn còn coi ta là trẻ con à?”

Lãng Thiên Thánh trầm giọng nói: “Có khi nào đã đến từ lâu nhưng đứng ngoài xem náo nhiệt, muốn để lão hủ làm chim tiên phong đúng không?”

Lãng Thiên Thánh thân là huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn, nói ra lời này thật đúng là không biết xấu hổ.

Thể diện là cái gì cơ chứ?

Có thể giữ được mạng sao?

Lần này Lãng gia mặc dù mất đi một vị huyền cảnh Tạo Hoá thì coi như vẫn còn có thể chấp nhận được, nhưng nếu cứ tiếp tục chém giết vậy thì thương vong sẽ càng nhiều.

Mấy đại lục khác không đến trợ giúp thì bọn họ căn bản không thể chống đỡ được.

“Ha ha, Lãng Thiên Thánh, cái tính tình này của ngươi vẫn nóng nảy như xưa, bọn ta đến rồi đây!”

Một tiếng cười đột nhiên vang lên vào lúc này.

Phía trên không trung có hai thân ảnh hoá thành vệt sáng bây giờ bỗng xuất hiện.

“Đó là... phó các chủ tiền nhiệm của Long Hiên các, Long Khâm Nguyệt!”

“Còn có lão các chủ của Thiên Thượng các Thiên Triết Sinh!”

Một vài võ giả thế hệ trước nhận ra hai thân ảnh kia.

Lại có thêm hai vị vô địch huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn nữa đến.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Một tiếng nói nặng nề vang lên vào lúc này.

Ngay sau đó, ba luồng khí tức mạnh mẽ xuất hiện ở trước mặt mọi người.

“Thạch Kiếm Vân của Thạch gia tiếng tăm lẫy lừng vạn năm trước! Không phải ông ta đã chết rồi sao?”

“Đó có phải là Hải Minh Phi của Hải gia không? Lão già này vẫn chưa chết à?”

“Còn Hạ Phương Vũ của Hạ gia nữa, Hạ Phương Vũ ở ẩn đã nhiều năm vậy mà hôm nay lại xuất hiện”.

Ba thân ảnh xuất hiện ngay lập tức liền có người nhận ra.

Sáu vị huyền cảnh Tạo Hoá nhất đoạn.

Mười ba vị huyền cảnh Tạo Hoá.

Lần này, có vài người đã không nhịn nổi nữa mà muốn phát điên.
 
Phong Thần Châu
Chương 1924: Lại có thêm năm tên nữa!


Từ khi nào mà huyền cảnh Tạo Hoá lại có nhiều đến như này?

Khu vực đại lục Bắc Thiên, mỗi một vị huyền cảnh Tạo Hoá đều giống như nhân vật thần đồng, ngày thường trông thấy một người đã là tốt lắm rồi.

Lần này vì chuyện thiên cung Bắc Thương mở ra mà một phát mười bốn vị nhân vô địch huyền cảnh Tạo Hoá nhất đoạn của bảy đại lục thứ trung tâm cùng xuất hiện.

Thế nhưng vừa rồi đã chết mất sáu người.

Cộng thêm lúc trước chết mất hai người nữa, bây giờ chỉ còn lại sáu người.

Nhưng nếu Lãng Thiên Thánh và Huyết Hủ Sinh xuất hiện, cộng thêm năm vị vô địch huyền cảnh Tạo Hoá vừa đến nữa.

Trước sau ước chừng có khoảng hai mươi mốt vị vô địch huyền cảnh Tạo Hoá đã xuất hiện.

Bảy đại lục thứ trung tâm lần này đúng là đã bỏ ra một số vốn lớn.

Mà tất cả đều là bởi vì người thanh niên đang đứng ở trên bậc thang kia.

Tần Ninh!

Thấy cảnh này, khuôn mặt của Thạch Cảm Đương sững sờ.

Lại có thêm năm tên nữa!

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này cũng lộ ra vẻ lo lắng.

“Bọn chúng đến đều là tự tìm cái chết hết!”

Thạch Cảm Đương lúc này gào lên một tiếng, quát: “Sư tôn vô địch! g**t ch*t đám lão già này đi, khinh người quá đáng!”

“Được!”

Tần Ninh lúc này cười cười.

Từ từ nụ cười càng trở nên phóng túng.

“Hôm nay có chết thì ta cũng sẽ để các ngươi được chết một cách rõ ràng”.

Tần Ninh cười nhạo nói: “Lãng Huyền Minh và Huyết Vô Tận sỉ nhục người của ta, ta g**t ch*t bọn chúng, Tần Ninh ta tự nhận không làm gì sai hết”.

“Long Trạch Đào không biết trời cao đất rộng muốn giết ta cướp bảo vật”.

“Ba tên này nếu như không chọc ta ta sẽ không giết bọn chúng”.

“Còn những người khác, nếu như là do ta giết thì ta nhận, còn không phải do ta giết mà dám hắt nước bẩn vào ta thì ta giết không tha!”

Thạch Cảm Đương lập tức quát to: “Sư tô nói nhiều lời vô nghĩa với bọn chúng như thế làm gì? Chúng giết người của chúng ta, cứ làm theo ý mình là được rồi, người đáng chết cứ giết, không phải nhiều lời với bọn chúng làm gì cả”.

Lời này vừa nói ra, cơ thể của Tần Ninh hơi giật mình.

“Ha ha ha...”

Tần Ninh lập tức cười ha ha, nhìn về phía Thạch Cảm Đương nói: “Đồ nhi ngoan, nói đúng lắm, Tần Ninh ta làm bộ quá rồi”.

“Tần Ninh ta giết người thì cần gì phải có lý do cơ chứ?”

“Thạch Thịnh Vũ và Thạch Đông Thiên chết rồi sao?”, sắc mặt của Thạch Kiếm Vân lúc này âm trầm đến đáng sợ.

Hai huyền cảnh Tạo Hoá lớn, hai huyền cảnh Tạo Hoá lớn của Thạch gia chết rồi.

Chuyện này quả thật nghe xong mà rợn người.
 
Phong Thần Châu
Chương 1925: Tự tìm đường chết!


Hai người Hải Minh Vân, Hạ Phương Vũ lúc này gần như cũng muốn ói ra máu.

Hai vị huyền cảnh Tạo Hoá nói mất liền mất luôn.

Ba bên tổn thất nặng nề!

“Các vị, thấy thế nào?”

Huyết Hủ Sinh lúc này đầu bê bết máu, vẻ mặt u ám nói.

“Không g**t ch*t tên này thì thanh danh của bảy đại lục thứ trung tâm chúng ta làm gì còn nữa?”

“Nếu đã như vậy thì ra tay đi!”

“Sáu người các ngươi đứng lui sang một bên!”

Nghe thấy vậy, Long Diễm và Thiên Trường Khiếu vô địch huyền cảnh Tạo Hoá nhất đoạn sắc mặt trở nên rất khó coi.

Từ bao giờ mà huyền cảnh Tạo Hoá lại trở thành đối tượng bị chê bai rồi vậy?

“Thạch Cảm Đương ta hôm nay sao có thể để sư tôn bảo vệ được chứ?”

Thạch Cảm Đương lúc này cầm rìu Linh Khải và búa Trảm Thần hét lớn một tiếng.

Hắn ta là huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn, sao có thể để Tần Ninh bảo vệ được?

Kiếp trước Tần Ninh là sư tổ của hắn ta, kiếp này lại là sư tôn của hắn ta, là đồ tôn, đồ nhi sao có thể sống cả đời dưới sự che chở của sư phụ được chứ?

“Chúng ta cũng không cần!”

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi bây giờ bước ra.

Hai con sư tử đá nhảy cẫng hoan hô, vẫy đuôi nhảy thoăn thoắt.

“Được!”

Tần Ninh nhìn về phía ba người, nói: “Nếu đã vậy thì sáu tên kia giao cho các ngươi!”

Thạch Cảm Đương cười ha ha một tiếng rồi lao ra trong nháy mắt.

Tần Ninh lúc này vẫy tay một cái, rồng băng liền quay trở về bên cạnh.

Cùng lúc đó, hai con sư tử đá đi theo Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi.

Ba thân ảnh lao thẳng về phía sáu vô địch huyền cảnh Tạo Hoá nhất đoạn.

Nhìn thấy ba người đánh đến, sáu người Thiên Trường Khiếu, Long Diễm, Lãng Vinh Thăng và Huyết Xung Khung hoàn toàn nổi giận.

Dù thế nào đi chăng nữa ghì bọn họ cũng là huyền cảnh Tạo Hoá.

Sáu người sát khí bành trướng vọt thẳng ra.

Cùng lúc đó, Tần Ninh chân giẫm lên rồng băng, người khoác thần hồn, tay cầm kiếm Đoạn Không và trụ thiên vị, đứng ở trên cao nhìn xuống bảy người.

“Cùng lên đi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1926: “Còn đến chịu chết à!”


Bây giờ nói thêm nữa cũng chỉ phí lời.

“Chém!”

Thạch Kiếm Vân hét lớn một tiếng, cầm kiếm xông lên.

Hải Minh Phi, Hạ Phương Vũ theo sát.

Bốn người Lãng Thiên Thánh, Huyết Hủ Sinh, Long Khâm Nguyệt, Thiên Triết Sinh áp trận đi theo.

Bảy huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn lớn vây giết Tần Ninh.

Giờ phút này toàn bộ phía trước thiên cung xảy ra trận chiến của Tạo Hoá.

Xung quanh, đông đảo võ giả cảnh giới Thiên Vị, Địa Vị và Nhân Vị đứng ở phía xa bây giờ cũng sững sờ.

Đây là... trận chiến người người trời ấy chứ!

Thật sự không thể tưởng tượng được!

Bùm bùm bùm...

Tiếng nổ tung vang lên liên tiếp.

Mặt đất rung chuyển, sắc trời đổi màu.

Linh khí mạnh mẽ và hơi thở Tạo Hóa va chạm, vốn là linh khí sẽ bị tiêu tán nhưng lại liên tục tụ tập ở bên trong trụ thiên vị của Tần Ninh.

“Mộc Hoàng Huyền Thiên ấn!”

Tần Ninh quát khẽ một tiếng rồi chém ra một kiếm.

Bên trên kiếm mang xuất hiện một ấn ký trực tiếp phủ đầu Thạch Kiếm Vân.

“Tự tìm cái chết!”

Thạch Kiếm Vân mắng một tiếng, trong nháy mắt giết ra.

Kiếm khí vờn quanh kết hợp với hơi thở Tạo Hóa, vẽ ra một ánh kiếm dài trăm trượng chém về phía ấn ký kia.

Bùm...

Lúc này, một tiếng nổ tung vang lên.

Sắc mặt của Thạch Kiếm Vân thay đổi.

Kiếm mang của mình gần như bị tán loạn, hoàn toàn không thể chống lại được.

Mà kiếm ấn kia lúc này lại chém xuống trong nháy mắt.

Bùm...

Sắc mặt của Thạch Kiếm Vân trắng bệch, cơ thể lảo đảo lùi lại phía sau.

“Chết tiệt!”

Hai người Hải Minh Phi và Hạ Phương Vũ lúc này không hẹn mà cùng giết ra.

Ầm ầm ầm...

Một côn rồi lại một côn giáng xuống, thân ảnh của Hải Minh Phi và Hạ Phương Vũ liên tục lùi lại.

Trụ thiên vị kia giống như một cây thánh trụ từ trên trời giáng xuống đập vào cơ thể của hai người khiến hai người chỉ có thể bị động phòng thủ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1927: “Chết cho ta!”


Mà cùng lúc đó, bốn người Lãng Thiên Thánh, Huyết Hủ Sinh, Long Khâm Nguyệt và Thiên Triết Sinh theo sát xông lên.

Tiếng chim chiêm chiếp vang lên, thần hồn băng hồn lúc này phóng ra hàng loạt mũi tên băng, hướng thẳng về phía bốn người áp chế bước chân của bọn họ.

Bảy huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn lớn lúc này đồng loạt bị chặn lại.

Tần Ninh một mình chặn bảy người nhưng lại có thể áp chế mạnh mẽ cả bảy người.

“Phá!”

Đúng bấy giờ, một tiếng quát trầm thấp vang lên.

Phía xa, một luồng khí tức hỗn độn từ trên trời giáng xuống.

Cùng lúc đó, trụ thiên vị phía sau Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên biến mất.

Một khắc sau lại xuất hiện ánh hào quang lấp lánh.

Một luồng hơi thở Tạo Hóa trực tiếp b*n r*.

Long Đàm của Long Hiên các đối đầu với Vân Sương Nhi, bất ngờ không kịp phòng bị, bị hơi thở Tạo Hóa trực tiếp đánh trúng, đầu nổ tung.

Vân Sương Nhi đã đột phá huyền cảnh Tạo Hoá!

Hơn nữa còn tấn công bất ngờ trực tiếp g**t ch*t Long Đàm.

Tần Ninh thấy cảnh này thì gật đầu một cái.

Hắn dùng bốn vạn năm tuổi thọ để trả giá, đổi mệnh với trời để phục hồi vết thương cho Vân Sương Nhi.

Dùng bốn vạn năm tuổi thọ để thi triển thuật Đại Tác Mệnh thì uy lực phải bá đạo biết nhường nào?

Bây giờ Vân Sương Nhi đột phá hắn cũng không kinh ngạc cho lắm.

Hơn nữa, Vân Sương Nhi đạt đến huyền cảnh Tạo Hoá chắc chắn là vô địch khí đoạn.

Võ giả bình thường đến huyền cảnh Tạo Hoá thì một ngụm hơi thở Tạo Hóa sẽ có uy lực mạnh mẽ.

Thế nhưng Vân Sương Nhi đạt đến huyền cảnh Tạo Hoá không chỉ có một ngụm hơi thở Tạo Hóa mà còn dung hợp thêm cả khí hỗn độn.

Khí hỗn độn chính là đặc thù của thể hỗn độn.

Lúc trước Vân Sương Nhi không thể phóng thích được khí hỗn độn từ bên trong cơ thể ra, nhưng bây giờ có thể theo hơi thở Tạo Hóa mà phóng ra được khí hỗn độn.

Mặc dù mới chỉ là một chút ít.

Nhưng một chút ít này uy lực cũng có thể nói là cực kỳ bá đạo.

Giống như tính áp chế của hơi thở Tạo Hóa với linh khí, thì tính áp chế của khí hỗn độn với hơi thở Tạo Hóa còn lớn hơn gấp mấy lần.

Thân ảnh của Vân Sương Nhi lúc này đứng giữa không trung, bộc lộ ra một loại khí thế bất khả chiến bại.

“Chết cho ta!”

Thiên Trường Phong lúc này đã mất mạng!

Lại thêm một vị huyền cảnh Tạo Hoá ngã xuống!

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà đã có hai vị huyền cảnh Tạo Hoá bỏ mạng!
 
Phong Thần Châu
Chương 1928: Huyền thú cấp ba là gì?


Bốn người Thiên Trường Khiếu, Long Diễm, Lãng Vinh Thăng và Huyết Xung Khung sắc mặt trắng bệch.

Thạch Cảm Đương là huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn, Vân Sương Nhi giờ đã đột phá đến huyền cảnh Tạo Hoá nhất đoạn.

Hai con sư tử đá ở bên kia cũng chẳng thua kém vô địch nhất đoạn một chút nào.

Bốn người bọn họ sao có thể chống chọi được đây?

Nhưng bây giờ cho dù bốn người bọn họ có muốn cầu cứu thì cũng chẳng thể.

Tiền bối của bảy gia tộc thế lực lớn bây giờ đang bị một mình Tần Ninh áp chế.

Chuyện này quá đáng sợ!

Tần Ninh rốt cuộc là người hiểm độc đến mức nào?

Bên cạnh toàn là mấy quái vật gì thế?

“Chết tiệt!”

Thạch Kiếm Vân lúc này nổi giận.

“Các vị, giúp ta một tay!”, Thạch Kiếm Vân trầm giọng đáp: “Các vị chắc biết kiếm đá của Thạch gia ở đại lục Thạch Nguyên bọn ta chứ?”

Kiếm đá!

Lời này vừa nói ra, sáu người Hải Minh Phi và Hạ Phương Vũ lập tức hiểu ra.

“Thạch Kiếm Vân, ông cứ yên tâm thi triển, bọn ta hiểu rồi”.

Lãng Thiên Thánh lúc này cũng quát lên: “Hôm nay g**t ch*t tên này là được, bọn ta phối hợp với ông”.

“Được!”

Thạch Kiếm Vân lúc này hét lớn một tiếng phi thân bay lên.

Cùng lúc đó, bên trong cơ thể của ông ta có một luồng sáng vọt thẳng lên trời.

Một thanh kiếm đá ở bên trong cơ thể của Thạch Kiếm Vân lao vùn vụt ra ngoài, lơ lửng trên đỉnh đầu của Thạch Kiếm Vân.

Thanh kiếm kia dài bảy tấc, từ chuôi cho đến lưỡi kiếm đều là đá.

Hơn nữa mặt ngoài còn phát ra ánh sáng xám nhàn nhạt, giống như một đứa trẻ nhàm chán xếp cát chồng lên tạo thành một thanh trường kiếm đá cát vậy.

Giờ phút này, mọi người nhìn thấy một màn này đều trầm mặc không nói.

Mãi nửa ngày sau, một vị lão giả cảnh giới Thiên Vị tóc hoa râm nói nhỏ: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ là thanh kiếm đá mà tổ tiên Thạch gia đã sử dụng trước đây?”

Lời này vừa phát ra, ngay lập tức trong đám người nổi lên tiếng bàn tán xôn xao.

Thanh kiếm đá của tổ tiên Thạch gia?

Đó là thanh kiếm truyền thừa của Thạch gia có uy lực vô tận.

Nghe nói, tổ tiên Thạch gia đạt đến vô địch huyền cảnh Tạo Hoá tứ đoạn đã dùng thanh kiếm này chém chết một con huyền thú cấp ba!

Huyền thú cấp ba là gì?

Huyền thú chính là loại mạnh hơn cả linh thú có trí tuệ cực cao.

Huyền thú cấp một sánh ngang với cao thủ cảnh giới Tam Vị.

Huyền thú cấp hai thì tương đương với nhân vật vô địch huyền cảnh Tạo Hoá.

Còn huyền thú cấp ba thì phải tương đương với cường giả cấp linh cảnh Niết Bàn.

Huyền cảnh Tạo Hoá cầm kiếm này chém chết sức mạnh linh cảnh Niết Bàn.

Giờ phút này đám người hoàn toàn chấn kinh.

“Sáu vị, giúp ta!”

Thạch Kiếm Vân khẽ quát một tiếng.

“Được!”

“Rõ rồi!”

Ngay lập tức sáu thân ảnh phi lên giữa không trung, đứng vững ở phía sau Thạch Kiếm Vân, tản ra thành hình quạt.

Trong chốc lát, sáu luồng hơi thở Tạo Hóa đi vào bên trong cơ thể của Thạch Kiếm Vân.

Còn rực rỡ hơn cả kiếm Đoạn Không ở trong tay của Tần Ninh, không thể ngăn cản.

Kiếm đá lúc này bành trướng ngàn mét, kiếm mang dường như có thể chém đứt trời đất.

Một kiếm rơi xuống, chém về phía Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 1929: Một kiếm này cuối cùng là đòi mạng Tần Ninh.


Nhìn thấy kiếm đá chém xuống, vẻ mặt Tần Ninh trở nên cẩn trọng, nâng kiếm Đoạn Không ngang trước người, một ấn ký từ trên thân kiếm Đoạn Không giết ra.

Cùng lúc đó kiếm đá cũng chém xuống.

“Phá!”

Một tiếng quát trầm thấp lúc này vang lên.

Toàn thân từ trên xuống dưới Thạch Kiếm Vân nứt toác, máu tươi chảy ra xối xả.

Thế nhưng uy lực tấn công của kiếm đá vẫn không hề thuyên giảm.

Bùm...

Ngay lập tức, kiếm đá va chạm với Mộc Hoàng Huyền Thiên ấn.

Tạch tạch tạch tiếng vỡ vụn vang lên, Mộc Hoàng Huyền Thiên ấn lúc này trước tiếp bị phá vỡ.

Ánh sáng trăm trượng của kiếm Đoạn Không ngay sau đó nghênh đón.

Rầm...

Âm thanh nặng nề vang lên, Tần Ninh đưa kiếm ngang người cản lại một đòn tấn công của kiếm đá.

Thế nhưng bây giờ, bậc thang dưới chân Tần Ninh vỡ vụn, vết nứt lan tràn đến tận đáy.

“Phát nữa!”

Thạch Kiếm Vân lúc này gào lên.

Sáu huyền cảnh Tạo Hoá lớn không dừng tay, liên tục truyền khí tạo hoá dung nhập vào bên trong kiếm đá.

Tạch...

Trên thân kiếm Đoạn Không lúc này xuất hiện một vết nứt.

“Phá!”

Thạch Kiếm Vân lúc này thấp giọng quát một tiếng.

Tạch...

Kiếm Đoạn Không tan vỡ hoàn toàn hoá thành mảnh vụn.

Tiếng ầm ầm vang lên, cầu thang lúc này hoàn toàn sụp đổ, thân ảnh của Tần Ninh bị kiếm đá chém xuống một nhát rơi vào bên trong đống đổ nát.

“Sư tôn!”

“Công tử!”

Lúc này, sắc mặt của ba người Thạch Cảm Đương, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều thay đổi.

Mà cùng lúc đó, bảy huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn lớn cũng thở hồng hộc.

Một kiếm này cuối cùng là đòi mạng Tần Ninh.

Kiếm đá lúc này giống như một người toàn thân đẫm máu.

Lúc này, trái tim của tất cả mọi người đứng xung quanh cũng treo lơ lửng.

Chết rồi sao?

Một cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ khiến bảy huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn hao phí sức lực lớn như vậy cuối cùng đã bị g**t ch*t rồi sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 1930: “Tứ Linh Tinh Thần quyết!”


Thang trời Vạn Đạo bây giờ sụp đổ thành một đống đổ nát, khí tức của Tần Ninh cũng biến mất.

Bảy người Thạch Kiếm Vân lúc này vội vàng lấy ra một viên huyền đan nuốt xuống, phục hồi khí tức.

Cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ mà lại khiến bảy người bọn họ phải chật vật như này, đúng là chuyện chưa bao giờ nghe thấy.

Qua ngày hôm nay thì bảy người bọn họ sẽ hoàn toàn nổi tiếng.

Nhưng mà cái tiếng này bọn họ lại chẳng muốn một chút nào.

“Các ngươi thật sự cho rằng có thể g**t ch*t được ta sao?”

Đúng lúc này, một luồng khí tức nổi lên.

Bên trong đống đổ nát có một thân ảnh đang từ từ leo ra.

Tần Ninh!

Giờ phút này quần áo trên người Tần Ninh rách tả tơi, cơ bắp toàn thân từ trên xuống dưới lộ ra nhưng lại kèm theo vết máu trông rất kinh khủng.

Tần Ninh đứng dậy nhìn thẳng về phía trước.

Không chết sao?

Thế mà lại không chết!

Sắc mặt của bảy người Thạch Kiếm Vân bây giờ hoàn toàn thay đổi.

Như thế mà vẫn chưa chết!

Chết tiệt!

Tần Ninh lúc này đứng ở trên đống đổ nát nhìn bảy người.

Mà cùng lúc đó, phía trước cửa cung Bắc Thương, cánh cổng lớn đột nhiên đóng sầm lại, toàn bộ cung điện lúc này rung chuyển, tản ra một luồng khí tức khủng khiếp.

“Cút đi!”

Tần Ninh quay mặt về sau, mắng một câu nói: “Chỉ là bảy tên nhị đoạn, không cần đâu”.

“Lão tử có thể giết được! Thật sự cho rằng lão tử bây giờ là cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ là phế vật sao?”

Cùng với tiếng mắng của Tần Ninh, sự rung chuyển trong cung Bắc Thương dần dần giảm bớt.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tần Ninh đang nói chuyện với ai?

Lúc này Tần Ninh nhìn bảy người, nhếch mép nở nụ cười.

Nhưng nụ cười này thật sự trông chẳng tốt đẹ chút nào.

“Các ngươi quả thật đã chọc giận ta rồi đấy!”

Nhìn bảy người, Tần Ninh nhếch miệng cười nói: “Hôm nay nếu đã tàn sát Tạo Hoá vậy thì tàn sát mãnh liệt thêm chút!”

Vừa dứt lời, xung quanh cơ thể của Tần Ninb lại hiện ra trụ thiên vị.

Rồng băng và thần hồn cùng xuất hiện.
 
Phong Thần Châu
Chương 1931: Cái này rốt cuộc là kỹ năng chiến đấu gì?


Bốn luồng sáng mở rộng liên tục.

Từ một mét, mười mét đến trăm mét, ngàn mét.

Bỗng bốn luồng sáng hoá thành bốn cây trụ trời, cao vút quanh thân Tần Ninh.

Tần Ninh vừa nói xong.

Bốn cây trụ trời cao đến ngàn mét, cao ngất vây quanh Tần Ninh.

Mà cùng lúc đó, bốn cây cột sáng kia dường như đang giao nhau ở trên không trung.

Đột nhiên trên bầu trời lốm đốm tia sáng, giống như sao đêm, trăng đêm trên bầu trời chiếu xuống vậy.

Sao sáng lấp lánh hội tụ ở trên đỉnh đầu Tần Ninh.

Cùng lúc đó hoá thành một cây trường cung.

Cung Tinh Thần!

“Giết!”

Lời nói vừa dứt, đột nhiên cung Tinh Thần.

Một điểm sáng tinh thần tụ tập thành mũi tên dài trăm mét trực tiếp lao ra.

Xát...

Một tiếng xé gió lúc này vang lên.

Gần như là trong chớp mắt, trên không trung, cơ thể của Thạch Kiếm Vân bị trường kiếm đánh trúng, bùm một tiếng nổ tung hoá thành một mũi tên máu, hoàn toàn tán loạn.

Một mũi tên mất mạng!

Giờ phút này tất cả mọi người đều xôn xao.

“Giết tiếp!”

Lời vừa nói xong, một mũi tên nứa lại phóng ra.

Phập...

Tiếng phập phập lại vang lên một lần nữa.

Hải Minh Phi mất mạng!

Một mũi tên một mạng người!

Tần Ninh bây giờ giống như sát thần cái thế.

“Không!”

Kèm theo một tiếng k** r*n, cơ thể của Thiên Triết Sinh lúc này trực tiếp nổ tung.

Thất đại huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn đã chết mất năm người.

Chỉ còn lại hai người là Lãng Thiên Thánh và Huyết Hủ Sinh đứng ở giữa không trung run lẩy bẩy.

Tần Ninh là ác ma, là ma quỷ!

Cái này rốt cuộc là kỹ năng chiến đấu gì?

Mà giờ phút này, ở một bên khác, Thạch Cảm Đương vừa dứt lời.

Cơ thể của hai người Lãng Vinh Thăng và Huyết Xung Khung nổ thành sương máu.
 
Phong Thần Châu
Chương 1932: Chỉ giữ lại mạng của hai người.


Cùng lúc đó, hai con sư tử đá kẹp chặt hai người Thiên Trường Khiếu và Long Diễm, Vân Sương Nhi ra tay đoạt mạng.

Lục đại huyền cảnh Tạo Hoá nhất đoạn giờ phút này đây đều đã bỏ mạng.

Hai mươi mốt vị huyền cảnh Tạo Hoá.

Mà bây giờ chỉ còn lại hai người.

Lãng Thiên Thánh và Huyết Hủ Sinh!

Giờ phút này đây, hai vị vô địch huyền cảnh Tạo Hoá nhị đoạn hoàn toàn sững sờ!

Chết sạch!

Tất cả đều đã chết hết rồi!

Hai người lúc này một câu cũng không thốt ra được.

Tần Ninh bây giờ thản nhiên nói: “Không phải muốn giết ta sao?”

Cơ thể của hai người Lãng Thiên Thánh và Huyết Hủ Sinh run lẩy bẩy, vẻ mặt đờ đẫn.

Giết?

Nói đùa cái gì cơ chứ?

Bây giờ chẳng khác nào như cá nằm trên thớt!

“Tần Ninh!”

Huyết Hủ Sinh đầu đầy máu, khàn giọng quát: “Ngươi đã cân nhắc hậu quả chưa? Ngươi có thể giết được chúng ta, vậy còn huyền cảnh Tạo Hoá tam đoạn thì sao?”

“Hôm nay ngươi giết quá nhiều người, bảy đại lục cận trung tâm sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”

“Bây giờ dừng tay vẫn còn kịp, nếu không để các lão tổ tông ra tay thì ngươi...”

“Ta giết không tha!”

Tần Ninh lúc này cười nhạo nói: “Chuyện cho đến tận bây giờ ngươi còn muốn uy h**p ta sao?”

“Nói cho các ngươi biết, mấy tên đó, nói với bọn chúng, người do ta giết thì ta nhận, nếu không phải do ta giết thì đừng bịa đặt lung tung, cứ khăng khăng không nghe”.

“Thật sự tưởng rằng là do ta sợ các ngươi nên mới chối sao?”

Bây giờ, Huyết Hủ Sinh và Lãng Thiên Thánh tin rồi.

Mấy người Thạch Ngọc Kiệt, Hạ Văn Phủ, Thiên Thanh Nguyệt chắc chắn không phải do Tần Ninh giết.

Nhưng bây giờ, Tần Ninh lại giết những kẻ bịa đặt về hắn trước.

Chỉ giữ lại mạng của hai người.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Không cần phải nghi ngờ đâu, người dám vu khống ta thì càng đáng chết hơn”.

Hai người Lãng Thiên Thánh và Huyết Hủ sinh hiểu rồi.

Tần Ninh vừa dứt lời, mũi tên tinh thần lại b*n r* một lần nữa.

Hai người Lãng Thiên Thánh và Huyết Hủ Sinh từ bỏ ý định phản kháng.

Tất cả phản kháng cũng chỉ là vô nghĩa mà thôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1933: Lãng Bình Xuyên!


Vừa nãy năm người thiệt mạng, bọn họ đã chứng kiến uy năng cực lớn của mũi tên Tinh Thần.

“Làm càn!”

Đúng lúc này, đột nhiên có một tiếng quát vang lên.

Khi tiếng quát vang lên, một bóng người đột nhiên lao ra, vung tay lên, Lãng Thiên Thánh cùng Huyết Hủ Sinh bị mang đi.

Mũi tên Tinh Thần rơi vào khoảng không, bắn về phía xa, mặt đất sụt lún, cả khu rừng bị phá hủy thành từng mảng lớn.

“Ồ?”

Thấy vậy, Tần Ninh hơi hơi kinh ngạc, từ từ nói: “Huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn!”

Lúc này, ở trên không, một lão già mặc đồ trắng xuất hiện.

Lãng Thiên Thánh cùng Huyết Hủ Sinh lúc này đứng vững ở bên cạnh lão già, vẫn chưa hoàn hồn.

“Ngũ Tổ!”

Nhìn thấy lão già kia, dáng vẻ tiên phong cốt, Lãng Thiên Thánh quỳ sụp xuống ở trên không, gần như khóc lên.

Thật đáng sợ!

Vừa rồi ông ta cứ nghĩ mình phải chết.

Tần Ninh thật đáng sợ.

Nếu không phải đáy lòng còn một tia lý trí sau cùng, Lãng Thiên Thánh lúc này nhất định sẽ khóc lên như trẻ con.

Ngũ Tổ?

Tiếng xưng hô này vang lên, mọi người đều mờ mịt.

Lãng Thiên Thánh là nhân vật vô địch thế hệ trước của Lãng gia.

Thế người mà ông ta gọi Ngũ Tổ là ai?

“Khóc cái gì?”

Lão già lúc này đứng ngạo nghễ thừ không, quát một tiếng.

Lãng Thiên Thánh tức thì đứng dậy, ánh mắt nhìn Tần Ninh tràn đầy sự oán độc.

“Ngũ Tổ, chính là người này đã giết...”

“Ta thấy rồi!”

Lão già hừ một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Tần Ninh.

“Chín vạn năm trước, Cửu U đại lục xuất hiện Cửu U Đại Đế, rong ruổi đại lục Vạn Thiên vạn năm, biến mất không còn dấu tích”.

“Không nghĩ tới, hôm nay còn xuất hiện nhân vật số một như ngươi!”

Lão già trầm giọng nói: “Lão hủ Lãng Bình Xuyên cũng muốn lãnh giáo cao chiêu của các hạ một chút”.

Lãng Bình Xuyên!

Lãng Bình Xuyên!

Một nhân vật vô địch của Lãng gia vào ba vạn năm trước.

Huyền cảnh Tạo Hóa, tuổi thọ tuyệt đỉnh một vạn hai ngàn năm.
 
Phong Thần Châu
Chương 1934: Lần này có trò hay để xem rồi!


Tất cả mọi người đều cho là, nhân vật vô địch này đã chết, không ngờ là còn sống.

Ba vạn năm trước, tên của Lãng Bình Xuyên vang vọng khắp đại lục Bắc Thiên.

Lãng Bình Xuyên có một người con trai, trước đó bị một thế lực mới thăng cấp thành đại lục thứ trung tâm g**t ch*t, Lãng Bình Xuyên không nói hai lời, xông thẳng tới thế lực đó, giết cho máu chảy thành sông.

Về sau, Lãng Bình Xuyên là một cái tên khiến người ta phải kiêng kỵ, run rẩy.

Thời gian qua đi, Lãng Bình Xuyên không chết, lại còn là nhân vật vô địch huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn.

Giờ khắc này, dần dần hồi tưởng lại danh tiếng của sát thần chân chính này, rất nhiều người đều mang sắc mặt kinh hãi.

Lão tổ tông Lãng gia đích thân đứng ra.

Đại lục Bắc Thiên có hơn một nghìn đại lục, thế lực càng đông đảo vô cùng.

Có thể chỉ sinh ra bảy đại lục thứ trung tâm, đủ để nhìn ra sự mạnh mẽ cùng đáng sợ của bảy đại lục thứ trung tâm.

Truyền thừa vài vạn năm, những đại lục này sao lại không có lão yêu quái, lão cổ hủ trấn giữ cơ chứ?

“Cũng chỉ là huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn kẹp máu dừng thọ, sống cho qua ngày mà thôi”.

Tần Ninh lúc này giễu cợt một tiếng.

Lãng Bình Xuyên nghe vậy, sắc mặt phát lạnh.

“Thế nào, không phải sao?”

“Huyền cảnh Tạo Hóa không thể sống quá một vạn hai ngàn tuổi, ba vạn năm không chết, chẳng lẽ ông không dùng kẹp máu dừng thọ?”

“Nếu như thiên phú đủ cao, ông đã sớm đến linh cảnh Niết Bàn, ở huyền cảnh Tạo Hóa trì trệ không tiến, cho nên trực tiếp phong bế chính mình, để lại cho Lãng gia một con bài chưa lật!”

Tần Ninh nói tiếp: “Giết thêm một mình ông cũng chẳng sao, nhưng đã đến rồi thì cũng hiện thân cả di!”

Tần Ninh trầm quát, nhìn về phía bên trái.

“Thú vị thật!”

Một thanh âm tràn đầy kinh ngạc vang lên vào thời khắc này.

“Lão tổ Huyết Hàm!”

Nhìn thấy bóng người xuất hiện, Huyết Hủ Sinh lúc này phấn chấn tinh thần.

Lão tổ tông Huyết gia cũng tới!

Giờ này khắc này, đoàn người bốn phía sôi trào.

Lại thêm một vị huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn.

Lãng gia của đại lục Lương Tây cùng Huyết gia của đại lục Lâm Thiên lần này thật sự dốc hết toàn lực.

Kinh động đến cả các lão tổ.

Lần này có trò hay để xem rồi!
 
Phong Thần Châu
Chương 1935: “Lực tinh thần thiên địa!”


Khi cảm thấy Huyết Vô Tận sắp chết, lão ta cảm thấy kinh ngạc vô cùng.

Không nghĩ tới về sau, Huyết Trùng Khung cũng chết, lão ta rốt cục ngồi không yên, xuất sơn.

Vốn tưởng là cường giả đến từ đại lục trung tâm, không ngờ lại là một thanh niên cảnh giới Thiên Vị.

Không thể không nói là khiến người ta rất kinh ngạc.

“Đừng nói nhảm nữa đi?”

Tần Ninh từ từ nói: “Ta nghĩ mấy lão già của các đại lục khác cũng chuẩn bị xuất hiện rồi đấy, các người định chết trước hay là chờ họ đến rồi chết chung?”

Quá tùy tiện!

Quá làm càn!

Tần Ninh đối mặt hai lão cổ hủ vô địch huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn mà vẫn ph*ng đ*ng như vậy.

Lãng Bình Xuyên cùng Huyết Hàm nhìn nhau, gật đầu.

Sau một khắc, hai người chuyển động.

Huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn, nhất đoạn khí, nhị đoạn hình, tam đoạn cố, tứ đoạn bản.

Hơi thở Tạo Hóa ngưng tụ thành hình, tụ sẵn vật, võ hóa thành bản!

Đến tứ đoạn, võ giả trong cơ thể hơi thở Tạo Hóa gần như là linh khí, có thể hóa thành bất kỳ hình thái gì, có vô địch công kích tư thế.

Huyết Hàm vung lên, hơi thở Tạo Hóa ngưng tụ thành một chuôi Huyết Mâu, trực tiếp đâm về phía Tần Ninh.

Mà ở bên khác, Lãng Bình Xuyên cầm một thanh trường thương, hơi thở Tạo Hóa bao trùm quanh thương.

“Tên ra!”

Lúc này, Tứ Linh Tinh Thần quyết phóng ra một mũi tên mờ mịt, lạnh như băng.

Hưu...

Mũi tên Tinh Thần cắt hư không, tạo ra thanh âm chói tai, trực tiếp nổ b*n r* mà ra.

Oanh...

Một tiếng nổ đột nhiên vang lên.

Đại địa ầm vang, ánh sáng tán loạn.

Mà giờ khắc này, Huyết Hàm cùng Lãng Bình Xuyên cũng không ngừng rút lui, sắc mặt tái mét.

“Lực tinh thần thiên địa!”

Sắc mặt họ tràn ngập sự kinh hãi.

Sao có thể xảy ra chuyện này chứ!

Coi như là linh cảnh Niết Bàn cũng không làm được đến mức này.

Hai người lúc này nhìn nhau, tiếp tục xông ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 1936: Người nào dám làm như thế?


Mà giờ khắc này, Huyết Mâu cùng trường thương, hơi thở Tạo Hóa giống như áo giáp bảo vệ hai thanh huyền khí Tạo Hóa.

Tiếng ầm ầm từng vang lên, thiên địa vào thời khắc này, một ba động chấn động ra tới.

Hai vô địch huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn lúc này phóng ra áp bách không gì sánh được.

Mười ngàn thước xung quanh đây, có một khí tức kiềm nén lòng người được thả ra.

“Đây chính là sự mạnh mẽ của Tạo Hóa tứ đoạn sao?”

“Thật đáng sợ, huyền cảnh Tạo Hóa, một đoạn một tầng trời quả là không sai”.

“Đúng vậy, huống chi đây đều là huyền cảnh Tạo Hóa đã tồn tại mấy vạn năm, ở cảnh giới tứ đoạn, sớm đã đạt đến hóa kỳ”.

Từng tiếng hô kinh hãi, không khỏi cho thấy sự mạnh mẽ kh*ng b* của hai đại Tạo Hóa tứ đoạn.

“Bá Linh Thương quyết!”

“Mâu Huyết Sát!”

Lúc này, tại bốn phía thân thể của hai người có từng hơi thở Tạo Hóa bao quanh giống như áo giáp.

Tần Ninh cũng không để ý, đột nhiên đạp ra một bước, lên tới trước cung Tinh Thần.

Bàn tay lôi kéo, cung Tinh Thần vào thời khắc này căng dây b*n r*.

Chỉ là sau một khắc lệnh người trợn mắt hốc mồm một màn phát sinh.

Tần Ninh một tay nhổ trụ Thiên Vị của chính mình.

Lấy cung cài tên!

Trụ Thiên Vị, lúc này thành tên!

“Hôm nay, ta chém tứ đoạn!”

Một lời rơi xuống.

Hưu...

Một tiếng xé gió vào thời khắc này vang lên.

Trụ Thiên Vị hóa thành một ánh sáng b*n r*.

Mọi người lúc này đều há hốc mồm.

Coi trụ Thiên Vị làm tên, trực tiếp b*n r* ngoài?

Hôm nay Tần Ninh thật sự làm cho bọn họ mở mang tầm mắt.

Trụ Thiên Vị chính là nơi hội tụ linh khí, nếu như xảy ra sơ xuất, võ giả sẽ bị cắn ngược mạnh mẽ, thậm chí sụt giảm cảnh giới.

Nhưng hôm nay, Tần Ninh không chỉ biến trụ Thiên Vị trở thành gậy mà dùng, hiện tại còn đem nó biến thành mũi tên.

“Chấn sát!”

Tần Ninh nói xong, trụ Thiên Vị tỏa ra hào quang rực rỡ, trực tiếp ép về phía Lãng Bình Xuyên và Huyết Hàm.
 
Phong Thần Châu
Chương 1937: “Đá Thiên Cương Thánh Nguyên!”


Giờ khắc này, sức mạnh toàn thân Tần Ninh phảng phất bị rút ra, trong lúc đó, trụ Thiên Vị hóa thành một cái chùy bao trùm ánh sáng Tinh Thần, bất chợt tuôn ra.

“Ngăn cản!”

Lãng Bình Xuyên cùng Huyết Hàm lúc này khẽ quát một tiếng, ánh sáng xanh đỏ vọt lên không, phảng phất thiên địa đều bị nhuộm màu xanh và màu đỏ như máu.

Vạn Mộc quyết!

Huyết Sát quyết!

Hai vị lão tổ lúc này tràn ngập sát khí.

“Vô dụng!”

Tần Ninh nói xong, mũi tên Thiên Vị triệt để tuôn ra.

Oanh...

Từng tiếng nổ vang lên.

Oanh thanh âm ùng ùng truyền ra.

“A...”

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Lãng Bình Xuyên biến mất dưới sự nghiền ép của trụ Thiên Vị, hóa thành bột mịn.

Bên kia, Huyết Hàm bỏ qua Huyết Mâu, chật vật lui lại.

Trong chớp nhoáng này, mọi thứ lặng yên như tờ.

Tất cả mọi người đã hoàn toàn sửng sốt.

Huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn!

Lão tổ vô địch của đại lục thứ trung tâm.

Chết!

“Ngũ Tổ!”, Lãng Thiên Thánh lúc này cũng không nhịn được nữa, ngơ ngác ngồi xuống đất.

Lão tổ chết!

Lãng gia xong đời!

Bên kia, Huyết Hủ Sinh lúc này sắc mặt trắng bệch, máu tươi nơi khóe miệng chảy như dòng nước không ngừng, nhìn tia sáng kia dần dần lui bước, lòng vẫn còn kinh sợ.

Vừa rồi nếu không phải ông ta ở phía sau, Lãng Bình Xuyên phía trước thì ông ta chính là người mất mạng!

Thật đáng sợ.

Huyết Hàm lúc này đều đang run rẩy.

“Không chết?”

Thấy Huyết Hàm không chết, Tần Ninh hơi nhíu mày.

“Đáng tiếc”.

Chỉ là Tần Ninh cũng không để bụng.

“Đá Thiên Cương Thánh Nguyên!”

Ánh mắt Tần Ninh lộ ra vẻ hoảng hốt.
 
Phong Thần Châu
Chương 1938: Sao lại như vậy được?


“Thảo nào mà mạnh mẽ như thế, có thể chặt đứt kiếm Đoạn Không, nhưng cũng được, chém kiếm Đoạn Không của ta, vậy ta lấy ngươi làm binh khí thôi!”

Tần Ninh cầm kiếm đá, lẩm bẩm.

“Không biết ông còn có thể chịu thêm một mũi tên nữa không!”

Tần Ninh ánh mắt thoáng nhìn về phía lão tổ Huyết Hàm.

Lúc này, Huyết Hàm thân thể căng thẳng, gần như muốn quỳ xuống.

Tần Ninh quá kinh khủng.

Lão ta căn bản không phải đối thủ.

Thế nhưng đột nhiên, thân thể căng thẳng của Huyết Hàm vào thời khắc này lại dần dần trầm tĩnh lại.

“Tới rồi!”

Huyết Hàm nhìn về phía Tần Ninh, nộ quát lên: “Nhãi con Tần Ninh, ngày chết của ngươi tới rồi!”

Nghe đến lời này, Tần Ninh giễu cợt nói: “Lại tới thêm năm người chịu chết mà thôi, xem ra ông vẫn chưa chịu bỏ cuộc nhỉ!”

Huyết Hàm hừ lạnh một tiếng, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

Không chịu bỏ cuộc?

Các lão tổ của đại lục đến rồi, Tần Ninh phải chết.

“Giọng điệu cũng không nhỏ!”

Đột nhiên, ở phía đường chân trời có một giọng nói vang lên.

Đột nhiên, một thanh cự kiếm phá không mà đến, ở trên thân cự kiếm có một người toàn thân áo trắng, đứng chắp tay, thần thái hờ hững.

Đôi tóc mai của người đó có sợi trắng, thoạt nhìn mang theo một khí tức tang thương.

“Huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn!”

Lại một vị vô địch tứ đoạn đến.

Điên điên.

Bảy đại đại lục thứ trung tâm, đây là điên, triệt để điên!

Các lão tổ, lão bất tử ở huyền cảnh Tạo Hóa tứ đoạn đều xuất động.

Giờ này khắc này, Tần Ninh cũng không thèm để ý.

“Thạch Kiếm Phong, kiếm đá của Thạch gia đang ở trong tay kẻ này đấy”, Huyết Hàm lạnh lùng nói.

“Kiếm đá nhận sự nuôi dưỡng của từng đời Thạch gia, sớm đã nhận chủ, kẻ này không thể thao túng”, Thạch Kiếm Phong lúc này cười khẩy, rỗi rãnh nhạt tự nhiên.

“Thế à?”

Tần Ninh lúc này mỉm cười.

Ông...

Sau một khắc, kiếm đá lại toát ra ánh sáng trong tay Tần Ninh.

Ánh sáng chói lóa mang theo khí tức hùng hậu.

Thậm chí, ở bên trong trường kiếm còn có các luồng ánh sáng màu vàng đất tỏa ra.

Thạch Kiếm Phong lúc này cứng đờ.

Sao lại như vậy được?

Kiếm đá được từng đời Thạch gia cung cấp nuôi dưỡng, sớm đã thông linh, làm sao có thể bị Tần Ninh... trực tiếp thao túng như vậy!

“Thứ mà Thạch gia coi như cầm máu để cung cấp nuôi dưỡng, Tần Ninh ta đây mà muốn điều khiển thì nó cũng phải nghe!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1939: Lần này tổn thất quá lớn!


Lại thấy một người ngồi trên thân Hải Long, lướt không mà tới.

Đó cũng không phải Hải Long thật mà là lấy hơi thở Tạo Hóa gia cố nước biển gây phản ứng nhiệt hạch tạo thành hình rồng.

“Hải Tông lão đầu!”

“Thạch Kiếm Phong trước giờ sĩ diện, giờ bị thằng bé này vả mặt, chắc giờ tức lắm rồi”.

Một bà già lúc này chậm rãi đi đến, khom lưng khom người, bước đi cực kỳ thong thả.

Nhưng mỗi một bước, nhìn như từ từ nhưng đều là là bước ra ngàn vạn mét, chỉ sau vài bước là đã tới trước mặt mọi người.

“Hạ Chi Ngọc!”

Nhìn người tới, Thạch Kiếm Phong cùng Hải Tông, đều là hơi ngẩn ra.

“Làm sao? Lão bà tử ta không chết, các ngươi rất kinh ngạc sao?”, Bà già phùng mang trợn mắt, vô tình nói: “Không ngờ thiên cung Bắc Thương mở ra mà lại xuất hiện một thanh niên thú vị như thế, bà già ta cũng rất là hiếu kỳ”.

Hạ Chi Ngọc tuy nói vậy, nhưng ánh mắt nhìn Tần Ninh cũng tràn ngập sát cơ.

Hạ gia của đại lục Cổ Lĩnh!

Ba đại huyền cảnh Tạo Hóa, đều chết trong tay Tần Ninh.

Đây là sự nhục nhã vô cùng, càng là sự tổn thất to lớn.

Khiến bà ta không thể không đi ra từ trong kẹp máu dừng thọ.

Người này, đáng chết!

“Xem ra đã tới muộn!”

Trên không, lại có thêm hai người khác nữa xuất hiện.

“Long Húc!”

“Thiên Hạo!”

Thấy hai người đó, bốn nhân vật vô địch ở đây đều hơi sửng sốt.

Thạch Kiếm Phong, Hải Tông, Huyết Hàm càng thêm khiếp sợ trong lòng.

Cứ tưởng ba người bọn họ là nhân vật cùng thời đại, sống ba vạn năm là đã lâu lắm rồi.

Nhưng không ngờ, bà già Hạ gia - Hạ Chi Ngọc vẫn còn sống.

Lão bà bà này là nhân vật năm vạn năm trước.

Nhưng điều càng khiến cho bọn họ không ngờ chính là, lão tổ Long Húc của đại lục Long Linh, lão tổ Thiên Hạo của đại lục Thiên Nguyệt cũng đều còn sống!

Hai người này thì càng ghê gớm hơn.

Ba người bọn họ lớn lên dưới những truyền thuyết về bọn họ.

Đó là các lão cổ hủ đã sống bảy vạn năm.

Vốn tưởng rằng đại lục Long Linh và đại lục Thiên Nguyệt có nội tình kém nhất, thật không ngờ lại che dấu hai lão cổ hủ.

Long Húc cùng Thiên Hạo đi tới.

Quét mắt nhìn bốn phía, chân mày nhíu lên.

Không chỉ vậy, huyền cảnh Tạo Hóa cũng chết sạch!

Giờ khắc này, mấy vị lão tổ đứng ở nơi đây đều mang sắc mặt khó coi.
 
Back
Top Bottom